Ngôn Tình Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 40


Chu Hách tỉnh dậy sau một giấc ngủ không sâu, anh loáng thoáng nghe thấy giọng nói của Tống Nhan Sơ.

“Cậu tự gọi cơm hộp đi, anh ấy bị bệnh, thân nhiệt vẫn còn rất cao.

”“Không phải tớ đã đưa chìa khoá cho cậu rồi sao? Buổi tối khả năng tớ sẽ không về, cậu nói cái gì…”Tống Nhan Sơ vào phòng muốn xem Chu Hách đã hạ sốt chưa, điện thoại với Dụ Hạ vẫn chưa dứt, nói vài câu, thấy đôi mắt Chu Hách giật giật, cô nói với Dụ Hạ, “Không phải ngày mai cậu phải đến đoàn làm phim sao, buổi tối uống ít rượu rồi đi ngủ sớm đi.

”Tống Nhan Sơ cúp điện thoại, thấy đôi mắt đen nháy của Chu Hách đang nhìn chằm chằm mình, còn mang theo sự tìm tòi nghiên cứu.

“Anh muốn uống nước sao?” Tống Nhan Sơ ôn nhu hỏi, trên mặt biểu thị vẻ hối lỗi, “Xin lỗi, tôi nói chuyện điện thoại làm phiền đến anh rồi.

”Chu Hách đã ngủ được một giấc, cả người vần đau nhức mệt mỏi, nhưng so với buổi sáng vẫn thoải mái hơn một chút, anh chống thân mình ngồi dậy, tiếp nhận ly nước cô đưa tới.

Độ ấm vừa phải.

“Buổi tối em có việc sao?”Tống Nhan Sơ lấy nhiệt kế từ dưới nách anh ra, lúc cô nghe điện thoại có đo nhiệt độ cơ thể cho anh, chỉ là lúc đấy anh vẫn còn đang ngủ.

“Nhiệt độ vẫn còn rất cao, anh có đói bụng không, tôi có nấu cháo trắng cho anh.

”Chu Hách khẽ l**m môi, cả người vô lực, chỉ là nghe nói cô nấu cháo, rất muốn nếm thử, “Được, lấy cho tôi một bát.

”“Anh thích ăn ngọt hay thanh đạm?”“Thanh đạm.

”Người đàn ông nhìn bóng dáng của Tống Nhan Sơ rời đi.

Tống Nhan Sơ bây giờ so với cô gái hoạt bát trong trí nhớ của anh hoàn toàn không giống nhau.

Cô bây giờ từng cái nhấc tay nhấc chân đều vô cùng ôn nhu.

Anh còn nhớ rõ lúc đi học, vào mùa thu cả lớp có tổ chức cắm trại, cô mải cãi nhau về việc nướng như thế nào mà không khống chế được để lửa lớn, làm cháy hết thịt trên xiên.

Mặt cô cũng đen vì khói, đôi mắt sáng ngời, cô gắp một lượng lớn xiên thịt và nài nỉ các bạn cùng lớp ăn, ăn xong còn muốn mọi người nói trái lương tâm khen tay nghề cô tốt.

Nghĩ đến đây, khoé môi Chu Hách không khỏi kéo lên.

Rất nhanh Tống Nhan Sơ đã trở lại, một bát sứ trắng đầy cháo, tầm mắt cô chăm chú nhìn vào bát cháo, nhanh chân đi đến mép giường đặt bát lên tủ, hai tay nắm lấy vành tai.

“Hơi nóng, anh đợi nguội rồi ăn.

”Chu Hách nhìn dáng vẻ này của cô, trong cổ họng phát ra tiếng cười, bàn tay anh vươn từ trong chăn ra.

“Có bị bỏng không, đưa tôi xem.

”“Không sao, không có bị bỏng.

” Tống Nhan Sơ đưa tay từ trên tai xuống cho Chu Hách nhìn, “Tôi có bỏ một ít đường vào, sẽ không quá ngọt.

”Chu Hách gật đầu, chống thân mình ngồi dậy, dựa vào mép giường.

Qua một lát, Tống Nhan Sơ sờ vào mép bát, nhắc nhở nói: “Anh mau ăn đi.

”Chu Hách nghe vậy, liền bưng bát lên lấy cái thìa nhẹ nhàng quấy hai cái, sau đó múc một ngụm bỏ vào trong miệng.

Hương vị cháo trắng bình thường.

Giống như lời Tống Nhan Sơ nói, không nóng lắm.

Người đàn ông không cầm lòng được, nói, “Ừm, rất ngọt, ăn rất ngon.

”Tống Nhan Sơ hơi nhíu mày, lộ ra nghi hoặc, “Hơi nhiều đường sao, lần tới tôi sẽ bỏ ít đi.

Tôi nhớ trước kia anh ăn được ngọt.

”Chu Hách đối diện với tầm mắt của cô, một giây sau mới rũ mắt, nhìn vào bát cháo trắng, nói: “Rất vừa vặn, tôi có thể ăn hai bát không?”Tống Nhan Sơ bị anh chọc cười, “Tôi nấu một nồi to.

”Cháo trắng vẫn là cháo trắng, thứ anh thích là Tống Nhan Sơ thôi.

Chu Hách liên tiếp ăn hai bát cháo, mồ hôi đổ ra.

Tống Nhan Sơ thấy anh có thể ăn được, trong lòng cũng không còn lo lắng nữa.

Thấy anh muốn xuống giường tắm rửa, cô liền tiến lên trước một bước bưng bát chuẩn bị đi ra ngoài.

Đi tới cửa, cô ngừng bước chân.

“Hành lý tôi đã mang đến đây, bên cạnh phòng ngủ chính có hai gian phòng dành cho khách, tôi sẽ ở một căn?”Chu Hách đứng ở chỗ tủ quần áo, mở cửa lấy ra một bộ đồ ngủ màu đen, ôn nhu nói: “Tùy em, em chọn căn nào cũng được.

”.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 41


“Đưa phiếu? Cái gì phiếu?”Thẩm Chi Lương đưa tai lại gần, dứt khoát dán sát vào, chú ý nghe, một lúc sau mới nghe rõ Chu Hách lẩm bẩm cái gì.

Tống Nhan Sơ.

Hẳn là cái tên phụ nữ.

“Chu Hách, vợ cậu tên Tống Nhan Sơ đúng không? Tên không tệ, rất dễ nghe.

”Nghe được Thẩm Chi Lương nói ra cái tên Tống Nhan Sơ, mí mắt Chu Hách hơi nâng lên, sau đó lại hạ xuống, không thèm nhìn anh ta.

Thẩm Chi Lương nhìn thấy phản ứng này của anh không khỏi buồn cười, tầm mắt dừng ở cái áo bên trong tây trang.

Bên trong giấy hôn thú có ảnh chụp, anh ta muốn xem vợ anh rốt cuộc trông như thế nào.

Có thể khiến người cấm dục như Chu Hách mê đến tình trạng này.

Thẩm Chi Lương liếc Chu Hách một cái, nín thở đưa tay vào bên trong tây trang, chỉ là ngón tay mới vừa chạm vào tây trang, Chu Hách vốn đang nhắm mắt đột nhiên cảnh giác, che túi lại, trực tiếp đẩy anh taThẩm Chi Lương trực tiếp ngồi dưới đất, eo đụng vào bàn kính phía sau, đau đến mức khiến anh ta phát ra tiếng.

“Ngọa tào, cậu điên rồi, tôi chỉ muốn xem cô ấy trông như thế nào thôi, có cần phải ra tay nặng vậy không?”Chu Hách nhắm mắt, thần chí thanh tỉnh được hai phần, tay che lại ngực khẽ đứng lên, “Cô ấy là của tôi, Thẩm… cậu không có cơ hội!”“Tôi lại không thích cô ấy!” Thẩm Chi Lương bò dậy, đáy mắt xẹt qua khinh thường, với lấy áo khoác trên sô pha: “Đi về!”Uống một hớp rượu cho hả giận!Thẩm Chi Lương kéo Chu Hách từ phòng bao ra ngoài, gọi một người lái xe đến rồi ném chìa khóa cho anh ta, sau đó đẩy Chu Hách lên ghế sau, chính mình cũng ngồi vào, cuối cùng nói địa chỉ của Chu Hách.

