Ngôn Tình Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 121


Chương 121

Thật ra cô không quá ngạc nhiên, chỉ là cô không nghĩ nó sẽ đến nhanh như vậy lại còn là ngay thời điểm cô yếu đuối và cần anh nhất. Tại sao anh có thể nhẫn tâm đến vậy? Tại sao cứ phải ngay lúc cô vừa mất đi đứa con của mình? Cô biết vì chuyện cô mang thai đã phá vỡ giới hạn của Hứa Ngạn Thâm. Đó là lỗi của cô nhưng… anh vô tình như vậy sao?

Cuối cùng cô cố gắng mở miệng. “Anh chưa từng yêu em sao?”

Hứa Ngạn Thâm khẽ cười, anh ngả người vào sô pha thoáng qua cô hai giây rồi trở lại những món đồ thực phẩm chức năng trên bàn. Như có như không đáp. “Thôi nào Nhạc Yến, ngay từ đầu tôi đã nói rõ với em. Đừng phá vỡ những nguyên tắc của tôi…” Anh thôi đùa cợt mà nhìn thẳng vào khuôn mặt đẫm nước mắt kia. Anh nhấn mạnh từng câu từng chữ một cách lạnh lùng. “Là em đã quá phận.”

Cảm thấy chuyện này tới đây là đủ rồi, chưa bao giờ anh phải mất nhiều thời gian và lời lẽ để giải quyết chuyện đàn bà phụ nữ thế này. Anh đứng dậy từ trong túi lấy chiếc ví da LV ra, các ngón tay thon dài cầm một tấm thẻ vàng. Anh gập lại ví bỏ vào túi quần. Từng bước thong thả đến bên giường bệnh, nhẹ nhàng mà cầm bàn tay mảnh khảnh không còn chút độ ấm nào lên rồi vô tình mà đặt tấm thẻ vàng vào trong lòng bàn tay ấy. “Tôi không nợ em, em cũng không nợ tôi. Giữa chúng ta ngay từ đầu đã không tồn tại cái gọi là tình yêu. Em nên hiểu rõ nó.” Dứt lời anh cúi người đặt lên trán cô một nụ hôn. “Tự chăm sóc bản thân thật tốt.” Sau đó người đàn ông không chút do dự dứt khoát rời đi, không một lần dừng lại hay nhìn lại.

Tiếng cửa lần nữa vang lên khe khẽ, mọi đau đớn, tủi nhục dâng trào rồi thoát khỏi thân thể Đậu Nhạc Yến. Cô khóc thất thanh, trong căn phòng chỉ còn mỗi tiếng nức nghẹn đến bi thương của người con gái.

Tiệc mừng thọ chính thức vào lúc 11 giờ trưa.

Nhưng vì là người nhà nên Hàm Hi Họa đến trước. Nam Lãnh có việc ở tập đoàn sẽ đến sau.

Đã lâu rồi, hai kiếp người trôi qua cô mới lại đặt chân tới nhà chính của họ Hàm.

Thật ra cô và ông nội Hàm không thân thiết, chỉ là ông thương ba của cô thôi. Nhưng ít ra ông cũng không ghét cô, việc cô vào showbiz không rõ ông có bài xích không nhưng đối với Hàm Mộc Tâm ban đầu hình như ông cũng có phản đối, sau đó cũng vì yêu thương cháu gái nên không phản đối nữa. Đúng vậy Hàm Mộc Tâm là bảo bối của ông nội Hàm. Nói chung về họ hàng quanh quanh họ Hàm, cô không thân thiết với ai cả, nếu lỡ đâu vô tình gặp bên ngoài chắc cũng làm ngơ mà coi như không quen biết. Nhạt đến vô tình.

Hàm Hi Họa vốn định lái xe về nhà đón ba mẹ sang nhà chính nhưng ông bà đã sớm đến nhà chính rồi. Ông bà bảo cả năm mới có một ngày tụ tập, ông bà cũng hiếm khi về thăm ông nội Hàm nên tranh thủ qua sớm chuẩn bị cùng con cháu.

Hàm Hi Họa hiểu. Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Chiếc xe của cô vẫn còn đang tân trang, cô lái chiếc Mercedes của Nam Lãnh.

Nhà chính cũng nằm ở ngoại thành nhưng rộng rãi và sang trọng hơn nhiều so với nhà ba mẹ Hàm đang sống.

Hiện tại mới chín giờ sáng nên khách khứa còn chưa đến, chủ yếu là họ hàng, người nhà họ Hàm.

Cũng không đông lắm, Hàm Hi Họa vừa lái xe tới đã thấy ba mẹ Hàm đứng đợi sẵn trước cổng.

Cô đậu xe bên ngoài vì ở đây không có chỗ để xe cố định hay tầng hầm để xe như những căn hộ trong thành phố.

Khóa tự động xe xong Hàm Hi Họa mỉm cười chạy lại ôm ba mẹ Hàm. “Ra đây đợi con làm gì, trời nắng thế này mà.”

Cái vấn đề băng gạc vẫn phải giải thích qua loa lần nữa với ba mẹ Hàm, cô lại có hiềm khích với Đàm Tu Hiên rồi. Đều là do anh ta.

Sau đó ba mẹ Hàm không tra hỏi nữa, thấy vết thương của cô đúng là sắp lành rồi mới yên tâm.

Mẹ Hàm kéo tay cô đi vào trong. “Đi vào rồi trò chuyện.”

Hàm Hi Họa dạ. Cô ở giữa hai tay khoác lấy tay ba mẹ Hàm vô cùng thoải mái vừa nói vừa cười cho tới khi nhìn thấy một tốp người đang trò chuyện ở nhà khách.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 122


Chương 122

Hàm Hi Họa trên tay mang hộp quà tới chỗ ông nội Hàm chào hỏi. “Con chào ông nội. Chút quà mừng tuổi ông nội, mong ông nội sẽ thích ạ.”

Ông nội Hàm cười hiền từ vỗ vỗ mu bàn tay Hàm Hi Họa cũng hỏi thăm vết thương của cô một chút rồi thôi. “Có lòng là tốt, có lòng là tốt. Lâu quá rồi ta không gặp con…” Ông nhớ tới ai đó. “À, Nam Lãnh không đi cùng con sao?”

Hàm Hi Họa mỉm cười. “Anh ấy có việc sẽ qua muộn hơn một chút ạ.”

“Ừ ừ, qua là được rồi.”

Còn tưởng ông sẽ không hỏi han gì như mọi lần, không nghĩ tới lần này ông lại quan tâm đến nghề nghiệp của cô. “Con muốn làm diễn viên sao?”

Hàm Hi Họa mím môi, lơ đãng nhìn thoáng ba mẹ Hàm hai giây. Mẹ Hàm lắc đầu mỉm cười.

Cô trở lại đối mặt với ông nội. Cô đáp. “Vâng ạ.”

Ông nội Hàm thở dài. “Mấy đứa trẻ bọn con sao cứ muốn vào nơi thị phi đó vậy chứ. Thôi tùy bọn con vậy, làm gì mà thích là được.”

Hàm Hi Họa nhếch miệng. “Cảm ơn ông.”

“Được rồi con đi chơi với mấy đứa nhóc đi.”

Đã tha cho cô rồi, Hàm Hi Họa vui vẻ gật đầu. “Vậy tí con lại tới trò chuyện cùng ông ạ.”

Ông nội Hàm ừ lại dặn dò. “Khi nào Nam Lãnh tới thì bảo nó gặp ông liền.”

“Dạ.”

Đã chắc chắn việc chạm mặt Hàm Mộc Tâm rồi nhưng khi chứng kiến cô ta huênh hoang diễn trò trước mặt vẫn khiến cô thấy khó chịu.

Ít nhiều chuyện của kiếp trước vẫn còn ám ảnh cô nên phản ứng này của cô hoàn toàn không phải lạ gì.

“Ôi chị họ. Không ngờ chị tới sớm vậy.” Hàm Mộc Tâm khoác bộ váy đơn giản, kín đáo hơn so với thường ngày. Cô nghĩ chắc chắn đây chỉ là bộ đầu tiên trong bữa tiệc hôm nay thôi.

Hàm Hi Họa lười nói nhiều. “Chào cô. Cô cũng tới sớm đấy.”

“Chị Họa.” Nghe âm thanh vừa quen vừa lạ này Hàm Hi Họa khó tin xoay người lại.

Đập vào mắt cô là cậu nhóc mười bảy, mười tám tuổi khôi ngô, mặt mày sáng sủa đang cười tít mắt.

Hàm Hi Họa quên luôn sự có mặt của Hàm Mộc Tâm, cô bước nhanh tới trước mặt Hàm Gia Gia.

“Em về khi nào?” Đứa em họ này là con của chú ba. Thằng bé đi du học từ sớm nên hiếm khi gặp nhau, nhưng tình cảm giữa hai chị em khá tốt. Nói chung trong số các chị em trong nhà họ Hàm, cô thân thiết và có cảm tình với Hàm Gia Gia nhất. Kiếp trước đến khi chết đi cũng không nhìn thấy thằng bé một lần nào. Giờ khi gặp lại một sự xúc động dâng lên khiến trái tim Hàm Hi Họa có chút nảy lên.

Hàm Gia Gia gãi đầu có chút ngại ngùng khi đứng trước người chị họ đã lâu không gặp. “Em về hôm qua ạ. Chỉ có em và ba về thôi.”

Hàm Hi Họa cố gắng nuốt những xúc động trong lòng, cô gật đầu với Hàm Gia Gia. Lại đưa tay lên thân thiết vỗ vai cậu một cái. “Đã lớn thế này rồi. Còn đẹp trai như vậy nữa.”

Cả hai nhìn nhau bật cười. Mọi ngại ngùng vì khoảng cách thời gian đã hoàn toàn xóa bỏ.

Hàm Mộc Tâm ở phía sau hừ lạnh một tiếng rồi rời đi.

“Chị ta vẫn khó ưa như vậy?” Hàm Gia Gia nhìn theo bóng lưng của Hàm Mộc Tâm bĩu môi nói.

Hàm Hi Họa buồn cười lại gật gật đầu. “Là cô ta vẫn ghét chị như vậy?”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 123


Chương 123

Hàm Gia Gia không còn ngại ngùng nữa, cậu khoác tay lên vai Hàm Hi Họa dẫn cô vào trong. “Là chị ta ghen tị với chị thôi.”

“Anh chưa đến ạ?” Cậu cũng biết chuyện hôn nhân của Hàm Hi Họa là bị ép buộc nhưng cũng không rõ quá chuyện bên trong.

Hàm Hi Họa gật đầu. “Tí anh ấy sẽ đến.”

Hàm Gia Gia có lẽ hơi do dự một chút, cậu nghiêng đầu nhìn Hàm Hi Họa thấy ánh mắt cô khi nhắc đến “anh rể” đặc biệt dịu dàng. “Chị và anh rể tốt chứ ạ?”

Cô ngẩng mặt nhìn cậu hai giây mỉm cười. “Bọn chị rất tốt. Em không cần lo đâu.”

Thấy cô không có vẻ nói dối Hàm Gia Gia gật đầu nhe răng cười. “Vâng.” Rồi lại tâm sự. “Em rất thích anh rể.”

“Hửm?” Hàm Hi Họa nhướng mắt. “Em gặp anh ấy được mấy lần mà thích. Trong khi ai cũng sợ anh ấy.”

Hàm Gia Gia rời tay khỏi vai cô, cả hai ngồi xuống ghế sô pha bên góc phòng. “Anh ấy là mẫu hình lý tưởng của em đó.”

“Ồ…” Nam Lãnh nhà cô hút gái đi còn đỡ, đến cả con trai cũng bị anh hớp hồn. Đúng là không thể coi thường anh được mà.

“Vậy tương lai em muốn đi theo con đường kinh doanh à?”

“Dạ. Em thích kinh doanh.”

Hàm Hi Họa tán thưởng cậu. “Tốt lắm.”

“Có gì cần hỏi cứ tham khảo anh rể của em.”

Hàm Gia Gia lại gãi tóc. “Không phiền anh ấy ạ? Anh ấy bận vậy mà.”

Hàm Hi Họa cười. “Không sao, bỏ ra chút thời gian trò chuyện thôi mà.”

“Vâng.”

