Ngôn Tình Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,506,354
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
chu-tien-sinh-cuoi-truoc-yeu-sau.jpg

Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Tác giả: Cố Bắc Niệm Nam
Thể loại: Ngôn Tình, Đô Thị, Nữ Cường, Hài Hước, Ngược, Khác, Sủng
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Cố Bắc Niệm Nam

Thể loại: Truyện Nữ Cường, Ngôn Tình, Truyện Ngược, Truyện Sủng, Hài Hước, Đô Thị, Truyện Khác

Giới thiệu:

Sau khi kết hôn, Tống Nhan Sơ được Chu tiên sinh sủng lên trời.

Cô cảm thấy rất kỳ lạ, tối đến hỏi Chu tiên sinh, “Vì sao lại muốn kết hôn với em, lại đối với em tốt như vậy?”

Chu tiên sinh ôn nhu nhìn cô, bàn tay vòng qua ôm lấy eo cô, mỉm cười nói: “Chu phu nhân, rõ ràng là em nói.”

Cô nói cái gì?

——

Bảy năm trước, tại bữa tiệc tốt nghiệp, Tống Nhan Sơ uống đến say mèm, chặn Chu Hách trên hành lang.

Chu Hách nhìn cô, chỉ thấy cô say khướt nghiêng đầu nói: “Bảy năm sau, nếu anh còn thích em, em sẽ gả cho anh!”

Thiếu niên biết rõ lời say không có giá trị, nhưng anh vẫn lấy điện thoại ra, ôn nhu dụ dỗ, “Tống Nhan Sơ, em nói cái gì, anh không nghe rõ.”

Thiếu nữ nhíu mi, âm thanh đặc biệt lớn, “Em nói! Chu Hách, nếu bảy năm sau anh còn thích em, em sẽ gả cho anh!”​
 
Có thể bạn cũng thích !
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 1


Tháng sáu ở Giang Thành, nắng gắt như lửa, không khí oi bức.

Tống Nhan Sơ từ Cục Dân Chính đi ra liền bị một trận sóng nhiệt bao bọc lấy, ánh mặt trời chói đến mức cô không mở nổi mắt, lông mi buông xuống, nhìn áo sơ mi trắng trên người.

Đột nhiên trước mắt không cảm thấy chói như vậy nữa, không phải là cô đã thích nghi được với ánh nắng này, mà là Chu Hách ở bên cạnh căng dù, đem cô bao phủ ở trong bóng râm.

“Cảm ơn.

” Tống Nhan Sơ ngẩng đầu cười nhìn Chu Hách.

Chỉ là nụ cười này có chút xa cách.

Chu Hách cúi đầu nhìn cô một cái, ánh mắt trầm tĩnh, môi mỏng kéo lên, “Không cần khách khí, nếu không cử hành hôn lễ, vậy buổi chiều em dọn đồ đến nhà tôi, tối tôi còn có tiệc xã giao, không cần chờ cơm tôi.

”“Vâng, tôi biết rồi.

” Tống Nhan Sơ gật đầu.

“Trưa tôi không bận, chúng ta đi ăn nhé, em muốn ăn gì?” Chu Hách cầm ô, người mặc tây trang, đĩnh bạt trầm ổn lại thanh lãnh, so với Tống Nhan Sơ thì cao hơn một cái đầu, nhưng anh vẫn phối hợp với bước chân của Tống Nhan Sơ, chậm rãi hướng về phí ven đường đi đến.

“Tôi ăn gì cũng được.

” Tống Nhan Sơ ngượng ngùng cười, không khí giữa hai người vẫn rất xấu hổ.

Hiện giờ bọn họ là vợ chồng hợp pháp, nhưng lại càng giống người xa lạ.

Dù sao cũng là bạn học cao trung xa cách bảy năm.

Một chiếc xe hơi màu đen dừng bên ven đường, tài xế thấy hai người, liền xuống xe mở cửa ghế sau ra, Chu Hách che chắn cho Tống Nhan Sơ, chờ cô ngồi xuống rồi mới thu dù ngồi vào.

Tài xế đóng cửa xe, trở lại ghế lái.

“Đi Tử Trúc Lâm.

” Chu Hách mở miệng nói với Trương Thành, nói xong ánh mắt mang theo dò hỏi dừng ở trên khuôn mặt nhỏ của Tống Nhan Sơ, “Đến Tử Trúc Lâm ăn cơm, có thể chứ?”Tống Nhan Sơ khách khí gật đầu, “Có thể, hương vị ở Tử Trúc Lâm không tồi.

”Trước khi Công ty phá sản, cô và đồng nghiệp thường xuyên đến Tử Trúc Lâm đối diện với công ty để ăn trưa.

Nhớ tới chuyện của công ty, Tống Nhan Sơ khẽ thở dài, đáy mắt hiện lên vẻ ưu sầu.

Trong xe yên tĩnh, tài xế chăm chú lái xe, Tống Nhan Sơ có hơi buồn ngủ, cô đối diện với cửa sổ ngáp vài cái, nhịn không được dựa vào cửa sổ xe nhắm hai mắt lại.

Hơn một tháng lo âu, tất cả chỉ vì giấy hôn thú, bây giờ cũng không xảy ra vấn đề gì.

Mười phút sau, bên trong xe vang lên một giọng nam trầm ổn, “Trương Thành, tăng nhiệt độ điều hòa lên.

”“Vâng, Chu tổng.

”“Nói nhỏ.

”Trương Thành ngậm miệng, tầm mắt liếc trộm qua gương nhìn về phía ghế sau, anh ta đi theo Chu tổng đã gần ba năm, từ trước đến nay Chu tổng luôn là vẻ lạnh nhạt, có bao giờ thể hiện vẻ ôn nhu như vậy chứ?Lúc này đây Chu Hách không chú ý tới Trương Thành đang nhìn trộm, bởi vì anh nghiêng đầu chăm chú ngắm Tống Nhan Sơ.

Tống Nhan Sơ ngủ thật sâu, anh ngồi bên cạnh có thể nghe thấy tiếng ngáy rất nhỏ, có lẽ một tháng qua cô trải qua thật không dễ chịu.

Chu Hách nhíu nhíu mày, nhìn khuôn mặt gầy ốm, cố nén không động thủ v**t v* cô.

Hai phút sau, tầm mắt Chu Hách mới từ trên mặt Tống Nhan Sơ rời đi.

“Ưm…” Tống Nhan Sơ mệt mỏi rên một tiếng, sờ sờ mặt, mở trong ánh mắt mang theo vẻ mơ màng, “Tới rồi sao?”“Xuống xe thôi.

”Xe đã ngừng, Chu Hách nhìn mắt cô, mở cửa xe, cầm ô ở bên cạnh xe chờ.

“Vâng.

”Chân Tống Nhan Sơ hơi tê, nhìn Chu Hách đứng bên cạnh xe, cắn chặt răng hướng về phía cửa xe.

Giày cao gót vừa chạm đất, cô còn chưa đứng vững, liền ngã quỳ xuống trước mặt Chu Hách.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 2


Nhịp tim Chu Hách đập vững vàng, dường như đâm phải một cái gai nhọn mỏng manh.

Anh cau mày, cúi người đỡ cô, trầm giọng nói, “Có phải tôi cũng nên quỳ xuống, phu thê đối bái?”Chân Tống Nhan Sơ còn chưa hết tê, trang phục cô mặc trên người là đồ công sở, chân váy chỉ dài qua mông, nên khi ngã hai đầu gối liền chạm đất, rất nhanh đã xuất hiện màu đỏ, nóng rát.

“Tôi…” Má cô đỏ bừng, thật sự rất xấu hổ.

Chu Hách nhìn thấy vết màu đỏ trên đầu gối cô, cát mịn lún sâu vào làn da trắng nõn mềm mại, ánh mắt anh trở nên thâm trầm, xem ra rất không vừa mắt với đôi giày cao gót trên chân cô.

Trương Thành lập tức nói: “Chu tổng, trong cốp xe có hộp y tế.

”“Lấy ra.

” Chu Hách nhìn về phía Trương Thành, đưa dù trên tay dù cho anh ta, mà cánh tay vốn đang đỡ Tống Nhan Sơ cánh liền đi thẳng một đường xuống dưới, vững vàng ôm lấy eo của Tống Nhan Sơ, nhẹ nhàng đem người bế lên, hướng về phía Tử Trúc Lâm đi tới.

Cô nhẹ quá!“Hoan nghênh quý khách…”“Phòng bao.

”Người phục vụ đối mặt với ánh mắt lạnh lùng của Chu Hách, giọng nói liền trở nên lắp bắp, lập tức dẫn hai người đi lên tầng hai vào một phòng bao, Trương Thành cầm hộp y tế chạy theo sau.

Chu Hách đặt Tống Nhan Sơ ở trên ghế, anh ngồi xổm xem vết thương ở đầu gối của cô, Trương Thành lấy từ trong hộp y tế ra băng bông cùng nước sát trùng đưa cho Chu Hách, anh ngẩng đầu nhìn Tống Nhan Sơ một cái, “Chịu khó một chút.

”“Cái kia, tôi có thể tự mình làm.

”“…”Chu Hách không vui nhìn cô một cái.

“Để tôi tự mình làm, chỉ là sướt da thôi, không có gì nghiêm trọng.

” Gương mặt Tống Nhan Sơ ửng đỏ, ánh mắt âm thầm cất giấu đi sự ngượng ngùng, kiên trì lấy băng bông cùng nước sát trùng từ tay người đàn ông.

Cô mặc váy ngắn, Chu Hách và Trương Thành đều ngồi xổm trước mặt cô, ở góc độ này thực sự rất xấu hổ.

“Tôi giúp em, em sợ đau như vậy sẽ không làm kĩ được.

” Chu Hách không đồng ý.

Trương Thành rất thông minh, thấy Tống Nhan Sơ liếc mắt nhìn mình, anh ta ho một cái liền lập tức đứng lên, lùi lại mấy bước.

“Tôi không sợ đau.

” Tống Nhan Sơ hơi nghiêng người, lấy tăm bông thấm nước sát trùng bắt đầu nhẹ nhàng chà vào miệng vết thương ở đầu gối.

Kỳ thật cũng không có gì nghiêm trọng, chỉ là sướt ra một tí, còn chưa chảy máu, dùng nước sát trùng rửa qua là tốt rồi.

Chu Hách xụ mặt đứng lên, nhận lấy thực đơn mà người phục vụ đưa tới, xoa nhẹ hai mắt, “Em muốn ăn cái gì?”“Tôm tươi thạch nồi quấy cơm.

”Chu Hách đưa thực đơn cho người phục vụ, nhàn nhạt nói: “Hai phần tôm tươi thạch nồi quấy cơm, thêm một ly sữa bò.

”Trương Thành đi theo người phục vụ ra ngoài.

Bên trong phòng bao chỉ còn lại Chu Hách và Tống Nhan Sơ, Tống Nhan Sơ rửa sạch miệng miệng vết thương, đem nước sát trùng cùng tăm bông bỏ vào trong hộp y tế, cười cười với anh: “Cảm ơn.

”Chu Hách nhìn chằm chằm cô, “Trước kia em rất sợ đau.

”Tống Nhan Sơ sửng sốt một chút, nhất thời ánh mắt trở nên vô hồn.

Anh nói trước kia chắc là bảy năm trước, “Khi đó còn trẻ hay làm ra vẻ, hiện tại không dám.

”Chu Hách rót cho cô một ly nước sôi để nguội, trầm mặc ngồi xuống.

Anh thật sự muốn hỏi, nếu thời gian có thể làm thay đổi thói quen, vậy trước kia cô thích người đó, hiện tại có còn thích nữa không?Tầm mắt người đàn ông rơi xuống, dừng ở giày cao gót của cô, thanh âm nhàn nhạt, “Tôi không thích phụ nữ mang giày quá ba phân, sau này đừng mang mấy loại như này nữa.

”Tống Nhan Sơ cúi đầu nhìn giày cao gót của mình, bảy centimet.

Cô rụt chân lại, trên mặt mang theo nụ cười: “Vâng.

”Là một người vợ, việc chồng mình không thích đương nhiên cô sẽ không làm.

Chưa nói đến chuyện bọn họ kết hôn không xuất phát từ tình cảm, mà là bởi vì công ty của cô phá sản, ba còn cần một số tiền lớn để phẫu thuật.

Chu Hách như một vị cứu tinh xuất hiện đúng lúc, anh thay cô trả hết toàn bộ số nợ còn giải quyết chi phí phẫu thuật giúp cô.

Điều kiện duy nhất anh muốn chính là kết hôn với cô.

Cho nên hôn nhân này, Tống Nhan Sơ không có cò kè mặc cả, càng nhiều hơn là chỉ có thể thuận theo.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 3


Không bao lâu sau người phục vụ gõ cửa, mang hai phần tôm tươi thạch nồi quấy cơm đưa tới.

Tống Nhan Sơ cúi đầu ngửi một chút, vẫn là hương vị quen thuộc.

Hơn một tháng nay, cô ăn nhiều nhất là hai phần mì ăn liền bắp cải muối chua, đột nhiên ngửi thấy một mùi thơm như vậy, cô không khỏi nuốt nước miếng.

Chu Hách nhìn vào mắt cô, thấy đôi mắt cong cong, so với lúc từ Cục Dân Chính bước ra thì vui vẻ hơn nhiều.

Anh cúi đầu nhìn thạch nồi quấy cơm trước mặt, cầm cái muỗng dùng sức đảo lên.

“Mùi vị rất ngon, anh mau nếm thử đi!”“…” Chu Hách gật đầu, có thể ngon đến mức nào chứ?Hai người cơm nước xong, từ trong phòng bao bước ra thì Trương Thành cũng ở đại sảnh ăn xong rồi, đang đứng đợi ở cửa.

“Để tôi.

” Trương Thành cười tiếp nhận hộp y tế ở trên tay Tống Nhan Sơ, đi theo phía sau hai người.

Tống Nhan Sơ nói cảm ơn.

Buổi chiều Chu Hách còn có việc, nên nâng bước xuống lầu, Tống Nhan Sơ và Trương Thành đi theo phía sau anh.

Nhìn bọn họ không hề giống vợ chồng mà giống sếp và thư ký hơn.

Một người là sếp cùng hai thư ký.

