Ngôn Tình Chuyện Tình Xa Xứ

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 21


Mặc dù buồn nhưng nó vẫn giữ cảm xúc ở trong lòng. Nó quyết định vẫn giữ lời hẹn đi uống nước với chị Tr. Tắm rửa thơm tho, ăn mặt tươm tất, nó xách chiếc xe PCX đỏ quen thuộc chạy dưới cái nắng ấm áp của buổi chiều hoàng hôn. Khẽ lướt qua những cơn gió trên đường quốc lộ 1A, dòng người xe chạy hối hả. Phải mất 30’ hơn nó mới có thể đến dc nhà chị Tr ở quận Phú Nhuận. Đây cũng là lần đầu tiên chị quyết định để nó đón ở nhà, căn nhà mặt tiền cao to sang trọng hiện ra trc mắt nó với chiếc cổng vàng hoe rực rỡ. Chiếc xe hơi đen nó vẫn thường thấy chị đi đang đậu ở trong nhà, đúng là nhà chị rồi. Nó tắt máy xe gạc chân chống bên đường, kéo chiếc khẩu trang màu xanh y tế xuống rồi móc dt gọi cho chị.

- Alo! Hmmm…. e tới rồi!

- Uhm! Đợi chút chị ra liền!

Giọng nói ấm áp của chị thật sự làm cho tim nó buồn hơn. Nó đã có bao nhiu người con gái nhưng nó vẫn ko thể quên chị. Rồi nó tự hỏi bản thân điều gì tốt về nó khiến nó xứng đáng dc chăm sóc chị Tr hay là nó cũng chỉ xem chị Tr như 1 trò chơi chinh phục tình yêu. Vừa suy nghĩ thì nó nghe tiếng mở cổng két két bên tai, xoay qua nhìn thìn thấy chị dáng người thanh mảnh đang mặc chiếc áo len dài tay hở ngang 2 đôi vai trắng nỏn nà, chiếc quần jean dài màu đen sậm rách ngay đầu gối và đùi, đôi guốc cao, nhìn chị thật s3xy và bốc lửa. Vẻ đẹp thùy mị bình thường hôm nay đã mất trong chị, chị hôm nay là 1 người con gái cá tính, tự tin và vô cùng gợi cảm.

Chị nhìn nó cười rồi vội leo lên xe sau lưng nó, nó có thể cảm thấy sự đụng chạm giữ nó và chị. Nhưng cũng chẳng có gì hơn ngoại trừ là 2 người bạn bình thương, hay nói cách khác, là 2 chị em. Nó cũng chẳng nói gì nhiều hay muốn bắt chuyện với chị vì cứ nghĩ về chị là nó lại thấy tấm hình chị chụp với Hải. Trông 2 người cứ như là 1 đôi vậy, nó giận chị nhưng cũng là giận vu vơ vì chị chưa bao giờ nói chấp nhận nó.

Nó có thể thấy dc sự dòm ngó của thiên hạ, của những thằng con trai choi choi liếc nhìn qua chị khi nó đậu ở đèn đỏ hay chạy qua những con đường đông đúc. Trách tụi nó mê gái nhưng nếu là nó thì nó cũng nhìn, nhìu khi còn té xỉu trc vẻ đẹp của chị nữa. Nó phóng 1 mạch ra Nam Kỳ Khởi Nghĩa rồi ra tới Diamond Plaza, đậu xe rồi nó nhẹ nhàng nắm tay chị dẫn chị đi theo nó.

Nó có thể thấy dc sự kháng cự nhẹ nhàng của chị bằng cách ghì tay lại nhưng nó vẫn nhất quyết ko buông chị ra rồi lấy cái cớ dẫn chị qua đường xe đông đúc để nắm tay chị chặc hơn. Cuối cùng tới quán NYDC đối diện, nó nhẹ nhàng buôn tay chị ra rồi chọn lấy 1 cái bàn trống trong gốc ngồi trc, cũng chẳng quay lại nhìn chị. Nó có cảm giác chị cũng chẳng bước theo sau nó, có lẽ chị hơn giận vì hành động của nó ban nảy nhưng nó cũng ko cảm thấy nên xin lỗi chị lúc này, lúc nào nó cũng nghĩ nó đúng cả.

Ngồi phịch xuống cái bàn trống đó trc rồi quay lại ngước nhìn chị xem chị đang ở đâu, nó thấy chị chậm rãi với đôi guốc cao đen óng ả từ từ đi lại chỗ nó vừa đi vừa bấm điện thoại, và xung quanh là bao con mắt của các chàng trai dõi theo bước chị dù kế bên đã có gấu đi theo. Nó nhìn xa xa ra phía ngoài đường thỉnh thoảng liếc chị thì thấy chị vẫn đang bấm dt lâu lâu còn cười 1 mình nữa khiến nó cảm thấy tức tối vô cùng.

Dù biết nó và chị chưa là gì của nhau, nhưng nó vẫn giận chị vì chị chưa bao giờ cho nó cơ hội để giải thích cả. Từ cái mùa hè vừa trôi qua, nó đã trở nên lạnh lùng hơn hẳn. Bầu không khí giữa nó và chị bây giờ chẳng khác gì so với tình hình chính trị giữa Việt Nam và Trung Quốc. Bỗng chốc sự yên lặng bị phá vỡ bởi tiếng của chị phục vụ

- Anh chị dùng gì ạh?

- Cho mình xin 1 ly Frappuccino đá! (cái ly nước mà Như đã từng kêu cho nó uống thử)

Nó thấy chị nhếch miệng cười rồi quay ra order 1 ly nước sữa tươi. Nó bỗng quên mất hôm nó uống frappuccino thì chị cũng đã gặp nó ở đó. Chắc đây là lí do mà chị đang ghét nó hơn vì chắc chị đang nghĩ nó vẫn còn đang lưu luyến hay chơi bời với những người con gái ấy. Cái chị vẫn chưa biết là dù trong 1 thời gian ngắn ngủi nó đã trưởng thành hơn rất nhìu rồi và bây giờ nó cũng chỉ mong chị tha thứ cho nó nhưng có lẽ ko bao giờ nó nói ra dc những điều đóChẳng mấy chốc sau thì chị phục vụ lúc nảy mang đồ uống ra rồi nhẹ nhàng đặt lên bàn

- Mời anh chị dùng ngon miệng ạh!

Nó thấy chị cười rồi gật đầu lại với chị phục vụ trong khi nó chỉ ngồi yên rồi khẽ sờ đôi môi nó trong lúc nhìn xa xăm ra ngoài đường. Lúc nào chị cũng là con người lịch sự và tốt đẹp trong khi nó thì chẳng khác gì thằng khốn bỉ ổi và chưa bao giờ làm gì cho ra hồn. Nó tự trách bản thân rồi lâu lâu lại khẽ đưa ly cà phê lên miệng hút.

Lâu lâu, nó vô tình thấy chị nhìn nó chằm chằm như muốn nói ra điều gì nhưng rồi lại thôi. Chị lại bấm dt rồi lại cười, ước gì nó có thể quăng cái dt đó ra ngoài đường ngay lập tức vì nó chúa ghét con gái cứ đi chơi rồi lại móc dt ra bấm trc mặt nó. Chẳng mấy chốc thì chị cũng là người mở miệng nói chuyện với nó trc nhưng cái câu nói của chị chẳng phải là câu nó muốn nghe chút nào, nhưng nếu chị đã quyết định thế thì nó cũng chẳng níu kéo dc gì

- E cho chị xin phép về trc, chị có hẹn!

Nó cũng chẳng nói gì, chỉ nói uhm 1 cái nhỏ nhẹ trong miệng đủ cho chị nghe. Nếu ngồi nhớ lại thì thật sự lúc đó nó quá con nít, chẳng nói chẳng rằng, nó còn ko khuyên nhủ hay năn nỉ chị dc 1 câu trong khi trong suốt thời gian qua nó luôn là người có lỗi với chị. Vẫn ngồi nhìn ra ngoài đường thì bỗng chốc thấy chiếc Mitsubishi Grandis màu đen óng tấp đậu ở ngoài đường trc quán ca phê, rồi nó liếc thấy chị cũng nhìn ra vói theo chiếc xe đó. Miệng chị nở 1 nụ cười mỉm rồi đứng dậy, vẫy tay say goodbye với nó rồi vội đẩy cửa bước ra ngoài, leo lên chiếc xe đó. Nó vẫn có thể đoán chắc dc rằng ai đang ngồi trong chiếc xe kia khiến cho chị vui như vậy.

Nó vội để tờ 200 ngàn lên bàn rồi chạy thật nhanh ra ngoài đón chiếc taxi vinasun đậu xung quanh kiu đuổi theo chiếc xe màu đen kia. Cuối cùng sau 1 trận đường dài thì chiếc xe ấy cũng dừng lại 1 con hẻm lớn trên đường Bùi Thị Xuân, người con trai ấy chính là Hải, nhẹ nhàng bước xuống xe rồi nắm tay chị kéo là 1 cái bàn nhựa giản dị ở 1 quán ốc rất đông đúc và tấp nập.

Nó nhìn toàn cảnh mà trong long cảm thấy đau đớn vô cùng, ngồi trên xe với ông tài xế taxi mà nó ko cầm dc nước mắt. Ước gì thời gian có thể quay trở lại để nó có thể sửa sai 1 lần với chị.

- Bạn gái anh đó hả? Nó ngoại tình hả?

Ông tài xế taxi đậu xe ở đó với nó, thấy nó buồn nên ổng cũng quay ra hỏi giọng điệu lo lăng cho nó. Đồng hồ điểm 200 ngàn hơn, tiền bạc lúc này cũng chẳng quan trọng gì với nó nữa. Nó lau giọt nước mắt trên má rồi lắc đầu trả lời ông taxi chắc cũng chạc tuổi 25 hơn. Thấy nó lắc đầu ổng lại hỏi típ, lần này thì có vẻ có lí hơn câu hỏi ban đầu

- Hay anh thích nó mà nó có bồ?

Nó bật cười trc câu hỏi của anh tài mà quên đi nỗi buồn sâu thẳm trong tim nó.

- Anh nhìu kinh nghiệm quá hay sao mà đoán hay vậy?

- Trời! Thì thấy anh nhìn cô gái đó ai mà ko đoán ra dc? (Anh tài xế cũng bật cười với nó)

- Anh có bận gì ko? Đợi ở đây với tui chút rồi chở tui về diamond plaza chút tui chả tiền luôn.

- Uhm! Bận gì đâu, thì coi như tui cũng chờ khách mà!

Ông tài xế tắt máy xe rồi kéo 2 kính xuống, tiếng xe cộ rộn rã bên ngoài, tiếng cười đùa và ồn ào tự quán ốc bên kia, mọi thứ đó làm cho nó ghét làm sao. Nó đau lắm cũng chẳng nghĩ ngợi dc gì. Nó thấy người con trai ấy đang đút cho chị Tr ăn, cứ nhìn thấy là nó lạ ko chịu dc sự đau đớn trong tim. 1 khoảng thời gian dài cũng trôi qua, người con trai ấy dắt chị theo vào lại xe rồi phóng đi mất.

Nó cũng ko còn lí do gì để mà đuổi theo theo dõi chị nữa, nó đã chứng kiến đủ rồi. Nó quay về Diamond Plaza, trả tiền cho anh taxi hơn 400 ngàn rồi lại bo cho ảnh thêm 50k nữa. Về có 2 tuần ko xài tiền thì thiên hạ lại kiu mình ki bo. Lật đật chạy vào lấy xe thì xui bỏ cm, nó lục banh tất cả các túi thì mất tiu cái thẻ nhựa giữ xe. Con ko sống nổi qua cái con lương này rồi ba má ơi. Ra đúc chiếc chìa khóa mở cốp cố tìm xem có giấy tờ gì chứng minh xe mình ko thì cũng ko phát hiện dc gì, dẫn xe ra nc với bảo vệ thì thấy 2, 3 ông bu lại nó hỏi có chuyện gì thì cũng làm nó hơi run và sợ sệt.

- Cậu có cà quẹt ko? Có cà quẹt thì tui đưa giấy kí rồi lấy xe về?

Có thì nói đéo làm gì nữa, nó bực tức gãi đầu, đúng là cái ngày chó dắt gì mà xui như con chó mực. Giờ này cũng đã tối gần tới giờ ba mẹ đi ngủ ko lẽ lại phải gọi làm phiền ba hay sao. Nó là người con ko bao giờ muốn làm phiền hay ảnh hưởng đến ba mẹ cả nên nó thật sự ghét điều đó nhưng tiến thoái lưỡng nan, nó phải quay số gọi cho ông già để giúp gỡ chuyện.

- Ba con lỡ làm mất cái thẻ xe rồi, ba có cái cà quẹt ba cho con mượn gỡ xe ra đi

- Con đang ở đâu?

- Con đang ở bên Diamond quận 1

- Ở đó đi, ba kiu anh tài xế cầm qua

- Ủa bả ko có nhà hả?

- Chưa! ba đang tiếp khách

Giọng ông già lúc này cũng ngà ngà xỉn, đúng là trong cái xui cũng lòi ra dc cái hên. Khoảng 20 phút sau thì chiếc xe ford focus nhà nó xuất hiện, anh tài xế cười với nó rồi đưa nó cái cà quẹt gỡ xe ra, lại phải mất thêm 200k tiền cái thẻ vô tích sự. Chạy xe về mà trong lòng vẫn còn ấm ức và buồn bả. Về nhà thì đã trên 11 giờ khuya. Quyết định nhắn cái tin cuối cùng cho Tr trc khi nó đi ngủ,

- Có lẽ e đã là thằng ngốc, bỏ ra hàng giờ theo chị chỉ để chứng mình rằng người con trai trong bức hình là người mới của chị, quả đúng là vậy, anh ấy có vẻ quan tâm chị lắm, chúc anh chị hạnh phúc!

1 câu nhắn quả là cẩu thả và cô cùng bất lịch sự nhưng trong lúc cùng quần đó thì nó cũng chẳng nghĩ dc gì nhìu hơn những câu trách móc chị như thế. Bỏ vào tắm rồi leo lên giường bật chiếc tv lên xem phim trên HBO, bộ phim chưa chiếc dc 15’ thì nó đã thíp đi lúc nào ko hay.

Sáng dậy, thật sự thì nó vẫn chưa hết buồn vì những chuyện hôm qua vừa xảy ra. Nó cũng chẳng màng xem dt coi chị có nhắn lại hay ko vì thật sự nó ko còn quan trọng nữa. Buồn đến vật vã, cũng chẳng muốn ra ngoài đường lúc này, nó mở laptop để check face rồi quyết định post lên stt

“What goes around, come back around” – (Ác giả ác báo)

Người đời nhìn vô thì cũng thật sự chẳng biết nó đang viết về gì, những người bạn nó chỉ like câu stt vì nghĩ đây là 1 câu stt rất có ý nghĩ nhưng có ai biết dc rằng nó đang tự trách mình vì những chuyện nó đã gây ra. Mới sáng sớm mà không khí trong căn phòng nó đã bao phủ với 1 màu xám xịt âm u. Đột nhiên, WTF, cái gì vậy nè, vô tình check new feed nó thấy cái hình nó ngủ trên ghế sofa đắp cái mền màu hồng lè chóe lóe, con Linh khốn dám dìm hàng ông àh. Nhỏ tag nó vô bức hình đó và biếc bao nhiu người like rồi ném đá nó chí chóe dưới khu vực comment.

Đọc sơ sơ vài ba cái cm nhảm nhảm rồi cũng ko chịu dc sự tò mò, nó quyết định mở cái dt lên thử xem chị có nhắn gì lại cho nó không.

“ Sao anh ngốc quá vậy? Tại sao lại đi theo em làm gì?"
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 22


Tự hứa với lòng trc khi mở điện thoại xem tin nhắn của chị, nhất quyết sẽ ko trả lời. Nó sẽ quyết tâm không theo đuổi chị nữa vì nó thật sự ko muốn phá tan cái hạnh phúc mới mà chị đang có. Vừa suy nghĩ, cầm điện thoại đọc tin nhắn của chị mà lòng nghẹo ngào, như đá kẹt ở cổ họng đến nghẹt thở, mắt nó bắt đầu tuôn trào những dòng nước mắt mặn từ 2 hàng mi, nhẹ nhàng chảy xuống má rồi cằm, rồi nhỉu lon ton xuống đất. Nó c*n m** d*** cố gắng dừng những giọt nước mắt kia, khóa màn hình rồi quăng cái dt thẳng vào đống gối của nó trên giường.

Nó nhảy bật lên khung cửa sổ hướng ra ngoài xa lộ, đưa 2 chân đong đưa ra ngoài rồi từ từ rút điếu marlboro trắng tinh trong gói ra, để lên môi rồi bật lửa kéo 1 hơi thật mạnh vào phổi rồi đẩy mạnh ra làn khói trắng cay đắng mà đầu óc nó tê cứng. Nó chưa bao giờ có cảm giác buồn vì bất kì người con gái nào trước đây bao giờ. Khung cảnh này quá yên tĩnh, quá câm lặng, nó chẳng thích cảnh này lúc nào. Bật chiếc tv để vỡ bỏ cái cảm giác cô đơn vắng lặng này, bài I’m forbidden của Thanh Bùi lại dc chiếu trên kênh Yan.

“Head say no, heart say yes, I’m my own worst enemy…” – (Đầu nói không, tim lại nói có, anh là kẻ thù của chính anh)

Câu hát vu vơ từ tv vô tình làm cho nó càng suy nghĩ nhìu hơn, nếu như nghe theo con tim thì nó sẽ nhất quyết kéo chị lại nhưng trong thâm tâm nó, nó lại suy nghĩ không biết nó có thể mang lại hạnh phúc thật sự cho chị như người con trai kia ko. Vò đầu, rồi rút điếu thuốc ra khỏi miệng, thở ra 1 làn khói trắng từ miệng và mũi. Nước mắt nó vẫn chảy, những dòng nước vô tình đó vẫn chảy. Nó muốn tóm lấy thật nhanh chiếc dt kia, chỉ còn những ngày cuối cùng, nó muốn sử dụng thời gian này để giải thích cho chị hiểu nó yêu chị đến chừng nào. Nhưng rồi những quyết định của nó đã có bao giờ là đúng đắng? Nó kéo ngao thuốc cuối rồi quăng tàn qua khung cửa sổ, lột mảnh áo trắng đang mặc rồi nhảy vào bồn tắm, tắm 1 hồi lâu cho dòng nước kia chảy qua cống mang theo hết chuyện buồn của nó trên đời.

Vừa bước ra khỏi toilet, quấn cái khăng ngang hông, tay lau đầu rồi ngồi chiễm chệ trên chiếc giường. Mắt vẫn đỏ hoe nhưng vẫn gượng miệng cười cho cái cuộc đời trớ trêu. Nó bật chiếc laptop, hình ảnh giữa chị và Hãi vẫn loe lóe trong đầu nó ko chịu phai. Mặc dù quyết định là phải quên nhưng nó vẫn muốn biết Hải là người như thế nào, nó muốn chắc chắn rằng người kia sẽ chăm sóc chị và làm chị thật hạnh phúc khi nó bỏ đi.

Check qua loa facebook, nó mới vô tình nhận ra Hải và nó thật sự lại là 2 tầng lớp khác nhau. Hải nhà cao cửa rộng, 2 hay 3 chiếc xế hộp đậu ngoài ga ra kề bên con chiến mã SH. Hải lại đang dc nhập học tại 1 trường đại học nổi tiếng về kiến trúc ở Singapore. Hải lớn hơn chị 1 tuổi, đúng là trai tài gái sắc. Và thật sự 1 điều quan trọng hơn cả, anh ấy có thể làm cho chị cười, làm cho chị vui, trong khi nó chỉ mãi làm cho khóc và tức giận. Nó đang tự đánh giá thấp bản thân mình chứng minh cho nó thấy nó hoàn toàn ko còn cơ hội ở bên chị, để nó ko còn theo đuổi chị nữa. Đóng chiếc laptop rồi thở phào. Nó nằm dài ra trên giường đặt tay lên trán mà nước mắt lại trào.

- Bụi bặm đâu ra mà nhìu vậy trời?!

Nó tự nói rồi lại cười gượng trong nghẹn ngào trong khi nước mắt vẫn cứ mãi chảy xuống ướt cả 1 mảng giường. Kể từ ngày hôm đó, cuộc sống nó lại càng u ám hơn. Ngay cả chiếc dt mẹ nó tặng sinh nhật thân thiết gắng bó với nó như hình với bóng mà bây giờ nó cũng chẳng biết đang ở đâu. Nó cũng chẳng quan tâm vì nó ko còn tâm trí đâu mà check ai nhắn tin hay ai gọi điện nữa. Ngày qua ngày, nó lại gượng dậy, gồng lên mà sống qua 1 ngày dài ở trước mắt. Sáng sáng lại chạy ra quán Ozone gần bờ kè uống café hướng ra đường nhìn vòng người chạy đi làm trong vội vã. Ánh nắng vàng óng rọi xuống mặt đường, nhưng màu nó có thể thấy là 1 màu xám xịt. Lâu lâu lại có những cô phục vụ phục mặc quần ngắn áo thun bó trông rất đẹp ngồi kế nó nhưng cũng chẳng làm nó hứng thú lên chút nào, nó lại nhớ về chị, rồi lại nhấc ly cà phê sữa đá đắng đắng ngọt ngọt lên miệng hút 1 ngụm rồi kéo 1 ngao thuốc dài. Tự cười đểu với mình, trách bản thân ngu ngốc.

Còn 2 ngày nữa là phải lên đường về Mỹ học tiếp. Cứ tưởng 2 tuần về vn sẽ trải qua êm đẹp, sẽ giải quyết được những nỗi buồn giấu diếm trong lòng bấy lâu nay nhưng thật sự thì mọi thứ lại tệ hơn trước rất rất nhìu. Mỗi ngày trôi qua thật vô nghĩa, nó đã phí hơn cả tuần ở Việt Nam chỉ buồn đau cho người con gái mà nó đã và đang yêu rất nhiều.

Còn 1 ngày nữa là phải lên đường về Mỹ. Lật đật chạy đi kím đt khắp nơi, nó còn ko nhớ là cái dt nó quăng ở đâu nữa. Kím mãi cũng chẳng ra, nhờ cô giúp việc chạy lên chạy xuống bới tung cả nhà lên để tìm giúp nó nhưng rồi cũng vô dụng. Nó cứ mãi nghĩ là nó mất chiếc dt đó rồi.

Hôm nay nó phải về Mỹ, đúng 10h tối nay, đồ và hành lí đã đóng xong kĩ càng. Mới sáng sớm nó đã phải tỉnh giấc để theo ba mẹ qua nhà nội thăm hỏi mấy cô cậu chú bác lần cuối trc khi về Mỹ. Lại dc mấy cô chú cho tiền, cộm cả bóp mà trong lòng vẫn cảm thấy chẳng vui vẻ gì. Tiền để trong bóp thì nhìu rồi rốt cuộc cũng chẳng có hứng xài. Cũng chẳng bik xài cho ai và vì ai.

- Đm trốn bố àh?!

Vừa dở chiếc điện thoại từ dưới gầm giường đầy bụi bậm, nó vừa chửi vừa thổi bụi phù phù trên mặt màng hình. Mừng hớn hởn đã tìm ra, nó cứ tưởng là đã mất luôn rồi chứ. Cắm dt trên bàn sạc, rồi lay quay kiểm tra những đồ đạc lặt vặt. Ba mẹ lâu lâu thỉnh thoảng lại hỏi tình hình nó cảm thấy như thế nào vì cái mặt nó lúc nào cũng như đưa đám. Lúc nào mặt mũi cũng xanh xao, tái mét và ko còn sức trẻ trung năng động của 1 cậu con trai tuổi đang lớn nữa. Nó thì vẫn cứ chối khăn khăn là ko có chuyện gì, rồi ba má lại nghi ngờ là nó chơi m a túy nữa chứ. Khổ ông bà già thật.

Đứng ở phi trường tân sơn nhất, hít cái khí trời tối se se lạnh. Ôm ba mẹ nhẹ nhàng rồi tay nắm chặc chiếc vali to tướng, mẹ nó xoa đầu rồi nựng má nó mặc dù bả chỉ đứng tới vai nó thôi. Cảm thấy thương yêu ba mẹ biết chừng nào. Kéo vali vào trong mà trong lòng ko còn lưu luyến hay vấn vương nữa. Chỉ 1 câu trc khi nó đi “Thưa ba mẹ con đi! Ba mẹ nhớ giữ gìn sức khỏe nha!”. Buồn thì đã buồn từ lâu rồi nhưng mặt thì vẫn lạnh lùng, ko cảm xúc.

Lên máy bay thì nó lại vô tình gặp lại nhỏ Linh, hôm nay làm gì mà nhỏ mặc đồ ngắn thế ko bik, lại quen cái thói của con gái Sài Thành mất rồi. Vừa ngồi xuống cạnh nhỏ thì nhỏ quay qua đánh vào vai nó kím chuyện.

- Làm cái gì mà mấy bữa nay ko gọi dc gì hết vậy?

Ôi thôi chết mợ rồi, cái dt trên bàn chưa rút ra. Ngu cái gì mà ngu dữ vậy trời, kím dc cái dt rồi cũng như không. Có mỗi cái dt mà cũng ko nhớ. Nó gãi đầu tự trách nó, tự chửi thầm rồi cái mặt nhăn nhó.

- Sao vậy? (mặt nhỏ điềm lại, hỏi nó 1 cách nhỏ nhẹ cẩn thận vẻ quan tâm hơn)

- Mấy bữa nay Nguyên mất dt, hết pin tìm hok ra, mới tìm ra sáng nay dưới gầm giường thì để quên ở nhà rồi. Giờ lên máy bay rồi sao mà lấy dc.

Nhỏ nhìn nó cũng chẳng biết nói gì, nhỏ ko muốn thốt ra câu gì làm cho nó buồn nên chi câm lặng gật đầu rồi nhìn xoa dịu nó. Nó thì ngược lại, cảm thấy bực mình vô cùng và tự trách bản thân ngu ngốc chẳng làm dc gì cho ra hồn.

Cũng như thói quen cũ, nhưng lần này nó ko còn ngủ thêm dc 1 miếng nào nữa. Trầm ngâm mặt cho nhỏ có hỏi nó gì thì nó cũng chỉ trả lời ngắn gọn cho qua chuyện rồi lôi cuốn tạp chí trong ngăn kéo trc ra đọc. Nhỏ thì lại ngủ dựa vào vai nó, nó cũng chẳng nói gì, chỉ để cho nhỏ dựa thoải mái trong khi cố gắng khẽ khẽ lật trang ko muốn đánh thức nhỏ dậy.

Đến phi trường HongKong để quá cảnh, phải chờ ở đây 3 tiếng đồng hồ trc khi phải lên 1 chuyến bay khác, nó quyết định ngồi đợi ở sảnh chờ với cả trăm người khác trong khi nhỏ thì nhí nhảnh lưng tưng chạy đi vòng vòng khu shopping coi đồ lưu niệm. Bật chiếc laptop cũ kĩ, mở trang facebook quen thuộc, bao nhiu kỉ niệm buồn rười rượi lại ập về.

Cố gắng quên những hình ảnh đó, nó update stt trên dòng time-line “At HongKong airport, good bye my beloved VietNam”. Mới vừa update dc 5’ thì đã có hơn chục người like, bao nhiu người bạn và người thân thi đua nhau like và comment dữ dội. Trong khi nó cũng chẳng còn hứng để mà đọc hay trả lời gì nữa. Bật trang tad mới rồi vào kênh youtube, nghe bài Tan Biến của Nguyễn Hải Phong. Một bài hát buồn não nề như hoàn toàn nói lên cảm xúc của nó.

Nó lại nghe tiếng thông báo message bên facebook “tít tít tít”, thật sự thì cũng chẳng còn hứng để trả lời, chắc thì sẽ xem là ai rồi cũng giả vờ ko trả lời thôi.

“Tại sao anh về Mỹ mà chẳng cho em hay? Tại sao ko trả lời tin nhắn hay những cuộc gọi của em? Tại sao anh lúc nào cũng hành động ngốc nghếch hết vậy? Tại sao anh ko bao giờ giải thích cho em nghe anh đang nghĩ gì? Tại sao anh ko nói cho em biết anh là ai?”

Nhìn những câu hỏi liên tục của người con gái ấy mà nước mắt nó lại tuôn trào. Giữa hàng trăm người đang ngồi nằm la lóc trong khu sảnh, chỉ có mỗi mình nó, 1 thằng con trai, tràn đầy cảm xúc, khóc 1 mình trong khung cảnh yên ắng đó. Quét đi những giọt nước mắt trên khuôn mặt, ko còn đủ can đảm và sức lực để đặt 10 ngón tay ướt đẫm lên bàn phím để trả lời nữa. Lại cắn môi thật chặt, rồi quét qua đôi mắt lau hết những dòng nước mắt vẫn chảy như mưa kia, che dấu 1 cảm xúc thật sự đau đớn ở trong tim.

Nó lặng lẽ tắt chiếc laptop, đóng lại để ko còn phải nghĩ ngợi hay thấy bất cứ thứ gì từ người con gái đó nữa. Nhỏ nhẹ thì thầm trong miệng trong khi mắt liếc xuống đất, tay đặt lên chiếc laptop trên đùi, mắt thì vẫn chảy nhỏ giọt rơi từng hạt ướt đẫm trên miệng mặn mà như muối. Khẽ mở miệng nó cố gắng nuốt từng lời nói thầm trong miệng khi nước mắt vẫn chảy đầm đìa…..

“Vì em là công chúa, người ấy là hoàng tử, còn anh,… anh là 1 thằng nông dân… Trong truyện người xưa kể, chỉ có hoàng tử mới mang lại hạnh phúc cho công chúa thôi Trâm àh, anh sẽ để cho hoàng tử làm việc đó thế anh nhé, nàng công chúa của anh”
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 23


16 tiếng đồng hồ bay trong yên lặng, nó chẳng nói gì nhìu mặc cho nhỏ có ra sức hỏi nó cái gì đi nữa. Gật đầu cho qua chuyện rồi lại kéo đôi earphone trắng đặt lên tai, lướt thướt kéo nhẹ qua những bản nhạc buồn trên chiếc ipod touch, thả mình theo từng nốt nhạc du dương. Nhỏ thì vẫn cứ cái tính nhí nhảnh, lanh chanh, long ton quay tới quay lui chọc ghẹo nó, giỡn với đứa bé gái ngồi đằng trc 1 hàng ghế, đọc cuốn sách vớ vẩn gì đó, một hồi mệt rồi cũng lại tựa vào vai nó ngủ mất tiu y như 1 con mèo con.

Từ phi trường San Fran về đến nhà là 1 khoảng đường dài vô tận. Ông bác rước nó từ phi trường, vẫn nét mặt già om, vốc dáng gầy gò và mái tóc bạc quen thuộc. Trời đã sập tối, nó thì vẫn đeo chiếc earphone bên tai, nhìn đăm chiêu ra bên khung cửa sổ phía về những chiếc xe bên cạnh và những hàng cây bên đường, 1 màu đen xám xịt. Ông bác nghĩ chắc nó cũng còn mệt từ chuyến đi dài nên cũng chẳng hỏi hang gì nó nhìu. Về đến căn nhà ngói đỏ gần đầu ngõ, căn nhà chẳng thay đổi gì cả, và nó cũng vậy, lại 1 cảm giản chán nản lùa về trong lòng.

Bước vào căn phòng lạnh lẽo ở cuối hành lang, khẽ đưa tay bật ánh đèn vàng, kéo khung cửa số trắng ra rồi quăng cái ba lô xuống đất, nó vội kéo cây thuốc Marlboro ra khỏi túi rồi lựa ra 1 điếu trắng tinh để lên miệng, đôi môi tái tím và quần mắt thâm đen, người nó nhũn ra như cọng bún thiêu. Ngồi trên chiếc bàn học hướng ra cửa sổ, nó kéo 1 hơi thuốc trắng khẽ híp mắt rồi thổi phù cho dòng khói đó đi về bầu trời đầy sao kia, sự tự do. Không biết giờ này chị đang làm gì nhĩ? Nó lại nghĩ vu vơ……….. nó nhớ chị.

Lật đật kéo cho hết điếu thuốc rồi bật chiếc laptop lên, nó lại update stt facebook, 1 cách để nó giải tỏa những tâm trạng buồn mà nó ko thể kể cho ai nghe. 1 cái stt nửa úp nửa mở mà chỉ mình nó hiểu “1 cuộc sống mới”. Ngta nhìn vào, lai rai vài người like, lác đác vài người comment nhưng chẳng ai hiểu ý nó là gì. Đúng là câu stt đó ko có ý nghĩa gì với họ, nhưng để update câu stt đó thì quả là 1 nghị lực đối với nó, vì đây là 1 cuộc sống mới……… 1 cuộc sống ko có chị. Sống ko có mục tiêu, àh quên, có chứ, mục tiêu là phải quên đi người con gái nó yêu rất nhiều.

Cuộc sống nhàm chán vẫn tiếp diễn và dường như ko có sự thay đổi nào. Cái vẻ lạnh lùng của nó càng làm cho bạn bè xa lánh nó, nó cũng chẳng cần đến ai quan tâm hay chăm sóc nó cả. Từ 1 lúc nào đó nó đã ko còn cảm giác có thể yêu thương bất kì người con gái nào nữa. Mọi người nhìn nó chỉ bằng nửa con mắt, người ta bắt đầu nói xấu nó về tính tình mới của nó nhưng chẳng ai biết tại sao nó lại như vậy và nó cũng chẳng quan tâm ngta nghĩ về nó như thế nào. Vẻ mặt vô cảm, vì 1 trái tim vẫn còn khoảng trống ko thể dc lấp đầy. Nó đang chạy trốn thực tại, yêu người con gái nó ko thể có.

Tuần rồi tháng trôi qua 1 cách lặng lẽ, âm thầm và vô tình. Nỗi đau của nó có vẻ cũng dịu đi theo thời gian nhưng tính cách lạnh lùng của nó thì chẳng ai có thể sửa. Nó chẳng kể cho ai nghe về bất cứ chuyện gì của nó cũng chẳng thèm tâm sự với bất kì ai ngay cả thằng Tuấn và nhỏ Linh. Nó đẩy bạn bè của nó đi 1 cách vô tình nhưng chỉ vì nó ko muốn vì tính cách mới của nó mà làm cho họ phải mệt mỏi vì nó nữa. 3 tháng sau cái ngày nó quay lại Mỹ, nó là 1 cỗ máy chỉ biết học, ăn rồi ngủ và ko có cơ chế cảm xúc, cũng ko 2 ngờ là chỉ với 2 tuần ở Việt Nam lại có thể thay đổi nó đến thế.

“Note: Chào anh!”

“Ngày 15 tháng 5: anh đến đời tôi như 1 phép màu. Tôi chưa bao giờ gặp 1 người lạ nào có thể làm tôi cảm thấy ấm cúng và vui vẻ đến thế. Anh là ai thế?

Ngày 21 tháng 5: Anh nói anh nhỏ tuổi hơn tôi, tôi bật cười vì sự đáng yêu của anh nhưng lại giận vu vơ vì anh đã nói dối tôi về chuyện ấy. Anh là người như thế nào?