Nhìn cặp mắt đầy sự phấn khích của Hàm Gia Gia, cô bỗng thấy lòng bình yên đến lạ. Có lẽ cậu bé là một sự thuần khiết còn tồn tại trong thế giới của cô ở kiếp trước kéo dài đến kiếp này. Cô trân trọng và biết ơn điều đó. Cô sẽ cố gắng giúp đỡ cậu trong khả năng của mình.

Mười giờ, mọi người tập trung ở khu vực bên ngoài.

Người lớn, người trẻ, trẻ con ngồi theo từng bàn.

Nhìn Hàm Mộc Tâm từ trong biệt thự đi ra, quả nhiên như cô dự đoán, bộ đầm lúc nãy chỉ là bộ đầu tiên của cô ta.

Cô ta rất được lòng mấy đứa nhóc ở đây, vừa ngồi xuống bàn đã bị bọn nhỏ bao vây hỏi han.

Cô ta lại còn là diễn viên đang nổi nên bọn trẻ càng yêu mến hơn, cứ coi cô ta như nữ thần thực thụ.

Hàm Hi Họa không hứng thú để ý, cô nhìn giờ không biết Nam Lãnh có tới kịp không. Anh là người coi trọng giờ giấc, cô biết vậy nhưng con người ai cũng sẽ có lúc làm trái với nguyên tắc của bản thân. Tựa như anh đối với cô là cưng chiều đến phá vỡ mọi giới hạn trong anh.

Nghĩ tới anh cô không nhịn được mà tủm tỉm cười.

“Chị họ, chị cười gì vậy?” Đang chìm vào trong thế giới riêng thì bị đánh gãy, Hàm Hi Họa không vui lắm liếc cô ta ở đối diện sau đó nhàn nhạt lên tiếng. “Cười vì những thứ buồn cười thôi.”

Lời này của cô cũng chẳng có ý ám chỉ gì, nhưng có vẻ cô ta luôn ôm cái sự xấu tính trong mình nên lời nói đơn giản của người khác cũng bị cô ta coi là có ý đồ.

Nụ cười trên mặt cô ta hơi trầm xuống nhưng chỉ hai giây đã trở lại bình thường. “À, không biết chị đã tìm hiểu kỹ kịch bản chưa ạ?”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 124


Chương 124

Kịch bản gì đó đương nhiên Hàm Hi Họa hiểu. Cô ta là nữ chính của ‘Thiên hạ’ mà cô là vai nữ phụ chắc chắn cô ta sẽ nhân cơ hội này mà dìm cô thôi. Cái tính tình ích kỷ này chắc cả đời cũng không thay đổi nổi.

Hàm Hi Họa chậc một tiếng. “Đương nhiên tôi đã tìm hiểu kỹ. Đó là đức tính cơ bản nhất của một người diễn viên. Nếu đến cả việc tìm hiểu nhân vật mình sắp diễn cũng lơ là hoặc không để tâm, đợi nước tới chân mới nhảy thì còn xứng đáng làm diễn viên sao.” Lời này vô cùng lịch sự và đưa ra đầy đủ những gì cần phải đề cập tới nghề diễn viên, ai đều thấy có lý nên không phản bác được.

Nhưng Hàm Mộc Tâm thì đang nghiến chặt răng, ánh mắt không thiện ý lườm Hàm Hi Họa. Rõ ràng cô là đang cố ý nhắm vào cô ta.

Hàm Hi Họa nhún vai đón nhận ánh mắt như dao găm của cô ta sau đó chuyển sang nhìn cô nhóc bên cạnh đang quan sát mình chằm chằm.

“Em nhìn chị làm gì?”

Cô bé đó vô cùng thành thật chớp chớp mắt nhỏ giọng. “Chị Họa đẹp quá ạ.”

Hàm Hi Họa bật cười nghiêng đầu liếc cô nhóc một cái rồi vuốt nhẹ tóc cô bé. “Cảm ơn em.” Ai lại không thích được khen, mà lời khen của bọn trẻ càng đặc biệt đáng tin.

Mười giờ bốn mươi Nam Lãnh gọi điện báo anh đã đến.

Hàm Hi Họa vui mừng đứng dậy rời khỏi ghế, cô lại chỗ bàn ông nội Hàm ghé sát vào tai ông thông báo Nam Lãnh đang ở ngoài biệt thự.

Ông nội Hàm sáng rực hai mắt, ông xua xua tay. “Con đi đón nó đi. Rồi dẫn nó tới đây luôn đấy.”

Hàm Hi Họa cười đáp vâng sau đó nhanh chân ra ngoài cổng biệt thự.

Nam Lãnh đang mở cáp xe phía sau lấy quà mừng ra.

“Anh.” Gọi anh một tiếng rồi chạy tới ôm lấy tay anh cong mắt cười với người đàn ông.

Hôm nay anh mặc khá lịch sự, quần đen với áo trắng đóng sơ vin. Đơn giản nhưng đặt trên người anh đặc biệt xuất chúng.

Một tay anh xách túi quà, một tay ôm eo cô, anh nghiêng đầu hôn má cô một cái. “Vào thôi.”

Hàm Hi Họa mỉm cười dạ. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Sự xuất hiện của Nam Lãnh thu hút toàn bộ khách khứa tại bữa tiệc mừng thọ.

Ông nội Hàm đã chờ Nam Lãnh từ lâu, vừa thấy hai đứa cháu mình xuất hiện ông đã cười sảng khoái đợi chúng tới gần mình.

Nam Lãnh đứng trước mặt ông lão, hai tay dâng hai phần quà lên. “Ông nội cháu không về kịp tham dự lễ mừng thọ của ông nội Hàm. Cháu thay ông ấy biếu quà ông ạ.”

Ông nội gật gù đầu. “Không sao, ta hiểu ông ấy quá mà. Nếu là chuyện bình thường chắc chắn ông ấy sẽ gác qua một bên mà về nước. Chuyện kia rõ là rất quan trọng. Có cháu tham dự là ta vui rồi.”

Nam Lãnh nhếch miệng, tuy khuôn mặt anh vẫn mang sự lạnh nhạt thường thấy nhưng trong mắt đã giảm đi phần nào sự lãnh đạm.

Chào hỏi xong Nam Lãnh và Hàm Hi Họa phải tách ra, mỗi người ngồi một nơi.

Bữa tiệc diễn ra rất tốt đẹp và vui vẻ, bề ngoài là vậy.

Hàm Mộc Tâm tặng mọi người một bản độc tấu piano.

Thần thái và sự tự tin của cô ta đúng là rất tốt. Vừa đàn xong mọi người liền vỗ tay rầm rộ.

“Quả nhiên là cháu gái được ông Hàm cưng nhất. Vừa xinh đẹp vừa tài giỏi.”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 125


Chương 125

“Đúng vậy. Cháu trai tôi mà lớn chút là tôi tới tìm ông Hàm kết thông gia liền.”

Toàn là những lời có cánh dành cho Hàm Mộc Tâm. Hàm Hi Họa cũng theo mọingười vỗ tay tán thưởng. Nói chung là chuyện gì ra chuyện đó, cô ta đàn hay cô sẽ không tiếc mấy cái vỗ tay của mình làm gì. Cô không ích kỷ như cô ta.

Vốn nghĩ bữa tiệc mừng thọ này cứ êm êm như vậy cho tới khi kết thúc nhưng không. Hàm Mộc Tâm đúng là Hàm Mộc Tâm. Cô ta đàn xong lại không chịu để yên còn phải kéo cô vào chung vui mới chịu.

“Nghe nói chị họ múa rất tốt. Nhân dịp hôm nay là lễ mừng thọ của ông nội, chị có thể cho mọi người chiêm ngưỡng kỹ năng múa của mình không ạ.” Không đợi Hàm Hi Họa có phản ứng ra sao cô ta lại hướng micro về phía mọi người nói lớn. “Mọi người đồng ý không ạ?”

Và đương nhiên mọi người đồng ý cả hai tay, hai chân rồi. Chỉ là không ai biết rõ được ý đồ đằng sau của cô ta.

Hàm Hi Họa mím môi nhàn nhạt nhìn cô ta đang cười khiêu khích trên sân khấu.

Như một loại thấu hiểu đối phương, ánh mắt cô đảo một lượt chạm phải sự lo lắng không giấu diếm trong đôi mắt đen láy của Nam Lãnh. Cô nhìn anh mỉm cười gật đầu.

Muốn khiến cô bẽ mặt sao? Được, cô sẽ cho cô ta thấy ai mới là kẽ bẽ mặt.

Hàm Gia Gia ngồi bên cạnh Nam Lãnh nãy giờ đã sớm kéo gần khoảng cách một chút. Cậu lo lắng nói nhỏ với anh. “Anh rể, chị Họa biết múa ạ?”

Nam Lãnh cũng không biết. Anh nhíu mày không nhìn cậu mà vẫn hướng ánh mắt về phía Hàm Hi Họa. “Cô ấy biết cách đối phó.” Anh tin cô. Bởi vì nụ cười vừa rồi còn cả cái gật đầu hàm ý “Anh không cần lo lắng” của cô rất đáng tin. Nhưng dù sao anh vẫn có chút lo.

Hàm Hi Họa xin phép thay một bộ phục khác rồi sẽ tặng mọi người một bài múa hoàn chỉnh.

Múa ư? Hừ. Đừng coi thường cô, cô đã từng học qua thậm chí còn múa không tệ.

Từ khi gia nhập Mạnh Hằng, Lý Kỳ cũng đã sắp xếp cho cô vài buổi luyện múa qua. Chị nói đóng phim sẽ không tránh được có vài phân cảnh cần thân thể dẻo dai. Đặc biệt mấy bộ phim cổ trang hay có phân cảnh múa, cô nên chuẩn bị sớm để tránh sau này chỉ vì nó mà mất điểm với đạo diễn cũng như với khán giả.

May mắn tại Hàm gia vẫn còn mấy bộ trang phục cổ xưa được trưng bày, Hàm Hi Họa chọn bộ màu đỏ. Lúc đang thay đồ thì nghe tiếng gõ cửa, cô khựng lại lên tiếng đề phòng. “Ai đó?”

“Là anh.”

Hàm Hi Họa thở phào, cô ôm phần vạt áo đung đưa chưa vào vị trí đến mở cửa. “Sao anh lên đây?”

Nam Lãnh khóa cửa ôm cô vào lòng. “Em ổn không?”

Hàm Hi Họa mỉm cười. “Em biết múa, anh không cần lo quá đâu ạ.” Cô đẩy đẩy anh ra. “Giúp em mặc nó đi.”

Nam Lãnh khẽ cười nhìn cô từ trên xuống dưới. “Hàm gia lại cất giữ mấy bộ cổ trang này à?”

Hàm Hi Họa cười dang hai tay để anh mặc cho mình.

Mảnh cuối cùng khoác lên, Nam Lãnh m*t nhẹ cần cổ của cô. “Vợ anh đẹp quá.”

Hàm Hi Họa bĩu môi, véo véo khuôn mặt của anh. “Tí nữa sẽ càng đẹp hơn.”

Anh ôm cô một lúc mới buông ra. “Anh xuống trước.”

Hàm Hi Họa dạ đẩy anh đi.

Lần đầu tiên Hàm Hi Họa mặc quần áo kiểu cổ trang thế này, cô chọn bài “Mang chủng” đang khá nổi hiện nay, thật ra là do cô đã tập múa bài này rồi. Chứ đột ngột thế này cô làm sao chuẩn bị trước được gì.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 126


Chương 126

Khi cô xuất hiện tất cả mọi người đều bị nhan sắc mỹ miều của cô hút mất hồn. Quả là mỹ nhân nghiêng nước, nghiêng thành thời cổ đại.

“Ôi, anh rể, chị Họa đẹp quá.” Hàm Gia Gia trợn tròn mắt nhìn Hàm Hi Họa đến không chớp mắt.

Nam Lãnh cong môi. Vợ anh không đẹp thì còn ai đẹp nữa đây.

Yểu điệu thục nữ. Quả thật từng động tác của cô đều vô cùng mượt và thướt tha.

Tựa như nàng Điêu Thuyền khiến trăng nhường nguyệt thẹn. Dù cô không múa xuất sắc như những diễn viên múa chuyên nghiệp nhưng trên người cô mang một khí chất khó ai có thể sánh bằng.

