Đam Mỹ Chúng Ta Thành Thân Đi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,554,054
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
chung-ta-thanh-than-di.jpg

Chúng Ta Thành Thân Đi
Tác giả: Đại Manh Công Bạch Tầm Thường
Thể loại: Đam Mỹ, Cổ Đại
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Giới thiệu

Mười ba tháng chạp.

Ban đêm.

Cửa sổ bị gió xoáy vào, rung cành cạch.

Ánh trăng lưu ly tựa như một tấm lụa mỏng phủ xuống mặt đất.

Trong đình viện, tiếng khóc khàn khàn của con quạ vẫn vang nên nỉ non, âm điệu văng vẳng, lại vẫn quấy rầy mộng nhạt.

Hé mắt, ánh nến mông lung, lờ mờ ảm đạm, như nửa bóng hoàng hôn.

Ánh sáng thấm lên hơn nửa vách tường. Khẽ khàng đổ bóng, lốm đốm lơ thơ.

Y đã mở mắt.

Ngửi thấy mùi thuốc quen thuộc, y nhúc nhích thân thể, nhìn về phía cửa sổ.

Hai cánh cửa sổ trước lúc đi ngủ cố ý để mở vậy mà chẳng biết đã khép lại từ lúc nào. Tiếng gió đập lên ô cửa giấy càng thêm chói tai.

Tiếng khóc nỉ non rõ ràng bên tai, nhất thời không phân rõ là mộng hay tỉnh. Rất lâu mới nhận ra, mình đã tỉnh rồi. Là nhờ cơn đau đớn tận xương tủy, muốn ngăn mà không ngăn nổi trên đầu gối.

Mà trong mộng, chồi liễu cạnh bờ sông mơn mởn dập dờn gợn sóng, dáng người lay động.

Cánh hoa đào túm năm tụm ba trong nước, hồng thắm mắt người.

Y nghiêng người tựa lên một gốc liễu, gió xuân tháng ba ấm áp mang theo chút nóng lòng, tựa như tâm trạng của y trong mộng.

Trong đầu y chỉ có hai suy nghĩ.

Y đang chờ một người.

Người y chờ, vẫn chưa trở về.

.———-​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Nông Trường Lưng Chừng Núi
  • Alpha Không Chung Thủy
  • Gửi Đến Chúng Ta
  • Chúng Ta Thành Thân Đi
    Chương 1


    Mười ba tháng chạp.

    Ban đêm.

    Cửa sổ bị gió xoáy vào, rung cành cạch.

    Ánh trăng lưu ly tựa như một tấm lụa mỏng phủ xuống mặt đất.

    Trong đình viện, tiếng khóc khàn khàn của con quạ vẫn vang nên nỉ non, âm điệu văng vẳng, lại vẫn quấy rầy mộng nhạt.

    Hé mắt, ánh nến mông lung, lờ mờ ảm đạm, như nửa bóng hoàng hôn. Ánh sáng thấm lên hơn nửa vách tường. Khẽ khàng đổ bóng, lốm đốm lơ thơ.

    Y đã mở mắt.

    Ngửi thấy mùi thuốc quen thuộc, y nhúc nhích thân thể, nhìn về phía cửa sổ. Hai cánh cửa sổ trước lúc đi ngủ cố ý để mở vậy mà chẳng biết đã khép lại từ lúc nào. Tiếng gió đập lên ô cửa giấy càng thêm chói tai.

    Tiếng khóc nỉ non rõ ràng bên tai, nhất thời không phân rõ là mộng hay tỉnh. Rất lâu mới nhận ra, mình đã tỉnh rồi. Là nhờ cơn đau đớn tận xương tủy, muốn ngăn mà không ngăn nổi trên đầu gối.

    Mà trong mộng, chồi liễu cạnh bờ sông mơn mởn dập dờn gợn sóng, dáng người lay động. Cánh hoa đào túm năm tụm ba trong nước, hồng thắm mắt người. Y nghiêng người tựa lên một gốc liễu, gió xuân tháng ba ấm áp mang theo chút nóng lòng, tựa như tâm trạng của y trong mộng.

    Trong đầu y chỉ có hai suy nghĩ.

    Y đang chờ một người.

    Người y chờ, vẫn chưa trở về.

