Ngôn Tình Chuyên Gia Y Học Hàng Đầu Nổi Tiếng Xuyên Thành Tiểu Thư Đáng Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chuyên Gia Y Học Hàng Đầu Nổi Tiếng Xuyên Thành Tiểu Thư Đáng Thương
Chương 40: Chương 40


Trời chiều đen kịt.Sở Nhược Du tạm biệt Triệu Kiến An cùng vởi Lý Cầm, đi mộ địa cúng bái.Trên đường đi cô còn mua một bó hoa cúc non nhỏ màu trắng.

Trên mộ bia không có chữ cho nên chỉ có Sở Nhược Du biết rõ người cô tới cúng bái tột cùng là ai.Đầu ngón tay nhẹ nhàng chạm đến mộ bia, trong lòng cô chua xót khó chịu.“Ta minh bạch người vì cái gì mà thống khổ tuyệt vọng như vậy, chỉ là làm người thì không thể câu thể chuyện trước mắt.”“Chuyện người không hoàn thành ta sẽ thay người nhất nhất thực hiện.”“Yên tâm”Sở Nhược Du nói chuyện sau khi gió thổi qua liền cái gì đều không nghe thấy, chỉ còn lại tiếng âm thanh của gió nức nở.Ở bên mộ bia ngồi yên lặng nửa giờ Sở Nhược Du lúc này mới trở về nhà.Sở Hoà Sinh đã chuẩn bị xong đồ ăn hơn nữa còn nóng hôi hổi.“Đã về nhà sao? Mai tới ăn cơm.”Lạc thú duy nhất bây giờ của hắn là vì Sở Nhược Du chuẩn bị đủ các loại đồ ăn ngon miệng.“Thị Trung áp bức học sinh quá.”Sở Nhược Du chính là không muốn Sở Hoà Sinh bận rộn nhiều chuyện cho nên mới nói với hắn không trở về nhà ăn cơm chiều, không nghĩ tới hắn vẫn làm một ít.Một người không biết cách nói chuyện lại dùng phương thức mộc mạc vụng về như thế đối với cô, cô thật không có biện pháp gì.Rửa tay xong cô ngồi vào trước bàn cóm, lại một lần bất đắc dĩ mà cường điệu nói:“Ba, con không phải đứa trẻ nhỏ, ba không cần chờ con mỗi ngày.”Sở Hoà Sinh ngoảnh mặt làm ngơ:“Hôm nay sườn heo chua ngọt có hơi cay.”Sở Nhược Du gắp khối xương sườn bỏ vào trong miện, phía ngoài sốt chua trôi đi bên trong hơi béo có vị ngọt, cô đột nhiên cười:“Còn được, ăn rất ngon.”Sở Hoà Sinh như học sinh được khen thưởng nháy mắt tinh thần lên cao, âm thanh nói chuyện trở nên thao thao bất tuyệt:“Hôm nay ba đi hiệu sách mua hai cuốn sách các món ăn, về sau đổi các phương pháp làm đồ ăn cho con, bảo đảm ba tháng không trùng lặp.”Nói nói hắn trong thanh âm mang ra một tia u sầu:“Ba chưa từng yêu cầu con trở thành một người quá ưu tú, chỉ cần vui sướng khoẻ mạnh bình an, đây là mong muốn lớn nhất của ba.”“Ba vĩnh viễn ở phía sau con.”Trong khoảng thời gian này Sở Hoà Sinh đi gặp chuyên gia tâm lý để được cố vấn, trường kỳ bị áp bách tâm lý giống như Sở Nhược Du tính cách sẽ rất dễ dàng làm ra những việc cực đoan.Duy nhất có thể làm là dùng càng nhiều tình thương yêu để chăm sóc cô.Bị mạnh mẽ xúc động một chút cổ họng Sở Nhược Du có chút nghẹn.

