Ngôn Tình Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con

Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 140: Biện pháp mới (1)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 141: Biện pháp mới (2)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 142: Biện pháp mới (3)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 143: Biện pháp mới (4)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 144: Ngẫu nhiên gặp (1)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 145: Ngẫu nhiên gặp (2)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 146: Ngẫu nhiên gặp (3)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 147: Ngẫu nhiên gặp (4)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 148: Đại chiến đồ ăn (1)


Editor Quỳnh Nguyễn.

Có lẽ chọn sữa chua là được rồi, Lý Tiêu Nhiên cầm lấy sữa trong tay Mộ Thượng Ân rồi quay đi. Mãi đến khi bóng người của bọn họ hoàn toàn biến mất ở trong tầm mắt của cô, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

Muốn đi ra, cô chợt phát hiện, chính mình không có cách nào tránh thoát khỏi ràng buộc của anh rồi!

Cô hiển nhiên là một con mồi của sói rồi!

Đợi đến khi sự việc kết thúc, con sói này vừa mới nếm xong bữa điểm tâm, bữa ăn chính còn chưa bắt đầu đây!

Cô vừa tự diễu, có vẻ như vừa nghĩ đến anh khiến cho hô hấp cũng trở lên bất ổn, cả cơ thể cũng bắt đầu nóng rực lên.

Vốn là cô ôm đầu của anh, để anh không thể nhúc nhích khuôn mặt. Nhưng mà, trong lúc vô tình, đã biến thành anh nắm eo thon của cô, lợi dụng ưu thế tay chân dài của anh, ôm chặt cô trong lồng ngực của mình....

Hơn nữa, dường như cô còn cảm thấy có đôi khi, trên bụng của cô có thứ gì đó của Lãnh Vân Lâm đang cưng cứng gào gào gọi.

Ngẩng đầu lên, nhìn vào đôi mắt anh như thương không phải thương, không uống rượu, nhưng dường như có vẻ say.

Mà dần dần, vốn đôi tay đang ôm chặt eo của cô, trở lên dịu dàng hơn, có chút muốn tiếp tục di chuyển sâu hơn.

Khóe mắt vừa mở, anh nhẹ nhàng tách môi ra. Bởi vì thời gian hôn môi dài, làm cho môi anh còn chói mắt như cảnh xuân.

" Chúng ta, tốt nhất là trở về sớm một chút đi thôi!"

Hiển nhiên, anh đang không ăn no, lại "Đói bụng" rồi!

Thật không nên dùng loại phương pháp kia để thu hút sự chú ý của anh, hiện tại, xem như là tự gieo ác gặp ác đi!

"Hay là ăn cơm trước đi." Cô nhanh chóng nói sang chuyện khác, thừa dịp anh không để ý, chạy đi lấy xe.

Lãnh Vân Lâm cũng không thèm tính toàn với cô. Chờ về tới nhà, đóng cửa lại ai làm chủ, còn không phải do anh định đoạt hay sao?

==============

Quả nhiên, xuất hiện ở siêu thị, chở về một đống đồ lớn, Lãnh Vân Lâm lái xe chở cô trở về biệt thự.

Vừa vào cửa, cô lập tức sắp xếp chồng nguyên liệu nấu ăn này nhưng thật ra là cố gắng hết sức để kéo dài thời gian, không muốn sớm như vậy đã cùng với anh leo lên giường, vì thế, chịu khổ bắt đầu thu xếp đồ vật vừa chở về.

Lãnh Vân Lâm đương nhiên cũng hiểu suy nghĩ của cô, anh cũng không phải là loại quỷ đói đầu thai, tự nhiên cũng sẽ không như loại người giống như heo có thể làm chuyện đó cả ngày cả đêm.

Mộ Thanh Vũ cho anh ly cà phê, anh ngồi trên ghế sa-lông ở phòng khách, mở điện thoại di động ra nhìn.

Quả nhiên, vừa mở điện thoại di động ra, bên trong tràn ngập thông báo, tin nhắn, liền lập tức ập đến làm điện thoại di động của anh rung động liên tục.

Mở ra bên trong, nội dung chủ yếu là liên quan đến sự việc Lâm Vũ Thâm tối hôm qua.

