Cập nhật mới

Khác Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)

Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 18: TRA LAPTOP


Cô ngồi đọc wed trên laptop sau khi cô đã VSCN và làm bữa sáng xong.

Mọi thứ vẫn bình thường.

Nhưng.....

Hình như hôm nay hơi bất thường, biết tại sao không.

Vì Helen từ đâu đã chui ra, chứ không phải Slendy đâu nhá.

Anh xuống phòng ăn sáng trước, vì biết tính anh ta nên cô chỉ nói ngắn gọn.

-Nay em chung phòng anh, vậy thôi._ nói xong cô xách laptop lên lầu.

Trước tiên thì cô sẽ vào phòng Ben hỏi chuyện cái đã, cái gì cô có thể quên chứ liên quan đến laptop là éo bao giờ quên.

-Ben, anh đã tra cái laptop của em đúng chứ?

-Hì, sao em biết?_Ảnh đang ngồi chơi game, chợt nghe thấy tiếng cô nên dừng lại.

-Vậy là anh làm.

-Không phải mình anh thôi đâu, mọi người đều biết hết.

-Mọi người?

-Bí mật của em đã bị bại lộ hết rồi nhe._Anh cười gian

__(Quay lại lúc Yan và Liu đi chơi)__

Mọi người trong SM đang có kế hoạch điều tra cái laptop của Yan, vì cô cũng là hacker nên Ben không dễ tra nhập được laptop của cô.

Liu được giao trách nhiệm dẫn cô ra ngoài nhưng phải tìm cách để laptop vẫn mở.

Sau khi anh và cô đi, cả bọn xúm lại cái laptop.

Họ có thể biết được hồ sơ của Yan.

Máy tính POV*****

-Tên: Blick Yan.

Ngày sinh: 22/7/xxx.

Sở thích: rắn độc.

Thích: Macha, kem, chesse,...

Ghét: Ồn ào.

Bí mật:...

All POV*****

-Hửm..

Sao bí mật không có gì?

-Ở đây còn có mật khẩu nửa nè.

-Nghĩa là phải nhập mật khẩu thì nó mới tiếp tục?

-Ben!!

-Rồi rồi, để tôi thử.......

Máy tính POV*****

Ting***

-Bí mật: Lũ ''chó'' đó sẽ sớm ra đi với bàn tay của ta.

Phiền phức chết đi được.

All POV*****

(...)

All cp: Cái quái gì???!!!

-Lũ chó?

Nói tới ai nhỉ?

-Hình như là.....

Không phải nói đến tụi mình đấy chứ?

-Không thể nào.

Chắc không phải đâu.

-Chắc là nói về lũ nào đó

-Nhưng mà ai mới được?

-Sao cái này lại là bí mật?

Em ấy muốn giấu?

Suy nghĩ mãi, bọn cp không biết lũ chó đó là ai.

Chợt tiếng mở cửa vang lên, Liu và cô đã về.

Thấy cô đã ngất, họ chạy ra.

-Sao em ấy ngất rồi?

-Có chuyện gì vậy Liu?

(...)

Liu: À, do em ấy mệt nên ngủ rồi.

À mà, vụ laptop xong chưa?

-Trong đó ghi lũ chó nào đó, anh tự lên coi đi.

___Hết hồi tưởng___

-*Cầm dao súng lên* Cách duy nhất để bịch mồm lại là thủ tiêu._ Mặt sát khí chạy về phía Ben.

-Á....

Đừng mà..

Đợi đã!!

Cả hai rượt nhau như chó với mèo.

Bọn cp nhìn thấy vậy cũng nhào vào coi.

-Có chuyện gì vậy Ben?

Ben: Tao lỡ mồm rồi!!

-Lỡ mồm?

Vậy có nghĩa là...

-Ẻm biết hết rồi, chạy đi!!

Yan: Mấy người cũng đã biết.

Vậy tôi sẽ thủ tiêu hết!_ nhỏ đã biến thành yandere hồi nào ko biết.

All cp: A A A A A A!!!!

Thế là cuộc truy đuổi diễn ra suốt buổi sáng, mấy đứa kia thở như chưa từng được thở.

Còn Yan thì đã xách đồ lên phòng Helen cải tiếng mật khẩu laptop.

(...)

Khoảng một thời gian sau, cả bọn phải đi xin lỗi cô.

Mỗi người đem lên một cái machacake, tính ra là rất nhiều.

Yan thì không phải là người giận dai, nên cô cũng sớm tha lỗi cho họ.

Mà lũ chó đó là ai?

Có phải là chó đực hay chó cái?

Hãy chờ phần sau nhé.

_________________________________________

END CHAP 18
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 19: HELEN


Cô và Helen có nhiệm vụ mua thức ăn cho cả nhà (trùng hợp ghê ta).

Hiện giờ, Yan đang trên tay cầm một danh sách những thứ cần mua.

Hmmm...

Biết nói sao ta....

Có thể nói là mua đồ dự trữ cho mùa đông năm sau lun.

Vâng nó dài lắm các bác ạ.

Anh Helen khi bỏ mặt nạ ra thì cực kì đệp zai, bất cứ cô gái nào nhìn thấy anh đều phải đổ gục, mấy thằng con zai chắc cũng sẽ đổ...

Ummm....

Ý mình là mấy thằng 3D và hủ ý...

Nhưng tiếc núi một điều rằng, Yan không phải tụi nó....

Chắc mấy mài cũng biết rồi ha.

Để tránh trường hợp bị đám fan quấy rầy.

Thì anh đeo kính cận 0°, một cái ngũ trang y tế, một cái nón kết đen.

Còn cô thì kẹp mái cột tóc lên, đội một cái mũ kết đen giống anh.

Hóa trang như vầy thì sẽ không ai biết cả, nhưng...

Có thể sẽ có fan.

Hai người đi xuống thành phố.

Cả hai chia nhau ra mua, cô mua đồ theo danh sách, còn anh thì mua cọ vẽ và một số thứ khác liên quan tới vẽ.

Ờ, chia đều ghê...

(Tua....)

Cô bước ra, theo sau là hai cái xe đẩy thức ăn, vì không thể mang theo hết nên cô mua luôn hẳn hai cái xe đẩy.

Còn anh thì vẫn đang ngắm nghía cửa hàng.

Vì đợi hơi lâu nên cô đi thẳng vào cửa tiệm.

Mặc cho hai cái xe đẩy chất chồng thức ăn đó ở ngoài và có thể bị trộm bất cứ lúc nào.

Cô đi tới chỗ anh ta thì tình cờ vô tình đi ngang qua một đống màu vẽ.

Vì sao cô để ý ư?

Vì thứ nhất, cô cũng rất thích vẽ, thứ hai, đống màu vẽ đó là của một hãng sản xuất màu vẽ có chất liệu cực tốt đứng đầu cả thế giới.

Cô nhìn ngắm mãi, cô muốn mua, rất muốn.

-Thích nó hả?

Anh Helen thấy cô nhìn chằm chằm vào đống đó nên anh hỏi.

-Không, không có._Mắt cô vẫn không rời khỏi nó.

-Hành động và lời nói không trùm nhau gì cả.._Anh cười trừ.

-Không có._ Vẫn đang dáng mắt nhìn.

-Thôi, chúng ta về.

Anh nắm tay cô đi ra khỏi cửa tiệm.

Hên là hai xe đẩy đã có ông chú bảo vệ canh.

Mỗi người đẩy một xe về SM.

Cả hai đều im lặng từ lúc đi lẫn về, không khí ngột ngạt thật khó chịu.

Có vẻ như anh ta không thể chịu nổi, bèn nổi giọng lên xé tan đi bầu không khí tĩnh lặng.

-Em thích vẽ không?

-Có, rất thích.

-Vậy để khi nào rãnh hai ta sẽ cùng nhau vẽ...

-Em đang mong đợi đây...

Cả hai về nhà cùng hai cái xe đẩy thức ăn, hai người nhanh chóng lên phòng.

Cô đi tắm, còn anh thì ngồi vẽ.

Tắm xong cô bị bắt lại làm bánh cho nhóm Proxy, Helen thì đi đâu không biết.

Ngồi chơi với Sally khiến cô mệt ử người, cô nhanh chóng lên phòng anh Helen, nằm phịch xuống giường và ngủ lun.

Sau một hồi tỉnh dậy, bây giờ là khoảng 8h30 tối.

Henlen vẫn chưa về, cô đi ra sau vườn hít thở không khí một chút.

Nhìn về phía vườn hoa hồng của Ộp, cô bức lấy một bông màu đen lạc loài.

Yan nhìn chăm chút nó không rời, cô đang suy nghĩ điều gì chăng?

Rồi, bỗng một cơn gió nào đó muốn đùa nghịch với mái tóc của cô.

(Tau tìm muốn lòi con mắt ra nhưng chỉ ăn ý đc hình này thoi....)

Mặt cô lộ ra một vẻ đẹp huyền bí, vẫn chỉ mãi đắm nhìn bông hồng đen ấy thôi.

Helen POV*****

Tôi ra ngoài sân sau để vẽ tranh, bỗng bóng của một cô gái xinh đẹp dần hiện ra.

Em có vẻ không nhìn thấy tôi.

Em đi đến vườn hoa hồng của Offendy, bao nhiêu bông hồng đỏ em không chọn, mà em lại chọn một bông hồng đen duy nhất ở đó.

Mà cũng phải thôi, bông hồng đen đó rất hợp với em, cộng thêm việc một cơn gió nhẹ cuốn lấy mái tóc bồng bềnh của em nhẹ bay giữa khoảng không tĩnh mịch đã tạo nên một vẻ đẹp huyền bí ảo kì.

Tôi đắm say nhìn em, tôi vẽ em lên trang giấy trắng xóa.

Một tờ giấy từng là một khoảng không trống rỗng, bây giờ đã được đè lên bởi nét đẹp huyền bí của em.

Thật là đẹp

All POV*****

Cô đang mãi đắm say thì chợt, có cảm giác ai đang nhìn chằm chằm vào mình.

Cô quay mặt về hướng ánh mắt đó, là anh Helen.

Hai người nhìn nhau, cô tiến lại gần anh.

-Anh ở đây nãy giờ?

-Vậy em đang tìm tôi à?

-Không hẳn, anh vẽ gì vậy?

Cô muốn nhìn thấy bức tranh của anh, nhưng anh không cho.

Cố lảng tránh cô đi.

-K..

Không được xem...

Mặt anh ta bỗng dưng đỏ ửng lên sau lớp mặt nạ.

Nghe anh nói vậy cô ngừng lại.

-Vào nhà thôi không thì bị cảm đấy.

Rồi cô ấy quay đi, nhưng bỗng đâu một bàn tay níu kéo cô lại.

Người cô nằm gọn vào lòng anh họa sĩ kia.

-...

Helen?

-À...

Tôi có thứ này muốn đưa em...

Anh thả cô ra, đưa tay sau lưng lấy gì đó.

Ôi!

Bất ngờ chưa!

Đó là một bộ màu vẽ mà cô đã thấy trong cửa tiệm hồi nãy.

Cô tỏ vẻ bất ngờ nhìn bộ màu vẽ ấy, sau đó nhìn anh.

-Cái này......

-Cho em, em thích nó đúng chứ?

Cô phấn khích nhận lấy bộ màu vẽ, chợt một nụ cười xuất hiện trên gương mặt cô.

( Ảnh minh họa)

-Em vui lắm!!...

Sau lớp mặt nạ vô hồn ấy, là bộ mặt anh Helen đang ửng hồng.

Anh quay mặt đi vờ ngồi cặm cụi vẽ tiếp không nói gì.

Còn Yan, cô vẫn giữ nguyên nụ cười trên môi.

Chưa lần nào cô vui đến vậy, cảm giác hạnh phúc đây sao?

Cô bước vào SM, mọi người thấy cô đang cười, họ không hiểu tại sao, còn bọn cp nam thì ửng đỏ, bọn họ rất muốn hỏi cô chuyện gì đã xãy ra, nhưng thật lòng là họ không muốn nụ cười đó ngừng lại chút nào.

Cô cười, mọi người vui lây.

Yan không để ý gì nên lên phòng Helen luôn.

( đến giờ ngủ, và đã hơn giờ đi ngủ)

Helen lên phòng mình, vì giờ là đã rất khuya rồi nên anh không nghĩ là sẽ còn có người thức.

Nhưng không anh đã nhầm, vừa đẩy cửa phòng ra, anh rất bất ngờ khi Yan, cô ấy vẫn chưa ngủ.

Cô đang ngồi cặm cụi vẽ từ bộ màu anh Helen tặng, mắt cô sáng bừng lên trông vẻ hứng thú, và có vẻ như cô không để ý đến sự hiện diện của Helen.

Anh tiến lại gần cô xem cô vẽ gì, anh ta ngạc nhiên khi nhìn vào bức tranh tuyệt đẹp của cô.

