Cập nhật mới

Ngôn Tình Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!

Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 100


Nếu người đêm qua không phải là anh Kỷ thì đó là ai?
“Vừa rồi… anh Kỷ và chị họ của cô – Diệp Sanh Ca cùng bước ra từ phòng 203,” Tạ Tư Ỷ u ám nói: “Tôi cũng thấy kỳ lạ, tại sao người ở cùng với anh Kỷ suốt đêm lại là cô ấy?”
“Diệp Sanh Ca?” Diệp Tư Ngôn run rẩy: “Sao có thể như vậy, sao có thể như vậy… Đúng rồi, tối qua tôi say khướt, dường như đã va vào cô ta, chìa khóa cũng rơi mất… Chắc chắn là lúc đó cô ta đã nhầm lẫn lấy chìa khóa của tôi!”
“Nhầm lẫn?” Tạ Tư Ỷ tỏ vẻ ngạc nhiên: “Thật là trùng hợp nhỉ.”
“Trùng hợp?” Khuôn mặt Diệp Tư Ngôn đột nhiên trở nên méo mó: “Không, không phải trùng hợp, cô ta cố ý làm vậy!”
“Điều này… tôi không rõ lắm, chỉ cảm thấy rất đáng tiếc,” Tạ Tư Ỷ thở dài một tiếng: “Người chiếm được anh Kỷ lại là cô ấy.”
“Không, không, đã có sự nhầm lẫn!” Diệp Tư Ngôn đột nhiên túm lấy tay Tạ Tư Ỷ: “Chẳng phải cô đã nói ông Kỷ rất thích tôi sao? Cô đưa tôi đi gặp ông Kỷ đi, tôi muốn nói với ông ấy rằng Diệp Sanh Ca không biết xấu hổ đã cướp lấy chìa khóa của tôi… Cô mau đưa tôi đi!”
Ánh mắt Tạ Tư Ỷ thoáng hiện lên vẻ bực bội, cô ta khó chịu đẩy tay Diệp Tư Ngôn ra: “Tôi không thể giúp cô được. Người ngủ cùng Kỷ Thời Đình một đêm là Diệp Sanh Ca, vì vậy ông cụ cũng đã chấp nhận cô ấy. Dù cô có nói với ông cụ rằng có sự nhầm lẫn, ông cụ cũng chỉ sẽ làm ngơ.”
“Nhưng tại sao lại thế!” Dòng lệ tuôn trào trong mắt Diệp Tư Ngôn: “Đêm qua… đêm qua…”
“Xin lỗi nhưng tôi cũng không muốn như vậy.” Tạ Tư Ỷ thở dài: “Cô hãy suy nghĩ kỹ lại đi, tối qua chìa khóa tôi đưa cho cô có phải là của phòng 203 không, hãy hỏi người hầu xem vừa rồi có phải anh Kỷ đã đi ra từ phòng 203 không. Tôi thực lòng muốn cô làm em dâu của mình, nhưng ai biết Diệp Sanh Ca lại giỏi đến như vậy.”
“Diệp Sanh Ca, tôi muốn giết cô ta!” Diệp Tư Ngôn gào lên, nước mắt không ngừng rơi xuống.
Cô ta chỉ mới mười tám tuổi, đêm qua nếu không phải nghĩ rằng người trong phòng là anh Kỷ, cô ta chắc chắn sẽ không để chuyện đó xảy ra. Nhưng giờ đây cô ta đã mất đi sự trong trắng, vị trí thiếu phu nhân của nhà họ Kỷ cũng tan biến theo.
Tất cả là lỗi của Diệp Sanh Ca! Chính cô ta đã cố tình lấy trộm chìa khóa của cô!
“Đừng khóc nữa, trước tiên hãy tìm cách xác định người đàn ông tối qua là ai đi.” Tạ Tư Ỷ vỗ nhẹ vào vai cô ta để trấn an: “Tôi còn có việc khác, không thể ở lại với cô được.”
Bây giờ đã thành công đổ hết mọi tội lỗi lên Diệp Sanh Ca, cô ta không còn hứng thú ở lại nữa.
Diệp Tư Ngôn đứng sững người nhìn theo bóng lưng của Tạ Tư Ỷ, đột nhiên bật khóc nức nở.

Ở phía bên kia, sau khi tắm rửa thay một bộ quần áo mới, Diệp Sanh Ca đang ngồi lo lắng trong phòng khách của biệt thự.
Ông Kỷ ngồi đối diện cô, theo yêu cầu của ông, Kỷ Thời Đình cũng ngồi bên cạnh cô.
“Ông nội, cháu đang bận.” Kỷ Thời Đình thản nhiên lên tiếng.
Ông Kỷ không để ý đến anh mà quay sang Diệp Sanh Ca, giọng nhẹ nhàng hỏi: “Cô gái, cháu và Thời Đình có quan hệ gì với nhau?”
“Cháu…”
“Đối tác làm ăn.” Kỷ Thời Đình ngắt lời cô.
Diệp Sanh Ca lập tức nuốt lại những lời định nói. Đúng vậy, họ chỉ là đối tác làm ăn.
“Đối tác làm ăn mà cần phải qua đêm với nhau sao?” Ông Kỷ tức giận trừng mắt nhìn Kỷ Thời Đình: “Nam nữ ở chung một phòng, chuyện đã xảy ra thì coi như đã xảy ra rồi đi, cháu lại còn muốn chối cãi, cháu có còn là đàn ông không?”
“Nếu ông không tin, cháu có thể đưa hợp đồng cho ông xem.” Kỷ Thời Đình cười nhạt, giọng điệu bình thản: “Tóm lại, chúng cháu trong sạch.”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 101


Diệp Sanh Ca nghe người đàn ông này nói dối không chớp mắt, chẳng hiểu sao trong lòng lại cảm thấy rất tức giận.
Tối qua ở trên giường anh tỏ ra rất quan tâm đến cô, không chỉ ép cô nhìn thẳng vào mắt anh mà còn ôm cô ngủ… Kết quả là sau khi mặc quần áo vào, anh lại phủ nhận tất cả, không chỉ lạnh lùng mà còn thản nhiên nói rằng họ trong sạch.
Ngủ với nhau ba lần rồi, trong sạch cái gì chứ!
Trong lúc bốc đồng, Diệp Sanh Ca không kìm được mà phản bác: “Ông Kỷ, không phải như vậy! Cháu và anh Kỷ… đã quen biết nhau một thời gian rồi, tối qua cũng không phải lần đầu tiên!”
Ông Kỷ đang định mắng Kỷ Thời Đình, nhưng khi nghe Diệp Sanh Ca phản bác lập tức trở nên hớn hở.
“Thật sao?” Ông cụ vui mừng đến nỗi lông mày cũng nhảy múa theo.
Diệp Sanh Ca cảm nhận được ánh mắt lạnh lùng của người đàn ông rơi lên người mình, có một khoảnh khắc cô muốn rút lui.
Nhưng nghĩ đến những gì xảy ra tối qua, cô không thể không gật đầu mạnh mẽ: “Đúng vậy! Còn nữa, có một ngày ông đến văn phòng của anh Kỷ để tìm anh ấy, thực ra cháu cũng ở đó, cháu trốn dưới… ừm, dưới bàn làm việc. Anh ấy sợ ông sẽ ép anh ấy cưới cháu nên không muốn để ông nhìn thấy cháu!”
Khi cô vừa dứt lời, ông Kỷ càng cười lớn hơn.
Ánh mắt Kỷ Thời Đình lạnh lẽo như có thể xuyên qua người cô khiến toàn thân cô cứng đờ.
Cô thậm chí không dám quay đầu lại để đối diện với anh.
“Vậy thì dễ xử lý rồi.” Ông Kỷ vỗ tay: “Sanh Ca à, cháu có mang giấy tờ theo không? Ông sẽ sắp xếp để các cháu đăng ký kết hôn ngay bây giờ!”
Diệp Sanh Ca hoảng hốt: “Cái này… cái này… không cần đâu ạ?”
Cô chỉ muốn phản đối những việc bị Kỷ Thời Đình phủ nhận, nhưng chuyện đăng ký kết hôn này… Kỷ Thời Đình rõ ràng không hề muốn, nếu bị ép cưới cô, chắc chắn anh sẽ trả thù.
“Phải làm!” Ông Kỷ nghiêm nghị: “Ông biết các cháu còn trẻ bây giờ không câu nệ, nhưng nhà họ Kỷ chúng ta có quy tắc nếu đã ngủ cùng nhau thì phải cưới! Ông cũng như vậy, cha của Thời Đình cũng vậy, đàn ông nhà họ Kỷ từ trước đến giờ đều chung thủy một lòng, ông dám đảm bảo Thời Đình cũng sẽ như vậy!”
Diệp Sanh Ca bị sự uy nghiêm của ông Kỷ làm cho sợ hãi, hơn nữa cụm từ “chung thủy một lòng”… Cô vô thức quay đầu nhìn Kỷ Thời Đình, nhưng lại bắt gặp ánh mắt khó đoán của anh.
Đôi mắt sâu thẳm tối đen của anh dường như chứa đựng một cảm xúc khó nói khiến trái tim Diệp Sanh Ca đột nhiên lỡ nhịp.
“Ông nội đang lừa cô đấy.” Kỷ Thời Đình đột nhiên cười lạnh: “Khi còn trẻ ông cũng đã có mấy cô bạn gái.”
“Thằng nhóc hỗn xược!” Ông Kỷ đỏ mặt: “Thời bọn ông gọi là hẹn hò còn không dám nắm tay, sau khi ta kết hôn với bà nội cháu thì mới… Cháu nghĩ ông vô trách nhiệm như cháu sao?”
“Ông hỏi cô ấy xem có muốn kết hôn với cháu không.” Kỷ Thời Đình lạnh lùng nói, giọng nói mang đầy sự đe dọa.
Diệp Sanh Ca lo lắng l**m môi, bỗng nhiên hối hận vì sự bốc đồng vừa rồi.
Ông Kỷ dịu giọng: “Sanh Ca à, cháu đừng để ý đến thái độ của nó. Chỉ cần cháu muốn, ông nhất định sẽ bắt nó cưới cháu!”
“Ông Kỷ…” Diệp Sanh Ca cười gượng: “Cháu và anh Kỷ… chỉ tình cờ thôi, cháu không cần anh ấy chịu trách nhiệm, ông đừng ép anh ấy nữa.”
“Ông nội, ông nghe rồi đấy, cô ấy không đồng ý, ông có thể yên tâm rồi.” Kỷ Thời Đình nhẹ nhàng nói rồi nhếch môi cười: “Cháu đi làm đây.”
Anh nói rồi đứng dậy.
“Đứng lại!” Ông Kỷ quát lớn, tay ôm lấy ngực: “Ông bị cháu làm cho tức chết mất thôi.”
“Ông nội, người không muốn là cô ấy.” Kỷ Thời Đình nhẹ nhàng đẩy trách nhiệm: “Ông không thể trách cháu được.”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 102


