Ngôn Tình Chuyện Của Tôi Từ Truyện Của Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,286,978
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AIL4fc_GLGvMWsd6iIFuYbV8fTqyLMCj4P7s21riUC9o-y3nBLCsriRB1e77X3v1FYEG-_tmaoKyTf9gGP20pQNr-AufVETPKj75uURkUwpc1Ev2e8rg8KZzjsjh-J3zD7ZAKpO2fp_Sjb5nR0VlI3-Q6k_V=w215-h322-s-no

Chuyện Của Tôi Từ Truyện Của Tôi
Tác giả: Zhihu
Thể loại: Ngôn Tình, Hài Hước, Khác, Đoản Văn
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

[Zhihu] Chuyện của tôi từ truyện của tôi (tiêu đề do editor tự đặt)

Tác giả: 野生小橘妹

Editor: Kẹo Sữa Dâu

Thể loại: hiện đại, HE, hơi hài.

- --

Giới thiệu:

Trong dàn sinh viên năm hai có một hot boy cực kỳ đẹp trai, combo áo sơ mi trắng và quần jean làm bao chị em đổ gục.

Tôi lấy anh chàng này làm nguyên mẫu cho nam chính trong bộ truyện thanh xuân vườn trường ngược tâm do tôi sáng tác.

Kết quả là ngày hôm sau tôi bị em trai này chặn lại trong nhà vệ sinh nam.

Điều khiến tôi xấu hổ nhất chính là em trai này thế mà còn đọc lại cho tôi nghe những câu chữ mà tôi đã dốc biết bao tâm huyết và sự sáng tạo để viết trong bộ truyện đấy.

Ờm… Thôi thì cậu để tôi ch.ết một cách thanh thản trong nhà vệ sinh nam luôn đi còn hơn.

- --​
 
Chuyện Của Tôi Từ Truyện Của Tôi
Chương 1


01.

“Eo của chị thật mềm.” Những ngón tay anh cũng lướt qua cổ rồi vòng ra sau tai tôi.

Tôi chợt rùng mình, quay mặt sang bên khác.

Và đây chính là một đoạn trích nhỏ trong cuốn tiểu thuyết mới mà tôi sáng tác tên là “Thiếu gia bệnh kiều* yêu tôi”.

(*) Bệnh kiều (爱上) = yandere: yêu người yêu một cách cuồng loạn, thậm chí sẵn sàng làm cả những điều đáng sợ để có được tình yêu.

Biên tập viên nói với tôi rằng giới trẻ ngày nay có xu hướng thích những tình tiết “chân thật”, không phức tạp nhưng phải có sự thú vị. Cũng vì thế mà một bài 20.000 chữ thì hết 15.000 chữ là những tình tiết “gay cấn”.

(*)所以整篇文章 2 万字,其中一万五千字都游走在钢丝绳上.: Dâu không hiểu 钢丝绳上 là sao vì tra thì nó lại ra dây thừng/ đi trên dây

Biên tập viên cũng nói với tôi rằng nếu muốn tạo “tiếng vang”, sự thu hút và gần gũi với độc giả thì phải có những tình tiết bắt nguồn từ cuộc sống đời thường kết hợp với những cảm xúc chân thực nhất. Tôi rơi vào trầm tư, con người độc thân từ trong bụng mẹ đến nay đã ngót nghét 20 năm không khỏi suy ngẫm lại về kinh nghiệm yêu đương ít ỏi của bản thân… Thôi thì lần này tôi coi như nhắm mắt làm ngơ quyết định chơi liều một phen, tôi đổi tên nữ chính trong cuốn tiểu thuyết thành tên tôi. Còn nam chính thì tôi lấy luôn tên của em trai hot boy năm 2 - Ngụy Hạo.

Vì trang web tôi đăng truyện ít người biết đến, không phổ biến lắm nên tôi không hề có gánh nặng tâm lý nào mà tha hồ bịa chuyện. Miễn là cái acc clone này của tôi không bị ai phát hiện thì sẽ không sao cả, một năm 365 ngày không ngày nào giống ngày nào*.

(*)Nguyên văn cả câu: 只要马甲不掉, 姐姐的花样一年 365 天,天天不重样。

Tôi vừa gõ chữ một cách nhiệt huyết, vừa tưởng tượng sẽ tạo nên tên tuổi của mình dựa vào cuốn tiểu thuyết này… kết quả là ngày hôm sau acc clone của tôi chính thức bị “bùng nổ”.

Không biết là tên kh.ốn nào đăng tiểu thuyết của tôi lên diễn đàn trường Đại học B, chỉ trong 24 giờ đồng hồ thôi mà tiểu thuyết của tôi đã “hot” đến mức được đẩy lên đầu trang.

Tất nhiên đây chưa phải điều tồi tệ nhất đâu. Điều tồi tệ nhất thật sự là bây giờ tôi đang ở trong nhà vệ sinh nam, đặc biệt hơn chính là người đang đứng ngoài cửa kia chính là Ngụy Hạo - nam chính kiêm nguyên mẫu của cuốn tiểu thuyết đang rầm rộ trên diễn đàn trường.

Tình hình hiện tại có thể được miêu tả gói gọn trong bốn từ: hưng sư vấn tội. À bổ sung thêm bốn từ nữa để có thể miêu tả chính xác hơn tình hình hiện tại: cá chậu chim lồ ng.*

(*)Khúc này Dâu thấy để thành ngữ như thế nghe sẽ hay hơn.

- Hưng sư vấn tội: hỏi tội.

- Cá chậu chim lồ ng: cuộc sống tù túng, trói buộc. Ý ở đây là bà này đang bị ông nam chính “nhốt” trong nhà vệ sinh không ra được =))))

***

02.

Tôi lúc này còn đang vò đầu bứt tóc nghĩ xem nên xử lý tình huống khó xử trước mắt này như thế nào cho êm đẹp, người bên ngoài lại gõ cửa rồi bình tĩnh lên tiếng, “Đàn chị định ở trong đó đến khi nào?”

Trong phút chốc tôi mồm nhanh hơn não, nói lớn: “Vị huynh đệ nào ở bên ngoài đấy? Tôi đang ị, anh đi ra chỗ khác đi.”

Bên ngoài truyền đến tiếng cười khẽ, sau đó là một giọng nam trầm ấm mê người, mẹ ơi nghe quyến rũ ch.ết đi được.

Ủa khoan, bình tĩnh!

Tỉnh táo lại đi tôi ơi, đừng có mê trai nữa Cố Viên Viên! Đừng quên bản thân đang trong hoàn cảnh nào mà còn ở đấy mê trai nữa!

Người ngoài cửa hoàn toàn không cho tôi thời gian để tự vấn lương tâm, tôi nghe thấy tiếng mở khóa điện thoại.

Sau đó chính là giọng nói quyến rũ ch.ết tiệt kia vang lên.

“Những ngón tay anh cũng lướt qua cổ rồi vòng ra sau tai tôi.”

“Ánh mắt của người đàn ông có vẻ hờ hững nhưng lại kiên định, ba phần lạnh lùng, năm phần nóng bỏng, hai phần còn lại tôi không nhìn rõ được cảm xúc.”

“Anh một tay chống lên tường, tay kia vòng qua eo tôi, đôi môi đỏ mọng hôn lên môi tôi, nữ nhân, em trốn không thoát được tôi đâu.”

Ahhhhhhh!! Tên chó này thế mà thực sự đọc to rõ nội dung này ra bên ngoài.

M.áu dồn lên não, tôi mặt đỏ tía tai lập tức mở cửa, run rẩy nói: “Đừng, đừng đọc nữa.”

Chắc chắn cái tên này là đại tổ tông của tôi, nhục ch.ết mất thôi.

Ngụy Hạo dựa nửa người lên vách ngăn, hơi nghiêng đầu sang, một tay cậu chống vào cửa, cảm giác như đem cả người tôi vây lại.

Ôi mẹ ơi, hơi thở nam tính của hot boy ập tới gần làm tôi không nhịn được mà rùng mình… úi chà, sợ thật đấy.

Cậu nở một nụ cười hết sức vô hại, “Đàn chị, chúng ta nói chuyện xíu nhé?”

***

03.

Tại một góc ít người trong quán trà sữa.

Nguỵ Hạo lướt sơ nội dung trong tiểu thuyết của tôi, thỉnh thoảng không nhịn được sẽ ném cho tôi ánh nhìn viên đạn.

Tôi đỏ mặt cúi thấp đầu thiếu điều muốn vùi đầu vào đầu gối.

Trời ơi, tôi chỉ là cô gái non nớt đang đắm chìm trong đại dương tri thức thôi mà, tự dưng lại thích chuốc thêm phiền phức vào người thế này!

“Có vẻ chị khá là thành thạo trong việc chọn từ và đặt câu.” Nguỵ Hào mỉm cười, có vẻ thật sự khen tôi nhỉ.

Trong lòng tôi hoảng hốt nhưng ngoài mặt vẫn cắn răng tiếp lời: “Hihi, bình thường, bình thường thôi ấy mà.”

Dường như Ngụy Hạo tức tới mức bật cười, sau đó đưa điện thoại tới trước mặt cho tôi xem, “Nhưng tiểu thuyết này gây ra cho em rất nhiều rắc rối, chị nói xem phải làm gì bây giờ?”

Tôi cảm thấy cực kì lúng túng, suy nghĩ nửa ngày mới lí nhí nói: “Hay là tôi xóa nó nhé?”

