Ngôn Tình Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 181


Chương 181

Một lúc sau anh thẳng người, bàn tay giữ chặt đùi nhỏ của cô bắt đầu một trận chiếm hữu mãnh liệt.

“Lãnh… chậm… chậm thôi anh.” Hàm Hi Họa bị anh dẫn dắt đi đến tận đâu, cô th* d*c siết chặt lấy ga giường. Cảm giác như đây là lần Nam Lãnh làm mạnh bạo nhất với cô.

Đương nhiên Hàm Hi Họa thích.

Cô cắn môi cong eo cố gắng phối hợp với thân thể đàn ông.

Khi sắp l*n đ*nh Nam Lãnh lật người cô lại, anh đâm vào từ phía sau một cách dồn dập, vô cùng sâu, vô cùng mạnh. Cô dường như đã nuốt trọn d**ng v*t của anh.

Đến khi cả hai cùng l*n đ*nh, một tiếng gầm, một tiếng hét lên cùng lúc.

Nam Lãnh nằm sấp trên người Hàm Hi Họa. Mồ hôi anh tuôn ra như vừa mới trải qua mang vật nặng chạy điền kinh 10km.

Sợ cô khó chịu Nam Lãnh chỉ dừng lại mười giây rồi nằm sang bên cạnh.

Anh v**t v* tấm lưng trần mịn màng của cô. “Mệt không em?” Giọng anh khàn khàn quyến rũ chết người.

Thể xác và linh hồn Hàm Hi Họa tách rời từ lúc nào, lúc này cô vẫn còn mơ hồ nằm sấp không nhúc nhích.

Nghe cô rầm rì rên một tiếng Nam Lãnh đau lòng bế cô lên đi vào phòng tắm.

Tắm rửa cho cô gái nhỏ xong mới mãn nguyện ôm cô vào lòng. “Ngủ ngoan, vợ của anh.”

“Chủ tịch, Hạ Nghi Lạp chạy trốn rồi.” Chú Trương thông báo tin này mà trái tim già của ông cũng run rẩy theo. Từ lúc nhận được tin tức Hạ Nghi Lạp trốn thoát ông đã toát mồ hôi hột, có trời mới biết ông chủ đã hứa giao nộp Hạ Nghi Lạp cho Hàn Dĩ Ngôn, cô ta mà bỏ trốn thì khác nào nói Nam Lãnh thất hứa.

Đúng như ông dự đoán Nam Lãnh đang chú tâm lật mở tài liệu vừa nghe thấy câu này, bàn tay liền khựng lại sau đó là một cơn giận tam đình trỗi dậy. “Mẹ kiếp. Ba tên vệ sĩ do chú đào tạo lại không giữ được một người đàn bà?”

Thái dương chú Trương giật giật, ông cắn răng nhận lỗi. “Xin lỗi, là tôi không quản tốt thuộc hạ.”

Nam Lãnh tức giận đập mạnh bàn một cái. “Lập tức truy bắt cô ta. Cô ta dám chạy trốn…”

Chú Trương nuốt nước miếng lập tức thi hành nhiệm vụ. Lần này có hy sinh cái mạng già này ông cũng phải tìm ra Hạ Nghi Lạp. Cô ta đúng là phiền phức, phiền ông mấy năm nay rồi trước khi rời đi còn dội cho ông thêm cục nợ kinh khủng này nữa.

Tạm thời Nam Lãnh chưa tiết lộ tin Hạ Nghi Lạp chạy trốn cho Hàn Dĩ Ngôn biết. Anh sợ hắn ta lại nghĩ anh lừa hắn rồi làm ra chuyện gì đó bất lợi với anh trong khoảng thời gian này.



Chân của Hàm Hi Họa không bị gãy nên nghỉ ngơi nửa tháng đã ổn, có thể quay phim trở lại. Đạo diễn và cả Lý Kỳ hối cô đến phiền luôn rồi.

Tối Nguyễn Trân Châu với Đỗ Thắm hẹn cô đi ăn lẩu.

Hàm Hi Họa đồng ý, cô nhắn tin cho Nam Lãnh rồi nhanh chóng thay quần áo bắt taxi đến nhà hàng.

“Cho cậu xem cái này.” Đỗ Thắm lướt lướt điện thoại tìm gì đó rồi đưa đến trước mặt cô hấc cằm.

Hàm Hi Họa nhướng mày cầm lấy, đập vào mắt cô là hình ảnh người con gái trẻ trung, xinh xắn được một người đàn ông trung niên hơi béo ôm eo.

Người con gái kia không ai khác là Đậu Nhạc Yến.

“Từ khi nào đây?” Hàm Hi Họa ngẩng mặt lên nhìn cả hai hỏi.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 182


Chương 182

Đỗ Thắm đáp: “Tuần trước, tớ vô tình bắt gặp, còn tưởng nhìn nhầm. Mà cậu ta còn cố tình làm như chẳng quen biết tớ làm tớ tức chết.”

Trân Châu chán chường kể thêm: “Hai ngày sau cậu ta mới về phòng, bọn này mới đưa tấm hình này ra hỏi. Chẳng rõ thế quái nào quan tâm nhau cuối cùng là cãi nhau một trận ra trò. Ngày hôm sau cậu ta làm lớn chuyện lên dọn ra khỏi phòng ký túc.”

Đỗ Thắm bồi thêm: “Mà cậu ta bị úng đầu hay gì còn trách cứ cậu nữa.” Cậu ở đây ý là Hàm Hi Họa.

Hàm Hi Họa không quá ngạc nhiên, vì chuyện Đậu Nhạc Yến hãm hại cô mới cách đây không lâu, cô đã rõ trong tầm tay.

“Trách thế nào?” Cô hỏi, dù sao cũng muốn nghe xem cô ta nói xấu cô tệ cỡ nào với hai bạn yêu.

Đỗ Thắm nhớ lại chuyện cũ nên cơn tức dội lên. “Nói cậu giành giật bạn trai của cậu ta. Cậu ta bị ấm đầu hay gì chứ?”

Nguyễn Trân Châu cười khẩy. “Chắc thấy Hứa Ngạn Thâm để ý Họa Họa. Nhưng đó là lỗi của anh ta, liên quan gì tới Họa Họa.”

Đỗ Thắm gật gù đầu. “Chính xác. Chả biết cô ta từ khi nào lại ích kỷ như vậy.”

Hàm Hi Họa không nói gì, cô lặng im trầm tư, tay khuấy ly nước coca. Viên đá trong ly kêu leng keng rất vui tai.

Đỗ Thắm với Nguyễn Trân Châu tưởng cô buồn nên an ủi.

“Kệ cậu ta đi, không chơi được thì không chơi. Bọn mình tốt với cậu ta nhưng cậu ta không trân trọng thì thôi vậy.”

Nguyễn Trân Châu cũng đồng ý. “Chúng ta không thẹn với lòng mình là được rồi.”

Hàm Hi Họa mỉm cười lắc đầu với bọn họ. “Tớ không sao đâu. Đúng là cậu ta không đáng để bọn mình trân trọng.” Sau đó cô cũng không nói vụ bài đăng Đậu Nhạc Yến thuê người vu khống cô lần trước. Cảm thấy chuyện đã vậy rồi, chi bằng cô từ bi để lại chút tình cảm mà Nguyễn Trân Châu và Đỗ Thắm đã dành cho cô ta. Tải ápp ноla để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Về sau đừng động đến cô hay Trân Châu, Đỗ Thắm là được.

Ba bọn cô ăn xong lại ghé trung tâm thương mại mua sắm ít đồ nữa mới chia tay.

Về tới biệt thự đã mười một giờ, cô hỏi dì Mân, Nam Lãnh về lâu chưa. Dì ấy bảo tầm chín giờ. Thế là cũng sớm rồi.

Cô cầm mấy túi đồ lên tầng hai, cô đã chuyển xuống cùng phòng với anh. Cách sống như xưa lại trở về, Hàm Hi Họa hiện tại rất hạnh phúc.

Nam Lãnh không có trong phòng ngủ, vậy là ở thư phòng rồi.

Cô tắm rửa sơ qua mới đi tìm anh, còn mang theo một túi đồ đã mua cho anh.

Vừa mở cửa phòng, mùi thuốc lá đã xông vào mũi.

Hàm Hi Họa nhăn mày.

Nam Lãnh biết là cô, anh vẫn kẹp điếu thuốc trong tay, giọng khàn đặc vang lên. “Lại đây với anh.”

“Dạ.” Hàm Hi Họa khóa trái cửa, cô tự nhiên đi đến ngồi lên đùi người đàn ông, túi đồ đặt trên bàn làm việc.

“Đi chơi vui không?” Anh hít một hơi thuốc nữa mới bỏ nó vào gạt tàn.

Hàm Hi Họa gật đầu. “Cũng vui ạ. Anh có tâm trạng sao?”

Nam Lãnh lắc đầu, anh phủ một tay lên ngực cô bóp đều. “Hạ Nghi Lạp trốn chạy rồi.”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 183


Chương 183

Hàm Hi Họa tròn mắt nhìn anh, cô không thể tin nổi làm sao cô ta có thể thoát được thuộc hạ của Nam Lãnh. Cái này chính cô cũng phải thừa nhận Hạ Nghi Lạp có bản lĩnh. “Vậy Hàn Dĩ Ngôn…”

Nam Lãnh nheo mắt cắn môi cô. “Anh không muốn em nhắc đến tên của anh ta.” Kể từ khi rõ tình cảm hắn dành cho Họa Họa, anh ngày càng bài xích việc cô và hắn có liên quan. Đây là sự chiếm hữu, độc đoán cũng là ích kỷ đối với người phụ nữ của mình. Nhưng anh không muốn thay đổi.

Hàm Hi Họa cong môi mặc anh gặm nhấm cánh môi. “Ưm…” Nam Lãnh tách miệng cô ra, đầu lưỡi luồn vào nhanh chóng càn quấy mật ngọt bên trong khoang miệng của cô gái. Đang trò chuyện cơ mà…

“Ưm… quà…” Vừa ú ớ được vài chữ đã bị anh nuốt trọn.

Nam Lãnh bóp mạnh ngực cô, quyến rũ nói bên tai. “Để sau.” Bàn tay anh đi vào trong vạt váy ve vuốt đùi trong của cô, cảm nhận được nơi đó hơi ẩm ướt, ngón tay khẽ chạm.

Hàm Hi Họa cong eo không nhịn được sự trêu đùa bàn tay của người đàn ông mà phát ra tiếng rên nho nhỏ câu hồn.

“Làm ở đây nhé em.” Anh nỉ non bên tai vợ, sau tiếng đồ đạc rơi rớt cả người Hàm Hi Họa được anh gọn gàng đặt ngồi lên bàn làm việc.

Nam Lãnh nhếch miệng nhìn cô nhóc tr*n tr** trước mắt mình. Anh đá cái ghế xoay sang một bên, hơi khom người ng*m l** ng*c cô.

Hàm Hi Họa thở nặng nề, cô ưỡn ngực, hai tay chống ra sau bám chặt lấy mặt bàn. Chân cô quắp quanh hông anh.

Rồi cô không rõ mình đã bị anh đẩy nằm trên bàn từ lúc nào, lưỡi anh đang khám phá nơi nhạy cảm nhất của cô, anh chôn đầu vào g*** h** ch*n cô, bàn tay như gọng kìm tách rộng hai chân cô ra.

Hàm Hi Họa khó chịu nhưng càng hưng phấn, cô theo từng cái l**m m*t mạnh mẽ của anh r*n r* không ngừng.

Đến khi anh thôi chọc cô, đỡ cô ngồi dậy lần nữa bắt cô kẹp chặt lấy hông anh.

“Ôm anh nào.” Tay cô vừa giữ chặt cổ người đàn ông, bên dưới hoàn toàn lấp đầy *m đ** thít chặt.

Những âm thanh khiến người ta đỏ mặt tía tai vang lên trong căn phòng.

