Ngôn Tình Chồng Cũ Xin Tự Trọng

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chồng Cũ Xin Tự Trọng
Chương 40: 40: Không Muốn Liên Quan


Tư Nhĩ để cho Văn Quảng đưa mình ra đến cửa quán Bar thì dừng lại, không đi tiếp nữa.
- Sao vậy? - Văn Quảng chau mày, hơi không hài lòng nhìn Tư Nhĩ.
- Tôi tự về được.

- Tư Nhĩ hất tay anh ra.
Văn Quảng đưa mắt nhìn cô một lượt.

Từ nãy ở trong kia cô đúng là có say nhưng không phải hoàn toàn say không biết trời đất gì như Trần Thư, cô vẫn còn giữ được chút tỉnh táo cho mình.

- Tôi đưa em về! Em biết tôi trước giờ không thích nói nhiều mà.

Nhanh chóng nghe lời đi.

Đừng cố chấp nữa.

- Văn Quảng chau mày ra lệnh.
Trông cái dáng vẻ ra lệnh đó của anh mới thực sự giống anh trong mắt cô.

Hơi bề trên và cực kì xa cách.

Có lẽ cũng vì thế mà cô mãi cũng không thể đến bên anh được.
- Vậy anh cũng biết là tôi ghét phải nghe lời người khác đến mức nào mà.

Tôi chưa từng muốn bản thân phải nghe theo lời của bất kì ai cả, anh cũng thế.

Anh bây giờ không có quyền ra lệnh cho tôi.

- Tư Nhĩ cương quyết nói.
Thực ra Tư Nhĩ không quá ghét cái kiểu mặt lạnh ra lệnh đó của anh, cũng chưa từng quá mức ghét anh như ngoài miệng cô vẫn hay nói, đôi lúc nghe những chiến tích của anh, cô còn vô cùng ngưỡng mộ và có chút gì đó tôn sùng anh nữa.

Chỉ là bây giờ nhìn anh khiến cô cảm thấy rất bức xúc và khó chịu một điều gì đó.

Cô không rõ nó là gì nhưng chỉ cần gặp anh, nói chuyện với anh một vài câu sau đó nhận ra cả hai đã từng ly hôn là cô lại có cái cảm giác này.

Nó khiến cô muốn tránh xa anh ra một chút, nếu có thể thì không gặp luôn cũng được.
- Vì tôi là chỉ là chồng cũ của em thôi.

Phải không?
- Không phải đâu.

Vì anh khiến tôi cảm thấy không thoải mái…
- Tại sao?
- Chả tại sao cả.

Chỉ là không thoải mái thôi.

- Tư Nhĩ thờ ơ nói.
Ánh mắt lạnh nhạt đến cực độ nhìn người đàn ông đang đứng trước mặt cô ngay lúc này.

- Tôi biết em bây giờ đang không được tỉnh táo nên mới nói như thế thôi, bây giờ tôi đưa em về, mai em tỉnh táo rồi chúng ta nói chuyện tiếp.

Em đừng… đừng bao giờ nhìn tôi bằng ánh mắt lạnh lùng như thế… được không? - Văn Quảng kiên nhẫn khuyên nhủ cô.
Trước đó anh chưa từng kiên nhẫn với ai như thế.

Kể cả có là trong công việc đi chăng nữa.

Mấy lúc có những hợp đồng anh bắt buộc phải có được nhưng nó lại cần đến sự kiên nhẫn thì đều là Nam Nhật kiên nhẫn thay anh.

Việc để anh phải kiên nhẫn thực sự là rất ít, người khác kiên nhẫn vì anh thì nhiều chứ đổi lại là anh kiên nhẫn vì người khác thì trước đó chưa từng có ai và hiện tại cũng chỉ có mình Tư Nhĩ mới khiến anh phải kiên nhẫn như vậy.

Nói cách khác, Tư Nhĩ chính là ngoại lệ duy nhất của anh.
- Không đâu.

Tôi chắc là mình rất tỉnh táo vào những gì tôi đang nói lúc này hoàn toàn là không phải là những lời nói trong lúc say đâu.

Tôi hoàn toàn nghiêm túc đấy! Anh luôn khiến tôi thấy không thoải mái khi bên anh và lúc ở bên tôi chắc hẳn anh cũng có cùng cảm nhận phải không? Thế thì chúng ta cứ làm khó nhau làm gì? Đừng liên quan gì đến nhau nữa không phải tốt rồi sao? Chuyện như vừa nãy cũng sẽ không bao giờ xảy ra nữa…
Dứt lời, Tư Nhĩ ngay lập tức xoay người rời đi.

Văn Quảng vươn tay muốn kéo cô lại nhưng dáng vẻ hiện tại của cô quá quyết liệt, nó khiến anh không thể lại gần cô, còn cô mỗi lúc lại càng xa tầm với của anh hơn…
Tại sao? Tại sao bất kì cô gái nào cũng có thể dễ dàng thích anh còn cô lại không? Lúc nào cô cũng cự tuyệt anh, tránh né anh trong khi anh luôn cố gắng tìm đủ mọi cách để đến bên cô? Cảm giác đó chính là bất lực…
Còn Tư Nhĩ sau khi bước lên một chiếc xe taxi để trở về, trên đường đi nước mắt cô vô thức tuôn rơi lã chã.

Trong đầu cô lúc này liên tiếp tái hiện lại những cảnh thân mật của cô với Văn Quảng trong quá khứ tới bây giờ.

Cô nhớ lại những lần cả hai giả bộ thân mật để qua mắt gia đình hai bên, nhớ dáng vẻ yếu đuối của cô mỗi khi cô đóng vai gái si tình trước mặt anh, rồi cả dạo gần đây… khi đi dạo với anh và vừa rồi cô còn chủ động hôn anh…
Rõ ràng là không có tình cảm gì với anh vậy tại sao lại không kiềm được mà muốn gần anh như thế? Cứ mỗi lúc yếu đuối rồi vô tình gặp anh là cô lại không tỉnh táo làm ra những loại chuyện kiểu như vậy với anh.
Nói trắng ra, cô cảm thấy bản thân mình giống như tiểu tam đang chen vào giữa Như Nguyệt và Văn Quảng vậy.

Nhớ lúc trước từng có lần Như Nguyệt đã tìm cô và nói cô là tiểu tam, cô khi đó nghĩ rằng bản thân mình không thể nào lại là loại người như vậy được, hơn nữa vẫn còn cho rằng quan hệ giữa cô và anh sau ly hôn hoàn toàn sòng phẳng và trong sáng chẳng có gì phải thẹn với lòng cả, bây giờ xem ra, mối quan hệ này còn chẳng trong sáng và sòng phẳng bằng lúc hai người chưa ly hôn nữa.
Chắc là… Như Nguyệt nói đúng rồi… - Tư Nhĩ hướng mặt ra cửa kính ô tô thở dài thầm nghĩ ngợi.

Nhìn lên bầu trời mênh mông và tối đen như mực, Tư Nhĩ mỗi lúc lại cảm nhận rõ ràng sự cô đơn hơn bao giờ hết.

Đột nhiên cô trông thấy một bóng dáng quen thuộc thấp thoáng ở trên đường… dáng người này khá cao, đi không quá nhanh và tay có chống gậy…
- Dừng lại.

Cho tôi xuống ở đây! - Tư Nhĩ vội vàng đập vào ghế xe ra hiệu xin dừng lại.
Người lái xe không hiểu chuyện gì nhưng vẫn nghe theo cô lập tức dừng xe.

Tư Nhĩ lấy tiền ra trả cho người lái xe rồi ngay lập tức chạy lại phía người đàn ông kia.
Phải rồi… vừa nãy cô đã gọi nhầm cho Trần Trung, lẽ nào anh ta vì cô mà đêm hôm tự mình đi bộ tới đây? Cô nửa tin nửa ngờ nhưng vẫn muốn chạy lại xác nhận cho an tâm, bằng không có về đến nhà cô cũng không thể ngủ yên được.
- Trần Trung! - Tư Nhĩ thở hổn hển gọi tên anh, vừa nãy cô đã chạy từ bên đường qua đây, cả người bây giờ như chỉ muốn rã rời ra luôn vậy.
- Tư Nhĩ? Là cô phải không? - Trần Trung vui mừng đưa hai tay ra trước mặt, lần mò tìm Tư Nhĩ, đến cả gậy cũng đánh rơi xuống đường.
Tư Nhĩ bật khóc chạy lại bên cạnh Trần Trung.

Bấy giờ cô mới hiểu, tại sao Như Nguyệt sau một thời gian không đ**m xỉa gì tới Trần Trung bây giờ lại như phát điên muốn làm lành với anh ta như thế rồi….

Trần Trung tuy rằng không phải kiểu đàn ông giỏi ăn nói, ngoại hình cũng không có, hoạt động sống hằng ngày còn khó khăn nhiều thứ nhưng ở bên cạnh anh ta chưa bao giờ khiến người khác cảm thấy phiền phức, thậm chí còn có thể giống như Như Nguyệt, quen thuộc với sự quan tâm của anh ta đến mức lúc nào cũng muốn được dựa vào.

Quả thật anh ta chính là một người anh trai rất hoàn hảo…
- Anh sao thế? Sao lại đến đây? Có biết là anh đi thế này nguy hiểm lắm không? Với lại anh có từng tới quán bar bao giờ chưa mà bây giờ đòi tự mình đi bộ tới đó? Trời còn tối nữa.

Anh rốt cuộc có biết suy nghĩ không vậy hả? - Tư Nhĩ giận giữ vô cùng, chửi liền một hơi.
Cô vui khi anh ta vì mình mà làm thế nhưng cô càng không muốn hơn đó là anh ta sẽ vì chuyện này mà gặp nguy hiểm.

Trời muộn thế này rồi, ai biết có những nguy hiểm gì có thể xảy ra với anh được kia cơ chứ?
- Cô không sao là tốt rồi, mà hình như cô có uống rượu phải không? Buồn chuyện gì à? - Trần Trung không để tâm lắm tới những lời trách móc kia của Tư Nhĩ mà quan tâm tới cô.

Suy cho cùng cô vẫn là vì quan tâm nên mới nói như thế.
- Còn anh, anh vì lo cho tôi nên tự mình tới đây à?
- Tôi thấy cô say xỉn gọi điện bảo tôi tới đón nên tôi mới tới.

Vốn còn định bắt taxi tới nhưng người như tôi khó lòng bắt được chiếc taxi nào vào lúc muộn thế này nên chỉ đành đi bộ tới đây.
- Vừa rồi… vừa rồi tôi chỉ gọi nhầm thôi… tôi xin lỗi nha.

Muộn vậy rồi mà còn làm phiền anh thế này nữa.- Tư Nhĩ ngập ngừng nói, cảm thấy bản thân bất cẩn gọi nhầm làm anh phải đi bộ đến tận đây đón cô thế này…
- Với tôi trời lúc nào chả tối đen như mực, có sớm muộn gì thì vẫn như nhau cả thôi.

Thế nên cô đừng áy náy gì cả.

Tôi vẫn còn đang nợ tiền viện phí của cô nữa mà.

- Trần Trung thản nhiên nói.
Thế nhưng câu nói thản nhiên này của anh ta không khỏi khiến cho Tư Nhĩ cảm thấy đau lòng thay anh.

Vẫn biết anh là bị như thế rồi nhưng sao khi nghe anh thản nhiên nói câu tối hay ngày đối với anh đều như nhau tại sao lại đau lòng đến thế kia chứ? Hay tại cô đang say nên đa sầu đa cảm?
- Ai cho anh tính toán với tôi số tiền đó? Chúng ta đã hứa là không nhắc đến nó nữa rồi mà? Anh muốn thất hứa với tôi à? Con trai mà thế á? - Tư Nhĩ lần nữa tỏ ra bức xúc với Trần Trung.
Và lần nữa Trần Trung lại không để ý đến thái độ bức xúc này của cô.

Có thể nói cô thế này cũng khá hay, có thể nhìn ra ngoài sự chững chạc và điềm tĩnh, cô còn có cái gì đó rất trẻ con nhưng bình thường vẫn hay giấu giẹm đi kiểu tính cách này….
- Thôi được rồi.

Cô cứ trách tôi mãi như vậy cũng mệt rồi phải không? Chúng ta đi về thôi, mai còn phải đi làm sớm nữa.

- Trần Trung dịu dàng nhắc nhở.
Mà nhắc đến chuyện ngày mai phải đi làm sớm, Tư Nhĩ giật mình sực nhớ ra sáng mai cô còn có lịch họp sớm, thế mà bây giờ đã là hơn ba giờ sáng mất rồi, bây giờ về nhà rồi lên giường chắc nhanh lắm là gần bốn giờ mới có thể ngủ, sáng mai bảy giờ đi làm.
Trần Trung còn tệ hơn.

Công việc của anh bắt đầu từ lúc sáu giờ sáng, mà bây giờ có khi chỉ ngủ được có hai tiếng mất.

Liệu mai còn sức mà đi làm nữa không?
- Nhanh đi thôi.

Tôi bắt xe đưa anh về nhà trước.

Nghe nói sáng mai anh phải đi làm từ lúc sáu giờ, liệu ổn không? - Tư Nhĩ lo lắng nhìn Trần Trung.
Trần Trung mỉm cười xua tay.
- Tôi đêm đến ít ngủ, sẽ không sao đâu.
- Vậy thì tốt… - Tư Nhĩ tạm yên tâm, lấy điện thoại ra và gọi cho taxi đến.
.
Về đến biệt thự của Lam Gia, ông Lam dường như đã biết được điều gì đó nên đêm tối muộn vậy rồi mà ông vẫn ngồi ở dưới nhà chờ cô đi làm về.
Tư Nhĩ về đến nhà và thấy ông đang ngồi đợi mình, cô biết chuyện này không phải tự nhiên vô cớ ông ấy lại ngồi đây nên tâm lí cô có phần hơi căng thẳng.

Nói thế nào thì tối nay cô cũng là vô phép tắc khi làm ra một loạt chuyện chẳng có gì tốt đẹp cả.

Và tất cả những việc ấy đều đi ngược lại với ý của ông Lam, nếu như ông ấy biết được thì việc ngồi đây đợi cô thế này, sẽ chẳng có gì là lạ cả.
- Con đi uống rượu sao? – ngửi thấy cả người Tư Nhĩ chỉ toàn là mùi rượu, đã thế quần áo còn xộc xệch, ông không hài lòng với điều này chút nào nhưng vì biết cô đang mệt nhiều chuyện ở công ty nên đã cố giữ bình tĩnh để nói chuyện với cô.
- Dạ, con xin lỗi, lần sau con sẽ không để chuyện này xảy ra nữa đâu ạ.

– Tư Nhĩ ngoan ngoãn cúi đầu nhận lỗi.
- Con trước giờ là đứa có chừng mực nên bố mong con sẽ biết rút kinh nghiệm, không còn lần nào về nhà trong tình trạng say xỉn như hôm nay nữa.

Nhưng vẫn còn chuyện này bố muốn nhắc nhở con...!– ông Lam nặng nhọc nói nửa chừng dừng lại.
Nhìn ra chuyện ông sắp nói có vẻ quan trọng, Tư Nhĩ tỏ ra cực kì nghiêm túc để lắng nghe ông.
- Bố không muốn con lặp lại loại chuyện này với Văn Quảng thêm bất kì một lần nữa.

– ông Lam nói rồi đặt chiếc điện thoại của ông ấy lên mặt bàn, trên màn hình còn hiện rõ ràng cảnh của cô với Văn Quảng thân mật ở quán bar.
- Dạ con...!con...!– Tư Nhĩ ấp úng, nhất thời không biết phải dùng lời nào để giải thích, mà rõ ràng thế này rồi, cô giải thích thế nào được.
- Bố biết hai đứa trước đó từng có hai năm bên nhau, tình cảm chắc chắn sẽ phải có nhưng hiện tại hai đứa đã không còn giống như trước đây...! làm gì thì làm vẫn nên cách xa nhau ra một chút.

– ông Lam nhắc nhở khá nhẹ nhàng nhưng thái độ vừa rồi của ông, cho thấy ông đang cực kì gay gắt với chuyện này.
 
Chồng Cũ Xin Tự Trọng
Chương 41: 41: Hợp Tác


Thức dậy sau một giấc ngủ ngắn, Tư Nhĩ mặc dù đầu đang rất đau, cả người lại mệt mỏi vì đêm qua ngủ không đủ giấc nhưng khi mở mắt, cô vẫn thay đồ, ăn sáng, tranh thủ xem lịch làm việc của của ngày như bản thân đêm qua như chẳng hề có việc gì xảy ra đêm qua cả.
- Công việc con dạo này bận lắm sao? Mẹ thấy con toàn về muộn với tranh thủ mọi lúc để làm việc thôi.

Con xem.

Bây giờ đến anh sáng con cũng không thể yên tâm rời khỏi công việc nữa kìa...- bà Lam thấy Tư Nhĩ đến cả ăn cũng phải tranh thủ thời gian thì không khỏi xót con.
- Không sao đâu ạ.

Mấy chuyện vặt vẵn ấy mà, mẹ đừng để ý.

Con vẫn có thời gian ăn uống và nghỉ ngơi đầy đủ.

Mẹ yên tâm nha!- Tư Nhĩ tạm thời rời mắt khỏi màn hình, vui vẻ nói chuyện với bà Lam để bà có thể yên tâm về cô.
- Lại còn nói mẹ yên tâm? Con xem con kìa, bận rộn tới mức gầy rộc cả đi thế này...!nói mẹ không lo lắng sao được? – bà Lam vẫn không thôi trách móc cô, ánh mắt bà lộ rõ vẻ lo lắng.
Tranh thủ ngồi với bà thêm được khoảng mấy phút thì trợ lí Lâm đã tới đây để đón Tư Nhĩ đi làm.

Cô thấy anh ta đến vội ăn mải miếng bánh sau đó đứng dậy, cầm lấy túi và áo khoác ngoài móc sẵn ở sau ghế chuẩn bị rời đi.

Trước khi đi cô còn không quên chào tạm biệt bà Lam.
- Con xin phép đi làm trước nha! Mẹ ở nhà nếu thấy mệt hay cần gì thì cứ gọi cho con nhé? – chào bà Lam xong, Tư Nhĩ lại quay ra nhắc nhở người giúp việc đang đứng ở gần đó.

