Hài Hước CHs [Oneshot] [Drop]

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
348,768
Phản ứng
0
VNĐ
44,735
260274890-256-k244501.jpg

Chs [Oneshot] [Drop]
Tác giả: owablue
Thể loại: Hài hước
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

Tuổi trẻ non dại, để làm kỉ niệm, xin đừng mở vào đọc



vietcuba​
 
Có thể bạn cũng thích !
Chs [Oneshot] [Drop]
Tứ Đại Mĩ Nam ( Australia x Japan)


Câu chuyện đầu tay

Cái cặp này con bạn gợi ý cho cháu, méo hiểu hai thằng này liên quan gì mà nó cũng ship được

Sẽ hơi ngán và lạc đề

Chả biết có ai biết cặp nài không chứ chưa nói đến thích

Có khi cháu là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng cầm chèo cặp này

Thôi vào truyện Let's go!

____________________________________________-

Japan là một trong "Tứ Đại Mĩ Nam" của trường.

Phải, Đúng như những gì các chế tưởng tượng.

Đẹp trai, ngầu lòi, nhà giàu, học giỏi.

Đi đến đâu gái bu đến đó.

Nói chung harem cực đông.

Japan đích thức là con nhà người ta trong mắt công chúng.

Nhưng cậu chỉ rực rỡ cho đến khi người đó xuất hiện.

(Vẫn cái kịch bản cũ mèm ạ)

Có học sinh mới vừa chuyển đến đây.

Tên đầy đủ là Australia, nhưng mọi người hay gọi anh là Austray.

Con trai trong một gia đình quý sờ tộc.

Good boi nhưng cực ngầu, đúng chuẩn soái ca trong mơ.

Nhưng Japan không hề để ý.

Cậu quen rồi.

Hồi trước cũng từng có vài hot boi nổi hơn cậu nhưng chỉ được lâu nhất vài tuần là chìm nghỉm.

Chưa kể đối thủ lần này là một good boi, cậu tin đế chế của anh sẽ sụp đổ chỉ trong một nốt nhạc.

Nhưng cậu đã sai,như cha cậu từng dạy:

"Trên chiến trường

Kẻ coi thường đối thủ sẽ là kẻ thất thủ đầu tiên"

Cách hai người biết đến nhau cũng không phải vẻ vang hay sang trọng gì (gặp mà có biết mặt nhau đâu) mà là...gây ấn tượng cực mạnh.

Như các chế đã biết, Japan rất giỏi đấu kiếm.

Lúc tập lại vài đường ở sân, do trời nóng, mồ hôi tay ra nhiều, thanh kiếm tre cũng vì thế mà văng ra dãy phòng học bên kia sân bóng, đúng lúc có người đang đi.

Nhưng Japan còn chả biết có người (cái tường che mất rồi còn đâu), giờ đã là sế chiều, chắc chẳng còn ai ở trường đâu, Japan nghĩ vậy.

Do lười nên Japan cứ chờ xem thanh kiếm chạm đất lúc nào thì ra nhặt lúc ấy.

Có tiếng động vang lên.

Mà khoan, hình như đây không phải tiếng kiếm tre chạm đất mà là tiếng va chạm với một vật nhựa (đm tai thính thế).

Va vào chậu cây à?!

Thế thì không ổn rồi, phải nhanh dọn trước khi nhà trường phát hiện thôi.

Không ngờ thanh kiếm văng lại suýt trúng đầu Japan, may mà cậu né kịp.

Đéo hiểu thằng này phản công kiểu gì mà suýt trúng đầu người ta, rồi đến lúc kiểm tra hiện trường phát hiện một mảnh thước gãy.

Tất cả những cái này đều đang phản lại kiến thức vật lý của cậu, nào là trọng lực, quán tính, ma sát, cả xác suất khả năng nữa!

Sao có thể có người tính toán hoàn hảo đến vậy?

Nếu là trùng hợp thì xác suất xảy ra chỉ có 0,03%!

Chắc chắn là hack map rồi!

Một tuần sau...

Ôi giời ơi!

Cái phong trào trời đánh ạ!

Bốc thăm chỗ ngồi để xem ai cùng ai tiến lên :
 
Chs [Oneshot] [Drop]
EU x ASEAN


- Lô cưng

- ĐM MÀY MUỐN GÌ?!

China đờ người.

Ờ, với cái giọng đấy thì hình như anh lại bắt chuyện nhầm với Đông Lào rồi.

- Ok giờ mày muốn ăn đạn nhể?

Thằng ml này!

- Đông Lào!

Ui, may thế nhờ.

China thở phào nhẹ nhõm.

Vietnam phóng ra kéo Đông Lào vào nhà.

- Anh bảo bao nhiêu lần rồi!

Có là China cũng không được manh động!

Sống rồi.

Đông Lào đúng là thằng em trong mơ, biết nghe lời anh nó, nói cái là cũng chui vô phòng thật.

Chả bù cho thằng Hồng Kông, Ma Cao với thằng Đài Loan nhà anh, lúc nào cũng reo réo đòi ra ngoài.

Bây giờ là màn nói chuyện riêng với nhau.

- Chè Thái Nguyên tươi đấy.

Uống đi, giải nhiệt.

Ngoài trời nóng lắm.

China đón lấy ly chè.

Hơi đắng, nhưng cũng có mát hơn chút.

Vietnam ngồi xuống sofa.

- Giờ có chuyện gì, nói.

China đặt cái ly xuống.

- Bây giờ là chuyện của cha nuôi cậu và chú EU.

- Làm sao?

China hít một hơi dài rồi thở ra.

- Chắc cậu không biết rồi.

Tuần trước...

- VIETNAM!!!

Một thằng vô duyên xông vô nhà, hét rõ to.

Lại còn thở hổn hển, mồ hôi mồ kê nhễ nhại.

Vietnam chua xót nhìn cái cửa mới sửa tuần trước, giờ bị thanh niên ml này đạp nát không thương tiếc.

Cố kìm lại để không theo phản xạ gọi Đông Lào ra, Vietnam ra vẻ ôn tồn lịch sự mà không để lộ cái quả mặt cay cú đau xót.

- Có gì ngồi xuống từ từ nói chứ sao lại phải phá nhà tôi như thế hả France?

France ngồi xuống, cầm lấy ly chè của China lên tu hết một lượt.

Cả hai nhìn France với một ánh mắt tan nát hình tượng.

- Để tôi kể cho này.

Tuần trước, có chuyện vừa xảy ra.

Cậu cũng biết là EU cực thích trêu chọc người khác.

Một dạo, EU chạy theo trêu ASEAN.

Cuối cùng bị ASEAN cho ăn đấm, ngã vào người UN, bị UN chửi sấp mặt, đẩy lại vào người ASEAN.

Ai ngờ đẩy hơi mạnh, ASEAN đập đầu ngất.

Bây giờ EU nói là thích ASEAN, nhưng đang bị thù...

- Uây, đã thế, chúng ta cũng nên nhúng tay vào một tí nhở.

France và Vietnam cười nham hiểm.

Riêng China vẫn đần mặt ra không hiểu gì.

Hôm sau...

.

.

.

.

.

.

.

.

- Cha, đưa con đi chơi đi ~

Vietnam cầu xin, giọng ngọt như mật (mật ngọt chết ruồi 🙂), cùng ánh mắt long lanh lấp lánh.

Phải công nhận đôi mắt rất có công lực.

ASEAN dù bận trăm công nghìn việc nhưng nhìn thấy Vietnam như vậy cũng bắt đầu mềm lòng.

- Được rồi, con thích đi đâu nào...

- Công viên! _ Vietnam tỏ vẻ rất hào hứng.

Bên phía France, sự việc cũng rất thuận lợi.

EU đã sa lưới.

Tối hôm đó, ASEAN dẫn Vietnam đến công viên ở trung tâm thành phố.

Không nhiều người cho lắm.

Những ngọn đèn hắt lên ánh sáng màu vàng nhẹ.

Trời đầy sao.

Thi thoảng có ngọn gió hiu hiu thổi.

Khung cảnh rất chi là đẹp.

Bỗng "tình cờ", hai người đụng mặt một "ai đó".

ASEAN quay mặt đi, dẫn Vietnam ra chỗ hồ cá.

EU đang cười tươi lập tức héo lại.

- Vẫn còn giận sao...

France nhận thấy tình hình không ổn, nên chạy lại kéo Vietnam ra một chỗ.

- Này, không được rồi, phải manh động thôi!

- Thế giờ kế hoạch dư lào?

- Đây này...

Hai người quay trở lại.

Mặt ASEAN vẫn đang trơ ra (nãy thấy France lôi Vietnam đi).

Vietnam giả bộ chạy rất nhanh, va nhẹ vào ASEAN.

Đúng như dự tính, ASEAN suýt ngã xuống nước.

Suýt thôi.

Vào cái lúc chuẩn bị ướt nhẹp, một bàn tay đã níu anh lại.

Mà không chỉ níu lại thôi đâu, bàn tay ấy còn vô tình kéo anh ngã vào một "người nào đó".

ASEAN lập tức đẩy EU ra, mặt đỏ gay (may mà mặt màu đỏ sẵn rồi nên không ai biết) EU cười thầm trong bụng.

Cảm giác ban nãy...

Nó thật khác với lúc bị UN đẩy ngã vào ASEAN.

Nó...rất ấm áp.

Giống như ôm một con mèo nhỏ mềm mại giữa trời đông giá rét vậy.

France lại kéo Vietnam chạy lon ton đi mua nước(nói thế thôi chứ 2 đứa ló qua nhà Russia xin Vodka 😀)

- 2 người chắc cũng khát rồi.

France đưa ly nước ý lộn rượu ra.

Đúng khát thật.

Tu hết.

France và Vietnam khẽ lùi ra đằng sau...rồi trốn mất.

Cũng muộn rồi.

ASEAN dìu EU ra xe.

Rõ khổ.

Tửu lượng thì kém mà cái ly nước vừa nãy thì...Ra đến nơi chỉ thấy đúng một cái xe ( hai thằng kia lấy một cái về rồi còn gì) Không còn cách nào khác ASEAN đành phải chở EU về, còn mình thì cuốc bộ.

Cũng may nhà hai người không xa nhau lắm.

Vất EU lên xe, cậu lái thẳng một mạch về nhà anh.

ASEAN nặng nhọc vác EU lên tầng.

Thằng này làm sao chứ, nhìn cũng cao ráo cân đối mà nặng vãi quẹc.

Khó khăn lắm mới lên đến phòng.

Cậu vất EU lên giường, mệt mỏi quay lưng đi thẳng.

Bỗng có một bàn tay kéo cậu lại.

ASEAN bị đẩy ngã xuống giường(ASEAN: Ơ sao mày cho tao ngã lắm thế?!/ con tg: ơ sao nhìn em)

Cạch.

EU khóa trái cửa lại.

- Hết đường thoát...

- Cái-

Không để cho ASEAN phản ứng, EU lập tức đè xuống khóa miệng cậu lại.

Chiếc lưỡi hư hỏng cuốn lấy đối phương mà đùa nghịch.

Mềm quá.

Nó làm anh thích đến mê muội, muốn khám phá mọi ngóc ngách trong khoang miệng cậu.

Dịch vị trào ra.

ASEAN bị hành tới ngạt thở, liên tục tìm cách đẩy EU ra.

Anh còn cố gắng chơi đùa thêm một chút rồi mới chịu buông tha, còn kéo một sợi gì đó màu trắng bạc.

Mặt ASEAN bây giờ đã đỏ như trái cà chua.

Chắc không phải do thiếu Oxy đâu nhỉ.

Cậu thở dốc, cốt để lấy dưỡng khí.

Cái áo sơ mi trắng bây giờ đã bị xé tan nát.

- Sao cậu...

EU dịu dàng vuốt tóc cậu lên, còn liếm nhẹ lên tai cậu.

Chợt anh mạnh bạo cắn mạnh vào vai cậu khiến nó hơi rỉ máu.

- Em không biết sao?

Vì...Tôi yêu em!

Đừng bao giờ làm tôi lo như vậy nữa!

ASEAN rất sốc.

Cậu... cũng thích anh...nhưng cậu không dám nói...

Vì sợ.

Sợ bị từ chối.

Sợ khó xử.

Sợ mất đi tình bạn.

Hơn hết...cậu sợ mất anh.

Nhưng cậu không ngờ...

Anh...

Cũng yêu cậu.

EU trở lại hôn ASEAN một lần nữa.

Lần này, cậu không chống cự.

Mà đưa tay ôm lấy anh, đáp trả nụ hôn này.

- Thế em...có yêu tôi?

ASEAN không nói gì.

Chỉ khẽ cười một cái.

Được rồi.

Với EU, như vậy cũng đã đủ cho câu trả lời...

Kể từ ngày hôm đó, hai người cứ bám dính lấy nhau, đặc biệt là bám dính trước mặt con bồ câu xanh khiến nó xù lông, đã thế EU còn khịa vào nỗi đau của nó:

-Ôi, xem ai chưa người lướt qua nè~~~ _EU ôm Asean rồi nhìn sang người kia.

-EU!

Trêu chủ trang viên, khịa hội cấp cao, dọn vệ sinh một tháng! _Người kia chỉ thẳng vào mặt EU.

-Khoan đã!

_________________________________________________________

Dảk quá các bác ạ.
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Không biết là mình đang ship cặp nào nữa mấy bác ạ


Xin lỗi nếu cháu dìm IE, JE với Nazi hơi quá

Đặc biệt là các bác ship Nazi x USSR

Nhưng xin các bác ném đá nhẹ tay

Cháu vẫn còn là con nít, da còn mỏng :'(

____________________________

Trước khi anh cưới France, có một chuyện khác đã xảy ra.

Một kỉ niệm đau lòng mà anh không muốn khơi lại.

Anh đã thề sẽ chôn vùi tất cả vào quên lãng.

Anh không muốn để bản thân phải khóc thương thêm một lần nào nữa.

Nhưng hằng năm, vẫn luôn có một ngày...

____________________________

Anh biết đến Người từ rất lâu trước đó.

Khi ấy, anh vẫn còn quá trẻ để nhận thức được sự việc.

Người xuất hiện, là người mang tới hoà bình.

Người có một tư tưởng, một niềm tin mãnh liệt.

Người tin ai sinh ra cũng có quyền bình đẳng, cũng có quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc cho chính mình.

Người muốn tất cả chung sống trong yên bình, được hưởng sự công bằng và biết yêu thương, quan tâm đến nhau.

Nhưng... anh không hề nghĩ đến những tâm tư đó trong lòng Người.

Anh chỉ nghĩ...

Người chỉ là một kẻ vô dụng, chỉ muốn cản bước sự phát triển của nhân loại.

Do đó... anh đã thỏa hiệp ngầm với chính kẻ thù của mình, để chúng chĩa nòng súng về Người.

Nhưng càng trưởng thành, không hiểu vì sao... anh bắt đầu nhìn thấu được tâm can Người.

Anh nhìn thấy niềm tin mạnh mẽ của Người.

Niềm tin ấy...Nó khiến anh ngưỡng mộ Người, muốn cùng Người thực hiện ước mơ.

Nhưng vào Thế Chiến II, JE, IE và Nazi đã bắt đầu nổi dậy.

Những kẻ tham lam, độc tài và vô cùng tàn nhẫn.

Chúng chẳng là gì hơn nỗi nhục của thế giới.

Khi hòa bình vừa được lập lại, khi tất cả đều đã quá mệt mỏi sau sự tàn khốc của Thế Chiến I, thì chúng xuất hiện.

Những ngọn lửa châm ngòi cho một Thế Chiến khác, đem lại nhiều đau đớn, nhiều mất mát hơn.

Nhưng Người vẫn tin.

Người tin trong ba kẻ đó, vẫn còn chút lòng nhân đạo.

Và Người tìm cách hợp tác.

Trong lúc ráo riết chuẩn bị tiến vào Ba Lan, Người gặp hắn.

Hai người đã cùng kí hiệp ước.

Liên minh Xô - Đức được thành lập.

Rồi Người chợt nhận ra...

NGƯỜI...YÊU HẮN RỒI!

Có ngày nào là Người không nghĩ về hắn.

Có nên nói không?

Bây giờ đã phải lúc chưa?

Tương lai sẽ thế nào?

Đêm nào người cũng quằn quại khi nghĩ về hắn.

Liệu đó là chỉ là tình cảm nhất thời, hay là mối duyên trời định?

Ai mà biết được...

Người đã yêu hắn, yêu điên cuồng đến vậy mà...Hắn nào có yêu Người!

Vào sáng ngày định mệnh ấy, hắn đã lên kế hoạch hạ sát Người.

Người đã suy sụp hoàn toàn.

Khi ấy, chỉ có anh là sát cánh bên Người, cùng Người trở thành đồng minh, cùng lật đổ Nazi.

Người đâu biết, với anh, giữa họ còn có một cái gì đó sâu sắc hơn tình đồng chí.

Anh yêu Người, một tình yêu ngọt ngào, sâu đậm...Mà Người nào có nhận ra!

Anh đâu còn cách nào khác.

Anh đành tìm cách chối bỏ cảm xúc của anh dành cho Người.

Người đã không yêu anh, thì có lẽ tốt hơn vẫn nên để Người đi tìm hạnh phúc riêng cho mình vậy.

Đây chính là loại tình yêu mà người ta vẫn gọi là BUÔNG TAY.

Người ra đi.

Vì cạn kiệt sức lực.

Vì bọn công chức thối nát.

Vì lũ chính quyền bù nhìn bất lực.

Sự ra đi của Người đã kết thúc Chiến Tranh Lạnh.

Nhiều người thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng cũng có nhiều người, đau đớn, khóc thương, tiếc nuối cho sự ra đi ấy.

Trong đó có anh.

_____________________________________

Anh nhẹ nhàng đặt bó hoa xuống.

Một giọt gì đó ấm nóng rơi xuống ngôi mộ trước mặt.

Anh đưa tay quẹt ngang dòng lệ đang chảy dài trên má, nghĩ về ngày đó, ngày mà Người thực sự không còn.

Rồi anh lên xe, nhằm thẳng con đường trước mặt mà đi...
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Học văn hóa(non-ship)


Vietnam ngồi nhìn cái bàn trước mặt.

Thật, cậu không thể hiểu nổi tại sao mình lại phải học mấy cái thứ này.

Chả là cậu sắp sang châu Âu bàn 1 vài việc về củng cố quan hệ ngoại giao với một vài country.

Chỉ còn chưa đầy 2 ngày là phải chuẩn bị đi rồi.

Trước lúc đó, France đã nhận lời giúp cậu học 1 vài lễ nghi, vì lần này Vietnam sẽ phải họp ở Pháp.

Mấy cái kia thì không thành vấn đề.

Bây giờ chỉ còn 1 cái: Lễ nghi trên bàn ăn.

Ban đầu thì France cũng không định dạy cậu, nhưng cậu lại đòi cho bằng được.

Bây giờ đã bắt đầu hối hận rồi đây *khóc* France đi lòng vòng quanh cái bàn ăn, tỏ vẻ cực kì không hài lòng.

Dao dĩa xếp lộn xộn, cái đĩa kê lệch, đến cái khăn lót bên dưới gấp cũng không nên hồn.

Cật lực học "lý thuyết" suốt 2 tiếng đồng hồ, giờ thực hành mới thấu nỗi đau.

- Làm lại đi.

