Huyền Huyễn Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa
Chương 40: 40: Vùng Đất Chết


Buổi trưa khi mặt trời lên cao nhất trong ngày, ánh sáng gay gắt, sương mù bao quanh cả thôn nhanh chóng rút từ từ vào trong rừng cây.

Trần Dương khẽ hé cửa ra nhìn bên ngoài, khi nhìn thấy sương mù đang rút đi cảnh vật bên ngoài từ từ hiện ra trước mắt thì không khỏi vui mừng.
Mặc dù cậu rất thắc mắt sao sương mù không tan đi mà nó lại rút về rừng, giống như nó đang bỏ chạy khỏi một thứ nào đó rất đáng sợ trong ngôi làng này, nhưng dù vậy nó cũng không làm ảnh hưởng đến sự vui vẻ khi có thể ra khỏi nhà này của cậu.
"Anh, sương mù đi rồi." Trần Dương đóng cửa lại chạy tới chỗ Mạnh Luân khẽ lay người anh.
"Ừm." Mạnh Luân mở mắt ra rồi gật đầu, trong mắt anh không hề có một tia buồn ngủ nào.

Lai nghe tiếng cũng dần dần mở mắt ra.
Năm người cùng nhau đi ra khỏi bên ngoài cửa sau đó nhìn xung quanh nhưng bên ngoài rất bình thường không có gì thay đổi cả, một đấu vết từ chuyện hôm qua cũng không để lại, hoàn toàn không có gì khác thường xảy ra cả giống như chỉ là ảo ảnh do bọn họ nghĩ ra mà thôi.
Mọi thứ cực kỳ bình thường, hai căn nhà nằm hai bên cách khá xa cũng giống như ngày hôm qua không hề có dấu hiệu mở cửa cũng chẳng phát ra âm thanh gì.
"Đi đến cổng thôn xem sao." Lai đề nghị.

Bốn người Mạnh Luân gật đầu không dị nghị.
Căn nhà tranh của bọn họ nằm cuối cùng trong thôn, so với người khác thì chính là căn nhà dễ chết nhất, từ lúc bắt đầu những người chơi khác đều ăn ý mà nghĩ rằng bọn họ chắc chắn không sống nởi một đêm.
Nhóm Mạnh Luân dọc đường đi cực kỳ chậm rãi mà bước đến cổng làng.

Lúc đi ngang qua nhà của những người chơi khác thì vừa đúng lúc bọn họ cũng mở cửa mà bước ra ngoài, từ hai mươi ba người chơi chỉ còn lại mươi tám người, mất đi năm người chơi chỉ trong một ngày.
Nhóm của những người chơi khác đều mất đi một đến hai thành viên trong nhóm, chỉ một đêm mà bọn họ đã trải nghiêm cảm giác kinh khủng đến như vậy, ngoại trừ nhóm Mạnh Luân ra thì sắc mặt của ai cũng cực kỳ khó nhìn trong mắt đều là đau thương khó nhịn.
Sáu nhóm người sau khi nhìn thấy năm người Mạnh Luân vẫn còn đầy đủ không thiếu một ai liền nổi lên những ánh mắt đố kỵ cùng dữ tợn, lúc này trong đầu rất nhiều người chỉ có một suy nghĩ duy nhất Tại sao bọn họ không chết, tại sao.

Sự mất mát khiến con người trở nên độc ác hơn.
Sau khi tập trung trước cổng làng nhóm Mạnh Luân bị sáu nhóm còn lại cô lập, những người chơi khác cố ý đứng cách nhóm bọn họ thật xa sau đó bắt đầu bàn tán.
"Tao nghĩ bọn nó có đồ để chơi." Một chàng trai cố ý lớn tiếng nói.
"Chứ sao, nếu không tụi nó sao có thể thoát được." Người đứng kế bên hắn ta cũng gật đầu nói lớn.
Tuy nhiên những người khác có tính cô lập bọn họ những cũng không hùa theo những người này bởi vì nhìn chẳng khác nào những con hề đang diễn kịch cả.

Đối với nhiều người chơi muốn tính kế người khác thì cũng chỉ nên ầm thầm mà làm, nếu như ngu ngốc như vậy thì chẳng thể nào sống lâu được.
Người đàn ông lớn tuổi trong nhóm bốn người nhìn lướt qua tất cả người chơi sau đó nói nhỏ: "Chúng ta mất một đồng bạn không thể mạo hiểm, còn đến mười ngày để sinh tồn cần phải lấy thêm thuốc."
Nói đến đây ông ta hạ thấp âm lượng hơn: "Nhóm kia chắc chắn phải có vài ống thuốc mới có thể bình an vượt qua ngày thứ nhất."
"Làm sao để lấy." Người phụ nữ trong nhóm đứng bên cạnh ông ta đôi mắt sưng đỏ nhìn trừng trừng nhóm Mạnh Luân nhỏ giọng hỏi.
"Anh sẽ nghĩ cách." Người đàn ông lớn tuổi nói.
Trong khi những nhóm khác đều đang suy nghĩ, tính toàn thì nhóm Mạnh Luân chỉ nhàn nhạt liếc nhìn bọn họ sau đó cong môi cười nhạt, cảm thấy bọn họ thật nhàm chán rồi thôi.
Người chơi chờ khoảng mười phút thì cuối cùng trưởng thôn từ căn nhà tranh chậm rãi đi ra.
"Dân làng chúng tôi rất chào đón du khách từ xa đến đây, các vị có thể đi thăm thú khắp nơi ngoại trừ khu rừng phía đông.

Chúc các vị có chuyến đi vui vẻ." Trưởng thôn nói xong liền xoay người vào nhà.
"Mẹ nó, chỉ thế thôi." Một người chơi nóng nảy tức giận.
"Ít nhất chúng ta đã biết thêm một dữ kiện." Đồng bạn lên tiếng an ủi.
"Tại sao không thể vào khu rừng phía đông, nơi đó có gì à?" Một cô gái tò mò hỏi.
Đồng bạn của cô gái lắc đầu nhỏ giọng nói: "Không biết, dữ liệu của npc trong trò chơi có đáng tin hay không?"

Đa số những người chơi ở màn chơi này đều là người chơi sơ cấp hoặc trung cấp, chưa có ai từng gập nhiệm vụ hay cảnh báo cụ thể từ một npc nào cả, chỉ có khi vào màn chơi sau đó từ hệ thống nhận nhiệm vụ cố định duy nhất cùng một cảnh báo duy nhất mà thôi.

Nhưng cũng có khi trung cấp đã xuất hiện màn chơi như thế này nhưng trong số những người trong màn chơi này chưa từng gặp mà thôi.
Sau khi trưởng thôn rời đi mọi người đều nhanh chóng giải tán, chỉ có vài người chơi vẫn đứng lại tại chỗ mà bắt đầu nói chuyện với nhau.

Nhóm Mạnh Luân cũng không dừng lại ở nơi đó, năm người nhanh chóng đi xuống cuối thôn để quan sát.
"Nhớ rõ sau này có gặp những npc giao nhiệm vụ hay cảnh cáo thì phải làm theo, hãy tin vào nó.

Trừ khi các người đủ mạnh mẽ để đối phó với những thứ kia nếu không đừing nên tò mò bất kỳ thứ gì cả." Trên đường đi Lai bỗng nhiên nghiêm túc nói.

Bốn người thấy anh ta như vậy liền nghiêm túc gật đầu đáp ứng.
Dọc đường đi năm người có dừng lại trước cửa của những căn nhà tranh mà người dân trong thôn sinh sồng nhưng bên trong nhà quá im lặng, căn nào căn náy không có bất kỳ tiếng động nào giống như không có người bên trong.

Hơn thế nữa, cửa của các căn nhà đều đầy bụi bậm, màn nhện giống như đã rất lau rồi không có người mở ra mở vào cũng như lau chùi.
Bọn họ đi qua căn nhà tranh của mình rồi đi thẳng vào trong rừng.

"Chúng ta đi hướng nào bây giờ." Trần Dương mờ mịt nhìn khu rừng nơi nào nơi nấy đều giống nhau chẳng có chút nào khác nhau cả.
Ri nghe cậu hỏi liền khó hiểu nói: "Chẳng phải trừ phía đông ra thì cứ đi hết sao."
"Ai mà không biết như thế, vấn đề là tôi hỏi đi hướng nào trước." Trần Dương trợn mắt nói.

"Phía nam." Lai lên tiếng cắt ngang hai người sau đó nhấc chân bước đi.
Bên trong khu rừng cây cối dường như đã được dọn dẹp bớt, những vết đường mòn rõ ràng, bọn họ đi dọc theo đường mòn càng đi càng sâu đến khi nhìn thấy một góc cây cổ thụ to thì xung quanh cây cổ thụ đó xuất hiện thêm nhiều vết đường mòn khác nữa, không những vậy xung quanh cây cổ thụ có rất nhiều dấu vết đào bới sau đó được lấp lại một cách thời hợt.
"Đi tiếp không." Ri khó hiểu nhìn bốn người bỗng nhiên dừng lại bên cạnh.
Mạnh Luân lắc đầu, ngồi xổm xuống góc cây đại thụ nhìn nơi có hỗm đất có dấu hiệu đào xới cách đây không lâu.
"A." Túc Nhan cũng hiếu kỳ đi vòng quanh cây cổ thụ, do không nhìn dưới chân nên bị vấp phải thứ gì đó mà ngả xuống đất.
"Có sao không." Trần Dương đi lại đở cô sau đó nhìn dưới chân cô, cậu thấy có một khúc gì đó màu trắng lòi ra một khúc từ hố đất đã bị lấp thời hợt liền không khỏi bật hốt: "A, cái gì thế này."
Mạnh Luân nghe tiếng cậu liền đứng dậy đi lại gần, nhìn thứ màu trắng nhô lên mặt đất anh liền nhận ra nó là thứ gì.

Nhưng không kịp nói ra lời thì Lai không biết đã đi lại từ lúc nào lên tiếng nói:
"Xương."
Anh ta ngồi xổm xuống lấy tay đào bới lớp đất xung quanh, cuối cùng rút ra một ống xương nhỏ.
"Á.

Sao lại có xương ở đây." Ri sợ hãi.

Lai nhún vai đưa ống xương vào không gian hệ thống sau đó nói:
"Ai biết được.

Trong trò chơi không gì là không thể xuất hiện cả."
"Anh bỏ nó vào không gian chi vậy." Trần Dương khó hiểu hỏi, cái thứ xương không biết là gì kia tự nhiên bỏ vào trong hành lý của mình nghĩ thôi mà cảm thấy kinh khủng.
Nhưng ngược lại với cậu Lai cực kỳ thản nhiên mà trả lời: " Phòng ngừa khi cần dùng đến, nó xuất hiện ở đầy chắc chắn phải có tác dụng gì đó."
"Giờ làm gì tiếp đây." Túc Nhan hỏi.

Mạnh Luân nhìn xung quanh rồi nói:
"Đi theo hướng khác, chúng ta tranh thủ đi hết ba hướng cho đến khi sương mù lại xuất hiện." Nói xong anh xoay người nhìn một các hướng rồi đi vào đường mòn.
Năm người tiếp tục đi trong khu rừng kỳ lạ, dọc đường đi đều có vết tích của người khác từng đi qua đây, hình như nhóm người chơi cũng bắt đầu dò xét khu rừng rồi.

Điểm rẻ của đường mòn cũng là một cây cổ thụ to lớn, bên dưới đất cũng có dấu hiệu đào bới.
Cuối cùng cũng kiểm tra xong ba hướng nhưng bọn họ phòng ngừa sự nguy hiểm ẩn tàng bên trong rừng mà không đi quá sâu vào trong, cuối cùng không phát hiện gì nên năm người liền đi ra khỏi khu rừng.

Trên đường đi bọn họ gặp phải ba người chơi đi cùng nhau, hai bên đụng mặt nhau cũng không chào hỏi nhau mà trực tiếp lướt qua nhau như không hề nhìn thấy nhau.
"Sợ quá." Túc Nhan nhìn nhóm ba người đã đi khuất kia liền thở ra một hơi.

Trần Dương nghe vậy liền đồng tình gật đầu, cậu nhớ lại cái nhìn như rắn độc của người phụ nữ kia liền run rẩy không thôi:
"Đúng là sợ thật, giống như chúng ta làm gì người ta rồi bị ghi hận vậy."
"Giờ em vẫn không nhịn được mà run rẩy." Nói xong cả người Ri đều run run giống như để chứng thật lời nói của mình.
Mạnh Luân nhìn ba đứa nhỏ rồi lại nhìn hướng ba người kia rời đi, anh khẽ híp mắt lại nở một nụ cười nhàn nhạt đầy nghiền ngẫm.
Lai đứng bên cạnh thấy vẻ mặt anh như vậy liền cụp mắt đầy suy tư.

Không biết đây là lần thứ bao nhiêu anh ta nhìn Mạnh Luân với vẻ mặt thế này, đúng là không thể nhìn vẻ ngoài văn nhược mà đánh giá một người được.
Nhưng điều khiến anh ta không ngờ là mỗi lần nhìn anh, anh ta lại cảm thấy có một bóng hình rất quen thuộc trộn lẫn vào khiến anh ta an tâm kỳ lạ.
Năm người trở về căn nhà tranh của mình.

Mạnh Luân bắt tay vào làm thức ăn, hiện tại cũng đã quá ba giờ chỉ còn hai tiếng nữa là sương mù sẽ xuất hiện, anh không thể để mọi người đói bụng cả đêm giống như hôm qua được.
Sau khi dùng xong bữa chiều, mọi người bắt tay kéo bàn ghế lại gần giường giống như hôm qua sau đó ngồi lên chờ đợi sông máu tràn vào..
 
Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa
Chương 41: 41: Vùng Đất Chết


Thời gian nhanh chóng trôi qua, không biết bọn họ đã chờ dợi bao lâu nhưng vẫn không thấy dòng sông máu như hôm qua xuất hiến, bên ngoài cực kỳ yên tĩnh cũng không có bất kỳ tiếng động nào.
"Sao lại không có?" Trần Dương khó hiểu.
"Mấy giờ rồi." Lai cũng cau mày hỏi.

Mạnh Luân lấy đồng hồ ra nhìn rồi đáp: "Năm giờ ba mươi rồi."
Lai nghe vậy liền trầm mặt, trong lúc vô tình anh ta nhìn đến cửa sổ phía sau Trần Dương nháy mắt khuôn mặt anh ta liền căn cứng.

Lúc này đây cửa sổ bằng rơm đã vị vén lên một góc khá lớn, một bàn tay xương xẩu từ bên ngoài thò vào trong.
Lai đứng bật dậy kéo mạnh Trần Dương xuống giường, hành động bất ngờ này của anh ta khiến mọi người kinh ngạc không thôi.

Sau một giây ngạc nhiên Mạnh Luân liền phản ứng anh nhìn cái tay xương đang thò vào liền nhanh chóng ra hiệu cho Túc Nhan cùng Ri nhẹ nhàng mà rời khỏi giường.
Năm người yên lặng tránh xa cửa sổ, lúc này đây bọn họ mới nhìn thấy rõ nó đang định làm gì, cánh tay xương đang vén cửa sổ rơm lên, càng vén càng cao cuối cùng tạo nên một cái lỗ vuông khá to thông vào nhà.

Mặc dù cửa của căn nhà tranh được làm bằng gỗ nhưng nó chỉ là khung cửa còn thứ che lại cửa sổ thì chỉ có một lớp rơm mỏng mà thôi.
Nhưng một lớp vài mỏng khi rách hoặc bị vén lên liền có thể thấy thứ phía sau huống chi là một lớp rơm mỏng.

Lỗ hỏng của cửa sổ đã quá to nó đủ cho cả một người trưởng thành nhảy ra nhảy vào, lúc đầu cánh tay xương chỉ có một cái sau khi nó khá hỏng lớp rơm thì từng cái từng cái đều là cánh tay xương nhanh chóng chồi lên mà thò vào lỗ hỏng trên cửa sổ.

Lúc này đây tay xương không ngừng tràn ngập vào phòng.
Rầm, rầm, rầm.

Cánh cửa phòng bỗng nhiên vang lên tiếng dập không ngừng, nó rõ mạnh đến nổi mà cánh cửa giống như bất kỳ lúc nào cũng có thể bung ra
Bên tai là tiếng ồn ào ầm ĩ, hai mắt thì nhìn thấy những cánh tay xương trắng đang không ngừng vối vào sau đó vươn dài ra tìm kiếm bên trong phòng.
"Làm sao đây." Túc Nhan nhỏ giọng hỏi.
"Cầm vũ khí ra, chúng ta đưa lưng cho nhau.

Ri em vào giữa đứng." Mạnh Luân nhanh chóng nói trên tay xuất hiện một thanh kiếm, anh đứng đối mặt với cửa sổ mà nắm chặt thanh kiếm.
"Tôi đứng ở đây." Lai đặt tay lên vai anh nghiêm túc nói.

đối mặt với cửa sổ mà tay xương vối vào chính là nguy hiểm cùng khó khăn nhất, anh ta có nhiều kinh nghiệm sẽ thích hợp hơn.
Nhưng Mạnh Luân chẳng thèm nhìn anh ta mà kiên định đứng im: "Đừng rộn, tôi lớn hơn cậu.

Giu1p tôi để ý mấy đứa nhỏ."
Lai mím môi nhìn anh nhưng không nói gì nữa, cuối cùng anh ta đi qua bên cạnh anh nghiêm túc quan sát.

