Hài Hước CHs [Oneshot] [Drop]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chs [Oneshot] [Drop]
Đừng để ý


Salut!

Bonne joureé!

Chắc các bác cũng biết, vào năm học rồi nên cháu hơi bận, bản thảo dự trữ cũng đang cạn kiệt dần, cháu lại còn phải lo mấy vụ đội tuyển nữa.

Nói chung, cháu bận vcl ra.

Thế nên... cháu muốn tạm drop tí 🙂 Chắc chắn một ngày nào đó không xa cháu sẽ trở lại, chỉ là không biết ngày nào thôi >:'D Cộng thêm việc cháu cũng đang tích cực chèo thêm vài cái thuyền như Batjokes, Spideypool, Aiga x Valt, Free x Lui... và không có nghĩa là cháu rời fandom âu.

Và để cháu ước lượng... tầm 1 tháng sau cháu quay lại, khi việc học hành đã bớt ngột ngạt và cháu đã sẵn sàng làm quen với lịch trình mới :0
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Thưởng (Germany x Italy)


О, привет!

Ùm...

Cũng đã lâu không gặp các bác nhỉ🙂.

Khó khăn lắm, ai có lẽ cũng đã từng rồi, suốt ngày thi cử, vừa thi xong lại thi tiếp, mục cả mặt ra vẫn chưa thoát khỏi em gái xinh Thi Cử.

Thành ra ý tưởng viết truyện nhàm biến thành kiến thức khoa học, nên không viết được truyện (chứ cháu sẽ không nói là vì cháu lười nên không viết đâu).

Ngoi lên đây cháu chỉ viết truyện ngắn không cười, nên nếu ai không cười tức là cháu thành công:3.

Germany: Anh.

Italy: Cậu.

Thôi, đọc luôn chứ nhảm hoài:d.

_________________________________________________

-"A~ Cuối cùng cũng xong rồi~~~"

Italy ngã người ra sau, nằm áp lưng xuống sàn gỗ.

Hiện tại cậu đang cùng Germany ôn bài cho mấy tiết kiểm tra.

Trời ạ, cả hai đã ngồi đây học từ lúc mặt trời mới lên đỉnh, giờ trời đã tối om, nếu lắng tai có khi sẽ nghe thấy vài tiếng gà gáy nữa, trời ạ giờ cũng tầm gần một giờ rồi còn gì.

Mệt chết mất.

Trong khi cậu còn than thở vì đống bài khó hơn bài thi đại học, Germany thì lại bình thản chấm mấy cái bài cậu vừa làm, chỉ vài ba bốn phút sau, bài chấm đã xong.

Anh cười nhẹ, xoa đầu cậu khen vì mấy bài gần đây cậu không còn là sai nữa.

Thấy mình được chiều chuộng, cậu cũng thế mà lấn theo.

Cậu ngả về phía Ger, tay vòng qua eo anh dẻo giọng nói:

-"Anh Ger, em đã cố gắng hết sức, thức đến tận giờ để làm bài thi khó hơn thi đại học của anh, em có được thưởng không?~"

Thấy được ý đồ của cậu, anh cũng nhu nhượng làm theo:

-"Anh cũng thức đến tận giờ, bỏ công bỏ sức để làm ra mấy cái đề khó hơn thi đại học này cho em ôn, anh có được thưởng không?"

Nghe vậy cậu cười cười:

-"Có chứ!

Có chứ!

Đó là..."

Italy đưa tay đẩy Ger dựa lưng vào cạnh bàn, tay cầm nhẹ khuôn mặt anh mà hôn một cái:

-"Đó là yêu anh nhiều hơn trước!

Rồi anh có gì cho em?"

Ger lật ngược lại tình thế, anh đẩy cậu lại chỗ cũ, tay trống xuống đất, mặt anh để ra sau cổ Italy, phả nhẹ hơi nó qua làn da này.

Đến đây, cậu nhắm mắt lại, nở một nụ cười chuẩn bị cho món phần thưởng này...

.

..

...

-"Thêm hai tờ em nhé."

Nụ cười trên môi cậu như dập tắt, thay vào đó là một bộ mặt méo mó đến không tưởng quay qua sau.

Trước mặt cậu là hình ảnh Germany cầm trên tay hai tờ đề kín chữ, anh nở một nụ cười chói lóa...

Đêm ấy, hình bóng hai cậu thanh niên ngồi bên bàn học.

Một thanh niên với trên môi là một nụ cười tươi hạnh phúc, thanh niên còn lại cũng nở một nụ cười trên môi, một nụ cười như nhìn thấy Chúa, một nụ cười méo mó---

The end.

_________________________________________________

Vừa ngắn, vừa súc tích, đầy đủ ý nghĩa văn học học sinh hiện giờ. 《ỤwỤ 》
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Troubles without you (Slovakia x Czech)


Slovakia: Cậu.

Czech: Anh.

___________________________________________________

Sau năm 1945 (tức sau WWII)

Sau WWII, mọi thứ trên thế giới bắt đầu quay về với thời kì đồ đá.

Tan hoang, không còn chút gì.

Ở giữa đống đổ nát Trung Âu, có hai cậu thanh niên đứng đó, một người với gương mặt khá giống Poland cùng một chiếc bịt mắt màu xanh hình tam giác đeo bên mắt phải, đó là Czech.

Anh nhìn đống đổ nát mà hồi trước từng là nhà, cứ thế rưng rưng, trời ơi, trời sống thế mà được à?

Mới thoát khỏi Austria-Hungary được gần hai mốt năm, chưa khôi phục sức khỏe lẫn đời sống được bao mà đã bị tên Nazi đè đầu ra đánh đập rồi, đã thế còn phá hủy toàn bộ quốc gia, nơi mà anh đã vắt kiệt sức lực vào nó nữa chứ.

Bên cạnh anh chính là người em trai quý yêu của anh, Slovakia.

Cậu đứng cạnh anh, an ủi anh để anh vượt qua khỏi nổi khổ này.

Nhìn anh mình như sắp chết vì những cái này, cậu cũng đau khổ lắm, cũng là biết bao nhiêu công sức của cậu trong đó, bao công sức để làm anh vui cười nhẹ nhõm, giờ như này thật sự là quá sốc mà...

-Thôi, mất cũng mất thật rồi...

Mình làm lại nha, anh?

-..

Ừm... _Anh gật đầu, tay lau đi đôi mắt đỏ hoe của mình.

Và hai người bắt đầu làm lại từ đầu, với một hi vọng chắc chắn sẽ có một cuộc sống mới tốt hơn.

Vài năm sau...

Kể từ khi làm lại từ đầu, anh và cậu bắt đầu yêu thương nhau hơn, bao bọc cho nhau, giúp đỡ cho nhau nhiều hơn từ việc lớn nhất đến việc nhỏ nhất.

Và không biết từ khi nào, nó đã giống như một lẽ sống của cả hai người vậy, thiếu đi một người là người kia sẽ không sống được.

Cũng từ sự cố gắng vượt khó ấy, hai người đã thành công, sống một cuộc sống giàu sang, phú quý.

Tưởng chừng như vậy sẽ tốt, sẽ khiến cho tình anh em ngày một cao hơn, to lớn hơn nhưng không.

Công việc ngày một nhiều hơn, ai cũng bận hơn, bắt đầu trở nên lạnh nhạt với đối phương, và rồi những cuộc cãi vã về chính trị, ai cũng muốn người kia theo ý mình, không còn nghe nhau.

Rồi ghét nhau dần, và một khi đã đến giới hạn, nhất định sẽ tan vỡ, dù là tình anh em...

-"Thôi đi!

Anh có thể bớt nói lại và nghe em nói có được không?!"

-"Em mới là người phải im lặng đấy!"

Czech tức giận hét lên, gân xanh bắt đầu nổi lên, này anh bắt đầu cay lắm rồi nha, chả có thằng em nào lại dám cãi lại anh cả, thằng này chắc chắn không phải em của anh.

Slovakia cũng chẳng khá hơn là bao so với anh, gân xanh gân đỏ cậu đã nuốt hết vào trong để ra sự lịch sự với anh mình hết sức có thể rồi, cậu cũng muốn đấm anh lắm rồi nhá!

Làm anh thì phải nhường em chứ!

Hai người bắt đầu cãi nhau, vụ việc ngày một lớn, và rồi trong lúc bộc phát, anh đã vung tay tát một phát thẳng vào bản mặt "không góc chết" của cậu.

Tuy cú tát khá nhẹ do một phần Czech sức khỏe yếu, nhưng nó đã làm cho sự ham muốn bước khỏi ngôi nhà này của cậu dậy sóng, cậu chẳng muốn sống ở ngôi nhà này với anh nữa!

Và nói là làm, ngay ngày hôm sau cậu đã xách vali ra khỏi nhà.

.

.

.

Czech ôm gối ngủ say sưa.

Phải nói, hôm qua là cái đêm mà anh ngủ thoải mái nhất, khi mà không phải hứng chịu những cái lần Slov nói mê hay lục đục dậy ăn lung tung giữa nửa đêm.

Chuông báo thức vẫn reo, còn Czech thì vẫn ngủ.

Cõ lẽ là do ngủ say quá, nên mặc cho mặt trời lên đến đâu, vẫn nhất quyết rúc trong chăn không chịu dậy.

Hôm nay chủ nhật mà, cần gì phải dậy sớm chứ!

Và đến 9h58', hay ít nhất là cái đồng hồ khốn nạn ấy báo, anh mới cảm thấy mình đã ngủ đủ rồi, ít nhất cũng nên dậy.

Xỏ đôi dép bông vào, xuống phòng tắm vệ sinh cá nhân và thay bộ pyjama thoải mái trên người đi, dù có hơi tiếc nuối.

Ra ngoài bếp, giờ này thì còn ăn sáng cái mẹ gì nữa, ăn trưa luôn cho nhanh.

Mở tủ lạnh ra, vẫn còn hộp pizza hải sản mà Italy mới đem cho nhờ thẩm định tối qua, một hộp KFC vẫn còn nguyên vẹn, hai cái hamburger và chút nước cam.

Được rồi, thế là đủ ăn.

Vác hết tất cả những thứ trong đó ra, nhét vào lò vi sóng hâm nóng lại.

Một bữa ăn nhanh, gọn, lẹ, và quan trọng nhất là không mất công nấu.

Anh tự cảm thấy, cuộc sống không có Slovakia chẳng hề buồn chán gì, mà lại còn rất thích, rất thoải mái nữa là đằng khác.

Ăn trưa xong, lại mò ra chỗ cái XBox chơi game.

Cứ thế đến hết buổi trưa.

Nếu Slov ở nhà, chắc chắn sẽ thúc anh đi ngủ cho bằng được, rồi sẽ dạy lại từng bài trong sách sinh học và tác hại nếu không ngủ trưa...

Ôi dào, anh cứ thức đấy, nó bỏ đi rồi, làm gì được anh?

Sau một buổi trưa vui vẻ hạnh phúc với hàng đống con game mà anh vừa phá đảo được, Czech cảm thấy rất thỏa mãn.

Và hình như... có hơi nhàm chán nữa.

Giờ tìm ai chơi bài ăn tiền hay chơi cờ vây đây?

Ai cũng bận, mà sang chơi với Russia kiểu gì cậu ta cũng rủ mình chơi cò quay, có khi còn đòi chơi kiểu Extreme nữa...

Ngày tiếp theo vẫn là một ngày hết sức bình yên.

Czech dậy sớm hơn bình thường, để soạn lại bản thảo cho bài thuyết trình.

Tuy nhiên, lần này khá là khác so với những lần trước.

Vò đầu bứt tai, thực tình anh không thể nghĩ ra bất kì ý tưởng gì để chép lại vào file.

Bình thường, nếu Slov ở đây, hai anh em có thể cùng nhau nghĩ ra vài ý tưởng để soạn bài, xong một bài rồi sẽ sang bài của người kia, thế nên mấy cái công việc soạn thảo kiểu này dường như khá nhàn nhã.

Tuy nhiên, đây vẫn chưa phải điều đáng nói.

Sau một lúc chật vật, viết rồi lại xóa, lại sửa, cuối cùng cũng miễn cưỡng soạn xong.

Hôm nay Czech quyết định ra ngoài ăn trưa, và như ngày hôm qua, rốt cuộc vẫn không nhớ cân bằng dinh dưỡng là cái gì, ăn có ngon không.

Bằng chứng là lần này, anh ăn trưa bằng macaroon và bánh kem!

Kiểu này là về nhà tào tháo đuổi là cái chắc.

Không sai, về nhà tào tháo đuổi thật 🙂 Đến buổi tối, rút kinh nghiệm, không ăn lung tung nữa, anh quyết định vào bếp nấu nướng.

Và...

Tada!

Kết quả thật tuyệt vời!

Trứng rán bóng đêm, thịt gà lăn tro, và canh hầm thập thập cẩm.

Các bác không đọc nhầm đâu, đích thị là canh hầm thập thập cẩm đó!

Nhìn cái bữa cơm đầu lòng do chính mình nấu ra mà Czech đến nản.

Cuối cùng thì quyết định làm một cái sandwich với mấy miếng xúc xích, một lát rau và hai lát cà chua cộng thêm mù tạc ăn cho có.

Và do bữa ăn quá sơ sài, đến đêm bụng kêu cồn cào, không ngủ được tí nào cả!

Hậu quả suy ra từ sự việc trên, vào ngày hôm sau có buổi dự thảo do UN chủ trì, Czech do quá mệt vì đêm qua giấc ngủ chập chờn mà chẳng thể nghe thấy tiếng chuông báo thức nữa.

Đến khi có thể tỉnh dậy thì chỉ còn vài phút trước khi bắt đầu cuộc họp.

Anh cuống cuồng chuẩn bị, nhét mớ tài liệu vào cái cặp da, và tìm cách thay đồ nhanh nhất có thể.

Ok, hôm nay họp ở Anh nên Czech có thể xoay sở được để đến nơi họp trong 5', Tức là anh sẽ phải thay đồ trong 2'.

Ổn, cái này cũng lo được, thay áo với thay quần thôi mà.

Chỉ trong hơn 1', mọi chuyện đã ổn thỏa.

Giờ chỉ còn một thứ...

- Đẫu má nó!

Bây giờ chỉ biết than thân trách phận mà thôi.

Czech biết kĩ thuật thắt dây thừng và biết rất nhiều cách trói người, tuy nhiên, thứ chúng ta cần ở đây không phải là nút thắt Carick kép hay nút thòng lọng mà chỉ đơn giản là cách để thắt cà vạt mà thôi.

Hãy thử chiêm ngưỡng cái cà vạt đi.

Trông nó có khác gì lắm so với một cái dây người ta chuẩn bị treo cổ không?

Trong đầu Czech thoáng qua hình ảnh mỗi sáng, Slov đều gọi anh dậy, nấu ăn sáng cho anh, và... còn thắt cà vạt cho anh nữa >:') Không phải cái hình ảnh vợ thắt cà vạt cho chồng đâu, đường này Slovakia cao hơn Czech, cao hơn hẳn một cái đầu...

.

.

.

- Czech Republic!

Czech giật mình.

Suốt buổi họp, anh cứ mơ mơ màng màng, dường như chẳng hề nghe thấy UN đang diễn thuyết cái gì.

Điều đó khiến anh khá luống cuống khi bị gọi đến.

- Anh có ý kiến gì muốn chia sẻ với mọi người về biện pháp phòng chống dịch bệnh không?

- Ờ...

Um...

- Nếu anh không có gì muốn phát biểu, vậy xin mời America.

Ame chỉnh lại cái mic trên áo, dõng dạc đọc những gì đã chuẩn bị được từ hôm qua.

Hắn nói mà sao nghe hào hùng và hiên ngang thế kia.

Nhưng anh chẳng buồn quan tâm, hắn nói thì nói thế thôi, rốt cục có bao giờ hoàn thành được cái mục tiêu mà chính hắn luôn đề ra đâu?

Bằng chứng là hắn vẫn luôn là người chịu ảnh hưởng nặng nề nhất trong đợt dịch này do biến chủng Delta.

- Rất tốt, các biện pháp anh đề ra rất hữu ích và hiệu quả.

Còn Czech Republic, mong anh hãy chú ý hơn trong những lần họp sau.

Và còn nữa, hãy thắt cà vạt đúng cách.

Buổi họp đến đây là kết thúc.

Tất cả giải tán!

.

.

.

Czech lủi thủi bước đi.

Mở cửa chiếc ô tô ra, cắm chìa khóa vào, anh lái xe ra khỏi bãi đậu.

Đưa tay lên gãi đầu.

Ngáp dài một cái.

Cảm thấy có gì đó đang làm loạn trong dạ dày.

Phải rồi, sáng nay chưa ăn sáng...

Thực sự, có lẽ đã lâu rồi không bỏ bữa sáng, nên cảm giác lần này có vẻ khó chịu hơn hẳn.

Điều đó khiến anh muốn lái xe về nhà nhanh hơn, ít nhất là để ăn một miếng Sandwich nhỏ.

Đạp nhẹ ga, gạt cần số.

Nơi đây vốn là cao tốc, nên có lẽ sẽ không có vấn đề gì nếu anh đi nhanh một chút đâu đúng không?

- Này!

Nhìn đường đi chứ!

- A!

Tôi xin lỗi!

Chiếc xe tải lao vụt qua.

Điều may mắn là anh đã kịp thời nhanh tay bẻ lái.

Hai chiếc xe chỉ cách nhau có một khe hở nhỏ.

Nếu không thì chắc anh đã lao thẳng xuống khỏi cao tốc rồi.

Czech chán nản gục đầu xuống vô lăng, nhìn theo bóng chiếc xe tải đằng sau qua kính chiếu hậu.

Lúc trước luôn có Slovakia ngồi bên liên tục nhắc anh nhìn đường; và đôi lúc còn với tay sang lái giùm những lúc anh bị phân tâm.

Nhưng bình thường Czech cũng đâu có hay bị đờ ra thế đâu nhỉ?

.

.

.

- ...38,5°C.

Czech nhìn chăm chăm vào cái nhiệt kế.

Tại sao nhỉ?

Chuyển mùa chăng?

Hay là do vốn dĩ sức khỏe của anh yếu từ xưa nên giờ bộc phát?

Nói chung, anh cũng chẳng thèm xác định xem nguyên nhân là do đâu, anh chỉ cần biết 2 điều.

Thứ nhất, anh bị ốm và đang rất mệt.

Thứ hai, anh bị đói.

Sáng nay đã ăn sáng đâu.

Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc phải lết vào bếp và làm một bữa ăn thôi, chân tay đã mỏi đến rã rời.

Ngại quá...

Nhưng đói mà không có ăn thì không được.

Cuối cùng, nghe theo sự sai bảo của cái dạ dày đang sôi ùng ục kia, Czech đã miễn cưỡng lết được cái xác vào bếp.

Mà ốm thì ăn gì đây?

Xem nào...

A!

Đúng rồi!

Lúc anh ốm thì thường Slov sẽ nấu cháo cho anh ăn.

Theo trí nhớ của anh ấy, thì đó là món cháo hành thịt băm.

Nhưng... nấu cháo kiểu gì?

Lúc Slov nấu ăn anh luôn nằm lười ngoài sofa tình tứ với cái XBox.

Chợt Czech sực nhớ ra, Slovakia đã từng chỉ anh cách nấu cháo, chỉ cần cho gạo và thật nhiều nước vào nồi là xong!

Vậy là làm theo y nguyên như vậy, đổ ít gạo vào nồi cơm và đổ vào thật nhiều nước là được!

Sau đó cho ít hành lên làm cảnh là ok!

Giờ thì trong lúc chờ cho cháo chín, anh sẽ ra ngoài chơi với cái XBox...

...

- Errrrrrr...

Nhìn vào cái nồi.

Không biết có ăn được không.

Cái thứ hỗn hợp lỏng, nhão nhoẹt và đầy nước kia hình như không phải cháo.

Nó là một hợp chất gì đó có màu trắng đục và cái mùi bốc lên thì tanh kinh khủng.

Giờ xử lý sao?

Để yên đó và không ăn à?

Không đời nào, anh đói lắm.

Nhưng giờ, cái thứ hỗn hợp ấy không biết có nên ăn hay không.

Nó giống bãi nôn của người say rượu hơn là món cháo hành thịt băm mà Slov vẫn hay nấu cho anh ăn mỗi khi anh bị ốm.

A!

Phải rồi!

Czech lượn lờ quanh cái bếp, và trở lại với một cái rây.

Italy có nói, sau khi nấu pasta xong thì sẽ phải dùng rây lọc.

Chắc hẳn Slov đã dùng rây nên cái thứ hỗn hợp lỏng và nhão nhoẹt kia trông mới ngon lành như thế.

Nghĩ vậy, không chần chừ gì mà đeo găng tay làm bếp lên, Czech đổ thẳng nồi cháo vào cái rây.

Nước lọc ra nhiều lắm.

Sau khi lọc xong ấy, thì hình như còn phải xả nước vào để làm nguội bớt nữa.

Sau hàng đống công đoạn cầu kì, thành quả đạt được là một tô cháo trông rất ngon.

Czech vui lắm, đây là lần đầu tiên anh nấu được cái gì đó nên hồn.

Cầm muỗng xúc một miếng lên, và đưa vào miệng.

Chắc hẳn nó sẽ phải ngon lắm, vì anh đã phải rất vất vả và khổ sở mới nấu ra được tô cháo này.

Mùi còn thơm thế cơ mà.

Ừ thì hơi tanh, nhưng không sao, không ai đánh giá một món ăn chỉ qua mùi cả!...

Nhưng chỉ sau miếng đầu tiên, tất cả mộng tưởng và mong ước giản đơn ấy lập tức tan vỡ.

Nó vẫn nhão nhoẹt và dậy mùi tanh.

Còn vị thì ôi thôi rồi, vì không hề có vị gì, nên mùi tanh đã lấn át và xộc vào mũi anh.

Bao nhiêu cay đắng không ngọt bùi này đã thôi thúc Czech bỏ thìa xuống, và đổ cmn tô cháo đi.

Xem ra lần này lại phải đặt mua gì đó trên mạng rồi...

.

.

--------------------

.

.

- ...

Slov nhìn vào tập tài liệu.

Phải, chỉ đơn giản là một bài khảo sát nhỏ thôi.

Không có gì đáng lo cả.

Nhưng...

Nhưng...

Nhưng...

Tại sao trên giấy lại xuất hiện một dòng "Darí sa ti dobre" vậy?

Chẳng lẽ là hoa mắt sao?

Hay là lú rồi?

Thôi, chắc lú tạm thời.

Lấy bản dự phòng ra, điền lại từ đầu.

Bài khảo sát này cũng ngắn thôi, hơn nữa đều là trắc nghiệm, nên việc phải làm lại cũng chẳng phải cái gì khó khăn.

- ...

Một lần nữa, một dòng chữ lại xuất hiện chèn kín cả bài.

"Vedeli ste variť?".

Không.

Lú cũng chỉ lú một lần thôi.

Lú sang lần thứ hai thì nhất định có vấn đề.

Cậu không tin mình đã tự tay viết mấy dòng này.

Chẳng rõ là vì nguyên cớ gì.

Nhưng không sao, người thông minh không mất bình tĩnh.

Lấy ra từ trong tập giấy một bản sao khác, và chậm rãi kiên nhẫn làm lại.

Chắc chắn lần này cậu sẽ chú ý hơn, và sẽ không mắc thêm sai lầm nào nữa.

- ...

Lần này là "Bojím sa o teba."

Thật kì lạ.

Những cụm từ, những câu chữ này dường như chẳng hề có mối liên hệ nào với nhau.

Vậy thì tại sao cậu lại vô thức viết ra chúng?

.

.

.

Từ khi ra ở riêng, mọi việc cũng có vẻ thoải mái hơn chút.

Cậu không phải tìm mọi cách lôi Czech dậy mỗi sáng, không phải nấu thêm một suất mỗi bữa, và cũng chẳng phải tranh giành phòng tắm với Czech, không bị anh cằn nhằn vì cái tật nói mơ mỗi đêm.

Cuộc sống thế này còn gì tuyệt hơn?

Chưa kể cứ đêm đêm cũng chẳng cần phải giật mình kéo Czech lại gần trước khi anh lăn xuống đất.

Nhưng sự việc sáng hôm qua đã dấy lên trong lòng Slovakia một vài mối lo ngại, khi mà Czech thắt cà vạt chẳng khác gì cái nút thừng treo cổ.

Chỉ mới thắt cà vạt thôi mà đã đến như vậy rồi, thì không biết liệu những thứ khác anh có tự lo liệu được không.

Lo như vậy, nhưng giận vẫn hoàn giận.

Suốt bao năm gồng lưng gồng cổ cùng anh gây dựng lại nền kinh tế từ đầu, cả một quá trình xương máu đầy đau thương, vậy mà cuối cùng, chỉ vì một chuyện cỏn con như vậy thôi, lại có thể nhẫn tâm với cậu.

Liếc sang nhìn chiếc điện thoại.

Cậu chặn anh rồi.

Như vậy sẽ không gặp phải nhiều phiền phức.

Nhưng... cả một ngày, không có chuông báo tin nhắn reo liên tục, thực ra cũng khiến cậu thấy thiêu thiếu.

Phiền thì có phiền đấy, nhưng...

.

.

.

Slov ngáp một hơi dài, cầm cốc cà phê nhâm nhi từng ít một.

Hai dà, dạo này làm việc chẳng hiệu quả gì hết.

Chắc là do dạo này mất ngủ liên miên.

Dù sao cậu cũng đâu có thức đến nửa đêm chơi game hay lướt face gì đâu.

Không thể trách cậu được.

Chỉ là do dạo này, Slov không thể ngủ tròn được một giấc.

Có hôm trằn trọc đến tận 12h vẫn chưa buồn ngủ.

Hay có bữa ngủ được đến 2-3h sáng lại bất chợt tỉnh giấc, không ngủ tiếp được.

Còn có đêm gặp ác mộng kinh khủng, đến sáng lại lờ đờ mệt mỏi.

Những việc này khiến Slovakia khá ức chế, mọi liệu pháp thư giãn hay tập luyện vận động xem chừng đều vô dụng.

Bây giờ chắc cậu sẽ phải ra ngoài mua thuốc an thần về sử dụng xem sao.

.

.

--------------------

.

.

Czech ôm ghì lấy cái gối, lim dim mắt lại.

Bệnh đã có chuyển biến xấu.

Nó gây ra tình trạng mệt mỏi, mất ngủ, chán ăn, và còn tụt huyết áp nữa.

Bây giờ không tự tẩm bổ cho bản thân được thì còn cái nịt.

Vậy thì giờ phải làm sao?

Anh không biết nấu ăn, nhưng trong cái thời tiết này thì gọi đồ về nhà sẽ chẳng còn nóng nữa.

Czech thở dài, anh rời khỏi cái giường ấm áp, ra ngoài hành lang.

Khoác lên mình một chiếc áo ấm mỏng, xỏ đôi găng tay vào và mở cửa.

Cứ vài bước chân, lại run lên một đợt.

Czech thấy chóng mặt.

Từng bước đi loạng choạng tưởng chừng như sắp ngã tới nơi, khiến anh không thể không nghĩ đến Slovakia.

Những lúc như thế này, cậu luôn biết phải làm gì, và điều đó còn khiến anh nhớ cậu hơn nữa.

Cuối cùng cũng đã tới cửa hàng dược phẩm.

Nhiều người thật.

Có vẻ cái thời tiết dở người này đã hành hạ sức khỏe của nhiều người giống như anh.

Ngồi xuống một chiếc ghế trống, cần mẫn đợi tới lượt mình.

Hắt xì một cái.

May là Czech đang đeo khẩu trang, nên không ảnh hưởng quá nhiều đến người xung quanh.

Dụi dụi đôi mắt, hẳn là do mệt mà lại ra ngoài trong tiết trời lạnh đây mà.

Nhìn lại xung quanh, còn nhiều người quá.

Hướng mắt đến hàng ghế đối diện, anh thấy một người cũng đang gật gù lim dim giống anh.

Trái đất thật là tròn ha.

Nhưng sao nhìn dáng hình này quen mắt thế nhỉ?

Và rồi Czech tròn mắt, nhìn lại dung mạo của người đối diện.

Anh bật dậy khỏi ghế, dồn sức chạy về phía người ấy.

- Slovakia!

- Anh Czech!

Cẩn th--

UỲNH!!!

.

.

--------------------

.

.

Slovakia hốt hoảng, trời.

Chưa kịp nói xong anh đã lao nhanh lại cậu, trượt chân ngã úp thẳng mặt xuống đất.

Cái làm cậu hoảng hơn là anh ngã xong không còn tí động đậy nào.

Sau một hồi xem xét bệnh tình, hóa ra chỉ là do Czech đang ốm, sức vốn đã yếu rồi lại còn gặp lạnh, mặc áo mỏng nữa khiến cơ thể hạ nhiệt nhanh hơn, bị cú ngã này khiến anh bất tỉnh nhân sự thôi, lát nữa anh sẽ tỉnh.

Hà...

Làm cậu giật hết cả mình.

Sau khi đưa anh về nhà, cậu đặt anh lên giường, vào bếp nấu bát cháo xong bưng ra, đặt lên chiếc bàn cạnh giường, rồi cũng ngồi xuống cái ghế gần đó luôn.

A...

Mệt quá.

Nhưng mà cái mệt này lại cảm giác thoải mái sao ý.

Liếc nhìn Czech, công nhận nhìn anh ngủ sướng chưa kìa.

Càng nhìn, cậu càng vơi đi nỗi lo trong mình, giờ anh đang nằm ngủ ngay trước mặt cậu, chẳng cần phải lo toan gì nữa rồi.

-*Ngoáp*

Giờ bỗng cậu thấy buồn ngủ thật, những khung cảnh và mùi hương quen thuộc như lôi cậu lại với giấc ngủ êm dịu này, và còn nữa, giờ mọi lo toan đều đã được giải quyết, cậu giờ có thể yên tâm mà ngủ rồi...

.

.

.

--------------------

- Ai da...

Czech nhổm dậy, xoa xoa đầu mình.

Chóng mặt quá.

Anh thấy gì đó mắc ở môi.

À, là cây nhiệt kế...

- Hay thật, hạ sốt rồi.

Anh tự nhủ.

Chắc liệu pháp đơn giản mà hiệu quả nhất, là ngủ một giấc thật là ngon.

Quả nhiên đã có tác dụng.

Nằm dài lên chiếc gối được kê ngay ngắn ở đầu giường.

Nhìn thẳng.

Chiếc bàn làm việc vẫn thường ngập đầy giấy tờ tài liệu hôm nay lại được sắp xếp gọn gàng, và xem chừng một người lạ tốt bụng nào đó cũng đã lau sạch những thứ đồ trong phòng, khiến chúng phản chiếu một thứ ánh sáng rất là bắt mắt.

Một mùi hương chạy qua mũi Czech.

Một mùi thơm dịu, tưởng chừng như còn có thể ngửi thấy mùi hành lá và thịt bằm trong đó.

Lần theo mùi hương, anh ngó sang bên phải.

Một ly nước, một vài vỉ thuốc cảm, một bát cháo hành vẫn đang còn bốc hơi nóng.

Không chỉ thế, còn có bóng dáng của "người lạ tốt bụng" ngủ gật trên chiếc ghế cạnh giường.

Anh phì cười, với tay ra gỡ chiếc ushanka trên đầu người kia ra mà xoa xoa mái tóc rối xù của "người lạ tốt bụng".

Cất lên chất giọng du dương vốn có của mình.

- Xin là xin vĩnh biệt cụ...

Bỗng thấy bàn tay mình bất động, không tài nào di chuyển được.

- Ha...

Anh dậy rồi à?

Slovakia dụi dụi mắt, tay kia vẫn nắm chặt bàn tay của Czech, nhất quyết không chịu thả ra, mặc cho anh vận dụng hết nội công cố giật lại bàn tay của mình.

- Anh biết anh sai chỗ nào chưa?

Bầu không khí im lặng lại bao trùm.

- Thôi, em nói đùa thôi.

Vẫn im lặng.

Thực tế, câu nói đùa đó của Slovakia đã khiến Czech chìm sâu vào trầm tư.

Vụ lần đó, rốt cuộc thì anh có sai không nhỉ?

Nhưng vẫn xin lỗi thì hơn.

"Anh/Em xin lỗi."

"Anh/Em nói trước đi."

"Thôi nhường anh/em đấy."

"Anh/Em xin lỗi."

"Thôi đi!"

Hai người họ bật cười.

Và rồi lại trò chuyện rôm rả như chưa có chuyện gì.

- Em biết không, mấy ngày không có em anh đã rất khổ sở khi không tự mình nấu ăn được...

- Có vẻ anh sẽ không thể rời khỏi em nửa bước được nhỉ?

Anh không thể sống thiếu em.

Czech chau mày, khoanh tay lại trước ngực, ra vẻ không cam lòng.

- Còn em thì có khá hơn không?

Nhìn đôi mắt thâm quầng đó kìa.

Slov cười gượng, gãi đầu.

- Đấy là do dạo này mất ngủ thôi.

Tại lo anh không biết đường tự nấu cái gì mà ăn.

Czech cắn môi, biết bản thân không thể phủ nhận việc nỗi lo của Slovakia là đúng.

May mà còn chưa nhắc đến việc...

- Nhưng em không ngờ anh vô dụng đến mức không biết thắt cà vạt.

- ...

.

.

.

.

.

- Bây giờ anh thêm ít muối vào đây.

- Hở?

Slovakia cầm lọ muối lên, lấy một nhúm cho vào nồi canh.

- Như này này.

- Chính xác thì phải cho bao nhiêu gam?

- Thôi thôi anh ra ngoài đi, để em nấu cho ăn.

Slovakia vò vò mái tóc của Czech, cậy mình cao hơn mà còn tiện tay cốc nhẹ một cái.

Czech hờn dỗi ôm đầu ra ngoài chơi game.

Còn nói vọng vào.

- Anh không muốn học nấu ăn nữa!

Em phải nấu cho anh!

- Ha, không thành vấn đề.

Muốn em nấu thì em sẽ nấu, em nấu cho anh cả đời cũng được...

The End.

_________________________________________________

Lười quá có phải một căn bệnh truyền nhiễm nguy hiểm không nhỉ các bác ây:')
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Am I Alone? (Soviet x Nazi)


Soviet: Y.

Nazi: Hắn.

________________________________________________________

Phần III

Nazi ngồi dậy, hắn nhìn lướt xung quanh.

Vẫn là cái căn phòng quen thuộc ấy.

Bất giác đưa tay lên xoa đầu.

Hắn thấy đầu mình ong ong.

Chẳng lẽ đã có chuyện gì xấu xảy ra?

Hắn bắt đầu lục lọi lại trí nhớ của mình.

Hắn nghĩ, liệu có phải hắn đã làm gì sai và bị Ussr phạt cấm túc không?

Nhưng hắn không thể nhớ được rằng mình đã quấy phá hay làm gì có hại cho y cả.

Nazi thấy vô cùng khó hiểu.

Hắn mở chăn ra, bước xuống giường.

Nhìn lên chiếc đồng hồ quả lắc cỡ lớn trong phòng.

Hơn 8h tối.

Hắn chưa bao giờ ngủ đến giờ này cả.

Lạ thật.

Có lẽ chiếc đồng hồ đó hỏng rồi.

Nazi bước vào phòng bếp.

Lạnh thật.

Hắn đun nước, pha một ly cà phê nóng.

Cầm chiếc cốc trắng lên, hắn thở dài.

Biết uống cà phê vào buổi tối, lại còn trước bữa là không tốt, nhưng hắn chẳng để tâm.

Bước từng bước chậm rãi trên nền nhà lạnh ngắt.

Bất chợt hắn hắt xì một cái.

Cốc cà phê rơi xuống vỡ tan.

Nazi buồn bực, hắn nhìn cốc cà phê mà nghĩ tủi.

Cúi xuống nhặt từng mảnh vỡ lên, sẽ không hay nếu để Soviet nhìn thấy cảnh này.

Hắn nhặt mà mặt cứ méo xẹo.

Tại sao hắn lại có thể trở nên lóng ngóng vụng về thế này nhỉ?

Tự nhìn lại bản thân, trông hắn lúc này thật mất hình tượng.

Nhưng cũng chẳng sao, bây giờ cũng chỉ có mình hắn ở trong bếp.

Nazi cầm một mảnh lên, hắn nhìn hình ảnh phản chiếu bản thân mình trong đó.

- A... chào ngươi.

- ...

- Ở trong đó vui không?

- ...

Hắn tát nhẹ bản thân mình một cái.

Ừ ha, hình phản chiếu thì làm sao mà biết nói được...

- Muốn làm bạn với ta không?

- ...

- Ta cô đơn quá, chẳng có ai chịu chơi với ta cả...

- ...

- Không lẽ bây giờ đến cả hình phản chiếu của ta cũng chán ngán ta rồi sao?

Hắn hậm hực nhìn mảnh ly vỡ trong tay.

Thật sự hắn tệ đến mức đó ư?

Không, không phải.

Ai cũng bảo hắn rất tốt cơ mà.

Chỉ có tên Soviet là lúc nào cũng nói hắn hung dữ thôi.

Nhưng nếu không phải hắn tồi tệ, thì cớ gì mà đến cả hình phản chiếu của hắn cũng chẳng buồn chơi với hắn chứ.

Nazi băn khoăn, liệu hắn có tệ không?

Nắm chặt mảnh ly vỡ, hắn cắn môi để ngăn bản thân tự làm chính hắn khổ sở.

Chợt Nazi thấy ran rát ở lòng bàn tay.

Hắn bỏ mảnh ly ra, mảnh vỡ nhuốm một màu đỏ thẫm.

Và hắn lại nhìn lên tay mình.

A, không ổn rồi, máu chảy nhiều quá...

- Germany?

Russia?

Hắn đi quanh nhà và cất tiếng gọi.

Hắn muốn tìm băng gạc.

Máu cứ nhỏ giọt quanh lối đi.

Đau thì không đau lắm, nhưng nếu cứ để sàn nhà thế này, thì Ussr sẽ không vui đâu.

Nhưng tại sao không thấy ai thế này?

Hay hai đứa nó đều đi vắng rồi?

Khả năng đó cũng không phải thấp đâu.

Nazi sẽ không gọi ông nội mình.

Hắn lớn rồi.

Mà tự tìm băng gạc thì không thấy.

Vậy giờ tìm ai?

Dù không đành lòng, nhưng hắn vẫn phải gọi lớn.

- Mặt Liềm!

Không ai trả lời.

- Vô Liêm Sỉ!

Vẫn không có ai.

- Búa Liềm Thối Nát!

Ngươi có đó không?

Chẳng ai thèm đáp lại.

Đến bây giờ thì hắn bắt đầu hơi lo.

Tối vậy rồi, thường Soviet sẽ luôn ở nhà mà.

Hắn cứ đi quanh nhà và gọi tên Soviet như một cái xác vô hồn.

Hắn không tìm thấy R.E hay Prussia.

Không lẽ tất cả mọi người trong nhà này đều bị bắt cóc rồi?

Hắn không gọi được di động.

Hay đúng hơn là không có sóng.

Nazi lấy đại một mảnh vải nào đó và buộc chặt lòng bàn tay lại.

Có thể sẽ bị nhiễm trùng, nhưng hắn không tìm thấy nước sát trùng.

Bây giờ chỉ có nước ra hiệu thuốc mua.

Nghĩ vậy, Nazi khoác cái áo lông dày lên, cái áo gấp gọn gàng ở góc giường và vẫn luôn là cái áo ấm duy nhất hắn có thể mặc, đeo thêm một chiếc khẩu trang để người ta không nhìn thấy tướng mạo 'hung dữ' của hắn mà chạy mất dép.

Hắn mở cửa.

Một làn gió rít lên khiến hắn nổi da gà.

Khí hậu Moskva, thật khắc nghiệt.

Chẳng hiểu sao ba đời nhà y lại có thể sống yên ổn ở nơi đây đến tận bây giờ.

Nazi bước đi trên con đường lạnh lẽo.

Những ngọn đèn đường thi thoảng lại nhấp nháy.

Hắn xoa xoa đôi tay, hà hơi, rồi lại đút vào túi áo.

Hắn chỉ sợ máu sẽ thấm vào túi áo của y, và hắn sẽ phải mất hàng giờ để giặt trôi đi vết máu đó.

A, cũng có vài thứ kì lạ mà cái áo kia vừa nhắc cho hắn nhớ.

Mỗi tối, vào giờ này, nếu hắn nhớ không nhầm, thì Soviet thường lôi hắn ra ngoài đi dạo bộ để làm quen với khí hậu.

Mỗi khi y nắm chặt tay hắn để tránh trường hợp hắn chạy mất hút thì hắn lại thấy vài cặp tình nhân ân ái âu yếm nhau.

Lúc đó hắn điên tiết lên, chỉ muốn giật lại tay mình và khẩu súng ngắn từ tay Ussr để nã chết lũ bọn nó.

Nhưng tối nay, thì hắn lại chẳng thấy ai cả.

Chỉ có mình hắn lẻ loi trên con đường này.

Nazi vẫn cứ bước tiếp.

Lòng bàn tay hơi ươn ướt.

Hắn rút tay ra khỏi túi và nhìn.

Máu đã chảy thấm ướt mảnh vải rồi.

Có lẽ hắn không nên đút tay vào túi áo nữa.

Tới hiệu thuốc rồi.

Nazi cất tiếng gọi.

Không ai ra cả.

Hắn vẫn cứ gọi.

Vẫn không ai ra ngoài bán cho hắn.

Hắn lắc đầu ngán ngẩm, lấy một cuộn băng gạc và một lọ nước sát trùng, nhìn bảng giá mà để lại tiền.

Và rồi lại ra khỏi hiệu thuốc.

Nazi nhìn thấy một cửa hàng tiện lợi.

Hắn nghĩ, có lẽ nên mua chút gì về ăn.

Dù sao hắn cũng không nấu ăn được ngon cho lắm, và chẳng có ai nấu cho hắn ăn cả.

Vẫn như lần trước, gọi mấy lần liên tục, vẫn không có ai.

Hắn lại làm như lần trước, chọn lấy một vài món hàng, nhìn bảng giá và để tiền lại.

Nazi lại lên đường về nhà.

Đường phố vẫn lạnh lẽo như vậy.

Không có lấy một bóng người.

Hắn hơi loạng choạng.

Chóng mặt quá.

Hắn nhớ lại.

Những lúc buồn ngủ hay chán nản khi đi tản bộ, hắn toàn dựa vào người Ussr mà đi.

Bây giờ chẳng có ai bên cạnh để hắn dựa vào cả.

Nazi vẫn cứ đi thẳng.

Men theo vỉa hè, hắn run lên từng đợt.

Lạnh quá.

Hà hơi vào tay, hắn nhận ra, cứ vài bước, thì máu lại nhỏ vài giọt.

Không lẽ khi nắm chặt mảnh ly vỡ, hắn đã vô tình tự cứa đứt tĩnh mạch của mình chăng?

Khi đi tản bộ cạnh Soviet, thi thoảng hắn sẽ tự luồn tay mình vào túi áo của y để đỡ lạnh hơn.

Và trong những lúc như thế, thi thoảng Soviet sẽ nhường cho hắn cái khăn quàng cổ của mình.

Bây giờ chẳng có ai bên cạnh để hắn đút tay vào túi áo, chẳng có ai nhường khăn cho hắn, và chẳng có ai xoa xoa đầu hắn và cười cả.

Cuối cùng cũng đã về đến nhà.

Nazi rút chìa khóa ra, mở cửa.

Chẳng hiểu do đâu, mà đến bây giờ chỉ cần cầm vào chiếc chìa khóa thôi, nó cũng đã nhuốm cái thứ chất lỏng đặc sệt và đỏ thẫm đó rồi.

Hắn bước vào nhà, ngồi xuống sofa, để các thứ mình vừa mua được lên bàn.

Hắn cởi cái áo lông ra, và cả miếng vải ướt đẫm máu kia nữa.

Dường như hắn thấy tim mình đập nhanh hơn.

Bàn tay hắn bây giờ đã mềm nhũn rồi.

Hắn làm theo những gì mình còn nhớ được thời chiến loạn, sát trùng, và băng lại.

Hắn nhìn bàn tay mình.

Máu vẫn chảy.

Hắn nằm lên sofa, lại nhớ đến Soviet.

