Ngôn Tình Chuông Reo Trong Nắng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 41: Chương 41


Ngày nghỉ Tết Nguyên Đán Linh sáng sớm đã bắt xe về nhà, Dương đứng phía sau nhìn đến khi xe đi khuất cậu mới về nhà trọ chờ tài xế.
Linh về đến nhà, căn nhà vẫn trống trải có rất nhiều thứ đáng tiền đã mất đi, cô hơi cau mày để túi lên giường, mẹ đi làm chưa về cô xắn tay áo bắt đầu dọn dẹp.
Đến tối mẹ mới về đến, hai mẹ con bắt đầu ăn cơm tắm rửa rồi đi ngủ, ông Lâm lại đi đâu chưa về, đến tận đêm khuya tiếng đạp cửa vang lên, tiếng than do say rượu rồi nằm vật xuống giường, Linh nghe xong mới yên tâm nhắm mắt đi ngủ.
Sáng hôm sau cùng mẹ đi lên nương, buổi chiều cô vào rừng hái chút lá dong về gói bánh chưng.

Người nông thôn là vậy mọi thứ đều có đủ, chợ hai tám Tết bà Dung đi chợ sắm chút quà để Tết.
Linh tranh thủ dọn sạch cỏ quanh nhà, hai chín Tết cô gùi một nửa bao lúa nếp ra ngoài làng nhờ sát, đến ba mươi lại bắt đầu gói bánh, hai mẹ con nhờ chút ánh sáng điện suối mà gói bánh, cô học rất nhanh gói vuông vắn và rất đẹp, để bánh vào nồi rồi ngồi trông lửa.
Mẹ ngồi bên cạnh thêu thổ cẩm, bà Dung ban đêm vẫn hay thêu thổ cẩm để bán kiếm chút tiền.

Cô cũng học theo mẹ thêu.
Tiếng đá cửa vang lên, ông Lâm say khướt đi vào nhà quát mắng.
- Con đàn bà đê tiện đâu.
Ông Lâm xông vào túm tóc bà Dung lôi đi, Linh hoảng hốt kéo mẹ lại, cầm lấy tay ông Lâm đẩy ra.
Ông Lâm giơ chân đạp mạnh vào bụng Linh, cô ngã xuống đất rên một tiếng, nhìn mẹ khóc rống lên, cô vội đứng dậy cản ông Lâm.
Ông Lâm cầm chiếc đòn gánh ở góc nhà đá bà Dung xuống đất, rồi giơ đòn gánh trong tay lên đập đòn gánh xuống, Linh khổ sở ôm lấy mẹ, chiếc đòn gánh đập lên bả vai xuống lưng đau đớn như đã gãy hai chiếc xương sườn.
Ông Lâm hừ lạnh quát mắng.

- Hôm trước mày dám đi theo thằng chó Hạo ngoài làng đi chợ, hai chúng mày làm gì cả ngày không về, hôm nay ông ta còn mang cho mày một miếng thịt lợn.
Linh mắt đỏ ngầu nhìn ông Lâm.
- Chú Hạo biếu con mà, nhà chú vừa thịt lợn Tết, chú thương con nên mới cho.
- Mày câm miệng rồi tránh sang một bên.
Ông Lâm lại vứt đòn gánh trong tay, chạy vào lôi tóc bà Dung, bà Dung căm giận quát.
- Ông giết tôi đi, cái loại súc vật như ông cũng làm người được sao.
- Ha, mày muốn tao chết để mày đi với thằng khốn kia chứ gì, vậy bây giờ tao giết mày.
Ông Lâm xông vào bếp cầm chiếc ghế gỗ nhỏ, Linh vội kéo bà Dung chạy ra ngoài, xương cốt đau đớn cô kéo bà Dung chạy hết sức có thể, ông Lâm say rượu vừa đuổi theo vừa quát mắng.
Linh đưa bà Dung đang thở phì phò tức giận ngồi xuống một gốc cây, tắt đèn điện thoại cố gắng che miệng mình lại.

Ông Lâm đuổi theo phía sau quát mắng tìm kiếm, ông ta đi khỏi Linh mới thở phào, cô bật đèn điện thoại lên bà Dung tóc lộn xộn, mắt đỏ ngầu ngồi bên cạnh.
Bà Dung quay lại nhìn Linh khóc nấc lên hỏi.
- Ông ta đánh con, con có đau lắm không?
Linh lắc đầu giơ tay lau nước mắt cho mẹ, nước mắt trên mặt cô chảy như mưa, thân người đau đớn, quần áo hai người đều đã bẩn thỉu.
Linh nói.
- Mẹ ly hôn đi được không?
Bà Dung ôm lấy cô khóc nghẹn.
- Không được đâu, ông ta sẽ giết hai mẹ con chúng ta mất.
Bà đã thử nhưng vẫn chỉ là những trận đòn rơi xuống người, ông ta đã nói nếu bà ly hôn hai mẹ con bà sẽ chết.
Linh nhìn ánh sao sáng rực lấp lánh trên trời, cô nhớ Dương quá, người cô rất đau, cô muốn gặp cậu, nước mắt mặn chát chảy ướt đẫm cả gương mặt.
Ngồi đó rất lâu, bà Dung đỡ Linh ra làng ngoài tìm nhà trưởng thôn ngủ nhờ đêm nay.
*
Dương về đến biệt thự, trong nhà trống trải, bảo mẫu, quản gia và mọi người đã nghỉ Tết, trong nhà chỉ còn mỗi cậu.
Điện thoại Linh lại không có sóng, nhớ cô lắm mà chẳng thể gọi được.
Điện thoại reo lên là thằng Tuấn Anh bạn thân của cậu, từ nhỏ hai người đã chơi cùng nhau, Dương ấn nghe giọng nói của nó vang lên.
- Mới về à, đi chơi đi.
Dương ngồi xuống sofa buồn bực hỏi.
- Chơi đâu?
- Đi quán Kim Tuyền.
Kim Tuyền là quán karaoke nổi tiếng ở Hà Nội, ngày trước cậu và Tuấn Anh vẫn hay đi chơi ở đó, Dương định từ chối nhưng trong lòng khó chịu cậu muốn đi chơi một chút.

Tài xế dừng chiếc xe Ferrari trước quán Minh Tuyền, Dương mặc áo sơ mi đen và quần jean màu xanh rách hai đầu gối bước xuống, chiếc xe chạy đi đỗ.
Bảo vệ đứng trước cửa thấy Dương một người bên trái nhướn mày kinh ngạc.
- Lâu lắm không thấy Dương thiếu gia đến chơi.
Dương nhếch môi đưa cho anh ta hai tờ năm trăm nghìn như thường lệ.

Anh ta cười lộ hàm răng trắng.
- Chú vẫn rộng rãi như thế.
Dương đi vào trong, chàng trai bảo vệ mới không nhịn được hỏi.
- Cậu ta là ai mà kiêu ngạo thế? Nhìn quần áo cũng bình thường thôi mà.
Anh chàng bảo vệ nhíu mày nói.
- Cậu ấy chính là thái tử của tập đoàn Bùi Nguyên, ba cậu ta là tỷ phú giàu nhất Hà thành này, ngày xưa cậu ta còn kiêu ngạo hơn nhiều, nhưng bây giờ thấy có chút gì đó thay đổi.
Anh ta suy tư nhìn theo Dương, chàng trai bảo vệ mới kia há hốc mồm, âm thầm ngưỡng mộ.
Ngoài dãy hành lang rộng lớn, cách âm rất tốt, trên đường đi là ánh đèn nhấp nháy, Dương bước lên tầng hai đi đến một phòng, cậu giơ tay vặn nắm cửa.
Tiếng hát cùng tiếng nói chuyện ồn ào vang lên, Dương cau mày hơi gãi nhẹ lỗ tai.

Mọi người trong phòng đều nhìn ra cửa.
Trong phòng này ai cũng đều là con cái của gia đình thương nhân có máu mặt, mỗi người ăn mặc không phải đồ hiệu thì chính là đồ trên mấy triệu, khói thuốc lá cùng mùi cồn sộc vào mũi.
Dương cau mày đứng ngoài cửa, Tuấn Anh cười hớn hở chạy tới vòng tay lên vai cậu.
- Ôi chà, hôm nay thái tử mặc giản dị thế?
Dương hất bỏ tay cậu ta, đi vào ngồi xuống một ghế da đơn, trong phòng tiếng nhạc đã tắt, mọi người đều nhìn cậu im lặng.
Dương nhìn lướt qua, có một số quen có rất nhiều người lạ mặt, Tuấn Anh thở dài nói.

- Sao thế? Mọi người đang chào mừng cậu về mà.
Dương vắt chéo chân lười biếng nói.
- Cảm ơn.
Trong phòng vang lên tiếng thở phào, sau đó đều là tiếng cười đùa, tiếng nhạc lại bật lên.
Dương ngồi cầm ly rượu lắc lư trong tay, Tuấn Anh hỏi.
- Sao đấy?
Dương lười biếng nói.
- Lâu rồi không đến đây có chút không quen.
Một chàng trai thiếu gia nào đấy bước đến mời rượu Dương, cậu nhìn mặt cậu ta thật sự chẳng nhớ nổi là ai, cậu ta nhướn mày khoác vai cậu.
- Tôi là Hùng lúc trước cũng gặp cậu một lần xem ra cậu không nhớ, cậu đi học ở cái chỗ rừng sâu nào thế, nghe nói ở đấy họ cưỡi ngựa đi học?
Tiếng cười vang lên, Dương cau mày chậm rãi lạnh lùng quét qua, tiếng cười dần im lặng.
Dương nhếch môi đứng dậy.
- Đúng thế, tôi cũng cưỡi ngựa đến đây này.
Cậu nói xong liền ra ngoài, Tuấn Anh cau mày đá Hùng một cái mắng.
- Mày câm miệng đi.
Cậu nói rồi chạy theo Dương..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 43: Chương 43


Lại một kỳ nghỉ hè nhưng lần này khác với mọi lần, bởi vì chẳng mấy nữa là lên đại học rồi.

Trong lòng thấp thỏm lo âu không biết mình có đỗ không.
Linh vừa làm cỏ ruộng vừa suy nghĩ, bà Dung động viên cô vài câu, bà cũng rất mong con gái sẽ đỗ đại học nhưng tiền bạc không có, bà vẫn có một chút mong con gái ở nhà làm nông.
Buổi chiều cô lại đi lên nửa ngọn đồi để chờ kết quả thi, điện thoại rung lên từng đợt, tin nhắn báo ầm ĩ.
Trong lòng run lên, điện thoại đến cô nhận máy.

Giọng nói của Dương vang lên.
- Chúc mừng em được 27,5 điểm, điểm tiếng Anh 8 điểm.
Linh ngơ ngác một chút không nhịn được trái tim đập thình thịch, vậy là có cơ hội đỗ rồi.
- Anh được mấy điểm?
- Anh được 30 điểm.
Linh không nhịn được hô lên.
- Vậy anh là thủ khoa rồi.
Dương hơi mỉm cười không nói gì, Linh trò chuyện với cậu một lúc thật lâu.

Lại qua một tuần thấp thỏm, giấy báo nhập học gửi đến rồi.

Trong lòng xúc động, cô nhảy nhót lung tung cả lên.
Bà Dung cũng cười, trong đời bà đã đi sai bước, cả đời giam giữ trong chiếc lồ ng này, nên để con gái tự do thôi, bà sẽ cố gắng làm nhiều việc để kiếm tiền.
Linh vui vẻ lắm, cô lập tức cầm điện thoại chạy lên nửa ngọn đồi nói với Dương, cậu cũng rất vui, cậu cũng đỗ đại học rồi.
- Anh chờ em, hai mươi ngày nữa là đi học, anh sẽ đón em.
- Dạ.
Hai người cùng cười mong chờ tương lai.
Linh cầm theo túi bóng lội xuống sông để bắt ốc.

Buổi tối không có món gì nấu, trời lại rất nóng, nước sông này rất siết cũng rất sâu, được hai con sông nhỏ hợp lại.
Cô cũng chẳng dám đi qua, chỉ dám nhặt ở ven sông.

Thấy cũng được một bát lớn rồi, cô cong môi đi về nhà.
Về đến nhà lại nghe được tiếng cãi nhau ầm ĩ, bà Dung hét lên.
- Ông còn là người không, đấy là tiền Linh nó dành đi học.
Ông Lâm đạp mạnh ghế gỗ.
- Tao không cần biết, mày muốn tao chết à?
- Tôi có bảo ông đi hút chích để nghiện sao? Ông đừng đi, trả lại tiền cho con bé Linh.
Linh hoảng hốt chạy vào, trên tay ông Lâm là một bọc tiền nhỏ mà cô cất trong hòm, cô vội vàng nói.
- Bố, đấy là tiền con đi học, bố trả cho con được không?
Ông Lâm trừng đôi mắt đỏ ngầu lên, trong lòng từng cơn ngứa ngáy dày vò, ông đẩy mạnh bà Dung đi quát.
- Cút hết, bọn mày muốn tao chết à.
Linh vội quỳ xuống, ôm lấy chân ông ta.
- Bố à, đấy là tiền con đi học, bố đừng lấy mà.
Ông Lâm đá văng Linh đi.
- Con khốn, tao nuôi cái loại ch ó đẻ như mày bao lâu nay, mày còn vì vài đồng tiền dồn tao vào chỗ chết.

