Đam Mỹ Chuyên Gia Theo Dõi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chuyên Gia Theo Dõi
Chương 20: Chương 20


Kim Trạch bị Cao Á Lâm ôm, ấp a ấp úng hỏi: “Anh đã lên kế hoạch chuyện này bao lâu rồi?”
“Nói ra thì rất dài.” Cao Á Lâm suy nghĩ, lấy chuyện mình yêu ngay từ cái nhìn đầu tiên thế nào, rồi không thể khống chế được đi sưu thập đủ loại tin tức của cậu, sau đó cảm thấy dù như vậy cũng không thể buông bỏ ý nghĩ này, kết quả cuối cùng lại chẳng thể thành công, còn cả chuyện hắn cảm mến lần thứ hai nói ngắn gọn một chút.

Cùng lúc nghe được chuyện này làm Kim Trạch ngẩn tò te luôn, trong lòng cậu thế mà lại có chút cảm giác thành tựu và đắc ý một cách kỳ lạ.
Đây chính là Cao Á Lâm đó, là người có tiền có danh vọng, hiện tại cũng đang ở thời kỳ đỉnh cao của sự nghiệp, tương lai không thể giới hạn, thế mà anh ta lại bị mình mê hoặc, đây là cảm giác gì nhờ? Đương nhiên là cảm giác ưu việt rồi.
Kim Trạch đột nhiên cảm thấy mình như đã cao thêm hai mét tám, ngay cả lời nói cũng trở nên kiên cường chính trực.
“Bất ngờ sinh nhật thì bất ngờ sinh nhật đi, vì sao phải dẫn tôi tới nơi này?” Kim Trạch hỏi.
Nói đến chuyện này, Cao Á Lâm im lặng một chút mới thẳng thắn nói: “Tôi đã điều tra rất nhiều chuyện của em, tôi xin lỗi em trước.”
Kim Trạch nhìn hắn, hừ một tiếng, chuyện đã đến nước này rồi nên cậu cũng lười tức giận nữa.
Cao Á Lâm nhìn dáng vẻ này của cậu mà trong lòng ngứa ngáy, không nhịn được trước tiên hôn trộm một cái mới nói: “Tôi biết tình hình nhà em, tôi quá tự cho mình là đúng nên đánh giá sai tâm tư của em… Tôi tưởng em muốn làm mấy chuyện đó để chứng minh bản thân, chứng minh cho người đàn ông họ Tưởng kia thấy, với cả đã lâu lắm rồi em không liên lạc với cô nên tôi muốn nhân cơ hội sinh nhật em, dẫn em tới đây để gặp cô rồi trò chuyện với cô cho vui.”
Quả nhiên Kim Trạch trợn mắt nói: “Xen vào việc của người khác.”
“Đúng vậy.” Cao Á Lâm cười khổ: “Đúng là xen vào việc của người khác, hơn nữa tôi cũng đoán sai tâm tư thật sự của em.”
Kim Trạch nói: “Đương nhiên, tôi không có tí quan hệ nào với người họ Tưởng kia cả.”
Cao Á Lâm xoa đầu cậu: “Thật ra, kế hoạch ban đầu của tôi là chơi một trò chơi sinh tồn trong 24 giờ đầy ly kỳ, cho chúng ta cơ hội để hiểu nhau, chủ yếu là để em hiểu tôi.”
Kim Trạch dở khóc dở cười.
Cao Á Lâm nhìn cậu cười, cũng không nhịn được cười nói: “Sau đó để em trai em dẫn cô đến biệt thự rồi tôi lại dẫn em vòng về, cùng nhau tổ chức sinh nhật cho em và ngắm mặt trời mọc.”
Nụ cười của Kim Trạch dần tắt ngúm, cậu xoay người lại nghiêm túc nhìn vào đôi mắt Cao Á Lâm.

“Vì sao nhất định phải làm đến mức này?”
“Tôi đã nói rồi, thích em, thích đến mức không có cách nào tự kiềm chế, tôi cũng bó tay rồi.” Cao Á Lâm cúi người, trán hắn chống lên trán cậu.
Kim Trạch không quen với kiểu cảm giác thân mật như người yêu này lắm, nói cho cùng, thật ra cậu chưa bao giờ nghiêm túc yêu đương.
Cậu có chút ngượng nghịu trốn ra phía sau liền bị Cao Á Lâm đè bả vai chặn lại, hai người nhìn nhau một lúc, lát sau Kim Trạch nói: “Tôi là người luôn nghĩ mọi thứ thường bắt đầu từ phần tồi tệ nhất, ví dụ như, bây giờ dù anh đối xử tốt với tôi như thế nào, sau này chán, lúc chán ghét tôi…”
Cao Á Lâm cúi đầu, dịu dàng hôn lên đôi môi cậu, đầu lưỡi vừa nhẹ nhàng vừa chân thật đáng tin cạy mở hàm răng của Kim Trạch, hắn độc đoán công thành đoạt đất cứ như muốn chứng minh cái gì đó, không cho Kim Trạch cơ hội th* d*c.
Mãi đến khi hắn buông người ra, Kim Trạch gần như không thể đứng vững.
Cao Á Lâm nhoài người lên lấy hộp quà trên bàn đưa cho Kim Trạch: “Mở ra xem thử?”
Vẻ mặt Kim Trạch nghi ngờ, rất nhanh chóng và dễ dàng mở cái hộp này, cậu thấy bên trong đựng một cái chìa khóa, một bản hợp đồng và còn có một cái thẻ.
Kim Trạch: “???”
Cao Á Lâm nói: “Tôi không giống như những người khác, không sửa từ những thứ giả tạo đó mà chỉ cho em những thứ tốt nhất.”
Kim Trạch nhìn dòng chữ trên bản hợp đồng kia, không thể tưởng tượng nổi trợn to hai mắt.
“Chìa khóa là của ngôi nhà này, em có thể xử trí tùy theo ý em, trong hợp đồng có 10% cổ phần của khu nghỉ dưỡng này, thật ra cũng là phần cổ phần của tôi mà tôi trực tiếp đưa cho em.” Cao Á Lâm cười rộ lên đầy xấu xa, ngông cuồng tự cao tự đại nói: “Thế nào? Tôi hào phóng hơn Trần Doãn và Bạch Nhất Hoàn nhiều mà đúng không? Có muốn đoán xem trong thẻ này có bao nhiêu tiền không?”
Kim Trạch không thể khống chế nuốt một ngụm nước bọt, tay cậu run rẩy nói: “Sao anh… Tôi, tôi không thể.”
Cao Á Lâm cũng rất bất ngờ khi nghe được những lời này, hắn nhìn Kim Trạch thật sâu, trong mắt hiện lên niềm vui không che giấu được.
“Nếu em chỉ coi tôi là một cái đùi để ôm thì em nhất định sẽ nhận lấy mấy thứ này.