Trong thế giới này, hắn cô đơn, mãi mãi cô đơn, chỉ có mình hắn.

Hắn chỉ có thể đơn độc bước đi.

Có lẽ hắn không xứng đáng có một người bạn.

Một người đồng hành.

Hắn không xứng đáng được quan tâm, khi mà đến cái bóng của hắn còn phải tránh né hắn.

Phải, hắn không xứng đáng để nhận được cái gì cả.

Tình gia đình, tình bạn, hay tình yêu.

Hắn cứ nằm trên sofa như vậy, và nhắm mắt lại.

Máu vẫn cứ nhỏ giọt xuống sàn.

Hắn đã say ngủ rồi.

Có lẽ là do quá mệt mỏi, nên hắn đã quyết định chọn cách buông xuôi...

- Nazi?

Nazi!

Dậy đi!

Muộn rồi đấy!

Nazi giật mình tỉnh dậy.

Hắn ghì chặt lấy ngực trái của mình.

Sắc mặt Ussr lập tức chuyển xanh, y lo lắng cầm lấy hai vai hắn.

- Sao?

Ngươi sao vậy?

Gặp ác mộng à?

Hắn nhìn Soviet, theo bản năng ôm chặt lấy y.

Vài giọt nước ấm nóng rơi xuống vai y.

Soviet vô cùng bất ngờ, nhưng cũng đưa tay lên ôm lấy hắn.

- Ta... ta... ta tưởng đã mất ngươi rồi...

- Không sao, không sao, có ta đây, ta không đi đâu cả, nín đi...

Y vỗ nhẹ lưng Nazi như cố gắng an ủi.

Hắn tìm cách điều hòa nhịp thở, nhìn lại bàn tay của mình.

Không có miếng băng gạc nào cả.

Và cũng không có một vệt máu nào.

Hắn thở phào nhẹ nhõm, thì ra những sự việc đau lòng ban nãy chỉ là một giấc mơ.

May quá, thế là hắn không cô đơn.

Soviet vẫn còn ở đây với hắn.

Hắn không đáng ghét đến độ cái bóng cũng muốn tránh xa hắn.

- Được rồi, bỏ ra nào.

- Không bỏ.

Nazi càng ghì chặt lưng Soviet hơn.

Y phì cười.

- Tại sao ngươi lại không muốn bỏ ra?

- Vì người ngươi ấm hơn cái chăn kia.

- ...

- À, ngươi biết không?

- Biết gì?

Nazi liếc nhìn Soviet, nhất quyết không chịu buông tay ra.

- Ta hận ngươi.

- Tại sao?

- Ngươi khiến ta lệ thuộc vào ngươi.

- Ồ, thật sao?

- Ta... ta chỉ không thể mường tượng ra một cuộc sống mà không có ngươi trong đó...

Nói đến đây, cổ họng hắn bỗng dưng nghẹn lại.

Nước mắt lại trào ra, thấm vào vai áo Ussr.

Hắn nắm chặt lấy lưng áo y, gục vào vai y mà khóc.

Rõ ràng từ cơn ác mộng kia, hắn vẫn sợ hãi rằng một ngày nào đó Soviet sẽ rời khỏi hắn, và hắn sẽ lại cô đơn, lẻ loi không một ai bầu bạn.

- Không sao, cùng lắm ta nuôi ngươi cả đời là được chứ gì.

Y cười, xoa xoa mái tóc rối xù của Nazi.

- Ngươi sẽ không phải cô đơn đâu.

Nazi ngẩng mặt lên nhìn y.

- Thật?

- Thật.

- Ta không tin.

Móc ngoéo tay thề đi.

- Móc tay thề.

Hai người ngoéo tay thề với nhau.

Nazi ngưng khóc, mà thay vào đó lại cười như được mùa.

Hắn nhìn y, vô cùng hạnh phúc.

- Ngươi nói người ta ấm hơn cái chăn chết tiệt kia đúng không?

- Ừ, sao?

- Muốn ta ủ ấm cho ngươi không?

- Thôi, khỏi cần.

- Quá muộn rồi.

Ussr nhoẻn miệng cười, y ôm lấy Nazi nằm xuống giường, mặc cho hắn giãy giụa liên tục.

Y biết sức hắn chẳng là gì so với y.

Hắn cứ giãy nảy lên, nhưng giãy mãi thì cũng chán.

Hắn thở hắt ra, thả lỏng người.

Hắn nhận ra, giãy thế nào thì cũng vô dụng.

Vòng tay qua ôm lại y, thôi, hắn sẽ không giãy nữa, đã đến mức này thì hắn cũng để kệ cho y thích làm gì thì làm, dù sao hắn cũng hơi lạnh thật, và... hắn cũng muốn xem y muốn làm gì hắn, hoặc cũng có lẽ là do một lí do khác...

The End

___________________________________________________
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Tôi thấy mình tệ nạn quá:') (China Family)


Cái tên không liên quan đâu các bác à🙂

.

.

.

-"Oa~~"

Macao đưa tay lên che miệng mà ngáp dài.

Mệt thật sự, hôm qua đánh bài với Taiwan mười ván thì lỗ mất sáu ván, làm cậu pay màu mất bao nhiêu tiền.

Lúc cậu đòi y chơi lại để gỡ thì y lại chuồn mất tăm.

Tức chết đi được!

Nhưng không sao~ Hôm nay cậu thấy trời cũng xanh và đẹp lắm, chắc chắn hôm nay sẽ là một ngày may mắn đối với cậu.

-"Tôi không muốn!

Anh làm gì được tôi?!"

Bỗng tiếng quát của HongKong vang to lên, nó làm Macao giật mình, tí thì rớt mất cốc cà phê trên tay.

Nó hình như từ phòng khách vang ra, cậu bước nhẹ nhàng tới gần, ngó mặt vào xem.

-"Anh là anh của em đấy!

Nghe lời đi!"

Trong phòng khách là hình ảnh China và HongKong đứng giữa phòng, mặt ai cũng nhăn nhăn nhó nhó.

Nhìn xong cậu ngán ngẩm, lại cãi nhau nữa rồi.

Hôm nào cũng thế, không đánh nhau cũng cãi cọ, bộ hắn với anh không thể không gây sự với nhau được à??

Cậu định vào can ngăn nhưng sau đó suy nghĩ lại, mình cần gì tốn công ngăn hai người họ, can xong có khi còn bị thương, tốn hết cả tiền.

Thôi thì ngồi đây hít drama vậy.

-"Anh em kệ anh, tôi không quan tâm!

Nói chung là tôi không mặc!"

-"Mặc vào đi!"

China túng lấy tay HongKong, tay còn lại là một bộ sườn xám.

HongKong hất mạnh tay hắn ra, anh lùi lại bàn cầm bộ vest lên ôm lấy.

-"Tôi mặc vest, tôi sẽ không bao giờ mặc bộ đó!

Đừng có mà mang lại đây!"

Anh hét lên, mặt khó chịu, tức điên lên đến nổi cả gân xanh.

China cũng chẳng khá hơn, hắn tay cầm bộ sườn xám, nắm chặt tới mức vai áo nhăn nhúng lại.

Cậu thở dài, có mỗi mặc vest với sườn xám thôi mà cũng cải nhau được, đúng là chó mèo gặp nhau là chỉ cắn cạp nhau thôi mà...

Thấy hai người này bắt đầu xàm quá mức cho phép, cậu đứng dậy, định lại để ngăn hai người này lại trước khi căn nhà này pay màu nhưng lại khựng lại...

-"Em không mặc đúng không?"

Macao đờ người, trước mặt cậu chàng không còn là cảnh hai người cãi nhau vì hai bộ quần áo nữa, mà là hình ảnh China ép HongKong vào tường, cầm chặt tay HongKong mà đưa cao qua đầu, chiếc sườn xám thì trở thành một sợi dây vắt qua eo anh, cứ thế kéo lại gần hắn.

-"Này!

Thả ra!"

-"Không muốn~"

Hai người này cứ nói qua nói lại với nhau, dáng người vẫn cứ giữa y nguyên.

Và rồi một cảnh tượng xuất hiện khiến Macao như bị ăn quả bạt tai.

Hai người...

đang hôn nhau!!!!!

-"Kh- khoan đã!

Dừng lại!

Nhỡ có người thấy thì sao?!"

-Không sao đâu~ Anh chắc chắn là không có ai thấy cả."

China dẻo giọng, tay bế xốc HongKong lên rồi đưa nhẹ lên sofa, cứ thế từ từ đè anh xuống.

HongKong cũng không kém cạnh, tay đưa ra trước mở cúc áo của cả hai, tay còn lại luồn qua eo China.

Hai người cứ giữ tư thế âu yếm nhau, rồi dần dần bắt đầu xuất hiện những âm thanh mà nếu người nghe chưa quen nghe phải thì sẽ bị sốc phản vệ.

Macao chỉ ngồi đó, chỉ ngồi yên ở đó, không chút thay đổi...

Không biết lúc đó Macao như thế nào, chỉ biết rằng lúc Taiwan về, anh đã rất hốt hoảng khi mà thấy Macao ngồi khuỵu dưới sàn, cốc cà phê đổ lăn lóc trên sàn trong khi vẻ đờ ra như mặc kệ sự đời.

Nhưng sau đó Taiwan cũng lại cạnh Macao, ngồi xuống và chưng vẻ mặt kệ sự đời ra sau khi nhìn thấy hình ảnh không đáng nhìn và nghe thấy âm thanh không nên nghe...

The End.
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Phạm luật (Malaysia x Singapore)


Hớ lô các pác, lại 1 tuần trôi qua, chưa gì lại đã kết thúc học kì một với những con điểm lấy đi biết bao nước mắt cậu các cô cậu học trò trong đó có cháu:').

Chính vì vậy nên cháu đã bắt đầu rảnh rảnh đôi chút trong công cuộc hoàn thành mấy cái đơn của một vài pác, tạm thời sorry trước vì cháu ra không sớm như dự tính, cháu đang viết nên có thể sẽ đăng, còn thời gian lúc lào thì cháu cũng chưa biết🙂))

Malaysia: Gã.

Singapore: Y.

Truyện ngắn không cười như mọi khi và cũng éo lãng mạng như các đại thần:v

___________________________________________________

Hôm nay các anh em thành viên trong gia đình Asean sẽ phóng thẳng ra ngôi nhà bé nhỏ của Singapore để chơi sau những năm tháng dày vò mình trong nghiệp chướn-- à lộn công việc.

Và tất nhiên sau vài chục năm trôi qua, chẳng còn mấy ai nhớ được đường đi phố lại trong ngôi nhà nhỏ này.

Vậy nên bé Singapore nhà ta hôm nay sẽ làm hướng dẫn viên cho gia đình.

Sợ mọi người vô tình phạm pháp do chưa biết hoặc không nhớ luật ở đây nên y đứng ra nhắc nhở mọi người.

-"Mong mọi người chú ý ha, nhẹ thì bị mọi người kì thị ghét bỏ, bình thường thì ví mất luôn cái nịt, còn nặng thì rất có thể sẽ bị trục xuất."

Singapore cầm tờ giấy trên tay, dặn rò từng người, nghe xong ai nấy đều hoang mang, bộ nặng đến vậy sao?

Y đung đưa tờ giấy tiếp nói:

-"Ờ, luật không nên làm này.

Thứ nhất là không được hút thuốc ở đây---"

-"Indo, làm một điếu không?"

Đang nói dở thì một giọng khác chèn vào, y quay mặt sang, là Malaysia.

Gã chọt chọt tay vào vai Indo, tay còn lại giơ lên hộp thuốc lá, miệng cười cười gạ gẫm anh.

Indo sau khi kịp nghe những gì bé Sing nhà nói, liền đưa tay gạt ra vẻ từ chối.

Singapore đứng bên cạnh, mắt giật giật vài cái, xong cũng thở hắt một hơi, thôi thì chắc tại gã ta chưa nghe hết nên không biết, hoặc cũng có thể là do gã quên, tha cho vậy.

-"Malay à, không được hút thuốc ở đây đâu." _Indo nhắc nhẹ gã.

-"Oh, à thế à." _Nghe xong gã liền 'oh' một cái, đưa tay cất hộp thuốc lá đi.

-"Được rồi, chúng ta tiếp tục ha.

Thứ hai là không được ăn sầu riêng ở nơi công cộng ví dụ như nơi nà---"

Đang nói bỗng bé Sing nhà ta bắt đầu dừng lại, ngập ngừng đôi chút.

Mà hình như cũng có cái mùi gì quen quen quanh đây thì phải...

-"U!

Ọi ười ăng ùng ong? (Mọi người ăn cùng không?)"

Tất cả ánh mắt lại được thu hút lại một người, Malay vẫy vẫy mọi người , trên tay là quả sầu riêng đã được cắt đôi.

-"Vietnam!

Sầu riêng nhà cậu ngon lắm!"

Gã vui vẽ nói lớn với, tất cả nhìn gã, đứng hình năm giây, hóa ra cái mùi quen quen đây chính là mùi sầu riêng.

Philippines lao đến dựt luôn quả sầu riêng, cột túi nhét thẳng vào vali.

-"Malay, không được ăn sầu riêng ở đây!"

-"Ô, thế à?"

-"Thế à cái đầu cậu!

Em tiếp tục đi Singapore."

Philippines cười trừ nhìn Singapore, sau khi quả sầu riêng biến mất, cái mùi quyết rũ lòng người kia cũng pay đi, y như lấy lại chính mình, nâng kính lên, y cầm tờ giấy nói tiếp.

-"Được rồi, thứ ba là không được sờ đầu người khác này, thứ tư là không được nhai kẹo cao su---"

-"Singapore~"

Malay nhảy chồm lên Singapore, tay xoa xoa đầu y, cứ thế cười cười như đúng rồi.

Trong khi gã đang hạnh phúc, y lại ngược lại, gân xanh gân đỏ nổi lên, sau khi cắt ghép toàn bộ tình huống cũng như biểu cảm hành tung của gã, y nhận ra mình đang bị gã chơi cho một vố.

Sing tức giận đứng bật dậy, lôi Malay vào con hẻm gần đó.

Tách được khỏi mọi người, y đẩy mạnh người Malay vào bước tường, trống tay hòng ngăn gã chạy, tức giận mà nói lớn.

-"Anh chơi tôi!?"

-"Đâu..

Đâu có."

Gã cười cười đảo mắt, hành động này càng làm cho y tức hơn.

-"Vk à có gì bình tĩnh nói."

-"VK CÁI MẶT ANH!"

Y sôi máu, lần này thì không kìm chế được mà vung nắm đấm nhắm thẳng bộ mặt không góc chết của gã.

Tất nhiên, nó trượt🙂.

Gã nắm thời cơ chụp lấy cánh tay y, khéo lại cứ thế ôm vào lòng, coi như kìm hãm lại được y.

Y cố giãy dụa để tìm lối thoát, nhưng với thân hình to lớn của gã cộng kèm sức khỏe vốn có của những người to cao vạm vỡ, việc dùng cơ thể nhỏ bé này để đấu lại là bất khả thi.

Y hằm hằm nhìn gã, ngẩn đầu lên đang định chửi thì bỗng "Bụp" một cái, y ngơ ngác luôn.

Malay nhai nhai chiếc kẹo cao su trong lúc chờ Singapore bình tĩnh lại cũng như lục lại những biểu cảm cute của y trong lúc tức tối gã, vốn dĩ gã làm những việc trên không phải là vì không biết điều mà là vì muốn trọc tức y, giờ thành công rồi, gã cười cười đắc ý tiện thổi luôn một quả, đúng lúc y ngẩn đầu lên, chiếc kính chạm phải quả bóng làm nó nổ.

Bả kẹo bắn ra, dính đôi chút mẩu kẹo nhỏ trên cọng kính y.

Y gần như bất động nhìn cọng kính của mình, bất giác ngẩn đầu lên nhìn gã, gã cũng cúi đầu xuống nhìn y, cả hai đứng hình mất vài giây.

Sau khi load xong tất cả những gì mình vừa thấy, y bắt đầu cay cú, sôi máu vùng vẫy tứ tung nhằm đập gã nhừ tử.

Biết là gã to khỏe hơn y, tỉ lệ thoát rất thấp nhưng không có nghĩa là không thoát được.

Và đúng là như vậy, gã do bất ngờ mà tay thả lỏng, nhân cơ hội đó, y lao đến tung thẳng một cước vào mặt Malay, khiến gã choáng váng ngã ra sau.

Thôi nào chẳng lẽ nó lại đơn giản như vầy?

Gã trong lúc ngã đã túm lấy tay y, cả hai vì thế mà ngã nhào xuống, úc luôn môi với môi.

Được nước lấn tới, gã ôm chặt y, tay đẩy đầu xuống, kéo cả hai vào một nụ hôn sâu.

Trong đầu gã nghĩ rằng bây giờ làm y mệt đi, đưa y về phòng rồi dẫn mọi người về phòng khác, thế là được mấy cước luôn, đã thế lại được ăn nguyên miếng nữa chứ, lời quá còn gì🙂

Sau một hồi đưa đẩy nhau, y thiếu dưỡng khí, mệt lả buông xuôi, thấy đúng kế hoạch đã gài sẵn, gã đắc ý hôn thêm cái nữa, giờ đưa về là coi như ngon lành rồi🙂.

Nhưng đấy là cái kế hoạch của gã nếu không có người phá đám, còn nếu có thì...

-"Hai người làm gì mà lâu vậy?---"

Thailand cùng Brunei bước vào hẻm kiểm tra sau khi thấy hai người vào mãi không ra.

Vừa vào bắt gặp ngay cảnh ai đó cưỡng hôn gia chủ, cả hai cool mất vài giây, load xong liền túng nhau chạy mất hút.

Singapore do bị hai người kia nhìn thấy cảnh ai cũng biết, thẹn quá hóa giận, chân đạp mạnh Malay ra khiến hắn lăn lóc dưới nền đất, rút điện thoại gọi ngay vệ sĩ đến để rước thanh niên xấu số này ra khỏi nước vì tội vi phạm quá nhiều điều cấm của nước gia chủ cũng như coi thường gia chủ mặc cho anh ck kêu la xin xỏ thảm thiết.

The end.

(Sàm vailon)
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Cưới(Russia x Germany)


Hớ lô các bác:> Ừm nói sao cho zui nhỉ:^ Chúc các bác một giáng sinh zui zẻ:3 Cháu sorry một số bác vì vẫn chưa thể trao quà cho mọi người vào giáng sinh.

Nhưng không sao, vì cháu sẽ trao quà cho mọi người vào tết:3 Cũng đâu muộn đâu đúng không😛

Món quà đầu tiên trao tặng cho bé @nhunghtc04602 nè:3

________________________________________________________

Phần II

Ờm... chúng ta đều biết, gia đình Germany đã sang định cư tại nhà của Russia, và một câu chuyện nhỏ đã diễn ra giữa Nã và Boss.

Vậy đến khi nhà xây xong rồi thì sao?

- Chẳng phải ta đã bảo ngươi bao nhiêu lần rồi sao?

Không được lấy dĩa phi vào tường!

Ussr khoanh tay lại, lên giọng trách mắng con người đang ngoan ngoãn úp mặt vào tường.

- Ngươi cứ úp mặt ở đấy cả ngày cho ta!

- Cái gì?!

Nã trợn tròn mắt, há hốc mồm nhìn Ussr.

- Ta bảo úp mặt ở đấy cơ mà!

- Ngươi...

- ÚP!

Nazi cau có mà miễn cưỡng làm theo.

Nói về sức là chắc chắn hắn đấu không lại y.

Khẩu súng ngắn mang theo bên mình cũng đã bị cướp mất.

Trên tay y hiện lại còn đang mang một khẩu súng trường, không chừng có thể nã đạn nát đầu hắn ngay lập tức.

Ussr trông hắn có vẻ đã bớt ăn hại hơn, y ra khỏi phòng bếp.

Nhưng ngay khi y ra được đến hành lang thôi, đã có tiếng đĩa vỡ từ đâu đó phát ra.

- NAZI!!!

- Gì?

Đâu phải ta đâu?

Y cấp tốc phi vào phòng bếp.

Không có vết tích gì là ăn tàn phá hại cả.

Nazi vẫn đang ngoan ngoãn làm theo lời y.

Vậy tiếng đĩa vỡ từ đâu mà ra?

.

.

.

.

- Sao cậu lại làm thế?!

Germany gào thẳng vào mặt Russia.

Dưới chân cậu là những mảnh vỡ của cái bình hoa.

Russia lùi dần về đằng sau, cốt là để tránh những cú đá, cú đấm mạnh như trời giáng của Ger.

- Tớ...

- Cậu có biết tớ đã phải bỏ ra bao nhiêu tiền để xây lại nhà không?

Cậu vẫn cứ tiếp tục tấn công.

Hại đối phương cứ phải lùi mãi, lùi mãi, đến lúc chạm đến bức tường sau lưng cậu vẫn cứ một mực tấn công cho bằng được, quyết không tha cho người kia vì cái tội tày đình đó.

Chặn lấy Rus, Germany quyết không để cho anh một con đường lui.

Đúng lúc cậu chuẩn bị tung một cước vào đầu anh, thì Rus nhanh chóng luồn qua dưới cánh tay Germany mà vặn ngược tay cậu ra sau lưng, thành công khống chế được con người đang lên cơn điên dại kia.

- Tớ xin lỗi!

- Giờ cậu xin lỗi thì cái nhà có tự mọc lại không?

- ...

Trong khi đó, ở chỗ Prussia, mọi chuyện đang rất yên bình.

Ngồi trên bàn trà nhưng không uống trà, thỉnh thoảng thanh niên có nghĩ đến chuyện đi đánh lộn với một vài nước khác nhưng rồi lại thôi.

Tầm tuổi này rồi, tuy sức còn sung, nhưng mình cũng đã quá tuổi để chơi trò chiến tranh.

Nhìn những bông tuyết trắng tinh khiết còn sót lại.

Nhớ đến những ngày oanh tạc trên chiến trường, đồng thời nhớ đến đứa con đang nằm an nhàn trong căn phòng trắng muốt được phục vụ tận miệng mỗi ngày mà hơi ghen tị.

Bỗng từ đằng sau, một thân hình to lớn ôm nhẹ lấy Prus, đặt cằm lên cổ y mà hà hơi ấm vào đó.

Prussia cười nhạt, đưa tay lên gãi cằm con mèo lớn đằng sau mình.

- Lạnh không?

- Không, ta không lạnh.

- Ngươi run như vậy, rõ ràng là lạnh mà.

- Ta đã bảo là không rồi.

- Đừng chối nữa.

Để ta ủ ấm cho ngươi.

Russian Empire càng ôm chặt Prussia hơn nữa.

Prus dường như cũng chẳng để tâm, có khi lại còn khá thư giãn.

Đúng là có hơi lạnh thật.

Nãy giờ ngồi ngoài vườn, gió rít lên từng đợt, có khi R.E cũng đã thấy Prus hắt hơi một cái.

Trông họ bây giờ, không ai có thể nghĩ rằng đây đã từng là hai đế quốc hùng mạnh và tàn bạo vào bậc nhất thời ấy.

Tại sao lại có những chuyện này?

Chẳng phải căn nhà của họ đã được xây xong rồi sao?

.

.

.

.

Ger xách ba cái va li nặng trịch ra, cộng thêm một cái túi khá ngăn nắp nhỏ gọn.

Đồng thời kéo lê theo người papa đáng kính hiện tại vẫn đang ngủ say như chết trên sàn.

Nhìn thanh niên tội thực sự.

Nhưng không sao, cậu khỏe lắm, ít nhất là có sức hơn papa mình bây giờ.

Ngoái đầu nhìn lại Moskva, Ger nở một nụ cười thặc là tươi.

Cuối cùng cũng được về nhà, ở đây lạnh vãi nồi ra, lại còn có những con người tối ngày cứ khư khư ôm chai Vodka bên mình (Ôm Vodka hay ôm tụi bây?) Tống hết tất cả lên taxi, chuẩn bị lên xe và phóng đi, thì bị một bàn tay níu lại.

- Đang sống cùng nhau rất vui mà, sao lại đi rồi?

Ger cười gượng, gỡ tay Rus ra.

- Nhà xây xong rồi, phải về chứ.

Ở đây lâu phiền cho mọi người lắm.

Rus nhìn cậu, anh rất muốn nói ra một câu "không có phiền đâu" nhưng lại bị mớ kí ức về người cha đáng kính ấy của cậu những ngày sóng gió qua chặn lại.

Rus là con trưởng, mà con trưởng, đặc biệt là con của Boss, thì không được nói dối.

Anh liền chuyển qua phương án B.

Nazi lúc này đã tỉnh, và cũng ý thức được rằng mình sắp về nhà.

Duỗi tay duỗi chân cho khỏe người.

Đột nhiên, một thân hình to lớn xuất hiện, ôm lấy chân phải của hắn.

Mặc cho hắn chửi, hắn thét, người kia vẫn kiên quyết không chịu thả ra.

Cứ thế, cho đến khi hắn đã mệt lử vì liên tục giãy giụa, Rus mới ngây thơ hỏi một câu.

- Ngài ở lại với cha con nhé?

Hắn đã chẳng còn sức để làm gì nữa rồi.

Chẳng cần đợi hắn trả lời, Rus thả chân Nazi ra, đỡ hắn dậy và giao cho Ussr xử lý.

Germany dường như chẳng thèm quan tâm gì đến papa mình, cứ thế thẳng chân lên taxi.

Coi bộ phương án B thất bại nốt.

Được rồi, phương án C.

Thanh niên bắt đầu ăn vạ Prussia, đòi y ở lại cho bằng được.

Lần này Rus đã cố tình đạp nát chút liêm sỉ cuối cùng còn lại trong người mà phần lớn đã bị tiêu hủy khi anh ôm chân Nazi.

Tuy nhiên, Prussia có vẻ đỡ gắt hơn, thậm chí sau một hồi cũng đã mềm lòng mà chấp nhận ở lại.

Germany có quay lại nhìn ông cố mình một hồi, rồi cũng thản nhiên bước lên xe.

German nhìn bố mình với ánh mắt cực kì tệ nạn, và sau đó cũng theo chân Germany lên xe về nhà.

Russia tỏ vẻ thất vọng.

Nhưng không sao, vẫn còn phương án D.

Chắc chắn sẽ được.

Ngày hôm sau.

Rus.

Nhanh trí.

Đốt nhà Ger.

Và bây giờ chúng ta có câu chuyện trên.

Đương nhiên, đây vẫn là một câu chuyện hết sức bình thường trong nhà lúc ấy.

Tất cả họ không ai gây ra chuyện lớn cả.

Chỉ là trật tự trong nhà đã trở nên hơi hỗn loạn vì cách hành xử của "gia đình không cùng huyết thống" kia, mà chủ yếu là hai thế hệ sau cùng.

Cứ tưởng càng về sau càng kế thừa tinh hoa của cha ông, càng phát triển được đặc điểm tốt của riêng mình, ai ngờ...

---------------------------------------

Russia ngồi trên giường, nhìn khẩu súng lục.

Chầm chậm đưa nó lên trên đầu...

- Không trúng!!!

Anh reo lên như được mùa.

Germany cắn môi.

Đã sau 4 lượt rồi.

Tính thêm lượt của Russia thì là lượt thứ 5.

Cậu nghiến răng.

Mồ hôi chảy ướt đẫm cổ áo.

Run rẩy cầm khẩu súng lục, đặt tay lên cò.

- GERMANY!!!

Ger giật mình, lập tức bóp cò.

Do đó mà viên đạn đã bay chệch hướng và bay về phía cái mũ cối ở góc phòng.

Mảnh đạn văng tung tóe khắp nơi.

Cậu thở phào nhẹ nhõm, liền xuống giường và chạy về phía tiếng gọi phát ra.

- A, con đây rồi.

Ussr cười nhạt, chỉ vào con mèo đen đang lên cơn điên dại trong tay mình.

- Con lấy giùm ta ít thuốc an thần nhé?

- Dạ.

Cậu ra ngoài, mở tủ thuốc ra, lấy một hộp thuốc nhỏ đưa cho Ussr.

- Đây ạ.

- Nhưng mà...

đây là thuốc diệt chuột mà con?

- Người cứ cho cha con uống, không chết đâu.

Ussr trưng ra vẻ mặt khó hiểu, nhưng rồi cũng tặc lưỡi gạt đi.

Nếu là Germany nói thì chắc chắn không sai đâu.

Thằng bé đâu phải kiểu hay nói xạo giống bố nó.

Mở hộp thuốc ra, dốc hết vào mồm Nazi.

Quả không sai, sau một hồi, Nazi đã ngưng vùng vẫy, mà gục lên tay Ussr ngủ ngon lành.

Y đưa ngón tay lên trước mũi hắn kiểm tra.

- Không thấy gì cả?

- Người cứ kệ cha con đi, xíu nữa lại thở như con Cheems nhà HongKong ấy mà.

Germany duỗi mình, ngáp một cái và quay về phòng của Russia.

Để lại Ussr với con mèo ngủ say sưa trên tay y trong phòng.

- Con có chắc--

- Chắc chắn ạ.

Ussr có vẻ nghi hoặc, lo lắng không biết liệu Nazi đã chết chưa.

Y cắn răng, mím chặt môi và cầu mong hắn đừng chết.

Chau mày và nỗi lo ngày càng dâng cao...

- THẢ TA RA!!!

THẢ!!!

Hắn vùng lên giãy giụa.

Y trợn tròn mắt nhìn Germany.

Cậu biết ý, và rút từ trong túi quần ra một lọ khác to hơn.

- Người cứ dốc hết vào, tranh thủ lúc đó thì lấy xích sắt trói cha con vào giường là ổn.

- Được rồi.

- Người nhớ chọn cái nào to to ấy, không lại hỏng.

Y ra hiệu đã hiểu.

Bây giờ y hoàn toàn tin tưởng cậu rồi.

Thấy có vẻ mình đã xong việc ở đây, cậu trở ra.

---------------------------------------

- CÁI GÌ???

Russia đứng dậy, đập mạnh tay xuống bàn.

- Con cũng đã lớn rồi, nên có người bên cạnh giúp dẫn dắt đất nước.

- NHƯNG TẠI SAO CON LẠI PHẢI LẤY VỢ???

Anh tỏ vẻ bất mãn, trái hẳn với sự bình tĩnh đến đáng kinh ngạc của Ussr.

- Đằng nào ta cũng cần một người con dâu có thể lo toan việc nhà...

Rus hít một hơi dài, cốt là để lấy lại bình tĩnh và ngồi xuống bàn.

- Nga là một đất nước rộng lớn, một người không thể tự mình lãnh đạo.

Nên ta nghĩ con sẽ cần có người giúp con điều hành đất nước.

- Không đời nào con lấy vợ!

- Quá muộn rồi.

Ta và Ukraine đã tìm được người thích hợp để con xem mắt.

Nếu con ưng ý thì tháng sau sẽ tổ chức hôn lễ.

Russia điên tiết.

Lại là cái thằng trời đánh này, không bao giờ cho người ta được cái gì tốt đẹp hết.

Muốn phản đối sẽ không dễ dàng đâu.

Vậy thì giờ phải làm sao để né xem mắt đây?

.

..

...

- Nhìn cô quen lắm...

Rus nheo mắt, cố thuyết phục bản thân rằng mình chưa bao giờ nhìn thấy con người này.

- Không lẽ--

- Suỵt!

Cô lập tức lấy tay bịt miệng anh lại.

- Wang?!

- Ngáo đá à?!

- Nhưng cô trông rất giống cái thằng đểu cáng luôn tự cho mình là đạo diễn đó... và cả cái tên--

- Lạy.

Rus tì tay lên bàn, nhìn đâu đâu.

- Xin lỗi vì để cô phải thất vọng, nhưng tôi chỉ gặp cô vì yêu cầu của...

- Tôi có cách.

Cô lấy ra một cái hộp nhỏ.

Bóc ra, bên trong là một cái que gần giống như nhiệt kế.

Khoan đã.

Rus.

Có.

Một ý tưởng.

- Cha à...

- Gì thế?

- Con lỡ tay...

- Con đã làm gì?

- Cha sẽ tha thứ cho con chứ?

- Tất nhiên rồi.

Nhưng là chuyện gì mới được?

- Um... tạm tha thứ được.

Ussr nhìn Rus, thật ra ngài cũng bằng lòng quý Ger lắm, cậu đã giúp ngài khá nhiều trong việc tìm các loại cách để khống chế con mèo đen kia.

Lấy Rus cũng chẳng sao, ngài tin tưởng cậu lắm nên chắc chắn sẽ không có chuyện ngoài ý muốn xảy ra đâu, nếu chuyện ngoài ý muốn xảy ra gây thiệt hại gì nặng về kinh tế mà có liên quan đến Ger thì ngài sẽ sang nước cậu bắt kí đền bù thiệt hại, dễ mà (East Germany belike: Cái đé-).

- "Vâng."

Rus rời khỏi phòng khách, trong lòng không kìm lại được hạnh phúc dâng trào.

Mở cửa phòng mình ra.

Một cô gái ngồi vắt chân trên giường, nhìn anh.

- Sao rồi?

- Rất hiệu quả.

Cô ta bỏ chân xuống, đứng dậy và thu dọn đồ đạc, cho hết tất cả vào ba lô.

- Xem ra công việc của tôi ở đây xong rồi.

Khoác chiếc ba lô trên vai, cô bước ra khỏi phòng.

Nhân tiện quay đầu nhìn anh, nhoẻn miệng cười.

- Hẹn không gặp lại.

Khi cô đã hoàn toàn biến mất tăm khỏi tầm mắt, Russia mỉm cười đáp lại.

- Cô ấy là một người tốt.

---------------------------------------

Russia chỉnh lại cái nơ nhỏ trên cổ áo.

Ngắm nghía một vòng.

- Cậu thấy thế nào?

- Ờm...

được.

Nhưng sao cậu lại muốn mua bộ này?

- Cho dịp đặc biệt.

Ger lau lau đôi kính.

Nhìn lại thương hiệu của shop.

- Tớ biết, nhưng tại sao chúng ta lại ở shop đồ cưới?

- Tớ chuẩn bị tổ chức hôn lễ.

Cậu có muốn chọn một bộ không?

- Có chứ.

Germany nhìn xung quanh một lượt, và chọn lấy cho mình một bộ vest.

Đúng là có mắt nhìn quần áo, bộ vest ôm khít người Ger, màu đen sẫm rất hài hòa với làn da và dáng người của cậu.

- Trông được đấy.

Tớ lấy bộ này.

- Cậu không muốn thử bộ khác à?

- Đi dự đám cưới cũng chỉ cần có thế này thôi.

- Ừ, nhưng còn tùy vào vai trò của cậu nữa.

- Thế bây giờ tớ phải làm phù rể cha xứ hay gì?

Rus nhìn Ger, cười thầm.

Anh vòng vào một khu, và trở lại sau một lúc với một bộ đồ khác, một bộ đồ khác xa với bộ mà cậu đang mặc.

- Có lẽ cậu nên mặc bộ này, sẽ hợp hơn với cái vai trò của cậu trong hôn lễ của tớ.

Trên tay Rus là một chiếc váy cưới.

- Cậu cứ đùa.

Sao tớ mặc cái này được?

Anh cười cười, đưa qua đưa lại bộ váy.

- Sao lại không được?

Russia tiến lại gần hơn.

Và như một phản ứng tự nhiên, Germany lùi lại phía sau.

Cậu do dự, không biết với cái hoàn cảnh này thì mình nên làm gì.

- Đ..

đương nhiên là không được rồi!

Cái váy đó chỉ có cô dâu mới được mặc!

Vả lại tớ là con trai mà!

- Con trai thì đã sao chứ?

Vẫn là chỉ có cô dâu mới được mặc thôi.

Ger căng mắt, lẫn lộn cực độ, băn khoăn liệu mình có nghe nhầm không.

- Ý cậu muốn nói là...

- Phải.

Ger cười lớn, chỉ tay vào mặt Rus.

- Cậu muốn tớ mặc thử vì vóc người của tớ vừa với cô ấy đúng không?

Được, muốn thì tớ chiều!

Đừng lo, tớ sẽ không nói với ai rằng cậu nhát đến mức không dám tự mình đưa cô ấy đi chọn đồ cưới đâu!

- Ờ... cứ coi như là vậy.

Ger vui vẻ cầm lấy chiếc váy, liếc Rus một cái và bước vào phòng thay đồ.

Cởi bỏ chiếc sơ mi ra...

- Cậu có thật là con trai không đấy!!!

Russia lập tức bịt mũi chạy đi.

Germany định thần lại, bắt đầu cảm thấy có gì đó không đúng lắm về giới tính của Rus.

Vậy mà lấy vợ được luôn hả?

Nhưng thôi, kể cũng tội.

Nhát cáy đến mức không dám đưa hôn thê của mình đi chọn đồ cưới mà cuối cùng người đi chọn đồ lại là hai thằng đực rựa.

Thôi, thương Rus lần này, không thì khốn đốn.

Mua cái váy về mà đến ngày cưới mà mặc bị rộng thùng thình hay bó sát người thì sẽ tấu hài lắm.

- Cơ mà, cái váy này có vẻ hơi chật thì phải...

Trước mặt Russia là Germany, tất nhiên, nhưng trong bộ dạng khá là...

- Nếu tớ mặc có hơi chật, thì chắc sẽ vừa khít với cô ấy đấy.

Rus nhìn ngó xung quanh một hồi.

Thề là với Ger thì cái cảm giác này nó ngượng đếch chịu được.

Đường đường là một đấng nam nhi, thế mà bây giờ lại đang mặc váy cưới trước mặt người khác, cái hình ảnh này mà lộ ra ngoài thì chắc chắn là mất hết hình tượng lạnh lùng nam tính của cậu cho xem...

- Tớ thấy...

Russia quay mặt đi, đưa tay lên bịt mũi.

Chết tiệt, cái thứ chất lỏng đặc sệt màu đỏ thẫm đó lại tuôn ra rồi.

- Cậu làm sao đấy?

- Không, không có gì cả.

Có lẽ chúng ta nên đi đổi cái khác rộng hơn.

Russia cười gượng, vuốt vuốt mái tóc của mình.

Germany tuy thực sự trông khá là 'gợi cảm' trong cái váy này, nhưng mọi thứ sẽ không hay lắm khi chính chú rể chảy máu mũi trong hôn lễ của mình.

Cầm lấy tay Ger lôi qua một khu khác.

- Khoan... tớ phải đi thay lại đồ đã...

- Không cần.

Không biết do nguyên nhân gì, Germany bây giờ dường như sụp đổ hình tượng hoàn toàn.

Đếch có Germany lạnh lùng ngầu lòi nào cả, không có một tí khí chất nào của cha mình, mà chỉ có một con người, một con người không thể kháng cự, vì biết dù mình có chống đối như nào cũng chống không lại, hơn nữa lại càng gây mất hình tượng, vả lại nếu hành hung người khác trên chính đất nước của họ thì sẽ không hay lắm đâu.

Trong đầu cậu giờ chỉ có một thứ: Hình tượng is everything.

Hai người bắt đầu xem đi xem lại từng mẫu váy cưới.

Đặc biệt là Germany, không biết là liệu thanh niên đang nghĩ cái gì trong đầu.

Khi mà Rus thì liên tục tìm cho Ger từng bộ để chấm điểm góp ý, thì thanh niên lại không thể hài lòng được với bất cứ cái váy nào.

- Cái này được không?

- Không được, hở quá.

Cậu muốn bao nhiêu gã đàn ông nhìn chằm chằm vào cô gái của cậu đây?

- Còn bộ này?

- Quá ngắn.

Sẽ không hay nếu chân cô ấy bị lộ ra trong lễ cưới đâu.

- Bộ này thì sao?

- Đùa chứ?

Hồng sao?

Russia ngồi bệt xuống sàn.

Ger cười khẩy, cậu có cách riêng để đập nát tâm hồn người khác mà không tốn một giọt mồ hôi.

- Được rồi.

Russia đứng dậy.

Anh cầm lấy bộ quần áo của Ger.

- Đi thay đồ đi.

- Ngoan lắm Husky.

Ger nhón chân xoa đầu Rus.

Đi vào phòng thay đồ.

Chỉ một lát sau, cậu trở ra, với bộ váy đó trên tay.

- Có lẽ cô ấy sẽ mặc vừa thôi.

.

..

...

- Trời ạ, chán đời thật sự.

Ger xoay nắm tay cửa vào nhà.

Qua phòng của Ussr.

Hình như Người đang ngủ nhỉ.

Cái chăn cộm lên có vẻ lớn hơn dáng dấp của Người đôi chút...

Thôi, cậu cũng không bận tâm lắm.

Bây giờ, cậu phải về phòng Rus, nơi mà cậu sẽ lùa Rus ra sofa và lăn lộn trên giường mỗi tối.

Cái giường rất thoải mái, y như giường của cậu ở nhà, và cậu sắp phải từ biệt cái giường đó để nhường chỗ cho cặp vợ chồng sắp cưới kia.

Sẽ chẳng sao đâu, nhưng cậu sẽ không thể ngủ với ông cố hay người cha đáng kính của mình, diện tích giường có giới hạn.

Cộng thêm một vài tiếng lục đục nửa đêm từ phòng của một trong hai người họ thì cậu đoán có khi sẽ có xung đột, cậu không muốn trở thành nạn nhân bất đắc dĩ.

Cuối cùng, sẽ chỉ còn một đường duy nhất: Ra sofa.

- Rus này? _ Ger chau mày, chỉ tay vào chiếc váy cưới, một chiếc váy cưới đẹp hơn hẳn chiếc trong túi mà cậu đang xách trên tay, còn có phần rộng hơn nữa. _ Tại sao cậu lại lôi tớ đi chọn váy cưới nhỉ?

- A ha ha...

- Trò đùa hay đấy.

- Không hề.

Germany nằm xuống giường.

Ngửa mặt nhìn lên trần nhà.

Bị lừa như thế là đủ rồi.

Russia nằm xuống bên cạnh.

Thở dài.

Anh quay mặt qua phía Germany.

- Cậu thực sự là ngốc, quá ngốc rồi.

- Hử?

- Nếu tớ thực sự đã mua váy cưới, tại sao lại phải lôi cậu đi mua thêm một bộ?

Rốt cục cũng chỉ tốn tiền của tớ thôi.

- Thế tại sao?

Rus cầm lấy cằm của Germany, tặng cậu một nụ hôn nhẹ.

- Vì tớ muốn cậu biết.

Cậu.

Sẽ.

Là.

Cô.

Dâu.

Của.

Tớ.

Ger bật dậy, cười như điên như dại lên.

- Cậu thôi đi, hôm nay đã bao nhiêu trò đùa rồi chưa đủ à?

Rus ngồi dậy, xoa đầu Ger.

- Không, tớ không đùa.

- Làm sao tớ biết được cậu không đùa?

- Tớ có thể chứng minh.

- Bằng cách n--

(Wang: This is gonna be good UwU)

Rus cầm chặt lấy hai tay Ger khóa xuống giường, khóa cả môi cậu lại.

Thật bất đắc dĩ, nhìn người dưới giãy giụa trong vô vọng Rus thấy cũng thương lắm, anh không có ý định làm thế này đâu.

Chỉ là do Ger đòi chứng minh thôi mà.

Dây dưa với cậu một lúc lâu, cuối cùng thấy thương mà tiếc nuối thả ra, anh đâu muốn người mình yêu kiệt sức chỉ vì một nụ hôn đâu chứ.

- Công nhận chưa?

Hay là tớ phải--

- Được rồi!

Được rồi!

Tớ công nhận!

Rus cười khà khà, anh nhìn người bên dưới thở dốc từng hơi.

- Thế yêu tớ không?

- Không.

- Không hả?

Tớ đẹp trai thế này mà không yêu?

- Wir sind nur freunde.

- Да неужели?

Мы больше не будем друзьями после сегодня вечером.

- Hả???

(Các bác tự dịch tự hiểu :0 )

- Oáp~

Russia vươn vai, không biết đã bao lâu rồi anh không được ngủ trên cái giường của chính mình.

Đêm qua thực sự là rất thoải mái, còn được lăn lộn trên giường nữa, không giống như cái sofa chật ních kia, nó không vừa với thể hình của Rus.

Quay đầu nhìn qua bên cạnh.

Đưa tay lay nhẹ cái thứ trong chăn.

- Này, dậy đi chứ.

Cái cục đó lại càng rúc sâu vào trong chăn; không chừng còn thò ra cạp mạnh tay anh một phát khiến Rus đau điếng rụt tay lại.