Trong người khó chịu, ông Lâm dùng tay gãi loạn xạ cả lên, định bước ra ngoài nhưng bà Dung ngăn lại, bà Dung ôm chặt người ông Lâm, giành lại tiền trong tay ông ta.
Ông ta tức giận vơ lung tung cầm một con dao bên cạnh giơ lên, Linh hoảng hốt nước mắt rơi xuống chạy đi giữ chặt lấy con dao đang hạ xuống.
Máu chảy dọc xuống ống tay áo, ông Lâm đá văng Linh ra, bóp cổ bà Dung.
- Nếu mày không cho, tao giết con mụ này.
Linh nhìn mẹ khó khăn hít thở, cô vội gật đầu.
- Được, được, thả mẹ ra đi, đều cho ông.
Bà Dung lại không khuất phục, bà dùng hai tay giữ chặt vặt áo của ông ta, quát lên.
- Ông giết tôi đi, đó là con gái ông, ông nhẫn tâm làm vậy sao.
- Con gái tao sao? Nó được bà mang thai khi còn chưa cưới tôi, tưởng thằng này ngu à.
Cơn nghiện trong người mỗi lúc một lớn, bàn tay níu áo ông ta vẫn cố chấp, Linh dùng sức đẩy hai người ra trong bất lực nhưng không ai từ bỏ mà càng mạnh hơn.
Ông Lâm nhặt con dao phay lên đâm thẳng vào bụng bà Dung.
Linh sợ hãi dùng cây củi trong bếp đập mạnh vào đầu ông Lâm, đầu ông ta chảy máu, loạng choạng chạy ra ngoài.
Linh nỗ lực che lại vết thương cho bà Dung, nhưng máu chảy đỏ cả nền đất nhuộm đỏ cả người, điện thoại không có sóng, hét khàn cổ cũng chẳng ai nghe được.
Mặc kệ bàn tay chảy máu, cô cầm chiếc áo buộc lại vết thương, chạy ra ngoài leo lên nửa ngọn đồi mới kết nối được sóng điện thoại, tay run rẩy bấm gọi cấp cứu.
Chạy nửa đường điện thoại rơi xuống suối, cô chẳng quan tâm lập tức chạy về đến nhà, trên người bà Dung đã lạnh đi, cặp mắt vẫn trừng lớn, máu nhuộm đỏ khắp nơi, cô hét lên run rẩy lắc mạnh cho bà tỉnh lại.
- Mẹ, mẹ tỉnh lại đi… Tỉnh lại đi mà… Con sai rồi… Con không đi học nữa… Mẹ ơi… Mẹ tỉnh lại đi mà.
Trong nhà hỗn loạn yên tĩnh, trên người phụ nữ nằm dưới đất đã lạnh lẽo.

Linh ôm chặt bà Dung để sưởi ấm cho bà một chút, bác sĩ đã đến nhưng họ lại chỉ chùm tấm khăn trắng lên, rồi kéo cô gái nhỏ ra.

Trên mặt cô chỉ còn nước mắt, quỳ xuống tay chân run rẩy cầu xin.
- Bác sĩ chữa cho mẹ cháu đi… Cứu mẹ cháu dậy đi…
Bao nhiêu người đứng trước mặt một đứa nhỏ, nhưng đều bất lực người đàn bà kia đã chết được một tiếng rồi, họ đành giữ cô lại, Linh giãy dụa, trên tay chảy càng nhiều máu, bác sĩ tiêm thuốc an thần, Linh ngất lịm đi.
Buổi tối tỉnh lại trong phòng bệnh, Linh đứng bật dậy, rút mạnh ống truyền trên mu bàn tay.
Bác trưởng thôn đứng bên cạnh, Linh lại khóc, nước mắt chảy không ngừng.
- Mẹ cháu… Mẹ cháu đâu.
- Mẹ cháu đang ở nhà.
Linh chạy ra ngoài, bác trưởng thôn đành đưa cô về nhà.
Người phụ nữ được cảnh sát pháp y, rất nhiều người vây quanh, bên cạnh còn có người đàn ông nữa.
Cảnh sát nói.
- Bố em vì chích m@ túy, sốc thuốc tử vong vào lúc 21 giờ 43 phút.
Linh ngồi khụy xuống hét lên, nước mắt chảy đầy mặt, cô ôm thân xác bà Dung, trong lòng đau đớn.

Nếu cô không đòi đi học thì đã không sao rồi, là tại cô, tất cả đều tại cô..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 44: Chương 44


Linh co đầu gối ôm mặt ngồi trong gian phòng nhỏ, trên tay là con khủng long nhỏ, căn nhà nghèo đơn xơ tràn ngập mùi nhang khói lạnh lẽo.

Nước mắt chảy từng giọt xuống.
Mọi người trong làng đã giúp cô hoàn thành tang sự, tin tức sẽ được niêm phong, bởi vì cô còn nhỏ truyền ra sẽ không tốt.
Tiếng gõ cửa vang lên dồn dập, Linh sợ hãi co người lại, nhưng cánh cửa kia chẳng có tác dụng gì, một nhóm đàn ông xông vào, người người hung dữ.
Người dẫn đầu nheo mắt nhìn khắp nơi, rồi dừng lại trên người cô nhóc đang nhìn họ với cặp mắt đan phượng lạnh lùng.
Đàn em phía sau có một người cau mày nói.
- Anh Hổ, anh xem căn nhà rách này chẳng thứ nào đáng tiền.
- Con bé kia, bọn tao đến đòi nợ.
Linh lạnh lùng nhìn họ.
- Tôi không có tiền.
- Ha, tao biết ngay mà, lục tung cái chỗ này lên xem còn gì đáng giá.
Bọn đàn em nghe lệnh bắt đầu lục lọi khắp căn nhà, bỗng có một người tiến tới bên bàn thờ, Linh vội đứng dậy, trên tay cầm con khủng long bàn tay còn băng bó.

Hắn ta nheo mắt nhìn cô một lượt.
- Này anh Hổ, em thấy con bé này cũng không tồi, tuy có chút bẩn thỉu nhưng lại khá được.
Người được gọi là anh Hổ nhìn qua, rồi li3m môi.

Cô gái trước mặt quần áo lộn xộn dính bùn đất, mắt đỏ ngầu nhưng lạnh lùng mạnh mẽ, thân người rất được, gương mặt cũng xinh xắn.

- Bố mày nợ bọn tao bảy trăm triệu tính cả lãi với gốc, bán mày đi coi như bọn tao lỗ rồi nhưng có còn hơn không?
Bọn chúng cười phá lên, Linh chỉ lạnh lùng đứng trước bàn thờ của bà Dung.
Một người nhếch môi nói.
- Anh Hổ, con bé này có lẽ còn trinh, chúng ta nếm trước đi.
Anh Hổ suy nghĩ một lát rồi cởi áo.
- Để tao trước.
Trong lòng run lên, Linh đặt con khủng long lên bàn, cầm chiếc kéo giơ lên.
- Các người dám tới đây tôi sẽ đâm hết.
Bọn hắn lại cười phá lên.

Người dẫn đầu được gọi là anh Hổ bước chậm rãi đi lên.
- Được thôi, em xem kĩ tim của tôi ở đây, đâm vào đây này.
Linh vẫn giơ cái kéo về phía trước, chỉ là tay hơi run rẩy, một người khác chờ lúc Linh đặt lực chú ý vào anh Hổ gã ta chạy đến đoạt cây kéo ném vứt đi.
Anh Hổ cười nhếch môi từ từ tiến tới, hắn nắm cổ áo cô gái xé rách, Linh giãy dụa nhưng chẳng có tác dụng gì.
Gã ta đưa mũi lại ngửi thử rồi hít sâu một hơi.
- Đúng là thơm đấy.
Linh sợ hãi giãy dụa, dùng tay cào loạn lên, anh Hổ giữ chặt hai tay cô vật cô nằm xuống đất.
Linh giãy dụa ầm ĩ hắn cũng chẳng làm gì được, hắn giơ tay tát cô một cái thật mạnh.
- Mày nên yên lặng đi, đừng để tao điên lên.
Hắn ta giơ tay xé rách quần áo của cô, những người khác vây quanh li3m môi nhìn.
Linh thấy tay hắn đặt lên ngực mình, cô giơ tay cào loạn lên.
- Cứu tôi với, thả tôi ra, đồ khốn.
- Haha, đồ khốn sao? Mắng hay đấy.
Linh nhìn tay gã ta đặt lên khoá quần mình, cô giãy dụa cắn mạnh lên tay hắn, hắn ta ném cô ra, cô cười hét lên.
- Tôi bị AIDS đấy, mấy người làm đi, từng người tới.
Động tác của hắn ta dừng lại, mấy người khác cũng kinh ngạc cau mày.
- Mày nói gì.
- Tao nói tao bị AIDS.
Hắn ta sợ hãi nhìn vết cắn chảy máu trên tay, ông Lâm nghiện hút mới vay nặng lãi bọn hắn, trường hợp bị bệnh này cũng có thể, hắn ta đá mạnh lên bụng cô.
- Mày nói dối, nếu mày bị bệnh sao không để bọn tao làm rồi mày mới kêu.
Linh nhếch môi lạnh lùng nói.
- Đơn giản tao không muốn cái thứ bẩn thỉu của bọn mày chạm vào.
- Mẹ mày, bị AIDS còn dám mắng tao bẩn thỉu.
Hắn ta tát mạnh lên mặt Linh, nắm tóc cô giận dữ quát.

Hắn nhíu mày quay người ra ngoài rửa sạch tay, những người khác lại vây quanh nhìn cô như thứ bẩn thỉu.

Trong lòng lạnh lẽo, Linh lau giọt nước mắt trên khoé mắt ngồi dậy.

Anh Hổ bước vào lạnh lùng nói.
- Mang cô ta đi bán đi, kiếm được chút tiền, nếu không nghe thì đánh.
Bốn người đàn em túm cô lôi vào trong rừng, đi ngược lại với ngôi làng lớn bên ngoài.
Càng đi càng sâu, trong rừng rậm tối đen, bọn họ ngồi lại nghỉ chân.
Tay Linh bị buộc phía sau, miếng băng dính dán trên miệng khó chịu, trong người đau đớn, dưới chân đều là vết thương.
Cô ngẩng đầu nhìn khung trời tối đen.

Trời sắp mưa rồi.
Trong bụng trống rỗng, từ tinh thần đến thể xác đều mệt Linh gối đầu lên đầu gối, cô nhớ Dương quá, cô phải làm sao đây? Nước mắt lại rơi xuống, trong mắt đau nhức có lẽ do khóc quá nhiều.
Ngồi một lát có một tên lại lôi cô đi.
Đi lên đến một ngọn núi, Linh nhìn qua rồi kêu lên, mấy gã kia khó chịu, Linh vẫn kêu tiếp, một người tức giận quát.
- Bỏ cái miếng băng dính ra xem nó nói gì.
Một người nghe vậy lập tức đi qua xé miếng băng dính.

Miệng đau rát, Linh chẳng quan tâm lập tức nói.
- Tôi muốn đi vệ sinh.
- Đi vệ sinh? Đi trong quần luôn đi.
- Tôi muốn đi nặng, chắc mấy anh không muốn ngửi mùi đâu nhỉ.
Hắn ta nheo mắt vỗ mạnh lên đầu cô.
- Mày đừng có mà giở trò.
Suy nghĩ một lát rồi mấy người dừng lại, cho phép cô đi vệ sinh.
Gã được phân công đưa cô đi vệ sinh cau mày bực bội, quan sát lại ở đây là đỉnh núi muốn chạy cũng chẳng có chỗ mà chạy, gã ta châm điếu thuốc rồi hút.

Linh nhếch môi, gã ta nhìn chằm chằm, Linh nhìn gã ta rồi lê chân đi một chút.
- Tôi muốn đi xa một chút.
Gã vẫn dõi theo, đến lúc sắp đến vách núi Linh chạy thật nhanh, mấy gã kia thấy thì đã không giữ kịp.

Linh nhảy xuống vách núi.
Vách núi rất cao, có lẽ khoảng hai mươi mét, Linh nhìn bầu trời tối đen những giọt mưa bắt đầu rơi xuống.

Từng nỗi nhớ Dương chưa bao giờ nhiều như vậy, có lẽ đây là lần cuối cô nhớ cậu rồi.

Người ta bảo chết sẽ không phải đau khổ, cô muốn thử, cuộc sống này khắt khe với cô quá rồi.
Thân người chìm vào dòng nước lạnh lẽo, có lẽ em không thể giữ lời hứa với anh rồi, Dương ơi em nhớ anh lắm.
Dòng nước lạnh lẽo tràn vào mũi đau xót, khó thở, em chỉ mong có được một cuộc sống hạnh phúc, nhưng em mệt quá.
Hình ảnh Dương cười dịu dàng nhìn cô, cậu mua kem cho cô, cậu chơi bóng, cậu đón cô tan làm, có lẽ sẽ không gặp được nữa rồi.
Ánh mắt dần mờ đi, dòng nước lạnh lẽo xâm nhập vào trong tim.
- Tạm biệt anh, Bùi Nhật Dương.

Chẳng mong anh nhớ em cả đời, chỉ mong anh hạnh phúc, nhớ thời thanh xuân cũng có một cô bé anh gọi là Chuông nhỏ, yêu anh hơn cả tính mạng.