Nó chứa đầy sự huyền bí của màn đêm, làm anh ta nhớ lại khoảnh khắc của cô lúc đó.

-H...

Helen!?

Cô quay người lại thì giật mình thấy anh Helen đằng sau cô.

Mặt hai người chỉ thêm vài xăng nữa thì sẽ chạm.

Anh liền bạo động, kéo cô xuống giường rồi đè lên người cô.

Anh gỡ bỏ mặt nạ ra, môi kề môi nhau.

Cô thì vùng vẫy, còn anh thì khóa tay cô lại.

Lưỡi anh cố đưa vào trong khoan miệng cô, cô ngặm chặt miệng lại không để anh đưa vào.

Tay anh vuốt lấy đùi cô làm cô rên lên, nhân cơ hội anh đưa lưỡi vào.

Lưỡi anh luồn lách bên trong khám phá khắp nơi.

Khi thấy cô không còn thở được nữa.

Anh luyến tiếc rời bờ môi hồng hào của cô ra.

Họ được gắn kết nhau bởi một sợi dây liên kết.

-Ngọt ngào làm sao...._Anh liếm môi ghé sát tai cô nói khẽ.

Cô thì mặt đỏ ửng lên thở mạnh.

Vì quá mệt mỏi và cũng vì quá sốc, nên cô ngất đi mất tiêu.

Anh thì cũng ôm cô mà ngủ.'' Tôi sẽ vẽ lên câu chuyện của hai ta, em sẽ là người mẫu của tôi.

Và tôi sẽ chiếm đoạt em.''

_________________________________________

END CHAP 19
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 20: TIÊU DIỆT LŨ ''CHÓ''


-Slendy.....

-Hửm sao vậy Yan?

-Em muốn về phòng.....

Của mình.

-Vẫn chưa được, em chung phòng thêm vài ngày nữa thôi.

-Ngài đang giấu chuyện gì mà không cho em phòng?

-Ừm...

Thì...

Bí mật ....

-Không ai cho em vào thì em sẽ tự vào.

-k...

Không được Yan.

Đợi hết chap này nữa thôi!

-...

-Em đợi thêm một ngày nữa ta sẽ cho em một cái matchacake.

-...

Chỉ lần này thôi đó.....

-Phù.......

Cảm ơn em...

Và thế là, cô nữ chính của chúng ta lại phải chung phòng với người khác.

Nhưng chap này mình sẽ ko kể về vấn đề đó nữa, mà là chap này Yan sẽ đi tiêu diệt lũ chó đực chó cái đó.

Tầm trưa tà, Yan bước ra khỏi nhà cùng với bộ đồ không giống như thường ngày tí nào.

Cô mặc một bộ trông nhìn dễ thương chết đi được.

( thì.....

Cứ coi như là dễ thg đi.

Tau hết đồ rồi...)

-Yan, em đi đâu đấy?

-Dễ thương quá!

Em định đi đâu à?

Yan: Em đi thăm mấy con chó nhà em.

Có thể sẽ về trễ nên mọi người đừng chờ em.

Nói xong cô quay đi, tay cầm dao tay cầm súng, khuôn mặt cô lúc này đang thật sự phấn khích.

Cô tiếng về thành phố mà không có bất cứ đồ ngụy trang nào, mọi người lo lắng cô sẽ bị bọn cớm bắt.

Slendy: Masky, Hoody, Helen mau đi theo canh chừng em ấy.

Hoody- Masky: Rõ!

Helen:* Đi từ đời nào rồi...*

Biết sao cho 3 ng đó đi ko, vì chì cần tháo mặt nạ ra là đi đc rồi ý mà...

Ehèm...

Quay trở lại truyện..

Yan đã thực sự đi xuống phố, trời không tối vì đang là trời sáng( cái này ai cũng bít rồi nhể).

Yan thừa biết rằng không cải trang khi đi xuống phố thì sẽ rất nguy hiểm, vì thế mắt cô phát sáng đỏ rực lên.

Theo như chap đầu thì tau có nói là mắt cô khi đỏ lên thì sẽ tăng gấp 4 lần sức mạnh ấy, vì thế Yan sẽ nhảy cao gấp 4 lần.

Cô nhảy lên nóc nhà mà đi.

Mấy thằng kia thì đang bị fan bu đông như kiến.

Cô đi lên từng nóc, từng nóc một.

Sau đó cô nhảy xuống dừng lại trước một cánh cổng to lớn.

Nhìn bên ngoài thì giống như một tòa dinh thự, nhưng bên trong thì như ngục tù ý.

Cửa được làm bằng sắt, nên cô không thể phá.

Cô bấm chuông cửa ( tù giam mà có chuông cửa như đúng rồi), bỗng cánh cửa sắt mở ra, bên trong thì có một đám người mặc áo vest to lớn đang chờ.

Không muốn vòng vo, cô nói luôn.

-Tiến sĩ đâu?

Họ im lặng chả nói gì, chợt một tiếng nói từ một người đàn ông vang lên.

-Ái chà, Yan con đã trở về rồi à...

Ta nhớ con lắm con có biết không?

Đúng, đó là ông tiến sĩ đó đó.

Ông ta mời cô vào trong, cô lẽn đẽn theo sau ông ta.

Sau khi thoát được đám fan, cả ba người thở như chưa từng được thở.

Và chợt nhận ra rằng....

Cả ba đã lạc mất Yan.

Họ náo loạn chạy đi tìm.

Vâng, thành phố rất to không dễ gì mà kiếm được dễ dàng, nhưng đây là truyện của tau, nên tau sẽ biến khó thành dễ, kaka.

Họ nhìn thấy một tòa dinh thự có cửa được làm bằng sắt đang từ từ khép lại.

Trong một sự vô tình nhẹ, anh Helen đã nghía vào trong và thấy một hình bóng của người con gái rất quen thuộc, người con gái ấy quay lưng về phía anh đi theo một người đàn ông nào đó.

Cánh cửa khép lại hoàn toàn, Helen vẫn đứng nhìn.

Masky thấy lạ đi tới hỏi.

-Helen cậu nhìn gì vậy?

-....

Yan......

-Yan?

Ở đâu?

Cậu thấy rồi hả?

-Helen??

Helen không nói gì, anh chạy lại phía cánh cửa đạp lên vài cái mong nó mở ra.

-Helen cậu làm gì v.......

-Chẳng lẽ...

Yan ở trong đó..?

Cả hai hiểu ý Helen, xông vào đạp cửa theo.

Mấy người mặc vest nghe được tiếng động, họ cầm súng lên chuẩn bị tư thế.

Cánh cửa sắt đã bị phá, 3 người tiến vào trong cầm thủ sẵn vũ khí.

( trong khi đó)

Yan và tiến sĩ đi tới một phòng nghiên cứu, trong đó chỉ có hai người.

Không chần chừ, cô nhào tới cầm dao đâm vào tim tiến sĩ, ổng nhìn cô như muốn nói điều gì đó rồi lăn ra chết.

Xem ra chả có một chút khó khăn gì, cô ra khỏi phòng giết tiếp những người còn lại.

Một tên đã cho cô ăn dính kẹo đồng vào chân phải, cô lao tới giết hắn rồi cố lết vào một căn phòng nào đó.

Cô nhanh tay cầm một cây nhíp để sẵn trên bàn cố lấy viên đạn ra, sau đó xé một miếng vải từ một cái áo choàng trắng tiến sĩ.

Cô ngồi xuống nghỉ ngơi một lác rồi đi tiếp.

Cô đi ra khỏi dinh thự và luôn thắc mắc'' hình như ở đây cũng có sát nhân ngoài mình''

(Ở chỗ của 3 thằng đệp zai)

Họ đi một vòng tìm kiếm khắp nơi, nhưng những gì họ thấy chỉ là mấy cái xác nằm gục xuống sàn nhà.

-Cậu có chắc là cô ấy ở đây không Helen?

-Tôi không bao giờ nhìn nhầm cô ấy với ai hết.

-Ê, tớ thấy một cuốn sổ trên đây ghi là ''Blick Yan'' nè.

-Là tên của cô ấy.

-Chắc đây chính là hồ sơ.

Masky mở cuốn sổ ra, bên trong có những thứ liên quan đến Yan( cái này tau sẽ kể sau).

Họ thấy có địa chỉ nhà của cô.

-Có khi nào cô ấy về nhà rồi không?

-Cũng có thể...

-Vậy là ''lũ chó'' mà Yan nói đến là đây rồi.

-Chúng ta đi thôi.

-Mà khoan đã....

Chúng ta cần thay quần áo.

(Quay trở lại chỗ Yan)

Cô nhảy lên từng nóc nhà, đi đến một căn nhà nhỏ.

Cô đập cửa sổ tầng hai rồi bước vào.

Cô xuống dưới lầu thì bắt gặp một người phụ nữ.

Đó chính là người từng được cô gọi là mẹ.

Bà ta la lên, cô liền phóng dao vào cổ bà rồi đi chết lâm sàn luôn.

Một cô bé tầm 13-14 tuổi nghe thấy tiếng la xuống coi.

-Mẹ..

Có chuyện gì v...

Á Á Á!!!!

-Ô, em gái, chị nhớ em quá, đừng lo, em sẽ được đi với bà ta thôi.

-C...

Chị.....

Hãy tha lỗi cho em..

Em không.....

Em sẽ không nói ai đâu...

Làm ơn hãy tha cho em...._Nó tóm lấy chân cô nài nỉ van xin.

-Chị tha lỗi cho em mà...

-Thiệt không chị.....??_Nó ngước lên nhìn Yan.

-Đúng, vì thế chị sẽ cho em đi du lịch nhé.

Cô nói xong liền nở ra một nụ cười tử thần rồi đâm nhỏ một cái vào mặt.

Nhỏ chết ngay lập tức trong thư thế vẫn đang ôm chân cô.

-Chậc, ông già vẫn chưa về.

Thôi đành tha vậy.

Cô đi ra để lại một dòng chữ to trên tường bằng máu: Your next soon, it time to go forever.

Cô bước ra ngoài với bộ đồ đầy máu me.

-Hoody, Helen, Masky, ba anh ở đây làm gì?_Chợt cô nhìn thấy cả ba anh đệp zai đang đứng trước cửa.

Ba anh thở hồng hộc, hình như là mới vừa thoát khỏi đám fan kia.

-Biết hộc ngay là hộc em ở đây mà hộc

-Mọi người hộc đang hộc lo cho em hộc lắm đó hộc.

-Vậy là ba anh theo dõi em nãy giờ?

Cả ba:.....

-Haizzz, em không có yếu đuối đến nổi phải có người trông chừng.

-Nhưng chân em bị thương rồi kìa.

-Bất cẩn chút thôi, em vẫn sống mà.

Thôi về nhà.

-Với bộ đồ này thì em sẽ thu hút bọn cớm đó.

-Vậy em sẽ cho bọn cớm đi du lịch hết.

Về nhà.

Thế là cô đi ra đường như đúng rồi, còn cả ba anh đệp zai thì vẫn cứ bị fan rượt, Yan thì chạy vào rừng để bọn cớm dí theo.

Rồi kết cục ra sao thì mọi người cũng biết rồi ha...

_________________________________________

END CHAP 20
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 21: BẤT NGỜ


Qua vài ngày hôm sau ở chung phòng lần lượt với Jane, Nina,...

-Yan à, em có phòng rồi đấy, nó ở tầng một dãy đầu tiên của phía hành lang.

Slendy gọi Yan lại nói, cô ấy con mắt liền sáng lên'' Cuối cùng, cuối cùng cũng có phòng riêng rồi!!'' ( Hình như không gian riêng tư đối với Yan là rất quan trọng)

-Cảm ơn ngài Slendy!_Tâm trạng cô hết sức phấn khởi, nhìn mặt cô giống như này nè

Cô chạy về phòng mình và luôn thắc mắc'' Tại sao tới bây giờ Slendy mới cho mình phòng?''

Cô đứng trước cửa phòng, cánh cửa được sơn một màu cam đỏ y như mái tóc của cô.

Yan hé cửa vào trong, ôi thật là bất ngờ!!

Căn phòng trông rất rộng và đầy đủ tiện nghi, hai màu vũ đạo chính là trắng và đen( là màu của Yan thick đó), nhìn rất là hiện đại Sang trọng

(Hãy tưởng tượng thêm một cái bàn dành cho laptop nữa nhé)

Vì quá vui và phấn khích khiến cô không kìm lòng nỗi mà nhảy lên người Slendy.

Yan ôm lấy Slendy thay cho lời cảm ơn, còn Slendy thì đang chín mặt.

Cô thả Slendy ra, tuy cô không cười, nhưng chỉ cần nhìn đôi mắt đang sáng rực lên là biết cô đang vui đến nhường nào.

-E..

Em thích đúng chứ?

-Em rất thích, nhưng tại sao ngài lại đợi đến ngày này mới đưa cho em?

