Cập nhật mới

Tiểu Thuyết 【 Chủ công 】 Tuyển tập Sữa Chua

【 Chủ Công 】 Tuyển Tập Sữa Chua
Chương 20: Vì luyện cơ bụng mà nhập viện


Chương 20: Vì luyện cơ bụng mà nhập viện / Video "vàng khè" / Chàng sinh viên ngây thơ lại chảy máu mũi

Năm ngày sau đó, đến lượt Hoa Baby chủ động nhắn tin cho tôi.

Anh ta kể chuyện nọ chuyện kia, khôn khéo không nhắc đến vụ tôi chảy máu mũi và cương cứng hôm nọ, mà chuyển sang kể chuyện đời thường của mình.

Ăn món gì, uống trà gì, chửi đứa nào.

Có ý lấy lòng tôi đấy.

Tôi lạnh lùng đáp lại, gom hết tin nhắn của Hoa Baby lại rồi rút ra một tư tưởng cốt lõi.

—— Hoa Baby rất có khả năng là boss của một công ty lớn.

Là cái loại siêu giàu có, giàu nứt đố đổ vách ấy.

Tôi vốn dễ tính, thực ra đã quên sạch chuyện hôm đó từ lâu rồi.

Chẳng liên quan gì đến thấy sắc nổi lòng tham hay tiếng sét ái tình cả.

Thế gian này ai mà chẳng mê cái đẹp.

Ai nỡ từ chối một anh đẹp trai siêu cấp chứ.

Trai thẳng cũng không ngoại lệ nhé!

Tôi vẫy cái đuôi to vô hình, hớn hở chạy đi chat chít với Hoa Baby.

Thấy thái độ tôi tốt lên, Hoa Baby lập tức quay về mode lạnh lùng, hỏi tôi cơ bụng luyện đến đâu rồi.

Tôi tủi thân vãi.

Mới có mấy ngày, luyện được cái khỉ gì chứ?

Ít nhất cũng phải hai tháng chứ.

Hoa Baby: 【 Vô dụng. 】

Sao Bắc Cực: 【 (Mèo con tủi thân) Cho em thêm một tháng nữa, em nhất định sẽ luyện ra cơ bụng khiến anh hài lòng! 】

Hoa Baby: 【 Cố lên. 】

Tôi cười hì hì, làm thằng Lưu Đông cứ liếc tôi suốt.

Lưu Đông: “Minh, mày đang phát tình đấy à?”

Tôi ngẩng đầu, cười toe toét: “Không có sốt nhé.”

Lưu Đông cạn lời, quay đầu chơi game tiếp, miệng lẩm bẩm: “Nứng gãy cả chân.”

Tôi nhắn tin cho Hoa Baby.

Sao Bắc Cực: 【 Cục cưng ơi, sắp đến nhiệm vụ thứ hai rồi hì hì, anh chuẩn bị chưa? 】

Hoa Baby: 【 Hừ. 】

8 giờ tối Chủ nhật, chủ nhóm công bố bảng xếp hạng trong nhóm chat.

Tôi bấm vào xem từ dưới lên trên, đến tận hạng 10 vẫn chưa thấy tên tôi và Hoa Baby.

Tim tôi đập thình thịch, nuốt nước bọt cái ực, dò lên đến hạng 4 vẫn chưa thấy.

Tôi càng thêm căng thẳng, suýt thì quên cả thở.

Hạng 3...... không phải.

Hạng 2...... không phải.

Tôi và Hoa Baby đứng hạng nhất!!!

Ha ha ha ha ha.

Tôi cười tít mắt, nhắn tin báo tin vui cho Hoa Baby.

Sao Bắc Cực: 【 Á á!!

Cục cưng ơi, tụi mình đứng nhất rồi nè! (Mèo con xoay vòng) (Mèo con hoan hô) (Mèo con tung hoa) 】

Sao Bắc Cực: 【 Cảm ơn anh đã chấm điểm cao cho em nha! 】

Hoa Baby chắc đang bận việc không xem điện thoại, hai phút sau chưa thấy trả lời, tôi bèn lượn lờ trong nhóm hóng hớt.

