Ngôn Tình Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,449,971
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
chu-tich-ba-dao-xin-dung-sung-toi.jpg

Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
Tác giả: Trần Đình Phong
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả Trần Đình Phong - Bạn đang đọc truyện Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi của tác giả Trần Đình Phong. Cô gái nhỏ trông vẽ mệt mỏi ấy mở miệng nói.

- ---Nơi này là đâu thế! Tôi đã ngủ bao lâu rồi?-----

Trong căn phòng sang ấy chỉ có hai người nên cô gái nhỏ ấy hướng vị phụ nữ tuổi tầm trung niên ấy

Nghe thấy như thế vị phụ nữ trung niên ấy liền cúi đầu cung kính đáp.

- --- Thưa tiểu thư! Ngày hôm qua tiểu thư đi trên đường trơi mưa lớn, cậu chủ đụng trúng cô ngất đi nên đưa về nhà!--------

Nghe nói đến đây cô gái nhỏ ấy liền hoang mang suy nghĩ lại liền nhớ về chuyện hôm qua, ngày hôm qua cô vội vã chạy về nơi mình ở để cầm tài liệu đi gặp đối tác, nhưng nghĩ tới cơ thể mình bị thương như thế này thì chuyện gì củng xong rồi.​
 
Có thể bạn cũng thích !
  • Hồn Chủ
  • Cùng Người Chung Áo
  • Chú Đừng Qua Đây!
  • Nữ Chủ Đại Nhân, Ta Sai Lầm Rồi
  • Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 1: 1: Khởi Đầu


    Rầm!.

    .

    Rầm!.

    .

    Rầm!.

    Ngoài trời đang đổ mưa rất to , những giọt nước ấy giống như những hoàn đá nặng rơi xuống đất , không khí xung quang yên tĩnh và vắng vẽ đến mức đáng sợ.

    Phía bên ngoài chỉ nghe thấy được tiếng mưa rào và âm thanh sấm sét mà thôi, trên con đường vắng vẽ ấy có hình dáng một người phụ nữ đang vội vã chạy đi.

    Con đường khá rộng lớn nhưng vì trời mưa rất to nên không khí vắng vẽ , nhìn rõ thì khuôn mặt cô gái này ngũ quan thanh tú, làng gia trắng noãn như tuyết thân hình nhỏ nhắn nhìn rất là ưa nhìn.

    Cô gái đấy vội vã chạy đi trên một con đường vắng vẽ trông khuôn mặt rất là vội vàng, có lẽ là ngoài trời đang mưa bản thân cô gái hình dáng nhỏ bé ấy củng không chú ý phía bên đường có một chiếc xe ô tô đang hướng cô mà chạy tới.

    -----Tít!.

    tít!.

    .

    tít!.

    két!.

    két!.

    két!.

    -----
    Tiếng tít xe to lớn vang lên làm tan đi bầu không khí tĩnh lặng ấy kèm theo tiếng thắng gấp truyền đi làm người nghe tim đập loạn vài nhịp.

    Ánh mắt cô gái nhỏ ấy mờ mịt dần mất đi ý thức , nhưng trước khi cô mất ý thức bản thân cảm nhận được chiếc xe đó đụng vào người mình.

    .

    Không gian trở nên mở hồ cô gái nhỏ ấy dần mất đi ý thức , không biết thời gian trôi qua được bao lâu , ánh nắng gay gắt ấy chiếu xuyên qua khe cửa sổ soi vào khuôn mặt nhỏ nhắn của cô gái đang nằm trên giường.

    Bây giờ nhìn kỹ thì khuôn mặt cô gái đấy có làng da trắng như bông tuyết , đôi chân mày hình lá liễu ,đôi môi mỏng hình trái tim khuôn mặt ấy khi cử động lại nở một nụ cười lại có một chiếc răng khuyểnh nhìn rất là dễ thương.

    Cô gái ấy liền mở đôi mắt trông rất mệt mỏi mà nhìn xung quanh ,xuất hiện trước đôi mắt của cô là một căn phòng màu trắng làm chủ đạo trang trí rất sang trọng.

    Hướng ánh mắt cô gái ấy là hình dáng một người phụ nữ tuổi tầm trung niên đang đứng cạnh nơi cô đã nằm.

    Cô gái nhỏ trông vẽ mệt mỏi ấy mở miệng nói.

    ----Nơi này là đâu thế ! Tôi đã ngủ bao lâu rồi ?-----
    Trong căn phòng sang trọng ấy chỉ có hai người nên cô gái nhỏ ấy hướng vị phụ nữ tuổi tầm trung niên ấy mà lên tiếng.

    Nghe thấy như thế vị phụ nữ trung niên ấy liền cúi đầu cung kính đáp.

    ---- Thưa tiểu thư ! Ngày hôm qua tiểu thư đi trên đường trơi mưa lớn , cậu chủ đụng trúng cô ngất đi nên đưa về nhà !--------
    Nghe nói đến đây cô gái nhỏ ấy liền hoang mang suy nghĩ lại liền nhớ về chuyện hôm qua , ngày hôm qua cô vội vã chạy về nơi mình ở để cầm tài liệu đi gặp đối tác , nhưng nghĩ tới cơ thể mình bị thương như thế này thì chuyện gì củng xong rồi.

    Cô gái nhỏ này tên là Mạn Nhu Nhu theo đuổi đam mê là nhà thiết kế thời trang , hôm qua là ngày đầu tiên có người để ý đến thiết kế của mình nhưng đã bị bỏ lở hết tất cả , trong lòng cô khó chịu không thôi.

    Tuy là Mạn Nhu Nhu có bị thương nhưng củng chỉ là trầy xước xơ qua mà thôi, nên bản thân cô củng có công việc phải làm nên liền ngồi dậy hướng phía vị phụ nữ trung niên kia.

    Mạn Nhu Nhu ôn nhu đáp.

    ------ Vậy được ! Nói với chủ ngôi nhà này rằng tôi cảm ơn vì đã giúp xữ lý vết thương ! Tôi còn công việc nên xin phép đi trước !------ Nói xong Mạn Nhu Nhu liền ngồi dậy dự tính duy chuyển đi , nhưng mà cô chưa kịp bước xuống giường lại xuất hiện đau nhứt , phải nói là vết thương trên người khá là khó chịu.

    Vị phụ nữ trung niên nhìn Mạn Nhu Nhu nói.

    ----- Tiểu thư ! Cậu chủ có giặn dò rằng cho người đưa cô về , đây là số tiền mà cậu chủ bồi thường thuốc men cho tiểu thư !--------.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 2: 2: Rời Đi


    Dưới ánh nắng ban mai sửi ấm và xua tan đi mang đêm u tối ấy , dưới ánh nắng sáng sớm ấy căn biệt thự rộng lớn có rất nhiều người canh gác.

    Nhìn vào bên trong thì phải nói đây mới là lâu đài mới đúng , phía trước chiếc cổng nhà được trang trí khá sang trọng và to lớn bước vào trọng lại có một hồ bơi rất là to lớn.

    Hai bên lâu đài ấy có rất nhiều người đang cắt tỉa cây cảnh trông phong thái rất là đẹp đẽ , nhìn vào chiếc lâu đài rộng lớn như cung điện màu trắng như bông tuyết mùa đông.

    Nhìn vào hướng bên trong lại là hình dáng khá quen thuộc kia không ai khác là Mạn Nhu Nhu , khuôn mặt xinh đẹp nhỏ nhắn kia liền nhíu đôi chân mày.

    Mạn Nhu Nhu hướng phía vị phụ nữ trung niên ấy đáp lời.

    ------ Vậy được tôi tạm nhận xem như bồi thường tiền thuốc men !-----
    Nói xong Mạn Nhu Nhu liền đưa bàn tay nhỏ nhắn ấy nhận lấy chiếc thẻ trên tay vị phụ nữ trung niên kia.

    Phải nói Mạn Nhu Nhu là một người khác là thực dụng và thẳng thắng , theo cô nghĩ cái tên kia đụng vào cô thì bồi thường một ít tiền thuốc men củng khá hợp ký.

    Mạn Nhu Nhu là một người khá thẳng thắng nên không thích làm bộ ngại ngùng huống chi là bây giờ bản thân cô củng có công việc cần đến tiền.

    Vị phụ nữ trung tuổi tầm trung niên kia thấy được hành động này của Mạn Nhu Nhu liền nở một nụ cười ôn hòa nhưng trong lòng cảm thấy có một chút gì đó không vui.

    Vị phụ nữ trung niên hướng tay ra ngoài cửa đáp.

    ----Thưa tiểu thư ! Cậu chủ đã căn dặn xe đợi ở bên ngoài , nếu tiểu thư đã tỉnh lại và muốn rời đi thì mời ra phía bên ngoài !-----
    Nghe được lời nói và hành động này của vị phụ nữ trung niên ấy , Mạn Nhu Nhu liền nở nụ cười mà đáp lại bằng một cái gật đầu rồi bước ra bên ngoài.

    Xuất hiện trước mắt Mạn Nhu Nhu là một chiếc xe ô tô sang trọng màu đen có hai người bận trang phục khá sang trọng trông rất giống vệ sĩ.

    Hai người vệ sĩ ấy khi thấy Mạn Nhu Nhu đi ra liền cúi đầu cung kính đáp.

    ------ Mời tiểu thư !-----
    Nói xong một người bận áo đen mở cánh cửa mà cúi đầu mà cung kính , Mạn Nhu Nhu liền nhẹ nhàng đáp lại hai người họ bằng một cái gật đầu rồi bước lên xe.

    Hai tên vệ sĩ kia thấy Mạn Nhu Nhu bước lên xe liền cung kính nói.

    ------ Địa chỉ của tiểu thư ở đâu vậy ?-----

    Mạn Nhu Nhu liền nhẹ nhàng đáp lời.

    ----- Đưa giúp tôi tới địa chỉ ××××××× ! Xin cảm ơn --
    Nói xong Mạn Nhu Nhu liền tựa chiếc đầu vào thành ghế mà nhẹ nhàng nhắm mặt củng không quan tâm gì nữa.

    Hai tên vệ sĩ kia liền cung kính đáp.

    ---- Vâng !----
    Nói xong thì hai tên bảo vệ kia củng im lặng mà chạy chiếc xe đi , phía bên ngoài cánh cửa sổ khung cảnh bên ngoài nhanh chóng thay đổi.

    Thời gian bỗng chốt thôi đưa không biết là đã trôi qua bao lâu ,chiếc xe ngừng lại trên một khu nhà khá là bình thường , nếu nói thật là khu này là nhà cho thuê trông rất là bình thường.

    Mạn Nhu Nhu bước chân nhẹ nhàng xuống xe hướng phía hai người vệ sĩ kia mà cúi đầu như cảm ơn một cái rồi quay đi.

    Hai tên vệ sĩ kia thấy như củng bắt đầu cung kính mà đáp lại bằng một cái gật đầu rồi củng điều khiển chiếc xe đi.

    Thân người nhỏ nhắn kia của Mạn Nhu Nhu bước nhẹ nhàng vào bên trong dãy chung cư cho thuê ấy , nếu nhìn thì cơ thể nhỏ nhắn ấy có rất nhiều vết thương để lại.

    Thời gian củng đã trôi qua bao lâu ,Mạn Nhu Nhu đứng trước một căn phòng khá đơn sơ đưa bàn tay nhỏ nhắn ấy bấm vào chiếc chuông cửa , trong phút chốt từ bên trong vang lên một tiếng nói.

    ------Nhu Nhu ! Cậu về rồi à !-------.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 3: 3: Về Nhà


    ----- Két!.

    .

    két!.

    .

    két!.

    .

    ------
    Âm thanh vừa vang lên , cánh cửa phòng liền nhanh chóng mở ra Nhu Mạn Mạn chưa kịp phản ứng thì cô phát hiện có một hình dáng nhào tới ôm chầm lấy cô.