Bây giờ em từ chối, có phải chứng tỏ em cũng có chút… Tình cảm khác với tôi không?”

Kim Trạch nhìn mấy thứ đồ trong hộp, cậu im lặng hồi lâu không nói gì.
Thật ra cũng không sai khi nói có thể dùng tiền để đo lường lòng người, nó cũng có thể thử trái tim chân thành đồng thời cũng có thể thử được lòng dạ giả dối của người ta.
Kim Trạch đóng hộp lại, bĩu môi nói: “Dù sao tôi cũng không cần.”
Cao Á Lâm cười hôn cậu một cái, ôm cậu mãi không chịu buông tay: “Tôi cũng đoán được em sẽ nói như vậy.

Em không cần mấy thứ này tôi thì mang đi nhờ cô bảo quản giùm, bà ấy muốn xử lý thế nào cũng được.

Nhé?”
Kim Trạch: “…”
Biết rõ mẹ mình sẽ xử lí mấy thứ này như thế nào nên Kim Trạch không còn cách nào khác chỉ có thể tạm thời nhận lấy.
Thấy cậu cẩn thận cất đồ đạc và ôm chúng vào lòng như một chú chuột hamster nhỏ đang bảo vệ đồ ăn.

Cuối cùng Cao Á Lâm cũng không nhịn được, khiêng người lên mang về phòng ngủ trên lầu.
Một lát sau, tiếng r*n r* đứt quãng tràn ngập căn phòng trên lầu hai.
Sau đó Kim Trạch nghe Cao Á Lâm giải thích mới biết, bởi vì nguyên nhân nào đó, Cao Á Lâm hợp tác với người khác đi đầu trong việc thành lập sản xuất công nghiệp giúp An Hà xóa đói giảm nghèo, khu nghỉ dưỡng này chỉ là một trong những phần sản xuất công nghiệp đó, còn những khu công nghiệp thu lượm trái cây và cơ sở trồng trọt khác sẽ được xúc tiến trong năm tới.
Kim Trạch chỉ cảm thấy bản hợp đồng trong tay nặng trĩu, thứ cảm giác này thật sự rất kỳ lạ—— năm xưa khi cậu còn đi theo Lão Trần, đối phương cho cái gì cậu cũng cảm thấy là điều đương nhiên, thẻ tín dụng cũng được, tạm thời ở trong căn hộ cũng tốt, kể cả mua xe mới cho cậu, cậu cứ tiêu xài không hề áp lực, thậm chí còn tiêu xài quá mức một chút.

Dường như trong tiềm thức cậu cảm thấy đây là cái giá trả cho cơ thể mình, lại cảm thấy Trần Doãn cũng đâu đau lòng nên sâu bên trong cậu còn mang theo chút cảm giác sảng khoái.
Nhưng đối mặt với Cao Á Lâm, thứ cảm giác này lại hoàn toàn khác.
Cậu gần như luống cuống tay chân, lại lộ vẻ cảm động, sau đó lại cảm thấy có chút xấu hổ.

Mấy thứ cảm xúc phức tạp đan xen nhau, thậm chí cậu còn nhắm mắt làm ngơ mặc cho người đàn ông này muốn làm gì thì làm, thế rồi cái giá phải trả chính là bị Cao Á Lâm tinh lực tràn đầy mà còn đang vui mừng lăn qua lăn lại đến tận buổi chiều mới ngừng.
Kim Trạch mềm nhũn được Cao Á Lâm ôm vào trong ngực, yếu ớt trợn trắng mắt nhìn hắn: “Anh định làm chết tôi à?”
Cao Á Lâm lặng lẽ nở nụ cười.
Sự ngụy trang của Kim Trạch trước mặt người ngoài và trước mặt Cao Á Lâm đã hoàn toàn biến mất.

Tất nhiên cậu cũng không thèm để ý hình tượng trợn trắng mắt của mình, trong miệng còn lẩm bẩm vài câu gì đó, khó chịu cử động bả vai và eo.