Nửa tiếng sau Nam Lãnh xoay người phụ nữ lại, cô chống hai tay lên mặt bàn, người khom xuống.

Nam Lãnh hôn dọc theo tấm lưng mảnh khảnh đầy mồ hôi của cô. “Họa Họa…” Trong cơn mê tình, người đàn ông thì thầm. “Người phụ nữ của anh.” Dứt lời anh thúc sâu vào trong thân thể Hàm Hi Họa.

Kết thúc hai đợt sóng tình dồn dập, dũng mãnh như thác lũ, Nam Lãnh ôm cô dựa vào ngực mình một phút rồi bế cô về phòng.

Nam Lãnh theo thói quen sau khi l*m t*nh hút một điếu thuốc.

Dù đã ngắm bao nhiêu lần cái dáng vẻ nam tính, gợi cảm này của anh Hàm Hi Họa vẫn không khống chế được sự say mê bất tận ăn tận cốt tủy. Ánh mắt cô đắm chìm vào khuôn mặt góc cạnh của người đàn ông qua làn khói đầy dụ tình.

Nam Lãnh thích ôm cô tựa vào đầu giường thế này, anh cong môi ngắm cô nhóc trên người mình.

“Anh đẹp thế à?” Người đàn ông đang có tâm trạng tốt dẫn đến sự tự tin cũng tăng lên. Mà anh tự tin là có căn cứ.

Hàm Hi Họa mỉm cười gật đầu. “Không ai đẹp bằng chồng em.”

Cái cảm giác cùng anh thân mật thế này thật thích, đặc biệt Hàm Hi Họa cực kỳ yêu thích nằm nhoài trên người anh như vậy. Cả hai chẳng có mảnh vải nào trên người, da thịt tr*n tr** tiếp xúc, vừa gợi tình vừa gợi dục. Đều thỏa mãn sự khao khát và d*c v*ng của nhau.

“Khi nào ‘Thiên Hạ’ đóng mấy?” Nam Lãnh hơi xốc cô dậy một chút, bàn tay ở lưng cô ma sát nhẹ nhàng.

Hàm Hi Họa nghĩ nghĩ cô trả lời. “Chắc cỡ hai tháng nữa ạ.”

Nam Lãnh gật đầu. “Quay xong bộ đó để trống một ít thời gian, chúng ta đi tuần trăng mật.”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 184


Chương 184

Hai mắt ai đó sáng rực như sao. Cô hét lên. “Thật ạ?”

Anh bật cười, hít hai hơi thuốc rồi vứt vào gạt tàn. Anh kéo cả người cô lên, môi ngậm lấy cánh môi cô. “Ừ, thật.”

Hàm Hi Họa cảm nhận rõ d**ng v*t của anh đã căng phồng, cô lấp lánh ánh mắt ghé gần tai anh nỉ non. “Em phục vụ anh.” Dứt lời cô trượt người xuống, làn môi bắt chước anh di chuyển từng chi tiết trên thân thể người đàn ông.

Nam Lãnh thở nặng nề, nắm lấy ngực cô bóp.

Cô lần nữa trượt hẳn xuống dưới chân anh.

Không do dự hai tay nắm lấy d**ng v*t anh v**t v*, hơi thở của người đàn ông sâu hơn, nhanh hơn. Hàm Hi Họa mím môi gia tăng lực ở hai tay. Cô thừa nhận cái thứ này của chồng mình quả nhiên rất lớn, cô không thể tưởng tượng nổi làm thế nào *m đ** của cô có thể nuốt trọn nó một cách dễ dàng như vậy. Có lẽ là… cô ra nhiều nước khiến nó trơn trượt hơn.

Mà tạm thời kệ nó đi, cô thừa nhận cô thích kích thước cái đó của chồng. Vì nó thỏa mãn được d*c v*ng sâu kín trong cô.

Miệng nhỏ khẽ há rồi ngậm lấy d**ng v*t to lớn của người đàn ông.

Nam Lãnh rên thành tiếng, tay giữ lấy vai nhỏ của cô xoa xoa.

Cuối cùng anh không chịu nổi nữa, anh ôm cô nằm dưới thân, mạnh mẽ tách mạnh hai chân cô ra, rồi lại nâng chúng đặt lên bờ vai Thái Bình Dương của mình, anh nhìn khuôn mặt mơ màng của vợ, th*n d*** nhấn vào.

Cả hai lần nữa hòa làm một.

“Anh đang chơi tôi đấy à…” Người đàn ông vẫn nở nụ cười trên môi nhưng giọng lạnh đến thấu xương ẩn chứa sự tức giận trong đó.

Nam Lãnh nhận được cuộc gọi của Hàn Dĩ Ngôn, anh rõ hắn đã biết tin Hạ Nghi Lạp chạy trốn. Đã tìm cô ta cả tuần nay mà chưa có chút tin nào, chẳng rõ cô ta đã chạy đi đâu. Không lẽ lại tìm được ai đó giúp cô ta? Nhưng cũng không đúng, hiện tại ngoài anh ra ai có khả năng chứ.

Sự trách cứ của Hàn Dĩ Ngôn bên kia đầu dây điện thoại, Nam Lãnh cũng chỉ thờ ơ đáp: “Anh tin hay không thì tùy, tôi không rảnh đi chơi anh.”

Nói xong định tắt máy thì Hàn Dĩ Ngôn lên tiếng, âm thanh rét lạnh. “Một tuần nữa, nếu tôi chưa thấy Hạ Nghi Lạp xuất hiện thì…” Không cần thiết phải nói hết câu Nam Lãnh cũng đoán được. Hắn muốn chiến với anh thật rồi. Chẳng rõ vì cớ gì lại chọn vào thời điểm này, không lẽ hắn đã phát hiện ra anh đã điều tra ra thân phận thật sự của hắn? Có thể lắm.

Điện thoại vang lên tiếng tút tút, Nam Lãnh trầm tư một lúc. Anh chỉ sợ… vì thù hận mà đến cả Họa Họa hắn cũng không bỏ qua.

Rõ ràng cuối cùng cũng biết được chân tướng nhưng khi biết rồi anh càng bất lực, thà rằng hắn cứ hận vì cha anh giết mẹ hắn hay chị hắn đi nhưng tại sao… tại sao hắn là con ruột của cha anh? Là người anh trai cùng cha khác mẹ của anh?

Người đàn ông không làm gì mà chỉ ngồi lặng im tại ghế xoay hút thuốc, nửa tiếng đó anh chỉ hút thuốc và rơi vào những suy nghĩ mông lung của bản thân.



Hàm Hi Họa về trường tham gia một tiết học, trên đường đi đụng phải người ta, vừa đứng thẳng người định xin lỗi đã nhận ra cái khuôn mặt yêu nghiệt kia. “Sa Nhật?”

“Chào Hàm tiểu thư… à không tôi nên gọi là Nam phu nhân chứ nhỉ?”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 185


Chương 185

Thoát khỏi tay anh ta, Hàm Hi Họa hừ một tiếng, cô cũng chẳng ngạc nhiên khi anh ta biết cô là vợ của Nam Lãnh, chỉ ngạc nhiên vì vô tình gặp người này ở đây.

Rõ ràng trước đây chẳng bao giờ chạm mặt anh ta, thế quái nào hiện tại lại đụng phải chứ. Ơ… Hàm Hi Họa chợt nhớ tới cậu nhóc Gia Gia. Trước đó còn định tìm tên đàn ông trước mắt nói chuyện một chút, xem ra ông trời đang tạo cơ hội cho cô rồi.

Nghĩ vậy Hàm Hi Họa mỉm cười như hoa như ngọc nhìn Sa Nhật trịnh trọng mời. “Thế này, tôi lấy danh nghĩa là chị của Gia Gia có thể mời anh uống cà phê không?” Hắn dám từ chối đi, chết với cô.

Sa Nhật nhướng mày, mắt anh hơi híp lại quan sát cô nhóc trước mắt. Cuối cùng gật đầu còn rất sảng khoái nói. “Giờ đi luôn hay sao?”

Hàm Hi Họa hả một tiếng vì sự đồng ý thoải mái của anh, sau đó cô hẹn anh ta chiều nay bốn giờ tại quán cà phê gần Đại học A.

Sa Nhật vô cùng nam tử hán đồng ý, trước khi rời đi còn rất gợi đòn nói. “Nếu được, cô gọi cả Gia Gia đến nhé, cũng lâu rồi chưa gặp cậu nhóc.”

Hàm Hi Họa trừng mắt với anh, Sa Nhật bật cười rồi vẫy tay tạm biệt.

“Đúng là… không hiểu nổi.” Hàm Hi Họa lẩm bẩm trong miệng. Đang định về ký túc thì giọng đàn ông phía sau vang lên làm cô giật mình.

“Em còn quen biết Sa Nhật?”

Hôm nay là ngày gì thế không biết, hết gặp tên quỹ kia đến người đàn ông là “kẻ thù” của chồng mình. Hàm Hi Họa dừng lại đối diện với khuôn mặt không chút ý cười nào của anh, cô đáp lạnh nhạt. “Đó là chuyện của tôi… mà anh cũng quen anh ta đó thôi.”

Bị cô trả ngược lại, Hàn Dĩ Ngôn mím môi, anh vẫn nhìn chằm chằm cô. “Em cứ phải dùng thái độ này với tôi à?”

“Vậy tôi nên dùng thái độ nào đây? Thái độ của bạn thân thiết? Hay thái độ của vợ kẻ thù với anh?”

Trước vẻ mặt tối sầm của Hàn Dĩ Ngôn, Hàm Hi Họa thu lại vẻ khiêu khích vừa rồi, cô nhanh chân khuất khỏi tầm mắt anh.



Hàm Hi Họa cảm thấy hôm nay khi ra khỏi nhà đã bị xui xẻo đeo bám rồi.

Lúc trưa học xong cô cùng Đỗ Thắm với Nguyễn Trân Châu không đi ăn cơm ở căn tin mà đến quán lẩu gần trường. Ý tưởng này là của Nguyễn Trân Châu, cô nàng bày tỏ sự thèm thuồng lẩu của mình, cuối cùng Hàm Hi Họa với Đỗ Thắm chỉ có thể chiều theo cô.

Đón taxi đến nơi, lúc định bước vào quán lẩu Đỗ Thắm vô tình nhìn sang bên kia thấy bóng hình quen quen.

“Ơ… là Đậu Nhạc Yến kìa.”

Hàm Hi Họa và Nguyễn Trân Châu theo phản xạ nhìn theo hướng tay của Đỗ Thắm. Đúng là cô ta.

Dù cách ăn mặc khác xa trước đây nhưng bọn cô vẫn nhận ra.

Cô ta đang ôm chặt người đàn ông trung niên bước vào nhà hàng Tây sang trọng.

“Đúng là… ” Đỗ Thắm than một câu rồi lắc lắc đầu ôm tay Hàm Hi Họa với Trân Châu lôi vào quán.

“Đây là sự lựa chọn của cô ta, bọn mình giờ chẳng còn là bạn của cô ta nữa. Mà cho dù là bạn thì cũng không xen vào nổi.” Hàm Hi Họa lên tiếng khi đã ngồi xuống bàn.

Nguyễn Trân Châu hừ một tiếng. “Tớ từng thấy thương xót cô ta nhưng giờ thì không, những thứ cô ta đang làm đều minh chứng cho tham vọng leo cao của mình mà thôi.”

Đỗ Thắm gật đầu rồi lại có chút ỉu xìu. “Nhưng mà… tớ cũng không muốn cậu ấy có kết cục xấu. Chúng ta… cũng từng là bạn.”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 186


Chương 186

Hàm Hi Họa gật đầu, đúng là như vậy, bọn họ đã từng là bạn. Tiếc rằng cuộc chơi nào cũng phải có lúc dừng, ai rồi cũng không thể bên ta mãi mãi huống hồ gì chỉ là một người bạn.