Năm người lấy Ri làm trung tâm mà đứng thành vòng tròn nhỏ đưa lưng vào nhau, trên tay ai cũng cầm vũ khí của mình, khuôn mặt nghiêm túc đầy cảnh giác mà nhìn những cánh tay xương di động xung quanh.
Có hơn hàng trăm cánh tay xương thò vào trong, sau khi xem xét xung quanh chúng giống như xác định được có người bên trong liền tập trung lại một chỗ sau đó đồng loạt vồ tới hướng năm người đang đứng.

Số lượng lao đến cùng một lúc quá nhiều khiến Mạnh Luân đứng đối diện cửa sổ trực tiếp chóng cự với chúng một cách khó khăn.
Tuy anh phải cắn răng mà ngăn chặn chúng nhưng may mắn một nữa số tay bị anh đánh văng ra xa, chúng nó thấy vậy liền đối hướng, dọc theo các vách nhà mà vòng qua các hướng sau đó vồ đến tấn công những người khác.

Những cánh tay xương đều nhắm đến việc nắm lấy con mồi nên chúng chỉ mở tay sau đó chộp tới hoặc chỉa phần xương tay nhọn hoắc của chúng, vì vậy bọn họ chỉ cần chú ý không để chúng bắt được hoặc đánh phần nhón của sương tay thì sẽ an toàn.
Tuy nhiên một phần cánh tay sẽ nhắm vào chân của bọn họ mà bắt lấy khiến bọn họ phải di chuyển thật linh hoạt cả cơ thể mình.
Một cuộc chiến dồn dập, bốn người đang giao chiến không có thời gian để th* d*c, những cánh tay cứ liên tục tấn công không một chút ngừng nghĩ.

Bọn họ đánh văng chúng, chúng lại tiếp tục kéo đến, cứ như vậy mà lặp đi lặp lại kéo dài đến nữa đêm.

Khi thời gian vừa đúng mười hai giờ những cánh tay xương liền đồng loạt ngừng lại, giống như chúng vừa bị bấm nút ngừng vậy.

Các cánh tay rủ xuống mặt đất sau đó từ từ rút lui ra khỏi cửa sổ, tiếng rõ cửa bên ngoài cũng biến mất.
Năm người nhìn bọn chúng hoàn toàn biến mất thì thở phào một hơi rồi tê liệt ngã ngồi trên đất.
"Mệt...!Hộc...!Hộc...!Hộc...!Qúa..." Trần Dương xụi lơ cả hai tay, cậu cảm thấy chúng nó không còn là tay của mình nữa.
"Sao...!Sao có thể...!Nhiếu như vậy.

Chúng nó...!Làm sao mà xuất ở đây." Túc Nhan vừa thở hổn hễn vừa ngắt quãng nói, cả người cô như thoát lực mà ngã dựa vào vách nhà.
Lai cũng mệt mỏi đến không muốn đứng dậy, nhưng anh ta vẫn phải dò xét bên ngoài như thế nào, nhưng bên ngoài vẫn là một tấm màn sương trắng xóa: "Hôm nay vẫn là sương trắng, chúng quá dày không thể nhìn ra ngoài được."
Bởi vì cửa sổ đã bị hổng nên bọn họ cũng có thể nhìn thấy được sương mù bên ngoài, thậm chí nó còn len lỏi vào trong phòng.

Lai thấy vậy nhanh tay mở áo khoác che lại lỗ hỏng của cửa sổ.
"Chúng nó từ dưới đất chui lên." Mạnh Luân suy nghĩ một chút rồi trả lời, bên ngoài sương dày như vậy thứ kia lại giống như từ bên dưới trồi lên vậy chỉ có thể là chúng nó thật sự chồi từ dưới đất lên.
"Sao anh biết." Ri nghe vậy liền kinh ngạc hỏi.

Thật sự nếu lúc đó có nhìn ra ngoài thì cũng chỉ thấy một màu trắng xóa mà thôi không thể thấy bất kỳ thứ gì cả.

Bọn chúng từ trong sương mù đâm ra ngoại trừ cánh tay thì chẳng có cơ thể, thậm chí độ dài bất thường của mỗi cánh tay đều rất kỳ lạ.
"Theo cách chúng tấn công chúng ta, trên hết trên cánh tay của chúng đều dính bùn đất." Lai trả lời thay cho Mạnh Luân.

Trong lúc chống đỡ anh ta cũng nhìn hướng tấn công của chúng cùng độ dài kỳ lạ của những cánh tay.
Không những vậy chúng chỉ có thể vươn ra khắp nhà mà thôi không thể chạm đến cánh cửa, với sức mạnh tay đó nếu như đánh vào cửa thì chắc chắn cánh cửa sẽ vỡ tan tành.

Không những vậy những cánh tay xương chia nhau đồng loạt mà tấn công từ các hướng là có hai mục địch.
Thứ nhất chúng nó lấy số lượng áp đảo khiến tinh thần của người chơi trở nên căng thẳng mà phạm sai lầm sau đó tạo ra tiếng động để gây nhiễu loạn tinh thần của người chơi, một khi người chơi không có tinh thần kiên định thì dù không phạm sai lầm cũng sẽ bị thất thủ ngây lập tức.

Thứ hai, khi tinh thần của người chơi bị nhiễu loạn thì suy nghĩ đầu tiên cảu họ chính là bỏ chạy, một khi con mồi bỏ chạy khỏi nhà liền giống như những gì chúng mong chờ, cả người trong nhà lẫn người bên ngoài nhà đều sẽ bị chúng nấm hớp mà bắt đầu bắt lấy rồi kéo đi.
"Sao mà màn này khó khăn dữ vậy, chỉ cần lơ là một chút là mất mạng như chơi." Túc Nhan thở dài: "Đây có thật sự là màn chơi sơ cấp không vậy."
Bọn họ chỉ mới chơi đến màn thứ ba thôi đó, thiệt sự luôn đó vậy mà sao có thể đụng độ đến cái hố to đùng này vậy, chẳng lẽ đây chính là con đường sống còn không có cách nào thay thế của bọn họ.
Mạnh Luân vuốt nhẹ tóc cô, đứa nhỏ này vẫn còn chưa đủ bình tĩnh: "Không sao, chúng ta vẫn có thể thoát ra khỏi đây.

Anh chắc chắn là vậy."
Anh biết lý do tại sao hệ thống lại chọn phó bản này cho ba người, bởi vì anh đã phá hủy bốn màn chơi của nó khiến nó tức giận, vì vậy nó dùng hình thức này để khiến anh biến mất.
Cuối cùng năm người mệt mỏi cũng không nói gì nữa mà rất nhanh rơi vào giấc ngủ say..
 
Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa
Chương 42: 42: Vùng Đất Chết


Khi năm người trong căn nhà cuối thôn bình tĩnh đương đầu với đám xương tay trong yên tĩnh thì những căn nhà khác lại chẳng khác nào đang ở trong một cơn ác mộng, tiếng khóc la, sự suy sụp giống như một cơn bão vừa càng quét qua thôn làng yên tĩnh này.
Ngày thứ hai cuối cùng trôi qua trong sự tuyệt vọng kinh hãi.
Sự mệt mỏi của ngày hôm qua khiến nhóm Mạnh Luân đánh một giấc đến mười giờ, sau đó chuẩn bị thức ăn.

Hôm nay khi Mạnh Luân vào bếp thì nhìn thấy thức ăn vẫn có đầy đủ trên kệ bếp không hiếu món ăn nào cả.

Hôm qua cả nhóm mất sức rất nhiều nên anh quyết định làm thực nhiều thức ăn để bồi bổ bọn họ, dù sao thức ăn cũng sẽ lại xuất hiện trên kệ bếp mà thôi.
Năm người ăn một bữa cực kỳ ngon lành, sau khi ăn xong cũng là lúc sương mù rút về khu rừng.

Bọn họ liền ra khỏi nhà mà đi đến cổng thôn.
Trong lúc đi đến cổng thôn, Trần Dương như đã suy nghĩ ra chuyện gì đó mà bật thốt lên: "Đúng rồi sao sương mù lui về trong rừng vậy mà hôm qua chúng ta vào rừng làm gì thấy sương mù đâu."
"Chúng ta không thực sự vào trong rừng, nơi đó giống như một con đường nhỏ để vào trong khu rừng to vậy." Túc Nhan lắc đầu.
"Sao lại vậy." Trần Dương không tin, thật sự đi rất lâu mà vậy sao chỉ mới đi được bên ngoài thôi vậy.
Mạnh Luân gật đầu đồng ý với Túc Nhan "Em có thấy những con đường mòn khác không, chúng nhầm mục đích dẫn dụ người chơi.

Kiểu như cửa tử cùng cửa sinh vậy."
"Nếu như đi sai chắc chắn sẽ gặp nguy hiểm." Trần Dương tỏ vẻ hiểu rõ.

Nhưng Mạnh Luân lại lắc đầu: "Đối với phó bản này dù là sinh hay tử đều gặp nguy hiểm cả."
Khi đi đến cổng thôn năm người liền cảm nhận được không khí tuyết vọng bao trùm lấy người chơi.

Ngày thứ ba tổng số người chơi chỉ còn lại mười người, tiếp tục mất thêm tám người chơi.
Ngoại trừ nhóm Mạnh Luân ra năm người chơi còn lại khuôn mắt tiều tụy ánh mắt không còn chút sức sống nào, bọn họ cứ tưởng là trò chơi sinh tồn nhưng sự thật chứng minh chưa chắc trò chơi sinh tồn thì có thể dễ dàng sinh tồn, thời gian mười ngày nhưng chỉ ba ngày đã mất hơn hai phần ba số người chơi.
Hiện tại số lượng còn quá ít,những ba chơi khác không muốn nhập bọn với nhóm Mạnh Luân nên đã tụ họp với nhau giống như đang nói gì đó, còn lại hai người chơi vẫn đứng im một chỗ không nhúc nhích.

Mười người chơi đợi trước cổng làn vài phút mới thấy ông lão đi ra, ông ta giống như một người mấy bắt đầu lặp lại câu nói tuy nhiên địa điểm mà người chơi không thể đi đã thay đổi.
Ông lão nói xong liền rời đi, nhóm Mạnh Luân thấy vậy cũng xoay người định tiếp tục vào rừng thử xem nhưng đã bị một giọng nói gọi lại:
"Chào mọi người, có thể cho chúng em tham gia nhóm được không, em sẽ không gây cản trở đến mọi người."
Năm người xoay lại nhìn thì thấy hai có hai người đầy rụt rè đi đến, vẻ mặt muốn nói lại thôi nhưng cuối cùng một trong hai người vẫn lên tiếng dò hỏi.

Mạnh Luân quan sát cô gái nhỏ vừa lên tiếng rồi gật đầu, sau đó ánh mắt anh lướt sang chàng trai bên cạnh.
Người này khuôn mặt đầy vẻ không tình nguyện giống như hắn ta bị cô kéo đến, ánh mắt đầy ghét bỏ cùng một chút tối tâm nhưng không nòi tiếng nào, khi thấy anh nhìn sang thì lại cuối đầu xuống che giấu tâm trạng của mình.
"Còn cậu." Lai cũng nhìn thấy ánh mắt đó liền lên tiếng hỏi, ánh mắt lóe lên một tia nguy hiểm.
"Tôi...!Tôi cũng sẽ không gây cản trở." Chàng trai ấp úng.
"Được, nhưng tôi nói trước, khi gặp nguy hiểm tôi sẽ ưu tiên cứu đồng đội của mình vì vậy nếu muốn sống đừng có mà tự tìm đường chết." Mạnh Luân nhìn chằm chằm chàng trai đang cúi đầu mà nói.
"Em hiểu rồi.

Em là Tô Lư, người bên cạnh là anh Phiêu Phiêu ạ." Nhìn thấy ánh mắt của anh cô bé liền biết câu nói này của anh là muốn nói với ai vì vậy cô bé vui vẻ nói.
Thật ra có thể sống được đến hôm nay, cô bé đều nhờ sự bao bọc của anh trai mình, cô bé vừa không mạnh vừa không thông minh, nhiều lần cửu tử nhất sinh đều được anh trai cứu.

Nhưng hôm nay đã không còn như trước nữa, cô phải sống, sống cho bản thân cô cũng sống thay phần cho anh trai cô.
Nhóm Mạnh Luân cũng nhớ được ngày hôm qua bên cạnh cô bé có một chàng trai, khuôn mặt hai người như đúc có lẽ người đó chính là anh trai cô bé.

Nhưng hôm nay chỉ còn một mình cô bé vì vậy thái độ của họ cũng mềm mỏng hơn mà giới thiệu bản thân.
Bảy người không ở lại quá lâu, sau khi nói chuyện xong liền đi đến khu rừng.

Nhưng khi mọi người định đi vào thì Mạnh Luân cản lại, hôm nay anh không muốn tiếp tục đi loanh quanh nữa: "Trần Dương, Ri với Túc Nhan ở lại."
"Sao vậy ạ." Trần Dương nghe vậy liền ngơ ngác hỏi.
Mạnh Luân mỉm cười xoa đầu cậu nhưng anh không nói gì.

Nhưng anh không nói Túc Nhan vẫn có thể đoán ra được vì vậy bình tĩnh hỏi:
"Anh đi đến đó ạ."
"Nhờ em trông chừng nó giúp anh." Mạnh Luân gật đầu, anh không nói rõ cũng không phủ định mà nhờ vả cô.
Túc Nhan cũng không hỏi nữa mà mỉm cười cam đoan: "Được ạ, cứ giao cho em."
Mạnh Luân thấy vậy cũng mỉm cười, trong lúc không có ai để ý anh lấy vòng phòng hộ từ trong không gian hệ thống ra đeo vào cổ tay Trần Dương.

Trần Dương kinh ngạc bật hốt:
"Anh..."
"Suỵt, giấu nó đi.

Nếu như gặp nguy hiểm thì chạm vào nó rồi nắm lấy tay Túc Nhan." Mạnh Luân ra hiệu cho cậu đừng nói gì rồi nhỏ giọng dặn dò: "Nhớ kỹ nó chỉ bảo vệ em cùng một người khác mà thôi."
Trần Dương gật nhẹ đầu tỏ vẻ đã hiểu sau đó cũng không lên tiếng hỏi nữa.
Bàn giao xong Mạnh Luân cùng Lai đi thẳng vào trong rừng, lần này không tiếp tục vòng vo nữa mà theo hướng tây đi vào, nếu như trưởng làng đã cấm không có người chơi đến thì bọn họ càng muốn đến.

Hai người đi đến cây cổ thụ to liền chia nhau đi vào các hướng có đường mòn, đa số các hướng đường sẽ dẫn bọn họ vào con đường cụt không có lối đi nào khác, cuối cùng chỉ còn lại một con đường duy nhất có thể đi sau vào.
Dọc đường đi đều có dấu hiệu đã bị đào bới rất nhiều lần, cùng với những vết cắt dài trên thân cây xung quanh, cây cối ở nơi này cực kỳ um tùm, chúng nó vươn tán cây cao to, màu lá cây xanh tốt đến kỳ lạ, mỗi lần đi qua một cái cây đều có thể cảm nhận được sự lạnh lẽo đến run rẩy một cách khó hiểu.

Nó giống như những cái cây này có sinh mạng vậy, chúng nó đang thèm khác mà nhìn chòng chọc vào con mồi một cách thèm thuồng.
"Đi xa ra những cái cây một chút." Lai không biết lúc nào đã đi phái sau, anh ta nhanh chóng lại gần nhỏ giọng nói.
"Ừ, đi nhanh thôi.

Chúng giống như sắp cử động vậy." Mạnh Luân gật đầu.
Hai người tăng nhanh tốc độ, đi ra khỏi những cái cây mọc kỳ lạ thì bọn họ nhìn thấy vài cái hang động nằm ở hai bên đường, những cái cây xung quanh đây đều không có cao lớn như vậy.

Tiếng ồn ào của đá, tiếp đập mạnh, tiếng thở hồng hộc, tiếng quát lớn, tiếng bánh xe có rất nhiều tiếng động phát ra từ trong các hang động.
Tiếng bánh xe lăn trên mặt đất càng lúc càng lớn, tiếng xì xào cũng trở nên rõ ràng hơn, Mạnh Luân cùng Lai nhanh chóng di chuyển núp vào phái sau một tảng đá to lớn ở gần đó.

Bên trong một hang đá cách chỗ núp của hai người không xa, từ bên trong đi ra ba người đàn ông, khuôn mặt lem luốc, quần áo củ kỉ rách nát, ba người đàn ông hai người đẩy xe một người thì đang ôm một thỏi đá dài, màu như đá bình thường nhưng nó lại chẳng thề giống đá bình thường gì cả.
Ba người đi ra khỏi hang động liền chia hai hướng, một hướng thì đi con đường của những cái cây dưới đất đã bị đào, còn lại là càng đi sâu hơn vào rừng.
"Hình như là sắt" Lai nhỏ giọng nói.
Mạnh Luân gật đầu tiếp tục quan sát, sau khi thấy các nhóm người từ các hang động khác nhau đi ra giống như ba người lúc đầy liền nhỏ giọng nói:
"Vùng đất này có khoáng sản, hình như còn không ít."
"Vậy những cái tay xương tấn công chúng ta là do đâu." Lai khó hiểu, nếu như đó là tay của dân làng thì tại sao lại có thời gian chờ như vậy, một ngày là máu một ngày là xương.
"Tôi nghĩ những cái xương tay kia là của người bên ngoài." Mạnh Luân cũng không chắc chắn được.
Cạch.

