Ngôn Tình Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 100: 100: Gọi Chồng !


Ánh mắt trời đang dần về chiều tối bầu không khí xung quanh trở nên thoáng mát làm cho con người ta cảm thấy rất dễ chịu.

Trong khe cửa sổ có hai hình dáng quen thuộc tr@n truồng đang ôm chầm lấy nhau mà ngủ rất ngoan lành , hình dáng này nếu không phải Điềm Cảnh Nghi và Mạn Nhu Nhu thì còn ai vào đây chứ.

Mạn Nhu Nhu duỗi thân thể ra một cái lười biến mở đôi mắt , theo phản xạ tự nhiên cô liếc sang nhìn hình dáng điễn trai kia của hắn trông phút giây bất giác ấy Mạn Nhu Nhu nhìn châm chú vào khuôn mặt ấy một lác lâu.

Không biết là Nhu Nhu đã mê đắm vào ánh mắt đó đã bao lâu chợt Điềm Cảnh Nghi vươn bàn tay to lớn ôm thân thể tr@n truồng của cô vào lòng và vuốt v e.

Điềm Cảnh Nghi ôn nhu nói.

----- Em làm gì mà nhìn tôi như hổ nhìn thấy con mồi thế ? Có phải là em muốn nếm thử thịt tôi hay không ?----
Nhu Nhu cảm nhận được hơi ấm và nhịp đập trái tim từ cơ thể hắn làm cho cô cảm thấy ngại ngùng không chịu nổi , nhìn lén người khác mà bị bắt gặp thì không ngại mới lạ đấy.

Tuy là nghĩ như thế nhưng mà Nhu Nhu vẩn mở miệng quan tâm nói.

----- Anh điều độ một chút , lạm dụng quá sẽ ảnh hưởng đến sức khỏe đấy ! Với lại anh khỏe như thế tôi chịu không nổi !----

Thấy cô nói những lời quan tâm mình thì trong lòng hắn cảm thấy hạnh phút và ấm áp khó hiểu , bàn tay hắn càng siết chặt thân thể cô vào lòng đặt một nụ hôn nhẹ lên đôi gò má của Nhu Nhu.

Điềm Cảnh Nghi chiều chuộng nói.

----Được ! Mọi việc em bảo sao thì cứ làm như thế là được ! Mà em đây là đang quan tâm tôi phải không ?----
Mạn Nhu Nhu khuôn mặt nóng như lửa đốt chẳng biết trả lời như thế nào nữa , phải nói câu hỏi này của hắn củng quá thẳng đi không biết là người ta da mặt mỏng hay sao chứ.

Thấy Mạn Nhu Nhu không đáp lời hắn liền nhẹ nhàng đưa bàn tay to lớn ấy vuốt v e lấy khuôn mặt nhỏ nhắn kia rồi lại duy chuyển đến đôi gò bông đào cao vút kia mà xoa bóp.

Thân thể Mạn Nhu Nhu giật mình lấy một cái miệng nhỏ không ngừng lắp bắp như muốn nói ra thứ gì đó mà chẳng thể nào mở lời , thấy Nhu Nhu như thế Điềm Cảnh Nghi liền ôn nhu nói.

----- Bảo bối ! Có phải là em đang quan tâm tôi đúng không ? Nếu như em không nói thật thì chúng ta nên tiếp tục ân ái để vun đắp tình cảm , em nói có phải hay không ?----
Nói không hắn chẳng đợi Nhu Nhu trả lời mà đôi bàn tay to lớn ấy vẩn hung hắn duy chuyển xuống phần th ân dưới nắm lấy cặp m ông tròn đang vểnh cao ngạo nghễ kia mà xoa bóp , cái miệng của hắn củng chẳng chịu thua kém mà cắn lấy nhị hoa trên đôi bông đào đang căn tròn kia của cô mà liế.

m lá.

p.

----- ư!.

ư!.

! Anh dừng lại tôi nói còn không được hay sao ?------
Hành động nhanh chóng này của hắn làm cho Mạn Nhu Nhu sợ hết hồn , cái tên này nếu muốn tiếp tục thì chẳng phải giáng tiếp muốn lấy mạng cô hay sao chứ.

Mạn Nhu Nhu liền lắp bắp nói.

---- Tôi !.

Tôi là đang quan tâm anh còn không được hay sao ? Anh mau dừng lại tôi còn đang rất mệt không chỉu nổi anh dày vò nữa !----
Nghe lời nói này của cô hắn có chút không vui liền tỏa vẽ nói.

---- Muộn rồi bảo bối ! Bây giờ em gọi tôi là chồng mới buông tha em hôm nay , còn nếu không thì chúng ta tiếp tục ân ái !----
Mạn Nhu Nhu thấy động tác của hắn vẩn không ngừng lại mà liên tục duy chuyển trên thân thể tr@n truồng kia của cô.

Mạn Nhu Nhu hốt hoảng mà ấp úng nói nhỏ.

----- Chồng ! Chồng mau buông em ra !----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 101: 101: Ánh Mắt !


Điềm Cảnh Nghi nghe được tiến gọi này của cô thì trong lòng trào ra từng tia ấm áp đến toàn thân làm cho hắn dễ chịu không thôi.

Điềm Cảnh Nghi liền buông Mạn Nhu Nhu ra mà ôn nhu nói.

---- Bảo bối ! Hôm nay tạm tha cho em ! Nếu lần sau còn không biết gọi như thế nào , thì tôi không ngại cùng em làm những chuyển vui vẽ như thế này !-----
Mạn Nhu Nhu liền thở phào nhẹ nhõm một hơi còn đối về cái câu hăm dọa của hắn thì chẳng để tâm một chút nào cả.

Bỡi vì Nhu Nhu hiểu rõ hơn ai hết lời nói và hành động thì có thể diễn đến mức hung ác nhưng mà khi ánh mặt hắn nhìn cô rất giống cái nhìn yêu thương và chiều chuộng của ba dành cho mẹ mịn vậy , cái ánh mắt say đắm ấy chẳng thể sai vào đâu được.

Tuy là biết như thế nhưng cô củng không giám chọc cái tên này , nếu như hắn không vui mà đòi bảo cô công khai mối quan hệ của hai người thì lúc đó được không bằng mất.

Mạn Nhu Nhu liền nhẹ nhàng đứng dậy mà ôn nhu nói.

----- Cảm ơn ! Tôi sẽ nghe lời anh ! Anh hãy đứng dậy chỉnh chu lại quần áo một chút , ba mẹ tôi sắo về rồi nếu để họ thấy cảnh này thì thảm rồi !----

Thấy cô nói đáng thương và có phần sợ hãi như thế thì trong lòng hắn còn đâu tâm tư trêu chọc nào nữa chứ , Điềm Cảnh Nghi liền đưa bàn tay v**t v* thân thể tr*n tr**ng của Nhu Nhu mà an ủi.

---- Không sao ! Nếu như ba mẹ em biết ,thì tôi sẽ đứng phía trước bảo vệ sự an toàn cho em ! Nói như thế nào thì bọn họ củng chẳng thể đánh mất đi cháu của mình mà phải không ?----
Mạn Nhu Nhu nghe thế liền ngoan ngoãn đáp.

---- ừ ! Tôi nghe lời anh cận thận một chút là được !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu cũng chẳng đợi hắn nói thêm gì mà nhanh chóng bước xuống chiếc mệm thu dọn quần áo rơi khắp sàn nhà kia rồi liền đi nhanh vào nhà tắm.

Điềm Cảnh Nghi nhìn bóng lưng tr*n tr**ng kia tan biến mất mới nở ra một nụ cười hài lòng kèm theo sự yêu thương chẳng thể nào tả nổi bằng lời , hắn liền châm chú cúi xuống nghịch xem điện thoại.

----- Két! két!.

.

!-----

Không biết là thời gian đã trôi qua bao nhiêu lâu , khi âm thanh tiếng mở cửa phòng vang lên Mạn Nhu Nhu bước ra khoắc trên mình một chiếc váy dài màu đen qua đầu gối nhìn rất nho nhã những không kém sự quyến rủ.

Theo phản xạ tự nhiên mà ánh mắt hắn chẳng biết vô tình hay cố ý mà nhìn châm chú vào hình dáng nhỏ nhắn kia mãi chẳng chịu rời mắt , mãi đến khí thấy Nhu Nhu đi đến hắn liền lấy lại tinh thần mà nở nụ cười điễn trai.

Điềm Cảnh Nghi nói.

----Bảo bối ! Theo tôi thấy bây giờ em nên xuống làm vài món ăn cho ba mẹ mình thưởng thức thì hơn , nếu ở tròn phòng mãi thì có vẽ không ổn lắm đâu !----
Nghe hắn nhắc nhở chiếc đầu nhỏ của Nhu Nhu vận động liên tục khi hiểu được lời mà hắn nói thì sắc mặt cô liền gấp gắp nói.

----- Được ! Anh ở đây nghĩ một chút đi , tôi con phải làm buổi tối có gì chút nữa chúng ta nói chuyện sau !-----
Nói xong Mạn Nhu Nhu dự tính xoay người đi thì chợt bàn tay nhỏ nhắn mềm mại của cô đã bị một thứ gì đó to lớn nắm chặt , khi Nhu Nhu xoay người lại thì thấy hắn đang nắm chặt tay mình ánh mắt lại có phần nhìn cô châm chú.

Mạn Nhu Nhu vội vã nói.

---- Anh có chuyện gì hay sao ? Nói ra xem tôi có giúp được hay không ?----
Điềm Cảnh Nghi liền nở nụ cười ma mị lấy ngón tay chỉ lên miệng của mình mà nhẹ nhàng nói.

----- Hôn vào đây một cái , tôi sẽ cho em đi xuống !----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 102: 102: Hắn Trấn An !


Mạn Nhu Nhu nghe hắn nói như thế củng không suy nghĩ hay ngại ngùng gì mà nhanh chóng đặt lên bờ môi của Điềm Cảnh Nghi một nụ hôn nhẹ rồi liền rời đi.

Thấy cô chạy nhanh như một con mèo nhỏ thì hắn lại nở nụ cười yêu thương rồi nhanh chóng bước vào trong nhà tắm.

Mạn Nhu Nhu ở phía dưới nhà thì lại đang tập trung vào phòng bếp và thu dọn một vòng trong nhà đến mức gọn gàng nhất có thể , căn nhà này củng khá nhỏ nhắn nên cô thu dọn chỉ tầm ba mươi phút là xong ngay.

Nhu Nhu lại tập trung vào chuyện môn nấu ăn của mình trông vẽ mặt rất chú tâm và nghiêm túc , không biết là thời gian trôi qua được bao lâu khi cô tháo chiếc tạp dày ra thì khuôn cảnh củng đã về đêm muộng.

Ánh mắt cô nhìn ra bên ngoài cảm nhận bầu không khí có chút mát mẽ , khi cô đang chú tâm nhìn ra phía ngoài suy nghĩ thứ gì đó thì lại có âm thanh quen thuộc truyền đến.

