Cập nhật mới

Đô Thị  Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh

Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh
Chương 60


“Ông cũng định g.i.ế.c tôi sao?” cô hỏi.

“Đúng vậy. Nhưng trước khi làm điều đó, tôi rất muốn biết, làm sao cô phát hiện ra tôi? Cảnh sát chưa từng nghi ngờ tôi, chẳng ai biết là tôi làm, tại sao cô lại biết?” – hắn nghiêng người nhìn cô chằm chằm.

Người đàn ông này không đội mũ, cái đầu hói của hắn dưới ánh đèn hiện rõ mồn một, những sợi tóc thưa thớt phân bố theo hình dạng đồng xu, từ xa nhìn lại, cứ như trên đầu hắn dán đầy những đồng tiền vậy.

“Trước đây tôi chưa từng nghi ngờ ông đâu, Triệu tiên sinh…” cô cố gắng dời ánh mắt đi chỗ khác, cô biết hắn rất để tâm đến chuyện tóc tai, cô không muốn để hắn phát hiện ra mình đang nhìn đầu hắn.

“Vậy là từ khi nào cô bắt đầu nghi ngờ tôi?”

“Là vì một quyển sách.”

“Một quyển sách?” hắn tỏ vẻ hứng thú.

Cô chợt nghĩ, có lẽ có vài chuyện hắn còn chưa biết, ví dụ như chuyện giữa Tôn Mai và quyển sách kia.

“Ông có biết không… Mỹ Vân và Tôn Mai thường xuyên đến nhà họ Lý số 2, em gái của nhà đó từng làm việc ở thư viện trường của Mỹ Vân. Cô ấy thích sưu tầm sách cũ, trong nhà có một cuốn tên là Chu Tước Đường. Một lần nọ, cô ấy kể lại nội dung quyển đó cho mấy cô gái nghe, Tôn Mai tỏ ra đặc biệt hứng thú, sau đó còn lén mang quyển sách về nhà…”

“Chu Tước Đường…” Triệu Khẩn bật cười hề hề.

“Đó là tác phẩm cũ của ông. Đáng tiếc là tôi chưa từng được đọc. Nhưng tôi đã nhờ Lý Tuệ Mẫn kể lại nội dung, lúc đó tôi cảm thấy tác giả có thể có liên quan đến vụ án của anh trai tôi. Vì một vài phương thức gây án trong truyện rất giống với tình tiết của vụ đó, như thể có ai đó từ nhiều năm trước đã lên kế hoạch, rồi từ từ thực hiện nó…” cô ngập ngừng thăm dò phản ứng hắn, thấy hắn im lặng, mới tiếp tục “Thế là, tôi lần theo Lý Tuệ Mẫn, tìm được nhà xuất bản, rồi tìm được biên tập viên phụ trách quyển sách năm đó, Phó Hồng Văn. Tôi còn đến viện tâm thần để thăm ông ấy. Ông ấy là cha ông, đúng không?”

Triệu Khẩn không nói gì.

“Cha ông dạo gần đây hồi phục khá tốt.” cô nói dối “Hôm đó ông ấy kể cho tôi rất nhiều chuyện. Khi tôi nhắc đến quyển sách, ông ấy rất xúc động…”

Triệu Khẩn quay đầu đi, khịt mũi lạnh lùng: “Ông ta đã hồi phục bình thường rồi à?”

“Ít nhất thì cũng nhớ lại được nhiều chuyện. Ông ấy kể rằng năm đó làm ở Long Tam, vừa gặp mẹ anh đã trúng tiếng sét ái tình, rồi quyết định sẽ chăm sóc bà ấy cả đời, hai người yêu nhau thật lòng…”

“Ha!” Triệu Khẩn bật ra một tiếng cười sắc lạnh.

“Ông ấy nói nếu không bị cha mình cản trở, nhất định sẽ cưới bà ấy, để bà ấy được sống những ngày tháng yên vui. Ông ấy có vẻ rất hối hận, luôn miệng nhắc ‘bách sự hiếu vi tiên’, ‘bách sự hiếu vi tiên’ . Ông ấy nói chính vì quá hiếu thuận mà mọi chuyện mới thành ra như vậy!”

Nghe tới đó, Triệu Khẩn đột nhiên bật dậy khỏi ghế, hét lớn: “Đó là những lời ông ta nói?! Hả?!”

Cô giật nảy mình, lập tức im lặng, sợ hắn nổi giận sẽ nhào tới tấn công mình.

Hắn tức giận đi qua đi lại trong phòng, hai tay chắp sau lưng: “Tiếng sét ái tình! Yêu nhau thật lòng! Mẹ kiếp! Tất cả đều là vớ vẩn! Ông ta coi bà ấy như rác rưởi!” hắn gào lên đầy uất ức, rồi đột nhiên lao về phía cô “Cô biết tôi và mẹ tôi đã sống thế nào không? Cô biết mẹ tôi là người thế nào không? Cô sờ đầu tôi đi, sờ đi…”

Hắn đột nhiên quỳ sụp trước mặt cô, cúi đầu để lộ cái đầu hói lồi lõm.

Cô cố nén sợ hãi và buồn nôn, miễn cưỡng đưa tay chạm nhẹ vào đầu hắn, “…Lý Tuệ Mẫn kể tôi nghe nội dung quyển sách… nên tôi biết… đã có chuyện gì xảy ra…”

“Bà ấy bán tôi. Mẹ tôi bán tôi.” hắn nhìn thẳng vào mặt cô, lớn tiếng nói.

“…Chắc cuộc sống lúc đó rất khổ…” cô khẽ nói, trong lòng lại đang nghĩ có nên nói gì đó khiến hắn vui lên không “…Dù sao thì, ông đã báo được thù. Ông khiến cha ông phải trả giá. Bây giờ ông ta chẳng còn gì cả…”

Triệu Khẩn cười u ám với cô, “Đúng, cô nói đúng…” hắn chầm chậm đứng dậy “Tôi cuối cùng cũng đã báo thù xong. Từ lúc đó tôi biết, mình có thể làm được rất nhiều chuyện…” hắn lại từ từ bước đến bên bàn làm việc. Cô lờ mờ thấy trên bàn có vài tờ giấy trải ra, trông như hắn đang viết gì đó.

“Ông ta nói với tôi rằng, vì quý trọng tài năng của ông nên đã xuất bản sách cho ông, còn mời ông về nhà ăn Tết, nhưng ông lại đẩy vợ ông ta từ trên lầu xuống, còn tấn công ông ta, đem cuốn sách đặt trên bàn như một cách khiêu khích. Ông còn cố ý xin vào làm việc ở chính nhà xuất bản nơi ông ta đang làm…”

Triệu Khẩn bật cười khanh khách như phụ nữ: “Tôi biết con trai ông ta có được mối hôn nhân tốt, tôi biết ông ta sẽ không dám làm lớn chuyện, để không ảnh hưởng đến cuộc hôn nhân đó. Đúng, tôi khiêu khích ông ta. Tôi muốn ông ta phải trả giá! Dựa vào đâu, mà ông ta có thể đối xử với tôi như vậy chứ?!”