Đưa đến cửa, Thẩm Chi Lương cười lạnh, “Cô vợ này của cậu rất được đây, đi ngủ cũng không mở đèn.

”“Chu Hách, một người đàn ông như cậu sao đứng trước tình yêu lại trở nên hèn mọn đến thế.

”Thẩm Chi Lương giơ tay ấn chuông, Chu Hách đẩy tay anh ta ra, từ trong túi lấy chìa khóa ra c*m v** ổ khoá, từ từ vặn chốt cửa phòng ra.

Bên trong phòng là mảnh đen kịt, nhiệt bên trong cũng không khác bên ngoài là bao, Thẩm Chi Lương bật điện phòng khách lên, đỡ Chu Hách đỡ đến trên sô pha ngồi xuống, phía sau lưng còn đổ mồ hôi.

Anh phẩy phẩy vết nhăn trên quần áo, kéo cổ áo ra, “Tôi về trước, cậu nghỉ ngơi đi.

”Thẩm Chi Lương nhìn thoáng qua hướng phòng ngủ, không nghe thấy động tĩnh gì.

Ai nói Chu Hách cưới vợ, rõ ràng là cưới một tổ tông.

Thẩm Chi Lương nhanh chân rời khỏi, trong xe có điều hòa so với ở đây thoải mái hơn nhiều.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Chu Hách khẽ nhíu mày, men say lan tràn thân thể bắt đầu nóng dần lên, mà nhiệt độ trong phòng lại cao.

Trong đầu anh bây giờ tràn ngập hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Nhan Sơ đang nhíu mày, ủy khuất lại bất lực, hận không thể một tay đem người đang bị chà đạp vào trong lòng mà che chở.

Chu Hách nuốt nước miếng, cả người tỉnh táo hơn mấy phần, cởi bỏ hai nút cúc áo.

Anh cầm điều khiển ở trên bàn, ấn mở điều hòa.

Vài phút sau, độ nóng trong phòng khách dần giảm xuống, lúc này tinh thần Chu Hách càng thêm tỉnh táo, anh vịn sô pha đứng dậy, nhẹ nhàng hướng về phía phòng ngủ.

Đi tới cửa, tay cầm vào nắm cửa lạnh băng, trầm mặc hai giây mới nhẹ nhàng vặn ra.

Sau khi mở cửa ra, một trận oi bức ập vào mặt, nhưng trái tim lại không ngừng lạnh lẽo, nỗi mất mát tích tụ trong ánh mắt.

Đôi mắt đen nhánh nhưng đầy âm u của người đàn ông, anh chậm rãi đi vào.

Ánh trăng nhạt nhòa từ ngoài cửa sổ hắt vào, ngăn cách sàn cùng chiếc giường lớn, một nửa tối tăm một nửa mang ánh sáng.

Trên chiếc giường lớn sạch sẽ ngăn nắp, hoàn toàn không có dấu vết có người ngủ qua.

Anh nhìn xung quanh căn phòng, mọi đồ vật đều như cũ.

Không có gì khác biệt.

Hiển nhiên Tống Nhan Sơ chưa hề đến đây.

Chu Hách cười lạnh, cố gắng kìm nén nỗi mất mát trong lòng, xoay người ra khỏi phòng ngủ.

Vài phút sau, trong phòng khách yên tĩnh phòng vang lên tiếng thủy tinh vỡ, cánh tay để trước mặt che khuất đi ánh trắng, cũng che khuất đi đôi con ngươi thâm thúy.

Tống Nhan Sơ, là em ép tôi….
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 42


Tống Nhan Sơ bị đồng hồ báo thức làm cho tỉnh giấc, đầu óc choáng váng, cả người nặng nề.

Cô mở mắt ra, trời vừa rạng sáng, chỉ có một tia sáng yếu ớt xuyên qua.

Điện thoại trên tủ đầu giường không ngừng kêu gào, Tống Nhan Sơ khẽ nhíu mày, gặt bàn tay trước ngực ra, xoay người tắt chuông báo thức.

5 giờ 50.

Đầu óc cô vẫn còn đau.

Người mới vừa bị cô đẩy ra lười biếng trở mình, một đôi tay trắng nõn thon dài lại lần nữa đặt ở bên hông Tống Nhan Sơ, nửa tỉnh nửa mơ nói: “Tớ quên tắt báo thức, hôm nay ở phim trường có phân cảnh lúc 10 giờ, nhưng diễn viên chúng tớ đều phải có mặt lúc 7, 8 giờ.

”“Còn chưa đến 6 giờ!” Tống Nhan Sơ còn chưa ngủ đủ, giọng nói có chút khàn khàn.

Dụ Hạ nằm ở bên cạnh cô xoa xoa đôi mắt, khuôn mặt nhỏ thanh khiết cũng mơ màng, “Thật lâu rồi tớ không được ngủ nướng.

”Tống Nhan Sơ thở dài, lại nhắm mắt lại, “Ngủ tiếp đi…”Ngày hôm qua Dụ Hạ từ sân bay trở về liền hẹn gặp Tống Nhan Sơ, hai người đến quán bar uống rượu, lúc về hai người đều có vài phần say, Tống Nhan Sơ còn nhớ rõ Chu Hách nói hôm nay cô thu dọn hành lý qua chỗ anh.

Nhưng Dụ Hạ không chịu, nói cô ấy thật vất vả mới được nghỉ phép ở đây với cô, sao không để hai người ở bên nhau, lại còn suy đoán Chu Hách rắp tâm, như thế không cho Tống Nhan Sơ rời đi.

Tống Nhan Sơ vốn dĩ cũng do dự, nhưng nghe Dụ Hạ phân tích, trong lòng cô cũng dao động.

Sau khi suy nghĩ kĩ cô liền gửi một tin nhắn cho Chu Hách, nói rằng bạn cô tới thăm nên buổi tối không có thời gian thu dọn hành lý.

Dụ Hạ kéo cô, ánh mắt mắt đào hoa đang hướng nhìn về phía biển quảng cáo lớn trên đường phố, trên đó chính là bộ phim mới đang được tuyên truyền của minh tinh Lục La Bàn.

Cô ấy hốt hoảng Tống Nhan Sơ: “Bộ phim mới của Lục ca! Tớ còn tưởng rằng sẽ bỏ lỡ, đêm nay cậu phải đi xem với tớ, nhất định cậu sẽ bị kỹ năng diễn xuất của anh chinh phục!”Tống Nhan Sơ không hứng thú lắm, đối với Lục La Bàn cũng chỉ coi là người qua đường, liền cùng Dụ Hạ đến rạp chiếu phim.

Sau khi xem xong, cô vẫn chưa nhận được hồi âm từ Chu Hách.

Dụ Hạ hừ một tiếng, “Sợ gì chứ, không phải anh ta nói có tiệc xã giao sao, nói không chừng cũng chưa về nhà, tìm gần khách sạn gần đó ngủ rồi cũng nên.

”Tống Nhan Sơ ngẫm lại thấy cũng đúng, liền mang theo Dụ Hạ về nhà.

Tống Nhan Sơ có thói quen dậy sớm, 7 giờ hơn cô đã dậy, hỏi Dụ Hạ muốn ăn cái gì, rửa mặt xong thay quần áo liền đến phòng bếp làm bữa sáng.

Nấu mì sợi xong, Tống Nhan Sơ chiên thêm hai quả trứng gà, rửa tay xong đang muốn gọi Dụ Hạ rời giường.

Dụ Hạ từ trong phòng ngủ đi ra, trên người măn mặc một chiếc váy mới trong tủ, trên mặt hóa trang tinh xảo, khuôn mặt nhỏ xinh, mái tóc dài màu hạt dẻ xoăn rũ ở trước vai, làn da trắng như tuyết, đặc biệt thu hút ánh nhìn.

Tống Nhan Sơ đem mì sợi chia làm hai bát, đặt trứng gà lên trên, “Cậu định đi đâu à?”Dụ Hạ chạy tới bưng bát lên, cười nói: “Tớ vừa nhận được điện thoại của Lưu ca, nói có cái vai ác nữ tuyến ba, muốn để tớ đi thử vai.

”Tống Nhan Sơ lau qua hai đôi đũa, “Có thể sống được mấy tập?”“Là một web drama, tập thứ sáu mới lên hình, tập gần cuối mới đóng máy, có thể sống trong thời gian khá dài.