Bốn giờ Hàm Hi Họa cực đúng giờ đến quán cà phê đã hẹn. Dạo gần đây độ nổi tiếng của cô cũng tăng cao nên ra đường cô đều phải đeo khẩu trang, mà nói chung việc mang khẩu trang tốt cho da mặt nên cô cũng không thấy bất tiện lắm.

Không nghĩ tới Sa Nhật lại đến sớm như vậy, anh đã ung dung bắt chéo chân ngồi uống cà phê. Bộ dạng yêu nghiệt đó… Hàm Hi Họa đảo mắt một vòng phát hiện đến 99% nữ giới trong quán đều bị anh thu hút, mà đến nam giới cũng không nhịn được mà quan sát anh. Người đàn ông này… quả nhiên cô gọi anh là hồ ly chắc cũng chẳng sai đâu.

“Anh đến sớm để trêu hoa ghẹo nguyệt à?” Cô ngồi xuống ghế ở đối diện nhàn nhạt nhìn anh mỉa mai.

Sa Nhật cười một tiếng, anh không e ngại mà nói: “Tôi không thích ghẹo hoa ghẹo bướm gì đâu. Tôi thích ‘hoa cúc’ thôi.”

Bà mẹ nó. Hàm Hi Họa trừng mắt với Sa Nhật, thầm chửi tục trong lòng.

Bị cô lườm liếc đến tê tái cả da đầu, Sa Nhật chép miệng hấc cằm. “Được rồi, nói đi. Cô hẹn tôi là muốn nói gì?” Lại còn lấy danh nghĩa là chị Hàm Gia Gia. Cũng biết cách hẹn gặp anh quá rồi đấy.

“Tôi biết rõ xu hướng giới tính của anh.” Hàm Hi Họa vốn định vòng vòng thêm một lúc nữa để xác nhận thêm về giới tính thật của hắn. Dù sao cô cũng chưa chắc chắn 100% nhưng sau câu nói chết tiệt vừa rồi thì còn gì mà nghi với ngờ nữa.

Cô đã có thể khẳng định… Sa Nhật thích đàn ông mà đối tượng anh đang hướng tới còn lại là em họ của cô. Đương nhiên cô không thể đứng yên để cái tên mang bộ mặt hồ ly này câu dẫn em mình được.

“Rồi sao?” Sa Nhật không tỏ vẻ ngạc nhiên hay lo lắng gì. Điều này khiến mày Hàm Hi Họa hơi nhíu lại, cô đánh thêm một đòn. “Anh thích đàn ông…” Nhìn người đàn ông không chút dao động trước mắt, cô lạnh giọng khẳng định. “Anh đừng lừa dối tôi.”

Trước câu chốt hạ của Hàm Hi Họa, Sa Nhật chỉ nhún vai một cái, anh cười nhạt gật đầu. “Đúng vậy, vấn đề này chẳng có gì to tát.” Anh nhìn cô thở dài một hơi. “Chuyện này liên quan gì đến cô? Ồ…” Anh như nghĩ ra gì đó rất thú vị sáng mắt nhìn cô, chậc chậc hai tiếng. “Cô thích tôi đấy à?”

Hàm Hi Họa trợn mắt, cô nghiến răng không nhịn được mắng. “Đồ điên. Có anh thích tôi ấy.”

“Tôi không có hứng thú với cô đâu… dù cô đẹp thật.”

Hàm Hi Họa hừ hừ khinh bỉ, sau đó cô cảnh cáo anh. “Tránh xa Gia Gia ra.”

Sa Nhật nhướng mày, ánh mắt lơ đãng nhìn thấy người quen, một thoáng cảm xúc trong anh khẽ biến nhưng đã bình thường trở lại, anh thu lại tầm mắt thở dài trả lời Hàm Hi Họa. “Tại sao?”

“Xu hướng giới tính của nó bình thường.” Cô đáp ngay.

Sa Nhật bỗng cười khẩy. “Vậy ý cô là tôi không bình thường?” Nhưng đúng là anh không bình thường thật. Chỉ là cậu nhóc Hàm Gia Gia kia… đương nhiên anh không lôi kéo cậu nhóc, mà là cậu nhóc cũng không hẳn như cậu thể hiện ra trước mặt người quen.

Hàm Hi Họa mím môi không trả lời. Cô không kỳ thị giới tính thứ ba, cô hoàn toàn đồng tình với bọn họ, nhưng vì Hàm Gia Gia trước giờ đều cho thấy rõ cậu là nam giới chính gốc. Cô sợ cậu bị Sa Nhật biến đổi.

“Sao cô chắc chắn Gia Gia có xu hướng giới tính bình thường?” Sa Nhật hỏi lại, vừa lúc này người đàn ông bên kia chạm phải ánh mắt của anh. Sa Nhật nhếch miệng trào phúng rồi trở lại khuôn mặt của Hàm Hi Họa.

Hàm Hi Họa rối rắm trước câu hỏi này, đúng là cô chưa từng hỏi Hàm Gia Gia. Cô đinh ninh là vậy từ khi cậu sinh ra, thậm chí cô chưa từng nghi ngờ cậu sẽ thích đàn ông. Tất cả đều là do cô tự cảm thấy mà không phải Hàm Gia Gia nói với cô.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 187


Chương 187

Thời đại hiện nay, đàn ông hay không đàn ông nhìn vẻ bề ngoài đúng là không thể chắc chắn được.

Bỗng Hàm Hi Họa bắt đầu sinh ra sự lo lắng. Cô nhớ đến những lời Hàm Gia Gia từng nói với mình. Cậu nhóc ban đầu còn đề phòng Sa Nhật nhưng sau đó cậu dường như rất thoải mái khi nói về Sa Nhật. Lẽ nào… Hàm Hi họa nuốt nước miệng.

“Anh từng cứu thằng bé lúc nó bị bọn côn đồ chặn đường… là tình cờ hay anh cố tình đi theo nó mà chứng kiến chuyện đó?” Cô còn định hỏi thêm có phải anh dàn dựng ra cảnh đó không nhưng cô đã kịp thu lại lời này, những chuyện kỳ cục, hèn hạ đó một Thái tử gia của Sa Hoàng làm sao có thể làm ra.

Sa Nhật không trả lời ngay, anh nâng tách cà phê lên uống một ngụm. Đúng là cung cách đó chỉ có thể là người xuất thân từ giới quý tộc. Hàm Hi Họa nghĩ.

“Tôi rảnh hay sao theo dõi cậu ấy.”

Ờ… Hàm Hi Họa gật gù đầu. Nói chung Sa Nhật không phải kiểu người nguy hiểm như Hàn Dĩ Ngôn hay Nam Lãnh. Một phần vì tuổi anh còn nhỏ, vẫn còn là sinh viên đại học nên cái nét hồ ly chưa sâu lắm. Hàm Hi Họa nghĩ nếu kết bạn với một người như anh cũng tốt thôi, nhưng mà Gia Gia… cô vẫn cứ cấn cấn.

“Yên tâm… tôi không ép ai cả. Hơn nữa, tôi cũng không nói với cô tôi muốn tán tỉnh Gia Gia.”

Đúng vậy ha… Hàm Hi Họa há miệng nhìn anh, cô hơi ngại vì sự sốt sắng của mình. Cuối cùng đành ậm ờ cho qua chuyện này.

Vừa lúc cô đang hơi lúng túng thì có ai đó thu hút hoàn toàn ánh mắt của người đối diện, sắc mặt của anh cũng thay đổi. Hàm Hi Họa nương theo ánh mắt của anh xoay người lại. Cô kinh ngạc nhìn người đang đi từng bước về phía mình. Hôm nay đúng là ngày hội ngộ. Thế quái nào đến cả Đổng đại công tử vang danh mà cô cũng có thể gặp thế này… Rất nhiều dấu chấm than hiện lên trước mắt.

Mà quan trọng là sự xuất hiện của anh ta đã khiến Sa Nhật thay đổi cảm xúc. Anh ta… quen biết Đổng Sở Thần?

“Hiếm khi có thể gặp Hàm tiểu thư và… Thái tử Sa hoàng.” Ánh mắt anh ta lướt qua hai người rồi vô cùng tự nhiên ngồi xuống… cạnh Sa Nhật.

Hàm Hi Họa chớp chớp mắt nhìn qua hai bọn họ. Có lẽ Sa Nhật không có thiện cảm với Đổng Sở Thần. Cô cố gắng nén lại sự tò mò và nghi ngờ của mình gượng cười chào lại anh ta. “Đúng là hiếm thật.”

“Sao anh lại ở đây?” Cô nghĩ nên hỏi han gì đó, chẳng qua là bầu không khí từ lúng túng khi nãy đã chuyển sang lạnh lẽo, im ắng khiến cô ngột ngạt.

Đổng Sở Thần dán cặp mắt trên khuôn mặt cô, anh cười đáp. “Tôi gặp một khách hàng. Hai người… trông có vẻ thân nhỉ?”

Con mắt nào của anh ta thấy cô với Sa Nhật thân vậy chứ. Người đàn ông này…

Sa Nhật không lên tiếng nào, Hàm Hi Họa đành phải trả lời qua loa. “Quen biết.”

Họ Đổng nào đó ồ một tiếng, rồi anh hơi nghiêng đầu nhìn người bên cạnh. “Cậu… chuyển sang ăn cả phụ nữ đấy à…”

Cả Hàm Hi Họa và Sa Nhật đều cau chặt mày bày tỏ sự khó chịu. Hàm Hi Họa còn chưa cảnh cáo thì Sa Nhật đã lên tiếng, giọng anh rất lạnh lùng, dường như còn ẩn chứa một sự thù hận nào đó. “Anh tốt nhất nên ngậm chặt mồm lại đi, nếu không…” Lần đầu tiên Sa Nhật nhìn Đổng Sở Thần. Đó là ánh mắt căm phẫn và chịu đựng. “Tôi sẽ không để yên cho anh.”

Nụ cười trên môi Đổng Sở Thần nhạt dần, rồi như đã bình tĩnh lại, anh ta cười khẩy mang ý giễu cợt. “Sao? Không phải năm xưa là cậu muốn tôi…”

“Im miệng.” Sa Nhật tức giận đập bàn một cái thật mạnh.

Hàm Hi Họa giật mình kêu lên thành tiếng, chưa bao giờ cô nhìn thấy bộ dáng mất bình tĩnh của Sa Nhật thế này. Cô cũng chưa từng nghĩ anh sẽ dễ bày ra bộ mặt này của mình, vậy mà chỉ gặp Đổng Sở Thần vài phút mọi mặt nạ anh đeo lên đều gỡ xuống. Dường như chỉ có lúc ấy mới là anh thật sự.

Hàm Hi Họa nuốt nước miếng, cô không biết mình nên làm gì, cuối cùng chỉ im lặng ngồi một cục.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 188


Chương 188

Sa Nhật hít sâu nhìn chằm chằm cái khuôn mặt vẫn đang đeo nụ cười giả dối bên cạnh. Anh lại nhìn Hàm Hi Họa, có chút mệt mỏi và áy náy nói. “Cô về trước đi. Những gì tôi vừa nói là thật, cô không cần lo lắng.”

Như được ân xóa, Hàm Hi Họa gật gù đầu đáp “Được” sau đó cô lướt qua Đổng Sở Thần không chào anh ta mà rời đi.

Chắc chắn giữa hai người này đã có một ân oán lớn trong quá khứ mà đến tận bây giờ vẫn chưa hóa giải. Cô vừa đi vừa nghĩ linh tinh. Có khi nào chính Đổng Sở Thần đã bẻ cong Sa Nhật? Rồi lại tổn thương, phản bội tình cảm của Sa Nhật. Sau đó Sa Nhật hận anh ta?

Hàm Hi Họa tự chửi thầm mình vài câu rồi vứt chuyện này sang một bên, dù sao cũng chẳng liên quan đến cô.