    Sau đó, y bị tiếng khóc lóc nỉ non làm cho choành tỉnh.

    Trong chăn lạnh như băng, y như đã quên mất cảm giác ấm áp là thế nào.

    Ngồi dậy, khoác thêm áo ngoài, xỏ giày, xuống giường.

    Y bước đi rất chậm. Bước từng bước một đến trước cửa sổ, vươn tay đẩy ra.

    Ngoài cửa sổ, ánh trăng trắng mịn như phết. Tuyết cuối cùng cũng đã ngừng rơi, để lại một lớp trắng ngần trong mắt.

    Trong nội viện, trên cây mai cô độc, tuyết tụ lại như ngón tay cái, bám đầy cành. Hương hoa thanh mát chui ngập tay áo.

    Y thu tay về, mắt vẫn nhìn gốc mai kia không muốn chớp mắt.

    Trên nền tuyết trắng xóa, không có lấy một dấu chân.

    Tiếng quạ kêu càng lúc càng khàn.

    Trong mắt y có ánh sáng.

    Lúc nhìn cây mai đăm đăm, đột nhiên như thấy một ánh sáng chói mắt, nóng rực.

    Mong mỏi đến vậy.

    Những lúc thế này, y luôn nghĩ.

    Rõ ràng tuyết đầu đã mùa tan hết, sao người luôn thích nhảy cửa sổ mà vào vẫn chưa trở lại?
     
    Chúng Ta Thành Thân Đi
    Chương 2


    Sau trận tuyết lớn, trời quang.

    Hiếm khi thời tiết tốt.

    Một vòng huyết ngọc đứng giữa không trung, rải những tia sáng vàng nhạt xuống đầu đường phủ tuyết, tựa như thoa một lớp phấn vàng.

    Tuyết đọng trên ngói xanh đã chậm rãi tan đi. Tí tách dưới mái hiên, ướt hành lang gấp khúc.

    Giấu xong ám tiễn, y sải bước ra khỏi phòng.

    Dưới mái hiên, một giọt nước tuyết đúng lúc rơi xuống, trượt thẳng cổ áo, rơi vào trong lớp xiêm y, rét lạnh thấu xương.

    Khẽ run người, đưa tay lau, chỉ thấy hai ngón tay ấm áp nước tuyết.

    Trong nội viện, tiếng quét dọn lạo xạo liên tục vẳng đến.

    Chợt nghe thấy một tiếng nói: “Triển gia tỉnh rồi ạ?”

    Y nhìn sang, thấy tuyết trong nội viện đã được quét sạch hơn nửa. Gã người hầu mặc áo lam, cầm chổi tre, đứng cách đó không xa mỉm cười nhìn mình. Y lấy lại bình tĩnh, nói: “Sao không ngủ thêm đi? Tuyết này quét hay không quét cũng không có gì khác nhau.”

    “Quét đi vẫn tốt hơn. Huống hồ vận động một chút, thân thể cũng ấm hơn.” Gã người hầu đáp lời, lại hỏi: “Bây giờ Triển gia dùng cơm chứ ạ?”

    Y ngẩn người, nghĩ đến chuyện đang nghĩ đến trong đầu, nói: “Bây giờ dùng luôn, dùng xong Triển mỗ còn đi ra ngoài có việc.”

    Đảo tròng mắt một vòng, gã người hầu ‘a’ lên một tiếng, nói: “Mời Triển gia vào trong sảnh”, rồi cầm chổi, đi xuống nhà bếp.

    Nghe thấy sau lưng một tiếng nói rất nhỏ: “Bạch Phúc, ta lại nằm mơ.”

    Bước chân nhanh đột ngột dừng lại.

    “Nhưng vì sao ngay cả trong mộng cũng chưa từng nhìn thấy hắn.”

    Bạch Phúc xoay người lại, ánh mắt sáng ngời chợt ảm đạm, toát ra đau thương. Nhìn nam nhân đang vô cùng uất ức trước mắt, giọng nói nghẹn ngào như sắp khóc: “Đã lâu Triển gia không nhắc đến Ngũ gia, chỉ sợ là đã nhớ thương không chịu đựng nổi nữa rồi. Bạch Phúc không học nhiều, chỉ biết có câu ‘mộng thấy người nao, chẳng thấy người’[1]. Nhưng nếu như Triển gia muốn gặp, Bạch Phúc sẽ đi cùng ngài.”

