Cập nhật mới

Khác Chồng Tôi Là Ma

Chồng Tôi Là Ma
Sự Thật Về Chiếc Kính Vỡ Cuối Hành Lang


Tôi lao nhanh qua hành lang, tim đập rộn ràng như muốn phá tung lồng ngực, từng bước chân nặng nề như kéo theo cả nỗi bồn chồn trong lòng.

Tôi mong được nhìn thấy bóng dáng quen thuộc vẫn thường đứng nơi ấy.

Nhưng điều tôi bắt gặp lại khiến tim khựng lại một nhịp —

Chiếc kính vỡ ấy…

đã được gắn lại.

Tôi không thể tin vào mắt mình.

Một chiếc kính vỡ, từng phản chiếu những hình ảnh vặn vẹo và méo mó, giờ lại nguyên vẹn như chưa từng bị hư hại.

Những vết nứt dọc theo mặt kính đã biến mất.

Không có dấu vết nào cho thấy rằng nó từng bị vỡ thành trăm mảnh, chỉ còn lại bề mặt trơn tru, sáng loáng như mới.

Tôi đứng yên nhìn chiếc kính.

Mọi thứ dường như ngừng lại trong khoảnh khắc này.

Làm sao có thể như vậy được?

Ai đã sửa chiếc kính này?

Tại sao nó lại có thể trở lại như ban đầu, khi mà tôi chưa bao giờ chạm vào nó?

Bàn tay tôi chầm chậm vươn ra, nhưng khi tôi định chạm vào mặt kính, một cảm giác lạnh lẽo từ sâu trong lòng lại trỗi dậy.

Tôi đứng lại, không dám động vào chiếc kính.

Có điều gì đó không đúng.

Một thứ gì đó đang ẩn giấu trong chính nó.

Từng ký ức mơ hồ quay lại với tôi.

Chắc chắn chiếc kính này không chỉ là một vật thể vô tri.

Tôi nhìn vào trong nó, và lần này, hình ảnh phản chiếu không chỉ là của tôi.

Trong chiếc kính, tôi thấy một người đàn ông đứng lặng lẽ.

Không phải là Tuấn.

Không phải là Khải.

Người đó là một hình bóng khác.

Một người mà tôi chưa từng thấy, nhưng lại cảm thấy quen thuộc.

Anh ta đứng đó, lặng lẽ nhìn tôi, như thể biết tôi đang tìm kiếm câu trả lời.

Tôi quay đi, lòng chợt rối bời.

Những gì tôi đã làm, những gì tôi đã trải qua với Tuấn.

Những lời hứa, những thề nguyện trong nghi lễ.

Tất cả như đang quay lại, xoáy sâu vào trái tim tôi.

Tôi đã mất Tuấn, hay là Tuấn đã rời bỏ tôi?

Hoặc có thể, anh ấy vẫn ở đâu đó, nhưng tôi không thể cảm nhận được anh nữa?

Tôi đứng im, trong không gian tĩnh lặng của hành lang, và một câu hỏi duy nhất văng vẳng trong đầu tôi: "Tại sao anh ấy lại đi?"

Và chiếc kính, liệu có phải là một cánh cửa dẫn đến sự thật?

Hay là một vật chứng cho điều gì đó lớn lao hơn tôi có thể tưởng tượng?

Bàn tay tôi bắt đầu run rẩy.

Tôi không dám nhìn vào chiếc kính nữa, nhưng tôi biết tôi phải.

Bởi vì tôi sẽ không bao giờ hiểu được điều gì đã thực sự xảy ra cho đến khi tôi đối diện với sự thật — sự thật mà chiếc kính này đang che giấu.

Vì vậy, tôi hít một hơi thật sâu, vươn tay ra và chạm vào mặt kính.

Một luồng khí lạnh ùa vào tôi, và trong ánh sáng lờ mờ của hành lang, một hình ảnh khác lại dần hiện ra trong tấm kính, lần này rõ ràng hơn, như thể nó đang chờ đợi tôi nhận ra.

Là Tuấn.

Anh ấy đứng đó, trong chiếc kính, như thể chưa bao giờ rời đi.

Ánh mắt của anh nhìn tôi đầy nỗi buồn và tiếc nuối.

Và trong ánh mắt đó, tôi hiểu ra.

Anh không phải rời đi vì anh không yêu tôi,

mà vì có một điều gì đó lớn lao hơn đã kéo anh đi — một lời thề, một mối duyên chưa thể cắt đứt, một bí mật mà tôi chưa từng biết.

Giờ đây, tôi biết: chiếc kính này không chỉ là một vật phản chiếu, nó là một cửa sổ dẫn vào những mảng tối trong quá khứ của Tuấn — những điều anh không thể nói ra, những điều anh không thể chia sẻ.

Tôi khẽ thở dài, lòng nặng trĩu.

Nếu tôi muốn tìm hiểu sự thật về Tuấn, tôi phải tiếp tục đi qua những cánh cửa này, những bức màn bí ẩn mà anh để lại.

Và tôi sẽ không ngừng cho đến khi tôi tìm thấy anh.
 
Chồng Tôi Là Ma
Cuốn Sách và Cánh Cửa Gương


Tôi trở lại căn phòng nhỏ – nơi từng chứng kiến một lễ cưới kỳ lạ giữa kẻ sống và linh hồn.

Hương trầm đã nhạt, nến tắt từ lâu, chỉ còn mùi khói âm ỉ vương lại như lời thì thầm từ thế giới khác.

Trên bàn, một cuốn sách cũ được đặt ngay ngắn.

Không bụi.

Không mạng nhện.

Như thể ai đó vừa đặt xuống chưa lâu.

Tôi ngồi xuống, tay chạm nhẹ vào bìa sách đã ngả vàng.

Không tên tác giả, không nhan đề.

Chỉ có một hình tròn – một tấm gương với vết nứt chạy dài mép phải.

Ở dưới cùng là dòng chữ nhỏ đã nhòe mực:

“Sự kết nối thời gian và không gian… chính là cánh cửa.”

Tôi thấy tim mình chùng xuống như bị kéo bởi một sợi chỉ vô hình.

Trang đầu tiên là những dòng chữ ngoằn ngoèo bằng mực cổ, nhưng xen vào đó là phần chú thích viết tay rõ ràng hơn — có lẽ của người từng giữ cuốn sách này:

________________________________________

“Gương Linh – Cánh cửa giữa hai cõi.”