- Lại nữa à...Tôi ngán lắm rồi...Thôi bỏ qua đi...

Vietnam thở dài ngao ngán, uể oải gục xuống bàn.

Nãy giờ France đã bắt cậu xếp đi xếp lại cả trăm lần rồi.

Mà chẳng có lần nào đạt chuẩn cả.

Được cái dĩa thì lệch con dao, được cái khăn thì hỏng cái muỗng, được cái đĩa thì hỏng mấy cái còn lại...Là một country nổi tiếng về sự tháo vát chăm chỉ (ờ thì hơi kém Japan), lòng kiên trì và bản lĩnh bất khuất trước bao kẻ thù xâm lược mà bây giờ lại gục ngã trước một mớ dao dĩa!

Cậu khóc lóc ôm chân France cầu xin anh, hãy tha cho cái thân xác nhỏ bé khổ sở này đi!

France cuối cùng cũng mềm lòng chấp nhận.

Nhưng anh yêu cầu cậu phải làm lại một lần cuối, nếu đạt chuẩn sẽ cho cậu chuyển sang phần khác.

Vietnam ứa nước mắt, lập tức đứng dậy cười sung sướng.

Cậu vận dụng hết nội công trong đầu, hình dung xem cái bàn mình cần sắp xếp là như thế nào.

Đôi tay thoăn thoắt, đôi mắt tinh tường liếc qua cùng bộ não hoạt động hết công suất, cậu luồn tay lên trên, đặt xuống dưới, gấp khăn, chỉnh muỗng,v.v..động tác cực kì điêu luyện.

Chẳng mấy chốc đã xong, cái bàn đẹp lung linh lấp lánh, dao muỗng dĩa xếp thẳng tắp, khăn gấp gọn gàng.

France nhìn qua, tỏ vẻ khá hài lòng.

- Sai thứ tự dao dĩa!

Làm lại!

- Cái...

Vietnam điên tiết lên.

Thằng này chắc chắn là muốn hành mình đến chết đây mà!

Máu sôi sùng sục, chuẩn bị nhảy xổ vào cào xé cái thằng ml hách dịch trước mặt.

France nhận ra ánh nhìn đầy sát khí của Vietnam, toàn thân cảm thấy lạnh sống lưng.

Có điềm.

Anh vội thu hồi cái bản mặt mắc dại lúc nãy, giảm nhẹ volume xuống.

- À không, ý tôi là...Thế này cũng được rồi!

Chúng ta chuyển sang phần tiếp theo thôi.

Mặt Vietnam ban nãy đùng đùng đầy sát khí, nay cũng trở lại bình thường.

Sau 1 hồi ôn lại "lý thuyết", France bắt đầu cho cậu thực hành.

Đầu tiên là cách cầm dao dĩa.

Đạt.

Tư thế ngồi ăn.

Đạt.

Tốc độ và cách ăn.

Đạt.

Tưởng chừng như hết rồi thì lòi đâu ra cái cách phân biệt rượu vang.

France bắt đầu màn kiểm tra.

- Bây giờ cậu dùng món Escargot thì sẽ dùng loại rượu vang nào?

Vietnam đần mặt.

Hình như cái này cậu chưa có nghe qua bao giờ (học rồi mà không nhớ đấy thôi) Có lẽ đành phó mặc cho số phận, được thì được mà không được thì được vậy.

- Vang à...ờ...vang...vang trắng...à lộn...vang đỏ chăng?

France rất hài lòng.

Mãi mới học được một tí vô đầu.

Anh phấn khởi hỏi tiếp.

- Thế bây giờ vang đỏ và vang trắng có điểm gì giống và khác nhau?

Uây cái này thì đơn giản.

Vang đỏ và vang trắng giống nhau ở chỗ đều có chữ "vang", khác nhau ở chỗ một cái có màu đỏ, một cái có màu trắng 🙂 Vietnam nghĩ thầm.

Nhưng giờ mà trả lời như thế thì ăn hành ngay.

Cậu vẫn còn não.

Vận dụng nội công chap 2.

- Vang đỏ và vang trắng giống nhau ở chỗ...

đều được ủ từ nho.

Vietnam bỗng cảm thấy IQ sụt giảm trầm trọng.

Cái này thì ai chả biết!

May mắn là France không nổi đóa lên để mà cho cậu ăn hành tiếp.

- Thế còn điểm khác nhau?

Tịt.

Vận dụng nội công chap 3.

- Vang trắng có vị dịu, được dùng khi ăn những món nhiều thịt và gia vị...

- Sai!

Học lại từ đầu!

Đến nước này thì Vietnam đéo thể chịu nổi nữa.

Sức chịu đựng của con người cũng có giới hạn chứ!

Cậu không thể kiềm chế được, sức kiên nhẫn đã đạt đến cực hạn.

Mặt cậu đen còn hơn cục than, cậu rút nhẹ chai Nam Ngư ra...

- Thằng ml này!

Mày đã làm đến thế thì tao cũng đếch nhân nhượng với mày nữa!

Mày ngon thì lao vào đây!

Hôm nay tao sẽ cho mày biết thế nào là tận hưởng cuộc sống!

(Chetme, Đông Lào mode đã on thì em cũng xin chia buồn với anh France ạ :>)

Vietnam, đúng hơn là Đông Lào, lao đến táng thẳng chai Nam Ngư vô đầu France.

Thanh niên tội nghiệp nằm mê man bất tỉnh trên sàn.

Đông Lào kéo lê France về phòng anh rồi quay lưng đi thẳng.

.

.

.

.

.

2 hôm sau, ở cuộc họp.

Mọi người xôn xao, bàn tán.

Tại sao chủ tọa cuộc họp hôm nay lại không có mặt nhỉ?

Anh ta cũng chưa bao giờ đến muộn.

Ta đều biết anh ta là một người rất trân trọng thời gian.

Ai cũng thắc mắc, chỉ trừ có một người ở góc bàn ngồi im lặng...
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Ăn dưa hấu (America Family)


Mẽo và Can đang ngồi ăn dưa hấu, thấy Mẽo ăn ngon lành cậu liền đùa:

-Này Ame, đừng nuốt cả hạt đấy, nếu không hạt sẽ nảy mầm trong bụng đó nha... _Can đảo mắt nhìn Mẽo.

Mẽo đứng lên đập bàn, cậu nói:

-Thưa anh, một cái hạt cần nhiệt độ, dinh dưỡng, nước và oxi để nảy mầm.

Nhưng trong dạ dày không hề có đủ các yếu tố đó.

Thứ hai nếu cây có nảy mầm thì cũng bị axit trong dạ dày tiêu hóa sau đó sẽ chuyển thành chất xơ trước khi nó kịp phát triển.

Mà nếu có lớn thì cũng không có ánh sáng, cây vẫn sẽ chết nên cây nảy mầm trong bụng là việc bất khả thi!

Can nhìn Mẽo mà giật mình _Ôi đệt!

Ló thông minh hơn mình rồi!!!

Từ đằng xa, UK đã nghe hết tất cả...

-Con trai ta đã trưởng thành rồi🙂))

The end

_______________________________________________________________________________

Không bít hồi nhỏ có ai bị các bậc phụ huynh lừa như lày không chứ mình thì nhiều...

Cảm ơn mọi người đã đọc, nếu thích thì cho mình 1 vote nha:333
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Tôi thích cậu(Rus x Ame)


Ame: Cậu

Rus: Anh

Đây là 1 câu truyện Đam ngắn, những gì cháu ghi trong đây là do trí tưởng tượng chứ không phải lịch sử nên nếu muốn học lịch sử thì hãy lên các trang chính thống như Wikipedia.

Nếu ai không thích thì xin bấm thoát.

Giờ thì Let's go:333

_______________________________________________________

Ame vẫn chưa hài lòng.

Cậu vẫn chưa được chính tay hạ sát Ussr.

Nhưng giờ biết làm sao được...

Ussr cũng đã không còn nữa.

Và với những người trong cuộc; chúng ta; những người ngoài cuộc... ai cũng hiểu rõ sự hận thù sâu sắc này.

Ganh đua từ lúc mới sinh ra, lần lượt nhúng tay vào hai cuộc thế chiến, thậm chí vì ganh ghét nhau mà tự tạo ra một cuộc chiến sinh tử để rồi một bên mất mạng, cuộc chiến kết thúc và để lại bao nhiêu tổn thất cho nhân loại.

Nhưng cậu không quan tâm, cái cậu quan tâm là kiểu mất mạng của hắn.

Cái kiểu mất mạng này... gây thất vọng vãi !

Giống như khi có kẻ thù và luôn mong muốn được giết hắn bằng đôi bàn tay cầm AK thì hắn lại chết vì đứng ngoài bo chứ không phải do tay thằng tha hồ cổ dog nào giết...

Giờ muốn giết Ussr cũng không kịp nữa.

Đột nhiên cậu nghĩ ra một cách trả thù khác:

-Sao mình không nhắm đến Hậu Duệ của hắn nhỉ? _Cậu vừa suy nghĩ vừa mỉm cười một cách rợn người.

Sẽ có người nhìn vào và nói: "Ác thế?

Người ta die rồi thì thôi, còn định bế con trai của người ta đi để làm gì?" .

Nhưng cậu làm gì rảnh hơi mà để ý.

Tất cả là vì chữ THÙ.

Nhưng thực ra Ame cũng không phải loại trẻ trâu nông nổi, cậu làm vậy là cũng có lý do.

Dù đang là nước phát triển nhất trên thế giới về vả kinh tế cũng như là về quân sự, nhưng cậu có tham vọng lớn hơn: Thế giới.

Muốn vậy, cậu phải triệt tiêu hắn.

Nếu cứ để như vậy cậu sẽ khó lòng mà thâu tóm các nước khác.

Trong mắt cậu, hắn là cái gai, một cái gai lớn, khó chịu mà cậu phải nhổ cho bằng được...

Và mục tiêu không ai khác chính là Russia, đúng theo phong cách người Mỹ, nói là làm.

Cậu đã xét một cái bẫy dành riêng cho anh.

Theo tính toán của cậu thì đầu tiên là kết bạn cũng như tạo lòng tin.

Một khi đã có lòng tin thì các bước sau sẽ vô cùng đơn giản.

Bạn bè thường hay dẫn nhau đến nhà chơi và nhân lúc Rus bất cảnh giác, cậu sẽ có cơ hội để thử loại máy mình mới làm ra: ASM-XY .

Nhưng có bao giờ trời trải thảm lụa sẵn cho đâu mà đi, cậu chẳng thể gây sự chú ý đến người kia.

Đành phải sử dụng biện pháp mạnh:

Cốc...Cốc...Cốc...

-Ra ngay! _Germany đang làm việc thì có người gõ cửa.

-Cho hỏi ai đ-

Rầm!

Ame đứng cạnh Ger đang nằm sõng soài dưới đất.

-Ger à, tôi xin lỗi nhưng cậu là bạn thân của Rus nên mới thế.

Nếu có gì trách Rus nhé.

Nếu hỏi vì sao cậu đánh ngất Ger thì cậu cho rằng là bạn thân nên chỉ cần giúp Ger thì cậu sẽ có cơ hội lại gần người kia và bắt chuyện, nhưng cậu chàng người Đức này lại không cần mọi người giúp đặc biệt là về công việc nước nhà nên cậu chỉ còn cách này... (Cảm thấy khổ thân cho một ai đó)

Tại bệnh viện...

-Cậu là người đưa cậu ấy vào viện à? _Rus nhìn Ame và hỏi.

-Đúng rồi.

-Tôi rất cảm ơn cậu, liệu tôi có thể biết tên cậu không?

-Được thôi, tôi là America.

Rất vui được làm quen.

-Tôi là Russia.

Rất vui được biết đến cậu.

Bước một thành công.

-Đầu cậu dính cái gì này...

-Cái gì th-Á!

Cậu vừa làm cái gì thế?! _Anh giật thốt lên nhìn cậu.

-À,không có gì, tôi nhầm...

Bước hai thành công.

Ôi trời, không ngờ thanh niên này lại cả tin đến vậy.

Vậy là giờ chỉ còn bước ba nữa thôi là thành công rồi.

Cậu đã phân tích xong ADN của anh, đã lập trình xong ASM-XY, giờ chỉ cần tìm cớ vào phòng anh sau đó lắp ASM-XY là xong.

Ame cười, điệu cười của một con thú hoang dại chuẩn bị chộp lấy con mồi ngây thơ, tội nghiệp kia...

- Xin lỗi nhé người bạn mới kết!

Nhưng tôi coi trọng đế chế của mình hơn! _Cậu nhìn về phía xa xăm với một nụ cười rợn cả tóc gáy nếu ai chưa quen nhìn.

- Quá xui!

Mưa với chả gió!

Ame thất vọng nhìn về phía bầu trời xám xịt và những giọt nước nặng hạt liên tục rơi xuống kia.

Những giọt nước liên tục bắn lên người cậu.

Chả hiểu sao ông tài xế lại đến muộn thế!

Rồi một chiếc xe dừng lại.

- Chắc là ông ta rồi! _Cậu nghĩ thầm mặt tức tối.

Đang chuẩn bị một tràng chửi thì cửa xe mở ra, một dáng người cao lớn xuất hiện, tay cầm chiễc ô màu lam, môi nở nụ cười thân mật.

- Lên đi ,tôi chở cậu về...

Không ai khác chính là Russia.

Thấy anh, sắc mặt của cậu dịu lại.

- Thà có người chở về còn hơn ở đây chịu mưa đến chết. _Cậu vừa nghĩ vừa lại xe của anh.

Đến nhà của cậu, anh nói lời tạm biệt rồi quay đi.

Nhìn anh, cậu cảm thấy có chút xấu hổ về ý nghĩ độc địa của mình.

Cậu lôi chiếc ASM-XY ra, tự tay bóp nát nó và vứt đi.

Trời cũng vừa tạnh mưa, Ame mời Rus nán lại vào nhà chơi.

Vì anh không vội nên đồng ý.

Cả hai trêu trọc nhau, nói đủ thứ chuyện từ trên trời xuống dưới đất rồi cùng nhau cười phá lên.

Nói thật nhưng cậu chưa bao giờ được cười sảng khoái như vậy từ WWI (thế chiến thứ nhất).

Và cũng đến bây giờ hai người mới chính thức là bạn thật sự.

Một hồi lâu sau, Rus thấy cũng đã khá là muộn nên chào Ame ra về.

Cậu cũng tiển Rus ra đến tận cổng.

Đang định mở xe thì một thứ gì đó lao tới làm cả hai giật mình:

-HÙ!

-Cái gì đấy! _Cả hai giật nảy lên.

-A Germany! _Anh nhận ra cậu.

-Cậu đỡ rồi à?

-Tất nhiên rồi! _Ger trả lời.

Mặt Rus bỗng sáng bừng lên, một phần do Ger không bị làm sao cả (sau khi bị một ai đó làm gì cậu), một phần là vì Ger bận nhiều việc nên ít khi xuất hiện trước mặt mọi người, xuất hiện ở đây quả là chuyện hiếm gặp.

Hai thằng bắt tay nhau, kể chuyện vui lắm.

Ame nhìn mà tức.

Khoan!

Cậu làm sao phải tức nhở?

Cố không để lộ vẻ bối rối, cậu chào hai người kia rồi bước nhanh vào nhà, cố kiểm soát bản thân.

Có gì đó không ổn rồi.

.

.

.

.

.

Không khí thật là căng thẳng, Ame quay mặt đi lạnh nhạt nói:

-Cô bảo có chuyện quan trọng mà, sao ta lại ở đây? _Cậu hỏi người kia.

Kì thực, nhìn xung quanh chẳng có vẻ gì là chuyện quan trọng cả.

Hoa hồng?

Piano?

Nến?

Ai lại đi bàn chuyện công ty ở nơi như thế này cơ chứ?!

Cô gái đứng trước mặt Ame là thư kí của cậu.

Cô gái lấy hết cam đảm, nói thật to:

-Em... em thích anh!

Anh sẽ đồng ý làm người yêu em chứ?

Ame cười khẩy, đáp lại bằng một giọng khinh bỉ:

-GÌ chứ!

Cô thích tôi?

Cô muốn làm người yêu tôi?

Thôi đi...

Cô cũng như nhưng đứa con gái ngu ngốc khác chạy theo tiền bạc thôi. _Cậu nhìn cô gái kia với ánh mắt kinh tởm.

-Cô thích tôi hay cô thích cái ngôi vị phu nhân chủ tịch?

Bản thân cô chẳng có gì độc đáo, chẳng có gì đặc biệt, vậy nói xem cô có gì để tôi làm người yêu cô?

Bỏ cuộc đi cô gái à...

Cậu quay lưng lại bỏ đi, để lại cô thư kí với hai dòng nước mắt ngắn dài trên má.

Cô nhìn cậu đang ngày một xa dần, siết chặt tay và nói một cách đầy hận thù:

-Chắc chắn là do hắn!

.

.

.

Ngày hôm sau, cậu và anh đang nói chuyện rôm rả.

Bỗng có tiếng chuông điện thoại, cậu bước ra ngoài nhà để nghe máy.

Nhưng đầu dây bên kia lại không nói gì.

Khi cậu quay lại nhìn anh, thứ khiến cậu để ý đến là một chấm đỏ đáng ngờ nằm ở gần ngực trái của anh.

Cậu liền nhận ra đó là gì, nhưng không biết tại sao, có thứ gì đó, nó đang thôi thúc cậu.

Không chút do dự, Ame liền nhảy vào ôm lấy Rus.

ĐOÀNG!

Một tiếng nổ lớn vang lên, con ngươi anh co lại, trước mặt anh là một người đang nằm trên người mình,chiếc áo trắng của người đó đã nhuộm đỏ máu một phần.

Đối với anh mà nói thì nó chẳng khác gì cảnh màu đỏ năm đó (1991).

Nó gợi nhớ cho anh một phần kí ức đau đớn về... cha mình.

Một lát sau, xe cấp cứu tới...

.

.

.

.

Khung cảnh sau đó thật là buồn... có tiếng khóc của một người phụ nữ, tiếng bước chân qua lại của hai người con trai song sinh, tiếng thầm cầu mong của một quý ông và tiếng con tim đập của ai đó trước cảnh hoàn hồn vừa rồi...

Anh đã từng phải thấy một cảnh tượng mà phải gọi là quá sức với một cậu bé chín tuổi như cậu khi đó.

Và kể từ lần đó cậu đã hứa ràng sẽ không làm ai bị thương cả ( thế mày đã đấm tk Ukraine bao nhiêu lần rồi?) , vậy mà bây giờ...

Bác sĩ đi ra, anh liền bật dậy, nắm lấy hai tay của bác sĩ, giọng nói run run:

-Bác..bác sĩ, kết quả sao rồi ạ? _Anh nhìn bác sĩ với ánh mắt cầu xin.

-Cậu là người nhà của bệnh nhân America sao, vậy thì xin chúc mừng, ca phẫu thuật đã thành công.

Bệnh nhân đã tỉnh và đang chuyển qua giai đoạn phục hồi.

Cậu có thể vào thă--

Không chờ bác sĩ nói hết, Rus phóng như tên lửa vào phòng hồi sức.

Bước đến cửa, anh nhìn thấy cậu đang vẫy tay chào mình.

Mừng quá hóa rồ, anh nhảy xổ lên người cậu:

-Á Á Á Á Á Á Á!!!

ĐAU ĐAU!

