Cập nhật mới

Ngôn Tình Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!

Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 260


“Thể loại phim mới của đạo diễn Trần là gì? Nhân vật chính là ai?” Vừa chạy, Diệp Sanh Ca vừa thở hổn hển hỏi.
“Không biết!” Thượng Thiên Ý cũng thở không ra hơi, “Không quan trọng! Đạo diễn Trần không tiết lộ gì cả, nói là sẽ chọn dựa theo cảm xúc.”
Theo cảm xúc…
Diệp Sanh Ca nhất thời cứng họng.
Nhưng dù vậy, cô cũng không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Đến khu vực thử vai, Diệp Sanh Ca đảo mắt nhìn một lượt lại phát hiện không có mấy nữ diễn viên tên tuổi, cô cảm thấy có chút kỳ quái.
“Những nữ minh tinh hạng A đều đã bí mật gặp riêng đạo diễn Trần rồi, nhưng rõ ràng là đạo diễn Trần không hài lòng cho nên mới có cơ hội thử vai cho những diễn viên tuyến hai tuyến ba, thậm chí là người mới chưa có tên tuổi này.” Thượng Thiên Ý ghé tai cô nói nhỏ.
Là “người mới chưa có tên tuổi”, Diệp Sanh Ca rất bình tĩnh.
Tuy nhiên, gần đây nhờ phúc của Mộ Hiểu Nhã, tên tuổi của cô cũng lên hot search vài lần cho nên đa số nữ diễn viên ở khu vực thử vai đều nhận ra cô. Thấy cô xuất hiện, họ liếc mắt nhìn cô với vẻ không mấy thân thiện.
Diệp Sanh Ca cũng không để ý, sau khi đăng ký xong liền tìm một chỗ trống ngồi xuống, đúng lúc này, chỗ rẽ lại vang lên tiếng giày cao gót.
Ngay sau đó, Mộ Hiểu Nhã với chiếc cằm hếch lên cao xuất hiện trước mặt cô.
Nhưng đó không phải là trọng điểm, trọng điểm là, cô ta không hề kiêng dè khoác tay một người đàn ông.
Người đàn ông với dáng người cao ráo, ngũ quan tinh xảo, khóe môi lúc nào cũng mang theo ý cười.
Tiêu Duệ Lãng.
Ánh mắt mang theo ý cười của anh ta gần như ngay lập tức rơi vào người cô.
Diệp Sanh Ca nhất thời cảm thấy toàn thân sởn tóc gáy.
… May mà cô đã nghe lời dì Tú dẫn theo vài vệ sĩ, cô phải lập tức gọi điện thoại bảo bọn họ lên đây.
Đó là suy nghĩ đầu tiên hiện lên trong đầu cô.
“Ồ, đây không phải là Sanh Ca sao.” Có lẽ là vì được khoác tay Tiêu Duệ Lãng nên Mộ Hiểu Nhã rất tự tin, cô ta cười mỉa mai lên tiếng: “Sao cô cũng đến góp vui vậy? Hừ, đúng là không biết tự lượng sức mình.”
Vừa nhìn thấy cô ta, Thượng Thiên Ý đã tức giận cười lạnh: “Ngay cả loại người như cô, vì diễn xuất quá kém mà bị đá khỏi đoàn phim 《Tiết Ninh Truyện》 cũng có thể đến đây, tại sao Sanh Ca nhà chúng tôi lại không thể đến?”
Sắc mặt Mộ Hiểu Nhã đại biến.
Bị đá khỏi đoàn phim 《Tiết Ninh Truyện》, chuyện này đã bị cô ta coi là nỗi nhục nhã lớn nhất! Hơn nữa hôm qua cô ta suýt chút nữa đã bị người ta phát hiện ra việc cô ta mạo danh Mộc Hạ, càng là một bụng lửa giận không có chỗ trút, vì vậy cô ta gần như lập tức bùng nổ.
“Tiêu thiếu gia.” Cô ta nhìn người đàn ông bên cạnh với vẻ mặt tủi thân, “Anh đã thấy rồi đấy? Bình thường tôi bị người ta bắt nạt như thế nào.”
Thượng Thiên Ý trợn trắng mắt.
Tiêu Duệ Lãng đưa tay v**t v* gò má cô ta, nhưng ánh mắt lại mang theo ý cười như nhìn Diệp Sanh Ca: “Tôi thấy rồi.”
Diệp Sanh Ca bị ánh mắt này nhìn chằm chằm khiến cô rùng mình một cái.
“Cho nên, nữ chính của đạo diễn Trần, nhất định phải là của em.” Mộ Hiểu Nhã nũng nịu nói, “Được không anh?”
Khóe môi Tiêu Duệ Lang nhếch lên một đường cong mang theo ý vị sâu xa: “Đương nhiên, chỉ cần em muốn, vai diễn này nhất định là của em.”
“Thật tốt quá!” Mộ Hiểu Nhã mừng rỡ như điên, đắc ý liếc nhìn tất cả các nữ diễn viên ở khu vực thử vai. Quả nhiên, sắc mặt của tất cả mọi người đều rất khó coi, trong số họ có không ít người nhận ra Tiêu Duệ Lãng nên họ đương nhiên biết rõ năng lực của anh ta.
Lòng hư vinh của Mộ Hiểu Nhã được thỏa mãn tột độ, cho nên cô ta căn bản không chú ý đến lúc Tiêu Duệ Lãng nói câu này, ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm Diệp Sanh Ca.
… Nếu không phải cơ hội thử vai này thật sự rất hiếm có, Diệp Sanh Ca thật sự muốn quay đầu bỏ chạy.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 261


“Giờ phải làm sao đây!” Thượng Thiên Ý lo lắng kéo tay cô, hạ thấp giọng nói: “Chết tiệt, chẳng lẽ cơ hội này thật sự rơi vào tay Mộ Hiểu Nhã sao?”
Diệp Sanh Ca còn chưa kịp lên tiếng, liền thấy Tiêu Duệ Lãng ở phía xa buông Mộ Hiểu Nhã ra, thong dong đi về phía phòng thử vai. Chỉ là trước khi đẩy cửa bước vào, ánh mắt anh ta lướt qua người cô mang theo ý vị sâu xa.
Toàn thân Diệp Sanh Ca cứng đờ.
Chờ đến khi bóng dáng Tiêu Duệ Lang biến mất sau cánh cửa, cô mới thở phào nhẹ nhõm. Sau đó vội vàng lấy điện thoại ra, gửi tin nhắn cho mấy vệ sĩ ở dưới lầu.
“Sanh Ca!” Thấy cô còn tâm trạng nhắn tin, Thượng Thiên Ý vừa sốt ruột vừa tức giận, đưa tay kéo cô, “Kim chủ của cậu đâu? Có thể bảo anh ấy nghĩ cách gì đó không?”
Vì quá sốt ruột, giọng nói của Thượng Thiên Ý hơi lớn một chút, kết quả lại vô tình lọt vào tai Mộ Hiểu Nhã vừa đi tới.
Cô ta lập tức cười nhạo một tiếng, lên tiếng với vẻ mặt kiêu ngạo: “Sanh Ca, tôi thật sự không nhẫn tâm nhìn cô uổng phí sức lực, nhưng mà xin lỗi nhé, cô cũng thấy rồi đấy, nữ chính của phim mới của đạo diễn Trần chỉ có thể là tôi.”
Thượng Thiên Ý tức giận đến mức suýt nữa thì phản bác lại, nhưng Diệp Sanh Ca đã kịp thời kéo anh lại.
“Nữ chính của phim mới của đạo diễn Trần cho dù không phải là tôi, cũng sẽ không đến lượt cô đâu.” Diệp Sanh Ca bình tĩnh nhìn Mộ Hiểu Nhã, “Đạo diễn Trần đã thành danh từ lâu nên rất coi trọng danh tiếng của mình. Ông ấy không thể nào dùng một diễn viên hoàn toàn không đủ tư cách để tự phá hỏng sự nghiệp của mình, nếu bị ép đến đường cùng, ông ấy thà không quay bộ phim này mà trở về Hollywood còn hơn. Tôi nói này Mộ Hiểu Nhã, bản thân cô có bao nhiêu tài giỏi, trong lòng cô không tự biết rõ sao?”
Giọng nói của Diệp Sanh Ca không nhanh không chậm, không chỉ Mộ Hiểu Nhã nghe mà những diễn viên khác đang chờ thử vai cũng đều nghe thấy.
Bọn họ cũng rất khó chịu với thái độ vênh váo tự đắc của Mộ Hiểu Nhã, lúc này liền bật cười chế giễu.
Mộ Hiểu Nhã đỏ mặt tía tai: “Cô… Chúng ta cứ chờ xem!”
Nhìn Mộ Hiểu Nhã tức giận bỏ đi, Thượng Thiên Ý cảm thấy vô cùng hả hê.
“Sanh Ca, nhất định cậu phải nghĩ cách giành được vai diễn này, chọc tức chết cô ta!” Thượng Thiên Ý ghé vào tai cô nói.
Diệp Sanh Ca cười gượng một tiếng: “Mình cố gắng hết sức… Đúng rồi Thiên Ý, cậu lấy tin đạo diễn Trần ở đây thử vai từ đâu vậy?”
“Hả?” Thượng Thiên Ý ngẩn người, “Một người bạn của mình. Cậu ấy vô tình để lộ ra.”
“E là không phải vô tình đâu…” Diệp Sanh Ca thở dài.
Cô mơ hồ cảm thấy, đây có thể là cái hố mà Tiêu Duệ Lãng đào sẵn cho cô nhảy vào.
Nhưng mà cái bánh lớn trong hố này lại quá hấp dẫn, cho nên dù biết là hố cô vẫn muốn thử một lần.
“Hả?” Thượng Thiên Ý không hiểu gì cả.
“Không có gì.” Diệp Sanh Ca không giải thích gì thêm.
Buổi thử vai vẫn đang tiếp tục diễn ra theo thứ tự, nhưng mà những nữ diễn viên đã thử vai xong đều có vẻ mặt nhẹ nhõm, xem ra đạo diễn Trần cũng không làm khó bọn họ.
Khoảng nửa tiếng sau, nhân viên công tác phụ trách sắp xếp thứ tự đi tới trước mặt cô, mỉm cười nói: “Diệp Sanh Ca, đến lượt cô rồi.”
“Vâng.” Diệp Sanh Ca mỉm cười, đưa túi xách cho Thượng Thiên Ý, “Tôi vào đây.”
“Cố lên!” Thượng Thiên Ý cổ vũ cô.
“Uổng công vô ích.” Mộ Hiểu Nhã ở bên cạnh khinh thường thốt ra một câu.
Diệp Sanh Ca không để ý đến cô ta, sải bước vào phòng thử vai.
Nhưng mà khi cô đóng cửa lại, ngẩng đầu lên liền cảm thấy sững sờ.
Sau bàn dài chỉ có một mình Tiêu Duệ Lang.
Cô theo bản năng lùi về sau một bước, tay đã đặt lên tay nắm cửa làm ra tư thế muốn bỏ chạy bất cứ lúc nào.
Tiêu Duệ Lang khẽ cười thành tiếng: “Xem ra em rất muốn có vai diễn này.”
“Đạo diễn Trần đâu?” Diệp Sanh Ca cảnh giác hỏi.
“Bọn họ? Đương nhiên là tránh mặt rồi.” Giọng nói Tiêu Duệ Lang dịu dàng, “Người thử vai em, là tôi.”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 262