Mà thái độ của Cao Á Lâm đã thay đổi rất nhiều, hắn thân mật giúp cậu xoa xoa vị trí đau nhức, trong đôi mắt rũ xuống vẫn còn vẻ chưa thỏa mãn d*c v*ng, hắn như một con sói hoang không thể kiểm soát cơn đ*ng t*nh, trong mắt còn ánh lên tia sáng màu xanh.
Kim Trạch được hắn xoa bóp vài cái liền cảm thấy không đúng lắm, vội vàng kéo tay hắn ra: “Không làm nữa! Chết người đến nơi rồi!”
Cao Á Lâm l**m khóe miệng, vẻ mặt luyến tiếc.
Kim Trạch tỏ vẻ kỳ lạ nhìn hắn: “Trước kia khi nhìn vào anh, còn tưởng anh là người cao ngạo lãnh đạm không dính khói lửa nhân gian, đặc biệt là bị liệt dây thần kinh mặt lại không thích để ý đến người khác, thì ra đều là giả vờ.”
Đôi mắt Cao Á Lâm cong lên, khóe mắt và đuôi lông mày hiện lên một tia đắc ý: “Như nhau cả thôi.”
Dáng vẻ này của người đàn ông quả thực rất thiếu đòn, Kim Trạch dứt khoát nhắm mắt nghỉ ngơi không thèm để ý tới hắn nữa.
Cao Á Lâm nói: “Em cầm đồ của tôi rồi thì chắc chắn là người của tôi.”
Kim Trạch nhếch môi cười, nhàn nhã nói: “Ai nói? Tôi đồng ý rồi à?”

Cao Á Lâm: “…”
Ác quỷ nhỏ Kim Trạch cười rộ lên: “Anh Cao, anh nghĩ lại đi, đây chẳng phải là có ý bao nuôi tôi à? Thế thì ngài cũng có khác gì sếp Trần đâu?”
Cao Á Lâm: “…”
Cao Á Lâm không bao giờ nghĩ tới sự chân thành của mình lại bị lấy ra so với Trần Doãn, nhưng hình như cũng không có gì để phản bác? Nhìn bề ngoài thì không phải là như vậy à?
Đường đường là sếp Cao thế mà lại tự bê đá đập chân mình, không nói nên lời một lúc lâu.
Kim Trạch nhìn vẻ mặt nghẹn họng nhìn trân trối của Cao Á Lâm không nhịn được cười rộ lên, Cao Á Lâm nguy hiểm nheo mắt lại nói: “Tôi đưa mấy thứ này cho em là để thể hiện quyết tâm của tôi.”
Kim Trạch nhàn nhã nói: “À.”
Cao Á Lâm không cam lòng nói: “Em nói có một ngày tôi sẽ chán em, cứ chờ đi tôi sẽ chứng minh cho em xem.

Những thứ tôi có em cũng có, nếu một ngày tôi làm chuyện có lỗi với em và em muốn rời đi, những thứ này em cứ lấy, tôi không bao giờ đòi lại.”
Cao Á Lâm dừng một chút, nói: “Em muốn nói chuyện yêu đương, tôi có thể nói chuyện yêu đương với em, em muốn nói về tiền bạc, tôi liền nói chuyện tiền bạc với em.

Tuyệt đối không có chuyện tôi để em chịu thiệt.”
Kim Trạch nhướng mày, đột nhiên có chút buồn cười—— thật sự là có thể có cả tiền lẫn tình à? Thế lỡ như gặp đúng người thì sao? Có lẽ sẽ có bánh mì và cả sữa bò* luôn mà đúng không?
(*raw: 面包会有的,牛奶也会有: câu này luôn dùng để an ủi và động viên ai đó.

Có nghĩa là sau một thời gian bạn nỗ lực, cố gắng, bạn sẽ có tiền(bánh mì) và tình yêu(sữa).)
Có lẽ là Cao Á Lâm có năng lực đặc biệt gì đó mà khiến Kim Trạch nghĩ: lần đầu tiên mình muốn tin tưởng ai đó, giờ đây cậu muốn tin lời nói của người đàn ông này, tin tưởng tình cảm mà hắn dành cho mình..
 
Chuyên Gia Theo Dõi
Chương 21: Chương 21


Mãi đến lúc chạng vạng Kim Trạch mới xuống núi cùng Cao Á Lâm, mẹ Nghiêm ngồi trong sân chờ hai người nãy giờ, bà có chút bối rối nắm tay đứa con trai út đứng chờ, thấy Kim Trạch trở về liền ấp úng nói: “Mẹ nấu mì…”
Lúc ở trên núi Kim Trạch ăn bánh ngọt no căng rồi, đến tận bây giờ vẫn chưa tiêu hóa hết, nhưng vì thấy ánh mắt trông chờ của mẹ Nghiêm và em trai nên cậu liền gật đầu: “Vâng, vào ăn cơm đi.


Cậu muốn giúp bày bát đũa liền bị mẹ Nghiêm cản lại, hai tay Tưởng Diêu cẩn thận bê bát mì đi ra, khi đến trước mặt cậu liền cười nói: “Chúc mừng sinh nhật anh trai! Chúc anh sức khỏe dồi dào, ngày nào cũng vui vẻ!”
Kim Trạch hơi mở to mắt nhìn.

