Ngôn Tình Chồng Ngốc! Em Thương

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chồng Ngốc! Em Thương
Chương 40: 40: Đoàn Tụ


Lạc Linh Đan nhìn thấy tấm ảnh nhỏ bên trong ngăn kéo, tay cô cầm lên.

Người phụ nữ xinh đẹp ôm lấy bó hoa hồng đỏ thắm vô cùng xinh đẹp.

Một kí ức thoáng qua.
"Người này..."
Cạch! Cửa phòng mở ra.
Một mùi hương bạc hà quen thuộc pha lẫn mùi rượu nhàn nhạt.
"Bà xã! Xem gì đến thất thần vậy?"
"Ông xã! Anh lại uống rượu." Lạc Linh Đan xoay người lại vòng tay ôm lấy eo anh.
"Xã giao thôi.

Chỉ có vài ly.

Thật đó." Quân Duệ cọ cọ vào hõm vai cô hôn lên.
"Duệ! Nhột mà." Lạc Linh Đan khẽ cười đẩy đầu anh ra.
"Hôn một chút thôi.

Em thơm quá!" Quân Duệ lẩm bẩm lại hôn xuống.

Bàn tay anh không biết từ lúc nào đã luồn vào trong chiếc váy.
"..." Lạc Linh Đan.

Tên này lại giở trò rồi.

Từ lúc trở lại cuộc sống bình thường Quân Duệ luôn bá đạo ngang ngược một cách khó cưỡng.

Nhưng đối với cô vẫn là nuông chiều hết mực.
"Duệ! Anh lại giở trò lưu manh." Lạc Linh Đan chặn lại tay anh.
"Hửm! Để anh cho em biết lưu manh là thế nào." Vừa dứt lời anh đã nhấc bổng cô lên đặt lên bàn.

Áp cô dưới thân mình.
"Duệ! Anh...!Ưm..." Lời muốn nói đều nghẹn lại.

Nhân lúc cô nói chuyện đầu lưỡi ranh mãnh đã đi vào trong khoang miệng cô mà càng quấy.

Nụ hôn mỗi lúc một mảnh liệt hơn.

Bàn tay thon dài m*n tr*n trên chân cô dần đi lên.
Bàn tay Lạc Linh Đan chống lên ngực anh muốn đẩy ra.

Tay anh dễ dàng chế trụ áp l*n đ*nh đầu.
"Em trốn được sao bảo bối." Giọng anh nói khàn khàn vì d*c v*ng lại mang ý cười.
Lạc Linh Đan cố hít lấy không khí.
"Anh...!Suốt ngày, ức h**p em."
"Xem hôm nay, anh ức h**p em thế nào nha."
"..." Lạc Linh Đan chưa kịp nói thêm lời nào thì cơ thể đã bị anh áp chặt.

Quần áo trên người nhanh chóng bị anh ném xuống nền gạch không thương tiếc.
Anh luôn rất biết điểm nhạy cảm của cô, dễ dàng khiêu khích mà xâm nhập vào trong.
Lại một màn ân ái không hồi kết trong căn phòng rộng lớn.
***
Theo lời Lương Chính Nam kể anh đã cho mọi người đi đến những vùng ven biển để tìm kiếm nhưng không có kết quả.
Quân Duệ đứng bên ngoài ban công hút thuốc chợt phía sau một vòng ôm rất nhẹ.

Anh vội dập tắt điếu thuốc ném vào sọt rác.
"Em dậy rồi."
"Ông xã! Anh có tâm sự sao?" Lạc Linh Đan cọ cọ vào lưng anh.
Quân Duệ xoay người lại nắm lấy tay cô hôn lên.
"Em chỉ cần vui vẻ là được."
"Em là vợ anh mà.

Dù em không giúp được gì nhưng khi nào mệt mỏi em sẵn sàng cho anh mượn bờ vai."
Quân Duệ phì cười, cúi xuống hôn lên trán cô, giọng dịu dàng.
"Chỉ cần như vậy là đủ rồi."
"Ông xã! Em có việc muốn hỏi anh." Lạc Linh Đan ngẩng mặt lên.
"Việc gì?"
"Người phụ nữ xinh đẹp này là ai?" Lạc Linh Đan đưa lên bức ảnh nhỏ.
Quân Duệ nhận lấy niết lên mũi cô.
"Em ghen?"
Lạc Linh Đan bĩu môi.

"Tự dưng trong phòng chồng mình có ảnh của người phụ nữ khác ai lại không ghen."
"Ngốc!" Quân Duệ không nhịn được cười bún nhẹ lên trán cô.
"Sao anh..."
"Là mẹ chồng em."
"..." Lạc Linh Đan đỏ mặt.

Cô chưa bao giờ gặp mặt mẹ anh làm sao biết được chứ.

Huống chi bà ấy rất xinh đẹp.
"Sao vậy?" Quân Duệ nâng cằm cô lên khẽ cười.
"Cũng tại anh." Lạc Linh Đan nào yếu thế cô đánh lên ngực anh giận dỗi.
"Ừm! Tại anh." Quân Duệ ôm chặt cô vào lòng.
Lạc Linh Đan tựa vào lòng anh.

Cô từng nghe qua mẹ anh đã mất tích nhiều năm.

Cũng có từng nghi ngờ việc người phụ nữ lạ mặt ấy nhưng đó chỉ là suy đoán.

"Ông xã! Có khi nào anh nghĩ mẹ còn sống không?" Lạc Linh Đan chợt nhớ ra một việc ngẩng mặt lên nhìn anh.
"Hửm? Em biết được gì?" Quân Duệ nhàn nhạt hỏi.
"Ở thị trấn X nơi em từng cấm trại.

Em có gặp một người phụ nữ nếu như nhìn kĩ sẽ khá giống với mẹ anh.

Nhưng..." Nói đến đây thì cô ngập ngừng.

Cũng có thể do cô suy nghĩ nhiều.

Làm sao được chứ.
"Thị trấn X." Quân Duệ lặp lại.

Ngày hôm đó, anh cảm giác có người nhìn mình.

Cũng như những gì Trần Hưng tìm hiểu khá giống với lời Linh Đan vừa nói
Thời gian qua, anh đã cho mọi người tìm kiếm khắp nơi.

Chẳng lẽ...!Anh vẫn còn hy vọng gặp được mẹ sao.

Cũng như Linh Đan của anh vậy.

Tưởng chừng mãi mãi mất đi hiện tại lại nằm trong lòng anh.
***
Thị trấn X.
Cách bờ biển khá xa, có một hang động nhỏ, bên trong có những vật dụng cần thiết cho việc sinh hoạt hàng ngày.
Đó là nơi ở mà người Lạc Linh Đan từng nhìn thấy.
Bà đang ngồi thẩn thờ nhìn về phía mặt biển, ánh nắng ấm áp của buổi sáng.
"Bà ấy đáng sợ quá...!hức!" Giọng nói non nớt nghẹn ngào vang lên đầy sợ hãi.
"..." Bà chợt nhìn sang lấy tay che bên mặt mình.

Cố vịn lấy tản đá lớn đứng dậy.
"Xấu thì đừng ra ngoài dọa con ních chứ." Giọng người phụ nữ không vui quát lên ôm con họ vào lòng dỗ dành.
"Xin lỗi!" Bà mấp máy môi bước từng bước khập khiễng rời đi.
Bà không trách họ vì bà cũng có con.

Bà rất hiểu họ luôn muốn điều tốt đẹp nhất cho con của mình.

Vì vậy, bà mới chọn cuộc sống này.

Chỉ đứng từ xa mà chúc phúc.

Có thể bà ích kỷ, bà đã quá mệt mỏi.

"Mẹ!"

Một giọng nói trầm ấm khiến bước chân bà khựng lại rất nhanh lại cố bước nhanh hơn.
"Chẳng lẽ, đến đứa con trai này người cũng không nhìn nhận.

Con đã tìm mẹ ngần ấy năm.

Dù mẹ có thế nào con cũng chấp nhận mà."
"..." Nước mắt bà trực tràn rơi xuống.

Phải bà là Phó Kiều.

Chỉ vì không muốn làm xáo trộn cuộc sống của Quân Duệ nên bà mới lẫn trốn.

"Mẹ!" Quân Duệ khẽ gọi đi đến bên cạnh bà.
"Tôi...!Chắc cậu nhận nhầm người rồi." Bà cố gắng tránh né lên tiếng.
"Mẹ! Khoa học bây giờ rất tân tiến.

Mọi chuyện rồi sẽ tốt thôi." Quân Duệ sờ lên gương mặt đầy sẹo của bà.
"..." Bà mím môi.
"Chẳng lẽ, mẹ không muốn nhìn con dâu mình.

Còn sau này chăm sóc cháu nội nữa."
"Duệ! Con..."
"Có thể người khác sẽ nhận không ra nhưng con là con của người.

Ngày hôm đó, con đã cảm giác được ánh mắt ai đó luôn nhìn mình.

Nhưng không ngờ lại gặp được mẹ ở đây." Quân Duệ ôm lấy bà.
"Duệ!" Phó Kiều nức nở ôm chặt lấy anh.

Sau ngần ấy năm cuối cùng hai mẹ con lại được gặp nhau.

Bà cứ nghĩ như vậy sẽ tốt hơn cho Quân Duệ nhưng bà sai rồi..
 
Chồng Ngốc! Em Thương
Chương 41: 41: Hoà Thuận


Phó Kiều theo Quân Duệ trở về nhà.

Nhưng vừa đến cổng lớn của ngôi biệt thự bà liền khựng lại.

Nếu nhìn thấy bà làm con dâu sợ hãi thì sao? Nếu vì mình mà hạnh phúc của con trai đỗ vỡ bà càng không muốn.

Rất nhiều suy nghĩ trong đầu bà lúc này.
"Tiểu Duệ! Hay là để mẹ..."
"Ông xã!" Lạc Linh Đan cười hí hửng chạy ra.
Lời Phó Kiều muốn nói đều không thể nói được.

Bà lùi lại một chút để Lạc Linh Đan không chú ý đến mình.
"Bà xã!" Quân Duệ khẽ cười dang tay ra.
Vẫn là Lạc Linh Đan xà vào lòng ngực anh.
Chợt nhìn thấy người phụ nữ phía sau...!Là người mà cô đã nói với Quân Duệ.
Như nhận được lời khẳng định của anh.

Cô rời khỏi vòng tay anh, nở nụ cười.
"Mừng mẹ trở về nhà."
Phó Kiều hơi khựng lại.

Bà có quan sát cô gái này một thời gian cảm thấy cô rất thật lòng với con trai mình nên càng yên tâm.