- A, hung dữ.

Russia đứng dậy, vơ đại lấy chiếc áo gần đó để mặc.

Đêm qua đã lạnh rồi mà cái cục đó cứ kéo hết chăn, không cho người ta đắp tí teo nào cả.

Người Nga chịu lạnh tốt, nhưng đâu có nghĩa là giống như con gấu Bắc Cực, chỉ cần cuộn tròn người lại là đủ ấm đâu.

- Cha à?

- Sao thế?

Ussr ngồi trên bàn ăn.

Hiếm khi thấy y điềm tĩnh thế này từ khi có Nazi trong nhà.

- Ngài đâu rồi?

- Đang ngủ.

- Đúng là cha nào con nấy...

- AAAAAARRRRRRRGGGGGGGG!!!

Một tiếng động lớn vang lên.

Soviet đứng dậy, chậm rãi bước về phòng mình.

Chỉ sau một vài phút, y trở ra, và tiếng kêu kia dứt hẳn.

- Vậy con cần gì nào?

- Con muốn kết hôn tuần sau.

Anh nắm chặt tay, chuẩn bị vô vàn lý lẽ trong đầu phòng khi Ussr phản đối.

Thậm chí còn cả một bài diễn văn phản lại cái lý 'Mày từ đâu mà ra' huyền thoại.

- Ngay ngày mai đi.

- Nhưng thưa cha...

à mà khoan?

- Ngày mai chúng ta sẽ tổ chức hôn lễ.

Y gãi gãi đầu, liếc mắt về chiếc ushanka trên bàn.

- Dù sao ta cũng sắp phải đón cháu.

- Cha...

Cha thật là một người cha tuyệt vời!

- Chứ còn sao nữa?

Bây giờ ta đã có sẵn lễ phục rồi, chỉ cần lo đồ trang trí và quà cưới thôi.

Y cười sảng khoái.

Nói vậy thôi, về của hồi môn nhà vợ, đã có hai món quà giá trị không kể xiết kia rồi.

Còn về quà cưới, a ha ha, chẳng phải y đã đem bản thân mình đi tặng trước đó rồi sao?

Vậy là xong hết nhé.

---------------------------------------

Cậu khoác tay Nazi, bước vào lễ đường.

Trên tay cầm bó hoa, khung cảnh xung quanh thật diễm lệ...

Wang: Mấy bác đang tưởng tượng như thế đúng không?

Khai thật đi, cháu biết hết đấy 🙂

- Cha dừng lại đi!

Con đâu cần cha làm thế?

- Không quan trọng.

Nazi xách Germany ra, chỉ vì cái lý là thằng bé đi lâu quá.

Túm áo cậu ném hẳn vào lễ đường và sập cửa sau lại.

Cậu thực sự đã hết thuốc chữa với người cha đáng kính này.

Xung quanh đang có khá nhiều người, cậu không thể lồng lộn nổi đóa lên được.

Hít một hơi dài và thở ra, cậu chầm chậm đi vào lễ đường.

Russia đứng trên bậc thềm, cùng với Prussia cầm cuốn kinh thánh và mặc cái gì đó na ná giống của Vatican.

Cậu đứng đối mặt Russia, bây giờ cậu đã mất hình tượng công khai.

Lạnh lùng kiểu gì, nam tính kiểu gì, lại đi cưới chồng thế này?

Mà lại còn mặc váy cưới nữa...

- Cậu xinh lắm đấy.

- Im đi.

Rus vén mạng che mặt của cậu.

Ukraine lon ton mang hai chiếc nhẫn đến.

Russia lườm Ukraine một phát, và cầm lấy một chiếc nhẫn.

Nâng tay cậu lên, cẩn thận đặt vào đó một nụ hôn, rồi mới đeo nhẫn vào.

Germany, chỉ đơn giản là tìm cách nhét cả bàn tay của người kia vào trong cái nhẫn cho đau đến chết để chừa cái tội tối nọ làm người ta liệt nửa người.

- "Chỉ trong một lần đốt nhà người ta mà hốt được vợ, quả là quá xịn."

German lúc này đang ngồi ở một bàn nhâm nhi ly trà.

"Liệu mình có nên đốt nhà Austria-Hungary không nhở?"

- German nghĩ.

Prussia gớt nước mắt, thằng chắt suốt ngày ôm đầu làm việc và không hề biết đánh nhau - điểm khác biệt lớn nhất so với Prus, German và Nazi, đặc biệt là Nazi - cuối cùng cũng có người hốt rồi!

- Bây giờ chú rể có thể hôn cô dâu.

Rus hạnh phúc bế xốc Ger lên, hôn cậu một cái thật sâu.

Đến lúc này, Germany cười lớn, không biết do đâu và vì sao, cậu lại rất hạnh phúc khi kết hôn với chính người anh em chí cốt của mình.

Cậu ném bó hoa lên, và vì một nguyên nhân ngẫu nhiên nào đó, nó rớt lên đầu NK, và lăn xuống tay gã.

Theo như truyền thuyết, thì người bắt được bó hoa cưới của cô dâu sẽ là người tiếp theo kết hôn.

Nhưng điều đó không còn quan trọng nữa.

Trong những phút giây hạnh phúc nhất của đời mình, Rus ghé vào tai Ger, thì thầm.

- Cùng tớ đi đến hết ngày tận thế nhé?

Ger mỉm cười.

- Tớ sẽ đi cùng cậu cho đến ngày vũ trụ lụi tàn.

The End.

A lil bonus :0

- Bây giờ con đi với ta chứ?

- Dạ?

Ussr lôi Germany đến bệnh viện.

Sau một hồi khám sàng lọc, y nhận được một tờ giấy.

- Kết quả...

âm tính sao?

- Người này... con là nam mà?

Y chết sững.

Thế là danh tiếng ông trùm xã hội chủ nghĩa năm xưa đã thực sự tan nát rồi.

Bị lừa bởi chính thằng con cả quý hóa của mình...

Y đưa mắt liếc xung quanh, quả như y dự đoán, nó đã chạy mất hút tự bao giờ.

Bây giờ y chắc chắn sẽ đi tìm nó, và giáo dục lại cho đỡ tức.

Đợi sau khi Ussr đi khỏi, Nazi bắt đầu cười sằng sặc, giải phóng hết tất cả những gì mà hắn đã phải cố nhịn lại nãy giờ.

Nhìn Rus đang núp trong góc phòng, hắn thả cho Rus một like và một subcribe vì sự nỗ lực và tính sáng tạo trong kế hoạch đó.

Chắc chắn Rus đã học được gì đó từ hắn, và áp dụng cho mình.

Thật phúc phần làm sao khi có một người con rể đáng tự hào như thế.

Và cũng tội nghiệp cho thằng con trai mình, bất đắc dĩ bị hốt về... mà khoan, hắn chợt nhớ ra mình không có tư cách tỏ ra thương hại thằng con mình vì nguyên nhân đó.

Germany quan sát biểu cảm của Ussr, phân tích hành động của Russia, đồng thời tiếp nhận hành vi của cha mình, dường như đã hiểu sương sương chuyện gì đang xảy ra.

Thảo nào Ussr lại có thể dễ dàng cho phép Russia hốt cậu về như vậy...

___________________________________

Đừng đốt nhà cháu không cháu cay cháu xóa truyện đấy :0
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Nợ (JE x Nazi)


Món quà tiếp theo là dành cho bác @jslavkamaglabahal3 ha😛

Japan Empire: Gã.

Nazi: Hắn.

_________________________________________________

"Ha..."

Hắn ngồi vắt chân trên chiếc ghế mà đong đưa.

Tay cầm tẩu thuốc, rít một hơi dài.

JE khoanh tay trước ngực, vẻ mặt khá nghiêm trọng.

Gã không chịu được sự bình thản quá mức của hắn.

Liền lên tiếng.

- Chiến sự đang rất căng thẳng, ngài còn có thể thản nhiên đến như vậy sao?

Hắn thở ra một làn khói , đôi mắt trắng dã nhìn JE.

- Phải, thì sao?

- Phía bên Hồng quân Liên Xô đã phản công lại, hiện tại đang tiến vào ranh giới nước Đức.

Ngài thực sự không hề có chút bận tâm gì ư?

Hắn đặt tẩu thuốc xuống, cười cười:

- Không cần lo, trước đó ta đã bố trí quân thành nhiều lớp phòng tuyến, hắn chắc chắn không vào được tận đây.

- Nhưng...

Hắn giơ một ngón tay lên, ra hiệu cho JE im lặng.

Và sau đó lại bình tĩnh nói tiếp, trấn an JE.

- Sẽ ổn thôi mà.

Sẽ ổn thôi.

JE nhìn hắn.

Thả lỏng người, gã đã yên lòng hơn chút.

Nhưng trong thâm tâm, vẫn còn đọng lại vô vàn nỗi lo âu.

Xung quanh nơi này, thực sự được canh giữ khá nghiêm ngặt, gã không thể phủ nhận tiềm năng của quân đội Đức.

Nhưng gã cũng không thể phủ nhận, cái cảm giác muốn bảo bọc và chăm chút cho tên phát xít đầu đàn này, dù biết hắn thừa khả năng bảo vệ bản thân, chưa bao giờ lắng xuống.

Và trong những lúc như thế này, ngay bây giờ, cái cảm giác đó lại trào lên dữ dội.

Gã không thích điều đó.

Nhiều lúc nó gây bất lợi cho gã.

- Ngài... thực sự nghĩ vậy?

- Tất nhiên rồi.

Nazi lại cười.

Hắn luôn cười.

Và JE rất thích nụ cười đó.

Đâu phải nụ cười duyên dáng của các nữ sinh trẻ, hay điệu cười khinh khỉnh của những tên sở khanh.

Một nụ cười chân thật, một nụ cười đẹp và hoàn mỹ, nụ cười tràn đầy nhựa sống... một nụ cười mang màu đỏ, màu đỏ nhạt nhòa của tình yêu, màu đỏ rực của tài lộc, màu đỏ thẫm của máu, của sự hi sinh vô ích phí hoài...

Hay nói cách khác, đó là một nụ cười độc nhất của một tên trùm phát xít, của bậc bề trên, điệu cười của bản nhạc chết chóc.

Bảo sao gã lại thích nhìn ngắm Nazi đến vậy.

- Ngươi có vẻ lo âu hơn bình thường.

Có chuyện gì sao?

- Không hề.

Gã chỉ nói thế thôi.

Trong đầu gã hiện đang có vô vàn mảnh đối thoại giằng xé nhau.

JE biết trực giác của mình chưa bao giờ sai, ngay lúc này gã đang cảm thấy có thứ gì đó không đúng.

Và có hai tên oắt con đứng trên vai gã, một thì bảo gã hãy chạy đi, nếu không muốn tàn đời ngay lúc này.

Còn tên kia, lại nhất quyết bắt gã ở lại, nói với Nazi những gì đang diễn ra trong đầu gã, hoặc xách hắn lên mà chạy trốn.

Gã không quyết định được.

Và đến bây giờ, gã vẫn đang ở đây, chưa thể tìm được cách mở lời, hay giải thích với hắn.

Bất chợt, một tiếng nổ lớn vọng lại.

Cái tiếng nổ khô khốc đó, cộng thêm tiếng la hét của binh lính, tóc gáy của JE đã dựng hết lên.

Tim gã đập càng nhanh, những tiếng nổ cũng theo đó mà nâng cao tần suất.

Chúng càng ngày càng gần, nhiều lúc tưởng như màng nhĩ của gã đã nổ banh ra rồi.

Tuy nhiên, điều đáng nói ở đây, chính là Nazi.

Vì một nguyên nhân kì quái nào đó, hắn vẫn cứ đong đưa trên chiếc ghế tựa, tay cầm tẩu thuốc.

Vẻ mặt hắn trầm tĩnh đến phát sợ.

Cứ như thể hắn đang âm mưu vụ gì đó rất lớn vậy.

Nhưng nếu hắn thực sự làm vậy, thì đáng lẽ gã phải biết chứ?

Nazi không giỏi giữ bí mật.

JE nhắc lại câu hỏi của hắn dăm ba phút trước.

- Ngài đã bố trí lực lượng chắc chắn rồi chứ?

- Hôm nay ngươi sao vậy?

Liên tục hỏi ta những câu hỏi kì lạ.

Không lẽ ngươi nghi ngờ khả năng của ta sao?

- Kh...

Không có.

Hắn ngửa mặt lên trần nhà trắng muốt.

Chưa bao giờ, phải, chưa một lần nào cả, Nazi tỏ ra quá sợ hãi trước mặt gã.

Nhưng gã vẫn cứ biết hết.

Gã biết, hắn chỉ đơn giản là không muốn trông quá thảm hại trước mặt chính cấp dưới của mình.

Hắn luôn trưng ra cái điều thanh thản, chỉ cần có gã, hắn mặc kệ hết.

Khóc là nhục, rên là hèn...

Có lẽ trong đầu hắn thực sự chỉ nghĩ vậy.

Đầu óc rất đơn giản.

Vậy mà từ cái bộ óc đơn giản đó, bao nhiêu chiến thuật quân sự, bao nhiêu mưu đồ tính toán được hình thành.

JE cũng thích hắn ở điểm đó.

Hắn thông minh, và hắn luôn biết nhiều hơn so với những gì hắn nói.

Ai với hắn cũng có cảm giác lạnh lẽo, sợ hãi và chỉ muốn chạy, chạy thật xa khỏi hắn.

Họ nghĩ, chỉ cần vô tình chạm vào hắn, hay đứng quá gần, hắn sẽ giết chết họ ngay lập tức.

Đó chính là điểm ngây thơ của loài người.

Luôn mưu tính hãm hại kẻ khác, những kẻ ngây thơ, rồi lại sợ hãi rằng chính mình sẽ biến thành con cừu non ngu ngốc trước một con sói hoang hung tợn như hắn.

Đương nhiên, với gã chắc chắn sẽ khác.

Gã sẵn sàng sấn tới, hay là cả đẩy ngã hắn.

Gã biết rõ, hắn sẽ chỉ giết những thứ gây hại cho hắn.

Đời nào hắn lại có thể ra tay với một bề tôi trung thành như gã chứ.

Vì hắn, gã nguyện bị sai khiến, bị lợi dụng, hay thậm chí là tự tay đeo cho mình một cái dây xích, mặc cho hắn kiểm soát chính bản thân gã.

Gã chẳng quan tâm đâu.

ĐOÀNG!!!

Một đợt nổ nữa ập đến.

Cắt ngang dòng suy nghĩ của gã.

- Nếu không còn gì nữa, ngươi có thể đi.

- Được rồi.

JE đứng dậy.

Còn Nazi, tuyệt nhiên vẫn ngồi đấy.

Phóng tầm mắt đi xa xăm.

Gã thở dài, không biết nên làm gì ngay lúc này.

Tiếng thét đầy đau đớn của những người lính ngoài kia, ngày một gần hơn.

Gã có dự cảm không lành.

Làm sao gã có thể không lo lắng chứ.

Khi mà đối phương liên tục tỏ ra bất cần như thế.

Trong lúc này, cái thứ biểu cảm đó không hề phù hợp, dù chỉ một chút.

Gã lưỡng lự.

Bản thân JE không đủ yên tâm để có thể để Nazi một mình.

Như thể gã sợ rằng, chỉ cần ngoảnh mặt đi, bước một bước qua ngưỡng cửa, thì lập tức sẽ có một con quái vật vô hình hiện ra và cướp lấy Nazi khỏi gã vậy.

Sau một hồi cân nhắc, gã lại ngồi xuống.

- Sao vậy?

Còn chuyện gì muốn nói sao?

JE không trả lời.

Nazi nhắc lại câu hỏi đó.

- Ngươi còn chuyện gì muốn nói sao?

Đáp lại vẫn là một khoảng không tĩnh lặng.

Nazi chẳng muốn hỏi nữa.

Hắn lại tiếp tục, lơ đễnh và nhìn xa xăm.

Trong chính căn phòng này, đã cách biệt hoàn toàn với bên ngoài.

Chỉ qua thanh âm vọng lại, gã có thể miêu tả sơ qua những gì đang diễn ra ngoài kia: Hồng quân Liên Xô liên tục ập tới, bao vây những người lính tội nghiệp đang cố gắng chống cự trong vô vọng, chúng phá hủy tới những lớp phòng tuyến cuối cùng.

Ngoài kia, máu me, khói lửa.

Những con người đang gào thét đầy đau đớn.

Kẻ sống, người chết.

Những thứ khác, gã không biết nên miêu tả thế nào.

Chỉ có thể nói, tình hình, theo hắn thấy, không được khả quan cho lắm.

Và kìa, hai tên oắt con đó lại trở lại rồi.

'Tại sao mày không chạy đi?

Mày thấy ngoài đó có gì rồi đấy!'

'Không được!

Phải cảnh báo Nazi!

Không thì mày cũng phải ở đây cùng sống cùng chết!

Chẳng phải ngươi đã nói ngươi sẽ một mực trung thành với ngài sao?'

'Đừng nghe tên ngốc đó nói!

Lo cho thân ngươi trước đi!'

'Trung thành!'

'Chạy!'

"Chết tiệt..."

JE vò đầu, cười trong vô thức.

Gã loạn quá.

Gã phải làm gì đây?

Bản chất của gã, ngay từ đầu chỉ là một tên phát xít ích kỷ và cứng đầu.

Gã không nghĩ sẽ có một ngày mình phải chọn nghe theo cái tên khốn mặc váy với cái vòng hào quang trên đầu.

Gã đoán, cái gì cũng phải có ngoại lệ.

Chắc đây sẽ là lần đầu tiên, đồng thời là lần cuối cùng gã làm vậy.

Hi vọng là vậy.

- Nghe này, ngoài kia--

- Thôi đi, ta chán phải nghe 'ngoài kia', 'ngoài kia' mãi rồi.

Không có gì thú vị hơn để nói à?

- Nhưng...

- Nếu không còn gì, thì mời về cho.

- Ngài...

- Mời về cho.

JE không còn cách nào khác.

Gã đứng dậy.

Và như thường lệ, gã lại cúi đầu tạm biệt.

Lúc bầy giờ, gã mới để ý đến tay trái của Nazi.

Bàn tay mân mê khẩu súng ngắn đã sẵn đạn.

Gã từ từ bước ra.

Ngoái lại nhìn.

Thật sự, gã không muốn bỏ hắn lại đây.

Gã lo.

Nhưng gã đâu còn tư cách gì để ở lại nữa.

'Không!

Sao ngươi lại bỏ ngài một mình?'

"Ngài không cần ta."

'Tốt lắm.

Ngươi đã quyết định đúng khi không nghe tên ngốc kia.'

"Ngài chưa bao giờ cần ta."

'Đừng nghĩ sai!'

'Đúng!

Trong mắt ngài, ngươi chỉ là thứ cặn bã vô giá trị.'

"Cặn bã vô giá trị..."

Một tiếng nổ lớn mang lên.

Theo đó là tiếng reo hò của người xung quanh.

Những tưởng Nazi đã kết liễu được Soviet, và những người lính đang vui mừng, không phải.

Tiếng nổ đó, phát ra từ nòng súng của hắn, nhưng tiếng reo ấy lại không phải từ hắn ra, cũng không phải từ quân đội Đức Quốc Xã.

Mà là từ Hồng quân Liên Xô.

Thì ra gã nhầm rồi.

Nhầm hết.

Cái nhầm thật tai hại.

Lẽ ra gã không nên rời khỏi cái căn phòng đó.

Nếu gã vẫn còn ở đó, thì chuyện này đã không xảy ra.

Lẽ ra là vậy.

Giờ gã ngộ ra cả rồi.

Tay hắn để lên cò súng, hắn đã dự định trước.

Và cả cái biểu cảm vô tư khiến gã khó chịu suốt hơn tiếng đồng hồ ban nãy, không hẳn là thản nhiên, hay bình tĩnh.

Gã hiểu hết rồi.

Đó là sự tuyệt vọng.

Tuyệt vọng đến mức đáng thương.

Tuyệt vọng đến độ chẳng còn bận lòng đến bất cứ thứ gì khác.

Tuyệt vọng đến đuổi cả gã đi, để gã không thấy được cái sự thảm hại của hắn mà xót lòng...

Gã sẽ không thể tha thứ cho mình mất.

Mãi mãi không thể.

Khi mà ngày ngày, mỗi khi gã vung kiếm giết một người, hình ảnh của hắn lại hiện ra, và lại cười.

Như thể trách cứ gã tại sao ngày hôm ấy, gã không ở lại lâu hơn một chút.

Gã không muốn nhìn thấy nụ cười đó nữa.

Cái nụ cười mà hồi ấy gã luôn chăm chú ngắm nhìn, thi thoảng còn mơ hồ về việc được nếm thử đôi môi đó, đã dày vò gã trong suốt nhiều ngày.

Một lần gã nghĩ tới hắn là một giây dằn vặt.

Đêm đến, gã không ngủ được.

Một trong những đêm hiếm hoi mà gã có thể an lòng ngả lưng, lại chiếu lên một mảnh ký ức.

- "Tôi... tôi tuyệt đối sẽ trung thành với ngài!"

- "Tốt lắm.

Chào mừng đến với gia đình mới của chúng ta!"

Cậu ngước mắt lên, đôi mắt biết ơn, hạnh phúc.

Vào chính phút giây đó, cậu đã có một gia đình, một gia đình đầy đủ, tuyệt vời.

Trong nhà có người anh cả gánh team Nazi, có bếp trưởng Italy Empire, cậu còn có thể đòi hỏi thứ gì hơn nữa?

Trong gia đình này, cậu ngưỡng mộ Nazi nhất.

Mỗi ngày, cậu tự nhủ với bản thân, để có thể giống như Nazi.

Y đã một mình gánh cả châu Âu, vậy thì cậu chắc chắn cũng sẽ làm tương tự với châu Á!

Cậu đã từng đọc qua gia phả của Nazi, hai đời thua thế chiến.

Nhưng lại có một thế hệ tài hoa như thế này, bất chấp rào cản quá khứ cha ông mà vươn lên, cậu nhất định không được nản lòng!

Và rồi đùng một cái, Liên Xô phản công, Đức thất thế, Nazi rơi vào thế bị động.

Mọi thứ diễn ra quá nhanh, quá sức tưởng tượng của cậu.

Cậu qua năm tháng mà trưởng thành, y cũng qua năm tháng mà đuối đi.

Và cuối cùng, cậu phải tận mắt nhìn thấy y, thấy y chết dần từng chút một, hận bản thân bất lực không thể làm gì...

Và rồi gã tỉnh giấc.

Cái lời thề non hẹn biển, 'tuyệt đối sẽ trung thành với ngài', gã lỡ thất hứa rồi.

Hằng đêm, gã không muốn ngủ.

Vì nếu ngủ, gã sẽ lại mơ thấy hắn, sẽ khơi lại ngày hôm ấy, sẽ khiến gã đau lòng và hối tiếc.

Hận bản thân không thể bảo vệ được hắn.

Dằn vặt.

Sức khỏe gã xuống dốc.

Có trách, cũng chỉ nên trách gã, ngay từ đầu chẳng nên đem tình yêu gửi gắm vào lòng Nazi làm gì.

Và.

Cái gì phải đến rồi cũng sẽ đến.

Pearl Harbor.

Hirosima.

Nagasaki.

America.

Atomic bombs

Đây là một sự trao đổi chính đáng.

Có qua cũng phải có lại chứ nhỉ.

Gã chẳng oán trách Ame đâu.

Gã cũng chẳng còn quan tâm nữa.

Hai quả bom...

Ha.

Cũng khá đấy.

Không sao đâu.

Gã đã sát hại không biết bao nhiêu người.

Gã sống đến bây giờ là quá đủ rồi.

Gã sẽ không đòi hỏi thêm bất cứ thứ gì nữa.

Dang rộng đôi tay, gã nhắm mắt, đón nhận lấy thứ mà gã xứng đáng bấy lâu nay...

...

- Này!

Ngươi đứng đấy làm gì thế?

- A!

Xin lỗi!

JE nhanh chân cố chạy kịp bước Nazi.

Y đi nhanh quá.

Cậu vừa chạy, vừa luôn miệng xin y đi chậm lại.

- Ngài Nazi!

Chậm thôi!

- Mau lên nào, ta không có nhiều thời gian đâu.

Ngày hôm sau ta còn phải chuẩn bị để tiến vào Ba Lan...

- D...

Dạ!

Cậu đi từng bước vụng về.

Có lẽ cậu sẽ chẳng bao giờ có thể với tới y...

- JE này?

- Dạ?

-

Sau này, chúng ta sẽ cùng làm một vụ thật lớn nhé?

- Là... vụ gì ạ?

- Ta không biết nữa...

Thôn tính thế giới chăng?

Cậu sáng mắt lên, đây là lần đầu tiên cậu nghe đến một vụ lớn đến vậy.

Lại còn là y rủ cậu làm nữa chứ!

- Ngài phải hứa!

- Ừ, ta hứa!

...

Nghĩ lại thì, chính ngài cũng đã thất hứa rồi mà?

Vậy là chúng ta hòa rồi.

Không nợ nhau gì nữa nhé.

À khoan.

Ngài nợ ta một thứ.

Ta đã đem hết tư tình của ta gửi tới ngài, và ngài chưa một lần trả lại.

Vậy là...

Ngài vẫn còn nợ ta.

Một mối nợ tình.

The End.

________________

Món quà nho nhỏ cho tất cả những ai đọc đến đây:3
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Hòa thuận(Ame x JE)


Món quà Tết 2022 này gửi tới bác YogaLanAnh nhớ 😀

Quán không bán rượu mạnh, mong bác thông cảm

Và cháu cũng thất vọng với bản thân vì quỵt đơn hơn 1 tháng rồi giờ mặt dày ngoi lên dúi vô tay người ta cốc nước, còn thì thầm câu 'quán không bán rượu mạnh, mong bác thông cảm' mới thấy mình thật tệ nạn làm sao :'D Các bác sẽ không giận cháu chứ?

America: Gã.

Japan Empire: Hắn.

___________________________________________

- Thôi nào, đừng bơ ta vậy chứ~

America cười tít mắt, gã kẹp chặt tay lại.

- Cút.

JE lầm bầm, mấy cái vết sẹo kia trông mà phát gớm.

Hai vết rõ to.

Hồi trước nó mọc ra hai cây nấm khổng lồ nên mới như này.

Mà đâu phải tại hắn lười tắm, tại cái tên khốn nạn kia nên nó mới mọc nấm đấy chứ.

- Ta xin lỗi mà, lúc đó ta cần chuột bạch thí nghiệm, còn ngươi thì vừa tấn công ta...

- Bảo rồi, cút!

Hắn hất tay gã ra.

Quay lại với thanh Katana trước mặt.

Hắn cầm cái khăn, lau lau chùi chùi thật mạnh cho bõ tức.

Cái tên này, rõ ràng là vô sỉ quá sức!

Từ đâu ra JE bắt đầu trông thấy cái gì đó màu đỏ quẹt trên lưỡi kiếm.

Hắn bất giác đưa ngón tay lên miệng mà ngậm lấy.

Chết thật, cái khăn rách đôi rồi.

America, ban đầu thấy im im mà định làm tới, nhưng mãi vẫn không thấy động tĩnh gì, gã tò mò nhìn hắn.

- Ahaha...

đứt tay rồi phải không?

- Không phải chuyện của ngươi.

Ame cười.

Gã rời tay khỏi JE, đi tìm thuốc sát trùng.

Vết cắt cũng khá sâu đấy.

Nếu để nó nhiễm trùng, xem chừng sẽ có thêm một vài cây nấm mọc trên tay hắn.

Theo gã nhớ ấy, thì hắn không thích bị mọc nấm cho lắm.

- Đưa tay đây.

- Cút.

Mặc kệ cái tính cộc cằn của JE, gã bắt lấy hai tay hắn, cố định lại.

- Tỏ ra tôn trọng đi.

Ta đúng ra là tiền bối của ngươi đấy.

Và hình như theo Japan, ngươi phải gọi là là... senpai.

- Thứ vô sỉ.

- Senpai.

Nào, gọi đi.

Sen-pai.

Ame-senpai.

- Vô sỉ.

Vô sỉ vô sỉ!

Ame-Vô Sỉ!

Gã thở dài, nhỏ vài giọt sát trùng lên vết cắt, sau đó dán băng cá nhân lên.

Hắn bật ra một tiếng rên khe khẽ.

- Có đau không?

JE nhìn gã, chẳng nói chẳng rằng, giật phăng chiếc băng cá nhân ra, sau đó lại ngồi mút ngón tay hệt như một đứa con nít.

Thực tình, gã không thể hiểu nổi hắn.

Chộp lấy cái tay đang ngậm trong miệng, gã đánh phạt một phát lên lòng bàn tay, và sau đó lại dán thêm một chiếc băng cá nhân khác.

- Bộ máu có vị ngọt lắm hả?

- Ừ đấy, thì sao?

- Vậy à, kyuketsuki-kun?

- Ngươi đang dùng sai kính ngữ đấy.

- Đâu có, ta dùng đúng mà.

Gã cười, JE nhìn mặt gã mà phát ghét.

Hắn dùng tay còn lại, định bụng sẽ bóc nốt miếng băng này ra, thì bị giữ lại.

- Yên nào, ta sắp hết băng cá nhân rồi đấy.

- Thì kệ ngươi chứ.

America lắc đầu ngao ngán, thực sự là hết cách rồi.

Tại sao JE lại ở đây?

À, đơn giản lắm.

America là bạn của Japan, và Jap muốn cha mình cũng hòa thuận và tôn trọng bạn của mình...

Kết quả, JE bị gửi đến đây, vì trong tư tưởng của Japan, sau khi thấy được cuộc sống thường ngày và chung sống với nhau, người ta sẽ dễ đồng cảm với đối phương hơn...

JE đã làm tiêu tốn mất một hộp băng cá nhân của Ame.

Gã quyết định dùng băng gạc bó thật chặt lại cho hắn hết đường.

Hắn cũng chẳng buồn chống đối nữa.

Trở về với cái cặp da, hắn lấy hộp bento đã được Japan chuẩn bị sẵn ra.

- Ngươi không định ăn tối với ta à?

- Việc gì ta phải ăn tối với ngươi?

- Thì... chẳng phải ngươi không nên thất lễ với gia chủ sao?

JE thở dài, hắn nhét lại hộp bento vào trong cái cặp, theo chân America xuống bếp.

Hắn là phát xít, nhưng đâu có nghĩa cứ là phát xít là không bao giờ biết tôn trọng người khác?

Ame buộc tạp dề, giơ chiếc chảo lên, hùng hồn nói.

- Hôm nay ta sẽ cho ngươi thấy tài nghệ nấu ăn của ta phi phàm tới mức nào!

Phi phàm... phi phàm hết sức...

JE cười một cách khó xử.

Haha...

đùa nhau chắc?

Phi phàm thì đúng là có phi phàm, nhưng phi phàm thế nào thì hắn không biết.

Xem nào... trứng cuộn thì cháy đen thui, cơm thì nẫu như cháo ấy, rau củ thì khét lẹt, đòi làm sashimi chiêu đãi mà lại đưa lên chảo dầu thế này...

Hắn ái ngại cầm đũa lên, khua khua thử miếng trứng.

Mới đụng tí đã nát bét ra rồi.

'Thất vọng quá', hắn nghĩ.

- Thế nào? _ Ame hếch mũi, ra cái điều tự hào lắm _ Ngon chứ?

- Ờ...

Dở ẹc.

Gã giật mình, sao có thể?

Rõ ràng hắn đã làm theo đúng hướng dẫn trên google mà?

Không, gã không tin đâu.

Chắc chắn là do hắn ghét gã nên mới nói như vậy.

Gã không làm sót bất kì bước nào, chỉ có thể là khẩu vị của tên này có vấn đề.

Gã cúi xuống, gắp một miếng lên nếm thử.

Đã là Ame này làm thì chỉ có thể là ngon quá không chịu được mà thôi...

Ngon quá không chịu được mà thôi...

JE đã đúng.

Gã tức tốc chạy ra bồn rửa mà đứng súc miệng mất hơn chục phút, để tìm cách rửa trôi đi cái 'hương vị đậm đà, hậu vị ngon lâu' này.

JE cười ngạo mạn, rõ là tên này không biết nấu ăn, thế mà còn bày đặt đòi trổ tài các thứ.

- Đưa tạp dề đây.

- Không được, hôm nay ngươi bị thương nên ta sẽ nấu cho ngươi ăn!

- Ngu thế, ta bị đứt tay thì chết thế đéo nào được, nhưng ta sẽ chết nếu tiếp tục ăn đồ ngươi nấu đấy.

Nói đoạn, hắn giật lấy chiếc tạp dề trên tay Ame mặc lên người.

Đây không phải lần đầu hắn mặc tạp dề, nhưng cảm giác vẫn cứ kì kì sao ấy.

Trên người hiện tại đang mặc tạm sơ mi và quần của America, tạp dề cũng là của America, ngay trước mặt America, thấy nó cứ là lạ.

- Né sang một bên.

Hắn nắm lấy vai Ame đẩy ra, với tay lấy cái chảo.

America, lúc này vẫn chưa tiêu hóa xong toàn bộ sự việc.

Gã chỉ biết đứng đó, nhìn JE điêu luyện với công việc bếp núc, y hệt con trai hắn.

Sau một hồi, hắn đã hoàn thành những gì đáng ra gã mới chính là người phải hoàn thành.

- Nếu ngươi thực sự nấu ăn dở đến vậy, thì thường ngày ngươi ăn cái gì?

- Là xin ăn của Canada.

- ...

JE bưng mấy cái đĩa thức ăn ra bàn.

Mấy cái này phải nói là khác xa một giời một vực so với bữa ăn ban nãy.

Hương vị cũng ở một tầm cao mới.

Nhìn tên Tư Bản kia trầm trồ mà JE hãnh diện, vậy là dù cho bao nhiêu năm chinh chiến không đụng đến những công việc này, tay nghề của hắn vẫn chẳng giảm sút chút nào.

Còn phong độ chán.

- Ăn lẹ đi cha nội.

- Ta biết rồi mà...

Bữa ăn trôi qua trong không khí vui vẻ.

À thì... cũng không hẳn là thế.

Trôi qua trong tĩnh lặng thì đúng hơn.

America khua khua đôi đũa, cứ như thể gã đang cố ăn bằng hai nhánh cây sồi ấy.

- Sao cứ nhìn ta mãi thế?

Thích ta rồi à?

- Nghe này thằng ảo tưởng.

Nếu ngươi không biết dùng đũa thì ngươi có thể ăn thức ăn bằng dĩa mà, đâu nhất thiết phải ăn cơm giống ta mới được.

- Đương nhiên là ta biết chứ.

- Đùa nhau chắc?

JE với tay, gạt đi mấy hạt cơm vương trên má Ame, ý rằng, biết dùng là thế này đấy à?

Ăn bằng dĩa đi cho bố mày nhờ.

Nhưng đối phương hình như không hiểu theo nghĩa đó.

Bằng chứng là gã đã đứng hình mất 5 giây.

- Có ăn hay không?

Hay để ta ăn hết?

- Có, có ăn chứ.

Không biết tại ăn no rồi, hay tại cái hành động đáng ra phải mang tính cà khịa của hắn, mà gã cứ ngồi thẫn thờ nhìn hắn.

Cái nhìn xoáy sâu vào JE, nếu là người bình thường chắc cũng phải gai người, lạnh sống lưng rồi.

Nhưng JE làm gì để tâm, dù gì thì hắn cũng chẳng phải người bình thường.

JE bưng chiếc đĩa cuối cùng ra bồn rửa.

Không biết tên này sống thế nào chứ, nãy còn cản hắn lại chỉ vì hắn đang bị đứt tay, 2 giây sau vỡ 3 cái đĩa.

Hại hắn ngứa mắt phải đuổi gã ra rồi tự làm lấy.

Nếu gã thực sự vô dụng đến mức này, sao vẫn sống được đến bây giờ?

Tiếng nước chảy và tiếng bát đĩa va vào nhau.

Cả căn nhà chìm vào tĩnh lặng, gần như chỉ còn nghe thấy hai thứ tiếng đó, và hơi thở...

*Soạt*

JE giật mình.

Hắn ngoái lại đằng sau.

Chạm ngay mặt America.

Hai tay gã vòng qua eo hắn mà siết chặt lấy.

Hắn nhăn mặt, tên này bị làm sao đấy?

Hay do đồ ăn hắn nấu ngon quá nên gã bị rồ luôn rồi?

Gã áp sát người mình lên lưng JE, hà hơi vào cổ hắn.

- Nhột.

Cút ra cho ta rửa nốt.

Ame khép hờ mắt, gã làm cái giọng tỏ vẻ có lỗi.

- Ta vô dụng quá đi.

Ta là gia chủ, vậy mà để ngươi nấu ăn, rồi rửa bát thế này...

- Biết mình vô dụng là tốt.

Giờ muốn hết vô dụng thì né ra cho ta rửa bát.

- Cứ để đó đi, bát đĩa rửa sau cũng được mà~

Gã luồn tay vào áo JE, sờ soạng bờ lưng của đối phương, cảm nhận làn da mềm mại trắng trẻo đang run nhẹ lên từng đợt kia.

JE nghiến răng, giật đôi găng tay còn dính bọt xà phòng ra, hắn quay lại, định cho gã một vả vì cái tội dám làm cái trò đó với hắn.

Biết rõ hắn có máu buồn rồi lại còn...

Chắc chắn gã không biết hắn đã phải rất chật vật để không lăn ra cười.

Gã chớp lấy thời cơ, bắt lấy cằm của JE mà hôn xuống.

Ame cười khì, làm cái bộ mặt ngay thơ trông rõ đáng ghét.

Còn JE, hắn nhăn nhó, mặt đỏ lên, vừa bất ngờ vừa tức, gã coi hắn là cái gì?

Và đúng như dự định ban đầu, hắn sẽ cho gã một vả.

Nắm bàn tay lại, cho gã một cú vào giữa mặt.

America bị đấm bất chợt, gã lùi về đằng sau, ôm lấy cái sống mũi hoàn hảo của mình.

Máu mũi rỉ ra.

- Vậy ra em thích thế này, kyuketsuki-kun nhỉ?

- Ngươi...

Ngươi nói xằng bậy cái gì đấy?

Gã tiến lại gần, không một lời báo trước, dùng cái đòn gạt chân hôm bữa China dạy gã, sau đó bắt lấy và bế xốc JE lên, hai tay mang JE lên tầng.

Hắn không ngừng vùng vẫy, nhưng sức Ame rõ ràng là hơn hắn, việc gã mang được trên tay hai quả bom nguyên tử đập được vào người hắn cũng đã nói lên điều đó.

Gã mở cửa ra, đặt JE lên giường.

Không để cho hắn kịp phản kháng, gã cố định hai tay hắn lên trên đầu, lấy thân mình đè hắn xuống.

- Tên khốn!

Ngươi định làm gì?

- Đồ ăn em nấu ngon quá, ta muốn ăn nữa~

Gã sà xuống, tặng cho JE một nụ hôn khác.

Lần này có vẻ lâu hơn một chút, hắn không biết.

Hắn chỉ biết, hắn ghét việc này, hoặc là thích, hoặc là ghét...

Cái cảm giác kì lạ kia khi gã đẩy lưỡi mình qua miệng hắn, cẩn thận vét sạch xung quanh không để lại cái gì.

Hắn không thở được.

Khó chịu quá.

Buộc hắn phải chung hơi thở với America.

Không nghĩ ngợi gì thêm, JE cắn vào lưỡi Ame, gã đau điếng nhả ra.

- Thì ra em cư xử với senpai như thế này đó hả?

Gã cười khẩy, một tay giữ lấy tay JE, tay còn lại lần mò hàng cúc áo, lần lượt mở hết ra.

- Trắng quá ta~

Ame nhìn vào thân thể của người bên dưới, mắt ánh lên ngọn lửa tình.

Gã ngậm lấy tai JE, cắn nhẹ.

Mướt dần tới cổ.

Ở nơi cái cổ trắng nõn ấy, gã cắn mạnh một phát.

Những vết cắn cứ thể trải dài tới xương quai xanh.

JE rỉ nước mắt, hắn nghiến răng chịu đựng.

Nóng quá...

Nếu cứ đà này thì hắn chết mất!

Phải nghĩ cách trốn.

Tay mà Ame dùng để cố định cổ tay hắn đã thả lỏng hơn, hắn lập tức quờ quạng quanh giường.

*Bộp*

America ngất trong tay JE, còn trên tay kia của hắn là cuốn từ điển Nhật-Anh hắn vừa tìm thấy được.

JE có đôi phần bất ngờ, thảo nào gã còn biết cả kính ngữ, biết senpai là gì, biết cả một vài từ trong tiếng Nhật nữa cơ đấy.

Thế là gã đã phải ngồi cày tiếng Nhật chỉ để chờ hắn đến sống chung với gã?

Cũng có tâm phết.

4 điểm.

Trừ thêm 2 điểm cho cái tội biến thái hãm l_n thì là 2 điểm.

Cũng được quá rồi còn gì.

Hắn lách khỏi người Ame, lôi luôn cái áo ra mặc lại và xuống nhà.

...

- A... ha?

America lim dim mở mắt.

Gã ngất xỉu bao lâu rồi?

Gã lục lọi lại trí nhớ của mình, cố gắng nhớ xem mình đã làm gì đêm qua.

Tất cả những gì gã nhớ được, đó là mình đã mang JE lên giường và sau đó...

- Thôi bỏ mợ rồi!

Gã tức tốc chạy xuống nhà, lo lắng rằng sau những gì mình đã làm đêm đó thì rất có thể JE sẽ có một cái nhìn khác về mình, và sẽ xa lánh mình cho coi...

Nhưng rồi mọi lo lắng của gã cuối cùng cũng bằng thừa.

JE vẫn đang đứng trong bếp, cùng mùi bánh kếp thơm lừng.

- Dậy rồi?

Ame bối rối, gã không biết nên mở lời thế nào cho được.

- Nghe này, tối qua ta đã làm chuyện có lỗi với ngươi...

Thế nên bây giờ ta sẽ chịu trách nhiệm!

JE im lặng, hắn tắt bếp, quay sang nhìn gã.

- Ý là... ngươi đang đòi cưới ta đấy à?

- Thế không phải tối qua chúng ta đã...

- Ta đang thấy may mắn vì ngươi chưa làm trò đó với ta đấy.

- Thật sao?

- Trông ta có giống đang nói dối không?

Còn nếu ngươi thực sự muốn cưới ta ấy, lo mà nâng điểm ấn tượng của mình lên 100 đi; lúc đó ta sẽ xem xét.

Cũng chỉ là vì thương tình ngươi không biết nấu ăn, nếu cứ tiếp tục ăn đồ ăn nhanh sẽ thành một con heo mất.

Gã thở phào nhẹ nhõm.

Gã lại tiến tới, vòng tay qua eo JE, và lại đặt cằm lên vai hắn.

- Cộng 1 điểm ngoan ngoãn, giờ ngươi có 3 điểm.

- Được rồi, ta nhất định sẽ đạt được 100 điểm _ Ame thì thầm _ Lúc đó ngươi không được nuốt lời.

- Ha... không thành vấn đề, ta vốn là người rất uy tín mà.

The End

Mãi đến sau này JE mới biết, America chưa từng mò sang xin ăn Canada.

_____________________________________

Hạp pì níu día 🤡
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Mẹo (S.K x N.K)


Lì xì đơn lại cho bác Yan-Hg2Cl2:3

S.K: Gã.

N.K: Anh.

Châm ngôn sống: Muốn có một cuộc sống tốt chúng ta cần phải có vài mẹo, dù nó ớ ờ đến mức nào (0-Oii)

___________________________________________

Hôm nay là một ngày thật mệt của S.K.

Rõ rõ ràng ràng hôm nay là ngày cuối của năm, vậy mà gã chạy nãy giờ mấy vòng rồi ý.

Hết chạy deadline rồi lại phải đi mấy show diễn.

Mệt chết gã mất, nhưng nó sẽ chẳng thể ngăn lại việc gã nghĩ đến người anh yêu quý đang ở nhà đâu~

-"Cuộc họp đến đây là kết thúc, cảm ơn mọi người đã---"

-"Mai gặp lại!"

Chủ họp vừa chuẩn bị kết thúc, chưa kịp tạm biệt thì gã đã xách mông chạy mất.

