Khác 𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
336221006-256-k84017.jpg

𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
Tác giả: hhongllam
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Chuyển Ver Đã Có Sự Đồng Ý Của Tác Giả

Au Gốc : _jarily_

Au Edit : hoongg_lamm

Ngày Phát Hành : 10/03/2023

Ngày Hoàn Thành : 21/04/2024

#1-0309 : 18.03.23



haitoan​
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
1.


"Ai cho mày ăn cái này vậy?"

- tiếng người phụ nữ chua ngoa vang lên trong đêm tối, bà ta vừa hét vừa lấy tay gạt đi chén cơm trong tay Omega nhỏ.

Em run rẩy xin lỗi, đã hai ngày rồi em

chỉ uống nước, hoàn toàn không có gì bỏ bụng.

Nguyễn Văn Toàn là thiếu gia của Nguyễn gia, nói vậy cho sang nhưng thực tế từ sau khi Nguyễn lão gia qua đời thì em đã bị mẹ kế cùng con cái của bà ta bạo lực.

Nguyễn lão gia đã để lại một nửa tài sản của mình cho Văn Toàn, bà ta như phát điên khi nghe luật sư công bố di chúc, vào thời điểm đó em chỉ mới 10 tuổi, hoàn toàn không có khả năng tiếp quản nên mọi thứ tạm thời do Trương Kim Hoa tiếp quản.

Bà ta hành hạ khiến em trở nên khờ khạo, hoàn toàn không có khả năng nhận thức được, lợi dụng việc em bị như vậy, bà ta đã mời luật sư đến nhà với mục đích để chuyển nhượng tài sản cho bà ta sở hữu.

Đạt được mục đích rồi, em cũng trở thành cái gai cực ngứa mắt của mẹ con Trương Kim Hoa.

Em ở trong nhà kho dơ bẩn, cơ bản đầu óc của em từ lâu đã bị khống chế vì nỗi ám ảnh bạo lực.

Văn Toàn là một Omega, năm nay em đã 20 tuổi, mỗi lần tới kì phát tình bà ta vì để tránh tin tức tố nên luôn khoá cửa nhốt em, mặc cho em tự sinh tự diệt.

Lần này em trải qua kì phát tình hai ngày, vì không có thức ăn nên em rất đói, em thấy có chén cơm ở trước của nên tùy ý muốn ăn, không ngờ bị bà ta bắt gặp nên chửi rủa em.

"Phải nghĩ cách tống cổ thằng ranh Omega kia đi, mỗi lần nó tới kì phát tình là mẹ toàn gặp xui xẻo."

"vậy để nó tới quán bar của con đi mẹ,

con sẽ sắp xếp cho nó không về nhà này

nữa." con gái của Trương Kim Hoa lên tiếng, ả là một Beta, rất ghét Omega, trùng hợp quán bar của ả đang thiếu người phục vụ.

Văn Toàn đã rất lâu chưa ra ngoài, em

mang theo trí não của một đứa trẻ 5 tuổi

và nỗi ám ảnh tâm lí, em cũng không hề

hiều được tại sao cứ tới thời điểm nào đó người em lại nóng lên, rất khó thở cũng cực kì khó chịu, em phải chịu đựng trong cơn đau đớn, còn không thể ra ngoài cũng không được ăn cơm.

"Văn Toàn, mặc cái này vào, hôm nay em dẫn anh đi chơi nhé."

- Nguyễn Kim Hạ lên tiếng, ả mang theo bộ đồ đẹp đẽ, dẫn em đi tắm.

Em sợ hãi làm theo, làn da của em vốn trắng nhưng do bị đánh nên có sẹo để lại.

Hôm nay quán bar nhộn nhịp hơn bình

thường, em bị tiếng nhạc làm sợ hãi, nép vào bên cạnh Kim Hạ, ả dắt em đến một căn phòng, nói em ở đó chờ một chút rồi ả sẽ quay lại.

Một lúc sau người vào không phải Nguyễn Kim Hạ mà là một người đàn ông cao hơn em nửa cái đầu, đôi mnắt nhìn thoáng qua đánh giá Văn Toàn một lượt rồi trầm giọng lên tiếng

"Chậc, ả ta thật biết cách lấy lòng người

khác, còn sắp xếp một con thỏ mặt búng

sữa tới.

"

__________

10.03.23

combackk =33
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
2.


Văn Toàn nghe giong trầm vang lên thì có chút giật mình, em không dám cử động.

Hắn cúi xuống gặm lấy môi em, sau đó ngón tay thon dài của hắn xoa nơi tuyến thể làm em mềm nhũn người.

Tin tức tố vị dâu cứ vậy mà bung ra, kích thích hắn mãnh liệt, mà Nguyễn Văn Toàn lúc này rơi vào mờ mịt triệt để, dãy dụa theo bản năng muốn thoát ra nhưng lại bị hắn chế trụ giữ lại.

"Hức...

đau quá... xin anh."

Tay em bấu chặt lấy vai hắn, miệng nức

nở cầu xin, tất cả đều được người bên trên bỏ ngoài tai.

Hắn là Quế Ngọc Hải - một tài phiệt có

tiếng trong giới kinh doanh, hắn đã 30

nhưng chưa từng có ý định yên bề gia

thất, vì cơ bản hắn luôn phóng túng ở bên ngoài, đã có nhiều Beta lên giường với hắn, cũng có vài Omega.

Vì hắn là một Alpha cấp cao nên ai cũng muổn có con với hắn, nhưng cơ bản chưa có ai làm được điều đó.

Sau khi làm xong hắn ôm lấy người kia

vào lòng, thoải mái thả một ít mùi gỗ trầm xen vào mùi dâu rồi chìm vào giấc ngủ.

Hắn nghĩ lẫn này cũng như mọi hôm, ngày hôm sau dậy người kia sẽ nũng nịu đòi hắn nhưng hắn đã lầm.

Nguyễn Văn Toàn thức dậy với cơn đau ê ẩm, em hoàn toàn không có sức để ngồi dậy, em không biết nên làm gì, người nằm cạnh em là người xấu, hôm qua hắn làm em đau.

Cố gắng chút sức lực cuối cùng em cũng bò dậy được, em hoàn toàn không biết đây là nơi nào, chị Kim Hạ đang ở đâu, bây giờ làm sao để về nhà...

Em theo bản năng đi vào phòng tắm tối

om, nơi đó là nơi an toàn đối với em,

Văn Toàn ngồi xuống co mình lại chịu

đựng cơn đau.

Hắn tỉnh dậy không thấy người bên cạnh đâu, quần áo vẫn ở dưới sàn vậy chắc hẳn Omega nhỏ vẫn đang tắm, hắn chờ một lúc không nghe tiếng xả nước nên chính hắn đã đứng dậy đi kiểm tra, Omega nhỏ kia ngồi trong góc tối, đôi vai nhỏ gày run lên từng cơn làm hắn chợt mềm lòng.

"Tôi dẫn em ra ngoài, ở trong này tối còn ẩm ướt, chúng ta ra ngoài nhé."

Hắn vươn tay muốn đỡ em dậy nhưng em thì càng lùi về một góc, hắn nghĩ em là người do ả Kim Hạ đưa đến thì không có gì tốt đẹp vì vậy hắn cũng cho rằng em đang giả bộ đáng thương để hắn xót.

"Tôi nói lại lần nữa, cậu đừng mang bộ

mặt đó ra với tôi, tôi ghét nhất loại Omega yếu đuối giả nai như cậu."

Dường như hắn không có kiên nhẫn nữa, chán ghét đóng sập cửa nhà tắm rồi cũng thay quần áo rời đi, khoảnh khắc hắn bước ra khỏi thì lấy làm lạ, Omega nhỏ kia vậy mà không bám theo hắn.

__________

11.03.23

dạo này bận ôn thi rồi ít ra nhée :3
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
3.


Hắn chưa nhìn kĩ khuôn mặt của Omega

có mùi dâu thơm kia, sau khi đến công

ty hắn lao vào công việc như mọi ngày,

nhưng rồi tâm trí không thể tập trung

được vì hắn cứ nghĩ tới em.

"Điều tra người đêm qua Kim Hạ đưa vào phòng tôi."

- hắn phân phó cho trợ lí.

Giờ này cũng đã buổi trưa, khi hắn chuẩn bị nghỉ thì trợ lí đã tra ra thông tin hắn cần "Hôm qua Nguyễn tiểu thư dắt thiếu gia của Nguyễn gia ra khỏi nhà sau đó cô ta đưa cậu ấy đến quán bar."

Hắn nhếch mày với trợ lí tỏ vẻ khó tin

"À, theo thông tin tôi tìm được thì con cả

của Nguyễn gia là Nguyễn Văn Toàn, sau khi Nguyễn Đạo Chinh qua đời thì cậu ấy cũng chưa từng xuất hiện, Trương Kim Dung công bố với truyền thông là cậu ấy do chịu cú sốc cha mất nên đã bị tâm thần, bà ta còn đưa ra giấy tờ chứng minh.

Nguyễn Đạo Chinh để lại nửa số tài sản cho Nguyễn Văn Toàn nhưng hiện tại tất cả đều đã vào tay Trương Kim Dung và các con của bà ta."

"Ý cậu nói là Nguyễn Văn Toàn có vấn đề về thần kinh?"

Trợ lí gật đầu, sau khi xác nhận xong

thì hắn gần như là chạy ra ngoài, vội đi

tới quán bar noi có căn phòng hôm qua

hắn đã qua đêm.

Hắn tới nơi không nói lời nào, chân bước thật nhanh vào căn phòng kia, vì đây là phòng đặc biệt nên luôn được dọn dẹp cuối cùng, mọi thứ vẫn nguyên vẹn như khi hắn rời đi.

Nhìn Omega nhỏ vẫn gục đầu ở góc phòng tắm, hắn bế xốc lên, cơ thể em lúc này đã lạnh đi, em cũng mệt mỏi mà rơi vào hôn mê.

Hắn vốn ở một căn biệt thự không tính là quá lớn, hắn vẫn thường xuyên mang người về thoả mãn bản thân, người làm trong nhà thấy cảnh ấy vốn đã quen nhưng hôm nay hắn ôm một thiếu niên mặt trắng bệch gấp gáp đi vào, còn vội phân phó cho người đi gọi bác sĩ, chị Đan - người làm lâu ở đó không khỏi tỏ ra bất ngờ.