Nhưng điều bà không ngờ đến nhất là cô không hề sợ hãi với mình.
"Con..."
Lạc Linh Đan nắm lấy bàn tay chằn chịt vết sẹo của bà.
"Mẹ của con đã mất từ lâu.

Nếu mẹ không ghét bỏ con hãy để con cùng Duệ chăm sóc mẹ."
Phó Kiều không kiềm được nước mắt.
"Con dâu ngoan! Con dâu ngoan!" Bà ôm lấy Lạc Linh Đan.
Quân Duệ câu môi cười.

Còn gì hạnh phúc bằng khi cả gia đình đoàn tụ và hoà thuận.
***
Quân gia.
Phùng Mỹ Chi đang nghe điện thoại sắc mặt có chút trắng bệch ngồi xuống ghế.
Cuộc gọi kết thúc, tay bà ta rung lên.

Miệng lẩm bẩm.
"Sao lại như vậy được.

Rõ ràng năm đó...!Cái tên Lương Chính Nam đó đúng là vô dụng.

Có bao nhiêu việc cũng làm không xong chết cũng đáng."
"Bà lẩm bẩm gì vậy?" Quân Tiêu vừa bước vào hỏi.
"Hả? Hôm nay, anh về sớm." Phùng Mỹ Chi lấy lại tinh thần.
"Hừ! Thật làm tôi tức chết.

Quân Duệ nó không xem người ba này ra gì mà.

Chẳng khác nào nó đang nói với mọi người năng lực của tôi không đủ." Quân Tiêu càng nói càng tức giận.
"Cũng tại ba.

Cái gì cũng ưu ái cho Tiểu Duệ.

Chỉ đáng tiếc..."
"Vợ chồng hai người là nói ông già này lú lẫn.

Cái gì cũng không phân được đúng sai." Ông nội Quân từ ngoài bước vào lạnh giọng.
"Ba! Con không có ý đó." Phùng Mỹ Chi vội đứng lên.
Ông nội Quân ngồi xuống ghế đối diện nhìn hai người.
Quân Tiêu muốn nói rồi lại thôi.

Mọi quyền đều thuộc vào quyết định của Quân Duệ.

Giờ có nói với ba mình thì chẳng khác nào lấy đá đập chân mình.
"Phó Kiều đã trở về."
Vừa nghe cái tên này Quân Tiêu liền ngơ ra.

Phó Kiều không phải bà ấy đã chết rồi sao.

Đã nhiều năm như vậy làm sao có thể...
Ông nội Quân quan sát khẽ nhíu mày.

So với phản ứng của hai người Phùng Mỹ Chi lại điềm tĩnh hơn.

Đúng như Tiểu Duệ đã nói.

Quả thật lòng tham con người quá lớn.

Càng nghĩ ông càng thấy có lỗi với cháu trai mình.

Vì ông đã không cho Quân Duệ có được một người ba tốt.

Nhưng ông lại có chút an ủi vì Quân Duệ đã tìm được người thật lòng yêu thương mình và giờ là Phó Kiều.

Nhìn cả gia đình đoàn tụ ăn bữa cơm cùng nhau mà ông có chút chạnh lòng.

Ngày hôm đó, ông cũng có mặt.

Tuy Phó Kiều đã thay đổi rất nhiều không còn giống như xưa.

Nhưng đổi lại bà lại có được sự hòa thuận yêu thương không hề tính toán thiệt hơn.
Quay lại phía Quân Duệ.
Bệnh viện quốc tế W.

Phó Kiều đã được bác sĩ đưa vào kiểm tra tình hình sức khỏe và khả năng hồi phục.

Vì thời gian đã quá lâu cũng không mấy khả quan.
Hai người bên ngoài chờ đợi kết quả.
Lạc Linh Đan nắm lấy tay anh.
"Mọi chuyện sẽ tốt thôi."
Quân Duệ đưa tay cô lên hôn một cái.
"Ừm! Anh cũng nghĩ vậy."
Dù bà có ra sao cũng được chỉ cần bình bình an an ở bên cạnh anh là được.

Anh chỉ muốn mẹ mình không còn e ngại khi tiếp xúc với mọi người.
Cửa phòng khám mở ra.
Hai người mới bước vào.
Phó Kiều mấp máy môi vẫn là không dám nhìn lên.

Vì bà không muốn làm con trai mình khó xử.
Quân Duệ gật đầu.
Lạc Linh Đan liền hiểu ý.
"Mẹ chúng ta ra ngoài đợi nhé."
"Được!"
Lạc Linh Đan đỡ bà ra ngoài.
Vị bác sĩ lúc này mới lên tiếng.
"Quân tổng! Việc cấy ghét da có thể thực hiện sớm.

Còn chân bà ấy chắc sẽ không mấy khả quan vì đã quá lâu.

Nếu có thể chỉ là bình phục bảy mươi phần trăm."
"Tôi hiểu.

Mọi việc đều nhờ ngài."
Quân Duệ cũng hiểu rõ.

Khoa học dù có tiên tiến bao nhiêu cũng có mặt hạn chế của nó.

Bình phục bảy mươi phần trăm cũng là quá tốt rồi.

"Quân tổng! Bà ấy thật sự là..." Vị bác sĩ muốn hỏi lại thôi.

"Mẹ tôi."
Ông ta từng gặp qua Phó Kiều.

Người phụ nữ xinh đẹp, quý phái.

Tiểu thư con nhà hào môn.

Sau vụ tai nạn trên thuyền ai cũng nói bà đã mất.

Trên đời này không có gì là không thể...!Giờ thì Phó Kiều vẫn sống.

Tuy diện mạo thay đổi.

"Tôi sẽ sắp xếp thời gian sớm nhất cho bà ấy."
"Cám ơn!"
Quân Duệ vừa bước ra, nhìn thấy mẹ chồng nàng dâu nói chuyện vô cùng vui vẻ.

"Đang nói xấu anh đúng không?"
"Em mới không có.

Mẹ đang nói về anh lúc nhỏ." Lạc Linh Đan cười tủm tỉm.
"Đúng vậy! Phải kể cho Đan Đan biết.

Nếu không lại bị con lừa gạt." Phó Kiều cũng cười cười hùa theo.
"Em thật lợi hại mới đây đã có đồng minh rồi.

Mẹ còn thương em hơn cả anh."
"Thôi mà! E với mẹ đều thương anh nhất." Lạc Linh Đan xoa xoa mặt anh.
Phó Kiều nhìn thôi cũng không nhịn được cười rộ lên.

Cảnh tượng gia đình hoà thuận của Quân Duệ khi lọt vào mắt một người lại càng ghét cay ghét đắng.
"Tôi xem gia đình ba người hạnh phúc được bao lâu.".
 
Chồng Ngốc! Em Thương
Chương 42: 42: Thông Gia Đến Nhà


Lạc gia.
Sự việc dần chìm vào quên lãng nhưng những vết sẹo trên người Lạc Tố Anh cứ như con dao cứa vào tim cô ta.

Từng được mọi người gọi là thông mình, xinh đẹp giờ lại...!Cô ta đưa tay lên chạm vào gương mặt mình.

Nghiến răng nghiến lợi.
"Lạc Linh Đan! Tất cả là tại mày.

Tao câm ghét mày."
Lâm Tú Cẩm vừa mở cửa bước vào thở dài.

"Tố Anh! Con đừng lo lắng nữa.

Nhìn con hiện tại cũng không khác trước là bao."
"Vậy còn đây." Cô ta kích động chỉ vào chân, rồi lưng, trên cổ.

Chỉ có gương mặt là tạm ổn.

Nhưng những vết sẹo lại khá rõ ràng.
"Tố Anh! Mẹ biết nó rất khó chịu nhưng con cũng không nên quá kích động.

Sau một thời gian nữa chúng ta lại tiếp tục phẫu thuật."
"Mẹ!" Cô ta ôm lấy mẹ mình.
Lúc này, bà ta mới nói.
"Mẹ của Quân Duệ đã trở về.

Hôm nay, họ sẽ đến nhà chúng ta."
"Mẹ nói ai?" Lạc Tố Anh ngẩn người.

Mẹ của Quân Duệ không phải đã mất rồi sao?
"Là mẹ ruột của Quân Duệ, Phó Kiều.

Không ai nghĩ đến bà ta vẫn còn sống."
"Có chuyện như vậy sao."
Phía dưới phòng khách.
Vừa nghe quản gia thông báo.

Lạc Tân niềm nở ra cửa đón thông gia.
"Chúc mừng con đã đoàn tụ với mẹ mình."
"Ba vợ khách sáo rồi."
"Chào thông gia." Phó Kiều gật đầu chào hỏi.
"Thông gia chào chị!"
"Ba!"
"Tốt, tốt vào nhà thôi."
Lạc Linh Đan có chút chạnh lòng.

Tuy bên ngoài, ba mình luôn niềm nở nhưng chẳng bao giờ ông thật lòng đối đãi với đứa con gái này.
Bàn tay nhỏ được hơi ấm bao trọn.

Lạc Linh Đan ngẩng mặt lên.
"Bà xã! Chỉ cần em sống tốt mẹ trên trời cũng mỉm cười.

Không phải sao."
"Ừm! Anh thật tốt." Khoé môi cô cong lên.

Cô không cần nói gì, Quân Duệ luôn rất tâm lý.

Anh luôn đặt mọi cảm xúc của cô vào trong lòng.

Chỉ cần cô có một chút thay đổi anh liền hiểu được.
"Thất lễ với thông gia.

Trở về đã lâu vậy mà mới đến thăm gia đình." Phó Kiều khách sáo nói.
"Sao có thể.

Chúng tôi mới là người nói câu đó.

Do một số việc nên..."
"Tôi hiểu mà."
"Duệ! Em lên thăm Tố Anh."
"Cẩn thận."
"Em biết rồi."
"Ba con lên phòng thăm Tố Anh."
"Được con lên đi.

Chắc em gái con sẽ rất vui khi nhìn thấy con."
Lạc Linh Đan đứng dậy đi lên tầng.
Đi được vài bước đã nhìn thấy Lâm Tú Cẩm bước xuống.
"Dì!"
"Con mới đến sao?" Bà ta cố nặn ra nụ cười gượng gạo.
"Vâng ạ!"
"Tố Anh đang trên phòng.

Mẹ chồng con đến lâu chưa?"
"Cũng mới đến.

Con xin phép!"
Bà ta gật đầu.
Ánh mắt hiền từ trở nên ganh ghét.

Lạc Tân ân cần hỏi thăm một lúc liền dời chủ đề.
"Quân Duệ! Ba có một số việc cần nhớ con giúp đỡ."
"Nếu không vượt quá khả năng của con." Quân Duệ nhếch môi.
"Haha...!Con khiêm tốn rồi."
"Phải đó Tiểu Duệ! Thông gia đã gả con gái bảo bối của mình cho con.

