Ngôn Tình Chú Đừng Qua Đây!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chú Đừng Qua Đây!
Chương 267: 267: Chỉ Để Trở Về Kịp


Bám theo Hầu Tử đến một biệt thự ở khu vực ngoại thành, Lãnh Di Mạt một tay chống hông để đi nhanh hơn, cuối cùng thì dừng lại bên ngoài cửa và nhìn vào bên trong thông qua cổng lớn.

Cô không vào trong được nên chỉ có thể nhìn từ xa, nhưng nhìn như vậy thì không thể xác nhận gì cả, cánh cổng này được mở bằng giác mạc.

Nó lại làm cô nhớ đến Tả Bân, bởi vì toàn bộ những cổng bảo mật của hắn đều được khóa bằng vân tay hoặc giác mạc của chính hắn.
Chẳng lẽ là Hầu Tử đã học được cách làm việc này của hắn sao? Cô đứng trước khóa bảo vệ, nhìn thẳng vào đó một cách vô tình thôi, ấy vậy mà cổng lại lập tức mở ra, giống như cô thực sự là chủ nhân của căn biệt thự này vậy.
Cô đi vào trong mà chẳng có một thuộc hạ nào ngăn cản, chẳng lẽ là bẫy sao?
Nhưng không hiểu sao mà trái tim lại liên tục thúc giục cô đi vào trong nữa.

Cô cứ thế mà đi đến càng lúc càng gần, vào trong phòng khách vẫn không thấy ai, chẳng hiểu lấy đâu ra can đảm mà cô lại đi lên tầng.

Nhìn thấy một căn phòng duy nhất đang khép hờ cửa, cô lại bước đến gần, hình như là có người ở trong, mà không phải chỉ có hai người, nhiều hơn nữa, là ba người sao?
- Lão đại, bác sĩ nói tiểu thư đang phát triển rất khỏe mạnh, còn dự kiến được ngày sinh nữa.

- Cậu còn chưa hoàn toàn hồi phục đâu, cứ thế này mà trở về có thể để lại biến chứng đấy, cậu suy nghĩ kỹ chưa?
- Tớ đã cố gắng luyện tập như vậy rồi, chỉ để trở về kịp thôi.

- Cậu nói xem, tớ nên xuất hiện trước mặt cô ấy thế nào đây? Hay tớ cứ thế mà đứng ngay trước mắt cô ấy? Hay là tớ sẽ để cô ấy nhìn thấy tớ như bây giờ rồi cho cô ấy bất ngờ, từ từ đứng lên trước mặt cô ấy?
Tả Bân đang phấn khởi như một đứa trẻ lần đầu tiên được bước ra thế giới bên ngoài vậy.

Hắn vừa hỏi ý kiến của hai người bên cạnh vừa cố gắng vịn tay đứng lên.

Trước sự lo lắng của Ryan và Hầu Tử, Tả Bân vẫn cố gắng đứng lên để bước ra khỏi xe lăn.

Bụp!
Một tiếng động lớn vang lên, bước chân của Tả Bân còn chưa vững nên liền bị ngã xuống sàn, trong lúc đó thì cảm nhận được một lực đang cố đỡ lấy mình.

- Không phải tôi đã bảo dù tôi có ngã cũng đừng đỡ tôi sao?
- Lão già….
Thời gian như ngừng trôi ngay lúc này, Tả Bân run nhẹ, giọng nói này, cách gọi này, hắn đã lâu rồi không còn được nghe nữa, chỉ có trong giấc mơ và ký ức thôi.

Nhưng bây giờ nó rõ ràng quá, ở ngay bên tai, hắn chầm chậm ngẩng đầu lên nhìn, từng nhịp tim cứ đập thình thịch như muốn nhảy ra khỏi lồ ng ngực vậy.

Hắn đã nhìn thấy rất rõ, người đang ngồi trước mặt hắn, cũng là người đã đỡ hắn chính là người vợ mà hắn còn chưa chính thức rước về, người mà hắn yêu hơn cả bản thân, Mạt Mạt của hắn.

- Mạt, Mạt Mạt? Là em thật sao?
Lãnh Di Mạt đã khóc đến cả khuôn mặt đều ướt đẫm nước mắt.

Vừa rồi cô đã nghe được giọng của hắn khi đứng bên ngoài cửa, trong phút chốc cô còn tưởng mình gặp ảo giác, nhưng sau đó cô còn tận mắt nhìn thấy hắn đang ngồi trên xe lăn và còn đang cố gắng đứng lên nữa, cô sợ hắn sẽ ngã nên mới chạy ngay vào để hắn lại.

Bây giờ thì cô đã có thể chắc chắn mình không nằm mơ rồi, đúng là hắn rồi.

- Lão già, lão già, sao bây giờ chú mới xuất hiện hả? Chú có biết em đã nhớ chú đến phát điên rồi không?
Cô òa khóc lên như một đứa trẻ, vòng tay ôm chầm lấy hắn, gục đầu vào ngực hắn khóc đến khàn cả tiếng, tay lại chuyển sang đánh liên tục vào ngực hắn như đang đánh trống.

- Lão già thối này, ai cần chú bảo vệ chứ? Đồ xấu xa, chú đã nói sẽ không để em một mình mà.

Ôm chặt cô vào trong ngừng, Tả Bân cảm thấy dù hắn có cố gắng vỗ về cô thế nào cũng không thể bù đắp hết được những gì mà cô đã phải chịu đựng một mình trong thời gian qua.

- Anh xin lỗi, anh xin lỗi, Mạt Mạt, anh xin lỗi.

Xin lỗi đã không thể ở bên cạnh em như lời đã hứa.

Lãnh Di Mạt vừa khóc vừa gào lên từng tiếng một, nước mắt trên mặt cô dính ướt cả áo của người đàn ông.

- Lão già thối, nếu không thể làm được thì chú đừng có hứa.

Em đã tưởng mình không thể nào sống nỗi nữa.

Những lời cuối cùng chú nói với em lại là làm em buồn, là nổi giận với em, em đã đợi chú về xin lỗi em, sao bây giờ chú mới xuất hiện hả?
Nghe cô khóc đến khàn cả tiếng mà trái tim của Tả Bân cũng đã nhói lên từng cơn.

Hắn chỉ có thể cố gắng ôm chặt cô hơn, đặt từng nụ hôn nhỏ vụn lên đ ỉnh đầu đến trán của cô.

- Mạt Mạt, anh xin lỗi, anh xin lỗi.

Anh sai rồi, anh không nên để em một mình, anh xin lỗi…..
….…
Lãnh Di Mạt vừa khóc một trận rất lâu nên mắt mũi cũng đỏ ửng hết lên rồi.

Cô ngồi bên giường, nhẹ nhàng bóp chân cho Tả Bân, một bên thì nghe Ryan và Hầu Tử kể lại những chuyện đã xảy ra sau khi cô rời đi hôm đó.
Hóa ra hôm đó khi đã đuổi được Lãnh Di Mạt đi, Tả Bân đã cố gắng nghĩ cách khác để thoát ra ngoài.

Trong lúc đó thì Ryan đã bị thương nặng đã chạy đến chỗ hắn, thế là hai người cùng lúc tìm đường lối thoát ra trước khi quả bom phát nổ.