Ông Kỷ nắm bắt được sơ hở trong lời nói của Kỷ Thời Đình bèn truy hỏi: “Vậy nếu Sanh Ca đồng ý thì cháu cũng đồng ý?”
Kỷ Thời Đình khẽ hừ một tiếng: “Nếu cô ấy đồng ý thì cháu sẽ xem xét.”
Ông Kỷ nhíu mày.
Diệp Sanh Ca tức muốn phát điên.
Người đàn ông này rõ ràng là không muốn, vậy mà còn đẩy trách nhiệm cho cô.
Tại sao cô lại không muốn chứ? Cô rất muốn là đằng khác! Không chỉ có thể chính đáng ngủ với người đàn ông này để làm mờ vết bớt mà còn có thể lợi dụng quyền thế của tập đoàn T.S, con đường trong giới giải trí sau này của cô sẽ càng thêm thuận lợi.
Đợi đến khi cô tận dụng xong thì sẽ tìm cớ để bỏ anh!
Nghĩ đến đây, Diệp Sanh Ca đột nhiên buột miệng nói: “Ông Kỷ, cháu đồng ý!”
Ông Kỷ sững sờ: “Cháu nói gì?”
Khuôn mặt Kỷ Thời Đình cũng tối sầm lại, anh cúi xuống nhìn cô: “Cô nói lại lần nữa đi?”
Giọng điệu không vui của anh ngược lại càng khiến cô kiên định với ý nghĩ của mình.
“Cháu nói cháu đồng ý.” Cô nói một cách rõ ràng: “Ông Kỷ, vừa rồi cháu nói không đồng ý là vì biết anh Kỷ không muốn, nhưng thực ra cháu rất muốn.”
“Nghe thấy chưa?” Ông Kỷ hớn hở, ngay lập tức chuyển mũi nhọn sang Kỷ Thời Đình: “Cô gái này đồng ý rồi! Cháu nói đi, cháu có còn ra dáng một người đàn ông nữa không hả? Mau đăng ký kết hôn đi! Đừng nói nhảm nữa!”
Ánh mắt u ám của Kỷ Thời Đình dừng lại trên người Diệp Sanh Ca.
Anh chậm rãi nhếch khóe miệng, nở một nụ cười đầy ẩn ý: “Cô đồng ý?”
“Đúng vậy.” Diệp Sanh Ca ngẩng cao đầu đối diện với anh.
“Cô biết đấy, một khi kết hôn với tôi, cô sẽ không có cơ hội hối hận.” Kỷ Thời Đình nói từng lời từng chữ: “Tôi không phải là người mà cô có thể tùy ý sai khiến.”
Diệp Sanh Ca chợt lo lắng trong lòng. Cô nghe ra được sự đe dọa của anh, nhưng lúc này cô không hề muốn thừa nhận.
“Được thôi!” Diệp Sanh Ca trả lời ngay lập tức: “Chỉ cần anh không nhắc, tôi cũng sẽ không chủ động đòi ly hôn!”
“Ước mơ của cô là trở thành diễn viên.” Kỷ Thời Đình tiếp tục nói, giọng điệu càng lạnh lùng hơn: “Làm vợ tôi, cô sẽ phải gánh vác trách nhiệm sinh con, nếu cô không thể làm được, tốt nhất hãy rút lại lời nói của mình ngay bây giờ đi.”
“Chuyện đó có gì khó, trong giới giải trí có bao nhiêu ngôi sao đã sinh con rồi chứ!” Diệp Sanh Ca không do dự đáp lại.
Ông Kỷ phấn khích đến mức tay chân luống cuống cả vào: “Đúng, đúng, tốt nhất là sinh thêm hai đứa!”
“Nghe thấy chưa?” Kỷ Thời Đình cười lạnh, ý đe dọa càng rõ ràng hơn.
Lúc này Diệp Sanh Ca đã mơ hồ cảm thấy có gì đó không ổn, nhưng cô không còn kịp suy nghĩ nữa, mạnh mẽ gật đầu: “Sinh thì sinh!”
Cô nói với vẻ mặt quyết liệt.
“Thời Đình, cháu nghe thấy chưa?” Ông Kỷ xoa tay: “Sanh Ca đã đồng ý, xem cháu còn cớ gì nữa đây!”
Kỷ Thời Đình khẽ nhíu mày trầm ngâm vài giây, dường như cuối cùng cũng không thể nói thêm gì.
Anh nhếch miệng, trong đôi mắt đen như mực lóe lên vẻ giễu cợt: “Cô Diệp, tôi thực sự đã đánh giá thấp cô rồi.”
Diệp Sanh Ca có cảm giác như vừa chiến thắng.
Người đàn ông này từ trước đến nay luôn tỏ ra cao ngạo, ngay cả sáng hôm sau lần đầu tiên, khi cầu hôn cô cũng là giọng điệu như ban ơn. Sau khi bị cô từ chối, anh càng tìm cách chê bai cô mỗi khi có cơ hội.
Nhưng khi ở trên giường với cô tối qua anh lại tỏ ra rất quan tâm đến cô. Nghĩ đến việc tối qua cô bị anh hành hạ, Diệp Sanh Ca càng không khỏi tức giận.
Giờ đây cuối cùng thấy anh không thể làm gì hơn, cô cảm thấy rất hả dạ.
“Giấy tờ của tôi luôn mang theo bên mình.” Cô đối diện với khuôn mặt lạnh lùng của anh, cười tươi rạng rỡ: “Anh Kỷ, đi thôi, chúng ta đi đăng ký kết hôn.”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 103


Kỷ Thời Đình nhìn chằm chằm vào nụ cười rạng rỡ của cô, đột nhiên mỉm cười, thản nhiên nói: “Được, như cô mong muốn.”
“Tốt quá!” Ông Kỷ phấn khích đến mức mặt đỏ bừng.
Diệp Sanh Ca ngẩn ra.
“Sao vậy, hối hận rồi à?” Kỷ Thời Đình lạnh lùng nhếch mép.
“Không… Tất nhiên là không.” Diệp Sanh Ca theo phản xạ đáp lại, nhưng giọng nói có chút run rẩy.
Kỷ Thời Đình liếc nhìn cô, cười lạnh trong lòng.
Hối hận cũng muộn rồi.
Anh cầm điện thoại trên bàn trà gọi cho Tôn Diệp: “Đến biệt thự Thiên Phàm, mang theo giấy tờ của tôi đến cục dân chính đợi tôi.”
Nói xong anh cất điện thoại, liếc nhìn Diệp Sanh Ca với ánh mắt châm biếm: “Đi thôi, chẳng phải cô muốn đi đăng ký kết hôn với tôi sao?”
“Ồ.” Diệp Sanh Ca vô thức gật gật, nhưng trong đầu vẫn còn chút mơ hồ.
“Đi nhanh về nhanh,.” Ông Kỷ phấn khích xoa tay: “Ông sẽ bảo chú Tần chuẩn bị chút đồ ăn ngon, trưa nay về nhà ăn cơm nhé, dù sao cũng sắp trở thành người một nhà rồi.”
“Vâng.” Kỷ Thời Đình nhạt nhẽo đáp lại, bước chân thoải mái bước ra ngoài cửa.
Diệp Sanh Ca nhìn bóng lưng cao lớn vững chãi của anh, bỗng nhiên cảm thấy đầu óc quay cuồng.
Không phải cô đang mơ chứ? Sao đột nhiên lại nhảy đến bước đăng ký kết hôn với anh rồi?
Sau khi đăng ký, chẳng phải có nghĩa là họ đã là vợ chồng hợp pháp sao?
Nghĩ đến đây Diệp Sanh Ca bất giác rùng mình.
Có lẽ nhận ra sự do dự của cô, ông Kỷ thúc giục: “Sanh Ca mau đi đi. Nhất định buổi trưa phải về đấy, ông còn có thứ muốn tặng cho cháu.”
Nói xong ông cụ cười hiền từ.
Diệp Sanh Ca miễn cưỡng nặn ra một nụ cười, đành phải theo bước Kỷ Thời Đình.
Cho đến khi ngồi lên xe, lòng cô vẫn còn rối bời.
Trên ghế lái, Kỷ Thời Đình nhìn thấy vẻ ngơ ngác của cô, ánh mắt chợt tối lại.
“Dây an toàn.” Anh lạnh lùng nhắc nhở.
“Hả? Ồ.” Diệp Sanh Ca như tỉnh mộng, vội vàng thắt dây an toàn.
Kỷ Thời Đình khởi động xe.
Trong xe yên tĩnh đến lạ lùng, một lúc sau, Diệp Sanh Ca cuối cùng không nhịn được lén lút quay đầu nhìn anh.
Gương mặt góc nghiêng của người đàn ông vẫn hoàn mỹ như thường, khuôn mặt cũng lạnh lùng như mọi khi, không có chút dấu hiệu nào của sự giận dữ hay bất mãn, tất nhiên cũng chẳng có dấu hiệu vui vẻ. Dường như việc sắp đăng ký kết hôn này với anh chẳng khác gì bình thường.
Nhưng Diệp Sanh Ca lại không thể bình tĩnh như anh.
“Anh… anh Kỷ…” Cô cười khan một tiếng: “Chúng ta… thật sự phải đi đăng ký kết hôn sao?”
Kỷ Thời Đình liếc nhìn cô một cái rồi cười lạnh.
Diệp Sanh Ca hơi lúng túng, nhưng vài giây sau cô vẫn không thể nhịn được lên tiếng: “Tôi… tôi tưởng rằng anh không muốn…”
Kỷ Thời Đình đầy châm biếm cô nói: “Nhưng cô thành tâm như vậy, sao tôi có thể để cô thất vọng chứ?”
Diệp Sanh Ca nhớ đến những điều kiện mà mình đã đồng ý trước đó, lập tức cảm thấy mất tinh thần.
Sao cô lại không giữ được bình tĩnh như vậy cơ chứ!
Cô cắn môi, cẩn thận mở miệng: “Ừm thì, anh Kỷ, nếu một ngày nào đó anh định ly hôn, xin hãy nói thẳng với tôi, tôi nhất định sẽ chấp nhận. Nếu ông nội anh không đồng ý, tôi cũng sẽ chịu trách nhiệm thuyết phục ông.”
Kỷ Thời Đình đột nhiên giẫm mạnh dây phanh.
Diệp Sanh Ca giật mình, nếu không phải có dây an toàn chắc chắn cô đã ngã vào cửa sổ xe rồi.
“Chuyện gì vậy?”
“Còn chưa đăng ký kết hôn đã nghĩ đến ly hôn rồi sao?” Kỷ Thời Đình nắm lấy cằm cô cười lạnh: “Diệp Sanh Ca, cô đang nằm mơ sao.”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 104


Diệp Sanh Ca trợn tròn mắt, đôi môi hé mở, trông ngây ngô như thể bị dọa đến nỗi ngu ngơ.
Kỷ Thời Đình đột nhiên cười, nghiêng người hôn nhẹ lên môi cô: “Ngoan ngoãn làm thiếu phu nhân nhà họ Kỷ. Đừng quên cô còn hứa với ông nội sẽ sinh cho ông hai đứa cháu nữa đấy.”
Nói xong anh buông cô ra, khởi động xe lần nữa.
Diệp Sanh Ca từ đầu đến cuối vẫn ở trong trạng thái bị sốc không nói nên lời.
Mãi đến khi họ đến nơi cô vẫn chưa hoàn hồn, là Kỷ Thời Đình kéo cô ra khỏi xe.
Trước cổng cục dân chính, Tôn Diệp cũng vừa mới tới không lâu, thấy Kỷ Thời Đình và Diệp Sanh Ca bước tới, anh ta lập tức lấy ra một tập tài liệu: “Sếp, giấy tờ tùy thân của sếp đều ở đây.”
“Ừm.” Kỷ Thời Đình thuận tay nhận lấy, ôm người phụ nữ đang hồn bay phách lạc bên cạnh bước vào trong.
Bên trong cục dân chính ngoài nhân viên ra thì không có ai, hiển nhiên là Tôn Diệp đã dọn sạch hiện trường trước đó.
Thủ tục diễn ra rất nhanh, chỉ là khi đến phần ký tên người phụ nữ bên cạnh cầm bút mà mãi vẫn không động đậy.
Kỷ Thời Đình dứt khoát ôm cô từ phía sau, nắm lấy tay phải của cô, thì thầm vào tai cô: “Không biết viết tên mình à?”
Hơi thở ấm áp của anh phả vào tai khiến Diệp Sanh Ca rùng mình.
“Không, không quên…” Diệp Sanh Ca nhắm mắt lại như thể đang đối mặt với cái chết, ký tên mình.
Chẳng bao lâu sau, giấy chứng nhận kết hôn mới toanh đã được phát ra.
Kỷ Thời Đình không thèm nhìn đã nhận lấy giấy kết hôn, sau khi bước ra khỏi cục dân chính là ném luôn cùng các giấy tờ khác cho Tôn Diệp để anh ta mang về biệt thự Thiên Phàm.
Sau đó anh đưa người phụ nữ bên cạnh lên ghế phụ.
Thấy cô vẫn còn đờ đẫn, Kỷ Thời Đình bật cười, cúi người giúp cô thắt dây an toàn, rồi bóp nhẹ má cô: “Diệp Sanh Ca, cô có thể có chút tiền đồ được không?”
Diệp Sanh Ca chớp mắt nhìn anh: “Tôi hiểu rồi, anh cố tình…”
Kỷ Thời Đình nhướng mày, khuôn mặt lạnh nhạt: “Cố tình gì?”
“Anh cố tình nói với ông nội rằng anh không muốn cưới tôi, để áp lực chuyển sang tôi…” Diệp Sanh Ca nhớ lại mọi chi tiết từ đêm qua đến sáng nay: “Còn nữa, thực ra tối qua anh rõ ràng không bị chuốc thuốc!”
Điều này cô đã nghi ngờ từ trước, dựa vào hành vi của anh sáng nay, cô càng tin rằng mình đã rơi vào bẫy!
Kỷ Thời Đình không hề tỏ ra tức giận khi bị vạch trần, ngược lại còn nhìn cô đầy ẩn ý: “Vậy cô nói xem mục đích của tôi khi làm vậy là gì? Vì tôi khao khát có được cô sao?”
Diệp Sanh Ca bị anh hỏi ngược lại. Thật ra nếu anh muốn ngủ với cô, hoặc thực sự muốn đăng ký kết hôn thì không cần phức tạp như vậy. Chỉ cần anh đề nghị, sau khi đấu tranh nội tâm cô sẽ đồng ý. Dù sao cô cũng cần anh ở nhiều mặt…
“Ảo tưởng quá mức cũng là một loại bệnh.” Kỷ Thời Đình nói đầy vẻ trêu chọc.
Diệp Sanh Ca lập tức đỏ mặt xấu hổ cúi đầu.
Thôi vậy, chuyện đã đến nước này,có hối hận cũng chẳng ích gì, dù sao… kết hôn với người đàn ông này cô cũng chẳng thiệt thòi.
Kỷ Thời Đình đóng cửa ghế phụ, đi vòng qua bên kia xe, bước lên khởi động xe.
“Chiều nay cô chuyển đồ đến biệt thự Thiên Phàm.” Kỷ Thời Đình thản nhiên dặn dò: “Tôi sẽ bảo chú Tần qua giúp cô.”
“Hả? Có cần thiết phải vậy không?” Diệp Sanh Ca cố gắng cười: “Tôi… vài ngày nữa phải vào đoàn phim quay phim rồi, nên…”
“Bà Kỷ, xin nhớ kỹ thân phận của cô.” Kỷ Thời Đình ngắt lời cô: “Là vợ chồng, chúng ta phải sống cùng nhau.”
Đầu tiên là “Bà Kỷ”, sau đó là “vợ chồng”, hai từ này khiến Diệp Sanh Ca choáng váng, mặt đỏ bừng.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 105