Nếu giúp được thì cứ giúp."
"..." Lạc Tân hơi chột dạ.
Trên phòng.

Lạc Linh Đan gõ cửa.
"Vào đi."
Lạc Linh Đan mở cửa bước vào.
"Tố Anh!"

Tay Lạc Tố Anh siết chặt lại thành nắm đấm cố nặn ra nụ cười.
"Chị! Em rất nhớ chị."
Cô ta ôm chầm lấy Lạc Linh Đan.
"Ngoan! Mọi chuyện đã qua rồi."
Ánh mắt cô ta đỏ ngầu đều là hận ý.
Lạc Linh Đan mím môi.

Mọi chuyện đã thành ra như vậy hoàn toàn khác với kiếp trước.

Chỉ mong đây là một bài học về lòng tham của mình để mẹ con họ thay đổi.
Bên ngoài cổng lớn.
Quản gia có chút ngẩn ra.

Vợ lớn lẫn vợ nhỏ của Quân gia đều có mặt.

Mọi chuyện có chút khó xử.

"Quân tổng! Quân phu nhân!" Quản gia gật đầu chào hỏi.
Quân Tiêu chợt khựng lại khi nhìn thấy xe của Quân Duệ.
Quản gia liền hiểu ý.
"Quân thiếu gia cũng vừa đến."
"Ừm!" Ông ta gượng gạo trả lời nhìn sang Phùng Mỹ Chi.
"Em cũng không biết Tiểu Duệ cũng đến đây."
"Đã đến rồi thì vào thôi."
Phùng Mỹ Chi nhếch mép cười lạnh.

Xem người vợ của ông giờ thế nào.
Vừa vào trong nhà.
Phó Kiều thì ngược lại khi không có gì ngạc nhiên khi nhìn thấy hai người họ.
"Đã lâu không gặp."
"Phó...!Phó Kiều." Quân Tiêu từng nghe ba mình nói đến nhưng không nghĩ đến bà giờ lại như vậy.

Nhưng vẫn không thể che giấu được sự cao quý của mình.
"Ba không vui khi nhìn thấy mẹ." Quân Duệ thờ ơ nhìn ông.
"Ba...!Tất nhiên là vui rồi." Ông ta nở nụ cười gượng gạo còn khó coi hơn cả khóc.
"Thông gia hôm nay thật trùng hợp đều có mặt.

Chúng ta cùng ăn bữa cơm trò chuyện." Lâm Tú Cẩm cố quan sát Phùng Mỹ Chi.
"Cũng được!" Phùng Mỹ Chi tỏ ra rất bình thường nhìn về phía Phó Kiều.
Quân Duệ cười nhạt.

Vở kịch nhỏ này sắp bắt đầu rồi.
Phó Kiều nhìn lên con trai mình.

Quân Duệ vỗ lên tay bà ý bảo yên tâm.
Không tự nhiên mà Quân Tiêu có mặt nếu không có sự sắp xếp của Phùng Mỹ Chi.

Người phụ nữ bên ngoài luôn tỏ ra hiền hậu nhưng bên trong là rắn rết.

Bản chất của con người đều do lòng tham mà tạo nên.

Có được rồi lại muốn nhiều hơn thế sẽ chẳng bao giờ là đủ.
Lúc này, cô vợ nhỏ của anh mới chịu xuất hiện.
Quân Duệ đứng dậy đi về phía cầu thang, đưa tay ra nắm lấy tay cô.
"Sao vậy?"
"Em thấy em ấy rất đáng thương." Lạc Linh Đan rũ mắt.

Từ một người xinh đẹp giờ lại ra nông nỗi này.

Cô trước kia cũng đã chịu cảnh tương tự nên hơi đồng cảm.

Dù người gây ra lại là Lạc Tố Anh.

"Em đấy chuyện gì cũng có mặt trái của nó.

Bài học cho những người làm việc sai trái."
Lạc Linh Đan ngẩng mặt lên nhìn anh.

"Chồng em biết nhiều hơn em nghĩ." Anh niết nhẹ lên mũi cô.
Lạc Linh Đan chun mũi, cứ bị anh trêu mãi.

Đang có cảm xúc mà.
"Anh chỉ biết bắt nạt em."
Quân Duệ chỉ cười nắm tay cô đi về phía sofa.
"Ba, dì! Hai người đến lâu chưa?" Lạc Linh Đan hơi khựng lại khi nhìn thấy hai người họ.
"Cũng vừa đến." Quân Tiêu trả lời.

Ánh mắt không tự chủ lại nhìn về phía Phó Kiều.

Lạc Linh Đan khó hiểu nhìn lên Quân Duệ.

Chuyện này là sao?
Quân Duệ cúi xuống thì thầm bên tai cô.
"..." Lạc Linh Đan..
 
Chồng Ngốc! Em Thương
Chương 43: 43: Vai Diễn


Quân Duệ vẫn là thản nhiên ngồi trò chuyện cùng mọi người như chẳng có gì khác.
Phó Kiều kéo tay cô khẽ hỏi.
"Tiểu Duệ thật ra là muốn gì?"
"Con cũng không hiểu.

Cứ chờ vậy."
Phùng Mỹ Chi nhìn hai người thì thầm to nhỏ trong lòng lại có chút chột dạ không yên.

Chẳng lẽ, Phó Kiều đã biết chuyện gì đó nên...!Mà không thể nào như vậy được.

Lương Chính Nam đã chết.

Bí mật đó sẽ không còn ai biết.

Nghĩ như vậy, tâm trạng của bà ta mới hạ xuống.
"Chị Kiều! Nếu chị đã về sao không trở về nhà."
"Nhà! Từ lâu nhà của tôi chỉ có Tiểu Duệ.

Còn những chuyện quá khứ tôi không muốn nhớ nữa."
"Anh Tiêu..."
"Xin lỗi! Tôi không biết ai là anh Tiêu." Phó Kiều lạnh nhạt cắt ngang lời bà ta.
"..." Phùng Mỹ Chi rũ mắt xuống có chút tủi thân.
Lạc Linh Đan nắm lấy tay bà an ủi.

Cô hiểu rõ, vợ chồng chung sống nhiều năm nói không nhớ là giả.

Nhưng với một người chồng luôn lừa dối, chỉ vì muốn đưa tình nhân về nhà mà nhẫn tâm cấu kết hãm hại vợ mình thì còn gì đáng để tha thứ.

Phó Kiều đã là rất tốt rồi.
Bà nhìn sang con dâu mình nở nụ cười.

"Mẹ không sao.

Mẹ có con và Tiểu Duệ bên cạnh cũng đủ lắm rồi.

Và sau này...!Có cả cháu trai, cháu gái nữa."
Lạc Linh Đan lại xấu hổ.
"Mẹ..."
"Haha...!Có chồng có con là chuyện bình thường mà.

Con xấu hổ gì chứ."
Phùng Mỹ Chi nghiến răng nghiến lợi khi bị phớt lờ.

Bà liếc mắt nhìn sang Lâm Tú Cẩm.
Lâm Tú Cẩm cũng quay sang nhìn bà ta.

Quân Duệ không biết đến từ lúc nào phía sau ghế chống tay nhìn cô.
"Đang nói xấu anh sao?"
"Hả?" Lạc Linh Đan giật mình vừa quay lại liền nhìn thấy anh.
"Vừa thấy anh liền đỏ mặt.

Mờ ám vậy?" Quân Duệ câu môi.
"Em mới không có."
"Nói nếu không anh sẽ hỏi mẹ." Quân Duệ nhướn mày.
"Anh thật là."
"Haha...!Được rồi.

Mẹ ra ngoài một chút.

Hai đứa cứ nói chuyện đi." Phó Kiều bước ra ngoài.
Lúc này, Quân Tiêu liếc mắt nhìn về phía Phó Kiều.
"Thông gia! Tôi ra ngoài một chút."
"Được! Thông gia cứ tự nhiên."
Lạc Tân khẽ nhíu mày.

Không biết Lâm Tú Cẩm đã đi đâu.
Bên ngoài sân sau.
"Phó Kiều!"
Phó Kiều dừng lại một chút, thở dài.

Bà không còn tự ti về vẻ ngoài như trước.

Vì hiện tại bà đang rất vui vẻ, hạnh phúc bên con trai và con dâu của mình.
"Tôi muốn nói chuyện với bà." Quân Tiêu đi đến.

Phó Kiều vẫn thản nhiên.
"Quân tổng cứ nói, tôi đang nghe."
"Bà...!Lúc đó, tôi nghĩ bà đã chết nên mới..."
"Quân tổng không cần giải thích.

Người đang làm trời đang nhìn.

Làm ác gặp ác đó là chân lý.

Hy vọng Quân tổng không gặp đều tương tự."
"..." Quân Tiêu.
[...]
Quân Duệ lúc này mới nhìn ra cửa sổ.
"Duệ! Mọi chuyện thế nào?"
"Người cấu kết hại mẹ không chỉ có một mình mà còn có ông ấy."
"Sao..."
"Có nhiều chuyện để sau này anh sẽ nói em cho em nghe."
"Ừm!" Lạc Linh Đan cũng không hỏi thêm gì.

Vì cô cũng hiểu, nếu dễ dàng nói ra đã không đến bước đường này.
Quân Duệ lấy điện thoại ra, ấn gửi đi.

Khoé môi cong lên nhìn Lạc Linh Đan.

"Anh cho em xem một vở kịch."
"Kịch?" Lạc Linh Đan khó hiểu.

Anh nắm lấy tay cô.
"Ba vợ! Chúng con ra ngoài."
"Ừm! Hai đứa cứ tự nhiên." Lạc Tân gật đầu.

Cả căn phòng rộng lớn giờ chỉ có một mình ông ta.

***
Trên sân thượng.
"Chính bà đã cố ý để mẹ con tôi gánh tội.

Còn bà lại an nhàn diễn vai trò vợ hiền, mẹ tốt." Lâm Tú Cẩm nghiến răng nghiến lợi.
"Do mẹ con bà ngu ngốc.

Mồi đã dâng đến miệng vẫn không thể nuốt vào." Phùng Mỹ Chi cười châm chọc.
"Nếu tôi nói mọi chuyện do bà sắp xếp.

Đến lúc đó nà có còn ngụy trang được nữa không hả."
"Haha...!Một Quân phu nhân giàu có, quyền thế với lời nói của bà.

Ai sẽ tin đây?"
"Hừ! Tôi có chứng cứ."
Phùng Mỹ Chi đen mặt, đôi mắt dữ tợn nhìn bà ta.
"Bà dám!"
"Haha...!Vỏ quýt dày có móng tay nhọn.