Trong nhiều truyền thuyết cổ, gương vốn là vật phản chiếu.

Nhưng có một loại gương không phản hình, mà phản hồn.

Người xưa gọi đó là Chiêu Mộng Kính – Gương Gọi Mộng.

Khi một linh hồn còn vương vấn, một lời hứa chưa trọn, cánh cửa sẽ mở.

Và khi gương vỡ – tức là ranh giới giữa hai thế giới đã bị kích hoạt.

Gương không phải để nhìn — mà để bước qua.

Nếu một linh hồn đi qua mà không trở lại trong vòng 49 ngày, sẽ bị mắc kẹt vĩnh viễn ở trung giới – nơi không thuộc về dương, cũng không về âm.

________________________________________

Tôi lật tiếp.

Một mảnh giấy rơi ra từ giữa sách.

Là bản nhạc — nét bút bi nguệch ngoạc, ghi dòng đề mục:

“Bài hát viết cho em”

________________________________________

LỜI CA: Giữ Em Trong Mùa Không Ánh Sáng

Anh không thể gọi tên em,

Chỉ có gió – lùa qua mi mắt.

Em ở đây – mà như rất xa,

Trên đoạn đường không lối tắt.

Có lần anh nghe em khóc,

Tiếng ấy đau hơn cả tiếng đời.

Nếu một lần được làm gió sớm,

Anh sẽ hong khô cả một kiếp người.

Giữ em – trong mùa không ánh sáng,

Nơi chẳng ai tổn thương được em.

Anh không cần ai nhớ tên mình,

Chỉ xin em…

đừng quên:

Anh mãi ở bên em.

Tôi buông tờ giấy.

Nước mắt rơi xuống, nhòe đi nét mực.

Chiếc gương ở cuối hành lang... không còn là vật trang trí.

Nó là cánh cửa.

Và tôi biết: tôi sẽ phải bước qua.

Không để tìm lại Tuấn.

Mà để tìm lại sự thật.

________________________________________

Tôi vẫn còn ngồi ngẩn ngơ, bản nhạc của Tuấn vương trên tay thì tiếng chuông cửa vang lên — chậm rãi, rõ ràng như tiếng gọi từ giấc mộng.

Tôi chạy ra mở.

Trên hiên nhà phủ sương, bà Tịnh đứng lặng với chiếc ô đen, dù trời không mưa.

Tôi ngạc nhiên.

“Bà… tới tìm con có việc gì ạ?”

Bà nhìn tôi thật lâu rồi gật đầu khẽ.

“Có chút chuyện.

Vào nhà rồi nói.”

Giọng bà vẫn như lần đầu tôi nghe — trầm đều, sâu như tiếng nguyện cầu từ thời gian.

Tôi lui lại, nhường lối.

Bà bước vào, đặt ô cạnh cửa, mắt hướng về phía cuốn sách còn đang mở dang dở.

“Con đã đọc đến phần gương rồi phải không?” — bà hỏi.

Tôi khựng lại.

“Dạ… vâng.

Con cũng vừa hiểu ra…”

Bà gật nhẹ.

“Vì cánh cửa đã mở.”

Tôi nuốt khan.

“Cửa gì vậy bà?”

Bà nhìn tôi — ánh mắt sâu như vực:

“Cánh cửa giữa hai thế giới.

Chiếc gương đó — là lối đi, nhưng cũng là phép thử.

Không phải ai cũng bước qua mà còn nguyên vẹn trở về.”

Tôi siết tay lại.

“Bà… từng đi qua rồi, đúng không?”

Bà Tịnh không đáp ngay.

Bà chỉ rút từ tay áo ra một sợi chỉ đỏ, bện cùng ba hạt ngọc xám như khói sương.

“Đeo cái này.

Người được dẫn dắt… mới không lạc.”

Tôi giơ tay ra, và khi vòng vừa chạm vào cổ tay, một luồng hơi lạnh chạy dọc sống lưng.

Như thể cánh cửa vô hình nào đó vừa mở hé.

“Con sẵn sàng chưa?” — bà hỏi.

Tôi gật.

________________________________________

Chúng tôi bước ra hành lang.

Gió đã lặng.

Không ánh nắng, không tiếng chim.

Chỉ có chiếc gương đứng cuối dãy — như một mặt hồ yên chết.

Bà Tịnh áp tay lên gương.

Một vòng tròn mờ phát sáng, bề mặt kính rung lên như sóng nước.

“Đi sát ta.

Tuyệt đối đừng để lạc.” — bà dặn.

Tôi hít sâu và bước vào.

________________________________________

Không cảm giác.

Không âm thanh.

Không màu sắc.

Chỉ đến khi chân tôi chạm đất, tôi mới nhận ra: mình đã ở nơi khác.

Thế giới bên kia không như tôi tưởng — không tối tăm, không đáng sợ.

Mà là một buổi chiều vĩnh viễn: không hoàng hôn, không bình minh.

Cây đứng yên.

Nước không chảy.

Không khí mang theo tiếng thì thầm của những điều chưa kịp nói.

Trước mặt tôi, một căn nhà nhỏ hiện ra giữa rừng rêu tĩnh lặng.

Tôi nhận ra — chính là căn nhà trong giấc mơ.

Nơi Tuấn hay ngồi đợi tôi, mắt hướng về bầu trời không đổi mùa.

Tôi nhìn bà Tịnh.

“Chúng ta…

đang ở đâu?”

Bà đáp, giọng như gió xuyên rừng:

“Ở Trung Giới.

Nơi những linh hồn chưa thể đi tiếp… nhưng cũng không thể quay về.”

________________________________________

Tôi khẽ hỏi: “Vậy… con sẽ gặp được anh ấy chứ?”

Bà nhìn tôi rất lâu.

Rồi nhẹ gật:

“Nếu con sẵn lòng nghe tất cả sự thật.

Và nếu… linh hồn ấy vẫn còn giữ được hình.”

Tôi đặt tay lên cánh cửa ngôi nhà phía trước.

Tôi chưa biết sau cánh cửa đó là gì.

Chỉ biết rằng…

đã đến lúc tôi cần câu trả lời .
 
Chồng Tôi Là Ma
Gặp Lại Tuấn


Khung cảnh hiện ra trước mắt tôi đẹp đến ngỡ ngàng.