Hắn nhìn em khắp người nơi đâu cũng có sẹo đã mờ đi, phía cổ toàn vết thâm tím do hôm qua hắn để lại, hôm qua hắn tắt đèn để mây mưa, có bản hắn chỉ cảm nhận được người phía dưới có làn rất mịn màng, thật không ngờ trên làn da mịn màng chính là những vết sẹo đã mờ từ bao giờ.

"Chú chơi quá đà sao?"

- Nguyễn Công Phượng nhìn người trên giường rồi lại nhìn về Quế Ngọc Hải đang đứng đó.

"Không, em không cầm thú như vậy.

Cậu ấy bị sao?"

"Cậu ấy là Omega, sức khoẻ yếu, có vẻ như từng trải qua kì phát tình mà không có dấu hiệu dùng thuốc ức chế, ai da, cậu bé này đã chịu đựng như thế nào khi không dùng thuốc ức chế vậy."

"Cậu ấy là Nguyễn Văn Toàn, anh nhớ không?"

"Là con của bác Nguyễn Đạo Chinh sao?

Năm đó sau khi bác ấy mất cậu ấy cũng không còn xuất hiện nữa."

"Là mẹ kế đã hại cậu ấy."

"Thật sao, thật là ác độc, còn gì nữa

không, chú kể anh nghe với."

"Về mở tài liệu mà đọc, xong việc của anh rồi thì cũng không cần ở lại."

"À cậu bé bị suy nhược nghiêm trọng đây, phải chăm sóc cẩn thận, không thì cậu ấy sẽ đi theo bác Nguyễn đó."

"Đã biết" - hắn nói xong thì kéo anh ra

ngoài rồi đóng cửa lại.

Nguyễn Công Phượng và Quế Ngọc Hải là hai anh em, chính là anh dâu với em chồng.

Nguyễn Công Phượng là alpha, hơn nữa chồng lớn của anh cũng là alpha, vậy mà anh cũng có cho mình một cặp song sinh đáng yêu tròn ủm.

Mặc dù tỉi lệ thụ thai thành công giữa alpha và alpha là rất thấp nhưng anh và chồng lớn lại có được may mắn hiếm

hoi, đó là được làm ba của những đứa trẻ do chính mình sinh ra.

_______

14.03.23

các tình yêu Valentine Trắng vui vẻ nhoo :33

mấy bạn coi cái chữ có bị lệt đồ honh nhoo :
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
4.


Em tỉnh lại thấy mình đang ở trong căn phòng xa lạ, ánh mắt thất thần nhìn vào

khoảng không, em tưởng mình sẽ ở chỗ kia, nơi đó giống như nhà kho em từng ở, đều là một mảng tối tăm.

"Nguyễn Văn Toàn, chào em."

Hắn bước vào thấy em đã tỉnh, hắn tiến tới nhẹ nhàng chào hỏi nhưng không có ai đáp lại.

"Em ăn chút cháo nhé, nhân lúc còn nóng."

Em đang thả hồn ở những con thú bông trên kệ, nhìn thật thích.

Trí nhớ của em vốn không tốt, nhưng chuyện tối qua nóvẫn ở trong tâm trí của em.

"Anh... anh là người xấu, a.. anh mắng tôi."

Chờ tới khi em phản ứng lại thì hắn cũng ngồi quan sát em được một lúc, đủ để hắn đánh giá vẻ ngoài của Nguyễn Văn Toàn.

Năm đó gia đình hắn có mối quan hệ rất thân với Nguyễn gia, mãi đến khi Nguyễn lão gia mất thì Quế lão gia cũng ít qua lại với Nguyễn gia.

Hắn cũng dần quên lãng mối quan hệ này.

Lúc nhỏ hắn có tới Nguyễn gia chơi nhưng đó là thời điểm mà Nguyễn Văn Toàn còn ở trong bụng Nguyễn phu nhân.

Sau này hắn nghe Quế lão gia nói Nguyễn phu nhân do khó sinh nên đã mất, để

lại đứa bé mới ra đời đã không có mẹ.

Khi đó hắn 10 tuổi thì Nguyễn Văn Toàn mới cất tiếng khóc chào đời.

Hắn nhìn Văn Toàn, có 8 phần là giống Nguyễn phu nhân năm đó, tính khí của phu

nhân vốn ôn hoà, mỗi lần hắn tới chơi bà đều nhiệt tình tiếp đón, vui vẻ chơi cùng hắn.

Có lẽ bây giờ gặp được em là một cái duyên, cũng có thể là do mẹ của em đã chứng kiến khổ đau mà em chịu đựng nên đưa hắn tới để che chở cho em.

Vì ngay lúc này đây, hắn bỗng muốn che chở cho thỏ ngốc trước mặt.

Nhìn thỏ ngốc đang hoảng sợ hắn cũng không dễ chịu là bao, chỉ có thể nhẹ giọng dỗ dành

"Xin lỗi em, tối qua là tôi sai..."

"Huhu, anh làm tôi đau, hức, sợ lắm."

Đã rất lâu rồi em chưa nhận được những câu nói dịu dàng, Có lẽ câu xin lỗi của Quế Ngọc Hải làm em thả lỏng tâm lí hơn.

cũng chỉ có vậy, hắn dỗ dành em nhỏ rất lâu, tới mức chính hắn cũng không hiểu vì sao bản thân lại có kiên nhẫn đến vậy.

Bụng em đã réo từ lâu, nhìn tô cháo trong tay hắn em nuốt nước bọt, hắn cũng tinh ý nhìn ra hành động lén lút này của Văn Toàn

"Tôi đút em ăn..."

"Không.. là...

à... tôi tự ăn được" - sau đó em giơ tay ra đón lấy tô cháo nhưng tay em lại không có chút lực nào, suýt tí nữa còn làm tô cháo đỏ lên người, hắn đã kịp thời giữ lại.

"Để tôi đút em."

- hắn chăm chú thổi cháo, nhưng chỉ ăn được vài thìa em đã từ chối đây cháo ra, là do em cảm thấy no rồi.

Hắn bất giác thở dài, không hiểu sao em ăn từng đó đã bảo no.

Hắn im lặng một lúc rồi lên tiếng hỏi

"Em có muốn về nhà không?"

_____________

14.03.23

mai có nữa nè..
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
5.


Nhà sao?

Ngôi nhà đó với em mà nói nó

đáng sợ, ở nơi đó chỉ toàn sự lạnh lẽo,

không có ai đối xử tốt với em, tuy em ngốc nhưng cũng nhận ra được tâm ý xấu của bọn người kia đối với em.

"Nếu mà.. mà tôi không về thì có thể ở lại đây không?"

"Có thể, nếu em không muốn thì tôi cũng không ép."

Nói xong hắn ra khỏi phòng để lại em ở

đó, cơn đau bên dưới làm cho không thể

động đậy.

"Tôi bôi thuốc cho em."

"Bôi.. bôi ở đâu ạ?"

"Ở chỗ em đau."

Lúc này không biết em lấy đâu ra lực, kéo chăn trùm cả người

"Không cần a, bên dưới không sao, anh

đừng nhìn"

"Tôi biết em đau"

"Không, không có mà."

Hắn nhìn chăn phồng lên một cục rồi

cũng lặng lẽ ra ngoài lần nữa, hắn sẽ chờ khi em ngủ rồi sẽ bôi.

Văn Toàn không dùng điện thoại nên hắn đã mua cho em, Văn Toàn ngốc cầm chiếc điện thoại trên tay với đôi mắt đầy sự thắc mắc.

"Đây là gì ạ, nó lạ ghê"

"Là điện thoại, khi ở tôi ở xa em có thể gọi cho tôi để nói chuyện."

"À, cơ mà em không biết dùng ạ"

Hắn chỉ bày cho em nhỏ, em ở đây đã

được một thời gian, em thấy dễ chịu khi

ngửi mùi gỗ trên người Quế Ngọc Hải.

Nhưng tin tức tố của hắn không phải khi nào cũng phóng ra, Văn Toàn ngày càng thấy thiếu mùi nên lại có thói quen cuộn tròn bản thân khi ngủ.

Hắn bận rộn nên ít khi về phòng ngủ, điều này hắn cũng không để tâm tới, hoàn toàn không biếtrằng thỏ ngốc đang chịu đựng sự mệt mỏi.

"Giám đốc Quế, anh thấy sao về tối hôm

đó?"

- Nguyễn Kim Hạ đang ra vẻ kiêu ngạo vì đấy được Nguyễn Văn Toàn vào chỗ kẻ nổi tiếng là ngược đãi như Quế Ngọc Hải.

"Cô đoán xem, cô thật sự rất thông minh, thật biết cách lấy lòng tôi."

"Vậy dự án lần này anh có thể chấp nhận chứ?"

Công ty hắn đang trong quá trình đầu tư vào những dự án mới khởi nghiệp, trùng hợp là dự án của Kim Hạ cũng nằm trong số đó, ả ta cơ bản là Beta nên cũng không có hứng thú với Alpha như hắn, nếu không thì ả cũng sẽ tự leo lên giường với alpha cấp cao, đặc biệt là Quế Ngọc Hải.

Cơ bản ả cũng sợ hắn sẽ cho ả tàn đời nên cũng không dại mà lao vào, vì hắn vốn nổi tiếng với sự tàn bạo và nhẫn tâm với bạn giường.

"Omega hôm đó thú vị lắm, không biết cậu ta từ đâu ra?"

"Cậu ta sao?

Là một kẻ ngốc dễ dụ."

"Tôi bất ngờ khi cô dụ anh trai mình lên

giường với tôi đó, thật là có bản lĩnh."

Dừng một chút hắn tiếp lời "Nhưng cô nên nhớ, kẻ dùng thủ đoạn ti tiện vốn dĩ đừng mong sẽ nhận được ân đức."

Mặt ả lúc này đã biến sắc, ả không ngờ lợidụng Văn Toàn xong không thu lại được gì, ngược lại còn bị Quế Ngọc Hải ném cho ánh mắt chán ghét làm ả bất giác rùng mình.

______________

15.03.23

nay tui mệt nên 1 chap thôi nhaaa ;33

thông cảm cho tuiii
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
6.


Quế Ngọc Hải bận rộn từ sáng đến đêm

khuya, vì hắn quen sống một mình, nên

chính hắn cũng không có nhiều thời gian để mắt đến sự tồn tại của Văn Toàn trong nhà, sáng sớm khi hắn đi làm thì em chưa thức dậy, ban đêm khi hắn về thì em đã ngủ.