Tưởng Diêu đặt bát mì lên bàn, còn chỉ cho anh hai mình biết: “Cây xúc xích kia do em cắt á, em còn nấu trứng lòng đào* nữa cơ!”
(*荷包蛋:
)
Kim Trạch cúi đầu nhìn, lúc này mới phát hiện hóa ra lại là một bát mì trường thọ.

Kim Trạch ngây người cả buổi, Tưởng Diêu thấy cậu không có phản ứng gì liền có chút không yên quay đầu nhìn mẹ mình, mẹ Nghiêm căng thẳng nắm chặt ngón tay, nói: “Vốn, vốn dĩ nấu xong hồi trưa, nhưng hai đứa không về, mẹ còn tưởng hai đứa đi rồi.


Hốc mắt Kim Trạch hơi chua xót, trong lòng trăm vị xen lẫn, thì ra mẹ không hề quên sinh nhật mình.

Cậu giống một đứa trẻ vừa được cho một viên kẹo liền quên hết tất cả những đau khổ, chút oán hận không thể nói ra biến thành đám mây không nhẹ không nặng lắc lư trong trái tim cũng không có chỗ đặt chân trong lòng cậu đã lâu, cuối cùng nó cũng chậm rãi tiêu tán.

Kim Trạch vô thức quay đầu lại nhìn người đàn ông đứng phía sau, thân hình Cao Á Lâm cao lớn im lặng đứng ở nơi đó, giống như một cây gậy Như Ý*.

(*raw: 定海神珍: Nguyên bản gậy Như Ý được gọi là “Định hải thần trân” (定海神珍), các bản về sau sửa thành “Định hải thần châm” (定海神針).

Cây gậy ban đầu được mô tả là một trụ sắt dài hai trượng, rộng cả ôm.

Chỉ khi con khỉ nâng lên và cho rằng cây gậy cần phải nhỏ hơn thì cây gậy liền theo ý nó mà thu bé lại.

)
“Cảm ơn.

” Kim Trạch l**m khóe miệng, xoa đầu em trai rồi nói với mẹ Nghiêm: “Mẹ.


Mẹ Nghiêm hơi sửng sốt, sau đó hốc mắt bà lập tức đỏ lên, cắn răng không lên tiếng.

Không ai có thể cảm nhận được, cho dù là Cao Á Lâm cũng không thể cảm nhận những thăng trầm và khoảng cách không thể vượt qua mà hai mẹ con đã cùng nhau bước đi, những xích mích và tranh chấp tích tụ giữa hai người thậm chí là cả những vết thương không thể tha thứ cho nhau—— Có lẽ sau này cũng rất khó để tha thứ nhưng có thể đổi qua một cách khác là nhẹ nhàng cất chúng vào một góc nào đó trong trái tim mình, về sau đừng dễ dàng lấy nó ra.

Có lẽ đây là món quà duy nhất mà thời gian có thể tặng cho họ.

Bốn người cùng nhau yên lặng ăn cơm, mẹ Nghiêm làm một cái bánh trứng, cắm một cây nến nhỏ lên trên coi nó như bánh sinh nhật.

Kim Trạch nhắm mắt cầu nguyện—— thật ra cậu không có nguyện vọng nào nhất định phải cầu thần hết, từ nhỏ cậu đã không còn hy vọng vào người khác, cho dù đó có là thần.

Nhưng lần này, cậu muốn ước một nguyện vọng cho gia đình mình, đó nguyện vọng chỉ có thể gửi gắm cho huyền học*, nhưng cũng chỉ là một vài từ đơn giản: cơ thể khỏe mạnh.

(*玄学: huyền học (trào lưu triết học duy tâm do Hà Yên, Vương Bật thời Nguỵ Tấn sáng lập bằng cách nhào nặn tư tưởng Lão Trang và tư tưởng Nho gia).

)
Lúc cầu nguyện, bên dưới bàn bốn góc, chân Cao Á Lâm nhẹ nhàng móc chân cậu, Kim Trạch thổi nến xong liền ngước mắt lên nhìn, tầm mắt hai người đối diện nhau, cả hai đều không nhịn được bật cười.

Hôm sau Cao Á Lâm gọi xe tới đón—— nếu kế hoạch đã thất bại rồi thì cũng không cần tiếp tục chơi nữa, cho nên cũng không cần phải ngụy trang.

Kim Trạch không hỏi lại chuyện của cha dượng làm gì, suốt chặng đường ngồi trên xe về nội thành cậu hoàn toàn im lặng, sau khi đến nhà mẹ Nghiêm cậu liền cầm thẻ ngân hàng của mình đưa cho mẹ Nghiêm.

“Sau này con không gửi tiền vào thẻ của mẹ nữa, con chỉ gửi vào thẻ này thôi.


Gương mặt mẹ Nghiêm để lộ biểu cảm mừng rỡ, vội vàng giơ tay nhận lấy.

Kim Trạch nhìn bà, nói: “Con có thể tra biến động giao dịch của thẻ này bất cứ lúc nào, nếu con phát hiện chuyện mẹ lấy tiền để đưa cho người đàn ông đó dùng, con sẽ đóng băng thẻ.


Mẹ Nghiêm lập tức trợn mắt nhìn.

Kim Trạch không nhìn bà nữa, cúi đầu xoa đầu em trai: “Nhớ học hành chăm chỉ, chừng nào được nghỉ thì qua chỗ anh chơi nha?”