– Cô nhớ chăm sóc mẹ tôi cho tốt nhé! – nói rồi Tư Nhĩ lập tức xoay người đi ra xe.
- Chiều nay mẹ có hẹn với Như Nguyệt đi mua sắm, con có rảnh thì đi cùng chúng ta, đồ của con cũng cũ cả rồi mà lâu rồi mẹ không thấy con chịu đi đâu mua sắm cả.

– bà Lam ngỏ lời mời.
Tư Nhĩ hơi do dự trước lời mời này, bởi cô biết bà không phải rủ cô đi vì muốn cô mua đồ mới, ý chính là bà vẫn muốn tạo mối quan hệ tốt đẹp giữa cô và Như Nguyệt, nếu giờ cô từ chối với lí do bận bà chắc sẽ chẳng ép cô đâu nhưng kiểu gì bà cũng sẽ suy nghĩ linh tinh cho mà xem.

Với lại quan hệ của cô với Như Nguyệt lúc trước đúng là không tốt thật nhưng bây giờ có thể xem như cải thiện được phần nào rồi.
- Dạ được ạ.

Mẹ cứ chọn giờ đi rồi nhắn con, con sẽ sắp xếp thời gian đi với hai người.- Tư Nhĩ suy đi nghĩ lại đã quyết định đồng ý đi với bà trong ánh mắt khó hiểu của Trợ lí Lâm.
Không phải đã gửi lịch trình hôm nay cho Tư Nhĩ rồi sao? Chiều nay cô có hai cuộc hẹn vô cùng quan trọng, bây giờ lại còn đồng ý đi mua sắm với bà Lam, thật sự có không ổn, đã thế còn để cho bà ấy chọn giờ, thế thì anh biết phải sắp xếp hai cuộc gặp kia kiểu gì?
- Cô nghiêm túc chứ? Chiều nay chúng ta có hai cuộc gặp với đối tác đấy! Liệu có thể đi mua sắm được không?- Trợ lí Lâm chau mày thắc mắc.
Sự tùy hứng thế này đối với những công việc đã được lên kế hoạch trước thật sự làm trợ lí Lâm cảm thấy rất khó chịu.
- Tôi biết nhưng tôi cũng không còn cách nào khác, buổi mua sắm chiều nay tôi không đi thì sau này tôi sẽ phải đi vô số những buổi mua sắm khác, rồi ăn cơm ,làm đẹp các thứ nữa.

Nói chung là vẫn phải đi thôi.
- Tôi hiểu nhưng mà...!– trợ lí Lâm vẫn tỏ ra không thể thông cảm ngay cho Tư Nhĩ được.
- Cậu thử gọi điện cho hai bên kia, hỏi họ xem có thể tranh thủ gặp chúng ta vào buổi sáng nay sau cuộc họp lúc bảy giờ được không? Nếu họ bảo không được thì cứ như kế hoạch trước đó.

– Tư Nhĩ chen lời, chấm dứt sự phàn nàn của trợ lí Lâm.
Trợ lí Lâm vì thế mà thôi không nói tới chuyện này nữa, lập tức lái xe chở cô đến công ty.
.
- Mẹ nói sao, Tư Nhĩ đồng ý đi mua sắm với chúng ta sao, có con cũng được phải không ạ? - Như Nguyệt hét lên vào điện thoại, giọng hớn hở vui mừng.
Vốn dĩ ban đầu khi nhờ bà Lam rủ Tư Nhĩ đi mua sắm Như Nguyệt đâu có ngờ Tư Nhĩ vậy mà lại đồng ý thật.

Bởi bình thường khi cô ta tìm tới Tư Nhĩ, Tư Nhĩ đâu có mấy lần chịu gặp mặt cô ta, thay vào đó cò liên tục tránh mặt cô ta hết lần này đến lần khác.

Quả nhiên đối với Tư Nhĩ, cái gì cũng cần phải có biện pháp mới được.
- Tư Nhĩ nó là đứa hiểu chuyện, nó bình thường lạnh nhạt với người khác thế thôi chứ là người sống tình cảm , nếu con quen hơn với nó rồi con sẽ thấy.

- bà Lam dịu dàng nói.
- Vâng con biết rồi.

Con cũng là chưa có cơ hội để là thân với cô ấy nên mới nhờ đến mẹ.

Chiều nay con sẽ tận dụng cơ hội này, để quan hệ của bọn con có thể trở nên tốt đẹp hơn.

- Như Nguyệt hí hửng nói.
- Con nghĩ như vậy được là tốt.

Mẹ cũng mừng.
Bà Lam gật gù đồng tình với ý kiến của Như Nguyệt mà đâu biết rằng chủ đích thực sự ở đằng sau hành động này của cô ta.

Cuối cùng Như Nguyệt vẫn là vì Trần Trung mà làm tới tận mức này.

Chứ mối quan hệ giữa cô ta với Tư Nhĩ có tốt đẹp hay không cô ta nào có hơi đâu mà để tâm tới.
.
Tại biệt thự riêng của Văn Quảng.

Như Nguyệt vẫn còn đang hí hửng sau cuộc gọi với bà Lam thì trông thấy Văn Quảng từ trên nhà bước xuống.

Đêm qua anh đi đâu, làm gì đều có một kẻ vô danh nào đó nhắn tin báo cho cô ta biết, kể cả là mấy bức ảnh kia của ông Lam cô ta cũng được nhận nhưng bây giờ cô ta đâu còn quan tâm tới chuyện này nữa?
Thậm chí cô ta còn mong mấy chuyện thế này nên xảy ra thường xuyên chút, biết đâu vì thế có thể khiến cho cuộc hôn nhân giữa cô ta và Văn Quảng nhanh chóng kết thúc hơn thì sao?
- Sao trông anh có vẻ thất thần vậy? Tôi tưởng là đêm qua sau khi gặp được người trong mộng anh phải vui chứ? - Như Nguyệt vui vẻ bông đùa một câu.
- Sao cô biết? Có người gửi hình chọc tức cô nữa à? - Văn Quảng điềm nhiên rót một cốc nước ra và uống.
Thái độ của anh đối với Như Nguyệt từ sau hôm hai người thống nhất muốn ly hôn đã ít nhiều có phần thay đổi.

Anh không còn cảm thấy cô ta quá đáng ghét như trước nữa, nên khoảng cách giữa cả hai người cũng vì thế mà ngắn đi không ít.

- Mới nhận được đêm qua xong, còn tưởng hôm anh sẽ phải hớn hở lắm cơ, nhưng bây giờ nhìn tâm trạng anh thế này thì chắc là… bị phũ rồi hả?
- Thì sao? - Văn Quảng lạnh nhạt thừa nhận.
- Thế anh có được đưa người ta về không? - Như Nguyệt tự nhiên hôm nay lại rất có hứng thú với chuyện của cặp đôi này.

Văn Quảng im lặng không trả lời tiếp.

Như Nguyệt nói tới đây không nhịn nổi nữa bật cười.

Cái tên kiêu ngạo này trước giờ luôn chỉ xem con gái nhà người ta như trò tiêu khiển mua vui của bản thân, bây giờ cuối cùng lại bị chính người anh thật lòng nhất tặng cho quả báo quá đỗi phũ phàng.

Hả lòng hả dạ thật đấy!
- Cô cười vậy là có ý gì? – Văn Quảng chau mày hỏi.
- Không có gì...!– Như Nguyệt xua tay, miệng vẫn không thôi tủm tỉm cười.

– Anh hiểu về Lam Tư Nhĩ được bao nhiêu thế? – Như Nguyệt nói tiếp.
- Là sao? – Văn Quảng không hiểu lời Như Nguyệt đang nói rốt cuộc là có ý gì, hỏi lại.
- Bộ anh trước giờ tán được gái bằng cách nào ấy? – Như Nguyệt hỏi xong tự thấy câu hỏi này của mình có vẻ hơi thừa.
Anh ta thì cần gì phải tán gái? Không phải con gái chỉ cần nhìn thấy anh ta là tự động đổ rồi sao? Ngay đến bản thân mình cũng thế còn gì? Đúng là hồ đồ...!– Như Nguyệt nghĩ ngợi xong tự đập nhẹ vào đầu mình mấy cái.
- Rốt cuộc thì cô muốn nói điều gì? – Văn Quảng mất kiên nhẫn, thái độ đã bắt đầu tỏ ra khó chịu.
- Ý tôi là nếu anh muốn tán gái thì đầu tiên anh phải hiểu người con gái anh muốn tán trước chứ? Ví dụ nhé? Giống như việc cô ấy thích sữa dâu xong anh vì không biết cô thích gì xong lại đi mua sữa cam cho cô ấy vậy đấy! Anh xem cô ấy ghét sữa cam như thế mà anh lại tặng nó cho cô ấy, dù rằng vẫn là đang anh quan tâm tới cô ấy nhưng cô ấy sẽ không cảm nhận được sự quan tâm từ anh đâu, trái lại còn cảm thấy anh là kẻ quá hời hợt và thực sự quan tâm tới cô ấy.

– Như Nguyệt nhiệt tình giải thích.
- Thế tóm lại là tôi phải hiểu rằng cô ấy thích sữa dâu và tặng sữa dâu cho cô ấy.

Đúng chứ?
- Đúng vậy.

Anh phải là kiểu đàn ông tinh tế một chút, biết quan tâm cô ấy một chút, chứ anh cứ bày cái mặt lạnh như tiền đó của mình ra thì còn lâu cô ấy mới hiểu và đáp lại tình cảm của anh được.

– Như Nguyệt bây giờ giống như một vị quân sư tình yêu tài ba, dẫn đường chỉ lối cho một tên mù mờ về tình yêu, Văn Quảng.
- Thế cô nói xem, anh trai nuôi của cô ấy, Trần Trung đó có tinh tế không? – Văn Quảng lệch hướng hỏi sang chuyện khác.
Như Nguyệt đang trong đà nói chuyện, không để ý tới hàm ý đằng sau câu hỏi của Văn Quảng, thật thà trả lời.

- Siêu tâm lí luôn đó chứ! Bây giờ ví dụ tôi đang ngồi cạnh anh ấy mà tôi hơi thở dài một chút thôi là anh ấy sẽ hiểu rằng tôi đang không thoải rồi lập tức đưa cho tôi một viên keo chanh tôi thích nhất để tôi ăn cho thoải mái, hơn nữa lúc ở bên anh ấy tôi cảm thấy rất kiểu...!nói sao nhỉ? Là kiểu đại khái giống như vô cùng thoải mái là chính mình ấy, không cần phải lo bản thân mình không được chỉnh chu trước mặt anh ấy...! ừ là vậy đấy! Nhưng mà “chỉnh chu” ở đây tôi không phải nói về ngoại hình đâu đấy! – Như Nguyệt lập tức đính chính luôn, tránh việc Văn Quảng có thể nghĩ sai về điểm tốt của Trần Trung.
- Tôi hiểu.

– Văn Quảng lạnh nhạt nói, vẻ mặt trầm ngâm như suy nghĩ điều gì đó.
Có vẻ khá quan trọng...!Như Nguyệt nhìn Văn Quảng không hiểu anh hiểu anh đang nghĩ gì...!cho tới khi cô ta nhớ lại những lời mình vừa mới nói.

Lẽ nào...
- Sao hôm nay anh lại hỏi tôi về Trần Trung?
- Cô...!là vì nhận ra bản thân thực sự thích anh ta rồi nên mới muốn ly hôn với tôi.

Đúng chứ? – Văn Quảng nghi hoặc hỏi.
- Ờ.

Chứ chả nhẽ anh nghĩ tôi vì mấy lời của Anna nên mới kích động muốn ly hôn với anh chắc? Tôi giống như người dễ bị thao túng tâm lí vậy chắc? Đời nào...!– Như Nguyệt đang nói đột nhiên ngừng lại.
Hình như Văn Quảng vẫn chưa trả lời câu hỏi trước đó của cô ta thì phải? Tại sao đột nhiên lại hỏi về Trần Trung.

Khoan đã nào...!Trần Trung và Tư Nhĩ...!bọn họ dạo gần đây rất thân với nhau, hiện giờ người có thể liên lạc với với Trần Trung còn chỉ có mình Tư Nhĩ...!chẳng lẽ là....
- Ý anh là hai người bọn họ có thể...!– Như Nguyệt lo lắng đứng bật dậy khỏi ghế sô pha, vẻ mặt hí hửng phút chốc đã trở lên lo lắng.
- Chứ còn gì? Bộ cô không thấy bọn họ thân nhau lắm sao? Đêm qua tôi với cô ấy còn cãi nhau chỉ vì lúc cô ấy say cô ấy đã gọi cho cậu ta thay vì gọi cho tôi đấy! Chưa kể là đêm qua sau khi bỏ về trước cô ấy còn đi gặp cậu ta ở trên đường nữa đấy!
- Đêm qua anh thấy bọn họ đi với nhau sao anh lại không ngăn cản? Tôi thì đang cố sức tách hai người họ ra còn anh thì biết mà không cản? Nay còn kể nể gì vậy chứ? – Như Nguyệt tức giận ném gối về phía Văn Quảng.
- Sáng sớm nay tôi mới biết chuyện này...!chứ cô nghĩ sao tôi lại muốn bọn họ gần nhau cho được?
- Biết là thế nhưng sao đêm qua anh không cương quyết đưa anh ấy về? Anh còn nói thích cô ấy? Cô ấy bảo tự về là anh cũng để cho cô ấy tự về luôn chắc? Anh đúng là đồ bị thất tình bừng thực lực ấy! Không hiểu sao thời gian trước tôi có thể cảm nắng cái tên như anh nữa.

– Như Nguyệt ngang ngược cãi lí với Văn Quảng.
- Tôi...!– Văn Quảng chán nản nhìn Như Nguyệt, không thèm muốn cãi lí với cô ta.
- Chúng ta mỗi người có một mục đích khác nhau nhưng điểm chung vẫn là tách hai người bọn họ ra...!– Văn Quảng chưa kịp nói hết câu.
- Hợp tác đi! - Tư Nhĩ lập tức nói.

Không đợi cho Văn Quảng kịp nói hết câu.
- Được.
 
Chồng Cũ Xin Tự Trọng
Chương 42: 42: Hợp Tác Vui Vẻ


Hai người Văn Quảng, Tư Nhĩ cứ thế mà cãi nhau chỉ vì người bọn họ thích đang có nguy cơ thích nhau.

Đặc biệt là Như Nguyệt, cô ta bực lắm nhưng ngồi một lúc cũng đã dần bình tĩnh trở lại, quay sang nhìn Văn Quảng, bắt gặp ánh mắt anh ta đang nhìn mình.

Hình như anh ta lại đang có tính toán gì nữa rồi...!
- Tôi xin lỗi...!vừa rồi đúng là tôi có hơi quá lời nhưng anh rõ ràng đã sai khi để Tư Nhĩ tự mình đi về vào đêm qua đúng chứ? – Như Nguyệt mặc dù đang muốn xin lỗi Văn Quảng nhưng vẫn muốn phân rõ đúng sai với Văn Quảng.
Văn Quảng nhìn Như Nguyệt, thở dài một hơi, hoàn toàn bất lực trước tính cách trẻ con này của cô ta, chỉ hận không thể ngay lập tức đơn ly hôn với cô ta.

Người con gái ngang ngược thế này, chắc hẳn là được chiều hư từ lâu rồi, thật còn chẳng bằng một phần của Tư Nhĩ nữa.
- Tôi nghĩ chúng ta cần phải có kế hoạch.

Tuy rằng Chúng ta mỗi người có một mục đích khác nhau nhưng điểm chung vẫn là tách hai người bọn họ ra...!– Văn Quảng chưa kịp nói hết câu.
- Hợp tác đi! – Như Nguyệt nhanh chóng hiểu ra vấn đề, vừa hay cô ta cũng đang có suy nghĩ này.
- Được.

– Văn Quảng tỏ ra hài lòng khi Như Nguyệt có thái độ hợp tác với anh tích cực như thế.
Cứ thế hai người bọn họ đã bắt tay với nhau để đạt được mục tiêu của riêng mình.

Đầu tiên sẽ là Như Nguyệt giúp Văn Quảng tìm hiểu về Tư Nhĩ trước, còn Văn Quảng sẽ giúp cô ta tìm số điện thoại của Trần Trung.

- Chiều nay, chiều nay tôi có hẹn với Tư Nhĩ và mẹ tôi, tôi sẽ giúp anh tìm hiểu tất tần tật về cô ấy.

còn anh anh sẽ giúp tôi tìm số điện thoại của Trần Trung, anh làm được không? – Như Nguyệt hăng hái và có phần hơi sốt sắng muốn ngay lập tức thực hiện kế hoạch của bọn họ.
- Tạm thời cứ như thế đã.

– Văn Quảng không ý kiến gì thêm, gật đầu đồng ý với cô ta.
Bàn bạc với nhau xong, Văn Quảng nhanh chóng lái xe đến công ty vì hiện tại cũng đã muộn rồi, và anh còn vô số việc phải làm trong ngày hôm nay.
- Trợ lí Lý? – Văn Quảng lên xe, tranh thủ gọi điện cho trợ lí riêng của mình, vừa nói chuyện vừa lái xe đến công ty.
- Có việc gì cần tôi đi làm sao? – trợ lí Lý nghiêm túc trả lời.
Trợ lí Lý là người đã đi theo Văn Quảng từ rất lâu rồi, chỉ sau Nam Nhật nhưng thời gian trước Văn Quảng có một số việc quan trọng cần anh ta đi xử lí nên thành ra mấy tháng liền Nam Nhật phải bận rộn làm thêm cả công việc Trợ lí của Văn Quảng bởi thế nên mới có những người như Ngô Quang Đức, tưởng nhầm Nam Nhật chính là trợ lí riêng của Văn Quảng.
- Cậu giúp tôi tìm hiểu về một người...!tôi sẽ gửi một vài thông tin tôi có cho cậu...!– Văn Quảng nghiêm túc nói.
- Không thành vấn đề! – trợ lí Lý nhanh chóng đáp lại.

– Nhưng sếp có cần sớm không? Tại bây giờ tôi vẫn chưa thể lên máy bay, chuyến bay của tôi vì sự cố lên đã phải hoãn lại đến chiều nay...- Trợ lí Lý tỏ ra lo lắng.
- Cậu cứ về trước rồi tìm cũng không sao.

– Văn Quảng tỏ ra thông cảm cho anh ta.
- Tôi biết rồi.

– trợ lí Lý lịch sự đáp lời.
Trợ lí Lý vừa dứt lời, Văn Quảng lập tức tắt máy ngay sau đó, tiếp tục lái xe đến công ty.