“Ông ta nói ông đã lấy hết những tài liệu và ảnh chụp mà ông để lại, nhưng thật ra… ông không biết rằng, ông ấy vẫn giữ lại một tấm ảnh.”

Câu nói đó khiến Triệu Khẩn lập tức im bặt.

“Ảnh gì cơ?” hắn hỏi.

Có lẽ hắn hoàn toàn không biết vợ mình từng gửi thư cho biên tập viên Trương.

“Vợ ông, Lương Lệ Vân, từng gửi ảnh cưới của hai người cho biên tập viên lão Trương. Vì ông ấy là người làm mai. Sau này, khi ông Trương đến thăm cha ông ở bệnh viện tâm thần, có vô tình nhắc đến ông, tất nhiên lúc đó ông ấy không biết mối quan hệ giữa ông và Phó Hồng Văn. Đúng lúc hôm đó ông ấy nhận được bức ảnh từ vợ ông gửi tới, nên đã mang theo cho cha ông xem. Cha ông liền cho bức ảnh vào miệng nuốt, tuy nhiên không nuốt nổi, nếu không, ông ấy đã không còn bức ảnh đó để đưa cho tôi xem nữa…”
 
Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh
Chương 61


Triệu Khẩn cau mày.

Hắn quả nhiên không biết gì về bức ảnh.

“Vợ ông chắc không phải là vị Triệu phu nhân hiện tại.” cô nói.

Hắn hừ lạnh một tiếng: “Con tiện nhân đó! Trong đám cưới thì lén lút đưa mắt đưa tình với vị hôn phu của em họ cô ta, cưới xong còn lén lút hẹn hò với gã đó sau lưng tôi, bị tôi bắt quả tang! Tôi vốn định sống một cuộc sống bình thường như bao người, chúng tôi từng hứa sẽ đi đăng ký kết hôn một tuần sau lễ cưới, nhưng ngay khoảnh khắc tôi nhìn thấy ánh mắt cô ta nhìn gã đàn ông kia, tôi đã thay đổi quyết định. Vì tôi thề cả đời này phải cưới một người phụ nữ đàng hoàng…”

Hắn nhìn cô, dừng lại giây lát rồi buông tay ra vẻ bất lực: “Tôi cũng chẳng còn cách nào khác. Con khốn đó bị tôi bắt gặp thì lại còn không biết điều, còn mắng chửi tôi…”

Chắc chắn là mắng hắn là đồ hói đầu, cô nghĩ. Mà bản thân hắn lại không thốt được hai từ đó ra, đủ để thấy hắn để tâm đến mức nào. Cô tự nhắc mình phải tuyệt đối cẩn thận, tuyệt đối không được nhắc đến tóc, hói hay những từ tương tự. Phải thể hiện sự tôn trọng và cảm thông. Phải để hắn biết cô hiểu cho hành động của hắn, thấy hắn làm vậy là có lý do chính đáng. Trời ơi, không biết Chấn Vân và mọi người lúc nào mới đến nơi…

“…Mẹ tôi từng là kỹ nữ nổi tiếng ở Nam Kinh…” cô nói.

Trên mặt Triệu Khẩn thoáng hiện lên vẻ kinh ngạc.

Cô nói tiếp: “Sau khi cha tôi chết, bà ấy bán đứng gia đình tôi, còn hại c.h.ế.t con trai mình. Sau đó bà ấy đạt được ước nguyện, gả làm vợ lẽ cho kẻ thù của gia đình chúng tôi, nhưng người đó không tốt với bà ấy. Bà bỏ theo một tên tùy tùng của ông ta đến Thượng Hải, rồi bị gã kia trộm hết đồ trang sức và bán lại cho một kỹ viện hạng thấp… chính là cái mà người Thượng Hải các ông gọi là ‘xưởng thịt muối’ đó… Tôi mang tiền đi chuộc bà ấy ra, suýt chút nữa còn bị bà ấy bán đứng lại…”

Khi kể đến đây, cô chỉ cảm thấy tim đau thắt, mắt cay xè: “Tôi chỉ muốn nói… những gì ông làm với Phó Hồng Văn… tôi cảm thấy… là điều ông nên làm… Ông không g.i.ế.c con cái ông ta, ông chỉ bắt người mắc nợ phải trả nợ mà thôi…”

Triệu Khẩn nhìn cô một lúc lâu: “Không ngờ đấy, Hạ tiểu thư à… không ngờ chúng ta lại là người cùng cảnh ngộ…” hắn quay đầu nhìn quanh căn phòng “Đúng vậy, tôi chỉ đang bắt những kẻ mắc nợ tôi trả nợ mà thôi. Đúng vậy…”

Hắn nghiền ngẫm lại lời đó rồi chậm rãi gật đầu: “Tất cả những kẻ c.h.ế.t ở đây, đều từng nói xấu tôi, đều là lũ đàn bà lắm mồm…”

Là những người từng mắng hắn hói đầu chăng?

“Vậy còn Tôn Mai thì sao?” cô đột ngột hỏi “Tại sao ông lại g.i.ế.c cô ấy? Cô ấy mang thai con ông, đúng không?”

“Là Tôn Lâm g.i.ế.c cô ấy.” Triệu Khẩn tỏ ra có chút tiếc nuối “Thật ra tôi rất thích cô ấy. Cô ấy cũng khá thích tôi. Tôi từng định sau khi ly hôn sẽ đến với cô ấy, vì cô nói đúng, cô ấy đã có con với tôi. Tôi luôn mong muốn có một đứa con ruột. Tôi nghĩ nếu tôi được làm cha, tôi chắc chắn sẽ là một người cha tốt hơn nhiều so với tên họ Phó đó…”

Cô giật mình. Vậy Mỹ Vân và Trung Bình thì sao? Họ không phải con ruột của hắn sao?

Hắn chắc chắn đã nhìn thấu được suy nghĩ của cô: “Bọn họ à? Mỹ Vân là con riêng của vợ tôi, dẫn theo từ trước. Còn Trung Bình thì là con của một người đàn bà nào đó trong số họ.” hắn lướt tay tùy tiện vạch một vòng trong không khí, chắc là ám chỉ một trong số những người phụ nữ hắn từng g.i.ế.c “Tôi không biết cô ta tên gì. Khi cô ta chết, đứa nhỏ mới được vài tháng, cứ khóc ầm lên, tôi bèn mang nó về nhà. Vợ tôi thì đồng ý nhận nuôi.”

Có lẽ những lời các phụ nữ kia nói không sai, vợ chồng họ vốn không sống chung, nên không thể có con chung. Vậy điều đó có nghĩa là… Triệu phu nhân không phải đồng phạm?

“Tôi biết Tôn Mai không hòa hợp với mẹ cô ấy… là cô ấy chủ động tìm đến ông à?” cô hỏi tiếp.