Một vẻ đẹp kỳ ảo đến mức khiến tôi phải nghi ngờ liệu mình có đang mơ.

Đây ư…

Trung Giới?

Tôi từng nghĩ nơi này phải u tối, đầy âm khí và rợn ngợp như những câu chuyện kinh dị tôi từng đọc.

Nhưng không — Trung Giới mở ra như một giấc mộng lạc lối, rực rỡ mà lặng thầm.

Cánh đồng hoa sim trải dài đến tận chân trời.

Những đóa sim tím như đang thở dưới làn sương bạc nhạt phủ lên từng cánh hoa mỏng manh.

Ánh sáng ở đây không có nguồn, nhưng vẫn dịu dàng rọi xuống như nắng lúc bình minh vừa chớm.

Tất cả khiến không gian trở nên hư ảo, đẹp đến mức tôi thấy mình nhỏ bé và lạc lõng.

Giữa đồng hoa, một căn nhà gỗ nhỏ hiện ra — lặng lẽ, cô độc mà dịu dàng như thể chờ đợi từ kiếp trước.

Tôi bước tới, đặt tay lên cánh cửa trắng bạc.

Một cảm giác quen thuộc lạnh xuyên qua lòng bàn tay, nhưngkhông phải là cái lạnh của thời tiết, mà là sự chạm khẽ của ký ức, của một điều gì đó từng là một phần trong tôi.

Tôi đẩy cửa.

Nó mở ra nhẹ đến mức khiến tôi tưởng như mình không hề chạm vào.

Bên trong, một người đang ngồi quay lưng về phía tôi.

Áo sơ mi trắng, mái tóc đen mềm xõa nhẹ xuống gáy.

Những ngón tay đặt trên phím đàn — chiếc piano cũ sẫm màu thời gian.

Và rồi… tiếng nhạc vang lên.

Chính là bản nhạc anh từng viết.

Giai điệu ấy tôi vừa chạm vào nơi thế giới thực.

Tôi bước vào, tim tôi nghẹn lại.

“Tuấn…?”

Người ấy dừng lại.

Quay đầu.

Là anh.

Không hề thay đổi — ánh mắt sâu thẳm, sống mũi cao, nụ cười dịu dàng mà tôi từng biết từng nét.

Nhưng có điều gì đó trong mắt anh... không thật.

Như thể đang nhìn qua mặt nước tĩnh lặng — đẹp nhưng xa xăm.

“Em đến rồi.” — Giọng anh vang lên nhẹ như hơi thở, như vọng lại từ nơi xa xôi trong không gian đặc quánh này.

Tôi chạy tới, muốn ôm chầm lấy anh.

Nhưng... cánh tay tôi xuyên qua anh như xuyên qua một làn khói.

“Không…” — Tôi lùi lại, đôi tay run rẩy.

“Anh… không thể chạm vào được?”

Tuấn khẽ gật đầu.

“Bởi vì anh… giờ chỉ còn là một linh ảnh.”

Tôi ngập ngừng, nghẹn giọng: “Vậy… chuyện gì đã xảy ra?

Tại sao anh biến mất?

Tại sao lại ở đây?”

Anh quay mặt ra ngoài cửa sổ.

Những cánh sim lay động, nhưng không phát ra âm thanh.

Không có gió.

Chỉ có sự tĩnh lặng như vĩnh cửu.

“Lần đó, khi anh theo em về căn nhà cũ… anh đã thấy tấm gương.

Nhưng không phải lần đầu tiên.

Từ nhỏ, anh đã mơ về nó.

Mỗi lần chạm vào gương, anh lại bị cuốn vào một không gian lạ.

Khi còn nhỏ, anh nghĩ mình chỉ mơ.

Nhưng thật ra… gương không chỉ là gương.

Nó là cánh cửa.

Và mỗi khi anh chạm vào, nó cũng đang chạm vào anh.”

Tôi lặng người.

“Anh… từng bước qua rồi?”

“Ừ.” — Anh đáp, giọng như đang kể lại một câu chuyện của người khác.

“Nhưng anh không nhớ gì… cho đến khi gương vỡ.

Và khi đó, cánh cửa thật sự đã mở ra.

Một đêm, khi em đang ngủ, có một giọng nói gọi anh.

Anh nghĩ mình chỉ mộng du.

Nhưng khi tỉnh lại… anh đã ở đây.”

Tôi nắm chặt tay, giọng run.

“Tại sao anh không quay lại?”

“Anh đã thử.” — Tuấn cúi đầu.

“Anh đã thử rất nhiều lần.

Nhưng mỗi lần cố thoát, anh lại bị kéo sâu hơn vào Trung Giới.

Như thể có thứ gì đó đang níu giữ.”

Anh ngước lên, ánh mắt chạm vào tôi.

“Anh đã cố tìm hiểu lý do.

Vì sao em lại bị các linh hồn quấn lấy.

Vì sao em có chiếc gương đó.

Và tại sao… chính anh lại bị kéo vào tất cả những điều này.

Anh tin… mọi thứ bắt đầu từ em.”

Tim tôi co thắt.

“Vậy… em có thể mang anh về không?”

Tuấn khẽ lắc đầu.

“Anh để ý… mỗi khi em gặp nguy hiểm, hoặc rơi vào trạng thái cận kề cái chết, anh có thể thoát ra — nhưng chỉ trong hai ngày.

Sau đó, anh bị kéo ngược lại nơi này.

Như một sợi dây buộc chặt không cách nào tháo.”

Tôi nắm lấy tia hy vọng cuối cùng.

“Không còn cách nào khác sao?

Anh… hỏi thử bà đồng Tịnh xem…”

Tuấn thở ra thật sâu, giọng anh như trôi giữa những tầng ký ức.

“Có một phần sự thật… em chưa từng được nghe.

Không chỉ về anh, mà là về chính em.

Về sợi dây nối giữa hai ta.

Về lý do thật sự vì sao gương lại chọn anh.”

Tôi sững người.

“Em… liên quan đến điều gì?”

Tiếng bước chân vang lên phía sau tôi.

Bà Tịnh xuất hiện, gương mặt nghiêm nghị như thể bà đã chờ đến thời khắc này từ rất lâu.

“Con có thể mang cậu ấy về.” — Giọng bà vang lên, chậm rãi và dứt khoát.

“Nhưng… phải đánh đổi.”

Tôi quay lại.