Tạm biệt..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 45: Chương 45


Đã một tuần rồi Dương gọi điện thoại cho Linh đều vang lên tiếng thuê bao của tổng đài, hôm nay trái tim chợt đau đớn.
Dương cau chặt mày lòng không yên, cầm áo ra ngoài ngồi lên chiếc xe mô tô, cậu quyết định đi tìm Linh.
Trời tối đen như mực đi đến lúc trời hừng sáng, trên đôi lông mày chưa bao giờ thả lỏng.

Đến thị trấn lập tức đi theo địa chỉ mà Linh đã cho trước đó.
Lại đi thêm ba giờ đồng hồ cuối cùng ngôi làng cũng hiện ra, dò hỏi dân làng nhà của Linh.

Họ đều kinh ngạc một chút rồi chỉ đường cho Dương.
Căn nhà lụp xụp lạnh lẽo, Dương cau mày đi vào, trong nhà hỗn loạn, nhưng cậu lại nhìn thấy mùi nhang khói trên bàn thờ đã tắt, trên đó là ảnh bà Dung.
Dương đứng nhìn một lát, trong lòng khó chịu có dự cảm không lành, trên bàn thờ còn có con khủng long nhỏ màu xanh.
Dưới nền đất là mấy mảnh vải bị xé rách là của cô bé nhà cậu, bên cạnh là mấy giọt máu đã khô, trong góc nhà còn có một tờ giấy báo nhập học đã dính đầy bùn đất.
Tìm rất lâu cũng không thấy Linh, cậu lại đi hỏi dân làng, họ nói Linh hôm qua vẫn ở nhà, nhưng lại không hỏi được lý do bà Dung mất.
Lại trở về căn nhà đi theo một con đường mòn, trên cành cây ven đường còn dính máu.

Đi rất lâu lên đến một đỉnh núi, khi cậu nghĩ sẽ không thấy gì thì lại phát hiện miếng băng dính rơi trên đất.
Dương nhìn mấy tàn thuốc vứt dưới đất, tối qua trời mưa chẳng còn thấy gì.
Chỉ là tim cậu hẫng một nhịp đau nhói, cậu nhìn mảnh vải dính trên cành cây ở vách núi, nhìn xuống sâu hun hút dưới đó còn có con sông.
Cậu lập tức giơ điện thoại báo cảnh sát.

Cảnh sát tìm rất lâu nhưng không thấy.
Đã qua ba ngày rồi tìm vẫn không có kết quả, dưới sông lạnh lẽo chảy siết lặn xuống cũng không tìm được.
Chỉ là chiếc dép của cô trôi nổi đi cách đấy vài trăm mét.

Trái tim đau như chết lặng, cậu run rẩy nhìn đôi dép, đây là đôi dép cô đi đã một năm rồi, đế dép cũng đã rách nhưng cô chẳng chịu thay, cậu mua cho đôi mới cô lại mang đi cất.
Đội trưởng cảnh sát nhìn cậu thiếu niên đã gầy đi một vòng, trên mặt râu đã mọc lên, cả người đều nhếch nhác bẩn thỉu, vì lội xuống nước cả người ướt sũng.

Chỉ là anh vẫn nhìn vào gương mặt ướt nhẹp nước mắt.
- Có thể nạn nhân đã tử vong rồi.
Có thể? Tử vong? Dương lạnh lẽo nhìn anh ta, cả người run rẩy, cậu lê bước chân lặn xuống nước tiếp tục tìm.
Cảnh sát bất lực, ai cũng đã mệt mỏi.

Lại qua hai mươi tư giờ, tìm kiếm cũng rộng hơn nhưng chẳng có kết quả.
Chị Khánh từ thành phố lên nhìn người em trai vốn kiêu ngạo lạnh lùng, giờ lại gầy đi, nằm trên giường bệnh môi trắng bệch, ngay cả giấc mơ cũng mơ về Linh.
Khánh dùng khăn ấm lau tay cho cậu, cậu chợt mở bừng mắt ngồi dậy, nước mắt rơi xuống, đưa tay rút cây kim truyền.
Khánh vội ngăn lại, Dương ngã vật xuống giường, bây giờ ngay cả thở còn khó khăn, trong tim đau đớn không thôi, Dương gối tay lên mắt che đi những giọt nước mặn chát, môi run rẩy.
Khánh đau lòng ôm lấy cậu, Dương bật khóc nức nở.

- Cô ấy, đã hứa, hứa sẽ gặp em, sẽ đi học.

Ước mơ của Linh còn sao mà cô ấy chết được, cô ấy không bao giờ bỏ em đi.

Chị à, em phải tìm được cô ấy.

Linh của em, bé con của em sẽ không chết.
Khánh lau nước mắt cho cậu, nhẹ nhàng nói.
- Em phải khoẻ lên đã, chị sẽ giúp em tìm, được không?
Dương gật đầu lia lịa, cậu cố gắng nuốt cháo dù ho sạc sụa, tim Khánh đau nhói.
Qua một tháng rồi cảnh sát họ cũng bỏ cuộc, nhưng Dương vẫn ngồi bên cạnh bờ sông, cậu vẫn lặn xuống, cậu không bỏ cuộc, cô bé của cậu nếu có chết cậu cũng phải tìm được xác cô toàn vẹn.
Khánh và Vĩ treo tìm kiếm người mất tích, nhưng vẫn không có quả.
Dương đã gầy đi rất nhiều, người hốc hác tái nhợt, vì lặn nhiều trên da đều đã nhăn lại trắng bệch.

Khánh thật sự rất lo lắng, tin tức nhận về đều là tin xấu, mà em trai của cô lại không chịu nổi.
Dương lại ngất đi, lần này Khánh quyết định đưa Dương về Hà Nội, tiêm cho cậu rất nhiều liều thuốc an thần nhưng cậu vẫn phản kháng.

Cậu chợt nhớ đến lời hẹn.
- Sau hai tháng nghỉ hè em sẽ đi tìm anh.
Đúng rồi, Dương chạy đi, ngồi bên cạnh bến xe khách.
Người đến người đi Dương nhìn không xót một ai, chỉ là nhìn từ sáng đến tối vẫn không thấy cô bé của cậu.
Mấy tài xế nhìn Dương đều đã quen thuộc cả, mỗi ngày cậu đều ngồi ở đó chờ đợi, ngày qua ngày cũng chẳng thấy ai là Linh.
Tìm kiếm trên sông, mấy khu dân cách đó cũng không thấy.
Chị Khánh ngồi nhìn ánh mắt đỏ ngầu của Dương, đã rất lâu rồi em trai cô không ngủ, càng lúc càng gầy đi, đổ bệnh cũng rất nhiều.

Cô chưa từng thấy em trai mình suy sụp như vậy, cô suy nghĩ một lát khoác chiếc áo lên cho cậu, thời tiết bây giờ đã lạnh đi rồi.
- Chị và anh Vĩ tìm kiếm đều không nhận được kết quả, năng lực của chị ít, nếu em có thể điều chỉnh lại tinh thần, trở thành một người quyền lực biết đâu sẽ tìm được.
Dù tàn nhẫn nhưng biết đâu nói vậy Dương sẽ quên đi chuyện buồn, bắt đầu lại cuộc sống mới, em trai cô không thể suy sụp mãi được.
Dương nghiêng đầu nhìn Khánh, nắm chặt con khủng long nhỏ trong tay, mắt đỏ ngầu nhìn mấy ánh sao lấp lánh trên trời..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 46: Chương 46


Hôm nay là sinh nhật mười tám tuổi của Linh, Dương ngồi trên vách núi, cởi giầy da ngồi xuống bên cạnh bó hoa hồng đỏ, nhìn những ngọn núi bên cạnh, bên dưới chính là con sông chảy dài.

- Chúc mừng sinh nhật em mười tám tuổi, em nói xem có ai đón sinh nhật cùng em không? Em đã khoẻ chưa? Anh nhớ em lắm đấy.

- Bọn bắt cóc em đã bị tống vào tù, anh phải khiến chúng chết trong đau khổ.

Mặc kệ giọt nước rơi xuống, Dương tiếp tục nói.

- Anh không học quân nhân nữa, quân nhân bảo vệ cả tổ quốc nhưng anh chỉ muốn bảo vệ em, có phải anh ích kỷ lắm không?
- Anh học trường quốc tế đại học Quốc gia Hà Nội, đó là ngôi trường em mơ ước, vừa hay anh muốn thử xem.

- Anh định sẽ trở thành một người quyền lực, có tiền có quyền.

Tuy có hơi tham vọng, nhưng nếu có thể tìm được em thì anh đều muốn thử.

Giọng đã nghẹn lại, nhìn những cơn gió mát thổi tới, cô bé của cậu sinh vào mùa thu, một mùa thu đẹp nhất.

Dương chạm vào chiếc khăn trên cổ, bây giờ mặc trên mình bộ đồ tây quàng chiếc khăn này không hợp chút nào, nhưng cậu lại thấy hợp, đây là chiếc khăn mà bé đan cho cậu, rất ấm.

Dương gối đầu lên tay, không kìm được tiếng nức nở vang lên, xung quanh lại yên tĩnh đến sợ.

Cứ ngồi đến tối mịt cậu mới lau nước mắt đi về, qua căn nhà lạnh lẽo lụp xụp, Dương lại vào lau dọn thắp hương, ngoài là mẹ của Linh cậu còn rất yêu quý bà Dung.

Đi xe ô tô về đến Hà Nội trời đã sáng, lại bắt đầu lao đầu vào công việc, một năm này cậu vừa đi học vừa xây dựng một văn phòng nhỏ, kinh nghiệm không có nhưng cái gì cũng có thể học, cậu vẫn chờ tin tức từ bên anh Vĩ, nhưng nhận lại cũng chẳng có đáp án mà cậu muốn.

Ban đêm chợp mắt một chút trên bàn làm việc, cũng là mơ về Linh, cô mỉm cười rạng rỡ với cậu, cô nói cố gắng học để kiếm tiền sau này tương lai sẽ tốt, cô tặng khăn cho cậu, cô nấu cơm chờ cậu.

Nụ cười vẫn luôn rạng rỡ như vậy, nước lăn từ khoé mắt đang nhắm chặt, cậu biết đây chỉ là mơ nhưng chỉ có trong mơ mới gặp lại được cô bé của cậu.

Nhưng mà cảnh cô nhảy vực lại xuất hiện, Dương bật dậy mồ hôi ướt đẫm lưng.

Dạo này cậu nghiện thuốc lá rồi, châm hết một bao thuốc, tàn thuốc vương vãi trên bàn, ngay cả lọ whisky cũng đi một nửa.

Ngấm vào men say hình bóng của em lại hiện lên, Dương đưa tay ôm lấy nhưng lại bắt hụt, ngã nằm trên đất.

Nền đất lạnh lẽo, Dương bật cười thật to nhưng khoé mắt đỏ lại ươn ướt, nhìn những giọt mưa ngoài thành phố, nhắm mắt lại cố gắng tìm kiếm hình bóng của Linh, rồi cứ như vậy không muốn tỉnh lại nữa.

Sinh nhật mười chín, Dương lại đến ngồi trên vách núi, bên cạnh là bó hồng đỏ.

- Chúc mừng bé, mười chín tuổi rồi.

Chắc là nhớ anh lắm phải không? Tối qua anh mơ thấy em đấy, em vẫn thế vẫn xinh đẹp, nhỏ nhắn, nhưng lại không cho anh chạm vào.

- Hôm nay anh tắm rửa sạch sẽ rồi, em xem rất thơm đấy.

- Tuần trước anh gặp Quân, nó bắt đầu kinh doanh quán karaoke và quán bar, nó rủ anh đi uống rượu, em xem nó có đáng ghét không? Nhưng không sao anh chỉ uống một chút.

- Văn phòng của anh có chút tiếng tăm rồi, bây giờ có thể gọi là công ty, anh đặt tên nó là Ánh Dương, nhưng mà chỉ có điều vẫn chưa tìm được em, em có thể đến gặp anh được không?
Năm Linh sinh nhật hai mươi tuổi, Dương ngồi trên vách núi trời đã khá muộn.

- Chúc mừng bé, hai mươi tuổi rồi, anh xin lỗi hôm nay bận đi ký hợp đồng, đến muộn hai mươi phút rồi.

- Em có khoẻ không? Có nhớ anh không đấy?
- Anh làm mấy món em thích này, cùng ăn nhé.

Dương mở hộp cơm ra, để trước mặt, cậu lấy hai chiếc bát, xới cơm rồi bắt đầu ăn.

Cố gắng nuốt sự đắng cay vào trong bụng, Dương ăn xong một bát cơm, cậu cất hộp đi thở dài nói.

- Đi làm mệt lắm em ơi, bọn cáo già kia cứ muốn hút máu người ta, nhưng không sao đều bị anh hạ gục rồi.

- Thị trấn nhỏ có một nhà hàng khách sạn lớn vừa xây dựng đấy.

- Anh mới gặp An vài tháng trước, nó khóc nhớ em lắm đấy, anh cũng nhớ em.

Trong tim đau đớn, Dương hít thật sâu rồi thở ra, cậu ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, trong cổ nghẹn lại.

- Em đang chờ anh ở đâu thế, có thể nào đến tìm anh không?
Ngồi đến khi trời tối đen, vẫn như mọi lần, đi vào nhà dọn dẹp thắp hương, cậu còn thuê một người thắp nhang mỗi ngày.

Mỗi dịp Tết đến, Dương ngồi trên bàn làm việc ngắm nhìn ảnh chụp của hai người, đó chính là ảnh cô mặc áo dài.

Dương chạm lên ảnh, gương mặt rạng rỡ của cô, trong đầu nặng trĩu.

