Hài Hước CHs [Oneshot] [Drop]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chs [Oneshot] [Drop]
Una pieza faltante/A missing piece/Mảnh ghép còn thiếu


Eres mi amigo.

A veces más que amigo.

Cuando te conocí, eras un tipo divertido y enérgico.

Conocí a mucha gente en esos días.

Solía tener muchos conocidos, desde Asia hasta Europa y América.

Tú y yo perseguimos el mismo ideal.

Me ayudaste mucho.

Si te lo dijera, probablemente no sabría por dónde empezar, y probablemente me sentaría toda la noche revisando todo.

Déjame echar un vistazo...

De alguna manera, me haces sentir que quiero dar todo en mi vida para estar a tu lado. ¿Fue un milagro?

Jaja, eso tiene sentido, pero no lo es.

Todos sabemos que los milagros no son reales.

Excepto por el milagro del embargo estadounidense.

Lo que me motivó a hacerlo fuiste tú.

Es la forma en que sonríes, la forma en que me miras, la forma en que perseveras a través de todo.

Tú venciste las heridas que aún no cicatrizaban, tú venció las quemaduras de las bombas y balas de guerra.

Me hizo admirarte tanto.

Y poco a poco, hay algo más que admiración, más que amigos, más que compañerismo.

No sé si el sentimiento era real, o solo sentimientos temporales.

Discutí conmigo mismo, un lado me dijo que siguiera adelante, el otro lado me dijo que solo me verás como un amigo.

Empujarte solo traerá heridas a los dos.

Elegí estar en silencio.

Este sentimiento me hace sentir más incómodo frente a ti.

No sabía qué hacer, confundido cuando me pediste que fuera a recorrer Hanoi, o cuando me invitaste a jugar a las cartas.

Todavía salgo contigo, pero no me atrevo a decir una palabra.

Tengo miedo de decir algo malo y luego me dejas.

No puedo imaginar una vida sin ti.

Y así me quedé en silencio.

Cada vez así, es él.

Una buena amiga.

Un tipo maravilloso.

Él comparte conmigo, me entiende.

De alguna manera, sabe cómo se siente un amor no correspondido .

Conoce el sentimiento que le duele el corazón cuando ve que la persona que ama se vuelve fría lentamente.

Me siento algo reconfortado.

Esta relación ambigua a veces me hace querer volverme loco.

Quiero mantener esta amistad, pero también quiero seguir adelante contigo.

No sé qué hacer cuando sigo hundiéndome en este atolladero.

Me quedé en silencio de nuevo.

Pasé un poco más de tiempo con él.

Somos viejos amigos después de todo, ya sabes...

Tal vez he encontrado una manera de equilibrar mis emociones.

No te imaginas lo feliz que estoy.

Podré pasar el rato contigo de nuevo, hablar contigo como camaradas cercanos.

Y todo es gracias a él.

Estoy tan feliz.

Estoy tan feliz...

Oye...

¿Sigues ahí?

Te callaste conmigo.

Me evitas.

Me diste una mirada fría y extraña. ¿Por qué nunca he visto este lado tuyo?

O... ¿me odias?

¡No, no, no, no, no, de ninguna manera!

Acabo de encontrar una manera de hacer que nuestra relación vuelva a ser como era, a nuestra infancia en el campo de batalla, ¿por qué?

No, no puedes odiarme tan rápido.

¿O es eso?

Pasé muchos días pensando.

Estos últimos días, casi me has considerado un extraño.

Ya no detuviste el auto para esperarme cada vez después del trabajo.

Ya no vas conmigo a comprar unos puros para fumar.

No venías a mi casa a dormir cada vez que trabajabas.

Lo extraño mucho, las tazas de té con limón de la calle en el costado de Hanoi, los pequeños palitos de helado que solías comprarme cuando caminaba por el lago Tay.

Con qué cariño recuerdo la escena cuando abría los ojos por la mañana, aunque no era yo quien estaba en la cama.

Sobre todo, te extraño.

Tanto es así que te llamé miles de millones de veces y al final no obtuve respuesta.

Me pregunto que hice?

Yo mismo me hundí en un sentimiento de inseguridad.

Tal vez fui un mal amigo, un mal camarada. no te di nada Tal vez estés cansado de estar conmigo, apoyándome incondicionalmente, sacrificando todo lo que tienes por mí solo porque tenemos el título de camaradas.

Soy tan estúpido, ¿cómo puedo aceptar que todo lo que me das es natural?

No recuerdo si alguna vez dije un solo gracias, es demasiado débil en mi memoria.

Como de costumbre, este es nuestro café favorito.

Estaba ubicado en el centro de la ciudad y tenía muchos árboles, que su hermano amaba más que a sí mismo.

Le gusta mucho esta mesa, porque le da mucha luz, la vista también es muy bonita.

Me senté justo frente a él, mis ojos escaneando los alrededores.

Ha pasado una semana que no me has visto, y no puedes imaginar lo roto que es para mí.

Mis ojos se encontraron con tu cara.

Y me quebranté aún más cuando vi esos ojos fríos y sin emociones, dándose la vuelta como si me estuviera evitando. ¿Qué hice?

Antes, mirarme a los ojos siempre era una sonrisa alegre, ojos brillantes, ahora es tan triste y oscuro.

Me levanté, pagué y me fui.

No quiero lastimarme, ni lastimarte ni por un segundo más.

Cierro los ojos, las manos entrelazadas.

Muchas veces volvió ese sentimiento encontrado, perturbándome en esta situación ya de por sí incómoda.

Casi quiero dejarlo todo, no me importa aunque ya no me consideres un compañero, ya no quieras que aparezca en tu vida.

Quiero correr al lugar donde estás, quiero tenerte a mi lado y nunca soltarte, quiero sentir la fragante flor de loto en tu cabello.

Luego di un paso atrás con miedo, con miedo de que pensaras que solo estaba tratando de arrugar tu camisa.

Con mi cara hacia el techo, el desorden en mi cabeza solo se hizo más y más grande, ni siquiera un poco menos. ¿Qué puedo hacer?

Frotándome la cabeza inconscientemente, yo mismo no pude encontrar una manera de reparar esta relación.

Poco a poco todo se detuvo, parecía haber entrado en un callejón sin salida.

Los alrededores estaban completamente oscuros, haciéndome desorientar.

Siguiendo así, al final, no sabía a dónde iba, a dónde iba.

.

.

.

- Si un día ya no lo amas, llámame, iré a buscarlo.

me sobresalté.

Mis ojos se abrieron, mis pupilas se contrajeron.

Involuntariamente miré a mi alrededor. ¿Por qué es este lugar donde estoy?

Y entonces todo golpeó mi subconsciente.

Flores, anillos, velas, él y yo.

Resultó que yo mismo, inconscientemente, con dolor, encontré a alguien.

En mi mano brillaba un anillo de diamantes, grabado con el nombre de la persona a mi lado.

Pensé que todo estaría bien, que volvería a encontrar la felicidad.

Entonces todo estará bien, pronto me olvidaré de ti.

No, ¿cómo pude ser tan estúpido?

Toda mi vida, aunque muera, no podré olvidarte.

Esa voz suave pero fuerte me hizo reconocible.

Tus ojos se llenaron de tristeza, como si las lágrimas estuvieran a punto de brotar.

Así que no me odiabas en absoluto.

Nunca me odiaste.

Estaba equivocado, estaba tan equivocado.

Siempre has sido ese gran camarada, nunca has cambiado.

Cometí un gran error.

En el momento en que saliste del pasillo, en el momento en que cerraste la puerta del auto, fue el momento en que me di cuenta de que lo había estropeado todo.

Solo porque soy demasiado egoísta, solo porque siempre pienso por mí mismo, lo he perdido todo.

Podría haber ido un paso más allá.

Mi corazón se apretó, apenas podía moverme. ¿No debería ser así, dejarte ir tan fácilmente?

No, ciertamente no.

Tiré el ramo y salí corriendo del pasillo.

Tu auto negro acaba de alejarse a toda velocidad.

Me subí al auto de la boda, puse la llave, empujé la palanca de cambios y pisé el acelerador con fuerza. tengo que perseguirte Por cualquier medio.

No te perderé de nuevo.

Es suficiente para mí cometer tal error.

Detuve el auto frente a su casa.

La puerta estaba cerrada con llave.

Pero no hay forma de que no me atreva a entrar solo por la puerta.

Con todas mis fuerzas, golpeé la puerta.

La casa estaba en silencio, extrañamente en silencio.

Rebusqué en cada rincón y grieta, rezando para que no estuvieras angustiado, esperando no encontrarte en la azotea.

Y entonces, como si algo me dijera, la intuición de uno comenzaba a desesperarse.

Rápidamente subí corriendo las escaleras, rompí la puerta de tu dormitorio.

Frente a mí había una escena que ni siquiera podía imaginar.

Estabas tirado en el suelo, rodeado de un líquido espeso y negro que aún manaba del iris de tus ojos.

Los pétalos rojos en la camisa, en la mano.

Tu mano agarraba un anillo de metal tosco, tus ojos aún estaban muy abiertos, como si no pudieras descansar en paz.

De tu rostro, una flor carmesí se extendió, floreció y luego se marchitó en un instante, marcando el final de una vida.

Me acerqué a ti y me arrodillé.

No...

Soy una persona inútil.

Te empujé por este camino...

Abracé tu cuerpo, bajé la cabeza y lloré.

Ahora ya no puedo sentir ese calor.

Todos los días; ese calor todavía me hace feliz, me reconforta, me anima.

Parece que ya no puedo sentirlo.

No una vez más.

Todo, mi todo, ahora se ha ido por completo.

Nadie en este mundo puede darme un sentimiento cálido como tú lo hiciste.

Las lágrimas fluían sin cesar, el traje ahora estaba empapado con ese líquido negro.

El canario blanco puro en el cofre se había vuelto carmesí.

Tosí en mi mano, el mismo líquido negro con pétalos rojos...

Dejé tu cuerpo, estaba en un gran dolor otra vez.

Tanto física como mentalmente.

Seguí tosiendo pétalos de flores.

Al final, estaba exhausto.

Arrodíllate a tu lado.

"¿Cuba? ¿Por qué llegaste aquí?"

"Ah, te estoy buscando".

"Idiota. ¿Qué hay de tu boda?"

"No lo repitas.

Esa maldita boda... ya no importa.

Mi vida está completa ahora".

"¿Completado? ¿Cómo puedo completarlo?"

"Se completa una imagen que encuentra la pieza faltante".

_________________________

You are my friend.

Sometimes more than friend.

When I first met you, you were a funny and energetic guy.

I knew numerous people in those days.

I used to have lots of acquaintances, from Asia to Europe to America.

You and I pursued the same ideal.

You helped me a lot.

If I were to tell you, I probably wouldn't know where to start, and would probably sit all night going through everything.

Let me have a look...

Somehow, you make me feel like I want to give everything in my life to be by your side.

Was it a miracle?

Haha, that makes sense, but it's not.

We all know miracles aren't real.

Except for the miracle of the US embargo.

What motivated me to do so was you.

It's the way you smile, the way you look at me, the way you persevere through it all.

You overcame the wounds that still hadn't healed, you overcame the burns of the bombs and bullets of war.

Made me admire you so much.

And gradually, there is something more than admiration, more than friends, more than comradeship.

I don't know if the feeling was even real, or just temporary feelings.

I argued with myself, one side told me to go ahead, the other side told me you'll only see me as a friend.

Pushing you will only bring injury to both of us.

I chose to be silent.

This feeling makes me more awkward in front of you.

I didn't know what to do, confused when you asked me to go around Hanoi, or when you invited me over to play cards.

I still hang out with you, but I dare not say a word.

I'm afraid that I'll say something wrong, and then you'll leave me.

I can't imagine a life without you.

And so I remained silent.

Every time like that, it's him.

A good friend.

A wonderful guy.

He shares with me, understands me.

Somehow, he knows how an unrequited love feels like.He knows the feeling his heart aches when he sees the person he loves slowly turning cold.

I feel somewhat comforted.

This ambiguous relationship sometimes makes me want to go crazy.

I want to keep this friendship, but I also want to move forward with you.

I don't know what to do when I keep sinking into this quagmire.

I was silent again.

I spent a little more time with him.

We're old friends after all, you know...

Maybe I've found a way to balance my emotions.

You can't imagine how happy I am.

I will be able to hang out with you again, talk to you like close comrades.

And it's all thanks to him.

I'm so happy.

I'm so happy...

Hey...

Are you still there?

You kept quiet with me.

You avoid me.

You gave me a cold and strange look.

Why have I never seen this side of you?

Or... you hate me?

No, no, no, no, no, no way!

I just found a way to bring our relationship back to the way it was, back to our childhood on the battlefield, how come?

No, you can't hate me so quickly.

Or is it?

I spent many days thinking.

These past few days, you've really almost considered me a stranger.

You no longer stopped the car to wait for me every time after work.

You no longer go with me to buy some cigars to smoke.

You didn't come to my house to sleep every time you were on business trips.

I miss it very much, the street lemon tea cups on the side of Hanoi, the small ice cream sticks you used to buy me when walking around Tay Lake.

How fondly I remember the scene when I opened my eyes in the morning, even though it wasn't me who was in bed.

Above all, I miss you.

So much so that I called you billions of times, and in the end still got no reply.

I wonder what I did?

I myself sank into a feeling of insecurity.

Maybe I was a bad friend, a bad comrade.

I gave you nothing.

Maybe you're tired of being with me, supporting me unconditionally, sacrificing everything you have for me just because we have the title of comrades.

I'm so stupid, how can I accept that everything you give me is natural?

I don't remember if I ever said a single thank you, it's all too faint in my memory.

As usual, this is our favorite Cafe.

It was located in the city center and had a lot of trees, which your brother loved more than himself.

He really likes this table, because it gets a lot of light, the view is also very beautiful.

I sat down right across from him, my eyes scanning the surroundings.

It's been a week you haven't seen me, and you can't imagine how broken that is to me.

My eyes met your face.

And I was even more broken when I saw those cold, emotionless eyes, turning away as if avoiding me.