Đầu tiên là “Bà Kỷ”, sau đó là “vợ chồng”, hai từ này khiến Diệp Sanh Ca choáng váng.
Cuối cùng cô nhận ra rằng họ đã kết hôn, cô là vợ hợp pháp của người đàn ông này, được pháp luật bảo vệ.
Ý thức được điều này, khuôn mặt cô đột nhiên đỏ ửng.
Cô vội vàng tự tát mình một cái, hừ, đỏ mặt gì chứ.
Kỷ Thời Đình thoáng nhìn thấy động tác nhỏ của cô, trong mắt lóe lên một nụ cười khó thấy.
“Nhưng nếu tôi chuyển đến đó có ảnh hưởng đến anh không…” Diệp Sanh Ca khó khăn lắm mới lấy lại bình tĩnh tiếp tục hỏi.
“Đó cũng là nhà của cô.” Giọng Kỷ Thời Đình rất nhẹ: “Biệt thự Thiên Phàm tôi đã ở vài năm rồi nhưng cũng không để tâm lắm. Chiều nay cô và chú Tần đi qua đó, muốn sửa sang gì thì nói với chú Tần.”
Nhà của cô…
Người đàn ông này chỉ nhẹ nhàng nói từ đó nhưng lại khiến Diệp Sanh Ca ngẩn ra một lúc lâu.
Hồi trước khi đính hôn với Mộ Ngạn Hoài, cô tưởng tượng về ngôi nhà tương lai của họ, nhưng cuối cùng Mộ Ngạn Hoài lại dùng hành động thực tế để phá vỡ giấc mơ của cô.
Cô đã nghĩ rằng mình khó mà tìm được một người đàn ông nào muốn xây dựng gia đình với cô nữa, nhưng chỉ trong hơn mười ngày, giấc mơ của cô đã thành hiện thực theo cách kỳ lạ này.
Và người đàn ông đó lại là Kỷ Thời Đình.
Cô đột nhiên có cảm giác muốn khóc.
Thật là không có tiền đồ.
Cô không kìm được nhìn chằm chằm vào khuôn mặt góc nghiêng của người đàn ông này, mặc dù họ mới quen nhau chưa lâu, mặc dù cách họ bắt đầu cuộc hôn nhân có phần hoang đường khiến cô cảm thấy cuộc hôn nhân này không kéo dài được lâu, nhưng cô vẫn không tự chủ bắt đầu mong chờ.
Tất nhiên Kỷ Thời Đình cảm nhận được ánh mắt của cô, dù không nhìn thấy, anh cũng có thể tưởng tượng được đôi mắt trong veo của cô lúc này đang rực rỡ thế nào…
Một ngọn lửa nóng cháy đột ngột dâng lên trong lòng anh.
“Quay đi, nhìn về phía trước.” Kỷ Thời Đình đột nhiên khàn khàn giọng quát.
“Cái gì?”
“Nghe lời đi.” Anh cau mày.
Diệp Sanh Ca không hiểu nhưng vẫn ngoan ngoãn dời ánh mắt đi, không nhịn được lẩm bẩm: “Nhìn cũng không được hả…”
Cảm giác xúc động của cô chỉ kéo dài chưa đến mười giây đã bị người đàn ông này phá hỏng. Mới cưới mà đã không cho cô nhìn anh là có ý gì chứ? Cô buồn bực nghĩ.
Kỷ Thời Đình nghe được lời lẩm bẩm của cô, bàn tay đang nắm vô lăng siết chặt lại.
Cô đúng là đồ ngốc.

Xe đến dinh thự sau nửa giờ.
Diệp Sanh Ca tháo dây an toàn xuống xe, phát hiện Kỷ Thời Đình đã đứng cạnh xe đợi cô, ánh mắt thâm trầm.
“Chúng ta vào… Ưm!” Cô chưa kịp nói hết câu, người đàn ông đột ngột tiến đến ôm lấy eo cô, hôn mạnh lên môi cô.
Kỹ thuật hôn của người đàn ông ngày càng thành thạo, anh dễ dàng xâm nhập vào miệng cô, quét qua mọi nơi, giảm bớt cơn nóng đột ngột trong lòng, sau đó mới buông cô ra v**t v* đôi môi đỏ mọng của cô, hài lòng hừ nhẹ một tiếng.
“Vào thôi.” Nói xong anh nắm lấy cổ tay cô, kéo cô đi vào trong.
“Kỷ Thời Đình…” Diệp Sanh Ca lúc này mới nhận thức được, mặt đỏ bừng: “Anh có ý gì đây?”
Trên đường đến cục dân chính, anh cũng đã hôn cô rồi!
Chẳng phải anh luôn chê bai cô sao? Ngoại trừ khi cảm xúc dâng trào, anh chưa bao giờ làm điều gì thân mật như vậy với cô.
“Có vấn đề gì sao?” Kỷ Thời Đình liếc cô một cái, vẫn giữ nguyên vẻ lạnh lùng.
“Không, không có gì…” Diệp Sanh Ca phồng má lên.
Không biết có phải là ảo giác của cô hay không, nhưng cô cảm thấy thái độ của người đàn ông này đối với cô có sự thay đổi rất nhỏ.
Vẫn chê bai, nhưng giờ là chê bai một cách thẳng thắn, hợp lý đầy tự nhiên. Hôn xong vẫn tiếp tục chê bai…
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 106


Ông cụ đã đứng đợi từ lâu ở cửa, trông ngóng từ xa.
Khi thấy hai người bước xuống xe, ông mừng rỡ vô cùng, định giơ tay gọi họ nhưng lại thấy cháu trai mình ôm cháu dâu vào lòng hôn cô một lúc lâu…
Ông cụ sững người.
Thực ra từ lúc thấy Diệp Tư Ngôn tối qua, ông đã nhận ra rằng Tạ Tư Ỷ có lẽ nhầm lẫn rồi, nên sáng nay khi thấy người mở cửa là Diệp Sanh Ca, ông không hề ngạc nhiên.
Bao gồm cả việc sáng nay Kỷ Thời Đình liên tục từ chối kết hôn, ông cũng đã lường trước được.
Dù sao nếu Kỷ Thời Đình thực sự muốn kết hôn, anh đã không giấu diếm ông lâu như vậy.
Nhưng khi nhìn thấy Kỷ Thời Đình chủ động ôm hôn Diệp Sanh Ca, ông nhận ra có điều gì đó không đúng.
Ông cụ hiểu khá rõ tính cách của cháu mình. Nếu Kỷ Thời Đình không có chút tình cảm hay suy nghĩ nào với cô gái ấy, chắc chắn anh sẽ không chủ động như vậy, nhất là ở ngoài đường.
Ánh mắt ông cụ trở nên đầy vẻ suy tư.
Tuy nhiên khi thấy hai người cùng nhau bước tới, ông tạm gác lại những suy nghĩ đó.
“Mau vào đi, chú Tần đã chuẩn bị sẵn những món cháu thích rồi.” Ông cụ cười tít mắt rồi quay sang Diệp Sanh Ca: “Sanh Ca, cháu thích ăn gì thì cứ nói với chú Tần, lần sau về sẽ có sẵn cho cháu.”
“Cháu không kén ăn đâu ạ, ông Kỷ.” Diệp Sanh Ca ngượng ngùng vì sự nhiệt tình của ông cụ.
“Cháu vừa gọi ông là gì?” Ông cụ thay đổi nét mặt.
“Dạ… ông nội.” Dưới áp lực, Diệp Sanh Ca đành phải sửa lại lời nói.
“Ngoan lắm.” Ông cụ vui vẻ cười tươi.
Kỷ Thời Đình khẽ cười lạnh ngắt lời ông nội, không chút do dự ôm lấy Diệp Sanh Ca bước vào trong.
Ông cụ cười mắng một câu “Thằng nhóc thối tha.”
Mới vậy đã bắt đầu bảo vệ vợ rồi.

Trong bữa trưa ông cụ vô cùng phấn khởi, liên tục kéo Diệp Sanh Ca vào cuộc trò chuyện. Ban đầu Diệp Sanh Ca còn hơi ngại ngùng, nhưng dưới thái độ thân thiện và hòa nhã của ông cụ, cô dần dần thoải mái hơn.
Sau bữa ăn, Diệp Sanh Ca xin phép ra về để chuẩn bị đồ đạc ở Minh công quán.
Kỷ Thời Đình đứng dậy cầm lấy áo khoác: “Tôi đưa cô về.”
“Đợi đã.” Ông cụ nhìn anh: “Để chú Tần đưa Sanh Ca về đi, cháu ở lại, ông có chuyện muốn hỏi.”
Kỷ Thời Đình nhướng mày: “Chuyện gì vậy ạ?”
“Chuyện công việc.” Ông cụ giữ vẻ mặt điềm nhiên.
Kỷ Thời Đình quay sang Diệp Sanh Ca: “Để chú Tần đưa cô về, thu xếp xong thì đến biệt thự Thiên Phàm.”
Diệp Sanh Ca ngoan ngoãn gật đầu cùng chú Tần rời đi.
“Rốt cuộc ông muốn nói gì?” Kỷ Thời Đình cười như không cười nhìn ông cụ.
“Cháu rốt cuộc nghĩ gì về cô bé Sanh Ca đó?” Ông cụ thực sự tò mò: “Ông thấy cháu rất thích cô ấy, sao sáng nay lại cứ nói không muốn kết hôn?”
Kỷ Thời Đình không nói gì, chỉ rút ra một điếu thuốc châm lửa, ngậm lấy đầu điếu thuốc, bỗng cười lạnh một tiếng.
“Vì mục đích của cô ấy không trong sáng.” Kỷ Thời Đình cười khẩy, ánh mắt đầy vẻ mỉa mai: “Nếu không ép cô ấy chủ động, chẳng bao lâu nữa cô ấy sẽ bỏ chạy.”
Diệp Sanh Ca tiếp cận anh chẳng qua chỉ để loại bỏ vết bớt, tất nhiên còn vì tài nguyên của T.S, nói chung không liên quan gì đến anh. Điều này khiến anh không khỏi tức giận.
Anh đã quen với việc nắm quyền chủ động, quen với việc ở thế mạnh, một khi anh đã quyết định muốn có người phụ nữ này thì phải đảm bảo cả thân thể lẫn tâm hồn của cô ấy đều thuộc về anh.
“Cái gì?” Ông cụ sững người: “Nếu con bé có mục đích không trong sáng, cháu còn cưới con bé về làm gì?”
“Chẳng phải ông đã nói chỉ cần là phụ nữ thôi, những điều khác ông không quan tâm sao.” Kỷ Thời Đình lườm ông một cái.
“Ông không quan tâm điều kiện bên ngoài, nhưng phẩm chất con người phải tốt!” Ông cụ sốt ruột.
“Không phải vấn đề về đạo đức.” Kỷ Thời Đình kẹp điếu thuốc giữa hai ngón tay, cười nhẹ: “Nói chung cháu có tính toán riêng của mình.”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 107


Diệp Sanh Ca trở về chung cư Minh dưới sự tháp tùng của chú Tần. Cô thu dọn một vài thứ đơn giản, tạm biệt nơi mình đã ở hơn ba năm qua.
Biệt thự Thiên Phàm nằm trong thành phố nhưng xung quanh biệt thự chỉ có những mảng cây xanh rộng lớn hoặc hồ nhân tạo, vì vậy nơi đây cực kỳ yên tĩnh.
Chiếc xe từ cổng chính đi vào, mất thêm vài phút mới tới cửa biệt thự.
Trong thành phố mà có thể chiếm một mảnh đất rộng lớn như vậy chỉ để xây một tòa nhà thì đúng là không phải người bình thường.
Diệp Sanh Ca đã biết Kỷ Thời Đình rất giàu có nhưng cô vẫn bị sự hoành tráng này làm cho choáng ngợp.
Sự nghèo khó thực sự giới hạn trí tưởng tượng của cô…
Khi xuống xe, toàn cảnh biệt thự hiện ra trước mắt cô. Không hổ là công trình của kiến trúc sư hàng đầu thế giới, tòa nhà theo phong cách Baroque này toát lên vẻ uy nghi, thanh lịch và sang trọng, hồ nước màu xanh nhạt ở bên cạnh phản chiếu lóng lánh trên tường hòa quyện với rừng cây nhỏ phía bên kia tạo nên một cảnh đẹp tuyệt vời.
Diệp Sanh Ca nuốt nước bọt trong vô thức.
Mặc dù Kỷ Thời Đình đã nói rằng đây cũng là nhà của cô, nhưng để cô thực sự coi đây là nhà mình thì khó quá.
“Cô chủ, vào đi thôi.” Chú Tần dường như nhận ra sự không thoải mái của cô, mỉm cười nói: “Từ khi trưởng thành cậu chủ đã không còn sống ở biệt thự cũ nữa. Cậu ấy sống một mình ở nơi rộng lớn như vậy thực sự rất buồn tẻ, nhưng bây giờ đã có cô rồi. Tôi và chủ tịch đều rất vui.”
Giọng chú Tần rất dịu dàng, nụ cười cũng rất thân thiện.
Cảm giác không thoải mái trong lòng Diệp Sanh Ca giảm bớt phần nào. Cô có thể cảm nhận được ông cụ và chú Tần đều thực lòng chào đón cô. Nhưng Kỷ Thời Đình đã độc thân suốt bao năm nay sao?
“Cháu nhớ là anh Kỷ từng có một vị hôn thê…” Cô không kìm được hỏi.
Hơn nữa sau khi vị hôn thê rời đi, anh vẫn luôn từ chối việc sắp xếp gặp mặt do ông cụ tổ chức…
Chú Tần sững lại một chút rồi cười nói: “Cô nói đến cô Lăng Vũ Đồng đúng không? Mối quan hệ giữa cô Lăng và cậu chủ… tôi cũng không rõ lắm, cô có thể hỏi trực tiếp cậu chủ.”
Diệp Sanh Ca gật đầu, nhưng cô sẽ không hỏi đâu, vì cô không tò mò, đúng vậy, cô chẳng tò mò chút nào.
“Hơn nữa, cô chủ à, cô đã là vợ của cậu chủ rồi.” Giọng chú Tần có chút không hài lòng: “Cô có thể gọi thẳng tên cậu chủ.”
“Dạ…” Diệp Sanh Ca cười ngượng ngùng: “Được, cháu sẽ nhớ.”