Ngày 1 tháng 6: Đã hơn 1 tuần tôi chưa nói chuyện với anh từ hôm đó, tôi cảm thấy bức rức vì đã giận anh. Liệu tôi có thích anh?

Ngày 10 tháng 6: Vô tình gặp anh đi với 1 người con gái khác. Có phải anh cũng như bao người con trai khác?

Tôi dừng suy nghĩ về anh! Cảm ơn anh, vì anh là người đầu tiên cho em thấy trái tim này vẫn còn hữu dụng.”

Nhấp vào 1 cái link, vô tình nó nó dc dẫn đến 1 cái note trong facebook của 1 ai đó. 1 ai đó thật sự rất rất rất quen thuộc với nó. Kiểu chữ, ngày tháng và những chuyện đã xảy ra trong note, giống hết như những lúc nó bắt đầu nhắn tin cho chị, kể cho chị nghe sự thật về nó rồi cái ngày nó đi uống nước với Như. Nếu như nhớ ko lầm thì những con số đó hoàn toàn chính xác. Đây chính là facebook của chị mà. Nhưng ai gửi cho nó mới dc chứ. Lay quay nhìn thì cuối cùng cũng để ý đến những dòng chữ mà 1 người nào đó gửi cho nó qua facebook message.

“Chào Nguyên!

Đây là cái note của Trâm viết về 1 ai đó mà Hải rất thắc mắc ban đầu khi vô tình đọc đc nó. Nhưng cuối cùng sau bao nhiu ngày tháng dc chăm sóc cho Trâm, Hải biết dc cái note này là Tr viết về Nguyên. Hải chỉ muốn cho Nguyên biết rằng trong tim Trâm chưa bao giờ có Hải cả dù cho bao công sức Hải cố gắng bỏ ra. Trâm chưa bao giờ viết bất cứ note hay giữ bất cứ tấm ảnh nào của Hải. Hải yêu Trâm nhiều lắm nhưng tình yêu đơn phương ko bao giờ mang lại hạnh phúc cho nhau. Mong Nguyên sẽ làm cho Trâm hạnh phúc thay cho Hải”

Căn phòng tối dc thắp cho ngọn nến nhập nhòa trc gió. Nó cũng chẳng biết cũng nên buồn hay nên vui trước khi cái tin nhắn đó của Hải. Tại sao Hải là dễ dàng bỏ cuộc như vậy khi tình yêu thật sự còn chưa bắt đầu? Tại sao Hải lại nt cho nó khi 2 người con chưa bao giờ quen biết nhau? Chị Tr đã kể gì với Hải? Bao nhiu câu hỏi bắt đầu rớt như mưa trong đầu nó. Những câu hỏi mỗi lúc 1 nhiều nhưng nó thì hoàn toàn ko có câu trả lời cho bất kì câu hỏi nào. 1 sự câm lặng.

Đọc lại cái note 1 lần nữa, nó lại càng cảm thấy nó bất tài vô đối. Đúng là ngu quá Nguyên ơi, ko có cái ngu nào như cái ngu của m` hết!!! Ước gì nó có thể 1 lần nữa quay lại ngày 21 tháng 5, nó đã có thể kéo chị lại và nói ra rằng nó thích chị biết chừng nào và chẳng bao giờ nó muốn chị đi cả. Nếu ko dc thì xin cho nó quay lại cái ngày sau khi chị và anh Hải đi ăn ốc, để nó có thể đến trc tận nhà chị và giải thích cho chị nghe nó yêu chị đến chừng nào.

Ước mơ rồi cũng chỉ là mơ ước. Tan biến 1 cách vô tình vào hư vô. Nó chẳng biết phải bắt đầu từ đâu. Nó đóng cửa sổ message của Hải và giả vờ như nó chưa bao giờ đọc cái tin đó cả. Lại nói dối chính bản thân nó và chốn tránh sự thật. Nó ko đủ can đảm để đối diện chị Tr 1 lần nữa. Tim nó đập thình thịch trong hồi hộp. Nó lại nằm xuống giường kéo chiếc chăn ấm qua khỏi đầu rồi co mình suy nghĩ. Thật khó chịu trong lòng, nó bật đầu ngồi dậy rồi xem qua những bức hình của chị Tr, tự nhìn rồi tự cười với bản thân, 1 nụ cười đầu tiên nở trên môi nó, nụ cười mà lâu rồi nó chưa có, chị đẹp thật, như 1 nàng công chúa thật sự vậy.

“Sao chị ngốc vậy? ngta tốt với chị như vậy tại sao ko yêu ngta? Tại sao ko bao giờ giải thích hay nói cho em nghe chị đang nghĩ gì? Tại sao những lúc em cố gắng nhắn tin giải thích cho chị nhưng sao chị ko nghe em? Em đã cố gắng buôn chị ra lâu rồi mà sao vẫn níu em lại vậy?......... Tại sao anh đã cố quên em nhưng ko thể?”

Đã lâu rồi nó ko nhắn tin cho chị, lấy hết sức can đảm sau khi xem lại những bức hình xinh xắn của chị, nó bắt đầu gõ. Nó cảm thấy nghẹn ngào, rồi những giọt nước mắt đầu tiên bắt đầu chảy xuống bên gò má gầy gòm. Bỗng dưng nó muốn ôm chị từ sau lưng, con người nhỏ bé đó, nó muốn ôm trọn chị vào lòng và ko bao giờ để chị đi lần nào nữa. Lấy tay quẹt nước mắt rồi lại gõ típ, nhưng câu hỏi đó, đôi bàn tay ướt đẫm đó, trong màn đêm se lạnh, chỉ mình nó với ngàn cảm xúc khác nhau. Chưa kịp send đi cái message với toàn câu hỏi nó ghi thì nó lại xóa sạch hết những câu hỏi đó, rồi tắt luôn cửa sổ, nó lại quyết định ko gửi cho chị những câu hỏi đó nữa. Nó ko muốn làm khó chị hay khiến chị khó sử trc những câu hỏi nó đặt ra. Dù sao thì nó với chị cũng chẳng là gì của nhau, tại sao nó lại màng đến hỏi hang bất lịch sự như vậy. Gạt hết đi những dòng nước mắt trên khuôn mặt rồi chay xuống tấm nệm trắng làm khô đôi tay kia. Nó vẫn bắt đầu đánh máy cộc cộc cộc, ko phải là 1 tin nhắn nữa, mà là 1 cái note, lần đầu tiên trong đời nó viết 1 cái note, cho 1 người con gái.

Cái note bắt đầu với 2 chữ…

“Chào em!"
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 24


“Chào em!

Xin lỗi vì anh đã gây ra tất cả những điều làm cho em buồn,

Xin lỗi vì anh đã không kéo em lại sau khi em khóc,

Xin lỗi vì anh đã đi với người con gái ấy…

Nhưng em có thật sự tin vào tình yêu chỉ sau những cuộc nói chuyện nho nhỏ,

Em có tin tình yêu sẽ vượt qua tuổi tác?

Tình yêu có bền khi 2 người cách xa nhau 13,000 km?

Nếu vậy, ngta có đợi nhau dc 1 năm, 2 năm, rồi 5, 10 năm ko?

Nếu có, anh và em cùng thử nhé!”

Chỉ trong vòng hơn tiếng đồng hồ, đã vài chục người like cái note nhỏ xíu nhảm nhí của nó. Có thể vì người ta cảm thấy lạ vì nó chưa update stt cả vài tháng rồi, 1 số khác có thể tò mò và vô cùng ngạc nhiên vì đây chẳng khác gì với 1 cái note tỏ tình cả, vả lại, nó lại người viết cái note này. Có mấy ai dám nghĩ rằng nó lại yêu bất thình lình như thế, và… người con gái đó là ai.

Bỗng nhiên, dt trên đầu gường nó reo inh ỏi, đã 10 giờ đêm mà còn bố nào gọi nữa…

- A lô? (Giọng nó bình thản)

- Dm! Con nào khai mau! (Giọng thằng Tuấn ở đầu dây bên kia inh ỏi)

- Tao viết chơi chơi nhảm nhảm thôi, đéo có gì đâu!

- Tao mà điều tra ra được t cắt tr*m!!!

- Phắng!

Nói dứt câu nó cúp máy ngay, miệng khẽ cười trước sự nhiều chiện đến lạ lùng của thằng Tuấn. Chắc vì đã lâu rồi nó cứ như người mất hồn, hôm nay hứng dc tí gió rồi lại chém tứ lung tung trên facebook cho thiên hạ bàn ra bàn vô khiến cho thằng Tuấn tò mò. Nếu là nó thì chắc nó cũng sẽ gọi cho người bạn duy nhất của nó để hỏi cho ra lẽ ngay.

Nó cũng đã từng tự hỏi bản thân tại sao lại không nói thẳng cho chị biết ngay từ đầu là nó yêu chị nhưng lại phải viết một cái note úp úp mở mở ko đầu ko đuôi như vậy. 1 cách tỏ tình quá bình thường đối với 1 người con gái quá đặc biệt. Bản thân chị dc biết bao nhiêu anh chàng theo đuổi. Những bức thư, tin nhắn và inbox message làm quen chắc chắn chị nhận dc mỗi ngày nhưng rồi chỉ có màng tới hay thậm chị đọc nó hay ko? Chẳng phải chị đã viết cái note “Chào anh” là để ám chỉ nó hay sao? Nhưng chị chưa bao giờ công bố thẳng thắng là chị viết cho ai cả.

Nó cũng muốn như thế, 1 cái note, nó cũng muốn “trả đủa” chị chính bằng cách đó. “Chào em”. Nó tưởng tượng ra cái lúc chị sẽ đọc dc cái note nó viết. Miệng thì cười ko ngớt cứ như đang xem 1 vở kịch Hoài Linh. Mắt thì cứ lia lịa đọc đi đọc lại, đầu thì quay cuồng trong dòng suy nghĩ, tim đập thình thịch theo một bản nhạc. Cái cảm giác đó, cái cảm giác mà mình vui mà cũng chẳng biết vui vì cái gì, cái cảm giác yêu 1 ai đó, và dc 1 ai đó yêu.

Suy nghĩ mệt mỏi cả đêm, miệng thì vẫn cười cứ như 1 con bệnh. Nó ngả người xuống cái nệm êm rồi quay mặt vào bức tường trắng. Đứa ngón tay trỏ lướt nhẹ trên bức tường, mắt thì cứ liếc thẳng như thằng tự kỉ, miệng vẫn ko vức bỏ dc nụ cười với dòng suy nghĩ đó. Rồi dần nhắm mắt lại trong sự mệt mỏi rồi thíp đi mất quên tắt cả cái đèn vàng chói lọi kia bên đầu giường.

Giậc mình bật đầu dậy thì trời đã sáng trưng hửng, nó hấc cái chăn ấm qua 1 bên. Bước xuống giường rồi chạy vội ra ngoài bếp lụm khúc bánh mì ngậm vô miệng trong cái quần xà lỏn hoa văn tởm lợm. Miệng vừa nhai ngồm ngoàm, nó vừa mặc vào chiếc quần jean kiểu rách ở đầu gối rồi khoác lên chiếc áo thun trắng. Nhảy vào nhà tắm, nó đút cái bản chải vào miệng đẩy tới đẩy lui rồi lại kéo miếng sáp trong lọ ra chay chét lên tóc. Nó làm mọi thứ trong vội vã vì đã trễ học nhưng đây là lần tiên nó cảm thấy vui như thế. Vui vì ko có lí do nào. Chạy xe dưới cái ánh nắng mờ mờ ảo ảo, miệng thì chu lên rồi huýt sáo 1 bài hát, bài gì thì nó cũng chẳng quan tâm, nó chỉ cảm thấy vui.

1 ngày mới bắt đầu với nó, 1 ngày bình thường, vẫn như mọi ngày. Nhưng trong nó, cái ngày này ko còn tiếng mưa rơi và bầu trời đen tối nữa, thay vào đó là những tia nắng vào đầu tiên le lõi qua những đám mây xám xịt kia sau bao ngày giông bão. Lần đầu tiên nó lại có 1 tia hy vọng trong khoảng thời gian quá dài như vậy, hôm nay, nó yêu.

Không còn thụ động khi ngồi trong lớp nữa, ko còn úp mặt xuống bàn ngáy ngủ và né tránh tiếp xúc với mọi người xung quanh nữa. Ko còn vẻ lạnh lùng như mọi ngày, thỉnh thoảng nó lại quay xuống hỏi thăm rồi chọc ghẹo con nhỏ Linh mặc cho vẻ mặt nhăn nhó khó hiểu của nhỏ vì, nó đã ko như thế này từ lâu lắm rồi.

- Linh có đi prom không?

- Prom là gì?

- Thì là cái hội nhảy của trường tổ chức với nhau áh!

- Hmmm, hok biết nữa! Mà hỏi làm gì?

- Buồn buồn hỏi chơi!

- Khùng!!!

Nhỏ chửi trc cái sự bất lịch sự của nó rồi cuối xuống bàn hồn nhiên chép bài tiếp. “Coong”, nó ký đầu nhỏ cái cốp rồi liếc nhỏ xong quay lên. Một hồi ko có phản ứng gì, trong lòng lại nghĩ ko lẽ hôm nay con nhỏ nó hiền vậy sao ta? Chưa kịp chấm dứt cái trò suy nghĩ đó. Nó giật bắn mình bịch miệng lại ko để la vì đau, mặt thì úp xuống bàn đưa tay ra sau lưng xoa xoa. Vẫn là cái trò md cũ của nhỏ, bấm cái ngòi bút chì nhọn hoắc rồi chích vào lưng nó như những ngày đầu tiên gặp nhau. Nó lại cảm thấy vui khi dc chích như vậy, vì những kỉ niệm cũ lại quay về. Có lẽ nó đã trốn thực tại quá lâu rồi.

Quay lại liếc nhỏ, lại cái mặt giả nai đó giống như ko có chuyện gì xảy ra vậy. “Em mà là đực rựa là em chết với anh nha em gái”, tự suy nghĩ trong đầu rồi quay lên trong khi tay vẫn xoa cái lưng thốn dã man của nó, có cái cây bút chì mà lợi hại thật. Trong lòng vẫn ấm ức, miệng thì thì thầm chửi,

“Đẹp mà khùng, chụt chụt chụt” (nó vừa nói nhỏ vừa chép miệng lắc đầu)

Chát, tiếng tán mạnh vào cái chỗ nó vừa bị đâm. Không nhịn được cười, nó úp mặt xuống bàn rồi khúc khích cười, nó cũng có thể nghe tiếng con nhỏ cười khúc khích đằng sau lưng nó. Nó ko ngờ là tai của nhỏ thính vậy. Cái cảm giác này thoải mái làm sao, nó không còn cảm thấy cô đơn nữa. Mặt nó đỏ quét vì xấu hổ khi mấy đứa trong lớp bắt đầu quay qua nhìn nó và nhỏ giỡn với nhau trong góc lớp.

Ngày hôm nay có vẻ trôi qua nhanh đến lạ thường. Về đến nhà, nó quăng thẳng tay cái cặp xuống đất, móc trong túi ra cây kẹo hồi sáng nhỏ cho rồi bỏ vào miệng ngậm y như 1 đứa con nít. Nhảy lên chiếc giường sát góc rồi đặt chiếc laptop lên đùi rồi cái giây phút nó chờ cả ngày cũng đến, dc onl facebook. Nó chẳng biết lý do vì sao nó muốn onl facebook đến lạ thường hơn mọi ngày. Nó chỉ có cảm giác là có 1 điều gì đó đang đợi nó, và nó cũng đang đợi điều đó.

Nó kéo vòng quanh New Feed, kéo lên kéo xuống, rồi nó dừng lại ở 1 câu stt, trong lòng nó cứ lềnh bềnh như cái phao giữa biển. Nó hồi hộp nhưng cũng ngạc nhiên khi thấy câu stt đó, chính là 1 câu stt của chị nhưng điều lạ nhất là chẳng có ai comment và like cả. Điều đó hoàn toàn khác thường vì chị chẳng khác gì 1 hot girl, những câu stt chị update ko bao giờ trống lanh tanh như thế, ít nhất cũng phải có bạn bè thân thiết hay những thằng cuồng like vô chém gió hay gạch đá gì chứ.

“1 cái note có tên người gửi nhưng lại ko có địa chỉ người đến. Lạ!”

Búng tay cái chóc, bây giờ nó mới đoán ra dc chị chỉ post câu stt cho mỗi nó. Con gái nhà ai ngộ, thích nói móc nói xéo mới chịu dc hay sao áh ta. Game on! Chị lại muốn chiến với đây mà. Nó tự nghĩ rồi thay đổi lại chế độ bảo mật trên facebook. Những Câu stt của nó post trong tương lai chỉ sẽ còn mỗi chị và nó thấy mà thôi.

“Người đến cũng chính là người đang thắc mắc. Lạ kệ tui!”

Post xong nó lại đi học bài, rồi lại dota đến tối. Hôm nay nó cảm thấy siêng hẳng ra, nó ko còn cảm giác uể oải giống mọi ngày nữa. Đã 9h hơn mà cũng chẳng có cảm giác muốn ngồi trong phòng, nó chạy ra phòng bếp tối tăm, bật ánh đèn vàng sáng rực lên rồi dở tủ lạnh ra trong khi tay cầm dt gọi cho ai đó.

- Ê gái!

- Gọi lộn số rồi bạn!

- Linh em! Giỡn mà!

- Muốn gì?

- Mai ăn cơm trưa tui nấu ko?

- Cho mình xin, mai mình ăn mì gói dc rồi!

- Có chắc ko?

- Bạn mà nấu dc gì?

- Trời! Đừng có sỉ vả dân Đồng Tháp nhé!

- Uhm thì ăn!

- Vậy mai đừng mang mì nữa!

- Sao hôm nay tốt vậy?

- Ờh! tốt đó giờ mà!

Chưa kịp để nhỏ nói thì nó đã cúp máy cái cụp. Nguyên buổi sáng hành hạ nó mà giờ còn dc làm cơm cho ăn, ko bik kiếp trc nợ nó bao nhiu tiền nữa. Nó đeo cái tạp về của bà bác bự thùng thình vô rồi với ra sau lưng cột gúc cọng dây lại. Nhìn cứ như một thằng gay bị bệnh, nửa đêm khuya mà còn ra làm cơm nữa. Nó với lấy cái chảo đen ra rồi bắt dầu nóng lên, chiên chảo cơm chiên thập cẩm rồi cẩn thận múc ra hộp thủy tinh cho con nhỏ. Làm xong rồi bắt đầu rửa chén, nó mới chợt suy nghĩ lại đột nhiên sao nó tốt với nhỏ quá. Nó đã 1 lần cố né nhỏ rồi, ko biết lần này nó có vô tình làm chính mình bị say nắng nhỏ nữa ko. Suy nghĩ vu vơ rồi lại thôi, nó cũng chẳng muốn con bạn mình ngày nào cũng phải ăn mì gói, nó lại tự bào chữa cho chính mình về những chuyện tốt nó làm cho nhỏ trong khi có khi nào nhỏ màng đến nó.

Lại 1 ngày nữa thật đẹp trời, nó tung tăng đến lớp tâm trạng cũng tí tửng y như hôm qua. Đúng là chỉ những người đang yêu mới hiểu lẫn nhau. Học mãi đến trưa, nó đem cái hộp đồ ăn ra hâm cho nhỏ đợi nhỏ ra rồi 2 đứa ngồi ăn chung. Để đồ ăn vô cái microwave ở trong góc hành lang trường, nó se se tay đưa lên miệng thổi trc cái gió trời se lạnh. “Hù”, nó giật bắn cả mình lên khi có người đánh vào vai hù nó, biết chắc là con nhỏ vì ko ai rãnh chơi cái trò này như nhỏ hết. Nó bình tĩnh quay lại liếc con nhỏ với cặp mắt hình viên đạn, cái mặt xinh tươi và nụ cười duyên dáng của nhỏ cũng đủ làm nó quên đi tất cả nếu có giận rung mình đi chăng nữa, đúng là 1 nụ cười giết người. Nó chậm rãi kéo đồ ăn ra khỏi microwave rồi mang đến đặt trc nhỏ trên cái gỗ chỗ nhỏ đang ngồi úp mặt xuống, nhẹ nhàng kí lên cái đầu lì lợm của nhỏ hiệu cho nhỏ đồ ăn xong rồi.

Cũng lại cái nụ cười đó, thật sự nụ cười đó đẹp lắm, nếu có thể nhìn nụ cười đó mỗi ngày nó chấp nhận nấu ăn cho nhỏ suốt đời. Lúc nhìn thấy nụ cười nó như bị mê hoặc vậy.

- Cảm ơn nha!

- Ờh ko gì!

Nó ngồi xuống cạnh nhỏ rồi bắt đầu đưa muỗng cơm đầu tiên lên miệng…

- Ê Nguyên! Thằng Ryan với thằng Daniel mời Linh đi prom!

Nó chưa kịp nuốt những hạt cơm vừa nhai thì đã mém sặc ra hết, nó ho sùng sục trước câu nói của nhỏ. Có lẽ vì ngạc nhiên, một phần nữa cũng là buồn khi nghe nhỏ nói về chuyện đó. Prom là một lễ hội lớn 1 năm có 1 lần mà người con trai mời người con gái đi cùng nhau đến tham dự. Chưa bao giờ nó có ý định mời nhỏ đi Prom nhưng khi nghe nhỏ dc người ta mời khiến nó cũng hơi do dự và thất vọng.

- Ờh! Rồi Linh chịu ko?

- Linh chưa trả lời, chả biết Linh có đi hok nữa.

- Uhm!

Lấy lại tinh thần, nó lại típ tục ăn, mắt thì cứ nhìn xa xăm chẳng để ý đến nhỏ, nó lại suy nghĩ vẫn vơ, cứ gần bên nhỏ như những lúc này. Nó lại quên mất mọi thứ xung quanh, nó quên đi tất cả, quên đi cả chị Tr…

- Cơm ngon áh!

- Nguyên nấu mà!

- Mai nấu nữa nha!

- Tui ghi nợ!

- Nợ gì?

- Thì tui nấu cơm cho ăn tui ghi nợ

- Nhưng muốn gì?

- Thì từ từ tính…

Nó trả lời cho qua chuyện rồi lại cắm cuối ăn típ, trong lòng nửa vui nửa buồn, nửa bị xáo trộn cảm xúc. Nó chẳng biết lí do vì sao, yêu một người nhưng lại thích 1 người khác. Nó chẳng hiểu bản thân nó ra sao nữa. Chắc vì Linh lúc nào cũng bên cạnh nó, khiến nó cảm thấy hoàn hảo hơn và có thể mang lại 1 hạnh phúc thật cho nó… Nó cũng chẳng biết.

Ăn xong thì nhỏ đòi giữ hộp cơm ko cho nó mang về. Chắc là nhỏ lại đòi rửa chứ đâu. Uhm thì thôi muốn sao cũng dc, nó để cho nhỏ giữ hộp cơm khỏi phải mắc công mang về. Nó cũng cảm thấy vui vì thỉnh thoảng nhỏ cũng bik suy nghĩ cho nó mặc cho cái tính nhí nhảnh con nít vô cùng.

Về đến nhà, lại là điều mà nó trông mong suốt ngày, chỉ để onl facebook. Nó ko biết từ khi nào nhưng mỗi ngày trôi qua với nó lại có ý nghĩa hơn, nó sống trong 1 hy vọng, hy vọng là dc nhìn thấy cái stt chị update riêng cho nó.

“Vậy người gửi có muốn biết câu trả lời ko?”

Miệng cười thật tươi, chị lại gài nó vào thế con bò cười. Hỏi thế là ý gì, có gài bom mìn trong câu stt đó ko. Nó suy nghĩ lung tung vì tâm trạng nó vui ko còn từ nào có thể diễn tả dc.

“Hỏi mà ko muốn biết câu trả lời thì hỏi làm gì. Lạ!”

Nó update trả lại cho chị 1 câu stt. Cứ mỗi câu stt như thế, nó lại cảm thấy gần gũi với chị hơn. Nó lại hiểu chị hơn và nó lại cảm thấy chị thật dễ gần hơn nó nghĩ. Nhưng có 1 điều nó vẫn đấu tranh là tư tưởng của nó, nó thấy yêu chị, nó ko muốn mất chị hay để chị đi 1 lần nữa nhưng nó lại muốn quan tâm và chăm sóc cho Linh, người con gái có thể mang lại sự hạnh phúc cho nó là người con gái kia đang ở bên cạnh nó, người tập cho nó cái tính chu đáo và ân cần, sự tận tâm và đảm đang, Linh cũng đang chiếm hữu 1 phần nào đó trong trái tim nó…
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 25


Sáng hôm đó, nó thức thật sớm vì nó cứ bồn chồn ko ngủ dc. Chỉ mới 4 giờ sáng, chiếc đồng hồ điện tử sáng trưng chấp nháy chấp nháy trong căn phòng tối. Nó với cái máy tính sát cái bàn ngay đầu giường rồi bật lên, nhăn híp con mắt lại khi ánh sáng từ cái laptop vội ngược ra. Nằm trên chiếc giường ấm áp, rồi để cái máy lên bụng nó, nó lại onl facebook mong là sẽ dc nhìn thấy câu đáp trả đậm tính chất đâm chọt và quỷ quyệt của chị Tr.

“Lạ vậy có thích ko?”

1 nụ cười đầu tiên trong ngày nở trên khuôn mặt nó, 1 nụ cười lúc 4 giờ sáng.

“Miễng cưỡng thì cũng có thể chấp nhận dc”

Nó lại up 1 cái stt bí mật giữ nó và chị. Loáng thoán nhìn lại thì cái wall của nó chỉ toàn là những câu nói vớ vẩn ko đầu ko đuôi mà nó post cho chị đọc. Và rồi cái wall chị cũng chẳng khác gì của nó.

“Hôm nay cú đêm dậy sớm vậy?”

Lướt vòng vòng mấy trang truyện cười bất hủ trên facebook, nó lại thấy câu stt update mới của chị. Giờ này đúng là 7h tối bên việt nam, là cái giờ online của chị mà.

“Nhớ người ta ngủ ko dc”

“Ráng chịu”

Con gái gì mà vô tâm, đã kiu nhớ mà còn lạnh lụng hời hợt với nó nữa. Bỗng nó ko còn muốn chơi cái trò update stt này nữa. Nó cảm thấy nhớ chị vô cùng, nó ko còn chịu dc sự chờ đợi và hồi hợp như thế nữa. Đăng nhập ngay vào skype, nó gọi ngay cho chị. Tiếng reng gọi điện lúc này còn nhỏ hơn tiếng tim đập thình thịch của nó. Nó rung vì ko biết chị có trả lời nó ko, nó rung vì ko biết sẽ phải nói gì với chị.

Nó khẽ nhắm mắt lại và chờ đợi,

“A lô”

Giọng 1 người con gái, cái giọng thân quen đó, thật sự rất ngọt ngào và ấm áp. Tim nó ko chậm lại mà lúc này còn đập nhanh hơn nữa. Chưa kịp mở mắt nhìn thấy chị thì nó đã ngả đùng ra chết lâm sàn trc cái giọng nói nhỏ nhẹ của chị rồi. Chậm chạp mở mắt ra, là cái video của chị đang nhìn nó cười ko ngớt, 1 nụ cười thật tươi trên đôi môi đỏ thắm, làn da trắng hồng. Mái tóc cong cong uống lọng nhuộm nâu hạt dẻ xỏa xuống trc ngực, đôi mắt đen xẫm long lanh.

Thật sự là quá lâu rồi ko dc nhìn thấy chị, chị càng ngày càng đẹp giống như 1 con thiên nga vậy. Đang nhìn mãi mê chị thì nó quên mất chị đang cười, hé lộ bờ răng trắng tinh. Mà nó cũng chưa hình dung ra dc chị cười cái gì? Ngó ngang ngó dọc nó mới quay xuống nhìn cái video hình của nó. Ô my chúa, thằng bựa nào đây. Tóc tai bù xù, mặt thì còn say ke tái mét, nó vội tắt cái video của nó để chị ko thấy dc những lúc nó xấu như thế này.

Nó vẫn đang ngắm chị rồi, mãi mê đến nổi nó ko thể nói lời gì nữa, chỉ muốn ngậm họng lại và yên lặng dc ngắm chị thôi. Chị khẽ cười, lâu lâu còn đưa tay lên che miệng lại, thật xinh xắn và duyên dáng. Đúng là 1 người con gái hoàn hảo, chả bảo bao nhiu thằng con trai mê mệt với chị. Chị đang nhìn xuống dưới, có vẻ hình như là đang bấm dt, nó ko bik vì chị đang cười vì là nhìn thấy nó hay đang cười vì nhắn tin với đó nữa. Trong lòng nó bắt đầu cảm thấy hơi ghen tuông và khó chịu cho tới khi chị dơ cái dt lên quay về hướng webcam cho nó thấy dc cái hình trong cái dt đó.

Nó giật mình bật ngửa ra sau, buông tay cái máy tính đập vô mặt cái kinh, tím cả mặt. Nó vẫn chưa hoàng hồn dc trc cái hình trong chiếc dt đó. Có chúa cũng ko cứu nó được phen này. Chị đã nhanh tay lấy dt chụp lại cái video hình mặt nó đang say ngủ, cái chế độ mờ mờ ảo ảo nhìn phát gớm. Cái hình đó mà post lên fb chắc ko có ma nào dám yêu nó nữa. Nó vẫn còn nghe tiếng cười khúc khích của chị bên kia. Đúng là quá đáng thật, thời buổi này ai chơi dìm hàng vậy nữa trời.

- Bạn gì đó ơi, bạn dễ thương cho mình xin lại tấm hình về làm kỉ niệm, để chi trong máy nặng lắm mình giữ dùm cho!

- Để mình post lên wall bạn nè rồi download xuống nha! Hihihi

- Ế ế! Thoy dc rồi, bạn cứ giữ đi nhưng mà giữ kĩ nhé, đừng cho ai xem!

- Cái đó thì còn tùy!

Chị vừa nói, đưa mấy ngón tay lên bấm bấm thổi thổi mặt gian kinh khủng. Trời ơi phen này con ko còn mặt mũi nào mà thấy ba má nữa rồi huhuhu!

- Tùy…. Tùy gì bạn ơi?

- Cái đó chưa nghĩ ra từ từ tính hihihi.

Chị lại cười, cứ giống như chị biết nó thích nụ cười đó hay sao mà chị cứ cười mãi ko thôi. Nó thật sự cảm thấy thoải mái khi dc ở bên chị, ko có 1 suy nghĩ muộn phiền nào cả. Nó chỉ có 1 suy nghĩ về tình cảm thật ngây thơ với chị, ở với chị nó chẳng khác nào 1 đứa con nít với tràn ngập hy vọng và ước mơ cho tương lai. Lay quay thì cũng đã 5 giờ sáng, còn 1 tiếng hơn nữa là nó phải dậy để đi học, ước gì hôm nay dc nghỉ để có thể ở đây ngắm chị mãi.

- Sao ko ngủ nữa đi, còn sớm mà!

- Hết ngủ dc òy!

- Nảy gọi chi áh!

- Nhớ thì gọi…

- Xía, bên đây hok có cái vinh hạnh đó hihi

Những câu nói nghe sao ngượng nghịu, đây cũng có thể là lần đầu tiên nó và chị nói chuyện với nhau lâu như vậy. Có 1 điều gì đó nó muốn nói ra, trong tim nó mà nó ko có can đảm để nói. Chị thì ở trc mặt đó nhưng chỉ việc mở miệng ra thôi nó làm cũng ko dc nữa. Chị thật khác, nó mất hết mọi sự can đảm khi ở bên chị.

- Àh! Bên đây đi tắm xíu nha, bên đó ngủ sớm đi!

- Uhm! Tắm mà cũng thông báo nữa!

- Con người ta thật thà mà, thoy bye áh!

- Ko tiễn! hihi

Chị lại cười, nó vội tắt cái màn hình chat để ko thấy chị nữa, tim nó đập thình thịch, ngồi trc chị nó chẳng biết nói lên câu gì. Nó hành xử như một đứa con nít, nó ko còn bản tính của 1 thằng player suốt ngày chỉ làm con gái ngta đau khổ. Ở bên chị, nó bị thay đổi hoàn toàn, và chị là người đầu tiên làm cho nó như thế. Lặng lẽ, nó nhìn cái nick xanh sáng rực của chị, mặc dù nó đã invisible để chị ko thấy nó online. Nó khẽ nhấn vào message facebook và để lại 1 cái tin nhắn thật dài trong inbox của chị, mong là khi nó đi học, trc khi đi ngủ chị sẽ đọc dc cái tin nhắn đó của nó.

“Trâm àh, cho phép anh dùng tên em trên facebook để anh né bớt những đứa con gái nhá và cũng hãy cho phép anh để tên anh kế bên tên em trên facebook sau đó sẽ ko còn thằng con trai nào dám tán tỉnh em nữa, cho phép anh dc khóc được cười và được trò chuyện với em mỗi đêm, cho phép anh nằm trên đùi em mỗi khi anh buồn ngủ và thế vào đó anh sẽ cho em mượn vai anh, và sau đó mình xài chung 1 trái tim cho đỡ tốn năng lượng và rồi hãy để anh chăm sóc lo lắng cho em kể từ ngày hôm nay nhé, anh hứa sẽ ko hư nữa đâu

Làm bạn gái anh nhé!

1 câu nói mà nó chưa từng nói với bất cứ một người con gái nào, và chị là người đầu tiên…
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 26


Đi vòng vòng facebook thấy cái gì mà quốc tế đàn bà với quốc tế chị em, cái này quốc tế gì quái thể nhỉ, sao có nghe trường nó nói năng gì đâu. Chợt nhớ ra đúng hôm nay là ngày 8/3, oh my shit! Làm quái nào mà mình lại quên cái ngày quan trọng này. Mới có 6h sáng thôi, nó lật đật gọi điện thẳng về vn cho mẹ.

- Alô Mẹ hả?

- Nguyên hả con?

- Mẹ ngủ chưa?

- Chưa, đang nằm coi tv với ba.

- Mẹ! Quốc tế phụ nữ vui vẻ nhé mẹ yêu!

- Hôm nay làm cái gì mà mày sến dữ vậy, bày đặc mẹ yêu nữa.

- Ớ! Con thương mẹ thế con gì?

- Uh thoy cảm ơn con, có xin xỏ gì ko nói luôn đi!

- Chài chài, đâu phải lần nào gọi về là cũng xin đâu mẹ!

- Ai biết mày!

- Từ từ cần con xin sau, thôi mẹ ngủ sớm nhé, con đi học đây bye mẹ yêu!

- Uh học ngoan nha! Bye bye con

Nghe giọng bà mẹ mà nhớ quá, nói có chút xíu mà lại muốn về vn nữa rồi! Chẳng biết ông già tối nay có chở bà già đi ăn chơi gì ko mà sao h này mới có 9h tối mà 2 ông bà nằm coi tv rồi. Chắc lại đợi tăng 2. Đúng là thằng con trời đánh, nó tự cười tự chửi mình nham nhở rồi cũng chuẩn bị đi học. Vừa quải cặp lên vai thì nó nhớ ra nó vẫn chưa nói tiếng gì với chị hết. Khẽ quành vô phòng ngồi đợi chiếc laptop bật lên 1 lần nữa, nó onl facebook, rồi nhắn 1 tin cuối cho chị.