---- Em đang suy nghĩ gì mà châm chú thế ? Có phải là lo cho cô chú hay không ?-----

Giọng nói trầm ấm này không cần nhìn thì Mạn Nhu Nhu củng nhận ra được là Điềm Cảnh Nghi đang mở lời , Nhu Nhu củng không mở miệng nói mà liền gật gật cái đầu nhỏ như ra hiệu lời hắn nói là đúng.

Nhu Nhu bước đến trưng bày những món ăn giản dị ra ngoài bàn rồi tiện tay cầm chiếc khăn lau khô lại bàn ghế một lần nữa rồi mới chịu ngồi xuống mà nghĩ ngơi.

Thấy cô có bộ dạng như thế thì hắn lại không đành lòng mà an ủi.

---- Nhu Nhu em đừng lo ! Ba mẹ em luôn sinh sống ở đây họ sẽ không có việc gì đâu , nếu như có việc gì ngoài ý muốn thì những người xung quanh củng đã đến đây tìm em rồi , em nói có phải không ?-----
Thật sự Mạn Nhu Nhu thừa biết những lời hắn đang nói là đúng nhưng mà trong lòng cô vẩn cảm thấy lo lắng nên mới có biểu hiện như thế.

Phải nói từ lúc trước tuy là cô lo lắng cho hai người nhưng không đến mức vô lý như thế , nhưng mà từ khi hắn đem ba mẹ cô ra uy h**p thì tận sâu trong đáy lòng Nhu Nhu vẩn có một tia sợ hãi không thể hiểu nỗi.

Có lẽ trong cuộc sống khó khăn này Mạn Nhu Nhu sợ mất đi người yêu thương và lo lắng cho mình nhất , phải nói cái cảm giác đó cô thật sự chẳng thể chịu nỗi.

Không hiểu là vì lý do gì Mạn Nhu Nhu lại quay ánh mắt có chút khẩn cầu về phía hắn mà trầm thấp nói.

-----Nếu như sau này gia đình anh không chấp nhận tôi , muốn anh lấy người khác thì tôi củng vui vẽ ở một nơi nhỏ nhắn nào đó l*m t*nh nhân của anh ! Đứa bé này củng có thể giao cho người nhà anh chăm sóc chỉ cần nó sống tốt là được ! Tôi chỉ xin anh đừng lấy người nhà để khống chế hay uy h**p tôi , mọi việc anh nói tôi đều nghe theo cả ?-----
Phải nói Mạn Nhu Nhu nhìn ra được ánh mắt và cảm xúc của hắn có phần yêu thương mình , những mà trong nội tâm cô vẩn không quên được hình dáng xấu xa của hắn lúc ban đầu dối xử với mình như thế nào mới nói ra những lời như thế.

Điềm Cảnh Nghi nghe cô nói thế thì trong lòng ngực nơi trái tim hắn đập loạn hai nhịp , sắc mặt hắn có chút lo lắng mà vội hỏi.

---- Nhu Nhu ! Nếu như trước đây tôi có nói hay làm gì đó sai thì em có thể nói ra được không ? Tôi có thể chấp nhận những lời la mắng của em, nhưng mà em đừng có dùng ánh mắt và từ ngữ như thế mà nói tôi có được không ?----
Trong lòng Điềm Cảnh Nghi nổi lên cơ hoảng sợ khó hiểu , hắn sợ cô không có dùng ánh mắt nhu tình mà nhìn mình nữa , hắn sợ cô không có ngaj ngùng nói yêu hắn nữa , thậm chí là hắn sợ khi cô về đây rồi sẽ không cùng hắn về nhà nữa.

Nghĩ như thế trong ánh mắt Điềm Cảnh Nghi hiểu được ý nghĩ xâu xa câu nói của cô hắn lại nói.

---- Nhu Nhu em đừng lo ! Nếu như tôi muốn uy h**p em không phải chỉ cần đứa bé là đủ thôi hay sao ? Tôi sẽ không làm hại đến ba mẹ một chút nào đâu , tôi hứa đấy ! -----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 103: 103: Phát Hiện !


Thật ra Điềm Cảnh Nghi nói như thế chủ yếu là muốn trấn an đừng để cô suy nghĩ bậy mà thôi , nếu như lúc trước mới quen biết thì hắn thật sự không quan tâm đến cảm xúc của cô , nhưng bây giờ thì hắn có hai cái lá gan củng không dám uy h**p hay ***** *** cô dù chỉ là một chút.

Nghe hắn nói thế thì Mạn Nhu Nhu liền trấn định bình tĩnh lại mà đáp lời.

-----Được ! Vậy anh nghĩ ngơi một chút đi tôi ngồi đây chờ ba mẹ về ! Hay là tôi pha cho anh một cốc nước cam nhé !----
Điềm Cảnh Nghi lãnh đạm đáp lời.

---- Được !----
Hắn vừa nói xong Mạn Nhu Nhu liền đi vào phía bên trong bếp mà pha nước cam , còn về phần hắn thì trong lúc này chỉ muốn ngồi đây ngắm hình dáng này của cô , thật ra trong lòng hắn củng rất sợ nếu lỡ cô về đây rồi không còn ở lại bên cạnh mình nữa thì phải làm sao ?.

Nghĩ đến đây sắc mặt hắn liền có chút buồn lo vô cớ cho dù là năm đó mấy người kia đối xữ với hắn như thế nào củng chẳng thèm để tâm , nhưng hôm nay thật sự là hắn sợ cô ruồng bỏ mình mà đi , dù có nói gì đi nữa thì hoàn cảnh hiện tại của cô đủ lo cho gia đình và đứa trẻ trong bụng hoàn toàn không nhờ vào hắn.

Không biết từ lúc nào Mạn Nhu Nhu đã pha cốc nước cam đưa đến trước mặt hắn mà ôn nhu nói.

----- Anh uống tạm một chút đi , khi nào ba mẹ tôi về rồi chúng ta cùng dùng bữa tối !----
Nghe giọng nói này theo lý trí hắn cầm lấy cốc nước , nhưng trong lòng không kiềm nổi sự hoảng loạn mà vô thức hắn mở miệng.

---- Em còn muốn cùng tôi về nhà nữa không ? Hay là em muốn ở đây cùng người thân của mình ?----
Mạn Nhu Nhu nghe hắn hỏi thế trong lòng liền sợ hãi đáp.

---- Không ! ! Không có tôi sẽ về nhà cùng anh , chúng ta còn phải sinh con mà có đúng hay không ?----
Điềm Cảnh Nghi hiểu được lý do tại sao cô lại hoảng sợ như thế liền trầm thấp nói.

---- Tôi muốn nghe lời nói thật của em , em cứ nói ra hết những mong muốn của em tôi sẽ không trách !----
Mạn Nhu Nhu nhìn được ánh mắt chân thành này của hắn liền lấy lại bình tĩnh nói.

---- Tôi muốn cùng anh về đó là sự thật không giả được ! Nhưng khi nào tôi có công việc ổn định và thời gian phù hợp sẽ đưa ba mẹ lên sống ờ ngoài nhà riêng của tôi , dù gì tôi củng có mấy căn còn trống ở gần tiện chăm sóc hơn , với lại tôi củng muốn bọn họ có cuộc sống tốt hơn mà thôi !----
Điềm Cảnh Nghi nghe cô nói thế thì trong lòng liền vui vẽ mà uống nước cam chẳng thèm dấu nụ cười trên mặt , Nhu Nhu nghe thấy thế lại chẳng nói gì mà ngồi xuống chiếc ghế sofa nghịch điện thoại.

Trong không khí của trời đêm mát mẽ ấy Mạn Nhu Nhu và Điềm Cảnh Nghi đều chẳng biết là từ lúc nào ba mẹ cô đang đứng phía bên ngoài mà nghe hết tất cả cuộc trò chuyện.

Theo thông thường nếu như con gái chưa có chồng mà mang thai sẽ bị người khác dị nghị và xem thường chẳng thể chịu nổi , và mặt của hai người họ củng chẳng dấu đi đâu được nên khó ai mà chấp nhận nỗi.

Nhưng mà ba mẹ cô khi thấy được ánh mắt đầy tình ý của Điềm Cảnh Nghi và Mạn Nhu Nhu nhìn nhau thì củng chẳng thể nào oán trách nổi ,bỡi vì hai người họ chỉ có mỗi mình cô là con của mình , chỉ cần thấy Nhu Nhu được vui vẽ là tốt rồi còn mấy thứ khác bọn họ chẳng hề để tâm.

Phải nói là khi sức khỏe của hai người không được tốt thì có một số suy nghĩ chẳng hề cô chấp như lúc ban đầu vậy nên chỉ cần Nhu Nhu làm theo ý mình muốn là được , hai người họ vẩn ủng hộ cô chân thành nhất.

Nghĩ như thế hai người liền bình thản bước vào bên trong , bà Mạn lên tiếng nói.

---- Nhu Nhu ! Ba mẹ về rồi con đã nấu ăn xong chưa , ba mẹ thèm món con nấu quá đi mất !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 104: 104: Ôm Ấp !


Mạn Nhu Nhu nghe thấy âm thanh này liền nở một nụ cười xinh đẹp mà vội đứng lên chạy tới phía hai người nói.

---- Ba mẹ mau lên tắm rửa rồi cùng xuống dùng cơm không khéo thì muộn mất !-----
Ông Mạn nghe thấy như thế liền cười ôn hòa đáp lời.

---- Được ! Con và Cảnh Nghi ngồi đợi một chút ba mẹ sẽ xuống ngay !----
Nói xong thì hai người củng không đợi Nhu Nhu trả lời mà nhanh chóng đi lên trên phòng , khi hình dáng quen thuộc ấy dần khuất mặt thì Điềm Cảnh Nghi lại nhanh chóng đi tới ngồi xuống bên cạnh đưa bàn tay to lớn ấy ra ôm lấy cơ thể nhỏ nhắn của Nhu Nhu vào lòng mà v**t v*.

Mạn Nhu Nhu thấy hành động nhanh chóng đầy thân mật này của hắn thì hoảng sợ rung rẩy cả người , Nhu Nhu nhìn hắn hốt hoảng nói.

-----Anh! Anh định làm cái gì thế ? Anh muốn ba mẹ tôi thấy hay sao chứ ? Cầu xin anh tạm tha cho tôi một đoạn thời gian được không ,tôi thật sự chịu không nổi !-----
Nói xong thì Mạn Nhu Nhu dùng ánh mắt như thỉnh cầu ý kiến mà nhìn vêc phía hắn , Điềm Cảnh Nghi thấy cô hoảng sợ như thế liền vội bỏ thân thể nhỏ nhắn này ra ngoài mà vội giải thích.

---- Ba mẹ em khoảng một lác sau mới xuống được, chỉ là tôi muốn nhân cơ hội ôm em một chút mà thôi , em thấy có được không ?----

Mạn Nhu Nhu nghe thấy câu trả lời của hắn liền khó hiểu hỏi.

---- Thế cả ngày hôm nay anh ôm còn chưa đủ hay sao ? -----
Điềm Cảnh Nghi liền tỏa vẽ lắc đầu lia lịa đáp lời.

