Khác (Chuyển ver) (12 chòm sao) Học viện ma cà rồng

(Chuyển Ver) (12 Chòm Sao) Học Viện Ma Cà Rồng
Phần 37: Trò Chơi - Lựa Chọn 2


Trong căn biệt thự 1 khung cảnh như lật lại quá khứ 2 năm trước bóng tối nhấn chìm tất cả.

Những ký ức đau thương chợt ùa về, trước mặt anh là người mang danh mẹ anh hay là Virgo và anh yêu ai?

Cô gái nào thật sự quan trọng, là tất cả với anh ...

''Ai là người quan trọng con chỉ được chọn 1 thôi Capri, con không thể chọn cả hai.'' Bà ta chống tay đưa ánh mắt theo dõi hành động của Capri.

Sao anh có thể chọn được 1 trong khi cả hai đều quan trọng với anh, lừa hứa của anh với Aqua anh vẫn nhớ.

Lời hứa đền đáp cô, ở bên cô mãi mãi nhưng trái tim anh bây giờ chỉ có hình bóng của Virgo, phải làm sao mới tốt đây?

Anh nắm chặt tay mình, ánh mắt xám se lại.

''Hãy nhìn đây.'' Bà ta cười rồi hất tấm rèm đỏ lên, một cô gái đang bị trói chặt trong ghế ánh mắt tím nhìn lên Capri.

Khuôn mặt cô buồn quá, ánh mắt của Aqua bơ phờ nhìn về hướng Capri.

''Aqua à ..

'' Capri giơ tay ra hướng về phía Aqua những hình ảnh hạnh phúc của hai người trong quá khứ của hai người ùa thật nhanh về tâm trí anh.

Anh đã nói gì hứa gì anh nhớ rất rõ nhớ những lúc Aqua nằm trong vòng tay anh hai người đã thề hẹn gì và anh đã đau thế nào khi mất đi Aqua

''Capri, đây là người con gái mà con đã yêu rất nhiều phải không vậy thì tại sao phải do dự tại sao phải lưỡng lự mà không chọn Aqua?'' Bà ta chống cằm nói.

Capri vãn không trả lời đôi tay run run, bọn hắn đứng bên ngoài nhưng không thể nói được câu gì.

Tất cả chỉ biết lặng thinh nhìn mọi việc đang xảy ra trước mắt.

''Capri ngài nhớ chứ ngài đã nói ngài sẽ ở bên em mà, ngài nói em là sinh mệnh của ngài là tình yêu là cuộc sống của ngài liệu ngài còn nhớ không, hay ngài đã vội vàng quên ..'' Aqua chợt cười đắng ánh mắt u buồn lộ rõ lên hướng về phía Capri.

''Ta nhớ, ta nhớ rất rõ sao ta có thể quên được.'' Capri cười nhạt nơi khóe miệng ánh mắt thẫn thờ lại.

''Trái tim ngài còn em không hay nó đã giành cho người khác mất rồi!'' Aqua cúi gụp đầu xuống mái tóc tím che mất đi ánh mắt tím sáng.

Cô không muốn tin, cô không dám tin rằng trái tim anh đã thay đổi và nó đã không cần cô nữa.

''Trái tim ta ... nó vẫn còn em vẫn còn hình bóng của em nhưng ...'' Capri khựng lại.

''À ta quên không nói luật của trò chơi này nhỉ'' Bà ta nói chen vào, Capri quay ngoắt lại chân chân nhìn bà ta ''Luật của trò chơi?''

''Phải là luật trò chơi nào cũng phải có luật lệ của nó'' Bà ta cười lạnh lẽo.

''Luật là gì?'' Capri cắn răng nắm chặt lấy bàn tay.

''Đơn giản thôi đó là trao đổi cái chết.''

