Khác ( chuyển ver/ nalu ) Tháp Tình Yêu Siêu Thần Bí

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
112,741
Điểm tương tác
0
Điểm
0
126790947-256-k959808.jpg

( Chuyển Ver/ Nalu ) Tháp Tình Yêu Siêu Thần Bí
Tác giả: UzumakiBorada
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Nơi gắn kết duyên số và định mệnh

Một chuỗi các sự kiện vừa tình cờ vừa kỳ lạ cứ liên tục xảy ra khi Lucy Heartfilia đi học ở trường trung học Bạch Tháp.

Tòa tháp bí ẩn trong trường không chỉ giúp cô làm quen với hai chàng trai khôi ngô nhất trường là Natsu Dragneel và Gray Fullbuster, mà còn là sợi dây giữa Lucy và Erza Scarlet - cô gái có khuôn mặt giống hệt Lucy

Người ta đồn rằng ở đây có một thiên thần vẫn luôn tìm kiếm người yêu suốt mấy trăm năm nay...

Rốt cuộc ngọn tháp đóng vai trò gì trong định mệnh của bọn họ?

Những điều bí ẩn sẽ được tháo gỡ hay một lần nữa chìm sâu xuống lớp bụi thời gian?

-----------------------------------------------------------------
Mình cảm thấy truyện này rất hay nên mình thử kết hợp truyện với fairy tail😁😁😁
Mọi người đọc vui vẻ🙂🙂🙂



viễntưởng​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [12 Chòm Sao] 12 Vị Thần( Drop)
  • Trò chơi linh hồn - Hoa Minh Tuyết (NP) END
  • [ Fanfiction Fine & Shade ] Quay trở về hiện thực (...
  • TTAT ( HP đồng nhân)
  • Fairy tail , chúng tôi sẽ trả thù (nalu)
  • ( Boruto ) Quay về quá khứ để thay đổi tương lai
  • ( Chuyển Ver/ Nalu ) Tháp Tình Yêu Siêu Thần Bí
    1: Cậu là người đầu tiên trong trường Bạch Tháp đánh lén tôi, lại còn là nữ sinh


    Ánh nắng sớm mai tỏa chiếu xuống mặt đất, cuối cùng tôi cũng đến trường trung học Bạch Tháp- ngôi trường hàng trăm năm tuổi rất nổi tiếng.

    Ngay ở cổng trường là đài phun nước theo nhạc, những giọt nước long lanh trong suốt tựa pha lê vui vẻ bắn lên theo nhịp điệu của âm nhạc.

    Tôi nheo mắt kiếm tìm ở nơi xa, cuối cùng cũng thấy hai tòa Bạch Tháp hình bát giác nổi tiếng được xây bằng đá cẩm thạch, chúng đứng nhô hẳn lên khỏi khu rừng rậm rạp xanh tươi.

    Trên góc tháp là chiếc chuông đồng phát ra những tiếng lanh lảnh theo từng nhịp gió như đang đón chào học sinh mới.

    Vội ném đống hành lý cho Jellal Fernandes đang nheo đôi mắt anh đào đứng ngây người ở đó, tôi lè lưỡi làm bộ mặt quỷ với cậu ta rồi đeo ba lô chạy vào vườn hoa phía sau đài phun nước.

    "Lucy, cẩn thận lạc đấy...".

    Tiểu Jell ở phía sau hét lớn. ( tiểu Jell😳😳😳???)

    "Không lạc được đâu".

    Tôi không cần cậu ta quan tâm, chỉ đi loanh quanh trong trường sao lạc đường được chứ?

    Mà nếu có lạc thì với vẻ ngoài đáng yêu dễ thương tôi cũng sẽ hỏi được đường thôi.

    Tôi biết Jellal sẽ giúp tôi cất hành lý bởi chúng tôi là thanh mai trúc mã mà.

    Muốn tiếp tục được cậu ấy chăm sóc nên tôi mới vào trung học Bạch Tháp này, còn cậu ấy đã học lớp mười một rồi.