Sau cuộc gặp gỡ này sự đề phòng đối với Sa Nhật cũng giảm xuống. Cô cảm thấy Sa Nhật không phải kiểu người nham hiểm, ngược lại còn khá tốt. Chẳng qua cái cung cách có chút cà lơ phất phơ của anh làm người ta liên tưởng đến những tên lăng nhăng, chuyên đi lừa tình.

Cô vẫn nên tìm cách khai thác tên nhóc Gia Gia nhà mình thì hơn. Đúng như Sa Nhạt nói, có khi cô đã nghĩ sai.

Nam Lãnh ôm Hàm Hi Họa ngồi trong lòng, anh vươn tay cầm tập tài liệu gì đó đưa đến trước mắt cô. “Em ký tên đi.”

Hàm Hi Họa ngạc nhiên, cô cầm từng tờ lên đọc, càng đọc càng sửng sờ, sau đó cô dừng lại không đọc tiếp nữa. Môi cô mím chặt một lúc như đang nghĩ gì đó.

Nam Lãnh nhướng mày, anh vỗ nhẹ eo bụng bằng phẳng của cô hỏi. “Sao vậy em?”

Hàm Hi Họa cuối cùng cũng thôi thẫn thờ, cô nghiêng đầu nhìn anh. Cô hỏi: “Tại sao anh làm vậy?” Cô không muốn tài sản gì đó của anh, còn cả miếng đất gần ngoại thành thành phố này. Cô từng bày tỏ rằng cô thích nó nhưng cũng là buột miệng nói ra không nghĩ anh sẽ ghi nhớ mà dành nó về cho mình. Cô biết miếng đất đó giá cả đắt đỏ đến cỡ nào, tương lai có thể là nơi xây dựng một khu trung tâm thương mại đấy.

Mà anh làm thế này… anh tặng nó cho cô. Anh… Biết là anh có rất nhiều tiền, một miếng đất cũng không có bao nhiêu trong tổng số tài sản anh sở hữu nhưng Hàm Hi Họa vẫn cứ cấn cấn.

Nam Lãnh bế cô xoay lại, anh đặt cô lên đùi mình, thở dài một hơi, bàn tay vuốt nhẹ khuôn mặt phấn nộn. “Nó xứng đáng thuộc về em.”

“Nhưng giá trị…” Nam Lãnh đặt ngón tay cái ngay bờ môi đang mấp máy, anh không cho cô nói nữa.

“Cả người anh đều là của em… thì miếng đất nhỏ kia có là gì.” Có lẽ câu nói này quá mức rung động, Hàm Hi Họa vừa xấu hổ vừa hạnh phúc cô cười nhẹ rồi dụi cả khuôn mặt vào ngực người đàn ông. “Em đã nghĩ có anh là đủ rồi nhưng em quên mất có anh tức là có tất cả.”

Nam Lãnh bật cười định cùng cô lăn giường một trận nhưng nhớ đến cô đang tới tháng, anh hơi nghẹn, bàn tay áp vào nơi đó của cô xoa nhẹ, dù đã bị cái thứ dày cộm ngăn cản. “Ngày thứ ba rồi.”

Hàm Hi Họa ngẩng mặt chớp mắt ngó anh một cái, cô cong môi gật gù đầu.

Bỗng cô nhớ tới chuyện hệ trọng. “Anh muốn có con chưa?”

Nam Lãnh hơi khựng lại, anh quan sát cô rồi lắc đầu. “Chưa, chúng ta chơi thêm ít năm nữa.”

“Nhưng anh cũng 33 tuổi rồi.”

“Chê anh già à…”

“Nào có.”

Người đàn ông tự hỏi tự trả lời. “Già tí nhưng sức khỏe thì vẫn tốt, vẫn hành em cả đêm được.”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 189


Chương 189

Mới vừa rồi còn nghiêm túc, Hàm Hi Họa cắn ngực anh một cái, sau đó bị Nam Lãnh đè ra giường hành hạ một trận. Rồi còn phải xoa dịu thằng em đang giương cờ của anh. Làm xong cô mệt muốn chết, tay, miệng gì cũng mỏi.

Nam Lãnh cười thỏa mãn vừa lau tay cho cô vừa dỗ dành. “Vợ anh giỏi lắm.”

Hàm Hi Họa hừ một tiếng, giơ chân đá anh.

“Còn khỏe nhỉ?”

Cô nhóc nào đó thôi chọc anh. Cô sợ lại khiến người đàn ông này nổi lửa trong lòng rồi người chịu đau khổ vẫn là cô thôi.

Đợi khi cô ngủ rồi, Nam Lãnh mới ngồi dậy, anh đặt lên môi cô một nụ hôn rồi rời khỏi phòng ngủ.

Đến thư phòng Nam Lãnh bắt đầu vừa châm thuốc vừa trầm tư. Cô hỏi anh muốn có con chưa? Đương nhiên anh muốn.

Nhưng hiện tại không phải thời điểm tốt, còn cả thỏa thuận giữa anh và Hàn Dĩ Ngôn.

Anh không muốn cả hai cứ dằn co, đấu đá như thế này, kết cục cũng chẳng ai tốt hơn ai còn ảnh hưởng đến những người vô tội. Nhưng hận thù trong lòng Hàn Dĩ Ngôn quá lớn. Anh không sao hóa giải nổi. Không lẽ nhất định phải đi đến bước không ta chết thì ngươi chết sao?



Cuối cùng cũng kết thúc toàn bộ cảnh quay của “Thiên hạ”, Hàm Hi Họa cảm thấy thư thả hơn bất cứ lúc nào. Nhớ đến lần trước Nam Lãnh dặn cô quay xong bộ này thì đừng nhận phim tiếp để dành thời gian cho cả hai đi hưởng tuần trăng mật.

Chưa đi nhưng cô đã cực kỳ hào hứng rồi. Mà trước đó cô phải hoàn thành kỳ thi cuối kỳ đã, đúng là bận đến tối mặt tối mũi.

Lý Kỳ gọi điện hỏi cô đã chọn được kịch bản nào chưa. Hàm Hi Họa chọn được một bộ hiện đại cốt truyện rất hay, nghe nói vẫn đang trong quá trình chọn diễn viên nên chưa quay sớm. Vừa hay rất thuận lợi cho thời gian sắp tới của cô. Cô nói với Lý Kỳ.

“Em biết Cello thì bộ này sẽ dễ dàng hơn.” Chị ấy nói sau khi nghe cô đưa ra quyết định. “Hơn nữa, cốt truyện cũng rất lạ, không phải như kiểu tổng tài bá đạo với thỏ bạch ngọt gần đây.”

Hàm Hi Họa ừm.

Chị ấy lại dặn dò. “Khi nào có lịch thử vai chị sẽ thông báo.”

“Được ạ.” Nhớ đến cô trợ lý nhà mình Hàm Hi Hỏi sẵn hỏi. “Hạ Tiếu Mạt khi nào làm việc lại ạ?” Cô ấy nghỉ cũng cả tuần nay rồi, vì gia đình có người mất.

Lý Kỳ đáp. “Mốt con bé lên.”

Cúp điện thoại, Hàm Hi Họa định đến tập đoàn chờ Nam Lãnh cùng ăn tối. Anh đã bảo cô ở nhà đợi anh về đón nhưng cô chờ không nổi, mà một phần vì cô đang chán. Nghịch điện thoại không phải thứ cô yêu thích.

Cô không nói trước với anh mà tự một mình bắt taxi đi.

Một chiếc taxi đậu sẵn ngoài khu biệt thự, Hàm Hi Họa vẫy tay. Chiếc xe nhanh chóng chạy đến.

“Tới tập đoàn Nam Hoàng ạ.”

“Được.”

Hàm Hi Họa hơi ngạc nhiên vì tài xế là phụ nữ nhưng không nghĩ nhiều. Chỉ là người phụ nữ đó đội mũ lưỡi trai và đeo khẩu trang, cô không nhìn được diện mạo ra sao. Thời tiết đã bắt đầu trở lạnh nên người ta đeo khẩu trang cũng đúng, cả cô cũng vậy mà.

Hàm Hi Họa chỉ thấy là lạ thôi, đi khoảng mười phút cô không nghi ngờ gì mà dựa vào ghế nhắm mắt.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 190


Chương 190

“À chị tấp xe ở cửa hàng bánh kem phía trước nhé.” Tự nhiên cô thèm ăn bánh kem, không nhịn được. Mang theo tới tập đoàn rồi kéo Nam Lãnh ăn cùng cũng tốt.

Xe dừng lại Hàm Hi Họa mỉm cười nhìn người phụ nữ. “Làm phiền chị đợi một lát.”

“Không sao.” Người đó đáp.

Hàm Hi Họa cảm thấy giọng nói này quen quen nhưng chỉ thế thôi, cô không nghĩ ra là của ai, hoặc cô từng nghe ở đâu đó rồi nghe giọng ai cũng quen.

Sa Nhật đang ngồi ở quán cà phê đối diện cùng với Hàm Gia Gia, anh thoáng nhìn qua khung cửa kính thấy Hàm Hi Họa. “Chị cậu thì phải?” Anh hấc cằm với Hàm Gia Gia.

Hàm Gia Gia kêu lên một tiếng theo hướng nhìn của Sa Nhật đúng là thấy rõ hình dáng của chị họ.

“Chị ấy đó.”

Cả hai quan sát cô một lúc cho tới khi cô lên chiếc xe taxi đang chờ bên đường.

Đợi khi xe lăn bánh Sa Nhật mới nhíu mày hơi ngờ vực. “Xe taxi hình như đâu có biển số đó.”

“Sao ạ?”

Anh nhìn Hàm Gia Gia nhếch miệng giải thích. “Xe taxi ở thành phố này có vài hãng thôi, mà loại xe vừa rồi chỉ cái vỏ là giống còn biển số thì khác hoàn toàn, giống như biển số của xe cho thuê vậy.”

Anh vừa dứt lời bỗng nghĩ tới chuyện gì đó. “Gọi điện cho chị cậu đi.”

Hàm Gia Gia tròn mắt không hiểu mô tê gì nhưng lại rất nghe lời Sa Nhật lôi điện thoại quay số của Hàm Hi Họa.

“Nói… nói… gì đây?”

“Đưa máy cho tôi.”

Hàm Gia Gia ò một tiếng rồi đưa điện thoại cho Sa Nhật.

“Alo.”

“Ơ… Sa Nhật.” Giọng nói ngạc nhiên của Hàm Hi Họa vang bên tai. Cùng lúc đó xe thắng gấp, thân thể cô không kịp phản ứng đổ ào về phía trước điện thoại trong tay cô rơi xuống.

“Tôi xin lỗi, có xe vượt qua.” Người phụ nữ nhận lỗi nhưng trong giọng nói lại không chút cảm xúc.

Hàm Hi Họa hơi khó chịu, cô cúi xuống nhặt điện thoại lên, thế quái nào màn hình đã bị nứt vài đường. Cô chửi một câu.

Không rõ vì sao Sa Nhật lại nghe máy, vừa định mò mẫm gọi lại thì thấy tin nhắn từ số của Hàm Gia Gia gửi đến.

Mở ra đọc nhưng lại không hiểu sao màn hình bị chạm trúng cái gì mà xanh xanh đỏ đỏ chớp chớp lộn xà ngầu.

Xong luôn rồi, đến cả đọc cũng không được nữa. Thế mà ban đầu mua điện thoại bọn họ còn nói rớt cường độ mạnh cũng không sao. Đúng là lừa dối.

Sợ Gia Gia gặp chuyện, cô cố gắng thử gọi được không nhưng nhấn nhấn một hồi lại gọi cho người nào đó không rõ.

“Hi Họa?” Giọng đàn ông quen thuộc vang lên bên tai.

“Ơ… tôi… tôi nhầm số.” Ngay lập tức tắt máy.

Mãi xem điện thoại mà không chú ý tài xế đã đưa cô đi hướng khác với hướng đến tập đoàn Nam Hoàng.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 191


Chương 191

Điện thoại reo, Hàm Hi Họa bắt máy liền. “Sa Nhật sao?”