”“Đến đâu thử vai?”“Công ty Nhân Gia, nghe Lưu ca nói này bộ phim này chính là công ty đó tự bỏ tiền ra quay để nâng gót cho nam nữ chính của mình.

”Dụ Hạ rất thích nhân vật này, mặc dù và vai ác nữ tuyến ba, nhưng lại là người thẳng thắn, phù hợp với gu thẩm mỹ buông thả của giới trẻ.

Cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy cũng chỉ ăn được ít mì, trong chén còn thừa lại hơn phân nửa mặc dù mì không nhiều lắm, chỉ ngồi ăn trứng gà.

“10 giờ thử vai, thời gian chắc sẽ kịp, thử vai xong sẽ báo tin tốt cho cậu!”Tống Nhan Sơ nhìn cô ấy xách túi đi, chạy trên đôi sandal mà mình mới mua, lo lắng chạy về phía cửa.

“Chậm một chút, đôi này rất đắt đó!”“Đừng nóng, tớ sẽ mua đền cho cậu cả một tủ!”Tống Nhan Sơ cười cười, bàn ăn cách cửa sổ không xa, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu lên trên người, trong lòng cũng thoải mái lên.

Từ sau khi công ty xảy ra chuyện, thế giới của cô liền không có ánh sáng, tất cả đã bị màu đen thay thế.

Những người bạn trước đó đều lần lượt rời đi, họ sợ sẽ bị cô vạ lây, cô dường như đã bị giam cầm trong bóng tối.

Chu Hách xuất hiện, giống như một chiếc bánh có nhân từ trên trời rơi xuống, thật giống như cái bẫy vậy!Mà Dụ Hạ, càng giống như ánh sáng mặt trời.

Tống Nhan Sơ ăn xong mì sợi, rửa sạch bát, liền thu dọn hành lý chuẩn bị đến chung cư của Chu Hách.

Lúc đến chung cư của Chu Hách mới có hơn 9 giờ.

Tống Nhan Sơ từ trong túi lấy chìa khóa mở cửa, giờ này chắc Chu Hách chắc là đến công ty rồi.

Vừa mở cửa ra , Tống Nhan Sơ theo bản năng ôm lấy cánh tay, cánh tay trắng nõn nổi lên một tầng da gà.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 43


Chu Hách ra ngoài quên quan điều hòa sao?Tống Nhan Sơ chà chà cánh tay, sau khi thích ứng với không khí lạnh trong nhà mới kéo vali vào trong.

Đến cửa, cô thấy có một cái tủ giày, mở ra bên trong đều là giày nam, tất cả đều là màu đen, bên dưới còn có đôi giày màu trắng dành riêng cho việc chơi bóng.

Tống Nhan Sơ do dự một chút, liền cầm đôi dép màu đen trong nhà ra thay, sau đó đặt giày cao gót của mình vào bên trong, ở bên cạnh giày da của Chu Hách.

“Chu Hách?”Tống Nhan Sơ kéo vali đi vào, liếc mắt liền thấy người đàn ông đang nằm ở trên sô pha.

Trên người vẫn còn mặc tây trang, nhưng đã nhăn đến mức độ không nhìn rõ bộ dáng, giống như hôm qua xã giao xong liền nằm ở trên sô pha ngủ.

Tống Nhan Sơ vội vàng đi qua đi, đầu tiên chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, sau đó nhẹ đẩy cánh tay của người đàn ông, “Chu Hách?”“Chu Hách, anh có sao không?” Không thấy đáp lại, Tống Nhan Sơ đi lên phía trước nửa bước, cẩn thận đưa tay lên trán anh thử nhiệt độ.

Nóng quá.

Nằm nhiệt độ thấp như vậy suốt một đêm sao có thể không ốm.

Tống Nhan Sơ nói thầm trong lòng, nhìn sắc mặt suy yếu của anh, nhìn bề ngoài thành thục lại ổn trọng như vậy nhưng đâu có biết anh cũng không chăm sóc tốt cho chính mình.

Cô lại lần nữa thử nhiệt độ trên trán anh, phỏng đoán xem nghiêm trọng không.

Đột nhiên, Chu Hách mở mắt, giống như như chim ưng bắt được con mồi, thâm thúy lại tinh chuẩn, lẳng lặng nhìn cô.

“Anh tỉnh rồi sao?” Bàn tay còn để trên trán anh hơi run, bị anh nhìn chăm chú như vậy, trong lòng cô hơi sợ hãi nhưng vẫn ra vẻ trấn tĩnh định thu hồi tay lại.

Nhìn thấy là cô, trong con ngươi của Chu Hách ôn nhu đi rất nhiều, anh há miệng th* d*c, yết hầu có chút đau, phát ra thanh âm hơi khàn.

“Anh bị cảm rồi, có muốn uống không, tôi lấy nước giúp anh.

” Tống Nhan Sơ không nghe rõ anh nói gì, nhìn thấy trên sô pha có vết ly bị vỡ, tưởng anh muốn uống nước.

Cô nhìn xung quanh nhìn nhìn, bên trái phòng khách có cửa đang mở, chắc là phòng bếp, cô đứng dậy đi qua, ở trong phòng bếp tìm được cái ly.

Chu Hách nằm bất động trên sô pha, tầm mắt vừa vặn dừng ở trên người Tống Nhan Sơ.

Mái tóc dài màu hạt dẻ của cô tùy ý buông trên vai, cô mặc một chiếc áo sơ mi màu nhạt, cả người tinh tế nhỏ xinh.

Đầu Chu Hách nóng lên, ánh mắt mơ màng, tối hôm qua rõ ràng còn tức giận.

Chỉ là vừa mở mắt nhìn thấy khuôn mặt của cô gần trong tấc, thấy đáy mắt cô hàm chứa vài phần quan tâm.

Cái gì anh cũng không muốn tính toán nữa.

Cô là của anh.

Tống Nhan Sơ không biết Chu Hách suy nghĩ như nào.

Cô rất nhanh bưng một ly nước từ phòng bếp trở về, trước tiên đặt ly nước lên bàn trà, rồi đỡ Chu Hách dậy.

Chu Hách cả người vô lực, cũng không biết sao liền ngã trên vai Tống Nhan Sơ, anh dùng sức nâng mí mắt nhìn phản ứng của cô.

Tống Nhan Sơ bưng ly nước lên, đưa đến bên miệng anh, “Anh uống chút đi, anh phát sốt rồi, chờ lát nữa tôi đưa anh đến bệnh viện.

”Chu Hách tựa lên vai Tống Nhan Sơ, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt.

Anh uống nước mà Tống Nhan Sơ đút, yết hầu xé rách đau đớn, một ly nước uống cũng uống xong.

Tống Nhan Sơ nhìn anh, quan tâm hỏi: “Còn muốn sao?”Chu Hách lắc đầu.

“Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé?” Tống Nhan Sơ có chút lo lắng, lúc mới vào cô cũng bị không khí lạnh làm cho đông cứng, trên người Chu Hách lại không có cái chăn nào, vậy đêm qua anh bị sốt rất nghiêm trọng, “Tối hôm qua tôi có nhắn tin cho anh, cho nên mới không dọn đồ đến đây.

”Chu Hách nhìn cô, giọng khàn khàn nói: “Tôi cảm thấy hơi lạnh, đỡ tôi về phòng, phía dưới bàn trà có hộp y tế, bên trong có thuốc trị cảm, em giúp tôi lấy một liều.

”“Không đi bệnh viện sao?”“Không cần.

” Người đàn ông nhíu mày, đôi môi nhợt nhạt: “Đỡ tôi, tôi không có sức, lại lạnh.

”.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 44


Tống Nhan Sơ đỡ Chu Hách vào phòng ngủ.

Cửa phòng ngủ đóng chặt, nhiệt độ trong phòng cùng phòng khách chênh lệch rất lớn, cô đỡ Chu Hách đến mép giường, thay anh cởi áo khoác, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa vừa phải.

“Nếu không đi bệnh viện thì anh nằm nghỉ một lát đi, tôi đi lấy nhiệt kế và thuốc cảm tới.

”Chu Hách hơi gật đầu, ánh mắt bình tĩnh tựa như mặt hồ, môi mỏng nhẹ cong, “Cảm ơn.