Diệp Sanh Ca siết chặt đôi tay: “Thật sự là Trần An Chi đang tuyển chọn diễn viên cho phim mới sao? Hay tất cả những gì xảy ra hôm nay chỉ là một cái bẫy?”
Tiêu Duệ Lãng khẽ giãn lông mày: “Không không, em đừng hiểu lầm. Trần An Chi đúng là đang tìm nữ chính cho phim mới của anh ta, chỉ là sẵn lòng trao quyền quyết định cho tôi.”
Diệp Sanh Ca nhìn anh với vẻ mặt đầy hoài nghi.
“Trước đây, khi Trần An Chi còn du học ở Mỹ, Tiêu gia chúng tôi là người tài trợ cho anh ấy. Vậy nên, chỉ cần em đồng ý, vai nữ chính trong bộ phim này sẽ thuộc về em.” Tiêu Duệ Lãng mỉm cười giải thích.
“Tôi cần phải trả giá gì?” Diệp Sanh Ca cảnh giác nhìn anh.
Tiêu Duệ Lãng khẽ cười, bước ra từ phía sau chiếc bàn dài.
Mặt Diệp Sanh Ca thoáng trầm xuống, tay phải đã lặng lẽ xoay nắm cửa.
Tiêu Duệ Lãng nhìn thấu hành động của cô, giọng nói của anh mang thêm vài phần an ủi và yêu chiều: “Đừng sợ, yêu cầu của tôi rất đơn giản. Chỉ cần em rời xa Kỷ Thời Đình, sau đó trở thành người phụ nữ của tôi.”
“Không thể nào.” Diệp Sanh Ca không do dự đáp lại, “Vai diễn này tôi không cần.”
“Sao thế, em yêu anh ta lắm sao?” Tiêu Duệ Lãng rõ ràng đang cười, nhưng giọng nói lại lạnh lùng đến cực điểm, “Không nỡ rời xa?”
“Không phải vấn đề không nỡ hay không.” Diệp Sanh Ca cười nhạt, “Anh quên rồi sao? Tôi là vợ của Thời Đình. Anh nên gọi tôi một tiếng chị dâu.”
Nụ cười trên gương mặt Tiêu Duệ Lãng thoáng chốc cứng lại, đồng tử anh ta co đến cực điểm.
“Vợ…” Giọng anh ta khẽ đến mức gần như tan biến khi hai chữ này vừa thoát ra từ đôi môi mỏng.
Diệp Sanh Ca tận dụng cơ hội mở cửa bước ra ngoài, nhanh chóng chạy đến trước mặt Thượng Thiên Ý.
“Chúng ta đi thôi.” Cô nhận lấy túi xách từ tay anh ta.
“Mau vậy sao?” Thượng Thiên Ý ngạc nhiên, “Kết quả thử vai thế nào?”
“Quên bộ phim này đi.” Diệp Sanh Ca cười khổ.
“Sao? Thật sự không có cơ hội nào à?” Thượng Thiên Ý cao giọng hỏi.
Mộ Hiểu Nhã bên cạnh nghe vậy liền không bỏ lỡ cơ hội châm chọc: “Sớm đã bảo rồi, không cần phải tự chuốc lấy nhục.”
Diệp Sanh Ca không thèm để ý đến Mộ Hiểu Nhã, cô sợ rằng Tiêu Duệ Lãng sẽ không bỏ qua dễ dàng, liền vội vàng kéo Thượng Thiên Ý rời đi.
Chỉ đến khi ngồi trên xe, Diệp Sanh Ca mới thở phào nhẹ nhõm.
“Rốt cuộc là chuyện gì vậy?” Thượng Thiên Ý thở hổn hển, “Những người khác sau khi phỏng vấn cũng đâu có như cậu, cứ như thể đang bị ma quỷ đuổi theo.”
“Còn đáng sợ hơn cả ma quỷ nữa.” Diệp Sanh Ca vẫn còn sợ hãi, “Nói chung bộ phim này chắc chắn không thuộc về tôi, nếu có cơ hội khác cậu cứ thông báo cho tôi.”
Thượng Thiên Ý không hỏi thêm, chỉ thở dài: “Cơ hội tốt khó mà gặp được, nếu cậu cứ khắt khe thế này, có lẽ sau khi hoàn thành “Tiết Ninh Truyện”, cậu sẽ không có dự án nào khác, cho đến khi bộ phim này phát sóng may ra mới có cơ hội tốt tìm đến cậu.”
“Tôi hiểu.” Diệp Sanh Ca gật đầu, cô đã chuẩn bị tâm lý cho việc này.
Cô để tài xế đưa Thượng Thiên Ý về nhà trước, rồi mới trở về biệt thự Thiên Phàm.
Trùng hợp thay, chỉ vài phút sau khi cô về đến nơi, Kỷ Thời Đình cũng đã trở về.
Thấy dáng người cao lớn của anh xuất hiện ở cửa, trong lòng cô vui mừng, lập tức chạy tới và nhào vào lòng anh.
Kỷ Thời Đình đưa tay đón lấy cô, chân mày khẽ nhíu lại: “Sáng nay em ra ngoài à?”
“Đúng vậy… Em đi thử vai, nhưng không ngờ Tiêu Duệ Lãng cũng có mặt ở đó. … Nhưng anh yên tâm, lần này em chạy rất nhanh, anh ta không thể làm gì em .”
Với bài học ngày hôm qua, giờ đây cô không dám giấu diếm, kể hết mọi chuyện xảy ra sáng nay và cả những phỏng đoán của mình cho Kỷ Thời Đình nghe.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 263


Ánh mắt Kỷ Thời Đình tối sầm lại.
“Cậu ta bảo em rời xa anh?” Giọng nói của người đàn ông có chút khàn khàn.
Diệp Sanh Ca cẩn thận gật đầu: “Em đã từ chối không chút do dự, anh yên tâm, một giây cũng không do dự!”
Kỷ Thời Đình khẽ hừ một tiếng, đưa tay xoa xoa đỉnh đầu cô: “Tốt, anh biết rồi.”
“Anh… không giận chứ?” Diệp Sanh Ca chớp chớp mắt, “Em đã hấp tấp chạy đi thử vai…”
“Tất nhiên là không.” Kỷ Thời Đình nhướng mày, “Anh có phải loại người vô tình như vậy sao?”
Diệp Sanh Ca nghẹn lời, nhìn anh bằng ánh mắt oan ức.
Trước đây anh không biết bao nhiêu lần vì những chuyện nhỏ nhặt mà giận cô, Diệp Sanh Ca đã có bóng ma tâm lý rồi.
Người đàn ông khẽ hừ một tiếng, véo nhẹ má cô: “Chỉ cần em kịp thời nói cho anh biết tình hình, anh sẽ không tức giận.”
“Vâng, em biết rồi.” Diệp Sanh Ca thở phào nhẹ nhõm, còn cố tình làm nũng. Cô áp má vào ngực anh, cọ cọ mạnh.
Kỷ Thời Đình bị cô cọ đến hơi thở hỗn loạn, nhưng rõ ràng là rất hưởng thụ vì vậy cũng không từ chối.
Cách đó không xa, Kiều Nghiễn Trạch đã chứng kiến toàn bộ cảnh tượng này, ngạc nhiên đến mức há hốc mồm.
Sáng nay anh ta tình cờ gặp Kỷ Thời Đình liền bám theo đến đây để ăn ké, không ngờ lại được chứng kiến cảnh tượng ngược cẩu thế này.
Nhưng mà anh ta nhớ rõ ràng là mới nửa tháng trước, Kỷ Thời Đình còn vì em dâu nhỏ mà nổi trận lôi đình trong văn phòng, vậy mà bây giờ hai người họ lại… ngọt ngào như vậy?
Kỷ Thời Đình cũng biết cách dạy dỗ người khác đấy chứ. Nhìn xem, em dâu nhỏ bây giờ ngoan ngoãn biết bao.
Kiều Nghiễn Trạch thật sự muốn học hỏi bí quyết từ anh.
Chỉ là một lúc lâu sau, hai người họ vẫn ôm nhau, Kiều Nghiễn Trạch đành phải ho nhẹ một tiếng để báo hiệu sự hiện diện của mình.
“Này, hai người để khách đứng ngoài như vậy có ổn không?”
Diệp Sanh Ca giật mình khi nghe thấy giọng nói này: “Ai vậy?”
Kỷ Thời Đình nhíu mày, giọng nói lạnh nhạt: “Khách không mời mà đến, không cần để ý đến cậu ta.”
“Tôi chỉ đến ăn ké một bữa cơm thôi mà, cậu keo kiệt quá đấy.” Kiều Nghiễn Trạch vừa nói vừa đi đến trước mặt Diệp Sanh Ca, mỉm cười, “Em dâu nhỏ, chúng ta đã gặp nhau rồi.”
“À, là Kiều thiếu gia.” Diệp Sanh Ca theo bản năng đưa tay ra, “Chào anh, chào anh.”
Kiều Nghiễn Trạch cong môi, tay phải vừa đưa ra đã bị Kỷ Thời Đình lạnh lùng hất ra: “Muốn ăn cơm thì vào phòng ăn, nếu không thì cậu về được rồi.”
Kiều Nghiễn Trạch bực bội chửi thầm một tiếng, quen đường quen lối đi về phía phòng ăn. Trên đường còn mỉm cười chào hỏi dì giúp việc, vẫn là phong thái đào hoa như ngày nào.
Diệp Sanh Ca nhìn theo bóng lưng Kiều Nghiễn Trạch, quay đầu lại thì bắt gặp ánh mắt đen láy sâu thẳm của Kỷ Thời Đình.
Cô giật thót tim, vội vàng giải thích: “Đó là bệnh nghề nghiệp của em.”
“Nhanh chóng sửa đi.” Người đàn ông lạnh lùng ra lệnh.
Diệp Sanh Ca vội vàng gật đầu. Trong lòng lại một lần nữa cảm thán sự chiếm hữu của người đàn ông này thật đáng sợ.
Bầu không khí bữa trưa hiếm khi nào lại sôi nổi như vậy, Kiều Nghiễn Trạch bất chấp ánh mắt lạnh lùng của Kỷ Thời Đình, liên tục tìm Diệp Sanh Ca nói chuyện. Lúc đầu Diệp Sanh Ca còn đáp lại vài câu, sau đó cũng không dám đáp lại nữa, còn lấy lòng gắp cho Kỷ Thời Đình mấy món anh thích ăn.
Sắc mặt Kỷ Thời Đình lúc này mới hơi dịu lại.
Kiều Nghiễn Trạch không khỏi cảm thán.
Sau bữa trưa, Diệp Sanh Ca thức thời cáo lui về phòng, nhường không gian cho hai người họ.
Kiều Nghiễn Trạch cười híp mắt vẫy tay chào cô, nhưng Diệp Sanh Ca không dám đáp lại, đi tới ôm Kỷ Thời Đình một cái rồi nhanh chóng chuồn mất.
“Thời Đình, cậu mau nói cho tôi biết, cậu rốt cuộc đã dạy dỗ cô ấy như thế nào vậy?” Kiều Nghiễn Trạch tò mò đến phát điên rồi, “Em dâu nhỏ cả buổi cứ nhìn sắc mặt cậu mà hành động!”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 264


Kỷ Thời Đình khẽ nhếch môi, vẻ mặt lãnh đạm: “Dạy dỗ gì chứ. Là bởi vì cô ấy để ý đến tôi.”
“Thôi đi.” Kiều Nghiễn Trạch cười lạnh, “Tôi thấy cô ấy rõ ràng là coi cậu như sếp lớn mà đối đãi, cái thái độ dè dặt cẩn trọng đó… căn bản là sợ cậu tức giận.”
Câu nói này có lẽ đã chạm vào điểm yếu của Kỷ Thời Đình, ánh mắt đen láy của anh bỗng chốc trở nên đáng sợ, giọng nói cũng thêm vài phần âm trầm: “Không có việc gì thì cậu có thể cút rồi.”
Kiều Nghiễn Trạch khẽ cười một tiếng, khôn ngoan chuyển chủ đề: “Vừa rồi em dâu nhỏ không phải nói, cô ấy đi thử vai gặp phải Tiêu Duệ Lãng sao?”
“Cậu cảm thấy rốt cuộc Tiêu Duệ Lãng muốn làm gì?” Ánh mắt Kỷ Thời Đình trầm xuống.
“Tôi không rõ cậu ta có ý đồ gì với em dâu nhỏ.” Kiều Nghiễn Trạch nhướng mày, “Nhưng tôi cảm thấy, cậu ta có khả năng là nhắm vào cậu.”
Kỷ Thời Đình không nói gì, chỉ khẽ nhếch môi với vẻ chế giễu.
Rõ ràng anh cũng nghĩ như vậy.
“Cậu cũng biết, mẹ ruột của Tiêu Duệ Lãng mất sớm, Tiêu Thành từ nhỏ đã không thích cậu ta, lại hết lời khen ngợi cậu, phỏng chừng cậu ta đã sớm hận cậu thấu xương.” Kiều Nghiễn Trạch khẽ lắc đầu, “Trước đây cậu ta không có cơ hội, hiện tại thì…”
“Nhưng Trần An Chi năm đó từng chịu ơn nhà họ Tiêu, chắc chắn sẽ nể mặt cậu ta.” Kỷ Thời Đình thản nhiên nói, “Nếu Sanh Ca muốn có được vai diễn này vẫn phải được Tiêu Duệ Lãng gật đầu.”
Kiều Nghiễn Trạch kinh ngạc nhướng mày: “Cậu định giành lấy vai diễn này cho em dâu nhỏ?”
Kỷ Thời Đình nhớ đến ánh mắt lấp lánh của cô gái khi nhắc đến buổi thử vai, khóe môi khẽ nhếch lên, giọng nói lạnh nhạt thêm vài phần bá đạo: “Cậu cho rằng tôi không làm được?”
“Tất nhiên không phải, tôi chỉ cảm thấy chỉ là một vai diễn mà thôi, không cần thiết phải trả giá quá lớn.” Kiều Nghiễn Trạch bình tĩnh nói, “Tiêu Duệ Lãng là một kẻ điên, cậu cũng không cần thiết phải đối đầu trực tiếp với loại người này.”
“Chính vì cậu ta là một kẻ điên, cho nên bất kỳ sự nhượng bộ nào cũng chỉ khiến cậu ta được đằng chân lân đằng đầu.” Kỷ Thời Đình đặt ly nước xuống, cười lạnh một tiếng, “Cậu ta đã tuyên chiến rồi, chẳng lẽ tôi lại trốn tránh sao.”
Kiều Nghiễn Trạch suy nghĩ một chút, bỗng nhiên lên tiếng: “Cậu cứng rắn như vậy là bởi vì cậu ta dám cả gan mơ tưởng đến em dâu nhỏ chứ gì? Trước đây Tiêu Duệ Lãng cũng thỉnh thoảng có vài hành động cũng đâu thấy cậu để vào mắt.”
Kỷ Thời Đình lạnh lùng liếc nhìn anh ta một cái.
Kiều Nghiễn Trạch cười ha ha: “Thú vị thật. Không ngờ cậu cũng có ngày hôm nay.”
“Cậu rất thất vọng?”
“Không, tôi rất vui mừng.” Kiều Nghiễn Trạch bỗng nhiên cười khẽ, “Bây giờ tôi rốt cuộc đã hiểu sâu sắc câu nói đó. Tình yêu khiến người ta có điểm yếu, đồng thời cũng là lớp áo giáp.”
“Phong cách văn nghệ này không hợp với cậu.” Kỷ Thời Đình chế nhạo liếc anh ta một cái, “Cậu vẫn nên nghĩ xem hai ngày nữa là hôn lễ của Lê Dĩ Niệm, cậu định làm thế nào đi.”
“Chết tiệt!” Sắc mặt Kiều Nghiễn Trạch lập tức đen xì.