What did I do?

Before, meeting my eyes was always a cheerful smile, bright eyes, now it is so sad and dark.

I got up, paid and left.

I don't want to hurt myself, or hurt you for another second.

I close my eyes, hands clasped.

Many times that mixed feeling came back, disturbing me in this already awkward situation.

I almost want to give up everything, I don't care even though you no longer consider me a comrade, no longer want me to appear in your life.

I want to run to the place where you are, want to keep you by my side and never let go, I want to feel the fragrant lotus flower in your hair.

Then I stepped back in fear, afraid you would just think I was just trying to crease your shirt.

With my face up to the ceiling, the mess in my head only got bigger and bigger, not even a little bit less.

What can I even do?

Rubbing my head unconsciously, I myself could not find a way to mend this relationship.

Everything gradually came to a standstill, I seemed to have entered a dead end.

The surroundings were pitch black, making me disoriented.

Going on like that, in the end, I didn't know where I was going, where I was going.

.

.

.

- If one day you don't love him anymore, call me, I will come pick him up.

I startled.

My eyes widened, my pupils contracted.

I involuntarily glanced around.

Why is this place where I stand?

And then it all hit my subconscious.

Flowers, rings, candles, me and him.

It turned out that I myself, unconsciously, in pain, I got to him.

On my hand, glittered a diamond ring, engraved with the name of the person next to me.

I thought that everything would be okay, I would find happiness again.

Then everything will be fine, I will soon forget about you.

No, how could I be so stupid?

My whole life, even if I die, I can't forget you.

That soft yet strong voice made me recognisable.

Your eyes were filled with sadness, as if tears were about to flow.

So you didn't hate me at all.

You never hated me.

I was wrong, I was so wrong.

You've always been that great comrade, you have never changed.

I made a huge mistake.

The moment you stepped out of the aisle, the moment you closed the car door, was the moment I realized I had messed everything up.

Just because I'm too selfish, just because I always think for myself, I've lost everything.

I could have gone a step further.

My heart tightened, I could barely move.

Shouldn't I just be like this, just letting you go so easily?

No, certainly not.

I threw the bouquet down and ran out of the aisle.

Your black car just sped away.

I jumped on the wedding car, plugged in the key, pushed the gearshift lever and stepped on the gas pedal hard.

I have to chase you.

By anyway.

I won't lose you again.

It's enough for me to make such a mistake.

I stopped the car in front of his house.

The door was locked tight.

But there's no way I wouldn't dare to enter just because of the door.

With all my might, I rammed the door.

The house was quiet, strangely quiet.

I rummaged through every nook and cranny, praying that you weren't distraught, hoping I wouldn't find you on the rooftop.

And then, as if something told me, one's intuition was starting to despair.

I quickly ran up the stairs, broke the door to your bedroom.

In front of me was a scene that I couldn't even imagine.

You were lying on the floor, surrounded by a thick black liquid that was still flowing from the irises of your eyes.

The red petals on the shirt, on the hand.

Your hand clutched a rough metal ring, your eyes were still wide open, as if you could not rest in peace.

From your face, a crimson flower stretched out, bloomed and then withered in an instant, marking the end of a life.

I walked over to you and knelt down.

No...

I am a useless idiot.

I pushed you down this path...

I hugged your body, put my head down and cried.

Now I can't feel that warmth anymore.

Everyday, that warmth still makes me happy, comforts me, cheers me up.

I can't seem to feel it anymore.

Not once more.

Everything, my everything, is now completely gone.

No one in this world can give me a warm feeling like you did.

Tears flowed incessantly, the suit was now soaked with that black liquid.

The pure white canary flower on the chest had turned crimson.

I coughed into my hand, the same black liquid with red petals...

I put down your body, I was in great pain again.

Both physically and mentally.

I kept coughing up flower petals.

In the end, I was exhausted.

Kneel down beside you.

"Cuba?

Why did you get here?"

"Ah, I'm looking for you."

"You idiot.

What about your wedding?"

"Don't repeat it.

That damn wedding... it doesn't matter anymore.

My life is completed now."

"Completed?

How can I complete it?"

"A picture that finds the missing piece is completed."

___________________________

Cậu là bạn tôi.

Nhiều lúc còn hơn cả bạn.

Lần đầu tôi gặp cậu, cậu là một cậu con trai vui tính và hoạt bát.

Ngày ấy tôi quen biết nhiều lắm.

Quen biết rất rộng, từ Á sang Âu sang bên châu Mỹ.

Tôi và cậu cùng theo đuổi một lý tưởng.

Cùng tin vào sự tươi sáng của tương lai.

Cậu đã giúp tôi rất nhiều.

Nếu bắt tôi kể ra, có lẽ tôi sẽ chẳng biết nên bắt đầu từ đâu, và có khi sẽ ngồi cả đêm điểm lại từng thứ mất.

Để tôi xem nào...

Bằng một cách thần kì nào đó, cậu khiến tôi có cảm giác muốn dâng hiến mọi thứ trong cuộc đời mình để sát cánh bên cậu.

Phép màu sao?

Ha ha, cũng hợp lý đấy, nhưng không phải.

Ta đều biết phép màu làm gì có thật.

Trừ phép màu cấm vận của USA ra.

Thứ thúc đẩy tôi làm như vậy chính là cậu.

Là cách cậu cười, cách cậu nhìn tôi, cách cậu kiên cường vượt qua tất cả.

Cậu vượt qua những vết thương vẫn còn chưa khép miệng, cậu vượt qua vết bỏng của bom đạn chiến tranh.

Khiến tôi ngưỡng mộ cậu vô cùng.

Và dần dần, có gì đó còn hơn cả ngưỡng mộ, hơn cả bạn bè, hơn cả tình đồng chí.

Tôi không biết liệu cảm giác đó có phải là thật, hay chỉ là những xúc cảm nhất thời.

Tôi tranh luận với bản thân, một bên bảo tôi hãy tiến tới, bên còn lại nói với tôi rằng, cậu sẽ chỉ coi tôi là bạn.

Thúc ép cậu sẽ chỉ mang lại thương tích cho cả hai.

Tôi đã chọn im lặng.

Thứ cảm giác này khiến tôi khó xử hơn trước cậu.

Tôi không biết nên làm gì, lúng túng khi cậu rủ tôi đi lòng vòng quanh Hà Nội, hay khi cậu rủ tôi qua đánh bài.

Tôi vẫn đi chơi cùng cậu, nhưng lại không dám thốt lên lời nào.

Tôi sợ mình sẽ nói sai gì đó, rồi cậu sẽ rời bỏ tôi.

Tôi không dám hình dung một cuộc sống mà trong đó không có cậu.

Và thế là tôi lại tiếp tục im lặng.

Mỗi lẩn như vậy, lại là cậu ấy.

Một người bạn tốt.

Một con người tuyệt vời.

Cậu ấy san sẻ cùng tôi, thấu hiểu tôi.

Bằng một cách nào đó, cậu ấy biết rõ thế nào là đơn phương.

Cậu ấy biết rõ cảm giác lòng mình quặn đau khi thấy người mình thương từ từ lạnh nhạt.

Tôi cảm thấy mình phần nào được an ủi.

Cái mối quan hệ lấp lửng này nhiều khi làm tôi muốn phát điên.

Tôi muốn giữ lại tình bạn này, nhưng cũng muốn tiến tới với cậu.

Tôi chẳng biết phải làm gì khi bản thân cứ chìm sâu vào vũng lầy này.

Tôi lại im lặng.

Tôi dành thêm một chút thời gian cho cậu ấy.

Chúng tôi dù sao cũng là những người bạn lâu năm, cậu biết mà...

Có lẽ tôi đã tìm được cách để cân bằng cảm xúc của mình.

Cậu không thể tưởng tượng được tôi vui thế nào đâu.

Tôi sẽ lại có thể đi chơi cùng cậu, nói chuyện với cậu như những người đồng chí thân cận.

Và tất cả là nhờ cậu ấy.

Tôi vui lắm.

Tôi vui lắm...

Này...

Cậu còn đó chứ?

Cậu im lặng với tôi.

Cậu tránh mặt tôi.

Cậu cho tôi một cái nhìn lạnh lùng và lạ lẫm.

Sao tôi chưa từng thấy khía cạnh này của cậu nhỉ?

Hay... cậu ghét tôi?

Không, không, không, không, không, không thể nào!

Tôi chỉ vừa mới tìm được cách để đưa mối quan hệ của hai ta trở lại như xưa, trở lại thời niên thiếu trên chiến trường, sao lại như vậy rồi?

Không đúng, cậu không thể ghét tôi nhanh như vậy được.

Hay là có nhỉ?

Tôi đã dành nhiều ngày suy nghĩ.

Những ngày vừa qua, cậu thực sự gần như đã coi tôi là kẻ lạ mặt.

Cậu chẳng còn dừng xe chờ tôi mỗi khi tan làm.

Cậu chẳng còn cùng tôi đi mua lấy vài điếu xì gà hút chơi chơi.

Cậu chẳng thèm đến nhà tôi ngủ lại mỗi đợt công tác.

Tôi nhớ lắm, những cốc trà chanh đường phố bên lề Hà Nội, mấy que kem nhỏ nhỏ cậu hay mua cho tôi lúc dạo quanh Hồ Tây.

Tôi nhớ tha thiết làm sao cái cảnh lúc tôi mở mắt buổi sáng, mặc cho việc người yên vị trên giường không phải tôi.

Vượt lên trên tất cả, tôi nhớ cậu.

Đến mức tôi đã gọi cho cậu hàng tỉ cuộc, cuối cùng vẫn chỉ nhận lại hai tiếng thuê bao.

Tôi băn khoăn không biết bản thân đã làm gì?

Bản thân tôi lại chìm vào cảm giác bất an.

Có lẽ tôi đã là một người bạn tồi, một người đồng chí tồi.

Tôi chẳng cho cậu được gì cả.

Có lẽ cậu đã chán ghét cái việc cứ phải ở bên tôi, ủng hộ tôi vô điều kiện, hi sinh cho tôi tất cả những gì cậu có chỉ vì chúng ta có cái danh nghĩa là đồng chí.

Tôi quả thật quá ngu ngốc, tại sao bản thân tôi sao có thể mặc nhận rằng mọi thứ cậu cho tôi đều là lẽ đương nhiên?

Tôi không nhớ rằng mình đã nói được lấy một lời cảm ơn hay chưa, tất cả đều đã quá mờ nhạt trong kí ức.

Vẫn như thường lệ, đây là quán quen của chúng tôi.

Nó nằm ở trung tâm thành phố và có rất nhiều cây, những thứ mà anh trai cậu còn yêu hơn cả bản thân anh ấy.

Cậu ấy rất thích bàn này, vì nó nhận được rất nhiều ánh sáng, khung cảnh cũng rất đẹp.

Tôi ngồi xuống ngay bên đối diện, ánh mắt quét xung quanh.

Đã một tuần cậu không chịu gặp tôi, và cậu sẽ không tưởng tượng được điều đó khiến tôi tan nát tới mức nào đâu.

Ánh mắt tôi va phải khuôn mặt thanh tú của cậu.

Và thậm chí tôi còn tan nát hơn nữa khi thấy cặp mắt sắc lạnh không chút cảm xúc ấy, quay đi như tránh né tôi.

Tôi đã làm gì vậy này?

Trước kia, bắt gặp ánh mắt của tôi luôn là nụ cười vui tươi, đôi mắt sáng ngời, nay lại thật u sầu và đen thẳm.

Tôi đứng dậy, thanh toán và rời đi.

Tôi không muốn làm đau bản thân, hay làm đau cậu thêm một giây nào nữa.

Tôi nhắm mắt lại, đôi tay siết chặt.

Nhiều lúc cảm giác lẫn lộn ấy lại quay về, quấy nhiễu tôi trong cái tình huống vốn đã quá khó xử này.

Tôi gần như muốn buông bỏ tất cả, tôi mặc kệ dù cho cậu chẳng còn coi tôi là đồng chí, chẳng còn muốn tôi xuất hiện trong cuộc đời cậu.

Tôi muốn chạy về nơi có hình bóng cậu, muốn giữ cậu bên mình không bao giờ buông ra, muốn cảm nhận mùi hoa sen thơm ngát trên mái tóc cậu.

Rồi tôi lại sợ hãi lùi lại, sợ rằng cậu chỉ cho rằng tôi đang cố làm nhàu áo của cậu.

Khuôn mặt ngước lên trên trần nhà, mớ hỗn độn trong đầu tôi chỉ ngày càng đầy lên chứ chẳng hề vơi đi dù chỉ một chút.

Tôi biết làm gì đây?

Vò vò mái đầu của mình trong vô thức, bản thân tôi chẳng thể tìm ra cách nào để hàn gắn mối quan hệ này.

Mọi thứ dần đi vào bế tắc, tôi dường như đã bước vào ngõ cụt.

Xung quanh tối đen, khiến tôi mất phương hướng.

Cứ thế tiến tới, rốt cục tôi lại chẳng biết mình đang đi đâu, về đâu.

.

.

.

- Nếu có một ngày cậu không còn yêu cậu ấy nữa, hãy gọi tôi, tôi sẽ tới đón cậu ấy về.

Tôi giật mình tỉnh giấc.

Mắt tôi mở to, đồng tử thu lại.

Tôi bất giác liếc mắt xung quanh.

Tại sao nơi tôi đứng lại là nơi này?

Và rồi mọi thứ như đập thẳng vào tiềm thức của tôi.

Hoa, nhẫn, nến, tôi và cậu ấy.

Thì ra chính tôi, trong vô thức, trong đau khổ, tôi đã tìm đến một người.

Trên bàn tay tôi, lấp lánh chiếc nhẫn kim cương, khắc tên của người bên cạnh.

Tôi đã nghĩ rằng mọi thứ rồi sẽ ổn, tôi sẽ lại tìm được hạnh phúc.

Rồi tất cả sẽ ổn thỏa, tôi sẽ sớm quên đi cậu.

Không, tại sao tôi lại có thể ngu ngốc đến vậy?

