Đam Mỹ Chuyện Hằng Ngày Của Thư Ký Lâm Cùng Cố Tổng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,463,323
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
chuyen-hang-ngay-cua-thu-ky-lam-cung-co-tong.jpg

Chuyện Hằng Ngày Của Thư Ký Lâm Cùng Cố Tổng
Tác giả: Cố Ương Ương
Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Truyện Chuyện Hằng Ngày Của Thư Ký Lâm Cùng Cố Tổng của tác giả Cố Ương Ương kể về Thư ký Lâm là một Omega tài giỏi, làm việc thỏa đáng, ba năm nay công tác ở GS không hề mắc sai lầm, có điều lại có tình cảm với Cố tổng, thầm yêu suốt ba năm

Truyện Ba năm kề bên, cảm giác tình yêu này sẽ không được đáp lại, thế nên cậu tính từ chức, cũng là để từ bỏ tình cảm này. Cố tổng là một Alpha, ba năm trước phát thông báo tuyển dụng liền nhìn trúng ngay thư ký Lâm, mang về bồi dưỡng thành người tri kỷ co được duỗi được, thấu hiểu ý tử cấp trên. Hắn vẫn luôn cho rằng Lâm thư ký biết tâm tư của hắn

Thời điểm thư ký Lâm từ chức, Cố tổng cho rằng cậu đang đùa giỡn

Sau đó… Cố tổng khóc thét rồi.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Chuyện Xưa Ở Đào Gia Thôn
  • Chuyện Tình Xa Xứ
  • Chuyên Gia Theo Dõi
  • Ái Tình Chuyển Kiếp
  • Chuyện Hằng Ngày Của Thư Ký Lâm Cùng Cố Tổng
    Chương 1: Chương 1


    Một
    Thư ký Lâm, 27 tuổi, tốt nghiệp trường đại học đứng đầu quốc gia.

    Gia nhập tập đoàn GS từ ba năm trước qua một tờ thông báo tuyển dụng, trở thành thư ký của Cố tổng đến nay đã được ba năm.

    Cậu là một Omega có pheromone đào, suy xét đến việc Cố tổng là Alpha với hương rượu Mao Đài*, liền chủ động tiêm thuốc ức chế.

    *Rượu Mao Đài: Đặc sản của thị trấn Mao Đài, tỉnh Quý Châu, Trung Quốc.

    Ngụy trang thành một…Beta.

    Thư ký Lâm đã nhất kiến chung tình với Cố tổng ngay khi xem thông báo tuyển dụng.

    Sau khi làm việc bên cạnh hắn, ngoại trừ việc biết Cố tổng sở hữu một khuôn mặt anh tuấn mê người, năng lực làm việc xuất chúng, mấy loại bệnh lặt vặt có thể khiến người ta phun tào suốt tám trăm năm không xong, thì cũng không có di tình biệt luyến gì.

    Vậy là đoạn yêu thầm này liền kéo dài suốt ba năm.

    Hôm nay, thư ký Lâm cảm thấy rất mệt mỏi.

    Vào thời điểm cậu giao nộp văn kiện cho Cố tổng, thấy đối diện hắn là một người phụ nữ xinh đẹp đang nở nụ cười yêu kiều, đó là một Omega.

    Là đối tượng xem mắt mà Cố gia đã sắp xếp cho Cố tổng.

    Một đại gia từng hợp tác lâu năm với tập đoàn GS.

    Đối tượng xem mắt và Cố tổng có thể nói là môn đăng hộ đối, trai tài gái sắc.

    Thư ký Lâm lúc này cũng nhận ra được, chuyện yêu thầm này đối với cậu mà nói chính là một chuyến tàu vô tận.

    Nếu cứ tiếp tục lún sâu vào, bản thân sẽ càng phải chịu tổn thương.

    Không bằng chủ động buông tay, có lẽ sẽ còn đường lui.

    Vì thế, sau khi suy tư suốt cả ba đêm ròng, thư ký Lâm quyết định từ chức.

    Hai
    Cố tổng, 32 tuổi, sau khi hoàn thành hai khóa quản lý và tài chính ở nước ngoài đã quay về nước để tiếp quản tập đoàn GS.

    Hắn đã xử lý thành thạo việc công ty từ tám năm trước, lại từng tiếc nuối khi bên cạnh không có lấy một người biết nóng biết lạnh.

    Ba năm trước, liếc mắt một cái ai ngờ lại nhìn trúng một thư ký, chút hối tiếc đấy cũng chẳng còn nữa.

    Hắn là một Alpha có pheromone rượu nồng, dù cho là đồng nghiệp hay bạn bè, chỉ cần ngửi được pheromone của hắn cũng đều lăn ra say khướt.

    Chỉ có thư ký Lâm là không sợ, hắn biết cậu đã tiêm thuốc ức chế.