ĐI XUỐNG! _Cậu la hét đẩy anh ra.

Ờ, anh quên mất là cậu vừa mới phẫu thuật xong chứ không phải khỏe mạnh như mọi hôm.

Tưởng mọi thứ đã hết nhưng không!

UK, France, Australia và New Zealand từ ngoài chạy vào, thấy cậu họ liền nhảy đến ôm cậu (Ôi...sao mình ác thế nhở).

Những âm thanh sống động thất thanh trong viện đến mức người đứng ngoài viện cũng có thể nghe được.

Kết quả là vết phẫu thuật của cậu chảy máu trầm trọng và cậu phải băng lại.

Lần này mọi người bắt đầu rút kinh nghiệm, chỉ đứng nói chuyện với nhau mà thôi (Chứ không như lúc nãy nữa🙂 ).

Đến khi mọi người đã đi hết, Ame mới kể cho Rus mọi chuyện, về việc cảm thấy khó chịu khi Rus và Ger tỏ ra thân thiết với nhau đến việc cậu từ chối tình cảm giả tạo của cô thư kí và căn nguyên của vụ sao nằm đây.

Và toàn bộ lời nói chỉ kết thúc bằng một câu:

-Rus này, tôi chưa từng nghĩ đến việc sẽ có một ngày mình như vầy.

Nhưng tôi cảm thấy...

Um..

Có lẽ tôi đã biết yêu rồi... _Cậu nhìn anh, mặt bắt đầu hiện lên những chấm đỏ nhỏ ở hai bên má.

Rus ngồi xuống cạnh Ame , xoa đầu cậu , đưa tay lên tháo cặp kính đen xuống và hôn nhẹ lên trán cậu một cái, nở nụ cười tỏa sáng của cơn mưa hôm ấy:

-Đừng lo, cậu không yêu đơn phương một mình đâu...

Cậu nhóc ngây thơ của tôi à.

The End.

_______________________________________________________

Vâng, đây lại là một câu chuyện nhạt đến ngán của iem, nếu các anh các chị thấy hay thì cho iem xin một vote, iem chỉ xin thế thôi...

Còn nếu có sai sót chì các anh các chị có thể comment ở bên dưới😀D Thanks.

Bonus 🙂

Phượng chưa nở ve chưa kêu.

Nhưng sắp đến mùa thi r

Gửi tặng các bác cái hình

Thi xong rảnh quá ngồi vẽ lên tờ nháp

Biết là xấu nhưng cái quan trọng k phải hình thức đúng k 🙂))
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Friendzone (Germany x Poland)


Genmany: Y

Poland: Cậu

Mlem mlem, chẳng hỉu vì sao cặp này lại có thể trong sáng theo cách trẻ con làm quen với người lớn như này...

Let's go!

__________________________________

"Bạn bè", cái từ huyền thoại trong lịch sử, trong từ điển của những người 'Nhất quỷ, nhì ma'.

Là hình ảnh duy nhất trong đầu những người friendzone về quan hệ giữa họ và những nạn nhân bị friendzone.

Tất nhiên là chẳng ai thích bị friendzone cả.

Tiếc là nó lại xảy ra với cậu... (không bít có ai đoán được cậu là ai không nhỉ:3 )

Poland là học sinh mới ở đây, cậu được chuyển vào lớp A1 của một trường Đại học Countryhumans do UN là hiệu trưởng.

Khi bước vào lớp, cậu cảm thấy tất cả mọi người đều đang nhìn chằm chằm vào mình khiến cậu cảm thấy sợ hãi.

Từng bước chân rụt rè, cậu bước lên bục giảng, hít lấy một hơi để bình tĩnh, nhìn xuống lớp và nói:

-Xin chào, mình là Poland, học sinh mới ở đây.

Mong được các cậu giúp đỡ.

Một bầu không khí im lặng sau đó khiến cậu tưởng mình sẽ bị kì thị nhưng không, một tràng vỗ tay vang lên như để chào đón cậu giúp cậu cũng đỡ sợ phần nào.

Vì cậu nhập học giữa kì nên cả lớp đã phân tổ xong xuôi mất rồi, may mà có một tổ còn ghế trống nên cậu ngồi ở đó.

Tổ cậu gồm America, Russia, Germany, Phillipines, Malaysia và Indonesia.

Germany là nhóm trưởng của tổ đồng thời cũng là hội phó hội học sinh của trường.

Chẳng biết vì sao cậu ít khi giao tiếp với mọi người (trừ Rus) mà vẫn lọt vào nhóm hotboy của khối,nhưng cậu chẳng để tâm lắm.

Cậu lại đặc biệt rất chú ý đến cậu bạn thân thiện ngồi cạnh mình Indo, một phần là vì ổng khá giống cậu, chỉ cần chỉnh một tí thôi là cũng thôi rồi.

Nhưng không chỉ tương đồng về ngoại hình, chỉ một thời gian ngắn sau ngày vào lớp, cậu và Indo đã trở nên cực kì thân thiết.

Nhưng mọi chuyện lại chẳng diễn ra tốt đẹp như vậy giữa cậu và đôi bạn Ger - Rus.

Một phần là vì vết thương năm xưa, cậu sợ lịch sử sẽ bị khơi lại một lần nữa...

Đó là một câu chuyện dài năm trước, khi mà Nazi và Ussr đã hành hạ cậu đến sống không bằng chết.

Phần còn lại có vẻ vì Germany lúc nào cũng nào cũng học nên tỏ ra ít nói vào khó gần (mà hình như những tk mà ít nói và khó gần đa số lại rất đẹp trai:3 à lạc đề rồi).

Nhưng cuộc sống có theo ý ai bao giờ đâu.

Đúng là oan gia ngõ hẹp mà...

Khi chỉ vì y là tổ trưởng mà cậu hay bị đì vô cớ.

Là học sinh mới mại lại mang tiếng là quậy phá thế mới cay chứ!

Nhưng phận là học sinh bình thường nên toàn kiểu" Tôi có tức không?

Có!

Tôi có làm gì được không?

Không!".

Cậu cay cú kể lại với Indo vô tình Rus đi qua nghe được.

- Này Ger, nói thật nhưng cậu làm hơi quá tay rồi.

Poland đang nghi ngờ cậu đó. _Rus quay quay bút nhìn Ger đang cầm bảng điểm nhóm.

-Thật sao... _Y rời mắt khỏi bảng điểm nhìn Rus.

-Ừ.

Tôi nghĩ cậu nên nhẹ tay xuống đi.

-Không.

-Gì cơ? _Rus tay ngừng quay bút.

-Cậu nói Poland đang nghi ngờ phải không?

-Ừ...

-Tức là đến lúc rồi...

Y cười.

Nụ cười đầy ẩn ý của anh làm cậu bạn kia khó hiểu.

Y quyết định sẽ đì cậu lần cuối.

Và lần này y sẽ đì cậu thật nặng cho mà coi.

-ÔI GIỜI ƠI!!!!!!!!!!!!! _Poland hét lên.

Không biết ông này đì kiểu gì mà điểm của cậu xuống thấp đến tệ hại, tội cậu lại phải đi trực thư viện vào ngày mai.

Đây đúng là cực hình!

Phải dậy từ lúc 6 giờ, đến thư viện xếp sách, lau giá, phủi đống màng nhện, duyệt cho những người Mượn sách, quét cả thư viện rộng lớn...

VÀO NGÀY CHỦ NHẬT!

Đúng là công việc vô ích, ai lại rảnh tới mức đi đến trường chỉ để mượn sách vào ngày CHỦ NHẬT cơ chứ!

Nhưng hôm nay có vẻ là không phải không ai đến, nhưng cậu không nhận ra điều đó.

-Thật ngây thơ~~~

Mây đen ùn đến, báo hiệu một trận mưa ra trò.

Cậu nhìn ra ngoài cửa xổ, thở dài và đứng dậy, đi đến từng chiếc cửa xổ đóng lại để sách trên kệ không bị mưa làm ướt hoạc là sẽ bị ai đó mắng.

Những giọt mưa đã bắt đầu rơi, đập vào cửa kính cũng là lúc cậu bắt đầu quay lại quầy trực.

Đột nhiên một tiếng nổ lớn vang lên, cả thư viện tối om, cậu giật mình ngã xuống.

Tưởng là đã quay lại hôn đất mẹ rồi nhưng ai ngờ cậu lại xa vào vòng tay của "ai đó" (ối rồi ôi đất mẹ mọc tay:O ).

Một chất giọng que thuộc vang lên...

-Cậu sợ sấm sao? _Người đó cúi xuống nhìn cậu.

Không ai khác chính là Germany.

Nhìn cậu bây giờ lại rất ra dáng một cậu trai trưởng thành (khổ quá còn trẻ mà cứ thích làm người lớn:| ) .Y đỡ cậu dậy , hai người lại một cái bàn gần cửa xồ để có thể nhìn thấy ánh sáng (hay nhìn mặt người thương).

Hai người ngồi xuống và bầu không khí lại trở nên cang thẳng.

-Sao cậu cứ hành tôi thế?!

-Làm sao tôi biết được... _Y nhún vai. (tg: đù mày đeo biết thì tk nào biết / Ger: mày biết)

-Trả lời tôi nghiêm túc! _cậu đập mạnh tay vào bàn

-Thì...

Tôi thích đấy!

-Sao cậu lại có thể thoải mái hành hạ người khác như thế hả!!!

-Không.

Tôi không thích việc hành hạ cậu mà là...

Tôi thích cậu! _Y nhìn cậu, nói hết tất cả những gì mình đã giấu bấy lâu.

- ...! _Cậu im lặng ,nhìn thẳng vào con người đang đứng trước mặt kia.

-Tôi..

Tôi thích cậu đấy, thì sao nào?

- ... _Cậu vẫn im lặng.

Một tia chớp lóe lên.

Cùng lúc đó, cậu cảm thấy một thứ gì đó mềm mềm lưới qua môi mình...

Phải.

Một nụ hôn chớp nhoáng.

Trời tạnh mưa, đèn thư viện đã bật trở lại, soi sáng tâm tư của hai con người...

The end.

_______________________________________________

Chán quá... cháu chỉ mong mọi người đừng đọc chùa thôi...

Nếu thấy hay thì mọi người có thể cho mình một vote nhé.

Thanks!
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Sinh nhật (German Empire x Austria-Hungary Empire)


Austria-hungary: Cậu

German Empire: Anh

Mình xin trả đơn cho .

Ok chúng ta sẽ quay lại thời cuối thế kỉ XI đầu thế kỉ XX với những nước chắc không mấy lạ lẫm với mọi người😀

Let's go >w
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Nói ngọng (Regionhumans)


Mềnh sẽ thử xem giữa Regionhumans hay Countryhumans cái nào hay hơn:333

North Vietnam: Y

Central Vietnam: Anh

South Vietnam: Cậu

N.Vietnam, C.Vietnam và S.Vietnam ở đây không phải các nước trong Countryhumans mà là các vùng miền nên mọi người đừng hiểu lầm nha.

Mình không có ý xúc phạm hay phân biệt đến những bạn ở các vùng miền khác nhau đâu nhé, nếu có gì sai thì mọi người có thể nhắc nhẹ để mình sửa nha, giờ thì Let's go!

__________________________________________________

Vào một ngày đẹp trời, khi nắng vừa mới lọt nhẹ qua những cành cây trong vườn, chim hót líu lo đến điếc cả tai thì bỗng có tiếng bước chân huỵch huỵch của ai đó.

Vâng, không ai khác chính là South Vietnam.

Cậu cuống cuồng chạy xuống nhà.

Cậu không thể để lỡ phiên chợ nổi được!

Đã mấy tuần không có phiên nào, cậu tự nhủ lần này nhất định không được bỏ lỡ.

Cậu muốn nói chuyện với mấy bà bán rau, muốn ăn phở, muốn đi thuyền, cậu nhớ lắm.

Bỗng đang chạy thì đâm sầm vào C.Vietnam, cả hai ngã lăn xuống thềm.

C.Vietnam đứng dậy, phủi quần áo rồi đưa tay ra để cho S.Vietnam nắm lấy mà đứng dậy:

-Mần cái chi mà vội rứa? _Anh hỏi.

S.Vietnam dáng rất vội, vừa nới vừa chạy ra cổng nhà:

-Em ra chợ lổi! _Cậu vừa chạy vừa nói to vọng ra cho người đằng sau nghe.

Anh nghe cậu nói mà mặt hơi nhăn lại, lí do đã quá rõ rồi vì cậu lại nói ngọng nhưng anh bỏ qua vì anh không khó ở như ai đó.

Chút rồi anh túm tay cậu lại:

-Chợ nổi à?

Anh đi với!

-À...

Hả?

S.Vietnam đơ mặt ra nhìn anh, trong đầu liên tưởng đến mấy vụ trước.

C.Vietnam đi chơi ở chợ nổi suýt thì tạch vì ngã xuống nước.

Hại cậu với N.Vietnam phải góp tiền để mua đồ ăn vặt tẩm bổ cho anh:

-Thôi, anh ở nhà đi!

Anh mà chết đuối đồng bào lại bảo em với anh North không có trách nhiệm thì ai chịu? _Cậu nhìn anh nói.

Nói rồi cậu chạy như bay ra khỏi cổng bỏ lại C.Vietnam bơ vơ tự hỏi tại sao ông trời lại bất công với anh như vậy.

Nhưng ông trời vốn rất công bằng, một khi đã bất công với người này là ông sẽ bất công với người khác.

Trên đường ra bến sông sẽ phải chạy ra một con hẻm vắng.

S.Vietnam thường sẽ đi đường vòng vì cậu không thích con hẻm này.

Nhưng vì sợ muộn nên cậu không còn lựa chọn nào khác.

Đang đi thì cậu gặp một nhóm người mình bặm trợn to cao khiến cậu sợ hãi, cái đáng sợ hơn là đám người đó đang nhìn cậu mà xung quanh cậu lại không có ai:

-"Ôi đệt!

Đáng lí ra mình phải bạt mạng chuyện lày trước chứ! huhu..." _Cậu vừa né ánh nhìn của mấy anh bặm trợn vừa nghĩ.

Cậu nhìn liếc họ thì thấy họ lại gần mình hơn, càng né bao nhiêu thì cậu lại thấy họ gần cậu bấy nhiêu, trong lòng cậu khóc ra hai dòng nước biển:

-"Đệt...

Đệt...

Đệt...!

Sao mấy anh lại gần em thế!

Em xin mấy anh, em đau tim lém rồi" _Cậu mặt tái lại như muốn khóc lắm rồi.

Cậu vừa không muốn bị thương mà vừa không muốn muộn phiên chợ lần này.

Bỗng mấy anh rẽ ra đường khác, hóa ra họ chỉ đi ngang qua chứ không có ý gì với cậu.

Cậu thở dài, quay đầu tiếp tục chạy đến phiên chợ, trong lòng tự hứa đây là lần đi đến khu hẻm này và cũng sẽ là vần cuối.

Tránh vỏ dưa gặp vỏ dừa, đang chạy vội không để ý cậu lại đâm phải N.Vietnam đang đi bách bộ gần đó.

-Ai da! _Cậu ngã xuống đất.

-Em có sao không? _Y đứng dậy nhìn cậu.

-Dạ em không sao. _Cậu trả lời y và đứng lên.

-Gì mà vội thế?

Lại đi chọc chó à?

-Không, em ra chợ lổi.

-Anh nói bao nhiêu lần rồi!

Nói thì nói cho chuẩn chứ! _Y nhíu mày, vẻ không hài lòng.

Cậu lập tức bịt miệng lại, rất ngạc nhiên.

Vốn dĩ cái tật nói ngọng của cậu đã có từ lúc sinh ra, sửa mãi không được.

Y cũng nhắc nhở cậu nhiều rồi nhưng cứ như nước đổ lá khoai vậy.

-Em...

Em xin nỗi...

Y nhìn cậu mặt khó chịu đến run cả mình.

Nhìn y cậu mới nhận ra mình lại nói ngọng (vừa nhắc xong... 🙂 ).

Chợt y tiến lại gần chỗ cậu.

Xem ra lần này y hết kiên nhẫn rồi.

Theo bản năng, cậu từ từ lùi lại, y cũng thế tiến lại gần cậu.

Cậu lùi một bước, y tiến một bước.

Cứ thế cho đến khi lưng cậu chạm vào tường, cậu sợ hãi nhìn anh, tay anh giơ lên cao. cứ tưởng cậu sẽ ăn nguyên quả bạt tai thần chưởng nhưng không...

Y đưa tay cầm nhẹ cằm cậu và... hôn lên má cậu.

May quá, chỉ là hôn má thôi.

- Lần này còn nhẹ đấy.

Lần thứ hai là hôn môi, còn lần thứ ba thì anh không chắc em sẽ còn nói ngọng như thế này đâu...

S.Vietnam đứng hình.

Còn giữ được nụ hôn đầu là tốt lắm rồi.

Có vẻ như cậu may mắn hơn ai đó (C.Vietnam: Hắt chù!).

Y vỗ vào vai cậu khiến cậu giật mình.

-Thế không đến chợ nổi à? _Y nhìn cậu loading mà cố nhịn cười.

-Chết!

Em quên mất, muộn rồi! _Cậu sực nhớ ra.

Cậu lại bật dậy chạy với tốc độ sánh sáng mặc cho người khi giật mình mà ngã như thế nào.

À mà hình như cậu không nói ngọng nữa rồi thì phải🙂))

The End.

__________________________________________________

Đây là một câu chuyện dựa vào cách nói và đời sống của mỗi người mỗi miền nhưng mình ngu lắm nên nếu có gì sai thì comment nhắc nhẹ hộ mình nha, nếu thấy hay thì mọi người có thể cho mình một vote coi như ủng hộ mình.

Thanks:333
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Câu chuyện trong chiến tranh (Việt Minh Family)


Đây là một câu chuyện dựa trên trí tưởng tượng của cháu, chỉ lấy một chút thông tin lịch sử thôi, truyện được viết ra với mục đích giải trí, không có ý định đục thuyền ai hay lan truyền thông tin không chính thống.

Vì vậy mong mọi người đừng hiểu lầm.

Giờ thì Let's go.

__________________________________________________

Khuya.

Tất cả đã chìm vào yên tĩnh.

Vầng trăng lưỡi liềm nhô cao.

Mặt hồ thi thoảng động đậy.

Việt Hòa ngồi lên giường.

Hắn nhìn lên cửa sổ, thở dài.

Bộ quân phục trên người hắn bị lấm đất, còn có chút cháy xém.

Dạo này nhân dân nổi dậy cách mạng nhiều quá.

Ame cũng hay đưa quân viện trợ muộn.

Không biết bọn lính làm việc kiểu gì mà lũ cách mạng liên lạc êm ru.

Hắn mệt mỏi gục xuống gối.

Mấy tuần nay chưa được bữa nào đi ngủ cho nên hồn.

Chợt hắn nghe thấy tiếng động từ ngoài phòng lớn.

- Ôi!

Dễ thương quá!

- Thằng bé này làm gì ở đây?

- Chắc là vào xin đồ ăn thôi.

Hắn hầm hầm bước ra.

Tức lắm chứ!

Bố mày chỉ muốn đi ngủ thôi mà!

Sao bọn mày phải hành bố gớm thế!

Ôm quả mặt đầy sát khí, hắn tiến vào cửa.

Nhận ra đó là một đứa bé.