Kết thúc bài múa, ai ai cũng vỗ tay như sấm, cả ông nội Hàm cũng gật gù đầu tán thương không ít. “Rất tốt.”

Hàm Mộc Tâm cắn môi trừng mắt với Hàm Hi Họa đang cúi đầu trên sân khấu. Cô ta không nghĩ chính mình lại gậy ông đập lưng ông như vậy. Rõ ràng cô ta không hề biết Hàm Hi Họa sẽ biết múa. Nếu biết rõ cô ta ngu ngốc mới đề nghị Hàm Hi Họa biểu diễn.

Lại nhìn ánh mắt của Nam Lãnh từ đầu đến giờ luôn không rời khỏi người Hàm Hi Họa, cô ta nghiến răng nghiến lợi căm tức. Một người đàn ông lạnh bạt như anh cũng bị sắc đẹp mê hoặc ư? Khi nãy cô ta thấy anh đi lên tầng trên, chắc chắn là đi tìm Hàm Hi Họa. Cũng không rõ quan hệ của hai người đó từ khi nào đã tốt như vậy.

Không được. Cô ta không thể để chuyện đó xảy ra.

Anh chẳng có chút tình ý gì với Hàm Hi Họa mà đã giúp đỡ cô nhiều như vậy, nếu… nếu anh thật sự yêu cô thì tương lai chắc chắn Hàm Hi Họa sẽ có tất cả mọi thứ. Nói đúng hơn chỉ cần Hàm Hi Họa nắm được trái tim của Nam Lãnh thì mọi thứ trên đời này cô muốn cái gì đều sẽ có cái đó, mấy cái vai diễn kia thì có là gì nữa.

Cô ta thở phập phồng bặm chặt môi nhìn chằm chằm người đàn ông xuất chúng ở bàn bên kia. Cô ta nhất định phải có được anh. Cho dù là không có đi nữa cô ta cũng không muốn Hàm Hi Họa sẽ là người chiếm được anh.

Những lời khen ngợi Hàm Hi Họa văng vẳng bên tai khiến cô ta bực bội kinh khủng.

Hàm Hi Họa trở lại tầng hai thay bộ đồ rườm rà này ra rồi nhanh chóng xuống dưới.

Khoảng nửa tiếng sau Nam Lãnh xin phép rời khỏi bàn đi vệ sinh.

Hàm Hi Họa thoáng thấy anh rời đi, anh nhìn cô mỉm cười ra hiệu.

Chỉ là hai phút sau Hàm Mộc Tâm đối diện bảo muốn đi vệ sinh. Từ nãy giờ vẫn mang cái khuôn mặt như ai thiếu nợ cô ta, hiện tại lại nở nụ cười tươi rói. Chẳng rõ là đã nghĩ ra quỷ kế nhàm chán nào khác.

Mười phút sau mà vẫn không thấy Nam Lãnh trở lại, lúc này não Hàm Hi Họa mới load kịp.

Nam Lãnh vừa đi khoảng vài phút, Hàm Mộc Tâm cũng đi vệ sinh theo. Trên mặt còn treo nụ cười như cố ý khiêu khích cô. Mà nhà vệ sinh nam nữ đương nhiên sát nhau rồi. Hóa ra là có ý tứ thật. Mẹ nó. Muốn dụ dỗ chồng chị đây chắc. Dù cô rất tin tưởng năng lực xua đuổi phụ nữ của Nam Lãnh nhưng vẫn không yên tâm lắm. Tâm lý của phụ nữ đều là như vậy.

Cô mím môi vội hướng thẳng tới nhà vệ sinh.

Ở hành lang không thấy bóng người nào cả, Hàm Hi Họa nhanh chân vào nhà vệ sinh nữ còn đang định đạp cửa thì nghe âm thanh của Hàm Mộc Tâm vang lên.

“Nam Lãnh, đã không yêu thì cớ gì anh phải nhẫn nhịn sống chung với chị ta? Mà chị ta cũng chẳng yêu thích gì anh, nếu anh không có một gia thế lớn, một vẻ ngoài xuất chúng thì cô ta sẽ đồng ý gả cho anh sao?”

“Vậy thì sao?” Giọng người đàn ông nhàn nhạt, nghe qua không có chút tình cảm nào. Thậm chí là ý trào phúng, khinh thường trong đó hiện rõ.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 127


Chương 127

Hàm Mộc Tâm khó tin. “Vậy thì sao? Em đã nói rõ vậy rồi?”

“Tại sao cùng là con cháu nhà họ Hàm mà chị ta có thể gả cho anh, còn em thì không? Chẳng lẽ chỉ vì chị ta là cháu đầu?” Khi đó cô ta cũng đã tìm ông nội Hàm làm lớn chuyện này nhưng lần đầu tiên ông nội Hàm không chiều theo ý cô ta. Ông không đưa ra nguyên nhân rõ ràng chỉ bảo “Ngoại trừ Họa Họa thì không thể là ai khác gả cho Nam Lãnh.”. Cô ta đã tức giận ra sao nhưng sau đó biết rõ chỉ là hôn nhân ép buộc, Nam Lãnh hoàn toàn là bị ông nội Nam dàn xếp, chỉ cần anh không có tình ý gì với Hàm Hi Họa thì có cưới cô sớm muộn gì cũng ly hôn thôi.

Nhưng chuyện hình như ngày càng rời khỏi quỹ đạo mà cô ta theo dõi, thậm chí nó đã theo một quỹ đạo khác chỉ có hại cho cô ta.

Cô ta không cam tâm.

Nam Lãnh không muốn ở đây xàm xí với cô ta, anh không muốn mọi người bên ngoài nghĩ lung tung. “Đơn giản là cô không xứng.” Nói rồi anh định rời đi nhưng còn chưa đi được hai bước cô ta đã chạy theo hai tay siết chặt lấy eo người đàn ông.

Có lẽ cô ta là người phụ nữ can đảm nhất dám cả gan chạm vào người Nam Lãnh mà chưa được anh cho phép. Đúng là phải tán thưởng.

“Buông…” Chữ “ra” còn chưa kịp thốt ra cửa phòng vệ sinh đã mở toang. Cả hai người bên trong đều giật mình đặc biệt là Hàm Mộc Tâm, cô ta kêu lên theo phản xạ buông eo Nam Lãnh. Cô ta chột dạ sau đó lại dùng ánh mắt khó tin nhìn trân trân Hàm Hi Họa chẳng rõ vì sao lại xuất hiện ở đây còn đúng lúc như vậy?

“Họa Họa.” Nam Lãnh lo cô nhóc của mình hiểu nhầm vội bước đến nắm lấy tay cô nhưng Hàm Hi Họa lại kéo anh ra sau mình. Cái này… sao giống như mỹ nhân cứu anh hùng quá vậy. Nam Lãnh nhếch miệng để cục diện cho cô nhóc giải quyết. Cảm giác được vợ yêu ra mặt cũng không tệ.

Hàm Hi Họa tức giận không ít, ngoài mặt cô cười khẩy trong giọng nói không che giấu sự khinh thường. “Em họ à, đến chồng của chị em cũng muốn cướp à?” Lời lẽ không chút nể nang, đi thẳng vào vấn đề khiến Hàm Mộc Tâm cắn chặt môi không mở miệng nổi.

Cô ta nói thế nào đây? Bảo là không phải? Nhưng vừa rồi cô ta làm gì với Nam Lãnh, Hàm Hi Họa đã thấy rõ.

“Sao? Câm rồi à?” Hàm Hi Họa thu lại nụ cười, cô cũng chẳng cần Hàm Mộc Tâm giải thích cái gì. Chuyện đã rành rành ra đấy lại thêm cái tính nết không ai chấp chứa nổi của cô ta thì Hàm Hi Họa càng chẳng cần nghe cô ta múa mép bất cứ lời nào.

“Chị với anh Nam Lãnh cũng chỉ là hôn nhân giả, chị còn phách lối gì với tôi.”

Vẫn còn già mồm nhỉ?

Hàm Hi Họa bước lại gần sát cô ta, hành động này khiến Hàm Mộc Tâm giật mình lui ra sau một bước.

Nhìn phản ứng lo sợ của cô ta Hàm Hi Họa bật cười. “Tôi có đánh cô đâu. Cô lại chẳng xứng để tôi chạm vào.”

“Chị…”

“Được rồi.” Hàm Hi Họa có chút mất kiên nhẫn đứng đây trêu qua gợi lại với cô ta. “Lần cuối, tôi cảnh cáo cô. Chuyện vợ chồng nhà tôi như thế nào cũng không đến lượt cô xía vào. Hơn nữa…” Hàm Hi Họa cong môi trở lại bên Nam Lãnh. Cô ôm cổ anh hạ xuống áp môi mình lên môi anh ngậm lấy, Nam Lãnh rất biết phối hợp. Cả hai lần đầu công khai hôn nhau trước mặt người ngoài thế này nhưng không ai thấy ngại ngùng, ngược lại còn rất hưởng thụ.

Hàm Mộc Tâm không thể tin nổi, cô ta thở dồn dập siết chặt hai tay. “Hai người…”

Hàm Hi Họa dừng hôn, cô đẩy nhẹ Nam Lãnh ra vô cùng bình thản quay lại đối mặt với bộ dáng tức xù lông của cô ta. “Cô thấy đấy, chúng tôi yêu nhau thắm thiết thế này, cô có cửa chen vào à.” Thu lại vẻ đùa cợt, Hàm Hi Họa lạnh mặt nhắc nhở cô ta. “Nếu cô còn không an phận, tôi sẽ báo cáo chuyện đáng xấu hổ này của cô với ông nội đấy. Đến lúc đó để xem cô còn nói được lời nào.”

“Ông tin chị chắc?” Vẫn căng gân cổ lên mà cãi lại Hàm Hi Họa.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 128


Chương 128

Cô khiêu khích. “Vậy cô thử đi?” Hai tay ôm lấy eo Nam Lãnh hấc cằm với cô ta. “Còn chưa đi? Muốn xem cảnh nóng?”

Hàm Mộc Tâm cắn chặt răng trừng mắt với cả hai rồi tông chạy ra khỏi nhà vệ sinh.

Mới đó còn ôm hôn ngọt ngào, tình tứ thoáng một cái cô nhóc này lợi dụng xong liền vứt anh sang một bên.

Rời khỏi eo người đàn ông, Hàm Hi Họa lườm anh một cái thật bén, cô hừ hừ châm chọc. “Ôm thích quá nhỉ?”

Nam Lãnh khẽ cười bất đắc dĩ, anh bắt eo cô lại lần nữa ôm chặt cả thế giới vào lòng. “Cô ta giả vờ kêu, lại còn giả giọng của em. Anh tưởng là em… sau đó mới vào xem thử. Sau đó… như em thấy.”

“Anh đúng là không yên phận được.” Hàm Hi Họa bĩu môi cố ý vặn vẹo người thoát khỏi vòng vây của người đàn ông nhưng không có tác dụng. Anh cứ thế mà càng ôm cô chặt hơn.

Nam Lãnh bất lực cụng trán vào trán của cô. “Anh cũng không thể lúc nào cũng tránh được tất cả bọn họ.” Cái âm thanh như làm nũng này khiến cả trái tim Hàm Hi Họa mềm oặt như cọng bún.

Cô thở dài vỗ nhẹ vào ngực anh. “Mấy cô gái này… cứ thích tranh giành thứ không thuộc về mình.”

Nam Lãnh gật gù đầu. “Đúng vậy. Thứ này đã thuộc về bà Nam rồi.” Cằm anh cạ vào cần cổ khiến cô hơi nhột.

Hàm Hi Họa tránh né, đẩy mặt anh ra. “Do cái khuôn mặt này đấy.”

Nam Lãnh bật cười rồi ôm cô vào gian nhà vệ sinh bên trong.

“Anh làm gì?” Hàm Hi Họa trừng mắt cảnh cáo nhưng người đàn ông này không quan tâm. Anh cười gian trá rồi khóa chặt buồng vệ sinh, sau đó đè cô vào vách tường. “Muốn hôn tiếp nụ hôn lúc nãy.” Dứt lời đã hạ xuống hai cánh môi đang hé mở của cô m*t mạnh, anh hôn một cách triền miên, lúc nông lúc sâu khiến Hàm Hi Họa cũng theo đó mà bị anh dẫn đi tới tận đâu.