''Ý bà là sao, bà lại muốn cái gì nữa đây?'' Capri nhìn bà ta ánh mắt chứa đầy thù hận người này có phải là MẸ anh không hay là 1 CON NGƯỜI MÁU LẠNH VỚI TẤT CẢ MỌI THỨ KỂ CẢ CON TRAI MÌNH.

''Nếu như con chọn Aqua thì con bé này sẽ chết và thể xác này của nó sẽ thuộc về ta mãi mãi, còn nếu như người con chọn là Virgo thì Aqua sẽ chết và linh hồn của con bé sẽ tan biến mãi mãi và không bao giờ trở lại được nữa."

Ánh mắt xám như đơ lại, "Bà nói gì ??

Chọn người này người kia sẽ phải chết?"

Sao có thể được, làm sao anh có thể làm được ???

''Bà quá nhẫn tâm'' Capri tối sằm mặt chiếc ranh nanh ngày càng được lộ ra .

Cơn tức giận của anh ngày càng được lộ rõ, bàn tay anh đấm thật mạnh vào tường

''Độc ác, nhẫn tâm nó in sâu vào trong ta rồi, CON TRAI'' Bà ta cười khẩy ánh mắt ve vãn nhìn Capri.

''Và đó chính là lý do mà cha tôi chưa hề yêu bà BÁ TƯỚC YUJIKA RELIA và chưa bao giờ bà có được tình yêu của cha cũng chỉ bà quá độc ác'' Capri tối sầm mặt cười nhếch khóe môi khi nói ra điều này anh đau biết nhường nào.

Bà ta ngưng lại cười khẩy nhìn Capri ''Con đừng chọc ta nổi giận Capri, khi ta nổi giận con biết là ta sẽ làm gì rồi đấy''

''Bà khao khát lắm sao, khao khát được tình yêu của cha và sự quan tâm của ông ấy nhưng rồi bà được gì ngoài hai chữ LẠNH LÙNG của ông ấy, ông ấy chưa hề yêu bà người mà ông ấy yêu chỉ có một mình, một mình HOÀNG HẬU BELLA chứ KHÔNG PHẢI BÀ'' Capri gào lên ánh mắt xám lạnh tanh, nhẫn tâm nhìn bà ta, đôi môi anh nở nụ cười đắng.

''Capri ĐỪNG CHỌC TA GIẬN'' Bà ta đứng dậy đi xuống bậc trên tay cầm thanh kiếm bạc của hoàng gia lê bước chân kéo theo tiếng lạch cạch của đầu kiếm ''Ta đánh giá cao sự dũng cảm của con khi chọc giận ta, con bé này không phải quan trọng với con lắm sao vậy thì ta sẽ cho con xem cảnh , cái cảnh mà hai nắm trước con đã từng chứng kiến nhé, cảnh mà BỊ NGƯỜI MÌNH YÊU ĐÂM CHẾT MÌNH LÀ NHƯ THẾ NÀO NHÉ HA HA HA '' Bà ta cười to giọng cười đó thật độc ác - lạnh lẽo- nhẫn tâm.

Bà ta đã từng là 1 Thiên Thần nhưng Thiên Thần đó đã bị gãy cánh mà rơi xuống địa ngục mất rồi, đôi cánh đó đã nhuộm thành màu của quỷ mất rồi, một ÁC QUỶ mang hình dạng THIÊN THẦN !!!

''Capri à chạy đi em xin ngài '' Aqua hét lên.

''Ta .. sẽ không sao .. không sao cả em đừng lo hãy tin ta'' Capri quay lại cười với Aqua

''Ngài ..

Capri .. em xin ngài'' Aqua yếu giọng nói nhưng Capri vẫn đứng đó nhìn MẸ ANH - Bên trong thân xác của người con gái anh yêu cầm thanh kiếm từ từ đi tới phía anh.

