Đô Thị  Chú Nai Chạy Loạn

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chú Nai Chạy Loạn
Chương 20


Tác giả: Tứ Vị
Edit: Ly_xciv
Hoắc Ngôn Hình lái xe theo chỉ dẫn.
Quán cà phê này thật ra không khó tìm lắm, bởi vì phong cách của nó rất đặc biệt, cả một con đường e rằng chỉ có duy nhất một nơi có thiết kế như vậy.

Bình thường Hoắc Ngôn Hình sẽ không bao giờ đến những nơi như thế này, nhưng hắn muốn tiếp cận tiểu mỹ nhân, cho dù có kêu hắn lên núi đao hay xuống biển lửa thì hắn cũng sẽ đi.

Lục Lạc Cẩm là khách quen của quán này, cậu vẫn như cũ, ngồi vào vị trí mà trước kia khi đến cậu vẫn hay ngồi.

Khi đó một mình cậu đến đây cũng không cảm thấy có gì lạ, nhưng khi tới cùng Hoắc Ngôn Hình, lại cứ cảm thấy có chỗ nào đó không đúng, thật sự mà nói khí tràng của Hoắc Ngôn Hình cộng với phong cách ở nơi đây rất tương xứng, đặc biệt hắn còn mặc một thân tây trang, nhìn hắn càng giống với một quý tộc Châu Âu thế kỷ cũ.

Nhưng Lục Lạc Cẩm lại cảm thấy, Hoắc Ngôn Hình không giống như người sẽ thường xuất hiện ở những chỗ như vậy.

Cậu thích nơi này, đó là bởi vì bầu không khí ở đây rất thích hợp để cậu xem tiểu thuyết kinh dị nhưng Hoắc Ngôn Hình lại khác, hắn thành thục ổn trọng, hoàn toàn đối lập với những người như cậu, người như hắn lại thích những chỗ như vậy, cậu cảm thấy có chút ấu trĩ.

Lục Lạc Cẩm ngượng ngùng gãi gãi đầu, cảm giác bệnh của mình sắp không trị nổi nữa rồi.

Mặc dù Hoắc Ngôn Hình đến từng tuổi này nhưng đối với những chỗ như vậy hắn thật ra chỉ biết đến qua ảnh chụp, cho nên đã chuẩn bị tâm lý, trước mắt chỉ bình đạm nói: "Nơi này yên tĩnh quá."
"...Vâng." Lục Lạc Cẩm gật gật đầu, "Vào thời điểm cuối tuần thì sẽ nhiều người hơn một ít, còn những ngày bình thường không sai biết lắm thì đều như thế này."
Bởi vì bên trong trang trí theo phong cách Gothic cho nên vào những ngày cuối tuần sẽ có người tới đây chụp ảnh cosplay, hoặc chỉ đơn giản là đến uống trà.

Nhưng cậu tương đối thích an tĩnh, không thích những chỗ đông người, vì thế vào những ngày cuối tuần, cậu cũng ít khi tới đây.

Hoắc Ngôn Hình đương nhiên biết cậu là khách quen của quán nhưng bộ dáng lại giả vờ như không biết hỏi: "Cậu thường tới nơi này sao?"
Lục Lạc Cẩm cảm thấy nếu cậu nói bản thân thường đến đây, nhất định Hoắc Ngôn Hình sẽ cho rằng cậu là loại người rãnh rỗi không có gì làm, cho nên cậu chỉ nói: "...Vâng, thỉnh thoảng sẽ đến đây ngồi đọc sách......!Đúng rồi, con còn có một người bạn, chính là quen biết nhau ở chỗ này."
Người bạn mà Lục Lạc Cẩm muốn nói đến tất nhiên là Du Nhược Thế, Hoắc Ngôn Hình không cần nghĩ cũng có thể đoán được.

Vừa lúc Hoắc Ngôn Hình cũng muốn biết Du Nhược Thế ở trong mắt Lục Lạc Cẩm là người như thế nào vì vậy hắn liền thuận miệng hỏi: "Trùng hợp như vậy sao?"
"...Vâng, đúng vậy." Lục Lạc Cẩm đơn thuần, Hoắc Ngôn Hình hỏi cái gì cậu cũng đều trả lời "Hiện tại con và cậu ấy còn cùng nhau học làm bánh ngọt, lúc trước cũng là cậu ấy nói cho con biết nơi dạy làm bánh miễn phí, còn báo danh giúp con."
Từ biểu tình của Lục Lạc Cẩm khi nhắc tới Du Nhược Thế, cho thấy rằng biểu hiện của Du Nhược Thế cũng không tệ, ít nhất làm cho tiểu mỹ nhân thật sự xem y là bạn bè.

Nhưng mà tính cách tiểu mỹ nhân ôn hòa, Hoắc Ngôn Hình sợ rằng, cho dù Du Nhược Thế có làm mấy chuyện xấu với cậu, cậu cũng không biết.

"Cậu ấy đối xử với cậu tốt không?" Hoắc Ngôn Hình hỏi rất tự nhiên.

"...Cậu ấy đối với con rất tốt." Chuyện này cũng không phải là cậu nói dối, Du Nhược Thế thật sự đối với cậu rất tốt "Lúc trước con có thích một vị tác gia, thời điểm tổ chức ký tặng fan, là cậu ấy nói cho con biết, cũng là cậu ấy có vé mời, còn chủ động tặng con."
Hoắc Ngôn Hình không biểu hiện thanh sắc mà uống cà phê, lời Lục Lạc Cẩm nói hắn đều nghe được rõ ràng.

Hắn còn nhớ rõ, trước kia khi Du Nhược Thế tới tìm hắn, có nói Lục Lạc Cẩm vô cùng thích một vị tác gia kia, tỏ vẻ bản thân rất muốn được một lần tham gia hội ký tên của y, bởi vì thế Hoắc Ngôn Hình liền kêu trợ lý sắp xếp chuyện này.

Hoắc Ngôn Hình cười nói: "Lúc đó có lẽ cậu ấy rất muốn kết bạn với cậu."
"...Vâng, có lẽ vậy, ngay từ đầu con còn không hiểu vì sao cậu ấy lại muốn làm bạn với con, nhưng cậu ấy thật sự là người tốt." Lục Lạc Cẩm nghĩ nghĩ, nói, "...Hai ngày trước, ở trong ban huấn luyện có người nói xấu con, cũng là cậu ấy nói giúp con,......Đây cũng là lần đầu có người ra mặt vì con như vậy."
Lục Lạc Cẩm ngượng ngùng cười cười.

Hoắc Ngôn Hình buông ly cà phê xuống, quyết định giữ lại cái đầu chó cho Du Nhược Thế, tạm thời tha cho hắn một mạng.

*Tác giả nói vậy thôi chứ thật ra chú Hoắc jang hồ như vậy thiệt ó🙂)*
Bọn họ sau đó cũng không ngồi ở chỗ này lâu lắm, bởi vì Hoắc Ngôn Hình có rất nhiều việc phải xử lý.

Cứ cho là chiều nay hắn quyết định dành ra một hai giờ để đi cùng Lục Lạc Cẩm, nhưng một chút lại có người gọi đến, Lục Lạc Cẩm liền nhìn ra được hắn thật sự rất bận.

Cậu ngượng ngùng vì bản thân đã chiếm dụng thời gian của Hoắc Ngôn Hình, mà Hoắc Ngôn Hình xác thực có việc quan trong phải về xử lý.

Hoắc Ngôn Hình không trực tiếp đưa Lục Lạc Cẩm về nhà, bởi vì Hoắc Chính Nam đã trở lại, hắn không nên tiếp cận Lục Lạc Cẩm phô trương như vậy.

Cũng may từ nơi này đến trạm tàu điện ngầm không xa, mà Lục Lạc Cẩm cũng thường đi tàu điện ngầm để trở về.

Hoắc Ngôn Hình dừng xe ở ven đường, chậm rãi đi cùng Lục Lạc Cẩm đến trạm tàu điện ngầm.

Tâm tư Lục Lạc Cẩm đơn thuần, ai đối tốt với cậu thì trong lòng cậu sẽ hướng đến người đó.

Cho đến bây giờ Hoắc Ngôn Hình đối với cậu đều là ôn nhu kiên nhân, làm cho cậu cảm thấy hắn so với Hoắc Chính Nam tốt hơn rất nhiều lần.

Hoắc Ngôn Hình nói với Lục Lạc Cẩm: "Trên đường chú ý an toàn, về đến nhà thì gọi cho tôi ngay, biết không?"
"Vâng." Lục Lạc Cẩm hướng hắn vẫy vẫy tay, "Tạm biết, Hoắc tiên......Chú Hoắc......"
Hoắc Ngôn Hình nghe Lục Lạc Cẩm gọi hắn là Hoắc thúc thúc liền muốn cười, xưng hô ngày hôm nay, có thể nói là bước tiến lớn nhất từ trước tới giờ.

Lục Lạc Cẩm về đến nhà, việc đầu tiên chính là gửi tin nhắn cho Hoắc Ngôn Hình, nói cho hắn biết cậu đã bình an trở về.

Hoắc Ngôn Hình rất nhanh đã gửi lại một sticker mèo Ok.

Hoắc Ngôn Hình còn hỏi cậu: "Lần sau tôi còn có thể mời cậu ra ngoài uống trà không?"
Lục Lạc Cẩm thật cẩn thận mà trả lời hắn: "Vâng, có thể ạ."
Nhưng trên thực tế bọn họ không gặp nhau như dự tính, cũng không phải gặp ở bên ngoài, mà là gặp ở nhà Hoắc Chính Nam.

Tên gia hỏa Hoắc Chính Nam ba ngày không gây rắc rối là trong người lại khó chịu, chuyện tốt không thấy đâu nhưng chuyện xấu thì kể ba ngày ba đêm cũng không hết.

Lúc này đây người gã chọc giận không phải là Hoắc Ngôn Hình mà là Hoắc lão gia.

Gã đắc tội với người bạn mà Hoắc lão gia đã hợp tác nhiều năm.

Hoắc Chính Nam quen thói ỷ thế h**p người, làm sao cũng không nghĩ đến vậy mà lại xui xẻo đụng đến trên đầu Hoắc lão gia, đến cháu trai của bạn tốt Hoắc lão gia cũng dám đánh.

Hoắc Chính Nam không muốn Hoắc lão gia biết, gã muốn đem chuyện này giải quyết êm xuôi.

Cho nên hiện tại, người gã cầu xin giúp đỡ cũng chỉ có thể là Hoắc Ngôn Hình.

Gã năng nỉ Hoắc Ngôn Hình hết một ngày, suốt buổi chiều đều ở trong văn phòng của Hoắc Ngôn Hình, lời hay ý đẹp gì cũng đều dùng hết, lúc này rất ngoan ngoãn mà đóng vai cháu trai: "Chú út, con cầu xin chú, chú giúp con lần này thôi.

Chuyện này nhất định không thể để cho ông nội biết, được không chú? Con chỉ có một mình chú thôi, chú nhất định phải giúp con."
Vào thời điểm Hoắc Chính Nam cầu xin người khác đầy chân thành không chút giả dối, nhưng tốc độ lần gây rắc rối tiếp theo cũng chưa bao giờ làm người khác thất vọng.
Hoắc Ngôn Hình cười như không cười: "Mày còn dám đắc tội với người không nên đắc tội, tuy rằng cháu của Tô gia có chút tùy hứng, nhưng tình cảm giữa hai nhà vẫn còn...!Quan trọng là Tô lão gia chỉ có duy nhất một đứa cháu trai là hắn, mày vậy mà dám đánh cả cháu nội bảo bối của người ta, Tô lão gia nhất định sẽ biết được, đến lúc đó chú cũng không giúp được mày."
"Chú út, chú đừng nhẫn tâm như vậy mà, chú phải nghĩ cách giúp con, con thật sự biết sai rồi, về sau con nhất định sẽ cẩn thận, không bao giờ dám gây chuyện như vậy nữa" Hoắc Chính Nam chỉ kém chút đã đi ôm đùi Hoắc Ngôn Hình "Đêm nay con mời chú ăn cơm được không, bất kể ở chỗ nào, giờ nào cũng được, cho dù có kêu con bán cho chú, con cũng bán."
"Ít nói mấy lời ghê tởm với chú, mày có cho không chú, chú cũng không cần." Hoắc Ngôn Hình dừng lại một chút, tựa hồ là nghĩ tới cái gì đó, sau đó cười nói: "Không phải mấy ngày trước mày vừa xin ông được hai bình rượu ngon sao, nếu mày có thể nhường cho chú, vậy thì chú có thể suy nghĩ lại." *Xin rượu m là phụ cướp bồ m là chính.
 
Chú Nai Chạy Loạn
Chương 21


Tác giả: Tứ Vị
Edit: Ly_xciv
Sau khi xác định buổi tối Hoắc Ngôn Hình sẽ đến nhà mình ăn cơm, Hoắc Chính Nam gọi điện thoại thông báo với Lục Lạc Cẩm, bởi vì hai ngày nay đầu bếp xin nghỉ nên việc chuẩn bị bữa tối đều giao cho Lục Lạc Cẩm.
Hoắc Chính Nam không muốn Hoắc Ngôn Hình nhìn thấy Lục Lạc Cẩm, càng không muốn Lục Lạc Cẩm phải tự mình xuống bếp, nhưng Hoắc Ngôn Hình đã nói buổi tối sẽ mang theo một người, còn dùng giọng điệu ái muội như vậy, cho nên Hoắc Chính Nam cũng không còn lo lắng như trước nữa.

Hoắc Chính Nam nghĩ, việc này có lẽ là do gã suy nghĩ quá nhiều, Hoắc Ngôn Hình nếu thật sự có hứng thú đối với Lục Lạc Cẩm, đoán chừng đã sớm hành động, hà tất gì phải chờ đến tận bây giờ mà một tí rụt rịch cũng không thấy.

Còn nữa, nhất định Lục Lạc Cẩm không có tâm tư gì đối với Hoắc Ngôn Hình, từ trước tới nay gã vẫn luôn tin tưởng điều đó.

Lục Lạc Cẩm sau khi nhận được điện thoại của Hoắc Chính Nam, biết được buổi tối Hoắc Ngôn Hình sẽ đến đây dùng cơm, cậu đột nhiên có chút hồi hộp.

Hoắc Chính Nam còn dặn dò cậu phải chuẩn bị thật tốt, điều này thật sự đã làm khó cho cậu, cậu cũng không biết Hoắc Ngôn Hình thích ăn món gì, cũng không biết mình có thể chuẩn bị tốt hay không.

Sau khi treo điện thoại, Lục Lạc Cẩm liền đi đến phòng bếp xem xét tủ lạnh còn thiếu thứ gì, mà đúng lúc này, Hoắc Ngôn Hình gửi tin nhắn đến.

Hoắc Ngôn Hình gửi đến hai tin, tin thứ nhất là “Đêm nay tôi sẽ qua đó ăn cơm” và tin thứ hai là “Tôi thích tôm, còn thích xương sườn kho tàu”.

Có lẽ Hoắc Ngôn Hình và Hoắc Chính Nam không ý thức được, nhưng Lục Lạc Cẩm lại ngoài ý muốn phát hiện những món mà bọn họ thích cũng không khác nhau lắm.

Đều là tôm và thịt.

Bởi vì đều là những món hai người họ thích ăn, Lục Lạc Cẩm liền chuẩn bị một lần rất nhiều, có ba món đều là tôm, một món là thịt kho tàu, còn có cả sườn xào chua ngọt và một nồi canh hải sản.

Tuy rằng đều là cơm nhà, cũng không có những công đoạn phức tạp, nhưng khi chuẩn bị một bàn đồ ăn như vậy, Lục Lạc Cẩm đã tốn không ít thời gian và công sức, hơn nữa nghĩ đến việc Hoắc Ngôn Hình còn cố ý gửi tin nhắn đến cho cậu nói hắn thích ăn cái gì, Lục Lạc Cẩm lại cảm thấy có chút buồn cười.

Lục Lạc Cẩm thật dụng tâm mà chuẩn bị, bởi vì đây là lần đầu tiên Hoắc Ngôn Hình ăn những món cậu làm, cậu hy vọng bản thân có thể nấu thật ngon, càng hy vọng Hoắc Ngôn Hình sẽ thích, cậu không muốn thấy hắn thất vọng về cậu.

Nhưng cuối cùng lại nhìn thấy Hoắc Ngôn Hình khi đến đây còn mang theo một người lạ mặt, Lục Lạc Cẩm ngây ngẩn cả người.

Cậu vốn tưởng rằng chỉ có hai người Hoắc Chính Nam và Hoắc Ngôn Hình, nên khi nhìn thấy người thứ ba xuất hiện, Lục Lạc Cẩm nhất thời không phản ứng kịp.