    Ngay lần đầu gặp mặt đã ngửi được hương đào ngọt lịm, nhiều lần hắn muốn trao đổi pheromone với thư ký Lâm, cuối cùng lại chọn cách nhịn xuống.

    Cố tổng xót xa, sợ sẽ làm thư ký Lâm bị thương.

    Hắn với thư ký Lâm cứ như vậy suốt mấy năm qua, chờ qua khoảng thời gian bận rộn này, hắn muốn tìm một nơi để có thể cùng thư ký Lâm sống trong thế giới riêng của hai người.

    Sau đó thuận tiện cầu hôn rồi tổ chức hôn lễ, nhiều năm như vậy, thư ký Lâm hẳn là đã biết tâm ý của hắn.

    Rốt cuộc thì cũng không mấy Alpha có thể chịu được một Omega lượn lờ trước mặt suốt mấy năm mà vẫn dung túng chiều theo.

    Người trong nhà thu xếp thúc giục hắn đến phát phiền, hắn cứ nghĩ thư ký Lâm đã hiểu, hắn từ chối tiếp xúc thân mật đều là vì cậu.

    Nhưng mà Cố tổng lại không ngờ đến hắn sẽ chờ được đơn xin từ chức của thư ký Lâm.

    Từng con chữ trên giấy như đâm thẳng vào mắt Cố tổng.

    Hắn đột nhiên xé nát tờ đơn, oán trách nghĩ, đây là đang dùng chiêu lạt mềm buộc chặt phải không?
    Sau đó hắn liền thấy chính tay thư ký Lâm nộp đơn xin từ chức.

    ***
    Tác giả có lời muốn nói: Luyện viết văn.

    .
     
    Chuyện Hằng Ngày Của Thư Ký Lâm Cùng Cố Tổng
    Chương 2: Chương 2


    Ba
    Cố tổng sốc luôn rồi.

    Thậm chí còn không dám cầm lấy đơn xin từ chức của thư ký Lâm.

    Ngẩng đầu ngơ ngác hỏi: “Cậu thật sự muốn từ chức ư, vì sao vậy?”
    Biểu cảm của thư ký Lâm có thể nói là rút miệng vô tình*: “Bởi vì tôi đã quá mệt mỏi rồi, muốn ra bên ngoài mà ngắm nhìn thiên hạ bao la, muốn tìm một người nguyện ý dành cả phần đời còn lại cùng tôi.


    *Rút miệng vô tình ( raw gốc: 拔嘴无情 ): Theo ý hiểu của editor thì cái này là chỉ việc “hành sự” xong lập tức lật mặt vô tình.

    Ở đây nói đến biểu cảm lạnh lùng thờ ơ của thư ký Lâm, xong việc liền từ chối nhận người quen.

    Cố tổng:?
    Không phải tôi hả?
    Cố tổng vừa định lên tiếng thì thấy thư ký Lâm tâm-trạng-không-hề-thất-thường kia đã đặt đơn xin từ chức xuống trước mặt hắn, bỏ đi không thèm ngoảnh lại.

    Cố tổng rất tức giận: “Nếu hôm nay cậu dám bước chân ra khỏi đây thì sau này đừng về nữa!”
    Đáp lại là tiếng đóng cửa cái rầm của thư ký Lâm.

    Cơn tức giận của Cố tổng đã lên đến cực hạn, thầm đếm ngược trong lòng, nghĩ nếu đếm tới một trăm, thư ký Lâm còn không quay lại xin lỗi, hắn sẽ lập tức đi tìm thư ký Lâm.

    Kết quả đếm tới 250 (đồ ngốc), thư ký Lâm vẫn chưa quay lại.

    Hắn nghiêng đầu ngó qua văn phòng thư ký, bên trong lại vô cùng trống vắng.

    Cố tổng: Đi rồi? Đi thật rồi hả??
    Cố tổng bóp nát quả đào trên bàn mà sáng nay thư ký Lâm mới mang đến.

    Thư ký Lâm sau khi nộp đơn xin từ chức cho Cố tổng đã rời khỏi tòa cao ốc của tập đoàn GS, cả người thần thanh khí sảng, cảm giác thống khoái trước nay chưa từng có.

    Lái một chiếc xe thể thao dọc theo con đường chính, đi bộ một vòng ở nội thành, chậm rãi hưởng thụ quá trình lái xe.

    Từ khi làm thư ký cho Cố tổng, công việc chính mỗi ngày của cậu ngoại trừ chạy thục mạng thì cũng vẫn là chạy thục mạng trên đường.

    Hôm nay cuối cùng cũng có thể tùy ý bung lụa một phen, cậu thấy cực kỳ thoải mái.

    Cậu quyết định vài ngày sau sẽ tìm một địa điểm du lịch, quên đi Cố tổng!
    Bốn.

    Hôm sau Cố tổng đến công ty rất sớm, sớm hơn tận hai phút so với thời gian đi làm của thư ký Lâm.

    Cửa văn phòng thư ký còn chưa mở, thư ký hành chính còn chưa tới.