“Đánh đổi… gì ạ?”

Gió trong Trung Giới khẽ đổi chiều.

Hoa sim rũ xuống, ánh sáng bạc trở nên mờ nhạt hơn.

Cả không gian như nín thở.

Bà Tịnh đặt tay lên ngực tôi, nhắm mắt.

Một luồng sáng mờ nhạt lan từ tay bà, soi rọi vào nơi sâu nhất trong tâm hồn tôi.

“Lễ Kết Nối không phải dành cho người sống.” — Bà nói.

“Mà cho những linh hồn từng là một, từng bị chia đôi bởi số mệnh, và giờ…

đứng trước cơ hội lựa chọn lại.”

Tôi rùng mình.

“Ý bà là… giữa con và Tuấn?”

Bà Tịnh mở mắt, nhìn thẳng vào tôi.

“Các con… từng là một.

Một bản thể, một linh hồn, từ một kiếp sống xa xăm.

Gương là cửa — nhưng cũng là bản án.

Khi gương vỡ, ký ức bị đánh thức.

Và giờ, các con phải quyết định: Tình yêu tuyệt đối… hay sự hy sinh hoàn toàn.”

Tôi nghẹn giọng.

“Nếu con chọn… yêu?”

Tuấn siết tay tôi.

“Thì anh có thể trở lại.

Nhưng em sẽ không bao giờ còn là người như trước.

Em sẽ thấy — tất cả những gì người khác không thấy.”

Tôi quay sang bà.

“Còn nếu… hy sinh?”

Bà chậm rãi đáp: “Con sẽ thay cậu ấy ở lại.

Hoặc… phải để lại một phần linh hồn vĩnh viễn.

Còn cậu ấy, sẽ được đưa về.”

Khoảng lặng kéo dài.

Giữa tôi và anh, và ranh giới giữa hai cõi như đang chờ đợi lựa chọn cuối cùng.

Không gian như đông cứng lại.

Tôi đứng giữa hai người — giữa Tuấn và bà Tịnh, giữa tình yêu và định mệnh, giữa ánh sáng và cái giá của linh hồn.

Gió trong Trung Giới ngưng thổi, hoa sim ngừng lay, và cả thời gian dường như cũng đang chờ đợi lời đáp của tôi.

Tôi mở miệng, chuẩn bị nói điều trái tim mình khao khát — chọn anh, bất chấp mọi cái giá.

Nhưng bàn tay Tuấn bỗng siết lấy tay tôi, thật nhẹ nhưng đầy cương quyết.

“Không.” — Anh nói, giọng khàn khẽ nhưng kiên định.

“Em không được chọn như vậy.”

Tôi sững lại.

“Anh… nói gì?”

Tuấn nhìn tôi, đôi mắt anh chan chứa tình yêu — thứ tình yêu dịu dàng nhưng đau đớn đến nhói tim.

“Anh không thể để em đánh đổi phần hồn mình chỉ để cứu anh.

Dù là một phần nhỏ, anh cũng không cho phép.

Em còn cả một đời phía trước, một cuộc đời sống thật trọn vẹn — không phải tồn tại nửa thực, nửa mộng.”

Tôi bật khóc, không thể ngăn lại.

“Vậy còn anh thì sao?

Ở đây… mãi mãi như vậy sao?”

“Anh chịu được.” — Anh khẽ cười, nhưng nụ cười ấy nhuốm màu chia lìa.

“Anh đã ở đây một thời gian rồi.

Nếu việc ở lại giúp em được sống mà không mất đi điều gì… thì anh chấp nhận.”

“Không!” — Tôi lắc đầu, giọng run lên vì giận, vì sợ, vì bất lực.

“Em không cần một cuộc sống trọn vẹn nếu không có anh.

Em không muốn bước tiếp nếu biết anh đang mắc kẹt nơi này!”

Tuấn bước lùi lại, ánh sáng quanh anh chợt mờ đi như phản chiếu tâm trạng anh đang cố giấu.

“Đó là điều anh sợ nhất.

Rằng em sẽ chôn mình theo anh, trong khi em xứng đáng với cả thế giới.”

Bà Tịnh nhìn cả hai, đôi mắt sâu thẳm ánh lên điều gì đó như thương xót.

Bà lặng lẽ rút lui về một góc của Trung Giới, để lại cho chúng tôi chút không gian mỏng manh cuối cùng.

“Em không hiểu…” — Tôi nghẹn giọng.

“Nếu không phải Lễ Kết Nối, thì còn cách nào khác không?”

Tuấn im lặng hồi lâu.

Rồi anh ngước lên, như một tia sáng vừa lướt qua trong tâm trí anh.

“Có một khả năng.” — Anh thì thầm, như thể đang cân nhắc giữa một con đường bị cấm và một tia hy vọng mong manh.

“Trong những ngày đầu ở đây, anh từng chạm vào một nơi mà kể cả các linh ảnh cũng không dám đến gần.

Một lối đi, nằm giữa hai tầng Trung Giới — nơi lưu giữ những đoạn kết chưa hoàn thành.”

Tôi tròn mắt.

“Lối đi nào?”

“Người ta gọi nó là Miệng Gương Thứ Hai.

Một cánh cửa không được ghi trong bất kỳ bản ghi linh giới nào.

Tương truyền, đó là khe nứt giữa hai chiều: một lối tắt chưa hoàn thiện — chưa bị định đoạt bởi quy luật.”

Tôi nhìn anh.

“Vậy… nếu chúng ta cùng bước vào đó?”

“Có thể…” — Tuấn ngập ngừng.

“Có thể chúng ta sẽ cùng nhau thoát ra, nếu tâm thức chúng ta đủ mạnh để viết lại kết thúc.”

“Nhưng nếu không?”

“Thì cả hai sẽ bị kẹt vĩnh viễn giữa hai thế giới.

Không còn là người, không còn là linh ảnh.

Chỉ là… bóng mờ không tên.”

Tôi nắm tay anh, siết chặt.

“Em chọn con đường ấy.”

Tuấn giật mình.

“Không…

Anh chưa chắc đó là lối an toàn…”

“Không có gì là an toàn khi anh đang dần tan vào Trung Giới này mỗi ngày.” — Tôi ngước nhìn anh, đôi mắt không còn hoảng loạn mà là niềm tin tuyệt đối.