Chỉ là mới gặp gỡ một thời gian nhưng em sinh ra cảm giác muốn ỷ lại vào hắn.

Một tháng trôi đi, đêm nào em cũng thấy bất an khi ngủ nhưng lại không gặp được hắn, Văn Toàn bất lực đến khóc oà lên.

Đêm nay em nhất định sẽ chờ hắn về.

Hắn mệt mỏi kết thúc công việc ngày dài, thở dài một hơi, ngoài trời đã bắt đầu vào đông, hẳn khoác vội chiếc áo măng tô vào rồi về nhà.

Đêm nay nhà vẫn còn sáng, hắn ngạc nhiên, vừa vào nhà thì trên người đã có thêm sức nặng, chưa kịp phản ứng lại thì hắn bị ôm chặt cứng, trong lòng hắn bỗng ấm áp, tim cũng đập lỡ một nhịp.

"Người tôi rất lạnh, em còn ôm nữa thì sẽ hơi lạnh sẽ sang người em đây."

Đưa tay gỡ thỏ dính người xuống, hắn

thấy hai mắt người kia đã sưng đỏ

"Anh không nhớ tới em nữa rồi, anh

không... không thèm quan tâm em."

Em nức nở, hai tay vò vạt áo đến nhăn nhúm, mái tóc dài vén qua tai làm hắn

thấy Văn Toàn thật đẹp.

"Không phải, là tôi bận quá, nhất thời

không có thời gian."

Văn Toàn ngốc nghếch đang nghĩ mình

nên làm gì tiếp theo, em thấy hắn chưa

cởi áo liền đưa tay muốn cởi giúp hắn

"Hửn, Văn Toàn làm gì đấy?"

"Anh chưa cởi áo ngoài, để em giúp... anh."

Hắn im lặng để cho em cởi áo

"Anh tên gì ạ?"

Tay em cầm áo phủi hơi lạnh, mặt với đôi mắt đỏ vành, em chợt nhớ ra mình chưa biết tên hắn nhưng hản lại biết tên em.

Ừm thật là khó hiểu.

"Em không biết tên tôi?"

Đầu nhỏ ra sức gật tới gật lui làm hắn bật cười.

"Tôi tên Quế Ngọc Hải, em nhớ kĩ vào

nhé."

Em lẩm nhẩm, tay cầm áo đi cất, hắn cũng đi theo sau, em quay lại định hỏi hắn cất áo ở đâu thì đầu nhỏ đụng phải cằm hắn

"Em xin lỗi, em không biết anh ở phía sau, ở đỏ lên rồi, làm sao bây giờ?"

Tay hắn ôm lấy eo nhỏ, dịu dàng hôn sâu xuống, em vì bất ngờ mà bấu vào ông tay áo của hắn.

Đến khi Ngọc Hải buông ra thì cảm đỏ của hắn đã biến mất, bù lại thì mặt của em đã đỏ lên.

Dây dưa một buổi, hắn lại bị Omega nhỏ

câu dẫn, lần này hắn cắn vào tuyến thể

của em, mùi dâu ngào ngạt tràn ra

"Đau quá, anh Ngọc Hải, em đau, hức."

"Không sao, sẽ nhanh hết thôi em, ngoan."

Bỗng dưng hắn có ý nghĩ 'Nếu những đứa trẻ của hắn được Văn Toàn sinh ra thì sao?"

Con người hắn từ trước tới nay làm việc

rất quyết đoán, nên hắn với ý nghĩ như

vậy, hắn quyết định sẽ mở khoang sinh

sản của em.

Sau tối hôm đó em trở nên dính hắn hơn rất nhiều.

Bụng dưới luôn trong trạng thái khó chịu, vì không thoải mái nên em cũng ăn ít hơn.

Hắn day thái dương tỏ ra sự phờ phạc,

trước mắt là thỏ ngốc đang cúi mặt nhận lỗi

"Không có, em có ăn bữa sáng mà, nhưng mà... mà.."

Để ý kĩ thì sẽ thấy mỗi lần Văn Toàn gấp

gáp em sẽ nói không ra chữ, hắn trầm

giọng nghiêm khắc

"Không được gấp, em còn như vậy thì mai tôi sẽ không cho em ăn dâu."

"A, mà là do em không muốn ăn, là em

thấy no mà."

- em không muốn bị cắt dâu tây, em thích ăn dâu nhất mà.

"Rõ ràng em chưa ăn sáng, bữa sáng vẫn

còn nguyên trên bàn kia, em chối kiểu

gì?"

"Em có ăn, là ăn một miếng..

đó cũng là ăn rồi"

"Em ăn hết thì mới tính là ăn"

Đến cùng em vẫn phải ăn, nhưng chỉ ăn

thêm một tí.

Nhìn giống thỏ mà ăn uống

thì như mèo, người em gày thấy rõ, miệng thì chỉ toàn nhai dâu, ngoài ra cũng chẳng có gì khác làm Văn Toàn kích thích mà ăn nhiều như vậy.

___________

16.03.23

mai cóooo :
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
7.


Bụng em luôn khó chịu, Văn Toàn cơ bản không biết hắn đã mở khoang sinh sản của em rồi để lại chiến tích ở đó, tin tức tố của em mỗi ngày đều được Quế Ngọc Hải hưởng trọn.

Nếu Văn Toàn thích ăn dâu thì hắn lai thích mùi dâu trên cơ thể em hơn.

"Anh, nếu mở khoang sinh sản của Omega thì sẽ có vẫn đề gì xảy ra với sức khoẻ của Omega?"

- đêm khuya hắn gọi điện cho anh dâu tốt bụng Công Phượng, anh dâu cũng đang chật vật với tên háo sắc là chồng lớn nhưng vẫn mềm mỏng trả lời hắn

"Omega sẽ rất khó chịu, bụng dưới luôn

cảm giác bị đầy và căng, còn những biểu

hiện thì cũng tùy vào cơ thể của từng

Omega...

Aiss tên điên này, mau buông

anh ra."

Hắn khẽ ho nhẹ, hắn biết không nên làm phiền anh giờ này nhưng Văn Toàn sau một tháng bị hắn mở khoang thì bắt đầu kén ăn cực kì.

"Vậy làm gì để giảm bớt sự khó chịu?"

"Alpha phải thường xuyên thả tin tức

tố để trấn an Omega, mà trước hết phải

đánh dấu hoàn toàn, nếu không thì khi

em bé được hình thành sẽ rất bất lợi cho

cơ thế Omega."

"Gì vậy, chú hỏi gì vậy Quế Ngọc Hải, chú mở khoang sinh sản của Omega nào rồi sao?"

- Anh hất chồng lớn đang làm loạn trên người ra, nhận thấy điều bất thường mà hắn hỏi.

"Cảm ơn anh, bữa nào anh dẫn tụi nhóc

qua nhà em chơi nhé, khuya rồi, anh ngủ ngon."

Nguyễn Công Phượng nhìn điện thoại đã tắt, rồi lại nhìn tới Vũ Văn Thanh đang chổng chơ dưới sàn nhà, anh vội lại đỡ chồng lớn lên.

"Đã bảo em đừng làm loạn mà, ai bảo lì,

ôi trời ơi chồng tôi, cái lưng mà tôi tận lực chữa cho em bây giờ nó ổn không?"

Gã nhìn anh, biểu cảm bày ra sự giận hờn, tay thì xoa chỗ cột sống đang đau

"Anh nghĩ xem em ổn không, khó khăn

lảm mới có thể làm mà bị anh hắt hủi

không thương tiếc, thật là oan uổng quá

rồi."

Nguyễn Công Phượng là bác sĩ của bệnh viện lớn, tình cờ chồng lớn của anh cũng làm ở bệnh viện, nhưng không phải làm bác sĩ mà là làm cổ đông lớn của bệnh viện.

Gã đã say mê anh ngay từ lần đầu nhìn thấy, biết anh là alpha nhưng vẫn cố chấp vào theo đuổi, anh cũng bị gã làm cho cảm động nên quyết định để tình cảm tiến xa.

Khi chưa lấy về thì không sao, lấy về rồi mới biết Vũ Văn Thanh vậy mà lại vụng về đến đáng thương.

Tới mức bị ngã xong xương ở cột sống ảnh hưởng.

"Ba nhỏ lại làm đau ba lớn phải không ạ?"

Hai đứa trẻ đứng ở của nhìn anh đang xoa bóp cho gã, chúng cũng quen với sự vụng về của ba lớn, sự lo lắng của ba nhỏ.

"Gì vậy, hai đứa nhóc thối ở đâu ra vậy,

sao lại dám nói như vậy hả?"

- anh quạo

thật rồi, mấy ba con nhà này hùa nhau ăn hiếp anh.

"Em dạy cho con nói vậy phải không hả

Vũ Văn Thanh?" vừa nói anh vừa ấn thật mạnh xuống chỗ đau của gã làm gã muốn rớt nước mắt

"Không, em không có, đau em, anh định

sát chồng của anh sao?" gã oan uổng lên

tiếng, tay nằm lấy tay anh rồi trở ngược

tình thế, chỉ trong nháy mắt anh là người bị đè.

Gã nháy mắt với hai đứa nhóc ngoài cửa, chúng tự giác đóng cửa phòng lại rồi hí hửng ra ngoài.

__________

17.03.23

mai có típpp >:3
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
8.


Trương Kim Dung vậy mà không chịu để yên cho em, mẹ con bà ta ban đầu muốn tống cổ em đi vì phiền phức, nhưng bây giờ bà ta còn muốn lợi dụng em thêm chút nữa.

Nguyễn Kim Hạ đưa em tới quán cứ nghĩ sẽ giữ em lại thật lâu để hành hạ, thật không ngờ chỉ sau một đêm em đã biến mất.

Bà ta đã tìm ra địa chỉ em đang ở, đứng

trước căn biệt thự hào nhoáng bà ta

không khỏi bất ngờ, vì Trương Kim Dung chưa từng nghĩ em sẽ được sống ở nơi giàu sangnhư vậy.

Sáng nay tỉnh dậy em thấy trong người

mệt đến choáng váng, em không muốn

hắn phát hiện nên đã tỏ ra bình thường

đến khi hắn ra khỏi nhà.

Hắn vừa đi em

cũng chạy đi nôn hết bữa sáng ra, cùng

lúc chuông cửa vang lên, em tưởng hắn về nên vội chỉnh tề đi ra.

"Ôi con yêu, không ngờ chỉ vài tháng mà

mày lại lên đời như vậy đấy."