- Anh có uống chút rượu, em không ghét bỏ đâu nhỉ?
Dương mỉm cười, ôm tấm ảnh vào trong lòng, nhắm mắt lại, mỗi năm hình ảnh trong trí nhớ về cô đều ít đi.

Dương nghĩ không biết có phải do cậu bận quá, không nhớ Linh nhiều nên cô giận rồi.

Cậu cau mày thở dài, ngồi trên vách núi, hôm nay là sinh nhật cô bé của cậu tròn hai sáu tuổi.

Dương chạm vào chiếc khăn trên cổ rồi mỉm cười nói.

- Chúc mừng bé tròn hai sáu tuổi, hôm nay anh đến sớm hơn mọi lần đấy.

Dương lại như mọi lần để hộp cơm trước mặt, rồi bắt đầu ăn.

Ăn xong cậu thu dọn sạch sẽ, lại ngồi xuống.

- Một năm không gặp, có nhớ anh lắm không? Anh vẫn rất nhớ em.

- Anh xin lỗi anh đã sắp quên mất nụ cười của em rồi.

Nước mắt lại rơi xuống, mũi chua xót, Dương lau nước mắt chậm rãi nói.

- Tập đoàn của anh phát triển rất xa rồi, anh đã lập trụ sở ở nước ngoài, chị Khánh với anh Vĩ có một bé trai rồi, họ bảo đều khá giống anh.

Dương nhăn mày cười cười.

- Nó nghịch lắm, nghịch y như em, nhưng nó lại suốt ngày đòi anh bế, anh bận tối mắt tối mũi mà nó cũng khóc đòi bằng được, em xem có thấy ghét không.

Nói chuyện đến lúc khuya, trời đã sáng, Dương đứng dậy phủi quần, cậu hơi mỉm cười chạm lên chiếc khăn trên cổ.

- Một năm nữa, nếu một năm nữa anh không tìm thấy em, anh sẽ từ bỏ, anh nhớ em lắm rồi.

Anh muốn gặp em, anh sẽ tìm em ở thế giới khác, nếu không anh sẽ quên em mất.

Cậu ngồi thụp xuống thả hai chân xuống vách núi, ôm mặt, tiếng nức nở vang lên trong khu rừng yên tĩnh.

.
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 47: Chương 47


Lê bước chân mệt mỏi vào văn phòng, thư ký Hà đẩy gọng kính hơi cúi đầu chào vị chủ tịch trẻ tuổi.

Dương dựa vào ghế sofa cao cấp, xoa ấn đường, thư ký Hà đứng nghiêm chỉnh chờ Dương phân phó công việc.

Dương mở đôi mắt lạnh lùng, đỏ ngầu nhìn anh ta.

- Có tin tức gì không?
Thư ký Hà hơi ậm ừ không biết trả lời sao, Dương nhìn liền hiểu, trong lòng lại hụt hẫng thất vọng.

Cậu lại nhắm mắt.

Thư ký Hà hơi thở dài, trong chín năm nay, từ ngày mới lập văn phòng, vị chủ tịch trẻ này đã bí mật tìm một cô gái tên Vũ Ánh Linh.

Mỗi năm đều là kết quả giống nhau, không tìm được người còn sống, chỉ có kết quả người đã mất.

Anh cũng có chút đau lòng, dù sao thì làm việc cùng nhau đã chín năm, tính cách Dương lạnh lùng nhưng rất quyết đoán tài giỏi.

Chỉ có điều đến ngày hai bảy tháng mười một hàng năm vị chủ tịch này biến mất, hôm sau đi làm mắt đều đỏ ngầu.

Dương đột nhiên mở mắt ra nhìn anh ta hỏi.

- Nếu tôi đi, công ty này giao cho anh được chứ?

Thư ký Hà lập tức thấy khó thở.

- Ngài đi đâu ạ?
- Tôi đã bảo với anh rồi, anh lớn hơn tôi hai tuổi lại học cùng trường, anh đừng gọi tôi là ngài.

- Người khác tôi không biết, nhưng ngài chính là người tôi ngưỡng mộ, người tôi phục.

Dương cau mày đứng dậy, bước đến bên cửa kính nhìn xuống thủ đô hoa lệ.

- Anh còn chưa trả lời.

Thư ký Hà lập tức chắp tay nghiêm chỉnh đứng sau lưng cậu, anh nói.

- Tập đoàn lớn như vậy, nếu ngài có đi vắng vài ngày thì tôi sẽ cố gắng, nhưng không có ngài trên hai tuần chắc chắn sẽ rất khó.

Dương cầm ly rượu lắc lư, tôi cũng không chịu nổi khi không có cô ấy, một năm nữa thôi.

Thấy Dương trầm mặc thư ký Hà lập tức căng thẳng, Dương nhìn ly rượu rồi nói.

- Anh đi làm việc đi.

Thư ký Hà cúi đầu chào Dương, quay người ra ngoài lập tức thẳng lưng, mặt nghiêm khắc.

Nhìn những tờ văn kiện trên bàn, cậu thấy nực cười, một tập đoàn lớn như thế, tập đoàn lớn nhất cả nước, vậy mà tìm mãi không thấy bé của cậu.

Tiếng đẩy cửa vào, Dương cau mày lạnh lùng nhìn ra, bước vào là một chàng trai cắt tóc ba phân, da hơi ngăm đen, ăn mặc khá bình thường, còn đằng sau là cô gái mắt to tròn, mái tóc xoăn thả xuống tự nhiên.

Dương nheo mắt nhìn, Tuấn Anh ngồi xuống ghế sofa bên cửa sổ thở dài.

- Chào thái tử, tao mới về mà mặt mày là phản ứng gì đấy.

Dương chẳng quan tâm, cậu nhìn mấy tờ văn kiện, nói.

- Mày vào trong quân đội cũng lên cấp trung úy rồi mà không biết là vào phòng người khác phải gõ cửa à?
Tuấn Anh vuốt sống mũi cau mày.

- Được rồi mày cũng đâu phải người khác.

Tao đến gọi mày đi ăn cơm.

Dương nghĩ một chút rồi cùng ra ngoài.

Ngồi vào bàn nhà hàng, Phương Anh vẫn luôn im lặng đột nhiên nói.

- Bác gái có hỏi thăm anh đấy.

Dương ngừng một chút rồi gật đầu, Phương Anh nghịch dĩa trong tay, Tuấn Anh ho khan giải hoà hỏi.

- Mày có chỗ nào vui không? Lâu lắm mới được nghỉ phép.

Dương không suy nghĩ mà nói.

- Quán bar mới mở ở trung tâm thủ đô cũng khá hay.

Tuấn Anh nghe vậy liền hứng khởi, ăn xong bọn họ đi đến quán bar.

Chiếc Mercedes màu đen dừng trước cửa, bảo vệ cúi chào nhận chìa khoá lái xuống hầm để xe.

Bởi vì Tuấn Anh không cho phép em gái đi bar, Phương Anh dù không tình nguyện cũng bị đưa về.

Bảo vệ cúi chào Dương, cậu phất tay đưa một xấp tiền cho họ.

Quán bar rộng lớn, cao cấp, mọi thứ đều bóng loáng, rất nhiều khách đang xem cô vũ công nhảy trên sàn nhảy.

Dương cau mày, dọc theo hành lang đi xuống tầng âm, bên dưới này cực kỳ yên tĩnh, Dương ngồi lên ghế cao trên quầy bar, bartender lập tức hỏi.

- Ngài Dương và vị này dùng gì ạ?
- Như cũ.

Bartender cho một chai whisky, rót ra ly, Tuấn Anh cụng ly với Dương vui vẻ nói.

- Lâu lắm rồi không được xả hơi.

Dương không nói gì chỉ im lặng, ngồi một lát sau một người đàn ông anh tuấn, ăn mặc sang trọng bước vào.

Quân vừa bước vào liền khoác vai Dương tặc lưỡi.

- Một tuần rồi vị này mới xuất hiện, đúng là hiếm có khó tìm.

Dương lạnh lùng hất bỏ tay cậu ta, Quân lại cười nói với Tuấn Anh.

- Mới về?
- Ừ, vừa về nên tìm thái tử đi chơi chút.

Quân và Tuấn Anh nhờ Dương mà có chút quen biết, hai người nói chuyện cũng khá hợp.

Ba người ngồi rất lâu, Quân và Tuấn Anh bá vai nhau ngấm men say nói sự đời, còn Dương chỉ im lặng hút thuốc, cầm ly rượu lên rồi uống cạn.

.
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 48: Chương 48


Mới sáng sớm Tuấn Anh đã đến kì kèo mãi.
- Mày đi cùng tao đi, dù sao thì em gái tao cũng coi như là em gái mày.
Dương cau mày không nói gì.

Tuấn Anh thở dài chống cằm.
- Tao đã hứa với em gái tao, mày phải đi cùng tao, cả mày dĩ nhiên sẽ thêm khí thế, mày đừng mà, đi mà.
Dương xoa ấn đường, Tuấn Anh dùng cách cuối cùng, cậu ta đứng dậy trực tiếp dùng hết sức lực kéo Dương đi.
Ba người Dương, Tuấn Anh, Phương Anh cùng nhau bước vào một phòng làm việc, có thể nói là công ty.
Được trợ lý mời ngồi xuống một gian phòng khách nhỏ, sạch sẽ, Dương bắt chéo chân nhìn chén nước chè xanh mới pha.
Cô trợ lý nở nụ cười công nghiệp, liếc qua Dương rồi nói.
- Mời các vị uống nước, chờ một lát chị Thủy sẽ đến.

Nghe đến tên Thủy Phương Anh bồn chồn ngồi không yên, cô ngồi bên cạnh Tuấn Anh cứ lau mồ hôi lạnh liên tục.
Tuấn Anh mỉm cười gật đầu.
- Làm phiền cô rồi.
Vì không hẹn trước, đã qua tầm hai mươi phút chị Thủy kia vẫn chưa tới, Dương đã dần mất kiên nhẫn, Tuấn Anh vỗ vai cậu, Phương Anh lại cố điều chỉnh tâm trạng.
Mười phút trôi qua, cánh cửa kính bị đẩy vào, một cô gái cao khoảng 1m68 bước vào, trên người cô mặc bộ áo váy sơ mi màu xám.

cô rất xinh đẹp, mắt đan phượng lạnh lùng, mũi thon gọn, tóc đen dài xoã sau lưng, ai nhìn cũng phải nhớ kỹ.
Dương nắm chặt tay, trong tim chợt đau nhói.

Vì ánh mắt quá nóng cô gái kia nhìn qua Dương, cô dừng một chút rồi gật đầu với hai người kia.
Dương nhìn cô đến ngơ ngẩn, tay càng lúc càng nắm chặt, trong tim đã khô cằn thất vọng giờ lại nhú mầm.
Tuấn Anh ho khan, giơ tay ra bắt tay với Thủy.
- Chào cô, tôi là Tuấn Anh, đây là Dương chủ tịch của tập đoàn Ánh Dương, còn đây là Phương Anh em gái tôi hiện đang là một diễn viên nhỏ.
Thủy cũng bắt tay với cậu ta, theo giới thiệu đưa tay ra với Dương, cậu giơ tay ra cô chỉ chạm nhẹ vào đầu ngón tay, để tay trên đầu gối Dương lại nắm chặt tay.
Phương Anh rất căng thẳng, cô ậm ừ lau sạch tay mới đưa tay ra.
- Em, em là fan cứng của chị đó ạ.
Thủy hơi mỉm cười gật đầu.
Cô ngồi xuống rót trà, động tác thuần thục chuẩn nghệ thuật trà đạo.

Dương nhìn không xót một động tác của cô.
Thủy hơi nắm chặt quai ấm, nhướn mày hỏi.

- Không biết các vị đây sao lại có thời gian ghé đến chỗ nhỏ bé này?
Phương Anh lắc đầu lia lịa.
- Không nhỏ, không nhỏ, em đến để gặp chị.
Thủy nhướn mày, một người là chủ tịch tập đoàn lớn nhất cả nước về lĩnh vực kinh tế, một người lại là quân nhân trong quân đội, gia đình hiển hách, còn cô gái kia tuy là diễn viên nhưng gia đình gia thế hiển hách, lại có hôn ước với chủ tịch tập đoàn Ánh Dương.
Tuấn Anh nhấp một ngụm nước chè, nhìn qua em gái rồi nói.
- Thật ra biên kịch Thủy chuẩn bị quay một bộ phim điện ảnh, em gái tôi lại là fan hâm mộ, nó muốn đến gặp cô một lần, dù sao sau này được một cơ hội diễn vai nhỏ cũng toại nguyện.
Thủy nhếch môi, thổi cho trà bớt nóng, cô đã đoán được.
Phương Anh vội vàng nói.
- Không phải đâu, em không định đi cửa sau, em muốn đến gặp chị, anh trai của em có rất ít ngày nghỉ phép, một mình em không có can đảm đến tìm chị.

Em hâm mộ chị rất lâu rồi, em định sẽ casting vai thứ tư của phim ‘giấc mơ’ này, em không đi cửa sau, em sẽ nhận được vai diễn bằng thực lực.
Nói một tràng dài, Thủy gật đầu, cô nhìn qua cô gái này.

Đúng là rất hợp với nữ thứ tư đó.
- Được, vài tuần nữa là casting, mong em sẽ cố gắng.