Có mẹ của anh gọi điện, có Lâm gia đến răn dạy, thậm chí còn nói, phải đưa Mộ Thanh Vũ cùng anh đưa vào nhà giam, kiện anh cố ý gây thương tích. Tự nhiên, còn có mấy người bạn tốt như Vũ Trạch Hiểu chạy tới hỏi thăm.

Đang định trả lời, một cuộc điện thoại vừa vặn gọi tới, ngón tay anh run lên, đưa tay nhấn nút nghe, vừa đúng là bạn học Vũ Trạch Hiểu gọi tới. Còn chưa kịp nói, đầu bên kia đã truyền tới tiếng cười của anh:" Oa ha ha ha ha, nghe nói tối hôm qua, cô gái của cậu đã đánh tên tiểu tử Lâm gia kia?"

Cái tên này là ca sĩ cấp bậc siêu sao. Dùng âm thanh trầm bổng du dương để bát quái nghe mới kỳ quái làm sao.

Lãnh Vân Lâm im lặng một lúc, rốt cuộc cũng rặn ra mấy chữ: " Làm sao cậu biết được?"

"Chuyện này làm sao có thể che giấu được tớ?" Vũ Trạch Hiển cười vẻ đầy kiêu ngạo, "Nói nhanh lên, nói nhanh lên, chuyện xảy ra tối hôm qua diễn ra như thế nào?"

_______________
 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 149: Đại chiến đồ ăn (2)


Editor Quỳnh Nguyễn.

" Tớ nghĩ rằng chỉ là đến họp lớp bình thường, ai biết lại là loại Party kia? Lâm Vũ Thâm coi trọng bạn gái của tớ, không nghĩ tới bị cô ấy đập cho môt bình rượu."

"Tiểu tử này thật quá tệ nha? Lực chiến đấu đúng là 5 cặn bã!" Vũ Trạch Hiểu cười trên nỗi đau của người khác:" bất quá bạn gái của cậu tính tình thật cá tính! Cậu định cố gắng thật sao?"

Cố gắng? Anh đi đến nhìn cô gái đang bận rộn trong bếp một chút, khóe miệng nhếch lên nụ cười thản nhiên:" Không vấn đề gì. Con gái, phải có chút cá tích mới thú vị!"

"Ôi chao, ai, ôi cha, cậu thật sự đã động tâm rồi sao?" Bên kia, vang lên tiếng cười đầy bỉ ổi của ai đó, nghe bề ngoài như có chút gì đó rất chói tai.

"Đúng vậy, giữ ở bên cạnh chơi đùa, ngược lại cũng không tệ lắm." Anh đem chân duỗi thẳng, nhớ lại hình ảnh hai người hôn nhau trong siêu thị, khóe miệng nhẹ nhàng nhếch lên.

"Được rồi, được rồi, tớ không nói lại được cậu, có chuyện gì thì nhớ nói lại với tớ, tạm biệt." Anh vội vàng tắt máy, Lãnh Vân Lâm giống như còn có thể từ ống nghe bên kia, nghe được tiếng phi cơ khởi động.

Đoán chừng là ở phi trường, làm ngôi sao cũng không dễ dàng, bay tới bay lui bốn phía rất gấp gáp.

Xử lý xong công việc, anh đứng người lên, liền nhìn vào trong bếp, bóng dáng kia vẫn đang còn rất bận rộn.

Đồ ăn của Mộ Thanh Vũ rất thanh đạm. Bởi vì thân thể không tốt, không thể ăn đồ ăn quá nhiều dầu mỡ, lần này cô làm canh rau xanh, rau xào thịt bò, cà chua trứng gà, đang còn nấu canh.

Trước mặt đã xong ba món đồ ăn, canh giống như đang còn tiếp tục nấu chín bên trong, chỉ cần đi đến nhà bếp là có thể ngửi thấy mùi thêm mê người của đồ ăn.

Thao tác của cô rất nhanh, bởi vì quá khứ bộn bề rất nhiều việc, về nhà một lần vẫn phải chăm sóc cho trẻ con, nên giúp có cô làm việc nhà rất nhanh nhẹn. Một món ăn rồi một món ăn, tuy nhiên hương vị cũng không thể nói, so với ngoài quán ăn nhiều vị, chẳng qua, giỏi ở việc nhà.