''Capri à chạy đi, cậu nghe không'' Leo gọi vươn lên chạy tới phía chỗ Capri, thì một ma lực trong suốt nhốt bọn hắn lại trong 1 chiếc hộp vô hình, bọn hắn không thể rời khỏi không thể ra khỏi

''Khốn kiếp thả bọn tôi ra'' Leo lạnh tanh nói.

''Mọi người tôi không sao, đừng lo cho tôi'' Capri nhìn bọn hắn bằng ánh mắt chắc nịch, sẽ không sao cả hãy yên tâm.

''Hãy chờ xem cậu ấy sẽ làm gì'' Scor trầm giọng nói nhìn Leo, một khi nó đã quyết định thì chắc chắn nó sẽ làm được điều này đã bộc lộ rõ ra từ cậu ta còn nhỏ rồi ... ngay cả khi lớn rồi vẫn không hề thay đổi

Bà ta đi tới ánh mắt lạnh tanh giơ kiếm lên trước mặt Capri ''Con vẫn không thay đổi nhỉ, vẫn gan dạ như ngày nào ''

Capri nhìn thẳng mắt vào bà ta miệng hé nụ cười ''Bà đã giết tôi một lần rồi, tôi còn sợ cái gì nữa''

Bà ta giơ thanh kiếm lên, lưỡi kiếm bạc sáng chợt dừng lại, ánh mắt nâu hiền hòa lại trở về đôi tay bà ta run run không thể dịch chuyển được.

~ Capri à !!

Chạy đi hãy chạy đi, tôi xin anh đừng ở đây .... tôi sẽ không kiểm soát được mất ~ Ánh mắt nâu vô thức gọi tên Capri

''Virgo ... là em sao?'' Capri chợt dừng lại nhìn lên ánh mắt đó, ánh mắt đó là của Virgo ngay cả linh hồn của cô ấy cũng hiện ra sâu trong đôi mắt.

Bà ta khựng lại chết tiệt con bé đó nó đã kiếm soát được ta, trái tim nó đã thức tỉnh nó đã bắt đầu phản kháng lại ta, như thế này rất bất lợi, ta không thể dịch chuyển được .... không lẽ ...

đây là tình yêu của nó đã giúp nó chống cực lại được ta sao ??

Không thể nào ...

''Virgo trở về với ta đi, ta đã rất lo lắng cho em lo nhiều như thế nào em có biết không.

Em nói tại sao phải quan tâm em tại sao phải lo lắng cho em làm gì, là vì TÔI YÊU EM, TÔI YÊU EM NHIỀU LẮM EM CÓ BIẾT KHÔNG HẢ, tôi yêu em đến mức như phát điên lên khi không tìm thấy em, và cũng chỉ muốn được làm 1 con người bình thường để được sống bên em.

Bỏ đi sự lạnh lùng luôn tỏ ra thái độ ngốc ngếch trẻ con cũng chỉ vì muốn em chú ý tới ta, em cũng nói em yêu ta mà có phải không Virgo vậy thì hãy trở về với tôi đi tôi cần em ..Virgo'' Capri cười đưa đôi tay ra trước mặt Virgo khuôn mặt tuấn tú rực sáng như ánh mắt trời sớm mai nó đẹp và ấm áp quá !!

Cả thân hình bỗng dưng dừng lại thanh kiếm bạc rơi xuống chiếc thảm đỏ, đôi mắt nâu mở to chảy xuống hai hàng nước mắt ngập tràn khóe mi ''Capri ...

'' Đôi mắt mắt nâu trong veo trân trân nhìn Capri như 1 niềm hạnh phúc sắp vỡ òa.

Capri nói yêu cô, anh yêu cô thât rồi cuối cùng cô .. cũng đã được nghe lời nói xuất phát từ trái tim anh rằng anh yêu cô, anh cần cô ....
 
(Chuyển Ver) (12 Chòm Sao) Học Viện Ma Cà Rồng
Phần 38: Lời từ biệt


Chết tiệt linh hồn con nhỏ đó nó đã trở lại, ta không thể kiểm soát được nữa chết tiệt có phải đây là vì tình yêu của nó dành cho Rui không .. ta ... ta không thẻ không thể ra được ... chết tiệt ...