Cả cuộc đời tôi, dù có chết tôi cũng không thể quên đi cậu.

Chất giọng đanh thép mà mềm mại ấy đã cho tôi nhận ra.

Ánh mắt đượm buồn của cậu, nước mắt như chực chờ trào ra.

Vậy là cậu không hề ghét tôi.

Cậu chưa từng ghét bỏ tôi.

Tôi sai rồi, tôi đã quá sai rồi.

Cậu vẫn luôn là người đồng chí tuyệt vời ấy, cậu chưa từng thay đổi.

Tôi đã phạm một sai lầm quá lớn.

Thời khắc cậu bước ra khỏi lễ đường, thời khắc cậu đóng cửa xe lại, cũng chính là lúc tôi nhận ra mình đã làm hỏng hết tất cả mọi thứ.

Chỉ vì tôi quá ích kỉ, chỉ vì tôi luôn nghĩ cho bản thân, chính tôi đã tự mình đánh mất tất cả.

Lẽ ra tôi đã có thể tiến thêm một bước.

Tim tôi thắt lại, tôi gần như không thể cử động.

Không lẽ tôi cứ như vậy, cứ để mất cậu dễ dàng thế ư?

Không, chắc chắn là không.

Tôi ném bó hoa xuống, chạy khỏi lễ đường.

Chiếc xe màu đen tuyển của cậu cứ thế lướt đi.

Tôi nhảy lên xe hoa, cắm chìa, gạt cần số và đạp ga thật mạnh.

Tôi phải đuổi theo cậu.

Bằng mọi cách.

Tôi sẽ không đánh mất cậu thêm một lần nữa.

Tôi phạm sai lầm như vậy là quá đủ rồi.

Tôi dừng xe trước cửa nhà cậu.

Cánh cửa đã bị khóa chặt.

Nhưng đời nào có chuyện chỉ vì cánh cửa mà tôi không dám xông vào.

Lấy hết sức mình, tôi húc mạnh vào cánh cửa.

Căn nhà vắng lặng, yên tĩnh đến lạ thường.

Tôi lục lọi khắp mọi ngõ ngách, cầu mong cậu đừng quẫn trí, mong tôi sẽ không tìm thấy cậu nơi tầng thượng.

Và rồi như có thứ gì đó mách bảo tôi, trực giác của một kẻ đang dần tuyệt vọng.

Tôi tức tốc chạy lên cầu thang, đạp gãy cửa phòng ngủ của cậu.

Trước mặt tôi là một cảnh tượng mà chính tôi cũng không thể ngờ được.

Cậu nằm trên sàn, xung quanh là một thứ chất lỏng màu đen đặc vẫn đang chảy ra từ tròng mắt.

Những cánh hoa màu đỏ vương trên áo, trên tay.

Bàn tay cậu nắm chặt một chiếc nhẫn thô làm từ kim loại, đôi mắt vẫn mở to, tưởng như chưa thể yên lòng mà siêu thoát.

Từ trên khuôn mặt của cậu, một đóa hoa đỏ thắm vươn ra, nở rồi lại tàn trong chốc lát, đánh dấu sự kết thúc của một sinh mệnh.

Tôi bước đến bên cậu, quỳ gục xuống.

Không...

Tôi quả là một kẻ vô tích sự.

Tôi đã đẩy cậu tới con đường này...

Tôi ôm lấy thân xác ấy, gục đầu vào mà khóc.

Giờ đây tôi đã không thể cảm nhận hơi ấm ấy nữa rồi.

Hơi ấm thường ngày vẫn làm tôi vui, an ủi tôi, cho tôi hạnh phúc.

Tôi dường như sẽ không thể cảm nhận được nó nữa.

Không một lần nào nữa.

Tất cả, mọi thứ của tôi, giờ đây đã hoàn toàn tan biến.

Không ai trên thế giới này có thể mang lại cho tôi một thứ cảm giác ấm áp như cậu đã từng.

Nước mắt tuôn ra không ngừng, bộ vest giờ đây đã thấm đẫm thứ chất lỏng màu đen đó.

Bông hoa bạch yến trắng tinh khôi trên ngực áo đã chuyển sang màu đỏ thẫm.

Tôi ho vào bàn tay mình, lại cũng thứ chất lỏng màu đen cùng những cánh hoa màu đỏ...

Tôi đặt thi hài của cậu xuống, bản thân lại đau đớn vô cùng.

Cả thể xác lẫn tinh thần.

Tôi liên tục ho ra những cánh hoa.

Cuối cùng, tôi đã kiệt sức.

Gục xuống bên cạnh cậu.

" Cuba?

Đi đâu mà lại lạc qua đây rồi?

"

" À, tôi đi tìm cậu.

"

" Ngốc kinh hồn.

Hôn lễ của cậu giờ tính sao?

"

" Đừng nhắc lại làm gì.

Cái hôn lễ chết tiệt đó... nó chẳng còn quan trọng nữa đâu.

Cuộc đời tôi giờ đây đã hoàn thành rồi.

"

" Hoàn thành?

Có tôi thì hoàn thành sao?

"

" Một bức tranh tìm được mảnh ghép thiếu thì hoàn thành thôi.

"
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Lời Hẹn Ước


- Chú Ussr!

Sau này con muốn cưới chú!

- Ah, không được đâu.

Ussr phẩy phẩy tay, ra dấu cho China ra ngoài.

Hiện tại y đang rất bận.

Nhiều văn kiện cần y duyệt qua quá.

Xử lý tên Reich cũng đã hao tổn khá nhiều sức lực của y.

Hiện tại, y cần làm việc.

Và sau đó thì y cần nghỉ ngơi.

Nhưng cậu không chịu.

Cậu bé mặc trên mình bộ quân phục xanh sẫm, đội một chiếc mũ nhỏ, vẫn đứng nghiêm trước mặt y.

Chi cầm lấy tập văn kiện, kín đáo bước ra ngoài.

Không quên khều vai cậu bé.

- Em còn nhỏ quá.

Chưa cưới ai được đâu.

- Em bảo là sau này cơ mà!

Cậu phụng phịu, khoanh tay trước ngực.

Soviet sắp lại mớ giấy tờ, để gọn ghẽ trên bàn.

Y đứng lên, thở dài.

Nheo nheo mắt nhìn cậu.

Và rồi bất giác nhoẻn miệng cười.

- Sao chú lại cười?

- Con đáng yêu lắm.

Y vươn dài cánh tay mình ra, xoa nhẹ đầu cậu.

Cậu nhăn mặt, đưa tay lên giữ chặt chiếc mũ nhỏ của mình, lúc ấy đã sắp sửa rơi xuống.

- Con không đáng yêu!

Con lớn rồi!

- Ừ, con lớn rồi.

Y thu tay lại, và lại trở về với công việc giấy tờ đầy nhàm chán của mình.

Cúi gằm khuôn mặt xuống.

Ussr nhắm nghiền mắt lại, dụi dụi vài cái.

Cậu vẫn cứ kiên nhẫn đứng đấy, nhất quyết không chịu rời đi.

Có vẻ cậu đợi đến khi nào Soviet đồng ý mới thôi.

Y nhìn cậu, phì cười.

Và sau đó ra khỏi chiếc bàn làm việc.

Y cúi xuống nhéo má cậu.

- Thế sao con lại muốn cưới chú?

- Dạ, vì chú đẹp trai!

Y căng mắt, ho lấy vài cái.

Y biết đúng là y có vẻ bề ngoài khá ưa nhìn, nhưng lại chưa bao giờ nghĩ sẽ có ngày một cậu nhóc đòi lấy mình chỉ vi mình đẹp trai.

- Được rồi.

Lúc nào con lớn hơn chú sẽ đồng ý cưới con.

Bây giờ thì đi học đi, để chú làm việc.

Nói rồi, Ussr đẩy cậu ra khỏi cửa, và đóng cửa lại.

Không quên nở một nụ cười thân thiện với cậu.

Cậu ôm chiếc mũ trong tay, ghì chặt nó, hạ quyết tâm sẽ ăn thật là nhiều để mau lớn rồi còn cưới chú Ussr.

Một tuần sau.

- Chú Ussr!

Cậu vừa gọi lớn, vừa đập cửa phòng y.

Cậu đã đợi suốt 5', và vẫn chưa thấy động tĩnh gì.

Cậu đứng tựa vào cửa, đếm ngón tay.

- Còn một tháng, hai tháng, ba tháng...

China ôm theo một tập văn kiện, tiến về phía phòng của Ussr.

Chẳng buồn bận tâm đến cậu, cứ thế mà một tay cố ôm cho đống văn kiện khỏi rơi ra, một tay mò tìm chùm chìa khóa trong túi áo.

- Em đang tính cái gì thế?

- Em đang tính xem, lúc nào em sẽ đủ tuổi để làm lễ cưới với chú Ussr.

Chi cười cho sự ngây thơ của cậu, đồng thời cũng đã tìm thấy chiếc chìa khóa mà mình cần.

Đút chiếc chìa vào lỗ khóa, xoay một vòng, và sau đó mở cửa bước vào.

- Anh được vào phòng chú Ussr à?

- Ừ, sao?

- Vậy tại sao em không được vào?

- Vì anh và em khác nhau.

Cậu lẩm nhẩm nghĩ lại, rõ ràng cậu và Chi đâu có khác nhau chỗ nào?

Anh mặc quân phục màu xanh, cậu cũng mặc quân phục màu xanh, anh đội mũ, cậu cũng đội mũ, anh có phù hiệu, cậu cũng có phù hiệu đây này?

Còn đẹp và nhiều màu hơn của anh nữa.

Hay tại anh cao hơn cậu nên được vào?

Như vậy thì thật không công bằng!

- Em cũng muốn vào!

- Không được.

- Nhưng tại sao?

- Vì anh và em khác nhau.

- Khác nhau, khác nhau!

Rốt cuộc là khác nhau chỗ nào?

China định nói, nhưng rồi lại thôi.

Anh gạt đi, rồi tiến vào phòng.

Cậu liền níu tay áo anh lại.

- Cho em vào đi~~~

Cậu giương sắc mặt ngây thơ vô tội của mình lên, trông tội thật sự.

China thở dài, anh mềm lòng rồi.

Mở rộng cánh cửa ra.

- Được.

Nhưng chỉ nhìn thôi, không được phá phách gì đâu đấy.

- Dạ!

Cậu lao vào, còn nhanh hơn cả Chi.

Chạy loanh quanh khắp nơi, nghịch ngợm đủ thứ.

Nghịch cây bút viết, nghịch cái đèn bàn, nghịch cả chiếc áo choàng ở góc giường.

Trong thoáng chốc, trong đầu cậu đã hiện lên ý nghĩ lấy cái áo đó mặc vào và hóa trang thành chú Ussr.

- Đủ rồi!

Ra ngoài nào!

China cẩn thận đặt tập văn kiện xuống, sắp lại gọn gàng.

Sau đó vẫy tay với cậu, ý muốn gọi cậu lại.

Cậu giật mình, đặt lại chiếc áo xuống.

Nhưng phải thừa nhận, cái áo ấm thật sự.

Ai mặc nó chắc u mê luôn mất.

Chắc chắn chú Ussr là một người vô cùng tỉ mỉ và cẩn thận đây.

Điều đó khiến cậu hơi thất vọng khi phải trở ra nhanh như vậy.

China đóng cửa lại, khóa cửa cẩn thận.

Anh nhìn ra cửa sổ, rồi nhìn cậu.

- Sao phải buồn thế?

Lần sau anh xin chú Ussr cho vào cho.

- Không phải...

- Thế tại sao?

- Em đang tìm chú ấy.

Chi vỗ vỗ tay vào trán mình, cười sảng.

- Muốn tìm chú Ussr hả?

Chú ấy đang ngoài vườn kia kìa!

Ai ngủ nướng đến trưa như em đâu?

Vừa nói anh vừa chỉ tay ra phía cửa sổ.

Ngoài đó có một chiếc bàn trà, một đài phun nước nhỏ, rất nhiều cây xanh, và Ussr đang ngồi ngoài đó.

Cậu mừng rỡ, toan chạy đi, nhưng bị Chi kéo lại.

- Lúc nãy anh phá lệ cho em vào phòng chú Ussr đấy.

Kiểu gì chú ấy cũng biết, và anh chắc chắn sẽ bị phạt.

Cậu đứng lại, ngẫm nghĩ.

Đúng là ban nãy China đã cho mình vào, dù biết rằng như vậy là làm trái luật.

Vậy bây giờ cậu phải làm gì để bù lại đây?

- Bây giờ em phải làm gì?

- 500 ngàn nhân dân tệ.

Cậu tái mặt, mím chặt môi.

Móc túi quần loạn lên, cậu moi ra được vài xu lẻ.

Đương nhiên cậu có thể tích cóp tiết kiệm, nhưng phải đến lúc nào mới đủ 500 ngàn nhân dân tệ để nộp cho China đây?

China bụm miệng cười, vỗ vỗ đầu cậu.

- Không đủ tiền phải không?

- ...

- Anh có cách khác để em trả nợ đấy.

Cậu lập tức sáng mắt ra.

- Là gì?

Chi cười, chỉ vào mình.

- Hôn má anh một cái, rồi anh trừ nợ cho.

Cậu lưỡng lự nhìn Chi.

- Không đâu, như thế kì lắm.

- Hay muốn tiết kiệm ra 500 ngàn tệ để đưa anh ngay tuần sau?

Quá hạn anh tăng lên 700 ngàn tệ đấy.

Nghe đến đây, thực tình cậu không còn cách nào khác.

Đáng lẽ ngay từ đầu không nên đòi vào phòng chú Ussr làm gì.

Nhón chân lên.

- Rồi đó!

Cậu lập tức chạy đi.

Bỏ lại China một mình ở hành lang.

- Ha, xấu tính.

.

.

.

- Chú Ussr!

Ussr quay lại, mỉm cười nhìn cậu.

Phả ra một làn khói trắng, tay y cầm điếu thuốc, nhìn cậu.

Y biết hút thuốc là không tốt cho sức khỏe, nhưng biết sao được, khi lo lắng y chỉ có thể làm thế để giải tỏa.