Là một cô nhi không cha không mẹ cô vẫn rất hâm mộ tình thân như vậy.Thật sự không biết nên nói cái gì thì tốt, cô yên lặng lùa cơm,sau khi lấy vận tốc ánh sáng ăn xong thì về tới phòng.Lúc này cảm giác hít thở không thông ở trong bầu không khí kia mới biến mất đi.“Còn có bao nhiêu điểm công thành danh toại? Toàn bộ giúp ta đổi thành thập toàn đại bổ hoàn.”Sở Nhược Du nhìn thoáng qua thời gian còn sớm, ngựa quen đường cũ mở ra sách trên bàn.Đã thành thói quen với bầu không khí học tập buồn tẻ như vậy, có đôi khi trên tinh thần thật sự không chịu nổi, cô là rất thích thú:“Thập toàn đại bổ hoàn của người không nhắc đến thì không biết, so với thuốc ta sắc khá hơn nhiều, hoàn toàn không có tác dụng phụ.”Nếu không có hệ thống viện trợ, cô cảm thấy chính mình đã sớm đột ngột chết.Hệ thống nhanh chóng nhận lệnh, trống rỗng trên bàn chợt xuất hiện mấy viên thuốc viên màu đen, không màu không vị.Ngay từ đầu Sở Nhược Du còn ý đồ khờ dại nghiên cứu thành phần của thuốc viên.

Nhưng trừ bỏ Kali Natri Canxi cơ sở nhất thì cái gì cũng không nghiên cứu ra.Cô tuỳ tay cầm lấy hai viên bỏ vào miệng, thuốc vừa vào miệng lập tức tan ra.

Khá ngọt ngào, ăn rất ngon.Hệ thống lên tiếng nói:“Một người liền tính toàn bộ tinh lực dư thừa cả ngày cũng chỉ có 24 tiếng đồng hồ, càng miễn bàn còn rất nhiều việc chia sẻ lực chú ý của ký chủ.

Ta kiến nghị chờ có nhiều điểm công thành danh toại lần sau trực tiếp đổi máy gia tốc thời gian, một phần thời gian có thể trở thành nhiều thời gian hơn để dùng.”Sở Nhược Du mặt không biểu tình mà lật qua một tờ sách:“Tốt, ta đã biết, không cần lúc nào cũng nhắc nhở ta cố gắng thi tốt.

Ta thật ra muốn thi nhưng không có cơ hội.”Hệ thống cười hắc hắc, chợt ngậm miệng.Bóng đêm càng thêm yên tĩnh chỉ để lại đèn bàn của Sở Nhược Du phía trước cửa sổ vẫn luôn sáng lên, sáng lên.Có ai là chân chính thiên tài đâu?Bất quá là 1% thiên phú và 99% nỗ lực thôi.*.
 
Chuyên Gia Y Học Hàng Đầu Nổi Tiếng Xuyên Thành Tiểu Thư Đáng Thương
Chương 41: Chương 41


Văn phòng toán học lớp 12 Thị Trung.Thang Lỗi đang nghiêm túc soạn bài, khung chat máy tính hiện lên tin nhắn của hiệu trưởng:“Năm nay thi đua toán học danh ngạch giảm bớt hai cái, mặt khác nhớ rõ đem tên Sở Nhược Du báo lên cho ta.”Sở Nhược Du?Là người nào?Thang Lỗi bất giác phản ứng lại, tâm thái có chút lạnh, phụ trách mười mấy năm thi đua toán học, dùng hắn nỗ lực thật vất vả từ bốn cái danh ngạch tăng lên tám danh ngạch.

Hiện tại chỉ cần hiệu trưởng một câu làm cho một nửa nỗ lực của hắn trở thành ném đá trên sông.(Dg: không thấy tăm tích, ở đây nghĩa là việc làm vô nghĩa.)Chuyện này như thế nào có thể làm hắn không phẫn uất.Thang Lỗi đè xuống tức giận trong lòng, hết sức lý trí mà trả lời:“Hiệu trưởng có thời gian không? Ta muốn cùng người thật tốt trao đổi một chút?”Nhận được hồi đáp khẳng định xong hắn nhanh chóng tắt màn hình máy tính, không quay đầu lại liền chạy ra khỏi văn phòng.Bởi vì đi quá gấp gáp ở chỗ ngoặt suýt chút nữa đụng nhau với Tiết Cường.Tiết Cường cũng coi như là bạn nối khố của hắn, phụ trách thi đua vật lý, quan hệ của hai người cũng thương đối thân.