    Miệng của y hé rồi lại đóng, ánh mắt mê mang.

    Bạch Phúc lau nước mắt: “Triển gia, ngài muốn thế nào ạ?”

    Y lại như bị kim đâm bất ngờ, giật mình loạng choạng lùi về phía sau, đến khi ngã ngồi xuống thềm đá mới dừng lại. Ánh mắt mờ mịt giống như mất hồn, u ám mênh mông không thấy đáy.

    Bạch Phúc đứng xa thấy y thất hồn lạc phách như vậy cũng không bước tới mà chỉ ngửa đầu nhắm mắt, nắm tay siết lại. Đến lúc mở ra, trong mắt ngập tràn bi thương, nói khẽ: “Triển gia, Bạch Phúc xin phép đi xuống.”

    Một lát sau, trong sân chỉ còn lại một mình y ngồi trên mặt đất.

    Hồi lâu, ánh mắt mới rõ ràng trở lại, rồi chuyển sang ảm đạm.

    Người phương xa, tại sao vẫn chưa trở về?

    *

    Buổi trưa hôm ấy, y trốn ở trong phòng mình, tay cầm dao khắc, tỉ mẩn khắc cọc gỗ cao bằng người trước mặt.

    Lờ mờ nhận ra là một dáng người cao ngất.

    Mỗi nhát dao của y đều vô cùng nhẹ nhàng, chỉ sợ sẽ làm bị thương ‘người’ trước mặt. Mỗi một nét khắc đều vô cùng cẩn thận, vô cùng thuận tay, tựa như đang khắc chính hình dáng của mình.

    Chỉ có điều, khi y chuyển dao khắc lên phần mặt, lại mãi chẳng thể xuống tay. Thảng thốt giơ dao lên rồi hạ xuống, mà chẳng thể khắc vào.

    Nhíu mày, tựa như không hiểu chuyện gì, trong đôi mắt đầy vẻ sửng sốt.

    Tựa như…

    Tựa như y không nhớ nổi gương mặt người mình đang khắc, hoàn toàn không biết mắt mũi miệng tai nên khắc ở chỗ nào. Thật lâu sau y mới hiểu, y… đã quên mất rồi.

    Ném dao xuống đất, y chán nản ngã ngồi xuống bên cạnh bức tượng gỗ. Lòng bàn tay rủ xuống bên người đầy vết thương cũ mới giao nhau, có một vài vết vẫn còn đỏ thẫm tơ máu.

    Vết thương chồng chất trên tay chỉ vì người trước mắt này, vậy mà kết quả ngay cả người nọ trông như thế nào cũng không nhớ rõ. Y còn học điêu khắc để làm gì?

    Chỉ lãng phí thời gian.

    Y cúi thấp đầu, không nhìn rõ vẻ mặt. Cho phép bản thân chìm vào đau khổ, cho phép bản thân mệt mỏi, cho phép bản thân được nghỉ ngơi một lát. Bởi vì y rõ ràng có thể kìm nén mọi chuyện, lại bởi vì không nhớ nổi một người mà thất thố. Bởi vì đầu vai của y đang rung rung.

    Chợt, có lời gì đó trào ra cổ họng, tan vào trong gió tuyết ngoài phòng.

    Ngọc Đường…

    Bên ngoài, gã người hầu áo lam đứng cạnh cửa, cuộn người, lệ rơi đầy mặt.
     
    Chúng Ta Thành Thân Đi
    Chương 3


    Ngàn cành liễu biếc, hạnh một con,

    Nửa ngậm mưa xuân, nửa phơ phất.

    Giếng lạnh Cảnh Dương, người khó nói,

    Chuông sớm Trường Nhạc, chim tự hay.

    Bóng hoa đến nay xuyên vọng gác,

    Tên cây từ đó gọi tương tư.

    Rõ ràng lầu mười hai tháng trước,

    Không hướng Tây Lăng chiếu Thịnh Cơ.

    Lại qua một năm, gió xuân một đêm thổi đỏ hoa đào, nhuộm biếc cành liễu.

    Mùa xuân tháng ba.

    Y đã chứng kiến cành liễu ven sông từ nảy chồi đến xanh thẫm, đã thấy hoa đào nở rồi lại rụng. Một ngày có bao nhiêu con vịt bơi lội trên sông y cũng đều biết rõ.

