Ngôn Tình Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 221


Chương 221

“Cứu người… làm ơn.”

“Ai đó gỡ bom đi không thì tất cả chúng ta sẽ chết.”

“Mẹ nó, là tên khốn nào chơi trò này, cút ra đây.”

Nam Lãnh nhíu chặt mày nói nhanh vào bộ đàm. “Tìm vị trí bom.” Ánh mắt anh thâm trầm quan sát thật kỹ màn hình lớn vẫn đang hiển thị quả bom hẹn giờ. Còn ba mươi phút. Thời gian thật sự đang gấp rút, anh không chắc chắn đó có phải bom thật không hay chỉ là một trò đùa quá trớn của kẻ nào đó. Nhưng trực giác nói cho anh biết kẻ đằng sau đang muốn chơi tới cùng. Xác xuất bom đó là thật rất lớn.

Có gì khác thường, hình ảnh trên màn hình chiếu có chút thay đổi.

Đồng hồ hẹn giờ trước đó nằm ở ngay vị trí chính giữa thân quả bom nhưng hình ảnh hiện tại anh nhìn thấy đồng hồ hơi lệch về phía bên phải. Nghĩa là không những có một quả.

Sắc mặt Nam Lãnh hơi biến đổi, anh căng chặt quai hàm lại hạ lệnh. “Không phải chỉ có một quả. Lên sân thượng.” Trên màn hình lại biến đổi. Nam Lãnh nheo mắt, giọng nói lạnh lùng tiếp tục nói vào bộ đàm. “Thùng rác.”

Bọn chúng đã cài bom khắp khách sạn Vip, thậm chí cả Island Big. Nếu là cả Island Big xem ra chúng muốn giết sạch người ở đây. Vô cùng tàn độc. Đây không phải hành vi của bọn bạo động, Nam Lãnh không nghĩ những kẻ bạo động sẽ thông minh đến mức lên một kế hoạch trêu người như thế này. Để mua chuộc, điều khiển được Island Big không phải dễ.

Anh hít sâu muốn tìm ra quy luật giấu bom dựa vào hình ảnh hiển thị trên màn hình nhưng không có quy luật nào cả, bọn chúng là giấu một cách tự do.

Nam Lãnh chửi thề một câu. “Tìm kỹ trong bồn hoa.”

Sức công phá của bom hẹn giờ tùy theo loại, một quả không thể nổ chết cả ngàn người nhưng mười quả chắc chắn phá tung toàn bộ khách sạn.

Hắn ta làm đến mức này, lại còn cố tình gợi ý nơi giấu bom. Đây rõ ràng là đang khiêu khích. Mà Nam Lãnh ghét nhất là bị kẻ khác chơi đùa hoặc tính toán.

Anh nghiến răng liên tục quan sát hình ảnh rồi hạ lệnh báo vị trí.

Tám quả bom đã được gỡ, thời gian chỉ còn mười lăm phút.

Đúng lúc này màn hình chuyển hoàn toàn sang khung cảnh khác.

Khi thấy rõ người phụ nữ của mình và Thẩm Thiếu Hàng đang bị trói chặt tay chân, cơ thể Nam Lãnh run một cái. Bàn tay anh nắm chặt, các khớp xương kêu lên những tiếng khô khốc.

Một giọng nói ngả ngớn xen lẫn ý cười quỷ dị vang khắp đại sảnh. “Quả là thú vị. Ha ha.” Sau tiếng cười tàn độc đó hắn lại tiếp tục. “Nam tổng và giáo sư Hàn có thích món quà ta tặng không?”

Giọng nói này rất xa lạ cả Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn đều chưa từng nghe qua. Chỉ đoán chừng hắn không trẻ, tầm tuổi trung niên, trong khoảng bốn mươi đến năm mươi mấy.

Hàn Dĩ Ngôn cũng đã sớm thông báo cho thuộc hạ bên ngoài tập hợp nhưng có vẻ cả Island Big này đã bị một thế lực trong bóng tối thâu tóm. Tất cả bọn họ đều bị mắc kẹt trong này rồi, dù có trực thăng cũng khó mà thoát nổi. Rốt cuộc chúng là tổ chức nào? Tại sao nhắm vào hai bọn họ? Có liên quan người mà anh hận nhất chăng?

Hiện tại Hàm Hi Họa đang trong tay chúng, anh hay Nam Lãnh đều không dám khinh suất. Mà tình huống lúc này bọn anh đang ở thế yếu, chỉ có thể ra sức gỡ bom trước.

Nam Lãnh lạnh lùng cất tiếng, ánh mắt anh đảo khắp đại sảnh. “Ông là ai? Mục đích của ông là gì?” Lại quay trở về hình ảnh Hàm Hi Họa đang nằm cong người hôn mê. Thẩm Thiếu Hàng cũng không tỉnh táo. Anh đoán cả hai đã bị đánh thuốc.

Giọng nói của hắn lần nữa bay khắp sảnh tiệc. “Ta muốn chơi với các người một trò, thế nào?”

“Nói.” Nam Lãnh lạnh giọng, anh không hề chú ý đến Hàn Dĩ Ngôn, anh chỉ biết vợ và bạn anh đang gặp nguy hiểm. Nếu hắn muốn chơi, được. Anh chơi. Ai mới là kẻ điều khiển trò vẫn chưa chắc đâu.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 222


Chương 222

“Ta đặt câu hỏi, các người trả lời. Đương nhiên chỉ Nam tổng và giáo sư Hàn được phép đưa ra đáp án… Những người khác thì không tính.” Hắn ngừng lại, điệu cười như kẻ làm chủ ván bài không dừng. “Có mười ba quả bom, các cậu đã tìm thấy tám quả… rất tốt, đúng là hậu sinh khả úy.” Tức là còn năm quả.

Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn bặm chặt môi nhìn chằm chằm màn hình, hình ảnh trước đó chuyển thành một dòng chữ. Và đó là đề bài đầu tiên cho bọn họ.

Cả đại sảnh xôn xao một trận vì đa số đều không rõ đó là ngôn ngữ của nước nào.

Hàn Dĩ Ngôn híp mắt nghiền ngẫm những chữ ấy, anh biết đó là ngôn ngữ Ả Rập Xê Út. Lần này là bọn họ may mắn, ánh mắt chạm phải cái nhìn phức tạp của Nam Lãnh. Anh gật đầu ra hiệu câu này để anh.

Lần đầu tiên cả hai gạt tất cả mọi hận thù và khúc mắc mà đứng cùng một hướng cùng chiến đấu vì sự sống còn của người phụ nữ mà cả hai đem lòng yêu và cả những sinh mạng đang có mặt tại đây. Chung quy chuyện này đều là xuất phát từ bọn họ mà ra. Là các anh đã liên lụy đến những người vô tội vì vậy cả Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn phải có trách nhiệm và nghĩa vụ dùng tất cả sự sáng suốt đời này mà cứu bọn họ.

Còn bốn quả bom, thời gian chỉ còn sáu phút.

Hình ảnh tiếp theo là một dãy ký tự bằng số la mã.

Nam Lãnh vuốt cằm, ánh mắt như con báo đang săn mồi trong rừng đen sâu thẳm.

Không đến hai mươi giây khóe miệng người đàn ông nhếch lên. Đáp án đã hiện rõ trong bộ não xuất chúng.

Đồng hồ quả bom thứ mười dừng lại.

Còn hai phút ứng với hai quả bom cuối cùng.

Hình ảnh lần nữa chuyển tiếp. Một khẩu súng ngắn cầm tay đập vào mắt cả hai.

Bọn họ đều nhìn thật kỹ từng chi tiết dù là nhỏ nhất như đường vân vỏ súng cũng không bỏ qua.

Mày Nam Lãnh cau lại anh nói: “Súng ngắn bán tự động Colt M1911 xuất xứ từ Mỹ do John Browning sáng chế. Nó sử dụng loại đạn .45 ACP, hộp đạn chứa được 7 đến 8 viên, nhưng cũng có thể lắp một viên lẻ vào buồng đạn. Tầm bắn hiệu quả lên đến 62m, điểm nổi trội nhất là lực cản phi thường.” Người đàn ông trả lời một cách nhanh chóng, không bị vấp dù chỉ một cái ngắt hơi cũng không.

Ai cũng nuốt nước bọt tâm phục khẩu phục.

Hàn Dĩ Ngôn mím môi đợi hình ảnh tiếp theo.

Hình ảnh cuối cùng hiện lên khiến cả Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn đều chấn động. Cả đại sảnh lại một trận xôn xao. Có nhiều người còn đỏ mặt không dám nhìn màn hình chiếu.

