Khác Chú Thỏ Dưới Ánh Trăng [TRUYỆN CREEPYPASTA TỰ SÁNG TÁC]

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
59,383
0
0
208157757-256-k852900.jpg

Chú Thỏ Dưới Ánh Trăng [Truyện Creepypasta Tự Sáng Tác]
Tác giả: Mina_Woods
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Summary :

Buổi sáng sớm lạnh lẽo bởi cơn mưa đầu mùa dần gột sạch đi những vết máu chi chít trên bộ trang phục trắng toát.

Nó ngồi co ro một góc, úp mặt vào bức tường dột nát bị cơn mưa lạnh buốt kia dội vào tới tấp.

Khẽ cất tiếng cười lí nhí với đôi mắt đỏ ngầu nhìn tôi...

___________________

Một mẫu truyện ngắn tự sáng tác liệu có khiến các cậu hài lòng?

__________________

Tên truyện : Chú Thỏ Dưới Ánh Trăng [TRUYỆN CREEPYPASTA TỰ SÁNG TÁC]
author : Mina_Woods
Fic chỉ tồn tại trên wattpad
Không copy dưới mọi hình thức

THUỘC BẢN QUYỀN VÀ CHỦ SỞ HỮU LÀ MINA_WOODS.

XIN ĐỪNG MANG ĐI ĐÂU KHI CHƯA CÓ SỰ CHO PHÉP.

LOVE ALL MY READERS😂



minawoods​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [HOÀN] CHÚ RỂ CỦA TÔI BỎ TRỐN RỒI
  • [BH tự viết] Chuyện Đế Vương
  • Chuyện Cũ Hà Nội (Tập 2) - Tô Hoài
  • Sự giáng sanh của Đức Chúa Giê-xu
  • Tiểu công chúa yêu nghiệt .
  • chuyện bịa quốc sự (hồi1)
  • Chú Thỏ Dưới Ánh Trăng [Truyện Creepypasta Tự Sáng Tác]
    Chương I


    Nó nằm trên giường, mái tóc rũ rượi phũ xuống khuôn mặt hốc hác, tiều tụy.

    Đôi môi khô nứt nẻ, đôi mắt nó ngấn nước, sưng húp lên.

    Nó khóc.

    Trên người không một mảnh vải che thân.

    Toàn thân chi chít những vết thương tím tái còn rướm máu...

    "Loảng choảng...."

    Hắn ta về nhà rồi.

    Tiếng chai lọ đập vào bức tường, đổ nát.

    Người nồng nặc mùi rượu kèm thuốc lá.

    "Cạch"

    Hắn mở cửa, tay cầm chai rượu mà tu một hơi dài, tay còn lại cầm chiếc bánh đã nguội lạnh.

    Khập khiễng bước đến bên nó...

    Nó nhìn hắn, run cầm cập, bấu víu lấy ga giường.

    Như có thứ gì đó chặn họng, nó không thét lên được bất cứ từ ngữ nào.

    Hắn tiến tới, nhìn nó với ánh nhìn gớm ghiếc.

    Tay khẽ vuốt mái tóc nó sang một bên.

    Nó nhìn hắn bằng đôi mắt sưng húp, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt lấy tấm ga giường bẩn thỉu...

    Hắn khẽ cuối người xuống, thì thầm vào tai nó.

    Hai tay bóp chặt vào cánh tay yếu ớt của nó mà đè nó xuống giường.

    "Bé ngoan..."

    Nó vùng vẫy thét lên, giẫy dụa khỏi người hắn và thét lên những âm thanh yếu ớt.

    Vẻ mặt nó hốt hoảng, sợ hãi.

    Bây giờ, trong mắt nó...hắn chẵng khác gì một con thú vật...

    Tống chiếc bánh nguội lạnh vào miệng nó, nó không ngừng vùng vẫy trong sợ hãi.

    Tay chân cố gắng nắm chặt lấy những gì nó có thể nắm.

    Trước mắt nó, ngay bây giờ chỉ toàn một mảng màu trắng đục mờ ảo không rõ hình dạng.

    Nó gần như mù loà vì đêm nào cũng khóc.

    Hắn bóp lấy cổ nó, tay cứ nhét chiếc bánh vào miệng nó đến khi nào nó ngừng thét lên, nó giẫy dụa như một con cá mắc cạn.

    Bàn tay yếu ớt bấu lấy hắn với đôi mắt đỏ ngầu, ánh lên vẻ ghê tởm, căm thù.

    Giáng vào mặt nó những cái tát mạnh để nó có thể ngoan ngoãn nghe theo hắn.