    Mỗi ngày, mặt trời mọc đã đến, người đón đầy sương mai, chờ một mạch đến khi mặt trời khuất bóng, ngập người ánh chiều tà. Dù là mưa tháng ba rả rích không ngớt cũng chưa từng gián đoạn.

    Ngày qua ngày.

    Nếu không phải trang phục gọn gàng, khóe miệng luôn nở nụ cười yếu ớt, sợ rằng sẽ bị coi như kẻ điên.

    Đám trẻ nhỏ chơi đùa chạy đến trước mặt y, ngẩng đầu nhỏ tò mò hỏi sao y lại đứng ở chỗ này. Y chỉ nói mình đang chờ người, nhưng chờ người nào lại chưa từng nhắc đến.

    Cho nên, đám trẻ con đều biết y đang chờ người.

    Đến một ngày, một bé gái xinh xắn chạy đến trước mặt, nói với y: “Thúc thúc, thúc đẹp quá.”

    Y sững sờ chốc lát, rồi cúi người, v**t v* bím tóc của cô bé, dịu dàng nói: “Thật sao? Nhưng người thúc thúc đợi còn đẹp hơn.”

    Bé gái liền hỏi: “Có thật không ạ? Có người đẹp hơn cả thúc thúc cơ ạ?”

    Y mỉm cười gật đầu. Lúc này, ánh hoàng hôn còn sót lại rớt vào trong con ngươi của y, hòa vào với nụ cười nhẹ, ấm áp.

    Đám trẻ nhỏ lại biết thêm, người vị thúc thúc này đang đợi là một người vô cùng, vô cùng đẹp.

    *

    Một ngày nọ, mưa rơi khắp thành.

    Y bật dù đi đến tiệm vải phía tây thành.

    Hai đầu gối đau nhức, bước chân cũng thả thật chậm.

    Cánh đào nở muộn bị nước mưa xối, thoi thóp, ủ rũ trên đầu cành. Có cánh hoa bị thổi xuống đầy đất, hoa rơi nhiễm bùn, không còn nét kiều diễm như mấy ngày trước.

    Đường đi khó tránh khỏi lầy lội. Cẩn thận tránh vũng nước bùn, vài bước chân vội làm y nhíu mày.

    Khó khăn lắm mới đến được trước tiệm vải, chậm hơn ngày trước phân nửa thời gian.

    Đứng dưới mái hiên, khẽ thở ra một hơi, y không nhanh không chậm thu ô. Lắc cho nước trên ô rơi xuống, cẩn thận dựa vào cạnh cửa, lúc này mới nhấc chân đi vào bên trong.

    Phần môi mỉm cười gọi: “Người đâu?”

    Người trong tiệm vội vàng ra nghênh đón, chợt nhận ra là ai, nụ cười mỉm trên mặt càng thêm vui vẻ, giọng nói cũng cao hơn vài phần, mang theo sự vui mừng: “Triển gia, ngài tới rồi!”

    Trước sự chào đón của gã người làm trong tiệm, y mỉm cười gật đầu, mở miệng hỏi: “Đã làm xong rồi chứ?”

    “Đã làm xong lâu rồi, vẫn luôn đợi Triển gia tới lấy. Ông chủ nhà chúng tôi còn đang định sai người đưa tới quý phủ!” Người làm trong tiệm cong mắt nhanh miệng trả lời.

    Y dừng lại, gật đầu, ánh mắt sáng rực: “Gần đây bận chút việc nên đến chậm trễ. Sao dám phiền ông chủ Tạ?”

    “Ngài chớ nói vậy.” Gã người làm khoát tay nói, “Ông chủ nhà chúng tôi nói Triển gia đã từng cứu mạng ông ấy, chuyện nhỏ thế này đâu thể nói là phiền, Triển gia chớ khách sáo. Triển gia chờ một lát, Tiểu Ngôn mang xiêm y ra cho ngài.”

    Lời ‘cảm tạ’ đến bên miệng lại sửa thành: “Làm phiền.”

    Gã người làm đi nhanh, trở về cũng mau. Đến khi trở lại, trong tay ôm thêm một bộ xiêm y trắng tuyết. Ngay khoảnh khắc y vừa nhìn thấy, hai mắt sáng ngời, tựa như phát sáng.

