Ngôn Tình Chồng Em Thay Đổi Rồi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 20: Chương 20


Khi con người ta đứng trước bờ vực bóng tối không còn phân biệt được phương hướng và lựa chọn đường đi cho mình thì lời khuyên của những người xung quanh chính là thứ ánh sáng mờ nhạt giúp người ta định ra hướng đi cho riêng mình.

Mèo cũng vậy!
Sau khi trải lòng mình tâm sự với bác sĩ Hoa về những vướng mắc của bản thân: Không phải là cô không còn tình cảm với Nhật Minh, chỉ là giận dỗi hắn ta vì sao không nghe máy? Vì sao không đến dỗ dành cô thêm chút nữa? Mèo vẫn hy vọng hắn ta dịu dàng với mình như những ngày đầu tiên mới quen.

Dù cô có ngang ngược, ngạo nghễ như thế nào hắn vẫn luôn là người chủ động nhận mọi lỗi lầm về mình.
Với cái tính ham chơi hơn ham làm của hắn cô sợ một mình không gánh nổi cảnh một mình nuôi ba miệng ăn.

Cô sợ mẹ cô biết sẽ phản đối việc cô sinh đứa trẻ này.

Cô còn trẻ tương lai còn dài, vướng vào chuyện chồng con rồi xem như xong một đời con gái.
Nhưng những thứ đó không đáng sợ bằng cảm giác của Mèo lúc này.

Sợ một mình với căn phòng trắng xoá toàn mùi thuốc khử trùng, sợ phải nghe những tiếng dụng cụ, máy móc e e bên tai, sợ một mình xung quanh toàn những người xa lạ.

Cuối cùng cô chọn chạy về khóc với hắn và nói cho hắn biết đến sự tồn tại của đứa nhỏ.

Muốn cùng hắn tạo dựng một mái ấm cho con mình sinh ra có đủ cha đủ mẹ yêu thương.

Cô chọn tha thứ cho những sai lầm mà hắn đã gây ra với mình.

Nhưng...!hình như cô chọn sai mất rồi.
23 giờ…
Trời về khuya từng ngôi sao trên cao vẫn sáng lấp lánh, từng cơn gió khẽ lạnh lướt qua đủ khiến người ta rùng người.

Một cô gái rảo bước trên con đường dài và rộng, với cái đầu xõa tóc rũ rượi, chân trần chẳng buồn xỏ dép.

Trông cô vô cùng nhếch nhác khiến ai nấy đều muốn tránh xa.

Những tay chơi đi đêm về muộn bình thường thấy gái tươm tướp hay buông lời chọc ghẹo hú hét lần này cũng bị hình ảnh này dọa sợ tưởng là gặp ma mà chạy thật nhanh miệng vẫn xì xào chỉ trỏ mấy lời không hay.

Mèo Mũm Mĩm lúc này chẳng còn sức để bận tâm người khác nghĩ gì về mình nữa, cô cứ vậy rảo bước trên con phố đêm đầu óc trống rỗng.

Cô bước đi trong vô định không biết mình phải đi đâu về đâu.
Không biết đi được bao lâu chỉ biết đôi chân khi ấy đã rã rời rệu rã, Mèo mới dừng lại trước một nhà nghỉ bình dân, suy nghĩ một chút cô quyết định bước vào.

Tiến tới quầy lễ tân, Mèo đưa căn cước về phía người đứng quầy, nói: “Lấy cho tôi một phòng đơn.”
“Được.” - Người này nhanh chóng làm thủ tục, đưa chìa khoá phòng cho cô không có bất kì một câu dư thừa nào.
Ở cái đất Sài thành này người ta dường như không bận tâm đến chuyện của người khác cứ làm tốt chuyện của mình là được.

Với lại chuyện vợ chồng cãi nhau đánh nhau bỏ nhà ra thuê nhà nghỉ ở vài ngày đã là chuyện thường tình nên những nhân viên lễ tân khách sạn họ chẳng lấy gì làm lạ nữa.

Họ có quan tâm hỏi han thì chưa chắc nạn nhân đã mở miệng nói nên xem như không thấy gì lại tốt hơn.
Khi tỉnh lại từ vũng máu, nghe tiếng ngáy đều đều của hắn, biết hắn đã say giấc nồng, Mèo mở tủ lấy vội một bộ đồ đi vào nhà tắm thay ra rồi cầm lấy ví tiền cùng giấy tờ tuỳ thân bỏ đi trong đêm.

Lần này cô hạ quyết tâm bỏ mặc tất cả.

Giải thoát bản thân khỏi địa ngục trần gian này.
Vào nhà vệ sinh của khách sạn, nhìn thấy thân ảnh tiều tuỵ của mình phản chiếu trong gương Mèo có chút không nhận ra bản thân mình nữa.

Trên người cô toàn những vết bầm tím, những vết máu vẫn còn động lại, khô cứng.

Cô hận con người đã gây ra những vết tích này.

Bộ mặt hiếm khi lộ ra vẻ hung ác, nghiến răng nghiến lợi nói: "Táo hận mày cả đời này tao sẽ không bao giờ tha thứ cho mày.

Có làm ma tao cũng sẽ bám riết lấy mày trả thù cả đời này mày đừng mong được sống yên."
Từ bụng dưới truyền đến cảm giác đau râm rang, máu từ @m hộ vẫn không ngừng rỉ ra, Mèo phải mang băng vệ sinh như những ngày đến tháng để ngăn không cho nó dính bẩn quần.

Bàn tay vô thức đưa lên cái bụng đã hơi nhô lên của mình, cô thì thầm nói với bé con của mình: “Bé con tội nghiệp của mẹ, xin lỗi vì không bảo vệ được con chắc giờ này con cũng đang đau lắm.

Ngoan… Sẽ nhanh thôi mọi thứ sẽ kết thúc mẹ con ta sẽ bên nhau mãi mãi sẽ không còn bất cứ đau đớn nào nữa.

Sẽ không còn ai có thể tổn thương mẹ con ta nữa.

Mẹ cùng con sẽ đi thật xa khỏi cái thế giới đầy đau khổ này."
Đoạn, cô mở bao thuốc an thần vừa mua được ở tiệm thuốc tây, lấy hết số thuốc trong hộp ra hơn hai mươi viên đặt trước mặt.

Tay nắm lấy một nắm thuốc không biết bao nhiêu viên không trần trừ cho vào miệng, cầm ly nước lọc uống cạn.

Cố ép cho những viên thuốc kia xuống cổ họng.
Vị đắng của thuốc làm Mèo cảm giác tởm lợm vô cùng khó chịu, chưa đầy 5 phút sau cơ thể đã phản ứng lại nôn thốc nôn tháo phải chạy vội vào nhà vệ sinh bỏ dở những viên thuốc còn lại.

Trong nhà vệ sinh cô ôm lấy lavabo nôn ra hết những gì có trong dạ dày.

Trông Mèo lúc này vô cùng chật vật khó coi..
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 21: Chương 21


Khoang miệng đắng nghét sau khi nôn hết những gì còn sót lại trong bao tử ra, ói đến mật xanh mật vàng, không còn một chút sức lực Mèo ngã gục ở nhà vệ sinh.

Nước mắt từ khóe mi mất tự chủ rơi như mưa sa, cô ai oán trong lòng: “Trời ơi, sao con khổ thế này sống không được muốn chết cũng không xong nữa.”
Cả người lúc này đau nhức inh ỏi, bụng thì càng lúc càng đau dữ dội, Mèo ngất đi rồi lại tỉnh lại.

Tự mình lê lết lên chiếc giường êm ái của khách sạn, toàn thân cô mệt rã rời, bây giờ cô cần lắm một giấc ngủ bình yên.

Hai mắt nhắm nghiền, trong mơ hồ cô nhìn thấy một luồng ánh sáng trắng chiếu rọi vào phần đời tâm tối của mình.

Vô thức mà cô đi theo vầng sáng ấy, đi đến một cánh đồng hoa tuyệt đẹp, đủ sắc thắm, cỏ xanh mơn mởn đông đưa cùng làn gió mát, mùi hương cỏ hoa thoang thoảng cực kì dễ chịu Mèo nhìn thấy người cha thân sinh của mình đứng từ phía xa.
Chạy thật nhanh về phía ông, miệng cô gọi lớn: “Ba ba…”
Những giọt nước mắt hạnh phúc trực trào chuẩn bị lăn xuống trên khuôn mặt bầu bĩnh đã có phần hốc hác xanh sao của cô.

Mèo thật sự rât nhớ ba mình, ông bỏ cô ra đi trong một vụ tai nạn khi cô chỉ mới có sáu tuổi.

Nhiều lúc vấp ngã giữa cuộc đời đầy chông gai cô đã thâm ước giá như mình còn ba, ba sẽ đỡ mình đậy cho mình động lực để bản thân có thể vững bước hơn.

Nhưng...không trước giờ tự ngã cô đều phải tự đứng lên.

Lâu dần cô đã quên mất vòng tay cha ấm áp như thế nào?
Dang tay ôm lấy Mèo như ngày nào cô còn bé, ông Nghĩa đau lòng nước mắt lưng tròng, hỏi: “Sao con lại đến đây?”
“Con đi theo một luồng sáng trắng đến được đây.” - Cô thật thà trả lời.
Hơi đẩy Mèo ra, nhìn một lượt thật kĩ đứa con gái tội nghiệp của mình, ông Nghĩa lên tiếng, nói: “Mau trở về.

Đây không phải là nơi con có thể đến.

Luồng sáng kia là ranh giới tử thần con có biết không? Khi luồng sáng kia biến mất con muốn về sẽ không về được nữa.”
Lắc đầu ngoày ngậy Mèo khóc, nói: “Không con không muốn về.

Con muốn ở đây với ba thôi.” - Cảm giác ấm áp khi được ba ôm vào lòng tưởng mất đi nay tìm lại được.

Cô thật không muốn rời xa.
“Con gái ngốc nơi này con không ở được.

Con còn phải thay ba lo cho em phụng dưỡng cho mẹ nữa.”
Mèo cố chấp lắc đầu: “Thân con con còn chưa lo xong thì có thể lo được cho ai chứ?”
“Con gái ngốc!” - Khẽ lau nước mắt cho cô con gái bé nhỏ của mình, ông tiếp tục khuyên nhủ một cách nhẹ nhàng: “Ai cũng có lúc sa chân lầm lỡ hết con ạ, ngã chỗ nào thì mình tìm cách đứng lên chỗ đó.