Chị Đan nghe giọng đanh đá của bà ta

không khỏi liếc nhìn, khẽ hỏi ý của em có cần đuổi người không nhưng Văn Toàn dã từ chối và nói đây là người quen của em.

"Con... con chào dì."

"Sao nào, bây giờ mày như vậy nên quên đường về nhà luôn sao?"

"Dạ không, con không có..."

Bà ta như bị đạp trúng dây thần kinh

điện, lao đến bên em nắm lấy tóc mềm

của em giật ngược ra sau.

"Không có sao?

Tao còn tưởng mày hiền

lắm, hoá ra cũng chi là một thằng đi câu

dẫn đàn ông."

Em dãy dụa thoát khỏi nanh vuốt của bà ta, lúc này trước mắt em đã nhoè đi, mặc dù bà ta thấp hơn em nhưng vì sức không có nên Văn Toàn không thể chống cự lại, người làm trong nhà thấy cảnh này liền chạy ra ngăn cản hành vi điên rồ của bà ta.

"Ai cho bà bước chân vào đây?"

- hắn nhận được cuộc gọi của chị Đan, bảo rằng có một người phụ nữ tới tìm Văn Toàn, hắn chưa đến công ty thì đã lập tức quay đầu xe về nhà.

"Quế...Ngọc Hải,...

Cậu..."

Bà ta thấy hắn như gặp ma, lắp bắp không nói thành câu.

"Tôi thì sao?"

- Hắn lạnh nhạt nhìn người đàn bà đầy sự ti tiện, hai mẹ con bà ta đúng là mẹ nào con nấy, thật khiến người khác ghê tởm.

"Cậu sao lại cho một đứa thần kinh ở

đây?"

"Ai?

Bà cẩn thận miệng hại thân đấy, bà

nên nhớ Nguyễn Thị ai đang chống phía sau, đừng để mọi chuyện đi quá xa."

"Ra khỏi nhà tôi, một là tự đi, hai là bị lôi đi?"

Bà ta chỉ tay vào mặt hắn, chưa kịp mở

miệng thì người của hắn đã mang bà ta lôi ra ngoài như lôi bao rác.

Ánh mắt của hắn nãy giờ vẫn hướng tới

em.

Văn Toàn vì choáng váng nên tay giữ chặt lấy bức tường bên cạnh, mắt em lại đỏ lên, em thấy mệt, mệt từ trong tim ra đến ngoài thể xác.

"Lần sau bà ta còn tới thì cứ đá bà ta ra

đường, tuyệt đối không cho bà ta đứng ở

trước nhà của tôi."

Hắn nhắc nhở chị Đan rồi tiến đến ôm lấy em, Văn Toàn như tìm được phao bám víu, lúc này em cũng ngất lịm đi.

_________

18.03.23

mai có típ nhaaa
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
9.


Lần này em ngất đi hắn mang em đến

bệnh viện để làm kiểm tra tổng quát.

Lúc em tỉnh lại hắn là người xuất hiện đầu tiên trong tầm mắt em, dụi mắt sau đó em oà khóc lên, sự tủi thân suốt bao nhiêu năm của Văn Toàn đã được hắn xoa dịu

"Cảm ơn anh, cảm ơn... hức... cảm ơn anh Ngọc Hải rất.. nhiều."

Hắn xoa đầu em, Xoa vào chổ em bị nắm lấy khi nãy "Chỗ này đau không?"

Thỏ nhỏ lắc đầu, vươn đôi tay đang ghim kim truyền nước lên, hắn cũng hiểu ý tiến lại ôm lấy em, thả một ít tin tức tố an ủi em.

"Những điều em trải qua anh đều biết cả, đừng sợ, từ nay anh luôn ở bên em."

"Nên là nếu không khoẻ nhất định phải

nói với anh, không được che giấu như

hôm nay, biết không?"

"Em biết."

"Em có tin anh không?"

Em tin hắn chứ, rất là tin hắn, hắn che

chở cho em như vậy mà.

"Nếu em tin anh thì có thể để anh đánh

dấu em được không?

Là đánh dấu hoàn

toàn"

"Đánh dấu là gì ạ?"

"Là em sẽ thuộc về anh, mãi mãi.."

Bác sĩ nói Văn Toàn đã có em bé rồi,

nếu không đánh dấu em thì sẽ rất nguy

hiểm, cơ thể của em cũng yếu hơn những Omega cùng tuổi khác.

"Nhưng mà, ừm...

Em không biết nữa..."

Em bặm môi, hai tay lại vò chăn nhăn

nhúm.

Hắn thấy vậy liền tách hai tay của em ra, bản thân nắm lấy tay em rồi an ủi

"Văn Toàn có thích em bé không?"

"Em bé là gì vậy anh?

Em bé có đáng sợ

không?"

Lời em vừa dứt thì ngoài của có hai chiếc đầu nhỏ thò vào, chúng nhìn hắn với ánh mắt e dè

"Sao vậy, hai nhóc vẫn sợ chú Ngọc Hải

hả?

Vào đi, ba nhỏ bảo kệ cho hai đứa."

giọng của Nguyễn Công Phượng lảnh lót ngoài cửa, hai nhóc thấy ba nhỏ tới thì cũng chạy ùa vào phòng bệnh nơi Văn Toàn đang nằm.

"Chú này đáng yêu quá, mốt chú làm

người yêu con nha."

- Vũ Kim Quy lên

tiếng.

"Sao anh háo sắc quá vậy?

Chú ấy xinh

như vậy thì phải là người yêu của em" -

Vũ Kim Linh lên tiếng chen vào lời của

người anh sinh đôi với mình.

Kết tinh tình yêu kì diệu giữa hai alpha là hai nhóc sinh đôi này.Vũ Kim Minh là

anh lớn, nhóc là omega còn em gái của

nhóc là một alpha, chính là Vũ Kim Linh.

Hai nhóc được hưởng gen của hai

ba, còn được Vũ Văn Thanh dạy cho thói

nhanh miệng nữa.

"Đây là chồng của chú, không có cửa cho mấy nhóc đâu."

Hắn lên tiếng xoá bỏ sự ảo tưởng của hai nhóc.

"Chào em, anh là Nguyễn Công Phượng, là anh dâu của Quế Ngọc Hải"

Văn Toàn nãy giờ vẫn nhìn hai nhóc nhỏ

không chớp mắt, khi nhận được lời chào

của anh thì Văn Toàn mới bừng tỉnh.

"À, dạ, em chào anh."

Hôm nay anh dẫn hai đứa nhóc đi làm

chung, vì Vũ Văn Thanh đã đi công tác

rồi, không đứa nào chịu ở nhà cả, trùng

hợp anh biết tin Ngọc Hải đưa một Omega vào bệnh viện, còn là mộtOmega

đang mang thai.

___________

19.03.23

tí có típ nhaa :33
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
10.


"Vũ Văn Thanh đâu anh?"

"Hắn đi công tác rồi, chắc vài ngày nữa

mới về, "

"Khi nào anh ấy về thì anh nhắn anh ấy

tới gặp em nhé."

"Chú không còn cách khác để liên hệ sao?"

"Em không thích, gặp được Vũ Văn Thanh cũng chẳng khác gì người nổi tiếng."

Văn Toàn ngơ ngác nhìn hai người lớn nói chuyện, hai nhóc nhỏ đã trèo lên tới cạnh của em rồi nhéo mặt xoa đầu, em không dám đẩy chúng ra vì em sợ sẽ làm ngã hai đứa.

"Này hai đứa kia, mau xuống, hai đứa có

biết chú nhỏ đang mệt không hả?"

Anh

quay lại nhìn hai nhóc đang nghịch ngợm rồi vội ngăn cản chúng lại, hắn cũng đi lại chỉnh gối cho em.

"Văn Toàn lớn lên nhìn trắng mềm quá đi, thật là khả ái, em phải nghỉ ngơi ăn uống thật tốt nhé, nếu Quế Ngọc Hải có bắt nạt em thì nhớ tìm anh, anh sẽ tới quýnh nó giúp em."

Anh cao giọng dặn dò em.

Văn Toàn chưa bao giờ nhận được nhiều sự dịu dàng như vậy, tuy mới gặp nhưng em lại rất cảm kích người anh này.

"Dạ, hai bé đó là ai vậy ạ?"

Em kéo tay áo của hắn, khẽ hỏi

"Chúng là con của anh..."

Hắn chưa kịp

giảng giải cho em thì có giọng nói nhanh

nhảu hơn xen vào

"Tụi con là con của ba Văn Thanh và ba

Công Phượng a.

Chú đáng yêu quá, chú làm người yêu con đi, mặc kệ chú Ngọc Hải, chú bỏ chú Ngọc Hải đi, làm người yêu của con."

"Đúng vậy, chú làm người yêu của con

nữa, trời ơi chú không biết đâu, chú Hảii đáng sợ lắm, chú ấy suốt ngày trưng ra khuôn mặt lạnh lẽo nhìn tụi con đó, chú ấy còn có nhiều tật xấu vô cùng."

Hai nhóc tranh nhau kể xấu hắn ngay

trước mặt em thỏ nhỏ, em chỉ biết nhìn

hắn với ánh mắt đầy sự hỏi chấm.

Hắn hai tay xách hai nhóc ra cửa "Đứng

yên đấy, còn vào nữa thì đừng trách chú."

"Văn Toàn, em đừng sợ, hai đứa nhóc tính khí lắm chuyện vậy đó, mà tụi nó nói sự thật đấy.."

Chưa kịp hết câu thì mặt Quế Ngọc Hải kiểu 'đùa không vui, hắn đã căng'

"À không, anh về nhé, sau này có dịp anh sẽ qua nhà hai đứa chơi."

"Tạm biệt anh."

Em lễ phép chào tạm biệt

anh lớn

"ôi Văn Toàn ngoan quá, anh đi nhé."

Trong phòng trở về trạng thái im ắng, em cảm thấy tò mò về hai bé kia vô cùng.

"Hai bé đó có phải cũng là em bé không?"

"Đúng vậy, khi còn nhỏ chúng là em bé

đẩy, em có thích không?"

Em lặng lẽ gật đầu "Làm cách nào để có

em bé a?"

"Nếu anh nói là em đã có em rồi thì sao?"

"Thật a?

Em bé ở đâu vậy anh?"

Hắn chỉ nhẹ áp tay xuống bụng nhỏ của

em "Ở đây, em bé ở trong này."