“Ừ, nghe tôi nói đây, tài xế của cô là nam hay nữ?”

Hàm Hi Họa nhỏ giọng đáp lại. “Nữ.” Dù cô khá ngờ vực tại sao tên này lại hỏi chuyện tài xế của cô. Cho đến khi Hàm Hi Họa thoáng nhìn bên ngoài đường, đây đâu phải đường đến Nam Hoàng.

Khi cô phát giác được sự kỳ lạ, Sa Nhật cũng xác nhận với cô. “Chiếc taxi đó là giả. Có thể… cô ta là Hạ Nghi Lạp.”

Hàm Hi Họa không dám lộ ra vẻ hoảng hốt hay lo lắng, cô ừ báo Sa Nhật một tiếng nghe anh nói thêm phía trước có trạm kiểm tra sẽ chặn lại. Hiện tại cô không gặp nguy hiểm nhưng phải bắt được Hạ Nghi Lạp, nếu không sau này cô ta sẽ còn bày ra đủ trò khác.

Làm theo lời dặn dò của Sa Nhật, Hàm Hi Họa vẫn bình tĩnh như không có chuyện gì, cô ngã người ra sau nhưng không hiểu sao cơn buồn ngủ ập đến một cách dữ dội. Cuối cùng không chịu nổi cô thiếp đi.

Chiếc xe rẻ qua một khúc cua, đi một đoạn thì dừng lại.

Hạ Nghi Lạp ra hiệu cho chiếc xe khác đã chờ sẵn, tên đàn ông lực lưỡng ôm Hàm Hi Họa đã hôn mê chuyển sang chiếc xe khác.

Tài xế đổi thành hắn ta.

Sa Nhật mãi mà không thấy chiếc xe kia xuất hiện, anh như sực tĩnh vội gọi lại số của Hàm Hi Họa nhưng đã thuê bao.

“Mẹ nó.”

Hàm Gia Gia lo lắng, mặt mày căng thẳng hỏi. “Sao rồi?”

“Bị chúng lừa rồi.”

Cậu than một tiếng “Vậy chị họ?”

“Đi.”

“Hả? Đi đâu?”

Sa Nhật gõ đầu cậu một cái cười. “Đi cứu chị của cậu.” Anh đúng là rảnh rỗi mới đi làm chuyện bao đồng thế này.

Người đàn ông nhìn chằm chằm màn hình điện thoại đã sớm kết thúc cuộc gọi một hồi lâu. Cái gì gọi là nhầm số? Cô nhóc này… sao lại nhầm cho được.

Thử gọi lại cho cô nhưng không được nữa. Anh có linh tính cô gặp chuyện gì đó.

Dù rất chán ghét Nam Lãnh nhưng vẫn không còn cách nào khác mà gọi cho anh.

“Chuyện gì?” Hàn Dĩ Ngôn chủ động gọi thì chẳng khi nào có chuyện tốt lành.

“Anh có bên cạnh Hi Họa không?” Hàn Dĩ Ngôn không vòng vo tam quốc mà hỏi thẳng.

Câu này đúng là khiến Nam Lãnh kinh ngạc, anh đáp “Không có.” Rồi hỏi lại ngay. “Sao vậy?”

“Khi nãy cô ấy gọi cho tôi nhưng lại bảo nhầm số, sau đó tôi không rõ lắm nên không gọi lại liền, đợi một hồi suy ngẫm mới cảm thấy kỳ lạ, nhưng khi gọi lại thì đã thuê bao. Có thể… cô ấy gặp chuyện rồi.” Lúc thốt ra lời này có thể nhận ra âm thanh ấy run run.

Đúng là hiếm thấy Hàn Dĩ Ngôn nói nhiều với anh như vậy, nhưng hiện tại Nam Lãnh không có tâm tư đâu đi nghĩ tới vấn đề nói ít nói nhiều.

Cảm ơn Hàn Dĩ Ngôn, anh gọi ngay cho chú Trương lần theo định vị điện thoại của Hàm Hi Họa. Đương nhiên định vị chỉ dò được lúc điện thoại còn hoạt động.

Nhưng ít ra cũng biết nơi cuối cùng cô xuất hiện.

Nam Lãnh bảo thư ký Lưu hủy hết lịch trình trong hôm nay, hiện tại không gì quan trọng bằng Họa Họa.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 192


Chương 192



Hàm Hi Họa lờ mờ tỉnh dậy thì phát hiện cả cơ thể đang lắc lư, cô vẫn còn trên xe. Sau khi xác định bản thân bị bắt cóc nói không sợ là nói dối. Cô sợ muốn chết nhưng lúc này cô phải bình tĩnh tìm cách trốn thoát trước. Đầu tiên phải giả bộ hôn mê.

Hơi hé mắt ra quan sát, cô bị chúng trói tay chân vứt ở hàng ghế sau, Hạ Nghi Lạp bên ghế lái phụ, tài xế đã chuyển thành một tên đàn ông dị hợm.

Cái đáng nói bấy giờ không phải là ai bắt cô nữa mà là làm sao để mở cái dây trói chân với tay.

Người có thể bắt cóc cô ngay từ khi Sa Nhật báo đã chắc chắn 90% rồi, giờ thì hoàn toàn xác nhận là cô ả.

Cô ả đã làm cách nào mà trốn được người từ khắp nơi đang truy bắt của Nam Lãnh và Hàn Dĩ Ngôn? Đã vậy còn kiếm được tên thuộc hạ riêng, đúng là phải khen cô ta đấy.

Cơ thể cô còn ngấm thuốc nên cứ thấy mệt mỏi, chân tay giờ có tự do cũng khó mà đấu lại hai con người phía trước.

Trong hoàn cảnh này chỉ có thể dùng trí lực.

Chợt Hàm Hi Họa nhớ đến chiếc nhẫn trên ngón tay giữa của mình. Đó là chiếc nhẫn được thiết kế riêng cho cô, là Nam Lãnh đã tặng. Khi đó anh còn hướng dẫn cô cách dùng. Có một mắt khóa bên hông của chiếc nhẫn, bình thường người ta sẽ nghĩ phải nhấn vào cái nút đó nhưng thiết kế chiếc nhẫn này là vặn đúng một vòng. Hàm Hi Họa cảm thấy may mắn Nam Lãnh đã nghĩ cẩn thận về sự an toàn của cô như vậy. Cô nhìn liếc qua bọn chúng, rồi cố gắng thật khẽ cử động hai bàn tay đang bị dây siết chặt, đẩy chiếc nhẫn ra khỏi ngón tay thành công, sau đó cô xoay đúng một vòng nút khóa, Hàm Hi Họa căng thẳng sợ bọn chúng phát hiện đến toát mồ hôi. Chiếc nhẫn tách làm hai, một lưỡi dao sắc mảnh ở giữa bật ra, tiếng thở cô nặng nề hơn.

Tay bị trói nên rất khó khăn để cầm chiếc nhẫn nhỏ như vậy, lúc ấy cô chẳng còn để tâm tới việc bị lưỡi dao cứa, cô ra sức điều chỉnh dây trói đặt ngay lưỡi dao. Sau đó cử động qua lại, sợ phát ra tiếng ma sát lớn, thỉnh thoảng cô phải quan sát chúng.

“Sắp tới chưa?” Hạ Nghi Lạp sau một hồi im lặng cũng lên tiếng.

Hàm Hi Họa vểnh tai lên tập trung lắng nghe, dù tay vẫn đang cật lực cắt dây. Cô cố tình cử động một chút để tóc che đi một phần khuôn mặt.

Tên đàn ông tóc húi cua đáp cộc cằn. “Sắp rồi.”

“Anh chắc nhà máy đó không ai lui tới chứ?” Giọng Hạ Nghi Lạp tuy lạnh lùng vẫn ẩn chứa sự lo lắng.

Tóc húi cua liếc cô ả cười khẩy. “Không tin ông đây thì cút xuống xe.”

Cuối cùng Hạ Nghi Lạp cũng không hó hé thêm tiếng nào nữa, có vẻ như cô ta khá sợ Tóc húi cua.

Đang tư thế nằm nghiêng nên Hàm Hi Họa rất khó để quan sát đường xá, hiện tại cô không biết mình đang ở đâu, trên đường gì. Chỉ chắc chắn một điều chúng đã đưa cô ra khỏi trung tâm thành phố, có lẽ đã tới ngoại thành rồi.

Khi nãy chúng nhắc tới nhà máy hoang. Ở ngoại thành có nhà máy hoang nào nhỉ?

“Chừng nào cô ta tỉnh?” Hạ Nghi Lạp hỏi, bọn họ đã đi vào một con đường đầy sỏi đá.

Thân thể Hàm Hi Họa lắc qua lắc lại, lo rằng sẽ rơi xuống dưới mất. Tay nhói đau vì bị lưỡi dao cứa vào, có lẽ dây thừng đã đứt một chút rồi.

Tóc húi cua nhìn đồng hồ. “Sắp rồi, thuốc mê đó không nặng lắm nhưng xem ra tiểu thư thành phố nên hơi yếu.”

Hàm Hi Họa nuốt nước miếng, đường xóc nảy khiến dạ dày cô cồn cào. Lại bị cứa trúng tay. Hàm Hi Họa mím chặt môi.

“Qua ba ngõ cua nữa sẽ đến.” Hắn ta thông báo.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 193


Chương 193

Hạ Nghi Lạp cười khẩy. “Thế mà bọn anh cũng tìm ra được cái nơi khỉ ho gà gáy này.”

“Cô thấy bọn nào buôn bán gái mà không chọn những nơi vùng sâu.” Hắn hầm hự lên giọng, phía trước rẻ nên không đôi co với Hạ Nghi Lạp nữa.

Hóa ra là cô ả liên hợp với bọn buôn người. Mẹ nó. Hàm Hi Họa chửi thề trong lòng, bà đây có ngày lại bị bọn buôn gái bắt cóc.

Cô không thể ngờ được Hạ Nghi Lạp có thể làm tới bước này. Bỗng cô nhớ đến cô ta từng làm gái đ**m. Có khi nào… từ đó mà cô ta mới liên hệ được với bọn người này không?

Hiện tại dù là cô ta làm cách nào cũng không quan trọng nữa, quan trọng cô phải trốn được khỏi đây nếu không cô chết chắc.

Nam Lãnh liệu có tìm cô ra nhanh không, cô không dám chắc, muốn thoát khỏi nghịch cảnh trước tiên vẫn nên dựa vào chính mình đã.

Mục đích của Hạ Nghi Lạp là gì cô cũng chẳng cần biết nữa.

Xe dừng lại, Hạ Nghi Lạp xuống trước.

Đây là cơ hội duy nhất với Hàm Hi Họa.

Trước đó cô đã quan sát được bên trong chiếc xe, nó cùng hãng với con xe Nam Lãnh mua cho cô, nghĩa là cô nắm được cách điều khiển.

Khi cánh cửa bên ghế lái phụ đóng sầm một tiếng, Tóc húi cua liếc Hàm Hi Họa quan sát may mắn tóc đã che một phần khuôn mặt của cô nên hắn không phát hiện gì.

Ngay khi hắn rời khỏi xe, Hàm Hi Họa đảo mắt một lượt rồi nhào nhanh đến ghế lái dùng tốc độ nhanh nhất từ trước đến nay lên ga, nổ máy nhấn bàn điều khiển. Chiếc xe trong tích tắc phóng đi trước những tiếng gầm lên của Tóc húi cua, cả tiếng chửi thề của Hạ Nghi Lạp.

Không biết đi đường nào, Hàm Hi Họa cứ thấy đường sẽ chạy, chạy và chạy mãi cho đến ngã ba. Cô đi theo quán tính rẻ trái.

Chắc chắn chúng đuổi theo sau, kỹ thuật lái xe của cô không chuyên, nếu không nhanh tìm nơi tráo xe sẽ không thoát thân nổi.