---- Không đủ ! Tôi muốn những phút giây rảnh rỗi đều có thể ôm em vào lòng như thế mới tốt được ! Em cho tôi ôm một chút có được không ?----
Nghe thấy câu trả lời của hắn thì sâu thẩm trong đáy lòng Nhu Nhu hiện lên tia ấm áp khó hiểu ,cô cố kìm nén cảm xúc hạnh phúc trong lòng mình mà vội nói.

----- Chỉ một chút thôi đấy , khi nào ba mẹ tôi chuẩn bị xuống thì anh phải buông ra ngay đấy kẻo họ phát hiện thì tôi thảm rồi !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng mà nhẹ nhàng nằm vào lòng ngực rắn của hắn nhưng đôi mặt lại cảnh giác nhìn về phía trên cửa phòng trên trần nhà.

Điềm Cảnh Nghi thấy cô ngoan ngoãn như thế liền nở nụ cười nhẹ đặt lên đôi gò má của Nhu Nhu một nụ hôn nhẹ nhàng, nhưng chiếc lưỡi hắn vẩn tham lam l**m láp vành tai của cô một cái nhẹ.

----Ưm! ư.

.

ư!.

!-----
Mạn Nhu Nhu bất giác giật mình vì hành động này của hắn ánh mắt cô bẩn châm chú nhìn vào hướng phía trên tầng lầu mặt kệ hắn đang hôn khắp khuôn mặt nhỏ nhắn của mình.

Thấy Nhu Nhu nghiêm túc như thế trong lòng hắn thầm nói một câu.

" Đúng là cô gái ngốc không phải là ba mẹ em đã nghe hết rồi hay sao ? Chỉ là bọn họ không muốn làm em khó xữ mà thôi !"
Tuy là nghĩ như thế nhưng trong lòng hắn củng thầm mừng thay cho cô có được một ba mẹ tốt , suy nghĩ về điểm này phải nói là Nhu Nhu cô hơn hắn rất nhiều à nha.

Điềm Cảnh Nghi duy chuyển đôi bàn tay ôm lấy vòng eo thon dài của rồi lại lại duy chuyển đến đôi gò bông đào căn tròn kia mà xoa bóp , bỡi vì không muốn là cô khó xữ nên hắn chỉ xoa bóp ở bên ngoài chiếc váy mà thôi , nhưng phải nói là xúc cảm căn tròn mềm mại ấy làm cho cái v*t t* l*n hung tợn của hắn vô thức chạm vào cặp mông căn tròn vểnh cao kia của Nhu Nhu.

Sắc mặt Mạn Nhu Nhu đỏ bừng mà vội vã quay mặt về hướng ánh mắt nóng rực của hắn mà nói nhỏ.

---- Xin anh hãy kiềm chế một chút có được không ? Khi nào có cơ hội tôi sẽ bù đắp cho anh được không ?----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 105: 105: Ngủ Chung Phòng !


Thấy Mạn Nhu Nhu nghiêm túc như thế thì hắn liền đáp lời.

--- Được ! Tôi biết rồi !----
Hắn nói câu trấn an rồi chỉ dừng lại ở việc xoa v**t v* thân thể cô phía bên ngoài mà thôi , có đôi lúc hai bàn tay to lớn của hắn lại không kiềm được mà đưa xuống xoa bóp lấy cặp mông căn tròn kia của cô , thật sự là hắn sợ cô khó xữ chứ nếu không thì làm sao dễ dàng tha cho Nhu Nhu như thế chứ.

Hai người âu yếm một lác lâu chợt Nhu Nhu giật mình cảnh giác nhìn lên phía trên trần nhà lấy một cái , tiếng mở của vang lên cô vội vàng ra dấu hiệu Điềm Cảnh Nghi thấy như thế liền vội buông cô ra , trong vài hơi thở ngắn ngủi hai người ngồi vào vị trí của riêng mình trông rất giống như chưa có chuyện gì xảy ra.

Thấy hai người đi xuống Mạn Nhu Nhu liền nở nụ cười nói.

---- Ba mẹ ! Nào cùng nhau dùng cơm không khéo nguội mất !---
Nói xong Mạn Nhu Nhu đi tới giúp mọi người kéo ghế Điềm Cảnh Nghi thấy như thế liền nhanh chóng lao tới giúp một tay , trong vài hơi thở mọi người đều ổn định chổ ngồi trên bàn ăn.

Trong bàn ăn ánh mắt của ông bà Mạn thường xuyên nhìn thăm dò hai người liên tục như muốn thấy được thứ gì đó , nhưng khổ nổi là Mạn Nhu Nhu chẳng thể nhìn ra được mà vẩn cười nói như kiểu không có tim phổi làm cho hắn củng khâm phục tại sao lại có người dễ bị qua mặt như thế chứ.

Điềm Cảnh Nghi dùng chiếc đũa sách gấp cho ông bà Mạn một vài món ăn sau đó liền lễ phép nói.

---- Cô chú ăn nhiều thêm một chút , nghe nói là Nhu Nhu nấu ăn rất ngoan !----
Mạn Nhu Nhu thấy được biểu cảm của cái tên này thì trong lòng liền cúi đầu thán phục , cái tên này không đi làm diễn viên hạng A thì quả là đáng tiếc.

Tuy nghĩ là như thế nhưng mà trong đầu Mạn Nhu Nhu vẩn nở nụ cười ôn hòa nói.

---- Anh quá khen rồi tôi làm gì giỏi như thế chứ ? Nào ba mẹ hai người ăn nhiều một chút ?-----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền gấp cho hai người vài món thức ăn rồi cũng không biết là vô tình hay cố ý mà liếc xéo hắn một cái lại cười nói vui vẽ.

Bà Mạn thấy hai người này như thế thì liền nói.

---- Cảnh Nghi ! Tối nay con dự tính ngủ ở đâu vậy ?---
Câu hỏi này vừa ra chưa đợi hắn trả lời Mạn Nhu Nhu liền vội vã đáp.

----Anh ấy một lác nữa sẽ ra ngoài tìm khách sạn hay nhà nghĩ gì đó , ba mẹ đừng lo !-----

Nghe câu trả lời này ông Mạn ra vẽ không vui nói.

---- Nhu Nhu ! Ở cái nơi nhỏ như chúng ta đây lấy ở đâu ra khách sạn hay nhà nghĩ tốt cơ chứ ? Nếu như Cảnh Nghi không ngại thì có thể ngủ lại đây cũng chẳng sao !----
Nhu Nhu nghe thế liền tỏa vẻ không hiểu mà vội vã hỏi.

--- Ba ! Nhà mình còn phòng trống hay sao ? ----
Bà Mạn liền nhanh chóng đáp lời.

---- Thế còn phòng con thì sao không phải cũng đủ không gian có hai người sinh sống còn gì ? Còn về việc mỗi đứa ngủ một góc cũng không có gì là ngại cả , hai đứa đều lớn cả rồi có thể nhận thức được việc gì nên làm cái gì không nên mà đúng không ?-----
Đương nhiên là ông bà Mạn nói như thế chủ yếu là cho hai người họ không ngại ngùng mà thôi , chứ bọn họ cũng thừa biết quan hệ của Nhu Nhu và Điềm Cảnh Nghi là như thế nào.

Còn về phần Điềm Cảnh Nghi thì vui vẽ như trong lòng nở hoa mà vội đáp.

---- Vâng ! Cảm ơn cô chú ! Con sẽ biết giữ khoảng cách ạ, chỉ cần có nơi ngủ lại là được !----
Trong lòng Điềm Cảnh Nghi vui vẽ hơn ai hết vì hắn biết là hai người đã đồng ý cho Nhu Nhu ở bên cạnh mình , chỉ là họ không nói thẳng ra mà thôi.

Hắn nói xong lại dùng ánh mắt nhu tình nhìn ra phía cô , Mạn Nhu Nhu thấy như thế liền vội nói.

---- Nếu ba mẹ thấy hợp lý thì con củng không có việc gì cả ? Thôi mọi người ăn nhiều thêm một chút !----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 106: 106: Không Quen !


Trong không khí thoáng mát và vui vẽ của bầu trời đêm ấy một buổi ăn tối ở phía trong nhà của Mạn Nhu Nhu củng đã xong.

Sau khi ăn xong Mạn Nhu Nhu và Điềm Cảnh Nghi dự tính tới thu dọn nhưng đã bị ông bà Mạn từ chối khéo và bảo lên phòng , Nhu Nhu thừa biết tính khí của hai người nên củng không nói thêm gì mà liền cùng hắn đi lên.

Khi hai người bước vào bên trong Điềm Cảnh Nghi tiện tay khóa chiếc cửa lại mà nhanh chóng nói.

---- Nhu Nhu ! Khi nào có cơ hội em hãy đưa thứ này cho ba mẹ mình , cứ bảo là tiền em làm việc tốt được sếp thưởng lớn là được !----
Mạn Nhu Nhu theo tiếng gọi của hắn mà quay lại nhìn , củng không biết là từ lúc nào một chiếc thẻ đã cầm trên tay hắn.

Mạn Nhu Nhu liền nở nụ cười từ chối nói.

----Tôi củng có tiền , không cần anh phải làm như thế ? Nếu anh đưa nhiều quá thì bọn họ sẽ nguy ngờ đấy ?-----
Điềm Cảnh Nghi thừa biết là cô biết kinh doanh và rất có tiền , những mà câu nói sẽ bị họ nguy ngờ của cô không đúng chút nào cả.

Thật sự hắn rất muốn hăm dọa câu mà nói.

" Ba mẹ em đã biết hết rồi còn nghi ngờ cái gì nữa chứ ?"
Những mà hắn chỉ dám suy nghĩ thế mà thôi chứ nào mở miệng nổi , hắn lại nở nụ cười yêu thương mà nói.

---- Đây là tấm lòng của tôi , khi nào có cơ hội em giúp tôi đưa là được !---
Mạn Nhu Nhu thấy cái tên này kiên quyết như thế củng liền gật gật đầu đáp.

---- Được ! Tôi biết rồi !---
Nói xong Mạn Nhu Nhu tiến vào bên trong nhà vệ sinh rồi khép cửa lại , hắn nhìn châm chú vào bóng dáng đang đi xa dần và biến mất kia một lác lâu rồi lại châm chú vào chiếc điện thoại.

---- Két! két! !----
Khoảng ba mươi phút trôi qua khi âm thanh tiếng mở cửa vừa vang lên Mạn Nhu Nhu bước ra ngoài khoắc trên mình một bộ bồ ngủ khác là giản dị nhưng không kém phần quyến rũ mà đi tới chiếc nềm của mình , cũng là chỗ ngủ của Điềm Cảnh Nghi.

Điềm Cảnh Nghi ngay lúc này đôi mắt luôn dáng vào thân hình có đường nét lộ rõ ràng kia của cô , tuy là không hở hang như tr*n tr**ng như mà nơi nào cần có đều đầy đủ cả.

Thấy hắn cứ dáng mắt vào người mình cho dù là Nhu Nhu có quen thuộc đến mức nào thì vẩn biết ngại à nha , Nhu Nhu liền lên tiếng nói.

---- Anh mau vào tắm đi chứ nhìn tôi làm gì ? ----
Nói xong Mạn Nhu Nhu nhìn nằm xuống phủ chiếc mềm qua đến đôi vai mình như sợ hắn làm gì mình vậy , còn về phần hắn thấy cô như thế liền nở nụ cười gian xảo mà đi vào nhà tắm.