Đó là một người đàn ông trên dưới ba mươi và một người phụ nữ còn rất trẻ đang cuồng nhiệt mà hôn nhau. Quần áo của cả hai móc lỏng lẻo trên thân thể, từng mảng da thịt chói mắt hiện lên trước máy ảnh nhưng dường như người trong cuộc không hề hay biết bản thân đã bị chụp lại.

Câu hỏi mà hắn đưa ra: Danh tính của hai người trên màn hình.

Nam Lãnh siết chặt nắm tay, gân xanh trên trán và trên mu bàn tay nổi rõ. Hiếm thấy một người như anh trong bất cứ hoàn cảnh nào đều có thể bình tĩnh, luôn giữ một vẻ mặt âm trầm, lạnh lẽo mà giờ đây ai cũng thấy rõ sắc mặt anh hoàn toàn biến đổi.

Là căm phẫn, tức giận như thể hình ảnh đó đã xúc phạm đến anh hoặc là xúc phạm đến người thân thương đã khuất.

Hai mươi giây cuối cùng. Tiếng van xin, hối thúc của vô số người trong đại sảnh không ngừng dội vào tai hai người đàn ông đang nắm giữ mạng sống của hàng ngàn sinh mệnh.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 223


Chương 223

Cuối cùng Nam Lãnh căng quai hàm, anh nghiến răng, từng chữ thốt ra như bị đè ép một cách thô bạo. “Nam Kinh.” Anh thề anh sẽ khiến kẻ đứng đằng sau kia sống không bằng chết.

Mười giây cuối cùng, màn hình đã chuyển sang hình ảnh của bom hẹn giờ, từng tiếng đếm ngược như rút cạn hy vọng được sống trong lòng mỗi một người tại đại sảnh.

Năm giây…

Nam Lãnh nghiêng mặt nhìn chằm chằm Hàn Dĩ Ngôn, ánh mắt của anh không còn sự phức tạp hay bí ẩn thường thấy. Anh đang bày ra toàn bộ suy nghĩ của mình ngay lúc này cho Hàn Dĩ Ngôn rõ thông qua cặp mắt sâu hun hút.

Cứu người quan trọng nhất. Và đó là toàn bộ ý anh muốn truyền đến Hàn Dĩ Ngôn.

Khi còn một giây cuối cùng giọng nói chứa đựng sự nhẫn nhịn và thỏa hiệp của người đàn ông vang lên. “Hàn Mạt Nhu.”

Đồng hồ ngay sau đó dừng lại ở 00:00:32. Nửa giây đã cứu sống tất cả bọn họ.

Năm xưa Nam Kinh quen với mẹ của Hàn Dĩ Ngôn tức Hàn Mạt Nhu trước, sau lại vì rung động bởi vẻ đẹp hoạt sắc thiên hương của mẹ Nam Lãnh tức Sơ Vân mà rời bỏ Hàn Mạt Nhu nhưng ông vẫn bồi thường cho bà một số tiền đủ cho bà sống hết quãng đời về sau. Tiếc là Hàn Mạt Nhu cứng đầu không chấp nhận cái giá này. Bà cho rằng nó quá rẻ rúm không xứng với những gì bà đã hy sinh. Bà ra sức ép Nam Kinh phải cưới mình dù là làm vợ bé bà cũng chấp nhận nhưng Nam Kinh và cả Nam gia đều không đồng ý.

Khi Nam Kinh còn đang sức đầu mẻ trán nghĩ cách dàn xếp mọi chuyện thì Nam gia là ba của ông cũng là ông nội Nam Lãnh đã âm thầm uy h**p, tống cổ đuổi Hàn Mạt Nhu ra khỏi nước đến một đất nước xa lạ, không người thân quen.

Bọn họ không có tiền, lại không thể quay trở lại nước, dường như Nam gia đã lặng lẽ ở đằng sau chủ mưu tất cả những khó khăn mà họ đang chịu đựng.

Cho đến một ngày Hàn Mạt Nhu phát hiện bản thân đã mang thai, bà sợ nếu Nam gia biết sự tồn tại của cái thai trong bụng bà chắc chắn mãi mãi bà cũng không còn nhìn thấy ánh mặt trời, con của bà sẽ bị bọn họ cướp mất.

Để đảm bảo an toàn và che giấu việc mình có thai, bà cúi đầu thỏa hiệp với ba của Nam Kinh rằng bà sẽ không bao giờ trở về nước cũng không bao giờ xuất hiện làm phiền Nam Kinh nữa. Tình yêu gì đó đã hóa thành hư vô, tất cả chỉ còn giọt máu ông đã để lại trong bụng bà. Bà muốn Nam Kinh mãi mãi cũng không hay biết về sự tồn tại của đứa bé, chỉ có vậy bà mới không đánh mất bé con.

Vì nuôi con trai và một đứa con gái của người bạn thân đã có ơn lúc còn sống, bà không thể bỏ rơi đứa bé gái. Một thân một mình nuôi nâng hai đứa nhỏ thật sự quá khổ.

Đến lúc ấy bà mới hối hận vì xưa kia đã không chịu nhận tiền của Nam gia, hiện tại bà nhìn hai đứa con không đủ ăn no mặc ấm mà trái tim đau như bị cắt làm trăm mảnh.

Bà hận Nam Kinh cũng hận cả Nam gia, nếu vẫn còn ở trong nước ít ra bà có thể ổn hơn một chút, ít ra sẽ để hai đứa bé của mình đủ ăn. Nhưng ở đất nước xa lạ này, bà không biết ngôn ngữ của họ, họ cũng chẳng hiểu ngôn ngữ của bà, giao tiếp không suôn, trình độ lại không có, chỉ tốt nghiệp cấp ba thì làm được gì tại cái nơi không phải quê hương mình.

Bà chỉ đành xin làm những công việc chân tay, mỗi ngày bà làm từ năm giờ sáng đến mười giờ khuya, về đến nhà nhìn bé gái 7 tuổi đang ôm chặt bé trai 2 tuổi nằm ngủ trên cái chiếu đơn sơ, lạnh lẽo kia mắt bà đỏ hoe, rồi không nhịn được mà bật khóc. Bà chưa từng nghĩ cuộc đời mình sẽ rơi vào hoàn cảnh cơ cực đến mức này, cũng chưa từng nghĩ lòng người lại lạnh bạc đến thế.

Vì làm việc cực nhọc trong một thời gian dài, bà bắt đầu phát sinh mấy bệnh vặt. Xương khớp cũng đau nhức dù bà chỉ mới hai mươi mấy tuổi.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 224


Chương 224

Vào cái ngày mùa đông giá băng, tuyết phủ ngập khắp nơi, cả khung cảnh chỉ toàn một màu trắng ấy, Hàn Mạt Nhu đang lúc đổ rác thì ánh mắt bị màn hình lớn ở tòa nhà đối diện thu hút.

Bà thấy người đàn ông đã từng là người thân thuộc nhất đang tay trong tay cùng một người phụ nữ sang trọng, xinh đẹp đã từng gặp qua. Hai người họ nhìn nhau một cách trìu mến như thể trên thế gian này chẳng còn thứ gì có thể lọt vào cặp mắt họ ngoài đối phương.

Khoảnh khắc ấy thân thể Hàn Mạt Nhu run rẩy không ngừng, chẳng phải vì mùa đông giá buốt mà bởi hình ảnh khiến bà đau đớn trước mắt.

Thể xác lạnh lẽo, tâm càng lạnh. Chúng dường như sắp bị nhiệt độ và cả sự ngọt ngào đáng hận của hai người trên màn hình làm đóng băng bà.

Sau ngày ấy Hàn Mạt Nhu đổ bệnh, ban đầu là cảm lạnh, sau dần thành nhiễm phong hàn nặng, bà ho nhiều hơn, xương khớp trước đây đã thường xuyên đau nhức, giờ đây càng như bị người ta đánh gãy rồi nối lại xương, sau đó tiếp tục đánh gãy lại nối, đau tận cốt tủy.

Tiền thuốc thang quá nhiều đối với bệnh tình ngày càng nguy khốn của bà, chị gái của Hàn Dĩ Ngôn là Hàn Nhan đi khắp nơi làm những công việc mà một đứa trẻ có thể làm trong mùa đông lạnh lòng đó để kiếm tiền chữa bệnh cho mẹ còn phải cho em trai đủ ăn.