    Cố tổng cảm thấy không hề vui, kiên nhẫn chờ thêm mười phút nữa.

    Chẳng có ai.

    Cửa văn phòng thư ký vẫn chưa mở, cánh cửa to lớn đóng chặt như đã mất đi người chủ nhân yêu dấu, bày ra cả bộ dạng tủi thân muốn khóc.

    Hệt như nội tâm bi thương của Cố tổng.

    Cố tổng vẫn chưa ý thức được việc thư ký Lâm sẽ không trở về nữa, hắn cảm thấy thư ký Lâm chỉ đang giận dỗi chút chuyện cỏn con mà thôi.

    Đợi lát nữa họp buổi sáng xong, hắn sẽ đi tìm thư ký Lâm nói chuyện.

    Chuyện này sẽ coi như kết thúc.

    Từ sáng sớm đến tận chiều tà.

    Cố tổng tìm đến nhà của thư ký Lâm, gõ cửa cả nửa ngày cũng không thấy một bóng người, suýt chút nữa đã gõ đến tận bên bất động sản.

    Gọi điện cho thư ký Lâm, chẳng có ai nhấc máy.

    Cố tổng mang cái bộ dạng hồn bay phách lạc mà trở lại xe, một ngày không gặp thư ký Lâm, hắn có chút nhớ cậu.

    Tài xế ngồi phía trước cũng không dám nói nhiều, liên tục liếc trộm Cố ngốc-nghếch-bị-vợ-bỏ-rơi tổng.

    Bỗng bị Cố tổng tài phát hiện, tài xế liền lắp bắp: “Chỉ, chỉ là trông ngài có vẻ buồn…”
    Cố tổng tài thầm nghĩ, tôi còn có thể không buồn hay sao?
    Omega mà tôi nuôi suốt ba năm bỏ tôi chạy!
    Lại còn không thèm nói một tiếng nữa chứ.

    Tôi cứ như đóa hoa nhỏ đơn thuần bị lừa cả tình lẫn tiền!
    Vừa bất lực lại vừa đáng thương.

    Thư ký Lâm là một tên tra nam chính cống!.
     
    Chuyện Hằng Ngày Của Thư Ký Lâm Cùng Cố Tổng
    Chương 3: Chương 3


    Năm
    Vị Cố tổng tự-nhận-bị-thư-ký-Lâm-đá nào đó đang ngồi xổm dưới lầu nhà thư ký Lâm.

    Tài xế có khuyên thế nào cũng không chịu đi.

    Cố tổng hủy luôn cả tiệc tối, lại cho hết cả đám Omega gọi điện muốn hẹn gặp làm quen với hắn kia vào danh sách đen, tủi thân một cục mà chờ.

    Hắn tự hỏi rốt cuộc thư ký Lâm đã đi đâu rồi.

    Tại sao lại không nghe điện thoại của hắn?
    Rốt cuộc hắn đã làm sai chỗ nào?
    Hắn thực sự rất mơ màng.

    Đến khi trời đã nhá nhem tối.

    Tùy vào tâm trạng của ông trời mà giữa mùa hè mưa rào sấm chớp giật đùng đùng, có lẽ hôm nay tâm trạng tốt chút nên cho trời mưa.

    Vì thế đi dạo cả ngày ở trung tâm thành phố, đến rạp chiếu phim, đi công viên giải trí, khi thư ký Lâm thỏa mãn chuẩn bị bung dù về nhà thì chợt thấy Cố tổng bị mưa xối ướt như gà rớt nồi canh đang ngồi xổm dưới tán cây.

    Thư ký Lâm trợn mắt há hốc mồm.

    Đối mặt với ánh mắt u ám của Cố tổng, thư ký Lâm chợt cảm thấy bản thân có chút giống với tra nam.

    Còn Cố tổng thì lại giống như đóa hoa mỏng manh bị bội tình bạc nghĩa.

    Thư ký Lâm lặng lẽ dịch ô sang che cho Cố tổng: “Cố tổng, sao anh lại tới đây?”
    Cố tổng tài đứng lên, giả bộ khí thế: “Tôi đến xem cậu đang làm cái gì.


    Thư ký Lâm vẫn rất vô tình: “Tôi đã từ chức rồi, Cố tổng có cần phải quản mấy chuyện bao đồng như vậy không?”
    Cố tổng vẫn cố bày ra cái bản mặt dày: “Cậu từ chức khi nào mà tôi lại không biết thế?”
    Thư ký Lâm trừng mắt nhìn hắn hồi lâu, phát hiện hình như da mặt Cố tổng đã dày hơn một tấc thì phải.

    Không nói chuyện được với người vô liêm sỉ, thư ký Lâm dứt khoát xoay người đi lên lầu, đến cả ô cũng không thèm che cho hắn nữa.

    Cố tổng tức muốn hộc máu.

    Hắn vốn muốn đưa người ta về chứ đâu phải chọc người ta tức thêm!
    Hắn lập tức vung chân chó mà đuổi theo.