    Người con gái này hình dáng trông củng nhỏ nhắn , khuôn mặt rất ưa nhìn đặc biệt là rất tốt với Mạn Nhu Nhu , người này không phải bản thân của cô Uyển Như thì còn ai vào đây chứ.

    Mạn Nhu Nhu nở nụ cười xinh đẹp nói.

    ----- Uyển Như ! Cậu mau buông mình ra , mình bị cậu đụng đau muốn chết rồi đấy này ! -----

    Nghe thấy như thế thì Uyển Như liền buôn thân thể Mạn Nhu Nhu ra , nhìn sơ thân thể Mạn Nhu Nhu từ trên xuống dưới một lượt đôi mắt lại châm chú.

    Uyển Như liền nở nụ cười kêu chọc nói.

    ------ Cậu đụng nhằm chồng của người khác bị đánh vết thương đầy người à ! Nhu Nhu nhà mình là còn giỏi bộ môn này cơ đấy !-----
    Mạn Nhu Nhu nghe thấy lời châm chọc này của Uyển Như liền nhanh chóng dùng bàn tay nhỏ nhắn ấy mà véo vào đôi má kia của cô.

    Mạn Nhu Nhu lườm Uyển Như một cái đáp.

    ------ Cậu không thấy mình đứng không nổi hay sao còn buông lời kêu chọc ! Mau dìu bà đây vào trong !-----
    Nói xong những lời này thì Mạn Nhu Nhu liền cưòi tươi như hoa đưa bàn tay nhỏ nhắn trắng như bông tuyết ấy ra mà vát lên vai của Uyển Như.

    Uyển Như thấy như thế củng nhẹ nhàng nở một nụ cười như đáp lại rồi dìu Nhu Nhu vào bên trong nhà.

    Bước vào trong ngôi nhà xuất hiện trước mắt là một nơi khá là chật hẹp , bỡi đây là căn phòng thuê nên chỉ có một chiếc phòng khách đặt một chiếc ghế sofa.

    Nhìn vào trong có hai căn phòng khá nhỏ được ngăn cách rõ ràng ngay bên cạnh là một chiếc phòng bếp khá là đơn sơ nhưng không kém phần gọng gàng.

    Mạn Nhu Nhu chậm chạp bước xuống ngồi bên cạnh chiếc ghế sofa mà nhíu cặp chân mày lá liễu , chắc có lẽ là vết thương cũ còn đau nên không kìm được cảm xúc mới như thế.

    Khi Mạn Nhu Nhu ngồi xuống chưa kịp nói gì thì Uyển Như vội vào nhào tới nắm lấy bàn tay của cô trông rất thân mật.

    Uyển Như nở nụ cười có phần trêu chọc nói.

    ------Nhu Nhu ! Cậu đụng trúng phải ai mà thành ra như thế này chứ ? Lại còn đi qua đêm nữa cơ à có tin rằng mình mách bác gái không ?------
    Uyển Như nói xong thì khuôn mặt lộ vẽ đắt ý mà kiêu ngạo chóng hai tay lên chiếc eo như là bắt được chiếc đuôi của Mạn Nhu Nhu.

    Mạn Nhu Nhu nghe thấy được lời nói này của Uyển Như thì vội vàng lượm cô một cái , bàn tay nhỏ nhắn ấy không kiềm lòng được mà véo lấy chiếc má có chút ửng hồng kia của Uyển Như.

    Mạn Nhu Nhu nở nụ cười đáp.

    ------Cậu có phải ra chê mình sống quá lâu hay không ? Còn giám uy h**p mình cơ à ? Cho cậu chết này ! Còn giám uy h**p mình không ?------
    Nói xong Mạn Nhu Nhu nhanh chóng nhào tới Uyển Như và đùa giỡn trông rất là thân thiết giống như là chị em trong nhà vậy.

    Thời gian thấm thoát mà thoi đưa mặt trời củng đã lên tới đỉnh đầu , Uyển Như nhìn ra cánh cửa sổ một cái như xem thứ gì đó.

    Uyển Như nhìn hướng Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng nói.

    -----Cậu ngồi đây mình nấu vài món ngoan ! Ngoan Ngoãn an phận mà ngồi đây đừng chạy nhảy lung tung có ngã chết mình củng không chịu trách nhiệm !-----
    Nói xong thì Uyển Như không đời Mạn Nhu Nhu trả lời liền nhanh chóng rời đi vào phòng bếp , phải nói là tuy hai người rất là thân thiện nhưng cái miệng rất là độc hại nha.

    Mạn Nhu Nhu chợt nhớ lấy chuyện gì đó mà nhanh chóng mà vào túi xách cầm ra một chiếc thẻ , đây là thứ ở cái lâu đài kia chiếc thẻ có một màu đen làm chủ thể , trên chiếc thẻ ấy hiện lên ba chữ nổi bàn tay cô mềm mại mà lướt đi qua.

    Chiếc miệng nhỏ nhắn của Mạn Nhu Nhu nói lên tiếng.

    -----Điềm Cảnh Nghi !------.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 4: 4: Trúng Tuyển


    Trong căn phòng nhỏ khá đơn sơ trên một khu chung cư rộng lớn ấy có một hình dáng khá quen thuộc đang thất thần ngồi trên ghế sofa.

    Hình dáng này thật sự trông rất quen thuộc nếu như không phải Mạn Nhu Nhu thì còn ai vào đây chứ.

    ---- reng! reng!.

    !----
    Trong bầu không khí yên tĩnh đến đáng sợ ấy chợt âm thanh điện thoại vang lên làm xua đi sự tĩnh lặng vốn có , Mạn Nhu Nhu theo phản xạ mà vương bàn tay ra cầm lấy chiếc điện thoại lên xem.

    ---- Chúc mừng bạn đã ứng tiễn vào công ty chúng tôi ! Thời gian làm việc ×××××! ----
    Mạn Nhu Nhu cầm chiếc điện thoại lên xem châm chú nhưng khi dòng tin nhắn này xuất hiện thì cô không kiềm được lòng mà nở một nụ cười vui vẽ.

    Mạn Nhu Nhu vui vẽ mà la lớn !
    ----- Uyển Như mình trúng tuyển rồi ! Hôm nay mình mời cậu đi ăn được không ?----
    Khi lời nói này vừa vang lên và truyền đi không lâu lắm thì chợt trong phòng có một hình dáng cô gái khá quen thuộc bước ra nếu không phải Uyên Như thì còn ai vào đây chứ.

    Uyển Như củng nhìn Nhu Nhu mà vui vẽ đáp lời.

    ----- Vậy được ! Hôm nay mình phải ăn một khoảng lớn mới được chứ !----
    Nói xong thì Uyển Như vểnh cái mặt lên cao trông rất là đắc ý như nắm được cái đuôi của người khác vậy.

    Mạn Nhu Nhu thấy như thế liền nhanh chóng đáp.

    ----- Thôi mình không mời cậu đi ăn bên ngoài nữa ! Cậu ở đây chở mình ra bên ngoài mua lẩu về nấu có được không xem như bồi thường tổn thất !-----
    Uyển Như nghe thế khuôn mặt củng rất vui vẽ mà đáp lời.

    ---- Được ! Nhưng bồ dạng này của cậu đi có được không đấy ? Hay để mình đi giúp cậu ?-----
    Thấy bộ dạng này của Mạn Nhu Nhu thì làm sao người khác không lo cho được , hình ảnh cơ thể Nhu Nhu kia đang bị thương nên mới hỏi như thế.

    Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng đáp.

    ------ Mình chỉ bị thương nhẹ mà thôi không sao cả , cậu ngồi ở đây mà đợi mình đi !-----
    Nói xong Mạn Nhu Nhu không đợi Uyển Như trả lời liền nhanh chóng mà quay đi , thân ảnh ấy đã đi xa dần và biến mất.

    Không biết thời gian đã trôi qua được bao lâu trên một con đường rộng lớn nhưng có một chút vắng vẽ.

    Trên con đường lớn ấy có một hình dáng phụ nữ nhỏ nhắn đang chạy một chiếc xe máy khá đơn sơ mà chạy trên đường , hình dáng này nếu không phải Mạn Nhu Nhu thì là ai vào đây chứ.

    Chiếc xe ô tô nhỏ nhắn ấy của Mạn Nhu Nhu ngừng lại trên một chiếc quán trên đường ,thân thể nhỏ nhắn ấy của Nhu Nhu bước vào trong một chút thì đi ra trên tay sách rất nhiều đồ ăn mà ngồi lên xe mà chạy đi.

    Ánh mắt trời đã về buổi chiều tà trên con đường rộng lớn ấy có rất nhiều chiếc xe ô tô sang trọng mà chạy ngang qua.

    Trên một chiếc ô tô sang trọng ấy có một hình dáng người thanh niên tuổi tầm hai mươi lăm tuổi ,khuôn mặt khá điễn trai có một chút lạnh lùng đang ngồi tựa đầu vào chiếc ghế.

    ----- Hôm nay cậu đi đến khu đất phía nam để khảo sát thử xem cơ thể cải tạo được không ?-----
    Vị thanh niên tuổi tầm hai mươi lăm tuổi ấy mà vang tiếng người tài xế ngồi phía trước liền vâng lời mà đáp lại một tiếng khá cung kính.

    ----- Vâng ! Tôi sẽ đi làm ngay !----
    Vị trung niên ngồi phía trước lái xe đáp lời trông rất là cung kính , nhưng vị tài xế ấy đã chắc có lẽ đã hoảng sợ với khuôn mặt lạnh lẽo của vị trung niên phía sau hay sao mà không chú ý đến phía trước.

    Vị trung niên phía sau lạnh lùng nói.

    ----- Chú ý lái xe !-------
    ------- két!.

    két!.

    két!.

    ------.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 5: 5: Gặp Mặt


    Ánh nắng lúc buổi chiều tà làm cho con người ta cảm thấy rất mát mẽ ,dưới một con đường rộng lớn nhưng vắng vẽ ấy có một hình dáng khá quen thuộc.

    Hình dáng cô gái thân hình khá nhỏ nhắn đang ngồi sa sầm trên con đường lớn , phía trước cô có một chiếc xe ô tô màu đen khá sang trọng đang ngừng lại.

    Trên chiếc xe ô tô màu đen ấy có một hình dáng quen thuộc , người con thanh niên tuổi tầm hai mươi lăm khuôn mặt đang lạnh lùng đang ngồi tựa đầu vào chiếc ghế trông rất nhàng nhã , người thanh niên này không phải Điềm Cảnh Nghi thì còn ai vào đây chứ.

    Điềm Cảnh Nghi lạnh lùng nhìn hướng tài xế nói.

    ----- Chú đụng trúng người khác rồi mau xuống xem thử có bị làm sao không ?-----
    Vị trung niên ngồi bên phía tài xế kia khi nghe thấy lời nói của Điềm Cảnh Nghi liền cúi đầu cung kính đáp.

    ---- Vâng! vâng! !-------
    Mạn Nhu Nhu đang ngồi sa sầm trên mặt đất bộ dạng này của cô trông rất là chật vật những vết thương cũ tuy là nhẹ nhưng lại bị thương tổn tiếp tục.

    Trong khi Mạn Nhu Nhu đang chuẩn bị ngồi dậy mà cáu gắt cái tên khốn kiếp nào đi mà không nhìn đường thì lại có một âm thanh vang lên.

    -------Vị tiểu thư này đây là tiền đi bệnh viện !-----
    Mạn Nhu Nhu khuôn mặt đang rất là cáu gắt và tính khí củng chẳng dễ chịu gì nhưng nghe thấy lời nói và hành động của cái người trước mặt này thì trong lòng tức giận vô cùng.

    Mạn Nhu Nhu lạnh lùng đáp.