Nhưng sau đó cả hai đều bị thương, Hầu Tử đã bí mật đưa Tả Bân đi trước theo lệnh của Ryan.

- Hai chân cậu ta bị thương rất nặng, chẩn đoán ban đầu của bác sĩ chính là phải cắt bỏ chân mới giữ được mạng.

Lúc đầu cậu ta đã quyết định từ bỏ và đồng ý cắt bỏ chân, sống tàn phế cả đời.

Nhưng chính đứa con của hai người đã cứu cậu ta.

- Khi lão đại biết tin phu nhân mang thai đã thay đổi quyết định, ngài ấy không muốn cả đời này phải nằm liệt trên giường.

Vì muốn được lành lặn quay lại gặp cô nên ngài ấy đã yêu cầu trị liệu trực tiếp.

- Với phương pháp này, tỉ lệ thành công rất cao, cho dù không mất mạng thì cũng phải trải qua từng cơn đau giày vò đến mức muốn chết ngay.

Mặc dù phẫu thuật thành công và giữ được hai chân, nhưng để có thể đi lại được thì kết quả là con số không.

Cậu ta chỉ mới phục hồi được hai tháng, mặc kệ lời khuyên của bác sĩ vẫn cố gắng tập đi, chỉ để có thể đứng lên kịp trước khi Đường Đường chào đời.

Thấy cô lại khóc đến sưng cả mắt, Tả Bân thực sự không đành lòng để cô tiếp tục nghe những chuyện đã xảy ra.

- Đủ rồi, đừng nói nữa.

Không ngờ lệnh của hắn còn bị cô tức giận bác bỏ ngay.

- Chú yên lặng đi! Để cho họ nói.

Nước mắt rơi không ngừng, hai tay run rẩy vẫn cẩn thận xoa bóp chân cho hắn, Lãnh Di Mạt chầm chậm hỏi lại.

- Cho nên hai người đã giấu tôi suốt thời gian qua? Bí mật trị liệu cho lão già này ở đây? Hầu Tử mấy lần lén lút vào phòng của tôi là để chụp lại kết quả khám định kỳ? Truyền thuyết hòm thư đến thiên đường cũng là bịa chuyện để lão già này có thể đọc được thư cháu viết? Vậy còn hệ thống bảo mật của biệt thự này là thế nào? Tại sao cháu lại có thể vào được mà không có bất kỳ cái gì ngăn cản?
Nghe cô hỏi từng vấn đề, cả ba người đàn ông đều cúi gằm mặt không dám ho he nửa câu.

Nhưng vẫn là Ryan can đảm hơn nói với cô chuyện biệt thự.

- Đó là vì cậu ta đã dùng giác mạc được lưu trữ lại của cháu để làm khóa bảo vệ.

Cho nên cháu có thể ra vào một cách thoải mái mà không có báo động khẩn gì.

Nói một cách dễ hiểu thì chắc là cậu ta đã đợi cháu đến rồi..
 
Chú Đừng Qua Đây!
Chương 268: 268: Chú Lại Muốn Đuổi Em


- Mạt Mạt, em không định về sao?
Thấy Lãnh Di Mạt đang chỉ người hầu đem đồ vào trong phòng ngủ, Tả Bân mới bắt đầu sốt vó mà hỏi cô, không phải cô định dọn đến đây ở chứ?
Lãnh Di Mạt chỉ xong từng kệ cất đồ cho người hầu xong rồi, chờ họ đi ra mới trả lời Tả Bân đang ngồi dựa vào đầu giường.
- Từ hôm nay trở đi, em sẽ dọn đến đây.
Tả Bân phải ngây người ra một lúc lâu mới chắc chắn là mình không nghe nhầm, sau đó lại chuyển sang lo lắng mà khuyên cô.
- Mạt Mạt, anh ở đây điều trị, sẽ rất bất tiện cho em đấy.
Vì hắn đang tiếp nhận điều trị bí mật nên hầu như sẽ không có người hầu trong cả căn biệt thự rộng như vậy, mà Lãnh Di Mạt lại còn đang mang thai, nếu không có người hầu bên cạnh giúp đỡ thì rất bất tiện cho cô.

Hơn nữa, thời gian này hắn tập đi nên cũng không muốn cô nhìn thấy bộ dạng chật vật của mình.
- Chẳng phải đã nói đây là nhà của em sao? Nếu đã là nhà của em thì em phải ở đây chứ.

Cô vừa nói vừa dọn chăn gối xuống chiếc giường nhỏ vừa kê bên dưới.

Mà Tả Bân ngồi trên giường vẫn không muốn để cô ở lại.
- Mạt Mạt, anh không muốn em phải chịu khổ vì anh, nghe lời đi, em về lại bên đó đi.

Em có thể lại tối nay, ngày mai anh bảo Hầu Tử đưa em về.
Lãnh Di Mạt đã mấy lần liên tiếp bị hắn khước từ, cuối cùng cũng không nhịn được nữa mà trực tiếp hỏi thẳng.
- Chú lại muốn đuổi em đúng không? Chú đã nói gì với em chú quên rồi sao? Chú nói cho dù em ở đâu thì chú cũng sẽ ở bên cạnh em, sẽ không bao giờ để em một mình.

Nhưng chú luôn làm ngược lại với lời chú nói, cứ mỗi lần gặp chuyện nguy hiểm thì chú đều đẩy em ra rồi một mình gánh vác, chú làm vậy tưởng mình ngầu lắm à? Đồ xấu xa! Đồ lừa gạt! Em sẽ không bao giờ tin chú nữa.
Chỉ là muốn cô trở về thủ phủ nhưng không ngờ lại làm cô khóc, nhìn cô khóc ngay trước mắt mà hai tay của Tả Bân đã trở nên luống cuống, hắn không thể chạy ngay đến bên cạnh cô nên cứ liên tục dỗ dành và xin lỗi.

- Mạt Mạt, đừng khóc, anh xin lỗi, anh không bảo em về nữa.

Đừng khóc mà, anh xin lỗi.
Lãnh Di Mạt vừa lau nước mắt lại vừa tuyên bố.
- Chú nghe cho rõ đây, chú cứ đuổi thì em càng không đi.

Em cứ ở đây đấy, từ ngày mai em sẽ giúp chú tập đi lại.

Chú không được nói không đâu đấy.

Đừng tưởng em không biết chú đang nghĩ gì, chú sợ mất mặt với em đúng chứ.

Không cần lo lắng, cho dù chú có như thế nào đi nữa thì em cũng không cười chú đâu.
Cô nói một tràng dài, nhất quyết không để cơ hội cho Tả Bân chen vào.

Vừa nói xong thì cũng đang chuẩn bị nằm xuống giường của mình để nghỉ ngơi.

Nhưng lúc này người nào đó trên giường lớn lại gọi cô.
- Mạt Mạt.....
Tưởng hắn lại muốn tranh cãi chuyện cho cô ở lại nên Lãnh Di Mạt đã gạt đi ngay.

Thế nhưng người đàn ông vẫn tiếp tục gọi.

- Mạt Mạt, nếu em đã ở lại thì cũng không nên chia chỗ ra ngủ vậy chứ.
Nghe hắn nói vậy, Lãnh Di Mạt mới quay đầu lại nhìn, thấy hắn đang vỗ vỗ vào chỗ trống bên cạnh, ý bảo cô lên giường ngủ rất rõ ràng.