“Vâng!” Tưởng Diêu phấn khích đồng ý.

Không đợi mẹ Nghiêm nói gì nữa, Kim Trạch liền nâng cửa sổ xe lên, Cao Á Lâm nhìn cậu qua gương chiếu hậu, sau đó lái xe rời đi.

Trên đường đi, Cao Á Lâm nói: “Chuyển nhà đi.


“Hả?”
“Chuyển qua chỗ tôi ở.

” Cao Á Lâm nói: “Tôi còn rất nhiều chuyện muốn nói với em.


Kim Trạch ngồi thẳng người lên, để lộ biểu cảm nghi ngờ.

Sau khi Kim Trạch ký hợp đồng với công ty của Bạch Nhất Hoàn, cậu liền chuyển ra khỏi căn hộ cao cấp của Lão Trần.

Bây giờ cậu đang thuê một căn hộ nhỏ cho một người ả, phòng không lớn nhưng đầy đủ tiện nghi, môi trường cũng rất tốt—— nhưng khi cậu đóng gói hành lý xong xuôi rồi đến nhà Cao Á Lâm, cậu đã bị sốc.

Cậu đang đứng bên ngoài một khu biệt thự rất nổi tiếng trong thành phố, mờ mịt nhìn xung quanh: “Chờ đã, một bộ phim của anh là có thể kiếm được nhiều tiền như vậy à?”
Cao Á Lâm như con công xòe đuôi, đắc ý nói toạc móng heo toàn bộ vốn liếng của mình: “Còn có một căn hộ kết hợp* trong trung tâm thành phố nữa, em muốn ở đâu cũng được.


(*复式公寓: kiểu nhà này á:
)
Kim Trạch trợn to đôi mắt, ánh mắt nhìn Cao Á Lâm như hắn làm gì không đúng: “Anh thành thật khai báo đi, có phải anh đã làm chuyện gì vi phạm pháp luật và vi phạm kỷ luật không? Tuy rằng giới hạn của tôi không cao, nhưng giới hạn tối thiểu về pháp luật vẫn có!”
Kim Trạch vừa nghĩ tới tấm thẻ ngân hàng không biết có bao nhiêu tiền, còn có hợp đồng kia, chân cậu liền mềm nhũn, thậm chí còn bổ não vở kịch Cao Á Lâm đang đua xe trên đường cao tốc bị một đám cảnh sát vây bắt——
“Kim Trạch! Điều may mắn nhất trong đời anh là gặp được em, nếu thời gian có thể quay lại, anh nhất định chỉ ở bên em, danh lợi đều là vật ngoài thân…”
“Cao Á Lâm! Tôi chờ anh về!”
“Đừng chờ anh, anh yêu em, em phải hạnh phúc đấy.


“Không——!!!”

“Kim Trạch? Kim Trạch?” Cao Á Lâm không hiểu ra sao cả nhìn Kim Trạch ngẩn người: “Kim Lộ Quốc?”
Kim Trạch chợt hoàn hồn: “Đừng gọi tên thật của tôi!”
Cao Á Lâm dở khóc dở cười: “Em đang nghĩ cái gì vậy?”
Vẻ mặt Kim Trạch thâm trầm, cậu phát hiện mình mới chỉ bổ não hình ảnh Cao Á Lâm rời khỏi mình thôi, thế mà mình lại không thể chịu đựng được.

Cậu đặt hành lý xuống, đè vai Cao Á Lâm lại, hốc mắt đỏ lên: “Quay đầu là bờ, vẫn còn kịp mà, mặc kệ con đường phía trước như thế nào, có tôi đi cùng anh thì không cần phải sợ.


Cao Á Lâm: “…”
Cao Á Lâm được sủng ái mà lo sợ, mừng rỡ nhìn Kim Trạch: “Thì ra em đã thích tôi đến mức như vậy rồi sao?”
Kim Trạch hít một hơi thật sâu: “Nói đi, rốt cuộc anh muốn nói chuyện gì với tôi? Tôi đã sẵn sàng rồi.

” Bất kể là buôn lậu trốn thuế hay giới thiệu nữ minh tinh vào làm con hát, diễn viên AV, hoặc thậm chí là chính hắn được phú bà bao nuôi hay tham gia cả hai giới hắc đạo, cậu đều đã chuẩn bị sẵn sàng.

Cao Á Lâm nhìn xung quanh, nói: “Đây không phải là nơi để nói chuyện, đi vào rồi nói sau.


Kim Trạch: “…” Nghiêm trọng thế cơ à?!.
 