Bất quá bây giờ Thang Lỗi đang lửa giận ngút trời, hoàn toàn không có d*c v*ng hàn huyên.

Hắn không để tâm nói một tiếng xin lỗi rồi tiếp tục đi thẳng hướng về phía phòng hiệu trưởng.Đi được vài bước hắn phát hiện ra Tiết Cường trước sau đều đi theo phía sau hắn, trong lòng hắn có chút nghi hoặc hỏi:“Có chuyện gì sao?”Giờ phút này Tiết Cường trên mặt bình thản cũng không phát hiện ra cái gì dị thường, chỉ là trong gio giọng nói hơi có chút bực bội:“Ta đang đi tìm hiệu trưởng.”Sau khi nói xong hắn bất chợt nhìn chằm chằm Thang Lỗi:“Người cũng như thế?”Văn phòng hiệu trưởng ở một khu vực tương đối an tĩnh, hầu như mọi người không có ai đi con đường này.Thang Lỗi gật gật đầu.Mục đích giống nhau nên hai người kết bạn cùng đến.“Thật sự phiền toái, vô duyên vô cớ cắt giảm hai cái danh ngạch, còn muốn điền tên một người không biết từ đâu nhảy ra Sở Nhược Du, năm nay ông ấy còn muốn được thành tích tốt không.”Bước chân Tiết Cường dừng lại, trên mặt lộ vẻ không thể tưởng tượng:“Hả, bên ta cũng vậy.”Những cuộc thi đua có chất lượng rất cao đều giống nhau không tồn tại khả năng gian lận, nó tương tự như một mặt kính chiếu yêu, chân chân thật thật chiếu ra trình độ của người dự thi.

Cho nên hiệu trưởng để Sở Nhược Du dự thi mang ý nghĩa gì? Mạ vàng cũng không phải mạ như vậy đi?Thật sự quá đáng.Thang Lỗi kinh ngạc.

Trong lòng hắn nguyên bản còn tồn tại một ít tâm tư nhỏ, biết đâu học sinh Sở Nhược Du mà mình còn chưa biết này lại có thiên phú dị bẩm về toán học thì sao? Nhưng hiện tại hắn đã không còn cảm thấy như vậy.

Người đồng dạng ưu tú cả toán học và vật lý không phải không tồn tại, chỉ là không có khả năng tồn tại ở Thị Trung mà thôi.So sánh với các trường cấp 3 khác trong thành phố bọn họ coi như số một số hai nhưng một khi đem phạm vi mở rộng ra thì Thị Trung chẳng là cái gì hết.Sau khi trong lòng hiểu rõ, Thang Lỗi đầy căm phẫn nói:“Hoặc là hôm nay ta từ bỏ theo đội thi đua toán học, hoặc là Sở Nhược Du này từ đâu đến thì trở về nơi đó.”Tiết Cường một bên cũng cùng dạng ý tưởng, tuy hắn không nói gì nhưng trong đầu có điểm bực bội.Đều như vậy ăn ý hai người hùng dũng oai vệ, khí phách hiên ngang vọt vào phòng hiệu trưởng..
 
Chuyên Gia Y Học Hàng Đầu Nổi Tiếng Xuyên Thành Tiểu Thư Đáng Thương
Chương 42: Chương 42


Thang Lỗi cùng Tiết Cường chất vấn đều ở trong dự kiến của Triệu Kiến An.

Đối với bọn họ mà nói thi đua giống như chiến trường, thậm chí âm thầm chuẩn bị không biết bao nhiêu thứ quan trọng, ông đích xác nên giải thích rõ.Thang Lỗi tức giận đằng đằng:“Mọi chuyện Hiệu trưởng nên có lời giải thích hợp lý đi?”Triệu Kiến An hoàn toàn không có là hiệu trưởng mà tự đại, ông khách khí tiếp đón:“Có chuyện gì chúng ra ngồi xuống chậm rãi nói.”Cho mỗi người rót một ly trà xong hắn mới lời ít mà ý nhiều giải thích mọi chuyện tiền căn hậu quả (dg: chuyện trước sau):“Sự tình chính là như thế.”Thang Lỗi cảm thấy hiệu trưởng quả thực không thể nói lý, đây không phải ném dưa hấu nhặt hạt mè thì là cái gì?Hắn tức giận đến mức cả người phát run:“Vì một người không biết chi tiết như Sở Nhược Du mà tám cái danh ngạch bỗng chốc giảm bớt hai cái, hiệu trưởng làm cho ta làm sao cùng những học sinh mất ăn mất ngủ học tập nói lời công bằng đây?”Cơ hội thi đua này bao nhiêu người đều mắt trông mong mà ngóng trông.