Da đỏ, ngôi sao vàng hơi lớn.

Quần áo lấm lem, rách nát, đầu tóc bù xù.

Khoảnh khắc lướt thoáng qua, hắn chỉ nghĩ đó là một đứa trẻ bình thường.

Hồi đấy trẻ con lang thang kiếm ăn khắp đường cũng không phải chuyện lạ.

Nhưng khi định thần lại nhìn kĩ, hắn phát hiện ra có gì đó bất thường.

- Khoan...Tóc không gàu, quần áo xé rách bôi bẩn có chủ ý, tay chân có gân...

Thằng bé này là trinh sát!

Lập tức tất cả quân lính tỉnh ngộ, chạy đuổi theo đứa trẻ kia.

Không ngờ người nhỏ mà nhanh dữ, trong lúc đám lính ngơ ngác thì cậu đã chạy được một quãng xa.

- Chỉ huy!

Lộ rồi!

Bên đầu kia vang lên một giọng nói quen thuộc.

- Lập tức rút lui!

.

.

.

.

.

Tại căn cứ...

- Đã lấy được thông tin chưa?

- Thưa chỉ huy, may mắn là đã lấy được rồi ạ!

Mặt Trận thở phào nhẹ nhõm.

Nhưng để bị lộ là hết sức mạo hiểm.

Xem ra lần sau không thể để Việt Minh đi đánh lạc hướng chúng nữa.

Không hiểu tại sao cậu đi bao nhiêu lần đều suôn sẻ, mà lần này lại lộ.

Đồ hóa trang mỗi lần mỗi khác, sao bọn chúng nhận ra được?

Thôi, tạm gác lại chuyện đó, có thông tin là được rồi.

Y ngồi vào bàn, thắp đèn lên, xem xét mớ tài liệu.

Bên ngoài, Việt Minh cầm cái ca sắt, tu nước ừng ực.

Chạy cũng xa nên có hơi mất sức.

Nhưng không sao, cậu quen rồi.

Rèn luyện trong quân đội từ lúc còn bé tí, từ chức vụ liên lạc đã phải tập chạy nhanh, bây giờ cậu cũng đã 15 tuổi, một trinh sát có tài.

Lâu lâu được cho đi phá bom.

Công việc cực kì nguy hiểm, nhưng với Việt Minh, nó lại khá vui đấy chứ.

.

.

.

.

.

- Hôm nay đội chúng ta có thêm một thành viên, mọi người cố gắng phối hợp hỗ trợ lẫn nhau nhé!

Mặt Trận tươi cười, bên cạnh y là một cậu bé nhỏ tuổi hơn Việt Minh một chút, nhưng lại trông giống cậu y đúc.

Đúng rồi, hôm nay Hồ Chủ tịch đọc bản Tuyên ngôn độc lập, chính thức khai sinh cho Việt Nam.

Việt Minh bây giờ đã có một đứa em.

.

.

.

.

.

Có em, Việt Minh vui lắm.

Đi thu thập thông tin, đi phá bom hay đi thăm dò khu vực bây giờ luôn có người đi cùng.

Việt Nam dù là lính mới nhưng cũng không phải dạng vừa.

Nhanh nhẹn, linh hoạt nhưng thận trọng, có suy nghĩ và làm việc rất hiệu quả.

Trải qua nhiều năm, cả hai đã trở thành chiến sĩ du kích, Việt Nam đã lớn, càng ngày trở nên mạnh mẽ và rắn rỏi không kém cạnh gì Việt Minh và Mặt Trận.

Nhưng...có gì đó đang dần thay đổi.

Mặt Trận ngày càng quan tâm nhiều hơn đến Việt Nam mà bắt đầu bỏ rơi Việt Minh.

Ban đầu anh cũng không giận, vì dù sao thì Việt Nam cũng là em út, Mặt Trận có dành nhiều sự chú ý cho em ấy hơn cũng là điều dễ hiểu.

Nhưng càng về sau thì sự phân biệt đối xử ngày càng hiện rõ.

Bằng chứng là Mặt Trận lấy cái móc khóa mà chính tay Việt Minh làm tặng y để đem tặng Việt Nam.

Nhưng thế vẫn chưa hết.

Có lần Mặt Trận còn mải nói chuyện với Việt Nam mà quên thay pin bộ đàm, kết quả là Việt Minh không liên lạc được với đội, bị rượt bán sống bán chết.

Hỏi thì chỉ nói một câu:" Xin lỗi anh quên...".

Và còn cả chục lần anh bị bơ này, bị phân biệt này, bị cho ra rìa này, vân vân và mây mây.

Dần dần, giữa anh và Việt Nam không biết từ lúc nào đã hình thành một khoảng cách lớn.

Việt Minh không còn vui vẻ ôm lấy cậu mỗi khi về căn cứ, không còn trêu chọc tán dóc với nhau mỗi khi hoàn thành nhiệm vụ.

Cứ thế, hai người dần ngày một xa cách...

- Anh Việt Minh!

- Tránh ra!

Việt Nam lập tức lùi lại, tắt ngúm niềm vui.

Việt Minh hầm hầm bước vào phòng, đóng sầm cửa lại, để mặc cậu với vẻ mặt hoang mang ở ngoài.

Nụ cười trên môi cậu bay hơi.

Cùng lúc đó, Mặt Trận cũng đã nhìn thấy tất cả.

Y ngạc nhiên lắm, vì trước giờ Việt Minh vẫn luôn là một người hòa đồng và rất dễ gần, không biết do đâu mà lại thành ra thế này( con tg: tại mày chứ tại ai/ Mặt Trận: đm mày im đi).

Chờ cho Việt Nam đi ngủ, y mới đẩy cửa đi vào.

Trên giường, Việt Minh đang nằm ôm gối, chăn trùm kín mặt.

Nhẹ nhàng gỡ cái chăn ra, y cất giọng hỏi.

- Dạo này em sao thế?

- ...

- Trả lời anh đi.

- ...

Việt Minh vẫn không trả lời.

- Nghe này, anh biết là dạo này tình hình có hơi căng thẳng một chút, nhưng dù sao chúng ta cũng là anh em, có gì thì cứ chia sẻ với nhau, sao em lại phải như thế?

Việt Minh giật cái chăn lại, chỉ nói một câu hết sức lạnh nhạt.

- Anh đi ra đi.

Mặt Trận thở dài, bây giờ cũng không biết làm gì với thằng em bướng bỉnh này, đành đi ra.

Nhưng trước khi đóng cửa lại, y nói thêm.

- Anh xin lỗi.

Anh không bỏ mặc em đâu.

Nhưng đừng như thế với Việt Nam.

Thằng bé không có lỗi.

Rồi y ra ngoài.

Việt Minh nằm trong chăn, suy nghĩ về những lời Mặt Trận nói.

Hơi áy náy.

Phải, anh giận, rất giận Mặt Trânh.

Nhưng Việt Nam không làm gì anh cả, cậu vẫn chơi đùa nói chuyện với anh, cậu quan tâm đến anh, không có lí do gì để anh ghét bỏ Việt Nam cả.

-"Mình...

Mình phải xin lỗi em ấy!

Nhưng...

Bằng cách nào?..." _Anh suy nghĩ.

.

.

.

-Các đồng chí nghe đây!

Đây là bản báo cáo do bọn Việt Hòa viết mà chúng ta thu được.

Hôm nay ở tiểu 36A.1 sẽ có một đoàn và chỉ huy của chúng đi ngang qua.

Vì vậy chúng ta sẽ đột kích ở hai bên.

Rõ Chưa!

-Rõ!

Giờ anh đang đi cùng Việt Nam, Mặt Trận và một vài người đồng đội khác.

Anh nhìn cậu, trong đầu luôn nghĩ cách để xin lỗi cậu, kế hoạch của anh là sau khi đánh thắng bọn Việt Hòa thì anh sẽ xin lỗi cậu.

Nhưng...

-Bọn chúng kia rồi, chờ chúng đi lại gần rồi chúng ta sẽ kích ngay và luôn!

Rõ chưa! _Mặt Trận nói nhỏ cho mọi người nghe.

-Rõ!

Phía bên kia xe:

-Thưa chỉ huy, chúng ta đang đến gần khu 36A.1 của địch, tiếp theo nên làm gì ạ? _Một tên lính hỏi.

-Chuẩn bị súng trên tay, nhắm vào mấy bụi rậm ở khu đó mà bắn, nhớ cẩn thận không được để chúng biết chúng đã bị lộ. _Việt Hòa nói nhẹ với tên lính.

-Rõ ạ!

-Giờ bắt bắt đàu lấy đồ thôi, lừa bọn này mệt thật... _Hắn cầm khẩu Kar98 trên tay, lướt nhẹ qua ống súng nhìn về phía bụi cây ở khu 36A.1 đó, nhìn qua kẽ lá để có thể thấy người con trai da đỏ xanh đang chuẩn bị đạn kia.

Đoàn xe đó đang ngày một đến gần, anh và mọi người đang chuẩn bị đạn để nhắm thì bỗng một người đồng đội lên tiếng:

-Hình như chúng đang nhìn về bụi cây của chúng ta phải không?

-Làm gì có.

Chúng ta đã cải trang kĩ lắm rồi mà... _Người đồng đội khác lên tiếng trả lời lại.

-Không.

Chúng thật sự đang nhìn về phía này. _Mặt Trận lên tiếng.

-Khoan!

Hình như chúng đang nhắm súng về đây! _Việt Minh nói vẻ hốt hoảng.

Đoàng!

Một viên đạn bắn xuyên qua bụi cây nhưng rất may mọi người né kịp thời nên không ai bị thương cả.

-Bị lộ rồi!

Tất cả rút lui! _Mặt Trận ra lệnh cho mọi người.

Tất cả mọi người bắt đầu rẽ ngang dọc tứ phía.

Tất cả mọi người đã ẩn nấp kịp thời trừ ba anh em Mặt Trận.

Tên Việt Hòa bắt đầu xuống xe, nâng khẩu Kar98 lên nhắm vào một người da đỏ đang chạy thấp thoáng.Đó là Việt Minh!

Hắn nhắm vào mục tiêu và...

ĐOÀNG!

.

.

.

Một dòng máu bắn ra, Mặt Trận quay lại và bắt đầu hốt hoảng, Việt Minh đang nằm dưới đất, trên người anh là Việt Nam với người dính đầy máu.

Phải, Việt Nam đã đỡ đạn cho Việt Minh.

Mặt Trận ngay lập tức ra lệnh cho Việt Minh cùng Việt Nam nấp vào hầm ngay, còn anh sẽ ở lại để xử lí chúng.

Việt Minh lúc này không còn ghen tị với Việt Nam nữa,anh cũng không giận Mặt Trận.

Bởi vì ngay lúc này họ đang thể hiện rằng họ chính là anh em của cậu.

Cậu bế lấy Việt Nam, chạy rất nhanh vào mấy cửa hầm gần đó, lòng thầm cầu nguyện...

"Làm ơn...

Đừng chết!"

.

.

.

Anh đang ngồi gần khu trị thương, nhìn vào bên trong mà đau lòng.

Anh đang ghen tị với một người thương yêu mình, anh ghét bỏ người đã chăm sóc anh từ nhỏ.

Anh hối hận lắm.

Bỗng có một người đồng đội lại gần anh, lay vai anh và nói:

-Chỉ huy chúng ta đã bắt được chỉ huy của địch rồi... _Người đồng đội đó nói.

-Thật...

Thật Sao! _Anh nhìn người đồng đội đó, mặt hứng khởi.

-Nhưng...

-Sao vậy?

-Chỉ huy của chúng ta bị thương rất nặng, có thể mất mạng bất cứ lúc nào...

-....

Cậu đơ ra nhìn người đồng đội nói, nước mắt như muốn ứa ra.

Anh không thể tin được, mình đang sắp mất đi người anh trai, đến người em cũng đang trong cơn nguy kịch.

Đó thật sự là tin rất sốc với anh.

Anh khựu xuống, ôm lấy khuôn mặt đang nóng ran của mình.

Người đồng đội vỗ vai anh như an ủi.

-Cậu có muốn gặp ngài ấy không? _Người đồng đội nói nhẹ nhàng.

-Tôi...

Vâng...

.

.

.

Đi trên hành lang, anh như đơ ra.

Anh như muốn chết luôn vậy, mọi thứ đang dần biến mất.

Bước vào nơi Việt Cộng đang nằm...

Anh ngồi xuống.

Nhìn Mặt Trận nằm trên giường, tay anh đang dần lạnh như vẫn còn ấm.

Cầm nhẹ nó, anh đặt nó xuống.

Rời khỏi phòng đi đến căn phòng nơi mà Việt Nam đang nằm.

Sau khi anh đi ra chỗ Mặt Trận, cậu cũng đã thoát ra khỏi cơn nguy kịch.

Nhưng vì vết thương quá sâu và bắn chúng một bên phổi, cậu chỉ có thể sống thực vật.

Mở cửa phòng, ngồi xuống đối diện với cậu, anh nhắm mắt lại:

-Việt Nam à...

Em biết không?

Anh Phóng sắp ra đi rồi...

Giờ, anh chỉ còn mỗi mình em thôi.

Anh thật sự xin lỗi, lần đó, anh thực sự đã quá ghen tị với em.

Vì thứ mình muốn mà không để tâm đến người khác.

Anh...

Thực sự đáng chết lắm đúng không?

Lúc này, mắt anh bắt đầu rơi những giọt lệ.

Bỗng có thứ gì đó quẹt qua đôi mắt anh, những giọt lệ cũng do đó mà biến mất.

-Anh à...

Anh biết mình sai là được rồi...

-Ừm... _Anh mỉm cười.

-Khoan...

Khoan đã?! _Anh giật mình ngước mặt lên.

-Phải, anh không lầm. _Việt Nam nhìn anh gật đầu mỉm cười.

-Tại... tại sao?! _Anh lắp bắp.

-Đó chỉ là một vở kịch thôi, chẳng có chết gì ở đây đâu~ _Một giọng nói vang lên từ phía cửa.

Đó chính là Mặt Trận!

-Anh lần sau phải làm nhẹ thôi, bảo người ta bó chậm lại bộ không được à mà cứ phải nhanh.

Đau lắm đấy! _Việt Nam nói nhìn Mặt Trận đang nhếch méc cười.

-Vậy...

Vậy là không ai chết cả?! _Anh nhìn Việt Nam.

-Anh nghĩ em dễ chết vậy sao? _Việt Nam vẫy tay bảo.

-Thiệt tìn...

Á! _Mặt Trận đang nói thì bỗng Việt Minh kéo anh lại chỗ Việt Nam.

-EM...

EM ĐAU LẮM MỌI NGƯỜI CÓ BIẾT KHÔNG!

SAO LẠI ĐÙA EM NHƯ VẬY!? _Anh ôm hai người vừa khóc vừa nói.

-Anh sẽ không làm như vậy nữa.

Anh hứa... _Mặt Trận nói.

.

.

-Anh à...

Thế là tên Việt Hòa đó vẫn chưa bị bắt đúng không? _Việt Minh nhìn Mặt Trận nói.

-Đâu...

Tên đó có bị bắt đâu, nó đầu hàng mà. _Anh xua tay nói.

-Là sao? _Việt Nam và Việt Minh nhìn Mặt Trận khó hiểu.

-Thì lúc anh kiệt sức, hắn ném một tờ giấy lại cho anh sau đó rời đi.

Lúc mở ra thì là sơ đồ của khu quân sự của chúng, bảng kế hoạch kèm lời nhắn khi nào thắng hắn sẽ quay lại.

Anh cũng chẳng hiểu vì sao cả. _Mặt Trận khó hiểu kể lại.

-Đằng nào anh ấy cũng từng là anh em của chúng ta mà, đúng không nhỉ? _Việt Minh nhìn Mặt Trận nói.

-Vậy ta phải cố gắng lên, chút nhữa thôi chúng ta sẽ giành lại hòa bình! _Việt Nam tay nắm đấm giơ lên cao.

-...

ÁHÁHÁHÁHAHHAHAHAHA!!!

MẮC CƯỜI QUÁ!

MẮC CƯỜI QUÁ ĐI, EM NGÂY THƠ QUÁ!!!

HÁHÁ _Hai người cười lớn nhìn Việt Nam.

-Có gì mắc cười đâu mà cười!!!! _Việt Nam phồng má lên nói.

Trong cuộc chiến tranh, dù có bao nhiêu đau thương, bao nhiêu mất mát xảy ra thì tiếng cười vẫn vang lên ở mọi nơi, mọi người vẫn lạc quan, dù ở bất kì đâu trên đất nước Việt Nam, trên mảnh đất hình chữ S này.

Nó đã trở thành một đặc trưng của một dân tộc anh hùng...

Vốn dĩ nụ cười đem lại sức mạnh, đem lại nghị lực và ý chí cho mỗi chúng ta, vậy thì sao lại phải buồn nhỉ?

Phải, chẳng có gì khiến chúng ta buồn cả, chỉ có chúng ta tự khiến mình buồn thôi...

Đúng không nào?

The End.

______________________________________________________

Đấy cháu nói rồi, nó chỉ có một chút lịch sử thôi, mà nếu nói thẳng thì nó vừa chán vừa nhạt đúng không.

Nếu mọi người thích thì để lại cho mình một vote và một comment nha!

Thanks.
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Làm hòa (Russia x Finland)


Lâu lắm mới được cái cảm giác bán hàng🙂)

Đấy nha, con trả đúng thời gian nhá.

Trả đơn cho bác nhunghtc04602

Russia: Y

Finland: Cậu

Cảm ơn vì đã đặt còn giờ thì let's go:33

_______________________________________________

Russia bước vào phòng họp, y ngồi vào chiếc ghế thân thuộc ghi tên mình.

Ngồi xuống y thở dài một hơi.

Ngay sau đó là một người nữa vào phòng họp.

Đó là Finland nhưng nhìn thật thảm làm sao.

Cậu một tay chống vào vai Norway, tay còn lại dựa vào cái gậy, dưới chân cậu là một cục bột.

Nhìn sơ qua cũng biết, cậu bị gãy chân.

Tại sao cậu bị gãy chân á?

Thì hôm đi trượt tuyết cùng Sweden thì cậu không may vấp phải gì đó.

Kết quả là lăn xuống núi luôn, may mà lúc đó Norway nhìn thấy gọi ngay cấp cứu chứ không thì chưa chắc cậu đã đến được đây.

Thôi quay lại với hiện tại.

Cậu ngồi xuống chiếc ghế cạnh y.

Y lặp tức khịa cậu:

-Vui không?

-V.U.I... _Cậu ghằn giọng đáp lại.

-Có vẻ như các vị đã đến đầy đủ...

Một người bước ra và ngồi vào ghế chủ cuộc họp, đó là UN:

-Covid-19 đã gây ra rất nhiều hậu quả nặng nề cho một số nước từ đang phát triển đến phát triển.

Vì vậy cách tốt nhất lúc bấy giờ là ghép cặp để khi gặp khó khăn đôi bên sẽ giúp đỡ nhau.

Thời hạn là một tháng.

Các vị có đồng ý không?

-Chúng tôi đồng ý!

-Được rồi, đây là danh sách.

.

.

-CÁI GÌ!!!!!!

-Sao thế Fin... _UN lên tiếng.

-SAO TÔI PHẢI CẶP CÙNG CÁI THÙNG CỒN DI ĐỘNG NÀY!

-À...