“Có thể nói vậy.” hắn ngồi lại vào ghế “Một ngày nọ, cô ấy tự đến tìm tôi. Cô ấy nói biết mẹ tôi đã đi đâu. Trước đó, cô ấy nghe Mỹ Vân kể mẹ tôi bỏ nhà ra đi… Thường ngày cô ấy hay đến nhà tôi chơi, khi mẹ tôi còn sống, Tôn Mai thường trò chuyện với bà ấy. Tôi không biết họ đã nói những gì, nhưng trong truyện tôi từng mô tả rất chi tiết về ngoại hình và đặc điểm của mẹ tôi. Nếu Tôn Mai từng đọc quyển sách đó, chắc chắn sẽ nhận ra người tôi viết đến là mẹ tôi…”

“Nếu cô ấy còn nhìn thấy những chi tiết liên quan đến tôi… nhất là cái này…” hắn chỉ lên đầu mình “Thì cô ấy sẽ đoán được quyển sách đó là tôi viết.” hắn thở dài “Vì trong truyện, tôi thể hiện cảm xúc rất mãnh liệt, nên cô ấy nghĩ rằng tôi đã g.i.ế.c mẹ mình. Nhưng thực tế, mẹ tôi c.h.ế.t vì bệnh. Sau khi bà phát bệnh, tôi đã đưa bà tới đây, để bà chờ chết. Bà ấy còn hy vọng tôi g.i.ế.c bà đi, nhưng tôi không làm thế. Tôi thà nhìn bà từ từ c.h.ế.t đi…”

Hắn cười một cách độc ác.

“Tôi nói với Tôn Mai rằng tôi không g.i.ế.c bà, và tôi với Tôn Lâm cũng chẳng còn quan hệ gì nữa. Hồi xưa cô ta đúng là nổi đình nổi đám ở vũ trường, rất xinh đẹp, nhưng đó là chuyện đã qua. Dù cô ta có đẹp cỡ nào, tôi cũng sẽ không lấy cô ta. Vì tôi từ nhỏ đã thề, tuyệt đối không lấy kỹ nữ. Tôi muốn cưới một người phụ nữ đàng hoàng.”

“Thật ra mười mấy năm nay tôi không hề đụng đến Tôn Lâm. Cô ta bệnh đầy người, tôi chẳng thèm. Hơn nữa, cô ta còn chẳng chăm sóc nổi con trai tôi. Sau khi Tôn Mai nghe xong thì bắt đầu khóc, kể về việc mẹ cô ấy đối xử tệ bạc với mình…”

Hắn nhún vai: “Tin hay không tùy cô, chứ mấy năm nay tôi chẳng còn h*m m**n chuyện phụ nữ nữa. Từ sau khi học được cách g.i.ế.c người, tôi cảm thấy mình không cần chuyện đó nữa. Nhưng… cô ấy đã chủ động như thế, tôi cũng đâu nỡ từ chối…”

“Vậy… còn cái tay đó… tại sao tay của Tôn Mai lại xuất hiện trong đống rác?” cô nhớ lại rằng chính vì anh trai cô phát hiện ra cánh tay đó trong bãi rác mà toàn bộ vụ án mới bị phanh phui…
 
Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh
Chương 62


Triệu Khẩn nhìn m.ô.n.g lung về phía trước, “Thật ra, đôi khi tôi không hiểu nổi mấy người đàn bà đó đang nghĩ gì. Lúc đầu, Tôn Lâm dường như muốn làm hòa với con gái, cô ta dẫn Tôn Mai đến đây, nói là muốn chăm sóc Tôn Mai thật tốt để thuận lợi sinh con. Cô ta còn bảo với tôi rằng, đó là cách đền bù cho tôi. Vậy nên, mấy ngày đó họ có vẻ khá hòa thuận. Cô ta thậm chí còn đưa Tôn Mai đi khám bệnh ngoài da trên tay. Nhưng… tôi nghĩ Tôn Lâm chỉ đang diễn kịch… trong lòng cô ta chắc hận Tôn Mai thấu xương… Có một hôm, họ đột nhiên cãi nhau, Tôn Lâm liền trói Tôn Mai lại, rồi đánh cô ta một trận dữ dội, muốn đánh cho sảy thai…”

“Cái tay đó…”

“Cô ta đánh Tôn Mai bao nhiêu lần cũng không làm Tôn Mai sảy thai, thế là sụp đổ. Trong cơn điên loạn, cô ta bóp cổ Tôn Mai đến chết, sau đó còn chặt đứt tay Tôn Mai, vì Tôn Mai từng nói rằng đã dùng chính bàn tay đó để chạm vào tôi… Cô ta phát điên vì chuyện đó. Tôi nghĩ Tôn Mai vốn cố ý chọc giận cô ta… Đúng là một người đàn bà ngu ngốc.” Triệu Khẩn đột ngột cao giọng “Tôi thật không ngờ cô ta lại vứt cái tay đó vào bãi rác. Khi tôi biết thì đã quá muộn rồi, cái tay biến mất rồi! Khốn kiếp, cô ta phá hỏng chuyện của tôi!”

“Tôn Lâm g.i.ế.c con gái ruột của mình? Lại còn chặt cả tay con bé!” cô vẫn cảm thấy không thể tin nổi.

“Trong mắt cô ta, đó chỉ là con của Tôn Tông Dụ! Cô ta tưởng mình g.i.ế.c c.h.ế.t tình địch… Con tiện nhân này, cả đời chỉ là một con đ*! Có lần cô ta còn định quan hệ với tôi trong lúc bị giang mai! Cô ta muốn hại c.h.ế.t tôi chắc! Tôi đã cho cô ta một trận nhớ đời!” hắn nghiến răng nói “Từ sau hôm đó, cô ta bắt đầu sa đọa…”

Thấy cô nghi hoặc, hắn giải thích: “Cô ta bắt đầu dẫn đàn ông về nhà, để mặc họ đánh đập, cưỡng h**p, muốn làm gì thì làm, cô ta lấy đó để kiếm tiền…”

“Tôn Lâm phá hỏng chuyện của ông, nên… là ông đầu độc bà ta?” cô hỏi.

Triệu Khẩn cười với cô, “Tôi từng đến nhà cô ta, bỏ thuốc độc vào trà.”

“Lọ nhỏ đựng thạch tín là ông cố ý để lại hiện trường?”

“Đúng vậy.”

“Lúc ông hạ độc, chồng bà ta có ở đó không?”

“Có. Lúc đó ông ta đang ngủ. Dù có tỉnh dậy thì cũng như đang ngủ thôi. Ông ta không nhìn thấy tôi. Đôi khi, tôi cảm thấy ông ta cố ý tránh mặt tôi…” Triệu Khẩn im lặng rất lâu rồi mới tiếp tục “Tôi có chút đồng cảm với ông ta, trên đời này không có gì xui xẻo bằng việc lấy phải một con đ*… Tôi từng thật sự muốn sống một cuộc đời bình thường, nhưng Lương Lệ Vân đã lừa dối tôi…”

“Ông nói đã đưa mẹ mình đến đây… nhưng tôi nhớ anh trai tôi từng nói, những t.h.i t.h.ể phát hiện ở đây đều là người trẻ tuổi…”

“Sau khi bà ấy chết, tôi ném xác bà xuống sông Hoàng Phổ. Sợ bà cô đơn, sau đó tôi lại ném bà v.ú Triệu xuống theo để làm bạn.” Triệu Khẩn cười khan hai tiếng.