“Tống tiểu thư, chân cô không sao rồi chứ?”“Không sai, chỉ là vết thương nhỏ.

”“Mặc dù là vết thương nhỏ nhưng buổi tối vẫn là phải dùng cồn i-ốt rửa qua, lỡ đâu để lại sẹo sẽ rất khó coi.

” Trương Thành thoải mái nói, ở bên cạnh Chu Hách ba năm cũng may chưa bị tự kỷ.

“Cảm ơn, trở về tôi sẽ rửa lại, sẽ không có gì vấn đề gì đâu.

”Trương Thành sờ sờ gáy, cười nói, thoạt nhìn có hơi ngốc nghếch nhưng lại khiến người ta cảm thấy ấm áp, “Nhìn miệng vết thương cũng không lớn, tôi cảm thấy…”Anh ở phía trước càng đi càng nhanh, Trương Thành có phần không đuổi kịp, cũng may bãi đỗ xe cách đây không xa, bằng không anh ta sẽ lo lắng cho vết thương ở chân của Tống tiểu thư.

Tới bãi đỗ xe, Trương Thành chạy chậm tiến lên mở cửa xe, tầm mắt không cẩn thận đối diện với Chu Hách, trong lòng liền vang lên hồi chuông cảnh báo, lập tức tránh đi.

Chu Hách ngồi vào trong, Tống Nhan Sơ cũng ngồi vào theo.

“Đi tiểu khu Kim Thần.

”“Vâng Chu tổng.

” Trương Thành tìm địa chỉ trên map, vững vàng khởi động xe.

Tống Nhan Sơ thấy vừa rồi anh đi nhanh như vậy, tưởng công ty có việc, liền nói: “Nếu không tự tôi gọi xe về, anh tranh thủ thời gian đến công ty đi.

”“Không vội.

”Tống Nhan Sơ nhìn khuôn mặt nghiêng đầy góc cạnh của anh, ánh mặt trời bên ngoài cửa sổ chiếu vào, lông mi của người đàn ông dài cong vút, sống mũi cao thẳng tắp, lãnh đạm lại càng mang phần ấm áp.

Tống Nhan Sơ nhẹ nhàng “Vâng” một tiếng.

Bảy năm trôi qua, dường như anh đã thay đổi.

Nhưng cô sao lại không hiểu!Tống Nhan Sơ nghiêng đầu nhìn về phía ngoài cửa xe, xe cộ qua lại tấp nập, hàng quán trên phố đang dần dần lùi lại từng khung, giống như những khoảng thời gian xa xôi kia.

Tại cửa của tiểu khu Kim Thần, Tống Nhan Sơ xuống xe, cô quơ tay với Chu Hách, nói lời cảm ơn.

Chu Hách chỉ nhẹ nhàng gật đầu, liền bảo Trương Thành lái xe đi.

Tống Nhan Sơ nhìn theo chiếc xe đi xa, thẳng đến khi biến mất ở chỗ rẽ, cô mới thở dài, xoay người đi vào tiểu khu.

Bên trong xe, sau khi Tống Nhan Sơ xuống xe, bầu không khí im lặng đến mức lộ ra vài phần quỷ dị.

Trương Thành không dám thở mạnh, hơn nữa tốc độ của anh ta cũng bị khống chế ở mức 30km/h không hề dao động.

“Trương Thành.

”Cả người khẽ run lên một chút, Trương Thành nhìn anh qua gương, cười nói: “Chu tổng, anh có cái gì phân phó?”Chu Hách nhìn anh ta, một giây sau thanh âm lạnh như băng, còn mang theo cảnh cáo: “Cô ấy không phải Tống tiểu thư.

”Gì cơ?“Cô ấy là Chu phu nhân.

”“Đã biết, thưa Chu tổng.

”Trương Thành thực mau phản ứng lại, chân chó khen: “Chu tổng và phu nhân vừa nhìn liền thấy có tướng phu thê, đặc biệt xứng đôi!”“Chu tổng, anh cùng phu nhân khi nào thì tổ chức hôn lễ vậy ạ?”“Chu tổng, anh và phu nhân yêu nhau rất nhiều năm rồi đúng không?”“Chu tổng…”Chu Hách nhíu mày, thanh âm lạnh lẽo, “Câm miệng, nói thêm câu nữa tôi cho cậu cuốn gói.

”“…” Trương Thành cắn chặt răng.

Gia hỏa, vỗ mông ngựa đến vó ngựa…Một đường trầm mặc tới công ty.

Chu Hách đến công ty liền bảo thư ký triệu tập mở hội nghị cấp cao.

Vốn dĩ buổi sáng còn họp bàn kế hoạch mục tiêu cho quý sau, nhưng Chu Hách lại trực tiếp đẩy xuống.

Ngoại trừ Trương Thành, trong công ty trên dưới không ai biết Chu tổng bọn họ có sự kiện trọng đại gì, mà đến cả hội nghị cấp cao cũng bị đẩy xuống.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 4


Việc đầu tiên Hứa Nhan Sơ làm sau khi trở về căn hộ là tẩy trang, vào phòng tắm nước lạnh, sau đó mê man nằm trên giường.

Cô cứ như vậy đem chính mình gả đi, hơn nữa vẫn là gả cho Chu Hách.

Trong không khí tràn ra hai tiếng thở dài bất đắc dĩ, Tống Nhan Sơ không muốn nghĩ đến chuyện thời cao trung, khi đó cô và anh.

Không biết thời gian trôi qua bao lâu, tiếng chuông điện thoại đột nhiên vang lên, lúc này Tống Nhan Sơ mới hoàn hồn, sờ đến di động, là Dụ Hạ gọi WeChat video.

Dụ Hạ là bạn cùng phòng đại học của Tống Nhan Sơ, hiện giờ cũng coi như là tiểu minh tinh hạng ba, cô ấy có dáng dấp xinh đẹp, EQ lại cao, chỉ là không có bối cảnh, nên không quá nổi.

Video được kết nối, Tống Nhan Sơ liền thấy trên mặt Dụ Hạ mang một chiếc kính râm đầy khoa trương, cái miệng nhỏ màu hồng, vui vẻ nói: “Đoán xem tớ đang ở đâu?”Tống Nhan Sơ cầm di động lên, hoàn toàn không ngại mình trong video hiện rõ quầng thâm mắt, cười nói: “Hôm trước không phải còn ở Thuyền Thành đóng phim sao, vào vai Ngũ công chúa kiêu ngạo ương ngạnh?”“Buổi sáng hôm nay đã đóng máy, nên cùng người đại diện nghỉ ngơi 3 ngày, đến Giang Thành thăm cậu đây.

”Dụ Hạ nhìn xung quanh, cái miệng nhỏ chu lên, kéo kính râm lên đầu, để lộ ra đôi mắt đào hoa đẹp động lòng người, “Tớ còn tỉ mỉ trang điểm, lên máy bay rồi cũng không có người đón.

”Tống Nhan Sơ nhìn biểu tình ủy khuất của cô ấy, hiểu ý liền cười: “Hôm nay tớ bận rồi, không tới sân bay đón cậu được.

”“Chuyện gì còn quan trọng hơn tớ?”“Kết hôn.

”Tống Nhan Sơ nói lời này ra rất bình tĩnh, hệt như đang tường thuật lại một chuyện thường tình.

Nhưng khi Dụ Hạ nghe được những lời này, trợn tròn mắt đôi, thanh âm nâng lên: “Tống Nhan Sơ, cậu kết hôn, kết hôn với ai?”Cô yêu đương khi nào chứ?“Chu Hách.

”“Chu Hách?” Dụ Hạ biết chuyện thời cao trung của Tống Nhan Sơ, cô ấy khó hiểu hỏi: “Sao đột nhiên lại kết hôn.

”“Anh ấy giúp tớ trả hết mọi khoản nợ, còn có chi phí phẫu thuật cho ba tớ, và điều kiện duy nhất anh ấy muốn là kết hôn với anh ấy, tớ không có lý do gì để cự tuyệt.

”Dụ Hạ thở dài, “Là do tớ không có tiền.

”Nhưng sau khi nói xong, cô ấy đột nhiên nghiêm túc, “Tiểu Tống, hai người đã bảy năm không gặp rồi, lần này anh ta lại muốn kết hôn với cậu, không phải để trả thù cậu đó chứ?”Trả thù?“Bây giờ anh ta thực sự rất có tiền đồ, lúc trước cậu cự tuyệt người ta, bây giờ là cậu trèo cao!” Dụ Hạ chỉ là diễn viên tuyến ba, bình thường có thể nhận được kịch bản cũng là cốt truyện như vậy, đương nhiên trong đầu liền liên tưởng đến nó.

Tống Nhan Sơ cũng nghĩ tới loại khả năng này, cô khẽ kéo khóe miệng, bất đắc dĩ cười nói: “Trả thù thì trả thù, dù sao tớ cũng không thể để ba tớ không có tiền làm phẫu thuật.

”“Giá mà tớ là một phú bà thì tớ sẽ không để cậu phải chịu ủy khuất như vậy.

” Dụ Hạ cảm thấy hơi xấu hổ.

Cả hai trò chuyện một lúc lâu, đến khi ra khỏi sân bay, Du Hạ bị mấy fan nhận ra liền vây quanh muốn ký tên.

Dụ Hạ lập tức tắt video với Tống Nhan Sơ, mỉm cười với fans rồi ký tên, sau đó là chụp ảnh.

Hai mươi phút sau, Tống Nhan Sơ mới lần nữa nhận được điện thoại của Dụ Hạ.

“Bọn họ khen tớ xinh đẹp, còn nói nhất định tớ sẽ nổi tiếng!”——Bóng đêm dần bao trùm, ánh đèn lấp lánh cùng loạt âm thanh huyên náo của phố thị cũng dần hiện ra.

Mặc kệ là năm đó căm hận đến mức nào thì nỗi vui mừng chân thành chôn giấu dưới đáy lòng vẫn không ngừng nảy nở.

Chu Hách dựa vào cửa sổ ngắm nhìn những ngọn đèn dầu, ánh mắt thâm trầm tựa như lạc vào miền hồi ức xa xôi nào đó.

Mấy người từ quán bar đối diện đi tới, người phụ nữ uống đến say đến không còn biết gì ngã vào trong lòng của người đàn ông, anh ta ôm lấy eo cô gái, ngăn cản một chiếc xe taxi.

Chu Hách nhìn đến xuất thần, nghe thấy phía sau cửa có động tĩnh.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 5


Anh quay đầu lại thì thấy Thẩm Chi Lương đang hút thuốc bước vào cửa, đôi mắt đào hoa chạm phải mắt anh, phun ra một ngụm khói, nhếch mép nói: “Sao hôm nay lại nhàn rỗi mời tôi uống rượu, Chu tổng không bận sao?”“Tôi còn tưởng cậu không tới.

” Chu Hách nhẹ giọng đáp, rõ ràng hẹn lúc 7 giờ, bây giờ đã là 9 giờ, đến muộn gần hai tiếng.

Nhưng trong giọng nói của người đàn ông không có nửa điểm tức giận, tính tình Chu Hách đặc biệt tốt, hơn nữa anh cũng quen với việc trễ giờ của Thẩm Chi Lương.

Anh đi về phía Thẩm Chi Lương, ngửi thấy mùi nước hoa gay mũi ở trên người anh ta, khẽ nhíu mày, ghét bỏ lùi lại hai bước.

Thẩm Chi Lương nhận ly rượu, phủi phủi vết nhăn trên chiếc áo sơ mi trắng, lười biếng giải thích, “Mới chạy từ chỗ của mỹ nhân tới, cậu cất cái vẻ mặt đó đi.

”Thẩm Chi Lương là chủ của một công ty giải trí, nghệ sĩ nữ dưới trướng nhiều đếm không xuể, hơn nữa anh ta lại là người phong lưu, ai đến cũng không cự tuyệt bao giờ, vì thế mấy cô gái có chút nhan sắc muốn nổi tiếng đều đeo bám lấy anh ta, mong có chút quan hệ.

“Mùi rất khó ngửi.

”“Có sao?” Thẩm Chi Lương cúi đầu ở ngửi quần áo, không để bụng, nhìn Chu Hách nhướng mày, “Nếu Chu tổng thích thanh thuần, công ty tôi có người mới ký hợp đồng.

Vẻ ngoài thanh thuần như học sinh trung học, thậm chí còn rất hay đỏ mặt.

”“Hình như mới 18 tuổi, mặc dù hơi non nớt nhưng cũng không tệ, nếu không hôm nào tôi mang cô ấy tới gặp cậu?”“…”Chu Hách có chút hối hận khi tìm Thẩm Chi Lương uống rượu.

Anh liếc mắt nhìn Thẩm Chi Lương một cái, nửa ly rượu rót vào trong miệng, mùi cay nồng, “Tôi kết hôn rồi.

”“Chu Hách, đây không lần đầu tiên tôi quen biết cậu, cậu kết hôn? Kết hôn với ai?” Thẩm Chi Lương không tin, cho rằng Chu Hách nói đùa.

“Hôm nay mới kết hôn.

” Chu Hách tiếp tục uống rượu, môi mỏng khẽ nhếch lên.

Thẩm Chi Lương nhìn thần sắc của anh, âm thầm đánh giá, “Chu Hách, cậu thật sự đã kết hôn rồi?”Chu Hách cười, chén rượu tùy ý để trên bàn thủy tinh, bên trong túi áo vest lấy ra một cuốn sổ nhỏ màu đỏ, nháy mắt lại nhét vào chỗ cũ, “Buổi sáng mới vừa lãnh chứng.

”“Ngọa tào!” Thẩm Chi Lương lộ ra biểu tình kinh ngạc.

Bao nhiêu năm quen biết, anh ta không Chu Hách yêu đương với ai, hơn nữa bên cạnh còn không có bóng dáng phụ nữ.

Nhìn bộ dạng coi cuốn sổ như bảo bối kia, xem ra anh không phải kết hôn dưới trạng thái bị ép buộc mà là cam tâm tình nguyện.

“Cô ấy là người như thế nào, hôm nào giới thiệu cho tôi gặp mặt.

”“Chuyện bắt đầu khi nào? Có phải mang thai nên mới kết hôn?”Chu Hách không đáp, khóe miệng nhếch lên, từ quầy bar lấy ra một bình rượu rót cho anh ta một ly, “Đêm nay không say không về.