Linh hồn của bà ta đã được đẩy ra khỏi người Virgo cô ngất đi trong vô thức không thể nhớ được điều gì chìm say trong giấc ngủ miên man.

Capri chạy tới đỡ lấy Virgo, ôm lấy thân thể nhỏ nhắn ấy thật chặt.

Anh cứ sợ rằng anh đã mất cô rồi, lần này anh sẽ ôm thật chặt, thật chặt để cô không thể nào rời đi được nữa.

Còn Aqua thì sao chứng kiến tất cả mọi thứ trước mắt dường như cô không muốn tin một chút nào, người con trai cô yêu giờ đã yêu người khác, tim cô đau thắt lại.

Capri lời hứa của ngài, ngài đã không thực hiện được có phải từ ngày em đi ngài đã chết rồi không?

Ngài đâu còn là Capri của ngày xưa!

Ngài đã hứa yêu em, bên em, chăm sóc em suốt quãng đời còn lại, lời hứa mà ngài đã nói dường như đã bay theo cơn gió rồi.

Nước mắt em chợt vô thức rơi xuống, ngài đã thay đổi rồi không còn là Capri của riêng em nữa.

Bây giờ ngài đã là của cô gái đó mất rồi, làm sao em có thể cứ giữ 1 cơn gió khi nó cứ muốn bay đuổi theo khắp phương trời, một cơn gió đã thổi ngang qua đời em, cơn gió đó thật đẹp nhưng giờ thì hết rồi.

Tim em đau liệu ngài có biết ?

Em khóc liệu ngài có quan tâm ???

Linh hồn bà ta hiện rõ một người phụ nữa mái tóc màu đỏ rực như huyết sắc, ánh mắt xám lạnh lẽo, hàng mi cong 1 cách hoàn mỹ.

Bà ta nhìn xuống phía Capri đang ôm lấy Virgo cười nhạt.

"Cho dù đã là linh hồn ta vẫn sẽ đưa con đi theo ta CAPRI !!"

Capri không trả lời, hai đôi mắt xám nhìn thẳng vào nhau.

Họ giống nhau đến từng nét gương mặt, mái tóc , đôi mắt lạnh lẽo xám đục như sinh đôi vậy.

Nét đẹp này của anh, anh phủ nhận nó là của người đàn bà này, nhưng bà ta là mẹ anh điều đó sẽ không bao giờ thay đổi.

"Bà làm vậy , bà có vui không?"

Capri cắn chặt răng nói.

Bà ta không trả lời ánh mắt vẫn lạnh lẽo nhìn xuống.

"Còn tôi, tôi không phủ nhận việc bà đã làm với tôi hai năm trước và ngay bây giờ.

Tại sao bà cứ phải sống như vậy hay là vì bà đã thay đổi khi không nhận được tình yêu của cha?"

"Câm miệng Capri!

Con thì biết cái gì?"

Bà ta hét lên.

"Ngày bà sinh tôi ra tôi vẫn cảm nhận được tình yêu thương của bà, sự chăm sóc của bà cho tôi từng chút, giọng hát của bà tôi vẫn nhớ nó nhẹ nhàng mê hoặc.

Bài Mothers Love là bà viết cho tôi, từng lời hát cất lên 1 niềm hạnh phúc, sự yêu thương mà bà dành cho tôi lúc đó.

Bà là một thiên thần ánh sáng, là người bảo vệ tôi khỏi bóng tối đáng sợ.

Nhưng rồi thời gian cứ trôi, bà đã phạm phải nhiều tội lỗi khiến cha ngày càng căm hận bà, bà đã nhốt và cũng như giết chết đi người mẹ của Leo và Taurus - Hoàng Phi hiền hậu và đức hạnh.