”Tống Nhan Sơ cũng mỉm cười, “Không cần phải nói cảm ơn, dù sao anh còn giúp tôi chuyện lớn hơn.

”Đáy mắt người đàn ông dường như ẩn chứa cảm xúc gì đó, giọng nói khàn khàn, “Không cần nói cảm ơn, chúng ta là vợ chồng.

”“Vợ chồng nên đồng cam cộng khổ.

”Tống Nhan Sơ ngẩn người, nhất thời không biết nói cái gì.

Cô theo bản năng nắm chặt tay, xoay người đi ra ngoài: “Anh nghỉ ngơi đi, tôi đi lấy thuốc.

”Chu Hách nghiêng đầu, nhìn thân ảnh mảnh mai trong phòng khách.

Cô giống như con nai trong rừng bị làm cho kinh sợ, chạy loạn khắp nơi.

Không bao lâu sau, Tống Nhan Sơ đã trở lại, trên tay cầm nhiệt kế, ly nước cùng mấy viên thuốc trị cảm.

Chu Hách rất phối hợp, hơi ngồi dậy đem nhiệt kế kẹp ở dưới nách, một ngụm nước đã uống hết đống thuốc màu mè kia.

Trong phòng khách truyền đến tiếng chuông điện thoại, hai người đều hướng phòng khách nhìn qua.

Chu Hách bỏ cái ly xuống, Tống Nhan Sơ đã đứng dậy, mở miệng nói: “Điện thoại của anh, để tôi đi lấy.

”Chu Hách l**m l**m môi, biểu tình thong dong, ôn nhu bình tĩnh.

“Là điện thoại của người ở công ty.

” Tống Nhan Sơ cầm di động lại đây, nhìn thấy trên màn hình ghi chú “Thư ký Trương”.

Cô đưa cho Chu Hách, Chu Hách không tiếp, “Em nhận giúp tôi.

”“Có thích hợp không?”Chu hách cười khẽ, uống thêm một ngụm nước ấm, cổ họng thoải mái hơn chút, sau lưng đổ mồ hôi, “Có cái gì không thích hợp?”Nghe được anh trả lời như vậy, Tống Nhan Sơ lại nghĩ tới vừa rồi Chu Hách nói câu nói kia.

Bọn họ là vợ chồng.

Ánh mắt cô khẽ lay động, dừng ở màu xám trên điện thoại, nhấn nghe, “Xin chào.

”“Chờ một chút, Chu tổng bị bệnh, cổ họng không được thoải mái lắm, tôi hỏi anh ấy đã.

”“Thư ký Trương nói buổi trưa có lịch hẹn ăn cơm với Lý tổng, còn có hai văn kiện quan trọng cần anh ký tên.

”Chu Hách yếu ớt trả lời: “Bảo cậu ta đi tìm phó tổng, văn kiện thì để ở bàn làm việc của tôi.

”Tống Nhan Sơ truyền đạt lại ý của anh, còn hỏi thêm, “Còn có chuyện gì nữa không?”Đầu dây bên kia, thư ký Trương vâng một tiếng, hai giây sau, mới tò mò hỏi một câu: “Xin hỏi cô là?”“Nếu không có việc gì thì tôi cúp máy trước.

” Tống Nhan Sơ ôn hòa cúp điện thoại, đặt điện thoại ở trên bàn trà, nhìn người đàn ông suy yếu nằm trên giường, duỗi tay về phía anh, “Đưa nhiệt kế cho tôi xem, nếu thật sự nghiêm trọng, anh vẫn phải đi bệnh viện.

”“Anh bận như vậy đừng để chậm trễ công việc.

”Chu Hách lấy nhiệt kế ra đưa cho cô, thanh âm thực nhẹ, như là nỉ non, lộ ra ôn nhu hiếm có, “Chắc là không nghiêm trọng, uống thuốc nghỉ ngơi một ngày là tốt rồi.

”Tống Nhan Sơ đối nhiệt kế hiển thị 38.

3 độ.

Nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “38 độ, hay là đi bệnh viện đi.

”Chu Hách không thích bệnh viện, anh lôi chăn nhắm mắt lại, thanh âm khàn khàn: “Tôi ngủ một giấc là ổn.

”Tống Nhan Sơ đứng ở mép giường, người đàn ông đã nhắm hai mắt lại.

Hai giây sau, Tống Nhan Sơ khẽ thở dài, lựa chọn tôn trọng ý kiến của anh, nhẹ giọng nói: “Vậy anh ngủ một giấc đi, tôi nấu cháo cho anh.

”Chu Hách nghe thấy tiếng đóng cửa, liền mở mắt, tầm mắt liền trở nên u ám.

Anh kéo chăn, nhắm mắt lại.

Một hình ảnh từng rất nhiều lần xuất hiện ở trong đầu, thậm chí là trong mộng của anh.

Ngày tốt nghiệp đó, Tống Nhan Sơ mặc một cái váy dài màu vàng, tóc búi cao, một vài sợi tóc mái thả xuống tự do, cả hành lang đèn rất sáng, mỗi một nơi đều hiện ra rất rõ ràng.

Cô uống rất nhiều rượu, say mèm, nhưng vẫn như cũ chính xác gọi tên của anh.

Ngẩng đầu nhìn anh nói, Chu Hách, bảy năm sau, nếu anh còn thích tôi, tôi sẽ gả cho anh.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 45


Chu Hách tỉnh dậy sau một giấc ngủ không sâu, anh loáng thoáng nghe thấy giọng nói của Tống Nhan Sơ.

“Cậu tự gọi cơm hộp đi, anh ấy bị bệnh, thân nhiệt vẫn còn rất cao.

”“Không phải tớ đã đưa chìa khoá cho cậu rồi sao? Buổi tối khả năng tớ sẽ không về, cậu nói cái gì…”Tống Nhan Sơ vào phòng muốn xem Chu Hách đã hạ sốt chưa, điện thoại với Dụ Hạ vẫn chưa dứt, nói vài câu, thấy đôi mắt Chu Hách giật giật, cô nói với Dụ Hạ, “Không phải ngày mai cậu phải đến đoàn làm phim sao, buổi tối uống ít rượu rồi đi ngủ sớm đi.

”Tống Nhan Sơ cúp điện thoại, thấy đôi mắt đen nháy của Chu Hách đang nhìn chằm chằm mình, còn mang theo sự tìm tòi nghiên cứu.

“Anh muốn uống nước sao?” Tống Nhan Sơ ôn nhu hỏi, trên mặt biểu thị vẻ hối lỗi, “Xin lỗi, tôi nói chuyện điện thoại làm phiền đến anh rồi.

”Chu Hách đã ngủ được một giấc, cả người vần đau nhức mệt mỏi, nhưng so với buổi sáng vẫn thoải mái hơn một chút, anh chống thân mình ngồi dậy, tiếp nhận ly nước cô đưa tới.

Độ ấm vừa phải.

“Buổi tối em có việc sao?”Tống Nhan Sơ lấy nhiệt kế từ dưới nách anh ra, lúc cô nghe điện thoại có đo nhiệt độ cơ thể cho anh, chỉ là lúc đấy anh vẫn còn đang ngủ.

“Nhiệt độ vẫn còn rất cao, anh có đói bụng không, tôi có nấu cháo trắng cho anh.

”Chu Hách khẽ l**m môi, cả người vô lực, chỉ là nghe nói cô nấu cháo, rất muốn nếm thử, “Được, lấy cho tôi một bát.

”“Anh thích ăn ngọt hay thanh đạm?”“Thanh đạm.

”Người đàn ông nhìn bóng dáng của Tống Nhan Sơ rời đi.

Tống Nhan Sơ bây giờ so với cô gái hoạt bát trong trí nhớ của anh hoàn toàn không giống nhau.

Cô bây giờ từng cái nhấc tay nhấc chân đều vô cùng ôn nhu.

Anh còn nhớ rõ lúc đi học, vào mùa thu cả lớp có tổ chức cắm trại, cô mải cãi nhau về việc nướng như thế nào mà không khống chế được để lửa lớn, làm cháy hết thịt trên xiên.

Mặt cô cũng đen vì khói, đôi mắt sáng ngời, cô gắp một lượng lớn xiên thịt và nài nỉ các bạn cùng lớp ăn, ăn xong còn muốn mọi người nói trái lương tâm khen tay nghề cô tốt.