Không biết gì cái gì, nhìn thấy bộ dáng của cô vòng tới vòng lui trong bếp, mùi và khói của thức ăn bốc lên đập vào mặt, đem hình dáng của cô, mờ mịt bên trong làn khói, trước giờ anh chưa từng được trải qua.

Cha mẹ anh đừng nói là ngắm, từ nhỏ đã cãi nhau ra ở riêng. Mẹ dọn ra ngoài, chưa từng quản tới việc lớn lên của anh. Mà đại bá phụ cùng đại bá mẫu, mặc dù không tệ, nhưng vì do công việc bận rộn quá nhiều, gần như không làm qua công việc nhà.

Anh sống ở Lãnh gia, ăn rồi có người giúp việc làm đồ ăn. Về sau có bạn gái, nhưng những người đó, cũng là loại người mười ngón tay không dính nước, suốt ngày cùng anh ra ngoài chơi bời, làm sao lại rửa tay làm đồ ăn?

Bởi vậy, giờ phút này anh nhìn thấy Mộ Thanh Vũ bận rộn bên trong, bất tri bất giác, lại có một cảm giác không khí sinh hoạt của gia đình.

Giống như bận rộn một ngày dài, hết giờ làm việc chồng trở về nhà, trong phòng khách chờ vợ nấu bữa cơm tối!

Đi tới cửa, Mộ Thanh Vũ đanng bưng cà chua xào trứng đi ra ngoài, nhìn thấy anh đứng bên ngoài, cô hỏi lại một câu:" Anh nếm thử xem vị thế nào?"

Lãnh Vân Lâm nhìn cô một chút, môi đỏ lên bởi vì trong siêu thị bị anh hôn lên, có chút hơi sưng. Bất giác nhìn lên khuôn mặt, bởi vì được chăm sóc thường xuyên, lộ ra vẻ trắng hồng, khỏe mạnh tươi mát. Anh nhìn thấy cô cầm món ăn đi ra, tựa như bộ dáng hiền lành của người vợ, trong lúc nhất thời, lại có chút giật mình.

Một câu còn không kịp suy nghĩ, anh liền thốt ra mà nói:"Em đút cho anh."

"A?" Mộ Thnh Vũ có kỳ quái, nhìn lại một chút, lại nghĩ tới người con trai này đang kiêu ngạo, chống lại anh chính là làm khổ mình. Còn không cầm theo đũa, đành phải dùng tay bốc một miếng trứng, đưa đến bên miệng anh.

____________
 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 150: Đại chiến đồ ăn (3)


Editor Quỳnh Nguyễn.

Không nghĩ tới, Lãnh Vân Lâm lại một hơi, đem cả miếng trứng cùng ngón tay của cô, tất cả đều nuốt vào!

Mộ Thanh Vũ cảm thấy nhột đầu ngón tay, anh rất nhanh đem khối trứng gà dùng đầu lưỡi cuốn vào, không thèm nhai nữa mà đem nuốt vào.

Mộ Thanh Vũ định rút ngón tay mình về, anh nhẹ nhàng dùng sức cắn giữ lại, không cho cô rời khỏi.

Cô đành phải để mặc cho anh cắn ngón tay mình, chờ đến khi nuốt hết, cô còn tưởng rằng mình sẽ rút ngón tay mình ra được, lại không nghĩ rằng, anh thế mà đem lưỡi mềm mại, nhẹ nhàng quấn lấy ngón tay của cô.

Toàn thân cô run lên, trên ngón tay, truyền đến cảm giác ẩm ướt. Anh chăm chú l**m một vòng quanh ngón tay của cô, một chút nước tương thừa cũng không bỏ sót.

Cô có chút ngứa ngáy, nhất là, cô nhìn thoáng qua Lãnh Vân Lâm, thần sắc rất chăm chú, giống như con rắn, từng chút từng chút đem ngón tay của cô, thân thể, còn cả linh hồn tất cả đều đặt vào tầm kiểm soát của mình!

Nhất là, loại ấm áp, ẩm ướt kia mang theo một chút thô ráp của lưỡi, mềm mại luồn qua ngón tay, thỉnh thoảng dùng răng cắn, nhẹ nhàng đụng vào cô, làm cho toàn thân cô không khỏi run lên, hận không thể lập tức thoát đi khỏi hoàn cảnh này!