Con có nghĩ đến mẹ con sẽ ra sao khi người tóc bạc tiễn người đầu xanh không? Bao năm qua mẹ vất vả làm lụng kiếm tiền để nuôi nấng cho hai chị em không một lời than vãn không phải để lúc này con dễ dàng xuôi tay như vậy.”
“Trở về với mẹ, nói hết mọi chuyện cho mẹ con biết đi, mẹ sẽ đòng hành cùng con trên đoạn đường sắp tới, mẹ không trách con đâu.

Rồi mọi chuyện sẽ ổn thôi, ba ở đây luôn dõi theo mấy mẹ con.”
Nói đoạn, ông đẩy Mèo Mũm Mĩm ra xa, lực đẩy rất lớn, khiến cô văng ra rất xa.

Nhìn bóng cha dần dần mờ ảo tan biến trong màn sương Mèo kêu lên trong vô thức: “Ba ơi!”
Mèo hét lớn rồi choàng tỉnh.

Đập vào mắt cô lúc này là thân ảnh quen thuộc, ánh mắt đỏ hoe, nhìn cô chực trào rơi lệ: “Con tỉnh rồi để mẹ đi gọi bác sĩ.”
Nhìn thấy mẹ mình, Mèo khóc nấc mà nhào vào lòng bà như những ngày còn bé bị bạn bè bắt nạt, đánh nhau về nhà còn bị mẹ mắng: “Mẹ…”
Ôm chầm lấy đứa con tưởng chừng đã mất của mình, bà Thảo ngậm ngùi đau xót: “Mẹ đây.

Tỉnh lại là tốt rồi.

Ngoan… Đừng khóc.”
“Mẹ biết tất cả rồi ạ?” - Mèo cúi gằm mặt không dám đối diện với ánh mắt của bà Thảo.

Mùi thuốc khử trùng sộc vào mũi khiến cô ý thức được mình đang ở đâu.
“Có chuyện gì từ từ nói, để mẹ đi gọi bác sĩ kiểm tra cho con trước cái đã.” - Bà gạt nước mắt đứng phắt dậy rời đi không để cho bé Mèo kịp nói thêm lời nào.
Lần đó may mắn thoát chết Mèo cũng kể hết mọi khổ cực, tủi nhục của mình nơi đất khách cho mẹ mình nghe, bà Thảo nghe xong thì tức giận lắm bà muốn đi tìm người đàn ông tệ bạc kia mà tính sổ.

Hoặc chí ít đi nói chuyện với phụ huynh của hắn xã cơn giận.

Nhưng Mèo đã kịp cản lại, khóc nói: "Bây giờ mẹ có tìm người ta nói lí cũng không được gì.

Người đàn ông như vậy con không thể sống chung, đứa bé trong bụng con cũng đã lớn lắm rồi không thể bỏ được nữa.

Nói gì nó cũng từng cùng con trải qua thập tử nhất sinh, giành giật sự sống từ tay tử thần.

Có thể thấy sức sống của nó rất mạnh mẽ, để được ở lại nó đã phải rất nổ lực, mẹ thương con thì hãy để con cũng thương con con.

Mẹ đưa con về quê sinh em bé rồi mẹ con mình rau cháo nuôi con nuôi cháu nha mẹ."
Trước lời vang nài của con gái, bà Thảo cũng không đành từ chối dù biết con mình về sau khổ chồng chất khổ, đường đời ngày sau con đi sẽ càng ghồ ghề khó đi.

Nhưng biết làm sao bây giờ đành đến đâu hay đến đó vậy..
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 22: Chương 22


Ngày mới theo mẹ về quê, Mèo thường xuyên bị người ta chỉ trỏ, nói những lời không hay đại loại như là:
-Con nhỏ đó mới từ Sài Gòn về đó.

Tưởng ăn học thế nào giờ lại vác các bụng chình ình về báo cha báo mẹ.
-Cha nó chết rồi còn đâu mà báo? Báo bà báo mẹ nó thôi…

Thói đời không chồng mà chửa phải chịu bao điều tiếng cay nghiệt, muốn oán cũng không oán được.

Ngoài ngoài bàn vô tán vào thì thôi đi, người trong nhà chẳng ai ra tay giúp đỡ còn nói những lời khen chê mỉa mai.

Đay nghiến bà Thảo không biết dạy con để nó bôi tro trát trấu lên mặt gia đình dòng họ để họ ra đường không dám gặp mặt ai.
Không chịu nổi những lời cay đắng đó, mẹ con Mèo chỉ còn nước bỏ đi nơi khác sống, đến nơi không ai biết họ và ngược lại.

Nói dối rằng: Chồng Mèo đi làm ăn xa, lâu lâu sẽ về thăm.

Bẳng đi một thời gian rồi mọi chuyện cũng trở nên êm xuôi.

Xã hội ngày càng tiên tiến, việc ăn cơm trước kẻng ngày càng nhiều, nạn ly hôn bỏ nhau đếm không xuể.

Người ta cũng dần bớt đi định kiến với những người mẹ đơn thân.

Mèo và mẹ mình thi thoảng lại tìm về thăm hỏi bà con trong nhà.

Đứa trẻ do cô sinh ra cũng được dòng họ nhà mình đón nhận, yêu thương.
Hiểu được sự vất vả của Mèo khi phải một mình bươn trải nuôi con nhỏ khi tuổi đời còn quá trẻ.

Cái tuổi mà người ta vẫn bảo đó là: Ăn chưa no lo chưa tới.

Mấy người anh họ chưa lập gia đình tiền bạc còn dư giả thường xuyên cho tiền cháu mua sữa mua bỉm.

Cô dì chú bác ai có gì cho nấy khiến tình cảm gia đình càng thêm khắng khít.

Nghe biết về lý do Mèo chọn trở thành Single Mom ai cũng tặc lưỡi tiếc cho một phận má hồng.

Nói gì thì mọi chuyện cũng đã lỡ hết rồi chỉ có thể động viên cô mạnh mẽ sống để làm chỗ dựa cho con.
Cảm nhận được tình cảm của đại gia đình dành cho mình Mèo dần quên đi những tủi cực mà bản thân phải chịu.

Cô mạnh mẽ hơn và nhủ lòng sống tốt hơn.

Từ ngày trở về quê hương, Mèo cũng đổi hẳn số phone cùng các tài khoản mạng xã hội không còn liên lạc với kẻ khốn nạn kia nữa.

Cuộc sống của cô nhờ thế mà êm ả trôi qua từng ngày.
Rồi không muốn cản trở mẹ mình tìm hạnh phúc mới Mèo chọn cách ra riêng để mẹ mình không vướng bận mà kết đôi với một người đàn ông khác.

Thời gian thấm thoát thoi đưa, định kiến về gái một con cũng dần thoáng hơn, mọi người không còn gay gắt với cô như trước nữa.

Để tạo điều kiện cho Mèo yên tâm đi làm kiếm tiền nuôi con, bà ngoại cùng mẹ cô thay nhau giúp chăm em bé, dì dượng, anh em họ cũng thường xuyên lui tới căn trọ ọp ẹp của cô mà cho quà bánh sữa tả.

Cuộc sống của hai mẹ con cũng không thiếu thốn gì.

mọi người còn khuyên Mèo về sống chung với ngoại cho đỡ chi phí sinh hoạt để dành tiền đó mà chăm con lúc ốm đau.

Mèo nghĩ cũng đúng một mình cô vừa phải làm ba vừa phải làm mẹ thì vấn đề tài chính rất quan trọng với cô.

Nên khi Gà Ry con gái cô được 6 tháng tuổi Mèo dọn về sống cùng bà ngoại.
Hồi ức lại quảng thời gian không vui trước kia khiến nước mắt Mèo Mũm Mĩm mất tự chủ mà lăn dài trên khuôn mặt trắng hồng của cô lúc nào không hay.

Trở về với hiện tại, lấy tay gạt đi nước mắt, ánh mắt dịu dàng nhìn về phía thiên thần nhỏ đang say giấc nồng cô mỉm cười hạnh phúc.

Mọi chuyện buồn qua rồi, cuộc sống của Mèo bây giờ rất vui vẻ.

Hằng ngày vẫn đi làm, kiếm tiền nuôi con nuôi bản thân, tối về chơi game thư giản, làm quen với những người bạn gần xa trên khắp mọi miền đất nước.

Con thì được bà ngoại chăm lo mỗi khi cô đi làm nên rất yên tâm.
Năm giờ sáng Mèo đã dậy chuẩn bị đi đến chỗ dịch vụ tiệc lưu động để phụ giúp mấy cô bếp ra món rồi bưng bê chạy bàn cho khách tan làm cũng đến hai ba giờ chiều.

Ăn vội chút gì tắm táp sơ qua Mèo lại chạy đến nhà hàng làm phục vụ ban đêm, cứ có tiền thời gian linh động được là cô làm chẳng nề hà mệt mỏi.

Công việc tuy có phần vất vả nhưng cô lúc nào cũng tràn đầy năng lượng, ánh mắt sáng ngời lúc nào cũng như biết cười, gây được nhiều thiện cảm với người khác.
Ngoài đời hay trong game cô đều được nhiều anh trai săn đón, nói lời yêu thương.

Bởi vậy mới nói người phụ nữ đẹp nhất là khi đứng một mình.

Nhưng đôi lúc một mình cũng cảm thấy cô đơn lắm, nhất là khi công việc gặp khó khăn.

Mèo muốn tìm một người biết trân trọng mình, cũng là cho đứa con tội nghiệp của cô có một người cha để gọi mỗi khi bị bắt nạt.

Mèo cũng thử mở lòng với một số người, phương châm của cô là: “Chấp nhận được bé con của cô thì mới có thể nói chuyện đường dài với cô.”
Nhưng khi Mèo nói bản thân là một người mẹ đơn thân thì mấy anh trai kia đều bật cười, không tin: “Đừng đùa thế chứ? Mặt em còn búng ra sữa thế kia thì sinh đẻ được đường nào chứ?”
Có lẽ do duyên chưa tới nên khi chứng minh sự thật với mấy người đó thì anh nào cũng vội vàng quất ngựa truy phong, không tới lui tìm hiểu Mèo nữa.