.
Buổi sáng vội vã trôi qua, buổi chiều ngay lập tức ập đến, Tư Nhĩ nhìn đống lịch trình công việc kín mít mà còn phải cắt ra gần hai tiếng chỉ để đi mua sắm với mẹ mình và Như Nguyệt, cô tiếc xót xa hai tiếng này, tự nhiên cảm thấy sáng nay đúng là có phần hơi bốc đồng rồi.

Đáng lẽ thay vì đồng ý cô phải từ chối mới phải chứ?
Tư Nhĩ nắm chặt hai tay tự trách, hận ghê gớm vì không thể đấm bóp thứ gì đó ngay bây giờ để hả giận.

“cốc cốc” – trợ lí Lâm ở bên ngoài khẽ gõ cửa.
Tư Nhĩ vội vàng hít một hơi thật sâu, lấy lai dáng vẻ nghiêm túc ngay tức thì, không để trợ lí Lâm nhìn ra cô đang hối hận vì quyết định bồng bột sáng nay bằng không anh ta sẽ được phen hả dạ lắm cho xem, tên trợ lí này trông thế mà gian xảo tệ, bất kì biểu hiện không tốt nào của cô đều được anh ta báo về với ông Lam cả.

Đúng thật là tên gián điệp công khai và ác độc nhất mà.
- Có chuyện gì? – Tư Nhĩ vội giọng hỏi, mắt và tay hoạt động để đọc tài liệu.
- Không có gì, tôi đi ngang qua đây photo tài liệu nên tranh thủ vào đây nhắc nhở cô rằng lát nữa chúng ta sẽ có cuộc gặp với đối tác, cô đã chuẩn bị xong cả chưa hay...!bà chủ có thông báo gì mới về cuộc đi mua sắm của mọi người chưa?
Không biết có ý gì nữa đây? Ai chả biết anh không hài lòng khi tôi tự ý bỏ việc đi mua sắm! Chắc anh nghĩ tôi muốn như vậy lắm sao? Đừng tưởng có bố tôi chống lưng cho thì anh muốn lên mặt kiểu gì cũng được nhé? Tôi lại tìm trợ lí mới rồi đá đít anh khỏi đây bây giờ.

– Tư Nhĩ nghiến răng nghiến lợi thầm chửi tên trợ lí đang ung dung đứng trước mặt cô.
- Cứ như kế hoạch trước đó, chúng ta gặp mặt đối tác trước, còn về việc đi mua sắm của tôi, anh cứ yên tâm, tôi đã chừa lịch ra hợp lí rồi, có tăng ca cũng chỉ có mình tôi phải tăng ca thôi, sẽ không làm phiền gì anh đâu...!– cô mặc dù rất tức giận là thế nhưng vẫn phải tự dặn mình kiềm chế, không được phép nóng giận, mất khôn.
- Vâng.

Nhưng lần sau tôi vẫn mong là cô có thể rút kinh nghiệm.

- trợ lí Lâm điềm đạm nói, đã thế còn lịch sự cúi đầu rồi mới rời đi.
Nhưng mà không hiểu sao cái hành động cúi đầu của anh ta trông cứ bị đáng ghét làm sao thế nhỉ? Ngứa cả mắt!!! Tư Nhĩ nhăn mặt lắc đầu nhìn trợ lí Lâm đi ra khỏi phòng làm việc của mình.
Sáng nay Tư Nhĩ đã nhờ trợ lí Lâm thương lượng với hai bên đối tác để xin chuyển cuộc gặp mặt từ buổi chiều sang buổi sáng thì có một trong hai đối tác đồng ý đổi ý đổi lịch lên thành buổi chiều thế là chiều nay cô chỉ cần đi gặp một bên khác hàng nữa là xong, tuy nhiên vì công việc buổi sáng bị lùi lại xuống buổi chiều nên nói chung kiểu gì thì kiểu vẫn phải tăng ca.

- Công ty tôi rất mong có thể hợp tác lâu dài với công ty các ông.

- Tư Nhĩ mỉm cười lịch thiệp, bắt tay với đối tác khi cuộc nói chuyện hôm nay của bọn họ diễn ra hết sức suôn sẻ.
- Khách khí rồi.

Chúng tôi cũng rất kì vọng sẽ hợp tác lâu dài với mọi người.

- người kia cũng lịch thiệp đáp lại y chang.
- Vậy hôm nay chúng ta nói chuyện đến đây thôi, tôi không tiện làm phiền nữa.

- Tư Nhĩ liếc thấy sắp đến giờ hẹn với bà Lam vội vã muốn kết thúc cuộc gặp.
- Được rồi.

Tôi xin phép.

- người kia là sếp lớn nên bận chẳng khác gì cô nên ông ta cũng rất hợp tác lập tức kết thúc cuộc gặp mặt với cô.
Gặp mặt đối tác bàn chuyện công việc xong, Tư Nhĩ vội rảo bước cùng trợ lí Lâm ra xe.
- Mau lên, anh đưa tôi về lại nhà trước đi, mẹ tôi chắc đang đợi tôi rồi… - Tư Nhĩ gấp gáp nói, mắt liên tục nhìn đồng hồ.
- Tôi biết rồi.

Trợ lí Lâm không muốn lãng phí thời gian nên đã nhanh chóng lái xe đưa Tư Nhĩ trở về nhà họ Lam, trước lúc cô xuống xe vẫn còn không quên nhắc nhở.
- Bao giờ xong nhắn tôi đến đón, nhớ là cô còn rất nhiều việc cần phải làm đấy!
- Tôi biết rồi.

Anh về làm việc của mình trước đi.

Không cần lo cho tôi, tôi tự biết sắp xếp.

Trợ lí Lâm không trả lời, chỉ gật đầu rồi lẳng lặng phóng xe ra khỏi khuôn viên nhà họ Lam.
- Con bận lắm sao? Sao vừa nãy mẹ gọi không được? - bà Lam quan tâm hỏi.
- Dạ vừa rồi con bận bàn công việc với một đối tác khá quan trọng nên không tiện nghe máy… - Tư Nhĩ vui vẻ giải thích.
- Thế chúng ta mau đi thôi.

- Như Nguyệt đứng ở gần đó vội vàng lên tiếng, vẻ mặt hồn nhiên đến là đáng yêu chạy lại ôm lấy cánh tay Tư Nhĩ.
Tư Nhĩ thừa biết cô ta chỉ đang lấy lòng hòng lợi dụng mình để mong mình giúp cô ta làm hoà với Trần Trung nhưng đang ở trước mặt bà Lam thế này, cô cũng không tiện đẩy tay cô ta ra.
Tại trung tâm mua sắm sầm uất nhất thành phố, tại đây chỉ buôn bán các món đồ hàng hiệu xa xỉ và mắc tiền bậc nhất, đòi hỏi những người đến đây đều phải là những người có tiền, và nhiều tiền là đằng khác bởi có những chiếc túi, đôi giày có giá trị bằng cả gia tài của gia đình khá giả.
- Tư Nhĩ, thích túi kiểu dáng gì thế? - Như Nguyệt hăng hái kéo Tư Nhĩ vào một quầy túi và hỏi lựa cùng cô.
Tư Nhĩ vốn không thích mấy loại túi hàng hiệu kiểu này cho lắm nhưng vì trong cuộc sống hàng ngày yêu cầu cô bắt buộc phải mang chúng nên tiện đây mua một cái rồi cho vào bộ sưu tầm để tiện thay đổi cũng không tệ.
- Lấy kiểu này đi.

- Tư Nhĩ đắn đo mấy một lúc xong chọn lấy một kiểu túi khá đơn giản.
Như Nguyệt nheo mắt nhìn chiếc túi Tư Nhĩ đã chọn, cẩn thận cầm lấy nó từ tay của Tư Nhĩ sang tay mình và đưa cho người bán hàng ở đó.
- Tôi đắc tội với cô nhiều rồi, hôm nay đền bù cho cô, chúng ta xem như hoà.
- Không cần đâu.

Tôi xí xoá hết cho cô để tự tôi thanh toán….
Không cho Tư Nhĩ có cơ hội thanh toán, Như Nguyệt đã quẹt thẻ xong.
- Cảm ơn quý khách đã mua hàng.

- người nhân viên kính cẩn cúi chào hai người.
Tư Nhĩ bất lực thở dài giữ tay Như Nguyệt lại trước khi cô ta chuẩn bị rời đi.

- Chọn đi.

Tôi trả tiền.

Bao nhiêu cũng được.
- Tiếc thật đấy! Hôm trước tôi mới mua hai cái xong rồi, bây giờ mua nữa… có vẻ là hơi phung phí rồi.

Dù gì từ lúc tới đây tôi cũng mua được kha khá rồi, bộ sưu tầm của tôi chắc gần bằng cô rồi ấy.

- Như Nguyệt dại gì đâu chọn túi để cho Tư Nhĩ có cơ hội trả tiền.
Xong chuyện, Như Nguyệt đắc ý lấy điện thoại gửi ảnh chiếc túi Tư Nhĩ vừa mua qua cho Văn Quảng với lời nhắn: số dư trong tài khoản của anh có thay đổi rồi đấy.

Cô gái của anh thích kiểu đồ đơn giản, khá kĩ tính, chọn đồ cực lâu.
- Cô đang làm gì đấy? Chúng ta qua mua đồ… - Tư Nhĩ nghi ngờ nhìn Như Nguyệt nhưng chẳng kịp nhìn thấy gì cả bởi cô ta giấu điện thoại đi quá nhanh.
- Đi nào.

Mẹ, mẹ muốn đi đâu ạ?
- Nào, chúng ta qua cửa hàng giày nhé! - bà Lam thấy hai người có vẻ thân thiết như vậy, vô cùng hài lòng, xem ra hôm nay không uổng công dẫn hai người đi mua sắm rồi.
“Tinh tinh” - chuông điện thoại của Như Nguyệt vang lên thông báo có tin nhắn mới, cô ta dường như biết chắc là ai nhắn nên có vẻ hí hửng lắm.
- Ai nhắn cho cô kìa… - Tư Nhĩ lay nhẹ tay Như Nguyệt hòng đợi cô ta rút điện thoại ra thì sẽ xem.

- Chắc tin nhắn rác ấy mà.

Đi thôi, không cần phải quan tâm nó làm gì cả.

- Như Nguyệt vẫn rất hào hứng.
Cái thái độ này thật sự còn đáng sợ hơn cả lúc cô ta gặp mặt đe dọa mình nữa.

Còn cái tin nhắn kia chắc chắn có vấn đề nên mới không mở ra xem chứ đời nào lại có ai vui như thế khi nhận tin nhắn rác? Chả nhẽ là Trần Trung? Bậy! Trần Trung không thể nhắn tin, anh ta ngoài nghe máy ra thì đâu có thể làm gì khác ở trên điện thoại.

Ngay đến gọi điện còn phải nhờ người khác mới có thể gọi được cho cô nữa mà.
- Kia rồi, cửa hàng kia bán nhiều mẫu giày đẹp lắm đó, chúng ta qua đó xem thử đi.

- nói rồi Như Nguyệt kéo cả hai người vào cửa hàng giày cô ta vừa mới chỉ.
Bà Lam ngồi vào một chỗ cẩn thận chọn giày, Như Nguyệt với Tư Nhĩ cẩn thận hơn, đi vòng quanh chọn từng đôi đôi một.

À thực ra chỉ có mình Tư Nhĩ chú tâm tới việc chọn giày thôi còn Như Nguyệt với mục đích chăm chăm chờ xem chừng nào Tư Nhĩ chọn đôi nào để tính tiền thay cô.
- Tôi thử đôi này, lấy tôi size 35.

- Tư Nhĩ băn khoăn mãi quyết định lấy một đôi cao gót màu xanh dương.
- Ra là thích những màu nhẹ nhàng à? - Như Nguyệt bâng quơ nói.
- Hợp với bộ đồ hôm nay tôi mặc thây, không thấy sao? - Tư Nhĩ thuận miệng trả lời.
- Ra đây là phương châm chọn giày của cô à.

Cứ nó hợp với bộ đồ lúc cô đi chọn giày là cô mua sao? - Như Nguyệt nhân cơ hội Tư Nhĩ đang cởi mở hỏi dồn.
- Ừ.

- Tư Nhĩ không biết có lí do gì phải giấu giếm hết nên cứ thành thật trả lời.
- Cho tôi tính… - Tư Nhĩ thử giày thấy vừa chân tay dơ thẻ ra tính thanh toán…
- Của quý khách đã được thanh toán xong rồi ạ.

- nhân viên trong quán niềm nở nói, cánh tay dơ thẳng về phía Như Nguyệt đang đứng.
- Cảm ơn.

- Tư Nhĩ cười xoà liếc nhìn Như Nguyệt.
“Báo cáo, số dư lại tiếp tục thay đổi, thích chọn giày hợp với trang phục mặc của ngày hôm đấy, đi giày size 35” - Như Nguyệt lén lút nhắn tin cho Văn Quảng.
“Làm tốt lắm.

Số điện thoại của Trần Trung tôi gửi qua cho cô rồi đấy.” - Văn Quảng trả lời lại.
 
Chồng Cũ Xin Tự Trọng
Chương 43: 43: Hợp Tác Thành Công


Cất đôi giày cẩn thận vào trong hộp, Tư Nhĩ rảo bước đi tới bên cạnh Như Nguyệt, lén lút nhìn từ đằng sau, tò mò danh tính người cô ta đang nhắn tin với rốt cuộc là ai.
Và lần nữa cô lại bất thành.

Như Nguyệt ở bên cạnh Trần Trung lâu nên khả năng nghe ngóng xung quanh của cô ta khá tốt, Tư Nhĩ chỉ vừa mới bước lại gần Như Nguyệt đã nghe thấy tiếng bước chân của cô lập tức tắt điện thoại.
- Chà, sao dạo này máy mình nhiều tin nhắn rác thế nhỉ? Có khi phải báo cáo lên tổng đài thôi.

- Như Nguyệt vu vơ nói, vừa nói vừa nhìn xung quanh, vờ như không biết Tư Nhĩ đang ở sau mình.
Chết tiệt sao mình lại để ý cô ta thế nhỉ? Nhưng cũng có thể cái người cô ta đang nhắn có liên quan tới mình nhưng sao có thể liên quan tới mình được nhỉ? Chả nhẽ lại là chuyện đêm qua? Không thể nào.

Nếu thế cô ta nên tức giận thay vì cứ úp úp mở mở mua đồ cho mình… - Tư Nhĩ rơi vào trạng thái hoang mang khi không tài nào hiểu nổi hành động ngày hôm nay của Như Nguyệt.

Nó quá bất thường và vượt ngoài suy đoán của cô.
- Cô làm tất cả chuyện này là vì muốn tôi giúp cô quay lại với Trần Trung sao? - Tư Nhĩ chạy lại bên Như Nguyệt hỏi thẳng.
- Chuyện rõ như ban ngày rồi còn hỏi… - Như Nguyệt thản nhiên trả lời.
Nhưng câu trả lời này vẫn chưa thoả lòng Tư Nhĩ cho lắm, nó chưa giải quyết được những thắc mắc ở trong đầu cô từ nãy tới giờ.

Với lại Văn Quảng hào phóng tới mức cho Như Nguyệt nhiều tiền tiêu hàng tháng như vậy sao? Lúc trước hàng tháng cho cô còn chẳng được nhiều như thế.

Bao nuôi sao? Hay yêu nhau thật rồi? Nghĩ đến đây trong lòng cô bất giác cảm nhận được sự nhói đau.
Kệ bọn họ chứ! Vợ chồng yêu nhau là đúng rồi.

Mình chắc chỉ đang cảm thấy hơi thua thiệt một chút vì chồng cũ có người vợ trước mình thôi, giống kiểu người yêu cũ có người yêu mới trước vậy thôi.

Ừ đương nhiên là như thế rồi, chứ mình làm sao lại phải buồn vì bọn họ yêu nhau.

Mình có yêu anh ta đâu.

Kì cục… - Tư Nhĩ vừa đi theo hai người trước mặt vừa nghĩ ngợi, cố gắng tự chấn an bản thân rằng: mình không thích anh.
- Mẹ ơi, mỹ phẩm hãng đó là hãng mẹ với Tư Nhĩ đang xài đúng không? Chúng ta vào đó mua ít đi.

Con gái đang tính mua xài thử xem có tốt không? - Như Nguyệt đi tới hàng mĩ phẩm ngay lập tức kéo tay Tư Nhĩ và Bà Lam sà vào đó.
Mệt chết mất thôi.

Đã không làm được việc thì chớ còn cứ phải đau đầu chọn hết cái này đến cái kia.

Xong con nhỏ kia bình thường ghét mình ghê gớm nay lại đặc biệt đối tốt làm không sao không suy nghĩ cho được.

May là lâu lâu mới có một ngày chứ ngày nào cũng thế này chắc phải xin từ mặt gia đình sớm mất.

Tư Nhĩ buông thả cho Như Nguyệt kéo mình đi, thầm nghĩ.
Được cả bà Lam nữa.

Bà thấy hai người cứ tíu tít chọn đồ với nhau còn tưởng yêu thương nhau lắm nên chỉ toàn lẩn ra một góc khác chọn đồ, tạo cơ hội để cả hai nói chuyện với nhau nhiều hơn nhưng bà đâu biết rằng hai đứa con gái của bà, một đứa có mục đích tiếp cận, còn một đứa bị tiếp cận cứ phải đau đầu nghĩ xem vì sao mình lại bị tiếp cận.
- Hôm nay tôi qua phòng cô thấy cô sắp xài hết sữa rửa mặt với bông tẩy trang rồi đấy! Mua ít đi.

- Như Nguyệt còn nhiệt tình hơn cả nhân viên, niềm nở mời chào hàng.
- Cái này cứ để tôi tự trả tiền cho đi ha.

Cô không cần phải trả nữa đâu.

Với lại tôi nói trước là dù cô có mua cho tôi cả cái trung tâm này về thì câu trả lời cho mục đích của cô vẫn là không nhé! Làm ơn nhớ giùm tôi điều đó.

- Tư Nhĩ phát mệt vì Như Nguyệt cứ sểnh ra là muốn trả tiền giúp mình.
- Được thôi.

Cái này tôi không trả nữa.

Cô không giúp tôi cũng không sao hết.

Tôi xem như đầu tư một chút để làm thân với cô cũng được mà.

- Như Nguyệt nhởn nhơ đáp trả Tư Nhĩ.
Càng lúc Tư Nhĩ càng không thể hiểu rốt cuộc là có chuyện gì đang xảy ra với Như Nguyệt nữa rồi.