Xe càng chạy cô cảm giác như càng xa rời nơi có con người, sự sợ hãi ùa về lũ lượt. Cứ rẻ rồi rẻ đến khi cô cũng ra được đường lớn, có lẽ là quốc lộ rồi.

Nhưng vẫn vắng tanh và không một bóng người.

Có một con vật băng qua Hàm Hi Họa phanh gấp, cô hốt hoảng nhìn thấy nó an toàn đã chạy sâu vào khu rừng. Thở một hơi tiếp tục lên ga. Xăng không còn nhiều nữa, nếu cứ chạy thế này không biết tới chừng nào mới gặp được người, nhưng có lẽ cô đã tránh được nguy hiểm bởi đám buôn người.

Trời đã tối đen từ lúc nào, Hàm Hi Họa chạy thêm khoảng bảy cây số, cuối cùng cũng thấy nhà dân xuất hiện.

Cô thở phào nhẹ nhõm, xăng sắp cạn luôn rồi.

Cô rẻ vào một con hẻm nhỏ để đậu xe, như vậy sẽ an toàn hơn.

Mang theo túi xách Hàm Hi Họa ghé một căn nhà đang có con trẻ chơi đùa đằng trước. Cô mím môi có chút ái ngại gọi một tiếng. Nhà ở đây chẳng khóa cổng gì cả, từ bên ngoài có thể nhìn thấy hoạt động bên trong sân nhà. Yên bình như nơi nhà ba mẹ của cô nhưng ở đây trông ai cũng rất nghèo.

Có một người phụ nữ lên tiếng. “Đợi tí ạ.” Chị ta nói giọng lơ lớ nhưng vẫn nghe hiểu.

Hàm Hi Họa đứng chờ vài phút, một người đàn ông xuất hiện. Anh ta tầm trên ba mươi tuổi, người ngợm đậm chất đàn ông nông thôn.

“Chào anh.”

Có lẽ lần đầu tiên gặp một người con gái xinh đẹp ngoài đời nên anh rất ngại ngùng, hoàn toàn khác hẳn với cái dáng vẻ thô sạm của mình.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 194


Chương 194

Anh gãi đầu cười ha hả. “À chào… chào cô.”

“Cô… có chuyện gì?” Nhìn cách ăn mặc là biết người con gái xinh đẹp này từ vùng khác đến.

Hàm Hi Họa bày tỏ sự chân thành của mình, cô nói. “Tôi bị bọn người buôn gái bắt cóc, may mắn đã trốn thoát rồi lạc đến đây. Tôi… anh có thể hỏi ý kiến gia đình cho tôi ở nhờ một đêm được không?” Vì sợ người ta không đồng ý nên Hàm Hi Họa lấy ví ra. “Tôi sẽ trả tiền, chỉ cần qua đêm nay.” Người đàn ông ban đầu rất kinh ngạc, nghe đến bọn buôn người đã khiến anh khó tin, sau đó chứng kiến vẻ mặt chân thành của Hàm Hi Họa anh tin cô không lừa mình. Anh lắc lắc đầu rồi nhìn người phụ nữ đang đi ra.

Người phụ nữ nghe anh ta nói rõ sự tình bằng ngôn ngữ của bọn họ. Sau đó chị mỉm cười nhe ra hàm răng ố vàng của mình. Chị mời Hàm Hi Họa vào nhà. “Không cần tiền gì đâu. Chúng tôi không phải loại người như vậy.”

Ba đứa bé thấy có người lạ xuất hiện chúng rất kinh ngạc, không còn hò hét như nãy nữa mà nhìn chằm chằm Hàm Hi Họa như thể cô là sinh vật không thuộc về Trái Đất.

Hàm Hi Họa xấu hổ, rồi cô nhìn bọn trẻ chào. “Chào ba bạn nhỏ.”

Bé trai lớn nhất tầm 10 tuổi lên tiếng. “Chị… xinh đẹp.”

Người đàn ông với người phụ nữ bật cười, lúc này mới nhớ ra còn chưa giới thiệu quan hệ gia đình của bọn họ. “Chúng tôi là vợ chồng, ba đứa nhóc là con của chúng tôi.” Người đàn ông nói.

Hàm Hi Họa cũng đoán được, cô gật đầu mỉm cười. “Phiền anh chị quá.”

“Không sao.” Người phụ nữ đẩy cái ghế gỗ ra mời cô ngồi.

“Chúng tôi chuẩn bị ăn cơm, cô ăn cùng luôn nhé.” Người phụ nữ nhìn cô có chút xấu hổ nói.

Hàm Hi Họa cầu còn không được. “Vâng, cảm ơn chị.”

Hàm Hi Họa nhớ trong túi xách của mình có socola, cô lấy ra ba thanh đưa cho bọn trẻ. “Cho các em nè.”

Chúng nhìn thanh kẹo rồi nhìn sang ba mẹ để hỏi ý. Người đàn ông gật đầu. “Chị cho thì các con nhận đi, nhưng phải biết nên làm gì sau đó nhé.”

Làm gì sau đó thì ra là cảm ơn Hàm Hi Họa. Cô không ngờ bọn họ lại dạy con mình tốt đến vậy.

Hiện tại đã đêm không thể đi đâu tiếp được, tạm thời coi như cô đã an toàn. Lúc người phụ nữ đang giúp cô lấy chăn Hàm Hi Họa hỏi. “Ở đây nếu muốn gọi điện thoại thì đi đâu để mượn ạ?”

Người phụ nữ vừa đặt chăn trên giường vừa đáp. “Ở nhà trưởng thôn ạ. Sáng mai tôi hoặc là chồng tôi dẫn cô đến đó.”

Hàm Hi Họa mừng rỡ, cô mỉm cười cảm ơn người phụ nữ.

Trên giường chỉ có một tấm chiếu, Hàm Hi Họa hơi đau lưng nhưng trong hoàn cảnh này có chỗ trú tạm thời đã là may mắn rồi.

Vừa nằm vừa nghĩ không biết Nam Lãnh sẽ lo cho mình lắm đây, chắc anh cho người lùng sục khắp thành phố tìm cô mất. Bỗng cô thấy nhớ chồng quá thể.

“Bọn chúng đã tráo xe trước khi đến trạm kiểm tra.” Sa Nhật và Hàm Gia Gia báo với Nam Lãnh, là ý của Gia Gia. Những chuyện liên quan đến chị họ cậu luôn báo cho Nam Lãnh đầu tiên, với cậu chỉ có anh rể mới giải quyết được những chuyện này.

Nam Lãnh trầm mặc, vẻ ngoài anh vẫn mang bộ dáng lạnh lùng, nguy hiểm như thường lệ nhưng trái tim anh đang run rẩy, anh sợ vợ mình sẽ xảy ra chuyện. Tuy đã lần theo định vị điện thoại của cô nhưng đã bị mất dấu.

Chúng chọn con đường không có camera để tráo xe nên khó mà tìm được chiếc xe khả nghi.

Nguyên cả đêm ấy Nam Lãnh thức trắng, anh không sao chợp mắt nổi.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 195


Chương 195

Sáng hôm sau Hàm Hi Họa theo người đàn ông đến nhà thôn trưởng để mượn điện thoại bàn.

Trước khi rời đi cô không quên gửi họ một số tiền nhưng bọn họ nhất định không nhận, cô đành phải lén lút bỏ dưới gối đầu. Họ là người tốt, cô không có quà gì để bày tỏ lòng biết ơn, chỉ có thể dùng cách thực tế nhất.

Khi kết nối số điện thoại của Nam Lãnh, hai mắt Hàm Hi Họa cay cay dù chưa nghe được giọng anh.

“Alo.” Giọng người đàn ông khàn đặc vang lên, nó lộ rõ sự mệt mỏi.

Nước mắt Hàm Hi Họa không khống chế được nữa, nó ào ạt tuôn ra.

Nam Lãnh vẫn còn ở trên giường, anh mới ngủ đâu được hai, ba tiếng, chuông điện thoại reo anh thấy số điện thoại lạ có hơi nghi ngờ rồi nhận máy. Sau đó không nghe người bên kia nói tiếng nào, anh cảm nhận được gì đó, rồi tiếng thút thít nghẹn ngào của người con gái truyền đến bên tai. Cả người Nam Lãnh chấn động, anh sửng sốt bật dậy khỏi giường. “Họa Họa.” Giọng anh căng thẳng đến cùng cực.

Hàm Hi Họa cuối cùng cũng òa khóc lớn, cô lên tiếng. “Chồng à…”

“Em ở đâu, ngoan… nói anh biết ngay.” Anh không thể chờ thêm giây phút nào nữa.

Họa Họa nức nở báo anh địa chỉ chính xác.

“Bé con của anh… đợi anh nhé… anh sẽ tới nhanh nhất có thể.”

Hàm Hi Họa gật đầu đáp. “Vâng.”

Dập điện thoại bác trưởng thôn xót xa cô gái nhỏ. “Cái bọn buôn người khốn kiếp này.”

“Cô bé… cháu rất giỏi, đã thoát khỏi bọn chúng.”

Hàm Hi Họa vẫn còn tủi thân, cô gật đầu với chú ấy. Sau đó nhìn chú với người đàn ông đang chờ cô nãy giờ. Cô đứng dậy khom người trước bọn họ. “Thật sự cảm ơn mọi người. Nếu không có mọi người tôi không biết phải đi đâu hay làm sao mới liên hệ được với người thân.”

Người đàn ông có việc phải làm nên tạm biệt Hàm Hi Họa. “Mong cô bình an trở về nhà.”

“Vâng, tạm biệt anh.”

Nơi này cách thành phố khá xa, Hàm Hi Họa đợi đến 11 giờ trưa thì điện thoại của trưởng thôn đổ chuông.

Ông bắt máy rồi đưa qua cho Hàm Hi Họa.

“Họa Họa, khoảng một tiếng nữa anh tới. Không cần lo lắng nữa. Có anh đây.”

Hàm Hi Họa gật đầu. “Anh tập trung lái xe đi.”

Nam Lãnh ừ.

Khoảnh khắc nghe thấy tiếng xe ma sát mạnh trên đường, Hàm Hi Họa bật dậy khỏi ghế, cô chạy ào ra khỏi nhà trưởng thôn. Cho đến khi nhìn thấy rõ người đàn ông anh tuấn, cao lớn đang vội vàng xuống khỏi xa rồi một đường chạy nhanh tới siết chặt cả thân thể cô gái vào lồng ngực.

“Bé con… anh sắp điên lên vì lo cho em mất.” Nam Lãnh dường như dùng toàn bộ sức lực để ôm cô, anh không nhìn thấy bất cứ gì ngoài cô bé của anh kể cả trưởng thôn đang mỉm cười ngay đó.

Đến khi Hàm Hi Họa chịu không nổi mới đẩy anh ra. “Có người ạ.”

Nam Lãnh lúc này mới dịu dàng hôn lên má cô một cái buông cô ra.

Anh trịnh trọng nắm lấy tay Hàm Hi Họa đứng trước mặt trưởng thôn thành tâm cảm ơn. “Cảm ơn chú đã giúp đỡ vợ cháu.”

Chú trưởng thôn bị khí chất của Nam Lãnh khiến ông hơi ái ngại rồi xua xua tay. “Không đâu, người giúp cô bé là thằng Lang.”

Nam Lãnh nhìn vợ, cô gật đầu nói sơ qua với anh việc cả gia đình trẻ nọ đã cưu mang cô một đêm.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 196


Chương 196

“Về sau hãy bảo vệ tốt cho vợ cậu hơn.”

Nam lãnh gật đầu tiếp nhận, anh không còn vẻ mặt cao cao tại thượng như bình thường, giống như sự an toàn của Hàm Hi Họa lúc này có thể khiến anh rũ bỏ hết mọi mặt nạ anh đeo lên hằng ngày.

Cả hai tạm biệt trưởng thôn, có lẽ sẽ không bao giờ gặp nhau nữa nhưng họ đã cứu cô một mạng này. Cô mang ơn họ.