-Em có thể đợi đến tối để biết câu trả lời.

-Ukm được thôi...

Slendy vừa ra khỏi phòng, là cô lập tức nhảy lên giường hưởng thụ.

''Êm quá.....

Vui quá.....

Chưa bao giờ mình cảm nhận được cái cảm giác này..

Cảm giác này....

Vui...

Vui quá!!!''

Những dòng lệ bỗng dưng tuôn chảy lăn trên má Yan, cô bất ngờ trước những giọt lệ ấy.

-Từ nhỏ tới giờ tôi đã khóc được bao nhiêu lần rồi?

Chắc đếm vẫn chưa tới năm ngón tay nữa...

Mà sao mình lại khóc thế này?

Cơ thể mình bị gì vậy?

Cô tự hỏi bản thân tại sao lại như vậy, trong phòng chỉ có mình cô, và chỉ có mình cô nghe được những câu hỏi đó.

Sau khi lệ hết chảy, cô lau mặt mình định đi ra khỏi phòng, vừa mở cánh cửa ra là cô đã được ặp mặt vào thứ gì đó.

Cô ngước lên nhìn thì đó chính là L.J

-Anh ở đây làm gì?

-À, anh sẽ dẫn nhóc đi chơi nhé.

Nhóc thích đi đâu để anh dẫn nhóc đi.

-Không cảm ơn, mà sao anh l.....

Chưa nói xong câu thì L.J đã dắt tay cô ra ngoài.

-Nghe lời anh đi cô bé...

L.J uống một lọ thuốc cải trang do Smiley mới điều chế.

Trong phút chốc anh nhìn như một con người bình thường rất là hot boy, Trender kéo Yan vào phòng ổng.

Này thì đo kích thước chỉ số ghi ghi các kiểu, sau vài phút thì Trender đưa cho Yan một bộ đồ, cô vào phòng thay đồ mặc nó vào.

Rồi bước ra ngoài với một hình dáng hết sức cu te.

( lấy toàn bộ, thay đổi mắt có màu xám, và éo cười.

Đây là bộ hóa trang để đi ra ngoài)

Trender gật gật, hài lòng với thành quả của mình.

-Tuyệt vời!

Nhìn rất hợp với em.

-Chuyện này là sao?

-Đó coi như là một món quà nhỏ đi.

-Hôm nay là dịp gì đặc biệt à?

-Em không nhớ hôm nay là ngày gì sao?

-Hôm nay là ngày 22.

Có đặc biệt gì?

-Hmmm....

Vậy cũng tốt, thôi em xuống nhà đi.

Có người đang chờ kìa.

-Ờ...

Ừmmm...

Cô đi xuống dưới nhà, L.J vẫng đang chờ ở đó.

Mọi người bất ngờ với bộ dạng khác của cô, trông cô dễ thương phết.

Nhiều người xuất hiện những vết tia hồng khi nhìn thấy cô.

L.J nắm tay cô bước ra khỏi SM.

-Tạm biệt mấy người, chúng tôi vui vẻ đây._L.J cười gian.

Ngay lập tức nhiều ánh mắt sát khí đổ dồn về L.J tỏ vẻ ghen tỵ.

Cô và anh xuống phố, nguyên một quãng đường cả hai chả nói gì, L.J không chịu được liền lên tiếng.

-Này, em muốn đi đâu?

-Về nhà, quán cafe, tiệm bánh, thư viện.

-Xì, chán ngắt.

Thôi hay đi công viên đi.

Ở đó nhiều kẹo lắm.

-Cũng được thôi..

-...

Đi đến công viên giải trí, Yan thì ngồi khuất một góc ăn kem matcha, còn L.J thì đi đến những chỗ có bán kẹo mua sạch tiệm.

Cả hai chả ngỏ ngàng gì nhau, cho đến khi trời đã tối.

Yan vẫn chỉ ngoan ngoãn ngồi một chỗ nhìn xung quanh ăn đồ vặt.

Bỗng một nhóm côn đồ nào đó lại gần cô.

-Này cô em, cô em đang làm gì ở đây thế?

-Cưng đang chờ ai à?

Hay là đi với bọn anh một chút đi

-Bọn anh hứa sẽ giúp em vui vẻ

...

Cô im lặng cúi mặt xuống vẫn đang ăn dở ăn tiếp, trong đầu cô cứ nghĩ ''Một lũ ngu ngốc, chỉ biết nhìn cái bông mà lại không nhìn cái gai''

Bọn côn đồ thấy cô im lặng chực tức lên, một thằng quơ tay tát cô một cái, nhưng may là L.J đã có mặt ở trước đó chặn lại.

L.J: Này này, sao vội vàng thế..

-Mày là thằng nào?

Cút ra chỗ khác!

L.J: Xin lỗi, đây là bạn gái tôi, các anh phiền đi ra chỗ khác dùm cho.

-Tao không quan tâm đó có phải là bạn gái mày hay không.

Nhưng đã đụng đến tao rồi thì mày chết đi là được rồi đó.

Một thằng khác đấm thẳng vào mặt anh L.J, anh chặn lại chỉ với một bàng tay.

L.J: Xem ra phải dùng biện pháp mạnh rồi..._Mặt anh hiện lên nụ cười của ác qủy.

(Tua nhanh)

Sau một lúc thì chỉ còn những cái xác nằm trên những vũng máu lạnh lẻo.

Cô nãy giờ cũng không để ý gì vì đang ăn.

-Nhóc à, nhóc nên cẩn thận một chút đi.

-Thay vì cứ ngồi đây nhắc nhở em thì tốt nhất là cả hai nên chạy cái đã._ Cô ăn xong, đứng lên và chỉ vào bọn cớm đang chạy đến.

L.J một tay cầm túi kẹo một tay nắm lấy tay Yan chạy vào rừng.

Bọn cớm cứ xả kẹo đồng tới tấp, và không may bắn trúng bịch kẹo của anh làm rớt mất hết kẹo.

Nhìn anh đang thất vọng và giận dữ nhưng vẫn không làm gì được, còn Yan thì ngồi xuống lụm từng viên kẹo bỏ vào giỏ mình, L.J định nói gì đó nhưng cô đã nhìn anh chằm chằm, vẻ ý như rằng:'' Anh đi trước đi''.

L.J hiểu ý đành phải nghe lời cô chạy trước, bọn cớm thấy cô đang lượm kẹo thì liền đến hỏi han.

-Này cô bé, hắn ta có làm gì cô bé không?

-Cô bé có sao không?

Yan: Cháu không sao, nhưng đây là chỗ kẹo của cháu mua để quyên góp, phiền mấy chú lượm giúp cháu được không ạ?

-Chú sẽ giúp.

Vâng, và sau một khoảng thời gian, cuối cùng Yan cùng bọm cớm đã lượm được hết đống kẹo.

Bọn cớm có ý định sẽ dẫn cô về nhà, nhưng cô nói không sao hết, nếu có chuyện cô ấy nhất định sẽ la lên.

Nói thế thì bọn cớm yên tâm mà bỏ đi mất.

Yan nhanh chóng đi về SM, trên quãng đường cô gặp được L.J, anh ta chạy đến chỗ cô hỏi.

-Tại sao nhóc lại làm vậy?

Anh có thể kiếm được mớ khác mà, lỡ như nhóc bị bắt thì tính làm sao?

-Em vẫng đang đứng ở đây chưa bị bắt, còn tại sao em lại làm vậy thì....

Em cũng không biết.

-Nhóc à ta xin lỗi, cả ngày hôm nay ta đã để nhóc buồn chán rồi...

-Không hẳn vậy, nếu anh có lỗi thì đền em 10 viên kẹo đi, em sẽ tha lỗi cho anh.

Nói xong Yan đưa cho L.J túi kẹo, tiện tay móc ra 10 viên, cô còn nở ra thêm một nụ cười mỉm nữa.

Vô tình hành động ấy của cô đã khiến ai đó xiêu lòng.

Sau đó cô và anh về SM trong trạng thái vui vẻ.

-À mà.. em là bạn gái của anh hồi nào thế?

-Hả...?

-Hồi nãy anh có nói vậy mà...?

-À...

Thì...

Đó chỉ là lỡ miệng thôi...

Đừng để ý nhiều..._ mặt bỗng nổi hồng gất lên.

-Ờ......

Vậy sao...

Đứng trước SM, cô hé mở cánh cửa ra.

Sao bên trong tối mù, cúp điện à?

Vừa nhìn thấy cảnh tượng này là cô đã phán một câu.

-Ben ơi anh lại bày ra trò gì nữa vậy?

Mọi người đi đâu hết rồi?

Định chơi trò Can Đảm à?

Tên Ben luôn được Yan nói ra đầu tiên, không biết anh ăn ở thế nào mà cứ bị moi móc trước hoài.

Chợt căn nhà bỗng sáng lên, thêm vài tiếng nổ của pháo giấy, mọi người hét lên:

CHÚC MỪNG SINH NHẬT BLICK YAN!!

Yan: Sinh nhật?

Của em?

Hôm nay à?

-Đúng, hôm nay là sinh nhật em

-Chẳng lẽ em không hề biết gì?

-Từ nhỏ đến giờ em tổ chức tiệc sinh nhật mấy lần?

Yan: chưa lần nào cả.

...

-Vậy đây sẽ là tiệc sinh nhật đầu tiên của em.

-Mừng sinh nhật vui vẻ nha Yan!

-Em nên vui vẻ lên, hôm nay là ngày đặc biệt mà.

Yan: Đây....

Là tiệc sinh nhật?

L.J: Đúng rồi đó, đêm nay là ngày của em ( đã đổi cách xưng hô), em nên chơi hết mình.

Yan:...

Cảm ơn mọi người!!!_ Lần đầu tiên, Yan nở ra một nụ cười rất tươi.

All cp khi thấy được nụ cười đó:

''DỄ THƯƠNG QUÁ!!!!''

Yan: À mà...

Sao mọi người biết hôm nay là sinh nhật của em?

All cp: À...

Thì.....

Yan: Slendy đã chuẩn bị phòng cho em trước ngày mấy anh lén rình mò cái laptop của em.

Vậy Slendy sao ngài lại biết mà chuẩn bị trước?

Slendy:* Mặt đơ như đúng rồi*

Ehèm, để tau kể.

Slendy biết được là do ngày đầu tiên Yan chuyển tới đây, ổng đã lén nhìn cái laptop khi đang dùng xúc tu của mình bịch tai cô lại, trong đó cô đang đăng nhập một tài khoảng nào đó bắt buộc cô ghi ngày sinh nhật của mình ra.

Thế là biết.

Slendy: A...

A....

Em không cần để ý đâu....

Ăn tiệc đi nghĩ ngợi nhiều làm gì haha ....ha...._Ổng chảy mồ hôi lạnh.

Và thế là một đêm náo nhiệt, lũ cp quẩy đến hơn 3h sáng, Tender và Slendy ngồi tủi thân dọn nguyên cái đống hỗn loạn.

Yan cũng muốn giúp nhưng đã bị Tender và Slendy ngăn cản, cuối cùng cô phải về phòng mới của mình ngủ một giấc ngon lành cành đào, để lại hai anh em bánh bao tự kỉ ở dưới.

_________________________________________

END CHAP 21
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
ĐẶT DARE


Ra dare đi mọi người

Ra càng nhiều dare càng tốt

Tau sẽ ko làm chap tiếp nếu chưa đủ dare

Một chap 10 dare

Cách vài chap tau làm dare một lần

Và chap sau tau sẽ làm dare

Mau ra dare nhanh nhanh nhé

**********(O[]O)**********
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 22: THẢ DARE


Vào một buổi sáng đẹp trời.

Mọi người trong SM vẫn như ngày nào, chả thấy thay đổi gì.

Hôm qua ăn sinh nhật rất khuya, hai ông cột đèn Slendy và Tender đang nằm trên chiếc ghế sofa rên rỉ vì quá mệt mỏi.

Mấy đứa kia thì vẫn đang '' quẩy''.

Ben thì vừa ăn bánh kem vừa bấm bấm game.

Jeff và Jane chơi trò đuổi bắt và chọi bánh vào nhau, thêm chị Nina vào hùa nữa.

Sally đang chơi trò Công chúa cùng với E.J, Clockword và Masky.

Helen thì đang ngồi tuki vẽ hàng loạt những bức tranh tuyệt đẹp.

Vâng vâng và mây mây...

Còn Yan nhà ta thì sao nhể?

Cô ấy đang nằm trong phòng cùng những món quà.

Nào là mấy cái áo váy mới do Trender tài trợ, những khẩu súng dao và một số vũ khí khác do Hoody và Masky tài trợ.

Một cây rìu và dĩa bánh waffes chất chồng hàng chục cái do Toby tài trợ.

Một hộp thận và một hộp kẹo '' ngon'' ngất ngưỡng do chính E.J và L.J tài trợ... và còn nhiều món quà khác cùng những nhà tài trợ khác nữa...

