Ngôn Tình Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!
Chương 60


Buổi sáng ngày hôm sau, Vân Mộng Dao ngủ dậy cũng muộn hơn bình thường, cơ thể đau nhức như vừa bị một chiếc xe cán qua, người bên cạnh thì không biết đã đi mất từ khi nào.

Cô đưa tay đỡ lưng, trong lòng thầm ai oán.

Rõ ràng tối qua anh mới là người dùng sức nhiều nhất nhưng tại sao người mệt chỉ có cô?
Cửa phòng đột nhiên mở ra, Thẩm Quân Uyên từ bên ngoài đi vào, trên tay cầm một khay thức ăn nóng hổi.

Nheo mắt nhìn Thẩm Quân Uyên, thấy tinh thần anh có vẻ vô cùng thoải mái khiến cho Vân Mộng Dao tức giận mà quên đi tình trạng hiện tại của bản thân.

Thẩm Quân Uyên đặt khay thức ăn lên bàn rồi đưa mắt qua nhìn Vân Mộng Dao.

Thấy Vân Mộng Dao ngồi bên mép giường, tùy tiện khoác chăn lên người, thân thể tr@n trụi, mềm mại nửa kín nửa hở như đang dụ hoặc khiến cho mắt anh tối sầm lại, byết hầu lăn lộn lên xuống.
Cảm nhận được ánh mắt của người nào đó, Vân Mộng Dao không kìm được rùng mình một cái, cô kéo chăn cuộn mình thành một con sâu chỉ để lộ ra cái đầu nho nhỏ rồi trừng mắt với Thẩm Quân Uyên.
Đối mặt với ánh mắt của Vân Mộng Dao, Thẩm Quân Uyên mặt không có một chút biểu tình sải bước thẳng về phía Vân Mộng Dao rồi ôm lấy cô vào lòng.

Cả một quá trình đó không có một động tác thừa nào.
Cứ ngỡ rằng Thẩm Quân Uyên chỉ ôm cô một lúc thôi, nhưng Vân Mộng Dao lại không ngờ tới bàn tay to lớn nhân lúc cô sơ hở mà luồn vào trong chăn bắt đầu dạo chơi thân thể tr@n trụi, mềm mại.
"Anh...!anh mau dừng lại." Vân Mộng Dao co rúm người lại, gương mặt đỏ bừng lên trừng mắt với anh.

Cô dùng cánh tay mảnh khảnh của mình ngăn chặn hành động được một tấc tiến một thước của người nào đó.

Khóe môi Thẩm Quân Uyên khẽ cong lên, anh chỉ cần dùng một tay đã có thể dễ dàng khống chế bàn tay nhỏ bé đang ra sức chống cự mình, tay còn lại tiếp tục công việc còn đang dang dở.
Trên thân thể ngọt mềm vẫn còn lưu lại dấu vết h0an ái, cảm xúc khi chạm vào vẫn mềm mại, mượt mà khiến anh vừa chạm vào đã thấy nghiện.

Anh gỡ bỏ lớp chăn che chắn thân thể cô ra rồi đặt cô ngồi lên trền đùi mình sau đó thì cúi đầu cắn nhẹ lên vai cô.
"Thẩm Quân Uyên, anh...!anh mau dừng lại cho em." Gương mặt Vân Mộng Dao đỏ bừng lên, hô hấp cũng bắt đầu trở nên nặng nề.

"Ngoan, đừng nhúc nhích.

Em có biết buổi sáng chính là lúc đàn ông dễ đ ộng tình nhất hay không? Nếu em còn tiếp tục anh sẽ làm thịt em." Thẩm Quân Uyên trần giọng nói, bàm tay đang dạo chơi trên thân thể Vân Mộng Dao cũng ngừng lại mà chuyển sang ôm cô vào lòng.

Lúc này, Vân Mộng Dao cảm nhận được vật thô cứng bên dưới đang đâm vào hông mình, cô liền co rúm người lại không dám nhúc nhích dù chỉ một chút.
Nhìn bộ dạng nhát gan của người trong lòng, Thẩm Quân Uyên lại đổi ý muốn tiếp tục chà đạp cô.