Chẳng biết hắn có dở trò gì nữa không, nhưng cô vẫn cứ bị dao động, đã lâu lắm rồi cô không còn được ngủ bên cạnh hắn nữa, có những lúc mơ màng mà cô cứ tưởng hắn vẫn luôn nằm bên cạnh, nhưng khi vươn tay muốn chạm tới thì chỉ là chiếc gối lạnh lẽo......
- Đừng có dở trò gì với em.
Nói đại một câu thôi nhưng cô vẫn leo lên giường, ngay vị trí còn trống bên cạnh Tả Bân.

Nhanh chóng chui vào trong chăn, nhưng động tác vẫn chậm hơn nhiều so với trước kia.
Tả Bân vẫn còn giữ nguyên một tư thế ngồi, nhìn cô với ánh mắt đầy sủng nịch, trên môi còn treo một nụ cười đầy trìu mến.
- Em sắp sinh con của anh rồi còn ngại gì vậy? Em định không cho anh gặp con hay sao mà lại nằm xa như vậy?
Mặc dù hai chân còn bất tiện nhưng hắn vẫn dễ dàng nhướn người sang bên cạnh, vừa vặn áp mặt vào cái bụng đang nhô cao của Lãnh Di Mạt, hai tay nhẹ nhàng cảm nhận nhịp tim của đứa bé.
- Xin chào Đường Đường, là ba ba đây.

Đây là lần đầu tiên chúng ta gặp nhau nhỉ? Xin lỗi con vì bây giờ ba ba mới đến gặp con.
Nhìn vẻ mặt tràn ngập hạnh phúc của hắn khi chạm vào bụng mình và nói chuyện với Đường Đường, Lãnh Di Mạt lại không kìm được nước mắt.

Cô cũng nhìn hắn không nỡ dời.
- Mạt Mạt, em nói anh có thể đứng lên kịp trước khi Đường Đường đến thế giới của chúng ta không?
Bàn tay của Tả Bân nhẹ nhàng xoa xoa cái bụng nhô cao của Lãnh Di Mạt, động tác chậm dần, còn đặt lên đó một nụ hôn nữa.

Nhưng giọng của hắn lại chất chứa biết bao nhiêu là tự trách.
- Có phải anh rất vô dụng không? Đã cố gắng tập đi rất nhiều lần rồi nhưng vẫn chưa được gì cả.

Chỉ còn một tháng nữa là Đường Đường chào đời rồi.....
Nghe hắn giãi bày nỗi lo lắng trong lòng, Lãnh Di Mạt lại vừa cố gắng lau nước mắt vừa nói với hắn.
- Không đâu, Đường Đường chắc chắn sẽ rất tự hào về chú.

Chú có thể làm được mà, chúng ta cùng nhau cố gắng, nhé?
Cô nắm nắm lấy tay hắn, đồng thời giúp hắn nằm vào chỗ, nhìn những vết thương trên người hắn vì cố gắng đứng lên tập đi để lại, trái tim cô cũng đau nhói không ngừng.

Cô vừa nuốt nước mắt vừa cố gắng mỉm cười cho hắn động lực.
- Lão già, chúng ta sẽ làm được thôi.
Hắn nhìn ánh mắt rất kiên cường của cô liền gật đầu một cách chắc chắn.
Thời gian cứ yên tĩnh như vậy mà trôi qua, nhưng hai con người nằm bên cạnh nhau lại chưa ai ngủ cả, cứ yên lặng như vậy ở bên cạnh nhau thôi.
Lãnh Di Mạt rúc đầu vào trong vòm ng ực săn chắc của Tả Bân, bàn tay mềm mại sờ lên khuôn mặt đã in sâu trong tim, ngón tay vẽ theo từng đường nét trên gương mặt hắn, từ vầng trán xuống đến cằm, hình như cô đã buồn ngủ rồi nhưng vẫn cố thức vì muốn nhìn hắn lâu hơn một chút.
- Mạt Mạt, mau ngủ đi, em mệt rồi.
Lãnh Di Mạt lại lắc đầu trước lời yêu cầu của người đàn ông, dịu giọng nói với hắn.
- Em không muốn ngủ.

Em sợ khi em ngủ rồi, tỉnh lại sẽ không còn nhìn thấy chú bên cạnh nữa.

Em sợ tất cả những thứ đang diễn ra chỉ là một giấc mộng sẽ tan biến mất.
Sở dĩ Tả Bân cũng hiểu được tâm trạng này của cô, hắn nắm chặt tay cô đưa lên trước môi rồi hôn thật sâu lên mu bàn tay trắng mịn.
- Đồ ngốc, em định thức cả đêm để nhìn anh như vậy sao? Những gì em đang nhìn thấy, đang trải qua đều là thật cả, anh vẫn sẽ luôn ở đây, ở ngay bên cạnh em, chỉ cần em mở mắt ra thì sẽ lại nhìn thấy anh thôi.
Mặc dù hắn đã nói như vậy nhưng Lãnh Di Mạt vẫn lắc đầu và không chịu ngủ, cho nên hắn chỉ có thể đổi một cách khác.
- Nếu em vẫn không thể tin đây là thật thì anh còn một cách này có thể giúp em xác nhận xem có phải mơ hay không.

Em có muốn thử không?
Hai mắt Lãnh Di Mạt ánh lên một vẻ tò mò lẫn mong chờ.

Nhưng lời tiếp theo mà Tả Bân nói ra đã lập tức dọa cho cô sợ một phen, mặt còn đỏ đến tận mang tai.
- Chúng ta vận động một chút cho có cảm giác chân thật đi.
Cô vừa thẹn vừa giận, nhìn vẻ mặt lưu manh kia, không thèm nhân nhượng mà đấm mạnh vào ngực của hắn.
- Chân của chú còn khó di chuyển nữa mà vẫn muốn dở trò lưu manh à?
Tả Bân bật cười một cách đắc ý vô cùng, vẫn cố tình trêu cô.

Ngoài khả năng tưởng tượng của Lãnh Di Mạt mà hắn đã đặt cô nằm xuống, đồng thời lật người nằm trên cô.
- Đúng là chân của anh không tiện nhưng đâu có nghĩa là hông cũng không thể động được.

Phu nhân, em yên tâm, sẽ không làm em thất vọng đâu.
Nhìn ánh mắt đỏ ngầu đang dấy lên h@m muốn chiếm hữu của hắn, Lãnh Di Mạt gian nan nuốt một ngụm nước bọt.

Cô biết hắn không chỉ đang trêu cô, cho nên mới nhanh chóng che chăn lên, gục đầu sang một bên.
- Lưu manh, chú mau tránh ra đi.

Em đang mang thai đấy.
- Vẫn có tư thế khác phù hợp với em mà.
- Chú mau biến cho em.

Em buồn ngủ rồi..
 