    Trường Bạch Tháp đúng là rất rộng.

    Tôi đi xuyên vườn hoa, vượt qua sân vận động đến khu rừng trúc đào rộng lớn.

    Trên cây là những bông hoa màu hồng và trắng xen nhau tỏa hương thơm ngát.

    Trong rừng có từng nhóm người túm năm tụm ba đi dạo, tôi cũng đi chậm lại.

    Bỗng tôi cảm thấy hít thở hơi khó khăn, lúc này mới nhớ ra mình không thể ngửi được mùi của trúc đào.

    Hồi trước ở cửa nhà Jellal có trồng một hàng trúc đào, lần nào đến nhà cậu ấy , đầu óc tôi cũng choáng váng, mãi sau này mới đổi trồng hoa tường vi mà tôi thích nhất.

    Tường vi thật tuyệt, vừa đẹp vừa thơm, lại còn ăn được.

    Chợt nhớ đến Jellal, tôi nhận ra mình chạy đi xa quá rồi, không biết ký túc xá của mình ở chỗ nào, lát nữa đi đâu tìm cậu ấy đây?

    Tôi vội vàng chạy khỏi rừng trúc đào, trước mắt tôi là một hồ sen nở đầy hoa.

    Hai bên hồ, hàng hàng liễu rủ, cành liễu khẽ lay động theo làn gió làm mặt hồ gợn sóng.

    Phía sau hàng liễu là một con đường nhỏ quanh co uốn lượn rợp bóng cây xanh dẫn đến tòa kiến trúc cổ 3 tầng.

    Từ lâu tôi đã nghe nói trong trường Bạch Tháp có những tòa nhà cổ, ngờ vừa đến tôi đã được tận mắt nhìn thấy.

    Cảm giác thật kỳ diệu...

    Tôi đi vòng quanh tòa nhà, tâm trạng cực kỳ phấn khích.

    Trên bức tường chắc dày khắc rất nhiều hoa văn, họa tiết miêu tả lịch sử lâu dài và sự huy hoàng trước kia của trường.

    "Thì ra danh sĩ cuối đời nhà Thanh, Hạ Minh Chi từng học ở đây"

    "Thì ra nữ sinh đầu tiên trong lịch sử đã tốt nghiệp tại đây"

    Nơi đây còn có rất nhiều học sinh, thỉnh thoảng họ cũng tỏ vẻ ngạc nhiên rồi kêu lên đầy cảm thán.

    Nhưng điều hấp dẫn tôi nhất chính là hai ngôi Bạch Tháp hài hòa ngự trên sườn núi phía sau tòa nhà cổ này.

    Chúng cao khoảng mười tầng, đã mấy trăm năm qua đi nhưng trên bề mặt những phiến đá cẩm thạch màu trắng ấy lại không vương nhiều dấu tích của thời gian.

    "Cao thật...

    Thần kỳ quá...".

    Tôi không kìm được thốt lên.

    "Đúng thế".

    Phía sau có tiếng một nam sinh vang lên.

    Tôi không ngoảnh lại mà vẫn chăm chú ngắm nhìn ngọn tháp, thật khó tưởng tượng người xưa đã làm thế nào để xây được ngọn tháp cao thế này.

    Trong lòng tôi bỗng dấy lên khát vọng mãnh liệt muốn vào đó xem sao.

    "Đừng nhìn nữa, nó thường mê hoặc người ta bước vào đó đấy.

    Hơn nữa đó là cấm địa của trường Bạch Tháp, ngoài các thầy cô tuần tra ra không ai được vào hết".

    Nam sinh phía sau kéo tay ngăn cản mong muốn của tôi.

    "Đồ lưu manh!".

    Tôi buộc miệng, quay lại định dạy cho cậu ta một bài học.

    Thế nhưng khi nhìn rõ dung nhan cậu ta, tôi bất giác sững người.

    Trước đây tôi luôn cho rằng Jellal là người đẹp trai nhất, không ngờ cậu nam sinh dáng người cao ráo xa lạ này còn tuấn tú cuốn hút hơn cậu ấy.