Mãi cho đến khi nhìn thấy người nọ kéo cánh tay Hoắc Ngôn Hình, cậu mới ý thức được, người này là đến cùng Hoắc Ngôn Hình.

Đối phương lớn lên thanh tú, khi cười rộ lên còn xuất hiện đôi má lúm đồng tiền, quan trọng hơn là, toàn thân y tản ra một loại khí chất tự tin hào phóng, hoàn toàn đối lập so với Lục Lạc Cẩm.

Lục Lạc Cẩm cảm thấy có chút ngoài ý muốn, Hoắc Chính Nam và Hoắc Ngôn Hình gọi điện thoại cũng đã gọi, nhắn tin cũng đã nhắn, nhưng tuyệt đối không ai nói cho cậu biết rằng buổi tối sẽ xuất hiện tổng cộng bốn người mà không phải là ba.

Đang lúc thất thần, nam sinh kia chủ động bắt tay với Lục Lạc Cẩm, y cười nhạt nói: “Chào cậu, tôi tên Tống Du.”
Lục Lạc Cẩm được người khác bắt tay thì có chút hoảng, đối phương lại còn thân thiện như vậy, cậu muốn ghét người ta cũng không ghét được.

Lục Lạc Cẩm theo chân bọn họ vào bên trong ăn cơm.

Hoắc Chính Nam tốn không ít công sức mới xin được hai bình rượu từ Hoắc lão gia, từ trước đến nay vẫn luôn tiếc không dám uống, nhưng Hoắc Ngôn Hình đã muốn, gã không thể không mang ra.

Vốn dĩ đêm nay tính toán sẽ uống trước một bình, vậy thì gã cũng có thể uống ké mấy ly, kết quả gã vừa mới lấy ra tới, Tống Du liền ở một bên khuyên bảo Hoắc Ngôn Hình: “Đêm nay không phải còn lái xe sao, đừng uống rượu.”
Lục Lạc Cẩm yên lặng nghe bọn họ nói chuyện.

Sau khi nghe Tống Du nói như vậy, Hoắc Ngôn Hình bất đắc dĩ cười nói: “Cũng đúng, Chính Nam, con nghe thấy không, đêm nay chú uống không được, con cứ đóng gói mang về cho chú.”
“Vậy...vậy thì mang về.” Hoắc Chính Nam rất muốn mắng Tống Du lắm miệng, đêm nay gã đã liếc nhìn Tống Du không ít lần.

Hôm nay thấy được bộ dáng tiểu yêu tinh này của Tống Du, gã liền cảm thấy Hoắc Ngôn Hình nhất định sẽ không bao giờ để mắt tới Lục Lạc Cẩm.

Nói về đẹp, mặc dù diện mạo Tống Du không bằng Lục Lạc Cẩm, nhưng trên người của y lại tỏa ra loại mỵ lực vô hình, phong thái tự tin và hào phóng đoán chừng cả đời này Lục Lạc Cẩm cũng không bao giờ có được.

Nhìn tuổi tác cũng không nhỏ hơn gã là mấy, nhưng lời nói và hành động lại thành thục hào phóng.

Hoắc Chính Nam quang minh chính đại nhìn y thêm vài lần, chỉ cảm thấy mắt nhìn người của Hoắc Ngôn Hình quả thật không tồi.

Cho đến lúc này đây, Hoắc Chính Nam đã hoàn toàn tin tưởng, Hoắc Ngôn Hình nhìn không vừa mắt Lục Lạc Cẩm.

Hôm nay, khi Hoắc Ngôn Hình mang theo Tống Du vốn dĩ đã có tính toán từ trước.

Nếu chỉ có một mình hắn tới, vậy hiện tại lúc này chỉ có ba người bọn họ, mặc kệ hắn làm gì hay nói gì, sợ là Hoắc Chính Nam đều sẽ nhìn chằm chằm hắn, sợ hắn coi trọng Lục Lạc Cẩm.
Hắn không muốn Hoắc Chính Nam sinh ra bất kì nghi ngờ nào đối với hắn.
Lựa chọn mang theo Tống Du chính là muốn dời đi sự chú ý của Hoắc Chính Nam.

Không đơn giản chỉ là bữa cơm ngày hôm nay, về sau hắn còn rất nhiều thời điểm cần phải nhờ vào Tống Du.

Hoắc Ngôn Hình từ lâu đã biết Hoắc Chính Nam chính là loại người thích trêu ong ghẹo bướm, nhìn thấy cái gì mới mẻ xinh đẹp, gã đều sẽ muốn chơi đùa một chút.
Hắn cố ý diễn kịch ở trước mắt Hoắc Chính Nam, muốn cho gã hiểu lầm mối quan hệ giữa hắn và Tống Du, bởi vì chỉ có như vậy, Hoắc Chính Nam mới không sinh ra bất cứ nghi ngờ gì với hắn nữa.

Lục Lạc Cẩm suốt buổi tối vẫn luôn cảm thấy không được thoải mái.
Bởi vì ngày thường cậu vốn dĩ rất ít nói, hôm nay đột nhiên im lặng cũng không ai cảm thấy có gì khác lạ, bữa cơm này chủ yếu chỉ có hai người Hoắc Ngôn Hình và Hoắc Chính Nam nói với nhau.
Nhưng trong lòng Lục Lạc Cẩm lại rầu rĩ, cả buổi tối Hoắc Ngôn Hình đều không có liếc mắt nhìn cậu một lần.

Rõ ràng cậu đã chuẩn tất cả những món mà Hoắc Ngôn Hình thích, cậu còn tưởng rằng ít nhất Hoắc Ngôn Hình sẽ biểu đạt gì đó với trù nghệ của cậu, chẳng sợ Hoắc Ngôn Hình chê đồ ăn cậu nấu không ngon, nhưng tốt xấu gì cậu đã chuẩn bị nhiều như vậy, vất vả như vậy thế nhưng Hoắc Ngôn Hình ngay cả một biểu cảm cũng lười cho cậu.
Vài hôm trước, khi gặp nhau Hoắc Ngôn Hình vẫn còn cười nói với cậu, muốn cậu gọi hắn là Hoắc thúc thúc, vậy mà hôm nay gặp lại, kết quả người ta lại xem cậu như một người xa lạ.
Lại nhìn đến Hoắc Chính Nam, ánh mắt gã vẫn luôn hướng đến trên người Tống Du, cậu tự hỏi, chẳng lẽ người này thật sự tốt như vậy? Hoắc Ngôn Hình mang theo y, quan hệ của bọn họ cũng rất ái muội, hiện tại Hoắc Chính Nam cũng chỉ chú ý đến y.

Lục Lạc Cẩm ngồi ở trên bàn cơm, lại cảm thấy bản thân và bọn họ như tồn tại ở hai thế giới.
Có cậu hay không có cậu, kỳ thật đều giống nhau cả, ở bất cứ nơi nào cũng đều như vậy, mãi mãi không có người để ý.

Toàn bộ quá trình Tống Du đều cười nói vui vẻ, y không động đến chiếc đũa, Lục Lạc Cẩm thấy y cũng chỉ uống mấy muỗng canh, sau đó lột tôm giúp Hoắc Ngôn Hình.
Ánh mắt Lục Lạc Cẩm không tự chủ mà dõi theo Tống Du, nhìn thấy đôi tay thon dài trắng nõn của y đang chậm rãi lột tôm, sau đó bỏ vào trong chén Hoắc Ngôn Hình.
Nhưng Hoắc Ngôn Hình chủ yếu chỉ ăn đồ ăn, tôm ở trong chén cũng vơi đi rất ít.
Thời điểm Tống Du lại bỏ vào chén hắn một con tôm vừa lột vỏ, Lục Lạc Cẩm nhìn thấy Hoắc Ngôn Hình nói với Tống Du: “Cậu cũng ăn đi, đừng cứ lột cho tôi nữa.”
Tống Du cười cười, bộ dáng trông rất ôn nhu mà trả lời: “Vâng.”
Lục Lạc Cẩm nhìn đến cảm thấy khó chịu, cậu đứng lên, miễn cưỡng cười nói: “Trong bếp còn một chén canh, để tôi mang ra.”
Lục Lạc Cẩm hướng mắt nhìn về phía Hoắc Ngôn Hình một cái, nhưng Hoắc Ngôn Hình cũng không có bất kì phản ứng nào.
Lục Lạc Cẩm đột nhiên cảm thấy bản thân thật sự rất ngốc.

Hoắc Ngôn Hình cùng lắm chỉ đối tốt với cậu một chút, thế nhưng hiện tại khi nhìn thấy Hoắc Ngôn Hình đối xử tốt với người khác, vậy mà cậu lại cảm thấy khó chịu.

Thế giới của Lục Lạc Cẩm quá nhỏ bé, người xuất hiện trong cuộc đời cậu cũng rất ít.

Thật vất vả mới gặp được một người thật lòng đối xử tốt với mình, cậu đã từng nghĩ sẽ giữ đối phương bên cạnh mình.
Nhưng Hoắc Ngôn Hình sao có thể suy nghĩ giống cậu được kia chứ, bên cạnh hắn nhất định sẽ xuất hiện rất nhiều người ưu tú, cơ thể cậu lại khuyết thiếu như vậy, hắn sẽ không có khả năng ở bên cạnh cậu.
- ----------------------------------
Em bé ghen gòy em bé biết iu gòy đó nhe.
 
Chú Nai Chạy Loạn
Chương 22


Tác giả: Tứ Vị
Edit: Ly_xciv
Lục Lạc Cẩm cảm thấy bản thân rất ngốc.
Cũng rất buồn cười, lại giống như có chút đáng thương.
Cậu yên lặng cầm bát canh đứng ở phòng bếp, lại không dám thở dài, cậu cảm thấy bản thân ngay cả tư cách thở dài cũng không có.

Hoắc Ngôn Hình thân thiết với cậu, quan tâm cậu, cơ bản bởi vì Hoắc Ngôn Hình là người tốt, chỉ là do cậu quá ngu ngốc, cho rằng người ta đối với mình tốt một chút, liền thật sự là như vậy.

Cả buổi tối hôm nay Hoắc Ngôn Hình vẫn không nhìn đến Lục Lạc Cẩm đó là bởi vì hắn sợ Hoắc Chính Nam sẽ nghi ngờ, hiện tại cách tốt nhất là không để gã phát hiện bọn họ từng lén lúc gặp nhau.

Nhưng Hoắc Ngôn Hình lại không nghĩ tới, ngày hôm nay gã mang theo một người đến, Lục Lạc Cẩm sẽ suy nghĩ như thế nào.

Vấn đề chênh lệch tuổi tác tất nhiên dẫn tới sự bất đồng trong suy nghĩ của cả hai người, huống hồ những hiểu biết của Hoắc Ngôn Hình về Lục Lạc Cẩm vẫn còn rất ít.

Đến tận bây giờ Hoắc Ngôn Hình vẫn cho rằng Lục Lạc Cẩm chỉ xem hắn như một vị trưởng bối hoặc cùng lắm chỉ là một người bạn, bởi vì lần trước chính Lục Lạc Cẩm đã nói như vậy.

Cho nên mặc dù hiện tại có người đến nói với hắn, hôm nay hắn đem một người có quan hệ ái muội đến đây sẽ làm cho Lục Lạc Cẩm cảm thấy khó chịu, khả năng Hoắc Ngôn Hình sẽ không tin.

Sau khi Lục Lạc Cẩm đi đến phòng bếp lấy canh, chỉ khi cậu không ở trước mặt hắn, Hoắc Ngôn Hình mới dám đem ánh mắt hướng về phía cậu.

Bởi vì xét về quan hệ của bọn họ, hắn không thể lúc nào cũng dõi theo Lục Lạc Cẩm, giống như lúc này, hắn chỉ có thể nhìn loáng thoáng qua hình bóng cậu.

Những món Lục Lạc Cẩm làm đều là những món ăn mang hương vị bình thường nhưng nó lại làm Hoắc Ngôn Hình rất thích.

Nếu không phải thời điểm hiện tại không thích hợp, hắn nhất định sẽ nói cho Lục Lạc Cẩm biết, bữa cơm hôm nay hắn ăn rất ngon, đây là bữa cơm ngon nhất từ trước tới giờ đối với hắn.

Mà Hoắc Chính Nam lúc này đã bị Tống Du làm cho mờ cả mắt, gã cũng đồng thời chú ý đến Lục Lạc Cẩm từ khi vào trong phòng bếp đến giờ vẫn chưa trở lại, Hoắc Chính Nam liền phản ứng: "Tôi đi vào bếp nhìn xem."
Một ít động tác trong lúc lơ đãng có thể chứng minh được suy nghĩ của một người, Hoắc Ngôn Hình nhìn ra được, Hoắc Chính Nam rất để ý Lục Lạc Cẩm, bất luận gã đối với Lục Lạc Cẩm như thế nào, là bạo lực hay dịu dàng, đều cũng bởi vì d*c v*ng chi phối, nhưng nói tóm lại trong lòng gã có Lục Lạc Cẩm.

Hoắc Chính Nam đi đến phòng bếp, nhìn thấy Lục Lạc Cẩm dẩu miệng đứng ở nơi đó múc canh, lại giống như đang cố ý tạo ra tiếng động leng keng mà ngày thường không có, Lục Lạc Cẩm rất ít khi đem cảm xúc trong lòng biểu hiện ra ngoài, từ trước đến giờ cậu vẫn luôn là một người an tĩnh hướng nội.

Hoắc Chính Nam thấy cậu dẩu miệng, động tác trên tay rõ ràng cũng thể hiện tâm trạng hiện tại của cậu không tốt, gã hỏi: "Lại bị làm sao nữa đấy?"
Lục Lạc Cẩm phiền lòng, nhìn Hoắc Chính Nam lại càng bực bội hơn.

Ngày thường cậu rất ít khi tùy hứng tức giận, nhưng hôm nay khi nghe Hoắc Chính Nam hỏi cậu như vậy, cậu liền gầm gừ trả lời: "Anh vào đây làm gì?"
"Tôi vào đây xem cậu lại muốn làm loạn cái gì, có mỗi việc lấy canh cũng lề mà lề mề."
Lục Lạc Cẩm loảng xoảng liền đem cái muỗng ném ở trong nồi, cái bát đang cầm trong tay cũng ném luôn cho Hoắc Chính Nam: "Không cần anh quan tâm."
Hoắc Chính Nam tay chân luống cuống bắt lấy cái bát, sau đó dùng một tay lôi Lục Lạc Cẩm đang muốn bỏ đi.

Gã nhìn Lục Lạc Cẩm đột nhiên tức giận vẫn không thể hiểu được chuyện gì đang xảy ra: "...Cậu có điên không hả? Vô duyên vô cớ lại nổi giận với tôi? Rảnh rỗi quá không có việc gì làm nên đi tìm chết à."
Lục Lạc Cẩm thấy Hoắc Chính Nam đã sắp phát hỏa, cậu không muốn làm lớn chuyện nên thuận theo giả vờ quở trách gã vài câu: "Cả buổi tối anh còn không liếc mắt nhìn tôi một cái, tôi làm một bàn đồ ăn cũng không nghe anh khen một câu......!Hiện tại anh đừng nhìn tôi nữa, đừng quan tâm tôi nữa, cứ mặc kệ tôi đi!."
Hoắc Chính Nam có tật giật mình, cả đêm nay xác thực gã đã làm lơ Lục Lạc Cẩm, chỉ lo cùng Hoắc Ngôn Hình nói chuyện, nếu không thì cũng đem ánh du ngoạn trên người Tống Du.

Hiện tại gã còn tưởng rằng Lục Lạc Cẩm đang ghen tuông vì chuyện này, cố ý kháu khỉnh với gã.

Rốt cuộc giữa Hoắc Ngôn Hình và Lục Lạc Cẩm người nào quan trọng, Hoắc Chính Nam trong lòng biết rõ, đương nhiên là Lục Lạc Cẩm.

Gã ở bên ngoài hái hoa bắt bướm, không có loại người nào là chưa từng thấy qua, loại như Tống Du sạch sẽ lại tinh khiết như vậy dĩ nhiên là không thường gặp, nhưng cũng chỉ dừng lại ở mức hiếm thấy thôi.

Chỉ có duy nhất Lục Lạc Cẩm là độc nhất vô nhị, từ khí chất đến tính cách, một thiếu niên hồn nhiên xinh đẹp như vậy, cả đời này nhất định Hoắc Chính Nam sẽ không thể gặp được một người thứ hai.