Thời gian lại vôi vã trôi qua , khi tiếng mở cửa phòng vang lên thì Điềm Cảnh Nghi bước ra ngoài nhưng khác với Nhu Nhu hắn trên người chỉ khoắc một chiếc khăn tắm giúp che đi những bộ phận nhạy cảm mà thôi.

Mạn Nhu Nhu theo phản xạ nhìn lên thấy được hình ảnh như thế này thì cho dù cô có cùng ăn ân ái bao nhiêu lần đi nữa sắc mặt vẩn đang dần ửng đỏ như trái cà chua.

Mạn Nhu Nhu dùng bàn tay nhỏ che mặt yếu ớt nói.

---- Tại.

.

Tại sao anh lại không mặt đồ ? Anh ! Anh mau lấy đồ bận vào đi tôi cảm thấy không quen !----
Điềm Cảnh Nghi thấy cô ngại ngùng hắn liền dở trò vô sỉ kèm theo mặt dày mà đi đến nằm xuống bên cạnh Nhu Nhu mà nói.

---- Bảo bối ! Thân thể này của tôi em đã thấy không biết bao nhiêu lần còn ngại gì nữa cơ chứ ? Hay là em củng cởi ra hết đi cho nó mát !---
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 107: 107: Hỏi Ý Kiến !


Mạn Nhu Nhu nghe cái tên mặt dày này nói ra thì sắc mặt cô xấu hổ không thôi , trong lòng cô ngay lúc này chỉ muốn đào một cái hố nhảy xuống mà thôi.

Mạn Nhu Nhu xấu hổ lắp bắp nói.

---- Anh! Anh đúng là người không biết xấu hổ , tôi cảm thấy bận như vậy rất tốt chẳng muốn c** tr*n giống anh !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu xấu hổ quay lưng về phía hắn mà khép mờ đôi mặt chằng buồn nhìn cái tên da mặt dày này , nhưng mà hắn dễ dàng gì mà chịu buông tha cho cô như vậy cơ chứ.

Điềm Cảnh Nghi dùng bàn tay to lớn ôm chầm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô từ phía sau lưng , thân thể Nhu Nhu rung rẩy cả người nóng hơn so với bình thường bỡi cử động của hắn.

Bàn tay hắn lại như thói quen mà ôm lấy cái eo thon dài của cô rồi lại dừng trên cặp bông đào căn tròn kia của Nhu Nhu mà xoa bóp , cái miệng hắn không chịu an phận mà hôn lấy phía sau gáy của Mạn Nhu Nhu mà liế.

m m.

út.

.

Mạn Nhu Nhu rung rẩy cả người mà nói.

---- Anh !.

Ngày hôm nay anh làm còn chưa đủ hay sao chứ ? Thân thể của tôi còn mệt lắm hay là để hôm khác được không ?-----
Thấy được câu hỏi có phần sợ sệt này của cô thì bàn tay hắn càng siết chặt thân thể cô hơn ,bàn tay hắn vẩn không chịu dừng lại mà duy chuyển xuống c*p m*ng tr*n đang vểnh cao kia của cô mà xoa bóp.

Chiếc miệng của hắn hôn lên đôi gò má kia của cô lấy một cái mà nói.

----- Tôi sẽ không ăn em , nhưng mà những chuyện khác thì tôi không dám đảm bảo !-----
Nói xong bàn tay hắn lại duy chuyển khắp thân thể cô rồi dừng lại ở n** t* m*t kia của Nhu Nhu ,một ngón tay to của hắn ra vào nới tư mật kia của cô mà trêu chọc , bàn tay còn lại không chịu an phận mà xoa bóp lấy cặp bông đào kia, ngón tay nhỏ lại trêu chọc nhị hoa trên cặp bông đào kia.

----- Ưm! ư!.

ư! !-----
Thân thể Mạn Nhu Nhu rung rẩy chẳng kiềm nổi cảm xúc của bản thân mình mà phát ra những âm thanh ái muội , cô quay thân thể lại hướng ánh mắt về phía hắn nói.

------Anh để tôi ngủ một chút có được không ? Tay anh cứ như thế này chắc tôi chịu không nổi !-----
Hắn nghe thế liền cười gian xảo đáp.

---- Hay là em nghĩ thử xem có thể cùng tôi một chút hay không ? Tôi hứa là sẽ không có nó vào bên trong em , em chỉ dùng tay và miệng giúp tôi một chút có được không ?-----
Mạn Nhu Nhu nghe yêu cầu này của hắn liền trầm tư trông phút chốt ,theo suy nghĩ thì nếu không giúp hắn thì cô củng không thể nào ngủ yên được.

Thấy cô còn trầm tư Điềm Cảnh Nghi liền nói tiếp.

---- Nếu như em không giúp thì tối hôm nay tôi thảm rồi , không phải là em hứa khi nào rảnh sẽ bồi thường có tôi hay sao ? Chẳng lẽ em muốn nuốt lời ?----
Điềm Cảnh Nghi nói xong liền ra vẽ đáng thương mà nhìn về phía cô , phải nói cái hình dáng này làm cho Mạn Nhu Nhu muốn cắn hắn vài cái cho bỏ tức , cái tên này còn có bộ mặt như thế này hay sao.

Tuy là cô suy nghĩ như thế nhưng vẩn nhẹ nhàng nói.

---- Anh đừng ra vẽ đáng thương như thế , tôi nghe theo anh là được không phải hay sao ?----
Điềm Cảnh Nghi nghe thế đôi bàn tay siết chặt thân thể nhỏ nhắn của cô mà lạnh nhạt nói.

---- Nhu Nhu ! Tôi không phải đang uy h**p em , mà là đang hỏi ý kiến của em ! Nếu em thấy mệt thì có thể từ chối !-----
Hắn nói xong liền thả lỏng bàn tay ôm nhẹ thân thể Nhu Nhu vào lòng mà v**t v* , chiếc miệng hôn nhẹ nhàng lên đôi môi đỏ hồng kia một cái rồi ánh mắt lại chậm rãi nhắm lại.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 108: 108: Ngại Bẩn !


Thấy hắn có biểu hiện và hành động như thế thì bảo sao Mạn Nhu Nhu đành lòng nào không tuân theo được cơ chứ.

Phải nói cái tên này dùng sức mạnh không được lại còn dùng chiêu trò da mặt dày thì làm sao mà Nhu Nhu qua nỗi hắn chứ.

Mạn Nhu Nhu liền xoay người lại hướng ánh mắt về phía hắn đôi bàn tay nhỏ ấy liền ôm chầm lấy thân thể Điềm Cảnh Nghi một cái nhẹ nhàng.

Mạn Nhu Nhu chậm rãi nói.

---- Thôi được rồi tôi sẽ giúp anh , nhưng mà xin anh hãy kìm chế một chút tôi sợ bọn họ nghe thấy !---
Nói xong Mạn Nhu Nhu củng không đợi hắn trả lời mà liền đặt lên đôi môi của người đang ông ấy một nụ hôn nhẹ nhàng , đôi bàn tay lại chậm rãi duy chuyển xuống xoa lấy tấm lưng rắn chắc ấy của hắn.

Thấy được sắc mặt và hành động của Nhu Nhu nhẹ nhàng và trong ánh mắt ấy không có vẽ chán ghét thì hắn củng khá yên tâm , đôi môi hắn đáp lại bằng cách hôn đáp trả cô một cách nhẹ nhàng chiếc lưỡi tham lam liế.

m lá.

p lấy hết mật ngọt bên trong khe miệng ấy làm cho Nhu Nhu khô khốc cả miệng.

Bàn tay to lớn của Điềm Cảnh Nghi lại không chịu an phận mà duy chuyển xuông phía dưới thân nắm lấy đôi gò bông đào mềm mại căn tròn đang vểnh cao kia mà xoa bóp.

Thân thể Mạn Nhu Nhu rung rẩy đôi bàn tay càng siết chặt chiếc hông của hắn hơn , chiếc miệng hắn duy chuyển xuống hôn lên vành tai rồi lại duy chuyển xuống xương lại xanh và dừng lại ở nhị hoa trên cặp bông đào kia mà li.

ếm m.

út.

----- Ưm!.

ư! !----
Trong miệng Nhu Nhu không kiềm chế được mà phát ra âm thanh nỉ non trong thật là ái muội làm cho người nghe phải đỏ cả mặt.

Không biết từ lúc nào bàn tay to lớn của hắn đang suy chuyển xuống thâ n dưới và ngón tay đã cho vào trong nơi tư m@t của cô mà trêu chọc.

Mạn Nhu Nhu theo phản xạ và một chút lý trí còn sót lại của cô mà muốn khép đôi chân của mình lại , nhưng đời chẳng như là cô mong muốn đôi chân ấy đã bị bàn tay to lớn của hắn giữ lại và mở ra càng rộng hơn nữa.

Hắn hôn xuống vong eo căn tròn kia của cô rồi lại duy chuyển xuống và dừng lại ở nơi tư m@t đang cao trào nước kia , chiếc lưỡi ma mị của hắn tham lam li.

ếp l.

áp dòng nước tinh khiết đang trào ra từ nơi tư m@t ấy mà nuốt vào bên trong.

---- A.

aaa.

.

! Anh! Bẩn lắm ! Đừng làm thế ?----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền dùng một chút lý trí còn sót mà đưa bàn tay che cái miệng nhỏ của mình nhưng vẩn phát ra những âm thanh nhỏ ri rỉ , phần th ân dưới của cô co giật liên tục đến cả phần bụng của Nhu Nhu củng theo cảm xúc mà ưỡng người về phía trước như được lập trình sẳn vậy.

Điềm Cảnh Nghi trong lòng âm thầm hãnh diện về kỹ năng của mình chiếc lưỡi và bàn tay hắn càng hung ác duy chuyển nhanh hơn nữa, bàn tay nhỏ của Nhu Nhu xoa mái tóc và khuôn mặt điễn trai của hắn một cách nhẹ nhàng.

Ánh mặt Nhu Nhu mê ly chẳng dám nhìn hắn mà ngẩn đầu lên trần nhà, khoảng một lác sau thân thể cô lại co giật dữ dội liên tục bên trong nơi tư m@t ấy dòng nước như suối ấy thi nhau mà trào ra làm ướt hết cả một phần của chiếc nệm , thân thể Nhu Nhu mệt mỏi ánh mắt như muốn khép hờ đi.

Điềm Cảnh Nghi liền nở nụ cưòi thoải mãn hôn nhẹ lên vành tai của Nhu Nhu mà nói.

----- Bảo bối ! Em thật là nhạy cảm ! Em có thích cảm giác như thế này không ?-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 109: 109: K1ch Tình !


Nghe hắn nói câu này cho dù cô có kiên cường đến mức nào đi nữa thì da mặt Nhu Nhu củng rất mỏng manh , Nhu Nhu e ngại quay mặt đi hướng khác củng chẳng dám đáp lời.

Điềm Cảnh Nghi lại mở lời kêu chọc.