Diệp Sanh Ca ở trong phòng nhanh chóng xem qua mấy kịch bản trong tay một lần nữa, vẫn không có chút hứng thú nào.
Cô thở dài, trong lòng không khỏi có chút tiếc nuối.
Nếu có cơ hội tham gia bộ phim điện ảnh của đạo diễn Trần An Chi nhất định là một chuyện rất tuyệt vời. Đạo diễn và kịch bản hay có thể phát huy tối đa tiềm năng của một diễn viên, đây gần như là mục tiêu theo đuổi lớn nhất của một diễn viên.
Cô dứt khoát mở máy tính, tìm một bộ phim điện ảnh từng đoạt giải của Trần An Chi để xem.
Cô xem rất nhập tâm, hoàn toàn không phát hiện ra Kỷ Thời Đình đã đi vào.
Cho đến khi bàn tay to lớn nóng bỏng của người đàn ông đặt lên vai cô.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 265


“Á!” Diệp Sanh Ca giật mình, quay đầu lại thấy là anh liền vội vàng cười nói: “Bạn anh đi đi rồi sao?”
Kỷ Thời Đình nhìn nụ cười trên mặt cô, không hiểu sao lại đột nhiên nhớ tới câu nói của Kiều Nghiễn Trạch “Cô ấy rõ ràng là cư xử với cậu như ông chủ”.
“Diệp Sanh Ca.” Yết hầu anh chuyển động, giọng nói nhuốm vẻ khàn khàn: “Em rất mệt mỏi sao?”
“Hả?” Cô ngẩn người.
“Làm vợ của anh, có phải rất vất vả không?” Kỷ Thời Đình luồn tay vào mái tóc dài của cô.
“Không có.” Cô vội vàng lắc đầu, “Sao có thể vất vả được? Em rất vui vẻ mà!”
Kỷ Thời Đình nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, đột nhiên khàn giọng cười.
Để khiến cô để ý đến mình, anh gần như đã dùng đủ mọi cách, phải nói là hiệu quả rất rõ rệt.
Giống như Kiều Nghiễn Trạch đã nói, sự “dậy dỗ” của anh rất thành công.
Thế nhưng đây không phải là điều anh muốn.
Nghĩ đến đây, ánh mắt Kỷ Thời Đình tối sầm lại.
“Thời Đình?” Diệp Sanh Ca thấy sắc mặt anh không đúng lắm, có chút dè dặt lên tiếng.
Kỷ Thời Đình hướng mắt về phía màn hình máy tính, thản nhiên hỏi: “Phim mới của Trần An Chi, em rất muốn đóng sao?”
Diệp Sanh Ca không chút do dự lắc đầu: “Không, một chút e, cũng không muốn!”
“Nói thật đi.” Kỷ Thời Đình khẽ cười khẩy.
“Em… Em có một chút hứng thú thôi, nhưng em tuyệt đối không thể vì cơ hội này mà rời xa anh, chạy theo Tiêu Duệ Lãng được.” Diệp Sanh Ca vội vàng bày tỏ lập trường, “Anh yên tâm!”
Chẳng nói đến việc cô và Kỷ Thời Đình ở chung lâu như vậy cũng coi như có chút tình cảm, cho dù bọn họ chỉ là người xa lạ, cô cũng sẽ không chút do dự lựa chọn Kỷ Thời Đình. Tên Tiêu Duệ Lãng b**n th** đó, ai muốn hầu hạ thì đi mà hầu hạ.
Người đàn ông trước mặt khẽ cười một tiếng, trực tiếp kéo cô đứng dậy, anh ngồi xuống ghế của cô, sau đó để Diệp Sanh Ca ngồi lên đùi mình.
“Có lẽ anh có cách để em được đóng vai nữ chính.” Kỷ Thời Đình mân mê đôi tay của cô, giọng nói lạnh nhạt: “Cầu xin anh thử xem?”
Diệp Sanh Ca vội vàng lắc đầu: “Em sẽ không đưa ra yêu cầu quá đáng như vậy đâu! Em biết Tiêu Duệ Lãng đối với anh mà nói là một rắc rối lớn.”
Kỷ Thời Đình khẽ nhíu mày.
Hôm qua anh cố ý phóng đại mức độ rắc rối của Tiêu Duệ Lãng, để cho người phụ nữ này áy náy, bây giờ đúng là tự vả mặt mình.
Vì vậy, anh thản nhiên “ừm” một tiếng: “Sẽ có cơ hội.”
“Vâng.” Diệp Sanh Ca ngoan ngoãn đáp, sau đó do dự lên tiếng: “Thời Đình… Cái đó, đoàn phim bên kia, thiếu em sẽ ảnh hưởng nghiêm trọng đến tiến độ, dù sao em cũng là nữ chính mà…”
Kỷ Thời Đình hơi nhướng mày: “Em muốn quay lại đóng phim? Mới có hai ngày.”
“Em biết, nhưng đoàn phim bên kia cần em…” Diệp Sanh Ca đan hai tay vào nhau, nhìn anh bằng ánh mắt tha thiết: “Em sẽ dẫn theo nhiều vệ sĩ, hơn nữa đoàn phim có nhiều người như vậy sẽ không có chuyện gì đâu, Tiêu Duệ Lãng không thể công khai cướp người chứ.”
Kỷ Thời Đình nhìn cô, Diệp Sanh Ca dũng cảm nhìn thẳng vào mắt anh, cố gắng thể hiện quyết tâm của mình.
Đúng lúc này, một chuỗi âm thanh “ưm a” chói tai truyền vào tai hai người, kèm theo tiếng va chạm da thịt, vô cùng rõ ràng.
Diệp Sanh Ca cứng đờ quay đầu lại, trên màn hình máy tính là hình ảnh hai thân thể quấn lấy nhau.
… Bộ phim điện ảnh từng đoạt giải của Trần An Chi, có một cảnh nóng kinh điển, cô vậy mà lại quên mất!
“Xin lỗi xin lỗi!” Cô vội vàng đưa tay định tắt phim, nhưng Kỷ Thời Đình lại giữ tay cô lại.
“Chờ đã.”
Giọng nói của người đàn ông nhuốm vẻ khàn khàn kỳ lạ.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 266


Dù sao cũng là phim đoạt giải, cảnh nóng này tuy táo bạo nhưng không dung tục như phim người lớn, ít nhất không khiến người ta ghê tởm.
Diệp Sanh Ca là fan hâm mộ của Trần An Chi, cho nên bộ phim này cô đã xem không chỉ một lần. Nói thật, cô rất thích đoạn cảnh nóng này nhưng cô chưa bao giờ nghĩ tới có một ngày sẽ cùng Kỷ Thời Đình thưởng thức nó.
Trong phim, tiếng r*n r* ngắn ngủi và kìm nén của nữ chính vang lên bên tai. Toàn thân Diệp Sanh Ca cứng đờ, cố gắng thoát khỏi vòng tay của anh, nhưng Kỷ Thời Đình lại đưa tay ôm cô chặt hơn, sau đó lồng ngực rắn chắc nóng bỏng của người đàn ông áp sát vào cô.
Cô căng thẳng, khó khăn nuốt nước miếng: “Hay… hay là tắt đi.”
Kỷ Thời Đình nắm lấy tay cô, tay kia ôm lấy eo cô, kéo cô vào lòng chặt hơn: “Đây chính là phim đoạt giải, anh cùng em xem.”
Giọng nói của anh tuy khàn khàn nhưng ngữ khí lại rất bình tĩnh.
Diệp Sanh Ca khó khăn quay đầu lại, ánh mắt người đàn ông dán chặt vào màn hình máy tính, trên khuôn mặt tuấn mỹ không lộ ra bất kỳ biểu cảm nào. Nếu không phải đáy mắt anh ẩn chứa sự u ám kinh người, có lẽ cô thật sự sẽ cho rằng anh chỉ đơn thuần bị bộ phim hấp dẫn.
“Bây giờ em không muốn xem cái này…”
“Đây là tư thế gì?”
Sự vùng vẫy của Diệp Sanh Ca bị câu hỏi bình tĩnh của Kỷ Thời Đình cắt ngang, cô nhất thời cứng họng.
Người đàn ông cúi đầu nhìn cô, trên mặt vẫn là vẻ ung dung, nhưng cảm xúc ẩn hiện trong đôi mắt đen lại khiến người ta kinh hãi.
“… Hình kim găm.” Diệp Sanh Ca gần như bất giác thốt ra ba chữ này.
“Em hiểu biết cũng nhiều đấy.” Người đàn ông khẽ nhếch môi, ý vị thâm trường, ánh mắt càng thêm sâu thẳm.
“Em… Em xem trên diễn đàn có người nói.” Diệp Sanh Ca cố gắng giữ bình tĩnh.
“Độ khó hơi cao.” Kỷ Thời Đình lại hướng mắt về phía màn hình, yết hầu chuyển động, đột nhiên khẽ cười một tiếng, “Nhưng hình như rất thú vị.”
“Không, em xem trên diễn đàn có người nói tư thế này chỉ đẹp mắt chứ không thực.” Diệp Sanh Ca tiếp tục giả vờ bình tĩnh.
“Có thực hay không phải thử mới biết được.” Kỷ Thời Đình nói xong, đầu ngón tay nóng bỏng lướt nhẹ trên má cô, “Em nói có đúng không?”
Diệp Sanh Ca cảm giác một luồng khí lạnh khó tả từ xương lan ra khắp toàn thân, cô không dám nhìn màn hình, càng không dám nhìn thẳng vào mắt người đàn ông này vì vậy chỉ có thể nhìn lên trần nhà: “Ha ha, em không có tò mò đến thế…”
Kỷ Thời Đình nhìn dáng vẻ lảng tránh của cô, ánh mắt càng thêm sâu thẳm, hơi cúi đầu ngậm lấy tai nhỏ nhắn của cô.
“A!” Cô giống như con thỏ bị giật mình, vùng vẫy một chút nhưng vô ích.
“Bộ phim tiếp theo của em định đóng là phim điện ảnh?” Giọng nói trầm thấp khàn khàn của người đàn ông cùng với hơi thở nóng bỏng phả vào tai cô, “Không xóa bỏ vết bớt kia thì em định đóng như thế nào, hửm?”
“Không… Không vội.” Diệp Sanh Ca chống hai tay lên ngực anh, cố gắng kìm nén sự run rẩy trong giọng nói, “Em chỉ là người mới, phỏng chừng phải đợi đến khi “Tiết Ninh Truyện” công chiếu mới có phim mới tìm đến, ít nhất cũng phải nửa năm nữa… Cho nên em không vội, ha ha.”
Kỷ Thời Đình nhìn gò má trắng nõn của cô dần dần ửng hồng, yết hầu chuyển động.
Giọng nói khàn khàn của anh thêm vài phần ý vị thâm trường: “Không có phim mới?”
“… Đúng vậy.” Diệp Sanh Ca cười gượng, nhân lúc người đàn ông lơ là, nhanh chóng tắt bộ phim đang chiếu.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 267