Bởi vậy Hoắc Chính Nam cũng không tức giận, thậm chí còn có chút cao hứng, thật không uổng công gã nuôi dưỡng Lục Lạc Cẩm hai năm, cậu vĩnh viễn giống như một con chó nhỏ, mặc kệ bản thân gã có đối xử với cậu như thế nào, trong lòng cậu trước sau chỉ đều hướng về gã, trung thành tuyệt đối với gã.

Hoắc Chính Nam bỏ cái chén xuống: "Xem em kìa, sao lại nhỏ mọn như vậy chứ, nhìn em như trẻ con ấy, không được khen cũng có thể tức giận.

Được rồi, mau mang canh ra ngoài đi."
Lục Lạc Cẩm mặc kệ gã, không quan tâm Hoắc Chính Nam đang tùy tiện khua môi múa mép, tiếp tục đi múc canh.
Thật ra trong mắt Hoắc Chính Nam có cậu hay không cũng không sao cả, bởi vì Hoắc Chính Nam đột nhiên vào đây cho nên cậu mới mượn cớ nói ra vài câu không thoải mái trong lòng.
Nhưng trên thực tế, mặc dù có nói ra những lời tùy hứng như vừa rồi, tâm trạng của Lục Lạc Cẩm cũng không cảm thấy khá hơn bao nhiêu.

Cậu hít sâu một hơi, tự nói với chính mình, không thể như vậy, không cần thiết phải như vậy, không nên nghĩ đến Hoắc Ngôn Hình nữa, càng không cần xem hắn là một người quan trọng trong cuộc đời của cậu.

Bởi vì Lục Lạc Cẩm hiểu rõ, đối với Hoắc Ngôn Hình mà nói, cậu nhất định không là gì cả, cậu cùng lắm chỉ là một trong vô số những vị khách qua đường trong cuộc đời của người ta mà thôi.

Sau khi buộc bản thân suy nghĩ như vậy, Lục Lạc Cẩm cảm thấy tâm trạng trở nên nhẹ nhõm hơn không ít.

Cậu tự nói với bản thân, từ nay về sau không thể lại giống như vậy nữa, không thể tùy tiện thân cận với người khác.

Lục Lạc Cẩm bưng canh đi ra ngoài, ngay lúc này cậu đã khôi phục bộ dáng giống như trước, an tĩnh lại xinh đẹp, chỉ ngồi yên lặng ở nơi đó.

Nhưng mà Lục Lạc Cẩm không nghĩ đến, mấy câu vừa rồi cậu chỉ tùy tiện nói với Hoắc Chính Nam ở phòng bếp, thế nhưng Hoắc Chính Nam lại coi nó là thật.

Về sau Hoắc Chính Nam cũng không nhìn Tống Du nữa, gã cố ý muốn dỗ dành cậu, hy vọng Lục Lạc Cẩm không còn giận gã, một bên khác gã cũng muốn xây dựng hình tượng một đôi tình nhân mặn nồng ở trước mặt Hoắc Ngôn Hình, khen Lục Lạc Cẩm một câu: "Cục cưng, sườn kho hôm nay em làm ngon thật."
Lục Lạc Cẩm bị một tiếng "Cục cưng" của gã làm cho ghê tởm đến muốn ói, nhưng cậu cũng không dám làm gì khác, chỉ nhàn nhạt nói: "Anh thích thì tốt rồi......"
Hoắc Ngôn Hình làm lơ một tiếng cục cưng này của Hoắc Chính Nam, trên mặt hắn cũng không biểu hiện điều gì khác thường nhưng trong lòng lại mừng thầm, đây là bởi vì hắn nói thích, tiểu mỹ nhân mới cố ý làm cho hắn.

Tống Du cũng vào lúc này nói một câu: "Cả món tôm nõn này ăn cũng rất ngon, nhất định là tiểu Cẩm phí không ít công sức."
Được Tống Du khen, Lục Lạc Cẩm tạm thời không biết phải trả lời như thế nào, cậu chỉ nhàn nhạt cười: "Cũng không có gì, chỉ là làm theo cách bình thường thôi......"
Lục Lạc Cẩm trộm đem tầm mắt hướng về Hoắc Ngôn Hình, hai người kia đều đã khen cậu, chỉ còn dư lại một mình Hoắc Ngôn Hình, Lục Lạc Cẩm cho rằng hắn cũng sẽ khen cậu một cậu, cho dù xuất phát từ sự khách sáo.

Kết quả Hoắc Ngôn Hình cái gì cũng không nói, chỉ yên lặng ngồi ăn tôm mà Tống Du lột cho hắn.

Lục Lạc Cẩm không biết, thật ra trong lòng Hoắc Ngôn Hình rất vui, đây cũng là bởi vì hắn nói thích, cho nên Lục Lạc Cẩm mới làm.

Hắn nói thích tôm nõn và xương sườn, buổi tối có ba món đều là tôm, một món là sườn, có thể thấy được tiểu mỹ nhân đã nghiêm túc vì hắn chuẩn bị.

Nhưng Hoắc Ngôn Hình cũng không duy trì được sự vui mừng được bao lâu, tiếp theo đã nghe Hoắc Chính Nam nói: "Không phải tôi khoa trương đâu nhưng thật sự là Cẩm Cẩm làm tôm đặc biệt ngon, nhất là món tôm xào măng, đáng tiếc hôm nay không có làm."
Đêm nay, Lục Lạc Cẩm chuẩn bị một đĩa tôm càng cháy tỏi, một đĩa đậu hủ tôm tươi, còn có một đĩa tôm hấp rượu.

Nghe Hoắc Chính Nam nói như vậy, Lục Lạc Cẩm còn nói thêm: "Vốn dĩ định làm, nhưng tôm không đủ."
Tống Du cười: "Nghe hai người nói như vậy, làm tôi càng muốn ăn."
Hoắc Chính Nam cố ý khoe khoang, liền nói: "Đó là bởi vì tôi thích ăn, cho nên em ấy mới đặc biệt chuẩn bị.

Còn có những món này, thật ra đều là những món ngày thường tôi hay ăn."
Gã vừa nói vừa nhìn về phía Lục Lạc Cẩm, trong ánh mắt đầy sự đắc ý.
Hoắc Ngôn Hình bình tĩnh không nổi nữa, thật ra hắn không biết khẩu vị của mình và Hoắc Chính Nam giống nhau, thì ra những món này đều là Hoắc Chính Nam thích ăn? Vậy rốt cuộc Lục Lạc Cẩm chuẩn bị những thứ này vì hắn hay vì Hoắc Chính Nam?.
"Thật vậy sao? Tình cảm của các anh thật tốt." Cố tình ngay lúc này, Tống Du còn lắm miệng nói thêm một câu như vậy: "Thật hâm mộ các anh."
Sau đó theo bản năng nhìn về phía Hoắc Ngôn Hình, lại phát hiện Hoắc Ngôn Hình đang nhìn y bằng ánh mắt hung thần ác sát, hắn trừng Tống Du, tựa hồ muốn nói y lắm miệng.

Tống Du ngẫm lại lời mình vừa nói, rất nhanh liền nhận ra đại khái là y đã dẫm một chân lên đuôi hổ, y chọc đến đại tổ tông Hoắc Ngôn Hình rồi.

Vội vàng ngậm lại cái miệng gây họa, y nhắm mắt cuối đầu làm bộ như cái gì cũng đều không biết, yên lặng tiếp tục ăn.

Nhưng cũng bắt đầu từ lúc này, tâm trạng vốn dĩ rất tốt của Hoắc Ngôn Hình hoàn toàn bị đánh tan.

Bởi vì sau đó, ánh mắt của Hoắc Chính Nam đều chỉ dừng lại ở trên người Lục Lạc Cẩm.

Gã sẽ nói chuyện cùng Lục Lạc Cẩm, gã không quan tâm Lục Lạc Cẩm có để ý tới mình hay không, gã vẫn một tiếng bảo bối hai tiếng cục cưng gọi Lục Lạc Cẩm.

Kỳ thật vừa rồi Hoắc Ngôn Hình thấy được bọn họ ở phòng bếp hình như có xảy ra một chút tranh chấp, lại không nghĩ tới chỉ một lúc sau, hành động Hoắc Chính Nam đã hoàn toàn ngược lại.

Hoắc Ngôn Hình không đi xem Lục Lạc Cẩm, là bởi vì hắn sợ Hoắc Chính Nam sẽ sinh lòng nghi ngờ không cần thiết.

Nhưng đối với tình huống như vậy, hắn vẫn là thuận thế nhìn vài lần, kết quả phát hiện Lục Lạc Cẩm căn bản không nhìn hắn, chỉ biết đáp lại Hoắc Chính Nam.

Hoắc Chính Nam kêu cậu lột tôm cậu liền lột, Hoắc Chính Nam muốn chơi trò buồn nôn uy cậu, gã đút cậu ăn cái gì, cậu cũng sẽ ngoan ngoãn há miệng ăn cái đó.

Tiểu mỹ nhân lúc ăn sẽ rất chậm rãi, bộ dáng cậu nhai đồ ăn trông rất nghiêm túc, làm người khác cảm thấy rất đáng yêu.

Nhưng có ăn bao nhiêu Hoắc Ngôn Hình cũng cảm thấy không còn ngon nữa, đặc biệt sau khi Hoắc Ngôn Hình ý thức được tiểu mỹ nhân chuẩn bị tất cả những món này đều là vì Hoắc Chính Nam...!
- ----------------------------------
*Tiểu kịch trường nho nhỏ của Editor*
Bé nai: La lá la, mình rất thích ăn cỏ, mình cũng thích ăn củ cải đỏ nữa, mình là bé nai con ngoan nhất trên đời đó nha(^ᴗ^✿).
Sói nhỏ: Này, bé nai muốn đi đâu thế, sao lại đáng yêu như thế này cơ chứ, anh nhất định phải bắt em về làm vợ anh thôi.

Bé nai: Không muốn mà, anh là ai vậy, tôi không có quen anh.

Sói nhỏ: Còn dám hỏi anh là ai sao? Vậy thì anh sẽ nói cho em biết, ông đây chính là đại ca của cái khu này, nhắc đến tên Sói nhỏ không ai là không biết anh cả.

Bé nai: Tôi không biết đâu, tôi chỉ muốn mang bánh cà rốt sang cho bà thôi.

Anh làm ơn tránh ra được không.
 
Chú Nai Chạy Loạn
Chương 23


Tác giả: Tứ Vị
Edit: Ly_xciv
Một bữa tối từ lúc bắt đầu cho đến khi kết thúc không có gì gọi là vui vẻ.

Lục Lạc Cẩm và Hoắc Ngôn Hình càng không cần phải nói đến, trong lòng ai nấy cũng đều không được thoải mái.

Hoắc Chính Nam đưa hai bình rượu bảo bối của mình cho Hoắc Ngôn Hình, trong khi bản thân gã cũng chưa được uống một giọt.

Làm hại gã tức mà không thể nói.

Còn Tống Du sau khi đi về cùng Hoắc Ngôn Hình, bởi vì một câu nói trong lúc thức thời lại vô tình dẫm phải cái đuôi của Hoắc Ngôn Hình.

Trên đường về y vẫn không dám nói một câu, y sợ Hoắc Ngôn Hình sẽ hủy thi diệt tích mình ngay tại chỗ này.

Trong bữa tiệc Hoắc Ngôn Hình nói phải lái xe nên không thể uống rượu chỉ là nói dối, thật ra hắn có mang theo tài xe nhưng bởi vì muốn mang hai bình rượu còn nguyên vẹn trở về mà thôi.

...!
“Đêm nay cậu nhiều chuyện.”

Trên xe, thanh âm của Hoắc Ngôn Hình so với nhiệt độ của ban đêm còn muốn lạnh hơn.

Tống Du biết chính mình không thể trốn khỏi kiếp nạn này, câu nói của y ngày hôm nay, mặc kệ thật sự là do y lắm miệng hay tâm tình Hoắc Ngôn Hình không tốt nên muốn trút giận lên người y, nhưng nói tóm lại, Tống Du biết rõ mình đã thật sự chọc giận Hoắc Ngôn Hình.

“Thật sự xin lỗi, ông chủ.” Một tay Tống Du nhẹ nhàng cầm lấy nắm cửa, tự hỏi bản thân nếu thật sự Hoắc Ngôn Hình phát hỏa thì y nên làm cách nào để có thể nhảy xuống xe an toàn.

“Biết đêm nay tôi mang cậu tới đây làm gì không?”
Tống Du siết chặt then cửa, y đột nhiên nghĩ đến cửa xe chỉ dùng một chút lực sẽ không thể mở, đặc biệt đây còn là xe của Hoắc Ngôn Hình, khả năng nhảy xuống thành công sẽ không lớn.

Y ngoan ngoãn trả lời: “Vâng.”
Tống Du trộm liếc mắt nhìn Hoắc Ngôn Hình, lại vừa đúng lúc đối diện một đôi mắt đang nhìn chằm chặp vào y.

Ánh mắt Hoắc Ngôn Hình làm người khác không thể nhìn ra cảm xúc, vì thế trong lòng Tống Du lúc này càng rối bời như ngồi trên đống lửa.

Trong một khắc trước khi y đã nhắm mắt sẵn sàng chịu chết, kết quả Hoắc Ngôn Hình chỉ nhàn nhạt nói một câu: “Biết mình nên làm gì thì tốt, đừng để tôi phải thất vọng.”
Tống Du thở cũng không dám thở mạnh, con người hào phóng thành thục khi còn ở bàn tiệc lúc nãy thế nhưng vào tại thời điểm này thiếu chút nữa đã không thể giữ nổi bình tĩnh, y nói: “Ông chủ, tôi đã biết.”
...!
Hoắc Ngôn Hình không biết tình huống hiện tại của Lục Lạc Cẩm và Hoắc Chính Nam là như thế nào, đương nhiên, hắn cũng không cần bận tâm đến, nếu như hắn đã có tâm tư đối với Lục Lạc Cẩm, thì nhất định hắn phải giành lấy cho bằng được.

Muốn cho Lục Lạc nảy sinh ý nghĩ rời khỏi Hoắc Chính Nam, không có thủ đoạn nào đơn giản cũ rích hơn được nữa, đó chính là sự xuất hiện của kẻ thứ ba.

Hoắc Chính Nam là loại người không biết an phận, chẳng màng đã có Lục Lạc Cẩm ở bên cạnh, mấy năm nay gã ở bên ngoài tìm hoan mua vui cũng không ít.

Cho dù Hoắc Ngôn Hình không muốn biết và cũng không quan tâm đến mấy tin tức này, thì cũng sẽ có người liều mạng truyền tới tai hắn.

Một khi đã như vậy, Hoắc Ngôn Hình nên lợi dụng điểm này, những thủ đoạn người khác không thể thấy được, vẫn là dễ dàng xuống tay nhất.

Đêm đó sau khi Hoắc Ngôn Hình trở về cũng không tìm Lục Lạc Cẩm, đến sáng ngày hôm sau hắn mới gửi một tin nhắn đến cho cậu.

Hoắc Ngôn Hình còn chưa biết những suy nghĩ trong lòng của Lục Lạc Cẩm vào một đêm trước, hắn vẫn giống như thường lệ gửi tin nhắn cho Lục Lạc Cẩm, nói với cậu rằng bữa tối hôm qua rất ngon, vất vả cho cậu rồi.

Nhưng đối với Lục Lạc Cẩm mà nói, tin nhắn này của Hoắc Ngôn Hình đã chậm.

Cho dù là tối hôm qua sau khi kết thúc buổi tối Hoắc Ngôn Hình lập tức gửi tin nhắn đến cũng sẽ không kịp, huống hồ còn cách một đêm, mãi đến sáng ngày hôm sau hắn mới gửi đến.

Tính cách Lục Lạc Cẩm chính là như vậy, trong lòng thích ai sẽ đối tốt với người đó, nhưng một khi trong lòng cậu đã không thích, mặc kệ đối phương có làm gì cậu cũng không quan tâm, cho dù đối phương có ra sức lấy lòng cậu thì cậu cũng không để ý đến.

Tuy rằng Lục Lạc Cẩm sẽ không đến mức chỉ vì một buổi tối liền cảm thấy Hoắc Ngôn Hình không tốt mà chán ghét hắn, nhưng ít ra Lục Lạc Cẩm đã bắt đầu có ý thức muốn giữ khoảng cách với Hoắc Ngôn Hình.

Lục Lạc Cẩm cảm thấy Hoắc Ngôn Hình đối xử tốt với cậu có khả năng xuất phát từ sự khách sáo, chỉ là do cậu có mắt không tròng, cho rằng người ta thật lòng đối xử tốt với cậu.