“Bà v.ú Triệu?”

“Vú nuôi của mẹ tôi. Cô biết tại sao tôi họ Triệu không?”

“Anh lấy theo họ bà ấy?” cô kinh ngạc.

Hắn gật đầu, “Bà ấy nuôi tôi từ nhỏ, còn tốt với tôi hơn cả mẹ ruột. Tôi từng hứa sẽ làm con trai bà ấy, nên sau này tôi giấu mẹ, tự đổi họ. Chỉ có bà ấy… là người duy nhất…” hắn một lần nữa tránh không nói ra từ “hói đầu” “Bà ấy chưa bao giờ chê cười tôi, luôn nói mẹ tôi hại tôi thành ra như vậy. Bà ấy từng đến chùa cầu phúc cho tôi, cũng tìm đủ mọi phương thuốc dân gian cho tôi…” giọng hắn thoáng một chút buồn bã.

“Vậy tại sao ông lại…”

“Mẹ tôi c.h.ế.t rồi, bà ấy cứ khóc lóc oán trách tôi cả ngày, kiểu gì rồi cũng sẽ làm lộ chuyện tôi. Tôi không còn cách nào…”– hắn lắc đầu thở dài “Tôi từng đánh ngất bà ấy, đã do dự rất lâu, từng nghĩ sẽ cứu bà ấy, nhưng tôi biết… làm thế là sai. Nếu bà ấy sống, nhất định sẽ đi khắp nơi kể hết mọi chuyện. Thế nên… tôi đành phải bóp cổ bà ấy cho đến chết…”

“Vậy còn Mỹ Vân? Rốt cuộc cô ấy đã đi đâu?” cô hỏi. Ban đầu, cô quan tâm đến vụ án này chính là vì Mỹ Vân.

Triệu Khẩn lắc đầu: “Tôi làm sao biết được? Tôi cũng đang tìm họ. Hôm đó Mỹ Vân quay về, nhìn tôi với ánh mắt rất lạ. Tiếc là lúc đó tôi quá mệt, không kịp hỏi rõ.”

Hắn dừng lại một chút mới nói tiếp: “Vợ tôi chính là em họ của Lương Lệ Vân. Năm đó là cô ấy g.i.ế.c gã kép hát kia và cả Lương Lệ Vân. Tôi nhìn thấy cô ấy đánh c.h.ế.t người phụ nữ đó sờ sờ trước mắt mình. Sau đó, khi thấy cô ấy định tự sát, tôi cứu cô ấy, còn giúp xử lý xác. Chúng tôi chôn xác tên kép hát trong rừng. Còn Lương Lệ Vân, tôi mang cô ta về đây…”

Hắn trầm mặc một hồi lâu, như đang chìm trong hồi ức. Mãi đến khoảng ba phút sau, hắn mới chuyển sang giọng điệu nhẹ nhàng hơn:

“Từ lúc đó, chúng tôi bắt đầu sống cùng nhau. Cô ấy sợ bị bắt, mà lúc đó lại đang mang thai, vẫn muốn sinh con ra. Một mình cô ấy cũng nuôi nổi đứa nhỏ, nhưng lúc ấy, cô ấy cần một chỗ dựa tinh thần. Còn tôi… tôi từng hứa với mẹ là sẽ mang về một người phụ nữ tốt, nên tôi đưa cô ta về… Tôi không cho mẹ tôi dự đám cưới. Bà ấy không xứng đáng.”

Chẳng trách Triệu phu nhân không tố cáo Triệu Khẩn, chính bà ta cũng bị hắn nắm thóp trong tay.

“Bà ấy có biết những chuyện này của anh không?” cô hỏi.

“Biết một ít, nhưng cô ấy chưa từng tham gia. Lần g.i.ế.c người đó chỉ là do bốc đồng nhất thời… Thật ra, cô ấy cũng không tệ… là một người phụ nữ tốt…” hắn có vẻ tán thưởng gật đầu “Nhưng Tôn Mai còn tuyệt vời hơn. Cô ấy là trinh nữ. Tôi vốn định đợi cô ấy sinh con xong thì sẽ dẫn cô ấy rời khỏi nơi này…” hắn lại thở dài.
 
Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh
Chương 63


Lời hắn khiến cô nhớ tới bức thư Tôn Mai viết cho Mỹ Vân. Nếu Tôn Mai thực sự thích người đàn ông này, có phải cô ấy từng nói với Mỹ Vân rằng mình sẽ bỏ trốn cùng cha của bạn thân không? Và Mỹ Vân, vì phát hiện ra điều đó liên quan đến cha mình, nên mới cố ý tránh mặt Đường Chấn Vân? Đúng, nhất định là vậy. Mỹ Vân tất nhiên sẽ không đưa bức thư đó cho Vận Lệ xem. Và kể từ đó, cô ấy đã bỏ nhà đi, không chịu về nhà, còn nổi giận đập vỡ hết khung ảnh trong phòng. Nhưng sáng hôm đó cô ấy từng gọi điện về, chắc chắn trong lòng vẫn còn hoài nghi. Cô ấy muốn xác nhận, muốn hỏi mẹ, nên Triệu phu nhân mới đồng ý đi gặp con gái để giải thích mọi chuyện. Có lẽ cũng chính vì vậy mà Triệu phu nhân hạ quyết tâm: bà ta phải đưa hai đứa con rời khỏi người đàn ông đáng sợ này. Bởi bà ta biết, nếu Mỹ Vân quay lại, ai biết chừng có ngày gã này sẽ ra tay với cô bé. Bà ta sẽ không để chuyện đó xảy ra. Phải, nhất định là vậy. Hơn nữa, Tôn Mai chắc chắn đã nhắc đến cuốn sách trong thư. Nếu không, Mỹ Vân đã chẳng đi hỏi Tuệ Mẫn về cuốn đó.

Có lẽ Tôn Mai đã nói: “Cha cậu rất có tài, cuốn sách đó là do ông ấy viết. Tớ đọc xong cuốn đó là yêu ông ấy luôn rồi.” Nhưng chắc chắn cô ấy không nói sự thật: rằng vì muốn trả thù mẹ mình, cô cố ý quyến rũ tình nhân của mẹ, nhưng cuối cùng lại thật lòng yêu hắn…

Nhưng…

“Triệu phu nhân có biết chuyện giữa anh và Tôn Mai không?”

Hắn bỗng cười phá lên: “Cô ấy không biết. Tôi và Tôn Mai hẹn hò đều ở đây. Có một lần bị Tôn Lâm phát hiện, nhưng tôi nghĩ chắc là Tôn Mai cố ý dẫn cô ta tới…”

“Tôn Lâm chắc chắn biết anh làm những chuyện đó, đúng không?” cô hỏi.