”“Hôm nay mới vừa lãnh chứng, liền tìm tôi uống rượu, không cần về với vợ?”Chu Hách cũng rót cho mình một ly, chạm vào ly của Thẩm Chi Lương, “Nhiều lời, không uống thì cút.

”“A! Hôm nay tôi phải uống để cậu không lên được giường với vợ mới thôi!” Thẩm Chi Lương tức giận, uống một hơi cạn sạch, ánh mắt khiêu khích nhìn Chu Hách.

Chu Hách không cam lòng yếu thế, cũng một hơi cạn sạch.

Nếu nói đến thủ đoạn thương nghiệp, Thẩm Chi Lương đương nhiên không bằng Chu Hách, nhưng nếu bàn về uống rượu, có lẽ hai Chu Hách cũng không bằng một Thẩm Chi Lương.

Lúc Thẩm Chi Lương mới năm phần say, Chu Hách đã thần chí không rõ, anh nửa nằm ở trên sô pha, tây trang cũng bị vò nát vài phần, tay cầm ly rượu, đầu dựa vào sô pha, sắc mặt lộ ra vài phần say, con người thâm thúy trở nên có chút đơn thuần.

“Không được?” Thẩm Chi Lương đá anh một cái, trong giọng nói mang theo vài phần đắc ý.

Nói với anh ta là không say không về, cưới vợ xong liền như vậy?Thẩm Chi Lương híp mắt, tò mò, cúi người nghiêng đầu qua, muốn nghe xem rốt cuộc Chu Hách nói cái gì.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 6


“Đưa phiếu? Cái gì phiếu?”Thẩm Chi Lương đưa tai lại gần, dứt khoát dán sát vào, chú ý nghe, một lúc sau mới nghe rõ Chu Hách lẩm bẩm cái gì.

Tống Nhan Sơ.

Hẳn là cái tên phụ nữ.

“Chu Hách, vợ cậu tên Tống Nhan Sơ đúng không? Tên không tệ, rất dễ nghe.

”Nghe được Thẩm Chi Lương nói ra cái tên Tống Nhan Sơ, mí mắt Chu Hách hơi nâng lên, sau đó lại hạ xuống, không thèm nhìn anh ta.

Thẩm Chi Lương nhìn thấy phản ứng này của anh không khỏi buồn cười, tầm mắt dừng ở cái áo bên trong tây trang.

Bên trong giấy hôn thú có ảnh chụp, anh ta muốn xem vợ anh rốt cuộc trông như thế nào.

Có thể khiến người cấm dục như Chu Hách mê đến tình trạng này.

Thẩm Chi Lương liếc Chu Hách một cái, nín thở đưa tay vào bên trong tây trang, chỉ là ngón tay mới vừa chạm vào tây trang, Chu Hách vốn đang nhắm mắt đột nhiên cảnh giác, che túi lại, trực tiếp đẩy anh taThẩm Chi Lương trực tiếp ngồi dưới đất, eo đụng vào bàn kính phía sau, đau đến mức khiến anh ta phát ra tiếng.

“Ngọa tào, cậu điên rồi, tôi chỉ muốn xem cô ấy trông như thế nào thôi, có cần phải ra tay nặng vậy không?”Chu Hách nhắm mắt, thần chí thanh tỉnh được hai phần, tay che lại ngực khẽ đứng lên, “Cô ấy là của tôi, Thẩm… cậu không có cơ hội!”“Tôi lại không thích cô ấy!” Thẩm Chi Lương bò dậy, đáy mắt xẹt qua khinh thường, với lấy áo khoác trên sô pha: “Đi về!”Uống một hớp rượu cho hả giận!Thẩm Chi Lương kéo Chu Hách từ phòng bao ra ngoài, gọi một người lái xe đến rồi ném chìa khóa cho anh ta, sau đó đẩy Chu Hách lên ghế sau, chính mình cũng ngồi vào, cuối cùng nói địa chỉ của Chu Hách.

Đưa đến cửa, Thẩm Chi Lương cười lạnh, “Cô vợ này của cậu rất được đây, đi ngủ cũng không mở đèn.

”“Chu Hách, một người đàn ông như cậu sao đứng trước tình yêu lại trở nên hèn mọn đến thế.

”Thẩm Chi Lương giơ tay ấn chuông, Chu Hách đẩy tay anh ta ra, từ trong túi lấy chìa khóa ra c*m v** ổ khoá, từ từ vặn chốt cửa phòng ra.

Bên trong phòng là mảnh đen kịt, nhiệt bên trong cũng không khác bên ngoài là bao, Thẩm Chi Lương bật điện phòng khách lên, đỡ Chu Hách đỡ đến trên sô pha ngồi xuống, phía sau lưng còn đổ mồ hôi.

Anh phẩy phẩy vết nhăn trên quần áo, kéo cổ áo ra, “Tôi về trước, cậu nghỉ ngơi đi.

”Thẩm Chi Lương nhìn thoáng qua hướng phòng ngủ, không nghe thấy động tĩnh gì.

Ai nói Chu Hách cưới vợ, rõ ràng là cưới một tổ tông.

Thẩm Chi Lương nhanh chân rời khỏi, trong xe có điều hòa so với ở đây thoải mái hơn nhiều.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Chu Hách khẽ nhíu mày, men say lan tràn thân thể bắt đầu nóng dần lên, mà nhiệt độ trong phòng lại cao.

Trong đầu anh bây giờ tràn ngập hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Nhan Sơ đang nhíu mày, ủy khuất lại bất lực, hận không thể một tay đem người đang bị chà đạp vào trong lòng mà che chở.

Chu Hách nuốt nước miếng, cả người tỉnh táo hơn mấy phần, cởi bỏ hai nút cúc áo.

Anh cầm điều khiển ở trên bàn, ấn mở điều hòa.

Vài phút sau, độ nóng trong phòng khách dần giảm xuống, lúc này tinh thần Chu Hách càng thêm tỉnh táo, anh vịn sô pha đứng dậy, nhẹ nhàng hướng về phía phòng ngủ.

Đi tới cửa, tay cầm vào nắm cửa lạnh băng, trầm mặc hai giây mới nhẹ nhàng vặn ra.

Sau khi mở cửa ra, một trận oi bức ập vào mặt, nhưng trái tim lại không ngừng lạnh lẽo, nỗi mất mát tích tụ trong ánh mắt.

Đôi mắt đen nhánh nhưng đầy âm u của người đàn ông, anh chậm rãi đi vào.

Ánh trăng nhạt nhòa từ ngoài cửa sổ hắt vào, ngăn cách sàn cùng chiếc giường lớn, một nửa tối tăm một nửa mang ánh sáng.

Trên chiếc giường lớn sạch sẽ ngăn nắp, hoàn toàn không có dấu vết có người ngủ qua.

Anh nhìn xung quanh căn phòng, mọi đồ vật đều như cũ.

Không có gì khác biệt.

Hiển nhiên Tống Nhan Sơ chưa hề đến đây.

Chu Hách cười lạnh, cố gắng kìm nén nỗi mất mát trong lòng, xoay người ra khỏi phòng ngủ.

Vài phút sau, trong phòng khách yên tĩnh phòng vang lên tiếng thủy tinh vỡ, cánh tay để trước mặt che khuất đi ánh trắng, cũng che khuất đi đôi con ngươi thâm thúy.

Tống Nhan Sơ, là em ép tôi….
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 7


Tống Nhan Sơ bị đồng hồ báo thức làm cho tỉnh giấc, đầu óc choáng váng, cả người nặng nề.

Cô mở mắt ra, trời vừa rạng sáng, chỉ có một tia sáng yếu ớt xuyên qua.

Điện thoại trên tủ đầu giường không ngừng kêu gào, Tống Nhan Sơ khẽ nhíu mày, gặt bàn tay trước ngực ra, xoay người tắt chuông báo thức.

5 giờ 50.

Đầu óc cô vẫn còn đau.

Người mới vừa bị cô đẩy ra lười biếng trở mình, một đôi tay trắng nõn thon dài lại lần nữa đặt ở bên hông Tống Nhan Sơ, nửa tỉnh nửa mơ nói: “Tớ quên tắt báo thức, hôm nay ở phim trường có phân cảnh lúc 10 giờ, nhưng diễn viên chúng tớ đều phải có mặt lúc 7, 8 giờ.

”“Còn chưa đến 6 giờ!” Tống Nhan Sơ còn chưa ngủ đủ, giọng nói có chút khàn khàn.

Dụ Hạ nằm ở bên cạnh cô xoa xoa đôi mắt, khuôn mặt nhỏ thanh khiết cũng mơ màng, “Thật lâu rồi tớ không được ngủ nướng.

”Tống Nhan Sơ thở dài, lại nhắm mắt lại, “Ngủ tiếp đi…”Ngày hôm qua Dụ Hạ từ sân bay trở về liền hẹn gặp Tống Nhan Sơ, hai người đến quán bar uống rượu, lúc về hai người đều có vài phần say, Tống Nhan Sơ còn nhớ rõ Chu Hách nói hôm nay cô thu dọn hành lý qua chỗ anh.

Nhưng Dụ Hạ không chịu, nói cô ấy thật vất vả mới được nghỉ phép ở đây với cô, sao không để hai người ở bên nhau, lại còn suy đoán Chu Hách rắp tâm, như thế không cho Tống Nhan Sơ rời đi.

Tống Nhan Sơ vốn dĩ cũng do dự, nhưng nghe Dụ Hạ phân tích, trong lòng cô cũng dao động.

Sau khi suy nghĩ kĩ cô liền gửi một tin nhắn cho Chu Hách, nói rằng bạn cô tới thăm nên buổi tối không có thời gian thu dọn hành lý.

Dụ Hạ kéo cô, ánh mắt mắt đào hoa đang hướng nhìn về phía biển quảng cáo lớn trên đường phố, trên đó chính là bộ phim mới đang được tuyên truyền của minh tinh Lục La Bàn.

Cô ấy hốt hoảng Tống Nhan Sơ: “Bộ phim mới của Lục ca! Tớ còn tưởng rằng sẽ bỏ lỡ, đêm nay cậu phải đi xem với tớ, nhất định cậu sẽ bị kỹ năng diễn xuất của anh chinh phục!”Tống Nhan Sơ không hứng thú lắm, đối với Lục La Bàn cũng chỉ coi là người qua đường, liền cùng Dụ Hạ đến rạp chiếu phim.

Sau khi xem xong, cô vẫn chưa nhận được hồi âm từ Chu Hách.

Dụ Hạ hừ một tiếng, “Sợ gì chứ, không phải anh ta nói có tiệc xã giao sao, nói không chừng cũng chưa về nhà, tìm gần khách sạn gần đó ngủ rồi cũng nên.

”Tống Nhan Sơ ngẫm lại thấy cũng đúng, liền mang theo Dụ Hạ về nhà.

Tống Nhan Sơ có thói quen dậy sớm, 7 giờ hơn cô đã dậy, hỏi Dụ Hạ muốn ăn cái gì, rửa mặt xong thay quần áo liền đến phòng bếp làm bữa sáng.

Nấu mì sợi xong, Tống Nhan Sơ chiên thêm hai quả trứng gà, rửa tay xong đang muốn gọi Dụ Hạ rời giường.

Dụ Hạ từ trong phòng ngủ đi ra, trên người măn mặc một chiếc váy mới trong tủ, trên mặt hóa trang tinh xảo, khuôn mặt nhỏ xinh, mái tóc dài màu hạt dẻ xoăn rũ ở trước vai, làn da trắng như tuyết, đặc biệt thu hút ánh nhìn.

Tống Nhan Sơ đem mì sợi chia làm hai bát, đặt trứng gà lên trên, “Cậu định đi đâu à?”Dụ Hạ chạy tới bưng bát lên, cười nói: “Tớ vừa nhận được điện thoại của Lưu ca, nói có cái vai ác nữ tuyến ba, muốn để tớ đi thử vai.

”Tống Nhan Sơ lau qua hai đôi đũa, “Có thể sống được mấy tập?”“Là một web drama, tập thứ sáu mới lên hình, tập gần cuối mới đóng máy, có thể sống trong thời gian khá dài.

”“Đến đâu thử vai?”“Công ty Nhân Gia, nghe Lưu ca nói này bộ phim này chính là công ty đó tự bỏ tiền ra quay để nâng gót cho nam nữ chính của mình.

”Dụ Hạ rất thích nhân vật này, mặc dù và vai ác nữ tuyến ba, nhưng lại là người thẳng thắn, phù hợp với gu thẩm mỹ buông thả của giới trẻ.

Cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy cũng chỉ ăn được ít mì, trong chén còn thừa lại hơn phân nửa mặc dù mì không nhiều lắm, chỉ ngồi ăn trứng gà.

“10 giờ thử vai, thời gian chắc sẽ kịp, thử vai xong sẽ báo tin tốt cho cậu!”Tống Nhan Sơ nhìn cô ấy xách túi đi, chạy trên đôi sandal mà mình mới mua, lo lắng chạy về phía cửa.

“Chậm một chút, đôi này rất đắt đó!”“Đừng nóng, tớ sẽ mua đền cho cậu cả một tủ!”Tống Nhan Sơ cười cười, bàn ăn cách cửa sổ không xa, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu lên trên người, trong lòng cũng thoải mái lên.

Từ sau khi công ty xảy ra chuyện, thế giới của cô liền không có ánh sáng, tất cả đã bị màu đen thay thế.

Những người bạn trước đó đều lần lượt rời đi, họ sợ sẽ bị cô vạ lây, cô dường như đã bị giam cầm trong bóng tối.

Chu Hách xuất hiện, giống như một chiếc bánh có nhân từ trên trời rơi xuống, thật giống như cái bẫy vậy!Mà Dụ Hạ, càng giống như ánh sáng mặt trời.

Tống Nhan Sơ ăn xong mì sợi, rửa sạch bát, liền thu dọn hành lý chuẩn bị đến chung cư của Chu Hách.

Lúc đến chung cư của Chu Hách mới có hơn 9 giờ.

Tống Nhan Sơ từ trong túi lấy chìa khóa mở cửa, giờ này chắc Chu Hách chắc là đến công ty rồi.