    Nhưng không...nó chống cự quyết liệt như thể đang cố thoát ra khỏi vòng tay của hắn.

    Hắn chầm chai rượu, đập thẳng vào đầu nó nhiều lần cho đến khi tay hắn đỏ lòm, tanh tưởi mùi máu nóng.

    "Bốp"

    Nó thét lên, máu me chảy từ đỉnh đầu dọc xuống mặt nó.

    Những mảnh chai sắt nhọn chi chít đâm vào đầu nó.

    Hắn leo lên giường, đè lên người nó.

    Mở khoá quần xuống mà dày vò cơ thể nó.

    ....

    Sau khi làm xong việc ghê tởm ấy, cơ thể nó lạnh tanh.

    Xung quanh toàn những con sên trắng bò chi chít trên giường nó.

    Hắn ôm lấy thi thể loã lồ, không một mảnh vải che thân của nó, bỏ vào một cái bao tải lớn.

    Cột chặt lại rồi lôi ra ngoài sau sân nhà...

    Kéo lê nó trên nền nhà, tiếng hắn thở hồng hộc vì phải kéo lê cơ thể của một cô bé 17 tuổi...

    "Hộc...hộc..."

    Nghe tiếng hắn thở, nó khẽ động đậy, xung quanh chỉ một màu tối om.

    Phía trên nó, như có những sinh vật thân mềm không chân bò lúc nhúc.

    Nghe tiếng đào đất, bất giác nước mắt nó chảy xuống từng dòng...

    Nó cảm thấy xung quanh thật lạnh lẽo, ngón tay rướm máu đau buốt cố mò mẫm phía bên trên.

    Toàn thân nó chi chít những vết thương...

    Trên đầu nó, máu cứ tuông ra không ngừng, ướt đẫm cả cái bao tải đang bao lấy cơ thể nó.

    Hai mắt nó dần sụp xuống, không thể gắng gượng được nữa...xung quanh thật ngột ngạt, có lẽ nó sắp chết rồi...

    ____________________

    Hắn bước vào căn phòng cũ, đặt chân vào nhà tắm.

    "Tỏm...tỏm"

    Mùi máu tanh bị xen lẫn với mùi xà phòng và thuốc tẩy nồng nặc khắp phòng tắm.

    Cố gột rửa những vết máu trên tay mình bằng xà phòng và một ít thuốc tẩy.

    Hắn tắt đèn và đi ra ngoài, đóng cửa lại.

    Ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa mà tựa lưng vào đó.

    Trên tay cầm ly rượu vang đỏ mà nhâm nhi khi mọi vật dần chìm trong tĩnh lặng.

    Hắn thiếp đi...

    _________________

    "Xoảng..."

    Nghe tiếng đổ vỡ trong nhà bếp, hắn gắng gượng ngồi dậy, cầm trên tay cây súng đã nạp đạn.

    Bước ra sau bếp.

    Không gian xung quanh tối ôm và tĩnh mịch, cửa sổ mở toang, gió cứ rít lên liên hồi như đang cười cợt hắn bằng giọng cười ghê rợn...

    Mùi máu tanh bỗng xộc vào mũi hắn ngày càng nồng nặc hơn.

    Hắn như cảm nhận được những giọt máu nóng ấm như dần chảy trong cổ họng khiến hắn nặng trĩu...

    Đôi tai thỏ khồng lồ ngoài cửa sổ cứ lắc qua lắc lại khiến hắn nhìn chằm không rời mắt, vì rượu nên chắc có lẽ hắn đã nhìn lầm.

    Quay đầu vào trong.

    Hắn nhìn lên trần nhà...

    Trống trơn, chẳng có gì cả.

    Bất giác, hắn quay sang nhìn ngoài cửa sổ.

    Đôi tai thỏ khi nãy dần biến mất.

    Cầm chặt lấy cây súng trong tay.

    "Đoàng!"

    Hắn nã đạn tứ tung ra ngoài phía cửa sổ.

    Nơi không gian tĩnh mịch ngoài kia...nhưng đáp lại hắn...chỉ là sự im lặng đến đáng sợ...

    Một bên vai hắn bỗng cảm thấy nóng như có hơi thở thổi vào.

    Khẽ quay đầu ra đằng sau.

    Hắn cảm thấy đau buốt trên vai như có một hàm răng sắc nhọn đang cắn lấy vai hắn vậy.

    Nhưng không...

    Bàn tay khổng lồ, to lớn đen đúa với những chiếc móng nhọn hoắc che lấy mắt hắn.