“Một trong những chị em của cô ta đã c.h.ế.t ở đây. Thật ra cô ta có chìa khóa chỗ này. Thỉnh thoảng tôi nhờ cô ta giúp, tôi hứa chia cho cô ta một phần tài sản của mấy ả đàn bà kia. Cô ta cần tiền. Với lại, trước đây cô ta từng bị đánh thay tôi, tôi cũng từng vay tiền cô ta…”

Thì ra Tôn Lâm mới là kẻ đồng lõa với hắn.

Cô còn định hỏi tiếp thì thấy Triệu Khẩn vo tờ giấy trên bàn thành cục rồi ném vào ngăn kéo.

“Hạ tiểu thư, tôi có một ý này.” hắn nói.

Cô lắng nghe cẩn thận.

“Ban đầu tôi định g.i.ế.c cô, nhưng giờ tôi nghĩ, có lẽ có cách khác để giải quyết.” hắn nói tiếp “Tôi chưa từng nghĩ rằng chúng ta lại là hai kẻ cùng cảnh ngộ. Tôi cũng chưa từng gặp người phụ nữ nào vừa thông minh, xinh đẹp lại hiểu chuyện như cô. Cô còn đẹp hơn Tôn Mai nhiều…”

Vài câu nói đó khiến cô rùng mình khắp người.

Cô biết rõ hắn nói vậy nghĩa là gì. Nhưng cô cảm thấy nếu bị hắn làm nhục, thà c.h.ế.t còn hơn. Tiếc là hiện tại, cô chỉ có một mình ở đây. Nếu đánh nhau, cô hoàn toàn không phải đối thủ. Huống hồ đầu cô vừa bị thương, giờ toàn thân chẳng còn chút sức lực nào…

“Hạ tiểu thư…” hắn bước lại gần, ngồi xổm xuống bên cô. Hắn chắc cũng nhìn ra sự kinh hãi trong mắt cô “Đừng sợ, tôi sẽ không g.i.ế.c cô. Tôi sẽ đối xử tốt với cô. Tôi thật sự rất thích cô…” hắn nắm lấy tay cô, đặt trong lòng bàn tay ướt sũng của mình, sắp sửa đưa tay cô lên miệng hôn thì cô dốc toàn lực rút ra.

“Không! Tôi đã đính hôn rồi. Tôi không thể làm vậy…”

Người đàn ông kia căn bản không để cô nói tiếp, mặt hắn đột nhiên áp sát, dán vào mặt cô. Cô cố sức đẩy ra, nhưng sức hắn mạnh gấp mười lần cô. Nước dãi hắn dính lên mặt cô, tay hắn thì bắt đầu sờ mó khắp người cô một cách thành thạo. Cô vừa xấu hổ vừa phẫn uất, m.á.u toàn thân dồn lên đầu, cô bắt đầu giãy giụa điên cuồng.

“Buông tôi ra!!” cô gào lên “Buông tôi ra! A” cô hét to “Ông đối xử với những người phụ nữ khác cũng như vậy sao? Ông nói ông không muốn cưới kỹ nữ, vậy bản thân ông thì sao?! Ông là cái thứ gì?! Ông khác gì họ chứ?!”

Trong khoảnh khắc, hắn khựng lại, bất động như đá. Khuôn mặt vừa mới cười cợt kia bỗng trở nên âm trầm. Bốp! Hắn tát thẳng vào mặt cô.

“Cô là cái thá gì mà dám dạy đời tôi?!” hắn gào lên, miệng gần như dán sát tai cô.

Cô vận hết sức bình sinh, đưa ngón tay đ.â.m thẳng vào mắt hắn.

“Á!” hắn rú lên, ôm mắt co rúm lại thành một khối.

Cô nhân cơ hội bò ra phía trước mấy bước, rồi lập tức đứng bật dậy, loạng choạng lao tới cửa sổ. Cô nhìn ra ngoài, ánh đèn rực rỡ, từng chiếc xe kéo đang chở khách vào ngõ nhỏ. Quả nhiên đây là Đường Tứ Mã.

Triệu Khẩn ôm mắt đứng dậy.

“Cô tưởng cô chạy thoát được sao?” hắn cười lạnh nhìn cô.

Cô thầm nghĩ, nếu không còn cách nào khác, cô thà nhảy xuống còn hơn rơi vào tay kẻ điên g.i.ế.c người này. Chỉ là… không biết cửa sổ này có mở kịp không.

Triệu Khẩn lại cười lạnh một tiếng: “Được thôi, nếu cô đã không muốn ở bên tôi, vậy thì chỉ còn lại một kết cục khác…” hắn đứng đó nhìn cô, vài giây sau, cuối cùng hắn bước về phía cô.

Tim cô đập loạn xạ, bắt đầu hoảng loạn chạy đến mở cửa sổ, nhưng lúc này cô mới phát hiện ra, khung cửa gỗ này đã bị đóng chặt từ trước! Mắt thấy Triệu Khẩn đã sắp bước đến trước mặt, phải làm sao bây giờ, phải làm sao đây… Cô đã hoảng đến mức hoàn toàn mất bình tĩnh. Dù chưa từng tận mắt thấy những xác c.h.ế.t kia, nhưng hình ảnh những người phụ nữ bị cạo trọc đầu vẫn thoáng chốc lướt qua trong đầu cô. Không! Cô không muốn trở thành như họ, không thể…

Rầm! Một tiếng động lớn vang lên, cửa đột nhiên bị phá tung.

Ngay sau đó là tiếng s.ú.n.g nổ, Triệu Khẩn hét lên một tiếng quái dị, rồi ôm chân ngã sấp xuống nền nhà ngay trước mặt cô. Cô không nhịn được lại lùi về sau một bước.

“Á… á…” Triệu Khẩn r*n r* thảm thiết dưới đất.

Cô còn chưa kịp phản ứng thì đã thấy một người đàn ông từ ngoài cửa lao như bay vào.

“Anh Kỳ!” có người gọi tên cô.

Cô nhìn kỹ, là Đường Chấn Vân! Trời ơi! Cuối cùng anh cũng đến rồi! Hai chân cô như nhũn ra, suýt nữa thì ngã quỵ.

Đường Chấn Vân lao đến bên cô như tên bắn, vội vàng đỡ lấy cô, không nói một lời, lập tức ôm chặt cô vào lòng.

Toàn thân cô ngay lập tức thả lỏng, “Chấn Vân…” cô thều thào gọi tên anh, rồi ngất lịm trong vòng tay anh.
 
Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh
Chương 64


Đường Chấn Vân lại mở cánh cửa sau phòng khách, ngó lên cầu thang.

“Này này, cậu đừng đi qua đi lại như vậy được không? Em gái tôi hiếm khi nói thèm ăn hoành thánh, cậu lo mà gói cho tử tế vào!” Hạ Mạc la lên với anh.

Anh đóng cửa phòng khách lại, quay trở lại bàn ăn.

“Hai người họ rốt cuộc đang nói chuyện gì mà lâu như vậy?” anh nói.

Triệu Mỹ Vân đã ở trên tầng hai, trong phòng gác mái suốt hai tiếng đồng hồ.