Đến khi bàn tay người đàn ông ở trong váy cô càn quấy cô mới sực tỉnh, thở dồn dập đẩy anh ra. “Vẫn còn đang trong bữa tiệc đó. Anh… ưm..” Những lời tiếp theo đều bị ngón tay của anh đi sâu vào ngăn chặn.

“Nhưng bà xa… em ướt rồi.” Người đàn ông này khi ở trong cơn say của d*c t*nh như biến thành người khác, anh luôn nói ra những câu khiến Hàm Hi Họa không sao thoát khỏi khát khao của d*c v*ng.

“Khoảng mười lăm phút nhé.” Nói rồi anh vừa hôn môi cô vừa c** th*t l*ng của mình, rất nhanh rất gọn anh ôm chặt eo cô, nhấn sâu vào trong âm đọa ướt át, không chừa chút thời gian cho Hàm Hi Họa ú ớ gì. Cô chỉ có thể bám chặt vào vai người đàn ông, cùng anh trầm luân mười lăm phút.

Vâng. Người đàn ông này rất coi trọng thời gian. Anh nói mười lăm phút thì chính xác mười lăm phút. Đang cao trao bỗng dừng lại, Hàm Hi Họa chưa thỏa mãn, cô tức giận cắn lên ngực anh một cái. “Anh là tên khốn.”

Nam Lãnh thở hổn hển bật cười rồi dẹp cái nguyên tắc thời gian gì đó qua một bên, anh ôm cô ngồi lên người mình còn bản thân ngồi trên bồn cầu, từ từ h* th*n thể cô xuống cho đến khi *m đ** cô nuốt trọn d**ng v*t to lớn của anh mới cử động thắt lưng và lực tay.

Thêm mười phút nữa cả hai mới hoàn toàn dừng lại, anh vẫn chôn d**ng v*t trong cô. Mồ hôi anh chảy ròng ròng xuống trán cô. “Nên khen anh một câu chứ?”

Hàm Hi Họa véo n*m v* của anh thật mạnh, thấy anh nhăn mày rên đau mới cười cười buông tay. “Đi thôi ạ.”

Ngày công bố diễn viên chính và đội ngũ chế tác của “Thiên hạ” đã làm weibo một trận bùng nổ.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 129


Chương 129

“Thiên hạ” là dự án cổ trang lớn của đạo diễn có tên tuổi Đoàn Nhứ. Biên kịch thần đạt nhiều giải thưởng danh giá Liễu Lam Lan. Và đặc biệt là nam chính do ảnh đế Dụ Thần đảm nhận. Có thể nói đến 80% bộ phim này chắc chắn khi phát sóng sẽ trở thành đề tài nóng hổi. Cộng thêm nội dung phim tốt nữa thì vấn đề bạo là không có gì kinh ngạc.

Thật ra Hàm Hi Họa cũng thấy áp lực cực kỳ, cô không nghĩ “Thiên hạ” là dự án phim lớn đến vậy, cũng không ngờ Lý Kỳ có thể giúp cô chen một chân vào bộ này, lại còn là vai nữ phụ có một tầm quan trọng nhất định trong phim. Cô vừa vui mừng nhưng vừa sợ bản thân sẽ không thể hiện tốt vai diễn Nhược Y khiến mọi người thất vọng. Đương nhiên cô sẽ cố gắng hết mình để hóa thân thành Nhược Y một cách tốt nhất có thể.

Ngày khai máy “Thiên hạ” Lý Kỳ từ sớm đã căn dặn Hàm Hi Họa không được đến muộn. Đây là buổi công khai trực tiếp với giới truyền thông đầu tiên cũng là buổi gặp mặt giữa các diễn viên với nhau, làm gì cũng phải để ý bao gồm cả việc lúc nào nên nói, lúc nào nên im miệng. Hàm Hi Họa đã khắc sâu những lời căn dặn của Lý Kỳ vào trong trí não rồi. Hiện tại cô chỉ mong buổi họp báo trôi qua nhanh lẹ một chút. Kỳ thật cô chỉ muốn được vào đoàn phim diễn ngay lập tức thôi.

Buổi khai máy diễn ra rất thuận lợi, làm lễ sau đó cùng cắt băng rôn là xong.

Hàm Hi Họa gần như không quen biết một ai ngoại trừ Hàm Mộc Tâm nhưng cả hai đều cố ý không đả động tới nhau, cùng lắm diễn một chút vỡ chào hỏi ban đầu để tránh mọi người đồn đại linh tinh. Về phần nam chính Dụ Thần, vị ảnh đế có lịch trịch nên không tham gia buổi khai máy hôm nay. Vậy là cô còn chưa gặp được đại thần rồi.

Tối cùng ngày Lý Kỳ thông báo cuối tháng tám quảng cáo cô đã quay cho Ladidé sẽ tung ra. Hàm Hi Họa đặc biệt mong chờ.



Sau buổi khai máy hai ngày là vào đoàn phim “Thiên hạ”, từ đây thời gian cho cô và Nam Lãnh hạn hẹp đến đáng thương. Anh lại thường xuyên đi công tác, tình hình này hai người không tránh khỏi việc xa cách thì nhiều, gần nhau thì hiếm hoi rồi. Nhưng không có cách nào cân bằng được cả. Cuộc sống đâu thể chỉ yêu. Nếu không có một sự nghiệp của riêng mình Hàm Hi Họa cô hay Nam Lãnh đều cảm thấy ngột ngạt và khó chịu. Cô và anh đều hiểu rõ chuyện này.

Chỉ là không nghĩ tới việc chia xa lại đến nhanh như vậy.

Ngày hôm sau hôm khai máy, Nam Lãnh nhận được tin tức gì đó anh không nói rõ, anh phải rời Trung Quốc một thời gian để giải quyết. Anh dặn dò cô tự chăm sóc bản thân thật tốt, có bất cứ chuyện gì phải báo ngay với thư ký Trần. Như vậy thư ký Trần không đi cùng anh rồi.

Hàm Hi Họa rất lo lắng nhưng anh lại không nói rõ ngọn ngành chuyện với mình, dù khó chịu cô vẫn phải trơ mắt nhìn anh mang theo hành lý rời đi. Cô có dự cảm chẳng lành lắm trong thời gian sắp tới đây. Với cô và với cả Nam Lãnh.



Lần đầu tiên gặp Dụ Thần ngoài đời, Hàm Hi Họa tuy không thần tượng anh nhưng cũng bị hào quang toát ra từ người anh thu hút. Người đàn ông này đã 35 tuổi càng sinh ra một mùi vị đàn ông trưởng thành hấp dẫn phái nữ. Anh rất ôn hòa, mọi người vây quanh xin chữ ký anh đều giữ nụ cười nhẹ trên môi ký tên cho từng người một. Lý Kỳ thì khỏi phải nói, chị ấy đã xếp hàng từ sớm, hai con mắt nhìn nam thần như sắp dán hẳn lên người anh ấy luôn rồi. Quả là người tài giỏi tới đâu cũng sẽ có người mà bản thân thần tượng và say mê.

Hàm Hi Họa không hùa theo mọi người, cô chỉ lịch sự đến chào hỏi anh lúc đầu, về sau cô đã lui ra sau trở về chỗ nghỉ ngơi.

Cô không có chỗ nghỉ ngơi riêng, ngoại trừ Dụ Thần và Hàm Mộc Tâm thì những diễn viên khác đều nghỉ ngơi ở ngoài. Đây gọi là phúc lợi dành cho nam nữ chính.

Hàm Hi Họa cũng không để tâm đến chuyện này.

Cảnh quay đầu tiên là phần đối diện của cô và Dụ Thần.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 130


Chương 130

Thành thật Hàm Hi Họa khá căng thẳng, cô đảo mắt một vòng rồi dừng lại trên khuôn mặt bình đạm phong khinh của ảnh đế. Không biết tới khi nào cô mới đạt tới cái trình độ bình thản như của anh đây.

May mắn đạo diễn rất hiểu cho tâm lý của người mới là cô đây nên đặc biệt dặn dò khá nhiều. Nhờ vậy mà Hàm Hi Họa thấy an tâm hơn.

“Mong anh Thần chiếu cố.” Cả hai đứng gần tập sơ qua lời thoại một chút, Hàm Hi Họa mỉm cười với Dụ Thần. Không hiểu sao hiện tại cô lại không lo sợ lắm chắc có lẽ nhờ đạo diễn và cả Dụ Thần luôn nở nụ cười ôn hòa.

Dụ Thần gật đầu cười. “Cứ diễn một cách tự nhiên. Cốt yếu đừng để bản thân miễn cưỡng hoặc ‘cố diễn’ nhân vật đó.”

Hàm Hi Họa mím môi nhìn anh như hiểu như không gật đầu một cái. “Vâng, cảm ơn anh.”

Đạo diễn hô “Bắt đầu”.

NG bốn lần xem ra cũng không phải quá tệ.

“Như vậy cũng không tính là tệ. Nhiều người NG trong cảnh đầu tận vài chục lần.” Dụ Thần an ủi cô.

Hàm Hi Họa ngượng ngùng dạ một tiếng.

Hàm Mộc Tâm chiêu đãi cả đoàn phim cơm trưa, mọi người đều có ấn tượng tốt với cô ta hơn.

Đây đúng là những gì cô ta sẽ làm, mà Hàm Hi Họa cũng không từ chối, nếu cô từ chối chắc chắn không tránh được bị mọi người nói này nói nọ. Đành miễn cưỡng ăn vậy.

“Cô ta không hạ độc em chứ?” Hạ Tiếu Mạt chỉ đùa thôi, mà Hàm Hi Họa cũng không nghĩ cô ta dám chơi cô ở đoàn phim.

Có điều hình như cô đã đánh giá cô ta tốt quá rồi. Cô ta là kẻ dám làm bất cứ chuyện gì. Mẹ nó… bụng của cô.

“Tiếu Mạt, em…” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Cảnh số mười: Nhược Y – Nhã Mị lần đầu chạm mặt.”

Đây cũng là lần đầu cô và Hàm Mộc Tâm đối diễn.

Hàm Hi Họa nhíu chặt mày, tay ôm bụng. Cô cố gắng chấn chỉnh lại thể trạng có điều…

“Bắt đầu.” Đạo diễn hô, Hàm Mộc Tâm đặc biệt diễn tốt phân cảnh này, còn Hàm Hi Họa cô không sao bình thường nổi.

Biểu cảm của cô khá là kỳ cục, còn không kỳ cục mới lạ. Bởi vì cô cần đi vệ sinh gấp.

“Hi Họa… cô sao vậy? Biểu cảm không đúng, đừng có cười giả trân như vậy.” Đạo diễn Đoàn Nhứ không hài lòng, ông hướng đến Hàm Hi Họa đang mặt mày nhăn nhó hét lên.

“Cảnh này đơn giản vậy mà.” Vốn hai cảnh trước rất tốt mà, tự nhiên sang đến cảnh dễ như đi dạo lại NG. Ông không sao hiểu nổi.

Hàm Hi Họa cắn răng trừng mắt với Hàm Mộc Tâm đang nhếch miệng cười mỉa mai trước mặt. Cô còn không đoán ra nguyên nhân bụng bị đau mới lạ.

Bị đạo diễn quở trách Hàm Hi Họa cúi đầu xin lỗi, đến nói cũng khó khăn.

“Đạo diễn, bụng tôi có vấn đề, thật xin lỗi ngài.” Nói xong cô không chịu nổi được nữa lập tức tông chạy đến nhà vệ sinh.

Đạo diễn đứng bật dậy chống nạnh bất lực với Hàm Hi Họa. Ông tức giận hét với cả đám. “Cảnh tiếp theo.”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 131


Chương 131

Trong nhà vệ sinh Hạ Tiếu Mạt đã sớm xuất hiện lo lắng cho tình hình của Hàm Hi Họa. Vừa thấy cô ra khỏi buồng vệ sinh với khuôn mặt không tốt lành cô nàng nhanh chóng hỏi: “Có phải hộp cơm ban trưa không?”

Hàm Hi Họa cắn môi nhịn đau: “Chứ còn gì nữa. Cô ta giỏi lắm.” Mới quay bữa đầu đã làm mất lòng đạo diễn lớn rồi. Đứa em họ này của cô cũng rất biết trả thù đấy.