Ngụy Hạo gõ nhẹ lên bàn rồi lắc đầu, “Chị cho rằng xóa thứ này đi thì sẽ hết ảnh hưởng đến tôi sao?”

“À, tôi có đang thích một cô gái. Chị nói xem lỡ cô ấy thấy thứ này rồi nghĩ nhiều thì làm sao?”

“À không, không, tôi đương nhiên không có ý đó.” Tôi vội xua tay và chấp nhận số phận của mình, “Vậy cậu nói xem hiện tại tôi phải làm sao mới ổn?”

Ngụy Hào cong môi, nghiêng đầu nhìn tôi, “Thôi thì mọi chuyện cũng đã lỡ rồi, không bằng chị bồi thường cho tôi là được, thế nào?”

Dù sao chuyện này cũng là do tôi gây ra nên không thể nào trốn tránh trách nhiệm được, tôi cố nặn ra một nụ cười hết sức “tự nhiên”: “Không vấn đề gì cả, đó là điều tôi nên làm mà.”

Ngụy Hạo hài lòng gật đầu, chống cằm suy nghĩ một lúc.

Thời gian càng trôi thì tôi càng có cảm giác không ổn.

Để đề phòng cảnh không một xu dính túi không xảy ra trong tương lai, tôi đành gian nan lên tiếng trước: “Em trai, để tôi tính trước cho cậu nghe nhé! Phí sinh hoạt của tôi một tháng là 1000 tệ. Bữa sáng thường sẽ mua cơm nắm Đài Loan 5 tệ, trưa sẽ ăn trong căn tin tốn 8 tệ 6, bữa tối hai món rau một món canh lại tốn 5 tệ 3. Ngoài ra tiền điện - nước, điều hòa hàng tháng chia đều trong ký túc xá, cho nên tôi…”

Tôi làm động tác móc cái túi rỗng tuếch*, “Cậu hiểu chứ?”

(*) không biết diễn tả sao cho đúng, ảnh minh họa dưới cmt.

Em trai à, chị đây thật sự không có tiền đâu, cho nên cậu đừng “ra giá” cao* quá nha!!!

(*) Gốc: Sư tử đại khai khẩu – 狮子大开口: sư tử há rộng mồm; hình dung người đưa ra giá tiền, yêu cầu, hoặc đề ra điều kiện rất cao; hình dung người có nhiều lòng tham.

Ngụy Hạo có lẽ bị tôi làm cạn lời, vẻ mặt cậu đơ ra chừng ba giây, “Rốt cuộc hình tượng của tôi trong lòng chị như thế nào mà chị lại đặc biệt nhấn mạnh chuyện này thế?”

Tôi nói thầm trong lòng: Cậu còn hỏi tôi sao? Chủ nợ, là chủ nợ đấy! Chủ nợ hàng thật giá thật như vàng 24K luôn đấy!

Ha, trong lòng nghĩ thế thôi chứ ngoài mặt ngu gì tôi nói thế, “Đằng ấy tất nhiên là người đẹp trai ngời ngời, phong lưu phóng khoáng, hoa gặp hoa nở, nguời gặp người thương, xe thấy lốp xẹp! À còn tốt bụng, hiểu lòng người, khoan dung độ lượng,…” Nhìn đi, tôi khen cậu hết lời như thế, cậu có nhẫn tâm đòi tôi bồi thường nữa không?

Em trai này dường như có trái tim sắt đá, không bị dao động bởi những lời nịnh nọt của tôi, cậu mím môi rồi giơ tay ngắt lời tôi: “Chị phóng đại tôi quá rồi.”

“Vậy thì chuyện bồi thường làm sao bây giờ?” Tôi giả ngơ, dùng ánh mắt ngây thơ vô (số) tội nhìn Ngụy Hạo.

“Tôi tạm thời chưa nghĩ ra, để nói sau đi.” Nói rồi cậu ấy bấm vài cái trên điện thoại, sau đó mỉm cười và đưa cho tôi mã Wechat, “Đàn chị, thêm Wechat đi.”

Tôi ngơ ngẩn vì nụ cười ấy chưa được bao lâu thì đã bị câu tiếp theo của tên này làm cho tỉnh táo.

“Thuận tiện cho việc bồi thường.”

***

04.

Lúc trước trong mắt tôi thì Ngụy Hạo không khác nào một thiên thần nhỏ hay cười, dịu dàng và tốt bụng.

Nhưng hiện tại, con người này chắc chắn là một tên quỷ hẹp hòi!

Khoảng 8 giờ tối cùng ngày, Ngụy Hạo giao cho tôi nhiệm vụ đầu tiên.

Cậu ta yêu cầu tôi ngày mai mua đồ ăn sáng, đúng 7 giờ ngồi đợi cậu ra.

Ngụy Hạo nói với tôi rằng đây chính là để bồi thường cho cậu ta, tôi cứ nghĩ chỉ cần đi lần này thôi là xong việc nên đã đồng ý ngay lập tức mà không cần suy nghĩ nhiều.

Kết quả, Ngụy Hạo nhìn sữa đậu nành và bánh bao chiên mà tôi mua sau đó nhướng mày nhìn tôi, “Chị à, đừng nói là chị nghĩ có thể bù đắp tổn thương cho tôi chỉ bằng một bữa sáng thôi đấy nhé?”

Tôi cẩn thận nói: “Vậy hai bữa?”

Nguỵ Hạo khoanh tay, dựa nửa người vào tường, giọng điệu đùa cợt, “Chị có biết tiểu thuyết của chị được đẩy lên đầu trang web đã gây ra những chuyện gì không?”

Chuyện này thì… tôi biết rõ hơn ai hết. Kể từ khi một đoạn trong cuốn tiểu thuyết của tôi bị đăng lên diễn đàn trường thì mọi thứ đã dần vượt quá tầm kiểm soát.

Trong số 100 bài đăng thì hết 80 bài là viết về phần tình trường của nhân vật chính trong tiểu thuyết - Ngụy Hạo, những câu chữ “ướt át” ấy khiến tôi không khỏi kinh ngạc, chậc chậc…*

(*) Nguyên văn: 一百个帖子里面有八十篇都是以魏昊为主人公的个人情感传记,其用词之香艳旖旎,啧啧啧,让我都叹为观止。

Những người trẻ ở đây như đã mở ra cánh cửa đến một thế giới mới, trình độ viết văn “phi truyền thống” của Đại học B có lẽ đã đạt đến đỉnh cao vào thời điểm này.

Đặc biệt là văn học Linglei (lánh loại) đang dần trở nên phổ biến hơn*.

(*) Nguyên văn: 甚至更过分的是都衍生出了另类文学,就,离了个大谱。

Có lẽ do ánh mắt của tôi quá lộ liễu làm Ngụy Hạo phát hiện, sắc mặt của cậu ấy đột nhiên thay đổi, ngay cả ánh mắt cũng trở nên sắc bén hơn nhiều.

Tôi chột dạ sờ mũi, “À, chuyện này… thật ra tôi cũng không muốn mọi chuyện thành ra như vậy, cậu cũng như thế đúng chứ?”

Ngụy Hạo cong môi, đôi mắt đào hoa nhìn tôi chăm chú, “Đàn chị nói đúng đấy. Nhưng chị cũng nên biết có một câu thành ngữ gi.ết gà dọa khỉ.”

Cổ tôi lạnh toát, cúi đầu lặng lẽ lấy từ trong túi nhựa ra một cái bánh quẩy.

Thứ tôi đang ăn không phải là cái bánh quẩy nóng giòn, mà chính xác hơn chính là vị đắng cay của cuộc đời.

***

05.

“Đàn anh, anh đứng đây làm gì mà không vào trong?”

Một cô gái xinh đẹp mặc áo sơ mi tay phồng, quần bò bó sát, buộc tóc đuôi ngựa đang đứng trước cửa chào hỏi với Ngụy Hạo.

Ánh mắt cô ấy liếc nhìn tôi với Ngụy Hạo, cuối cùng quay sang hỏi Ngụy Hạo, “Đây là?”

Nguỵ Hạo liếc tôi một cái rồi cao giọng, “À, là chuyện bài đăng hai hôm trước…”

“Là họ hàng, họ hàng xa.” Tôi mỉm cười, nhanh miệng chặn không cho tên này nói ra chuyện kia.

Lạy trời, acc clone bị lộ trên mạng không phải vấn đề gì lớn lắm, dù sao việc trùng tên trùng họ cũng rất hay gặp, chỉ cần da mặt dày một xíu là ổn. Nhưng nếu ngoài đời tôi bị phát hiện là chủ của cái acc clone đó thì chắc tôi xấu hổ đến mức dùng chân đào ra căn nhà 5 phòng ngủ 1 phòng khách luôn quá.

Cô gái này quả nhiên là không tin lời tôi, quay sang dùng ánh mắt hỏi Ngụy Hạo.

Tôi liên tục nháy mắt đến mức cơ mắt muốn chuột rút mới thấy tên này khẽ nhướng mày rồi gật đầu.

Haiz, cuộc sống thật khó khăn, mỹ nữ mệt mỏi thở dài.

Thấy Ngụy Hạo xác nhận, cô gái quay lại và đưa tay chào tôi, “Chào nhé, tôi tên Lâm Văn Văn, tôi là thành viên của câu lạc bộ tranh biện với đàn anh Ngụy Hạo.”