“Nếu đã từng là một, nếu đã từng chia đôi… thì tại sao không thể cùng nhau viết lại?”

Bà Tịnh bước tới, giọng bà trầm mặc, như từ xa vọng về:

“Con đã chọn con đường thứ ba.

Lối đi không ai dám bước.

Nếu cả hai tâm trí đủ gắn kết, cả hai có thể viết lại mệnh số.

Nhưng nhớ kỹ:

Không được nghi ngờ.

Không được tiếc nuối.

Chỉ có một cơ hội.

Và không ai ngoài hai con… có thể mở được cánh cửa ấy.”

Tôi nhìn Tuấn.

Anh nhìn tôi.

Không cần lời nào nữa.

Cả hai chúng tôi bước về phía cuối cánh đồng sim, nơi ánh sáng bắt đầu đổ bóng ngược.

Bà Tịnh lùi xa, bóng bà mờ dần trong làn sương bạc.

Không ai hứa hẹn điều gì.

Không ai biết điều gì sẽ chờ phía sau Miệng Gương Thứ Hai.

Nhưng chúng tôi biết — dù là một linh hồn chia đôi, hay hai thân xác bước giữa ranh giới số phận — chúng tôi phải tìm ra cách để sống.

Cùng nhau hoá giải.
 
Chồng Tôi Là Ma
Miệng Gương Thứ Hai


Cánh đồng sim nhạt dần sau lưng.

Chúng tôi bước đi trong im lặng, chỉ nghe tiếng gót chân chạm lên những mảnh ánh sáng lạnh lẽo đọng trên nền cỏ xám.

Tuấn đi trước, tôi theo sau, tay vẫn nắm tay như thể nếu lơi một giây, anh sẽ tan biến như sương khói.

Lối đi dẫn tới Miệng Gương Thứ Hai không nằm trên bản đồ tâm linh nào cả.

Nó như một vết rách nhỏ giữa các tầng Trung Giới, nơi ánh sáng và bóng tối không còn phân định rạch ròi.

Càng đến gần, không khí càng nặng như thể đang đi vào một giấc mơ chưa từng được mơ trọn vẹn.

Cuối cùng, trước mặt chúng tôi hiện ra một mặt gương lớn bằng thân người, cắm giữa khe đá rạn nứt.

Không viền.

Không phản chiếu.

Bề mặt gương như lớp nước đứng yên, tối om, không hiện hình chúng tôi, chỉ là một màu đen hút hồn người.

Tuấn siết tay tôi.

“Chúng ta chỉ cần nghĩ cùng một điều — cùng một ký ức, cùng một mong muốn — gương sẽ mở.”

Tôi gật đầu, nhắm mắt lại.

Ký ức đầu tiên tràn về… là đêm mưa năm ấy, khi chúng tôi lần đầu gặp nhau trong bệnh viện, cả hai cùng ngồi chờ tin từ phòng cấp cứu.

Anh đút tôi một muỗng cháo, còn tôi không ngờ một ngày trái tim mình sẽ giao cho người từng là xa lạ đến thế.

Tuấn thì thầm:

“Anh nghĩ đến lúc em gọi tên anh giữa cơn mê sốt, dù mới chỉ gặp hai ngày.

Cái tên 'Tuấn' lúc ấy chưa là gì cả — mà em đã khiến nó trở nên có nghĩa.”

Mặt gương bỗng gợn lên như mặt nước.

Một vệt sáng mảnh như lưỡi dao rạch đôi bóng tối.

Rồi một khe hở hé mở, kéo dài thành lối đi hẹp, không có đường lùi.

Chúng tôi bước vào.

________________________________________

Bên Trong Gương

Không gian đột ngột đổi màu.

Không còn là Trung Giới nữa.

Mọi thứ xung quanh chuyển thành những lớp không gian như các mảnh ghép ký ức, đang chuyển động như ảnh phim cũ.

Ở đây không có trọng lực, không có thời gian — chỉ có những tầng ký ức và cảm xúc hiện hình.

Trước mặt tôi, một cánh cửa hiện ra.

Tên tôi khắc lên đó — nhưng không phải tên trong hiện tại.

"Linh Hoa."

Tôi đứng sững.

Tuấn cũng khựng lại.

Trên một cánh cửa khác, tên khắc bằng chữ Hán cổ:

"Vũ Kha."

Cánh cửa hé mở.

Và chúng tôi buộc phải bước vào… mỗi người một phía.

________________________________________

Phía Tôi — Linh Hoa

Tôi nhìn thấy mình mặc y phục cổ trang, sống trong một căn nhà gỗ lợp ngói âm dương, nơi rừng thông thấp thoáng tuyết trắng.

Tôi là một cô gái làm nghề y, cha tôi là thầy thuốc chữa bệnh cho binh sĩ vùng biên.

Tôi sống trầm lặng, ẩn dật… cho đến khi một người lính bị thương nặng được khiêng vào giữa đêm đông.

Là anh.

Anh tên là Vũ Kha.

Một tướng lĩnh triều đình, nhưng đã bỏ trốn sau khi bị gài bẫy trong một vụ mưu phản.

Tôi đã cứu sống anh.

Chúng tôi sống ẩn ở đó gần một năm.

Và yêu nhau.

Nhưng rồi triều đình tìm ra.

Tôi bị bắt vì che giấu phản tặc.

Cha tôi bị xử chém.

Còn anh…

đứng trước lựa chọn đầu hàng để cứu tôi.

Anh đã quay về.

Đầu hàng.

Tôi bị ép chứng kiến anh bị hành hình ngay tại nơi chúng tôi từng trồng một vườn bạch trà.

________________________________________

Phía Tuấn — Vũ Kha

Anh thấy mình cởi giáp, tay dính máu, đứng giữa hai ngã rẽ: trả thù hay từ bỏ.

Anh nhìn thấy tôi, Linh Hoa, bị giam trong ngục lạnh.

Mỗi lần anh cố đến gần, có một vách kính ngăn lại — phản chiếu không phải khuôn mặt tôi, mà là chính anh… những phiên bản anh đầy thù hận, tiếc nuối, và căm ghét bản thân.

“Anh đã chọn sai.” — Một bản thể của anh trong gương nói.

“Anh đã nghĩ cứu nàng bằng cách hy sinh chính mình.

Nhưng anh đã quên: sự hy sinh không cứu được ai nếu nó gieo thêm hận thù.”