Tiếng động đáng sợ lập tức tan biến, căn phòng cuối cùng cũng trở nên yên tĩnh.
Hơi thở của Diệp Sanh Ca chưa kịp ổn định thì tiếng thở nặng nề, cố tình chậm rãi của người đàn ông bên cạnh đã lọt vào tai làm cho dây thần kinh của cô căng lên. Bầu không khí càng thêm ám muội.
Gò má cô dần nóng bừng lên.
“Em… em còn có công việc.” Cô căng thẳng l**m môi, “Hay là anh về phòng nghỉ trưa trước nhé?”
“Không xem phim nữa à?” Giọng trầm khàn của Kỷ Thời Đình khẽ cười.
“Không xem nữa.” Cô nói rồi đưa tay đẩy nhẹ cánh tay anh, giọng nhuốm chút cầu xin, “Em thực sự phải làm việc rồi…”
Những nhân viên mới tuyển của studio, kế hoạch phát triển của nghệ sĩ, cùng những người mới chuẩn bị ký hợp đồng, tất cả đều cần cô- bà chủ của họ đích thân xem xét. Thượng Thiên Ý mỗi ngày đều thúc giục cô nhanh chóng xử lý.
Kỷ Thời Đình nhìn cô một lúc, ánh mắt đen sâu thẳm ẩn chứa cảm xúc khó đoán. Một lát sau, anh khẽ cười, cuối cùng cũng tốt bụng thả cô ra.
Diệp Sanh Ca như được đại xá vội vàng thoát khỏi vòng tay anh, giả vờ đi đến tủ sách tìm sách, miệng nói: “Em không giữ anh lại đâu…”
Phía sau vang lên tiếng anh kéo ghế, rồi đến tiếng bước chân. Diệp Sanh Ca rút ra một quyển sách, lén nhìn theo anh, nhưng người đàn ông đột nhiên mỉm cười dừng lại trước mặt cô.
Anh bước chân dài áp sát một tay chống lên kệ sách, vây cô trong lòng, đôi mắt đen thẳm chăm chú nhìn vào mắt cô.
Tim Diệp Sanh Ca đập loạn nhịp, theo phản xạ nâng sách lên che đi ánh nhìn chết người của anh.
Kỷ Thời Đình khẽ cười khàn. Anh nắm lấy cổ tay cô kéo xuống để lộ gương mặt cô.
“Công việc gấp lắm sao?” Anh đưa tay nâng cằm cô, giọng nói trầm thấp mang theo ý cười, “Đến mức không muốn ở bên anh một chút sao?”
Tai Diệp Sanh Ca càng đỏ rực.
“Công… công việc quan trọng hơn.” Cô gượng cười đáp.
“Nhưng anh rất buồn chán.” Anh cười nhẹ, giọng nói mềm mại vô cùng, “Thật sự bận đến mức không có thời gian xem một bộ phim với anh sao?”
Trong đầu Diệp Sanh Ca vang lên tiếng nổ.
Cô không nghe nhầm chứ? Người đàn ông này lại có thể hạ mình đến mức này?
Cô mơ hồ cảm nhận được chút gì đó như là… nũng nịu. Hơn nữa, cô bị anh vây trong vòng tay, bầu không khí của cô đều là hơi thở của anh. Cô bị ép phải đối diện với anh, gần như không có đường thoát.
… Quá gian lận, quá gian lận rồi!
Cô hét lên trong lòng.
Người đàn ông này bây giờ thỉnh thoảng lại trêu chọc cô, cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý nhưng anh lại còn… nũng nịu? Cô rất muốn gạt bỏ cái ảo giác đáng sợ này khỏi đầu.
Nhưng dù là ảo giác hay không, câu nói ấy gần như ngay lập tức đánh sập mọi phòng tuyến của cô khiến cô hoàn toàn tan rã.
“Thượng Thiên Ý đã giục em rất lâu rồi…” Một chút lý trí cuối cùng vẫn còn cố gắng đấu tranh.
“Anh chỉ có vài ngày nghỉ trong cả năm, em nỡ lòng bỏ anh lại một mình sao?” Có lẽ đã nhìn thấu sự chống cự của cô, Kỷ Thời Đình liền thốt ra câu nói này.
“…” Hơi thở của Diệp Sanh Ca trở nên gấp gáp, trái tim mềm nhũn đến mức không thể tả.
Biết rõ người đàn ông này cố tình, nhưng cô vẫn không có chút kiên cường nào mà bị hạ gục, lời từ chối thế nào cũng không thể thốt ra được.
Cô lấy hết can đảm nhìn thẳng vào đôi mắt sâu thẳm không đáy của anh. Tim cô thắt lại, bỗng nhiên một linh cảm kỳ lạ lóe lên trong đầu và câu nói ấy cứ thế bật ra khỏi miệng.
“Kỷ Thời Đình, anh có phải rất rất thích em không?”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 268


Vì vết bớt trên mặt nên Diệp Sanh Ca từ nhỏ đã cô độc, cũng ít khi nhận được sự yêu thích hay ngưỡng mộ từ người khác phái. Mặc dù Mộ Ngạn Hoài từng là một người có vẻ thích cô, nhưng sau này cô mới phát hiện ra rằng anh ta chưa từng thực sự có tình cảm với cô.
Vì vậy, đối với cô, việc được ai đó yêu thích là một điều vô cùng khó khăn.
Dù Kỷ Thời Đình đối xử rất tốt với cô, nhưng cô cũng ít khi nghĩ đến khả năng này — rằng có lẽ anh muốn cô yêu anh vì anh đã phải lòng cô trước?
Thỉnh thoảng ý nghĩ này nảy lên trong đầu cô nhưng cũng nhanh chóng bị cô gạt đi.
Lúc này, có lẽ vì giọng nói dịu dàng của anh đã khiến cô bị mê hoặc, suy nghĩ của cô đột nhiên lạc nhịp, và câu hỏi đó bất chợt bật ra.
Cô hỏi một cách ẩn ý, nhưng cô tin rằng Kỷ Thời Đình đã hiểu được ý của mình. Bởi vì ngay sau khi cô nói xong, nụ cười trên môi anh dần dần thu lại.
Tim Diệp Sanh Ca đập loạn xạ, không khỏi cảm thấy căng thẳng.
Ngay khi hỏi câu hỏi đó, cô đã hối hận, nhưng trong lòng lại không thể ngăn được một chút hy vọng. Cô nín thở, chờ đợi câu trả lời của anh.
Đáp lại cô chỉ là tiếng thở dài và nặng nề của anh. Đôi môi mím chặt, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô như thể có vô số cảm xúc ẩn chứa trong đó khiến người ta không thể nào dò xét.
Bàn tay phải của anh vẫn giữ chặt cằm cô, đầu ngón tay nóng rực và thô ráp hình như còn dùng thêm chút lực làm cô thấy đau nhẹ nhưng Diệp Sanh Ca vẫn không dám thở mạnh.
Anh hơi nhíu mày, đôi môi khẽ động như muốn nói điều gì đó nhưng cuối cùng vẫn không thể trả lời, như thể câu hỏi này quá khó khăn đối với anh.
Sự im lặng kéo dài mang đến cảm giác khó xử không thể diễn tả bằng lời, Diệp Sanh Ca chớp chớp mắt, trái tim không khỏi trĩu xuống.
Dù kết quả này không làm cô ngạc nhiên nhưng trong lòng vẫn có chút cay đắng.
“Em” Cô khó khăn nở một nụ cười, giả vờ như không có chuyện gì, “Em nghĩ em cũng khá được yêu thích chứ? Em rất biết điều, mọi người trong đoàn phim đều thích em cả. Ha ha, ha ha…”
Yết hầu của Kỷ Thời Đình khẽ nhấp nhô, chân mày nhíu chặt hơn.
Anh từ từ thở ra một hơi, dứt khoát nâng cằm cô lên, mạnh mẽ hôn xuống.
Trong lòng Diệp Sanh Ca thực ra có chút chống cự nhưng cô chưa bao giờ là đối thủ của Kỷ Thời Đình. Khi nụ hôn nóng bỏng của anh ập xuống, cơ thể cô bị anh bế lên và ép chặt vào tủ sách phía sau. Cô kìm nén tiếng rên khẽ, vừa hé miệng, lưỡi anh đã nhân cơ hội tiến sâu vào.
Nụ hôn của anh luôn sâu và mãnh liệt như thể muốn xé toạc cô ra và nuốt chửng. Nhưng hôm nay, nụ hôn này lại có chút khác biệt, dường như mang theo sự cấp bách và tức giận, như thể anh đang cố gắng truyền đạt điều gì đó qua nụ hôn này. Anh dữ dội chiếm đoạt hơi thở của cô, không ngừng m*t lấy đôi môi mềm mại của cô như thể quyết tâm hòa tan đôi môi cô trong miệng mình.
Diệp Sanh Ca bị anh hôn đến mềm nhũn cả người, ngay sau đó, anh chen vào g*** h** ch*n cô, ép sát cô hơn.
“Ưm…” Diệp Sanh Ca th* d*c, không thể nhịn được mà đấm nhẹ vào vai anh.
Kỷ Thời Đình cuối cùng cũng buông môi cô ra, thở gấp, đôi mắt đen láy đầy u tối.
Diệp Sanh Ca hít thở sâu nhưng hơi thở chưa kịp ổn định thì Kỷ Thời Đình lại cắn lấy môi dưới của cô. Đồng thời, cô cảm nhận được h*m m**n của anh đang ép chặt vào cô mà không hề kiêng nể.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 269


Diệp Sanh Ca toàn thân run rẩy, cảm giác quen thuộc từ sống lưng dâng lên, khiến cô không kiềm được mà rên khẽ.
“Thời…” Cô cố gắng thốt ra một chữ nhưng ngay lập tức bị anh mạnh mẽ chặn lại. Đôi môi nóng bỏng của anh đuổi theo cô, chiếm lấy cô, xâm chiếm cô như thường lệ, bá đạo và mạnh mẽ. Anh cũng không ngừng gây áp lực g*** h** ch*n cô khiến Diệp Sanh Ca không có đường thoát, không tự chủ được mà ngấn lệ.
Một lúc lâu sau, Kỷ Thời Đình mới buông tha cho cô. Anh tựa trán vào cô, hơi thở nặng nề, yết hầu không ngừng chuyển động lên xuống, cố gắng kiềm chế cơn khao khát đang sục sôi trong lòng.
Diệp Sanh Ca bị anh hôn đến mức mặt đỏ bừng, ánh mắt mơ hồ, chỉ có thể bám vào vai anh thở hổn hển.
Kỷ Thời Đình nhìn ngắm gương mặt đỏ bừng của cô, yết hầu lại một lần nữa chuyển động.
Anh có phải thật sự rất thích cô không?
Câu hỏi này, ngay cả anh cũng không có câu trả lời rõ ràng.
Anh chưa bao giờ dành thời gian để suy nghĩ cẩn thận về cảm xúc của mình đối với người phụ nữ này, nhưng anh biết rằng chưa từng có người phụ nữ nào có thể lay động cảm xúc của anh như cô, cũng chưa từng có ai dễ dàng khơi dậy tất cả sự h*m m**n của anh như cô.
Nghĩ đến đây, cơ thể Kỷ Thời Đình lại áp sát hơn, đè nặng lên cô, giọng khàn đục nói: “Muốn biết anh thích em đến mức nào không?”
Diệp Sanh Ca vừa mới bình tĩnh lại nhưng lại bị v*t c*ng của anh chạm vào, gương mặt cô càng đỏ bừng.
“Không… không muốn…” Giọng cô run rẩy, có chút uất ức.
“Đã hỏi rồi thì anh phải cho em một câu trả lời.” Hơi thở nóng bỏng của anh phả vào mặt cô, “Không thì em sẽ rất thất vọng, đúng không?”
“Không… không thất vọng…” Lông mi Diệp Sanh Ca run lên dữ dội, giọng nói đầy bướng bỉnh, “Em biết anh thích em đến mức nào.”
Ánh mắt Kỷ Thời Đình càng tối sầm lại, anh cúi đầu hôn nhẹ lên môi cô: “Thật sao?”
Diệp Sanh Ca lấy hết can đảm cúi xuống, nhanh chóng liếc qua một chỗ nào đó đang căng cứng của anh, rồi ngẩng đầu lên, với gương mặt đỏ bừng, cắn răng nói: “Anh nhất định là thích em chết đi được!”
Dù sao đi nữa, anh chắc chắn rất thích cơ thể của cô. Nói như vậy cũng không sai.
Chỉ là anh biết rõ cô đang hỏi gì nhưng vẫn cố tình hiểu lầm câu hỏi của cô theo cách đó.
Tuy nhiên, sự hiểu lầm của anh thực chất cũng giống như đã trả lời câu hỏi của cô… Diệp Sanh Ca cũng không ngạc nhiên nhưng trong lòng vẫn có chút chua xót.
Kỷ Thời Đình nhìn cô với biểu cảm “em đã biết trước” của cô, chân mày anh lại một lần nữa nhíu lại.
Cô biết cái gì chứ.
Anh nghiến răng, v**t v* đôi môi vẫn còn sưng đỏ của cô, rồi lại mạnh mẽ hôn lên lần nữa.
Những cảm xúc mãnh liệt và khẩn cấp trong lòng anh, cùng với sự tức giận và bực bội, tất cả đều trút xuống trong nụ hôn này. Bàn tay nóng bỏng của anh càng đi sâu hơn, bóp chặt lấy cơ thể cô, như muốn hòa tan người phụ nữ trong vòng tay vào chính mình.
Diệp Sanh Ca bị anh hôn đến mức gần như thiếu oxy, đôi môi bị anh dày vò quá lâu, bỏng rát và đau đớn, nhưng vẫn chưa dừng lại. Trong sự mơ hồ, cô cảm nhận được anh bế cô lên, rồi chẳng mấy chốc cả thế giới như đảo lộn, cô đã bị anh ném lên giường.
“Á!” Cô thét lên một tiếng ngắn ngủi, đôi tay đã bị anh giữ chặt ở hai bên, cơ thể cao lớn của anh áp xuống, ánh mắt tối sầm của anh khiến cô run rẩy.
“Kỷ Thời Đình…” Diệp Sanh Ca thở gấp, cảm giác chua xót trong lòng càng nặng nề hơn, mũi cô cay cay, gần như hét lên: “Em không muốn!”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 270