Nói không chừng Hoắc Ngôn Hình đối với cậu tốt như vậy là bởi vì cậu có quan hệ với Hoắc Chính Nam, rốt cuộc thì hắn cũng là chú của Hoắc Chính Nam, cháu trai hắn làm ra những chuyện không tốt, hắn thân là chú út ra tay giúp đỡ cũng là chuyện đương nhiên.

Nghĩ đến khả năng này, tâm tình Lục Lạc Cẩm càng trở nên ảm đạm, vì vậy cậu càng không muốn trả lời tin nhắn của Hoắc Ngôn Hình.

Chỉ là cảm thấy không trả lời thì không lễ phép, cuối cùng cậu gửi một sticker nai con mỉm cười cảm ơn cho có lệ.

Buổi sáng bắt đầu hội nghị, thời điểm kết thúc cũng đã vào khoảng giữa trưa, Hoắc Ngôn Hình bởi vì bận họp nên quên mất tin nhắn của mình với Lục Lạc Cẩm, chờ đến khi hắn kiểm tra điện thoại, đã qua giờ cơm trưa.

Tin nhắn Lục Lạc Cẩm gửi đến không có bất kì một chữ nào, mà chỉ gửi một cái sticker lẻ loi nằm ở đó.

Hoắc Ngôn Hình cảm thấy thái độ của Lục Lạc Cẩm giống như có chút lãnh đạm, bất quá cách một cái màn hình, hắn cũng không nghĩ quá nhiều, tiếp tục gửi một tin nhắn khác đến: "Chiều nay có thể mời cậu ăn điểm tâm không, ở gần công ty có một nhà hàng Nhật chuyên về các món điểm tâm, nghe mọi người nói có vẻ như cũng không tồi."
Để được tiểu mỹ nhân chú ý đúng là không đơn giản, gần đây Hoắc Ngôn Hình lại làm ra vài hành động không phù hợp với hắn, tỷ như tìm hiểu tên tác giả của mấy loại sách đang bán chạy nhất hiện nay hoặc hỏi han không ít cửa hàng làm bánh ngọt ngon nhất.

Lại không nghĩ đến Lục Lạc Cẩm sẽ từ chối hắn.
Lục Lạc Cẩm trả lời tin nhắn vừa rồi của hắn rất nhanh: "Ngại quá, chiều nay tôi còn phải đến lớp, lúc tan học cũng đã khuya, không thể đi được."
Hoắc Ngôn Hình chợt cảm thấy hình như có gì đó không đúng, trả lời: "Vậy chờ lần sau."
Tin tức mà Du Nhược Thế gửi đến chẳng phải nói hôm nay Lục Lạc Cẩm muốn nghĩ ngơi một ngày sao?
Chuyện này rất kỳ lạ, Lục Lạc Cẩm vậy mà lại nói dối để cự tuyệt hắn.

Hoắc Ngôn Hình đoán không được suy nghĩ của cậu, không rõ vì sao lại như vậy, chẳng phải vài lần trước vẫn còn khá tốt sao, thế mà hôm nay đột nhiên từ chối hắn.

Bởi vì những người xung quanh hắn không có ai là thiếu niên 17 18 tuổi, bây giờ muốn hỏi cũng không có người để hỏi, Hoắc Ngôn Hình hoàn toàn không biết thiếu niên vào độ tuổi này sẽ suy nghĩ những gì.

Nhưng hắn lại thuộc loại người thẳng thắn, so với ngồi chỗ này đoán già đoán non, không bằng trực tiếp hỏi cậu: "Vậy thì khi nào cậu rảnh."
Bên kia, sau khi Lục Lạc Cẩm nhận được tin nhắn của Hoắc Ngôn Hình cũng vô cùng hoang mang.

Cậu cũng không rõ, lần trước thì Hoắc Ngôn Hình mời cậu uống trà, lần này thì lại mời cậu đi ăn điểm tâm, rốt cuộc là nghiêm túc, hay vẫn là xuất phát từ sự khách sáo.

Cậu cảm thấy Hoắc Ngôn Hình hẳn là rất bận, lần trước ở quán cà phê chưa nói mấy câu thì đã có vài người gọi đến, cuối cùng ngồi không được bao lâu thì đã trở về.

Hoắc Ngôn Hình bận rộn như vậy, vì cớ gì lại còn muốn hẹn cậu ra ngoài?
Nhưng nghĩ đến tối hôm qua căn bản Hoắc Ngôn Hình còn không liếc mắt nhìn cậu một cái, Lục Lạc Cẩm càng chắc chắn Hoắc Ngôn Hình chỉ là mời vì phép lịch sự.

Bởi vì chỉ có loại quan hệ xuất phát từ sự khách sáo khi gặp mặt mới trở nên như vậy.

Lục Lạc Cẩm không sợ mình sẽ đắc tội Hoắc Ngôn Hình, tóm lại Hoắc Ngôn Hình chỉ là lịch sự mời cậu, cậu nên quyết đoán từ chối thì hơn, đỡ phải làm mất công Hoắc Ngôn Hình.

Lục Lạc Cẩm sau khi suy nghĩ như vậy, cậu lạnh nhạt phản hồi tin nhắn của hắn: "Nói sau đi."
Có thể tưởng tượng được biểu cảm của Hoắc Ngôn Hình khi nhìn thấy ba chữ này.

Nói sau đi...!
Ba chữ này muốn coi như có lệ thì là có lệ, muốn nói lãnh đạm thì là lãnh đạm, quan trọng hơn là, nó còn thể hiện đối phương đang mất kiên nhẫn, không muốn nói chuyện nữa.

Sau khi đọc được ba chữ này thật sự làm Hoắc Ngôn Hình cảm thấy hoang mang, hắn không rõ đây là Lạc Cẩm đang ghét hắn sao? Mọi chuyện đang diễn ra êm đẹp vì sao lại trở nên như vậy?
Vừa lúc trợ lý tiến vào báo cáo lịch trình buổi chiều, Hoắc Ngôn Hình liền hỏi: “Tiểu Lý, tôi hỏi cậu một chuyện.”
Trợ lý tuy là nhỏ hơn một tuổi so với Hoắc Ngôn Hình, nhưng đã kết hôn sinh con, Hoắc Ngôn Hình đột nhiên hỏi như vậy, hắn còn tưởng rằng có chuyện gì quan trọng, nghiêm túc trả lời: “Ngài muốn hỏi chuyện gì sao?.”
“Vợ cậu có bao giờ giận cậu không?”
“……Vâng?” Tiểu Lý không rõ ý tứ của Hoắc Ngôn Hình.

“Đối với tình huống nào thì vợ cậu sẽ nói Nói sau đi?”
Tiểu Lý biết gần đây ông chủ của hắn đang phí không ít tâm tư vào Lục Lạc Cẩm, nhưng hắn cũng không dám hỏi nhiều, chỉ nghiêm túc mà giải đáp câu hỏi của Hoắc Ngôn Hình: “Những lúc nói như vậy, chỉ có thể là không được vui……”
“Vì sao lại không vui? Đang yên đang lành, không có chuyện gì xảy ra cũng sẽ không vui sao?”
Tiểu Lý nói: “Thật ra đã có chuyện gì đó, nhưng mà tôi lại không biết cho nên vợ tôi mới không được vui…”
Hoắc Ngôn Hình lâm vào suy nghĩ sâu xa, nếu thật sự là như vậy, thì hắn có biết đã xảy ra chuyện gì đâu?
•••
Tác giả có lời muốn nói:
Hoắc thúc thúc không biết, Hoắc thúc thúc đoán không ra, Hoắc thúc thúc đau đầu quá đi à
凸(`⌒´メ)凸
Editor cũng có lời muốn nói:
Tội chú già của toiii quá đi thoai, tuổi này người ta có zợ có con hết trơn rồi còn chú tui thì còn cua zợ mà cua cũng không xonggg=))
Lăn qua lăn lại cầu mọi người cmt+ bắn sao chíu chíu (~ ̄³ ̄)~.
 
Chú Nai Chạy Loạn
Chương 24


Tác giả: Tứ Vị
Edit: Ly_xciv
Hoắc Ngôn Hình nghĩ tới nghĩ lui vẫn không nghĩ ra, hắn cảm thấy bản thân hình như chưa từng làm chuyện gì khiến Lục Lạc Cẩm không vui, hoặc cứ cho rằng hắn muốn làm như vậy, cũng sẽ không có cơ hội.

Bởi vì số lần bọn họ lén gặp nhau có thể đếm được trên đầu ngón tay, hắn cũng cảm thấy những lần "hẹn hò" đó không xảy ra vấn đề gì.
Hoắc Ngôn Hình cũng không hỏi Lục Lạc Cẩm đã xảy ra chuyện gì.

Bởi vì hắn nghĩ, so với việc suy đoán lung tung qua một cái màn hình điện thoại lạnh như băng, chi bằng trực tiếp gặp mặt còn đơn giản thực tế hơn.
Hoắc Ngôn Hình không biết bản thân đã làm điều gì chọc Lục Lạc Cẩm cảm thấy không vui, vậy trực tiếp gặp mặt thì mọi chuyện có thể được sáng tỏ không phải sao!?.
***
Buổi chiều ngày hôm sau, Hoắc Ngôn Hình không nói một tiếng trực tiếp lái xe đến lớp học làm bánh của Lục Lạc Cẩm.
Chỉ có như vậy Lục Lạc Cẩm mới lại không tìm lý do từ chối hắn.
Lục Lạc Cẩm ra tới cửa vừa lúc nhìn thấy xe Hoắc Ngôn Hình, điều này làm cậu có hơi giật mình, đặc biệt ngay khi cậu vừa đi ra, Hoắc Ngôn Hình lập tức xuống xe, rõ ràng là đang đợi cậu.

Lục Lạc Cẩm không biết Hoắc Ngôn Hình tới tìm cậu để làm gì, bởi vì trước đó bọn họ cũng không có hẹn nhau.
Đứng trước một Lục Lạc Cẩm đang ngơ ngác như một chú nai con, Hoắc Ngôn Hình vẫn bày ra bộ dáng bậc tiền bối vừa hiền lành vừa thân thiện, hắn hỏi Lục Lạc Cẩm: "Hiện tại cậu có rảnh không?"
Lục Lạc Cẩm nhìn thấy hắn như vậy cũng không dám cự tuyệt, không rảnh cũng sẽ nói là rảnh, huống hồ hiện tại cậu cũng không có việc gì phải làm.
Lục Lạc Cẩm gật gật đầu, sau đó lên xe cùng Hoắc Ngôn Hình.
***
Không khí trong xe làm Lục Lạc Cẩm cảm thấy có chút khẩn trương, bởi vì mới một ngày trước cậu còn nói "Nói sau đi".

Sau đó, bọn họ cũng không còn nói gì với nhau nữa.
Lục Lạc Cẩm lén nhìn Hoắc Ngôn Hình, thoáng nhìn sườn mặt nghiêm túc của hắn thì càng không dám nói lời nào, cậu ngoan ngoãn ngồi ở ghế phụ, một lúc lâu sau mới do do dự dự mở miệng hỏi: "...!Hoắc tiên sinh, chú muốn chở con đi đâu vậy ạ?"
Lục Lạc Cẩm không ý thức được cậu vừa gọi Hoắc Ngôn Hình bằng kiểu xưng hô ban đầu, nói thật thì cậu cảm thấy gọi hắn là Hoắc tiên sinh vẫn thuận miệng hơn, vốn dĩ trước đó cậu chỉ kêu Hoắc Ngôn Hình là chú Hoắc hai lần mà thôi, đối với kiểu xưng hô "Chú Hoắc" thân mật như vậy, cậu cảm thấy có chút không quen.

Nhưng Hoắc Ngôn Hình lại cảm thấy hắn đã thật sự bị Lục Lạc Cẩm ghét bỏ, hoặc cứ cho rằng Lục Lạc Cảm không ghét hắn thì nhất định hảo cảm đối với hắn cũng lùi lại vạch đích.

Bởi vì ghét hắn mới không thèm gọi hắn là "Chú Hoắc" nữa.

Nhưng mà vì cái gì?
Người trẻ tuổi thật khó đoán, làm người lớn tuổi như hắn không biết đâu mà lần.
***
Hoắc Ngôn Hình lái xe mang Lục Lạc Cẩm đi đến một công viên gần đó.

Bởi vì hôm nay thời tiết rất tốt, không khí cũng rất ấm áp, sẽ không làm Lục Lạc Cẩm bị lạnh.
Lục Lạc Cẩm một đường thấp thỏm, không biết đang yên đang lành Hoắc Ngôn Hình dẫn cậu tới công viên để làm gì.
Bọn họ đi dạo, sau đó dừng lại ngồi ở một chiếc ghế dài.
Nơi này vị trí tương đối khuất, phía sau là một cái cây cổ thụ rất to, phía trước có một con đường nhỏ, cách đó không xa là một cái hồ.

Mà ánh mặt trời lại vừa vặn chiếu vào khu vực của bọn họ, những tia nắng ấm áp giường như cũng xua tan đi phần nào bầu không khí lạnh buốt ngay lúc này.
Vào mùa đông, ánh dương ấm áp luôn là liều thuốc tốt nhất, cho dù chỉ lẳng lặng ngồi phơi nắng, giống như mọi bệnh tật đều có thể được chữa khỏi.

***
Hoắc Ngôn Hình không thích quanh co lòng vòng.
Đặc biệt đối với người bạn nhỏ này, hắn càng không muốn lòng vòng với cậu.

Hoắc Ngôn Hình trực tiếp hỏi cậu: "Tôi có chỗ nào không tốt, làm cho cậu cảm thấy không hài lòng sao?"
Lục Lạc Cẩm bị hắn hỏi đến mắt chữ A mồm chữ O vẫn chưa hiểu chuyện gì, Hoắc Ngôn Hình làm sao có thể khiến cậu không vui được cơ chứ!? Lục Lạc Cẩm vội vàng lắc đầu phủ nhận, cậu nói: "......!Đương nhiên không có ạ."
Nhìn biểu cảm của Lục Lạc Cẩm cũng không giống là giả, nhưng Hoắc Ngôn Hình vẫn hỏi lại một lần nữa: "Thật vậy không?"
Lục Lạc Cẩm vội vàng gật đầu: "...Vâng ạ, con nói thật đó, Hoắc tiên sinh, chú rất tốt ạ."
Biểu tình của tiểu mỹ nhân rất thành thật, không nhìn ra một chút giả giối.

Hoắc Ngôn Hình liền bắt đầu hoài nghi, là do bản thân hắn suy nghĩ nhiều mới hiểu lầm Lục Lạc Cẩm sao?
Nhưng Lục Lạc Cẩm vài lần nói dối uyển chuyển từ chối hắn thì đích xác là sự thật.
Nhưng mà Hoắc Ngôn Hình không hỏi lại chuyện này, hắn cảm thấy chính mình không cần phải suy nghĩ quá nhiều.

Có lẽ Lục Lạc Cẩm cũng chỉ là đơn thuần không muốn ra ngoài ăn điểm tâm, không phải chán ghét hắn, cũng không phải không vui.

Hoắc Ngôn Hình cười khẽ, cảm thấy lúc nãy bản thân có chút khoa trương, hắn hỏi: "Vậy sao cậu lại gọi tôi là Hoắc tiên sinh?Xưng hô như vậy không phải rất xa lạ sao?"
Không ngoài dự đoán Hoắc Ngôn Hình sẽ hỏi cậu chuyện này, Lục Lạc Cẩm ngẩn người, không lập tức trả lời hắn ngay.

Cậu thiếu chút nữa đã buột miệng nói "Quan hệ của chúng ta chẳng phải không quá thân thiết sao?", nhưng rốt cuộc cậu cũng không thể mở miệng được.

Hoắc Ngôn Hình cho rằng cậu đang ngượng ngùng, bởi vì vành tai Lục Lạc Cẩm đều đã đỏ.

Cậu nghĩ không thể chỉ vì câu nói vừa rồi của Hoắc Ngôn Hình đã vội vàng kêu một tiếng "Chú Hoắc" để chứng minh cậu không phải cố ý.

Hiện tại cậu gọi không được.

Mà Hoắc Ngôn Hình không nghĩ tới người bạn nhỏ này sẽ có biểu tình giống như vậy.