____________

20.03.23

hôm qua thất hứa với mấy bạnn huhuuu

tha lỗi cho tuii 🙁
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
11.


Em vẫn chưa tin vào trong bụng mình có em bé, hắn nhìn em nhỏ cứ ngồi ngẩn ra, một lúc lại nhìn xuống bụng, rồi lại ngẩn ra xong lại nhìn xuống bụng, trong tâm hắn càng muốn cưng nựng em nhiều hơn.

Hành trình làm ba của Quế Ngọc Hải chỉ

mới bắt đầu, ban đầu hắn cứ nghĩ nếu em có bé con thì hắn sẽ bồi bô em thật nhiều, chăm em thật kỉ nhưng rồi thực tại đập cho hắn một cái sầu đời.

Omega nhỏ chính thức bị đánh dấu hoàn toàn, ngày đầu tiên em bị sốt, nhưng vì mang thai nên không thể uống thuốc lại càng ăn không nổi, chỉ có thể truyền chất dinh dưỡng vào cơ thể, hắn cố găng an ủi em, thả tin tức tố vào đế trấn an em nhỏ.

Chờ tới khi mệt mỏi đi qua thì người

Văn Toàn lại nhỏ hơn một vòng, duy chỉ

có vòng hai là lớn hơn một chút, lúc này

em mới dần tin rằng trong bụng mình có em bé.

"Đây là em dâu của anh sao?"

- Vũ Văn Thanh trở về sau chuyến công tác dài, cũng là lần đầu được gặp em, gã nhẹ mỉm cười để lộ ra lúm đồng tiên.

"Ơ, em không phải em dâu của anh, em

là Văn Toàn a."

Em không hiểu 'em dâu'

là gì, chỉ có thể đáp lại một cách ngây ngô với gã

"À, Ngọc Hải đâu rồi em?"

-gã cũng thuận

theo cho qua, không đi quá sâu vào vấn đề này nữa.

"Anh ấy đi làm rồi á anh, anh là ai vậy ạ?"

"Anh là anh trai của Ngọc Hải, hình như

em găp qua chồng nhỏ của anh rồi đúng

không?"

"Chồng nhỏ..."

Em ngẫm trong đầu, đây là Vũ Văn Thanh, vậy cái anh hôm bữa mình gặp là chồng của anh này sao?

Rồi hai bé kia cũng là con của anh này luôn hay sao nhỉ?

"Là anh đẹp trai có hai bé đi cùng đúng

không anh?"

"Hai bé đi cùng sao, em gặp hai nhóc nhà anh rồi hả?"

"Hình như là vậy..."

Em mờ mịt đáp lại gã, sau một buổi ngồi

nói chuyện thì gã định đi đến công ty gặp em trai, nhưng lại bị Văn Toàn níu chân đòi đi theo gặp alpha của mình.

Omega nhỏ mặc chiếc áo thun rộng tay

dài cùng chiếc quần thun cũng rộng như chiếc áo, nhìn em đã nhỏ rồi lại thêm nhỏ hơn.

Tới nơi em đi theo sau gã, trợ lí ngạc nhiên khi thấy có một omega nhỏ xinh đi theo Văn Thanh, trong trí nhớ của trợ lí Trịnh thì gã là người đã có gia đình rồi mà, không lẽ gã ngoại tình công khai hả?

"Nghe nói chú có việc muốn gặp anh?"

"Anh cũng uy tín quá nhỉ, à không, là anh dâu uy tín hơn."

Quế Ngọc Hải lên đáp lại, mắt hắn vẫn đang tập trung làm việc

Trợ lí Trịnh giữ chân em ở ngoài, cô lại gần bắt chuyện với em

"Em tìm ai thế?

Sao lại đi chung với Vũ Văn Thanh?

Em là tình nhân của anh ta

sao?"

Hả?

Em nhỏ lại quay cuồng trong đống

câu hỏi của chị gái trước mặt, em ậm ừ vò vạt áo, tin tức tố của em lúc này đã loạn lên trong không khí

"Không, em không có...

Anh Văn Thanh đãcó chồng rồi mà...

Em... không phải tình nhân"

"Ôi mùi dâu thơm thế, bé cưng nên kiềm

chế lại một chút, em như vậy thì sao chị

thở nổi."

Trợ lí Trịnh là một alpha nên tin tức tố của em làm cô choáng váng.

"Bé cưng bình tĩnh đi nào, đừng nhả mùi dâu ra nữa, em mà như vậy thì chị biết làm sao."

Em nãy giờ vẫn ngồi im, trong người lúc

này đã căng thẳng nên em không hề biết

tin tức tố của mình đã lan ra khắp một

vùng

"Em uống gì không?

Chị lấy cho, uống

chút sữa bò nha, chị nghĩ em nhỏ nên

uống sữa bò là tốt nhất."

Vì không thể ở đó thêm một phút nào nữa nên cô tìm cách chuồn đi, bạn nhỏ bên kia lỡ là người của vị đại gia nào trong phòng thì chẳng phải cô là người mang tiếng bắt nạt bạn nhỏ sao.

____________

20.03.23 (2)

đâyyy nhaaa

mai có nữaaaaa
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
12.


Tới khi sữa được mang lên thì cũng là

lúc cửa phòng làm việc được mở ra, Quế Ngọc Hải tiễn anh trai ra về, gã lúc này

mới nhớ đến bạn nhỏ khi nãy đi cùng với mình

"À, khi nãy anh đến nhà chú nhưng

Văn Toàn nói chú đi làm rồi, anh đến đây thì em ấy cũng muốn đi theo, anh về trước đây, chú ra với omega của mình đi."

Nói xong Vũ Văn Thanh vội chuồn đi, hắn lúc này mới nhìn ra thấy bóng dáng của em nhỏ ngồi đó, chỗ áo đã bị nhăn nhúm lại, tay đang cầm ly sữa bò nóng, hơn cả vậy đó là mùi dâu của em bỏ nhà hắn đã tràn ngập trong không khí.

Hắn biết khi omega thả tin tức tố nghĩa là họ đang căng thẳng, hắn cũng thả mùi gỗ vào đế trấn an em.

"Văn Toàn, em có mệt không?"

Em ngước lên, mái tóc xoã che kín mắt

được hần vén sang, lộ ra đôi mắt long

lanh.

"Không ą, em không mệt, em chỉ nhớ anh thôi"

"Ngoan, lần sau đừng tới đây nữa, ngồi lâu sẽ mệt"

Nói ròi hắn đỡ em đứng dậy, Văn Toàn ngoan ngoãn làm theo nhưng chân em

ngồi lâu đã tê cứng, suýt chút nữa ngã

khụyu xuống.

Hắn không nói gì, bế xốc

em lên, em cũng thuận thế hai tay ôm lấy cổ hắn.

Trợ lí Trịnh nãy giờ đứng nhìn cảnh mặn nồng, cô sắp chết ngắt với đống cơm chó này rồi.

"E hèm, đây là Omega của sếp Quế sao?"

"Ừ"

"À ra vậy, khi nãy tôi còn tưởng Vũ Văn Thanh ngoại tình cơ đấy."

"Cảm ơn côn đã trông em ấy, giờ thì đi làm việc tiếp đi"

Không đợi trợ lí Trịnh đáp lại thì hắn đã bế người vào phòng.

Nhìn cánh cửa đã đóng lại, trợ lí Trịnh thầm than số mình thật khổ, tìm mãi cũng chẳng tìm được tình yêu, đã vậy còn được ăn cơm tình yêu của sếp nữa, quá đau đớn rồi a.

Hắn đặt em xuống, tay xoa bóp lấy đôi

chân của em, hắn duy trì sự im lặng nãy

giờ, Văn Toàn cắn môi không biết nên làm gì.

"Khi căng thẳng em không được thả tin

tức tố, biết không?"

"Em không biết, thật sự là không biết nha"

"Em là omega của anh, chỉ một mình

anh, cho nên tin tức tố của em cũng chỉ

cho một mình anh ngửi thôi, bé nhỏ hiểu chưa?"

"Thế làm sao để cho một mình anh ngửi

a?"

"Em đừng thả tin tức tố lung tung là

được."

Cuộc đối thoại giữa một con hổ đã trải đời trong tình trường và một con thỏ còn non mềm ngây thơ trông thật vô nghĩa.

Hắn chợt nhận ra em làm gì hiểu rõ về thả tin tức tố như hắn, việc hắn cần làm bây giờ là phải khiến cho người em chỉ toàn mùi của hắn, có như vậy hắn mới không sợ mất omega của mình.

"Ra ngoài phải mặc áo ấm, em xem em

mặc như vậy lỡ bị ốm thì sao đây?"

"Em quên mất...

Em vội đi gặp Ngọc Hải

mà"

"Em bị ốm thì anh sẽ phạt em đấy"

"Phạt gì ạ?"

"Anh sẽ đánh mông em, sẽ không cho em ăn dâu nữa."

__________

22.03.23

mai có típ nèee :33
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
13.


Hôm đó vì em đến công ty tìm hắn nên

hắn cũng tan làm sớm hơn nửa ngày,

nhân viên trong công ty lại có chuyện bàn tán, đó là Giám đốc Quế lần đầu tan ca sớm hơn nhân viên, đã thế trên tay Còn bế một Omega đang ngủ say'.

Toàn bộ nhân viên kẻ ghen tỵ cũng có, người ngưỡng mộ lại càng nhiều, vì cuối cùng thì vị tài phiệt kiêm giám đốc của công ty họ đã có được một người bạn đời khả ái, đặc biệt họ trông chờ vào tương lại rất có thể sẽ ít khi bị ngồi chạy deadline xuyên màn đêm hơn, vì giám đốc của họ sẽ bận chăm bạn đời của mình, thời gian đâu mà bắt nhân viên như họ chạy deadline nữa.

Trời vào đông nên rất lạnh, hắn cũng

chăm em nhỏ kĩ hơn, giám sát từng chút

trong bữa ăn của em, khi mới mang thai

được hai tháng em ăn nhiều hơn bình

thường, ngủ kĩ hơn, nhìn em có thêm chút thịt trên người hắn cũng vui không thể tả.

"Văn Toàn, ăn cơm thôi em"

Em bắt đầu tập đan len, có khi đan quên

luôn cả ăn cơm, lần nào hắn cũng phải

nhắc nhở em ăn cơm như mấy bé mầm

non.

"Em đang làm, đợi em làm xong đã ạ.

"

"Em chưa tắm luôn?"