    ------ Anh không biết nói lời xin lỗi à ? Đụng vào người khác rồi dùng tiền giải quyết là được hay sao ?Nhìn anh ăn mặc như thế lại không có giáo dưỡng à ? Không biết cái tên khốn kiếp nào mù đôi mắt lại chọn anh làm tài xế ?------
    Mạn Nhu Nhu rất tức giận vì hạnh động và lời nói kia của cái tên tài xế kia , chuyện tối hôm qua cô bị đụng nhưng mà không đến mức phải nhận tiền bồi thường dù gì người ta củng được mình về nhà chăm sóc.

    Nhưng người khác đưa tiền cho cô làm bồi thường thì bản thân củng chỉ tưởng là một ít thôi nên củng không phụ lại lòng nhiệt tình của người giàu có.

    Nhưng ngày hôm nay thấy được cái hành động kinh thường của tên tài xế này thì cô phát điên không thôi , phải nói đến cả cục đất củng có ba phần nóng giận huống chi là người làm bằng da thịt như Mạn Nhu Nhu chứ.

    Mạn Nhu Nhu cố gắng dựng chiếc xe lên ngồi trên đó rồi hướng mặt tên tài xế ấy nói.

    ------Phần tiền thuốc này tôi không cần đâu , xem như là tôi bị A miêu hay A cẩu gì đó đụng trúng mà thôi ! Nếu như anh rảnh thì dùng số tiền đó để học lại cách nói chuyện của mình đi !-------
    Phải nói là Mạn Nhu Nhu củng không phải hiền lành gì cả , thấy được cảm giác kinh thường này của tên khốn kiếp này thì liền đáp lại chẳng nể nang đến ai cả.

    Khi cô nói ra những lời này với âm thanh khá to ấy thì chắc chắn là người đàn ông ngồi trong xe ấy chắc chắn là củng nghe hết tất cả.

    Người thanh niên ngồi phía trong xe ấy tên Điềm Cảnh Nghi nói.

    ------ Cô bảo ai không có mắt thế ? Tôi không tin là trên đời này không có việc gì mà tiền không giải quyết được !------
    Theo hướng âm thanh vừa phát lên Mạn Nhu Nhu theo phản xạ tự nhiên mà quay đầu lại nhìn hướng phát ra tiếng nói ấy đáp.

    ----- Thì ra anh là ông chủ của cái tên này , nhìn anh trông củng ăn mặc lịch sự nhưng chẳng có mắt tí nào , nên bên cạnh anh mới có tên tài xế không xem ai ra gì ! Đúng là chủ nào thì tớ như thế !------
    Người đàn ông tên Điềm Cảnh Nghi khi bước ra phía tên ngoài thì ánh mắt liền khá bất ngờ vì đã nhận ra cô gái trước mặt vì tối hôm qua mình đem về nhà.

    Nhưng mà Mạn Nhu Nhu hôm qua đã ngất đi nên chẳng biết là tên khốn kiếp trước mặt là ai cả nên mới có giọng nói và hành động như thế.

    .
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 6: 6: Đi Trễ


    Điềm Cảnh Nghi nhận ra người con gái đang đứng trước mặt là người tối hôm qua mình đã mang về nhà.

    Hắn dùng ánh mắt đầy tức giận dọa giẫm nói.

    ---- Cô nói chủ nào tớ đó là ý gì ? Tôi trêu chọc gì cô hay sao chứ ? Tối hôm qua không phải cô vẩn ngoan ngoãn nằm trong lòng ngực tôi hay sao ?-----
    Mạn Nhu Nhu tức giận sắc mặt đỏ bừng đáp.

    ---- Anh nói như thế là đang xúc phạm danh dự của tôi đấy ? Tôi có thể kiện anh có tin hay không ?-----
    Điềm Cảnh Nghi bình thản đáp.

    ---- Không biết là tối hôm qua trời mưa cô bị ngã trên đường ai đã bế cô về nhà ? Cô có biết là đồ của cô ai giúp thay ra sửi khô hay không chứ ! ----
    Điềm Cảnh Nghi nhìn con nhóc trước mặt lại nở nụ cười gian tà cúi người lại gần bên tai Nhu Nhu liền nói tiếp.

    --- Còn nữa ! Dáng người của cô củng rất hợp yêu cầu à nha !----
    Mạn Nhu Nhu nghe thấy như thế thì sắc mặt lập tức đỏ bừng như quả cà chua trông rất đáng yêu , nhưng mà bản thân cô củng không biết phải nói như thế nào cho đúng.

    Mạn Nhu Nhu càng nghĩ lại thấy quá uất ức và tức giận nên vội nói.

    ---- Anh đúng là người chờ lúc người khác khó khăn mà có ý đồ xấu thì gọi là người tốt gì chứ ! Cái tên khốn kiếp b iến thái tôi thật sự cảm thấy đứng đây nhìn anh thì sẽ hỏng đôi mắt này !---
    Nói xong thì Mạn Nhu Nhu quay người rời đi không thèm quan tâm cái tên ở phía sau đang tức giận.

    Điềm Cảnh Nghi nhìn hình dáng nhỏ nhắn có phần đáng yêu kia dần xa đi và trên môi nở một nụ cười hung ác.

    Điềm Cảnh Nghi lẩm bẩm.

    ----Được lắm con nhóc khốn kiếp này dám nói tôi bi ến thái hay sao ? Đừng để tôi gặp lại nếu không thì sẽ rất vui đây ?----
    Nói xong thì hắn củng nhanh chóng lên xe mà rời đi ,không biết đã trôi qua bao lâu Mạn Nhu Nhu đứng trước một tòa nhà cao vút mà rộng lớn.

    Sắc mặt của cô có một chút căn thẳng bỡi vì hôm nay là ngày đầu tiên cô đi làm tại một nơi lớn như thế.

    Mạn Nhu Nhu hít sâu một hơi kiềm lại cảm xúc của mình mà nhẹ nhàng bước vào bên trong , bước vào bên trong khi bản thân Mạn Nhu Nhu chưa kịp đánh giá mọi thứ xung quanh thì chợt nghe được tiếng nói.

    ---- Mạn Nhu Nhu ! Chủ tịch muốn gặp cô mời đi theo tôi !-----
    Nói xong thì người đó liền dẫn đường đi phía trước , Mạn Nhu Nhu củng chỉ biết ngẩn cái đầu nhỏ của mình lên mà đánh giá người phía trước mà thôi.

    Phía trước cô là một người phụ nữ có vóc dáng cao ráo và xinh đẹp , khoắc trên mình một chiếc váy ngắn kèm theo chiếc áo sơ mi trắng càng thêm phần quyến rũ khó tả.

    Nhưng thấy được hình ảnh lại lùng và khí chất khi trong bất giác Mạn Nhu Nhu nhìn lại chiếc váy dài rộng lớn có phần đơn sơ kia của mình thì trong lòng thầm trách bản thân quá là sơ ý.

    Bản thân Mạn Nhu Nhu củng cảm nhận được là ngày đầu tiên đi làm đã đến trễ thì không biết sẽ như thế nào nữa chứ.

    Càng nghĩ thì bản thân Mạn Nhu Nhu lại cảm thấy tức giận cái tên bi ến thái kia không thôi ,trong lòng cô thầm mắng đừng bao giờ để tôi gặp lại cái tên kia.

    .

    Trong cơn suy nghĩ ấy người phụ nữa kia đã đưa Mạn Nhu Nhu tới trước một căn phòng sang trọng phía bên ngoài có hai chiếc bàn giành riêng có thư ký.

    Người phụ nữ kia bình thản nói.

    ---- Vào đi !----
    Nói xong thì người kia liền mở cửa Mạn Nhu Nhu chậm chạp bước vào như con rùa đang bò vậy , bản thân cô không biết là mình sẽ đối mặt với những gì nữa.

    .
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 7: 7: Uy Hiếp


    Bước vào bên trong , xuất hiện trước mặt Mạn Nhu Nhu là một căn phòng được trang trí sang trọng lấy hai màu đen trắng làm chủ đạo.

    Nhìn xa hơn vào chiếc ghế cao thì cô phát hiện đó là một tấm lưng cao lớn đang thư giãn mà tựa đầu vào phía sau ghế trông rất nhàng nhã.

    Mạn Nhu Nhu không biết phải làm sao để giải thích việc mình đi trễ vào ngày đầu đi làm , thật sự trong lòng củng khó chịu không thôi.

    Mạn Nhu Nhu nhỏ nhẹ nói.

    ---- Chủ Tịch ! Mong ngài có thể cho tôi một cơ hội để làm việc hay không ? Hôm nay tôi đi trễ là có lý do khó xữ nên mới thế ?----
    Bỡi vì Mạn Nhu Nhu có tìm hiểu về tập đoàn này , nói sơ qua thì tập đoàn này rất lớn ngành thiết kế thời trang mà cô đang xin vào làm chỉ là một bộ phận nhỏ mà thôi.

    Càng nghĩ như thế thì trong đầu cô củng khá là cảm thán , tại sao trên đời này lại có những người giàu có như thế chứ ? nhìn lại bản thân mình thì củng chỉ là học mới ra trường mà thôi ?.

    Trong lòng cô thì không ngừng cảm thán về nhân sinh nhưng mà vẩn mong cái người mặt lạnh này hôm nay có thể không tính toán với mình.

    ---- Lại gặp nhau rồi ! Chúng ta thật có duyên à nha !------
    Trong khi bản thân Mạn Nhu Nhu vẩn còn trong suy nghĩ thì nghe được giọng nói khá quen thuộc , theo phản xạ cô ngẩn đầu lên nhìn về hướng phát ra âm thanh.

    Xuất hiện trước mặt cô là hình dáng một người thanh niên nhìn khá điễn trai , tà mị và lạnh lùng đang nở nụ cười nhìn mình cái tên này không phải lúc ban nảy mình đụng trúng thì còn ai vào đây.

    Mạn Nhu Nhu sắc mặt trầm xuống như củng hiểu được khi nảy mình mắn hắn như thế củng không làm việc được ở đây nữa.

    Mạn Nhu Nhu lãnh đạm nói.

    -----Thì ra anh là chủ tịch à ? Nếu đã như thế thì tôi không có duyên làm việc ở đây rồi ! Chào anh !----
    Nói xong Mạn Nhu Nhu dự tính quay người rời đi nhưng không biết từ lúc nào cách cửa đã khép chặt kím.

    Mạn Nhu Nhu nhanh chóng đi tới thử dùng hết sức lực nhưng củng không mở ra được , cô quay lại hướng ánh mắt hình viên đạn về phía Điềm Cảnh Nghi đang ngồi phía trên kia.

    Mạn Nhu Nhu lạnh lẽo nói.

    ---- Anh làm như thế là có ý gì ? Tôi đã nói là không muốn làm việc ở đây rồi ? Tại sao lại không cho tôi rời khỏi đây ?----
    Nghe được câu nói có phần trách móc kia của cô Điềm Cảnh Nghi lạnh lẽo cười lớn nói.

    ---- Tôi không có trói cô lại , là do bản thân cô không có bản lĩnh rời khỏi nơi này mà thôi ! À mà nhắc cho cô nhớ nơi này là phòng cách âm và cách cửa ấy có thể chống được đạn bắn đấy ! Nếu muốn đi thì hãy cố gắng nhiều hơn !-----
    Nói xong hắn lại cúi xuống đưa bàn tay cầm lấy ly trà nhâm nhê thưởng thức nhìn có vẽ mặt này rất ư là muốn ăn đòn.

    Thấy biểu hiện này của hắn Mạn Nhu Nhu ra vẽ uy h**p nói.

    ---- Nếu anh không thả tôi ra khỏi đây thì tôi sẽ kiện anh tội giam giữ người trái phép , tôi không nói đùa đâu !-----
    Phải nói là Điềm Cảnh Nghi từ trước tới giờ chưa thấy con nhóc nào không biết điều như thế dám nói mình biế n thái , lại còn uy h**p mình.

    Điềm Cảnh Nghi lạnh lẽo nói.