Cô ta nói vậy thì rõ ràng hôm nay mục đích của cô ta dẫn cô tới đây không phải là vì Trần Trung rồi.
Thế là gì?
Tư Nhĩ khó hiểu đặt tay cô lên trán Như Nguyệt, khẽ hỏi nhỏ cô ta một câu.
- Cô không bị bệnh gì chứ? Hay có đập đầu mạnh vào đâu không?
- Ôi trời cô còn hài hước vậy nữa sao? Cưng quá đi à? - Như Nguyệt thẳng thừng hất tay Tư Nhĩ ra khỏi trán, hai tay cô ta véo lấy hai má mềm của Tư Nhĩ.
- Hay cô nhận ra giới tính thật nên yêu tôi rồi à? - Tư Nhĩ lùi lại thốt lên, giả vờ doạ Như Nguyệt.
Quả nhiên là Như Nguyệt bị doạ cho ngớ người thật.

Giống giới tính thứ ba đến vậy sao? Gì chứ mình có ôm hôn gì đâu mà lại nói mình như thế?
- Tôi không kì thị giới tính thứ ba đâu nhưng tôi là gái thẳng, không đáp nhận tình yêu của cô được, làm ơn tránh xa tôi giùm.

- Tư Nhĩ kiếm cớ nói rồi bỏ chạy đến bên bà Lam kéo tay bà đi trước.
Để lại Như Nguyệt một mình ở quán mĩ phẩm nghi ngờ bản thân liệu có giống giới tính thứ ba tới mức đó không?
“Đi mua sắm sao rồi?” - tin nhắn của Văn Quàn được gửi tới.
“Bị từ chối rồi.” - Như Nguyệt hậm hực nhắn lại một câu không đầu không đuôi làm Văn Quảng đọc xong không tài nào hiểu nổi.
Vậy nhưng anh biết trả lời như thế tức là chả có gì mới lên không nhắn hỏi thêm gì nữa.

Chủ động chờ đợi tin nhắn tiếp theo từ Như Nguyệt.
“Làm việc cho tốt, lát nữa trở về tôi sẽ tạo cơ hội cho cô với Trần Trung.” - Văn Quảng nhắn lại.

Nội dung úp úp mở mở không rõ thế nào nhưng chính bởi vậy mà đã k*ch th*ch tính tò mò muốn biết cho bằng được của Như Nguyệt.

“Bật mí trước được không?”- Như Nguyệt tò mò nhắn lại.
“Không.

Chừng nào cô hoàn thành tốt nhiệm vụ của cô hôm nay thì tôi mới có thể giúp cô được, dù sao cơ hội tôi dành cho cô cũng vô cùng quý giá, sao có thể nói cho là cho không được?”
“Nhưng cụ thể là anh cần biết những gì, ở đây bao nhiêu thứ tôi sao có thể dò hỏi hết được? Với lại hình như cô ấy đang rất bận, có lẽ sẽ chỉ đi qua loa đi thêm một lúc nữa là phải trở về công ty rồi á!”
“Tận dụng hết toàn bộ cơ hội, dò hỏi mọi sở thích, sở trường của cô ấy.

Cô ấy không nói thì cô thử lựa lời hỏi mẹ mình xem sao?”- Văn Quảng bất đắc dĩ đành phải bày kế cho Như Nguyệt.
“Rồi rồi.

Giữ cơ hội của tôi cho cẩn thận, tôi về sẽ hỏi đòi anh đấy!” - Như Nguyệt cực kì khó chịu khi bị Văn Quảng sai bảo mình như nô tì ấy nhưng vì cái cơ hội không rõ là gì kia nên cô ta đành kiềm lòng nghe theo sự sai bảo của anh ta.

Có không giữ mất tìm lại mệt thế đấy! Biết trước sẽ có lúc thảm thế này khi đó mình đã chẳng thèm quay lại nhận cha mẹ ruột làm gì rồi.

Nếu thế bây giờ vẫn đang bên Trần Trung, được anh quan tâm, chăm sóc,… anh cũng sẽ không quen được Tư Nhĩ, khỏi lo chuyện anh bị người con gái giỏi giang như Tư Nhĩ hút hồn mất.

- Như Nguyệt mải chạy theo Tư Nhĩ sang quầy bán quần áo, thầm oán tránh bản thân ngu muội không chịu tỉnh táo để rồi nhận kết đắng như bây giờ.
- Bộ đó hợp với cô quá, để tôi tính tiền cho.

- Như Nguyệt thấy Tư Nhĩ đang cầm trên tay một bộ quần áo liền không quan tâm gì hết, chỉ muốn được trả tiền.
- Đẹp không?
- Siêu suất sắc luôn ấy chứ! - Như Nguyệt hổn hển thở, một tay chống eo vì mệt, một tay dơ ra biểu tượng like.
- Hợp với tôi đúng không?
- Hợp.
- Thiết kế quá ổn luôn phải không? Không chê được gì luôn ha?
- Đúng thế!
- Tôi mà mặc chắc chắn hợp hơn cô người mẫu kia đúng không?
- Đúng đúng!
- Nhưng nếu để so với cô thì tôi mặc đẹp không bằng cô đâu nhỉ?
- Chính xác!
Như Nguyệt cứ liên tục bị Tư Nhĩ hỏi còn đang thấy khó hiểu vì sao Tư Nhĩ lại đột nhiên từ không muốn nói chuyện với lại hỏi nhiều điều như thế.

Hoá ra là bị gài mà không biết.
- Thanh toán bộ này cho tôi.

- Tư Nhĩ đắc ý rút thẻ ra thanh toán bộ đồ trước ánh mắt không kịp hiểu chuyện gì của Như Nguyệt.
- Đây là… - Như Nguyệt chỉ tay vào bộ đồ Tư Nhĩ đang cầm ở trên tay.
- Ừ.

Mua cho cô đấy!
- Sao tự nhiên lại mua cho tôi? Tôi bảo cô mua à? - Như Nguyệt nhất thời không biết phải ứng xử thế nào, theo bản năng lập tức giở giọng ăn nói vô lí.
- Làm quen… à làm thân.

Giống cô cũng đang muốn làm thân với tôi ý.

Tôi nghĩ kĩ lắm rồi, chúng ta không chỉ là chị em mà còn là sinh cùng ngày cùng tháng cùng năm, tuy có thể không chết chung cùng ngày cùng tháng cùng năm nhưng vẫn lên thân thiết với nhau mà, có đúng không?
Dứt lời, Tư Nhĩ đặt bộ đồ đã được đóng gói cẩn thận cho vào tay Như Nguyệt, đắc ý đi ra khỏi tiệm quần áo.

Nhìn qua giá bộ này cũng gần bằng với giá của hai chiếc túi kia rồi.
- Đây rõ ràng là sòng phẳng hoá thì có.

- Như Nguyệt thừa biết Tư Nhĩ chỉ muốn sòng phẳng lên mới làm như thế.
Nhưng vấn đề ở đây chính là Như Nguyệt đâu có mua cho Tư Nhĩ, người mua là Văn Quảng mà.

Bây giờ cô lại sòng phẳng quá mức thế này, về nhà Như Nguyệt biết kể công với Văn Quảng kiểu gì đây? Anh ta lúc chiều còn dặn rõ ràng là không được để Tư Nhĩ bỏ tiền ra mua bất kì thứ gì cả thế mà bây giờ cô ta lại vô ý để cho Tư Nhĩ có cơ hội mua nguyên một bộ váy mắc tiền thế này xem như trả lại, thế này chắc là toang thật rồi.
- Muốn thân nhau lâu cần phải sòng phẳng ngay từ đầu mà, tôi đây là đang muốn giữ mối quan hệ này sòng phẳng, thân thiết và lâu dài càng lâu dài càng tốt.

- Tư Nhĩ quyết không để Như Nguyệt có cơ hội trả tiền thay cho mình nữa, tránh mang tiếng nợ nần về sau, đến khi đó cô ta lại ngày bám theo làm khó cô thì có mà mệt chết.
- Tôi biết thừa nhé! Cô chỉ đang nói dối thôi.

Với lại ai bảo với cô sòng phẳng chơi được lâu? Phải người hơn người ít mới chơi được lâu.

Cái kia đẹp kìa, để tôi mua tặng cho cô cái kia nhé? - Như Nguyệt chỉ tay về phía trước không biết là đang nói cái gì đẹp nữa, có điều cô ta còn chưa kịp chạy đã bị Tư Nhĩ tóm được.
- Xem ra cô rất thích nó đúng không ? Tôi mua nó tặng cho cô nhé? Dù sao tôi cũng là người dư dả về kinh tế hơn cô.

Để tôi hơn cho, chúng ta sẽ có tình cảm thân thiết lâu dài.

- Tư Nhĩ đột nhiên cảm thấy trêu đùa Như Nguyệt thế này rất vui.

Nó giống như hai người bạn trêu đùa với nhau vậy.

Nhưng bấy giờ Tư Nhĩ vẫn không định nghĩa nổi “bạn” thực sự là như thế nào.

Bởi cô trước giờ chưa từng có bạn, các mối quan hệ của cô vốn đã rất rắc rối khiến cho cô không còn muốn có thêm bất kì mối quan hệ phát sinh nào khác, ví dụ như bạn bè.

Thế nên cảm giác chơi với một người bạn là thế nào cô cũng không rõ lắm…
- Lam Tư Nhĩ!! Cô đứng lại cho tôi, tôi đã nói là để tôi trả tiền rồi mà.

Làm ơn đi.

- Như Nguyệt bất lực chỉ muốn được quỳ rạp xuống đất cầu xin Tư Nhĩ chịu nghe theo lời cô ta.
Nhưng làm gì lại có chuyện tốt thế chứ? Như Nguyệt không thể quỳ xuống ở giữa trung tâm mua sắm và quỳ trước mặt bà Lam đang đi phía sau kia được.

Còn Tư Nhĩ bị Như Nguyệt xoay cho như chong chóng suốt từ chiều đến giờ, bây giờ có cơ hội phản công đời nào cô lại chịu cho cơ hội vụt mất đi như thế?
- Hay chúng ta thương lượng lại.

Không làm bạn tốt nữa.

Ý là không cần có quan hệ thân thiết và lâu dài nữa, được không? - Như Nguyệt quá mệt mỏi nhưng không sao làm lại Tư Nhĩ, hết cách chỉ có thể thương lượng.
- Ô hay sao thế được? Mẹ biết mẹ buồn đó.

- Tư Nhĩ tủm tỉm cười khoái chí khi bản thân đang chọc cho Như Nguyệt sắp ngốc tới nơi luôn rồi.

- Phải không mẹ? - tự nhiên Tư Nhĩ còn nói lớn lên làm Như Nguyệt phát hoảng mà giật mình.
Cứ cái đà này… kiểu gì cũng không hoàn thành nhiệm vụ Văn Quảng đã giao mất.

Mà không hoàn thành thì lấy đâu ra cơ hội gần gũi với Trần Trung? - Như Nguyệt đau lòng khóc trong tim nhiều chút, đã vậy nhìn lên còn thấy Tư Nhĩ đang đắc ý, Như Nguyệt càng bực hơn.

- Lam Tư Nhĩ ơi là Lam Tư Nhĩ, tôi bảo cô giúp tôi thì cô không chịu giúp, bây giờ còn phá tôi thành ra thế này, cô chính là khắc tinh của tôi thật rồi, mà đã là khắc tinh thì đến chơi xã giao còn khó chứ huống chi nói tới chuyện thân thiết cho được?
 
Chồng Cũ Xin Tự Trọng
Chương 44: 44: Cơ Hội


Nguyên cả một buổi đi mua sắm với Tư Nhĩ, Như Nguyệt hoàn toàn thất bại trong việc dùng tiền của Văn Quảng để “mua chuộc” Tư Nhĩ.

Lúc đầu đúng là có khởi sắc rất tốt đẹp nhưng sau đó thì không còn được may mắn như vậy nữa.

Tư Nhĩ sau hai lần để cho Như Nguyệt lừa mua đồ, kể từ lần thứ ba trở đi cô đã không còn để bản thân bị lừa như vậy nữa, trái lại còn liên tục lừa Như Nguyệt để mua đồ trả lại cho cô ta.
- Mua sắm nãy giờ cũng được kha khá đồ rồi nhỉ? Chúng ta có ai cần mua gì nữa không? – Tư Nhĩ đã mua đủ số đồ cần để trả đủ cho Như Nguyệt, trong lòng vừa nhẹ nhõm lại thoải mái, liếc nhìn Như Nguyệt đang cau có đi ở phía sau.
- Chủ yếu là hai đứa thôi chứ mẹ mua nhiêu đây là đủ rồi.

– bà Lam dịu dàng nói, không để ý thấy sự hậm hực của Như Nguyệt.
- Như Nguyệt? Chúng ta mua gì nữa không? – Tư Nhĩ giả bộ tươi cười hỏi Như Nguyệt, hòng chọc tức cô ta.
Như Nguyệt thở dài một hơi.

Kế hoạch chiều nay bị Tư Nhĩ làm cho đổ bể cả rồi, lấy hứng đâu ra mà mua bán gì nữa.

Cô ta còn đang không biết phải nói lại chuyện này Văn Quảng sao nữa đây.

- Mua nhiêu đây được rồi.

Tư Nhĩ cô vẫn còn muốn mua gì nữa sao? – Như Nguyệt cố nặn ra nụ cười, trả lời lại.

Trong lòng đang rối như tơ vò vì điện thoại đang rung ở trong túi, có lẽ là tin nhắn từ Văn Quảng.
- Thế là không mua gì nữa phải không? – Tư Nhĩ vui vẻ nói, tay phải dơ ra xem đồng hồ.

– vừa khéo, sắp đến giờ con phải đi có việc rồi, để con gọi xe đưa mẹ với Như Nguyệt về nhé? – Tư Nhĩ vẫn còn rất Nhiều việc nên tranh thủ sớm được phút nào thì nhất định phải tranh thủ phút đó để quay về công ty, bằng không tên trợ lí Lâm kia sẽ không để yên cho cô mất.
Bà Lam hiểu rõ tính chất công việc Tư Nhĩ là bận rộn và có vô số việc phải làm nên không có ý muốn giữ cô lại lâu thêm nữa, sợ rằng nó sẽ ảnh hưởng đến cô, kể ra cô chịu dành thời gian đi mua đồ với bà, với Như Nguyệt thế này cũng là cực cho cô lắm rồi.
- Con bận thì cứ về lo việc của con trước đi, mẹ với Như Nguyệt đi xung quanh ngắm nghía một chút rồi về sau.
- Phải rồi đấy! cô cứ về trước đi, tôi sẽ tự gọi xe đến đưa mẹ về, cô yên tâm.

– Như Nguyệt bực Tư Nhĩ ghê gớm lắm nhưng không thể tỏ thái độ được.

Bằng không Tư Nhĩ lại có cố mà từ mặt cô ta mất thôi.
.
Tại biệt thự riêng của Văn Quảng tối hôm đó...
- Thực sự là tôi đã tìm đủ mọi cách để tiêu tiền giúp anh rồi đấy nhưng thật sự là tôi chỉ tiêu tiền được một chiếc túi với một đôi giày thôi, còn lại Tư Nhĩ không tạo cơ hội cho tôi trả tiền nữa...!– Như Nguyệt cố gắng giải thích cho Văn Quảng hiểu.
Văn Quảng không rõ biểu cảm thế nào, chỉ gật đầu.

Anh vốn dĩ không quá tin tưởng rằng Như Nguyệt sẽ giúp cho anh được việc gì cả, thôi thì mua được một chiếc túi với một đôi giày cũng có thể tạm coi như là ổn lắm rồi.

- Còn nữa...!– Như Nguyệt ngập ngừng.
- Nói đi.

– Văn Quảng lạnh nhạt, giọng điệu hình như còn có chút không vui cho lắm.
- Tôi không có ý định mua đồ gì cả đâu nhưng tất cả chúng đều là Tư Nhĩ tự ý mua cho tôi đấy, chủ yếu vẫn là cô ấy muốn sòng phẳng....!bây giờ tôi nên làm gì với đống đồ đó? – vừa hỏi, Như Nguyệt vừa chỉ tay về đống đồ hàng hiệu vẫn đang để ở cửa.
- Không tính là của cô được.

Cái đó cứ để tự tôi.

Xong việc rồi cô lên phòng của mình đi.

– Văn Quảng bực nhọc nói.
Cơ mà Như Nguyệt không đi lên phòng theo lời Văn Quảng nói, cô ta cứ chần chừ mãi không chịu đi, tính nói gì đó nhưng mãi vẫn không thấy mở lời.

Văn Quảng ban đầu tính mặc kệ cô ta, xong anh không thể làm ngơ sự có mặt của cô ta trong khi cô ta cứ lởn vởn trước mặt anh như thế được.

Anh đâu có bị mù mà không thấy cô ta đứng ở đó?
- Nói đi.

Còn chuyện gì nữa?
- À chuyện là...!cái cơ hội giữa tôi với anh Trần trung anh nói sáng nay là gì ấy? – Như nguyệt cẩn trọng hỏi nhỏ Văn Quảng.

Nhận thấy Văn Quảng có biểu hiện như không muốn nói, Như Nguyệt vội vàng kể nể công sức của mình chiều ngày hôm nay.
- Này nhớ, tuy là tôi không tiêu được nhiều tiền cho anh nhưng không phải là không tiêu được đồng nào đâu nhá? Chưa kể là tôi còn tìm hiểu giúp anh bao nhiêu sở thích của cô ấy rồi đấy! anh không được phép bịp mất cơ hội của tôi với anh Trần Trung đâu đấy, bằng không lần sau tôi...tôi sẽ không hợp tác với anh nữa, xem thử xem anh cua lại vợ cũ kiểu gì?
- Sáng mai, lúc bảy giờ mười lăm, tại nhà hàng CH, cô tới đó, ở đó có một sự kiện và Trần Trung cũng sẽ ở đó với tư cách một nghệ sĩ chơi đàn piano...- Văn Quảng chưa kịp hết câu, Như Nguyệt đã hào hứng chen ngang lời anh nói.
- Thật sao? Tôi tới gần anh ấy được không? có được yêu cầu anh ấy chơi bản nhạc mà tôi thích không?
- Cô có thể yêu cầu anh ta chơi bất cứ bản nhạc nào cô muốn và như vậy cô sẽ thuộc diện khách mời, trong khi đó tôi đang muốn tạo cơ hội cho cô bằng cách để cô tới đó với tư cách người ở bên cạnh giúp đỡ Trần Trung.
- Là sao?
- Không phải anh ta bị mù sao? Nên sẽ cần phải có một người ở bên cạnh dẫn anh ta đi lại và giúp đỡ anh ta trong lúc anh ta biểu diễn, cô thấy như vậy có được không? không để tôi...
- Tôi đồng ý, cơ hội tốt thế sao có chuyện tôi không cần cho được.