Trong lúc hai người đang nói chuyện thù từ phái sau phát ra một âm thanh cực kỳ nhỏ, nhưng với âm lượng này cũng đủ để những người đang đi khỏi hang động nghe thấy.

Thôn dân nghe tiếng động đồng loạt nhìn qua, đôi mắt đờ đẫn giống như chỉ là những cái xác vậy, chỉ có bản năng đang hôi thúc khi thấy có người đi vào lãnh địa của mình mà nhanh chóng chạy ào đến, những thôn dân bên trong hang động nghe thấy tiếng cũng lần lượt chạy ra.
"A, tôi không làm gì hết.

Tôi không làm gì hết." Phiêu Phiêu vừa đạp trúng vỏ cây liền giật mình, khuôn mặt trắng bệch.

Khi thấy nhiều người như hung thần chạy về phái mình liền quay đầu chạy thẳng, trong miệng không ngừng van xin.
Mạnh Luân cùng Lai vội vàng ép người vào tảng đá, nín thở con ngươi trợn to nhìn chằm chằm nhóm người đang rượt theo người phía trước.

Từng phút từng giây như ngừng thở mà chồ đợi nhóm thôn dân hoàn toàn biến mất vào trong rừng.
"Vào không." Lai hỏi.

Mạnh Luân gật đầu rồi đi vào trong hang động gần nhất:
"Đi thôi."
Hang động khá lớn, rộng rãi bên trong đầy đá, xung quanh bụi phủ khắp nơi, trên đất để các dụng cụ như xẻng, cuốc búa, những công cụ thô sơ dùng để đào bới, đập nhiễn đá cùng cậy đá.

Hang động không sâu, có vẻ vẫn đang trong quá trình nới rộng hang động.
"Đây đúng là sắt." Lai nhìn một thứ đang nhú ra từ chổ bị đập phá liền nói.
"Ừ, cuối cùng cũng biết được bí mật thật sự cảu vùng đất này." Mạnh Luân nói.
"Mọi thắc mắc đều đã được giải đáp." Lai thở dài, ba ngày mất đi rất nhiều người chơi chỉ vì chuyện này.

Mạnh Luân gật đầu thở dài.
Hai người cùng nhau đi ra ngoài nhưng không ngờ dân làng cũng đúng lúc đi về, vừa nhìn thấy bọn họ liền giống như kẻ điên mà lao đến.
"Tìm đường thoát rồi hãy chạy ra khỏi rừng." Mạnh Luân vội vàng nói sau đó lách người tránh một người dân đang nhào đến.
"Cẩn thận." Lai gật đầu rồi chuyển sang hướng khác, anh ta giơ chân đá một người dân rồi chạy thật nhanh vào rừng.

Mạnh Luân nhìn thấy anh ta đã khuất vào rừng thì cũng né người sau đó chạy theo, hai người một trước một sâu chạy vào trong rừng phía, đuổi theo phái sau là hơn ba mươi người dân.
Tiếng gió thổi qua các cành cây tạo nên tiếng xào xạc, những cái cây mọc hai bên đường mòn theo tiếng gió mà đung đưa như cố ý mà xà thấp người dùng cành cây làm vật trở ngại gây khó dễ cho Mạnh Luân cùng Lai.

Hai người vừa tránh né những cành cây quật đến vừa tăng nhanh tốc độ để nới giản khoảng cách với thôn dân.
Bọn họ chạy thục mạng, đến khi nhìn thấy cây cổ thụ phái trước Mạnh Luân liền thở phào nhẹ nhõm, nhìn thấy Lai tiếp tục chạy qua cây cổ thụ rồi vọt thẳng vào đường mòn dẫn ra bên ngoài sau đó anh xoay đầu nhìn nhóm người sắp đuổi kịp mình liền quyết đoán rẻ hướng chạy thẳng vào trong rừng.

Thôn dân nhìn hai người chia hai hướng thì thoáng ngừng lại phân vân, cuối cùng bọn họ chia nhau ra rồi mới đuổi theo.
Mạnh Luân chạy vào rừng núi chập chùng không có lối mòn khiến anh vài lần vướng vào rể cây mà ngã xuống, khu rừng này khá rậm rạp, cây cỏ mọc um tùm nhưng kỳ lạ là trong rừng lại không có bất kỳ con thú nào sinh sống cả, vừa chạy anh vừa làm dấu dọc đường đi, càng chạy càng sâu vào trong, đến khi nhìn thấy sương mù đang che phủ ở phái trước anh liền dừng lại.

Những thôn dân đuổi theo phía au anh nhìn thấy sương mù liền sợ hãi, bất giác lùi về phái sau, nhưng khi nhìn thấy anh liền không cam lòng mà nhích lên phía trước.

Mạnh Luân nhìn nhóm người sau đó nhìn đám sương mù liền quyết đoán mà đi vào, sau khi hình bóng anh bị che mất thì thôn dân liền xoay người rời đi.
Sương mù dày đặc che hết tầm nhìn, anh chỉ đi vào trong sau đó liền dừng lại chứ không dám thức sự đi vào sâu bên trong, sự lành lạnh chạm vào da thịt, những cơn gió như tiếng gào thét thổi qua, từng tiếng kêu đau thương mà tuyệt vọng vang vọng bên tai.
Từng chút từng chút cảm nhận rất rõ ràng, đám sương mù này không gây tổn hại cho người chơi, thậm chí cùng con là bùa giữ mạng cho người chơi, thời gian thật sự hoạt động cảu màn chơi này là khi sương mù xuất hiện.

Nghĩ thông suốt Mạnh Luân liền đi ra khỏi sương mù trở về con đường lúc nãy anh đã đánh giấu, cuối cùng khi nhìn thấy cây đại thụ thì anh mới chạy vào con đường mòn ra khỏi khu rừng.
"Anh."
Vừa ra khỏi khu rừng liền nhận được một cái ôm cực kỳ kích động cảu Trần Dương.
"Không có chuyện gì là tốt rồi." Túc Nhan cũng vui vẻ nói.
Ri, Lai cùng Tô Lư thì đứng một bên thở phào nhẹ nhõm, cách bọn họ không xa Phiêu Phiêu hung tợn nhìn anh sau đó cụp mắt, từ trên xuống dưới cảu hắn ta đều rất chật vật, cả người đều có vế thương, quần áo đều rách nát, có thể nghĩ khi hắn chạy ra khỏi khu rừng đã gặp khó khăn đến cở nào.
"Có chút bản lãnh, nhưng tâm thuật bất chính.

Cẩn thận." Lai đi lại gần nhỏ giọng nói.
"Ừ." Mạnh Luân gật đầu, trong hai người này thì cô bé nhỏ kia có lẽ thật thà hơn, như vậy cũng sẽ khiến cô bé có thể sống sót trong màn chơi này.

Còn chàng trai kia thì...!Tốt nhất đừng giở trò gì.
Bảy người cùng nhau quay trở lại phòng, hôm nay bọn họ quay về khá trễ chỉ có thể nhịn đói mà đi qua đi lại giữa hai căn nhà tranh của người chơi đã mất mà khinh bàn ghế về.
Phòng có thêm hai người nên không gian càng thêm chật hẹp, Mạnh Luân đưa bốn cái ghế cùng cái bàn để sát vách bên cạnh cái giường, làm như vậy để cho hai người có điểm tựa nếu như quá mệt mỏi.
"Tôi chúng tôi lại phải ngồi cái này, tội muốn ngồi trên giường." Phiêu Phiêu bất mãn nói.
"Được thôi." Mạnh Luân gật đầu nhưng không để hắn ta nói gì anh liền nói tiếp: "Cậu về căn nhà cảu cậu mà ngồi, chúng tôi không có trách nhiệm thực hiện yêu cầu vô lý đó của cậu."
"Anh...!Anh." Phiêu Phiêu tức giận đến đỏ bừng cả mặt, nhưng trong phòng không ai quan tâm đến hắn ta mà tự ngồi vào vị trí cảu mình, Trần Dương cũng không vừa mắt liền lớn tiếng nói:
"Này em gái, tốt nhất nên cẩn thận nha.

Nếu không bị người ta hại chết cũng không biết khóc với ai đâu."
Tô Lự cũng không phải thật sự là kẻ ngốc, từ lúc thấy hắn ta đi theo phái sau Mạnh Luân vào trong rừng liền biết được tâm tư bất chính của hắn, nên từ sau khi hắn chật vật chạy ra cô ta liền không còn đến gần mà còn cách thật xa.

Lúc nãy khi để bàn ghế xuống sát vách cô nhìn thấy anh cố ý để hai cái thật xa, hành động này khiến cô cảm động không thôi.
"Nửa đêm hôm nay chúng ta sẽ thoát khỏi đây." Mạnh Luân nói rồi ngồi lên bàn của mình.
"Đây không phải trò chơi sinh tồn sao." Tô Lư kinh ngạc hỏi, bất kỳ người chơi nao cũng nghĩ đây là màn chơi sinh tồn.
Mạnh Luân lắc đầu: "Phải mà cũng không phải, bởi vì nếu chúng ta theo lối chơi sinh tồn thì qua hai ngày trước có thể nhận định người chơi sơ cấp như chúng ta sống không nổi, chỉ có một cách duy nhất đó là tìm lối ra."
Nghe xong anh nói mọi người đều trầm mặc, thật sự không ai ngờ rằng mọi suy đoán trước kia đều có thể là sai lầm.
Thời gian hiện tại là bốn giờ năm mươi lăm, bảy người trong phòng cùng nhau đón chờ cách thức tử vong mới của màn chơi..
 
Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa
Chương 43: 43: Vùng Đất Chết


Bầu trời đang dần dần sặp tối.

Năm giờ ngày thứ ba, những giọt máu đang tích tụ từ từ tràn vào khe cửa của căn nhà, từng chút từng chút đã ngập tràn lên láng, tạo thành một con sông nhỏ.
"Nó...!Nó sẽ không dưng đến ghế chứ, sẽ không chứ." Phiêu Phiêu nhìn máu càng ngày càng cao lên, sợ hãi nói.
Nhưng những người khác không kịp trả lời dòng sông máu này giống như ngày đầu tiên, khi còn cách mặt ghế ngồi một gang tay liền dừng lại không tiếp tục dưng cao.
Chưa kịp thở phào nhẹ nhõm vì thứ đó đã dừng lại.

Bên trong căn nhà bỗng nhiên xuất hiện tiếng nói chuyện, từ mơ hồ rồi dần dần rõ ràng, những bóng người thấp thoáng hiện ra có già, có trẻ, có bé, giống như một gia đình bình thường cười nói vui vẻ.
"Ngày mai chúng ta hẳn trở về nhé.

Thôn làng này đúng là thật yên bình." Một người phụ nữ trung niên đi ra từ nhà bếp nói.
"Ừ.

Nếu năm sau anh có thời gian thì dẫn gia đình mình đến đây tiếp." Người đàn ông ngồi trên chiếc ghế đặt giữa nhà nói.
"Con mới không đi nữa đâu.

Ở đây thật bùn chán." Một đứa trẻ bỗng nhiên xuất trên giường làm nũng nói.
Sự xuất hiện đột ngột này khiến cho Trần Dương, Túc Nhan cùng Ri giật mình xém nữa là lao ra khỏi giường cũng may Mạnh Luân lên tiếng kịp trấn an ba người:
"Không sao, chỉ là ảo ảnh."
Cuộc nói chuyện của gia đình này vẫn tiếp tục đến khi người phụ nữ nhìn ra bên ngoài căn nhà:
"Không biết sao thằng hai chưa về nữa.

Trời cũng tối rồi."
"Chắc nó lại đi loanh quanh đâu đó thôi." Người đàn ông nói.
"Vậy chúng ta ăn trước thôi, chừa phần cho thằng hai." Người phụ nữa thở dài đi đến bàn ăn.
Ba người lớn trong nhà đã ngồi vào bàn nhưng đứa trẻ thì vẫn nằm trên giường không có ý tứ muốn động đậy, người phụ nữ thấy vậy quát:
"Thằng út, nhanh lại đây."
Đứa trẻ nghe vậy liền lười biếng ngẩng đầu sau đó chậm chạp cử động, trước khi xuống giường còn quay đầu nhìn ba người Trần Dương nhoẻn miệng cười khiến ba người giật mình sống lưng lạnh toát.
"Anh...!Anh..." Trần Dương nhìn đứa trẻ đã ngồi vào bàn ăn liền thì thào gọi.

Mạnh Luân đưa tay lên môi ý bảo cậu đừng lên tiếng mà tiếp tục quan sát.
Vài phút trôi qua gia đình đang vui vẻ ăn cơm thì bên ngoài xông vào một chàng trai khuôn mặt trắng bệch, đôi tay run rẩy.

Cậu ta cẩn thận đóng cửa rồi gài chốt khoá lại.
"Thằng hai, mày sao vậy." Người phụ nữ hoảng hốt chạy đến gần.
"Chạy, thu dọn đồ đạc chạy ra khỏi đây.

Nhanh lên mẹ." Chàng trai khoảng chừng mười lăm, mười sáu tuổi quát.
"Được, được, được." Người phụ nữ nhìn đứa con đang hoảng sợ cực độ mà run rẩy trên đất liền liên tục đáp ứng rồi bắt đầu thu dọn.
Người đàn ông thấy sự tình không ổn cũng đi lại hỏi han: "Có chuyện gì vậy con."
"Con...!Con vấp...!Phải một cái xương người ở góc cây cổ thụ to trong rừng, sau đó nghe được tiếng nói chuyện của ai đó con liền tò mò đi theo, khi thấy người dân trong làng này đang đào đào bới bới thứ gì đó trong một hang động đá con liền hoảng hốt chạy về.

Nhưng không ngờ bị bọn họ phát hiện." Chàng trai sợ hãi nói.

Thật ra lúc cậu ta thấy khúc xương trắng thì không nghĩ nó là xương người nhưng khi ngẫm lại liền có thể đoán được thứ đó không thể nào là xương động vật được.
Những người lớn trong nhà nghe thấy đều sợ hãi liền nhanh tay lấy đồ định chạy đi nhưng đã không còn kịp nữa rồi, một nhóm người đã đứng yên ở bên ngoài cánh cửa mà đập phá, cánh cửa yếu ớt không chịu nổi được sự hung hãn của người dân liền ngã sập xuống.
Bên ngoài là những thôn dân khuôn mặt dữ tợn, trên tay cầm gậy gộc, lưỡi liềm, bọn họ không nói một lời mà xông vào.
Gia đình nhỏ liên tục né tránh, nhưng bởi vì có một cụ bà sức khoẻ không tốt mà rơi vào thế yếu, hai vợ chồng cực lực bảo vệ nhưng cuối cùng vẫn không thể làm gì mà đành trơ mắt nhìn bà cụ bị một cây liềm chém vào người, một nhát này khiến người bà cụ phun ra máu đậm đặc.

Máu nóng phun khắp người dân làng khiến sự thèm khát máu của họ càng tăng cao tiếp tục nổi điên mà vung gậy, vung liềm.
Dần dần đến cả hai vợ chồng cũng không chống cự được mà bị chém vài vết trên người, cuối cùng bị một cây gậy đập vào đầu hôn mê bất tỉnh.
Chàng trai thấy vậy liền không do dự mà nhảy ra cửa sổ nhưng không ngờ bên ngoài cũng có người dân đứng canh, một cái liềm chém ngang qua đầu, máu văng vào vách nhà, một cái chém nhanh chống khiến chàng trai chưa cảm nhận được cái đau liền mất đi ý thức, cái đầu rớt xuống lăn trên mặt đất, thân người cũng ngã sụp xuống.
Cả gia đình chỉ còn một mình đứa trẻ, khuôn mặt của nó vẫn tràn đầy vô vị, giống như nó đã nhìn thấy chuyện này vô số lần.

Nó cứ trốn rồi tránh, sau đó như phát hiện ra một trò chơi thú vị nó liền cười vui vẻ mà dẫn đám người đến gần chỗ nhóm Mạnh Luân, nó nhảy lên giường nhìn bọn họ sau khi đợi cây liềm chém xuống liền nhảy khỏi giường.
Ba người Trần Dương trơ mắt nhìn cây liềm chém xuống đầu mình, thân thể liền nhỏm dậy như có thể nhảy xuống giường bất cứ lúc nào.
"Ngồi im, đây là ảo ảnh, nó không thể chạm vào chúng ta." Mạnh Luân lớn tiếng nói.

Anh có thể chắc chắn được như vậy là do đứa nhỏ kia.

Ba người nghe anh nói vậy liền tin tưởng mà bình tĩnh lại rồi ngồi im.

Đúng như những gì anh nói, khi cây liềm chém xuống người bọn họ thì giống như chém vào hư không, không có bất kỳ cảm giác đau đớn nào cả, cũng không có vết thương, những dân làng sau khi thấy mình chém thục liền tiếp tục đuổi theo cậu bé.
Hai người Phiêu Phiêu cùng Tô Lư thấy nhóm Mạnh Luân không có chuyện gì liền bình tĩnh mà nhìn cậu bé đang chạy đến gần.
Có thể nói khi nhìn thấy một cái gì đó sắp xảy ra với mình tuy biết được nó không gây nguy hiểm nhưng phản xạ của cơ thể con người lại chân thật hơn là suy nghĩ.
Sau khi đứa trẻ chạy đến chỗ hai người còn lại, nó liền nhắm đến Phiêu Phiêu mà nhảy toát lên người hắn, khoé miệng nở một nụ cười quỷ dị mà ghê gợn, cả miệng nó như muốn toẹt ra hai bên.
Dân làng tiếp tục cầm cây liềm mà chém xuống, Phiêu Phiêu trơ mắt nhìn cây liềm càng lúc càng gần sau đó nhìn đứa bé quỷ dị trong lòng, mặc dù hắn biết mình sẽ không sao nhưng phản xạ của hắn lại rất nhanh chóng, hắn hất đứa bé trên người xuống sau đó nhảy ra khỏi ghế.
Cảm nhận được cái lành lạnh, xềnh xệch dưới chân, cánh mũi thì ngửi thấy mùi tanh tưởi, Phiêu Phiêu liền biết hành động vừa rồi của hắn ta ngu ngốc đến cỡ nào, hắn ta chưa muốn chết, hắn ta cần thuốc.