Ngực Diệp Sanh Ca phập phồng mạnh, đầu óc vẫn còn mơ hồ sau nụ hôn mãnh liệt, đột nhiên hai tay cô bị anh giơ l*n đ*nh đầu và giữ chặt. Đôi tay nóng bỏng của anh nhanh chóng luồn vào trong áo cô, trong khi cô còn đang mơ màng thì quần áo trên người đã bị anh lột bỏ gần hết.
“Ki… Kỷ Thời Đình!” Cô cuối cùng cũng tỉnh táo lại đôi chút, bất giác gọi tên anh, giọng mang chút hoảng hốt, “Giờ này… không… không thích hợp đâu…”
“Không thì làm sao chứng minh anh thích em đến mức nào?” Anh nhìn cô chằm chằm với ánh mắt đen thẳm, giọng nói khàn đục, “Hay là, em không muốn?”
Lông mi Diệp Sanh Ca run lên dữ dội.
Trước đây, cô thường nhượng bộ để tránh đụng độ với anh, nhưng khi đã đến bước này, cô không thể từ chối anh, cũng không có đủ dũng khí để làm điều đó.
Chút cảm giác chua xót và không cam lòng trong lòng cô cũng bị cô cố gắng đè nén xuống. Chỉ là, cô bỗng nhiên hiểu ra một điều, tại sao khi cô cố gắng quyến rũ anh trước đây, anh lại kháng cự như vậy. Không ngờ rằng, bây giờ người cảm thấy bị coi như công cụ lại là cô.
Thật là công bằng… Cô cười khổ trong lòng.
“Không… không phải vậy.” Diệp Sanh Ca cắn môi, giọng nói nhẹ nhàng có chút nũng nịu, “Chỉ là muốn nhắc anh… nhẹ nhàng thôi.”
Nói xong, cô cẩn thận nhìn anh.
Yết hầu của Kỷ Thời Đình khẽ chuyển động, đôi mắt đen sâu thẳm đối diện với cô.
Đôi mắt của cô bị phủ một lớp sương mờ ánh lên vẻ quyến rũ lạ thường, nhưng lại mang theo chút ủy khuất và van nài.
Anh biết cô có lẽ đã hiểu lầm nhưng lúc này anh không thể giải thích được. Ngay cả bản thân anh cũng chưa rõ ràng về cảm xúc của mình nên tạm thời không thể đưa ra cho cô một câu trả lời chính xác.
Cả hai đều cần thời gian.
Nghĩ đến đây, Kỷ Thời Đình từ từ thở ra một hơi, đột nhiên buông hai chân cô ra, nhắm mắt lại, trán tựa vào trán cô, hơi thở dần dần trở nên bình ổn.
Diệp Sanh Ca có chút bối rối.
Một lúc sau, Kỷ Thời Đình dường như đã lấy lại bình tĩnh, anh cúi người xuống đặt một nụ hôn ấm áp lên trán cô rồi hôn tiếp lên mắt, gò má và cằm… mang theo sự an ủi.
“Sao… sao vậy?” Cảm nhận được sự c**ng c*ng của anh đã dịu lại, cô không thể tin nổi, thậm chí có chút lo lắng.
“Hôm nay tha cho em.” Anh khàn khàn nói, kéo chăn phủ lên cơ thể gần như tr*n tr** của cô, rồi xoay người nằm xuống bên cạnh, ôm chặt cô vào lòng cùng với chiếc chăn.
Diệp Sanh Ca càng thêm bất an, ánh mắt không tự chủ liếc xuống phía dưới, thầm nghĩ, chẳng lẽ anh không chịu nổi mà đã “đầu hàng” rồi? Sớm… sớm quá?
Kỷ Thời Đình dường như đọc được suy nghĩ từ ánh mắt ngạc nhiên của cô, sắc mặt trở nên tối sầm, giọng nói có chút âm u: “Đừng nhìn nữa, nó vẫn ổn.”
Diệp Sanh Ca ngượng ngùng thu lại ánh mắt: “Vậy thì tốt, vậy thì tốt… nhưng tại sao anh…”
Chẳng lẽ anh đột nhiên mất hứng thú với cơ thể cô? Không giống lắm, vừa rồi anh còn muốn nuốt chửng cô cơ mà.
Kỷ Thời Đình nhìn vẻ mặt đầy băn khoăn của cô, không nhịn được cười khẩy, anh bóp nhẹ má cô rồi nói: “Nếu em không vui, anh sẽ không ép buộc em.”
“Ai… ai nói em không vui.” Cô có chút lắp bắp, cố gắng phản bác mà thiếu tự tin.
Kỷ Thời Đình nhìn cô với ánh mắt chế giễu.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 271


“Trước… trước đây em cũng từng từ chối mà.” Diệp Sanh Ca không kìm được mà lẩm bẩm, “Nhưng cũng không thấy anh tốt bụng tha cho em.”
Lần đó cô không muốn anh dùng biện pháp an toàn, nhưng người đàn ông này đã nổi trận lôi đình, không để ý đến sự từ chối của cô, hành hạ cô đến mức cô suýt không thể rời khỏi giường.
“Chắc chắn là em đã quyến rũ anh trước.” Kỷ Thời Đình không ngại vạch trần cô.
Diệp Sanh Ca bị anh nói trúng tim đen, không thể nói thêm lời nào.
“Em… em thực sự không có ý không vui.” Cô cẩn thận giải thích, “Em đã nói rồi, chỉ cần anh muốn, em sẽ luôn sẵn sàng…”
Nghe giọng điệu cẩn trọng của cô, Kỷ Thời Đình cúi mắt nhìn thẳng vào cô.
Anh có thể nhận ra sự không tình nguyện của cô và anh cũng hiểu lý do tại sao.
So với việc cô từng vô tư quyến rũ anh, sự kháng cự nhẹ nhàng của cô lúc này không làm anh tức giận. Việc cô cảm thấy khó chịu khi nghĩ rằng anh chỉ hứng thú với cơ thể cô chứng tỏ rằng cô đã bắt đầu có tình cảm với anh.
Nghĩ đến đây, Kỷ Thời Đình nhẹ nhàng v**t v* cằm cô và khẽ cười một cách đầy ẩn ý.
Diệp Sanh Ca thấy anh cười mà không khỏi giận dữ và xấu hổ: “Anh… anh không tin em à?”
Cô cứ nghĩ rằng anh đang chế giễu mình, trong cơn bốc đồng, cô gần như muốn khơi dậy chỗ đấy của ngay lập tức, sẵn sàng cùng anh đánh một trận ba trăm hiệp.
Dù việc không nhận được câu trả lời mong muốn khiến cô có chút thất vọng và chua xót nhưng cô là người giữ lời hứa. Sự chế nhạo của anh càng khiến cô khó chịu hơn.
“Không, anh tin.” Kỷ Thời Đình ôm cô chặt hơn, giọng điệu thả lỏng, “Ngủ với anh một lát.”
Diệp Sanh Ca nhanh chóng nhận ra rằng anh thực sự không giận.
Suy nghĩ của người đàn ông này, cô ngày càng không thể hiểu nổi. Diệp Sanh Ca thở dài trong lòng.
Người đàn ông bên cạnh đã nhắm mắt lại, những đường nét trên gương mặt anh vẫn đẹp đến nao lòng. Cô ngắm nhìn anh, lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó tả.
Cô nhớ lại ánh mắt của Kỷ Thời Đình sau khi cô hỏi câu đó, và những nụ hôn mãnh liệt sau đó… Có một khoảnh khắc, cô gần như tin rằng anh đang lặng lẽ bày tỏ tình cảm của mình với cô.
Ý nghĩ này thật sự quá cám dỗ, nhưng tự lừa dối mình lại càng đáng sợ hơn.
Cô tự cười nhạo mình, rồi cẩn thận điều chỉnh tư thế, đặt đầu lên vai anh, nhắm mắt lại.
Không cần phải tự làm khổ mình. Quan trọng là họ đã là vợ chồng, tương lai của họ vẫn còn dài, thời gian vẫn còn nhiều. Ai biết được sau này sẽ xảy ra chuyện gì.
Nghĩ đến đây, Diệp Sanh Ca cuối cùng cũng yên tâm nhắm mắt lại.
Cả buổi chiều đầy mệt mỏi khiến cô nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

Diệp Sanh Ca ngủ một giấc đến tận chiều tối, mơ màng cảm thấy mặt mình ngứa ngáy, cô đưa tay lên gãi nhưng không ngờ lại bị một bàn tay nóng bỏng nắm lấy.
Cô mở mắt ra, vẫn còn ngái ngủ.
Khuôn mặt điển trai của người đàn ông gần ngay trước mắt, anh lười biếng nở nụ cười, giọng nói trầm ấm vang lên: “Tỉnh rồi à?”
“Ừm…” Diệp Sanh Ca mơ màng đáp, theo bản năng rúc vào lòng anh.
Do vẫn chưa tỉnh hẳn, hành động này hoàn toàn xuất phát từ bản năng, khiến Kỷ Thời Đình nhìn cô với vẻ hài lòng.
Anh đưa tay nhéo nhẹ vào tai cô, khẽ cười: “Chưa ngủ đủ à?”
Diệp Sanh Ca bị anh nhéo đến giật mình, cuối cùng cũng tỉnh táo lại, những sự việc trước khi ngủ ùa về trong đầu cô.
Cô mở to mắt, nhìn khuôn mặt điển trai và đầy vẻ lười biếng của anh, tim bỗng nhiên đập nhanh hơn.
Đúng là đáng sợ, cô chợt nhận ra, có lẽ không phải là người đàn ông này ngày càng thích trêu chọc cô, mà là cô ngày càng không thể chống lại sức hút của anh.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 272


Nhớ lại, số lần Diệp Sanh Ca ngủ cùng Kỷ Thời Đình không hề ít, nhưng sau khi tỉnh dậy mà còn quấn quýt thế này thì chưa bao giờ có.
Vì vậy, khi nhìn người đàn ông bên cạnh với vẻ mặt rõ ràng thư thái và lười biếng, trái tim nhỏ bé của cô thực sự có chút không chịu nổi.
Huống chi, vòng tay của anh lại ấm áp đến vậy.
“Em ngủ đủ rồi.” Diệp Sanh Ca khẽ ho một tiếng, cố gắng giữ bình tĩnh, “Em nên dậy thôi.”
Nói rồi, cô liếc nhìn cánh tay anh đang ôm chặt eo mình.
“Không cần vội.” Nhưng Kỷ Thời Đình không có ý định buông tay, anh cười càng thoải mái hơn, ngón tay khẽ vuốt qua má cô, “Em đã mơ thấy gì?”
“Không… không có mơ gì cả.” Diệp Sanh Ca tròn mắt ngạc nhiên.
“Nhưng trong mơ em gọi tên anh.” Anh điềm nhiên nói.
“Không thể nào!” Diệp Sanh Ca cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, “Em không có mơ gì hết.”
“Ai cũng có giấc mơ, chỉ là khi tỉnh dậy không nhớ thôi.” Kỷ Thời Đình nói với vẻ bí hiểm, “Anh nghe tận tai, sao có thể sai được?”
Anh nói chắc nịch như vậy khiến Diệp Sanh Ca mở to mắt, không tìm được lý do để phản bác.
Ban ngày nghĩ gì thì đêm mơ nấy, cô lại còn mơ giữa ban ngày… chẳng lẽ cô thực sự đã nghĩ đến anh nhiều đến mức vậy sao?
Cô vừa thấy chột dạ vừa không tin nổi, đành ngước nhìn lên trần nhà: “Em nghĩ… có lẽ anh nghe nhầm rồi.”
“Ừ, có lẽ thế.” Kỷ Thời Đình cười khẽ, vẻ châm chọc.
Diệp Sanh Ca bị anh cười càng đỏ mặt hơn, cô cắn răng, đột nhiên nhớ ra một chuyện: “Phải rồi, chiều nay em nói muốn quay lại đoàn phim… anh vẫn chưa đồng ý mà.”
Kỷ Thời Đình đang trêu cô rất vui vẻ, đột nhiên nghe câu này, lông mày anh nhíu lại.
“Không cần vội.” Giọng anh trở nên lạnh nhạt, “Đoàn phim có thể chịu được tổn thất.”
“Nhưng em muốn đóng phim.” Diệp Sanh Ca nhìn anh đầy tội nghiệp, “Thời Đình…”
Kỷ Thời Đình nhìn vào đôi mắt trong veo của cô, không khỏi nghiến răng.
Người phụ nữ này mà bắt đầu đóng phim thì mấy ngày cũng không về. Khó khăn lắm mới khiến cô quan tâm đến anh, đóng phim vài ngày cô có thể sẽ quên anh đi.
Trừ khi bị anh ép buộc hoặc có việc cần nhờ, nếu không cô hầu như chẳng bao giờ chủ động liên lạc với anh.
Kỷ Thời Đình thấy khó chịu, không nhịn được mà véo mạnh vào má cô.
“Dù có chuyện gì xảy ra em cũng phải liên lạc với anh ngay.” Anh lạnh lùng nói.
Diệp Sanh Ca bị anh véo đến rít lên đau đớn.
Nhưng nghe thấy lời anh nói, mắt cô lập tức sáng rực lên: “Vậy là anh đồng ý rồi?”
Anh hừ lạnh.
“Em đảm bảo sẽ không có chuyện gì đâu, anh yên tâm.” Diệp Sanh Ca vui vẻ nói.
Nhìn vẻ mặt đầy hạnh phúc của cô, Kỷ Thời Đình càng thêm khó chịu—rời xa anh, cô không hề có chút lưu luyến nào sao?
Diệp Sanh Ca vui vẻ được một lúc, cuối cùng cũng nhận ra sắc mặt anh không tốt, vội vàng chữa cháy: “Chỉ cần đoàn phim không có cảnh quay của em, em sẽ lập tức về nhà.”
Kỷ Thời Đình lúc này mới tạm hài lòng.