Nam Lãnh hiểu ý vợ, anh đưa một tấm danh thiếp cho trưởng thôn, anh nói. “Sau này khi nào chú hay gia đình anh Lang có gì khó khăn hãy liên lạc với tôi. Tôi nhất định giúp đỡ.”

Chú trưởng thôn biết đây là thành ý của hai vợ chồng trẻ nên không từ chối, ông cười nhận lấy. “Đi bình an nhé. Chúc cô cậu mãi hạnh phúc.”

Trên xe Nam Lãnh luôn nắm chặt lấy bàn tay bé bỏng của vợ, anh mím môi, mắt nhìn về phía trước.

“Em làm anh lo rồi.” Hàm Hi Họa khẽ cào nhẹ lòng bàn tay anh dỗ dành.

Nam Lãnh không nói gì, đi khoảng năm phút nữa anh tấp xe vào bên đường. Cởi dây an toàn của cả hai, anh bế cô ngồi lên người mình rồi ra sức hôn.

“ưm… Lãnh…” Anh không cho cô lên tiếng nữa, tất cả những lời cô định thốt ra đều bị anh nuốt lấy.

Hàm Hi Họa cảm nhận được nụ hôn này chưa từng xuất hiện từ trước đến giờ, nó mạnh bạo nhưng đầy bất lực cũng như lo lắng. Nó minh chứng cho tình yêu lên anh dành cho cô không gì có thể đong đếm.

“Chúng ta ghé vào một nhà nghỉ nhé.” Kết thúc nụ hôn cuồng nhiệt, nóng bỏng Nam Lãnh v**t v* khuôn mặt vợ, giọng anh vẫn khàn như vậy.

Hàm Hi Họa gật gù đầu. “Vâng.”

Đi mất một tiếng mới đến khu sầm uất, Nam Lãnh ghé vào một nhà nghỉ hạng sang, anh đỗ xe sau đó bế cô đi mặc kệ mấy ánh mắt của người trong khách sạn.

“Một phòng Vip.” Anh nói ngay khi đứng trước quầy bar.

Lễ tân lấp lánh cặp mắt khi nhìn thấy một người đàn ông đẹp trai chết người thế này, cô nàng ấp úng ngơ ra vài giây mới giật mình.

Ánh mắt đảo qua cô gái được người đàn ông bế, cảm thấy thật ghen tị mà.

Nam Lãnh để lại chứng minh thư của cả hai, nhận chìa khóa rồi nhanh chân ôm cô vào thang máy.

“Sao phải bế em? Em không sao mà.” Ở trong máy Hàm Hi Họa cắn ngực anh một cái nói.

Nam Lãnh mỉm cười. “Anh muốn vậy.”

Bỗng bụng Hàm Hi Họa vang lên tiếng ùng ục sống động, Nam Lãnh nhíu mày đặt cô xuống. Anh xoa bụng nhỏ của vợ. “Em đói lắm sao?”

Hàm Hi Họa gật đầu. “Hai hôm nay em không ăn gì nổi.”

“Anh bảo khách sạn dọn đồ ăn lên.”

“Em đi tắm đã.” Người ngợm của cô chẳng sạch sẽ tí nào, không biết khi nãy Nam Lãnh ôm hôn cô có chê bai không nữa.

Nam Lãnh híp mắt nhìn cô nhóc như hiểu, anh nhếch miệng. “Mùi gì của em, anh cũng không ngại.”

Người nào đó xấu hổ chạy ngay vào phòng tắm.

Trong lúc Hàm Hi Họa tắm Nam Lãnh nhận được cuộc gọi của Hàm Gia Gia, lúc này mới nhớ quên nói cho cậu nhóc hay tin đã tìm thấy Họa Họa.

Nửa tiếng sau Hàm Hi Họa quấn khăn tắm đi ra, mùi sữa tắm xộc vào khoang mũi người đàn ông đang ngồi ở sô pha hút thuốc.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 197


Chương 197

Anh nâng mắt chạm phải cặp mắt trong veo của vợ, anh dập điếu thuốc đứng dậy đi tới ôm cô lên giường. “Đồ ăn sắp lên rồi. Ráng đợi tí.” Anh thích ôm cô ngồi trong lòng mình, cảm giác như toàn bộ của cô đều thuộc về anh. Anh thừa nhận anh thích chiếm hữu cô dù cô đã là vợ của anh thì anh vẫn muốn chiếm hữu cô mọi lúc mọi nơi.

Hàm Hi Họa ôm lấy cổ anh, cô nhướng người m*t lấy môi dưới của người đàn ông. “Chồng, đêm qua em rất nhớ anh.” Khăn tắm cô gái tuột xuống.

Nam Lãnh vừa gỡ chiếc khăn vướng víu trên thân thể vợ ra vừa hôn m*t. “Xin lỗi… không bảo vệ em tốt.” Bàn tay anh chạm vào ngực cô ma sát nhịp nhàng.

Hàm Hi Họa lắc đầu. “Những chuyện này không tránh nổi.”

“Kể anh nghe chuyện xảy ra. Anh nhất định sẽ tìm cho bằng được cô ta.” Anh mở chân cô rộng ra, bàn tay lần tìm nơi ướt át của cô ve vuốt.

Hàm Hi Họa cởi cúc áo sơ mi của Nam Lãnh, cô từ từ kể chi tiết từ lúc lên chiếc taxi kỳ lạ.

Lúc kể xong, bàn tay Nam Lãnh đã ướt nhẹp, anh m*t ngực cô vừa lúc này có tiếng gõ cửa.

“Ăn đã nhé. Em đói quá rồi.” Hàm Hi Họa rên một tiếng, cô giữ tay anh lại, mắt ngấn nước làm nũng.

Nam Lãnh nhếch miệng ừ một cách bất lực. “Ăn em sau vậy.”

“Lúc chúng tôi theo manh mối phu nhân cung cấp lần tời thì… đã mất dấu bọn chúng.” Chú Trương sắp điên lên vì Hạ Nghi Lạp rồi, ông nghĩ cô ta chắc chắn là con lươn, chỉ có thể là con lươn mới trườn bò lanh lẹ như vậy. Giờ còn vì cô ta chịu trận trước Nam Lãnh nhưng ông còn cách nào nữa đâu, kinh nghiệm tác chiến bao năm nay thế mà lại thua trước một ả đàn bà. Ông mà tìm ra cô ta nhất định sẽ cho cô ta một trận ra trò.

Hiện tại vợ yêu đã an toàn ở biệt thự rồi nên Nam Lãnh không giận dữ chuyện này nữa, chỉ là anh đang khá e ngại Hạ Nghi Lạp. Con người một khi đã vào đường cùng thì có thể làm ra bất cứ chuyện tệ hại nào. Cô ta đang là kẻ như vậy thậm chí cô ta đang rình rập muốn hãm hại bọn anh mà người cô ta dễ ra tay nhất là Họa Họa. Chuyện lần này đã chứng minh điều đó.

Thu lại những suy ngẫm của mình anh bảo chú Trương tiếp tục tìm, phối hợp với người của Hàn Dĩ Ngôn cũng là một ý tưởng không tồi. Đúng là hiếm khi anh và hắn ta lại hợp tác yên bình như vậy. Đương nhiên anh rõ nguyên nhân. Là bởi cô vợ nhỏ của mình.

Vẫn nhớ rõ lúc trên đường đưa Họa Họa về thành phố, Hàn Dĩ Ngôn đã gọi cho anh. Anh còn chưa báo với hắn nhưng anh cũng chẳng cần thiết phải nói cho hắn những gì liên quan đến vợ mình.

Thấy hắn gọi tới, Nam Lãnh nhìn Hàm Hi Họa đang chợp mắt ngủ bên ghế phụ, có vẻ cô đang say giấc nồng rồi, vì trước khi rời đi anh đã làm cô một trận. Nam Lãnh nhếch môi vuốt thật nhẹ tay cô tránh chạm đến vết thương, rồi bắt máy.

“Tìm được người chưa?”

Chưa thấy ai có thể thoải mái dòm ngó, quan tâm vợ người khác như hắn đấy. Nam Lãnh cười lạnh trả lời cộc lốc. “Rồi, anh không cần quan tâm nữa.”

Đang định cúp máy thì Hàn Dĩ Ngôn gọi lại. “Từ đã… tôi nói chuyện với cô ấy được chứ.”

Nam Lãnh cười khẩy. “Anh quên rằng tôi là chồng cô ấy à? Đừng đi quá giới hạn.”

Hàn Dĩ Ngôn đáp trả. “Chuyện lần này là do anh mà ra. Nếu anh sớm giao cô ta cho tôi thì Hi Họa sẽ không gặp chuyện.”

Hắn còn rất biết cách nhắm vào điểm yếu của anh đấy. Nam Lãnh mím môi, anh nhìn sang vợ yêu vẫn còn ngủ ngon, anh không muốn đánh thức cô dậy mà chắc chắn Hàn Dĩ Ngôn cũng vậy. Anh lên tiếng.” Tôi đang trên đường đưa cô ấy về biệt thự. Cô ấy đang ngủ.”

Hàn Dĩ Ngôn khựng lại hai giây rồi chẳng nói thêm lời nào nữa mà cúp máy.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 198


Chương 198

Nam Lãnh vứt điện thoại qua một bên, không hiểu sao lúc ấy anh khá bực bội. Cứ cho là ghen đi, mà đúng là anh ghen thật.



“ưm… a… á… mạnh quá… nhẹ thôi… xin… xin anh… Aaaa… ”

Trong căn phòng gỗ tồi tàn tên đàn ông dị hợm ra sức luân động cùng thân thể người phụ nữ. Hắn ta như thể muốn trừng phạt ả, mặc kệ những lời cầu xin của ả hắn càng tăng lực th*n d*** hơn.

Hắn nắm lấy tóc cô ả giật mạnh bắt ả phải ngẩng đầu lên cao.

“Trước đây cũng là đ**m mà, không phải cô đang sướng lắm à, còn than cái gì.” Dứt lời hắn lại giữ chặt hai vai cô ta ra vào nhanh đến bức người.

Hạ Nghi Lạp thở dồn dập, đến nói cùng không thể, cô ta siết chặt vải vóc quần áo dưới sàn rồi mặc cho hắn ta cày cấy mình một cách tàn bạo.

Xong việc Tóc húi cua ngồi thở nặng nề một bên, hắn hút điếu thuốc rẻ tiền, nhìn thân thể đầy mồ hôi của Hạ Nghi Lạp bên cạnh lên tiếng cảnh cáo. “Tôi giờ đã bị cô liên lụy rồi đấy. Nhớ cho kỹ nếu bị tóm thì cấm nhắc đến ông đây, nếu không dù có làm ma tôi cũng bám riết cô.”

Hạ Nghi Lạp cố gắng ngồi dậy mặc lại quần áo, cô ta cảm thấy ghê tởm mùi của hắn ta lưu lại trên người mình nhưng hiện tại không có chỗ để tắm rửa. Nghe hắn nói không chút tình nghĩa, cô ta cười khẩy. “Anh quên là Hàm Hi Họa thấy mặt anh à?”

“Nhưng cô ta chẳng biết tên tuổi của tôi.”

Ngón tay chạm phải vết sẹo dưới ngực, Hạ Nghi Lạp nghiến răng, cô ta thề nhất định không thể sống trong hoàn cảnh không bằng cả một con chó thế này nữa. Cô ta phải bắt bọn chúng trả giá khi đã đối xử với ả như vậy. Nhất là Hàm Hi Họa, nếu không có cô thì ả đã là vợ của Nam Lãnh chứ không phải như lúc này, sống chui sống nhủi còn đáng khinh hơn cả khi còn làm gái ở nước N.

Cô ta không muốn, cô ta sợ nếu phải trở lại thời điểm trước khi gia nhập vào tổ chức của Hàn Dĩ Ngôn. Cô ta càng sợ suốt cuộc đời phải chạy trốn bọn họ như thế này.