Thì cậu ở gần Russia mà.

-Sao người không bảo Ukraine á, không thì bảo China hay Kazakhstan cũng được, họ gần hơn tôi mà?! (Ukraine: Gì!?

Đé.. / Kazakhstan,China: Muốn lắm nhưng...)

-Họ cặp với người khác hết rồi, chỉ còn cậu thôi...

-Nhưng!

Nhưng!

-Không nhưng nhị gì hết, đây là lệnh của cấp trên!

-"Tôi muốn cặp với Estonia cơ..."

.

-Cảm ơn ngài vì đã giúp tôi...

-Oh không có gì, miễn xóa được hận thù hai bên là được rồi.

-Vậy thôi xin phép tôi đi trước.

Russia quay lưng bước đi.

UN đứng đằng sau, vẫy tay.

- Chúc may mắn!

.

.

.

-Đáng ghét!

Finland vừa bước khập khễnh vừa xách cái vali vào phòng của cậu và Rus, ném cái vali lên giường, cậu liền tìm đến phòng của Estonia.

Đứng trước cửa phòng, đập vào mắt cậu là chữ "Phòng Estonia & Sweden".

Thanh niên auto cáu, không phải tên cái thằng trời đánh làm cậu gặp bao nhiều điều xuôi đây sao!

Bữa trước gãy chân nó còn cười cậu, giờ thì...

-VITTU! _Finland hét lên khiến hai người trong phòng giật mình. (Theo tiếng Phần Lan là...

Ờ thì F*ck, à ừ tiếp)

Cạch.

-A!

Anh Finland đây mà. _Estonia là người mở cửa, thấy Fin cô khá bất ngờ.

-À...

Chào.

-Thôi, anh vào phòng ngồi cho đỡ đau chân.

-À...

Ừ...

Bước vào phòng, đập vào mắt anh là...

THẰNG RUSSIA!

Vô lí, rõ ràng nó vừa ở bên phòng cơ mà?!

-Sao mày ở đây!!!

-Tôi ở đây chơi, có chuyện gì sao?

-Bánh đến rồi đây! _Estonia bước ra trên tay cầm đĩa bánh.

-Oh cảm ơn cô. _Cậu nhìn theo hướng cô, đưa tay cầm chiếc bánh lên.

-Oa!

Vẫn ngon như ngày nào!

-Anh lại quá khen...

Nhìn hai người cười đùa với nhau khiến ai đó ghen tị.

-Estonia này, nếu như thằng Sweden mà làm gì em thì cứ sang chỗ anh nói với anh.

-Dạ.

Mà anh ơi...

Anh Russia bị sao mà nhìn sắc mặt có vẻ không ổn lắm.

-Kệ hắn đi, hắn chả làm sao đâu.

À hay mình ra ngoài chơi đi.

-Dạ.

Hai người nắm tay nhau ra khỏi phòng, để mặc ai đó đang đờ mình.

"Cái gì!?

Cậu ta không những đi chơi với người khác mà còn lơ mình sao?".

Mặt y bắt đầu hiện lên những dấu đen, sát khí bao quanh.

Tội cho ai kia vừa ra khỏi nhà tắm, nhìn thấy mặt y auto trượt chân. (Kết quả tự bít)

.

.

.

Đã hai tuần trôi qua.

Y luôn tìm cách nói chuyện với cậu.

Nhưng...

Cậu chẳng quan tâm đến y, mới sáng sớm mở mắt đã thấy cậu chạy sang chơi với Estonia, chiều lại thấy cậu đi chơi cùng mấy đứa em trong gia đình rồi, phải đến khuya mới thấy cậu về phòng, chưa kịp nói thì cậu ngủ rồi. (Khổ bome ra) Ngồi ngẩn ngơ đến đau đầu thì bỗng từ đâu Estonia từ đâu xuất hiện:

-Có chuyện gì mà sao mấy bữa nay nhìn anh bất thần đời thế.

-Không có gì đâu.

-Có chuyện gì anh cứ nói đi, biết đâu em giúp được gì thì sao... _Estonia nhìn Rus nở một nụ cười.

-Anh thích anh Fin?

-...

-Em có thể giúp anh đấy.

-Thật sao?!

-Tất nhiên, nhưng trước tiên phải xem anh ấy thấy anh như nào đã rồi tính.

.

.

.

-Sao anh ghét Rus vậy? _Estonia hỏi Finland.

-Anh cũng chẳng muốn đâu nhưng em thử nghĩ xem, hai người từng là đối thủ của nhau, ai cũng thấy, ai cũng biết.

Bỗng chốc trở thành bạn.

Nó kì lắm.

-Thế anh thử nói chuyện chưa?

-Anh chưa.

Nhưng chắc chắn hắn ta sẽ khinh anh nếu anh hé lấy một lời.

Với lại anh vẫn có người như em giúp đỡ mà~~~

-Em nghĩ anh nên kết bạn với nhiều người hơn đấy.

Chơi với em mãi nhỡ lúc cần em không có đây thì làm sao?

-Thì có gia đình anh giúp.

-Em khuyên anh vẫn nên nói chuyện với anh ấy đấy...

-Anh mặc kệ hắn ta.

-Hài...

.

.

.

-Sao rồi... _Rus chìa tay ra hỏi.

-Anh ấy hiện chưa muốn nói chuyện với anh, anh có mở lời thì anh ấy cũng chẳng bắt chuyện lại đâu...

-Vậy...

Giờ anh phải làm sao?

-Vẫn còn một cách.

-Vẫn có cách sao?!

-Tất nhiên nhưng...

-Nhưng?

-Nếu thành công thì anh phải chụp lại cho em vài tấm ảnh đấy!

-Rồi...

Rồi...

Vậy kế hoạch như nào?

-Là như này...

-Đây là loại thuốc mà em cần? _Rus bước vào phòng của Estonia, tay cầm lọ gì đó kí tên Japan. (Toang)

-À đúng rồi.

.

.

.

-A anh Fin! _Estonia chạy đến chỗ Fin đang đứng, tay cầm cái ly gì đó.

-Sao thế? _Cậu quay lại.

-Em có làm cho anh một ly Kama nè!

-Wow!

Cảm ơn em nha! _Cậu đưa tay ra nhận món quà do Estonia làm.

-Anh thấy thế nào?

-Um...

Ngon lắm! _Cậu quay sang nhìn Estonia, cười một cái.

-" Ừ... ngon lắm~~~" _Cô nghe cậu nói thế liền nở một nụ cười đầy bí ẩn, do trời tối nên cậu chẳng thể thấy được nụ cười đó. (Toang thật rồi)

Sau khi ăn xong ly kem của Estonia là, cậu bắt đầu những bước khập khễnh về phòng để lặp lại lịch sử.

Thật đáng tiếc~~~.

Trên về phòng, cậu bắt đầu cảm thấy hơi nóng trong người (toang thật rồi ông giáo ạ).

Cậu ngây thơ lắm...

-Nóng thế...

Chắc là do ăn kem vào tối rồi...

Khổ thật... _Cậu đưa tay lên trán.

Bước vào phòng thấy nguyên thằng ml đang nhìn cậu.

Bỗng cậu khuỵu xuống, cơ thể ngày một nóng hơn.

Cậu thở hổn hển, nhìn về phía thằng ml kia.

Y nhìn cậu cười nhếc mém, đầu y bắt đầu suy nghĩ bậy bạ (hỏng rồi) nhưng vẫn cố kiềm chế lại.

Y bắt đầu diễn.

Lại gần cậu, hỏi xem cậu có sao không.

Cậu định đứng dậy để lấy thuốc nhưng với tình trạng không thể đứng vì cái chân vẫn còn bị gãy, cậu đành nhờ tên ml ấy lấy hộ mình vài viên thuốc sốt.

Lúc sau y mang lại hai viên thuốc, cậu đưa tay ra nhận.

Đỡ cậu lên giường, y bước vào nhà tắm để cậu lại một mình.

Sau khi uống thuốc, cậu thấy mình không những chẳng đỡ được cơn nóng mà còn nóng hơn, đã thế còn hơi mệt và buồn ngủ.

Ok chúng ta sẽ quay lại với cuộc nói chuyện của Estonia và Russia lúc nãy...

-Ok, đây là loại thuốc ... (gì ai cũng biết) và một chút thuốc ngủ. _Cô xòe tay ra, trên tay là vài viên thuốc.

-À...

Ừ... _Y nghe cũng hiểu mang máng nhưng đại khái là không hiểu.

-Viên này có tác dụng kích thích ... (như nào thì ai cũng biết) còn viên này thì chỉ làm anh ấy mệt đi và buồn ngủ nhằm chống việc anh ấy chạy ra khỏi phòng. _Cô giải thích cho cái thằng não cồn trước mặt mình.

-À... _Thanh niên lúc này mới hiều.

-Tí em sẽ cho anh ấy uống viên đầu.

Còn khi nào anh ấy về phòng,chờ anh ấy nhờ lấy thuốc hẵng cho uống hai viên này nha.

-Nhỡ cậu ta không nhờ thì sao?

-Đừng lo, em hiểu anh ấy và em biết anh ấy sẽ làm gì mà...

-Thật ghen tị a~

Quay lại hiện tại.

Nhìn qua khe cửa nhà tắm, y cười khi thấy cậu quằn quại trên giường, những tiếng rên khe khẽ ấy chứng tỏ giờ y có thể bước ra khỏi nơi này.

Mà kể cũng tội, hai viên thuốc đó là loại mạnh đó.

Bước ra với cơ thể chỉ quấn mỗi cái áo tắm, y bước lại gần cậu.

Cậu nhìn thấy theo phản xạ mà đỏ mặt (đã đỏ rồi còn đỏ hơn chứng tỏ bị cao huyết áp).

Y ngồi cạnh cậu, sờ nhẹ lên cái cục bông trắng đang run ấy, cậu giật nhẹ.

Thấy nguy hiểm, cậu lùi lại, y cũng thế mà tiến đến.

Tiếp thế cho đến khi cậu chạm vào thành giường, cậu sợ hãi khi người kia đang nhìn cậu với ánh mắt như muốn ăn tươi nuốt sống cậu.

Y đưa tay ra sau lưng mà ôm lấy cậu, cậu bắt đầu vùng vẫy nhưng với đôi chân bị thương này và tác dụng của thuốc nên chẳng những không thể đẩy ra hay vùng vẫy mà còn nóng nhiều hơn.

-B..

Bỏ ra! _Fin hét lên.

-Tại sao?

-T.a kh..

Khôn.g thí.c.h..

-Nhưng tôi muốn thế này hơn~

Y luồn nhẹ tay vào trong chiếc áo len, mướt qua làn da ấy, thật mềm mại.

Nhưng có vẻ người bên dưới không được thích thú cho lắm.

Bỗng chiếc áo len biến mất (đừng lo, chỉ bị lột thôi, không rách đâu:] ) y ôm lấy cái cục trước mặt, một mùi hương nhè nhẹ của tuyết phả ra, thật quyến rũ.

Đưa nhẹ hàm răng lại gần cổ cậu, mướt qua và cắn một cái khiến nó bật máu ra, tiếp đó là các điểm quanh cổ, vai.

Cậu bắt đầu rưng rưng nước mắt, nó vừa đau nhưng cũng vừa có một cảm giác lạ (còn gì là trong sáng nữa).

-Sao ngươi luôn trốn tránh ta?

-T.ôi..ha..

-Ngươi không thích ta?

-Khô...

Khôn.g có..h.a..

-Vậy thì tại sao?

-Ng.ươi.. vớ.i ta.. là.. kẻ th.ù.. thì là.m sao.. h.a mà. l.àm b.ạn..

đư.ợc...

-Ai nói với ngươi thế?

Kẻ thù thì có làm sao?

Bộ hòa bình không muốn lại muốn chiến tranh?

-Nh.ỡ n.gươi kh.in.h ta thì.. s.ao?

-Nhưng ta đâu nói sẽ khinh ngươi đâu.

Mà có vẻ như hiện tại ngươi không được ổn lắm nhỉ?

Có cần giúp không?

-K.hông!

Bàn tay đó cứ vuốt ve tấm lưng nhỏ của cậu, cảm giác lạ ấy ngày một chiếm lấy đầu óc cậu.

Giờ lí trí cậu đang cố chống lại những cảm giác ấy, nhưng có vẻ con tim lại thích thú những cảm giác này.

Trong lúc đang suy nghĩ, cậu đã không làm chủ được lời nói mà nói ra một câu khiến cậu hối hận rất nhiều:

-Sao ngươi im lặng th...

-Làm..ơ.n, giúp vớ..i

-Oh được thôi~~~

.

.

.

Iem không viết giỏi H nên iem xin rút lui😀

.

.

.

-Thế nào rồi? _Estonia hỏi.

-Là sao? _Russia nhìn cô với ánh mắt khó hiểu.

-Thì tối hôm qua ấy.

Anh với anh ấy thế nào rồi?

-À...

Cậu ta bất tỉnh rồi, anh cũng chẳng hiểu vì sao nhưng cảm ơn em.

-Ui xời, không cần cảm ơn đâu nhưng nhớ lần sau nhẹ thôi không chết luôn là sự thật đấy,anh nên nhớ anh ấy vẫn còn bị thương. _Estonia phẩy phẩy tay nói.

-Đừng lo, cậu ta không chết được đâu, chỉ là giờ làm sao để nói chuyện đàng hoàng với cậu ta nè...

-Thì anh cứ thử nói gì đó xem, anh ấy cũng chẳng thể giận dai đâu.

Cứ xin lỗi, hỏi han, giúp anh ấy là được...

-Anh sẽ thử...

Thôi anh về phòng đây. _Y đứng khỏi ghế.

-Tạm biệt, nhớ chụp lại cho em vài tấm hình đấy.

Sau hôm đấy...

Mọi người luôn thấy cảnh Russia nhà ta cõng một cục bông và một cục bột trên lưng.

Ai nấy đều thắc mắc vì thường sẽ thấy cục bông đó lết cục bột ra khỏi phòng chứ không như thế này.

Thấy cũng lạ nhưng thôi cũng kệ.

Chẳng biết sao nhưng...

Cậu giờ chỉ muốn bên y.

-Tôi muốn bên cạnh cậu...

-Hả?

Ngươi nói gì cơ?!

-Ta nói là CÕNG TA RA PHÒNG ESTONIA CHƠI!

NHANH LÊN MUỘN GIỜ RỒI!

-Rồi rồi hahaha!

The End

____________________________________________________

Đấy... con đã làm xong rồi nha...

Nhưng chắc chẳng hay như mọi người nghĩ đâu nhỉ...

Thôi, nếu có gì sai sót thì mong mọi người chỉ ra cho con.

Mong mọi người cho con một vote để cho con thêm động lực viết nhé.

Thank!
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Nhiệm vụ trời đánh(CIA x FBI)


Zui zui

Hum nay tâm trạng tốt

Có ý tưởng

Trả đơn cho bác soisang123

CIA: Hắn

FBI: Anh

Ok, cảm ơn vì đã đặt còn giờ thì let's go.

________________________________

Không khí cực kì căng thẳng.

Sự lạnh lẽo lan quanh phòng họp.

Đâu đó có tiếng lách tách toé lửa từ cú lườm của hai thanh niên nào đó.

Ame nuốt nước bọt, rùng mình lạnh sống lưng.

Không khí có lẽ vẫn sẽ tiếp tục như vậy nếu cô thư kí bên cạnh không lên tiếng.

- Thưa ngài, tập hồ sơ ngài cần đây.

Ame tỉnh lại, hình như mình chìm vào sự im lặng hơi lâu rồi.

Ờ ok, anh đây chưa đánh rớt não.

Đưa tay đón lấy tập hồ sơ, Ame bắt đầu nói qua về chi tiết nhiệm vụ.

- Gần đây, có một nhóm khủng bố xuyên quốc gia đang hoạt động rất mạnh, chúng đã thực hiện hàng loạt các vụ đánh bom, giết người hàng loạt tại hơn 50 quốc gia trên các châu lục .Trong những lần gần nhất, chúng chủ yếu gây ra các vụ khủng bố ở San Francisco của chúng ta, Berlin ở Đức, cả ở Bắc Kinh của Trung Quốc.

Theo nguồn tin, Nhà Trắng ở Washington sẽ trở thành mục tiêu tiếp theo của chúng.

Tuy nhiên nhóm khủng bố này sau mỗi lần hoạt động đều không để lại tung tích gì ngoài một đống đổ nát, ngay cả một khẩu súng cũng không.

May mắn là ta đã thu được một USB ở hiện trường vụ gần nhất.

Nhưng tường lửa bảo mật rất kĩ, các chuyên gia công nghệ hàng đầu của chúng ta đều không truy cập được.

Nhiệm vụ của các anh là điều tra và bắt chúng lại.

- Gì cơ???

CIA tròn mắt.

- Thì...Điều tra và bắt chúng lại.

- Tôi không hỏi cái đó.

Cái tôi hỏi là...

đây là nhiệm vụ của ai?

- Của cả hai.

- Cả hai???

FBI sặc nước.

Gì chứ?!

Anh với hắn phải làm cùng nhau ấy à?

Có đùa không đấy?

Trước nay cả hai chẳng hợp tác với nhau bao giờ, bây giờ bảo làm thì làm bằng niềm tin à?

- Xin lỗi...

Chúng tôi làm riêng có được không?

FBI đã cố hạ mình xuống, vất đi liêm sỉ chỉ để đổi lấy một câu đồng ý của Ame.

Nhưng đời đâu may mắn như ta tưởng...

- Không!

Nhóm khủng bố này rất nguy hiểm, cần phải có cả hai hợp tác lại, đứng một mình thì không thể làm được gì!

CIA, anh sang Việt Nam chưa?

Nếu sang rồi thì anh phải biết câu "Một cây làm chẳng nên non" chứ nhỉ.

"Ba cây chụm lại nên thằng Ba Que" chứ sao nữa _ CIA lầm bầm. _ Đằng nào cũng vô dụng thế thôi...

- Gì cơ???

- À không không...

Trong lúc Ame bận bịu giải thích tại sao không được làm một mình, hai thanh niên lại tranh thủ lườm nhau toé khói...

.

.

.

Cuộc họp kết thúc với hai quả mặt cay hết sức.

Không còn lựa chọn nào khác.

Đành phải vậy thôi.

FBI hít một hơi thật sâu, rồi quay sang CIA.

- Được rồi, bây giờ anh với tôi là cộng sự nhỉ.

FBI đưa tay ra tỏ ý muốn bắt tay làm hoà.

Ò thì chỉ có mình anh muốn làm hoà thôi.

Tên kia thì không chịu khuất phục, vẫn muốn làm cao, không những không nói một lời mà còn quay lưng đi thẳng, vất lại FBI với cái mặt vừa quê độ vừa thấy nhục thay cho thằng vô liêm sỉ này.

.

.

.

*Cộc cộc*

FBI lết xuống nhà mở cửa.

Ừ, bất ngờ chưa, cái thằng vô liêm sỉ nào đấy hôm nay lại đến tận nhà anh để xin lỗi kìa.

Lại còn mang theo hoa làm quà tạ lỗi.

Cũng biết điều phết.

FBI vào nhà, tìm cái lọ để cắm hoa.

CIA cũng đi theo sau anh.

FBI vừa cắm hoa, vừa suy nghĩ.

Có lẽ tên này cũng không khốn nạn như hồi trước.

Bỗng...