Đúng vậy thuốc phải lấy được thuốc.
"Đưa thuốc cho tao." Phiêu Phiêu hung tợn nhìn nhóm Mạnh Luân trong miệng không ngừng chửi bới.
Tô Lư nhìn nhóm Mạnh Luân sau đó nhìn Phiêu Phiêu đang từng bước nhích lại gần bọn họ, cô ta liền quyết định nhảy xuống ghế ôm chặt lấy hắn ta.

Cô ta biết nếu như nhóm Mạnh Luân xảy ra chuyện thì cô ta cũng không thể thoát khỏi đây, hiện giờ chỉ có thể đánh cược, nếu cô làm thế này có khi họ sẽ cứu cô ta, nhưng nếu ngược lại họ không cứu cô ta thì cùng lắm sẽ gặp lại anh trai mình.
"Buông tao ra, buông tao ra.

Nếu tao chết tao phải kéo tất cả tụi bây theo cùng." Phiêu Phiêu vùng vẫy quát.
Không biết từ lúc nào đứa trẻ cùng thôn dân đã biến mất chỉ còn tiếng chửi bới của Phiêu Phiêu cùng tiếng th* d*c đầy nặng nề của Tô Lư.

Sự vùng vẫy của Phiêu Phiêu khiến Tô Lư càng ngày càng kiệt sức nhưng đôi tay vẫn ôm chặt hắn ta không có ý định buông ra.
"Em không cần làm thế." Mạnh Luân thở dài.

Từ trước đến nay anh là một người rất dễ mềm lòng, nếu như lúc nhảy xuống sông máu Phiêu Phiêu không hành động giống như kẻ điên thế này có lẽ anh sẽ cứu hắn ta.

Nhưng bây giờ kéo thêm cả cô bé Tô Lư xuống thì anh cũng lực bất tòng tâm.

Chỉ có người tốt mới được anh cứu, chỉ có kẻ thật thà mới nhận được sự che trở của anh.
"Không, em phải làm thế này.

Nếu như các anh có chuyện gì thì em cũng không thể ra khỏi đây, em chỉ là đang đánh cược mà thôi." Tô Lư mỉm cười nói.
Mạnh Luân nghe vậy liền tiếp tục thở dài, những hành động của cô bé này đều đâm vào trúng chỗ mềm mại trong lòng của anh.
Thời gian từng chút từng chút trôi qua cuối cùng sông máu cũng dần dần rút đi, Phiêu Phiêu cùng Tô Lư đều mềm nhũn ngả xuống đất, hai người đã bị những giọt máu rút vào người sạch sẽ.
Năm người Mạnh Luân đi lại gần, nhìn cô gái trẻ đầy mạnh mẽ mà thở dài.

Hai mắt Tô Lư nhắm chặt, cả người run rẩy, cô bé đang từ từ bị ăn mòn từ bên trong.
Mạnh Luân cùng Lai hợp lại khiên Tô Lư lên giường, lấy ống thuốc từ trong tay Trần Dương tiêm chất lỏng màu đỏ vào trong người cô ta, còn lại chỉ có thể chờ đợi xem nó có tác dụng hay không.
Trần Dương nhìn Phiêu Phiêu đầy ghét bỏ nói: "Còn hắn."
"Đưa vào nhà bếp đi." Trần Dương cùng Ri khiên lên sau đó mạnh mẽ quăng vào trong bếp, tiếng va đập khá lớn khiến Mạnh Luân cũng giật mình mà nhìn qua.
Trần Dương cùng Ri liền bày ra vẻ mặt vô tội nhìn anh, khiên anh bất đắt dĩ mà dung túng.
Thời gian dần dần trôi qua, Tô Lư rên nhẹ một tiếng cuối cùng thì tỉnh dậy, nhìn năm người đang dựa vào vách nhà nghỉ ngơi liền mỉm cười, cô ta cược đúng rồi.
Lúc này bên trong phòng bếp vọng ra tiếng r*n r* cùng tiếng hét lớn.

Nhóm người Mạnh Luân bật dậy đứng xa xa nhìn vào trong bếp, Tô Lư cũng muốn xem nhưng chưa cử động được.
Bên trong nhà bếp lúc này Phiêu Phiên đang không ngừng lăn lộn, cả người hắn ta đều đau đớn, tay chân không ngừng đập mạnh xuống đất, mắt, mũi, miệng, lỗ tai không ngừng chảy máu, dần dần cả cơ thể nhũn ra không còn cử động được nữa chỉ có tiếng la hét phát ra.

Sau lưng hắn ta bắt đầu tràn ra máu, ăn mòn từ lưng sau đó chia ra hai hướng rồi ăn mòn từ từ, đến cuối cùng chỉ còn một vũng máu nằm trên mặt đất.
Năm người xem xong một màn bị ăn mòn trước mặt liền run rẩy, kể cả Lai có nhìn thấy rất nhiều cách chết cũng không khỏi kinh hãi, bị thương bên ngoài còn có thể cầu sinh nhưng nếu ăn mòn từ bên trong thì không có cách nào cứu chữa, đây là thứ đáng sợ nhất.
Không muốn tiếp tục nhìn nữa bọn họ tản ra tiếp tục nhắm mắt chờ đợi.

Đến lúc này Tô Lư mới có thể cử động cơ thể mà nhìn vào bếp nhưng chỉ thấy một vũng máu lẳng lặng nằm trên đất mà thôi.
Bịch, bịch, bịch.

Tiếng bước chân vang lên trong đêm, sáu người liền đứng dậy Mạnh Luân mở hé cửa nhìn ra ngoài, sương mù bao phủ khắp nơi, mọi cảnh vật xung quanh đều lưu mờ, thôn dân xếp thành hai hàng đi vào trong rừng.
"Đi theo." Mạnh Luân nói sau đó nhẹ nhàng bước chân đi ra ngoài.
Sáu người thả nhẹ bước chân mà theo sau dân làng, trong làn sương mù mơ hồ chỉ nhìn thấy duy nhất những người trước mặt mình, tuy nhiên từng hành động của họ đều được thấy một cách mơ hồ.
Trên tay một dân làng đều cầm một cái xẻng, nhìn hướng đi của họ Mạnh Luân có thể đoán được bọn họ đang đến chỗ cây cổ thụ to.

Truyện Hệ Thống
Thôn dân dừng lại cầm cây xẻng trên tay bất đầu đào bới, đào một chút sẽ thấy được vài bộ xương trắng, hoặc từng khúc xương, đào càng sâu càng có nhiều hài cốt.

Sau khi nhóm thôn dân đào xong thì trên đất tổng cộng có mười bộ hài cốt, bọn họ xếp các bộ hài cốt trên đất sau đó rẽ sang một đường khác tiếp tục đi.
Trong làng sương mù những bộ hài cốt như phát ra ánh sáng mà hiện ra rõ ràng, không kịp suy nghĩ nhiều Mạnh Luân nói nhỏ:
"Tìm hài cốt của đứa trẻ.

Nhanh lên chúng ta còn phải đuổi theo."
Sáu người nhanh tay tìm kiếm, rất nhanh liền tìm đủ hài cốt của trẻ con, còn có vài khúc xương không trọn vẹn.

Bỏ vào không gian rồi nhanh chân đuổi theo nhóm dân làng.
Tiếp tục như thế theo các hướng bọ họ tìm thấy tất cả năm bộ hài cốt của trẻ con nhưng chỉ hai bộ là nguyên vẹn còn ba bộ thì bị chia.
Hành động của dân làng giống như bị điều khiển, đến khi tất cả các hài cốt đều được đào ra liền xoay người đi sâu vào trong rừng.
"Giờ chúng ta làm gì." Trần Dương hỏi.
"Ghép xương." Lai ngắn gọn đáp.

Câu chuyện của màn chơi này đã rõ ràng.
"Ghép xương...!Chuyện này." Ri ấp úng.
"Các em nhớ đứa trẻ trong nhà không, đó là đầu mối để thoát ra khỏi đây." Mạnh Luân giải thích.
"Nhưng nó hại chúng ta mà." Tô Lư lắc đầu nói.
"Nó chỉ bảo vệ chúng ta khỏi dân làng, nhưng sẽ đẩy chúng ta cho anh trai nó ăn.

Sông máu chính là anh trai nó." Mạnh Luân nói.
"Vậy những căn nhà khác thì sao." Túc Nhan hỏi.
"Những căn nhà mà người chơi ở đều là bản sao chép của cùng một căn nhà." Lai nói.
"Được rồi nhanh tay ghép đi." Mạnh Luân thúc giục.
"Rốt cuộc cốt chuyện của màn này như thế nào." Trần Dương vẫn không tài nào hiểu được.
Tất cả mọi chuyện đều bắt nguồn từ sự tham lam, sau khi thôn dân phát hiện ra quặng sắt thì liền nổi lòng tham, họ không muốn người khác biết được bí mật này.

Ngày đêm dân làng sẽ khai thác sắt trong hang động, lúc đầu thôn làng rất đông người nhưng do trong quá trình khai thác xảy ra sự cố mà có người chết đi, xác của những người này sẽ được chôn cất ở chính mảnh đất họ sống, dần dần phong tục chôn thi tại nhà hình thành, họ khai thác từ năm này sang năm khác sau đó buôn bán một cách bất hợp pháp cho những thương buôn phi pháp.
Dần dần tiền tài che mờ lí trí, sau khi thôn làng được xây sửa trở nên đẹp hơn thì khách du lịch thỉnh thoảng cũng sẽ ghé đến, nếu như họ không đi vào rừng sâu thì liền bình an mà rời đi, nhưng nếu có người phát hiện ra bí mật của bọn họ liền giết cả gia đình người ta không tha một ai.

Những cái cây cổ thụ to như thế nhờ thi thể được chôn ở dưới gốc cây, bọn họ dùng thi thể làm phân bón nhầm làm dấu cùng đánh lạc hướng người khác, nhưng những người bị bọn họ giết dần dần tích tụ oán khí, cùng với nơi này là đất chôn thi cuối cùng khiến hận thù của những người chết oan tụ hành lời nguyền lên mảnh đất này.
"Vậy sau đó thì sao." Trần Dương vừa ghép một khúc tay vừa nhanh nhẹn hỏi.
"Không biết, sự thật chắc chỉ có người dân ở đây biết, hoặc chuyện này chỉ là hư cấu không liên quan đến ngoài đời thức." Mạnh Luân nhún vai.
"Em nghỉ nó là thật, từ nhỏ em đã được dặn là không thể vào sâu trong rừng, cùng với nơi này khi người mất đi sẽ không lập mộ hay hoả thiêu mà thi thể của họ sẽ biến mất không một dấu vết.

Tiểu cầu này không hoang nghênh người từ ngoài đến cũng không đi ra bên ngoài." Ri bỗng nhiên nói.
Tiếng nói của cậu ta vừa dứt một khoảng im lặng kéo dài bao trùm sáu người, chỉ còn âm thanh loạt xoạt của những mảnh xương va chạm vào nhau..
 
Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa
Chương 44: 44: Vùng Đất Chết


“Xong.


Thời gian từng phút từng giây trôi qua mảnh xương cuối cùng cũng được ghép xong, Trần Dương vui vẻ hô lớn.

Mạnh Luân nhìn đi nhìn lại ba bộ hài cốt vẫn thấy chổ nào đó không đúng.

“Sao vẫn không nghe thấy thông báo nhỉ.

” Túc Nhan khó hiểu.

“Không đúng, chúng ta thiếu rồi.

” Mạnh Luân lắc đầu sau đó chỉ vào bộ hài cốt có khung xương khá nhỏ nói: “Bộ này thiếu một khúc xương.


“A, đúng rồi.

Lai lần trước anh có lấy một khúc xương đấy.

” Ri bỗng nhiên la lên sau đó nhìn Lai nói.

“Đúng rồi, lần Túc Nhan bị vấp ngã đấy.

” Trần Dương cũng nhớ ra.

Lai nghe vậy cũng giật mình, không ngờ anh có thể quên được chuyện này.

Lấy khúc xương trong không gian ra anh ta liền ghép nó vào vị trí.

“Nhìn như vậy mới đúng nè, không còn cảm thấy kỳ lạ nữa.

” Tô Lư gật đầu nói.

Khúc xương vừa ghép vào, Lai liền đứng dậy lùi ra sau.

Bộ hài cốt phát ra một tầng ánh sáng phá tan sương mù, trước mắt của sáu người liền tối sầm, bên tai vang lên tiếng nói máy mốc.

Manh Luân trước khi hoàn toàn lâm vào bóng tối thì thấy được một đứa bé chạy đến chỗ anh, đưa bàn tay nhỏ nhắn của mình cầm lấy bàn tay của anh.

[Chúc mừng người chơi đã hoàn thành màn chơi.

Phó bản: Vùng đất chết.

Đánh giá cấp bậc: S+.

Phần thưởng của boss: Sự chúc phúc của đứa nhỏ (Tăng cảm tình đối với NPC trẻ nhỏ).

Phần thưởng hệ thống: Sương mù ẩn thân (Đạo cụ thăng cấp).

Công dụng: Ẩn thân vào sương mù sẽ không bị phát hiện, thời gian dài ngắn tùy vào sự thăng cấp.

Thời gian nghĩ ngơi: Một tháng.

Bắt đầu rời khỏi.

Rời khỏi thành công.

]
Từ trò chơi thoát ra, thời gian của thế giới hiện thật liền tiếp diễn, ba người Mạnh Luân sau khi tỉnh dậy liền nhanh chóng thu dọn hành lí mà trở về nhà, bọn họ không thể nào tiếp tục ở lại nơi có cảm giác đang đứng ở trên nắm mồ của người khác, mặc dù không biết vùng đất này có giống diễn cảnh trong trò chơi hay không nhưng chỉ cần nghĩ đến liền cảm thấy ớn lạnh, sợ hãi.

Cùng ngày liền về nhà, ba người mệt mỏi ngồi trên sô pha mà thở dài.

“Lần này trò chơi thật nham hiển.

” Túc Nhan nghĩ lại mà sợ, nếu chỉ một mình vào màn chơi này cô chắc chắn sẽ chết.

“Không biết ba người kia sẽ thế nào.

Nhưng em cảm thấy Lai rất mạnh.

” Trần Dương ngẩn ngơ nói, cậu có một cảm giác gì đó rất lạ.

“Trần Tiểu Dương, anh trai em khi nào mới đến gặp em.

” Mạnh Luân hỏi, càng ngày anh càng tò mò với những thứ mà anh muốn biết rồi.

Trần Dương nghe anh hỏi liền nhanh nhẩu nói: “Hình như trong tháng này á anh.


“Vậy à, nếu được thì anh muốn gặp mặt để hỏi vài chuyện.

” Mạnh Luân gật đầu.

“Vậy để em hẹn anh ấy đến đây luôn.

” Trần Dương cảm thấy gặp tại nhà tốt hơn.

“Được.

” Mạnh Luân đồng ý sau đó nói “Các em lên lầu dẹp đồ đi, anh nấu xong đồ ăn liền gọi.


“Vâng.

” Hai người đồng thanh.

Sau khi ăn xong, ba người tiếp tục ai làm việc náy, Trần Dương cùng Túc Nhan chuẩn bị lên lớp, hôm nay hai người đều có tiết nhưng vào giờ trưa nên không sợ trễ.

“Anh, em đi đây.

” Trần Dương đứng ngoài cửa nói vào nhà.

“Anh Luân, em cũng đi.

” Túc Nhan nói theo.

Tiếng đóng cửa vang lên, trong nhà chỉ còn lại Mạnh Luân.

Thở dài một hơi, càng ngày càng cảm thấy mình trở nên già nua rồi, anh như người lớn đang trông trẻ vậy.

Quét dọn lại căn nhà sau một ngày xa cách, sau đó anh bật máy lên xem diễn đàng của trò chơi.

‘Tin hót, tin hót, màn chơi hôm nay tổng cộng hai mươi người chơi nhưng ra ngoài chỉ có sáu người, trên hết màn chơi này cũng đã bị đóng cửa vĩnh viễn rồi.


Tình Tình: Thần thánh phương nào mà lợi hại vậy.

Ông cảnh cáo cưng: Hai mươi người, đây là màn chơi khó thế nào vậy.

Cao thủ là đây: Chẳng lẽ sáu người sống sót là người chơi cao thủ.

Sống là chân lí: Không phải, nghe nói chỉ là người chơi sơ cấp, hình như là cái người đã vào trò chơi tượng đồng.

Mạnh Luân đọc từng cái bình luận của bài viết được ghim đầu trang sau đó bấm vào thông báo của hệ thống.

‘Thông báo màn chơi vùng đất chết hiện tại sẽ bị đóng cửa vĩnh viễn.


Xem thông báo của hệ thống Mạnh Luân lại lướt xem bình luận của người chơi, trong các bình luận đều nhắc đến một cái tên, người chơi này đi qua màn chơi nào thì màn chơi ấy hoàn toàn bị huỷ khỏi hệ thống trò chơi.