Thấy cậu chủ mình như vậy, mấy nhân viên trong phòng chỉ biết lắc đầu ngáo ngắn, cái thứ cuồng anh (brocon).

.

Vừa ngồi trên xe, gã vừa nghĩ đến chuyện về nhà, gã vừa mở cửa thì anh hai mình đứng đó chờ với chiếc tạp dề hồng phấn cùng chiếc muỗng nấu cơm trên tay, mặt mày cau có kiểu giận dỗi vì gã về muộn.

Nghĩ đến đây gã cười hí hí làm tài xế chỉ biết lắc đầu.

-"Cậu chủ, về đến nơi r--"

Rầm!

Chưa kịp nói hết câu, gã đã lao xuống xe phóng một mạch thẳng vào nhà.

Đạp cửa (cửa: truyện nào cũng đạp cửa, quen quá hóa nản rồi:0), ngay lập tức một giọng nói trong nhà vọng thẳng ra.

-"Đ*P CON MẸ THẰNG CH* MI LÀM ĐELL CHI CÁI CỬA RỒI!?"

Đó là giọng của N.k, nó khác xa với tưởng tượng một người vợ đảm đang của S.k, tất nhiên, vì đó là tưởng tượng của gã mà chứ có phải là đời thật đâu mà mộng mơ🙂.

Bước đến phòng của hai anh em, trước mặt gã là hình ảnh N.k đang cắm mặt vào cái máy tính, anh đang nghiên cứu về mấy cái tên lửa đạn đạo loại mới, vừa nghiên cứu anh vừa cười như được mùa, nói thật đối với anh cái này còn đáng giá hơn thằng em trời đánh kia nghìn lần.

Thấy anh hai không đển ý đến mình, gã bắt đầu gọi anh để gây sự chú ý, nhưng gọi mãi anh vẫn không thèm quay mặt lại nhìn gã khiến S.k lên cơn ghen.

-"Anh..."

-"Mày im lặng cho bố làm việc."

-"Nhưng---"

-"Bố đang bận, khi nào còn ngồi ở đây thì đừng mong bố đi chơi mày."

Nghe xong gã bắt đầu động não.

-"Vậy nếu anh rời ghế?"

-"Thích gì cũng được."

Anh ngán ngẩm trả lời qua loa, xong lại cắm đầu vào cái máy tính, tiếp tục công việc mà không biết rằng thằng em trai quý hóa của anh đang cười như biến thái.

Thích làm gì cũng được à?

Một câu trả lời thú vị đó ah.

...

-"Anh!"

Đang làm việc bỗng S.K gọi khiến N.K mất tập trung, quay ra cửa thì thấy thằng em mứt dại của mình đang đứng tươi cười, trên tay là bát mì lạnh Naengmyeon mà anh thích.

Ôi~ Sao hôm nay thằng em anh lại đáng yêu như thế này nhỉ.

-"Anh muốn ăn không?"

-"Có."

-"Vậy thì anh lại đây."

Gã cười cười gian tà, như thấy được ý đồ, anh nghiến răng quay đầu đi, thằng matday này chả đáng yêu tí nào.

Dám lấy mấy thứ này câu dẫn anh, bố láo.

Biết thế hồi đó anh không xin cha thêm đứa làm gì.

Nhận ra kế hoạch của mình đã bị anh phát hiện, đành nghĩ cách khác thôi chứ biết sao giờ...

Bê bát mì lại gần bàn anh ăn như đúng rồi, làm N.K tí thì đập gã ra bã vì đã biết lại còn thích chọc.

...

-"Anh N.K."

-"Gì?"

Lại một lần nữa, N.K đang đánh máy thì thanh niên nào đó gọi.

-"Anh thấy bộ này như nào?"

Quay mặt ra, trước mặt anh là hình ảnh S.K.

Tất nhiên rồi, nhưng truyện sẽ chẳng có gì để nói nếu như gã không hai tay cầm hai quả tên lửa đạn đạo bậc nhất của anh.

Anh hoảng loạn, gào lên trong khi tay vẫn đánh máy.

-"Mẹ nó mày cất ngay cho tao!"

-"Em chỉ hỏi cái nào được hơn thôi mà..."

-"Cất!"

Anh tức giận đập mạnh bàn.

Thấy người kia bắt đầu bị công kích, gã cười gian tà lần hai.

Dựa vào tưởng, S.K xoa xoa quả tên lửa trên tay, miệng cười cười.

-"Thế thì anh lại đây mà lấy~"

Nhìn thôi cũng biết gã đang nghĩ gì, anh có gắng nguôi giận, nhưng cái bản mặt gian gian như thằng Tư Bản nào đó khiến anh không tài nào mà bình tĩnh được.

Anh không muốn để lộ thông tin bí mật, cũng không muốn mất ờ thôi, mà thằng này dai.

Vậy thì chỉ còn cách cuối cùng.

-"Trái bên phải.

Rồi cút."

-"Anh dám nói luôn?"

-"Cút."

S.K nhận ra giờ anh sẽ nói tất cả sự thật cho gã nghe.

Ngon!

Gã đặt hai trái bom kia ra ngoài, đóng cửa phòng lại, lao đến chỗ N.K rồi âu yếm anh các thứ.

-"Em hỏi, điểm này anh thấy như nào?"

Gã vuốt nhẹ hầu N.K khiến anh giật mình, đỏ mặt mà đấy S.K ra.

-"Mày là gì đấy?!"

-"Em hỏi anh."

-"Cút cho tao làm việc."

-"Thế thì anh trả lời em hết mấy câu hỏi này đi~"

-"..."

N.K nhìn cái tên như con của thằng Tư Bản bên bán cầu kia mà khinh bỉ.

Nó bắt đầu bố láo rồi đúng không?

Vớ lấy cái cốc trên bàn, anh đo góc ném thẳng nó vào bản mặt như thiên sứ của S.K, may là gã né kịp không thôi khuôn mặt này còn cái nịt rồi.

-"Một là mày tự cút không thôi đừng hỏi hai là gì."

Anh hừ lạnh rồi lại cắm mặt vào cái màn hình xanh lè kia.

Gã nhìn N.K, vậy là kế hoạch hai thất bại rồi, nguy cơ gã sẽ không thể hưởng thụ hạnh phúc cuối năm mất.

Không được!

Gã nhất định phải hưởng thụ được ít nhất là một chút hưng phấn của đầu tết, dù có nhục đến như nào.

Bỗng não S.K lóe lên một ý tưởng, ờ...

Nhục lắm.

Cái ý tưởng này sẽ khiến gã mất nhiều hình tượng đấy, nhưng vì miếng ăn.

Nhục gã cũng chịu!

...

-"Ôi~ Vải "nhỏ" của ai đây?~"

S.K ngân giọng khiến N.K có chút cảm giác rùng mình, anh quay đầu lại.

Một bất ngờ đang chờ anh ở phía cửa khiến N.K tối mặt.

S.K đứng ở cửa, tay cầm một thứ mà nếu nói giảm nói tránh thì đó là quần nhỏ còn nếu nói tọt ra thì nó là cái thứ ớ ờ thôi🙂 S.K cầm nó quay quay vài vòng, nhìn N.K mà cười đầy ma mị.

-"Vừa dẻo dại lại còn chắc bền~"

-"Thằng ch*!

Đưa đây!"

Gã kéo căng vải vài lần, xong lại ghé ghé lại gần N.K.

-"Ôi anh ơi, cái này của anh?"

-"Đưa đây!"

N.K vươn tay ra ý lấy lại, gã ngay tức khắc xoay người đi lại phía giường, cầm chiếc điện thoại lên, bật chế độ chụp ảnh lên.

-"Selfie một cái rồi up lên face nào."

-"THẰNG CH*!!!!!!"

Đến mức này N.K không chịu được nữa, lao thẳng ra giường giật lấy vải nhỏ từ tay của S.K.

Đến thời, S.K đè N.K xuống giường, liếm mép.

-"Game over."

The End.

_____________________________________________

Háp pì níu dìa:3.
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Sòng bạc (Rus x Ame)


Món quà mừng năm mới này gửi bác @CallmeVirgoo ha.

Tết rồi, thứ đầu tiên được nhắc đến trong cuộc vui tết phải là rượu chè, bài bạc đúng không nào🙂

____________________________________________

Russia gãi gãi đầu.

Không biết những người khác thế nào chứ, dạo này y căng thẳng lắm.

Nếu cần biết lý do, y sẽ nói là y cần phải làm việc, có quá nhiều thứ cần y hoàn thành.

Còn nếu bắt buộc phải nói ra sự thật, thì y sẽ nói đó là do có quá nhiều thứ xảy ra gần đây.

Có lẽ niềm an ủi duy nhất đối với y, chỉ có người anh em Germany và Vodka.

'Moskau, Moskau'

Y rút tai nghe ra.

Bây giờ cũng đã muộn rồi.

Trong cái văn phòng buồn tẻ này, không ai khác, chỉ có mình y.

Trăng lên rồi.

Ánh trăng xuyên qua khung cửa lớn, chỉ đủ để thấy được mờ mờ khuôn mặt của y.

Thoáng qua một nét buồn, và đôi nét hờn giận.

Y cảm thấy thế nào, chính y cũng không biết.

Y chỉ biết rằng, hiện tại y không vui.

Y không muốn làm việc, tấu hài hay làm gì cả.

Rus đứng dậy.

Vơ lấy chiếc áo khoác trên cây treo áo.

Y ghét ra ngoài trong cái thời tiết này.

Nhưng không còn cách nào khác.

Y phải về nhà.

Russia mở cửa xe.

Y bật máy sưởi lên.

Hơi ấm phả vào mặt.

Y gạt tần số, đạp nhẹ ga.

Dạo này cũng có kha khá tai nạn giao thông, y phải cẩn thận.

Y cứ thế mà lái xe trong đêm muộn.

Vài ngọn đèn đường nhấp nháy.

Ánh sáng vàng gạo tỏa ra thực sự rất ấm áp.

Những băng ghế trống vắng bên vệ đường.

Nó gợi cho y một cảm giác lạnh lẽo.

Y không nghĩ y thích cảm giác đó.

Và rồi hành trình lại tiếp tục.

Russia dừng lại trước ngọn đèn giao thông.

Chẳng là y phải chờ đèn đỏ.

Rus nhìn đồng hồ.

Đã gần 12h đêm rồi.

Y nên về nhanh nếu không muốn bị Ussr mắng.

Đèn xanh rồi.

Y lại tiếp tục đi.

Tới ngã tư, Rus đi chậm lại một chút để nhìn đường.

Con đường hẻo lánh, tối tăm.

Không an toàn cho lắm.

Nếu đang đi mà có tên bợm rượu nào đó tông vào thì chắc chắn sẽ bị Ussr mắng vì tội làm hỏng xe.

Y nhìn xung quanh, có vẻ không có cái xe nào.

Chắc là đi được.

Sắp về đến nhà rồi.

Chỉ còn một ngã rẽ thôi.

Không biết vì sao, đến đoạn đường này, mọi thứ bắt đầu tăm tối hơn bình thường.

Nguồn ánh sáng duy nhất là từ chiếc xe của y, khi mà ánh trăng cũng đang bị mây mờ che phủ.

Chợt y chú ý tới một ánh sáng phát ra từ ngõ kia.

Ánh sáng khá yếu, nhưng cũng đủ để thu hút trí tò mò của y.

Chưa có nơi nào là y chưa từng đến, nhưng cái ngã rẽ này là y chưa rẽ vào bao giờ.

Chắc y sẽ đến, để thỏa trí tò mò thôi.

Nếu Ussr có hỏi, y sẽ chỉ nói là mình đã ngủ lại ở nhà Germany, không có gì to tát cả.

Vậy là y đã quyết định.

Y sẽ rẽ vào cái ngã đó.

Y xuống xe.

Trước mặt y là cả một không gian sáng ngời, với cò quay, lô đề, bài bạc.

Không sai, y đã lạc vào sòng bạc rồi.

Nơi của những tiểu xảo gian lận, tiếng khóc thảm thương của kẻ chẳng còn lấy một cắc trong người.

Theo như lời Ussr đã từng kể, đây không phải một nơi tốt để đến và giải trí.

Nhưng y không quan tâm.

Hôm nay y buồn.

Cơ mà, dù sao y cũng không muốn làm cha mình lo lắng.

Nên y sẽ tuyệt nhiên không đụng đến cờ bạc.

Ban nãy y có để ý thấy một quầy rượu.

Chắc y sẽ chỉ đến đó, làm một ly rồi về.

- Quý khách cần gì vậy ạ?

- Một ly cocktail rượu vang.

- Có ngay.

Chỉ trong chưa đầy 5', ly rượu đã hiện lên trước mắt Rus.

Ly rượu màu đỏ nhạt, dưới ánh đèn điện của quầy bar.

Đôi chút lấp lánh thu hút ánh nhìn của y.

Nhưng như đã tự hứa với lòng, chỉ một ly rồi về.

Y lập tức uống cạn ly rượu.

Y rút ví ra, định lấy tiền trả.

Bất chợt một cảm giác mê man và thỏa mãn chiếm lấy y.

Xộc thẳng lên đầu, và bằng cách nào đó, nhấn chìm y vào trong cơn mê.

Không biết đêm đó, y đã uống bao nhiêu ly, hay đã làm những gì.

Tất cả y nhớ được, đó là khi y ý thức được giờ giấc và chuẩn bị về nhà, thì đã là 4h sáng.

Khi về đến nhà, là câu nói dối đã chẩn bị từ trước

- Đêm qua con phải tăng ca về muộn, nên đã ngủ lại ở nhà Ger rồi ạ.

- Nghe này, con cũng đã trưởng thành rồi, không thể thế này mãi được.

Con không hề nghĩ đến gia đình chúng ta sao?

- Dạ, lần sau con sẽ sửa chữa.

Dù nói vậy, nhưng thi thoảng, ví dụ như mỗi đêm tăng ca về muộn, y lại tới sòng bạc đó.

Rõ ràng y không đánh bạc, y chỉ tới để thưởng thức một ly cocktail, và rời đi vào đúng 4h mỗi sáng.

Ussr cũng có nhắc nhở, nhưng khi gọi điện hỏi Ger, cậu ấy luôn nói Rus đã qua đêm ở nhà cậu ấy, Ussr cũng có phần yên tâm hơn, dần dà cũng không để ý nữa.

Và rồi một hôm, như thường lệ, Rus lại rẽ vào sòng bạc.

Y vẫn dừng xe ở chỗ cũ, vẫn gọi một ly cocktail như cũ, dự tính giờ về như cũ, và vẫn chuẩn bị một lời nói dối như cũ.

Duy chỉ có một thứ không như cũ.

Nếu bình thường, chỗ y ngồi luôn trống vắng, cùng lắm chỉ là một hay hai kiều nữ tới kiếm khách, đương nhiên luôn bị y khéo léo từ chối, thì hôm nay lại xuất hiện một cậu trai lạ.

Chà, cũng không hẳn là lạ.

Cậu ta đeo một cái kính râm ngay giữa đêm, mặc một chiếc áo khoác mũ lông, đeo găng tay da, và mặc một chiếc áo phông với chữ NATO trên đó.

Quả không sai, là USA.

Hay y quen gọi hắn là America.

America là một trong những đối tác của y.

Ussr không thích hắn.

Hình như y cũng vậy.

Nhưng nhiều lúc ta phải dẹp tư thù cá nhân sang một bên vì lợi ích của toàn nhân loại.

Nói thật ấy, nếu từ nhỏ y không được Ussr dạy như thế thì chắc WWIII đã nổ ra được vài năm rồi.

Nhưng cái kỳ lạ là, tại sao hắn lại ở đây?

- Cậu đến đây làm gì?

Chẳng phải 'con trai cưng' của papa Cộng sản phải luôn ngoan ngoãn và về nhà đúng giờ sao?

- Cái đó phải hỏi cậu đấy.

Không lẽ con trai của quý ngài lại bỏ lỡ mất giờ uống trà sao?

Ame cười khẩy.

Hắn không quan tâm.

Mặc kệ y.

- Tôi chỉ muốn giải trí đôi chút.

Cái cách nói chuyện này thực sự khiến y bất ngờ.

Y nhớ hắn đã từng rất hung hãn và vô sỉ, không ngờ có ngày hắn lại nói chuyện như thế này với y.

Không sao, sự lịch sự này chắc chắn sẽ được đền đáp.

- Dù sao cũng đã đến đây rồi, chúng ta nên dẹp công việc sang một bên.

Cạn ly chứ?

- Cạn ly.

Họ cùng uống cạn ly rượu.

Trong khi Rus vẫn đang mơ màng, thì Ame rút một điếu thuốc lá ra, châm lửa.

Mùi thuốc lá phảng phất đánh thức y.

- Sao cậu lại hút thứ đó?

Chẳng phải nó rất hại phổi sao?

- Tôi biết.

Tôi quen rồi.

Ame đưa điếu thuốc lên, định rít thêm một hơi nữa, thì chợt bị một bàn tay cản lại.

- Đừng hút thứ đó.

- Cậu sao vậy?

Chỉ là thuốc lá thôi mà?

Rus bỏ tay hắn ra, nhớ lại rằng mình chẳng có quyền gì để bắt hắn ngưng hút thuốc.

Nhưng tốt nhất là không nên để đối tác chiến lược của chính mình bị suy nhược cơ thể.

- Được rồi, nếu cậu không thích, thì tôi cũng không hút nữa.

America để điếu thuốc vào cái gạt tàn, và đút lại gói thuốc lá vào túi quần.

Hành động đó khiến Rus hơi bất ngờ.

- Cậu nghe lời tôi?

- Đừng hiểu lầm.

Tôi chỉ là không muốn phiền đến người xung quanh, trong đó có cậu.

Không ngờ kẻ tham lam này cũng biết đường để ý đến cảm giác của người khác.

Y chau mày, đây như là một con người hoàn toàn trái ngược so với USA thô lỗ và đáng ghét trên bàn đàm phán vậy.

- Thế... tại sao cậu lại đến đây?

Tôi khá tò mò đấy.

Phải, y tò mò thật mà.

Y cứ tưởng, chỉ mỗi y biết đến nơi này thôi.

- Cũng như cậu, để giải sầu.

- Tôi sầu gì chứ?

Hắn cười.

- Rõ ràng quá rồi còn gì?

Nhìn cái mặt cậu là thấy.

Đừng nói chính cậu cũng không biết đấy nhé.

Đúng rồi, y đâu có biết.

Và y cũng đâu có chịu thừa nhận bao giờ.

Trước công chúng, y là Nga Ngố, là trhúa hmề chính hiệu, gắn với câu cửa miệng 'người Nga vui tính', làm gì có chuyện y lại sầu muộn được.

Thế mà lại dễ dàng bị tên này nhận ra.

- Thôi, quên những gì tôi vừa nói đi.

Cạn ly chứ?

Không biết từ lúc nào, ly rượu rỗng trên bàn trước mặt y đã được đổ đầy.

- Cạn ly.

Và câu chuyện vẫn cứ tiếp tục...

...

Hình như từ ngày đó, thì Russia bắt đầu đến sòng bạc thường xuyên hơn.

Dần dà, y bắt đầu để ý đến những ngày có America xuất hiện, đến mức mỗi đêm thứ Sáu, vào đúng 12h05', y sẽ xuất hiện ở sòng bạc, sẽ đậu xe ở chỗ cũ, sẽ ngồi ở chỗ cũ, sẽ gọi một ly cocktail như cũ, và America sẽ tới ngồi cạnh y như cũ, với một cặp kính đen như cũ, chiếc áo mũ lông như cũ, chiếc áo phông NATO như cũ, đều đều như mặt trời mọc và lặn mỗi ngày.

Phải, mỗi đêm thứ Sáu, chưa lần nào một trong hai người họ vắng mặt.

Tính đến nay cũng đã hơn hai năm.

Đến mức chỉ cần thấy bóng dáng của Russia, hay khi đồng hồ chỉ 12h03', anh chàng bartender sẽ chuẩn bị sẵn hai ly cocktail rượu vang để ở một vị trí nhất định.

- Này, cậu muốn biết một sự thật thú vị không?

Russia đặt ly rượu xuống, nhìn đâu đâu.

Ánh nhìn dạo chơi một vòng quanh sòng bạc, và trở lại khuôn mặt của America.

- Sự thật gì?

Y cười ranh mãnh.

- Nếu một người đeo kính râm quá lâu, cơ mặt sẽ dần thích ứng với việc đeo kính, dẫn đến việc nếu bỏ kính ra họ sẽ không thể cười được.

- Vớ vẩn.

- Thật đấy, các nhà khoa học của tôi đã nghiên cứu rồi.

- Cậu đùa tôi chắc.

Sao lại không được?

- Chắc chắn là không được.

Như để chứng minh cho phản biện của mình, Ame cởi kính ra, và cười mỉm một cái.

Và ngay khi thấy rõ được cái biểu cảm đểu cáng của người kia, hắn nhận ra bản thân vừa bị lừa một vố.

Lập tức đeo kính lại, cúi xuống cố che đi cái bản mặt đỏ ửng vì quê của mình.

- Đương nhiên là hoàn toàn có thể rồi.

- Cậu...

Cậu được lắm!

Dám lừa tôi!

Tôi sẽ cắt...

- Bình tĩnh nào.

Tôi chỉ muốn thấy cậu cười khi bỏ kính ra.

Gần đây, trong những buổi đàm phán, cậu luôn có vẻ rất căng thẳng.

- Tôi đâu có căng--

- Còn nữa, cậu cười trông rất điển trai đấy.

Chăm cười lên rồi cậu sẽ cưới được vợ thôi.

'Cưới vợ á?'

'Nghe như thể một động từ lạ lẫm đối với hắn.'

'Cưới... cưới ai cho được?'

- Ame?

- ...

- America?

- ...

- UNITED STATES OF AMERICA!

Y hét lên, dọa cho hắn hết hồn.

- Nãy giờ cậu sao vậy?

- Không có gì cả, tôi nghĩ lung tung thôi.

Y thở phào, tưởng tên này hít cần hay sao ấy chứ.

Chợt y để ý gần đây có thứ gì đó khang khác.

- Cậu không hút thứ đó nữa à?

- Tôi thấy cậu không thích nó.

Một lần nữa, gã khiến y bất ngờ.

Tất nhiên, đây không phải lần đầu tiên có người vì y mà thay đổi thứ gì đó, nhưng cái bất ngờ ở đây, người vì y mà thay đổi lại là America.

Một tên tư bản khó ưa, cứng đầu, bảo thủ, nay lại có thể trở nên như thế này...

Không biết đây là việc đáng lo hay đáng mừng nữa.

Việc y đến sòng bạc vào mỗi thứ Sáu hàng tuần, đã trở thành một lẽ đương nhiên, ngay cả với Ussr.

Tất nhiên, Người không biết Russia đi đâu, chỉ nghĩ đơn giản, chắc là lịch tăng ca, và cũng là vì thằng bé luôn qua đêm ở nhà Germany, và về nhà vào đúng 4h07' sáng, không trật một phút.

Còn với Russia, đây có thể coi như một cơ hội hiếm hoi để gặp mặt America.

Y có địa chỉ nhà riêng của hắn, nhưng y luôn quá bận rộn để có thể ghé thăm.

Còn trên bàn đàm phán, cả hắn và y không thể cùng nói ra hết những chuyện đời tư vốn chỉ dành riêng cho những đêm thứ Sáu muộn.

Vậy nên, sòng bạc đó là nơi lý tưởng để có thể cùng chia sẻ, nhìn cuộc sống qua lăng kính của nhau, một lăng màu xanh và một lăng màu đỏ.

Khiến y có thể thư giãn sau một tuần mệt mỏi, với công việc, gặp gỡ, ngoại giao, kinh tế.

Tuy nhiên, câu chuyện nào rồi cũng phải có hồi kết.

Vẫn là một tối thứ Sáu như thường lệ.

Vẫn là 12h05'.

Vẫn là Russia.

Vẫn là chỗ ngồi ấy.

Vẫn là ly cocktail rượu vang.

Và bên cạnh vẫn là America.

- Rus này?

- Hử?

- Cậu... thấy tôi thế nào?

A, hôm nay Ame mặc vest.

- Vừa đi gặp ai về à?

- Ừ.

China.

Rus cười sảng.

Y ít khi cười thế này, nhưng ai quan tâm làm gì cơ chứ.

- Cậu ấy vui tính lắm.

Cũng ngoan nữa.

Biết bảo bọc người thân.

Tốt với bạn bè.

- Nghe cậu kể về hắn có vẻ tốt quá nhỉ.

- Ừ.

Hay thích cậu ấy rồi?

Cần tôi 'bắc cầu' cho không?

- Tên này, trò đùa hài cốt nhỉ?

Y được thể cười lớn hơn.

Không biết hắn nghĩ thế nào, dạo này quan hệ giữa y và Chi đang rất tốt đấy chứ.

Nếu hắn cần, xem chừng y có thể mai mối Chi cho hắn luôn...

Đùa thôi, China là của y, đời nào y chịu chia cho ai?

- Hài... cũng sắp 4h sáng rồi.

Tôi chuẩn bị về đây.

- Ừ.

.

.

.

- Cậu ta chưa đến.

Rus ngồi ở quầy rượu.

Hơn 2h sáng rồi.

Trong suốt hơn 2 năm qua, chưa một lần nào hắn muộn như vậy.

Cũng đã 2h46' rồi.

Y hơi chán.

Tuy có nói là sẽ không đụng đến cờ bạc, nhưng thực tế, trò gì ở đây y cũng chơi hết rồi.

Và bằng một cách nào đó, y đã phá đảo tất cả, khiến y mất hứng.

Bây giờ mọi thứ y muốn làm bây giờ ấy, là ngồi đây, uống cocktail và tán phét với cái tên đáng ghét ngày ngày đeo kính đen đó.

Anh bartender đứng lau cốc gần đó, chính anh cũng thấy lạ khi một vị khách quen bỗng đột nhiên vắng bóng.

Mỗi tối thứ Sáu, luôn là hai người cùng ngồi với nhau, còn đêm nay, chỉ có một người.

- Phục vụ, thêm một ly!

Anh ta thở dài, rót đầy ly.

Rus cứ uống hết ly này tới ly khác.

Đến nỗi một người có tửu lượng cao như y, đến lúc này đã say mèm ra rồi.

- Phục vụ... thêm một ly nữa...

Đến lúc này, hình như khả năng đã tới giới hạn, y gục lên bàn ngủ say sưa.

Hại Germany phải đến mà vác y về.

- Tôi rất xin lỗi, tôi không biết cậu ấy lại uống đến mức này.

- Không sao đâu thưa quý khách.

...

- Phục v--

*Bốp!*

- Chưa tỉnh à?

- Cậu...

Germany ngồi trên giường, tay xách cổ áo của Rus, định bụng sẽ cho thêm vài cái bạt cho tỉnh ra.

- Hôm nay cậu hơi bị đáng phạt đấy nhá.

Khổ cái thân tớ phải xách cậu về.

Y ngồi dậy, xoa xoa má phải.

- Thế cho tớ biết, tại sao cậu lại đến sòng bạc?

- Đến chơi.

- Chơi lô à?

Y cười khờ khạo, cười cho qua chuyện.

- Từ nay đừng để chuyện này xảy ra nữa.

- Biết rồi.

Biết là thế, nhưng y không cam tâm.

Y chỉ cho rằng, có lẽ hắn chỉ có lịch họp đột xuất thôi.

Và thứ Sáu ấy, y lại trở lại sòng bạc.

Không nằm ngoài dự đoán của y, hắn không tới.

Tiếp diễn tình trạng đó trong vòng vài tháng.

Y biết hắn sẽ không đến.

Nhưng y cứ chờ.

Chờ dù biết rõ đó là một sự chờ đợi không mang lại kết quả

Chờ đợi một cách vô ích.

Và cuối cùng, y quyết định.

Y sẽ sắp xếp tới nhà hắn.

Để có thể sắp xếp lại công việc, lịch trình và thời gian biểu cũng không phải dễ dàng gì.

Nhưng y phải cố.

Y chỉ mới thoải mái được với hắn thôi mà, sao bỗng dưng lại sắp cắt đứt thế này?

Không có đâu, y không chịu.

Lạ thật, hắn không có ở nhà.

Hắn liên tục thông báo hoãn các cuộc đàm phán.

Hình như...

Hắn đang cố tránh né việc gặp mặt y.

Đến mức y nhắn tin hắn cũng không thèm trả lời.

Chết thật, tên này bơ y luôn rồi.

Biến mất khỏi diễn đàn quốc tế như một cơn gió.

Nhưng tất cả vẫn chưa kết thúc.

Hôm ấy, Rus đứng ở ga tàu điện ngầm, sốt sắng nhìn điện thoại.

Phải, y đang chờ một cuộc gọi giải thích từ hắn.

Đương nhiên, chẳng có một cuộc gọi nào cả.

Tàu đến ga.

Y thở dài, đút chiếc điện thoại vào túi quần.

Bước lên tàu, nghĩ ngợi hồi lâu.

Hình như hắn giận y rồi.

Là tại y trêu hắn nhiều quá à?

Hay tại y không khen bộ vest mới của hắn?

Bây giờ, y chỉ cầu mong hắn quay về, và y sẽ khen.

Sao phải bỏ đi như vậy chứ?

Y sẽ xin lỗi, chỉ cần y gặp được hắn thôi là y nhất định sẽ xin lỗi thật nhiều, và dắt hắn đi ăn, hay thậm chí là đi một vòng quanh Quảng Trường Đỏ mà.

Y hứa luôn đấy...

Chợt tàu xóc lên một cái, cắt đứt dòng suy nghĩ của y.

Đột ngột khiến y hướng mắt về người đằng trước, cách mình vài mét.

'Cặp kính đen như cũ, chiếc áo mũ lông như cũ, chiếc áo phông NATO như cũ...'

Y phấn khích tột độ.

Nhưng phải kiềm chế, không được để lộ ra ngoài.

Tên kia vẫn có vẻ say sưa quá nhỉ, không để ý đến y luôn.

Kể cũng lạ, hắn luôn đi khắp nơi bằng trực thăng riêng, vậy mà hôm nay lại đi tàu điện ngầm.

Quả nhiên là muốn tránh mặt y, không sai được.

Anh bạn này, hành động của anh bạn có hơi khó chịu đấy nhé.

Y rón rén từng bước.

Và sau đó bắt đầu vồ lấy Ame.

- WHAT THE FU--

- Suỵt, đang chỗ đông người, cậu không thể cứ thế mà văng tục.

Ame nhíu mày, hắn thắc mắc không biết con gấu này chui từ đâu ra.

- Tôi xin lỗi.

- Dở hơi.

Xin lỗi gì?

- Vì khiến cậu xa lánh tôi.

- Tên khờ.

Rus mếu máo siết chặt hơn, miệng thì thầm mà như sắp khóc đến nơi.

- Tôi... tôi xin lỗi mà.

Tôi không nhắc đến China nữa, tôi chỉ nói về mình cậu thôi.

Đừng có bỏ đi vô cớ nữa.

Một mình tôi uống rượu ở sòng bạc buồn lắm.

- Này, tỏ ra tôn trọng một tí đi.

Tôi hơn cậu những trăm tuổi chứ không phải ít.

- Biết rồi.

Chưa gì đã trở về cái vẻ hách dịch y như trên bàn đàm phán.

- Đừng lo, tôi sẽ chịu trách nhiệm với cậu mà.

"Hết truyện."

UN đóng cuốn sách lại, kéo chăn lên cho cậu bé.

"Khoan... khoan đã!

Sau đó họ thế nào?

Họ sống hạnh phúc mãi mãi về sau chứ ạ?"

"Ừ.

Giờ thì ngoan ngoãn đi ngủ nào."

"Nhưng con muốn nghe tiếp!"

"Bây giờ đã muộn rồi, con có muốn giống như gấu trúc của chú China không?"

"Không ạ."

"Vậy thì ngủ đi."

"Vâng."

Cậu bé nhắm mắt lại, dù có chút luyến tiếc.

UN cầm cuốn sách ra khỏi phòng, y cẩn thận đặt lên giá sách.

Khẽ đóng cửa thư phòng lại...

"Làm gì muộn thế vợ yêu, sao chưa đi ngủ?"

UN cười, gãi nhẹ đầu tên La Bàn đang vòng tay ôm đằng sau mình.

"Gớm, biết thế ban đầu tôi chẳng đồng ý lấy cậu làm gì.

Tôi đã bận xử lý mấy cái vụ lục đục nội bộ rồi, cậu lại còn để tôi phải lo hết mấy việc kiểu này."

"Ahaha, tôi xin lỗi mà.

Từ ngày hôm sau cậu cứ yên tâm mà làm việc, tôi sẽ chăm lo cho thằng bé."

"Liệu mà chơi với nó đi, tôi thấy nó chán chơi với tôi rồi đấy.

Đây là trách nhiệm của một người làm cha."

NATO mướt tóc UN, nhẹ nhàng hôn xuống.

"Đương nhiên rồi.

Không đời nào tôi lại để thằng bé có một tuổi thơ chỉ xuất hiện duy nhất một người cha."

"Nhớ mồm đấy.

Tuần sau tôi đi công tác, hai cha con có biết đường tự nấu lấy mà ăn không?"

"Sao lại không?

Trái lại, đây là cơ hội tốt để tôi gây cảm tình với nó, sau tận mấy tháng ở doanh trại quân sự không được nhìn mặt nó lần nào."

"Cháy nhà tôi mới bảo cho."

WHO núp lùm trong chăn, xoa đầu con bạch xà.

"Mình sẽ về nhà ông nội LON ở để chờ cha UN về chứ cha NATO thì làm gì biết nấu ăn."

________________________________________

Bonne Anneé 🤡
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Date?(Rus x Ame x Ger)


Lì xì bác đây!

Sorry vì lì xì muộn ;-;

_______________________________

- À rế?

Chuyện gì thế America?

- Tôi cũng đâu có biết...

Họ làm vậy cũng tầm hơn tiếng rồi...

_______________________________

*Cộc cộc*

- Good morning...

How can I hel--

America dụi dụi mắt, gã không nhìn nhầm đâu đúng chứ?

Mới sáng sớm, hôm nay lại còn được nghỉ vì hội đồng trường có việc đột xuất, gã đang định tranh thủ ngủ bù lại mấy hôm thức đêm làm giáo án.

Cơ mà... sao tên này lại ở đây để phá hỏng giấc mơ của gã nhỉ?

- Доброе утро, America.

- Muốn gì?

- Tôi muốn nhờ--

*Rầm!*

Rus đứng ngây người trước cửa.

О Боже, mới sáng sớm đã thế này rồi.

Chán thật đấy.

Giờ mình làm gì nhỉ?

Y trở về phòng mình.

Nằm bệt lên giường.

Y nhìn sang cái điện thoại.

Một thông báo mới.

Germany

Dậy chưa?

Hay vẫn đang ngủ?

Russia

Dậy rồi mới ngồi đây nhắn tin với cậu được đây này.

Y khẽ cười.

Ít nhất Rus vẫn sẽ không phải buồn chán cả ngày hôm nay.

Germany

À mà này...

Russia

Gì?

Germany

Liệu cậu có thể...

Cho tớ vài lời khuyên không?

Y lặng người.

Nhanh vậy sao?

Russia

Vậy anh bạn tôi đây đã có người thầm thương trộm nhớ rồi nhỉ?

Germany

Ừ.

_________________________________________________

America ngáp một tràng, gã ôm cái cặp giáo viên đến phòng giáo vụ.

Hi vọng hôm nay sẽ có tiết nào đó trống, để gã còn được nghỉ ngơi.

Lần trên thời khóa biểu, quả ông trời chẳng thương gã tẹo nào, lại toàn mấy môn khó nhai.

Hôm nay sẽ là một ngày chẳng mấy dễ chịu đâu.

Gã quay người lại, toan bước ra ngoài.

- Ouch!

Đống tài liệu vương vãi dưới sàn.

Ame hoảng hốt, gã cuống quýt quỳ xuống nhặt lên, luôn miệng xin lỗi.

Trời ạ, mới sáng sớm đã thế này rồi, điềm báo hôm nay nặng nghiệp đây.

- Tôi xin lỗi!

Thực sự rất xin lỗi!

- Nein, nein, es ist okay.

Es ist trotzdem meine schuld.

Khoan, tiếng Đức?

- Germany?

- America?

Ger đón lấy tập tài liệu từ tay Ame.

Gãi gãi đầu, cậu cười thay cho lời xin lỗi.

- Dù sao cũng là do tôi đi đứng không cẩn thận mà ra.

America cắn môi, rõ ràng là mình va phải Germany, người bị ngã và bị rơi hết tài liệu cũng là Germany, sao gã có thể để người ta xin lỗi?

Người có lỗi phải là gã mới đúng chứ.

Nhưng bây giờ gã phải làm gì để đền tội đây?

- Cậu ăn sáng chưa?

- À... chưa.

- Bây giờ vẫn chưa đến giờ làm, hay chúng ta xuống căng tin, tôi mời cậu một bữa, coi như là xin lỗi nhé?

- Không, cậu không cần phải làm thế đâu.

Đây đâu phải lỗi của cậu.

Mặc kệ Ger phản ứng thế nào, America giật lấy ống tay áo của Germany, kéo cậu một mạch xuống căng tin.

- Ăn đi đừng ngại.

Phải ăn rồi mới có sức dạy chứ?

Germany ái ngại nhìn đĩa sandwich và khoai tây chiên trước mặt mình.

- Cậu không ăn gì sao?

- Tôi ăn trước rồi.

Còn cậu, cứ ăn đi.

Nếu bỏ ăn sáng thì cậu sẽ thành nhánh củi khô đấy.

- Vậy thì tôi không khách sáo nhé.

Germany gặm miếng sandwich, trông có vẻ ngon lành lắm.

Xem ra sáng nay cậu chưa ăn sáng thật.

Nếu là Russia rủ đi ăn, cậu sẽ không ngần ngại mà cười ranh ma 'Cậu bao thì tớ đi' đâu.

Nhưng với America thì lại khác.

Biết rõ nhà Ame giàu nứt đố đổ vách ra, nhưng để người ta dắt mình đi ăn, cảm giác vẫn cứ kì kì sao ấy.

Còn nói đúng ra, thì là ngượng...

Thành thật mà nói, lâu nay, có lẽ là do làm quá lên, nên thay vì tạo cảm giác bình thường như những người đồng nghiệp, những người bạn với nhau, Ger đã tạo ra cả một khoảng cách không hề nhỏ, khiến người ta cảm thấy xa vời hết sức.

Do đó, thay vì nhìn thấy một Ger vui tính, lầy lội do bị thằng bạn truyền nhiễm, thì lại chỉ lọt vào mắt người ta một Germany khó gần, lạnh lùng, vô cảm, tối ngày chỉ biết mỗi công việc.

- À America này...

Ame lúc này vẫn đang ngồi nhìn Germany ăn, gã có vẻ vui lắm.

- Sao thế?

- Chiều nay sau giờ dạy, liệu có phiền không nếu tôi nhờ cậu cùng tôi thử trồng vài loại cây mới?

- A, không hề!

- Vậy nhé, 3h chiều nay.

- Ừ.

____________________________________

America chạy hớt hải về phía vườn trường.

Đây vốn là khu vườn dành cho câu lạc bộ làm vườn để lấy nơi thực hành.

Nhưng hình như Ger đã dụ được tụi nhỏ để dư ra một khoảng cho thầy 'trồng mấy cái cây chơi chơi'.

Cũng may, câu lạc bộ có ban tổ chức là cán sự lớp Germany, chúng nó rất vui lòng chấp nhận thỏa thuận, miễn là thầy cho tụi nó bí quyết chăm cây đẹp của thầy.

- Cậu đây rồi!

Tôi đã chuẩn bị sẵn hạt giống đây, làm đất xong chúng ta sẽ cùng gieo hạt được không?

Germany đưa cho Ame một cái cuốc, nở một nụ cười thật tươi trên môi.

Hiện giờ, để tiện cho việc làm vườn, cậu mặc đơn giản hơn so với buổi sáng rất nhiều.

Một chiếc sơ mi và quần âu.

Áo khoác nhẹ, cà vạt, thẻ giáo viên và đôi giày da bóng bẩy đã được bỏ đi.

Chỉ còn một đôi ba ta trắng.

Người này chắc không phải thầy giáo Germany mà phải là sinh viên Germany mới đúng.

Hai cổ tay xắn cao, lộ ra đôi tay tuy không thể nói là lực lưỡng nhưng trông rất khỏe khoắn.

America cầm lấy cái cuốc, nhìn mảnh vườn phẳng lì, gã thầm nghĩ, hôm nay sẽ vất vả đây.

Từng nhát cuốc đưa lên rồi lại ghim chặt xuống đất.

Những cục đất văng tung tóe, dính cả lên mặt America.

Lâu lắm rồi, gã đã quên luôn cảm giác này.

Dù nó có nhẹ hơn ngàn lần so với những cục đất văng ra khi bom nổ, vẫn đem lại một cảm giác hoài niệm khó tin.

Sau một hồi cày cuốc, đất đã tơi xốp lên, nhìn rất đã mắt.

Và nhìn sang Germany kìa, y hệt gã luôn.

Những giọt mồ hôi cỡ bằng hạt đậu lăn trên trán, bị cậu đưa tay gạt đi.

Những sợi tóc con sau gáy thấm nước bết hết lên cổ.

Dù đang là cuối đông nhưng hôm nay thời tiết lại nóng nực một cách lạ thường.

- Bây giờ thì gieo hạt nhé?

Cậu vẫn tươi cười, đưa bao hạt giống ra.

- Cây gì đây?

- Đến lúc thu hoạch cậu sẽ biết.

Tuy có khó hiểu, nhưng gã vẫn vui vẻ gieo từng cái hạt xuống đất.

Vì không phải cày đi bừa lại nhiều, còn là hai người làm, nên dường như xong khá nhanh.

Lúc này, họ đang ngồi trên băng ghế nghỉ ngơi, sau khi đi khắp mảnh vườn nhỏ để tưới nước cho đống hạt.

- Mà Ame này?

Germany đặt bình nước xuống.

- Theo cậu thì... tôi có thể nhận được socola vào ngày Lễ Tình Nhân không?

Ame cười sảng, tưởng cái gì chứ cái này, Germany đây mà cũng sợ cô đơn vào Lễ Tình Nhân á?

- Có chứ, bạn tôi đẹp trai thế này cơ mà.

Gã huých vai cậu một cái.

- Mà cậu cần gì ba cái thứ socola đó.

Cùng lắm tôi với cậu đi mua lấy vài hộp về ăn là được chứ gì.

- À không không.

Tôi đang mong nhận được socola từ một người.

Gã tròn mắt.

- Wow, Germany của chúng ta có crush luôn rồi kìa!

Có cần tôi bơm chuyện này lên hội đồng trường luôn không?

Mà cậu không sợ Russland của cậu ghen hả?

- Vớ vẩn!

Ger cúi gằm mặt xuống, nhíu mày.

Vì nếu ngẩng mặt lên thì có khi gã sẽ thấy được cái bản mặt đang nóng bừng này mất.

- Tôi... không chắc liệu tôi có thực sự yêu người đó không. _ Cậu ngập ngừng _ Cũng tại tôi chưa từng yêu ai bao giờ, ngoài cha tôi, chắc rồi.

Gã ngẩn người, sau đó lại cười phá lên.

- Nghe này bro, cậu yêu người ta bao lâu rồi?

- Lâu quá rồi, tôi không nhớ.

- Thôi không dông dài nữa, tôi nói thẳng luôn.

Cậu yêu người ta mà lâu đến mức không nhớ nổi nữa ấy, thì xin cậu, đi mà hỏi cưới người ta luôn đi.

- Nhưng mà... lỡ người ấy không thích tôi?

- Làm gì có ai mà không thích cậu cho được?

Cậu rất tốt bụng, cậu có bản lĩnh, trưởng thành, trách nhiệm, vân vân và mây mây...

'Hình như mình tâng bốc hơi quá.' gã nghĩ.

Nhưng không sao, có khi những gì gã vừa miêu tả lại đúng không biết chừng.

Germany nghiến răng, có lẽ cậu đang phân vân liệu có nên nghe theo những lời tên kia vừa nói không.

- Nhưng mà nói qua cũng phải nói lại, người đó có quan hệ gì với cậu?

- Bạn bè.

- Có thân không?