XOẢNG!!!

FBI lập tức chạy ra phòng khách xem chuyện gì vừa xảy ra.

Trước mắt anh là hình ảnh CIA ngồi chễm chệ trên sofa với cái bàn kính vỡ mất một nửa và một đống đồ đạc dưới chân thanh niên (Ờ nó vừa làm gì thì... tự tưởng tượng ok).

- MÀY BỊ ĐIÊN À???

Thanh niên kia vẫn uy nghi ngồi trên sofa như ngồi trên ngai vàng.

- Làm sao?

- CON MẸ MÀY!!!

NHÀ TAO ĐẤY!!!

- Ừ, thì sao?

FBI nổi khùng.

Thật chứ, bây giờ mà có dịch vụ tìm liêm sỉ thuê thì anh sẵn sàng trả cả tỉ đô để tìm lại liêm sỉ cho thằng ml này.

Đang chuẩn bị lấy hơi cho một tràng chửi thì...

- Bình tĩnh!

Tôi cũng đâu có rảnh để phá nhà anh thế này đâu!

Là vì cái này này!

CIA lấy ra một cái USB màu trắng.

- Trong này chứa phần mềm phá bảo mật tôi giấu ở nhà anh năm ngoái.

Sắc mặt FBI có dịu lại đôi chút.

Khoan, có gì đó sai sai...

- Sao cậu lại giấu nó ở nhà tôi?

- Chuyện... phức tạp lắm...

Thế giờ anh có muốn phân tích cái USB chứa dữ liệu kia không?

- Để sau đi, mất hứng rồi.

FBI đẩy CIA ra ngoài cửa, đóng sầm lại.

CIA chau mày.

- Hung dữ.

.

.

.

.

.

- Alo?

Đầu bên kia vang lên một tiếng hét chói tai.

- CÁI USB ĐEN KIA ĐÂU?!

- Bình tĩnh, nói cái gì vậy?

- Rõ ràng hôm trước cậu cầm nó về mà!

Đem qua đây!

- Rồi rồi, gì mà căng cha nội...

A few moments later...

- Alo...FBI à...Hình như... tôi đánh rơi đâu rồi...

- CON MẸ MÀY!!!

.

.

.

.

.

Trong hẻm...

- Đâu rồi...

- Sao hôm trước cậu lại đi qua chỗ này?

Bây giờ tìm thì đến năm sau à?

- Đừng lo, chắc nó chỉ ở quanh đây thôi...

Bỗng có một giọng nói vang lên...

- Tụi bay, có hai đứa con nít ở đây này!

Một tên khác lên tiếng.

- Ái chà, hóa trang cơ đấy!

Halloween năm nay đến sớm nhể!

- Tìm cái này hả nhóc?

Tên đó giơ chiếc USB lên.

CIA lập tức lao đến.

Nhưng lại bị gã đạp ra xa.

- Có giỏi thì đến mà lấy!

Cảnh cáo trước, không đời nào bọn tao để lộ thông tin đâu!

Cả một đám xuất hiện, nhằm vào hai người.

- Chuẩn bị đi CIA!

- Tôi...

Không mang súng...

CIA cười, gãi đầu gãi tai.

- Cái gì!

Thế thì núp nhanh lên!

CIA lập tức vòng ra sau FBI (Bao nhiêu chỗ không núp, núp chỗ này là thế nào).

Tên trùm hô to.

- Anh em, lên!

Tât cả đồng loạt xông lên.

CIA không dám nhìn.

Tương quan lực lượng quá lớn, bọn chúng cũng đâu phải là đánh tay không.

Chẳng còn hi vọng gì nữa.

Những tiếng súng vang động trời, cậu nhắm chặt mắt, tai bịt lại, không dám xem những gì đang xảy ra...

- Ê!

Có về không?

- Ôi...

Chúa đấy ư?

Con chết rồi sao?

- Chết chết cái quần!

Mở mắt ra!

Lấy lại được USB rồi này!

CIA bỏ tay khỏi mắt.

Trước mặt hắn là một đống xác nằm chồng lên nhau, máu bắn tung tóe khắp nơi.

- Bọn chúng...

- Chưa chết đâu, không cần lo.

BÂY GIỜ THÌ VỀ CĂN CỨ ĐỂ TÔI CÒN TÍNH SỔ VỚI CẬU!!!

.

.

.

.

.

- Sao hôm nay không mang súng?!

Biết tôi vừa vi phạm pháp luật để cứu cậu không?

FBI điên tiết hét lên.

- Gì chứ?

Lỗi tại tôi à?

Đâu phải lúc nào tôi cũng mang súng đâu?

CIA gân cổ gáy à lộn cãi.

- Còn nói được nữa!

Đồ vô trách nhiệm!

- Anh bảo ai vô trách nhiệm?

- Đừng cãi cố!

Nhớ vụ ám sát tổng thống Kennedy không?

Tất cả là tại cậu coi thường nguốn tin tình báo của tôi!

- Đúng là chó chê mèo lắm lông!

Tưởng anh không có lỗi chắc!

Sự kiện 11-9* xảy ra là do sự bảo thủ của anh!

- Cậu dám...

FBI lao vào đấm CIA một phát.

CIA cũng ra sức đánh trả lại.

Cứ thế biến thành một vụ ẩu đả.

Cuối cùng CIA đẩy FBI ra, không may đầu anh đập vào góc bàn, anh ngã gục xuống đất, máu cứ thế chảy ra.

CIA kinh hồn, lập tức gọi cấp cứu đưa FBI đến bệnh viện.

.

.

.

.

.

CIA khẽ hé cửa phòng.

- FBI à...

- Đến đây làm gì?

CIA đẩy cửa bước vào, tay cầm một bó hoa hướng dương (thằng này kiếm đâu ra lắm hoa thế nhở)

- Tôi... xin lỗi.

- Ừ, không sao đâu. _ FBI cười.

CIA ngớ người ra.

Với cái tính bảo thủ của FBI thì đáng nhẽ phải ăn vạ rồi chửi rủa các kiểu chứ.

Mà thôi, thế này cũng tốt.

- Tại sao lại tặng hoa hướng dương?

- Hoa hướng dương tượng trưng cho mặt trời, là hi vọng và hạnh phúc, tôi chỉ mong chúng ta có thể làm lành.

- Quốc hoa của Russia đấy.

- Sao vậy?

- Nó làm tôi nhớ đến vụ Watergate.

CIA chợt khựng lại.

W...Watergate á?

- Không cần phải căng thẳng thế đâu.

Vụ đó là do chúng ra xảy ra mâu thuẫn, không hoàn toàn là lỗi của ai cả. _ FBI trấn an CIA.

- Ừ, có lẽ vậy...

Cả hai cùng cười.

Lúc bấy giờ CIA mới để ý, FBI cười lên trông rất đẹp...

Á khoan, hắn đang nghĩ cái gì thế này?

Không được!

Phải kiểm soát bản thân!

Trong lúc CIA đang gồng mình để giữ đầu óc tỉnh táo, thì FBI cũng đang gặp phải trường hợp tương tự.

Anh đang cố để không bị nụ cười ấm áp của CIA mê hoặc.

Nhưng không may cho ai đó, lại không đủ chín chắn để tự kiểm soát bản thân...

CIA ôm FBI vào lòng, hôn lên trán anh một cái.

- Tôi thích anh.

Mặt FBI đỏ bừng, anh không ngờ đấy.

- Tôi... cũng vậy.

- Gì cơ?

- Tôi nói là...

ĐƯA CÁI USB ĐÂY ĐỂ TÔI CÒN PHÂN TÍCH!

CIA phụt cười, lôi cái USB ra đưa cho FBI.

Cả hai ngồi vào bàn máy tính.

Thì ra trong đó có một đoạn video (công sức Wang đột nhập vào hang ổ của tụi ló đấy).

- Việc báo tin giả thế nào rồi?

- Thưa ngài, thành công rồi ạ.

Đám chính phủ ngu ngốc đó đã tin ngay lập tức.

Chúng chuẩn bị đưa America đến một trụ sở khác dưới lòng đất.

- Đã xác định được vị trí chưa?

- Dạ rồi.

- Tốt.

Ngày 19/5 chúng ta sẽ đột kích vào đó.

Hết video.

Cả hai sững người.

Ngày 19/5...

Chẳng phải hôm nay sao?

Vậy tức là America đang gặp nguy hiểm!

Hai người lập tức phóng lên xe, phi thẳng đến trụ sở.

Trước cửa đã có một chiếc Bugatti La Voiture Noire xịn của gã trùm.

CIA phá cửa xông vào.

Tuy nhiên, trước mắt hai người lại là một cảnh tượng cực kì bất ngờ.

Ame hiên ngang đứng giữa phòng, máu văng khắp nơi, còn dính cả lên bộ vest còn mới, tay cầm một khẩu súng ngắn.

Khắp phòng là xác của lũ khủng bố, lẫn trong đó còn có xác của tên trùm.

- Các anh gọi người dọn xác chúng đi nhé.

Tôi phải về đi tắm.

Máu của lũ rác rưởi này tanh quá.

Ame bước ra như một vị thần, lái chiếc Bugatti La Voiture Noire về Nhà Trắng.

CIA ngơ ngác nhìn FBI.

FBI nhún vai, tỏ vẻ khó hiểu.

Thôi dù sao nhiệm vụ cũng xong rồi, gọi người hốt xác chúng rồi về thôi.

Vậy là cả hai lại lên xe, phóng về nhà.

.

.

.

.

.

Ame mệt mỏi gục trên đống văn kiện.

Chúng đúng là đang hành khổ mình mà!

Thế này thì làm đến lúc nào mới hết đây!

Ame vừa kêu la vừa rên rỉ trên bàn.

Biết thế hôm ấy để lũ khủng bố giết chết con mẹ nó cho xong!

Bỗng linh cảm mách bảo trong đống văn kiện đấy có thứ gì đấy rất quan trọng...

Thế là ra sức đào bới.

Đào mãi...

đào mãi... cuối cùng moi ra được tờ gì đó màu hường.

Ame không tin vào mắt mình, đọc lại thật to dòng chữ ghi trên tấm thiệp.

- Trân trọng mời anh Hợp Chủng Quốc Hoa Kỳ đến dự hôn lễ của CIA và FBI...

The end

_____________________________________________

*3 năm trước khi xảy ra "sự kiện 11-9" tức là năm 1998, CIA cung cấp cho FBI một mẩu tin tình báo và mẩu tin này lại bị nhấn chìm trong hàng ngàn vạn tin tức của FBI.

Nội dung của mẩu tin này là "Có một nhóm khủng bố Arab đang lên kế hoạch điều khiển một máy bay chứa đầy thuốc nổ đâm vào trung tâm thương mại thế giới".

Lý do tin tình báo bị nhấn chìm là bởi nó không có chứng cớ về kế hoạch của bọn khủng bố, cũng không có bất cứ thực địa nào để điều tra và lại càng không rõ nguồn gốc.

Đối với CIA mà nói, cung cấp một số nội dung bằng chứng là điều không thể, vì như vậy sẽ làm hại đến năng lực tình báo của họ.

Còn đối với FBI, một tin tức không chứng minh được nguồn gốc thì đó chỉ là một dự đoán mơ hồ và không thể sử dụng.

Cơ chế văn hóa khác biệt củahai cơ quan đã phản ánh đầy đủ trong việc làm của họ.

Không nghi ngờ gì nữa,tin tình báo này đã không hề phát sinh ra việc điều tra để chống bọn khủng bốvà sự cố" 11-9" đã xảy ra.

Hôm nay cũng là kỉ niệm sinh nhật của Bác.

Cháu chúc Bác một sinh nhật vui vẻ 🙂
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Bánh(Ussr x Nazi)


Ngắn theo nghĩa đen 🙂

Các chi tiết trong đây không hề có thật, không liên quan đến chính trị hay lịch sử

_________________________________

- Ngươi dám ăn hết bánh của ta!

- Ừ, sao? _ Nazi cười đểu người trước mặt.

- Sao ngươi...

- Ta đói, được chưa?

- Nhưng ta cũng đói.

- Vậy hả?

Tội ghê nhờ.

Còn một cái nè, ăn không?

Ussr định đưa tay ra cầm lấy cái bánh thì tự dưng Nazi rụt tay lại, nhét luôn vào mồm.

- Xin lỗi, hết mất rồi. _ Nụ cười bây giờ còn đểu cáng hơn lúc trước.

Y tức đến điên người, nhìn thằng mắc dại trước mặt.

- Thôi cố nhịn đi nhá 🙂)

Bỗng Ussr đè Nazi lên giường, hai tay chống hai bên không cho hắn thoát.

- Đã thế hôm nay ta ăn ngươi thay bánh!

- Khoan!

Đừng!

Rồi rồi ta đền!

Á!

.

.

.

.

.

Ê ê đừng nhìn cháu

Cháu không biết gì hết 🙂))
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Lời xin lỗi còn có là gì(America x JE)


Ngày hôm đó.

Ta gặp em.

Một ngày u ám.

Với bầu trời khói lửa.

Em rất xinh đẹp.

Em rất ấm áp.

Em...HOÀN HẢO.

Nhưng sau vẻ hoàn hảo ấy, lại là một con người hoàn toàn khác.

Một tên sát thủ máu lạnh.

Một kẻ độc tài tàn bạo.

Ta khi ấy chỉ là một tên tư bản đứng ngoài cuộc chiến.

Nhưng em đã kéo ta vào.

Lúc đó, ta chỉ nghĩ em thú vị hơn ta tưởng.

Về sau, em bắt đầu cởi bỏ chiếc mặt nạ.

Lộ ra một sự tàn nhẫn khôn tả.

Và ta đã yêu em.

Hoặc ít nhất là con tim ta đã bị em mê hoặc.

Nhưng lí trí ta nào có buông tha.

Vào hai ngày định mệnh ấy

Ta đã phạm một sai lầm.

Khi ấy ta còn quá trẻ để nhận thức được

Rằng không thể tìm được ai giống như em nữa.

Em ra đi.

Đầu óc hả hê mà con tim như dao cứa.

Bây giờ có xin lỗi cũng đã quá muộn.

Ta... mất em rồi...mãi mãi...
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Đú theo các đại thần ( Đặt Ask and Dare )


AI MUỐN CHƠI ASK AND DARE NÀO?!

Ok chắc mọi người cũng biết cháu chỉ là một đứa con nít thích học đòi làm người lớn

Có hai nguyên nhân:

1.

Bí ý tưởng

2.

Fan của cái trend này nên muốn làm thử 🙂

Dù sao thì cũng chỉ là thử xem làm đến đâu thôi

Chắc chắn không hay bằng các tiền bối

Được thì làm tiếp mà không được thì thôi 🙂)

Nếu thích cứ đặt còn không thì cứ lượn ý lộn lướt qua cái lày
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Ask & Dare


Xin lỗi các bác vì sự chậm trễ...tưởng gọn lắm mà bố ai ngờ...Thôi than thế thôi, Let's go!

_______________________________________

Ask

1.

Cháu tên Wang

3774 tuổi

Ở Việt Nam 🙂)

2.

Vì cháu thích countryhumans, thế thôi

3.

Idol của cháu: Bác và Đảng, chủ nghĩa Mác-Lênin, Marshmello, Monsieur Tuna và thêm chị linh

4.

Việt Nam, Cuba, France

5.

Sao lại không nhỉ 🙂)

Dare

1.

Nam: Cháu tên gì?

Corona: Dạ, COVID-19 ạ.

Nam: Bố cháu là ai?

Corona: SARS ạ.

Nam: Quốc tịch?

Corona: Trung Quốc ạ.

Nam: Quê cháu ở đâu?

Corona: Quê cháu ở Vũ Hán.

Nam: Thế sang đây làm gì?

Corona: Dạ, cháu sang Việt Nam chơi.

Nam: CÚT CON MẸ MÀY ĐI!!!

Sau đó Nam cùng nhân dân một tay Nam Ngư một tay bình sát khuẩn đuổi Corona té khói🙂)

2.

Nếu nêu cả 14 nước thì hơi lâu nên chắc iem sẽ nêu 5 thanh niên tiêu biểu🙂)

Nhà NK: - Uây, hôm nay không thấy ôm bé cưng nhỉ?

- Đem đi giấu rồi.

Có linh cảm không lành...

- Ở đây à?

- Không, đấy chỉ là cái điều khiển thôi.

- Điều khiển TV hả?

Để bật lên coi...

- Á đừng!

Điều khiển tên lửa đấy!!!

...*Píp*...

Nhà Mongolia: Bấm chuông mấy lần không thấy ai.

China đành lên tiếng.

- Có ai ở nhà k--

Chưa nói xong auto bị một con ngựa lào đấy(của ai thì ai cũng biết) đá bay ra tầm hơn chục mét...

- Ai vậy? _ Mongolia gãi đầu thắc mắc _ Rõ ràng có tiếng chuông cửa mà sao không thấy ai...

Nhà Kazakhstan: Lại nữa.

Gõ cửa nhấn chuông không thấy ai.

- Kaz?

Cậu có nhà không?

- Ai đấy?

- China đây!

- À...

Vào đi!

China mở cửa bước vào nhà với dáng vẻ cực kì cảnh giác.

Không có gì cả.

Tuy nhiên...

Kazakhstan cố ý vô tình bay diều lượn lại và "tiện chân" đạp vô mặt thanh niên...

Nhà India: China nuốt nước bọt, khẽ gõ cửa.

Và không ngờ...

- Đến đây làm gì?

Muốn giựt lãnh thổ của người ta à?

- Kh...Không có!

Thực ra là...

- Ngươi không cần chối!_India kề khẩu M16 ngay sát trán China_ Cút.

Tất nhiên giờ mà không tàu lượn chim cút xôi xéo là ăn l*n rồi.

Nhà Nam: China khảng khái mở cửa đi vào.

Hắn tin bảo bối của hắn sẽ không làm gì đâu.

Nhưng "bảo bối" ở đây chỉ là nói đến Nam nhà ta thôi.

Buồn quá, Nam đi vắng rồi, dặn Đông Lào trông nhà cẩn thận...

3.

Russia: Cái này Iran gửi à?(Không, Wang gửi đó)

Syria: Gửi lời cảm ơn của tui nha!

NK: Trong đó có gì thế?

Palestine: *Cầm cái hộp lắc lắc*Hình như trong đó có thêm nhiều cái hộp khác...

Venezuela: Đùa, hộp trong hộp thì tặng cái méo gì...

Cuba:*Giựt cái hộp* Muốn biết trong đó có cái gì thì mở ra đi!

China: Mau lên!

* Cả lũ lúi húi mở hộp*

Palestine: A!

Là đồng hồ!

Syria: Sao toàn đồng hồ thế?

NK: " Thân gửi các thánh cao su!"

Venezuela: Của Iran thì chắc chắn là đồ xịn rồi!

Cuba: Vừa đủ mỗi đứa một cái này!

China:*Cầm điện thoại* Hôm nay mới được thằng bạn tặng quà, mà mở ra thấy một đống đồng hồ...

Mà thôi, nghe nói made in Iran toàn đồ chất lượng cao...

Trong khi cả đám tranh nhau lấy phần mình, có một người nãy giờ ngồi im lặng bỗng lên tiếng.

Russia: Khoan!

Đồng hồ của Iran...

Đám còn lại: Làm sao?

Russia giật một cái rồi bật lên.

Trên đồng hồ chỉ 10h.