    Đôi mắt đen láy như viên ngọc dường như ẩn chứa vô vàn tình ý khiến người ta nhìn mà tim không khỏi loạn nhịp.

    Sống mũi thẳng cao, đôi môi đẹp hoàn hảo, tỏa ánh nắng hào quang tựa nhân vật trong truyện tranh.

    "Tôi sợ cậu bị mê hoặc thôi!

    Rất nhiều người đều nói nhìn ngọn tháp lâu quá sẽ bị nó hút mất tâm trí.

    Nghe nói bên trong từng nhốt thiên thần".

    "Thiên thần?

    Thật không?".

    Tôi mở to mắt, nhìn nam sinh trước mặt với vẻ khó tin, trong đầu hiện lên hình ảnh hoàng tử thiên thần trong phim "Ma giới".

    "Dù sao cũng đừng đến gần nó".

    Cậu ta cười, giọng nói trầm ấm dễ nghe đầy sức hút.

    "Tại sao?

    Cậu nhìn xem, nó hoành tráng thế kia, mấy trăm năm rồi mà vẫn trắng bóng sáng loáng như vậy.

    Cậu nghe tiếng chuông đi...".

    Tôi không kìm được thốt lên, "Ngọn tháp đẹp như thế lại là cấm địa, nếu có cơ hội nhất định tôi phải lẻn vào trong xem thế nào".

    "Tốt nhất cậu đừng vào đó.

    Hôm khác tôi sẽ đưa cậu đi tham quan thư viện cổ".

    Cậu ta cười dịu dàng rồi kéo tôi ngồi xuống bên hồ sen.

    Bàn tay to lớn rắn chắc của cậu ta nắm chặt tay tôi.

    Gương mặt nhìn nghiêng của cậu ta làm tôi hơi chột dạ.

    Bất giác không hiểu sao lại như thế, vậy nên tôi liền hất tay cậu ta ra, thỉnh thoảng quay lại nhìn ngọn tháp.

    Con người là loài động vật kỳ lạ.

    Càng sợ lại càng muốn nhìn.

    Bỗng tiếng chuông điện thoại quen thuộc vang lên.

    "Thôi chết...".

    Nhảy dựng ngược lên, tôi quên béng mất tiểu Jell.

    Sao tôi có thể quên mất cậu ấy chứ.

    Từ nhỏ đến cậu ấy lúc nào cũng bảo tôi là đồ không tin không phổ, lúc nào cũng quên lửng cậu ấy.

    Vì thế tiếng chuông điện thoại của tôi đổi thành bài Búp bê khiêu vũ cùng chú gấu xanh, như thế mỗi khi điện thoại reo là tôi biết ngay cậu ấy họ.

    "Về thôi, sắp ăn trưa rồi".

    Giọng nói luôn điềm tĩnh của tiểu Jell vang lên.

    "Được rồi, tớ về đây.

    Nhớ rồi.

    Nhớ rồi.

    Tòa nhà 4 giường số 6".

    Tôi ngắt lời tiểu jell, sau đó nhìn cậu nam sinh trước mặt với vẻ xin lỗi rồi chuẩn bị đi.

    Phía trước là ngã rã, tôi không biết đường nào dẫn theo đến ký túc xá nữ.

    Tôi nâng người.

    "Hì hì, cậu gì ơi...".

    Tôi ngượng ngùng ngoảnh lại nhìn gương mặt tươi cười rạng rỡ kia, sợ sệt nói.

    Sao tôi phải sợ nhỉ?

    Có lẽ vì chưa từng gặp nam sinh nào đẹp trai quyến rũ thế này chăng?

    Nụ cười của cậu khiến người ta nếu không cẩn thận sẽ rơi vào hố sâu không thoát ra được.

    Không đúng, tiểu Jell cũng rất đẹp trai mà, cậu ấy có đôi mắt anh đào, khuôn mặt trắng hồng mịn màng. ( thiếu cái hình xăm nhưng kệ ha😅😅😅)

    Trời, mình đang nghĩ linh tinh cái gì thế này...