Chuyên Gia Theo Dõi
Chương 22: Chương 22


Trước sau biệt thự ba tầng có vườn hoa ngoài ra dưới lầu một còn có phòng vui chơi giải trí, biệt thự này tọa lạc ở vị trí cao nhất trong khu biệt thự, không chỉ có ánh sáng tốt hơn mà ngay cả gara cũng có hai cái.
Vẻ mặt Kim Trạch chết lặng, tuy rằng Trần Doãn cũng có biệt thự nhưng cảm giác không mạnh tay làm hoành tráng như vậy, Kim Trạch chỉ cảm thấy cái người cao ngạo lãnh đạm kia không thấy đâu, thay vào đó là là mùi vị phát tài giàu có nồng đậm.
Kim Trạch vừa mới vào cửa, bảo mẫu đã nhận được thông báo từ sớm liền đến giúp cậu xách hành lý, lại giúp cậu cởi áo khoác treo trên móc áo, sau đó lấy một cái khăn da chồn trong tủ lưu loát phủi bụi quần áo cậu từ trên xuống dưới, thậm chí còn ngồi xổm xuống muốn giúp cậu thay giày.
Kim Trạch muộn màng nhận ra, sau khi tinh thần trở về cậu vội vàng lùi về phía sau: “Cháu tự làm được, cảm ơn.”
Anh ngẩng đầu nhìn lên thấy quả nhiên Cao Á Lâm đã quen với chuyện này từ lâu rồi, hắn đang phân phó người làm đưa thực đơn tối đến xem, cậu có chút thấp thỏm thay dép lê, đi đến bên cạnh Cao Á Lâm, người đàn ông này lập tức nắm lấy tay cậu kéo cậu lên lầu.
Vừa vào phòng ngủ, Kim Trạch liền trợn mắt há hốc mồm, nói không nên lời.
Phòng ngủ của Cao Á Lâm rất lớn, cửa sổ sát đất gần như chiếm toàn bộ bức tường khiến căn phòng tràn ngập ánh sáng, trong phòng sạch sẽ sáng sủa mang theo mùi kunko* nhàn nhạt, nhưng đây cũng không phải thứ trọng điểm, trọng điểm là ngoại trừ cửa sổ sát đất ra, trên tường dán đầy ảnh của cùng một người.
(*Kunko (熏香): Kunko là dạng làm nóng hoặc làm cháy âm ỉ những mẩu gỗ có hương thơm tự nhiên như gỗ đàn hương hoặc trầm hương.)
Tuy rằng Kim Trạch sẽ không nhận nhầm ảnh chụp của mình, nhưng chính mình thấy ảnh mình treo đầy tường vẫn khiến người ta nổi da gà, hoa cả mắt, thậm chí có chút ghê tởm*.
(*审美疲劳(thẩm mỹ bì lao): một thuật ngữ dùng để chỉ hiện tượng tâm lý trong đó cảm giác thẩm mỹ và hứng thú thẩm mỹ do một đối tượng sinh ra dần dần bị suy yếu, không còn cảm giác mạnh mẽ về cái đẹp, thậm chí chán ghét.

Trong cuộc sống, nó được mở rộng ra như: người ta không còn cảm thấy hứng thú thẩm mỹ và tình cảm đối với vẻ đẹp của ai đó hay điều gì đó trong cuộc sống, mà thay vào đó là cảm giác ghê tởm, buồn chán hoặc bình thường.)
Kim Trạch vào phòng, ngạc nhiên nhìn những bức ảnh này, ngoại trừ một số bức ảnh tuyên truyền hoạt động, ảnh tự sướng trên Weibo ra, rất nhiều tấm trông như chụp lén: mặc đồ ngủ đi siêu thị mua đồ ăn vặt, đi ra từ quán bar cùng đám bạn xấu, khoác tay Trần Doãn xuống xe, trước khi vào thang máy quay đầu lại liếc mắt một cái, trước bồn hoa dưới lầu khu chung cư trêu mèo.
Gần đây nhất là ảnh Kim Trạch đeo khẩu trang và kính râm, đi ra từ công ty của Bạch Nhất Hoàn.
Hôm đó cậu vừa đàm phán ký hợp đồng mới xong xuôi, sau đó cậu liền chia tay Lão Trần.
Cao Á Lâm đóng cửa phòng ngủ lại, ôm cậu từ phía sau, nhỏ giọng nói: “Em có biết tôi yêu em nhiều thế nào không?”

Khóe miệng Kim Trạch giật giật: “Tôi có chút hối hận…”
Cao Á Lâm: “???”
“Thứ tôi sợ không phải là gặp phải một tên b**n th**.” Kim Trạch suy nghĩ: “Mà là một tên b**n th** có tiền.”
Cao Á Lâm nhịn không được cười rộ lên, ấn bả vai cậu để cậu ngồi xuống bàn làm việc của hắn rồi kéo tủ ra cho cậu xem: “Ở đây cũng có nữa này.”
Cao Á Lâm mới quen Kim Trạch mấy tháng nên sưu tầm đồ đạc không nhiều lắm, nhưng ước chừng cũng phải ba ngăn kéo.
Ốp điện thoại bị mất của Kim Trạch, một thanh gỗ của cây kem ăn xong, dép lê bị vứt, kính bị hỏng và thậm chí cả tàn thuốc lá và một cái bông tai mà cậu để lại khi hút thuốc trong quán bar.
“A!” Kim Trạch nhìn cái bông tai kia mà cạn lời: “Thì ra nó ở chỗ anh! Tôi tìm nó lâu lắm rồi mà không thấy…”
“Cái này em làm rơi ở quán.” Cao Á Lâm cười xấu xa, hôn lên tai Kim Trạch một cái: “Cái này cho tôi đi, chồng mua cho em một cái mới được không nè?”
Kim Trạch dở khóc dở cười: “Mẹ nó ai là chồng tôi?”
Cao Á Lâm nói như chuyện đương nhiên: “Tôi!”
Cao Á Lâm giơ tay lên, nói: “Ngăn tủ bên này là album ảnh, ngăn bên kia tôi để trống, tất cả là vì sau này cho em để đồ của em.” Hắn nhẹ giọng, thì thầm nói: “Cùng tôi tạo nên nhiều kỷ niệm đẹp hơn nhé, một phòng không nhét đủ thì hai phòng, hai phòng vẫn chưa đủ thì ba phòng, được không?”
Không thể không nói, đề nghị này khiến Kim Trạch động lòng hơn tiền bạc nhiều.
Hình như Cao Á Lâm nhớ tới cái gì đó mà a một tiếng, xoay người lấy một chiếc máy ảnh Fujifilm Instax Square SQ6 Taylor Swift từ ngăn dưới cùng của ngăn kéo ra, rồi chụp ảnh mình với Kim Trạch, sau đó dán bức ảnh lên tường, vui vẻ nói: “Đây là bộ sưu tập có ý nghĩa kỷ niệm nhất.”
Kim Trạch: “…”
Kim Trạch run rẩy: “Đây là chuyện anh muốn nói với tôi?”
Cao Á Lâm cầm máy ảnh: “Tất nhiên là không rồi.”
Cao Á Lâm để Kim Trạch ngồi trên ghế, còn mình thì ngồi xổm trước mặt cậu, nắm hai tay cậu trong lòng bàn tay mình, nói: “Em có biết tập đoàn Cao Phương không?”