Vừa mở cửa ra , Tống Nhan Sơ theo bản năng ôm lấy cánh tay, cánh tay trắng nõn nổi lên một tầng da gà.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 8


Chu Hách ra ngoài quên quan điều hòa sao?Tống Nhan Sơ chà chà cánh tay, sau khi thích ứng với không khí lạnh trong nhà mới kéo vali vào trong.

Đến cửa, cô thấy có một cái tủ giày, mở ra bên trong đều là giày nam, tất cả đều là màu đen, bên dưới còn có đôi giày màu trắng dành riêng cho việc chơi bóng.

Tống Nhan Sơ do dự một chút, liền cầm đôi dép màu đen trong nhà ra thay, sau đó đặt giày cao gót của mình vào bên trong, ở bên cạnh giày da của Chu Hách.

“Chu Hách?”Tống Nhan Sơ kéo vali đi vào, liếc mắt liền thấy người đàn ông đang nằm ở trên sô pha.

Trên người vẫn còn mặc tây trang, nhưng đã nhăn đến mức độ không nhìn rõ bộ dáng, giống như hôm qua xã giao xong liền nằm ở trên sô pha ngủ.

Tống Nhan Sơ vội vàng đi qua đi, đầu tiên chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, sau đó nhẹ đẩy cánh tay của người đàn ông, “Chu Hách?”“Chu Hách, anh có sao không?” Không thấy đáp lại, Tống Nhan Sơ đi lên phía trước nửa bước, cẩn thận đưa tay lên trán anh thử nhiệt độ.

Nóng quá.

Nằm nhiệt độ thấp như vậy suốt một đêm sao có thể không ốm.

Tống Nhan Sơ nói thầm trong lòng, nhìn sắc mặt suy yếu của anh, nhìn bề ngoài thành thục lại ổn trọng như vậy nhưng đâu có biết anh cũng không chăm sóc tốt cho chính mình.

Cô lại lần nữa thử nhiệt độ trên trán anh, phỏng đoán xem nghiêm trọng không.

Đột nhiên, Chu Hách mở mắt, giống như như chim ưng bắt được con mồi, thâm thúy lại tinh chuẩn, lẳng lặng nhìn cô.

“Anh tỉnh rồi sao?” Bàn tay còn để trên trán anh hơi run, bị anh nhìn chăm chú như vậy, trong lòng cô hơi sợ hãi nhưng vẫn ra vẻ trấn tĩnh định thu hồi tay lại.

Nhìn thấy là cô, trong con ngươi của Chu Hách ôn nhu đi rất nhiều, anh há miệng th* d*c, yết hầu có chút đau, phát ra thanh âm hơi khàn.

“Anh bị cảm rồi, có muốn uống không, tôi lấy nước giúp anh.

” Tống Nhan Sơ không nghe rõ anh nói gì, nhìn thấy trên sô pha có vết ly bị vỡ, tưởng anh muốn uống nước.

Cô nhìn xung quanh nhìn nhìn, bên trái phòng khách có cửa đang mở, chắc là phòng bếp, cô đứng dậy đi qua, ở trong phòng bếp tìm được cái ly.

Chu Hách nằm bất động trên sô pha, tầm mắt vừa vặn dừng ở trên người Tống Nhan Sơ.

Mái tóc dài màu hạt dẻ của cô tùy ý buông trên vai, cô mặc một chiếc áo sơ mi màu nhạt, cả người tinh tế nhỏ xinh.

Đầu Chu Hách nóng lên, ánh mắt mơ màng, tối hôm qua rõ ràng còn tức giận.

Chỉ là vừa mở mắt nhìn thấy khuôn mặt của cô gần trong tấc, thấy đáy mắt cô hàm chứa vài phần quan tâm.

Cái gì anh cũng không muốn tính toán nữa.

Cô là của anh.

Tống Nhan Sơ không biết Chu Hách suy nghĩ như nào.

Cô rất nhanh bưng một ly nước từ phòng bếp trở về, trước tiên đặt ly nước lên bàn trà, rồi đỡ Chu Hách dậy.

Chu Hách cả người vô lực, cũng không biết sao liền ngã trên vai Tống Nhan Sơ, anh dùng sức nâng mí mắt nhìn phản ứng của cô.

Tống Nhan Sơ bưng ly nước lên, đưa đến bên miệng anh, “Anh uống chút đi, anh phát sốt rồi, chờ lát nữa tôi đưa anh đến bệnh viện.

”Chu Hách tựa lên vai Tống Nhan Sơ, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt.

Anh uống nước mà Tống Nhan Sơ đút, yết hầu xé rách đau đớn, một ly nước uống cũng uống xong.

Tống Nhan Sơ nhìn anh, quan tâm hỏi: “Còn muốn sao?”Chu Hách lắc đầu.

“Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé?” Tống Nhan Sơ có chút lo lắng, lúc mới vào cô cũng bị không khí lạnh làm cho đông cứng, trên người Chu Hách lại không có cái chăn nào, vậy đêm qua anh bị sốt rất nghiêm trọng, “Tối hôm qua tôi có nhắn tin cho anh, cho nên mới không dọn đồ đến đây.

”Chu Hách nhìn cô, giọng khàn khàn nói: “Tôi cảm thấy hơi lạnh, đỡ tôi về phòng, phía dưới bàn trà có hộp y tế, bên trong có thuốc trị cảm, em giúp tôi lấy một liều.

”“Không đi bệnh viện sao?”“Không cần.

” Người đàn ông nhíu mày, đôi môi nhợt nhạt: “Đỡ tôi, tôi không có sức, lại lạnh.

”.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 9


Tống Nhan Sơ đỡ Chu Hách vào phòng ngủ.

Cửa phòng ngủ đóng chặt, nhiệt độ trong phòng cùng phòng khách chênh lệch rất lớn, cô đỡ Chu Hách đến mép giường, thay anh cởi áo khoác, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa vừa phải.

“Nếu không đi bệnh viện thì anh nằm nghỉ một lát đi, tôi đi lấy nhiệt kế và thuốc cảm tới.

”Chu Hách hơi gật đầu, ánh mắt bình tĩnh tựa như mặt hồ, môi mỏng nhẹ cong, “Cảm ơn.

”Tống Nhan Sơ cũng mỉm cười, “Không cần phải nói cảm ơn, dù sao anh còn giúp tôi chuyện lớn hơn.

”Đáy mắt người đàn ông dường như ẩn chứa cảm xúc gì đó, giọng nói khàn khàn, “Không cần nói cảm ơn, chúng ta là vợ chồng.

”“Vợ chồng nên đồng cam cộng khổ.

”Tống Nhan Sơ ngẩn người, nhất thời không biết nói cái gì.

Cô theo bản năng nắm chặt tay, xoay người đi ra ngoài: “Anh nghỉ ngơi đi, tôi đi lấy thuốc.

”Chu Hách nghiêng đầu, nhìn thân ảnh mảnh mai trong phòng khách.

Cô giống như con nai trong rừng bị làm cho kinh sợ, chạy loạn khắp nơi.

Không bao lâu sau, Tống Nhan Sơ đã trở lại, trên tay cầm nhiệt kế, ly nước cùng mấy viên thuốc trị cảm.

Chu Hách rất phối hợp, hơi ngồi dậy đem nhiệt kế kẹp ở dưới nách, một ngụm nước đã uống hết đống thuốc màu mè kia.

Trong phòng khách truyền đến tiếng chuông điện thoại, hai người đều hướng phòng khách nhìn qua.

Chu Hách bỏ cái ly xuống, Tống Nhan Sơ đã đứng dậy, mở miệng nói: “Điện thoại của anh, để tôi đi lấy.

”Chu Hách l**m l**m môi, biểu tình thong dong, ôn nhu bình tĩnh.

“Là điện thoại của người ở công ty.

” Tống Nhan Sơ cầm di động lại đây, nhìn thấy trên màn hình ghi chú “Thư ký Trương”.

Cô đưa cho Chu Hách, Chu Hách không tiếp, “Em nhận giúp tôi.

”“Có thích hợp không?”Chu hách cười khẽ, uống thêm một ngụm nước ấm, cổ họng thoải mái hơn chút, sau lưng đổ mồ hôi, “Có cái gì không thích hợp?”Nghe được anh trả lời như vậy, Tống Nhan Sơ lại nghĩ tới vừa rồi Chu Hách nói câu nói kia.

Bọn họ là vợ chồng.

Ánh mắt cô khẽ lay động, dừng ở màu xám trên điện thoại, nhấn nghe, “Xin chào.

”“Chờ một chút, Chu tổng bị bệnh, cổ họng không được thoải mái lắm, tôi hỏi anh ấy đã.

”“Thư ký Trương nói buổi trưa có lịch hẹn ăn cơm với Lý tổng, còn có hai văn kiện quan trọng cần anh ký tên.

”Chu Hách yếu ớt trả lời: “Bảo cậu ta đi tìm phó tổng, văn kiện thì để ở bàn làm việc của tôi.

”Tống Nhan Sơ truyền đạt lại ý của anh, còn hỏi thêm, “Còn có chuyện gì nữa không?”Đầu dây bên kia, thư ký Trương vâng một tiếng, hai giây sau, mới tò mò hỏi một câu: “Xin hỏi cô là?”“Nếu không có việc gì thì tôi cúp máy trước.

” Tống Nhan Sơ ôn hòa cúp điện thoại, đặt điện thoại ở trên bàn trà, nhìn người đàn ông suy yếu nằm trên giường, duỗi tay về phía anh, “Đưa nhiệt kế cho tôi xem, nếu thật sự nghiêm trọng, anh vẫn phải đi bệnh viện.

”“Anh bận như vậy đừng để chậm trễ công việc.

”Chu Hách lấy nhiệt kế ra đưa cho cô, thanh âm thực nhẹ, như là nỉ non, lộ ra ôn nhu hiếm có, “Chắc là không nghiêm trọng, uống thuốc nghỉ ngơi một ngày là tốt rồi.

”Tống Nhan Sơ đối nhiệt kế hiển thị 38.

3 độ.

Nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “38 độ, hay là đi bệnh viện đi.

”Chu Hách không thích bệnh viện, anh lôi chăn nhắm mắt lại, thanh âm khàn khàn: “Tôi ngủ một giấc là ổn.

”Tống Nhan Sơ đứng ở mép giường, người đàn ông đã nhắm hai mắt lại.

Hai giây sau, Tống Nhan Sơ khẽ thở dài, lựa chọn tôn trọng ý kiến của anh, nhẹ giọng nói: “Vậy anh ngủ một giấc đi, tôi nấu cháo cho anh.

”Chu Hách nghe thấy tiếng đóng cửa, liền mở mắt, tầm mắt liền trở nên u ám.

Anh kéo chăn, nhắm mắt lại.

Một hình ảnh từng rất nhiều lần xuất hiện ở trong đầu, thậm chí là trong mộng của anh.

Ngày tốt nghiệp đó, Tống Nhan Sơ mặc một cái váy dài màu vàng, tóc búi cao, một vài sợi tóc mái thả xuống tự do, cả hành lang đèn rất sáng, mỗi một nơi đều hiện ra rất rõ ràng.

Cô uống rất nhiều rượu, say mèm, nhưng vẫn như cũ chính xác gọi tên của anh.

Ngẩng đầu nhìn anh nói, Chu Hách, bảy năm sau, nếu anh còn thích tôi, tôi sẽ gả cho anh.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 10


Chu Hách tỉnh dậy sau một giấc ngủ không sâu, anh loáng thoáng nghe thấy giọng nói của Tống Nhan Sơ.

“Cậu tự gọi cơm hộp đi, anh ấy bị bệnh, thân nhiệt vẫn còn rất cao.

”“Không phải tớ đã đưa chìa khoá cho cậu rồi sao? Buổi tối khả năng tớ sẽ không về, cậu nói cái gì…”Tống Nhan Sơ vào phòng muốn xem Chu Hách đã hạ sốt chưa, điện thoại với Dụ Hạ vẫn chưa dứt, nói vài câu, thấy đôi mắt Chu Hách giật giật, cô nói với Dụ Hạ, “Không phải ngày mai cậu phải đến đoàn làm phim sao, buổi tối uống ít rượu rồi đi ngủ sớm đi.

”Tống Nhan Sơ cúp điện thoại, thấy đôi mắt đen nháy của Chu Hách đang nhìn chằm chằm mình, còn mang theo sự tìm tòi nghiên cứu.

“Anh muốn uống nước sao?” Tống Nhan Sơ ôn nhu hỏi, trên mặt biểu thị vẻ hối lỗi, “Xin lỗi, tôi nói chuyện điện thoại làm phiền đến anh rồi.

”Chu Hách đã ngủ được một giấc, cả người vần đau nhức mệt mỏi, nhưng so với buổi sáng vẫn thoải mái hơn một chút, anh chống thân mình ngồi dậy, tiếp nhận ly nước cô đưa tới.

Độ ấm vừa phải.

“Buổi tối em có việc sao?”Tống Nhan Sơ lấy nhiệt kế từ dưới nách anh ra, lúc cô nghe điện thoại có đo nhiệt độ cơ thể cho anh, chỉ là lúc đấy anh vẫn còn đang ngủ.

“Nhiệt độ vẫn còn rất cao, anh có đói bụng không, tôi có nấu cháo trắng cho anh.

”Chu Hách khẽ l**m môi, cả người vô lực, chỉ là nghe nói cô nấu cháo, rất muốn nếm thử, “Được, lấy cho tôi một bát.

”“Anh thích ăn ngọt hay thanh đạm?”“Thanh đạm.

”Người đàn ông nhìn bóng dáng của Tống Nhan Sơ rời đi.

Tống Nhan Sơ bây giờ so với cô gái hoạt bát trong trí nhớ của anh hoàn toàn không giống nhau.

Cô bây giờ từng cái nhấc tay nhấc chân đều vô cùng ôn nhu.

Anh còn nhớ rõ lúc đi học, vào mùa thu cả lớp có tổ chức cắm trại, cô mải cãi nhau về việc nướng như thế nào mà không khống chế được để lửa lớn, làm cháy hết thịt trên xiên.

Mặt cô cũng đen vì khói, đôi mắt sáng ngời, cô gắp một lượng lớn xiên thịt và nài nỉ các bạn cùng lớp ăn, ăn xong còn muốn mọi người nói trái lương tâm khen tay nghề cô tốt.