Mỗi khi chìm vào cơn mê với làn khói mờ ảo, y bỗng thấy mình nhẹ tênh, như được bay lên trên tận những tầng mây cao nhất của thiên đàng.

- Sao vậy?

Cậu mím chặt môi, nhìn vào con mắt sâu thẳm của y.

Quả rất xứng danh là Liên bang Cộng hòa Xã hội chủ nghĩa Xô viết, khuôn mặt không góc chết mang đầy khí phách của một ông trùm xã hội chủ nghĩa.

Cậu ngập ngừng, lúng túng.

- Chú...

- Có chuyện gì thì hãy nói thẳng ra như những người đàn ông với nhau đi nào.

Y lại một lần nữa mỉm cười.

Cậu hít một hơi, lấy hết tự tin để mở lời.

- Cả một tuần qua, con đã cao thêm được 3cm, tăng 2 pound, con còn học thuộc được 2 bài thơ mới, có phải là con đã lớn hơn rồi không?

Soviet rít thêm một hơi, và để điếu thuốc vào cái gạt tàn trên bàn trà.

- Vậy con đã học thuộc được những bài thơ nào rồi?

- Dạ, có bài Counting và bài Honey ạ.

- Vậy đọc cho chú nghe bài Counting xem nào.

Cậu bắt đầu nhẩm đọc.

Một, hai, ba đông qua xuân đến

Gió đưa hương tuyết quyện hương hoa

Bốn, năm, sáu xuân đi hạ về

Hướng dương vàng giữa lòng thành phố

Bảy, tám, chín hạ nhường thu sang

Lá cam rụng gói kín thủ đô

Mười, mười một, mười hai đông tới

Mang theo giá lạnh, tuyết trắng tinh

Ussr, lúc này vẫn đang chăm chú nghe cậu đọc.

Đến cuối bài thơ, y nở một nụ cười hiền hậu.

Tính từng giây, chỉ muốn gặp người

Cậu nhìn y, thầm ngưỡng mộ.

Và sau đó đọc nốt câu cuối.

Yêu hay hận, chỉ người mới biết.

Cuối cùng, cậu rút từ trong túi áo ra một chiếc hộp nhỏ, quỳ một chân xuống nền đất lạnh.

Trong hộp xuất hiện một chiếc nhẫn nhỏ.

Trông rất đơn giản, nhưng có vẻ chủ nhân của nó đã khá hao công tổn sức.

Chắc hẳn đây là nguyên do tại sao nửa đêm qua khi y đi qua phòng cậu lại thấy bên trong vẫn sáng đèn.

- Con đã lớn hơn rồi, vậy bây giờ chú đồng ý lấy con nhé?

Y che miệng cười, thực sự một cậu nhóc thì mãi vẫn chỉ là một cậu nhóc mà thôi.

Có lẽ y sẽ đồng ý, nhưng chỉ là để cậu khỏi thất vọng.

- Được rồi, chú lấy con.

Cậu nhảy cẫng lên sung sướng.

Nếu cậu đủ khỏe và cao hơn y ấy, thì cậu đã chạy đến bế bổng y lên rồi.

Nếu y đã đồng ý, thì chắc chắn hai người đã được coi là đính hôn.

Bây giờ đừng hòng ai tơ tưởng đến y nữa!

Vậy là, kể từ cái ngày hôm đó, Ussr đi đâu cũng bị cậu dính chặt lấy với cái bản mặt như muốn gào lên "Đây là chồng tui cấm ai cướp đó nha!".

Y cũng chẳng để tâm, một phần là vì y vẫn coi cậu là con nít, và con nít thì như vậy là chuyện thường, phần còn lại là vì y cũng thích trẻ con, nhưng hiếm có đứa trẻ nào có gan để bước lại bắt tay với y, chứ chưa nói đến bám như keo dính chuột thế này.

- Xuống đi nào.

- Không đâu!

Cậu bám chặt lưng y hơn.

Phải thề là trừ lúc y ở trong phòng tắm và trên giường ngủ ra thì y như rằng lúc nào cũng bị dính lấy.

- Con cứ thế này thì chú ăn uống, làm việc kiểu gì?

- Chú đừng để ý, cứ làm như bình thường ấy.

Y cười.

Ngây thơ quá.

Dù sao thằng bé cũng chẳng vướng mấy.

Còn rất nhẹ là đằng khác.

Ổn thôi.

Chắc y sẽ cõng nó cho đến khi nó ý thức được sức lực của y là có giới hạn.

Sẽ nhanh thôi mà.

The End.

Nhưng hỡi người ơi, đừng dễ lừa thế chứ 🙂)

Thấm thoắt, bao nhiêu năm đã trôi qua.

Đương nhiên, cậu đã không còn dính chặt lấy lưng y nữa.

Thay vào đó, hiện giờ y đang ngủ, và cậu muốn tặng chút hoa cho y để làm quà.

Cậu đặt bó hoa lên trên ngực Ussr, nắm chặt lấy hai tay y.

- Con xin lỗi...

Lúc trước con ngốc quá, cứ bắt chú cõng hoài.

- ...

- Giờ chú cần được nghỉ ngơi, nên con cũng không làm phiền nữa.

Cậu buông hai tay y ra, cậu nhìn nụ cười nhẹ nhõm của y.

Trông y chẳng còn vẻ gì là mệt mỏi nữa.

Nhưng thôi, nếu y muốn ngủ thì nên để y ngủ tiếp.

Nhìn y bằng ánh mắt dịu dàng, bất chợt một bàn tay lớn đặt lên vai cậu.

- Về thôi.

Cậu thở hắt ra, khoác tay người đằng sau, ra ngoài.

- Đừng buồn nữa.

Ít nhất em cũng đã rất ngoan.

Chú ấy chắc chắn rất tự hào.

China đưa tay quẹt đi giọt lệ còn đọng trên đôi mắt đỏ hoen của cậu.

Giọng nói nhẹ như cơn gió thoảng, dường như muốn an ủi người bên cạnh.

- Dù sao em vẫn còn anh mà.

Chi cúi xuống, ôm cậu vào lòng.

Cậu tựa vào người anh, cảm giác tiếc nuối cũng vơi đi phần nào.

Đúng, China nói phải, đằng nào cậu vẫn còn có anh.

Cậu đâu có mất hết.

Cậu vẫn còn con người này, bên cạnh an ủi, sẵn sàng yêu thương cậu...

The End.

-------------------------------------

Hậu trường

- Ối dồi ôi đồng chí ơi là đồng chí!!!

Cuba khóc lóc gào thét cố chạy về phía Vietnam.

- Oái!

Đồng chí sao lại xơ xác thế này?

- Trời ơi khổ cái thân tôi quá đồng chí ơi...

Vietnam đỡ lấy Cuba, hoảng hốt không biết chuyện gì đã xảy ra.

- Có gì đồng chí kể tôi nghe đã chứ!

- Trời ơi tôi hận cái thằng l_n kia quá đồng chí ơi...

- Nó làm gì đồng chí rồi?

Cuba ngóc đầu dậy, mặt méo mó.

- Nó... nó bắt tôi hôn môi China...

Vietnam tròn mắt, không biết có nên tin vào những lời Cuba vừa nói không.

Hướng mắt về phía Wang.

- Đã thế...

Cái cảnh tôi phải hôn China...

Nó còn cố ý phán là biểu cảm chưa đạt, diễn chưa đúng này nọ... làm tôi phải diễn lại cái cảnh đó không biết bao nhiêu lần...

Cuối cùng phải cầu xin nó rồi nó mới cho đổi thành hôn má...

- Ôi trời!

Vietnam đau xót nghiến răng, hít một hơi thật sâu.

- ĐITCONMEMAY!!!

To Be Continued...

*om dau* viet lau lam roi gio moi dang
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Hội An(Cuba x Vietnam)


Cái này để xàm xì đú thôi🖕🐧👌

___________________________

- Đây là lần đầu đồng chí đến Hội An nhỉ?

- Ừm...

Anh cười nhìn cậu.

Đáp lại là ánh nhìn tươi tỉnh, khóe môi cậu cong nhẹ.

Len lỏi qua kẽ ngón tay của Cuba nắm lấy bàn tay kéo đi.

Qua từng dãy phố cổ kính, đèn lồng đủ hình dáng màu sắc thắp sáng màn đêm.

Mặc cho dòng người đông đúc nơi phố cổ, hai bàn tay vẫn không thể nào dứt lìa.

Qua từng ngóc ngách, những vách tường đã phai màu sơn, mái ngói cũ phủ rêu xanh vàng úa dưới ánh đèn lồng.

Nghe tiếng lanh canh của mấy món đồ lưu niệm, có thể là chuông gió, hay vòng tay?

Hội An bày bán những thứ độc đáo, thiết nghĩ khó mà tưởng tượng ra, ấy vậy mà khi nhìn vào lại có cảm giác thân thương đến lạ kì.

Đêm nay là đêm Trung Thu.

Trung thu là tết thiếu nhi, ai quan tâm chứ.

Trăng tròn, trăng sáng.

Sáng soi bóng hai con người trên con sông nhỏ.

Vietnam tay cầm hai cái đèn hoa đăng, đưa cho người bên cạnh một cái.

Cậu thả đèn của mình lên mặt nước, nhìn nó trôi đi, hòa vào cùng những chiếc đèn khác.

Cuba ngắm nghía đôi chút, rồi cũng theo đó mà thả đi.

Chiếc đèn xanh biển như biết tự lần đường, nhẹ lướt tới bên cạnh cái đèn đỏ tươi.

Anh cười cười đặt tay mình lên tay cậu.

- Mùa thu rồi.

Trời lạnh.

Viet theo đó mà đan tay vào.

- Ừ.

Lạnh.

Rồi ngả người vào vai anh.

Nhìn hai cái đèn lững thững cạnh nhau, lại ngước mắt lên vầng trăng sáng.

Tay còn lại vô thức quờ quạng lên trên như cố bắt lấy gì đó.

Nắm lấy hình ảnh mặt trăng tròn, khẽ cười rũ mắt.

Từ đâu một cánh tay khác vươn dài ra nắm lấy cổ tay cậu.

Dùng ngón cái miết nhẹ, anh dịu nhìn người trước mặt đang giương ánh mắt tỉnh bơ, rồi lại cúi xuống hôn lên trán cậu.

Anh muốn để lại dấu ấn gì đó, nhỏ cũng được.

Anh muốn thấy đồng chí mình cười.

Muốn ghi lại từng khoảnh khắc hạnh phúc của cậu.

Từ lâu, trái tim anh đã lập trình để đồng bộ với người trước mặt.

Anh không biết nữa.

Tại sao lại là Viet mà không phải người khác nhỉ?

Anh cũng chẳng biết.

Cậu không phản ứng, cũng chỉ chăm chú nhìn cái đèn lững lờ trên mặt sông, nhìn vầng trăng sáng.

Viet không bị ánh trăng hớp hồn.

Cái hớp hồn cậu là cái đẹp của phố cổ.

Và đôi mắt của Cuba.

Anh tháo bịt mắt ra rồi.

Chỉ trong chốc lát thôi.

Có lẽ ngoài cậu ra thì hiếm ai biết dưới cái bịt mắt đó có gì.

Mà dù dưới đó có là gì đi nữa, cậu vẫn trân trọng Cuba, trân trọng tình cảm anh dành cho mình.

Trân trọng tất cả.

Bởi lẽ mọi thứ của cậu đều quá đẹp.

Đau khổ đều đã đi vào dĩ vãng.

Bất kể trên mọi chặng đường, dù là bẫy gấu, dù là khói độc.

Vietnam vẫn đi.

Bất chấp tiến bước.

Chỉ cần bên cạnh có một người đồng chí.

"Em thấy gì trong đôi mắt của một kẻ si tình?"

Cuba chỉ nghĩ thôi.

Anh đeo lại chiếc bịt mắt, nở một nụ cười thật tươi.

Anh không biết phải nói ra những tâm tư của mình như thế nào.

Có lẽ anh cũng chẳng quan tâm nữa.

- Vietnam...

- Hửm?

- Năm sau...

Chúng ta có thể cùng nhau tới đây, thêm một lần nữa không?

- Sao lại không chứ?

Cậu bật cười, rồi lại chống cằm, vươn tay vẽ một đường trên mặt nước.

Hình trái tim nhỏ giữa cậu và Cuba.

Một dòng suy nghĩ khác lại xẹt ngang qua tâm trí, anh ho một chút, nhăn mày quay đi.

- Cảm ơn.

.

.

.

Cuba nở nụ cười rạng rỡ trên môi, tay cầm chiếc lồng đèn hoa sen như của năm ấy.

Ngồi trên thuyền.

Trung thu, trăng đẹp quá.

Rũ mắt, nghiêng ngóng một chút.

Đặt lồng đèn hoa sen cạnh lồng đèn cá sấu trên mạn thuyền, anh cầm chiếc đèn hoa đăng màu xanh lên, thả xuống nước.

Nó nằm ì một chỗ.

Cuba có chút khó hiểu, vươn người ra đẩy nó đi.

Nhưng chỉ được một quãng ngắn.

Chiếc đèn cứng đầu không chịu di chuyển.

Anh chỉ thở dài, ngồi thất thần nhìn cái đèn chỉ quanh quẩn một chỗ.

Rồi anh để ý thấy chiếc đèn hoa đăng màu đỏ từ đâu đó trôi tới.

Đụng nhẹ vào đèn của anh, rồi cả hai cái đèn cùng lướt lên trước mặt.

Đột nhiên, Cuba cười phá lên.

Chẳng biết vì thấy cảnh đó kì lạ và hài hước, hay vì nhìn nó dễ thương.

Có lẽ là sầu quá nên chỉ biết cười.

Cười chút rồi cũng thôi.

Anh không cười mãi được.

Nhìn xuống mặt nước trầm ngâm.

Có anh, có mây, có trăng, có đèn hoa đăng thơ mộng.

Rồi mặt nước động đậy.

Thoáng chốc, Cuba đã thấy bóng hình cậu trong một khoảnh khắc.

Lập tức quàng hai tay xuống như muốn bế cậu lên.