AA: 【 Hạng nhất là Hoa Baby với Sao Bắc Cực, tên mạng của hai người này có cảm giác cặp đôi ghê, ghép CP xong mới đổi tên à? 】

BB: 【 Đau lòng quá (khóc lớn), sao không công khai ảnh chụp?

Tôi muốn xem á á! 】

CC: 【 (Giơ tay) Tôi cũng muốn xem. 】

DD: 【 Muốn xem + số chứng minh thư. 】

Chủ nhóm lý trí từ chối đề nghị này, còn mắng cho một trận là lũ sắc dục che mờ mắt, mông mọc trên đầu hết rồi.

Tôi im lặng hóng biến, sốt ruột chờ chủ nhóm công bố nhiệm vụ nhỏ tuần thứ hai.

Mãi đến 8 giờ sáng thứ Hai, chủ nhóm mới lững thững xuất hiện, nhắn một đoạn tin.

Chủ nhóm: 【 Nhiệm vụ nhỏ thứ hai: 1 chỉ định 0 quay một đoạn video ngắn, nội dung do 0 tự quyết định.

1 dựa vào mức độ yêu thích đối với video để chấm điểm, thang điểm 100.

Lần này chúng ta sẽ chọn ra top 5, loại 5 cặp CP. 】

Choang, lần này là tiếng trái tim bé nhỏ đáng thương của tôi tan vỡ.

Không được chỉ định nội dung.

Tâm trạng tôi tụt dốc không phanh.

Tệ hơn nữa là mãi đến 5 giờ chiều Hoa Baby mới nhắn tin, giải thích lý do online muộn.

Hoa Baby: 【 Thời gian họp kéo dài hơn dự kiến, xin lỗi vì không trả lời tin nhắn kịp thời. 】

Sao Bắc Cực: 【 Không sao đâu, chẳng lẽ họp từ sáng đến giờ luôn á?

Cục cưng ăn cơm chưa? (Mèo con thò đầu) 】

Tôi cứ ôm khư khư cái điện thoại chờ Hoa Baby, thấy tin nhắn của hắn là thở phào nhẹ nhõm.

Hoa Baby: 【 Ăn cơm hộp. 】

Sao Bắc Cực: 【 Thế thì tốt rồi (mặt đỏ hồng), nhất định phải ăn uống đúng giờ nha, không là hại sức khỏe lắm đấy. 】

Hoa Baby: 【 Tôi thấy nhiệm vụ trong nhóm rồi, sẽ tìm thời gian quay gửi cậu.

Tuần sau tôi phải đi công tác nước ngoài, bận lắm, có thể sẽ không đăng nhập nick này. 】

Sao Bắc Cực: 【 Thế cục cưng có quay lại không? (Mèo con cắn móng vuốt) 】

Hoa Baby: 【 Tôi sẽ về, đừng lo. 】

Tôi lo lắng cắn móng tay.

Trên mạng chẳng đầy rẫy mấy vụ này sao?

Đối tượng yêu qua mạng đột nhiên bốc hơi, lý do thì muôn hình vạn trạng.

Nào là bị người ngoài hành tinh bắt đi làm vật thí nghiệm.

Nào là biến thành rắn tinh ẩn cư rừng núi.

Thế mà cũng có người tin sái cổ.

Dị nhất là một bài đăng có tiêu đề: “Bạn trai qua mạng vì tôi mà nhìn thấu hồng trần, đi tu rồi.”

Bên dưới có cư dân mạng bình luận: 【 Bạn trai chủ thớt tốt nghiệp đại học chuyên ngành Phật học à? 】

Chủ thớt trả lời: 【 Đâu có, anh ấy chỉ là bảo vệ tốt nghiệp cấp ba thôi. 】

Một đám cư dân mạng xem náo nhiệt không chê chuyện lớn nhao nhao vào bình luận.

【 Phật không độ người dưới đại học, người ngoài chuyên ngành Phật học phải có bằng thạc sĩ trở lên nhé. 】

Spam tận hai trăm tầng lầu, xếp hàng ngay ngắn chỉnh tề.

Tôi lúc đấy hóng hớt mà còn phải cảm thán tầm quan trọng của bằng cấp.