Chú Đừng Qua Đây!
Chương 269: 269: Anh Tự Đứng Lên


Mấy ngày ở cùng Tả Bân, mỗi ngày Lãnh Di Mạt đều giúp hắn tập đứng lên và đi lại.
Sau hai tuần thì hắn đã có thể bước ra khỏi xe lăn và bám vào những vật xung quanh để bước đi, cho nên đã chuyển từ ngồi xe lăn sang dùng khung tập đi.
- Mạt Mạt, sao không ở nhà tập được rồi, đi ra đây em sẽ mệt hơn đấy.
Hôm nay Lãnh Di Mạt bắt đầu cho hắn tự mình tập đi mà không cần đến vật bám nữa.

Nhưng cô lại đỡ hắn ra khu vườn phía sau, nơi này vừa thoáng mát vừa rộng rãi, rất thích hợp để Tả Bân tập đi, nhưng phải đi một đoạn đường dài từ trong nhà ra đây, cô còn phải đỡ hắn nữa, cho nên Tả Bân mới không đành lòng.
- Việc của chú là hôm nay phải tập đi mà không cần dựa vào khung tập.

Nào, bây giờ chúng ta sẽ bắt đầu.
Lãnh Di Mạt bước ra xa một khoảng vừa phải, có thể đủ cho Tả Bân bước được ba bước đầu tiên.

Cô giang hai tay hai bên, ra hiệu cho người đàn ông bỏ khung tập đi sang một bên.
- Anh đi từng bước một thôi.

Nào, em sẽ đếm và anh cứ bước theo nhịp đếm của em.
Ba bước đi đầu tiên của Tả Bân thực sự là không hề dễ dàng, hắn vừa đi được hai bước đã ngã xuống đất.

Lãnh Di Mạt lo lắng muốn chạy đến đỡ hắn lên nhưng lại bị hắn ngăn lại.
- Anh không sao, để anh tự đứng lên.
Cắn chặt răng chịu đựng cơn đau như đang xé nát thân thể, mồ hôi li ti bắt đầu rịn ra đầy trên trán của hắn, nhưng cuối cùng hắn cũng đứng lên được và tiếp tục hoàn thành ba bước đi đầu tiên.
- Mạt Mạt, anh làm được rồi.
Lãnh Di Mạt xúc động đến bật khóc, vừa mỉm cười vừa gật đầu.
- Chú giỏi lắm.

Lão già, em biết là chú sẽ làm được mà.
Sau khi hắn đi được ba bước đầu tiên, Lãnh Di Mạt lại kéo dài khoảng cách hơn, lần này tăng lên năm bước, và cô cũng đứng đó đợi hắn.
- Lão già, bây giờ chú bước đến bên em đi.

Nào, mau đến chỗ em.
Cô đứng yên một chỗ nhìn hắn cẩn thận cất từng bước đi đến chỗ mình, hắn chỉ còn thiếu hai bước nữa mà hình như đã quá mệt rồi nên hơi loạng choạng, nhưng sau đó đã cố gắng khắc phục để đi tiếp.
- Lão già, chú làm tốt lắm.
Cứ mỗi lần hắn đi được đến đích thì Lãnh Di Mạt lại vươn tay ra để hắn nắm lấy.
Cô từ từ tăng độ dài đường đi của hắn lên, sau mấy lần thấy hắn đi vững hơn thì độ dài đã tăng lên hai mươi bước.
- Lão già, mau qua đây với em đi.
Suốt cả quá trình, tầm mắt của Tả Bân vẫn luôn chỉ hướng về phía Lãnh Di Mạt đang đứng ở xa kia, hắn liên tục nhủ với lòng mình chỉ cần cố gắng thêm một chút nữa là có thể đi đến bên cạnh cô rồi.

Cô đang đợi hắn nên hắn không thể cho phép bản thân ngã xuống được, Đường Đường cũng đang đợi hắn.
- Mạt Mạt, anh đi được nhanh hơn rồi, không bị mất thăng bằng nữa.
Lãnh Di Mạt hạnh phúc đến bật khóc, ôm chầm lấy người đàn ông, sau đó lại cầm khăn lau mồ hôi cho hắn.
- Lão già của em hôm nay đã rất giỏi rồi.
....
Thời gian này vì có Lãnh Di Mạt ở cùng Tả Bân và còn tập cho hắn đi lại nên Ryan và Hầu Tử cũng tập trung vào những việc cần làm ở Xích Bang và Đan Thạch.
Hai tuần qua Tả Bân ngày nào cũng chăm chỉ luyện tập, mỗi ngày đều đi đi lại lại đến quên cả nghỉ ngơi.
Mỗi ngày thì đều là vú nuôi nấu từng bữa ăn rồi mang đến đây, bà cũng vừa mới đưa đồ xong và đi không lâu.

Lãnh Di Mạt ở trong phòng bếp bày thức ăn ra dĩa.
Cô mở tủ lấy thêm mấy cái tô, nhưng lúc mới vươn tay lên thì cảm giác bụng đang co thắt dữ dội, cơn đau lây rất nhanh lên tận đại não.
Choang!
- Aaaa!!!!

- Mạt Mạt! Mạt Mạt! Em sao vậy?
Tiếng chén dĩa vỡ tung trong phòng bếp vừa vang lên thì sau đó là tiếng kêu la của Lãnh Di Mạt, tất cả làm cho Tả Bân đang tập đi ở ngoài phòng khách cũng hốt hoảng gọi lớn vào trong.
Hình như hắn cũng không hề ý thức được mà bản thân đang đứng lên rất tự nhiên và còn vững hơn trước kia, vội vàng chạy vào trong phòng bếp.
- Mạt Mạt, Mạt Mạt! Em sao rồi?
Đập vào mắt hắn là hình ảnh Lãnh Di Mạt nằm ôm bụng dưới chân bàn ăn, dưới chân cô còn chảy ra một dòng chất màu trắng, là vỡ ối rồi.
- Mạt Mạt, có phải sắp sinh rồi không?
Từng sợi dây thần kinh của người đàn ông đang cực kỳ căng thẳng, cuống cuồng chạy tới bên cạnh người phụ nữ đang nằm ôm bụng, vừa gọi tên cô vừa khom người bế cô lên.
- Mạt Mạt, đừng sợ, anh đưa em đến bệnh viện.
Nhận được thông báo, vú nuôi cùng người hầu trong nhà đã khăn gói đầy đủ chạy đến bệnh viện chờ Lãnh Di Mạt sinh.
Ryan và Hầu Tử cũng gấp gáp chạy vào xem tình hình.

Sau đó lại đến lượt Ngôn Dực.
Khi bọn họ đến nơi thì thấy Tả Bân đang đứng trước phòng sinh, không phải ngồi mà là đang đứng rất bình thường, còn đi đi lại lại vì sốt ruột nữa.
Ngôn Dực vừa đến thì điều đầu tiên là hỏi tình hình của hai mẹ con Lãnh Di Mạt.
- Mạt Mạt sao rồi?
Tả Bân vì sốt ruột mà đã vò đầu bứt tóc đến loạn cả lên rồi, còn nghe Ngôn Dực hỏi nữa thì hắn càng lo đến đứng ngồi không yên.
- Cô ấy vẫn còn trong đó.
Ngôn Dực không nói gì nữa, cũng sốt ruột ngồi xuống ghế chờ, lo lắng đến mồ hôi ướt đẫm cả hai lòng bàn tay.
Nhưng còn Ryan thì lại chú ý đến chân của Tả Bân đang đứng rất bình thường, không hề có dấu hiệu nào của tàn phế cả hay là vừa bị thương nghiêm trọng.