“8/3 vui vẻ nhé, anh đi học đây”

Câu nói chẳng khác nào của 1 người chồng dành cho người vợ của mình. Miệng cười mỉm, nó chạy xe đến trường 1 cách chậm rãi. Đây là lần đầu tiên nó dậy sớm, ko cần phải hối hả lao như điên bán sống bán chết tới trường nữa. Khẽ khẽ hát theo điệu nhạc nhẹ nhàng trong xe, nó chật giậc mình nhớ ra 1 điều gì đó.

Chợt nhận ra nó nhớ dc gì, nó liền tấp vào 1 cửa hàng tiện dụng 24/24 ven đường, sáu giờ sáng chui vô đây mua cái gì bây giờ ta. Nó lén lút lách qua chỗ ngta bán đồ chơi con nít rồi thú bông, đúng là đồ tàu khựa chẳng có gì nhìn ra hồn. Nó lặng lẽ bước ra trong vô vọng sau 15’ nhìn vòng vòng cái tiệm tạp hóa. Ra đến trước cửa thì nó thấy cô tính tiền người Ấn Độ bên cạnh 1 chậu toàn hoa hồng dc xếp theo từng bó.

Chẳng suy nghĩ gì nữa, nó với lấy bó hoa hồng đỏ tươi 6 bông rồi đem ra tính tiền. Đi bộ ra xe trong cái khí trời se lạnh với cái bó hóa hồng đỏi rực rỡ, nó nghĩ cũng tại nhỏ là đứa con gái việt namm duy nhất nó chơi chung nên nó cũng phải nhớ đến nhỏ trong những dịp này. Mới vừa bước vô cái hành lan trường là mọi người trầm trồ nhìn về phía nó, ai cũng cười rồi la lối lên nhất là mấy đứa mỹ vì tụi đó cứ tưởng là nó sẽ tỏ tình với 1 người con gái nào chứ.

Miệng thì thầm chửi cái tụi đần dám làm bẻ mặt ông buổi sáng sớm. Nó lách qua tụi đám đông rồi thảy cái bó hoa vào tủ sách của nó. Chẳng còn mặt mũi nào mà cầm bó hoa này thêm giây phút nào nữa, người ta mà hiểu lầm rồi vô đến tai mấy bà tám đặc biệt là thằng Tuấn là chỉ có toi mạng.

Nó cố gắng ko gây sự chú ý để cho tụi kia quên về cái bó hồng nó đem theo hồi sáng. Ngày học cúi cùng cũng lặng lẻ trôi qua. 3h rồi, chóng tay tên cằm chờ mãi cũng đến giờ thoát nạn. Nó chạy vội ra cái cái tủ của nó xem bó hoa có bị ngộp thở gì ko, chỉnh đốn lại bó hoa rồi kéo ra giấu sau lưng nó. Đi khẽ đến nhỏ rồi khều nhỏ từ sau lưng khi nhỏ đang đợi người đến rước. Hên cho nó là mấy thằng nhìu chuyện đi tập bóng rổ rồi nên ko có ai thấy nó nữa.

Nhỏ hôm nay vẫn đẹp và xinh xắn như mọi ngày, thật sự thì còn xinh hơn cả bó hoa nó đang cầm trên tay nữa. Kéo cái chiếc earphone trên tai xuống, nhỏ quay lại nhìn nó 1 cách ngạc nhiên và vẫn chưa hiểu chuyện gì đang xảy ra.

- 8/3 vui vẻ!

- Hihi! Cảm ơn Nguyên nha!

Nhỏ cười 1 cái thật tươi, típ cả mắt lại, làn da trắng và mái tóc mượt mà, nhỏ khẽ vén tóc qua một bên tai.

- Uhm! Thôi Nguyên về trước nha!

- Uhm bye Nguyên!

Nhỏ cười rồi vẫy tay với nó trong khi nó vộng vàng chạy xuống những bậc thang ra trước cổng trường ra về trước. Mọi chuyện có vẻ trôi qua 1 cách tốt đẹp, nhưng có 1 điều nó vẫn chưa hiểu là cảm giác của nó dành cho nhỏ. Mặc dù nó đã chính thức tỏ tình với chị Tr nhưng trong nó, còn 1 cảm giác gì đó, quyến luyến dành cho nhỏ. Có lẽ vì nhỏ lúc nào cũng làm nó cảm thấy vung đầy và ko có cảm giác trống trãi, nhỏ gần với nó.

Vừa chạy xe trên con đường đông đúc, nhìn phố phường rồi lại nghĩ lung tung. Nó ghét ngay cả bản thân nó, nó ghét những cái cảm xúc mà ngay cả nó cũng ko thể kiềm chế dc. Nó nhớ lại những điều mà thằng Tuấn nói với nó từ mấy tháng trc, thật sự chẳng sai. Chân giờ đã lún vào bùn, nó cũng ko biết làm sao để kéo ra dc. Tim chỉ có 1 nhưng nó lại có cảm xúc cho 2 người con gái. Nó luôn tìm cách để tránh né Linh, nhưng với tư cách là 1 người bạn nó ko thể tránh Linh mãi dc và nó cũng ko thể giải thích cho nhỏ hiểu cảm giác của nó.

Về đến nhà, onl facebook đã thấy 1 tấm hình nhỏ tự sướng, cái con bé suốt ngày khoái chụp hình rồi up lên facebook, nó cũng chẳng thấy gì là lạ nhưng điều làm nó cảm thấy bồi hồi nhất là nhỏ đang chụp hình với bó hoa hồng của nó mới tặng ban chiều. Cái gì mà nhanh vậy ta, mới tặng đã tự chụp rồi up lên facebook rồi sao. Bỗng chốc, bao nhiu suy nghĩ của nó lại bung ra, lẽ nào nhỏ cũng có cái gì đó cho nó hay sao? Ko lẽ nhỏ cũng thích nó?... Bao nhiu dòng suy nghĩ cứ vu vơ lượn lờ trong đầu nó mặc cho nó đã tự trấn an rằng nhỏ đối xử với ai cũng vậy.

“Thanks someone for the roses, I love it” – “Cảm ơn ai đó vì bó hoa nha, mình thích nó lắm”

Cái câu stt khốn đó mới là làm cho nó phải suy nghĩ nhìu hơn, nó thực sự khó chịu khi phải đứng giữa cảm xúc và lí trí của chính mình. Người ta cứ nói nghe theo con tim mà làm, vậy người ta có hiểu được nếu nó làm theo con tim thì sẽ có 1 người đau và chẳng người nào hạnh phúc ko. Lại suy nghĩ quá xâu xa, nó tự dò đầu mình bù xù cả tóc lên rồi tắt bức hình của nhỏ để nó ko còn phải suy nghĩ nữa, thở 1 tiếng phào khi tim nó vẫn đập thình thịch trong loạn xạ. Điều nó làm nó cắn rứt nhất, là ngay cả cái ngày quan trọng này mà nó cũng ko thể làm gì cho người con gái nó yêu cách xa nửa vòng trái đất. Nó lại tự hỏi bản thân liệu nó có thể mang lại hạnh phúc thật sự cho chị hay ko...
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 27


“Khoản 1: Không được lén phén

Khoản 2: Ko được ghen bậy bạ

Khoản 3: Không được làm tui buồn

Khoản 4: Chỉ yêu mình tui

Khoản 5: Phải nghe lời tui

Khoản 6: Không dc cọc cằn với tui

Khoản 7: Học thuộc cái khoảng trên

Khoản 8: Chưa nghĩ ra nhưng khi nghĩ ra cũng phải chấp nhận”

Nó bật cười sằng sặc trong căn phòng nhỏ nhắn và vô cùng yên lặng của nó. Cái tin nhắn ko của ai khác, cuối cùng thì chị cũng chấp nhận lời tỏ tình của nó. Đúng là lớn rồi mà vẫn giống như 1 đứa con nít, còn ra điều khoảng với nó nữa. Bây giờ mới hiểu lí do mấy ông già vợ ko có tin dc mấy cái thằng có cái miệng cứ bô lô bô loa “yêu nhau mấy núi cũng trèo, mấy sông cũng lội mấy đèo cũng qua”. Chỉ toàn là chém, mới thấy có 8 điều khoảng nhỏ nhen mà còn khiến nó khó chịu huống chị trèo núi. Nhưng nếu bây giờ, chị có viết thêm 80, 800 hay 8000 điều khoảng nữa thì nó cũng sẽ cắn răng mà gật đầu đồng ý. Khó khăn lắm nó mới lấy lại dc trái tim của chị, nó hứa với lòng rằng nó sẽ ko để chị đi nữa đâu

Cười trong sự hạnh phúc. Nó vội kéo chiếc E71 bà Ngọc phát cho nó vì tội để quên cái Iphone ở Việt Nam. Nhìn đúng là ẻo lả nhưng được cái bàn phím bấm sướng tay thật. Nó chậm rãi nhìn cái bàn phím rồi cố hình dung ra những con số điện thoại của chị … hmmm +84-012………….

Tiếng nhạc chờ du dương nhẹ nhàng cất lên, đúng là một bài hát hay, nó cười khẽ trong hồi hộp dc nghe thấy giọng của chị.

- “Alo” (1 giọng nói nhẹ như tơ)

- Ăn sáng chưa (Giọng nó có vẻ cứng cáp hơn ghẹo chị)

- Cho hỏi ai đầu dậy dạ?

- Hmm, bạn trai em nè!

- Xin lỗi lộn số rồi anh!

- Viết cho anh 8 cái điều khoảng còn ko chấp nhận nữa hả?

- Anh ơi Anh lộn số rồi!

Nó hơi ngỡ ngàng trc sự khẳng định kia là nó đã lộn số. Làm sao mà lộn dc, nó kéo chiếc E71 ra rồi nhìn lại các con số.

- Ơ cho mình xin lỗi!

Dcm, hố hàng thật. Nó vò tóc rồi tự chửi mình ngu rồi thật kĩ càng bấm từng con số dt của chị lại 1 cách đúng đắn và cẩn thận hơn. Làm quê quá, mất cả hứng. Lần này ko còn bản nhạc chờ du dương nữa thay vào đó là những tiếng bíp bíp quen thuộc.

- A lô (Giọng một người con gái ấm áp ngọt ngào khiếng tim nó muốn chảy ra)

- Trâm Heo hả?

- Ai dạ?

- Nguyên mập nè!

- Hay quá ha, kiu tui Trâm Heo!

- Tên đẹp mà, ăn sáng chưa?

- Chưa, em mới dậy (Chị đã bắt đầu xưng em với nó, thật sự khiến nó hạnh phúc biết bao)

- Uhm,…

- Mà hôm nay gọi chi áh!

- Nhớ thì gọi!

- Xạo quá!

Lại những câu giỡn và chọc ghẹo vu vơ, những câu đùa rồi những câu hỏi thăm, chỉ là một cuộc nói chuyện bt nhưng khiến nó quên đi cả thời gian và những thứ đang quay xung quanh nó. Nó cảm thấy hạnh phúc khi dc nghe giọng nói đó, dc nói chuyện với người con gái đó. Tình cảm của nó và chị rồi cũng kéo dài qua tháng đầu tiên trong tràn ngập những cuộc nói chuyện qua dt, rồi skype, rồi nhắn tin viber, mặc dù ko dc gần nhau nhưng đối với nó nhiu đó chỉ là đủ. Từ hôm đó, 1 tháng cũng lặng lẽ trôi qua, nó vui, nó quen chị 1 cách âm thầm và ko ai biết là nó giờ là hoa đã có chậu cả. Nó yêu chị một cách ngây thơ và hồn nhiên, chị cũng thế, nhưng quả thật nó và chị chưa bao giờ trả qua dc mặt trái của yêu xa. Và nó cũng chưa bao giờ chuẩn bị cho những cái mặt trái đó sẽ sắp xảy ra…

1 ngày mới bắt đầu ở ngôi trường nhỏ, lặng lẽ 1 mình ngồi ở băng ghế đá đọc cuốn sách tiếng anh vớ vẩn thì nó chợt thấy mấy đứa mỹ trong hội đồng của trường đang treo poster và băng rôn quảng cáo cho hội Prom sắp diễn ra. Đang mãi mê ngắm nhìn thì một đứa tóc vàng trong số đó chạy vội lại chỗ nó, tí ta tí tửng xòe ra mấy cái vé trắng trắng đen đen mời nó mua.

- Bạn mua vé đi prom nha!

- Từ từ để suy nghĩ

- Suy nghĩ gì nữa, mời Linh đi đi rồi mua 2 vé, 2 vé 80$.

- Ê từ từ, tua băng lại bưởi, nói gì? Cái gì mà Linh rồi 80$ anh m` nghe chưa rõ

- Tưởng m` mời Linh?

- WTF, ai đồn linh tinh lang tang vậy?

- Hỏi ai mà ko biết m` thích Linh

- OMG, hồi nào trời, ai ác miệng vậy, thôi để từ từ tui tính!

Con nhỏ chu mỏ nhăn mặt với nó rồi chạy đi,

- Ê! Sao tụi nó đồn t kì vậy?!

Nó cấc thanh hỏi con nhỏ, trong khi con nhỏ chỉ cười rồi dơ 2 tay lên vẫy lắc đầu bó tay. Rồi con bé lại chạy đi mời mấy đứa khác mua vé. Điều con nhỏ nói khi nảy thật sự khiến nó suy nghĩ nhìu lắm. Tối về nhà check facebook, nhìn mấy đứa cặp kè trong trường post facebook hình những chiếc vé đi prom mà lòng não nề buồn xoắn cả ruột. Bây giờ nó mới cảm nhận dc cái sự cô đơn và trống vắng đó. Trong cái dòng suy nghĩ đó, nó lại nhớ về nhỏ, cũng cả tháng nó cũng tránh nhỏ bớt để ko ảnh hưởng đến chuyện tình cảm giữa nó và chị. Thì đột nhiên, chiếc dt nó run nhẹ trên chiếc bàn ngay đầu giường, thiên linh linh địa linh linh, mới nghĩ linh tinh mà con nhỏ hiện hình, đúng là tin nhắn từ nhỏ. Cũng lạ thật, hôm nay ăn chúng gì mà tự động nhắn tin cho nó nữa.

- Ê Nguyênnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnnn!

- Cái giề?????????

- Thằng Ryan với Thằng Paul mời Linh đi prom kìaaaaaaaaaaa

- Chọn thằng nào?

- Chọn thằng nào con khỉ, có quen biết gì đâu mà mờiiiiiiiiii

Nó cũng cảm thấy hơn buồn buồn khi con nhỏ dc ai đó mời, vì trong trường này nó dường như là người thân với nhỏ nhất, nó cũng chẳng muốn thấy nhỏ đi chung với 1 người lạ.

- Vậy rồi sao????????

- Ủa Nguyên đi prom với ai dạ?

- Chắc Nguyên ko đi, prom chán phèo.

- Uhm, chắc Linh cũng ở nhà, bữa đó mình đi ăn đi hehe!

Lại cái giọng cười nhí nha nhí nhảnh đó. Nói chuyện với nhỏ linh tinh dc chút thì nó cũng cúp máy. Lòng nó cũng đang bị đá động, trai tim nó lại lung lay. Không bao giờ là nó chắc chắn với tình cảm của mình. Nó qua tham lam, nó muốn quá nhìu, nó muốn tất cả người con gái xung quanh nó, điều đó khiến nó ko còn biết nó đang yêu chính ai nữa. Nó cũng chẳng quan tâm là nếu nó ko chọn 1 ai đó, rồi 1 ngày nào đó sẽ ko còn người nào chọn nó nữa. Nó chưa nghĩ ra…, nó chưa hiểu…

Đầu óc vẫn còn quay cuồng trong sự lưỡng lự, nó muốn làm 1 điều gì đó cho nhỏ, điều mà nó vẫn luôn làm, chăm sóc và lo lắng cho nhỏ từng li từng tí… Ko bao giờ nó hất hủi dc nhỏ…. Lại quay vào chiếc bếp quen thuộc, nó lại bày ra 1 đống đồ ăn rồi lại chiên hấp xào nướng mọi thứ nó kím dc trong tủ lạnh. Chế ra cái món gì đó mà nó còn chưa nghĩ ra, chỉ biết cái món đó nhìn đẹp là dc. 1 cách cẩn thận, nó sắp xếp từng thứ vào hộp thủy tinh hình vuông bóng loáng, 1 lớp cơm, 1 lớp thịt, 1 lớp rau, 1 lớp trứng chiên, 1 cách chu đáo rồi nó đóng cái hộp đó lại 1 cách kĩ càng. Lâu rồi mới lại chuẩn bị cơm đi học, mệt lừ cả người, nó vội chui vào nhà tắm làm 1 phát rồi lăn ra giường ngủ thẳng cẳng.

Trưa hôm sau, khi giờ ăn trưa đến. Nó ra lớp muộn thì thấy con nhỏ đang đứng chế nước sôi vào gói mì kim chi hàn quốc. “cái con bé này ăn mì quài vậy ta”, nó tự nghĩ, trong tay thì cầm hộp cơm hôm qua chuẩn bị tiến về con nhỏ. Đứng trước con nhỏ, nó xòe hộp cơm ra rồi đặt lên bàn mở hộp ra,

- Ăn đi, cho Linh nè!

Chắc là nhỏ ngại chỉ cười rồi khẽ đưa chiếc muỗng vào hộp cơm nếm thử đồ ăn nó nấu. Cười thật tươi, nụ cười xinh thật, nụ cười mà nhỏ vẫn hay cười.

- Thôi ăn đi tui đi vệ sinh!

- Cảm ơn Nguyên nha!

Nó ko nói gì, chỉ quay đi 1 cách lặng lẽ, chắc chắn là ko phải đi vệ sinh rồi. Nó hướng về 1 bức tường cách xa con nhỏ, khẽ đứng ở đó rồi nhìn con nhỏ ăn say sưa. Ăn 1 cách chậm chạp và thùy mị, con bé xinh lắm, cái áo lạnh màu trắng, cái quần jean màu xám, và đôi boot lông cao qua bắp chân, mái tóc xỏa dài thỉnh thoảng con bé lại vén lên 1 bên tai, xinh thật.

Rồi cái giây phút nó đứng chờ nảy giờ cũng tới, cái điều nó đang mong chờ là nhỏ sẽ đọc dc mảnh giấy nó dán dưới hộp cơm đó. Mảnh giấy bí mật, là điều quan trọng nhất khiến nó bỏ ra bao nhiu công sức để nấu hộp cơm hôm qua…

“Lỡ mua 2 vé đi prom, dư 1 vé mà ko có người đi chung. Linh đi cùng tui nhé!?”

1 lời nhắn ngắn gọn nó dán dưới đáy hộp cơm, con nhỏ ngạc nhiên há hốc mồm khi đọc dc cái câu đó trong khi nó đứng trong góc xa khẽ cười nhìn nhỏ trong hạnh phúc. Nhỏ quay qua quay lại kím nó rồi đậ hộp cơm lại 1 cách kĩ càng bỏ vào giỏ rồi đi về hướng xa xa khỏi tằm mắt nó. Cuối cùng thì nhiệm vụ cuối cùng của nó cũng đã thành công, nó đã mời nhỏ… ít nhất thì nó cũng đã làm cho nhỏ vui vì đây là năm cuối cùng nó và nhỏ dc học chung mà, ko biết rồi liệu hết năm nay 2 đứa có gặp nhau nữa hay ko. Và lúc đó, trong đầu nó bỗng vô tình quên đi mất hình bóng của người con gái đang đợi chờ nó ở Việt Nam
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 28


Nhiệm vụ cuối cùng thì cũng hoàng thành, vui mừng vì dù sao năm cuối học chung với nhỏ, nó cũng đã làm dc điều gì đó nhỏ nhen cho nhỏ. Chẳng biết rồi nhỏ có đồng ý đi với nó ko nữa. Chống cằm trên chiếc bàn gỗ trong tiếc học thứ 6, nhìn ông thầy nói chuyện thao thao bất thiệt mà nó chẳng thể nghe hay chú ý dc gì. Àh mà toán thì cần nghe khỉ gì nữa, ko đi học thì biết chắc châu Á cũng đứng đầu lớp, tụi Mỹ nó ngu toán bỏ mợ ra. Trong đầu thì cứ ngĩ vu vơ, mơ mộng và lo ra, nửa thức nửa tỉnh dưới ánh đèn trắng và cái không khí se se lạnh đúng là ko cưỡng lại được giấc ngủ. Một bóng dáng người nào đó kéo bàn sát lại kế bên nó, nó cũng ko rãnh hay ko đủ sức để quay qua xem là ai, cũng ko bik là nó có đang mơ ko, cái cảm giác mơ hồ cực kì. Bị gõ vai, nó hiện hồn về giậc mình quay qua, mặt say ke và con mắt nửa nhắm nửa mở nhìn người mới vừa đụng nó. Ôi má ơi, hôm nay ngày gì vậy trời, có phải rằm tháng 7 ko mà chưa cúng là bị c* hồn tới phá rồi.

Chưa kịp hỏi hang gì thì con nhỏ hay hỏi bài nó dạo trước, cái bé Charissa xinh xinh mà nó đã có ý định cua nhưng thất bại quay qua luôn miệng:

- Giúp mình với bài toán này nhé!

- Uh! Để chỉ cho

Xắn tay áo, lâu lâu mới có người hỏi bài nên nó chấp nhận ngay, tốt khoe xấu che, giỏi môn nào thì cứ ra mặt mà cho thiên hạ nó biết chứ ngu gì mà che đi tài năng thiên phú này, biết đâu cuối năm lại được ông thầy Toán phát cho cái bằng khen học giỏi toán với danh hiệu hay giúp đỡ bạn bè thì nở mặt nở mày. Con nhỏ chỉ vô bài số 5 trên quyển sách dầy cợm, bài thì cũng dài nhưng nếu suy nghĩ kĩ thì cũng ko có gì khó. Lo mãi mê ngồi chỉ tay vô cuốn sách rồi giải thích cho nhỏ hiểu thế nào là x rồi y… Thỉnh thoáng liếc qua nó lại thấy nhỏ nhìn nó 1 cách chăm chú khiến nó e ngại 1 cách bất ngờ. Không biết con nhỏ này có mưu đồ gì ko, quỷ này nó khùng lắm nó cố gắng chỉ nhỏ cho xong nhanh nhanh để nhỏ phắng cho rồi.

- Chiều nay bạn rãnh ko? (Nhỏ hỏi nó 1 cách đột ngột sau khi nó vừa giải dứt bài toán cho nhỏ xong)

Cái gì vậy bà nội, chỉ toán xong rồi mà còn mắc nợ gì nữa đâu mà hỏi linh tinh vậy. Nó ngập ngùng ấp úng ko biết nên trả lời gì với con nhỏ. Thật sự thì con nhỏ này điên điên khùng khùng nắng mưa thất thường vướng vô hại não bỏ mợ. Lương tâm thì ko cho phép nhưng nó cũng tò mò nên đành mở miệng quýnh phủ đầu nhỏ trước có gì còn có đường mà chạy.

- Chi dạ?

- Mình mời bạn đi uống nước sẵn chỉ bài cho mình luôn dc ko? Gần thi cuối học kì rồi

Nói thì cũng phải, gần thi cuối học kì tới nơi rồi, 1 tháng hơn nữa. Nhỏ này mấy cái căn bản còn ko biết thì kì thi này rớt là cái chắc. Nó thì cũng chẳng bao giờ làm bài ở nhà nên cũng ko có lí do gì để từ chối nhỏ hết. Nhà ăn chay tụng kinh, nghe phật giảng đạo ăn ở phải để đức cho đời, thôi thì kèo này ta từ bi xuống nước giúp nhỏ 1 lần này vậy.

- Uhm, cũng dc, mấy giờ?

- 5h đc ko?

- Ờh cũng dc.

Nhỏ cười 1 cách thiện cảm rồi đứng dậy bước về chỗ ngồi cũ. Nó ngoái nhìn theo bước nhỏ rồi ụp mặt xuống bàn trong lim dim. Cái dáng nhỏ đẹp đến ch** n**c miếng, số đa 3 vòng thì cực chuẩn, mặt cũng xinh xinh nữa, nhưng cái tính nhỏ thì quả thật khó hiểu. Nằm 1 chút thì tiếng chuông chuyển tiết lại reng. Nguyên ngày hôm đó vì ngại nên nó cứ tránh mặt nhỏ Linh, đợi tối về chắc nhỏ sẽ nhắn tin hay gọi điện trả lời nó sau, vậy thì chắc sẽ đỡ ngại hơn. Cứ thấy nhỏ đi đằng xa xa là nó lại núp rồi chuyển sang đi hướng khác cứ như 1 thằng trốn hụi. Lỡ mà mặt chạm mặt ngại chết đi được, thật sự thì có 1 phần nào đó, tình cảm của nó dành cho nhỏ vẫn chưa phai, mặc dù giờ nó là hoa đã có bình, 1 cái bình rất đẹp nữa là đằng khác. Nhưng khoảng cách quá xa, 2 trái tim gần như chưa bao giờ chạm mặt, thật sự ko thể hàn bó dc cái hạnh phúc mỏng manh kia. Chỉ tội cho chị là chị ko biết được những cảm xúc và cảm nhận của nó…Về đến nhà, nằm onl face chút xíu thì đã 4h, cầm cái khăn trắng to đùng chạy vào nhà tắm rồi bật nhạc trong cái dt E71 đứng vừa hát hò vừa hòa mình trong dòng nước ấm áp. Hơi nước bốc lên nghi ngút, lau đầu cho khô rồi lại xoa keo lên tóc dựng lên như hằng ngày nó vẫn thường làm. Khoác chiếc áo sơ mi tím lên người rồi choàng thêm chiếc áo khoác ở ngoài, 15’ phút nữa là 5 giờ, nó chậm rãi de xe rồi chạy đến quán nước nhỏ hẹn nó. Vẫn là đi sớm hơn bt, chẳng muốn ngta phải đợi nó nên lúc nào nó cũng đi sớm, tính nó chu đáo từ nhỏ mà. Nó chọn 1 cái bàn sát ngay góc theo sở thích, dưới cái ánh đèn vàng nhẹ nhàng ấm áp và tiếng nhạc không lời du dương, nó order 1 ly cà phê so-co-la nóng rồi nhâm nhi trong sự thanh bình, nhìn dòng người đi qua lại bên ngoài cửa sổ. Chẳng mấy chốc thì nó thấy nhỏ tới chạy chiếc Civic 2008 màu bạc, Nhỏ bước xuống xe tháo cái mắt kính mát ra rồi bỏ vào giỏ sách đang cầm trên tay, mặc chiếc quần short trắng ngắn ngủn và chiếc áo sơ mi bó sát người, để lộ ra đôi chân và vòng eo cực kì thon thả và bốc lửa. Nó tự hỏi tại sao nhỏ ko đi thi người mẫu hay hoa hậu gì cho rồi học toán chi cho mệt mỏi.

Bước vào quán, nó là người nhìn nhỏ đầu tiên vì đã dõi theo nhỏ từ lúc nhỏ vừa bước ra khỏi xe rồi. Trong khi đó nhỏ nhìn dáo dác xung quanh để xem nó đã tới chưa, rồi cúi cùng cũng thấy nó, nhỏ cười thật tươi rồi chậm rãi tiếng gần lại chỗ nó trong đôi guốc cao ngồng ngộng. Mọi ánh mắt trong quán nước đang soái nhìn theo bước chân của nhỏ. Nó cũng vô tình thấy mấy đứa choi choi bên phía bên kia chỉ trỏ gì vô nhỏ nữa, chắc là trầm trồ khen nhỏ đẹp đây mà. Nó ngẩng cao đầu nghinh mặt lên như tỏ vẻ nhỏ là bồ nó vậy, chủ yếu là để chọc ghẹo tụi kia thôi, chứ có cho tiền cũng ko dám đụng tới cái bà tửng này.

- Sao tự nhiên mua nước rồi? Mình mời mà

- Thoy đâu có sao, diệp sau cũng dc mà, lấy sách ra đi rồi tui chỉ cho học.

- Uhm, đợi mình order nước cái

Nói rồi nhỏ nhìn qua cái menu rồi order cũng 1 ly cà phê nóng tựa như nó. Kéo cuốn sách từ trong giỏ ra, nhỏ đặt lên bàn cùng với cây viết chì màu hồng trong rất nhí nhảnh. Nó cầm cây viết chì sến lụa đó trong tay rồi bắt đầu viết ra các cách tính và phương trình ra giấy để giải thích cho nhỏ. Thấy vậy mà con bé típ thu cũng nhanh, mới giải thích chút xíu mà dường như đã nắm bắt lại dc rất nhiều rồi. Lâu lâu, nó lại trộm nhìn nhỏ uống nước, đưa tách cà phê lên miệng, hốp 1 miếng nhỏ rồi bụm môi, trông nhỏ thật dễ thương, nếu chưa biết tính nhỏ thì chắc nó cũng chết dưới cái sắc đẹp của nhỏ rồi. 2 tiếng học trôi qua 1 cách nhanh chóng dưới cái nhộn nhịp và đồng thời tỉnh lặng của quán cà phê.

- Có bận gì ko?

Nhỏ lại hỏi nó. Cái câu hỏi hồi sáng. Lại gì nữa đây thím 2? Dạy toán xong rồi làm ơn đừng có lôi ra cuốn sách gì nữa nha, con chịu hết nỗi rồi đó. Về nhà con còn cày dota nữa. Nhưng nếu nói không với nhỏ ngay lập tức, nó sẽ lại ấm ức trong sự tò mò vì ko biết nhỏ muốn hỏi nó chuyện gì nữa. Lại cái chiu quýnh phủ đầu hồi sáng, nó đem ra dùng lần 2.

- Chi vậy?

- Mình hỏi trước mà?!

Chết bà nội, làm gì mới dạy toán chút xíu mà khôn ra nhìu vậy. Chiu quýnh phủ đầu của nó dường như hoàn toàn ko còn tác dụng nữa. Dù sao thì cũng ko có gì gấp rút, vả lại nó ko thể cản lại cái tính tò mò bẩm sinh của nó, nó gật đầu

- Uh! Đâu làm gì đâu mà ko rãnh

- Đi coi phim nha

Muốn chuộc lỗi cho lần trước đây mà! Lại mời nó đi xem phim nữa, lần này có cơ hội báo thù rồi. Nhưng nghĩ lại nó cũng ko nở nói ko với nhỏ. Dù sao nhỏ cũng ra mặt mời nó. Nhưng điều nó cũng chẳng hiểu là đã lâu rồi nó và nhỏ ko có nói chuyện, thế sao lại mời nó đi xem phim 1 cách bất thình lình như vậy.

- Phim gì?

- American-Pie: The Reunion (Bánh Mỹ phần mới nhất)

Nó bật cười thật lớn trong sự ngạc nhiên tột độ. Nó cũng ko nghĩ là nhỏ sẽ mời nó đi xem 1 bộ phim như thế. Bộ phim đó chẳng khác nào bộ phim cấp 3 cả nhưng được cái coi cười là sái quai hàm. Hmmm nó cũng tò mò nên cũng chấp nhận đi với nhỏ. 2 đứa đứng dậy thu dọn đồ đạc lại thì nó lại kiu nhỏ qua đi chung 1 xe với nó cho tiện. Nhỏ nhìn nó cười, vén tóc qua 1 bên tai, ko hiểu sao đứa con gái nào cũng vậy, cứ vén tóc qua 1 bên tai nhìn khó chịu chết dc. Cái hành động đó cứ hút mất hồn nó. Ngắm nhìn nhỏ, nhỏ gật đầu rồi đi theo nó vào xe.

Chạy xe đến rạp xem phim, nhìn dòng người xếp hàng mua vé mà cũng thấy nản. Đậu xe ở phía xa xa, nó bước ra khỏi xe rồi bấm khóa chiếc xe lại sau khi nhỏ đã ra và đi vài bước trước nó rồi. Nhỏ vừa đi vừa nói răng đe nó trước

- Mình trả tiền vé đó, ko có dành đó nha!

Nó chẳng nói gì, tháo chiếc áo khoác đang mặc ra rồi khoác lên người nhỏ 1 cách cẩn thận. Nhỏ đứng sững lại vì giậc mình rồi cũng nhẹ nhàng kéo chiếc áo khoác của nó bao quanh khắp người nhỏ như nhỏ cũng đang lạnh lắm. Đúng thật sự là lạnh, vừa cới chiếc áo nó đã nổi da gà rồi nhưng vì tính nam nhi nên cũng cắn lưỡi mà chịu đựng, cũng chẳng khác gì nhỏ nảy h lạnh mà cứ chịu đựng ko chịu nói nó đưa cho chiếc áo khoác.

Vào trong tới rạp, ko những mua vé mà nhỏ còn mua nước và bắp rang nữa. Không biết có ý đồ gì ko mà hôm nay tốt với mình vậy ko biết. Còn 5 phút nữa là phim chíu, nó thì cằm bắp rang và nước cho nhỏ cứ giống như osin, còn nhỏ thì đeo cái giỏ trên vai đi trước nó trước mọi cặp mắt nhìn từ phía bọn con trai.

Hầu như nhỏ dẫn dắt nó đi mọi nơi, nó thì chỉ việc ngoan ngoãn đi theo nhỏ, từ lúc nào đó nó mất kỉm soát mà cứ nghe lời nhỏ như bị bỏ bùa vậy. Nhỏ chọn chếc ghế hàng giữa ở trên cao nơi cái nhìn về hướng màn hình rõ nhất. Nó chống tay lên thay chắn giữa rồi móc cái dt ra giả vờ như đang nhắn tin, mà đúng thì thật ra nó cũng đang đợi tin nhắn từ nhỏ Linh. Ko biết giờ này nhỏ đang làm gì mà chưa nhắn mình nữa. Buồn bã cất chiếc dt vô tui rồi quay lên màn hình xem ba cái trailer vớ vẩn đang dc giới thiệu, quay ra nhìn nhỏ thì nó thấy nhỏ vừa ăn bắp rang vừa xem 1 cách thích thú, chưa bao giờ nó thấy cái mặt đáng yêu này của nhỏ cả. So với con bé Charissa ở trường mà nó quen thì cái con bé Charissa trong rạp này thật sự đáng yêu hơn gấp 100 lần. Sao nhỏ ko lúc nào cũng vậy nhỉ, vậy thì khối gì đứa chết vì nhỏ.

Bộ phim diễn ra 1 cách bình thường, nó cũng chẳng nghĩ ngợi gì nhìu về Charissa hay nhỏ Linh nữa. Đầu óc nó giờ cứ tập trung vào bộ phim, những phúc lãng mạng trong phim và những cảnh vợ chồng trong phim sống hạnh phúc khiến nó cũng hơi áy náy về tình cảm giữa nó và chị Tr. Vừa nghĩ vu vơ thì cảm giác nặng 1 bên vai quen thuộc lại xảy ra, đã lâu rồi ko ai dựa vào vai nó ngủ cả, mà sao con gái cứ thích đi coi phim mà rốt cuộc đang coi phim hay thì lăng ra ngủ? Vớ vẩn thật vậy bỏ tiền ra mua vé xem phim làm gì cơ. Vừa coi phim vừa chửi thầm trong bụng, nó lại có cảm giác thật lạ giống như luồng điện đang chạy khắp người nó vậy, giống như luồng điện đó phát ra từ nhỏ, nó quay qua thì mũi của nó cách tóc nhỏ chỉ vài milimet, 1 mùi thơm nhẹ nhàng và nồng nàng. 1 mùi thơm k*ch th*ch, nóng bừng bừng cả mặt, nó quay qua giả vờ xem phim típ nhưng dường như ngày hôm nay, nó như bị nhỏ đáh cắp trái tim vậy.