Hạ Tiếu Mạt tức giận: “Sao cô ta quá đáng vậy chứ?”

Lúc cả hai trở lại đoàn phim thì ánh mắt mọi người nhìn Hàm Hi Họa đã khác đi trước rất nhiều chỉ có Dụ Thần vẫn mỉm cười ôn hòa với cô.

“Không ổn thì xin đạo diễn về nghỉ ngơi đi. Tinh thần không tốt sẽ ảnh hưởng đến việc nhập vai.”

Hàm Hi Họa nhìn anh cảm ơn. Sau đó cô đành phải mặt dày cùng Hạ Tiếu Mạt đến gặp đạo diễn trình bày nguyên do.

“Đại diễn, xin thứ lỗi, nhưng bụng tôi… mong đạo diễn thông cảm.” Cô không biết giải trình thế nào mới hợp lý.

Đạo diễn thở dài thườn thượt nhìn cô rồi xua tay. “Về đi, nhớ là một lần này thôi đấy.”

Hàm Hi Họa với Hạ Tiếu Mạt cảm ơn rối rít rồi nhanh chóng cuốn gói rời đi.

Trước đó cô không nhịn được phải vào nhà vệ sinh lần nữa. Mẹ nó, xấu hổ chết mất.

“Em quay phim sao rồi?” Nam Lãnh vừa về tới khách sạn đã nhận được tin nhắn của cô. Anh ngồi ở sô pha gọi điện thoại luôn cho cô nhóc.

Hàm Hi Họa không kể chuyện mình bị Hàm Mộc Tâm chơi xấu, cô mỉm cười trả lời: “Quay phim tốt lắm ạ. Ảnh đế quả nhiên là người cực kỳ chuyên nghiệp.”

Nam Lãnh ừ, lại có chút không an tâm. “Hàm Mộc Tâm không gây chuyện với em chứ?” Anh lo cô ta sẽ ghim vụ hôm ở bữa tiệc mừng thọ ông nội Hàm rồi tìm cách chơi khăm Họa Họa.

“Vâng. Cô ta chắc không dám.” Vì nói dối nên cô có hơi chột dạ, thành ra giọng cứ nho nhỏ nhưng Nam Lãnh không phát hiện.

Cả hai rơi vào im lặng vài giây bỗng giọng người đàn ông du dương bên tai: “Nhớ em.”

Khóe môi ai đó cong lên vui vẻ. “Em cũng vậy, mới xa anh một ngày thôi cứ như cách ba thu.”

Người đàn ông cười khẽ, anh nhắm nghiền mắt tưởng tượng ra khuôn mặt xinh đẹp của vợ yêu, cả người lại ngứa ngáy rồi. “Thật muốn hôn em.”

“Hôn ở đâu?” Cô hỏi theo bản năng, trên môi ý cười tràn đầy.

Nam Lãnh khàn giọng: “Hôn khắp thân thể em nhưng…” Ngón tay anh đặt trên đùi nhịp vài cái, nhếch miệng: “Thích hôn ngực em nhất.”

Cả người Hàm Hi Họa nóng bừng, sự khó chịu cả ngày quay phim đã hoàn toàn biến mất bởi vài câu trêu ghẹo gợi tình của người đàn ông hết sức đáng ghét này.

“Anh…” Cô lại bị nghẹn họng không nói được lời nào. Vần vò con gấu nhỏ trên giường rồi dụi cả khuôn mặt vào gối đầu cười khúc khích vì xấu hổ.

Nam Lãnh bật cười thành tiếng, anh cảm thấy chỉ cần nói chuyện với cô thì mệt mỏi ra sao cũng chẳng đáng là gì. “Bảo bối.” Người đàn ông ngọt ngào gọi.

“Dạ.” Hàm Hi Họa lật người đáp. Cái âm thanh của anh có thể khiến lỗ tai cô mang thai đấy.

Đợi một lúc Nam Lãnh mới lên tiếng. “Anh sẽ cố gắng trong vòng một tháng trở về nước. Nhé?”

Cho dù không muốn cũng đâu còn cách nào, Hàm Hi Họa mím môi rồi cô nhỏ giọng. “Vâng, em không sao. Chỉ là… quen có anh ôm ngủ.”

Nam Lãnh lo lắng. “Không ngủ ngon sao?”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 132


Chương 132

“Vâng.” Vừa trả lời xong Hàm Hi Họa đã hối hận, cô không muốn anh đau đầu thêm chuyện của mình, vội phủ định: “Không sao đâu ạ, vài ngày sẽ quen thôi.”

Người bên kia bất lực ừm một tiếng. “Em muốn đi đâu nhất?” Chợt anh hỏi.

Hơi ngạc nhiên vì anh chuyển đề tài nhanh như chớp, sau một lúc suy nghĩ Hàm Hi Họa đáp: “Em muốn đi Thụy Sĩ và Ý.”

Nam Lãnh cười, anh ghi nhớ và khắc sâu lời cô nói vào trí óc. “Sẽ đi cùng em.”

Cúp máy, âm thanh quyến rũ của anh vẫn như còn văng vẳng bên tai, lưu luyến trong căn phòng này. Cô vui khi được anh yêu thương, dỗ dành và quan tâm dù anh rất bận. Chỉ là trực giác nói với cô rằng sắp có chuyện gì đó không tốt xảy đến.

Hàm Hi Họa cảm thấy bất ổn vì trực giác này của mình, cô mong nó sai nhưng một mặt lại tin rằng nó là thật.

Chỉ là ít nhất cô cầu mong Nam Lãnh an toàn và không xảy ra chuyện gì. Lần anh bị kẻ thù ám sát vẫn còn ám ảnh cô tới tận bây giờ, lần đó chỉ một chút nữa thôi viên đạn đã bắn trúng vào trái tim của anh. Cô sợ, cứ mỗi lần anh rời khỏi cô, rời khỏi Trung Quốc thì tỷ lệ anh gặp nguy hiểm luôn cao hơn.

Anh có thể may mắn tránh khỏi nguy hiểm một lần, liệu có thể may mắn lần thứ hai, lần thứ ba không? Hàm Hi Họa thật sự rất bất an, đó là nguyên nhân chính khiến cô mất ngủ chứ không phải chỉ vì không có anh ngủ bên cạnh. Chỉ là cô không muốn anh lo lắng cho cô thêm mà thôi.

Ngày hôm sau Hàm Hi Họa quay phim rất thuận lợi, đạo diễn cũng hài lòng hơn một chút.

Đến sáu giờ tối kết thúc cảnh quay hôm nay Hàm Hi Họa được về trước. Tạm biệt mọi người cũng tạm biệt Hạ Tiếu Mạt cô định đón xe về biệt thự thì Đàm Tu Hiên gọi tới bảo xe của cô đã sửa xong. Anh ta bảo sẽ tự mình mang xe đến cho cô nhưng Hàm Hi Họa từ chối.

“Tôi tự đến lấy, anh thông báo với họ một tiếng là được.”

“Em chán ghét gặp anh đến vậy sao?” Nghe rõ giọng nói buồn bã và bất lực của anh ta nhưng Hàm Hi Họa không có chút động lòng.

“Nếu không có chuyện gì tôi tắt máy đây.” Khi cô định ngắt cuộc gọi thì anh ta níu lại.

“Khoan.”

Hàm Hi Họa nhíu mày không kiên nhẫn lắm. “Còn chuyện gì sao?”

“Anh biết nói ra em sẽ không tin nhưng anh nghĩ vẫn nên cho em biết…”

Hàm Hi Họa im lặng.

Đàm Tu Hiên hít sâu một hơi, anh ta trần thuật lại cảnh tượng hôm trước tình cờ nhìn thấy: “Anh nhìn thấy Nam Lãnh ra vào một khu biệt thự ở gần ngoại thành thành phố, lúc rời khỏi anh ta đi cùng một cô gái trẻ. Còn về chuyện anh thấy thì do hôm đó anh đi tình nguyện tại bệnh viện gần khu biệt thự kia…” Anh ta chần chừ vài giây nói thêm: “Anh không có ý phá hoại gì cả, chỉ nhắc nhở em thôi.”

Hàm Hi Họa nghe được sự chân thật trong giọng nói của anh ta, cô đè nén trái tim đập mạnh của mình. Cô cảm ơn anh ta rồi ngắt máy ngay lập tức.

Lúc ngồi trên xe taxi Hàm Hi Họa không nhịn được nhắn tin hỏi Đàm Tu Hiên tên và địa chỉ khu biệt thự đó. Cô biết làm như vậy chứng tỏ cô đang nghi ngờ Nam Lãnh nhưng trái tim cô mách bảo phải rõ ràng mọi chuyện. Cô không sao ôm sự khó chịu, mù mờ này mà đợi tới lúc Nam Lãnh về được.

Có những chuyện cô không thể hỏi anh bởi anh không muốn hoặc không thể nói cho cô biết, những thứ anh có ý giấu thì cô không cách tra hỏi được. Tựa như chuyện anh rời khỏi nước lần này.

Kiếp trước cô không hiểu anh, cũng không biết gì về thế giới đằng sau anh, kiếp này dường như cũng vậy. Khác một chỗ, cô tin anh yêu cô.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 133


Chương 133

“Biệt thự Sa Hoàng” cô từng nghe qua. Là một trong ba khu biệt thự đắt đỏ nhất thành phố H. Dù Sa Hoàng không nằm trong trung tâm thành phố như hai khu biệt thự còn lại. Thái tử của Sa Hoàng còn là sinh viên cùng trường với cô nữa đấy nên việc cô nghe qua là chuyện hết sức bình thường.

Sa Hoàng chỉ có vỏn vẹn bảy căn biệt thự, người ở được trong khu biệt thự này có tiền thôi cũng chưa đủ điều kiện.

Với năng lực và địa vị của Nam Lãnh, anh tậu cho mình cả cái khu biệt thự này cũng dễ như trở bàn tay chứ đừng nói chỉ một căn.

Cái cô thắc mắc là… người phụ nữ đi cùng anh. Cô ghét Đàm Tu Hiên nhưng cô hiểu rõ anh ta, anh ta tuyệt đối không vẽ vời thêm chuyện.

Thứ bảy tuần này cô không phải quay phim, xem ra cô nên tới đây một chuyến rồi. Nhưng hôm đó cũng là ngày quảng cáo bộ sản phẩm nước hoa mới nhất của Ladidé tung ra, không biết Lý Kỳ có đồng ý để cô chạy lung tung không nữa.

“Không được, tối hôm đó có tiệc mừng của Ladidé. Em phải tham dự.” Sau khi nghe Hàm Hi Họa xin phép thứ bảy đi xa có việc thì Lý Kỳ đã phản đối ngay tức thì.

Hàm Hi Họa thử thương lượng: “Em sẽ về sớm trước thời gian tiệc diễn ra. Ok?”

Lý Kỳ lắc đầu: “Không nói chắc được điều gì. Bữa tiệc này rất quan trọng, cũng là cơ hội để em làm quen với vài người có thân có thế trong giới. Đừng mè nheo với chị.”

Cuối cùng vẫn chịu thua, Hàm Hi Họa thở dài miễn cưỡng đáp được với Lý Kỳ.

Rồi cô bắt đầu suy nghĩ xem còn cách nào không? Hay là thuê thám tử tư nhỉ? Nhưng muốn thuê thì phải tìm nơi bảo mật, chất lượng mà cô lại hoàn toàn mù mờ về vấn đề này.

Mọi chuyện cuối cùng được cô giải quyết theo cách ban đầu là tự thân mình tới đó kiểm chứng. Dù sao chỉ cần cô về kịp có mặt tại buổi tiệc là được rồi, cô không nói thì Lý Kỳ cũng chẳng biết được.

Bảy giờ sáng thứ bảy, vì tính chất bí mật nên Hàm Hi Họa không đi xe của mình hay xe của Nam Lãnh. Cô bắt taxi đến thẳng khu biệt thự Sa Hoàng.

Trước đó Đàm Tu Hiên đã nói qua biệt thự rất nghiêm ngặt, nếu không phải chủ nhà thì tuyệt đối không thể vào trong trừ khi là có chủ nhà bảo lãnh.