Nghĩ đến đây, khoé môi Chu Hách không khỏi kéo lên.

Rất nhanh Tống Nhan Sơ đã trở lại, một bát sứ trắng đầy cháo, tầm mắt cô chăm chú nhìn vào bát cháo, nhanh chân đi đến mép giường đặt bát lên tủ, hai tay nắm lấy vành tai.

“Hơi nóng, anh đợi nguội rồi ăn.

”Chu Hách nhìn dáng vẻ này của cô, trong cổ họng phát ra tiếng cười, bàn tay anh vươn từ trong chăn ra.

“Có bị bỏng không, đưa tôi xem.

”“Không sao, không có bị bỏng.

” Tống Nhan Sơ đưa tay từ trên tai xuống cho Chu Hách nhìn, “Tôi có bỏ một ít đường vào, sẽ không quá ngọt.

”Chu Hách gật đầu, chống thân mình ngồi dậy, dựa vào mép giường.

Qua một lát, Tống Nhan Sơ sờ vào mép bát, nhắc nhở nói: “Anh mau ăn đi.

”Chu Hách nghe vậy, liền bưng bát lên lấy cái thìa nhẹ nhàng quấy hai cái, sau đó múc một ngụm bỏ vào trong miệng.

Hương vị cháo trắng bình thường.

Giống như lời Tống Nhan Sơ nói, không nóng lắm.

Người đàn ông không cầm lòng được, nói, “Ừm, rất ngọt, ăn rất ngon.

”Tống Nhan Sơ hơi nhíu mày, lộ ra nghi hoặc, “Hơi nhiều đường sao, lần tới tôi sẽ bỏ ít đi.

Tôi nhớ trước kia anh ăn được ngọt.

”Chu Hách đối diện với tầm mắt của cô, một giây sau mới rũ mắt, nhìn vào bát cháo trắng, nói: “Rất vừa vặn, tôi có thể ăn hai bát không?”Tống Nhan Sơ bị anh chọc cười, “Tôi nấu một nồi to.

”Cháo trắng vẫn là cháo trắng, thứ anh thích là Tống Nhan Sơ thôi.

Chu Hách liên tiếp ăn hai bát cháo, mồ hôi đổ ra.

Tống Nhan Sơ thấy anh có thể ăn được, trong lòng cũng không còn lo lắng nữa.

Thấy anh muốn xuống giường tắm rửa, cô liền tiến lên trước một bước bưng bát chuẩn bị đi ra ngoài.

Đi tới cửa, cô ngừng bước chân.

“Hành lý tôi đã mang đến đây, bên cạnh phòng ngủ chính có hai gian phòng dành cho khách, tôi sẽ ở một căn?”Chu Hách đứng ở chỗ tủ quần áo, mở cửa lấy ra một bộ đồ ngủ màu đen, ôn nhu nói: “Tùy em, em chọn căn nào cũng được.

”.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 46


“Đưa phiếu? Cái gì phiếu?”Thẩm Chi Lương đưa tai lại gần, dứt khoát dán sát vào, chú ý nghe, một lúc sau mới nghe rõ Chu Hách lẩm bẩm cái gì.

Tống Nhan Sơ.

Hẳn là cái tên phụ nữ.

“Chu Hách, vợ cậu tên Tống Nhan Sơ đúng không? Tên không tệ, rất dễ nghe.

”Nghe được Thẩm Chi Lương nói ra cái tên Tống Nhan Sơ, mí mắt Chu Hách hơi nâng lên, sau đó lại hạ xuống, không thèm nhìn anh ta.

Thẩm Chi Lương nhìn thấy phản ứng này của anh không khỏi buồn cười, tầm mắt dừng ở cái áo bên trong tây trang.

Bên trong giấy hôn thú có ảnh chụp, anh ta muốn xem vợ anh rốt cuộc trông như thế nào.

Có thể khiến người cấm dục như Chu Hách mê đến tình trạng này.

Thẩm Chi Lương liếc Chu Hách một cái, nín thở đưa tay vào bên trong tây trang, chỉ là ngón tay mới vừa chạm vào tây trang, Chu Hách vốn đang nhắm mắt đột nhiên cảnh giác, che túi lại, trực tiếp đẩy anh taThẩm Chi Lương trực tiếp ngồi dưới đất, eo đụng vào bàn kính phía sau, đau đến mức khiến anh ta phát ra tiếng.

“Ngọa tào, cậu điên rồi, tôi chỉ muốn xem cô ấy trông như thế nào thôi, có cần phải ra tay nặng vậy không?”Chu Hách nhắm mắt, thần chí thanh tỉnh được hai phần, tay che lại ngực khẽ đứng lên, “Cô ấy là của tôi, Thẩm… cậu không có cơ hội!”“Tôi lại không thích cô ấy!” Thẩm Chi Lương bò dậy, đáy mắt xẹt qua khinh thường, với lấy áo khoác trên sô pha: “Đi về!”Uống một hớp rượu cho hả giận!Thẩm Chi Lương kéo Chu Hách từ phòng bao ra ngoài, gọi một người lái xe đến rồi ném chìa khóa cho anh ta, sau đó đẩy Chu Hách lên ghế sau, chính mình cũng ngồi vào, cuối cùng nói địa chỉ của Chu Hách.

Đưa đến cửa, Thẩm Chi Lương cười lạnh, “Cô vợ này của cậu rất được đây, đi ngủ cũng không mở đèn.

”“Chu Hách, một người đàn ông như cậu sao đứng trước tình yêu lại trở nên hèn mọn đến thế.

”Thẩm Chi Lương giơ tay ấn chuông, Chu Hách đẩy tay anh ta ra, từ trong túi lấy chìa khóa ra c*m v** ổ khoá, từ từ vặn chốt cửa phòng ra.

Bên trong phòng là mảnh đen kịt, nhiệt bên trong cũng không khác bên ngoài là bao, Thẩm Chi Lương bật điện phòng khách lên, đỡ Chu Hách đỡ đến trên sô pha ngồi xuống, phía sau lưng còn đổ mồ hôi.

Anh phẩy phẩy vết nhăn trên quần áo, kéo cổ áo ra, “Tôi về trước, cậu nghỉ ngơi đi.

”Thẩm Chi Lương nhìn thoáng qua hướng phòng ngủ, không nghe thấy động tĩnh gì.

Ai nói Chu Hách cưới vợ, rõ ràng là cưới một tổ tông.

Thẩm Chi Lương nhanh chân rời khỏi, trong xe có điều hòa so với ở đây thoải mái hơn nhiều.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Chu Hách khẽ nhíu mày, men say lan tràn thân thể bắt đầu nóng dần lên, mà nhiệt độ trong phòng lại cao.

Trong đầu anh bây giờ tràn ngập hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Nhan Sơ đang nhíu mày, ủy khuất lại bất lực, hận không thể một tay đem người đang bị chà đạp vào trong lòng mà che chở.

Chu Hách nuốt nước miếng, cả người tỉnh táo hơn mấy phần, cởi bỏ hai nút cúc áo.

Anh cầm điều khiển ở trên bàn, ấn mở điều hòa.

Vài phút sau, độ nóng trong phòng khách dần giảm xuống, lúc này tinh thần Chu Hách càng thêm tỉnh táo, anh vịn sô pha đứng dậy, nhẹ nhàng hướng về phía phòng ngủ.

Đi tới cửa, tay cầm vào nắm cửa lạnh băng, trầm mặc hai giây mới nhẹ nhàng vặn ra.

Sau khi mở cửa ra, một trận oi bức ập vào mặt, nhưng trái tim lại không ngừng lạnh lẽo, nỗi mất mát tích tụ trong ánh mắt.

Đôi mắt đen nhánh nhưng đầy âm u của người đàn ông, anh chậm rãi đi vào.

Ánh trăng nhạt nhòa từ ngoài cửa sổ hắt vào, ngăn cách sàn cùng chiếc giường lớn, một nửa tối tăm một nửa mang ánh sáng.

Trên chiếc giường lớn sạch sẽ ngăn nắp, hoàn toàn không có dấu vết có người ngủ qua.

Anh nhìn xung quanh căn phòng, mọi đồ vật đều như cũ.

Không có gì khác biệt.