Phương Anh cười tít mắt gật đầu.
Cửa phòng lại bị đẩy ra, một phụ nữ trung niên bế trên tay một đứa bé gần hai tuổi khóc nức nở.
- Cô ơi, bé Vy khóc rồi.
Thủy vội cau mày đứng lên bế lấy đứa nhóc.
- Nhớ mẹ rồi sao?
Giọng nói dịu dàng, cô nhóc kia khịt mũi, vòng tay ôm cổ Thủy gật đầu.
- Dạ.
Tim Dương đau đớn, cậu cau mày thật chặt, đứng dậy bước ra ngoài, Tuấn Anh chào Thủy rồi vội đi theo sau.

Phương Anh dù có hơi bất ngờ vì sự xuất hiện của đứa nhóc, nhưng vẫn rất lưu luyến chưa muốn về.
Thủy xoa nhẹ lưng đứa nhóc trong lòng, nhìn theo bóng lưng cao lớn chững chạc, đẹp đẽ của Dương..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 49: Chương 49


Đường phố tấp nập, Tuấn Anh lái xe chậm rãi theo dòng người, cậu ta gõ từng nhịp tay lên vô lăng nghe Phương Anh ngồi ghế lái phụ lải nhải.
- Hu hu chị Thủy đẹp thật, bây giờ em vẫn còn run, anh hai nói xem chị ấy có thích em không? Nhưng mà chị ấy có con khi nào nhỉ?
Thủy là một biên kịch lớn nhận được rất nhiều giải thưởng danh giá, từ khi mới biết đến diễn xuất Phương Anh đã rất yêu thích cô, mỗi bộ phim Thủy viết cô đều xem, tất cả mọi chuyện về Thủy Phương Anh cũng đều biết.
Tuấn Anh lắc đầu, nhìn qua gương chiếu hậu, từ lúc ngồi lên xe, Dương vẫn im lặng, xung quanh người toát ra khí lạnh, cậu chống tay nhìn ra ngoài cửa sổ, nghe câu nói của Phương Anh, cậu ta thấy ánh mắt của Dương càng thêm lạnh, hình như còn có chút chua xót.
Tuấn Anh tặc lưỡi dừng đèn đỏ nói.
- Thái tử đi ăn trưa đi.
Dương không nhìn cậu ta mà trả lời.
- Dừng ở phía trước đi, tao muốn đi bộ một chút.
- Hả? Bây giờ cách nhà với tập đoàn của mày tận hai cây số đấy?
Dương chỉ im lặng nhắm mắt lại, Tuấn Anh không nói nữa.
Khi Dương xuống xe, Phương Anh hơi nắm chặt tay, buồn bã nhìn theo Dương.
Dương để tay vào áo bành tô, bây giờ trời đã dần bước vào mùa đông, nhiệt độ cũng giảm dần.
Không nghĩ là cậu lại gặp được Linh trong trường hợp này, tìm kiếm bao lâu không có kết quả.

Tình cờ gặp lại cô đã có hạnh phúc riêng, có sự nghiệp thành công như ngày xưa cô vẫn hằng mong.
Bây giờ cô xinh đẹp quá, đẹp hơn cả ngày trước, cô có tất cả rồi, nhưng còn cậu chờ đợi bao lâu nay cuối cùng cũng đợi được cô xuất hiện.

Nhưng mà cô đã là của một người may mắn khác.
Dương nhếch môi, cười tự giễu, nắm chặt bao thuốc trong tay, hiện tại thật muốn hút một điếu thuốc.
Dương bắt một chiếc taxi, đi đến quán bar.
Quân rất bất ngờ vì hôm nay sớm thế Dương lại tới, nhưng mà cậu có gì đó rất khác.
Dương đã uống hết nửa chai whisky, Quân cau mày hỏi.
- Mày làm sao đấy?
Dương nhìn ly rượu trong tay cười nói.
- Tao gặp cô ấy rồi.
- Linh?
- Ừ.
Quân bất ngờ, những người khác có thể không biết, nhưng cậu chính là bạn học ngày xưa, người chứng kiến tình yêu của Dương và Linh, cậu cũng là người chứng kiến Dương đau thương, như bầu trời sụp đổ khi Linh mất, cố chấp chín năm, mọi người đều nói Linh đã chết, nhưng Dương vẫn không tin, không ngờ lại gặp được rồi, Quân cau mày cười.
- Vậy mày bày ra dáng vẻ ỉu xìu này làm gì?
Dương nhìn Quân, ánh mắt đỏ ngầu, giọng chua xót.
- Linh không phải là Linh của tao nữa rồi.

Cô ấy có gia đình rồi, hôm nay tao gặp cô ấy, Linh chỉ nhìn tao như một người xa lạ, hình như cô ấy quên tao rồi, nhưng mà tao vẫn rất nhớ Linh.
Dương đã từng cầu nguyện, chỉ cần cô còn sống, cậu sẽ chấp nhận tất cả.

Lời cầu nguyện đã linh nghiệm chỉ là cảm giác này lại đau đớn như thế.
Quân nhìn Dương đã ngấm rượu, Dương cầm cả chai lên uống liên tục rồi ho sạc sụa.

Quân giữ lấy chai rượu, nói.
- Mày đừng uống nữa.
Trong đầu lại hiện lên cô gái của cậu, nụ cười đẹp đẽ như vậy dịu dàng như vậy.

Dương chậm rãi nhắm mắt gục xuống bàn.
Quân thở dài, đưa Dương vào phòng riêng.
*
Linh xoa lưng đứa nhỏ trong lòng, trong tim nhói lên.

Vậy mà gặp Dương rồi, cậu vẫn đẹp như ngày xưa, vẫn toả sáng, vẫn mơ mộng như một bức tranh trong tim cô, cậu đã trưởng thành hơn rồi, người cũng cao thêm chắc khoảng gần hai mươi phân.
Bà bảo mẫu thấy cô Thủy đơ người nãy giờ, bà hỏi.
- Cô định về hay làm tiếp ạ.
Linh hạ mắt nói.
- Ở đây đợi chút, Vy nhớ mẹ rồi, một lát bố nó sẽ đến đón về.
Bà bảo mẫu gật đầu..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 50: Chương 50


Hai mươi phút sau cánh cửa văn phòng bị đẩy ra, một đôi vợ chồng trẻ bước vào, người đàn ông khoảng tầm ba mươi, gương mặt anh tuấn, vẻ ngoài thanh nhã đúng chuẩn mấy anh chồng quốc dân trong lòng fan, anh ta chính là ảnh đế đứng thứ hai trong ba nam diễn viên nổi tiếng hiện tại Phan Duy Thiên.
Người phụ nữ là Nguyễn Lam Hạ cũng rất diễm lệ, cô cũng là một ảnh hậu mới nhận giải năm nay, fan nhan sắc và fan thực lực đều xếp thứ nhất trong các nữ diễn viên.
Hai người họ là một đôi vợ chồng kín tiếng trong giới giải trí, Vy mới ba tuổi họ chưa muốn công khai, vì sợ ảnh hưởng đến riêng tư của đứa nhỏ.
Vy đang chơi cùng Linh, thấy hai vợ chồng đi vào con bé lập tức đưa tay ra, mếu máo.
- Mẹ, ba.
Hạ giơ tay bế nó lên, hôn chụt một cái vào má.

Thiên ở phía sau dịu dàng xoa đầu nó.
- Có nhớ ba không?
- Nhớ ba lắm.
- Ba cũng rất nhớ con.
Thiên đưa tay bế Vy, hôn lên mặt nó.

Nó cười khúc khích ôm cổ ba.
Linh ngồi dậy, chỉnh lại váy, cô cười cười nhìn bọn họ rồi hỏi.

- Quay xong rồi à?
Hạ gật đầu thở dài ngồi xuống ghế sofa.
- Mệt chết được, cái Vy không quấy rầy mày chứ?
Linh lắc đầu.
- Không có, nó rất ngoan.

Có đứa nhỏ ở cùng cũng rất vui.
Hạ cười nhìn Vy đang được Thiên bế, Linh rất cô độc, chỉ có làm việc làm việc, dù có bảo mẫu nhưng nhờ Linh trông giúp vừa hay cũng giúp cô có chút vui vẻ.
Ngồi một lát, hai người mới bay từ Sài Gòn về Hà Nội, trong mắt đều rất mệt nên đứng dậy đi về, Hạ còn lôi kéo Linh đi ăn tối nhưng cô từ chối, vẫn nên để riêng tư cho gia đình họ thì hơn.
Tiễn Hạ và Thiên về Linh lại vào phòng làm việc đến tận khuya, theo thói quen cầm điện thoại xem chút tin tức về chủ tịch tập đoàn Ánh Dương, Bùi Nhật Dương.
Linh chậm rãi lướt qua báo kinh tế, cậu hôm nay không đi làm, nhưng mọi thông tin vẫn tốt, đời tư của cậu trong sạch, chỉ có duy nhất vị hôn thê tên Nguyễn Phương Anh, trong ảnh là hai người cùng đi trên chiếc xe BMW.
Linh nhìn thật lâu, cũng tốt cậu xứng đáng có một người phụ nữ xinh đẹp, sạch sẽ, gia đình có quyền có thế.

Không phải như cô chỉ là một vũng bùn.
Lại làm việc, mắt đau nhức, Linh tháo chiếc kính gọng vàng xuống, mắt xa nhẹ mắt.

Nhìn đồng hồ cũng đã mười hai giờ khuya rồi.

Lại sang một ngày mới.
Linh đóng máy tính, cầm túi và chiếc áo dạ màu trắng treo trên ghế, đi ra ngoài.
Ngồi lên chiếc xe Audi, Linh chống cằm bật một bài nhạc, tiếng nhạc vang lên, là bài hát “ánh nắng của anh”.
Trên đường đã vắng bóng, Linh giẫm ga tăng thêm chút tốc độ, đi về.
Linh mở cổng rồi dừng trước sân, căn nhà hai tầng chỉ khoảng bảy mươi mét vuông, sân vườn rộng rãi.

Nhưng khi bước vào lại rất lạnh lẽo, cô mua căn nhà ở huyện Mỹ Đức, xung quanh cảnh đẹp lại mộc mạc.
Cô lết bước chân mệt mỏi vào nhà, không định ăn tối nữa, dù sao cũng đã muộn rồi, ngày mai còn đi gặp mặt đạo diễn Chương Hải Thượng, cô tắm rửa qua rồi nằm vật xuống giường, nhắm mắt lại.
Khung cảnh ngôi nhà cũ lạnh lẽo, người đàn ông bóp cổ người phụ nữ, rồi dùng dao đâm vào bụng bà.
Mặc kệ Linh lôi kéo thế nào cũng không cứu được bà.
- Mẹ, bỏ mẹ ra… Bỏ mẹ tôi ra.
Bừng tỉnh, mồ hôi ướt đẫm trộn với nước mắt, Linh ngồi dậy nhìn căn phòng tối đen rồi ôm mặt.

Giấc mơ này đã theo cô chín năm rồi, có lẽ mẹ giất giận cô, là cô đã hại chết mẹ, nếu lúc đó cô không đòi đi học, có lẽ mẹ vẫn còn sống.
Nhìn qua đồng hồ, mới có ba giờ sáng, Linh đứng dậy bước vào phòng tắm, ngâm mình trong nước ấm đến khi nước đã nguội lạnh.
Vẫn còn sớm, cô ngồi vào phòng làm việc, tiếp tục viết kịch bản..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 51: Chương 51


Bầu trời Sài Gòn nắng đẹp trong xanh, Linh chống cằm nhìn qua nhà thờ Đức bà, xe dừng trước nhà hàng ẩm thực K.

Thư ký lái xe đi vào bãi đỗ, Linh đẩy cửa bước xuống, bước vào trong nhà hàng, nhà hàng này khách đều là người giàu, người nước ngoài và người nổi tiếng, vừa bước vào, một số người đang nhìn ra cửa đã dừng mắt ở trên người Linh.

Trên mặt cô đang đeo khẩu trang, thư ký nói nhỏ.

- Xem ra hôm nay có rất nhiều người moi được tin chị Thủy đến đây.

Linh không quan tâm, chỉ lạnh lùng đi qua, cô là biên kịch nổi tiếng, có thể nói đóng phim của cô cuộc đời diễn viên trôi nổi của họ sẽ được thay đổi, bởi vì phim nào của cô nhất định cũng sẽ đạt giải.

Người trong giới đã từng gặp cô đều rất ít, họ chỉ có thể nhìn khí chất rồi đoán thân phận, mỗi lần giành giải thưởng, cô cũng chưa từng đi nhận giải trực tiếp, giải thưởng sẽ được gửi về phòng làm việc của cô.

Đi vào một phòng riêng, một người đàn ông trung niên mặc áo thun quần âu đơn giản đang ngồi nhâm nhi ly nước trà, khi thấy cô gái đeo khẩu trang, mặc bộ áo sơ mi trắng với chân váy bút chì màu nâu dài bước vào, ông Chương Hải Thượng lập tức cười thân thiết.

- Con đến rồi à?
Linh giơ tay ra bắt tay với ông.

Chương Hải Thượng bắt tay với cô, mời cô ngồi xuống.

- Lâu rồi không gặp con.

Chương Hải Thượng quê gốc ở Quảng Nam tuy nói giọng phổ thông, nhưng giọng vẫn có chút nhẹ nhàng mang phát âm của xứ Quảng.

- Dạ, dạo này cháu bận quá không đến thăm chú được.

Chương Hải Thượng xua tay cười.

- Chú với cháu cũng quen biết sáu năm rồi chứ ít gì mà còn nói lời khách sáo.