---- Em không nói thì có thể gật đầu à nha , nếu như cứ im lặng thì tôi sẽ giúp em thoải mãn thêm một lần nữa có được không ?----
Lời nói này như một quả bom nặng ký rơi vào trong não kiến cho đầu óc cô hoàng toàn trống rỗng , một chút lý trí còn sót lại đang nhắc nhở cô là phải gật đầu.

Mạn Nhu Nhu trong cô thức mà gật đầu lia lịa như trống mỏi , hắn thấy như vậy thì đặt lên đôi gò má kia một nụ hôn mà nói.

---- Bảo bối ! Em dùng miệng và tay giúp tôi chăm sóc nó một chút ?----
Nói xong hắn liền nằm ngữa thân thể nhàng nhã trên chiếc nềm ê ả ánh mắt nuông chiều không quên nhìn vào thân thể Nhu Nhu.

Mạn Nhu Nhu như hiểu được lời hắn nói mà nhanh chóng ngồi dậy , bàn tay nhỏ duy chuyển khắp thân thể rắn chắc của hắn và dừng lại trên cái vật hung tợn đầy gân guốc kia mà vuốt v e.

Bàn tay nhỏ nhắn của cô như cầm một cây trụ mềm mại mà vuốt v e lên xuống và ánh mặt củng đang nhìn nó rất châm chú , phải nói là Nhu Nhu không dám đối diện với ánh mắt như hổ đói đang rình mồi kia của hắn thì đúng hơn nhiều.

Điềm Cảnh Nghi biết cô ngại ngùng nên củng không mở lời mà chỉ duy chuyển bàn tay xoa bóp lấy cặp bông đào kia mà vuốt v e một cách nhẹ nhàng.

Như được sự k1ch thích có phần chiều chuộng này của hắn Mạn Nhu Nhu liền cúi đầu mở to chiếc miệng nhỏ ra mà nhanh chóng ngậm lấy cái vật đầy gân guốc kia của hắn là liế.

m l.

áp.

---- Ư.

.

ư! ! Bảo bối ! Em muốn tôi nghẹn chết đấy à , em làm nhanh hơn một chút !----
Điềm Cảnh Nghi trong cơn khoái lạc mà rên lên một tiếng trông thật ái muội , Mạn Nhu Nhu nghe thấy lời hắn nói liền điều chỉnh chiếc miệng nhỏ và bàn tay mà duy chuyển nhanh hơn nữa.

Không biết là đã trôi qua được bao lâu khi miệng và tay của Nhu Nhu mỏi mệt như muốn gãy thì đôi bàn tay to lớn của hắn ôm chầm lấy thân thể nhỏ nhắn của cô mà nhanh chóng đè dưới thân mình.

Điềm Cảnh Nghi liền cúi đầu xuống hôn nhẹ lên đôi gò má của cô một cái nhẹ mà ôn nhu nói.

---- Bảo bối ! Em cứ để yên việc còn lại giao cho tôi là được !----
Nói xong hắn liền cầm cái vật t0 lớn đầy gân guốc ấy bỏ vào chính giữa khe của cặp bông đào căng tròn kia của Nhu Nhu , hai bàn tay to lớn của hắn lại chẳng chịu thua kém mà ép sát cặp bông đào ấy lại gây ma sát với cái vật đầy hung tợn kia của hắn.

Điềm Cảnh Nghi duy chuyển hông lên xuống nhanh chóng ma sát với hai đồi núi cao mềm mại kia của cô , Nhu Nhu củng hiểu ý hắn muốn làm gì nên khi cái vật t0 lớn ấy muốn chạm đến miệng thì chiếc lưỡi nhỏ thơm tho của cô vẩn hiểu ý mà liế.

m lá.

p.

Điềm Cảnh Nghi điên cuồng vì hành động không báo trước này của cô mà càng suy chuyển nhanh hơn , xúc cảm mềm mại từ đôi gò núi truyền đi khắp thân thể rồi dừng lại trên đại não của hắn.

-----Aa! ! Anh đợi một chút !----

Nhu Nhu thấy biểu hiện bất thường này của hắn dự tính lên tiếng nhưng mà củng chẳng kịp , bao nhiêu tinh hoa trong người hắn đều tuông trào ra khắp trên khuôn mặt xinh xắn kia của cô.

Mạn Nhu Nhu theo phản xạ định đưa tay lên lau đi những tinh hoa nhưng mà khi gần chạm đến cô như nghĩ tới việc gì đó lại đưa tay về.

Nhu Nhu không dám lau những thứ này mà đưa mắt nhìn hắn như hỏi ý kiến , bỡi cô biết nếu như hắn không cho phép mà mình động tay chân thì người chịu thiệt vẩn là mình mà thôi.

Hành động của Nhu Nhu đã rơi vào trong ánh mắt hắn , trong lòng Điềm Cảnh Nghi có chút chua sót bỡi hắn biết lúc trước cô đã sợ mình như thế nào mà đến tận bây giờ làm chuyện gì củng phải hỏi ý hắn.

Điềm Cảnh Nghi dùng khắn giấy nhẹ nhàng lâu khô hết sản phẩm của mình trên mặt Nhu Nhu rồi nhẹ nhàng ôm cô vào lòng mà khép mờ đôi mắt , còn về phần cô có lẽ vì đã quá mệt mỏi nên củng ngủ thiếp đi.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 110: 110: Bữa Sáng !


Một đêm yên tĩnh lại trôi qua ,màn đêm nhanh chóng tan biến khi ánh bình mình dần ló dạng ,tia sáng đầu tiên có chút ấp áp chiếu thẳng vào khuôn cửa sổ , trên chiếc nệm nhỏ có hai thân thể đang ôm chầm lấy nhau.

Không biết đã thời gian trôi thêm được bao lâu , khi tia sáng ấy chiếu vào khuôn mặt thanh tú của Điềm Cảnh Nghi thì hắn liền lười biến mở mắt.

Theo phản xạ tự nhiên thì hắn đưa ánh mắt ra nhìn vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhu Nhu đang ngủ ngoan lành và đưa bàn tay v**t v* mái tóc đen bóng mượt ấy một chút rồi nhanh chóng đi vào nhà tắm.

Khi hắn bước ra khỏi phòng tắm thì khoắc trên mình một bộ đồ ngủ trông rất thanh lịch có phần kín đáo và lịch sự nhưng củng rất điễn trai , vị trông thấy Nhu Nhu còn ngủ nên hắn nhẹ nhàng mở cửa phòng mà đi xuống dưới nhà bếp.

Phải nói là trước giờ hắn ít khi vào bếp những không đồng nghĩa với việc chẳng biết nấu thức ăn , Điềm Cảnh Nghi cẩn thận buộc tạp dày và làm từng động tác điêu luyện giống như một đầu bếp chuyện nghiệp vậy.

Khi hắn tháo chiếc tạp dày và nhanh chóng trưng bày những món ăn sáng ra trên bàn thì chợt nghe thấy tiếng bước chân từ trên lầu đi xuống , theo phản xạ hắn đưa mặt nhìn thì hai người này là ông bà Mạn chứ còn ai vào đây nữa chứ.

Điềm Cảnh Nghi hướng ánh mắt về phía hai người mà lễ phép nói.

---- Cô chú hãy tới dùng bữa sáng rồi đi làm ạ , dù gì thức ăn cháu củng nấu rất nhiều !-----
Bạ Mạn nghe thế liền thở dài nói.

---- Con bé này cũng thật là , ai nào lại để khách xuống nấu ăn cơ chứ ?----
Hắn lại cười ôn hòa đáp lời.

---- Không sao chỉ là một việc nhỏ mà thôi , dù gì một chút nữa cháu củng nhờ cô ấy đưa đi dạo một vòng nơi này ấy mà , để cô ấy ngủ thêm một chút củng không sao ?----
Ông Mạn liền cười nói.

---- Thôi được rồi , cô chú đang gấp nên chỉ cầm theo thức ăn mà thôi, hai đứa ở nhà dùng bữa vui vẽ !----
Hai người nói xong liền nở nụ cười thuận tay cầm thức ăn mang theo mà đi nhanh ra khỏi phòng , nhưng khi đi qua cách của Bà Mạn là nói nhỏ nhẹ.

---- Hai đứa nhớ kiềm chế một chút , dù gì trong giai đoạn này nếu lao lực quá sẽ không tốt !----
Nói đến đây thì hình dáng của hai người củng đi xa dần và biến mất , phải nói là những lời này hắn nghe hiểu rất rõ nhưng không ngờ ba mẹ Nhu Nhu lại thẳng thắn như thế.

Nhưng mà trong lòng hắn lại hiện lên tia ấm áp hiếm thấy , cho dù có nói gì đi nữa thì sự ấm áp và đối đãi thân thiết như người thân này đã rất lâu rồi mà hắn chưa từng nếm qua , nhưng ngày hôm nay ở tại nhà cô hắn mới cảm nhận được.

Hắn trầm tư trên ghế sofa không biết là đã trôi qua được bao lâu , chợt có một giọng nói có phần lười biến truyền đến bên tai đánh tan đi sự yên tĩnh ấy.

----- Anh làm gì mà hôm nay lại dậy sớm như thế ? Có phải là không quen nhà nên mất ngủ phải không ?----
Theo ánh mắt hắn nhìn lên thì hình dáng nhỏ nhắn của Mạn Nhu Nhu đang bận một bộ đồ ngủ khá kím đáo màu xanh dương nhưng chẳng kém phần quyến rủ mà đi xuống trước mặt hắn.

Điềm Cảnh Nghi thấy cô đến gần liền mở miệng nói.

----- Bữa sáng tôi để trên bàn , hay là em tới nếm thử xem có vừa miệng hay không ? À mà còn nữa , ba mẹ em đi làm từ lúc sáng sớm rồi khỏi cần phải lo lắng !-----
Mạn Nhu Nhu nghe câu nói này như sấm đánh bên tai sắc mặt cô khó có thể tin nổi mà liền hỏi.

----- Anh ! Anh còn biết nấu ăn hay sao ? Tại sao trước giờ tôi chưa từng thấy anh nấu nhỉ ?----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 111: 111: Bữa Sáng 2 !


Nghe câu hỏi thẳng thắng này của cô hắn cảm thấy da mặt mình khó chịu vị đã bị cô nói trúng chỗ đau , hắn biện minh nói.

---- Là do em không yêu cầu tôi mới không nấu ấy chứ ! Nếu sau này em thích thì tôi có thể nấu vài món ngoan cho em nếm thử !----
Nhu Nhu nhìn vào ánh mắt sáng rực như sao trên trời kia của hắn thì liền gật đầu đáp lời.

---- Được anh nhớ đấy nhé , mà thôi anh cùng ngồi dùng bữa sáng với tôi luôn kẻo nguội mất !-----
Nói xong Mạn Nhu Nhu củng không đợi hắn trả lời mà nhanh chóng đi tới bàn ăn và ngồi xuống , Điềm Cảnh Nghi thấy như thế củng nở một nụ cười nhẹ nhàng mà ngồi xuống bên cạch cô.

Khi Mạn Nhu Nhu thử một miếng thức ăn mà hắn nấu thì sắc mặt cô từ bình thản liền chuyển sang bất ngờ quay sang nhìn vào khuôn mặt điễn trai của hắn mà nói.