    "Có việc gì không?".

    Cậu ta lịch sự hỏi.

    "Khụ khụ...".

    Tôi giả vờ ho mấy tiếng, mặt thoáng đỏ, "Xin hỏi ký túc xá nữ ở đâu?".

    Lén ngẩng lên nhìn vẻ nhịn cười của cậu ta, tôi bất mãn hừ một tiếng.

    Cậu ta tiến lại gần tôi, nói:"Để tôi đưa cậu đi.

    Trường Bạch Tháp rất rộng, học sinh mới dễ bị lạc đường lắm".

    "Sao cậu biết tôi là học sinh mới?".

    Nói xong tôi thấy mình thật ngốc, vội vàng nói tiếp,"Ý tôi là cậu là học sinh cũ à?".

    "Học sinh cũ?".

    Cậu ta cười lớn.

    Mặt tôi nóng bừng, hừ, chỉ là thỉnh thoảng nói nhầm thôi mà.

    Nếu là tiểu Jell thì chắc chắn cậu ấy sẽ không cười tôi.

    Mà nếu dám cười thì tôi sẽ thượng cẳng chân hạ cẳng tay ngay.

    Nghĩ thế tôi lập tức giơ tay lên phía sau cậu ta.

    Dường như có mắt sau gáy vậy, cậu ta liền quay lại tóm lấy tay tôi: "Cậu là người đầu tiên ở trường Bạch Tháp muốn đánh lén tôi, lại còn là nữ sinh".

    Tôi nhìn nụ cười đã hoàn toàn biến mất trên gương mặt cậu ta, thấy hơi sợ, lắp bắp nói: "Cậu, à, cậu đẹp trai hơn khi cười đấy...".

    "Ha ha ha...".

    Cậu ta lại không kìm được bật cười lớn, nắm lấy tay tôi rồi nói, "Tôi thích cậu đấy, cậu rất thú vị".

    "Tôi chỉ đùa thôi mà...".

    Tôi giật mình rụt tay lại, giấu sau lưng, run rẩy nói, giọng càng lúc càng nhỏ, mấy từ cuối cùng chỉ có mình nghe thấy.

    Lầm bầm mấy câu, tôi nhận ra phía trước đã xuất hiện nhiều người hơn.

    Tôi chợt nghĩ, sợ cái quái gì nhỉ?

    Mình có làm gì sai đâu? ( à rế, chị định đánh người thế không phải sai à😒😒😒).

    Thế là gan dạ hơn một chút, tôi nhíu mày lại, chu môi lên bất mãn nói: "Cậu đúng là đẹp trai, nhưng không biết khiêm tốn.

    Tiểu Jell nhà tôi cũng rất đẹp trai".

    "Tiểu Jell là ai?".

    Đôi mắt đen tựa ngọc của cậu ta lóe sáng, gương mặt vẫn là nụ cười tỏa nắng đó.

    "Không cho cậu biết".

    Tôi vốn định bảo là búp bê gấu nhà tôi, nhưng thấy tòa nhà phía trước có số 4 đỏ to oành, trên hàng ghế bên dưới tòa nhà là cậu con trai mặc áo trắng quần bò đang ngồi đó lo lắng nhìn quanh.

    "Jellal".

    Tôi vừa gọi vừa vẫy tay.

    "Té ra cậu ta chính là tiểu Jell".

    Cậu con trai bên cạnh tôi gật gù, nheo mắt đi thẳng về phía Jellal.

    "Chào cậu, tôi là Thất Hiểu Mộ".

    Cậu ta chìa tay về phía tiểu Jell.

    ---------------------------------------------------------

    Mình vẫn giữ lời thoại trên bởi vì liên quan đến mấy đoạn sau.

    Nếu ai thắc mắc thì đấy là tên tiếng trung của Natsu nhé🙂🙂🙂

    Vì chương truyện này hơi dài nên mình sẽ chia nhỏ ra cho dễ đọc nhé.