    --- Mẹ nó ! Cô muốn chết !----
    Nói xong hắn liền nhanh chóng lao tới hướng của Mạn Nhu Nhu như con hổ gặp được mồi, không biết từ lúc nào đã đi đến bên cạnh cô vung bàn tay to lớn bóp lấy chiếc cỗ trắng noãn kia.

    Điềm Cảnh Nghi hung ác nói.

    ---- Ranh con chết tiệt dám uy h**p tôi , có tin là tôi sẽ ném cô từ nơi này xuống hay không !----.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 8: 8: Nếm Mùi


    Nói xong thì Điềm Cảnh Nghi nhanh chóng nhìn ra cách của giương phần phía dưới có rất nhiều xe đang duy chuyển dĩ nhiên là hai người đang ở trong phòng khá cao.

    Sắc mặt của Mạn Nhu Nhu tái mét bỡi vì bàn tay to lớn ấy đã siết rất chặt chiếc cỗ của cô , Mạn Nhu Nhu há miệng to để thở d ốc sắc mặt tái đi.

    Mạn Nhu Nhu yếu ớt gào nói.

    ---- Tôi.

    .

    Tôi củng không trêu chọc gì anh cả ? Tại sao là muốn giết tôi ?-----
    Điểm Cảnh Nghi nghe thấy thế liền cười kinh bỉ đáp.

    --- Cô thật mau quên à nha ! Không phải cô bảo tôi bi ến thái , nhìn tôi nhiều sẽ hỏng mắt hay sao ? Không phải cô uy h**p đòi kiện tôi hay sao ? Xem ra cô rất thích uy h**p và mắn người khác thì phải ?-----
    Thật ra Mạn Nhu Nhu tính cách làm gì có như hắn nói , cô mắn người là do hắn trêu chọc đấy chứ ? còn về uy h**p người thì nếu như không phải hắn giam cô tại nơi này thì cô làm gì dám dọa người như thế ?.

    Thật ra bây giờ trong lòng Mạn Nhu Nhu củng rất là hoang mang bỡi vì cái tính cách của tên này , bản thân cô sợ là cái tên này sẽ nóng tính mà giết mình ấy chứ.

    Mạn Nhu Nhu đáng thương nói.

    ---- Anh đừng có hiểu nhầm , tôi chỉ là sợ quá nên mới nói như thế mà thôi anh đừng có để tâm ! Chúng ta có thể ngồi xuống mà nói chuyện bình thường với nhau được không ?----
    Thấy được Mạn Nhu Nhu biết điều như thế thì hắn lại nhếch mép cười gian tà một cái liền nói.

    ---- Tôi củng không chấp nhặt với trẻ con , nhưng mà cô nói tôi biế n thái đã mang danh tiếng như thế nếu không làm một chút gì thì lại phụ kỳ vọng với cái danh này !----
    Hắn nói xong lại không đợi Mạn Nhu Nhu phản ứng liền nhanh chóng túm lấy cái thân thể nhỏ nhắn của cô ném về phía chiếc ghế sofa.

    Thấy hắn có hành động như thế thì Mạn Nhu Nhu liền tức giận đầy hoảng sợ mà gào hét.

    ----- Anh.

    .

    anh mua thả tôi ra ! Tôi không có ý mạo phạm gì đến anh cả ! Xin anh hãy tha cho tôi được không !----
    Mạn Nhu Nhu tuy rất là tức giận nhưng mà bản thân cô biết rõ là bình đang ở tình huống nào ,với lại tính cô vốn nhát gan nên thấy hắn như thế sắc mặt bây giờ đã không còn chút máu.

    Hai người đang ở trong tư thế rất dễ làm người khác hiểu lầm , hắn bây giờ đang ngồi trên đôi chân ngắn trắng noãn kia của cô một tay thì đang nắm lấy đôi bàn tay nhỏ bé kia mà bóp chặt rồi bỏ qua phía sau đầu.

    Cánh tay còn lại củng không chịu thua mà siết chặt lấy chiếc cỗ không có cô cử động mạnh, gặp tình huống như thế này bảo sao Mạn Nhu Nhu không hoảng sợ hay tức giận chứ.

    Điềm Cảnh Nghi thấy con nhóc này như thế lại nở nụ cười hung ác vuốt v e lấy khuôn mặt đáng ghét ấy nói.

    ---- Hôm nay bổn thiếu gia phải cho cô biết kêu chọc người không nên chọc sẽ có hậu quả như thế nào ? Không phải cô bảo tôi biế n thái hay sao ? Được thôi !!!!-----
    Nói xong thì hắn vẩn giữ nguyên tư thế cũ nhưng bàn tay của hắn không còn bóp cỗ của Nhu Nhu nữa mà nhanh chóng duy chuyển xuống xoa bóp lấy cặp bông đào căn tròn phía ngoài áo.

    ---- Mẹ nó ! To như thế ?----
    Khi hắn chạm vào cặp bông đào có phần nhỏ do cô bận chiếc váy rộng nhưng củng không ngờ rằng lại to đến như thế.

    Mạn Nhu Nhu đầu óc như muốn nổ tung khuôn mặt sợ đến mức tái nhợt như muốn khóc lên , bỡi vì trước giờ chưa từng có ai làm như thế với cô.

    Mạn Nhu Nhu uất ức và tức giận đến cực điểm nhanh chóng ngẩn cái cỗ nhỏ nhắn của mình dậy cắn mạnh vào bàn tay đang xoa bóp bộ phận nhạy cảm kia của mình.

    .
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 9: 9: Trúng Thuốc


    ----aaa ! Mẹ nó !----
    Tiếng đau đớn từ trên tay truyền đến làm cho Điềm Cảnh Nghi la lên một tiếng sắt mặt lạnh lẽo nhìn người đang nằm dưới thân mình.

    ---- Bốp !---
    Một bàn tay năm ngón của hắn thô bạo đánh vào đôi gò má xinh xắn đang tái nhợt kia của Mạn Nhu Nhu.

    Điềm Cảnh Nghi hung ác nói.

    --- Ngoan ngoãn một chút , nếu như dám chọc tôi tức giận thì hậu quả rất nghiêm trọng a !----
    Nói xomg thì đôi bàn tay to lớn ấy của hắn liền luồn vào trong chiếc váy dài tới xoa bóp lấy bờ m ông căn tròn cao vút kia của cô mà nhào mặt.

    Hành động của hắn nhanh đến lạ thường là cho Mạn Nhu Nhu trở tay không kịp sắt mặt càng tái nhợt và hoảng hốt hơn rất nhiều.

    Thân hình nhỏ nhắn của cô đều bị hắn khống chế đến mức cử động củng không thể , ánh mắt cô đỏ hoe như muốn khóc yếu ớt nói.

    ---- Nếu anh dám làm như thế với tôi , thì tôi sẽ kiện anh tội ***** *** xem thử danh tiếng của gia tộc anh có giữ nổi không ?----
    Mạn Nhu Nhu không biết làm gì ngoài việc uy h**p đe dọa hắn chỉ mong rằng cái tên đó vì danh dự mà buông tha cho mình.

    Nhưng mà cô cảm nhận được đôi bàn tay hắn duy chuyển khắp những bộ phận nhạy cảm trên người mình trông rất là khó chịu.

    Điềm Cảnh Nghi nhìn cô thích thú nói.

    ---- Được ! Nếu như cô trở thành người chủ động cầu xin tôi làm như thế thì sao nhỉ ? Không biết những người bên ngoài sẽ nghĩ như thế nào !----
    Hắn nói xong củng không đợi Mạn Nhu Nhu hiểu được mà liền dùng bàn tay to lớn bóp miệng cô ra , tay còn lại thì không biết từ lúc nào cầm trên tay một lọ nước rót thẳng vào trong miệng Nhu Nhu.

    Hắn vứt chiếc lo không xuống nền Mạn Nhu Nhu muốn phin hết nước ra nhưng đã bị hắn dùng tay che kín miệng và mũi không còn một chút lỗ hỏng.

    Điềm Cảnh Nghi hung ác nói.

    --- Nếu như cô còn không nuốt xuống thì chắc chắn sẽ ngẹn thở !----
    Mạn Nhu Nhu chống cự kịch liệt nhưng củng không đủ sức lực qua được hắn nên trong một khoảng thời gian ngắn đành vô lực mà nuốt xuống.

    Thân thể cô vằn co với hắn cả nữa ngày nên củng không còn sức lực yếu ớt nằm im dưới chiếc ghế sofa cảm giác bất an càng thêm mãnh liệt.

    Mạn Nhu Nhu yếu ớt nói.

    ---- Anh! Anh đã cho tôi uống cái gì ? Anh mau thả tôi ra , tôi sẽ xem như chuyện này không có gì !----
    Nghe được lời nói ngây ngô này của cô khóe miệng của Điềm Cảnh Nghi nhếch mép cười cuối cái đầu xuống cắn lấy chiếc cỗ trắng như tuyết kia mà **** ***.

    Một bàn tay hắn vẫn đang xoa bóp đôi bông đào cao vút căn tròn kia , tay còn lại củng không chịu an phận mà xoa bóp lấy bờ m ông tròn vểnh cao kia của cô sắt mặt hắn kiêu ngạo đáp lời.

    -----Một chút nữa cô sẽ biết là mình đã uống cái gì mà thôi ? Tôi rất muốn xem cảnh tượng cô ngoan ngoãn nằm dưới thân tôi mà r.

    ê.

    n r.

    ĩ là như thế nào !
    Mạn Nhu Nhu nghe thấy thế liền hoảng hốt chống cự mạnh mẽ hơn nữa nhưng đều không có tác dụng , cô bất lực nhìn thân thể mình bị hắn ta chà đáp như thế cũng không làm được gì.

    Khoảng một lác sau Mạn Nhu Nhu cảm thấy có gì đó không đúng , theo như sự hiểu biết của cô thì hình như mình xong đời rồi.

    Mạn Nhu Nhu yếu ớt sắc mặt củng lạnh lẽo hẳn đi mà nói.

    ---- Tôi củng thật không ngờ dù gì anh củng là chủ tịch của một công ty lớn mà lại chơi trò hèn hạ như thế a !---
    Mạn Nhu Nhu biết căn phòng này đã bị khóa , cô củng đã trúng thuộc của hắn cảnh tượng tiếp theo sẽ không thể trách khỏi nhưng mà cô thật sự không cam tâm như thế nên muốn mắn hắn thêm vài câu cho đỡ tức giận.

    .
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 10: 10: Trúng Thuốc 2


    Điềm Cảnh Nghi thấy con nhóc này sắp chết đến nơi mà con cứng họng như thế thì lại nhếch miệng cười thích thú nói.

    ---- Không biết là chơi người kiêu ngạo như cô thì sẽ có cảm giác như thế nào nhỉ , chắc là thú vị lắm đây !----
    Hắn nói xong thì liền nhìn cô đang nằm im dưới thân mà cười thích thú , Mạn Nhu Nhu thấy bộ mặt như muốn ăn đòi này của hắn thì thật sự rất muốn cắn chết cái tên này nhưng cơ thể lại không còn sức lực.

    Mạn Nhu Nhu cảm thấy trong người lúc này nóng như lửa đốt cơ thể càng khó chịu bỡi động tác vuốt v e này của hắn.

    ---- Ư.

    .

    ư! !!!!
    Mạn Nhu Nhu không kiềm được cảm giác kí ch thích từ trong đầu truyền xuống mà r.

    ê.

    n r.

    ỉ lên một tiếng làm cho người ta cảm thấy đỏ cả mặt.

    Điềm Cảnh Nghi thấy cô như thế thì biết thuốc đã có tác dụng nên đôi bàn tay càng suy chuyển nhanh hơn trên cơ thể Nhu Nhu miệng hắn lại châm chú vào khuôn mặt xinh xắn đang nằm dưới thân lạnh lùng nói.

