Điền Văn Chuyện Xưa Ở Đào Gia Thôn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chuyện Xưa Ở Đào Gia Thôn
Chương 200: 200: Người Đi


Đào Tam gia nói chuyện phân gia trước, sau đó lại bắt đầu nói di ngôn.

Ánh mắt mọi người ở đó đều mang theo buồn rầu.
Đào Tam gia cười nói: “Đại Bảo mười ba tuổi đã tới Duyệt Lai Phạn Quán làm việc kiếm tiền, cho tới bây giờ cũng đã sắp 20 năm rồi!”
Đại Bảo gật đầu thế là Đào Tam gia tiếp tục nói: “Có tiệm cơm, lại có cha vợ con ở bên cạnh trông coi thì ông chẳng cần lo lắng gì.

Nhị Bảo thì từ nhỏ đã thích học y, lúc tới y quán làm học trò hắn còn bé hơn con một tuổi.

Tháng thứ nhất hắn gầy như cây củi, lúc ấy ông đau lòng quá, hận không thể mang hắn về nhà.

Sau đó thì ông không cần nói nữa, Nhị Bảo chịu bao nhiêu là khổ, cuối cùng cũng có thành tựu, có thể trở về Đào gia thôn giúp người dân quanh đó xem bệnh.

Người làm ông như ta thấy thế cũng mừng.

Tuy y xá kiếm không được bao nhiêu nhưng trị bệnh cứu người là việc hành thiện tích đức, Nhị Bảo phải cố gắng làm cho tốt!”
Nhị Bảo đi lên phía trước hứa với ông nội: “Cháu đã biết, ông nội cứ yên tâm!”
Đào Tam gia gật đầu và vừa lòng nhìn Đại Bảo rồi Nhị Bảo sau đó mới hơi quay đầu về phía Tam Bảo nói: “Thằng nhóc này từ nhỏ đã là con khỉ hoang, bị đánh bị mắng nhiều nhất nhà.

Sau đó con la hét muốn ra ngoài kiếm tiền, lại dám gạt cả nhà chạy tới Thục Châu.

Lúc sau con gặp tai kiếp suýt thì bỏ mạng, may có anh em Tu Trúc cứu con chứ không con đã sớm làm mồi cho cá rồi!”
Khó có lúc Tam Bảo không cợt nhả mà tiến đến bên cạnh ông nội nghiêm túc nói: “Ông nội, cháu sai rồi, hại ông màn trời chiếu đất tìm cháu thật lâu!”

Đào Tam gia kéo tay hắn rồi yêu thương nói: “Con không sai, con là đứa nhỏ tốt bụng ngoan ngoãn.

Lúc ấy con liều mình cứu Lý chưởng quầy, dùng hành động chứng tỏ mình là đứa nhỏ nhà Đào Tam gia ta.

Lúc ấy ông nội vẫn ôm hy vọng nên cũng chẳng thấy vất vả.

Chỉ có lúc sau hy vọng tiêu tan ta mới thấy đau lòng! Người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cái đau ấy người trẻ tuổi như mấy đứa không hiểu được đâu! Tam Bảo, mệnh của con là do người nhà họ Ân mang cho, sau này con phải báo đáp họ thật tốt!”
Tam Bảo đỏ mắt, vội vàng gật đầu nói: “Ông nội, cháu nhớ kỹ rồi!”
“Tứ Bảo, con lại đây!” Đào Tam gia vẫy tay với Tứ Bảo.
Lúc này Tứ Bảo đi tới thế là Đào Tam gia cầm lấy tay hắn nói: “Con là đứa nhỏ kiên định lại chịu khó nhất.

Cái vất vả của việc làm ruộng, chăm sóc hoa màu ông hiểu rõ.

Ngoan, nông dân chúng ta chính là phải chăm chỉ như thế, không thể lười được!”
Tứ Bảo lau nước mắt và nói: “Ông nội, cháu nhất định sẽ chăm sóc đồng ruộng trong nhà thật tốt!”
Đào Tam gia nghe thế thì vừa lòng: “Ngoan! Thật là ngoan!”
Ngũ Bảo tự giác tiến lên rúc vào bên cạnh ông nội thế là Đào Tam gia nói: “Ngũ Bảo! Con là út ít trong nhà nhưng thông minh hơn hẳn bốn thằng anh của con.