Nghĩ đến đây, khoé môi Chu Hách không khỏi kéo lên.

Rất nhanh Tống Nhan Sơ đã trở lại, một bát sứ trắng đầy cháo, tầm mắt cô chăm chú nhìn vào bát cháo, nhanh chân đi đến mép giường đặt bát lên tủ, hai tay nắm lấy vành tai.

“Hơi nóng, anh đợi nguội rồi ăn.

”Chu Hách nhìn dáng vẻ này của cô, trong cổ họng phát ra tiếng cười, bàn tay anh vươn từ trong chăn ra.

“Có bị bỏng không, đưa tôi xem.

”“Không sao, không có bị bỏng.

” Tống Nhan Sơ đưa tay từ trên tai xuống cho Chu Hách nhìn, “Tôi có bỏ một ít đường vào, sẽ không quá ngọt.

”Chu Hách gật đầu, chống thân mình ngồi dậy, dựa vào mép giường.

Qua một lát, Tống Nhan Sơ sờ vào mép bát, nhắc nhở nói: “Anh mau ăn đi.

”Chu Hách nghe vậy, liền bưng bát lên lấy cái thìa nhẹ nhàng quấy hai cái, sau đó múc một ngụm bỏ vào trong miệng.

Hương vị cháo trắng bình thường.

Giống như lời Tống Nhan Sơ nói, không nóng lắm.

Người đàn ông không cầm lòng được, nói, “Ừm, rất ngọt, ăn rất ngon.

”Tống Nhan Sơ hơi nhíu mày, lộ ra nghi hoặc, “Hơi nhiều đường sao, lần tới tôi sẽ bỏ ít đi.

Tôi nhớ trước kia anh ăn được ngọt.

”Chu Hách đối diện với tầm mắt của cô, một giây sau mới rũ mắt, nhìn vào bát cháo trắng, nói: “Rất vừa vặn, tôi có thể ăn hai bát không?”Tống Nhan Sơ bị anh chọc cười, “Tôi nấu một nồi to.

”Cháo trắng vẫn là cháo trắng, thứ anh thích là Tống Nhan Sơ thôi.

Chu Hách liên tiếp ăn hai bát cháo, mồ hôi đổ ra.

Tống Nhan Sơ thấy anh có thể ăn được, trong lòng cũng không còn lo lắng nữa.

Thấy anh muốn xuống giường tắm rửa, cô liền tiến lên trước một bước bưng bát chuẩn bị đi ra ngoài.

Đi tới cửa, cô ngừng bước chân.

“Hành lý tôi đã mang đến đây, bên cạnh phòng ngủ chính có hai gian phòng dành cho khách, tôi sẽ ở một căn?”Chu Hách đứng ở chỗ tủ quần áo, mở cửa lấy ra một bộ đồ ngủ màu đen, ôn nhu nói: “Tùy em, em chọn căn nào cũng được.

”.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 11


“Đưa phiếu? Cái gì phiếu?”Thẩm Chi Lương đưa tai lại gần, dứt khoát dán sát vào, chú ý nghe, một lúc sau mới nghe rõ Chu Hách lẩm bẩm cái gì.

Tống Nhan Sơ.

Hẳn là cái tên phụ nữ.

“Chu Hách, vợ cậu tên Tống Nhan Sơ đúng không? Tên không tệ, rất dễ nghe.

”Nghe được Thẩm Chi Lương nói ra cái tên Tống Nhan Sơ, mí mắt Chu Hách hơi nâng lên, sau đó lại hạ xuống, không thèm nhìn anh ta.

Thẩm Chi Lương nhìn thấy phản ứng này của anh không khỏi buồn cười, tầm mắt dừng ở cái áo bên trong tây trang.

Bên trong giấy hôn thú có ảnh chụp, anh ta muốn xem vợ anh rốt cuộc trông như thế nào.

Có thể khiến người cấm dục như Chu Hách mê đến tình trạng này.

Thẩm Chi Lương liếc Chu Hách một cái, nín thở đưa tay vào bên trong tây trang, chỉ là ngón tay mới vừa chạm vào tây trang, Chu Hách vốn đang nhắm mắt đột nhiên cảnh giác, che túi lại, trực tiếp đẩy anh taThẩm Chi Lương trực tiếp ngồi dưới đất, eo đụng vào bàn kính phía sau, đau đến mức khiến anh ta phát ra tiếng.

“Ngọa tào, cậu điên rồi, tôi chỉ muốn xem cô ấy trông như thế nào thôi, có cần phải ra tay nặng vậy không?”Chu Hách nhắm mắt, thần chí thanh tỉnh được hai phần, tay che lại ngực khẽ đứng lên, “Cô ấy là của tôi, Thẩm… cậu không có cơ hội!”“Tôi lại không thích cô ấy!” Thẩm Chi Lương bò dậy, đáy mắt xẹt qua khinh thường, với lấy áo khoác trên sô pha: “Đi về!”Uống một hớp rượu cho hả giận!Thẩm Chi Lương kéo Chu Hách từ phòng bao ra ngoài, gọi một người lái xe đến rồi ném chìa khóa cho anh ta, sau đó đẩy Chu Hách lên ghế sau, chính mình cũng ngồi vào, cuối cùng nói địa chỉ của Chu Hách.

Đưa đến cửa, Thẩm Chi Lương cười lạnh, “Cô vợ này của cậu rất được đây, đi ngủ cũng không mở đèn.

”“Chu Hách, một người đàn ông như cậu sao đứng trước tình yêu lại trở nên hèn mọn đến thế.

”Thẩm Chi Lương giơ tay ấn chuông, Chu Hách đẩy tay anh ta ra, từ trong túi lấy chìa khóa ra c*m v** ổ khoá, từ từ vặn chốt cửa phòng ra.

Bên trong phòng là mảnh đen kịt, nhiệt bên trong cũng không khác bên ngoài là bao, Thẩm Chi Lương bật điện phòng khách lên, đỡ Chu Hách đỡ đến trên sô pha ngồi xuống, phía sau lưng còn đổ mồ hôi.

Anh phẩy phẩy vết nhăn trên quần áo, kéo cổ áo ra, “Tôi về trước, cậu nghỉ ngơi đi.

”Thẩm Chi Lương nhìn thoáng qua hướng phòng ngủ, không nghe thấy động tĩnh gì.

Ai nói Chu Hách cưới vợ, rõ ràng là cưới một tổ tông.

Thẩm Chi Lương nhanh chân rời khỏi, trong xe có điều hòa so với ở đây thoải mái hơn nhiều.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Chu Hách khẽ nhíu mày, men say lan tràn thân thể bắt đầu nóng dần lên, mà nhiệt độ trong phòng lại cao.

Trong đầu anh bây giờ tràn ngập hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Nhan Sơ đang nhíu mày, ủy khuất lại bất lực, hận không thể một tay đem người đang bị chà đạp vào trong lòng mà che chở.

Chu Hách nuốt nước miếng, cả người tỉnh táo hơn mấy phần, cởi bỏ hai nút cúc áo.

Anh cầm điều khiển ở trên bàn, ấn mở điều hòa.

Vài phút sau, độ nóng trong phòng khách dần giảm xuống, lúc này tinh thần Chu Hách càng thêm tỉnh táo, anh vịn sô pha đứng dậy, nhẹ nhàng hướng về phía phòng ngủ.

Đi tới cửa, tay cầm vào nắm cửa lạnh băng, trầm mặc hai giây mới nhẹ nhàng vặn ra.

Sau khi mở cửa ra, một trận oi bức ập vào mặt, nhưng trái tim lại không ngừng lạnh lẽo, nỗi mất mát tích tụ trong ánh mắt.

Đôi mắt đen nhánh nhưng đầy âm u của người đàn ông, anh chậm rãi đi vào.

Ánh trăng nhạt nhòa từ ngoài cửa sổ hắt vào, ngăn cách sàn cùng chiếc giường lớn, một nửa tối tăm một nửa mang ánh sáng.

Trên chiếc giường lớn sạch sẽ ngăn nắp, hoàn toàn không có dấu vết có người ngủ qua.

Anh nhìn xung quanh căn phòng, mọi đồ vật đều như cũ.

Không có gì khác biệt.

Hiển nhiên Tống Nhan Sơ chưa hề đến đây.

Chu Hách cười lạnh, cố gắng kìm nén nỗi mất mát trong lòng, xoay người ra khỏi phòng ngủ.

Vài phút sau, trong phòng khách yên tĩnh phòng vang lên tiếng thủy tinh vỡ, cánh tay để trước mặt che khuất đi ánh trắng, cũng che khuất đi đôi con ngươi thâm thúy.

Tống Nhan Sơ, là em ép tôi….
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 12


Tống Nhan Sơ bị đồng hồ báo thức làm cho tỉnh giấc, đầu óc choáng váng, cả người nặng nề.

Cô mở mắt ra, trời vừa rạng sáng, chỉ có một tia sáng yếu ớt xuyên qua.

Điện thoại trên tủ đầu giường không ngừng kêu gào, Tống Nhan Sơ khẽ nhíu mày, gặt bàn tay trước ngực ra, xoay người tắt chuông báo thức.

5 giờ 50.

Đầu óc cô vẫn còn đau.

Người mới vừa bị cô đẩy ra lười biếng trở mình, một đôi tay trắng nõn thon dài lại lần nữa đặt ở bên hông Tống Nhan Sơ, nửa tỉnh nửa mơ nói: “Tớ quên tắt báo thức, hôm nay ở phim trường có phân cảnh lúc 10 giờ, nhưng diễn viên chúng tớ đều phải có mặt lúc 7, 8 giờ.

”“Còn chưa đến 6 giờ!” Tống Nhan Sơ còn chưa ngủ đủ, giọng nói có chút khàn khàn.

Dụ Hạ nằm ở bên cạnh cô xoa xoa đôi mắt, khuôn mặt nhỏ thanh khiết cũng mơ màng, “Thật lâu rồi tớ không được ngủ nướng.

”Tống Nhan Sơ thở dài, lại nhắm mắt lại, “Ngủ tiếp đi…”Ngày hôm qua Dụ Hạ từ sân bay trở về liền hẹn gặp Tống Nhan Sơ, hai người đến quán bar uống rượu, lúc về hai người đều có vài phần say, Tống Nhan Sơ còn nhớ rõ Chu Hách nói hôm nay cô thu dọn hành lý qua chỗ anh.

Nhưng Dụ Hạ không chịu, nói cô ấy thật vất vả mới được nghỉ phép ở đây với cô, sao không để hai người ở bên nhau, lại còn suy đoán Chu Hách rắp tâm, như thế không cho Tống Nhan Sơ rời đi.

Tống Nhan Sơ vốn dĩ cũng do dự, nhưng nghe Dụ Hạ phân tích, trong lòng cô cũng dao động.

Sau khi suy nghĩ kĩ cô liền gửi một tin nhắn cho Chu Hách, nói rằng bạn cô tới thăm nên buổi tối không có thời gian thu dọn hành lý.

Dụ Hạ kéo cô, ánh mắt mắt đào hoa đang hướng nhìn về phía biển quảng cáo lớn trên đường phố, trên đó chính là bộ phim mới đang được tuyên truyền của minh tinh Lục La Bàn.

Cô ấy hốt hoảng Tống Nhan Sơ: “Bộ phim mới của Lục ca! Tớ còn tưởng rằng sẽ bỏ lỡ, đêm nay cậu phải đi xem với tớ, nhất định cậu sẽ bị kỹ năng diễn xuất của anh chinh phục!”Tống Nhan Sơ không hứng thú lắm, đối với Lục La Bàn cũng chỉ coi là người qua đường, liền cùng Dụ Hạ đến rạp chiếu phim.

Sau khi xem xong, cô vẫn chưa nhận được hồi âm từ Chu Hách.

Dụ Hạ hừ một tiếng, “Sợ gì chứ, không phải anh ta nói có tiệc xã giao sao, nói không chừng cũng chưa về nhà, tìm gần khách sạn gần đó ngủ rồi cũng nên.

”Tống Nhan Sơ ngẫm lại thấy cũng đúng, liền mang theo Dụ Hạ về nhà.

Tống Nhan Sơ có thói quen dậy sớm, 7 giờ hơn cô đã dậy, hỏi Dụ Hạ muốn ăn cái gì, rửa mặt xong thay quần áo liền đến phòng bếp làm bữa sáng.

Nấu mì sợi xong, Tống Nhan Sơ chiên thêm hai quả trứng gà, rửa tay xong đang muốn gọi Dụ Hạ rời giường.

Dụ Hạ từ trong phòng ngủ đi ra, trên người măn mặc một chiếc váy mới trong tủ, trên mặt hóa trang tinh xảo, khuôn mặt nhỏ xinh, mái tóc dài màu hạt dẻ xoăn rũ ở trước vai, làn da trắng như tuyết, đặc biệt thu hút ánh nhìn.

Tống Nhan Sơ đem mì sợi chia làm hai bát, đặt trứng gà lên trên, “Cậu định đi đâu à?”Dụ Hạ chạy tới bưng bát lên, cười nói: “Tớ vừa nhận được điện thoại của Lưu ca, nói có cái vai ác nữ tuyến ba, muốn để tớ đi thử vai.

”Tống Nhan Sơ lau qua hai đôi đũa, “Có thể sống được mấy tập?”“Là một web drama, tập thứ sáu mới lên hình, tập gần cuối mới đóng máy, có thể sống trong thời gian khá dài.

”“Đến đâu thử vai?”“Công ty Nhân Gia, nghe Lưu ca nói này bộ phim này chính là công ty đó tự bỏ tiền ra quay để nâng gót cho nam nữ chính của mình.

”Dụ Hạ rất thích nhân vật này, mặc dù và vai ác nữ tuyến ba, nhưng lại là người thẳng thắn, phù hợp với gu thẩm mỹ buông thả của giới trẻ.

Cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy cũng chỉ ăn được ít mì, trong chén còn thừa lại hơn phân nửa mặc dù mì không nhiều lắm, chỉ ngồi ăn trứng gà.

“10 giờ thử vai, thời gian chắc sẽ kịp, thử vai xong sẽ báo tin tốt cho cậu!”Tống Nhan Sơ nhìn cô ấy xách túi đi, chạy trên đôi sandal mà mình mới mua, lo lắng chạy về phía cửa.