Sáng hôm sau, Diệp Sanh Ca dậy sớm để đến phim trường, nhưng khi đến bên ngoài đoàn phim “Tuyết Ninh Truyện”, cô thấy rất nhiều fan của Mộ Hiểu Nhã cầm băng rôn phản đối. Khi xe của cô vừa đến, những fan này lập tức vây quanh để phản đối đoàn phim vì đã vô cớ sa thải Mộ Hiểu Nhã.
Diệp Sanh Ca giật mình, may mà tài xế của nhà họ Kỷ rất giỏi, dễ dàng thoát khỏi đám đông và đưa xe vào trong.
Xuống xe, cô thở phào nhẹ nhõm, lập tức đi gặp Từ Hướng Kiệt để báo cáo nhưng lại bị ông ta nhìn với ánh mắt đầy oán trách.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 273


“Cô thấy tình hình bên ngoài chưa?” Từ Hướng Kiệt thở dài đầy oán trách, “Cô bảo tôi đuổi Mộ Hiểu Nhã, còn hứa rằng sẽ không ảnh hưởng đến đoàn phim, nhưng bây giờ thì sao?”
“À… tôi thấy rồi.” Diệp Sanh Ca ngượng ngùng, “Hôm đó xảy ra chút sự cố. Đáng lẽ Mộ Hiểu Nhã phải bị mọi người tẩy chay mới đúng.”
Tiêu Duệ Lãng đã quyết định bảo vệ cô ta nên tất cả các tin tức bất lợi về Mộ Hiểu Nhã trên mạng đều bị xóa sạch, vì vậy cô ta vẫn đang dùng danh nghĩa của Mộc Hạ để lừa gạt mọi người.
Dĩ nhiên, nếu Diệp Sanh Ca chấp nhận đầu quân cho Tiêu Duệ Lãng, có lẽ Mộ Hiểu Nhã sẽ bị “hạ bệ” ngay lập tức nhưng dù thế nào cô cũng không bao giờ chọn cách đó.
“Bây giờ phải làm sao đây?” Từ Hướng Kiệt lo lắng, “Đã ba ngày rồi, những fan này không chịu nghe lý lẽ, đuổi cũng không đi. Đến khi diễn viên thay thế Mộ Hiểu Nhã đến chắc chắn họ còn gây rối nữa.”
“Dù sao họ cũng không vào được, không sao đâu, hehe.” Diệp Sanh Ca cười gượng hai tiếng.
Tạm thời, cô thật sự không có biện pháp nào tốt hơn.
Mộ Hiểu Nhã không đáng lo, rắc rối lớn là Tiêu Duệ Lãng. Việc anh ta nâng đỡ Mộ Hiểu Nhã để đối đầu với cô chính là nhằm ép cô phải khuất phục. Nếu cô ra tay đối phó với Mộ Hiểu Nhã, không biết anh ta sẽ phản đòn thế nào.
Ngay cả đối với Kỷ Thời Đình, Tiêu Duệ Lãng cũng là một rắc rối lớn, huống chi là cô? Diệp Sanh Ca dù có giận nhưng trong tình thế chênh lệch lớn về thực lực này, cô quyết định tạm thời lùi bước.
Từ Hướng Kiệt không ngờ cô lại không định chịu trách nhiệm, tức đến mức trừng mắt nhìn cô.
Diệp Sanh Ca cười trừ, mặt dày rời khỏi đó để chuẩn bị vào phòng hóa trang.
Lâm Nhiễm đã ở đoàn phim suốt hai ngày nay, thấy cô trở lại thì vừa mừng vừa lo lắng.
“Chị Sanh Ca, chị ổn chứ?” Lâm Nhiễm nhìn cô từ đầu đến chân, ánh mắt thỉnh thoảng liếc vào cổ áo của cô.
“Chị rất ổn.” Diệp Sanh Ca nghi hoặc nói, “Em lại đang tưởng tượng lung tung gì thế? Yên tâm, chị không bị thương.”
“Vậy thì tốt.” Lâm Nhiễm thở phào, “Cuối cùng thì ‘kim chủ’ của chị cũng biết thương chị rồi.”
Diệp Sanh Ca cười gượng: “Ừ, đúng rồi.”
Lần trước, sau khi Lâm Nhiễm giúp cô bôi thuốc, cô ấy đã tin chắc rằng “kim chủ” của cô là một người thích SM.
Nhưng thật lòng mà nói Kỷ Thời Đình rất biết cách chiều chuộng cô trên giường, cũng rất quan tâm đến cảm xúc của cô.
Nếu anh thực sự chỉ quan tâm đến bản thân, cô sẽ không lo lắng gì nhiều, chỉ cần nhắm mắt lại và để anh muốn làm gì thì làm. Nhưng ngược lại, anh thích tương tác với cô, còn muốn cô nhìn thẳng vào anh khi hôn. Khi cảm xúc dâng trào, anh vừa quyến rũ vừa dịu dàng làm trái tim cô thật sự khó mà chịu nổi.
Nhớ lại những khoảnh khắc ấy khiến mặt cô đột nhiên nóng bừng.
“Khụ, lấy giúp chị trang phục diễn hôm nay.” Cô khẽ ho một tiếng, cố gắng xua tan những hình ảnh trong đầu.
“Vâng ạ.” Lâm Nhiễm không để ý đến sự khác thường của cô, vui vẻ đi làm nhiệm vụ.
Sau khi trang điểm và thay đồ xong, Diệp Sanh Ca ngạc nhiên phát hiện Từ Hướng Kiệt đang ngồi ở khu vực nghỉ ngơi, tươi cười trò chuyện với ai đó.
Người mà ông ấy đang nói chuyện lại chính là Mộ Hiểu Nhã, hai người cười nói vui vẻ, hòa thuận đến mức khiến Diệp Sanh Ca sững sờ.
“Người phụ nữ này đã bị đuổi khỏi đoàn phim rồi, sao còn đến đây?” Lâm Nhiễm nghiến răng nghiến lợi, “Đạo diễn Từ nữa, sao còn khách sáo với cô ta như vậy?”
Đúng lúc đó, Từ Hướng Kiệt nhìn thấy Diệp Sanh Ca bước ra, liền tươi cười vẫy tay gọi cô.
Diệp Sanh Ca do dự một chút nhưng vẫn tiến lại gần.
Ánh mắt của Mộ Hiểu Nhã lập tức hướng về phía cô.
Diệp Sanh Ca mặc trang phục cung đình, trang điểm tinh xảo, bước đi nhẹ nhàng nhưng không kém phần uy nghiêm. Mỗi lần cô mặc trang phục diễn, cô đều có chút nhập vai hơn một chút.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 274


Mộ Hiểu Nhã cười lạnh một cách đầy khinh bỉ.
“Đạo diễn Từ.” Diệp Sanh Ca chào hỏi Từ Hướng Kiệt, không để ý đến Mộ Hiểu Nhã.
“Sanh Ca à, hôm nay Mộ Hiểu Nhã đến để bàn về việc chấm dứt hợp đồng.” Từ Hướng Kiệt cười nói, “Cô ấy nói không cần đoàn phim trả phí bồi thường, khi đến đây còn khuyên cả đám fan ở cổng giải tán rồi.”
“Vậy à? Cô Mộ thật là hiểu chuyện.” Diệp Sanh Ca cười gượng.
“Đương nhiên rồi.” Mộ Hiểu Nhã mỉm cười đắc ý, không biết nghĩ đến điều gì, “Cho dù vài ngày trước đoàn phim không đuổi tôi thì hôm nay tôi cũng sẽ đến để chấm dứt hợp đồng. Dù sao thì lịch trình của tôi cũng quá dày.”
Bốn chữ cuối cô ta cố tình hạ thấp giọng.
Ánh mắt Diệp Sanh Ca chợt sáng lên: “Cô đã nhận phim mới?”
“Đúng vậy.” Niềm kiêu hãnh trong mắt Mộ Hiểu Nhã gần như tràn ra, “Bộ phim mới của đạo diễn Trần An Chi tôi sẽ đóng vai nữ chính. Để chuẩn bị cho vai diễn này, đạo diễn Trần sẽ dành ba tháng để giúp tôi nhập vai.”
Diệp Sanh Ca sững sờ, sắc mặt khẽ biến đổi.
Mộ Hiểu Nhã bật cười châm biếm.
Cô ta đến đoàn phim hôm nay chỉ để đích thân thông báo tin này cho Diệp Sanh Ca, và giờ đây khi thấy ánh mắt ngỡ ngàng của cô, cô ta cảm thấy vô cùng mãn nguyện.
“Xin lỗi, đã khiến cô thất vọng.” Cô ta cười lạnh đầy đắc ý, “Cô từng nói đạo diễn Trần không thể chọn tôi, nhưng sự thật là tôi đã đánh bại tất cả các nữ diễn viên hạng A, bao gồm cả cô! Chỉ dựa vào cô mà còn mơ tưởng đóng phim, nhất là phim của đạo diễn Trần? Đúng là mơ giữa ban ngày!”
Ba chữ cuối cùng đầy vẻ phẫn uất và hả hê như thể muốn trút hết mọi ấm ức mà cô ta đã phải chịu đựng trong thời gian qua.
Diệp Sanh Ca mím chặt môi, chưa kịp nói gì thì Từ Hướng Kiệt đã bừng tỉnh từ cơn sốc: “Thật không ngờ, chúc mừng cô, haha.”
Mộ Hiểu Nhã nhìn chằm chằm vào nét mặt của Diệp Sanh Ca, cười lạnh bổ sung: “Đạo diễn Trần là một đạo diễn đẳng cấp, ảnh hưởng đến sự nghiệp của diễn viên là không thể đo lường. Dưới sự hướng dẫn của ông ấy, ngay cả diễn viên tầm thường cũng có thể tỏa sáng. Huống chi đạo diễn Trần đã nói rằng tôi có tài năng không tệ, chỉ cần được rèn luyện tốt. Có kẻ tự cho mình là đúng lại nghĩ rằng tôi có được vị trí này trong làng giải trí là nhờ vào công lao của cô ta, thật nực cười!”
Càng nói, giọng cô ta càng thêm căm hận.
Diệp Sanh Ca cười khẩy: “Đạo diễn Trần nói đúng, cô cần phải nỗ lực rất nhiều.”
“Cô thì có mà mơ được đạo diễn Trần đào tạo!” Mộ Hiểu Nhã thấy hả hê tột cùng, “Chỉ với vết bớt trên mặt, cô vĩnh viễn không thể xuất hiện trên màn ảnh lớn! Đóng phim truyền hình thì cô còn có thể che giấu bằng trang điểm, nhưng với phim điện ảnh, từng chi tiết đều được phóng đại, cô chẳng thể nào che đậy được!”
“Cảm ơn cô đã nhắc nhở.” Diệp Sanh Ca cười rồi quay người bỏ đi.
Phía sau lại vang lên tiếng cười lạnh đầy tự mãn của Mộ Hiểu Nhã.
Diệp Sanh Ca hít sâu một hơi, cố gắng trấn tĩnh lại.
Cô đi đến khu vực nghỉ ngơi, Lâm Nhiễm liền đưa cho cô một cốc nước nóng: “Mộ Hiểu Nhã đến làm gì thế?”
“Khoe khoang thôi.” Diệp Sanh Ca bình thản đáp.
Nhìn vẻ mặt của Mộ Hiểu Nhã rõ ràng là cô ta đã bị dồn nén suốt thời gian qua.
Chỉ là, cô không ngờ Tiêu Duệ Lãng lại thực sự để Mộ Hiểu Nhã đóng vai nữ chính trong phim mới của Trần An Chi.
Người đàn ông này đang định làm gì? Anh ta nghĩ rằng có thể khiến cô ghen tức mà quay sang theo đuổi anh ta sao?
Hừ, cô không dễ bị lừa đâu!
Mặc dù nghĩ vậy, nhưng khi nhớ lại vẻ mặt đắc ý của Mộ Hiểu Nhã, Diệp Sanh Ca vẫn cảm thấy không thoải mái chút nào.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 275


“Cô ta có gì mà đắc ý chứ.” Lâm Nhiễm khinh thường nói, “Chuyện cô ta không phải là Mộc Hạ đã lan truyền khắp giới rồi.”
Rất nhiều chuyện đối với người bình thường có thể là bí mật, nhưng trong giới giải trí thì đã là điều mà ai cũng biết.
“Đúng vậy, nên danh tiếng của cô ta với tư cách Mộc Hạ thực ra không còn đáng giá nữa. Bởi lẽ, khi mọi người đã biết cô ta là giả thì sớm muộn gì cũng sẽ bị lật tẩy, các đoàn phim bình thường ngược lại không dám dùng cô ta.” Diệp Sanh Ca thở dài, “Nhưng, các đạo diễn lớn thật sự lại không quan tâm đến danh tiếng của diễn viên.”
“Chẳng lẽ còn có đạo diễn lớn nào để mắt đến cô ta?” Lâm Nhiễm trợn tròn mắt.
“Đúng vậy.” Diệp Sanh Ca thở dài.
Với Trần An Chi, chỉ cần Mộ Hiểu Nhã không phải là một diễn viên không có tài năng thì ông ta sẵn lòng sử dụng cô ta để trả ơn gia đình Tiêu.
Việc cô không thể tham gia diễn xuất không sao cả, nhưng việc đạo diễn mà cô yêu thích lại chọn Mộ Hiểu Nhã làm nữ chính… Diệp Sanh Ca thực sự khó lòng chấp nhận. Nhưng cô có chấp nhận hay không cũng chẳng có tác dụng, cô không thể nhượng bộ trước Tiêu Duệ Lãng.