Thứ anh nhận lại vẫn chỉ là hai ống tay ướt sũng.

Thất thần lui vào trong thuyền, anh nhìn hai tay mà cười khổ.

Rồi tự ôm lấy mình.

Cuba không khóc, vì Vietnam bảo Cuba khóc làm Viet thấy có lỗi.

Vả lại, anh còn khóc được nữa à?

Không, Vietnam ơi.

Anh không phải người máy.

Anh vẫn thầm khóc hằng đêm, nhưng anh không khóc bằng nước mắt.

Anh khóc bằng nụ cười.

Bên cạnh anh vắng bóng một người con trai, trước bàn ăn vẫn luôn bày ra một dĩa đồ ăn sáng.

Hồ sen của cậu vẫn được chăm bẵm đầy đủ, nhiều lúc anh buồn tủi quá, lại lấy đoạn băng ghi âm của cậu ra nghe, nghe rồi lại khóc.

Khóc bằng nụ cười.

Khóc vì thương, vì nhớ, vì nỗi đau âm dương cách biệt.

Nước mắt rơi rồi.

Đã bao nhiêu năm rồi anh không được khóc.

Tự dụi vào tay mình lau đi giọt lệ lăn dài.

Anh cứ khóc hoài, khóc mãi.

Anh vẫn ngồi đó, hai tay bó gối mà gục đầu khóc.

Rồi Cuba đột nhiên cảm nhận được một hơi ấm lan khắp cơ thể.

Ấm như sáng ban mai, thật dễ chịu.

Khiến anh muốn đắm mình trong hơi ấm này lâu hơn, nhiều hơn...

Sự ấm áp thật quen thuộc.

Lúc này, anh nhớ ra, nó không phải ánh nắng ban mai, hay ca cao nóng trong trời đông giá rét.

Nó là một thứ, một thứ gì đó khác mà bản thân anh biết rất rõ...

Bất giác anh mỉm cười.

Tiếng nấc nghẹn dứt đi.

Anh chỉ cười, chỉ vậy thôi.

Chiếc lồng đèn hoa sen tưởng chừng như đẹp hơn, sáng hơn, ánh sáng của nó ngọt hơn, bao trùm lấy chiếc lồng đèn cá sấu con, như bông sen ôm trọn nhóc cá sấu vào lòng.

Hoa đăng, hoa đăng.

Mỗi ngọn nến như mỗi ánh sáng xóa sạch đau khổ.

Một đốm sáng nhỏ, gặp được một đốm sáng khác.

Hai đốm sáng quyết định đi cùng nhau, khi đốm sáng kia mập mờ thì lại cúi mình thắp lên.

Cứ như vậy, đến khi cả hai cùng vụt tắt trong màn đêm sâu thẳm.

Rồi sẽ lại có những đốm sáng khác, thay nhau chiếu sáng trời đêm bất tận.

Ánh sáng như một khởi đầu mới, một cơ hội để làm lại tất cả.

Để sửa chữa những sai lầm của quá khứ, để hướng đến tương lai.

Những hiểu nhầm, đau khổ, dày vò.

Tất cả đã chẳng còn quan trọng.

The End.

____________________________

bcksbksbk mấy nay cuồng CubaViet
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Dịp đặc biệt?


" Làm gì đấy Việt?

"

Vietnam khệ nệ bê đống đồ trang trí, pháo sáng và bánh kẹo vào phòng khách.

" Trang trí nhà cửa.

"

" Trang trí làm gì?

"

Vietnam dường như vẫn không để tâm lắm, chỉ chú ý vào công việc lắp đèn, treo ruy băng của mình.

" Trang trí ăn mừng dịp đặc biệt.

"

" Tớ nhớ ở Việt Nam người ta có ăn mừng Tết Dương Lịch to như này đâu?"

" Ừ thì đúng thế, nhưng tớ đây là tớ ăn mừng bốn dịp đặc biệt lận.

"

" Cậu lấy đâu ra bốn dịp?

"

Viet đặt chiếc bánh lớn lên bàn, cắm vài cây nến nhỏ lên, và sau đó quay lại với Cuba, khẽ đặt tay xoa đầu.

" Dịp đầu tiên, là Tết Dương Lịch.

Dịp thứ hai, là kết thúc trọn vẹn một năm nữa tớ bên cậu.

Dịp thứ ba, là sinh nhật đồng chí tớ.

Dịp thứ tư, là sinh nhật vợ tớ.

"

____________________________________

Vậy thôi, bận sml, thi học sinh giỏi xong về ôn thi học kì sấp mặt.

*khóc*
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Hẻlp


🙂)..

Cháu lỡ làm mất đơn của các bác rồi nên...

Đặt lại ha, có lẽ đây là đợt cuối cháu nhận đơn

Lúc nào đóng req thì cháu sẽ ghi 😞

Sogy
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Lullaby (SKNK/NKSK?)


Triều Tiên chẹp miệng, hắn ngửa đầu ra sofa rồi đảo mắt nhìn quanh.

Hắn muốn ngủ, nhưng không ngủ được.

Nhiều khi mắt cứ lim dim khép lại, hắn lại giật mình mà tỉnh dậy.

Hắn không giữ cho mắt mình mở mãi được nữa rồi.

Hắn chỉ muốn ngủ thôi a.

Vậy là hắn lại nhắm nghiền mắt.

Rồi mi mắt hắn giật giật, ép hắn mở mắt ra.

Hắn siết tay đấm lên thành ghế, gục mặt đỡ trán mình.

Cả cơ thể hắn cứng như đá, hắn khó mà cử động mà không hành hạ khớp xương của bản thân.

'Such a demanding job', có phải nó là thế không nhỉ?

Công việc của hắn là đảm bảo rằng tổ quốc không bao giờ lâm nguy.

Hắn khắt khe với cả thế giới, hắn nâng cao phòng bị quân sự.

Hắn muốn từng người, từng người một đều được trang bị kĩ năng để chống lại những kẻ khốn nạn ngoài kia.

Hẳn là một phần, hắn bị ảnh hưởng bởi cái gì đó trong quá khứ.

Cũng nhiều năm rồi.

- 사실 말이지 since seventeen, yeah

널 지켜봤지 말을 못했을 뿐~

Ugh, đâu ra vậy?

Ánh mắt hắn láo liên nhìn quanh, thể loại thích phá vỡ bầu không khí yên tĩnh này chỉ có một người.

Thằng mất nết trời đánh đấy.

Gã mang tai nghe, nhưng cái miệng có vẻ lại không nghỉ được.

Và gã ta đang xem cái gì kia, lại là ngôn tình chăng?

Hàn Quốc dán mắt vào màn hình, trên vai xách theo cây đàn.

Hình như mới đi dạy về.

Bằng cách nào đó, gã vừa xử lý quốc sự, vừa lưu diễn và vừa dạy học trong cùng một khoảng thời gian.

Giờ gã về rồi.

Gã ta ngồi lên sofa, tháo chiếc tai nghe để nó lỏng lẻo treo trên cổ.

Mở hộp đàn ra, vắt chân lên và bắt đầu gảy vài nốt.

Hắn đoán là gã vừa sáng tác ra cái gì đó.

Nhưng ai quan tâm chứ, hắn không nghe nhạc và không thích nhạc.

Bản nhạc êm dịu hắn nghe hàng ngày đã là tiếng duyệt binh, tiếng súng bắn tập, tiếng thay băng đạn và tiếng tiêm kích ù ù.

Nghĩ đến đây là đầu hắn lại ong ong rồi.

Hắn sẽ đổ lỗi cho cái tiếng đàn nheo nhéo bên tai kia, thường ngày là vậy.

Nhưng hôm nay hơi khác, hắn không muốn mở miệng gắt gỏng nữa.

Hắn mệt và cũng mỏi miệng rồi, hẳn là như vậy.

Hắn không muốn phí thời gian cằn nhằn cãi vã vô ích.

Hắn không quá lộ liễu, chỉ lấy gối bịt một bên tai lại.

Vỗ vỗ trán mình, Triều nhướn mày nhìn gã.

Tên nhóc phiền phức.

Quả là ban đầu nghe rất khó chịu, nghe gã hát cũng khó chịu mà nghe gã đàn lại cũng khó chịu nốt.

Nhưng khi gã cất tiếng hát hòa với đàn thì lại khác.

Như thể- như thể hai thứ dở nhất thế giới trộn lại, hóa thành thứ gì đó không đến nỗi quá tệ.

Đầu hắn bớt nhức hơn.

- 다라라라라라리

널 보고 있음 음악이 babe~

Hắn nghĩ, gã lại đang tập lại bài gì mà buổi học sau hắn sẽ dạy và đệm âm để đánh tốt hơn?

Hắn chẳng biết gì về âm nhạc cả, hắn chỉ thích nghe tiếng 'RÕ' đồng thanh vọng khắp.

Thiết nghĩ ngần ấy năm rồi tất cả hắn nghe chỉ là những thanh âm cứng nhắc, cứng như sắt thép, như đạn đồng bay vụt trong khoảng không găm vào da thịt trong thoáng chốc.

- 너를 위한 멜로디 멜로디 yeah

네가 뮤즈니까 잘 들어봐 play it~

Ugh, sao gã hát mãi vậy?

Tại sao không vào phòng thu âm mà hát, lại buộc phải ra đây mà hành hắn phải nghe.

Hắn gục mặt lên cánh tay, trong cổ họng khẽ chán nản rên rỉ.

Tay chân duỗi thẳng ra, hắn hít sâu vào, chớp chớp mắt vài cái.

Căng thẳng có lẽ là đã tiêu tan phần nào.

- 사실 말이지 since seventeen, yeah~

Hắn mím môi nhìn gã đưa đầu theo tiếng đàn.

Gã khi cất tiếng hát lời tiếp theo, đột nhiên bị ngắt mất.

- 널 지켜봤지 말을 못했을 뿐-

Hắn vô thức hát lại.

Giọng hắn trầm mặc, cứng cáp và độ vang cao, dễ gây sự chú ý.

Gã lặng người nhìn hắn, tay dừng lại không gảy đàn nữa.

Hắn ho khụ quay mặt qua chỗ khác nghiến răng, nhục quá thể.

Giọng của hắn không hợp để hát, nó quá khác biệt so với thiên tài âm nhạc đằng kia.

Thầm cười trừ cho qua chuyện.

Cả cuộc đời hắn cái gì cũng phải cứng, ngay cả tính cách của hắn lại cũng cứng nhắc khô khan.

Nhưng tên kia thì không.

Gã mềm từ giọng nói tới nhân cách.

Mềm với ngay cả người anh em luôn tàn tệ với gã.

Đoán rằng cái mềm đã ăn sâu vào bản chất của gã từ lúc nào rồi.

Rồi gã khẽ bật cười.

Gã lại gảy đàn, nhưng nhẹ nốt và chậm hơn.

Lại cũng điều chỉnh tông giọng bản thân cho trầm thêm một chút, gã một lần nữa cất tiếng.

- 여전히 네 주윌 맴돌아

두 눈을 뗄 수가 없잖아~

Qua mỗi lời hát, gã ngân dài hơn.

Trầm ấm nhẹ nhàng, gã cứ hát lên những lời mềm mại.

Ý nghĩa thì sao?

Gã đã hát những cái gì?

Tất cả chỉ có gã và hắn hiểu được.

Và trông kìa, hắn ngủ rồi.

The End.

_______________________________

Như một lời xin lỗi😔
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Halloween (SovReich)


Gởi tặng ngời đệp munmuddy

Halloween là lễ hội hóa trang, tuyệt nhiên là dành cho con nít.

Soviet từ đầu tháng 10 tới giờ đã trữ sẵn kẹo.

Ngài thậm chí đã cất công sơn đỏ cả căn nhà, ừ thì cả căn dinh thự.

Y đã quá tuổi để có thể chung vui với lũ chúng nó.

Mặc kệ sự thật rằng thằng cả đã dẫn thằng dâu đi đú đởn ở đâu đó, hay ông già cũng phóng đâu mất rồi, chỉ còn y trông nhà.

Mới có chiều tà thôi.

Ussr cất cái thang đi, coi như công việc trang trí đã hoàn thành.

Có lẽ cái thứ khiến lũ tư bản hãi nhất là cái y đang treo thay đèn chùm trong phòng khách.

Đợt này coi bộ sẽ dọa tên ngu nhục kia chạy mất dép.

Vác thang đem lên gác, ngài không thuê giúp việc.

Một tay ngài cũng đủ để quán xuyến cái dinh thự này, vốn nó là gia truyền từ đời cố tổ đến giờ, đều là thuộc về người trong tộc.

Bất chợt trên hành lang lại gặp vật cản.

- Ouch!

Cái tên-

Soviet nhanh tay bịt miệng hắn lại.

- Nín, đừng có gọi ta bằng mấy cái biệt danh người ngoài hành tây nữa.

Reich đau điếng ôm đầu, tiện tay theo thói quen cho Ussr một cú móc hàm.

Soviet thuận theo tự nhiên nghiêng người qua một bên để lại hắn sõng soài trên nền đất.

Qua năm tháng hòa bình có vẻ kĩ năng tác chiến của hắn ít nhiều đã bị mài mòn.

- Nazi, ta đã dặn ngươi bao nhiêu lần là không được mang súng trong nhà?

- Gọi ta là Đệ Tam Đế Chế.

Đã yếu thế còn bày đặt ra oai, y nghĩ thầm.

Nhiều khi đau đầu với hắn, điển hình là lúc này.

Tối nay là Halloween, y muốn phát kẹo cho mấy đứa nít tới nhà nhưng với hắn ở đây thì không được.

Đóng cửa tắt đèn làm y chán ngán và y không muốn tự cô lập trong đợt lễ hội này.

- Vậy gọi ta là Liên Xô.

Ussr không đòi hỏi gì đâu, hắn luôn từ chối gọi rõ tên y ra mà chỉ dùng mấy cái biệt danh bủh bủh tự hắn nghĩ ra như là 'cẩu cộng sản', 'mặt liềm' hay là 'búa liềm bili' nghe dị tật chết.