Loại biểu tình nói không được mà không nói cũng không xong của cậu làm Hoắc Ngôn Hình cảm thấy rất thú vị.
Biết bản thân đã vô tình làm Lục Lạc Cẩm khó xử, Hoắc Ngôn Hình liền chuyển chủ đề: “Tôi phải đi công tác, đêm nay bay, trong khoảng thời gian tới có lẽ sẽ không thể gặp cậu.”
Lục Lạc Cẩm chớp chớp mắt, theo bản năng liền hỏi: "...Sao ạ? Chú đi bao lâu?"
Hoắc Ngôn Hình đối với sự tò mò của cậu cảm thấy hài lòng, lúc này mới nói: “Thật ra cũng không lâu lắm, khoảng một tháng tôi sẽ về.”
Thời gian một tháng, nói dài cũng không dài, nói ngắn cũng không ngắn, Lục Lạc Cẩm trong lòng nghĩ, nếu như Hoắc Chính Nam cũng không ở nhà trong một tháng thì tốt rồi.
Nếu như Hoắc Chính Nam không ở nhà trong khoảng thời gian lâu như vậy, cậu sẽ cảm thấy rất vui mà muốn mở tiệc ăn mừng.

Hoắc Ngôn Hình thở dài: “Thời gian trôi qua rất nhanh, chờ đến lúc tôi trở lại, đã là tân niên rồi.”
Mà sinh nhật của Lục Lạc Cẩm, là trước tân niên vài ngày.
Nhưng mà Lục Lạc Cẩm từ trước đến nay đối với ngày sinh nhật của mình cũng không có mong chờ gì, tân niên cũng vậy.
Ở trong cô nhi viện, ngày sinh nhật chính là ngày bọn cậu có thêm một cái trứng gà.

Mà tân niên chính là lúc những nhà hảo tâm sẽ quyên góp cho bọn họ vài chiếc áo khoác, còn không nhất định sẽ mặc vừa người.
Mấy năm nay có thể coi là tốt hơn một chút, ít nhất Hoắc Chính Nam sẽ nhớ tới sinh nhật của cậu, sẽ mua bánh kem cho cậu.

Thời điểm tân niên, ít nhất cậu cũng cảm nhận được bầu không khí náo nhiệt ở bên ngoài.
Nhưng tất cả những thứ đó cuối cùng cũng không có quan hệ gì với cậu cả.
Cậu không có người nhà, không có bạn bè, cho dù là sinh nhật hay là tân niên, từ lâu cậu đã không còn quan tâm đến, đối với cậu những thứ đó rất vô nghĩa, không có gì đáng nhớ cả.
Chỉ là nghe Hoắc Ngôn Hình nói như vậy, cậu cũng phụ họa mà đáp lại một câu: “…… Đúng vậy, thời gian trôi qua rất nhanh.”
Hoắc Ngôn Hình hỏi: “Cậu muốn đồ vật gì không?”
"Dạ?”
“Lần này tôi sẽ ra nước ngoài công tác, có thể sẽ đi ngang qua vài quốc gia, coi như quà mừng năm mới cho cậu, không cần phải khách sáo.”
Nhưng Lục Lạc Cẩm quả thật không muốn đồ vật gì cả, cậu ngượng ngùng nói: “…… Cảm ơn chú, nhưng con thật sự không muốn gì hết ạ.”
Hoắc Ngôn Hình cũng không có kiên trì nói tiếp, hắn hỏi chuyện này, vốn dĩ cũng không có quá nhiều nghiêm túc.
Hôm nay hắn hẹn Lục Lạc Cẩm ra đây chỉ là muốn biết bản thân hắn có làm gì chọc giận Lục Lạc Cẩm hay không mà thôi.
***
Bọn họ không có ở bên ngoài quá lâu, Hoắc Ngôn Hình cũng không có đưa Lục Lạc Cẩm trở về mà lén gọi Du Nhược Thế đến đây.

Sau khi Hoắc Ngôn Hình biểu đạt sự áy náy vì không thể đưa Lục Lạc Cẩm về nhà thì Du Nhược Thế vừa khéo xuất hiện.
Lục Lạc Cẩm còn tưởng rằng là trùng hợp, cũng không có cự tuyệt thiện ý của Du Nhược Thế, sau đó cậu lên xe của y.
Mà lúc này Hoắc Ngôn Hình cũng không ý thức được hành động hôm nay của hắn sẽ mang đến rắc rối cho Lục Lạc Cẩm.
Sau khi Du Nhược Thế đưa Lục Lạc Cẩm về đến nhà, Lục Lạc Cẩm mới biết được Hoắc Chính Nam đã quay về.

***
Đêm nay Hoắc Chính Nam có một bữa tiệc, cho nên chuyện đầu tiên sau khi gã tan làm là về nhà thay quần áo.

Khi đã thay quần áo xong, Hoắc Chính Nam liền chuẩn bị đi ra cửa, còn chưa đi đến cửa chính, lúc đi ngang qua cửa sổ được làm bằng kính trong suốt, gã đã vô tình nhìn thấy Lục Lạc Cẩm quay trở về.
Hoắc Chính Nam cũng không hà khắc thời gian về nhà mỗi ngày của Lục Lạc Cẩm, bởi vì gã biết Lục Lạc Cẩm tuổi còn nhỏ nên thường ham chơi, chỉ cần không quá trễ, Hoắc Chính Nam cũng không có ý kiến gì.

Nhưng không có nghĩa là gã sẽ chấp nhận chuyện Lục Lạc Cẩm được người khác đưa về đến tận cửa.
Du Nhược Thế quả thật không biết Hoắc Chính Nam đang ở nhà, y chỉ muốn chăm sóc tiểu mỹ nhân thay cho ông chủ của y.

Du Nhược Thế mở cửa xe cho cậu, tiếp theo nhìn thấy Lục Lạc Cẩm có một dúm tóc bị gió thổi đến vểnh lên, y cười cười giúp cậu chỉnh lại.
Du Nhược Thế căn bản không có ở lại quá lâu, y kêu Lục Lạc Cẩm nên mau vào nhà, sau đó cũng không quay đầu lại liền lái xe rời đi.
Hoàn toàn không nghĩ đến chỉ vì hành động giúp Lục Lạc Cẩm vừa rồi của y đã chọc giận đến Hoắc Chính Nam.
***
Lục Lạc Cẩm mở cửa vào nhà liền nhìn thấy Hoắc Chính Nam nhưng cậu không nhìn thấy được biểu tình của Hoắc Chính Nam.
Lục Lạc Cẩm vẫn như cũ đổi giày sau đó đi vào nhà, còn chưa nói được câu nào, đã bị Hoắc Chính Nam dán một bạt tay.
Lục Lạc Cẩm theo bản năng liền hét lên, sức lực của Hoắc Chính Nam rất lớn, chỉ một cái tát của gã đã làm cho Lục Lạc Cẩm ngã trên mặt đất.

Thanh âm từ cái bạt tay vừa rồi lớn bao nhiêu không cần phải nói.

Ngay từ đầu Lục Lạc Cẩm cơ hồ đau đến mất cảm giác, đầu óc cậu phát ra tiếng ong ong, qua vài giây cậu mới cảm nhận được từng trận đau rát ở bên má.
Lục Lạc Cẩm không kịp có bất kì phản ứng gì, lại bị Hoắc Chính Nam nắm cổ áo kéo lên từ trên mặt đất, Hoắc Chính Nam hung tợn hỏi: “Ai đưa cậu về? Thằng khốn vừa rồi đưa cậu về là ai?”
Lục Lạc Cẩm đã thật sự bị dọa khóc, Hoắc Chính Nam bình ổn một thời gian, cậu liền quên người này điên lên sẽ có bao nhiêu đáng sợ, cậu đã quên gã vốn dĩ là một con ác quỹ từ dưới địa ngục.
Thân thể bày ra tư thế tự bảo hộ, theo bản năng bài xích Hoắc Chính Nam, Lục Lạc Cẩm dùng sức muốn đẩy gã ra, giọng nói run rẩy lớn tiếng mắng: “Anh điên rồi! Anh buông tôi ra! Anh buông tôi ra!”
Hoắc Chính Nam lạnh giọng hỏi lại một lần nữa: “Cái thằng vừa rồi đưa cậu về là ai? Hai người có quan hệ gì?”
Lục Lạc Cẩm căn bản giãy giụa không thành, sức lực của cậu vốn dĩ kém xa Hoắc Chính Nam.

Càng sợ hãi, giọng nói của Lục Lạc Cẩm lại càng lớn, giống như chỉ có như vậy mới làm cho cậu có thêm chút dũng khí: “Cậu ta là bạn của tôi! Chỉ tiện đường đưa tôi về mà thôi!”
“Loại bạn gì mà lại quan tâm thân mật với cậu như vậy? Giúp cậu mở cửa xe, lại còn sờ tóc cậu?”
Lục Lạc Cẩm khóc đến tê tâm phế liệt, cậu quả thật rất sợ hãi, cậu cảm giác giống như giây tiếp theo Hoắc Chính Nam sẽ b*p ch*t cậu.

Lúc này thanh âm Lục Lạc Cẩm trở nên bén nhọn: “Chỉ là bạn bè mà thôi! Anh lại đánh tôi! Anh nói không đánh tôi mà...anh không phân rõ trắng đen phải trái lại đánh tôi...!”
Lục Lạc Cẩm đầy mặt toàn là nước mắt, bộ dáng đáng thương này tốt xấu cũng làm cho Hoắc Chính Nam lấy lại được chút lý trí, cái tát vừa rồi gã cũng không chú ý bản thân đã dùng bao nhiêu lực, hiện tại một nữa khuôn mặt Lục Lạc Cẩm đều đã đỏ bừng, hiện lên năm dấu tay vô cùng rõ ràng.
Nhưng lửa giận trong lòng gã vẫn chưa nguôi, bởi vì sự việc lúc nãy gã đều đã tận mắt nhìn thấy.
Cũng may điện thoại lúc này vang lên, là đám bạn của gã đang ở bên ngoài thúc giục gã nhanh chóng ra cửa.
Hoắc Chính Nam lúc này mới buông lỏng tay, mặt gã không đổi sắc giống như vừa rồi không có chuyện gì xảy ra nói với Lục Lạc Cẩm: “… Chờ buổi tối tôi về sẽ tính sổ với cậu sau!”
- ----------------------
Hé lu mấy bà.

Tui đã comback gòy đây.

Nữa năm không edit truyện mà xém quên bà nó luôn cái cốt truyện.
 
Chú Nai Chạy Loạn
Chương 25


Tác giả: Tứ Vị
Edit: Lyxciv
Hoắc Chính Nam vừa ra khỏi cửa, lập tức gọi cho bảo tiêu gã sai theo dõi Lục Lạc Cẩm để dò hỏi tình hình ngày hôm nay.
Hoắc Chính Nam lại không biết cái tên bảo tiêu mà gã thuê đã bị Hoắc Ngôn Hình mua chuộc, hiện tại y đã là người bên phe của Hoắc Ngôn Hình, dĩ nhiên sẽ không đem chuyện Hoắc Ngôn Hình gặp mặt Lục Lạc Cẩm nói cho gã biết, chỉ nói về chuyện Du Nhược Thế đưa Lục Lạc Cẩm về nhà.
Hoắc Chính Nam nghe y nói như vậy liền sai trợ lý đi điều tra Du Nhược Thế.
Du Nhược Thế vốn dĩ là người làm việc cho Hoắc Ngôn Hình, lý lịch đương nhiên đã được an bài tỉ mỉ đến vô cùng hoàn hảo.
Sau khi Hoắc Chính Nam có được phần tư liệu đó thì lập tức mở ra xem, Du Nhược Thế trong tư liệu tên là Du Phong, là một thanh niên mới vừa tốt nghiệp đại học.

Trước mắt đang là một giáo viên mầm non, y còn quen một cô bạn từ thời sơ trung, hai người tình cảm rất ổn định, đầu năm sau sẽ kết hôn.
Từ phần tư liệu được điều tra này cho thấy gia thế Du Nhược Thế vô cùng sạch sẽ tốt đẹp, không có bất kì vấn đề gì.
Hoắc Chính Nam thoáng chốc đã giảm đi không ít hỏa khí, ít nhất thì người này đối với Lục Lạc Cẩm không có tâm tư dơ bẩn gì, nhưng cho dù là như vậy, gã cũng không cho phép bất cứ kẻ nào làm ra loại hành vi tiếp xúc thân mật với Lục Lạc Cẩm.
Huống hồ chuyện trên đời này thật thật giả giả khó lường, gã vẫn là đề phòng thì hơn.

Sau khi về nhà sẽ hỏi Lục Lạc Cẩm một lần nữa cho chắc chắn.
***
Bữa tiệc mới diễn ra được một nữa, Hoắc Chính Nam đã xin về trước, gã nôn nóng muốn đem chuyện hôm nay hỏi cho rõ ràng, còn cái người gọi là Du Phong gì đó rốt cuộc có mưu đồ gì đối với Lục Lạc Cẩm.
Mà Du Nhược Thế bên này cũng đối diện với một đám người muốn "bắt cóc" y.

Tuy rằng Du Nhược Thế có 108 cách để thoát khỏi những tên này, nhưng trước tiên y cần phải ngoan ngoãn đi theo, hiện tại vẫn nên phối hợp diễn một vở kịch.

Nhưng y lại không đoán được, thời điểm y đưa Lục Lạc Cẩm về nhà đã bị Hoắc Chính Nam nhìn thấy, mà cái tên Hoắc Chính Nam này quả thật bụng dạ vô cùng nham hiểm, chỉ vì một chuyện nhỏ như vậy, đã đến trói bắt y đi.
Hoắc Ngôn Hình ở nước ngoài công tác một tháng, lúc này đoán chừng đã chuẩn bị bay, Du Nhược Thế quyết định chờ Hoắc Ngôn Hình trở về, nhất định phải nói rõ ràng chuyện này với hắn, đòi hắn thêm chút tiền công.

Du Nhược Thế cảm thấy bản thân y là một cấp dưới vô cùng chuyên nghiệp, thời tiết mùa đông khắc nghiệt như vậy lại bị người ta phá cửa vào nhà, như vậy thì cũng thôi đi, y cái gì cũng không kịp mặt chỉ kịp khoác vội chiếc áo ngủ đã bị người ta trói lại mang đi.
***
Hoắc Chính Nam đem xe đậu ở dưới lầu, gã không đi xuống mà chỉ mở một cái cửa xe.
Hoắc Chính Nam ngồi ở trong xe hưởng thụ sự ấm áp của máy sưởi, mà Du Nhược Thế lúc này đã được thuộc hạ của gã đưa tới, y bị bắt ấn quỳ ở trên mặt đất.
Du Nhược Thế trong lòng chỉ nghĩ, sau lần này y phải đòi phí trợ cấp của ông chủ, bởi vì đây là tình huống phát sinh ngoài ý muốn, nghĩ như thế nào cũng không thể tính luôn vào 60 vạn kia.
Du Nhược Thế mặt nộn, dưới loại tình huống này trông rất đáng thương, đã như vậy rồi thì y cũng đành diễn cho tới, thân thể y run rẩy, giọng nói lại đáng thương hề hề hỏi: “…… Vị tiên sinh này, anh, anh làm gì vậy?”
Hoắc Chính Nam nhìn mặt cậu, gã nghĩ thầm với cái gương mặt này thì cũng không bằng một nữa của Lục Lạc Cẩm, nhìn qua cũng là một người nhát gan thành thật, xác thực không giống một phần tử khả nghi.

Nhưng gã vẫn trầm giọng hỏi: “Cậu với Lục Lạc Cẩm có quan hệ gì?”
Du Nhược Thế run run, trong chốc lát mới trả lời: “…… Tôi với cậu ấy, học chung lớp học làm bánh...!quen biết nhau từ đó……”
“Vậy cậu là người hôm nay đưa em ấy về?”
“…… Ở trên đường vô tình gặp phải, trời còn lạnh như vậy, thấy cậu ấy không bắt được xe nên tôi mới đưa cậu ấy về nhà…”
“Phải không? Quan hệ của hai người nhìn qua rất mờ ám, cậu giúp em ấy mở cửa xe còn sờ đầu em ấy?”
Du Nhược Thế tới lúc này đã thầm phục Hoắc Chính Nam sát đất, nghĩ thầm tiểu mỹ nhân ở chung với cái tên này thật sự cũng không dễ dàng gì, chỉ có như vậy y đã bị bắt trói ở đây như tội phạm, càng không cần phải nói đến tiểu mỹ nhân ở nhà sẽ chịu bao nhiêu ủy khuất: “…… Tiên sinh, lời nói không thể nói bậy, tôi đã có bạn gái, chúng tôi cũng chuẩn bị kết hôn rồi.

Tôi chỉ là nhìn thấy A Cẩm còn nhỏ, muốn chiếu cố cậu ấy mà thôi… Tôi không có sờ đầu cậu ấy, chỉ là xuất phát từ thói quen nghề nghiệp, lúc đó nhìn thấy tóc cậu ấy bị vểnh lên, chỉ là thuận tay giúp cậu ấy không ngờ lại khiến anh hiểu lầm...”
Hoắc Chính Nam đang muốn nói thói quen nghề nghiệp là cái khỉ gì, nhưng nghỉ đến người này làm giáo viên mầm non …… Cảm thấy cũng có chút thuyết phục.