    Sáu
    Tiểu khu thư ký Lâm đang sinh sống cũng không được coi là quá tốt, sáu tầng lầu, không có thang máy.

    Thư ký Lâm ở tầng thứ năm.

    Bầu trời ngày hạ đổ mưa lớn, mây đen trên trời nặng trĩu nên hành lang bên trong tối tăm, còn không có đèn.

    Cố tổng chưa từng bước qua con đường nào khó đi như vậy.

    Gập ghềnh.

    Nhiều lần suýt chút nữa là vấp bậc thang ngã, chân tay cứ vụng về.

    Cố tổng nghĩ rằng thư ký Lâm sẽ nhìn hắn.

    Vài lần cứ tưởng rơi trúng thời điểm anh tuấn tiêu sái, kết quả phát hiện thư ký Lâm ngay cả đầu cũng chẳng thèm ngoảnh lại.

    Cố tổng rất tức giận.

    Cảm thấy bản thân bị ngó lơ, lại đột nhiên nghĩ, nếu thực sự ngã xuống thì có thể thư ký Lâm sẽ đến đỡ hắn nhỉ?
    Thư ký Lâm nghe thấy phía sau rầm một cái, eo nhỏ bị một cánh tay săn chắc giữ lấy, cậu liền run lên.

    Cố tổng tài hú lên: “Thư ký Lâm, tôi vừa bị ngã!”
    Thư ký Lâm mang sắc mặt vô cảm mà kéo tay của Cố tổng ra, quay đầu lại nhìn.

    Cố tổng quỳ hai đầu gối trên đất, khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, hai tay còn định túm lên người cậu.

    Hắn có bị ngã thật hay không, thư ký Lâm chẳng lẽ lại không rõ?
    Cố tổng không quá am hiểu chuyện bán thảm.

    Trên bàn đàm phán, thông thường hắn mới là người nghe kẻ khác bán thảm.

    Sinh hoạt hàng ngày, hắn nào cần đụng đến thứ đấy?
    Sau khi bán thảm một hồi trước mặt thư ký Lâm, hắn phát hiện mình không có cái năng khiếu này.

    Dáng ngã rất giả trân, lộ rõ vẻ làm màu.

    Thư ký Lâm lạnh lùng nhìn hắn thật lâu: “Hôm nay không ăn Tết, Cố tổng anh ăn vạ như vậy cũng không có tiền mừng tuổi đâu.


    Cố tổng:?.
     
    Chuyện Hằng Ngày Của Thư Ký Lâm Cùng Cố Tổng
    Chương 4: Chương 4


    Bảy
    Cố tổng còn chưa kịp an ủi câu nào.

    Thư ký Lâm đã lạnh lùng nhìn hắn thật lâu, đến tận khi Cố tổng cứ như không có việc gì mà bò dậy khỏi bậc thang.
    Thư ký Lâm: “Không phải ngài Cố đây có ý định bước chân vào giới giải trí chứ?”
    Cố tổng: “Không có mà, tôi thực sự bị ngã đau, cậu có muốn qua đây xem một chút không?”
    Rõ ràng là bị ngã ở đầu gối, người này còn không biết xấu hổ mà kéo ra áo sơmi ra ngay trước mặt cậu.
    Thư ký Lâm lập tức bị hương rượu trắng nồng nặc xộc thẳng vào mũi.

    Tên Alpha không biết xấu hổ này lại dám thả pheromone!
    Tính mê hoặc ai đấy?
    Thư ký Lâm liền quay lưng mà đi, mặc cho Cố tổng không biết có theo kịp hay không.
    Biểu cảm trên mặt Cố tổng không chút thay đổi, nhưng thực ra trong lòng đã rất nôn nóng.
    Cậu ấy sao lại không phản ứng chút nào vậy?
    Tại sao??
    Không phải người ta thường nói pheromone của Alpha là thứ cám dỗ nhất với Omega hay sao?

    Vậy tại sao thư ký Lâm một chút phản ứng cũng không có, là do hắn mở đầu không đúng ư?
    Cố tổng vì thất bại mà thất hồn lạc phách.

    “Rầm!” lần này là thực sự bị ngã, nhưng hắn không kêu lên.

    Không rên một tiếng mà bò dậy dưới sự chú ý của thư ký Lâm, trong lòng mất mát cực kỳ.
    Thư ký Lâm nghe thấy tiếng động kia liền biết Cố tổng bị ngã rất mạnh.
    Nhưng lần này Cố tổng không hề bán thảm, thất vọng nặng nề mà đứng lên.
    Thư ký Lâm bối rối, không biết Cố tổng rốt cuộc bị làm sao.
    Tám
    Nhà thư ký Lâm không lớn, hai phòng ngủ một phòng khách, trang trí ấm áp, đầy đủ tiện nghi.
    Cố tổng chưa từng tới đây.