    Cảm ơn nhiều🙂🙂🙂
     
    ( Chuyển Ver/ Nalu ) Tháp Tình Yêu Siêu Thần Bí
    Chương 1.1


    Đây là phần tiếp theo của chương một.

    Mọi người đọc vui vẻ ha, thanh you ^^

    ------------------------------------------------------------------------------------------------------------------------

    "Chào cậu, tôi là Thất Hiểu Mộ".

    Cậu ta chìa tay về phía tiểu Jell.

    Thì ra cậu ta là Thất Hiểu Mộ, không biết có Lục Hiểu Mộ, Ngũ Hiểu Mộ không?

    Tôi đang nghĩ lung tung thì nghe Jellal vừa lịch sự giới thiệu vừa nhìn tôi nghi hoặc.

    Tôi nhăn mặt trêu đùa rồi nhún vai kéo cậu ấy về phía ký túc.

    "Sao cậu lại bỏ mặc người ta như thế?".

    Jellal ngoảnh lại nhìn Natsu vẫn đứng im chỗ đó.

    "Chẳng phải chỉ là người đẫn đường thôi sao, có cần thiết quan thân không?".

    "Nếu là dẫn đường thì càng nên cảm ơn người ta chứ.

    Sao nói đi là đi luôn như thế.

    Ít nhất cũng phải nói lời cảm ơn.

    Cậu ấy à, càng lớn càng...".

    "Sao cậu lắm lời thế hả?".

    Tôi dừng lại, giận dữ hét lên.

    Tiểu Jell suýt đâm sầm vào tôi, vội vàng lùi lại một bước, bình tĩnh nhìn tôi.

    "Nhìn cái gì mà nhìn?

    Đáng ghét".

    Trong đầu tôi bỗng hiện lên gương mặt của cậu nam sinh kia, làn da nâu bóng mịn cùng nụ cười toả nắng khiến má tôi thoáng ửng đỏ.

    "Được rồi, tớ biết cậu đang đói, đói đến mức phát cáu.

    Xem chỗ ở xong thì chúng ta đi ăn cơm được không?".

    Tiểu Jell đúng là Tiểu Jell, lúc nào cũng dịu dàng như ngọc.

    Đúng, Jellal giống như viên ngọc hiền hoà, còn Natsu lại tựa như tia nắng ban mai.

    Mình bị sao thế này?

    Sao cú lôi Tiểu Jell ra so sánh với tên kia chứ?

    Vì mới vào năm học nên khu ký túc khá náo nhiệt, người quan người lại đông như mắc cửi.

    Để người ta nhìn thấy bộ dạng hám trai của tôi thì thật không hay.

    Nghĩ thế tôi vội cúi đầu lủi vào ký túc.

    "Lucy… lâu lắm không gặp".

    Một giọng nói dịu dàng ngọt ngào truyền đến tai, tôi còn chưa kịp phản ứng thì đã bị một cô gái ôm chầm lấy.

    Mùi hương quen thuộc, tôi nhận ra đó là bà chị họ của tôi - Juvia Lockser, một nữ sinh ham ăn, nhiều lời, thích đọc truyện cổ tích.

    Tôi cố thoát ra khỏi vòng tay đó, thở hổn hển nói: "Chị thân yêu của em, chị đến lúc nào thế?

    Chị ở chỗ nào, khi nào thu dọn xong em sẽ qua thăm chị".

    " Con bé này, lúc nào cũng đãng trí vậy hả?

    Chị đã bảo muốn học cùng trường với mọi người còn gì".

    Juvia vẻ mặt ngượng ngùng nhìn về phía tiểu Jell đang đứng ngoài cửa.

    Tôi chợt nhớ chị ấy từng hỏi nguyện vọng của tôi, rồi nói là muốn học cùng trường với tôi, không ngờ thành hiện thực rồi.