Giờ đi tu làm hòa thượng cũng phải xét bằng tốt nghiệp.

Hoa Baby không đưa ra lý do vớ vẩn nào.

Đi công tác nước ngoài, rất hợp với thân phận ông chủ công ty lớn của anh ta.

Nhưng tôi vẫn cứ thấy bất an trong lòng.

Chắc là do gan bé, dù sao cũng làm chuyện trái lương tâm, cứ lo nơm nớp không biết kỹ năng diễn xuất của mình có tệ quá không, bị Hoa Baby nhìn ra sơ hở thì bỏ mẹ.

Tôi vỗ vỗ cái bụng chưa có múi nào, cảm giác nguy cơ bùng lên dữ dội.

Lập tức đến phòng gym trường đăng ký thẻ nửa năm, thuê hẳn huấn luyện viên xịn nhất, đỉnh nhất của phòng.

Tôi thèm thuồng nhìn bắp tay cuồn cuộn, cơ ngực căng phồng và tám múi cơ bụng gợi cảm rõ nét của huấn luyện viên.

Thèm chảy cả nước miếng.

Nếu tôi cũng có body như thế, Hoa Baby chẳng phải ngày nào cũng gọi tôi là cục cưng, bank tiền mỏi tay, quỳ xuống cầu xin tôi cho xem cơ bụng với con cu hồng phấn ấy chứ.

Tôi hỏi huấn luyện viên, có thể luyện ra cơ bụng trong 5 ngày không.

Huấn luyện viên không nói gì, nhưng ánh mắt ổng như muốn nói:

“Bị bệnh à?”

Tôi cũng biết 5 ngày ra cơ bụng là làm khó người ta, bèn lùi một bước.

“Mười ngày!

Mười ngày có luyện được cơ bụng không?”

Huấn luyện viên cạn lời vỗ vỗ bụng tôi, sờ nắn hai cái, vẻ mặt như đang thẩm định heo hơi, nghĩ một lúc mới phán: “Không thể nào, tuyệt đối không thể, ít nhất phải hai tháng.”

Hai tháng?

Rau kim châm cũng nguội ngắt rồi (ý là muộn quá rồi), Hoa Baby quên mặt tôi luôn, lúc đấy chắc tôi thành bạn trai cũ đời Tống của anh ta mất.

Có lẽ do vẻ mặt tôi trông thảm quá, huấn luyện viên đổi giọng: “Nếu cậu kiên trì thì 5 ngày cũng có thể có chút hiệu quả, tôi thấy dáng người cậu dạo này cũng có tập tành đúng không.

Có nền tảng rồi, cộng thêm chế độ huấn luyện ma quỷ của tôi, 5 ngày sau chắc cũng thấy được tí bóng dáng cơ bụng.”

Tôi hạ quyết tâm phải luyện cho bằng được cơ bụng để trói chặt trái tim lang thang của Hoa Baby, thế là bắt đầu cuộc sống "sáng chín chiều chín" trước thời hạn.

Ngày đầu tiên, tôi được huấn luyện viên cõng về ký túc xá.

Ngày thứ hai, tôi không về phòng, Lưu Đông mang chăn ra phòng gym cho tôi.

Ngày thứ ba.

Sau đó...... thì không có sau đó nữa.

Tôi nhập viện ở trường rồi.

Vì rách cơ nghiêm trọng, lại còn trẹo chân, sưng vù như cái bánh bao, chạm nhẹ một cái là tôi rú lên như heo bị chọc tiết.

Lúc y tá bôi thuốc, Lưu Đông đỡ tay tôi, cười rung cả vai, đợi y tá đi rồi, nó mới cười ha hả không kiêng nể gì.

“Ha ha ha ha ha ha!!”

“Đừng cười nữa.”

Tôi buồn bực đến trầm cảm, thằng Lưu Đông vẫn cười, vừa cười đến không đứng thẳng nổi, vừa cười nhạo tôi sao lại chập mạch, tin sái cổ cái chuyện 5 ngày luyện được cơ bụng như một thằng ngu.

Tôi biết làm sao bây giờ?

Tôi cũng tuyệt vọng lắm chứ bộ.