Tôi cũng đáp lại, “Xin chào, tôi là Cố Viên Viên.”

Màn giới thiệu qua đi, cô gái trước mặt quay sang lấy một phần ăn sáng từ trong ba lô ra, nhìn sang Ngụy Hạo, “Đàn anh ăn sáng chưa ạ? Vừa nãy em có mua dư một phần…”

Ôi, cái tình tiết mở đầu cho câu chuyện tình yêu thanh xuân vườn trường ch.ết tiệt.

Đáng tiết cái tên đầu gỗ Ngụy Hạo này không hiểu phong tình gì cả, cậu ta còn không thèm liếc mắt nhìn một cái mà đã từ chối thẳng lòng tốt của em gái.

“Cảm ơn, tôi ăn rồi.”

Nói xong, Nguỵ Hạo nhấc chân vào lớp, chưa được mấy bước đã quay lại nhìn tôi rồi nhếch môi, “Không vào à? Này, đàn chị?”

Ánh mặt trời chiếu vào làm cho mái tóc của cậu như tỏa sáng.

Tim tôi cũng vì thế mà bị hẫng mất một nhịp.



Mặc dù tên này có hơi xấu tính nhưng phải công nhận cái mặt rất đẹp, đặc biệt là lúc nghiêm túc thì lại không có gì để chê.

Logic rõ ràng, tư duy mạch lạc, các luận điểm phản bác vừa chính xác vừa vững chắc, rất sắc bén nhưng lại không hề mang tính xúc phạm, phiến diện.

Suốt buổi tranh luận, bên phía đối thủ hoàn toàn không có cơ hội đáp trả.

Ngụy Hạo đứng thẳng lưng, tay phải đặt trên ngực. Ánh nắng dịu dàng chiếu vào càng làm khuôn mặt cậu trở nên hấp dẫn, dễ dàng mê hoặc lòng người.

Huhuhu, chó độc thân suốt 20 năm nay bỗng thấy rung động!

(còn tiếp)
 
Chuyện Của Tôi Từ Truyện Của Tôi
Chương 2


06.

“Đang nghĩ gì mà thất thần thế?”

A? Xong rồi hả?

Ngụy Hạo đứng một bên, từ trên cao nhìn xuống, “Đi ăn.”

Tôi nhìn những người khác đang đứng ngoài cửa đợi, chần chừ suy nghĩ một lúc, “Thôi, chắc tôi không đi đâu, dù sao tôi cũng không quen ai ở đây…”

Ngụy Hạo cười nhẹ, thuận tay nhận lấy cái túi của tôi rồi nói đùa, “Vậy chị làm quen dần đi là được.”

11 giờ đêm, con phố ăn vặt đông nghịt người.

Sáu người chúng tôi vất vả lắm mới tìm được một quán nướng còn chỗ ngồi.

Ngụy Hạo nhiệt tình đưa menu cho từng người một rồi nói: “Mọi người ăn gì cứ gọi thoải mái nhé, chầu này đàn chị bao.”

Nói xong còn đặc biệt chỉ vào tôi.

Tôi á??? Excues me???

Tôi ghé sát, nói nhỏ vào tai cậu ta: “Tại sao tôi lại là người bao chầu này??”

Tên này nhìn tôi một cái, không trả lời tôi mà quay sang phía những người khác nói to: “Còn không mau cảm ơn đàn chị?”

Sau đó là một tràng lời cảm ơn của đám đàn em.

Này, thật sự không cần phải cảm ơn đâu, tôi cũng vừa mới biết tôi “phải” mời chầu này đấy.

Thôi thì lỡ đâm lao rồi thì phải theo lao.

Tôi đành miễn cưỡng nặn ra nụ cười tự nhiên nhất có thể rồi tiến lại gần Ngụy Hạo nghiến răng nghiến lợi nói bằng giọng điệu đáng sợ: “Đàn em này, cậu không cần phải đuổi cùng giết tận tôi như thế này đâu.”

Trong lúc nói chuyện, tôi nhanh tay nhéo mạnh vào đùi tên này một cái.

(*) 一边说一边伸手揪住了他右边大腿的肉逆时针转了半圈。

Ngụy Hạo mặt không đổi sắc, thậm chí còn rất rộng lượng mà khen tôi, “Lực tay của đàn chị mạnh đấy.”



Lúc cầm thực đơn để chọn món, nhìn vào giá tiền mà tôi suýt ngất.

Tôi mới mua hai cái váy xinh xinh cách đây không lâu, ăn xong bữa này nữa thì cuối tháng này chắc chắn là tôi phải gặm bánh bao trong căn tin thay cơm.

Ngụy Hạo thấy tôi mãi mà chưa chọn được món nên vươn tay sang cầm lấy thực đơn, ngón tay trắng nõn và thon dài ấy đ.iên cuồng bấm chọn món trên thực đơn mà không cần nhìn giá.

“Cái này có phải hơi nhiều quá rồi không, đàn anh?”

Lâm Văn Văn nhận lấy thực đơn của chúng tôi để đưa cho phục vụ, lúc nhìn thoáng qua thì không nhịn được mà thốt lên.

Tôi mờ mịt nhìn sang Ngụy Hạo, vẻ mặt tên này vẫn lạnh lùng như cũ, cậu ta nhìn tôi một lượt từ đầu tới chân rồi nói: “Mọi người vẫn còn đang tuổi ăn tuổi lớn cơ mà!”

Tôi cúi xuống nhìn nơi nào đó phẳng lì của bản thân… Bình tĩnh, bình tĩnh nào tôi ơi, hãy giữ một cái đầu lạnh nào.

D*m, cái tên khốn khiếp này, bà đây bóp ch.ết mày!!!



Đồ ăn rất nhanh đã được dọn hết lên bàn, lại nghĩ đến những ngày sau nghèo túng bỗng nhiên tôi cảm thấy chán ăn hẳn, một lúc lâu sau vẫn không có hứng động đũa.

“Ăn đi.”

Ngụy Hạo gắp một viên chả cá vào bát cho tôi.

Tôi còn chưa kịp phản ứng lại thì đã nghe Lâm Văn Văn thở dài, “Mối quan hệ của chị Viên Viên với đàn anh tốt thật đấy.”

Em gái à, mấy món này cũng làm cưng say được nữa hả?

“Chị Viên Viên ơi, đàn anh Ngụy Hào từ nhỏ đã biết chăm sóc cho người khác rồi hay sao ạ?”

Có chuyện đấy luôn cơ à, tên này mà chăm sóc tôi cái khỉ khô gì? Rõ ràng là đang công khai bóc lột tôi đấy!!

Tôi đảo mắt rồi nhanh mồm nói.

“Đừng nhìn cậu ta bây giờ như thế mà nhầm. Hồi 8 tuổi, cậu ta vừa ch ảy nước mũi vừa chạy sau mông tôi. Lên 12 tuổi rồi mà lúc ngủ vẫn còn đ.ái dầm đấy. Lúc 16 tuổi, Ngụy Hạo đưa thư tình cho cô gái nó thích thì bị người ta từ chối.”

Xin lỗi nhé Ngụy Hạo, cậu bất nhân thì tôi bất nghĩa, thân ai nấy lo* nhé!

(*)今天骑驴看马,大家各凭本事跑火车吧!

Những người khác đều có vẻ rất kinh ngạc với chuyện này, chắc bọn họ ngàn vạn không ngờ tới Ngụy Hạo lại có một quá khứ như thế.

Tất nhiên tôi cũng không ngờ được, vì toàn là tôi bịa ra hết mà.

Thủ đoạn nhỏ thành công, tôi quay sang nở nụ cười khiêu khích với Ngụy Hạo, trạng thái tinh thần phải nói là vô cùng phấn khích.

Ai ngờ được giây tiếp theo Ngụy Hạo cúi người xuống ghé sát vào tai tôi, giọng nói tràn ngập ám muội: “Cố Viên Viên, chị thật đáng yêu.”

Sau đó Ngụy Hạo híp mắt, làm màu lấy tay che ngực, giọng điệu giả tạo đến nỗi nghe thôi cũng nổi da gà: “Ai ui, sợ thật đấy.”

***

07.

“Bà chủ, bàn số 3 hết bao nhiêu tiền thế?”

“Bàn 3 à? Thanh toán rồi.”

“Ơ, ai trả thế?”

“Là cậu đó đó, cái cậu đẹp trai đó lúc nãy đã thanh toán hết rồi.” Bà chủ chỉ vào Ngụy Hạo.

Tôi lén nhìn qua hóa đơn, tận 528 tệ.

Cảm xúc của tôi lúc này có hơi phức tạp.

Về tới ký túc xá, nghĩ tới nghĩ lui một hồi, tôi quyết định lấy điện thoại nhắn cho Ngụy Hạo một tiếng: “Cảm ơn ông chủ hôm nay đã mời một bữa lớn, tôi cảm động đến khóc rồi này.”

Tôi còn rất nhiệt tình gửi thêm một cái biểu tượng cảm xúc cúi đầu quỳ lạy.

Mãi đến khuya mới có tin nhắn trả lời: “Ngày mai ra sân bóng đưa nước cho tôi.”

Giọng điệu của Ngụy Hạo rất chi là gợi đòn.