    ---- Có phải là cô đang rất thích thú với tôi hay không ? Ngoan Ngoãn lại đây làm những gì mà mình muốn đi ?----
    Mạn Nhu Nhu như không chịu nỗi sự khó chịu muốn lắp đầy một chút lý trí cuối cùng của cô, Mạn Nhu Nhu lấy hết sức lực vào một chút lý trí cuối cùng gấp gáp nói.

    ---- Xem như anh đủ hung ác , thâm độc ! -----
    Nói xong Mạn Nhu Nhu liền nhanh chóng như một cô hổ đói nhào vào thân thể rắn chắc của hắn bàn tay nhỏ nhắn mềm mại duy chuyển khắp cơ thể Điềm Cảnh Nghi.

    Chiếc miệng nhỏ nhắn của cô l.

    i.

    ế.

    m l.

    á.

    p cái cổ của hắn như một con mèo nhỏ ,Điềm Cảnh Nghi sao chịu nổi sự trêu chọc này hắn nhếch mép cười một cái hung ác liền nhanh chóng ôm cô đè dưới thân.

    Hắn lười biến vén chiếc váy dài của cô lên tới ngang bụng bàn tay to lớn ấy nhanh chóng trêu chọc nên tư mật kia của cô.

    Hắn lại lười biến kéo chiếc khóa quần xuống củng chẳng thèm cởi ra , một vật hung tợn to lớn như được giải thoát mà nhoi ra bên ngoài.

    Bàn tay kia của hắn nhanh chóng kéo chiếc quần trong của Mạn Nhu Nhu ra một bên rồi nhanh chóng cho cái vật đầy hung tợn kia tiến vào.

    ---- Mẹ nó ! Nhỏ quá !---
    Miệng hắn không kiềm được mà phát ra những lời thô t ục , khi vật đầy dữ tợn phía dưới kia của hắn vào được một phần ba thì cảm thấy như bị siết lại không thể tiến thêm một bước.

    Sắc mặt Mạn Nhu Nhu trở nên rất khó coi do phía dưới thân rất đau đớn và khó chịu ,Điềm Cảnh Nghi như thấy được niềm vui tuổi trẻ mà không quan tâm đến nó đang siết chặt mà lấy hết sức cho vào bên trong.

    --- A.

    .

    ư! !-----
    Mạn Nhu Nhu không chịu nỗi cơn đau này liền hét lên một tiếng rồi chợt ngậm miệng lại ,cái vật t o lớn dữ tợn nóng ẩm kia vẩn đang ra vào bên trong cô càng nhanh chóng hơn như muốn xé nát thân thể.

    Mạn Nhu Nhu sắc mặt đau đớn không chịu nổi nước mắt rơi xuống đôi gò má trắng noãn tái nhợt kia ,phía bên dưới nơi tư m ật của cô củng có một thứ gì đó đang dần trào ra.

    Sắc mặt Mạn Nhu Nhu tái nhợt mệt mỏi mà ngất đi lúc nào không hay , nhưng mà cái tên kia vẩn tàn bạo mà ra vào bên trong cô càng nhanh chóng hơn.

    Không biết thêm bao lâu nữa nghe được tiếng thở thoãn mãi của hắn rất nhiều tinh hoa đều vào bên trong cơ thể cô.

    Hắn nhìn xuống phía dưới nơi tư m ật kia của cô thì thấy những giọt nước màu trắng kèm theo máu đang trào ra làm bẩn cả sofa.

    Điềm Cảnh Nghi cười nhếch mép một cái liền chỉnh lại trang phục của mình rồi lại ngồi lên bàn làm việc như không có chuyện gì xảy ra.

    .
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 11: 11: Căm Tức !


    ---Ư.

    .

    a.

    .

    ----
    Mạn Nhu Nhu mệt mỏi cử động thân thể thì chợt có những cơn đau nhứt như muốn xé thịt làm cho cô không chịu nổi mà phải rên lên một tiếng.

    Mạn Nhu Nhu lười biến có phần mệt mỏi mở đôi mắt ra , xuất hiện trước mặt cô vẫn là căn phòng đầy mùi hơi thử của cái tên đáng ghét kia làm cho cô cảm thấy rất buồn nôn.

    Mạn Nhu Nhu dần lấy lại ý thức sắc mặt liền khó coi đến mức cực điểm , cô biết rằng mình không kiện được cái tên kia bỡi vì mình là người chủ động tìm đến hắn.

    Nếu nói cô bị có bỏ thuốc thì không có ai tin nỗi bỡi hôm nay là ngày đầu gặp mặt của hai người làm sao có sự trùng hợp như thế.

    Với lại sợ rằng bên ngoài người ta sẽ bảo cô trèo cao nên mới nằm ngữa cho tên này chơi củng không chừng , đúng là oan ức chẳng biết nói với ai a.

    Nhưng mà Mạn Nhu Nhu còn thở phào một hơi xem như tự an ủi bản thân mình là ba mẹ không hay biết , nếu không thì bọn họ đuổi cô ra khỏi nhà mất đi thôi.

    Cho dù có nói như thế nào thời đại này vẫn rất phát triển những chuyện như thế này củng không hiếm lạ gì , nhưng mà càng nghĩ lại rất căm tức cái tên Điềm Cảnh Nghi kia a.

    Mạn Nhu Nhu liếc ánh mắt nhìn qua khung cửa kính sắc trời củng đã về ban chiều cô vẩn còn nằm trên chiếc ghế sofa.

    Cô thuận mắt nhìn tới trên chiếc ghế làm việc kia một hình dáng đáng ghét mà xấu xa vẩn đang châm chú vào màng hình máy tính không quan tâm đến mọi việc xung quanh.

    Mạn Nhu Nhu biết là cái tên này sẽ không dễ buông ta cho mình như thế nên tốt nhất đánh bài chuồn là hay nhất rồi.

    Nghĩ là làm Mạn Nhu Nhu nhẹ nhàng chỉnh lại chiếc váy mình đang mặc cho gọn gàng một chút , nhưng cô vẩn cảm thấy khó chịu bỡi vì phía dưới nơi tư m ật kia có thứ gì đó nhớt dính vào người làm cô cảm thấy kinh tởm.

    Bỏ cái cảm giác đó ra sau đầu Mạn Nhu Nhu chậm rãi kéo toàn thân đau nhứt kia của mình hướng về phía cửa mà chuẩn bị bước đi.

    Nhưng khi cô mới tiếng được hai bước chân thì chợt có tiếng nói.

    ---- Cửa phòng còn đang khóa , cô định chạy đi đau ?----
    Giọnh nói này làm cho Mạn Nhu Nhu đứng hình lại vài giây nhưng củng nhanh chóng hướng về phía hắn đang ngoài đáp.

    --- Chủ tịch ! Thứ mà anh muốn làm đều như ý nguyện tại sao vẩn còn giam tôi lại đây ? Chuyện này xem như Mạn Nhu Nhu tôi xui xẽo mới gặp trúng anh nên không còn gì để nói !---
    Mạn Nhu Nhu lại lớn giọng nói.

    --- Nhưng mà tôi còn phải kiếm tiền lo cho bản thân , không thể ở đây mà chơi trò này với anh !----
    Nói xong thì Mạn Nhu Nhu lại căm tức ngồi lên chiếc ghê sofa bỡi vì cô biết bản thân mình chẳng thể đi được.

    Điềm Cảnh Nghi lạnh lẽo đáp.

    --- Cô muốn đi thì củng được nhưng mà hậu quả phía sau tôi tin rằng bản thân cô không chịu nỗi ! Cô có tin rằng một câu nói của tôi cả thành phố này không ai dám nhận cô vào làm việc !---
    Hắn lại cười hung ác nói.

    --- À mà còn nữa ! Nơi này có camera chỉ cần tôi chỉnh sửa một vài đoạn thì khuôn mặt và thân thể này không biết là có lên được tóp một tìm kiếm không a !-----
    Mạn Nhu Nhu cảm thấy lần này mình đá trúng tấm sắt rồi không có cách nào ra về an toàn a.

    * Mẹ nó ! đúng là vừa ăn cướp vừa la làng ! đừng để tôi nắm được điểm yếu nếu không thì anh rất thê thảm nha !*
    Phải nói Mạn Nhu Nhi tính khí rất tốt và ôn hòa nhưng mà củng phải âm thầm chửi tục một câu là biết được sự phẫn nộ trong lòng của cô lớn đến mức nào.

    Nhưng vẽ mặt bên ngoài cô vẫn không thay đổi bao nhiêu mà kinh ngạc nói.

    ---- Anh muốn như thế nào thì cứ nói thẳng ra thì chúng ta mới dễ làm , anh đừng nói vòng vo như thế tôi không có thời gian !----.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 12: 12: Sợ Hắn Yêu Cô !


    Thấy con nhóc đứng trước mặt này vẫn còn sức mà kiêu ngạo như thế thì hắn rất không vui nói.

    ---- Rất đơn giãn tôi muốn cô làm vật ấm giường với tôi , đương nhiên là tôi cũng sẽ trả tiền theo bản thân cô yêu cầu !----
    Mạn Nhu Nhu nghe được những lời khùng điên này của hắn thì không kiên nhẫn đáp.

    ---- Này ! Có phải là anh xem ngôn tình quá rồi ảo tưởng hay không ? Tình nhân có thứ đồ gì chứ ? Tôi không dùng thân thể của mình để kiếm tiền mong chủ tịch ngài suy nghĩ lại !----
    Điềm Cảnh Nghi tức giận quát.

    ---- Mẹ nó ! Tôi nói thế không phải là đang thương lượng với cô , Cô có tin là những hình ảnh hôm nay sẽ nỗi trên khắp mặt báo hay không ? -----
    Mạn Nhu Nhi dùng ánh mắt xem thường đáp.

    ---- Được lắm ! Anh muốn thì làm đi dù gì có ai phỏng vấn tôi đều sẽ khai báo ra anh là người ***** *** tôi ! Tuy là không có chứng cứng nhưng mà xem thử tập đoàn anh có ảnh hưởng hay không ? Danh tiếng của anh còn hay không ? Hôm này anh đã làm quá mức với tôi rồi đấy , đừng nên ép tôi ?-----
    Trước giờ Mạn Nhu Nhu ghét nhất là bị người khác uy h**p như thế này , càng ép buộc thì cô lại không muốn tuân theo cho dù cái giá ảnh hưởng đến cô sau này củng không suy nghĩ được nhiều.

    Điềm Cảnh Nghi nghe thấy con nhóc này nói chuyện dọa người như thế thì trong mặt lại hiện lên nhiều tia hung ác như muốn giết người.

    Hắn ung dung tựa đầu vào phía sau ghế ngước nhìn về phía Mạn Nhu Nhu nhàng nhã nói.

    ---- Mạn Nhu Nhu ! Không biết là ba mẹ cô đã lớn tuổi ,củng chỉ có một mình cô là con duy nhất nếu như thấy được những hình ảnh này thì không biết sẽ nghĩ như thế nào nhỉ ? Chắc là buồn và thất vọng lắm đây !-----
    Mạn Nhu Nhu sắc mặt tái xanh âm trầm lo lắng mà ấp úng nói.

    -----Anh! Anh tại sao lại ép tôi đến mức như thế ? Giữa tôi với anh cũng không đến mức như thế này , cùng lắm thì tôi xin lỗi anh thêm vài câu không được sao ?-----
    Mạn Nhu Nhu sắc mặt thay đổi một trăm tám mươi độ bây giờ không còn dáng vẽ ung dung nữa mà thay đổi bằng hoảng sợ và lo lắng.

    Nếu như để cho ba mẹ cô biết được chuyện này thì chắc chắn họ sẽ thất vọng , tức giận mà đuổi cô ra khỏi nhà mất nếu như thế thật thì Nhu Nhu thà rằng bị chó cắn còn hơn.