Tay đan liên tục, đầu nhỏ khẽ gật, hắn lúc nào bắt đầu bùng nổ sự tức giận

"Em biết mấy giờ rồi không?

Rồi em có

biết thời tiết rất lạnh không, em đừng

quên là bây giờ em phải lo cho em bé nữa, nếu em cứ để anh nhắc mãi thì sau này em chăm em bé kiểu gì?"

Em sợ hãi, em không hề cố ý như vậy, là

do em mãi làm quá nên quên thôi mà,

vậy mà hắn lại tức giận với em, thật là

một alpha đáng ghét.

Em không thèm đáp lại hắn, lặng lẽ gom đồ vào giỏ rồi lại lấy quần áo đi tắm bỏ lại hắn đứng một mình đứng đó trong sự hối hận.

Chờ tới khi ngồi vào bàn ăn, hắn dỗ dành em nhưng em vẫn không thèm để ý, Văn Toàn giận hắn thật rồi.

"Anh xin lỗi, là anh lo cho em thôi, xin

lỗi em rất nhiều, tí nữa anh cho em thật

nhiều dâu tây nhé."

Em nghe đến dâu tây bắt sáng rực "Anh

phải giữ lời đấy, anh mà nuốt lời là em

không chơi với anh nữa đầu."

Omega nhỏ háo hức ăn dâu nhưng khi vào bữa cơm, em chỉ ăn được vài miếng thì cơn buồn ngủ ập đến bất ngờ, omega nhỏ ngủ gật ngay khi đang nhai

"Bé nhỏ, em phải nhai xong đã" hắn nhéo má em một cái

"Em buồn ngủ quá, ngày mai anh phải cho em ăn dâu nha."

Em mơ màng nhai nốt thức ăn, khẽ nhắc nhở hắn rồi chìm vào giấc ngủ ngon lành.

_________

24.03.23

mai có tiếp nha quí dịiii
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
14.


Đêm nay hắn về trễ hơn bình thường, em chờ đến khi lưng tê rần hắn cũng chưa về, nhưng omega nhỏ không từ bỏ, em vẫn đợi hắn, vì thiếu hắn em không thể ngủ được.

Hắn về nhà với tình trạng toàn mùi rượu trên người, bên cạnh còn có một beta đỡ hắn vào nhà, em trơ mắt nhìn cậu ta quen thuộc đường đỡ hắn vào phòng.

"Cậu là ai vậy?

Sao lại ở nhà của sếp

Quế?"

"Tôi là.

"

Em là ai nhỉ?

Bây giờ em chợt nhận ra

mình không là gì của hắn.

"Thôi được rồi, cậu đi lấy cho tôi chậu

nước lại đây, chắc cậu cũng là người làm

thôi phải không, nửa đêm như vậy cậu

cũng thật chăm chỉ chờ chủ về."

- beta

vênh mặt lên ra lệnh, em cũng làm theo

lời của beta.

Em đứmg ngoài nhìn cậu ấy lau chùi cho hắn trong lòng bỗng hiện lên sự tủi thân, tối nay chắc em không thể ngủ trong phòng được rồi.

Văn Toàn khóc nức nở, em thu mình vào

góc phòng tối, em vào căn phòng trống

trong nhà, nơi đó tối om, Văn Toàn theo

bản năng khi tủi thân sẽ cuộn tròn mình

lại, căn phòng vốn có của sổ không được

kín, gió đêm đông cứ như vậy lùa vào

nhưng em không để ý tới, cứ như vậy em mệt rồi thiếp đi khi nào cũng không hay.

Nhưng do thiếu tin tức tố của hắn nên em hoảng loạn tỉnh dậy rồi lại thiếp đi, bụng cũng nhói lên, em nào có tâm trạng để cảm nhận rằng em bé trong bụng tuy chưa thành hình nhưng cũng biết phản đối việc ba nhỏ buồn bã.

Sáng hôm sau hắn tỉnh dậy, bên cạnh

trống không, trên sofa là beta hôm qua

hắn đuổi đi, nhưng rồi cậu ta lại mặt dày ngủ lại.

"Anh dậy rồi, hôm qua anh cũng tàn nhẫn quá nha, chỉ toàn hắt hủi người ta, xong người ta phải ngủ ở sofa đó."

"Cút giùm tôi, lẹ."

Beta õng ẹo đi về với tiếng đóng cửa

phòng không hề nhẹ, hắn bây giờ mới để ý không thấy omega nhỏ đâu.

Hôm qua hắn bị chuốc rượu đến say mèm nhưng vẫn còn chút tỉnh táo để không cho beta kia làm loạn, vậy mà hắn lại quên mất omega nhỏ.

Em mệt mỏi tỉnh dậy, chân không thể cử

động vì bị đau cứng, bụng cũng khó chịu.

Vừa lúc đó thì hắn cũng tìm thấy omega nhỏ ngồi cuộn tròn trong góc, khuôn mặt nhợt nhạt, ánh mắt của em cũng mơ màng nhìn hắn.

Việc đầu tiên hắn làm là ôm lấy omega,

người nhỏ đã lạnh đến run rẩy

"Ngọc Hải, anh có... có thương... khụ...

khụ... có thương em không?"

Em nói xong thì cơn ho kéo đến làm em đau, ho đến mức hắn cũng hoảng loạn.

"Có, có, anh thương em lắm, ngoan, anh

thương em rất nhiều."

Văn Toàn lên cơn sốt cao, hắn buộc phải

ghim kim vào rồi truyền nước cho em, thả tin tức tố để trấn an omega nhỏ.

Hắn nhìn tay gầy khẳng khiu với chiếc kim đang cắm ở đó, trong lòng hắn chỉ toàn sự hối hận về việc đêm qua.

__________

30.03.23

mai có típp
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
15.


Mơ màng mở mắt sau cơn mộng, em thấy cả người mình lơ lửng choáng váng, cảm giác muốn nôn ọe chạy thẳng lên cổ họng, em bịt miệng xuống giường nhưng tay vướng kim truyền, dứt khoát kéo kim ra, tay em cũng đã có máu chảy một vệt dài.

Hắn mới ra khỏi phòng xử lí chút việc,

khi quay lại không thấy omega nhỏ đâu,

chỉ nghe tiếng nôn mãnh liệt truyền ra từ phòng tắm.

Quế Ngọc Hải ba buớc thành một chạy vào, nhìn đôi vai gầy run lên hắn thấy đau lòng không thôi.

Hai mắt ửng đỏ, khuôn mắt phờ phạc của em gần như chỉ dựa vào hắn để đứng vững.

"Không sao, xin lỗi em, tối qua là anh sai, xin lỗi bé rất nhiều, để em phải chịu khổ rồi."

- hắn lấy khăn lau chùi cho em nhổ, tay cẩn thận băng vết thương do kim gây ra.

Em nãy giờ vẫn mơ màng, cơ thể muốn chìm vào giấc ngủ nhưng cơn buồn nôn vẫn luôn ở trong cuống họng, bụng cũng khó chịu, cả người của em không chỗ nào mà không tàn.

"Em muốn điều tra tham nhũng ở Nguyễn thị."

"Thật?"

Hắn chắc nịch khẳng định, hắn muốn mẹ con người đàn bà xấu xa kia phải trả giá cho hành vi xấu xa.

Vũ Văn Thanh chưa từng phản đối em trai làm bất cứ chuyện gì, vì những chuyện hắn làm đều có mục đích, gã cũng luôn ở phía sau hậu thuẫn em trai trong mọi việc.

"Được thôi, anh chưa từng phản đối chú

làm bất cứ việc gì, nhưng Nguyễn gia vốn từ lâu đã có quan hệ với nhà chúng ta, tốt nhất cũng nên nể mặt ba mẹ một chút."

"Em sẽ nói chuyện với ba mẹ sau."

Kết thúc cuộc gọi hắn nhìn sang omega

nhỏ đang ngủ trên giường, hắn nhất định sẽ đòi lại công bằng cho em, sẽ bắt những kẻ hại em phải có kết cục bi thảm.

Vì tình trạng của omega nhỏ không khả

quan nên hắn luôn túc trực ở bên, nhìn

công mình chăm non em cả tháng nay bị sụp đổ, hắn cảm thấy chính mình thật là thất bại thảm thương.

Quế Ngọc Hải chưa từng nghĩ sẽ có ngày

bản thân lại muốn yên bề gia thất như

bây giờ, hắn dự định về nhà lớn để nói

chuyện với ba mẹ Quế một chuyến nhưng Nguyễn Văn Toàn lại không nỡ xa hắn, vì khi không có hắn bé con trong bụng sẽ hành em đau đến phát khóc.

"Anh về một buổi thôi, bé ngoan, em đợi

anh nhé, anh sẽ tranh thủ về sớm, sẽ mua thật nhiều dâu tây cho em"

Văn Toàn quyến luyến ôm láy cánh tay áo của hắn, hắn cũng thuận thế hôn xuống làm em không trở tay kịp, bị khống chế nên khi nhả môi ra thì em đã ngồi thở dốc, mặt cũng đỏ bừng vì ngại.

"Anh về mua bánh nha, là bánh á, ừm

bánh gì nhỉ?"

Thỏ ngốc cầm quyển tạp chí với hình

những chiếc bánh giơ ra cho hắn xem,

hắn cũng bật cười.

Hắn chợt nhận ra, chẳng biết từ khi nào

nhưng mỗi lẫn nhìn thấy em, nơi nào có

em thì nơi đó đối với hắn chính là nhà.

_________

07.04.23

lâu quá mới upp :
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
16.


Quế Ngọc Hải khẽ xoa bụng nhỏ của em

rồi rời đi, em cũng nhàm chán hết mức,

vì cơ thể mới trải qua đợt sốt nên em vẫn còn mệt, vậy mà bé con cũng biết em mệt nên khiến em choáng váng hơn gấp đôi, ăn gì nôn đấy là tình hình của bé nhà Quế Ngọc Hải, nhưng hắn vốn không biết vì em toàn canh lúc không có mặt hắn mà nôn.

Hắn trở về nhà chính là có việc, nhưng rồi ba mẹ Quế quá nhiệt tình nên hiển nhiên hắn bị giữ lại dùng bữa.

"Ba, con muốn điều tra về tham nhũng ở

Nguyễn thị."

Ông Quế không tránh khỏi ngạc nhiên, từ trước tới nay ông vẫn là người đứng sau chống đỡ cho Nguyễn thị phát triển, chưa từng nghĩ sẽ có tham nhũng xảy ra.