Nếu đã hợp tác thì bà cũng nên biết đều một chút.

Con gái tôi đã ra nông nỗi này bà cũng phải chịu một phần trách nhiệm.".

Có gì ho????? Chọ???? ????hử ????????a????g { TRÙMTR????????Ệ????.???????? }
"Được! Tôi sẽ chịu chi phí cho tất cả ca phẫu thuật của con bé." Bà ta hoà hoãn lên tiếng.
Lâm Tú Cẩm gật đầu hài lòng.
"Bà nên nhớ lời mình.

Chúng ta cùng là loại người."
Phùng Mỹ Chi nghiến răng nghiến lợi nhìn Lâm Tú Cẩm bước đi, lại nhếch mép cười lạnh.
"Xem ai chết trước ai."
Lạc Linh Đan che miệng lại nhìn sang Quân Duệ.

Hoá ra là anh cho cô xem vai diễn của hai người này.

Họ quá nhẫn tâm.

"Em cứ chờ xem.

Hai con hổ cắn nhau chúng ta sẽ thu được không ít."
"Duệ! Anh biết họ..."
"Ừm! Nhưng vẫn không đủ bằng chứng.

Vì vậy, anh mới sắp xếp cuộc gặp gỡ tình cờ này."
"Anh đó...!Không nói với em."
"Em thông mình như vậy có cần thiết không."
"Hừ! Nịnh bợ."
Quân Duệ ôm cô vào lòng.

Phùng Mỹ Chi vừa bước xuống liền nhìn thấy hai người họ đang nói chuyện.

Lòng ích kỷ lại dâng lên.

Phó Kiều hiện tại cái gì cũng không thể so sánh với bà ta.

Cố nén cảm xúc xuống, bà ta bước đến nở nụ cười.
"Anh có khuyên được chị Kiều trở về nhà không.

Em biết giờ chị ấy cảm thấy mặt cảm với diện mạo của mình nhưng..."
"Xin lỗi! Tôi hiện tại với Quân tổng đây chỉ là người bạn trò chuyện cùng nhau.

Đồ tôi không cần nữa ai dùng cứ tự nhiên." Phó Kiều lạnh giọng.
"..." Quân Tiêu.
"Còn nữa, tôi không cảm thấy mình mặt cảm cái gì cả.

Hiện tại, tôi rất vui vẻ.

Chỉ có những người có lòng tham mới nhìn vào những thứ của người khác." Phó Kiều châm chọc.
"..." Phùng Mỹ Chi cố gắng giữ nụ cười của mình.

Nhưng bàn tay bà ta phía sau siết chặt lại thành nắm đấm..
 
Chồng Ngốc! Em Thương
Chương 44: 44: Tự Xé Rách Mặt Nạ Của Mình


Trong không gian yên tĩnh, mọi thứ chìm vào giấc ngủ.

Nơi những toà nhà cao tầng, ánh đèn noen vẫn không ngừng tỏa sáng.
Cộp! Cộp! Tiếng giày va chạm nền gạch vang lên phá vỡ sự yên tĩnh vốn có.

Két! Âm thanh mở cửa vang lên.

Ánh sáng len lỏi vào trong căn phòng tối đen.
Một người đàn ông ngồi trên ghế.
Lúc này, ông ta nâng mắt nhìn lên.
"Quân thiếu!"
"Ông đã thay đổi quyết định của mình " Là lời khẳng định.
"Tôi không nghĩ đến bà ấy lại đối xử với tôi như vậy." Ông ta mấp máy môi, đôi mắt rũ xuống.

"Chuyện ông không biết còn rất nhiều.

Chi bằng tự mình tìm hiểu sẽ tốt hơn." Quân Duệ nhếch môi.
"Ý ngài là..." Ông ta ngẩng mặt lên.
"Chỉ cần ông hợp tác.

Mọi chuyện rồi sẽ sáng tỏ." Quân Duệ đứng dậy, tay đút vào túi bước về phía cửa sổ.

Lấy tay mở rèm cửa ra, ánh sáng mờ ảo rọi vào người anh.
Người đàn ông ấy có chút tiếc nuối, nếu như là thật...!Nực cười cho sự hy sinh của mình.
"Được!"
"Tôi không nhìn sai người.

Tôi giúp ông cũng như tự giúp mình.

Sau chuyện lần này, tôi sẽ để ông trở về với cuộc sống của mình."

"Cám ơn Quân thiếu!"
***
Lạc Linh Đan mồ hôi ướt đẫm trên trán, do gặp ác mộng.
Là nơi cô từng sống trước đây, nhìn cô gái mập mạp trong gương...!Chẳng lẽ tất cả chỉ là ảo tưởng của mình cô.

Quân Duệ chỉ là một giấc mộng tuyệt đẹp, hạnh phúc của cô.

"Đừng mà! Quân Duệ đừng rời xa em!" Giọng cô nghẹn ngào.
Một vòng ôm ấm áp bao trọn lấy cơ thể đang run rẩy của cô.
"Ngoan! Đừng sợ anh vẫn ở đây."
Giọng anh thì thầm bên tai khiến cô dần thả lỏng người.

Hơi thở dồn dập cũng dần đều đều trở lại.
Anh hôn nhẹ nhàng lên trán cô.
"Đan Đan! Có phải em cũng giống anh từng gặp giấc mộng ấy."
Anh cũng rất sợ, nếu như đây chỉ là giấc mộng.

Khi tỉnh giấc, cô gái anh yêu thương không có bên cạnh như hiện tại.

Anh có chấp nhận được hay không?
Đã rất lâu rồi anh không gặp giấc mơ ấy.

Nhưng dạo gần đây nó cứ thường xuyên xuất hiện.
Lạc Linh Đan rút trong ngực anh, khẽ mở đôi mắt.

Vòng tay ôm chặt lấy eo anh, mặt cọ cọ.
"Ông xã! Anh đi đâu vậy? Em sợ..."
"Ngoan! Anh luôn ở cạnh em." Giọng anh dịu dàng dỗ dành.
"Ừm! Có anh bên cạnh em sẽ không sợ gì cả." Lạc Linh Đan lẩm bẩm cũng như nói với chính bản thân mình.
Quay lại phía mẹ con Quân Tống.
"Mẹ! Dạo gần đây con thấy ba hơi lạ." Quân Tống nhìn mẹ mình.
"Chắc lại áy náy với bà vợ trước.

Con không cần quan tâm đến làm gì." Phùng Mỹ Chi đang trang điểm.
"Mẹ định đi đâu sao?" Quân Tống khó hiểu nhìn mẹ mình.
"Con không cần biết.

Chỉ cần con quản tốt chuyện của mình." Phùng Mỹ Chi cười lấy túi xách lên.
"Mẹ! Con không muốn gặp cô ta đâu.

Nhìn phát nôn." Quân Tống khó chịu.
"Haha...!Con cứ chờ đi.

Cô ta sẽ giúp được con."
"Mẹ! Cô ta giờ có tốt hơn một chút nhưng cái chân đó là không thể như trước được.

Đường đường Quân thiếu gia của Quân thị nếu để người khác biết con qua lại với cô ta chắc sẽ bị cười nhạo đến chết."
"Mẹ có việc.

Con đừng ở đây nói những chuyện này với mẹ." Phùng Mỹ Chi vừa dứt lời liền rời khỏi.
Quân Tống khó hiểu nhìn theo mẹ mình.

Dạo thời gian đây mỗi lần ba anh ta vắng nhà bà thường trang điểm rất tỉ mỉ, rồi lại ra ngoài.

Không giống như trước.

Nghĩ nghĩ Quân Tống bước theo sau.
Khách sạn A.
Lương Chính Nam ngồi trong xe nhìn vào trong.
Bên cạnh không ai khác là Quân Duệ.

Anh chỉ buân quơ hỏi một câu.
"Có muốn vào không?"
Lương Chính Nam nhìn rất rõ ràng người phụ nữ khoác tay một người đàn ông lạ mặt vào khách sạn là ai.
Tay ông ta siết chặt lại thành nắm đấm, cố ổn định lại tâm trạng của mình.

Mở cửa bước xuống xe.
Quân Duệ thờ ơ.
"Tôi đợi chú ở bên ngoài.

Vào hay không là tùy."
Chiếc xe bắt đầu lăn bánh rời khỏi.
Lương Chính Nam hít sâu một hơi bước vào.

Số phòng, thẻ phòng đều nằm trong tay ông ta.

Ông vẫn hy vọng tất cả chỉ là hiểu lầm...!
Đứng chần chừ trước cửa, âm thanh *** **** ấy lại vang lên.

Tại sao bà lại đối xử với mình như vậy.

Sống trong bóng tối nhiều năm, làm bao nhiêu việc chỉ đổi lại là sự dối trá.
Cạch! Cánh cửa phòng mở ra.
Người đàn ông và người phụ nữ tr*n tr** trên giường giật bắn người.

Vội lấy khăn che chắn mình lại.
"..." Phùng Mỹ Chi sửng sốt mắt nhìn người trước cửa.
"..." Người đàn ông bên cạnh cũng cúi đầu xuống.
"Hai người thật lợi hại.

Điều xem tôi là con rối." Mắt ông ta đỏ ngầu đầy tức giận.
"Sao..." Phùng Mỹ Chi muốn hỏi lại không biết hỏi thế nào.
"Hỏi tại sao tôi còn sống à.

Haha...!Sống để nhìn rõ bộ mặt thật của bà." Ông ta giận quá hoá cười.
Phùng Mỹ Chi nhếch mép cười lạnh lấy khăn quấn lấy cơ thể của mình lại bước xuống giường, khoanh tay trước ngực bước về phía ông ta.
"Thì sao.

Tất cả là tôi đã làm.

Cố tình để ông gánh tội.

Lên kế hoạch g**t ch*t Phó Kiều để trở thành phu nhân hào môn.

Haha...!Còn một chuyện nữa chắc chắn là ông còn chưa biết.

Tiểu Tống không phải là con ông."
Quân Tống nép sau cánh cửa như bị trời trồng khi nghe câu này của mẹ mình.
"Bà...!Bà ông sợ tôi sẽ khai hết sự thật sao?" Ông tq tức giận quát lên.
"Haha...!Với một người chết thì nói thế nào đây."
Người đàn ông trên giường cười lạnh, cầm lấy khẩu súng lên đưa về phía ông ta.
"..." Lương Chính Nam.
Tất cả cứ nghĩ như vậy là kết thúc.
Bộp! Bộp! Âm thanh tiếng vỗ tay vang lên.
Cả ba người đều sửng sờ.

Tách! Tách! Lại thêm âm thanh máy ảnh vang lên.

Bà ta theo bản năng lấy tay che mặt mình.
Người bước vào là Quân Duệ.