    Ngay cả khi đi ngang qua cũng chưa từng được thư ký Lâm mời lên.
    Hôm nay có cơ hội bước vào, Cố tổng ngoài mặt tám hướng bất động, nhưng nội tâm bên trong đã sớm hoang mang như con chó hoang.
    Đôi mắt hắn như camera giám sát, tia khắp nơi.

    Đại khái là muốn xác nhận xem thư ký Lâm có phải thực sự sống một mình hay không.
    Cố tổng không thể xác định được nguyên nhân thư ký Lâm từ chức, chỉ sợ cỏ xanh trên đầu mình đã mọc đến nỗi chăn cừu được rồi.
    Nhìn một vòng phát hiện trong nhà chỉ có dấu vết sinh hoạt của thư ký Lâm, lại ngửi được hương đào thoang thoảng khắp không gian.
    Cố tổng có chút mê muội, suýt chút nữa bị đánh gục rồi.
    Để ý loại phản ứng đó, Cố tổng liền cảm thấy mình giống một Omega hơn, bị pheromone xông một chút liền gục ngã.
    Thư ký Lâm rót cho Cố tổng một ly nước.
    “Cố tổng, anh đã nhận được đơn xin từ chức của tôi, tại sao bây giờ còn muốn tới làm phiền tôi nữa?”
    Cố tổng hé miệng: “Không phải như vậy, tôi chỉ muốn cậu trở lại làm việc.”
    Thư ký Lâm: “Vì sao? Tập đoàn GS muốn tuyển dụng thư ký như nào chẳng được.

    Cố tổng không cần quấn lấy tôi, tôi cũng chẳng phải nhân tài ngàn người hiếm gặp.”
    Cố tổng tài không biết nên trả lời như thế nào, lắp bắp cả nửa ngày: “Tôi đã quen với thư ký là cậu, đổi người mới không thuận tay.”
    “Từ từ rồi sẽ thích ứng được.” Thư ký Lâm nói.
    Cố tổng: “Tại sao cậu không trở về?”
    “Rất xin lỗi anh, Cố tổng.

    Tôi đã lừa anh, thật ra tôi là một Omega.” Thư ký Lâm gọn gàng dứt khoát.
    Cố tổng không ngoài ý muốn: “Cho nên?”
    “Tôi muốn tìm một Alpha trầm ổn đáng tin cậy.”
    Cố tổng: “Tôi ở đây?”
    Tác giả có lời muốn nói: Cố tổng:? Không phải tôi?.
     
    Chuyện Hằng Ngày Của Thư Ký Lâm Cùng Cố Tổng
    Chương 5: Chương 5


    Chín
    Thư ký Lâm có chút không rõ: “Cố tổng, anh sao vậy?”
    Cố tổng cảm thấy cậu vốn biết rõ còn cố hỏi, lại nghĩ đến tình cảnh bi thương của mình, nói: “Cậu nói muốn tìm một Alpha trầm ổn đáng tin cậy, thế tôi đây làm sao bây giờ?”
    Thư ký Lâm cười nói: “Cố tổng đừng nói đùa nữa, với mị lực của anh, muốn tìm Omega nào mà không có? Không cần vì muốn kéo tôi về lại vị trí thư ký mà ăn nói lung tung.


    Cố tổng tài hoang mang: “Tôi nói thật, nếu cậu muốn tìm một Alpha khác thì tôi phải làm sao đây?”
    Thư ký Lâm: “Tôi và anh vốn luôn là loại quan hệ thuê mướn trong sạch, anh nếu có rời đi thì tôi cũng không phải là không sống được.


    Cố tổng cảm thấy hình như thư ký Lâm hiểu sai quan hệ của bọn họ rồi.

    Cố tổng nghĩ vẫn nên nói ra rõ ràng: “Cái gì mà quan hệ trong sạch? Tôi thích cậu, cậu không biết à?”
    Thư ký Lâm lộ ra vẻ kinh ngạc: “Cố tổng cũng thật phóng khoáng, đến cả loại lời này cũng nói ra được.


    Cố tổng nôn nóng: “Rốt cuộc cậu muốn tôi phải làm thế nào mới bằng lòng tin tôi thật sự thích cậu, chứ không phải vì muốn cậu trở về làm thư ký?”
    Thư ký Lâm trầm mặc.

    Phải làm như thế nào?
    Cậu cũng không biết.

    Chợt cảm thấy tình cảm của Cố tổng, hệt như hoa trong gương, trăng dưới nước, xem hoa trong sương mù, chẳng thể với tới.

    Cậu chỉ cần tới gần một chút sợ sẽ lập tức tan thành mây khói.

    Cậu nhìn vẻ nôn nóng vội vàng trên khuôn mặt của Cố tổng, một lúc lâu liền nhìn không nổi nữa, lạnh lùng nói: “Anh đi đi.


    Cố tổng liền ngẩn ra.