(Truyện này của trang Rừng Hổ Phách) Con đọc sách giỏi, lại còn thi đậu đồng sinh.

Nơi sơn thôn hẻo lánh như chúng ta mà có thể thi đỗ đồng sinh đã là tốt lắm rồi.

Tuy ông nội không được học nhiều nhưng cũng biết con đường làm quan gian khổ hơn trồng trọt rất nhiều! Ông vẫn chỉ nói một câu ấy, không cầu các con gia quan tiến tước, chỉ cầu các con hiểu được tiến thối.

Nếu con muốn học tiếp thì người nhà sẽ ủng hộ, nếu con không muốn cũng sẽ không có ai bức con.”
Ngũ Bảo vùi đầu vào vai Đào Tam gia rồi cất giọng buồn buồn: “Ông nội, cháu biết rồi, cháu cũng nhớ kỹ rồi!”
Đào Tam gia giơ tay vỗ vỗ lưng hắn sau đó lướt ánh mắt về phía Ân Tu Trúc thế là hắn đi tới.

Lúc này ông cười nói với hắn: “Tu Trúc à, nếu ông không nhớ lầm thì cháu đã ở lại Đào gia thôn được 12 năm rồi đúng không?”
Ân Tu Trúc gật đầu đáp: “Đúng vậy, ông nội! Cháu đã ở đây được 12 năm rồi!”
“Năm đó anh em cháu cứu tính mạng Tam Bảo nhà ta, lại vì duyên phận vừa khéo mà ở lại Đào gia thôn này.

Hiện tại hai anh em cháu người nào cũng đã con cái đề huề, hẳn lúc trước là duyên trời tác hợp.” Đào Tam gia nói.
“Đúng vậy, ông nội, mọi thứ đều là số mệnh!”
“Mấy năm nay cháu đã giúp đỡ Đào gia thôn đối kháng với tai họa giặc cướp, lại không bủn xỉn mà giang tay cung cấp hạt giống cho thôn dân.

Nơi này tuy mọi người đều mang họ Đào nhưng vẫn biết cảm tạ người có ơn, bọn họ đều sẽ nhớ ân tình này, và bảo vệ một nhà của cháu!”
Ân Tu Trúc gật đầu và chắp tay khom lưng với Đào Tam gia.

Lúc này Đào thị mang theo ba đứa nhỏ trong nhà tới, vừa vào nhà nàng đã khóc như mưa, “Ông nội, sao ông không gọi cháu, có phải cháu gả ra ngoài rồi thì không phải cháu ông nữa không!”
Đào Tam gia cười: “Nhìn quả đào nhà ta đi, khóc thành như vậy là làm sao? Ông đã chết đâu mà đứa nào lại gọi cháu gái ta về thế!”
“Ta! Là ta gọi đó, không được à?!” Lý thị đỏ mắt đi vào, “Ông phân gia cũng không gọi ta một tiếng!”
Đào Tam gia nói: “Bà còn trách ta, chẳng phải ta muốn xử lý hết mọi chuyện để bà có thể an tâm dưỡng lão à?”
Lý thị đỏ mắt mắng: “Ông đang sống tốt mà cứ nhắc mãi mấy chuyện hậu sự này làm gì? Con cháu đều có phúc của con cháu, ông có nhọc lòng cũng vô dụng.

Ngày tháng sau này để chúng tự gánh vác đi thôi!”
Đào Tam gia cười đáp: “Ta đã nói xong rồi, trước khi chúng ta chết thì không phân gia!” Nói xong ông nói với láng giềng đang ngồi đó: “Cảm tạ các vị đã tới làm chứng.

Đại Bảo, mang khế ước phân gia tới để cha và nhị thúc của con xem, nếu đồng ý thì ấn dấu tay!”
Đại Bảo cầm ba phần khế ước phân gia tới, Trường Phú và Trường Quý cũng chẳng xem mà run rẩy ấn dấu tay, mấy nhân chứng cũng ấn dấu tay.

Sau đó Đào Trường Diệu cầm lấy một bản và chắp tay nói: “Tam thúc an tâm nghỉ ngơi đi, việc này cứ thế mà làm.

Trường Phú và Trường Quý đều là người thành thật, dù phân gia vẫn sẽ hòa thuận sống chung như một nhà!”
Đào Tam gia gật đầu và nói với Đào Trường Diệu: “Việc này ta yên tâm rồi.