Còn có cả cảnh sát.
Những đều bà ta vừa nói ra đều được Lương Chính Nam ghi âm lại tất cả..
 
Chồng Ngốc! Em Thương
Chương 45: 45: Cái Giá Cho Lòng Tham


Một việc chấn động như vừa rồi làm sao qua mắt được cánh phóng viên săn tin.

Hai người giờ có trăm cái miệng cũng không thể giải thích được.

"Dì thật thật tham lam." Quân Duệ cười giễu cợt.

Đó là tình yêu mà ba anh luôn nói.
"Quân Duệ là mày cố ý." Phùng Mỹ Chi lạnh giọng.
Quân Duệ nhún vai tỏ vẻ tùy ý.
Bà ta vừa đứng dậy, liền cứng đờ người.
Vì người bên ngoài cửa bước vào.
Chưa kịp phản ứng.

Chát! Cái tát tay thẳng vào mặt bà ta.
Người vừa ra tay không ai khác là Quân Tiêu.
"Người đàn bà đê tiện dám cấm sừng tôi.

Tại sao lại là hắn ta?" Ông ta quát lên chỉ về phía người đàn ông.
Người nảy giờ luôn giữ im lặng mới ngẩng mặt lên.

Không ai khác chính là Hứa Châu.

Người trợ lý mà ông luôn tin tưởng.

Hoá ra họ đã lợi dụng lòng tin của ông để làm những việc này.
"Xin lỗi ông chủ!"
"Haha...!Hai người thật biết diễn trò trước mặt tôi." Quân Tiêu giận quá hoá cười.
Quân Duệ nhìn sang hai nhân viên cảnh sát gật đầu.

"Xin mời hai vị đến cơ quan cảnh sát để phối hợp điều tra."
"Không, tôi không có.

Mọi người tin tôi đi.

Quân Tiêu! Ông giúp tôi đi." Bà ta gào lên.
Quân Tiêu hất tay bà ta ra khỏi người mình.
Phùng Mỹ Chi không cam lòng khi bị cảnh sát đưa đi.

Dù có gào thét thế nào cũng vô dụng.
Hứa Châu vừa đi qua người Quân Tiêu chỉ mấp máy môi.
"Xin lỗi!"
Có lúc, ông ta cũng muốn dừng lại nhưng không thể.

Lúc này, mọi thứ lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.
Chỉ có Quân Tống là chết lặng nơi chân cầu thang bộ.
Quân Tiêu nhắm mắt.
"Xin lỗi con!"
Quân Duệ nhìn ông ta.
"Người ba nên xin lỗi là mẹ.

Cái giá cho lòng tham của mình dù có che đậy kĩ đến thế nào cuối cùng cũng phơi bày trước ánh sáng.

Đối với ba, chỉ có sự ích kỷ và h*m m**n của bản thân nên mới ra nông nỗi ngày hôm nay." Quân Duệ rũ mắt xuống rời đi.
Quân Tiêu ngồi sụp xuống nền gạch ôm chặt lấy đầu mình.

Dù Quân Duệ không truy cứu chuyện năm xưa nhưng bản án lương tâm ông sẽ mang theo là cả đời.
***
Lạc gia.
Mẹ con Lâm Tú Cẩm nhìn bản tin trên tivi mà cười sảng khoái.

Mới mấy hôm trước còn vênh váo trước mặt bà ta giờ đã lãnh hậu quả thảm hại như vậy.

Đúng là ông trời giúp mẹ con bà ta.
"Mẹ! Thật đáng đời bà ta."
"Haha...!Mẹ đang rất vui vẻ đây."
"Vậy, anh Quân Tống thì sao?" Lạc Tố Anh bỗng khựng lại.
"Con lo cái gì chứ.

Hắn ta rất vô dụng chỉ có cái miệng là giỏi thôi."
Lạc Tố Anh mím môi.

Có khi nào vì chuyện này mà anh ta sẽ bỏ mặt mình không.

Quay lại phía Quân Duệ.
Lạc Linh Đan gối đầu lên chân anh, cô nhìn thôi cũng thấy sợ rồi.

"Ông xã! Vậy tai nạn năm đó cũng là..."
"Ừm! Đã qua hết rồi.

Hy vọng bà ấy sẽ nhận ra sai lầm của mình." Quân Duệ vuốt nhẹ mái tóc cô.

"Ông xã! Anh thật tốt." Lạc Linh Đan khẽ cười.

Nếu như kiếp trước cô không cố chấp, tự ti về bản thân thì anh có chấp nhận mình không.

Phó Kiều từ trên cao nhìn xuống khẽ cười.

Quân Duệ của bà dù có lúc rất tùy hứng nhưng lại là người biết suy nghĩ.

Kể từ khi kết hôn, Quân Duệ luôn biết dừng lại đúng lúc.

"Ông xã! Vậy Quân Tống thì sao?"
"Hắn có vẻ khó chấp nhận được mẹ mình lại là người như vậy.

Mẹ hắn trước đây không ra gì nhưng không đến mức tùy tiện như vậy.

Còn hiện tại chính hắn nhìn thấy."
"Ừm! Bởi vậy nhiều lúc lòng người rất đáng sợ." Lạc Linh Đan lẩm bẩm.
"Sao vậy?" Quân Duệ niết nhẹ lên mũi cô.
"Ông xã! Nếu như, em chỉ thí dụ thôi nha."
"Em nói đi."
"Nếu một ngày em trở nên xấu xí, mập mạp thì sao? Anh có chấp nhận không?" Lạc Linh Đan trong lòng hồi hộp chờ đợi đến bàn tay cũng nắm chặt lại.
Quân Duệ nắm lấy tay cô, đan vào đưa lên môi hôn nhẹ.
"Chỉ cần người đó là em." Quân Duệ chân thành nhìn cô.

"Thật sao?" Lạc Linh Đan muốn nghe anh nói một lần nữa.
Ting! Ting! Âm báo tin nhắn vang lên.
Quân Duệ nhìn thoáng qua.
"Phùng Mỹ Chi đã tự sát rồi."
"Hả?" Lạc Linh Đan ngồi bật dậy.
"Trần Hưng vừa gởi đến."
"Tại sao lại như vậy?"
"Đối với những người có lòng tham.

Bóng ma tâm lí sẽ rất lớn.

Chính vì vậy bà ấy mới chọn cách đó."

"Em hiểu."
Phó Kiều cũng bước xuống.
"Mẹ!" Hai người đồng loạt lên tiếng.
Phó Kiều gật đầu, bà ngồi xuống ghế.

Bà đã nghe thấy.

Tuy trước đây bà rất hận Phùng Mỹ Chi nhưng chết là hết.
"Hai đứa khi bào tổ chức hôn lễ?"
"Con thấy không cần đâu mẹ.

Con với Duệ cũng đã lãnh chứng." Lạc Linh Đan khẽ nói.
"Sao như vậy được.

Kết hôn là cả đời người con gái sao qua loa như vậy." Phó Kiều nhíu mày.
"..." Lạc Linh Đan.

"Mẹ nói đúng.

Anh cũng muốn cho em một hôn lễ hoàn chỉnh." Quân Duệ nắm lấy tay cô.
Lạc Linh Đan thấy hai người đã quyết định như vậy cô khẽ gật đầu.

Cô cũng muốn một lần mặc váy cưới.
"Bà xã! Da mặt em mỏng thật." Quân Duệ trêu.
"Em mới không có." Lạc Linh Đan liếc xéo anh.

"Hai đứa thật là..." Phó Kiều lắc đầu cười.
Bà giờ đã khá hơn trước rất nhiều vì vậy.
 
Chồng Ngốc! Em Thương
Chương 46: 46: Lợi Dụng


Nghĩa trang A.
Quân Tống quỳ bên mộ mẹ mình.

Anh ta không bao giờ nghĩ đến mọi chuyện đến quá nhanh như vậy.

Mới đây mà anh ta đã mất tất cả.
Cộp! Cộp!
Vừa nghe âm thanh anh ta nhìn sang.
"Anh Tống! Em biết anh rất buồn nhưng anh phải cố gắng mạnh mẽ lên.

Anh còn phải trả thù cho mẹ anh." Lạc Tố Anh khập khiễng với chiếc gậy ngồi xuống.
Vừa nghe câu này, anh ta liền hồi thần.

Phải! Nhất định phải trả thù.
"Nhưng anh hiện tại..."
"Em sẽ giúp anh." Lạc Tố Anh ôm lấy anh ta.
Quân Tống nhếch mép cười lạnh.

Điều anh ta muốn chính là câu này.

Không cần ra tay cũng có người làm thay.

Nghĩ đến đang ôm cô ta mà muốn nôn.

Nhưng vì việc lớn phải nhịn.
Quay lại phía Lạc Linh Đan.
Mọi chuyện đều lắng xuống khiến cô cảm thấy hạnh phúc.

Vì sống lại đời này cô chỉ muốn an an ổn ổn mà bên Quân Duệ.

Cô đang ngồi trên chiếc xích đu sau vườn nhớ lại những chuyện đã qua.
"Linh Đan!" Tạ Hân gọi lớn.
"Cậu đến lúc nào vậy?" Lạc Linh Đan khẽ cười đứng dậy.
Hình như cũng khá lâu hai người không gặp nhau rồi.
"Cậu đấy có chồng liền ở biệt trong nhà."
"Không phải mà.

Đừng nói đến chuyện này nữa." Lạc Linh Đan khẽ cười.
"Tha cho cậu." Tạ Hân cũng cười rộ lên.
Dạo thời gian này đều làm luận văn tốt nghiệp nên không thường xuyên đến trường.

Hai người cũng vì vậy ít khi gặp nhau.
"Hôm nay, chúng ta đi mua sắm được không?"
"Được đó.

Hôm nay, chồng tớ cũng không có nhà." Lạc Linh Đan hí hửng.

Từ lúc cô xảy ra chuyện đến giờ anh đều bên cạnh cô suốt ngày.
Tạ Hân liếc mắt trừng bạn mình.

Hoá ra không có chồng ở nhà nên mới đi ra ngoài.

Đúng là có trai quên bạn mà.
"Để tớ vào rũ mẹ chồng đi cùng."
"Cũng được.

Tớ đợi cậu." Tạ Hân ngồi xuống ghế.
Nhìn Lạc Linh Đan vui vẻ như vậy là một người bạn cô cũng vui lây.

Vừa vào trong nhà nhìn thấy Phó Kiều.
Lạc Linh Đan vui vẻ chạy đến.
"Mẹ! Chúng ta đi ra ngoài dạo một vòng đi.

Hân Hân cũng đi cùng."
Phó Kiều thoáng nhìn qua cửa kính.