Ông Thượng chính là người đã đưa Linh vào nghề biên kịch, ngày đó làm công nhân vì đồng lương ít ỏi, cô lại không chịu được không khí đông người, muốn kiếm thêm thu nhập nên đã dành thời gian tìm hiểu về nghề biên kịch, cô dùng đồng lương tích góp được mua chiếc laptop rồi viết kịch bản vào mỗi tối.

Vì không có kinh nghiệm, không có bằng cấp lại còn không có chống lưng, những kịch bản cô gửi đi đều không có kết quả.

Khi đã hết hy vọng, cố gắng một năm vẫn không có kết quả, gửi kịch bản lần cuối cùng, không ngờ ông Thượng đã tình cờ xem được trong một chồng giấy của thư ký, âu cũng là duyên phận.

Tuy viết chưa được như những sinh viên đại học, nhưng lối viết của cô rất đặc biệt, cô viết về những tầng lớp dưới của xã hội, không phải lần đầu tiên có người viết về chủ đề này, nhưng cô lại làm rất tốt, viết chân thực, cảm động.

Kịch bản của cô đã chạm đến trái tim của ông, ông đã phạt thư ký tìm bằng được nữ tác giả tên Thủy này, bởi vì cô chuyển nhà trọ rồi, lý do vì cô không có tiền đóng tiền trọ.

Linh nhếch môi, có lẽ bây giờ cô là Nguyễn Thị Thủy thì đúng hơn.

Gọi món xong, hai chú cháu bắt đầu ăn, ông Thượng cũng biết Thủy không hay nói chuyện nên ông cũng nói rất ít, chỉ đôi câu thảo luận về phim mới.

- Hai tháng nữa sẽ bấm máy, ngày mai cháu có bận gì không?
Cô cũng không phải người nổi tiếng ngoài viết kịch bản ở nhà thì chính là nhập đoàn phim.

Thủy lắc đầu.

- Dạ không.

- Vậy ngày mai sẽ bắt đầu tuyển diễn viên, buổi trưa sẽ đi gặp nhà đầu tư.

Thủy định từ chối, nhưng lại gật đầu dù sao thì cô từ chối, chú Thượng sẽ lại khuyên.

- Vâng.

Trợ lý đã đặt phòng khách sạn, Thủy đẩy vali đi vào, nhìn qua rồi lấy trong vali một bộ chăn nệm dải ra.

.
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 52: 52: Chương 53


Dương nắm chặt tay nhìn Linh bước ra phòng ăn riêng cùng một người đàn ông trung niên, không phải cậu ghen bừa, chỉ là nhìn người đàn ông đó rất thân thiết với Linh.
Cậu nhìn theo bóng lưng nhỏ gầy của Linh rồi nói.
- Điều tra người đàn ông kia giúp tôi.
Thư ký Hà hơi ho khan.
- Người đó là đạo diễn Chương Hải Thượng đó ạ.

Là đạo diễn ngày mai chúng ta sẽ hợp tác.
Sợ Dương không biết, thư ký Hà lại nói thêm.

Không biết tại sao dạo này tâm trạng của chủ tịch Dương càng xuống thấp hơn, xung quanh chỉ là khí dưới không độ C, đúng là khó thở quá.
Không những vậy Dương còn bắt đầu đầu tư vào phim ảnh.
Dương nheo mắt gật đầu, thư ký Hà cung kính nhìn vào máy tính bảng báo cáo.
- Ông Chương Hải Thượng là đạo diễn nổi tiếng số một của ngành điện ảnh, phim chiếu rạp luôn đứng đầu về doanh thu phòng vé.

Ông ta có hai người con trai sống với vợ rất hạnh phúc.

Là gia đình gia giáo bắt đầu làm đạo diễn từ năm…
- Dừng.
Mỗi một đối tác thư ký Hà đều nắm tất cả mọi chuyện của họ, Dương lạnh lùng lườm anh ta một cái.
- Tôi cũng đâu phải tìm ông ta về làm bố dượng.
Thư ký Hà lau mồ hôi, chẳng phải ngài bảo tôi điều tra sao?
Dương đứng dậy nâng khoé môi, được thôi vậy thì mai gặp.
Trong phòng nhà hàng riêng, trên bàn tròn có mấy vị đã ngồi sẵn, mấy người đó là nhà đầu tư nhỏ của phim, nhưng cũng phải bàn hợp tác.
Thủy bước vào, có một người đàn ông có lẽ là một giám đốc công ty giải trí nào đấy, ông ta đưa tay ra, Thủy hơi gật đầu chào, nhìn những con mắt không có ý tốt của mấy người này trong lòng ngột ngạt, buồn nôn, ông ta lộ ra chút khó chịu, thư ký của Thủy lập tức giơ tay ra chào hỏi.

Cô có hai thư ký một là nam phụ trách đi cùng cô xã giao, một người còn lại là nữ sẽ phụ trách sửa lại kịch bản.
Tiếp đó là ông Thượng đi vào, ông chào hỏi với mấy người trong phòng một lượt.
Một người không nhịn được hỏi.
- Nghe nói phim này có một nhà đầu tư lớn.
Ông Thượng chỉ mỉm cười thần bí nói.
- Là một vị thần chúng ta không chạm được, chắc một lát thư ký của ngài ấy sẽ đến bàn với chúng ta, dù sao mấy loại nhỏ bé như này vẫn không có hấp dẫn gì lớn để ông lớn ra mặt.
Mọi người trong phòng lập tức tò mò, người khiến ông Thượng luôn không nịnh mợ, nghiêm khắc khen như thế nhất định là tai to mặt lớn.
Thủy chỉ im lặng cau mày ngồi yên tĩnh, trong người khó chịu.
Một lát sau cánh cửa được phục vụ đẩy vào, người bước vào khiến mọi người kinh ngạc, vị này chính là chủ tịch tập đoàn sản xuất rượu vang Premier amour (viết theo tiếng Pháp là mối tình đầu), hay còn có cái tên là Ánh Dương.

Cậu là một vị tỷ phú trẻ nằm trong xếp hạng thứ mười của Forbes, đứng đầu về giới kinh tế trong nước.

Bao nhiêu người muốn tìm cơ hội nịnh bợ, hợp tác nhưng ngài Dương vẫn luôn không để lộ lịch trình, cậu thanh nhã sạch sẽ, cấm dục.

Mọi người đều nói cậu không có thật, thế mà hôm nay lại được gặp rồi.
Mọi người trong phòng bao gồm cả đạo diễn Thượng cũng đứng dậy bắt tay chào hỏi Dương, chỉ có Linh tay hơi run rẩy, đã hai tuần rồi kể từ ngày gặp đầu tiên ở văn phòng cô không gặp được cậu.
Vẻ ngoài vẫn bình tĩnh, thư ký Hà phía sau bận rộn đối phó với mấy người này, danh thiếp gửi tới dồn dập, còn ngài Dương vẫn bình thản, đưa tay ra với cô gái trước mặt.
Mọi người há hốc mồm, ngài Dương còn không bắt tay với bọn họ, Linh đưa tay ra vẫn là định chạm nhẹ cho có, nhưng Dương nhanh hơn, cậu nắm chặt bàn tay cô, làm động tác bắt tay bình thường, nhưng chỉ có hai người mới biết cái này là nắm tay.
Linh hơi cúi đầu giãy tay ra, Dương cũng không định làm khó cô, cô đã có gia đình rồi, trong lòng biết vậy nhưng vẫn không nhịn được muốn nắm lấy tay cô.
Dương bắt chéo chân ngồi vị trí trung tâm, xoay xoay chiếc nhẫn bạc xinh đẹp ở ngón út, chiếc nhẫn có một đoá hoa hồng, bên trong là kim cương nhỏ lấp lánh, nhẫn theo dạng của phái nữ nhưng cậu đeo vào lại rất đẹp, gương mặt hoàn mỹ đẹp đẽ, Linh không dám nhìn thẳng, chỉ sợ sẽ đắm chìm vào đó..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 53: 53: Chương 54


Trên đường đi vào phòng bệnh không biết bao nhiêu ánh mắt nhìn vào hai người, mặt Linh đỏ lên, cô vỗ nhẹ tay Dương nói.
- Để em tự đi.
Dương chỉ lạnh lùng nhìn phía trước.
- Nếu em còn muốn cái chân của em sau này lành lặn thì đừng giãy dụa.
Linh thở dài, tai đỏ lên chôn mặt vào ngực cậu.

Dương hơi hạ mắt nhìn rồi nhếch môi.
Vào đến phòng bệnh, bác sĩ tặc lưỡi cau mày.
- Sao lại có vết thương sâu như thế? Đây là bị vật nhọn đâm vào mà.

Nếu không đến bệnh viện e là sẽ bị hỏng luôn chân rồi.

Linh đặt tay trên đầu gối, cảm nhận ánh mắt sắc bén của ai đó.
Trên đường về khách sạn, Linh vẫn luôn im lặng nhìn ra ngoài cửa sổ, Dương muốn hút một điếu thuốc nhưng lại sợ ảnh hưởng đến cô.
Cậu muốn hỏi thăm một chút về cuộc sống của cô, nhưng nhìn ánh mắt lạnh nhạt đó, chắc cũng chẳng đáp lời thật lòng.
Linh nghịch ngón tay nhìn ra ngoài cửa sổ, thời tiết ở miền Nam không lạnh như miền Bắc, khí hậu chỉ ở mức mát mẻ.
Nhìn những ngôi nhà cao tầng bên ngoài, trời đã tối, ánh đèn xe đông đúc chạy qua vội về với gia đình, cô định hỏi thăm cuộc sống của Dương về những năm này, nhưng nhìn vào đôi mày cau chặt lại qua gương chiếu hậu, cô đành từ bỏ.

Quan hệ hai người cũng không còn thân thiết như ngày xưa nữa.
Đỗ xe dưới khách sạn mà Linh đang ở, Dương nghiêng đầu nhìn động tác đang chuẩn bị xuống xe của cô.

Cậu buồn bực nói.
- Tôi cũng không đè em ở đây, không cần phải sợ ngồi yên đi.
Tai Linh đỏ lên, cô chỉ định tự mình đi thôi mà.
Dương cầm túi xách của cô đeo lên người, Linh còn chưa kịp phản ứng cậu đã bước xuống xe, đi qua bên kia cúi người nhẹ nhàng bế cô lên.
- Em tự đi được.
- Em còn nói nữa tôi sẽ trực tiếp đưa em về nhà tôi.
Linh lập tức im bặt, nói đùa chắc, cậu có vị hôn thê rồi, cậu cứ bế cô như thế chắc chắn cô bé kia sẽ ghen cũng không chừng.
Nghĩ vậy Linh lại giãy ra, Dương cau mày ôm chặt cô, quay lại bước chân.
- Anh đưa em đi đâu thế? Bỏ em xuống.
- Em không ngoan, tôi đưa em về nhà dạy dỗ lại.
Lần này Linh bị doạ cho tin thật rồi, cô yên lặng nói.

- Đưa em về phòng đi.
Dương hài lòng nheo mắt nhếch môi, quay lại hướng lúc đầu, bế xốc cô lên Linh vội ôm lấy cổ cậu.
Phòng của cô ở tầng bảy, đi thang máy cũng không phải nhanh, cô gái trong lòng rất yên tĩnh, Dương cúi đầu nhìn rồi mỉm cười, cô đã ngủ rồi.
Tham lam ôm chặt cô hơn, theo lời cô, đi đến phòng 218, chìa khóa ở trong túi xách mà hiện tại cậu không cách nào lấy.
Cậu nghĩ ra một cách, ôm cô như vậy cũng tốt, chưa biết chừng ngày mai cô sẽ quên đi cậu, về với người chồng của cô.
Dương nghĩ vậy, ánh mắt chua xót, dịu dàng ôm cô đứng bên ngoài cửa thật lâu, đến khi cô hơi co người lại, đêm đã khuya cô lạnh rồi.
Dương thở dài, đứng một lúc nữa có hai người phụ nữ đi qua, Dương nhỏ giọng nói.
- Phiền hai vị quá, chị có thể lấy giúp chiếc chìa khoá trong túi xách được không?
Hai người bọn họ nhìn cô gái đang say ngủ trong tay Dương, rồi nhìn gương mặt hoàn mỹ của Dương, lập tức đỏ mặt gật đầu.
Cánh cửa mở ra, Dương nhìn đống giấy trên bàn, nhìn qua phòng một lượt rồi tìm thấy phòng ngủ.
Cậu cẩn thận mở cửa phòng ra, bên trong là bộ chăn nệm riêng, màu vàng nhạt, Dương nhẹ nhàng đặt cô xuống giường.
Vì mất đi nguồn sưởi ấm cô hơi co người lại, Dương cẩn thận lấy chăn đắp lên cho cô.
Vài sợi tóc rơi xuống mặt, Dương dịu dàng vuốt lên, nhìn gương mặt yên tĩnh của cô gái, trong lòng rung động, đã rất lâu rồi không được nhìn thấy cô.
Trong lòng vang lên tiếng đập rộn, cậu nhìn thật lâu, không nhịn được tiến sát lại gần, muốn hôn cô.