    Thấy cô thay đổi như thế thì Điềm Cảnh Nghi biết được rằng mình đã nắm được cái đuôi của con nhóc này nên lại ung dung nói.

    ---- Sao ? Không còn dáng vẽ dọa người nửa à ? Bây giờ tôi không muốn cô xin lỗi , mà là muốn cô làm vật ấm gường của tôi, khi nào tôi chơi chán chắc chắn sẽ buông tha cho cô !----
    Mạn Nhu Nhu nghe xong thì trong lòng lại không nhìn được mà phẫn nộ , bộ tưởng có tiền là ngoan lắm hay sao ? Muốn làm gì củng được hay sao chứ ? Đúng là ỷ thế h**p người mà !.

    Nhưng mà không nghe theo thì còn cách nào khác cơ chứ bản thân cô hoàn toàn bị cái tên này nắm đuôi không chạy thoát được.

    Nhưng mà Mạn Nhu Nhu củng không chịu từng bỏ mà căm tức nói.

    --- Thời gian cùng anh là bao lâu ? Tôi không muốn dây dưa với anh !-----
    Điềm Cảnh Nghi lạnh lùng xem thường đáp.

    --- Cô cứ yên tâm , cô chỉ cần ở bên tôi nữa năm là được ? Còn về tiền mỗi đêm cùng cô , thì cô ra một cái giá là được !----- Mạn Nhu Nhu nghe chẳng thấy có gì đặc biệt là dù gì cũng đã bị hắn làm qua một lần , có thêm vài lần nữa thì củng không chết được.

    Nhưng mà Mạn Nhu Nhu cảm thấy có chút lo lắng nói.

    ---- Nếu sau nữa năm anh lại yêu tôi say đắm không bỏ được thì sao ? Không lẽ lại kéo dài thêm thời gian hay sao ?-----.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 13: 13: Hợp Đồng !


    Thấy cô hỏi như thế thì Điềm Cảnh Nghi liền nhếch mép cười khinh bỉ đáp.

    --- Cô đừng có ảo tưởng về bản thân của mình lên cao quá ? Đối với tôi cô chỉ là thứ đồ chơi mới lạ mà thôi !---
    Mạn Nhu Nhu nghe thế thì trong lòng có một chút chua sót những vẫn cố ra vẽ bình thản đáp.

    --- Vậy được rồi tôi đồng ý yêu cầu của anh !----
    Thấy Mạn Nhu Nhu đồng ý thì hắn liền nhanh chóng đưa tay lấy một hợp đồng đặt trên bàn rồi hướng ánh mắt về phía cô nói.

    ---- Ký vào hợp đồng này đi ! Như thế thì tôi mới an tâm được !----
    Mạn Nhu Nhu nghe thế thì lếch từng bước chân đau đớn như muốn ngã quỵ kia mà đi đến ngồi xuống chiếc ghế trước mặt hắn.

    Tuy là cô rất đau đớn và khó chịu nhưng vẩn lật xem nhưng điều khoản trên hợp đồng này có những gì.

    Khi đọc qua một lượt đi sắc mặt cô trở nên khó coi mà tức giận nói.

    --- Sao anh không ghi là hợp đồng nô lệ luôn đi chắc sẽ đúng hơn đấy ! Anh còn quản cả chuyện tôi phải ở cùng anh cơ à ? Còn không được nảy sinh quan hệ với người khác giới tính ? Còn phải thuận theo những lời anh nói ? ---
    Điềm Cảnh Nghi thấy được con nhóc này hoảng sợ thì hắn liền cười đắc ý nói.

    --- Tôi muốn sữa thành như thế nhưng cái tên hơi thô t ục , tôi đưa ra điều kiện như thế cô không muốn ký hay sao ? Nếu không muốn thì tôi cất đi vậy !--
    Nói xong hắn thì đưa bàn tay ra định cất đi cái hợp đồng đó , Mạn Nhu Nhu thấy hắn làm như thế liền vung bàn tay yếu ớt ra giữ chặt chiếc hợp đồng.

    Mạn Nhu Nhu sắc mặt như muốn khóc mà nhìn hắn uất ức nói.

    --- Anh muốn như thế nào thì làm như vậy còn không được hay sao ? Tôi ký còn không được sao ? ----
    Nói xong Mạn Nhu Nhu không suy nghĩ nhiều liền đắc bút ký vào tờ hợp đồng , cô biết là từ khoảng khắc này mình đã giao mạng cho ác ma rồi.

    Mạn Nhu Nhu nhìn hắn mệt mỏi nói.

    --- Anh cho tôi về nhà chuẩn bị thu xếp được không ? Cơ thể tôi cảm thấy rất khó chịu ?---
    Điềm Cảnh Nghi nhàng nhã đáp.

    ---Đồ của cô tôi sẽ.

    cho người thu dọn , nếu cô thấy mệt thì có thể ngủ tôi không ngăn cấm ,nhưng mà phải nhớ là đừng rời khỏi tầm mắt của tôi !---
    Nghe như thế Mạn Nhu Nhu như muốn đánh người , đại ca phía dưới của tôi khó chịu làm sao mà ngủ được chứ ? Anh có phải là động vật suy nghĩ bằng nữa th*n d*** hay không ?.

    Mạn Nhu Nhu thầm mắn trong lòng nhưng bên ngoài củng không dám nói một câu không vui , cô tới nằm xuống chiếc ghế sofa dù gì củng rất mệt nên không biết lại thiếp đi từ lúc nào.

    Điềm Cảnh Nghi thấy cô ngủ ngoan như thế thì củng không làm phiền , tuy nói hắn là một người mê công việc nhưng mà tình trường củng nếm qua không ít người.

    Nhưng không hiểu sao khi kêu đùa qua con nhóc này lại chẳng kiềm được cảm xúc mà thô bạo như thế , thậm chí là làm cho bản thân và tinh thần hắn rất vui xướng.

    Hắn dùng mắt như một con hổ đang nhìn mồi mà liếc về phía Nhu Nhu, trong lòng hắn suy nghĩ nhiều cách để trị con nhóc dám mắn chửi hắn như thế nào mà phải nằm dưới thân mình để câu xin.

    Càng nghĩ hắn lại nờ nụ cười hung ác lẩm bẩm.

    ---- Tôi sẽ cho cô phải cầu xin dưới thân thôi !---
    Nói xong thì hắn lại tập trung vào công việc của mình , thời gian không biết là đã trôi âu được bao lâu sắc trời phía bên ngoài củng đã về đêm , những ánh đen đường trong thành phố đều tranh nhau mà tỏa sáng.

    .
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 14: 14: Bôi Thuốc !


    ---- Này ! Mau thức dậy đi đã trễ lắm rồi !----
    Khi Mạn Nhu Nhu còn đang thiếp trong cơn mơ màng thì chợt có tiếng kêu làm cô cảm thấy rất khó chịu như muốn cắn người.

    Nhưng mà tiếng gọi ấy lại càng vang vào trong não làm cho cô cảm thấy rằng mình không thể nào ngủ được nữa lên yếu ớt mở đôi mắt ra.

    Xuất hiện trước mặt cô là hình dáng điễn trai như điêu khắc kia của hắn , nhưng mà cái hình dáng này làm cho cô rất chán ghét.

    Điềm Cảnh Nghi thấy con nhóc này dáng người khá nhỏ nhắn trông có phần mệt mỏi thì liền nói.

    ---- Cô có đi nỗi không ? -----
    Mạn Nhu Nhu thành thật lắc đầu bây giờ cô chỉ muốn ngủ mà thôi , thật sự là bản thân cô rất đau đớn và mệt mỏi.

    Thấy cô có bộ dạng như thế thì hắn liền cúi thân thể to lớn của mình xuống bế Nhu Nhu vào trong lòng mà bước đi.

    Mạn Nhu Nhu thấy như thế liền hoảng hốt nói.

    ---- Anh mua thả tôi xuống , tôi hết mệt rồi , nếu anh còn như thế thì mọi người sẽ thấy mất !---
    Hắn cảm thấy rất buồn cười vì con nhỏ đang nằm trong lòng mình không chịu yên , hắn liền nói.

    --- Cô nghĩ hơi nhiều rồi , đây là thang máy riêng của tôi không ai vào được đâu !-----
    Nói xong thì hắn liền bế cô vào trong thang máy , Mạn Nhu Nhu củng không còn sức chống cự nữa mà ngoan ngoãn nằm trong lòng hắn như con mèo nhỏ đang ngủ.

    Vài hơi thở sau thì hắn củng đã bế cô đứng trước một chiếc xe màu đen sang trọng , hắn thả cô vào bên trong hàng ghế phụ còn bản thân thì nhanh chóng cầm cô lăng mà phóng đi.

    Đây là lần đầu tiên Mạn Nhu Nhu được ngồi trên chiếc xe sang trọng như thế này , còn là bên cạnh người đàn ông xa lạ với mình nữa chứ.

    Nhưng mà những suy nghĩ đó vừa thoáng qua đầu rồi biến mất bỡi vì cơn mệt mỏi đã chiếm đi lý trí còn lại cô.

    Không biết từ lúc nào Mạn Nhu Nhu đã tựa đầu vào chiếc ghế mà ngủ xay , có lẽ đây là lần đầu tiên bản thân cô thảm hại như thế.

    Không biết là trôi qua bao nhiêu lâu , khi cô mệt mỏi mở đôi mắt thì xuất hiện trước mặt Nhu Nhu là một căn phòng sang trọng được trang trí theo phong cách khá đẹp mắt.

    Mạn Nhu Nhu liếc nhìn xung quanh thì phát hiện trên người mình đang đắp một chiếc chăn bông màu trắng , chiếc nệm dưới lưng thì rất là mềm mại và dễ chịu.

    --- Két! két.

    .

    !---
    Tiếng mở cửa vang lên thu hút ánh măt của Nhu Nhu , cô hướng ánh mắt sang thì khuôn mặt quen thuộc ấy lại ập đến.

    Điềm Cảnh Nghi đi tới ngồi bên cạnh cô mà nói.

    ---- Đúng là ngủ rất ngoan nha ,mới lần đầu đã như thế thì không biết là chịu nỗi với tôi nữa năm hay không ?----
    Mạn Nhu Nhu sắc mặt có chút yếu ớt khó coi nói.

    ----Hôm khác tôi sẽ cùng anh có được không ? Hôm nay tôi còn rất đau ?-----
    Điềm Cảnh Nghi nghe như thế liền cười gian xão đáp.

    ---- Không sao ! Tôi giúp cô bôi thuốc !----
    Sắc mặt Mạn Nhu Nhu tái nhợt không thể nào tưởng tượng nổi mà nói.

    ---- Anh giúp tôi thoa thuốc ? Thoa ở đâu ? ----
    Nhu Nhu hỏi nhưng củng có được câu trả lời mà ấp úng nói.

    ---- Không lẽ! ! Không lẽ anh muốn thoa ở nơi đó ! Mẹ nó ! Có phải là ai xem ngôn tình quá rồi ảo tưởng hay không ? Cảnh tượng bi ến thái như thế cũng nghĩ ra được a !----
    Mạn Nhu Nhu không kiềm được mà nói tục lên một câu thật sự cái này rất đáng sợ nha , nhưng mà Điềm Cảnh Nghi nghe cô chửi ầm mà còn nói như thế thì sắc mặt có một chút âm trầm.

    Điềm Cảnh Nghi lại cười hung ác đầy gian xão nói.

    ---- Mẹ nó ! Tôi không những bi ến thái ! Mà tối nay tôi còn muốn ăn cô !-----.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 15: 15: Bôi Thuốc


    Nói xong thì Điềm Cảnh Nghi liền đè thân thể nhỏ nhắn của cô dưới thân , bàn tay to lớn ấy không nể tình mà duy chuyển khắp người cô.

    Mạn Nhu Nhu sắc mặt tái nhợt nói.

    ----- Anh.

    .