"Vân, Vân Lâm." Hơi thở của cô hơi bất ổn, hai chân đều như muốn nhũn ra!

Cô không thể hiểu cảm giác lúc này, mặc dù tối hôm qua Lãnh Vân Lâm đối với cô rất bạo ngược, thế nhưng, có lẽ bởi vì bạo ngược, cô căn bản chưa có kinh nghiệm trải qua cảm giác này.

Thật đúng là, làm cho lòng người tê tê, làm thế nào cũng không đúng. Thật giống như bị một chú mèo nhỏ chui vào người, trong lúc lơ đãng, nhẹ nhàng dùng móng vuốt cào cào nhẹ một hai cái trong lòng ngươi.

Lãnh Vân Lâm vốn là cao thủ trong chuyện tình cảm, điểm ấy trong lòng cô biết rõ. Chỉ là, cô không nghĩ tới, anh hoàn toàn áp dụng trên người cô, cảm giác rất khó có thể chịu đựng!

Cô không muốn dây dưa với anh thêm nữa, dùng sức đem ngón tay rút về, quay người hướng nhà bếp đi tới:" Em, em đi xem một chút, canh đã nấu xong chưa."

Không nghĩ tới, còn chưa đi được hai bước, liền bị một đôi tay nắm chặt ở eo nhỏ.

Thân thể ấm áp của người đàn ông từ phía sau lưng cô nhích lại gần. Cô cảm giác được, hô hấp của anh đang dâng lên cổ của cô, nóng một chút, nhột một chút. Cứ nhớ lại kinh nghiệm ở cùng anh, cô chỉ nhớ rõ tối hôm qua một lần vô luận là từ năm năm trước, hay một tuần trước trong trí nhớ, đều rất mơ hồ, cô nghĩ không ra.

Thế nhưng là, tối hôm qua, mặc kệ là nóng bỏng, bạo ngược, lặp đi lặp lại nhiều lần, cô đều nghĩ cách trốn đi!

Bao nhiêu vui vẻ cô không cảm thấy, chỉ cảm thấy giống như đang bị tra tấn!

Thịt đã đưa đến tận miệng, Lãnh Vân Lâm làm sao cho phép tới tay lại bay mất? Anh ngửi ngửi ở cổ cô, thân thể của cô mềm nhũn ra, còn lưu lại mùi thức ăn, giống như một bữa tiệc mỹ vị.

"Canh nấu càng lâu, hương vị càng đậm đà!" Ngón tay của anh dọc theo phần eo của cô, chậm rãi đi lên, nhẹ nhàng đo từ eo đến dây áo của cô, đem mở hết khóa.

"Thế nhưng, đồ ăn đều đã làm xong." cô không thế thích ứng, nhất là hô hấp nóng bỏng của anh, thân thể cường tráng, còn đang tùy tiện làm càn tại eo cô, mang theo bàn tay to lớn thô ráp, khiến cho cô cảm giác như cả đầu ngón chân đều như cuốn lại!

___________
 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 151: Đại chiến đồ ăn (4)


Editor Quỳnh Nguyễn.

Anh chợt dùng một chút sức, đưa tay ôm ngang cô lên, chậm rãi hướng đến ghế sô pha trong phòng khách. Vừa mới buông cô xuống, anh liền như hình với bóng đè ép xuống, nhẹ nhàng hôn lên gương mặt cô, lên cổ, nhẹ nhàng nói:" Những cái kia đều không quan trọng."

"Thế nhưng." cô thấy váy mình bị anh cởi xuống dưới, ngoại trừ chỉ còn lại hai mảnh vải che đậy y phục bên ngoài, không còn vật khác. 23 độ, cảm giác hơi có chút lạnh. Cô cảm thấy không tự nhiên, muốn đem gối ôm bên cạnh, che lại cơ thể mình, tựa như là ôm búp bê, con mắt lập lòe như một chú nai ngơ ngác.

" Nhưng mà chuyện gì?" Đáy mắt anh hiện lên ánh sáng đầy rạo rực. Cũng không giống như trước đó, đem đối phương lột ra sạch sẽ, còn bản thân mình lại ăn mặc chỉnh tề.

Ngón tay của anh kéo rơi cà vạt của mình, nhẹ nhàng chuyển qua áo sơ mi của mình, từng nút từng nút, lộ ra bờ ngực rắn chắc.