Bà nhận ra cô là bạn của con dâu mình.

Bà vỗ vỗ lên tay cô.
"Con cứ đi chơi đi."
Lạc Linh Đan tựa vào lòng bà làm nũng.

Vì bà rất giống mẹ cô lúc trước.
"Mẹ! Đi với con đi mà.

Có mẹ đi cùng Duệ sẽ không lo lắng."
Phó Kiều bắt đắc dĩ...!Con bé này.
"Được rồi! Mẹ đi."
"Mẹ thật tốt!".
Tạ Hân nhìn mẹ chồng nàng dâu như vậy ganh tị muốn chết.

Ước gì mình cũng có.
Tài xế đã đợi sẵn bên ngoài.
Vừa thấy ba người bước ra liền mở cửa.
"Mời!"
Lạc Linh Đan cũng không nói thêm gì vì cô biết Quân Duệ đã sắp xếp cho người đưa rước mình lúc anh không có nhà.
***
Tập đoàn Quân thị.
Mọi người đều bàn tán về vấn đề gợn sóng mấy ngày qua.

Vợ chủ tịch cũ ngoại tình, cố ý g**t ch*t vợ trước.

Sợ tội mà tự sát.
Văn phòng chủ tịch.

Ông nội Quân đang nhìn Quân Tiêu.

Kế bên cạnh là Quân Tống.
Quân Tiêu mệt mỏi xoa xoa thái dương.
Quân Duệ nhìn ông.

Tuy không bao lâu nhưng nhìn ông đã già hơn.

Có lẽ, cú sốc này đã làm ông suy sụp rất nhiều.
"Ông nội! Sao không về nhà nói chuyện.

Ở đây thích hợp không?" Quân Duệ nhàn nhạt lên tiếng.
"Ông sẵn tiện ghé qua.

Sao đây, muốn đuổi ông già này à." Ông nội Quân khẽ cười.
"Cháu nào dám." Quân Duệ đứng dậy đi đến bên cạnh ông ngồi xuống.
"Được rồi! Sẵn tiện đông đủ mọi người ở đây.

Ta có chuyện muốn nói."
Quân Tống hồi hộp chờ đợi.

Từ ngày mẹ anh ta mất.

Chỗ dựa duy nhất cũng không còn...!Nếu bị đuổi khỏi Quân gia thì sao đây.
"Tiểu Tống! Dù cháu có là con gái Quân gia hay không thì ta vẫn thương cháu."
Vừa nghe câu này, tâm anh ta liền hoang mang vô cùng.

Ý ông nội là gì đây?
"Ba! Chẳng lẽ..." Quân Tiêu mệt mỏi.
"Cũng không quan trọng.

Nếu như Tiểu Tống vẫn xem là người nhà của chúng ta."
Quân Tống kích động đứng bật dậy.
"Ông nội! Tại sao người lại nói như vậy?"
"Quá đơn giản cậu còn hỏi làm gì.

Chuyện này, cứ cho qua đi.

Hy vọng cậu sẽ an an phận phận mà ở Quân gia." Quân Duệ nhìn anh ta.

Ý tứ quá rõ ràng...!Chẳng lẽ, mình là đứa con hoang mà mẹ mình cố ý gài bẫy để được vào Quân gia như lời đồn.

Tại sao lại như vậy...!Anh ta không cam lòng.

Vừa chịu nỗi đau mất mẹ.

Giờ lại...!Tay anh ta siết chặt lại mồ hôi bắt đầu rịn ra.
"Tiểu Tống! Con thấy thế nào?" Quân Tiêu luôn im lặng chợt lên tiếng.
Anh ta lập tức quỳ xuống.
"Con không muốn rời khỏi Quân gia.

Ba từ trước đến giờ con chỉ có mọi người là người thân.

Con..." Quân Tống nghẹn ngào vô cùng đáng thương.
"..." Ông nội Quân.
"..." Quân Tiêu.
Quân Duệ nhìn vẻ khó xử của Quân Tiêu.
"Ra đi hay ở lại tùy ba."
Vừa nghe câu này, Quân Tiêu có chút chạnh lòng.
Quân Duệ vẫn là thừa hưởng sự ôn nhu của mẹ mình.

Người làm ba như ông thật là vô dụng mà.
"Nếu Tiểu Duệ đã nói như vậy thì tùy con vậy." Ông nội Quân cũng không muốn làm khó Quân Tống.

Dù sao, Quân Tống từ nhỏ đến lớn vẫn là ở đây.
"Ba, ông nội, anh Duệ.

Cái gì con cũng không cần.

Cầu xin mọi người cho con ở lại." Quân Tống khẩn cầu.
"Được rồi! Con cứ ở lại." Quân Tiêu thở dài.
Ông quay sang nhìn Quân Duệ.
"Mọi thứ ba sẽ chuyển sang cho con.

Ba già rồi."
Quân Duệ nhìn ông cũng không nói thêm gì.
Ông nội Quân vỗ vỗ lên vai anh.
"Tất cả nhờ vào cháu vậy."
Quân Duệ gật đầu.
Quân Tống nghiến răng nghiến lợi.

Chỉ cần ở lại Quân gia mới có cơ hội để đòi lại những gì của mẹ con anh ta.

Trước hết phải nhẫn nhịn vượt qua ải này.

Còn chuyện sau này đã có người giúp anh ta thực hiện..
 
Chồng Ngốc! Em Thương
Chương 47: 47: Cái Chết Của Lâm Tú Cẩm


Cả ba người đến trung tâm thương mại.

Tạ Hân có điện thoại nên ra ngoài nghe.

Đợi một lúc vẫn không thấy bạn mình quay lại, cô hơi lo lắng.

"Mẹ! Con đi tìm Hân Hân."
"Ừm! Con đi đi.

Mẹ ở đây đợi."
"Vâng!"
Lạc Linh Đan vừa bước ra khỏi quầy nước liền nhận được tin nhắn của Tạ Hân.

[Đan Đan! Tớ buồn quá.

Chắc sẽ không gặp lại cậu nữa.

Tạm biệt!]
Lạc Linh Đan ấn gọi đi nhưng không có hồi âm.

Kiểm tra định vị cô liền chạy một mạch ra ngoài.

***
Trên sân thượng, Lạc Linh Đan loay hoay mãi vẫn không nhìn thấy cô bạn của mình Tạ Hân.

Nhìn tin nhắn mà có chút thất thần.

Lạc Linh Đan biết cô bạn mình vì chuyện tình cảm mà không vui.

Gọi mãi cuối cùng điện thoại cũng thông.

"Hân Hân! Cậu đang ở đâu? Tớ gọi cậu mãi vẫn không được."
[Điện thoại tớ tự dưng tìm không thấy.

Giờ lại nằm trong sọt rác.]
"Hân Hân! Cậu đang ở đâu? Tớ gọi cậu mãi vẫn không được."
Tạ Hân có điện thoại nên ra ngoài nghe.

[Điện thoại tớ tự dưng tìm không thấy.

Giờ lại nằm trong sọt rác.]
Đợi một lúc vẫn không thấy bạn mình quay lại, cô hơi lo lắng.

[Điện thoại tớ tự dưng tìm không thấy.

Giờ lại nằm trong sọt rác.]
Lạc Linh Đan mím môi tay siết chặt lại thành nắm đấm.

Vậy là có người cố ý.

Vừa xoay người lại đã nhìn thấy Lâm Tú Cẩm.

Cạch! Điện thoại rơi xuống nền gạch.

[Đan Đan! Đan Đan!]
Tút! Tút! Âm thanh tắt máy.

Lạc Linh Đan cảnh giác lùi về sau.

"Dì cố ý dụ tôi đến đây."
"Haha...!Thì sao? Cái gì cũng tại mẹ con mày.

Cái tao muốn có tất nhiên là phải có được." Bà ta lạnh giọng.

Quân Duệ bên kia vừa nhận được cuộc gọi từ Tạ Hân liền lo lắng, lập tức cho người tìm kiếm.

"Đan Đan! Em cứ làm anh lo lắng." Quân Duệ nhìn địa điểm hiển thị trên điện thoại.

Anh đã có sắp xếp vậy mà...!
Quay lại trên sân thượng.

"Đối với một người sắp chết như mày, tao không ngại cho mày biết một bí mật."
"Bí mật!"
"Haha...!Mẹ mày là tao cố ý cho người tiếp cận cho thuốc vào nước bà ta uống hằng ngày dẫn đến chết dần chết mòn mà cứ nghĩ do bà ta đau khổ mà sinh bệnh.

Còn có một việc nữa chắc mày không hề nghĩ đến.

Người cha ngu ngốc của mày ngần ấy năm đều là nuôi con người khác."
"Bà thật nhẫn tâm." Lạc Linh Đan sửng sờ khi nghe câu này.

"Haha...!Nhưng cũng tại mày.

Đáng lí ra mày không nên đồng ý hôn sự này thì đã rất hoàn hảo."
"Bà cũng đừng đắt ý quá sớm." Lạc Linh Đan nhếch môi.

"Ý mày là gì?" Bà ta khựng lại.

Lạc Linh Đan đưa lên đoạn ghi âm vừa rồi.

"Mày...!Mà chẳng sao.

Một người chết thì làm sao có thể..." Bà ta cười lạnh tiến về phía Lạc Linh Đan.

Đọc t????u????ện ha????, t????u???? cập nga???? || t????u????t????u????e n﹒Vn ||
Lạc Linh Đan nhìn về phía sau.

Đã là đường cùng nếu sơ xuất liền ngã xuống.

Lạc Tố Anh thì vui sướng khi nhìn qua màn hình camera.

Mẹ cô ta quả thật rất lợi hại.

Giờ chỉ việc chờ kết cuộc đã định sẵn.

Vì chân cô ta đi lại vẫn không tiện nên Lâm Tú Cẩm chỉ cho đứng bên ngoài xem.

Lạc Linh Đan lùi đến thanh chắn.

"Lâm Tú Cẩm! Bà sớm muộn cũng nhận lấy quả báo."
"Haha...!Nhưng mày sẽ không thấy được ngày đó." Bà ta cười lớn.

Đưa tay ra đẩy mạnh Lạc Linh Đan.

Lạc Linh Đan dịch nhẹ bước chân cả hai người đều ngã xuống.

"A..." Lâm Tú Cẩm thét lên.

Lạc Linh Đan cứ nghĩ thế là kết thúc.

Quân Duệ em lại là em nợ anh.

Một bàn tay đã kịp thời nắm lấy tay cô.

"Đan Đan! Đừng sợ."
Lạc Linh Đan mở mắt ra, là Quân Duệ.

Anh kéo cô lên, ôm chặt vào lòng.