"Thật sao, ba biết con làm việc luôn có lí

do."

"Lí do của con là Nguyễn Văn Toàn"

"Văn Toàn chẳng phải bị bệnh nên từ lâu đã không xuất hiện sao?"

Hắn lắc đầu khẳng định Văn Toàn của hắn là người bị hại

"Ta không cần biết con làm gì, nhưng sau khi ông Nguyễn mất thì ta cũng chỉ là thực hiện tâm nguyện của ông ấy là giữ Nguyễn thị vững vàng, vì ông ấy cũng không tin Trương Kim Dung có thể chèo lái được cơ ngơi nên ông ấy có chuẩn bị sẵn giấy tờ rồi."

- Nói rồi Quế lão gia đi lấy ra một xấp giấy tờ, trong đó có giấy chuyển nhượng cả công ty, mà người được chuyển nhượng chính là hắn.

Hắn ngạc nhiên nhìn ông, rốt cuộc hắn đã bỏ lỡ chuyện gì sao?

"Con bất ngờ là phải rồi, hồi đó chẳng phải con hay đến Nguyễn gia chơi sao?

Nguyễn lão gia từ lúc đó đã nhắm đến con rồi, vì thời điểm đó Nguyễn phu nhân cơ bản cũng biết mình không sống được bao lâu nên trước khi bà ấy đi có dặn dò sau này nếu Nguyễn lão gia xảy ra vấn đề gì thì Văn Toàn sẽ là nhờ con chăm sóc, thế nên Nguyễn thị cũng là chuyển cho con."

Vốn dĩ ba mẹ Văn Toàn đã dự đoán đến xa xôi như vậy, vốn dĩ Văn Toàn từ khi cất tiếng khóc chào đời thì đã định số phận của em sẽ gắn với hắn.

"Vậy Nguyễn lão gia còn cưới mụ Trương Kim Dung làm gì vậy ba?"

"Là ông ấy bị ép, bà ta tìm cách ép buộc

ông ấy, là do lúc đó bà ta nói dối là mang thai con của Nguyễn lão gia nên ông y mới cưới bà ta, nhưng thực chất ông ấy cũng biết mình chỉ là người bị đổ vỏ, con ruột của ông ấy chỉ có Văn Toàn mà thôi."

"Ừm, là khi ông ấy phát hiện ra sự mưu

mô của Trương Kim Dung thì bệnh tim đột ngột đến rồi ông ấy mất"

Hắn dùng bữa xong, mẹ Quế chuẩn bị cho hắn một ít bánh ngọt, hắn lại nhớ đến bạn nhỏ ở nhà cũng kêu hắn mua bánh như vậy, trùng hợp loại bánh mẹ Quế đưa lại là bánh mà Văn Toàn nhờ hắn mua.

"Mẹ biết con không thích bánh ngọt,

nhưng mẹ nghe Công Phượng kể rồi, omega nhỏ ở nhà khi nào nhất định phải mang đến nhà gặp mẹ đấy, bánh là mẹ chuẩn bị cho omega nhỏ, không phải cho con đâu."

Nhẹ đáp lại mẹ Quế rồi hắn nhận ra tuy

chưa dẫn Văn Toàn về nhưng hắn đã bị

đẩy xuống làm con ghẻ không thương tiếc.

Hắn về nhà thấy thỏ nhỏ quen thói chạy

ra ôm lấy hắn.

Rõ là hắn đã nhắc em rất

nhiều lần nhưng em vẫn tai này lọt tai

kia, vẫn cái kiểu chạy lạch bạch ra ôm lấy hắn như vô thỏ vô được hổ.

"Không được chạy, em bé sẽ đau đấy

Văn Toàn"

Em không đáp lại hắn, nhẹ thơm và

má hắn một cái rồi gật gật đầu tỏ vẻ đã

biết.

Hắn đưa bánh mẹ Quế đã gửi cho

Văn Toàn, em thấy bánh thì mắt sáng như sao, hắn thấy vậy liền để bánh ra sau lưng

"Ơ, bánh kia không phải của em ạ?"

"Không, bây giờ đã tối rồi, chưa ăn tối thì em không được ăn bánh"

Em bĩu môi mặt xị xuống, hắn đưa tay lên nhéo má em

"Đừng tỏ thái độ bất mãn với anh, anh

biết ở nhà em giấu anh chuyện gì đấy"

"Không có gì cả, không nhớ nữa, cơ mà em muốn bánh"

"Trưa nay em ăn được mấy bát cơm?"

"Một bát, em nói thật đó, không có nói dối đâu"

"Vậy em bé no chưa?"

"Hả, em bé,...

Em bé no ạ"

Em thấy việc mình nôn sắp bị lộ thì bắt

đầu trở nên lúng túng, hắn lập tức bắt

được thóp của thỏ nhỏ

"Sao em ấp úng thế?"

"..."

Em cắn môi dùng ánh mắt tủi thân

nhìn hắn, thở dài một hơi hắn nói

"Rõ là Văn Toàn không ngoan, em bị nônnhưng không nói với anh"

"Em không cố tình, chỉ là anh đi làm rất

mệt, em không muốn anh lo cho em..."

Tối hôm đó em bị hắn ngồi giám sát ăn

cơm, ăn xong hắn sợ em nôn nên luôn

xoa bụng rồi nhỏ giọng thì thầm với em

bé, em ăn hết bánh mẹ Quế làm thì lăn ra ngủ không biết trời đất, hắn lặng lẽ nhìn omega nhỏ ngủ say, trong lòng cũng có những tính toán kĩ cho sức khoẻ của em.

___________

08.04.23

up thêm nè tối có típp
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
17.


Mùa đông sắp bước đến những ngày cuối cùng, em nghe chị Đan nói là sắp tới sinh nhật hắn rồi, em vui vẻ mang những cuộn lên đủ màu sắc ra để làm một món quà tặng cho hắn, chỉ là sức khoẻ của em đã giảm sút đi, ngồi một lúc mà chân em đã tê rần, đau đớn là em không khỏi nhíu mày, giờ này hản đã đi làm rồi, trong nhà chỉ còn chị Đan giúp việc.

"Chị ơi, giúp em với ạ"

Chị Đan đang bận việc sau vườn, nghe

tiếng của em thì vội chạy vào

"Cậu sao thế, để tôi gọi cho cậu Quế về

nhé."

Em vội xua tay nói không cần "Chị đỡ em đứng dậy với, chân em bị tê cứng rồi"

"Có phải cậu cảm thấy chân bị căng cứng lên không?"

Em gật đầu xác nhận, chị Đan nói tiếp

"Không phải bị tê, cậu là bị chuột rút rồi, để tôi xoa bóp giúp cậu"

Em chịu đựng cơn đau ở chân, nhờ chị

Đan xoa bóp xong đã đỡ đi một phần "Chị đừng nói cho anh Ngọc Hải biết nha chị, anh ấy sẽ lo lắng cho em lắm"

"Được rồi, chị sẽ không nói, nhưng em

phải cẩn thận nha"

Nhận được sự đồng ý của chị Đan, em

đứng dậy ra vào bếp kiếm đồ ăn, nói là

kiếm đồ ăn nhưng thực tế là kiếm dâu tây.

Em đan cho hắn một chiếc áo len, chiếc

áo này đã làm Văn Toàn bị chuột rút đến mức suýt tí nữa khóc oà, nhưng lần nào em cũng năn nỉ chị Đan đừng nói cho hắn biết, nhưmg mà thật không may là em bị hắn túm được trong lúc đang lén xoa bóp chân bị chuột rút

"Em lại giấu anh làm chuyện xấu đang

không?"

"Hả, không, không có, em đang đan len

thôi"

"Đan len mà em bóp chân làm gì?"

Hắn nắm rõ em trong lòng bàn tay, mỗi

lần em lúng túng là chắc chắn thỏ nhỏ này đã lén làm gì sau lưng hắn rồi.

"Là... là mỏi chân...

à là mỏi chân đó ạ"

Một lần nữa em lại rơi vào lúng túng, tay quơ đống len vào giỏ rồi giấu đi.

Hắn thu hết hành động vụng về của em vào mắt nhưng hắn cũng không có ý định nói toạc ra.

Nhìn hắn im lặng em sợ hắn giận, nhưng rồi hắn ngòi bệt xuống xoa bópchân giúp em, hắn biết omega nhỏ của hắn yếu nên dễ bị đau.

Giáng sinh tới, hắn quyết định dẫn em

về nhà chính, trước khi đi hắn quấn em

thành một cục bông rồi mới yên tâm dắt

em ra khỏi nhà.

Omega nhỏ lần đầu tới

nơi to lớn như vậy em không khỏi tò mò, nhưng mùi tin tức tố hơi ngạt làm em không thở được, tay em níu lấy áo hắn, hắn nhìn em rồi liền nói

"Mọi người đừng mang vẻ mặt đó nữa, tin tức tố nồng làm em ấy hoảng rồi"

Hắn vừa dứt lời thì ba mẹ Quế đồng loạt

cười trừ, mẹ Quế tiến tới định ôm lấy

omega nhỏ nhưng em lùi lại phía sau, tin tức tố trên người mẹ Quế nồng quá a.

Em cũng cúi đầu lễ phép chào hai người lớn tuổi trước mặt

"Con chào cô chú ạ."

"Không, từ nay con gọi chúng ta là ba mẹ nhé, ôi chao đứa bé này lớn lên thật là ưa nhìn"

Ba Quế tiếp lời "Đúng vậy, năm đó chưa có cơ hội gặp, bây giờ được là người một nhà thật sự là duyên"

"Aigooo Văn Toàn tới nhà chúng ta sao,

lâu rồi mới gặp em đó nha" Vẫn là kiểu

chưa thấy người nhưng đã nghe giọng của Nguyễn Công Phượng, vì hôm nay là giáng sinh nên cả nhà cùng đoàn tụ về nhà chính.

"Sao mọi người lại đứng, mau lại ghế ngồi đi nào.

Mẹ đẹp của con ngày càng trẻ đó nha, ba chăm khéo thế."

Anh lôi mọi người ngồi xuống rồi bắt đầu khen ba mẹ, mẹ Quế vui cười tít cả mắt, mẹ vốn rất hạnh phúc khi có chàng dâu này.

"Cái miệng của chồng con dẻo khiếp lắm

mẹ, anh ấy mà nói thì chỉ toàn đường mía tuôn ra thôi."