Trên mạng có câu nói rất hay, hình dung chuẩn xác tâm trạng của tôi lúc này.

Muốn trói chặt trái tim đàn ông, phải đi qua đường dạ dày.

Tôi muốn trói chặt trái tim Hoa Baby, thì phải luyện cơ bụng để bắt lấy ánh mắt của anh ta trước đã.

Huấn luyện viên xách hoa quả đến xin lỗi tôi, tôi cũng không trách ổng.

Là do tôi nóng vội, ổng cũng chỉ phối hợp thôi.

Trước khi đi, huấn luyện viên thở dài, thấm thía bảo tôi: “Em trai à, nếu một cô gái thích em vì cơ bụng, thì cổ cũng có thể vì cơ bụng mà thích thằng khác, đừng cố chấp quá làm gì.”

Ổng hiểu lầm rồi, tôi cũng chả buồn giải thích.

Hoa Baby đã ba ngày liền không nhắn tin cho tôi, tôi nhắn anh ta cũng không trả lời.

Tôi không nhịn được suy đoán, anh ta đi công tác nước ngoài thật hay là đá tôi rồi?

Tôi nằm trên giường như một oán phụ, cả ngày suy diễn lung tung, rửa mặt bằng nước mắt.

Tôi kiên quyết không thừa nhận mình thích Hoa Baby.

Đùa à.

Mới có mấy ngày, thích cái quái gì chứ?

Tôi chỉ thèm tiền của Hoa Baby thôi!

Tự tẩy não kiểu này hiệu quả phết, ít nhất Lưu Đông không còn thở dài thườn thượt mỗi khi nhìn thấy tôi nữa, sắc mặt nó cũng tươi tỉnh hơn nhiều.

Thứ Sáu, Lưu Đông xách cơm căng tin vào thăm tôi, kể chuyện trên mạng cho tôi đỡ buồn.

“Mày xem tin tức chưa?

Chi nhánh nước ngoài của Tập đoàn Hòa Dịch xảy ra chuyện, cổ phiếu tụt dốc, tổng giám đốc Hòa Dịch vội vàng bay sang bển xử lý, không biết tình hình thế nào rồi.”

Tôi uể oải và cơm, "ừ" một tiếng cho có lệ.

Hoa Baby không trả lời tin nhắn, tôi đến ăn cơm cũng chẳng buồn.

Đương nhiên, cũng có thể do tôi đang ốm, chỉ được ăn đồ thanh đạm, tí mỡ màng cũng không có nên chán miệng.

Lưu Đông chỉ tiếc rèn sắt không thành thép: “Mày chả bảo muốn vào Hòa Dịch làm à?

Sao không quan tâm tình hình tập đoàn gì cả thế?”

Sao tôi lại không quan tâm?

Từ hồi năm nhất đi thực tập tôi đã theo dõi tài khoản chính thức của Hòa Dịch rồi, rảnh rỗi cũng hay vào xem mấy bài viết họ đăng mà.

Hơn nữa tôi chỉ là một nhân viên quèn, mắc mớ gì phải biết chuyện lớn của tập đoàn, cứ làm tốt việc của mình là được rồi.

Lưu Đông về rồi, tôi lôi điện thoại ra định vào xem tài khoản của Hòa Dịch một cái, thì thấy mục tin nhắn có thông báo từ đối tượng quan tâm đặc biệt.

Tôi run rẩy ấn vào tin nhắn.

Sợ người khác vô tình nhìn thấy, tôi cài đặt chế độ phải ấn vào khung chat mới hiện nội dung.

Hoa Baby: 【 Đâu rồi? 】

Sao Bắc Cực: 【 Đây đây đây!!

Hu hu hu (khóc như mưa), cục cưng ơi em nhớ anh quá đi (mèo con mắt đỏ hoe) 】

Hoa Baby gửi một tin nhắn thoại, tôi ấn nghe, giọng nam quen thuộc vang lên trong phòng bệnh.

“Nhớ tôi đến mức ăn không ngon ngủ không yên cơ à, cục cưng?”

Á á á á!!!!!

Đây là lần đầu tiên Hoa Baby gọi tôi là cục cưng!!