"Em làm anh lo lắng lắm biết không."
"Em xin lỗi! Duệ, hức...!Em rất sợ sẽ..."
"Ngoan không sao rồi.

Mọi chuyện đã qua rồi." Anh hôn lên mái tóc cô.

Cảnh sát vây quanh hiện trường.

Lâm Tú Cẩm chết ngay tại chỗ.

Lạc Tố Anh thét lên nhưng tất cả đã quá muộn.

Tại sao mọi chuyện lại xảy ra như vậy.

Vì sự ích kỷ của mình mà gây ra cái chết của mẹ mình.

Lúc này, Lạc Tố Anh vẫn không nhận ra sai lầm của mình mà càng câm ghét Lạc Linh Đan hơn.

Cứ cho là do Lạc Linh Đan mà mẹ mình mới chết đi.

Lạc Tân sau bao nhiêu sai lầm mới nhận ra mọi chuyện đều là cái bẫy của mẹ con Lâm Tú Cẩm.

Ông cứ mù quáng hết lần này đến lần khác hãm hại con gái ruột của mình.

Bấy lâu nay, ông lại yêu thương con của người khác.

Ông quỳ gối trước bia mộ của vợ cũ.

"Do tôi ngu ngốc mới ra nông nỗi này.

Tôi xin lỗi!"
"Ba! Chỉ cần ba nhận ra được lỗi lầm của mình.

Con nghĩ mẹ cũng sẽ tha thứ cho ba." Lạc Linh Đan quỳ xuống bên cạnh đặt bó hoa cúc trắng xuống.

"Linh Đan! Con..." Ông ta nghẹn ngào.

"Con cũng như ba.

Có những chuyện có thể thay đổi nhưng có những chuyện mãi mãi không thể thay đổi được.

Chỉ có chấp nhận mới tiếp tục bước tiếp."
Quân Duệ dù không thích nhưng anh vẫn muốn cô vui vẻ nên cũng không truy cứu việc của Lạc Tân nữa.

Hết lần này đến lần khác.

"Nếu Đan Đan đã nói như vậy.

Tôi sẽ không truy cứu chuyện này nữa."
"Con nói thật sao?" Lạc Tân hơi kích động.

"Tôi không truy cứu nhưng sai lầm của mình ông phải chịu trước pháp luật là đều không thể tránh." Quân Duệ thẳng thắn nói.

"Ba biết!"
Lạc Linh Đan nhìn vết hằn sâu của năm tháng trên gương mặt ông.

Mới có mấy hôm mà ông đã già đi rất nhiều.

Cuối cùng, cảnh sát cũng đến nơi.

Lạc Tân lại không sợ hãi mà có chút thoải mái.

"Quân Duệ! Linh Đan ba nhờ vào con chăm sóc."
"Đó là đều con phải làm."
Tay ông bị cảnh sát còng lại.

Chiếc xe cảnh sát khuất dần.

Nơi nghĩa trang lại trở về vẻ yên tĩnh vốn có.

Quân Duệ ôm cô vào lòng.

"Đan Đan!"
Lạc Linh Đan cọ cọ vào ngực anh, nước mắt rơi xuống.

Kết thúc như vậy dù có đau lòng nhưng cũng là một việc tốt.

Kể cả kiếp trước, cô cũng không hề biết được sự thật này.

Ba cô lại bị lừa dối ngần ấy năm.

Chỉ vì h*m m**n nhất thời mà hủy hoại gia đình của mình.

Lại yêu thương cô con gái không cùng huyết thống.

Lạc thị làm ăn sai trái phải chụi sự trừng phạt của pháp luật.

Hy vọng sau lần này, ông có thể làm một con người mới.

Quân Duệ cũng đã nói, anh sẽ chăm sóc ông vì anh yêu tất cả những thứ mà Lạc Linh Đan muốn..
 
Chồng Ngốc! Em Thương
Chương 48: 48: Không Muốn Cô Có Được Hạnh Phúc


Lạc Tố Anh nhìn bản tin trên weibo mà không kiềm chế được cảm xúc của mình.

Choảng! Âm thanh vỡ mát của chén dĩa trên bàn va chạm nền gạch.

Tại sao ông trời lại quá tốt với Lạc Linh Đan.

Mẹ cô cũng tại Lạc Linh Đan mà chết.

Chân cô ta cũng vì Lạc Linh Đan mà mãi mãi phải chịu cảnh tật nguyền.

"Lạc Linh Đan! Tại sao lúc nào cũng là mày." Cô ta nghiến răng nghiến lợi bấu chặt vào đùi mình.

Chân trái cô ta trở nên không nguyên vẹn trong lần tai nạn giao thông cách đây một năm.

Trong lúc say xưa hưởng thụ cảm giác chiến thắng thì một chiếc xe khác mất lái đâm sầm về phía Lạc Tố Anh.

Lúc cô ta tỉnh lại thì mới biết chân của mình bị tật nguyền vĩnh viễn, bên mặt lại có vết sẹo dài vô cùng khó coi.

Khó chấp nhận cú sốc này nhưng cô ta càng không chấp nhận để Lạc Linh Đan an ổn hạnh phúc.

"Tao sẽ tặng mày món quà cưới thật lớn." Cô ta đặt tay lên bên má có vết sẹo của mình.

***
Hai người đã ở bên nhau năm năm nhưng khi khoác lên mình chiếc váy cưới trắng tinh trong lòng cô nói không hồi hộp là giả.

Bao nhiêu cảm xúc xen lẫn vào nhau.

Lạc Linh Đan nhìn mình trong gương...!Tất cả đều là sự thật.

Reng! Reng! Âm thanh điện thoại trên bàn vang lên.

Một dãy số lạ.

Lạc Linh Đan ấn nghe.

[Cô là Lạc Linh Đan vợ của cậu Quân thiếu đúng không?]
"Vâng! Xin hỏi có việc gì?" Lạc Linh Đan nghi hoặc.

[Hôm nay, hai người tổ chức hôn lễ đúng không.

Vừa rồi cậu ấy đang trên đường lái xe đến đón cô đã xảy ra va chạm.

Cách đây không xa, cô lập tức đến nhé.]
Vừa nghe đến đây...!Bộp! Chiếc điện thoại rơi xuống.

"Tại sao lại như vậy?" Lạc Linh Đan lắc đầu xoay người chạy thật nhanh xuống lầu.

Vừa rồi bên kia đường cô có nghe âm thanh nhốn nháo vì tai nạn giao thông.

Chẳng lẽ,.

ông trời ơi tại sao đến bước này rồi vẫn không cho con được hạnh phúc trọn vẹn.

Mọi người đang bận rộn chỉ thoáng thấy cô chạy ra cửa.

"Xảy ra chuyện gì vậy?"
"Chắc là không nhịn được muốn đón ông xã của mình đây mà."
"Hazz...!Thật là làm người khác ngưỡng mộ."
Vừa nhìn thấy cô vội vàng chạy ra cửa.

Chiếc xe đậu cách đó không xa bắt đầu khởi động.

"Ông xã! Anh đừng xảy ra chuyện gì." Lạc Linh Đan lẩm bẩm chạy về phía trước dù đang mặc váy cưới.

Mọi người đi đường cũng tò mò nhìn theo.

Nếu cô biết như vậy sẽ không đồng ý tổ chức hôn lễ.

Cô chỉ muốn bình bình an an bên cạnh anh thôi.

Quân Duệ thật sự là nóng lòng muốn gặp vợ mình, anh thật sự đến khá sớm.

Đoàn xe rước dâu phía sau đành bất lực đuổi theo phía sau.

"Xem cậu ấy.

Cứ như hai người mới yêu nhau không bằng."
"Biết sao được.

Ai như anh mới có một năm mà đã..."
"..."
Quân Duệ vừa đến ngã rẽ liền nhìn thấy Lạc Linh Đan trong bộ váy cưới, liền nhíu mày.

Có gì đó không ổn rồi.

"Đan Đan!"
Lặp tức tăng tốc, lao nhanh về phía cô.

Khoảng cách của chiếc xe phía sau càng tiến gần đến Lạc Linh Đan hơn...!
"Tao có chết cũng kéo mày đi cùng."
Tăng tốc độ lên cao nhất.

Cô đang cười xung sướng vì sắp đạt được ý định của mình.

Ầm! Một tiếng khiến ai cũng hốt hoảng.

Là hai xe va chạm nhau.

Lạc Linh Đan cũng giật mình ngã xuống đường.

Lúc này, cô mới nhận ra chiếc xe vừa va chạm.

Cô cố đứng dậy, hoảng loạn.

"Ông xã! Ông xã!"
Mọi người thấy vậy vội kéo cô lại.

"Cô gái nguy hiểm lắm.

Đừng lại gần đó."
Chiếc xe bắt đầu bén lửa.

"Không! Buông tôi ra.

Chồng tôi bên trong.

Làm ơn! Làm ơn!"
Nước mắt cô ướt đẫm cố gắng thoát khỏi mọi người.

Nếu có chết cô cũng muốn chết cùng Quân Duệ.

Trọng sinh trở về là vì anh nếu anh không còn thì cô sống còn ý nghĩa gì nữa.

Cô muốn kể cho anh nghe tất cả bí mật của mình.

Cô đã nói sẽ cho anh biết tất cả.

Ngọn lửa bắt đầu dữ dội, sắp phát nổ tới nơi.

Khoảnh khắc ấy...!
Bùm! Âm thanh nổ lớn vang lên.

Lạc Linh Đan như ngất lịm...!Kết thúc.

Cô còn gì đây.

Lúc này, Trần Văn mới đến nơi hốt hoảng gọi.

"Phu nhân! Phu nhân!"
Bệnh viện A.

Lạc Linh Đan mơ mơ màng màng nghe tiếng Quân Duệ gọi mình.

Mắt cô mở lớn ngồi bật dậy.

"Ông xã! Ông xã! Anh đâu rồi.

Trả lời em đi.

Anh vừa gọi em mà."
Cô muốn xuống giường.

Tạ Hân liền giữ lại.

"Linh Đan! Cậu bình tĩnh lại đi.

Cậu nhìn xem là tớ."
"Quân Duệ! Anh ấy vừa gọi tớ.

Tớ muốn đi tìm anh ấy.

Cậu buông tay ra đi." Lạc Linh Đan kích động cố rút tay mình ra.

"Linh Đan! Cậu nghe tớ nói đi."
"Không tớ không muốn nghe gì cả.

Tớ chỉ muốn gặp anh ấy." Lạc Linh Đan che tai mình lại lắc đầu.

Là cô đang gặp ác mộng thôi.

Khi cô tỉnh lại sẽ không có chuyện gì cả.

"Linh Đan! Cậu phải cố gắng hết sức nghe tớ nói.

Cậu có thai rồi.