Cha cháu cũng đã ở bên kia chờ ta mười mấy năm, ta có thật nhiều điều muốn nói với ông ấy! Cháu làm tộc trưởng đúng là tốt, trước kia cháu không thích nói chuyện nhưng hiện tại cũng đã nói đâu ra đấy! Ta tin tưởng cha cháu mà biết tin này chắc sẽ vui lắm!”
Đào Trường Diệu chỉ thấy trong lòng đau xót.

Ông khom lưng với Đào Tam gia và nói: “Tam thúc, vậy chúng ta đi về trước!”
Đào Tam gia cười nói: “Đi về đi! Nhớ quản lý cả Đào gia thôn cho tốt, mọi người phải đoàn kết!”
Đào Trường Diệu xoay người là nước mắt rơi xuống.

Ông ấy vội lau khóe mắt sau đó cùng các trưởng bối khác ra khỏi nhà.
Trường Phú khuyên: “Cha nghỉ một lát đi, nói lâu như thế chắc cũng mệt rồi!”
Đào Tam gia xua tay, ánh mắt nhìn về phía Trường Phú và Trường Quý rồi nói: “Cha chỉ có hai đứa các con, đứa nào cũng là người thành thật lại lương thiện.

Cha vui mừng vì có thể dạy hai đứa thành người tốt như thế này, tuy chúng ta không giàu sang phú quý, quan cao lộc hậu nhưng ngày tháng trôi qua hòa thuận hạnh phúc là cha thấy đủ rồi! Chờ cha và mẹ mấy đứa trăm năm hai anh em con phải đoàn kết, hỗ trợ nhau, phải tiếp tục hòa thuận! Đừng vì một ít mâu thuẫn nhỏ mà tổn thương tình cảm anh em!”
Trường Phú và Trường Quý dập đầu với cha mình và cam đoan: “Cha yên tâm đi!”
Đào Tam gia nhìn con cháu cả phòng rồi nói: “Ngoài Tiểu Ngọc Nhi thì cả nhà đều ở đây, chuyện cần nói ta đã nói xong, sau này mọi người phải tự mình cố gắng!”
Con cháu đều quỳ xuống, có vài người còn nức nở.

Đào Tam gia thấy thế thì nói: “Đừng khóc nữa, ta vẫn tốt cơ mà! Ta nói xong rồi thì ai cần làm gì cứ đi làm đi.

Sao còn không đi? Ngoài ruộng không có việc à? Trong nhà không có việc à? Đi đi, đừng vây quanh ông già này nữa, để ta ngồi yên một lát!”
Lý thị nói: “Thôi đi làm việc đi!”
Lúc này con cháu mới gạt lệ đi ra khỏi phòng, Lý thị thì ngồi xuống cạnh chồng lẩm bẩm: “Lão nhân, ông không có gì để nói với ta sao?”
Đào Tam gia quay đầu nhìn khuôn mặt đầy nếp nhăn của vợ và cười nói: “Buổi tối ta muốn ăn một bát bánh canh, tốt nhất là thêm chút mỡ heo, bỏ chút rau thơm!”
Lý thị cười: “Quá đơn giản, buổi tối ta sẽ tự làm cho ông.

Thế ông nhắm mình có ăn hết ba bát không?”
Đào Tam gia lại như rơi vào ký ức, thật lâu sau mới cười nói: “Năm đó chúng ta nghèo, bà gả tới đây trong nhà chẳng có gì, chỉ còn ít mì.

Bà dùng mì ấy làm một nồi bánh canh, đúng là thơm gì đâu.

Lúc ấy ta ăn ba bát cũng chưa no nhưng vẫn để dành cho bà!”
Lý thị cười: “Kỳ thật ta ăn một bát là đủ rồi nhưng ông cứ bắt phải ăn thêm bát nữa khiến ta ăn no căng.

Lúc ấy ta nghĩ gả cho người có thể cho ta ăn no căng thì nhất định ngày sau ta sẽ cùng ông sống thật tốt!”
“Thu Liên à, đời này bà cũng vất vả rồi!”
“Chờ một lát nhé, để ta đi làm bánh canh!” Lý thị đứng dậy, gạt lệ.
Buổi tối đó Đào Tam gia ăn một bát bánh canh, trước khi ngủ lại một hai bắt Lý thị lôi đôi giày vải thêu thỏi vàng ra sau đó vuốt v3 thật lâu rồi khen: “Ta cũng thích thỏi vàng!”
Ngày hôm sau gà vừa gáy tiếng đầu tiên Lý thị đã tỉnh.