- Một chút.

Hoặc ít nhất là tôi nghĩ vậy.

- Thế thì đi mà hỏi cưới người ta luôn đi.

Thanh niên bắt đầu hơi cáu.

Nãy giờ cứ đòi cậu đi hỏi cưới người ta, nói cái gì kì bỏ mợ.

- Hỏi nhé. _ Germany trưng ra cái bản mặt nghiêm túc _ Cậu coi tình yêu là gì?

Ame ngây người.

Và sau đó lại bắt đầu tỏ vẻ điềm tĩnh.

- Dễ thôi.

Yêu một ai đó, chỉ đơn giản là những suy nghĩ thổn thức hằng đêm, những suy nghĩ không đâu kéo dài suốt đêm muộn.

Đó có thể là những câu hỏi vô nghĩa cậu tự hỏi bản thân.

Hoặc có thể là những câu hỏi cậu luôn muốn hỏi người ấy, người ấy liệu có ăn đủ không, bây giờ đang ngủ hay cũng đang thức trắng như cậu, không biết ngày mai có ra ngoài để cậu có thể gặp người ấy không, là yêu cái cách mà người ấy cười trước những trò đùa của cậu, yêu cái cách người ấy khiến cậu quay cuồng.

Được trông thấy người ấy trước mặt cậu, muốn bỏ lại tất cả để bước đến bên người ấy, rồi lại giật mình lùi về phía sau, âm thầm cố gắng, âm thầm nuôi dưỡng tình thương.

Là khi cậu có thể vì người ấy mà không ngại vắt kiệt bản thân.

Là người mà khi đối mặt, cái vỏ bọc bằng thép đã nhũn ra thành lụa mềm.

Gớm, như thể triết học ấy nhỉ.

Cơ mà, nghe cũng khá thuyết phục.

Thay vì làm giáo viên khoa học tự nhiên thì America nên đi dạy triết đi là vừa.

- Dù sao thì _ Gã đứng dậy, thở dài _ Bây giờ cũng không còn sớm nữa, có lẽ tôi nên về.

- Ừ.

Ame bước về phía cửa ra.

Hình bóng gã mờ mờ dưới ánh sáng màu cam đỏ của buổi chiều tà.

Từng bước, từng bước, hình ảnh gã khuất dần trong mắt Ger.

Cậu nhìn luống đất mới gieo hạt, ngẫm nghĩ, nếu thực sự là vậy, thì cậu sẽ đợi cho đến lúc đám cây này lớn xem sao.

____________________________________________

Kì nghỉ đông đến và đi thật nhanh.

America lại nghĩ đến luống cây của Germany.

Có lẽ cậu ấy đã quên mất rằng thời tiết nay gần như chẳng thể trồng được gì.

Hoặc là không.

Vì khoảng vườn cậu ấy chọn nằm trong khu nhà kính, có thể lập trình hệ thống cung cấp các điều kiện cần thiết cho từng khu vực.

Và cậu ấy thực sự rất khôn ngoan khi chọn ngay chỗ vừa tiện lối ra vào, vừa là trung tâm của bộ máy, nên các điều kiện tự nhiên dễ dàng được mô phỏng chỉ sau 3-4 giây cài đặt.

Đúng là chơi vậy thì không biết ai chơi cho lại.

____________________________________________

Russia lật giở cuốn lịch, dừng lại ở một trang, và sau đó y che miệng cười, lấy bút đỏ khoanh tròn một ngày.

Germany ấy, cậu chẳng chịu cho y biết đối tượng của cậu là ai.

Tuy tò mò, nhưng Rus vẫn phải tôn trọng không gian riêng của Ger.

Đó là luật.

Cái ngày Rus vừa khoanh tròn ấy, là ngày kia.

Không biết trong đầu y đang có những gì, nhưng hiện tại y đang cười như thằng tự kỉ.

Hoặc là y đang nghĩ đến dự định của bản thân, hoặc y đang nghĩ đến cảnh sẽ nhìn thấy Germany hẹn hò ngoài kia cùng người cậu ấy thích.

Thỉnh thoảng chắc y sẽ chạy lại làm cái bóng đèn cho vui.

- Qua đó các em có thể thấy, hiệu ứng Westerners, hay còn gọi là hành vi thao túng con người, được sử dụng rất rộng rãi và phổ biến trong xã hội, và có thể gây ra ảnh hưởng tiêu cực nếu lạm dụng sai cách...

Y cầm tập tài liệu, một thoáng đã hết bài.

Đây là y đang giảng kiến thức bổ sung, hôm nay cháy giáo án từ đời nào rồi.

Chắc phải để học sinh nghỉ sớm thôi.

Mà trông bọn nó có vẻ cũng mệt rồi.

Không trách được.

Y đã dạy liền một mạch cơ mà.

- America!

Rus bỏ lại đống tài liệu trên bàn, chạy ra ngoài cửa.

- Xê ra!

Y giật mình, khựng lại.

Hôm nay gã đang khó chịu thì phải.

Trông gã tiều tụy thế kia cơ mà.

Có khi là do mất ngủ, căng thẳng hay đại loại vậy.

Có lẽ y nên để mặc gã như vậy thì hơn.

Y cứ đứng đờ ra như thế, nhìn gã lết từng bước trên hành lang.

Chắc phải chờ dịp khác để bắt chuyện rồi.

____________________________________________

- Oáp~

Gã ngáp dài.

Ha, dạo này hay mất ngủ quá.

Đến dạy học cũng chẳng đủ sức nữa rồi.

Hôm nay chắc gã cúp dạy mất.

Người Mỹ, dám nghĩ, dám làm.

Gã cúp dạy thật.

Chạy thật nhẹ trên hành lang, gã tìm cách không để các giáo viên khác phát hiện.

Thật may mắn, cửa các phòng đều đóng kín, thật thuận lợi để gã có thể băng qua hành lang và chạy một mạch về khu giáo viên.

Tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời, tuyệt vời...

- Thầy America!

Thôi chết!

Gã nín thở đứng trong một vách tường, trống ngực đánh thùm thụp.

Cúp dạy mà để chính học sinh phát hiện, hỏi có nhục không cơ chứ?

Ôi mạ ơi, sống thế này khổ quá.

Washington đi lùng quanh, tự hỏi bản thân tại sao hôm nay thầy chủ nhiệm lại không lên lớp nhỉ?

Cậu nhìn vào cái góc tường, có lẽ thầy đang ở đó.

Cậu tiến nhanh đến...

- Thầy ơi!

Thật kì lạ, không có ai ở đây cả.

Vậy thì rốt cục thầy America đã đi đâu rồi?

Câu trả lời đây.

Russia nặng nhọc giữ lấy tay America, tay còn lại tìm cách bịt miệng gã.

Mãi cho đến khi Washington đã hết hi vọng và quay trở lại lớp, y mới buông tay gã ra.

- Cậu làm cái quái gì vậy?

- Tại sao cử chỉ của cậu lại có vẻ vội vàng thế nhỉ?

Hành tung lại còn bí ẩn, không lẽ cậu đang cúp dạy?

America dứt ra khỏi Russia, gã khoanh tay trước ngực.

- Còn cậu thì sao?

Không phải cũng đang cúp dạy à?

- Không hề!

Hôm nay tôi trống tiết nên mới ở đây!

Tức là _ Y cười ranh mãnh _ tôi ở đây một cách hợp pháp.

Ame nghiến răng, gã thật lòng cảm thấy khó chịu.

Bây giờ cứ thế chuồn lẹ thì không được, chắc chắn tên này sẽ báo cho ban giám hiệu.

Quay lại lớp cũng không được, kiểu gì cũng chết.

Bây giờ chỉ còn cách duy nhất là tìm cách bịt miệng Rus.

- Bây giờ cậu muốn gì?

- A ha ha, anh bạn tôi đây cũng hiểu ý phết nhỉ.

- Muốn gì nói lẹ.

Rus miết má America, ghé sát mặt lại.

- Đi làm socola tình nhân với tôi đi ha, rồi tôi giúp cậu trốn.

Gã giật mình, lập tức rơi vào trạng thái hoảng loạn.

- Tình nhân??

Tôi với cậu là tình nhân lúc nào?

Y ngẩn người, sau đó lại ôm bụng cười sằng sặc.

- Hả?

Bộ không lẽ tôi bảo với cậu chúng ta là tình nhân sao?

Lúc nào vậy?

Gã từ hoảng loạn sang trạng thái cứng đờ vì quê độ.

Phải rồi, y đâu có bảo hai người họ là tình nhân đâu...

- Tôi chỉ muốn rủ cậu làm socola thôi.

Russia lôi Ame đi một đoạn, và dừng lại trước phòng bếp của trường.

Vẫn là nơi thực hành của học sinh thôi, nhưng là nơi thực hành chung của cả trường.

Mỗi lớp, mỗi tháng mới có một tiết thực hành, nên không cần phải lau dọn quá nhiều.

Khi cả hai đến nơi, căn bếp đã đủ gọn gàng để có thể bỏ qua khâu dọn dẹp.

- Tôi có mua sẵn nguyên liệu rồi này.

Y cười tít mắt, bày ra đống nguyên liệu trên bàn.

America nhìn đống nguyên liệu mà hơi hoang mang, không biết liệu mình có thể hoàn thành nhanh nhanh để về nhà nghỉ không nữa.

- Bây giờ cậu nạo cơm dừa để tôi rang đâu phộng nhé?

- Mấy cái này thì liên quan gì đến socola?

Y cốc đầu gã một cái.

- Ngu.

Rang qua rang lại đến sắp cháy đen, Rus đổ mớ đậu phộng ra một cái bát to.

Y lấy một cái nồi, đổ siro, socola chip đen, một chút muối và dầu olive vào nồi, chỉnh lửa xuống mức nhỏ để tránh việc tương tự như ban nãy, khi y đã phải bỏ mất một vài hạt đậu phộng do đã hóa tro, theo ông đậu phộng về trời.

Socola sánh sánh, quyện với các nguyên liệu khác.

Có vẻ đã ngon lành rồi, y cho vào một cái bát khác.

America sau một hồi chật vật, đã nạo xong đống cơm dừa.

Vừa buông cái nạo xuống thì bị Rus dúi vào tay bát đậu phộng.

- Nghiền vụn đống này hộ tôi luôn nhá!

Thanh niên bắt đầu cáu, cái này là đang bóc lột sức lao động của người ta đấy à?

Gã hít sâu, thở ra.

Đổ đậu phộng lên thớt, gã thanh thản cầm búa lên...

- Á!

America!

Cậu nổ súng khủng bố đấy hả?

Ame điên cuồng đập búa lên thớt, vụn đậu phộng không hiểu sao toàn bắn lên mặt Russia, trong khi những thứ khác, trong đó có bao gồm mặt thớt và mặt của America, vẫn nguyên vẹn chưa mất miếng nào.

Rus nhíu mày, bắt lấy tay của America.

- Nhẹ thôi.

Thế này này.

Y cầm tay gã, đưa lên đưa xuống nhịp nhàng.

Chỉ trong một loáng đã xong rồi

- Thấy chưa?

Rus lại cười, và lần này có hiền dịu hơn một chút.

Đương nhiên, gã chẳng cần quan tâm làm gì.

Giật mạnh tay ra, lườm y một phát.

Y trở lại với công việc.

- Gì đây, khay trái tim à?

Gã cười, điệu cười như thể chế nhạo.

- Ừ, có sao đâu?

Dù sao đây cũng là socola tình nhân mà.

Tôi muốn người đó biết rằng tôi đã đặt tất cả tình yêu của mình dành cho cậu ấy vào đây.

- Xời.

- Mà xem ra cậu chưa từng làm socola bao giờ nhỉ.

Vậy thì thử đổ socola vào khuôn đi.

- Tự đi mà làm lấy.

Gã khoanh tay trước ngực, quay mặt đi đầy kiêu hãnh.

Và sau đó lại phải trở lại làm vì Russia đang bấm số gọi UN...

- Xong rồi thì cho hạnh nhân vào, và đổ thêm một lớp nữa.

Sau đó thì rắc socola chip, đậu phộng và dừa nạo lên trên.

Và...

здесь!

Russia hãnh diện nhìn thành phẩm của mình.

America, trái lại, xị mặt xuống.

Rus cầm lấy cái khay, đem nhét vào tủ lạnh.

Y liếc mắt về phía gã, liền cầm tay gã lên.

- Cậu làm trò gì đấy?!

Ame hoảng lên, gã nhăn mày nhìn y.

Rus đưa tay gã lên mặt mình, liếm nhẹ vệt socola dính trên ngón tay của gã.

- Um... cũng được đấy chứ.

Làm xong hành động đó lại nở nụ cười hiền dịu y như lúc trước.

Gã lúc này đang mở to mắt hoang mang.

- A!

Hai thầy đây rồi!

Washington và Moscow đứng trước cửa phòng bếp, đồng thanh chỉ tay về hai con người kia.

- Bỏ mợ rồi!

Y cầm tay gã, chạy ào ra khỏi phòng bếp.

Moscow cũng không kém cạnh, cậu nắm lấy tay Washington mà chạy đuổi theo hai ông thầy quý hóa, luôn miệng kêu hai người dừng lại.

Russia cười lớn, vừa cười vừa kéo America chạy trên hành lang.

- Cái gì vậy?

Không phải cậu trống tiết hôm nay sao?

- À thì... tôi nói dối đấy.

- Gì chứ?!

- Để làm choco thôi.

Cuối cùng, khi sắp thoát rồi, gặp ngay cái cửa khóa chặt.

Bị Washington và Moscow bắt tại trận.

Kết quả là phải cho mỗi đứa một tờ 100$ và một tờ 5000P mới bịt được miệng bọn nó.

Sau cùng thì vẫn bị lôi về lớp dạy.

____________________________________

Từ ngày hôm qua, America đã mệt lại càng mệt hơn nữa.

Khổ lắm thôi.

Gã ăn ở cũng tốt lắm mà.

Sáng nay dậy muộn, gã chưa kịp ăn sáng.

Nếu phải dạy học hôm nay thì nguy cơ cao gã sẽ đột tử.

Dừng chân trước cửa phòng giáo vụ, gã băn khoăn thắc mắc, thường thì phòng giáo vụ đâu có tối đen như vậy?

Gã sẽ phải cẩn thận khi bước chân vào đây rồi.

- Tối quá...

Không thấy gì cả.

Công tắc điện đâu rồi?

- À há!

Cả căn phòng sáng bừng lên.

Cơ mà... có gì đó không đúng.

Tại sao lại thế này?

Bóng bay... ruy băng...

Và cả--

- America!

Hai con người đang quỳ một chân trước mặt America nữa.

Rất nhanh có thể nhận ra được, hai người này là ai.

Germany đứng dậy, ngượng ngùng cầm bó hoa hồng đỏ tươi còn vương những giọt sương lóng lánh trên cánh hoa.

Cậu ấy còn cầm trên tay một cái hộp nhỏ nữa.

- Cậu bảo... nếu tôi đã yêu cậu ấy nhiều đến vậy... thì tôi nên cầu hôn cậu ấy, phải không? _ Cậu ngẩng mặt lên _ Vậy thì...

Liệu cậu sẽ đồng ý lấy tôi chứ, United States of America?

- Tôi...

Russia đứng dậy, chìa cái hộp ra trước mặt Ame.

- Cậu cũng thấy rồi đấy, tôi đã đặt tất cả tình yêu của tôi vào đây.

Vậy cậu có thể... chấp nhận chúng không?

- Um...

Gã bối rối, đồng ý với ai bây giờ?

Germany rất tốt, cậu ấy rất chân thành.

Còn Russia... tuy gã ghét y là vậy, nhưng không thể phủ nhận rằng gã cũng có chút thích y, với cái vẻ ngông ngông có chút trẻ con của y.

UK bước vào, với sự uyên bác của một vị giáo sư, đồng thời cũng là của một người cha.

- Bây giờ, muốn lấy con trai ta, các ngươi phải chuẩn bị đủ lễ vật, một trăm ván cơm nếp, một trăm nệp bánh chưng, voi chín ngà, gà chín cựa, ngựa cắt đầu moi, mỗi thứ một đôi.

Ai mang đến trước thì ta sẽ gả con trai cho!

- Ông già-

- Ta đùa thôi.

Ta sẽ để con tự đưa ra quyết định.

Ame quay trở lại với dòng suy nghĩ.

Và sau tất cả, gã quyết định.

- Được rồi, tôi lấy cả hai!

Vãi.

Nước đi này tại hạ không lường trước được.

Ussr, UK và Nazi đứng ngoài cửa, hiện giờ đã đơ toàn tập.

Ussr: Con trai ông tham lam thật đấy.

Nazi: Đúng rồi, một lúc lấy liền cả hai thằng con của chúng tôi.

UK: Tôi cũng không nhớ mình đã nuôi dạy nó thế nào để lớn lên tham lam thế này...

Ussr: Mà này, tôi chưa có quên cái vụ thằng con cả nhà ông hốt mất thằng Ukraine nhà tôi đâu.

UK: Tôi biết rồi mà.

Đừng có nhắc nữa.

____________________________________

Còn 1 đơn nữa, cháu nhất định không quên đâu, các bác đừng bỏ cháu ha, chứ cháu ăn tết một mình buồn lắm...

Cháu biết điều này muốn nói nữa.

Biết là hơi nhục nhưng các bác lì xì cháu đi

:.3

Lì xì bằng vote và comment ý, chứ cháu tủi thân quá •ÓvÒ•
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Người thứ ba(Vietnam x Cuba)


Bao lì xì cuối cùng cho bác AnhMai802272 đây!

Đây là bao cuối cùng cũng là bao có mệnh giá ớ ờ nhất trong số tất cả bao lì xì.

Cuba: Cậu.

Venezuela: Anh.

Vietnam: Y.

_________________________________________________________

"Cuba".

Đó chính là tên của cậu.

Một cái tên thật là đẹp, thật giản đơn, dễ nhớ.

Nó bình dị, như thể không có một thứ gì trên thế giới này có thể sánh ngang cùng cái tên ấy vậy.

Nó tuy bình dị là thế nhưng cũng rất là lạ so với những tên thông thường khác, đó là nó chỉ đơn điệu có mình 'Cuba', nó không có họ.

Tại sao lại thế?

Chẳng lẽ cậu mồ côi?

Không.

Cậu không hề mồ côi.

Cậu có cha mẹ đàng hoàng, chỉ là cậu không biết cha mẹ mình là ai thôi.

Hay nói đúng hơn là họ có tồn tại, nhưng họ không thể tồn tại, họ yêu thương cậu, nhưng họ không thể yêu thương cậu.

Họ bắt buộc phải buông bỏ cậu cùng tình yêu thương dành cho cậu lại với ngôi biệt thự xa hoa lạnh lẽo.

Nghe thật buồn cười và vô lí nhỉ?

Một bậc cha mẹ yêu thương con mình hết mực nhưng lại vứt bỏ nó ở nơi lạnh lẽo không tình thương.

Quá là phi lí.

Ấy thế mà nó lại là sự thật.

Vì vốn sự thật rằng cậu chẳng phải là một sinh vật sống, cậu chỉ là sinh vật sống trong một bộ tiểu thuyết có sự sắp đặt mà thôi.

Sống trong một cuộc sống bị sắp đặt trước, liệu cậu có buồn không?

--- Không, cậu không buồn.

Sự sắp đặt của cuộc sống này cũng chẳng tệ như cậu tưởng, cậu vẫn được sống như một người bình thường, vẫn có cảm xúc như một người bình thường, vẫn có các mối quay hệ như một người bình thường, và hơn hết, là cậu đã biết yêu.

Trong cái thế giới loạn lạc này, cậu vẫn có bầu bạn cho mình hai người, ít nhỉ?

Nhưng ít ra nó vững chắc, cậu tin tưởng họ, họ cũng rất tốt mà.

Vì sao lại tốt?

Chúng ta phải xem họ là ai mới biết được chứ.

Người đầu tiên không quá lạ lẫm với chúng ta, đó chính là "Vietnam", hay có cái tên thân mật hơn là "Tiểu Nam".

Lí do cậu quen được Tiểu Nam là bởi vì y chính là nhân vật chính trong bộ tiểu thuyết này: Vietnam Harem.

Vâng, cậu là một trong những nam chính trong bộ tiểu thuyết này vậy nên truyện quen Tiểu Nam là việc hết sức bình thường.

Tiểu Nam với bề ngoài ba vòng hoàng hảo, nước da đỏ tươi của máu làm nổi bật ngôi sao vàng năm cánh ở giữa khuôn mặt không góc chết, tạo nên một dáng người dễ thương và hoàng hảo say mê lòng người.

Đã thế tính cách của Tiểu Nam lại rất được lòng người, y dịu hiền kèm cặp tâm hồn trong sáng thơ mộng càng làm người ta như muốn cưỡng đoạt y làm của riêng mình.

Nhưng đó là đối với mọi người, còn cậu thì không.

Cậu chỉ coi Tiểu Nam là một người bạn, một người đồng chí không hơn không kém.

Cậu không muốn theo sắp đặt sẵn của tiểu thuyết, ngu dại đâm đầu vào yêu một người mà không có lí do, vậy nên điểm dừng ở tình bạn tình đồng chí là hợp lí.

Người thứ hai là một người bạn thơ ấu của Cuba, cũng là người khiến Cuba mất ăn mất ngủ, thầm thương trộm nhớ mỗi ngày, đó là "Venezuela".

Venezuela là người bạn thân với cậu từ hồi hai đứa còn cởi chuồng tắm mưa, sau này lớn lên thì lại càng thân hơn.

Khác xa với hình tượng nam chính hoàn hảo của Tiểu Nam, Venezuela chỉ làm một nam phụ bình thường với một nhan sắc không xấu không đẹp.

Hào quang của anh hiện lên là một tên nam phụ tìm cách hãm hại Tiểu Nam, điều này khiến cậu khá là khó chịu.

Nhưng miệng đời mà, cậu chẳng quan tâm đâu, vả lại anh thật ra cũng chẳng xấu tính, tác giả viết truyện thế, nếu xấu tính thì làm gì có chuyện anh cứu cậu khỏi cuộc ám sát chứ.

Mà nếu có sao thì miễn được một cuộc sống nơi mà cậu yêu anh, thế thôi là cậu mãn nguyện rồi.

Nhưng truyện nào đơn giản thế.

Như đã nói thì cậu, anh và Tiểu Nam là bạn thân của nhau, đi đâu cũng có nhau, dường như không thể tách rời nhau đúng không?

Nhưng lần ấy, cậu và anh đã bị tách rời nhau, và người tách rời hai người lại chính là Tiểu Nam!

- Chạy nhanh lên!

Bọn chúng sắp đuổi đến rồi!

Trong màn đêm, tiếng hét của Cuba như xé toạc cả bầu trời.

Cuba, Tiểu Nam và Venezuela đang chạy, chạy rất hối hả, đằng sau họ là một đám người mặc đồ đen cầm súng hung hãn đuổi theo.

Chẳng biết họ đắc tội gì nữa, chỉ biết là giờ tính mạng của cả ba đang bị đe dọa rất nghiêm trọng, chỉ cần chậm một bước thôi rất có thể về chầu tổ tiên.

Chạy mãi cũng chẳng ổn, Tiểu Nam bất ngờ dẫm phải gì đó, suýt ngã xuống đất.

Theo phản xạ thì đáng lẽ Cuba sẽ quay lại túm tay Tiểu Nam lên và chạy tiếp, nhưng không!

Cuba chưa kịp quay lại đã ngay tức có thứ gì đó túm cậu lại khiến cậu ngã xuống đất, ngước mắt lên, là Tiểu Nam!

Tiểu Nam khi nãy bị ngã thì nhanh tay túm lấy người cậu vực dậy, đã túm rồi thì thôi, đây Tiểu Nam lại còn ác hơn, cậu ta giật lùi Cuba, đạp cậu ngã lại gần đám người kia rồi bỏ chạy.

- Xin lỗi!

Nhưng vào lúc này nhất định phải có người hi sinh!

Nhìn người kia chạy nhanh về phía trước, cậu không đứng lên được mà tuyệt vọng.

Vậy mà cậu đã trông chờ vào một tình bạn đẹp đấy, thất vọng.

Có lẽ Venezuela cũng chạy theo Tiểu Nam rồi, hạnh phúc quá, cái mạng này cuối cùng cũng giúp ích cho anh, ảnh hẳn sẽ nhớ cậu lắm.

Tiếng bước chân ngày càng rõ ràng từ phía sau, cậu nhắm mắt lại, có lẽ mọi thứ sẽ kết thúc ở đây rồi...

"Chạy đi!"

Cuba tròn mắt, một lực từ đâu đó kéo vực cậu dậy, đẩy thẳng cậu về phía trước.

Quay nhanh đầu lại, là Venezuela!

Anh đẩy cậu lên xa nhất có thể, ngay sau lưng anh vài bước thôi chính là bọn chúng.

Dúm cổ anh lại, chúng cầm súng dí vào đầu anh, ngay tức nổ súng giết chết anh trước mặt cậu.

...

Cậu khuỵu xuống, cười tuyệt vọng nhìn cái xác thoi thóp đang nằm dưới nền đất lạnh kia.

Những khẩu súng đen chĩa về phía cậu, nhưng cậu chẳng còn để ý nữa.

Người cậu yêu đã chết, hi vọng sống của cậu đã không còn, còn cớ gì để cậu sống nữa chứ?

Chúng nổ súng, những bông hoa nhỏ bắn xuyên tim cậu, nhẹ nhàng đưa cậu về cõi vĩnh hằng.

Trong lúc mơ màng, cậu thầm nghĩ, anh và cậu đã bị chết oan, và người gây ra cái chết này chính là tên Tiểu Nam hèn hạ.

Xin Chúa, nếu người thấy con người bé nhỏ này, hãy cho tôi đây được sống dậy, để đòi lại sự trong sạch, để thanh trừng sự oan ức, xin Người...

.

.

.

Giật mình tỉnh dậy, cậu hoảng hốt nhìn xung quanh, một khoảng không đen đang bao trùm cậu.

- Tỉnh rồi?

Một luồng ánh sang như Đảng bay lại gần cậu, nó biết nói?!

- Cái lù mé!!!

- Người xuyên 01011959 xin hãy bình tĩnh!

Và cứ thế một người một ánh Đảng đuổi nhau trong khoảng không như thằng điên hít cần.

Phải mất một lúc sau mọi thứ mới trở lại bình thường.

Một lời giải thích chân tình được phát ra từ ánh Đảng kia.

Nó là một hệ thống gì gì đó có nhiệm vụ đưa những nhân vật đã chết nhưng có khát vọng lớn trong tiểu thuyết này sang một tiểu thuyết khác nhằm hoàn thành khát vọng đó.

Cậu có một khát vọng rất to lớn cần được hoàn thành, và có vẽ cậu cũng đoán ra được khát vọng đó là gì rồi~

- Làm gì cốt truyện cũng được sao?

- Vâng.

- Ha~

Muộn nụ cười nở trên môi cậu, nhưng nó chẳng phải nụ cười trong sáng hay mụ cười hiền nhẹ nữa, nó là một nụ cười, một nụ cười của sự đắc ý và khinh bỉ.

.

.

.

- Kí chủ 01011959 à...

Hệ thống kia nhìn cậu mà bất lực.

Cuba bước lại trước hệ thống mà cười cợt, tay quệt đi những giọt nước đỏ thẫm trên mặt.

- Làm đúng những gì người nói lúc đầu mà.

Chiếc hệ thống thở dài, lại nữa rồi.

Bây giờ nó lại phải chuyển sang một tiểu thuyết mới cho cậu.

Vì giờ tiểu thuyết cũ đã không thể dùng được rồi, nếu hỏi tại sao ý, thì nhìn quyển tiểu thuyết cậu vừa xuyên vào mà xem.

Nhân vật chính chết rồi thì còn tiếp tục cái gì nữa?

Nếu ai thắc mắc tại sao nhân vật chính lại chết thì câu trả lời sẽ là do cậu, cậu đã giết nhân vật chính đấy.

Mà tất cả nhân vật chính mà cậu giết đều có chung một tên và đặc điểm nhận dạng, đó là Vietnam.

Mà mấy tiểu thuyết nó cho cậu xuyên vào đều là Vietnam Harem, Vietnam chết rồi thì harem gì nữa.

Nó có chút cáu rồi đấy, đây là tiểu thuyết thứ mười lăm rồi đấy.

Quyển nào cậu ta cũng giết chết nam chính, thế thì làm sao hoàn thành nhiệm vụ được?

Nó muốn giết cậu ta lắm rồi đó, nhưng không được, nếu nó giết thì thằng nào đó tên Wang sẽ cạch miếng cơm manh áo của nó mất nên nếu muốn tống cổ cậu nó đành phải hoàn thành nhiệm vụ, cay thật sự!

Mà cũng quái lại, bao nhiêu thứ không làm, cứ vào truyện là được vài ngày lại giết nam chính, giết ai không giết cứ nhắm vào cái tên Vietnam đó.

Bộ tên Vietnam đó có gì lạ à hay sao?

Hạ con dao đang đẫm máu trên tay xuống, cậu lấy một chiếc khăn ra lau đi những chổ đang dính bẩn.

Lại thêm một phò nữa lìa đầu dưới tay cậu, mệt thật.

Cái hệ thống này có duyên ghê á, bao nhiêu tiểu thuyết nó không cho cậu vào, toàn cho vào Vietnam Harem.

Đã thế Vietnam trong mấy tiểu thuyết này cũng chẳng khác miếng gì cái tên Tiểu Nam đời đầu cậu gặp, nhìn ngứa cả mắt, suốt ngày chưng cái mặt đáng yêu ra, giọng thì nũng nịu, người vặn vẹo trước sau nhìn có khi phò cũng phải xin làm đệ.

Giả tạo đều có cái giá phải trả cả, thôi thì cậu tiễn mấy tên này một đoạn đường trước cũng có sao đâu, sống với cái mạng quèn như này không cậu giết thì cũng người khác giết thôi, giết luôn cho nóng, vả lại hệ thống nó cũng cho mà.

Tuy giết là thế, nhưng cậu cũng chẳng khá hơn bao, cậu vẫn chưa tìm thấy anh, vẫn chưa tìm thấy tình yêu của mình.

Điều này khiến Cuba khá suy sụp khá nhiều, và cũng như tăng độ ghét bỏ Vietnam hơn.

Cậu thề nếu anh thật sự chết ngay trong cuốn tiểu thuyết đó, cậu sẽ xé xác tất cả các tên Tiểu Nam ở mọi tiểu thuyết trên thế giới này!

- Xin kí chủ đấy!

Đây là bộ thứ mười lăm rồi.

Bộ kí chủ không thể làm gì khác à?

Cuba: Ai bảo ngươi cho ta vào mấy quyển phò harem đó làm chi, dám chơi dám chịu.

Hệ thống thở dài, đành mở bảng ra đi tìm quyển tiểu thuyết khác thôi...

- Thương ngươi chứ không phải vì miếng cơm manh áo, ta sẽ cho ngươi vào nơi này.

Một quyển tiểu thuyết lại rơi xuống tay cậu, Cuba chán nản nhìn nó, chắc lại cái gì đó mà "Tiểu Nam, bọn anh yêu em" hay gì đó Vietnam Harem tương tự đây mà.

Nhưng không, thứ đầu tiên mà cuốn tiểu thuyết này đập thẳng vào mắt Cuba không phỉ là tên chuyện hay mấy cái tiêu đề cũ rích xưa mà là dòng chữ to tướng "Cuba Harem".

Cậu có chút bất ngờ với sự thay đổi mới lạ của tên hệ thống này, sau đó cũng ngồi ngẫm nghĩ lúc.

Cuba harem tức là một dàn harem riêng của cậu, mà nếu là dàn harem riêng của cậu thì tức là...

Sẽ có Venezuela đúng không?

Cậu bất giác nhếch mép, tên hệ thống này có vẻ sau mười lăm lần cũng đã hiểu vấn đề rồi đó~

- Kí chủ 01011959, đây là quyển tiểu thuyết thứ mười sáu.

Luật của quyển này khác với mấy quyển trước, đó là cậu không được giết bất kì ai, rồi sẽ được vào tiểu thuyết.

Chấp thuận chứ?

- ...

Tại sao lại không nhỉ?

Cậu cười, cơ hội như này chẳng lẽ lại bỏ qua sao?

Không giết người thì thật ra cậu chỉ cần không sỉa đến tên phò "Tiểu Nam" là được chứ gì.

Đơn giản mà.

Nhận được câu trả lời, hệ thống liền mở một cánh cổng để cậu bước qua, nó ái ngại nhìn cậu sau khi thấy nụ cười kia, mong ngươi đừng ăn tàn phá hoại.

.

.

.

Mở mắt sau cơn hôn mê, cậu khó khăn ngồi dậy trên chiếc giường trắng.

Gì đấy?

Giường bệnh à?

Đầu còn bị băng bó nữa, chuyện gì vừa xảy ra?

Tiếng cửa mở vang lên, thu hút cậu quay lại nhìn.

Mọi chuyện sẽ chẳng có gì xảy ra nếu như người bước vào bây giờ không phải là...

- Vietnam!

Cậu thanh niên tên Vietnam vừa mới bước vào kia bất ngờ nhìn cậu, tên này là ai?

Sao cậu ta biết tên anh?!

Sau đó liền nhíu mày, ngồi xuống cạnh giường nơi Cuba đang nằm.

- Ổn hơn rồi chứ?

- Cậu là ai?

Sao tôi lại ở đây?!

- Tôi là ai cậu biết rồi hỏi chi, cậu vừa đâm vào xe tôi, xong nhập viện, tôi giúp cậu xử lí giấy tờ rồi đấ---

- Giúp nhau hay lợi dụng nhau đấy?

- Hở?

Y nghe đến đây liền chấm hỏi các thứ, gì đây?

Giúp nhau mà sao lại lợi dụng thế này thế nọ rồi?

Bộ có chuyện gì à?

Hay người này có vấn đề?

Hay y đi lộn phòng bệnh?

Xin phép ra ngoài, y lao ra ngoài trước sự khinh bỉ của cậu.

Cậu lại cười khinh, chắc là đúng nên mới ngại đây mà, người hay làm sai thường có thói sợ sệt.

Hệ thống hiện lên trước mặt cậu, cậu nhìn nó cười khẩy.

- Thấy tôi vừa rồi ngầu không?

- Ngầu lắm, tí tự tìm cách ăn nói với người ta mới ngầu hơn.

- Hả?

Hệ thống nhìn cậu lắc đầu ngao ngán.

- Cuba trước tông vào xe người ta rồi chết, cậu đến lại còn rắc muối thêm vào, tí không lăn chiên giòn thì đúng là phí.

- Tên phò hèn hạ đó biết cứu người á?!

- Thế ngươi còn nghĩ ra ai à?

Cậu có chút bất ngờ, xong cũng bình thưởng trở lại.

Rồi rồi, y biết cứu người, nhưng chắc chỉ thể hiện ra thôi, tí kiểu gì cũng quay lại vạch xuất phát của một Tiểu Nam.

Giờ chỉ cần lựa lời xin lỗi là được chứ gì.

- Cho xem tiểu sử của tên Vietnam này được không?

Một bảng tiểu sử hiện lên, cậu ngán ngẩm lướt qua một lượt.

Đấy.

Y hệt mấy quyển trước, nhà giàu, tham lam, đẹp trai, thiên tài bẩm sinh, vân vân và mây mây.

Chắc cái bản chất nó cũng chó như nhau thôi.

Nhưng đằng nào cũng nên xin lỗi, để tiện cho công chuyện sau này.

Dù sao thì mục đích chính ở đây cũng không phải để hẹn hò nhăng nhít hay đi gây thù chuốc oán gì cả.

Vietnam vốn không phải nhân vật chính, câu chuyện cũng không xoay quanh cậu ta, dây vào làm gì cho mệt.

Cùng lắm không giết thì cứ vứt xó đấy không đụng đến là được chứ gì.

Cạch.

- Lại là cậu à?

Nếu cậu không phiền thì cho tôi xin l--

Cậu ngước mắt lên.

Những lời lẽ bất kính đang được thốt ra bỗng nghẹn lại nơi cổ họng.

Cậu dường như không thể nói được gì nữa.

Vì ngay trước mặt cậu, không phải người mà cậu có thể dễ dàng buông lời cay đắng.

Đôi mắt đó, khuôn mặt đó...

Tất cả đều trùng với con người trong tiềm thức của cậu, người mà cậu cố kiếm tìm bao lâu nay...

Bây giờ đang đứng trước mặt cậu, thử hỏi xem còn gì tuyệt hơn?

Người ngồi xuống bên giường bệnh, trên tay là bó hoa bạch yến.

- Cậu ổn chứ?

Cuba vẫn ngồi đó, nét mặt giữ nguyên vẻ hạnh phúc mà gần như không nghe thấy Venezuela nói gì.

Phải đợi người ta nhắc đến lần thứ hai.

Cậu vẫn không phản ứng.

- N...

Này, cậu có nghe thấy không?

Cậu chẳng thèm đoái hoài, ôm chầm lấy Vene.

Rốt cục sau bao nhiêu đau đớn mà cậu phải chịu đựng, cuối cùng cậu cũng tìm thấy anh rồi!

Venezuela , dù có đôi phần bất ngờ, nhưng sau đó cũng mỉm cười hiền dịu mà vỗ vỗ lưng cậu.

- Cậu vẫn còn sốc sau vụ tai nạn nhỉ?

Đừng lo, có tôi đây.

- Tốt quá... tôi cứ tưởng mình đã mất cậu trong vụ xả súng đó r chứ...

- Vụ xả súng nào cơ?

Vene buông Cuba ra, vẻ mặt khó hiểu.

Không lẽ lại một lần nữa đi nhầm phòng?

Cuba tròn mắt, cái gì cơ?

- Thì trong vụ xả súng đó, tên Tiểu Nam đó đã đẩy tôi lại, còn cậu thì ở lại đỡ tôi dậy, tôi còn tưởng cậu đã chết rồi chứ...

Vene như hiểu ra mọi chuyện, anh cười lớn, vỗ nhẹ đầu Cuba.

- Chắc cậu lại hôn mê rồi mơ linh tinh chứ gì.

Mà này, mơ gì thì mơ, sao lại mơ xấu về Vietnam thế?

Cậu tông phải xe cậu ấy, cậu ấy không những đưa cậu đi cấp cứu, mà còn hoàn tất công việc giấy tờ và thanh toán viện phí thay cậu, cậu không biết ơn người ta mà lại còn nghĩ lung ta lung tung!

Khoan đã... sao có thể thế được?

Cậu vẫn còn nhớ rõ ràng, tên Tiểu Nam hèn nhát đó đã đẩy cậu lại để giữ lấy cái mạng quèn của mình, cuối cùng người phải hi sinh chính là Venezuela, sao cậu ấy lại có thể nói tốt cho tên Tiểu Nam đáng ghét ấy?

- Nhưng rõ ràng là hắn đã--

Venezuela đặt một ngón tay lên môi cậu, ý nói rằng, đó chỉ là một giấc mơ không hơn không kém.

Tốt nhất không nên nghĩ về nó nữa.

Từng cử chỉ dịu dàng của Vene, vừa khiến Cuba hụt hẫng, lại cũng khiến cậu hạnh phúc lâng lâng trong lòng.

Miết nhẹ môi cậu, anh đặt bó bạch yến lên bàn.

- Cậu cứ nghỉ ngơi dưỡng sức đi.

Ngày mai tôi lại đến thăm cậu.

Anh bước ra khỏi ngưỡng cửa.

Bỏ lại cậu, nước mắt vẫn còn trên khóe mi.

Cậu nắm chặt chiếc chăn, nghiến răng tức giận.

- Hệ thống!

Cho tôi xem tiểu sử của Venezuela!

Một cái bảng hồ sơ hiện lên.

Nó ghi, Vene là bạn thân từ nhỏ của Cuba.

Gia thế không có gì đặc biệt, cũng giống những người khác.

Có một điểm kì lạ ở đây, sự kiện trong đời lại không hề có vụ xả súng đẫm máu đó.

Anh nằm trong danh sách harem, đương nhiên có yêu cậu.

Tuy nhiên, trong mục 'Lý do yêu' lại trống rỗng.

Khoan, cái gì?

Nói vậy, tức là Venezuela của nơi đây, yêu anh, đó là điều tốt, nhưng lại đâm đầu vào yêu chỉ vì tiểu thuyết ghi như vậy?

Anh hoàn toàn không có chút kí ức gì về cậu.

Thế này thì dù anh có yêu cậu cũng đâu có nghĩa lý gì?

Vùi mình vào chăn gối, Cuba chìm vào giấc ngủ, cố gắng quên đi những thứ đã xảy ra ngày hôm nay.

______________________________________

Cạch.

Cánh cửa phòng bệnh lại một lần nữa mở ra.

Cùng với nỗi niềm chờ đợi của Cuba.

Sau cả đêm qua không ngủ được, cậu chỉ mong muốn được nhìn thấy khuôn mặt ấy một lần nữa.

Và quả thật ông trời không phụ lòng người nhưng thằng hệ thống thì có, người đến thăm cậu vào buổi sáng sớm này không phải Venezuela.

Mà là cái tên đáng ghét khốn nạn đó.

Y cầm theo một bịch sữa chua đến, đặt lên trên chiếc bàn cạnh giường bệnh.

Nhìn cái mặt kênh kiệu đó mà phát ghét.

À, phải rồi.

Cái hệ thống bảo phải xin lỗi đúng không?

Xin lỗi thì xin lỗi.

Chỉ cần xin lỗi để tên đó đừng có xía mũi vào chuyện của mình là được rồi.

Vietnam ngồi lên chiếc ghế cạnh giường bệnh.

- Đỡ hơn chưa?

- Tôi xin lỗi.

Y ngớ người.

Không lẽ lại đi nhầm phòng?

Y nhớ mới hôm qua còn vênh cái mặt lên nghi ngờ lòng tốt của người ta mà nhỉ?

- Không sao đâu.

- Thế thì tốt.

Cuba gối đầu lên tay mình, rất thoải mái.

Xin lỗi xong rồi, y cũng chấp nhận rồi, giờ thì chỉ còn việc đi tìm Vene...

- Ấy!

Sao lại khóc?

Cậu gục đầu vào gối.

Y hoảng hốt tìm cách trấn an Cuba.

Có lẽ cách tốt nhất bây giờ là im lặng, vì dù y có nói gì cậu vẫn chỉ ôm chặt cái gối hơn thôi.

Vietnam bối rối, y chưa từng an ủi một người đang khóc bao giờ, ngoại trừ lũ trẻ con.

Nhưng người trước mặt y đây làm gì phải trẻ con đâu.

Y loay hoay, vỗ nhẹ lưng Cuba.

- Đừng khóc nữa mà, tôi sợ người khóc lắm...

Cuba hất tay Vietnam ra.

Y sợ sệt nhìn cậu.

Rồi như nhớ ra được thứ gì, y nhanh chóng lấy lại được bình tĩnh.

Sau đó nở một nụ cười thật dịu trên môi, y cầm lấy hai vai cậu.

- Nín đi.

Venezuela không thích những người hay khóc đâu.

Cuba ngẩng mặt lên, lấy tay gạt đi dòng nước mắt.

Đôi mắt mọng nước vẫn còn đỏ hoe.

Cậu cắn chặt môi mình để không bật khóc thêm một lần nữa, cũng như là để kìm lại những tiếng nấc nghẹn trong cổ họng.

Vietnam bỏ tay khỏi cậu, nâng bàn tay của cậu lên, khẽ đặt lên đó một nụ hôn.

- Cậu yêu Venezuela mà nhỉ?

- IM!!!

Cuba giật lấy tay mình, đôi mắt ánh lên tia giận dữ.

Sao hắn biết?

Làm sao mà hắn lại có thể biết được?

Cậu nằm xuống giường, trùm chăn lên kín mặt.

Y thở dài.

Không hề rời đi, mà tuyệt nhiên vẫn ngồi đó.

Ngồi cạnh cậu, suy ngẫm về những thứ ban nãy.

Tại sao cậu lại ghét y đến vậy nhỉ?

__________________________________

Hôm nay là ngày Cuba chính thức bình phục, được ra viện và trở về nhà.

Nghe người quản gia nói, một người nào đó đã thanh toán viện phí và còn bồi thường cho chiếc xe bị hỏng của cậu.

Nghe là đoán ra ngay danh tính.