Trước hết Tóc húi của vẫn còn giá trị lợi dụng, chỉ có hắn mới giúp cô ta tiếp cận được Hàm Hi Họa lần nữa. Cũng chỉ có hắn mới giấu diếm cô ta được kỹ thế này.

Thu lại những suy nghĩ Hạ Nghi Lạp nhếch miệng tiến sát lại gần hắn bắt đầu nịnh nọt, xoa bóp. Đây là sở trưởng của cô ả nên chẳng có gì gọi là khó khăn.



“Mỹ Nhân mới từ Anh quốc về, mọi người lâu lâu mới có dịp tụ tập. Cậu nhân từ mà bỏ chút ít thời gian đi cùng bọn này đi.” Thẩm Thiếu Hàng năn nỉ muốn gãy lưỡi rồi nhưng Nam Lãnh vẫn vững như kiềng ba chân. Không là không.

Thật ra thì ngay từ đầu cũng đoán được Nam Lãnh chắc chắn sẽ không tham gia mấy kiểu tụ tập bạn cũ gì đó. Mà lại còn là bạn chả ra bạn từ thời nào. Cô nàng Mỹ Nhân này là bạn cùng trường trước đây của bọn anh, đàn em khóa dưới, là một mỹ nữ thiên tài vô cùng xứng với Nam công tử. Khi đó ai cũng gán ghép bọn họ thành cặp, tình ý của nàng thì ai cũng thấy rõ nhưng chàng thì như một khúc gỗ. Thậm chí càng lạnh băng đến đáng sợ, sau gia đình mỹ nữ di dân sang Anh nên không ai dám gán ghép lung tung nữa. Sợ Nam Lãnh nổi giận sẽ chơi bọn họ một vố có mà khỏi ngóc đầu dậy.

Hiện tại mỹ nữ trở về nước, nghe nói là cùng anh trai về nước định cư luôn. Có điều chẳng biết là còn có nguyên nhân khác không nhưng nếu có nguyên nhân gì đó liên quan đến Nam Lãnh thì phải xin chia buồn rồi. Tấm thân ngọc ngà của chàng đã có người nắm giữ.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 199


Chương 199

Nam Lãnh lần nữa từ chối, anh nhìn đồng hồ, cái tên bạn này đã kỳ kèo nửa tiếng rồi, thế mà anh cũng nhẫn nại nghe hắn lải nhải lâu được đến vậy.

Đang định tắt máy thì cửa thư phòng mở, anh biết là vợ yêu.

“Được rồi, tụ tập gì đó cậu tự lo đi. Tôi không đi.” Cuối cùng cũng thoát khỏi mấy lời lảm nhảm của Thẩm Thiếu Hàng. Nam Lãnh đặt điện thoại trên bàn đứng dậy kéo lấy tay Hàm Hi Họa lại ngồi ở ghế sô pha.

“Sao em không ngủ sớm đi.” Anh ôm cô ngồi trên đùi mình, theo thói quen muốn hút một điếu nhưng anh nhịn, gần đây anh hạn chế hút thuốc rồi, anh không muốn ảnh hưởng tới sức khỏe của cô.

Hàm Hi Họa mỉm cười, cô vòng tay qua cổ anh nói. “Em chưa buồn ngủ lắm.”

Nhớ đến mấy lời ban nãy anh nói với ai đó bên điện thoại. “Tụ tập bạn cũ ạ?” Cô hỏi.

Nam Lãnh chơi với lọn tóc của cô, nghe cô hỏi anh ừ một tiếng rồi dựa hẳn người vào sô pha. “Thẩm Thiếu Hàng bảo có người bạn cũ từ Anh quốc về nên làm tiệc tẩy trần.”

“Sao anh không đi?”

“Cũng không thân thiết gì.”

“Nhưng lâu lâu cũng nên tụ tập mà.” Hàm Hi Họa d*ng ch*n ngồi trọn trong lòng người đàn ông.

Nam Lãnh dùng mu bàn tay vuốt nhẹ má của cô, anh híp mắt chăm chú vào khuôn mặt phấn nộn vài giây rồi lên tiếng. “Em đi cùng anh nhé. Hửm?”

Hàm Hi Họa ngẫm ngẫm rồi chớp mắt nhìn anh. Sau đó cô gật đầu. “Được, em đi cùng anh.”

Sợ cô lo lắng nên Nam Lãnh trấn an. “Chỉ có vài người bạn, không lo bị chụp hay rêu rao gì đâu.”

Cô gật đầu. “Vâng, cũng lâu rồi em với anh không đi đâu chơi cùng nhau. Gần đây hơi ngột ngạt.”

Nam Lãnh nhếch miệng ừ, anh bóp nhẹ eo cô một cái. “Bụng em ổn chưa?” Cô đang tới tháng nên nãy giờ anh mới không làm càng.

Hàm Hi Họa gật đầu. “Không sao rồi ạ. Anh xoa cho em đi.”

Người nào đó đặc biệt vui khi được vợ sai bảo, anh luồn tay vào trong eo bụng nhỏ bắt đầu xoa bóp nhẹ nhàng.

Ngày hôm say Nam Lãnh gọi cho Thẩm Thiếu Hàng nói mình đồng ý tụ tập còn thêm một câu khiến Thẩm Thiếu Hàng tưởng mình nghe nhầm. “Tôi dẫn vợ theo.” Nói xong câu đó anh cúp máy luôn.

Thẩm Thiếu Hàng thì trố mắt nhìn chằm chằm màn hình điện thoại hiển thị cuộc gọi vừa kết thúc, đúng là thật rồi. Mẹ nó, anh bật dậy khỏi giường, lúc này vẫn khó tin. Cái tên này thế mà đồng ý đấy, hôm qua thì chắc nịch là không đi. Xem ra là nhờ cô vợ bé nhỏ kia rồi.

Dù biết Nam Lãnh đã bí mật kết hôn nhưng Thẩm Thiếu Hàng vẫn chưa một lần chiêm ngưỡng dung nhan hay biết chút xíu gì về tin tức của Nam phu nhân trong truyền thuyết. Nhớ lúc hỏi Nam Lãnh sao không công khai thì anh nói rằng công việc của cô bị hạn chế. Công việc hạn chế thì chỉ có thể là người trong showbiz.

Lần tụ tập này được đây, sẽ có nhiều trò hay để xem rồi. Phải xem thử là cô nàng xuất chúng như thế nào mới đánh cắp được trái tim của cái kẻ lạnh như băng kia.

Vừa huýt gió vui vẻ vừa bay vào nhóm chat thông báo Nam Lãnh đã đồng ý tụ tập cũng báo luôn anh dẫn theo bạn đương nhiên giấu chuyện đó là vợ của Nam Lãnh. Anh mà nói ra Nam Lãnh sẽ xử anh chết luôn.

Tám giờ sáng chủ nhật Nam Lãnh cùng vợ tay trong tay lên chiếc xe Mercedes phiên bản giới hạn đến điểm hẹn.

“Em có ngại người lạ không?” Vừa lái xe Nam Lãnh vừa nắm tay cô quan tâm.

Hàm Hi Họa lắc đầu. “Ổn ạ.” Nhìn người đàn ông mỉm cười hôn lên mu bàn tay mình, Hàm Hi Họa hơi ngại ngoảnh mặt đi nơi khác.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 200


Chương 200

Thời tiết hôm nay rất tốt, thế mà chuẩn bị sang năm mới rồi. Thời gian trôi nhanh thật, mới đó cô đã trọng sinh gần một năm.

“Em đã làm lại cuộc đời gần một năm rồi.” Đã rất lâu kể từ khi cả hai lần nữa chấp nhận đối phương, buông bỏ những gì của kiếp trước bọn họ đã không nhắc đến chuyện trọng sinh. Hiện tại không hiểu sao cô lại có chút hoài niệm tuy tất cả đều là những chuyện buồn và bất hạnh nhưng nếu không có chúng cô và anh có lẽ sẽ lỡ mất nhau mãi mãi.

Nam Lãnh khựng vài giây, anh nhìn cô thấy cô không có biểu cảm gì khác lạ. Bàn tay siết chặt lấy tay cô hơn. Anh lên tiếng: “Thật ra dù cho thời gian trở lại khi ấy, anh vẫn sẽ làm như vậy.”

Trái tim Hàm Hi Họa khẽ hẫng một nhịp, ánh mắt cô vẫn hướng đến cảnh vật bên ngoài, chỉ là nơi ấy đã đọng một tầng hơi nước.

Người đàn ông ấy… người mà cô yêu cả hai kiếp… anh hy sinh vì cô rất nhiều kể cả mạng sống thế nhưng anh nói rằng dù có quay lại anh cũng sẽ ngu ngốc mà bất chấp vì cô phạm tội.

Biết rằng tất thảy đã qua, hiện tại mới là điều nên trân trọng nhưng sẽ không ai hiểu với cô quá khứ cũng như cuộc đời kiếp trước có một sứ mệnh lớn lao thế nào.

Trong không gian xe lặng như tờ, Nam Lãnh cào nhẹ lòng bàn tay của vợ. Anh lo lắng hỏi: “Sao thế em?”

Hàm Hi Họa vô tình chạm phải một hình ảnh bên kia đường, một gia đình ba người, cặp vợ chồng trẻ đang dắt tay bé con đi dạo.

Cô nói: “Em muốn có một bé cưng.”

Nam Lãnh kinh ngạc quay hẳn sang quan sát cô thật kỹ rồi anh thở dài một hơi. “Em còn nhỏ quá. Còn cả nghề nghiệp của em nữa.”

Chính cô cũng không rõ vì sao vừa rồi mình lại thốt ra lời ấy nhưng cô thật sự muốn có một bé bi với Nam Lãnh. Đó cũng là ước mong vô cùng xa vời trong cuộc đời trước của cô, cuộc đời này cô nhất định sẽ làm được. Nhưng đúng như Nam Lãnh nói, hiện tại không thích hợp.

Đến địa điểm hẹn là chín giờ sáng, bọn họ đã chuẩn bị sẵn máy bay tư nhân để sang bên kia đảo chơi.

Đảo đó tên là Island Big là một nơi dành cho tầng lớp quý tộc. Nó như một khu ăn chơi chính hiệu có đầy đủ mọi thứ tha hồ cho bạn thoải mái xả stress, chỉ cần bạn có tiền và chịu chơi.

Máy bay tư nhân được đặt trong sân Golf tư nhân của Nam Lãnh.

Hàm Hi Họa không thích chơi golf thành ra cô cũng chưa từng tới đây bao giờ, chỉ nghe Nam Lãnh nói anh sở hữu một sân golf tại thành phố H thôi.

Hai bọn họ xem ra là người đến muộn nhất rồi.

Nam Lãnh mở cửa xe sau đó trước sự chào hỏi nhiệt tình của mấy người bạn nam có nữ có, anh đi vòng sang bên kia đỡ Hàm Hi Họa ra.

Cô mỉm cười với anh rồi đặt tay mình vào lòng bàn tay to rộng của người đàn ông.

Hôm nay Hàm Hi Họa ăn mặc khá đơn giản, một chiếc đầm body không tay màu tím nhạt, bên ngoài khoác áo lông vũ màu trắng, chân mang đôi bốt đế thấp. Thời tiết đã trở lạnh cô cũng xả tóc giúp che chắn không khí lạnh.

Thẩm Thiếu Hàng vừa nhìn thấy dung nhan Nam phu nhân trong truyền thuyết cả người sững sờ, sao lại… sao giống với người trong hình nền điện thoại của mình quá vậy.

Đến khi Nam Lãnh lên tiếng mới kéo hồn đám người này về thực tại.

“Đây là vợ tôi – Hàm Hi Họa, vì nghề nghiệp của cô ấy nên chúng tôi chưa công khai.” Nói rồi anh nghiêng đầu nhìn vợ nhếch miệng, bàn tay siết chặt lấy eo cô ra hiệu.
 
Back
Top Bottom