“Không ngờ anh trai Tiểu Dương mạnh đến vậy.

” Vừa xem anh vừa lầm bầm.

Trong những ngày nhàn nhã, thời gian cứ thế thấm thoát trôi qua, từ màn chơi trước thoát ra đến nay đã nữa tháng.

Sinh thoạt của ba người vẫn vậy mà tiếp diễn, trong màn chơi tiếp theo bọn họ quyết định qua tháng tám sẽ tính sau.

Bầu trời mùa thu mát mẻ, Mạnh Luân vừa dịch xong một hạng mục lớn có tiền lương rất khá, liền nhân lúc Trần Dương cùng Túc Nhan đi học, ra chợ mua đồ ăn để nấu một bữa thịnh soạn để cổ vũ hai người.

Đi vòng cả khu chợ mới mua đủ các món ăn như ý muốn, tính tiền xong tất cả anh liền đi bộ về nhà, chợ cách nhà không xa chưa đầy mười phút liền thấy căn nhà.

Mạnh Luân đi lại gần mới phát hiện trước cửa nhà có một người đang đứng, liền vội vả đi lại hỏi:
“Xin hỏi, anh tìm ai.


Người đàn ông nghe tiếng liền nhìn qua, khuôn mặt lạnh băng, làn da màu lúa mạch, đôi mắt sắc bén, cả người đều toát ra khí thế người lạ chớ tới gần.

“Cho hỏi, anh tìm ai.

” Nhìn người đàn ông không có ý muốn trả lời, Mạnh Luân liền kiên nhẫn lập lại.

“Xin chào, tôi là Trần Phong.

” Trần Phong nhìn Mạnh Luân chằm chằm rồi hỏi: “Tôi tìm Trần Dương.


“Xin chào, tôi là Mạnh Luân.

” Mạnh Luân lịch sự giới thiệu rồi đáp lại: “Mời anh vào nhà, Trần Dương giờ này vẫn còn ở trường.


Trần Phong gật đầu không nói tiến, y đi đến gần Mạnh Luân cầm hết đồ trên tay anh sau đó hất đầu ý bảo ‘mở cửa’.

Mạnh Luân lúc đầu cũng ngơ ngác sau đó cười cười lấy chìa khoá mở cửa ra, hai người cùng bước vào nhà, Trần Phong thay đổi dép liền quen cửa quen nẻo mà đi thẳng vào bếp để đồ ăn ngăn nấp vào tủ lạnh rồi mới đi ra ngồi vào ghế sô pha, hành động của y đầy quen thuộc như đã thực hiện rất nhiều lần.

Mạnh Luân thấy vậy cũng không suy nghĩ nhiều, vào bếp liền pha hai tách trà bưng lên.

“Mời dùng.


“Cảm tạ.

” Trần Phong nhấp một miếng trà, không ngờ mùi vị của tách trà này lại thập phần quen thuộc, trong trí nhớ của y mùi vị này khắc sâu trong tâm khảm.

“Tôi có nghe Trần Dương nhắc đến cậu, cảm ơn đã chăm sóc nó.

” Trần Phong chân thành nói: “Hiện tại người thân của nó chỉ còn mình tôi, những năm qua tôi không thể làm tròn trách nhiệm của mình, nhưng cũng may có cậu, thật sự cảm ơn cậu.


“Anh quá khách sáo rồi, tôi cũng chỉ có một mình thêm một người em trai, giống như thêm một niềm vui mà thôi.

” Mạnh Luân lắc đầu cười.

Hai người khách khách khí khí một hồi Mạnh Luân liền quyết định hỏi.

“Chắc hẳn anh cũng biết đến nó.


“Ừm, tôi có nghe Trần Dương nhắc đến.

” Trần Phong gật đầu nói: “Chuyện nào tôi biết liền không dấu diếm.


“Cảm ơn.

” Mạnh Luân cảm kích nói: “Anh biết bao nhiêu về nó.


Trần Phong lắc đầu đáp “Không nhiều, tôi vào trong màn tân thủ vào tám năm trước, tốn hai năm để thích nghi với nó, sau đó tôi mới bắt đầu tìm hiểu quy luật của nó.


“Nếu nói nó bắt người chỉ là ngẫu nhiên thì không phải, đa số những người bị đưa vào trò chơi thì luôn có một sự đánh đổi, nó sẽ tìm những người có tham vọng và ước muốn, số còn lại chỉ là sẵn tiện bị kéo vào, đa số những người này sẽ được lựa chọn tiếp tục hay dừng lại, các màn chơi được chia thành năm cấp, tân thủ là những người qua vòng sơ khảo sau đó là sơ cấp, trung cấp, cao cấp, cao thủ, cuối cùng thần cấp.


Mạnh Luân nghe đến đây thì kinh ngạc vô cùng bởi vì những người đứng trong bản xếp hạng không một ai đạt được thần cấp.

“Chắc cậu chỉ nằm ở sơ cấp, sau khi màn thăng cấp hoàn thành sẽ được thưởng đồng rin, cùng với ngân hàng và bách hoá sẽ được mở ra, đối với người chơi hai cái này sẽ đáp nhiều nhu cầu thiết yếu, nhưng nó không phải tất cả, chỉ khi nào người chơi đạt đến cấp thần mới có thể biết được nhiều hơn nữa về nó.


“Làm sao để hoàn toàn thoát khỏi nó.

” Mạnh Luân hỏi.

Trần Phong lắc đầu thở dài “Không biết, cũng chưa có ai thoát ra được, thậm chí không một người chạm đến thần cấp.


Không khí trong phòng thay đổi, sự mệt mỏi kéo dài, không ai biết được con đường này cuối cùng sẽ đi đến đâu.

“Trần Phong, anh có biết cách sử dụng cùng nâng cấp những thứ này không.

” Mạnh Luân nói sau đó lấy những mòn đồ trong không gian ra, những thứ trong không gian có thể lấy ra bên ngoài.

Trần Phong gật đầu nhìn những thứ bày trên bàn, sau khi nhìn hết thẩy y không khỏi kinh ngạc, nhưng rất nhanh liền trở về bình thường.

“Sao thế.

” Mạnh Luân hỏi.

“Cậu thật may mắn, đây toàn là những đạo cụ hiếm trong trò chơi, nếu có thể nâng càng cao thì tác dụng càng lớn.

” Trần Phong nói.

Mạnh Luân nghiêm túc nhìn đạo cụ của mình ngoại trừ thanh kiếm có lực sát thương thì những cái còn lại đều là thẻ bài.

“Anh Trần, người chơi được phân chia theo cấp bậc vậy màn chơi thì sao.

” Như trực nhớ ra chuyện gì Mạnh Luân hỏi.

" Tất nhiên cũng vậy, chỉ có điều khi cấp của người chơi càng cao càng có nhiều đặc quyền, ví dụ như khi người chơi sơ cấp có thể vào màn chơi tân thủ để có thêm đánh giá cao, người chơi trung cấp vào màn chơi sơ cấp để có thêm đánh giá cao cùng trang bị cùng với tỉ lệ sống cao.

" Trần Phong nghỉ ngơi một lát rồi tiếp tục “Số lần ra vào của người chơi sơ cấp là một tháng một lần, nhưng với người chơi trung cấp sẽ là ba tháng một lần, càng cao số lần ra vào trò chơi càng ít, nhưng sẽ càng khó, vì vậy người chơi sẽ vào càng màn chơi thấp để tìm kiếm trang bị cùng đồng rin.


“Thì ra là thế, vậy anh Trần thì sao, tỉ lệ vào trò chơi của người chơi cao thủ là bao lâu.

” Mạnh Luân tò mò.

“Hai năm một lần, có thể là ba năm tùy theo người chơi.

” Trần Phong cũng không dấu diếm.

“Vậy khi người chơi có cấp bậc cao thì màn chơi cũng sẽ tự động tăng độ khó sao.


“Đúng vậy.

” Trần phong gật đầu rồi nói “Lần sau khi vào trò chơi tôi sẽ đi cùng.

”.

“Được, tôi định vào giữa tháng sau.

” Mạnh Luân khẽ cười nhưng rồi lại nói “Nếu anh vào nhất định phải đăng kí, tôi không muốn những người chơi cấp thấp bị chết oan mạng.


“Được.

” Trần Phong đồng ý.

“Còn một chuyện nữa, thời gian được tính trong trò chơi cùng với thế giới thực là như thế nào.

” Mạnh Luân nói thêm cái mà anh thắc mắc nhất.

“Thời gian sẽ được trò chơi quy định khi trò chơi mở ra, những người chơi vào trò chơi trong khoản thời gian nào thì sau khi thoát ra sẽ giữ nguyên thời gian của từng người chơi.

” Trần Phong nói.

Hai người nói thêm một lát Mạnh Luân liền vội vã vào bếp, hiện giờ cũng đến trưa, Trần Dương cùng Quan Ngữ cũng sắp về anh phải nhanh chóng làm cơm.

“Anh Luân, chúng em đã về.

” Trần Dương cùng Quan Ngữ đồng thanh nói.

“Mừng hai đứa về nhà.

” Mạnh Luân từ trong bếp nói vọng ra.

“Thơm quá.

” Về đến nhà liền nghe mùi hương ngon lành Trần Dương không chờ nổi mà chạy vào bếp nhưng không ngờ thấy một người khác cũng ở trong này.

“Trần Dương, đi lâu vậy có vui không.

” Trần Phong nhìn em trai mình lạnh mặt nói.

“Anh, anh hai, ha ha ha, lâu rồi không gặp.

” Trần Dương lắp bắp.

“Dẹp đồ đi rồi ăn cơm.

” Mạnh Luân mỉm cười bưng đồ ăn ra bàn.

Trần Phong thấy anh bưng cũng vào giúp một tay, khung cảnh này nhìn vào rất hài hoà, Trần Dương nhìn cũng cảm thấy hoảng hốt.

“Chào anh.

” Quan Ngữ đi vào bếp cũng chào hỏi.

“Xin chào.

” Trần Phong gật đầu đáp lại.

Bốn người cùng dùng bữa, sau khi xong Mạnh Luân để Trần Dương cùng Trần Phong ngồi lại nói chuyện còn anh và Quan Ngữ thì trở về phòng.

Từ ngày đó Trần Phong bắt đầu đi lại giữa khách sạn cùng nhà Mạnh Luân, mọi người cứ vậy mà cũng dần dần quen thuộc với nhau.

Tháng tám vừa qua, chuyện học hành của Quan Ngữ cùng Trần Dương càng ngày càng gấp gáp, ngày vào trò chơi thì càng gần càng gần.

Ngày chín tháng tám, chín giờ bốn người bắt xe qua công viên trò chơi ờ thành phố Uri, bởi vì là ngày thường nên công viên không có người vào, mua vé vào cổng công viên sau đó đi thẳng vào khu vui chơi.

“Chúng ta phải đi vào đâu đây.

” Trần Dương ngơ ngác hỏi, thật ra rất lâu rồi cậu mới đi vào đây.

“Hình như là vào khu trò chơi nghìn gương.

” Quan Ngữ nhớ lại thông tin màn chơi.

Trần Phong nhìn Quan Ngữ một thân nữ trang liền không khỏi khó hiểu nhưng chuyện riêng của người khác ấy cũng không muốn hỏi nhiều nên cũng chỉ nhìn một cái rồi thôi không hỏi gì.

“À, anh Phong sau khi vào trong nhớ gọi em là Túc Nhan nhé.

” Quan Ngữ thấy ánh mắt của anh ấy liền nhe răng mỉm cười.

“Đi thôi.

” Mạnh Luân buồn cười nhìn bọn họ rồi nói.

Trò chơi nghìn gương, trò chơi cũng giống tên này là một căn nhà để một nghìn cái gương ở khắp mọi nơi, khi đi vào ngoại trừ ảnh chiếu của bản thân thì không thấy được gì cả, đây cũng xem là một trò chơi mê cung nhưng lại khó hơn ở chỗ bản thân sẽ không có bất kỳ phương hướng nào khi đi vào đây.

“Vào thôi.

” Nhìn căn nhà trước mặt Mạnh Luân thở dài, chắc chắn màn chơi này không dễ dàng rồi.

[Chào mừng mọi người đến với hệ thống trò chơi.

Tên trò chơi: Thế giới trong gương.

Màn sơ cấp: Tấm gương phản chiếu còn người.

Gợi ý:
Tìm kiếm sự thật về bạn.

Tin tưởng có thể khiến bạn chết cũng có thể khiến bạn trường tồn.

Cái nào là thật cái nào là giả.

Thời gian: Không cố định.

Cảnh báo: Chúng nó luôn ở gần các bạn và xuất hiện những lúc các bạn không hề phòng bị.

Bởi vì người chơi đã vượt qua màn chơi vượt cấp cao nên bạn đã đủ điều kiện vào màn chơi thăng cấp lên trung cấp.

Chúc bạn có một trải nghiệm vui vẻ].

.
 
Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa
Chương 45: 45: Thế Giới Trong Gương


Đôi mắt bắt đầu lấy lại ánh sáng, Mạnh Luân nhìn xung quanh thấy ba người Trần Dương vẫn đứng kế bên, anh an tâm sau đó mới nhìn hoàn cảnh xung quanh.
Hiện tại bốn người đứng trước của một căn nhà, trước mặt là một lối đi nhỏ chỉ đủ một người, còn hai bên là những chiếc gương phản chiếu lại hình ảnh của bọn họ, đây là những tấm gương cao khoảng một mét tám, nhưng lại sang sát nhau, phía dưới chân cũng có, trên trần nhà cũng có, ánh sáng nhẹ nhàng từ đèn điện phát ra chiếu ra anh sáng mờ ảo khiến người nhìn vào không biết đâu là thật đâu là gương.
“Đây là sao.” Trần Dương lúc này mới tỉnh táo mà hét lên.
“Trần Tiểu Dương, cậu nổi điên cái gì.” Túc Nhan đưa tay cốc nhẹ lên đầu Trần Dương.
Trần Dương chỉ đành bĩu môi ôm đầu, không dám nói gì.
“Được rồi, đừng nháo nữa.” Mạnh Luân lên tiếng.
Lúc bốn người còn đang xem xét xung quanh thì một người hai người bước từ trong bóng tối ra chào hỏi:
“Xin chào, anh là Trần Phong đúng không.”
“Là tôi.” Trần Phong gật đầu.
Người phụ nữ xinh đẹp bước lên nét mặt mừng gỡ, muốn đưa tay nắm tay Trần Phong nhưng y nhanh chóng né tránh, mặt lạnh nhìm chằm chằm khiến người phụ nữ cả kinh mà rụt người lại.
“Ngại ngùng, cô ấy là người hâm mộ anh, nên có hơi kích động một chút.” Người đàn ông đi lên trước người phụ nữ, chắn phía trước cười nói.
Trần Phong chỉ gật đầu cũng không đáp lại.
“Ai yo, người chơi cao cấp cũng dám đến đây à.” Lại một người đi ra từ trong một góc tối.
“Hế lô.” Một chàng trai có khuôn mặt trẻ con mỉm cười nói.
“Đại ca.” Người thanh niên khoảng chừng hai mươi tuổi đi lại gần Trần Phong hô.
“Không ngờ lần này tập trung nhiều cao thủ tới vậy.” Một người phụ nữ có khuôn mặt xinh đẹp, mặc một chiếc đầm đầy gợi cảm khẽ cười.
“Anh Trần, đây là muốn chúng tôi không có đường ra à.” Nhìn tình cảnh trước mắt Mạnh Luân nhỏ giọng đùa Trần Phong.
“Có tôi, sẽ không sao.” Trần Phong cũng nhỏ giọng nhưng đầy nghiêm túc nó.
“Vậy trong cậy vào anh rồi.” Mạnh Luân khẽ cười.
“Đại ca.” Người thanh niên đứng bên cạnh Trần Phong lên tiếng dò hỏi.
“Đây là Tiểu Quan, lần này tôi kêu cậu ấy vào.” Trần Phong không nhìn Tiểu Quan mà nhìn Mạnh Luân nói.
“Xin chào.” Mạnh Luân khẽ gật đầu.
“Chào anh.” Tiểu Quan ngơ ngác đáp lại.
“Những người còn lại có ba người chơi cao cấp, hai người cao thủ.” Trần Phong khẽ nói bên tai Mạnh Luân.

Anh cũng chỉ gật đầu tỏ vẻ đã hiểu.
Ba người đứng kế bên nhìn hai người có hành động thân mật như vậy đều trợn mắt kinh ngạc.
“Tôi là Romer, cậu ấy là Seo, cho hỏi các cậu đang ở màn chơi nào mà lại đi cùng Trần Phong.” Romer bỏ lơ Trần Phong một bên đi đến trước mặt Mạnh Luân híp mắt hỏi.
Mạnh Luân đối diện với ánh mắt anh ta liền mỉm cười đáp: “Khiến anh thất vọng rồi, tôi chỉ là người chơi sơ cấp.”
Bởi vì Mạnh Luân không có ý đè thấp âm thanh nên những người có mặt ở đây đều nghe thấy, mọi người đều trợn to mắt nhìn nhóm người anh.