Cơ mà y cũng nói đàng hoàng, Nazi, chỉ vậy thôi.

Nhưng Reich cứ khăng khăng đòi được gọi là 'Đệ Tam Đế Chế', cái tôi cao bằng trời.

- Nào, dễ thôi.

Sowjet-Union.

Còn cẩn thận đọc bằng tiếng Đức cho hắn nghe, có khi đây sẽ là lần đầu tiên hắn gọi tên y hẳn hoi từ sau khi đâm sau lưng y và bị y quật nát không thương tiếc nên sẽ có chút khó khăn cho hắn đây, sự tôn trọng đổi lấy sự tôn trọng, cho căn nhà chút không khí hòa bình trước khi trời sụp tối và đám trẻ đến vì y rất trông ngóng chúng đấy,

Về phía hắn nhiều phần không cam tâm, mười phần thì chín phần không muốn mở mỏ ra.

Hết sức cứng đầu.

Naz trong tâm không muốn thể hiện chút gì gọi là tôn trọng kẻ trước mắt.

Nói chứ trong đầu hắn chỉ muốn đâm, chém, giết y chứ không nghĩ gì đến việc làm hòa và ăn nói nhún nhường.

Vuốt cằm suy nghĩ một chút rồi đột nhiên nhếch mép cười.

- Liên-

Gì chứ hắn gọi thật à, y chưa từng ngờ đến khía cạnh này.

Khoanh tay có chút hoài nghi nhưng sau rồi cúi xuống để nghe rõ xem hắn có định nói thật không vì Nazi nói rất nhỏ giọng.

Nó làm y hào hứng một chút, háo hức muốn nghe hai từ đó phát ra từ miệng hắn.

- Liên quân mô bai thắng bại tại kĩ năng.

- ...

Không sao, Soviet ổn mà, Soviet không sad đâu.

Chắc là không sad đâu.

Không, Soviet đã sad.

Giờ đây Nazi bị bọc kín trong một cái bọc đen chỉ để hở đầu cho hắn thở, còn lại toàn thân bị bó chặt.

Xung quanh thòng lòng mấy cái cọc đen chĩa tám hướng, đây là y cưỡng chế phạt hắn buộc phải hóa trang thành con nhện đen nằm giãy giụa trong góc nhà, trên tấm tơ giả bằng nhựa dẻo.

- Tên Cộng Sản chó chết, bóc mấy cái băng dính khốn nạn ra ngay!!

Y đem cuộn băng dính trừng trừng mắt cười méo mó, bóp mỏ hắn bạo lực kéo lên.

Đây là đang chủ ý chọc tức hay gì vì hắn biết rõ có chửi mắng như nào y cũng quyết để hắn như vậy qua nửa đêm mới thôi.

Ghé sát cuộn băng keo lại nhấn vào má hắn day day.

- Cái mỏ này từ chiều tới giờ đã không ra gì rồi đấy, ta sẽ cân nhắc khâu kín nó sau.

Đành phải căm phẫn ngậm miệng lại dù Reich chẳng cam tâm, trong lòng thực rất muốn văng tục nhưng vì sự an toàn cho cái mỏ và để tiếp tục chửi y về sau thì lý trí buộc hắn phải câm nín.

Dường như nhận thấy sự ngoan ngoãn của người trước mặt, Soviet mỉm cười hài lòng quăng cuộn băng dính qua một bên mà đứng lên phủi áo.

- Tsk- búa liềm kinh tởm biến thái chết tiệt.

- Nói gì hửm?

Nazi cười khùng khục quay đầu qua một bên đảo mắt.

- Đâu, ta không nói gì hết.

.

.

.

Hình như ít con nít có hứng gõ cửa dinh thự của Ussr.

Chỉ lác đác vài đứa trẻ, mà y đoan chắc tưởng đây là dinh thự bỏ hoang và muốn vào thám hiểm.

Do y trang trí hơi quá đà hay sao?

Hay do sự thực là Soviet chẳng được lòng đám trẻ con là mấy.

Nùi kẹo vẫn còn nguyên chẳng vơi đi nhiều, ngài thất thần ngồi trên ghế bành day day thái dương.

Sắp nửa đêm rồi, số lần có người gõ cửa chỉ đếm trên đầu ngón tay.

Nghĩ ngợi mông lung, y dường như rơi vào trong suy nghĩ chẳng để ý gì xung quanh nữa.

Nhờ vậy cũng tạo điều kiện tốt cho Nazi trốn ra, hắn lách mình qua cái bọc kín bưng và cứng ngoắc, để lại một cái plush hình đầu hắn trên cái bọc coi như ngụy trang.

Lén chui vào phòng riêng, Reich loay hoay tìm cách cạy cửa sổ.

Khoảnh khắc cái cửa sổ bung ra cũng là lúc hắn hoan hỉ trèo ra ngoài.

Đặt được một chân xuống đất đột ngột cảm thấy như có gì đó đang níu kéo bản thân.

Khi hắn hoàn toàn trèo được ra ngoài, toàn thân hắn khựng lại.

Như thể chết điếng đi, ngực hắn ngứa ngáy và đầu óc hắn như đang run rẩy.

Nó khó chịu nhưng hắn không biết đó là gì.

Reich bước qua một khung cửa sổ khác, hắn thấy y trong phòng khách, thống khổ.

Gì chứ mấy đứa nít đâu có đáng để y như vậy.

Cơ mà nhìn chằm chằm mãi, Soviet đi lại trong phòng khách rồi thi thoảng lại ra ngoài cửa áp tai lên, nhìn qua lỗ cửa còn mở ra nhìn ngó.

Thực tình, sự viếng thăm của mấy đứa trẻ quan trọng với y tới vậy sao?

Thẻ đen của Soviet vẫn còn trong túi áo hắn.

Vuốt cằm ngẫm nghĩ hồi lâu đột nhiên một ý nghĩ sà lơ xuất hiện trong đầu hắn.

.

.

.

Thính giác nơi Ussr bị đánh động, lập tức ánh mắt y hướng ra phía cửa.

Hình như, hình như là có tiếng.

Tiếng gõ.

Bản năng trong y như cây lao phóng đi trong chớp nhoáng, ôm lấy bát kẹo mở toang cửa ra với nụ cười rạng rỡ trên môi.

Một cô bé với cái khăn đội kín đầu, chắc hẳn đó phải là cô bé quàng khăn đỏ.

- Trick or treat!

Một giọng thanh thanh the thé, cô bé nâng cái giỏ của mình lên để y thả đầy kẹo vào đó.

Rồi nhìn giỏ kẹo nở một nụ cười đầy thỏa mãn chạy đi.

Trong lòng y cảm thấy như có gì đó bừng sáng.

Từng phút trôi qua lại thêm càng nhiều những đứa trẻ nhỏ với nét mặt hân hoan, chúng chẳng có vẻ gì là sợ hãi người đàn ông cao lớn trước mắt, trái lại còn vô tư như thể Soviet là một tiên ông phúc hậu.

- Trick or treat!

Núi kẹo của y cứ vơi dần.

Vào phút thứ năm mươi tám, không còn cuộc xin kẹo nào nữa nhưng y đã mãn nguyện lắm rồi.

Ít nhất Soviet có cơ hội được biết đám trẻ không sợ y.

Y cảm thấy thật tốt, tâm trạng cải thiện đáng kể.

Nazi cũng rất ngoan, khi y quay lại góc nhà đã thấy hắn đang ngủ khì, miệng hơi hé ra để dịch bọt chảy xuống mép.

Cười thầm thấy dáng vẻ này của hắn không những bớt hung hãn đi mà còn thêm phần khả ái, tất nhiên là dưới con mắt của y.

Khẽ bóp lấy miệng hắn chỉnh lại ngắm nghía, quẹt đi dịch bọt.

Reich bị đánh động cũng không thèm tỉnh dậy nữa, hắn chẹp miệng đôi chút quay qua phía khác tiếp tục giấc ngủ như chưa từng bị phá đám.

Ussr cũng chú ý lên đồng hồ.

Đã nửa đêm rồi.

Phải thực hiện đúng lời hứa thôi.

Ngài đem con dao găm rạch đôi cái bọc ra bế ngang hắn đem vào phòng ngủ, chỉ sợ hắn thức giấc.

Thật nhẹ nhàng, y đặt thân thể Nazi lên nệm êm, vén chăn lên đắp cho hắn cũng là lo hắn bị cái lạnh tháng 10 làm cho bệnh mất.

Soviet quay về bàn làm việc, ngồi xuống mở ngăn kéo ra toan lục tìm chút tài liệu.

Y thấy kẹo, thật nhiều kẹo trong ngăn tủ.

Trong tủ sách cũng bị nhét đầy những viên kẹo đủ loại đủ màu.

Nazi nghe sột soạt tiếng giấy kẹo mà ngáp dài quay qua một bên, dưới cái gối của y mà hắn đang nằm cũng nhét rất nhiều kẹo.

Đống kẹo ấy khiến y khó hiểu, hồi lâu mới chú ý đến nhãn hiệu, phát hiện ra toàn bộ đều là kẹo mình mua cho Halloween.

Không biết làm sao chúng chui được vào đây, cuộc đột kích kẹo à??

Hoang mang là hoang mang, y lại lia mắt qua điện thoại.

Vài chục giao dịch ở cửa hàng đồ hóa trang đã được thực hiện với cái thẻ đen không hạn định mà y đem nhét lén vào túi áo Reich, cho hắn thoải mái chi tiêu.

Y chỉ không ngờ hắn lại dùng tiền cho mục đích này.

Soviet ngẩn ngơ, đôi mày y giãn ra mỉm nhẹ.

Quay về giường ngồi cạnh bên Nazi đang ngủ say sưa, rút viên kẹo hắn nắm chặt trong tay ra mà bóc lấy kẹo cho vào miệng mình.

- Quả là em luôn làm được những điều tưởng như bất khả thi, tình yêu à.

The End.
 
Chs [Oneshot] [Drop]
(CubaxVietnamxChina) Tình Dược [H+]


Valentine bili
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Yêu xa (Cuba's Diary)


Anh vắt tay lên trán, nhắm mắt khẽ thở dài.

Đường phố bận rộn ngoài kia, nào có ai biết anh đang ra sao, trong tâm anh đang thế nào.

Nhiều lúc Cuba có cảm giác, giữa dòng người đông đúc nơi phố thị xa hoa lại cô đơn lạnh lẽo đến lạ.

Không ai nhớ đến anh, không ai gọi điện, không ai nhắn tin.

Vậy chắc hẳn chẳng ai coi anh tồn tại.

Có lẽ bản thân anh không có hình có bóng trong mắt ai cả, chứ nói gì là trái tim người.

Nghĩ lại sầu, nghĩ lại tủi.

Chỉ là thèm cảm giác được yêu thương, muốn được hưởng chút hơi ấm của người.

Có thể cuộn tròn trong lòng người say ngủ.

Mùa đông rồi.

Ở chỗ anh không có tuyết.

Nhưng lạnh quá.

Kéo tấm chăn mỏng trên giường bệnh quàng lên người.

Cái ghế trong phòng khám của Cuba có bánh xe.

Anh nghĩ ra trò nghịch nhỏ.

Thò chân xuống lấy đà đẩy mạnh cái ghế rồi thu chân lên choàng chăn kín người mặc cái ghế đi đâu thì đi.

Va vào đủ thứ trong phòng khám rồi cái ghế lật ngang xuống đất.

Anh cũng theo nó mà ngã lăn vẫn trong tư thế cuộn tròn trong chăn.

Cười một tràng dài vì cái trò chơi ngu ngốc của mình, lại thở ra một hơi thấm đượm chút thất vọng sầu thảm.

Cảm giác buồn phiền đó lại quay về rồi.

Anh không nghĩ mình tự chủ được bản thân.

Trên chiến trường, người ta dạy anh làm nhiều thứ.

Anh được dạy để kiểm soát sự hoảng loạn, được dạy cách cầm máu, dạy cách khắc chế nỗi sợ giết chóc.

Nhưng người ta không dạy anh cách để trở nên cứng cỏi trước cơn lụy tình.

Đơn giản vì thời ấy mấy thứ đó đâu có cần thiết.

Nhưng giờ khác rồi.

Anh áp lực, anh không nói.

Anh căng thẳng, anh không than.

Anh mệt mỏi, anh không sầu.

Chỉ có lụy, có nhớ thầm, anh lại buồn lòng, lại tủi.

Ừ thì thương, ừ thì nhớ.

Từ lúc nhận ra nụ cười của người đáng giá bao nhiêu, anh vô thức mong manh đến lạ kì.

Trước kia đi trực về, đêm hôm khuya khoắt, Cuba vẫn an tĩnh, điềm nhiên trên đường vắng.

Nay, chỉ là giải lao thôi, ăn trưa thôi mà cũng ngóng trông bóng người.

Ôi chao, nó khiến con tim vắng lặng trong lồng ngực anh bỗng chốc trở nên cô đơn biết mấy.

Chẳng lẽ, khao khát có thêm một nửa nhỏ bé khiến nhu cầu hormon hạnh phúc của anh tăng cao rồi ư?

Thật sự rất trống rỗng, khiến anh tham lam, bao nhiêu cũng không đủ.

Người anh muốn không thể luôn bên anh khi anh cần.

Nhiều lúc anh cần, anh muốn gọi điện, mà không dám.

Trong lòng không biết tại sao lại cứ nơm nớp sợ rằng người bận gì đó, anh như vậy sẽ rất phiền phức.

Mà không được gặp, không được cùng người dạo bước hay chỉ cười nói, anh lại sầu, lại tủi.

Yêu xa mà.

Cuộc sống quả thật khó khăn.

Cước phí gói điện thoại quốc tế có đắt, anh không quan tâm.

Thủ tục hành chính xuất nhập cảnh có lâu la rườm rà, cũng không thể khiến anh bận lòng.

Cuba dám lắm, chớp lấy mọi cơ hội để trèo ra sân bay.

Nhưng chưa lần nào anh lên được máy bay cả.

Nắm vé anh mua cho mỗi lần thử cứ vậy đầy lên, chất đống, đến mức anh cũng không để được trong ví nữa.