Lâu dần, Mèo cũng quen dần với cô đơn, chuyện tình cảm nam nữ với cô không quan trọng nữa.

Cho đến khi Mèo gặp anh…
Một người đàn ông ấm áp biết quan tâm người khác!
Anh không bỏ chạy khi nghe nói cô có một đứa con mà vẫn quan tâm cô theo cách riêng của mình: “Em lại chơi game đó à? Thế đã cho con của anh ngủ chưa?”
“Gì chứ? Ai giữ con của anh?”.
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 23: Chương 23


“Em đó.

Chờ đi sẽ có ngày anh ra thăm hai mẹ con.”
“Thôi không cần đâu.

Nói chuyện thế này thôi, gặp mặt rồi nói chuyện sượng lắm.” - Bây giờ Mèo chỉ cần một người bên cạnh lắng nghe mọi vui buồn của cô trong cuộc sống mà thôi.

Chuyện tình cảm nam nữ với cô không còn quan trọng nữa rồi.
“Có gì đâu mà sượng.

Em cứ xem anh như bạn thân là được.”
“Vậy anh có thể đối đãi với em hơn bạn thân một tí được không?”
“Lại thả thính anh à?”
“Ờm.

Thính đó anh đớp đi.” - Hihi
“Ừ vậy anh đớp thính đây.” - Hí hí… : “Đớp rồi đó.”
Haha… : “Xàm quá đi.

Thôi nha em còn đang làm.”
“Ý… Trễ vậy mà em còn chưa về sao?”
“Hôm nay khách ngồi nhây.

Giờ tính tiền rồi đây, em dọn xong về.”
“Ừm.

Đi đường cẩn thận về đến nhà nhắn tin cho anh.

Thương em!” - Trái tim.
Người nam kẻ trung, hai vùng miền khác nhau, cách nhau cả mấy trăm cây số cứ thế quan tâm nhau mỗi ngày qua những dòng tin nhắn, cuộc gọi chóng vánh.

Chia sẻ với nhau những vui buồn trong cuộc sống, họ cứ như đôi bạn tâm giao khi có nhiều quan điểm tương đồng với nhau.

Dù biết yêu xa không có kết thúc tốt vậy mà họ vẫn dành cho nhau một thứ tình cảm gì đó trên tình bạn nhưng không thể gọi là tình yêu.

Vì cả hai đều không thừa nhận quan hệ với đối phương.
Một ngày Mèo nhắn tin rất lâu mà không thấy Pepsi trả lời, sự chờ đợi khiến cho trong lòng cô bất an nhưng không muốn bản thân trở nên phiền phức nên tự mình tìm việc giết thời gian.

Ngoài công việc, chăm con thời gian rảnh Mèo vào game cùng chơi với mọi người.

Lần này cũng vậy, khi cô vào game thay vì lên tiếng chào anh em thì cô lại kiểm tra danh sách bạn hữu online.
Anh có onl…
Trước mắt Mèo Mũm Mĩm là anh cùng một cô gái khác đang fame quái cùng nhau, hai người dường như phối hợp rất ăn ý.

Người công người thủ, bay qua nhảy lại ra đòn vô cùng chính xác, cô gái kia đi từng đường quyền rất chắc chắn.

Là người của Nga Mi có khả năng băng sát và độ giật cao khiến đối phương cực kì khó chịu khi bị áp sát, đã vậy cô gái có tên Hoa Lam Hạ kia còn có thể cơ động với kỹ năng đánh tầm xa, buff máu cho đồng đội cực kì hiệu quả.

Thao tác của cô ấy phải cực kì nhanh thì mới có thể vừa giữ mạng cho mình vừa giữ mạng cho đồng đội được.
Một người khác phái bất chợt xuất hiện bên cạnh Mèo, giọng nói ấm áp vang lên kéo cô về hiện tại: “Mèo, em cũng đi Tần Lăng à? Sao không đi farm quái đứng đây làm gì? Em có team chưa vào pt của anh đi.”
“Vâng.” - Mèo đáp lại bằng một giọng ỉu xìu.
Vì là sử dụng chế độ micro chat cận nên khu vực gần đó đều có thể nghe được giọng nói của Mèo và Long Ca Ca.

Ngay lúc Mèo chuẩn bị đi cùng người khác thì Pepsi vừa kịp lên tiếng: “Mèo mau vào đội, sắp lọt động rồi.”
Cô hơi ngập ngừng vì vừa đồng ý tổ đội cùng Long Ca ca.

Với lại trong lòng cô bây giờ rất khó chịu, anh đang đi với nữ nhân khác thì kêu cô vào chung làm gì chứ vào để bị ăn cơm chó của hai người à?
Cô còn chưa kịp lên tiếng thì màn hình đã nhấp nháy thông báo: “Pepsi muốn mời bạn vào đội? - Đồng ý.

- Từ chối.”
“Nhanh lên anh gửi lời mời rồi đó.” - Giọng anh vang lên thúc giục.
Mèo không có sức kháng từ người đàn ông này ngón tay linh hoạt rất nhanh nhấp vào ô đồng ý rồi nhanh chóng gạt bỏ tư tình nam nữ qua một bên mà lao vào tham chiến.

Đồng thời bật micro, nói lớn: “Long Ca anh vào pt này luôn đi dù gì chỉ có hai anh em mình farm quái cũng khó.”
“Ok.

Anh vào rồi.” - Giọng nói từ tính vang lên.
Hình như giây phút Mèo ngập ngừng nghe Pepsi mở lời mời thì Long Ca đã xin đội luôn rồi.

Trong dòng chat mật Long Ca hỏi Mèo: “Em thích Pepsi sao?”
“Anh em trong bang cả mà em thích mọi người như nhau thôi.” - Cô dối lòng vẫn không thừa nhận tình cảm cửa mình.
“Nay học cách nói dối anh nữa sao? Anh thấy em buồn khi cậu ta đi cùng cô gái khác.” - Long Ca là một người anh thân thiết hay giúp Mèo thăng cấp.

Đồng thời cũng là sư phụ của cô nên hai người khá là hiểu nhau.

Thường hay tâm sự với nhau.
Anh rất thích cô bé tính tình trẻ con nhưng khi được giao nhiệm vụ thì rất nghiêm túc thực hiện.

Hoàn cảnh của Mèo anh cũng hiểu rõ và rất đồng cảm với cô.

Giữa hai người chỉ có tình cảm huynh muội không hơn không kém.

Nhưng xét về độ hiểu cô thì anh có phần hơn Pepsi.
Long Ca đã nói đến mức này thì Mèo cũng thành thật trả lời: “Em không biết nữa.

Chỉ là thấy có chút không vui.”
“Cậu ta có biết em thích mình không?”
“Em không biết.” - Mặt buồn.
“Vậy em đã thử nói rõ lòng mình với cậu ta chưa?”
“Có rồi.

Nhưng chắc anh ấy nghĩ em giỡn.”
“Sao có thể như vậy được chứ? Em thử một lần nói chuyện nghiêm túc với Pepsi thử coi.

Nếu không yêu thì dứt khoát một lần rồi thôi khỏi phải mang bệnh tương tư lại khổ thân.”.
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 24: Chương 24


Mỗi lần nhận được tin nhắn từ người ấy Mèo luôn rất vui vẻ nhưng lần này không như vậy.

Từng câu từng chữ trong tin nhắn khiến cô cảm thấy trái tim vốn mang nhiều vết xước của mình đau đớn như những vết thương kia lần nữa rỉ máu lại bị xát muối vào vô cùng đau rát.
“Nếu đã làm gì khiến em hiểu lầm thì em cho anh xin lỗi, anh chỉ xem em như em gái thôi.

Đó giờ anh chưa từng có ý định yêu xa, yêu xa mệt mỏi lắm.

Anh không thể chạy đến bên cạnh em mỗi khi anh thấy nhớ, càng không thể cùng em la cà hàng quán như những cặp tình nhân khác.

Cái cảm giác bất lực khi không thể làm gì khi người mình yêu khóc nó khó chịu lắm em à.

Em hãy tìm một người ở gần mình để có thể lau nước mắt cho em khi em khóc, cho em mượn bờ vai khi em cần chỗ dựa ấy mà nói lời yêu đương.

Còn với anh, mãi mãi không thể cho em gì hết."
“Anh đang nghiêm túc sao? Sao tự nhiên hôm nay lại nói những lời nghiêm túc như vậy em cảm thấy có chút không quen nè.” - Cố tỏ ra là mình ổn nhưng tận sâu bên trong Mèo đang khóc thầm.
“Ừh anh không muốn vì những hiểu lầm không đáng có mà anh em trong bang nói ra nói vào về quan hệ của chúng ta.

Anh nghĩ nó nên rõ ràng.

Chúc em sớm tìm được người đàn ông phù hợp với mình.” - Anh thật lòng chúc phúc cho cô gái nhỏ đã từng trải qua nhiều cay đắng của cuộc sống.

Anh đã từng rung động vì cô, chua xót vì cô nhưng có lẽ đó chỉ là đồng cảm hay nói cách khác chỉ là tình cảm nhất thời mà thôi.

Cẩn thận suy nghĩ lại anh cảm thấy anh và cô không chỉ ở cách xa nhau, chuyện đến với nhau là không thể nào.

Gia đình anh nhất định sẽ không đồng ý một cô gái lỡ thì như cô.
Mèo mỉm cười chua xót: “Anh sợ Lam Hạ hiểu lầm sao?”
“Em muốn nghĩ sao cũng được.

Tóm lại anh với em là không thể, biết trước không có kết thúc tốt đẹp thì không nên bắt đầu.

Em hiểu ý anh chứ?”
“Vâng.

Từ nay em sẽ không làm phiền đến anh nữa đâu.”
Như vậy cũng tốt.

Chưa gặp mặt nhau lần nào, chỉ cảm mến nhau qua những gì đối phương từng trải thì đó chỉ có thể là đồng cảm hoặc là thương hại mà thôi.

Ai lại đi yêu một người chưa gặp lần nào chứ? Buồn! Cảm giác này… có lẽ là do Mèo quá mẫn cảm với những thứ diễn ra xung quanh mà thôi.
“Nhanh thôi.