“Hừ, ngại sống quá lâu hay sao, chỉ sơ cấp mà đám đi chung với đại thần.” Người phụ nữ lúc nãy bị Trần Phong từ chối khinh bỉ nói.
“Em ít nói đi.” Người đàn ông kế bên khẽ quát.
“Em nói có sai đâu, sao đại thần lại đi chung với nhóm người này không biết.” Người phụ nữ khẽ bỉu môi nói.
“Dì muốn biết tại sao không.” Trần Dương nghe ả ta nói vậy liền khẽ cười nói.
“Cậu, cậu…” Người phụ nữ nghe cậu gọi ả là dì liền tức giận.
Trần Dương nào để ả ta nói tiếp cậu liền ngắt ngang: “Bởi vì chúng tôi thích đó.”
“Cậu…” Người phụ nữ nghe vậy càng tức giận khuôn mặt đỏ bừng cả lên.
“A Thiến, em im miệng cho tôi.” Người đàn ông lúc này quát lớn.
“A Tài, em…” A Thiến uỷ khuất muốn nói tiếp nhưng bị cái nhìn của người đàn ông liền ngậm miệng lại.
“Xin lỗi, em gái tôi vô ý quá.” A Tài khiêm tốn nhận lỗi.
Trấn Dương thấy hắn như vậy cũng không nói gì thêm chỉ lắc đầu tỏ vẻ không sao.
Người phụ nữ nãy giờ mỉm cười nhìn bọn họ tranh cãi xong mới giới thiệu: “Tôi là Sala xin chào mọi người.”
“Xin chào, tôi là Mạnh Luân, cậu ta là Trần Dương, đây là Túc Nhan còn anh ấy là Trần Phong.” Mạnh Luân cũng lịch sự đáp lại.
“Trần Dương, Trần Phong.

Thì ra hai người là anh em, hèn gì.” Romer lặp lại tên sau đó nhận ra.
A Thiến nghe vậy liền xanh mặt.

cuối cùng ả cũng biết mình ngu ngốc cỡ nào rồi.
Sau khi giới thiệu nhau xong mười người cũng quyết định bước đi, đường đi chỉ được một người, trong khi đó đến bốn nhóm người, ai cũng không thể tin tưởng ai.
“Ai dẫn đầu đây.” Sala nhìn con đường phía trước hỏi.
Xung quanh chỉ toàn là gương phản chiếu hình ảnh, ánh sánh mập mờ lúc ẩn lúc hiện, không ai biết được phía trước sẽ xuất hiện cái gì, không ai muốn làm anh hùng liều mạng cả.
“Nhóm chúng tôi đi trước, chúng ta đi nối liền nhau cách năm bước chân.” Mạnh Luân nói.
“Được.” Những người khác đáp ứng.
Năm người Mạnh Luân đứng chụm lại với nhau bàn bạt.
“Tôi đi đầu, Trần Phong anh đi cuối.” Mạnh Luân sắp xếp.
“Không.

Tôi đi đầu, Tiểu Quan đi cuối.” Trần Phong lắc đầu nói, nhưng sau khi thấy anh muốn phản đối liền nhấn mạnh: “Vậy đi, không thể ý kiến.”
Tiểu Quan liền đồng ý.

Mạnh Luân nhìn cậu bé dễ dàng đồng ý liền thở dài chấp nhận.
Cuối cùng đội hình của bọn họ là Trần Phong dẫn đầu, sau là Mạnh Luân, Túc Nhan, Trần Dương cuối cùng là Tiểu Quan.
Những người chơi còn lại cũng xem xét vị trí, bởi vì không ai muốn đi cuối cùng nên đành chơi kéo búa bao để quyết định, anh em A Tài thua là người đi sau cùng.

Đội hình của người chơi cuối cùng là đội Mạnh Luân đi đầu tiên tiếp đến là Sala, sau là nhóm Romer cuối cùng là anh em A Tài.
“Màn chơi này chắc là tìm lối ra.” Túc Nhan nhỏ giọng hỏi.
“Có thể là vậy, nhưng cũng không biết được, trò chơi sẽ không đi quá xa trừ phi nó muốn làm gì đó với nhóm người chơi chúng ta.” Trần Phong nói.
Mạnh Luân từ lúc di chuyển đến giờ luôn im lặng, ánh mắt luôn nhìn bóng lưng phía trước, không hiểu sao anh cảm thấy nó thật quen thuộc, giống như từ lúc bắt đầu nó nên là như vậy, phía trước anh luôn luôn có một người che chắn, bảo vệ.

Cảm xúc bỗng dưng lên, ánh mắt đỏ dần, cố kìm nén nhưng vẫn không được, thầm may mắn vì nơi này không mấy sáng nếu không chắc anh không còn mặt mũi nhìn người.
“Anh Luân.” Túc Nhan khẽ gọi.
Nghe tiếng cô Mạnh Luân khẽ giật mình cố gắng làm giọng của mình bình thường đáp: “Sao vậy.”
“Anh có cảm thấy có gì đó không, giống như rất nhiều rất nhiều người đang nhìn chúng ta.” Túc Nhan khẽ run giọng nói.
Nghe cô hỏi mà anh lúng túng vì từ nãy đến giờ anh không chú ý bất cứ thứ gì ngoài bóng lưng vững trải trước mặt này, đành gật đầu qua loa đáp lại: “Ừm.”
“Hình ảnh phản chiếu trong gương không phải chúng ta.” Trần Phong cảm nhận được sự lúng túng của anh đành nói.
“A, vậy sao.” Túc Nhan gật gù.
“Chú ý quan sát, xung quanh đều là nguy hiểm.” Trần Phong nói nhỏ chỉ đủ hai người nghe.
Mạnh Luân xấu hổ khẽ gật đầu đáp “Ừm.”
Trần Phong nhìn anh như vậy liền khẽ cười, sau đó lại bất ngờ, không biết đã bao lâu rồi y mới có cảm giác thoải mái như thế này.
Mạnh Luân được y nhắc nhở cũng tập trung vào quan sát, xung quanh ánh sáng rất mờ ảo, những chiếc gương được đặc sát nhau không một khe hở, bóng dáng được chiếu qua tấm kính không giống nhau, có gần có xa có mập có ốm, có cao có thấp.
“Phía trước có lối rẽ.” Trần Phong dừng lại nói.
“Vậy làm sao đây.” Trần Dương lo lắng.
“Tiểu Quan thông báo với bên dưới.” Trần Phong lắc đầu nói.
Tiểu Quan không đáp lời nhưng đã quát lớn ra phía sau, bởi vì đây giống như một căn hầm kín, tứ phía đều chỉ là mặt gương nên khi có tiếng nói lớn một chút thì đều sẽ vọng đi vọng lại rồi truyền đi khắp nơi bên trong nó.
“Tuỳ anh chọn.” Phía dưới cũng rất nhanh có người đáp lại, đều chung một ý kiến là mọi quyết định đều cho Trần Phong.
“Cậu thì thế nào.” Trần Phong nói khẽ vào tai Mạnh Luân, hai người luôn vô ý mà gần gũi với nhau.
Mạnh Luân nhìn ba con đường suy ngẫm một chút rồi nói “Đi thẳng.”

Trần Phong khẽ cười gật đầu sau đó tiếp tục bước đi.
Cứ đi thẳng vài phút là sẽ có hai con đường để lựa chọn nhưng cuối cùng Trần Phong vẫn tiếp tục đi thẳng.
Tiếng cười bỗng nhiên cất lên vang vọng khắp mọi nơi, như gần như xa, trong một ngôi nhà kín nhưng lại có một luồn gió lạnh thổi vào, khiến người khác run rẩy.
“Sao lạnh quá vậy.” Trần Dương vừa run rẩy vừa nói.
Không ai trả lời cậu mọi người đều tập trung cảnh giác nhìn khắp nơi.
Hình ảnh được phản chiếu trong gương bắt đầu vặn vẹo rồi nhoè đi.
Ánh sáng chớp tắt, chớp tắt, từng hồi rồi tắt ngủm.
Trong bóng tối không ai cảm nhận được chuyện khác thường gì, từng cơn gió nhẹ lướt qua.
Đèn lại bắt đầu nhấp nháy rồi sáng lên, Mạnh Luân nhanh chóng nhìn xung quanh… mọi thứ đã thay đổi hiện tại trước mắt anh là một tấm gương phản chiếu hình ảnh của một người khác, vừa xa lạ nhưng cũng đầy quen thuộc.
Tấm gương khá cao, mặt gương bằng phẳng in lấy dáng người như họ đang đứng trước mặt, trong tấm kính người đó chỉ đứng im một chỗ không có bất kỳ động tác nào, mái tóc che đi cả khuôn mặt, quần áo tơi tả, đôi chân trần đứng trên mặt đất, móng tay dài sắc bén, cả người toát ra khí tràng của một con quái vật đang trong tư thế tấn công.
Người ta nói, hình ảnh được phản chiếu lại là hình ảnh được nghĩ đến nhiều nhất, trong tâm hồn của mỗi người sẽ luôn có một hình ảnh không thể quên, tấm kính không chỉ chiếu lại hình ảnh của bạn mà còn là người mà bạn yêu mến nhất.
Mạnh Luân nhìn hình ảnh trước mắt mà ngỡ ngàng, chẳng lẽ thật sự đây là người anh nhớ mãi không quên, nhìn một hồi lại tự giễu chính mình, thật sự không tài nào hiểu nỗi.
Người được phản chiếu trong gương bắt đầu có đông tác, cánh tay từ từ nâng lên những ngón tay sắc nhọn thò ra ngoài mặt gương, hình ảnh đầy chân thật, từ cánh tay đến chân sau đó là cả người đều đi ra bên ngoài.
Nhìn người hoàn chỉnh đứng trước mặt khiến Mạnh Luân hốt hoảng, nhưng sau đó anh cũng bình tĩnh lại, anh không nói gì cũng không làm ra bất kỳ hành động quá khích nào chỉ lẵng lặng đứng nhìn.
Bàn tay đầy sắc nhọn vươn đến trước mặt, móng tay sướt qua gò má để lại một lần vết thương rớm máu, sau đó cánh tay lại được giơ lên lần này nó vung cao, những ngón tay được căng ra hết cỡ sau đó chém thẳng xuống.
Mạnh Luân nhìn bàn tay đang từ từ hạ xuống đầu mình, dù đã từng nhìn thấy uy lực của chúng nhưng anh lại không cảm thấy sợ hãi thay có ý định né tránh, đối mặt với nó chỉ là cảm xúc bình thản mà nhìn.
Không có cảm giác đau đớn cánh tay vừa chạm vào tóc liền tan biến, trước mắt anh bắt đầu vặn vẹo, lúc đầu hai mắt trở nên mờ nhạc sau đó rõ ràng.

Mạnh Luân chớp mắt vài lần mới nhìn rõ phía trước, anh nhìn thấy Trần Phong vẫn như lúc đầu đứng phía trước, đôi mắt đầy lo lắng nhìn anh.
“Tỉnh rồi.” Trần Phong nói.
“Ừm, vừa rồi là sao.” Mạnh Luân khẽ cười hỏi.
“Ảo ảnh do gương tạo ra, tấm gương là sự phản chiếu những điều trong lòng, nó sẽ cho ta thấy những thứ ta muốn thấy đồng thời thêm thắc vào khiến chúng ta né tránh hoặc chóng trả.” Trần Phong đáp nhìn xuống những người phía sau.
“Nếu như lúc đó tôi đánh trả thì sao.” Mạnh Luân khẽ híp mắt hỏi.
“Nếu như một trong hai người gần nhau đã thoát khỏi ảo ảnh thì có thể né kịp hoặc đánh trả, ngược lại ảo ảnh sẽ khiến hai bên ôm nhau cùng chết.” Trần Phong lạnh nhạt nói.
Mạnh Luân im lặng một lúc rồi thở dài.

điều này đồng nghĩa với việc hai người đi chung nhau sẽ bị chúng dẫn dắt tàn sát lẫn nhau.
Không gian tiếp tục chìm vào sự im lặng, những người còn lại vẫn chìm vào ảo ảnh, khuôn mặt của họ biến dạng theo từng cảm xúc được thể hiện ra, trong bóng tối càng thể hiện rõ ràng một sự quỷ dị.
“Tiểu Quan thoát rồi.” Trần Phong nói khẽ.
Mạnh Luân gật nhẹ đầu mắt chăm chăm nhìn hai đứa nhỏ nhà mình.
Lúc này bên trong ảo ảnh Trần Dương nhìn thấy một người mà cậu thầm mong nhớ, nhìn khuôn mặt gần trong gang tức khiến nước mắt không kìm chế được mà rớt xuống, miệng cậu chỉ có thể thều thào gọi một cái tên.
“Dương Dương.” Người trước mặt dùng giọng nói trầm ấm gọi tên cậu, bàn tay đưa lên trước mặt cậu.
Trần Dương nghẹn ngào muốn đưa tay đặt vào trong lòng bàn tay ấy nhưng không để cậu chạm vào người trước mặt liền trừng mắt nở một nụ cười dữ tợn lấy ra một con dao đâm về phía cậu.
Nhìn con dao càng gần Trần Dương cũng không né tránh, khẽ mĩm cười để con dao xuyên qua người, ảo ảnh biến mất.
“Tiểu Dương.” Mạnh Luân gọi.

Nghe tiếng anh gọi, Trần Dương khẽ chớp mắt để nhìn rõ phía trước, thấy khuôn mặt lo lắng của anh trai mình cùng Mạnh Luân liền khẽ mỉm cười đưa bàn tay trái lên cho ngón cái cùng ngó trỏ tạo thành một vòng tròn, sau đó nháy mắt với hai người biểu thì mình vẫn ổn.
Sau một lúc Túc Nhan cũng bình an thoát khỏi ảo ảnh nhưng khuôn mặt cô tái nhợt đầy mệt mỏi.
“Giờ làm sao, đi tiếp không.” Tiểu Quan hỏi, nhóm họ đã xong nhưng những nhóm phía sau không biết như thế nào.
“Lấy đạo cụ vòng chiếu sáng ra xem thử.” Trần Phong nói.
Tiểu Quan cũng không chần chừ mà lấy ra cột một sợ dây vào cái vòng bật nó sáng lên rồi ném ra phía sau.
Ánh sáng từ cái vòng chiếu đến từng nơi.

Phía sau bọn họ vài bước chân không có ai, xa hơn mộ chút liền thấy được Romer cùng Seo đang thở hỗn hễn quỵ trên mặt đất, có vẻ hai người vừa có một trận chiến, xa thêm nữa hai anh em A Tài vẫn còn bất động, khuôn mặt giận dữ.
“Hai người không sao chứ.” Trần Dương tò mò nhìn hai người đầy chật vật phía sau lớn tiếng hỏi.
“Không sao.” Romer mệt mỏi đáp lại.
“Không thấy Sala đâu.” Mạnh Luân thấp giọng nói.
“Có lẽ cô ấy chọn cách bỏ chạy.” Trần Phong đáp.
Bảy người đứng tại chỗ nghỉ ngơi chờ đợi hai người cuối cùng còn chìm trong ảo cảnh.
Một tiếng thét đau đớn phát ra, mọi người đều đồng loạt nhìn về phía sau, lúc này A Thiến đang nằm trong vũng máu, bụng bị một cây đào nhỏ đâm vào.
“A Thiến.” Nghe tiếng thét cuối cùng A Tài cũng thoát khỏi ảo ảnh nhìn em gái nằm trong vũng máu liền cả kinh gọi lớn.
Vết đâm không sâu nên tính mạng không có gì chở ngại, Mạnh Luân lấy hộp y tế của mình ra rồi đi lại đưa cho A Tài để anh ta băng bó vết thương cho A Thiến.

Sau khi làm xong anh lấy lại hộp cứu thương rồi trở về bên cạnh nhóm của mình.
“A Thiến, cố lên em.” A Tài nhẹ nhàng động viên sau đó cổng ả lên lưng.
Nhóm người tiếp tục di chuyển.
Trong bóng tối những chiếc gương xung quanh lập loè ánh sáng những hình dáng không giống nhau phản chiếu trên gương như ẩn như hiện.
Trần Phong tiếp tục đi thẳng về phía trước, tất cả ngỏ rẽ trên đường đều bị y bỏ qua, không biết đã đi bao lâu con đường phía trước đã bị một cái gương chặn kín, chỉ còn hai lối rẽ hai bên.
“Đi bên đâu đây.” Túc Nhan nhìn bên phải rồi nhìn sang trái lo lắng nói.
“Tiểu Quan.” Trần Phong không trả lời chỉ gọi ra phía sau.
“Phía trước không còn lối đi chỉ cỏ thể rẽ, ba người muốn đi hướng nào.” Tiểu Quan hiểu ý liền nói lớn ra phía sau.
“Tuỳ mọi người lựa chọn.” Ba người phía sau đồng thanh nói.
Trần Phong khẽ liếc mắt nhìn Mạnh Luân nhẹ giọng hỏi.
“Cậu thích bên đâu.”
“Tuỳ anh.” Mạnh Luân cười đáp.
“Được.” Trần Dương gật đầu sau đó đi vào đường phía bên trái.
Nhóm người vừa rẽ vào liền cảm nhận được từng trận gió lạnh thổi đến, những cái gương xung quanh bắt đầu xao động, sự run chuyển của chúng càng ngày càng mạnh, bắt đầu một lượt đi chuyển hoàn toàn mới.
Những tấm gương dưới chân di chuyển mang theo người đứng trên nó lẫn vào trong những con đường vừa mới tách ra.
Sự hỗn loạn bao trùm lên tất cả, cảm súc dần trở nên hoảng loạn từng tiếng kêu kinh hoàng..
 
Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa
Chương 46: 46: Thế Giới Trong Gương


“Anh Luân, anh hai, mọi người…” Trần Dương nhìn mọi người từ từ bị kéo ra xa khắp phía liền nhịn không được mà hét lớn.
“Trần Tiểu Dương, bình tĩnh ngẫm nghĩ thật kỹ, nhất định phải sống sót.” Mạnh Luân nhìn tấm gương dưới chân dùng tốc độ càng lúc càng nhanh mà di chuyển vào một con đường được những mặt kính khác tạo thành, chỉ để anh kịp nói lớn một câu với Trần Dương rồi hoàn toàn ngất đi.
Xung quanh im ắng đến kỳ lạ, không có bất kỳ âm thanh hay tiếng động nào, Mạnh Luân từ từ tỉnh lại anh bắt đầu quan sát xung quanh.

Những cái gương trải dài theo lối đi, con đường đã được nới rộng, từ một người có thể đi trở thành hai người có thể đi song song với nhau.
Mạnh Luân không biết đã bất tỉnh bao lâu, xung quanh anh dường như không có bất kỳ ai cả.

Anh ngồi dậy gọi lớn trong không trung:
“Trần Phong, Trần Dương, Túc Nhan.”
Nhưng dù gọi thế nào vẫn không có bất kỳ tiếng đáp lại nào, bốn phía hoàn toàn tỉnh lặng chỉ có một mình anh cùng những cái gương bao vây.
Mạnh Luân đứng dậy đi về phái trước, lúc nhìn vào mặt gương liền thấy được những bóng đen phản chiếu bên trong, nó không phải là hình dạng của anh, chỉ là những cái bóng đen kỳ dị không chút động đậy chỉ im lặng mà đứng im bên trong gương.
Đề cao cảnh giác, Mạnh Luân vừa di chuyển vừa chăm chú để ý động tỉnh của những cái gương xung quanh.

Từng bước từng bước đi về phía trước, bỗng nhiên chân anh bị thứ gì đó nắm lấy.
Mạnh Luân nhìn xuống, từ trong cái gương dưới chân anh thò lên một cánh tay xương nắm lấy mắt cá chân của anh.

Cánh tay xương dùng sức kéo mạnh như muốn kéo anh vào trong gương, anh không chút chừng chờ mà lấy thanh kiếm từ trong không gian hệ thống ra chém vào cánh tay xương khiến nó nát vụn.
Một tiếng hét đầy phẩn nộ vang lên, từ bên trong gương tiếp tục thò ra những cánh tay xương, bởi vì xung quanh đều là gương Mạnh Luân không thể nào tránh được những cánh tay đang thò ra kia chỉ có thể vừa chạy về phía trước vừa cầm kém chém nát tay xương thò về phía anh.
Mạnh Luân chạy đến nơi có hai lối rẻ, không biết nên chọn con đường nào anh đành chạy đại vào lối bên phải, chạy cả một đoạn đường lúc này anh mới phát hiện đã không còn thấy những cánh tay xương đâu nữa.

Anh dừng lại th* d*c từng ngụm từng ngụm.
Không biết mọi người đã tách ra được bao lâu rồi, Mạnh luân nhìn xung quanh toàn là gương liền thở dài một hơi.

Hoàn cảnh này làm anh cảm giác đây là một không gian biệt lập, chỉ khi thoát khỏi không gian biệt lập này thì mới có thể thấy được những người khác.
Mạnh Luân nghỉ ngơi một chút liền tiếp tục đi về phía trước, không thể dựa vào hoàn cảnh để định ra phương hướng, càng không thể nhìn ra sự khác biệt của chúng nó, không biết đã đi bao lâu phía trước lại xuất hiện hai lối rẽ, anh tiếp tục rẽ vào bên phải, đi được thêm một chút trước mặt anh là một cái gương đứng chắn lối đi.
“Đừng nói là phải đánh quái để qua ải nha.” Mạnh Luân lầm bầm thở dài, anh đúng là nhiễm trò chơi của Trần Dương rồi.
Trong chiếc gương cao hơn anh một chút xuất hiện một cái bóng đen, nó đứng bên trong gương đối diện với anh một phút rồi bỗng nhiên động đậy, nó lung la lung lây rồi thò ra từ trong tấm gương ra ngoài, cuối cùng là cả người nó đều xuất hiện ở bên ngoài.
Nó không có hình dạng cụ thể, cũng không có ảnh phản chiếu, chỉ là một cái bóng đen toàn thân chìm vào trong bóng tối.
Mạnh Luân nhìn nó đứng trước mặt như ẩn như hiện, không thể xác định rốt cuộc nó là thứ gì.

Nó càng đến gần cơ thể anh vô thức mà căng cứng, điều này khiến anh không mấy vui vẻ, nắm chặt thanh kiếm trong tay anh quyết định đâm mạnh về phía bóng đen, nhưng khi thanh kiếm chạm vào bóng đen liền xuyên qua bóng đen hoàn toàn không chút tổn hại nào với nó cả.
Nhìn cánh tay rất nhanh sẽ bị bóng đen chạm vào, Mạnh Luân nhanh chóng thu lại thanh kiếm vào không gian rồi lùi về phía sau.
“Mạnh luân.”.

Truyện Võng Du

Trong không gian yên tĩnh bỗng vang lên tiếng gọi.
Mạnh Luân nghe thấy tiếng gọi liền khẽ cười, dù trong tình cảnh nào anh cũng có thể bình tĩnh không chút thay đổi cảm xúc, nhưng không hiểu sao vừa nghe giọng nói ấy liền cảm thấy rất muốn cười, cảm thấy rất vui vẻ, trái tim không còn nghe theo lời anh nữa mà đập một cách rộn ràng.

Cảm xúc này rất xa lạ nhưng anh lại hoàn toàn không chán ghét nó.
“Luân, cậu ở đâu.” Trần Phong nhìn những tấm gương xung quanh tiếp tục hô lớn.
“Ở đây.” Mạnh luân đáp lời.
Trả lời xong anh cũng không lơ là mà tiếp tục nhìn bóng đen trước mặt, nó vẫn đứng im không có bất kỳ hành động nào khác.
Cậu không sao chứ." Trần Phong vừa nhìn thấy bóng dáng Mạnh Luân từ xa đã nhanh chóng chạy lại mà hỏi thăm.
Mạnh Luân bất ngờ trước tốc độ của Trần Phong, không nghĩ đến chỉ trong thời gian ngắn như vậy mà đã tìm được anh rồi.
“Không sao.

Còn anh như thế nào lại ở đây.” Mạnh Luân quan sát anh ấy một chút mới hỏi.
“Tôi không sao.” Trần Phong khẽ cười rồi nhìn bóng đen trước mặt, anh ấy hoàn toàn bỏ qua câu hỏi của anh.
“Anh…” Mạnh Luân thấy Trần Phong chơi xấu như vậy liền muốn tiếp tục hỏi nhưng đã bị cắt lời.
“Cậu đụng vào nó chưa.”
Mạnh Luân lắc đầu tỏ ý chưa.

“Vậy để tôi.” Trần Phong nói rồi cất bước đi nhưng bị Mạnh Luân nắm tay kéo lại.

Anh ấy nghi hoặc hỏi: “Sao vậy.”
“Để tôi.” Mạnh Luân nói rồi buông tay anh ấy ra mà bước lên vài bước.
Nhìn bóng dáng cao gầy trước mặt Trần Phong thở dài nhưng khóe môi lại cong lên một độ cong nhất định bán đứng tâm trạng vui vẻ của anh ấy.
Mạnh Luân bước từng bước về phía trước khi đối diện với bóng đen cảm giác của anh đã hoàn toàn thay đổi, đã không còn chút cảm giác bí bách như lúc nãy nữa.

Anh đưa tay đụng vào bóng đen, cảm giác lạnh lẽo liền chạy đọc từ tay sang khắp cơ thể, anh nhìn ngón tay xuyên qua bóng đen sau đó từng chút từng chút bị nó hút lấy.
Đến khi cả cơ thể bị bao trùm bởi bóng đen trước mắt anh liền trở nên mờ ảo, khi thấy lại được rõ ràng thì trước mắt anh là một người đang đứng quay lưng về phía anh.

Mạnh luân quay đầu về phía sau thì đã không còn nhìn thấy Trần Phong nữa, xung quanh không có gì ngoài những tấm gương nhưng bên trong mặt gương không còn phản chiếu gì khác ngoài dáng lưng thẳng tấp trước mặt anh này..
 
Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa
Chương 47: 47: Thế Giới Trong Gương


Mạnh Luân khẽ cau mày đi lên phía trước, đến khi cách mười bước chân thì bóng dáng trước mặt anh cũng từ từ xoay lại, dáng người, kiểu tóc không khác gì Trần Phong nhưng khuôn mặt lại không có, nó hoàn toàn là một khuôn mặt trống rỗng, trên tay nó cầm một thanh kiếm.

Phía sau nó cũng có một bóng đen khác nhưng hoàn toàn không nhìn thấy rõ bóng dáng của nó, Mạnh Luân muốn tiếp tục đến gần nhìn xem nhưng cơ thể lại cứng đờ không thể động đậy.

Tách, tách, tách.

Tiếng nhỏ giọt khiến Mạnh Luân chú ý, giống như tiếng nước nhỏ xuống mặt đất, anh thoáng giật mình tìm kiếm nơi phát ra âm thanh.

Bóng đen không mặt vẫn giữ tư thế đứng chắn phía trước, mặt đất phía dưới bên cánh tay cầm kiếm của nó đã đọng một vũng máu, càng ngày càng có xu hướng lan rộng.

Bóng đen phía sau vẫn không thề lây động giống như một bức tượng, càng nhìn trái tim càng mạnh mẽ co rút, cảm giác khủng hoảng lan khắp toàn thân.

“Không.


Một tiếng hét thất thanh vang dội, bóng đen không có khuôn mặt từ từ ngã xuống máu văng khắp nơi.

Mạnh Luân có thể cảm thấy sự ấm nóng của những giọt máu bắn trên mặt, trên người anh, sự ngột ngạt khiến anh khó thở giống như ai đó bóp chặt cổ họng anh.

Bóng đen phía sau lúc này động đậy, từng bước từng bước đi đến gần, từ từ hiện rõ trước mắt Mạnh Luân.

Nó đứng đối diện Mạnh Luân, trên tay cầm một thanh kiếm giống như đúc thanh kiếm mà anh có, lúc này anh mới có cảm giác chân chính mình đang ở trong gương bởi vì trước mặt anh chính là hình ảnh phản chiếu của chính mình…
“Tại sao cậu vẫn còn sống.

” Nó nói, giọng nói không khác gì anh…

“Cậu đáng lẽ phải theo anh ấy.

” Không để Mạnh Luân trả lời nó tiếp tục.

“Không có gì là vĩnh thằng, sự tồn tại của bây giờ chưa chắc thay đổi được kết cục vốn nên có.


“Quá khứ dẫn đến tương lai, hay thật chất tương lai mới là cọi nguồi của quá khứ.


Nó tiếp tục lẫm bẫm, giống như những thứ nó nói ra này không cần bất kỳ ai trả lời lại cả.

Mạnh Luân nhìn nó, sau khi nó dứt lời liền động thủ không chừa một giây để anh suy ngẫm, nó cầm thanh kiếm đâm thẳng về phía anh.

Mạnh Luân nghiêng người qua một bên né đi đường kiếm, nó cũng nhanh chóng chuyển tay quét thanh kiếm sang, Mạnh Luân ngửa người ra sau, nhanh chóng lấy thanh kiếm trong không gian hệ thống ra chặn lấy đường kiếm đang chuyển hướng chém xuống, thấy đường kiếm đã bị chặn anh liền chóng một tay xuống đất làm điểm tựa dùng lực giơ chân phải lên đá vào hông nó sau khi thấy nó lùi lại liền nhanh chóng lăn sang một bên.

Nó nhìn Mạnh Luân đứng dậy cũng không hấp tấp, nhàn nhã đi từng bước lại gần, hai bên tiếp từc lao vào một vòng chiến mới, dường như nó biết tất cả đường đánh của anh, từng chiêu từng chiêu điều bị nó phá, ngược lại những đường kiếm nó chém ra điều được anh phá giải, giống như anh đang đánh với chính mình vậy.

Thời gian không biết đã qua bao lâu, cuối cùng anh cũng đâm trúng vào người nó, dường như nó đã buông tay không đỡ lấy đường kiếm này, Mạnh Luân nhìn khuôn mặt không khác gì mình ở trước mặt liền nhớ đến những câu nói của nó, khiến anh không khỏi lên tiếng nói:
“Không cần thiết biết tương lai thế nào, cũng không nhất thiết phải cố thay đổi nó, chỉ cần làm theo khả năng của chúng ta, để không phải hối tiếc là được.

Quá khứ, tương lai thì như thế nào, chỉ cần hiện tại chúng ta đã làm gì, có được gì là đủ, không phải sao.


Nó trố mặt nhìn Mạnh Luân sau đó mỉm cười gật đầu: “Phải.


Thân thể nó từ từ nứt ra, sau đó vỡ vụn, trước mắt Mạnh Luân liền mơ hồ, đến khi cảm nhận một mảnh ấm áp sau lưng anh mới khẽ lắc đầu nhìn rõ trước mắt.

“Không sao chứ.

” Trần Phong nhìn thân ảnh vừa xuất hiện liền đi nhanh đến nữa ôm nữa đở lo lắng hỏi.

“Không sao.

” Mạnh Luân thần trí chưa rõ ràng khẽ đáp.

Hai người cứ vậy mà đứng một lúc lâu, không ai nói gì nữa, đến khi Mạnh Luân hoàn toàn tỉnh táo mới cảm thấy ngại ngùng không ngờ anh dựa vào lòng Trần Phong mà không hề thay biết.

Thấy Mạnh Luân rời khỏi vòng tay, Trần Phong khẽ thở dài mất mát, nhưng rất nhanh lại như không có chuyện gì mà hỏi.

“Không sao rồi chứ.


Mạnh Luân ngại ngùng gật đầu, sau đó nhớ đến chuyện đã thấy bèn hỏi “Trần Phong những thứ nghe hoặc thấy trong gương có thật không.


“Cậu đã thấy gì.

” Trần Phong hỏi.

“Một số chuyện, nhưng tôi không biết.

” Mạnh Luân lắc đầu.

Trần Phong thấy mình hơi đường đột nên cũng không hỏi tiếp, chỉ nói: “Cậu thật được nó ưu ái.


“Làm sao.

” Mạnh Luân khó hiểu.

“Tôi chỉ từng được nghe nói, mỗi màn chơi đều có ý thức riêng, hệ thống chỉ có nhiệm vụ sắp xếp cùng đưa ra cốt truyện, một người tham gia nếu phù hợp với sự yêu thích của màn chơi sẽ được nó ưu ái.

” Trần Phong nhìn Mạnh Luân đang hoang mang tiếp tục nói “Giống như màn chơi này, gương là sự phản chiếu, nó không chỉ chiếu lại thực tại, còn cả quá khứ lẫn tương lai hoặc thứ được chôn sau trong tâm trí mỗi người, nếu như cậu thấy được thứ khảc trong màn chơi này thì có nghĩa nó đang nhẳc nhở biểu đạt thiện ý với cậu.


“Vậy nếu là màn chơi thực sự thì sao.

” Mạnh Luân mơ hồ hỏi.

“Chỉ thấy được chính mình.

” Trần Phong cười nói.

Suy nghỉ một chút, cuối cùng Mạnh Luân cũng hiểu ra, đây mới là bản chất của trò chơi.

“Đi thôi, xem có ai thoát ra chưa.

” Trần Phong nắm tay Mạnh Luân kéo đi.

Bất ngờ bị nắm tay Mạnh Luân giãy dụa một hồi nhưng thấy Trần Phong không có ý buôn ra đành thôi, để mặc cho anh ấy nắm.

Hai người không biết đang đi đến đâu, mỗi một đoạn Mạnh Luân đều khẽ hô lớn gọi tên những người còn lại, nhất là anh rất lo cho hai đứa nhỏ nhà mình, Túc Nhan tốt hơn một chút, nhưng Trần Dương khiến anh sợ hãi cậu sẽ không thoát ra được.

Nhưng sự lo lắng của Mạnh Luân dường như không thành sự thật.

Trần Dương sau khi bị tách ra liền bị ngất xỉu, đầu cậu đau như búa bổ, trong trí nhớ bị nhồi nhét thêm vài ký ức không quen biết nhưng nhân vật chính trong những chuyện này đều là cậu.

Vài tháng trước cậu đã có vài giấc mơ ngắn về chúng nhưng không trọn vẹn, đến hiện tại chúng như một thước phim tua nhanh vào trí óc cậu khiến cậu in sau vào cả linh hồn, nước mắt thấm đầy mặt nhưng đôi mắt vẫn nhắm nghiền, đến khi thấy mình nằm trong vũng máu cậu mới giật mình bật dậy, đôi mắt mở ra chứa đầy sự sắt bén, đến khi nhìn rõ tình cảnh xung quanh mới dần bình tĩnh lại, đôi mắt trở nên mờ mịt.

Trần Dương nâng đôi tay lên nhìn, không có vết chai do cầm vũ khí quá nhiều, không có chiếc nhẫn mà cẫu vẫn thay đeo vào ngón áp út, làn da vẫn mịn màn trắng sáng, không có cái gì cũng không có.

“Anh Luân, anh hai, Ngữ Ngữ.

” Trần Dương khàn khàn giọng thì thầm gọi ba cái tên sau đó như nức nở mà gào lớn: “Minh Tuân.