Gì chứ, ra vẻ hào hiệp nhỉ.

Hào hiệp thế nào, vẫn đáng ghét như thường.

Ngồi trên xe, cậu lơ đễnh nhìn ra ngoài cửa sổ.

Ngoài trời mưa lất phất.

Cậu muốn tìm Venezuela, nhưng lại không đủ dũng khí.

Cứ mỗi lúc cậu nhớ đến việc Vene chẳng có tí chút kí ức gì về mình, nước mắt lại lăn dài trên khuôn mặt.

Được rồi, đã vậy thì cậu sẽ tìm cách giúp anh nhớ ra.

Đơn giản thôi mà, dẫn anh đi ăn những món hai người đã từng ăn, đến những nơi hai người đã từng đến, chơi những trò hai người đã từng chơi...

Về tới nơi mà vẫn được gọi là nhà, cậu xuống xe.

Ngôi nhà cao to, tráng lệ.

Cậu lướt qua phòng khách, trở về phòng ngủ của mình.

Lạ thật, sao cậu lại biết được bố cục cấu trúc của căn nhà này nhỉ?

Có lẽ là do kí ức của nguyên chủ.

Cậu chán nản nằm lên giường.

Cạch.

Cửa mở ra.

Một người phụ nữ tầm tuổi trung niên bước vào.

Bà có cách ăn mặc vô cùng tao nhã, tuổi tác cũng chẳng hề ăn mòn đi sắc đẹp của bà.

Cử chỉ dịu dàng, quý phái, đây chắc chắn là mẹ cậu.

Vừa nhìn thấy Cuba, bà như nhìn thấy vàng, làn da nhợt nhạt cũng hồng hào trở lại.

Cậu, theo lẽ thường, đứng dậy cúi đầu chào bà.

- May quá, con vẫn ổn, ta đã rất lo lắng đấy.

- Con xin lỗi vì đã khiến mẹ bất an.

- Tai nạn xe đó đã làm ta và cha con phải hoãn lại hôn lễ.

Nghe nói người mà con đâm phải đã giúp con xử lý giấy tờ và thanh toán viện phí nhỉ.

- Gượm đã, thưa mẹ.

Mẹ vừa nói 'hôn lễ' sao?

Bà nhìn cậu, đôi phần khó hiểu.

Và rồi tiến tới xoa đầu cậu.

- Có lẽ sau vụ tai nạn đó, con bắt đầu hơi đãng trí rồi.

- Là hôn lễ của con ư?

- Phải.

Ta không muốn phải giải thích việc này nhiều lần đâu, nên con hãy nghe kĩ.

Con đã đính hôn với thiếu gia Vietnam, và nếu không xảy ra tai nạn này, thì hôn lễ đã cử hành được vài tuần rồi đấy.

Cậu đờ người.

Hả?

Kết hôn với tên Vietnam đó ư?

Để làm cái gì cơ chứ?

Cậu làm gì yêu hắn mà phải kết hôn với hắn?

Và hắn cũng đâu có yêu cậu?

Cái kiểu cha mẹ đặt đâu con ngồi đấy, lấy hôn nhân ra làm cầu nối công việc vẫn còn tồn tại à?

Không được, nhất quyết không được!

- Nhưng thưa mẹ--

- Cuộc hôn nhân này sẽ góp phần cải thiện mối quan hệ vốn đã căng thẳng của hai gia đình.

Hơn nữa, bên kia đã đích thân đến dạm hỏi, chẳng lẽ ta lại có thể từ chối?

- Nhưng--

- Cuộc hôn nhân này đã được ấn định, con không được phép cãi lời.

Bà ra khỏi phòng.

Cậu vẫn đứng đó, nắm chặt tay.

Được, cưới thì cưới!

Cùng lắm về chung nhà cậu thủ tiêu hắn là được ấy mà!

Không được giết thì cho tàn phế luôn!

Cùng lắm thì sẽ tìm cớ để ly dị.

Cậu bị ép buộc, chắc chắn không thể hòa hợp với y, ly dị hay không chỉ còn là vấn đề thời gian.

_________________________________________

- Vietnam!

Hôm nay, ngay sau giờ họp, Cuba tức tốc đi tìm Vietnam, cốt là để hỏi cho ra lẽ chuyện cưới xin.

Và ông trời không thương cậu lắm khi cậu phải đến tận nhà y mới tìm thấy người ta.

- A, khỏe lại rồi hả?

- Im ngay!

Tôi muốn hỏi cậu, tại sao chúng ta lại đính hôn?

Vietnam ban đầu cũng lớ ngớ không hiểu gì, nhưng rồi cũng trả lời.

- Cái này là cha mẹ chúng ta sắp đặt, tôi không có can thiệp.

- Tôi muốn cậu hủy hôn ngay lập tức!

- Ồ, được thôi.

Cuba ngẩn người, ủa thật hả?

Hôm qua khi hệ thống cho cậu xem cốt truyện, rõ ràng là có chi tiết cậu và Vietnam cưới nhau, tại sao bây giờ, chỉ với một lời nói, lại dễ dàng tới vậy?

Y lấy điện thoại ra, gọi cho ai đó.

Cuộc nói chuyện khá dài, và cậu còn có thể nghe thấy một ai đó lớn tiếng ở đầu dây bên kia.

Khi cuộc nói chuyện kết thúc, y quay sang cười với cậu.

- Vậy là xong rồi đó.

Và cùng lúc ấy, điện thoại của cậu reo.

Là mẹ cậu gọi.

- Alo?

Mẹ gọi con có việc gì vậy ạ?

- Chúng ta sẽ không cử hành hôn lễ.

Bên kia đã hủy hôn rồi.

- Thật ư?

Thế thì đáng tiếc làm sao.

- Đành vậy thôi.

Cậu cất điện thoại đi trong niềm vui sướng bất tận.

Cơ mà, vẫn còn một chút nghi ngờ.

Sao lại có thể đồng ý một cách đơn giản như vậy được?

Cậu ngước mắt lên, thì y đã biến mất tự bao giờ.

Ha, khách đến chơi nhà mà tự dưng lại biến đi đâu mất thế này, chẳng lịch sự chút nào.

Cậu đi qua phòng khách, cảm giác như đã từng đến đây rất nhiều lần.

Chắc đây cũng là kí ức của nguyên chủ thôi.

- Cậu đây rồi.

Cuba đã đi thẳng một mạch ra vườn.

Và không ngoài dự đoán, Vietnam đang đứng ở đó.

Gió nhẹ luồn qua tóc y, thảm cỏ xanh mướt cùng hồ sen mát mẻ, làn nước trong xanh đến lạ.

Nơi này quả thật rất yên bình.

Cậu bước đến bên y, tận hưởng bầu không khí trong lành này.

- Sao cậu lại đồng ý hủy hôn một cách dễ dàng như vậy?

- Như tôi đã nói, cái này là do cha mẹ chúng ta sắp đặt.

Vả lại, cậu cũng đã yêu người khác, cuộc hôn nhân này sẽ không mang lại kết quả tốt đẹp.

Nếu cứ ngoan cố mà cử hành hôn lễ, thì ly dị sẽ chỉ là vấn đề thời gian, và còn mang lại nhiều mất mát về cả vật chất lẫn tinh thần cho cả hai bên hơn nữa.

Chi bằng hủy hôn, hai bên cùng đồng thuận, sẽ tránh được mâu thuẫn về lâu dài.

Nghe thì cũng hợp lý đấy, nhưng cậu không nghĩ vậy.

Ngoài miệng thì y nói thế thôi, sau lưng chắc đang toan tính, rồi một ngày sẽ loại Venezuela ra khỏi cuộc chơi để một mình độc chiếm cậu, nghĩ mà thấy tởm.

Mấy cái thứ tiểu thuyết harem kiểu này lúc nào cũng thế mà.

Còn trong đầu Vietnam, sau khi biết được cậu không có chút cảm tình nào với y, mà chỉ toàn tâm hướng về phía Vene, y cũng không muốn bắt ép cậu.

Sau cùng, tính cách của Cuba chỉ có Vietnam là hiểu rõ nhất.

Sau khi Cuba theo đuổi Vene chán chê rồi, y vào cuộc cũng chưa muộn.

Tạm thời thì cứ chiều lòng cậu nhóc này đã.

Cuba yêu Venezuela, nhưng chắc gì cậu ấy đã yêu Cuba.

Cậu nhỏ à, cậu còn ngây thơ lắm.

Đời nào tôi lại để cậu lọt vào tay người khác đâu chứ.

____________________________________

- Vene!

Cậu thấy món này thế nào?

- Um, ngon lắm!

Mà... cậu biết nấu ăn từ lúc nào thế?

Đùa nhau chắc, thế là tên kí chủ này từ nhỏ đến lớn không biết nấu ăn à?

Vô dụng bỏ mợ, thảo nào giờ vẫn đang bám váy mẹ, chứ kiểu này thì làm gì ra ở riêng được.

Cậu bê thêm một đĩa ra, ngồi xuống bàn cùng với Venezuela.

Cả tuần nay cậu chiếm trọn thời gian biểu của anh, lúc nào cũng đòi dắt anh đi chơi đi ăn, phiền nhưng anh cũng vui lắm.

Món này hồi xưa cả Vietnam và Venezuela đều thích ăn, vì món Arepas nhìn sơ qua thì cũng giống bánh mì của Vietnam thôi mà, chỉ khác ở cái vị thôi.

Cậu chỉ hi vọng qua những thứ giản đơn thế này, có thể từng bước khơi lại trí nhớ của anh.

Chuông cửa vang lên.

Lạ thật, cậu đâu có mời ai đến nhà hôm nay ngoại trừ Venezuela đâu nhỉ?

Đây chắc hẳn là vị khách không mời, nhưng để giữ lịch sự thì cậu vẫn nên mở cửa mời người ta vào nhà.

Có khi là đến gặp cha mẹ cậu không biết chừng.

- Tôi có thể giúp được gì, thưa ngài?

Cuba sững người.

Không phải quý ngài nào cả.

Cũng không đến để gặp cha mẹ cậu.

Mà đến để gặp cậu.

Người ấy mỉm cười, như thể chính cậu ta mới là người đi tiếp khách vậy.

- Tôi đến thăm cậu đây.

Trên tay y là một cái hộp, được gói lại cẩn thận.

Cậu tuy có chút khó chịu, nhưng có lẽ đây là việc mà ai cũng sẽ làm thôi, giống như đi thăm người quen sau khi người ta xuất viện ấy.

Có lẽ y thực sự chỉ muốn làm bạn.

Và để chắc chắn, cậu mời y vào nhà.

- Cậu đến mà không báo trước, tôi không kịp chuẩn bị, đã thất lễ rồi.

- Không, không cần phải phức tạp như vậy.

Y đi theo cậu vào phòng khách.

- Nào, mời ngồi, đừng khách sáo.

- A, Vietnam đấy à _ Anh cười _ Hôm trước cảm ơn cậu nhé.

- Vì việc gì vậy?

- Đừng hỏi chứ, chính cậu là người đã đưa Cuba vào bệnh viện mà.

Nếu người cậu ấy tông phải không phải là cậu thì chắc mọi chuyện đã khác.

Vietnam ngồi xuống sofa, đối diện Venezuela.

Hai người trò truyện dường như cũng rất thân mật, Vietnam không những thế còn tỏa ra một thứ khí chất lạ lùng, khác hẳn với cảm giác khi ở cạnh Tiểu Nam.

Khí chất của một người có trách nhiệm, điềm đạm, chững chạc.

Không phải cái mùi đáng yêu mong manh cần được bảo vệ.

Là kim cương nằm sâu trong đá, được cất giấu trong lồng thép, tưởng như mãi mãi không chạm đến được.

Lại đang vui vẻ tiếp chuyện với người cậu yêu.

Một viên Sapphire được bao bọc bởi lớp vỏ thạch anh, ẩn sâu dưới lòng biển Caribe.

Cậu ngồi xuống bên anh, rót loại trà thảo mộc mà mẹ cậu chỉ dùng khi tiếp khách.

- Xin mời.

Vietnam cầm lấy tách trà, nhấp một ngụm nhỏ.

Ngước mắt lên, trước mắt y là cảnh đôi bạn đang phát cơm chó đặc chế cho y.

Cuba khoác vai Venezuela, còn thản nhiên nhéo má anh.

Còn anh thì cứ để kệ vậy thôi.

Tuy mặt nhăn nhó nhưng thực sự lại đang rất là vui.

Như thể người lớn đang đùa với trẻ con ấy.

Y làm như không có chuyện gì, tiếp tục thưởng thức tách trà.

Cuba, đến lúc này không còn nghi ngờ hay ác cảm gì nữa.

Làm đến mức này, nếu có yêu cậu thì sẽ lên cơn ghen, chắc chắn là vậy.

Còn đằng này, lại có thể bình tĩnh đến phát sợ.

Được rồi, vậy là y chỉ muốn làm bạn.

Hủy hôn cũng là vì y không yêu cậu.

Y không muốn loại bỏ Venezuela hay gì cả.

Vậy thì tốt quá rồi.

Mọi thứ cũng đã xảy ra quá lâu.

Đến lúc cậu cần phải bỏ lại quá khứ sau lưng và sống cho tròn hiện tại rồi.

Nơi đây có thể là khởi đầu mới.

Để cậu có thể làm lại từ đầu, với hai người bạn, và mọi thứ sẽ lại đẹp như xưa, và sẽ mãi mãi là vậy, khi mà tên Tiểu Nam đó không ở đây, không còn ai có thể phá hoại tình bạn tuyệt vời này nữa...

________________________________

Cuba dạo này thoải mái lắm, cậu được cho ra ở riêng, vì thế mà cũng bớt đi mấy cái áp lực lấy vợ từ cha mẹ.

Cũng vì chuyển ra riêng, cậu cũng đồng thời tách được khỏi máy cái tên đại harem đang tìm cách cua cậu hoặc dở trò đồ bại gì đó do tác giả viế harem tạo ra, chút được rất nhiều gánh nặng..

Lại còn hai người bạn đây, ngày ngày cứ qua thăm cậu buổi tối.

Ngày nghỉ, đương nhiên cậu sẽ dành trọn thời gian cho anh, tất cả cũng chỉ hi vọng anh sẽ nhớ lại.

Đi chơi, ăn uống, kể chuyện.

Tất cả đều là vì Vene.

Và cuối cùng, sau tận mấy tháng phụ lòng người, ông trời có lẽ đã thương Cuba.

- Chạy nhanh lên!

Bọn chúng sắp đuổi đến rồi!

Trong màn đêm, tiếng hét của Cuba như xé toạc cả bầu trời.

Cuba, Vietnam và Venezuela đang chạy, chạy rất hối hả, đằng sau họ là một đám người mặc đồ đen hung hãn đuổi theo.

Chẳng biết họ đắc tội gì nữa, chỉ biết là giờ tính mạng của cả ba đang bị đe dọa rất nghiêm trọng, chỉ cần chậm một bước thôi rất có thể về chầu tổ tiên.

Chạy mãi cũng chẳng ổn, Cuba bất ngờ dẫm phải gì đó, ngã sấp mặt xuống đất.

Ôi thôi xong, thế này thì chết chắc rồi.

Bỗng một bàn tay níu lấy tay cậu, vực cậu dậy và kéo cậu chạy tiếp.

Có lẽ là do trẹo chân, cậu không chạy nhanh được.

Venezuela không còn cách nào khác, anh bế xốc cậu lên mà chạy.

Vietnam quay đầu lại, thấy tình hình có vẻ không khả quan lắm.

- Cuba, lên đây tôi cõng!

Vene không nói không rằng, ném Cuba lên vai Vietnam.

Y vừa đỡ được cậu, cũng tìm cách kéo anh dậy, sau đó chạy nhanh nhất có thể.

Bỗng Cuba đập đập vai y, hét lớn.

- Vietnam!

Vene đâu rồi?

Nam trợn tròn mắt, lại cõng Cuba chạy ngược lại.

Nãy còn thấy Vene chạy cùng cơ mà, sao bây giờ bốc hơi rồi?

Khoảnh khắc hai người nhìn thấy anh, cũng là lúc một nhóm người đang vây quanh anh.

- Venezuela!

Cậu nhảy xuống khỏi vai Vietnam, chạy từng bước khập khiễng đến chỗ Vene.

Anh lúc này đang ngồi trên nền đất, bắp chân thì chảy máu không ngừng.

Một trong số những người kia lên tiếng.

- Tại sao đang đêm hôm khuya khoắt mà các cậu lại đi chọc chó thế này?

Cậu này đã tiêm phòng dại chưa, cậu ấy bị chó cắn rồi đấy!

- Đàn chó này cũng dữ, may mà cậu ấy chỉ bị một con cắn.

- Bây giờ đưa cậu ấy vào viện đi, để cầm máu sẵn tiêm phòng dại luôn.

- Vâng, cảm ơn mọi người đã giúp đỡ. _ Cuba cúi đầu.

__________________________________________

- Cậu thấy đỡ hơn rồi chứ?

- Ừ.

Vietnam cúi gằm mặt, cắn môi.

- Tôi... tôi xin lỗi.

Lẽ ra ngay từ đầu tôi không nên bày ra trò này.

Venezuela xua tay.

- Không sao đâu mà.

Tôi cũng đã tiêm phòng dại rồi.

Cơ mà... lúc nãy cũng vui thật đấy!

- Thật sao?

- Phải.

Lâu lắm rồi tôi mới vui thế này. _ Anh nhìn xuống chân mình, lúc này đang được băng chặt. _ Có khi tôi phải xin nghỉ phép mấy ngày thôi.

Cơ hội để tôi làm biếng đây mà.

Còn bây giờ, phiền cậu ra ngoài được không?

Tôi có chút chuyện cần bàn với cậu nhóc này.

Vietnam gật đầu, y ra khỏi phòng bệnh, tựa mình lên lan can.

Cánh cửa khép lại.

Y ngước nhìn bầu trời.

Vô vàn vì sao thay nhau chiếu sáng bầu trời đêm.

Dần dần, y bắt đầu thả hồn theo vầng trăng lưỡi liềm, tỏa ra thứ ánh sáng vàng ươm.

Y không còn nghe thấy những tiếng động xung quanh nữa.

Trong phòng bệnh, Cuba ngồi trước mặt Venezuela, nở một nụ cười thật tươi, để xem cậu ấy định kể cho mình chuyện gì.

- Khi tôi tưởng mình đã chết rồi, thì có một luồng sáng vụt đến trước mặt tôi.

Nó gọi tôi là 'kí chủ 05071811' và bảo sẽ cho tôi vào một cuốn tiểu thuyết để tôi có thể thực hiện khát vọng của mình.

Nhưng hình như là do trục trặc ở đâu đó, nên tôi đã mất hết kí ức.

May quá, nhờ cậu, tôi nhớ lại được tất cả rồi!

Cuba sững sờ, cậu ôm chầm lấy Venezuela, hạnh phúc khôn tả.

Sau bao nhiêu nỗ lực, bao nhiêu cố gắng, thì ra tất cả không hề vô ích!

Mọi thứ đều đã góp phần để mang lại ngày hôm nay.

- Nào, nào, bỏ tôi ra đi.

Đừng xúc động quá.

Anh vỗ vỗ lưng cậu.

- Cậu biết không, tôi đã vượt qua rất nhiều gian lao khổ cực mới tới được đây...

Tôi đã đi qua tận 15 cuốn tiểu thuyết, đã giết bao nhiêu người, chịu bao nhiêu dày vò đau đớn... tất cả chỉ để tìm lại cậu của bây giờ...

- Khoan đã _ Anh đẩy cậu ra _ Cậu giết ai cơ?

- À _ Cuba xua tay _ Chẳng quan trọng đâu.

Chẳng qua chỉ là nhân vật chính của mấy cuốn tiểu thuyết đó.

Mấy cuốn tiểu thuyết 'Vietnam Harem' ấy mà.

Vừa đáng ghét vừa đáng khinh.

- Cậu giết người ư? _ Vene kêu lên _ CẬU GIẾT NGƯỜI Ư???

- Phải, nhưng tất cả đều là vì cậu--

- KHÔNG THỂ CHẤP NHẬN ĐƯỢC!

Anh hét vào mặt cậu.

Cậu lùi về đằng sau, cắn răng.

Mở cửa ra, cậu chạy ra ngoài.

Buộc Vene phải suy nghĩ lại về hành động của mình.

Đúng là cậu giết người chỉ để tìm anh.

Đi qua tận mười lăm cuốn tiểu thuyết cũng chỉ để tìm anh.

Lặng lẽ hứng chịu mọi thứ, cũng chỉ là vì anh.

Vậy thì... có lý do nào thỏa đáng để anh phải hành động đến mức đó không?

- Quá đáng!

Quá đáng!

Quá đáng!

Quá đáng!

Cuba chạy qua hành lang của bệnh viện, xuống đến khoảng sân trống.

Cậu ngồi xuống chiếc ghế đá, lấy tay che đi những giọt nước mắt của mình.

Làm gì còn cách nào để tỏ ra mạnh mẽ cứng cỏi nữa, khi mà đến người cậu yêu còn chẳng thể thấu hiểu cho cậu, không những thế lại còn có thể coi nhẹ công sức cậu đã bỏ ra.

Cậu ngồi trên băng ghế đá trước sân.

Cắn chặt môi để không bật khóc.

- Ủa, bàn bạc chuyện gì mà nhanh vậy?

Cậu ngước mắt lên.

Bên cạnh là y, đang nhìn cậu, nở một nụ cười trìu mến.

Cậu lúc này không kìm được nữa, nước mắt bắt đầu tuôn rơi.

Dần dần chuyển thành tiếng khóc oán than.

Vietnam giật mình, tại sao cậu lại khóc?

Không xong rồi, giờ dỗ sao?

Y sợ người khóc lắm.

Y luống cuống, và rồi ôm lấy cậu, thầm hi vọng có thể xoa dịu cậu đôi chút.

Cậu tựa vào bờ ngực vững chãi kia mà khóc nức nở.

- Không, không, làm ơn đừng khóc nữa.

Làm ơn mà.

Cậu gần như chẳng thèm đoái hoài.

- Đi mà.

Tôi xin cậu đấy.

Vì tôi đi, được chứ?

Cậu vẫn khóc, nhưng tiếng khóc lại bắt đầu dịu hơn.

Vietnam xoa đầu Cuba, y vuốt tóc cậu, đặt lên trán cậu một nụ hôn, như để an ủi.

- Bây giờ có việc gì kể ra xem nào.

Cậu vẫn cứ kể trong tiếng nấc nghẹn.

Kể tất.

Kể ra việc cậu là người xuyên không, kể ra việc Tiểu Nam đã chuốc họa cho cả cậu lẫn anh, kể ra việc cậu đã đi qua tận mười lăm cuốn tiểu thuyết, kể ra cả việc cậu đã giết chết từng Tiểu Nam trong đó...

Y nghe như nuốt từng lời cậu nói.

Thầm nghĩ về nỗi dày vò cậu đã phải chịu đựng mà dấy lên lòng xót thương.

Sau cùng, có lẽ tìm cách giữ cậu bên mình không phải lựa chọn tốt nhất.

Y yêu cậu mà, nên y cũng muốn cậu được ở bên người mình yêu, yêu đến mức không ngại hi sinh cả máu thịt của mình.

- Tôi lạc lối rồi...

Cậu có thể giúp tôi tìm lối thoát không?

Y đứng dậy, hít một hơi thật sâu, cái bầu không khí lạnh như đóng băng phổi của y.

- Yêu mà không thổ lộ, sao cậu ấy biết được?

Tôi chắc chắn Vene hiểu rõ cảm giác của cậu, và ngay bây giờ đang chờ cậu quay trở lại đấy.

Suy cho cùng thì...

Hai cậu cũng yêu nhau mà, phải không?

Hình bóng y dưới ánh trăng mờ ảo, vạt áo tung bay trong gió.

Y chợt quay về phía cậu, lặng lẽ quỳ một chân xuống.

- Tiếc là tôi không thể ở bên hai cậu mãi được.

Vậy nên, tặng cậu thứ này, như là vật kỉ niệm.

Y nâng bàn tay của cậu lên, khẽ đặt vào đó một nụ hôn.

- Giờ thì về phòng bệnh đi nào.

Cậu ấy đang chờ cậu đấy.

Y đứng dậy.

Khi chuẩn bị rời khỏi, thì bị bàn tay của cậu nắm lấy.

Cậu nhón chân lên, hôn má y một cái.

- Cảm ơn, đồng chí.

Cậu chạy về phía dãy nhà.

Để lại y trước khoảng sân, khuôn mặt nóng bừng.

Y bất giác sờ tay lên má.

Tim đập loạn xạ, như thể muốn nhảy ra khỏi lồng ngực và chạy theo Cuba vậy.

Y mỉm cười nhẹ.

Khi nãy, là Vene đã đích thân đến tìm y, để hỏi xem Cuba đã đi đâu.

Anh kể hết những gì đã xảy ra với hai người.

Vào khoảnh khắc đó, chính y nhận ra, hai người họ sinh ra vốn là để dành cho nhau.

Thì ra chính y mới là kẻ thứ ba.

Và đó cũng chính là lý do, y đã đồng ý giúp anh tìm cậu.

Y nhìn bóng cậu xa dần, một luồng sáng mờ ảo hiện lên ngay cạnh y.

- Kí chủ 02091954, anh có biết mình vừa làm gì với tính mạng của ban thân không?

- Tôi biết chứ, nhưng đó là cách duy nhất...

Tôi yêu cậu ấy, muốn cậu ấy được hạnh phúc, và đó chính là cách duy nhất để cậu ấy có thể hạnh phúc...

- Còn tính mạng?...

- Miễn là vì cậu ấy, cái mạng quèn này cũng hoàn toàn là xứng đáng.

Cậu ấy không còn đau đớn trong quá khứ, thì tôi cũng không còn đau đớn vì mối tình đơn phương này...

Gió thổi ngang tóc y, đưa theo thơm mặn nồng của những giọt lệ đang dần tan đi trong không trung, y ngắm cảnh trăng đêm nay.

Trăng nay khuyết mất một nửa, nhưng lại xoáy sâu vào đôi mắt vàng kim đang dần phai mờ này.

Trăng thật đẹp.

Nó đẹp, soi cả lòng y, một lòng đơn phương...

Kí chủ 02091945, thất bại nhiệm vụ.

___________________________________________

Lạ thật.

Cậu đã nhấn chuông cửa mấy lần rồi.

Tại sao không thấy Vietnam nhỉ?

Bây giờ, cậu đang đứng trước cửa nhà y, tay trong tay cùng Venezuela, tay còn lại cầm một túi bánh ngọt, loại Vietnam rất thích.

Sau một hồi chờ đợi, mới thấy cánh cửa hé ra.

- Ồ, thì ra là các cháu à?

Xin lỗi vì đã để các cháu đợi lâu.

Vào nhà đi nào.

- Không sao đâu ạ.

Tại sao người ra mở cửa ở đây không phải là Vietnam như thường lệ, mà lại là ngài Dainam nhỉ?

- Vietnam đang ở trên tầng, các cháu cứ tự nhiên.

- Thất lễ rồi ạ.

Cuba nhanh chân bước lên tầng.

Cậu muốn gặp Vietnam.

Người đã an ủi cậu, cũng như nối lại quan hệ của cậu với Vene là y mà.

Cậu muốn cảm ơn.

Mở cửa phòng ra, Vietnam đang ngồi trên giường.

Vừa thấy cậu, Vietnam lập tức bỏ điện thoại xuống, chạy đến ôm lấy cậu.

- Người ta đang nhớ cậu muốn chết đây này, sao cậu đến muộn vậy hả~

Khoan, có mùi kì lạ.

Cái khí chất trách nhiệm, điềm đạm, chững chạc kia.

Nó mất rồi.

- Còn ai đây nữa nè, trông cái mặt mà phát ghét ó, đừng có đụng vào Cuba iu dấu của tui nghe chưa!

Anh nhíu mày, muốn vả cho tên này một phát quá.

Con người tuyệt vời kia đâu rồi?

Cuba ái ngại nhìn Vietnam.

Cơ mà...

Vietnam này có mùi hơi kì lạ...

Có mùi Tiểu Nam!!!

Cậu tìm cách gỡ Tiểu Nam ra, quăng cậu ta xuống giường.

Tiểu Nam sợ hãi, lùi vào trong góc giường

- C...

Các cậu định làm gì tui đó?

Các cậu không thể làm vậy, chúng ta chỉ là bạn!

Venezuela liếc nhìn cậu ta với ánh mắt khinh bỉ.

- Chẳng ai thèm làm gì loại người như cậu đâu.

Cuba bước tới bàn làm việc, cầm mảnh giấy nhớ lên.

Gửi Cuba, Venezuela,

Tôi biết sự thay đổi này có hơi đột ngột, nhưng từ bây giờ, tôi không ở bên hai người được nữa.

Đến lúc này rồi, chẳng phải giấu làm gì, tôi sẽ kể hết.

Tôi được xuyên không tới đây, với số hiệu 02091945.

Nhiệm vụ của tôi ở đây, đó là phải khiến Cuba có cảm tình với mình, và thu phục cậu ấy.

Tôi được đưa vào nguyên chủ, là Tiểu Nam.

Các cậu cũng biết rồi mà, chính tôi đã tìm cách đưa hai người đến được với nhau, trái với thỏa thuận giữa tôi và hệ thống.

Cái kết cuối cùng dành cho tôi, linh hồn tôi sẽ bị xóa sổ vĩnh viễn khỏi thế giới này.

Mãi mãi không thể gặp lại hai cậu.

Cuba, chắc cậu không biết.

Tôi đồng ý với thỏa thuận đó cũng là có lý do.

Vì tôi yêu cậu.

Vốn luôn có tình cảm với cậu, và mong muốn chiếm lấy cậu cho riêng mình cũng là thật.

Và rồi tôi thấy cậu và Venezuela.

Có lẽ không còn gì đau khổ hơn là nhìn người mình yêu đứng bên người khác, nhưng thứ còn đau khổ hơn là khiến người mình yêu thuộc về mình, nhưng người ấy lại mãi chìm trong đau khổ.

Chi bằng, hai cậu tốt nhất vẫn là nên đến với nhau.

Còn tôi ấy, cứ coi như tôi là kẻ ngoài cuộc, chỉ là một nhân vật phụ trong vở kịch đầy viên mãn này.

Tôi chẳng hối hận đâu.

Còn Vene, liệu mà chăm lo cho Cuba.

Cậu mà phản bội cậu ấy, coi chừng.

Tôi không có uống chén canh Mệnh Bà đâu.

Tôi nhớ hết đấy.

Đầu thai xong là tôi sẽ tìm cậu và hành cậu đến chết cho mà coi.

Ah, tôi đang tan biến rồi.

Chắc hẳn các cậu đang hạnh phúc lắm.

Vậy nhé.

Vĩnh biệt.

Vietn

Một giọt nước nhỏ lên trên tờ giấy.

Cuba vò chặt mảnh giấy nhớ.

Thì ra là vậy.

Thì ra người hi sinh nhiều nhất ở đây không phải là cậu.

Mà là Vietnam.

Biết rõ rằng mình sẽ không thể với tới người mình yêu, nhưng vẫn lặng thầm đứng sau lưng, ngắm nhìn người ấy từ đằng xa.

Vietnam đã mất bao nhiêu công sức để đưa hai người về với nhau, cậu sẽ không để sự hi sinh của y là vô ích.

Chắc chắn là không.

Cái giá phải trả là cả linh hồn cơ mà.

Vene đặt tay lên vai cậu.

Anh dụi dụi mắt, đôi mắt đang cay xè vì cái mùi Tiểu Nam, hoặc là một thứ gì đó khác.

- Mình về thôi.

Để túi bánh lên bàn, họ xuống tầng.

Qua phòng khách, trở vào xe.

Trên xe, Cuba không ngừng suy nghĩ về mảnh giấy nhớ.

Sao cậu có thể coi y như một nhân vật phụ, một kẻ ngoài cuộc được chứ?

Nhìn lên tay mình, lại nhớ đến 'vật kỉ niệm' mà y đã tặng cậu.

Được rồi, cậu chắc chắn sẽ không bao giờ quên y đâu.

Không đời nào.

The End.

______________________________________________

Thông báo nho nhỏ

Cháu xin lỗi vì quỵt đơn của bác mất hơn 1 tháng lận :') Cháu cực kì dở trong việc viết theo bối cảnh, vừa phải đáp ứng bối cảnh, vừa phải tìm cách thêm thắt chi tiết cho hợp lý...

Cứ có bối cảnh là cháu còn phải né mấy cái tình huống cẩu huyết nữa, ví dụ cho các bác xem.

Cậu xuyên không, bị ép cưới, cưới xong cậu dần yêu anh, xong có tiểu tam phá hại định giết cậu, anh vì bảo vệ cậu mà chết, cậu liền giết tiểu tam, hoàn thành nhiệm vụ báo thù và trở về thế giới cũ.

Cậu và anh kết hôn, cậu có bầu, nhưng sau đó anh có bồ nhí, bị cậu phát hiện.

Cậu lao ra ngoài, bị tai nạn xe và sẩy thai.

Khi anh biết lỗi rồi thì cậu đòi li hôn.

Anh và cậu đau khổ mãi mãi.

Quen không?

Quen lắm đúng không?

Đây chính là hai cái cốt đáp ứng được bối cảnh của chap này và chap "Good Ending or Bad Ending".

Hồi trước cháu cứ tưởng viết có bối cảnh dễ nhưng éo ngờ là nó ơ ơ như thế này.

Vậy nên nói trước cho các bác luôn là đặt cốc mà có bối cảnh gia vị thì cháu sẽ trả đơn lâu hơn những đơn không bối cảnh gia vị.

Cháu không cấm hẳn, nhưng nếu các bác muốn thêm bối cảnh, thì các bác nên chuẩn bị tinh thần chờ hơn một tháng mới có nước đi là vừa.

Thông cảm cho cháu với :.)

À còn nữa, cháu định mở một tầng nữa của quán, để làm mấy cái ngoài countryhumans như cityhumans hay apphumans v.v.

ý, các bác thấy sao?

Cháu có nên mở không nhỉ? (0-O )

Với lại các bác ủng hộ cho cái Countryhumans Studio của cháu với, tạo lâu lắm rồi giờ cháu mới nhớ ỤvỤ.

С новым годом ỤvỤ (dù đã mùng 5:🙂 )
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Home Sweet Home (Cuba x Vietnam)


__________________________________

Mỗi sáng sớm, khi trời trong, gió nhẹ, sớm mai hồng

Anh lại thức dậy, chuẩn bị cho một ngày mới tốt lành.

Anh đến cơ quan, nơi mà ngày ngày anh vẫn tới để nhận việc.

Nhận việc rồi, làm việc, hoàn thành, và nghỉ ngơi.

Đôi khi trời sẽ mưa.

Hoặc là sẽ có vài đứa trẻ muốn trêu chọc anh.

Nhưng không sao cả, anh vẫn hoàn thành một cách nhanh gọn.

Quả là một cuộc sống bình dị.

À khoan đã, không phải bình dị theo cách mọi người nghĩ đâu.

Nó bình dị theo một kiểu rất đặc biệt.

Anh nhận nhiệm vụ, và tìm cách hoàn thành nó nhanh nhất có thể.

Trong làn mưa bom đạn, khói bụi mịt mù.

Không biết những viên đạn từ lỗ châu mai, hay những viên đại bác, sẽ bay tới lúc nào.

Dấn thân vào cuộc đời cách mạng, nghĩa là chấp nhận bán đi mạng sống của mình.

Sẵn sàng cho việc mỗi giây, mỗi tích tắc đều có thể là khoảnh khắc cuối cùng trong đời.

Và hôm nay vẫn là một ngày như thế.

Anh thấy nó bình thường quá.

Lạ nhỉ?

Có lẽ là khi con người đã quá quen với việc cận kề cái chết ấy, thì họ cũng sẽ bắt đầu coi thường luôn lưỡi hái của Tử Thần.

Anh là một ví dụ điển hình.

Ngày ngày, vẫn ra ngoài và trở về bình an như thường, cái cảm giác sợ chết đã lẫn đi đâu đó trong cái đống mồ hôi xương máu anh bỏ ra phục vụ cách mạng rồi.

Nói vậy thôi, thật ra thì hôm nay có chút khác biệt so với thường ngày.

Anh vẫn đến cơ quan, đúng ra thì là căn cứ để nhận tài liệu.

Chiến dịch đã chuẩn bị xong, phải đợi vài tuần mới tiến công được, thế nên hiện tại anh không ở chiến trường, mà làm nhiệm vụ liên lạc.

Tài liệu tuyên truyền cách mạng thì dễ rồi, giả vờ đi rải tờ rơi, hay đi bán báo, chưa bao giờ anh bị phát hiện.

Còn hôm nay anh sẽ phải đi bộ gần chục cây số để liên lạc.

Chả là xe của đơn vị dùng cho các việc khác hết rồi, vả lại còn chưa đầy 10 cây số, chẳng phải cái gì quá khó khăn.

Anh sẽ vào vai một tên ăn mày mọn, và giấu tập tài liệu trong mớ giẻ rách.

Làm gì có tên nào rảnh rỗi đi kiểm tra một thằng ăn mày bẩn thỉu đâu nhỉ.

Chắc chắn anh vẫn sẽ hoàn thành trong hôm nay thôi, nếu không có bất trắc gì.

Ừ, nếu không có bất trắc gì.

Anh ôm tập tài liệu, khom lưng từng bước nhanh nhẹn.

Như một cái bóng lướt qua trên con đường mòn.

Nói không ngoa chứ, kĩ năng này chỉ cần đi làm liên lạc được khoảng một hai năm gì đấy là sẽ tự nhiên thành thục thôi.

Con đường này xem chừng cũng nhiều người qua lại, quả là một lợi thế.

Còn một kĩ năng khác anh có được khi làm liên lạc nữa.

Đó là khả năng diễn xuất.

Diễn xuất thì còn bao gồm cả ứng biến nữa.

Mấy cái đó làm như nào thì còn tùy hoàn cảnh, và tùy vai diễn.

Ví dụ, nếu đóng vai một người bán báo, thì đương nhiên tài liệu sẽ dán chặt ở mặt trong theo từng tờ lẻ, tất cả đều bằng tiếng Hán, còn bị dán đè lên bằng một miếng giấy khác có nội dung là tin lá cải hoặc tin phiếm, dễ dàng trộn vào với những hàng kí tự khác.

Bây giờ nếu chúng có kiểm tra, thì sẽ chỉ nhìn bên trên, rảnh háng hơn thì lật báo ra xem.

Nói về hàng lính biết tiếng Hán thực tế cũng ít, anh chỉ biết là chưa bao giờ trò đó bại lộ.

Còn hôm nay là một tên ăn mày rách, đống giấy đó được trà trộn vào với mớ giấy vụn bị xé tả tơi, chúng chắc chắn sẽ không để ý.

Còn nếu chúng để ý ấy, anh sẽ giả vờ gục xuống chết.

Chẳng có tên lính nào rảnh hơi lại chỗ một thằng ăn mày chết đói và bới tung giẻ rách của nó ra làm gì, có khi còn phải mất công dọn xác, với chúng, đó là một công việc thực sự bẩn thỉu và không đáng động tay.

Vậy nên mọi thứ sẽ ổn thôi.

Có lẽ vậy.

Một tên lính đứng trước mặt anh.

Hắn nhìn chằm chằm vào đống giẻ rách anh ôm trên tay.

- Cái gì đấy?

Hắn giơ tay, chực giật lấy đống giẻ.

- Tôi... tôi xin ngài...

Trời lạnh quá...

Anh ghì chặt, run lập cập.

Hai hàm răng đánh vào nhau, giương đôi mắt sợ hãi lên nhìn hắn, cầu mong hắn rủ lòng thương.

Trông anh bây giờ rất tội nghiệp, thực sự giống hệt một tên ăn mày vô hại.

- Đưa đây!

Hắn ra sức cướp lấy cái thứ anh đang ôm.

Anh giật mình né sang một bên, khiến tên lính ngã chỏng quèo dưới đất.

- Tụi bay!

Không xong rồi, hắn gọi những tên khác.

Chúng đã chú ý tới cái bọc trong tay anh, anh không chơi trò giả chết được.

Chạy cũng không xong, chúng rõ ràng là đông hơn.

Đánh tay đôi cũng không được, như thế chắc chắn chúng sẽ gọi thêm tiếp viện, và một mình anh sao có thể đánh lại ngần ấy lính?

Tay chúng lăm lăm súng gươm, và anh thì chỉ có một con dao nhỏ.

Cơ mà... hình như nó cũng đã rơi mất lúc nào rồi.

Thôi xong.

Toang thật rồi.

Chúng bao vây anh, có vẻ không còn lựa chọn nào khác, anh không thể để chúng phát hiện.

Anh lôi đống tài liệu ra, cắn xé đến nát nhừ.

Chúng lập tức xông vào, một tên lôi dây thừng ra.

Chỉ trong một lúc, anh bị trói lại.

Chúng cứ thế thúc anh đi trên đường.

Anh nhăn mày, cúi gằm mặt xuống.

Đi suốt nửa ngày rồi.

Không rõ chúng sẽ đưa anh đi đâu.

Mặt trời đã khuất núi.

Chợt chúng dừng lại ở một hàng ăn gần đó.

Chúng vứt anh vào một góc, sau đó ngồi đánh chén ngon lành.

Gớm, một đám tham ăn.

Dù sao đi chăng nữa, đây vẫn là một cơ hội tốt để bỏ trốn.

Anh tìm cách lách tay ra.

Nhưng dây cột chắc quá.

Chúng dùng nút thắt loại gì, anh gỡ không được.

Xung quanh không có gì dùng.

Thậm chí trước khi quẳng anh vào góc, chúng còn cẩn thận cột chân anh lại.

Thậm chí anh còn bị kiệt sức nữa chứ.

Bao nhiêu cách thức bỏ trốn lần lượt hiện lên, và anh không dùng được cái nào cả.

Chắc chết mòn trong tù mất thôi.

- Đồng chí ơi?

Một giọng nói vang lên đâu đây.

Anh giật mình nhìn sang bên cạnh.

- Đồng chí có sao không?

- Cậu... cậu giúp được tôi không?

- Xin lỗi, nhưng tôi cũng chỉ là khách đến đây thôi.

Tôi không mang gì cả.

Anh thất vọng, cúi mặt ủ rũ.

Cái nút chặt thế này, chắc chắn cậu không mở được.

Cách duy nhất đó là tìm cách cắt dây đi.

Nhưng cậu ấy lại không mang gì trong người, xui xẻo thay.

- Nãy giờ tôi thấy cậu cũng có vẻ mệt.

- Không có gì đâu.

Tôi không mệt.

- Hay là uống ít nước để có sức đi tiếp nhé?

Tôi nghĩ chúng sẽ dẫn cậu đi xa đấy.

Chẳng ai muốn chết khát giữa đường đâu.

Cậu lấy một bình nước nhỏ ra.

Bình nước hết sức đơn giản, làm từ ống tre, chính xác hơn thì là một đốt tre bẻ đôi, thêm một vài chi tiết để cố định cái nắp.

Cậu đổ nước ra, xác định là cũng sắp hết nước luôn rồi.

Nhưng vẫn còn đủ cho một người.

- Này, uống đi.

- Thôi, không cần đâu.

Tôi không khát.

- Cậu sợ tôi không có nước uống hả?

Lo gì, ở hướng ngược lại đấy, rẽ phải, cách đây vài cây số, sẽ gặp một khu rừng.

Trong đó chắc chắn có sông, suối hay gì đó.

Tôi có thể vào đó lấy nước được mà.

Anh lưỡng lự.

Cậu trai này quả thật rất tốt bụng, nhưng cũng quá ngây thơ để có thể tồn tại được trong cái cảnh nước mất nhà tan này.

Giả sử người mà cậu ta ngỏ ý muốn giúp đỡ không phải anh, mà là một tên lính phe địch thì sao?

- A ha ha... tôi bất cẩn quá.

Tay cậu đang bị trói thế này cơ mà.

Cậu ta dốc nhẹ nước vào miệng anh.

Có hơi đột ngột, nhưng không sao, dù cho anh suýt chút nữa là bị sặc rồi.

- Đỡ hơn chưa?

- Cảm ơn.

Cậu ta cười.

Dù cậu đang đội một chiếc nón quá khổ và bịt kín mặt, anh vẫn biết được cậu ta đang cười.