Vấn đề này Hàm Hi Họa cũng suy nghĩ đến sức đầu mẻ trán. Cô đã nhờ Hàm Gia Gia bằng mọi cách điều tra giúp cô về chủ nhân của bảy tòa biệt thự trong Sa Hoàng. Và Hàm Gia Gia vô cùng được việc, rất nhanh cậu đã liên hệ với cô báo rằng chỉ có một căn biệt thự là do phụ nữ đứng tên. Những căn còn lại không có căn nào là Nam Lãnh sở hữu. Vậy chỉ có một nguyên nhân anh xuất hiện tại nơi này, là để gặp người phụ nữ kia. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Hạ Nghi Lạp – hai mươi lăm tuổi. Theo như Hàm Gia Gia đột nhập vào hệ thống mạng lưới thông tin cá nhân thì không tra ra được chút tin tức nào khác của Hạ Nghi Lạp. Hoặc cô ta không phải quốc tịch Trung hoặc là thông tin của cô ta được chính phủ bảo mật.

Thật kỳ lạ.

Hít một hơi sâu Hàm Hi Họa siết chặt tay đến chỗ bảo vệ.

“Xin chào, tôi là bạn của cô Hạ Nghi Lạp, vì vô ý lạc mất cách liên lạc với cô ấy, mà hiện tại tôi đang có chuyện quan trọng cần gặp cô ấy. Không biết anh có thể giúp tôi liên lạc với cô ấy không?”

Bảo vệ là một người thanh niên cao to, chính xác là người có thể bảo vệ an toàn cho cả khu Sa Hoàng này. Anh ta hoài nghi nhìn Hàm Hi Họa từ đầu đến chân, quan sát đủ rồi mới lên tiếng, giọng khá cộc cằn. “Xin lỗi, tôi không thể tiết lộ bất cứ một thông tin nào của người trong Sa Hoàng.”

Mẹ nó. Hàm Hi Họa chửi thầm, nụ cười trên mặt cô cũng nhạt dần, cô cắn môi nhìn chằm chằm anh ta. Vẻ mặt của anh ta không chút dao động, đến cả đứng trước một cô gái xinh đẹp như cô cũng không có biểu cảm gì như những tên đàn ông khác. Quả nhiên là người được chọn cho vị trí này.

Chuyện có vẻ khó rồi đây. Hàm Hi Họa không làm khó anh ta thêm nữa, cô biết dù cô có giở chiêu trò gì đi nữa cũng không có kết quả.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 134


Chương 134

Cô gật đầu với anh ta gượng cười: “Xin lỗi đã làm phiền.”

Hàm Hi Họa ôm tâm trạng chẳng tốt đẹp bắt taxi về lại trung tâm thành phố.

Cô vừa rời đi khoảng nửa tiếng thì một chiếc Lamborghini xuất hiện tại cổng khu biệt thự.

Anh chàng bảo vệ chào hỏi người nọ lại nhớ tới cô gái khi nãy liền báo với Hạ Nghi Lạp một tiếng.

Hạ Nghi Lạp ngạc nhiên nhìn anh ta. Vài giây sau cô ta dặn dò: “Lần sau nếu có ai đến tìm tôi, anh hãy lưu lại thông tin của bọn họ nhé.”

Bảo vệ đáp: “Tôi đã rõ.”

Hạ Nghi Lạp hạ cửa sổ xuống rồi cho xe chạy vào biệt thự.

Bạn sao? Còn là phụ nữ trẻ trung, xinh đẹp?

Rốt cuộc là ai đây? Ở đây cô ta chẳng có bạn bè thân thiết gì, mà cơ bản là không ai biết được nơi ở bí mật này của cô ta. Vậy thì chỉ có thể suy đoán là người quen của Nam Lãnh.

Vợ anh?

Sao vợ anh lại biết chuyện này được chứ?

Mà muốn tìm cũng là cô ta đi tìm cô trước chứ không phải cô đến tìm cô ta trước thế này.

Định sẽ xem camera ở cổng khu biệt thự xem sao, cô ta muốn biết đó là ai. Có phải vợ của người đàn ông cô ta muốn không?

Về tới biệt thực là gần 12 giờ trưa, vừa kịp xem quảng cáo đầu tiên của mình. Cô nghĩ mức độ ảnh hưởng chắc cũng không cao quá đâu vì cô không có danh tiếng, thậm chí là nhờ vào Ladidé lần này để đánh bóng thêm tên tuổi.

Nhưng cô đã đánh giá thấp bản thân và Ladidé rồi.

Video quảng cáo một phút của Hàm Hi Họa chỉ mới công bố một tiếng đồng hồ mà lượt chia sẻ, lượt xem đã bùng nổ.

Thật ra đây cũng là lần đầu tiên Hàm Hi Họa xem được đoạn video đã chỉnh sửa này, trước đó cô chỉ việc quay xong rồi cuốn gói rời đi, còn lại cô đều không để ý tới lắm.

Đúng là… hiệu ứng vượt quá mong đợi. Đẹp thật. Hàm Hi Họa đã xem đoạn video này trên dưới hai chục lần, vẫn không ngừng tự cảm thán chính mình.

Định gọi điện báo cho Nam Lãnh nhưng nhớ tới hiện tại bên nước B đang là giờ tối, chắc anh đang bận buổi tiệc đàm phán nào đó, thế là ỉu xìu gạt ý nghĩ gọi cho anh.

Cô mở Wechat, trong nhóm mấy cô nàng kia đã oanh tạc một trận.

Hạt Trân Châu: “Họa Họa à, cậu đúng là đã biết tận dụng khuôn mặt mình rồi.”

Thắm Thắm: “Tớ làm fan cậu rồi Họa Họa yêu dấu.”

Chỉ có hai cô nàng này khen tới khen lui, Đậu Nhạc Yến chắc đang bận gì đó nên không tham gia.

Hàm Hi Họa bĩu môi nhắn lại.

“Đa tạ các hạ nhé. Tại hạ xinh đẹp là điều hiển nhiên rồi, hoan nghênh các hạ gia nhập hậu cung.” Haha.

Lý Kỳ cũng gọi điện báo cho cô tin vui, số người theo dõi trên weibo của cô cũng đang tăng khá tốt.

Đánh trận này xem ra hoàn toàn thắng lợi.

Sáu rưỡi Hàm Hi Họa lái xe đến địa điểm tổ chức bữa tiệc mừng của Ladidé. Hôm nay Hàm Hi Họa ăn mặc trang trọng hơn vì Lý Kỳ đã đặc biệt nhắc đi nhắc lại là phải trưng diện cho đẹp. Thế là cô như bị tẩy não cũng lựa trong tủ đồ một lúc lâu mới chọn được chiếc đầm đuôi cá cúp ngực màu đen. Là kiểu trang phục vừa quyến rũ vừa phô trọn được dáng người tuyệt đẹp.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 135


Chương 135

Lý Kỳ đã đứng ở trước cửa nhà hàng đợi cô.

Hàm Hi Họa đưa chìa khóa xe cho bảo vệ rồi đến trước mặt Lý Kỳ xoay một vòng cho chị ấy ngắm.

“Thế nào?” Cô nhếch miệng nhìn Lý Kỳ hỏi, còn đá lông nheo bày rõ sự đắc ý.

Lý Kỳ gật gù đầu tán thưởng. “Rất đẹp, rất quyến rũ. Về sau bớt mặc mấy bộ váy kín mít đi. Cứ thế này mà mặc cho chị.”

Hừ, người ta mới chiều theo chị một chút là chị được đằng chân lên đằng đầu rồi đấy. Hàm Hi Họa lườm Lý Kỳ một cái. Lý Kỳ buồn cười không trêu cô nữa rồi kéo tay Hàm Hi Họa vào trong.

Nhìn thấy Hàn Dĩ Ngôn đang ngồi bên cạnh Đinh Hồng Quân. Anh cũng vừa hay nâng mắt lên, cả hai nhìn nhau trong giây lát Hàm Hi Họa vội cụp mắt.

“Ôi người đẹp của chúng ta đến rồi đây. Công thần lần này là Hi Họa đấy.” Đinh Hồng Quân cười sảng khoái ngoắc ngoắc tay với cô và Lý Kỳ lại.

“Không dám ạ.” Hàm Hi Họa thẹn thùng từ chối làm “công thần” gì đó.

“Ngồi đây nào.” Đinh Hồng Quân đã sớm dành ra hai ghế cho Hàm Hi Họa với Lý Kỳ, hiện tại cả hai tới cũng chẳng cần phải mất công suy nghĩ nên ngồi ở đâu.

Lý Kỳ kéo tay Hàm Hi Họa ngồi xuống. “Vậy chúng tôi không khách sáo nữa.”

Bữa tiệc này khá đông người. Gần như những ai liên quan tới bộ sưu tập nước hoa lần này đều được mời đến tham dự. Trên dưới cũng trăm người.

Trò chuyện một lúc Đinh Hồng Quân cũng ra hiệu cho MC trên sân khấu bắt đầu buổi tiệc.

Hàm Hi Họa không để tâm lắm, cho đến khi Đinh Hồng Quân cũng lên phát biểu vài lời cô mới tập trung vào sân khấu.

Hàn Dĩ Ngôn đáng lý cũng phải phát biểu nhưng anh từ chối.

Thỉnh thoảng cô cũng chạm phải cái nhìn phức tạp của người đàn ông đối diện. Kể từ cái lần vô tình gặp nhau ở rạp chiếu phim cô cũng chưa gặp lại anh. Cái cảm giác đề phòng cô đối với anh vẫn như xưa thậm chí càng mãnh liệt hơn sau khi nghe Nam Lãnh tiết lộ một cách mập mờ về mối quan hệ của hai bọn họ. Dù gì thì cô vẫn tin tưởng hoàn toàn Nam Lãnh.

Đợi mãi cũng được ăn, Hàm Hi Họa đã đói muốn meo bụng rồi những vẫn phải cố mà giữ hình tượng nữ thần thật tao nhã, thật xinh đẹp.

“Em bị bỏ đói ba ngày hả?” Lý Kỳ nhìn cô nhóc bên cạnh nhìn đồ ăn không chớp mắt mà muốn cạn lời. Hình tượng đâu hả?

Hàm Hi Họa chép miệng một cái cười cười, tay phía dưới xoa bụng nhỏ. “Đói thật.”

Khóe miệng Hàn Dĩ Ngôn nhàn nhạt nhếch lên. Anh thu hồi lại tầm mắt cùng mọi người dùng bữa.

Lý Kỳ là ai chứ? Tình ý gì đó trong mắt người này đối với người nọ chỉ cần cô nhìn thấy chỉ qua một ánh nhìn thôi đã nhận ra.

Vì vậy nên… cô khẳng định Hàn Dĩ Ngôn có ý tứ với Hàm Hi Họa.

Chậc chậc, xem ra nghệ sĩ nhỏ của cô chưa gì đã tóm được một người đàn ông có máu mặt rồi. Lại quay về cái bộ dáng ra sức ăn quên trời đất của Hàm Hi Họa, Lý Kỳ chỉ muốn đỡ trán. Nhìn đi, mất mặt quá đi thôi.

Phát hiện tia laze không thiện ý b*n r* từ phía bên cạnh, Hàm Hi Họa nhai xong miếng bạch tuộc liếc sang. Bị cái ánh mắt như muốn băm cô ra của Lý Kỳ dọa, Hàm Hi Họa run lên. “Chị… chị nhìn cái gì?” Cô có làm gì sai đâu hả?

Lý Kỳ trừng cô cảnh cáo. “Chú ý hình tượng cho tôi.”
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 136


Chương 136

Hàm Hi Họa cười hờ hờ rồi tiếp tục ăn nhưng không dám ăn mấy đồ dầu mỡ nữa, cô sợ vị tổ tông bên cạnh sẽ phạt cô tập thể hình chết lên chết xuống sau bữa ăn thả ga này mất.

Như vô tình mà cố ý Hàn Dĩ Ngôn cực kỳ tự nhiên gắp một miếng thịt bò bỏ vào chén Hàm Hi Họa.