Cũng vào mùa đông ấy Hàn Mạt Nhu qua đời, cả cuộc đời bà đã sống trong khổ hạnh, sau khi gặp và yêu Nam Kinh bà tưởng rằng hạnh phúc đã vẫy tay với mình nhưng tất cả đều là bà mơ mộng. Chẳng những tốt hơn mà còn đẩy bà vào cảnh tận cùng của sự sống. Đó là chốn xa xăm, chốn về của những người không còn cơ hội tiếp tục được tồn tại.

Chỉ còn hai chị em trên cõi đời này nương tựa nhau mà sống.

Tiếc rằng đến năm Hàn Dĩ Ngôn mười tuổi thì chị gái cũng rời bỏ cậu đến nơi có mẹ.

Đứa bé trai một mình bơ vơ giữa thành phố xa hoa, nhưng lòng cậu lại hiu quạnh và cô đặc đến mức cậu cũng muốn rời bỏ thế gian này đến nơi mẹ và chị đang đứng.

Nhưng cậu đã dập tắt cái ý định tiêu cực và ích kỷ đó.

Mạng của cậu có thể giữ đến hiện tại là bởi mẹ và chị đã hy sinh mà cứu cậu. Cậu không thể để hai người phụ nữ bất hạnh ấy ra đi một cách không ý nghĩa.

Rồi trong ngày hè nóng cháy gần bốn mươi độ C, cậu siết chặt một tấm hình trong tay, trong đó là hình ảnh một người đàn ông và một người phụ nữ vẫn còn rất trẻ trung, người đàn ông tuấn tú ôm hờ lấy eo người phụ nữ, mắt tràn ngập tình yêu hướng về phía ống kính. Người phụ nữ thì mỉm cười dịu dàng ngắm người đàn ông. Trong mắt bà có lẽ vào giây phút ấy chẳng còn gì quan trọng bằng ông ta.

Đó là ba của cậu – Nam Kinh cũng là người đẩy mẹ con bọn họ vào cảnh bần cùng, khổ nạn.

Từ khi cậu có nhận thức, nhìn thấy chị vì mình mà bôn ba, lam lũ khắp nơi, đêm về lại nghe chị kể về những gì mẹ đã trải qua, cả những chuyện về người cha đã vô tình mà gieo vào cuộc đời mẹ và cả hai chị em những thứ oái oăm. Hàn Dĩ Ngôn bắt đầu hận, mối hận thù thấu tận trời xanh ấy hình thành từ lúc đó và nó ngày càng ăn sâu trong tâm khảm cậu cho tới tận bây giờ. Đã hơn hai mươi năm qua rồi, cậu cũng đã hơn ba mươi tuổi.

Sau khi nghe tin Nam Kinh đã qua đời Hàn Dĩ Ngôn tức giận một cách điên cuồng, anh như muốn phá hủy cả quả đất này. Tại sao? Khi anh còn chưa kịp chứng kiến ông ta chết dần chết mòn, sống dở chết dở để trả giá cho cuộc đời khốn khổ của mẹ thì ông ta đã chết.

Anh đã mất một khoảng thời gian rơi vào thế giới riêng của mình cho đến khi Hứa Ngạn Thâm nhắc đến Nam Lãnh. Đúng rồi, cha chết thì vẫn còn đứa con trai đó, đứa con của người đàn bà và người đàn ông bạc tình đó.

Hàn Dĩ Ngôn vực dậy tinh thần, bắt đầu ra sức lên kế hoạch một cách tỉ mỉ để trả thù lên Nam Lãnh và cả Nam gia.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 225


Chương 225

Đó là đứa em trai cùng cha khác mẹ của anh nhưng anh không bao giờ thừa nhận, thậm chí chính vì cái dòng máu chết tiệt đó mà anh càng căm hận Nam Lãnh.

Chỉ là một lần lại một anh luôn không xuống tay gi3t chết Nam Lãnh được. Anh luôn ngụy biện rằng anh muốn hành hạ Nam Lãnh, anh muốn nhìn thấy Nam Lãnh phải đau khổ như tù nhân bị bóc lột, tra tấn, bị dùng vô số cực hình tàn bạo… anh đã luôn ám thị bản thân suy nghĩ như vậy cho đến khi Hàm Hi Họa xuất hiện.

Đó là người phụ nữ của Nam Lãnh cũng là điểm yếu duy nhất của Nam Lãnh. Anh tiếp cận cô, cũng lệnh cho Hứa Ngạn Thâm theo dõi cô nhưng tất cả mọi tính toán của anh lại không thể định đoán nổi tình cảm bộc phát mất kiểm soát của chính mình dành cho cô.

Anh cưỡng hôn cô bởi vì cô nói Nam Lãnh không hận anh, vì cô bảo anh và Nam Lãnh đừng đấu tranh nữa. Nhưng cô nào có hay sự tình, những đau khổ, bất hạnh mà anh đã chịu đựng.

Nếu khi cô biết rõ mọi chuyện rồi liệu cô có còn khuyên anh rũ bỏ hết mọi thù hận không. Chắc chắn cô sẽ không, thậm chí là cô bất lực. Đó là thái độ cô nên có.

Anh cũng từng nghĩ một cách ấu trĩ nếu như ngay từ lúc bắt đầu Nam Kinh không ruồng bỏ mẹ con anh, chấp nhận mẹ con anh vào Nam gia thì mọi chuyện có khác đi nhiều chăng. Dù bà không được coi trọng nhưng ít nhất bà đã không phải vì làm việc lao lực mà qua đời khi tuổi còn trẻ như vậy. Và liệu anh và Nam Lãnh có trở thành hai anh em yêu thương nhau không hay quanh đi quẩn lại bọn anh vẫn rơi vào những tranh đoạt của giới quý tộc.

Anh sinh ra đã là một sai lầm nhưng anh dùng sự sai lầm đó mà từng ngày sống cho quang minh lỗi lạc, thành tựu hiện tại là anh đã dùng cả máu, mồ hôi và nước mắt của mình mà có. Anh biết tất cả những thứ anh cố gắng bao nhiêu năm qua chỉ bởi một mục đích là ẩn danh để trả thù.

Anh sống trong một cái mặt nạ hoàn mỹ còn sau lớp mặt nạ chỉ là một khuôn mặt với vô vàn hận thù.

Lúc này đây, trở về với thực tại tr@n trụi anh lại đang cùng với Nam Lãnh – con trai của kẻ mà anh hận đến thấu xương trên một chiến tuyến để tìm ra chân tướng đằng sau kẻ ẩn danh.

Lại cùng nhau đứng trên một con thuyền để cứu hàng trăm người đang bị đe dọa tính mạng. Cũng cùng nhau đứng về một phe để tìm cách bảo toàn và giải cứu người phụ nữ mà cả hai cùng đem lòng yêu thương.

Thật nực cười, thật hoang đường nhưng cũng thật thực tế. Bọn họ đều đang bị tính kế và không còn cách nào khác là hợp lực lại đối phó với kẻ thù.

Điện thoại, các thiết bị điện tử từ lúc nào đã hoàn toàn mất tín hiệu.

Có lẽ cả Island Big đã bị vô hiệu hóa từ sớm.

Nhưng đây mới chỉ là bắt đầu của trò chơi mà hắn nói.

“Tôi đã chuẩn bị một con tàu lớn, không bằng Titanic huyền thoại nhưng cũng đủ lớn cho mọi người ăn chơi xa hoa trên đó.” Ngoài giọng nói ấy ra chẳng nhìn thấy bất cứ một chút bóng hình nào từ hắn. “Nam tổng, giáo sư Hàn… Nam phu nhân, Thẩm thiếu và toàn bộ người ở đây đều vô cùng đáng giá, không chỉ đáp được vài câu hỏi kia mà cứu được cùng lúc tất thảy. Như vậy sẽ không công bằng cho tôi, trò chơi cũng không được hay nữa.” Hắn dừng lại, mọi người nghe tiếng tách một cái, ngay tức thì một nơi nào đó bên ngoài khách sạn Vip vang lên một tiếng động lớn, là tiếng nổ của bom.

Mọi người theo phản xạ ôm đầu mình, la hét inh ỏi.

Nam Lãnh căng chặt quai hàm, rõ ràng không phải chỉ có mười ba quả bom, hắn ta dám lừa anh, ánh mắt sắc bén lần nữa hướng tới màn hình máy chiếu. Là cảnh tượng hoang tàn sau trận bom nổ vừa rồi. Không có người chết cũng không có người xuất hiện nơi đó. Đấy là một hành động cảnh cáo.

Hắn đang cảnh cáo, uy h**p bọn anh.

“Đề tiếp theo.” Nam Lãnh nheo mắt, giọng điệu lạnh lẽo như vùng Cực Nam băng giá.