Tôi cầm điện thoại định bụng sẽ từ chối, ai ngờ được giây sau ông tướng này lại nhắn thêm, “Nếu chị không đến thì chuyển lại cho tôi tiền bữa ăn hôm nay nhé.”



Được đấy, tôi nhất định sẽ nghiêm túc hoàn thành nhiệm vụ này!

Tôi nghiến răng nghiến lợi, “đập” phím trả lời: “Tuân lệnh.”

Sáng hôm sau tôi dậy sớm lôi nhỏ bạn cùng phòng là Thẩm Phiên Phiên đến siêu thị nhỏ mua hai thùng nước suối.

Sau đó tôi mượn một cái bàn nhỏ rồi đặt ở một góc của sân vận động để kinh doanh, tôi lấy hai miếng bìa cứng làm bảng giá, bên trái là “Đặc quyền dành cho fan của Ngụy Hạo”, còn bên phải tôi viết “8 tệ/chai, không lừa già dối trẻ*.”

(*)Đồng tẩu vô khi – 童叟无欺: Không lừa già dối trẻ; mua bán công bình.

Kiếm được tiền hay không không quan trọng, chủ yếu là muốn tạo bất ngờ cho Ngụy Hạo thôi haha.

Nghe nói rằng Ngụy Hạo chưa bao giờ nhận nước của cô gái nào, có vẻ xuất phát từ lòng hiếu chiến của các cô gái với nhau nên dù bên cạnh có máy b*n n**c tự động với giá 2 tệ thì vẫn có hai chị gái mở hàng cho tôi.

Giờ nghỉ giải lao, vừa nhìn thấy Ngụy Hạo thì tôi liền lao tới chặn đường.

Lúc đưa khăn, lúc thì nhét hai chai nước vào tay Ngụy Hạo, tôi còn nhiệt tình lấy tay làm quạt để quạt cho ông giời này nữa… Thái độ làm việc khỏi phải nói là vô cùng chuyên nghiệp.

Mọi người xung quanh nhìn thấy một màn như thế thì không nhịn được mà la ó gào thét, càng ngày càng ầm ĩ.

Ngụy Hạo nhìn chằm chằm tôi ba giây, rất bình tĩnh mà nói, “Chị có vẻ rất “nhiệt tình”.”

Tôi “khiêm tốn” cười hai tiếng: “Làm gì có. tôi chỉ là đang quan tâm cậu thôi ấy mà.”

Haha, tôi cũng chỉ là thay mặt các cô gái khác quan tâm cậu.

Ngụy Hạo nhướng mày nhìn tôi: “Thật không?”

Tôi nịnh nọt dùng chân chó của mình giả vờ thân thiết vỗ vai Ngụy Hạo, “Thật chứ sao không, thật còn hơn vàng 24K nữa đấy chứ.”

Nhìn tên này rõ ràng là không tin nửa chữ tôi nói nhưng có vẻ tâm trạng đã tốt lên không ít.

Ngụy Hạo nở nụ cười hài lòng rồi gật đầu.

Tuy nhiên 30 phút sau, liền nghe thấy tiếng Ngụy Hạo nghiến răng thét tên tôi.

Tôi giả điếc và tiếp tục ngồi giới thiệu cho từng người một: chai abb này là từ khoa Anh, chai cde này của khoa Toán, còn chai fgg của khoa marketing,… bạn sẽ mở chai nào trước*?

(*)我充耳不闻,继续蹲在地上——介绍:这瓶是英语系的abb,这瓶是数学系的cde,这瓶是营销的fgg......友情赞助,您看您先开哪瓶?

Tôi ngước lên, dùng ánh mắt long lanh nhìn Ngụy Hạo.

Ngụy Hạo nhướng mày, nhếch khóe miệng rồi nhìn chằm chằm tôi khoảng ba giây, một lúc sau mới mỉm cười.

“Chị xem rồi chọn giúp tôi một chai đi.”

Ngụy Hạo khoanh tay, mồ hôi chảy dọc hai bên thái dương, ánh mắt sáng ngời.

Tôi thề, nếu không phải có hơn 20 ánh mắt rực lửa của mấy “chị mẹ” nhìn chằm chằm sang đây đến nỗi sống lưng tôi muốn tê dại thì có lẽ tôi thực sự bị tên này mê hoặc mất hồn mất vía rồi.

Ngụy Hạo nhìn ra sau lưng tôi, cố tình nói to hơn: “Chị ơi, chọn được chưa?”

Tôi cảm giác được mấy ánh mắt kia như muốn đốt cháy cái lưng “già” này.

Này… cậu có thể nào đừng mở miệng nói gì nữa được không, tôi sợ mình không còn mạng quay về mất.

***

08.

“Cuộc chiến” không hồi kết giữa tôi và Ngụy Hạo chính thức bắt đầu từ hôm ở sân bóng.

Suốt hai tháng nay, cái tên Ngụy Hạo này lấy cớ cần tôi bồi thường mà sai tôi làm hết việc này đến việc khác.

Nhiệm vụ giao cho tôi gồm: đem bữa sáng cho Ngụy Hạo ba lần trong một tuần, mỗi bữa trưa thứ bảy phải phụ trách cơm trưa cho câu lạc bộ biện luận, đến thư viện chiếm sẵn trước chỗ ngồi vào cuối tuần, dọn dẹp nhà kho cho câu lạc bộ bóng rổ một tháng hai lần, và ti tỉ các việc khác…

Nhưng tôi nào có thể để tên này thỏa mãn dễ dàng thế được. Một mặt tôi sẽ ngoan ngoãn nghe lời mà nhận mệnh, mặt khác tôi luôn tìm cách chọc giận tên ác ma này*.

(*)另一方面当着他的面给他添堵

“Viên Viên, cậu thế này là quá bất thường rồi!” Thẩm Phiên Phiên nằm ở giường trên cúi xuống nhìn tôi bằng vẻ mặt khó hiểu rồi liên tục lắc đầu. Lúc này tôi còn đang mải “trò chuyện thân thiện” với Ngụy Hạo

Do cuộc chiến của tôi và Ngụy Hạo đang vào hồi gay cấn nên hoàn toàn không nghe thấy Thẩm Phiên Phiên nói gì hết.

“Hả?”

Phiến Phiến nhích tới, cười hề hề hỏi tôi, “Cậu với em trai năm hai kia đang tán tỉnh nhau à?”

Cái gì cơ??? Chuyện gì mà nghe ảo ma canada thế???

Tôi chọc ngón tay vào trán của cô bạn bị khờ này: “Hôm nay uống mấy chai mà giờ say thế? Còn tỉnh táo không đấy bạn ơi??”

Nhỏ này nghe thế thì cười vào mặt tôi: “Với cái tính của cậu, nếu cậu không muốn thì em trai kia chắc gì đã sai bảo được cậu lâu thế này. Huống chi bây giờ cậu suốt ngày chỉ nghĩ đến việc làm sao trả đũa cậu ta.”

“Nói đi cũng phải nói lại, đàn em kia lúc nào cũng lấy cớ muốn cậu bồi thường rồi chỉ sai cậu làm mấy việc tào lao thôi! Có khi tên này có mưu đồ gì đấy hehe.”

Tôi chỉ biết cười cho qua chuyện này, nhưng tối đó tôi cứ nằm trên giường trằn trọc mãi, càng nghĩ càng khó hiểu không thể nào ngủ được.

Sáng hôm sau, tôi cố tình mặc một chiếc váy hoa xinh xắn, trang điểm tỉ mỉ và xịt thêm nước hoa rồi ra ngoài.

Ngụy Hạo đến nơi, có lẽ thấy tôi hôm nay khác quá nên không tránh khỏi kinh ngạc, ngây người nhìn tôi một lúc.

Tôi thấy thế liền làm dáng nhấc váy đi tới trước mặt Ngụy Hạo, sau đó hỏi: “Cậu có thấy tôi hôm nay hơi khác không?”

Cậu em cuối xuống nhìn mặt tôi một lúc lâu, đến khi tôi làm xong một loạt kiểu nháy mắt, cười mỉm, bĩu môi, giả vờ làm thiếu nữ đáng yêu,… cuối cùng tên này mới phun ra được một câu: “Có hơi khác một chút.”

Tôi dùng ánh mắt mong đợi nhìn Ngụy Hạo phun ra câu tiếp theo.

Ngụy Hạo chăm chú nhìn tôi, bầu không khí xung quanh hình như cũng đang dần nóng lên thì phải.

Sau đó, tên trời đánh này nói: “Sáng nay chị lén ăn vụng gà à?”

Tôi: …???

Haha, ăn vụng cái đầu cậu! Bộ không thấy đây là son môi màu cà chua hả?!

Có lẽ vẻ mặt không nói nên lời này của tôi đã thành công khiến tên này hài lòng.

Ngụy Hạo siết nắm tay che miệng, cười khẽ.

“Ngụy Hạo, cậu cố ý có phải không?!”

Cậu nhún vai rồi mỉm cười, hoàn toàn không có ý định biện hộ.

Tôi giơ nắm đấm lên chuẩn bị cho tên này vài phát, cậu ta liền nhấc chân bỏ chạy, thậm chí còn cười to hơn.

Tôi: …

Tôi thật ngốc khi tin lời nói nhảm của Thẩm Phiên Phiên.

***

09.

Thời gian trôi qua cũng thật nhanh, chớp mắt đã tới cuối tháng 11.

Thời điểm này nhà trường cũng tổ chức thêm nhiều hoạt động tập thể hơn.

