[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 164,045
- 0
- 0
(Chuyển Ver) Thuần Chủng (H+) (Cp : Hiểu Thừa Hạ Thiên)
Chương 39 : Làm
Chương 39 : Làm
Mắt cá chân đau điếng, Lư Dục Hiểu rít lên một tiếng, lập tức ngồi thụp xuống.
"Không sao đấy chứ?"
Nhìn Lư Dục Hiểu bị đau che chân, Thừa Lỗi vội vàng ngồi xổm xuống cùng, muốn xem tình trạng của cô.
Nhưng tay anh còn kịp đụng tới chân cô thì đã bị cô mắng vào mặt: "Anh...anh cố tình!"
Cô lườm anh, trong mắt long lanh ánh nước như sắp sửa vỡ oà, một mặt vừa tức một mặt vừa đau.
Thừa Lỗi: "..."
Anh chỉ né tránh theo bản năng, thật sự không phải keo kiệt mà cố ý trốn tránh như thế nhưng bất luận thế nào, thì với Lư Dục Hiểu đó chính là anh cố tình.
Thấy cô rõ ràng đã tức đến bốc khói, anh cũng chỉ có thể đành nhận sai trước: "Ừ, trách anh."
Anh nói rồi, nhân cơ hội vén ống quần cô lên để xem thử vết thương, nhìn rồi không khỏi cau chặt lông mày: "Anh đưa em đến bệnh viện."
Lư Dục Hiểu lại không nói.
Chân phải cô đau buốt, hiện giờ chỉ cần nhìn thấy Thừa Lỗi là cô lại tức điên lên, ai cần anh đưa tới bệnh viện chứ?
Nếu không phải hiện giờ chân cô đang bị thương, đánh không lại anh, thì cô đã tát chết anh.
Đột nhiên đứng dậy, nhẹ nhàng rút chân khỏi tay anh, Lư Dục Hiểu nghiêng ngả đứng lên, tay đỡ vách tường bắt đầu nhảy lò cò về phía cửa thang máy.
"..."
Thừa Lỗi thấy cái bộ dạng cô bám tường cuốc giày cao gót nhảy lò cò của cô, vội bước nhanh hơn vụt tới trước mặt cô, ngồi xổm xuống nói: "Anh cõng em."
Lư Dục Hiểu mặc kệ, vòng qua anh tiếp tục cà thọt.
Thừa Lỗi day huyệt Thái Dương nảy thình thịch đến phát đau, lại lần nữa kiên nhẫn ngồi xổm xuống, "Lên đi."
Kết quả Lư Dục Hiểu vẫn không thèm đếm xỉa tới anh.
Thừa Lỗi thấy thế, sắc mặt xa sầm, trực tiếp duỗi tay cản Lư Dục Hiểu lại, chặn ngang người bế thốc cô lên.
Triển lãm tranh liên tục có người đi ra, chỗ thang máy cũng có vài người đang đứng chờ.
Thừa Lỗi nhìn lướt qua, trực tiếp ôm người đi về cửa giành cho thang bộ.
Lư Dục Hiểu không sợ hết hồn mắt trừng lớn: "Thừa Lỗi!"
Thừa Lỗi thản nhiên "ừ" một tiếng, "cộp cộp cộp" bước từ trên cầu thang xuống.
"Anh thả tôi xuống!"
Lư Dục Hiểu sợ anh không cẩn thận lại làm ngã cô, cấp bách kêu lên.
Nhưng Thừa Lỗi căn bản không thèm nghe, cứ đi thẳng xuống dưới, trực tiếp ôm người đi tới Maybach.
Mở cửa xe phía sau ra, thả người vào.
Lư Dục Hiểu chịu đựng cơn đau trên chân định bò dậy, Thừa Lỗi ngăn lại cô, nói: "Không muốn anh làm chút gì khác thì tốt nhất đừng lộn xộn"
Nói xong thì khoá cửa xe lại, đi lên ghế trước khởi động xe.
Lư Dục Hiểu: "?!", thế mà anh còn dám uy hiếp cô.
Đi từ trung tâm nghệ thuật ra để đến bệnh viện gần đây nhất ít cũng phải mất một khoảng thời gian, chờ khi Thừa Lỗi kéo Lư Dục Hiểu tới bệnh viện, cổ chân Lư Dục Hiểu đã chuyển sang tím bầm, sưng tấy lên, trông cực kỳ dợn người.