Anh ta!

Gọi tôi!

Là cục cưng!

Tôi ôm điện thoại quằn quại trên giường như con dòi phát điên, trong phòng bệnh còn người khác nên tôi không dám cười to, chỉ biết nín nhịn, nín đến đau cả họng.

Hoa Baby: 【 Việc bên này xong rồi, tôi đang ở sân bay chờ chuyến bay về nước, gọi video nhìn cậu chút được không? 】

Nhìn tôi?

Hay là nhìn...... con cu hồng phấn của tôi?

Tôi tự biên tự diễn hiểu ý Hoa Baby, gõ phím trả lời lia lịa.

Sao Bắc Cực: 【 (Mèo con đỏ mặt) (Mèo con che mặt) Xin lỗi cục cưng nha, hôm nay không call video được, em đang ở bệnh viện, bất tiện lắm. 】

Hoa Baby: 【 Ốm à? 】

Tôi cúi xuống nhìn cái chân sưng vù, thực ra nghỉ ngơi hai ngày cũng đỡ đau nhiều rồi.

Tôi cầm điện thoại, chụp cái chân sưng như cái bánh bao gửi cho Hoa Baby.

Sao Bắc Cực: 【 (Ảnh) 】

Sao Bắc Cực: 【 (Gào khóc) Hu hu đau quá, cảm giác xương gãy vụn rồi. (Mèo con khóc lớn) (Mèo con lau nước mắt) 】

Hoa Baby: 【 Chậc, làm sao mà bị thế này? 】

Sao Bắc Cực: 【 ...

Tập cơ bụng không cẩn thận bị ngã, xin lỗi cục cưng, chắc phải mấy ngày nữa em mới đi phòng gym tiếp được (mèo con lau nước mắt). 】

Tôi đang chờ Hoa Baby dỗ dành, ai ngờ điện thoại nổ tinh ting liên hồi báo tin nhắn chuyển khoản.

Nhìn lướt qua, cả một hàng dài thông báo chuyển khoản.

Tôi nuốt nước miếng cái ực, ấn vào xem.

Năm cái hồng bao, mỗi cái 5 vạn tệ.

Năm lần năm hai lăm, tổng cộng 25 vạn.

Hoa Baby giàu đến mức làm tôi ngạt thở!!

Ông trời ơi cứu mạng!

Người này định dùng tiền chôn sống tôi à!

Hoa Baby: 【 Dưỡng thương cho kỹ vào, không vội tập cơ bụng, thương gân động cốt một trăm ngày, đừng để lại di chứng gì. 】

Sao Bắc Cực: 【 (Mèo con xoay vòng) Cảm ơn cục cưng!

Em nhất định sẽ chăm sóc bản thân thật tốt. (Chụt chụt) (Chụt chụt) (Mèo con hôn hôn) (Hôn hôn đại pháp) 】

Hoa Baby: 【 Cậu nghỉ ngơi đi, tôi lên máy bay đây, mai tôi gửi video cho cậu.

Video?

Video gì nhỉ?

Đầu tôi trống rỗng, nhưng tay vẫn theo bản năng nhắn tin lại.

Sao Bắc Cực: 【 Không chịu đâu không chịu đâu, (mèo con chống nạnh) (mèo con lăn lộn) em nằm trên giường chán muốn chết, gửi luôn cho em đi mà được không? 】

Bên Hoa Baby im lặng một lúc lâu.

Hoa Baby: 【 (Đã gửi video thành công) 】

Hoa Baby: 【 Cấm cho người khác xem, xem video nhớ đeo tai nghe trước, đảm bảo xung quanh không có ai, kẻo nhục mặt đấy. 】

Trời đang quang mây tạnh, tự nhiên có sét đánh ngang tai tôi, nổ đom đóm mắt, người đờ đẫn.

Tôi nhớ ra là video gì rồi......

Vàng khè...... bạo lực......

đeo tai nghe...... không người...... nhục mặt......

Tai tôi đỏ bừng, lén lút liếc nhìn cô bạn cùng phòng bệnh giường bên cạnh.

Bạn cùng phòng là một nữ sinh nhỏ nhắn, nhập viện vì sốt cao, hôm nay truyền xong chai thuốc cuối cùng là được xuất viện rồi.