– Như Nguyệt lần nữa cắt ngang lời Văn Quảng.
Văn Quảng trước giờ ghét nhất là những người thích ngắt lời anh, thế mà Như Nguyệt hôm nay lại dám ngắt lời anh đến hai lần, thử hỏi anh sao có thể không khó chịu cho được? Nhưng mắng người như cô ta khiến anh cảm thấy rất mất thời gian vì cô ta chẳng bao giờ chịu rút kinh nghiệm cả, suốt ngày cứ liên tục phạm phải sai lầm tới mức người khác cảm thấy rất bất lực.

Vẫn là vợ cũ của mình tốt hơn.

Văn Quảng thầm nghĩ, bỏ về phòng, lần nữa quyết tâm cua lại vợ cũ cho bằng được.

Anh không tin người như anh không cua được vợ cũ, cái gì mà bị thất tình bằng thực lực? Kẻ không có thực lực đó là ai chứ chắc chắn không phải anh.
.
Kết thúc một ngày làm việc chăm chỉ, Tư Nhĩ tranh thủ về nhà, tắm rửa rồi còn phải tới dãy nhà trọ đón Trần Trung đi ăn tối.

Mai là ngày cửa hàng anh đang làm tổ chức một sự kiện khá lớn do đích thân Văn Quảng chủ trì tổ chức, khách mời hầu hết đều là những người có tiếng tăm trên thương trường tụ họp lại, chủ yếu là để tìm kiếm cơ hội làm ăn tốt với Trần Gia.

Tư Nhĩ cũng là một trong số những khách mời được trong buổi ngày mai nhưng ngày mai cô còn một số việc khác nên đã nhờ Trợ lí Lâm đi thay mình.

Nhưng mà chuyện này không quan trọng, quan trọng là ngày mai Trần Trung sẽ có cơ hội được biểu diễn tài năng của mình trước toàn bộ khách mời ở đây, tuy không hẳn là biểu diễn một cách thực thụ như Trần Trung hằng mong ước nhưng miễn cưỡng vẫn có thể chấp nhận xem như là biểu diễn với danh nghĩa “nghệ sĩ” chứ không phải chỉ là “một nhân viên đánh đàn”.

Đối với chuyện vui này của anh, Tư Nhĩ trên danh nghĩa là bạn bè sao có thể không rủ anh đi chúc mừng cho được.
Một chiếc xe ô tô màu trắng dừng lại trước mặt chỗ Trần Trung đang đứng, anh hơi nghiêng đầu, nghe ngóng.
- Đi thôi.

- cánh cửa xe ô tô từ từ hạ xuống, làm lộ ra khuôn mặt xinh đẹp của Tư Nhĩ ở trong xe.
Tiếc rằng Trần Trung không thể nhìn chứ nếu có thể nhìn thì chắc anh ta sẽ phải trầm trồ trước cái nhan sắc này của cô lắm cho xem.

Tư Nhĩ biết Trần Trung ngại tới mấy chỗ sang trọng nên chỉ make up qua loa cho có chứ chẳng cầu kì gì.

Bộ đồ hôm nay cô diện còn có phần hơi đơn giản khi mặc một chiếc áo len croptop from rộng vạt chéo kết hợp cùng quần nâu cạp cao ống suông, nhìn chung về khâu chuẩn bị cô chuẩn bị khá sơ xài, xong thần thái cùng nhan sắc đỉnh cao vẫn khiến cô trông thanh lịch và cực kì cuốn hút trong mắt người khác, đơn giản nhẹ nhàng lại có chút gì đó đáng yêu ngọt ngào.
- Có nhất thiết phải đi ăn mừng như thế không? Tại tôi thấy buổi ngày mai cũng không khác các buổi đi làm khác là bao cả… - Trần Trung ngập ngừng, sợ rằng đi ăn thế này sẽ làm phiền Tư Nhĩ.
- Gì mà bình thường? Anh có biết ngày mai toàn là người quan trọng không? Bọn họ nếu mà thấy anh chơi đàn hay thì có khi anh được mời đi biểu diễn cũng lên ấy chứ? Đáng mừng thế còn gì! Mau đi thôi.

- Tư Nhĩ tích cực nói, đồng thời động viên thêm Trần Trung, cô biết anh ta tự ti về bản thân nên chỉ mong sao qua bữa tối hôm nay cô có thể giúp anh ta tự tin hơn về bản thân mình.
- Cảm ơn cô.

- Trần Trung mặc dù đã rất thân thiết với Tư Nhĩ rồi nhưng trước mặt cô, anh vẫn luôn giữ thái độ hết sức lịch sự, khiêm nhường, không giống với kiểu thân thiết của những người khác cho lắm.
- Không cần khách sáo.

- Tư Nhĩ xua tay, ghé người đẩy cửa xe mời anh vào ngồi.
Từ đằng xa, thám tử của Anna nhanh tay chụp lại toàn bộ những cảnh thân mật của Tư Nhĩ với Trần Trung để gửi cho cô ta.
- Cô tiểu thư này quan hệ cũng phong phú thật, ngay cả một tên mù còn có thể kết bạn với cô ta.

Hạng người thế này, sao có thể lọt vào mắt anh Văn Quảng cho nổi.

- Anna cẩn thận xem từng tấm tấm một, săm soi chút một, chỉ ra không biết bao nhiêu là điểm không hài lòng với Tư Nhĩ.
Cẩm Vân ở bên cạnh đang bận làm đồ án lên chẳng rảnh rỗi ngó vào xem những bức ảnh kia, có điều cô ta vẫn đoán chắc rằng cô gái trong mấy bức ảnh Anna đang xem phải là một cô gái xuất sắc lắm thì mới khiến cho Anna tức giận đến vậy.
- Kệ cô ta đi, cô ta có quan hệ tốt với những tên đàn ông như thế nào đâu có gì quan trọng ? Miễn là một tên đàn ông đó không phải anh Văn Quảng là được rồi.

Đối với chúng ta như thế chính là lợi.

- Cẩm Vân thản nhiên nói.
- Đúng vậy, có điều… cứ nghĩ đến việc anh Văn Quảng thích người như cô ta là chị lại khó chịu không sao ngồi yên nổi.

Cẩm Vân cười xoà không tiện nói chuyện tiếp với Anna nữa.

Đồ án cô ta đang làm hình như có vấn đề ở đâu rồi thì phải.

Chết tiệt! Lại phải làm lại sao? - Cẩm Vân bực bội ném bút với giấy ở trên tay xuống mặt bàn.

- Đồ án làm không tốt sao? - Anna quan tâm hỏi han Cẩm Vân.
Cẩm Vân không đáp lại, lặng im chống hai tay, cúi gằm mặt xuống bàn xem lại đồ án cô ta vừa mới làm.

Rõ ràng mới nãy còn cảm thấy làm rất thuận lợi mà, sao vừa lơ đi một cái đã sai thành ra thế này rồi?
- Hmm.

Em lên phòng làm lại đồ án đây, có gì mai chị em mình nói chuyện sau nhé! - Cẩm Vân chẳng vui vẻ gì khi đồ án cô ta vất vả làm xảy ra sai sót nhưng thái độ của cô ta đối với Anna vẫn cực kì thoải mái, dù cho sai sót kia chính bởi vì nói chuyện với Anna nên mới có.
- Được rồi.

Em đi đi.

- Anna tỏ ra thông cảm cho Cẩm Vân, vui vẻ chấp nhận để cho cô ta lên phòng trước.
Không có Cẩm Vân ở bên, Anna có nhiều suy nghĩ xấu xa hơn, cảm xúc, hành động khó lòng tự kiểm soát tốt được.

Nhất thời cô ta đã có trong đầu mình một suy nghĩ thật xấu xa.
- Lam Tư Nhĩ… cô rốt cuộc có phải người trong mộng của anh Văn Quảng hay không tôi vẫn còn không biết… hay là… tôi nên thử một chút gì đó với cô xem sao? Xem xem liệu anh ấy có quan tâm tới cô hay không nhé? - Anna lẩm bẩm, khẽ nở một nụ cười có phần gian xảo.
Ngước mắt nhìn về phía cửa phòng Cẩm Vân, Anna định lên tiếng gọi Cẩm Vân để bàn về ý định xấu xa kia nhưng rồi cô ta lại thôi không gọi nữa vì nghĩ tới việc Cẩm Vân vẫn đang phải đau đầu làm đồ án, không muốn lại làm phiền người khác thêm nữa.

Lần này cô ta sẽ tự ý quyết định mọi chuyện.
 
Chồng Cũ Xin Tự Trọng
Chương 45: 45: Xin Tự Trọng


Chuyện Tư Nhĩ cùng Trần Trung đi ăn tối cùng nhau không chỉ có một mình Anna biết, Văn Quảng cũng biết chuyện này bởi anh giống với Anna ở một điểm đó là luôn muốn theo sát mọi hoạt động của Tư Nhĩ.

Có điều mục đích của mỗi người là khác nhau, Anna theo dõi Tư Nhĩ với rắc tâm muốn làm hại cô còn Văn Quảng lại theo dõi cô chỉ với mong muốn được hiểu thêm về cô, muốn biết rõ ràng xem liệu cô là “thích sữa dâu ghét sữa cam” như thế nào.

( cách nói ẩn dụ của Như Nguyệt, nếu độc giả quên thì có thể đọc lại ở chương 41 hợp tác )
- Lam Tư Nhĩ… em nhất quyết cự tuyệt tôi trong khi có thể vui vẻ đi ăn với tên mù đó? Ra là chỉ bên tôi em mới thấy khó xử thôi phải không? - Văn Quảng tức giận bóp chặt điện thoại, lẩm bẩm nói, không thèm để ý đến sự có mặt của Nam Nhật ở đây.
Nam Nhật đang nhâm nhi ly rượu trên tay tự nhiên thấy Văn Quảng lẩm bẩm chửi gì đấy còn nghi ngờ không biết tên này có phải làm việc nhiều tới mức hoá điên rồi không? Ở đây làm gì có mặt của Lam Tư Nhĩ cho anh chửi?
- Nói này chứ… cậu không bị hâm đúng không? Rủ tôi ra đây bảo uống rượu cho giải tỏa xong bây giờ ngồi cáu gắt vớ vẩn.
Đang bực mà còn phải nhìn cái vẻ mặt nhởn nhơ như muốn gạ đòn của Nam Nhật nữa thật khiến cho Văn Quảng chỉ muốn được thoả sức xuống tay với anh ta ngay tức thì mà thôi.

Rất may là vẫn còn kiềm lại được để quay mặt đi chỗ khác.
- Cậu xem đi.

- Văn Quảng tức giận ném điện thoại về phía Nam Nhật.
Nam Nhật ngơ ngác cầm điện thoại lên xem… cái này thì đúng là nên giận thật rồi.

Thái độ đối với Trần Trung đúng là khác hẳn so với Văn Quảng, xem ra tên Trần Trung này vậy mà không tầm thường đâu.

Có thể cùng lúc thu hút cả vợ cũ lẫn vợ mới của thằng bạn anh.
- Cái này….

Đúng là thiệt thòi cho cậu rồi, bạn thân ạ….

- Nam Nhật cố nhịn cười.
Miệng anh tủm tỉm nhưng lòng anh lại gào thét không cho phép anh được cười trên nỗi đau của người khác, đặt biệt người đó còn là bạn thân anh nữa.
- Cậu thấy có gì buồn cười lắm sao? - Văn Quảng ngay lập tức nhìn ra Nam Nhật đang cố nhịn cười bởi khả năng che giấu cảm xúc của tên này kém tệ.
Chả cần nhìn, liếc mắt qua một cái cũng có thể rõ anh ta đang vui hay buồn, đang cười hay đang khóc.
- Tôi… tôi xin lỗi… nhưng mà cứ nghĩ sức hút bao năm nay của cậu bây giờ lại thua một người khiếm khuyết là tôi lại không thể nhịn cười nổi, đã thế anh ta còn có sức hút với cả vợ cũ, lẫn vợ mới của cậu nữa chứ… ha ha ha ha aaaaa.

Cậu nghĩ xem… ha ha … tôi sao nhịn cười cho nổi? Ha ha ha.

Không bị nhắc đến thì chắc Nam Nhật còn có thể cố gồng mình nhịn cười thêm lát nữa nhưng bị nhắc trực tiếp thế này khiến cho dây thần kinh buồn cười của anh ta như bị mất đi khả năng kiểm soát, hoàn toàn không thể kiểm soát nổi mà cười phá lên.
- Tôi không coi Như Nguyệt là vợ.

Cậu nên nhớ rõ điều đó cho tôi, người vợ của tôi duy nhất chỉ có mình Tư Nhĩ thôi.

Có thế nào thì…
Văn Quảng nhìn người anh em anh xem như chí cốt bao năm nay, chỉ đành bất lực rời đi.

Bao năm nay không hiểu sao lại chơi thân với loại người này nữa.
- Đi giữ vợ à? Ha ha ha… - Nam Nhật vẫn chưa thể thôi cười.
- Ừ.

- Văn Quảng lạnh nhạt trả lời, không muốn chấp Nam Nhật làm gì.
- Chúc cậu may mắn.

Mệnh đào hoa mà sao cũng có lúc khổ vậy cơ chứ? Bảo rồi bớt đào hoa lại, sống cần kiệm như tôi thôi thì không nghe… - Nam Nhật không biết điểm dừng tiếp tục cà khịa Văn Quảng.
Còn Văn Quảng vốn định không chấp anh ta chuyện hôm nay nhưng vì anh ta cười dai khịa mãi không thôi làm anh bắt buộc phải suy nghĩ lại.
- Cậu có muốn thử chút cảm giác của tôi không? Chúng ta anh em tốt, có khổ cùng chịu đi.

- Văn Quảng ẩn ý nói.
Nam Nhật ngơ ngác vẫn chưa hiểu cái “khổ cùng” mà Văn Quảng đang đề cập đến kia là gì.

Nhưng xem ra có vẻ mệt rồi đây.
- Ý… ý cậu là sao? Tôi chưa hiểu lắm…
- Thế để tôi giải thích cho cậu hiểu vậy.

Chuyện là tôi nghe nói bố mẹ tôi có mấy mối muốn tìm hiểu cho em gái Trần Thư của tôi.

Tôi vốn thấy gia cảnh cậu không tệ, lại có công làm bạn tôi bao năm nay nên muốn ứng cử cậu, vậy mà hôm nay cậu khiến tôi thất vọng tràn trề, sự tự trọng của tôi không cho phép để yên như thế, thế nên tôi quyết định tìm hiểu cho em gái tôi một người đàn ông…
Nghe đến đây nụ cười mới khi nãy còn toe toét trên môi Nam Nhật bây giờ đã chẳng còn thấy đâu.

Thay vào đó là ánh mắt hoảng hốt và sự lo lắng hiện rõ ở trên khuôn mặt anh ta.
- Tôi vẫn còn chưa kịp theo đuổi em cậu nữa mà… sao có thể để cậu nói gả cho người khác là gả? Em ấy đồng ý chưa? Cậu là anh chứ có phải bố mẹ em ấy đâu? - Nam Nhật vẻ nghiêm túc nói chuyện với Văn Quảng.
Văn Quảng cũng không ngờ động đến Trần Thư lại khiến cho Nam Nhật nghiêm túc nhanh như thế! Xem ra là thật lòng với con bé thật rồi.

Mặc dù có chút thương tình đấy nhưng Văn Quảng vẫn không chịu bỏ qua dễ dàng như vậy được.
- Em gái tôi sau khi bị Ngô Quang Đức từ chối thì đã chết tâm với tình yêu rồi, hạ quyết tâm là yêu ai cũng được, miễn là đàn ông.

Chuyện đại sự nó cũng tin tưởng giao cả cho tôi, cậu thấy tôi có đủ quyền để can dự chưa?
Phải dạy dỗ cho tên này chừa hẳn đi thì thôi.
- Anh vợ… - Nam Nhật mỉm cười khoác vai Văn Quảng, giọng điệu nịnh hót.
- Tôi không nhận cậu làm em rể bao giờ cả, đi ra chỗ khác để tôi còn đi tìm vợ.

- Văn Quảng xua đuổi Nam Nhật rảo bước đi ra xe.
- Để tôi chở cậu đi.
- Khỏi cần tôi tự đi được.
- Thế nhớ giúp tôi theo đuổi em gái cậu nhé? Tôi quyết định rồi đấy! Tôi phải có được em gái cậu.

- Nam Nhật khí thế quyết tâm hừng hực.

- Kệ cậu.

Tôi không quan tâm.

Bây giờ đối với tôi quan trọng nhất vẫn là đi tìm lại vợ.

Cậu mà còn cản trở tôi làm tôi đến muộn và mất vợ thì cậu cứ liệu cái thần hồn đấy! - Văn Quảng đe dọa.
Tiếp đó anh lạnh lùng tránh qua một bên, thản nhiên đi lướt qua Nam Nhật.
.

Theo đuổi lại vợ cũ thực sự là mệt hơn nhiều so với việc tán tỉnh một cô gái mới rồi lấy về làm vợ.

Trên đường phố, tầm này là khoảng thời gian cực hợp để đi hẹn hò, các cặp đôi tay trong tay đi dạo ở ven hồ, ngồi ăn ở quán ăn, thử đồ,… đâu đâu cũng chỉ toàn trông thấy hình ảnh hạnh phúc của các cặp đôi trẻ.

Thế mà ở trong xe lúc này lại là một kẻ mệnh danh đào hoa đang tức tốc phóng xe đi tìm lại vợ cũ.
Đúng là lực cười thật đấy!
Tại một quán ăn bình dân…
Tư Nhĩ không biết việc mình đi ăn với Trần Trung lại bị hết người này đến người khác theo dõi rồi chụp hình lại gửi đi khắp nơi nên vẫn rất vui vẻ ngồi ăn cơm tối với anh ta.
- Dạo này tôi có đi làm thêm buổi sáng Chủ Nhật nữa nên tiền lương cũng được cải thiện hơn rất nhiều, với lại bà chủ nhà dạo này còn đối xử khá tốt với tôi, nên cô không cần phải lo lắng cho tôi gì cả đâu.