Hiển nhiên Tống Nhan Sơ chưa hề đến đây.

Chu Hách cười lạnh, cố gắng kìm nén nỗi mất mát trong lòng, xoay người ra khỏi phòng ngủ.

Vài phút sau, trong phòng khách yên tĩnh phòng vang lên tiếng thủy tinh vỡ, cánh tay để trước mặt che khuất đi ánh trắng, cũng che khuất đi đôi con ngươi thâm thúy.

Tống Nhan Sơ, là em ép tôi….
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 47


Tống Nhan Sơ bị đồng hồ báo thức làm cho tỉnh giấc, đầu óc choáng váng, cả người nặng nề.

Cô mở mắt ra, trời vừa rạng sáng, chỉ có một tia sáng yếu ớt xuyên qua.

Điện thoại trên tủ đầu giường không ngừng kêu gào, Tống Nhan Sơ khẽ nhíu mày, gặt bàn tay trước ngực ra, xoay người tắt chuông báo thức.

5 giờ 50.

Đầu óc cô vẫn còn đau.

Người mới vừa bị cô đẩy ra lười biếng trở mình, một đôi tay trắng nõn thon dài lại lần nữa đặt ở bên hông Tống Nhan Sơ, nửa tỉnh nửa mơ nói: “Tớ quên tắt báo thức, hôm nay ở phim trường có phân cảnh lúc 10 giờ, nhưng diễn viên chúng tớ đều phải có mặt lúc 7, 8 giờ.

”“Còn chưa đến 6 giờ!” Tống Nhan Sơ còn chưa ngủ đủ, giọng nói có chút khàn khàn.

Dụ Hạ nằm ở bên cạnh cô xoa xoa đôi mắt, khuôn mặt nhỏ thanh khiết cũng mơ màng, “Thật lâu rồi tớ không được ngủ nướng.

”Tống Nhan Sơ thở dài, lại nhắm mắt lại, “Ngủ tiếp đi…”Ngày hôm qua Dụ Hạ từ sân bay trở về liền hẹn gặp Tống Nhan Sơ, hai người đến quán bar uống rượu, lúc về hai người đều có vài phần say, Tống Nhan Sơ còn nhớ rõ Chu Hách nói hôm nay cô thu dọn hành lý qua chỗ anh.

Nhưng Dụ Hạ không chịu, nói cô ấy thật vất vả mới được nghỉ phép ở đây với cô, sao không để hai người ở bên nhau, lại còn suy đoán Chu Hách rắp tâm, như thế không cho Tống Nhan Sơ rời đi.

Tống Nhan Sơ vốn dĩ cũng do dự, nhưng nghe Dụ Hạ phân tích, trong lòng cô cũng dao động.

Sau khi suy nghĩ kĩ cô liền gửi một tin nhắn cho Chu Hách, nói rằng bạn cô tới thăm nên buổi tối không có thời gian thu dọn hành lý.

Dụ Hạ kéo cô, ánh mắt mắt đào hoa đang hướng nhìn về phía biển quảng cáo lớn trên đường phố, trên đó chính là bộ phim mới đang được tuyên truyền của minh tinh Lục La Bàn.

Cô ấy hốt hoảng Tống Nhan Sơ: “Bộ phim mới của Lục ca! Tớ còn tưởng rằng sẽ bỏ lỡ, đêm nay cậu phải đi xem với tớ, nhất định cậu sẽ bị kỹ năng diễn xuất của anh chinh phục!”Tống Nhan Sơ không hứng thú lắm, đối với Lục La Bàn cũng chỉ coi là người qua đường, liền cùng Dụ Hạ đến rạp chiếu phim.

Sau khi xem xong, cô vẫn chưa nhận được hồi âm từ Chu Hách.

Dụ Hạ hừ một tiếng, “Sợ gì chứ, không phải anh ta nói có tiệc xã giao sao, nói không chừng cũng chưa về nhà, tìm gần khách sạn gần đó ngủ rồi cũng nên.

”Tống Nhan Sơ ngẫm lại thấy cũng đúng, liền mang theo Dụ Hạ về nhà.

Tống Nhan Sơ có thói quen dậy sớm, 7 giờ hơn cô đã dậy, hỏi Dụ Hạ muốn ăn cái gì, rửa mặt xong thay quần áo liền đến phòng bếp làm bữa sáng.

Nấu mì sợi xong, Tống Nhan Sơ chiên thêm hai quả trứng gà, rửa tay xong đang muốn gọi Dụ Hạ rời giường.

Dụ Hạ từ trong phòng ngủ đi ra, trên người măn mặc một chiếc váy mới trong tủ, trên mặt hóa trang tinh xảo, khuôn mặt nhỏ xinh, mái tóc dài màu hạt dẻ xoăn rũ ở trước vai, làn da trắng như tuyết, đặc biệt thu hút ánh nhìn.

Tống Nhan Sơ đem mì sợi chia làm hai bát, đặt trứng gà lên trên, “Cậu định đi đâu à?”Dụ Hạ chạy tới bưng bát lên, cười nói: “Tớ vừa nhận được điện thoại của Lưu ca, nói có cái vai ác nữ tuyến ba, muốn để tớ đi thử vai.

”Tống Nhan Sơ lau qua hai đôi đũa, “Có thể sống được mấy tập?”“Là một web drama, tập thứ sáu mới lên hình, tập gần cuối mới đóng máy, có thể sống trong thời gian khá dài.

”“Đến đâu thử vai?”“Công ty Nhân Gia, nghe Lưu ca nói này bộ phim này chính là công ty đó tự bỏ tiền ra quay để nâng gót cho nam nữ chính của mình.

”Dụ Hạ rất thích nhân vật này, mặc dù và vai ác nữ tuyến ba, nhưng lại là người thẳng thắn, phù hợp với gu thẩm mỹ buông thả của giới trẻ.

Cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy cũng chỉ ăn được ít mì, trong chén còn thừa lại hơn phân nửa mặc dù mì không nhiều lắm, chỉ ngồi ăn trứng gà.

“10 giờ thử vai, thời gian chắc sẽ kịp, thử vai xong sẽ báo tin tốt cho cậu!”Tống Nhan Sơ nhìn cô ấy xách túi đi, chạy trên đôi sandal mà mình mới mua, lo lắng chạy về phía cửa.

“Chậm một chút, đôi này rất đắt đó!”“Đừng nóng, tớ sẽ mua đền cho cậu cả một tủ!”Tống Nhan Sơ cười cười, bàn ăn cách cửa sổ không xa, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu lên trên người, trong lòng cũng thoải mái lên.

Từ sau khi công ty xảy ra chuyện, thế giới của cô liền không có ánh sáng, tất cả đã bị màu đen thay thế.

Những người bạn trước đó đều lần lượt rời đi, họ sợ sẽ bị cô vạ lây, cô dường như đã bị giam cầm trong bóng tối.

Chu Hách xuất hiện, giống như một chiếc bánh có nhân từ trên trời rơi xuống, thật giống như cái bẫy vậy!Mà Dụ Hạ, càng giống như ánh sáng mặt trời.

Tống Nhan Sơ ăn xong mì sợi, rửa sạch bát, liền thu dọn hành lý chuẩn bị đến chung cư của Chu Hách.

Lúc đến chung cư của Chu Hách mới có hơn 9 giờ.

Tống Nhan Sơ từ trong túi lấy chìa khóa mở cửa, giờ này chắc Chu Hách chắc là đến công ty rồi.

Vừa mở cửa ra , Tống Nhan Sơ theo bản năng ôm lấy cánh tay, cánh tay trắng nõn nổi lên một tầng da gà.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 48


Chu Hách ra ngoài quên quan điều hòa sao?Tống Nhan Sơ chà chà cánh tay, sau khi thích ứng với không khí lạnh trong nhà mới kéo vali vào trong.

Đến cửa, cô thấy có một cái tủ giày, mở ra bên trong đều là giày nam, tất cả đều là màu đen, bên dưới còn có đôi giày màu trắng dành riêng cho việc chơi bóng.

Tống Nhan Sơ do dự một chút, liền cầm đôi dép màu đen trong nhà ra thay, sau đó đặt giày cao gót của mình vào bên trong, ở bên cạnh giày da của Chu Hách.