Gặp Lại

Hai cánh cửa mở ra.

Tôi và Tuấn, Linh Hoa và Vũ Kha, đứng đối diện nhau trong một không gian xoay tròn giữa ký ức và hiện tại.

Chúng tôi cùng thở dốc, như vừa sống lại cả một đời.

“Em là Linh Hoa…” — Tôi thì thào.

“Và anh là Vũ Kha…” — Anh tiếp lời.

Chúng tôi bước lại gần nhau, và lần đầu tiên, những phiên bản cũ — những lỗi lầm, những tiếc nuối — tan ra như bụi trong không gian.

“Chúng ta không cần sửa chữa quá khứ.” — Tôi nói.

“Chỉ cần hiểu nó để chọn một tương lai khác.” — Anh nói.

Mặt gương xuất hiện lần nữa, lần này phản chiếu rõ ràng — là hình ảnh tôi và Tuấn, không phải ký ức, không phải linh ảnh, mà là hiện tại.

Một tiếng nứt vỡ vang lên.

Mặt gương rơi vụn.

Ánh sáng tràn ra.

Chúng tôi nắm tay nhau, bị kéo vào một luồng sáng trắng rực.

Không biết sẽ về đâu.

Chỉ biết… lần này, chúng tôi đã chọn cùng sống.
 
Chồng Tôi Là Ma
Nơi Không Thuộc Về Cả Hai Thế Giới


Chúng tôi bước qua cánh rạch sau Miệng Gương Thứ Hai, không ai nói lời nào.

Không gian bên kia như một vết nứt không thuộc về bất kỳ cõi nào — một khoảng trống vô định, nơi sự im lặng có tiếng thở của nó.

Tôi cảm nhận được điều đầu tiên khi bước vào: mình không còn là người hoàn toàn sống.

Và Tuấn… có lẽ cũng không hoàn toàn là một linh hồn nữa.

Ở đây, không có trời.

Không có đất.

Mọi thứ là một vùng xám trôi nổi, nơi âm thanh không vang nhưng vẫn vọng lại trong đầu như lời thì thầm.

Một nơi mà ranh giới của ý thức trở nên mỏng manh như tờ giấy ẩm mốc.

“Em có nghe không?” – Tuấn quay lại nhìn tôi, giọng anh khàn đi.

Tôi lắng tai.

Ban đầu là tiếng rì rầm, giống tiếng của gió qua kẽ lá.

Nhưng càng nghe, tôi càng nhận ra…

đó là tiếng người khóc.

Tiếng khóc rời rạc.

Không phải một người.

Mà rất nhiều.

Hàng trăm giọng.

Trẻ con.

Phụ nữ.

Già nua.

Tất cả vang lên từ sâu trong bức tường sương đang dần dày đặc trước mặt.

Tôi nắm lấy tay Tuấn.

“Chúng ta đang ở đâu?”

Tuấn không trả lời.

Vì lúc đó, từ trong màn sương, một bóng người bước ra.

Một cô gái nhỏ, khoảng mười hai tuổi, mặc váy trắng ngả màu, tóc dài phủ mặt, tay ôm một con búp bê không đầu.

“Đừng tin bất cứ điều gì ở đây.” – Cô bé nói, bằng giọng không khớp với môi.

Giọng như vọng ra từ nơi khác, trống rỗng và không có âm sắc.

“Em là ai?” – Tôi lùi lại.

Tuấn bước lên, chắn trước.

Cô bé lắc đầu, chậm rãi như búp bê hỏng.

“Tôi từng là người đầu tiên đi vào nơi này.

Không ai bảo tôi… rằng một khi đã bước qua, sẽ không còn có thể phân biệt ký ức và hiện thực.

Tình yêu và lời nguyền.”

“Cô là ai?” – Tuấn lặp lại, lần này giọng anh đanh lại.

Cô bé cười.

Không phải nụ cười trẻ con.

Mà là tiếng cười khan, gãy khúc, của một người đàn bà lớn tuổi trong cơ thể con nít.

“Người đã đánh rơi một nửa linh hồn ở đây.

Và giờ… tôi chỉ sống trong ký ức của những kẻ khác.”

Rồi cô chỉ vào Tuấn.

“Như cậu ấy.

Anh đã đến đây rồi.

Trong một thời điểm khác.

Với một người khác.”

Tôi quay sang nhìn Tuấn.

Anh cứng người, đôi mắt chớp nhanh.

“Không thể…”

“Cô ấy là ai?” – Tôi hỏi khẽ.

Tuấn không trả lời.

Nhưng gương mặt anh đã nói thay.

Cô bé mỉm cười.

“Người yêu cũ của anh ta.

Kiếp trước.

Người mà anh đã chọn cứu… thay vì cô.”

Không khí lạnh xuống đột ngột.

Sương bao quanh bọn tôi dày hơn, và từng hình ảnh bắt đầu trồi lên từ nền đất — những bóng đen như bị nung thành hình người, đứng lặng lẽ trong lớp sương.

Không ai nhúc nhích.

Nhưng tôi cảm thấy họ nhìn.

Không bằng mắt, mà bằng trí nhớ.

“Đây là nơi giữa kẻ sống và kẻ chết.

Nơi linh hồn chưa chọn đường đi sẽ dừng lại, và… soi vào những gì họ không dám nhớ.”

Một trong những bóng người lên tiếng.

Giọng ông già, lẫn tiếng thở rít.

“Cô muốn cứu anh ta?

Phải nhớ lại cái đêm cuối cùng.”

Tôi run bắn.

“Đêm nào?”

“Đêm cô đẩy anh ấy ra khỏi căn phòng.

Đêm cô nói không tin anh nữa.

Đêm gương bắt đầu nứt.”

Tuấn quay lại.

“Không!

Đó không phải lỗi của cô ấy.”

“Không phải lỗi?

Hay anh đang sợ cô ấy nhớ lại điều khiến anh chết?” – Một bóng khác cười khẽ.

Tôi lùi lại.

“Tôi… không…”

Một hình ảnh đột ngột hiện lên trong đầu: căn phòng cũ, đèn chớp tắt, Tuấn đứng trước gương, tôi đứng sau anh, vừa khóc vừa hét: "Anh bị ám rồi, đừng chạm vào nữa!"

Tôi…

đã tự tay đập vỡ gương.

Tôi hét lên.

“Không!

Không phải em!”