Kim Trạch không hiểu ra sao: “Đương nhiên biết.”
Cao Á Lâm ừ một tiếng, sau đó cứ nhìn Kim Trạch như vậy, cũng không nói lời nào.
Kim Trạch suy nghĩ ý người này, đôi mắt chậm rãi mở to: “Chờ một chút, Cao… Có phải anh muốn nói là?”
“Cứ mạnh dạn nói ra đi.” Cao Á Lâm cười khích lệ.
Kim Trạch bị suy đoán này làm cho sốc, cậu ngơ ngác nhìn Cao Á Lâm, giống như lần đầu tiên quen biết người này —— thật ra Kim Trạch mới chỉ quen Cao Á Lâm được ba ngày, lúc trước hai người thậm chí còn không được gọi là người quen.
Nghĩ như vậy, Kim Trạch thoáng cái có chút hoảng hốt, lắp bắp nói: “Anh là, Cao, người của tập đoàn Cao Phong? Giám đốc? Hay cái gì? Cha anh là… Là…”
“Cha tôi là chủ tịch tập đoàn.” Đây là lần đầu tiên Cao Á Lâm thấy Kim Trạch hoảng hốt như vậy, bỗng chốc vui vẻ hơn: “Em căng thẳng gì đấy? Bị dọa rồi?”
“Không phải, cái này…” Kim Trạch sợ đến mức ngây người: “Tư liệu của anh đều là giả?”
“Muốn vào giới giải trí chơi tý thôi.” Cao Á Lâm nói: “Đương nhiên phải làm giả thân phận rồi, nếu không sao mà vui được.”
Lúc này Kim Trạch mới hiểu, vì sao người này có thể suôn sẻ đi suốt cả chặng đường như vậy, cho dù có là thân phận giả nhưng tóm lại là vẫn có người biết hắn.

Chỉ có mình còn tưởng rằng đây là một nghệ sĩ rất may mắn, tiền đồ thênh thang, nhưng mà đối phương chẳng qua chỉ chơi tý mà thôi.
Cao Á Lâm thấy sắc mặt Kim Trạch thay đổi mất lần liền rồi rũ mắt không nói lời nào, hắn liền nhíu mày nói: “Sao vậy? Tôi tưởng em sẽ rất vui vẻ?”
Bản thân Kim Trạch cũng không biết tại sao, giờ khắc này cậu thật sự có chút không cam lòng, từ đầu đến giờ không vui vẻ chút nào.
Tự mình làm mà, Kim Trạch nghĩ, lúc đó không lúc nào không muốn tranh giành*, hiện tại vịt nấu chín** đưa đến trước mắt, dao nĩa cũng đã bày xong thế mà trái lại lại không hài lòng.
(*挤破脑袋: mô tả cảnh tranh giành, rất đông đúc.

**煮熟的鸭子: chỉ một cái gì đó đã được nắm trong tay rồi.)
Con người mà…
Kim Trạch nhắm mắt nói: “Sau này anh định làm gì?”
“Ở cùng em, em muốn làm gì chúng ta liền làm cái đó.” Cao Á Lâm nói: “Bản thân tôi có làm ít chuyện kinh doanh nhỏ lẻ, em không cần lo lắng do dự chuyện trong nhà.

Việc đối ngoại của nhà họ Cao do anh hai tôi đảm nhiệm hết, chúng ta không cần quá phô trương, đương nhiên nếu em thích thì tôi cũng có thể…”
“Không, không cần.” Kim Trạch suy nghĩ, nói: “Cứ giữ nguyên như bây giờ đi.”
Cao Á Lâm nhìn cậu một lát, khóe miệng hắn nhếch lên, ôm cậu rồi hôn lên mặt cậu: “Được.”
Một thời gian dài sau đó, Kim Trạch đã hối hận về sự bướng bỉnh khó hiểu của mình khi đó.
Nếu có Cao Á Lâm đứng sau giúp cậu, cậu có thể đạt được mục đích của mình dễ dàng hơn, nhưng ai đã khiến cậu làm điều đó vào thời điểm đó? Chỉ là sau khi ổn định cuộc sống với Cao Á Lâm, cậu khiêm tốn và trầm ổn hơn rất nhiều, không ra ngoài chơi với bạn xấu nữa, cũng rời khỏi mấy nhóm vờn hoa ghẹo bướm*, bắt đầu nghiêm túc làm việc.
(*Nguyên gốc 勾三搭四 câu tam đáp tứ: chỉ hành động lăng nhăng không chung thủy, mình lấy câu Việt Nam cho thân thuộc=)).