Hoang đường thật sự khiến cho người giận sôi trào.Hắn nói xong cấp cho Tiết Cường một cái ánh mắt.

Tiết Cường hiểu ý, đồng dạng không không cam lòng yếu thế mà phụ hoạ:“Ta cũng phản đối mãnh liệt, ta không muốn danh tiếng của trường học huỷ ở trong tay ta.”Triệu Kiến An biết mặc kệ mình nói gì đều vô dụng, chỉ có lấy ra thực lực mới khiến người nghi ngờ câm miệng.

Hắn không tức không bực, mặt già tự tại:“Như vậy đi, ta cho các người nửa giờ đi chuẩn bị một phần bài thi, ta đem Sở Nhược Du gọi tới, khiến cho em ấy ở dưới mí mắt mắt của các người giải đề, bất cứ các ngươi có một điểm gì không hài lòng, chuyện này ta sẽ không bao giờ đề cập nữa.”Thang Lỗi nghe vậy đồng tử bất ngờ co lại.

Hắn đương nhiên có thể nghe ra ý tứ tự tin mãnh liệt trong lời nói của hiệu trưởng.

Trong lúc nhất thời cảm xúc cuồn cuộn:“Được, hy vọng hiệu trưởng đừng có hối hận.”Nói xong Thang Lỗi cùng Tiết Cường liếc mắt với nhau, không hẹn mà cùng đứng dậy, sau đó rời đi phòng hiệu trưởng.Bọn họ rất nhiều năm mang đội thi đua, tương đối quen thuộc với đề thi, ra một phần bài thi căn bản không mất bao lâu, bất quá có chút bài xích khi nhận thức Sở Nhược Du là người ngoài, cho nên độ khó của đề tăng lên không chỉ gấp đôi.Sau khi đóng dấu lên đề đã ra xong, hai người lại lần nữa tới rồi văn phòng hiệu trưởng.Ngoại trừ hiệu trưởng còn có một học sinh nữ, cô đang đứng bên cạnh cửa sổ, ánh mặt trời ôn nhu nhẹ nhàng chiếu qua tóc mái của cô, lông mi thật dài ở cuối mắt hạ xuống một cái bóng nồng đậm, khuôn mặt nhỏ mềm mại trắng nõn lộ ra nhàn nhàn anh phấn.Nói lời thật lòng, thực sự đẹp quá mức.Thang Lỗi âm thầm phỉ nhổ, bây giờ là lúc nào còn suy nghĩ những chuyện không đâu ra đâu.Cách nhìn của Triệu Kiến An đối với Sở Nhược Du có chút phức tạp, ba phần thưởng thức, ba phần kính nể, còn có ba phần thương xót, thấy Thang Lỗi và Tiết Cường cùng nhau tới rồi vội vàng kêu:“Mau tới làm bài đi.”Sở Nhược Du cảm nhận được hai đạo ánh mắt bài xích cũng không để bụng.Cô tiện tay tiếp nhận bài thi, sau đó ở trước bàn làm việc ngồi xuống bắt đầu giải đề.Bầu không khí văn phòng mười phần yên tĩnh, ngoài cửa sổ thỉnh thoảng vang lên tiếng chim hót có vẻ phá lệ thánh thót.Mới đầu Thang Lỗi ngồi đần một cục an tĩnh, nhưng dần dần lực cảm giác nhạy bén hắn phát hiện Sở Nhược Du tiến độ giải đề đã qua một nửa.Lúc này đồng hồ trên tường mới qua mười lăm phút.Kiềm chế một hồi lâu, rốt cuộc hắn ngồi không yên, không chịu khống chế mà đi về phương hướng Sở Nhược Du..
 