“Cô ta vốn đã nhiều chuyện, bây giờ lại xảy ra lắm việc như thế, dĩ nhiên phải nói không dứt rồi.” Hạ Mạc đắc ý đặt một chiếc hoành thánh vừa gói xong lên đĩa “Nhìn cái tôi gói đi, y như ở nhà hàng luôn!”

“Có gì đáng nói đâu. Tôi thấy chỉ cần một câu là xong. Mẹ cô ta ra đầu thú rồi. Cô ta cũng quay lại nhà họ Ôn rồi.” Đường Chấn Vân cầm lấy một miếng vỏ hoành thánh.

Hạ Mạc liếc anh một cái: “Ai cũng như cậu thì rạp chiếu phim chắc phải đóng cửa. Mẹ cô ta ra đầu thú, thì cô ta phải trút hết những bức xúc trong lòng chứ. Phải kể là mình bất ngờ thế nào, đau lòng ra sao, không thể tin nổi như thế nào, lại còn phải nói về ấn tượng của mình với người cha trước đây, chắc chắn sẽ rất khó để tin cha mình lại là người như vậy, À, em trai cô ta giờ sao rồi?”

“Trung Bình cũng được nhà họ Ôn nhận nuôi rồi. Vì chưa tìm được người thân của cậu bé. Nghe nói Triệu Mỹ Vân rất che chở cho em trai mình…”

“Cô ta trước giờ toàn than mẹ thiên vị em trai, giờ đột nhiên lại hóa thành người chị tốt sao?” Hạ Mạc bật cười, rồi hỏi tiếp “Vậy lúc đó mẹ cô ta dẫn cô ta đi đâu?”

“Hai mẹ con ở khách sạn. Tả Bình đã kể hết sự thật cho con gái nghe. Con bé khuyên bà ấy ra đầu thú, nói không muốn phải chạy trốn cả đời. Sau nhiều đắn đo, Tả Bình thấy con nói đúng, nên quyết định tự thú. Trước khi ra đầu thú, bà ấy đến nhà họ Ôn một chuyến, kể lại mọi việc mình đã làm. Bà chỉ mong nhà họ chịu nhận con gái mình. Nhà họ Ôn tuy rất tức giận, nhưng khi biết con trai mình còn sống và có con cháu, thì cũng xem như được an ủi phần nào.” Anh nhìn miếng hoành thánh mình vừa gói, khá ra dáng, liền mỉm cười. Đây là lần đầu tiên trong đời anh gói hoành thánh.

“Nhưng có một chuyện tôi vẫn chưa hiểu: tại sao Tôn Lâm lại ký tên Chu Ngọc Hà trên bản hợp đồng?” Hạ Mạc hỏi, vừa dứt lời đã bật kêu lên “Ồ đúng rồi! Thực ra bản hợp đồng chẳng liên quan gì đến Tôn Lâm cả, là Triệu Khẩn chuẩn bị từ trước, người ký tên thật ra là Tả Bình. Nhưng vẫn là câu hỏi đó: tại sao Tả Bình lại ký tên Chu Ngọc Hà?”

“Bà ấy nói, vì từng có thời gian rất oán hận Chu Ngọc Hà, người đã giới thiệu Ôn Túc Sinh cho bà. Bà bảo, sau khi g.i.ế.c Ôn Túc Sinh, bà hận tất cả mọi người. Lúc Triệu Khẩn đưa hợp đồng cho bà ký, bà chẳng nghĩ ngợi gì, liền ký luôn cái tên Chu Ngọc Hà. Thực ra bà ấy không rõ Triệu Khẩn đã g.i.ế.c bao nhiêu người, nhưng biết chắc không phải chuyện tốt, nên mới ký tên người khác.” Đường Chấn Vân đã gói xong bảy tám cái hoành thánh một cách thành thạo “Gói nhiều thế này lỡ ăn không hết thì sao?”

Hạ Mạc nhún vai: “Anh Kỳ nói nếu còn dư thì đem cho Lý Tuệ Mẫn, vì giữa họ có cái gì đó gọi là ‘nguyên tắc bạn bè hỗ trợ lẫn nhau’. Lần trước Lý Tuệ Mẫn bị hoảng loạn ở viện tâm thần, cô ấy nói gửi ít hoành thánh làm quà bù.”

“Nói đến Lý tiểu thư, hôm qua chúng tôi lại lục soát nhà họ Tôn một lần nữa, kết quả là tìm thấy cuốn Chu Tước Đường trong tủ quần áo của Tôn Lâm. Tôi đã gọi điện cho cô ấy rồi, mai đến nhận lại. Dù sao thì đó cũng là sách của cô ấy.”

“Chắc cô ấy mừng phát điên rồi.” Hạ Mạc châm chọc, rồi hỏi “ Vậy còn sợi dây chuyền nhặt được ở Tuệ An Lý thì sao? Sao nó lại nằm trong đống xác chết?”

“Tả Bình cũng không biết sợi dây chuyền tại sao lại ở đó. Nhưng tôi đoán là lúc Lương Lệ Vân giãy giụa trước khi chết, đã giật sợi dây và nắm chặt trong tay.”

Hạ Mạc gật đầu: “Nghe hợp lý đấy. Triệu Khẩn giờ thế nào rồi?”

“Hắn ta à, khai hết rồi. Nếu không có gì thay đổi, một tháng nữa sẽ bị xử tử. Theo tôi thấy thì như thế còn nhẹ cho hắn quá.” Đường Chấn Vân nghe thấy tiếng bước chân trên cầu thang, thầm nghĩ, cuối cùng họ cũng nói xong rồi.

Quả nhiên một lát sau, anh nghe thấy Hạ Anh Kỳ đang nói chuyện với Triệu Mỹ Vân ở cửa sau phòng khách.

“Mỹ Vân, sau này nhớ thường xuyên ghé chơi nhé.” Hạ Anh Kỳ nói.

Nghe thấy câu đó, Hạ Mạc lập tức bực dọc ném miếng vỏ hoành thánh vào thau: “Thường xuyên ghé chơi!” anh lẩm bẩm “Thường xuyên ghé chơi?”

“Khách sáo thôi mà.” Đường Chấn Vân hạ giọng “Cô ấy sẽ không thường xuyên tới đâu, cô ấy sắp đi rồi.”

Hạ Mạc liếc anh một cái, không nói gì.

“Ông nội tôi nói sẽ đưa tôi và Trung Bình sang Hồng Kông học, đổi môi trường.” giọng Triệu Mỹ Vân vang lên.

“Đổi môi trường cũng tốt. Qua đó rồi đừng quên viết thư cho tôi nhé.”

“Dạ.”

Lại vang lên một tràng bước chân.

Hạ Anh Kỳ hình như tiễn Triệu Mỹ Vân đi qua bếp ra cửa sau. Vài phút sau, cô mới quay lại. Đường Chấn Vân nhìn ra được, tâm trạng cô khá tốt.

“À, hai anh vất vả rồi.” cô cười bước vào phòng khách.