Mình sẽ quên được anh ta như quên một người lạ thoáng qua mà thôi.” - Cô đã tự nhủ với bản thân mình vậy đó.
Hôm nay, trong micro bang lại vang lên giọng rap buồn của Mèo Mũm Mĩm: “Có đôi lúc cảm thấy mệt mỏi muốn dừng lại để đứng trước gương vì nếu em có bản lĩnh đi tiếp thì em chẳng muốn khiêm nhường.

Cuối con đường đó có phải em bỏ lại nỗi đau là khi chấp nhận là kẻ thứ ba một cách hoán đổi không hoàn hảo.

Cũng do ngốc mà thôi đã biết là cho không nhận lại.

Tại sao lại nói cho người ta biết để người ta phỉ là nói dai…” (*)
(*) Trích lời rap Cấm 1 của Như Hexi.
Dưới khung chat hoa cỏ liên tục được thả lên, nhiều chàng còn không tiếc tiền mua cỏ may mắn, trăm đóa hồng gửi tặng Mèo.

Bài hát kết thúc cũng là khi mọi người nhao nhao lên tiếng:
“Hay quá Mèo ơi! Tiếp đi em.”
“Sao hôm nay có tâm trạng đọc rap vậy em? Có tâm sự à?”

Rất nhiều câu hỏi quan tâm vang lên, Mèo chỉ nhỏ nhẹ đáp: “Em không sao chỉ là tự nhiên nổi hứng muốn rap bài này thôi.”
Khung chat mật sáng đèn, là người ấy: “Em lại uống một mình sao?”
Không muốn mình lún sâu vào đoạn tình cảm này nên Mèo ấn nút xoá luôn hảo hữu với Pepsi.

Định là sẽ không reply nhưng không hiểu sao cô cũng trả lời bằng cái giọng hờn dỗi: “Liên quan gì đến anh?”
Đầu bên kia lại vang lên giọng nói từ tính của ai kia: “Em giận anh sao? Thôi được rồi cho anh xin lỗi anh không cố tình nói ra những lời làm tổn thương em đâu.

Chỉ là…”
“Em hiểu.

Anh không cần giải thích nữa.

Những ngày qua là do em lầm tưởng thôi.

Anh nói đều đúng chúng ta định sẵn không có kết quả tốt vậy nên làm rõ quan hệ ngay từ đầu sẽ tốt hơn.”
“Coi kìa em nói không giận mà xóa hảo hữu rồi.

Chắc xoá luôn messenger và zalo luôn rồi quá.”
“Ừm.” - Mèo đáp ngắn gọn.
Nghe giọng Mèo tuyệt tình như vậy hình như anh cũng có chút giận nên trong cách trả lời cũng mang theo sự hằn hộc: “Vậy thì tùy em từ nay chúng ta đường ai nấy đi không ai làm phiền đến ai nữa.”
“Ừ nên vậy.”
Mèo tỏ ra rất bình thản nhưng sao nước mắt lại rơi: “Mình thật sự yêu người đàn ông chưa từng gặp mặt này sao? Chuyện gì đang diễn ra với mày vậy nè MyMy?”
Phải nói từ khi Mèo rời xa cái tên cặn bã kia đã có rất nhiều người đàn ông ấm áp ngỏ lời yêu cô.

Tất cả cô đều khéo léo từ chối nếu không phải gu hoặc là có người thích hợp nhưng họ không rộng lòng với con gái cô thì cô cũng nhanh chóng gạt qua một bên mà chẳng hề vương vấn.

Những người kia, gần như đều gặp mặt, có đi ăn đi chơi và cũng có những kỉ niệm tốt đẹp bên nhau rồi.

Nhưng khi kết thúc Mèo không cảm thấy có chút vương vấn nào...!Còn với người dàn ông xa lạ này lại khiến cô cảm giác hụt hẩng mất mát nhiều quá!.
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 25: Chương 25


Cứ ngỡ bản thân đã luyện được một tinh thần thần thép, bất biến giữa dòng đời vạn biến.

Trái tim nguội lạnh tưởng chừng đã chết đi không còn rung động trước người khác phái nữa mà bây giờ nó lại làm sao vậy? Ôi Mèo thật không hiểu nổi chính bản thân mình tại sao mê muội mù quáng như vậy?
Cố gắng tập quên đi anh tập quên đi những yêu thương mà hai người đã trao nhau trong thời gian ngắn ngủi kia, không tin nhắn không điện thoại hỏi thăm nhưng sao cô vẫn mong chờ.

Chốc chốc lại kiểm tra điện thoại xem có ai nhắn tin tới không? Nhưng lần nào cũng thế chỉ có thể thất vọng bỏ điện thoại qua một bên.
Nhớ! Cô nhớ anh.

“Nhớ thì nhắn tin thôi có gì đâu mà ngại.”
“Không được như vậy anh ấy sẽ cảm thấy mình rất phiền.”
“Nhắn.” “Không nhắn.”
Mèo đấu tranh tư tưởng một cách dữ dội, viết rồi lại xóa, xóa xong lại soạn lại tin nhắn.

Cuối cùng cô cũng gửi tin đi: “Anh đang làm gì đó?”
Đã xem.

Tin nhắn send rồi Mèo lại hồi hộp chờ hồi âm, trống ngực cứ đập thình thịch mất kiểm soát.

Nhưng chờ rất lâu cũng không thấy anh trả lời tâm trạng cô bắt đầu trùn xuống: “Người đàn ông này cũng thật vô tình nói quên liền có thể coi nhau như xa lạ.” - Mèo lầm bầm trách móc một mình.
Đang lúc tâm trạng não nề thì điện thoại cô vang lên báo cuộc gọi đến là anh! Anh trực tiếp gọi cho cô chứ không nhắn tin.
Màn hình điện thoại sáng lên thông báo cuộc gọi video call, Mèo chậm chạp không bắt máy.

Cô sợ phải đối diện với khuôn mặt khó chịu, giọng nói trách móc của anh khi mình cứ dây dưa hoài không dứt.

Đã nói sẽ không làm phiền đến anh nữa mà giờ lại chủ động nhắn tin cho anh thế này.

Thật là mất mặt mà.
Cứ ngỡ anh gọi một lần rồi thôi nhưng Mèo không bắt máy anh lại tiếp tục gọi lại, lần thứ hai rồi thứ ba… Lại có thông báo tin nhắn: “Em nghe máy đi anh muốn nói chuyện với con một tí.

Mấy ngày nay không nhìn thấy con bé, anh rất nhớ nó.”
“Thật sự nhớ con sao?” - Mèo lẩm bẩm trong miệng.

Cảm xúc của Mèo lúc này rất khó tả, vui có buồn có.

Vui vì anh vẫn quan tâm đến con, người ta luôn nói conb cái là mối dây liên kết giưuax ba mẹ chúng lại với nhau.

Đây coi là dây tơ hồng đã định sao?
Không!
Mèo không dám tự mình đa tình Gà Ry vốn dĩ không phải là con ruột của hai người thì làm gì có chuyện đó chứ?
Điện thoại lại sáng lên, Mèo ấn nút nghe tiện tay bật luôn camera sau để trong màn hình cuộc gọi là hình ảnh loi nhoi đang lật qua lật lại kiếm đồ phá của bé con.

Vừa nhìn thấy con gái anh tỏ ra rất vui vẻ: “Ơi con gái ơi, còn chưa ngủ sao? Giờ này mà còn lật à?”
“Con còn bú bú nữa mới chịu ngủ cơ.” - Mèo thay con bé trả lời.

Đồng thời, cô nằm xuống bên cạnh coi quay camera về phía trước quay cận mặt hai mẹ con.
Con bé thấy người trong điện thoại không biết hiểu gì không mà bi bô bi ba nghe rất vui tai.

Khiến cả hai đều rất vui vẻ quên cả việc hai người đang giận nhau.
“Sao nè hôm nay Ry của ba ở nhà có ngoan không? Mẹ Mèo có ăn h**p con không méc ba nè.”
“A a… a…” - Đáp lại anh là những tiếng a a của con trẻ thách thức khả năng dịch ngữ của người nghe.

Muốn hiểu sao thì hiểu, nói rồi con bé lại nhoẻn miệng cười trông cực kì đáng yêu.
Dù không có quan hệ huyết thống nhưng chẳng hiểu sao bé con ngày càng có nét giống với anh, khiến anh càng vui vẻ: “Coi cái miệng cười kìa, em thấy con gái có giống anh không?”
“Tự nhiên con của em mà giống anh?”
“Ừm anh không biết nữa tự nhiên cảm giác càng ngày con bé càng giống anh á.

Tý nữa anh ghép hình lúc nhỏ của anh và bé Ry lại một chỗ cho em coi, giống y luôn.

Anh và con bé hình như có duyên lắm.”
“Ba… ba…” - Bất ngờ con bé kêu lên một cách rõ ràng.
Pepsi kêu lên, giọng không giấu được sự vui mừng: “A con đang gọi anh kìa.

Con gọi ba hả? Gọi lại lần nữa ba nghe nè.

Ba ba…” - Anh mớm từng chữ cho con bé lập lại nhưng bé con chỉ kêu một lần rồi thôi không lập lại nữa.
Lần này, bé Ry ư a trong miệng nói gì đó trường bàn tay nhỏ dành điện thoại của Mèo.
“Hư, điện thoại của mẹ không được đòi.”
“Con gái ngoan đừng dành điện thoại của mẹ nha.

Để mẹ cầm ba mới thấy được hết hai mẹ con nè.”
Con bé tỏ ra rất hiểu chuyện thôi không chờm tới giật lấy điện thoại nữa.

Ba người họ nói chuyện hệt như một gia đình nhỏ, người chồng đi làm ăn xa nhớ vợ con nên gọi về thăm vậy đó.
Bất chợt Mèo nhìn thấy gần cổ anh có vết son đỏ chói, linh cảm của người phụ nữ mách bảo cô anh vừa đến nơi không sạch sẽ, máu Hoạn Thư trong người lại nổi lên.

Nhưng cô không phải là người ồn ào nên chỉ dùng giọng nhắc nhở, nói: “Gì dính ở cổ anh kìa.

Trông chói mắt quá.” - Trong giọng nói của cô nghe rõ vị dấm chua..
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 26: Chương 26


“Đây à?” - Lấy luôn điện thoại làm gương soi, anh quay tới quay lui tìm vết son dính trên cổ mình mà Mèo nói.