Kỳ thật thời điểm xem phần tư liệu về Du Nhược Thế, hỏa khí của Hoắc Chính Nam cũng giảm bớt phần nào, sau đó lại bắt người này tra khảo một phen, Hoắc Chính Nam càng rõ ràng hơn lần này xác thật là do gã quá xúc động.
Nghĩ đến Lục Lạc Cẩm khóc thành như vậy, lại nghĩ đến bản thân gã không nói tiếng nào đã cho cậu một bạt tay, gã nhất thời có chút hối hận.
“Hôm nay tới gặp cậu, chính là muốn cho cậu biết, Lục Lạc Cẩm không phải là người cậu có thể dễ dàng tiếp xúc, về sau nếu tôi phát hiện cậu còn lui tới với em ấy, thì tôi sẽ lấy cái mạng chó này của cậu.”
Hoắc Chính Nam nói xong những lời này, liền kêu thủ hạ của gã thả người, sau đó đóng cửa xe rời đi.
***.

Truyện Quan Trường
Lục Lạc Cẩm ăn một cái bạt tay của Hoắc Chính Nam, còn bị gã chất vấn một hồi, cơm chiều cũng không ăn, chỉ trốn ở trong phòng khóc thút thít.
Hoắc Chính Nam sau khi trở về vội vàng đi tìm Lục Lạc Cẩm, bảo mẫu lúc này đang ở ngoài cửa khuyên Lục Lạc Cẩm ăn chút gì đó, nhưng cả nữa ngày bên trong vẫn không có tiếng động gì.
Hoắc Chính Nam biết Lục Lạc Cẩm cơm chiều cũng chưa ăn thì cảm thấy có chút áy náy, lại nhìn thấy Lục Lạc Cẩm đem mình nhốt ở trong phòng không chịu ra, liền biết vật nhỏ lúc này nhất định rất khó chịu.
Gã dùng chìa khóa mở cửa đi vào, nhìn thấy Lục Lạc Cẩm đang đem người chôn ở trong chăn, một sợi tóc cũng không lộ ra.

Trong phòng lúc này tối đen, đèn không bật, màn cửa cũng bị kéo kính mích.
Thời điểm Hoắc Chính Nam đánh người dùng sức rất lớn, lúc này lời xin lỗi cũng là thật lòng, kỳ thật mỗi lần nhìn thấy trên người Lục Lạc Cẩm có thương tích gã cũng sẽ hối hận bản thân đã xuống tay quá nặng, nhưng thời điểm gã xuống tay, cũng không nghĩ được gì cả.
Hoắc Chính Nam mở đèn lên, đi đến mép giường.
Gã kéo chăn ra, nhìn thấy Lục Lạc Cẩm ôm đầu gối cuộn thành một đoàn vẫn còn đang khóc, một khắc này làm tâm gã cũng mềm đi: “...Được rồi, lúc nãy anh có hơi xúc động, đừng khóc nữa được không?”
Hoắc Chính Nam muốn kéo tay Lục Lạc Cẩm xem vết thương ở trên mặt cậu thế nào, nhưng lúc Hoắc Chính Nam còn chưa kịp chạm vào người cậu, Lục Lạc Cẩm không nói tiếng nào liền cầm lấy cây đèn bàn bên cạnh ném vào người Hoắc Chính Nam.
Hoắc Chính Nam lập tức tránh đi, bằng không cây đèn bàn vừa rồi sẽ nện trên mặt hắn.

Ngữ khí Hoắc Chính Nam lúc này đã trở nên nghiêm trọng: “Em còn dám động thủ với tôi?”
Lục Lạc Cẩm trên mặt còn mang theo nước mắt, bên ngoài lại hung dữ như con chó nhỏ không có lực uy h**p, cậu hướng tới Hoắc Chính Nam quát: “Anh muốn như thế nào, anh lại muốn đánh tôi đúng không? Anh đánh đi, anh đánh chết tôi đi! Dù sao thì sớm hay muộn gì sẽ có một ngày tôi bị anh đánh chết, không bằng hiện tại anh đánh chết tôi luôn đi!”
Lục Lạc Cẩm chưa từng dùng loại ngữ khí này nói chuyện với gã, những câu lên án mang theo nước mắt vô cùng thương tâm.

Hoắc Chính Nam lúc này đã bình tĩnh trở lại, biết là bản thân xúc động, mà Lục Lạc Cẩm lại kích động như thế cũng đủ chứng minh cậu phải chịu tổn thương lớn như thế nào.
Hoắc Chính Nam hít sâu một hơi: “Lúc nãy là tôi hiểu lầm em, lần sau sẽ không như vậy nữa, để tôi xem vết thương trên mặt em thế nào……”
Lục Lạc Cẩm lại không dễ dàng bị mua chuộc, Hoắc Chính Nam khẳng định còn có lần sau, cậu phản ứng kịch liệt: “Anh cút ngay, đừng tới gần tôi!”
Nhìn thấy xung quanh có bất cứ thứ gì Lục Lạc Cẩm cũng sẽ cầm lấy ném về phía Hoắc Chính Nam, bất kể là vật phẩm trang trí, sách hay cả điện thoại di động cậu cũng ném về phía gã, vừa lúc điện thoại lại đập vào trên trán Hoắc Chính Nam, Hoắc Chính Nam hiếm khi phải ăn đau vì Lục Lạc Cẩm.
Tính tình của gã cũng vì vậy mà muốn bạo phát: "Em lại nổi điên cái gì! Bây giờ em muốn thế nào!”

Thanh âm Lục Lạc Cẩm đã trở nên nghẹn ngào: “Tôi muốn anh cút đi! Anh đi ra ngoài cho tôi!”
Hoắc Chính Nam thấy cảm xúc hiện tại của Lục Lạc Cẩm đang bị kích động, lời nói của gã lúc này dĩ nhiên cũng trở thành vô nghĩa, vậy thì không bằng đi ra ngoài, để Lục Lạc Cẩm bình tĩnh trở lại, có lẽ buổi sáng ngày mai sẽ không có việc gì.

***
Hoắc Chính Nam đem bữa tối vào phòng cho cậu, gã không dám nói bất cứ điều gì, sợ Lục Lạc Cẩm lại kích động, gã chỉ khẽ nói: “...!Bữa tối làm cho em...không được phép nhịn đói.”
Trong suy nghĩ của Hoắc Chính Nam, Lục Lạc Cẩm dù gì chỉ là một con chó nhỏ trung thành, gã cho rằng chỉ cần qua một buổi chiều, Lục Lạc Cẩm vẫn sẽ là một chú chó ngoan như lúc trước, bởi vì hiện tại cậu cũng đang tham gia lớp học làm bánh gì đó.

Nhưng gã thật sự không nghĩ tới, Lục Lạc Cẩm rất quật cường, lớp học ngày hôm nay cậu cũng không đi, vẫn giống như cũ nhốt mình trong phòng không ra khỏi cửa, cơm không ăn, nước cũng không uống, nháo đến nổi tuyệt thực.
Lần đầu tiên Hoắc Chính Nam cảm thấy luống cuống, đứa nhỏ này ngày thường yên lặng lại ngoan ngoãn, nhưng một khi chạm vào giới hạn, cậu có thể sẽ dùng thân thể của mình để phản kháng.
Hoắc Chính Nam đi vào nhìn cậu, Lục Lạc Cẩm trừng mắt liếc gã, giống như cái gì cũng đều không sợ.

Hoắc Chính Nam chưa kịp làm gì, Lục Lạc Cẩm đã nói với gã một câu: "Anh hiện tại nếu không vui thì có thể đánh chết tôi, dù sao hiện tại tôi cũng không muốn sống nữa."
Lần đầu tiên Hoắc Chính Nam nhìn thấy một Lục Lạc Cẩm như vậy.
Làm loạn cả một ngày một đêm, cả một giọt nước Lục Lạc Cẩm cũng không uống, cậu chính là muốn tuyệt thực.

Hoắc Chính Nam hết cách đành bóp miệng cậu đổ nước vào, Lục Lạc Cẩm lập tức phun ra.

Hoắc Chính Nam hỏi cậu rốt cuộc muốn thế nào, Lục Lạc Cẩm ngạnh cổ nó: "Dù sớm hay muộn tôi cũng chết trong tay anh, không bằng hiện tại để tôi nhịn đói tới chết đi."
➽➽➽
Tác giả có lời muốn nói:
Ngày mai Hoắc thúc thúc comeback
Lăn qua lăn lại cầu mọi người cmt+ bắn sao chíu chíu.
 
Chú Nai Chạy Loạn
Chương 26


Tác giả: Tứ Vị
Edit: Lyxciv
Hoắc Chính Nam nhìn thấy cậu như vậy cũng không tức giận, chuyện lần này thật sự là do gã đã làm sai, hiện tại gã phải nghĩ cách dỗ Lục Lạc Cẩm vui vẻ trở lại.
***
Buổi sáng ngày thứ ba, Hoắc Chính Nam ôm một con mèo xám trắng về nhà, gã cẩn thận đem mèo nhỏ đưa cho Lục Lạc Cẩm như lễ vật, dịu dàng nói với cậu: "Đừng giận anh nữa được không?"
Gã còn nhớ rõ Lục Lạc Cẩm đã từng nói, cậu muốn có một con mèo.
Hoắc Chính Nam lại không thích trong nhà nuôi chó mèo gì đó, gã cảm thấy chúng rất phiền, vốn dĩ lần đó vô tình nghe Lục Lạc Cẩm nói những lời này rồi cũng cho qua.

Nhưng thật sự lúc này gã không thể nghĩ ra biện pháp nào khác, một mặt gã lại sợ Lục Lạc Cẩm thật sự sẽ làm liều, cuối cùng đành phải dùng chiêu này.
Mèo nhỏ màu xám trắng vô cùng đáng yêu, được Hoắc Chính Nam đặt ở trong một cái lồng màu hồng, đôi mắt tròn xoe nhìn về phía Lục Lạc Cẩm.

Vừa đến nhà mới, nó có vẻ vẫn chưa thích ứng kịp, càng giống như có chút sợ hãi, không ngừng kêu meow meow.

Lục Lạc Cẩm lập tức bị mềm lòng, đây là mèo nhỏ của cậu, từ nay về sau cậu đã có một con mèo.

Hoắc Chính Nam biết gã đã đưa đúng lễ vật rồi.
Trận phong ba này rốt cuộc cũng đi qua.
***

Lục Lạc Cẩm đặt tên cho bé mèo là Phù thủy nhỏ.
Bởi vì từ khi còn ở cô nhi viện, Lục Lạc Cẩm vẫn thường hy vọng trên đời này có phép thuật để có thể viết lại nhân sinh cho chính mình, làm cho cậu thay đổi phương thức sinh tồn.

Nhưng sau khi đã đi được một chặng đường dài cho tới bây giờ, cậu cũng ý thức được chuyện này không có khả năng, hiện tại Lục Lạc Cẩm chỉ có thể đem những nguyện vọng khi bé đặt lên mèo nhỏ.
Hai ngày đầu Lục Lạc Cẩm còn cảm thấy vui vẻ khi có Phù thủy nhỏ, nhưng về sau lại không biết nó đến đây là phúc hay là họa.

Cậu không biết lần sau Hoắc Chính Nam sẽ nổi điên khi nào, nếu lần sau Hoắc Chính Nam lại động thủ, có thể sẽ liên lụy đến mèo nhỏ hay không?.
Nhưng lần này thái độ nhận sai của Hoắc Chính Nam rất thành khẩn, có thể nói là xưa nay chưa từng thấy, Lục Lạc Cẩm nghĩ ít nhất cậu có thể sống yên ổn một đoạn thời gian.
***
Hoắc Ngôn Hình đi công tác ở Châu Âu khoảng một tuần, múi giờ giữa Châu Âu và Trung Quốc sai lệch rất lớn, vì vậy hắn không có cách nào liên lạc với Lục Lạc Cẩm, suốt một tuần này hắn cũng không biết tình huống bên phía Lục Lạc Cẩm.
Du Nhược Thế sau khi nhận giáo huấn lần trước của hắn, lúc này không dám chậm trễ, y đem tất cả tình huống đã xảy ra kể cho Hoắc Ngôn Hình nghe, từ chuyện đưa tiểu mỹ nhân về ngoài ý muốn bị Hoắc Chính Nam nhìn thấy, hay cả chuyện giữa trời mua đông lạnh buốt bị đám người Hoắc Chính Nam trói lại chất vấn, tất cả đều nói cho hắn nghe không sót chi tiết nào.

Cuối cùng Du Nhược Thế nói cho Hoắc Ngôn Hình biết, trong khoảng thời gian này y cũng không gặp lại Lục Lạc Cẩm, càng không thể liên hệ với cậu, lớp học làm bánh đã tạm ngừng vì chuẩn bị cho năm mới, hiện tại y không thể xác định được tình huống bên phía Lục Lạc Cẩm.
Hoắc Ngôn Hình sau khi biết chuyện chỉ cảm thấy đau đầu, làm sau có thể nghĩ đến khi hắn mới vừa đi đã xảy ra nhiều chuyện như vậy, với cái tính cách chó má kia của Hoắc Chính Nam thì có thể làm ra chuyện gì tốt? Hắn nghĩ tiểu mỹ nhân nhất định đã phải chịu khổ rồi.
Nhưng đối với việc Lục Lạc Cẩm không liên hệ với Du Nhược Thế cũng không phải do cậu cố ý, điện thoại của cậu sau khi ném Hoắc Chính Nam ngày đó cũng đã bị vỡ nát, sửa cũng sửa không được, đành phải đổi một chiếc điện thoại mới.

Lại trôi qua mấy ngày, thời điểm Lục Lạc Cẩm vừa có được chiếc điện thoại mới cũng là lúc Hoắc Ngôn Hình trở về.

Hoắc Ngôn Hình gửi một tin nhắn đến cho Lục Lạc Cẩm, nói hắn đã mua quà cho cậu, muốn gặp nhau để đưa quà.
Thời gian Hoắc Ngôn Hình công tác cũng không tính là lâu, nhưng Lục Lạc Cẩm lại cảm thấy giống như nữa thế kỷ chưa được nhìn thấy Hoắc Ngôn Hình.

Một giây sau khi nhận được tin tức của Hoắc Ngôn Hình, Lục Lạc Cẩm đột nhiên lại nghĩ, người trước kia cứu cậu không phải là Hoắc Chính Nam mà là Hoắc Ngôn Hình thì tốt rồi.
Nhưng trên đời này rất có nhiều chuyện không thể theo ý muốn...
Lục Lạc Cẩm không nghĩ đến sẽ nói những chuyện trong mấy ngày qua cho Hoắc Ngôn Hình biết, dù sao mọi chuyện cũng đã qua, hiện tại nói cũng không có ý nghĩa gì.
Huống hồ, bây giờ cậu đã có mèo nhỏ.
Lục Lạc Cẩm chụp hình mèo nhỏ gửi cho Hoắc Ngôn Hình xem.
Mặc kệ như thế nào, tương lai phải đối mặt những chuyện gì, ít nhất giờ khắc này, Lục Lạc Cẩm vẫn thật sự vui mừng vì chính cậu đã có riêng cho mình một bé mèo.

Lục Lạc Cẩm không có đem Phù Thủy nhỏ trở thành sủng vật, cậu cảm thấy bản thân vẫn may mắn khi có một người bạn thân thiết là Du Nhược Thế, khi cậu về nhà cũng không còn cô đơn một mình, cậu vẫn còn Phù thủy nhỏ.
Phù thủy nhỏ giống như một người bạn của cậu, cậu nhịn không được muốn khoe với người khác cậu có một bé mèo.

Chỉ là Lục Lạc Cẩm không có cách nào để khoe, may mắn Hoắc Ngôn Hình xuất hiện.
Lục Lạc Cẩm nói: Con vừa mới có một con mèo đó ạ.
Phù thủy nhỏ vừa nhỏ nhắn lại đáng yêu, ánh mắt đầu tiên nhìn thấy nó, Hoắc Ngôn Hình cũng cảm thấy nó rất dễ thương, hắn trả lời: Rất đẹp, nhìn giống cậu.
Lục Lạc Cẩm ngây ngốc, cậu chỉ là đơn thuần muốn khoe khoang một chút, cũng đã quên cân nhắc bản thân nói như vậy có chút không thích hợp, tiếp theo đáp lại một câu: Là anh Chính Nam tặng cho con đó ạ.