Vũ Văn Thanh tay dắt hai nhóc đi vào, hai nhóc thấy ông bà cũng liền tới ôm chặt.

Cả nhà ăn cơm tối xong, chơi tới khi trời

tối mịt, ba mẹ giữ hai đôi trẻ ở lại chơi,

hắn cũng đồng ý, vì trời khuya rồi, hắn

cũng không muốn em phải chịu lạnh.

_________

08.04.23

vì là chuyển ver có vài ý không giống cho nên mọi người thông cảm nhaa..
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
18.


Dẫn em lên phòng, em nhìn xung quanh

toàn là gấu bông, con nào con nấy trông

đáng yêu hết sức, hắn đang chuẩn bị nước ấm cho em ngâm chân thì khựng lại

"Em thích chúng sao?"

Em mím mối gật đầu như gà mổ thóc

"Phòng anh nhiều gấu quá ạ, ở nhà cũng

rất nhiều."

"Là anh mua chúng đó, hồi còn đi học anh thấy gấu dễ thương nên anh đã mua về, cũng không ngờ lại mua nhiều như vậy"

Hắn bưng thau ra, kéo em lại giường, bản thân ngồi xuống sàn rồi bỏ chân em vào nước ấm.

"Ơ sao nay lại ngâm chân vậy anh?"

"Nay lạnh lắm, nên ngâm chân cho ấm,

chân em đỏ hết rồi này"

Hắn bỏ tay vào xoa chân xinh của em, em cũng thuận theo hưởng thụ, vậy mà em lại ngáp ngắn ngáp dài làm hắn thấy vừa buồn cười vừa đáng yêu.

Đôi trẻ ngâm chân xong thì cả hai ôm

nhau chìm vào giấc ngủ, omega nhỏ an

giấc bên anh alpha nhà mình, alpha cũng bỏ lại biết bao mệt mỏi trong công việc để dành trọn những ngày cuối năm này cho em nhà.

Vì hắn ở nhà nên em không thể đan áo

công khai, sinh nhật hắn sắp đến gần, em cũng tăng tốc đan, bé con trong bụng cũng yên ổn hưởng thụ sự ấm áp trong bụng ba nhỏ.

Em ngủ nhiều hơn, khi đường len cuối

cùng được hoàn thành em cũng lăn ra ngủ quên trời quên đất, mãi đến khi tiếng gõ cửa vang lên em mới tỉnh, nhìn bên ngoài trời đã tối mịt, em gấp gọn chiếc áo len bỏ vào hộp rồi chờ đợi hắn về.

Hắn vậy mà quên mất sinh nhật của bản thân, sau khi nghi vài ngày hắn phải đi họp công ty cuối năm, nhân viên tụ tập rủ rê hắn đi ăn nhưng rồi hắn lại từ chéo khéo.

"Ngọc Hải về rồi..."

Em vui vẻ kêu lên rồi theo thói quen chạy đến ôm hắn, mỗi lần như vậy tim hắn lại treo lơ lửng lên trời, hắn nhắc em rất nhiều lần rồi, nhưng chục lần cũng như một

"Bé nhỏ, lần sau em nhất định không được chạy nữa, em xem bé con đã lớn rồi, em chạy là bé con sẽ đau."

Em ngơ ra một buối rồi cũng lại ậm ừ coi như đã nhớ

"Ơ anh không nhớ gì a?"

"Nhớ gì?

Chẳng phải anh nhớ Văn Toàn quá nên về nhà rồi sao?"

"Không phải thế anh ơi"

Hắn mang theo dấu hỏi chấm to đùng trên đầu, rõ là hắn nhớ em nên từ chối ăn uống bên ngoài, vậy mà hắn vẫn quên gì sao?

Em kéo lấy tay hắn vào trong, bên trong là một chiếc bánh kem, còn có một hộp quà hình con gấu ở đó, hắn không khỏi bất ngờ.

"Này là của anh hả?"

"Đúng rồi ạ, là của anh đó, anh Ngọc Hải sinh nhật vui vẻ nha."

"Cảm ơn bé nhiều"

Từ trước tới nay do bận rộn nên hắn hầu như không nhớ đến sinh nhật của bản thân, vậy mà hiện tại có một bạn nhỏ xuất hiện làm hắn thương yêu, em còn biết cả ngày sinh nhật của hắn, từ nay hắn không lo quên sinh nhật nữa vì đã có Văn Toàn nhớ giúp hắn rồi.

__________

10.04.23

huhuhu nay ở nhà 1 mìnhhh :
 
𝙲𝚑𝚞𝚢𝚎𝚗 𝚅𝚎𝚛 | 𝚈𝚎𝚞 𝚃𝚑𝚞𝚘𝚗𝚐 𝙼𝚘𝚝 𝙳𝚘𝚒 (𝙴𝚗𝚍)
19.


Bé con ở trong bụng Văn Toàn ngoan

ngoãn được mùa đông, tới khi xuân về thì em cũng bắt đầu ốm nghén nặng hơn, một ngày ba bữa cơm bây giờ đối với em là xa vời, Còn đối với hắn thì em ăn được một bát cơm cũng là kì tích rồi.

Hắn nhận ra em chỉ an ổn khi có tin tức tố của hắn ở bên, chỉ cần rời đi một chút bé con lại bắt đầu khuẩy đảo làm em nôn đến mềm người.

Ví dụ điển hình là sáng nay hắn dậy sớm hơn em, trước khi rời giường hắn vẫn lưu lại một ít tin tức tố, nhưng rồi khi thức dậy em lại nôn tới mức cả người choáng váng, ngồi bệt xuống đất ôm bụng, cơn buồn nôn vẫn còn nên em không thể đứng dậy được.

Hắn muốn chuẩn bị đồ ăn sáng cho em,

vậy mà khi lên phòng nhìn cảnh tượng

trước phòng tắm làm hắn hoảng hốt

"Bé con nghịch em sao, anh đây rồi,

không sao" - hắn vuốt lưng cho em dễ chịu nhưng rồi em vẫn nôn, chỉ nôn ra toàn nước, mặt em cũng toàn nước mắt tèm

lem

"Em...

Ọe..."

"Ngoan, sẽ ôn thôi em, Văn Toàn của

anh rất giỏi mà"

"Em mệt quá..."

Em nỉ non dựa vào hắn, mới tỉnh giấc

nhưng em lại muốn ngủ tiếp, alpha bên

cạnh hiểu được em muốn gì nên cũng bế em về giường, tay nhẹ xoa bụng bầu bốn tháng của em.

Quế Ngọc Hải bắt tay thực hiện cuộc điều tra tham nhũng của Nguyễn thị, đến cùng Trương Kim Dung vậy mà lại chạy đến nhà hắn lần nữa để cầu xin hắn cứu giúp "Tôi xin cậu, cậu nể tình chồng đã mất của tôi, xin hãy cứu tôi."

"Bà coi người đã mất là chồng bà sao?"

Bà ta lập tức ngậm miệng không thể nói

tiếp, từ trước tới nay Trương Kim Dung chỉ coi Nguyễn lão như một công cụ giúp bà ta giàu có, tham vọng của người đàn bà này quá lớn khiến Quế Ngọc Hải cũng thấy ghê tởm khi nói chuyện.

Nói không lại hắn, bà ta lập tức kêu gào tên của em, làm Văn Toàn đang sau vườn hít thở không khí trong lành cũng phải nhất thời ngạt thở.

Khó khăn lắm hôm nay em mới khá hơn một chút, mấy hôm vừa rồi hắn ở nhà cố gắng chăm chút em thật kĩ, cơn ốm nghén cũng tạm không còn quá ám ảnh với em nữa, khi Trương Kim Dung tới nhà hắn nhờ chị Đan đưa em ra sau vườn ngồi cho thoáng.

"Văn Toàn, con đâu rồi, Văn Toàn con ơi."

Em nghe giọng nói ám ảnh kia em bất giác run rẩy, bà ta đã từng buông biết bao

nhiêu lời cay độc với em, không tiếc lời

làm tổn thương em, bây giờ nghe giọng

nói ngọt ngào của bà ta em chỉ thấy sợ

hãi, chị Đan bên cạnh thấy vậy vội an ủi

em, nhưng nỗi sợ này đối với em là bóng ma quá lớn.

"Bà có tư cách gọi em ấy là 'con' sao?

Nhớ kĩ lại xem bà làm gì với em ấy, đã từng đối xử với em ấy ra sao?

Chắc bà cũng không quên cảm giác thích thú khi thấy em ấy bị giày vò đâu nhi?

Bây giờ tới lượt bà nhận báo ứng rồi."

Nói rồi hắn gọi cảnh sát đến, họ đã có

đây đủ chứng cứ tham nhũng của Nguyễn thị trong tay, bà ta cũng đến lúc phải trả giá cho sự tham vọng ngu xuẩn rồi.

Sau này khi mọi chuyện lắng xuống. giấy tờ chuyển nhượng Nguyễn thị được công khai, hắn quyết định sáp nhập hai tập đoàn, lấy tên là H&T.

Nhưng đó là chuyện sau này, sau khi giải quyết chuyện bên trong xong xuôi hắn đi tìm omega nhỏ, nhìn hai tay em vò nhăn vạt áo, hắn biết em đang sợ hãi.

Khẽ gật đầu với chị Đan, hắn tiến lại gần dỗ dành em nhỏ, chị Đan hiểu ý cũng vào trong tiếp tục công việc.

Văn Toàn như người mất hồn, khi thấy hắn em mím chặt mội nhưng vẫn không ngăn được tiếng nấc nghẹn

"Không sao, anh đã giải quyết xong rồi, bé nhỏ đừng khóc."

Hắn vừa dứt lời Văn Toàn oà khóc, em ôm lấy hắn thật chặt, người đàn ông này là ánh sáng duy nhất của đời em, nếu không có hắn thì em còn khổ sở như thế nào nữa đây.

Bé con bắt đầu tập tành cử động rồi,

Văn Toàn khóc nấc lên vậy mà lại bị bé

con đạp cho một cái làm em khóc không

nổi nữa

"Sao lại nín rồi, em đang khóc huhu mà"

"Là bé đạp, đạp em nè"

Em vừa nấc vừa trả lời hắn, tay hắn cũng đặt lên bụng em, hắn cảm nhận được bé con đạp, hắn nở nụ cười hình hộp thoả mãn vui mừng ra mặt, rồi bể em vào nhà ngồi.

___________

10.04.23 (2)

nay rảnh up thêmm
 
Back
Top Bottom