Thấy vết son của cô gái ban nảy tiếp xúc thân mật với mình để lại, anh giải thích: “Lúc nãy anh đi massage với mấy ông sếp chắc mấy cô phục vụ trong đó không cẩn thận để lại thôi không có gì đâu.” - Vừa nói anh vừa dùng tay lau đi trong lòng thoáng chút chột dạ cảm giác như ăn vụng mà quên chùi mép vậy.
Trong lòng anh tự nhiên dâng lên một cảm giác hoảng loạn tội lỗi chưa từng có.

Tại sao chứ? Tại sao anh lại cảm thấy mình có lỗi? Anh là đàn ông, có chút nhu cầu s1nh lý cũng là chuyện bình thường.

Hơn nữa, anh và Mèo đã nói rõ chỉ xem nhau là bạn, là anh em kết nghĩa.

Vậy tại sao anh lại cảm thấy có lỗi với cô lúc này? Chính anh cũng không hiểu nổi bản thân mình bị gì nữa.
Như người làm sai chuẩn bị nghe khiển trách nhưng lạ thay Mèo lại không nói gì nữa.

Cô tìm cớ ngắt máy: “Trễ rồi em cho con bú rồi ngủ đây.

Anh tý ngủ ngon nha.”
“Để anh nhìn em cho con ti sữa được không?”
“Không giờ em mới đi pha sữa rồi còn làm nguội nữa vừa nói vừa làm lâu lắm.

Con bé buồn ngủ cay mắt tới nơi rồi gây liền bây giờ á.” - Đây là lần đầu tiên cô từ chối anh.

Trước giờ anh nói gì Mèo đều đáp ứng tựa anh là chồng cô vậy.
Nói rồi không kịp để cho Pepsi nói gì thêm, Mèo ấn nút đỏ kết thúc cuộc gọi.

Điện thoại vừa được tắt đi cũng là lúc nước mắt cô rơi.
“Mình yêu nhầm người rồi!”
Mèo dường như hiểu ra nhu cầu s1nh lý của người đàn ông rất quan trọng họ không thể toàn tâm toàn ý với một người ở xa được.

Giống như hắn vậy, ngày đó đã có lúc Mèo nghĩ hắn yêu cô rất nhiều.

Khi cô chọn ra đi hắn khóc lóc nài nỉ thậm chí là quỳ xuống xin cô ở lại nhưng bẵng đi một thời gian người ở đó nói cho Mèo biết rằng hắn đang tay trong tay với người mới.

Họ nhìn nhau cười rất ngọt ngào hạnh phúc, Mèo buồn lắm! Nhưng hai người đã kết thúc rồi.

Cô thầm mong hắn sẽ hạnh phúc, đối tốt với người con gái kia đừng để cô ta phải chịu những tổn thương như cô.
Đang suy nghĩ miên man thì cô nhận được tin nhắn từ anh: "Lúc nãy anh đi masa chỉ là giác hơi, đấm bóp thôi không có phát sinh những chuyện này nọ đâu.Em đừng hiểu lầm." Kèm với tin nhắn anh còn gửi hình tấm lưng trần vẫn còn những dấu tím do chiếc li thuỷ tinh hút vào.

Mèo chỉ xem chứ không reply.
Mèo không còn dám mơ đến một ngôi nhà màu hồng với đầy ấp tiếng cười nữa.

Dòng tin nhắn gửi anh ngày càng thưa, dường như chỉ là anh nhắn cô trả lời chứ cô không còn chủ động đi tìm anh nữa.

Những gì hai người có thể nói với nhau lúc này là về bé con, cùng những hình ảnh của bé.

Mèo không còn kể với anh về chuyện thường ngày của mình nữa.

Cũng không đưa ra ý kiến hay bàn luận mỗi khi anh nói về công việc của anh.

Trái tim cô lần này khép lại đóng chặt cửa thật rồi!

Có những thứ khi mất đi rồi người ta mới biết trân trọng, tiếc nuối và muốn làm mọi cách để níu giữ nó lại.

Thấy cô gái ngày nào hay luyên thuyên kể mình nghe những chuyện xảy ra trong ngày, tâm sự với mình những vui buồn trong cuộc sống.

Nay trở nên trầm lắng và ít nói hơn, anh hoang mang không biết mình đã làm sai điều gì.

Chỉ biết là thấy cô như thế khiến anh cũng rất khó chịu, anh muốn cô như lúc trước, lấy anh là điểm tựa.
“Em thay đổi rồi Mèo ạ.

Có phải em đã có người khác rồi không?”
“Người khác là sao ạ? Em không hiểu ý anh.”
“Thì là người cho em bờ vai khi em cần á.

Dạo này anh thấy em không còn chủ động nhắn tin cho anh nữa.

Anh gọi em cũng kiếm chuyện tắt máy.”
“Anh suy nghĩ nhiều rồi.

Em vẫn vậy chỉ là dạo này công việc của em nhiều quá nên em tranh thủ thời gian để nghỉ ngơi thôi.”
“Ừ em làm gì làm ráng giữ gìn sức khoẻ.

Nếu khó khăn về tài chính thì cứ nói với anh, anh không giúp được nhiều thì cũng giúp được em chút đỉnh tiền sữa tã cho con.

Để anh cùng gánh vác với em đừng mãi gồng lưng gánh vác một mình nữa.

Anh thấy xót lắm.”
“Cảm ơn anh nhưng không cần đâu em đi một mình quen rồi.” - Ngày trước là anh liên tục từ chối cô.

Bây giờ khi anh rắc thính thì cô không nguyện làm con cá ham mồi nữa.
“Em chưa nghe câu muốn đi nhanh thì đi một mình còn muốn đi xa thì đi cùng nhau sao? Hãy để anh cùng đi với em.”
Một icon mặt cười được gửi đến anh, cách cười của cô có cái gì đó là khinh bỉ: “Có thể sao? Anh ở cách em tận mấy trăm cây số thì đi cùng nhau thế nào đây?”
“Anh không ngại đường xa để đến bên em.” - Anh lần này trả lời rất nhanh.
Người đàn ông này làm sao vậy nhỉ? Chẳng phải lúc trước anh ấy nói không muốn yêu xa sao? Sao tự nhiên hôm nay lại nói những lời lạ vậy? Hay anh ta và Lam Hạ kết thúc rồi? Mèo tự đặt ra cho mình rất nhiều câu hỏi như chẳng có dũng khí tìm câu trả lời.

Sợ rằng bản thân sẽ lại đau lòng lần nữa.
Thấy cô chậm chạp không reply, anh lại nhắn: “Sắp tới tết rồi, công ty anh được nghỉ một tuần anh sẽ nhân cơ hội này ra thăm hai mẹ con.

Em có tình nguyện làm hướng dẫn viên du lịch cho anh không?”.
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 27: Chương 27


Hơi bất ngờ với đề nghị của anh nhưng tận sâu trong thâm tâm Mèo có chút vui mừng và mong chờ ngày anh đến.

Những ngày sau đó, quan hệ của hai người tốt lên rất nhiều, họ nói chuyện với nhau nhiều hơn, không khí cũng hoà hợp hơn chứ không còn gượng ép như trước nữa.

Mèo cũng nhiều lần thử thăm dò quan hệ của anh và Hoa Lam Hạ.

Anh cũng thành thành thật thật mà trả lời:
“Thời gian trước Hạ có chuyện buồn không tìm được ai thích hợp để nói nên mới tìm anh tâm sự thôi.

Anh chỉ xem cô ấy như em gái thôi.

Đối với anh, Hạ chỉ là một đứa trẻ con mới lớn mà thôi.

Em đừng suy nghĩ nhiều.”
“Xem ra anh có nhiều em gái mưa nhỉ? Hình như em cũng là một trong số những cô em gái của anh thì phải.” - Mèo ngầm ám chỉ anh cũng từng nói chỉ xem cô là em gái.
“Không em khác.

Em với anh còn có với nhau một đứa con nữa.”
Haha “Anh cứ nói chuyện như vậy ai không biết cứ tưởng anh là ba ruột của bé Ry á.” - Thả icon mặt cười nhưng lòng cô chua xót nếu Ry thật sự là con gái anh thì tốt biết mấy.

Một người con gái lỡ thì như cô liệu có xứng với một người đàn ông tốt như anh không chứ?
“Thì anh muốn vậy mà.”
“Người ta thì sợ hãi gánh vác trách nhiệm phải làm cha còn anh thì tự lấy gông đeo vào cổ mình.

Thật ngốc!” - Trên môi cô vô thức nở một nụ cười hạnh phúc.

Thầm mong thời gian có thể ngưng đọng ở giây phút này thì tốt biết mấy.
Hai người không cần gặp nhau cũng được chỉ cần trao cho nhau những quan tâm ngọt ngào thế này thôi không phải cũng tốt lắm rồi sao? gặp nhau rồi e rằng mọi thứ sẽ không còn được như trước nữa.

Một lần vấp ngã một lần đau khiến Mèo cảm thấy sợ cảm giác khi hai người yêu nhau ở cạnh nhau quá gần.
***
Thời gian cứ thế trôi nhanh ngày gặp nhau cũng đến.

Từ nhà Pepsi đến chỗ Mèo hơn 500 cây số anh phải thức dậy từ sáng sớm giục dã đám bạn thân đi cùng mãi đến khi đêm muộn mới có thể tới nơi.

Ở nơi đó có một người con gái chu đáo chuẩn bị cho tụi anh mọi thứ từ nhà nghĩ đến những thứ đồ có thể làm ấm người.

Trời đêm trăng sao lấp lánh, cái thời tiết nơi phố núi thì thường rất lạnh.

Đặc biệt là những ngày tết khi mùa đông chỉ mới đi qua dư âm vẫn còn đọng lại.

Đối với mấy chàng trai xứ biển quanh năm nắng nóng như Pepsi là một thử thách lớn.

Ai nấy đến đây cũng lạnh đến hai môi tím tái, hai hàm răng va vào nhau.

Nhưng vẫn cố tỏ ra là mình ổn.

Dừng xe trước cổng chùa Quan Âm, bốn người họ nhìn thấy một cô gái mặc bộ đồ da đen ôm sát người, chân đi bốt cao gót, nhìn rất ngầu đón được ngay đó là cô gái họ cần gặp hôm nay.