Hai ngày sau, tin tức về việc Mộ Hiểu Nhã sắp tham gia bộ phim mới của Trần An Chi bắt đầu lan truyền trên mạng.
Với một đạo diễn từng đoạt giải Oscar như Trần An Chi, bất cứ động thái nào của ông cũng đều là tin tức, vì vậy tên của Mộ Hiểu Nhã lại một lần nữa lọt vào top tìm kiếm, trở thành chủ đề nóng được bàn tán sôi nổi. Các fan của Mộ Hiểu Nhã ngay lập tức hả hê, quên đi cảm giác tức giận khi cô bị đuổi khỏi đoàn phim ‘Tiết Ninh Truyện’. Thậm chí có người còn vào tài khoản chính thức của đoàn phim để mắng chửi, nói rằng họ đã không biết nhìn người.
Tóm lại, mạng xã hội lúc này đang rất sôi động.
Nhân viên trong đoàn phim cũng rất ngạc nhiên, còn Lâm Nhiễm thì tức giận đến phát điên.
“Cô ta là cái gì mà được thế, cô ta là cái gì!” Lâm Nhiễm dậm chân như thể Mộ Hiểu Nhã đang đứng ngay dưới chân cô.
“Ừ, đúng là chả ra thể thống gì.” Diệp Sanh Ca bình tĩnh lướt Weibo.
Cô vừa mới đăng nhập vào tài khoản của Mộc Hạ, và trong vô số tin nhắn đề cập đến cô, cô phát hiện ra một tweet từ T.S. Thời gian trước, cô đã bán một bản nhạc cho T.S dùng làm nhạc quảng cáo, bây giờ quảng cáo đã được phát hành, T.S còn đặc biệt tag cô để bày tỏ sự cảm ơn.
Diệp Sanh Ca quyết định chia sẻ lại để tỏ lòng thành.
“Hợp tác với T.S rất vui vẻ. [Icon trái tim]”
Diệp Sanh Ca nhấn nút gửi, không nhịn được mà cười. Giờ đây Kỷ Thời Đình đã biết cô là Mộc Hạ, không biết liệu anh có thấy dòng tweet này không?
Tuy nhiên, Diệp Sanh Ca không ngờ rằng bài đăng này lại gây ra một cơn bão lớn. Các fan của Mộc Hạ đều rất phấn khích, xác nhận rằng bản nhạc nền này chính là tác phẩm của Mộc Hạ, và họ say mê xem đi xem lại quảng cáo.
Nhiều người thắc mắc tại sao tài khoản chính thức không tag tài khoản của Mộ Hiểu Nhã mà lại tag tài khoản đã bị hack? Theo lý thuyết, người đang sở hữu tài khoản này phải là kẻ đã hack nó chứ?
Vì vậy, nhiều cư dân mạng đã vào trang chính thức của T.S để bình luận, nhắc nhở người quản lý tài khoản rằng họ đã tag nhầm người.
Nhưng quản lý trang chính thức lại đăng một tweet giải thích rằng họ luôn liên hệ với tài khoản của Mộc Hạ và không quan tâm người nắm giữ tài khoản đó là ai, miễn là bản nhạc là từ người nắm giữ tài khoản này.
Ngay lập tức, nhiều cư dân mạng bối rối.
Suốt thời gian qua, tài khoản của Mộc Hạ rất im lìm, trong khi tài khoản của Mộ Hiểu Nhã lại rất hoạt động, bất cứ nội dung nào liên quan đến Mộc Hạ cũng được mọi người tự động tag vào Mộ Hiểu Nhã, và cô ta cũng chia sẻ lại. Vì vậy, mọi người đều nghĩ rằng tài khoản của Mộc Hạ đã bị bỏ rơi, không ngờ rằng T.S lại luôn liên hệ với tài khoản này?
Hơn nữa, bản nhạc nền này vẫn giữ nguyên chất lượng cao rõ ràng mang phong cách của Mộc Hạ, nên…
Chẳng lẽ người nắm giữ tài khoản Mộc Hạ hiện tại mới là Mộc Hạ thật?
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 276


Vậy thì Mộ Hiểu Nhã là sao đây? Chẳng lẽ cô ta chỉ là giả mạo?
Hay bây giờ tài khoản Mộc Hạ đã quay lại tay Mộ Hiểu Nhã?
Cư dân mạng thực sự cảm thấy bối rối, các fan của Mộc Hạ ùn ùn kéo vào tài khoản của Mộ Hiểu Nhã để yêu cầu cô ta đưa ra lời giải thích.
Nhóm của Mộ Hiểu Nhã phản ứng rất nhanh, chỉ trong vòng nửa giờ, cô ta đã đăng một bài viết trên Weibo khẳng định rằng mình chưa bao giờ hợp tác với T.S, đồng thời yêu cầu kẻ trộm tài khoản hãy tự trọng và nhấn mạnh rằng không nên gán ghép những bản nhạc linh tinh với tên của Mộc Hạ.
Lời giải thích này thuyết phục được một số người, nhưng nhiều người khác vẫn không thể chấp nhận.
Bởi vì bản nhạc nền trong quảng cáo của T.S rõ ràng mang đậm phong cách của Mộc Hạ, thật khó mà tin rằng đó là tác phẩm của người khác chỉ được gán với tên Mộc Hạ.
Điều đáng nói là quản lý trang Weibo của T.S lại là người thích gây chuyện. Anh ta đã chia sẻ lại bài viết của Mộ Hiểu Nhã và bình luận: “T.S thực sự không hợp tác với cô, chúng tôi rõ ràng là hợp tác với cô Mộc Hạ.”
Sự mỉa mai này rất nặng nề, ngay lập tức tạo ra sự chia rẽ trong dư luận. Ban đầu, mọi người còn đang bàn tán về việc Mộ Hiểu Nhã sắp đóng vai chính trong phim mới của Trần An Chi, nhưng chỉ trong vòng một giờ, chủ đề hot nhất đã trở thành việc liệu Mộ Hiểu Nhã có thực sự là Mộc Hạ hay không.

Diệp Sanh Ca, người đã gây ra sự việc này, sau khi đăng tweet thì bỏ điện thoại xuống và đi quay phim. Khi quay xong hai cảnh và trở về khu vực nghỉ ngơi, cô thấy Lâm Nhiễm đang rất phấn khích.
“Chị Sanh Ca, chị Sanh Ca! Danh tính của Mộ Hiểu Nhã bị phơi bày rồi!” Lâm Nhiễm phấn khích vung vẩy chiếc điện thoại, không giấu nổi sự kích động.
Diệp Sanh Ca nghe xong những gì cô ấy kể liền cảm thấy ngạc nhiên.
Sau khi đăng tweet, cô cũng đoán rằng có thể sẽ có một số cuộc thảo luận, nhưng cô không ngờ rằng tài khoản chính thức của T.S lại đặc biệt đăng tweet để xác nhận danh tính thật của tài khoản Mộc Hạ.
Thật đáng ngạc nhiên là sau khi Mộ Hiểu Nhã đưa ra tuyên bố, quản lý tài khoản chính thức của T.S lại còn châm biếm cô ta.
Trang chính thức của T.S đã dùng uy tín và thẩm quyền của mình để chứng minh rằng Mộc Hạ không phải là Mộ Hiểu Nhã mà là một người khác. Dù sao, T.S là một tập đoàn hàng đầu, nếu không chắc chắn người kia là Mộc Hạ làm sao họ dám dễ dàng hợp tác như vậy?
Nhiều người dùng mạng đã sử dụng lý do này để khẳng định rằng Mộ Hiểu Nhã không phải là Mộc Hạ, cô ta đã lừa dối tất cả mọi người. Một số người thậm chí còn tổng hợp lại tất cả các điểm nghi vấn, và lượng chia sẻ bài viết đó tăng vọt.
Tuy nhiên, cũng có người thắc mắc rằng nếu Mộ Hiểu Nhã không phải là Mộc Hạ, thì bản nhạc *Hoan Tình* của cô ta là thế nào? Bản nhạc đó rõ ràng cũng mang phong cách của Mộc Hạ.
Mặc dù các ý kiến trái chiều vẫn rầm rộ, nhưng nhìn chung, những người nghi ngờ Mộ Hiểu Nhã là kẻ lừa đảo chiếm đa số.
Diệp Sanh Ca không ngờ rằng dư luận lại chuyển hướng dễ dàng như vậy.
Cô ngẩn người một lúc, rồi nhanh chóng cầm điện thoại lên và gọi cho Kỷ Thời Đình.
Tim cô đập nhanh hơn.
Khi điện thoại được kết nối, Diệp Sanh Ca không kìm được mà vội vàng nói: “Tài khoản chính thức của T.S vừa đăng hai bài viết, anh có thấy không?”
“Cái gì?” Giọng điệu của Kỷ Thời Đình có vẻ thờ ơ, “Tài khoản chính thức thì sao?”
Có vẻ như anh vẫn chưa biết? Cũng phải thôi, chuyện về nhạc quảng cáo thường không cần ông chủ lớn đích thân quan tâm, việc anh không biết cũng là bình thường. Vì vậy, Diệp Sanh Ca vội vàng kể lại toàn bộ sự việc từ đầu đến cuối.
“Bây giờ phải làm sao? Tiêu Duệ Lãng rất có thể sẽ nghĩ rằng anh đứng sau chuyện này, điều này có thể khiến anh ta tức giận đúng không?” Diệp Sanh Ca lo lắng, “Em cũng không ngờ rằng quản lý tài khoản lại đặc biệt đăng tweet giải thích, nếu biết trước em đã không chia sẻ bài viết đó rồi. … Em có phải lại gây rắc rối cho anh không?”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 277


Ở đầu dây bên kia, Kỷ Thời Đình nghe ra sự bực bội trong giọng nói của cô, bất giác thấy có chút buồn cười.
“Chuyện đã đến mức này rồi…” Anh giả vờ trầm ngâm, “Chi bằng nhân cơ hội này, em vạch trần Mộ Hiểu Nhã đi.”
“Như vậy… có được không?” Diệp Sanh Ca lo lắng hỏi, “Nếu Tiêu Duệ Lãng không chịu dừng lại thì sao?”
“Dù tôi không thích gây chuyện nhưng cũng không sợ chuyện.” Giọng Kỷ Thời Đình trở nên nghiêm nghị, “Yên tâm tôi chống đỡ được.”
Nghe những lời bình tĩnh nhưng đầy quyết đoán của anh, Diệp Sanh Ca bất giác thấy mũi mình cay cay, trong lòng dâng lên một cảm giác khó tả.
“Em…” Cô nghẹn ngào, “Xin lỗi anh.”
Kỷ Thời Đình nghe giọng cô có chút nghẹn ngào, gần như có thể tưởng tượng được dáng vẻ mắt đỏ hoe của cô lúc này, vừa buồn cười vừa đau lòng, anh chỉ mong có thể lập tức xuất hiện trước mặt cô, ôm cô vào lòng.
“Đừng khóc nữa, chuyện này không phải lỗi của em.” Kỷ Thời Đình nhẹ giọng, “Tất cả là do biên tập viên quá nóng nảy, tôi sẽ lập tức cho người sa thải anh ta.”
“Không, không.” Diệp Sanh Ca vội vàng xin tha, “Anh ta cũng chỉ là nói giúp em. Dù sao anh ta cũng không biết nội tình, đừng trách anh ta nhé?”
Kỷ Thời Đình mỉm cười một cách lặng lẽ: “Được, không trách thì không trách, nghe theo em.”
Giọng anh ấm áp lạ thường.
“Ừm…” Diệp Sanh Ca ấp úng đáp lại, không hiểu sao mặt cô lại nóng lên, “Đúng rồi, nếu Tiêu Duệ Lãng có làm khó anh, nhất định phải nói với em.”
“Sau đó thì sao?” Kỷ Thời Đình cười khẽ, “Em định giúp tôi à?”
“Em… dù em không giúp được nhưng ít nhất có thể an ủi anh.” Diệp Sanh Ca mạnh dạn nói, “Dù sao em cũng sẵn lòng chia sẻ với anh.”
Dù biết lại gây phiền phức cho anh, cô vẫn thấy trong lòng không yên. Dù không thể giúp anh nhưng ít nhất cô cũng muốn nói vài lời động viên.
“Ừ. Tôi đã nhận được tâm ý của em.” Anh lại mỉm cười.
Diệp Sanh Ca bị tiếng cười của anh làm cho đỏ mặt liền lảng sang chuyện khác: “Đúng rồi, nữ chính trong phim mới của Trần An Chi quả nhiên là Mộ Hiểu Nhã. Em nghĩ Tiêu Duệ Lãng cố tình chọc tức em, nhưng em sẽ không thèm để ý đến anh ta!”
Cô nắm lấy cơ hội để thể hiện sự trung thành của mình.
“Ồ?” Giọng Kỷ Thời Đình có chút lạ lùng, “Một cơ hội tốt như vậy ở ngay trước mắt mà em không có chút do dự nào sao?”
“Làm sao có thể? Em đã là vợ của anh rồi!” Diệp Sanh Ca quả quyết nói.
“Nếu chúng ta chưa kết hôn thì sao?” Giọng Kỷ Thời Đình dường như trầm xuống, “Nếu không có ràng buộc của hôn nhân thì sao?”
“Dù thế nào đi nữa, em cũng sẽ chọn anh!” Diệp Sanh Ca không chút do dự nói.
Kỷ Thời Đình mỉm cười, giọng điệu trở nên lười biếng: “Ngoan.”
Có vẻ ai đó đang rất hài lòng.
Diệp Sanh Ca thở phào nhẹ nhõm.
“Vậy… em không làm phiền anh nữa nhé.” Cô nói một cách nịnh nọt, “Anh tiếp tục làm việc đi.”
Cô cúp máy, ánh mắt trở nên sắc lạnh.
Kỷ Thời Đình nói đúng, chuyện đã đến nước này, đắc tội thì cũng đã đắc tội rồi, chi bằng nhân cơ hội này vạch trần bộ mặt thật của Mộ Hiểu Nhã.
Thế là cô lại một lần nữa đăng nhập vào tài khoản Mộc Hạ, suy nghĩ một chút rồi soạn một dòng trạng thái trên Weibo:
“Ca khúc *Hoan Tình* này tôi từng gửi cho một người bạn, không ngờ rằng nhiều năm sau tác phẩm này lại xuất hiện dưới một cái tên khác. Nhưng Mộc Hạ mãi mãi là Mộc Hạ, không phải bất kỳ ai khác. Cảm ơn sự yêu mến của mọi người, sắp tới tôi sẽ phát hành tác phẩm mới, hy vọng mọi người sẽ thích.”
Ngay khi nhấn nút gửi, cô cảm thấy tâm hồn nhẹ nhõm hơn hẳn.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 278