- Trần Trung thoải mái tâm sự cùng Tư Nhĩ.
Kể ra cũng đã lâu hai người không còn có nhiều cơ hội ngồi nói chuyện, tâm sự với nhau như lúc này nữa rồi, chính xác là từ lúc cả hai quyết định quay lại chốn thành thị xô bồ này.
- Còn tôi cả tuần bận rộn bất kể ngày nào.

Công việc cần tôi cứ xếp dài cả đống ý, tôi nhìn thôi đã thấy kinh, thế nhưng vẫn phải chăm chỉ làm từng việc, việc một.

Làm xong còn không khỏi ngưỡng mộ bản thân vì có thể làm nhiều được tới vậy luôn đó.
Đáp lại, Tư Nhĩ cũng rất thoải kể cho Trần Trung nghe rất nhiều chuyện của cô thời gian dạo gần đây, chỉ trừ có truyện tình cảm và chuyện của Như Nguyệt là cô tuyệt nhiên không nhắc ở trước mặt Trần Trung.

Bởi lẽ chuyện tình cảm của cô có phần phức tạp, khó lòng kể ra được, còn về Như Nguyệt, nhắc đến cô ta chỉ tổ làm cho Trần Trung cảm thấy khó xử và muốn thu mình hơn.
- Tôi cũng nghe nói về nữ giám đốc mới của công ty Lam Gia, không ngờ cô còn trẻ mà lại giỏi như thế.

Lúc trước tôi chỉ nghĩ cô giỏi mỗi chơi đàn thôi ấy! - Trần Trung thật lòng tỏ ra ngưỡng mộ người như Tư Nhĩ.
Trước đó khi vẫn còn sống ở vùng ngoại thành, có lần Trần Trung đã nghe Tư Nhĩ kể về việc cô phải giỏi rất nhiều thứ, học hành bắt buộc phải nằm trong số năm người giỏi nhất, nhưng anh khi đó chỉ nghĩ cô giống với mấy kiểu mọt sách khác, giỏi học ở trên trường lớp còn ngoài đời thực chất chỉ là một tiểu thư được cưng chiều không hơn không kém, chả biết làm gì.

Ai ngờ cô lại là kiểu người giỏi toàn diện.
- Có gì đâu.

Chủ yếu vẫn cần mọi người xung quanh giúp đỡ, bảo ban nhiều bởi lẽ tôi vẫn chưa có nhiều kinh nghiệm làm việc cho lắm, nếu không tôi sao có thể giỏi nhanh như vậy được? - Tư Nhĩ khiêm tốn không dám nhận sự ngưỡng mộ từ Trần Trung.
Kể ra thì người đáng ngưỡng mộ hơn cả phải là Trần Trung mới đúng.

Anh bị thế nhưng chưa từng từ bỏ cuộc sống, ngược lại là cô? Nếu cô không may bị rơi vào hoàn cảnh như của anh chắc có khi cô đã phát điên lên từ lâu rồi.
Cả hai đang vui vẻ trò chuyện cùng với nhau thì Văn Quảng đột nhiên từ đâu xuất hiện, đứng bên cạnh Tư Nhĩ, ánh mắt nóng nảy nhìn chằm chằm vào cô.
Cái ánh mắt này… Có bị nhìn thấy bao nhiêu lần đi chăng nữa thì Tư Nhĩ vẫn không thôi cảm thấy rùng mình mỗi khi Văn Quảng nhìn cô như thế.
- Ai thế? Nghe tiếng chân có vẻ quen quá… - Trần Trung nghe thấy có tiếng bước chân lại gần rồi dừng hẳn nên chỉ thuận miệng hỏi Tư Nhĩ.

- Không có ai đâu… - Tư Nhĩ không muốn Trần Trung không thoải mái khi Văn Quảng đột ngột ở đây nên đã nói bừa là “không sao” hòng qua mắt anh.
Văn Quảng ở bên cực kì tức giận trước thái độ này của Tư Nhĩ, tính lên tiếng để nói cho Trần Trung về sự có mặt của mình nhưng còn chưa kịp mở lời thì Tư Nhĩ đã nhanh chóng kéo anh ra ngoài cửa để nói chuyện cho tiện.
- Sao thế? Em không thể để anh ta biết đến sự có mặt của tôi được sao? Sợ tôi làm phiền em đi bước nữa à? Hay sợ tôi làm ảnh hưởng đến quan hệ tốt đẹp của hai người hiện giờ? - Văn Quảng vô cớ tức giận.
Anh thừa biết bây giờ anh hoàn toàn không có quyền gì được tức giận với Tư Nhĩ khi cô có người khác nhưng mặc kệ cái điều hiển nhiên kia, anh vẫn rất tức giận vì cô ở bên Trần Trung.
- Quan hệ của chúng tôi không như anh nghĩ.

- Tư Nhĩ không phải muốn giải thích mà cô chỉ đang đính chính lại sự thật.

- Nhưng du có là vậy thì tôi thấy anh có hơi vô lí khi đang yên đang lành chạy đến đây với cái thái độ bắt gian đó đấy!
- Tôi vô lí?
- Còn không phải sao? Anh tự nhiên chạy tới đây tìm tôi trong khi đã có vợ, anh không cảm thấy làm vậy là có lỗi với Như Nguyệt sao? Cô ấy không giống tôi, không chịu được khi anh mỗi ngày đều thay đổi tình nhân đâu.

Với cả, anh có thể coi bất kì ai l*m t*nh nhân của anh nhưng đừng bao giờ coi tôi là một trong số đó.

Tôi không phải kiểu người như thế.

Tối hôm trước đúng là tôi đã sai khi say xỉn rồi hôn anh nhưng bây giờ tôi tỉnh táo rồi, tôi không muốn chuyện như thế xảy ra thêm bất kỳ lần nào nữa.

Mà nếu anh cảm thấy không nghĩ được cho cảm xúc của tôi, vậy ít nhất mong anh hãy nghĩ đến những người khác, nghĩ đến người nhà của hai chúng ta mà tránh xa tôi ra một chút.- Tư Nhĩ bức xúc nói liền một hơi.
Văn Quảng nghe xong chẳng lọt được từ nào vào đầu, trái lại còn mất bình tĩnh, mà nắm chặt lấy hai vai của Tư Nhĩ.
- Tôi cần gì quan tâm tới người khác? Tôi chỉ thích quan tâm tới em thôi.

Ngoại tình thì có sao? Nếu em muốn em lập tức sẽ lại là vợ của tôi”.
- Anh bị điên rồi!
- Tôi điên rồi.

Tại em mà tôi mới điên như thế em còn trách tôi?
- Xin anh hãy tự trọng.

Tôi và anh ly hôn rồi.

Chúng ta đường ai lấy đi.

Đừng làm phiền tôi nữa.
 
Chồng Cũ Xin Tự Trọng
Chương 46: 46: Điên Rồi


- Xin anh hãy tự trọng.

Tôi và anh ly hôn rồi.

Chúng ta đường ai lấy đi.

Đừng làm phiền tôi nữa.

- Tư Nhĩ tức giận chẳng ngần ngại gì quát mắng Văn Quảng một cách thậm tệ.
Văn Quảng trước giờ chưa từng nghiêm túc với bất kì một cô gái nào nên Tư Nhĩ không tin anh thật lòng với mình, có chăng anh chỉ đang cố chấp muốn chinh phục một thứ anh chưa có được mà thôi.

Bởi lẽ bản tính của đàn ông chính là thích chinh phục, đặc biệt còn là người đào hoa như Văn Quảng thì đương nhiên sẽ càng có hứng thú với những người luôn cố gắng cự tuyệt anh.
- Ly hôn rồi thì sao? Ly hôn rồi thì không thể quay lại được nữa à? - Văn Quảng cố gắng giữ bình tĩnh nói chuyện với Tư Nhĩ, hai tay anh vẫn nắm chặt lấy hai vai của cô.
Hai vai cô gánh chịu toàn bộ sự tức giận trong Văn Quảng lúc này nhưng cô không hề lên tiếng kêu đau, im lặng chịu đựng, mặc kệ anh dù anh có nắm chặt đến mức nào đi chăng nữa.
- Gương vỡ không lành lại được, hơn nữa anh thay gương mới rồi, tôi cũng có chiếc gương mà mình muốn có, chúng ta an phận sống cuộc đời của mỗi người không phải được rồi sao? Cần gì cứ phải liên tục làm khổ nhau như thế này? - Tư Nhĩ lạnh lùng nói, ánh mắt tuyệt tình không để lộ chút đau lòng nào.
- Ai nói gương vỡ không lành lại được? Em thử gắn nó lại chưa mà bảo là không? Hay lúc nào trong đầu em cũng chỉ nghĩ đến việc bỏ nó đi?
- Đúng.

Tôi chưa từng thử gắn lại, bản thân tôi cũng không muốn gắn lại nó bởi lẽ ngay từ đầu chúng ta đâu đến với nhau bằng tình cảm? Chúng ta là miễn cưỡng đến bên nhau, và trong hai năm chung sống đó có ngày nào chúng ta giống như một cặp đôi thực sự không? Một người thì luôn luôn ghét bỏ, tính toán đủ thứ , còn một người lại giả tạo che giấu đi con người thật của mình, âm thầm nhẫn nhịn chỉ đợi ngày thoát ra, anh thấy tấm gương này tệ hại như thế, vỡ rồi tôi còn cần phải thử gắn lại sao? - Tư Nhĩ không ngần ngại nói ra toàn những lời cay nghiệt.
Mỗi câu, mỗi chữ nói ra đều sắc tựa như những nhát dao, liên tục cứa mạnh vào trái tim anh không chút lòng thương xót.

- Chỉ cần em chịu, chúng ta cùng nhau hàn gắn lại nó.

Tôi không tin là không được, miễn là em đồng ý cho tôi cơ hội, chúng ta cùng nhau thử….

- Văn Quảng dù đau lòng là thế nhưng anh vẫn chưa thể từ bỏ.
Có cái gì đó thôi thúc nói với anh rằng : thực ra không chỉ có anh, ngay cả cô, cô cũng chưa thực sự muốn từ bỏ chỉ là lí do để cả hai từ bỏ thì vô số trong khi lí do tiếp tục lại là quá ít.
- Chúng ta dừng lại loại chuyện này được rồi đấy, Văn Quảng.

Người anh yêu vốn dĩ cũng không phải con người thật của tôi mà là Lam Tư Nhĩ giả tạo tôi tự dựng ra nhằm lấy lòng anh…
- Không phải! Người tôi thích thực sự là em.

Chính là Lam Tư Nhĩ đang đứng ở trước mặt tôi ngay bây giờ, không phải Lam Tư Nhĩ nào cả, cũng không phải bất kỳ một người con gái nào khác.

Người tôi thích chính là em.

- Văn Quảng chắc chắn khẳng định, hai tay từ nắm vai chuyển qua ôm lấy cả người cô.
Tư Nhĩ thoáng có chút buồn khi được anh ôm lấy.

Cô biết rõ bản thân mình đã nói những lời quá tuyệt tình với anh nhưng hôm nay cô không thể không làm như thế.

Không thể khiến cả cô và anh cứ sai lại càng sai, cả hai người không duyên không phận, vốn dĩ chẳng thể ở bên nhau được nữa nên mới chia xa như thế, bây giờ có níu kéo, hàn gắn lại thì làm được gì? Có ai sẽ chấp nhận cho hai người bọn họ kia cơ chứ? Ngay đến chính bản thân cô còn chả thể chấp nhận cho chính mình.
- Bỏ tôi ra! - Tư Nhĩ không đẩy anh ra giống với mọi lần nhưng thái độ lẫn giọng nói đều cương quyết vô cùng.

- Là tôi đã lừa anh trước và nói dối anh rằng tôi thích anh, tôi xin lỗi, anh hận hay ghét bỏ gì tôi… đều được, nhưng sau hôm nay, tôi không mong chúng ta sẽ có những cuộc gặp mặt riêng và nói về những chuyện vớ vẩn như thế này một lần nữa.

Tôi còn có việc, phải vào rồi.

Thái độ cương quyết này của Tư Nhĩ bắt buộc Văn Quảng phải buông cô ra dù cho cô có không đẩy anh ra đi chăng nữa.

- Được… tôi thành toàn cho em… chúng ta… vất tấm gương cũ đi….

- Văn Quảng đau lòng nói.
Khuôn mặt đẹp trai lạnh lùng thường thấy bây giờ trông như chẳng còn chút sức lực nào, đôi mắt đen ánh lên sự tuyệt vọng.

Chắc hẳn, để có thể nói ra được lời chấp nhận buông tay này thì anh đã phải bất lực lắm rồi, bất lực vì không cách nào giữ được cô bên cạnh mình nữa.

Cả hai không nói với nhau thêm bất kì một lời nào nữa, lặng lẽ mỗi người quay mặt đi về một hướng trái ngược với đối phương.

Tư Nhĩ quay lại vào quán, tiếp tục ăn tối cùng TRần Trung, còn Văn Quảng cũng dứt khoát cất bước đi ra xe, phóng xe đi thẳng.

không phải mấy lời nói cự tuyệt của Tư Nhĩ mà chính cái quay lưng im lặng này mới là lạnh lùng và đau lòng nhất, đối với cả hai.

Hai con người rõ ràng có tình cảm với nhau nhiều như thế nhưng cuối cùng họ vẫn buộc phải chấp nhận chịu thua trước hoàn cảnh, chịu thua trước những nguyên tắc do chính họ đặt ra.
Nếu không phải là ở trong hoàn cảnh này, trong thân phận này thì có lẽ bây giờ hạnh phúc đã mỉm cười với bọn họ rồi.

Rốt cuộc đến cuối cùng cái thân phận này đã cho họ được những gì mà lại có quyền tước đoạt đi hạnh phúc vốn chỉ ở ngay trước mắt bọn họ như thế?
Quay trở lại vào bàn, Tư Nhĩ cố tỏ ra vui vẻ, tiếp tục nói chuyện với Trần Trung như chưa hề có chuyện gì xảy ra, cô vốn là kiểu người rất giỏi che đậy cảm xúc, giỏi tới mức hôm nay không một ai biết rằng cô đang buồn…
- Cô vừa mới đi đâu đó, hình như là gặp ai đó phải không? Tôi nghe có tiếng bước chân lại gần… - Trần Trung thuận miệng hỏi, không hẳn đang tò mò danh tính người kia.
- Ừ.

Chú bảo vệ vào nhắc nhở tôi đỗ lại xe, anh xem, tôi đi xe bao nhiêu lâu rồi mà bây giờ thỉnh thoảng vẫn còn quên mất phải đỗ xe thế nào cho đúng.

Tệ thật đấy! - Tư Nhĩ giọng thản nhiên trả lời.
- Vậy sao? - Trần Trung không nghi ngờ gì, vẫn tiếp tục ăn uống, trò chuyện cùng với cô rất lâu…
Chiếc xe của Văn Quảng lao đi rất nhanh, nhưng chỉ vừa đi được một đoạn đã đột ngột dừng lại, tấp vào nề.

Hai tay anh buông thõng, anh ngả cả người mình ra sau ghế, đầu hơi ngửa, nước mắt anh vô thức lăn dài trên má qua khoé mắt.

Văn Quảng đưa tay lên mặt, khẽ vuốt nhẹ dọc theo chiều nước mắt rơi, anh cảm nhận được tay mình có chút ướt….

Rồi anh lại khẽ xoa nhẹ hai đầu ngón tay cái và giữa vào nhau.

Hoá ra lâu lắm rồi anh chưa khóc, nước mắt đối với anh bảo sao lại lạ lẫm đến vậy…

Thật không ngờ một kẻ cao ngạo như anh lại có ngày rơi nước mắt vì một người con gái… Thực sự là không còn cơ hội nào cho anh và cô nữa sao? Dù chỉ là một ít?
Văn Quảng vẫn đang đau lòng, anh vươn tay với lấy bao thuốc với bật lửa để ở gần đó, vô tình thế nào lại làm rơi chiếc bật lửa trong tay xuống bên dưới , gần ghế phụ.
- Kia là… - Văn Quảng hơi nheo mắt bởi không thể nhìn rõ thứ gì đó ở dưới ghế.
Bỏ qua chiếc bật lửa, Văn Quảng đưa tay qua và lấy từ dưới ghế ra một chiếc vòng hạt có màu xám, hơi đục.

Chiếc vòng này hình như là… vòng Tư Nhĩ đặc biệt tặng cho anh nhân ngày sinh nhật anh một năm trước.

Chiếc vòng này được gọi là vòng phong thủy, theo như Tư Nhĩ nói…
Trong đầu anh bắt đầu tua lại đoạn kí ức sinh nhật một năm về trước, vào hôm Tư Nhĩ đã tặng anh chiếc vòng này, ngay tại đây.
- Em tìm hiểu rồi, anh mệnh kim nên em đã đặc biệt mua nó tặng cho anh, đây gọi là vòng phong thủy nên mấy cái hột này không phải là hột bình thường đâu, mà là đá phong thủy đấy, chúng rất phù hợp với anh, còn là màu xám nữa này, anh đeo vào chắc chắn sẽ gặp thật nhiều điều may mắn đấy! - Tư Nhĩ khi đó đóng vai một cô vợ yêu chồng hết mực, tất cả mọi cử chỉ, hành động của cô khi tặng cho anh chiếc vòng này đều cho thấy cô như đang rất rất yêu anh.
Nhưng anh lại chỉ lạnh lùng…
- Tôi không tin mấy thứ thế này.

May mắn của tôi, là do tôi tự tạo, chẳng cần phải từ thứ gì ra hết.

Chiếc vòng này cô cứ giữ lấy đi, sinh nhật tôi không cần phải tặng quà, điều này có ghi rõ ở trong hợp đồng…
- Nhưng em lỡ mua rồi mà.

Sao có thể không tặng? Với lại nó hợp với anh chứ có hợp với em đâu.

- Tư Nhĩ hơi có vẻ nhõng nhẽo, đặt chiếc vòng vào chỗ để điện thoại ở trong xe.

- Em cứ để ở đây, anh muốn làm sao thì tuỳ.
Văn Quảng lúc đó chỉ liếc nhìn chiếc vòng đúng một cái sau đó không thèm để tâm đến nó nữa, cũng tính vứt đi ngay sau đó nhưng rồi anh lại quên mất ngay sự tồn tại của nó, để rồi bây giờ tìm được nó ở dưới ghế phụ, vị trí trước kia Tư Nhĩ vẫn hay ngồi mỗi khi đi cùng anh, có lẽ nó đã vô tình rơi xuống mà anh không để ý.
Mân mê chiếc vòng trong tay không biết bao nhiêu lâu, Văn Quảng mở cửa xe, tính dứt khoát vứt nó xuống đường nhưng anh cứ do dự không dám mở rộng các ngón tay.
- Nếu đã không thể vất vậy thì… cứ giữ lại đi.