Tuấn ôm lấy tôi, siết chặt.

“Em đã quên.

Vì em quá đau.

Em không đẩy anh.

Em chỉ cố giữ anh lại.

Nhưng chính lúc đó… tấm gương chọn anh.”

Những bóng người bắt đầu di chuyển.

Cả không gian xoáy tròn.

Bầu trời nứt ra thành từng mảng đen.

Cô bé nhìn tôi, lần cuối, mắt không còn tròng trắng.

“Muốn thoát khỏi nơi này?

Phải vượt qua ký ức thật.

Không né.

Không trốn.”

“Còn không… hãy ở lại đây.

Như chúng tôi.”

Tôi và Tuấn siết tay nhau, đứng giữa cơn xoáy dữ dội của ánh sáng và bóng tối.

Tôi hít sâu.

Nếu phải đối mặt với sự thật, thì lần này… tôi sẽ không quay lưng.

Tiếng lạch cạch vang vọng đâu đó giữa bóng tối.

Mỗi âm thanh như tiếng gõ lên nắp quan tài chôn sâu trong ý thức.

Tôi mở mắt… nhưng không rõ mình đang thức hay mộng.

Xung quanh là một cánh rừng quen mà lạ, ánh sáng như lớp sương lân tinh, phủ mờ mọi chi tiết.

Cây cối đứng yên, không gió, không côn trùng, không tiếng chim.

Chỉ có tiếng thì thầm khe khẽ từ trong lòng đất — như tiếng người chết chưa tan vào cõi quên.

Tôi đứng đó, đơn độc.

Rồi Tuấn xuất hiện.

Anh bước ra từ giữa hàng cây, thân thể anh lấp lánh trong thứ ánh sáng mờ ảo, gương mặt dịu dàng như lần cuối tôi thấy anh còn sống.

“Em đến rồi…” – anh nói, giọng nhẹ như hơi thở, nhưng lại vang vọng trong đầu tôi.

Tôi không kìm được, lao đến ôm chầm lấy anh.

Cơ thể anh lạnh toát, như băng ngâm trong nước tử thi.

Tôi rùng mình, nhưng không buông.

Anh không ôm lại tôi.

Chỉ đứng đó.

“Chúng ta không cần đi tiếp nữa,” anh thì thầm.

“Mọi thứ đã kết thúc.

Em không cần gánh gì thêm.

Ở lại đây, bên anh.

Mãi mãi.”

Tôi ngước lên.

Anh vẫn là anh.

Nhưng ánh mắt… trống rỗng.

Tôi siết tay lại, cảm nhận thứ gì cứng chạm vào lòng bàn tay.

Chiếc vòng tay ngọc tím mà bà Tịnh đã đưa tôi trước khi bước vào Trung Giới.

Tôi giật mình — nó không còn ở cổ tay tôi.

Tôi quay ngoắt sang nhìn anh.

Trên tay Tuấn— là chiếc vòng đó.

Tôi chết lặng.

"Chiếc vòng... sao anh lại đeo nó?"

Tuấn khựng lại.

Trong một thoáng, gương mặt anh co rúm, rồi nở một nụ cười rộng đến không còn nhân dạng.

Miệng anh rách ra hai bên má, để lộ hàm răng đen sì và tiếng cười khô khốc, vang vọng như tiếng móng tay cào lên mặt gương vỡ.

“Em thật dễ bị lừa…

đến tận cùng em vẫn muốn tin những gì mình muốn thấy”

Không khí đột ngột đặc quánh.

Cây cối bắt đầu chảy máu.

Mặt đất lún xuống như có hàng trăm bàn tay từ bên dưới muốn lôi tôi xuống.

Tôi lùi lại, thở dốc.

Những giọng nói xuất hiện — giọng của mẹ tôi, của bà Tịnh, của những người đã khuất — tất cả thì thầm cùng một điều:

“Ở lại đây.

Ở lại đây.

Ở lại đây…”

Tôi ôm đầu.

Những hình ảnh ký ức, nỗi sợ, tội lỗi — xuất hiện liên tục trong đầu tôi liên tục,liên tục.

Mỗi hình ảnh là một cái móng vuốt kéo tôi khỏi chính mình.

Nhưng... giữa tất cả những tiếng gọi đó, một giọng thật, thật đến đau lòng, vang lên.

“Em…

đừng tin đó là thứ họ muốn cho em thấy.”

Tuấn.

Giọng của Tuấn.

Tôi ngẩng lên.

Giữa bóng tối đang sụp đổ, một vết rách ánh sáng hiện ra — như một khe gương vỡ chiếu vào trong màn kịch lừa dối.

Chiếc vòng tay… nó nằm trên cổ tay tôi.

Lạnh.

Nặng.

Còn gương mặt trước mặt tôi —Tuấn — đang bốc cháy từ bên trong, vặn vẹo như bóng nến bị bóp nghẹt.

Tôi hét lên, siết chặt chiếc vòng, và nhắm mắt lao thẳng về phía vết rách sáng ấy.

Xoẹt —

Mọi âm thanh rơi rụng.

Tôi bật dậy, toàn thân đẫm mồ hôi lạnh.

Tay vẫn nắm chặt tay Tuấn .

Cả hai nằm trên mặt đất ẩm ướt trong gian điện thờ đổ nát.

Không còn tiếng gào thét, không còn ánh sáng giả tạo, không còn ai khác — chỉ còn chúng tôi và sự thật trần trụi.

Tuấn thở dốc.

Tôi ôm lấy anh.

“Em… suýt nữa đã không nhận ra…”

Anh siết tay tôi, đôi mắt nhòe nước nhưng đầy kiên định.

“Em đã tỉnh.

Thế là đủ rồi.”

Chúng tôi không nói thêm gì.

Vì có những cơn ác mộng không thể kể bằng lời, chỉ có thể …..________________________________________

Chúng tôi lại bị hút vào một chiều không gian khác.

Không có cảnh chuyển động, không tiếng gió, không cảm giác rơi.

Mọi thứ như bị bóp nghẹt lại trong một cú chớp mắt — rồi tôi mở mắt ra, và tất cả đã khác.

Gian điện thờ cũ kỹ tan biến không dấu vết.

Trước mắt là một hành lang dài vô tận.

Không khí nặng như bị nén, mùi nhang cũ, tro tàn và… thứ gì đó như máu khô phảng phất trong không gian.