Đào Tam gia cũng mở mắt sau đó cười nói với vợ: “Thu Liên, bà nhớ đi đôi giày thêu thỏi vàng cho ta nhé!”
Sau đó ông mỉm cười mà đi!.
 
Chuyện Xưa Ở Đào Gia Thôn
Chương 201: 201: Kết Thúc


Trước khi qua đời con người thường sẽ dặn dò những chuyện còn dang dở một lượt, giống như đang nhớ lại cả đời lại giống như đang mong ngóng tới kiếp sau.

Cho dù có nhiều thứ không muốn bỏ, nhiều thứ bất đắc dĩ thì cuối cùng cuộc đời cũng đã tới điểm cuối.

Người ta chỉ có thể nói một câu hẹn gặp lại, hoặc đúng hơn là vĩnh viễn không bao giờ gặp lại nữa!
Lời Đào Tam gia nói ngày hôm qua chính là di ngôn, con cháu đều biết rõ vì thế mọi người đều thức tới bình minh, mãi tới khi chính phòng truyền tới tiếng khóc của Lý thị.
Lưu thị vội vàng tới nhà bếp đun nước ấm bưng tới nhà chính.

Lý thị tự mình lau người cho Đào Tam gia, lại thay áo liệm cho ông, đi cho ông đôi giày vải thêu thỏi vàng rồi để con cháu nâng ông vào quan tài.
Linh đường được dựng ở từ đường của tộc, Tam Bảo đỏ mắt tới đó quét dọn trước, sau đó quan tài của Đào Tam gia được con cháu nâng tới từ đường.
Đào Tam gia nhiều con cháu, mọi người cũng đã có chuẩn bị nên hậu sự cũng suôn sẻ, không bị rối.

Trường Phú đi liên hệ đoàn kèn trống, Trường Quý đi mời thầy phong thủy, chọn một chỗ thích hợp xây mồ.

Đây là điều nông dân coi trọng nhất.
Đám Đại Bảo thì phân công nhau hành động, có người lên núi chém cây bách, có người lên trấn trên mua nến thơm và tiền giấy.

Ân Tu Trúc phụ trách viết câu đối để phúng điếu.

Đại Tần thị tới an ủi Lý thị, con dâu và cháu dâu thì vội chuẩn bị cơm thiết đãi mọi người.
Thầy phong thủy tới rất nhanh, sau khi nhìn sinh thần bát tự và giờ mất của Đào Tam gia ông ta đã tính được thời gian hạ táng tốt nhất là vào bốn ngày sau.

Địa điểm đào mộ cũng đã chọn, ở phía tây phần mộ tổ tiên, gần với tổ tông.
Mấy ngày sau người trong thôn tới phúng viếng rất đông, có vài người có quan hệ tốt thậm chí còn khóc đến ngất xỉu.
Con trưởng Đào Trường Phú mang theo cháu đích tôn Đào Vĩnh Kỳ và chắt trưởng Đào Minh Bân (Vốn hàng chắt đều mang một chữ Thanh nhưng phạm húy với tân triều nên đổi thành Minh) đều mặt áo tang canh bên cạnh linh đường khom người cảm tạ thân thích tới viếng.
Vở diễn trong lễ viếng để thể hiện lòng hiếu thảo là thứ không thể thiếu được.

Thôn dân và thân thích đều kéo tưới ngoài từ đường mà tiếc thương, tiếc khóc vang lên khắp nơi!
Đào Trường Phú bị người làm lễ kéo đi, vừa khóc vừa hát, mãi tới khi kể xong cả cuộc đời Đào Tam gia thì mọi việc mới kết thúc.

Giọng người hát bi thương, tiếng khóc nức nở cực kỳ có sức lay động, lại thêm tiếng kèn trống buồn buồn khiến con cháu Đào Tam gia khóc nấc như ruột gan đứt hết.
Hôm nay đưa tang, đoàn người đưa ma đi theo phía sau quan tài, dọc theo con đường thầy phong thủy đã chọn rồi đưa Đào Tam gia tới nghĩa địa của tộc.