---- Này ! Tôi không ngờ anh lại có tài nấu nướng thế đấy , nếu nhưng không về nhà thì chẳng biết được khi nào tôi mới thưởng thức được món ăn của anh nữa !----
Câu nói này tuy nghe là ca ngợi nhưng mà suy nghĩa sâu xa hơn có nghĩ là Nhu Nhu đang chế diễu hắn.

Điềm Cảnh Nghi nghe được hàm ý trong lời của cô nhưng vẩn cười đáp.

---- Không phải là tôi muốn lấy lòng ba mẹ vợ hay sao ? Em còn trách tôi hẹp hòi à ?Sau này về tôi nấu cho em ăn cho được không ?----
Nếu như bình thường nghe được câu trả lời này của hắn thì chắc chắn lẽ mắn cái tên này dẻo miệng , nhưng không hiểu sao bây giờ khi cô nghe hắn giải thích thế thì trong lòng có chút vui vẽ và ấm áp.

Mạn Nhu Nhu đáp lời.

-----Tôi hiểu tâm ý của anh rồi , anh củng mau ăn đi !-----
Phải nói Mạn Nhu Nhu là một người tiết kiệm lời đến mức có thể , cô không muốn nói nhiều cho lắm nhưng mà hành động mới chứng minh được hết tất cả tâm ý của Nhu Nhu dành có hắn.

Đương nhiên là khi sống chung với cô thì Điềm Cảnh Nghi củng khác hiểu cái tính cách này , phải nói Nhu Nhu là một người ít nói và luôn xem trong tình cảm.

Trong không khí yên tĩnh ấy hai người nhanh chóng dùng bữa sáng của mình , thời gian trông phút chốc lại vô tình trôi qua thì hai người củng đã dùng xong bữa sáng.

Thấy Nhu Nhu chuẩn bị thu dọn thì Điềm Cảnh Nghi vội nói.

----- Hay là em lên phòng nghĩ ngơi một chút dù gì cũng đang mang thai nên đừng làm việc thì hơn , còn về việc dọn dẹp em để tôi làm là được !----
Mạn Nhu Nhu nghe được câu trả lời này của hắn liền nhanh chóng đáp lời.

---- Cám ơn ! Bữa sáng anh nấu rất ngoan , vậy tôi lên phòng trước đây !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền chậm rãi lên phòng , bỡi vì cô thừa biết cái tính của hắn nếu đã mở miệng ra nói thứ gì đó thì cho dù Nhu Nhu có muốn gì khác củng rất khó mà làm trái nên chỉ đành tuông theo.

Điềm Cảnh Nghi nở nụ cười ôn hòa nhìn bóng lưng của người con gái nhỏ kia một lác lâu, khi hình dáng đó đã đi lên lầu thì hắn liền tập trung vào công việc dọn dẹp chén bát của mình.

Tuy là Điềm Cảnh Nghi nói với ba mẹ cô sẽ nhờ Nhu Nhu hướng dẫn đi dạo xung quanh , nhưng hắn thừa biết là cô ở thời kỳ mang thai nếu không có chuyện gì thì hắn vẩn mong muốn cô ngủ nhiều thêm một chút như thế sẽ tốt hơn nhiều.

Thấm thoát ba mươi phút đồng hồ đã trôi qua , Điềm Cảnh Nghi tháo chiếc tạp dày rồi dọn dẹp căn nhà xung quanh thêm một lác lâu nữa mới chậm rãi bước lên căn phòng.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 112: 112: Có Việc Muốn Nói !


Khi Điềm Cảnh Nghi bước vào bên trong căn phòng nhỏ thì xuất hiện trước mặt là là hình dáng nhỏ kia kia đang xem máy tính , phải nói là đang làm việc thì đúng hơn nhiều.

Điềm Cảnh Nghi chậm bước chân tới ngồi xuống chiếc nệm bên cạnh Nhu Nhu , hắn đưa mắt nhìn thì thấy cô đang vẽ bản thiết kế.

Nhu Nhu củng thấy ánh mắt của hắn mà nhẹ nhàng nói.

----- Làm xong rồi ? Anh có muốn ngủ thêm một chút không ? Dù gì củng chẳng có việc gì làm !----
Điềm Cảnh Nghi gối đầu lên chiếc bắp đuồi mềm mại kia của cô mà đáp lời.

---- Tôi muốn nằm như thế này , như thế có làm phiền công việc của em hay không ?----
Nhu Nhu ánh mắt vẩn châm chú vào máy tính nhưng vẩn gật đầu đáp.

--- Không sao ! Anh cứ nghĩ ngơi là được !----
Điềm Cảnh Nghi lại nói nhỏ.

----- Vậy được ! Khi nào em làm xong việc củng nên ngủ thêm một chút dù gì củng chẳng có việc gì làm !-----
Điềm Cảnh Nghi dừng lại trong chốt lác như nhớ ra chuyện gì đó lại nói tiếp.

---- À mà ! Khi nào em đói bụng thì có thể bảo tôi , tôi sẽ nấu cho em vài món để lắp no cái bụng !----
Nói xong hắn củng không đợi Nhu Nhu trả lời mà dùng bàn tay xoa cái bụng nhỏ nhắn kia của cô trông rất ôn nhu.

Mạn Nhu Nhu thấy hành động của hắn thì thân thể củng giật mình vì bất ngờ nhưng củng chẳng nói thêm gì , Điềm Cảnh Nghi nhàng nhã ung dung mà nhắm mắt.

Mạn Nhu Nhu tập trung vào công việc củng không biết là trôi qua bao nhiêu lâu, khi cô xong công việc thì nhìn thấy hắn đã ngủ lúc nào củng không hay.

Nhu Nhu nhìn châm chú vào hình dáng điễn trai đẹp như tạc tượng kia của hắn đôi lúc lại tỏa ra vẽ suy mê , không biết là do mệt mỏi hay là vì lý do gì mà Nhu Nhu củng nằm xuống bên cạnh hắn nhàn nhã khép mờ đôi mắt.

Phía bên ngoài bầu trời đã dần về chiều bầu không khí có chút thoáng mát và dịu đi rất nhiều , trong căn phòng nhỏ có một hình dáng khá quen thuộc kia vẩn còn đang ngủ ngoan lành , hình dáng này ngoài Mạn Nhu Nhu thì còn ai vào đây chứ.

Khi Nhu Nhu lười biến mở đôi mắt liếc nhìn xung quanh thì cô phát hiện ra hình dáng người điễn trai đẹp như điêu khắc kia đã chẳng thấy đâu nữa , Nhu Nhu nhẹ nhàng chậm rãi bước xuống và đi nhanh vào phòng tắm.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua , khi Nhu Nhu bước ra khỏi căn phòng tắm thì khoắc trên mình một bộ đồ ngủ đơn giãn nhưng không kém phần quyến rũ.

Mạn Nhu Nhu hướng theo ánh mắt của mình thì thấy khuôn mặt điễn trai kia đang ngồi trên chiếc nệm nhìn mình chầm chú lúc nào không hay , nhìn vào ngón này của Điềm Cảnh Nghi luôn chỉ vào hướng bàn làm việc của cô.

Nhu Nhu nhìn theo thì lại thấy trên bàn có vài món ăn còn đang bay hơi nóng chắc hẳn là vừa mới nấu xong.

Thấy cô thẩn thờ như thế thì Điềm Cảnh Nghi nói.

---- Nhu Nhu ! Em mau tới ăn một chút bỏ bữa trưa sẽ không tốt đau !-----
Giọng nói hắn nhẹ nhàng vang lên và truyền đi đến bên tai , Nhu Nhu nghe thế trong lòng lại cảm thấy có chút ấm áp bỡi vì trước giờ ngoài ba mẹ thì chưa có ai chăm sóc và quan tâm mình như thế.

Trong lòng Mạn Nhu Nhu vừa nghĩ nhưng đôi bàn chân lại nhanh chóng đi đến chiếc bàn mà ngồi xuống , cô củng thừa biết tính cách của hắn nên củng không ngại mà động đũa.

Nhu Nhu ăn được một lác thì hắn lên tiếng nói.

---- Nhu Nhu ! Tôi có việc này muốn nói với em , em phải hứa là không được kích động có được không ?-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 113: 113: Đề Nghị Kết Hôn !


Mạn Nhu Nhu đang tập trung dùng bữa trưa nhưng nghe thấy câu nói này của hắn thì bất giác trong lòng ngực tim cô đập loạn nhịp , sắc mặt Nhu Nhu có chút lo lắng mà hướng ánh mắt về phía hắn.

Mạn Nhu Nhu lo lắng nói.

---- Anh! anh có việc gì thì cứ nói , tôi sẽ cố gắng kìm chế cảm xúc của mình sẽ không làm anh thất vọng !----
Điềm Cảnh Nghi liền nhẹ nhàng nói.

---- Hình như là ba mẹ em biết được quan hệ giữa chúng ta rồi , biết cả đứa bé trong bụng của em và tôi nữa !----
Sỡ dĩ hắn nói như thế là vì muốn Nhu Nhu mạnh mẽ đối mặt với ba mẹ của mình, hắn muốn hai người họ chấp nhận hắn và cô ở bên nhau , tóm lại mục đích của hắn là muốn cùng cô kết hôn nên mới mở miệng nói như thế.

Còn về phần Mạn Nhu Nhu nghe thế thì sắc mặt liền tái nhợt hình như là không tin mà dùng ngón tay nhỏ chỉ vào hình dáng của mình nói.

---- Anh! anh nói ! Ba mẹ biết quan hệ giữa tôi và anh , còn cả đứa bé trong bụng ! Anh nói thật là không đùa tôi phải không ?----
Điềm Cảnh Nghi nhìn sâu vào trong ánh mắt của cô mà chân thành nói.

----- Tôi không nói dối em những việc như thế này , em thừa biết tính cách của tôi mà đúng không ?----

Đầu óc Mạn Nhu Nhu nghe xong những lời này liền hoản loạn kèm theo sự lo lắng vô bờ bến , theo suy nghĩ của cô thì không biết hai người họ đã thất vọng về mình như thế nào nữa.

Những suy nghĩ trong đầu làm cho cô như muốn khóc , thấy Nhu Nhu như thế hắn liền xoa đầu cô mà ôn nhu nói.

---- Nhu Nhu ! Em đừng suy nghĩ nhiều , hai người bọn họ cũng chỉ muốn em có cuộc sống tốt hơn mà thôi , em nghĩ lại xem tối hôm qua bọn họ đối với em như thế nào ? -----
Mạn Nhu Nhu như suy nghĩ được lời hắn nói thì sắc mặt có chút hoàn hoảng như miệng nhỏ vẩn lắp bắp.

---- Nhưng.

.

Nhưng đứa bé thì sao ? Phải làm sao mới hợp lý đây chứ ?----
Điềm Cảnh Nghi nghe được câu nói như mà trong lòng thầm vui vẽ củng không ngần ngại mà nói.

---- Khi nào chúng ta về thì đi đăng ký kết hôn được không ? Dù sao đi nữa thì đứa bé cũng nên có một gia đình hoàn chỉnh mà em thấy đúng không ?----
Mạn Nhu Nhu lại lo lắng nói.