“Triệu Mỹ Vân đi rồi à?” Đường Chấn Vân hỏi.

Cô mỉm cười gật đầu: “Cô ấy dường như trưởng thành lên rất nhiều, không còn như trước nữa. Em chỉ hy vọng cô ấy có thể nhanh chóng quên hết mọi chuyện đã xảy ra.” Cô cầm một miếng vỏ hoành thánh lên, vừa định gói thì Hạ Mạc đã la lớn:

“Không phải đã nói rồi sao, hôm nay là anh với Đường Chấn Vân nấu cho em ăn! Em đừng động tay vào! Động vào là phá luật đó.”

“Đúng vậy, Anh Kỳ, để bọn anh lo. Bọn anh đã gói được…” Đường Chấn Vân đếm đếm đống hoành thánh trên bàn “Ba mươi sáu cái rồi! Còn mười mấy cái nữa là xong, rất nhanh thôi.”

“Để hai người đàn ông như các anh xuống bếp, thật là ngại quá.” cô cười tươi rói “Nhân cũng là các anh tự làm sao?”

“Nhân là do anh trộn đó,” Hạ Mạc lập tức nhận công “À đúng rồi, anh còn cho thêm gừng băm, rượu vang và trứng gà vào, có đúng không?”

Hạ Anh Kỳ mỉm cười nhìn anh trai, rồi quay đầu lại nhìn Đường Chấn Vân.

“Chấn Vân, em có một thứ muốn đưa cho anh.” cô bước đến gần, xòe lòng bàn tay ra. Trên tay cô là một chiếc nhẫn gắn ngọc lục bảo “Đây là do Mỹ Vân mới đưa cho em. Là món quà Tôn Mai tặng cô ấy. Thật ra là Triệu Khẩn đưa cho Tôn Mai, sau đó cô ấy đưa lại cho Mỹ Vân. Có lẽ Tôn Mai cảm thấy có lỗi với bạn mình nên mới tặng món đồ quý như vậy. Em nghĩ chiếc nhẫn này là đồ cổ, chắc chắn không rẻ. Nghe Mỹ Vân nói, bà ngoại cô ấy lúc còn sống không để lại món nào có giá trị cả, nên em đoán đây có thể là tang vật. Mấy hôm trước, em nghe anh trai nhắc, có người tên là Cao Bình, nhiều năm trước từng đưa cho Tôn Lâm một chiếc nhẫn…”

Đúng rồi, lúc đó Đường Chấn Vân mới nhớ ra. Cao Anh quả thực có nhắc đến chiếc nhẫn của mẹ cô ấy. Anh lau tay vào tạp dề, cẩn thận nhận lấy chiếc nhẫn, xem kỹ. Dù không rành về đồ trang sức, nhưng đúng như Hạ Anh Kỳ nói, trông có vẻ là đồ cổ, giá trị không nhỏ.

“Được, mai anh sẽ đem cho cô ấy xem.” anh nhét chiếc nhẫn vào túi.

Cô vẫn nhìn anh, nụ cười không tắt trên môi.

“Chấn Vân, em còn một chuyện muốn nói với anh…”

Không biết cô định nói gì, anh hơi lo lắng. Nhưng nhìn vẻ mặt cô, chắc chắn không phải chuyện từ chối hay đuổi anh đi. Chẳng lẽ cô muốn sớm kết hôn? Nhưng cô đâu phải kiểu người sẽ chủ động nói ra điều đó.

“Hôm qua em đã nhờ luật sư đi thăm Triệu Khẩn.” cô nói.

Anh giật mình: “Em đến gặp hắn?”
 
Chu Tước Đường - Quỷ Mã Tinh
Chương 65: Hết


“Phải. Em định mua lại căn nhà bên cạnh và căn số 25 ở Tuệ An Lý. Mấy căn từng xảy ra chuyện thì thường rẻ hơn.” cô ngẩng đầu nhìn anh “Trước đây cha em từng dạy, làm ăn là phải biết nắm cơ hội… Hai nơi đó đều nằm ở vị trí đắc địa, nếu mua giữ lại vài năm rồi bán lại thì giá trị sẽ khác… Em nghĩ, vì sau này chúng ta sẽ là người một nhà, nên em không muốn giấu anh.” ánh mắt cô đầy kiên định.

Anh biết, cô từng làm quản lý tiệm cầm đồ, giỏi kiếm tiền và cũng rất đam mê việc đó. Anh cũng thừa nhận cô có đầu óc kinh doanh, nhưng vẫn cảm thấy có gì đó không ổn.

“Nhưng Anh Kỳ à, nhà bên cạnh thì thôi, chứ căn ở Đường Tứ Mã…” anh còn chưa nói hết câu thì đã nghe Hạ Mạc hắng giọng. Anh biết đó là tín hiệu bảo anh bớt nói lời thừa. Anh liếc Hạ Mạc một cái.

Lúc này, cô lại nói tiếp: “Nhà ở Đường Tứ Mã là được săn đón nhất, em nhất định không bỏ qua đâu. Em đã tra giá nhà ở khu đó từ trước rồi. Thật ra ngay từ lúc các anh phát hiện ra thi thể, em đã có ý định này…” cô quay đầu nhìn anh trai.

Hạ Mạc lắc đầu: “Anh không ý kiến gì cả, mọi thứ nghe theo em. Em là người làm chủ.”

Đường Chấn Vân nghĩ, nếu giờ mà nói không, thì không chỉ làm mất hứng mà còn khiến cô thay đổi cách nhìn về anh. Cô vừa mới bỏ qua được những oán hận cũ, chịu ở cùng một nhà với anh. Hơn nữa, cô còn vừa nói: “sau này chúng ta là người một nhà” câu đó nghĩa là cô đã chấp nhận anh. Nếu anh phản đối lúc này thì chẳng khác nào đồ ngốc. Hơn nữa, có thêm một căn nhà thì sao chứ? Vợ biết kiếm tiền thì càng tốt chứ sao? Đâu phải tiền bất chính, không trộm không cướp, cớ gì không được?

“Này!” Hạ Mạc gọi anh.

“Hả?” anh ngẩng đầu lên.

“Nhà chúng ta làm ăn buôn bán đấy.”

Anh hiểu ý Hạ Mạc.

“Vậy thì… Anh Kỳ, anh không có ý kiến.” anh gật đầu “Nhưng chuyện này em đi bàn bạc một mình được không?” anh hỏi, vẫn phân vân có nên đi cùng cô không.

“Thật ra cũng không rắc rối gì mấy, em sẽ tìm một nhà môi giới và luật sư chuyên nghiệp để xử lý.” cô cười “Chỉ cần Triệu Khẩn ký hợp đồng là xong. Hiện tại hắn đã đồng ý bán cho em với giá bằng 1/4 giá thị trường.”

“Sao hắn lại đồng ý bán rẻ như vậy?”

“Em nói với hắn rằng, nếu không bán cho em, căn nhà có thể sẽ bị tịch thu, hoặc bị đem ra bán để bồi thường cho người thân của những người phụ nữ từng mắng chửi hắn.” Hạ Anh Kỳ hạ giọng “Anh thấy em làm vậy có phải quá không?”