“Chu Hách?”Tống Nhan Sơ kéo vali đi vào, liếc mắt liền thấy người đàn ông đang nằm ở trên sô pha.

Trên người vẫn còn mặc tây trang, nhưng đã nhăn đến mức độ không nhìn rõ bộ dáng, giống như hôm qua xã giao xong liền nằm ở trên sô pha ngủ.

Tống Nhan Sơ vội vàng đi qua đi, đầu tiên chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, sau đó nhẹ đẩy cánh tay của người đàn ông, “Chu Hách?”“Chu Hách, anh có sao không?” Không thấy đáp lại, Tống Nhan Sơ đi lên phía trước nửa bước, cẩn thận đưa tay lên trán anh thử nhiệt độ.

Nóng quá.

Nằm nhiệt độ thấp như vậy suốt một đêm sao có thể không ốm.

Tống Nhan Sơ nói thầm trong lòng, nhìn sắc mặt suy yếu của anh, nhìn bề ngoài thành thục lại ổn trọng như vậy nhưng đâu có biết anh cũng không chăm sóc tốt cho chính mình.

Cô lại lần nữa thử nhiệt độ trên trán anh, phỏng đoán xem nghiêm trọng không.

Đột nhiên, Chu Hách mở mắt, giống như như chim ưng bắt được con mồi, thâm thúy lại tinh chuẩn, lẳng lặng nhìn cô.

“Anh tỉnh rồi sao?” Bàn tay còn để trên trán anh hơi run, bị anh nhìn chăm chú như vậy, trong lòng cô hơi sợ hãi nhưng vẫn ra vẻ trấn tĩnh định thu hồi tay lại.

Nhìn thấy là cô, trong con ngươi của Chu Hách ôn nhu đi rất nhiều, anh há miệng th* d*c, yết hầu có chút đau, phát ra thanh âm hơi khàn.

“Anh bị cảm rồi, có muốn uống không, tôi lấy nước giúp anh.

” Tống Nhan Sơ không nghe rõ anh nói gì, nhìn thấy trên sô pha có vết ly bị vỡ, tưởng anh muốn uống nước.

Cô nhìn xung quanh nhìn nhìn, bên trái phòng khách có cửa đang mở, chắc là phòng bếp, cô đứng dậy đi qua, ở trong phòng bếp tìm được cái ly.

Chu Hách nằm bất động trên sô pha, tầm mắt vừa vặn dừng ở trên người Tống Nhan Sơ.

Mái tóc dài màu hạt dẻ của cô tùy ý buông trên vai, cô mặc một chiếc áo sơ mi màu nhạt, cả người tinh tế nhỏ xinh.

Đầu Chu Hách nóng lên, ánh mắt mơ màng, tối hôm qua rõ ràng còn tức giận.

Chỉ là vừa mở mắt nhìn thấy khuôn mặt của cô gần trong tấc, thấy đáy mắt cô hàm chứa vài phần quan tâm.

Cái gì anh cũng không muốn tính toán nữa.

Cô là của anh.

Tống Nhan Sơ không biết Chu Hách suy nghĩ như nào.

Cô rất nhanh bưng một ly nước từ phòng bếp trở về, trước tiên đặt ly nước lên bàn trà, rồi đỡ Chu Hách dậy.

Chu Hách cả người vô lực, cũng không biết sao liền ngã trên vai Tống Nhan Sơ, anh dùng sức nâng mí mắt nhìn phản ứng của cô.

Tống Nhan Sơ bưng ly nước lên, đưa đến bên miệng anh, “Anh uống chút đi, anh phát sốt rồi, chờ lát nữa tôi đưa anh đến bệnh viện.

”Chu Hách tựa lên vai Tống Nhan Sơ, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt.

Anh uống nước mà Tống Nhan Sơ đút, yết hầu xé rách đau đớn, một ly nước uống cũng uống xong.

Tống Nhan Sơ nhìn anh, quan tâm hỏi: “Còn muốn sao?”Chu Hách lắc đầu.

“Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé?” Tống Nhan Sơ có chút lo lắng, lúc mới vào cô cũng bị không khí lạnh làm cho đông cứng, trên người Chu Hách lại không có cái chăn nào, vậy đêm qua anh bị sốt rất nghiêm trọng, “Tối hôm qua tôi có nhắn tin cho anh, cho nên mới không dọn đồ đến đây.

”Chu Hách nhìn cô, giọng khàn khàn nói: “Tôi cảm thấy hơi lạnh, đỡ tôi về phòng, phía dưới bàn trà có hộp y tế, bên trong có thuốc trị cảm, em giúp tôi lấy một liều.

”“Không đi bệnh viện sao?”“Không cần.

” Người đàn ông nhíu mày, đôi môi nhợt nhạt: “Đỡ tôi, tôi không có sức, lại lạnh.

”.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 49


Tống Nhan Sơ đỡ Chu Hách vào phòng ngủ.

Cửa phòng ngủ đóng chặt, nhiệt độ trong phòng cùng phòng khách chênh lệch rất lớn, cô đỡ Chu Hách đến mép giường, thay anh cởi áo khoác, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa vừa phải.

“Nếu không đi bệnh viện thì anh nằm nghỉ một lát đi, tôi đi lấy nhiệt kế và thuốc cảm tới.

”Chu Hách hơi gật đầu, ánh mắt bình tĩnh tựa như mặt hồ, môi mỏng nhẹ cong, “Cảm ơn.

”Tống Nhan Sơ cũng mỉm cười, “Không cần phải nói cảm ơn, dù sao anh còn giúp tôi chuyện lớn hơn.

”Đáy mắt người đàn ông dường như ẩn chứa cảm xúc gì đó, giọng nói khàn khàn, “Không cần nói cảm ơn, chúng ta là vợ chồng.

”“Vợ chồng nên đồng cam cộng khổ.

”Tống Nhan Sơ ngẩn người, nhất thời không biết nói cái gì.

Cô theo bản năng nắm chặt tay, xoay người đi ra ngoài: “Anh nghỉ ngơi đi, tôi đi lấy thuốc.

”Chu Hách nghiêng đầu, nhìn thân ảnh mảnh mai trong phòng khách.

Cô giống như con nai trong rừng bị làm cho kinh sợ, chạy loạn khắp nơi.

Không bao lâu sau, Tống Nhan Sơ đã trở lại, trên tay cầm nhiệt kế, ly nước cùng mấy viên thuốc trị cảm.

Chu Hách rất phối hợp, hơi ngồi dậy đem nhiệt kế kẹp ở dưới nách, một ngụm nước đã uống hết đống thuốc màu mè kia.

Trong phòng khách truyền đến tiếng chuông điện thoại, hai người đều hướng phòng khách nhìn qua.

Chu Hách bỏ cái ly xuống, Tống Nhan Sơ đã đứng dậy, mở miệng nói: “Điện thoại của anh, để tôi đi lấy.

”Chu Hách l**m l**m môi, biểu tình thong dong, ôn nhu bình tĩnh.

“Là điện thoại của người ở công ty.

” Tống Nhan Sơ cầm di động lại đây, nhìn thấy trên màn hình ghi chú “Thư ký Trương”.

Cô đưa cho Chu Hách, Chu Hách không tiếp, “Em nhận giúp tôi.

”“Có thích hợp không?”Chu hách cười khẽ, uống thêm một ngụm nước ấm, cổ họng thoải mái hơn chút, sau lưng đổ mồ hôi, “Có cái gì không thích hợp?”Nghe được anh trả lời như vậy, Tống Nhan Sơ lại nghĩ tới vừa rồi Chu Hách nói câu nói kia.

Bọn họ là vợ chồng.

Ánh mắt cô khẽ lay động, dừng ở màu xám trên điện thoại, nhấn nghe, “Xin chào.

”“Chờ một chút, Chu tổng bị bệnh, cổ họng không được thoải mái lắm, tôi hỏi anh ấy đã.

”“Thư ký Trương nói buổi trưa có lịch hẹn ăn cơm với Lý tổng, còn có hai văn kiện quan trọng cần anh ký tên.

”Chu Hách yếu ớt trả lời: “Bảo cậu ta đi tìm phó tổng, văn kiện thì để ở bàn làm việc của tôi.