Phải rồi, nghiêng đầu và nhắm tịt mắt, không quá khó để nhận ra.

Một tên lính quay đầu lại, hắn hỏi lớn.

- Thằng nhãi kia!

Mày làm gì đấy?!

Cậu lập tức chạy đi.

Cũng may, tên đó đang say khướt nên tầm nhìn rất kém.

Anh có thể dễ dàng qua mặt hắn.

- Chẳng có ai đâu, mày nhìn gà hóa cuốc đấy.

- Mày mà định trốn thì liệu hồn!

Chúng đã ăn xong.

Đợi chúng tỉnh rượu, thì trăng cũng gần lên đến đỉnh đầu.

Không biết liệu cấp trên có cho phép chúng bỏ bê tù nhân và ăn uống no say như vậy không.

Anh không biết.

Và anh sẽ không bao giờ biết được thêm bất cứ thứ gì.

Khi mà sau đó, anh thiếp ngủ một cách kì lạ.

Và sáng hôm sau, anh thức dậy tại một không gian tối tăm, ẩm mốc.

Rêu phủ kín các góc tường, cái mùi bốc lên từ đám rêu ấy, trộn lẫn mùi thịt thối và máu tạo nên một hỗn hợp khí có mùi rất kinh khủng.

Nó khiến anh buồn nôn.

Lúc đó trời vẫn còn tối om.

Không biết là anh bị lôi đến đây ngay đêm đó, hay là anh đã hôn mê qua mất một ngày nữa.

Nhưng chắc chắn khi anh tỉnh dậy thì đang là buổi đêm.

Và với cái nguồn sáng duy nhất là từ ánh trăng lấp ló qua song sắt, thì cũng đã đủ để anh nhận ra rằng.

Anh vào tù rồi.

.

.

.

Chỉ mới có vài ngày.

Tuy là vậy, cũng đã đủ để anh bắt đầu buồn tay buồn chân.

Anh không muốn trở thành một phần tử vô dụng trong kháng chiến.

Thế này thì sao có thể hãnh diện tự hào rằng mình đã góp phần giải phóng đất nước cơ chứ.

Nếu cứ chôn chân mãi ở đây, không chừng sẽ chết héo trước khi được hưởng độc lập tự do ấy chứ.

Ai mà chịu được.

.

.

.

Vài tuần đã trôi qua.

Anh không muốn ở đây nữa.

Anh vốn đã quen với việc bị tra tấn, và bây giờ, cái thứ đang hành hạ anh, thiêu đốt tâm hồn anh từ bên trong đó là lòng ham muốn tham gia cách mạng, phục vụ tổ quốc.

Nhưng anh không thể.

Anh đã chứng kiến vài người tìm cách tẩu thoát, và đương nhiên, một là bị bắt về và hai là bặt vô âm tín, hay nói cách khác là chết mất xác đấy.

Bên ngoài có lục đục gì đó thì phải.

Anh nghe thấy tiếng xiềng xích va vào nhau.

Lúc này, anh không thể ngưng tưởng tượng ra hàng vạn tình huống xảy ra ngoài kia.

Có thế là đám lính hách dịch kia đang tra tấn tù nhân, hay tích cực hơn thì là quân ta đột phá cướp tù.

Thôi, làm gì có chuyện viển vông như thế.

Anh biết mà.

Vì vài phút sau, tiếng kim loại đột nhiên im bặt, sau đó lại vang lên, và ngày một gần hơn.

Một lần nữa, tiếng xích sắt biến mất.

Thay vào đó là tiếng chìa khóa tra vào ổ.

Một tia sáng le lói xuất hiện.

Một đoàn người đi vào.

Trông họ cũng khốn khổ và rách rưới.

Mặt mũi họ cũng lấm lem đất cát.

Anh có thể đoán ngay họ cũng là tù nhân.

Nhưng anh không biết mặt bất kì ai trong số họ.

Có lẽ đó là tốp tù nhân mới.

Anh cười khổ, lực lượng cứ hao hụt dần thế này, liệu trên tiền tuyến tình hình có ổn định không?

Bỗng nhiên anh giật mình.

Hình như vừa có một ánh nhìn ghim chặt vào gáy anh.

Anh hướng ánh nhìn về phía các tù binh, và không mất quá lâu để nhận ra một người cứ nhìn anh mãi, như thể đã gặp anh trước đó và cố gắng nhớ lại xem có đúng là như vậy không.

Và khẩu súng của tên cai ngục đã thúc cậu ta đi.

Trước khi bị đẩy đi, cậu ta đã kịp tặng anh một nụ cười, như thể nụ cười của những người bạn lâu năm khi gặp lại nhau vậy.

Thật khó hiểu.

.

.

.

Đêm đến.

Như thường lệ, anh lăn lộn trên nền đất lạnh, không thể ngủ nổi với cái điều kiện này.

Chà, cũng không hẳn.

Vì anh đã từng ngủ rất ngon lành dưới thung lũng, trong hang sâu, hay ngay cả trên cây.

Chỉ có một điều khác biệt ở đây, đó là anh phải ngủ trong song sắt, và điều đó khiến anh khó lòng mà ngủ được.

Đêm mây mù, đến một ánh trăng lẻ loi cũng không có.

Lại một đêm lạnh lẽo trôi qua, và thêm một đêm anh không thể làm gì có ích.

Hài...

- Đồng chí ơi!

Anh giật mình.

Lập tức vào thế phòng thủ.

- Ai đấy!

Người bí ẩn nhanh tay bịt miệng anh, không để anh phát ra một tiếng động.

- Suỵt!

Tôi không phải lính!

Anh tìm cách trấn tĩnh lại, thở đều.

Cậu buông tay ra, bước tới ngồi xếp bằng xuống đối diện.

- May quá.

Cậu suýt dọa chết tôi rồi.

Cậu ta gãi đầu, cười nhạt.

Nghiêng đầu và nhắm tịt mắt.

Đúng kiểu cười của trẻ con.

A... anh thích trẻ con lắm.

- Khoan, sao cậu vào được đây?

Cậu ta giơ ngón cái lên, chỉ vào cái hốc ở góc tường.

- Tôi ở phòng giam bên cạnh

Thì ra cái nhà giam này do sử dụng quá lâu không được tu sửa, cộng thêm việc rất nhiều tù nhân tìm cách đào tẩu, dù không thành công, nhưng cũng đã khiến góc tường nơi đó mục rữa ra, chỉ cần có một vật kim loại, đào khoảng vài phút là có thể tạo được một cái hốc đủ cho một người trưởng thành chui qua.

Thậm chí có thể lấy đống gạch đá lấp lại, là coi như không khác gì so với hiện trạng ban đầu.

- Ra vậy.

Anh rời mắt khỏi cái hốc, tự nhủ, bản thân ngu thật sự.

Lại hướng mắt về phía cậu thanh niên.

- À đúng rồi, tôi thất lễ quá. _ Cậu nhìn anh _ Tôi chưa được biết tên đồng chí.

- Cuba.

Và cậu là?

- Vietnam.

...

Trời cũng đã gần sáng.

Cậu trở về phòng giam của mình.

Cả đêm qua hai người rôm rả với nhau không ngớt.

Và cũng từ đó thì anh phát hiện ra một vài thứ khá là hay.

Cậu không chỉ là chiến sĩ cách mạng, mà còn theo đuổi chủ nghĩa cộng sản.

Y hệt anh luôn.

Cậu rất vui tính, khảng khái.

Và trong những lời cậu nói, gần như câu nào câu nấy cũng tràn ngập khí thế, tràn ngập niềm hi vọng.

Mấy câu nói đó cứ như là truyền thêm nhiệt huyết cho anh vậy.

Anh thấy cậu và anh khá hợp nhau đấy chứ.

Có lẽ sau khi ra tù, anh và cậu sẽ là đồng chí tốt không biết chừng.

Chúng thúc các tù nhân ra làm khổ sai.

Có anh, và đương nhiên là có cả cậu.

Chúng tra tấn tù nhân.

Có anh, và đương nhiên là có cả cậu.

Chắc hẳn sẽ có người thắc mắc, đây vốn là những phút đau đớn và khổ sở của những người tù, tại sao lại miêu tả qua loa đến vậy?

Vì khi có cậu bên mình, đây chẳng còn là những giây phút đau đớn hay khổ sở nữa.

Lao động, cậu luôn sấn tới bên cạnh, cười toe toét, đùa những câu đùa đi vào lòng đất.

Mặc cho chúng chửi mắng, hay dí súng vào đầu, cậu chỉ im im được một lúc thôi, đến khi chúng không để ý thì lại cười sa sả.

Anh cũng thấy lạ cho cái sự lạc quan bất thường này đấy.

Tra tấn.

Ừ thì đau đúng là đau thật, nhưng chỉ đau về thể xác thôi.

Buồn cười nhất là những hôm chúng đóng đinh và quất roi ấy, hơi rát vì roi tẩm ớt, nhưng ngay khi xong, anh gần như suýt ngất rồi, thì cậu lại khều anh.

- Grào... ta là đại chúa tể zombie đây... ta đang chuẩn bị lực lượng, khi thoát ra khỏi đây sẽ dẫn cả đội quân zombie của ta đi ăn não tất cả bọn cướp nước các ngươi!

Anh ráng nhìn sang, và trông cậu diễn cũng đạt đấy chứ.

Người toàn máu me, tay chân bị đóng chặt, khắp người bê bết những vết thương chưa khép miệng, thế mà vẫn có thể cười nói vui vẻ, chẳng ai sẽ tin rằng đống máu này là thật, những vết thương đó không phải là trang điểm, và cậu đang thực sự cười đùa trong vũng máu của chính mình đâu.

- À, xem nhé.

Cậu ta lấy hơi, kêu thật lớn.

- Này tên kia!

Tên bên cạnh định tụt quần ngươi kìa!

Chả là có hai tên lính đang gác cạnh nhau, và một tên đang lom khom bò dưới chân tên còn lại, như thể đang tìm gì đó vậy.

Tên lính kia nghe tiếng kêu, ngỡ là hắn định tụt quần mình thật, đấm hắn một phát ngay giữa mặt.

Tên còn lại hình như cũng thuộc dạng nóng tính, thế là hai tên lao vào đấm nhau.

Mãi đến khi có cấp trên tới, chúng mới bị lôi đi, để lại anh và cậu cười khúc khích, mặc cho trên cơ thể đầy những vết rách ngắn dài đang chảy máu xối xả.

.

.

.

Được một năm rồi đấy.

Anh vẫn chưa nghĩ ra cách vượt ngục.

Dù rằng ở đây cũng không đến nỗi tệ, hoặc ít nhất là từ khi có cậu ấy.

Những câu nói đùa vu vơ khi làm khổ sai, những hành động tấu hài sau khi bị tra tấn, hoặc là một câu chúc ngủ ngon chờ ngày mai giải phóng mỗi đêm...

Chúng dường như tiếp thêm cho anh nghị lực, cho anh hy vọng sống, để chờ ngày mai, sẽ đuổi được tất cả lũ hách dịch này đi.

Nhưng cuối cùng, vẫn bất lực, chôn chân nơi này.

Anh không sợ chết khi vượt ngục, nhưng nếu anh vượt được nhưng rồi lại chết đi, rốt cục vẫn chẳng thay đổi được gì.

Chi bằng ở lại đây, chờ thời cơ mà cùng vượt.

- Đồng chí này!

Tôi kiếm được vài thứ, đồng chí xem đi!

Cậu bày ra một vài thứ trước mặt anh.

Có một cuộn giấy da đã cũ, một chiếc bút tre nhỏ bằng cỡ ngón tay út, một ít bột màu đen và thứ bột gì đó màu vàng.

- Cậu xem có thể làm gì với chúng không?

Gửi tin chẳng hạn?

- Không được đâu, tin sẽ đến tay chúng trước khi đến được cơ quan.

- Chà, vậy thì _ Cậu cười _ cứ làm bất cứ những gì cậu muốn.

- Nhưng cậu là người kiếm được những thứ này mà?

- Không sao đâu, tôi chỉ là vô tình tìm thấy.

Dù sao tôi cũng chẳng cần chúng.

.

.

.

- Đồng chí vẽ cái gì đấy?

Anh nhìn sang người bên cạnh.

Lúc này, anh đang cố tận dụng mọi nguồn sáng có được.

Vì ban ngày phải lao động, nên chỉ có ban đêm anh mới được tự do làm những thứ mình muốn.

Lũ cai ngục cũng chẳng quan tâm đâu, chỉ cần anh không vượt ngục hay làm gì có hại là được.

- A, đồng chí vẽ đẹp thật đấy.

Nhưng đây là ai vậy?

- Một ân nhân.

Anh cười.

Nói thật là từ trước đến giờ anh gần như không hề ngưng nghĩ về việc phải cố gắng vượt ngục, sau này hòa bình còn phải tìm bằng được người ta, mời người ta về nhà ăn bánh uống trà, có khi còn mở tiệc cảm ơn.

- Cậu có biết tên người đó không?

- Không.

Nhưng tôi nhớ rõ dung mạo người đó như thế nào.

Cậu có thể thấy được điều đó.

Bằng chứng là anh đang vẽ ra người đó ngay tại đây.

Trong bức tranh, là một cậu con trai đội một chiếc nón to quá khổ, khuôn mặt bịt kín, đôi mắt vàng kim hiền hòa.

Cậu phải thừa nhận, chỉ mới nhìn thôi là cậu đã có cảm tình với người này rồi đấy!

- Thế người này có cao không?

- Cậu ấy cao cũng khoảng bằng cậu.

Ái chà, không những vậy lại còn trông giống cậu nữa chứ.

Sau này phải kết nghĩa anh em mới được!

- Nhưng nếu cậu chỉ thấy được đôi mắt và dáng người của cậu ta, sao có thể tìm lại được?

- Tôi chắc chắn sẽ tìm được mà, cậu ấy là ân nhân của tôi.

.

.

.

Cuộc vượt ngục diễn ra.

Vietnam, đã vẽ lại được bản đồ của nhà tù.

Cấu trúc khá phức tạp, nhưng đại khái có thể nói như sau: Vì phòng giam của cậu nằm ở cuối dãy, bức tường đó chắc chắn là bức tường ngăn cách khu giam giữ với khoảng sân lao động.

Vào chính xác 3h sáng, sẽ không có lính ở đó.

Sau khi trốn qua khoảng sân đó, sẽ gặp một bức tường.

Cậu sẽ ném thừng buộc móc treo qua đó, hai người cùng trèo qua tường.

Sau khi trèo qua tường, sẽ gặp một lối đi.

Đến ngã rẽ thứ tư, rẽ phải, sau đó đi thẳng, cuối cùng sẽ đến được cổng.

Sau khi trèo qua cổng cần hết sức cẩn thận, có một bộ phận lính canh giữ.

Nhưng cũng tiếp giáp với bìa rừng, nên chỉ cần khả năng của những người chiến sĩ du kích - ngụy trang - là sẽ an toàn trốn thoát.

Anh nhận thấy kế hoạch khá ổn, nên quyết định làm theo.

Khoan đã kìa... ngay cả đến vật hoàn hảo nhất cũng phải có một vài vết xước chứ nhỉ.

Và kế hoạch đó - đã có một kẽ hở.

Những bước đầu tiên đều rất trót lọt.

Tuy nhiên, cho đến điểm cuối cùng, ra khỏi cổng, đã có một sơ suất nhỏ.

Họ đã trèo xuống ngay khi ánh đèn hướng về phía họ.

Tại sao?

Tại sao lại là lúc này?

Ánh đèn rọi thẳng về phía anh, nhưng cậu lại là người đẩy anh ra, chỉ kịp thì thầm một câu.

"Chạy đi, mà tìm cậu ấy."

Cậu chạy ngược lại.

Anh chạy về phía rừng.

Anh cắm đầu mà chạy, không dám nhìn lại, dù chỉ một giây.

Anh hiểu được, cậu đã giúp anh trở về, và nếu anh quay lại, sự hi sinh của cậu sẽ thành công cốc, và trên Thiên Đường, hẳn cậu sẽ trách móc anh nhiều lắm đây.

Anh cứ chạy mãi, chạy mãi trong màn đêm âm u, lạnh lẽo.

Và rồi, một tiếng hét vang lên như xé toạc bầu trời đêm.

Anh nhắm chặt mắt, nước mắt lã chã rơi.

Có lẽ cả kiếp này, anh sẽ không bao giờ được gặp lại cậu nữa...

.

.

.

Cách mạng đã thắng lợi.

Mọi chuyện thực sự quá suôn sẻ.

Khắp nơi vang lên những tiếng reo hò.

Tin mừng nhanh chóng lan đi khắp nơi.

Đâu đâu cũng tràn ngập trong một bầu không khí vui vẻ và hạnh phúc.

Phải rồi, đâu đâu cũng vậy...

Anh hào hứng tìm đường trở về nơi ấy.

Những tưởng sẽ được gặp lại con người ngày xưa.

Sẽ có dịp mời cậu ta về nhà, ăn bánh, uống trà và mở tiệc.

Lẽ ra là vậy.

- Mọi người... nói vậy là sao?

Trưởng thôn thở dài, ông cầm lấy cuộn giấy da, nét mặt buồn rầu.

- Cậu ấy tên là Vietnam.

Một chiến sĩ du kích.

Cậu ta thường mặc một bộ đồ như thế này - một chiếc nón lá quá khổ và khăn bịt mặt - để tránh bị phe địch phát hiện.

Hai năm trước, có một toán lính dẫn tù binh đến đây (Nếu ta nhớ không nhầm, cậu là tù nhân đó thì phải).

Vài tuần sau, cậu ta bị bắt.

Từ đó chúng ta cũng không nghe được tin gì nữa.

Anh sững sờ, rụng rời tay chân.

Cái gì cơ?

Không thể là thế được!

Nhưng khi ngẫm lại...

"Một cậu con trai đội một chiếc nón to quá khổ, khuôn mặt bịt kín, đôi mắt vàng kim hiền hòa..."

"Cậu ấy cao cũng khoảng bằng cậu..."

- Thôi chết dở rồi!

Anh cười, cười dại lên.

Mở to mắt, dường như cố thuyết phục bản thân rằng đó không phải sự thật.

Nhưng đồng thời, cũng ép buộc chính mình chấp nhận thực tế.

Anh rời khỏi ngôi làng nhỏ, lên chuyến xe buýt cuối cùng.

Trên xe, anh tựa mình nhìn ra cửa sổ, cố gắng thu hết cảnh vật vào tầm mắt, để chúng có thể lấp đầy tâm trí, để anh không nhớ đến sự hiện diện đó nữa.

Có vẻ như không thành công.

Những giọt lệ lại rơi ra từ khóe mắt.

Anh cứ thể mà nức nở trong vô thức.

Nhưng... tại sao... tại sao anh lại khóc chỉ vì một người lạ?

Anh đăng kí tham gia đội tình nguyện tìm kiếm hài cốt liệt sĩ.

Cả đội đã xới tung mọi miền đất nước, từ đồng bằng cho đến rừng sâu, từ vùng duyên hải cho đến núi non hiểm trở.

Rất nhiều hài cốt đã được tìm thấy và đưa về quê hương.

Nhưng... khi so sánh ADN, không một hài cốt nào giống với mẫu máu trên cuộn giấy da.

Anh cảm thấy có lỗi, khi đến tận lúc đó mới nhận ra, cậu đã kiếm lấy cuộn giấy này cho anh, trong trạng thái đổ máu.

Cậu đã hi sinh bao nhiêu cho anh, anh lại cảm thấy bản thân vô ơn bấy nhiêu.

Và cuối cùng, cái gì phải đến rồi cũng sẽ đến.

Lần này anh tới khai quật ở một khu nối tiếp với bìa rừng.

Nơi đây nhiều hài cốt một cách bất thường.

Còn đổ nát nữa.

Lạ thật.

Ha ha, đùa vậy thôi chứ, anh nhớ rõ lắm.

Chỉ là anh không muốn nhớ thôi.

Khai quật được xong, trời cũng đã gần tối.

Từ sáng sớm đến tối mịt, xung quanh đây nhiều hài cốt quá.

Bây giờ lên xe về, thì lúc về đến nhà chắc cũng đã nửa đêm rồi.

Mà mọi người ai nấy đều ngại đường xa đêm muộn.

Lúc đó, một ánh sáng phát ra từ một ngôi nhà nhỏ.

- Hay mình vào đấy xin ngủ nhờ nhỉ?

Thế là cả đàn kéo nhau đến trước căn nhà.

Gõ cửa.

Một thanh niên đứng trên bậc cửa, có vẻ khá khó hiểu.

- Xin lỗi, liệu chúng tôi có thể ngủ nhờ ở đây không?

- A, tất nhiên rồi!

Mọi người đều được chào đón!

Một lần nữa, anh giật mình.

"Một cậu con trai đội một chiếc nón to quá khổ, khuôn mặt bịt kín, đôi mắt vàng kim hiền hòa..."

"Cậu ấy cao cũng khoảng bằng cậu..."

Anh lập tức xua tan ý nghĩ trong đầu mình.

Dẫu biết vị chủ nhà này có trông giống cậu thật, nhưng làm gì có chuyện đó chứ?

Cậu đã đi rồi mà...

Tối hôm đó, người chủ nhà đáng quý đã ngồi đáp ứng yêu cầu của những cậu thanh niên nhốn nháo trong đội, đó là nguồn gốc của vết sẹo lớn sau lưng, và những vết sẹo chằng chịt trên cánh tay.

- Lúc đó, anh kêu lớn :"Này tên kia!

Tên bên cạnh định tụt quần ngươi kìa!"

Và thế là cái tên đang đứng tưởng tên kia định tụt quần mình thật, đấm hắn một phát, cuối cùng hai tên lao vào đấm nhau, mãi tới lúc cấp trên của chúng đến lôi chúng đi.

Anh và đồng đội lúc ấy vừa bị tra tấn xong, dù đau nhưng vẫn cứ cười mãi không nhịn được!

Những người xung quanh cười ồ lên.

Anh cũng cười, nhưng không thể cười một cách tự nhiên.

Vì những câu chuyện này... có phần quen thuộc.

- Lúc ấy anh phải lục khắp nơi trong khu giam giữ, mới kiếm được một mảnh giấy da và cũng ngồi mất một đêm mới làm được một cái bút tre, cũng như là để chế ra bột màu _ Cậu hăng say kể _ Nhưng lúc đó nguyên liệu có giới hạn, nên anh chỉ làm được có hai màu đen và vàng thôi à!

Anh nín thở nghe.

Không thể có chuyện trùng hợp như vậy được.

Nếu anh nhớ đúng, thì ngay trước cái đêm cậu mang giấy bút sang cho anh, cậu đã mất hút hẳn một đêm.

- Mà cậu ấy vẽ đẹp lắm luôn ấy nhé!

Cậu ấy vẽ một cậu con trai, với chiếc nón lá to quá khổ và một chiếc khăn bịt kín mặt, với một đôi mắt màu vàng kim.

Cậu cười, nghiêng đầu và nhắm tịt mắt.

- Cậu ấy bảo đó là ân nhân của cậu ấy.

Cậu mở mắt, nhìn về phía anh.

- Vậy...

đồng chí đã tìm thấy ân nhân của mình chưa?

Anh không kìm được cảm xúc, đúng là cậu rồi!

Anh lao vào lòng cậu, ôm chặt.

- Tôi... tôi tìm thấy rồi!

Cảm ơn cậu!

Cảm ơn cậu nhiều lắm!!!

Cậu vỗ vỗ lưng anh, cười khì.

- Được rồi, được rồi.

Không có gì đâu.

- Nhưng... sao cậu sống sót được?

- Ngay đêm đó, chúng cho tập hợp tất cả tù binh, và chôn sống tôi để làm gương răn đe.

Nhưng chúng đâu ngờ được, giây phút chúng lấp đất xuống cũng là lúc tôi tìm được, hoặc đúng hơn là rơi xuống một đường hầm cũ, có lẽ là hầm mỏ.

Từ lúc đó, tôi cùng những người khác, cứ đào tiếp vậy thôi.

Thế mà đám lính kia vẫn không biết, có một đường hầm được đào ngày đào đêm ngay dưới chân chúng!

Lần này là một nụ cười mỉm.

Không biết là do lý trí nhường quyền cho con tim hay bị nó đảo chính, anh ngóc dậy chạm môi cậu một cái.

- Quả nhiên cậu vẫn đẹp như ngày tôi mất cậu.

Mặt cậu đỏ bừng.

Những người khác thấy thế, cười tủm tỉm kéo nhau sang phòng khác.

Cậu đẩy anh ra, ngồi thu lu một góc, ra vẻ uất ức.

- Đẹp cái đầu nhà cậu... nụ hôn đầu tôi vốn định để dành cho người đặc biệt...

- Vậy người đặc biệt đó không phải tôi sao?

Anh tới gần, miết má cậu.

- Vậy là đúng rồi nhé.

Đêm cũng đã muộn.

Anh duỗi tay, rồi cũng ôm lấy cậu mà ngủ luôn trên sofa.

Cậu dường như cũng cảm nhận được hơi ấm đó, rồi cũng thiu thiu ngủ.

- Home Sweet Home.

Lào lấp ló ngoài cửa, tay ôm theo một cái chăn, đắp lên cho hai người.

- Tôi xứng đáng nhận giải Blanket-Man cho mấy vụ này đấy.

Ngủ ngon nhé.

Anh kéo cái chăn lên.

- Cuba ngủ ngon, mai còn đưa nốt các chiến sĩ về quê.

Cậu giật giật phần mép chăn.

- Còn Vietnam, ngủ ngon mai còn về nhà chồng.

The End.

______________________________

Behind the scenes

Cuba: Oidoioi, sao cứ đóng cái nào mà có bọn này thì tao luôn bị đồng chí-zone vậy?

Wang: Vì tao thích thế 🤡

Vietnam: Sao tự dưng tao liêm sỉ quá vậy?

Như thể chưa mất miếng nào luôn.

Wang: Cũng là vì tao thích thế 🤡
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Người trong mộng (France x UK)


Tous les jours.

France lật cái chăn ra, gã không thích dậy sớm.

Chỗ gã vào buổi sáng rất lạnh.

Gã chỉ muốn trùm chăn lên ngủ tiếp thôi.

Gã muốn thử sống buông thả.

Nhưng không ai cho phép gã sống như vậy cả.

EU sẽ phạt gã mất.

Gã cũng đâu còn trẻ, ít nhất có lẽ đã hơn một ngàn tuổi.

Ở độ tuổi này, gã phải sống cho có tổ chức, kìm hãm lại trái tim hoang dã của tuổi trẻ.

Hoặc ít nhất là họ bảo gã như vậy.

I wake up.

UK ngồi trên bàn.

Vẫn là tờ báo The Times như mọi ngày.

Một tách trà thảo mộc.

Y không có thói quen uống trà thảo mộc vào buổi sáng, nhưng nghe đồn rằng nó rất tốt cho những người bị căng thẳng lâu ngày.

Trong phòng khách, chiếc đèn chùm pha lê thi thoảng lại động khẽ.

Đêm qua y mất ngủ.

Thật nực cười nếu một người đã tầm tuổi này rồi, lại mất ngủ chỉ vì một giấc mơ.

Nhưng đó là sự thật.

Một tên hề cứ quẩn quanh theo y, khiến y khó chịu.

Và cả đêm đó, y không muốn ngủ nữa.

Tên hề kia không có thật, y biết.

Nhưng hắn rất phiền phức, và y không muốn thấy hắn.

Không một lần nào.

Et puis retourne te coucher.

France thầm nghĩ, hôm nay cũng chẳng có việc gì quan trọng.

Sẽ không sao đâu nếu gã cáo bệnh và quay lại giường, gã quá mệt để lái xe hàng trăm dặm chỉ để đến hội nghị và ngồi ngủ.

Nhấc chiếc điện thoại lên, quay số của EU.

- Alo?

- Bonjour... khụ khụ...

- France đấy à?

Anh không sao chứ?

- À, tôi không sao đâu... khụ khụ... chỉ là cảm thấy chút không khỏe...

- Anh vẫn tới hội nghị được chứ?

- Có thể...

Hắt xì!

Đầu dây bên kia liên tục vang lên những câu hỏi han đầy lo lắng.

Cuối cùng, EU cũng bị đánh gục.

- Được rồi... nếu anh quá mệt thì có thể nghỉ ngơi.

Tôi sẽ hoãn hội nghị hôm nay.

- Merci beaucoup.

Because.

Hôm nay UK không có nhiều thứ để làm.

Y cũng chẳng muốn kiếm chuyện với Ussr nữa.

Ngày nào cũng qua kiếm chuyện với người ta, không khéo bị ghét mất.

Hôm nay y chẳng khác gì con mèo nhỏ lười biếng của y.

Nằm dài trên giường và chẳng bận tâm chuyện đời.

Con mèo mang tên vị nữ hoàng của UK, nhảy lên người y, xoay xoay vài vòng và cuối cùng nằm cuộn tròn trên đó.

Y cười nhạt, vuốt ve bộ lông mềm mại luôn được y chải chuốt mỗi buổi tối không có gì để làm.

Ấm thật đấy.

Ôm gọn con mèo vào lòng, y đặt đầu lên chiếc gối bông, kéo chiếc chăn lông lên.

Trên chiếc giường mang đậm phong cách hoàng gia, có vòm che màu tím nhung, y cuộn tròn trong chăn và ôm con mèo cưng của mình, trông chẳng giống một quý ông gì cả.

Mà là một con mèo mốc xanh đáng yêu, đáng yêu vô đối.

Je ne veux pas te quitter.

Gã đặt điện thoại xuống, vươn vai ngáp dài.

Lim dim đôi mắt, nhìn về phía chiếc giường thân thương.

Thật hạnh phúc khi lại được chăn ấm nệm êm, nhất là khi thời tiết khắc nghiệt thế này.

France nằm lăn lên giường, trên người vẫn là bộ đồ ngủ mà nãy giờ gã còn chẳng buồn thay.

Vớ lấy một cái gối trên đầu giường và ôm chặt.

Hừm, mới rời giường chưa đầy mười phút mà đã lạnh ngắt rồi.

Thế thì cái chăn kia chắc cũng chẳng khác gì mấy.

France cứ thế lăn đi lăn lại trên giường, tìm cách nâng cao thân nhiệt hiện tại.

Cuối cùng, gã chẳng còn lựa chọn nào khác.

Mò mẫm phần mép chăn, kéo lên đắp kín người mình.

Ha... cũng ấm ra phết.

Thì ra cái chăn kia giữ nhiệt tốt hơn cái gối.

Hoặc là do thói quen, khi ngủ vẫn tuyệt nhiên dành ra một khoảng trống, một chiếc gối bên cạnh, như thể đang đợi chờ một ai đó vậy.

Dễ chịu quá.

Gã nhắm nghiền mắt, từ từ chìm vào giấc ngủ.

Never.

Y tỉnh dậy giữa một chốn hư vô.

Xung quanh trắng xóa.

Con mèo trên tay y biến mất rồi.

UK nhìn xung quanh, và rồi bắt đầu di chuyển.

Nơi này cứ như một khoảng trống, một khe hở giữa các vũ trụ.

Không tường, không cửa, không lối thoát.

Hình như y đã bất đắc dĩ trở thành tù nhân của cái nơi quái quỷ này rồi.

Cái màu trắng bóc cứ khiến y đau mắt.

Không chừng một ngày y sẽ bị điên mất thôi.

Bên trên cũng chẳng có gì.

Dưới nền trắng cũng chỉ có cái bóng của y.

Cái bóng mờ mờ, không rõ hình dạng.

Chẳng biết nguồn ánh sáng từ đâu tới nữa.

Un gentleman dans mon rêve.

France đứng trơ trọi trong một màn trắng đơn điệu.

Gì chứ, gã đã cất công cáo bệnh để nghỉ ở nhà ngủ nướng, ít nhất cũng phải được cái gì đó tốt hơn chứ.

Đưa gã vào một khoảng không trống rỗng, kiểu này đi hội nghị rồi ngồi ngủ còn vui hơn.

Bây giờ đứng chôn chân ở đây cũng chẳng làm được gì.

Gã bắt đầu đi loanh quanh.

Có thể sẽ gặp được thứ gì đó.

- A, lại gặp ngài rồi.

Và France đã gặp.

Vẫn là quý ngài đó.

Người luôn đến tìm gã trong những giấc mơ.

Gã thích ngủ nướng là do con người này.

Để có thể gặp người ấy thật lâu.

Một quý ngài luôn luôn ủ rũ.

Gã chẳng thích những người hay ủ rũ một chút nào.

Gã thường xuyên tìm cách để quý ngài có thể cười lên.

Quý ngài cười lên trông đẹp lắm.

Gã thích nụ cười của quý ngài ấy.

Ngài luôn nói gã rất phiền phức, nhưng cuối cùng vẫn chẳng giận gã đâu.

Gã muốn thấy nụ cười của quý ngài ấy.

Nếu có thể đem nụ cười này lồng vào khung kính, chắc gã sẽ đem theo bên mình, đi khắp thế giới, mỗi khi không có gì để làm, thì gã sẽ đem ra ngắm nhìn.

Nhìn cho thật kĩ, và sẽ chẳng bao giờ chán.

A baguette loving weirdo.

UK dừng bước.

Lại là tên hề đó.

Gã quấn lấy y, luôn tay đùa nghịch với cái kính một mắt của y.

Hất tay gã ra.

Thật tình, đã nhiều đêm liên tục, đêm nào y cũng mơ thấy tên hề này.

Gã đang dần dần, từng bước ám ảnh y.

Sọc xanh, sọc trắng, sọc đỏ.

Gã luôn kéo y tới trước mặt, kể cho y mấy câu chuyện về cuộc sống của gã.

Hoặc thi thoảng là mấy câu chuyện bánh mì.

Không hiểu vì sao, những câu chuyện gã kể luôn thu hút được sự chú ý của UK, đôi lúc còn khiến y bật cười như một đứa trẻ.

Ít người có khả năng khiến y cười lắm.

Có lẽ y cười, là do y chẳng có chút lý trí nào.

Đây vốn dĩ chỉ là một giấc mơ, y biết.

Tên hề đó rất phiền phức, y biết.

Nhưng gã khiến y cười.

Làm y lại chẳng thể nào ghét gã được.

- Lại là ngươi?

Comment as-tu pu être si pur.

Đêm nào cũng như đêm nào, luôn là những đêm gã mong chờ được gặp y.

Như thể đó là cầu nối duy nhất để France và quý ngài có thể gặp được nhau.

Để gã có cơ hội được khiến ngài cười, để gã lại có thể ngắm nhìn nụ cười ấy.

Nụ cười như tỏa nắng, gã chỉ muốn được chiêm ngưỡng nó suốt ngày dài.

- Quý Ngài Ủ Rũ, tôi tự hỏi tại sao ngài lại hoàn hảo đến vậy?

How did you make me laugh so often.

Đêm nào cũng như đêm nào, luôn là những đêm y không muốn ngủ.

Mỗi khi mất đi sự tỉnh táo, lại là khi gã hề đó tới.

Luôn tay đùa nghịch với chiếc kính một mắt của y.

Mặc cho UK có đẩy gã ra bao nhiêu lần, vẫn chẳng thể ngăn được gã.

Gã luôn khiến y khó chịu, nhưng bằng cách nào đó, lại có thể khiến y cười vui vẻ mỗi đêm.

- Tên Hề Kì Cục, ta tự hỏi tại sao ngươi cứ phải bám lấy ta mỗi đêm?

Vous êtes l'incarnation de la perfection.

Ngài mặc trên mình một chiếc áo sơ mi trắng, quần âu, chiếc áo gi lê mỏng với chiếc khăn lót trắng, chiếc mũ chóp cao đen bóng.

Phong cách của ngài toát lên một vẻ quý phái, mang đôi nét của thời Âu Cổ, lại pha chút màu sắc của thời hiện đại gai góc.

Khuôn mặt đậm chất quý tộc của hoàng gia Anh, điểm thêm chiếc kính một mắt màu bạc mà gã luôn rất thích đùa nghịch.

Một vẻ đẹp thật thời thượng, như thể nó không phải là thật.

Tưởng chừng rằng trên cõi đời này, chẳng ai có thể mang được một vẻ đẹp hoàn mỹ như vậy.

- Tôi không thích nhìn ngài ủ rũ.

You're a little cute dumb freak.

Gã đội một chiếc mũ nồi xám đậm, áo phông kẻ sọc và áo khoác nhẹ.

Trông thật thoải mái.

Y luôn phải mặc những thứ gây khó chịu chỉ để trông đàng hoàng trước mặt người khác.

Hiếm thấy một tên hề ăn mặc đơn giản tới vậy.

Nhưng UK vẫn coi hắn như một gã hề.

Khó chịu và phiền phức.

Như cái khăn lót này vậy... y luôn muốn giật phăng cái khăn lót này ra.

Chiếc áo gi lê cũng chật quá mức.

Sơ mi và quần âu là đủ rồi.

Y đeo găng tay làm gì nhỉ?

Gã còn cầm bánh mì bằng tay không kìa.

Tuy trông gã có vẻ hơi kì lạ với chiếc khăn đỏ thẫm gã thường xuyên quàng trên cổ, nhưng y cũng phải thừa nhận, nó khiến gã có phần khả ái đáng yêu.

Tên ngốc yêu bánh mì, lúc nào cũng chỉ chăm chăm nhéo má y, cho y cười bằng được.

Hay thật, sao tên này biết thường ngày y bị căng thẳng nhỉ?

- Ngươi trông thật nực cười.

Tu n'existes que dans mon rêve.

Những việc này, France chỉ có thể làm trong những giấc mơ nửa vời của bản thân.

Khi đã mãn nguyện rồi, gã tuyệt nhiên lại tỉnh dậy.

Gã là một kẻ si tình, nhưng lại chẳng thể tìm được ai để thay thế quý ngài trong mơ của gã.

Gã thường tán tỉnh các cô gái một cách vô tội vạ, không ít lần được cho số điện thoại, thông tin liên lạc, một cái nháy mắt đưa tình, hay một vài câu tán tỉnh lại.

Nhưng người duy nhất gã mơ đến lại chỉ có ngài.

Chưa bao giờ, phải, chưa một lần nào, có hình bóng bất kì ai khác xuất hiện trong giấc mơ của gã, ngoài chính bản thân gã ra, tất nhiên rồi.

Có ngài trong cuộc đời, dù chỉ là trong những giấc mơ, cũng khiến cuộc sống của gã đẹp lên rất nhiều.

Hối tiếc duy nhất một điều, gã không thể kéo ngài ra khỏi giấc mộng của mình, để cùng gã tiếp tục sống.

- Quý Ngài Ủ Rũ, ngài có thể ra khỏi nơi này và đi cùng tôi đến hết cuộc đời không?

You are always enjoying my nightmares.

UK nhìn kẻ trước mặt.

Đêm nay không như những lần trước.

Gã không còn hài hước, không còn vô sỉ.

Không còn làm y cười nữa.

Gã cũng chẳng dùng cái khả năng kì lạ để biến ra chiếc baguette dài của gã nữa.

Thay vào đó, trông gã bắt đầu có chút buồn bã.

Gì chứ, một chú hề buồn bã, thật kì lạ.

Gã luôn quanh quẩn bên y và luôn miệng gọi y là Quý Ngài Ủ Rũ, bây giờ đến chính gã lại có cái biểu cảm đó.

Lần đầu tiên y trở nên kì cục tới mức muốn ngồi xuống, vỗ vai và an ủi chính cái tên hề y vô thức tạo ra trong giấc mơ của mình.

- Ngươi và ta có cuộc sống riêng, ta sao có thể đi cùng ngươi?

J'aimerais pouvoir vivre dans mes rêves pour toujours.

France ngồi bệt dưới nền trắng, bỏ chiếc mũ nồi xám đậm xuống và ghì chặt.

Ngài không muốn theo gã ra.

Khiến France buồn ghê gớm.

Chẳng lẽ cứ mãi sống trong giấc mơ của gã, gã ngủ thì đến tìm gã, chỉ vậy thôi ư?

Không đâu.

Gã muốn được xoa đầu ngài mỗi sớm sương, khi bông tuyết trắng còn đọng trên ngọn cây khô, muốn được nếm thử món Yorkshire Pudding ngài vẫn thường kể cho gã nghe dù đã được ăn cả núi trong giấc mơ, muốn pha cho ngài một tách trà đạo gã thường pha mỗi cuối tuần, muốn chui vào lòng ngài, nằm gọn trong đó và được vuốt ve mỗi tối, muốn nghe một lời chúc ngủ ngon mỗi đêm muộn.

Tất cả những gì France muốn, chỉ là có thể cầm tay ngài, kéo ngài ra khỏi cái nơi đáng nguyền rủa này, và cùng gã sống hạnh phúc mãi mãi về sau.

- Ngài không thể đi cùng tôi ư...

I just want to wake up.

Y nhìn gã, cảm giác có hơi tội nghiệp.

Nhưng biết sao được, gã thì không có thật, UK thì chỉ đang mơ, y không đi với gã được.

Trông gã đáng thương như vậy, y chẳng phải là kẻ vô tình.

Cái buồn cười ở đây, y đang thương xót vỗ về một tên hề y tự tạo ra trong bộ não chẳng có gì ngoài trà và căng thẳng mà hằng đêm vẫn luôn quấy rối giấc ngủ của y.

Gã nói đi cùng gã, là đi đâu chứ nhỉ?

Y chẳng bận tâm, vì cuộc sống của y đâu còn chỗ trống để dành cho bất kì ai ngoài con mèo mềm mại ấm áp kia đâu chứ.

- Lát nữa ta sẽ rời khỏi đây thôi.

Nhưng là quay lại nơi của ta.

And I made it/Et je l'ai fait.

"Ồ, vậy ra ngài cũng có một thế giới của riêng mình ư?"

" Nếu ngài không thể đi cùng tôi, vậy có lẽ tôi sẽ ở đây cùng ngài."

I woke up.

UK lim dim mắt.

Elizabeth đã nhảy ra khỏi lòng y từ lúc nào.

Và bây giờ nó đang cuộn tròn trên cái gối của y.

Chống tay lên lớp đệm mềm, y ngồi dậy.

Đặt dựng cái gối lên, kê vào đầu giường, và chán nản tựa lưng vào đó.

Ngửa đầu ra sau.

Y đã ngủ bao lâu rồi nhỉ?

Y không biết, nhưng chắc chắn là đã bỏ lỡ mất bữa nửa buổi rồi.

Với lấy cái kính một mắt, bằng một cách nào đó, dây kính bị tết thành hình trái tim.

Trong giấc mơ, y mơ thấy tên hề đó đã ngồi cầm cái kính đó và tết dây mất một lúc.

Nhưng ngoài đời thì làm gì có chuyện như vậy.

Có lẽ là Elizabeth trong lúc y đang ngủ đã tranh thủ nghịch cái dây, và bằng một cách ngẫu nhiên nào đó đã khiến nó rối theo hình trái tim.

UK không biết cách gỡ, nên chắc y sẽ để yên như vậy.

Je ne l'ai pas fait.

France vẫn nằm trong chăn.

Đôi bàn tay lạnh ngắt vẫn ôm chặt lấy chiếc gối.

Khóe môi khẽ cong lên, như thể đang nở một nụ cười mãn nguyện.

Khuôn mặt tái nhợt, cơ thể cứng đờ.

France vẫn ngồi bệt trên nền trắng.

Tay cầm chiếc mũ nồi.

Ngài vừa... tan biến thì phải.

Hi vọng ngài sẽ không quên gã.

Gã đã dành mất nửa tiếng ngồi tết chiếc dây kính đó, theo những gì gã nhớ được.

Ngài đã đi rồi, còn gã thì vẫn ở đây.

Ha, ở cái nơi sáng chói lạnh lẽo này, khi có ngài nó chưa bao giờ lạnh lẽo.

Ngài đi rồi, nó lại quạnh quẽ và trống vắng hơn bao giờ hết.

And then I realized/Et puis j'ai réalisé

"Hừm, tên hề đó, tôi nhớ đã gặp gã ở đâu rồi..."

"Vẻ hoàn hảo của Quý Ngài Ủ Rũ trông rất quen..."

Le monsieur qui venait toujours me remonter le moral avec son cerveau magnum.

Gã ngồi trầm tư.

Hoàn hảo đến cực đoan.

Dễ dàng cáu giận với sai lầm nhỏ nhất.