---- Nhưng còn gia đình anh thì sao ? Tôi nghĩ với tính cách của mấy người đó sẽ không chấp nhận !---
Điềm Cảnh Nghi lại nắm bàn tay nhỏ của cô như an ủi mà nói.

---- Không sao ! Tôi sẽ nói với mấy người đó , nếu bọn họ ra điều kiện hợp lý thì chúng ta sẽ chấp nhận , còn nếu như điều kiện vô lý thì chúng ta cùng nhau bỏ trốn là được !---
Nghe lời nói có phần lưu manh này của hắn nếu lúc bình thường Nhu Nhu sẽ biễu môi xem thường , nhưng trong hoàn cảnh như thế này cô nhìn vào ánh mắt hắn thì không biết tại sao trong lòng lại tin tưởng tuyệt đối vậy.

Mạn Nhu Nhu bất giác gật đầu đáp.

---- Được ! Nếu như anh vì tôi mà bị đuổi ra ngoài , thì thu nhập của tôi cũng đủ nuôi vài ba người !---
Điềm Cảnh Nghi nghe xong trong lòng lại buồn cười nhưng ngoài miệng vẩn tỏa vẽ bất ngờ nói.

---- Vậy được ! Em nói ra không được nuốt lời đâu đấy ! ----
Nói đến đây hắn lại đưa tay xoa bụng Nhu Nhu mà thầm nói.

---- Con à ! Phải làm chứng cho baba đó biết không ?----
Mạn Nhu Nhu nghe cái tên này có động tác như thế liền không kiềm được cảm xúc mà phì cười một hơi dài , cô không ngờ cái tên này còn có một mặt trẻ con buồn cười thế không biết.

Điềm Cảnh Nghi thấy cô cười vui vẽ như thế củng ôn hòa nói.

----Thôi được rồi em đừng cười tôi nữa , mau dùng bữa đi không kéo thì thức ăn nguội mất thì sẽ chẳng ngon miệng nữa đâu !----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 114: 114: Nói Thật !


Mạn Nhu Nhu nghe thấy yêu cầu này của hắn củng liền ngoan ngoãn gật đầu mà tập trung vào những món ăn trên bàn.

Thấy cô châm chú như thế thì hắn lại nói.

----- Nhu Nhu ! Chuyện về mối quan hệ giữa tôi và em , nếu như ba mẹ em biết mà không nói ra chắc đều có lý do của hai người họ , em cứ để nó thuận theo tự nhiên là được đừng nên suy nghĩ nhiều !----
Nhu Nhu thấy hắn an ủi như thế cô liền gật đầu nói.

---- Tôi biết rồi anh củng lo lắng quá ! À mà anh đã dùng bữa trưa hay chưa ?----
Hắn nhanh chóng đáp.

---- Tôi ăn rồi , em cũng ăn đi !---
Nói xong hắn liền im lặng mà nhìn vào cô , Nhu Nhu củng không mở miệng mà nhanh chóng dùng bữa , thấm thoát thì bữa ăn trưa củng đã xong.

Điềm Cảnh Nghi củng thay cô dọn dẹp thức ăn thừa trên bàn còn về phần Nhu Nhu thì lại tập trung vào chiếc máy tính của mình.

Khi hắn vào phòng một lần nữa thấy Nhu Nhu đang châm chú vào chiếc máy tính thì liền mở miệng nói.

----- Nhu Nhu ! Em dự tính khi nào về nhà cùng tôi ?---
Ánh mắt Nhu Nhu vẩn tập trung vào máy tính mà đáp lời.

---- Ngày mai được không ? Tôi muốn cho ba mẹ mình một kết quả hài lòng !----
Ý của cô nghĩa là muốn cùng hắn đăng ký kết hôn sớm một chút , nếu như thế thì việc cô mang thai và sinh con sẽ không ai bàn tán nữa , đặc biệt hơn là đứa bé sinh ra sẽ có một gia đình đầy đủ.

Điềm Cảnh Nghi biết cô đang lo lắng những gì nên lại mở miệng an ủi.

---- Em đừng lo , sẽ không có ai làm khó được em cho dù là mấy người đó củng không được !----
Trong lòng cô bây giờ cảm thấy rất an toàn bỡi lời nói trấn an này của hắn nhưng vẩn mở miệng nói.

---- Vậy anh nói xem , tôi có nên nói việc chúng ta sẽ kết hôn cho ba mẹ tôi không ?-----
Điềm Cảnh Nghi nghe thế lại trầm ngâm một lác lâu lại đáp lời.

---- Được ! Em thử nói xem hai người có phản ứng như thế nào , nếu như được thì em bảo hai người cùng lên đó sinh sống luôn có được không !----
Mạn Nhu Nhu liền gật đầu như đồng ý lời hắn nói mà cũng chẳng mở miệng thêm lời nào nữa , hắn thấy cô không muốn nói chuyện cũng trở nên im lặng thời gian lại thấm thoát trôi qua.

Ánh mắt trời đã dần lặng màn đêm bắt đầu bao phủ xung quanh mang lại một bầu không khí khá thoáng mát và dễ chịu , trong ngôi nhà quen thuộc này hình dáng Mạn Nhu Nhu và Điềm Cảnh Nghi đang ôm nhau ngủ ngoan lành giống như một cặp vợ chồng mới cưới vậy.

Nhưng trong không khí yên tĩnh ấy lại vang lên một tiếng nói quen thuộc.

---- Này ! Hai đứa mau dậy ăn tối nào , bầu trời củng đã về đêm rồi bỏ bữa sẽ không tốt lắm đau !---
Giọng nói này truyền đi khắp căn phòng nhỏ , tuy nhẹ nhàng nhưng làm cho hình dáng của hai người giật nảy cả mình quên luôn sự mệt mỏi vì mới thức giấc.

Xuất hiện trước mặt hai người là hình dáng của bà Mạn đang nhìn châm chú , thấy Nhu Nhu và Cảnh Nghi còn đờ đẩn thì bà lại nói.

---- Hai đứa còn ngồi ra đó làm gì ? Mau chuẩn bị rồi xuống ăn cơm trời đã muộn rồi !----
Mạn Nhu Nhu mới từ trong cơn hoảng sợ mà lấy lại tinh thần nói.

----- Mẹ ! Quan hệ giữa con và anh ấy là người yêu ! Con đã có đứa bé rồi , chúng con xin ba mẹ được kết hôn có được không ?-----
Mạn Nhu Nhu biết là mình hết đường chối cải nên củng không cần biện mình gì mà nói thẳng ra hết mọi chuyện , tuy là lúc đầu cô củng bị hắn uy h**p mới thuận theo những trong vô thức Nhu Nhu đã yêu cái tên này lúc nào củng chả hay.
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 115: 115: Căn Dặn !


Khi câu nơi này vừa buông ra theo suy nghĩ của Mạn Nhu Nhu thì chắc là mẹ mình thất vọng và đau lòng về cô lắm.

Nhưng trái ngược với suy nghĩ của cô bà Mạn lại nhẹ nhàng đáp lời.

---- Mẹ biết rồi , hai đứa chuẩn bị còn xuống dùng cơm ! Thôi mẹ ra ngoài trước hai đứa đừng để ba mẹ đợi lâu !-----
Nói xong bà Mạn củng không muốn Nhu Nhu khó xử nên đánh nhanh chóng đi ra bên ngoài mà khép của lại , phía bên trong Mạn Nhu Nhu vẩn còn chưa lấy được sự tĩnh táo của mình.

Điềm Cảnh Nghi thấy cô có bộ dạng như thế thì liền dùng bàn tay xoa nhẹ cái đầu nhỏ của Nhu nhu mà nhẹ nhàng nói.

---- Nhu Nhu Em thấy không ? Cô chú sẽ không trách những việc mà em đã vậy nên đừng lo chúng ta chỉ cần kết hôn là được !----
Mạn Nhu Nhu nghe thấy lời này của hắn liền tĩnh táo lại mà hướng ánh mắt về phía Điềm Cảnh Nghi nói.

---- Được ! Vậy tôi đi tắm một chút , anh chờ tôi một chút !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu như sợ hắn từ chối mà nhanh chóng bước vào nhà tắm để lại hắn một mình trong căn phòng yên tĩnh này.

Khoảng hai mươi phút sau khi Mạn Nhu Nhu bước ra khoắc trên mình một chiếc váy dài màu đen qua đầu gối tuy không sang trọng nhưng lại rất quyến rũ mà đi ra ngoài.

Điềm Cảnh Nghi nhìn thấy cô củng dáng ánh mắt một lúc lâu rồi lại nói.

---- Em xuống dưới nhà trước kẻo cô chú đợi lâu ! Tôi vào tắm một chút rồi sẽ xuống có được không ?----
Nói đến đây Điềm Cảnh Nghi như hiểu ra gì đó lại an ủi cô mà nói.

---- Em đừng lo , ba mẹ em sẽ không trách đâu , chỉ cần em can đảm đối mặt là được !----
Nói xong thì hắn mắt hắn nhìn châm chú vào cô như muốn khích lệ , Mạn Nhu Nhu thấy như thế trong lòng liền ấm áp vui vẽ mà gật đầu đáp lời.

---- Được ! Tôi đi xuống trước , anh cứ chậm rãi là được !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu củnng không đợi lâu mà nhanh chóng rời khỏi căn phòng quen thuộc này , còn về Điềm Cảnh Nghi thì vẩn luôn dùng ánh yêu thương mà nhìn châm chú vào hình dáng nhỏ bé ấy đến khi cô hoàn toàn rời khỏi tầm mắt của hắn mới chịu vào nhà tắm.

Phía dưới phòng ăn khi ông bà Mạn thấy Nhu Nhu đi xuống thì sắc mặt liền có chút ôn hòa kèm theo sự nuông chiều khó mà che dấu.

Ông Mạn lại hướng ánh mắt về phía Nhu Nhu nói.

---- Nhu Nhu ! Con mau lại đây ngồi !---
Lời nói này của ông Mạn tuy ngắn gọn nhưng đầy đủ sự quan tâm làm cho sự lo lắng trong lòng của Nhu Nhu tan biến mất.

Mạn Nhu Nhu chậm rãi bước đến ngồi trên vị trí của mình xung quanh chiếc bàn ăn đối diện với ông bà Mạn.

Bà Mạn thấy thế liền mở miệng nói.

---- Nhu Nhu ! Thân phận và gia thế của Cảnh Nghi ba mẹ củng đã từng thấy qua trên truyền hình và báo chí rồi , với gia thế của cậu ta có thật sự đối tốt và trân trọng con hay không ? -----
Mạn Nhu Nhu nghe thế củng thành thật đáp.

---- Có.

! Anh ấy đối với con rất tốt ! Ngày mai con và Cảnh Nghi trờ về đó sẽ cùng đi đăng ký kết hôn ba mẹ thấy thế nào ?----
Ông Mạn nghe thế thì lại nói.

---- Như thế củng được nhưng còn chỉ nên làm giấy kết hôn mà thôi , còn về hôn lễ không nên tổ chức thì hơn , nếu mấy nhà báo hay người khác biết thân phận của con thì sẽ phiền phức lớn !----
Bà Mạn lại lên tiếng dặn dò.