Chú Tần cho người giúp việc trong biệt thự mang đồ của Diệp Sanh Ca vào trong.
“Chú Tần, để ở phòng nào?” Người giúp việc lớn tuổi hỏi.
“Đặt vào phòng chính của cậu chủ.” Chú Tần mỉm cười chỉ vào Diệp Sanh Ca: “Đây là cô chủ, sau này là chủ nhân của biệt thự Thiên Phàm, mọi người phải nghe lời cô chủ.”
Người giúp việc lập tức tươi cười: “Tốt quá rồi, cuối cùng chúng ta cũng có nữ chủ nhân! Cô chủ, tôi là Lý Tú, mọi người gọi tôi là dì Tú cũng coi như quản gia. Trong biệt thự có khoảng mười người bao gồm cả đầu bếp và người giúp việc, mọi người đều mong chờ cô đến!”
“Chào dì, chào mọi người…” Diệp Sanh Ca cười gượng, cô không ngờ người giúp việc nhà họ Kỷ lại nhiệt tình như vậy…
Hình như như chỉ có mỗi Kỷ Thời Đình là suốt ngày lạnh lùng thôi.
“Để cô chủ có thời gian rảnh đã, trước tiên hãy giúp cô chủ thu xếp đồ đạc đi.” Chú Tần ra lệnh.
“Được rồi!” Dì Tú xách hành lý lên chuẩn bị rời đi.
“Đợi đã.” Diệp Sanh Ca không kìm được nói: “Dì sắp xếp cho cháu vào phòng phụ hoặc bất cứ phòng nào khác, đừng để đồ vào phòng của Kỷ Thời Đình…”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 108


“Tại sao? Cô không nên ở cùng phòng với cậu chủ sao?” Dì Tú đầy vẻ ngạc nhiên.
“Trước tiên dì cứ sắp xếp như vậy giúp cháu đã.” Diệp Sanh Ca bình tĩnh nói.
Đăng ký kết hôn thì đã đành, ở chung một mái biệt thự cũng đành vậy, nhưng đột nhiên phải ở cùng một phòng, hàng đêm chung chăn gối thì thực sự quá sức với cô…
Chú Tần cũng không đồng ý: “Cô chủ, cô và cậu chủ là vợ chồng.”
“Đồ của tôi hơi lộn xộn, trước tiên cứ để ở phòng phụ đã, nhưng không có nghĩa là tôi sẽ ngủ ở phòng phụ.” Diệp Sanh Ca cười trừ.
Dì Tú lập tức cười tươi: “Đúng vậy, thế tôi đi trước nhé!”
Nói xong, dì Tú xách hành lý của Diệp Sanh Ca bước vào biệt thự, vừa đi vừa hô to: “Lão Từ, An Tử, đến hết đây!”
Không lâu sau, một nhóm người giúp việc khoảng ba, bốn mươi tuổi chạy tới, dì Tú nói nhỏ với họ vài câu, tất cả đều nhìn về phía Diệp Sanh Ca với ánh mắt đầy hứng khởi.
Diệp Sanh Ca thực sự tò mò: “Tại sao họ lại vui mừng đến vậy?”
“Họ đều là người từ biệt thự cũ đến, đều biết ông cụ có tâm sự, ví như dì Tú cũng được xem là người lớn lên cùng cậu chủ, tất cả đều mong cậu chủ có một người bạn đời.” Chú Tần cười: “Vì vậy cô có thể yên tâm giao việc cho họ.”
“Ồ.” Diệp Sanh Ca ngơ ngác gật đầu.
Là gia đình giàu có nhất Dương Thành, nhà họ Kỷ không giống như cô tưởng tượng. Nhưng không thể không nói, cô thực sự thích bầu không khí này.
Nội thất và trang trí bên trong biệt thự cũng rất sang trọng nhưng lại không kém phần ấm cúng, Diệp Sanh Ca nói rõ với chú Tần rằng mình không có gì không hài lòng, chú Tần mới yên tâm rời đi.
Dì Tú dẫn cô đến phòng phụ, cười tít mắt nói: “Cô chủ, đồ của cô tôi đã sắp xếp ở đây rồi, còn nữa, phòng thay đồ của cô mấy năm qua tôi đã thu thập được không ít thứ hay ho, cô chủ qua đây xem thử đi.”
“Phòng thay đồ?” Diệp Sanh Ca ngơ ngác.
“Đúng vậy, mỗi mùa cậu chủ đều cho tôi một khoản tiền để mua sắm, còn dư rất nhiều, tôi đã mua quần áo nữ và các loại trang sức, nghĩ rằng chờ cậu chủ kết hôn thì cô chủ sẽ dùng được, nên khi thấy cô tôi thực sự rất vui!” Dì Tú hào hứng nói: “Đừng nhìn tôi lớn tuổi thế này, những bộ quần áo tôi mua đều trở thành những mẫu kinh điển của các thương hiệu, cô mặc lúc nào cũng không hề lỗi mốt đâu.”
Diệp Sanh Ca bị dẫn đến phòng thay đồ, lập tức bị choáng ngợp bởi hàng loạt giá treo quần áo, giày dép và trang sức…
Chỉ còn bốn chữ “Xa hoa vô đối” hiện lên trong đầu cô.
“Cô yên tâm, tôi sẽ ngay lập tức xin cậu chủ tăng gấp đôi ngân sách mua sắm sau này, muốn mua gì cứ bảo tôi hoặc bảo cậu chủ đưa thẻ tín dụng cho cô.” Chị Tú dẫn cô đi vào: “Tính tình cậu chủ lạnh lùng không thích chơi bời, kiếm được nhiều tiền cũng không có ai tiêu giúp nên cô đừng ngại.”
Diệp Sanh Ca: “…”
Cả buổi chiều cô bị chị Tú dẫn đi tìm hiểu mọi ngóc ngách của biệt thự Thiên Phàm, cũng hiểu thêm một chút về Kỷ Thời Đình. Cô biết người đàn ông này rất bận rộn với công việc, phần lớn thời gian trong năm đều đi công tác, về biệt thự Thiên Phàm cũng chỉ để ngủ.
Cô cũng biết rằng Kỷ Thời Đình “chưa bao giờ đưa phụ nữ về nhà”.
Cuối cùng cũng đi hết biệt thự, gặp gỡ xong mọi người thì trời đã tối rồi.
“Cậu chủ lại không về ăn tối.” Dì Tú thở dài: “Cô chủ, cô cứ ăn trước đi.”
Diệp Sanh Ca gật đầu, cô sắp chết đói rồi.
Sau bữa ăn, cô trở về phòng của mình, thấy đồ đạc trong vali đã được sắp xếp ngăn nắp, bất chợt cảm thấy mơ hồ.
Ngày hôm nay… thật giống như một giấc mơ.
Vì vậy, cô thực sự đi đánh một giấc luôn.

Kỷ Thời Đình trở về khi đã gần nửa đêm.
Anh bước nhanh vào nhà, tiện tay cởi áo khoác đưa cho chị Tú: “Cô chủ đã đến rồi à?”
“Vâng, cô chủ đã nghỉ ngơi rồi ạ.”
Kỷ Thời Đình mỉm cười, không dừng bước, nhanh chóng lên tầng hai, đẩy cửa phòng chính.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 109


Vì lo sợ làm cô thức giấc, Kỷ Thời Đình không bật đèn.
Anh bước đến bên giường mới phát hiện có điều gì đó không đúng, giường được trải rất gọn gàng, làm gì có ai ở đó?
Sắc mặt anh trở nên u ám, quay người bước ra khỏi phòng ngủ, vừa lúc gặp dì Tú đang vội vã chạy tới.
“Cậu chủ, tôi còn chưa kịp nói với ngài, cô chủ đang nghỉ ở phòng phụ…” Dì Tú nói, giọng dần dần nhỏ lại.
Vì chị nhận thấy sắc mặt của cậu chủ ngày càng tối sầm.
“Là dì sắp xếp như vậy,” giọng Kỷ Thời Đình rất bình thản: “hay là do cô ấy tự yêu cầu?”
“Đó… là do cô chủ tự yêu cầu.” Dì Tú giải thích: “Nhưng cô chủ nói cô ấy chỉ để đồ ở phòng phụ, sẽ nghỉ ngơi ở phòng chính. Có lẽ vì cậu chủ chưa về nên cô ấy…”
“Tôi biết rồi.” Kỷ Thời Đình hờ hững ngắt lời: “Dì giúp tôi chuẩn bị chút đồ ăn đêm.”
“Dạ vâng.” Dì Tú lập tức quay người xuống lầu.
Kỷ Thời Đình cất bước đi về phía phòng phụ, lần này anh không còn nhường nhịn nữa, vươn tay bật đèn lên, lập tức làm sáng bừng cả căn phòng.
Nhưng người trên giường vẫn ngủ rất say, khuôn mặt cô chìm một nửa trong chăn, mái tóc dài xoăn nhẹ trải rộng trên gối, hơi thở đều đặn.
Kỷ Thời Đình đứng bên giường cởi khuy tay áo, gương mặt điển trai vô cùng bình tĩnh.
Tuy nhiên ánh mắt tối tăm của anh đã để lộ cảm xúc bên trong.
Cái gì mà chỉ để đồ ở phòng phụ chứ… Cô gái này hoàn toàn không có ý định ở chung phòng với anh.
Kỷ Thời Đình cười lạnh lùng cúi xuống giữ lấy cằm cô, sau đó hôn thật mạnh.
Đôi môi người đàn ông còn mang theo chút lạnh lẽo của đêm khuya, cô phản xạ theo bản năng giãy giụa một chút.
Kết quả chỉ làm Kỷ Thời Đình càng thêm tức giận.
Anh dứt khoát kéo cô ra khỏi chăn, đè cô lên đầu giường, hôn cô một cách mãnh liệt, thậm chí còn cắn xé khám phá sâu hơn, đưa lưỡi vào miệng cô, quấn lấy lưỡi cô m*t mạnh——
“Ưm…” Diệp Sanh Ca đau đớn cuối cùng cũng tỉnh hẳn, nhưng ánh mắt vẫn còn mơ màng, có lẽ cô nghĩ rằng mình đang mơ.
Kỷ Thời Đình hôn mạnh thêm một lúc nữa sau đó mới buông cô ra cười lạnh.
Diệp Sanh Ca giật mình, giọng nói hơi chói tai: “Anh… sao anh lại ở đây?”
“Hỏi rất hay.” Người đàn ông khẽ cười, trong ánh mắt lạnh lẽo: “Hãy nghĩ kỹ xem tại sao tôi lại ở đây.”
Diệp Sanh Ca nhận ra có điều không ổn, theo bản năng quan sát xung quanh——vừa quen thuộc lại vừa xa lạ.
Quen thuộc vì cô thấy những đồ dùng quen thuộc và đống sách của mình, xa lạ vì đây không phải là căn hộ của cô.
Đúng rồi, đây là biệt thự Thiên Phàm, cô đã kết hôn với Kỷ Thời Đình!
Nghĩ đến điều này, Diệp Sanh Ca nhìn về phía anh, khi chạm phải ánh mắt lạnh như băng của anh, lòng cô chợt trùng xuống.
“Xin lỗi… hôm nay tôi mệt quá nên không đợi anh về ăn tối…” Cô cười gượng: “Anh đói không, có cần… à…”
Sau đó cô bị mắc kẹt.
Dù người này là chồng mới cưới của cô nhưng giữa họ thực sự không thân quen lắm.
Kỷ Thời Đình vừa xắn tay áo vừa lạnh lùng nhìn cô nghĩ lý do.
Thấy cô bối rối, anh mới lạnh nhạt hỏi: “Tại sao cô lại ngủ ở phòng này?”
“À… phòng này tốt mà.” Diệp Sanh Ca bỗng nhiên thấy căng thẳng: “Dì Tú vốn định để đồ của tôi ở phòng anh, nhưng tôi nghĩ chắc anh không vui…”
Anh không vui sao?
Tốt lắm, rất tốt.
Kỷ Thời Đình nhếch môi, giọng nói bỗng trở nên dịu dàng: “Xem ra cô không bị lạ nhà, vậy tiếp tục ngủ đi.”
Nói xong anh quay người rời khỏi phòng.
Diệp Sanh Ca ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng của anh, không hiểu sao cô đột nhiên cảm thấy lạnh sống lưng.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 110