Hắn cười một tràng dài khoảng hơn mười giây mới dừng lại. “Nam tổng quả là người chịu chơi, rất tốt.”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 226


Chương 226

“Bom tôi đã cài khắp cái đảo này, các người trốn không thoát, đương nhiên sống thì vẫn được, quan trọng Nam tổng và giáo sư Hàn có chấp nhận yêu cầu của tôi hay không?”

Hàn Dĩ Ngôn lên tiếng. “Yêu cầu gì?”

“Những người có liên quan đến Nam tổng và giáo sư Hàn phải lên con tàu kia, còn về chuyện ở trên đó như thế nào, có thủy thủ hay thuyền trưởng không thì tôi không thể tiết lộ. Tôi chỉ nhắc nhở các người một vấn đề đó là trên tàu cũng đã sớm được gài bom.”

“Mẹ kiếp.” Hứa Ngạn Thâm không nhịn được chửi tục, trong sự im lặng tuyệt đối tự nhiên giọng nói có phần lớn của anh ta càng được phóng đại gấp bội.

Hàn Dĩ Ngôn và Nam Lãnh cùng lúc nhìn nhau như để bàn tính.

Hứa Ngạn Thâm thấy bọn họ cách xa nhau trao đổi bằng ánh mắt mà nhức não, anh ta hừ một tiếng kéo Hàn Dĩ Ngôn đang đứng như trân ra pho tượng đi tới trước mặt Nam Lãnh.

Vậy mà lần này Hàn Dĩ Ngôn mặc cho anh ta lôi kéo, không hề có ý phản đối.

Hứa Ngạn Thâm thở dài. “Tình thế này rồi cần đưa ra quyết định sáng suốt nhất.” Anh ta định nhắc tới Hàm Hi Họa còn đang trong tay hắn ta nhưng cảm thấy nói ra cũng chỉ là những lời dư thừa vì anh ta thừa hiểu Hàm Hi Họa luôn trong suy nghĩ của hai người đàn ông xuất chúng này.

“Tôi muốn ông thả cả vợ và bạn tôi ra.” Sau một lúc suy nghĩ, Nam Lãnh lên tiếng.

“Hình như Nam tổng quên mất những gì tôi nói rồi nhỉ? Là những người có liên quan đến Nam tổng và giáo sư Hàn đều phải lên con tàu kia. Vậy thì Nam phu nhân và Thẩm thiếu lại càng nên có mặt ở đó.”

Thuộc hạ của Nam Lãnh ở ngoài khách sạn đã thông báo qua bộ đàm các tàu thuyền đều bị khóa chặt, hơn nữa bọn họ gần như đã bị người của hắn ta khống chế, không thể nhích khỏi Island Big dù bằng máy bay tư nhân.

Đã bị dồn đến đường cùng cả Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn không thể làm gì khác là chấp nhận lên con tàu đầy cạm bẫy kia.

“Không… tôi không muốn.” Hoàng Mỹ Nhân bị một tay thuộc hạ của hắn ta ép lên tàu, cô ta một mực gào hét kháng cự, kết cục là ăn phải một cái bạt tai khiến đầu của cô ta ong ong.

“Yên lặng đi, nếu không không phải chỉ có một cái tát này đâu.” Đẩy mạnh sau lưng cô ta một cái hắn vừa cảnh cáo.

Hoàng Mỹ Nhân rốt cuộc cũng tái mặt không dám kỳ kèo hay phản kháng nữa. Ít nhất là hiện tại vẫn sống, còn có Nam Lãnh cũng lên tàu tức là cơ hội sống vẫn còn đó. Cô ta lấy lại bình tĩnh đi vào sâu khoang tàu cùng với cô nàng Ngô Thiến mặt mày không còn chút máu.

Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn sau khi nhìn mọi người đã an toàn lên thuyền rời khỏi Island Big mới vội vàng chạy về hướng con tàu kia. Hàm Hi Họa, Thẩm Thiếu Hàng đang bị nhốt ở đó.

Trong căn phòng nhỏ trông qua có vẻ là nhà kho đựng đồ hư hỏng, mùi bụi xâm nhập toàn khoang mũi của cả hai.

Hàm Hi Họa cảm thấy cơ thể bủn rủn không chút sức lực, dù đầu óc đã có phần thanh tỉnh hơn.

Cô cố gắng mở mắt đảo một vòng căn phòng, thấy Thẩm Thiếu Hàng đang dựa vào tường, thân thể anh ta hơi vặn vẹo, không biết là đang làm cái gì.

“Thẩm Thiếu Hàng.” Cô gắng sức ngồi dậy, khuỷu tay chống xuống sàn, cố lắm mới ngồi thẳng người.

Trong không gian tĩnh lặng không có chút âm thanh nào, giọng khe khẽ có chút tịch mịch của phụ nữ vang lên thật khiến cho người ta hốt hoảng.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 227


Chương 227

Thẩm Thiếu Hàng kêu một tiếng vì giật mình, sau đó mới nhận thức được cái âm thanh vừa rồi là của Hàm Hi Họa. Có chút mất mặt, anh ta ho ho hai tiếng, tay vẫn tiếp tục làm việc, thân thể hơi vẹo qua một bên. “Cô tỉnh rồi à.”

“Anh làm gì vậy?” Trông anh ta rất tỉnh táo, rất khỏe mạnh, ngẫm nghĩ chắc bọn người kia cũng đánh thuốc anh ta nhưng xem ra là sức đề kháng của cô vẫn quá yếu mới dẫn đến tình trạng như gà rù lúc này.

Thẩm Thiếu Hàng hả rồi đáp: “Tôi đang cứa dây trói.” Mắt cũng không nâng lên nhìn cô.

Hàm Hi Họa trợn mắt khó tin quan sát anh ta thật kỹ, cô muốn lết tới gần xem thử anh ta dùng cách nào hoặc là anh ta lấy đâu ra vật dụng sắc nhọn để cắt dây trói nhưng cả người chẳng có bao nhiêu sức, đến nói chuyện cũng thấy mệt.

Không cần cô hỏi, Thẩm Thiếu Hàng đã giải thích. “Có một con dao cắt trái cây nhỏ lọt dưới đống đồ bỏ kia, lúc tôi tỉnh dậy may mắn phát hiện.” Vừa nói xong dây trói cũng được cắt đứt. Thẩm Thiếu Hàng vứt con dao qua một bên rồi đi tới chỗ Hàm Hi Họa giúp cô cởi trói.

Lúc đang mở dây trói chân cho cô thì cửa phòng kêu ầm lên một tiếng, là có người dùng lực cực kỳ kinh khủng phá cửa.

Cả hai điếng người trơ mắt nhìn vài người đang đứng ở cửa.

Nam Lãnh nuốt nước miếng, cổ họng anh khô khốc, không quan tâm đang ở đâu anh chạy nhanh đến tiện tay đẩy Thẩm Thiếu Hàng đang mở lớn mắt nhìn mình chằm chằm sang một bên, anh ngồi quỳ một chân trước mặt Hàm Hi Họa cởi nốt trói chân cho cô, rồi không do dự kéo cả thân thể người con gái vào trong lòng siết mạnh.

Thẩm Thiếu Hàng bị ghét bỏ, rất muốn chửi tục nhưng vẫn nhịn. Anh ta mang khuôn mặt như đưa đám đứng dậy rồi lại chứng kiến cảnh tình yêu sướt mướt trước mắt mà nuốt luôn mấy câu định nói ra.

Anh ta bỗng nhớ đến cô gái ngốc nghếch nào đó, môi khẽ nhếch lắc lắc đầu buồn bã. Cô nhóc đó giận anh cũng cả tháng nay rồi.

Sau cái ôm thắm thiết, Nam Lãnh đỡ Hàm Hi Họa đứng dậy định cùng rời khỏi căn phòng kho chứa nhưng người trong lòng không đứng vững.

“Họa Họa.” Nam Lãnh nhanh tay ôm lấy eo cô lo lắng hỏi. “Em bị thương ở đâu?”

Hàm Hi Họa dựa vào ngực anh lắc đầu, cô nhỏ giọng. “Thuốc mê hơi nặng. Anh bế em đi.”

Đương nhiên không cần cô bảo anh cũng muốn làm vậy, ôm cô lên ra khỏi phòng. “Tập trung ở phòng tiếp khách.” Dặn dò bọn họ xong anh cùng Hàm Hi Họa rời đi.

Anh ôm cô đến một căn phòng, cũng chẳng quan tâm phòng đó ra sao.

Đặt cô lên giường, Nam Lãnh hôn lên trán cô một cái. “Em ngủ đi, anh phải giải quyết chút chuyện. Những chuyện đã xảy ra khi về anh sẽ nói em biết.”