    Tôi với cậu leo thang cả nửa ngày trời, cuối cùng thì vẫn chẳng có gì xảy ra sao?
    Mười
    Cố tổng bị thư ký Lâm đuổi thẳng cổ ra khỏi nhà, giận dỗi tận mấy ngày không thèm đến tìm nữa.

    Cả ngày trưng ra cái vẻ mặt u ám, dọa sợ cả các nhân viên trong công ty.

    Ba người bên bộ phận thư ký chụm đầu vào xì xào.

    “Cố tổng sao vậy?”
    “Thư ký Lâm từ chức nên đã đả kích Cố tổng, Cố tổng không biết mình rốt cuộc đã làm sai chỗ nào.


    “Chuyện này thì Cố tổng thực sự không đúng.

    Thư ký Lâm làm việc ở tập đoàn GS lâu như vậy, chỉ mong chờ Cố tổng có thể quay đầu nhìn một cái, đến mức tiền lương của công ty đối tác cao gấp ba lần cũng chẳng thèm liếc đến, chỉ muốn ở lại bên cạnh Cố tổng.


    “Thư ký Lâm tuy là một Beta nhưng lại rất xinh đẹp đấy.


    “Nói thật, chuyện thư kỳ Lâm thích Cố tổng, ngay cả chúng ta cũng nhìn ra, chẳng hiểu sao Cố tổng lại có thể không biết?”
    “Cố tổng là đồ thần kinh, vừa lòng vòng vừa chậm tiêu.


    “Đúng là làm khó thư ký Lâm mà, thích một người lâu như vậy, thế mà mãi vẫn không chịu nói.


    “Suỵt, đừng nói nữa, để Cố tổng nghe được là hỏng đấy.


    Ba vị thư ký kia sau khi đùa giỡn một hồi liền rời đi.

    Cố tổng đứng ngay tại gian phòng sát vách, vẻ mặt không thể tin nổi.

    Thư ký Lâm thích hắn?
    Công ty đối tác muốn cướp người của hắn?
    Được lắm, trước tiên phải giải quyết bên phía công ty đối tác, sau đó tính sổ với thư ký Lâm sau.

    Chợt nghĩ đến việc thư ký Lâm thích mình, Cố tổng liền cười ngây ngốc.

    Ngay sau đó lại ảo não, rốt cuộc thì mình nên biểu đạt tình yêu thế nào cho thư ký Lâm biết đây?.
     
    Chuyện Hằng Ngày Của Thư Ký Lâm Cùng Cố Tổng
    Chương 6: Chương 6


    Mười một
    Tuần thứ hai sau khi Thư ký Lâm từ chức, một bó hoa tuyệt diễm được gửi đến nhà cậu.

    Cậu cho rằng đã gửi sai người, nhân viên chuyển phát nhanh liền mang hóa đơn và thông tin người đặt hàng cho cậu xem.

    Quả nhiên.

    Cố tổng là người gửi.

    Thư ký Lâm cảm thấy Cố tổng bị hâm, hơn nữa còn hâm không nhẹ.

    Lần trước thì nói thích cậu, lần này thì trực tiếp hành động, muốn theo đuổi cậu.

    Tuy nhiên gửi tặng hoa lại là cách theo đuổi lỗi thời nhất.

    Thư ký Lâm ngoài miệng nói ghét bỏ, cuối cùng vẫn lăn lộn cả nửa ngày để tìm bình hoa, tỉ mỉ cắm hoa chăm sóc.

    Cậu cho rằng Cố tổng kế tiếp sẽ gọi điện hẹn cậu đi ăn, thường thì đây là kịch bản của bước thứ hai.

    Ai ngờ Cố tổng gửi hoa cho cậu liên tục nửa tháng, một cú điện thoại cũng chẳng thèm gọi đến.

    Thư ký Lâm nhìn căn phòng đầy hoa của mình, cảm thấy bản thân có thể chuyển nghề sang làm chủ cửa hàng bán hoa được rồi.

    Cậu nghĩ, mạch não của Cố tổng rốt cuộc bị hỏng ở chỗ nào rồi?
    Nhưng chuyện này quả thật không thể trách Cố tổng.

    Hắn đặt một đơn hàng ở tiệm hoa, yêu cầu gửi hoa cho thư ký Lâm liên tục một tháng, vốn tính hôm sau gọi điện hẹn người ta đi ăn, kết quả công ty xảy ra chuyện, hắn liền tất bật chạy đi xử lý, nửa tháng nhanh chóng qua đi, đến khi hắn sực nhớ ra còn thư ký Lâm thì lúc ấy trời đã tối mịt.

    Hắn chưa từng hẹn hò với ai, hoàn toàn không biết tình huống này nên xử lý thế nào.

    Thế là liền tìm đến một người bạn tốt nhờ giúp đỡ.

    Anh chàng này trải qua vô vàn tình sử, nợ đào hoa khắp nơi.

    Nghe Cố tổng giải trình vấn đề xong, cậu ta lập tức đưa ra một chủ ý.