Yan đang vui vẻ trong phòng, mãi hưởng thụ ngắm những món quà mà từ trước tới giờ cô chưa bao giờ có.

Cả SM đang yên ổn thì bỗng dưng.

* RẦM*

Tiếng đạp cửa thất thanh ( cửa: Tao đã làm gì sai??

Huhu....).

Cả đám liền nhìn về phía thủ phạm, riêng Slendy thì ngồi ôm cửa và khóc như đúng rồi.

-Chào cả nhà!

Sam cute phô mai que đã trở lại rồi đây!!!

Vâng, tau là người đã đạp cửa đấy.

-Lên đây làm gì hả nhỏ kia?

-Bọn này có tội với mày à??

Sam: Uầy, em đã làm gì đâu nhề?

Hôm nay em tới để làm nhiệm vụ ấy mà...

All cp: Nhiệm vụ?

Sam: Vâng, đó chính là Thả Dare đấy ạ.

Bây giờ thì ai kêu Yan bé bỏng của em xuống được không ạ?

Yan: Không cần đâu, con xuống rồi._Bỗng từ đâu ra, con bé đang núp đằng sau tau.

Sam: Oái!

Làm mẹ hết hồn con!

Yan: Vậy là phải làm dare thiệt à?

Sam: Đúng rồi, nhưng hôm nay không làm 10 dare.

Có nhiêu dare trả hết nhen.

Coi như là lời xin lỗi vì mấy ngày tau vắng mặt các reader._ cúi chào trước camera.

Yan: Haizzz.

Thôi được rồi.

Sam: Mấy người chuẩn bị làm Dare nè.

All cp: Khoan đã, tại sao tụi tui phải tham gia chứ?!?!

Sam: Vì nếu ko tham gia, Yan sẽ đi về Việt Nam forever đấy.

All cp: Chơi thì chơi sợ gì!

Sam: Thay đổi 180° luôn.

Nãy giờ có mỗi mở bài thôi mà đã 480 chữ rồi.

Thôi bây giờ vào vấn đề chính nào!!!

**************

Dare 1: Thách Yan hôn Slendy và đi cắm trại với Ben 1 tuần.

All cp: Nà ní??!?!!!

Yan không nói gì, chạy đến chỗ Slendy và hôn một cái vào má.

Slendy vừa được hôn là đã bốc khói và ngất rồi.

Còn Ben, anh đợi Yan hôn Slendy xong thì liền xách đồ kéo cô vào màn hình.

Ben: Hẹn gặp lại vào tuần sau hí hí._ Anh cười gian.

All cp nam: KHÔNG!!!!!!

( để tau cho tụi mài coi 1 ngày)

Ben và Yan đang cùng nhau đi đến chỗ cắm trại.

Họ dựng lên một cái lều, trải khăn trải bàn....

( tua đến tối)

Yan vào trong lều thay đồ ngủ, Ben thì đứng lấp ló nhìn trộm.

Cô cởi áo ra lộ nguyên miếng bra xanh lá ngọc, đúng cái màu Ben thích.

Bộ ngực to gần bằng Jane, cơ thể của cô là chuẩn không cần chỉnh.

Yan vừa thay đồ xong là Ben nhào vào đè cô ra, có vẻ như anh Ben không thể chịu đựng được nữa.

-B..

Ben?

-Em đang mời gọi anh đấy à?

-Mời gọi?

Anh nói gì vậy B...

Chưa nói xong, anh đã trao cho cô một nụ hôn nồng cmn thắm.

Cô không thể vùng vẫy vì Ben đã khóa cô lại, lưỡi anh ta bắt đầu lần vào trong nghoe nguẩy.

Một tay anh thì mò ở dưới xoa bóp ngực của cô.

Quá trình xảy ra hơn 10p, Ben thả cô ra trong tiếc núi vì cô đã hết oxi( vẫn chưa chết nha mấy ba).

Hai người có một sợi dây liên kết nhau.

Yan bốc khói tới nỗi muốn sốt luôn, không thể chịu nổi nên ngất lịm đi rồi.

Còn Ben, anh ta đang muốn cởi từng hạt cúc của cô, nhưng không thể nghe được tiếng rên vì cô đã ngất nên đành tha.

( trong khi ở SM)

Mấy anh cp thì đang sát khí hầm hực.

Mấy chị cp thì đang cố gắng giữ mấy anh lại.

Sáng hôm sau, vì có anh không thể chịu nổi thêm được nữa nên đã xé lịch tới tuần sau.

Mấy anh khác thấy vậy vui mừng, bắt anh Dark Link đem Yan về.

Khi thấy Yan an toàn trở về, all cp nam mừng rỡ phát khóc.

Yan thì chả nhớ tối qua đã xảy ra chuyện gì, còn Ben thì bị đem đi trói làm tấm bia tập phóng dao.

Sam: Haizz, thôi thì lỡ vậy rồi nên qua dare tiếp theo vậy.

Dare 2: Thách Yan ăn đồ ăn do E.J nấu và ở chung phòng với Ộp.

All cp(-Ộp): Phản đối!!!!!!!!

Sam: Nếu không làm là sẽ bị Ộp rap đấy.

All cp: Khự....

Yan: Đồ E.J nấu mà cũng được cho làm dare à?

Sam: Nếu con muốn biết thì xin mời, E.J ới.

Sau 5p, sản phẩm của E.J đã ra lò, Yan múc thử một miếng lên ăn.

Mấy cp kia phán thầm:'' Hức, tội em Yan...''

Sau khi ăn một muỗng, cô lấy tay bịt mồm mình lại và cuối gầm mặt xuống đất, cố nuốt hết một muỗng.

Sam+E.J: Thế nào?

Ngon chứ?

Yan:......._ Cô không thể nói, anh Tender đưa cô ly nước.

Cô cầm lấy uống hết một hơi.- g.. giờ con đã hiểu tại sao....

Sam: *cười* tiếp theo là ở chung phòng với Ộp.

..........

Vâng, sau lời nói đó, Ộp đã bế Yan lên và tele về phòng ổng ngay lập tức, bọn cp thì đang cầu mong Yan sẽ vẫn còn trinh.

( hôm sau)

Yan vừa đi ra khỏi phòng, thì bọn cp đã chạy ào tới xem hỏi... bla bla này nọ...

Yan: Em không sao.

All cp: Hức.... em không sao... hức... vậy mà bọn này cứ tưởng....

Cả đám cp nhìn vào bên trong thì thấy Ộp đang bị trói và bị bịch mồm lủng lẳng trên trần nhà.

All cp:* Yan lợi hại ghê...*

Sam: Tốt.

Bây giờ thì đến Dare 3: thách Yan đi chơi với Hoody, cấm cp nam ko được ghen.

Hoody:* Huray!!!!!*

All cp nam: *Sát khí*

Sam: Thôi hai đứa mau đi đi, các chị cp ngăn cản giùm nhen.

All cp nữ: OK không vấn đề gì

(Tua đến tối)

Yan:*cầm một giỏ bánh* Về rồi đây.

Hoody:* Sung sướng*

All cp nam:* ôm Yan* mừng em đã về,*nhìn Hoody sát khí* tránh xa em ấy ra.

Sam: Giờ thì dare 4, thách Jeff và E.J rap Yan.

All cp nam(-Jeff và E.J): Ngon thì làm thử coi!!_Cầm vũ khí+mặt sát khí.

Jeff và E.J: *cắn răng nuối tiếc* Bọn tao chịu thua....

Sam: Vậy, hình phạt là Jeff phải ăn một thanh socola.

E.J thì phải ăn thận được nấu chín.

Sau đó, cả đám cp lôi hai anh ra chói, chuẩn bị hành hình.

......

-AAAAAAA!!!!!!

All cp: Chậc chậc... thật đáng thương......

Sam: dare 5, thách Yan đốt hết hoa hồng của Ộp.

Yan: *Cầm hột quẹt* Rất sẵn lòng.

Off: Không!

Không!

Đừng làm vậy...

Làm ơn Yan..

Em đừng làm vậy...

Sam: Mấy người kia chặn Off lại.

Bọn cp đã cột Off vào một góc, đối diện với vườn hoa hồng của ổng ( ác thế...).

Yan bật hộp quẹt lên, và....

1..

2..

3.....

*BÙNG CHÁY*

(phài ớ~~~ ế ồ ế ồ)

Off: NOOOOOOOOOOO!!!!!!!

Sau khi chứng kiến màn trình diễn bài Fire của BTS, thì Ộp gào thét khóc không ra nước mắt( vì ổng ko có mắt), còn mấy bọn còn lại thì ngồi ăn bắp rang đeo kính 3D thưởng thức.

Sam: Dare 6, thách Yan vẽ lên mặt Slendy và đổ lỗi cho Sally.

Con bé và Slen đâu rồi?

Jane: Slen thì vẫn còn ngất chưa tỉnh.

Còn Sal con bé đang ngồi chơi trong phòng rồi.

Sam: Tốt, tuy hơi tội cho con bé nhưng...

Yan à....

Yan: Rồi rồi...

Yan đi đến chỗ Slendy đang ngất, cầm cây bút và bắt đầu *quẹt* *quẹt*.

Vẽ xong, cô đứng lên và đá Slendy một cái vào đầu rồi chạy về phía mọi người (Đừng nhờn với chị Yan)

Slendy vì đau nên tỉnh dậy.

Slendy: Đau quá..

đứa nào đá vào đầu tao vậy..?

Sam: Slendy ơi, ông nhìn vào gương xem này..

Slendy:* nhìn* đứa nào dám vẽ lên mặt ông khai mau!!!!_ sát khí đùng đùng

Yan: Sally làm đấy.

Slendy: Sally?

Vậy con bé đâu?

Yan: Trên phòng ngồi chơi rồi.

Slendy nhanh chóng rửa mặt, lên phòng Sally để thuyết giản, không như bao cp khác phải ngồi mấy tiếng đồng hồ chỉ để nghe ông tụng kinh, thì Sal chỉ được nghe trong vòng 10p( trẻ con sướng vl).

Bé Sal đi ra với gương mặt khó hiểu, không biết trời đất là gì.

Sally: Có chuyện gì mà papa Slendy lại đi ''hát'' cho em nghe vậy?

All cp(-Slen; Sal): Không, do ổng rảnh ấy mà..

Sam: Giờ thì Dare 7, Sal em có muốn chơi thử thách không?

Sal: Dạ muốn ạ!

Sam: Vậy chị thách em tán Slendy một cái.

Sal: Cái này.. không được ạ...

Sam: Nếu em không làm là em sẽ bị cấm không được chơi trò Công Chúa Uống Trà nữa đâu đấy.

Sal: Ơ....

Dạ... em sẽ làm...

Sal đi tới chỗ của Slendy, quơ tay tán một cái vào mặt ổng... rất nhẹ nhàng.

Còn ổng thì nghĩ chắc do Sal đang chơi trò gì đó nên cho qua.

Sam: Dare 8, vụ này vui nè..

Thách Yan hôn all cp nam... vào môi nhé.

Yan: Hả?

All?

Sam: Yes con yêu ạ.

Cp nam: Ná nỉ????

Vâng, bọn họ nghe được thì liền chạy đi chẩn bị.

Sau đó chạy ra xếp hàng chờ được hôn.

Yan thấy đông người liền thành ra nản.

Cô muốn kết thúc nhanh nên cô hôn môi mỗi người chưa đầy 1s liền thả ra.

Tuy hơi thất vọng nhưng đám cp nam đã thăng cmn thiên, một số còn chảy cả máu mũi nữa cơ.

All cp nữ(-Ann): Ann ơi~~~

Ann: Haizz biết rồi~ khổ mấy cái ông già này quá~~

Sam: Dare 9, thách Yan hẹn hò với Hoody 1 tuần.

All cp nam trừ Hoody nghe thấy liền chạy tới tờ lịch xé hết một tuần.

Hoody: Ơ.......

All cp nam: Tụi này ko cho phép!

Không có ơ gì hết!!

Yan: Đỡ mệt.....*nói thầm*

Sam: Vậy qua luôn Dare 10 nè, thách Yan kiss Masky vào môi.

Yan: Sao lúc nào cũng là con...

Sam: Đi hỏi các Reader ấy...

Yan:...

Haizzz.... khổ....

Yan định đi tới chỗ Masky, nhưng ảnh đã có mặt trước ngay lúc đó từ hồi nào rồi.

Cô cũng định chơi trò hôn 1s.

Nhưng anh vừa cởi mặt nạ ra là túm lấy đầu cô rồi hôn... khoản 2p.

Rất may là không có ăn cháo lưỡi nữa nên Yan không bị ngất đi, thay vào đó, thì mấy anh cp nam lôi Masky đánh hội đồng.

Anh Masky thì vừa chạy vừa phê.

Sam: Dare 11 này, thách Hoody mặc váy.