Diệp Sanh Ca đứng ngẩn ngơ một lúc mới nhận ra Kỷ Thời Đình không đóng cửa cũng không tắt đèn cho cô.
Cô đành kéo chăn xuống giường, bước đến cửa để đóng lại, nhưng đột nhiên nghe thấy tiếng động từ dưới lầu.
Cô thò đầu nhìn xuống, thấy dìTú đang ra vào trong bếp… Giờ này chỉ có thể là dì Tú đang chuẩn bị đồ ăn khuya cho Kỷ Thời Đình.
Nhớ đến nụ cười của người đàn ông trước khi rời đi, Diệp Sanh Ca mới chợt nhận ra sự sợ hãi.
Cô đã đi ngủ trước khi anh về, có vẻ như điều đó khiến anh rất tức giận.
Vì vậy cô vội vàng khoác thêm áo rồi đi xuống lầu.
Dì Tú nhìn thấy cô, lập tức cười nói: “Cô chủ, sao cô lại dậy? Tôi đang chuẩn bị đồ ăn khuya cho cậu chủ, cô hãy cùng ăn với cậu chủ đi.”
“Cháu có thể giúp gì cho dì không?” Diệp Sanh Ca định show kĩ năng của một người vợ hiền dâu đảm.
Mặc dù cô và Kỷ Thời Đình đã kết hôn nhưng giữa họ không có nền tảng tình cảm, cô lại rất cần anh.
Vì vậy giai đoạn hiện tại cô phải cố gắng làm anh vui lòng.
Dì Tú suy nghĩ một lúc rồi dẫn cô đến máy ép trái cây: “Cô giúp cậu chủ ép một ly nước cam nhé.”
“Được.” Diệp Sanh Ca gật đầu.
Cô cũng tiện thể ép cho mình một ly.
Cô bưng hai ly nước cam đến bàn ăn, Kỷ Thời Đình cũng vừa bước vào phòng ăn.
Có lẽ vừa tắm xong, anh mặc một bộ đồ ngủ màu đen khiến các đường nét trên gương mặt thêm phần tinh tế.
Người đàn ông rõ ràng cũng ngạc nhiên khi thấy cô, không kiềm được nhướng mày.
“Nước cam tôi tự tay ép!” Diệp Sanh Ca nhanh chóng đưa một ly nước cam đến trước mặt anh.
Kỷ Thời Đình nhếch môi, cúi đầu quan sát cô.
Trên khuôn mặt cô nở một nụ cười tươi, đôi mắt sáng lấp lánh, khoe ra hàm răng trắng đều.
Có vẻ như cuối cùng cô cũng tỉnh ngộ rồi.
Kỷ Thời Đình rất hài lòng, dự định cho cô thêm một cơ hội.
Vì vậy, anh nhận ly nước cam, mỉm cười: “Ngồi đi.”
Thấy nụ cười này, Diệp Sanh Ca thở phào nhẹ nhõm… Hóa ra anh thực sự tức giận vì cô không đợi anh về mà đã đi ngủ sớm.
Sau khi cả hai ngồi xuống, chị Tú lập tức mang đồ ăn khuya lên. Đồ ăn khuya là cháo thịt nạc trứng bách thảo và bánh bao nhân cua vàng, chỉ nhìn thôi cũng đủ khiến người ta thèm thuồng.
Nhưng Diệp Sanh Ca kìm nén lại, cô sắp tham gia đoàn phim rồi, cần phải kiểm soát cân nặng nghiêm ngặt, chỉ có thể ngồi nhìn anh ăn.
Kỷ Thời Đình cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của cô, tâm trạng anh ngày càng tốt hơn.
Những năm qua đã bao nhiêu lần anh ăn khuya một mình, trước đây không hề thấy cô đơn, nhưng hiện tại có người cùng ăn anh mới nhận ra cảm giác này thật sự khác biệt.
Sau khi ăn xong, anh ngẩng đầu lên thấy Diệp Sanh Ca đang chống cằm, mái tóc dài buông xõa trên vai, trông cô mềm mại đáng yêu dễ thương không thể tả.
Trong lòng anh đột nhiên dấy lên một cảm giác khô nóng.
Yết hầu anh khẽ động, giọng nói trở nên khàn khàn: “Nghỉ ngơi thôi.”
“Ừm…” Diệp Sanh Ca nhìn những chiếc bánh bao nhân cua vàng còn lại, không khỏi nuốt một ngụm nước bọt.
Mùi thơm thật đấy, cô thật sự rất muốn ăn… Lâu rồi cô chưa ăn no.
Kỷ Thời Đình nhận thấy điều gì đó không đúng, nhìn theo ánh mắt của cô mới phát hiện ra cô không hề nhìn anh mà là nhìn… đồ ăn?
Ánh mắt anh lập tức tối sầm lại, giọng điệu cũng trở nên lạnh lùng: “Diệp Sanh Ca.”
“Hả?” Cô ngẩng đầu lên chậm chạp, nhận ra anh đã đứng dậy, vội vàng nở nụ cười: “À, anh mau đi nghỉ đi, chúc anh ngủ ngon!”
“Thế còn cô thì sao, không cùng tôi về phòng sao?” Anh bình tĩnh hỏi, ánh mắt không rời khỏi cô.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 111


Diệp Sanh Ca nhận ra trong lời nói của anh có điều không ổn, vội vàng đứng dậy: “Vậy… vậy được rồi, tôi đi cùng anh.”
Dù sao cũng không được ăn bánh bao, nhìn thêm cũng vô ích.
Kỷ Thời Đình nghe cô nói vậy khuôn mặt anh liền dịu xuống, anh nhếch môi chìa tay về phía cô: “Lại đây.”
Diệp Sanh Ca bị sự dịu dàng bất ngờ của anh làm cho giật mình.
Nhưng nghĩ lại thì cô đã là vợ của anh, với trách nhiệm của Kỷ Thời Đình, dù chỉ là hình thức nhưng anh cũng sẽ dành cho cô sự tôn trọng cơ bản nhất.
Dù sao dì Tú và mọi người vẫn còn ở đó, nếu Kỷ Thời Đình đối xử quá lạnh nhạt với cô, cuộc sống của cô có lẽ sẽ không dễ dàng.
Nghĩ đến đây, Diệp Sanh Ca hơi ngại ngùng chấp nhận sự quan tâm của anh, khuôn mặt đỏ lên, cô đặt tay mình vào tay anh.
Kỷ Thời Đình nắm chặt tay cô, nụ cười trong mắt anh càng sâu hơn, anh nắm tay cô dẫn lên lầu.
Phải thừa nhận rằng vẻ dịu dàng ngượng ngùng của cô lúc này khiến anh vô cùng hài lòng.
Diệp Sanh Ca lại cảm thấy lạ lùng, tai cô bỗng nóng bừng lên.
Bàn tay thon dài của người đàn ông ấm áp mạnh mẽ nắm chặt lấy tay cô, khiến cô cảm thấy thật lãng mạn, nhưng… dìTú và mọi người vẫn đang nhìn.
Vì vậy cô đành phải chịu đựng.
Khi lên đến lầu rẽ phải, Diệp Sanh Ca thấy phòng mình ngay trước mắt, không khỏi thở phào nhẹ nhõm, cô cười gượng: “Anh Kỷ, tôi đến rồi.”
Nói xong, cô cố gắng rút tay ra nhưng không thành công.
Không những vậy, người đàn ông càng nắm chặt hơn, khuôn mặt vốn dịu dàng cũng trở nên lạnh lùng.
“Cô gọi tôi là gì?” Anh trầm giọng hỏi.
“Ờ… Tổng giám đốc Kỷ?” Diệp Sanh Ca đổi cách gọi, chỉ vào phòng phụ: “Đến phòng tôi rồi. Ngủ ngon.”
Nói xong, cô nhìn xuống tay hai người đang nắm chặt nhau, ý bảo anh có thể buông tay ra.
Kỷ Thời Đình nhìn cô không biểu cảm, đôi mắt đen láy lạnh lùng.
Anh còn tưởng rằng cô đã hiểu chuyện hơn, hóa ra anh suy nghĩ nhiều quá rồi hả?
“Diệp Sanh Ca, cô nghĩ rằng tôi đồng ý cưới cô là vì lý do gì?” Anh nhìn cô gái trước mặt, từng lời từng chữ rõ ràng.
Giọng nói của anh rất bình tĩnh nhưng lại khiến Diệp Sanh Ca cảm thấy ớn lạnh.
Cô lo lắng l**m môi, dần dần nhận ra điều gì đó, mặt cô đỏ bừng lên.
Có lẽ cô không đoán sai, lý do anh đồng ý cưới cô một phần là do áp lực từ ông Kỷ, một phần vì cô là một bạn tình khá tốt? Dù anh có vẻ không ưa cô, nhưng khi làm chuyện ấy anh chẳng kiềm chế chút nào.
Tất nhiên cô không phản đối, nếu anh cần, cô hoàn toàn không ngại việc tự nguyện đến bên giường của anh, chỉ là…
“Anh Kỷ, chúng ta mới… hôm qua thôi… Anh có cần nghỉ ngơi vài ngày không?” Cô đỏ mặt hỏi.
Đêm qua anh đã làm ba hoặc bốn lần gì đó, có lẽ cũng cần dưỡng sức vài ngày chứ?
Kỷ Thời Đình mím chặt môi, sắc mặt u ám đến đáng sợ.
Anh nắm chặt tay cô.
Hay lắm.
Đầu tiên là gọi anh bằng một cái tên xa lạ “anh Kỷ,” sau đó khăng khăng đòi ở phòng phụ, bây giờ còn dám nghi ngờ khả năng của anh?
Anh sợ rằng nếu không kiềm chế mình sẽ tức chết mất.
“Ái, đau quá!” Diệp Sanh Ca bị anh bóp đến mức nước mắt rưng rưng, trong lòng cảm thấy cực kỳ uất ức.
Cô nói sai ở đâu chứ? Rõ ràng cô rất ân cần quan tâm mà!
Kỷ Thời Đình cười lạnh, đột nhiên buông tay cô ra.
Ánh mắt đen tuyền của anh lộ ra vẻ bí hiểm: “Đúng, tôi thực sự cần nghỉ ngơi vài ngày.”
— Kỷ Thời Đình: Tức chết mất! Tôi sẽ trói cô vào giường, làm cho cô không thể rời giường ba ngày liền!
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 112


Sau khi trở về phòng, Diệp Sanh Ca vẫn còn chút bồn chồn không yên.
Trong đầu cô cứ hiện lên nụ cười cuối cùng của Kỷ Thời Đình. Mỗi lần nghĩ đến cô lại rùng mình.
Cô có cảm giác… mình đã chọc anh tức điên lên rồi…
Nhưng chẳng phải đề nghị để anh nghỉ ngơi hai ngày dưỡng sức là rất hợp lý sao… Có lẽ cô không nên nói câu đó? Nhưng chính anh cũng đã đồng ý rằng mình cần nghỉ ngơi vài ngày mà.
Diệp Sanh Ca nghĩ đi nghĩ lại mà vẫn không tìm ra được câu trả lời, cảm thấy bực bội, cô ném mình lên giường.
Thôi bỏ đi ngủ thôi, dù sao cũng đã bị làm phiền khi đang ngủ, ngày mai cô còn phải xem kịch bản nữa.
Chỉ vài ngày nữa là đến lễ khai máy, sau đó cô sẽ phải vào đoàn phim để bắt đầu quay. Cô tạm thời không thể quan tâm đến tâm trạng của Kỷ Thời Đình.
Nói là như vậy nhưng đêm đó cô lại không ngủ ngon.
Sáng hôm sau tỉnh dậy, cô ngáp dài đi rửa mặt, đứng trước gương ngắm nghía vết bớt trên mặt.
Hiện tại vết bớt đã nhỏ đi khoảng một phần ba so với ban đầu. Cô tin rằng trước khi hoàn thành bộ phim đầu tiên mình sẽ xóa sạch vết bớt này.
Dù chỉ vì vết bớt này, cô cũng cần phải cảm ơn Kỷ Thời Đình.
Cô phải tiếp tục tìm cách chiếm được anh.
Cố lên!
Cô siết chặt tay tự cổ vũ cho mình, sau đó đi xuống lầu ăn sáng. Hỏi thăm chị Tú, quả nhiên Kỷ Thời Đình đã rời đi rồi.
Diệp Sanh Ca không để ý, ăn sáng xong cô quay lại phòng tiếp tục nghiên cứu kịch bản.
Đến gần trưa cô mới đột nhiên nhớ ra rằng mình đã không kiểm tra điện thoại suốt một ngày hai đêm.
Vì vậy cô nhanh chóng tìm điện thoại trong túi, nhưng điện thoại đã hết pin tự động tắt máy.
Cô vội vàng sạc pin mở máy, ngay lập tức nhận được hàng loạt tin nhắn đổ về. Trong số đó nhiều nhất là cuộc gọi nhỡ từ Mộ Ngạn Hoài.
Cô bỏ qua tiếp tục kéo xuống dưới, phát hiện cũng có nhiều cuộc gọi từ Thượng Thiên Ý.
Diệp Sanh Ca lập tức gọi lại.
“Thiên Ý, cậu tìm tôi à?”
“Trời ơi, bà cô tổ của tôi ơi.” Thượng Thiên Ý cáu kỉnh nói: “Cậu đã đi đâu vậy? Sao dạo này hay không nghe điện thoại thế?”
Diệp Sanh Ca hơi ngượng ngùng đáp: “Tôi đang tập trung xem kịch bản mà…”
“Chuyện chúng ta đã bàn trước đây cậu còn nhớ không?” Thượng Thiên Ý hơi gấp gáp: “Tôi đã bảo nghệ sĩ dưới quyền cậu là Ôn Khả Hinh thử nộp đơn xin hủy hợp đồng với Tổng giám đốc Mộ, nhưng Tổng giám đốc Mộ thẳng thừng từ chối. Ôn Khả Hinh chỉ là một nghệ sĩ mới, phong cách lại rất giống với Mộ Hiểu Nhã, trước đây Mộ Hiểu Nhã luôn muốn đá cô ấy đi, giờ Ôn Khả Hinh chủ động muốn đi thì Tổng giám đốc Mộ lại không chịu.”
Diệp Sanh Ca lập tức ngồi thẳng dậy: “Ý cậu là Mộ Ngạn Hoài có thể đã nhận ra kế hoạch của chúng ta?”
“Đúng vậy. Anh ta còn liên tục tung tin rằng T.S sẽ đầu tư.” Thượng Thiên Ý cười lạnh: “Hơn nữa, trên mạng vẫn còn không ít tin đồn xấu về cậu liên quan đến việc cậu dùng quy tắc ngầm để thăng tiến.”
“Được rồi, tôi biết rồi.” Diệp Sanh Ca mím môi.
Cô nhớ lại buổi tiệc tại nhà họ Kỷ hôm đó, Mộ Ngạn Hoài dường như vẫn chưa có ý định buông tha. Thêm vào đó, hai triệu cổ phần chuyển nhượng anh ta vẫn chưa chuyển vào tài khoản của cô.
Diệp Sanh Ca cười lạnh đóng kịch bản lại.
Những món nợ sự nghiệp hôm nay cô sẽ tính toán hết với anh ta. Còn món nợ tình cảm sau này từ từ tính.