    Anh mau bỏ hết tiền bạc điện thoại chìa khóa đi mà lết cái bộ dạng thê thảm đến trước cửa nhà thư ký Lâm, giả bộ đáng thương một chút đi!
    Mười hai.

    Thư ký Lâm dậy sớm để ra ngoài mua đồ ăn, khi quay về lại phát hiện trước cửa nhà đã có nhiều hơn một người.

    Chính là vị Cố tổng đang dựa vào tường mà ngủ lăn lóc kia.

    Cũng không biết Cố tổng bị làm sao mà trong dáng vẻ chật vật bất kham, xanh xao vàng vọt, giống như vừa bị đuổi khỏi nhà.

    Thư ký Lâm không chút khách khí mà đá tỉnh luôn Cố tổng: “Tỉnh mau, muốn ngủ thì ra dưới gầm cầu mà ngủ, chỗ đó hợp với anh hơn.


    Cố tổng lập tức trở tay ôm chặt lấy thư ký Lâm, vừa ngẩng đầu thì nước mắt đã lưng tròng: “Tôi vừa bị đuổi khỏi nhà.


    Thư ký Lâm mặt vô cảm xúc: “Thế à.


    Từ từ, cái này không đúng với kịch bản mà tên bạn tốt kia của hắn đưa, cậu ta sao lại lạnh nhạt như vậy?
    “Bởi vì tôi từ chối Omega mà bọn họ đã sắp xếp, còn nói muốn cưới cậu cơ.

    Thế là họ liền đuổi tôi ra ngoài, bây giờ thì tôi không xu dính túi rồi.

    ” Cố tổng vì để chứng thực lời nói của mình, dốc ngược cái túi trong người mình lên rồi lắc vài cái xuống, đúng thật là chẳng có gì bên trong cả.

    Thư ký Lâm chẳng thèm nghĩ nhiều, gỡ vị Cố tổng đang ôm đùi mình ra, mở cửa phòng rồi bước vào, lưu loát không một động tác thừa.

    “Ăn cơm xong tôi sẽ cho anh tiền, anh bắt xe về nhà rồi ngoan ngoãn kết hôn đi.

    ” Thư ký Lâm nói.

    Cố tổng trợn mắt mà há hốc mồm: “Cậu, cậu muốn tôi kết hôn cùng người khác?”
    Thư ký Lâm lạnh lùng: “Lúc trước anh đã nói dù có Omega gia tài thiên kim vạn lượng, xinh đẹp như hoa, kiều diễm mềm mại cũng sẽ chẳng thèm cưới, còn nói muốn độ xứng đôi phải đạt tới 90%.

    Tôi đây trèo cao không nổi.


    Cố tổng vừa nghe thấy mấy lời này liền nôn nóng: “Đó là tôi dùng để qua loa lấy lệ với người khác!”
    Cái này làm sao có thể coi là thật được?.
     
    Chuyện Hằng Ngày Của Thư Ký Lâm Cùng Cố Tổng
    Chương 7: 7: Hoàn


    Mười ba.

    Cố tổng tủi thân phát khóc, nỗ lực giải thích: “Tôi thật sự thích em mà, giữ em lại bên người những ba năm, em vẫn còn chưa nhìn ra tâm ý của tôi sao?”
    Thư ký Lâm khiếp sợ: “Anh để tôi giữ cái chức thư ký kia tận ba năm, là bởi vì thích tôi?”
    Cố tổng gật đầu.

    Thư ký Lâm: “Đúng thật là làm khó dễ anh rồi, còn nghĩ ra tận biện pháp này.


    Cố tổng: “Chẳng lẽ em làm việc bên cạnh tôi ba năm, không phải vì thích tôi sao?”
    Thư ký Lâm: “Đó là trước kia rồi, còn hiện tại thì không thích.


    Cố tổng nôn nóng không chịu được: “Không được, em vẫn phải tiếp tục thích tôi chứ, tôi, tôi chỉ muốn cùng em kết hôn thôi, em muốn tôi chứng minh thế nào đây?”
    Thư ký Lâm nhìn hắn cả nửa ngày: “Chờ đến khi anh thực sự đi lãnh giấy chứng nhận kết hôn với tôi thì hẵng nói tiếp nhé.


    Cố tổng im lặng một lát, bò dậy quay đầu chạy.

    Thư ký Lâm mặt vô cảm xúc, rất tốt, cuối cùng cũng đuổi được người đi.

    Mười bốn.

    Ba ngày sau, thư ký Lâm bị một cú điện thoại đào ra khỏi ổ chăn, hóa ra là đội chụp ảnh cưới gọi đến thông báo cậu tới thử váy cưới.

    Thư ký Lâm vốn chẳng hiểu cái mô tê gì, vừa mở cửa bước vào liền thấy tám vệ sĩ, bốn nhà tạo mẫu, hai cái giá treo quần áo, trên treo đầy những bộ lễ phục diễm lệ.