Hoody: CLGT????

Sam: Sally ơi~

Sal: Dạ?

Sam: Một thử thách mới cho em nữa nè, hãy giúp chị cho anh Hoody thật lộng lẫy em nhé..

Sal: Dạ vâng!

Sally kéo Hoody vào phòng ẻm.

Sau 5p ta nhận đc cái này

( tau tìm lòi cả con mắc ra mà vẫn chỉ có tấm hình này... hãy đỗ lỗi cho chị gu gồ ấy)

All cp (-Hoody): PHỤT AHAHAHA!!!!"

ĐẸP" QUÁ!!!!!

Trưng bày xong ảnh nhanh chóng thay đồ ra, rồi ngồi nột góc tuki.

Sam: Dare 12 nèy, thách Jeff đứng yên cho Jane làm bia phóng dao.

Jane: Hì, cảm ơn người ra dare* xách dao*

Jeff: Tối nay tao qua nhà thằng ra dare.

Yan: Ráng chịu nha Jeff.

Jeff: Ờ..ừ... anh sẽ cố gắng.

*Phập*

*Phập*

( và hàng trăm chữ *Phập*)

-Smiley ơi!

Smiley: Tao biết rồi.*Xách Jeff về phòng cấp cứu*

Yan: Giỏi ghê, bị đâm nhiều lần mà anh Jeff vẫn không la một tiếng nào..

Sam: Có thể là vì ảnh die rồi đó con.

Jeff: Tao chưa die!!*từ phòng khám vang vọng*

Sam: Dare cuối nè mấy người, Toby ơi.

Toby: Gọi Toby à?

Sam: Đúng òi, có dare dành cho anh nè.

Anh hãy nói i love you với Yan và làm bộ mặt cute đi.

Toby: Đ..

được thôi..* đỏ mặt*

Toby nắm tay Yan ra ngoài sân thượng.

-Chuyện gì Toby?

-T...Toby muốn nói với Yan một điều...

-?

-*Làm mặt cute*.....

I LOVE YOU......

-*tưởng Toby nói đùa nên hùa luôn* I love you to.

-*Phụt*_Ngất rồi.

-Toby?

Thế là Jeff và Masky đã có thêm đồng loại.

______________________________

END CHAP 22

THÔNG BÁO:

Tau sẽ ko ra chap thg xuyên nữa vì một lý do nào đó hết sức tào cmn lao.

Thông cảm dùng tau nha các mài.. hic..
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 23: TIÊU DIỆT NỐT


Sau khi kết thúc chương trình thả Dare.

Ai trong SM bây giờ nhìn cũng thật mệt mỏi làm sao.

Tau thì đã phắn đi mất tiêu, Yan thì đang ngủ trên chiếc giường êm ái của mình, mấy đứa bị đem đi thiến từ chap trước đang nằm bê bết dưới phòng khách.

Còn mấy đứa không bị cho làm Dare thì" Tạ ơn thánh đức chúa trời đã cho con được sống".

Đang yên đang ổn thì bỗng dưng, Yan chực nhớ ra vài điều.

Cô nhanh chóng thay đồ hóa trang rồi đi ra khỏi SM.

Mấy đứa kia thấy vậy hỏi cô muốn đi đâu, cô trả lời rằng

-Thăm một số người...

Rồi đi xuống phố.

Bọn cp kia thì tò mò, nên đã cử vài người theo dõi.

Toby và Ben lần này sẽ đi.

Xuống phố, cô quay lại nơi gọi là gia đình cũ của cô.

Có vẻ như bọn cớm đã tới đây.

Không biết người mà cô từng gọi là "bố" giờ đã đi đâu.

Thế là cô chơi liều, đi tới chỗ mấy anh cớm hỏi.

-Chú ơi, có chuyện gì xảy ra vậy chú?

Cô giả nai thân mật cute.

-À... không có gì đâu, chỉ là...

-Nói cho cháu biết đi, có phải là thêm một vụ giết người nữa không ạ?

-Ừm..

đúng rồi...

-Thế còn ai trong nhà còn sống không ạ?

-Một người.

-Vậy người đó bây giờ ở đâu thế?

-ưm...

đang ở đồn cảnh sát để lấy lời khai đấy.

-Ơ... vậy sao ạ...

-Ừm đúng rồi, bây giờ cháu hãy đi ra chỗ khác chơi, để bọn chú còn làm việc nhé.

-Dạ vâng.

Mấy mài biết tại sao anh cớm đó chịu khai ra hết mà không chút nghi ngờ không?

Là tại vì...

Con tau cute quá mà hí hí

Cô đi về phía đồ cảnh sát, trước đó cô đã mặc một cái áo khoác ngoài và thay một bộ tóc giả khác.

Tới đồn, cô gặp ngay ông "bố".

Nhìn hắn bây giờ đi, như một cái xác không hồn vậy.

Chắc hắn ta phải rất sợ và sốc khi chứng kiến tất cả.

Cô lại gần hắn ta, nói nhỏ với hắn một điều gì đó( tau ko biết con bé nói gì đâu) khiến hắn phải ngoan ngoãn đi theo cô.

Nói dối là người nhà, nên mấy bọn cớm mới để cô đi.

Hai người đi tới một chổ hẻm nhỏ, hắn chưa kiệp hỏi gì, mà đã nghẹt thở phun ra máu rồi chết.

Đó là do con mắt của Yan đã phát sáng.

Cô để lại lời nhắn it time to go forever trên tường bằng máu rồi rời đi.

Cô sau đó đi tới một ngôi trường cấp 3 nào đó.

-"Hôm nay sẽ vui gấp bội lần"

Cô nở nụ cười của quỷ và tiến vào bên trong.

Trước đó, cô đã cởi hết đồ cải trang, để mặc mộc của mình chưng trước trường.

Chỉ vừa mới đặt chân lên một bậc cầu thang.

Thì đã nghe thấy một giọng nói đầy mỉa mai và sự khinh bỉ.

-Ô Yan!

Mấy ngày nay vắng mặt ở xó nào thế?_Đó là một đứa con gái cùng với đám đứa còn lại.

-....

-Bọn tao lâu nay không thấy mày, nên đang ngứa tay đây.

Để bọn tao chăm chút cho mày trở nên đẹp hơn nhá?

-....Hể.., đúng là lũ chó.

Bao nhiêu ngày vẫn chả thay đổi gì nhỉ.._ Yan lên giọng, nở một nụ cười ác ma.

-Mày.... mày gan lắm!

Tao phải dạy lại cách ăn nói mất dạy của mày mới được.

Nhỏ kia quơ tay định tác Yan một cái thật mạnh.

Nhưng cô đã chặn lại, và vật ả kia xuống rất mạnh tay, khiến ả ta bị đập đầu xuống sàn chảy máu rồi ngất lịm.

-Người mất dạy là lũ chó chúng bây đấy.* Nụ cười của Quỷ*

Mấy bọn nữ kia thấy vậy, liền nhào lên tới tấp.

Mắt của Yan lại phát sáng lên, chỉ trong vài giây, trên sàn bây giờ còn mỗi những cái xác cùng với một ít máu bắn ra từ miệng.

Yan lại tiếp tục đi lên lầu.

Và trong vài phút ngắn ngủi, ngôi trường cấp 3 ấy giờ đây đã là nhà xác.

Cô đi ra khỏi trường không một chút máu dính thân và để lại lời di chúc bất hủ của cô, thật lợi hại khi một mình Yan chấp nguyên hàng ngàn người trong trường.

Cô về SM như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

Còn hai anh Toby và Ben thì đang há hốc mồm trước sự bá cmn đạo của cô gái mà họ thầm thương nhớ trộm.

Và thế là cuộc thăm viến kết thúc, cô không còn nỗi hận thù nữa.

Bây giờ cô đã trở nên thoải mái hơn xưa.

Về SM, cô đi thẳng vào phòng mơ tiếp những giấc mơ đẹp.

Còn hai anh nhiều chuyện kia đã kể hết những gì đã xảy ra.

Sau đó, bọn cp cùng nhau ngạc nhiên, sốc, khâm phục, mắt mồm AO, vâng vâng.

______________________________

END CHAP 23
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 24: THÀNH VIÊN MỚI


Yan đang ngồi trên một góc cây đối diện với một vườn hoa trong sân SM, cô đang vẽ, vẽ những bông hoa xinh đẹp lộng lẫy đó.

Helen tình cờ nhìn thấy cô vì anh cũng định ra sân vẽ.

Anh lại gần cô xem cô vẽ gì.

Vâng, mẫu vẽ thì nhìn đẹp và sặc sỡ như thế nào, thì bản vẽ lại....

âm khí và u ám như thế nấy....

Anh giật nảy người lên, tranh cô tuy vẽ rất đẹp.

Nhưng tại sao lại u ám quá vậy?

Xung quanh chủ đạo toàn là màu đen, những thứ còn lại thì.....

âm u và huyền ảo...

Quả đúng là cô gái mang đậm chất vẻ huyền bí mà anh thương.

-Đúng là chỉ có em..._Anh lỡ buộc miệng nói ra suy nghĩ.

-Heh?..

Cô quay đầu nhìn anh, khó hiểu trước câu nói vừa rồi của anh.

Helen ửng hồng nhẹ.

-k..không, em vẽ đẹp lắm..

-....Tuyệt, nếu anh nói vậy..._Cô quay về phía bức tranh vẽ tiếp.

Cả lũ trong SM đặc biệt là lũ cp nam vô tình thấy cái cảnh rồ man tịc khi chỉ có hai người một nam là thù địch một nữ là .....( mấy mài cũng biết rồi..) đang ngồi ghé sát nhau chìm đắm trong phong cảnh cũng rồ man tịc không kém...

Trong vài nốt nhạc, bọn họ lao ra như phóng tên lửa.

Helen thấy vậy liền đưa ngón tay lên cử chỉ "im lặng".

Bọn kia không ngu mà không hiểu được nên cũng im.

Nhẹ nhàng tiếng lại gần hai người nhìn.

Họ "ồ" lên một tiếng và có phần bất ngờ khi thấy bức trang "tuyệt đẹp" của Yan.

Không ngờ trong SM lại có một cô nàng đa tài như thế này.

Cả bọn nhìn chằm chằm vào bức tranh của cô và.. cô.

Cứ nhìn riết mà không thấy chán sao???

Cảm thấy áp lực nặng nề, Yan đứng dậy cầm theo bức tranh đi vào nhà.

Để lại đám sau lưng đang bị ập mặt vào đám bơ.

All cp: "Ơ kìa!?!"

(Tua tua lẹ lẹ~~~)

Slendy đã đi ra ngoài nãy giờ mà không thấy về.

Cả đám thì sắp bị chết đói tới nơi.

Có mỗi việc đi chợ thôi mà... sao lâu thế nhề!?!?

Ai cũng kêu la kêu đói( trừ một số người).

All cp: LÂU QUÁ!!!!!!

*Cạch*

Slen: Về rồi đây mấy đứa.

All cp: *chạy tới* ĐỒ ĂN ĐÂU!!!!!!!!!( ơ, hỏi ngay đồ ăn đầu tiên luôn đấy...)

Slen: Rồi, ta sẽ nấu cứ đợi đi.

Mà trước tiên, hãy làm quen với người mới, tên cô ấy là Micon. *tele tớ phòng bếp*

All cp: người mới?

Bỗng một cô gái bước vào.

Micon: Xin chào, em là Micon xinh xắn đáng yêu xinh đẹp.

Rất hân hạnh được gặp anh chị ạ.( lại thêm 1 đứa ATSM)

(Ảnh của ả nèy, nhưng tóc màu vàng và mấy cái vòng cổ vòng tay thì không có nhen)

Mấy cp ào ào chào hỏi giới thiệu, một số thì không mấy quan tâm lắm, Micon thì vừa mới thấy mấy anh kia thì lại gần ỏng ẹo làm quen, còn mấy anh?

Đương nhiên là Đell care rùi.

Mà Yan của chúng ta đâu rồi nhỉ?

À, cô ấy đang nằm trong phòng cùng với "tình yêu" của cổ đấy.

Slen: Mấy đứa xuống ăn cơm này!

À mà ai kêu em Yan xuống đi.

All cp nam: Để tôi kêu em ấy xuống!

(Chấm ba chấm....)

-Không để tôi kêu ẻm xuống!

-Là tôi sẽ kêu em ấy xuống!

-Tôi kêu xuống cho!

-Không!

Để tôi kêu!

-Để tôi!

-Để ta!

-Tớ!!!!!

Slen: Ôi giời ạ.... *thở dài* thôi Helen kêu em ấy xuống đi.

Helen: *cười* Ừ.

Micon: Yan là ai vậy?

Jane: Lác nữa em ấy ra sẽ biết.

Ẻm được mọi người trong nhà yêu quý lắm đấy.

Nina: Cô ấy đẹp lắm, còn cướp đi anh Jeff của tôi nữa..