Anh ta nhìn Tả Bân chỉ đang lo lắng vì Lãnh Di Mạt, thử hỏi thẳng.
- Lão Tả, cậu nói là cậu tự mình đưa Mạt Mạt đến bệnh viện sao?
Có lẽ vì tâm tư đã đặt hết vào trong phòng sinh trước mặt nên Tả Bân cũng chẳng nghĩ nhiều mà chỉ gật đầu theo đúng sự thật.

Ryan trợn tròn mắt một cách khó tin, nhìn sang Hầu Tử đứng bên cạnh cũng đang trầm trồ kinh ngạc giống hệt mình.
- Là bế cô ấy lên rồi cậu đi bằng chân? À không, tớ nhầm, cậu tự mình bế cô ấy đi lên xe rồi đến bệnh viện?
Tả Bân đang lo lắng đến ruột gan cũng đảo ngược lên mà Ryan cứ lải nhải hỏi mấy câu ngớ ngẩn kia liền khiến hắn bực tức mà quát.
- Rốt cuộc cậu đang muốn hỏi gì đây?
Biết hắn không có nhiều kiên nhẫn nên Ryan cũng nói thẳng luôn với hắn.

Anh ta chỉ vào chân của Tả Bân, sau đó trực tiếp nói ra điều mà anh ta đang không thể tin nổi.
- Lão Tả, chân của cậu, đã hồi phục hoàn toàn rồi sao?
Khi nghe câu này của Ryan, lúc này Tả Bân mới nhớ đến hai chân vốn dĩ không thể đi quá mấy chục bước của mình, nhưng bây giờ nhìn lại thì đúng là đã đứng rất bình thường và còn chẳng có cảm giác đau như trước nữa, nhớ lại lúc nãy khi hắn một mạch chạy vào bế Lãnh Di Mạt ra xe, hắn cũng không hề nhận ra hai chân của mình đã đi lại được bình thường.
- Chân của tớ, thực sự, đã hồi phục rồi?
Đây là kỳ tích hay phép màu vậy?
Ryan và Hầu Tử mừng rỡ nhìn nhau, còn khá ngỡ ngàng, hắn cũng không biết vì sao lại làm được như vậy nữa, chẳng lẽ là vì lúc nghe thấy tiếng kêu la đau đớn của Lãnh Di Mạt nên đã cho hắn sức mạnh, vì Đường Đường sắp chào đời nên hắn đã đứng lên được rồi?
Cửa phòng sinh cuối cùng cũng đã mở ra và một bác sĩ đang bước ra, bà nhìn Tả Bân đang lo lắng đến luống cuồng thì không khỏi bật cười.
- Tả tiên sinh, chúc mừng ngài, phu nhân đã hạ sinh an toàn, tiểu công chúa rất khỏe mạnh.

Ngài có thể vào trong thăm phu nhân một lát.
Tả Bân nhanh chóng đi cùng bác sĩ vào trong, trên môi vẫn chưa ngớt nụ cười đầy hạnh phúc và kích động.

Hắn nhìn thấy Lãnh Di Mạt toàn thân xụi lơ nằm trên giường, bên cạnh là một đứa trẻ sơ sinh được bọc trong khăn.
Bước chân của hắn khựng lại, chưa bao giờ thấy căng thẳng và lo lắng như vậy, dù là đứng trước mưa bom bão đạn hay đặt bút ký hợp đồng nghìn tỉ cũng không căng thẳng như lúc này.

Đứa bé kia, nhỏ nhắn đỏ hỏn đó là con của hắn, hắn được làm cha rồi, hắn thực sự được làm cha rồi, nhưng lỡ như con không thích hắn thì sao? Hắn phải bế đứa bé thế nào? Có dọa nó sợ không?
- Lão già....chú mau đến đây đi.

Chú nhìn xem, Đường Đường của chúng ta....
Trước mặt là vợ con mình nhưng Tả Bân lại căng thẳng hơn bao giờ hết.

Hắn hít thở sâu một hơi để lấy lại tinh thần, bước từng bước đến cạnh giường.

- Mạt Mạt, đây, đây là Đường Đường sao?
Lãnh Di Mạt đã sớm bị dáng vẻ luống cuống và căng thẳng của hắn chọc cười.

Trời à, không phải đùa chứ, hắn đã bốn mươi tuổi đầu rồi, lần đầu tiên nhìn thấy trẻ con sao? Còn lo lắng đến mức mất bình tĩnh nữa.
- Lão già, chú đừng căng thẳng, đây là Đường Đường, con gái của chúng ta.

Đừng lo, anh mau bế nó lên đi, phải chính thức giới thiệu với nó chứ.
Y tá đứng bên cạnh thấy Tả Bân căng thẳng như vậy thì cũng đến giúp đỡ, còn không nhịn được mà trêu.
- Tả tiên sinh lần đầu đón con chào đời nên căng thẳng cũng là lẽ đương nhiên.

Có trường hợp còn ngất luôn khi nhìn thấy con nữa đấy.
Lãnh Di Mạt nghe y tá nói vậy lại không nhịn được cười, cố tình trêu hắn.
- Lão già, chú đừng có ngất đấy.

Mất mặt với Đường Đường lắm đó.
Đường Đường được hắn bế trong tay vô cùng yên tĩnh và không hề quấy khóc chút nào.

Hắn nhìn con gái nhỏ nhắn được bọc trong khăn, lập tức phản biện lại.
- Em nói ai ngất chứ.

Đừng quên anh cũng từng bế Tiểu Nguyệt và cả em lúc còn nhỏ đấy nhé.
Không phải lần đầu tiên hắn bế trẻ con nhưng lần này thì hoàn toàn khác, Đường Đường là con gái của hắn cho nên hắn có đủ điều để lo lắng.
Lãnh Di Mạt sao có thể quên được chuyện này chứ, trước kia cô cũng không nghĩ đó là vấn đề gì to tác cả.

Nhưng bây giờ nhìn Đường Đường nằm gọn trong tay hắn, lại tưởng tượng lúc mình cũng còn nhỏ thế này đã được hắn bế, có khi còn tr@n truồng nữa, xấu hổ quá đi mất!
- Phu nhân đừng lo lắng, dù sao lúc em còn nhỏ anh cũng thường xuyên thay tả cho em, nếu không có gì khác thì anh cũng có thể thay tả cho con gái của chúng ta.
Sắc mặt của Lãnh Di Mạt giống như đang ngậm một quả đắng trong miệng vậy, sao hắn có thể nói chuyện không chút kiêng dè thế này trước mặt con cơ chứ?.
 
Chú Đừng Qua Đây!
Chương 270: 270: Hoàn Thành Ước Nguyện


Cuộc đời Lãnh Di Mạt có lẽ đúng như cách mà Tả Bân từng nói, từ khi cô được sinh ra trên đời này thì đã định sẵn sẽ là của hắn.

Năm cô tám tuổi, lần đầu tiên gặp người đàn ông khiến cô rung động và nguyện trao cả trái tim cho hắn.