Khẽ đưa tay qua thanh chắn chạm nhẹ vào bàn tay mềm mại của nhỏ. Tim nó đập thình thịch, nó nắm lấy tay nhỏ 1 cách nhẹ nhàng thì nhỏ giậc mình thức dậy, nhìn lên phía màn hình xem phim rồi cầm ly nước lên uống típ 1 cáh tỉnh bơ. Nó thì giật tay lại từ lâu rồi ko thôi nhỏ lại gắn cho nó cái mác yêu râu xanh nữa thì khổ. Dc 1 lúc sau, nhỏ lại ngã vào vai nó và ngủ típ, nó ko dám đụng chạm gì đến nhỏ nữa, nhưng… dc 1 lúc thì chính tay nhỏ đã đưa qua và nắm chặt lấy tay nó. Tim nó đập 1 cách mạnh dạng hơn, và loạn nhịp hơn… Nhỏ, nhỏ đang nắm tay nó…

Vừa lúc đó thì chiếc dt nó rung loạn xì ngầu trong túi, nhẹ nhàng lấy bàn tay trái rút ra khỏi chiếc túi, cố gắng để chiếc dt thấp xuống ko làm sáng rực cả rạp rồi lại nghe chửi. Nó nhận dc 1 tin nhắn, khẽ nhẹ nhàng mở tin nhắn ra, cố gắng đọc hàng chữ nhỏ nhỏ kia

- Hihi! Uhm ok Nguyên, Linh sẽ đi với Nguyên mà!

Thật sự thì nó cũng ko còn biết nó đang yêu ai và sống vì ai nữa…
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 29


Bộ phim cuối cùng cũng xong… ánh đèn vàng nhẹ nhàng hiện lên trong căn phòng tối ăm. Nhỏ giậc mình thức dậy, nó liền ngại ngùng bỏ tay nhỏ ra. Nhỏ dụi mắt rồi rồi nhìn nó 1 cách lạ lùng giống như ko hiểu tại sao nhỏ lại ở đây với nó vậy.

- Bạn đói ko? (Nhỏ hỏi nó với vẻ mặt hơi lo lắng)

- Bình thường, sao dạ?

- Mình đói!

Nó bật cười vì vẻ ngây thơ và hồn nhiên của nhỏ. Chưa bao giờ nó thấy nhỏ lại thân thiện và gần gũi với nó như thế. Nhỏ chủ động nắm lấy bàn tay nó, xỏ 5 ngón tay của nhỏ vào 5 ngón tay nó 1 cách đều đặn rồi đứng dậy kéo nó đi. Nhỏ đi thật vội lách qua dòng người đông xối xả. Đến xe, nó mở cửa cho nhỏ bước vào rồi mới đóng cửa xe lại như 1 phong cách lịch sự của Mỹ mà nó học dc. Nó ko nói cho nhỏ biết là nó sẽ đi đâu, làm gì, chỉ chạy 1 mạch mặc cho nhỏ nói với nó rằng nhỏ đói. Tấp qua 1 nhà hàng Trung Quốc còn mở cửa khuya, nó định vừa mở cửa ra thì nhỏ níu tay nó lại tức thì

- Mình mua mang về dc ko? (Nhỏ hỏi nó, vẻ mặt lúng túng)

- Sao vậy? (Nó hơi ngạc nhiên trc câu hỏi của nhỏ)

- Không thích ăn ở ngoài nữa…

- Vậy ăn ở đâu, trong xe hả?

- Hmmm mình đến nhà bạn ăn dc ko? (Nhỏ có vẻ lúng túng hơn)

Giờ này cũng đã hơn 9, 10 giờ. Chắc ở nhà 2 ông bà cũng đã đi ngủ, nếu cho con bé qua thì chắc cũng ko ảnh hưởng gì. Nó kêu nhỏ ngồi trong xe đợi nó rồi chạy 1 mạch đi mua món mì xào và cơm chiên được đóng trong hộp 1 cách kĩ càng. Trong đầu nó lại không hiểu tại sao nhỏ lại có những sở thích kì cục 1 cách bất thình lình như vậy. Không biết có chơi khăm gì nó ko nữa.

- Anh mua gì vậy? (nó bước vào xe thì thấy nhỏ bấm điện thoại quay đầu ra hỏi nó)

- Chút rồi biết! (Nó cười rồi đóng cửa xe lại chạy 1 mạch về nhà)

Trong suốt quảng đường đi nhỏ dường như im lặng, chẳng nói tiếng nào, lâu lâu còn bật cái đài FM lên rồi hát vu vơ theo mấy bài nhạc. Giọng nhỏ thanh và ấm lắm, nó thì chỉ biết cười mỉm, cười thầm khi thấy nhỏ vui và nhí nhảnh như thế. Giờ mới nhận ra nhìu lúc con bé Charissa này cũng ko phải quá khó gần như nó đã từng nghỉ.

Về đến nhà, nó kéo nhỏ một mạch vào phòng nó rồi đóng cửa lại ko muốn cho ông bà bác biết là nó dẫn gái về nhà. Ổng bả mà biết dc nó chỉ có nước đội quần mà sống. Nhỏ khẽ ngồi trên chiếc giường nó trong khi nó nhẹ nhàng kéo 2 cái hộp đồ ăn ra khỏi bao nilong, lót mấy tấm báo dưới sàn thảm rồi lấy cái nĩa đưa cho nhỏ.

- Muốn ăn cái nào?

- Cái nào ngon anh?

- Ăn thử mỗi thứ 1 miếng đi.

- Uhm!

Nói rồi nó nhẹ nhàng múc 1 miếng cơm đưa lên miệng đúc cho nhỏ. Nhỏ nhai 1 cách từ tốn và chậm chạp.

- Ngon ko?

- Uhm cũng dc!

- Ăn thử mì nè!

Nó gắp lấy miếng mì xào rồi hứng tay ở dưới đưa lên miệng nhỏ. Nhỏ ngồi bệt xuống sàn thảm rồi lôi cái dt ra bấm bấm trong khi nó nhìn nhỏ nhai đồ ăn còn trong miệng.

- Muốn ăn cái nào?

- 2 cái luôn, anh đút em nhé!

Nó chẳng nói gì, cũng chẳng muốn nói gì. Nó chỉ biết là làm cho nhỏ vui là những điều nó phải làm ngay lúc này. Nó nghe theo gần như mọi yêu cầu của nhỏ. Nó đút nhỏ 1 cách chậm rãi y như mẹ đút cơm cho con vậy. Lâu lâu nhỏ lại đưa nĩa ra và múc cơm lên đúc lại cho nó. Thấm thoắt mà 2 đứa đã ăn gần 2 hộp đồ ăn. No căn bụng, nhìn lại đồng hồ thì đã 11h hơn.

- Giờ này ko về ba mẹ ko la hả?

- Họ ko quan tâm!

Nhỏ trả lời nó 1 cách ngắn gọn rồi mãi mê bấm chiếc dt. Nó thì leo lên giường nằm ngửa mặt lên trời suy nghĩ vu vơ mặt cho nhỏ muốn làm gì thì làm trong phòng nó. Có phần mệt mỏi vì đi từ sáng giờ rồi. Nó lén nhìn nhỏ, thấy nhỏ đang búi mái tóc dài của nhỏ lên gọn trên đầu vẫn để cái mái che bờ trán nhìn thật dễ thương và cá tính. Rồi nhỏ leo lên giường 1 cách đột ngột nằm cạnh nó đầu kê lên cánh tay nó.

Dĩ nhiên thì nó ngạc nhiên vô cùng, ko biết tại sao nhỏ lại đang có những hành động như thế. Rõ ràng là nó hoàn toàn ko có bỏ bùa gì nhỏ mà tại sao nhỏ lại thế với nó chứ. Nó cũng chẳng dám hỏi nhỏ là tại sao hôm nay nhỏ lại mời nó đi coi phim rồi lại muốn đến nhà nó nữa chứ. Chỉ nằm trong yên lặng để cho nhỏ cựa quậy nằm kế bên nó 1 cách thoải mái. Ngửi dc mùi thơm ngấy ngây từ trên mái tóc nhỏ, tim nó lại đập thình thình khi đc nằm kế bên người con gái xinh đẹp.

Nhỏ ngước đầu lên nhìn nó 1 cách ngây thơ rồi đưa tay lên sờ má nó, kéo mặt nó lại gần mặt nhỏ rồi nhẹ nhàng hôn lên bờ môi của nó. Nó cũng chẳng kháng cự gì, nó cũng chẳng biết vì sao nó ko kháng cự, nó ko thể kìm chế dc bản thân nó, chỉ để cho sự việc xảy ra 1 cách đột ngột và mất kiểm soát. Nhỏ cắn nhẹ lên bờ môi nó rồi len lõi chiếc lưỡi ướt đẫm qua đôi môi nó chạm vào bên trong lưỡi nó.

Nó đưa tay qua người ôm eo nhỏ, rồi v**t v* sau lưng nhỏ trong khi mắt nó thì nhắm tịt thưởng thức nụ hôn từ nhỏ. Nó vội ngồi bật dậy, nhỏ thì nhảy lên người nó, nhẹ nhàng nó đưa tay qua dưới lớp áo mỏng của nhỏ rồi đẩy lên từ từ để lộ vòng eo thon thả của nhỏ. Môi của 2 đứa vẫn ko rời nhau trong khi gần như nó đã để lộ hết phần trên của nhỏ. Nhỏ nhẹ nhàng kéo tuột chiếc áo của mình ra rồi cũng tháo từng cái nút áo trên người nó ra. Xoa và sờ lên bờ ngực của nó.

Chẳng mấy chốc thì 2 đứa ko còn cái áo nào trên người. Nó nhẹ nhàng hôn xuống cổ của nhỏ rồi lên bờ ngực căn tròn của nhỏ. Nhỏ ngã người ra sau để lộ vòng bụng phẳng băng và trắng tinh, nó nhẹ nhàng hôn lên vòng bụng đó rồi đưa 2 tay lột cái nút quần của nhỏ ra. Từ từ kéo cái quần đó ra khỏi chân nhỏ để lộ chiếc q**n l*t màu trắng tin bó căn phần dưới của nhỏ. Nó nhẹ nhàng hôn lên bờ cái quần trắng mỏng tanh đó rồi nghịch lên những phần nhạy cảm nhất của nhỏ.

Thân thể ngọc ngà như người mẫu mà bao thằng con trai thèm muốn đang hiện ra trước mắt nó, nó ko hiểu tại sao lại là nó, tại sao bất thình lình nhỏ lại trao hết thân thể của nhỏ cho nó. Đồng ý là con gái Mỹ rất dễ dãi trong truyện chăn gối những tại sao lại là hôm nay, và tại sao, nó có gì chứ.

Nhỏ đè nó xuống giường rồi nhẹ nhàng kéo chiếc quần ra khỏi người nó để lộ phần nhạy cảm đã căng cứng. Đưa đôi môi lướt dài lên vật thể đó rồi nhẹ nhàng đưa lưỡi đi tới lui làm ướt đẫm. Nó bị k*ch th*ch, chỉ biết nằm và tận hưởng mà ko thể làm dc gì khác nữa. Chưa có người con gái nào trước đây làm chuyện này cho nó cả. Nhẹ nhàng tóm gọn vật đó của nó trong miệng, nhỏ thuần thạo trong việc này thì phải, nhẹ nhàng k*ch th*ch nó, 1 cảm giác thật khó tả. Nó cũng ko để cho nhỏ làm cho nó quá lâu, nó lại quay ngược lại và đè nhỏ xuống, kéo nốt chiếc quần trắng kia ra rồi đưa đôi môi lên phần nhạy cảm ướt át đó. Trong tiếng rên nhẹ nhàng của nhỏ, nó lại lím và hôn mạnh hơn…. Nó đưa tay lên bầu ng ực nhỏ vừa nghịch vừa xoa trong khi miệng nó vẫn ko rời phần nhảy cảm kia….

Chuyện gì đến rồi cũng đến, nó và nhỏ, chuyện đó, lần đầu tiên nó làm chuyện đó với 1 người mà nó quen. Mặc dù chưa có nhìu kinh nghiệm nhưng nó cá chắc là nó cũng ko làm cho nhỏ thất vọng. Chắc nhỏ cũng đã quá mệt rồi. Trên chiếc giường nhỏ, nhỏ nằm hướng vào ngực nó và co rút lại vào người nó ngủ 1 cách ngon lành trong khi mắt nó vẫn mở trưng trưng vì đang cố hình dung chuyện gì đang xảy ra. Tay nó quàng qua người nhỏ để trên lưng nhẹ nhàng xoa xoa cho nhỏ ngủ say hơn. Nó đón nhận hơi ấm từ nhỏ, nó thấy vui khi ở bên nhỏ nhưng biết chắc rằng đây là hạnh phúc ảo vì tình cảm ko thể xảy ra trong vòng 1 đêm dc.

Nằm trong dòng suy nghĩ vẩn vơ lượn lờ trong đầu, nó hôn lên trán nhỏ 1 cách nhẹ nhàng rồi cũng chìm vào giấc ngủ. Đúng là 1 đêm thật dài đối với nó, lúc nó tỉnh dậy buổi sáng thì đã thấy nhỏ thức từ khi nào rồi. Nhỏ đang ngồi bên giường với chiếc áo sơ mi trắng rộng thùng thình của nó, để chiếc laptop của nó lên đùi và đang xem cái gì đó. Nó mở mắt ra lén nhìn nhỏ, đúng là 1 thân thể ko thể nào cưỡng lại dc. NHỏ thật sự rất đẹp và xinh xắn trong mắt nó. Đang chăm chú mãi mê nhìn thì nhỏ bắt gặp nó đã tỉnh giấc. Nhỏ nói chuyện 1 cách thì thầm với nó vì sợ rằng ông bà bác đã thức.

- Em có làm anh tỉnh giấc ko?

- Hok em!

- Chịu dậy chưa?

- Chút nữa dậy!

Vừa dứt câu, nó kéo cái mền che phủ qua đầu, thì cũng ngay lúc đó nhỏ co mình lại và chui vô cái mền kia nằm sát bên thân thể ko 1 mảnh vải che thân của nó. Nó ôm nhỏ thật chặt rồi hôn lên mái tóc nhỏ. Nó v**t v* khắp người nhỏ trong khi nhỏ chỉ nằm yên như con mèo con gọn trong lòng nó. Nhỏ chẳn nói câu gì, nó cũng mong là nhỏ sẽ ko nói gì nữa, vì điều nó sợ nhất lúc này là câu hỏi của bao người con gái đã hỏi nó:

“Mình là gì của nhau hả anh?
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 30


Anh chở em về nhé! (Nó nhìn nhỏ đang ngồi bên góc giường bấm máy tính, nó hỏi nhỏ 1 cách nhẹ nhàng)

- Uhm, lỡ người nhà anh thấy thì sao?

- Ko sao đâu!

Nhỏ cười rồi để chiếc laptop của nó sang 1 bên, cởi chiếc áo sơ mi trắng của nó ra để lộ bờ lưng dài mượt mà và vòng eo thon thả. Nhỏ cẩn thận mặc đồ lên và chỉnh trang 1 cách kĩ càng rồi nhìn nó vẫn nằm dài nũng nịu trên chiếc giường mềm mại. Nhỏ ngồi kế bên nó rồi để tay lên mái tóc, len lỏi 5 ngón tay của nhỏ qua mái tóc nó 1 cách nhẹ nhàng, vuốt v e nó. Nhiều lúc nhỏ khiến cho nó phải mê muội mà quên đi rằng cảm giác này ko thể xảy ra ngay lúc này dc, nó ko thể, ko thể thích nhỏ dc.

Nhẹ nhàng ngồi dậy trong thân thể lõa lồ, nó kéo chiếc quần short trong tủ ra rồi mặc lên với chiếc áo thun trắng, vò vò cái đầu cho mái tóc đỡ rối trước tấm gương rồi với lấy cái chìa khóa xe trên bàn. Nó mở cửa đưa đầu ra nhìn xung quanh rồi hịu cho nhỏ bước ra cùng nó. Nó mở cửa cho nhỏ trong cái khí trời mát mẻ của buổi sáng.

Đến tiệm café hôm qua nhỏ và nó uống, nó kiu nhỏ đợi trong xe trước khi nhỏ ra xe của nhỏ về. Chiếc xe nhỏ đậu hôm qua ở đây vẫn còn đó, nó chạy vội vào tiệm rồi mua 2 ly cà phê nóng nó và nhỏ dùng hôm qua rồi đưa cho nhỏ, ôm nhỏ 1 cái rồi chào tạm biệt nhỏ ra về. Nhìn nhỏ đi mà nó có vẻ gì đó hơi luyến tiếc, rồ máy xe rồi chiếc xe của nhỏ bắt đầu lăng bánh đi mất. Nó nhìn theo chiếc xe phía xa xa mà lòng lưu luyến cảm giác gì đó.

Chạy về nhà 1 cách thoải mái vì biết hôm nay là thứ 7, đã 2 ngày hơn nó chưa nt hay chat với người chị yêu thương của nó, ko bik chị có giận dỗi gì nó ko nữa. Chạy vội về nhà, nhảy lên chiếc giường rồi để chiếc laptop lên đùi, chiếc laptop đã dc bật sẵn, vì lúc nảy con nhỏ đã dùng khi nó chưa thức giấc. Nhìn vào mấy tấm hình trên desktop mới chợt nhận ra nhỏ dùng máy nó để chụp hình tự sướng, nhỏ thật đáng yêu trong những bức hình này, ko biết chụp vậy là cốt ý gì đây, chắc là để dấu ấn lại cho nó nhớ nhỏ nhìu thêm đây mà.

Nó onl facebook, rồi liền bấm vào ô message xem chị có nhắn gì cho nó ko, quả nhiên là đoán ko sai. Chị cứ trông ngóng nó sợ nó có chuyện gì mà sao 2 ngày ko có nhắn tin cho chị biết.

- Anh đâu rồi? Sao anh ko nhắn tin cho em?

Nó cũng chẳng biết phải trả lời giải thích với chị sao, lại vờ bịa ra mấy cái lí do vớ vẩn để mà trốn tránh trách nhiệm.

- Mấy bữa nay gần thi nên anh bận học, anh xin lỗi nha! Thi xong anh bù mà hehe, àh có nhớ anh ko?

Nó biết chắc là diện lí do này chị sẽ ko còn trách móc hay hờn dỗi nó nữa.

Thời gian từ ngày hôm đó cũng trôi đi 1 cách thấm thoắt. Mối quan hệ giữa nó và charissa cũng chẳng dc rõ ràng, lâu lâu nó và charissa lại trốn ra ngoài phía xa xa và âu yếm nhau 1 cách thân mật trong xe, nói chung tình cảm giữa nó và charissa chỉ là thể xác. Nó chẳng biết nó có thích nhỏ ko và nhỏ cũng chưa bao giờ nói với nó những gì nhỏ nghĩ.

Thứ 7 tuần này là đến Prom rồi, tối thứ 6 đó, nó chạy ngay lên khu mua sắm và diện một cái áo sơ mi mới để chuẩn bị cho lễ hội prom cuối cùng trong đời học sinh của nó. Thời gian gần đây, nó cố gắg ko nt cho nhỏ Linh để đợi cho dịp bất ngời ngày mai. Dĩ nhiên tình cảm của nó dành cho nhỏ vẫn ko phai vì mỗi ngày hầu như nó đều chạm mặt với nhỏ từ lúc ăn cơm cho đến lúc học bài. Hình bóng nhỏ gần như ko bao giờ tan biến trong tâm trí nó.

Thứ 7, 5 giờ, nó leo lên xe và phóng đến nhà nhỏ Linh cầm trong tay 2 chiếc vé cho Prom. Mùi nước hoa thơm phưng phức và chiếc xe loán bóng, mọi thứ gần như hoàn hảo. Nó muốn cái dịp lớn này sẽ ko có gì sai sót xảy ra cả, đến nhà nhỏ. Nó nhẹ nhàng bấm chuông và cầm trên tay một dây hoa hồng trắng đeo tay, nó đợi nhỏ trong hồi hộp.

Chiếc cửa gỗ màu đỏ chậm rãi dc mở ra, trước mắt nó là nàng công chúa xinh xắn trong chiếc đầm màu đen ngắn cá tính bó sát người để lộ đôi chân dài và trắng như một cô người mẫu. Mái tóc vàng dc búi gọn lên để lộ đôi bông tai lấp lánh và bờ vai mịn màng. Đôi môi đỏ hồng và trong tay là chiếc bóp màu đen óng ánh tông xẹt tông với chiếc đầm kia. Nhỏ chẳng khác gì một cô công chúa cả, nhìu lúc nó cảm thấy nhỏ còn đẹp hơn cả Charissa nữa.

Nhỏ nhìn nó và cười 1 nụ cười thánh thiện. Nó nhẹ nhàng nắm tay nhỏ và đeo cái vòng hoa màu trắng kia, đôi tay nhỏ thật mìn màng, đây là lần đầu tiên nó dc năm đôi tay này của nhỏ. Tim nó như muốn vỡ tung vậy, nó nhẹ nhàng kéo nhỏ đi sau khi nhỏ đã khép cánh cửa kia lại. Mở chiếc cửa xe cho nhỏ rồi đóng lại, nó de xe chạy đi trong hồi hộp pha chút vui mừng. Nó ko thể tưởng tượng ra cái vui nào hơn khi dc đi chơi với người mình thích cả.

Trước khi đi đến prom, nó và nhỏ đến một nhà hàng sang trọng. Chậm rãi bước đến trước cửa thì đã có 2 anh Mỹ trắng mở cánh cửa kia chào đón nó và nhỏ. Dc dẫn đến 1 cái bàn sát tường nơi có ngọn nến và bình hoa để sẵn trang trí trông rất lãng mạng. Nhỏ chẳng nói gì, nó cũng vậy, chỉ biết nhìn nhau cười. Cứ ngỡ như cười đã là đủ lắm rồi, nó cứ muốn nhìn nhỏ cười nụ cười đó mãi. Nó cũng chưa bao giờ tự hỏi chính mình rằng liệu nó có yêu nhỏ hơn cả chị Tr ko. Và nhỏ thì chẳng biết gì về mốt quan hệ giữa nó và chị Tr cả.

Giây phút này nó ko còn nhớ đến Tr nữa, mà chỉ có nhỏ thôi. Nó order 2 phần beef-steak và salad. Chẳng mấy chốc thì đồ ăn được dọn ra, nó nhẹ nhàng cắt phần thịt thì bất chợt nó thấy nhỏ đưa cái nĩa kia đã găm miếng thịt cắt sẵn trc mặt nó. Nó hả mồm cho nhỏ đút, cảm giác thật lạ, thịt bất chợt ngon lạ thường, nó cảm thấy thương nhỏ lúc này biết bao. Những cảm xúc tronng người nó lại dâng trào, tim nó lại đập nhanh. Cầm lấy ly nước và hốp 1 ngụm, nó đưa khăn lên lau miệng rồi thỉnh thoảng lại lén nhìn nhỏ.

Nhỏ ăn cũng chẳng nhìu, đa số là cắt thịt ra và đút cho nó hết. Trong khi đó nó thì ngại chỉ biết ăn và làm theo những gì nhỏ nói. Sau khi trả tiền, nó và nhỏ cùng hướng đến 1 khách sạn 3 sao ở trung tâm thành phố nơi mà Prom sẽ dc tổ chức. Nó đậu xe, rồi cẩn thận nắm tay nhỏ qua cánh cửa kính vào thang máy và đến tầng 9. Bước ra khỏi thang máy, hầu như mọi người đã có mặt đông đủ và ai cũng hướng về nó và nhỏ trong trầm trồ kinh ngạc. Nó thấy dc sự ghen tị trong mắt mấy thằng kia bị nhỏ từ chối thư mời đi prom. Nó thấy dc sự ngưỡng mộ của một số thằng bạn nó và rồi nó thấy Charissa. Nhỏ đi cùng một người bạn, nhỏ nhìn nó, nhỏ chỉ cười mép môi rồi bỏ đi. Nó cũng chẳng chào hay ra hiệu gì với nhỏ. Chắc cũng đến lúc trò chơi tình yêu ngắn ngủi của nó và nhỏ chấm dứt thôi.

Chẳng mấy chốc thì đèn dc hạ và nhạc được nổi lên, ai ai cũng lắc nhảy trong sự nhộn nhịp điên cuồng. Nó và nhỏ cũng thế cho đến khi 1 bài nhạc nhẹ bật chợt dc bật lên. Theo bản năng, những thằng con trai đều xòe tay mời người bạn gái đến cùng để nhảy cặp trong bản nhạc này. Nó nhìn nhỏ, rồi nắm lấy tay nhỏ, nhỏ chỉ cười rồi cũng nhẹ nhàng đặt tay còn lại lên vai nó. Nó lướt đôi tay xuống dưới từ từ qua eo nhỏ rồi kéo nhỏ lại gần nó hơn nhịp nhàng cùng nhau trong dòng nhạc du dương.

Bất chợt, thỉnh thoảng, nó lại bắt gặp Charissa đang nhảy cùng người con trai ấy, Charissa cũng liếc nhìn nó. Chắc có lẽ bởi vì nó chưa bao giờ nói với Charissa rằng nó sẽ đi với Linh và có thật nhìu điều nó giấu Charissa đơn thuần vì cái đêm đó đến quá đột ngột và 1 đêm không đủ để nó tin tưởng và yêu thương Charissa như Linh đc. Nó nhìn ra chỗ khác và vẫn nhịp nhàng cùng nhỏ trong bài nhạc tình yêu kia
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 31


10 giờ đêm, nhạc đã được hạ dần. Ánh đèn vàng nhẹ nhàng dc bật lên trong căn phòng trống trãi đó. Mọi đứa học sinh khác đang chụp hình kỉ niệm trước khi ra về, 1 vài đứa phụ giúp dọn dẹp, 1 vài đứa khác lại đang thu gom đồ đạc để chuẩn bị ra về. Nó nhẹ nhàng nắm tay nhỏ và kéo nhỏ len lỏi qua dòng người kia. Chưa ra khỏi cổng thì nhỏ khựng lại nhìn nó, nó quay lại nhìn nhỏ với gương mặt khó hiểu, nhỏ cười móc cái dt trong bóp ra.

- Mình chụp 1 tấm hình nha!

Nó gật đầu đồng ý vì gần như đi chơi với nhỏ thì nhiều nhưng nó dường như chẳng có tấm hình nào chụp chung với nhỏ cả. Nó khẽ gọi nhờ 1 đứa học sinh đứng gần đó chụp hình dùm nó và nhỏ 1 tấm hình, vào tư thế, nó đút tay vào túi quần trong khi nhỏ luồn tay qua ôm cánh tay nó 1 cách thân mật. Nó cũng khá ngạc nhiên nhưng cũng chẳng nói gì, chỉ mỉm cười 1 cách nhẹ nhàng.

Chụp xong, nó lại kéo nhỏ đi về hướng xe, bấm chìa khóa nó mở cửa cho nhỏ. Ngồi vào xe, nó bắt đầu cho xe lăng bánh.

- Về nhà hả? (Nó hỏi nhỏ)

- Ko muốn về nhà

- Thế đói ko?

- Chưa đói lắm

Nó chẳng hỏi nhỏ gì nữa, nó hướng ra đường cao tốc và bắt đầu chạy. Chạy về 1 nơi vô định, nó chẳng biết nó đang đi đâu, chỉ dc ở bên nhỏ là nó vui lắm rồi. Chạy dc 1 chút xíu thì nhỏ nói nhỏ thèm bánh ngọt, thế là nó vội chạy đến 1 tiệm bánh ngọt của Trung Quốc mở đến tận 3 giờ đêm. Bước ra khỏi xe, nó có thể cảm nhận dc cái buốt giá của buổi tối Cali. Nó khẽ cởi chiếc áo vest đang mặc ra và đắp lên người nhỏ.

Ngồi ở 1 góc bàn, nó và nhỏ cùng nhau uống ly trà nóng và dùng 1 vài món ăn nhẹ. Chỉ biết nhìn nhau cười, lâu lâu nó còn ghẹo nhỏ cho nhỏ vui. Ở bên nhỏ, nó có 1 niềm vui thuần khiết, nó ko muốn lợi dụng hay đụng chạm đến thân thể nhỏ. Nó biết rằng nhỏ cũng ko bao giờ để nó làm thế vì nó còn chưa biết nhỏ đang suy nghĩ gì về nó nữa. Nó chẳng biết nhỏ có cảm giác gì cho nó ko hay chỉ với tư cách là 1 người bạn thân.

Ăn xong, nó chở nhỏ về ngôi nhà của nhỏ. Dưới bài nhạc nhẹ trên xe, nhỏ ngủ thíp đi đắp cái áo lạnh mà nó đưa cho. Nhìn nhỏ ngủ mà nó thấy lòng xao xuyến ko muốn rời xa nhỏ lúc này. Nó lựa đường vòng và dài để dc ngồi trên xe với nhỏ lâu hơn. Thời gian ở với nhỏ trôi qua 1 cách nhanh chóng mặt, dù con đường dài hơn nhưng nó vẫn cảm thấy chẳng đủ. Về trước ngôi nhà của nhỏ, nó ra khỏi xe rồi mở cửa phía bên nhỏ ra. Nhẹ nhàng nắm lấy tay nhỏ lây nhỏ dậy, nhỏ mở mắt ra 1 cách chậm chạp rồi nhìn nó 1 cách ngơ ngác.

Nhỏ đưa đôi chân dài trắng thon thả ra rồi từ từ leo ra khỏi xe, nhỏ ôm chầm lấy nó rồi tạm biệt nó chạy vào nhà vẫn khoác cái áo của nó. Nó chẳng nói gì, mặt đỏ bừng vì ngại cứ giống như nó chưa bao giờ dc chạm vào người đứa con gái nào vậy. Nhìn nhỏ bước đi vào ngôi nhà kia, đóng sầm cửa lại mà lòng nó cảm thấy cô đơn và trống trãi biết bao.

Kể từ ngày hôm đó, nó và nhỏ thường xuyên đi ăn và uống nước với nhau, thỉnh thoảng còn học bài chung nhưng đa số là vì nó rủ nhỏ đi. Nó muốn dc gặp nhỏ càng nhìu càng tốt, có lẽ vì tình cảm của nó dành cho nhỏ càng ngày càng lớn hơn rồi. Nó vẫn chưa muốn mở miệng hỏi xem nhỏ có thích nó hay ko ... Nó cũng chẳng dám tỏ tình với nhỏ. Cứ mỗi lần đi chơi như vậy, nó đều giấu chị, nó ko muốn cho chị biết vì chị vẫn là người yêu của nó ... Nó đồng thời cũng ko muốn xa chị 1 lần nữa nhưng cảm xúc của nó lúc này hoàn toàn lộn xộn. Nó yêu chị nhưng nó cũng yêu nhỏ nữa ... ... ....

Chỉ còn 1 vài ngày nữa là lại dc về Việt Nam, thật sự thì thời gian trôi qua 1 cách nhanh chóng quá. Vẫn thói quen nhắn tin và skype với chị mỗi tuần, có điều nó ko còn cảm thấy muốn bị gò bó trong những cuộc nói chuyện đó nữa, nó cứ diện lí do là bận thi học kì nên hạn chế việc nói chuyện với nhắn tin với chị lại. Nó cũng muốn có thời gian để suy nghĩ cho những cảm xúc của nó.

Ngày 25 tháng 5, vẫn như thường lệ. Nó vẫn check facebook, đột nhiên hôm nay nhận dc nhiều notifications hơn bình thường nên nó có vẻ ngạc nhiên. Sau quá trình điều tra thì nó thấy 1 tấm hình của nó chụp chung với nhỏ dc post trên tường nhỏ. Dĩ nhiên rất rất nhìu người like và comment, nhìu người còn hỏi đây có phải là bf của nhỏ ko nữa. Nhưng chẳng thấy nhỏ cm trả lời lại. Điều này khiến nó vô cùng tò mò và khiến cho con tim nó thật sự rung động, nó ko biết nhỏ có thích nó ko. Còn 5 ngày nữa là về Vn rồi nó ko muốn bỏ mất cơ hội này. Nó muốn dc biết rằng nhỏ có cảm xúc gì với nó ko ...

Dở ngay cái dt lên, bắt đầu bấm chữ Linh trên contact thì tên nhỏ hiện ra. Nó cắn môi và lấy hết mọi can đảm để gọi cho nhỏ. Cứ mỗi tiếng bíp trong chờ đợi thì tim nó đã đập 100 nhịp, thật sự nó cũng rung lắm nhưng nó ko thể chờ đợi thêm nữa. Chẳng mấy chốc thì nhỏ bắt máy lên, vẫn cái giọng ấm áp ngọt ngào đó.

- A lô, có gì k Nguyên?

- Àh Linh, Nguyên nói với Linh 1 chuyện dc ko?

- Uhm, Nguyên nói đi (giọng nhỏ có vẻ tò mò)

- Nguyên thích Linh ...

Vẫn những chữ cái linh thiêng đó, nó đã trao cho chị mà bây giờ nó lại nỡ lòng nào thốt lên với nhỏ. Nó chẳng biết tại sao nó làm vậy nữa. Từ lúc nào đó, vì sự rối loạn cảm xúc đã khiến cho nó trở thành 1 con quái thú ko nhân tính chỉ biết làm đau người con gái kia thật sự yêu nó. Nó chẳng có suy nghĩ đến những cảm xúc của chị nếu chị biết được chuyện này. Hỏi nhỏ xong, nó thấy dc sự ngập ngừng của nhỏ ...

- Hmmm, xin lỗi Nguyên nha ... Linh ko muốn làm Nguyên hiểu lầm nhưng Linh chưa sẵn sàng để yêu ai hết ... Mình làm bạn nha ...

Nó thật sự bị sốc sau câu trả lời của nhỏ. Nó chưa bao giờ nghĩ rằng nhỏ sẽ nói điều này với nó vì trong thời gian qua nó luôn lo lắng cho nhỏ nghĩ rằng nhỏ cũng có cái gì đó cho nó ...

- Uhm, Nguyên chỉ hỏi vu vơ vậy thôi ... hihi bye Linh nhé!

Nó gượng cười trong nỗi buồn tột độ. Nó buồn lắm và bây giờ thì trong tim nó cảm thấy cô đơn vô cùng. Nó lại nhớ đến chị và tự nhắc bản thân rằng chỉ có chị là yêu nó thôi. Ko kìm chế dc hành động của nó nữa, nỗi buồn và cô đơn lúc bấy giờ khiến nó làm những chuyện còn tệ hơn nữa. Nó liền nhắn tin qua facebook chị,

- Ngày 1 tháng 6 anh về đến rồi, hôm đó em đi ăn cùng anh nhé em yêu!