    Bên tai có giọng nói thì thầm...

    "Mồi ngon..."

    Những chiếc răng sắc nhọn cắn chặt lấy vai hắn, đâm sâu vào từng thớ thịt mềm mại của hắn.

    "AAAAAAAAAAAAAA"

    Hắn thét lên trong vô vọng, máu tuông trào từ miệng hắn lên đến cả cổ họng khiến hắn ngộp thở.

    Hai hốc mắt hắn có những giọt nước đỏ ngầu, ấm nóng chảy ra ngày một mãnh liệt hơn...

    Hàm răng sắt nhọn đó cứ cắn mạnh vào người hắn như muốn xé toạc cái cơ thể dơ bẩn của hắn vậy...

    Cứ như vậy, trong đêm đông tĩnh mịch...tiếng hắn la thất thanh rồi ngắt dần...
     
    Chú Thỏ Dưới Ánh Trăng [Truyện Creepypasta Tự Sáng Tác]
    Chương II


    Tiếng la thất thanh của hắn dần tắt.

    Hắn cảm thấy vị chua chát nơi khoang miệng rồi dần dần ngập ngụa trong cổ họng hắn là thứ chất lỏng nóng ấm, hôi tanh cứ lần lượt tích tụ lại một chỗ.

    Nó há chiếc miệng to rộng cắn thật mạnh xuống đầu hắn.

    Từng tia máu cứ thế mà xịt ra bắn tung tóe khắp nhà.

    Hắn như một miếng táo bọng nước của nó.

    Thứ thịt ngon nghẻ và ngọt lịm tự nhiên không qua chế biến đã hấp thụ đủ dinh dưỡng để khiến bữa ăn của nó trở nên đậm đà và ngon miệng hơn.

    Nhai ngấu nghiến thân xác hắn bằng hàm răng nhọn hoắc.

    Cắm sâu vào thớ thịt ngọt lịm bọng nước.

    Miếng mồi ngon của nó còn đang nóng hổi như vừa mới ra lò.

    Nó vồ vập, dùng cặp vuốt và hàm răng sắc nhọn xé toạc những thớ thịt dai dẳng.

    Rồi bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến không ngừng như bị bỏ đói lâu ngày.

    Nó lôi hết các cơ quan nội tạng bên trong rồi bỏ vào miệng nhai nhồm nhoàm.

    Thỏ là loài gậm nhắm, nó sẽ gặm nhắm tất cả mọi thứ từ thể xác đến linh hồn mục rữa của hắn.

    Đôi mắt đỏ ngầu lắm lét đảo mắt nhìn xung quanh.

    Tay không ngừng dùng vuốt cào cấu lấy thân xác nát bét, nhão nhét và vụn vỡ kia.

    Miệng vẫn không ngừng nhai rôm rốp những mẫu xương cứng cáp.

    Hắn đối với nó là thức ăn ngon mà nó luôn tìm kiếm, nó đói.

    Mùi vị từ thịt của hắn càng kích thích vị giác của nó, nó cứ dùng ngoạm lấy mớ thịt và nhai rôm rốp mẫu xương cứng cáp không ngưng nghỉ.

    Máu thì liên tục đổ xuống dành dòng mỗi khi nó cắn xé tùy thích.

    Chiếc mũi đỏ của nó đánh hơi được thứ gì đó ngoài xa khu nhà.

    Đôi tai dài của nó bắt đầu cục cựa.

    Những chiếc vuốt nhọn bỗng buông thân hình nhão nhét kia xuống dưới nền.

    Di chuyển thân hình ục ịch của mình ra phía sau sân nhà...

    Mùi máu ngập trong cả khoang họng nó, đưa chiếc lưỡi cong khẽ liếm phần môi còn vươn vấn chút thịt.

    Nó chỉ ngửi thấy mùi máu, nhưng đâu đây...nó vẫn cảm nhận được có người...

    "Sột.... soạt...."

    Âm thanh nhỏ ngoài kia đã thu hút trí tò mò của nó, khẽ bước ra khỏi nhà không chút do dự.

    Vì vốn dĩ nó đã no rồi.

    Bước đi chầm chậm ra khỏi căn nhà đổ nát, nó tiến ra ngoài sau vườn theo âm thanh tưởng chừng như nhỏ bé nhưng thôi thúc nó phải tiến đến.

    Nó nhìn thấy vết máu loang lỗ chảy dài trên nền cỏ xanh mướt.

    Ở phía xa xa, có một một mảnh đất nhô lên trông có vẻ kì lạ.