    Anh nhẹ tay một chút được không ? Như thế tôi không chịu nổi !-----
    Mạn Nhu Nhu phải nói là rất khôn ngoan biết không thể mạnh mẽ chống đối hắn nên giọng nói của cô rất nhẹ nhàng.

    Thấy cô nói nhỏ nhẹ như thì hắn củng hừ nhẹ một cái giọng nhỏ lại.

    ---- Cô nằm im một chút , tôi không thích nuôi người vô dụng !-----
    Nghe thấy thế thì Nhu Nhu liền nằm im không chống đối nữa , Điềm Cảnh Nghi liền nhanh chóng mở chiếc nệm ra thì cô mới phát hiện ra là bản thân mình không có một mảnh vãi che thân.

    Mạn Nhu Nhu hốt hoảng đỏ mặt nói.

    ---- Tại sao ?! Đồ của tôi đâu rồi ? Tại sao tôi lại như thế ?-----
    Thấy cô nói như thế liền nhếch mép nói.

    ---- Tôi thấy nói hơi bẩn nên vứt đi rồi, nhưng mà tôi cảm thấy là cô không cần bận đồ làm gì ?-----
    Nghe được câu nói đầy b iến thái này của hắn thì sắc mặt cô đỏ bừng không thể nào tưởng tượng nỗi.

    Nói xong Điềm Cảnh Nghi liền nhanh chóng lấy lọ thuốc mà nhẹ nhàng thoa nên nơi tư m ật kia của cô , sắc mặt Nhu Nhu liền đỏ bừng không chịu nổi mà nhắm mắt lại không dám mở ra.

    Khi thuốc vừa được bàn tay thô to của hắn chạm vào thì phía dưới có một cảm giác mát mẽ rất làm dễ chịu nên Nhu Nhu củng mệt mỏi nhắm mắt.

    Thấy cô có vẽ thoải mái nên hắn liền nói.

    ----- Thế nào ? Dễ chịu lắm đúng không ? Cô lại đây giúp tôi thoải mái một chút ?-----
    Nói xong hắn liền nhanh chóng cỡi bỏ một đồ mặt trên người rồi nhanh chóng nằm bên cạnh cô , bàn tay hắn liền đặt lên đôi gò bông đào căng tròn có phần to lớn kia của cô mà xoa bóp.

    Mạn Nhu Nhu cảm thấy rất mệt mỏi nên vẩn cố cầu xin hắn.

    ---- Tôi thật sự không chịu nổi ? Anh tha cho tôi một vài hôm đi được không ? Khi nào tôi khỏe lại sẽ chiều theo ý anh có được không ?----
    Phải nói không hiểu tại sao thấy con nhóc này chống đối mình thì hắn muốn bóp nát có kiêu ngạo kia của cô.

    Nhưng mà càng đáng sợ hơn là thấy cô nói giọng nhẹ nhàng cầu xin như thế thì hắn củng không muốn ép Nhu Nhu một chút nào.

    Điềm Cảnh Nghi nhỏ nhẹ đi đôi chút nhưng trong đầu hắn lại nảy sinh một ý đồ nói.

    ----Cô giúp nó dễ chịu một chút là được ?-------
    Nói xong hắn liền nắm bàn tay nhỏ nhắn của cô đặt lên cái vật hung tợn to lớn phía dưới kia của hắn.

    Mạn Nhu Nhu cảm nhận được cái thứ vật to lớ n nóng như lửa kia liền rút tay lại sắc mặt tái nhợt như muốn khóc.

    Mạn Nhu Nhu hoảng sợ nói.

    ----- Anh ! Anh lại muốn làm gì chứ ? Anh tha cho tôi đi có được không ?Tôi không giỏi những chuyện như thế này ?-----
    Thấy cô hoảng sợ thì hắn càng k ích thích ngồi dậy tựa lưng lên thành giường nói.

    ----- Cô dùng tay và miệng mình giúp tôi thỏa mái một chút , như thế thì tôi sẽ không cho nó vào bên trong cô !----
    Nói xong hắn liền nhanh chóng nắm lấy hai bàn tay nhỏ của cô đặt vào phần th ân dưới của hắn rồi lại gấp gáp nói.

    ---- Nhanh lên ! Cô mau vuốt v e nó !----
    Nói xong hắn củng không chờ cô phản đối mà điều khiển bàn tay nhỏ nhắn kia của Nhu Nhu vuốt v e lấy cái vật hung tớn to lớn nóng hổi kia của hắn.

    Mạn Nhu Nhu sợ hãi mà nhắm mắt cô củng biết là không được phản kháng , nhưng mà làm như thế thì cô rất nên đã nhắm chặt đôi mắt từ lúc nào không hay.

    .
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 16: 16: Hôn Nó !


    Hắn điểu khiển đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô vuốt v e trên cái vật đầy hung tợn kia của hắn mà lên xuống vẽ mặt Điềm Cảnh Nghi trông rất thích thú làm cho cô cảm thấy sợ hãi không thôi.

    Một lác sau , hình như là dùng bàn tay nhỏ nhắn của cô vuốt v e có thể giúp hắn thêm một chút k ích thích nhưng củng không thể thỏa mãn được cái tên này.

    Điềm Cảnh Nghi cười gian tà nói.

    ---- Này ! Cô mở mắt ra mà dùng miệng l.

    i ế.

    m l á.

    p nó một chút đi !----
    Đầu óc của Nhu Nhu muốn nổ tung cái tên này muốn cô làm như thế nào chứ ? Bắt mình dùng miệng l.

    i.

    ế.

    m l.

    á.

    p thứ gì chứ ?
    Như suy nghĩ ra được cái gì đó Mạn Nhu Nhu sợ hãi nói.

    ---- Tôi ! Tôi rất đói , tôi muốn ăn cơm !---
    Dĩ nhiên đây là cô muốn lấy cớ để trốn khỏi cái việc khủng khiếp này , hắn lại nờ nụ cười gian xảo nói.

    ---- Được ! Nếu cô đã đói bụng như thế thì tôi sẽ cho cô ăn !----
    Nói xong hắn củng không đợi cô suy nghĩ thêm hay đồng ý mà liền nhanh chóng dùng bàn tay to lớn củng mình bóp mạnh đôi môi đang khép chặt kia của cô.

    Có lẽ vì quá mạnh và đau đớn nên Nhu Nhu liền nhanh chóng mở ra , thấy như thế thì hắn liền gật đầu lấy một cái dùng bàn tay còn lại nhấp cái đầu nhỏ của cô vào dưới thân hắn.

    Không biết từ lúc nào cái miệng há to kia của cô đã ngậm lấy cái vật t o lớn nóng hổi đầy hung tợn kia của hắn.

    Điềm Cảnh Nghi lại cười thỏa mãn nói.

    ---- Mau.

    .

    ! Cô mau dùng lưỡi và miệng mà l.

    i.

    ế.

    m m.

    ú.

    t nó đi !----
    Giọng nói như ra lệnh này làm cho đầu óc Nhu Nhu như trống rỗng , cái mùi vị này thật là làm cho người ta cảm thấy buồn nôn a.

    Mạn Nhu Nhu thử cử động cái đầu nhỏ của mình, nhưng mà cô phát hiện là cái đầu của mình đã bị đôi bàn tay to lớn của hắn kiềm chặt cứng không cử động được.

    Cái mùi vị này xông thẳng lên não làm cho Nhu Nhu khói chịu muốn nôn ra nhưng mà không thể làm gì được.

    Cô không muốn chịu cảnh này thêm một chút nào lên đành cam chịu nhắm mắt cái lưỡi nhỏ nhắn thì không theo trình tự mà chỉ biết nghe lời hắn nói mà l.

    i.

    ế.

    m l.

    á.

    p quanh cái vật t o lớn đang trông miệng mình.

    Cái hành động không có một chút kinh nghiệm nào của cô lại làm cho cái tên khốn kiếp ở phía trên cảm thấy rùng mình vì thoải mái.

    Hắn lại dùng một bàn tay vuốt lấy đôi gò má cô nói.

    ---- Cô m.

    ú.

    t nhanh hơn một chút ! Cứ m.

    ú.

    t như que kem là được !----
    Nói xong thì bàn tay to lớn đó lại không chịu an phần mà duy chuyển xuống xoa bóp đôi bông đào căn tròn kia của cô.

    Mạn Nhu Nhu rất muốn thoát khỏi hoàn cảnh buồn n.

    ôn này nên liền làm theo lời hắn nói không ngừng l.

    i.

    ế.

    m l.

    á.

    p lên xuống quanh cái vật t o lớn nóng rực ấy.

    ---- Mẹ nó ! Thoải mái a !----
    Hắn không kiềm được cơn đê mê mà chửi tục một tiếng ,phía bên dưới Mạn Nhu Nhu lại không quan tâm mà liền dùng miệng làm nhanh hơn.

    Không biết đã trãi qua bao nhiêu thời gian khi nghe được tiếng gầm nhẹ của hắn , cô cảm thấy có rất nhiều chất lỏng có mùi nồng đang ngậm tràng ở trong miệng mình thì lại muốn nôn ra.

    Nhưng cô còn chưa kịp nôn thì chợt có tiếng hắn nói.

    ---- Không phải cô bảo đói bụng hay sao ? Cô mau muốn hết những thứ trong miệng đi ! Nếu không thì đêm nay tôi sẽ cho nó vào bên trong cô !----.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 17: 17: Nuốt Xuống !


    Sắc mặt Mạn Nhu Nhu như muốn khóc khi nghe thấy lời nói đầy uy h**p kia của hắn , cho dù có thế nào đi nữa cô củng không muốn tôi nay hắn làm như thế với mình.

    Mạn Nhu Nhu liền nhắm mắt củng ngừng thở bỡi vì cái mùi vị này thật làm cho cô khó chịu , Mạn Nhu Nhu lấy hết sự can đảm mà nuốt xuống hết những thứ kia vào bụng mình sắc mặt còn tái nhợt không có chút khí sắc.

    Thấy cô ngoan ngoan như thế thì hắn liền gật đầu xem như hài lòng mà vuốt đôi gò má của Nhu Nhu nói.

    ---- Ngoan lắm ! Như thế phải tốt hơn không ? Nếu như cô biết cách làm cho tôi vui thì tôi sẽ suy nghĩ về việc buông tha cô sớm hơn !----
    Nhu Nhu nghe thấy lời nói của hắn như nhặt được ngọn cỏ cứu mạn vội vã hỏi.

    ---- Tôi phải làm như thế nào anh mới vui vẽ ? Phải làm như thế nào anh mới chịu buông tha tôi ?----
    Thấy con nhóc này tĩnh táo nhanh như thế thì hắn không ngại ngùng mà dùng bàn tay to lớn ấy xoa bóp đôi bờ m ông căng tròn bên trong lớp chăn nệm kia rồi cười gian xảo nói.

    ----Nếu như cô biết dùng cái thân thể này làm đủ mọi tư thế để tôi mau nhàm chán ,thì biết đâu tôi sẽ buông tha cô sớm hơn !----

    Nghe thấy câu nói đầy b**n th** này của hắn thì Nhu Nhu sợ hết hồn , trước giờ cô làm gì gặp phải hoàng cảnh như thế này chứ ?.

    Có nói như thế nào thì cô củng chỉ mới học ra trường mà xin việc làm mà thôi , ai biết được rằng cuộc sống này lại có người không biết xấu hổ mà nói như thế , hắn không biết ngại như mà cô biết à nha.

    Phải nói cho dù là cục đất củng có ba phần nóng tính huống chi là một người da mặt mỏng như cô , cho dù Mạn Nhu Nhu có bị hắn nắm đuôi đi nữa củng không đến mức như thế chứ.

    Mạn Nhu Nhu rất là không vui nói.