“Chậm một chút, đôi này rất đắt đó!”“Đừng nóng, tớ sẽ mua đền cho cậu cả một tủ!”Tống Nhan Sơ cười cười, bàn ăn cách cửa sổ không xa, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu lên trên người, trong lòng cũng thoải mái lên.

Từ sau khi công ty xảy ra chuyện, thế giới của cô liền không có ánh sáng, tất cả đã bị màu đen thay thế.

Những người bạn trước đó đều lần lượt rời đi, họ sợ sẽ bị cô vạ lây, cô dường như đã bị giam cầm trong bóng tối.

Chu Hách xuất hiện, giống như một chiếc bánh có nhân từ trên trời rơi xuống, thật giống như cái bẫy vậy!Mà Dụ Hạ, càng giống như ánh sáng mặt trời.

Tống Nhan Sơ ăn xong mì sợi, rửa sạch bát, liền thu dọn hành lý chuẩn bị đến chung cư của Chu Hách.

Lúc đến chung cư của Chu Hách mới có hơn 9 giờ.

Tống Nhan Sơ từ trong túi lấy chìa khóa mở cửa, giờ này chắc Chu Hách chắc là đến công ty rồi.

Vừa mở cửa ra , Tống Nhan Sơ theo bản năng ôm lấy cánh tay, cánh tay trắng nõn nổi lên một tầng da gà.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 13


Chu Hách ra ngoài quên quan điều hòa sao?Tống Nhan Sơ chà chà cánh tay, sau khi thích ứng với không khí lạnh trong nhà mới kéo vali vào trong.

Đến cửa, cô thấy có một cái tủ giày, mở ra bên trong đều là giày nam, tất cả đều là màu đen, bên dưới còn có đôi giày màu trắng dành riêng cho việc chơi bóng.

Tống Nhan Sơ do dự một chút, liền cầm đôi dép màu đen trong nhà ra thay, sau đó đặt giày cao gót của mình vào bên trong, ở bên cạnh giày da của Chu Hách.

“Chu Hách?”Tống Nhan Sơ kéo vali đi vào, liếc mắt liền thấy người đàn ông đang nằm ở trên sô pha.

Trên người vẫn còn mặc tây trang, nhưng đã nhăn đến mức độ không nhìn rõ bộ dáng, giống như hôm qua xã giao xong liền nằm ở trên sô pha ngủ.

Tống Nhan Sơ vội vàng đi qua đi, đầu tiên chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, sau đó nhẹ đẩy cánh tay của người đàn ông, “Chu Hách?”“Chu Hách, anh có sao không?” Không thấy đáp lại, Tống Nhan Sơ đi lên phía trước nửa bước, cẩn thận đưa tay lên trán anh thử nhiệt độ.

Nóng quá.

Nằm nhiệt độ thấp như vậy suốt một đêm sao có thể không ốm.

Tống Nhan Sơ nói thầm trong lòng, nhìn sắc mặt suy yếu của anh, nhìn bề ngoài thành thục lại ổn trọng như vậy nhưng đâu có biết anh cũng không chăm sóc tốt cho chính mình.

Cô lại lần nữa thử nhiệt độ trên trán anh, phỏng đoán xem nghiêm trọng không.

Đột nhiên, Chu Hách mở mắt, giống như như chim ưng bắt được con mồi, thâm thúy lại tinh chuẩn, lẳng lặng nhìn cô.

“Anh tỉnh rồi sao?” Bàn tay còn để trên trán anh hơi run, bị anh nhìn chăm chú như vậy, trong lòng cô hơi sợ hãi nhưng vẫn ra vẻ trấn tĩnh định thu hồi tay lại.

Nhìn thấy là cô, trong con ngươi của Chu Hách ôn nhu đi rất nhiều, anh há miệng th* d*c, yết hầu có chút đau, phát ra thanh âm hơi khàn.

“Anh bị cảm rồi, có muốn uống không, tôi lấy nước giúp anh.

” Tống Nhan Sơ không nghe rõ anh nói gì, nhìn thấy trên sô pha có vết ly bị vỡ, tưởng anh muốn uống nước.

Cô nhìn xung quanh nhìn nhìn, bên trái phòng khách có cửa đang mở, chắc là phòng bếp, cô đứng dậy đi qua, ở trong phòng bếp tìm được cái ly.

Chu Hách nằm bất động trên sô pha, tầm mắt vừa vặn dừng ở trên người Tống Nhan Sơ.

Mái tóc dài màu hạt dẻ của cô tùy ý buông trên vai, cô mặc một chiếc áo sơ mi màu nhạt, cả người tinh tế nhỏ xinh.

Đầu Chu Hách nóng lên, ánh mắt mơ màng, tối hôm qua rõ ràng còn tức giận.

Chỉ là vừa mở mắt nhìn thấy khuôn mặt của cô gần trong tấc, thấy đáy mắt cô hàm chứa vài phần quan tâm.

Cái gì anh cũng không muốn tính toán nữa.

Cô là của anh.

Tống Nhan Sơ không biết Chu Hách suy nghĩ như nào.

Cô rất nhanh bưng một ly nước từ phòng bếp trở về, trước tiên đặt ly nước lên bàn trà, rồi đỡ Chu Hách dậy.

Chu Hách cả người vô lực, cũng không biết sao liền ngã trên vai Tống Nhan Sơ, anh dùng sức nâng mí mắt nhìn phản ứng của cô.

Tống Nhan Sơ bưng ly nước lên, đưa đến bên miệng anh, “Anh uống chút đi, anh phát sốt rồi, chờ lát nữa tôi đưa anh đến bệnh viện.

”Chu Hách tựa lên vai Tống Nhan Sơ, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt.

Anh uống nước mà Tống Nhan Sơ đút, yết hầu xé rách đau đớn, một ly nước uống cũng uống xong.

Tống Nhan Sơ nhìn anh, quan tâm hỏi: “Còn muốn sao?”Chu Hách lắc đầu.

“Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé?” Tống Nhan Sơ có chút lo lắng, lúc mới vào cô cũng bị không khí lạnh làm cho đông cứng, trên người Chu Hách lại không có cái chăn nào, vậy đêm qua anh bị sốt rất nghiêm trọng, “Tối hôm qua tôi có nhắn tin cho anh, cho nên mới không dọn đồ đến đây.

”Chu Hách nhìn cô, giọng khàn khàn nói: “Tôi cảm thấy hơi lạnh, đỡ tôi về phòng, phía dưới bàn trà có hộp y tế, bên trong có thuốc trị cảm, em giúp tôi lấy một liều.

”“Không đi bệnh viện sao?”“Không cần.

” Người đàn ông nhíu mày, đôi môi nhợt nhạt: “Đỡ tôi, tôi không có sức, lại lạnh.

”.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 14


Tống Nhan Sơ đỡ Chu Hách vào phòng ngủ.

Cửa phòng ngủ đóng chặt, nhiệt độ trong phòng cùng phòng khách chênh lệch rất lớn, cô đỡ Chu Hách đến mép giường, thay anh cởi áo khoác, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa vừa phải.

“Nếu không đi bệnh viện thì anh nằm nghỉ một lát đi, tôi đi lấy nhiệt kế và thuốc cảm tới.

”Chu Hách hơi gật đầu, ánh mắt bình tĩnh tựa như mặt hồ, môi mỏng nhẹ cong, “Cảm ơn.

”Tống Nhan Sơ cũng mỉm cười, “Không cần phải nói cảm ơn, dù sao anh còn giúp tôi chuyện lớn hơn.

”Đáy mắt người đàn ông dường như ẩn chứa cảm xúc gì đó, giọng nói khàn khàn, “Không cần nói cảm ơn, chúng ta là vợ chồng.

”“Vợ chồng nên đồng cam cộng khổ.

”Tống Nhan Sơ ngẩn người, nhất thời không biết nói cái gì.

Cô theo bản năng nắm chặt tay, xoay người đi ra ngoài: “Anh nghỉ ngơi đi, tôi đi lấy thuốc.

”Chu Hách nghiêng đầu, nhìn thân ảnh mảnh mai trong phòng khách.

Cô giống như con nai trong rừng bị làm cho kinh sợ, chạy loạn khắp nơi.

Không bao lâu sau, Tống Nhan Sơ đã trở lại, trên tay cầm nhiệt kế, ly nước cùng mấy viên thuốc trị cảm.

Chu Hách rất phối hợp, hơi ngồi dậy đem nhiệt kế kẹp ở dưới nách, một ngụm nước đã uống hết đống thuốc màu mè kia.

Trong phòng khách truyền đến tiếng chuông điện thoại, hai người đều hướng phòng khách nhìn qua.

Chu Hách bỏ cái ly xuống, Tống Nhan Sơ đã đứng dậy, mở miệng nói: “Điện thoại của anh, để tôi đi lấy.

”Chu Hách l**m l**m môi, biểu tình thong dong, ôn nhu bình tĩnh.

“Là điện thoại của người ở công ty.

” Tống Nhan Sơ cầm di động lại đây, nhìn thấy trên màn hình ghi chú “Thư ký Trương”.

Cô đưa cho Chu Hách, Chu Hách không tiếp, “Em nhận giúp tôi.

”“Có thích hợp không?”Chu hách cười khẽ, uống thêm một ngụm nước ấm, cổ họng thoải mái hơn chút, sau lưng đổ mồ hôi, “Có cái gì không thích hợp?”Nghe được anh trả lời như vậy, Tống Nhan Sơ lại nghĩ tới vừa rồi Chu Hách nói câu nói kia.

Bọn họ là vợ chồng.

Ánh mắt cô khẽ lay động, dừng ở màu xám trên điện thoại, nhấn nghe, “Xin chào.

”“Chờ một chút, Chu tổng bị bệnh, cổ họng không được thoải mái lắm, tôi hỏi anh ấy đã.

”“Thư ký Trương nói buổi trưa có lịch hẹn ăn cơm với Lý tổng, còn có hai văn kiện quan trọng cần anh ký tên.

”Chu Hách yếu ớt trả lời: “Bảo cậu ta đi tìm phó tổng, văn kiện thì để ở bàn làm việc của tôi.

”Tống Nhan Sơ truyền đạt lại ý của anh, còn hỏi thêm, “Còn có chuyện gì nữa không?”Đầu dây bên kia, thư ký Trương vâng một tiếng, hai giây sau, mới tò mò hỏi một câu: “Xin hỏi cô là?”“Nếu không có việc gì thì tôi cúp máy trước.

” Tống Nhan Sơ ôn hòa cúp điện thoại, đặt điện thoại ở trên bàn trà, nhìn người đàn ông suy yếu nằm trên giường, duỗi tay về phía anh, “Đưa nhiệt kế cho tôi xem, nếu thật sự nghiêm trọng, anh vẫn phải đi bệnh viện.

”“Anh bận như vậy đừng để chậm trễ công việc.

”Chu Hách lấy nhiệt kế ra đưa cho cô, thanh âm thực nhẹ, như là nỉ non, lộ ra ôn nhu hiếm có, “Chắc là không nghiêm trọng, uống thuốc nghỉ ngơi một ngày là tốt rồi.

”Tống Nhan Sơ đối nhiệt kế hiển thị 38.

3 độ.

Nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “38 độ, hay là đi bệnh viện đi.

”Chu Hách không thích bệnh viện, anh lôi chăn nhắm mắt lại, thanh âm khàn khàn: “Tôi ngủ một giấc là ổn.

”Tống Nhan Sơ đứng ở mép giường, người đàn ông đã nhắm hai mắt lại.

Hai giây sau, Tống Nhan Sơ khẽ thở dài, lựa chọn tôn trọng ý kiến của anh, nhẹ giọng nói: “Vậy anh ngủ một giấc đi, tôi nấu cháo cho anh.

”Chu Hách nghe thấy tiếng đóng cửa, liền mở mắt, tầm mắt liền trở nên u ám.

Anh kéo chăn, nhắm mắt lại.

Một hình ảnh từng rất nhiều lần xuất hiện ở trong đầu, thậm chí là trong mộng của anh.

Ngày tốt nghiệp đó, Tống Nhan Sơ mặc một cái váy dài màu vàng, tóc búi cao, một vài sợi tóc mái thả xuống tự do, cả hành lang đèn rất sáng, mỗi một nơi đều hiện ra rất rõ ràng.

Cô uống rất nhiều rượu, say mèm, nhưng vẫn như cũ chính xác gọi tên của anh.

Ngẩng đầu nhìn anh nói, Chu Hách, bảy năm sau, nếu anh còn thích tôi, tôi sẽ gả cho anh.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 15


Chu Hách tỉnh dậy sau một giấc ngủ không sâu, anh loáng thoáng nghe thấy giọng nói của Tống Nhan Sơ.

“Cậu tự gọi cơm hộp đi, anh ấy bị bệnh, thân nhiệt vẫn còn rất cao.

”“Không phải tớ đã đưa chìa khoá cho cậu rồi sao? Buổi tối khả năng tớ sẽ không về, cậu nói cái gì…”Tống Nhan Sơ vào phòng muốn xem Chu Hách đã hạ sốt chưa, điện thoại với Dụ Hạ vẫn chưa dứt, nói vài câu, thấy đôi mắt Chu Hách giật giật, cô nói với Dụ Hạ, “Không phải ngày mai cậu phải đến đoàn làm phim sao, buổi tối uống ít rượu rồi đi ngủ sớm đi.

”Tống Nhan Sơ cúp điện thoại, thấy đôi mắt đen nháy của Chu Hách đang nhìn chằm chằm mình, còn mang theo sự tìm tòi nghiên cứu.

“Anh muốn uống nước sao?” Tống Nhan Sơ ôn nhu hỏi, trên mặt biểu thị vẻ hối lỗi, “Xin lỗi, tôi nói chuyện điện thoại làm phiền đến anh rồi.

”Chu Hách đã ngủ được một giấc, cả người vần đau nhức mệt mỏi, nhưng so với buổi sáng vẫn thoải mái hơn một chút, anh chống thân mình ngồi dậy, tiếp nhận ly nước cô đưa tới.

Độ ấm vừa phải.

“Buổi tối em có việc sao?”Tống Nhan Sơ lấy nhiệt kế từ dưới nách anh ra, lúc cô nghe điện thoại có đo nhiệt độ cơ thể cho anh, chỉ là lúc đấy anh vẫn còn đang ngủ.