Nguồn: Thanh Thanh Ca.)
Có một khoảng thời gian cậu bận rộn đến mức một tháng cũng chỉ gặp Cao Á Lâm được một lần, đương nhiên lần gặp mặt kia dường như bọn họ cũng chẳng nói được mấy câu mà chỉ ư ư a a trên giường.
Bản thân Kim Trạch cũng cảm thấy rất thần kỳ khi hóa ra việc hoàn toàn tập trung tinh thần vào một chuyện lại khiến người ta nâng cao chất lượng và vui vẻ như thế, những ý tưởng lợi dụng người khác để thăng chức lên một vai trò cao cấp hơn của trước đây dần trở nên xa lạ, cậu bắt đầu tận hưởng cảm giác tập trung trinh thần.
Vốn dĩ gương mặt Kim Trạch đẹp sẵn, dáng người cũng hoàn hảo, Bạch Nhất Hoàn lại nắm được sở trường của cậu, nên vẫn để cho cậu chuyên làm về khía cạnh người mẫu đã, đến khi cậu dần dần nổi tiếng lại bắt đầu nhận một ít quảng cáo, mở một vài buổi livestream, sau đó xuất hiện trên một số chương trình tạp kỹ và chương trình thực tế.
Hai năm sau, Kim Trạch nhận được vai nam ba đầu tiên của mình, sau đó công việc của cậu dần dần mở rộng như quả cầu tuyết, lại giống như cây trúc bén rễ chui xuyên qua mặt đất và bắt đầu phát triển mạnh mẽ mà không thể kiểm soát.

Ngày càng nhiều lời mời cậu đóng vai nam hai, nam một, rốt cuộc cậu cũng đã trở thành dáng vẻ mà lúc trước mình muốn nhất.
Vào ngày kỷ niệm bốn năm hẹn hò, khi Kim Trạch mơ mơ màng màng ngủ trên giường thì bị Cao Á Lâm ôm rồi chụp một bức ảnh.

Người đàn ông phấn khởi dán ảnh lên bức tường đã chật kín rồi lại cẩn thận sao lưu video tối hôm qua chúc mừng ngày kỷ niệm, bỏ vào ngăn tủ cao nhất rồi khóa lại.
Kim Trạch nhắm hờ mắt liếc nhìn, tai cậu lập tức đỏ bừng —— những video bị khóa kia là mấy cái video không có giới hạn từ năm này qua năm khác, lấy ra coi thì quả thực chính là bách khoa toàn thư giảng dạy các tư thế 18x.
Cao Á Lâm vừa về từ nơi khác nên đang ngồi nghĩ về Kim Trạch.

Đến khi thấy Kim Trạch tỉnh lại muốn làm nữa, tuy Kim Trạch mệt nhưng cũng rất nhớ hắn thế là giả bộ chối từ xong lại bị đè xuống.
Kim Trạch cũng cảm thấy kỳ lạ, theo quan điểm của bản thân cậu, tình yêu của hai người họ ở bên nhau yêu đương thì ít mà xa nhau thì nhiều, khi mới đồng ý hẹn hò thời gian từ quen biết đến thân quen cũng chỉ mất ba ngày, có thể xem như “tình yêu sét đánh”, nhưng bọn họ lại chưa từng cãi nhau.

Mặc cho bên ngoài có scandal như thế nào, bọn họ cũng chưa bao giờ nghi ngờ đối phương.
Có lẽ người kia chính là duyên số định sẵn trong cuộc đời, cho dù hắn cách mình bao xa, cho dù có xảy ra chuyện gì, trong lòng luôn có một chỗ khắc sâu rằng hắn không bao giờ rời bỏ mình, cuộc đời hắn chỉ thuộc về chính mình.
Thật ra Kim Trạch khó có thể tưởng tượng mình lại có thể tin tưởng một người như vậy.

Nhưng suốt bốn năm đi cùng một chặng đường, cậu không thể không tin, thậm chí cậu đã quen với cảm giác này từ lâu.
Ánh nắng ban mai xuyên qua rèm cửa chiếu loang lổ trên giường, cơ thể hai người dán sát nhau giống như hợp thành một người, Cao Á Lâm gầm một tiếng gục đầu vào hốc vai người yêu, th* d*c bắn vào chỗ sâu nhất.

Đầu óc Kim Trạch trống rỗng, cậu tận hưởng kh*** c*m cực độ quét qua từng tế bào trong cơ thể, tin tưởng rúc vào ngực người đàn ông gào thét như con thú nhỏ, cả hai cùng nhau leo l*n đ*nh cao.
Hai người mặc cơ thể ướt đẫm mồ hôi ôm nhau, tứ chi hai người bắt chéo, đôi bên trao nhau một nụ hôn triền miên và dính nhớp, sau đó đầu chống đầu ngủ thiếp đi.
Chuyện xưa như mây khói, hiện tại năm tháng tĩnh lặng, chỉ muốn cùng nhau đi đến răng long đầu bạc.
-Hoàn chính văn-.
 
Back
Top Bottom