China: Có sao đâu?

Russia: Cứ chờ đã.

Một lúc sau...

| 10:00 |

| 09:59 |

4.

UK đứng ở giữa khu vườn, nhìn xung quanh.

Đệt, sao tự dưng lại có thằng nào gửi thư kêu mình ra đây rồi chẳng thấy ai thế lày.

Bỗng...

- Bố!

- Á con mẹ mày giật mình!

UK lập tức đẩy Ame ra.

Sau đó thì từng người cũng bắt đầu lộ diện.

- Bố cũng nhận được thư à?_ Ame ngơ ngơ hỏi.

- Thư nặc danh, không biết ai gửi._ China nhún vai.

- Ai hỏi ngươi?!

Hai thằng xông vào đấm nhau.

Lũ xung quanh thở dài cho hai thằng lầy lội này.

Taiwan ngồi cười ở cái bàn gần đấy.

China: Mày cười ai đấy thằng kia!!!

Auto bị lôi vô đập.

Japan: Mấy thằng này phiền phức thật sự.

UK: Ừ...

Có ai khát không?

Một lúc sau...

India: Trà ngon nhỉ?

Turkey: Vậy ra ra đây uống trà chùa ha.

Japan: UK này, có trà đạo không?

China: Ô LONG TEA PLUS!!!

Ame: Uây, hàng fake kìa Japan.

UK: Bằng cách này, con có thể làm trà có mùi thơm hơn mà không ảnh hưởng đến vị...

New Zealand: Ồ...

Còn nhiều nhưng lười...

Ask

1.

Như trên nha bác🙂)

2.

Không, thích Ngoại Ngữ và ghét Toán, Văn và các môn khác gần như trung lập

3.

Tùy tâm trạng

4.

Cháu nhờ đứa khác viết hộ

Đùa tí

Cứ viết sẵn 3 4 cái bản thảo đăng dần

5.

Cháu muốn Wattpad trả lương😀

6.

Có 3 anh em của cháu và nói thật chả ai để ý.

Dare

1.

Nam: OK chuẩn bị đi, anh lên thớt đầu tiên đó Việt Hòa >🙂

Hòa: Ái đ--

Chưa nói xong auto ngất xỉu.

Wang: TIẾP!

JE tiến đến.

Nam ở tư thế chuẩn bị.

Bỗng hắn nhoẻn miệng cười, rút ra một thanh Katana.

JE: Ngươi đến số rồi!

Nam:...

* Choang*

Thanh Katana vỡ vụn.

JE nằm lăn lóc dưới sàn.

Lũ đằng sau tính trốn nhìn thấy cảnh tượng ấy lại chạy vào hàng nghiêm chỉnh.

Wang: MỜI THẰNG TIẾP THEO LÊN THỚT!!!

Palau nhẹ nhàng bước lên.(nói thật tui cũng không hiểu sao hai đứa này thù nhau)

Nam cười.

Sau bao lần bị chơi khăm cũng đã có dịp trả thù.

Cậu giơ cao chai Nam Ngư.

Bỗng Palau lập tức chạy ra phía cửa.

Những tưởng sẽ thoát nhưng cửa lại khóa.

Quay đầu lại thì thấy một cái bóng đỏ đội nón lá đằng sau(Cái kết thế nào không cần hỏi).

Nam cũng thấy hơi kì, mình khóa cửa hồi lào thế nhờ?

Mà thôi kệ mịa đi.

Wang: THẰNG TIẾP!!!

Cả phòng im lặng.

Không ai bước lên cả, buộc Wang phải xem lại danh sách.

- CAMBODIA ĐÂU?!

Nhìn xung quanh mới thấy ló đang dùng sức đạp cửa.

Nam lắc đầu ngao ngán, thằng này có não không thế?

Và lại thêm một thằng nữa nằm mê man trên sàn...

Wang: MỜI TUNG CỦA!!!

China hiên ngang đi tới trước mặt Nam.

Bỗng hắn quỳ xuống, lấy ra một cái hộp nhẫn.

- Anh yêu em!

Đừng giết a--

Chưa dứt lời đã thấy China nằm lăn lóc trước mặt Nam, máu chảy lênh láng...

- Ăn cắp bản quyền của Tuna à? *trích*Cái khó nó ló cái khôn, nhưng cái hãm l*n thì phải bị tiêu diệt, nhá!

2.

Wang: Giờ mày muốn tái hiện bằng hình ảnh hay lời văn?

Poland: Tao không biết, mày đừng hỏi nữa, đau lắm :'(

Wang: Tự dưng tao có nỗi buồn cần giải quyết, mày tự ôn lại tuổi thơ nhá!

Poland: Ơ...

Wang: Alo, Germany à, đến đây mau lên, rủ cả Russia nữa.

Germany: Làm gì?

Wang: Đến rồi biết.

Wang: Ok tao quay lại rồi đây.

Poland: Giờ mày muốn chọn cách nào?

Wang: Tao nghĩ tao sẽ chọn...TRẢI NGHIỆM THỰC TẾ!!!VÀO ĐÊ ANH EM!!!

Rus và Ger lập tức xông vào áp đảo cái thằng đang sợ hãi trước mặt, cái kết thế nào...tự biết🙂)

3.

Denmark: Biết có người ốm thì loạn lên, rồi túc trực nói chuyện này, cố làm người đó vui này, suy nghĩ theo hướng tích cực, vân vân...

Finland: " Thấy chưa, bảo giữ ấm không nghe!"

" Này thì nghịch ngu, giờ định đổ tại ai!"

1 lúc sau: " Lần sau đừng như vậy nữa..."

"Dậy ăn chút gì cho khỏe..."

Nói chung sáng nắng chiều mưa tối sương mù.

Iceland: Chăm sóc tận tình, lo toan đủ thứ, sẵn sàng làm mọi cách để giúp người đó cảm thấy tốt hơn, ba chấm...

Norway: Bình tĩnh phân tích giải quyết tình hình, và tất nhiên cách đầu tiên trong đầu ổng để giúp người đó khỏi bệnh là...CHƠI THỂ THAO!!!

Sweden: "Không có gì phải lo" "Uống thuốc đi là khỏi"... hoặc chỉ đơn giản là "..."

Estonia: gần giống Iceland

*Cháu thề là cái này nó nhạt vãi chưởng*

4.Nazi: TẠI SAO???

TẠI SAO BỌN BÂY LẠI BẮT TAO PHẢI CHỌC VÀO CON GẤU ĐIÊN ĐẤY???

Wang: Dare mà, đến tao còn không trốn được...

Chờ tao tí...

Một lúc sau...

JE: SAO BỌN BÂY LẠI LÔI TAO VÔ???

Wang: Tao cần mồi 🙂

Wang: Ê Ussr, ra đây coi kìa.

Ussr: *dụi dụi mắt* Sao...

Có xe tăng à... kệ đi, nó không bắn đâu...

Wang: Không, tôi bảo ông nhìn vợ ông kìa...

Ussr: Làm sao?

Wang: Hôm nay mất não à?

Nhìn Nam nhà tôi làm gì?

Vợ ông phía bên kia kìa!

Nó đang tán JE ấy!

Ussr: À, ok--Khoan, cái gì đấy?!

Ussr phi tới, đấm JE một phát ngất xỉu rồi lôi Nazi vào nhà khóa cửa lại.( Vô tác dụng thôi, trước đó iem đã gắn một con camera trong phòng ngủ🙂)

Wang: Thôi cho mày này JE, coi như phí bồi thường, xem xong trả tao.

JE: Con mẹ mày, sao màn hình đen sì thế?

Wang: Gì cơ?

Sao thế được nhở?

À khoan, có tiếng này!

Ussr: Hôm nay ngươi dám trốn ra đi chơi với JE à?

Có phải ta chiều ngươi quá ngươi hư rồi phải không?

Nazi: Nói tào lao gì thế?

Chẳng qua--

Ussr: Thế này là không được!

Hôm nay ta nhất định phải dạy dỗ lại ngươi!

Wang: Thôi, nhường mày, tao bỏ cuộc...

5.

SK: Ôm cái, có chết đâu mà lo!

NK: ĐÉOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOOO!!!!!!

SK: Dare ló thế, anh có lựa chọn khác không?

NK: Đệt.

* Ôm nhau thắm thiết*

NK: Đủ rồi.

SK: Chưa đủ.

NK: Anh mày bảo...ĐỦ RỒI!

NK lập tức đẩy SK ra.

SK đẩy lại NK xuống giường.

SK: Còn em bảo...CHƯA ĐỦ!

.

.

.

.

.

Cháu biết gì đâu🙂))

6.

SK: Anh NK êi, em mới đặt ship đồ này!

NK: Mày đặt ship làm gì khổ người ta.

Không ra ngoài đi mua được à?

SK: COVID mà, em đâu có giống anh, rõ ít ca nhiễm, chả bù cho người ta!

NK: Thôi mày làm gì kệ mịa mày.

Vài ngày sau...

SK: Hàng về rồi!!!

NK: Im!

Lủng cmn màng nhĩ...

SK: *Lúi húi mở hộp* Ái chà, đồng hồ đẹp phết...

NK: Gì?

Đồng hồ á?

Đưa đây anh mày xem nhãn mác nguồn gốc nào!

SK: Có gì không?

NK: Made in Iran...

SK: Anh thích à?

Cho anh đấy!

NK: Đệt, đồng hồ made in Iran thì anh xin nhường lại cho mày...

SK: Anh chả biết gì cả, hàng xịn đấy *bật lên*

( Phiền các bác tự tưởng tượng đoạn kết)

7.China: Chuẩn bị đi Nam!

Nam: Chuẩn bị đi Đông Lào!

China: Thôi thôi iem đầu hàng...

Nam: Đéoooooo!*lôi Nam Ngư ra*

Thắng thua dư lào chắc không cần nói...

8.

Part 2

America: Làm gì đấy?

Japan: Thì gọi hồn tổ tiên về chơi chung cho vui.

China: Mày bị điên à?

JE: Mày bảo ai điên?

Japan: A bố!

JE: Gọi tao lên làm gì?

UK: Tạm gác mối thù xưa, anh muốn uống chút trà không?

JE: Sao lại không nhỉ.

JE đưa tay đón lấy tách trà.

Bây giờ động thái của hắn lại trông rất lịch sự và nhã nhặn.

Bỗng một ai đó ghé sát tai hắn mà thì thầm...

- Quên tôi rồi à?

JE giật mình phụt luôn tách trà.

Quay lại đằng sau thì thấy cái thằng đó đang cười ranh mãnh.

- AUSTRIA-HUNGARY!!!

HÔM NAY MÀY CHẾT VỚI TAO!!!

- Bình tĩnh, tao với mày có đứa nào còn sống đâu!

Cả lũ chán đời nhìn hai thằng trẩu này đuổi nhau.

UK: Này...

Đếch đứa nào để ý.

UK: Dừng lại đi, có trẻ con ở đây...

Vẫn đuổi nhau.

UK: TÔI BẢO DỪNG LẠI!!!

UK lập tức lôi lấy hai thằng này mà xốc lên.

UK: Bảo là thù xưa gác lại cơ mà...

Portugal: Đúng đó, Japan gọi hai người lên đây đâu phải để đập nhau.

Trà không?

UK: Chỉ còn đủ một tách thôi.

Và hai thằng lại đấm nhau để tranh tách trà cuối cùng.

Trong khi đó, Wang vừa ngồi nhâm nhi tách trà ấy vừa thưởng cảnh và bình luận thể thao...

9.- Alo, Rus phải không?

- Ừ, chuyện gì thế?

- Tôi cần cậu giúp.

15' nữa qua đây.

Ame: Xong rồi, rủ được ló qua rồi đấy.

Mà sao mày không giúp tao đặt bẫy, lại bắt tao kêu ló qua là sao?

Wang: Con mịa mày não ngắn thế!

Tao bảo rồi, tao có việc!

Ame: Rồi rồi gì mà căng...

Part 1: Ame: Ok nhớ căn vị trí cho chuẩn đấy!

Rus: Được rồi...Hây!

Trúng rồi!

Viên thuốc bay thẳng vào tách trà gần đó(Muốn biết là thuốc gì thì...đọc tiếp rồi biết, nhớ trong soáng lên)

UK trở lại ghế sofa, cầm tờ báo lên, không quên đưa tách trà lên nhấp một ngụm.

Một lúc sau...

UK: MỞ CỬA RA!!!_Thanh niên vừa gào thét vừa đập cửa.

Ame: Bố cứ bình tĩnh, sao mà gắt...pff..._ Vừa nói vừa quay sang bụm miệng cười với Rus.

Phải rồi đó, Ame khóa cửa toilet rồi...

Báo cáo: Kế hoạch thành công mĩ mãn, bố tôi sa lưới đúng như dự định ban đầu.

Part 2: Ame: Quấn băng dính mau lên!

Nhớ quấn cao cao tí!

Nhớ quấn sao cho lúc France đi ra cửa thì đập ngay mặt vào mớ băng dính ấy!

Rus: Biết rồi, khổ lắm, nói mãi!

Có giỏi thì lên đây băng coi nào!

Ame: Làm như đôi chân này thì rướn lên dễ lắm chắc!

Rus: À...

Quên mất cái thằng 3m3 bẻ đôi...

France đội thêm cái mũ nồi lên rồi bước ra khỏi bàn trang điểm.

Khi đến cửa...

France: Cười gì đấy?

Ame giật mình, quay ra đằng sau.

- A...mẹ...Nhưng...

Lại quay về phía cái cửa.

Mớ băng dính vẫn còn đấy.

Lại không dính một tí son phấn.

Không thể nào...

- Con nghĩ lừa mẹ mà dễ à?

Giờ nói, sao lại làm cái trò này?

- Dạ...

- À, nghe cũng được đấy.

Mẹ tham gia với!

Báo cáo: Tuy không thành công thưng tôi đã có thêm một cộng sự đắc lực.

Part 3: Ame: Canada này...Em muốn hỏi một câu...

Canada: Hỏi gì?

Ame: Nếu một ngày...em phóng tên lửa vào Ukraine thì anh có tha thứ cho em không?

Canada cầm lọ siro phong lên, nhấp một chút rồi nhẹ nhàng nói.

Canada: Anh sẽ tha thứ nếu em viện trợ bồi thường cho Ukraine và thành tâm xin lỗi.

Thế em đã làm gì rồi?

Ame: Em đổ Vodka vào siro phong của anh.

Canada: Cái...

Canada run run nhìn xuống lọ siro của mình.

Quay lại nhìn Ame.

Bốn mắt nhìn nhau say đắm.

A few moments later...

Canada: ĐỨNG LẠI!!!

Ame: Đố anh bắt được em🙂)

Báo cáo: Cái bẫy thành công.

Tuy nhiên tôi bị anh tôi rượt té khói.

Part 4: Bây giờ sẽ là cả cặp song sinh cùng một lúc.

Rus: MÀY BỊ ĐIÊN À?!

NÓNG THẾ NÀY MÀ BẮT TAO MẶC CÁI NÀY Á?!

Ame: Thôi chịu khó đi, kì công thế chắc chắn sẽ thành công.

Rus: Tao chỉ làm có lần này thôi đấy!

Tóm tắt kế hoạch: Russia sẽ cải trang thành con gấu để dọa cặp song sinh, chúng ló sẽ đạp phải bẫy gấu và ngã ra ban công.

Đương nhiên bẫy gấu sẽ làm bằng nhựa và dưới ban công France sẽ chuẩn bị bể nước để giảm thiểu thương tích.

Russia rón rén bước ra sau cặp song sinh và gầm lớn...Theo sau là một tiếng hét thất thanh vang lên...

Có tiếng cạp bẫy gấu rồi!

Ame sung sướng cười thầm.

Nhưng sao lại không nghe thấy tiếng tỏm nào nhỉ...

Để ra xem...

Trước mặt là một hình ảnh méo ai ngờ được: Rus chật vật gỡ hai cái bẫy gấu ra, Aus và Kiwi(tên cúng cơm của New Zealand) ngồi cười.

Aus: Bọn em biết trước kế hoạch của anh rồi.

Ame: Sao có thể...

Kiwi ném một con rắn lục vào người Ame.

Thanh niên la hét sợ hãi và ngã ra khỏi ban công...

Báo cáo: Không những không chơi được cặp song sinh mà còn bị chơi lại...

10.SK: Chuẩn bị nào Japan...

Japan: TÔI KHÔNG THAM GIA ĐÂU!

LỠ NÓ NỔ LÀ CHẾT CẢ LŨ ĐẤY!

SK: Bình tĩnh, cứ mặc giáp chống nổ bên trong áo là ổn mà!

Japan: Nghĩ giáp chống nổ mà chịu được à?

SK: Thì giáp chống nổ hãng Nokia là được chứ gì!

Japan: Thôi vậy thì được...

*Lục khắp nơi*

Japan: Chán quá...Thôi đừng lục nữa, bỏ cuộc đi.

SK: Không đời nào...Khoan, cậu có nhìn thấy cái gì kia không?

Japan: Đúng là có gì đó này!

*Hai thằng khệ nệ khiêng ra*

SK: Đúng là nó rồi!

Japan: Nhưng giờ mình làm gì với nó?

Vietnam: Để đấy, tôi có cách.

SK: Cách gì?

Vietnam: Đưa đây rồi biết.

Japan: Ok.

Vietnam đem nó về.

SK: Khoan... có gì đó sai sai...
 
Chs [Oneshot] [Drop]
[Lạc đề] Đôi lời tâm sự của Thần Chết mùa dịch


Ngày x, tháng x, năm 2021

Hôm nay đã là ngày thứ n kể từ ngày COVID-19 được công bố.

Số ca nhiễm thì tăng lên vùn vụt.

Số ca tử vong cũng vậy.

Gì?

Tốt cho tôi á?

Mấy người nghĩ thế này tôi vui lắm à?

Tôi cũng là một người bình thường làm công ăn lương như mấy người thôi.

Nghĩ xem, cứ một người chết là lại thêm một cái deadline.

Bình thường đã khổ sở rồi, đi khắp nơi để đưa người ta về, làm gì có lấy một phút nghỉ ngơi!

Có ai còn nhớ dịch hạch không?

Trời ạ!

Chưa đưa xong người này là lại có thông báo người kia chết, mà còn chưa kể số người tuyệt vọng mà tự sát.

Đến thời hiện đại, những tưởng sẽ được thảnh thơi chút vì công nghệ có thể cứu người, vậy mà tôi lại lâm vào tình cảnh vấp phải báo động giả do cái thứ mà con người gọi là gì ấy nhỉ...à, là CHẾT LÂM SÀNG!

Con mẹ nó die thì die luôn còn sống thì sống tiếp đi mắc mớ gì phải làm khổ tôi thế này?

Tưởng làm Thần Chết mà dễ lắm à?

Khác méo gì đi ship linh hồn đâu?

Cái tình trạng chết lâm sàng kia chính là cái mà mấy người hay gọi là BOM HÀNG đấy!

Mà chưa nói đến việc đến nơi thấy các bác sĩ sắp cứu được bệnh nhân rồi nên tôi định vác lưỡi hái đi đón thằng khác thì lại có thông báo là nó vừa tử vong!

Còn bao nhiêu thứ nữa.

Tệ nạn xã hội, giết người cướp của, nghiện hút mai thúy, vân vân...

Làm ơn có thể dừng làm những thứ vô bổ như thế nữa được không?