Tôi sốt ruột chờ cổ xuất viện, y tá đến rút kim, rút xong cô bạn không đi ngay mà lại tiến về phía tôi.

“Anh gì ơi......”

Cổ cười e thẹn với tôi, lấy hết can đảm mở lời: “Cho em xin phương thức liên lạc được không ạ?

Vừa nãy anh nhìn em đúng không?”

Tôi đương nhiên là từ chối thẳng thừng: “Xin lỗi, bạn trai tôi sẽ không vui đâu.”

“Bạn trai?”

Cô bạn bị sốc, thất tha thất thểu thu dọn đồ đạc chạy biến khỏi phòng bệnh, không thèm nhìn tôi thêm cái nào nữa.

Đảm bảo trong phòng không còn ai, tôi dựa lưng vào tường, kê gối sau thắt lưng.

Tôi không mặc đồ bệnh nhân của bệnh viện, mà mặc đồ ngủ Lưu Đông mang từ ký túc xá ra.

Quần rất rộng, nếu có xảy ra "tình huống bất ngờ" gì thì chắc cũng không bị lộ.

Để đề phòng vạn nhất, tôi lấy điều khiển điều hòa giảm nhiệt độ phòng xuống thấp, kéo cái chăn mỏng bên cạnh đắp lên nửa thân dưới, sau đó đeo tai nghe vào, lại lén lút xác nhận phòng bệnh không có ai, tai nghe cũng không hỏng, không lọt tiếng ra ngoài.

Vạn sự đã sẵn sàng, chỉ thiếu video.

Tôi ấn mở video, nín thở.

Mở đầu video là một màn sương mù mịt mờ, bối cảnh hình như là ở suối nước nóng.

Một bàn tay khớp xương rõ ràng xuất hiện trong video, cầm tờ giấy lau hơi nước trên màn hình điện thoại.

Là tay của Hoa Baby!

Dài thật!

Thẳng thật!

Trắng thật!

Muốn liếm quá đi!

Tôi bịt mũi, sợ mình lại mất mặt chảy máu cam.

Lần trước chảy máu cam vì mặt, lần này mà chảy máu cam vì tay thì đúng là nhục mặt vứt sang tận bờ bên kia Thái Bình Dương.

Hoa Baby càu nhàu: “Cái điện thoại này sao không chống sương mù thế nhỉ?”

Anh ta lau khô hơi nước, không lộ mặt, cầm điện thoại chuyển sang camera sau, lúc này tôi mới thấy rõ khung cảnh xung quanh.

Đúng là suối nước nóng thật, nhưng chắc chắn không phải kiểu suối nước nóng hoang dã bỏ hoang, mà là khu nghỉ dưỡng suối nước nóng chuyên nghiệp.

Xa xa là những kiến trúc nhà cửa mờ ảo, cùng bầu trời tối đen, gần đó đặt một cái khay gỗ màu nâu sẫm, trên khay có một cái đĩa nhỏ màu trắng gạo và một ly đồ uống màu trắng sữa.

Suối nước nóng......

Tôi nghĩ lung tung, Hoa Baby sẽ không...... không mặc quần áo chứ?

Nhà ai đàng hoàng đi tắm suối nước nóng mà mặc quần áo?

Có phải đi bơi đâu.

Camera sau đột nhiên chuyển thành camera trước, tôi còn tưởng sẽ được chiêm ngưỡng dung nhan đẹp trai của Hoa Baby, kết quả là một mảng trắng xóa.

Chắc là áo choàng tắm màu trắng.

Tôi đang cảm thán Hoa Baby quả là người đứng đắn, thì chiếc áo choàng tắm màu trắng "soạt" một cái rơi xuống, để lộ một thân hình trần trụi hoàn mỹ không tì vết.

Im lặng...... im lặng là đêm nay ở Khang Kiều.

Tách, tách.

Tôi theo bản năng cúi đầu nhìn.

Ôi vãi, chảy máu mũi rồi.

Chàng sinh viên ngây thơ không có tiền đồ, chính là tôi đây.
 
Back
Top Bottom