Sally: Chị ấy rất tốt bụng!!

Clock: Mặt dù ẻm có hơi ít nói chút...

-Yan à, xuống ăn tối kìa.

-À được.. có người mới à?

-Sao em biết?

-Cảm nhận..

-Ukm.... em xuống chào hỏi chút đi.

-Ừm...

Hai người đi xuống phòng ăn, Yan thấy Micon đang ngồi vào ghế của mình, nơi mà Jeff và Masky ngồi cạnh, cô ta đang muốn "tán" hai anh ý.

Nhưng Yan thì có vẻ như không quan tâm đến cô ta.

Nhưng có điều là chỗ mình đã bị chiếm, thôi thì đành phải ăn trên phòng khách vậy.

Toby: Yan!

Ngồi kế bên Toby nè!

Nghe thấy giọng Toby kêu cô, Micon quay lại nhìn, mấy người kia cũng vậy.

Hoody: Em ngồi đây đi.

Ben: Còn một chỗ kế bên anh, em ngồi đi.

E.J: Yan em ngồi đây nè.

-Bla bla bal....

Mấy cái anh chàng đệp giai ai cũng muốn Yan ngồi kế bên mình, cô thì có vẻ khó chịu trước những lời mời đó.

Yan: ....Tôi lên phòng khách.

Nói xong Yan lấy phần ăn của mình rồi lên phòng khách ăn.

Mấy đứa cp nam kia thì ngồi ủ rủ, Micon thì cảm thấy ghen tức.

Micon:" Con nhỏ đó có gì mà mấy anh zai cứ bám theo chứ?

Mình còn đẹp hơn nhỏ đó nhiều!

Tức thật!

Mình phải làm gì đó!..."

Xem ra, đã có đứa chảnh nào đó muốn xóa sổ Yan nhà chúng ta.

"Năm trăm anh em đi thiến nhỏ đó cho tao!!!!"

Đó là lời của con bạn tác giả hãm lờ.

______________________________

END CHAP 24
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 25: BỊ OAN...


Một buổi sáng thật là tốt lành.

Yan mở cửa ra cho nắng sớm vào phòng.

À.....

Làm gì có nắng đâu mà vào phòng chứ...?

Hôm nay trời âm u thấy rõ.

Thì cũng như ngày thường thôi.... trong rừng CẤM nên làm gì có nắng đẹp chứ.....

Thôi không liên miên nữa.

Yan xuống nhà làm đồ ăn sáng cho mọi người như bao ngày (sau khi đã làm VSCN xong).

Hôm qua có thành viên mới, là cái con nhỏ Micon ATSM mới vào 1 chap thôi mà tụi mài anti nổ súng quá giời.. tau có cảm giác như tau đang làm sai điều gì đó....🙃🙃🙃

Sau khi mọi người đã có mặt đông đủ dưới bàn ăn.

Vì đã có thêm Micon, nên Yan từ giờ sẽ ăn ở phòng khách.

Nói thiệt thì mấy anh cp kia cũng muốn đuổi con nhỏ đó ra khỏi ghế của Yan lắm.

Nhưng....

ả nhây vl ra...

=> Hết cách rồi....

Sau khi dẹp hết đống bãi chiến trường của bọn giặc, thì ả Micon bắt đầu lập kế hoạch đuổi nữ chính của chúng ta ra khỏi SM.

-Yan ơi.. tôi có việc muốn nhờ cô...

-Gì?

Cả hai đi ra sân sau.

Micon chỉ tay lên trời.

-Cô giúp tôi lấy cái poster chỗ cái cây cao đó được không?

-*suy nghĩ*.....

Ờm.

Nói xong, Yan lên tầng 2, mở cửa sổ chỗ cái cây đó ra, và trèo lên cây.

Dù hơi khó khăn, nhưng cô đã lấy được cái tấm poster.

Cô định vào trong, nhưng... không biết từ khi nào, cửa sổ đã bị khóa lại, khiến Yan kẹt luôn trên cây.

Mà cái cây cao tận 9m, rất cao luôn đấy!

Dù có sử dụng con mắt của cô để nhảy xuống, nhưng chắc chắn vẫn sẽ bị chấn thương không nhẹ đâu..

-"Hmmm....

đành chơi liều vậy.."

Nghĩ là làm, mắt cô phát sáng đỏ lên, rồi cô bắt đầu nhảy xuống.

Được một đoạn, cô lấy con dao ra đâm vào thân cây, khiến cô rớt chậm lại.

Tiếp đất an toàn, cô cầm poster đi tìm Micon để trả.

Ả thấy vậy tức lắm lắm.

-"Hừ... xem ra phải dùng biện pháp mạnh hơn.."

Ả lại bắt đầu giở trò.

-Này.... cho cô tấm poster đó đấy.. cô có thể giữ.

-....Ờm...

Yan đi vào trong, còn Micon thì cười khúc khíc.

-"Hãy chịu nỗi nhục đi.."

Cô ngồi trên ghế sofa và bắt đầu moi tấm poster ra coi thử.

Vừa dở ra thì....

-Hửm..?

Gì đây..?

Cô ngạc nhiên khi thấy thứ mà cô không nên thấy.Mấy cp kia thấy thì cũng tò mò lại gần xem thử.

Khi họ vừa nhìn vào thì...

-Á!!

Cái gì đây?!?!

-Hư hết mắt rồi!!

-Ai chọc mù mắt tao đi!!!

-Á!!!!!!

Tao lỡ nhìn rồi!!!!

-Không!!!

Đốt mắt tao đi!!!!

Sally: đừng che mắt con papa

Slen: Không.

Con không được nhìn.

-Y..Yan?

Em... sao em lại...

-Em thích những thứ này sao Yan...?

-Ôi Yan ơi....em có thật là người như thế này không..?

Yan: Hở..?

Mọi người nói gì vậy?..

-Tại sao...

Em lại....

đi rình mò người khác như vậy chứ...

Yan: rình mò?

-Em dám chụp lén Micon...

-...

đang khỏa thân??!!

Và vâng ạ... tấm poster đó là ảnh con nhỏ Micon đang khỏa thân đấy ạ.

Mấy anh cp thì đã bịt mắt lại hết.

Còn mấy chị cp thì tra hỏi em Yan.

Họ lầm tưởng Yan đi chụp trộm ả Micon ấy mà...

Yan: Em đâu chụp?

All cp: Hả?

Em không chụp?

-Vậy tấm poster này ở đâu ra?

-Em phải chụp em mới có nó chứ?

-Chẳng lẽ nhỏ Micon chụp?

-Không thể nào... nhỏ Micon mà cũng dám làm vậy à( ờ thì đúng là vậy mà..)

-MICON!

Micon: Dạ?* mặt trong sáng*

-Cái này là của em à?

Micon: *nhìn*Á!

Ai chụp lén em thế này?? (Mày chứ ai..😧😧)

Micon dựt tấm poster lại làm bộ xấu hổ.

Yan: Hở?

-Yan à... em...

Micon: Cô thật xấu xa!!

Tôi không tha cho cô đâu!!

Yan: Hửm?

Micon, cô là người đưa tôi tấm poster đó mà?

Micon: Tôi không hề làm vậy!

Đừng có đỗ oan cho tôi.

Yan: Chính cô còn kêu tôi lấy nó giùm cô, rồi cô còn cho tôi nó nữa.

Micon: Dối trá!

Tại sao tôi phải làm vậy chứ?!

-Yan à... có phải em là người chụp tấm poster đó không?

Yan: Vậy mọi người không tin em?

All cp: ...

-Không phải là không tin em... nhưng...

-Yan à... em đừng làm vậy nữa... không vui đâu...

Yan: ...

Haizzz... thì thôi vậy...

Yan thở dài chán nản, mặt thì không phản ứng gì, vì cô biết dù có nói thế nào đi nữa, thì vẫn vô vọng thôi.

Cô đứng dậy đi đốt tấm poster đó, sau đó thì ngồi lại trên ghế sofa, ngồi bấm laptop như chưa có gì xảy ra.

Thế là mọi người đã nghĩ xấu cho Yan rồi.

Còn nhỏ Micon đó thì cười thầm mãn nguyện.

-"Cho đáng đời nhỏ.

Chuẩn bị sang bước kế tiếp thôi.."

Tau muốn đấm ả đó một trận quá!!!

Tại sao lại đi xuất hiện thêm con nhỏ chết bầ...

À... mình là người cho nhỏ vào mà...

*bốp*

Đ..đau...đứa nào đánh!!

À... là tự tau đánh tau mà.....

Thôi thì chap sau bầm nó một trận vậy...

Để tau giết nó thay Yan cho.

*Nạp đạn, dơ súng, chĩa dao* Tau sẽ cho nó ngắm gà khỏa thân.

Đợi đấy Micon!!!
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 26: (tau nhai tiêu đề rùi...)


Uầy... tụi mài manh động quá à nha...

Micon mới xuất hiện có 2 chap thui mà tụi mài đòi thiến nó rùi😅😅😅

Ờ thì tau cũng muốn nó chết lắm chứ bộ...

Tau đang đau đầu với cái kịch bản đây....😕😕😕😕

______________________________

(Trở lại chap 26...)

Nhỏ Micon đang bắt đầu quá trình tán đỗ mấy anh cp đệp giai.

Nhưng....

Đa phần là bị như thế nầy nầy...

Mi: Anh Jeff ơi~~ chơi với em đi~~ chán quá hà~~

Dép: Ta không rảnh.. cút.

Mi: Anh Ben~~ cho em chơi game chung với~~

Ben: Không, chơi với Sally đi.

Mi: Toby~~ em làm waffes cho anh nhé~~?

Toby: Thôi khỏi...

Toby không hứng thú.. ( HẢ???

KHÔNG HỨNG THÚ?!?!?!)

Vâng vâng và mây mây ..

Mi:"Tại sao không ai lại ngó ngàng đến mỹ nhân như mình vậy(Ờ... mỹ nhân cơ đấy😑😑)?

Chả lẽ.. do cái con nhỏ đó vẫn còn ở đây?

Nếu là vậy.. thì mình nên thủ tiêu nó!!" (Ờ ờ.... suy luận logic... nhưng lại đúng..)

Ai có thấy lạ lạ không?

Chắc chắn là có!

Mà ai biết vì sao lại lạ không?

Chắc chắn là... không...hoặc.. có thể có..

Bé Yan sau ngày bị đỗ oan lên đầu.

Tưởng chừng đã được yên thân.

Nhưng không đâu... con tác giả máu S này sao có thể làm vậy.....🙃🙃🙃

Yan bước ra khỏi phòng, thì tự nhiên cơ thể bỗng ước nhem.

Nhờ cái thau nước trên đầu cô ấy.

Choáng váng vì là nước lạnh, cô lại chui vào trong phòng thay đồ mới.

Bước ra ngoài thêm lần nữa, thì lại có một con dao phóng vào cô.

Theo phản xạ thì cô cầm con dao rồi phóng ngược lại( vãi cả phản xạ...).

-Á!!

Một tiếng la like a girl phát thanh.

Vâng, tiếng la đó là do con Micon đấy ạ.

Mém nữa là găm trúng ả.

Con dao bị dính vào dách tường đối diện, nơi mà ả đang đứng.

Micon lấy lại thăng bằng, cắn răng tức ói máu.

-Ngươi gan lắm!!

Dám làm vậy với ta!!

-Cô muốn gì?

-Dĩ nhiên ta muốn ngươi chết rồi!

-...Tôi có nên hỏi tại sao không?

-Tại vì cô quá phiền phức, không ai muốn sống chung với một kẻ phiền phức vậy cả.

Ả ta cười một cách khinh bỉ, hai tay khoanh lại làm như quyền lực cao lắm vậy á..

-...Ờ...

Yan làm lơ, đi xuống lầu như không có chuyện gì xảy ra.

Vì cô đã từng trải qua những khoảnh khắc giống vầy, nên cách đối phó là đương nhiên có.

Ả tức tối vì đã bị dậm mặt vào bơ, rút con dao từ vách tường ra, chạy ào tới đâm cô.

Yan có thể né được, nhưng có vẻ... cô đã không lườn trước được khi một con dao khác từ trong người ả ra đâm trúng bả vai cô.

Ả ta cười một cách điên loạn.

Còn cô thì vẫn gương mặt bở phờ ấy, một tay rút con dao ra, máu thì chảy nhem nhúng khắp áo của cô, con dao bị nhuộm thành đỏ, ngay cả những bật cầu thang gần đó cũng bị thấm chút máu.

Yan đang chịu đựng, cô dùng tay cầm chỗ vết thương.

-..Có vẻ như.. cô thật sự muốn giết tôi...

-Đương nhiên, ta nói dối ngươi làm gì.

Đồ sâu bọ, hahahaha!!!

Kí ức lại lùi về...

Yan tự nhiên đau tim, nhức đầu..