Thừa dịp đại hội thể thao được tổ chức, tôi liền nhanh chân xách va li “trốn” về quê hai ngày.

Hai ngày này về quê, tôi rất ngoan ngoãn nghe lời mẹ sai bảo.

“Lâu lắm mới có dịp về nhà sao suốt ngày cứ ôm cái điện thoại mà bấm thế?”

Đến ngày thứ ba, cả buổi sáng vẫn không thấy Ngụy Hạo nhắn gì cho tôi.

Làm tôi cả buổi cứ cách năm phút là lại cầm điện thoại lên nhìn một lần xem có bỏ lỡ tin nhắn nào không.

Mãi đến buổi chiều Ngụy Hạo mới gửi tin nhắn cho tôi, cậu gửi cho tôi hình ảnh đầu gối bị chảy máu.

Dịch mủ màu vàng cùng với m.áu đỏ thẫm, ở trên có vẻ là một lớp cồn đỏ để tránh nhiễm trùng.

Trời ơi, nhìn thôi mà tôi đã thấy đau rồi.

Tôi còn chưa kịp gõ phím trả lời thì bên kia đã gửi tới hai tin nhắn nữa.

“Chị ơi, em bị té.”

“Đau quá.”

Đọc hai tin nhắn đó xong, chưa tới một giây tôi đã vô thức mở trang web đặt vé xe*.

(*)Ở đây tác giả viết là “Tôi vô thức mở 12306”, 12306 ở Trung Quốc là trang web của công ty đường sắt Trung Hoa, Dâu để là web đặt vé xe luôn nhé.

Bây giờ tôi muốn bay về trường ngay lập tức.

10 giờ sáng ngày hôm sau, tôi vội chạy đến căn hộ của Ngụy Hạo thuê để “chăm người bệnh”.

Thế mà trong phòng phải nói là cực kỳ “đông vui”

Cảnh tượng đập vào mắt tôi chính là 4 - 5 thành viên của câu lạc bộ biện luận đang tụ tập lại cùng nhau chơi đánh bài, Ngụy Hạo mặc quần đùi đang nửa nằm nửa ngồi trên giường, còn Lâm Viên Viên đang ngồi trên chiếc ghế đẩu nhỏ ở đầu giường và gọt táo cho Ngụy Hạo. Hai người có vẻ đang nói chuyện rất vui vẻ nhỉ?

Nhìn một màn này, bỗng nhiên tôi cảm thấy việc bản thân xuất hiện ở đây thật dư thừa.

Ngụy Hạo mặc dù nói là bị thương đau lắm nhưng nhìn thì vẫn không khác gì bình thường hết, thậm chí tôi còn thấy tên này càng đẹp trai hơn ấy chứ, mặt mày cũng có cảm giác dịu dàng hơn.

Ngụy Hạo ngước lên nhìn tôi rồi nói: “Chị sang đây.”

Tôi bỗng có ảo giác rằng cậu ta đã đợi tôi từ lâu.

Liếc thấy miếng táo Ngụy Hạo đang cầm, vừa nãy còn định hỏi han quan tâm thì bây giờ tôi liền hết hứng nói, cuối cùng chỉ ừ một tiếng coi như đáp lại.

Tôi ngồi ở mép giường, cảm giác có hơi lúng túng không biết nên làm gì, chỉ đành cô đơn ngồi nghịch cái áo của mình.

Bầu không khí của ba người chúng tôi ở bên đây rất im lặng, khác xa với đám đang tụ lại đánh bài ầm ĩ kia.

Một lúc sau thì Mạnh Sách cũng đến.

Sau khi chào hỏi với Ngụy Hạo xong thì quay sang tôi: “Cậu rảnh không?”

Mạnh Sách là sinh viên trao đổi năm nay của trường Đại học A sang trường tôi. Ngoại hình của anh chàng này cũng khá được, cao ráo, đẹp trai. Ngoài mối quan hệ quen biết ở câu lạc bộ biện luận thì chúng tôi cũng có bạn chung là Thẩm Vọng Vọng.

(*) Có lẽ khúc này tác giả nhầm tên Vọng Vọng (望望) với Phiến Phiến (翩翩), Dâu nghĩ thế =)))))))

À, anh chàng này thích Thẩm Phiến Phiến.

Chuyện này cũng chẳng phải bí mật gì, ai có mắt cũng thấy, chỉ trừ nhỏ bạn cùng phòng tôi là không thấy.

“Ồ vậy ý cậu là tôi về nói với Phiến Phiến rằng hôm nay bắt gặp cậu đi mua sắm với gái?”

Cậu ta đứng thẳng người, nhìn xuống tôi: “Ừm.”

Tôi hơi nghĩ ngợi rồi gật đầu đồng ý với cậu ta: “Được, còn chuyện gì nữa không?”

Haiz, dù sao chuyện làm người đưa tin như thế này cũng chẳng phải lần một lần hai gì.

“Không có việc gì nữa, cảm ơn cậu.”

Cậu ta đút một tay vào túi, im lặng một lúc mới nói tiếp, “Ngụy Hạo đối xử với cậu khá đặc biệt.”

***

10.

Trong nhà chưa tỏ, ngoài ngõ đã tường*.

(*)当局者迷, 旁观者清: người trong cuộc thì mờ tối, người đứng ngoài xem thấy rõ ràng. Chỉ đương sự trong cuộc cờ vì suy tính quá nhiều về lợi hại nên nhận xét vấn đề rất mù mờ, sai lạc còn người đứng ngoài xem vì bình tĩnh, khách quan nên nhận xét rõ ràng minh bạch hơn.

Thẩm Phiến Phiến thì khỏi nói, Mạnh Sách chắc không bị mù đâu đúng không nhỉ?!

Vừa quay về phòng đã thấy Ngụy Hạo bưng một đ ĩa táo đã gọt xong, ngồi trên giường ngước lên hỏi tôi: “Cậu ta tìm chị làm gì đấy?”

Ờm, chuyện này có hơi khó nói, với lại…

Tôi nhìn sang Lâm Văn Văn cũng đang nhìn tôi, quyết định cười haha cho qua chuyện.

Thấy thế, Nguỵ Hạo thấp giọng “Ồ” một tiếng rồi không hỏi thêm gì nữa.

Cuộc trò chuyện đến đây là kết thúc.



Tiếng tăm của Ngụy Hạo quả nhiên rất tốt, chỉ một buổi trưa thôi mà đã có ba tốp người đến hỏi thăm sức khỏe.

Tôi ở đây đến tận 3 giờ chiều, thấy Ngụy Hạo kiểu này chắc chắn không thiếu người chăm sóc, thêm nữa là có việc Mạnh Sách nhờ làm nên tôi quyết định đứng dậy chào tạm biệt rồi đi về.

Ngụy Hạo dựa vào đầu giường, khoanh tay trước ngực, thấp giọng nói: “Chị có việc gấp phải về liền sao?”

“Ờm, cũng khá gấp.” Tôi gật đầu, chuyện liên quan đến tình duyên của chị em tôi đấy, cậu nghĩ xem gấp không?

Cực kỳ khẩn cấp luôn đấy nhé!

Nhìn sang em gái nhỏ đang ngồi ở góc giường tán tỉnh cậu ta, càng nghĩ càng thấy sôi m.áu, tôi vội vã từ quê lên đây để xem hai người diễn kịch à???

“Dù sao cậu cũng chẳng thiếu người chăm sóc!” Tôi tức muốn tắt thở.

Ngụy Hạo c ắn môi dưới và nhìn tôi chằm chằm một lúc rồi nói: “Ồ.”

(còn tiếp)
 
Chuyện Của Tôi Từ Truyện Của Tôi
Chương 3


11.

Thôi tôi chịu đấy.

Tôi không ngờ chỉ vì cái tên chó Ngụy Hạo này mà chán nản suốt cả buổi chiều.

Ngụy Hạo thật sự biết cách khiến người khác khó chịu.

Bởi vì 11 giờ rồi mà tên chó này còn đăng bài lên vòng bạn bè, đáng nói là còn ghi cái caption: Cảm ơn vì hôm nay đã chăm sóc tôi.

Hình ảnh đi kèm là một đ ĩa táo đã được gọt, tất nhiên đây chính là đ ĩa táo lúc chiều Lâm Văn Văn gọt và bàn tay đang cầm cái đ ĩa không ai khác ngoài cô ấy.

Tôi nghiến răng nhấn like một cách dữ tợn rồi nằm lăn qua lộn lại như đ.iên trên giường.

Năm phút sau, Ngụy Hạo bình luận vào bài đăng đó: Cảm ơn mọi người đã quan tâm.

Tôi thậm chí còn có thể tưởng tượng ra nụ cười giả trân của cậu ta.

Càng khiến tôi khó chịu hơn là năm phút sau, Lâm Văn Văn cũng bình luận vào bài đăng đó: Đàn anh nhớ đi ngủ sớm, giữ gìn sức khỏe nhé.

Ngụy Hạo trả lời: Ừm.

Ừm? Ừm cái gì mà ừm!

Tỏ ra là người đàn ông bình tĩnh, kiệm lời, sống nội tâm à??

Tôi thấy cái tên này đối với người khác tử tế bao nhiêu thì đến lượt tôi chỉ có: Đàn chị, đòi nợ.

Hừ, đúng là tên nhân mô cẩu dạng*.