Chuyên Gia Y Học Hàng Đầu Nổi Tiếng Xuyên Thành Tiểu Thư Đáng Thương
Chương 43: Chương 43


Bài thi của Sở Nhược Du sạch sẽ ngăn nắp, mỗi đạo đề trừ bỏ một đáp án ra thì không còn có mặt khác quá trình giải đề.Trên bài thi tất cả đề Thang Lỗi đều rõ như lòng bàn tay, đáp án tự nhiên cũng không xa lạ, đơn giản nhìn hai cái đáp án, trong lòng hắn bỗng nhiên cuốn lên sóng to gió lớn.Đáp án thế nhưng đều đúng.Hắn nắm chặt tay kiệt lực khống chế cảm xúc khiếp sợ của chính mình.

Lúc này tầm mắt hắn cầm lòng không đậu mà dừng ở bản nháp trên giấy, trừ bỏ các bước giải đề tất yếu ra thì không viết nhiều thêm một chữ nào.Mẹ nó nữa, quá trâu bò!Kể cả bản thân hắn đều không nhất định có thể đảm bảo có như vậy chuyên nghiệp quá trình.A, là cảm giác động tâm.Thang Lỗi nuốt một ngụm nước miếng, hắn nguyên bản tính toán xem một cái liền trở về ghế sô pha tiếp tục ngồi nhưng hiện tại tầm mắt hắn dời như thế nào cũng không ra.Tâm thái hắn mười phần mâu thuẫn, vừa hy vọng Sở Nhược Du có thể giải sai một đề, lại hy vọng Sở Nhược Du có thể hoàn toàn giải đúng.Khi Giải một đề cuối cùng Sở Nhược Du suy tính hai lần, cuối cùng cười như không cười mà ngẩng đầu nhìn về phía Thang Lỗi:“Muốn làm khó dễ người khác cũng không cần đưa đề sai.”Cô không chút để ý mà đem một con số 6 xoá đi đổi thành số 9 ở trong đề cuối cùng.

Lúc này mới viết xuống đáp án.Toàn bộ quá trình nước chảy mây trôi, liền mạch lưu loát.Thang Lỗi nghe vậy khuôn mặt trương lên đỏ bừng.

Bởi vì nguyên nhân lỗi in ấn cho nên câu đề kinh điển này là sai lầm, bất quá các giáo viên đều nghe nhiều nên thuộc, trong lúc ra đề sẽ chủ động sửa lại.

Mà trong lúc hắn ra đề có suy xét tới điểm này nhưng do đang mâu thuẫn cảm xúc nên liền không nhớ ra sửa lại.

Không nghĩ tới bị Sở Nhược Du xem thấu, thậm chí còn kiêu ngạo mà trào phúng ngược lại.Ách.Hắn thích.Quả thực quá thích.Lúc này Thang lỗi đã hoàn toàn không nhớ rõ nửa giờ trước chính mình từng nói qua cái gì lời nói.Đương nhiên liền tính nhớ rõ hắn cũng sẽ làm bộ mất trí nhớ gián tiếp.Đùa sao, có một cái học sinh thần tiên như vậy ở đây, đừng nói giảm đi hai cái danh ngạch, giảm đi ba bái hắn đều vui.“Lần sau thầy nhất định chú ý.”Khoảng cách sô pha với bàn làm việc có chút xa chi nên Tiết Cường chỉ có thể thấy biểu tình trên mặt Thang Lỗi, cũng không thể nghe được bọn họ đang đàm luận cái gì.