Cái kí ức khốn nạn.. tưởng chừng đã được yên ổn sau khi giết hết lũ chó kia rồi chứ....?

-Muốn.. thì giết tôi đi... không ai.. ngăn cản cô đâu..

Yan gặn từng chữ, nở một nụ cười thách thức.

Tại sao cô lại nói như vậy?

Có lẽ cô...

đã nghĩ rằng... không ai quan tâm cô, nên dù có chết... cũng không ai ngó ngàng gì đâu..

Suy nghĩ rất chi là tiêu cực...(Tau cũng từng có cái suy nghĩ đó đấy... có thể bây giờ cũng vậy...).

-Hừ... ta nghĩ ngươi sẽ muốn sống chứ?

Xem ra giết ngươi cũng dễ nhỉ...

-.....

-Được thôi, ngươi muốn thì ta chiều.

Về với địa ngục đi!!!!

*Phập*

Con dao đã đâm trúng vào tim của Yan...

Mấy mài nghĩ Yan chết dễ dàng vậy sao?

Còn lâu nhá!!🤗🤗🤗🤗

Một bàn tay năm ngón nắm chặt lưỡi dao của Micon.

Ai vậy!?

Mi: Anh...anh Helen...

Là anh Helen á!!!

Anh ấy ở đó từ lúc nào?

Chỉ biết rằng anh đang nổi lên một lượng sát khí mạnh hướng về Micon.

Không chỉ mình anh, mà còn nhiều người khác cũng ở đó.

Smiley bế Yan về phòng khám, vài anh đi theo.

Những người còn lại bao gồm mấy chị cp và anh cp vây quanh nhỏ Micon ấy, trong đó có cả Slendy.

Thôi, khỏi kể thì mấy mài cũng biết kết cục rồi nhể...

Nhưng tau vẫn kể đấy, mấy mài làm gì tau😁😁😁

Helen dực con dao từ tay Micon, máu trên tay anh chảy ròng ròng do cầm lưỡi dao rất chặt, biểu hiện cho sự giận dữ.

Mi: K... không phải như vậy đâu.... c.. chỉ là hiểu lầm..

Ả ta đang run sợ, kiếm cớ ngụy biện cho hành động của mình.

Slen đứng trước ả ta.

Dù không có mặt nhưng người nhìn vào cũng biết ngài hiện giờ trông thật đáng sợ.

Slen: Micon.

Ta không thể chấp nhận một kẻ như ngươi.

Không thể để ngươi tiếp tục ở trong SM này được nữa.

Mi: k..không... xin đừng...

Yan ép tôi giết cô ấy... tôi...Hự..

Một lỗ thũng ngay trước tim ả, một xúc tua của Slen dính máu đang cầm quả tim của Micon.

Ngài bóp nát nó, máu bắn ra tùm lum.

Slen: Không thể để ngươi sống mà rời khỏi đây, ta phải giết ngươi.

Hơi thở của Micon không còn... xác ả ta bị vức ra ngoài không thương tiếc.

Mấy anh chị kia định xử ả, nhưng Slen đã xử giùm, nên nãy giờ coi phim HD rất đã mắt.

( Trở lại chỗ của Yan...)

Yan: Hơ....

Sau cơn hôn mê, Yan tỉnh dậy thấy mình đang nằm trên giường bệnh.

Bên vai là vết băng bó, chưa kịp hoàn hồn, thì bỗng đâu ra tiếng.

-YAN!!!!

Không phải một người, mà là tất cả mọi người đều hét lên tên cô.

Yan: M..mọi người?

Tất cả đều xúm lại quanh cô.

-Em có bị sao không?

-Nhỏ đó có làm gì em không?

-Em vẫn còn đau chứ?

-Yan, em không sao chứ??

-Bla bla bla??

Yan: Em không sao...

Micon bị giết rồi à?

Cả bọn giật mình.

-Sao em biết??

Yan: Đoán vậy...

Giang phòng yên lặng một lúc.

Mấy anh chị có vẻ đã quyết định nói ra một sự thật nào đó...

-Yan à, nói cho em biết.. ngay từ đầu bọn này đã không ưa Micon.

Yan: ..Hở..?

-Ai cũng biết Micon đang dở trò cả.

Yan: Vậy.... còn về tấm poster?

-Ngay từ đầu không ai nghi ngờ em cả Yan à...

-Mọi người tin em.

-Ai cũng biết là Yan nhà ta sẽ không bao giờ làm những chuyện như vậy.

Yan: ....Mọi người....

Những giọt lệ bắt đầu lăn trên má Yan, không phải cô khóc, thực chất nước mắt tự chảy.

Cô xúc động, từ trước đến giờ không ai tin cô cả.

Từ trước đến giờ chưa ai thấu hiểu cô cả.

Từ trước đến giờ.... chưa một lần cô phải rơi lệ vì xúc động cả...

Tình thương, cô không bao giờ dám nghĩ tới.. nhưng bây giờ cô lại đang nắm lấy nó... thứ gọi là tình thương, thứ gọi là gia đình...

Cô gụp mặt lại, tay dụi mắt vì biết mình đang tuôn lệ.

Yan: Cảm ơn....

Cô thốt lên lời cảm ơn, tuy lời nói rất nhỏ, nhưng cũng đủ để khiến mọi người nghe được.

Bọn giặc ngày ấy bây giờ lại cười một cách hiền diệu trước mặt một cô gái.

Nói sao nhỉ...?

Thật là hạnh phúc quá đi mừ...

-Thôi nào, tới giờ cơm rồi.

-Yan à xuống ăn cơm thôi.

-Cơm tối hôm nay đặc biệt lắm đó.

Mọi người vui vẻ mời cô ăn tối, còn cô thì ngước mặt lên, mặt vẫn thấm đẫm những giọt lệ, nở một nụ cười tươi nhất có thể.

-Ukm!!

Em xuống liền.

Thế là cả nhà lại xuân vầy, nguyên cái bàn ăn toàn một đống thức ăn của nhà hàn 10 sao.

Còn có một đống matchacake trên bàn.

Suốt bữa ăn mọi người đều cười đùa vui vẻ, ngay cả Yan.

Cô ấy cười rất tươi.

______________________________

Đó.

Cho vừa lòng mấy mài.

Tau nói thiệt thì cũng muốn nhỏ Micon đó sống lâu thêm chút nữa để cho nhỏ bị ăn bơ nhiều hơn.

Nhưng thôi....coi như tau thương mấy mài...

😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
Thông báo...


Tau đã viết được 26 chap và 30 phần rồi!!

Với lại mấy mài đọc chùa quá nhiệt tình đi mà.

Nhìn số lần đọc khiến tau đau tim vainoi!!!

Thực chất tau ko quan tâm gì lắm đến lượt vote đâu...(Cũng có nhưng ít...)

Nên mấy mài cứ đọc chùa típ đi nhen...😁😁😁

♤♡♤♡♤♡♤♡♤

Vì sắp tới ngày tau đi thiến thân cho nhà trường rồi...😢😢😢😢😢😢😢😭😭😭😭😭

Nên..

Tau có lựa chọn cho tụi mài đây!!!

1.

Ra Dare

2.

10 điều về Tau

3.

Chap mới

Thực chất chỉ là tau đang bí ý tưởng thui, nhưng....

Cứ chọn đi.

Số nào nhìu phiếu hơn thì tau làm...

Với lại....

Tụi mài thật là manh động quá à nha...

Bắt tau giết con Micon.

Giờ lại bắt tau hồi sinh con Micon..chỉ để tra tấn??... còn đi lôi cha mẹ của nó nữa chớ...

WTF!?!?

Rồi rồi... tau hiểu ý bọn bây... tau cũng mún tra tấn nhỏ thêm chút nữa*cười gian*

Vậy thì cứ chọn đi.

Số 1, số 2, số 3

Tùy các mài à...

😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😁😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎😎

CHỌN ĐÊ!!!!!!!!
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
TỔNG KẾT.


Theo như lượt bình chọn, tau đếm được là như vầy nè:

Số 1.

Ra Dare

-5 phiếu (Tương đối.... nhìu😒😒😒)

Số 2.

10 điều về tau

-2 phiếu (Ko ai thèm để ý đến tau lun...😅😅😅)

Số 3.

Chap mới

-24 phiếu (WTF!??!?!😲😲😲😲😲)

Trước khi tau đếm, tau đã nghĩ sỉ số sẽ hòa( ĐẾT CÓ CHUYỆN HÒA VỚI CÁC READER!!!!! )

Mà sau khi tau đếm... tau đã rất sốc văn hóa😰😰😰... tau đọc từ hôm sau cái ngày tau đăng thông báo... thế là tau đã sốc hết 2 ngày.

Giờ vẫn còn....😖😖😖

Không ngờ mấy mài lại quan tâm đến chap mới như vậy...

Tau cảm thấy..... rất vui vì điều đó.

Không ngờ lại nhìu người quan tâm đến fic tau tới vậy...

Xúc động quá các mầy ạ😭😭😭😭

Nhưng một phần cũng hơi bùn bùn...

Lí do...

Hum trước tau hứa sẽ làm Dare cho mấy đứa.

Nhưng giờ... nhìn số phíu đi...

Hết hi vọng rùi...😔😔😔

Xin lũi vì đã thất hứa những mài đang mong đợi....😒😒

Thôi thì....

Phải viết chap mới thui chứ sao giờ....

Nhưng...

Tau cần một lượng thời gian khá dài đó nhen...

Vì tuần sau tau phải dân thân cho chính phủ nhà trường rùi...

Và...

Tau cảm thấy đúi hơn cả củ chuối khi phải một lượt cân bằng làm tất cả các fic.

Và...

Tau đang bệnh...

Bệnh thường thấy của mấy con au tác giả ý...😅😅😅

Nên!!!

Tụi mầy ráng đợi nha...

Giờ thì gút bye💙💚💛💜🖤💟💖❤💝❣
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
CHAP 27: (cái tiêu đề á hả? dell có đêu~~)


Ok.

Theo như điều mà tụi bây muốn....

Có thể chap này hơi thiếu muối.

CHỈ VÌ CHẤT XÁM CỦA TAU ĐÃ BAY DĨNH DIỄN RỒIIII!!!!

E hèm..

Nên.

Có nhiu đọc nhiu.

Nhé😄😄😄😄😄😄

______________________________

Sau cái ngày mà Micon R.I.P.

Thì có lẽ Yan đã chịu nói chuyện nhiều hơn xưa.. một chút thui....

Cô thì đôi khi cũng cười đó.. tuy rằng cô đã thay đổi cách suy nghĩ về mọi người, nhưng cũng khó có thể thay đổi cái tính cách cũ của cô được....

Sẽ sớm thôi...

Yan sẽ sớm bộc lộ ra tính trẻ con của mình thôi...😏😏😏😏*Gật gật*

Hoặc là éo bao giờ😅😅😅

Cô đang ngồi cùng với mấy cp nữ để nghe mấy bả tám chuyện.

Chị Dên tám từ trên trời dưới đất.

Clock thì kể ba cái câu chuyện từ con kiến đến mấy cái đồng hồ😅... còn Nina thì cứ nằng nặc kêu Yan chỉ bả cách để tán được anh Dép😑😑😑😑😑😑😑😑.....v...v...

Bla bla bla...

Sau một cuộc tám của hội phụ nữ, thì tau đã nhận ra một điều...

Yan ấy....

ẻm thích nghe nghóng vl...

Ẻm tuy ko thick buôn chuyện, nhưng lại thích nghe chuyện bị buôn bởi người khác...

Ẻm đôi khi còn nghe lén mấy anh zai cp tâm'ss sự'ss...😁😁😁😁😁😁

Thế mà ẻm lại chả hiểu mấy ảnh nói cái qq gì nữa...

Nào là *Bla bla bla* đến *Ble ble ble*

(thú thật thì tau không biết mấy ảnh nói gì đâu... tại vì.. tau éo phải con trai đâu???😅😅😅 Nên tau cũng éo biết bọn con trai thường hay nói về vấn đề gì nữa..😁😁😁😁😅😅😅😅😅)

♡♤♡♤♡♤♡♤♡♤♡♤♡♤

Có một ngày...

Yan đang ngồi dưới bếp xơi nốt cái matchacake.. một mình...

Ờ thì bình thường thì có mấy anh cp ngồi chung nói chuyện với ẻm..

Mà sao... hôm nay ẻm lại bơ vơ lẽ loi cô đơn như vậy...?

Hmmm....

đáng suy nghĩ à nhen...

Nhưng mà có lẽ...

ẻm thấy như vậy cũng vui vui nhường nào...

Vì.. mỗi lần phải tám cùng mấy ảnh... thì ẻm đâu có thể thoải mái yên tĩnh được..?

Có lẽ họ đang đi săn tập thể chăng...?

Hay.. họ đã có một kì nghĩ xuân nào đó..?