(*)Nhân mô cẩu dạng (人模狗样): Bên ngoài mang hình dáng con người nhưng bên trong tư cách/ tính tình/phẩm chất thấp kém.



Tôi không thèm nhắn tin cho Ngụy Hạo ba ngày, tên này cũng chẳng thèm nhắn cho tôi. Thậm chí còn không thèm nhắn nhắc tôi đem bữa sáng.

Hai ngày này tôi chỉ có thể cập nhật động thái của cậu ta thông qua mấy bài viết trên vòng bạn bè.

Lâm Văn Văn gọt trái cây cho cậu.

Lâm Văn Văn mang bữa sáng cho cậu.

Lâm Văn Văn hay tới hỏi về chủ đề biện luận.

Lâm Văn Văn, Lâm Văn Văn…. hết 80% vòng bạn bè là liên quan đến Lâm Văn Văn.

Tôi - một người có trái tim tan vỡ, đã viết một vài câu truyện đặc biệt lấy cậu ta làm nguyên mẫu cho các nhân vật.

Bộ tiểu thuyết H văn của tôi lúc trước bị người khác phát hiện đồng nghĩa với việc mấy bộ này thế nào rồi cũng sẽ bị phát hiện, chỉ là vấn đề sớm hay muộn thôi.

Vì vậy trong vòng hai ngày, Ngụy Hạo rốt cuộc cũng tìm tới tôi.

Cậu gửi một tấm ảnh chụp màn hình rồi hỏi tôi: “Đàn chị, chị có thể giải thích tại sao tên của người đàn ông thích khoe hàng nơi công cộng này lại là Ngụy Ngô* không?”

(*)Ngụy Hạo: 魏昊 (wèi hào); Ngụy Ngô: 魏 吴 (wèi wú). Thấy khác nhau chỗ nào không ạ =))))))) hí hí

Tôi thấy thế liền giả khờ, một bộ dạng “tôi chẳng biết gì hết, tôi vô tội”: “Không có gì đâu mà, chắc chỉ là trùng hợp thôi ấy mà!”

Bên kia im lặng được một lúc thì lại gửi cho tôi một tấm ảnh chụp màn hình khác nữa, “Ừm, vậy đàn chị có thể giải thích tại sao người này cũng được gọi là Ngụy Ngô không?”

“Cậu được làm nhân vật chính đấy, không hài lòng chỗ nào?”

“Chị có thấy nhân vật chính nào mà bị mắng thậm tệ như vậy chưa?”

Bên kia lại gửi một tấm ảnh chụp màn hình phần bình luận sang: “Ngoại tình, cắm sừng, PUA*, vô dụng.”

(*) PUA là viết tắt của “pick-up artist” ban đầu có nghĩa là “nghệ sĩ bắt chuyện", vốn là để giúp các chàng trai một phần nào đó cải thiện kỹ năng giao tiếp của mình, nhưng sau đó dần dần đi lệch hướng và trở thành những chiêu trò dụ dỗ, lừa dối tình cảm của người khác để đạt được mục đích của bản thân là quan hệ tình d*c. Từ đó, PUA được mọi người biết đến với cái tên "nghệ sĩ tán gái".

“Đàn chị, chị cố ý à?”

Đùa à, sao tôi có thể cố tình làm thế chứ… Được rồi, là tôi cố tình, nhưng tôi thừa nhận được à?

Cậu ta không đánh ch.ết tôi mới lạ đấy.

“Ài, đàn em à, suy nghĩ thoáng lên. Đều là đàn ông với nhau cả mà, thông cảm cho nhau xíu nhe.” Cửa sổ trò chuyện hiển thị đối phương đang nhập, nhưng suốt cả buổi vẫn không thấy tin nhắn nào.

Tôi sốt ruột chờ bên kia nhắn lại, nhưng lại đợi đến phát cáu thế là chưa kịp suy nghĩ mà đã nhắn: “Lần trước cậu nói có thích một cô gái, giờ còn thích không?”

Gửi rồi tôi mới bắt đầu cảm thấy hối hận, quyết định lỡ rồi liều luôn, kiên nhẫn đợi tiếp ba phút thì nhận được một dấu chấm hỏi.

Chấm hỏi? Ý gì đây?

“Thôi, quên đi. Cậu ngủ sớm đi. Ngủ sớm dậy sớm, eo đẹp, chân khỏe, thận tốt.”

Năm phút sau.

“Cố Viên Viên… chị đúng thật là đồ ngốc.”

Ôi trời ơi, thật sự không hiểu nổi cái người này!!

“Câm mồm, ngủ đi, tạm biệt và không hẹn gặp lại.”

***

12.

Ngày hôm sau, Thẩm Phiến Phiến lôi kéo đòi dẫn tôi đi ăn tối với Mạnh Sách.

À phải rồi, nhờ sự giúp đỡ tận tâm của tôi mà Mạnh Sách đã thành công theo đuổi được tình yêu. Bữa ăn này chính là để cảm ơn công sức to lớn của tôi.

Nhưng mà tôi nghĩ tốt hơn là không nên đồng ý lời mời này.

Cái cặp đôi gà bông này làm gì cũng nhét một họng cơm chó cho tôi.

Được rồi, tôi chính là một con chó độc thân đáng thương.

Lúc đầu bọn tôi định buổi chiều sẽ đến công viên giải trí, nhưng…

“Ê tớ đột nhiên nhớ tới chiều nay còn có việc, lát nữa không đi chơi chung được nên có gì cậu tự đi chơi nha.”

Tôi phớt lờ cái nhìn khó hiểu của cô bạn và thản nhiên cho nhỏ “leo cây”.

Khi chúng tôi tách nhau ra, Mạnh Sách lén kéo tôi sang một bên không ngừng cảm ơn tấm lòng độ lượng này của tôi.

Haiz.

Cậu ta đứng trước mặt tôi, cười kiểu thần thần bí bí rồi nói: “Hôm qua Ngụy Hạo có tìm cậu không?”

Tôi có hơi thắc mắc nhưng cũng thành thật trả lời: “Có á.”

“À haha, hôm qua tôi có gặp cậu ta, cậu ta thế mà hỏi tôi quan hệ giữa hai chúng ta là gì đấy.”

***

13.

Trong lòng tôi không khỏi kinh ngạc nhưng ngoài mặt vẫn không biểu hiện gì: “Vậy cậu trả lời thế nào?”

“Tất nhiên là có sao nói đó rồi, sẵn tiện giới thiệu bạn gái của tôi luôn.”

Tôi nghĩ đến những chuyện trên vòng bạn bè mấy ngày qua, trong lòng không khỏi có chút ngứa ngáy: “Lúc cậu ta hỏi cậu thì có ai khác ở đó không*?”

(*)或许,最近你去找我要的时候有没有看到别人呀?

Cậu ta nhìn tôi một cách đầy ẩn ý rồi nói: “Mấy ngày nay Lâm Văn Văn đang chuẩn bị cho cuộc thi cấp thành phố nên chắc không có nhiều thời gian lượn lờ quanh Ngụy Hạo đâu.”

“Cậu đừng có hiểu lầm!”

Làm sao có chuyện đó được chứ? Tôi nhanh chóng lấy điện thoại ra, bấm vào vòng bạn bè của Ngụy Hạo rồi đưa tới cho Mạnh Sách xem.

“Cậu xem này!” Đập vào mắt là có tới bốn đến năm bài đăng liên quan đến Lâm Văn Văn.

Mạnh Sách nhìn thấy thế liền rút điện thoại của mình ra, vào trong vòng bạn bè của Ngụy Hạo rồi đưa tôi xem.

Khá lắm, vòng bạn bè hoàn toàn trống không luôn! Hoàn toàn không có bài đăng nào liên quan đến Lâm Văn Văn cả!

Lúc Mạnh Sách nhận lại điện thoại còn làm động tác cổ vũ với tôi: “Cố lên.”



Tôi có cảm giác rất vi diệu.

Sau khi bình tĩnh lại, tôi nhanh trí nhấn like mấy bài gần đây của Ngụy Hạo. Haha tôi còn không sợ ch.ết mà bình luận vào: Nhân duyên của đàn em tốt thế. Em gái kia chăm sóc cậu chu đáo thật, chắc em ấy bận rộn lắm á!

Tôi còn đang định chọc tiếp thì Ngụy Hạo đã nhắn tới.

“Đàn chị thật vô tâm.”

“Từ lúc tôi bị té tới bây giờ cũng một khoảng thời gian rồi mà chị chỉ đến thăm đúng một lần.”

Ây dô, cuối cùng cũng tới, tôi đợi cậu nói câu này nãy giờ đấy. Tôi trả lời: “Cậu không phải còn có em gái kia chăm sóc à?”

Bên kia nhanh chóng nhắn lại: “Khác nhau chứ. Được đàn chị tới thăm, chăm sóc là khác mà.”

Tôi còn đang suy ngẫm lời này thì thấy Ngụy Hạo thu hồi tin nhắn lại rồi. Sau đó khung trò chuyện rơi vào tĩnh lặng, không còn động tĩnh gì nữa. Tôi vờ như không thấy gì hết, mở ứng dụng photoshop làm một cái đơn báo giá rồi gửi sang.

“Dịch vụ mua bữa sáng hộ có giá 3 tệ, tới căn tin mua hộ cũng là 3 tệ, cơm bưng nước rót trong lúc hồi phục vết thương sẽ là 10 tệ, … giá cả được ghi chú rõ ràng, không làm ăn gian dối. Mọi ý kiến thắc mắc vui lòng liên hệ người cung cấp dịch vụ.”