Có thật là quá… nhưng anh không nói gì.

“Nhưng mà, thương nhân thì phần lớn đều không tử tế cả.” cô nói với vẻ mặt chẳng hề hối lỗi “Em đã thỏa thuận với Triệu Khẩn rồi, chúng ta sẽ lập một tài khoản di sản, dùng số tiền đó mua trái phiếu hoặc cổ phiếu. Sau này nếu có nạn nhân nào đòi bồi thường, thì sẽ rút từ tài khoản đó để trả. Tài khoản này sẽ được duy trì trong hai mươi năm…”

Đường Chấn Vân chợt nghĩ, thật ra ngoài Ôn Túc Sinh và Tả Bình ra, họ vẫn chưa tìm được người thân nào khác của các nạn nhân: “Vậy nếu tạm thời không có ai đứng ra đòi bồi thường thì sao…?”

“Em sẽ liên tục mua cổ phiếu và trái phiếu, em sẽ tìm cách để số tiền đó sinh lời. Trong vòng hai mươi năm, nếu không có gia đình nạn nhân nào yêu cầu bồi thường, thì số tiền đó cuối cùng sẽ thuộc về người thi hành di chúc…” cô chỉ tay vào mình.

“Em là người thi hành di chúc của hắn ta?” Đường Chấn Vân lại một lần nữa kinh ngạc.

Cô gật đầu.

“Em chưa bao giờ mắng hắn là đồ hói. Dù cho đến giây phút cuối cùng, em cũng không nói ra hai từ đó… Em không muốn làm hắn tổn thương bằng cách đó. Em cảm thấy mình không thể nào mở miệng được…” cô không nói tiếp nữa, đôi mắt long lanh nhìn anh “Chấn Vân, sao anh lại toát nhiều mồ hôi thế này…”

Cô lấy khăn tay ra giúp anh lau mồ hôi.

“Anh vừa mới băm thịt xong…” trong lòng anh ngọt ngào không tả nổi. Nửa câu còn lại vốn định nói, nhưng lại nuốt ngược trở vào.

Thật ra, anh còn có thể nói gì nữa đây? Cô có thể thuyết phục được một tên sát nhân từng muốn g.i.ế.c mình đồng ý để cô làm người thi hành di chúc,vậy thì trên đời này còn có chuyện gì cô không làm được? Có thêm hai căn nhà thì đã sao? Anh lại lần nữa tự hỏi mình câu ấy.

Chương 34.

Cao Anh không kìm được lại muốn đi tìm t.h.u.ố.c lá hút, đây đã là điếu thứ tư trong ngày hôm nay rồi. Là một bác sĩ, bà biết hút thuốc là một thói quen không tốt, nhưng hôm nay, bà thật sự không nhịn nổi.

Bà hoàn toàn không ngờ rằng, sau hai mươi năm, mình lại có thể một lần nữa nhìn thấy chiếc nhẫn của mẹ.

Bà vẫn còn nhớ rất rõ, mẹ bà ngày xưa luôn đeo chiếc nhẫn này, đó là của hồi môn của bà. Sau khi mẹ mất, chỉ cần nhìn thấy chiếc nhẫn, bà lại nhớ đến dáng vẻ hiền từ của mẹ năm ấy.

Từ nhỏ bà vốn ngỗ nghịch, mẹ là người duy nhất trong nhà chưa bao giờ mắng bà dù chỉ một lần. Dù bà đúng hay sai, mẹ vẫn luôn đứng về phía bà. “Vì mẹ là mẹ con, nên mẹ chẳng cần biết người khác nghĩ gì!” mẹ bà thường nói như thế. Mỗi khi bà bị đánh đòn, mẹ luôn bưng những món ăn ngon tới an ủi. Khi bà muốn đi học, mẹ đã giận dỗi cha suốt một tháng trời mới khiến ông chịu nhượng bộ. Nếu không có mẹ, sẽ chẳng có bà của hôm nay. Đôi lúc bà còn cảm thấy, mẹ yêu thương bà hơn cả em trai bà nữa.

“Phu nhân, đã khuya rồi.” má Lưu thúc giục.

Bà nhìn lên đồng hồ, đã mười một giờ đêm.

Viên cảnh sát kia đến vào sáng nay, kể cho bà nghe toàn bộ quá trình tìm lại được chiếc nhẫn này. Từ sau đó, bà chẳng thể làm được việc gì. Suốt cả ngày hôm nay, trong đầu bà chỉ nghĩ về một người — Hạ tiểu thư đó.

“Cô ấy biết đây là nhẫn cổ sao?” bà hỏi.

“Biết ạ, là cô ấy tự nhận ra.”

“Cô ấy nhận ra bằng cách nào?”

“Cô ấy từng làm quản lý tiệm cầm đồ.”

“Bao nhiêu tuổi?”

“22.”

Một cô gái làm quản lý tiệm cầm đồ? Đó đúng là chuyện hiếm. Mà cô ấy rõ ràng biết chiếc nhẫn này rất đáng giá, vậy mà không chiếm làm của riêng, lại càng hiếm thấy hơn. Những người mở tiệm cầm đồ, làm buôn bán nhỏ, có ai mà chẳng tham tiền?

Bà chợt nhớ tới những chuyện rắc rối gần đây trong bang hội, những sổ sách rối ren, những người mất tích kỳ quặc. Những việc đó khiến bà mấy ngày nay ăn không ngon, ngủ không yên.

Có lẽ đã đến lúc tìm người mới rồi. Bà nghĩ. Bang hội của bà luôn cần dòng m.á.u mới. Một người đầu óc lanh lợi, lại không tham tiền, chính là kiểu người bà đang cần.

Bà nhấc điện thoại gọi đến nhà Lương Kiến.

“Thanh tra Lương.” bà nói.

Lương Kiến đang ngáp, nghe thấy giọng bà thì lập tức giật mình: “Cao tiểu thư?”

“Xin lỗi đã làm phiền ông muộn như vậy. Tôi muốn gặp Hạ tiểu thư — người đã trả lại chiếc nhẫn cho tôi. Tôi muốn đích thân cảm ơn cô ấy, phiền ông sắp xếp sớm giúp tôi.”

Lương Kiến ngập ngừng một chút rồi mới đáp: “Được, tôi sẽ sắp xếp vào ngày mai.”

Bà gác máy.

Lúc này, bà thực sự cảm thấy hơi mệt, nhưng vẫn không muốn ngủ. Bà cần điếu thuốc thứ năm. Khi hút thuốc, bà sẽ nghĩ xem nên sắp xếp nhân vật mới này thế nào. Nếu chỉ để cô ấy làm kế toán, rồi trả lương cao một chút, chắc hẳn cô gái ấy sẽ không từ chối. Cũng chưa cần thiết phải để cô ấy biết chuyện của bang hội ngay từ đầu. Tất cả mọi người… đều phải quan sát từ từ, mới có thể giao phó trọng trách.

__Hết__
 
Back
Top Bottom