Thấy hắn sắc mặt đỏ bừng bừng một mảng còn nghĩ rằng bị chọc tức.“Có thể đem thầy Thang tính tình tốt tức thành như vậy, xem ra bài thi này của Sở Nhược Du nhất định giải quá kém.”Thấy Thang Lỗi đi tới, Tiết Cường đón ý mà thở dàinói:“Hiệu trưởng, nếu hai cái danh nghạch kết cục đã định, vậy quên đi, nhưng kiên quyết không thể để cho Sở Nhược Du tham gia thi đua, đây không phải lãng phí tài nguyên sao?”Thang Lỗi vừa nghe, lập tức nóng nảy:“Đừng nói hươu nói vượn.”Hắn đã mặc sức tưởng tượng chính mình mang học sinh đi thi xuất hiện một kim bài tuyển thủ (ngôi sao sáng), tình cảnh kia có bao nhiêu tươi đẹp, ai không cho Sở Nhược Du tham gia thi đua hắn liền cùng người đó trở mặt.Tiết Cường ngốc trệ.Hắn ngẩng đầu, nhìn mê man về phía Thang Lỗi.Thầy Thang vừa lúc nãy cũng không phải là nói như vậy a.Triệu Kiến An nếu không cố kỵ thân phận hiệu trưởng đã cười lên thành tiếng.Dù sao thiên phú của Sở Nhược Du và năng lực có bao nhiêu b**n th** hắn thật sự quá rõ ràng, hắn biết rõ còn cố hỏi:“Làm xong rồi? Thế nào?”Thang Lỗi không có bất kỳ ý kiến, thái độ gì đối với Triệu Kiến An, hắn cười tủm tỉm mà khen ngợi:“Sở Nhược Du là học sinh thông minh nhất mà ta gặp qua trong cuộc đời, quyết định của hiệu trưởn thật sự quá anh minh rồi.”Tiết Cường:“……”Nịnh hót như thế này thật quá tanh tưởi.Lúc này hắn lại nghe Thang Lỗi nói tiếp:“Không cần chấm bài thi, đáp án đều đúng.

Hiện tại Sở Nhược Du mới lớp 10, còn có thể vì trường học tranh thủ ba năm vinh quang, vừa mới là ta nghĩ sai rồi, lát nữa ta sẽ đi xin lỗi em ấy.”Khoé miệng Triệu Kiến An nghe vậy nhịn không được nhếch lên..
 
Chuyên Gia Y Học Hàng Đầu Nổi Tiếng Xuyên Thành Tiểu Thư Đáng Thương
Chương 44: Chương 44


Tuy rằng đã sớm biết ở trước mặt thực lực tuyệt đối sẽ không có thanh âm nghi ngờ nào xuất hiện nhưng khi một màn này thật sự xảy ra lại là buồn cười như vậy.

Lúc này Tiết Cường mới bất giác ý thức được nguyên nhân căn bản thái độ Thang Lỗi phát sinh biến hoá, hắn kinh ngạc đồng thời mở miệng lắp bắp hỏi lại:“Em ấy trả lời đúng hoàn toàn?”Tuy rằng dùng ngữ khí nghi vấn nhưng trong lòng hắn đã có đáp án khẳng định.

Ở một mức độ nào đó mà nói, toán học và vật lý có nhiều cái chung giống nhau.

Trong mắt Tiết Cường nháy mắt bộc phát ra quang mang cực nóng, nhất thời hắn không rảnh lo Thang Lỗi, bước ba bước thành hai bước nhanh chóng đi đến bên cạnh Sở Nhược Du, hơi mang chờ đợi lại hơi mang thật cẩn thận:“Em làm đề này, những đề khác không cần làm.

”Tay hắn chỉ chính là từ dưới lên câu số 2, một đề dài đủ để khảo nghiệm thực lực tổng hợp.

Tiết Cường không muốn lãng phí thời gian chứng minh, đây là biện pháp nhanh chóng đơn giản nhất.

Triệu Kiến An vẫn luôn biết toán học Sở Nhược Du rất mạnh nhưng hắn cũng không biết là vật lý Sở Nhược Du lại càng mạnh.

Sở Nhược Du không chút để ý liếc mắt đánh giá đề bài.

Đây là một đề luận chứng.

Cô cầm bút, không mang theo bất luận cái gì nghi vấn mà bắt đầu quá trình viết.

Giờ phút này Tiết Cường minh bạch vì cái gì mà sắc mặt Thang Lỗi sẽ đỏ bừng lên.