Mà mặc dù đang là mùa hè..😅😅

Đang chuẩn bị ăn nốt miếng bánh cuối cùng, thì cô tình cờ thấy được anh Ben chui ra từ màn hình TV.

Nhìn anh vội vàng chạy vào bếp, lấy một đống Snack, đống ly cam ép, đống kẹo, đống... nói chung là đủ thứ ăn vặt trên đời..

-Ben?

Cô khó hiểu trước hành động của anh, anh giật mình mém nữa là rơi mấy ly nước..

-Y..Yan?

Sao vậy?

-Em phải hỏi câu này mới đúng.

Anh sao vội vàng vậy?

-À.. không, không... chỉ là anh đang...umm... chơi game!

Chơi game với mấy đứa bạn của anh đấy mà.. hehe..

-Vậy anh có thấy mọi người đâu không?

Sao SM lại vắng thế này?

-à.. bọn Jane thì đang đi mua sắm... bộ họ không rủ em đi cùng à...?

-Nảy có rủ, nhưng em không thích đi..

-Vậy à...

-Còn mấy anh cp nam đâu hết rồi?

-à..à.. bọn họ đi săn hết rồi.. săn tập thể..

ấy mà...

-Vậy sao...*húp trà*..

-Hay là em cũng đi dạo phố chút đi..

-Không, mệt lắm...

-Thế... em về phòng ngồi bấm laptop như mọi ngày ấy..?

-*Suy nghĩ hồi lâu*..

ờ.. em sẽ làm thế..

-Ừ..ừm, vậy anh đi..

Nói xong, Ben phóng thẳng vào màn hình cùng với một đống thứ ăn vặt trên tay.

Cô thì nhìn vào màn hình, nhắm mắt lại ngẫm nghĩ.

Chuyện này rất đáng nghi... cô thừa biết Ben đang nói dối, nói dối rằng mấy anh cp nam ra ngoài săn tập thể.

Nếu là vậy thật thì đáng lẽ Slendy sẽ phải nói cho cô biết.

Còn đằng này..

đến ngài ấy không biết đã biệt tăm biệt tích đi đâu mất tiêu...

Nổi dậy tính tò mò le vờ cao cùng với sự nghe lén đẳng cấp SSS éo bao giờ bị phát hiện😅😅, thì Yan liền đứng dậy, đi tìm ra manh mối chân tướng sự thật.

Cô áp tai vào từng phòng, từng phòng.

Cô đi rất nhẹ, hơi thở cũng nhẹ nốt.

Nên khó để có thể nghe thấy được tiếng động của cô.

...

Và, sau một hồi áp tai vào một rừng cửa...

Thì lần này cô đã phát hiện được những thứ giọng nói bao gồm rất nhìu người, và tất cả đều có giọng trầm của đàn ông.

Tiếng âm thanh đó xuất phát từ đằng sau một cái cửa màu nâu được khắc chữ "Ben".

Cô bật chế độ nghe ngóng lên, và đứng suốt một tư thế trong nhiều giờ liền.

Mấy mài có muốn biết chuyện gì đã xảy ra ở trỏng không?

Có?

Nếu có thì tau xin được phép kể.

Còn nếu không thì cút đi nhá😂😂😂

E hèm.

Chuyện là...

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

.

Uầy~~~ mỏi tay vl ra....

Ok.. câu chuyện là như thế này nè

Bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla bla...

(Lại mỏi tay vcl🙃🙃🙃)

Rồi đó, tau kể xong rùi nhen😂😂😂😂😂

Đùa thui~~~

Để chap sau đi nhoa~~~

Tại bây giờ tau troll tụi bây mà mún què rồi đây nèy..

Nên hãy cứ kiên nhẫn nhoa~~~♥️♥️♥️♥️♥️

À mà còn nữa

Nếu mấy đứa thắc mắc về vụ của cái nhỏ Micon ấy

Thì yên tâm!!

Tau éo quên đâu!!

Chỉ là chưa tới lúc thui~~

Nên cứ lót hết tủ dép đê~~~

💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤💤

Èo... lại mỏi tay vccl😂😂😂😂😂😂........

Lần này tau què thiệt lun rồi😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂

2000 từ rùi đó tụi bây ey~~~

Lí do: thick troll người😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂😂
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
THÔNG chết mẹ con BÁO đê


Chào tụi bây!!!

Tau có thông tin buồn đây.

Đó là...

Tau đang ngồi ở trại giam.

Theo như tau bít thì trại giam đó có tên là "School".

Tau khổ quá mà....😭😭😭

Vì thế!!!

Tau sẽ ra chap lâu nhất có thể.

Vì nhà tù đó éo cho dùng Samsung hay iphone..v..v..

Sếp của tau hay đc tau gọi là "Mẹ" tịch thu lun cái đt của tau mất tiu rùi... hức hức...

Vậy mà tau lại viết đc mấy dòng chữ này thì thật là vi diệu quá đi mà....

Chừng nào tau đc ra trại đi đã...

Rồi tau sẽ ra chap nha...

Am sô so rỳ....😣😣😣😢😢😢😭😭😭😭😭😭😭😭
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
(//■-■)//


Thứ nhất: Đây éo phải chap mới.

Thứ 2: so ry mọi người vì tau đã vắng mặt hết hơn một tháng..

Thứ 3: dự kiến tháng 10 tau sẽ ra thêm vài chap mới.

Thứ 4: chap này chỉ là những lời tâm'ss sự'ss mỏng'ss của con Sam hamlon này thui... nên đứa nào đell quan tâm tau thì out.

Nhé.

Thứ 5: lí do tại sao thì...

để lác tau nói cho nghen..

Thứ 6: Tau đã có antifan rồi đó mn ơi~~~.

Mà, nếu xét về mặt tích cực thì tau đã khá là nổi tiếng nên mới có bọn antifan rùi~~~ tau cảm thấy hạnh f*ck vcl (tau tích cực vãi).. nhưng, nếu nói về sự thật tau đang nghĩ gì ớ hả.. thì, tau là một đứa rất dễ bị tổn thương.

Đứa nào chửi tao ngu, điên, khùng,..v..v.. thì tau sẽ cho hết sách vở của nó một vé nhảy "dù" từ lầu 3 xuống thungssracss.

Còn bằng không thì tau sẽ ngồi tự kỉ 17/24h đồng hồ.... vì thế, là như vậy đó...

Thứ 7: đây là fic đầu tiên tau làm.

Nên mn nói nó xàm cũng đúng, vì, tau cũng thấy nó xàm vainoi lun...

Thứ 8: nếu tau viết hay thì tau đã thành nhà tiểu thuyết cmnr tụi mài ạ...

Thứ 9: môn Văn của tau cao nhất là 7đ.

Còn thấp nhất thì mới đây..

3đ😑😑😑... (thật là "hãnh diện" vcl...)

Thứ 10: trong khi TLV trọn điểm là 5.

Thì tau đã lấy đc....

1,25đ🙃🙃🙃, trong khi đó bài văn của tau viết đc tới 6tr giấy lận... vai cả *Beep*.

Thứ 11: nhà tau hiện giờ đang nợ nần chồng chất.

Bạn bè xa lánh mà tau éo hiểu lí do tại sao, mà.. xưa đến giờ tau làm gì có cái thứ gọi là bạn bè đó chứ..?

Toàn một lũ matday..

Thứ 12: tau ghét ba tau vai ra.. xinloi những mài nào yêu papa thì tau ghét ba tau nhất lun.

Tau đang muốn chữi ổng đây.

Thậm chí còn có ý định giết ổng nữa... nhờ ổng mà nhà tau mới gặp đc chủ nợ hằng ngày lun á!!!!

Thứ 13: Ok ok.

Tau xin lỗi Slender Man vì ko tôn trọng ông ấy.

Một phần vì tau ngu đc chưa??

Tau xinloi.

Thứ 14: tau làm fic này với mục đích là mua vui, ngứa tay, hay do rãnh quá ko có gì làm nên mới làm thui~~.

Chứ tau đâu có ý định khác đâu?

Thực chất tau dell care lượt sare, vote, cmt hay follow gì gì hết á!!

Thứ 15: tau đang muốn tự tử.

Nhưng tau lại ko thấy con dao rọc giấy thân yêu của tau đâu cả.... ko biết đứa nào đã chôn nó đi đâu rồi...

Thứ 16: "bạn bè" còn hơn cả cục SH*T!!!!!

Tau đang muốn đâm tụi nó mỗi đứa một nhát dao đây!!!

Thứ 17: tau đang suy nghĩ.

Mà thôi cho tụi bây lựa chọn đây.

-Drop fic

-Sửa lại fic

-Xóa fic

Tụi bây chọn đi.

Tau éo chọn đâu vì tau đang lười suy nghĩ~~~

Thứ 18: 1 tuần thì có 7 ngày.

Mà, tau chỉ rãnh đc có mỗi tối CN.. bọn bây nên biết tau đang bận cỡ nào!!

Thứ 19: đt của tau đã đi bơi và đang tắm nắng ở đâu đó mãi vẫn chưa thấy về... nên đó cũng là 1 phần lí do để tau ko ra chap.

Và cuối cùng, thứ 20: tau ko cấm bọn bây antifan tau, nhưng.... tau cảm thấy hơi buồn bực và ko có ngày nào khiến tau dễ chịu ngoại trừ chết đi cả... mà nếu muốn gạch đá gì thì hãy cho tau thêm xi măng để tau đi đắp nhà mới ở nhen.

End rồi đó mn.

Tau thật rãnh vcl... :vvv và tau xinloi vì đây éo phải chap mới.

Thành thật xinloi *tau đang quỳ đó!!!*

À mà quên.

Nếu nói về tính chất kinh dị đâu thì dell có.

Vì tau đã nói rồi, tau làm cho đỡ ngứa tay thôi à..😝😝😝
 
Chúng Tôi Yêu Em (Creepypasta X Reader)
Xin chào


Chào các đồng chí.

Tau đã quay trở lại rồi đây.

Tau xin thông báo một số chuyện nè.

Đó là

Tau sẽ Drop fic

Drop hết các fic lun á.

Ừa thì tau biết tau đã ko giữ đúng lời hứa.

Tau tính bỏ trốn nhưng sau cùng tau vẫn ko thể làm vậy được.

Tau ko thể viết fic thêm được nữa.

Vì có vài lí do.

HẾT SỨC LÀ HÃM L*L LẮM LUÔN Á!!!

Tau ko thể nói lí do ra đc.

Tau xin lỗi tụi bây...

Nhưng cũng có vài lí do khiến tau có thể nói đc.

1.

Nhiều anti.

Tau dễ bị chạnh lòng.

Tau rất buồn vì chuyện đó.

Tau muốn giết từng đứa dsax anti tau.

Nhưng tau ko thể làm thế.

Đơn giản vì tau có biết tụi nó ở đâu đâu mà giết?

Nhiều đứa đã an ủi tau là mặc kệ bọn chó đoa đi.

Nhưng cái tôi của tau cũng ko cho phép tau lờ đi được.

Lỗi là tại tau.

Thứ 2.

Khi tau đọc lại hết câc fic thì tau mới thấy tau trẻ trâu vl ra.

Tau cũng lười sữa lại các fic nữa.

Nhiều đứa nói tau viết fic rất hay.

Nhiều đứa nói thôi tau đừng sửa fic.

Nhưng cũng là do cái tôi của tau ko cho phép tau làm những chyện vớ vẩn.

Tụi bây hiểu chứ?

Thứ 3.

Tau bây giờ đã là hs cuối cấp.

Tau cần có thời gian để ôn thi.

Tau ko có thời gian rãnh.

Mẹ tau bây giờ đã hạn chế tau rồi.

Tau ko thể làm gì được.

Thứ 4.

Tau có nick mới.

Nhưng tau sẽ ko nói đâu.

Tụi bây có thể đoán.

Nick mới tau cũng viết về creepypasta x .

Đừng đoán bừa ko thôi tau bị ăn chửi.

Thứ 5.

Tau có đứa bạn trên watt.

Có một đứa tự xưng là bạn tau.

Nó viết mới có chap đầu để cảnh cáo xong nó đi mẹ lun.

Tau quên tên nó rồi.

Tên fic nó là creepypasta x oc x đời thường á.

Thực chất tau và nó đell phải bạn.

Ko hiểu tại sao nó lain nói vậy.

Bạn thật sự của tau là RinA_Yuu á.

Nó viết hay hơn tau.

Nó cũng viết về creepypasta x oc.

Tụi bây có thể đọc fic của nó.

Nó hơi dữ nên đừng manh động tụi bây nhé.

Thứ 6.

Tau sẽ ko còn hoạt động trên nick này nữa.

Tay sẽ đọc bình luận của tụi bây ở nick khác.

Nên tụi bây cứ bình luận thoải mái đi.

Tau thành thật xin lỗi tụi bây.

Rất rất nhiều.

😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔😔
 
Back
Top Bottom