Điều đó đã khiến tôi không thể nào tha thứ cho bà, sức chịu đựng của tôi cũng đã có giới hạn.

Càng ngày nỗi hận đó càng tăng dần đến khi tôi 17, tôi đã đủ sức để giết chết bà - một thiên thần đã rơi xuống địa ngục đầy tội lỗi, bà đã là Hell Angel mất rồi .. sẽ không bao giờ thay đổi được!"

Bà ta ngưng lại, giọt nước mặt chảy xuống khuôn mặt lạnh lùng tưởng chừng như chưa bao giờ khóc.

"Hãy về nơi bà thuộc về, nơi đó bà sẽ được tha thứ hết tội lỗi và cũng sẽ lại là 1 THIÊN THẦN một lần nữa!"

Nói đến đây giọng Capri như nghẹn lại, giống như 1 vật gì đó chắn ngang ở cổ.

"Ma ma hãy yên nghỉ đi, hãy để linh hồn mẫu hậu được thanh thản, cùng tỏa sáng như những vì sao lấp lánh trên bàu trời nhé, ngôi sao đẹp nhất với con."

Lời nói này anh chưa bao giờ dám nghĩ tới huống chi là nói.

Nhưng những kỷ niệm ngày bé như tình yêu thương của bà dành cho anh, anh không thể nào quên được.

Nó ấm áp lắm, đầy sự giản đơn của 1 người mẹ.

"Ta đã chờ câu nói này từ rất lâu rồi Capri."

Bà ta cười dịu dàng, nụ cười đó không còn độc ác cũng không còn đầy sự nham hiểm nữa.

Chờ sao ??

"Ta đã phạm phải quá nhiều sai lầm trong quá khứ và cũng như bây giờ.

Ta chỉ chờ có một ngày con sẽ gọi ta là mẹ, là ma ma như ngày bé con đã từng gọi.

Ta sẽ rửa sạch tội ác này và cũng sẽ trở về nơi mà ta thuộc về.

Nơi này đã không còn chỗ dành cho ta nữa rồi, tình yêu của cha con là thứ ta chưa bao giờ dám mong cũng chẳng thể nào hy vọng.

Tình yêu của ông ấy không bao giờ dành cho một người độc ác như ta.

Nếu như có kiếp sau ta vẫn mong được gặp lại ông ấy vì ta đã quá yêu ông ấy rồi.

Bà ta nhìn ngước lên ánh mắt u buồn miệng nở nụ cười như giải tỏa được hết tâm trạng.

"Thương Phi, tôi sẽ đi cùng người."

Giọng nói của Aqua vang lên sau đó cô tiến đến gần linh hồn của bà ta.

Trút bỏ cái xác không hồn đó và trở về là cô, linh hồn này mới thực sự là cô Aqua-san.

"Aqua, em định đi đâu?"

Aqua thẫn thờ nói, tay vẫn đang ôm chặt Virgo.

"Nơi này đã không còn dành cho em nữa, thứ quan trọng là tình yêu của ngài cũng không dành cho em nữa rồi, Capri."

Aqua cười gượng dấu đi nỗi đau.

"Ta .. xin lỗi .. em cứ oán hận ta , cứ trách móc ta.

Ta là 1 thằng đáng chết, một thằng tồi , một thằng không biết giữ lời hứa."

Capri cười cay đắng.

"Không em không hận ngài cũng không nên oán hận ngài.

Em đã phạm phải sai lầm của thượng giới không được trở về nữa.

2 năm trước thật sự cảm ơn ngài vì đã ở bên em cho em niềm vui và hạnh phúc để em biết rằng mình không cô độc trong thế giới này.

Được nhìn thấy ngài cười thấy ngài hạnh phúc đó cũng là điều em thật sự muốn.