Nó nhắn tin cho chị, biết chắc là chị sẽ vui và trông mong ngày nó về. Nó cũng đợi ngày dc gặp chị nhưng chưa bao giờ 1 cách đột ngột nó nhắn 1 cái tin như thế ... Nhắn tin xong, chắc giờ này chị còn ngủ nên chị chưa trả lời nó dc. Chưa bù đắp dc nỗi buồn và thất vọng, nó liền nhấc máy lên và gọi cho Charissa dù cho nó nghĩ rằng mối quan hệ giữa nó và Charissa đã chấm dứt. Vì quá cô đơn nên nó chỉ muốn có 1 người ở bên lúc này, nó nghĩ Charissa có thể giúp nó quên dc Linh và cũng có thể giúp nó cho Linh thấy rằng nó ko buồn dù cho Linh có từ chối nó.

- Em đi uống nước với anh nhé!

- Hmmm, bao giờ anh?

- Bây giờ dc ko?

- Vậy khoảng 1 tiếng nữa nha

- Uhm anh đón em!

Nói rồi nó cúp máy, nó nghĩ chắc là nhỏ còn cảm xúc gì cho nó nên khi nó rủ nhỏ sẽ đi ngay. Nói rồi nó chui vào nhà tắm, ngâm mình cho làn nước nóng quên hết những chuyện xảy ra hôm nay. Nó mặc chiếc áo sơ mi đen lên người rồi khoác lên chiếc áo lạnh ngoài. Mùi thơm phưng phức, nó nổ máy xe rồi chạy vèo đến nhà nhỏ đúng hẹn. Nó đậu trước nhà nhỏ rồi móc chiếc dt trắng kia ra, nhắn tin cho nhỏ ...

- Anh đợi em ngoài cửa!

5’ sau thì cánh cửa nhà nhỏ dc mở ra. Nó chui ra khỏi chiếc xe rồi mở cửa kế bên cho nhỏ bước vào. NHỏ thật duyên dáng trong chiếc đầm hoa ngắn và đôi guốc cao.

- Anh xin lỗi nhé!

- Về chuyện gì?

- Anh dẫn Linh đi prom mà ko nói với em ...

- Em cũng có lỗi, em cũng dẫn bạn em theo mà

Nó cười rồi nắm lấy tay nhỏ để lên đùi nó, nhỏ có vẻ e ngại, rồi co năm ngón tay lại nắm chạy lấy tay nó hơn. Nó kéo nhỏ về hướng nó rồi hôn lên đôi môi của nhỏ, vị son môi của nhỏ ngọt lịm ... Nó cắn nhẹ lên đôi môi của nhỏ rồi đưa chiếc lưỡi của nó qua làn môi đó chạm vào chiếc lưỡi của nhỏ. Nó để tay lên má nhỏ và vuốt qua làn tóc mượt mà đó.

Không thể chịu dc nữa, nó kéo nhỏ xuống băng ghế sau. Dưới bầu trời tối sầm và ko có người qua lại. Trong chiếc xe kính đáo của nó là một căn phòng tình nhân thứ 2 vây. Nó âu yếm lấy nhỏ, để tay lên chiếc đùi thon mượt rồi vuốt lên tới bờ m ông của nhỏ. Miệng nó vẫn không rời nhỏ, nó nhẹ nhàng hôn xuống cổ rồi ngực của nhỏ. Khoảng thời gian nhỏ nhoi đó trôi qua 1 cách thật nhanh, chưa gì mà đã 11h đêm, nhỏ phải từ biệt nó bằng một nụ hôn nồng thắm, thay vào đó nó hôn lên bờ trán nhỏ rồi chào tạm biệt nhỏ ra về, bước ra khỏi xe, nó nhìn theo bước chân nhỏ bước vào căn nhà ... Rốt cuộc thì nó và nhỏ nảy h vẫn chưa đi đâu ... Dc âu yếm trong xe là quá đủ với cả 2 đứa rồi.

Tối đó về nó nhắn tin cho nhỏ cả đêm, có vẻ như nhỏ thích nó lắm. Cứ sau mỗi tin nhắn là nhỏ trả lời nó ngay trong khi nó vừa chơi dota vừa nhắn tin nhỏ nên ko nhắn tin cho nhỏ liền dc. Lay quay chưa kịp trả lời thì nhỏ đã ngủ quên mất. Nó nhắn 1 tin nhắn cuối với nhỏ: “Ngủ ngon, em yêu!”

5 ngày cuối cùng ở trường trung học này nó đều bỏ ra hết cho nhỏ. Nó và nhỏ cứ như một cặp đôi mặc cho nhỏ Linh có nhìn nó ra sao đi chăng nữa. Nỗi thất vọng của nó bây giờ chắc đã xóa sạch mọi tình cảm của nó dành cho nhỏ Linh. Ở lễ hội tốt nghiệp, trang hoàng trong bộ quần áo chỉnh tề và những bộ đồ đồng phục xanh của buổi lễ, nó vẫn ko rời con nhỏ nữa bước. Nhỏ khóc với nó vì biết rằng ngày mai nhỏ và nó lại chia xa nhau. Nó thì về vn trong suốt mùa hè khi nhỏ vẫn phải ở lại Mỹ. Nó quét những dòng lệ trên mi nhỏ rồi hứa với nhỏ là nó sẽ quay về.

Tối hôm đó mệt đừ cả người, nó quay về nhà và tiếp tục với mớ đồ chưa đóng xong của nó. Xếp gọn gàng những bộ quần áo vào vali, những việc nhẹ nhàng thế mà khiến cho nó đổ cả mồ hôi ướt hết cả lưng. Vừa nhâm nhi công việc vừa lắng nghe những bài nhạc trên chiếc laptop thì nó nghe tiếng thông báo message bên facebook. Dừng mọi công việc lại, nó quay chiếc laptop qua thì thấy chị trả lời tin nhắn cho nó.

- “Ngày mai anh về rồi, ở nhà nghỉ ngơi đi rồi đi chơi sau với em cũng dc mà!”

- “Anh muốn gặp em càng sớm càng tốt!”

- “Mập!”

- Sao em?

- Pass facebook của em là tên với ngày sinh của mập đó, thấy em yêu mập chưa

Nó cười mỉm dưới sự ngây thơ hồn nhiên của chị, rồi cũng khí thế tí ta tí tửng vào setting đổi password thành tên và ngày sinh của chị.

- Thì password của anh cũng là tên và ngày sinh của em mà, huề!

- Xí! Nghe người ta nói cái bắt trước!

- Hehe! Dù sao thì anh cũng yêu em thôi! Àh, em đợi anh chút, anh đóng đồ xong rồi có gì anh trả lời tin nhắn cho em nha!

- Uhm mập đóng đồ đi, em đi ăn cơm trưa với mẹ!

- Anh yêu em!

- Em cũng vậy!

Những dòng chữ chat cuối cùng giữa chị và nó trên facebook. Nó lại típ tục xông pha công chiến với mớ đồ hành lí, nào là thuốc men, quần áo, đồ ăn rồi quà cáp cho người thân. Vừa xong việc thì trời cũng đã tối, nó tắm 1 phát thật đã rồi quấn cái khăn ngang hông dở chiếc dt ra nhắn tin cho nhỏ Charissa.

- “Mai anh về rồi, tối nay em ngủ ngon nhé”

Vừa nhắn tin xong thì nó tắt đèn rồi nằm ngủ ngon lành do sự mệt mỏi quần quật với đống đồ từ chiều đến giờ.

Phi trường San Francisco một lần nữa hiện ra trước mắt nó, cảm giác vui mừng và hồi hộp. Nó check-in rồi tạm biệt ông bà bác 1 lần nữa. Đi vào phòng chờ và ngồi trên hàng ghế dài, móc chiếc dt ra để check tin nhắn, nó thấy bao nhiu tin nhắn từ bạn bè hỏi thăm ... và có 1 tin nhắn từ nhỏ Linh ... Nó ko khỏi tò mò mở ra đọc ngay

- Nguyên giữ gìn sức khỏe nha! :’)

Cũng chỉ đơn thuần là một tin nhắn tạm biệt, nhưng thật sự khiến cho nó bồi hồi một lúc. Không biết lúc này nhỏ ra sao nhỉ, không biết chừng nào nhỏ mới về vn. Vừa check tin nhắn típ tục vừa suy nghĩ thì nó dừng lại ở một tin nhắn của người nó mong chờ nhất, Charissa.

- I love you babe!

Chỉ 4 chữ cỏn con mà khiến cho nó cười không ngớt và tim nó như dc thêm sức sống. Nó cũng chẳng nhắn lại vì nó ko muốn làm cho nhỏ phải buồn khi nó chuẩn bị đi xa nữa. Chẳng mấy chốc thì chiếc máy bay China Airline khổng lồ cất cánh đưa nào vào không trung ...

Ngày 1 tháng 6

2 giờ chiều, ba mẹ đến đón nó trong chiếc xe Ford Focus Sport. Trong lòng ko ngớt hồi hộp vì dc gặp gia đình, nhưng điều làm nó hồi hộp hơn gấp bội là chiều nay nó sẽ dc gặp người bạn gái duy nhất của nó.

- 7 giờ anh đón em đi ăn nha em yêu!

- Dạ anh.

5 giờ chiều, tắm rửa, máng đồ trong vali lên, chọn cho mình một bộ đồ ăn ý nhất. Xịt dầu thơm khắp mình, vuốt xáp lên khắp tóc. Đeo lên chiếc đồng hồ da yêu thích, đôi giày Jordan.

6 giờ chiều, trời đã chập choạng tối, ba mẹ giờ đã lên phòng xem phim, nó xách chiếc PCX quen thuộc của ông già ra và hịn ga phóng đi.

6:35 nó có mặt ở nhà nhỏ, nó vẫn có thói quen đến sớm, nó móc cái dt ra để nhắn tin cho chị.

- Em, anh đang ở trước nhà em áh!

- Anh chạy lên quán ăn trước đi, tại em đang bận ở cty ba, để e đi taxi lên.

6:40 Nó cảm thấy làm lạ là sao chị ko nhắn tin báo trước cho nó biết, cũng ko suy nghĩ linh tinh nhiều. Nó chạy đến NowZone ở quận 5 gửi xe, rồi chọn một chỗ ngồi trong quán café NYDC nổi tiếng trên tầng 2 ngay cửa kính hướng ra đường.

7:30 Chị xuất hiện lúc nào nó ko hay, bước lên những nấc cầu thang, một người con gái mái tóc nâu hạt dẻ mượt mà thả lỏng trước ngực trong chiếc đầm bó trắng ngắn ngang đùi, nhìn chị nhưng một cô người mẫu với đôi giầy cao gót màu đỏ chói lọi. Những người ánh mắt đang hướng về phía chị và ánh mắt của chị đang hướng về phía nó. Chị chậm rãi bước đến ngồi đối diện nó, vén tóc qua một bên, để chiếc dt và bóp trên bàn.

Nó chẳng nói gì, chỉ nhìn chị trong hạnh phục và cười mỉm. Chị thì nhìn qua menu. Nó cũng ngạc nhiên là chị chẳng nói gì với nó, có lẽ là chị vẫn còn ngại.

- Em ăn mì ý nha, ở đây món đó ngon lắm!

Chị chẳng nói gì, chỉ gật đầu cười. 10 phút sau thì những món đồ ăn và nước nó gọi dc mang ra. 10 phút đó là khoảng thời gian hồi hộp nhất trong đời nó, ngồi trước một người con gái xinh đẹp vô cùng mà nó chẳng dám thốt lên 1 lời nói nào, chỉ biết nhìn như 1 thằng b**n th**, nó hoàn toán bị đánh gục trước vẻ đẹp của chị. Bên ngoài chị ko nhí nhảnh và tí tửng như khi chat trên facebook, chị có vẻ lịch lãm, sang trọng và nghiêm túc hơn nó nghĩ.

8:10 Những cái dĩa sạch đồ ăn đã dc anh phục vụ mang đi mất, nó vừa giả vờ uống nước vừa khẽ đưa bàn tay qua bàn chạm vào bàn tay của chị. Chị giậc tay lại và để lên đùi, nhìn đi chỗ khác. Nó cảm thấy hết sức bàng hoàng và ngạc nhiên trước hạnh động của chị ...

- Hôm nay em sao vậy? E có chuyện gì buồn ko?

Chị nhìn nó với 1 vẻ mặc khinh bỉ, cười mép, rồi 2 dòng nước mắt rơi từ đôi mắt long lanh của chị ...

- Charissa, rồi còn Linh, anh còn định dấu em tới bao giờ? Àh ko, Nguyên còn định dấu chị đến bao giờ?

Nó chưa kịp mở miệng giải thích thì chị đã dứng dậy bước ra khỏi quán ăn, ở dưới kia là chiếc xe màu đen quen thuộc của nhà chị đang dc đậu sẵn ở dưới đợi.

Những hồi ức bây giờ trôi về trong đầu nó, nó đã vô tình đưa password facebook cho chị mà quên xóa đi những đoạn chat với những người con gái ấy. Chị đã từ chối để nó chở đi là vì chị ko còn muốn dc ở cạnh nó và tin tưởng và nó nữa, đó là lí do chị đi bằng xe nhà lên ... Mặt nó đỏ bừng bừng trước những cái nhìn ghẻ lánh từ những vị khách khác ... Tự trách mình ngu ngốc, nhìn theo chiếc xe của chị lăn bánh mà tim nó tan nát, những giọt lệ đầu tiên ... rơt trên má nó... lần đầu tiên nó thấy có lỗi về những lỗi lầm của mình..
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 32


Đặt tiền lên bàn, rồi nó bước đi trong vội vã ra khỏi quán ăn. Nó đeo chiếc khẩu trang trắng lên để che gương mặt đỏ ngầu và những giọt nước mắt chua chát trên bờ má. Nổ máy xe rồi lao thật nhanh ra lộ, con đường ồn ào nhộn nhịp khiến đầu nó đau như ong đốt. Cố gắng chạy về đến đoạn đường Hoàng Minh Giáp công viên Gia Định thì bỗng dưng nó không thể chịu dc nữa. Lệ thì cứ chảy làm nhòe đôi mắt, sự đau đớn nhức nhói từ trong đầu âm ỉ vang ra khiến nó mất kiểm soát, lạng tay lái rồi té rầm xuống con đường đông đúc lê lết 1 đường dài dưới mặt đường nhựa.

Choán váng, mắt lập lờ gượng dậy 1 cách choạng vạng. Nó thấy dòng xe đằng sau nó đi chậm lại 1 cách đột ngột rồi liếc nhìn nó rồi lại lách qua vượt qua nó. Mọi người đi đường xung quanh cũng bắt đầu quay lại nhìn về hướng nó sau khi nghe tiếng va chạm của chiếc xe dưới con đường. Đầu đau nhưng bâng, nhưng lại sợ chuyện nhỏ xé ra to. Dừng chiếc xe vỡ nát dậy, nó leo lên rồi phóng xe đi trong khi những cặp mắt kia vẫn hướng nhìn dõi theo bóng nó. Chiếc áo chà sát dưới lòng đường giờ đã tả tơi, cánh tay trái nó ướt đẫm máu và trầy sướt. Làm gió tối vi vu lướt qua những vết thương kia rát một cách khủng khiếp khiến nó chỉ biết cắn môi trong đau đớn, tím cả môi… Nhưng nỗi đau tệ nhất của nó vẫn nằm bên trong ngực trái…

Về đến nhà, nó cố gắng lén lút vào phòng để ko ai nhìn thấy. Chui vào nhà tắm, dưới ánh đèn vàng mập mờ, cầm chai oxy già rồi nhẹ nhàng đổ lên cánh tay trầy sướt đỏ rực. Máu bắt đầu tuôn ra chảy xuống bệ rửa tay pha trộn với nước oxy già sùi bọt, nó xúy xoa trong đau đớn, nước mắt lại một lần nữa chảy ròng trên đôi má, khóc vì đau, khóc vì nó đã mất chị thật sự,… mất chị mãi mãi.



- Thằng Nguyên đâu?

Giậc mình thức dậy trong tiếng gọi của mẹ, tay thì vẫn còn âm ỉ đau buốt. Biết thế nào cũng có chuyện, cây kim trong bọc cuối cùng cũng lòi ra. Nhìn ra cửa sổ thì mặt trời đã lên cao.

- Mẹ kiu con hả?

- Thánh thần ơi, mày chạy xe kiểu gì vậy?

- Thì con lạng tay lái nên té

- Té hồi nào? (Mặt bà mẹ nó cau mày lại nhăn nhó trong khi ông già thì chỉ nhìn chề môi lắc đầu rồi quay ra coi tv tiếp)

- Thì tối hôm qua, đâu có sao đâu mẹ

- Mày ko chạy đàng hoàng là đừng có mong mà có xe chạy nữa nha con! Con với cái…

Bước vào trong bếp khi mặt mày lệt loạc vẫn còn say ngủ, lụm khúc bánh mì chấm miếng nước tương dầm ớt rồi đưa lên miệng nhai rột rạc mặc cho mẹ nó cứ liếc nó với cái tay đỏ ngầu. Chỉ là 1 chuyện nhỏ nhặc mà bà mẹ già của nó đã làm um sùm cả nhà tiêu tan hết cả 1 buổi sáng thanh bình.

- Lên lầu lấy chai ôxy già với bịch bông gòn xuống đây

- Chi mẹ

- Nói thì làm đi, sao mà nhìu chiện quá vậy (Bả nhăn mặt lại nhìn dữ gớm)

- Hề hề

Nó cười trừ với bả rồi cũng chạy vội lên lầu miệng ngậm khúc bánh mì hục hịch cầm chai oxy già xuống. Bả thì la mắng như vậy nhưng dù sao thì vẫn thương yêu và lo lắng cho nó. Nhẹ nhàng bả thấm cái cục bông gòn tròn xoe với ôxy già rồi quét nhẹ nhẹ xung quanh những vết trầy, thế mà vẫn rát bỏ mợ. Nó vừa la vầy dẫy dụa nhỏng nhẻo thì lại bị bả chửi. Rửa những vết thương xong thì bả lại nấu cháo cho nó ăn. Miệng thì chửi với nhăn nhưng lúc nào nó cũng dc bả cưng chiều nhất trong 3 đứa con.

Ăn xong thì ba mẹ nó về phòng nghỉ, nó thì lặng lẽ ra đứng nhìn chiếc xe với 2 cá má bể nát. Kiểu nào sửa thì cũng bộn tiền chứ ko chơi, chắc chịu khó chạy rồi để có gì sau này về Mỹ ông già sửa sau vậy. Tối đó, mẹ nó đi shopping với bà chị họ nó, còn ông ba nó thì đi nhậu. Chỉ 1 mình ở nhà với mấy cô giúp việc, nó ngồi xem tv xíu thì ba nhắn tin biểu nó chạy ra quán nhậu với ổng. Lật đật mặc cái quần jean rồi khoác cái áo sơ mi vô chạy chiếc xe tàn tàn ra sợ ổng xin ko chạy về dc nên ra tiếp viện.

Đến 1 quán karaoke ở quận 1 thì thằng giữ xe bảo gạc chân chống, một anh chàng mặc áo sơ mi trắng chỉnh tề ra vuốt vai nó hỏi nó có phải là con của anh H hay ko? dĩ nhiên là tên ba nó nên nó vội gật đầu ngay, tự hỏi rằng làm quái thế nào mà anh này biết tên ba mình. Trong bụng thì cứ đinh đinh là ổng xỉn rồi nên quậy quán nên bây giờ ai cũng biết ổng.

Được anh chàng quản lí kia đưa qua 1 lối cầu thang nhỏ vào 1 phòng karaoke kính đáo trên lầu 2. Bước vào thì nó thấy ba nó và mấy ông bạn nhậu đang quậy tan tành, hát um sùm kề bên những cô kiều nữ xinh đẹp. Nói thì xinh đẹp với mấy ổng nhưng đối với nó nhìn những người bạn gái trước quen rồi, so sánh với nhau thì mấy cô này toàn là cá sấu với hà mã. Nó cũng hết hồn trc cảnh tượng này, lần đầu tiên nó dc vào cái động này và đặc biệt là với ông già nó.

Ông già và mấy ông kia đều đã xỉn và mặt thì đỏ ngầu. Gọi nó đến để quậy cho vui, ngồi kề bên ông già thì có 1 cô quản lí chừng trung 40 hỏi nó muốn bạn ngồi ra sao. Ông già thì mạnh miệng giới thiệu về nó là con trai giữa đang học ở Mỹ, các ông khác thì cứ cười với vẻ mặc thán phục nhưng đối với nó thì chẳng cảm thấy tự hào chút nào. Nó chẳng nói gì chỉ lắc đầu từ chối bảo nó ngồi với ông già ko cần bạn bè gì hết. Ông già thì cứ khăn khăn bảo cô quan lý mang cho nó nhỏ nào trẻ đẹp nhất quán.

Ngồi tiếp bia cho mấy ông bợm nhậu của ông già dc 1 xíu thì một cô gái với chiếc đầm màu trắng bước vào, vóc dáng cao và thon thả bước vào. Nhìn lên khuôn mặt của cô ấy thì quả là 1 khuôn mặt non trẹt chỉ võn vẹn cỡ tuổi nó. Cô quản lí theo sau bước vào và nhìn nó cười thật tươi hỏi nếu nó vừa lòng với cô gái này. Chẳng trả lời nó chỉ gật gật cho có lệ rồi quay qua trả lời những câu hỏi của mấy ông già kia. Cô ấy chủ động đến ngồi kế nó, mái đóc đen huyền dài ngang tới ngực nhìn rất trẻ trung y như con gái đang học phổ thông vậy. Nó chẳng nói gì với cô ấy, cô ấy chỉ biết để tay lên đùi nó và nhìn về phía cái tv như đang có chuyện gì đó ko vui.

Nó cũng chẳng hỏi, chỉ cố uống cho hết ly bia mấy ông kia ép nó. Mới vừa làm 100% thì mấy ổng lại đổ cho chai khác, ơ cái dm, mấy ông có phải là người bán bia ko mà rót khí thế vậy. Nó ngỡ ngàng trc mấy ly bia đặt trên bàn cũng nồi lẩu đang sôi ùng ục. Mặt đã đỏ ngầu, đầu óc quay cuồng, lâu lâu thì uống bia quên đời cũng vui, quên đi những chuyện buồn nhất là về chị. Nó ko còn ý thức về hành động nữa, vác tay qua eo cô bé ngồi kế nó, bỗng cô ấy quay ra nhìn nó trong giậc mình thì nó mới chợt nhận ra cô ấy xinh xắn như thế nào.

Đôi mắt đen sâu thẳm, cặp lô mi dài, làn môi đỏ và nước da trắng như bông. Cô ấy xinh thật, nhìn thoán qua khuôn mặt đó khiến nó ngỡ ngàng. Cô ấy khẽ lách người đi né nó, có lẽ vì ngại, có lẽ vì cô ấy ko quen tiếp khách, cũng có lẽ vì cô ấy mới vào làm chăng. 1 loạt suy nghĩ dc đặt ra trong đầu nó. Dưới ánh đèn vàng đỏ mập mờ, nó ko còn ý thức dc về hành động nhưng lí trí của nó hoàn toàn tỉnh táo. Nó thấy dc ông già nó đang ôm một người phụ nữ nào đó. Nó lúc này đơn thuần cũng chỉ nghĩ cô ấy là gái bia ôm nên cũng chẳng lo ngại gì.

Uống thêm 1 ngụm bia trên bàn nữa, rồi điều cuối cùng nó nhớ là nó ngất đi ngay lập tức dựa vào người cô bé đó. Một mùi thơm dịu dàng, một làn da mỏng mịn… Người con gái lạ mà nó chỉ gặp 1 lần, và có thể cũng chỉ 1 lần…
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 33


Khi tỉnh dậy thì nó đã thấy mình đã nằm ở nhà từ khi nào rồi, cái đầu thì vẫn nhức như búa bổ. Lâu rồi ko đụng tới Heiniken mới làm có vài chai mà đã ngỏng cù tèo mất mặt dã man. Nhẹ nhàng bước xuống nền sàn lạnh cóng, vỗ vỗ cái đầu nhức nhối, hé nhìn ra cửa sổ thì trời vẫn còn tối. Ngước nhìn lên đồng hồ thì đã 4 giờ sáng rồi. Nhà giờ ai cũng ngủ, chỉ mình nó tỉnh như sáo. Bật chiếc tv rồi để chiếc laptop lên đùi, Nó check facebook của chị thì vô tình nhận ra rằng chị và nó ko còn friend nữa. Cũng chẳng coi dc gì, nó lại cảm thấy buồn vô cùng.

Đóng kịch chiếc laptop lại nằm xuống giường thì bỗng dưng giọt nước mắt lại chảy ra từ mí mắt. Trong tiếng nhạc nhẹ nhàng từ tv, nó lại ngủ thíp đi mất. Vẫn thói quen cũ, cứ thức dậy thì đã 9,10 giờ sáng. Nó lại xách xe chạy còng còng ra quán Ozone uống café và ngắm các cô tiếp viên dễ thương. Lâu lâu hứng thì lại chạy ra quán net trên đường Nguyễn Thái Sơn làm vài dáng dota cho quên đi cuộc sống đang hối hả trôi qua.

Đang ngồi combat với mấy tụi pro trên dota thì bỗng dưng chiếc dt nó reo lên inh ỏi, cho hero chạy về thành dưỡng sức. Nó cầm ly sting dâu lên miệng hốp 1 ngụm rồi dở chiếc dt lên xem ai gọi. Huống ra là ông già lại gọi nó. Chẳng biết giờ buổi này mới có 4, 5 giờ chiều mà ổng lại gọi inh ỏi.

- Sao vậy ba?

- Con chạy ra quán hai lúa tiếp khách với ba

- Hai lúa Phan Văn Trị đó hả?

- Uh, con đang ở đâu vậy

- Con đang ngồi chơi net ở Nguyễn Thái Sơn

- Uh vậy chạy lẹ ra đi!

- Dạ rồi…

Do thói quen ra đường ăn mặc đàng hoàng ko có lượm thượm nên nó cũng ko phải lo lắng về vẻ bề ngoài của nó lúc này. Chiếc quần jean, áo sơ mi, đôi giày Nike màu trắng, mặc dù là chơi net nhưng nó vẫn phải giữ vẻ bề ngoài lỡ như có gặp cô nào đẹp thì cũng ko phải hối hận. Xin phép mấy anh pro trên dota rồi nó thoát khỏi máy tính tiền. Những ngọn gió hiu hiu thật sự thoải mái, đội chiếc nó bảo hiểm lên cảm nhận cái không khí buổi chiều thanh bình và yên ắng. Gạc chân chống nó chạy 1 mạch đến quán Hai Lúa.

Theo lời ông già thì nó cứ đi thẳng vào khu phòng vip thì sẽ có người dẫn nó vào chỗ ổng. Quán hai Lúa thì chẳng lúc nào là vắng cả. Đông rườm rượp, nó bước vào thì bỗng có cô áo dài chặn nó lại để hỏi thăm. Chẳng biết ông 2 lúa này kím đâu ra mấy em mướt thế ko bik, mấy em này làm quán nhậu ko sợ bị sàm sỡ sao ta, đẹp thế sao ko làm người mẫu cho rồi đứng đi chi mỏi chân bỏ mợ ra.

- Dạ anh đi mấy người ạh?

- Àh anh có người quen trông đây đó em

- Anh cho em hỏi phòng mấy?

- Uhm, phòng nào có cái anh mập mập bụng bự tên Hùng đó em (Diễn tả ông ba của nó)

- Hihihi! Trong đây bụng ai cũng bự hết anh, còn tên thì chắc em ko biết (Cô ấy cười trc sự ngây thơ của nó, nhìn nó lúc này đúng là giống 2 lúa mới lên tỉnh thật)

Nó gãi đầu rồi móc chiếc dt ra gọi ngay cho ông ba.

- Ba ở phòng mấy vậy?

- Phòng 7A con

Nó cúp máy rồi đúc chiếc dt vào túi

- Àh phòng 7A đó em

- Dạ vậy anh đi theo em

Nó vội bước theo tà áo dài đó. Nó được dẫn vào 1 hành lang mà xung quanh ai cũng ăn mặc đẹp đẻ, các cô đến các anh phụ vụ. 2 bên là 2 dãy phòng từ 1A, 2B tá lả vào trong đó là toàn mấy ông đại gia trong áo sơ mi trắng cà vạt tươm tất đang rượu chè cùng nhau, bên cạnh thì còn có các cô thiếu nữ đứng rót bia rượu phục vụ, các cô ấy thì đẹp khỏi chê, váy ngắn rồi son phấn nhìn chẳng khác gì 1 nhà hàng trá hình.

Vừa đi vừa ngẫm nghĩ, bỗng nó đứng xựng lại sau cô bé có tà áo dài đó. Nhìn về hướng em ấy chỉ thì đúng là phòng 7A, mở cánh cửa bước vào thì nó đã thấy khoảng 3, 4 ông đàn ông đang ngước nhìn về hướng nó. Ba nó thì đứng dậy cười rồi vỗ vai nó giới thiệu nó cho mấy ổng. Nó chỉ biết đứng rồi cuối chào từng người, nào là bác Chiến xăng dầu, bác Tầng nhà đất, chú Tính ngân hàng. Búa lua xua, chào cho có lệ rồi nó cũng khép nép ngồi kế bên ông ba nó.

Giờ nó mới có cơ hội để ý mấy cô phục vụ trong phòng, ai ai cũng đẹp, ai ai cũng xinh. Thật sự thì nó chưa bao giờ tưởng tượng được rằng mấy cô gái làm trong nhà hàng như thế này lại xinh đến như thế. Bởi nó từng đi ăn mấy quán ăn gia đình thì toàn là cá sấu phục vụ ko àh. Được 1 em chân dài đến kế bên phát cho nó cái chén với cái tẩy rồi đổ lon ken vào xùi cả bọt. Nó thì chỉ biết giả bộ hiền lành đứng nhìn, rồi kéo em nó xuống nói nhỏ

- Chút nữa thấy anh uống đến lon thứ 3 thì làm ơn mang dùm anh ly chanh đá vắt nhìu nhìu chanh nha!

Em nó cười 1 cách hồn nhiên để lộ cái răng khểnh trông rất đáng yêu. Mi mắt dài cong veo với mái tóc vàng cam xỏa xuống ngang lưng nhìn trông rất cá tính. Chắc là em nó đang học đại học vô đây đi làm kím tiền thêm. Nó thì ko có ý gì nhưng mấy ông kia liền quay ra cười chọc nó ngay.

- Cái thằng này vậy mà nó lanh hơn ông Hùng, chưa gì hết mà đã biết chọc con gái người ta cười rồi! (Ông này hình như là ông xăng dầu)

- Thì nó con tui mà (Ba nó mạnh miệng khoe rồi cả 4 ông ùa ra cười)

Nó chỉ biết im lặng rụt rè giả bộ ko biết gì thôi. Rồi lại cái tục như thường lệ, lại phải trả lời mấy câu hỏi của mấy ông này đặt ra như là nó đang học ở đâu, lớp mấy, bên đó ra sao. Vừa nói vừa uống thì chẳng mấy chốc cái mặt nó đã đỏ ngầu, tội cái nó thừa hưởng nhóm máu O từ mẹ trong khi ông già máu B thì nhậu thần sầu, sao ngay từ đầu nó ko dc máu B giống ông già thì bây giờ đâu phải khổ sở như vầy. Mặc cho mấy ông kìa lo bàn chuyện đại sự gì đó nó chẳng quan tâm, nó dáo dác nhìn xung quanh căng phòng rồi thỉnh thoảng lén nhìn mấy cô phục vụ xinh đẹp kia nữa. Lâu lâu nó lại bắt gặp các cô ấy đang nhìn lại nó rồi cười mỉm giống như đang tấn công nó vậy. Mà mấy em ấy đẹp quá, có bị tấn công thì chắc nó cũng phải giương cờ trắng đầu hàng sớm thôi.

Nhậu một hồi thì mấy ổng lại muốn đi tăng 2. Ông ba nó thì lại rủ mấy ổng đi quán karaoke ở quận 1 hôm bữa. Thế là mấy ông này nghe của lạ cũng gậc đầu lia lại đồng ý. Ông già nó quay ra nói nhỏ rằng gọi về cho mẹ nó xin phép cho ổng với nó đi tới tối về ko thì bả lại cằng nhằng. Nó cũng chỉ biết nghe lời mà gật đầu đồng ý, cứu ổng chầu này vậy. Mấy ổng lo tính tiền thì nó xin phép bước ra ngoài chỗ yên ắn hơn để gọi điện.

- Mẹ hả!

- Uh sao con?

- Con đi nhậu với ba rồi, mẹ ăn cơm trc đi nha, con sẽ cố gắng kéo ổng về sớm.

- Uhm, đừng cho ổng uống nhìu quá nha con, ổng bịnh nhìu lắm đó

- Ok mẹ!

Nó cúp máy rồi thở phào vì nó ghét phải nói dối mẹ nó. Chuẩn bị bước vào phòng thì đã thấy mấy ổng đi ra, nó cũng lước bước đi theo sau cho tới khi mấy ổng leo lên chiếc Mercedes 7 chỗ còn nó thì xin phép dc chạy chiếc xe máy theo sau mặc cho sự phản đối của mấy ổng vì sợ nó đã xỉn. Mặt thì đỏ thật nhưng vẫn tỉnh táo nên nó khăng khăn chạy xe máy có gì chốn vẫn dễ hơn. Dưới cái bầu trời tối và ánh đèn điện vàng, cái khung cảnh này thật quen thuộc, nhớ lại những chuyện đã qua thì dường như nó chưa làm được chuyện gì vui cho những người con gái đó và chính nó cả.

Lại đến quán karaoke hôm nọ, gửi xe xong thì nó đã thấy xe của mấy ông kia đã đến từ khi nào rồi. Bước vào thì có 1 anh quản lí khác đến hỏi nó ngay,

- Dạ anh là con của anh Hùng đúng ko ạ

- Dạ đúng rồi

- Ok vậy anh đi theo em

Nói rồi 1 lần nữa nó vẫn theo bước anh quản lí băng qua nhánh cầu thang nhỏ qua dãy phòng trùng trùng điệp điệp. Bước vào căn phòng anh kia chỉ thì đã thấy mấy ổng ngồi hát karaoke um sùm bên tay là các cô đào xinh đẹp. Ko biết quán mới tuyển lại hay là vì đẳng cấp của khách lần này khác mà các cô đào nhìn mướt ra hẳng, nhưng dù sao thì vẫn ko phải là đẹp theo kiểu của nó. Ngồi xuống 1 chút thì cô gái hôm nọ lại bước vào qua cánh cửa gỗ mung đó. Cô gái xinh đẹp mà hôm bữa nó dc ngồi chung, ko biết lần này ai gọi qua cho nó nhỉ. Mấy ông kia lại trầm trồ chọc ghẹo nó

- Trời ơi thằng này sao lúc nào cũng lấy hàng ngon ko vậy ta.

Vừa dứt câu thì ổng bị cô đào kế bên vô vai rồi ghen tuông đủ điều. Nó thì chỉ im lặng cười cười chẳng nói gì. Đưa ly bia lên uống thì mới sặc sụ sụ, do tiếng karaoke lớn lên mấy ông kia ko để ý nó sặc. Con nhỏ kế bên giờ mới thấy nó vậy, tỏ vẻ quan tâm quay ra vuốt vuốt vỗ vỗ lưng nó. Vừa vỗ lưng mặc nhỏ lại đơ ra vì chẳng biết vì sao nó lại bị như vậy. Đưa tấm khăn giấy lên lau miệng rồi lau cái mặt đỏ bừng bừng nước mắt nước mũi lẫn lộn. Nó nhìn nhỏ rồi thì thầm vào tai nhỏ dưới cái nền nhạc lớn inh ỏi.