Yêu xa lắm cái khó.

Nhiều lúc, anh đầy nhóc những tâm sự trong lòng.

Mỗi khi anh sải bước, nó theo bước chân dồn qua bên trái, đập sang bên phải, khiến trong người Cuba khó chịu ghê gớm.

Muốn đem trút ra với ai đó, nhưng anh không biết mình tin được ai.

Ai chịu lắng nghe anh, chịu hiểu cho anh đây?

Rồi ai dám giúp anh, dám có dũng khí can thiệp vào cuộc đời anh?

Đoán chắc là có một người.

Nhưng cuộc đời cứ phải trớ trêu theo cách của nó.

Lẽ ra ngay từ đầu nên là ai đó thật sát gần bên anh, nước xa đâu cứu được lửa gần, nhỉ?

Không, hình như anh không có mắt nhìn người cho lắm.

Anh không biết đâu, không chịu đâu.

Nhưng vẫn cố chấp hành xác bản thân.

Thương thầm con người sống cách anh cả một Thái Bình Dương rộng lớn.

Để rồi khi đã trót trao lòng không thể có thêm cảm xúc với bất kì ai ngoài người ấy.

Chết tiệt, khốn thật đấy chứ.

Yêu xa kể cũng bất lực.

Anh thấy mình vừa tội nghiệp, vừa tội lỗi và đôi phần vô dụng cho người anh yêu.

Ngay cả gặp mặt cũng thật khó khăn.

Anh và người, có những công việc riêng, có đời sống cá nhân của bản thân mình.

Nói thực tế, không dễ gì mà bỏ chúng đi.

Đằng nào anh cũng không có ý định đó.

Nó lại càng khiến tình cảm anh dành cho người thêm phần trắc trở, cũng giảm mất khả năng tình cảm được hồi đáp.

Nghe thật tệ.

Thực sự, cuộc sống không cho Cuba lựa chọn nào cả.

Bám vào thành giường bệnh, anh đứng dậy xoa xoa cái trán còn sưng của mình.

Ngoài kia, đèn vẫn sáng, dòng xe vẫn luân động.

Quả thực, thời gian vẫn phải trôi và cuộc đời vẫn cứ tiếp diễn.

Rồi anh cũng phải sống tiếp thế này thôi.

____________________

Dành cho bạn, chàng trai hay cô gái trẻ với tình yêu nơi xa.

Cố lên nào, nửa kia của các bạn đang chờ đấy.

Gắng nhé, để có thể nắm lấy tay nhau.

Bằng da bằng thịt.

#love
 
Chs [Oneshot] [Drop]
...Và sự giải thoát


Venezuela đứng trên lễ đường.

Anh cười, rũ mắt.

Tên ngốc đó cuối cùng đã chịu nghe theo trái tim.

Anh ta chịu đi rồi.

Bấy lâu nay anh vẫn luôn nghĩ về mối quan hệ giữa hai người.

Tưởng như đều là hai kẻ thất tình, có lẽ là không phải vậy.

Cậu ta có thất tình đâu.

Anh thầm lặng quan sát họ lâu rồi.

Hai tên si tình quá đỗi ngu ngốc để có thể nhận ra tình cảm của đối phương.

Suýt chút nữa bản thân anh đã phá banh cái lễ đường này nếu tên kia không chịu tỉnh lại.

Anh không buồn khi tên kia chạy mất, ngược lại cảm thấy có chút thanh thản.

Đưa tay lên ngáp dài, dúi bó hoa cưới vào tay linh mục.

- Tặng cha, xin kính gửi một lời cảm ơn chân thành.

Cầu Chúa phù hộ cho cha, amen.

Vene vươn vai.

Vở kịch này quả nhiên đã đi xa hơn dự định.

Theo một hướng...

Anh đảo mắt.

...Khá là tiêu cực.

Có lẽ là vậy.

Khoảnh khắc anh nhận ra, cái tình, cái thương Viet dành cho cậu ta còn hơn cả những gì anh dự đoán trước.

Từ đó đến giờ thằng nhỏ cứ như đứa em trai của anh vậy.

Vướng mắc cũng đều tìm đến anh, như lẽ thường, làm sao anh từ chối được?

Rút từ trong túi áo ra một bao thuốc, cảm giác như chỉ có anh, một mình anh, đơn độc trên cái lễ đường.

Điềm tĩnh đến kì lạ trước những con mắt hiếu kì của khách khứa.

Châm thuốc, rít một hơi dài.

Tâm hồn này...

Chẳng qua từ lâu đã nguội lạnh.

Gẩy tàn thuốc ngay trên bục trắng, Venezuela đưa đôi mắt sắc lạnh của mình nhìn quanh.

Thở hắt ra cười nhẹ, anh biết hút thuốc ở nơi như thế này không hề hợp lẽ.

Nah, ai quan tâm chứ.

Cả lễ đường giờ đây im hơi lặng tiếng, mọi người đến thở cũng chỉ dám thở nhẹ.

Cha xứ đã đờ cả ra.

Bao nhiêu năm rồi?

Ai mà nhớ được.

Nhưng chắc là đủ để Venezuela có thể hiểu rõ từng ngóc ngách trong từng nét tính cách của Cuba.

Nhưng bây giờ, khi cậu ta lâm vào cảnh si tình, lại mở ra cho anh thấy một khía cạnh hoàn toàn khác.

Nó không phải một cậu em ngỗ nghịch anh từng biết, không phải tên nhóc thường tách biệt hoàn toàn với cả gia đình.

Cậu ta lớn lên, trưởng thành.

Trưởng thành qua bom đạn, trưởng thành qua từng giây nhìn ngắm người cậu ta thương.

Tuyệt thật, không khí quả là khó xử.

Tất nhiên rồi, chú rể đã bỏ đi, cô dâu thì đang hút thuốc ngay trên lễ đường.

Phả ra làn khói trắng hắc, anh bước xuống mặc cho bộ váy có chút vướng víu.

Nâng tay con người ngồi ngay dãy đầu dung mạo giống anh tới tám phần, Venezuela đặt lên đó một nụ hôn.

Bất chợt kéo hắn dậy đỡ lấy sống lưng bế xốc lên híp mắt cười.

Cô dâu này lạ lắm, cậu ta có vibe của một chú rể.

- Chà.

Chú rể bỏ đi rồi, vậy vở kịch này tôi sẽ đổi vai làm chú rể còn cậu là cô dâu nhé?

Colombia lắc đầu mà phì cười, vươn hai tay tới đặt lên cổ người trước mặt miết lấy.

Hắn biết rõ hôn lễ này là một trò đùa và dù nó có thành công hay không thì vẫn sẽ là hắn kéo tay tên kia tẩu thoát thôi.

Ngu ngốc quá hà, anh lại chủ động hơn hắn nghĩ.

- Nói lung tung, tôi bóp chết cậu.

Đồ mặc váy.

Anh hiên ngang nắm tay hắn nhảy một điệu thật chậm trên lễ đường, miệng vẫn ngậm điếu thuốc cười khả ái.

Họ mỗi người cầm lấy một ly rượu, cứ vậy siết lấy tay còn lại của đối phương, rời lễ đường tới khu vườn sau nhà thờ.

Họ tiến vào mê cung, rẽ trái, rẽ phải, đi thẳng và vòng xoáy.

Gặp được một cánh cửa gỗ nhỏ mở ra một không gian bí mật.

Đó là một nơi thơ mộng, rất đẹp với một bàn trà nhỏ trên bục sứ trắng, xung quanh là những cột đá đổ nát phần nào bị dây leo cuốn lấy nở những đóa hoa đỏ nhung.

Đặt hai ly rượu lên bàn, họ cùng khiêu vũ cho tới chiều tà.

Những ngọn nến xung quanh được thắp lên, như chốn thần tiên với ánh sáng hồng của hoàng hôn hắt lên cột đá.

- Với bàn tay này.

Anh nâng tay hắn lên.

- Anh sẽ nâng đỡ mọi buồn phiền của em.

Hắn mỉm cười, hôn lên tay anh.

- Cốc của em sẽ không còn khô cạn.

Anh luồn tay ra sau hông ép lại, áp lên môi hắn hôn lấy.

- Vì anh sẽ là rượu nồng.

Hắn tỏ vẻ hợp tác mà ngẩng mặt lên nhấn môi.

- Với ngọn nến này.

Anh dứt môi xoay qua một vòng nâng ngọn nến cạnh cột đá lên để trước mặt cả hai.

- Anh sẽ soi tỏ đường em khi tăm tối.

Hắn cúi mặt xuống cười lạt, thổi tắt ngọn nến đem họ trở lại không gian đẹp đẽ mờ ảo.

- Với chiếc nhẫn này.

Venezuela tháo chiếc nhẫn kim cương trên tay mình mà nâng tay Colom lên đeo vào.

- Anh xin được cầu hôn em.

Colombia bật cười, nắm gáy anh kéo xuống hôn ngấu.

Họ vẫn cứ khiêu vũ như vậy, tưởng như giấc mộng không bao giờ kết thúc.

.

.

.

- Giao kèo của quỷ, đúng không tình yêu?

- Phải.

Là VX.

Venezuela chống khuỷu tay lên bàn, nụ cười ấm áp mà giá lạnh nhìn người trước mặt.

Anh đặt bông hồng trên bàn với vài cánh hoa rơi vãi xung quanh, đỏ thắm.

Colombia đảo mắt nhìn thẳng vào anh.

Đẩy bông hồng đen tới trước mặt Vene, hắn cầm lấy ly rượu nâng lên.

- Cạn ly.

- Em có vẻ không thích sự dịu dàng.

- Tôi muốn cái gì đó mãnh liệt.

- Em đã chọn VX.

Họ cùng nâng ly, cùng uống cạn ly rượu vang đỏ thẫm.

Thị giác dần tê liệt, Venezuela vươn tay đan xen Colombia.

Colom nhẹ nhàng siết chặt.

- Ta đi nào, tình yêu.
 
Chs [Oneshot] [Drop]
CubaViet (Our Secret Code)


"Knock knock."

"Who's there?"

"Te."

"Te who?"

"Te amo."

______________________

Khi tâm trạng không tốt.

- Vietnam?

Về rồi đấy sao?

Anh đứng lên, điếu xì gà trên tay vẫn còn đang cháy dở.

Vietnam bỏ đôi giày ra, bước lên bậc thềm.

Đôi mắt lờ đờ thấm đẫm sự mệt mỏi của một ngày làm việc dài đằng đẵng.

Y chẳng buồn thắt lại chiếc cà vạt từ đầu đã đủ xộc xệch, sửa sang lại cổ và mép áo.

Đầu tóc rối tung.

- Ừ, tôi về rồi.

Bằng chất giọng trầm lắng, cộng thêm một sự thiếu hụt caffeine không hề nhỏ, Nam không muốn mất nhiều thời gian mà chỉ trả lời ngắn gọn nhất có thể, trả lời những gì cần trả lời.

Hôm nay y mệt rồi.

Thoáng thấy một mùi hương hấp dẫn lướt nhẹ qua các tế bào khứu giác.

- Cậu chưa ăn tối?

- Tôi đang chờ cậu.

Hãy nhắn cho tôi một tin nhắn.

- Vietnam?

Dậy chưa?

Viet không chịu ngóc đầu dậy mà vẫn nằm lì trong chăn.

Anh khẽ cầm lấy mép chăn, tách nhẹ.

Lập tức bị con sâu lười kia chặn tay mà giật lại chăn.

- Tôi đổi một câu 'Tôi yêu cậu' lấy 5' ngủ nướng được không?

Cuba phì cười.

Kiểu trao đổi kinh điển của con nít.

- Được.

Anh cũng chẳng muốn chấp nhặt nữa.

Y muốn ngủ nướng, muốn làm lười, anh sẽ chiều.

Dù chiều như vậy sớm sẽ chiều hư Vietnam mất.

Tôi đều sẽ trả lời...

Ngày anh thổ lộ với Vietnam, bản thân anh đã hứa một điều.

"Bất kì lúc nào cậu cần, tôi sẽ luôn đến bên cậu."

Anh vẫn còn giữ lời hứa ấy.

- Cuba!

Tôi cần cậu gấp!

Anh tức tốc chạy từ bệnh viện tới khu nhà kính.

Chạy bộ, vì anh không đủ thời gian để tìm xe, lái xe ra khỏi bãi đậu mà không đâm vào bất cứ chiếc xe nào.

Đẩy tung cửa phòng thí nghiệm, đôi mắt anh lo lắng quét tìm hình bóng quen thuộc.

- A, cậu đây rồi.

Lại đây, trông bé con này hộ tôi, tôi đi tìm thuốc.

Cuba bước về phía bàn thí nghiệm của Vietnam.

Hóa ra 'bé con' mà y nói là một cái cây nhỏ trồng trong chậu.

Trông không có gì là nguy hiểm lắm.

Khi Viet quay lại, với một lọ thuốc nhỏ trên tay, y nhỏ một giọt vào chậu.

Bông hoa đỏ thắm trên cây bỗng chốc lụi tàn, một chùm lá xanh thay thế vào đó.

- Đẹp chứ?

Thì ra y muốn Cuba qua đây là để chứng kiến thí nghiệm nhỏ này.

Lớn tuổi hơn anh, nom tâm hồn lại vẫn chẳng hề già đi chút nào.

- Đẹp lắm.

Mỗi khi có chuyện gì.

- Viet?

Cậu ổn chứ?

Vietnam ngồi trên sofa, gục đầu lên trên đôi tay.

Cuba nhẹ nhàng tiến tới đằng sau, lặng lẽ quan sát.

Trên hai cánh tay y đã bắt đầu xuất hiện những vết cào sâu.

Đồng tử y thắt lại, mồ hôi lạnh tuôn ra.

Anh im lặng ngồi xuống bên cạnh, vươn dài cánh tay ra kéo Viet vào lòng mình.

Một tay ôm lấy đầu của Vietnam, tay còn lại vỗ lưng y như trấn an.

Tựa đầu mình lên ngực đối phương, y cảm thấy thoải mái hơn một chút.