Hắn sờ sờ mặt mình, trong lòng âm thầm nói thầm, biểu hiện của hắn có tốt hơn so với Thang Lỗi không?Nhưng vào lúc này Sở Nhược Du hoàn thành một bút cuối cùng, Tiết Cường đang muốn mở miệng khen, giây tiếp theo hắn hoảng sợ phát hiện bạn học Sở Nhược Du này đề số 1 và số 3 từ dưới đếm lên đều viết ra đáp án.

Hắn yên lặng mà nuốt một ngụm nước miếng, nhịn không được mà đem tầm mắt chuyển qua trên khuôn mặt nhỏ tinh xảo.

Mẹ nó, đây không còn thuộc về phạm trù con ngươi nữa đi?Sở Nhược Du nhún vai, hiếm thấy thể hiện thái độ đáng ghét thú vị:“Đơn giản quá, em liền giải cùng nhau, không thành vấn đề đúng không?”Tuy rằng thời điểm học tập rất nỗ lực thật mệt mỏi nhưng những chuyện này cô tuyệt đối sẽ không than vãn.

Mặt Tiết Cường có chút run rẩy, đó là hắn khống chế không được cơ bắp run rẩy, hắn lại nuốt một ngụm nước miếng:“Không, không thành vấn đề.

”Hiệu trưởng đến tột cùng là như thế nào tìm ra đại bảo bối của nhân gian này?Trên mặt xinh đẹp của Sở Nhược Du tràn đầy hài hước, cô chớp chớp mắt lại tiếp tục hỏi một câu:“Đề khác thật sự không cần làm à?”Đầu Tiết Cường lắc như trống bỏi.

Tiếp tục làm bài không phải tiếp tục lăng trì hắn sao!Làm cái rắm!Sở Nhược Du buông bút, sau đó đứng dậy:“Nếu không còn chuyện của em thì em trước về lớp đi học đây.

”Triệu Kiến An mỉm cười:“Đi mau đi.

”Ông tương đối hiểu rõ trạng thái học tập của Sở Nhược Du, tuy là đi học nhưng cô vẫn luôn ở trong trạng thái tự học, chậm trễ trong chốc lát thơi gian như vậy, hắn quá đau lòng.

Thang Lỗi cùng với Tiết Cường nhìn bóng dáng tinh tế yếu đuối của Sở Nhược Du, không biết vì cái gì đột nhiên cảm thấy cao lớn thêm vài phần.

Chờ Sở Nhược Du đi rồi, Triệu Kiến An cười như không cười mà nhìn về phía Thang Lỗi:“Cho Sở Nhược Du từ nơi nào đến trở về nơi đó đi? Người không dẫn dắt đội thi đua toán học?”Lời này thuộc về vui đùa.

Mặt Thang Lỗi đầy nghiêm túc, theo sau lại nghiêm trang nói ra:“Hiệu trưởng nói đùa, ta sao có thể nói nói như vậy đâu? Nếu Sở Nhược Du không tham gia thi đua, ta mới không dẫn dắt đội đây.

”Cẩu lươn lẹo loại lớn.

( hai mặt)Tiết Cường“….

”Luận về da mặt thì thầy Thang vẫn tương đối dày.

Hắn phải học tập rất nhiều.

Bất quá khi ánh mắt hiệu trưởng quét đến trên mặt hắn, đầu quả tim của hắn rung lên, nói năng hùng hồn đầy lý lẽ:“Ta cũng giống như vậy.

”Triệu Kiến An rốt cuộc không có ý nhịn cười, tâm tình hắn sung sướng mà xua tay:“Được rồi, được rồi.

”Hắn dừng một chút lại bổ sung:“Còn có chuyện này muốn cùng các người trao đổi.

”.
 
Chuyên Gia Y Học Hàng Đầu Nổi Tiếng Xuyên Thành Tiểu Thư Đáng Thương
Chương 45: Chương 45


Trạng thái Thang Lỗi quay lại nghiêm túc:“Hiệu trưởng nói đi.”Triệu Kiến An nắm tay che miệng ho nhẹ một tiếng rồi mới chậm rãi nói:“Năm nay Cục giáo dục cực kỳ coi trọng đối với thi đua cho nên điều phái vài vị giáo viên cấp cao tiến hành tập huấn tập trung cho học sinh thành phố tham gia dự thi.”Sau khi nói xong ông lại bổ sung một câu:“Địa điểm ở Nhất Trung.”Thang Lỗi không rõ nguyên do:“Đây là chuyện tốt mà.”Trong lòng Triệu Kiến An âm thầm chửi thầm, hai cái đầu gỗ, căn bản không thể thông não.Hắn đơn giản đem lời nói giảng giải chi tiết:“Trọng điểm là địa điểm ở Nhất Trung.