Nước mắt chua xót hoà cùng sự hạnh phúc, đây không phải là mơ, cậu trở về rồi, cậu trở về rồi, sắp gặp lại được những người cậu yêu quý.

Trần Dương ôm mặt nức nở, đối với những cái gương xung quanh đều không hề để ý, mặc dù trong trí nhớ xa xưa của cậu không hề có màn chơi này, nhưng nhìn lại trí nhớ của cơ thể hiện tại thì màn chơi này độ khó không cao.

.
 
Chủ Thần Không Muốn Chơi Nữa
Chương 48: 48: Thế Giới Trong Gương


Từ trong sự xúc động khi còn có thể sống sót, Trần Dương cuối cùng cũng mỉm cười bình tĩnh trở lại, cậu nhìn hoàn cảnh xung quanh, thấy bản thân đứng giữa hàng nghìn tấm gương, điều này cũng không khiến cậu dao động, chỉ là chân mày khẽ nhíu lại, đầu óc xoay chuyển cố gắng nhớ lại xem có quen thuộc với màn chơi này không.

Không có, những ký ức về những màn chơi từng trải quá đều không có, trừ những cuộc sống bình thường còn lại những thứ liên quan đến trò chơi đều mơ hồ không rõ.

Thở dài một hơi Trần Dương cũng không cố gắng nhớ lại nữa, đối với cậu đây là màn chơi không thể nào dễ hơn.

Nhìn con đường gương phía trước cậu liền bước đi, không quan tâm những cái tay xương thò ra bên ngoài, thong thả đi từng bước từng bước một khi có những cánh tay đụng vào chân cậu liền không do dự mà dẫm nát chúng nó.

Đi thẳng một đường cho đến khi gặp một cái gương chắn lối đi, Trần Dương híp mắt nhìn nó trong chút lát sau đó bước vào.

Nhìn một người giống như đút ở đối diện, Trần Dương không hề chần chờ mà đi đến đánh một quyền, đối với tình trạng hiện tại mà nói vũ khí không có chỉ có thể dùng nắm đấm mà giải quyết.

Sau khi giao tranh vài lần, Trần Dương phát hiện người trước mặt hoàn toàn là bản sao của cậu trước đây, cả sức mạnh, vài cái thoa tay múa chân đều như vậy, nhưng hiện tại cậu đã khác, thân thể vẫn vậy nhưng linh hồn đã thay đổi, nói chính xác hơn là linh hồn đã trưởng thành sớm hơn thể xác.

Lúc này không thử nữa cậu dùng hết lực đập mạnh vào bụng người trước mặt.

Rắc, rắc, tiếng nức từ nó phát ra, từ bụng lan đến toàn thân rồi vỡ vụng, từng mảnh gương vỡ ra thành tia sáng nhỏ biến mất vào khoảng không.

Nhìn những mảnh vụng của tấm gương biến mất, trước mắt liền trở nên mơ hồ, điều này khiến Trần Dương thận trọng lắng nghe âm thanh xung quanh, mọi thứ đều êm ắng đến cả tiếng gió cũng không có khiến cậu cũng an tâm hơn.

“Tiểu Dương, Túc Nhan, Tiểu Quan…”
Khuông mặt của Trần Dương trầm tỉnh đến khi nghe được tiếng gọi liền trở nên mừng như điên cuối cùng là ngơ ngác tươi cười.

Không lên tiếng đáp lại liền Trần Dương cố gắng điều chỉnh lại tâm tình cùng nét mặt, sau khi chắc chắn không khác gì lúc trước cậu mới hô lên.

“Anh Luân.


“Tiểu Dương, em đứng yên ở đó anh sẽ đi lại.

” Mạnh Luân khi nghe được tiếng trả lời liền mừng rỡ.

“Vâng.

” Trần Dương nghe vậy liền ngoan ngoãn đứng yên.

Mạnh Luân lúc này đang đứng cùng Trần Phong ở một ngỏ rẻ, như thường lệ mỗi lần đi được một khoản liền hô lớn gọi tên, đến khi nghe tiếng đáp lại liền vui mừng mà tăng nhanh bước chân.

“Từ từ, nó không chạy mất được.

” Trần Phong nhìn Mạnh Luân mỗi bước đi đều như bay liền nói.

“Không được, không biết nó thế nào, có bị sao không.

” Mạnh Luân lắc đầu, anh nắm tay Trần Phong mạnh mẽ kéo đi.

Nhìn hai bàn tay đan vào nhau Trần Phong vừa sung sướng vừa bực bội, cảm xúc lẫn lộn khiến anh ấy cũng mơ hồ.

“Tiểu Dương, em nói vài câu để anh xác định vị trí.

” Mạnh Luân vừa đi vừa hỏi.

“Vậy để em đếm số nhé.

Một… Hai… Ba…” Trần Dương liền bắt đầu đếm.

Mạnh Luân lắng tai nghe để xác định sau đó kéo Trần Phong tăng nhanh tốc độ.

“Tiểu Dương.


Trần Dương vừa đếm tới mười liền nghe được tiếng gọi gần sát bên tai, cậu quay đầu lại nhìn Mạnh Luân cùng anh trai đang đi đến gần liền không kìm được ửng đỏ đôi mắt.

“Em có sao không.

” Mạnh Luân nhìn Trần Dương lo lắng hỏi.

“Không, em không sao.

” Cố kìm nén nước mắt Trần Dương nói.

Mạnh Luân càng nhìn càng cảm thấy khác lạ, đứa nhỏ anh nhìn mấy năm dù chỉ cần một ánh mắt cũng biết cậu muốn gì thì làm sao anh không biết sự thay đổi của cậu, mặt dù cậu đã tỏ ra bình thường.

“Sao vậy anh Luân.

” Trần Dương khó hiểu hỏi.

“Không có gì.

” Mạnh Luân lắc đầu, đưa tay lên xoa mạnh đầu cậu, đôi mắt khẽ cụp xuống.

Thật ra cũng không lạ khi Mạnh Luân nhìn ra Trần Dương thay đổi, dù có cố gắng tỏ ra ngây ngốc thế nào đi nữa thì khí chất cùng ánh mắt cũng không thể nói điều chỉnh là điều chỉnh được, năm tháng từ trong cái chết tìm về sự sống đã mài dũa từ một người ngây ngốc, khờ khạo trở nên thâm trầm, nhìn sinh tử trước mắt đều có thể thờ ơ lạnh nhạt, thì làm sao có thể quay trở về.

“Đi thôi.

” Trần Phong khẽ híp mắt nhìn Trần Dương nhưng cũng không vạch trần mà nói khẽ.

Ba người tiếp tục tìm một con đường rồi bước đi, những tấm gương tiếp tục trải dài vô tận, dù đi đến đâu vẫn không thoát khỏi, vừa đi vừa kêu tên của hai thành viên còn lại.

Sự im lặng quá mức khiến người khác cảm thấy bất an, giống như trong không gian rộng lớn này chỉ có một mình.

“Trần Phong, anh có cảm thấy kỳ lạ không.

” Mạnh Luân nghi ngờ hỏi.

“Ừm, có lẽ chúng ta còn ở bên trong gương.

” Trần Phong gật đầu nói.

“Vậy làm sao đây.

” Trần Dưồng chen vào hỏi.

“Tìm.

” Trần Phong khẽ liếc mắt nhìn Trần Dương nói.

“Hả.

” Trần Dương giả vờ chớp mắt vẻ mặt đầy khó hiểu, dù cậu đã biết nhưng vẫn không thể quá lộ liễu.

Kính trong kính, muốn thoát khỏi cần tìm cái kính đã đưa họ vào, trong hàng nghìn cái kính này phải tìm ra một cái kính chẳng khác nào mò kim đáy bể.

Mạnh Luân ghe vậy cũng hiểu, nhưng dù hiểu cũng thật sự quá sức với anh, nếu muốn tìm được cái kính đó thì không biết phải đến ngày tháng năm nào, anh lo lắng nếu như Túc Nhan cùng Tiểu Quan không ở cùng không gian trong kính này thì sao, họ sẽ như thế nào.

“Đừng lo lắng, nhìn kỹ những tấm gương xung quanh đi.

” Trần Phong dịu dàng nói.

Mạnh Luân dựa theo lời nói mà nhìn chằm chằm vào tắm gương gần nhất, mặt kính bằng phẳng không phản chiếu bắt kỳ ai bên trong, nếu nhìn kỷ có thể thấy một vết đen bên ngoài vành kính, anh nhìn tiếp những cái kính kế bên đều có vết đen này.

“Đây giống như lỗ hỏng trong trò chơi, nếu chịu nhìn kỹ thì sẽ thoát ra được, chúng ta cứ lần theo giấu vết sẽ thấy được tấm kính chân thật.

” Trần Phong nói.

Mạnh Luân gật đầu, ba người lần theo dấu vết trên những tấm gương rồi cất bước đi, vừa chạy vừa nhìn từng tấm gương đến khi gặp hai lối rẻ liền dừng lại.

“Trần Dương, em qua kia xem thử.

” Mạnh Luân chỉ tay về bên phải nói với Trần Dương còn anh thì đi qua đường bên trái.

Trần Phong chỉ đứng tại chỗ nhìn hai người đi qua hai bên, thật ra anh đã quan xác trước khi gặp Mạnh Luân, cũng biết cái nào là đường ra nhưng để rèn luyện cho hai người tính quan xác anh sẽ không mở miệng nói nhiều.

“Anh, bên này.

” Trần Dương quan xác vào tấm kính sau đó chắc chắn mỗi cái đều có vết đen liền hô lớn.

Mạnh Luân nghe vậy liền đi lại, lúc đi ngang Trần Phong cũng không suy nghĩ nhiều mà nắm lấy tay kéo theo.

Trần Phong nhìn hành động tự nhiên này của Mạnh Luân liền vui vẻ, môi khẽ cong lên một nụ cười, đến khi sắp lại gần Trần Dương mới hạ xuống khuôn mặt trở về vẻ lạnh nhạt như bình thường.

“Những chỗ gường này đều có vết đen.

” Nhìn hai người đang nắm tay đi lại gần Trần Dương khẽ cười nhưng lại không hỏi đến mà chỉ vào những cái kính nói.

“Đi thôi.

” Trần Phong nhìn em trai cười đầy mờ ám như vậy liền nói sau đó biến bị động thành chủ động trở tay nắm ngược lại tay Mạnh Luân kéo đi.

“Ờ, ừm.

” Mạnh Luân ngơ ngác trước hành động của Trần Phong nhưng cũng không vùng vẫy để mặc y kéo anh đi.

Tiếp tục đi trên một con đường thẳng sau đó gặp ngã rẽ liền tiếp tục nhìn xem bên đâu có vết đen liền đi bên đó, không biết qua bao lâu ba người liền nhìn thấy một tấm kính xung quanh bao trùm rất nhiều vết đen, mặt kính cũng bị một màu đen bao phủ, giống như bên trong có một thứ gì đó.

“Cái này.

” Trần Dương nhìn những cái xung quanh hỏi nhưng giọng điệu rất chắc chắn.

“Ừm phá đi.

” Trần Phong gật đầu.

“Được.

” Không nói hai lời Trần Dương liền dùng nắm đấm đặp vào mặt kính, nhưng bất ngờ là mặt kính không hề bị sức nẻ dù chỉ một chút.

“Không được, nắm đấm bình thường không hiệu quả.

” Mạnh Luân thấy vậy thở dài.

Trần Phong híp mắt trở tay một cái liền xuất hiện một thanh chuỷ thủ màu bác, thanh tay cầm đính hai viên ngọc màu xanh, cầm vào trong tay liền cảm thấy một luồn khí mát lạnh chuyển lưu.

Nhận lấy thanh chuỷ thủ cầm trên tay Trần Dương cũng không tỏ vẻ gì chỉ khẽ nắm chặt dùng hết sức đâm mạnh vào mặt kính.

Rắc, rắc, thanh âm vỡ vụn từ trong mặt kính phát ra, các vết nức tập trung ở nơi bị thanh chuỷ thủ đâm vào bắt đầu lan ra khắp nơi, sau đó cả tấm kính vỡ vụn, hình ảnh trước mắt nhoán lên sau đó mọi thử vẫn như củ không có gì thay đổi ngoại trừ tấm gương trước mặt đã biến mất thay vào đó là một con đường.

“A, cái gì vậy.

” Trần Dương cảm nhận được có thứ gì đó bắt lấy chân mình liền bật hốt lên.

Mạnh Luân dời mắt nhìn xuổng dưới liền thấy rất nhiều cánh tay xương từ trong mặt kính đang vươn ra, một trong số đó đang túm chặt chân Trần Dương.

“Đi thôi, nếu bị kéo vào kính nữa sẽ rất phiền phức.

” Trần Phong lấy thanh kiếm màu xanh ngọc ra, bên trên tay cầm đính rất nhiều ngọc thạch, một sơi dây đỏ được cột quanh tay cầm thả dài xuống.

Chém ngang cánh tay xương khiến nó vỡ nát, không nhiều lời ba người nhanh chóng chạy đi, xung quang đều có cánh tay xương vươn ra, chúng nó quơ quào giữa không trung như cố gắng túm lấy bất kỳ thứ gì, cả một đường Trần Phong đều không ngừng ngại mà chém nát những cánh tay cản đường, vừa chém một cái tay chúng nó liền không ngừng nghỉ mà vươn ra một cái tay khác, lặp đi lặp lại mà chạy một quãng đường dài.

“Không xong rồi, chạy lâu vậy mà không thấy đường ra.

” Trần Dương thở hỗn hễn, vừa nói chân cũng không ngừng lại mà chạy, đôi lúc cậu giả vờ vô ý mà đạp trúng một cánh tay khiến nó vỡ ra.

“Sắp tới rồi, một đoạn nữa thôi.

” Trần Phong trấn định nói, một kiếm tiếp tục chém ra, chân cũng không chậm trễ mà chẳng thấy mệt mỏi, hơi thở cũng bình ổn.

Tiếp tục không ngừng nghỉ mà chạy nhanh về phía trước, giống như cảm ứng được lối ra đang gần ngay phía trước những cánh tay xương bắt đầu tăng nhanh tốc độ vươn ra bắt lấy, sản sinh ra càng nhiều, chúng nó như hạ quyết tâm phải kéo được bọn họ vào lại mặt gương, hai bên cứ giằng co càng ngày càng mãnh liệt, vừa chém lại mộc ra, lúc đầu không có bất kỳ ai bị bắt được một phần nào nhưng càng về sau càng chật vật, quần áo trên người bị chúng xé tả tơi, kể cả Trần Phong cũng không thoát được bị bắt trúng góc áo hay mép quần.

“A…” Mạnh Luân bị một lức kéo ra đằng sau khiến cả người chao đảo, Trần Phong nhanh tay nắm lấy tay anh kéo ngược lại.

Theo quản tính Mạnh Luân bị Trần Phong kéo thẳng vào lòng khiến mũi anh đập mạnh vào bờ ngực mạnh mẽ cứng rắn của y, cơn đau ập tới khiến Mạnh Luân hừ khẽ một tiếng.

“Ở yên.

” Trần Phong mạnh mẽ ôm Mạnh Luân vào lòng không cho động đậy, một tay tiếp tục bứt phá vòng vây, chân vẫn không hề nao núng mà dừng lại, một đường ôm theo một người tiếp tục chạy như bay.

Trần Dương trố mắt nhìn hai người, theo như trí nhớ từ thời xưa cũ kia thì lúc này hai người vẫn là người xa lạ, nhưng từ lúc gặp nhau đến giờ không hiểu sao không khí giữa hai người lại rất mờ ám, người làm em như cậu cũng không thể chen vào.

“Chỗ đó, nó là lối ra.

” Trần Phong khẽ cúi đầu nói nhỏ vào tai Mạnh Luân, hơi thở mạnh mẽ của anh ấy khiến lỗ tai anh ngứa ngấy.

Cách chỗ ba người không xa là một con đường tối như mực, ánh sáng chớp tắt trong mê cung không thể chiếu đến, những tấm gương cũng dừng lại cách con đường vai bước chân, giống như một sự chỉ dẫn cho người chơi xem họ có muốn đánh cược đi vào hay không.

“Cố lên sắp tới rồi.


Một giọng nói đầy nghiêm túc vang lên, lúc này con đường gương cũng từ từ tách ra, nới rộng lối đi, Mạnh Luân được Trần Phong ôm trong lòng lúc này khẽ giãy giụa đầu, nghiên qua một bên, từ trong khe hở cánh tay đang vung lên chém xuống mà nhìn ra sau.

“Hộc, hộc, được em sẽ cố.

” Một giọng nói nữa vang lên, vừa hở hổn hễn vừa đáp lời.

Hai người phía sau cũng không thoát khỏi sự vây công của những cánh tay xương, nhưng dù vậy cũng không làm trậm trễ tốc độ của họ.

“Túc Nhan, Tiểu Quan.

” Càng đến gần nhau hai bên càng thấy rõ nhau, Mạnh Luân nhìn được hai khuôn mặt quen thuộc liền vui mừng gọi lớn.

“Anh Luân.

” Trong ánh đèn lúc sáng lúc tối, khuôn mặt Túc Nhan đầy tái nhợt, cả người như bị rút hết sinh khí nhưng vẫn cố gắng chạy, đôi môi đã bị cắn rách da khiến máu chảy xuống cằm, khi vừa nghe tiếng gọi quen thuộc cô liền vui vẻ hô.

Năm người cuối cùng cũng họp lại đông đủ, sau đó cùng nhau vọt thẳng vào con đường tối tăm phía trước.

.
 
Back
Top Bottom