Nhưng khi sắp chạm đến cậu lại từ bỏ, nếu cuộc sống của cô đã bình yên, cậu cũng chỉ là một người thừa, dù sao thì cô cũng không phải của cậu nữa.
Dương mím môi nhẹ nhàng đóng cửa, trong phòng Linh chậm rãi mở mắt nhìn theo cánh cửa đóng lại.
Dương nhìn qua đống giấy trên bàn, cậu cúi người dọn dẹp một chút, rồi ra về.
Tài xế đã tới đón, Dương ngồi vào mở điện thoại ra, tin nhắn lịch trình ngày mai sẽ đi công tác, cậu nhắm mắt lại dựa vào ghế rồi gọi cho thư ký Hà.
Điện thoại kết nối rất nhanh, Dương xoa ấn đường nói.
- Đặt vài liều thuốc cho người bị thương do vật nhọn đâm, ngày mai hãy gửi đi.

Bảo đầu bếp nấu vài thứ bổ mang đi, mỗi bữa đều mang, gửi đến khi cô ấy lành vết thương.
- Tôi biết rồi.
Tắt máy, cũng đã gần sáng, Dương nhìn ra ngoài cửa sổ, tài xế lái xe thẳng đi sân bay..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 54: 54: Chương 55


Sáng hôm sau tỉnh dậy, Thủy mới cảm nhận được dưới chân đau nhói, tiếng chuông cửa vang lên, cô cố gắng lê bước chân đi ra ngoài mở cửa.
Cửa mở ra, bên ngoài là một cậu trai khoảng hai mươi, mặc chiếc áo khoác sơ mi, gương mặt tuấn tú nhưng vẫn mang nét của thiếu niên, cậu ta nhìn thấy cô lập tức cau mày nói.
- Sao chị bị thương mà không bảo em.
Thủy thở dài quay người chậm rãi đi vào, cậu trai kia lập tức đóng cửa, đỡ cô.
- Dù sao em cũng là học trò duy nhất của chị, chị xuống Sài Gòn đã không nói, thế mà còn bị thương.
Thủy thấy đầu hơi nhức, cô lạnh nhạt nói.
- Cậu đến đây rồi bỏ tiết à?
- Em mới không bỏ tiết, em xin nghỉ rồi.
Hùng là con trai một gia đình giàu có, quê gốc ở Hà Nội, cậu ta là sinh viên năm cuối của trường Sân khấu Điện ảnh Hà Nội, không có máu kinh doanh mà lại có ước mơ viết kịch bản, cậu ta dùng mọi cách mới được Thủy làm học trò.
Chắc là nhận được tin Thủy bị thương liền đặt vé máy bay bay đến thành phố Hồ Chí Minh.
Lại có tiếng chuông cửa, Hùng đứng dậy đi mở cửa, là trợ lý nam của Thủy, lại thêm một thiếu niên đứng nhìn cô, Thủy cau mày nói.
- Hùng về Hà Nội đi, tôi có trợ lý rồi.
Hùng lập tức ngồi xuống ghế không phục.
- Hiện giờ em cũng đã xin nghỉ rồi, với lại em cũng đã bước một chân vào phòng làm việc của chị rồi, em phải cống hiến cho chị.

Thủy xoa ấn đường, lại có chuông cửa, lần này trợ lý nhanh hơn, đi mở cửa, là một người đàn ông lạ mặt, ông ta nói.
- Tôi là quản gia của cậu Dương, đây là cậu Dương bảo tôi mang đến.
Dĩ nhiên trợ lý biết cậu Dương là ai, cậu ta kinh ngạc, dùng hai tay đón lấy.
- Cảm ơn bác ạ.
Trợ lý tiễn quản gia về, cầm theo một túi và hộp đồ ăn bước vào, ánh mắt lấp lánh nhìn Thủy.
- Là của ngài Dương nhờ quản gia mang đến ạ.
Thủy lập tức ngẩng đầu nhìn, Hùng bên cạnh cau mày.
Trợ lý đặt đồ trong tay xuống, Thủy mở ra xem, là thuốc, mà lại là những thứ thuốc đắt tiền, còn có giấy chú thích ở trong, cô lại mở hộp cơm ra, bên trong là những món ăn rất đẹp mắt, vừa nhìn đã biết của đầu bếp nổi tiếng.
Hùng cau mày nhìn đống đồ trên bàn, cậu đi vội quá chỉ mang có một giỏ hoa quả thôi.
Hai ngày sau là ngày tuyển diễn viên, vì chân của Thủy bị thương nên cô đã về Hà Nội trước một ngày, buổi tuyển diễn viên sẽ diễn ra ở Hà Nội.
Thủy được trợ lý nữ đỡ vào trong phòng, ngồi xuống bàn, đạo diễn Thượng đã ngồi đó thân thiết hỏi thăm một lượt.
Một lát sau một diễn viên nam anh tuấn lạnh lùng đi vào, anh ta là ảnh đế nổi tiếng nhất hiện tại, anh ta sẽ là nam chính của phim.

Ngồi xuống ghế bên cạnh, ánh mắt anh ta dừng dưới chân của Thủy.
- Nghe nói em bị thương, bận quá vẫn chưa có thời gian thăm hỏi.
Thủy đang xem kịch bản, nghe vậy hơi nâng mắt nói.
- Tôi không sao, cảm ơn anh quan tâm.
Thành cười lắc đầu, cảm nhận được khoảng cách mà Thủy tạo ra.
Qua một lát lại có hai người bước vào họ đều là người đạo diễn Thượng mời đến để làm giám khảo.
Buổi đầu tiên sẽ tuyển vai nữ chính, bốn cô diễn viên bước vào thử vai, họ có người là sinh viên mới, cũng có người là diễn viên đã nổi tiếng.
Qua ba lượt vẫn chưa có ai có thể diễn ra được nữ chính, người cuối cùng là sinh viên đứng đầu ở khoa diễn xuất.
Vẫn hỏi vài câu như thường lệ, rồi diễn một phân cảnh trong kịch bản, từ một cô tiểu thư gia đình sụp đổ phải cơ cực bắt đầu lại từ đầu, mạnh mẽ kiên cường, khi gia đình tan vỡ cô khóc đau đớn, ánh mắt hằn sâu sự đau thương, tuyệt vọng.
Tuy diễn tốt nhưng vẫn còn chưa hoàn mỹ lắm, nhưng có thể rèn được, mọi người trong phòng gật đầu, nhìn vào Thủy cô cũng gật đầu, mọi người đều biết cái gật đầu này đã thử vai thành công, cô vốn nổi tiếng nghiêm khắc, diễn viên vừa ý với cô đều là những người tài, dựa vào thực lực.
Buổi trưa mọi người đi ăn trưa, Thủy từ chối, chân cô di chuyển không tiện, với lại đã có quản gia của Dương đưa cơm tới.
Buổi chiều sẽ tuyển diễn viên nữ thứ tư, nữ thứ tư này cũng hơn mười diễn viên đến thử vai.

Ngồi thật lâu, đôi lông mày của Thủy càng lúc càng cau chặt, diễn viên thử vai cũng có chút lo lắng và sợ hãi.
Đến khi có một cô gái bước vào, Thủy nhìn qua rồi nhận ra là Phương Anh, Phương Anh cúi đầu chào mọi người, rồi nhìn chằm chằm vào Thủy, Thủy nhìn ra được cô căng thẳng nên hơi mỉm cười nói.
- Tôi mong em sẽ chứng minh được thực lực bằng vai diễn này.
Phương Anh mở to mắt mỉm cười rạng rỡ gật đầu.
- Dạ.
Đạo diễn Thượng cho Phương Anh một đoạn kịch bản, bắt đầu theo đó mà diễn.
Quả nhiên diễn xong đã khiến mọi người kinh ngạc hài lòng, Thủy cũng kinh ngạc gật đầu.

Phương Anh diễn ra được hoạt bát, ngô nghê của cô bé mới mười sáu tuổi, và có bi thương khi trải qua bi kịch.
Kết thúc buổi casting, Thủy được trợ lý dìu đi chậm rãi, khi ra đến bãi đỗ xe vẫn thấy một cô gái ngồi xổm, và một người phụ nữ có lẽ là quản lý đứng bên cạnh.
Khi nghe tiếng Phương Anh lập tức đứng dậy chạy qua, Thủy dừng ở bên cạnh xe, nhìn Phương Anh đang nhìn dưới chân mình.
- Chị có sao không ạ?
- Tôi không sao.
Phương Anh bắt đầu lau nước mắt, Thủy nhướn mày cười cười.
- Tôi không sao.
Phương Anh khịt mũi, đưa cho Thủy một hộp quà cho Thủy.
- Anh Dương nhờ em đưa đó ạ, sáng nay anh ấy gửi về cho chị.

Thủy hơi nhướn mày.

Phương Anh đã mỉm cười nói.
- Anh Dương tốt lắm đó ạ, anh Dương thích chị đó.
Qua một lần đi du lịch Phương Anh đã biết được, đứa bé lúc trước Thủy bế vốn không phải con gái của cô, mà là của ảnh đế và ảnh hậu nổi tiếng Phan Duy Thiên và Nguyễn Lam Hạ.
Tất nhiên Phương Anh đã xem được tin Thủy bị thương qua báo, và đặc biệt anh Dương còn bế chị Thủy, đi bệnh viện rồi về khách sạn.

Cô rất đau lòng nhưng cô cũng biết Dương coi mình như em gái mà thôi, vẫn nên thành toàn cho Dương thì hơn, với lại cô cũng biết trong lòng anh Dương vẫn luôn có một người con gái, cô đã đoán ra là chị Thủy.
Thủy lập tức ho sặc sụa.
- Em nói gì thế? Không phải em và Dương có hôn ước à?
Phương Anh chỉ mỉm cười nói.
- Em với anh Dương như là anh em trong nhà vậy làm sao cưới được, hôn ước cũng là lời bố mẹ trêu nhau thôi.
Thủy nhìn quà trong tay, trái tim lập tức đập rộn ràng..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 55: 55: Chương 56


Trên đường phố ồn ào, Hùng mặc áo hoodie, xách trên tay đồ ăn khuya, để tay vào túi đi trên vỉa hè.
Từ xa đã thấy một cô gái nhỏ ôm mặt khóc nức nở, cậu hơi cau mày, dòng người đông đúc nhưng lại chỉ có một mình cô gái ngồi khóc ở đó rất đáng thương.
Cậu đi qua ngồi xổm xuống, đưa cho cô gái kia một miếng khăn giấy, cô gái ngẩng đầu gương mặt xinh đẹp đôi mắt tròn ánh nước nhìn cậu.
Hùng đưa khăn cho cô rồi nói.
- Làm sao mà phải khóc, có chuyện gì thì qua ngày mai sẽ lại là một ngày tốt.
- Cậu biết gì mà nói, tôi yêu đơn phương một người rất lâu rồi, thích anh ấy từ ngày mới biết rung động, tuy chúng tôi có hôn ước nhưng anh ấy lại chỉ coi tôi như em gái.

Anh ấy đã có người mình thích rồi.

Hôm nay tôi quyết định từ bỏ chẳng lẽ tôi không được khóc à?
Vừa nức nở vừa nói một tràng dài, Hùng cũng đã hiểu lí do cô gái này khóc, cậu thở dài nói.
- Thật ra tôi cũng yêu đơn phương, người ta cũng không thích tôi.

Yêu đơn phương cũng rất đẹp mà, chỉ cần cô ấy vui vẻ tôi sẽ vui vẻ, vì vậy dù thế nào tôi cũng chấp nhận.

Cô gái nhận giấy phì mũi, vỗ vai Hùng đứng dậy.
- Đi, tôi và cậu chung hoàn cảnh, phía trước có một quán nhậu, tôi và cậu đi giải toả một chút.
Hùng tự nhiên thần kinh sôi trào, đồng ý, dù sao cũng là một người lạ, buồn vui ngày mai cũng không gặp lại nữa.
Sáng sớm cuối tuần, cái lạnh buốt của mùa đông làm người khó chịu, cơn ác mộng lại đánh thức Thủy, mồ hôi chảy ướt trán, cô ngồi dậy đi tắm qua sạch sẽ.
Vừa sấy tóc cô vừa nhìn vào bức ảnh ngày cấp ba, cô mỉm cười rạng rỡ, Dương cúi đầu thơm lên má cô.

Linh mỉm cười nhìn thật lâu, cầm con khủng long nhỏ màu xanh để vào túi xách.
Đây là quà Dương gửi từ xa về cho cô.
Đã một tháng qua đi chân cô cũng đã khỏi, hôm nay là cuối tuần cô định đi về Bắc Kạn.
Lái xe vào đến một vùng núi sâu, có con sông chảy dọc qua, cô lái xe qua cầu rồi dừng trước một ngôi nhà cấp bốn nhỏ.
Người trong nhà đã đi làm hết, Thủy khoá cửa xe, mở cửa nhà đi vào.
Ngày đó cô nhảy xuống vách núi, rơi xuống sông, ngất lịm đi, chắc là số cô vẫn chưa tận, hai vợ chồng nhà ông Ba trèo bè đi đánh cá, tình cờ thấy cô trôi nổi trên sông.
Họ đã định báo cho công an nhưng lại thôi, bởi vì ở đây làm gì có sóng.