Dù là mười năm sau hay thêm ba năm nữa, dù trải qua trăm ngàn đau thương thì cuối cùng cô và hắn cũng quay về với nhau.
Lần đầu tiên gặp người đàn ông này, cô đã tự lập lời thề cả đời sẽ chỉ gả cho hắn, nếu như không phải hắn thì có lẽ cũng sẽ không có bất cứ ai khác.
- Lão già, cuối cùng em cũng thực hiện được ước mơ cả đời là gả cho chú rồi.
Nhìn chiếc nhẫn cưới được đeo vào ngón tay của mình, Lãnh Di Mạt nở một nụ cười thật rạng rỡ, trong mắt chỉ tràn ngập hạnh phúc khi nhìn người đối diện.
Tiếp theo là cô đeo nhẫn lại cho hắn.

Tả Bân nghe cô nói mà cũng đáp lại ngay.
- Ước mơ của em chỉ có gả cho anh thôi hửm? Đúng là không có tiền đồ gì cả.
Lãnh Di Mạt bĩu môi nhét nhanh chiếc nhẫn vào ngón tay của hắn, xong vừa hất cằm xuống một hàng dài những thuộc hạ của Xích Bang đứng bên ngoài, đắc ý nói.
- Ai bảo em không có tiền đồ chứ.

Chú nhìn đi, bây giờ hàng ngàn sát thủ bậc nhất của giới hắc đạo đều phải cúi đầu gọi em là phu nhân lão đại đấy.

Đủ uy lực chưa nào?
Dưới lễ đường đều chật kín khách mời trong cả hai giới hắc bạch đạo đến chúc mừng hôn lễ thế kỷ này.

Đại diện cho gia đình hai nhà ngồi ở đầu hàng và đối diện nhau.

Trên môi của từng người đều là những nụ cười chúc phúc, từng tiếng vỗ tay nồng nhiệt vang lên sau khi đôi vợ chồng trên bục làm lễ trao nhau nụ hôn chính thức.
- Anh hai, Đường Đường đâu rồi?
Lãnh Di Mạt và Tả Bân đang kính rượu khách mời thì Lãnh Di Mạt lại kéo Tả Bân đi tìm con gái lúc nãy còn để cho Ngôn Dực trông.
Mặc dù trên danh nghĩa đã là người nhà nhưng Tả Bân vẫn không hề thoải mái khi gặp Ngôn Dực.
- Bà ngoại đang giữ đấy.

Hình như anh còn chưa được uống rượu mừng của vợ chồng em thì phải.
Câu sau của anh ta rõ ràng là đang ám chỉ Tả Bân.

Quả nhiên là sắc mặt Tả Bân như ăn phải thuốc nổ vậy.
Lãnh Di Mạt vẫn luôn tìm cách để hòa giải mọi ân oán trước đây của hai người, và lần này cũng không phải ngoại lệ.

Cô gọi phục vụ qua và lấy hai ly rượu, đưa một ly cho Tả Bân, còn hẩy hẩy bên hông hắn nữa, cố duy trì nụ cười tự nhiên nhất.
- Anh hai, em kính anh một ly.
Tả Bân bất lực nhìn ly rượu trên tay, rồi lại nhìn vẻ mặt đang vô cùng đắc ý của Ngôn Dực, đúng là oan gia mà, từ tình địch trở thành anh vợ, không dễ sống chút nào.
Ngôn Dực đã nhận uống ly rượu của Lãnh Di Mạt, lại đang cố tình tỏ vẻ chờ đợi thành ý từ Tả Bân.
- Em rể, em không vừa mắt anh vợ này chỗ nào sao?
Trước đây Tả Bân chỉ nghĩ rằng khui ra sự thật về quan hệ giữa hai anh em họ thì hắn có thể loại bỏ được tình địch, lại không nghĩ sẽ có ngày hôm nay.
Cũng không còn cách nào khác, hắn cũng chỉ có thể cắn răng nhẫn nhịn, nâng ly rượu trong tay lên làm động tác mời, thật khó mới gọi được mấy chữ.
- Anh vợ, xin được kính anh.
Ngôn Dực cầm lấy ly rượu, còn lắc qua lắc lại, soi cả đèn vào nữa.

Rõ ràng là đang cố tình đây.
- Rượu này không có độc chứ?
Tả Bân cảm thấy mình sắp tức đến phát điên rồi, lồ ng ngực như muốn vỡ tung ra ngay lập tức.

Hắn nghiến chặt răng mà nhẫn nhịn, nhả ra từng chữ một.
- Vậy thì anh đừng có uống.
Ngôn Dực cười cười vô cùng đắc ý, uống cạn ly rượu rồi đi trước.
Nhìn anh ta rời đi rồi, Tả Bân cũng không nhịn nổi nữa mà mắng.
- Anh vợ cái gì? Tôi lớn hơn cậu đấy.
Đang giận đen cả mặt mà nhìn qua lại thấy Lãnh Di Mạt đang che miệng cười trộm mình nữa.

Hắn đúng là bất lực thực sự rồi.

- Em còn dám cười sao?
Lãnh Di Mạt cố nhịn cười và thử trêu hắn lần nữa.
- Nếu anh không muốn gọi anh ấy là anh vợ thì anh có thể từ em mà.
Không ngờ người nào đó đã lập tức dựng cổ lên đáp trả.
- Không đời nào.

Không phải chỉ là một cách gọi thôi sao? Có thể làm khó anh được à?
...
Năm năm sau.
Cả thủ phủ vừa sáng sớm đã loạn hết lên vì tiểu thư nhỏ Đường Đường và tiểu thiếu gia Tiểu Thạch đã biến mất cách đây khoảng một tiếng.

Trên dưới thủ phủ đều đang chạy sốt vó đi tìm.
Lãnh Di Mạt không tìm thấy hai đứa con đã suýt nữa ngất xỉu.

Tả Bân vừa lo cho cô vừa huy động hết mọi phương thức tìm kiếm nhanh nhất.
- Lão đại, phu nhân, đã tìm được tiểu thư và thiếu gia rồi.

Họ nói tiểu thư đang đẩy tiểu thiếu gia xếp hàng ở sân bay.
Lãnh Di Mạt vừa nghe tin xong thì suýt nữa tăng xông máu rồi.

Cô vội vội vàng vàng chạy nhanh ra khỏi nhà.

Tả Bân cũng lập tức đi theo sau.
Mà ở một khu vực mua vé máy bay, một bé gái tầm năm tuổi đang đẩy một bé trai mấy tháng ngồi trong xe đẩy.

Bé gái mặc dù tuổi còn nhỏ nhưng lại rất cương quyết đấu khẩu với nhân viên quầy vé.
- Cháu đã nói trong thẻ này có rất nhiều tiền, tại sao cô vẫn không bán vé cho cháu chứ?

Vốn dĩ theo quy định thì trẻ em không có phụ huynh đi cùng thì không thể nào được tự mua vé hay lên máy bay, hơn nữa còn có đến tận hai đứa trẻ.

Mà cả sân bay lúc này cũng đang được phong tỏa vì con gái và con trai của chủ tịch tập đoàn Đan Thạch đang mất tích, chính là hai đứa trẻ này đây.
- Cháu bé này, không phải là thẻ này không đủ tiền.

Nhưng nếu cháu không có cha mẹ đi cùng thì cô không thể bán vé cho cháu được.