Để tránh gây chú ý, Diệp Sanh Ca không gọi tài xế của biệt thự đưa đi mà bắt taxi đến Tinh Tập.
Trên đường đi cô gọi cho Mộ Ngạn Hoài. Khi điện thoại kết nối, cô chỉ để lại một câu “Nửa tiếng nữa gặp ở công ty” rồi nhanh chóng cúp máy.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 113


Diệp Sanh Ca đến Tinh Tập trong vòng hơn mười phút.
Sau khi xuống xe cô mới phát hiện Mộ Ngạn Hoài đang đợi cô ở sảnh công ty.
Diệp Sanh Ca không khỏi nhướn mày.
Mộ Ngạn Hoài vừa thấy cô liền đứng dậy ngay: “Tối hôm trước tại sao em lại xuất hiện ở bữa tiệc nhà họ Kỷ? Còn nữa, sau khi bữa tiệc kết thúc em đã đi đâu vậy?”
Đêm đó lẽ ra anh ta phải ngủ cùng phòng với Diệp Sanh Ca.
Nhưng không hiểu sao sáng hôm sau tỉnh dậy anh ta mới phát hiện người phụ nữ ngủ cùng anh ta hoàn toàn không phải là Diệp Sanh Ca. Anh ta tức giận vô cùng, nhưng để tránh rắc rối, anh ta chỉ còn cách rời đi sớm trước khi người phụ nữ kia tỉnh dậy.
Sau đó, suốt một ngày một đêm, điện thoại của Diệp Sanh Ca luôn trong tình trạng tắt máy.
Cô rốt cuộc đã đi đâu?
Chỉ cần nghĩ đến cảnh cô khiêu vũ cùng Kỷ Thời Đình, Mộ Ngạn Hoài đã tức đến điên người.
“Liên quan gì đến anh.” Diệp Sanh Ca tức giận nói: “Hôm nay tôi hẹn anh là để hỏi khi nào anh định trả lại hai mươi triệu cho tôi?”
“Sanh Ca, anh hối hận rồi.” Anh ta cười, giọng lạnh lùng: “Anh không đồng ý chia tay với em, cũng sẽ không trả lại hai mươi triệu, một nửa công ty mãi mãi là của em.”
Ban đầu chỉ là chút không cam lòng nhỏ nhoi, nhưng sau đêm đó nó đã trở thành một sự ám ảnh.
Anh ta không thể chịu nổi việc người phụ nữ này thoát khỏi tầm kiểm soát của mình.
“Anh đùa sao?” Diệp Sanh Ca hoàn toàn không tin.
“Anh không đùa, sau khi T.S đầu tư, Tinh Tập sẽ lớn mạnh và lên sàn chứng khoán, anh muốn chia sẻ thành tựu này với em.” Giọng Mộ Ngạn Hoài ấm áp: “Em có vui không?”
Vui cái rắm!
Diệp Sanh Ca tức chết đi được: “Chúng ta đã ký thỏa thuận rồi, nếu anh không trả tiền, tôi có thể kiện anh.”
“Vậy thì em cứ kiện đi.” Mộ Ngạn Hoài cười đắc ý: “Tôi biết em hoàn toàn không có thời gian cho việc đó.”
“Anh…” Diệp Sanh Ca không ngờ anh ta lại vô liêm sỉ đến vậy.
Cô bình tĩnh lại: “T.S sẽ đầu tư vào Tinh Tập, đó chỉ là lời nói của anh, anh có bằng chứng gì không?”
Mộ Ngạn Hoài cười: “Muốn bằng chứng? Được, anh sẽ chứng minh ngay cho em thấy.”

Một giờ sau, trong phòng họp của Tinh Tập.
Tất cả những người có tiếng nói và ảnh hưởng trong công ty đều được Mộ Ngạn Hoài triệu tập đến, ngoài Diệp Sanh Ca còn có hai quản lý là Thượng Thiên Ý và Tống Dật Hải cùng với Mộ Hiểu Nhã, Ứng Tiểu Vũ, Ôn Khả Hinh – những nghệ sĩ không có lịch làm việc hôm nay.
“Tôi biết, từ khi Tổng giám đốc Diệp rời đi, một số người đã bắt đầu lo lắng và muốn rời khỏi Tinh Tập.” Mộ Ngạn Hoài cười nói: “Tuy nhiên, Phó Tổng Giám đốc Chu của T.S đã đạt được thỏa thuận miệng với tôi. Tôi vừa gọi điện cho anh ấy, anh ấy cũng đồng ý sẽ đến để hiện thực hóa hợp tác này. Tôi hy vọng sau khi hợp tác được thực hiện, mọi người có thể yên tâm phát triển ở Tinh Tập, những người đã rời khỏi công ty, tôi cũng hoan nghênh họ quay lại.”
Khi nói đến đây, Mộ Ngạn Hoài vô thức liếc nhìn Diệp Sanh Ca.
Dù vậy Mộ Hiểu Nhã vẫn nhận ra, khuôn mặt cô ta trắng bệch vì tức giận.
“Anh! Những người đã rời đi thì đừng để ý đến họ nữa!” Cô ta cười lạnh: “Thấy công ty có T.S làm chỗ dựa thì muốn quay lại hả? Thật là không biết xấu hổ!”
Diệp Sanh Ca chỉ cười không để ý đến cô ta.
Ở phía bên kia, Ứng Tiểu Vũ và Ôn Khả Hinh nhìn nhau có chút nghi ngờ. Thượng Thiên Ý đã nói riêng với họ rằng Tổng giám đốc Diệp rời Tinh Tập là để hợp tác với T.S mở studio, còn hỏi họ có muốn theo cô hay không.
Diệp Sanh Ca có tầm nhìn sắc bén và có trách nhiệm, T.S lại có nguồn lực dồi dào. Nếu điều này là thật, họ đương nhiên rất mong muốn điều đó.
Nhưng có vẻ như những lời của Tổng giám đốc Mộ cũng không phải vô căn cứ… Rốt cuộc T.S sẽ hợp tác với ai?
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 114


Không lâu sau, điện thoại của Mộ Ngạn Hoài reo lên, anh nghe máy: “Phó tổng giám đốc Chu, anh đến rồi à? Tôi xuống đón anh ngay đây.”
Nói rồi, anh ta quét mắt nhìn mọi người với nụ cười tự tin và rời khỏi phòng họp.
Thượng Thiên Ý rất lo lắng, vô thức nhìn về phía Diệp Sanh Ca.
Mộ Ngạn Hoài có thể gọi cả lãnh đạo cấp cao của T.S đến, chẳng lẽ việc hợp tác này là thật?
Diệp Sanh Ca trao cho cô một ánh mắt yên tâm.
Phó tổng giám đốc Chu chẳng phải là Chu Diên Đông sao, anh ta làm việc với T.S chắc chắn đều là do Kỷ Thời Đình chỉ đạo.
Là vợ của tổng giám đốc, Diệp Sanh Ca khá tự tin.
Không lâu sau, Mộ Ngạn Hoài dẫn Chu Diên Đông đến phòng họp, nhìn thấy nhiều người trong phòng họp như vậy, Chu Diên Đông hơi ngạc nhiên.
“Phó tổng giám đốc Chu, việc hợp tác giữa T.S và Tinh Tập đã được thúc đẩy một thời gian rồi.” Mộ Ngạn Hoài cười: “Nhưng do hợp đồng chưa ký kết nên một số nghệ sĩ trong công ty không tin tưởng, vì vậy tôi mạn phép mời anh đến, hơn nữa nếu có thể, chúng ta sẽ ký hợp đồng ngay hôm nay.”
Chu Diên Đông cười: “Tất nhiên, đó cũng là mục đích của tôi khi đến đây, chúng ta có thể bàn về các điều khoản hợp đồng ngay bây giờ.”
Mọi người đều bất ngờ ồ lên, Mộ Hiểu Nhã tràn đầy đắc ý, Tống Dật Hải cũng rất phấn khích.
Thượng Thiên Ý, Ứng Tiểu Vũ và Ôn Khả Hinh vô thức nhìn về phía Diệp Sanh Ca, kết quả thấy cô đầy vẻ kinh ngạc khó tin.
Diệp Sanh Ca tất nhiên phải sốc!
Chu Diên Đông hành động như vậy chắc chắn là do Kỷ Thời Đình chỉ đạo, anh rốt cuộc đang muốn làm gì?
“Tôi đi vệ sinh một lát!” Diệp Sanh Ca tái nhợt mặt đứng dậy, chạy thẳng vào phòng vệ sinh.
Mộ Ngạn Hoài nhìn bóng lưng cô, sự đắc ý tràn ngập trên gương mặt anh ta.
Diệp Sanh Ca vào phòng vệ sinh lấy điện thoại ra gọi cho Kỷ Thời Đình.
Nhưng điện thoại đổ chuông mãi đến khi tự động ngắt mà không có ai bắt máy.
Cô không cam tâm gọi lại lần nữa nhưng vẫn không ai nghe.
Diệp Sanh Ca cảm thấy lòng mình lạnh đi, sao cô đã kết hôn với người đàn ông này rồi mà vẫn bị đối xử như trước vậy?
Chẳng lẽ vì tối qua cô nói gì đó chọc giận anh nên anh giận dỗi? Lấy chuyện này ra để trả thù cô?
Anh không phải người nhỏ nhen đến vậy chứ!
Diệp Sanh Ca vừa tức vừa ấm ức, liên tục gọi thêm mấy lần nữa, đến lần thứ tư, thứ năm thì Kỷ Thời Đình cuối cùng cũng chịu bắt máy.
Anh nhàn nhạt “Alo” một tiếng.
“Anh Kỷ!” Diệp Sanh Ca lo lắng mở lời: “Phó tổng giám đốc Chu đến Tinh Tập rồi, sắp ký hợp đồng với Mộ Ngạn Hoài… Anh không phải đã nói là sẽ không hợp tác với Tinh Tập sao?”
“Tôi nói vậy khi nào?” Giọng Kỷ Thời Đình vẫn thản nhiên: “Cô gọi điện cho tôi để hỏi tội à?”
Diệp Sanh Ca bị nghẹn lại: “Tôi không hỏi tội, vấn đề là rõ ràng anh đã nói việc đầu tư vào Tinh Tập chỉ là một cái cớ…”
“Đây là một phần trong kế hoạch phát triển công ty.” Giọng Kỷ Thời Đình trở nên lạnh lùng: “Cô đang nghi ngờ quyết định của tôi sao?”
Diệp Sanh Ca tủi thân đến mức muốn khóc.
“Anh không thể làm vậy…” Giọng cô nghẹn ngào: “Chúng ta đã kết hôn rồi, sao anh lại giúp người ngoài bắt nạt tôi chứ!”
Đầu dây bên kia, Kỷ Thời Đình ngừng lại một chút, dùng giọng nhẹ nhàng châm biếm, anh nói: “Cô cứ gọi tôi là ‘anh Kỷ’, tôi còn tưởng cô không biết quan hệ giữa chúng ta là gì chứ.”
“…!” Diệp Sanh Ca lại bị nghẹn họng, giận dỗi gọi tên anh: “Kỷ Thời Đình, Kỷ Thời Đình, Kỷ Thời Đình! Bây giờ đủ chưa?”
Nghe giọng nói có vẻ giận dỗi nhưng thực ra đang làm nũng của cô, yết hầu anh bất giác chuyển động lên xuống.
Anh chuyển điện thoại sang tai bên kia, giọng nhàn nhạt nói: “Chưa đủ.”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 115