Đừng coi nỗi vất vả của người khác là một trò đùa nữa!

Mấy ông biết chỉ cần một lần giết người thôi là tôi sẽ có thêm mấy cái deadline dí đít nữa không hả?

Một cái là của thằng đó, còn lại là của các ông đấy!

Tại sao nhiều nước vẫn chưa gỡ án tử hình?

Có biết mấy cái án tử hình kiểu đó nó làm khổ tôi thế nào không?

Tôi biết cái đó là để răn đe người ta, nhưng liệu mấy người không thể dừng ở án tù khổ sai chung thân được à?

Thêm cái nữa này, có một thứ tôi thấy khá là độc đáo và mang bản sắc dân tộc, nhưng chỉ vì tôi thấy nó hay không có nghĩa là tôi thích nó oke?

Vậy nên làm ơn, một lời nhắn gửi tới nhân dân Việt Nam, DỪNG NGAY CÁI HÀNH ĐỘNG CƯA BOM LẠI!!!

Thêm nữa, đừng cố làm ninja lead.

Mấy chị ninja lead lành nghề thì tôi không nói, cái tôi nói là mấy thằng trẩu tre thích thể hiện ấy!

Nhiều lúc tôi cũng mệt mỏi với mấy người lắm.

Nhất là lũ xã hội đen với bọn khủng bố kìa.

Ừ, mặc đồ đen, đeo kính đen, mang súng ngắn thì đúng là ngầu thật đấy, nhưng xin các người đừng có giết ai nữa!

May cho mấy người là sống chết không phải chuyện đùa, không là tôi đã thẳng tay lôi mấy người xuống hẳn âm phủ cho Diêm Vương tự tay vả cho mấy phát rồi.

Đừng nói Thần Chết là một kẻ lạc hậu, tôi cũng hay xem thời sự lắm.

Và khi thấy sự xung đột biên giới giữa các nước, tranh giành lãnh thổ lãnh hải( Tung Của bố ghim mày) thì tôi cứ nghĩ đến Thế Chiến thứ 3.

Phải đi khắp nơi dọn xác sau những vụ xung đột là đủ rồi, mấy người còn muốn gì nữa?

Biết ai là thằng mất cả tháng đi hốt xác cho mấy người sau hai vụ Thế Chiến và Chiến Tranh Lạnh không?

Thương binh tử trận trong chiến tranh, nạn nhân của những nạn đói, khủng hoảng lương thực, rồi từ nạn đói nảy sinh nạn cướp giật, rồi thành cái lũ giết người cướp của đấy!

Khổ lắm!

Gần đây nhất là dịch bệnh COVID-19.

Dù đã có vaccine, nhưng tôi vẫn thấy mùi điềm ở đây.

À, cái điềm này là ý thức của người dân này!

Tôi bất lực khi thấy hình ảnh người dân Ấn Độ đi cầu thần linh cho hết dịch.

Này nhá, bây giờ muốn hết dịch thì phải tự lực cánh sinh, chứ với cái hành động như trên thì vứt, ok?

Bây giờ, cái cần thiết nhất chính là sự tự giác của người dân.

Chính quyền và cơ quan chức năng đã đưa ra giải pháp, giờ chỉ còn cần nhân dân có ý thức thực hiện là ổn!

Lời nhắn gửi từ Wang: Có ai mà lỡ quên quy tắc 5K thì cháu nhắc cho mọi người nhớ nè!

1) Khẩu trang - Đeo khẩu trang khi ra ngoài và ở nơi công cộng!

2) Khử khuẩn - Vệ sinh môi trường xung quanh và các bề mặt thường tiếp xúc!

3) Khoảng cách - Giữ khoảng cách ít nhất 2m với người khác!

4) Không tụ tập đông người - Dưới 10 người nha!

5) Khai báo y tế - Có thể khai báo tại các cơ sở y tế hoặc các ứng dụng như bluezone hoặc các ứng dụng y tế.

Tất cả cùng đồng lòng chống dịch!
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Chuyện nấu cơm ( Việt Minh Family )


Chào các bác, lại là cháu đây.

Lâu lắm rồi mới gặp các bác nhỉ?

Cháu bí ý tưởng quá nên chẳng viết được gì...

Nhưng không sao, giờ cháu đã có ý tưởng và cháu sẽ miêu tả lại câu chuyện mà có thể ai cũng đã từng.

Cháu là một trong những ví dụ.

Nhờ lần ví dụ đó nên mới có cái cho các bác đọc đỡ chán đấy.

Ok không dài dòng nữa, Let's go ỌvÒ.

__________________________________________________________

Vào một ngày đẹp trời, không nắng, không mưa nhưng ông trời muốn có bão tố.

Thế là có một cuộc gọi, gọi Việt Nam đến một cuộc hội nghị để chia sẻ về cách chống dịch.

Anh Nam nhà ta đang chuẩn bị thì hai thằng giặc Việt Cộng và Ba Que từ đâu suất hiện...

-Anh Nam!

Anh Nam!

Anh cho bọn em ít tiền được không?

Nhà hết đồ ăn rồi. _Hai thằng xòe tay ra ý xin tiền.

-Đang dịch, ở nhà.

Tí anh mua. _Nam nhà ta định cho nhưng suy nghĩ lại nên không cho nữa.

-Đi mà~ Bọn em chỉ muốn giúp anh thôi mà~~ Chẳng lẽ lại không được?

Chẳng phải anh đang bận sao? _Hai thằng đua nhau đưa ra lí lẽ với mong muốn lấy tiền của Nam.

-Hài...

Được rồi, nhớ đeo khẩu trang vào, đi vào siêu thị thì cách xa người ta ra nghe chưa? _Nam nhà ta chẳng thể cưỡng lại được sự cầu xin của hai thằng giặc, đành miễn cưỡng đồng ý.

-Dạ!

Bọn em đi đây. _Que đưa tay ra nhận tiền, hai thằng đeo khẩu trang rồi phóng khỏi nhà.

Ở ngoài.

-Có tiền chơi net rồi! _Que chìa tiền ra trước mặt Cộng.

-Đi!

Đi!

Kẻo muộn! _Cộng nắm lấy tay Que kéo đi.

Trong nhà.

-Việt Minh! _Nam đứng trước cửa nhà, gọi vọng vào trong.

-D.

Dạ! _Việt Minh từ trong nhà phóng ra.

-Hai nhờ này, giờ anh phải đi việc, tầm sáu giờ về.

Tí em cắm cơm đi.

-Thế Cộng với Que đâu anh?

-Bọn nhỏ ra siêu thị mua đồ rồi.

Thôi anh đi đây.

Việt Nam bước ra khỏi nhà, thế là giờ chỉ còn Việt Minh trong nhà.

Cậu nhìn đồng hồ, giờ mới bốn giờ, còn hai tiếng nữa cơ mà.

-Thôi, còn sớm.

Ra vườn vậy.

Thế là bé Minh nhà ta ra vườn, ngồi chăm sóc riết.

Đến lúc làm xong.

-Mấy giờ rồi ta? _Việt Minh từ vườn ra đi ra.

Giờ đã hơn năm giờ, cậu vào nhà cắm cơm.

Sau khi đổ nước vào xong, cậu đặt nồi vào đóng nắp và ra ngoài.

Mười lăm phút sau.

Việt Minh vào nhà kiểm tra nồi cơm thì phát hiện...

-Trời!

Sao giờ vẫn còn nguyên?! _Bé Minh thốt lên.

Nhìn xung quanh thì cậu phát hiện, chưa bấm nút.

Thế là cậu bấm nút rồi lại ra ngoài...

Mười phút sau.

Cậu lại vào nhà kiểm tra nồi cơm, nhưng thứ cậu nhận lại...

-What!!

Sao vẫn còn nguyên?!!

Mò xung quanh, cậu phát hiện ra.

Dây điện nồi cơm chưa cắm vào ổ.

Bảo sao cơm chưa chín.

Thế là Việt Minh cắm dây vào rồi ra ngoài...

Mười phút sau...

Cậu như mọi lần, bước vào để kiểm tra nồi cơm, ok các bác tự đoán đi...

-WHATTTTT!!??

TẠI SAO NÓ VẪN CÒN NGUYÊN?!?!?! _Cậu hét lên nhìn thẳng chiếc nồi cơm.

Cậu nhìn xung quanh, thì ra là cái dây điện của cái phích mà cậu đang cắm chưa được cắm.

Cậu bực mình cầm chiếc dây lên cắm vào.

Lần này cậu kiểm tra rất kĩ lưỡng.

Nút cơm, đã bật.

Dây điện nồi cơm, đã cắm vào phích.

Dây điện của chiếc phích đang được nồi cơm cắm, đã cắm vào ổ điện.

Mọi thứ đều ok, thế là cậu bước ra ngoài.

Hai mắt nhắm lại thở dài thì bỗng...

Chạc...

-Hể?

Việt Minh nhà ta mở mắt ra, thứ cậu nhìn thấy là một màu tối đen...

The End.

__________________________________________________________

Ok, đố các bác biết tình tiết cuối cùng là sao đấy.

Và cháu chắc chắn chỉ những người đã từng như cháu mới hiểu cảm giác này thôi.

Nếu các bác thấy hay hoặc có lỗi sai thì các bác comment xuống cho cháu biết và vote cho cháu một cái để cháu đỡ buồn nha các bác.

Yêu các bác nhìu!

Thanks.
 
Chs [Oneshot] [Drop]
Tù binh và kẻ cai ngục(China x Phóng)


Đang ngồi lướt pinterest thì thấy cặp lày

Thấy lạ lạ

Nhưng mà kệ

Tắt pinterest để đi học

Đi học về có ý tưởng nhưng méo biết viết cặp nào

Lại nhớ đến cặp này 🙂)

Nói trước, truyện tuy dựa trên lịch sử nhưng méo có thật(AU mà) nên sẽ có vài tình tiết zô lí khó hiểu, mong các bác thông cảm 🙂).

Ok Let's go.

_______________________________________________

Tháng 2 năm 1979, 11h đêm.

- Anh Phóng, anh vào nghỉ đi để em gác thay cho.

- Được rồi, nhớ để ý kĩ đấy nhé.

- Ok anh.

Phóng vươn vai, bỏ khẩu AK xuống.

Chà, hai ngày rồi chưa ăn gì, đói rã rời ra.

Thôi, hết ca rồi thì xuống căng tin lấy gì đó ăn lót dạ cái đã.

Cầm bát cơm xuống đến nơi thì không hiểu sao lại có một bóng người vẫn đang ngồi ở một bàn.

- Đồng chí!

Sao giờ này đồng chí chưa ăn cơm?

- ...

- Đồng chí?

Anh với tay bật cái đèn mờ mờ lên.

À, thì ra đó không phải là đồng chí gì cả, là một tù binh.

Phóng quan sát, khay cơm của hắn vẫn còn nguyên.

- Sao giờ này ngươi chưa ăn xong cơm?

- Ta nuốt không trôi.

Hắn liếc nhìn Phóng với ánh mắt khinh bỉ như thể nhìn một sinh vật dơ bẩn.

Phóng cũng chẳng buồn để tâm, cầm bát cơm lại ngồi ở một cái bàn gần đó.

- Nuốt không trôi thì vẫn là thức ăn, bọn ta không muốn tù binh nào bị chết đói cả đâu.

Năm 1945 bọn ta đã mất hơn 2 triệu đồng bào rồi.

Cũng xót lắm chứ.

- Một lũ mặt dày.

- Sao?

- Các ngươi đúng là rác rưởi.

Thôi ngay cái trò giả nhân giả nghĩa ấy đi.

Nó làm ta kinh tởm.

- Ngươi nói gì?

- Chẳng lẽ ngươi bị điếc sao?

Lúc nào cũng ra vẻ mình vô tội, ngây thơ, bị các nước khác bắt nạt, tỏ vẻ mình có lòng thương người, bla bla...

Cuối cùng thì vẫn là một lũ mặt dày ăn hại!

Phóng nhà ta cũng cay lắm, nhưng đang đêm, nhịn đi cho con nhà người ta nó còn nghỉ 🙂

- Ồ thật sao?

Ngươi tên gì ấy nhỉ?

- China.

- Vậy...China.

Sao ngươi có vẻ mất niềm tin vào cuộc sống thế?

- Chỉ huy của ta nói các ngươi là những kẻ ác độc, hành hạ nhân dân, là kẻ khơi mào chiến tranh.

- Và ngươi tin hắn?

- Nếu không thì ta biết tin ai?

Phóng thở dài.

- Ngươi ở đây cũng vài ngày rồi, có thấy bọn ta làm gì tồi tệ đâu?

- Lươn lẹo.

- Cái loz què gì đấy?

- Các ngươi bảo đầu hàng thì sẽ được đối xử tử tế, sao thức ăn lại ít thế này?

Chẳng mấy bữa được miếng cá miếng thịt, toàn cơm độn khoai sắn với rau.

Phóng cúi gằm mặt xuống, không nói gì.

- Sao?

Đúng không?

China ra vẻ khiêu khích.

Nhưng bất ngờ là Phóng nhà ta lại không nổi điên mà chỉ lẳng lặng cầm bát cơm của mình để lên bàn của China.

- Nếu ngươi thấy vậy không đủ no thì cứ ăn thêm phần của ta đi.

Chưa ăn miếng nào đâu, không cần lo.

Rồi Phóng lặng lẽ rời khỏi phòng.

Bỏ lại China ngơ ngác với bát cơm.

Khi Phóng đi khỏi, China nhìn vào bát cơm.

Hắn sững người.

Hắn không ngờ rằng bát cơm của Phóng còn ít hơn cơm trong khay của mình.

Đấy là chưa kể còn độn nhiều sắn hơn nữa, và không có lấy một cọng rau nào.

Thì ra...

.

.

.

.

.

Từ đấy, cứ mỗi bữa cơm tù, hắn lại thấy trong khay của mình có nhiều cơm hơn những tù binh khác.

Cũng không thấy Phóng vào ăn cơm khuya nữa.

Hắn bắt đầu có chút băn khoăn và áy náy...

.

.

.

.

.

- Cố lên nào các đồng chí!

Mau mau khiêng nước về cho đơn vị nào!

Phóng hò rất hăng say.

Thì ra anh cùng các đồng chí khác đang đi lấy nước về cho đơn vị.

Đến lúc về đến nơi thì...

- Ấy chết, tôi bỏ quên túi đồ dưới thung lũng rồi!

Thế là Phóng lại lẩn vào rừng.

Cả tuần nay anh hay làm thế lắm.

Các đồng chí khác cũng thấy lạ nhưng không ai ý kiến, chỉ đơn giản nghĩ hoặc là anh thích rừng cây hoặc là phát hiện ra dấu hiệu gì.

Thế nên mọi người vẫn cứ vui vẻ với nhau, chẳng ai hay biết anh đi đâu về đâu.

Chỉ có China là thấy có dấu hiệu đáng ngờ, bằng chứng là dạo này Phóng gầy đi rõ rệt.

Vậy là một tối, khi Phóng lại viện cớ để vào rừng, China đã lần theo...

Nhưng hỡi người ơi, đời là bể khổ, quay đầu về trước là sóng gió biển cả, quay đầu về sau là Nam Nam nhà ta ;-;

- Ngươi đi đâu đấy?

- Ta...ta đi vệ sinh!

- Ta không ngu, ồ kế?

Ngươi muốn đi tìm anh Phóng đúng không?

Ta cũng đang định đi này.

Hay ta và ngươi đi với nhau, ta dẫn ngươi đi cho khỏi lạc ha!

- Xí, ta không cần!

- Câm cmn mồm mày đi, rừng nước tao, mày biết méo gì mà đòi tự đi?

China cứng họng.

Thôi, nói đến võ mồm thì hắn không có cửa rồi...

Thế là cả hai thằng vào rừng tìm Phóng.

Đứa lục bụi cây, đứa xuống thung lũng...Cuối cùng cũng tìm thấy anh ở một chỗ rất sâu trong rừng.

Và đoán xem hai đứa ló thấy Phóng đang làm gì?

Đúng rồi đấy, Phóng đang ngồi bên đống lửa, nướng từng củ sắn, củ khoai dại để lót dạ.

China sững sờ.

Vậy ra đây chính là lý do, lý do cho việc anh hay lẩn vào rừng mỗi tối, lý do cho việc Phóng không còn đến căng tin mỗi đêm muộn, lý do cho cái thân xác gầy gò của Phóng, lý do cho khay cơm tù nhiều bất thường của hắn...

Thì ra Phóng đã luôn âm thầm cắt bỏ phần cơm ít ỏi của mình cho China, để hắn thấy, bản chất con người đất Việt không hề xấu, mà ngược lại, rất giàu tình thương, giàu lòng nhân đạo.

Và một giọt nước mắt đã rơi ra từ khóe mắt hắn...

.

.

.

.

.

- Này Nam, cho anh hỏi cái.

- Anh hỏi gì thế?

- Sao mấy hôm nay anh không thấy tù binh số 037 đến lấy phần cơm nữa?

- Em cũng không biết.

Nghe thấy mọi người bảo hắn ta thấy không khỏe hay gì đấy...

Phóng đờ người.

Không...Không khỏe sao?

Linh tính mách bảo anh có điều gì đó không lành sắp xảy ra.

Anh lập tức chạy thục mạng về phía nhà tù.

Nhưng...không kịp nữa rồi.

Ngay trước phút anh chạy được đến phòng giam của China, có một tiếng nổ vang trời đã vang lên.

Anh đứng trước song sắt, dường như không thể tin được vào mắt mình.

Anh rút cái chìa khóa mở phòng giam ra.

Ôi trời!

China nằm rũ trên đất, máu thấm đẫm chiếc áo màu xanh đậm, bên tay trái hắn là một khẩu súng, và trên tay phải là một tờ giấy.

Phóng tuyệt vọng khuỵu xuống bên thi thể China, tay run run mở bức thư ra.

Này Việt Cộng, à không phải là Mặt Trận mới đúng chứ,

Ta chỉ muốn nói với ngươi một điều thôi.

Từ nay ngươi không cần nhường cơm cho ta nữa đâu, nhớ ăn uống đầy đủ đấy.

Và...Ta yêu ngươi.

China.

Phóng đọc xong bức thư, lập tức bóp chặt khiến nó nhàu nát.

Nước mắt lã chã rơi.

Cuối cùng anh ôm lấy thi thể China mà gào khóc.

Cả một quãng đời quân nhân, đây là thứ hai Phóng đổ lệ.

Lần thứ nhất là trong lễ tang của Hồ chủ tịch, còn lần thứ hai là vì...China.

Anh vừa ôm thi thể của hắn, vừa khóc trong đau đớn, và trong tiếng nấc nghẹn, anh nói một câu, nói rất nhỏ, như thể chỉ muốn một mình China nghe được.

- Ta cũng yêu ngươi, thằng khốn.

The End.

_____________________________________________________

Cháu chỉ nghĩ được thế thôi, nó cũng là kết thúc rồi nên các bác đừng thắc mắc nha ( mặc dù kết thúc hơi vội:||| ).

À, nếu ai thắc mắc Phóng (Mặt Trận) là ai thì đó chính là MTDTGPMNVN nhà ta đó, Việt Cộng là tên mà Mẽo đặt cho, chứ anh tên thân mật vẫn là Phóng (Mặt Trận) nha:3.

Thôi thì cảm ơn các bác vì đã đọc.

Thanks
 
Back
Top Bottom