Ngón tay đã ngưng cào xé những vết thương rớm máu.

Mà thả lỏng, thư giãn trong vòng tay của Cuba.

Ngoài loại thuốc Cuba thường kê cho Vietnam ra, những cử chỉ yêu thương dịu dàng của anh cũng là một liều thuốc hiệu quả cho hội chứng tự hại của Viet.

Và Viet cũng rất tận hưởng chúng.

Dù không thể chấm dứt hoàn toàn hội chứng tự hại, chúng cũng một phần có thể xoa dịu y.

Thì cứ nói với tôi.

- Vietnam!

Tôi bảo cậu rồi, tránh xa cái bếp ra!

Bị tập kích bất ngờ từ phía sau, y giật mình.

Ngước lên phía Cuba, anh chau mày, trông không được dễ chịu cho lắm.

Viet cúi mặt xuống, lủi thủi bước ra khỏi bếp.

Buồn không?

Buồn lắm chứ.

Bất chợt một đôi tay vòng qua eo y từ đằng sau, người kia bao trọn lấy cơ thể của Vietnam trong lòng.

Ngày một siết chặt hơn, phần là yêu thương, phần là đau lòng.

- Cậu không cần đụng đến mấy việc bếp núc, để tôi nấu ăn là được rồi.

Mọi chi tiết trong cuộc sống của em.

Giữa đêm, Vietnam lục đục gọi Cuba dậy.

Đây là một trong những đêm hiếm hoi anh không phải trực, nên mới có thể ngủ với Vietnam.

- Cuba, tôi đói rồi.

Đi mua đồ ăn với tôi.

- Um...

Được rồi.

Anh nhanh chóng khoác thêm chiếc áo ấm dày, thời tiết về đêm thường rất lạnh.

Về phần Vietnam, một chiếc áo len và một cái khăn là đủ.

Giờ này, bằng một cách nào đó, có vài hàng quán vẫn còn sáng đèn.

Mua nhanh hai cái bánh mì về nhà, ở ngoài đây lạnh lắm.

Viet tươi cười, từ từ thưởng thức cái bánh mì còn ấm.

Cuba sau khi ăn xong, đánh răng xong chỉ tập trung ngắm Vietnam.

- Vẫn còn đói hả?

Muốn cắn một miếng không?

Y bông đùa, giơ chiếc bánh mì ra.

- Cho tôi cắn cậu một cái đi.

Nói rồi lại ngả người lên Vietnam, khép hờ mi mắt.

Bây giờ anh ngủ được rồi.

Tôi đều muốn biết.

Vietnam, với thao tác rất nhanh nhẹn, thành thạo mọi kĩ thuật, gần như ngón tay không thể bị nhìn thấy.

Cuba, không hề tỏ ra lép vế, linh hoạt di chuyển.

Trận chiến giữa hai bên dường như quá cân sức, cả hai đều bất khả chiến bại.

Đều là dân chuyên lành nghề, không khó để cả hai có thể am hiểu các loại súng, công dụng và khả năng công phá của từng loại, cũng như có khả năng xem xét mục đích mà lựa chọn chiến thuật cho phù hợp.

- Sí!!!

Cuba gào lên, ném điện thoại ra giường, làm đủ động tác của người chiến thắng.

Nhảy tưng tưng, giơ tay lên trời đội ơn Chúa, y hệt cái đêm Vietnam vô địch AFF Cup, chỉ là chưa nhảy ra ngoài đường hò hét.

Vietnam cầm cứng điện thoại, mắt mở to.

Thua sao?

Đùa chắc?

Thế này là nói về khả năng tác chiến thì Cuba hơn hẳn Vietnam à?

Sếp mà biết chuyện này thì sẽ mất mặt ra sao đây?

Laos mà biết thì sẽ quê một cục như nào đây?

- Không được!

Tôi phải thắng!

Cuba đang bay bổng cũng phải quay lại.

- Cậu thua rồi, chấp nhận sự thật đi.

- Không!

Một ván nữa!

Ban đầu, Cuba quá ngại chơi thêm một ván.

Nhưng vì Vietnam muốn nên anh sẽ chiều.

- Tôi lại thắng!

Một lần nữa, khuôn mặt thất vọng tràn trề của Vietnam úp thẳng vào mặt Cuba.

- Không, tôi muốn thắng!

- Viet, cậu thua hai ván rồi.

Chấp nhận đi.

- Không lẽ cậu hết yêu tôi rồi?

Cuba câm nín.

- Không, không, sao có chuyện đó được.

Đây, tôi sẽ chơi thêm một ván nữa.

Lần này, Cuba không muốn để Vietnam có suy nghĩ rằng mình không còn thương cậu ấy nữa.

Nên anh quyết định.

- Tuyệt!

Tôi thắng rồi!

Lần này tới lượt Vietnam hò hét.

- Thắng rồi!

Thắng rồi!

Thắng rồi!

Thắng rồi!

Anh cười dịu.

- Ừ, cậu thắng rồi.

Ấm áp mà thế giới này nợ em.

Viet về nhà, tâm thái mệt mỏi.

Người ta chuyển y tới bản phổ biến phương thức canh tác mới cho bà con, y đi mấy hôm liền mới về.

Trên xe buýt còn bị rơi mất ví, quả thực Vietnam vừa buồn vừa nản.

Ngậm ngùi vào trong nhà, y ức đến nỗi chỉ muốn lao đầu ngủ.

Căn nhà hôm nay vắng lặng.

Tiếng nấu nướng, ti vi đều không thấy tăm hơi.

Trời thì lạnh, còn cô đơn nữa.

Loạng choạng từng bước chân tới phòng ngủ, y ngã úp mặt lên giường thiu thiu.

Hôm nay đệm êm.

Từ dưới lớp chăn, Cuba vươn hai cánh tay hất chăn lên bọc lấy Vietnam ủ ấm.

Tôi sẽ đích thân trao trả.

Vậy nên...

Thức dậy trong nệm êm chăn ấm, y dụi mắt ngồi tựa lên thành giường.

Vẫn một mình, chẳng có ai ở quanh làm y nản quá.

Vác khăn và quần áo đi tắm, có chăng Cuba có ca trực không thể về được.

Nước ấm mà cũng lạnh quá đi.

Viet vào trong bếp, y không muốn nấu nướng.

Chỉ đơn thuần lấy ra ít bánh quy, đem ra phòng khách lót dạ.

Cuba đi lâu quá, mãi chưa thấy về.

Mắt đăm đăm nhìn vào màn hình ti vi, y không bật nó lên, cũng chỉ biết nhìn.

Y cảm thấy có cái gì ấm áp choàng qua cổ.

Trên tay người ấy, có một cái hộp.

Một cái hộp bé xíu.

Bên trong nó lấp lánh.

Y thấy cái bánh kem trên bàn.

- Chúc mừng sinh nhật.

Cho phép tôi ở bên em.

Đến cuối đời.

Nhé?
 
Chs [Oneshot] [Drop]
😞


Tôi ở đây để khoe thành tích chơi game với sếp.

Đúng sếp lớn, chơi sướng tay vải.

Cứ lên chắn để sếp đứng sau hổ báo xả dam, yên tâm rằng sếp sẽ không occho làm trò con bò.

Đúng là bõ công tranh sp.

Iu sếp zl💘
 
Chs [Oneshot] [Drop]
[AOV] Kí ức vỡ vụn


Huyết mạch của Nakroth, với gã là cái gì đó kì lạ.

Theo cách nào thì gã cũng chẳng rõ là mấy.

Chỉ đơn thuần là khiến gã thích thú mà kề cận.

Zephys, lãnh chúa bất tử, vây quanh bởi những linh hồn tù tội.

Phán quan địa ngục là hắn, nhưng khác với gã, không phải một chiến binh độc lập.

Mà là từ ánh sáng, dần về với bóng tối, với Vực Hỗn Mang.

Lực lượng sa đọa vào rồi chẳng thể dứt ra.

Gã không thích lũ bè phái là bao, Tháp Quang Minh, Vực Hỗn Mang, không, gã là Tử Thần.

Gã có việc của mình.

Lựa chọn nơi gần nhất với trần thế làm chỗ ẩn thân tiện cho nhiệm vụ thường trực.

Mối liên hệ duy nhất với lực lượng sa đọa, gã đã bán linh hồn mình cho nữ quỷ Veera.

Một thời tình si, tôn thờ một nữ kị sĩ gã đã chẳng còn nhớ rõ họ tên, chỉ có thể ngậm ngùi cất một tiếng gọi "nàng".

Cũng vì gã, nàng đã lựa chọn cái chết.

Zephys từ ấy mất đi nghĩa sống, vạn vật trên nhân gian đều tầm thường đến đáng sợ.

Nhiều lúc gã suy tư, những thứ vô nghĩa.

Gã muốn tìm nàng, nhưng khó khăn làm sao.

Gã đâm ra ghen ghét Ma vương quản ngục, bởi lẽ người thương của hắn ta vẫn còn đó, đồng hành sát bên.

Còn gã thì không.

Tên phán quan địa ngục kia là bạn gã.

Hắn từ bé chất phác mộc mạc, song lớn lên tài giỏi vô cùng.

Vì chính nghĩa trong tâm trí, hắn đã chệch hướng.

Bằng cách hủy diệt mọi chiến lợi phẩm với hi vọng chấm dứt đi thứ chiến tranh vô nghĩa, hắn đã đi tới điểm phải lao thân vào quân địch thoát đi.

Những tưởng hắn sẽ quay lại quê nhà, hắn lại đi theo tiếng gọi của Vực Hỗn Mang.

Dù vậy, Nakroth vẫn là một Phán quan công minh.

Trong hắn vẫn là chiến binh trẻ, nhiệt huyết tràn ngập lý tưởng.

Hắn ghét sự ồn ào.

Riêng gã, sự im lặng luôn chấm dứt bên hắn.

Zephys chưa từng gặp một đối thủ đáng gờm như vậy, một kẻ có huyết mạch chỉ vừa được cải tạo.

- Nói ít một chút, miệng ngươi chạy bằng cái gì vậy?

Zephys không những không ngậm miệng, trái lại gã cười càng lớn.

Nakroth nhất mực luôn muốn một đấm giết chết đối phương, ngặt nỗi ngang tài ngang sức không thể làm gì hơn ngoài ngồi im chịu trận.

Có chạy, gã cũng sẽ đuổi theo.

Hai cây thương nằm chỏng chơ một xó bên hai lưỡi đao, khi cạnh nhau họ đều buông vũ khí.

Kết quả luôn hòa đều, có lẽ hợp tác thì vẫn hơn.

Không biết với hắn thế nào, còn gã, gã chỉ dám lải nhải hàng giờ bên hắn mà thôi.

- Ta muốn nói, việc gì phải nghe lệnh ngươi?

Hắn hừ lạnh, phiền phức.

Đúng, chẳng ai phải nghe lệnh ai.

Vậy nên gã thì vẫn cứ huyên thuyên, hắn theo lẽ thường cũng chỉ biết càu nhàu.

Gã nói đủ thứ.

Từ bình phẩm nhân gian cho tới nhan sắc của các nữ tinh linh.

- Tel'Annas, cơ mà cô ta cũng đã hơn ngàn tuổi rồi đó.

Ta có đi qua Rừng Nguyên Sinh tuần trước, trông vẫn trẻ trung kì lạ.

Hình như do có can thiệp của sức mạnh hắc ám...

Zephys vẫn cứ nói một tràng lê thê như vậy.

Nakroth cũng chỉ ngồi ngán ngẩm.

Cách ngày hắn sẽ bị gã cầm chân nghe kể chuyện, dù ghét nhưng hắn quen rồi.

Bỗng gã ngắt giọng, im bặt.

Sự im lặng đột ngột lạ thay lại khiến hắn giật mình.

Hắn quay đầu qua nhìn gã, nhíu mi.

Cái nhíu mi không thể trông thấy qua lớp mặt nạ, nhưng dường như gã biết.

- Phung phí thời gian một mình quả thực vô vị.

Khi nào ta mới được gặp lại nàng?

Chỉ sau lời nói đó, không ai tiếp lời nữa.

Cơ bản, chính Nakroth cũng hiểu tại sao gã luôn như vậy.

Hắn không bao giờ khinh miệt Zephys về việc đó.

- Ngươi đâu có phung phí thời gian một mình?

Hắn không thích đụng chạm, nhưng lần này là Nakroth chủ động đặt tay lên vai gã.

- Ngươi đang phung phí thời gian với ta.

Lần đầu tiên trong nhiều năm, hình ảnh nữ kỵ sĩ hiện về.

Nàng quỳ gối, đặt tay lên vai gã.

Và nàng mỉm cười.

Zephys biết Nakroth đang cười.

Rồi gã thấy bóng tối cũng không còn quá u ám nữa.

___________________________

Tâm sự mỏng chút

Tôi sắp rời cái fd CHs đến nơi rồi.

Fd giờ không còn ở cái đỉnh cao của nó, một số thứ tầm 21-22 là bình thường thì giờ nó nhạy cảm v_ii.

Trồi đâu ra mấy thành phần rõ toxic.

Cũng không thể phủ nhận hứng thú của tôi với CHs đang giảm dần.

Giờ đây lý do duy nhất tôi còn ở lại là vì sếp, dù cho người cùng tôi viết cuốn này từ đầu năm 21 cũng đã rời fd đầu năm nay rồi.

Có thể thời gian sau tôi sẽ rời đi, có thể là ở lại, tôi không biết.

Cảm ơn những độc giả đã đi cùng tôi từ những ngày đầu khi đã ủng hộ cái văn phong củ chuối của tôi và cả những độc giả về sau tiếp cho tôi động lực không drop, tôi thực sự rất trân trọng điều đó đấy.

Nếu tôi có ở lại, mong các bác sẽ tiếp tục đồng hành và ủng hộ tôi nha, iu các bác nhiều💘✨
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Stop


=))) clm có thôi ngay k ??

Truyện viết từ năm cấp 2 cringe đến phát khóc, xin đừng vote nữa 😭😭
 
Back
Top Bottom