”Tống Nhan Sơ truyền đạt lại ý của anh, còn hỏi thêm, “Còn có chuyện gì nữa không?”Đầu dây bên kia, thư ký Trương vâng một tiếng, hai giây sau, mới tò mò hỏi một câu: “Xin hỏi cô là?”“Nếu không có việc gì thì tôi cúp máy trước.

” Tống Nhan Sơ ôn hòa cúp điện thoại, đặt điện thoại ở trên bàn trà, nhìn người đàn ông suy yếu nằm trên giường, duỗi tay về phía anh, “Đưa nhiệt kế cho tôi xem, nếu thật sự nghiêm trọng, anh vẫn phải đi bệnh viện.

”“Anh bận như vậy đừng để chậm trễ công việc.

”Chu Hách lấy nhiệt kế ra đưa cho cô, thanh âm thực nhẹ, như là nỉ non, lộ ra ôn nhu hiếm có, “Chắc là không nghiêm trọng, uống thuốc nghỉ ngơi một ngày là tốt rồi.

”Tống Nhan Sơ đối nhiệt kế hiển thị 38.

3 độ.

Nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “38 độ, hay là đi bệnh viện đi.

”Chu Hách không thích bệnh viện, anh lôi chăn nhắm mắt lại, thanh âm khàn khàn: “Tôi ngủ một giấc là ổn.

”Tống Nhan Sơ đứng ở mép giường, người đàn ông đã nhắm hai mắt lại.

Hai giây sau, Tống Nhan Sơ khẽ thở dài, lựa chọn tôn trọng ý kiến của anh, nhẹ giọng nói: “Vậy anh ngủ một giấc đi, tôi nấu cháo cho anh.

”Chu Hách nghe thấy tiếng đóng cửa, liền mở mắt, tầm mắt liền trở nên u ám.

Anh kéo chăn, nhắm mắt lại.

Một hình ảnh từng rất nhiều lần xuất hiện ở trong đầu, thậm chí là trong mộng của anh.

Ngày tốt nghiệp đó, Tống Nhan Sơ mặc một cái váy dài màu vàng, tóc búi cao, một vài sợi tóc mái thả xuống tự do, cả hành lang đèn rất sáng, mỗi một nơi đều hiện ra rất rõ ràng.

Cô uống rất nhiều rượu, say mèm, nhưng vẫn như cũ chính xác gọi tên của anh.

Ngẩng đầu nhìn anh nói, Chu Hách, bảy năm sau, nếu anh còn thích tôi, tôi sẽ gả cho anh.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 50


Chu Hách tỉnh dậy sau một giấc ngủ không sâu, anh loáng thoáng nghe thấy giọng nói của Tống Nhan Sơ.

“Cậu tự gọi cơm hộp đi, anh ấy bị bệnh, thân nhiệt vẫn còn rất cao.

”“Không phải tớ đã đưa chìa khoá cho cậu rồi sao? Buổi tối khả năng tớ sẽ không về, cậu nói cái gì…”Tống Nhan Sơ vào phòng muốn xem Chu Hách đã hạ sốt chưa, điện thoại với Dụ Hạ vẫn chưa dứt, nói vài câu, thấy đôi mắt Chu Hách giật giật, cô nói với Dụ Hạ, “Không phải ngày mai cậu phải đến đoàn làm phim sao, buổi tối uống ít rượu rồi đi ngủ sớm đi.

”Tống Nhan Sơ cúp điện thoại, thấy đôi mắt đen nháy của Chu Hách đang nhìn chằm chằm mình, còn mang theo sự tìm tòi nghiên cứu.

“Anh muốn uống nước sao?” Tống Nhan Sơ ôn nhu hỏi, trên mặt biểu thị vẻ hối lỗi, “Xin lỗi, tôi nói chuyện điện thoại làm phiền đến anh rồi.

”Chu Hách đã ngủ được một giấc, cả người vần đau nhức mệt mỏi, nhưng so với buổi sáng vẫn thoải mái hơn một chút, anh chống thân mình ngồi dậy, tiếp nhận ly nước cô đưa tới.

Độ ấm vừa phải.

“Buổi tối em có việc sao?”Tống Nhan Sơ lấy nhiệt kế từ dưới nách anh ra, lúc cô nghe điện thoại có đo nhiệt độ cơ thể cho anh, chỉ là lúc đấy anh vẫn còn đang ngủ.

“Nhiệt độ vẫn còn rất cao, anh có đói bụng không, tôi có nấu cháo trắng cho anh.

”Chu Hách khẽ l**m môi, cả người vô lực, chỉ là nghe nói cô nấu cháo, rất muốn nếm thử, “Được, lấy cho tôi một bát.

”“Anh thích ăn ngọt hay thanh đạm?”“Thanh đạm.

”Người đàn ông nhìn bóng dáng của Tống Nhan Sơ rời đi.

Tống Nhan Sơ bây giờ so với cô gái hoạt bát trong trí nhớ của anh hoàn toàn không giống nhau.

Cô bây giờ từng cái nhấc tay nhấc chân đều vô cùng ôn nhu.

Anh còn nhớ rõ lúc đi học, vào mùa thu cả lớp có tổ chức cắm trại, cô mải cãi nhau về việc nướng như thế nào mà không khống chế được để lửa lớn, làm cháy hết thịt trên xiên.

Mặt cô cũng đen vì khói, đôi mắt sáng ngời, cô gắp một lượng lớn xiên thịt và nài nỉ các bạn cùng lớp ăn, ăn xong còn muốn mọi người nói trái lương tâm khen tay nghề cô tốt.

Nghĩ đến đây, khoé môi Chu Hách không khỏi kéo lên.

Rất nhanh Tống Nhan Sơ đã trở lại, một bát sứ trắng đầy cháo, tầm mắt cô chăm chú nhìn vào bát cháo, nhanh chân đi đến mép giường đặt bát lên tủ, hai tay nắm lấy vành tai.

“Hơi nóng, anh đợi nguội rồi ăn.

”Chu Hách nhìn dáng vẻ này của cô, trong cổ họng phát ra tiếng cười, bàn tay anh vươn từ trong chăn ra.

“Có bị bỏng không, đưa tôi xem.

”“Không sao, không có bị bỏng.

” Tống Nhan Sơ đưa tay từ trên tai xuống cho Chu Hách nhìn, “Tôi có bỏ một ít đường vào, sẽ không quá ngọt.

”Chu Hách gật đầu, chống thân mình ngồi dậy, dựa vào mép giường.

Qua một lát, Tống Nhan Sơ sờ vào mép bát, nhắc nhở nói: “Anh mau ăn đi.

”Chu Hách nghe vậy, liền bưng bát lên lấy cái thìa nhẹ nhàng quấy hai cái, sau đó múc một ngụm bỏ vào trong miệng.

Hương vị cháo trắng bình thường.

Giống như lời Tống Nhan Sơ nói, không nóng lắm.

Người đàn ông không cầm lòng được, nói, “Ừm, rất ngọt, ăn rất ngon.

”Tống Nhan Sơ hơi nhíu mày, lộ ra nghi hoặc, “Hơi nhiều đường sao, lần tới tôi sẽ bỏ ít đi.

Tôi nhớ trước kia anh ăn được ngọt.

”Chu Hách đối diện với tầm mắt của cô, một giây sau mới rũ mắt, nhìn vào bát cháo trắng, nói: “Rất vừa vặn, tôi có thể ăn hai bát không?”Tống Nhan Sơ bị anh chọc cười, “Tôi nấu một nồi to.

”Cháo trắng vẫn là cháo trắng, thứ anh thích là Tống Nhan Sơ thôi.

Chu Hách liên tiếp ăn hai bát cháo, mồ hôi đổ ra.

Tống Nhan Sơ thấy anh có thể ăn được, trong lòng cũng không còn lo lắng nữa.

Thấy anh muốn xuống giường tắm rửa, cô liền tiến lên trước một bước bưng bát chuẩn bị đi ra ngoài.

Đi tới cửa, cô ngừng bước chân.

“Hành lý tôi đã mang đến đây, bên cạnh phòng ngủ chính có hai gian phòng dành cho khách, tôi sẽ ở một căn?”Chu Hách đứng ở chỗ tủ quần áo, mở cửa lấy ra một bộ đồ ngủ màu đen, ôn nhu nói: “Tùy em, em chọn căn nào cũng được.

”.
 
Back
Top Bottom