Cô trợn tròn mắt nhìn anh vài giây, phát hiện ý cười nhàn nhạt trên môi anh cô lại chột dạ. Đảo mắt một vòng may mắn ai cũng đang ăn hoặc trò chuyện vui đùa nên không chú ý, vừa thở phào một hơi đã bị quản lý bên cạnh véo nhẹ:

” y da… nói được rồi, đừng có động tay động chân. Chị có biết da thịt em quý giá lắm không hả?” Bất mãn với Lý Kỳ đã xong Hàm Hi Họa rất vui vẻ ăn miếng thịt bò béo bở trong chén. Hừ cho chị ngăn cản nè, chị dám vứt cái miếng thịt do Hàn Dĩ Ngôn gắp không. Haha.

“Em thu lại cái vẻ mặt đắc thắng đi. Miếng thịt cuối cùng đấy.” Lý Kỳ quả nhiên đoán đúng tâm tư của Hàn Dĩ Ngôn. Chỉ là về người đàn ông mặt mày ôn hòa trước mắt này, chị không rõ lắm. Anh không phải người trong giới giải trí, nhưng đặc biệt có tiếng trong giới học thuật. Nói chung là thiên tài, là người được người người kính trọng. Kiểu người như anh lại thích phụ nữ trong showbiz sao? Ờ thì cái nhan sắc của nghệ sĩ nhà chị đây xem ra rất đáng khen tặng một ngày mười lần. Tạm thời cứ vậy đi, nhìn biểu hiện ngây thơ, hồn nhiên của Hàm Hi Họa là biết rõ con bé này không có chút ý tứ nào với Hàn Dĩ Ngôn rồi. Như vậy cũng tốt. Dù Hàn Dĩ Ngôn rất tốt, rất có năng lực nhưng Lý Kỳ vẫn cảm giác cấn cấn sao đó. Có lẽ là không hợp.

Tan tiệc mọi người lục tục rời khỏi nhà hàng, Hàm Hi Họa hết sức sảng khoái vì đã thoát khỏi bữa tiệc đông đúc nhưng còn chưa kịp hưởng thụ cảm giác này mấy phút đã bị Lý Kỳ đem bán không chút luyến lưu.

Hàm Hi Họa như con rối bị kẻ giật dây dẫn đi KTV trong tức giận.

Lý Kỳ thì hay rồi, giữa chừng đứt gánh bỏ cô lại còn bản thân mình thì viện cớ con khóc đòi mẹ.

Hàm Hi Họa bặm môi lườm chị một hồi, món nợ này chị cứ chờ đấy.

Tăng hai chỉ khoảng mười người. May mắn Lý Kỳ còn chút tình người gọi điện bảo Hạ Tiếu Mạt đến trông cô.

Huhu sao cô đáng thương vậy cơ chứ.

“Nào nào Hi Họa, cô cũng nên uống mừng một ly. Mong lần hợp tác của chúng ta sẽ lâu bền.” Đinh Hồng Quân có vẻ là một người chịu chơi dù đã trên năm mươi tuổi.

Hàm Hi Họa làm sao có thể từ chối được, tửu lượng của cô không được tốt lắm, cả quản lý và trợ lý đều biết rõ nhưng lúc này thật sự cô không nên từ chối. Tải ápp ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

“Vâng, kính ngài. Mong rằng sẽ hợp tác dài lâu.” Cô mỉm cười chuyên nghiệp, chuyện đáng thương bị Lý Kỳ bỏ rơi đã vứt sang một xó, tay nâng ly rượu đỏ chói lọi lên cao.

Keng một tiếng.

“Tốt lắm.” Đinh Hồng sảng khoái uống một hơi hết ly, đúng là người có tửu lượng hàng top. Hàm Hi Họa nuốt nước miếng nhấp hai ngụm. Người ta đã nể mặt mình san hết nguyên ly thì mình tệ gì cũng phải nửa lý đúng không. Hàm Hi Họa cắn răng ráng nốc nửa ly rượu.

Cổ họng của cô nóng chát như muốn bỏng tới nơi.

Cô nghĩ cả khuôn mặt hiện tại đã đỏ bừng như trái cà chua rồi. May mắn trong phòng KTV ánh sáng mờ ảo nên không thấy rõ lắm.

Cô vỗ vỗ tay vào hai má cho bớt nóng.

Hàn Dĩ Ngôn rời khỏi phòng có việc gì đó, rất nhanh đã trở lại.

Khoảng vài phút sau phục vụ gõ cửa vào phòng trên tay mang theo ly nước chanh.

“Nghe nói cô Hàm khó chịu, nước chanh này sẽ giúp cô dễ chịu hơn.” Phục vụ vừa nói vừa đặt ly nước chanh chính xác trước vị trí Hàm Hi Họa đang ngồi. Cậu chàng mỉm cười rồi rời khỏi phòng.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 137


Chương 137

“Sao cậu ta biết cô Hàm bị khó chịu vậy?” Có ai đó trong nhóm chợt hỏi, còn mang theo ý cười trêu ghẹo.

Đinh Hồng Quân thoáng qua tên nhóc ngồi bên góc kia hai giây rồi khẽ cười.

“Uống tiếp nào, không ai được ép Hi Họa nữa đấy.” Có Đinh Hồng Quân phá giải câu hỏi như đùa như thật vừa rồi, mọi người lại tiếp tục ca hát, trò chuyện.

Hàm Hi Họa lén nhìn Hàn Dĩ Ngôn một chút, cô biết là anh đã dặn phục vụ mang nước chanh lên cho mình. Khi nãy cô đã thấy anh rời khỏi phòng.

Cô không muốn nghĩ nhiều nhưng lại không thể không biết ý tứ trong những hành động của Hàn Dĩ Ngôn.

Có hơi nhức đầu, cô cụp mắt uống một ngụm nước chanh. Đúng là dễ chịu không ít.

Từ đó cũng không ai ép Hàm Hi Họa uống rượu nữa.

Đưa đẩy một hồi không rõ vì sao Hàn Dĩ Ngôn lại là người đưa cô trở về nhà hàng để lấy xe.

Hạ Tiếu Mạt thì bảo tự bắt taxi về nhà luôn. Hàm Hi Họa cũng không thể ép người ta theo mình được.

Vậy nên mới có chuyện lúc này lần nữa cô ngồi trên xe của Hàn Dĩ Ngôn.

“Có vẻ em không muốn tiếp xúc với tôi.” Không phải câu hỏi mà là khẳng định.

Hàm Hi Họa cũng thành thực gật đầu. Cô thản nhiên trả lời. “Đúng vậy.”

Tiếng cười nhạt của người đàn ông bên ghế lái khiến Hàm Hi Họa không nhịn được mà đánh mắt sang nhìn.

Anh vẫn một mực quan sát đường phía trước. “Là vì Nam Lãnh sao?”

Thu lại tầm mắt từ sườn mặt anh, Hàm Hi Họa đáp: “Một phần vì anh ấy.”

Nụ cười trước đó nhạt dần, Hàn Dĩ Ngôn cuối cùng cũng nhìn cô. “Phần còn lại là vì em không muốn?”

Cô gái không nói tiếng nào, cả hai rơi vào im lặng. Mà im lặng đồng nghĩa với việc cô thừa nhận chính cô không muốn gần anh.

Bàn tay đặt trên vô lăng siết chặt, không ai biết kể cả chính Hàn Dĩ Ngôn cũng không phát hiện anh đang tức giận và khó chịu cực kỳ.

Tới nhà hàng Hàm Hi Họa mím môi rồi quay sang nhìn anh, vẫn nên cảm ơn một tiếng: “Cảm ơn đã đưa tôi đi một đoạn. Tạm biệt.” Dây an toàn vừa mở ra Hàm Hi Họa không do dự đẩy cửa xe nhưng còn chưa kịp bước chân xuống thì cánh tay đã bị bắt lấy kéo lại.

Cô hoảng hốt kêu lên.

“Anh làm gì vậy?” Hàm Hi Họa dằn khỏi bàn tay như gọng kìm của người đàn ông nhưng đều vô ích. Cô hơi đau, hai mày cau chặt trợn mắt trừng anh cảnh cáo.

Hàn Dĩ Ngôn giật mình buông lỏng cái siết tay của mình nhưng không hoàn toàn buông ra. “Xin lỗi.” Anh khẽ giọng ôn nhu.

Hàm Hi Họa bặm môi nhìn thẳng vào cặp mắt sâu thẳm của anh như muốn thông qua đó nhìn thấy chút gì đó, chỉ một chút thôi nhưng đều không có gì cả.

Khuôn mặt kiều diễm của cô gái hồng hào vì men rượu, cặp mắt long lanh ngấn nước như chực trào lệ. Ánh mắt anh không sao rời đi nổi, cho đến khi nghe tiếng rên nhỏ của cô, anh giật mình đảo mắt chạm phải phần trước ngực của người con gái. Bộ váy này quả thật quá mức khiến đàn ông muốn phạm tội. Yết hầu Hàn Dĩ Ngôn lên xuống rồi anh hoảng hốt với ý nghĩ hồ đồ, hoang đường của mình. “Tôi… em về đi.”

Cuối cùng cũng cố gắng lấy lại vẻ mặt bình tĩnh thường ngày, anh vội buông cánh tay cô ra.

Lúc này Hàm Hi Họa ôm tức giận lần nữa định mở cửa xe thì người đàn ông lên tiếng. “Lúc nãy… tôi xin lỗi. Tôi hơi quá chén.”

Cô hít sâu một hơi, không đáp lại anh mà dứt khoát mở cửa rồi lại sập cửa một cái thật mạnh.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 138


Chương 138

Người đàn ông trong xe vừa nhìn bóng lưng cô khuất dần vừa châm một điếu thuốc đưa lên môi hút liên tục vài hơi.

Chợt anh đập mạnh vào vô lăng một cái: “Mày điên rồi.”

Hàm Gia Gia chuẩn bị trở về nước học đại học. Vốn ba mẹ của cậu không đồng ý nhưng cậu chàng kiên quyết, làm đủ chuyện đấu tranh để giành lại quyền tự do cuối cùng ba mẹ cậu cũng đầu hàng.

Cậu nhóc này lại đam mê tài chính, đam mê kinh doanh. Đã vậy thần tượng còn là “anh rể xuất chúng” Nam Lãnh càng tiếp thêm ý chí cho cậu theo đuổi đam mê bất tận của mình. Tương lai cậu phải trở thành một người tài giỏi và quyền cao đức trọng như anh rể.

Ôm nỗi niềm, mong ước một đường bay về nước quyết định nhập học Đại học S – trường đào tạo tài chính, kinh tế top đầu của thành phố H.

Đứng đợi một hồi mới thấy Hàm Hi Họa chạy tung tăng tới chỗ mình.

“Chị bận lắm à?”

Hàm Hi Họa thở vài hơi, cũng không giấu cậu. “Chị đang quay phim mà.” Cô nhìn cậu một lượt, thấy có mỗi cái vali cỡ lớn và chiếc balo đeo trên lưng. Đúng là gọn thật.

“Giờ đưa em về biệt thự nhà chị luôn.” Cả hai vừa sóng vai đi vừa nói chuyện.

Hàm Gia Gia không có ý kiến, căn bản là cậu muốn đến xem nơi ở của thần tượng mình có điểm gì nổi bật so với người thường.

Đợi Hàm Gia Gia bỏ hành lý vào cốp xe xong, Hàm Hi Họa hấc cằm bảo cậu lên xe.

“Anh rể chưa về luôn ạ?”

“Ừ. Không xác định thời gian anh ấy về nước đâu.”

Hàm Gia Gia bĩu môi thở dài.

Phòng ốc dì Mân đã dọn qua, Hàm Gia Gia chỉ việc vào ở.

Qua trưa Hàm Hi Họa phải trở lại đoàn phim. Chỉ có thể ăn với Hàm Gia Gia bữa cơm rồi nói đôi chuyện.

“Chuyện của anh rể… em nghĩ chắc không phải chuyện xấu đâu ạ?” Hàm Gia Gia do dự một lúc không nhịn được nữa. Thần tượng của cậu làm sao có thể ngoại tình. Chắc chắn có hiểu lầm gì đó.

Hàm Hi Họa liếc liếc cậu. “Em tin anh ấy quá nhỉ?” Cô đây mới là người chung huyết thống với cậu đấy.