- Văn Quảng khẽ nhướn môi, lộ ý cười.
Anh đeo chiếc chiếc vòng đó vào cổ tay bên tay trái, cảm thấy chiếc vòng này vậy mà không quá xấu như anh nghĩ.

Còn liệu nó có may mắn như lời Tư Nhĩ nói hay không, có thử mới biết được.

Có khi may mắn thật cũng không chừng.

Đúng là em biến tôi thành kẻ điên thật rồi! Ngay đến cả một chuyện hoang đường như tin vào một chiếc vòng tôi cũng vì em mà tin sái cổ.
.
Ăn tối với Trần Trung xong, Tư Nhĩ cẩn thận lái xe đưa anh ta về nhà, thái độ đến lúc này vẫn vô cùng vui vẻ, lúc chuẩn bị rời đi còn không quên chào Trần Trung rồi mới đi.
- Anh lên phòng đi, ngày mai cố gắng thể hiện cho tốt.

Tôi không thể đến đó cổ vũ anh được nhưng anh yên tâm là tôi sẽ cử người tới ghi lại toàn bộ màn trình diễn của anh đấy! Tôi tin là anh sẽ không làm tôi thất vọng đâu.

Đúng không?
- Cảm ơn lời động viên của cô, ngày mai tôi chắc chắn không làm cô thất vọng đâu.

Nhưng nếu có thể tôi vẫn mong cô có thể tranh thủ tới đó, tại tôi là người biểu diễn cuối nên nếu cô có tới muộn chút chắc là vẫn kịp xem đấy!
Thực ra Trần Trung ban đầu vốn được lựa chọn để biểu diễn đầu tiên cho buổi sự kiện ngày mai, tuy nhiên anh ta vì muốn Tư Nhĩ có thể tới đó nghe trực tiếp mình biểu diễn nên đã xin được biểu diễn sau cùng để nếu cô không thể tới đó sớm thì tới muộn một chút cũng được.
- Tôi sẽ sắp xếp thử xem sao, nếu kịp, tôi chắc chắn sẽ tới xem anh biểu diễn.

- Tư Nhĩ tươi cười nói.
Chủ yếu là nói cho qua chuyện chứ Tư Nhĩ vốn dĩ chưa từng có ý định sẽ đến đó, sau buổi tối hôm nay ý định đó lại càng thêm phần chắc chắn hơn nữa.
- Được rồi….

- Trần Trung rất vui khi nghe Tư Nhĩ nói như thế.
- Nhưng mà nếu tôi không sắp xếp được công việc… - Tư Nhĩ do dự chỉ nói đến nửa chừng.
Đến cuối cùng cô vẫn không lỡ để cho Trần Trung hi vọng quá nhiều vào sự xuất hiện của cô ngày mai, dù sao cô cũng sẽ không đến…
- Không sao hết, cô có thể nhờ người ghi lại như cô nói ấy, không cần phải quá miễn cước bản thân như thế! - Trần Trung lập tức nói.
- Vậy thôi tôi xin phép đi trước.

Dứt lời, Tư Nhĩ không đợi Trần Trung đáp lại, lập tức rời đi.
Cho tới tận lúc này, Trần Trung mới loáng thoáng cảm nhận được Tư Nhĩ hôm nay đang có vẻ gì đó rất buồn.

Anh ta hơi thất vọng vì bản thân không thể nhận ra điều này sớm hơn để kịp ăn ủi cô nhưng anh ta còn thất vọng hơn nữa đó là việc cô không kể cho anh nghe về nỗi buồn của cô.

Điều này cho thấy ở bên Trần Trung, Tư Nhĩ vẫn chỉ xem anh ta như một người quen bình thường, có thân nhưng chỉ ở có thể nói chuyện cùng chứ không phải là thực sự chia sẻ, tâm sự với anh mọi điều.
- Cô vẫn không chỉ xem tôi giống như những người khác, không hề có sự đặc biệt nào trong tình cảm của cô dành cho tôi , vậy mà tôi lại dám ngộ nhận rằng trong mắt cô, tôi đặc biệt hơn những người khác, đặc biệt trong trái tim cô.
 
Chồng Cũ Xin Tự Trọng
Chương 47: 47: Cẩm Vân


Tối hôm đó, Tư Nhĩ sau khi chào tạm biệt Trần Trung xong, cô không trở về nhà luôn mà đã vòng qua một bờ hồ vắng và ngồi một mình ở đây rất lâu.
Bờ hồ vắng này cách biệt thự nhà họ Lam không quá xa và mỗi khi có chuyện buồn hay có điều gì đó khó nghĩ là cô lại ra đây ngồi nghĩ ngợi một mình.

Có thể chỉ ra ngồi một lúc, rất nhanh rồi sẽ về, nhưng cũng có những hôm cô ngồi ở đây rất lâu, giống như hôm nay và chỉ cần là được ngồi ở đây, lặng lẽ ngắm nhìn thành phố nhộn nhịp qua mặt hồ tĩnh lặng thì dù chỉ là ít phút thôi cũng là đủ để Tư Nhĩ cảm thấy bản thân mình như được an ủi một phần nào đó.
Những cơn gió lạnh nhè nhẹ thổi ngang qua mặt Tư Nhĩ làm cho mái tóc dài, uốn nhẹ của cô khẽ bay, cô không giữ gọn tóc lại mà mặc kệ để nó bay theo chiều gió thổi, dù sao cũng không vướng vào mặt.

- Lâu lắm rồi mới lại ra đây ngồi một mình thế này… - Tư Nhĩ giọng không nhanh không chậm nói chuyện với chính mình.
Miệng cô cười nhưng khéo mắt cô có chút ướt.

Ánh mắt cô mơ màng nhìn ra một nơi xa xăm nào đó, kí ức hai năm sống với Văn Quảng vô thức lại hiện lên trong đầu cô, thật rõ ràng từng chuyện, chuyện một.

Trong kí ức đó, cô thấy bản thân mình giả tạo nhưng lại vẫn có cái gì đó rất thật, là cô diễn quá thật hay thật sự đó là một phần con người, tình cảm của cô?
Cô không chắc…
Nhưng hình như ở đâu đó trong trái tim mình, cô đã cảm nhận được bản thân đã vô thức rung động trước Văn Quảng từ lúc nào mà bản thân cô cũng chẳng hề hay biết.

Bằng chứng là hôm nay cô chỉ đang làm những việc cô nên làm, đó là chấp dứt hoàn toàn sự liên quan không cần thiết đối với anh, cô thấy mình làm đúng nhưng trái tim cô lại đau đến thắt chặt lại như bị ai đó bóp nghẹt lấy.
- Tôi… xin phép… ngồi ở đây một lát được không? - một giọng nói êm dịu khẽ vang lên ở sau lưng khiến Tư Nhĩ giật mình thoát ra khỏi những suy nghĩ mung lung từ nãy giờ.
Cô mặc dù tò mò không biết có ai lại có hứng thú muốn ngồi với cô nhưng cô không ngay lập tức quay người lại nhìn, mà lén lút lau đi những giọt nước mắt trước.

Dù thế nào, hình tượng cô xây dựng trong mắt người khác cũng không phải dáng vẻ của một kẻ yếu đuối, dù cho có là trước mặt người lạ đi chăng nữa.
- Cô cứ ngồi đi.

Dù sao cũng đến lúc tôi phải về rồi.

- bị làm phiền trong lúc đang ngồi đây suy nghĩ, Tư Nhĩ mất hứng chẳng còn muốn ở lại đây lâu thêm nữa, nhặt lại túi xách chuẩn bị ra về.

- Thực ra… - cô gái kia lại tiếp tục lên tiếng, tay cô ta bất ngờ nắm lấy tay cô, giữ cô lại.

- Thực ra tôi thấy cô ngồi ở đây một mình cũng được một lúc khá lâu rồi và chưa có vẻ gì là muốn rời đi nên tôi mới mạo muội tới đây xin phép được ngồi cùng với cô…
Tư Nhĩ chau mày, bấy giờ mới nhìn trực diện vào khuôn mặt của cô gái lạ đang nắm lấy tay mình.

Nhìn qua cô gái này không có gì quá nổi bật về ngoại hình nhưng vẫn có một nét đẹp rất riêng, khó có thể nhầm lẫn được với người khác, đặc biệt là giọng nói còn vô cùng êm tai, du dương tựa tiếng nhạc…
Cô gái này vậy mà lại là Cẩm Vân, chị em tốt của Anna.

Tư Nhĩ có biết Anna qua lời kể của Văn Quảng vào một vài lần anh buột miệng nói ra, cũng biết thêm bên cạnh Anna còn có một người chị em gái không cùng huyết thống tên Cẩm Vân nhưng tất cả chỉ kết thúc ở lời kể của Văn Quảng, còn thực ra hai người Anna với Cẩm Vân trông ra sao, Tư Nhĩ hoàn toàn không biết.
- Xin lỗi, tôi không có hứng thú ngồi với người lạ.

Nếu cô muốn tìm ai đó ngồi cùng có thể tìm người khác, còn bây giờ yêu cầu cô bỏ tay tôi ra trước đã.

- Tư Nhĩ lạnh lùng lên tiếng, đáng lẽ cô định là sẽ hất tay cô gái này ra khỏi tay mình nhưng vì không muốn làm cô ta khó xử nên Tư Nhĩ chỉ nhẹ nhàng nhắc nhở.
Cẩm Vân được Tư Nhĩ nhắc nhở lập tức buông tay cô ra, vụng về nói.
- Tôi… tôi xin lỗi… tôi không cố ý.

Tư Nhĩ nghe qua là biết cô gái này chỉ đang giả bộ ngây thơ trước mặt mình.

Mục đích cô ta tiếp cận với cô là gì còn chưa rõ nên Tư Nhĩ không tiện vạch trần sự thật, giả bộ như bị lừa, hùa lại với cô ta.
- Không có gì.

Tôi xin phép đi trước.

- Tư Nhĩ vẫn tỏ ra lạnh lùng giống với lúc ban đầu, tranh thủ rời đi trước.

Vào đến trong xe, cô lấy từ trong túi ra một bịch giấy ướt, cẩn thận lau chùi bàn tay vừa bị Cẩm Vân cầm vào.

Tuy chẳng phải kiểu người mắc bệnh sạch sẽ gì đâu nhưng cô vẫn có một thói quen cố hữu đó là cực kì ghét khi bị người lạ chạm vào bất cứ đâu trên cơ thể mình, kể cả là không có gì dính vào người thì cô vẫn phải lau hoặc rửa lại chỗ đó cho sạch sẽ.

Bằng không cô sẽ khó chịu lắm.
Nhưng hiện giờ còn có thêm một điều khó chịu nữa với Tư Nhĩ đó là mục đích thực sự của cô gái kia khi đã chủ động tiếp cận cô.

- Trợ lí Lâm? - vào những lúc thế này, Cứ gọi điện yêu cầu Trợ lí Lâm tìm hiểu giúp mới là an toàn nhất, dù sao anh ta cũng rành mấy việc thế này hơn cô.
- Vâng?! Có chuyện gì cần tôi đi làm sao? - trợ lí Lâm bắt máy, giọng điệu vô cùng nghiêm túc, giống với lúc ở công ty.
Bởi lẽ giữa Tư Nhĩ với anh ta ngoài chuyện công việc ra thì chẳng có việc gì là cần thiết tới mức Tư Nhĩ phải gọi điện riêng vào lúc muộn thế này cả.
- Tôi gửi ảnh một cô gái cho cậu, cậu giúp tôi tìm hiểu về cô ta xem sao.

Tôi có hơi nghi ngờ cô ta có ý định xấu với mình… có được không? - Tư Nhĩ hơi ngập ngừng tại thấy việc này có hơi phiền phức, hơn nữa người kia là ai cô còn chưa biết rõ nên không chắc cô ta có ý định xấu gì với mình thật hay không.
Chỉ sợ rằng sẽ làm Trợ lí Lâm mất công sức, thời gian để đi tìm hiểu về một người bình thường vốn chả có liên quan tới cô.

- Cô cứ gửi qua đây cho tôi đi đây tính ra vẫn là phận sự tôi cần phải làm thế nên cô không cần phải ngại.

- trợ lí Lâm nhìn ra sự ngập ngừng của Tư Nhĩ, vội giải thích nói không sao.
Tư Nhĩ nghe vậy mới yên tâm chụp lại ảnh của Cẩm Vân rồi gửi tất cả ảnh sang cho Trợ lí Lâm tìm hiểu.

Ở bên này, trợ lí Lâm đang cùng ngồi với Nam Nhật vẫn tập trung xem ảnh, bắt đầu cho người đi điều tra, tìm hiểu về thân thế của cô gái trong ảnh.
Kể ra nếu là Anna thì anh ta nhìn cái nhận ra luôn rồi đấy nhưng đây lại là Cẩm Vân, cô ta chỉ là con gái nuôi của một doanh nhân nước ngoài, bình thường cũng rất ít khi lộ diện nên chẳng mấy ai biết chuyện cô ta là con gái nuôi của một gia đình quý tộc lớn.

- Hôm nay là ngày gì ấy nhỉ? Tôi muốn ngồi gặp mặt tâm sự với bạn của mình một chút mà hết người bạn này đến người bạn khác của tôi đều bị làm phiền bởi một cô gái.

- Nam Nhật ẩn ý nói Tư Nhĩ.
Nam Nhật với Trợ lí Lâm trước là bạn học cùng trường đại học, bọn họ học cùng ngành, cùng khoá, tuổi tác bằng nhau, lí tưởng cũng không có gì khác biệt nên sớm đã thân thiết từ lâu.

Lúc trước Trợ lí Lâm cũng định cùng Nam Nhật xin vào làm cho Trần Gia nhưng vì sau đó có cơ hội gặp mặt ông Lam trước, cảm thấy đi theo ông Lam mới là thích hợp nhất với anh ta nên thay vì xin vào Trần Gia cùng Nam Nhật như ý định trước đó thì Trợ lí Lâm quyết định đi xin làm trợ lí riêng của ông Lam cho tới tận bây giờ.

Mấy lần ông Lam đã định tiến cử trợ lí Lâm vào một chức vụ khác cao hơn bởi năng lực của anh nếu chỉ làm trợ lí cho ông thì quá phí nhân tài nhưng anh ta nhất quyết từ chối với lí do : muốn học hỏi thêm và hứa là chừng nào tự cảm thấy bản thân đủ giỏi mới dám nhận chức.
- Sao lại nói thế? Sếp tôi làm gì ông bạn sếp của cậu à? - trợ lí Lâm hiểu Nam Nhật đang muốn nói về chuyện gì nên cũng hùa theo.
- Haizzz - Nam Nhật mệt mỏi thở dài một hơi.

- Cô sếp của cậu ấy, hại ông bạn sếp của tôi thê thảm quá.

Đang vui vẻ ngồi uống rượu với tôi còn phải lo được lo mất đi tìm cô ta.

Cậu xem… không phải làm khổ người khác đó là gì?
- À… rồi… là Trần Trung phải không? - trợ lí Lâm biết rõ toàn bộ lịch trình quan trọng của Tư Nhĩ trong ngày nên ngay lập tức hiểu ra vấn đề liền.
- Thế mới nói.

Bọn họ lúc trước một kiểu, bây giờ một kiểu, lúc này lúc khác mỗi lúc lại thay đổi nhanh đến chóng mặt, người làm bạn như tôi chỉ cập nhật tình hình thôi cũng thấy mệt.

- Nam Nhật vẻ than thở.
- Có gì thì cũng nói với ông bạn sếp của cậu là sếp tôi không yêu đương với anh ta được đâu.

Bảo với anh ta có gì nên từ bỏ trước đi cho đỡ mệt… - Trợ lí Lâm ẩn ý nhắc nhở.
- Cậu nói vậy là sao? - Nam Nhật tò mò hỏi.
- Ông Lam đã nói rõ quan điểm là như vậy rồi mà.

Đừng nói là yêu đương, ngay đến cả giao tiếp, gặp mặt thông thường ông ấy cũng không muốn hai người ấy gặp mặt nhau nữa là, có chăng thì chỉ chấp nhận cho bọn họ gặp mặt vào những lúc bắt buộc phải gặp mặt như bàn việc hay ăn cơm hai gia đình với nhau thôi.

- trợ lí Lâm thật thà nói ra quyết định của ông Lam, dù sao đây cũng là chuyện ông ấy đặc biệt nhờ anh ta giúp theo dõi và ngăn chặn, hôm nay nói với Nam Nhật thế này, có cơ hội Nam Nhật chắc chắn sẽ nói lại với Văn Quảng.
Mong sao khi Văn Quảng nghe xong sẽ hiểu rõ nên cần phải làm gì, sao cho đúng.
- Ra là thế… - Nam Nhật gật gù sau đó chuyển chủ đề - mà cậu đang tìm kiếm ai à? Tiện nói cho tôi không?
Hai người tuy rằng thân thiết nhưng riêng chuyện công việc, bọn họ rất ít khi kể cho nhau nghe bởi cả hai làm ở hai công ty khác nhau và đều là những người nắm giữ rất nhiều bí mật trong hai công ty.
- Tìm người… cậu xem biết ai không?- trợ lí Lâm đặt điện thoại xuống bàn, đẩy nó về phía Nam Nhật.
Chuyện tìm người này tính ra chỉ là nghi ngờ vô căn cứ của Tư Nhĩ, với lại cũng không liên quan gì đến chuyện của công ty nên có thể cho Nam Nhật xem được, biết đâu còn tìm được nhanh hơn….
- Ô! - Nam Nhật lập tức “ô” lên một tiếng ngay khi nhìn thấy bức ảnh của Cẩm Vân.

- Người này không phải là Cẩm Vân, con gái nuôi của một thương nhân người nước ngoài tên là John hay sao?
Trước đó Nam Nhật đã có cơ hội được Văn Quảng giới thiệu qua về cô ta nên chỉ cần nhìn thoáng một cái là nhận ra người luôn.
- Ờ cảm ơn.

Tôi đi trước đây.

- nhận được thông tin mình muốn biết, trợ lí Lâm gấp gáp bỏ đi trước.
Nam Nhật hoang mang không biết lí do vì sao Tư Nhĩ lại yêu cầu Trợ lí Lâm hỏi về Cẩm Vân nhưng nếu bây giờ có chạy theo hỏi thì cũng không đời nào trợ lí Lâm nói ra lí do, chi bằng cứ nhắn tin báo cho Văn Quảng một câu trước vậy.