    Thư ký Lâm lập tức bị dọa sợ đến ngây người.

    Cố tổng: “Tôi tới tìm em kết hôn.


    Thư ký Lâm:?
    Cố tổng đẩy chứng minh nhân dân và hộ khẩu đến trước mặt cậu: “Giấy tờ đầy đủ hết rồi, em muốn hôm nay đi lĩnh giấy đăng ký kết hôn trước rồi chụp ảnh cưới hay là muốn chụp ảnh cưới trước rồi sau đó đi lĩnh giấy đăng ký kết hôn?”
    Thư ký Lâm nghi rằng hắn điên rồi.

    “Bố mẹ anh đều đồng ý?”
    Cố tổng: “Bọn họ cùng nhau giáo huấn tôi một hồi, khiến cho tôi nhìn nhận lại hành vi của mình, nhưng sau đó lại đưa sổ hộ khẩu cho tôi, nghĩa là bọn họ đã đồng ý.


    Cố tổng nói đến đoạn này, vẻ mặt liền trở nên ngốc hề hề.

    Thư ký Lâm trầm mặc.

    Hiện tại cậu cuối cùng cũng tin Cố tổng không phải vì muốn cậu trở về làm mà nghĩ ra mấy ý tưởng này, tên này thật sự thích cậu…
    Nếu hắn đã làm đến nông nỗi này, vậy thì kết hôn đi.

    Cậu cầm lấy chứng minh nhân dân: “Đi thôi, đầu tiên đi lãnh giấy đăng ký.


    Cố tổng ngẩn người, lập tức lộ ra gương mặt tươi cười: “Được!”
    Thư ký Lâm cùng Cố tổng từ kết hôn đến chụp ảnh cưới đều không vượt qua ba ngày, đến tận khi hai người ở cùng nhau, Cố tổng vẫn vừa ôm tờ giấy chứng nhận kết hôn vừa cười ngốc.

    Thư ký Lâm cũng theo đó mà cười, xoa xoa mặt Cố tổng, lúc này mới có cảm giác chân thật.

    Cố tổng trở tay kéo thư ký Lâm vào lòng, thở phào một hơi: “Rốt cuộc cũng theo đuổi được em.

    Là tôi không đúng, thích em những ba năm mà không nói, lại cho rằng em biết.


    Thư ký Lâm mân mê chiếc cúc áo trước ngực hắn, lẳng lặng lắng nghe.

    Cố tổng: “Không ngờ sau khi nói với em, em còn không tin nữa.

    Bây giờ em đã tin rồi, tôi còn có cảm giác như đang nằm mơ.


    Thư ký Lâm đã cởi chiếc cúc áo kia ra rồi.

    Cố tổng: “Tôi đã kiểm tra qua về độ tương xứng giữa pheromone của tôi và em, cực kì cao.

    Em thực sự rất tốt, tôi, tôi cũng rất thích ——”
    Cố tổng đột nhiên im bặt, vì đôi môi của thư ký Lâm đã chạm xuống lồng ngực hắn.

    Thư ký Lâm ngẩng đầu nhìn hắn mà cười: “Có muốn tiếp tục trải nghiệm thêm chút k*ch th*ch không?”
    Cố tổng đã ngửi được mùi pheromone quen thuộc, đầu hắn liền lập tức choáng váng: “Hai ngày này…là thời kỳ ph*t t*nh của em?”
    Bờ môi của thư ký Lâm liền mấp máy: “Ừm, kết hôn không có cảm giác chân thật bằng việc đánh dấu cả đời đâu.



    Thâm tâm Cố tổng dù đang gào thét điên cuồng, tuy nhiên ngoài mặt lại có chút do dự: “Sẽ làm em đau…”
    “Chẳng liên quan gì cả, đến đi.

    ” Thư ký Lâm nói, “Hay là…Cố tổng anh không được sao?”
    Sắc mặt Cố tổng lập tức thay đổi.

    “Nếu Cố phu nhân đã yêu cầu, Cố tiên sinh đây theo lý phải thỏa mãn, vậy tôi lập tức tới.

    ” Cố tổng liền đè cổ tay cậu xuống, đảo khách thành chủ.

    Thư ký Lâm cười.

    Tương lai không cần phải lo về tình cảm của Cố tổng dành cho cậu, tuy rằng con đường hôn nhân chỉ vừa mới bắt đầu, nhưng cậu tin sau này sẽ càng tốt hơn.

    Thư ký Lâm cảm thấy cậu nên dạy cho Cố tổng tính trung thực trước mặt người yêu, ví dụ như việc đánh dấu cả đời rốt cuộc có phải là điều sáng suốt hay không.

    Công việc hằng ngày vẫn tiếp tục, chỉ là thay đổi phương thức ở chung.

    Tác giả có lời muốn nói: Một mẩu truyện cũ mà thôi ~.
     
    Back
    Top Bottom