Đây là món quà tốt nhất mà từ trước tới nay con nhận được.
Những lời này khiến cho Hoắc Ngôn Hình ngây người trong chốc lát.

Vừa rồi hắn còn nói sẽ mang quà về cho Lục Lạc Cẩm, lại không nghĩ đến Lục Lạc Cẩm vậy mà lại khoe được Hoắc Chính Nam tặng quà, không những thế còn là món quà tốt nhất mà cậu nhận được.

Giây tiếp theo Hoắc Ngôn Hình đem một con thú nhồi bông hình nai con đặt ngay bên cạnh.
Mẹ nó, thua.
Như vậy xem ra, Lục Lạc Cẩm và Hoắc Chính Nam cũng không xảy ra chuyện gì, Hoắc Ngôn Hình không biết nên vui hay nên buồn.
Hắn rời khỏi khung thoại của Lục Lạc Cẩm, tiếp theo gửi cho Tống Du một tin nhắn: Khi nào có thể thu phục?
Tống Du muốn thu phục ai? Đương nhiên là Hoắc Chính Nam.
Lúc trước sau khi ăn chung một bữa cơm, Hoắc Chính Nam rốt cuộc cũng bị Tống Du câu dẫn, gã còn nghĩ Tống Du là người của Hoắc Ngôn Hình nên không dám tiếp cận, nhưng Tống Du lại chủ động liên hệ với gã, mỡ dâng đến miệng mèo, mèo còn có thể chê sao? Đương nhiên Hoắc Chính Nam sẽ mừng rỡ đón nhận.
Một tuần này, Hoắc Chính Nam một bên phải nghĩ cách dỗ dành Lục Lạc Cẩm, một bên còn không quên gian gian díu díu mập mờ với nhân tình.
Hoắc Chính Nam bị Tống Du mê hoặc đến quên cả đường đi lối về, cũng vì Tống Du mà gã đã tiêu đến không ít tiền, nhưng y lại không để cho Hoắc Chính Nam dễ dàng ăn được, giống như mỡ treo miệng mèo nhưng lại không thể ăn.

Tống Du đã sớm có dự tính, hiện tại chỉ có thể tạm thời đối phó với những tình huống trước mắt, y nên nghĩ cách để hoàn thành nhiệm vụ nhanh nhất có thể, Hoắc Chính Nam không phải người ăn chay, lỡ như gã muốn làm thật thì y không thể cứ tiếp tục ứng phó như vậy được.
Nhưng thời gian thật sự không đúng lúc, sắp tới chính là sinh nhật của Lục Lạc Cẩm.
Cứ cho rằng Hoắc Chính Nam cảm thấy có hứng thú đối với Tống Du, nhưng Lục Lạc Cẩm khẳng định vẫn quan trọng hơn, Lục Lạc Cẩm là miếng thịt đã để ở trước miệng gã hai năm, chỉ còn vài ngày là có thể ăn được rồi, khi đó cho dù có là mười Tống Du, Hoắc Chính Nam cũng sẽ ném ở phía sau.
Mà Tống Du cũng không biết những chuyện này, y chỉ nhớ nhiệm vụ của mình là chia rẽ bọn họ.
Tống Du nghĩ thầm, nếu chỉ xuống tay từ phía Hoắc Chính Nam thì vẫn chưa đủ, y nên châm một mồi lửa bên phía Lục Lạc Cẩm vẫn tốt hơn, hai ngòi bút cùng một nét vẽ, nói không chừng lại lập nên chiến công lớn.
Vì thế Tống Du chạy đi tìm Lục Lạc Cẩm.
***
Lục Lạc Cẩm khi nhìn thấy Tống Du chạy tới cửa tìm mình, cậu còn có chút mê mang, thẳng đến lúc Tống Du hoàn toàn lột bỏ bộ mặt ôn hòa phóng khoáng mà lần đầu tiên cậu gặp, trở thành một người ngạo mạn hống hách, Lục Lạc Cẩm mới biết y muốn tới đây để làm gì.
Tống Du nói Hoắc Chính Nam đang theo đuổi y, bọn họ hiện tại rất hợp nhau, y cảm thấy sự tồn tại của Lục Lạc Cẩm rất chướng mắt, hy vọng cậu nên biết thức thời mà chủ động rời khỏi.

*Hoắc Ngôn Hình mướn đàn em từ Hollywood*
Lục Lạc Cẩm hỏi: "Không phải anh đang qua lại với Hoắc Ngôn Hình sao?
Tống Du còn tưởng rằng cậu không muốn rời khỏi Hoắc Chính Nam, mới trả lời: "Dĩ nhiên là không, cùng lắm là ăn chung một bữa cơm thôi, hiện tại tôi chỉ muốn cùng Hoắc Chính Nam ở bên nhau."
Nghe được những lời này của Tống Du, Lục Lạc Cẩm lại cảm thấy có chút vui vẻ, cậu nghĩ, vậy thì đúng rồi, Hoắc Ngôn Hình là một người ôn nhu hiền lành, nhưng người này trước sau lại bày ra bộ mặt khác nhau, làm sao có thể xứng đôi.
Lục lạc Cẩm không biết Tống Du nghĩ như thế nào, nhưng đối với cậu mà nói, Hoắc Chính Nam nên ở cùng Tống Du mới đúng.

Lục Lạc Cẩm sau khi đã nghĩ thông suốt thì chỉ hận không thể đem hai tay dâng lên Hoắc Chính Nam.
Từ lần động thủ lần trước của Hoắc Chính Nam, Lục Lạc Cẩm vẫn còn cảm thấy sợ hãi, mấy ngày gần đây cậu vẫn luôn lo lắng đề phòng, huống hồ Lục Lạc Cẩm cũng biết rõ Hoắc Chính Nam có suy nghĩ gì đối với cậu, Lục Lạc Cẩm không chấp nhận, cũng không hy vong ngày đó sẽ tới.
Hiện tại Tống Du nói Hoắc Chính Nam thích y, bọn họ yêu nhau, Lục Lạc Cẩm liền cảm thấy bản thân đã có hy vọng.
Trong khoảng thời gian này, đây là lần đầu tiên Lục Lạc Cẩm cảm thấy tương lai vẫn còn ánh sáng.
Lúc trước cậu lo lắng sau khi rời khỏi đây sẽ không có nơi nào để đi, nhưng nếu như có cơ hội cho cậu rời đi, thì tất cả vấn đề sau đó không là gì cả.

Lục Lạc Cẩm tin cậu có thể nuôi sống bản thân, chẳng sợ điều kiện không bằng hiện tại, nhưng vẫn tốt hơn khi ở bên cạnh Hoắc Chính Nam.
***
Lục Lạc Cẩm không nhịn được, trong đêm đó liền đem tất cả suy nghĩ của mình nói cho Hoắc Chính Nam nghe.
Cậu cho rằng bản thân đã rất thành khẩn, dùng tất cả thành ý mà nói, cậu nói nếu như Hoắc Chính Nam đã có người mình thích, muốn theo đuổi y, vậy thì hiện tại cậu ở đây cũng không thích hợp, có lẽ đây là lúc cậu nên rời đi.

Lục Lạc Cẩm còn nói đến mấy năm nay Hoắc Chính Nam đã chiếu cố cậu rất nhiều, cho dù như thế nào, ân tình này cậu sẽ vĩnh viễn ghi nhớ, tương lai nhất định sẽ báo đáp Hoắc Chính Nam.
Nhưng đối với Hoắc Chính Nam mà nói, đây là Lục Lạc Cẩm tự tìm chết.
Tống Du đã làm gì tạm thời đều không còn quan trọng, Hoắc Chính Nam lần đầu cảm nhận được, Lục Lạc Cẩm đối với chuyện gã qua lại với người ở bên ngoài rất vui vẻ, khi cậu nói muốn rời khỏi gã, cũng là khao khát chờ mong.

Hoắc Chính Nam ý thức được, Lục Lạc Cẩm muốn rời khỏi gã, thậm chí là khát vọng rời đi.
Hoắc Chính Nam cười, cười đến âm trầm lạnh lẽo, gã hỏi Lục Lạc Cẩm: "Muốn rời khỏi đây, vậy cậu muốn đi đâu?"
Lục Lạc Cẩm không nghe ra thâm ý trong lời nói của gã, cũng không phát hiện nụ cười của Hoắc Chính Nam lúc này cực kỳ nguy hiểm, đây thật sự là điềm báo trước cho trận cuồng nộ của gã sắp đến, thậm chí còn khủng khiếp hơn những lần trước.

Nhưng Lục Lạc Cẩm cũng là lần đầu tiên nhìn thấy, Hoắc Chính Nam một khi không vui sẽ lập tức động thủ, cậu còn nghĩ rằng Hoắc Chính Nam là đồng ý với suy nghĩ của cậu.
Khóe miệng Lục Lạc Cẩm nhịn không được câu lên: "......!Tôi đã sắp thành niên, tôi có thể xin việc làm.

Hơn nữa sau khi chương trình học kết thúc, tôi có thể nhận chứng chỉ, đến lúc đó tìm việc cũng....."
Lục Lạc Cẩm còn chưa nói xong, Hoắc Chính Nam liền đem một chân đá cậu ngã lăn trên mặt đất.
Trong phòng ấm áp, quần áo Lục Lạc Cẩm cũng mỏng manh, Hoắc Chính Nam dùng một chân đạp cậu từ sô pha xuống, đầu Lục Lạc Cẩm bị đập vào bàn trà, trên trán lập lức bị rạch một đường, Lục Lạc Cẩm sợ hãi sờ vào, máu tươi liền tràn ra từ miệng vết thương.
Lục Lạc Cẩm không ngờ Hoắc Chính Nam sẽ dùng chân đạp mình, Lục Lạc Cẩm lúc này bị dọa đến kinh hồn bạt vía.
Lục lạc Cẩm hoảng sợ mà quay đầu nhìn về phía Hoắc Chính Nam, phát hiện sắc mặt Hoắc Chính Nam lúc này rất giống Diêm Vương, gã bực bội mà kéo cà vạt, hai mắt gắt gao nhìn chằm chằm Lục Lạc Cẩm: "Nhìn xem, tương lai con mẹ gì đó cậu cũng đều đã lên kế hoạch đủ rồi, gấp gáp như vậy muốn rời khỏi tôi đúng không?"
Lục Lạc Cẩm nỗ lực muốn bò đi, nhưng lại bị Hoắc Chính Nam kéo trở về, Lục Lạc Cẩm vô cùng sợ hãi, vội vàng xin lỗi: ".....Tôi sai rồi, Hoắc Chính Nam, là tôi sai rồi, tôi không muốn rời đi, tôi thật sự sai rồi, tôi sẽ không bao giờ nói rời khỏi đây....."
Nhưng dưới cơn cuồng bạo của Hoắc Chính Nam, hiển nhiên gã không thể nghe vào bất kỳ lời nào của Lục Lạc Cẩm.
Gã chỉ biết, gã chờ đủ rồi.
Lễ vật cũng được, trừng phạt cũng được, đêm nay gã nhất định phải để Lục Lạc Cẩm nhớ rõ, đời này kiếp này Lục Lạc Cẩm chỉ có thể là người của gã.
Hoắc Chính Nam hung hăng nói: "Chậm rồi."
Lục Lạc Cẩm tựa hồ từ trong ánh mắt Hoắc Chính Nam biết gã muốn làm gì, cậu càng thêm sợ hãi giãy giụa: "Tôi xin lỗi, Hoắc Chính Nam, là tôi sai rồi, anh buông tôi ra, anh buông tôi ra......"
Nhưng sức lực vốn dĩ chênh lệch rất lớn, Lục Lạc Cẩm bị Hoắc Chính Nam ấn gắt gao trên mặt đất, căn bản muốn thoát cũng không được...
- -------------------
Đánh úp đêm khuya nè.

Nhưng mà dạo này hơi bị siêng năng luôn á, bình thường mà siêng kiểu này thì thường là lặn tới 8 9 tháng mới ngoi lên á.

Trân trọng những giây phút này đi nhe mọi người.
 
Chú Nai Chạy Loạn
Chương 27


Lục Lạc Cẩm bây giờ rất giống với một con cá đang mắc cạn, cho dù cậu có bất lực giãy giụa như thế nào thì tất cả cũng đều phí công vô ích.

Hoắc Chính Nam dùng một tay bóp lấy cổ cậu.
Lục Lạc Cẩm mềm yếu vô năng, chỉ cần Hoắc Chính Nam dùng một chút lực cũng có thể bẻ gãy cổ Lục Lạc Cẩm.

Tuổi trẻ tươi sáng rực rỡ như vậy, liền có thể kết thúc một cách dễ dàng.
Đôi mắt Lục Lạc Cẩm ngập nước tràn đầy vẻ sợ hãi, Hoắc Chính Nam không thể xác định ánh mắt của cậu có đang nhìn gã hay không, mặc dù Lục Lạc Cẩm đang nhìn về phía gã nhưng ánh mắt dường như đã mất đi sinh khí.

Bởi vì hít thở không thông, Lục Lạc Cẩm giương miệng, nhưng tuyệt nhiên không phát ra bất kỳ thanh âm nào.
Mặc dù đang trong hoàn cảnh như vậy, nhưng Lục Lạc Cẩm vẫn rất xinh đẹp, cậu giống như một con thiên nga bị bẽ gãy hai cánh, một con thiên nga sắp chết đẹp đẽ lại thê lương.
Hoắc Chính Nam không biết vì sao Lục Lạc Cẩm lại biến thành như vậy.
Hoắc Chính Nam biết rõ tính cách của gã không tốt, số lần gã động thủ với Lục Lạc Cẩm cũng không ít, nhưng gã nghĩ, chuyện này đâu phải vấn đề gì lớn, vẫn có cách giải quyết không phải sao? Chỉ cần Lục Lạc Cẩm không chọc giận gã, ngoan ngoãn nghe lời gã, gã sẽ không đánh cậu, thậm chí sẽ đối xử tốt với cậu.
Hoắc Chính Nam ngày đêm chờ mong Lục Lạc Cẩm trưởng thành, để cậu có thể chân chính trở thành người của gã, bất kể là linh hồn hay thể xác của cậu cũng đều là của gã.
Nhưng gã không ngờ rằng, Lục Lạc Cẩm sau khi lớn lên, chuyện đầu tiên nghĩ tới là muốn rời khỏi gã.

Nghĩ đến đây, hành động siết cổ Lục Lạc Cẩm của gã lại càng chặt hơn, Hoắc Chính Nam nghiến răng nghiến lợi hỏi: “…… Tôi đối với cậu còn chưa đủ tốt sao! Cho cậu ăn ngon mặc đẹp, nệm ấm chăn êm, kết quả cậu lại báo đáp tôi như vậy sao? Hả?!!!”
Lục Lạc Cẩm suýt chút nữa hít thở không thông, lúc này căn bản đã không thể nghe được Hoắc Chính Nam đang nói gì, cậu chỉ biết vô lực muốn tránh thoát khỏi cánh tay của Hoắc Chính Nam, nhưng một khi Hoắc Chính Nam bạo phát thì cho dù có mười Lục Lạc Cẩm cũng không thể so với gã.

Trước mắt Lục Lạc Cẩm từng đợt lại từng đợt như biến thành màu đen, hai chân cậu cũng dần dần vô lực, thời điểm Lục Lạc Cẩm cho rằng bản thân sắp chết, Hoắc Chính Nam rốt cuộc cũng buông lỏng tay.
Lục Lạc Cẩm trước sự thay đổi lớn như vậy, trong nháy mắt đại não giống như bị đình trệ.
Nhưng bản năng cậu chỉ nghĩ cách làm sao có thể nhanh chóng thoát khỏi đây, cho nên mặc dù vẫn không thể suy nghĩ được gì, thân thể cậu lại muốn nỗ lực thoát khỏi Hoắc Chính Nam.
Trong trạng thái hoảng sợ cực độ, cho dù Lục Lạc Cẩm muốn khóc cũng không thể khóc được.
Bởi vì cậu nghĩ nếu khóc sẽ tiêu hao rất nhiều khí lực, thân thể cậu vô thức muốn duy trì một chút hơi thở này để tìm lấy sự sống hiếm hoi.
Lục Lạc Cẩm cũng không biết, thì ra bản thân cậu là một người sợ chết như vậy.

Trong nháy mắt cậu lại nghĩ, cậu nhất định không thể chết được, cậu thật sự không muốn cứ như vậy mà chết đi.
Lục Lạc Cẩm cố hết sức bò đi, nhưng chưa bò được bao xa đã bị Hoắc Chính Nam túm chặt tóc kéo trở về.
Ngay sau đó, Hoắc Chính Nam muốn xé quần áo cậu.
Động tác này của gã đã hoàn toàn dọa Lục Lạc Cẩm đến choáng váng đầu óc, cậu thét chói tai, thanh âm chưa bao giờ khàn đặt khó nghe như lúc này.