“Cậu nên xem lại phía Anna đi nhé! Tôi vừa mới ngồi uống rượu cùng với Lâm, thấy cậu ta đang giúp Tư Nhĩ điều tra về Cẩm Vân đấy! Chuyện này có lẽ không phải chuyện của công ty nên cậu ta có cho tôi xem ảnh để tìm giúp nhưng lại không nói rõ lí do vì sao.

Tôi nghĩ là có liên quan tới chuyện tình cảm với cậu đấy!”

- Tôi đã tìm hiểu ra rồi, cô gái này là Cẩm Vân, con gái nuôi của một thương gia người nước ngoài tên John…
- Ý của anh là cô ta chủ động tìm tôi là có liên quan tới Anna? - Tư Nhĩ chen ngang nói.
Trước đó Tư Nhĩ từng nhận được mấy tin nhắn yêu cầu hẹn gặp của ai đó nhưng cô không trả lời , sau tìm hiểu ra, biết đó là số của Anna, lại nhớ tới quan hệ của cô ta với Văn Quảng không hề tệ, Tư Nhĩ đoán ra ngay được là cô ta có tình cảm với anh nên mới muốn hẹn gặp cô, chắc là để muốn xem xem cô là người như thế nào.

Hôm nay còn để Cẩm Vân cố tình tiếp cận cô, không biết là có âm mưu gì nữa…
Cơ mà mấy chuyện này sao lại nhắm vào mình kia cơ chứ? Người bọn họ nên nhắm tới không phải nên là Lam Như Nguyệt sao? Ly hôn rồi, cắt đứt không còn liên quan gì nữa rồi mà sao vẫn còn bị ảnh hưởng bởi cái tính đào hoa của anh ta nữa vậy? - Tư Nhĩ tự đập đầu nhẹ vào vô lăng, thầm oán trách.
 
Chồng Cũ Xin Tự Trọng
Chương 48: 48: Nghĩ Cách Xin Ly Hôn


Đúng là Anna có ý định xấu nhắm vào Tư Nhĩ thật nhưng chuyện xấu này Cẩm Vân không hề được cho biết trước, bởi vì dạo gần đây cô ta còn đang bận làm đồ án nên Anna không muốn kéo cô ta vào chuyện này.

Hôm nay gặp Tư Nhĩ ở bờ hồ này đích thị chỉ là trùng hợp, hoàn toàn không có sắp đặt gì từ trước.

Còn việc hôm nay cô ta cố tình chủ động đi tới bắt chuyện với Tư Nhĩ, chỉ là do tò mò, tò mò muốn xem xem Lam Tư Nhĩ kia rốt cuộc là người như thế nào.
- Cô ta… đúng là rất đặc biệt.

Bảo sao Anna lại lo lắng về cô ta như thế! - Cẩm Vân ngắm nhìn bàn tay của cô ta vừa mới nắm lấy tay Tư Nhĩ, khẽ nói.

- Tiếc là lại ở phe đối địch với mình, bằng không….

Mình làm bạn với cô ta cũng không tệ.
Tuy chỉ mới gặp lần đầu và giao tiếp với Tư Nhĩ có một hai câu ngắn ngủi nhưng Cẩm Vân rất nhanh đã có thiện cảm tốt với Tư Nhĩ.

Lúc mới nghe qua về cô tiểu thư nhà họ Lam này, Cẩm Vân vốn còn nghĩ là rất bình thường phải chăng thì chỉ có mỗi nhan sắc đẹp làm điểm nổi bật nhưng được gặp mặt trực tiếp thế này mới thấy, hoá ra không chỉ nhan sắc đẹp mà từ khí chất lẫn thần thái, cách ăn mặc đến cử chỉ và hành động, mỗi cái đều vô cùng nổi bật.
Tiếng chuông điện thoại khẽ reo, Cẩm Vân đang ngồi ngắm nhìn mặt hồ trong yên lặng từ tốn mở điện thoại ra xem.

Nhìn thấy Anna gọi, cô ta không vội vã, bình tĩnh nhấc máy.
- Chị Anna?! Có chuyện gì sao? - Cẩm Vân dịu dàng hỏi.
“Em đang đâu rồi, sắp về chưa? ngày mai chúng ta được anh Văn Quảng mời đi sự kiện đấy, em có muốn đi không? - Anna ở đầu dây bên kia vui giọng hỏi, hình như còn có cả tiếng lục lọi quần áo xen lẫn vào với giọng của cô ta, có lẽ cô ta vẫn đang phân vân chưa biết mặc gì nữa rồi.
- Em đang trên trường làm đồ án với bạn, chưa về ngay được, với lại sự kiện ngày mai chị cứ đi đi, anh ấy chủ yếu vẫn mời chị là chính mà, còn em là bất đắc dĩ mời kèm vào đó thôi, không đi cũng không sao.

- Cẩm Vân cố tình nói dối để khỏi phải về.
Với cả Cẩm Vân rất ghét việc phải đứng trước đám đông, cô ta thích sự yên tĩnh và muốn ở một mình hơn là ra ngoài giao tiếp với mọi người nếu như điều đó không thực sự là cần thiết.

- Thế được rồi, không ép em nữa, tranh thủ làm xong sớm rồi về sớm đi nhé? Có cần chị gọi tài xế tới đón em không? - Anna dễ dàng tin lời Cẩm Vân không chút mảy may nghi ngờ gì.
- Em tự bắt taxi về là được rồi, chị không cần lo cho em, tranh thủ nghỉ ngơi sớm đi, ngày mai còn phải xinh đẹp đi gặp mặt Văn Quảng nữa chứ?
- Em nói phải ha.

Cúp máy trước đây.
- Được ạ.
Tắt điện thoại đi, Cẩm Vân ngồi xuống đúng chỗ Tư Nhĩ vừa mới ngồi, mơ màng nhìn về hướng Tư Nhĩ đã nhìn khi nãy, thầm thắc mắc…
- Cô ta đã thấy gì khi ngồi ở đây nhỉ? Tò mò thật đấy…
.
Tối đó Văn Quảng trở về nhà với một trạng thái trông thật lạ.

Có vẻ gì đó như đang vui nhưng lại cũng không hẳn như vậy.

Đặc biệt là trên tay còn đeo một chiếc vòng màu xám đục.

Điều chưa từng có trước đây.
- Anh không sao chứ? – Như Nguyệt nghe thấy tiếng xe trở về nhà của Văn Quảng, hí hửng chạy ra, nhưng thấy biểu hiện của anh có chút lạ lẫm, cô ta không kiềm được, tò mò hỏi.
- Cô chưa ngủ sao? – Văn Quảng lạnh nhạt hỏi, không quan tâm lắm tới việc mình đang hỏi.
- Tôi vui quá nên chưa ngủ được...!– Như Nguyệt vẫn còn vui khi nghĩ tới việc ngày mai có thể được gặp Trần Trung, điều đó làm cô ta cứ nôn nao hạnh phúc ở trong lòng không tài nào ngủ nổi.
Nhìn vẻ hào hứng của Như Nguyệt lúc này, Văn Quảng không muốn nói cho cô ta biết chuyện tối nay Trần Trung đã ăn tối cùng Tư Nhĩ, tránh việc cô ta lại suy nghĩ linh tinh, ngày mai không còn tâm trạng muốn đi gặp anh ta nữa.
- Cô có tin tưởng rằng Trần Trung sẽ thích cô không? Nhỡ đâu anh ta có thể thích Tư Nhĩ thì sao? – Văn Quảng lựa lời thăm dò, xong vẫn thấy nói vậy vẫn hơi thẳng thừng quá, vội nói thêm vào.- Ý tôi là cô có nghĩ liệu bọn họ sẽ thích nhau không?
Như Nguyệt chau mày ngẫm nghĩ, thản nhiên nói.
- Tại sao lại là tin tưởng? vốn dĩ trước đó anh Trần Trung đã từng thích tôi rất lâu rồi mà, mấy năm chúng tôi còn ở bên nhau ấy...!Còn khả năng anh ấy với Tư Nhĩ thích nhau...!tôi đoán là không có đâu.
- Trần Trung trước đó từng thích cô? – Văn Quảng ngạc nhiên hỏi.

Anh vẫn chưa biết chuyện quan trọng này.

– Nhưng sao cô lại nghĩ Trần Trung với Tư Nhĩ không có cơ hội? Bọn họ hiện giờ đang khá thân thiết đấy!
- À cái này thì ban đầu đúng là tôi có nghĩ có thể bọn họ sẽ bên nhau nên mới sốt sáng muốn hợp tác với anh đó nhưng tôi mới nói chuyện với mẹ xong, mẹ tôi nói Tư Nhĩ không có tình cảm với Trần Trung, trực giác và sự quan sát của một người mẹ đã mách bảo với mẹ như thế, và tôi tin mẹ tôi không nói sai đâu.

Dù gì cũng là người gần gũi nhất với Tư Nhĩ ở trong nhà mà.

– Như Nguyệt chắc chắn nói.
Nghe được lời này, Văn Quảng đã yên tâm hơn phần nào.
Vậy ra chuyện đang có “gương mới” Tư Nhĩ chỉ là nói để dập tắt hi vọng của mình thôi sao? Lam Tư Nhĩ em giỏi lắm, ngay cả tôi em cũng dám lừa, tôi lại không tin em không có tình cảm với tôi đấy.
- Nhưng mà...! hình như tôi nghe mẹ tôi nói là bố tôi không muốn anh với Lam Tư Nhĩ qua lại với nhau quá thân thiết nữa đâu, nghe bảo là vì anh đang là chồng tôi nên mới thế.

Thế nên tôi nghĩ anh tính cách gì thì tính, nhưng nhất định phải tính nhanh lên, chúng ta mà không ly hôn sớm...!– Như Nguyệt tính để cho Văn Quảng quyết định toàn bộ mọi chuyện nên đã không đề cập đến chuyện ly hôn nữa, nhưng tự nhiên nhắc đến đây cô ta lại có chút hơi lo lắng, ai mà biết nếu chần chừ thêm sẽ có chuyện gì xảy ra?
Trần Trung có thể sẽ không yêu Tư Nhĩ nhưng mấy cô gái khác thì chưa chắc, tuy rằng đúng là anh ta bị mù thật nhưng một người đàn ông vừa ấm áp lại vừa tinh tế như thế, thử hỏi có cô gái nào tiếp xúc lâu mà không có thiện cảm với anh? Bằng chứng là không phải là Tư Nhĩ đó sao?
- Chúng ta không tính nữa, ngày mai lập tức tìm gặp hai gia đình lựa lời thưa chuyện.

– Văn Quảng không phải không muốn tính mà là khó quá tính không ra.

Bây giờ ngoài cách thưa chuyện trực tiếp, có lẽ là chẳng còn cách nào khác nữa.
- Nhưng mà liệu ổn không? Bố tôi liệu sẽ không phản đối gì chứ? Với cả anh còn phải quay lại với Lam Tư Nhĩ nữa mà, nếu để bố tôi tẩy chay anh thì anh làm gì có cửa với cô ấy? rồi còn gia đình anh sao? Ôi nghĩ tới đây là tôi đã thấy chuyện này thực sự phức tạp quá rồi đấy! – Như Nguyệt chán nản ngồi “phịch” xuống chiếc ghế sô pha gần đó, mệt mỏi nói.

- Tính ra khó thật, nhưng yên tâm là cô vẫn khó khăn hơn tôi nữa, bởi lẽ ông Lam đời nào chấp nhận cho con gái mình qua lại với một tên mù không thân phận cao quý như Trần Trung? – Văn Quảng tiếp tục chỉ ra phần khó khăn của chuyện này.
Văn Quảng không nói thì thôi, càng nói ra càng khiến người khác thêm phần sầu não, Như Nguyệt nghe anh nói sau đầu óc nhức nhối hết cả, đau đầu không thể tìm ra cách để giải quyết vấn đề nan giải này.

- Vẫn chưa kể là nếu thưa chuyện trực tiếp chả nhẽ lại nói là vì không hợp nên muốn ly hôn? Có được không? – Như Nguyệt vu vơ nói, tiếp đó vội xua tay luôn.

– Chắc là không đâu, vốn dĩ ngay từ đầu cũng không ai để tâm chuyện chúng ta có hợp nhau hay không cả, hôn nhân ép buộc mà, hợp thế nào được?
Biết là chuyện này rất khó nhưng Văn Quảng không thể từ bỏ như vậy được, chuyện ly hôn này bắt buộc phải diễn ra càng nhanh càng tốt.

Anh nhớ vợ cũ quá rồi, không muốn vợ cũ cứ thong thả ở ngoài mà đi tìm “gương mới” được.

Mân mê chiếc vòng đang đeo ở trong tay mất một lúc, anh quyết định nói.
- Mẹ tôi và Trần Thư rất thích Lam Tư Nhĩ, có lẽ tôi sẽ lựa lời nói với bọn họ để bọn họ giúp nói chuyện với bố tôi trước, còn cô tự lo bố mẹ cô đi… - Văn Quảng bất đắc dĩ nói.
- Tự lo kiểu gì? Tôi… sao có thể… - Như Nguyệt bất lực toàn tập trước kiểu tính toán này của Văn Quảng.
Sao ngay từ đầu không nói vậy luôn đi? Mất công mình phải đợi.- Như Nguyệt bực nhọc chỉ dám thầm chửi Văn Quảng ở trong lòng.
- Quyết định vậy nhé! Ngày mai chúng ta tiến hành việc này luôn.

Dù sao cả hai đều cần phải ly hôn càng sớm càng tốt mà.

- Dứt lời, Văn Quảng lập tức đi lên phòng trước sự khó chịu của Như Nguyệt.
.
Bình minh của buổi sớm ngày hôm nay thật đẹp.

Khi mặt trời bắt đầu lên, ánh sáng đầu tiên chiếu rọi lên thành phố, Văn Quảng từ từ tỉnh giấc sau một đêm tưởng chừng như không thể nào dài hơn được nữa, cầm điều khiển rèm cửa rồi mở rèm lên, anh trông thấy những cảnh tượng tuyệt vời mà chỉ có vào lúc này mới được trải nghiệm.
Hồi trước khi Tư Nhĩ còn ở đây, anh nhớ mỗi sáng cô đều thức dậy từ rất sớm, tranh thủ lúc đó ngồi mơ màng, nhâm nhi một ly trà ở ban công phòng cô.

Có khi cô sẽ đọc sách, khi lại ngồi vẽ vời thứ gì đó mà cô cho rằng nó đẹp.

Còn anh mỗi buổi sáng đều lén lút ngồi ngắm cô, ở một góc mà cô chẳng bao giờ có thể nhìn thấy được.
Liệu cô ấy còn có sở thích này nữa không? Văn Quảng đột nhiên tò mò chuyện nhỏ nhặt này, ước ao có thể được ngắm nhìn cô ngay lúc này.

Hoá ra, anh nhớ về cô kĩ đến cơ à? Thế mà hôm nay anh mới biết điều đó đấy!

Nhìn chiếc vòng cô tặng, Văn Quảng khẽ nhướn môi cười, thầm cảm ơn bản thân vì khi đó đã quên vứt nó đi, để rồi bây giờ anh mới có cơ hội được đeo nó ở trên tay như thế này.
- Mong là mày sẽ thực sự đem lại may mắn cho tao.

- Văn Quảng ngốc nghếch nói chuyện với chiếc vòng.
Hôm nay anh phải tính toán chuyện ly hôn, nhất định phải gặp may mới được.

Mong là mọi chuyện đều sẽ thuận lợi.
“Tinh tinh”- một dòng tin nhắn được gửi đến cho Văn Quảng.

Là của Nam Nhật gửi đến.
- Tên này mới sáng ra gì mà… - Văn Quảng lẩm bẩm thắc mắc, không rõ vì sao tên này lại nhắn cho anh sớm như thế.
“Hôm qua sao rồi? Sao không trả lời tin nhắn của tôi?”
Từ tối qua tới giờ, Văn Quảng chưa động đến điện thoại nên không biết Nam Nhật đã nhắn gì cho mình, lướt lên tin nhắn còn chưa đọc tối qua, anh vô cùng bất ngờ khi biết tin.
“Đến đón tôi.

Chúng ta nói chuyện trực tiếp.” - Văn Quảng gấp gáp nhắn lại sau đó rời khỏi giường chuẩn bị đi đến sự kiện của nhà hàng ngày hôm nay.
Lẽ nào anh đã lầm khi quyết định tin tưởng Anna?
Chuyện Cẩm Vân gặp Tư Nhĩ ở bờ hồ có thể là trùng hợp thật nhưng cũng không thể loại trừ khả năng đó có thể đó là cố tình sắp xếp.

Người như Cẩm Vân, trước giờ luôn không thích giao tiếp với người khác, tư tưởng còn có phần hơi khác thường, đời nào cô ra chịu chủ động đi bắt chuyện với Tư Nhĩ mà không có lí do? Bất biết lí do của cô ta là gì, là xấu hay tốt, có liên quan tới Anna hay không? Mình bắt buộc phải điều tra rõ chuyện này.
.
Tại biệt thự nhà họ Lam.

Tư Nhĩ sau khi thong thả ngồi tận hưởng một buổi sáng nhàn hạ hiếm hoi ở ban công, cô vươn vai nhẹ một cái rồi đứng dậy trở về phòng, chuẩn bị thay đồ để đi làm trước khi trợ lí Lâm tới đây.
Một lúc sau…
- Tới rồi à? Thông tin tôi cần cậu có đủ cả chứ? - Tư Nhĩ nghiêm trọng hỏi.
- Cô ta đúng là Cẩm Vân, con gái nuôi của John, và là chị em thân thiết với Anna nhưng tôi vẫn không tìm ra được có sự sắp đặt trong cuộc gặp của cô với cô ta ở bờ hồ đó, vì qua theo dõi camera ở quán ăn gần đó cho thấy hầu hết vào các ngày trong tuần, ngày nào cũng tầm giờ đó hoặc muộn hơn một chút Cẩm Vân sẽ đi qua bờ hồ đó để đi học về… việc gặp cô ở đó có thể chỉ là một sự trùng hợp… - trợ lí Lâm đưa cho Tư Nhĩ một chiếc USB bên trong có chứa toàn bộ những manh mối anh ta đã thức trắng cả đêm để tìm kiếm.
 
Back
Top Bottom