Trong lúc ấy thầy phong thủy chỉ huy mọi người đốt tiền vàng, lấp đất.

Cuối cùng Đào Tam gia biến thành một nấm đất vàng, bên trên đầy tiền giấy màu trắng.
Đào Trường Phú bưng bồn gỗ chứa đầy ngũ cốc hoa màu đứng đó, thầy phong thủy đứng ở một bên yên lặng khấn vái.

Người đưa ma thì lần lượt đi lên vốc lương thực bỏ vào túi, đón nhận chúc phúc của người đã khuất.

Đào Tam gia xuống mồ an ổn, hưởng thọ 75 tuổi, coi như hỉ tang!
Đào Trường Phú chuẩn bị tiệc đưa tang, chủ các hộ trong thôn đều tới tham gia.

Chờ đến khi tiệc tan rồi mà người nhà họ Đào vẫn đứng ở cổng tiễn thôn dân và thân thích.
Sau đó cứ cách bảy ngày Đào Trường Phú sẽ mang theo con cháu ra mộ hóa vàng mã cho Đào Tam gia, mãi tới khi đủ 49 ngày mới coi như thật sự xong xuôi.
Vào ngày Trung Thu năm nay mưa dầm kéo dài.
Đào gia mời Ân gia và Phan gia tới cùng ăn tết.

Ân Tu Trúc mang theo quà rồi cùng vợ con xuống núi, Phan chưởng quầy và vợ cũng mang theo quà đi tới.

Ba gia đình chen cùng nhau cực kỳ náo nhiệt, ngồi hết bốn bàn.
Bánh trung thu là do Lưu thị và Trương thị làm, Lý thị lúc này tinh thần không tốt nên đã sớm mặc kệ chuyện trong bếp.
Ở bàn của các nam nhân vẫn để trống vị trí của Đào Tam gia, lại có cả chén đũa và một chén rượu cao lương cho ông.

Tam Bảo đặt tẩu thuốc của ông cạnh đó rồi lẩm bẩm: “Ông nội, ngày tết ông cũng tới uống vài chén nhé!”
Lý thị nói: “Tam Bảo, con chọn mấy cái bánh trung thu nhân hạt khô bỏ vào bát cho ông nội con từ từ ăn!”
Tam Bảo đáp vâng rồi chọn mấy cái bánh bề ngoài tốt một chút đặt vào trong bát, “Ông nội ăn từ từ nhé, đừng để bị nghẹn! Thôi, để cháu đi pha trà, là Hoa Mao Phong ông thích uống nhất, vị trà nồng, nhị ca cố ý tới tận huyện thành mua cho ông đó!”
Người một nhà hòa thuận ăn một bữa cơm trung thu đoàn viên sau đó Ân Tu Trúc mang theo vợ con về nhà.

Bân Bân thì cầm đèn tiễn Phan chưởng quầy và Tôn thị tới tận Phan gia ở cửa thôn rồi mới trở về.
Lưu thị và Trương thị mang theo con dâu cầm chén bát đi rửa rồi thu dọn bàn ghế.

Chờ dọn dẹp xong bọn họ lại bưng nước ấm tới cho mọi người rửa mặt, lúc này Lý thị mới đứng dậy đi nghỉ ngơi.

Trong tay bà cầm tẩu thuốc của Đào Tam gia, bóng dáng thoạt nhìn cực kỳ tiêu điều.
Con cháu nhìn thấy thế lòng cũng đau xót nhưng Đào Tam gia qua đời đem lại bi thương quá lớn với bà, bất kể con cháu trêu chọc thế nào bà cũng không quá vui vẻ.
Tết Trung thu vừa qua thì ngày tháng lại càng nhanh hơn, đã chuẩn bị tới tháng 11.