Hàm Hi Họa mệt mỏi đáp “vâng”. Cô thấy Nam Lãnh đi đi lại lại trong phòng, anh kiểm tra từng ngóc ngách kể cả phòng tắm đến khi thấy ổn thỏa rồi mới rời đi.

Tại phòng khách của con tàu.

Nam Lãnh vừa đến đã thấy mọi người tụ tập đông đủ. Cũng không có bao nhiêu người. Phía Nam Lãnh có tám người, phía Hàn Dĩ Ngôn có sáu người tổng cộng mười bốn. Tất cả thuộc hạ của bọn anh đã bị hắn ta yêu cầu ở lại Island Big và không được phép rời khỏi đó cũng không cho lên tàu cùng bọn anh. Tâm tư của kẻ kia thật sự rất thâm sâu, bày mưu tính kế cũng không phải bình thường.

Hắn ta biết rõ chuyện xưa của ba anh và người phụ nữ kia vậy có nghĩa là giữa hắn và ba anh có một mối quan hệ nào đó. Có phải là thù không vẫn chưa chắc nhưng khẳng định không phải bạn. Sẽ không có ai đối xử và tính kế với con cái của bạn mình như vậy.

Và hắn biết mối quan hệ giữa anh và Hàn Dĩ Ngôn, tất cả mọi chuyện dường như chỉ muốn nhắm vào hai bọn anh. Hắn rõ cả hai là anh em ruột.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 228


Chương 228

Hắn cũng rõ Hàm Hi Họa là điểm yếu của cả hai vì vậy đã cố tình bắt cóc cô nhưng lại không làm tổn thương cô và tất cả mọi người. Chỉ là cái cảm giác bị người ta tính kế, điều khiển thế này rất khó chịu.

Nam Lãnh muốn biết hắn ta đến cùng là ai, hắn và ba anh – Nam Kinh đã có chuyện gì trong quá khứ.

Xoay đi xoay lại vẫn chỉ có thể kết luận hắn ta hận thù Nam Kinh, anh và Hàn Dĩ Ngôn bởi là con của Nam Kinh nên phải thay ông gánh phải những kết cục này.

“Con tàu này lớn quá.” Tóc Nâu – người đàn ông đi cùng bọn Hàn Dĩ Ngôn lên tiếng phá vỡ sự im lặng đến ngột ngạt trong phòng khách. Anh ta không nghĩ tới một chuyến đi chơi lại biến thành chuyến phiêu bạt giữa biển đông thế này.

Tàu đã sớm xuất phát, thuyền trưởng chỉ có một nhiệm vụ là khởi động con tàu này và cho nó di chuyển, còn việc nó đi đâu hay đi theo hướng nào thì ông ta không biết bởi vì không có la bàn hay một thiết bị định vị, thiết bị vệ tinh nào.

Nam Lãnh ngồi trên một cái ghế được lót bông, anh trầm ngâm suy tính một lúc không lâu nói. “Ở đây ai biết vẽ bản đồ?” Anh giải thích. “Là vẽ sơ đồ con tàu này. Nó quá lớn, đương nhiên không thể mang đi so sánh với Titanic. Có bản đồ sẽ dễ dàng hoạt động hơn.” Anh vừa dứt lời thì một cánh tay giơ lên, là anh bạn Hàng Cảnh trong nhóm Nam Lãnh, Nam Lãnh nheo mắt nhìn anh ta. Anh không nhớ được anh ta còn có tài này.

Nam Lãnh không nghĩ nhiều, anh gật đầu. “Vậy cậu chịu trách nhiệm vẽ bản đồ, Thẩm Thiếu Hàng sẽ phụ cậu đi xem xét con tàu này ra sao, vị trí các phòng óc như thế nào. Thẩm Thiếu Hàng rất tốt ở việc quan sát.”

Người nào đó có chút nở mặt nở mày, Thẩm Thiếu Hàng ho một cái gãi gãi mũi. “Đúng vậy, tôi rất giỏi quan sát nhé. Năm xưa còn định thi vào trường cảnh sát đấy.”

Vẫn còn tinh thần đùa giỡn mà. Mọi người lườm anh ta.

Thẩm Thiếu Hàng liền ngậm miệng chờ Nam Lãnh nói rõ kế hoạch.

Nam Lãnh tổng quát những vấn đề hiện tại. “Kẻ ẩn danh cho biết có điện thoại vệ tinh tại con tàu này, việc của chúng ta là phải tìm ra nó sớm nhất có thể để liên hệ với cơ quan đường thủy cầu cứu. Thứ hai liên quan đến lương thực dự trữ, e là chúng chỉ để cho chúng ta một phần lót dạ trong vòng vài ngày. Tí nữa cử hai người đến khu vực bếp kiểm tra, cũng kiểm tra tất cả tủ lạnh trong từng phòng xem còn đồ ăn nào không. Lúc đó sẽ chia đều khẩu phần cho từng người một, việc của mọi người là tiết kiệm. Thứ ba là tìm cách tạo khói, tìm tất cả những gì còn sót lại trên tàu có thể dùng đem ra hết. Thứ tư là điện, không chắc chúng sẽ cho nhiễu điện bất cứ lúc nào hoặc lại gặp sự cố gì đó. Đều nên đề phòng trước. Thứ năm là nhiệt độ về đêm trên biển không cao, tất cả phải biết cách giữ ấm cho mình. Tạm thời như vậy trước. Đầu tiên nghỉ ngơi đã, ai cũng đã mệt rồi.” Anh nói xong cũng không nán lại giây nào, rất dứt khoát đứng dậy xoay người rời đi.

Hàm Hi Họa đang ngủ, Nam Lãnh tắm rửa sau đó leo lên giường ôm bảo bối say giấc, não anh đã căng thẳng một thời gian tuy không lâu nhưng bấy nhiêu đã đủ khiến một người yếu vía ngất xỉu.

Nam Lãnh thức giấc lúc nửa đêm, nhìn đồng hồ mới hơn ba giờ sáng. Có chút thèm thuốc, định châm một điếu nhưng nghĩ đến vợ nằm bên cạnh, Nam Lãnh mang theo bao thuốc rời khỏi phòng.

Thời tiết những ngày cuối năm đã lạnh hơn không ít, vào một sớm mai gà còn chưa gáy, lạc giữa đại dương mênh mông, cái lạnh càng thêm sâu sắc.

Nam Lãnh đến mũi tàu, ở đó có một khoảng rộng để sinh hoạt. Không nghĩ sẽ gặp Hàn Dĩ Ngôn ở đây nhưng anh cũng không quay về mà từng bước đứng bên cạnh anh ta, một tay đút vào túi quần.

Hàn Dĩ Ngôn chỉ nhàn nhạt lướt qua Nam Lãnh hai giây rồi trở về với biển đen sâu thẳm trước mắt.

“Cô ấy ổn không?” Hàn Dĩ Ngôn là người lên tiếng trước. Và câu đầu tiên lại hỏi về người phụ nữ trong tim cả hai.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 229


Chương 229

Nam Lãnh rít một hơi thuốc, đáp: “Không sao, thuốc mê hơi nặng.” Chẳng rõ vì sao hiện tại anh không còn khó chịu với việc Hàn Dĩ Ngôn quan tâm Họa Họa nữa. Huống chi trước giờ thành tâm mà nói anh chưa từng hận anh ta.

Cả hai lại tiếp tục giữ im lặng một lúc, gió biển lạnh lẽo như cắt da thịt vậy mà hai người đàn ông này chẳng để tâm đến. Bọn họ như thể đang mượn ngọn gió của biển đông để cuốn đi những mệt mỏi, những hận thù bất đắc dĩ tồn tại bao nhiêu năm nay.

Hàn Dĩ Ngôn khàn khàn giọng hỏi: “Anh biết thân phận của tôi từ khi nào?” Trước khi chuyện ngày hôm nay xảy ra Hàn Dĩ Ngôn chỉ nghi ngờ, cho đến khi tấm hình thân mật kia hiện ra trước mắt cả hai, Nam Lãnh hoàn toàn không có biểu cảm khó hiểu hay thắc mắc mà chỉ có sự phẫn hận và căm thù. Lúc đó Hàn Dĩ Ngôn rõ từ sớm Nam Lãnh đã biết hai bọn họ là anh em ruột.

Nam Lãnh nheo mắt quan sát vài chú chim nhỏ lượn trên bầu trời tối đen, chẳng rõ là loài chim nào hoạt động sớm như vậy. Anh thừa nhận một cách thản nhiên: “Ừ.”