---- Nhu Nhu ! Nếu con sống ở đó mấy người nhà Cảnh Nghi muốn nói cái gì còn bỏ qua sau đầu là được đừng để trong lòng , nếu như con không thích sống ở đó thì có thể dọn về sống cùng ba mẹ củng không sao !-----
Mạn Nhu Nhu nghe những lời dặn dò này thì liền gật đầu lia lịa củng không nói thêm gì , đôi mắt cô đỏ như muốn khóc nhưng củng chẳng thể nào rơi nỗi.

Mạn Nhu Nhu cố hít một hơi sâu lấy lại tinh thần mà nói.

----- Ba mẹ ! Trên đó con có nhà , hay là hai người thu dọn lên đó ở được không ? Nếu như con rảnh về chơi với hai người củng tiện hơn nhiều !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 116: 116: Căn Dặn 2 !


Nghe câu nói này của cô bà Mạn liền mở lời nói.

----- Được ! Nhưng mà sau khi con sinh đứa bé rồi ba mẹ mới chuyển lên được không ? Ở dưới này còn có chút việc phải xữ lý !----
Mạn Nhu Nhu nghe thế liền cười tươi như hoa mà đáp lời.

---- Được ! Con rất vui vẽ khi được ở gần ba mẹ và con của mình ! -----
Thấy cô cười vui vẽ như thế ông Mạn lại mở miệng nói.

---- Nhu Nhu ! Nếu sau này hai đứa có cải vả , cho dù đúng hay sai thì con củng nên là người người nhìn chồng mình có biết không ? Nếu thấy không hợp thì có thể ly hôn , đừng cố chống đối nếu không sẽ bị đánh đó có biết không ? Nếu như được thì con nên tôn thờ những hành động cậu ta làm củng chả sao cả !----
Ông Mạn nói câu này là thừa biết rõ nhất , mấy người lắm tiền này chẳng thèm xem con gái ông ra gì nên mới nói như thế chứ ? Dù có nói gì đi nữa thì ông củng là người sống lâu hiểu biết nhiều.

Mạn Nhu Nhu nghe thế liền gật cái đầu củng không dám mở miệng thêm một lời nào nữa , trong không khí yên tĩnh ấy mọi người không mở miệng nói thêm câu nào nữa.

Trong không khí yên tĩnh ấy Điềm Cảnh Nghi liền từ phía trên trần đi xuống , thấy Mạn Nhu Nhu và ba mẹ mình đang châm chú nhìn nhau lại không nói gì cả.

Ông Mạn liền mở miệng nói.

----- Cảnh Nghi ! Đã xuống rồi thì cùng nhau tới dùng cơm !----
Nghe thấy câu nói này Điềm Cảnh Nghi liền chậm rãi bước tới ngồi xuống vị trí của mình , thấy hắn ngồi xuống mọi người cũng liền nhanh chóng động đũa.

Trong không khí bữa ăn này cũng rất lạ lùng mọi người đều im lặng đôi lúc chỉ trò chuyện vài câu mà thôi.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua trong phút chốt thì bữa cơm củng đã dùng xong , ông bà Mạn liền mở miệng nói muốn thu dọn chén bát còn Điềm Cảnh Nghi và Mạn Nhu Nhu liền chậm rãi lên phòng.

Hai người nhanh chóng bước vào trong căn phòng nhỏ của mình , khi bước vào bên trong vừa mới đóng cửa lại Điềm Cảnh Nghi liền ôm chầm lấy thân thể nhỏ nhắn của Nhu Nhu vào lòng mà v**t v*.

Điềm Cảnh Nghi mở miệng trầm thấp nói.

----- Nhu Nhu ! Ba mẹ em nói như thế củng chỉ là lo lắng mà thôi ! Nếu như tôi đối tốt với em thì không phải hai người họ bớt lo hơn hay sao ?----

Mạn Nhu Nhu thấy được hành động đầy dịu dàng nhà của hắn thì đôi bàn tay nhỏ của cô củng ôm chầm Điềm Cảnh Nghi mà đáp lại.

Trong bầu trong khí mặn nồng ấy hai người ôm chầm lấy nhau một lúc lâu rồi Nhu Nhu lại lên tiếng.

----- Anh đợi tôi một chút , tôi vào vệ sinh cá nhân rồi sẽ ra ngay !----
Nói xong Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng đi vào nhà tắm , Điềm Cảnh Nghi củng bình thản mà đi theo phía sau , theo suy nghĩ đơn thuần của hắn là cùng cô vào vệ sinh cá nhân mà thôi.

Thời gian lại vội vã trôi qua , hình dáng của Điềm Cảnh Nghi và Mạn Nhu Nhu đang ôm chầm lấy nhau trên chiếc mềm mền mại mà khép mờ đôi mắt.

Sáng hôm sau , tia nắng bình minh vừa chiếu sáng vào khuôn của sổ hai hình dáng khá quen thuộc kia vẩn đang ôm nhau ngủ ngoan lành.

Mạn Nhu Nhu lười biến mở đôi mắt liếc nhìn hình dáng điễn trai kia mà nhìn châm chú một lúc lâu , Nhu Nhu chậm rãi bước xuống mà nhẹ nhàng thu dọn đồ đề chuẩn bị đi về cùng hắn.

Theo hành động nhanh nhẹn của Nhu Nhu thì chỉ tầm ba mươi phút sau thì cũng đã xong , khi cô vào vệ sinh cá nhân xong bước ra ngoài khoắc trên mình một chiếc váy màu xanh dài đơn giãn thì thấy hắn cũng đã tĩnh giấc.

Mạn Nhu Nhu thấy hắn đã thức tĩnh cô liền mở miệng.

----- Anh nếu đã dậy rồi thì hãy mau vào chuẩn bị một chút , chúng ta còn phải đi về !-----
 
Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Chương 117: 117: Hắn Vào Bếp !


Điềm Cảnh Nghi nghe thế liền gật đầu nói.

---- Vậy được em xuống nhà nói với ba mẹ mình một tiếng rồi chúng ta cùng về nhà !----
Hắn nói xong củng không đợi Mạn Nhu Nhu trả lời mà nhanh chóng đi vào nhà tắm , Nhu Nhu nhìn thấy hắn đóng cửa củng không chờ lâu mà nhanh chóng đi xuống phía dưới nhà.

Khi Điềm Cảnh Nghi bước ra khoắc trên mình một bồ đồ sang trọng mà đi xuống phía dưới nhà , xuất hiện trước mặt hắn là hình dáng Nhu Nhu đang nói lời chào với ba mẹ mình.

Thấy hắn bước tới ông Mạn lãnh đạm nói.

----- Hai đứa đi đường cẩn thận một chút , nếu về tới nơi nhớ gọi cho ba một tiếng !-----
Nói xong thì ông bà Điềm củng chào hai người họ rồi đi làm công việc của mình ,còn về phần Điềm Cảnh Nghi khi thấy hình dáng của hai người họ đi xa thì lại chậm rãi dìu nhẹ Nhu Nhu lên xe rồi củng rời đi.

Thời gian lại thấm thoát trôi qua thật là nhanh trông thoát chốt thì mặt trời cũng đã về chiều tà bầu không khí xung quanh có chút mát mẽ.

Khi chiếc xe sang trọng ấy dừng lại trước một khu biệt thự to lớn như lâu đài ấy thì bầu trời cũng đã tối dần , trên chiếc xe sang trọng ấy có hai hình dáng chậm rãi bước xuống ,Điềm Cảnh Nghi nắm bàn tay nhỏ của Mạn Nhu Nhu cùng nhau bước vào bên trong.

Xuất hiện trước mặt hai người vẩn là những hình ảnh quen thuộc kia đang dùng ánh mắt châm chú mà nhìn vào bọn họ, Điềm Cảnh Nghi thấy vậy củng chẳng thèm để tâm và dìu Nhu Nhu lên phòng mình rồi khóa cửa lại.

Điềm Cảnh Nghi nhìn vào hình dáng có chút mệt mỏi của cô mà nhẹ nhàn nói.

---- Nhu Nhu ! Em đi tắm rữa và nghĩ ngơi một chút tôi còn có một chút việc , nếu như em thấy không được khỏe thì tôi có thể nấu giúp em một ít cháo có được không ?----
Sắc mặt của Nhu Nhu có chút tái nhợt và mệt mỏi nên liền ể ỏi đáp.

---- Lác nữa anh nấu giúp tôi một bát cháo trắng là được ! À mà khi nào xong việc thì anh hẳn nấu tôi củng chưa thấy đói !---
Thấy cô yếu ớt như thế thì trong lòng hắn củng chẳng chịu được mà cúi đầu xuống hôn nhẹ nhàng lên chiếc trán trắng noãn kia của Nhu Nhu.

Điềm Cảnh Nghi dùng bàn tay xoa đầu nhỏ của Nhu Nhu mà nói.

---- Được rồi ! Em nghĩ ngơi một chút đi , có việc gì cứ gọi tôi là được !----
Nói xong hắn củng chẳng đợi cô trả lời mà nhanh chóng hướng ra phía bên ngoài mà rời đi , phía bên trong Nhu Nhu thấy hắn rời đi củng chẳng nhìn nữa mà nhanh chóng ngồi lên chiếc giường lớn nghĩ ngơi một chút rồi liền vào phòng tắm.

Không biết là thời gian lại trôi qua được bao lâu , phía dưới phòng bếp trước những ánh mắt đầy nghi ngờ , hiếu kỳ kèm theo sự khó tin ấy Điềm Cảnh Nghi đang tập trung vào phòng bếp mà nấu cháo cho Nhu Nhu.

Nhìn vào hình dáng ấy ,phong thái như thế này nếu không phải người quen thì củng chẳng ai nhận ra Điềm Cảnh Nghi nữa.

Điềm Cảnh Nghi bỏ những ánh mắt đang nhìn châm chú mình ra phía sau đầu , hắn vẩn tập trung vào công việc của mình , hình ảnh này nếu nhìn từ xa vào thì lại thấy trên khuôn mặt hắn lấm tấm mồ hôi rơi xuống làm hình dáng ấy lại thêm phần cuốn hút.

Nhìn lại từ phía xa những người nhà của hắn lúc này củng đứa ánh mắt đầy bất ngờ mà khó thể tin nỗi về phía hắn như muốn nhìn hình dáng này thật lâu.

Thấm thoát thời gian lại trôi qua thêm một lúc lâu , khi hắn nấu xong bát cháo thì bầu trời củng đã về đêm bầu không khí có chút mát mẽ , hắn chậm rãi bỏ bát cháo trên bàn ăn mà ngồi trên chiếc ghế sofa đợi cô chẳng thèm quan tâm đến những người khác.

Cũng trong chốc lác hình dáng nhỏ nhắn kia dần xuất hiện trước mặt hắn , thấy cô đi đến phía mình Điềm Cảnh Nghi liền chậm rãi dìu cô tới bàn ra đỡ Nhu Nhu ngồi xuống.

Hắn dùng ánh mắt ôn hòa nhìn cô mà nói.

---- Cháo tôi nấu xong rồi , em nếm thử xem có vừa miệng hay không ?-----
 
Back
Top Bottom