Hai bên là những tấm gương cổ phủ lớp bụi xám lạnh, cao sát trần, mặt kính không trong mà phủ một lớp sương đục như mắt người chết.

Chúng phản chiếu ánh sáng lờ mờ từ đâu đó — nhưng không làm sáng, mà như hút lấy từng bóng người, từng hơi thở.

Không có cửa.

Không có vách.

Chỉ có hành lang và vô vàn bản ngã bị mắc kẹt bên trong gương.

Chỉ có tôi… và Tuấn.

Anh vẫn nắm tay tôi thật chặt.

Lòng bàn tay anh lạnh toát, nhưng nhịp tim đập loạn, hệt như tôi — sợ hãi nhưng vẫn bước.

Chúng tôi không nói gì.

Không cần.

Cảm giác đang chờ phía trước — không phải thứ mà lời nói có thể gỡ được.

Chúng tôi bước.

Mỗi bước chân vọng lại âm thanh trống rỗng và dài như thể dưới sàn là vực sâu.

Tôi nghe thấy tiếng chân — nhưng là hàng trăm, hàng ngàn âm thanh như thể chính mình trong hàng trăm thế giới đang bước cùng một lúc.

Rồi — chiếc gương đầu tiên lóe lên ánh sáng.

Tôi sững người.

Trong đó là tôi — một phiên bản khác.

Mặc áo dài trắng, tóc dài, ánh mắt lạnh và trống rỗng.

Cô gái ấy đứng giữa ngôi nhà cổ với sàn gỗ mục, tường vàng loang lổ.

Tay nàng cầm một lá thư đẫm máu.

Bên cạnh là Tuấn — mặc quân phục thời Pháp — đang quay lưng bước đi.

Tiếng tôi hét bật ra không kìm được:

“Dừng lại!

Anh đừng đi!”

Nhưng trong gương, người đàn ông ấy vẫn bước.

Còn cô gái kia — là tôi — thắt chặt sợi dây buộc thư vào cổ mình.

Mắt không nhắm.

Tôi đổ gục.

Cổ họng khô như bị đốt.

Tuấn đỡ lấy tôi, tay anh run lên.

Giọng anh khàn đặc:

“Đó là chúng ta...”

Chiếc gương thứ hai bật sáng.

Tuấn trong hình dạng một người lính.

Mặt đầy bùn và máu.

Quỳ gối bên xác tôi — lần này là một y tá.

Tôi mặc áo khoác trắng, máu nhuộm đỏ cả ngực.

Mắt mở to.

Miệng còn gọi tên anh.

"Chúng ta…

đã luôn tìm thấy nhau,” – anh nghẹn lại – “nhưng cũng luôn phải mất nhau.”

Tôi siết tay anh.

Không khí lạnh buốt như thể cả hành lang bị nhấn chìm trong tiếng khóc thầm không bao giờ dứt.

Gương thứ ba.

Thứ tư.

Thứ năm…

Từng đời.

Từng kiếp.

Chúng tôi yêu nhau.

Chúng tôi chết.

Có lần chết vì chiến tranh.

Có lần vì hiểu lầm.

Có lần… tôi bị thiêu sống giữa cột lửa, Tuấn không thể cứu.

Và một lần — tôi nhìn thấy chính mình cầm dao, đâm thẳng vào ngực anh, máu anh vấy lên mặt tôi.

Trong mắt tôi lúc ấy — không còn tình yêu.

Chỉ còn hận.

Tôi bật khóc.

“Chúng ta… có phải bị nguyền rủa không?” – tôi hỏi, giọng không còn là của mình.

“Hay… chính chúng ta là người nguyền rủa nhau?”

Tuấn im lặng rất lâu.

Rồi, chiếc gương cuối cùng hiện lên.

Không còn là quá khứ.

Không phải ký ức.

Mà là hiện tại.

Chúng tôi trong gương — vẫn đang đứng đây — nhưng trước mặt là hai cánh cửa.

Một sáng rực — là sự sống, sự trở về.

Một tối đen — là Trung Giới, nơi mọi linh hồn mắc kẹt.

Và rồi… giọng nói ấy vang lên.

Lạnh.

Khô.

Không phải từ bên ngoài, mà từ chính trong đầu tôi.

Trong gương.

“Chỉ một người được trở về.

Người còn lại… phải ở lại, giữ cho vòng luân hồi không đổ sụp.”

Tôi chết lặng.

Tay Tuấn siết lấy tôi như sắp tan biến.

“Không,” anh nói, mắt đỏ như máu, “Không ai phải chọn.

Chúng ta sẽ vượt qua.”

Tôi muốn tin.

Nhưng lòng bàn chân lạnh ngắt.

Trái tim đập loạn.

Áp lực vô hình dồn xuống ngực như tảng đá lớn.

Tôi chợt nhớ lời bà Tịnh…

“Chỉ khi cả hai dám nhìn vào chính mình — mới có thể phá vỡ được định mệnh.”

Tôi lao tới tấm gương cuối cùng.

Nhìn thẳng vào đôi mắt mình trong gương.

Rồi tôi giơ chiếc vòng tay ngọc tím lên — thứ bà Tịnh đã đưa, thứ mà tôi luôn quên.

Vòng phát sáng.

Tím rực.

Một luồng năng lượng xé toạc mặt gương.

Ánh sáng xé ngang hành lang.

Gió thổi ngược.

Các tấm gương nứt toạc, rồi vỡ vụn.

Bên trong là hàng trăm phiên bản tôi và Tuấn — tất cả tan biến như khói.

Tôi và anh lao vào luồng sáng ấy — như thể nếu không, chúng tôi sẽ mãi mắc kẹt trong đó.

________________________________________

Chúng tôi rơi xuống.

Không còn hành lang.

Không còn gương.

Tôi chạm vào Tuấn.

Tay anh ấm.

Tôi thở.

Không khí.

Có mùi đất, mùi gió.

Tôi khóc — không vì sợ.

Mà vì lần đầu tiên… tôi biết mình vẫn còn sống.

Chúng tôi đã thoát.

Nhưng nơi này… là đâu?

Tôi nhìn quanh.

Một khoảng không trắng sữa, không ranh giới.

Không thực.

Nhưng không còn là ảo ảnh.

Tuấn nhìn tôi.

Lần đầu tiên, chúng tôi không cần hỏi “có thật không”.
 
Back
Top Bottom