    “Triển gia, ngài nhìn xem có chỗ nào không vừa ý không?”

    Xiêm y vào trong lòng, lớp vải mềm mại chạm lên ngực, vô cùng khẽ khàng, tựa như một áng mây vừa bay vào ngực. Y nâng tay mình lên, chậm rãi sờ lớp vải mềm mượt.

    Ngón tay chạm lên từng đóa mai thêu chỉ bạc, từng đóa, từng cánh. Mỗi đường may mũi thêu đều không chê vào đâu được.

    Như có hương mai lành lạnh chui vào trong mũi, tựa như còn mang theo thân nhiệt, đầu ngón tay ấm áp của người nọ.

    Giọng nói, dáng điệu của người nọ như được khắc trên xiêm y này, chỉ vừa chạm lên đã như được thổi sức sống.

    Đơn độc, ngang tàng, đầy mỉa mai.

    Bóng hình vốn cho là đã biến mất trong trí nhớ nháy mắt hiện rõ.

    “Thế này là tốt rồi.” Thật lâu sau, y như sực tỉnh mà đáp. Y nghe thấy gã người làm khẽ thở phào.

    Lấy ra một chút bạc vụn, đưa ra, cao giọng nói với bức rèm màu lam nhạt ở sau lưng gã người làm: “Triển mỗ cảm ơn ông chủ Tạ.”

    Chắp tay, xoay người, không quay đầu lại, đi ra cửa.

    Gã người làm như bị tiếng cảm ơn này của y làm cho sững sờ, mất một lúc mới đáp: “Triển gia đi thong thả.”

    Khom người cầm ô lên, lại mở rộng, dáng người gầy gò màu lam nhập vào trong màn mưa.

    Có tiếng nói khẽ vẳng lại.

    “Ngọc Đường, chúng ta về nhà thôi.”

    Đưa mắt nhìn Triển Chiêu rời đi, gã người làm cầm bạc vụn xoay người, lại bị bóng người đột ngột xuất hiện sau lưng dọa cho hết hồn: “Giật cả mình! Ông chủ, không phải ông đi nghỉ ngơi rồi sao?”

    Không ai đáp lời.

    Ông chủ Tạ đăm đăm nhìn vào màn mưa, ánh mắt xa xăm. Đến khi không nhìn thấy bóng lam kia đâu nữa mới thốt ra một câu khó hiểu: “Si ngốc…”

    Dứt lời, xoay người, vén rèm đi vào bên trong. Gã người làm tròn mắt nhìn theo.

    Một vị khách đang chọn vải trong tiệm bước lại gần, không chắc chắn hỏi: “Này, người ngươi vừa gọi là Triển gia có phải là Triển Chiêu Triển đại nhân?”

    Gã người làm lúc này mới hoàn hồn, nhìn vị khách, gật đầu: “Đúng vậy.”

    Vị khách lập tức tròn mắt sửng sốt: “Không phải Triển đại nhân đã vùi thân ở Trùng Tiêu lâu rồi sao?”

    “Suỵt!” Gã người làm vội che miệng vị khách lại, lo lắng nhìn ra phía ngoài cửa. Giữa màn mưa không thấy bóng lam, trái tim hoảng hốt mới hạ xuống. Thở dài, hạ tay xuống, vỗ vai vị khách, hàm ý sâu xa nói: “Khách vùng khác, Hoàng Thượng đã hạ thánh chỉ, dân Khai Phong chúng ta không thể trả lời câu ngài vừa hỏi.”

    Vị khách từ vùng khác tới sợ hãi, liên tục gật đầu, không dám hỏi thêm gì nữa.
     
    Chúng Ta Thành Thân Đi
    Chương 4


    Đêm nay, y mơ một giấc mơ đẹp.

    Trong mơ, người nọ cong mắt cười, đứng giữa vườn đào, chậm rãi vươn tay ra trước mặt y.

    Nước trong, gió mát, mặt đất tắm ánh mặt trời.

    Giọng nói của người nọ vẫn trong trẻo như trước, như mang theo ý cười, như mang theo ánh mặt trời.

    “Ngọc Đường, chúng ta thành thân đi.”
     
    Back
    Top Bottom