Vì nghèo mới đi đánh cá kiếm tiền nuôi con nhỏ đi học, và cứu được cô.
Trong thời gian hai năm cô bị trầm cảm nặng, chẳng nói năng gì, hai vợ chồng ông Ba rủ lòng thương, nuôi cô như con gái, vì nhặt từ dưới sông nên họ đặt tên là Thuỷ.
Chuẩn bị xong mâm cơm, vợ chồng ông Ba cũng về, họ nhìn thấy Thủy lập tức cười hiền hậu.
- Con về sao không báo trước để mẹ bắt con gà làm thịt.
Thủy mỉm cười lắc đầu.
- Không cần đâu ạ.
- Không cần gì, để bố mẹ đi bắt con gà hầm canh, gà ta ngon hơn nhiều mấy con gà ngoài chợ kia.
Nhìn hai vợ chồng ông Ba sắn tay áo đi bắt gà, Thủy đành thở dài đi giúp.
Ăn xong bữa trưa Thủy nhìn quanh rồi hỏi.
- Em Trường không về ạ?
- Nó học nội trú tuần trước vừa xin về, đòi đi gặp con mà bố không cho.
Ông Ba để một chân lên ghế vừa xỉa răng vừa nói, Thủy gật đầu Trường là con trai duy nhất trong nhà, hiện tại đang học lớp 12 ở nội trú tỉnh.
- Lát con về Hà Nội nếu còn sớm con sẽ đi thăm nó.

Bà Ba nhíu mày hỏi.
- Sao đã đi rồi? Con mới về mà.
- Dạ, mai con sẽ nhập đoàn phim nên phải vài tháng không về, con định tranh thủ về thăm bố mẹ.
Hai người họ thở dài, cằn nhằn vài câu rồi ra vườn hái một đống rau củ cho cô mang đi, Thủy nhìn bố mẹ nuôi mà trong lòng ấm áp, bà Ba thương cô như bà Dung thương cô, còn ông Ba lại cho cô tình thương của bố mà cô vẫn hằng mong.
Xuống đến thành phố Bắc Kạn, cô lại dừng bên ngoài trường nội trú tỉnh gọi cho Trường, rất nhanh cậu trai đã chạy ra.
Nhìn thấy Thủy cậu lập tức cười tít mắt.

Trường cao hơn cô một cái đầu, Thủy cau mày xoa đầu nó, lấy một túi bưởi bố mẹ gửi cùng vài thứ quà cô đã mua cho nó.
Trường oa một tiếng vui vẻ nhận lấy.
- Chị đi Hà Nội tiếp ạ?
- Ừ.
- Khi nào chị mới về?
Nghe từ ‘về’ trong lòng hơi run lên, cô mỉm cười.
- Chắc phải nửa năm.
Trường nắm chặt quai túi, cúi đầu mắt hơi đỏ lên.
- Em nhớ chị lắm, bố mẹ cũng mong chị về.
Cậu biết chị Thủy vẫn luôn có chút giữ khoảng cách với mọi người trong nhà, cậu biết trong lòng cô sợ chuyện ngày xưa.
Thủy véo nhẹ tai cậu rồi gật đầu.

- Tết chị về mà.
Trường gật đầu thật mạnh, tết chỉ còn một tháng nữa thôi.
Thủy lái xe về đến nhà trời đã khuya, cô nằm xuống giường cầm con khủng long màu xanh trong tay ngắm nhìn.
Hôm sau cô bắt đầu nhập đoàn phim, đây là dự án lớn vì để Hùng có thêm kinh nghiệm làm việc nên cô cho phép Hùng đi theo.
Nhưng đã muộn vẫn không thấy cậu ta đâu cả, Thủy cau mày, tự lái xe đi trước.
Vì cảnh quay đầu ở quán cà phê Hà Nội nên vài phút sau đã đến đoàn phim, mọi người trong đoàn đang bận rộn chuẩn bị bấm máy.
Qua rất lâu, Thủy đang ngồi ngoài trời cùng đạo diễn xem diễn viên diễn cảnh đầu tiên, vì là cảnh quay đầu, diễn viên nữ chính rất căng thẳng, đúng là làm khổ cho cô bé này rồi, mới vừa nhận vai chính đầu tiên, nam chính đã là một ảnh đế chuyên nghiệp.
Thủy đang chăm chú nhìn, một bóng dáng mới chậm chạp đi qua, Thủy quay đầu nhìn vẻ mặt ỉu xìu, lo lắng của Hùng.

Cô nghĩ là cậu sợ bị mắng nên chỉ nói.
- Cậu ngồi xuống đi, lần sau rút kinh nghiệm, tôi kị nhất là đến muộn, chắc cậu cũng biết rồi.
Được đặc xá như vậy bình thường cậu ta sẽ cười rạng rỡ, nhưng hôm nay chỉ cúi đầu cảm ơn, gương mặt vẫn hốt hoảng.
Lại có một diễn viên đến, Thủy nhìn qua, Phương Anh cũng có một cảnh quay buổi sáng, mặt cô cũng không được vui vẻ, ánh mắt hoảng hốt, trên cổ còn đeo một chiếc khăn, vừa nhìn thấy Hùng hai người kia lập tức có phản ứng giống nhau, kinh ngạc, hoảng sợ, rồi đỏ mặt?
Thủy cũng không nghĩ nhiều chỉ quay đầu lại xem diễn viên đang diễn..
 
Chuông Reo Trong Nắng
Chương 56: 56: Chương 57


Có vẻ tâm trạng của Phương Anh không tốt, cứ diễn hỏng mãi, đạo diễn Thượng rất nghiêm khắc, vì làm hỏng cảnh quay nhiều, mới ngày đầu đã bị mắng cho te tua.

Phương Anh đang ngồi một mình ở một góc quán cà phê, Thủy đi qua ngồi xuống trước mặt, bởi vì kịch bản về mùa hè nên người Phương Anh chỉ mặc một bộ váy yếm, Thủy ra hiệu cho trợ lý của Phương Anh khoác cho cô một chiếc áo.

Vì giật mình nên cô bé ngẩng đầu lên, Thủy nhìn thấy một vết đỏ đã mờ ở trước ngực cô, Thủy hơi cau mày, cô chậm rãi nói.

- Tôi không biết em làm sao, nhưng ngày thử vai em đã làm rất tốt, hôm nay em lại làm hỏng rất nhiều cảnh quay, ảnh hưởng tới mọi người.

Muốn làm một diễn viên giỏi em cần phải điều chỉnh được tâm trạng của mình, đừng để việc cá nhân xen vào công việc.

Phương Anh cúi đầu lắng nghe, Thủy đứng dậy đi khỏi.

Buổi chiều Phương Anh đã lấy lại được tâm trạng, quay cũng tốt, tâm trạng của đạo diễn Thượng cũng vui vẻ.

- Buổi tối nhà đầu tư sẽ mở tiệc mừng khai máy, mọi người tan làm sớm hai mươi phút nhé.

Mọi người hoan hô vui vẻ, tim Thủy lại run lên, Dương về rồi à? Không biết cậu có đến không?
Rất nhanh đã đến tiệc tối, tiệc tổ chức tại một nhà hàng khách sạn nổi tiếng, bày trí y như một party thu nhỏ.

Thủy mặc một bộ áo sơ mi trắng thắt nơ, phối với chiếc váy xếp ly dài màu xám.

Bình thường cô không hay đi tiệc nhưng đạo diễn Thượng đã tự mình mời, cô cũng đành đi.

Diễn viên và ekip đoàn phim đã ngồi vào bàn, cô không chịu được cảm giác bí bức nơi đông người nên đôi mày hơi cau lại.

Qua ba mươi phút, một bóng người cao lớn đi vào, khí chất lạnh lùng quý phái, Dương mặc bộ suit sáu khuy màu đen, gương mặt hoàn mỹ nhưng lại có chút mệt mỏi.

Ngay từ khi tiến vào ánh mắt của Dương đã dính chặt lấy cô gái đầu tiên bên trái.

Thủy cũng chớp mắt nhìn rồi hạ mắt xuống ly nước ngọt trước mặt, Thành ngồi đối diện hơi cau mày lại.

Đạo diễn Thượng, phó đạo diễn vừa nhìn thấy Dương đã chào không dứt.

Dương ngồi vị trí chủ vị, đạo diễn Thượng bắt đầu cho khai tiệc, Thủy chỉ im lặng ngồi, không ai mời rượu cô, nhưng ngược lại Dương bị kính rượu không rứt, cậu cũng rất vui vẻ đón lấy.

Chẳng mấy chốc cậu đã uống rất nhiều, Thủy có chút cau mày, Dương lại như bình thường, tỉnh táo gắp cho cô một món ăn mà cô thích.

Mọi người trên bàn làm như không thấy, qua sự việc lần trước ai mà không biết Thủy là người của Dương.

Nhưng mà ảnh đế Thành, một người cũng chiếm rất nhiều ánh nhìn của mọi người, anh ta hơi mỉm cười giơ tay cầm ly lên mời rượu cô.

- Hợp tác đã lâu, mời em một ly, em dùng nước ngọt là được.

Dương hơi cau mày, tay đặt sau lưng ghế của Linh, đưa mắt nhìn qua anh ta, à cậu chẳng biết là ai.

Thủy nhấc ly nước ngọt trước mặt cụng ly với anh ta.

- Cảm ơn anh, hợp tác lần hai vui vẻ.

Thành vẫn cười dịu dàng chỉ có đổi lại.

- Xem em bận đến quên luôn chưa kìa, hợp tác lần ba rồi.

Thủy hơi gật đầu, Dương lại rất vừa ý, ai mà nhớ hợp tác mấy lần với anh làm gì.

Nữ chính sau nhiều lần được quản lý ra giấu hiệu cũng giơ ly lên, hướng về Dương.

- Em tên Lan, là nữ chính trong phim này, xin thay mặt mọi người trong đoàn phim mời ngài một ly ạ.

Dương nhướn mày.

- Ồ, có vẻ hôm nay nhiều người thay mặt đoàn phim thế? Sao biên kịch Thủy đây không mời tôi?
Ánh mắt nhìn thẳng vào cô, Thủy cũng nghiêng đầu nhìn cậu, rồi nhìn gương mặt gượng gạo của nữ chính, bao nhiêu ánh mắt đang hướng về cô.

Dương nhếch môi, cầm ly lên cụng ly với cô ở trên bàn, ghé sát tai cô hạ giọng nói.

- Anh nhớ em lắm, Chuông nhỏ.

Nếu không phải sợ em ngại rồi chạy mất, anh đã hôn chết em ngay tại đây.

Mặt Linh đỏ bừng, cô nắm chặt ly nước ngọt, Thành lại cau mày nhìn hành động của hai người.

Tan tiệc trời đã khuya, Linh khoác áo lên, đi ra bãi xe.

Cô dừng bước chân nhìn người đàn ông đang dựa vào xe cô hút thuốc, dáng vẻ đều rất tự nhiên nhưng lại quyến rũ.

Cô bước đến, Dương dập tắt điếu thuốc trong tay, vứt vào thùng rác ở bên cạnh, nhìn thấy cô cậu chỉ lười biếng nói.

- Anh say rồi, đưa anh về nhà đi.

Linh không nói gì chỉ mở khoá xe bước vào ghế lái, Dương mỉm cười mở cửa ngồi vào ghế lái phụ, trong xe thoang thoảng mùi hương êm dịu của cô, cậu chỉnh lại ghế cho vừa rồi nhắm mắt lại dựa vào lưng ghế, thấy khó chịu cậu lại nới lỏng cà vạt cởi nút áo trên cùng.

Đưa tay ra nắm chặt lấy tay cô, rồi nhắm mắt nói.

- Đã một tháng không được ngủ ngon, em cho anh ngủ một lát, đến nhà em thì gọi anh dậy.

- Sao không phải là nhà của anh?
Dương lười biếng nghiêng đầu nhìn cô.

- Nhà anh anh bán rồi, chỉ có thể ngủ nhờ nhà em thôi.

Linh phì cười, biết thừa là cậu đang nói bừa, nhưng nhìn ánh mắt mệt mỏi của cậu, cô không nói nữa, chỉ một lát sau trong xe đã yên tĩnh.

Cô chậm rãi lái xe về, đến dưới nhà cô quay đầu lại nhìn người đàn ông bên cạnh, cậu vẫn giống như ngày xưa, chỉ là càng đẹp hơn, càng hoàn hảo hơn.

Ánh mắt của Dương mở ra, chạm với ánh mắt lưu luyến, dịu dàng của Linh ngay trước mặt.

Dương ngừng lại một lát rồi nuốt khan nói đùa.

- Anh tưởng em định hôn anh cơ.

Linh chỉ nhìn cậu, môi hơi cong lên.

- Anh tỉnh lâu rồi à?
Dương lười biếng nghịch bàn tay nhỏ của cô, nói.

- Từ lúc em dừng xe là anh tỉnh rồi.

Theo thói quen vì mất ngủ nên lên xe lại chợp mắt một lát, khi dừng xe lại dậy đi bàn công việc nên đã thành thói quen.

Xuống xe, Dương lại nắm lấy tay cô bước chậm rãi, Linh cảm nhận được cậu đã say rồi, cô cũng đi rất chậm, chỉ năm mét nhưng đi khá lâu mới đến cửa nhà, cô còn có suy nghĩ có chút buồn cười bởi vì hiện tại cô như đang dắt cụ già vậy.

Dương nhìn xung quanh sân, hoa cỏ đầy sân, căn nhà nhỏ hai tầng, vào nhà Linh lấy đôi dép nam cho Dương đi, cậu hơi cau mày đôi dép rất vừa chân, chẳng lẽ đây là dép bạn trai trước đây của cô đã đi?
Nhưng Dương lại không biết đôi dép này mua từ lúc vừa xây nhà vốn là cho cậu, cô mua phòng nếu một ngày cậu về nhà còn có cái để đi, Hùng vẫn luôn nói cô ki bo vì có dép mà không cho cậu ta đi.

.
 
Back
Top Bottom