- Cảm ơn nha, em tên gì vậy?

- Thảo

- Vẫn còn đang đi học àh?

- Dạ

- Đại học gì thế?

- Dạ em đi học nghề thôi!

Bỗng trong cái khoảng khắc đó nó cũng hơi thán phục nhỏ, vừa đi học nhưng lại lỡ vướng thân vô cái nghề này.

- Em rãnh ko?

- Chi vậy anh?

- Em đi với anh chút nha!

- Không được anh ơi, em ko phải...

- Ai mà ko biết em ko phải, anh có rủ em vào khách sạn đâu, anh muốn ra ngoài hỏi em tí chuyện dc ko

- Dạ nhưng em phải xin phép chị quản lí đã.

- Quản lí là ai?

- Cái người ngồi kế ba anh đó.

Bây giờ nó mới chợt ngộ nhận ra người đàn bà trung 40 đó chính là quản lí chính của quán này. Cái lí do khiến nó sặc cả bia là khi nó nhìn thấy ba nó vẫn ngồi chung với người đàn bà đó, người đàn bà mà hôm trc ổng ngồi chung 1 lần. 2 người cứ âu yếm nhau như 1 cặp tình nhân khiến nó chướng cả mắt.

- Uhm em xin đi, thảo nào bả cũng sẽ cho thôi!

Nó rồi cô bé ấy khẽ lặng lẽ bước qua chỗ người đàn bà ấy, 2 người nói chuyện với nhau một hồi thì nó thấy ba nó cười nhìn nó. Nó cũng chẳng muốn nhìn ổng nữa nên quay đi ra chỗ khác, nhỏ nói chuyện xong với bả thì quay ra nhìn nó gật đầu. Nó vội đi ra trước không quên quay lại chào mấy ông khách rằng nó xin phép ra về trc có việc bận. Do mấy ổng cũng xỉn, đa phần là vì nó cũng còn nhỏ nên mấy ổng ko có chấp vấn gì nó.

Nó nắm tay nhỏ kéo đi xuống lấy xe rồi phóng đến 1 quán nước gần gần đó đối diện. Vẫn còn mặc chiếc đầm màu đen ngắn, nhìn nhỏ cứ như chuẩn bị đi tiệc vậy. Đi với nhỏ nó cũng thấy vui vui vì dc mấy ông chạy xe khác nhìn nó với vẻ thèm thuồng và thán phục. Nó vội ngồi xuống cái bàn rồi kiu 1 ly trà chanh để giải rượu trong khi nhỏ thì uống 1 ly sinh tố dâu. Giờ ra trời sáng mới thấy dc nhỏ xinh xắn hơn hẳn, vẻ mặt mộc mạc thật đáng yêu nhưng phải thú nhận thì nó ko muốn dính dáng với bất kì người con gái nào nữa. Lí do nó kéo nhỏ ra đây là vì nó muốn hỏi nhỏ thêm về người đàn bà đó thôi.

Lúc dạo đầu nhỏ cũng chẳng nói gì với nó nhiều cho tới khi nó tiết lộ cho nhỏ biết rằng có thể ba của nó đang ngoại tình với người đàn bà đó. Ánh mắt của nhỏ thay đổi hẳng, lẫn cách suy nghĩ và nhìn nhận về vấn đề. Nhỏ thật tâm kể cho nó hết về người đàn bà đó, cũng như số dt và lí lịch của bà ta. Ngồi một chút với nhỏ thì nó chợt thấy mấy ông khách khi nảy đi ra, 3 ông leo lên chiếc Mercedes phóng đi trong khi ba nó đi ra sau tay đang vòng qua eo người phụ nữ khi nảy. 2 người quơ tay kêu một chiếc taxi vinasun, vừa lúc đó thì nó cũng ko muốn phí mất thời gian liền để tờ 50k lên bàn rồi vội kéo tay nhỏ ra xe.

Nó lao thẳng xe ra đường vội đuổi theo chiếc xe taxi đó, Đến một con hẻm đường Nơ Trang Long Quận Bình Thạnh thì chiếc xe kia bắt đầu chậm lại. Ông già nó bước ra khỏi xe cùng với người phụ nữ đó, vốc dáng lùn lùn mập mập của bả trông thấy ghét, so với mẹ nó thì cũng éo bằng một góc. Nhỏ ngồi sau nó để 2 tay lên vai nó chẳng nói gì, chỉ im lặng vì chắc nhỏ biết nó cũng buồn khi chứng kiến thấy cảnh này. Ông già nó ôm hôn người phụ nữ đó rồi chào tạm biệt bà ta ra về. Chiếc xe taxi cũng từ từ lăng bánh đi về hướng nhà nó. Dòng nước mắt nhẹ nhàng chảy trên má nó, ko ngờ nó dễ khóc thật, mới chút xíu mà đã rơi lệ. Nhỏ đưa tay quẹt nước mắt nó khiến nó giậc mình.

- Em đói ko?

- Dạ đói!

Chẳng trả lời nó chở nhỏ 1 mạch đến 1 quán hủ tiếu mì, kêu 2 tô hủ tiếu mì hoánh thánh rồi 2 đứa ăn sột soạt như hạm. Nó cũng đói rả rời, bị bia rượu quýnh tới tấp từ chiều tới giờ ko có gì vô bụng. Tè hai ba quận là sạch sành sanh cái bụng rồi. Giờ nó mới có cơ hội nhìn kĩ nhỏ hơn, bỗng nhiên nó lại muốn có 1 người bạn như nhỏ, nó cảm thấy nhỏ sống rất giản dị và thật lòng chẳng giống như những người con gái trc đây nó từng gặp... Nó chưa bao giờ nghĩ rằng nó thể làm bạn với 1 cô gái bán bia ôm cả
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 34


- Nhà em ở đâu vậy?

- Dạ ở Phạm Ngũ Lão áh anh

- quận 1 hả?

- Dạ ko ở Gò vấp áh

- ủa vậy cũng gần nhà anh

- nhà anh đâu?

- Quận 12

- Từ nhà anh ra nhà em bao lâu?

- Hmmm chắc cỡ 20 phút

- Hahaha! Chữ gần của anh ngộ quá ha!

Giọng cười của cô bé đó thật hồn nhiên trong khi nó thì đực mặt ra không hiểu vì sao cô bé cười. Ăn xong thì nó tính tiền, đứng dậy nó đi ra xe còn cô bé kia thì lặng lẽ đi theo sau nó. Nó kéo cái nón bảo hiểm trên móc ra rồi quay ra đưa cho nhỏ. Nhỏ gắn cái móc lại rồi nhẹ nhàng leo lên ngồi sau lưng nó. Nó chở nhỏ về trong 1 niềm vui lạ thường, 1 niềm vui của sự nhẹ nhỏm, trong sáng và mãn nguyện. 2 đứa vừa đi vừa nói chuyện rôm rả rầm vang trên còn đường tối khiến ai ai chạy xe cũng quay ra nhìn.

Về đến căn trọ nhỏ trong hẻm ở trên đường Phạm Ngũ Lão. Cô bé bước xuống 1 cách cẩn thận trong chiếc váy màu đen quyến rũ.

- Anh chạy xe cẩn thận nha!

- Uhm! Cho anh xin số dt nha, có gì rãnh mình lại đi uống nước!

- Okê!

Nó rồi cô bé ấy đọc số dt cho nó, vén tóc qua 1 bên tai, mái tóc vàng nhung huyền. Rồi cô bé ấy vẫy tay nó bước vào nhà đóng chiếc cổng lại. Nó thì chỉ biết nhìn chiếc dt với số của cô bé rồi cười mỉm, từ từ lăn bánh đi trong mừng rỡ. Chỉ chạy dc 1 đoạn thì nó lại sực nhớ lại chuyện hồi chiều của ba nó, nó ước gì nó có thể quên hết những chuyện buồn chỉ trong 1 giây thôi, không hiểu tại sao mà bao nhiu chuyện buồn cứ ập đến với nó tới tấp như vậy.

Về đến nha thì nó đã thấy ông ba nó ngủ ngáy ở trong phòng, gặp bà mẹ trong chiếc đầm ngủ đi nhẹ nhàng ra nhìn nó, nó chào mẹ rồi nhanh chóng xin phép về phòng ngủ để nó có thể tránh đi những câu hỏi mà bà mẹ có thể đặt ra cho nó, và đồng thời tránh để những cảm xúc trong lòng nó bây giờ tuôn trào trước mặt mẹ. Thật sự thì trong gia đình lúc này ko có ai hiểu dc tâm trạng của nó, cũng ko có ai có tâm trạng này, 1 sự thật vọng và chán nản với cuộc sống…

Trc sự đổ vỡ của tình yêu mà do chính mình gây ra, trc sự sụp đổ thầm lặng của gia đình mà ko thể giúp dc gì, nó tự trách mình vô dụng và ngu ngốc. Nằm trên chiếc giường chấp tay lên tráng suy nghĩ mà nước mắt cứ mãi tuôn trào.

- Ba hả?

- Ờh sao con?

- Mấy giờ ba nghỉ trưa?

- 12 giờ. Chi vậy?

- 12 giờ ba chạy ra quán café country house trên đường Nguyễn Văn Trị ăn cơm với con nha.

- Rồi!

Lúc tỉnh dậy thì đã 10 giờ sáng rồi. Nó vội gọi cho ông già nó mong rằng nó và ông già có thể giải quyết chuyện này 1 cách êm xui. Nhảy vô nhà tắm làm vệ sinh cá nhân rồi diện lên bộ cánh lịch lãm như hằng ngày. Nó bắt đầu chạy ra quán café country house dưới cái nắng trời gay gắt trc để đợi ông gia nó. Vô quán lựa 1 cái bàn trên tầng 2 nơi mà ít có người ngồi xung quanh, nó kiu 1 ly café sữa đá rồi thở phào trong dưới cái nóng oi bức của buổi trưa Sài gòn.

12h30 thì ông già nó đến, vẻ mặt ông già nó cũng hơi ngạc nhiên vì chưa bao giờ nó hẹn ổng đi ăn hay uống café riêng như thế này cả. Thật sự là chưa bao giờ, ổng ngồi xuống rồi kiu 1 ly café đen ít đường. Cũng không gọi món ăn gì hết, nó bắt đầu vào thẳng vấn đề. Nó bắt đầu đặt ra hàng loạt các câu hỏi về người đàn ba hôm qua nó gặp, càng hỏi thì ông già nó càng chối. Cho đến khi vô tình ổng lỡ miệng nhận định rằng ổng và ba ta đã có quan hệ với nhau trong 1 khoảng thời gian trc đó. Nó buồn vô cùng, tim nó gần như tan vỡ trc sự thật trớ trêu như thế.

Mặt nó bắt đầu đỏ bừng bừng, nó lại bắt đầu khuyên nhủ ổng rằng ổng nên bỏ bà ta và yêu thương mẹ hơn. Không có vẻ thuyết phục, ổng lại diện lí do rằng bà ta hiểu ổng trong công việc còn mẹ nó thì không. Ổng còn cho rằng nó quá nhỏ để hiểu những chuyện ổng đang làm. Giòng nước mắt vì ức chế trên đôi mắt nó bắt đầu chảy ra trên gò má. Miệng nó méo lại, nó cắn môi để ko phát ra thành tiếng. Nó đứng dậy bước đi bỏ lại ly cà phê sữa đá giờ đã tan thành nước. Nó không muốn nhìn thấy mặt ổng nữa.

Ổng thì vẫn ngồi đó nhìn về một nơi xa xăm như đang hồi tưởng về chuyện gì đó. Đi đến bàn tiếp tân, nó móc chiếc bóp ra rồi trả tiền cho cái bàn nó và ổng cùng ngồi. Nó đi một cách vội vã ra bãi đậu xe lấy chiếc xe chạy đi mất mong rằng không gặp lại ổng nửa. Vừa đi và nước mắt vẫn chảy, nổ máy xe rồi phóng 1 cái vèo ra ngoài con đường nhựa trống vắn dưới cái nắng gay gắt, cố gắng ko ngoảnh đầu lại.

- Tuấn hả?

- Uh, dm mấy bữa nay trốn ở đâu sao kím m` chẳng dc.

- Thì ở nhà chứ đâu ba, m` đang ở đâu vậy.

- Đang ở chợ An Đông coi xạp cho bà già, bả đi thăm người thân trong bệnh viện rồi…

- Ái đu, công tử du học mà hôm nay cũng đi coi xạp nữa hả? Phải m` ko vậy!

- T đá chết m. bây giờ, ngồi đây sáng giờ chán thấy bỏ mợ ra nè

- Uh ngồi đó đi, t chạy ra liền!

- Ế sẵn ghé mua dùm t hộp cơm với ly trà sữa luôn, cảm ơn nha bạn hiền!

Nói rồi thằng Tuấn cúp máy, mợ nó cái thằng mới có mấy tuần ko gặp là lại dở trò sai vặt nó nữa. Giờ cũng chẳng muốn về nhà, cũng ko có tâm trạng chơi net, nó lại muốn có những đứa bạn thân thiết xung quanh để giải tỏa nỗi buồn. Nhiều khi nó cứ sống lủi thủi 1 mình trong quán net hoặc gái gú suốt ngày, nó quên mất đi cái sự vui vẻ tột cùng khi đi ăn nhậu cùng mấy đứa bạn.

Nó chạy ra đến quán cơm tấm cali rồi mua 2 phần cơm tấm to trảng, ghé -18 rồi mua thêm 2 ly trà sữa mật ong với trân châu. Chạy 1 mạch lả mồ hôi mới đến dc chợ An Đông. Gửi xe rồi xách bịch cơm lon ton đi vô kím cái xạp bán quần áo cho nữ mà thằng Tuấn diễn tả cho nó. Lâu rồi không vào đây công nhận cũng có nhìu em xinh thật. Buồn chuyện gia đình thật nhưng cái bản tính nhìn gái của 1 thằng con trai vẫn ko bao giờ xa rời con người nó.

Nó dừng lại trước 1 cái xạp bán quần áo cho nữ khá lớn với các ánh đèn trắng chói lọi, tiệm nhìn cũng rất sang trọng. Khẽ nhìn vô thì thấy thằng quỷ Tuấn đang ngồi trên cái ghế lùn mặc cái quần đùi caro lộ 2 đôi chân lông như khỉ bắt ngang đùi thản nhiên rồi cắt móng giò.

- Tao mà chụp lại cảnh này post facebook dìm hàng thì mày chỉ có nước ế con trai ạ!

Thằng Tuấn giậc mình quay ra thấy nó, miệng nở 1 nụ cười nham hiểm. Đứng dậy phủi phủi cái quần đùi rồi xỏ đôi dép tổ ong vô nhìn y như 1 thằng thợ hồ. Bản tính thằng này giản dị và bình dân mặc dù nhà thì giàu nứt dách, ba nó thì kinh doanh bất động sản trong khi má thì qua trung quốc với hongkong đem hàng về chợ An Đông này bán.

- Anh đẹp trai muốn mua gì? Quần xì áo vú em có đủ!

- Thoy dm kinh quá ăn cơm nè t đói rụng rúng rồi!

Nói rồi nó móc 2 phần cơm ra khỏi cái bọc rồi 2 đứa ngồi ăn ngon lành, cắn trái ớt, vừa nhai nhốp nháp, thằng Tuấn lại quay ra hỏi nó là tại sao bất thình lình nó lại gọi như vậy. Rồi câu chuyện lại bắt đầu, nó kể hết những chuyện buồn cho thằng Tuấn nghe đặc biệt là về ông già nó. Vô tình, khi tâm sự với thằng Tuấn nó cũng biết là ông già thằng Tuấn cũng ngoại tình, khiến cho nó cảm thấy đỡ hơn 1 chút nào đó. Vì ít nhất không chỉ riêng mình ba nó là ngoại tình như vậy. Ăn xong 2 hộp cơm, 2 đứa cầm 2 ly trà sữa lên hút rột rột 2 hơi là hết nước lẫn trân châu. Thở phào vì no, 2 đứa lại ngồi nói dóc rồi kể chuyện minh thiên trên trời dưới đất, rồi thỉnh thoảng còn chọc ghẹo mấy em nữ xinh xinh đi mua sắm ngang qua tiệm.

Ngồi một chút thì má thằng Tuấn về, nhìn bả trông thật giản dị và bình dân. Mặc dù là dân có tiền nhưng khi nhìn sơ qua vẻ bề ngoài thì bà ấy chẳng toát lên 1 vẻ ta đây chút nào hết. Nó cũng chẳng ngạc nhiên nếu ba thằng Tuấn ngoại tình vì thật lòng mà nói thì bà ấy ko dc đẹp mỹ mìu nên chuyện ông già thằng Tuấn ngoại tình cũng là chuyện thường tình.

- Mẹ mới về hả mẹ? (thằng Tuấn quay ra nhìn mẹ nó)

- Con chào bác! (nó thì cũng gật đầu chào 1 cách lịch sự)

- Uh chào con, con là bạn của Tuấn hả?

- Dạ

- Học chung trường bên Mỹ hả con?

- Dạ!

Công nhận 1 điều thì bà già thằng Tuấn cũng lịch sự và bình dân nên rất dễ gần. Nó và bác ấy nói chuyện nghe có vẻ rất hợp ý nhau trong khi thằng Tuấn thì ngồi bấm điện tử trên chiếc đt. Bác ấy hỏi nó biết bao nhiu câu hỏi và nó thì cũng rất nhiệt tình trả lời. Tới khoảng 4h thì thằng Tuấn bật đầu dậy, phủi phủi cái đít quần rồi gãi đầu.

- Má giữ xạp nha, con đi chơi áh!

- Uh đi đi con, để xạp đó má giữ!

Thấy bà má của thằng Tuấn nói chuyện mà nó nhớ má của nó vô cùng. Nó cảm thấy thương má gấp bội và lại tự trách thân mình không biết làm sao để giúp má nó trc cái rìa vực của sự nứt mẻ trong hôn nhân. Nó vội chào má thằng Tuấn rồi cũng lon ton đi theo sau nó.

- Về nhà t thay đồ cái rồi t với m` đi chơi!

Nó gật đầu trc quyết định của thằng Tuấn rồi 2 đứa chạy 2 chiếc xe về đến nhà thằng Tuấn ở Tân Bình. Ngôi nhà nằm trong hẻm nhưng lớn và rộng vô cùng. Đậu ở dưới tần trệt là 1 chiếc Lexus LS 2007 và chiếc Toyota Vanza màu trắng, nó cũng ngỡ ngàng trc cái thú chơi xe của ông già thằng Tuấn. Nhìn là biết ông này bản tính đại gia rồi nên gái gú chắc cũng nhìu lắm. Nhà ko có ai nên đợi thằng Tuấn lên lầu thay đồ, trong khi nó ở dưới nhà nghịch phá vòng vòng còn mở tủ lạnh ra lục đồ ăn 1 cách tự nhiên nữa. Thấy bọc socola biết chắc là của thằng Tuấn nên lấy ra xử luôn, khoảng chừng 10 phút thì thằng Tuấn xuống thấy nó đang cầm bọc socola.

- Ớ sao giống của tao vậy?

- Đâu có! T mới mua ở ngoài đầu đường áh!

- Vậy hả?

- Uh!

Chẳng hỏi thêm gì nữa, thằng Tuấn xách chiếc Ps màu đen ra đường. Nó thì cười âm thầm tự hỏi ko biết sao hôm nay nó hiền thế ko biết. Nổ máy xe thì nó với thằng Tuấn mới bắt đầu quyết định đi quýnh bida trên đường Nguyễn Thái Bình giết thời gian. Vào quán bida thì nó mới cảm thấy hơi thất vọng, mấy quán bida ở đây chẳng giống như ở khu gần nhà nó ở trên đường Lê Văn Thọ. Gái xếp bi nhìn bốc lửa đẹp khỏi chê trong khi mấy quán ở đây đa số là dân pro quýnh nên ko có gái gú nhìu. Gặp tụi con trai choi coi như nó thì đúng là chỗ nào ko có gái là chỗ đó chán chết dc.

Khẽ nói nhỏ vào tai thằng Tuấn thì nó lại bàn ra kêu xa quá thôi nên quýnh đại ở đây. Do quýnh nhiều nên bida lỗ là nghề của nó. Thằng Tuấn thua miết chịu ko nổi lại bắt đầu dở trò kiu nó chấp bi nữa. Quýnh lay hoay 1 hồi thì lại gần 6h. Trời đã chập chạng tối, chán rồi nên nó và thằng Tuấn bắt đầu tính tiền ra về. Đói bụng, 2 đứa lại tung tăng đi ăn lẩu kichi kichi ở vincom quận 1 rồi đi quánh bowling. 8 giờ, 2 đứa lại quyết định đi Casbah hút Shisha uống cocktail.

Quán casbah như 1 thế giới ngầm của tuổi trẻ, 1 quán shisha nằm trong hẻm với lối đi chỉ đủ cho 2 người. Bên ngoài thì tỉnh lặng nhưng bước vào trong thì lại như 1 thế giới khác. Nhạc đánh đùng đùng điếc cả tai, trai gái thì tấp nập ra vào. Ai ai cũng diện đồ đẹp như ca sĩ người mẫu. Giờ nó mới biết tụi hot girl với gái xinh nó trốn ở đâu, đa số là đều vô đây tụ tập với bạn bè. Nhìn thì cứ ngỡ hiền nhưng sau khi nhìn qua cái cách tụi nó hút shisha thở phì phèo mới biết rằng đại bàng đội lốp chim sẻ. Nó và thằng Tuấn chọn 1 cái bàn nhỏ ngay gốc, thì 1 em phục vụ trong bộ đồ văn phòng quần tây áo sơ mi đen trong thật quyến rũ đến đưa cho nó 2 cái menu rồi đứng đợi nó gọi nước.

- 2 anh dùng gì ạ?

- Cho anh 1 ly casbah special với 1 bình shisha nhỏ nha em! (Thằng Tuấn thì nhanh miệng order luôn)

- Còn anh dùng gì ạ?

- Cho anh ly nước đi em! (Nó thì vẫn nhìn vòng vòng cái menu không biết nên uống cái gì)

- Nước gì anh?

- Nước uống!

- Hihihi! (Cô gái đó cười rồi đưa tay lên che miệng lại trc câu trả lời của nó)

Nó quay lên nhìn cô bé rồi cũng mỉm cười theo.

- Ở đây có gì đặc biệt không em? (Nó hỏi cô gái ấy)

- Hmmm, ở đây người ta hay gọi casbah special đó anh

- Cái đó thằng này nó uống rồi, anh không thích đụng hàng với nó em!

- Hihih! Vậy thì… (Cô bé lại cười với nó, nó lén nhìn qua thằng Tuấn thì thấy thằng Tuấn liếc nó rồi chửi thầm)

- Thôi em cho anh ly cà phê sữa đá đi!

- Dạ rồi!Cô gái ấy lấy 2 cái menu đó rồi đi mất. Trong khi chờ đợi thì nó và thằng Tuấn nhìn dáo dác xung quánh đánh giá và phân tích từng em gái 1 đang hiện diện ở đây. Trong cái bóng tối mập mờ, thì con nào nhìn cũng đẹp, chẳng biết ai là thật là giả cả. Nhìn qua bên tay phải thì nó thấy 1 cặp tình nhân đang ôm hôn nhau thắm thiết mặc cho lũ bạn đang ở đó với tụi nó, nhìn trước mặt thì thấy 3, 4 thằng con trai tóc bù xù rồi kẻ mắt sơn móng tay đủ thứ y như 1 lũ bệnh. Thấy thì đã rợn người, nhưng vô tình phía xa xa kia bên tay trái của nó, nó thấy 1 cô gái trong chiếc quần short jean ngắn ngủn bó sát người với chiếc áo thun đen dc đóng thùng để lộ bầu ng ực căn tròn quyến rũ. Mái tóc dài đen huyền óng ánh và đôi chân trắng với đôi giầy cao gót đen, mới nhìn thì đã chảy cả nước vãi. Nó quay ra khều định chỉ thằng Tuấn thì không ngờ rằng con nhỏ đó cũng chính là con nhỏ thằng Tuấn đang địa nảy h. 2 đứa đang nhìn say sưa thì bất ngờ 1 cô gái khác đi tới ngồi kế nhỏ đó, đeo cặp mắt kính màu đen với mái tóc ngắn nhìn y như 1 thằng con trai, cái quần jean dài vào chiếc áo sơ mi màu trắng, qua cách ăn mặt thì nó biết chắc nhỏ này có vấn đề. 1 điều khiến nó biết nhỏ đó là con gái mặc cho diện mạo giống như thằng con trai kia là làn da trắng và b* ng*c tuy không lớn nhưng vẫn có thể thấy lộ qua chiếc áo sơ mi trắng kia. Nó và thằng Tuấn vẫn không rời mắt 2 đứa con gái đó, vẫn tò mò, vẫn muốn nhìn con nhỏ đẹp đẹp kia…

Một hồi thì nước và shisha được đem ra, mới vừa đưa ly cafe lên húp 1 ngụm thì… PHỤTTTTTT… hụ hụ hụ… nó sặc vãi cả café ra bàn. May là quán ồn và tối nên ko ai để ý, thằng Tuấn thì bịt miệng cười sằng sặc…

- TRỜI ƠI! DM GÁI ĐẸP ĐÃ HIẾM VÀ CHÚNG NÓ CÒN YÊU NHAU!

Nó la làng với thằng Tuấn trong khi thằng Tuấn chỉ biết bịt miệng cười híp cả mắt đỏ cả mặt. 2 đứa con gái đó đang hôn nhau rồi sờ mó nhau thắm thiết cứ như đang đóng phim vậy, tay của con tomboy thì đưa lên bóp bóp ngực của nhỏ kia trong khi môi thì vẫn ko lìa khỏi nhau. Bây giờ thì dường như không chỉ có 2 đứa nó nhìn về cái bàn đó mà dường như trong quán, những cặp mặt của những bàn khác cũng lén hướng về cái cảnh có 1 không 2 này. WTF

Lượn lờ trong làng khói trắng và thả mình theo dòng nhạc vũ trường. Bao nhiêu chuyện buồn lại ụp về với nó. Nó cảm thấy bất an vô cùng, không biết giờ này mẹ đang làm gì, mẹ đã ngủ chưa. Không biết mẹ có lo hay sốt ruột cho nó không. Nó thì chẳng muốn về nhà, không muốn nhìn lại ông ba nó nữa. Nó muốn thoát khỏi cái gia đình giả tạo đó, ngoại mặt thì lúc nào cũng tỏ ra vui vẻ nhưng trong lòng thì… Nó chẳng biết ba có còn yêu mẹ nó nữa ko, ba từng là người nó kính trọng nhất cho đến khi bây giờ thì ko còn nữa…

Hút gần cạn bình shisha thì đã 10 giờ hơn gần 11h, vẫn chưa muốn về nhà. Nó quay ra hỏi thằng Tuấn liệu hôm nay nó có máu liều dám vào club chơi với nó không. Biết nó buồn nên thằng Tuấn cũng chẳng dám từ chối, thế là 2 thằng quyết định tính tiền rồi hướng thẳng đến Baroco ở đường Nguyễn Văn Trỗi. Mới có kèo uống nước nhỏ ở casbah mà đã đi hết gần 400 xị, không biết nó sẽ nả bao nhiêu đạn ở Club nhưng nó cũng chẳng quan tâm. Miễn là không về nhà là dc, nó lại muốn dùng men rượu để quên đi nỗi đau đầu khó chịu… Nó cũng chẳng muốn gọi về cho bà già vì nó cũng chẳng muốn phải nghe giọng bả lúc này… Trong lòng nó, nỗi lo sợ,… gần 20 năm trời sống không thiếu bóng cha lẫn mẹ, nó thật sự không muốn gia đình tan vỡ vào những lúc như thế này…

Vào club rồi kêu 1 chai Chivas 18 và 1 dĩa trái cây. Đứng ở 1 cái bàn nhỏ, nó chỉ biết cầm ly rượu lên rồi nóc cho hết trong khi thằng Tuấn thì quay cuồng cùng mấy em PG và mấy em rót rượu. Ôm hết nhỏ này rồi hun hết nhỏ kia, thằng tuấn làm đủ trò trong khi nó chỉ lẳng lặng nhờ nhạc và rượu mang nỗi sầu đi mất. Đã 12 giờ đêm, nó thì đã ngà ngà say, nó móc chiếc dt ra thì nhận dc rất nhiều tin nhắn từ mẹ… tin nhắn mới nhất chỉ cách đây 5 phút đồng hồ. Nó cảm thấy bất an vì mẹ nó chẳng bao giờ thức đến giờ này cả.

“Nguyên, con đi đâu sao giờ này chưa về? sao mẹ gọi con không bắt máy!”

“Nguyên àh, con đi đâu rồi? Sao không gọi về cho mẹ? Về với mẹ đi con, đừng có làm mẹ lo!”

“Mẹ thức chờ cửa con, chừng nào con về? Gọi lại cho mẹ đi con!”

Nhìn những dòng tin nhắn của bà mẹ mà nó muốn trào nước mắt. Nó vội cất dt trong túi rồi kéo điếu thuốc từ trong mồm ra dụi tắt trong cái tàn gạt. Nó móc bóp ra 1tr5 rồi nhét vào túi thằng Tuấn.

- Chút m` về sau nha, t về trc, nhà t có chuyện!

- M` chạy xe dc ko?

- Dc, ko sao!

Nói rồi nó vội bỏ đi trong khi thằng Tuấn thì nhìn theo bước nó có vẻ lo lắng. Lấy xe ra, đầu óc bừng bừng nóng hổi và choán váng, cố gắng không té dù cho chao đảo mấy lần. Nó lại chạy qua con đường hôm bữa nó té xe, đưa tay lên vỗ vào má cho tỉnh lại rồi lại cố gắng gượng sức chạy đi tiếp trên còn đường vắng tanh. Về đến nhà, nó gọi điện cho mẹ, giọng nó thều thào, tiếng chuông vừa đổ là mẹ nó bắt máy ngay…

- Mẹ àh, mẹ mở cửa dùm con

Cảnh cổng sắt khổng lồ được mở ra, vào nhà dựng xe thì nó thấy mẹ nó trong chiếc áo ngủ màu trắng đang đứng khoanh tay nhìn nó. Cái mặt say mèm, nó lướt qua mẹ nó rồi khẽ đi vào phòng ngủ. Mẹ nó đóng cửa lại rồi cũng vội chạy theo sau nó. Nó nằm trên giường từ khi nào rồi, cố gắng giả bộ ngủ để mẹ nó ko tra vấn nó nữa. Mặc dù vậy, bà mẹ, với mái tóc bù xù, có lẽ vì trằng trọc không ngủ được, ngồi trên đầu giường cạnh nó, nhìn nó rồi bà bắt đầu hỏi câu hỏi đầu tiên…

- Hôm nay con sao vậy? Giờ này đi chơi mới về? Lại con say mèm nữa….

- ….

- Mẹ hỏi sao con ko trả lời?!

Giọng bà mẹ có vẻ loãng đi, pha với tiếng khóc khúc khích, nó nghe thấy bà mẹ bắt đầu khóc thì nó cũng bắt đầu ch** n**c mắt. Những giọt nước mắt bắt đầu chảy trên gò má của nó. Nó cũng chẳng trả lời gì, càng lúc thì những giọt nước mắt kia bắt đầu chảy nhìu hơn trong khi mắt nó vẫn nhắm. Nó đưa tay gác lên mắt che đôi mắt ướt đẫm của nó… Thì lúc đó nó nghe bà mẹ khóc lớn hơn…

- Con xin lỗi mẹ, con đã nói dối mẹ...

- Về chuyện gì?

- Hôm qua con với ba đi nhậu…

- …. (tiếng bà mẹ vẫn khúc khích)

- Ba ngoại tình,………… hjc hjc

- Mẹ biết…

Nó cũng hơi ngỡ ngàng ngạc nhiên trước sự bình tĩnh của bà mẹ. Lúc này thì cả 2 mẹ con nó đều khóc trong đẫm nước mắt… Chưa bao giờ nó chứng kiến cảnh tượng này cả….

- Sao huc… mẹ không kể huc.. cho con nghe?! (tiếng nất cục vì khóc xen lẫn với những dòng chữ nó phát ra khỏi miệng)

- Mẹ ko muốn con bận tâm rồi xao lãng chuyện học hành!

- Con lớn rồi mẹ còn dấu con gì nữa? (Nước mắt nó bắt đầu chảy nhiều hơn, tiếng khóc của nó lớn hơn)

- Nếu con đã nói vậy, thì để mẹ kể cho con nghe (nó mở mắt ra nhìn thì mặt mẹ nó đỏ chét, đôi mắt nhòa trong nước mắt, gò má bà ước đẫm, nó cảm thấy thương bà vô cùng) Tính tới thời điểm này thì ba con làm ăn thua lỗ và đang nợ ít nhất 20 tỷ. Ổng không có nghe lời mẹ, ổng tin bạn ổng, rồi ổng bị bạn ổng dụ tiền…

- ….. (Nó chẳng nói gì, chỉ biết khóc, khóc vì tức ông già nó, khóc vì nó thương mẹ nó)

- Nhưng không sao đâu, con đừng lo, mẹ vẫn đi làm dc, chỉ cần bán cty ổng là xong rồi, mẹ vẫn có thể lo cho con ăn học… (Nghe mẹ nó nói thế thì nước mắt bắt đầu chảy, trong khi ông già nó thì lúc nào cũng la cà bạn bè với rượu chè thì mẹ nó phải cực khổ đi làm để kím tiền nui nó ăn học bên mỹ)

- Con ngủ đi, đừng khóc nữa con àh, không sao đâu!

Mẹ nó xoa đầu nó, rồi hun nhẹ lên tráng nó, nó vẫn cảm thấy dc những giòng nước mắt của bà rơi xuống trên khuôn mặt nó rồi căn phòng nó bỗng tối đi. Bà đã bước ra ngoài và tắt ánh đèn vàng kia, chỉ còn mình nó trong căn phòng cô đơn… Vẫn tiếng nất cục hức hức… Giọng nước mắt vẫn chảy… rồi tới lúc mệt nhoài…. Nó thiếp đi trong men rượu cay..
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 35


Lại 1 buổi sáng bình thường như mọi buổi sáng khác, vẫn thức dậy, vẫn phải tắm, vẫn phải đánh răng rửa mặt rồi lại phải chỉnh trang 1 bộ độ đẹp chẳng có mục đích gì cả. Nhưng 1 điều khác thường là buổi sáng hôm nay đầu nó nặng nề hơn, đôi mắt sưng tấy, và nỗi buồn lớn hơn gấp bội. Lại xách xe chạy nhông nhông ngoài đường vì nó thật sự chẳng muốn ở căng nhà đó 1 giây phút nào cả, ông bà già vẫn đi làm như mọi ngày nhưng kể từ ngày hôm qua thì ngôi nhà đã bị trùm kín bởi 1 sự giả dối mục nát.