Diệp Sanh Ca phồng má lên, nhịn cơn tức: “Vậy… Thời Đình? Anh đừng hợp tác với Tinh Tập có được không?”
Người đàn ông vẫn chỉ hừ lạnh một tiếng.
Diệp Sanh Ca tức đến chết đi được, liều lĩnh hét lên: “Anh là chồng tôi mà, có ai làm chồng kiểu này không?”
Cuối cùng Kỷ Thời Đình cũng cười, giọng nói trầm thấp khàn khàn truyền qua điện thoại khiến Diệp Sanh Ca cảm thấy nóng cả tai.
“Em gọi tôi là gì?” Giọng điệu anh lười biếng thoải mái.
Diệp Sanh Ca ngẩn người, một lúc sau mới thì thầm: “…Chồng?”
“Ừm.” Anh tỏ vẻ hài lòng: “Gọi lại lần nữa thử xem?”
Diệp Sanh Ca như hiểu ra điều gì đó. Chỉ là… điều này hoàn toàn khác với ấn tượng của cô về Kỷ Thời Đình! Cách xưng hô thân mật như vậy cô gọi một lần đã thấy ngượng ngùng không chịu nổi rồi.
Vậy mà… anh lại nghe có vẻ rất thích thú?
“Sao cô không nói gì?” Thấy cô im lặng mãi, Kỷ Thời Đình không hài lòng.
“Tôi…” Diệp Sanh Ca l**m môi, run rẩy nói: “Chồng.”
Nói xong, cô cảm thấy nổi da gà vì chính mình.
Nhưng ở đầu dây bên kia Kỷ Thời Đình lại cười khẽ: “Ừ, em gọi tôi có việc gì?”
“Chu Diên Đông đang ở Tinh Tập, anh bảo anh ấy giúp em đi.” Diệp Sanh Ca nói, giọng điệu vô thức mang theo một chút làm nũng.
“Được, lát nữa tôi sẽ gọi cho anh ta.” Kỷ Thời Đình rõ ràng rất hài lòng, giọng nói khàn đi một chút: “Tối gặp lại.”
“Tối gặp lại…” Diệp Sanh Ca vừa nói xong đã vội vàng cúp máy.
Tim cô đập nhanh không biết từ khi nào.
Cô ôm ngực có chút không dám tin.
Kỷ Thời Đình sao lại đột nhiên như thế này? Phải chăng sức mạnh của giấy chứng nhận kết hôn lớn đến vậy?
Hay là… trước đây cô đã hiểu lầm rồi?
Hóa ra làm nũng lại hiệu quả như vậy!
Diệp Sanh Ca cảm thấy như mình vừa mở ra một cánh cửa mới bước đến một thế giới mới. Khi bước ra khỏi phòng vệ sinh, cô vẫn không thể tin vào điều vừa xảy ra.
Khi cô quay lại phòng họp, Chu Diên Đông vừa vặn đang nghe điện thoại.
Diệp Sanh Ca có linh cảm rằng người ở đầu dây bên kia chắc chắn là Kỷ Thời Đình.
Quả nhiên sau khi Chu Diên Đông cúp máy, anh ta tỏ ra hơi khó xử.
Mộ Ngạn Hoài nhạy bén hỏi: “Sao vậy, Phó tổng giám đốc Chu?”
“Tôi suýt nữa quên mất, một trong những yêu cầu của T.S đối với hợp tác với Tinh Tập là các cổ đông phải rõ ràng và không có bất kỳ tranh chấp nào.” Chu Diên Đông mỉm cười: “Tinh Tập hiện do anh Mộ Ngạn Hoài và cô Diệp Sanh Ca mỗi người sở hữu 50% cổ phần, còn hai người thì đang…”
“Quan hệ giữa chúng tôi rất tốt!” Mộ Ngạn Hoài nói nhanh: “Chúng tôi sắp kết hôn rồi, sẽ không có bất kỳ tranh chấp nào đâu.”
Mộ Hiểu Nhã hít sâu một hơi chuẩn bị hét lên thì bị Mộ Ngạn Hoài giữ chặt vai.
Cuối cùng cô ta cũng không ngu ngốc đến mức đó, hiểu rằng điều quan trọng nhất lúc này là giành được đầu tư từ T.S nên đành nhịn cơn tức giận.
Chu Diên Đông nhướn mày, nhìn về phía Diệp Sanh Ca: “Cô Diệp, cô nghĩ sao?”
“Tôi đã chuyển nhượng 50% cổ phần cho Mộ Ngạn Hoài, nhưng anh ta chưa thanh toán đầy đủ số tiền chuyển nhượng đã thỏa thuận.” Diệp Sanh Ca mỉm cười.
“Vì vậy hợp đồng không còn hiệu lực.” Mộ Ngạn Hoài nói ngay: “Tinh Tập vẫn là công ty mà tôi và cô ấy cùng sở hữu.”
“Phó tổng giám đốc Chu, xin hãy tin rằng mối quan hệ giữa tôi và Tổng giám đốc Mộ đã hoàn toàn tan vỡ. Nếu anh ta không đồng ý tôi chuyển nhượng cổ phần, tôi sẽ cố gắng phá hoại công ty này bằng mọi cách.” Diệp Sanh Ca bình tĩnh nói: “Dù nó có trở thành công ty con của T.S cũng vậy thôi.”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 116


“Sanh Ca!” Mộ Ngạn Hoài tức giận.
“Vậy thì dễ thôi.” Chu Diên Đông cười: “Tổng giám đốc Mộ, chỉ cần anh thanh toán tiền chuyển nhượng cổ phần cho cô Diệp, Tinh Tập sẽ hoàn toàn thuộc về anh. Khi cơ cấu cổ phần của Tinh Tập thay đổi, T.S mới yên tâm đầu tư.”
Mộ Ngạn Hoài hiện vẻ do dự trên gương mặt, rõ ràng là không cam tâm.
Mộ Hiểu Nhã thì vô cùng vui mừng: “Anh, anh chuyển tiền cho cô ta đi, nếu không đầu tư của T.S sẽ tan thành mây khói!”
Giữa việc giữ lại Diệp Sanh Ca và giành được đầu tư từ T.S, Mộ Ngạn Hoài chỉ có thể chọn cái sau.
Vẻ mặt anh ta u ám, lập tức gọi điện cho ngân hàng.
Mười phút sau, tài khoản của Diệp Sanh Ca có thêm hai mươi triệu.
Cô cười rạng rỡ: “Cảm ơn Tổng giám đốc Mộ, hợp đồng của chúng ta chính thức có hiệu lực. Từ nay Tinh Tập hoàn toàn là của anh rồi!”
Mộ Ngạn Hoài nhìn cô lạnh lùng cười.
Chu Diên Đông không để lộ chút cảm xúc nào, cười nói: “Giờ thì ổn rồi. Tổng giám đốc Mộ, hôm nay đã muộn, tôi còn công việc khác, chi tiết hợp tác chúng ta sẽ hẹn lại lần khác để thảo luận.”
Mộ Ngạn Hoài biến sắc, không ngờ lại xảy ra biến cố: “Phó tổng giám đốc Chu, chúng ta đã thảo luận được một nửa rồi mà.”
“Xin lỗi, tôi thực sự có việc gấp.” Chu Diên Đông mỉm cười: “Xin phép.”
Nói xong anh ta quay người rời đi, dù Mộ Ngạn Hoài đầy sự không cam lòng nhưng cũng đành bất lực.
Trong lòng anh ta bỗng dấy lên một linh cảm không lành, tại sao sau khi anh ta chuyển tiền cho Diệp Sanh Ca, lời lẽ của Phó tổng giám đốc Chu lại thay đổi?
Không, không thể nào, chắc chắn là anh nghĩ quá nhiều rồi! Phó tổng giám đốc Chu đã nói sẽ hẹn lại để bàn tiếp mà.
Anh ta bỏ qua suy nghĩ đó và nói với mọi người: “Mọi người cũng thấy rồi đấy, mặc dù hợp đồng chưa ký nhưng hợp tác giữa Tinh Tập và T.S đã là chuyện không thể bàn cãi.”
Mộ Hiểu Nhã và những người khác đương nhiên vô cùng mừng rỡ.
Nhưng Thượng Thiên Ý lại nhìn Diệp Sanh Ca với ánh mắt đầy ẩn ý, tin chắc rằng không thể có chuyện Tinh Tập và T.S hợp tác được.
Diệp Sanh Ca đứng dậy: “Từ giờ trở đi sống chết của Tinh Tập không còn liên quan gì đến tôi nữa. Mọi người bảo trọng.”
Nói rồi chuẩn bị rời đi.
Khuôn mặt Mộ Ngạn Hoài sầm xuống định ngăn cô lại, nhưng Thượng Thiên Ý đứng dậy chặn đường anh ta.
Thượng Thiên Ý đưa ra đơn từ chức đã chuẩn bị sẵn, đặt trước mặt Mộ Ngạn Hoài, cười nói: “Tổng giám đốc Mộ, thế giới ngoài kia rộng lớn, tôi muốn đi khám phá.”
“Cô…” Mộ Ngạn Hoài tức giận đến mức biến sắc.
Tinh Tập có ba người quản lý cấp cao quan trọng, một người đã rời đi là Diệp Sanh Ca, giờ Thượng Thiên Ý cũng muốn từ chức?
Đùa gì vậy?
Diệp Sanh Ca nhìn thấy khuôn mặt khó coi của Mộ Ngạn Hoài, tâm trạng rất vui vẻ.
Cô nhân cơ hội rời khỏi phòng họp, vất lại ánh mắt vừa đắc ý vừa pha lẫn ghen ghét của Mộ Hiểu Nhã sau lưng.

Diệp Sanh Ca về đến biệt thự Thiên Phàm đúng lúc ăn trưa.
Buổi chiều cô tiếp tục xem kịch bản, giữa chừng còn gọi điện cho đạo diễn Từ để bàn về buổi lễ khai máy ngày kia, không biết từ khi nào đã đến chập tối.
Bữa tối cô vẫn ăn một mình. Theo lời của dì Tú, Kỷ Thời Đình hầu như chỉ ăn tối với khách, mỗi lần đều phải gặp những người khác nhau, không phải đối tác thì cũng là các lãnh đạo trong giới chính trị kinh doanh, nói chung là vừa ăn vừa làm việc.
Diệp Sanh Ca nghe vậy không khỏi suy nghĩ liệu anh có ăn được bữa nào ngon không?
Có lẽ thấy cô lo lắng, dì Tú bỗng lại gần nói: “Cô chủ, cô có muốn chuẩn bị một bất ngờ cho cậu chủ không?”
“Bất ngờ gì ạ?” Diệp Sanh Ca ngẩn người.
“Cô chủ vào phòng xem sẽ biết.” Dì Tú nói một cách bí ẩn.
Diệp Sanh Ca thực sự thấy tò mò. Cô về phòng mình, phát hiện trên giường có thêm một bộ đồ ngủ màu đỏ lụa bóng.
Cô tròn mắt mở ra xem, quả nhiên là một bộ váy ngủ gợi cảm!
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 117


Bộ đồ ngủ này mỏng như cánh ve, nhỏ đến mức quá đáng, không biết che được bao nhiêu da thịt…
Cô tưởng tượng cảnh mình mặc bộ đồ ngủ này, khuôn mặt liền đỏ bừng.
Cái này… có phải quá đáng lắm không?
Mới đêm kia vừa làm chuyện ấy, người đàn ông này… ừm, liệu anh có chịu nổi không?
Hơn nữa nếu cô thực sự mặc thế này nằm trên giường anh liệu anh có chấp nhận không? Hay sẽ giận dữ ném cô ra ngoài?
Trong lòng Diệp Sanh Ca có chút mâu thuẫn, vừa suy nghĩ vừa cảm thấy xấu hổ.
Dì Tú bước vào thấy cô đang cầm bộ đồ ngủ đờ đẫn, không khỏi mỉm cười: “Cô chủ, cô có thích bộ đồ ngủ này không?”
Diệp Sanh Ca như bị bỏng, vội vã ném bộ đồ xuống giường, giữ vẻ bình tĩnh: “Không thích! Kỷ Thời Đình cũng sẽ không thích đâu!”
“Ai nói chứ, chỉ cần là cô chủ mặc thì cậu chủ đều sẽ thích cả.” Dì Tú nháy mắt với cô.
“Chắc là không đâu…” Diệp Sanh Ca cười gượng.
Xem ra sự dịu dàng hiếm có của Kỷ Thời Đình đêm qua đã có tác dụng, khiến người hầu cho rằng anh rất coi trọng cô.
“Thật đấy tôi có thể thấy cậu chủ rất thích cô.” Dì Tú mỉm cười nói: “Khi tôi bắt đầu làm việc ở nhà họ Kỷ cậu chủ mới mười mấy tuổi, lúc đó cậu ấy đã rất chín chắn, ít khi thấy biểu cảm trên mặt, càng đừng nói đến việc thấy cậu ấy cười. Ngay cả ông chủ cũng khó mà thấy được gương mặt tươi cười từ cậu ấy. Nhưng khi cậu chủ ở bên cô, cậu ấy lại có nhiều biểu cảm, hơn nữa cũng cười rất nhiều.”
Nhiều biểu cảm sao… Thật không? Chẳng lẽ không phải toàn là sự khó chịu sao?
Cười ư… rõ ràng toàn là cười lạnh mà.
Diệp Sanh Ca nghĩ rằng mấy người hầu trong biệt thự này chắc chắn đã hiểu lầm rồi, nhưng đó là sự hiểu lầm mà Kỷ Thời Đình cố ý tạo ra, làm sao cô dám đính chính chứ, chỉ biết cười gượng mà thôi.
“À thì, tôi đi tắm trước đây.” Diệp Sanh Ca khéo léo nói.
“Được thôi.” Dì Tú chỉ vào bộ đồ ngủ trên giường: “Nhớ mặc cái này nhé.”
Nói xong dì mới rời đi, còn tiện tay đóng cửa lại.
Diệp Sanh Ca nhìn chằm chằm vào bộ đồ ngủ màu đỏ trên giường với vẻ phân vân.