Sau khi đăng tải dòng trạng thái trên Weibo, Diệp Sanh Ca đặt điện thoại xuống và tiếp tục quay cảnh tiếp theo.
Nhưng cô không biết rằng, khi dòng trạng thái này được vô số người chia sẻ và gây ra nhiều cuộc tranh luận, nhiều tài khoản lớn trên mạng đồng thời đăng tải một đoạn video, trực tiếp chỉ trích Mộ Hiểu Nhã đã giả mạo Mộc Hạ từ lâu.
Trong video, người dẫn chương trình đã đưa ra vài câu hỏi liên quan đến Mộc Hạ, nhưng Mộ Hiểu Nhã trả lời sai tất cả, điều này gần như là bằng chứng không thể chối cãi.
Ngay lập tức, cả mạng xã hội dậy sóng.
Nhiều người vốn không quan tâm đến tin tức giải trí, không biết Mộ Hiểu Nhã là ai, cũng không biết Mộc Hạ là ai nhưng việc một người giả mạo người khác trong thời đại này thực sự là điều khó tin.
Hơn nữa, cô ta đã giả mạo suốt hơn nửa tháng trời, trong thời gian đó, Mộ Hiểu Nhã đã lợi dụng danh nghĩa này để giành được nhiều hợp đồng quảng cáo, loại bỏ đối thủ cạnh tranh, thậm chí có khả năng cao sẽ tham gia bộ phim mới của đạo diễn Trần An Chi. Cô ta thật sự là một…
Kẻ độc hại!
Cộng đồng mạng đồng loạt gán cho cô ta cái danh này.
Những người hâm mộ của Mộc Hạ trước đây từng bảo vệ Mộ Hiểu Nhã bao nhiêu, giờ lại căm ghét cô ta bấy nhiêu.
Cùng với đó, đoạn video không đứng đắn giữa Mộ Hiểu Nhã và Mộ Ngạn Hoài cũng bị đào lại và trở thành chủ đề tiêu khiển cho cả mạng xã hội.

Trong thời đại internet, tốc độ lan truyền thông tin thật đáng sợ. Từ khi Mộc Hạ chia sẻ lại bài đăng của tập đoàn T.S, chỉ trong vòng hai giờ đồng hồ, Mộ Hiểu Nhã đã trở thành đối tượng bị công kích khắp nơi.
Dù những người hâm mộ cuồng nhiệt của cô ta vẫn cố gắng biện hộ, nhưng việc cô ta giả mạo Mộc Hạ đã là sự thật không thể chối cãi, bởi đoạn video đã chứng minh rõ ràng và đó là một cảnh quay dài, không thể bị cắt ghép.
Nhưng Mộ Hiểu Nhã vẫn chưa biết gì về chuyện này. Phần lớn thời gian, tài khoản Weibo của cô ta đều do đội ngũ quản lý.
Trong suốt hai giờ mà sự việc bùng phát, cô ta đang ghi hình một chương trình, sau khi trò chuyện với người dẫn chương trình về những ân oán với đoàn phim *Tuyết Ninh Truyện*, cô ta lại làm ra vẻ khiêm tốn và nói về việc mình sắp trở thành “An nữ lang”.
Khi buổi ghi hình sắp kết thúc, người dẫn chương trình bỗng chạm tay vào tai nghe như thể đang lắng nghe chỉ dẫn từ đạo diễn.
Mộ Hiểu Nhã vẫn giữ nụ cười hoàn hảo trên mặt, nhưng ngay lập tức cô ta nhận ra biểu cảm của người dẫn chương trình đã chuyển sang cực kỳ kinh ngạc.
“Cô Mộ.” Người dẫn chương trình buông tay khỏi tai nghe, biểu cảm có phần kỳ lạ, “Xin hỏi, tại sao cô lại giả mạo Mộc Hạ?”
“Cô nói gì?” Mộ Hiểu Nhã biến sắc, “Ai nói tôi giả mạo?”
Người dẫn chương trình nhìn thẳng vào cô ta: “Có bằng chứng cho thấy cô hoàn toàn không phải là Mộc Hạ, cô đã giả mạo danh tính của Mộc Hạ suốt thời gian qua.”
Sự hoảng loạn hiện rõ trên khuôn mặt Mộ Hiểu Nhã, máy quay đã ghi lại chi tiết sự thay đổi cảm xúc của cô ta.
“Vô lý, vô lý!” Mộ Hiểu Nhã đứng bật dậy, “Bằng chứng gì, bằng chứng từ đâu ra?”
“Video ghi hình chương trình trước đó của cô.” Người dẫn chương trình tiếp tục nói, giọng điệu đã trở nên khinh miệt hơn.
Mộ Hiểu Nhã như bị sét đánh, buột miệng nói: “Làm sao có thể! Tôi đã bỏ tiền mua lại rồi mà…”
“Vậy tức là, cô thật sự đã giả mạo. Xin hỏi, tại sao cô lại làm như vậy? Cô không sợ bị vạch trần sao?” Người dẫn chương trình tiếp tục chất vấn liên tục.
“Tôi… tôi không quay nữa!” Mộ Hiểu Nhã vội vàng đứng dậy.
Cô ta thậm chí không kịp tẩy trang đã vội vàng dẫn đội ngũ của mình rời khỏi trường quay.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 279


Trên xe, Mộ Hiểu Nhã cuối cùng cũng biết mọi chuyện đã xảy ra. Sắc mặt cô ta tái nhợt, toàn thân run rẩy.
“Nhất định phải có cách.” Cô ta lẩm bẩm, ánh mắt trở nên hoảng loạn, “Nhanh, nhanh, liên lạc với anh trai!”
“Điện thoại của Mộ tổng không thể kết nối được.” Tống Dật Hải cũng đầy lo lắng, “Mấy ngày gần đây, Mộ tổng dường như không đến công ty. Tôi đã mấy ngày rồi không gặp anh ấy.”
Mộ Hiểu Nhã sững sờ, đột nhiên nhận ra cô ta cũng đã mấy ngày không gặp Mộ Ngạn Hoài. Lần cuối cùng gặp anh ta trông anh ta rất phân tâm, thỉnh thoảng liên lạc cũng chỉ hỏi về việc cô và Tiêu Duệ Lãng tiến triển thế nào.
“Chị Hiểu Nhã, chị bình tĩnh lại.” Tiểu Thất cố gắng an ủi cô ta, “Chúng ta có thể liên hệ với Tiêu thiếu gia nhờ anh ấy nghĩ cách giúp chị.”
Nghe Tiểu Thất nói, sắc mặt Mộ Hiểu Nhã hiện lên nỗi sợ hãi tột độ.
Cô ta như bị ai bóp nghẹt cổ, đôi mắt mở to đầy kinh hãi.
“Tiêu… Tiêu Duệ Lãng…” Giọng cô ta run rẩy như muốn bật khóc, “Anh ta theo đuổi tôi, muốn tôi đóng phim của Trần An Chi vì nghĩ rằng tôi là Mộc Hạ. Giờ đây bằng chứng rõ ràng đã xuất hiện, anh ta không tìm tôi gây rắc rối là may rồi, làm sao có thể giúp tôi nữa!”
Dù thời gian cô ta ở bên Tiêu Duệ Lãng không lâu, nhưng cô ta rất rõ người đàn ông này đáng sợ thế nào. Bây giờ anh ta biết cô ta là kẻ lừa đảo, anh ta chắc chắn sẽ không bỏ qua cho cô ta!
Tống Dật Hải và Tiểu Thất đều run lên sợ hãi.
“Mộ Ngạn Hoài… Gọi cho anh ấy tiếp đi, nhanh lên!” Mộ Hiểu Nhã gần như sắp khóc.
Chính Mộ Ngạn Hoài đã bảo cô giả mạo Mộc Hạ, cũng chính anh ta khuyên cô phải chiếm được trái tim của Tiêu Duệ Lãng, vậy mà bây giờ anh ta đã chạy đi đâu rồi!
Khi chiếc xe dừng trước cửa công ty Tinh Tập, họ vẫn không thể liên lạc được với Mộ Ngạn Hoài. Đúng lúc này, Tiểu Thất đột nhiên hít một hơi lạnh.
Mộ Hiểu Nhã đang tức giận, chuẩn bị mắng chửi, nhưng ngước lên nhìn thì thấy Tiểu Thất đang chỉ ra ngoài cửa sổ: “Chị… Chị Hiểu Nhã…”
Mộ Hiểu Nhã nhìn theo hướng tay cô ấy chỉ, ngay lập tức nhìn thấy vô số người hâm mộ đang tụ tập ở đó.
“Mộ Hiểu Nhã, cút khỏi giới giải trí!”
“Mộ Hiểu Nhã là kẻ lừa đảo thế kỷ!”
“Khối u ác tính của làng giải trí—Mộ Hiểu Nhã!”
Từng tấm poster nổi bật khiến Mộ Hiểu Nhã choáng váng.
Những fan của Mộc Hạ bị lừa đảo này vô cùng hung hãn, bao vây kín chiếc xe, tài xế lo lắng sợ va phải người nên gần như không thể di chuyển được.
“Không sao đâu, tôi sẽ báo cảnh sát ngay. Chúng ta cứ ngồi trong xe đợi một lát, họ không thể làm gì chị đâu.” Thấy sự sợ hãi trên khuôn mặt Mộ Hiểu Nhã, Tống Dật Hải vội vàng trấn an.
Mộ Hiểu Nhã nhìn ra ngoài cửa sổ, mặt trắng bệch.
Cô ta bỗng nhớ lại không lâu trước đây, cũng tại nơi này, Diệp Sanh Ca bị fan của cô ta bao vây. Không ngờ chỉ sau vài ngày, cảnh tượng tương tự lại xảy ra với cô ta. Ít nhất cô ta vẫn an toàn trong xe, những người đó không thể làm hại cô ta nhưng cô ta vẫn rõ ràng nhìn thấy sự căm ghét và khinh bỉ trên khuôn mặt họ.
Cô ta đã vào nghề ba năm, mọi thứ luôn thuận buồm xuôi gió. Dù gần đây gặp nhiều trắc trở nhưng cô ta vẫn vượt qua an toàn. Nhưng lúc này, nhìn thấy sự căm ghét trên khuôn mặt những người hâm mộ kia… cô ta kinh hoàng nhận ra, lần này có lẽ thật sự đã chấm hết rồi.
Nghĩ đến đây, toàn thân Mộ Hiểu Nhã gần như rã rời.
Nửa giờ sau, bảo vệ đến, cảnh sát đến, đám đông người hâm mộ cuối cùng cũng bị giải tán.
Mộ Hiểu Nhã như một cái xác không hồn được đưa về phòng nghỉ của Tinh Tập.
Nhưng khi mở cửa phòng nghỉ, cô ta nhìn thấy một gương mặt khiến cô ta kinh hãi tột cùng.
“Tiêu…” Cô ta run rẩy, sợ hãi đến mức không thốt nên lời.
 
Back
Top Bottom