“Vậy quý khách cần tôi phục vụ dịch vụ nào ạ?”

***

14.

Ờm, kết quả là Ngụy Hạo thuê tôi chăm sóc trong vòng một tháng.

Nói là chăm bệnh thế thôi chứ thật ra cũng chẳng phải làm gì nhiều. Chỉ là mỗi tối sẽ cùng Ngụy Hạo học bài, mặc dù thành tích của tôi chẳng tiến bộ lên xíu nào nhưng trình độ viết tiểu thuyết thì chỉ có tăng chứ không giảm.

“Đàn chị, gu đàn ông của chị là như thế sao? Ngày nào cũng nói về phụ nữ?”

“Giời ơi, cậu thì biết cái gì. Cái này gọi là tổng tài bá đạo cưỡng yêu*!”

(*)Ờm đại khái chính là cưỡng chế/ ép yêu(?), nhưng mà Dâu thấy để cưỡng yêu nó… vô tri hơn chăng? Nói thế thôi chứ mọi người thấy khó chịu thì Dâu sẽ đổi =))).

“Còn cái này thì sao, hằng ngày nếu không phải là chống tay lên tường (kabedon) hoặc là chống tay lên cây*, sô pha - don, thậm chí chỗ nào được là ”don” hết luôn?”

(*) sẵn cho ai chưa biết thì “kabe” là tường, “don” là từ tượng thanh của tiếng rầm khi đập vào tường ⇒ thay vì kabedon bằng cách chống tay lên tường thì ở đây là chống tay lên cây =)))))) ⇒ cây - don. Áp dụng công thức này cho những từ sau nhé hê hê.

“Cậu đúng là chẳng biết gì hết. Đây chính là đặc quyền của tổng tài có đôi tay dài hai mét đấy! Chỉ có như thế thì anh ấy mới có thể toát ra được toàn bộ sự quyến rũ của tổng tài bá đạo!”

“…”

Nếu bỏ qua sự săm soi (khoa tay múa chân) của Ngụy Hào với bộ tiểu thuyết của tôi thì nhìn chung cuộc sống như hiện tại vẫn rất ổn.

***

15.

Mới được chừng nửa tháng thôi mà Ngụy Hạo đã gần như hồi phục, tốc độ hồi phục của người trẻ nhanh thật đấy.

Chủ tịch câu lạc bộ biện luận của Ngụy Hạo đã đặt một phòng KTV chỉ để ăn mừng Ngụy Hạo hồi phục sức khỏe, tất nhiên là mời luôn cả tôi tham gia.

Bởi vì là bạn gái của Mạnh Sách, Thẩm Phiên Phiên cũng có mặt trong danh sách khác mời của bữa tiệc.

Thế là tôi cùng với Thẩm Phiên Phiên dắt tay nhau chui vô một góc ngồi xem mọi người nhảy múa một cách đ.iên cuồng.

Mới ngồi được một lúc thì Thẩm Phiên Phiên đã bị Mạnh Sách kéo đi nhập tiệc. Tôi ngồi một mình trong phòng cảm thấy hơi chán nên quyết định ra ngoài đi dạo xung quanh một lúc.

Tôi vừa rẽ vào một góc phố thì thấy Lâm Văn Văn và Ngụy Hạo đang ở cùng một chỗ. Quả thật tôi không nén nổi tò mò nên lén trốn vào một góc rồi thò đầu ra hóng chuyện.

Khoảng cách không xa lắm, vừa vặn có thể nghe rõ hai người họ nói chuyện.

Lâm Văn Văn đưa lưng về phía tôi, ngẩng đầu nhìn Ngụy Hạo: “Đàn anh, anh thật sự không thể cân nhắc đến em sao?”

“Xin lỗi, tôi có người tôi thích rồi.”

“Nhưng em không thấy anh thân thiết với cô gái nào cả, vậy là em vẫn còn cơ hội phải không?”

“Xin lỗi, chúng ta không hợp.”

Ngụy Hạo nhìn lướt qua Lâm Văn Văn, ánh mắt nhìn thẳng tới tôi: “Chị định trốn ở đó bao lâu nữa?”

Vãi thật… bị phát hiện rồi.

Tôi nặn ra một nụ cười chuyên nghiệp: “À tôi đang đi tới nhà vệ sinh, hai người cứ tiếp tục đi~ Không cần để tâm đ ến tôi đâu~”

Sau đó tôi liền nhanh chân quay trở lại phòng tiệc.

Năm phút sau, Lâm Văn Văn và Ngụy Hạo cũng nối đuôi nhau quay về đây.

Bữa tiệc đã diễn ra được một lúc, bầu không khí cũng hoàn toàn nóng lên. Việc Lâm Văn Văn thích Ngụy Hạo cũng chẳng phải bí mật gì nên khi hai người cùng nhau bước vào, những người ở đây liền bắt đầu thi nhau hú hét. Vừa hay bài hát tiếp theo là một bài tình ca, bạn A liền nhanh trí đưa micro cho Lâm Văn Văn và Ngụy Hạo.

Lúc Lâm Văn Văn nhận lấy micro, tiếng ầm ĩ cũng lớn hơn.

Còn về phía của Ngụy Hạo, không biết có phải là do tôi quá nhạy cảm hay không mà tôi cứ có cảm giác lúc cậu nhận lấy micro thì ánh mắt luôn nhìn sang chỗ tôi.

“Hôm nay cổ họng tôi không được khỏe lắm, các cậu hát đi.” Ngụy Hạo nói xong liền đem micro trả lại.

(còn tiếp)
 
Chuyện Của Tôi Từ Truyện Của Tôi
Chương 4: Hoàn


16.

10 giờ rưỡi tối, cuối cùng tiệc cũng đã tàn.

Một đám người đang đứng ở cửa KTV để phân chia người đưa các bạn nữ về ký túc xá, đột nhiên Ngụy Hạo bước tới kéo tay áo tôi.

Ngụy Hạo hơi cúi đầu xuống, nhỏ giọng nói với tôi: “Tôi đưa chị về nhé?”

Ánh đèn bên đường phản chiếu trong mắt cậu càng làm nó trở nên lung linh, mê hoặc lòng người, tâm trí tôi dường như cũng bị đôi mắt ấy hút hồn không còn nhận thức được xung quanh mà trả lời, “Ừm.”

Quãng đường về ký túc xá mặc dù không xa nhưng đi bộ thì cũng mất một lúc mới về tới được.

Về đến ký túc xá, tôi đứng dưới lầu tạm biệt Ngụy Hạo nhưng mới xoay người thì lại bị cậu ngăn lại.

“Đàn chị, thật ra tôi có nói dối chị một chuyện.”

“Hả?” Tôi có hơi bối rối.

“Chuyện lần đó tôi nói có thích một cô gái là nói dối.”

“Nhưng vừa nãy…”

“Lúc nãy thì là thật.”

“Chị thông minh như thế, lẽ nào thật sự không đoán được sao?”

***

17.

Tại ký túc xá.

Thẩm Phiến Phiến thấy khuôn mặt đỏ bừng của tôi thì cười một cách xấu xa rồi sáp lại gần: “Gì đây? Cậu với đàn em kia tiến triển tới đâu rồi?”

Tôi… “Sao có thể chứ?”

“Ngay cả người mù có khi còn thấy được giữa hai người có gì mờ ám đấy, cứ thế này thì khi nào mới thành đôi được đây?”

“Làm sao tớ biết được, chuyện này sao tớ mở lời trước được chứ… Xấu hổ ch.ết mất.”

“Nào nào, từ lúc nào mà Viên Viên của chúng ta biết xấu hổ rồi thế?”

“Ai da, không biết đâu, phiền ch.ết đi được.”

Tôi ôm gối nằm trên giường, cầm điện thoại lên định bụng sẽ nói cảm ơn với Ngụy Hạo nhưng còn chưa kịp làm gì thì thấy có thông báo mới nhảy ra.

Sau đó tôi bấm vào vòng bạn bè của Ngụy Hạo.

Hình ảnh đăng lên là: dưới ánh đèn đường ban đêm, bóng của tôi và Ngụy Hạo đứng kế nhau mà nơi giao nhau lại là tay của cả hai, thoạt nhìn rất giống hai người chúng tôi đang nắm tay nhau.

Dòng caption kèm theo: Trăng đêm nay thật đẹp.



Cái đồ nói dối, đêm nay trăng non nhé anh bạn.

Ai da, cái thằng nhóc này phiền quá nha.

***

18.

Sáng ngày hôm sau tôi bắt xe đến câu lạc bộ biện luận để tìm Ngụy Hạo.

Có lẽ vì còn khá sớm nên vẫn chưa ai tới mở cửa, tôi đợi khoảng mười phút thì thấy Lâm Văn Văn đến.

Nhưng lần này em gái có vẻ không chào đón với tôi cho lắm.

Lâm Văn Văn đứng trước cửa câu lạc bộ biện luận, chắn không cho tôi vào, “Tại sao chị lại nói dối với tôi việc chị là họ hàng xa của đàn anh Ngụy Hạo?”

Tôi lúng túng đứng ở cửa không biết nên giải thích chuyện này như thế nào cho tốt.