Đi đến gần, tiếng nói anh đon đả, vẻ thân thuộc: “Em chờ anh lâu không? Xin lỗi trời tối quá lạ đường tụi anh không dám chạy nhanh.”
Mèo có một khuôn mặt bầu bĩnh rất đáng yêu, ánh sáng lập loè của màn đêm càng làm nổi bật làn da trắng hồng không tì vết của cô.

Ngũ quan tinh tế, đôi mắt to tròn đen láy sáng long lanh, đúng như người ta hay nói ánh mắt cô như biết cười.

Sóng mũi cao thẳng, chia đôi khuôn mặt một cách cân đối, đôi môi anh đào trái tim chúm chím càng khiến tổng thể khuôn mặt càng trở nên hài hoà.

Nếu có điểm trừ thì là ở chỗ chiều cao hơi khiêm tốn, khi cô bé chỉ cao tầm 1m50 mà thôi.
Mèo mỉm cười tuy chỉ là nụ cười xã giao giao tiếp thông thường nhưng càng khiến cô trở nên xinh đẹp: “Không sao.

Em cũng mới vừa đến thôi.” - Đưa một túi đen về phía Pepsi, Mèo nói tiếp: “Anh chia cho mọi người đi.

Đeo vào kẻo lạnh bệnh đó.

Đi chơi mà bị cảm lạnh thì mất vui.” - Hì hì.
Ngày trước khi sống ở Sài Gòn có lần Mèo cùng một số bạn đồng nghiệp rủ nhau xuống Phan Thiết chơi nên rất rành khí hậu ở nơi anh.

Tuy cô đã nói trước với anh là mùa này ở đây rất lạnh, anh đi nhớ mặc ấm nhưng xem ra anh đã không tưởng tượng được nó lạnh như thế nào.

Nên trên người chỉ khác tạm một chiếc áo gió mỏng, quần Jean đơn giản, chân còn chẳng thèm đi giày.
Cái bọc đen Mèo đưa cho anh đựng găng tay và khăn quàng cổ còn có cả khẩu trang cho nam, những thứ ấy cô chọn đều có màu tối như xanh than, xám, đen, nâu… rất phù hợp cho phái mạnh sử dụng.

Một người đi cùng anh không khỏi thán phục, lên tiếng khen ngợi: “Em chu đáo thật đấy.

Cảm ơn em.

Anh không nghĩ ở đây lại lạnh như vậy.” - vừa nói anh ấy vừa lúi húi đeo vào cho mình những trang bị kia.
Mèo cười hiền, đáp: “Em có nói trước rồi mà.

Vậy có hối hận khi ra đây không?”
“Không.

Lạnh mà được gặp người đẹp như vậy cũng đáng mà.” - Haha… “Đúng không tụi bây?” - Anh trai vừa hỏi vừa quay nhìn đồng bọn của mình.
Mèo chỉ cười chứ không đáp lại, không biết do trời lạnh hay vì ngượng mà mặt cô gái nhỏ càng thêm ửng hồng, có chút thẹn thùng trông càng dễ thương hơn..
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 28: Chương 28


Một cậu nhóc lên tiếng phá vỡ bầu không khí ngượng ngạo này: “Ôi chị ơi, chị có cái mông giả nào cho em mượn nữa là tuyệt vời lắm luôn ấy.

Đường vừa xa mà vừa dằn nữa em ngồi đến ê hết cả mông rồi đây này.” - Thằng bé vừa nói vừa xuýt xoa cái mông tội nghiệp của mình trông thật đáng thương.

Nó chỉ tầm mười mấy tuổi tính tình còn rất ngây thơ nghĩ gì sẽ nói nấy.
Cả đám cười phá lên vì câu nói của nó.

Mèo là người lên tiếng đưa mọi người trở về với thực tại: “Em có đặt nhà nghỉ cho mọi người rồi.

Mấy anh về đó cất đồ đi rồi mình đi ăn khuya sau đó về tắm rửa nghỉ ngơi luôn có được không? đi đường dài chắc bây giờ mọi người cũng đói lắm rồi đúng không?” - Cô chỉ là nói vơ đoán bừa.
Cả đám chỉ chờ có vậy nên khi nghe Mèo nói thì liền đồng thanh đồng ý.

Mãi đến sau này, Mèo mới biết được để rút ngắn thời gian gặp cô, anh đã thúc đám bạn của mình chạy không ngừng nghĩ từ 6h sáng đến hơn 10h đêm.

Trên đường chỉ ăn lót dạ mấy ổ bánh mì, cùng dĩa cơm bụi lề đường có mấy hột chẳng đủ no.

Đến bây giờ thì đứa nào cũng vừa đói vừa lạnh, chỉ muốn ăn thật no rồi chùm chăn ngủ mà thôi.
Anh tỏ ra là một người rất ga lăng, chủ động đề nghị để mình chở Mèo.

Cô ban đầu hơi ngại lên tiếng từ chối vì rất lâu rồi cô không ngồi sau xe một người khác phái.

Hình như từ cái dạo cô về quê đến nay thì cũng không quen ai nên chẳng ai có cơ hội được chở cô phía sau cả.

Nhưng dưới sự đẩy thuyền của những người đi cùng anh thì cô cũng ngập ngừng đồng ý vì không muốn mình làm ảnh hưởng đến những người xung quanh.

Ngồi sau xe anh, mặc dù cố giữ một khoảng cách nhất định nhưng nơi ngực trái của Mèo vẫn không ngừng đánh trống trận.

Chính cô cũng chẳng hiểu chuyện gì đang diễn ra với mình.
Mọi chuyện diễn ra rất suôn sẻ, trong bữa ăn khuya Mèo biết được tên những người đi cùng anh: Một người là bạn thân chí cốt chơi với anh từ thuở còn ngồi trên ghế nhà trường, tên là Tin.

Người có khuôn mặt hao hao giống anh, tên là Sâm.

Anh nói: “Đây là anh em sinh đôi khác trứng của anh cùng ngày cùng tháng như khác năm.

Em thấy nó có giống anh không?”
Mèo nhìn qua nhìn lại hai người một hồi rồi trả lời qua quýt: “Cũng có một chút.” - Thật ra cô nhìn cho có lễ chứ tầm mắt bây giờ đã mờ đục, trong người có hơi men nên trông mọi thứ chẳng còn được rõ ràng.
Hôm nay, là mùng hai tết.

Thường thì ngày này hằng năm cô cùng đám bạn cấp ba sẽ mở tiệc họp lớp, lúc còn đi học cô là một bí thư chi đoàn.

Nhiệm vụ và trách nhiệm của Mèo còn cao hơn lớp trưởng, lớp cô lại là lớp cá biệt những thành phần bất hủ nhiều vô số cô phải điên đầu khi phải bảo vệ lũ bạn trước các giáo viên.

Vậy mà chúng có hiểu cho cô, mỗi lần bị cô phạt chúng đâm sinh hận, dâng lên làn sóng tẩy chay bí thư.

Mèo ngày ấy cô độc chẳng ai chơi chung, mãi đến sau này tốt nghiệp nghe cô chủ nhiệm nói đến những hy sinh thầm lặng của Mèo chúng mới tỏ ra hối lỗi và bày tỏ lòng cảm kích với cô.

Từ ấy, năm ngoài họp lớp cũng sẽ gọi cho cô nhưng hai năm trước cô đi biệt xứ năm nay mới trở về thì đã là mẹ người ta rồi.

Chúng bạn cũng trách bâng quơ, cô cưới mà không gọi chúng, Mèo chỉ cười xòa: “Tại tụi tao tổ chức ở Sài Gòn có mời tụi mày chắc gì đã đi.”
“Mày không mời mà biết chắc tụi tao không đi.

Tội này là khinh thường bạn bè phải phạt ba ly.”
“Đúng rồi mày tự phạt hay để tụi tao cưỡng chế?” - Cả đám nhao nhao bắt Mèo phải uống cho bằng được.

Bất đắc dĩ, cô phải tự uống hết ba ly bia đầy nhóc, không cho phép để long đền.

Vì lâu không đụng đến bia rượu nên lúc này cô đã say bí tị.

Chúng bạn còn không cho Mèo về, cô phải nói đi đón chồng, để chúng nói chuyện trực tiếp với anh chúng mới chịu tha cho cô.

Bạn bè Mèo chẳng ai biết cô là mẹ đơn thân.
Haha… Ai cũng nói cười rất vui vẻ.

Họ cứ như quen biết nhau từ lâu lắm rồi.

Nói chuyện cười đùa rất thoải mái.

Đặc biệt, cái người em trai của anh dường như biết trước tương lai cô sẽ là chị dâu mình nên ngay từ đầu đã xưng hô bằng tên với cô.

Vì cô nhỏ hơn cậu ta đến tận hai tuổi.

Hơn nửa cái mặt của Mèo có phần nhỏ hơn tuổi thật nên nếu kêu bằng chị cũng thật khó.
Đi cùng còn có một nhóc con tên là Phát, thằng này nhỏ nhất trong đám, là người của thế hệ 2k.

Đi theo vì ham chơi, thích cái mới lạ.

Khi đến nơi thấy ở đây vừa lạnh vừa tối, đường lại khó đi thì có chút hối hận.

Nhưng khi được ăn ngon thì liền vui vẻ nói cười liên thanh.
Ăn uống xong xuôi, Mèo tiễn mọi người về tận nhà nghĩ rồi mới chào tạm biệt ra về.

Khi chia tay, Pepsi bày ra bộ mặt lưu luyến dặn dò: “Đi đường cẩn thận về tới nhà nhắn tin cho anh nha.”
“Vâng em biết rồi.

Anh vào nhà đi, lạnh quá thì rửa người thôi chứ đừng tắm sáng mai ngủ đạy tắm sớm cũng được.

Trong phòng có thể chỉnh nước nóng đấy, anh lấy nước ấm mà rửa người.” - Mèo rất biết cách quan tâm người khác, điều này càng khiến Pepsi khẳng định được một điều rằng: Mình không nhìn nhầm cô gái này!
“Ừm anh biết rồi.

Thôi em về đi trễ rồi.”
“Ừ được em về đây.

Sáng mai sẽ qua đưa anh đi ăn sáng.”
“Ok.” - Ra dấu đồng ý với cô.

Anh chủ động quay đầu xe giúp Mèo.