Các người đã quên ta đào Sở Nhược Du về đây như thế nào à? Nếu hiệu trưởng Nhất Trung đổi ý, Sở Nhược Du bị thuyết phục thành công, chẳng phải là gà bay trứng vỡ sao?”Có câu nói không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.Phải trông chừng kỹ Sở Nhược Du.Thang Lỗi ngộ đạo.

(Hiểu ra vấn đề)Ở phương diện tranh đoạt tài nguyên học sinh hắn đích xác còn chưa thấy qua hiệu trưởng trường nào giữ mặt mũi quá.Hắn hiếm thấy trịnh trọng đảm bảo nói:“Yên tâm, ta nhất định sẽ chăm sóc Sở Nhược Du thật tốt.

Có bất luận gió thổi cỏ lay cái gì ta nhất định thông tri ngài trước tiên.”Đừng đùa, ai nghĩ dám cùng hắn đoạt Sở Nhược Du hắn liền cùng người đó liều mạng.Triệu Kiến An mỉm cười.Mấy người giáo viên cấp cao, không có ai không phải là giáo viên dạy giỏi có tiếng, đến lúc đó tập huấn tập trung, những học sinh biểu hiện xuất sắc sau này đều sẽ có may mắn đến.Nếu không phải thân phận không cho phép, ông thật đúng là muốn đi kiến thức một chút mặt Chu Hùng tái xanh như thế nào.Thang Lỗi cùng Tiết Cường sánh vai nhau từ phòng hiệu trưởng đi ra.

So với khi tới buồn bực không vui thì giờ phút này lại xuân phong đắc ý.Tuy rằng hai người cũng không có tiếp tục giao lưu đề tài về Sở Nhược Du nhưng không khí phá lệ phù hợp.Lúc này phía đối diện đi tới giáo viên hoá học Vương Diệc Tình, trên mặt coi treo vài phần sầu khổ.Thang Lỗi là người từng trải, tâm tư chuyển biến cũng đoán được bảy tám phần, thật ra giáo viên hoá học gánh vác áp lực là nhỏ nhất, nguyên bản một cái danh ngạch cô cũng chưa kiếm được.Hắn tiến lên chào hỏi, không khỏi phân trần mà liền cùng với Tiết Cường hai người đem Vương Diệc Tình rời đi.Chờ Vương Diệc Tình nghe xong ngọn nguồn sự tình, không khỏi có chút líu lưỡi, cô trăm triệu lần không nghĩ tới một màn mộng ảo như vậy sẽ phát sinh trước mặt chính mình.Bất quá cô vẫn có chút lo lắng:“Dù sao hai người các người đều gặp mặt Sở Nhược Du, nhưng ta còn chưa gặp.

Vạn nhất em ấy học lệch, học lệch làm sao bây giờ đây?”Thang Lỗi không chút nghĩ ngợi liền cấp ra đáp án phủ định:“Không có khả năng.”Hắn vỗ ngực đảm bảo:“Nếu thật sự là như vậy ta sẽ đem bài thi ăn sạch.”“Hơn nữa trong lòng hiệu trưởng khẳng định biết rõ.

Người cũng đừng đang ở trong phúc mà không biết phúc.”Vương Diệc Tình vô ý thức sờ sờ cái mũi.Cũng đúng, đến lúc đó cô lén tìm thầy giáo hoá học lớp 10 hỏi một chút thành tích hoá học thường ngày của Sở Nhược Du như thế nào, đại khái cũng có thể phỏng đoán được thực lực của em ấy.Uhm, quyết định như vậy.Sau khi trong lòng nắm chắc Vương Diệc Tình mới bỏ đi ý tưởng đi tìm hiệu trưởng.“Được.”*.
 
Back
Top Bottom