“Tôi…”

“Chị chính là người viết bộ tiểu thuyết trên kia trên diễn đàn trường đúng không? Chị cũng biết trên đấy có rất nhiều bài viết về đàn anh một cách rất, ờm rất…” Từ này nói thẳng ra thì hơi ngại, Lâm Văn Văn vắt óc suy nghĩa một hồi vẫn không biết nên nói kiểu gì cho hợp lý.

“Thôi, nói chung là chị và anh Ngụy Hạo không hợp đâu. Chị không xứng với anh ấy.”

Tôi cố gắng nén giận, vừa định nói lại thì có một bàn tay nắm lấy cổ tay tôi

Nhiệt độ ấm áp từ bàn tay kia không hiểu sao lại khiến tôi có cảm giác dễ chịu.

Cái bóng của người bên cạnh tôi đổ lên vai tôi, người đó cũng lên tiếng: “Cô quản nhiều quá rồi đấy?”

Lâm Văn Văn sắc mặt tái nhợt, run rẩy nói: “Thật ra em…”

“Đây là chuyện riêng của tôi và bạn gái, chúng tôi không cần cô quan tâm.”

Nói xong câu này, Ngụy Hạo liền kéo tôi rời đi.

Kéo đi đến cuối hành lang thì cuối cùng cậu ta cũng chịu dừng lại.

Tôi ngẩng đẩu lên nhìn cậu, cố ý hỏi: “Vừa nãy cậu nói tôi là gì của cậu cơ?”

Ngụy Hạo gãi gãi đầu, cả mặt ửng đỏ đến tận tai: “Ờm, thì… như chị nghe thấy đó.”

Tôi cố gắng kiềm chế không để khóe miệng nhếch lên, hít sâu một hơi để bình tĩnh rồi chậm rãi nói: “Đàn em này, chị đây không phải người dễ cho qua chuyện đâu.”

Ngụy Hạo cúi đầu, giọng nói cũng vô thức nhỏ hơn phân nửa, vẻ mặt có chút bất lực: “Vậy… bây giờ nên làm gì?”

“Còn phải hỏi tôi à? Cậu tự đi mà tìm hiểu!”

Ngụy Hạo mím môi, đôi mắt ngấn nước trả lời tôi: “Ồ.”

Dễ, dễ thương vãi…

Tôi cố gắng nhịn không vươn tay nhéo của Ngụy Hạo, sau đó liền lấy một cái hộp từ trong ba lô ra đưa cho cậu.

“Cái gì thế?”

“Quà tặng cậu đó chứ gì, máy ép hoa quả đấy.” Tôi mua món quà này bằng tiền mà lúc trước Ngụy Hạo thuê tôi chăm sóc một tháng.

Ngụy Hạo rõ ràng hơi bối rối, nhưng cũng không nén nổi tò mò nhìn tôi.

Tôi hắng giọng: “Ờm, tôi thấy uống nước ép táo ngon hơn ăn táo.”

Ngụy Hạo load mất 3 giây rồi nhìn tôi nở nụ cười: “Ồ?”

Mặt tôi nóng bừng, vội nói thêm: “Nước ép của trái nào cũng ngon như nhau!”

“Ồ?”

“Uống nước trái cây cực kỳ tốt cho sức khỏe!”

“Ồ?”

“Ý tôi là… tôi không có ghen gì đâu đấy nhé.”

“Vậy sao~ nhưng mà sao mặt chị đỏ thế?”

“Aish, cậu phiền quá đấy nhé!”

***

19.

Hai ngày sau, tôi lại trở nên nổi tiếng.

Tôi thấy hối hận vì hôm đó bảo Ngụy Hạo tự mình tìm hiểu, nếu không cũng sẽ không có một màn xấu hổ như này.

“Em là của anh, là lá phổi của anh, em sẽ mãi mãi là bảo bối trong lòng anh!”

“Em biết vì sao anh bị cảm lạnh không? Vì khi gặp em, anh hoàn toàn không có sức phản kháng.”

“Em biết anh thích loại hạt nào nhất không? Tất nhiên chính là “hạt dẻ cười” của em*.”

(*) ý là nụ cười đó mấy chế =)))

“Cố Viên Viên, tôi thích chị!”

Lúc giọng nói của Ngụy Hạo vang lên, tôi còn đang mải ăn với Thẩm Phiên Phiên.

Khoảnh khắc nghe thấy tên tôi, cái đùi gà mà tôi đang cầm trong tay không nói hai lời liền rơi mất.

Trời ơi! Xấu hổ ch.ết mất.”

Tôi liền nhanh chân nhanh tay thu dọn rồi chạy biến về ký túc xá, vừa chạy tới dưới lầu đã thấy cái tên đầu sỏ ngồi xổm ở đây có vẻ đang đợi tôi.

Ngụy Hạo thấy tôi liền đuổi theo phía sau, vươn tay kéo cổ áo tôi lại.

“Đàn chị chạy đi đâu thế?”

Có vài người đi ngang qua đây đều đưa ánh mắt tò mò về phía chúng tôi, tôi che mặt vùng vẫy: “Thả tôi ra đi!”

“Chị không hài lòng với biểu hiện lúc nãy của tôi sao?”

“Cậu đoán xem tôi hài lòng không?”

“Nhưng mà mấy cái này là tôi học theo trong tiểu thuyết của chị hết mà.”

Tôi che mặt: “Nhưng mà…” cậu không biết trong tiểu thuyết với ngoài đời là khác nhau à?!

“Tôi không biết, nhưng tôi đã làm việc nên làm, chị đã hứa sẽ cho tôi một cái đáp án.”

Ôi trời đất ơi!!

“Được rồi, tôi có hứa, nhưng cậu thả tôi ra trước đi.”

Ngụy Hạo buông cổ áo tôi ra rồi nắm tay tôi đến dưới một gốc cây long não. Sau đó cậu ấy chống một tay lên cây vây người tôi lại, một tay nâng cằm tôi lên, nhướng mày rồi nói với tối: “Chị không được thất hứa đâu đấy nhé, nếu thất hứa thì chân chị sẽ gãy.”

Tên nhóc này học đâu ra trò này thế? À, nhìn cái nụ cười quen thuộc này thì tôi biết rồi.

“Cậu cố tình à?”

”Vậy chị có hài lòng không?”

Tôi… hài lòng bà nội cậu ấy!

Ngụy Hạo cười xấu xa rồi cọ chóp mũi vào mũi tôi: “Tôi mặc kệ, dù sao chị cũng đã hứa với tôi rồi.”

Tôi: …

“Ngụy Hạo, cậu ch.ết với tôi!!!”

Có quyến rũ tôi cũng vô ích thôi cưng à!

***

20.

Cuối cùng thì tôi với Ngụy Hạo cũng ở bên nhau.

Tôi ép Ngụy Hạo khai vụ cô gái cậu ấy thích là như thế nào.

Ngụy Hạo nhướng mày nhìn tôi, cười xấu xa: “Nếu tôi không nói như thế thì chị định tìm lí do trốn vụ trên diễn đàn chứ gì.”

Tôi: … Đừng nói nữa, mặc dù đúng thế thật.

***

21.

Tôi quyết định viết chuyện tình của mình thành một bộ tiểu thuyết rồi gửi cho biên tập viên. Bên đó nói rằng những tình tiết như thế này có vẻ thú vị hơn nhiều so với “tổng tài bá đạo yêu tôi” và “tổng tài bá đạo theo đuổi lại vợ” mà tôi viết lúc trước. Phản hồi của đọc giả cũng rất tốt!

Ngụy Hạo nhìn thấy tin nhắn của tôi và biên tập viên, cậu cúi đầu dụi vào cổ tôi: “Sao mà không hay cho được, dù sao cũng là người thật việc thật mà.”

***

22.

Chuyện tình của tôi và Ngụy Hạo không hấp dẫn bằng chuyện tình của Thẩm Phiên Phiên? Gì mà nghe vô lý thế?

Tại sao chứ? Do tôi không đủ đẹp à? Hay do tôi không đủ thông minh? Chuyện tình của tôi không đủ gay cấy?

Không được, khen một câu là khó lắm sao*?

(*)礼都不随,让你们随个赞很难么?(发疯文学开始了家人们.)

Mọi người còn có trái tim không?

Vì chuyện này mà Thẩm Phiên Phiên đã cười nhạo tôi một thời gian dài.

Tôi không phục.

Vậy còn các đọc giả khác thì sao*?

(*)要不各位读者大大,我给大家现场打个?

***

23.

Ngụy Hạo đã thấy mấy dòng “nguy hiểm” tôi viết trong bản nháp.

Cậu nhéo eo tôi: “Nữ nhân, có phải em lên mạng trêu hoa ghẹo nguyệt không? Hửm?”

***

24.

Giờ tôi là một người suốt ngày cắm mặt viết truyện yêu đương não tàn*.

(*)女人和壁咚已经变成了我们日常基操.

Thật ra chỉ là có hơi hối hận mà thôi.

Ờm… nhưng mà đàn em tuyệt vời thật sự.

Thôi dù sao Ngụy Hạo cũng chẳng biết tôi viết trên đây nên dù có sến cỡ nào cũng chẳng sao cả! Haha!

***

25.

Dù giáo viên an toàn không cho tôi viết thì tôi vẫn sẽ viết*!

(*)再多的...…安全老师不让写了,那就这样吧!

(Hết.)
 
Back
Top Bottom