Vương Thuận dẫn người tới mấy thôn phụ cận thu heo, trong lúc ấy chỉ cần tới gần Đào gia thôn là hắn sẽ tới thăm Lý thị.
Hôm nay Vương Thuận lại tới nữa, còn chưa tới cửa đã hô to: “Tam thẩm, có khách tới! Thẩm đã pha trà chiêu đãi chưa!”
Lý thị đang ngồi cạnh chậu than ở chính phòng nghe thấy giọng Vương Thuận thì đứng dậy đi ra.
Vương Thuận đùa: “Tam thẩm, thế này không giống thẩm tí nào, ngày trước thẩm đã sớm gào đáp lại rồi!”
Lý thị cười cười nói: “Vào nhà ngồi đi, nước trà có ngay đây!”
Vương Thuận vào nhà và đi tới cạnh chậu than, hận không thể ôm cả chậu than vào lòng, “Tam thẩm, lửa này cháy vượng thật đó!”
“Ta nói này Vương Thuận, dù sao cháu cũng đã có cháu nội rồi mà sao còn liều mạng thế, cứ thể con trai nhà mình đi thu heo có phải hơn không?! Cháu đây là lăn lộn cái gì vậy?!”
“Tam thẩm, nhìn cháu hơi già nhưng thực ra cháu vẫn trẻ lắm.

Cháu còn nhỏ hơn Trường Quý ca 2 tuổi, thẩm không ngờ phải không? Ha ha!” Vương Thuận vừa cười vừa hơ hơ tay cho ấm.
“Đúng là nhìn không ra, nhưng mà ta nói này Vương Thuận, nghe tam thẩm nói một lời, có thể giao cho con làm thì cứ giao.

Cháu phải dành thời gian mà ở nhà với vợ, lúc này có khi chưa thấy gì nhưng một khi người nào đi trước thì người ở lại mới là khổ nhất!” Lý thị đỏ mắt.

“Tam thẩm, sao thẩm cứ luẩn quẩn trong lòng thế? Tam thúc đã mỉm cười mà đi chứng tỏ không muốn thấy thẩm phải khóc lóc mà sống tiếp.

Con cháu cũng hiếu thuận, sao thẩm cứ chui vào bụi rậm làm gì?” Vương Thuận khuyên.
“Ta nghe người ta nói trên đời có một loại chim uyên ương, cả đời không xa nhau, nếu một trong hai con chết thì con còn lại sẽ vì nhớ nhung mà chết theo.

Trên đời này cũng có những đôi vợ chồng như uyên ương, một người đi rồi thì người còn lại cũng chẳng sống lâu được nữa!” Lý thị lẩm bẩm.
Vương Thuận vẫn khuyên: “Tam thẩm, Ngũ Bảo cũng tới tuổi làm mai rồi, Tiểu Ngọc Nhi cũng mới có tin vui, không lâu trước đây Nữu Nữu lại có thai.

Mỗi ngày vợ cháu cứ nhắc mãi không biết phải chuẩn bị quà gì mới tốt, nhiều việc vui như thế mà thẩm cứ lo hão huyền làm gì, thẩm phải suy nghĩ nhiều cho con cháu ấy!”
Lý thị cười cười nói: “Lòng ta rõ hết, mỗi ngày cháu không ngại đường xa tới nói chuyện với ta trong lòng ta cũng cảm động.

Được rồi, đi làm việc của cháu đi! Lúc tính toán cẩn thận một chút, đừng tính sai!”
“Hê hê, tới giờ cháu cũng chưa từng tính sai lần nào đâu!” Vương Thuận đắc ý khoe.
“Ta chỉ lo cháu thanh toán thiếu cho người bán lợn, đây chính là tiền vất vả cả năm của người ta đó!” Lý thị phân trần.
Vương Thuận đứng dậy khom lưng chắp tay nói, “Tam thẩm yên tâm đi, cháu không làm cái chuyện bán lương tâm ấy! Tam thẩm, cháu đi làm việc đây, hôm nào rảnh cháu sẽ qua thăm thẩm nhé!”
Lý thị gật đầu tiễn Vương Thuận ra cửa nhưng lại nhớ ra đã quên rót cho khách một chén trà nóng thế là bà lại lẩm bẩm: “Aizzz, xem ta này, quên cả rót trà! Lão nhân, nếu ông mà biết khẳng định sẽ mắng ta hồ đồ! Ha ha, một năm nay ta hồ đồ thật sự, cứ hay quên! Xem ra chỉ cần người ta không lo lắng suy nghĩ thì đầu óc sẽ rỉ sét.

Lão nhân, ta cũng không muốn nhọc lòng nữa, chỉ muốn đi theo ông cho rồi!”
Vào tháng 2 của năm thứ hai Lý thị ra đi, lúc đi vẫn ôm tẩu thuốc của Đào Tam gia, mặt mỉm cười.
Vợ chồng như đôi uyên ương, chắc cũng là thế này!
HOÀN.
 
Back
Top Bottom