Lớn tiếng kêu to giống như một loại bản năng sinh tồn của cậu, Lục Lạc Cẩm không biết chính mình đang làm cái gì, cậu chỉ biết thét chói tai cũng được, giãy giụa cũng được, tất cả đều là hành vi theo bản năng.
Cậu theo bản năng của bản thân mà bài xích Hoắc Chính Nam, càng đối với hành động của Hoắc Chính Nam cảm thấy vô cùng sợ hãi.

Lục Lạc Cẩm vùng vẫy loạn xạ, cậu dùng tất cả sức lực muốn bảo hộ chính mình, lại trong lúc vô ý làm mặt của Hoắc Chính Nam bị thương.
Hành động này giống như thêm dầu vào lửa, Hoắc Chính Nam ấn đầu Lục Lạc Cẩm trên mặt đất sau đó lại cho cậu một cái tát như trời giáng.

Lục Lạc Cẩm lập tức bị đánh ngốc, lần này Hoắc Chính Nam dùng sức lực cực lớn, Lục Lạc Cẩm bị đánh đến chảy máu mũi, lỗ tai vang lên từng tiếng ong ong, nửa bên mặt nháy mắt sưng vù, vô cùng đau nhứt nóng rát.
Nhưng điều này càng làm bản năng sinh tồn của Lục Lạc Cẩm trỗi dậy vô cùng mạnh mẽ.
Vào lúc Lục Lạc Cẩm bị Hoắc Chính Nam cho một cái bạt tay khi nãy, cậu vô tình thấy được cái gạt tàn thuốc ở trên bàn.
Trong nháy mắt, Lục Lạc Cẩm không biết bản thân đã lấy sức lực và dũng khí từ đâu, giường như trong giây phút hỗn loạn Lục Lạc Cẩm tìm về được một tia thanh tịnh.

Vừa tránh thoát khỏi nanh vuốt của Hoắc Chính Nam, Lục Lạc Cẩm động tác nhanh thoăn thoắt cầm lấy cái gạt tàn thuốc, hung hăng nện vào trán của Hoắc Chính Nam.
Lục Lạc Cẩm cơ hồ đã dùng tất cả sức lực còn lại của cơ thể cậu, Hoắc Chính Nam nửa thân quỳ xuống đất, một giây tiếp theo còn muốn vươn tay bắt lấy cậu nhưng ngay sau đó lại đột nhiên ngã xuống nằm bất động ở trên mặt đất.
Trán gã bắt đầu chảy máu, miệng vết thương nứt ra, máu mỗi lúc chảy một nhiều hơn, nhìn qua có vẻ khoa trương dọa người.
Lục Lạc Cẩm lúc này mới ý thức được bản thân đã làm chuyện gì, cậu ném cái gạt tàn thuốc đã bị dính máu từ trong tay xuống, nhìn Hoắc Chính Nam đầu đầy máu đang nằm rạp trên mặt đất, bắt đầu rùng mình sợ hãi.
Cậu không phải cố ý, cậu không muốn Hoắc Chính Nam chết, bởi vì cậu quá sợ hãi, cho nên mới sẽ làm ra hành vi cực đoan như vậy.
Tay chân Lục Lạc Cẩm rét run, trên mặt hiện lên nét đau đớn chết lặng không cảm giác được, cậu không biết bản thân nên làm gì, chưa bao giờ cậu phải đối diện với thời khắc hoảng loạn bất lực như hiện tại.
Lục Lạc Cẩm run rẩy một lúc mới tìm được chút lý trí, cậu nghiêng ngả lảo đảo đi tìm điện thoại gọi cho 120.
Thời điểm bất lực cô độc khi chờ xe cấp cứu của bệnh viện đến, Lục Lạc Cẩm không biết Hoắc Chính Nam có chết hay không, nhưng cậu không hy vọng Hoắc Chính Nam sẽ chết.

Mặc kệ nói như thế nào, Hoắc Chính Nam cũng là ân nhân cứu mạng của cậu, mặc dù Lục Lạc Cẩm sợ gã hay hận gã, nhưng đáy lòng cậu vẫn luôn cảm kích gã.

Huống hồ nếu Hoắc Chính Nam chết, cậu nhất định phải ngồi tù, cậu không muốn ngồi tù!.
Lục Lạc Cẩm không biết nên cầu xin ai giúp đỡ, cậu không có người thân, không có bạn bè, người thân cận duy nhất cho đến bây giờ cũng chỉ có Hoắc Chính Nam.

Chính là lúc này, Lục Lạc Cẩm lại đột nhiên nhớ tới Hoắc Ngôn Hình, hắn đã từng nói qua, bất kể chuyện xảy ra cũng đều có thể tìm hắn.

Dưới tình huống này, Lục Lạc Cẩm không còn cách nào khác, nhưng một khi cậu đã nghĩ ra cách nào đó, cậu nhất định sẽ thử một lần.
Nội tâm Lục Lạc Cẩm lúc này tràn ngập bi thương mà gọi cho Hoắc Ngôn Hình, nhưng thời điểm chờ điện thoại được kết nối, cậu mới nhớ lại Hoắc Ngôn Hình là chú ruột của Hoắc Chính Nam, Hoắc Ngôn Hình nếu biết được cậu làm ra loại chuyện này nhất định sẽ nổi giận.
Nhưng không đợi cậu phải suy nghĩ thêm, Hoắc Ngôn Hình từ đầu dây bên kia đã bắt máy, thanh âm của hắn vẫn ôn nhu như vậy, Lục Lạc Cẩm sau khi nghe được giọng nói của gã, liền lập tức òa khóc.
Thời điểm cậu bị Hoắc Chính Nam dùng chân đá đến ngã lăn xuống đất không khóc, bị Hoắc Chính Nam cho một cái tát đến đau điếng cậu cũng không khóc, nhưng khi nghe được giọng nói của Hoắc Ngôn Hình hỏi cậu đã xảy ra chuyện gì, Lục Lạc Cẩm không nhịn được mà òa khóc.
Bao nhiêu tổn thương và sợ hãi giống như lúc này đều được trút xuống, cậu giống như một đứa trẻ bị người khác bắt nạt nhưng đến lúc này mới tìm được người lớn để cáo trạng, khóc đến thút tha thút thít.

Lục Lạc Cẩm cố ổn định cảm xúc, nhưng lời nói của cậu vẫn lộn xộn: “…… Hoắc tiên sinh, con xin lỗi, con, rất xin lỗi, con không phải cố ý, con…”
Hoắc Ngôn Hình nghe được cậu đang khóc.
Mặc dù cậu đã cố nén tiếng khóc của mình nhưng hắn vẫn nghe ra được Lục Lạc Cẩm đang khóc đến ẩn nhẫn thương tâm.
Hoắc Ngôn Hình an ủi cậu: “…Đã xảy ra chuyện gì? Chậm rãi nói cho tôi biết được không?” Nhưng lại cảm giác Lục Lạc Cẩm không có cách nào nói rõ ràng vì thế hắn trực tiếp hỏi: “Hiện tại cậu đang ở đâu?”
Lục Lạc Cẩm theo bản năng muốn xin Hoắc Ngôn Hình giúp đỡ: “…… Con ở nhà, con đang ở nhà, chú có thể lại đây hay không, con rất sợ……”
Hoắc Ngôn Hình còn tưởng rằng Hoắc Chính Nam lại động thủ với Lục Lạc Cẩm, sau khi nghe cậu nói như vậy, tim hắn như bị ai cào.

Cứ cho rằng hiện tại hắn không có tư cách xen vào mối quan hệ của bọn họ, nhưng tiểu mỹ nhân đã khóc xin hắn giúp đỡ, hắn không thể mặc kệ được.
Hoắc Ngôn Hình đứng lên, hắn nói với Lục Lạc Cẩm: “Tôi sẽ đến ngay, cậu chờ tôi.”
***
Hoắc Ngôn Hình đến nhanh hơn xe cứu thương hai phút.
Lục Lạc Cẩm mở cửa cho hắn, đồng nghĩa với đập vào mắt Hoắc Ngôn Hình lúc này là một bên mặt sưng phù còn dính máu của Lục Lạc Cẩm, cho dù là Hoắc Ngôn Hình nhìn thấy cũng phải hoảng sợ.
Tiếp theo nhìn đến Hoắc Chính Nam đang nằm rạp trên mặt đất, hắn càng giật mình hơn, lúc này hắn dùng ánh mắt nghi hoặc dời đến trên người Lục Lạc Cẩm.
Lục Lạc Cẩm đã không còn khóc, đối diện với ánh mắt của Hoắc Ngôn Hình, cậu giống như đứa bé đã làm sai chuyện, sợ hãi lùi lại mấy bước, hoảng loạn mà lắc đầu giải thích: “……Con không phải cố ý, con thật sự không phải cố ý…”
Hoắc Ngôn Hình sợ Hoắc Chính Nam bị Lục Lạc Cẩm đánh chết, nhất thời cũng không kịp để ý đến Lục Lạc Cẩm, trước tiên đi xem mạch đập của Hoắc Chính Nam, may mắn, còn sống.
Mặc kệ nói như thế nào, Hoắc Chính Nam cũng là cháu ruột của hắn, so với người ngoài, Hoắc Ngôn Hình tất nhiên sẽ bênh vực người nhà của mình.

Nếu Hoắc Chính Nam chết, Hoắc lão gia nhất định sẽ không bỏ qua cho Lục Lạc Cẩm, cho dù có là Hoắc Ngôn Hình thì cũng không bảo vệ được cậu.
Cho nên hắn mới cảm thấy may mắn khi Hoắc Chính Nam còn sống.
Hơn nữa hắn cũng nhạy bén phát hiện, Lục Lạc Cẩm đã dùng gương sơ cứu cầm máu cho vết thương của Hoắc Chính Nam, lúc này miệng vết thương cũng đã ngừng chảy máu.
So với Hoắc Chính Nam đang nằm trên mặt đất, chỉ cần nhìn qua cũng có thể thấy Lục Lạc Cẩm lúc này càng thêm dọa người hơn.
Nhưng Hoắc Ngôn Hình chưa kịp nói với Lục Lạc Cẩm câu nào, xe cứu thương đã đến ngay sau đó.
Hoắc Ngôn Hình cùng mang Lục Lạc Cẩm lên xe cứu thương, nói cho cùng hiện tại cậu không còn nơi nào tốt hơn có thể đi.
Hoắc Ngôn Hình đau đầu, mặc dù hiện giờ Hoắc Chính Nam không có việc gì, nhưng nháo đến vào bệnh viện, Hoắc lão gia không có khả năng không biết.

Huống hồ Hoắc Chính Nam trong mắt của Hoắc lão gia chính là một đứa cháu ngoan, ai dám làm bị thương cháu ngoan của ông ta, Hoắc lão gia nhất định sẽ không bỏ qua dễ dàng.

*Đó giờ có cháu hư tại bà mà nhà này thì cháu hư tại ông, cũng may chú Hoắc hong hư🙂)*

Đương nhiên, Hoắc Ngôn Hình cũng không hy vọng Hoắc Chính Nam xảy ra chuyện gì, dưới tình huống như vậy, hắn cũng không thể đi an ủi Lục Lạc Cẩm, chỉ đến khi xác định Hoắc Chính Nam thật sự không có việc gì, hắn mới có thể yên tâm.
Cũng may, cuối cùng Hoắc Chính Nam không có gì nghiêm trọng.
Ngược lại là Lục Lạc Cẩm, cổ cậu sau khi bị Hoắc Chính Nam bóp chặt lúc này đã tụ máu bầm nhìn vô cùng dọa người, còn đem cậu đánh đến lỗ tay cũng bị tổn thương.

Vết thương trên trán tuy nhỏ nhưng rất sâu, còn chảy ra không ít máu.

Bác sĩ nói tương lai khả năng để lại sẹo rất lớn, nhưng nếu bị tóc che khuất, cũng không thể nhìn thấy rõ.

Hoắc Ngôn Hình trong lòng đại khái đã có biện pháp xử lý, đêm nay tạm thời đem chuyện này đè xuống, nếu như Hoắc Chính Nam đã không có chuyện gì, buổi tối hôm nay tạm thời sẽ không để cho Hoắc lão gia biết.
Lục Lạc Cẩm vẫn chưa kịp hoàn hồn, thời điểm được hộ sĩ xử lý miệng vết thương cậu cũng không cảm nhận được đau đớn, mãi cho đến Hoắc Ngôn Hình tới nói cho cậu biết Hoắc Chính Nam không có việc gì, cậu mới có thể nhẹ nhõm hơn một chút.
Hoắc Chính Nam không có việc gì thì tốt rồi, nếu không thì tội lỗi của cậu sẽ rất lớn.
Hoắc Ngôn Hình nhìn đến bộ dáng của cậu, tâm tình có chút phức tạp, người đánh Hoắc Chính Nam đến vào viện chính là cậu, lo lắng sợ hãi Hoắc Chính Nam xảy ra chuyện cũng là cậu.

Cuối cùng bọn họ đã xảy ra chuyện gì?
Nhưng Hoắc Ngôn Hình còn chưa kịp mở miệng hỏi, Lục Lạc Cẩm liền nghẹn ngào xin lỗi hắn: “…… Hoắc tiên sinh, con không phải cố ý, con thật sự không phải cố ý……”
Hoắc Ngôn Hình lúc này mới thuận thế hỏi: “Đã xảy ra chuyện gì? Vì sao hai người lại thành ra như vậy?”
Tiểu mỹ nhân bộ dáng thê thảm, nửa khuôn mặt sưng đỏ, từ khóe miệng đến trán đều là miệng vết thương, cổ cậu giống như vừa bị người ta bẻ gãy, Hoắc Ngôn Hình không đành lòng nhìn vào nơi đó, lại thêm đôi mắt cũng khóc đến sưng đỏ, bộ dáng đầy thương tích, còn không bằng Hoắc Chính Nam đang nằm ở bên trong.
Lục Lạc Cẩm trả lời không ra câu hỏi của Hoắc Ngôn Hình, cậu nên nói như thế nào đây? Nói là Hoắc Chính Nam muốn cưỡng gian cậu, vì không muốn cho nên mới động thủ làm gã bị thương?.
Lục Lạc Cẩm theo bản năng muốn kéo cổ áo, vừa rồi Hoắc Chính Nam chính là từ nơi này muốn xé quần áo của cậu.
Hoắc Ngôn Hình theo động tác của cậu nhìn lại, trong lòng đại khái có chút hoài nghi, nhưng cũng không rõ ràng, chỉ là lúc này mới chú ý tới Lục Lạc Cẩm ăn mặc đơn bạc.
Vừa rồi một đường trong lòng cũng chỉ lo lắng Hoắc Chính Nam có xảy ra chuyện hay không mà không kịp chú ý Lục Lạc Cẩm.
Hiện tại biết cậu bị thương không nhẹ, quần áo cũng mỏng manh, khó tránh khỏi làm người khác đau lòng.
Hoắc Ngôn Hình đem áo khoác cởi ra khoác lên người cậu: “Để tôi đưa cậu về.”
Lục Lạc Cẩm cho đến bây giờ vẫn còn kinh hồn bạt vía đối với những chuyện đã xảy ra, cũng quên mất trời mùa đông lạnh như thế nào, cho đến khi Hoắc Ngôn Hình mang áo khoác vẫn còn độ ấm khoác lên người cậu, Lục Lạc Cẩm mới cảm nhận được cậu đang rất lạnh.
Chỉ là còn chưa cảm nhận đủ hơi ấm, lời nói của Hoắc Ngôn Hình làm cậu hoàn toàn sợ hãi.
Cậu không muốn trở về, nếu cậu trở về, còn không biết sẽ thế nào.
Ngày thường tính tình của Hoắc Chính Nam đã không tốt, lần này cậu lại chọc giận gã, lại còn làm gã bị thương đến nhập viện, Lục Lạc Cẩm sợ rằng sau khi Hoắc Chính Nam hồi phục sẽ lấy mạng cậu.
Lục Lạc Cẩm bắt lấy ống tay áo của Hoắc Ngôn Hình, cậu không còn đường lui, hiện tại chỉ có thể cầu xin Hoắc Ngôn Hình giúp đỡ: “……Con không muốn quay về, Hoắc tiên sinh, chú đừng đưa con quay về nơi đó, chú cứu con được không, nếu quay về đó con sẽ chết…”.
 
Back
Top Bottom