Chín giờ tối Kỷ Thời Đình trở về biệt thự Thiên Phàm.
Lúc bước vào cửa anh vẫn đeo tai nghe Bluetooth để nói chuyện điện thoại. Thấy người hầu bước tới, anh cởi áo vest ra đưa cho họ, miệng vẫn lưu loát nói bằng tiếng Tây Ban Nha.
Dì Tú đưa cho anh một ly nước chanh, anh nhận lấy, trong lúc người bên kia đang nói, anh uống một ngụm.
Một lúc sau anh mới kết thúc cuộc gọi, uống cạn ly nước chanh.
“Cậu chủ, cô chủ đang đợi anh ở phòng ngủ chính.” Dì Tú nhận lại chiếc ly trống, cười mỉm nói.
Khuôn mặt Kỷ Thời Đình vẫn không có biểu cảm gì nhưng ánh mắt lại tối sầm lại.
“Cần tôi chuẩn bị bữa khuya cho cậu không?” Dì Tú tiếp tục hỏi.
“Không cần đâu.” Kỷ Thời Đình vừa tháo cà vạt vừa bước nhanh về phía cầu thang. Có lẽ vì đã nói chuyện điện thoại quá lâu nên giọng anh có chút khàn.
Bước chân của anh không quá nhanh nhưng cũng không hề dừng lại. Khi lên đến tầng hai anh đã cởi ba cúc áo sơ mi.
Dì Tú nhìn theo bóng lưng anh mỉm cười, dì vẫy tay ra hiệu cho những người hầu khác về phòng nghỉ sớm, tránh nghe thấy những gì không nên nghe.
Kỷ Thời Đình đẩy cửa phòng ngủ chính, bật đèn lên.
Trên giường, người phụ nữ đang trốn dưới chăn vội vàng ngồi dậy, ôm chặt chăn cười với anh đầy vẻ nịnh nọt: “Anh về rồi à? Em… đợi anh ngủ cùng đây.”
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 118


Thật ra Diệp Sanh Ca không trốn dưới chăn quá lâu.
Sau khi tắm xong cô lặng lẽ đến phòng ngủ chính, đi một vòng tham quan.
Phòng ngủ của người đàn ông này cũng mang phong cách lạnh lùng, toát lên sự lạnh lẽo như muốn đuổi người khiến cô nhiều lần muốn rút lui. Nhưng khi nghĩ đến vết bớt trên mặt, cô chỉ có thể cắn răng chịu đựng.
Nghe thấy tiếng động dưới lầu cô mới chui vào chăn, quả nhiên không bao lâu sau Kỷ Thời Đình đã bước vào.
Lúc này cô cảm thấy vừa căng thẳng vừa xấu hổ.
Sự xuất hiện của cô rõ ràng không khiến người đàn ông bất ngờ. Ánh mắt anh có chút hứng thú, dừng lại trên mặt cô trong vài giây, sau đó khóe môi anh hơi nhếch lên mang theo vẻ chế giễu.
“Em làm gì ở đây?”
Làm gì à? Câu hỏi hay đấy.
Diệp Sanh Ca l**m môi: “À, hôm nay em đã lấy được tiền chuyển nhượng cổ phần từ Mộ Ngạn Hoài, hai mươi triệu đấy! Tất cả đều nhờ có anh.”
“Ừ.” Kỷ Thời Đình bước đến bên giường, cúi nhìn cô từ trên cao, trong đôi mắt đen sâu thẳm khó đoán: “Vậy thì sao?”
Diệp Sanh Ca cảm thấy má mình nóng lên.
Cô đã nói rõ ràng như vậy, chẳng lẽ anh không hiểu sao?
Không đúng, chắc chắn anh hiểu, chỉ là anh cố ý thôi.
“Chúng ta là vợ chồng.” Diệp Sanh Ca nhớ lại kỹ năng mới học hôm nay, giọng mềm mại hơn: “Anh là chồng mà.”
Mặc dù nói xong cô cảm thấy mình tự khiến mình buồn nôn, nhưng rõ ràng sự làm nũng của cô thực sự có tác dụng.
Vì yết hầu của Kỷ Thời Đình khẽ động, đôi mắt anh cũng trở nên tối sầm hơn.
Đó là biểu hiện của việc bị k*ch th*ch.
Diệp Sanh Ca cảm thấy được khích lệ, quyết định tiến thêm một bước, chớp mắt nói: “Anh làm việc rất vất vả phải không? Có muốn tắm không, em sẽ chuẩn bị nước tắm cho anh.”
Rồi cô đỏ mặt bổ sung thêm: “Chồng à…”
Kỷ Thời Đình đột nhiên bật cười.
Nụ cười ấy đến đột ngột tự nhiên, suýt nữa làm Diệp Sanh Ca choáng váng.
Người đàn ông tiến đến bên giường kéo chăn ra, thấy cô mặc áo choàng tắm quấn chặt kín đáo, ánh mắt chuyển đến khuôn mặt cô, yết hầu lại khẽ động, giọng trầm lạnh đầy ý cười chế nhạo: “Tối nay tôi không có hứng, về phòng của em đi.”
Diệp Sanh Ca ngơ ngác. Sao lại không có hứng chứ? Anh vừa nuốt nước bọt, rõ ràng là rất có hứng mà.
Chẳng lẽ anh vẫn còn giận? Cô cứ nghĩ sau cuộc gọi buổi sáng anh đã hết giận rồi.
Thấy cô không động đậy, sắc mặt Kỷ Thời Đình càng lạnh lùng hơn.
“Không chịu đi à?” Kỷ Thời Đình nắm lấy cổ tay cô: “Vậy đừng trách tôi không khách sáo.”
“Đợi đã, đợi đã!” Diệp Sanh Ca dùng tay còn lại ôm lấy anh, nhân cơ hội bám vào người anh, giọng điệu đáng thương: “Anh đang giận đúng không?”
“Hôm qua không phải em nói để tôi nghỉ vài ngày sao.” Kỷ Thời Đình cúi xuống nhìn cô, giọng điệu mỉa mai: “Sao lại nhanh chóng hồi phục thế?”
“Vậy… nếu không làm được nhiều lần, thì làm một lần cũng được mà.” Diệp Sanh Ca dụi người vào anh, không cam lòng bỏ cuộc: “Chỉ một lần thôi, anh có đủ sức chứ?”
Cô vừa dứt lời, khuôn mặt Kỷ Thời Đình càng lạnh hơn, lập tức cúi xuống bế cô lên, trực tiếp đi ra khỏi phòng ngủ rồi ném cô ra ngoài.
“Kỷ Thời Đình!” Diệp Sanh Ca quyết không buông tay.
Người đàn ông nắm lấy cổ tay cô, giọng nói đã pha chút tức giận: “Buông tay.”
Diệp Sanh Ca cắn môi không cam lòng buông tay, thấy anh sắp đóng cửa, cô cắn răng nhanh chóng kéo dây thắt lưng mạnh mẽ giật xuống.
Áo choàng tắm trượt xuống đất.
 
Chồng Yêu Ơi, Em Muốn Làm Nũng!
Chương 119


Lúc này đã là giữa mùa thu, nhiệt độ trong hành lang thấp hơn so với trong phòng, làn da bỗng chốc tiếp xúc với không khí có cảm giác lạnh lẽo.
Diệp Sanh Ca không khỏi rùng mình một cái, cô lo lắng vén tóc lên rồi cẩn thận ngẩng đầu.
Kỷ Thời Đình dựa vào cửa, động tác đóng cửa đã dừng lại.
Biểu cảm của anh rất bình tĩnh nhưng đồng tử co lại, ánh mắt đen nhánh của anh không rời khỏi cô mang theo ý xâm lược mãnh liệt.
Kỷ Thời Đình không ngờ rằng dưới lớp áo choàng tắm lại là một cảnh tượng quyến rũ đến vậy.
Làn da của người phụ nữ rất trắng, dưới ánh đỏ tươi của áo choàng lại gần như trong suốt. Lúc này, làn da của cô hầu hết đã lộ ra ngoài, bờ vai mỏng manh, xương quai xanh tinh tế, khe hở mờ ảo… Ngực của cô không quá lớn nhưng hình dáng rất đẹp, chỉ cần một tay là có thể nắm được, cùng với hơi thở càng lúc càng dồn dập của cô, hai miếng vải mỏng manh như sắp không chịu nổi, anh như muốn đưa tay đỡ lấy cho cô.
Ánh mắt anh tiếp tục di chuyển xuống, lớp vải sát người ở điểm giao giữa eo và hông của cô tạo thành một đường lõm hoàn hảo.
Diệp Sanh Ca bị anh nhìn chằm chằm đã bắt đầu cảm thấy xấu hổ.
Có lẽ là vì ánh nhìn của anh quá nóng bỏng, cô cảm thấy cơ thể mình cũng dần nóng lên, dưới chân là lớp thảm mềm mại, cô lo lắng di chuyển một chút.
Nhưng động tác nhỏ này cũng không thoát khỏi ánh mắt của Kỷ Thời Đình, ánh mắt anh ngay lập tức bị các ngón chân nhỏ nhắn tròn trịa của cô thu hút, móng chân trong suốt ánh màu hồng nhạt, ngay cả động tác nhỏ của cô cũng trở nên quyến rũ.
Hơi thở của anh dần trở nên nặng nề, nhưng anh cố ý nén lại rất chậm.
Diệp Sanh Ca cuối cùng không chịu nổi, cảm giác như toàn thân cô sắp bốc cháy.
Cô thật hối hận vì đã nghe theo lời của dì Tú… Mặc dù anh thật sự nhìn không chớp mắt, nhưng cũng không thấy anh đột nhiên nổi cơn thịnh nộ kéo cô vào phòng! Có thể thấy trò này không thể làm lay chuyển anh, chỉ khiến anh thỏa mãn thị giác mà thôi.
Hơn nữa không biết dưới lầu có người hầu không… Nếu bị họ nhìn thấy thì thật xấu hổ.
Diệp Sanh Ca bắt đầu hối hận về sự hấp tấp của mình, cô cắn môi, một tay ôm ngực — cô biết chiếc áo này ngắn đến mức nào, chỉ cần cô hơi cúi người là tất cả sẽ lộ ra ngoài — cô khom người chuẩn bị nhặt chiếc áo choàng tắm lên.
“Lạnh sao?” Kỷ Thời Đình cuối cùng cũng lên tiếng, một từ ngắn ngủi như mang cả ngàn cân nặng.
Diệp Sanh Ca ậm ừ một tiếng, giọng điệu đầy vẻ ấm ức: “Em… em về phòng đây, anh nghỉ ngơi sớm đi.”
Nói xong, tay cô đã chạm vào chiếc áo choàng tắm.
Nhưng chưa kịp nhặt lên, một lực mạnh mẽ đột ngột truyền đến từ vai cô, sau đó cả người cô bị đẩy mạnh vào ngực của người đàn ông.
“Ưm!” Cô kêu lên một tiếng đau đớn, ngay lập tức, lưng cô đã dựa vào bức tường ấm áp.
Kỷ Thời Đình chống tay lên tường hơi cúi xuống nhìn cô, tay còn lại nhẹ nhàng v**t v* gương mặt cô.
Diệp Sanh Ca đối diện với ánh mắt sâu thẳm của anh, lo lắng l**m môi nở một nụ cười: “Kỷ… không, chồng à.”
Người đàn ông phát ra một tiếng rên khẽ từ cuống họng, anh nâng cằm cô lên, cảm giác mịn màng từ đầu ngón tay truyền đến khiến anh trong lòng dâng lên cảm giác nóng bỏng.
Kỷ Thời Đình không thể tin rằng anh lại dễ dàng bị người phụ nữ này mê hoặc đến vậy, mặc dù cô không phải kiểu người quyến rũ, dù biểu cảm trên mặt cô là sự lo lắng vụng về làm anh cảm thấy đáng ghét.
 
Back
Top Bottom