“Nhiệt độ vẫn còn rất cao, anh có đói bụng không, tôi có nấu cháo trắng cho anh.

”Chu Hách khẽ l**m môi, cả người vô lực, chỉ là nghe nói cô nấu cháo, rất muốn nếm thử, “Được, lấy cho tôi một bát.

”“Anh thích ăn ngọt hay thanh đạm?”“Thanh đạm.

”Người đàn ông nhìn bóng dáng của Tống Nhan Sơ rời đi.

Tống Nhan Sơ bây giờ so với cô gái hoạt bát trong trí nhớ của anh hoàn toàn không giống nhau.

Cô bây giờ từng cái nhấc tay nhấc chân đều vô cùng ôn nhu.

Anh còn nhớ rõ lúc đi học, vào mùa thu cả lớp có tổ chức cắm trại, cô mải cãi nhau về việc nướng như thế nào mà không khống chế được để lửa lớn, làm cháy hết thịt trên xiên.

Mặt cô cũng đen vì khói, đôi mắt sáng ngời, cô gắp một lượng lớn xiên thịt và nài nỉ các bạn cùng lớp ăn, ăn xong còn muốn mọi người nói trái lương tâm khen tay nghề cô tốt.

Nghĩ đến đây, khoé môi Chu Hách không khỏi kéo lên.

Rất nhanh Tống Nhan Sơ đã trở lại, một bát sứ trắng đầy cháo, tầm mắt cô chăm chú nhìn vào bát cháo, nhanh chân đi đến mép giường đặt bát lên tủ, hai tay nắm lấy vành tai.

“Hơi nóng, anh đợi nguội rồi ăn.

”Chu Hách nhìn dáng vẻ này của cô, trong cổ họng phát ra tiếng cười, bàn tay anh vươn từ trong chăn ra.

“Có bị bỏng không, đưa tôi xem.

”“Không sao, không có bị bỏng.

” Tống Nhan Sơ đưa tay từ trên tai xuống cho Chu Hách nhìn, “Tôi có bỏ một ít đường vào, sẽ không quá ngọt.

”Chu Hách gật đầu, chống thân mình ngồi dậy, dựa vào mép giường.

Qua một lát, Tống Nhan Sơ sờ vào mép bát, nhắc nhở nói: “Anh mau ăn đi.

”Chu Hách nghe vậy, liền bưng bát lên lấy cái thìa nhẹ nhàng quấy hai cái, sau đó múc một ngụm bỏ vào trong miệng.

Hương vị cháo trắng bình thường.

Giống như lời Tống Nhan Sơ nói, không nóng lắm.

Người đàn ông không cầm lòng được, nói, “Ừm, rất ngọt, ăn rất ngon.

”Tống Nhan Sơ hơi nhíu mày, lộ ra nghi hoặc, “Hơi nhiều đường sao, lần tới tôi sẽ bỏ ít đi.

Tôi nhớ trước kia anh ăn được ngọt.

”Chu Hách đối diện với tầm mắt của cô, một giây sau mới rũ mắt, nhìn vào bát cháo trắng, nói: “Rất vừa vặn, tôi có thể ăn hai bát không?”Tống Nhan Sơ bị anh chọc cười, “Tôi nấu một nồi to.

”Cháo trắng vẫn là cháo trắng, thứ anh thích là Tống Nhan Sơ thôi.

Chu Hách liên tiếp ăn hai bát cháo, mồ hôi đổ ra.

Tống Nhan Sơ thấy anh có thể ăn được, trong lòng cũng không còn lo lắng nữa.

Thấy anh muốn xuống giường tắm rửa, cô liền tiến lên trước một bước bưng bát chuẩn bị đi ra ngoài.

Đi tới cửa, cô ngừng bước chân.

“Hành lý tôi đã mang đến đây, bên cạnh phòng ngủ chính có hai gian phòng dành cho khách, tôi sẽ ở một căn?”Chu Hách đứng ở chỗ tủ quần áo, mở cửa lấy ra một bộ đồ ngủ màu đen, ôn nhu nói: “Tùy em, em chọn căn nào cũng được.

”.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 16


“Đưa phiếu? Cái gì phiếu?”Thẩm Chi Lương đưa tai lại gần, dứt khoát dán sát vào, chú ý nghe, một lúc sau mới nghe rõ Chu Hách lẩm bẩm cái gì.

Tống Nhan Sơ.

Hẳn là cái tên phụ nữ.

“Chu Hách, vợ cậu tên Tống Nhan Sơ đúng không? Tên không tệ, rất dễ nghe.

”Nghe được Thẩm Chi Lương nói ra cái tên Tống Nhan Sơ, mí mắt Chu Hách hơi nâng lên, sau đó lại hạ xuống, không thèm nhìn anh ta.

Thẩm Chi Lương nhìn thấy phản ứng này của anh không khỏi buồn cười, tầm mắt dừng ở cái áo bên trong tây trang.

Bên trong giấy hôn thú có ảnh chụp, anh ta muốn xem vợ anh rốt cuộc trông như thế nào.

Có thể khiến người cấm dục như Chu Hách mê đến tình trạng này.

Thẩm Chi Lương liếc Chu Hách một cái, nín thở đưa tay vào bên trong tây trang, chỉ là ngón tay mới vừa chạm vào tây trang, Chu Hách vốn đang nhắm mắt đột nhiên cảnh giác, che túi lại, trực tiếp đẩy anh taThẩm Chi Lương trực tiếp ngồi dưới đất, eo đụng vào bàn kính phía sau, đau đến mức khiến anh ta phát ra tiếng.

“Ngọa tào, cậu điên rồi, tôi chỉ muốn xem cô ấy trông như thế nào thôi, có cần phải ra tay nặng vậy không?”Chu Hách nhắm mắt, thần chí thanh tỉnh được hai phần, tay che lại ngực khẽ đứng lên, “Cô ấy là của tôi, Thẩm… cậu không có cơ hội!”“Tôi lại không thích cô ấy!” Thẩm Chi Lương bò dậy, đáy mắt xẹt qua khinh thường, với lấy áo khoác trên sô pha: “Đi về!”Uống một hớp rượu cho hả giận!Thẩm Chi Lương kéo Chu Hách từ phòng bao ra ngoài, gọi một người lái xe đến rồi ném chìa khóa cho anh ta, sau đó đẩy Chu Hách lên ghế sau, chính mình cũng ngồi vào, cuối cùng nói địa chỉ của Chu Hách.

Đưa đến cửa, Thẩm Chi Lương cười lạnh, “Cô vợ này của cậu rất được đây, đi ngủ cũng không mở đèn.

”“Chu Hách, một người đàn ông như cậu sao đứng trước tình yêu lại trở nên hèn mọn đến thế.

”Thẩm Chi Lương giơ tay ấn chuông, Chu Hách đẩy tay anh ta ra, từ trong túi lấy chìa khóa ra c*m v** ổ khoá, từ từ vặn chốt cửa phòng ra.

Bên trong phòng là mảnh đen kịt, nhiệt bên trong cũng không khác bên ngoài là bao, Thẩm Chi Lương bật điện phòng khách lên, đỡ Chu Hách đỡ đến trên sô pha ngồi xuống, phía sau lưng còn đổ mồ hôi.

Anh phẩy phẩy vết nhăn trên quần áo, kéo cổ áo ra, “Tôi về trước, cậu nghỉ ngơi đi.

”Thẩm Chi Lương nhìn thoáng qua hướng phòng ngủ, không nghe thấy động tĩnh gì.

Ai nói Chu Hách cưới vợ, rõ ràng là cưới một tổ tông.

Thẩm Chi Lương nhanh chân rời khỏi, trong xe có điều hòa so với ở đây thoải mái hơn nhiều.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Chu Hách khẽ nhíu mày, men say lan tràn thân thể bắt đầu nóng dần lên, mà nhiệt độ trong phòng lại cao.

Trong đầu anh bây giờ tràn ngập hình ảnh khuôn mặt nhỏ nhắn của Tống Nhan Sơ đang nhíu mày, ủy khuất lại bất lực, hận không thể một tay đem người đang bị chà đạp vào trong lòng mà che chở.

Chu Hách nuốt nước miếng, cả người tỉnh táo hơn mấy phần, cởi bỏ hai nút cúc áo.

Anh cầm điều khiển ở trên bàn, ấn mở điều hòa.

Vài phút sau, độ nóng trong phòng khách dần giảm xuống, lúc này tinh thần Chu Hách càng thêm tỉnh táo, anh vịn sô pha đứng dậy, nhẹ nhàng hướng về phía phòng ngủ.

Đi tới cửa, tay cầm vào nắm cửa lạnh băng, trầm mặc hai giây mới nhẹ nhàng vặn ra.

Sau khi mở cửa ra, một trận oi bức ập vào mặt, nhưng trái tim lại không ngừng lạnh lẽo, nỗi mất mát tích tụ trong ánh mắt.

Đôi mắt đen nhánh nhưng đầy âm u của người đàn ông, anh chậm rãi đi vào.

Ánh trăng nhạt nhòa từ ngoài cửa sổ hắt vào, ngăn cách sàn cùng chiếc giường lớn, một nửa tối tăm một nửa mang ánh sáng.

Trên chiếc giường lớn sạch sẽ ngăn nắp, hoàn toàn không có dấu vết có người ngủ qua.

Anh nhìn xung quanh căn phòng, mọi đồ vật đều như cũ.

Không có gì khác biệt.

Hiển nhiên Tống Nhan Sơ chưa hề đến đây.

Chu Hách cười lạnh, cố gắng kìm nén nỗi mất mát trong lòng, xoay người ra khỏi phòng ngủ.

Vài phút sau, trong phòng khách yên tĩnh phòng vang lên tiếng thủy tinh vỡ, cánh tay để trước mặt che khuất đi ánh trắng, cũng che khuất đi đôi con ngươi thâm thúy.

Tống Nhan Sơ, là em ép tôi….
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 17


Tống Nhan Sơ bị đồng hồ báo thức làm cho tỉnh giấc, đầu óc choáng váng, cả người nặng nề.

Cô mở mắt ra, trời vừa rạng sáng, chỉ có một tia sáng yếu ớt xuyên qua.

Điện thoại trên tủ đầu giường không ngừng kêu gào, Tống Nhan Sơ khẽ nhíu mày, gặt bàn tay trước ngực ra, xoay người tắt chuông báo thức.

5 giờ 50.

Đầu óc cô vẫn còn đau.

Người mới vừa bị cô đẩy ra lười biếng trở mình, một đôi tay trắng nõn thon dài lại lần nữa đặt ở bên hông Tống Nhan Sơ, nửa tỉnh nửa mơ nói: “Tớ quên tắt báo thức, hôm nay ở phim trường có phân cảnh lúc 10 giờ, nhưng diễn viên chúng tớ đều phải có mặt lúc 7, 8 giờ.

”“Còn chưa đến 6 giờ!” Tống Nhan Sơ còn chưa ngủ đủ, giọng nói có chút khàn khàn.

Dụ Hạ nằm ở bên cạnh cô xoa xoa đôi mắt, khuôn mặt nhỏ thanh khiết cũng mơ màng, “Thật lâu rồi tớ không được ngủ nướng.

”Tống Nhan Sơ thở dài, lại nhắm mắt lại, “Ngủ tiếp đi…”Ngày hôm qua Dụ Hạ từ sân bay trở về liền hẹn gặp Tống Nhan Sơ, hai người đến quán bar uống rượu, lúc về hai người đều có vài phần say, Tống Nhan Sơ còn nhớ rõ Chu Hách nói hôm nay cô thu dọn hành lý qua chỗ anh.

Nhưng Dụ Hạ không chịu, nói cô ấy thật vất vả mới được nghỉ phép ở đây với cô, sao không để hai người ở bên nhau, lại còn suy đoán Chu Hách rắp tâm, như thế không cho Tống Nhan Sơ rời đi.

Tống Nhan Sơ vốn dĩ cũng do dự, nhưng nghe Dụ Hạ phân tích, trong lòng cô cũng dao động.

Sau khi suy nghĩ kĩ cô liền gửi một tin nhắn cho Chu Hách, nói rằng bạn cô tới thăm nên buổi tối không có thời gian thu dọn hành lý.

Dụ Hạ kéo cô, ánh mắt mắt đào hoa đang hướng nhìn về phía biển quảng cáo lớn trên đường phố, trên đó chính là bộ phim mới đang được tuyên truyền của minh tinh Lục La Bàn.

Cô ấy hốt hoảng Tống Nhan Sơ: “Bộ phim mới của Lục ca! Tớ còn tưởng rằng sẽ bỏ lỡ, đêm nay cậu phải đi xem với tớ, nhất định cậu sẽ bị kỹ năng diễn xuất của anh chinh phục!”Tống Nhan Sơ không hứng thú lắm, đối với Lục La Bàn cũng chỉ coi là người qua đường, liền cùng Dụ Hạ đến rạp chiếu phim.

Sau khi xem xong, cô vẫn chưa nhận được hồi âm từ Chu Hách.

Dụ Hạ hừ một tiếng, “Sợ gì chứ, không phải anh ta nói có tiệc xã giao sao, nói không chừng cũng chưa về nhà, tìm gần khách sạn gần đó ngủ rồi cũng nên.

”Tống Nhan Sơ ngẫm lại thấy cũng đúng, liền mang theo Dụ Hạ về nhà.

Tống Nhan Sơ có thói quen dậy sớm, 7 giờ hơn cô đã dậy, hỏi Dụ Hạ muốn ăn cái gì, rửa mặt xong thay quần áo liền đến phòng bếp làm bữa sáng.

Nấu mì sợi xong, Tống Nhan Sơ chiên thêm hai quả trứng gà, rửa tay xong đang muốn gọi Dụ Hạ rời giường.

Dụ Hạ từ trong phòng ngủ đi ra, trên người măn mặc một chiếc váy mới trong tủ, trên mặt hóa trang tinh xảo, khuôn mặt nhỏ xinh, mái tóc dài màu hạt dẻ xoăn rũ ở trước vai, làn da trắng như tuyết, đặc biệt thu hút ánh nhìn.