Là con của cậu cùng Quân Duệ.

Cậu..."
Lạc Linh Đan ngẩn người, đôi mắt đẫm lệ nhìn Tạ Hân.

Tại sao không sớm không muộn lại xuất hiện vào lúc này.

Tay cọp vô thức sờ lên bụng nhỏ của mình.

Ba con sao lại nhẫn tâm với mẹ như vậy.

Mẹ làm sao có thể...!
Tạ Hân ngồi xuống bên cạnh nới lỏng tay ra.

"Linh Đan! Quân Duệ rất yêu cậu.

Anh ấy cái gì cũng nghĩ cho cậu.

Đây là con của hai người vì vậy cậu phải cố gắng khoẻ mạnh.

Vì anh ấy."
"Hức...!Tớ...!Hức...!Đau lắm." Lạc Linh Đan nghẹn ngào ôm lấy Tạ Hân khóc nấc lên.

Tạ Hân vỗ vỗ vào lưng cô.

Vì quá yêu đối phương nên mới lo sợ được mất.

Càng không muốn người đó nuôi hy vọng rồi lại một lần nữa chịu tổn thương.

Tạ Hân cũng không kiềm được nước mắt.

Tại sao một ngày vui lại trở nên như vậy.

Họ xứng đáng có được hạnh phúc..
 
Chồng Ngốc! Em Thương
Chương 49: 49: Đại Kết Cục Trở Về Thực Tại Thới Giới Của Em


Bệnh viện A.

Lạc Linh Đan thất thần nhìn bàn tay mập mạp của mình trên giường bệnh.

Rồi cố ôm lấy cơ thể mình, cúi đầu xuống.

"Mình chưa chết.

Tất cả chỉ là giấc mơ sao? Quân Duệ..." Tay cô đặt lên ngực mình.

Nghĩ đế sẽ không được gặp anh, ôm lấy anh.

Ông trời ơi! Con nguyện mãi mãi trong giấc mơ ấy.

Thực tế rất tàn nhẫn.

Cạch! Cửa phòng bệnh mở ra.

Một mùi hương nhàn nhạt quen thuộc bên cạnh khiến cô ngẩng mặt lên.

"Đan Đan!" Quân Duệ ôm chặt lấy cô.

Mắt anh cay xoè.

"..." Lạc Linh Đan mày lại mơ nữa rồi sao.

"Đan Đan! Có một câu nói từ rất lâu, rất lâu anh muốn nói với em.

Đừng rời xa anh! Anh yêu Em."
"Anh...!Anh không chê em sao?" Lạc Linh Đan mơ mơ hồ hồ nói.

Cô lại tiếp tục gặp ảo giác rồi.

Một Quân Duệ bình thường đang ôm lấy cô gái xấu xí.

"Nhìn anh!" Quân Duệ áp tay lên mặt cô để đối diện với mình.

Ánh mắt thâm tình chứa đựng tất cả tình yêu thương chỉ dành cho một người.

"Anh yêu Em! Đối với anh em mãi là người con gái tuyệt vời nhất.

Vẻ bề ngoài của một cô gái tuy rất quan trọng nhưng vẻ đẹp tâm hồn mới là thứ quý giá nhất."
"Anh..." Lạc Linh Đan mấp máy môi vẫn không nói được câu gì.

Cô ôm chầm lấy anh nước mắt lăn dài trên má.

Cô không biết duyên của hai người bắt đầu từ lúc nào mà Quân Duệ đối với mình thâm tình như vậy.

"Quân Duệ cháu điên rồi.

Cô ta làm sao có thể xứng đáng với thân phận của cháu hả?" Một giọng nói gắt gỏng quát lên.

Lạc Linh Đan giật mình ngẩng mặt lên nhìn ra cửa.

Một người phụ nữ khá xinh đẹp, ăn mặc sang trọng.

Người này có nét giống với mẹ của Quân Duệ nhưng điểm khác biệt dễ nhận ra là ánh mắt của bà không có hiền lành như mẹ anh.

Quân Duệ v**t v* mái tóc rối bời của cô cưng chiều.

"Có anh ở đây."
"Cháu không nghe dì nói hả? Người xứng đáng với cháu chỉ có thể là Tô Kiều thôi."
"Cháu sẽ kết hôn cùng Đan Đan.

Nếu dì không thích có thể không đến." Quân Duệ nhàn nhạt lên tiếng.

Tay cô siết chặt lấy tay anh.

Kết hôn sao?
"Đan Đan! Đừng bao giờ buông tay anh nhé." Quân Duệ khẽ cười.

Mười ngón tay đan vào nhau.

Lạc Linh Đan nhìn bàn tay mình được anh nắm lấy.

"Cháu..." Bà ta nghiến răng nghiến lợi tức giận bỏ ra ngoài.

Vì bà biết Quân Duệ là người cố chấp đến mức nào nếu đã chọn ai thì sẽ không dễ dàng buông tay.

Ngày cô xuất viện cũng là ngày hai người tổ chức hôn lễ.

Lạc Linh Đan nhìn mình trong gương, chiếc váy cưới lộng lẫy nhưng...!Cô thấy mình không xứng đáng mặc nó.

Tuy cô muốn ở bên cạnh Quân Duệ nhưng cô lại không muốn anh trở thành trò cười của người khác.

Một người vừa tài giỏi về mọi mặt không kể đến vẻ ngoài như yêu nghiệt ấy.

Lại kết hôn với cô gái mập mạp xấu xí.

Một vòng ôm từ phía sau, cằm anh tựa lên vai cô giọng nói trầm ấm mang ý cười.

"Bà xã!"
Gương mặt Lạc Linh Đan nóng bừng lên rụt rụt cổ lại.

"Sao anh lại vào đây?"
"Tất nhiên là đón cô dâu của anh."
Lạc Linh Đan tựa vào anh...!
"Em đã hứa sẽ cùng anh đi hết quãng đời còn lại.

Đây chỉ là một bước khởi đầu mới cho cuộc sống mới.

Đan Đan đừng nghĩ người khác sẽ nói gì về mình.

Em hãy cho họ thấy mình hạnh phúc thế nào."
Lạc Linh Đan ngẩng mặt lên.

Quân Duệ cúi xuống hôn lên cánh môi hồng.

Lạc Linh Đan biết anh chính là bến đỗ vững chắc cho mình.

Vì khi bên cạnh anh cô không còn mặc cảm về vẻ bề ngoài của mình nữa.

Anh nói đúng...!Quân Duệ đã bước chín mươi chín vì mình.

Bước còn lại tại sao cô lại không thể bước vì anh.

Hôn lễ của hai người cuối cùng cũng hoàn thành.

Dưới sân khấu lời bàn tán mỗi lúc một xôn sao.

Tin tức như muốn bùng nổ vì một đại boss cao cao tại thượng lại kết hôn cùng một cô gái mập mạp lại chẳng có gia thế gì.

"Tại sao lại như vậy.

Tôi thua với một cô gái xinh đẹp hơn mình cũng không tức.

Còn..."
"Thật là tiếc quá."
"Bảo đảm hai người sẽ sớm ly hôn cho xem."
"Tôi cũng tán đồng!"
"Tôi nghĩ một tuần sẽ ly hôn."
"Ba ngày thôi."
Cuộc cá cược cũng bắt đầu diễn ra.

Ai cũng mong chờ hai người ly hôn.

Bảy năm sau.

Bar Y.

Hôm nay là ngày họp mặt bạn bè do lời mời của Tần Phúc Vinh.

Hầu như mọi người đều đến.

"Haha...!Không biết boss Quân nhà ta có đến không nữa."
"Làm sao biết được.

Từ lúc kết hôn, cậu ấy chỉ biết đến cô vợ...!À nói sao ta." Tần Phúc Vinh sờ sờ mũi.

"Tôi nghe nói bên cạnh cậu ấy là một cô gái nhỏ vô cùng xinh đẹp.

Chắc hẳn là đã vứt bỏ cô vợ xấu xí ở nhà rồi."
"Hèn gì..."
Mọi người bắt đầu cười lăn lộn.

Cạch! Cửa phòng bao mở ra.

Tiếng cười bỗng im bặt.

Rồi mọi người lại nhìn nhau.

Quân Duệ cùng cô gái bên cạnh tay trong tay.

Dáng người mảnh khảnh, mái tóc dài uốn lượn xõa nhẹ kết hợp cùng chiếc váy body ôm sát cúp ngực màu đen càng tôn lên làn da trắng nõn vô cùng xinh đẹp, quyến rũ.

Tần Phúc Vinh vừa định mở miệng phá vỡ sự im lặng ngột ngạc này thì trố mắt muốn rơi cả hàm.

"Ông xã! Có vẻ em không nên đến làm mọi người mất vui."
"Ngốc! Họ đang ganh tị với sắc đẹp của em thôi." Quân Duệ khẽ cười vén nhẹ mái tóc dài của cô ra sau.

"Cô gái đó là ai vậy?"
"Chắc là người tình mới á."
Âm thanh thì thào.

"Quân Duệ đây là..." Tần Phúc Vinh vẫn là không nén được sự tò mò của mình.

"Tôi kết hôn bảy năm.

Người luôn tự xưng là bạn thân của tôi lại không biết vợ của bạn mình.

Có lẽ, tôi nên tuyệt giao với cậu là vừa." Quân Duệ nhíu mày.

"Hả?" Tất cả mọi người lại nhìn nhau như mình nghe lầm.

Họ đều đã thấy qua cô vợ của Quân Duệ lúc kết hôn.

Là Quân Duệ đang đùa với họ mà.

"Chào mọi người đã lâu không gặp!" Lạc Linh Đan khẽ cười.

Giọng nói này rất quen tai.

"Quân Duệ cô ấy..."
"Vợ tôi Lạc Linh Đan.

Có cần mang giấy kết hôn cho các cậu kiểm chứng." Quân Duệ kéo cô ngồi xuống bên cạnh mình.

"..."
"..."
Ai nấy lại nhìn nhau.

Có chuyện gì đang xảy ra vậy.

Chẳng lẽ, vợ Quân Duệ từ một cô gái mập mạp xấu xí khi kết hôn lại hoá phượng hoàng.

Giờ thì họ tin câu đó rồi.

Lạc Linh Đan nhìn bọn họ chỉ khẽ cười.

Cô lại nhìn sang Quân Duệ.

Ánh mắt chứa đựng ánh mắt lấp lánh của hạnh phúc.

Tay cô siết chặt lấy tay anh.

Tình yêu của anh cô không có từ gì để diễn tả.

Chỉ biết anh đã cho cô tất cả sự dịu dàng, tự tin và sự kiên nhẫn.

Cám ơn anh, thới giới của em..
 
Back
Top Bottom