Ngay bây giờ cũng vậy ngài đã lừa dối chính bản thân ép buộc mình phải đến bên em vì ngài còn nợ em, ngài không muốn em tổn thương chỉ vì sự ích kỷ của ngài.

Ngài cũng đã vì em mà cố gắng làm mọi việc vậy là em thỏa mãn rồi.

Em không còn gì để luyến tiếc ở nơi này nữa, hãy dành tình yêu của ngài cho cô gái đó nhé!

Cô ấy rất yêu ngài, cũng như em vậy.

Nếu như ngài cảm thấy có lỗi thì hãy hết mực yêu thương người con gái này nhé rồi ngài sẽ cảm thấy thanh thản hơn.

Scor- sama em đã biết tình yêu của ngài dành cho em, Sagitt- chan cô ấy đã nói hết mọi chuyên với em rồi.

Tình yêu này của hai ngài em xin được mang đi và giữ riêng nó là của mình, để biết rằng em không cô độc và bên cạnh em vẫn có mọi người.

Quãng thời đó em sẽ không quên!

Tạm biệt nhé 5 người con trai đã thay đổi cuộc đời em!!

Vĩnh biệt .... nếu có kiếp sau chúng ta nhất định sẽ gặp lại ....

đến lúc đó xin mọi người đừng quên AQUA này !!"

Nói xong cô và Reiia tan thành những giọt sáng lấp lánh, theo gió cuốn trôi về phía bầu trời sâu thẳm.

Scor ngước mắt nhìn lên bầu trời đầy những vì sao sáng lấp lánh.

"Aqua-chan .. tạm biệt em tình yêu đầu đời của ta."

Capri mỉm cười "Cảm ơn em Aqua và cũng cảm ơn tình yêu của em đã dành cho ta ... ta sẽ không bao giờ .. quên em !!"

Virgo díu mày tỉnh dậy, cô đang ở đâu đây?

Trước mặt cô sao lại là Capri?

Chuyện gì đã xảy ra với tôi vậy ..

đây là đâu?

"Em hư thật, cuối cùng cũng đã trở về rồi, em có biết là tôi lo lắng cho em như thế nào không?

Tôi sợ rằng sẽ không được nhìn thấy ánh mắt của em nụ cười của em nữa."

Ánh mắt của Capri sao mà buồn quá, nhưng lại rất lo lắng.

"Tôi..."

Virgo ngập ngừng nói đôi mắt nâu trong veo se lại.

"Đừng xa khỏi ta nữa, Virgo.

Em có thể đi bất cứ đâu hay làm gì miễn là đừng đi quá xa khỏi tầm mắt của ta.

Em là sinh mệnh của Kell Capricon này em hiểu không?"

Giọng nói của Capri chợt buồn, chợt đắng cảm xúc lẫn lộn hòa vào nhau.

Virgo vô thức chảy nước mắt, trong lúc mơ màng cô nghe thấy anh gọi tên cô, nói yêu cô, cần cô.

Lúc đó cô tự hỏi rằng đó có phải là sự thật không hay chỉ là 1 giấc mơ thôi cô không dám tin vào tai mình nữa.

Capri kéo tay ôm chặt lấy Virgo, ánh mắt buồn thăm thẳm.

Có lẽ anh vẫn chưa cảm thấy tội lỗi của mình được xóa nhòa đi, nhưng bây giờ đã có cô ở bên anh, chăm sóc anh.

Anh chỉ cần tình yêu như vậy, tình yêu bé nhỏ của ta.

Virgo nhắm mắt lại, dòng nước mắt chảy xuống thật ngọt ngào.

Đây là giọt nước mắt của 1 tình yêu hạnh phúc .... !!

Hello cả nhà, mình comeback rồi đây.

Mình cũng muốn update fic thường xuyên lắm nhưng khổ nỗi edit lại truyện thật sự rất khó 🙁(( Cảm ơn mọi người đã luôn ủng hộ mình.

I love you
 
Back
Top Dưới