Câu chuyện về món Yorkshire Pudding.

Kiến thức rộng lớn một cách lạ thường.

Về các điều kiện tự nhiên, khí hậu, địa hình, kể cả các lĩnh vực vật lý, hóa học, lý luận chính trị, chiến lược quân sự ngài đều nắm rõ như lòng bàn tay.

Lại ít nói, tỏa ra một thứ khí chất lãnh đạo cao ngút trời.

The freak who always tried to make me laugh with his lame jokes and his baguette.

UK nhìn điện thoại, nhấn vào danh bạ.

Vuốt lên trong vô thức.

Y cứ nghĩ mãi về tên hề trong giấc mơ của y.

Hình như đó không đơn thuần là một gã hề.

Có chút vô sỉ và kì lạ.

Tên ngốc yêu bánh mì.

Đa tài, lãng mạn.

Gã thích đùa.

Gã giỏi làm thủ công, và có con mắt thẩm mĩ tinh tế.

Nói nhiều đến đáng sợ.

Kĩ năng xã hội, gã có nhiều lắm.

Nhiều đến mức y còn chẳng nhớ nổi có cả thảy bao nhiêu.

You were my neighbour/Tu étais mon voisin

UK dừng lại ở một số điện thoại.

'Tên Hề Kì Cục'

"Hừm..."

Còn France thì chẳng nhận ra.

I came to visit you.

UK xuống giường.

Chỉnh lại quần áo và đeo chiếc kính một mắt lên.

Đội chiếc mũ chóp cao như thường lệ.

Ra khỏi nhà, hít một hơi thật sâu.

Không quên khóa cửa lại.

- Đến Paris thôi.

You were still sleeping.

Bất cẩn thật, chẳng thèm khóa cửa luôn.

Y sẽ nói là y không vui lắm, nếu không muốn nói thẳng ra là quá thất vọng.

Len qua những dãy phòng với hàng tá những bức tranh trừu tượng luôn khiến UK đau não mỗi khi France giải thích ý nghĩa của chúng.

Tới được phòng của gã.

Cái cục đang cuộn tròn trong chăn kia chắc chắn là France rồi.

How cute.

Gã vẫn thường ngủ kiểu này.

Khoan đã, y nhớ thường vào những ngày như thế này, EU thường có hội nghị mà nhỉ?

Ngồi xuống bên cạnh giường, UK lật nhẹ chăn ra, xoa xoa mái đầu của France.

Dễ thương quá.

Cầm tay gã lên để cảm nhận hơi ấm.

Cơ mà... nó không ấm như mọi ngày.

J'ai parcouru tout le paradis.

France nhìn xung quanh.

Khoảng không gian trắng tinh trước mặt gã, giờ lại trở nên bông xốp và bồng bềnh.

Không còn sàn trắng.

Trần trắng cũng không còn.

Thay vào đó là những cục bông mềm dưới chân gã và thứ ánh sáng chói lóa trên đầu.

Gã bắt đầu đi loanh quanh.

Nơi này cũng chẳng khác gì cái không gian kia, chỉ là hình thức có hơi kì lạ.

Vào những lúc khung cảnh thay đổi thế này, ngài luôn ở bên gã, và nói với gã rằng, đây chỉ là thứ ngài làm để thay đổi không khí.

Nhưng ngài không ở đây.

Vous n'étiez pas là.

Gã đã đi đi lại lại như kẻ mất hồn không biết bao lâu rồi.

Gã muốn tìm ngài.

Hình như có gì đó không ổn, mắt gã bắt đầu chuyển từ hai màu - đỏ ruby và xanh sapphire - sang màu trắng đục.

Theo những gì gã còn nhớ được, thì đó là dấu hiệu của việc kí ức đang bắt đầu bị phai đi.

Không được rồi, phải tìm ngài nhanh hơn.

Cela m'a déçu.

Đôi mắt gã giờ đã chuyển sang màu trắng hoàn toàn.

Gã cứ thế lang thang đi lại giữa chốn hư vô, không biết mình là ai, không biết mình đang đi đâu, đang tìm ai.

Gã cứ bước, cứ bước, và cứ bước mãi...

Trước khoảnh khắc đó, trong đầu gã chỉ vang lên duy nhất một câu...

"Why can't you just stay with me?"

"Pourquoi tu ne peux pas rester avec moi?"

____________________________

A ha ha :'D Đơn thì chưa xong, nhưng truyện vẫn đăng đều đều cho các bác có cái hít :'D Bản thảo dự trữ thì sắp cạn, deadline cũng dí cho tóe khói.

Buồn đời.

Hey, các bác đoán xem sắp tới có sự kiện gì?
 
Chs [Oneshot] [Drop]
🎉


Happy day, happy day!

Cháu biết việc đăng cái này vào nửa đêm và không nhằm mục đích trả đơn hay đăng cái gì đó hít được sẽ hơi gây khó chịu, nhưng vì hôm nay là ngày đặc biệt (ít nhất là với bản thân cháu) nên cháu muốn mọi người cùng vui 😀

Cháu nên làm gì để kỉ niệm dịp này đây?

A&D?

Q&A?

Nhân tiện đây không phải sinh nhật cháu nên sẽ không có tiệc :- (mà có là sinh nhật cháu thì vẫn không có tiệc, từng tuổi này rồi tiệc tùng gì nữa ;-😉

Cháu kỉ niệm thế nào, giao các bác quyết định nhé?

Một ngày trôi qua, không làm được gì ;-;

Chính xác thì là tròn 1 năm cái quán này ra đời.

Giá trị tinh thần đối với cháu là chủ yếu ấy mà.

26/2/2022
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Amor no correspondido/Unrequited love/Đơn phương


Eres mi amigo.

A veces más que amigo.

Vamos a contar, ¿cuánto tiempo he estado saliendo contigo?

Ni siquiera recuerdo, sucedió hace mucho tiempo.

De una vez...

Me ayudaste mucho.

Demasiados para contar.

Y sin embargo, no parece que haga nada por ti...

Es tan pecaminoso.

También enviaste bienes y personas de tu lado para ayudarnos.

Fuiste el primero en reconocer a mi hermano.

Las cosas que hiciste... significan mucho para mí. ¿Cómo puedo compensar esto?

El color rojo brillante representa la sangre en las venas de los valientes que han caído...

Y en algún lugar está tu sangre.

¿Sabes qué?

Te amo por siempre.

Te amo sólo a ti.

Sin embargo, simplemente me trataste como a un amigo, a un camarada.

Pensé que estaba bien, no hay necesidad de presionarte.

En mi corazón, todavía espero secretamente que mi amor sea correspondido. ¿Y adivina lo que vi?

Usted y él.

Bueno, ya pareces adulto.

Proteger a los demás es algo bueno, pero ¿qué más haces además de proteger?

Hombro con hombro, labios con labios, mechones de cabello cayendo sobre sus mejillas.

Lo recogiste, se veía tan feliz.

No sabrás lo frustrada y frustrada que me sentí.

Me quedé allí, inmóvil y aturdido.

El corazón dejó de latir.

Sentí que mi pecho se apretaba, la respiración se volvió difícil.

Qué persona tan arrogante y engreída soy realmente para pensar que soy la persona más cercana a ti.

Esta ciudad es muy grande, muy próspera, con miles de millones de personas viviendo.

No tengo ninguna razón para pensar que me amas, incluso si me consideras un amigo cercano.

Sin embargo, tu venida a él es completamente posible y más obvia que tu venida a mí.

Tú y yo vivimos a ambos lados de la ciudad.

Y es tu vecino.

Nuestra relación nunca se ha roto, pero entre tú y él, se ha roto.

Pero bueno, lo que se cura después de que se rompe será aún más fuerte.

Entonces resulta que tú y él nacisteis el uno para el otro.

Y yo solo soy un viajero que pasa, añadiendo a la imagen de ustedes dos.

Ustedes dos se pararon bajo las luces, y yo era solo un personaje secundario parado entre la multitud.

Cuanto más doloroso es algo, más gente quiere verlo.

No es de extrañar que siga queriendo verlos a los dos amarse.

Cada vez que los veo a ustedes dos, las lágrimas están esperando para fluir.

Mírate, qué alegre y feliz.

Esos ojos, me pregunto por qué nunca me miraste cuando estábamos juntos, una mirada tan sincera y fiel.

Te ves tan duro y fuerte cuando estás con él.

Esas cejas ya no estaban arqueadas con humor mientras me acompañaban, sino que estaban bajas, creando una compostura madura.

Solo le sonreíste.

En cuanto a mí, no estoy seguro si recuerdas haber tenido un camarada.

¿Porque?

Como si, a tus ojos, yo nunca existiera.

Ya no me pides que compre cigarros, salga a caminar todos los domingos por la tarde y ya no me des la oportunidad de arrastrarte por Hanoi, preparando un gran plato de pho todos los sábados por la noche.

Nadie me llama cuando llego tarde a una reunión, nadie me cocina cuando estoy solo en casa postrado en cama, nadie trae un montón de pesos para jugar a las cartas conmigo los viernes por la tarde. , no hay nadie con quien escapar de la reunión al campo para meter perros conmigo.

No hay nadie a quien recoger cuando hay tormenta, nadie que me deje saltar en un charco para mojar su ropa todos los días lluviosos, nadie a quien invitar a tomar un té de limón en las calles, nadie a quien empujar de la cama todas las noches, nadie a quien enviarle mi amor.

Ahora, todas las cosas que solíamos hacer juntos, como camaradas, ahora los veo haciéndolos con él, como amantes.

soy muy doloroso Doloroso hasta el final.

La sensación de ser olvidado por la persona en la que siempre has puesto todas tus esperanzas, todo tu amor.

Y entonces esa persona ni se dio cuenta, te quitó todo tu amor y lo puso en otra persona.

El amor no lo es todo, pero haré todo por el que amo.

Cuando viniste a él, fue cuando me di cuenta de que ya no eras el camarada desvergonzado y amable que conocía.

Te habías convertido en una persona completamente diferente, un completo extraño.

Pero por alguna maldita razón, todavía estoy locamente enamorado de ti.

Siempre anhelé en secreto un amor que sabía que nunca tendría.

He ido demasiado lejos, ahora no puedo darme la vuelta, no puedo sacar tu imagen de mi mente.

Me siento tan afortunada de no haberme confesado nunca, porque no sentiste nada por mí.

Pero al mismo tiempo, me siento sumamente arrepentido, por nunca darme la oportunidad de hacerte saber lo intenso que es mi amor.

Como siempre, me senté en una mesa vacía en el café.

Un rincón escondido parece estar vacío, por lo que siempre ha sido mi lugar favorito.

Y como siempre, vi a dos personas allí, todavía riéndose y divirtiéndose.

Los miré a los dos, las comisuras de mis labios ligeramente curvadas hacia arriba, una sonrisa.

Estoy tan feliz.

Veros a los dos felices juntos me hace muy feliz.

Pongo mis manos sobre la mesa, mis ojos soñadores mirando hacia adelante.

Una gota de agua rodó por mi mejilla y por mi mano.

Y luego comencé a notar que mis palmas estaban mojadas.

Involuntariamente me froté los ojos.

Levantando la cabeza, noté rápidamente tu mirada en mí.

Pero tus ojos eran fríos, sin emociones, como si tú y yo fuéramos extraños.

Está bien, estoy bien.

Con la cabeza gacha, me enfrenté al frío depresso.

Una gota de lágrima cayó en la copa.

Maldita sea, está arruinado.

Me siento muy estupido. ¿Por qué no puedo contenerme, no puedo detenerme antes de caerme y lastimarme?

Me mordí el labio hasta que sangró.

Y pensar en mí.

Sí, no tengo nada que merecerte y, sin embargo, ¿qué debo esperar?

Me has dado tanto que tal vez odias estar ahí para mí cuando lo necesito y no recibir nada a cambio.

Tal vez estés cansado de ayudarme solo porque tenemos el título de camaradas.

Y él es quien puede compensarte.

Darte un gran momento en el que te sientas apreciado.

Entonces él es mejor que yo.

Es mejor que yo en todos los sentidos.

Es la persona perfecta para que pases el resto de tu vida.

Hoy es un gran día.

Soy, como de costumbre, un débil personaje secundario entre la multitud.

Los vi a los dos en el pasillo.

Es extraño, todavía me gusta verlos a ustedes dos así, aunque las lágrimas en las esquinas de mis ojos siguen cayendo.

Por extraño que parezca, ¿quién derramaría lágrimas en el feliz día de su camarada?

De todos modos, no creo que todavía me consideres un camarada.

"Los amigos del novio están despiertos, ¡vamos!"

Me susurra al oído, luego me empuja hacia arriba, a pesar de que estoy frotando mis talones contra el suelo para evitar ir por el pasillo.

Me paré frente a ti, sintiendo que no tenía nada que decir.

O sí, son tantos, tantos que no puedo decir nada.

Quiero desearte felicidad, pero no puedo decir las palabras.

Miré el anillo gris oscuro en mi dedo, me lo hiciste de camino a la jungla durante la guerra.

Incluso me mostraste otro idéntico en tu mano, diciendo que era prueba de nuestra camaradería.

Y ahora, en tus manos, solo hay un anillo de bodas, el diamante brillaba con hermosos rayos.

Solo te di una mirada amable, en lugar de una bendición.

Una vez más apretaste mi corazón, mientras respondías con una mirada fría.

Sentimientos de angustia y remordimiento brotaron en mí una vez más.

Nunca te culpé, solo me culpé a mí mismo por ser demasiado débil y de corazón blando.

- Vene, por favor cuídalo bien.

Él asintió, haciéndome sentir un poco más tranquila.

Antes de salir de la iglesia, giré la cabeza.

- Si un día ya no lo amas, llámame, iré a buscarlo.

Dejando todo atrás, salí de allí.

Sentado en el coche, las lágrimas brotaron.

Seguí conduciendo con lágrimas en los ojos.

Cuando llegué a casa, mi garganta estaba seca y ardiendo.

Fui al baño y me miré en el espejo.

Las flores han salido del globo ocular.

Wow, no sé cómo sigo vivo.

El tallo de la flor estaba pegado a mi cara.

Ahora realmente no hay cura.

Someterse a una cirugía probablemente tampoco funcionará.

De todos modos, prefiero morir que vivir el resto de mi vida olvidándome de ti.

Supongo que mi vida ya no es tanto.

Lo siento, hasta que deje de amarte, probablemente ya no estaré aquí para recogerte.

Vietnam

________________________________

You are my friend.

Sometimes more than friend.

Let's count, how long have I been hanging out with you?

I don't even remember, it happened so long ago.

From once upon a time...

You helped me a lot.

Too many to count.

And yet I don't seem to do anything for you...

It's so sinful.

You also sent goods and people on your side to help us.

You were the first to acknowledge my brother.

The things you did... mean a lot to me.

How can I make up for this?

The bright red color represents the blood in the veins of the brave people who have fallen...

And somewhere there is your blood.

Know what?

Love you forever.

Love only you.

Yet you merely treated me as a friend, a comrade.

I thought that was fine, no need to push you.

In my heart, I still secretly hope that my love will be reciprocated.

And guess what I saw?

You, and him.

Well, you look grown up already.

Protecting others is a good thing, but what else do you do besides protecting?

Shoulder-to-shoulder, lips-to-lip, strands of hair falling over his cheeks.

You picked him up, he just looked so happy.

You won't know how frustrated and frustrated I felt.

I stood there, motionless and stunned.

The heart stopped beating.

I felt my chest tighten, breathing became difficult.

What an arrogant and conceited person I really am to think that I am the person closest to you.

This city is very large, very prosperous, with billions of people living.

I have no reason to think that you love me, even if you consider me a close friend.

However, your coming to him is completely possible and more obvious than your coming to me.

You and I, live on either side of the city.

And he is your neighbor.

Our relationship has never been broken, but between you and him, it has been broken.

But hey, what's healed after it's broken will be even stronger.

So it turns out that you and him were born for each other.

And I'm just a traveler passing by, adding to the picture of the two of you.

The two of you stood under the lights, and I was just a supporting character standing in the crowd.

The more painful something is, the more people want to see it.

No wonder I keep wanting to see the two of you love each other.

Every time I see the you two, tears are waiting to flow.

Look at you, how cheerful and happy.

Those eyes, I wonder why you never looked at me when we were together, such a sincere and faithful look?

You look so tough and strong when you're with him.

Those eyebrows were no longer raised humorously as they accompanied me, but were drawn down, creating a mature composure.

You just smiled at him.

As for me, I'm not sure if you remember having a comrade.

Why so?

As if, in your eyes, I never existed.

You no longer ask me to buy cigars, go for walks every Sunday afternoon, and no longer give me a chance to drag you around Hanoi, making a big bowl of pho every Saturday night.

No one calls me when I'm late for a meeting, no one cooks for me when I'm bedridden at home alone, no one brings a bunch of Pesos to play cards with me on Friday afternoons. , there is no one to escape with from the meeting to the field to poke dogs with me.

There's no one for me to pick up when it's stormy, no one to let me jump into a puddle to wet his clothes every rainy day, no one for me to invite to have lemon tea on the streets, no one for me to push out of the bed every night, no one for me to send my love to.

Now, all the things we used to do together, as comrades, now I see you doing with him, as lovers.

I am very painful.

Painful to the end.

The feeling of being forgotten by the person you have always placed all your hopes on, all your love for.

And then that person didn't even realize, took all your love away and put it in another person.

Love is not everything, but I will do everything for the one I love.

When you came to him, that's when I realized you were no longer the shameless, kind comrade I knew.

You had become a completely different person, a complete stranger.

But for some damn reason, I'm still madly in love with you.

I always secretly yearned for a love that I knew I would never have.

I've gone too far, now I can't turn around, can't get your image out of my mind.

I feel so lucky that I never confessed to you, because you had no feelings for me at all.

But at the same time, I feel extremely regretful, for never giving myself a chance to let you know how intense my love is.

As always, I sat at an empty table in the cafe.

A hidden corner seems to be empty, so it's always been my favorite spot.

And as always, I saw two people there, still laughing and having fun.

I stared at the two of them, the corners of my lips slightly curved up, a smile.

I'm so happy.

Seeing the two of you happy together makes me very happy.

I put my hands on the table, my eyes dreamily looking ahead.

A drop of water rolled down my cheek, and down my hand.

And then I started to notice that my palms were wet.

I involuntarily rubbed my eyes.

Lifting my head, I quickly noticed your gaze on me.

But your eyes were cold, emotionless, as if you and I were just strangers.

It's okay, I'm fine.

With my head down, I faced the cold depresso.

A drop of tear fell into the cup.

Damn, it's ruined.

I feel so stupid.

Why can't I restrain myself, can't stop before I fell and hurt myself?

I bit my lip until it bled.

And think about myself.

Yes, I have nothing to deserve you, and yet what should I expect?

You've given me so much, maybe you just hate being there for me when I need it and getting nothing in return.

Maybe you're tired of helping me just because we have the title of comrades.

And he is the one who can make it up to you.

Give you a great time which you feels appreciated.

So he's better than me.

He is better than me in every way.

He's the perfect person for you to spend the rest of your life with.

Today is a big day.

I am, as usual, a faint supporting character in the crowd.

I saw you two on the aisle.

It's strange, I still like to see you two like this, even though the tears in the corners of my eyes keep falling.

Oddly enough, who would shed tears on their comrade's happy day?

Anyway, I don't think you still consider me a comrade.

"The groom's friends are up, come on!"

He whispers in my ear, then pushes me up, even though I'm rubbing my heels on the ground to avoid going up the aisle.

I stood in front of you, feeling like I had nothing to say.

Or yes, there are so many, so many that I cannot say anything.

I want to wish you happiness, but I can't say the words.

I looked at the dark gray ring on my finger, you made it for me on my way to the jungle during the war.

You even showed me another identical one in your hand, saying it was proof of our comradeship.

And now, on your hands, there is only a wedding ring, the diamond glittered with beautiful rays.

I just gave you a gentle look, instead of a blessing.

You once again squeezed my heart, as you replied with a cold look.

Feelings of heartache and remorse welled up in me once again.

I never blamed you, only blamed myself for being too weak and soft-hearted.

- Vene, please take good care of him.

He nodded, making me a little more reassured.

Before walking out of the church, I turned my head.

- If one day you don't love him anymore, call me, I will come pick him up.

Leaving everything behind, I got out of there.

Sitting in the car, tears welled up.

I kept driving with tears in my eyes.

When I got home, my throat was dry and burning.

I went to the bathroom and looked at myself in the mirror.

The flowers have come out of the eyeball.

Wow, I don't know how I'm still alive.

The flower stalk was clinging to my face.

Now there's really no cure.

Having surgery probably won't work either.

Anyway, I'd rather die than live the rest of my life forgetting about you.

Guess my life isn't that much anymore.

I'm sorry, until he stops loving you, I probably won't be here to pick you up anymore.

Vietnam

________________________________

Cậu là bạn tôi.

Nhiều lúc còn hơn cả bạn.

Ta hãy tính nào, tôi chơi với cậu bao lâu rồi?

Tôi cũng chẳng nhớ nữa, mọi thứ đã xảy ra cách đây quá lâu.

Từ ngày xửa ngày xưa...

Cậu giúp tôi nhiều lắm.

Nhiều chẳng đếm xuể luôn.

Vậy mà tôi hình như còn chẳng làm gì cho cậu...

Thật là có lỗi quá.

Cậu còn gửi cả hàng hóa, cả người bên cậu sang giúp đỡ chúng tôi.

Cậu là người đầu tiên công nhận anh trai tôi.

Những việc cậu làm...

Rất ý nghĩa với tôi.

Tôi sao có thể bù đắp lại đây?

Màu đỏ tươi đại diện cho dòng máu trong huyết quản của những con người dũng cảm đã ngã xuống...

Và lẫn đâu đó còn có máu của cậu.

Biết gì không?

Yêu cậu luôn rồi ấy.

Yêu mỗi mình cậu thôi.

Vậy mà cậu chỉ đơn thuần đối xử với tôi như một người bạn, một người đồng chí.

Tôi đã nghĩ như vậy cũng là tốt rồi, không nên thúc ép cậu.

Trong trái tim tôi vẫn thầm mong tình cảm của mình rồi sẽ được đáp lại.

Và đoán xem tôi đã thấy gì nào?

Cậu, và cậu ấy.

Chà, trông cậu trưởng thành chưa kìa.

Bảo vệ người khác là điều tốt, nhưng cậu ngoài bảo vệ ra còn làm gì?

Vai kề vai, môi kề môi, những sợi tóc lòa xòa vương trên má.

Cậu bế xốc cậu ấy lên, trông cậu mới hạnh phúc làm sao.

Cậu sẽ không biết là tôi đã cảm thấy hụt hẫng và bứt rứt như thế nào đâu.

Tôi đứng ở đó, bất động và sững sờ.

Con tim như ngừng đập.

Tôi cảm thấy ngực mình co thắt, hơi thở trở nên thật khó khăn.

Tôi quả thật là một tên ngạo mạn và tự cao khi đã nghĩ tôi là người thân thiết nhất với cậu.

Thành phố này rất rộng lớn, rất phồn hoa, có hàng tỉ con người đang sinh sống.

Tôi chẳng có cơ sở nào để cho rằng cậu yêu tôi cả, dẫu cho việc cậu có coi tôi là bạn thân.

Cơ mà, việc cậu đến với cậu ấy hoàn toàn là khả thi và rõ ràng hơn việc cậu đến với tôi.

Tôi và cậu, sống ở hai bên của thành phố.

Còn cậu ấy lại là hàng xóm của cậu.

Quan hệ giữa chúng ta chưa một lần sứt mẻ, nhưng giữa cậu và cậu ấy lại đã từng đổ vỡ.

Nhưng này, cái gì sau khi đổ vỡ sẽ lại càng bền chặt hơn.

Vậy tính ra là cậu với cậu ấy sinh ra là để dành cho nhau.

Còn tôi chỉ là vị lữ khách qua đường, tô điểm thêm cho bức tranh của hai cậu.

Hai cậu đứng dưới ánh đèn, còn tôi chỉ là một nhân vật phụ đứng trầm trồ trong đám đông.

Thứ gì càng khiến người ta đau lòng thì người ta lại càng muốn ngắm nhìn.

Thảo nào tôi lại cứ muốn nhìn ngắm hai cậu tình tứ bên nhau.

Cứ trông thấy hai cậu là nước mắt lại chờ chực tuôn trào.

Trông cậu kìa, vui vẻ và hạnh phúc.

Đôi mắt đó, tôi tự hỏi tại sao cậu chưa bao giờ nhìn tôi khi ta ở cùng nhau, một ánh mắt chân thành và chung thủy tới vậy?

Cậu trông thật cứng cỏi và mạnh mẽ khi ở cùng với cậu ấy.

Đôi lông mày đó không còn vểnh lên vui tươi hài hước khi đi cùng tôi, mà lại nhíu xuống, tạo nên một nét điềm đạm chững chạc.

Cậu chỉ cười với cậu ấy.

Chứ còn tôi, tôi không chắc là cậu còn nhớ mình có một người đồng chí hay không.

Tại sao vậy?

Như thể, trong mắt cậu, tôi chưa từng tồn tại.

Cậu chẳng còn rủ tôi đi mua xì gà, đi dạo phố mỗi chiều chủ nhật, và cũng chẳng còn cho tôi một cơ hội kéo cậu loanh quanh Hà Nội, làm một bát phở thật là to mỗi tối thứ bảy.

Chẳng còn ai gọi điện cho tôi khi tôi muộn họp, chẳng còn ai nấu cháo cho tôi mỗi khi tôi ốm liệt giường ở nhà một mình, chẳng còn ai mang cả cộc Peso dày cộp đến chơi bài ăn tiền với tôi những chiều thứ sáu, chẳng còn ai trốn họp ra ngoài đồng chọc chó với tôi.

Cũng chẳng có ai để tôi đón về mỗi khi mưa bão, chẳng có ai để tôi nhảy vào vũng nước để làm ướt áo quần mỗi ngày mưa ngâu, chẳng có ai để tôi rủ đi trà chanh phố xá, chẳng có ai để tôi đạp xuống giường mỗi đêm say giấc, chẳng có ai để tôi gửi gắm những yêu thương.

Bây giờ, tất cả những thứ ta đã từng làm với nhau, với tư cách là những người đồng chí, giờ đây tôi lại thấy cậu làm cùng cậu ấy, với tư cách là những người yêu nhau.

Tôi đau lắm.

Đau đến tận cùng.

Cảm giác bị lãng quên bởi chính người mình đã luôn đặt hết hi vọng, đặt hết ái tình.

Và rồi người ấy còn chẳng nhận ra, mang hết tình yêu của tôi đi và gửi gắm vào một người khác.

Tình yêu không phải là tất cả, nhưng tôi sẽ làm tất cả vì người mình yêu.

Khi cậu tới với cậu ấy, chính là lúc tôi nhận ra cậu chẳng còn là người đồng chí vô sỉ, tốt bụng mà tôi biết nữa.

Cậu đã trở thành một người hoàn toàn khác, một con người hoàn toàn xa lạ.

Nhưng vì một nguyên nhân khốn nạn nào đó, tôi vẫn yêu cậu đến điên cuồng.

Trong tim luôn âm thầm khao khát một thứ tình yêu mà tôi biết mình sẽ chẳng bao giờ có được.

Tôi đã tiến quá xa, bây giờ lại chẳng thể quay đầu, chẳng thể rũ bỏ hình bóng cậu ra khỏi tâm trí.

Tôi cảm thấy thật may mắn khi mình chưa từng thổ lộ với cậu, vì cậu vốn chẳng hề có chút tình cảm nào dành cho tôi.

Nhưng đồng thời, lại cảm thấy vô cùng nuối tiếc, vì chưa bao giờ cho bản thân một cơ hội để cho cậu biết tình yêu mãnh liệt của mình.

Vẫn như mọi khi, tôi lại ngồi ở một bàn trống của quán cafe.

Một góc khuất dường như chẳng có ai ngồi, vì vậy nó luôn là chỗ yêu thích của tôi.

Và vẫn như mọi khi, tôi lại thấy hai con người ở đó, vẫn cười đùa vui vẻ.

Tôi chăm chú nhìn hai cậu, khóe môi khẽ cong lên, nở một nụ cười.

Tôi vui lắm.

Thấy hai cậu được hạnh phúc bên nhau khiến tôi rất vui.

Tôi chống tay lên bàn, đôi mắt mơ màng nhìn về phía trước.

Một giọt nước nhỏ lăn trên má, và lăn xuống tay tôi.

Và rồi tôi bắt đầu phát hiện ra lòng bàn tay đã ướt đẫm.

Tôi bất giác dụi dụi mắt mình.

Ngẩng đầu lên, tôi nhanh chóng để ý ánh mắt của cậu hướng về phía tôi.

Nhưng lại là ánh mắt lạnh lùng, vô cảm, như thể tôi và cậu chỉ là người dưng chưa từng quen biết.

Không sao hết, tôi ổn mà.

Cúi gằm mặt xuống, đối mặt với ly depresso lúc này đã nguội ngắt.

Một giọt nước rơi vào ly.

Chết thật, hỏng mất rồi.

Tôi cảm thấy mình thật quá sức ngu muội.

Sao tôi không thể kìm hãm bản thân, không thể dừng chân trước khi tự mình vấp ngã và làm thương chính mình?

Tôi cắn chặt môi đến bật máu.

Và lại suy nghĩ về bản thân.

Phải, tôi chẳng có gì để xứng với cậu, vậy mà tôi mong chờ gì cơ chứ?

Cậu đã cho tôi quá nhiều, có lẽ cậu đã chán ghét việc phải ở bên tôi những lúc tôi cần và chẳng nhận lại được gì.

Có lẽ cậu đã chán ghét việc phải giúp đỡ tôi chỉ vì chúng ta có cái danh nghĩa là đồng chí.

Và cậu ấy chính là người có thể bù đắp lại cho cậu.

Cho cậu những khoảng thời gian tuyệt vời mà cậu cảm thấy được trân trọng.

Vậy là cậu ấy hơn hẳn tôi rồi.

Cậu ấy tốt hơn tôi về mọi mặt.

Cậu ấy là người hoàn hảo để cậu có thể ở bên đến cuối đời.

Hôm nay quả là một ngày trọng đại.

Tôi, vẫn như thường lệ, một nhân vật phụ mờ nhạt trong đám đông.

Tôi thấy hai cậu trên lễ đường.

Lạ thật đấy, tôi vẫn cứ thích nhìn hai cậu như thế này, mặc cho lệ trong khóe mắt cứ mãi tuôn rơi.

Kể cũng kì, ai lại rơi nước mắt trong chính ngày vui của đồng chí mình chứ?

Dù sao tôi cũng không nghĩ cậu còn coi tôi là đồng chí.

" Bạn bè của chú rể lên chúc kìa, lên đi chứ!

"

Cậu ta thì thầm vào tai tôi, rồi đẩy tôi lên, mặc cho tôi chà gót chân xuống đất để tránh phải lên lễ đường.

Tôi đứng trước mặt cậu, cảm giác chẳng có gì để nói cả.

Hoặc là có, có quá nhiều, nhiều tới mức tôi chẳng thể nói được gì.

Tôi muốn chúc cậu hạnh phúc, nhưng lại chẳng thể thốt nên lời.

Tôi nhìn chiếc nhẫn màu xám đậm trên tay mình, cậu đã tự tay làm nó cho tôi trên đường đi rừng thời chiến loạn.

Cậu còn cho tôi xem một chiếc khác y hệt trên tay cậu, nói rằng đó là minh chứng cho tình đồng chí của chúng ta.

Còn bây giờ, trên đôi tay cậu chỉ có độc một chiếc nhẫn cưới, viên kim cương lấp lánh những tia sáng đầy mỹ lệ.

Tôi chỉ đành cho cậu một ánh nhìn hiền dịu, thay cho lời chúc phúc.

Cậu một lần nữa lại bóp nghẹt trái tim của tôi, khi đáp lại với một cái nhìn đầy lạnh nhạt.

Cảm giác đau lòng và hối lỗi lại một lần nữa dâng lên trong tôi.

Chưa bao giờ tôi trách cậu, chỉ trách bản thân quá yếu đuối mà dễ mềm lòng.

- Vene, hãy chăm sóc tốt cho cậu ấy.

Cậu ấy gật đầu, khiến tôi phần nào thêm yên tâm.

Trước khi bước ra khỏi nhà thờ, tôi quay đầu lại.

- Nếu có một ngày cậu không còn yêu cậu ấy nữa, hãy gọi tôi, tôi sẽ tới đón cậu ấy về.

Bỏ lại tất cả phía sau, tôi ra khỏi nơi ấy.

Ngồi trong xe, nước mắt tuôn trào.

Tôi cứ thế lái xe mà nước mắt rơi lã chã.

Về tới nhà, cổ họng tôi lại ran rát, khô cháy.

Tôi vào phòng tắm và nhìn vào bản thân trong gương.

Những bông hoa đã lọt ra khỏi cầu mắt.

Hay thật, không biết bằng cách nào tôi vẫn còn sống đến bây giờ.

Cuống hoa đã bám lên khuôn mặt tôi.

Bây giờ thì thực sự vô phương cứu chữa rồi.

Có phẫu thuật có lẽ cũng sẽ chẳng ăn thua.

Cơ mà, dù sao tôi cũng thà chết còn hơn là sống cả quãng đời còn lại mà quên đi cậu.

Đoán là cuộc sống của tôi cũng chẳng còn là bao.

Xin lỗi cậu nhé, đến khi cậu ấy hết yêu cậu, có lẽ tôi cũng chẳng còn ở đây để đón cậu về nữa rồi.

Vietnam

Hôm nay cháu trầm cảm các bác ạ ;-;

VietCuba không nổi ở nước ngoài và cháu đau lòng vờ lờ ;-;

thay vào đó là VeneCuba ;-;

Nổi hơn hẳn luôn ;-;

Nếu search Cuba x Venezuela thì không được gì đâu, nhưng nếu đổi x thành y thì khác, và thậm chí còn rất nhiều, và hiện tại cháu chưa thấy người nước ngoài nào ship Cuba và Vietnam ;-; Nên làm ơn, cháu không muốn nghĩ VietCuba là bè lá đâu, cháu chỉ ship Vietnam với Cuba thôi, OTP chân chính của đời cháu, nên làm ơn, hãy cho cháu biết ít nhất thì đây là con tàu to to tí chứ không phải bè lá đi mà ;-;

(Má ơi mấy cái đơn ;-; tại sao thay vì làm nước để trả đơn thì mình lại viết ra cái thứ hãm lờ này nhỉ?)
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Goodbye


Ừ thì... các bác cũng thấy đấy, dạo này cháu khá là bận, và hứng viết truyện của cháu... cứ thế tụt dần.

Không có ý tưởng, không có thời gian, kéo theo việc cháu cũng chẳng có hứng thú gì với viết lách nữa.

Vẫn còn 3 cái đơn, cháu rất xin lỗi, nhưng cháu sẽ không trả được.

Cháu vẫn còn là học sinh, và cháu khá căng thẳng khi thi học sinh giỏi không được kết quả như mong muốn nên cháu không hề có chút tâm trạng nào.

Dạo này thì quán cháu cũng ít khách, cháu biết cũng là do cháu lặn đi không cập nhật, nhưng sau khi đọc lại mấy cái truyện cũ để rà lỗi thì...

Cháu thấy chúng dở lắm.

Dở thật sự, mạch truyện bị đứt quãng và trôi nhanh, OOC nghiêm trọng.

Sau khi nghe về tình trạng giữa Ukraine và Nga thì cháu cũng nhận ra rằng chính trị và chiến tranh không phải chuyện đơn giản để có thể đem ra đùa và ship.

Truyện của cháu cũng sử dụng rất nhiều định kiến không đúng sự thật, gây khó chịu.

Cháu đã hiểu tại sao truyện mình lại không thể nổi bằng các đại thần khác.

Cháu muốn thông báo drop truyện tại đây.

Cháu cũng sẽ rời khỏi fandom này.

Cháu cũng sẽ xóa đi cái studio và hủy dự án tầng 2.

Vậy nhé, cảm ơn mọi người đã ủng hộ cháu trong suốt 1 năm qua.

Sự ủng hộ của các bác thực sự rất có ý nghĩa với cháu.

Vậy nhé.

👋
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Lmao🤡


Happy April Fools!

À thì... trước hết cháu xin lỗi những người đã đọc cái thông báo kia nhớ 😀

Gần như mọi thứ cháu ghi đều là đúng trừ việc cháu đóng cửa quán và rời fandom.

Những nhược điểm đó cháu sẽ cố gắng sửa chữa trong tương lai.

Đương nhiên cháu sẽ không quỵt đơn rồi :Đ Cháu là một người rất uy tín.

Về kết quả thi học sinh giỏi, cháu được giải nhì, dù đúng thêm 1 câu nữa là lên giải rồi.

Cảm giác bất lực khi xấp tiền triệu tụt khỏi tầm tay chỉ trong nháy mắt :') Tất cả là vì cháu không nghe lời Bác, không sống thanh liêm mà đi hỏi bài, rồi câu làm đúng lại chữa thành sai...

Dù sao thì cũng chúc mừng ngày Cá Tháng Tư!

Các bác kể lại thành tích lừa người của các bác hôm nay đi nào!
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Vở kịch (VN.E x S.VN)


Привет, lô các pác🙂 Ờ nếu để ý thì các bác sẽ nhận ra rằng là cháu quỵt đơn các bác đến giờ đã hơn tháng rồi, hai tháng cũng nên:0...

Nên để bớt chống vắng cháu xin đăng nhẹ một cái cho các pác đỡ chán😛

Cháu chưa trả đơn cho bác OrieNgaoCan đâu😛 Đây chỉ là cốc thử nhỏ để vả cho bác nhớ rằng là bác còn đặt một cốc ở đây😛 Nhưng nếu bác thích thì bác lấy luôn cái lày cũng được 😛PP

Vì lâu ngày rồi mới viết lại nên rất dễ bị xèm nhẻm, mong các pác cảm thông;v;

Vietnamese Empire: Gã.

South Vietnam: Hắn.

_______________________________________

Nếu như đơn phương là một bản lỗi trong vở kịch tình yêu...

Vậy ta có thể xé nó để tiếp tục yêu em không?

---------------

Màn đêm đè ép lên bầu không gian u buồn nặng nề, tựa như màu của cả một tâm hồn.

Ánh lửa bập bùng cháy trong căn phòng cũ đầy tiếng sụt sịt nước va vào da.

Bản thân bỗng lại nhớ về hắn.

"Cháu tin chú.

Cháu bị mọi người kì thị, ruột thịt ghét bỏ.

Nhưng chú VN.E lại quay mặt với họ, chú thương cháu từng câu từng chữ, từng phút từng giây.

Chỉ cần như vậy thôi, cháu đã hạnh phúc lắm rồi."

"Cháu không sợ bọn họ!

Cháu đã có chú VN.E bảo vệ mà đúng không?"

"Chú VN.E, chú có nhận ra chúng ta khá giống nhau không?

Có khi nào chúng ta là họ hàng xa gần không?"

"Cháu đi chơi với đàn anh phương Tây đây!"

"Hihi, cháu về muộn."

"Chú VN.E, cháu gặp ác mộng...

Cháu ngủ cùng chú được không?"

"Cho cháu ngủ thêm năm phút nữa thôi~..."

"Cháu đi làm nhiệm vụ đây."

"Chú Vietnamese Empire..."

"Chú---"

...

Gã gục đầu vào gối, chiếc gối thấm đẫm lệ tuôn.

Gã nhớ hắn, rất nhớ hắn.

Nhưng gã làm gì còn tư cách để nhớ hắn nữa.

Nếu như gã là một bông hướng dương, thì dường như hắn lại chính là Mặt Trời, khoảng cách giữa gã và hắn là cả một khoảng chân không dài đằng đẵng.

Là vô số yêu thương, là mệt mỏi, là đơn phương, là...

Tuyệt vọng.

Tình yêu gã dành cho hắn giống như một vở kịch tình yêu...

Lúc đầu ngọt ngào, giữa ngượng ngùng e ngại và một cái kết hạnh phúc cả hai bên...

Hoặc có lẽ là như vậy.

Mỗi ngày lướt qua lướt lại, chốc chốc lại liếc thoáng trộm một cái, lẳng lặng nhớ rồi lẳng lặng thương.

Đau lòng, bất giác cảm thấy bản thân quả thật đáng thương khi phải lén lút nhìn trộm người cháu đứng ở đài vinh quang.

Rồi lại mơ hồ nhớ đến hơi ấm những lúc hắn cười đùa gã, nụ cười ấy như thần xuống chơi đùa gã.

Hơi ấm những lúc hắn ôm gã, cái ôm như tia ấm Mặt Trời bao quanh bông hoa yếu ớt.

Hơi ấm khi được đứng sau bảo vệ hắn.

Vâng, chỉ cần đứng sau, lặng lẽ bảo vệ hắn thôi cũng đủ rồi.

Bởi vì gã như cái xui rủi, giằng xé người gã theo.

Vậy liệu có phép màu nào cứu vãn gã khỏi sự xui rủi tận cùng này không?

Gã từng yêu một người, nhưng rồi người ấy lại về với thiên nhiên trước khi gã nắm lấy người đó ở lại.

Chỉ vì bản thân còn quá non nớt, khoảng cách và thời gian như chia cắt gã khỏi người đó, để rồi người đó giờ chỉ còn là đã từng.

Gã nhìn hắn ao ước rằng sẽ có tia may mắn đến với gã.

Gã sẽ được âu yếm hắn, thương tình hắn và cùng hắn nếm thử vị tình yêu, nếm thử tình cảm trần tục của một con người.

Gã ngồi ao ước một các vô lực.

Thế nhưng cái cảm giác vô lực đó lại không bằng lúc ấy.

Khi mà hắn bị xử bắn ngay trước mặt gã.

Đã có người đứng ra bảo vệ hắn, gã ước ngay lúc đó cũng có thể làm vậy.

Nhưng một kẻ mang xui rủi như gã thì liệu có thể làm được gì?

Tiếng súng vang lên, mọi người giải tán, họ cười vui hạnh phúc, nô đùa tấp nập.

Ngay lúc ấy, không còn một ai nhớ hắn nữa, trừ gã.

Gã nhìn hắn như đã nguội lạnh, ánh mắt run run nhìn thân xác hắn bị đưa đi xa tầm mắt gã.

Vậy mà gã lại chẳng thể làm được gì

Giống như lần đó...

Vở kịch kết thúc trong sự đổ vỡ không chút ngọt ngào...

Nuối tiếc hơn khi từ lúc gặp hắn đến lúc ra đi gã vẫn chưa nói nổi một từ "Yêu".

Hồi ức dần mơ hồ...

Càng nhớ tim lại càng quặn đau.

Hóa ra trên đời này yêu càng sâu càng đậm thì sẽ càng không thể nào buông.

Nhưng đến không được, nhìn cũng chẳng, đành ngậm ngùi đau thương mà nhớ lại.

Nhớ đến nụ cười như ánh nắng đầu xuân ấy...

Có lẽ đã đủ nhỉ?

Trong căn phòng cũ, ngọn lửa cháy bừng bừng dần trở nên yếu ớt.

Căn phòng lại dần trở nên u tối.

Đằng xa chân núi, tia nắng đầu tiên nhô lên, chiếu nhẹ qua khe cửa sổ vào tầm mắt gã.

Hơi ấm này thật là quen thuộc...

Là ánh Mặt Trời hay là hắn thế?

Gã hoa nhòa mắt rồi...

Gã nhắm mắt lại mà thầm nghĩ...

"South Vietnam.

Cháu biết nếu hồi ức như vở kịch, chú sẽ làm gì không?

Chú mong vở kịch này sẽ dừng lại ở lần đầu gặp gỡ.

Chú muốn yêu cháu, một lần nữa, và mãi mãi..."

Nhưng có vẻ nó là một ý tưởng hơi xa vời nhỉ...

The End.

__________________________________________

😛PP Mong các pác thích vì cháu thấy cái này xèm nhẻm lắm luôn rồi ý, vừa sèm vừa ngắn lại còn lộn tùng phèo😛PP Vậy nên nếu các pác hơi ảo ở đoạn nào thì góp ý cháu nhé để cháu sửa lại cho hay còn giờ cháu phắn đây😛 Có lẽ tuần sau cháu sẽ trả thêm vài cái đơn...

Có lẽ thôi(0-O )
 
Back
Top Bottom