Em trai cháu còn nhỏ như vậy, cháu đưa em đi xa mà không có mẹ sẽ rất nguy hiểm đó.
Bé gái vẫn không chịu thua, lại tiếp tục đôi co với nhân viên bán vé.
- Cháu biết chăm sóc em trai, sao cô lại không tin cháu vậy? Mẹ cháu cũng vậy, cháu nói để cháu chăm sóc em trai nhưng lần nào mẹ cũng tranh với cháu.

Cháu không muốn ở với mẹ nữa, cháu ghét mẹ cực kỳ, mẹ chỉ toàn giành em trai với cháu thôi.
- Đường Đường, bỏ nhà đi là đứa trẻ hư đấy.
Sự xuất hiện của một người đàn ông đã có thể tạm thời giải vây cho những nhân viên phụ trách ở sân bay.

Mà đứa bé vừa nhìn thấy người đàn ông liền mừng rỡ kêu lớn.
- Chú Ryan!
Nếu không tính đến Tả Bân thì Ryan chính là người gắn bó với Đường Đường nhiều nhất.

Mà lí do Ryan thích chăm sóc Đường Đường chính là vì nhìn Đường Đường rất giống Tiểu Nguyệt lúc nhỏ, nhìn thấy Đường Đường thì anh ta liền cảm thấy rất gần gũi.
Ryan ngồi xuống bế Đường Đường lên, tìm cách dập lửa giận của nó xuống.
- Đường Đường ngoan, cháu nói cháu không muốn ở với mẹ vì mẹ giành em trai với cháu sao? Cho nên cháu muốn đưa em trai đi để mẹ không giành được với cháu nữa?
Đường Đường nghe anh ta hỏi vậy thì lập tức gật đầu ngay, còn nói xấu mẹ mình không ngớt.
- Đúng vậy ạ, mẹ lúc nào cũng giành em trai với cháu, còn không thèm quan tâm ba ba và cháu nữa.

Mẹ xấu như vậy, cháu không muốn ở với mẹ nữa đâu.
Những gì mà Đường Đường vừa mới nói với Ryan, Lãnh Di Mạt đã kịp thời đến kịp để nghe hết.

Sau khi nghe con nói thì cuối cùng cô cũng đã hiểu lí do con bỏ đi là vì mình.
- Đường Đường.
Nghe tiếng mẹ gọi mình, Đường Đường cũng quay đầu lại nhìn xem, nó đã ra được tới sân bay nhưng vẫn bị cha mẹ đuổi theo tới nên cũng không hề vui vẻ gì.
- Sao mẹ lại đến đây? Mẹ có đến cũng vô ích thôi, con đã quyết định sẽ đưa em trai đến chỗ bà cố rồi.

Mẹ không ngăn cản được con đâu.
Lãnh Di Mạt đứng trước mặt con gái đang được Ryan bế, cô thở dài một hơi, bặm môi một cái mới nói với con.
- Mẹ không ngăn cản con.

Đường Đường, mẹ xin lỗi.

Đường Đường, mẹ đã không nghĩ mẹ lại vô tình làm con tủi thân.

Mẹ hứa với con từ nay nhất định sẽ cho con chăm sóc em trai nhiều hơn, mẹ sẽ không giành với con nữa, chỉ cần con cũng để mẹ trông em trai thôi.
Thấy mẹ rơm rớm nước mắt xin lỗi mình, Đường Đường liền hết giận ngay, còn đưa tay lau nước măt cho cô.
- Mẹ đừng khóc, Đường Đường không đi nữa, Đường Đường đưa em trai về cùng mẹ, mẹ đừng khóc mà.
- Đường Đường xin lỗi, là Đường Đường không tốt.

Ba ba nói với Đường Đường vì em trai giống ba ba nên mẹ mới không muốn ai giành em trai với mẹ.
Lãnh Di Mạt vừa đón lấy Đường Đường từ tay Ryan thì lại nghe con gái nói ra bí mật động trời.

Cô tròn mắt nhìn sang Tả Bân đang bế Tiểu Thạch bên kia, nghiến răng hỏi hắn.
- Lão già, chú nói với Đường Đường như vậy thật à?
Không ngờ lại bị con gái phản bội, Tả Bân chỉ ước mình có thể tàn hình ngay lúc này, khúm núm nhận lỗi như một đứa trẻ.
- Phu nhân đừng giận, anh chỉ nói chơi thôi, không ngờ con bé tin thật.

Cũng tại Tiểu Thạch giống anh quá mà.
Đôi mắt Lãnh Di Mạt giống hệt một viên đạn đang hướng về phía hắn, nghiêm mặt cảnh cáo.
- Đúng là già rồi còn không đứng đắn.

Bế Tiểu Thạch về đi.

Tối nay anh ngủ ở thư phòng cho em.
Người nào đó vừa bế con trai vừa nhanh chân đuổi theo để nài nỉ.
- Anh sai rồi, vợ à, phu nhân, đừng có đuổi anh ra ngoài ngủ nữa mà.
….…………………..Hoàn chính văn………………….
 
Chú Đừng Qua Đây!
Chương 271: 271: Ngoại Truyện


Lãnh Di Mạt đã nhận được kết quả mang thai nhưng lại không hề có dấu hiệu thai nghén.

Cô cũng không nghi ngờ gì vì nghĩ rằng lại giống như lần trước mang thai Đường Đường vậy.

Vậy mà không ngờ rằng lại có người có triệu chứng thai nghén, đó chính là chồng của cô, Tả Bân.
- Ọe! Ọe!!!!
Một ngày ba bữa thì bữa nào Tả Bân cũng nôn lấy nôn để và chẳng ăn được gì, cho dù thực đơn đã được đổi sang những món ăn thanh đạm hơn nhưng tình trạng ốm nghén của hắn vẫn không có dấu hiệu cải thiện.
Sau khi nôn xong, nhìn mặt hắn thẩn thờ như một người sợ độ cao vừa mới vượt qua trò chơi mạo hiểm vậy.
Trái ngược với hắn thì Lãnh Di Mạt lại ngồi ăn rất ngon lành, từng món trên bàn đều được cô ăn sạch sẽ.
Tả Bân vừa bị cơn buồn nôn hành cho không ít, mệt mỏi hơn cả việc chạy mười vòng sân nữa.

Hắn nhìn Lãnh Di Mạt đang ăn thịt một cách ngon lành với ánh mắt oan ức.
- Bất công thật đấy, rốt cuộc con đang trong bụng em hay bụng anh mà người có đủ triệu chứng mang thai lại là anh?
Lãnh Di Mạt một tay gắp thịt cho Đường Đường, một tay cầm khúc xương gà cắn m*t, nhìn người đàn ông đang thở hì hục trước mặt mà chỉ bình thản đáp lại.
- Vậy con là của chung nhưng sao chỉ có một mình em sinh? Em thấy như vậy rất công bằng đấy chứ, chú cũng nên trải qua chút cực khổ mới được, để sau này chú không đòi em sinh thêm một đứa nữa.
Đường Đường ngồi bên cạnh Lãnh Di Mạt cũng ăn uống giống hệt cô vậy, đứa bé nhìn ba mình mỗi ngày đều rất kỳ lạ nên mới tò mò hỏi.
- Mẹ, sao ba ba lại suốt ngày nôn vậy? Có phải ba ba bị bệnh rồi không?
Lãnh Di Mạt tiếp tục xé một chiếc đùi gà khác, bỏ thịt vào bát của Đường Đường, gật gật đầu nói với con gái.
- Đúng đấy, ba ba con bị ốm rất nặng và cần đi gặp bác sĩ.