Thật ra anh rất muốn giữ cô ở lại đêm nay với mình, anh cũng thuê một phòng riêng biệt không ở chung cùng đám bạn nhưng không biết mở lời như thế nào.

Với lại rất sợ cô từ chối.

Anh biết cô gái này không phải là người dễ dãi.
Vừa đi vào phòng anh đã không kiềm được mà nhắn tin ngay cho Mèo: “Em về đến nhà chưa? Không biết em có cảm giác giống anh không tuy chỉ mới lần đầu gặp em nhưng anh cảm giác mình rất quen thuộc như thể đã quen biết nhau từ trước vậy á.”.
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 29: Chương 29


Từ nhà nghỉ về đến nhà Mèo khoảng cách không quá xa nên rất nhanh cô đã về đến nơi và đọc tin nhắn của anh.

Bờ môi bất giác vẽ nên một đường cong, trong lòng cảm thấy vô cùng vui vẻ, nhanh chóng soạn tin trả lời: “Chắc tại anh biết rõ về em quá nên mới có cảm giác như vậy đó.” - Thật ra chính cô cũng có cảm giác như anh.
Khi trước cô từng nghĩ qua khi gặp anh sẽ như thế nào? Chắc bản thân sẽ e dè và ngập ngừng những chuyện muốn nói lại thôi.

Nhưng khi nảy cô nói cười rất sảng khoái, không biết do men rượu làm con người cô trở nên dạn dĩ hay anh cho cô một cảm giác an toàn nên cô cứ việc là chính mình ở trước mặt anh.

Phải nói, trước giờ cô là người con gái e dè, không hay tiếp xúc với người lạ hoặc sẽ hay đỏ mặt ít nói.

Nhất là sau khi làm mẹ, tính tình cô càng trở nên trầm lắng hơn.

Chỉ có những khi chơi game cô mới thể hiện bản thân là người hoạt bát hay nói cười.

Trong cô rõ ràng có hai tính cách khác nhau.
“Thế em có cảm giác giống anh không?”
“Ờ thì cũng có một chút.”
“Chỉ là một chút thôi à? Con đã ngủ chưa em?” - Anh luôn như vậy rất biết cách chuyển chủ đề nhưng điều này cho thấy anh rất quan tâm đến bé con.
“Con ngủ rồi anh.

Giờ em rửa người rồi vào phòng ngủ với con đây.”
“Ừ về trễ vậy ngoại em có nói gì không?” - Vì những ngày gần tết công việc nhiều thường xuyên phải về trễ nên Mèo dọn về sống chung với bà ngoại để tiện có người chăm con giúp cô với lại như vậy cpp còn có thể tiết kiệm được thêm một khoản chi phí nữa để có thể lo cho con đầy đủ hơn.
“Không đâu.

Em thường xuyên về trễ như vậy mà.

Ngoại em sớm đã quen rồi.

Với lại trước khi đi em có nói trước ngoại rồi.”
“Ừ vậy thì tốt.

Bà già rồi em đừng để bà lo lắng.”
“Vâng, em biết rồi.

Thôi anh ngủ đi.

Hôm nay chạy xe cả ngày mệt rồi.”
“Ừ em ngủ ngon mơ về anh nha.

Moah…” - Icon trái tim.
“Học đâu ra cái kiểu sến súa ấy vậy? Cứ như kiểu em là người yêu anh đấy.” - Dù nói vậy nhưng trong lòng cô rất vui.

Cảm giác bản thân đang yêu đơn phương bỗng dưng được đối phương đáp trả nó ngọt ngào lắm.
“Thì em là người yêu anh mà.

Ít nhất là trong những ngày anh ở đây.

Anh phải nói là đi gặp mặt người yêu thì mấy thằng kia mới chịu đi với anh đó chứ tụi nó đòi đi miền Tây chơi cơ.

Mà em biết đấy, anh say xe không ngồi xe khách được.

Đường xa như vậy anh lái xe tới được chỗ em cũng là cả vấn đề lớn đó.”
Thì ra là vậy Mèo không biết rõ cảm giác của mình lúc này là thế nào.

Vui vì bản thân cũng có một vị trí trong lòng anh nhưng cũng buồn vì hai người chẳng đi được đến đâu.

Nói kiểu anh thì một năm hai người gặp nhau được mấy lần chứ? Cô thì con nhỏ không nỡ bỏ để đi đâu.

Anh thì cũng không thể suốt ngày lôi kéo bạn bè đi cùng mình được vì ai cũng có công việc riêng của mình.

Tình yêu này vốn định không nên có khởi đầu rồi.
Nhưng dù sao giờ anh cũng ra đến đây rồi, được ngày nào hay ngày đó.

Cứ vui vẻ với hiện tại trước đã, cứ để mọi chuyện thuận theo tự nhiên.

Đó là tất cả những gì lúc này Mèo có thể nghĩ được.

Đầu cô đau quá, hôm nay tuy là lễ tết nhưng vì tham tiền nên cô vẫn đi làm.

Lúc làm khách có mời vài ly không thể không nể mặt nên cô phải uống.

Bây giờ hơi men đã thấm vào người nên đầu có phần đau nhức, khó chịu.

Thật may, rất nhanh cô đã có thể chìm vào giấc ngủ say.
***
Hôm sau, Mèo xin nghỉ hẳn một ngày để rong chơi cùng anh.

Hai người, à không có cả ba người đi cùng anh nữa, họ cùng nhau đến những nơi gọi lam danh lam thắng cảnh, khu du lịch sinh thái của quê hương Mèo, như là Đồng Xanh, Biển Hồ… Mèo cũng nhiệt tình đưa mấy anh đi ăn những món gọi là đặc sản quê mình, ai cũng tấm tắc khen ngon bởi vì cái vị nó lạ lắm.

Khác hẳn với nơi anh sống, dường như là ở nơi anh sẽ không ăn được những món như này.
Đi cùng nhau cả ngày trời, mọi người có với nhau không ít những tấm hình chụp chung.

Đặc biệt là anh và cô, trông hai người trong hình chẳng khác nào mấy đôi tình nhân đang yêu nhau nồng cháy cả.

Còn có lúc không biết vô tình hay cố ý mà Mèo cùng Pepsi lại có khoảnh khắc môi chạm môi khi ở khu vườn tình yêu với ngập tràn hoa cỏ xung quanh.

Những lần động chạm vô tình đó khiến cho da mặt vốn mỏng của ai đó thoáng ửng hồng, cử chỉ trở nên ngượng ngùng lúng túng, chốc chốc bốn mắt lại nhìn nhau tình tứ khiến ai bắt gặp được không khỏi chọc ghẹo:
"Ôi hai người làm gì mà nhìn nhau liếc mắt đưa tình vậy.

Bọn này toàn dân FA không ai có nhu cầu ăn cơm chó đâu nhé!"
Trước câu nói bông đùa của bạn thân anh, Mèo được thêm một phen ngại ngùng lấp li3m: "Làm gì có chứ tụi em cũng chỉ là bạn, cũng mới gặp nhau lần đầu mọi người đều biết rõ mà."
Haha anh Tin lại tiếp lời: "Biết đâu sau hôm nay sẽ khác." - Tin còn hài hước quay sang Sâm em trai của anh nói: "Sâm, mày nên gọi bé My là chị dâu dần đi là vừa."
Bé Mèo xấu hổ khuôn mặt càng thêm hồng, không nói thêm được lời nào.

Bấy giờ, anh mới lên tiếng chữa rối: "Thôi nào tụi bây đừng chọc em nó nữa da mặt em ấy mỏng lắm."
"Anh Nhân lại xót vợ tương lai rồi." - Haha thằng Phát cũng lên tiếng bồi vào cho cuộc nói chuyện thêm rôm rả..
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 30: Chương 30


Mèo cứ như một đứa trẻ to xác, chạy nhảy tung tăng nói cười vô tư trông thật đáng yêu.

Cái khoảnh khắc anh nắm tay cô, Mèo không từ chối, khuôn mặt nộm phấn thoáng ửng hồng như những cô gái lần đầu yêu nhìn anh một cách bẽn lẽn.

Điều này vô tình khiến tim ai đó lỗi mất một nhịp.

Nét ngây thơ, hồn nhiên của Mèo thật khó để mà người ta tin những gì cô đã trải qua trong quá khứ: Từng lầm lỡ… từng đau khổ… từng tuyệt vọng đến mức tìm đến cái chết để giải thoát bản thân.

và bây giờ đây, cô gái ngây thơ đáng yêu này không còn quyền sống cho riêng mình nữa mà trên vai cô gánh vác trách nhiệm của người cha lẫn người mẹ với con mình.

Pepsi thật muốn thay cô gánh vác mọi thứ để nụ cười đó mãi hiện hữu trên môi cô gái trẻ.

Nhưng liệu anh có làm được không?
Sau một ngày dài rong ruổi ngoài đường, lúc nào cũng có những "bóng đèn treo xung quanh" thì Mèo cùng anh cũng có những phút giây riêng tư ngắn ngủi.

Về đến nhà nghỉ, ai về phòng nấy, ba người kia ở chung một phòng giường đôi, còn anh ở riêng một mình với lí do là anh không thích ngủ chung với người khác.

Lại một tín đồ của sự sạch sẽ đây mà.

Đó là tất cả những gì bé Mèo có thể nghĩ được còn nguyên nhân sâu xa của việc anh ở một mình thì chắc chỉ anh mới biết.
Trong phòng anh lúc này chỉ có hai người, từ nhà tắm bước ra, anh c ởi trần, mặc quần đùi thoải mái, để lộ ra cơ bụng sáu múi săn chắc, cơ bắp trên người cuồn cuộn với làn da rám nắng đúng chuẩn một nam thần bước ra từ một câu chuyện ngôn tình nào đó.

Những hạt nước còn vương trên tóc tí tách rơi xuống khuôn mặt phong trần của anh càng tạo thêm nét quyến rũ, mê hoặc lòng người.

Có cô gái nào đó nhìn anh đến quên cả chớp mắt còn không biết xấu hổ mà nuốt nước bọt.
Anh bật cười đi đến ghé sát khuôn mặt anh tuấn của mình vào mặt cô, trêu chọc: "Em nhìn đủ chưa vậy? Anh tính phí hao mòn nhan sắc đấy nhé."
"Cái đó..." - Câu nói bị bỏ lửng cô thật sự không biết phải nói như thế nào cho đúng.