“Anh hận ông ấy cũng đúng.” Anh lại nói. Một cơn gió mạnh lướt qua, cả hai đều cảm thấy buốt lạnh.

Tâm tình của Hàn Dĩ Ngôn vừa hỗn loạn lại như thể vừa trút đi được một gánh nặng.

Trong khoảng không của vạn vật, trong cái tĩnh lặng đến đáng sợ, Nam Lãnh lên tiếng: “Nếu tôi chết, mong anh hãy bỏ qua cho ông nội và Họa Họa. Tôi biết ông nội đã gây nên tội ác với mẹ con anh nhưng nếu được hãy chỉ tính lên người tôi thôi.”

Tiếng cười của người bên cạnh bật thốt, nụ cười ấy chất chứa toàn những căm ghét và thù hận. Giọng nói lạnh lẽo, kìm nén vang lên: “Anh không có quyền cầu xin tôi, nhà họ Nam các người nhất định phải trả toàn bộ nợ nần mà các người đã thiếu mẹ, chị và cả tôi.”

Nam Lãnh nhớ đến chuyện gì đó trong quá khứ, anh cụp mắt một lúc sau mới nói. “Ông ấy từng cho người tìm anh.” Khi đó anh nào biết người ông muốn tìm là con trai của mình, anh chỉ biết ông đang bí mật cho thuộc hạ tìm một người đàn ông trẻ tuổi một thời gian dài tiếc là không có kết quả.

Hàn Dĩ Ngôn mím chặt môi, hai bàn tay siết thành nắm đấm. Lại nghe Nam Lãnh tiếp tục. “Năm tôi hai mươi lăm tuổi, có một lần tôi cùng ông ấy đánh cờ, ông ấy đã nói rằng ông có lỗi với một người phụ nữ, nhưng ông lại không có cách nào tìm ra bà ấy.” Anh dừng lại, cuối cùng cũng nghiêng đầu nhìn Hàn Dĩ Ngôn, có thể thấy rõ được quai hàm anh ta căng chặt. Thu hồi tầm mắt, anh nói: “Trước khi lâm trung, ông ấy đã thì thầm một cái tên… là Mạt Nhi.” Mẹ của Hàn Dĩ Ngôn tên Hàn Mạt Nhu, sau khi điều tra ra thân thế của bọn họ anh đã biết Mạt Nhi chính là người phụ nữ thời trẻ mà ông yêu.

Lời nói ấy ghim thẳng vào nơi mềm yếu nhất trong trái tim Hàn Dĩ Ngôn, nó khiến ngực phập phồng lên xuống mất kiểm soát, rồi anh như nhớ đến bóng lưng gầy gò, yếu ớt cũng cô đơn của bà, bà đứng đó rơi từng giọt nước mắt, miệng thì thầm cái tên ai đó. Lúc ấy anh còn chưa biết chữ cũng không chắc được bà muốn nói đến chữ nào, chỉ có thể dựa vào khẩu hình miệng của bà mà hỏi chị. Chị nói rất giống với chữ “Kinh”. Chị còn cho rằng mẹ đang cầu nguyện bằng một vài câu trong kinh phật. Mãi sau này mới nhận ra, chẳng phải bà cầu nguyện, bởi bà chưa bao giờ tin thần, tin Phật, bà chỉ tin chính mình; bà chỉ đang nén đau đớn mà nhớ đến người đàn ông kiếp này bà yêu đến nát tâm can.

Trước khi chị cũng rời bỏ Hàn Dĩ Ngôn, chị đã dặn anh phải sống thật tốt, đừng đi trả thù. Nhưng anh đã làm ngược lại, vì anh nhận ra trong câu nói dần đi đến hồi cuối cuộc đời đó là ám chỉ nếu có khả năng hãy bắt những người kia phải trả giá cho sự bất hạnh của ba mẹ con họ. Và anh đã ôm cái suy nghĩ đó, ghi tạc hình ảnh khi mẹ và chị hai buông tay mình để sang thế giới bên kia đến tận bây giờ. Anh đã sống vì thù hận, sống vì cái chết của hai người thân yêu.

Hiện tại Nam Lạnh lại nói cho anh biết những điều về ông ta. Anh vừa giễu cợt vừa khinh thường, ông ta không đáng được tha thứ, cả ông nội. Anh căm hận cái dòng máu mình đang chảy, căm hận cái gốc rễ tạo nên mình, nó khiến anh muốn tàn phá toàn bộ thế gian này, phá tan Nam gia, phá tan Nam Lãnh.

Anh lại chưa từng nghĩ nếu mình trả thù được rồi thì sao, Nam gia sụp đổ, Nam Lãnh chết, ông nội anh ta cũng chết, tất cả bọn họ đều chết và cả Hàm Hi Họa… đến cùng anh còn lại gì đây. Anh hận ông ta vì ông ta đã đẩy người mình từng yêu thương vào đường cùng, vậy còn anh thì có khác nào thậm chí còn hơn những gì ông ta từng gây ra. Anh đang đẩy đứa em trai của mình vào chỗ chết, cũng đẩy ông nội của mình dù ông ta chưa bao giờ biết đến sự tồn tại của anh.

Trước khi rời đi Nam Lãnh để lại một câu: “Dù là hận thù ra sao thì trong hoàn cảnh này, trong khoảng thời gian khó khăn sắp tới chúng ta cũng gạt bỏ chúng ra sau. Sống là điều nên ưu tiên hàng đầu, còn sống thì chuyện gì cũng có thể làm tiếp, một khi đã chết thì mọi cố gắng bao năm nay đều chẳng còn ý nghĩa.” Dứt lời anh trở về phòng mình bỏ lại Hàn Dĩ Ngôn vẫn còn rơi trong cảm giác lạng choạng của con tim cô quạnh.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 230


Chương 230

Nam Lãnh trở về phòng mở cửa đã thấy Hàm Hi Họa vừa choàng xong áo khoác, là bộ dáng chuẩn bị ra ngoài.

“Anh về rồi.” Cô tỉnh dậy không thấy Nam Lãnh đâu, thân thể đã khỏe lên nhiều nên muốn đi xem mọi người thế nào. Không ngờ còn chưa ra khỏi phòng anh đã về.

Nam Lãnh biết cô lo lắng, anh nắm tay cô kéo cô trở lại bên giường. “Mọi người đều nghỉ ngơi rồi, anh chỉ đi dạo một lúc thôi.” Anh cởi chiếc áo khoác cô vừa mặc ra, phủ chăn lên cho cả hai. “Em ngủ nữa không?”

Hàm Hi Họa đã hoàn toàn tỉnh táo, cô lắc đầu hỏi anh: “Tiếp theo chúng ta sẽ làm gì đây ạ?”

Người đàn ông dịch chuyển tay để cô gối đầu lên đó, anh ôm cô vào ngực, hai mắt phức tạp nhìn trần nhà. “Tạm thời không nguy hiểm nhưng nếu chúng ta không sớm tìm ra điện thoại vệ tinh hay la bàn thì không ổn.”

“Đồ ăn thì sao anh?”

Nam Lãnh nói qua những gì anh đã dặn dò mọi người lúc tập trung.

Hàm Hi Họa lắng nghe chăm chú, cô bỗng lên tiếng. “Anh hoàn toàn không có chút thông tin nào về hắn ta sao?”

Anh ừ một tiếng nặng nề, bàn tay nơi eo thon càng gia tăng lực. Khuôn mặt người đàn ông chầm chậm chôn vào hõm cổ cô gái: “Có vẻ hắn và ba đã xảy ra nhiều chuyện không tốt trong quá khứ. Ba anh đã không còn, hắn chỉ có thể tính toán với anh.”

Hàm Hi Họa vẫn chưa biết chuyện người hắn ta nhắm tới không những Nam Lãnh mà còn có Hàn Dĩ Ngôn vì khi đó cô và Thẩm Thiếu Hàng bị nhốt ở nơi khác. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Nhưng sao mấy người Hàn Dĩ Ngôn cũng đi cùng chúng ta?”

Nam Lãnh rời khỏi người cô, anh mím môi ngắm vợ một lúc. Anh đang do dự, có nên lúc này nói cho cô biết thân phận của Hàn Dĩ Ngôn không, trước đến giờ anh luôn đặt sự an toàn của cô là ưu tiên hàng đầu nên có rất nhiều chuyện anh không cho cô biết. Như trước đây chuyện của Hạ Nghi Lạp cũng vậy, lần đó cô và anh còn xảy ra xích mích. Trước ánh mắt trông đợi và tò mò của vợ yêu, người đàn ông quyết định không giấu diếm cô nữa. “Em có biết vì sao Hàn Dĩ Ngôn hận anh và cả Nam gia không?”