Ngồi ở 1 quán café ven đường cầm ổ bánh mì thịt ăn như bao nhiu người đàn ông khác, nó muốn chà trộn vào cái thế giới của những người làm việc, công nhân, văn phòng và nếm thử mùi vị của tiền đầy mùi mô hôi. Chẳng biết vì sao nó lại làm vậy, nó chỉ biết chắc rằng ngày nào đó con người ta từ giàu cũng có thể thành nghèo, ai cũng có ngày tàn của họ, vậy tại sao bây không tập cho quen để sau này khỏi bỡ ngỡ. Những suy nghĩ cúng quần của nó lúc này là hậu quả của những câu nói mà bà mẹ cho nó biết về số tiền ông ba nó nợ vòng vòng.

Hóa ra cho cùng thì những số tiền mà nó ăn chơi vừa qua cũng chỉ góp phần cho khoảng nợ của ông già. Nếu chẳng có nó thì khoảng nợ chỉ còn khoảng 19 tỷ mấy là cùng. Vừa ngồi suy nghĩ, gặm khúc bánh mì rồi đọc báo thì nó bất thình lình nghĩ ra về việc đi làm thêm. Chẳng biết cái ý tưởng này còn ở đâu ra nữa, nó suy nghĩ thật kĩ lại thì mỗi ngày qua đi nó giết thời gian 1 cách hoan phí. Nó còn chẳng có kế hoạch gì giúp ích cho đời nữa, suốt ngày chỉ ăn rồi chơi trong khi bà già thì nài lưng ra làm việc nuôi nó ăn học.

Thử thì cũng chẳng mất mác gì, nuốt cho hết ổng bánh mì khô khan, húp 1 ngụm càfe rồi lau miệng bằng chiếc khăn giấy. Nó thấy 1 chú bé trong chiếc nón kế đi ngang qua với xấp vé số dày cui trong tay, thế là nó cũng ngoắc thằng nhóc lại để thử vận may của nó đồng thời nó cũng đang suy nghĩ không biết thằng nhok đó sẽ ra sao nếu như dc sinh ra trong 1 gia đình tử tế và đầy đủ về vật chất như nó. Nó lại tự trách bản thân rằng gần 2 chục năm sống trên đời nó còn chẳng kím ra dc 1 đồng, nó cũng chẳng có ích hơn thằng nhok bán vé số đó.

Rút ra 2 tờ vé số Hồ Chí Minh rồi nó móc tờ 20 ngàn đưa cho bé. Thằng nhok chỉ nhìn nó, với 1 cặp mắt hi vọng, nó cũng chẳng biết nữa, cặp mắt của sự thèm muốn cái gì đó, những người bạn cùng lứa, 1 người thầy, mong muốn có 1 bậc cha mẹ khá giả, mong muốn dc đi đầm sen chơi mỗi hè, mong muốn được 3 bữa ăn ngon, mong muốn chủ nhật dc ở nhà coi tv thay vì mỗi ngày phải lội bộ hàng chục cây số chỉ để bán dc 100 tờ vé số. Dòng suy nghĩ vừa tắt thì nó đã thấy thằng bé đi mất với đôi dép lào và bộ đồ cũ kĩ kia, nó dõi theo bóng thằng bé, nhìn cách thằng bé bán vé số, rồi những lúc thằng bé nhận dc những câu trả lời như “Không mua, đi chỗ khác”, rồi nhìn cách ngta xua đuổi thằng bé… Thằng bé đã làm gì để bị như vậy…..

- Ê nhok!

Thằng bé quay lại nhìn nó rồi chạy vội về phía nó xòe ra cọc vé số. Nó chẳng thèm nhìn thằng bé, chỉ móc ra tờ 100 ngàn rồi đưa cho thằng bé kiu thằng bé đi đi nó không lấy số nữa. Nó đuổi thằng bé đi vì nó không muốn nhìn thấy đôi mắt đó. Khi nó nhìn vào thằng bé nó thấy chính bản thân nó, cần sự thương hại và cần dc 1 ai đó quan tâm. Uống hết ly café nó tính tiền rồi trèo lên chiếc xe, móc chiếc điện thoại Nokia 8800 mà bà già mới nhượng lại cho nó hôm trc, nó gọi cho thằng Tuấn…

- Ê Tuấn

- Gì ku?

- Ba má m` có quen ai cần tuyển người ko?

- Chi vậy ba?

- Thì hỏi dùm t đi, t muốn đi làm

- Chài t có nghe lộn không vậy

- Làm ơn giúp t kèo này!

- Uh để t hỏi, có gì tối t gọi

- Uh thanks ku

Nó cúp máy rồi leo lên xe chạy ra quán net ngồi giết thời gian chờ tin của thằng Tuấn. Tối đến nó cũng chẳng muốn về nhà, mới 7h thì mẹ nó đã gọi hỏi thăm nó xem nó có sao không. Nó thì cố gắng giải thích là nó bt chẳng sao cả nhưng đang chơi net nên chắc tối sẽ về. Nó cũng chẳng quên hỏi về ông già, rồi lại nghe dc tin nó chẳng muốn nghe, hôm nay, lại 1 ngày nữa, ổng lại đi nhậu… rồi cứ biện hộ rằng tiếp khách. Nó tức 1 cách khủng khiếp khi nghe bà già nó nói vậy, tức vì ông già nó không bao giờ chịu sữa tính nết của ổng… Đó là lí do nó cũng chẳng muốn gặp ổng, đợi tối ổng về ngủ rồi nó sẽ lết xác về nhà sau vậy…. “Đúng là giàu sinh tật”… Nó lắc đầu rồi lại đi combat tiếp đợi tin từ thằng Tuấn…

- “Má t có quen cô bạn làm bên nhà Hàng Nhật ngoài quận 1, má t thấy m` tội nghiệp nên xin dùm m` rồi, dc thì ngày mai đi làm thử đi”

- “M` có nói với má m` là t làm 2 tháng thôi không? T còn về bển học nữa”

- “Dm có sao không”

- “Uh cảm ơn m`, nhắn t cái địa chỉ với sdt bà chủ, có gì mai t đi”

- “Uh, chút t nhắn qua, ba má m` sao rồi?

- “T chẳng biết nữa, t cũng chả quan tâm…”

- “Uh, thôi cố đi, mai đi làm mặc đồ đen nha, áo sơ mi càng tốt, ở đó có nhiều em đẹp lắm nên ăn mặc cho đàn hoàng”

- “Rồi rồi biết rồi, m` lúc nào cũng chỉ có gái với gú!”

- Hahaha

Cuối cùng thì nó cũng có việc làm. Thật sự thì quen biết nhiều như nó kím 1 công việc cũng không phải chuyện khó nhưng nó muốn có một công việc đòi hỏi lẫn trình độ anh văn và giao tiếp với nhiều người, để sau này về Mỹ lại nó vẫn có kinh nghiệm để học ngành quản lí khách sạn như mong muốn. Nhìn qua đồng hồ thì cũng đã 9 giờ hơn, bây giờ chắc cũng nên lết cái xác về nhà rồi. Nó đứng dậy thì ê cả mông, lật đật ra tính tiền thì lên tới 30 ngàn tiền net, giật cả mình vì không nghĩ rằng nó đã cắm rễ ở đây lâu vậy.

Móc tiền ra trả rồi xách chiếc xe chạy lon ton trên con đường Thống Nhất về nhà ở Quốc Lộ 1A. Con đường trống trải cực kì, nghĩ là giờ này chẳng có công an nên nó ngoạn ngục chạy thẳng lên đường Tô Ngọc Vân rồi chạy ngược chiều trên đường quốc lộ 1A, làm vậy thì nó sẽ về nhà nhanh hơn cả 5 phút đồng hồ. Trời tối xầm, dưới ánh đèn vàng và những ngọn gió vi vu khẽ lướt qua chiếc nó bảo hiểm và mái tóc mát rượt tạo thành những âm thanh du dương nghe sướng cả tai. Những chiếc xe container hàng chục tấn lao như điên rầm rầm rầm nghe mà ớn lạnh. Bất ngờ nó thấy có 1 ông đằng trc chạy chiếc xe superdream cũng đi ngược chiều với nó, lại chắc chắn rằng có ông này chạy chung nên thể nào cũng ko có công an. Lâu rồi không đi ngược chiều như vậy lấy sướng thật, lâu lâu cứ thót cả tim, trong người thì chẳng có giấy tờ xe, chẳng có bằng lái chỉ dc cái bằng lòng của ông ba già.

Ơ cái đệt, tự nhiên chạy sao thắng lại vậy ông nội, chài chài còn tính quay đầu lại nữa hả. “Quétttttt” thoy rồi lượm ơi, chết con mợ tui rồi. NGhe tiếng còi nó biết ngay là có chiện, 1 anh ốc bưu vàng và 1 anh cảnh sát cơ động ngồi đằng sau leo xuống xe lập giấy tờ với chiếc xe dream đằng trc trong khi nó thì đổ mồ hôi hột đợi tới lượt mình. Trong bụng thì nó chẳng muốn gọi ông ba ra giúp tí nào, còn bà mẹ thì chắc ngủ rồi, với bả đang buồn nữa nó cũng chẳng muốn làm phiền bả. Kiểu này là toi cái mạng quèn này rồi…

- Đi đâu em trai?

- Dạ nhà e ở con hẻm phía trước đó anh.

- Hẻm 1DL hả? (Anh cảnh sát giao thông cỡ tuổi 30 hỏi nó)

- Dạ đúng rồi.

- Trong nhà biệt thự đúng ko?

- ……. (Thật sự thì nó hơi ngập ngừng trc câu hỏi có ông cảnh sát này, nó e dè trả lời)…. Dạ đúng rồi…

- E là gì của chị Mai?

- Chị Mai chị họ em

- Thôi e về đi, lần sau đừng chạy ngược chiều nữa nha

- Dạ cảm ơn anh

Cái dm, có cho tiền em cũng éo dám chạy nữa nên anh khỏi nhắc. Sợ đổ mồ hôi hột, nó chuẩn bị quành đầu xe lại để đi con đường khác thì cái anh công anh đó lại kiu nó lại

- Em đi đâu vậy?

- Dạ về nhà?

- Nhà em đằng kia mà?

- Ngược chiều mà anh?

- Chạy đại đi, gần tới rồi không sao đâu!

Anh công an cười với nó còn anh cảnh sánh cơ động thì nhìn non trẹt chỉ biết đứng nhìn. Hôm nay là cái ngày quỷ gì vậy trời sao mà hên dữ vậy. Thế là nó gật đầu chào anh công an lạ quắc kia rồi phóng vèo về nhà. Về đến nhà thì cô giúp việc mở cửa cho nó vào. Nó chạy lật đật lên phòng chị Mai, bà chị họ ở dưới quê lên ở chung nhà với nó rồi làm việc trong cty của mẹ nó. Vô phòng chị Mai thì thấy bà mẹ đang nằm coi kịch với bà Mai.

- Ủa mẹ chưa ngủ hả?

- Chưa, chắc tối nay mẹ ngủ ở đây

- Sao vậy mẹ?

- Ông nhậu xỉn về ngáy lớn quá mẹ ngủ ko dc…

- Dạ (Nó có vẻ buồn trc sự trả lời của bà mẹ vì giờ đây nó thật sự thấy sự rạng nứt trong tình cảm của bà mẹ và ông ba)

- Àh chị Mai!

- Sao em?

- Chị quen anh công an nào hả? nảy em bị bắt cái ổng thả em!

- Cái gì? Em bị bắt hả? Sao vậy? (Bà Mai hỏi nó mắt thì nhìn nó thò lõ, còn bà mẹ cũng liếc nó)

- Uh thì chạy ngược chiều, cái ổng bắt xong cái ổng thả, ổng hỏi em là gì của chị

- Ờh Ông Hoàng đó, tại chị hay lên phường làm giấy tờ nên ổng gặp ổng làm quen chứ chị có quen biết gì ổng đâu.

Bà mẹ lúc này thì cười chề môi rồi nhìn nó dặn dò

- Sau này mà m` có bị bắt thì kiu hỏi biết anh Hoàng không là ngta thả m` ra, giờ chị Mai m` ghê lắm, quen tới công an nữa.

Bà Mai thì cười sằn sặc trong khi nó thì cũng cười mỉm theo, gãi đầu về phòng mình. Nó cũng chẳng muốn nói với bà mẹ là ngày mai nó sẽ bắt đầu công việc ở cái nhà hàng Nhật mà nó chưa bao giờ đến. Thật sự thì bà mẹ lúc nào cũng xem nó như cục vàng, chẳng cho nó làm việc gì cả, nó thì chẳng muốn ai nghĩ nó là công tử bột cả… Chắc cũng đến lúc nó phải làm cái gì đó để chứng minh bản thân mình…

Ảnh đã được thu nhỏ. Vui lòng nhấn vào đây để xem kích thước thật 720x960.

Happy Birthday Mẹ Yêu 20 tháng 1
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 36


Nó bước xuống xe rồi lấy tấm thẻ giữ xe chú bảo vệ đưa nó, nó gật đầu cảm ơn 1 cách lịch sự rồi đẩy cánh cửa kính bước vào căn nhà hàng nhật nhỏ bé nhưng nhìn rất sang trọng. Bước đến quầy tính tiền, nó thấy 1 cô manager với mái tóc vàng hoe, thân hình nhỏ nhắn và đôi mắt đánh mi đen tuyền. Nhìn cô ấy chắc cũng chạc tuổi 30 hơn, cô ngồi ở quấy tính tiền và đang làm sổ sách gì đó. Nó chỉ đứng ở đó một hồi nhìn dáo dác xung quanh rồi mới mở miệng cất tiếng hỏi.

- Dạ chị cho em hỏi bà chủ hôm nay có ở đây không ạ?

- Em là?

- Dạ em là Nguyên, em đến để thử việc ạ, em được bác Hoa giới thiệu đó chị.

- Àh, chị là Joann, em gọi chị An thôi cũng dc, chị là chủ ở đây. Hôm nay em làm luôn hả? (Nhìn cô ấy thì nó cảm thấy cô ấy không bộc lộ dc phong thái của người chủ thật sự, vì cách nói chuyện và tính tình của cô ấy rất dễ thương, cô ấy luôn tỏ ra một nụ cười thân thiện với nhân viên của mình, điều mà khiến nó cực kì nể phục)

- Dạ, em bắt đầu luôn được không chị?

- Ok, để chị làm xong cái xổ này chút xíu rồi chị chỉ cho em phải làm gì, em ngồi đó đợi chị chút nha!

- Dạ

Nó lịch sự ngồi ở 1 cái bàn gần đó rồi nhìn không khí xung quanh của nhà hàng, đa số những nội thất trong nhà hàng được thiết kế bằng gỗ và những ánh đèn vàng sang trọng. Đội ngũ nhân viên của chị cũng ko dc đông cho lắm, chỉ vẻn vẹn 2 ba người chạy bàn còn lại là ba 4 ông đầu bếp làm việc hùng hục trong bếp chuẩn bị các khâu nguyên liệu. Do buổi sáng nên lượng khác vào ăn ở quán chưa nhiều, nó thì chỉ biết ngồi đó, tay nó chấp lại với nhau ở trên bàn, chân thì rung qua rung lại liên tục vì thật sự nó chưa bao giờ có kinh nghiệm đi làm, ngày đầu tiên cũng khiến nó hơi hoảng sợ.

Khoảng 10 phút sau thì chị An bắt đầu dẫn nó ra phía bếp nơi mà mấy thùng mù tạc và nướng tương dc cất giữ. Cứ mỗi sáng hoặc mỗi ca chiều thì nó phải múc ra tô để chấp cho đầy những lọ trên mỗi bàn mà khách đã dùng gần hết. Rồi chị An chỉ cho nó cách bưng nước cho khách, rồi cách dọn dẹp bàn khi khách đã dùng xong, rồi còn cách đứng cách đi khi tiếp khách nữa. Bao nhiêu thứ mà nó phải học trong ngày đầu tiên, điều mà nó làm tốt hơn tất cả những người phục vụ kia là nụ cười lúc nào cũng nở trên khuôn mặt nó.

Nó xem khách như người nhà của nó vậy, lâu lâu nó còn đùa giỡn với những lượt khác bằng tuổi nó, nó tận tình giúp những người chưa quen với món nhật lần nào, nó cố gắng chỉ cho họ những món ăn ngon nhất của nhà hàng. Rồi thỉnh thoảng có vài vị khách người tây hay nhật vào ăn thì các anh chị phục vụ kia lại gọi nó đến để order vì trình độ tiếng anh hiển nhiên vượt hẳn các anh chị đấy. Chỉ mới ngày đầu tiên mà nó lấy dc lòng của chị Joann. Chiều tối cỡ 6, 7 giờ thì lượt khách đông hơn hẳng. Nó chạy vòng vòng order mệt đến bở hơi tai, lưng thì mỏi chân thì đau nó cứ tưởng là nó không chịu nỗi nữa thì nó lại nghĩ đến bà già nó, niiềm động lực khiến nó vượt lên cả những nỗi đau thể xác đó.

10 giờ thì quán bắt đầu đóng cửa, nó kéo xô nước pha thuốc ra để lau nền sàn gỗ bằng cây lau nhà cũ kĩ. Cẩn thận lau đến từng góc của nhà Hàng trong khi các anh chị khác thì lo lau bàn rồi dọn dẹp mấy cái thùng rác. Chị An thì đang đếm số tiền thu dc và số tiền tip mà khách boa từ sáng đến giờ. 15’ trôi qua thì cái sàn nó lau đã sạch bóng. Nó kéo cái thùng vô nhà bếp đổ rồi dọn dẹp mấy đồ lặt vặt xắp xếp lại cho ngăn nắp. Bước ra khỏi nhà bếp thì thấy mọi người đang tập trung ở bàn tính tiền nhìn nó, mặt ai cũng nghiêm trọng dường như nó đã làm sai điều gì đó.

- Tiền tip của em nè, dc 67 ngàn đó em.

Nó cẩn thận đưa 2 tay nhận số tiền chị An đưa cho nó, trong khi tim thì vẫn đập thình thịch vì nó chẳng biết lí do tại sao ai cũng nhìn nó với cặp mắt hình viên đạn. “clap clap clap” tiếng vỗ tay từ mọi người bỗng vang lên với nụ cười thật tươi trên khuôn mặt họ khiến nó muốn bật ngửa.

- Chúc mừng em chính thức dc nhận làm ở đây nha.

Giờ thì nó mới hiểu ra nảy h nó bị troll, toát mồ hôi, nó cũng cười theo rồi gật đầu cảm ơn chị An. Mấy anh chị nhân viên kia vẫn cười rồi vỗ tay, nó cảm thấy nhẹ nhỏm biết bao. Sau lúc đó thì mọi người giải tán, ai cũng bắt đầu ra về chỉ còn chị An ở lại để kiểm tra quán lần cuối. Bước ra cửa để lấy chiếc xe thì một anh nhân viên chắc lớn hơn nó cỡ 5,6 tuổi gì đó đến và bắt chuyện với nó.

- Anh tên bảo, em tên Nguyên hả?

- Dạ đúng rồi (nó cười rồi đưa tay ra bắt với anh ấy)

- Lần đầu tiên quán dc boa nhìu vậy đó em

- ỦA vậy hả anh

- Uh thường thường thì 2 ngày mới dc nhiu đó mà hôm nay có em vô nên tự nhiên khác

- Hahahha! Chắc tại trùng hợp thôi chứ em đâu có hên đến vậy đâu

- Nhà em cũng khá giả ha, mà sao đi làm chi cho cực vậy

Nó gãi đầu chẳng hiểu sao anh ấy lại nói thế với nó.

- Sao anh nói vậy???

- Thì thấy em còn nhỏ tuổi mà chạy chiếc xe tay ga, gia đình không giàu thì tiền đâu ra mà mua…

Nó giờ mới để ý đến chiếc xe wave cà tàn của anh Bảo. Nó mới nhận ra thật sự nó khác người lắm, các anh chị đều chạy những chiếc xe số giá trị không bằng ¼ giá chiếc xe của nó. Nó cũng thấy hơi hổ thẹn…

- Dạ xe của ba em, tại nhà dạo này cũng khó khăn nên em đi làm để khỏi xin tiền má nữa đó mà

- Hahahah e khiêm tốn quá! Thôi anh về nha

- Dạ chào anh

Anh bảo cười rồi chào nó về trước. Nhìn tướng anh chạy chiếc xe mà cũng khiến cho nó đau lòng. Giờ thì thật sự nó mới tiếp xúc dc với những con người không khá giả nhưng cuộc sống của họ luôn hạnh phúc. Nó chẳng biết nữa, nhìn thấy vẻ mặt của anh Bảo, nó thấy con người đó sống đơn giản biết bao, khác xa với nó, con người sống bằng 1 nụ cười giả dối, miệng thì cười nhưng trong lòng chứa bao nhiu điều ẩn uất.

- Đi đâu giờ này mới về?

Vừa bước lên chiếc cầu thang gỗ thì nó thấy mẹ nó trong bộ đồ ngủ đứng ở phía trc cửa phòng bước ra nhìn nó hỏiNó cũng chẳng biết phải trả lời như thế nào nữa, thật sự nó vẫn chưa nghĩ ra lời giải thích chính đáng để trả lời bà mẹ. Nhìn lại đồng hồ thì đã 11h hơn rồi, nếu ngày nào mà cũng về giờ này thì chỉ có nước ra ngoài ở thôi chứ nói dối bả quài sao dc… Nó đành phải nửa nói dối nửa nói thật với bả…

- Dạ con đi làm thêm!

- Làm thêm cái gì? Ở đâu?

- Thằng Tuấn bạn con có đứa em gái, nó nhờ con dạy kèm anh văn dùm.

- Làm gì mà học trễ vậy?

- Dạ tại em nó phải đi học hè buổi sáng rồi học thêm gì tá lả nên con phải dạy tối

- Kím dc bao nhiu tiền mà con đi làm chi cho cực vậy?

- Dạ thì bạn bè nó cho nhiu cho chứ con đâu có đòi đâu, với con cũng chẳng muốn ngồi ở nhà quài

- Uh, thôi vô tắm rửa rồi ngủ sớm đi, ăn uống gì chưa?

- Dạ con ăn rồi

Nói rồi bà mẹ nó lẵng lặng bước vào phòng. Nó thì phở phào nghẹ nhỏm, nói gì thì nói chứ về trình độ chém gió của nó thì đố ai bằng, nói dối thì càng vô đối. Thật sự thì nó chỉ dấu dc mỗi bà mẹ nó thôi vì quá bận bịu với công việc nên bả cũng có ít thời gian để mắt đến nó. Vô đến trong phòng bé nhỏ của nó, mở chiếc tv rồi bật chiếc máy lạnh lên, nằm dài trên chiếc giường rộng thênh thang chống tay qua 1 bên đầu vừa coi tv vừa móc chiếc bóp da màu đen của nó ra. Kéo ra mấy tờ tiền lẻ mà nó dc boa cho nguyên ngày làm việc hôm nay, với số tiền này thì cũng chẳng bằng 1 gốc của những lần ăn chơi của nó. Nhưng giọt nước mắt chảy trên khuôn mặt nó xuống những tờ tiền nhàu nát, đây là số tiền đầu tiên nó kím dc trong đời…

2 Tuần đầu trôi qua rất suôn sẻ, cứ y như thằng Tuấn nói, đúng là nhìu cô hot girl đến đây ăn thật. Nhìn thôi mà đã thấy sướng con mắt, cứ mỗi lần nào có người đẹp vô là mấy ông kia cứ dành đi order cho bàn đó. Nó mới với lại nó cũng nhỏ hơn mấy ổng nên cũng chẳng thèm dành, nhìn mấy ổng cà choi cà choi mà nó mắc cười. Ông Bảo với ông Khánh, 2 ông mệ gái y chang nhau, nhưng vì hoàng cảnh của mấy ổng hiện nay thì làm sao xứng dc với mấy người kia nên chỉ có tươm tướp dành order vậy thôi. Nghĩ lại thì cũng chẳng ai biết thân phận thật sự của nó, nó cũng chẳng muốn cho ai biết vì đã đi làm thì ai cũng vậy, ai cũng cố gắng để kím dc những đồng tiền kia thôi.

Tối thứ 7, khách đông đến 1 cách bất ngờ, số lượng khác nườm nượp ra ra vào vào khiến ai nấy trong quán phải chạy như điên đi lấy order rồi đem đồ ăn ra cho khách. Nhìu khi nó và mấy ông kia cũng ghi lộn đồ ăn tùm lum nhưng với sự thông cảm của khách nên bà chị An cũng không để ý mà la rày gì. Ngay cả chị An cũng bận bịu, bả cũng phải tính tiền tới lui liên tục không nghỉ. Cỡ 8 giờ thì lượng khách đỡ dần, vẫn sung túc nhưng không còn điên đảo như ban sớm hơn nữa. Ông Bảo thì đang bận order dãy bàn bên phải, ông Khánh thì bận mang đồ ăn ra cho khách, chị My thì đang dẫn 1 lượt khách mới đến 1 bàn ở phía trong. Nó thì cũng hùng hục chạy tới chạy lui vừa order vừa mang đồ ăn ra, chân nó thì cứ thấm thoắt cứ như chạy marathon.

- Nguyên, chút nữa em order bàn số 21 dùm chị nha, cái bàn chị mới dẫn khách vô đó em. (Chị My nhanh nhảu nhờ nó rồi bả lại chạy cái vèo đi ra cửa đón khách khác vào bàn)

- Dạ ok chị (Nó thì cũng nhanh nhẹn nhận lời)

Kéo cuốn xổ màu vàng từ trong túi ra và cây bút bi màu đen, nó chậm rãi bước đến cái bàn phía dãy trong của nhà hàng. “bàn 21, bàn 21, bàn 21” nó vừa đi vừa lẩm bẩm số bàn mà chị My nhờ nó, đến tới cái bàn 21 thì nó thấy 1 cặp trai gái đang ngồi ở đó. Người con trai thì đang xem qua chiếc menu còn người con gái thì đang cầm chiếc Iphone bấm, đứng trc bàn đó, nó dụi đôi mắt mệt mỏi và buồn ngủ của nó trong khi chờ đợi anh kia đang muốn gọi món gì đó.

Quay ra nhìn người con gái, người con gái với mái tóc vàng cam rất quen thuộc, làn da trắng, đôi môi ửng hồng và đôi mắt đen sâu thẳm…

- Àh cho 1 phần sushi combo và 2 tô mì Udon.

Lúc này thì người con gái kia cũng nhìn lại nó, nó thì vội ghi phần order mà vị khách nam kia vừa đọc cho nó…

- Anh chị có dùm thêm gì nữa ko ạ? (nó lại nhìn lên rồi hỏi 1 cách lịch sự)

Lúc này thì nó thấy ánh mắt của người con gái ấy nhìn nó 1 cách ngạc nhiên, 1 cái nhìn bất ngờ…

- Cho thêm 2 ly Pepsi (người khách nam đó lại kiu thêm)

- Dạ (nó gật đầu chào rồi lặng lẽ bước đi về phía bếp)

Tim nó đập thình thịch, đau buốt, tê cứng, đầu óc nó loạn lạc,… mặt nó đỏ bừng bừng, nước mắt nó như muốn tuôn trào như cố gắng nghĩ đến những chuyện vui để ngăn cho nước mắt ko chảy nữa… trong lòng bây giờ nó chỉ ước gì nó có thể nói 1 câu với người con gái đó….

“rất vui dc gặp lại chị, Mai Trâm”
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 37


- Anh Bảo, chút anh phục vụ bàn đó hộ em nhá dc ko?

- Uhm ok em, mà sao vậy?

- Àh tại thằng đó học chung trường cũ với em, em ko ưa nó!

- Uh để đó anh coi dùm cho, vậy em lấy dãy bàn kia hộ anh nhé!

- Ok anh!

Kể từ lúc đó thì nó chẳng bén mãng đến cái bàn mà chị đang ngồi nữa… Nó cố gắng tránh né chị càng nhìu càng tốt. Nó không muốn gặp chị vì nó xấu hổ, nó chẳng bao giờ là thằng bạn trai tốt, nó chẳng bao giờ suy nghĩ cho chị, nó chưa bao giờ thực hiện dc những lời mà nó hứa và nó cũng chẳng muốn nhìn thấy chị trong hoàn cảnh này. Ngay cả mẹ nó còn không biết nó đi làm, từ nhỏ đến giờ, lúc nào ba mẹ nó cũng đưa những suy nghĩ lớn lao vô đầu nó như con sinh ra lớn lên để làm ông chủ chứ không phải làm nhân viên, đó là lí do con dc đi du học. Và những suy nghĩ đó cũng gắng bó với nó như cá với nước. Khi lớn lên, nó có những suy nghĩ chững chạc hơn, mọi thứ lớn lao đều bắt đầu từ những điều nhỏ nhặt đó là lí do nó quyết định đi làm công việc này…

Thời gian buổi tối trôi qua cũng khá nhanh, loay hoay đã 9h rồi, nó thì đang lau dọn mấy cái bàn khách đã rời đi. Đang lau dọn thì nó thấy chị và người con trai kia đi ra tính tiền, nó liền né qua 1 góc để chị ko nhìn thấy nó còn nó thì cứ lén nhìn lấy chị và người con trai ấy. Nó ko trách bản thân nó là nó đã để chị đi nữa, nó không tự hỏi tại sao nó lại để người con gái xinh đẹp đó vụt ra khỏi tay nó, nó ko còn những suy nghĩ đó nữa, vì để chị đi là 1 quyết định đúng đắng. Nó ko xứng đáng để có chị…

Người con trai ấy quay ra nhìn rồi nói chuyện gì đó với chị trong khi chị cứ cười mỉm trông có vẻ rất vui. Thỉnh thoảng chị lại nhìn xung quanh có vẻ như đang tìm kím nó, 1 lúc sau thì người con trai ấy cùng chị bước ra ngoài cửa. Nó cũng lặng lẽ bước ra khỏi chỗ trốn nhìn theo bước chị đi cùng người con trai ấy rồi khẽ leo lên chiếc BMW X5 màu đen bóng loáng, nhẹ lăng bánh đi theo cái nhìn trong luyến tiết. 10 giờ thì quán đóng cửa, nó đang lúi cúi lấy cái nón bảo hiểm đội lên thì anh bảo dắt chiếc xe ra đứng kế nó.

- Cái thằng em không ưa tip hậu lắm đó! Haha

- Sao anh biết?

- Thì lúc anh dọn bàn anh thấy tờ 50k, đúng là đại gia có khác!

- Àh, ko phải nó đâu…

- Là sao em?

- Àh không có gì, hèn chi em thấy tiền tip hôm nay cũng nhìu ghê!

- Uh, àh giờ em có bận gì ko?

- Dạ ko anh, sao vậy?

- Đi nhậu với tụi anh cho vui!

Nó cũng hơi lúng túng không biết có nên nhận lời hay không vì giờ này ko về thì bà mẹ lại lo lắng ở nhà. Lưỡng lự 1 hồi nó gật đầu đồng ý, lâu rồi ko nhậu, hôm nay muốn thử xem tửu lượng của nó thế nào. Vả lại đã vài tuần ko đi chơi, hôm nay quýnh 1 trận sáp lá cà cho quên đời. Nó móc chiếc dt ra rồi nhắn tin cho mẹ nó trong khi đợi ông Khánh dắt chiếc xe dream ra rồi đội nón bảo hiểm.

- “Mẹ ơi tối nay con ngủ nhà thằng Tuấn nhé, nhà nó có tiệc nên con ở lại chơi cho vui”

Nhét chiếc dt vào túi quần, nó cùng 2 ổng lao ra con đường vắng tanh. Hịn ga rú âm trời y như đi bão, xe của mấy ổng kiu lớn thật trong khi xe của nó thì êm ru, kéo ga mà chẳng nghe thấy tiếng gì. 2 ông chạy chiếc xe cà tàn mà lạng qua lạng lại y như cái đường của mấy ổng. Giá mà ốc bưu vàng nó ra bất tử là tiêu 1 ngày lương, àh ko 2 ngày chứ hahah! Con đường Nguyễn Thị Minh Khai với Nam Kỳ Khởi Nghĩa buổi tối trống thật, trời gió vi vu mát rượi cả người. Vặn tay ga mà còn thấy sướng, mà cũng chẳng biết mấy bác công an trốn đi đâu mất hết rồi, chắc là cũng đi nhậu như nó thôi.

Mấy ổng dẫn nó ra đến khu đường Bùi Thị Xuân để mua mồi, nó cũng thấy lạ vì tưởng là mấy ổng dẫn nó đến 1 quán nào chứ. Hỏi thì mấy ổng nói về nhà lên sân thượng nhậu mới sướng, nó cũng gật đầu đồng ý, dù sao thì lỡ có bất tỉnh cũng có chỗ để mà an dưỡng chứ ko có lăn lốc như ngoài quán. Xui xui bị mấy thằng bẻ cổ xe túm luôn con ngựa đỏ thì mệt với ông bà già. Ông Bảo thì mua khô mực với khô cái đuối còn ông Khánh thì mua hột vịt lộn với rau râm muối tiêu. Cũng chẳng biết phải mua gì nói hỏi mấy ổng tính uống gì, ông bảo mới vỗ đùi nhớ ra là ở phòng trọ ổng gần hết bia. Dm thế mà cũng tà lanh rũ nhậu, nó cười sằng sặc chọc quê ổng rồi quay đầu xe ghé vô tiệm tạp hóa mua 1 thùng bia heiniken.

- Thằng này sang, má hôm nay gặp toàn đại gia biết vậy hồi chiều ra mua vé số rồi Khánh! (ông bảo quay qua vỗ vai ông khánh cười)

- Uh! Bình thường toàn uống Sài gòn đỏ, hôm nay uống bia ngoại ko biết chịu nỗi với chú Nguyên ko nữa!

Dm tính sát phạt nhau suốt đêm hả mấy ông ngoại nghe nói chuyện gì thấy ghê vậy. Trong đầu suy nghĩ vì có đi nhậu với ông ba mấy lần nên chắc hôm nay cũng ko tới nỗi tệ đến vậy đâu, vả lại thì heiniken nó cũng nặng hơn sài gòn đỏ nhiều cầu mong là sẽ ko quá mất mặt với 2 ông kia. Nó để thùng bia đằng trc rồi bắt đầu chạy sau lưng mấy ổng về nhà ông Bảo. Tối nay coi như xong, ăn hột vịt lộn với uống bia tối sao ngủ đây trời, ông bà có linh thiên thì phù hộ cho con qua khỏi con lương nay.

Đi ngang qua 1 quán nhậu hải sản, nó kiu mấy ông kia dừng xe lại. Mấy ổng quay đầu lại nhìn nó nhăn mặt. Nó thì ngỏ ý muốn vào mua thêm mồi ăn cho đỡ ngáng. Nhìn vẻ mặt ngao ngáng của mấy ổng thì nó cũng hiểu chuyện.

- Nhiêu đây ăn dc rồi Nguyên ơi, m` mà bước vô đó là đi đứt mấy ngày lương đó!

Ông Khánh khuyên nhủ nó, nhìn cái mặt ổng ốm nhách ôm nhôm với cặp mắt kính cận chà bá mà khiến nó mắc cười. Đúng là tội nghiệp mấy ổng thật, đến nổi nhậu 1 đêm mà cũng phải toan tính những chuyện mồi mặt này. Nó nghe loáng thoán thì ông Khánh phải gửi tiền về cho ba mẹ ở dưới quê nên ông cũng phải tiết kiệm, còn ông Bảo thì phải trang trải tiền học phí. Chỉ riêng về nó là mấy ổng ko biết, nó chẳng bao giờ kể cho mấy ổng về thân phận của nó, cũng chẳng cho mấy ổng biết ba mẹ là ai, gia cả ra sao vì nó muốn cách nhìn của mấy ổng về nó như 1 thằng bạn, 1 thằng em cùng level với nhau. Nó không muốn cái nhìn thán phục của mấy ổng về những vật chất mà nó đang có.