Thừa Lỗi lập tức đưa Lư Dục Hiểu khám gấp, đăng ký, nộp phí, chụp xương, lấy thuốc.
Sau một hồi vội vã thì cũng đã là 1 giờ sau.
May mà nhìn chân Lư Dục Hiểu trông nghiêm trọng vậy chứ cũng không có bị thương đến xương, bôi thuốc là có thể xuất viện.
"Đi thôi, tôi đưa em về nhà."
Thừa Lỗi cầm thuốc mà bác sĩ căn dặn nói với người trên giường bệnh.
Đưa cô về nhà?
Tưởng bở, cô mới không cho anh biết chỗ ở của cô là ở đâu đâu.
Lư Dục Hiểu lờ Thừa Lỗi, móc di động ra, dò danh bạ, Thừa Lỗi thấy vậy, ánh mắt trầm xuống: "Gọi ai?
Vương Tuấn Khải?"
Lư Dục Hiểu không trả lời, mặt Thừa Lỗi càng đen: "Em tính gọi hắn ta tới, ôm em đến hết đường về?"
"..."
Lúc này Lư Dục Hiểu mới nhớ tới vấn đề này.
Có điều cô không muốn để mất mặt trước mặt Thừa Lỗi, cười chế giễu nhìn anh: "Không được à?
Chẳng lẽ chia tay rồi, tôi còn không được cho người đàn ông khác ôm?"
Nếu có người khác ở đây, nghe được cuộc đối thoại này của hai người, hẻn nào cũng phải phì cười vì sự ấu trĩ của hai người.
Nhưng Thừa Lỗi chỉ cần nghĩ tới cảnh tượng trong miệng Lư Dục Hiểu là lại bốc hoả, cảm thấy tim thắt lại, đè người xuống giường lập tức hôn xuống.
Lư Dục Hiểu"!!!"
Loại chuyện này có lần đầu tiên, lần thứ hai rồi thì cũng thôi, thế mà còn có cả lần thứ ba?!
Lư Dục Hiểu tức đến mắt đỏ ngầu, há mồm muốn cắn chết Thừa Lỗi, nhưng mà lần này Thừa Lỗi lại không ham chiến, hôn trong chốc lát là buông cô ra.
Hơn nữa sau khi buông cô ra, còn duỗi chân ra trước mặt cô: "Cho em dẫm hai chân?"
"Anh!"
Giờ phút này chân Lư Dục Hiểu vẫn còn đang sưng phát đau, nghe Thừa Lỗi nói thế, thấy thế nào cũng giống như đang trào phúng cô, túm lấy chiếc gối ném thẳng vào mặt Thừa Lỗi, còn định mắng to nhưng cái bụng phản chủ bỗng vang lên tiếng "ùng ục".
Đã tới giờ cơm chiều, Lư Dục Hiểu bị Thừa Lỗi vần một buổi trưa nên sớm đã đói bụng.
Thừa Lỗi đỡ chiếc gối Lư Dục Hiểu ném tới, cũng không giận, chỉ đề nghị: "Đi ăn cơm tối trước đã."
Lư Dục Hiểu vốn dĩ định nói ai thèm đi ăn với anh, nhưng nhìn thấy đôi môi anh bị cô cắn rách, bỗng đối ý, đồng ý.
Cửa hàng ăn là do Lư Dục Hiểu chọn.
Là một quán cay Tứ Xuyên ở ngay gần bệnh viện.
Lư Dục Hiểu bị Thừa Lỗi ôm vào, vừa ngồi xuống đã có nhân viên cầm thực đơn tới, nhanh nhẹn chọn một bàn thức ăn, mà khi thức ăn được bưng lên, Thừa Lỗi nhìn mà huyệt Thái Dương giựt nảy liên hồi.
Đầu cá ớt băm, cá om thịt, gà cay, đậu hủ Ma Bà,...
Bình thường Lư Dục Hiểu cũng có thể ăn cay, nhưng nghĩ cho làn da nên thường ăn kiêng, mà hôm nay gọi cả một bàn trải đầy món ăn này, vừa nhiều dầu mỡ vừa cay rát cổ, rõ ràng là nhắm về phía anh.
Thật ra cũng không phải là anh không biết ăn cay, nhưng hiện giờ đầu lưỡi và môi của mình đều đã bị Lư Dục Hiểu cắn trầy, nếu nuốt đống đồ ăn này vào trong miệng, hương vị ấy e là kích thích vô cùng.
"Đồ ăn đã bưng lên, mời hai vị từ từ thưởng thức."