Tống Nhan Sơ đem mì sợi chia làm hai bát, đặt trứng gà lên trên, “Cậu định đi đâu à?”Dụ Hạ chạy tới bưng bát lên, cười nói: “Tớ vừa nhận được điện thoại của Lưu ca, nói có cái vai ác nữ tuyến ba, muốn để tớ đi thử vai.

”Tống Nhan Sơ lau qua hai đôi đũa, “Có thể sống được mấy tập?”“Là một web drama, tập thứ sáu mới lên hình, tập gần cuối mới đóng máy, có thể sống trong thời gian khá dài.

”“Đến đâu thử vai?”“Công ty Nhân Gia, nghe Lưu ca nói này bộ phim này chính là công ty đó tự bỏ tiền ra quay để nâng gót cho nam nữ chính của mình.

”Dụ Hạ rất thích nhân vật này, mặc dù và vai ác nữ tuyến ba, nhưng lại là người thẳng thắn, phù hợp với gu thẩm mỹ buông thả của giới trẻ.

Cái miệng nhỏ nhắn của cô ấy cũng chỉ ăn được ít mì, trong chén còn thừa lại hơn phân nửa mặc dù mì không nhiều lắm, chỉ ngồi ăn trứng gà.

“10 giờ thử vai, thời gian chắc sẽ kịp, thử vai xong sẽ báo tin tốt cho cậu!”Tống Nhan Sơ nhìn cô ấy xách túi đi, chạy trên đôi sandal mà mình mới mua, lo lắng chạy về phía cửa.

“Chậm một chút, đôi này rất đắt đó!”“Đừng nóng, tớ sẽ mua đền cho cậu cả một tủ!”Tống Nhan Sơ cười cười, bàn ăn cách cửa sổ không xa, ánh sáng mặt trời ấm áp chiếu lên trên người, trong lòng cũng thoải mái lên.

Từ sau khi công ty xảy ra chuyện, thế giới của cô liền không có ánh sáng, tất cả đã bị màu đen thay thế.

Những người bạn trước đó đều lần lượt rời đi, họ sợ sẽ bị cô vạ lây, cô dường như đã bị giam cầm trong bóng tối.

Chu Hách xuất hiện, giống như một chiếc bánh có nhân từ trên trời rơi xuống, thật giống như cái bẫy vậy!Mà Dụ Hạ, càng giống như ánh sáng mặt trời.

Tống Nhan Sơ ăn xong mì sợi, rửa sạch bát, liền thu dọn hành lý chuẩn bị đến chung cư của Chu Hách.

Lúc đến chung cư của Chu Hách mới có hơn 9 giờ.

Tống Nhan Sơ từ trong túi lấy chìa khóa mở cửa, giờ này chắc Chu Hách chắc là đến công ty rồi.

Vừa mở cửa ra , Tống Nhan Sơ theo bản năng ôm lấy cánh tay, cánh tay trắng nõn nổi lên một tầng da gà.

.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 18


Chu Hách ra ngoài quên quan điều hòa sao?Tống Nhan Sơ chà chà cánh tay, sau khi thích ứng với không khí lạnh trong nhà mới kéo vali vào trong.

Đến cửa, cô thấy có một cái tủ giày, mở ra bên trong đều là giày nam, tất cả đều là màu đen, bên dưới còn có đôi giày màu trắng dành riêng cho việc chơi bóng.

Tống Nhan Sơ do dự một chút, liền cầm đôi dép màu đen trong nhà ra thay, sau đó đặt giày cao gót của mình vào bên trong, ở bên cạnh giày da của Chu Hách.

“Chu Hách?”Tống Nhan Sơ kéo vali đi vào, liếc mắt liền thấy người đàn ông đang nằm ở trên sô pha.

Trên người vẫn còn mặc tây trang, nhưng đã nhăn đến mức độ không nhìn rõ bộ dáng, giống như hôm qua xã giao xong liền nằm ở trên sô pha ngủ.

Tống Nhan Sơ vội vàng đi qua đi, đầu tiên chỉnh nhiệt độ điều hòa cao lên, sau đó nhẹ đẩy cánh tay của người đàn ông, “Chu Hách?”“Chu Hách, anh có sao không?” Không thấy đáp lại, Tống Nhan Sơ đi lên phía trước nửa bước, cẩn thận đưa tay lên trán anh thử nhiệt độ.

Nóng quá.

Nằm nhiệt độ thấp như vậy suốt một đêm sao có thể không ốm.

Tống Nhan Sơ nói thầm trong lòng, nhìn sắc mặt suy yếu của anh, nhìn bề ngoài thành thục lại ổn trọng như vậy nhưng đâu có biết anh cũng không chăm sóc tốt cho chính mình.

Cô lại lần nữa thử nhiệt độ trên trán anh, phỏng đoán xem nghiêm trọng không.

Đột nhiên, Chu Hách mở mắt, giống như như chim ưng bắt được con mồi, thâm thúy lại tinh chuẩn, lẳng lặng nhìn cô.

“Anh tỉnh rồi sao?” Bàn tay còn để trên trán anh hơi run, bị anh nhìn chăm chú như vậy, trong lòng cô hơi sợ hãi nhưng vẫn ra vẻ trấn tĩnh định thu hồi tay lại.

Nhìn thấy là cô, trong con ngươi của Chu Hách ôn nhu đi rất nhiều, anh há miệng th* d*c, yết hầu có chút đau, phát ra thanh âm hơi khàn.

“Anh bị cảm rồi, có muốn uống không, tôi lấy nước giúp anh.

” Tống Nhan Sơ không nghe rõ anh nói gì, nhìn thấy trên sô pha có vết ly bị vỡ, tưởng anh muốn uống nước.

Cô nhìn xung quanh nhìn nhìn, bên trái phòng khách có cửa đang mở, chắc là phòng bếp, cô đứng dậy đi qua, ở trong phòng bếp tìm được cái ly.

Chu Hách nằm bất động trên sô pha, tầm mắt vừa vặn dừng ở trên người Tống Nhan Sơ.

Mái tóc dài màu hạt dẻ của cô tùy ý buông trên vai, cô mặc một chiếc áo sơ mi màu nhạt, cả người tinh tế nhỏ xinh.

Đầu Chu Hách nóng lên, ánh mắt mơ màng, tối hôm qua rõ ràng còn tức giận.

Chỉ là vừa mở mắt nhìn thấy khuôn mặt của cô gần trong tấc, thấy đáy mắt cô hàm chứa vài phần quan tâm.

Cái gì anh cũng không muốn tính toán nữa.

Cô là của anh.

Tống Nhan Sơ không biết Chu Hách suy nghĩ như nào.

Cô rất nhanh bưng một ly nước từ phòng bếp trở về, trước tiên đặt ly nước lên bàn trà, rồi đỡ Chu Hách dậy.

Chu Hách cả người vô lực, cũng không biết sao liền ngã trên vai Tống Nhan Sơ, anh dùng sức nâng mí mắt nhìn phản ứng của cô.

Tống Nhan Sơ bưng ly nước lên, đưa đến bên miệng anh, “Anh uống chút đi, anh phát sốt rồi, chờ lát nữa tôi đưa anh đến bệnh viện.

”Chu Hách tựa lên vai Tống Nhan Sơ, ngửi thấy mùi hương nhàn nhạt.

Anh uống nước mà Tống Nhan Sơ đút, yết hầu xé rách đau đớn, một ly nước uống cũng uống xong.

Tống Nhan Sơ nhìn anh, quan tâm hỏi: “Còn muốn sao?”Chu Hách lắc đầu.

“Tôi đưa anh đến bệnh viện nhé?” Tống Nhan Sơ có chút lo lắng, lúc mới vào cô cũng bị không khí lạnh làm cho đông cứng, trên người Chu Hách lại không có cái chăn nào, vậy đêm qua anh bị sốt rất nghiêm trọng, “Tối hôm qua tôi có nhắn tin cho anh, cho nên mới không dọn đồ đến đây.

”Chu Hách nhìn cô, giọng khàn khàn nói: “Tôi cảm thấy hơi lạnh, đỡ tôi về phòng, phía dưới bàn trà có hộp y tế, bên trong có thuốc trị cảm, em giúp tôi lấy một liều.

”“Không đi bệnh viện sao?”“Không cần.

” Người đàn ông nhíu mày, đôi môi nhợt nhạt: “Đỡ tôi, tôi không có sức, lại lạnh.

”.
 
Chu Tiên Sinh Cưới Trước Yêu Sau
Chương 19


Tống Nhan Sơ đỡ Chu Hách vào phòng ngủ.

Cửa phòng ngủ đóng chặt, nhiệt độ trong phòng cùng phòng khách chênh lệch rất lớn, cô đỡ Chu Hách đến mép giường, thay anh cởi áo khoác, điều chỉnh nhiệt độ điều hòa vừa phải.

“Nếu không đi bệnh viện thì anh nằm nghỉ một lát đi, tôi đi lấy nhiệt kế và thuốc cảm tới.

”Chu Hách hơi gật đầu, ánh mắt bình tĩnh tựa như mặt hồ, môi mỏng nhẹ cong, “Cảm ơn.

”Tống Nhan Sơ cũng mỉm cười, “Không cần phải nói cảm ơn, dù sao anh còn giúp tôi chuyện lớn hơn.

”Đáy mắt người đàn ông dường như ẩn chứa cảm xúc gì đó, giọng nói khàn khàn, “Không cần nói cảm ơn, chúng ta là vợ chồng.

”“Vợ chồng nên đồng cam cộng khổ.

”Tống Nhan Sơ ngẩn người, nhất thời không biết nói cái gì.

Cô theo bản năng nắm chặt tay, xoay người đi ra ngoài: “Anh nghỉ ngơi đi, tôi đi lấy thuốc.

”Chu Hách nghiêng đầu, nhìn thân ảnh mảnh mai trong phòng khách.

Cô giống như con nai trong rừng bị làm cho kinh sợ, chạy loạn khắp nơi.

Không bao lâu sau, Tống Nhan Sơ đã trở lại, trên tay cầm nhiệt kế, ly nước cùng mấy viên thuốc trị cảm.

Chu Hách rất phối hợp, hơi ngồi dậy đem nhiệt kế kẹp ở dưới nách, một ngụm nước đã uống hết đống thuốc màu mè kia.

Trong phòng khách truyền đến tiếng chuông điện thoại, hai người đều hướng phòng khách nhìn qua.

Chu Hách bỏ cái ly xuống, Tống Nhan Sơ đã đứng dậy, mở miệng nói: “Điện thoại của anh, để tôi đi lấy.

”Chu Hách l**m l**m môi, biểu tình thong dong, ôn nhu bình tĩnh.

“Là điện thoại của người ở công ty.

” Tống Nhan Sơ cầm di động lại đây, nhìn thấy trên màn hình ghi chú “Thư ký Trương”.

Cô đưa cho Chu Hách, Chu Hách không tiếp, “Em nhận giúp tôi.

”“Có thích hợp không?”Chu hách cười khẽ, uống thêm một ngụm nước ấm, cổ họng thoải mái hơn chút, sau lưng đổ mồ hôi, “Có cái gì không thích hợp?”Nghe được anh trả lời như vậy, Tống Nhan Sơ lại nghĩ tới vừa rồi Chu Hách nói câu nói kia.

Bọn họ là vợ chồng.

Ánh mắt cô khẽ lay động, dừng ở màu xám trên điện thoại, nhấn nghe, “Xin chào.

”“Chờ một chút, Chu tổng bị bệnh, cổ họng không được thoải mái lắm, tôi hỏi anh ấy đã.

”“Thư ký Trương nói buổi trưa có lịch hẹn ăn cơm với Lý tổng, còn có hai văn kiện quan trọng cần anh ký tên.

”Chu Hách yếu ớt trả lời: “Bảo cậu ta đi tìm phó tổng, văn kiện thì để ở bàn làm việc của tôi.

”Tống Nhan Sơ truyền đạt lại ý của anh, còn hỏi thêm, “Còn có chuyện gì nữa không?”Đầu dây bên kia, thư ký Trương vâng một tiếng, hai giây sau, mới tò mò hỏi một câu: “Xin hỏi cô là?”“Nếu không có việc gì thì tôi cúp máy trước.

” Tống Nhan Sơ ôn hòa cúp điện thoại, đặt điện thoại ở trên bàn trà, nhìn người đàn ông suy yếu nằm trên giường, duỗi tay về phía anh, “Đưa nhiệt kế cho tôi xem, nếu thật sự nghiêm trọng, anh vẫn phải đi bệnh viện.

”“Anh bận như vậy đừng để chậm trễ công việc.

”Chu Hách lấy nhiệt kế ra đưa cho cô, thanh âm thực nhẹ, như là nỉ non, lộ ra ôn nhu hiếm có, “Chắc là không nghiêm trọng, uống thuốc nghỉ ngơi một ngày là tốt rồi.

”Tống Nhan Sơ đối nhiệt kế hiển thị 38.

3 độ.

Nhỏ nhẹ khuyên nhủ: “38 độ, hay là đi bệnh viện đi.

”Chu Hách không thích bệnh viện, anh lôi chăn nhắm mắt lại, thanh âm khàn khàn: “Tôi ngủ một giấc là ổn.

”Tống Nhan Sơ đứng ở mép giường, người đàn ông đã nhắm hai mắt lại.

Hai giây sau, Tống Nhan Sơ khẽ thở dài, lựa chọn tôn trọng ý kiến của anh, nhẹ giọng nói: “Vậy anh ngủ một giấc đi, tôi nấu cháo cho anh.

”Chu Hách nghe thấy tiếng đóng cửa, liền mở mắt, tầm mắt liền trở nên u ám.

Anh kéo chăn, nhắm mắt lại.

Một hình ảnh từng rất nhiều lần xuất hiện ở trong đầu, thậm chí là trong mộng của anh.

Ngày tốt nghiệp đó, Tống Nhan Sơ mặc một cái váy dài màu vàng, tóc búi cao, một vài sợi tóc mái thả xuống tự do, cả hành lang đèn rất sáng, mỗi một nơi đều hiện ra rất rõ ràng.

Cô uống rất nhiều rượu, say mèm, nhưng vẫn như cũ chính xác gọi tên của anh.

Ngẩng đầu nhìn anh nói, Chu Hách, bảy năm sau, nếu anh còn thích tôi, tôi sẽ gả cho anh.

.
 
Back
Top Bottom