- Chầu này cứ để ma mới lo, mấy ma cũ cứ yên tâm coi như là quà ra mắt haha.

Nó gạc chân chống 1 bên lề, bước xuống xe rồi lặng lẽ bước vào quán hải sản trc cái nhìn của mấy ổng.

- Chị cho em 1 phần ốc len xào dừa, 1 phần sò lông xào mỡ hành, rau muống xào tỏi, 2 con cua luộc luôn chị. Chị làm lẹ dùm em nha, thoy bia nó nguội hết.

- Hahah! Có liền em

Nó mỉm cười theo tiếng cười của cô chủ quán, 15’ sau thì đồ ăn dc bỏ bọc đem ra cho nó, tổng cộng chi phí lên tới 3 trăm mấy, cộng với thùng bia hồi nãy nửa. Tính ra thì chầu này cũng đáng tiền, cỡ chừng 6, 7 xị thì bằng 1 tuần lương của nó thôi. Vả lại tiền bà mẹ cho nó mỗi tháng nó xài còn chưa hết, mấy bữa nay toàn đi làm chẳng có dịp đi chơi nên tiền trong túi cứ dày cộm mà ko có dịp bung ra. Cầm mấy bọc đồ ăn nặng trĩu ra xe, nó máng lên xe rồi ra hiệu cho mấy ổng chạy xe nhanh về để ko đồ ăn nó ngụi.

Nhà ông bảo là 1 ngôi nhà nhỏ trong 1 con hẻm trên đường Lê Văn Sỹ, ngôi nhà cấp 4 cũ kĩ với lớp sơn tường tróc ra từng mảng để lộ những mảng rêu đen đóng đầy khắp nơi. Ông bảo mới cách cửa sắt kéo nghe kẹt kẹt, rồi ổng bật ánh đèn trắng lên để cho nó và ông Khánh dắt xe vào. Khoảng trc của ngôi nhà chẳng có gì cả, 1 nơi trống rãi với nền nhà dc lót lớp gạch hoa văn cũ kĩ và đen xần xùi. Bên góc tường là mấy cái bàn nhựa dc chất tầng và những cái ghế gỗ lùn, kèm theo đó là 1 cái bàn nhôm và cái tủ kính nữa.

Quay qua hỏi thì mới biết mẹ ông bảo bán cháo lòng ở đây cho những người trong xóm. Nó nở 1 nụ cười hớn hở vì cháo lòng là 1 trong những món nó thích nhất. Nó còn hứa với ông bảo mai thức sớm để ăn cháo lòng mẹ ổng bán. Ổng với ông khánh thì cười bảo nó muốn ăn bao nhiu cũng dc, coi như ổng góp phần cho cái chầu bia và mồi nó mua hôm nay. Khẽ đi ra phía sau của căn nhà băng qua những giang buồn ngủ mà nó nhìn vô thì thấy những cái mùng dc giăng và cái quạt nhỏ nhỏ quay vòng vòng. Ổng dẫn nó ra ngoài phía bếp để dọn đồ ăn ra dĩa, những cái dĩa sành cũ kĩ mẻ góc, và những ly bia bằng nhựa cứng. Nhìn vào thì nó thật sự thấy cuộc sống của nó và ông Bảo khác xa nhau đến mức nào.

- Trời em mua gì nhiều dữ vậy Nguyên, ăn sao hết?

- Rĩa từ từ cũng hết à anh, em là chiến sĩ diệt mồi mà!

- Hahah uh ăn đi rồi tối nay ngủ trong cầu tiêu

- Anh mua hột vịt lộn là em thấy cái mùi chua lờm rồi anh àh

- Đã thế em còn mua thêm ốc làm gì?

- Lâu lâu xúc ruột cho sạch bụng…

Mấy ổng cười, ông Khánh thì đang trút đồ ăn ra dĩa còn ông Bảo thì đang lấy đá ra từ chiếc tủ lạnh nhỏ xíu nằm ngay góc, cánh cửa trắng bị sét gỉ từng mảng.

- Sao m` ko kiu thằng Trung ra coi nó có ăn hột vịt lộn ko Bảo? (Ông Khánh quay ra hỏi)

- ờh để chút t kêu (ông bảo trả lời)

Nó thì cũng tò mò ko biết ai là Trung. Chắc là đứa em của ông bảo hay gì đó. Nhìn lại đồng hồ thì đã hơn 12h. Ông Khánh với nó đem đồ ăn lên chiếc cầu thang gỗ nhỏ dẫn lên tầng thượng, thật ra chỉ là cái nóc nhà xi măng. Ngồi trên đây nó có thể nhìn thấy con đường Lê Văn Sỹ phía xa xa và xe cộ vẫn đang chạy qua lại dưới ánh đèn điện vàng chói lọi. Ông Khánh thì bắt đầu trải báo ra rồi đặt đồ ăn lên, dưới ánh trăng và những ngọn gió mát rượi thì đây quả là 1 nơi tuyệt vời để ăn nhậu. Dường như nó chưa bao giờ có 1 bữa nhậu như thế này, những lẫn dc đi nhậu nó toàn vô những quán đông đúc hoặc vô quán karaoke với ông già. Khoảng 1 chút sau thì ông Bảo chui lên với mấy cây đèn cầy. Theo sau ổng là 1 thằng nhóc ôm nhách y như ông Khánh độ khoảng 8 9 tuổi gì đó.

- Chào anh Nguyên đi Trung! (Ông Bảo chỉ cho thằng nhok về hướng nó)

- Dạ em chào anh

- Uhm chào em!

Ông bảo cũng tự giới thiệu thằng nhok là em trai nhỏ của ông. Vậy mà nó chưa bao giờ biết.

- Chiều ăn gì vậy? (Ông bảo ngồi xếp bằng trong cái quần cụt màu trắng rồi quay ra nhìn thằng Trung)

- Thì ăn cháo lòng còn dư đó

- Sáng ko bán hết hả?

- Hôm nay thứ 7 đâu ai ra ăn nhìu đâu

- Vú cũng ăn cháo lòng hả?

- Không, vú bệnh rồi, vú ăn cháo trắng!

Vẻ mặt ông bảo xụ xuống. Nó thì không khỏi tò mò, nên cũng mở miệng hỏi về người tên vú, trong đầu thì có thể đoán là mẹ của ông bảo nhưng nó không hiểu tại sao ông bảo và thằng trung lại gọi là vú.

- Vú là mẹ anh hả?

- Uhm!

- Ủa sao anh kiu bằng vú?

- Hồi nhỏ đến giờ anh kiu vậy, cũng chẳng biết sao nữa, riết quen

Nó ngồi kế bên ông Khánh và thằng Trung đối diện ông Bảo, thằng Trung thì có vẻ rụt rè nhìn thì chắc nó đang muốn ăn lắm nhưng do nó và mấy ông lớn vẫn còn đang nói chuyện nên chẳng dám bất lịch sự ăn trước nên chỉ e dè nhìn qua nhìn lại. Nó cầm lấy 1 cái cốc nhỏ, bỏ 1 trứng vịt lộn vô rồi đập cho nứt cái đầu trứng ra đưa cho thằng Trung,

- Dạ em cảm ơn anh!

- Uh ăn đi nhok!

Thằng Trung ko chần chờ gì nữa mà vô trận ngay, nó húp nước từ cái trứng vịt lộn nghe rột rột. Nghe mà thấy thương cho hoàn cảnh nhà ông bảo. Nó lại cầm lấy cái chén nhựa của thằng Trung rồi gắp rau muống, và bẻ cái càng cua để vô cho nó. Thằng nhỏ lại gật đầu cảm ơn nó trong khi 2 tay thì cầm cái ly trứng với cái muỗng liên tục móc rồi đưa vô miệng nhai 1 cách ngon lành. Ông Khánh với ông Bảo thì chỉ nhìn cũng có vẻ hơi ngại ngùng, nó mở lon bia đầu tiên rồi rót vô ly ông Bảo rồi ông Khánh. Lớp bọt đọng trên lớp bia vàng dày cui, nó dở ly bia của nó lên rồi ra hiệu cho mấy ổng cụng.

- Làm cái cho ấm bụng đi mấy quynh!

Nói rồi cả ba đưa mấy ly bia lên nóc ọc ọc. Vừa đặt ly bia xuống là cả ba cùng vào trận. Nó và mấy ổng cùng ăn chả ai nể mặt ai, cháy nhà mới lòi mặt chuột, xỉn rồi thì ai cũng như ai, lo thân mình trc. Nói chung thì đô của mấy ổng mạnh thiệt, nó ói mấy lần qua sân thượng nhà hàng xóm mà vẫn không bằng 1 gốc của mấy ổng. Đúng là tệ thật, mặt nó đỏ chét trong khi mấy ổng thì vẫn tỉnh bơ, uống ken mà cứ như uống nước lả vậy trời. Thằng Trung thì cứ hồn nhiên ăn mặc cho nó và mấy ổng sát phạt nhau. Lâu lâu khát nước, nó lại đưa ly bia của ông Bảo lên nóc 1 hơi rồi nhăn mặt chê đắng.

---------------------------

Kết thúc 1 đêm kinh hoàng, lần đầu tiên nó uống nhiều đến như thế, tỉnh dậy thì nó thấy nó đang nằm chung giường với ông bảo và ông khánh, 2 ông kia thì đang ôm nhau ngáy khò khò. Nó thì mắc tiểu vô cùng mém tè dầm nên cũng phải bật đầu ngồi dậy đi kím toilet. Không biết đêm qua hôm ăn uống sao mà giờ nó lại nằm ở đây nữa. Chắc là 2 ổng khiên nó vô đây. Nó đi ra nhà bếp thì thấy mẹ của ông Bảo đã thức từ khi nào. Nhìn lại đồng hồ thì chỉ mới có 5 giờ sáng.

- Dạ con chào bác!

- Dậy rồi hả con!

- Dạ

Mẹ của ông bảo là 1 người đàn bà có da có thịt nhưng lại rất thấp so với chiều cao của ông bảo. mái tóc muối tiêu và nếp da nhăn sạm đen của bà chứng tỏ bà cũng đã lớn tuổi. Nó để ý thì thấy 2 cái bất đỏ bên 2 vầng thái dương của bác ấy, nó mới sực nhớ ra là bà đang bệnh. Đã bệnh nhưng bà vẫn thức sớm để nấu nồi cháo đem ra bán buổi sáng. Nó lặng lẽ bước vô nhà vệ sinh rồi rửa cái mặt tái mét của nó. Dòng nước lạnh khiến cho nó tỉnh cả người. Từ trong nhà vệ sinh nó vẫn có thể nghe dc mùi cháo thơm ngất ngây mà bà đang nấu. Nó đẩy cánh cửa bước ra và đi về phía nhà trc thì thấy bà đang nêm nồi cháo rất dưới cái bếp củi. Bàn ghế vẫn chưa dc sắp ra, 3 chiếc xe thì vẫn còn dựng ở đó, thế là nó vội chạy ra dắt 3 chiếc xe vào trong bếp rồi nhanh nhảu kéo mớ bán nhựa ra xếp dùm cho bà.

- Con cứ để đó chút bác làm cho

- Dạ đâu có sao đâu bác

Bà ấy cười với nó rồi sẵn miệng hỏi nó có muốn ăn cháo bà nấu ko. Nó thì gật đầu lia lịa rồi vội vàng xếp bàn ghế cho xong để còn dc nếm thử tô cháo của bà.

- Con có mở hàng ko đắt thì bác đừng có giận con nha

- Trời đất ơi, bác bán ko hết thì thằng bảo với thằng trung cũng ăn hết àh

- Hahah, dạ!

Nó bưng tô cháo nóng hổi và đưa cho rồi kéo cái ghế lại ngồi gần sát bên bà, vừa ăn bà vừa kể chuyện về ông bảo cho nó nghe. Bao nhiu câu chuyện dìm hàng rồi tính xấu của ông bảo, chẳng hạn như cái trò tởm lợm của ông, thằng trung đang coi phim hoạt hình thì ổng lại đứng ngay cây quạt đ ịt vô để phá thằng nhỏ. Ngồi nói chuyện trên trời dưới đất với bà mà nó cảm thấy thời gian bỗng nhiên trôi nhanh quá. Nói chuyện với bà khiến nó càng nhớ mẹ, đã 2 3 năm rồi mà nó chưa có dịp nào để tâm sự với bà mẹ cả, nó toàn trốn ra ngoài chơi từ sáng đến tối mới về… Nó lại trách mình hư đốn.

- Bác trai đâu rồi bác?

- Ổng mất rồi con…

Đang nói chuyện về anh bảo thì vô tình chuyện về cha của anh khiến nó tò mò nên sẵn tiện hỏi mà quên mất sự bất lịch sự. Sau khi bác ấy trả lời nó mới nhìn thấy cái bàn thờ nhỏ treo trên tường ở đằng kia với bác nhang và tấm hình của bác trai.

- Ổng đi làm về thì bị xe ba gác chở sắt nó đâm, lũng lá lách nên cứu ko kịp

Bà ấy ko ngại kể cho nó trong nghẹn ngào. Nó thấy nước mắt bà chảy ra rồi bà lại đưa tay lên quẹt đi giọt nước mắt đó. Nó thật sự cảm thấy ngu ngốc khi lại hỏi bà câu như vậy. Khoảng 6 giờ thì khách bắt đầu đông lên dần. Nó cũng hùng hục phụ bác bưng cháo ra cho khách rồi thu tiền nữa. Thỉnh thoảng chưa có khách mới vô, nó lại ngồi xuống nghe bà kể chuyện.

- Bình thường có thằng Trung phụ bác bán mà hôm qua nó thức khuya nên bác để cho nó ngủ

- Sao bác biết hôm qua nó thức khuya?

- Hôm qua bác ngủ ko dc nên bác biết chứ

- Hahah Dạ hôm qua nó lên sân thượng ăn hột vịt lộn với tụi con

- Con làm chung nhà hàng với thằng Bảo hả?

- Dạ, sao bác biết

- Thằng bảo nó có kể về con vài lần, nghe nói nhà con cũng khá mà sao đi làm chi cho cực vậy, ko tập trung đi học

- Dạ nhà còn cũng khó khăn, với lại con tập đi làm lỡ sau này ba mẹ ko khá giả nữa thì con cũng khỏi bỡ ngỡ.

- Trời, biết suy nghĩ dữ hen.

Đang ngồi nói chuyện với bà thì bỗng có 1 cô gái với bộ đồ bộ trong xóm bước vào quán dẫn theo 1 đứa em gái vô ăn cháo.

- Bà ba ơi cho con 1 tô thịt lòng quẩy với 1 tô quyết không nha bà ba!

Nó thì lén nhìn cô gái ấy, làn da trắng, mái tóc cột đuôi gà và để chiếc mái che bờ trán thật dễ thương. Đôi mắt sâu đen sậm, vóc dáng thon thả và cao ráo thật sự thì cô ấy trông rất xinh đẹp. 1 vẻ đẹp mộc mạc và thùy mị, nết na.

- Người trong mộng của thằng bảo đó con! (bác ấy khẽ nói vào tai nó cái bí mật lớn nhất này của ông bảo)

Nó thì bật cười ngạc nhiên vì nó cũng chẳng biết rằng ông bảo cũng có người trong mộng. Chẳng mấy chốc thì nó thấy ông bảo bước ra từ đằng sau, đầu tóc bù xù, mặt còn say ngủ. Nó thì nhìn ổng rồi cười đểu nháy mắt về hướng cô gái kia đang ngồi. Ổng mở banh mắt ra rồi chạy ngược vòng trong chỉnh trang lại tóc tai. Con trai gì mà cũng điệu quá ko biết. trong nháy mắt thì ổng đi ra lại rồi đứng chống nạnh kế bên nó.

- Trinh hôm nay ăn cháo dc ko em?

- Cháo có phải anh nấu đâu mà hỏi

Úi giời ơi, con gái gì mà cũng đanh đá quá ko biết. Trả lời kiểu đó là biết không phải thuộc loại dễ ăn rồi Tiểu Bảo ơi! Nó xuýt xoa chọc ghẹo ổng rồi ổng cũng quay ra liếc nó, mặt ổng quê xệ trc câu trả lời chua chát của chị ấy. Không chịu lùi bước, ông bảo lại típ tục múc 1 tô cháo cho ổng rồi qua ngồi chung bàn với chị ấy rồi 2 người bắt đầu chọc ghẹo rồi chửi nhau um sùm cứ như là 1 cặp đôi thật sự vậy. Ngồi 1 hồi cũng chán, thế là nó móc chiếc dt ra xem bà mẹ hôm qua giờ có nhắn gì cho nó ko

- “Đi rồi mai về sớm nha con” – 1 tin nhắn từ bà mẹ

- “Ê Nguyên mấy bữa nay m` đi làm sao rồi?” – 1 tin nhắn từ thằng Tuấn

- “Chút nữa con về mua dùm mẹ mấy vĩ thuốc ngủ nha, mấy bữa nay mẹ ngủ ko dc” – 1 tin nhắn mới từ bà mẹ

Chẳng biết mấy bữa nay bà mẹ có sao ko mà sáng nào trc khi đi làm nó cũng thấy mắt bà mẹ thâm quần. Cứ tưởng là bà thức khuya để xem phim nhưng giờ nó mới nhận ra dc rằng từ hôm ông ba đi nhậu đến giờ. Bả lại mắc cái chứng mất ngủ nữa, lâu lâu lại cứ khóc 1 mình… Thật sự thì nó cũng chẳng biết phải làm gì để giúp bả nữa. Nhìu lúc nó muốn khuyên bả quên đi ông ba để bả ko còn buồn nữa, nhưng nó thật sự ko thể làm thế với chính người ba ruột của nó… Nó cũng chẳng biết phải hàn gắn 2 ông bà thế nào khi mọi lỗi lầm để do ổng gây ra và ổng lại ko nhận ra lỗi lầm của chính mình…

Còn 1 tin nhắn nữa mà nó chưa check, 1 tin nhắn từ tối hôm qua. Với cái tên quen thuộc trong danh bạ mà nó đã ko thấy từ rất rất lâu rồi, chẳng hiểu sao nó lại quên bén đi mất, nó vẫn chưa đổi cái tên kể từ khi nó và chị quen nhau… giờ cũng chẳng là gì của nhau nữa, nhưng nó lại ko muốn đổi cái tên trong danh bạ đó

“Vợ Iu – Mai Trâm

Nhìn thấy anh đi làm khiến em rất ngạc nhiên, em cảm thấy vui khi anh đã có những quyết định chính chắng hơn, mong anh sẽ thành công trên con đường tương lai của mình. Mọi chuyện đã qua em ko còn nhớ nữa, em mong rằng mình vẫn là bạn anh nhé”

Cái cảm giác thật lạ khi nhận dc tin nhắn từ người iu của mình, nhận ra rằng mình vẫn còn cảm xúc cho người ấy. Vừa đọc tin nhắn mà tay vừa rung tim đập thình thịch…

“Cảm ơn em,

Anh cũng muốn xin lỗi về những chuyện anh đã gây ra khiến em buồn…

Cơ hội thứ nhất rồi cơ hội thứ 2…. Chắc sẽ ko có lần thứ 3 đâu em nhỉ?

Mong rằng ko có gì là không thể, mong anh có thể tạo ra lần 3 cho riêng mình

Àh ko, là lấn cuối chứ…

Lần này anh ko hứa với em nữa, mà anh sẽ hứa với chính bản thân mình

Hứa rằng anh sẽ là thằng vô tích sự nếu ko tìm lại dc em…

Hẹn em khi anh thành công em nhé!"
 
Chuyện Tình Xa Xứ
Chương 38


- Em ăn xong dẫn bé Ngân về đi, để đó anh trả tiền cho! (ông Bảo nói với cô gái ấy)

- Anh mà trả mới lạ, với lại quen biết gì mà đòi trả cho tui?! (Lại 1 câu trả lời đanh đá)

Ông bảo cũng chỉ biết im lặng, bà ba mẹ ông bảo thì chỉ biết cười lắc đầu.

- Bao nhiu vậy bà ba?

- Của con 17 ngàn con!

- Nè bà ba, thưa ba con về! (Cô gái ấy đưa tiền cho bà rồi dắt con nhok nhỏ ra về trc cái nhìn buồn hiu của ông bảo)

Nó lặng lẽ bước lại ngồi kế ông bảo. Nhìn ông bảo ăn tô cháo lặng lẽ buồn hiu. Giờ thì mới thấy ông Khánh với thằng Trung lết xác ra. Nhìn thằng nào thằng nấy y như mới dưới mồ chui lên. Bà ba cũng múc 2 tô cháo rồi rắc tiêu vô đứa cho mỗi đứa cầm ra bàn ngồi ăn húp rột rột.

- Tiếng sét ái tình của anh đó hả? (Nó nhìn ông bảo rồi hỏi)

- Đúng rồi tình đơn phương! (ổng trả lời trong cái giọng điệu thấy vọng và sẵn sàng từ bỏ)

- Thích lâu chưa mà nghe thảm vậy?

- 3 năm rồi ku, chủ nhật nào cũng lại ăn cháo…

- Chài vậy anh ngon rồi còn gì

- Không em, cháo ngon chứ anh dở ẹt àh

- Nghe tự ti vậy ba? Đưa mượn dt coi

- Làm gì?

- Thì đưa lẹ đi, mượn xíu

Nó có vẻ đang rất tự tin vì cái tin nhắn mà chị đã nhắn cho nó. Nó cảm thấy nó có 1 tia hy vọng và thêm dc sức sống, 1 ánh sáng gì đó trong cuộc sống tăm tối. Ông Bảo móc cái dt nokia 1280 màu đen ra rồi đưa cho nó, nó liền dựt rồi lanh lẹ vô danh bạ kím lấy chữ Trinh đầu tiên.

- Ê Trinh Lê hay Trinh Nguyễn?

- Em làm gì vậy?

- Trinh lê hay Trinh Nguyễn?

- Ai? Con bé nảy hả? Trinh Lê, cái kia là Trịnh Nguyễn đó!

- Thì nói vậy sớm đi

- Làm cái gì?

- Ko có gì, thấy dễ thương mượn số cua chơi đó mà cho hok?

- Muốn làm gì làm! (Ông bảo lại trả lời trong thất vọng, ổng thật sự ko muốn theo đuổi bà Trinh nữa, chắc thật sự mệt mỏi lắm rồi)

Nó lấy số của bà Trinh rồi lưu vô chiếc 8800 của nó, số thì cũng đẹp phết chắc là dân cũng khá giả hèn chi nhìn vóc dáng cũng đẹp quá trời. Nó vội soạn tin nhắn mới rồi bắt đầu viết 1 tin nhắn gửi cho bả, nhưng nó chẳng nói cho ông Bảo biết là nó đang làm gì cả.

“Hi bạn, cho mình hỏi type người bạn thích là như thế nào?”

“Ai vậy?”

“Mình hỏi trc mà!”

“Nhà mặt phố, bố làm to, lái xe Ford, ho ra tiền, hiền như bột, học thì giỏi, hỏi biết dạ, hạ th ân mình, đi thưa về trình, chung tình với vợ, ở đợ với con, ko lon ton phèo phở, ko lở dở việc nhà, ko la cà phê pháo, ko nói láo 1 câu, vợ đi đâu thì chồng phải chở. Rồi trả lời đi bạn là ai?”

“Con của bà chủ nhà hàng bán cháo lòng”

“hahah hôm nay uống lộn thuốc gì vậy? lại đổi số nữa hả?”

“Nếu anh có thể đáp ứng hết yêu cầu của em, em làm bạn gái anh nhé?”

“Hay tại cháo lòng, mà tui ăn hồi sáng thấy bình thường mà?”

“Có chấp nhận lời thách thức của anh không?”

“Ko biết phải trúng mấy tờ độc đắc mới thực hiện dc ha? Uhm ok, làm gì mà ko dám”

“Hẹn em 1 tuần, chủ nhật tuần sau anh sẽ cho xe đến đón em”

“Vậy thì tui sẽ chờ! Haha!”

- Con này nó có uống lộn thuốc ko mà nói chuyện trên trời ko vậy anh Bảo?

- Em nhắn gì cho nó vậy?

- Có gì đâu, đã kiu hỏi thăm làm quen thôi mà

- Uh, nó nói chuyện với người lạ vậy đó chứ với người lớn nó nói chuyện lễ phép lắm. Nó ngoan, đẹp, học giỏi nên đanh đá lắm, sợ mấy thằng cua chơi chơi chứng tỏ bản lĩnh nên nó ko dám quen ai hết.

- Chài, gôm đũa cả nắm hả

- Uh, anh là cây đũa lệt trong cái nắm đủa đó đó

- Ê, chủ nhật tuần sau qua nhà em chơi nhé, bữa đó coi như qua nhà em cho biết nhà biết cửa.

- Uh, có gì đưa địa chỉ anh chạy qua

- Ok!

Nó rồi nó xin phép bà ba chạy về nhà trc để xem nhà cửa như thế nào rồi. Căn nhà vẫn nguyên vẹn, vẫn ở vị trí đó, vẫn bị 1 không khí u ám bao trùm… Cái không khí đó chỉ có mình nó cảm nhận dc.

Đã 6 ngày kể từ hôm chủ nhật định mệnh đó, nó quyết định ko đi làm nữa vì nó muốn ở nhà chăm sóc bà mẹ. Thật sự thì tình trạng sức khỏe của bả càng ngày càng suy sụp, bả ko ngủ dc mặc dù có nốc vô bao nhiu viên thuốc ngủ mua ở tiệm thuốc tây. Lâu lâu nó cứ đem thuốc của bả đi dục thùng rác rồi tráo mấy viên vitamin giả thuốc ngủ vô để cho bả ko uống mấy ba cái viên an thần độc hại đó vô nữa. Chị Joann cũng luyến tiếc trc cái sự ra đi của nó vì thật sự 1 tháng vừa qua nó làm việc rất chăm chỉ và siêng năng, nhưng chị cũng ko nở nài nỉ nó ở lại trc cái tình hình của gia đình nó.

Đã 1 tuần chị ấy chưa nhắn tin chị lại cho nó, nó cũng chẳng biết chị giờ ra sao. Nó cũng chẳng hỏi người con trai hôm ấy đi với chị là ai nữa. Cuộc sống của nó dường như có vẻ tốt hơn về mặt tài chính nhưng về mặt gia đình thì chắc chưa bao giờ nó có thể tưởng tượng nó lại hóa ra như thế này. Đã hơn tháng nó chưa nói 1 câu 1 chữ với ông già nó mặc cho mọi người khuyên nhủ nó là nó nên làm lành với ông già. Ai cũng có lỗi của mình, quan trọng là người đó có biết sửa sai hay ko? Điều mà ai cũng nói với nó về ông già, ai cũng nói là ông già đang cố gắng sửa ai, xin nó cho ổng 1 cơ hội.

Điều mà nó muốn nói với mọi người rằng, “niềm tin y như cục tẩy trắng vậy, có thể xóa và quên đi dc những lỗi lầm cây viết chì mắc phải, nhưng ko bao giờ dc khôi phục nguyên vẹn và trắng trẻo như trc nữa”. Nó đã nghĩ điều đó, nhưng chẳng nói ra, vì nó biết chắc rằng lời nó nói cũng ko có giá trị nên giữ im lặng vẫn là cách nó đối phó với mọi người. Thật sự rất khó để tha thứ cho 1 người làm tổn thương mình quá lớn,… đến nỗi mình ko còn thể tin người ta có thể sữa chữa lỗi lầm đó. Hi vọng là thời gian sẽ xoa dịu nỗi đau đó… Nếu như ko thì ông già mất đi 1 thằng con trai rồi…

Hôm nay là chủ nhật, lại 1 ngày chủ nhật định mệnh nữa mà nó sắp đặt muốn giành tặng cho ông bảo. Chỉ mới có 1 tháng mà nó cảm thấy sự liên kết của nó và ông bảo cứ như anh em vậy. Giờ nó mới nhận ra những người ko khá giả người ta chơi thật lòng với nhau đến mức nào. Ông bà già theo như dự tính của nó thì đã đi Buôn Ma Thuộc để bán đi cơ xưởng chi nhánh của ông già vì làm ăn thua lỗ trong 2 quý vừa qua. Bán hết quách đi cho rồi, ổng cũng đâu có khả năng để quản lí. 1 ngày 24 tiếng, 9 tiếng ngủ, 6 tiếng đi nhậu, 2 tiếng ngồi trên chiếc xe chạy vòng vòng, còn 7 tiếng kia thì đến công ty nghe bạn bè rủ rê đi mượn tiền rồi mất hết sạch… Nó biết nó đang có những suy nghĩ rất tồi tệ về ông gia nhưng khi quá giận 1 người nào đó thì đó là cách nó giải tỏa nỗi giận, nó không ghét ổng, chỉ rất giận…

- Anh thắng hả?

- Uhm sao em?

- Chút nữa 5 giờ anh xách chiếc Ford Focus chạy ra địa chỉ này hộ em nha.

- Uhm ok, ra đó làm gì em?

- Anh đón người con gái tên Trinh về nhà mình dùm em.

- Bạn gái em hả? hahah

- Àh ko, chị dâu.

- ??? (vẻ mặt nhăn nhó của ông thắng trc câu trả lời của nó)

- Haha, ok vậy nha anh

Nó thì vào bếp dặn cô giúp việc đi chợ nấu 1 vài món thật đặc biệt để đãi 2 vị khách quan trọng kia. Thật sự thì chỉ đặc biệt có cô gái ấy, cô gái đanh đá khó chịu ấy.

- “Anh Bảo, chút nữa anh chạy ra hướng quốc lộ 1A rồi em chỉ đường cho anh vào”

- “Ok em, mấy giờ vậy?”

- 5:30 có mặt tại nhà em nha, àh e quên nói với anh hôm nay nhà em có tiệc lớn nên anh mặt áo sơ mi quần tây nha, đồ mà anh đi làm cũng dc.

- ờh ok

Nó thì vô trong kho lôi cái bàn kiểu cọ bằng đá Granite ra rồi đặt trên bãi cỏ trc sân nhà, lót 1 tấm khăn trải bàn màu trắng. Nó sực nhớ ra 1 điều gì đó, hình như là thiếu hầu bàn, nó ko thể để ông Bảo phục vụ như nhân viên trong quán dc.

- “Khánh yêu”

- “Cái gì nữa đây má?”

- “Chút 4h chạy qua nhà em, giúp ông Bảo cua em gái kia nhé”

- “Cái gì? Giúp sao?”

- Mặc áo trắng quần tây 4 giờ qua nhà em em giải thích cho, àh chạy đến quốc lộ 1A rồi gọi em chỉ đường cho vào. Thôi bye nhé

- Ê…. “tít tít tít”.

Ông Khánh chưa kịp dứt câu thì nó đã đóng chiếc dt lại.

Đúng 4 giờ thì Ông Khánh có mặt, nhìn thấy ổng ngỡ ngàng trc cơ sự nhà nó, ổng chỉ biết há hốc mồm ngạc nhiên mà ko nói nên lời…

- “Ớ cái đu, vậy mà 1 tháng nay ko khai báo với anh em”

- Suỵtttt

Nó dẫn ông Khánh vào bếp rồi chỉ cho ổng hết tất cả các đồ dùng vật dụng và giải thích cho ổng những điều ổng cần làm. 5 giờ thì anh Thắng cho xe lăng bánh đi đến địa chỉ mà nó đưa cho ảnh, hiệu cho ảnh rằng đến trc nhà rồi thì ảnh ra ngoài bấm chuông rồi mở cửa cho người con gái vào xe giúp nó. Chắc cũng phải mất cả tiếng thì ảnh mới có thể hộ tống cô bé kia về đến nhà vì đường bây giờ chắc đông đúc lắm.

5h30: Ông Bảo đến trong trang phục mà nó dặn ổng, cũng giống như ông Khánh, ổng cũng chỉ biết há hốc mồm trong ngạc nhiên. Nó cũng chưa giải thích cho ổng biết là chuyện gì sẽ xảy ra vì nó vẫn muốn điều này là 1 điều bất ngờ cho ổng. Nó đem chai rượu vang và những đĩa đồ ăn đã dc chuẩn bị xong ra sẵn ở ngoài bàn dc trang trí 1 cách cực kì lãng mạng với ánh đèn vàng và bình hoa hồng đỏ rực.

Đến bây giờ thì ông Bảo vẫn chưa biết là chuyện gì đang xảy ra, thấy nó và ông Khánh mặc đồ đẹp giống ổng nên ổng cũng ko để ý. Điều mà vẫn làm ổng thắc mắc là tại sao nhà ko có ai hết và cái tiệc lớn mà nó đề cập hiện giờ đang ở đâu? Nó chỉ trả lời hoa loa với ổng rằng bữa tiệc đã dc dời đi địa điểm khác, chờ ba má nó gọi đưa địa chỉ thì cả 3 sẽ cũng đi đến đó sau. Gật đầu, ổng cũng chỉ biết uh uh, đúng là dễ tin thật hay là do tài nói dối của nó quá giỏi?

“tít tít tít”

Tiếng chuông tin nhắn dt của nó vang lên, móc ra rồi trượt cái nắp lên thì đúng là tin nhắn của bạn Trinh.

“Anh mượn dc cái xe này đâu ra vậy? rùi tính chở tui đi đâu?”

“Đi thực hiện những gì anh đã hứa”

Cô ấy ko trả lời nữa. 1 tuần qua thì cũng chỉ có nó giả làm ông Bảo nói chuyện với bà Trinh. Tính tới thời điểm này thì kế hoạch của nó vẫn đâu vào đó. Nó đưa 1 tờ giấy nhỏ cho ông Bảo rồi hiệu cho ổng ngồi vào cái bàn kia, cũng đã gần 6 giờ rồi.

- Anh đọc kĩ tờ giấy nha, rồi thực hiện những gì em đã ghi trong đó?

- Là sao? Chẳng phải mình đi tiệc gì của em sao?

- Chút nữa rồi đi, giúp em lần này nhé (nó chấp tay rồi lôi ông bảo vô cái ghế trc cái bàn trắng kia trên bãi cỏ xanh ngát, bầu trời chập mập tối, ánh đèn cầy vàng hoe)

“TIN TIN TIN”

Tiếng xe hơi trc cửa của anh Thắng bấm kèn in ỏi, cô giúp việc trong bếp thì đang mở cánh cổng sắt tự động khổng lồ kia ra. Chiếc xe ford focus màu bạc nhẹ nhàng lăn bánh vào đến tới giữa sân nhà, mở cửa bước xuống là 1 cô gái lộng lẫy trong chiếc đầm trắng tinh, mái tóc nâu được uống lọn, nó còn phải ganh tị với ông bảo trc cái sắc đẹp trời phú của người con gái kia… Nhìn qua ông bảo thì chỉ thấy cặp mắt của ổng nhìn thò lõ, miệng há hốc chảy cả nước vãi, người thì im re như tượng chẳng biết phải ứng xử ra sao cả…
 
Back
Top Bottom