Đương nhiên Hàm Hi Họa không biết, cô thành thật lắc đầu đợi anh nói tiếp.

“Vì anh ta là con ruột của ba anh cũng tức anh ta và anh là anh em cùng cha khác mẹ.”

Cô gái nào đó ôm lấy miệng mình, hai mắt cô mở lớn không thể tin được chuyện Nam Lãnh vừa nói. Cô luôn rõ cả hai có xích mích, hận thù gì đó nhưng chưa từng có giây nào cô nghĩ đến nguyên nhân cả hai có chung huyết thống. Thật quá sức tưởng tượng, Hàm Hi Họa cảm thấy trên đời này chuyện gì cũng có thể xảy ra, vì đến cái khả năng Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn là anh em ruột cũng đã xảy ra thì còn gì có thể không thành hiện thực đây.

Sau một lúc kinh ngạc qua đi, Hàm Hi Họa nâng người, hai tay cô chống lên ngực anh, nói: “Vậy…” Cô nhíu mày nhẫm tính. “Hàn Dĩ Ngôn là anh trai anh rồi.”

Nam Lãnh có chút miễn cưỡng chấp nhận cái danh xưng “anh trai” kia ừ một tiếng.

Về việc hận thù gì đó Nam Lãnh tóm tắt sơ qua chuyện đời trước cho cô nghe. Nam Lãnh cũng chỉ qua điều tra biết ba anh và ông nội từng ép buộc mẹ của Hàn Dĩ Ngôn rời đi, còn về sau đó anh cũng không tỏ mọi chuyện. Hiện tại chỉ Hàn Dĩ Ngôn nắm rõ và vì thế mà anh ta mới hận ba mình và cả Nam gia đến vậy.

Cả hai trò chuyện đến hơn năm giờ sáng mới vệ sinh rồi tập trung ở phòng khách.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 231


Chương 231

Bọn họ không có nhiều thời gian, Nam Lãnh nhanh chóng chia công việc cho từng người, anh và Hàm Hi Họa cũng phụ mọi người tìm bất cứ thứ gì có thể dùng được tại con tàu rộng lớn này.

Nhưng trước đó, phải đợi Hàng Cảnh hoàn thành xong bản đồ của con tàu nếu không rất dễ bỏ sót vì con tàu này quá lớn. Hàn Dĩ Ngôn đưa ra ý kiến đánh dấu ký hiệu tại mỗi khu vực mà mọi người đã kiểm tra, như vậy càng đảm bảo việc không bị bỏ sót. Ai cũng tán đồng ý này của anh.

Hàm Hi Họa đang ngồi bên cạnh Nam Lãnh, vừa nâng mắt đã chạm phải cái nhìn chăm chú của Hàn Dĩ Ngôn, nếu như trước đây cô sẽ lườm anh một cái rồi chẳng thèm quan tâm tới anh nữa, nhưng sau khi biết anh là người anh trai cùng cha khác mẹ của chồng mình, lại nghe Nam Lãnh kể về cuộc đời bi thương của mẹ anh, cô bỗng thấy thương cho người đàn ông ấy, mười tuổi đến ba mươi tư tuổi, suốt ngần ấy năm anh chỉ sống bởi hận thù. Cô nghĩ anh chưa từng có ngày nào được vui vẻ, được sống như một người đàn ông bình thường.

Hàm Hi Họa chớp mắt nhìn anh, khóe miệng cô cong lên, đây là nụ cười chân thành nhất mà cô bày ra trước mắt anh. Và nó khiến Hàn Dĩ Ngôn không thể tin được, yết hầu anh lăn nhẹ dán chặt vào nụ cười rung động lòng người của người con gái. Cho đến khi anh phát hiện cô… đang thương cảm với mình. Cơ mặt anh căng ra, tay siết chặt dùng ánh mắt nguy hiểm chuyển sang Nam Lãnh bên cạnh.

Hai người đàn ông này… Hàm Hi Họa nhức não nghĩ đến trận đánh nhau hôm trước, vết bầm trên mặt cả hai vẫn chưa tan đâu.

Rõ ràng trước đó Hàn Dĩ Ngôn vẫn rất bình thường mà, không lẽ vừa rồi cô cười đáng ghét vậy sao. Có chút bất mãn, nhưng hiện tại phải hạ hỏa hai người này trước đã.

Hàm Hi Họa chạm vào bàn tay người bên cạnh, khi anh nghiêng mặt nhìn qua, cô mím môi lắc đầu. Ý tứ gì đó đương nhiên Nam Lãnh hiểu, anh khẽ bóp bóp bàn tay mềm mại của vợ cười khẽ nói bên tai cô. “Em đừng nghĩ anh và anh ta như bọn con trai mới lớn. Bọn anh không ấu trĩ đến mức đó.” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô hừ hừ vạch trần: “Vậy hôm qua là ai với ai đánh nhau như điên.”

Hiếm khi Nam Lãnh chột dạ nhưng gương mặt muôn đời không đổi, vẫn tâm bất biến giữa dòng đời vạn biến, anh trả lời một cách thản nhiên. “Chuyện hôm qua không thể không đánh hắn.” Bởi vì hắn dám chiếm tiện nghi người phụ nữ của Nam Lãnh anh, dù kẻ đó có là anh trai mình thì anh cũng tuyệt đối không bỏ qua.

Hàm Hi Họa mỉm cười, cô cào nhẹ lòng bàn tay anh. Cả hai thì thầm thủ thỉ trước mắt bàn dân thiên hạ thật khiến người ta ghen tị.

Hàng Cảnh và Thẩm Thiếu Hàng mất nguyên cả buổi sáng mới hoàn thành bản đồ con tàu, may mắn trên tàu có máy photo nếu không Hàng Cảnh phải mất kha khá thời gian vẽ thêm nhiều bản khác cho mọi người.

Đồ ăn đã được bọn họ dọn sạch sẽ đặt tất cả trên bàn ngoài phòng khách. So với mười bốn người thì đống đồ ăn này không nhiều, thậm chí có hơi hạn hẹp trong hoàn cảnh không nắm chắc được phải mất bao lâu mới thoát thân, nhưng có còn hơn không.

Trước khi lên tàu tất cả đều bị lục soát khắp người, đừng nói đến điện thoại gì đó vì ngay đến cả một con chip bé bằng hạt đậu cũng chẳng mang theo nổi. Khốn thật.

Hiện tại bọn họ hoàn toàn bị động, Nam Lãnh cả Hàn Dĩ Ngôn biết đây là trò chơi của hắn ta, nhưng sự nguy hiểm luôn tồn tại và bọn anh tin hắn không đùa khi nói cả con tàu này đều đã được cài bom, thậm chí trong thời gian trôi nổi trong đại dương mênh mông này, nếu bọn anh không tự cứu mình được thì kết cục của trò chơi này là mười bốn người bọn họ, còn có tên thuyền trưởng như người câm kia nữa sẽ bỏ mạng giữa biển đông rộng lớn không thấy bờ.

Thậm chí cái chết của bọn anh cũng sẽ trở thành một tai nạn trên tàu. Vì vậy bọn anh bắt buộc phải sống, phải tự cứu sống chính mình.

Một khi anh đã sống sót trở về, không cần hắn ta cảnh cáo hay khiêu khích, chính Nam Lãnh sẽ phát động một cuộc chiến ngầm. Anh ghét bị người khác chơi, càng ghét việc bị kẻ khốn tính kế, anh chưa bao giờ là người đơn giản. Hình như hắn ta đã đánh giá thấp anh và cả Hàn Dĩ Ngôn.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 232


Chương 232

Tạm thời cho hắn thoải mái ngồi trên ngôi vương khinh thường, hưởng lạc, nhưng không lâu đâu, rất nhanh thôi hắn sẽ tự động rời khỏi cái ghế đó và đến cả một cái chết tử tế cũng trở nên xa vời.

Nam Lãnh anh xưa giờ đều có thù tất báo, xưa kia ba anh và hắn đã làm ra chuyện gì anh chẳng quan trọng.

Dù ba anh từng làm ra nhiều chuyện chẳng thấu nổi trong quá khứ nhưng với tư cách là con trai cùng ông gắn bó mấy chục năm, anh cũng hiểu một phần con người ông, hắn ta chắc chắn cũng đã làm chuyện gì đó cực kỳ xấu xa với ba anh hoặc thậm chí là cả Nam gia nên ba anh đã phản kích, hắn thua và đâm ra hận ngược lại.