Cho nên mẹ con ta phải thông cảm cho ba ba một chút.
Đường Đường ngây thơ không hiểu gì nên nghe mẹ nói sao thì cũng tin là như vậy, còn gắp thịt trong chén mình qua cho Tả Bân nữa.
- Ba ba đang bị bệnh phải ăn nhiều vào.

Đường Đường cho ba ba này.
Chính hành động vô cùng quan tâm của Đường Đường mà Tả Bân lại được một trận nôn khan kịch liệt.

Hắn bất lực nhìn con gái.
- Đường Đường ngoan, ba ba không ăn được mấy món này đâu, Đường Đường ăn đi.
Đường Đường vẫn không hiểu gì, gật gật cái đầu nhỏ rồi nhận ngoan ngoãn ăn cơm của mình.
Nhìn hai mẹ con Lãnh Di Mạt cứ cố tình trêu mình, Tả Bân càng thấy oan ức cho bản thân.

Hắn gọi vú nuôi mang một dĩa quả chua lên cho mình.

Một bữa cơm gia đình ba người mà hai mẹ con thì ngồi ăn sơn hào hải vị ngon lành, còn người cha đáng thương lại ngồi ăn một dĩa quả chua.
Nhìn hắn ăn rất ngon mà Lãnh Di Mạt còn phải nhíu mày, nhăn mặt vì cảm thấy chua đến tận óc rồi.
- Lão già, chú không thấy chua sao?
Tả Bân nhìn cô như đang vô cùng mang ơn vì sự quan tâm hỏi han của cô nữa.
- Không hề chua chút nào, anh thấy rất ngon đấy.
..
Triệu chứng ốm nghén của Tả Bân càng ngày càng nhiều hơn.

Ngồi trong phòng họp mà trước mặt hắn đặt một dĩa quả chua, có đầy đủ các loại trái cây vị chua khác nhau.

Rất nhiều người vì khướu giác và vị giác bị k1ch thích mà liên tục nuốt nước miếng, cuộc họp bất ổn chưa bao giờ thấy mà bây giờ đang ở ngay trước mắt.
- Các người làm gì vậy? Còn không mau báo cáo tiếp đi?
Thấy ai cũng im lặng, Tả Bân vừa cầm một miếng mơ lên ăn vừa quát nhân viên của mình mà không hề biết là chính dĩa trái cây trước mặt hắn chính là nguyên nhân.
- Lão đại, ngài có thể ngừng ăn một lúc được không?
Hầu Tử đã nhận ra vấn đề nên mới nói nhỏ bên tai Tả Bân.

Nhưng Tả Bân lại phản bác ý kiến của cậu ta.
- Cậu biết rõ nếu tôi không ăn thì sẽ thế nào mà.
Đúng vậy nếu hắn không ăn đồ chua liên tục thì sẽ lại nôn khan liên tục như người bị say xe vậy, như vậy thì còn tập trung được vào việc gì nữa chứ.

Bây giờ nghĩ lại thì dù hắn ăn hay là cứ liên tục nôn ói thì cũng đều mất mặt như nhau cả.

Hắn nhanh chóng cho kết thúc cuộc họp rồi trở về phòng làm việc, vừa mới vào đã dặn Hầu Tử.
- Từ ngày mai cậu hủy hết lịch trình của tôi đi.
Hầu Tử còn tưởng mình nghe nhầm, ngơ ngác hỏi lại.
- Lão đại, ngài định đi đâu sao?
Tả Bân vội cầm một miếng nhanh trên bàn bỏ vào miệng nhai, sắc mặt không ổn một chút nào.
- Cậu không nhìn thấy sao còn hỏi? Tôi nghỉ thai sản.
..
Nghe Hầu Tử báo lại Tả Bân đột nhiên trốn việc thì Lãnh Di Mạt mới ý thức được tính nghiêm trọng mà hắn đang trải qua, cho dù cô đã mang thai đến lần thứ hai nhưng cũng chưa từng trải qua cảm giác thai nghén bao giờ.

Nhưng người đàn ông này lại thay cô nhận triệu chứng đó.

Việc nghén thay này phần lớn là vì hắn cũng đang lo lắng cho thai kỳ của cô nên mới sinh ra, chẳng lẽ là bởi vì trước kia chưa thể đồng hành cùng cô trong thời gian cô mang thai Đường Đường nên bây giờ hắn mới thay cô ốm nghén?
- Lão già, em nghe nói hai ngày rồi chú đều không đi làm.

Có phải mệt lắm không? Em xin lỗi vì đã không quan tâm đến tình trạng của chú.

Hay là ngày mai chúng ta đến bệnh viện xem có cách nào cải thiện không?
Lãnh Di Mạt từ trong phòng tắm đi ra đã kéo Tả Bân nằm gối đầu lên đùi mình.

Nhìn hắn mệt mỏi như vậy, cô cũng thấy đau lòng, cứ tiếp tục như vậy liệu có ổn không đây?
- Không cần phiền phức vậy đâu.

Anh vẫn rất ổn mà.

Ngược lại là em đấy, em mang thai vẫn mệt hơn anh mà.

Hắn quay mặt vào bụng còn phẳng lì của cô, bàn tay xương to lớn xoa xoa rất nhẹ nhàng như đang chạm vào bảo bối trân quý vậy.
- Em không mệt chút nào, ngược lại còn ăn được rất nhiều nữa.

Chú không thấy em béo hơn rồi sao?
Lãnh Di Mạt vừa nói vừa tự nhìn lại hai tay mình, còn tiện tay tự ôm vào má nữa.
- Anh nhìn vậy thì chưa thể biết được, nên phải từ từ nhìn rõ hơn.
Tả Bân nằm yên để Lãnh Di Mạt vuốt tóc mình một lúc mới ngồi dậy, dán sát mặt mình vào mặt của cô.

Không khí ám muội như vậy, Lãnh Di Mạt cũng không hề ngốc mà không biết hắn đang muốn làm gì, hai mắt cô luôn duy trì trạng thái mở to nhất mà nhìn người đàn ông từ từ muốn phủ môi lên môi của mình.

Nhân lúc hắn không chú ý mà cô liền cầm lấy một miếng chanh nhét vào miệng của hắn, hình như vị chua đã làm hắn quên luôn cả mục đích khi nãy rồi.

Nhìn vẻ mặt hưởng thụ của hắn, cô chỉ nghiêng đầu hôn lên má của hắn rồi nhanh chóng chui vào trong chăn.
- Ngủ ngon, ông xã.
Chỉ một nụ hôn của cô mà Tả Bân đã đờ người ra một lúc mới phản ứng lại.

Hắn cũng nhanh chóng nằm xuống bên cạnh cô, vừa vén tóc của cô ra sau tai vừa hôn lên trán của cô, thủ thỉ bên tai cô.
- Ngủ ngon, bà xã.
….…………………Hoàn……………………….
 
Back
Top Bottom