Trong lòng tự mắng mình: "My ơi là My mày không tém tém lại được à? thật là mất mặt." - Giờ cô chỉ hận không có một cái lỗ để chui xuống, mặt lảng đi nơi khác, đỏ bừng như quả cà chua chín mọng.
Biết người yêu da mặt mỏng anh thôi không chọc cô nữa, anh đi đến toang đóng cửa phòng lại nhưng Mèo đã kịp cản: “Anh đừng đóng cửa.

Không khéo người ta lại hiểu lầm chúng ta trong này làm gì thì không hay đâu.”
“Anh sợ bụi ấy chứ.” - Một lý do vụng về thế mà anh cũng nghĩ ra được.

Anh vừa nói vừa đưa tay gãi đầu.

Ai lại không biết chuyện cô nam quả nữ ở chung một phòng dễ phát sinh ra những chuyện gì chứ?
Mèo không vạch trần anh, cô chỉ mỉm cười cam đoan: “Yên tâm trước khi về em sẽ giúp anh quét dọn đến không còn hạt bụi nào mới thôi.”
“Ờ.” - Không còn cách nào anh chỉ biết cười gượng, trông có phần ngốc nghếch đi đến ngồi xuống bên cạnh Mèo.
Không gian trở nên im ắng, có thể nghe được tiếng tim đập của đối phương.

Anh là người lên tiếng phá vỡ không gian lắng đọng này: “Những chuyện em kể về quá khứ của em với người đó đều là thật sao?”
Mèo không đáp chỉ gật đầu.

Tâm trạng cô bắt đầu trùng xuống, Mèo cảm thấy rất buồn khi phải nhớ lại đoạn ký ức không vui kia.

Hai tay cô nắm chặt vào nhau trong đầu thầm thở dài cô biết trước thể nào anh cũng hỏi đến chuyện này.
Nhận thấy sắc mặt không tốt của Mèo, anh nhẹ nhàng đưa tay kéo cô tựa vào lòng mình, để cô cảm nhận được vòm ng ực săn chắc cùng hơi thở ấm áp của anh.

Anh nhẹ nhàng nắm lấy tay cô một cách rất tự nhiên như để Mèo cảm nhận được sự hiện diện của anh, anh lại hỏi: “Người đó còn làm phiền em không?”
“Anh ta sớm đã quên em rồi.

Nghe nói bây giờ anh ta đang quen một cô gái khác hai người như hình với bóng đi đâu cũng có nhau.” - Giọng nói của cô trầm buồn không còn dáng vẻ yêu đời vô tư của lúc sáng nữa.

Hai mắt cũng bắt đầu ửng đỏ, cay xè.
Điều này khiến Pepsi hơi nghi ngờ: “Em vẫn còn tình cảm với hắn ta sao?” - Không hiểu sao cái cảm giác nhìn thấy Mèo muốn rơi lệ vì một tên đàn ông khác anh cảm thấy cực kỳ khó chịu.

Đó liệu có phải là ghen không?
“Có thể sao? Em bây giờ chỉ toàn tâm toàn ý lo cho con thôi.

Còn những chuyện khác em sớm đã quên rồi.” - Mèo thờ ơ trả lời bằng chất giọng bình thản nhất có thể, bàn tay bắt đầu không yên phận nghich loạn trên cơ ngực rắn chắc của anh mà vẽ hình tròn bằng những giọt nước nhỏ xuống khiến anh có phần nhột nhạt.
Anh nhìn vào cô, bốn mắt chạm nhau, anh bắt đầu chất vấn: “Vậy sao nhắc đến hắn ta em lại muốn khóc?” - Anh vẫn nói với Mèo bằng một giọng nói vô cùng gay gắt.
Bàn tay dừng lại động tác khi nảy, nhìn anh bằng đôi mắt long lanh ngân ngấn nước: “Anh làm em sợ.” - Mèo nhỏ giọng nói..
 
Chồng Em Thay Đổi Rồi!
Chương 31: Chương 31


Nhận thấy thái độ có phần thái quá của mình, Pepsi kịp phản ứng lại, lần nữa ôm Mèo vào lòng để cô dựa vào vai mình, anh khẽ nói: “Anh xin lỗi chỉ là anh không chịu nổi khi thấy em muốn khóc vì người đàn ông khác mà thôi.” - Nhìn dáng vẻ uỷ khuất yếu đuối của cô lúc này làm anh càng muốn bảo vệ cô nhiều hơn.
Mèo hiểu đây là phản ứng có điều kiện của người đàn ông khi yêu thật lòng nhưng cô không biết nên vui hay nên buồn, giữa hai người có quá nhiều rào cản để cả ai không thể đến được với nhau.

Là người đã từng lỡ một lần đò, Mèo có suy nghĩ chín chắn và nhiều nỗi lo sợ hơn rất nhiều những người lần đầu yêu đương.Nhưng lúc này đầu óc cô quả thật không suy nghĩ được gì nhiều.

Những gì nghĩ không ra thì trực tiếp không nghĩ nữa chỉ thêm nặng đầu, đến đâu hay đến đó vậy.
Mèo dùng cái giọng đều đều êm tai nói với anh: “Em và anh ta bây giờ chẳng còn gì nữa rồi.

Với anh ta em không yêu cũng không hận chỉ tiếc nuối cho những yêu thương mình đã bỏ ra mà thôi." - Nói đến đây cô cười khẩy đầy chua xót: "Em đã làm tất cả để cho Ry có thể có một gia đình trọn vẹn có cha có mẹ, đầy đủ tình thương nhưng đến cuối cùng em đành bỏ cuộc.

Từ nhỏ đã lớn lên không cha chịu rất nhiều thiệt thòi em rất sợ con mình sẽ giống mình khi xưa.” - Mắt của Mèo lúc này đã cay xè có giọt lệ trực trào rơi xuống nhưng cô đã nhanh tay gạt đi không để nó có cơ hội lăn dài trên khuôn mặt trái xoan của mình.
Vỗ về an ủi Mèo, anh dịu giọng nói: “Chẳng phải còn có anh sao? Tin tưởng anh cho anh một cơ hội làm chồng em, làm baba của con em được không?”
Mèo cười buồn, dù đã cố tỏ ra vui vẻ nhưng từ giọng nói của cô vẫn không giấu được sự ưu sầu: “Anh đang tỏ tình em đó à?”
Anh gật đầu, khuôn mặt nghiêm túc chờ đợi từ cô một câu trả lời.

Mèo thoáng bối rối lẩn tránh ánh nhìn của anh, trái tim ngủ yên cả năm qua nay bất chợt trở nên thổn thức đập loạn nhịp mất kiểm soát không thể khống chế được.

Nhìn ai đó như con mèo nhỏ nép sát vào lồ ng ngực mình tìm hơi ấm, khuôn mặt thẹn thùng hai má phím hồng anh càng khiến anh yêu thích cô nhiều hơn.

Ngay giây phút này anh nguyện ngược dòng thời gian để yêu thương bảo vệ cho người con gái này, biến cô trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế gian.

Nếu Thần Cupid đã lãng quên cô ở quá khứ khiến chịu nhiều thiệt thòi và cay đắng thì giờ đây anh nguyện sẽ là người bù đắp tất cả.
Vòng tay siết chặt Mèo hơn như sợ cô biến mất vào không khí, trong giọng nói của anh mang theo chút vang nài: “Đồng ý làm vợ anh nha.

Nếu em không muốn một đám cưới ồn ào thì anh cùng em sẽ âm thầm đi đăng ký kết hôn, sau đó anh sẽ đưa em đi hưởng tuần trăng mật thuộc về riêng hai ta được không?" - Anh hiểu rõ cô gái của mình rất tự ti rất sợ bị người ta lần nữa đem quá khứ của mình ra mà soi mói nên mới nói như vậy.
“Nói những chuyện này có phải hơi sớm rồi không? Em và anh chỉ mới gặp mặt…”

Không để Mèo kịp nói hết câu anh đã bá đạo khóa môi cô bé bằng một nụ hôn nồng cháy.

Hôn Mèo cũng hôn nhiều rồi nhưng vị ngọt này là lần đầu tiên cô cảm nhận được có gì gì đó len lói trong tâm gọi là hạnh phúc.

Cô bé ngây ngốc thụ động đón nhận chiếc hôn từ anh mà không biết đáp trả như thế nào.

Cô vụng về đón nhận từng cơn lốc xoáy mạnh mẽ đi vào khoang miệng khi anh điên cuồng dùng chiếc lưỡi ma quái của mình liên tục khuấy đảo bên trong.

Pepsi càng hôn càng điên cuồng, càng hôn càng mãnh liệt không thể dứt ra.

Bàn tay vẫn rất thành thật không sợ loạng cơ thể cô, lý trí anh vẫn còn chưa mất đi.
Cô bé ngốc này bị anh hôn đến quên hô hấp, hai mắt nhắm nghiền để mặc cho anh hành sự, tay tay nhàn rỗi chỉ biết bấu chặt vào bắp tay của anh để giữ bản thân không bị ngã ra sau.

Đến khi không thở được mới choàng mở mắt ra, tay nhỏ khẽ đánh vào người anh nhắc nhở.

Pepsi rất nhanh ý thức được vấn đề dừng nụ hôn sâu của mình lại mặc dù vẫn còn chút lưu luyến, anh nhìn cô bày ra bộ dạng bất lực: “Em bị ngốc à? Tại sao lại nín thở? Khờ quá!” - Miệng mắng người nhưng anh nhìn cô bằng ánh mắt cưng chiều xen lẫn một tia lo lắng.
“Người ta là lần đầu tiên bị hôn như vậy anh có biết không?” - Mèo bày ra bộ mặt hờn dỗi.
Cô gái này thật biết cách làm người ta yêu thích cứ như thế này anh sao có thể chịu nổi tiếng sét ái tình với cô chứ.

Đứng dậy rót cho Mèo li nước, anh đưa đến trước mặt cô, nói: “Em uống đi.”
Nhận lấy ly nước từ ta anh, cô nhỏ giọng nói “cảm ơn” trên mặt lúc này đã sớm đỏ như cái cà chua chín mọng trông càng dễ thương khiến người ta không thể kiềm lòng thêm phần yêu thích..
 
Back
Top Bottom