    ---- Anh bảo tôi làm người ấm trên giường chứ không phải làm bảo mẫu mà thuận theo ý anh ? Cho dù tôi có bị anh nắm điểm yếu đi nữa củng không nên ép tôi như thế chứ ? Anh không biết là con gái da mặt mỏng lắm hay sao ? -----
    Thấy con nhóc này ương bướng không chịu nghe lời như thế thì trong mắt hắn lại trở nên hứng thú a , nếu con mèo hoang dễ dàng thuần phục như thế thì còn có gì hay ho.

    Điềm Cảnh Nghi vuốt đôi gò má của cô một cái thật mạnh rồi nói.

    ---- Cô lại thích chống đối tôi như thế sao ? Không sợ là tối nay tôi sẽ cho nó vào bên trong cô à ?----

    Sắc mặt Mạn Nhu Nhu kiêng cường đến mức lạ thường mà nói.

    ---- Anh muốn thì cứ làm theo ý mình là được , đừng có đem chuyện như thế là uy h**p tôi nữa , nếu như tôi mà cầu xin anh thì tên tôi anh có thể viết ngược lại ?-----
    Thấy con nhóc này chống đối ngoan cường như thế thì hắn không kiềm được mà cười lớn.

    --- Ha Ha ! Không ngờ cô còn có một mặt như thế này a ! Tôi là một người biết giữ lời hứa hôm nay sẽ không có vào bên trong cô ! Còn ngày mai thì tôi không biết à nha !----
    Điềm Cảnh Nghi nhìn cô một cái rồi lại nói tiếp.

    ---- Cô muốn ăn một chút gì không ? Tôi bảo người mang lên giúp cô ?----
    Phải nói là hắn củng không thể bỏ đói người ta à nha ,nếu như thế thì sao mà cô còn sức để hắn chơi đùa được chứ.

    Mạn Nhu Nhu nghe hắn nói như thế thì củng có một chút an ủi mà mệt mỏi nói.

    ---- Tôi không có sức lực để ăn cơm nữa! Bây giờ tôi chỉ muốn ngủ mà thôi !----
    Nói xong thì Nhu Nhu liền nằm xuống mà khép mờ đôi mắt , hắn thấy như thế liền cười nhạt hỏi.

    ---- Tại sao lúc nảy cô bảo đói bụng , bây giờ lại không muốn ăn ? Không lẽ cô n**t t*nh hoa của tôi nên no rồi hay sao ?-----.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 18: 18: Hoang Mang !


    Nghe câu nói đầy b**n th** này của hắn thì Mạn Nhu Nhu sắc mặt tức giận nhưng củng mệt mỏi nói nhỏ.

    ----- Tôi chỉ là tìm cách để anh bỏ qua hôm này mà thôi ! Chứ bây giờ tôi rất mệt đi không nổi làm sao muốn ăn được cơ chứ !----
    Mạn Nhu Nhu cũng không thèm nói dối những vấn đề như thế này, thật ra là bản thân cô xem thường việc nói dối.

    Thấy cô thành thật như thế thì hắn củng không nói gì thêm mà liền đặc một chiếc thẻ màu đen trên bàn nói.

    ----- Đây xem như là tiền làm người ấm giường của tôi đêm nay !----
    Nói xong hắn củng không đợi Mạn Nhu Nhu trả lời liền chóng rời đi đề lại một mình cô mệt mỏi nhìn căn phòng xa hoa này.

    Mạn Nhu Nhu củng không cần quan tâm ánh mắt kinh bỉ kia của hắn mà mệt mỏi khép mờ đôi mắt , và chắc chắn một điều là số tiền hắn vừa đưa chắc chắc cô sẽ lấy nha.

    Tuy là cô không tình nguyện đánh đổi thể xác để có tiền theo cách này , nhưng mà có nói thế nào đi nữa thì mọi thứ củng đã mất rồi nếu không kiếm được một chút lời ích để bù đắp lại thì chẳng phải cô không có giá trị hay sao.

    Cô từ nhỏ đến lớn cô gắng học như thế chẳng phải để sau này kiếm tiền dễ hơn hay sao , lo cho gia đình nhiều hơn hay sao ? Cô củng chẳng phải dạng người thanh cao gì đó cho cái tên khốn kiếp đó được lợi ích.

    Trong lòng Mạn Nhu Nhu thề là phải dùng hết tiền của cái tên này mới hạ dạ cơn tức giận này a , Mạn Nhu Nhu đang mê mang trong cơn suy nghĩ không biết là do mệt mỏi hay chẳng quan tâm mà ngủ quên lúc nào không hay.

    Không biết là trôi qua được bao lâu Mạn Nhu Nhu cảm cử động cơ thể nhỏ nhắn củng mình thì cảm thấy toàn thân đau nhứt như có một con gấu to lớn đang đè ép thân thể của mình.

    Trong cơn mơ màng đáng sợ này Mạn Nhu Nhu cảm nhận được con gấu to lớn kia đang v**t v* thân thể của mình, nhiều lần đụng chạm vào vùng nhảy cảm làm cô khó chịu vô cùng.

    Mạn Nhu Nhu bất giác nhíu đôi chân mày trong cơn mơ mang bỡi vì cô cảm nhận được cái con gấu to lớn này rất giống như cái tên kia , vẩn thích xoa bóp những bộ phận có phần nở nan trên cơ thể cô.

    Trong lòng Mạn Nhu Nhu căn tức lý nào lại như thế chứ , ban ngày cô đã bị cái tên khốn kiếp kia ức h**p như thế đến mức không có sức phản kháng đã chịu uất ức lớn.

    Vậy mà tối nay trong cơn mơ cô còn phải đối mặt với thứ này thì thật là đang sợ a , Mạn Nhu Nhu cố gắng dùng hết sức lực mà vùng vẩy cơ thể nặng triễu kia của mình.

    Xuất hiện trước mặt cô là hình dáng điễn trai đến mức hoàn mỹ kia của hắn hiện ra trước mặt , bàn tay to lớn kia thô bạo không nể nang gì mà xoa bóp đôi bờ m ông tròn vểnh cao kia của cô.

    Mạn Nhu Nhu thở gấp hoảng hốt nói.

    ---- Anh lại muốn làm gì ? Không phải hứa là sẽ tha cho tôi ngày hôm nay hay sao ? Đúng là nói không biết giữ lời nha !---
    Thấy con nhóc này nói mình như thế thì hắn liền cười nhẹ một cái rồi đưa bàn tay lên xoa bóp đôi gò núi đang căn tròn cao vút kia của cô.

    Phải nói là Điềm Cảnh Nghi hắn không hiểu sao rất thích xoa bóp những chỗ vùng nhạy cảm đầy đặn kia của cô trông rất là kí ch thích a.

    Điềm Cảnh Nghi cuối xuống ghé vào đôi tai trắng noãn của cô nói.

    ---- Bây giờ đã là mờ sáng rồi làm sao cô có thể nói tôi không gửi lời cơ chứ ? ----.
     
    Chủ Tịch Bá Đạo! Xin Đừng Sủng Tôi
    Chương 19: 19: Thuốc Tránh Thai


    Mạn Nhu Nhu nghe được câu nói này của hắn thì sợ hết hồn , nếu như bây giờ mà bị cái tên này làm như thế nữa thì sáng nay sao đi làm nổi cơ chứ.

    Phải nói cô mới xin được việc làm mà thôi , nếu như nghĩ ngang vậy thì người thê thảm không phải cô thì còn là ai chứ.

    Nghĩ đến đây Mạn Nhu Nhu yếu ớt nói.

    ---- Bây giờ củng gần sáng rồi , thân thể tôi còn đau , anh mà làm như thế thì sao tôi có sức đi làm chứ ? Không phải anh không thích nuôi người vô dụng hay sao ?----
    Mạn Nhu Nhu ra sức thuyết phục hắn chỉ momg rằng cái tên này hiểu và bỏ qua cho thêm một hôm.

    Nhưng mà bàn tay to lớn hung bạo kia của hắn vẩn sờ loạn khắp cơ thể của cô, Điềm Cảnh Nghi nhìn con nhóc dưới thân thì cười gian tà nói.

    ---- Tôi có thể có cô nghĩ ốm vài ngày không sao cả , việc hiện tại của cô là làm theo bổn phận của mình là được !----
    Thân thể của hai người không biết đã tr ần truồng từ lúc nào , Điềm Cảnh Nghi thô bào mà đưa bàn tay to lớn xuống trêu chọc nơi tư m ật của cô.

    --- Ư! ư! !----
    Bị cái tên này k ích thích đến mức như thế Mạn Nhu Nhu củng chẳng thể kìm nén được cảm xúc của mình là rên lên một tiếng đầy ám muội.

    Cô cảm thấy phía dưới của mình rất đau đớn và khó chịu khi bị ngón tay to lớn của hắn ra vào bên trong làm cô điến cả người.

    Sắc mặt cô đau đớn dùng hai tay nhỏ nhắn chóng trước ngực rắn chặt như muốn đẩy cái thân to lớn này ra xa thêm một chút.

    Điềm Cảnh Nghi thấy con nhóc này ra vẽ không phối hợp như thế thì liền lạnh lùng nói.

    ----- Nếu cô còn không làm đúng bổn phận của mình , thì mấy ngày sau cô đừng mong có sức mà xuống giường !----
    Nói xong hắn củng không ngại ngùng hay chờ cô trả lời mà nhanh chóng quỳ cao lên chiếc nềm và đưa cái vật đầy hung tợn của hắn vào bên trong miệng của Nhu Nhu.

    Hai bàn tay hắn thô bạo đến mức cực điểm mà nắm lấy đôi bông đào to tròn cao vút kia mà nhào nặng như bột mịnh.

    Mạn Nhu Nhu đau đớn như muốn khóc nhưng khi định nói chuyện thì trong miệng có vật t o lớn nóng hổi đó ngăn lại làm cô không thể nói nên lời.

    Cô biết là nếu không làm theo hắn thì chắc chắn bản thân chẳng có quả ngọt để ăn ,Mạn Nhu Nhu nhịn cơn đau như muốn cắt da thịt ấy mà mở to miệng l.

    i.

    ế.

    m l.

    á.

    p cái vật t o lớn bên trong mồm như m út ve kem vậy.

    ---- A.

    .

    Dùng lưỡi của cô l.

    i.

    ế.

    m dọc từ trên xuống dưới !----
    ---- Mẹ nó ! Cô định cắn nó đứt mất hay sao ?----
    Mạn Nhu Nhu hoảng sợ vì lời nói thô t ục và vẽ mặt hung ác này của hắn nên ngoan ngoãn làm theo không dám trái lại cái tên này.

    Không biết từ lúc nào một bàn tay của hắn đã xoa lấy cặp m ông tròn đang vểnh cao kia của cô , tay còn tay xoa bóp lấy đôi gò núi cao vút căn tròn kia.

    Không biết trải qua được bao lâu , miệng của Nhu Nhu mỏi nhừ nhưng chưa làm cho cái tên kia chịu buông đi ý định thì sắc mặt cô có chút hoảng sợ.

    Không biết từ lúc nào cái vật t o lớn đó đã nằm gọn bên trong nơi tư m ật kia của cô.

    ---- A.

    .

    Đau quá !----
    Phải nói cái tên này thô bạo đến cực điểm chẳng biết nhẹ nhàng gì mà mạnh bạo ra vào bên trong cô liên tục.

    Mạn Nhu Nhu cảm thấy mình như sắp chết đến nơi vì đau đớn nhưng cái tên này vẩn không chịu ngừng lại mà duy chuyển nhanh hơn , không biết là trải qua thêm bao lâu ý thức cô hoàn toàn sắp biến mất thì nghe thấy tiếng gầm thoải mãn của hắn.

    --- Thuốc tránh thai tôi để trên bàn , khi nào tĩnh dậy thì ngoan ngoãn uống nó đi !---
    Trong đầu cô chỉ nghe được câu này rồi ý thức hoàn toàn mất đi.

    .
     
    Back
    Top Bottom