Cậu nhóc cười hờ hờ chân chó nịnh nọt. “Vẫn là tin chị nhất mà.” Chợt nhớ ra chuyện gì đó cậu chàng sáng mắt. “Chị chọn một ngày rảnh đi, em với chị đến đó điều tra lần nữa.” Tải ápp Тrцуeл ноlа để đọc tiếp, chúng mình sẽ tập trung lên tại áp nhé.

Cô lắc lắc đầu, chán chường chọc đũa vào chén cơm. “Người ta không cho người lạ vào.”

“Hay là chị cứ hỏi thẳng anh rể đi ạ?” Vợ chồng với nhau mà nghi ngờ rồi giấu diếm đủ chuyện thế này sao mà hạnh phúc lâu dài được chứ.

Cô nhìn cậu hai giây rồi nhếch miệng. “Anh ấy đã cố giấu chị, làm sao chị lại đi hỏi trực tiếp đây.” Lơ đãng nhìn ly nước lọc của Hàm Gia Gia. Từ khi cả hai xác định tình cảm với đối phương anh cũng cùng cô uống nước táo ép. Hiện tại là thế nào đây? Có khoảng cách vô hình sao?

Hàm Gia Gia không nói được gì nữa, cậu cũng chưa trải qua chuyện yêu đương nhức đầu này nên không hiểu, không hiểu thì không biết an ủi chị họ làm sao cuối cùng chỉ có thể cắm cúi ăn cơm. Trong tiềm thức cậu cũng hơi có chút bất mãn với anh rể rồi. Có điều anh vẫn là thần tượng của cậu.



“Cách đây vài hôm có ai đó tới tận Sa Hoàng tìm em.” Người phụ nữ đang khỏa thân đứng trước gương ngắm nhìn thân thể không hoàn mỹ của mình. Thật ra nếu có trang phục che khuất thì dáng người cô ta có thể đánh giá như một siêu mẫu, là dáng người điển hình mà đàn ông muốn. Đương nhiên nếu không có hình xăm rắn to lớn nối dài từ dưới ngực đến bụng của cô ta. Nhìn kỹ sẽ thấy ẩn chứa dưới hình xăm đó là những vết sẹo kéo dài chói mắt.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 139


Chương 139

Nam Lãnh nhíu mày. “Là nam hay nữ?” Giọng nói của anh vẫn lạnh nhạt như với những người khác, chỉ là nghe kỹ sẽ cảm nhận chút dịu dàng.

Hạ Nghi Lạp cắn môi căm tức với thân thể mình, ngực cô ta phập phồng rồi cố gắng điều chỉnh trạng thái. Hít sâu cô ta đáp. “Là nữ ạ.” Dừng một giây cô ta cong môi bổ sung: “Em đoán là vợ yêu của anh?”

Trái tim Nam Lãnh đập trật một nhịp.

“Cô nghĩ ngơi đi. Chú ý sức khỏe.” Anh định cúp máy thì Hạ Nghi Lạp với gọi.

“Anh Lãnh…”

“Còn chuyện gì?”

Cô ta suy tư vài giây cũng lên tiếng. “Tại sao anh vẫn chưa ly hôn?”

Nam Lãnh cảm thấy Hạ Nghi Lạp đã quá phận. “Đó là chuyện của tôi.” Trong âm thanh ấy không còn chút dịu dàng nào nữa.

“Nhưng nó liên quan tới em.” Cô ta đỏ bừng mắt nâng giọng. Không chờ Nam Lãnh đáp lời cô ta uất ức nói. “Đáng ra em mới là vợ của anh. Cô ta…”

“Tôi nhắc lại lần nữa, cô vó ơn với tôi nhưng tôi không thể cưới cô.” Nam Lãnh đóng tập tài liệu lại, hai ngón tay nhéo nhéo mi tâm. Anh cảm thấy phụ nữ như Hạ Nghi Lạp thật khiến anh đau đầu. Nhưng người phụ nữ này… anh không thể vô tình vô nghĩa mà phớt lờ cô ta. Anh… nợ cô ta một mạng.

Nhận ra được sự tức giận trong giọng điệu của Nam Lãnh, Hạ Nghi Lạp biết mình đã thất thố, cô ta vội dừng lại: “Em xin lỗi, chỉ là… em… em sợ anh không quan tâm em nữa.” Cô ta ngoài tỏ ra đáng thương và dùng bệnh tật ra để giữ anh thì không còn cách nào khác. Đương nhiên cách này rất có tác dụng, cô ta rõ Nam Lãnh lạnh lùng, tàn độc nhưng anh cũng là một người có tình, có nghĩa. Là người có thù tất báo, có ơn sẽ báo đáp.

Nam Lãnh mệt mỏi ừ một tiếng rồi không chần chừ nữa, anh ngắt kết nối. Chuyện của Hạ Nghi Lạp… anh không biết phải nói thế nào cho Họa Họa hiểu. Anh lo một khi chuyện lộ ra, cô sẽ giận anh, thậm chí… muốn rời xa anh. Anh là người quyết đoán nhưng liên quan tới những gì về Hàm Hi Họa, anh đều bất lực.

Chú Trương gõ cửa mang đồ ăn khuya vào.

“Chuyện của ba tôi, à nói đúng hơn là của Hàn Dĩ Ngôn… chú chớ buộc miệng để lộ.”

Chú Trương gật đầu. “Tôi đã làm việc cho cậu lâu như vậy rồi. Cậu hiểu tính tôi mà.”

Nam Lãnh ừ, anh ngã người dựa vào sô pha. “Ông già của tôi không ngờ thời trẻ còn làm ra mấy chuyện này.”

Chính chú Trương cũng kinh sợ khi biết sự thật về thân phận của Hàn Dĩ Ngôn. “Cậu Ngôn hận ba cậu cũng có thể hiểu. Chỉ là thù hận trong lòng cậu ấy quá lớn, dường như cậu ấy muốn hủy hoại cậu.”

Nam Lãnh khẽ cười, anh nhắm nghiền hai mắt giọng lạnh lẽo: “Anh ta năm lần bảy lượt không giết tôi thì ra là vì muốn hủy hoại tôi từ từ.” Mọi thắc mắc, bí ẩn bao lâu nay cũng đã bày ra. Anh đương nhiên ngạc nhiên, không những thế còn khó mà chấp nhận được. Người ba anh đã từng kính nể, từng tôn thờ hóa ra cũng chỉ là một người đàn ông bội bạc. Có lẽ mẹ anh cũng phát hiện sự thật này, chỉ là bà không mong anh biết. Đến cả lúc sắp rời bỏ thế gian cũng nhất định mang theo bí mật về người đàn ông bội bạc gia đình xuống suối vàng. Dương như bà muốn trong mắt anh, người ba đó mãi mãi tồn tại với hình ảnh tốt đẹp nhất.

Bà đã yêu ông đến vậy, còn ông thì sao… một gã tệ hại. Đã vậy còn để lại một mầm giống xấu xa bắt anh phải gánh chịu. Đó là người anh trai cùng cha khác mẹ.

Trong căn phòng vang lên tiếng cười trầm đục của người đàn ông. Chẳng phải là tiếng cười vui vẻ, hạnh phúc hay thỏa mãn mà là bất lực, bi đát và trào phúng.

Chú Trương nhìn anh, ông mím môi. Chưa bao giờ ông thấy thương cảm cho người con trước mắt mình như lúc này. Cao cao tại thượng, luôn là kẻ bề trên, nhìn đời bằng bất cứ ánh mắt nào chỉ cần anh muốn. Nhưng đằng sau đó là một cuộc đời đầy thương tổn và sống trong lừa gạt.
 
Chủ Tịch Nguy Hiểm: Cưng Chiều Cô Vợ Khuynh Thành
Chương 140


Chương 140

Đã qua tháng chín, quá trình quay phim của Hàm Hi Họa rất tốt, cô đã nắm bắt được tâm lý của vai diễn Nhược Y, nắm bắt được máy quay và nắm bắt được cả cảm xúc của đạo diễn, kiểu như khi nào vui vẻ, khi nào ông chuẩn bị nổi trận lôi đình mà nhân thời cơ đi vuốt lông.

Chỉ có điều Hàm Mộc Tâm thỉnh thoảng cũng gây khó dễ cho cô một chút, chuyện không lớn mà nhỏ nhỏ thôi nhưng nhiêu đó cũng đủ khiến Hàm Hi Họa ghim cô ta lần nữa.

Như có một lần kim chủ của cô ta tới đoàn phim thăm, là nhà sản xuất chính của “Thiên hạ” – Hầu Hà Bân, đó cũng là lần đầu cô biết nguyên nhân cô ta có thể lấy được vai nữ chính của “Thiên hạ”.

Một người đàn ông trung niên, cô nghĩ là tầm bốn mươi lăm, thân hình ục ịch béo núc, điển hình của những ông lớn có tiền.

Hàm Mộc Tâm cũng chấp nhận hy sinh nhiều đấy. Cô nghĩ.

Hôm ấy có một cảnh đối diễn, cảnh đó đòi hỏi cô phải tát cô ta.

Một lần sẽ qua, đó là cô nghĩ nhưng Hàm Mộc Tâm rất đáng ghét. Cô ta cố ý giả vờ hết thể hiện ra khuôn mặt giả trân thì tới kiến cắn, bụng đau. Mẹ nó cô tát cô ta nhưng tay cô cũng đau đấy.

Kim chủ cô ta thấy tình nhân bị đánh như vậy liền không hài lòng đánh chủ ý với đạo diễn.

Đạo diễn cũng bất lực, ông nhìn ra được là Hàm Mộc Tâm cố ý nhưng không tiện vạch trần cô ta. Cuối cùng cảnh này cũng qua do cô ta không chịu nổi bị Hàm Hi Họa đánh thêm nữa.

Nói chung tên kim chủ của cô ta khá là cưng chiều cô ta, xem ra về sau tài nguyên của cô ta sẽ dồi dào vô cùng. Chỉ là cô rất bất mãn và thấy phiền khi năm lượt bảy lượt cô ả cứ tìm cô kiếm chuyện. Mẹ nó bà đây đang sức đầu mẻ trán với đống chuyện mà cô ả còn chạy tới diễu võ dương oai trước mắt. Cô không tức điên mới lạ.

Cuối cùng không nhịn được, vào một buổi tối quay xong cảnh của cả hai Hàm Hi Họa lôi cô ta đến một góc khuất để thương lượng.

“Nói đi, cô muốn cái gì?”

Hàm Mộc Tâm cười khẩy, nhún vai một cái: “Chị nói gì vậy? Tôi nào đòi hỏi gì đâu.”

Hàm Hi Họa lười phải lòng vòng với cô ta, cô khoanh hai tay trước ngực nhàn nhạt nhìn cô ta nói: “Không chiếm được Nam Lãnh hoặc là… thấy chúng tôi hạnh phúc nên cô ghen tị, tức giận rồi chơi mấy trò ấu trĩ, ti tiện thế này à?”

“Chị đừng cho mình đã có mọi thứ. Tôi không để chị yên đâu.” Chưa gì đã lòi đuôi hồ ly rồi.

Hàm Hi Họa bật cười, cảm thấy vô lý hết sức: “Hàm Mộc Tâm, có phải lúc còn trong bụng mẹ, cô là một quái thai không?”

Cô ta nổi điên lên quát Hàm Hi Họa: “Chị nói ai quái thai hả?”

“Còn không phải à? Nếu cô bình thường như những cái bào thai khác thì sao từ khi sinh ra cho đến hiện tại đều mang cái đức hạnh không thuộc về con người vậy.” Lời nói tưởng như nhẹ nhàng nhưng lại mang ý sỉ nhục một cách tr*n tr**.

Hàm Mộc Tâm nghiến răng không kìm được cơn tức giận, đẩy mạnh Hàm Hi Họa một cái.

“Cô điên cái gì?” Hàm Hi Họa bị đẩy bất ngờ không phản ứng kịp, cả người va vào vách tường. Lưng hơi nhói đau, cô mím môi trừng mắt với cô ả.

“Tôi nói rồi… tôi với chị đã định là hai kẻ không thể sống cùng một bầu trời. Vậy nên…” Cô ta cười một tiếng. “Tôi còn chơi chị dài dài.”

“Vậy thì Nam Lãnh sẽ chôn sống cô lúc nào không hay đấy.” Lúc nên tận dụng sức mạnh, quyền lực của chồng cô sẽ không khiêm tốn đâu.
 
Back
Top Bottom