    Mùi máu ngày càng nồng hơn khi nó bước đến đó.

    Lạch bạch lê lết thân hình ục ịch của nó đứng trước gò đất.

    Nó dùng vuốt đào bới liên tục xem thứ gì ở bên dưới.

    Vuốt của nó nhọn đến mức có thể làm rách chiếc bao tải đang bao bọc cơ thể nhỏ bé kia ở bên dưới lớp đất cứng thô ráp.

    Móng vuốt nhọn hoắc chọc sâu vào lớp đất bên dưới, thủng cả bao tải.

    Người con gái nằm bên dưới dường như đang hấp hối, máu chảy ướt đẫm cả gương mặt cô.

    Nó đã thấy thân hình kia, thân xác nhỏ bé đầy rẫy những vết lở loét trên đầu.

    Đôi mắt cô lờ mờ nhìn thứ sinh vật lạ lẩm trước mắt, thứ đó khẽ cúi đầu thấp xuống nhìn cô.

    Hàm răng nhọn, trắng toát dính đầy máu đã đến rất gần.

    Trước khi không còn đủ sức lực, hai mắt dần sụp tối, khoảng không gian đen kịt bỗng bao trùm khắp xung quanh.

    Hai tai ù đi và mọi thứ dần trở nên đen kịt lạ lẫm...

    ______________________

    Tại Sở cảnh sát ở San Francisco

    Hàng vạn tấm bưu thiếp đã được gửi đến trải đầy trên bàn, trong hộp thư.

    Phía sau nhà kho, có tiếng ngái ngủ vang lên như sấm cùng mùi rượu nồng nặc.

    Chàng trai trẻ ngồi dựa lưng vào ghế.

    Anh đã mất ngủ được vài ngày vì stress.

    Nó dường như cướp mất giấc ngủ ngon của anh như thường lệ và đang vắt kiệt hết sức lực của anh.

    Mỗi khi nhắm mắt, những cơn ác mộng cứ tiến đến dần mà thao túng cả tâm trí anh.

    Gánh nặng của tất cả mọi người dường như đang đè nặng khắp lên vai chàng trai trẻ.

    Tay cầm chai rượu nốc một hơi thật sâu rồi cầm vỉ thuốc ngủ bỏ một loạt vào miệng không chút do dự.

    Hai mắt anh đã thâm quần mệt mỏi.

    Hai vai gáy nhức nhói, khó chịu như bị hàng vạn thứ bằng kim loại đè lên.

    Cầm trên tay điếu thuốc mà rít một hơi thật sâu rồi thở phì phò ra ngoài không trung...

    Trước khi rơi vào giấc ngủ, anh tháo gỡ những chiếc huy chương nặng nhọc đeo trên mình xuống bàn.

    Hai tay dụi đôi mắt mệt mỏi, nước mắt anh bỗng rơi xuống vài giọt khi đọc những tấm bưu thiếp kia.

    Và dường như anh chẳng muốn đọc nó nữa...

    "Ngày 13/7

    Từ Vivien Woods, San Francisco

    Đến sở cảnh sát thành phố Califonia

    Nội dung trình bày :

    Thưa sĩ quan, đã một tuần kể từ khi con gái tôi - Emily mất tích.

    Chúng tôi hoàn toàn bế tắc và dần như rơi vào tuyệt vọng.

    Tôi hoàn toàn có thể chịu mọi chi phí, nhưng chỉ mong..."

    Gạc những tấm bưu thiếp xuống sàn nhà, dậm nát nó.

    Hai hàng nước mắt nóng hổi chảy xuống từng dòng.

    Tay cầm chặt chiếc lưỡi lam và rạch một đường thật sâu tận vào mạch máu ở cổ tay.

    Máu chảy xuống, ướt đẫm những tấm bưu thiếp, làm nhòe đi những nét chữ trên đó.

    Điếu thuốc trên tay anh cũng rơi xuống sàn rồi từ từ lụi tàn.

    Từng đóm lửa nhỏ chạy ngang dọc trên những tấm bưu thiếp rồi dần bùng cháy lên ngày càng lớn.

    Mắt anh sụp xuống, từ từ chìm vào giấc ngủ thật sâu...

    "Emily, hãy chờ anh.

    Chúng ta sắp được bên nhau rồi..."

    Trước khi mọi thứ dần chìm vào màn đêm đen tĩnh mịch.

    Khóe miệng anh khẽ cong lên.

    Nét mặt anh dần trở nên nhẹ nhỏm như sắp được giải thoát...
     
    Back
    Top Dưới