"Sau khi ăn xong, sẽ bất lợi cho việc hoạt động." Ghế sô pha rất lớn, cô núp ở một góc, trên thân chăm chú cầm gối ôm cản trở.

Lúc đầu, cô nghĩ đến chuyện thuận theo anh, cho dù anh nói cái gì, cô cũng sẽ không cùng anh cãi lộn, cùng anh khiêu chiến. Thế nhưng, ngay thời điểm hiện tại, lúc tình ý đang muốn phát triển, cô cảm thấy không thể tiếp tục theo anh được nữa!

Nếu không có trận bạo ngược tối hôm qua, cõ lẽ cô còn có thể cắn răng chịu đựng. Thế nhưng, chỉ cần nhớ tới hình ảnh ngắn kia, hiện tại đầu cô không thể tiếp tục suy nghĩ thêm!

Với lại, không biết suy nghĩ cái gì, cô nghĩ là như vậy.

Còn tốt hơn thời điểm phát sinh trong đêm đầu tiên cách đây năm năm, cô uống nhiều, không còn cảm giác gì. Nếu không, dưới sự giày vò của anh, chỉ sợ chính mình sẽ ngất đi vì đau nhức!

Khoan hãy nói, thấy đáy mắt cô có chút sợ hãi, càng giống như một liều thuốc đại bổ, để toàn thân anh đều khô nóng đứng lên!

Anh thừa nhận, anh rất giống như một người đàn ông đang độc chiếm. Mặt ngoài càng như mây trôi nước chảy không có chút rung động nào, nội tâm một khi bị xúc động, sẽ càng thêm mãnh liệt!

Anh thêm yêu thích bộ dáng như một chú mèo hoang này, dáng vẻ trong mắt anh đang run lẩy bẩy, kêu khóc cầu xin tha thứ.

Cô trước đó càng mạnh mẽ, càng phách lối, càng không để anh vào trong mắt, giờ đây cô trong mắt anh chỉ có dáng vẻ đáng thương, k*ch th*ch lại càng tăng thêm!

Con mồi đã nằm trong tay, anh không cần nóng nảy ăn như hổ đói, mà chính là chậm rãi ngồi bên người cô, từng bước từng bước, cầm lấy gối ôm mà cô đang che cơ thể, lấy ra, vứt đi, để cho cô giống như một con nhím bị nhổ đi từng cái gai một, lộ ra cái bụng mềm mại, tránh cũng không thể tránh!

" Đừng vậy nha, sau khi ăn xong không tốt cho vận động. Cho nên, chúng ta vẫn nên là ăn cơm trước rồi lại tính tiếp."

Cõ lẽ là bởi vì, cảm thấy mình tránh đều không tránh khỏi, Mộ Thanh Vũ dứt khoát buông tay buông chân.

Có câu nói gọi là, cuộc sống vốn dựa vào mạnh yếu, nếu không thể liều mạng phản kháng, như vậy thì tốt nhất nằm xuống mà hưởng thụ.

Lãnh Vân Lâm quá mạnh mẽ, cô căn bản không có tránh khỏi móng vuốt của anh, cũng phải suy nghĩ một chút, chính mình phải thế nào để có thể dễ chịu một chút, chí ít, không muốn kh*ng b* giống như tối hôm qua như vậy.

Bình thường nói đến chuyện nam nữ, bên trên sẽ bạo ngược, nếu không phải là đàn ông theo chủ nghĩa khác, thường yêu thích khống chế người khác.

Nhưng, cô là nhân viên tập đoàn Lãnh Thị, tự nhiên nghe nói qua sở thích của anh.

Chuyện này, cô không có cách nào khác. Như vậy, cũng chỉ có thể bỏ ra chút công sức rồi!

_______
 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 152: Đại chiến đồ ăn (5)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 153: Đại chiến đồ ăn (6)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 154: Đại chiến đồ ăn (7)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 155: Đại chiến đồ ăn (8)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 156: Đại chiến đồ ăn (9)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 157: Thế công ôn nhu (1)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 158: Thế công ôn nhu (2)



 
Chồng Trước Có Độc: Hợp Đồng Hàng Tỷ Đoạt Con
Chương 159: Thế công ôn nhu (3)



 
Back
Top Dưới