Tại sao hắn đợi đến hôm nay mới đánh lên người Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn, có lẽ đến hiện tại hắn đã đủ thực lực để chiến đấu.

Nam Lãnh chia ra một nhóm hai người, có một lợi thế là nam đông hơn nữ rất thuận lợi trong việc hành động và cũng đảm bảo được an toàn cho phái yếu.

Ăn trưa xong Nam Lãnh dặn mọi người tranh thủ làm việc, đồ ăn cứ để ở đây trước đến chiều rồi chia sau sau đó tập trung quanh bàn để nghe Nam Lãnh phân bổ từng khu vực. Cảm giác như đang trong quân danh thời chiến, bản đồ con tàu chính là bản đồ trận địa còn Nam Lãnh là thống lĩnh – là tướng quân chỉ huy.

Hàm Hi Họa đứng bên cạnh anh, ban đầu cô rất hoang mang, đặc biệt lúc bị bắt cóc, lịch sử từng bị Hạ Nghi Lạp bắt cóc một lần đã để lại ám ảnh tâm lý trong cô, lần nữa lặp lại tuy cô không còn sợ như trước, có lẽ vì cô có linh tính Nam Lãnh sẽ tìm ra và cứu mình hoặc là cô biết anh đang gần mình.

Hay như lúc này cô rõ tất cả bọn họ đều đang trong hoàn cảnh nguy hiểm, nếu là khi xưa cô đã vô cùng căng thẳng, nhưng cô của lúc này rất bĩnh tĩnh. Cô nghĩ bản thân đã “trưởng thành” đối với kiếp này, cảm giác đó rất tuyệt vời vì đây cũng là điều mà cô không thực hiện được trong quá khứ.

Bên tai vẫn là giọng nói lạnh lùng của anh, Hàm Hi Họa có thể thấy rõ được tố chất lãnh đạo, tư duy sắc bén của người đứng đầu trong mọi tổ chức mà anh hoạt động. Người đàn ông của cô luôn xuất sắc như vậy, đụng nguy hiểm không mất bĩnh tĩnh, rơi vào hoàn cảnh thập tử nhất sinh cũng không lo ngại mà lùi bước.

Có lẽ thời khắc cô đâm con dao ấy vào người Hàm Mộc Tâm ở kiếp trước, anh đã ảnh hưởng tới cô từ khi nào, thậm chí khi ấy cô cảm giác anh đang ở trong bóng tối mà cổ vũ mình.

“Họa Họa?” Tải ápp Тrцуeл ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Tiếng gọi ôn nhu bên tai cuối cùng cũng kéo suy nghĩ lung tung của Hàm Hi Họa về. Cô nhìn anh dạ một tiếng. “Đi thôi anh.”

Nam Lãnh cảm thấy vừa rồi cô nhóc này đã lơ đãng không tập trung nghe anh phân tích tình huống, anh có chút buồn cười. Lại thấy cô như vậy cũng tốt, ít nhất cô không sợ hãi như mấy cô nàng kia, mặt mày sầm xị, người thì tái méc chẳng có chút niềm tin hay tích cực nào. Anh nhìn còn thấy khó chịu nhưng anh chẳng rảnh rỗi đi giảng tâm lý cho bọn họ. Đều đã trưởng thành rồi.

Khi nhìn lại khuôn mặt ửng hồng, sắc thái tươi tắn của vợ yêu, Nam Lãnh nhếch miệng. Người phụ nữ của anh quả nhiên không giống với bất cứ một ai khác trên đời này.

Hơn 5 giờ chiều mọi người lần lượt tập trung tại phòng khách, ai cũng bày ra bộ dáng mệt mỏi ngồi bẹp dí trên ghế.

Không có bất cứ thiết bị vệ tinh hay cái la bàn nào. Nhưng tìm được vài chai sơn màu, có thể dùng nó viết chữ.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 233


Chương 233

Những thứ có thể đốt để tạo khói cũng không có bao nhiêu, bọn họ không thể liều mạng mang tất cả chăn ga gối đi đốt được, nhiệt độ trên biển về đêm xuống thấp, lại đang rơi vào thời tiết về cuối năm nên càng lạnh hơn khi đêm đến. Ít nhất phải đảm bảo không để bị chết cóng, như vậy thì quả thật bỏ mạng quá phí phạm.

Thẩm Thiếu Hàng và Ngô Á Chi tìm đâu ra cái máy chơi game mang vào, tiết là… hết pin.

“Hai người đem cái đó tới đây có tác dụng gì chứ?” Lý Thiên ban đầu còn hào hứng vì tưởng cái máy này chơi được, ít ra có cái để giải sầu buồn chán, thật sự không có công nghệ là một cái gì đó quá kinh khủng. Làm sao anh ta có thể chịu đựng nổi trong vòng một tuần hoặc lâu hơn thế mà không có internet. Điên mất.

Thẩm Thiếu Hàng hừ hừ với anh ta chẳng thèm đáp lại, Ngô Á Chi vẫn cầm cái máy chơi game trong tay. Cô nhíu mày thoáng qua Nam Lãnh. “Anh ấy bảo có gì cũng phải mang về mà.” Cô ta nói.

Lý Thiên đương nhiên nhớ mấy lời Nam Lãnh dặn dò, nhưng cũng cần biết cách chọn lọc vật có ích với không có ích chứ.

Nam Lãnh quan sát vài thứ mọi người tìm được, nghe thoáng qua đoạn hội thoại của bọn họ anh hấc cằm với Ngô Á Chi. “Cứ mang hết về đây.”

Ngô Á Chi cười cười trừng mắt với Lý Thiên rồi đưa cái máy chơi game cho Nam Lãnh xem qua.

“Anh thấy nó có thể dùng để làm gì?” Anh đưa cái máy chuyển sang cho Hàn Dĩ Ngôn, trước đó chỉ nhìn nó vài giây.

Hàn Dĩ Ngôn cầm lấy, cũng tương tự như Nam Lãnh ngắm nó trong chớp nhoáng rồi vứt vào người Lý Thiên.

Anh ta hết hồn theo phản xạ chụp lấy cái máy. “Gì chứ?” Có chút bất mãn bởi hành động của Hàn Dĩ Ngôn.

Nam Lãnh thay Hàn Dĩ Ngôn nói. “Sáng mai đem nó ra phơi dưới ánh nắng mặt trời.” Lời anh vừa dứt mọi người đồng loạt ồ lên. Hóa ra là có ích thật. Thì ra máy chơi game này dùng pin năng lượng mặt trời.

Vẫn là hai người đàn ông có chỉ số IQ ngất ngưỡng kia khiến người ta khâm phục. Nghĩ xem một người đến cả tiếng Ả Rập cũng thông thạo, người kia thì trả lời về súng ống như thần. Được rồi, dân thường bọn họ không thể nào so với hai vị phật gia này.

Đường Tuyết thấy Hàn Dĩ Ngôn bắt đầu ho khi nhiệt độ giảm xuống, cô ta lo lắng đến bên cạnh anh. “Anh về phòng nghỉ ngơi đi.”

Hàn Dĩ Ngôn lắc đầu lại ho khan, Nam Lãnh liếc mắt nhìn anh ta một cái. Môi mím thành một đường khi định lên tiếng thì Ngô Á Chi lên tiếng.

“Sao tôi cảm thấy đồ ăn ít đi thì phải?”

Quả nhiên câu nói này thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người.

“Ý cô là sao?” Hàm Hi Họa đến chỗ bàn bày đồ ăn hỏi cô ta.

Ngô Á Chi cắn môi, cô ta thành thật nói: “Tôi có thể chắc chắn, số đồ ăn của hiện tại và lúc đầu có sự chênh lệch.” Thật ra vì trước đó trong số đồ ăn này có một hộp socola thuộc nhãn hiệu cô ta thích nên cô ta rất ấn tượng. Nhưng vừa rồi vô ý phát hiện hộp socola đó đã không còn. Điều này chứng minh gì đây, chắc chắn có kẻ tham lam đã lén lút chiếm cho riêng mình.

Hứa Ngạn Thâm chửi “f*ck” một tiếng. “Còn chưa đủ chuyện hay sao hả?” Anh ta lạnh lùng đảo mắt một vòng. Khi ánh mắt dừng trên khuôn mặt sắc sảo của cô người tình đi cùng, cô ta há miệng lắc lắc đầu. “Không phải em.”

“Tôi nói là cô à.” Anh ta cười giễu cợt.

Cô ta bặm môi không dám thốt ra tiếng nào nữa, lúc này im lặng là cách tốt nhất.
 
Back
Top Bottom