    Thấy hai mắt chị ấy sáng trưng, cứ dính chặt về phía sau, tôi tò mò quay lại nhìn, phát hiện ở cửa có thêm một người nữa - Natsu Dragneel, cậu ta đang nói chuyện vui vẻ với Jellal.

    Cậu ta theo đến tận đây tìm mình sao?

    Tôi nhìn Natsu vẻ khó hiểu, rồi lại nhìn bà chị họ, chị ấy mặt đỏ lựng lên, gương mặt bầu bĩnh lộ ra đôi lúm đồng tiền xinh xắn.

    Tôi đang định trêu mấy câu thì thấy mặt chị ấy đỏ gay, lấy hết dũng khí vẫy vẫy tay với hai người kia: "Hi, chào các cậu.

    Tớ là Juvia Lockser, chị họ của Lucy, giờ là bạn cùng phòng, bạn học trong tương lai".

    "Cái gì?

    Bạn cùng phòng?

    Chị nói là chị sẽ sống cùng em trong ký túc?".

    Tôi tái mặt.

    Không phải chị được mẹ phái đến giám sát tôi đấy chứ?

    Từ nhỏ mẹ đã bắt Jellal giám sát tôi.

    Nhưng may bổn tiểu thư đây đã thu phục được cậu ấy, thỉnh thoảng nếu có phạm lỗi thì uy hiếp không cho cậu ấy nói với mẹ.

    Còn bà chị họ thì khác, đã nói nhiều thì chớ lại chẳng giữ được điều gì trong lòng.

    Huhu, sau này tôi thảm rồi.

    Hôm sau, chúng tôi chính thức vào học.

    Bạn cùng bàn tôi là một cậu nam sinh nhỏ con, cậu ta giới thiệu tên là Tiểu Cường, vì cậu ta sợ nhất gián nên mọi người đều gọi cậu ta như thế.

    "Em biết gì không?".

    Buổi chiều, tôi đang ủ rũ nằm bò ra bàn thì chị họ xán lại gần.

    "Gì thế?".

    Tôi chán nản uể oải dùng ngón tay vẽ vòng tròn lên mặt bàn.

    "Trong ngọn tháp kia có thiên thần, thiên thần đấy.

    Em nói liệu nó có cánh không?

    Đoán xem nó có bay được không?

    Mắt có phải màu lam không?".

    Chị ấy hoa chân múa tay, mặt đỏ phừng phừng vì phấn khích.

    Tôi biết nhất định chị ấy sẽ có bộ mặt khoa trương như thế mà, bởi đầu giường chị ấy có cả đống truyện cổ tích, lại cả bộ truyện Harry Potter chị ấy thích nhất nữa.

    "Sao em chẳng hào hứng gì thế hả?".

    Phấn khích một lúc lâu, không thấy tôi có phản ứng gì, chị ấy nhìn tôi kì quái.

    "Em cũng hứng thú lắm.

    Nhưng đáng tiếc đó lại là cấm địa.

    Hơn nữa trí tưởng tượng của chị cũng thật khiến người ta khâm phục".

    Lại còn mắt màu lam nữa chứ, tôi không khỏi bật cười.

    "Nhưng mọi người đang bàn đến chuyện này…

    Hơn nữa nghe nói nếu cầu nghuyện trên đỉnh tháp sẽ thành hiện thực đấy.

    Em không thấy tò mò sao?".

    " Tại sao em phải tò mò?

    Nếu cầu nguyện mà thành hiện thực thì đi học làm gì?

    Thi cử làm gì?

    Đi cầu cho mình thành người thông minh nhất, giàu có nhất, hạnh phúc nhất là xong.

    Có phải chị đọc nhiều truyện cổ tích quá nên đầu óc có vấn đề rồi không?", tôi phản bác.

    Chị ấy nhìn tôi với ánh mắt kì lạ cứ như không quen biết vậy: "Hình như đây không phải phong cách của em".

    " vậy em nên thế nào?

    Điều này có nghĩa là em đã lớn rồi nhưng chị vẫn còn rất ấu trĩ.

    Dù sao lúc này em cũng không hứng thú".