Đặt món cuối cùng xuống, nhân viên lui xuống.
Kỳ thật Thừa Lỗi hoàn toàn có thể gọi đối phương lại, gọi thêm hai món thanh đạm, nhưng cuối cùng anh cũng không có làm thế.
Hôm nay anh cưỡng hôn Lư Dục Hiểu tới tận ba lần, khiến cô tức đến trẹo cả chân, anh biết Lư Dục Hiểu lúc này hẳn đang tức anh nổ đom đóm mắt, nếu anh không để cô xả đống tức này ra, hôm nay đại khái anh đều đừng mong được yên thân với cô.
Nhìn một bàn ngập tràn ớt đỏ, món cay Tứ Xuyên, cuối cùng Thừa Lỗi không động đũa, chỉ đói bụng nhìn Lư Dục Hiểu ăn.
Còn Lư Dục Hiểu lại ăn vô cùng nhiệt tình, chiếc đũa gắp liên hồi, còn không quên nhìn anh đầy khiêu khích, ý là hiện giờ miệng cô đầy ớt cay, anh dám lại hôn cô thử xem.
Thừa Lỗi quả thật rất muốn lôi gương ra cho cô soi.
Một bàn đồ cay Tứ Xuyên khiến môi cô đỏ chót, điểm trên nền da trắng nõn của cô trông lại càng trắng bóc mềm mịn, má cô ửng hồng như đánh phấn, đôi mắt long lanh ngập nước, bộ dáng này mà có sức uy hiếp sao?
Thừa Lỗi ăn một bữa cơm mà ăn tới phát nghẹn, cũng may sau khi ăn xong Lư Dục Hiểu đã nguôi giận không ít, khi anh nhắc tới chuyện đưa cô về nhà cô cũng không có từ chối.
Trên đường trở về, Lư Dục Hiểu ngồi vào ghế phụ lái.
Thừa Lỗi có ý muốn tâm sự với Lư Dục Hiểu nhưng nề hà Lư Dục Hiểu vẫn chưa tiêu hết cơn tức, nên chưa nói được hai câu thì đã lại mở ra hình thức trào phúng lần nữa.
Thẳng đến khi Thừa Lỗi ngừng xe lại.
Đây là thẹn quá thành giận, lại định giở trò với cô tiếp?
Lư Dục Hiểu nhìn thấy Thừa Lỗi ngừng xe, không tự chủ được mà rụt rụt nép sát vào ghế dựa, có điều, lần này Thừa Lỗi cũng không hôn cô, chỉ bế ngang cô lên, bước tới cửa hàng giầy gần đó.
Đức hạnh của Lư Dục Hiểu, Tần Mặc quá rõ.
Dù cô đã cao chừng 1m65, thì vẫn cứ luôn chê mình lùn, mỗi lần đều phải dựa vào giày cao gót để tìm cảm giác tự tin, trong tủ giầy của cô ngoài giày thể thao ra thì cũng chỉ có giày cao gót, mà tất cả đều trên 6cm, là loại vừa dài vừa nhọn.
Trước kia Thừa Lỗi không có lý do gì để can ngăn, giờ chân Lư Dục Hiểu bị trẹo, anh không thể để cô tiếp tục đi giầy cao như thế.
Trực tiếp ôm người vào trong cửa hàng, Thừa Lỗi nói yêu cầu, rất nhanh nhân viên bán hàng đã ân cần mà mang một loạt kiểu dáng tới.
Lư Dục Hiểu không chọn.
Hết thảy của ngày hôm nay, cô cảm thấy đã quá ái muội.
Ý ban đầu của cô chính là muốn vạch rõ ranh giới với Thừa Lỗi, để anh đưa cô về nhà cũng là bởi hiện giờ cô không có bạn bè nào thích hợp để nhờ vả, mà nếu Thừa Lỗi là tên đầu sỏ gây tội, không nô dịch anh thì nô dịch ai.
Đây đã là cô có thể chịu đựng lớn nhất, mà hiện giờ Thừa Lỗi thế mà còn đi chọn giày cho cô.
Lư Dục Hiểu nhìn nhân viên bán hàng kia lấy giầy tới, xua xua tay, ý bảo đối phương đừng lấy, bản thân không muốn thử.
Nhân viên thấy vậy, khó xử mà nhìn sang Thừa Lỗi, kết quả giây tiếp theo, Thừa Lỗi lập tức ngồi xổm xuống, nhận lấy công việc của cô ta.