    Tôi bực mình nhìn chị ấy rồi ngâm nga bài "Vẽ nhà lao", tiếp tục vẽ vòng tròn trên bàn.

    " Chị ấu trĩ?

    Em…

    Thôi được rồi, ai bảo chị là chị họ của em chứ".

    Chị ấy chọc chọc người tôi rồi đổi chủ đề, "Đúng rồi, em biết không?

    Thì ra Thất công tử học lớp 11A đấy".

    Nói rồi chị nhìn tôi với ánh mắt chờ đợi.

    Thất công tử?

    Có phải ý nói trong trường có bảy chàng tuấn mã không?

    Tôi nghĩ giây lát rồi thản nhiên nói: "Liên quan gì đến em?".

    "Em không biết Thất công tử của trường Bạch Tháp sao?".

    Juvia chớp chớp đôi mắt to thô lố của mình, nhìn tôi như nhìn quái vật vậy.

    "Không biết".

    "Cậu...

    Đó là Thất công tử đẹp trai nhất, toả sáng nhất trường ta đấy".

    Mấy bạn xung quanh nghe thấy ba chữ Thất công tử liền nhao nhao bàn tán.

    "Tại sao tớ phải biết?

    Các cậu thật vô vị".

    Tôi giở sách ra úp lên mặt mình.

    Mấy người này cả ngày không phải nói cậu này đẹp trai thì sẽ bảo cậu kia phong cách, nếu không sẽ là bạn gái này với bạn trai kia có vấn đề gì đó, rồi chỉ mong ngóng ngày đêm có được thật nhiều tin tức để thoả mãn tính hóng hớt của họ.

    Mà Thất công tử kia có tốt thế nào cũng không thể bằng Tiểu Jell được.

    Tù hồi học cấp hai cậu ấy nhận được rất nhiều thư tình.

    Nhưng cậu ấy chưa bao giờ trả lời, cậu ấy chỉ có mình tôi thôi.

    Tiểu Jell đúng là thiên thần hộ mệnh của tôi.

    Ha ha...

    Tôi đắc ý nghĩ.

    "Bốp".

    Juvia đập sách lên đầu tôi, "Sao em có thể không hoà đồng với mọi người thế hả?

    Em như thế là không theo kịp thời đại, lạc hậu đấy...".

    "Chị đừng có lải nhải nữa đi...".

    Tôi không nhịn được nhảy dựng lên, "Em là em, sao lại phải giống người khác?".

    "Được em muốn khác người chứ gì?

    Thế nới mọi người không dám đến em có dám không?".

    Juvia bị chọc tức, đắt quyển sách đánh "bốp" xuống mặt bàn.

    Các bạn xung quanh bị tiếng động đó là cho giật mình, quay lại nhìn chúng tôi.

    Juvia không muốn thu hút quá nhiều sự chú ý liền ghé sát tai tôi, hạ giọng nói: "Đảm bảo em có hứng thú".

    "Em ... không hứng thú".

    Theo những gì tôi biết về chị ấy, ngoài ham ăn, nhiều lời và hóng hớt ra, tôi chẳng thấy chị ấy có hứng thú với việc gì khác.

    "Đồ nhát gan.

    Em có dám vào ngọn tháp kia không?".

    Juvia nói xong, lặng lẽ ung dung nhìn tôi.

    Lẽ nào chị ấy muốn vào toà Bạch Tháp sao?

    Đương nhiên là tôi rất hứng thú với Bạch Tháp, nhưng tôi không thể để lộ điều đó trước mặt chị ấy được.

    ~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

    Chương 1 dài quá, nên mình sẽ tách ra nhé.

    Lâu rồi không quay lại nên xin lỗi các bạn nhiều.

    Vì mình bị con bạn thân lấy mất truyện nên phải tranh cãi một thời gian nó mới trả.

    Mìn sẽ cố gắng để có thời gian ra chap mới nhé.

    Thank you nhiều nhiều 😍😍😍
     
    Back
    Top Dưới