Anh đưa tay nâng cằm cô lên, nhẹ nhàng hôn lên đôi môi mềm của cô, bàn tay to không an phận phủ lên nơi đ ẫy đà trước ngực, đôi gò b ồng đào hiện đầy dấu đỏ loang lỗ vì tối qua bị anh chà đạp, giờ phút này lại càng ngượng ngùng vểnh cao.
"Ưm...!Ưm..." Vân Mộng Dao bị anh hôn đến điên cuồng, trong đầu không ngừng mắng anh nói lời không giữ lời nhưng lời tới cổ họng bị chặn lại chỉ có thể phát ra tiếng rên khe khẽ.
Đúng lúc này, bên ngoài vọng tới tiếng gõ cửa, hành động của Thẩm Quân Uyên cũng ngừng lại.

Nhân lúc Thẩm Quân Uyên vừa thả mình ra, Vân Mộng Dao vội vàng chạy vào trong phòng tắm rồi khóa chặt cửa lại.

Nhìn theo bóng lưng nhỏ nhắn đang chạy chối chết như thể phía sau có một thứ gì đó thật đáng sợ, Thẩm Quân Uyên chỉ biết bất lực cười nhẹ.

Anh chỉnh lại bộ đồ đã xộc xệch của mình rồi chậm rãi đi ra mở cửa.
"Làm gì mà lâu vậy mới ra mở cửa? Dao Dao đâu rồi?" Vân phu nhân vẻ mặt ghét bỏ không để cho Thẩm Quân Uyên một ánh mắt mà thông qua khe hở nhìn vào trong căn phòng, hỏi.
Mặc dù Vân phu nhân không cho anh một sắc mặt tốt nhưng Thẩm Quân Uyên lại không hề cảm thấy giận dữ hay tủi hờn, anh chỉ bình thản nói: "Vợ con đang tắm.

Mẹ có chuyện gì muốn nói với vợ con sao?"
"Dao Dao là con gái tôi, tôi không được phép nói chuyện với con bé sao?" Vân phu nhân lườm Thẩm Quân Uyên như thể muốn lập tức dùng ánh mắt của mình đốt anh thành tro.

Cái người đàn ông bề ngoài đoan chính nhưng thật ra lại thu hút một đám ong bướm vây quanh này khiến cho bà thấy chán ghét.

"Từ khi nào mà anh với con bé trở nên thân mật vậy? Tôi nhớ không nhầm cái ngày đăng kí kết hôn anh bỏ lại con gái tôi một mình ở cục dân chính thì phải."
"Con với cô ấy là vợ chồng, tất nhiên là lúc nào cũng phải thân mật rồi, có như vậy thì ngày ba mẹ bế cháu cũng không còn xa nữa." Nói rồi, khóe miệng Thẩm Quân Uyên hơi cong lên, đôi mắt hơi híp lại tựa như đang ngầm khiêu khích.
Không khí giữa mẹ vợ và con rể trong thoáng chốc trở nên lắng đọng, ánh mắt hai người nhìn nhau như có một tia lửa điện xẹt qua.

Mặc dù Vân phu nhân chính là người bắt đầu đá xéo Thẩm Quân Uyên nhưng bà lại không đấu thắng được anh đành phải ôm một cục tức trong bụng mà rời đi.

Nếu như có thể, Vân phu nhân thật muốn trở về quá khứ ngăn chặn cô con gái ngốc nghếch của mình tiếp xúc với Thẩm Quân Uyên.
Nhưng bà cũng biết điều đó sẽ không bao giờ xảy ra..
 
Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!
Chương 61


Chỉ còn vài ngày nữa là đến giao thừa, ba mẹ Vân Mộng Dao đều đã xách hành lý đi ra nước ngoài du lịch cho đến hết kỳ nghỉ lễ.

Ở kiếp trước, Vân Mộng Dao và Thẩm Quân Uyên sẽ như thường lệ mà phải tới căn nhà mà ba mẹ anh đang ở ăn Tết.

Nhưng hiện tại, Vân Mộng Dao chính là một cô dâu nhỏ mới về nhà chồng cho nên dịp Tết đầu tiên sau khi về nhà chồng sẽ được ăn ở nhà cũ của Thẩm gia.

Nơi đó cũng chính là nơi tổ tiên Thẩm gia sinh sống qua bao đời.
Nhà cũ Thẩm gia được xây dựng theo phong cách phương Đông, nơi đây mặc dù đã được trùng tu nhiều lần nhưng vẫn không làm mất đi vẻ trang nghiêm, cổ kính của nó.

Căn nhà được xây dựng trên một ngọn núi cách xa thành phố, xung quanh bao bọc là cây cối, không khí trong lành thoáng đãng khác xa với thành phố đầy khói bụi.
Trước kia, toàn bộ con cháu Thẩm gia đều sẽ ở chung trong nhà cũ, tuy nhiên hiện tại nơi ấy chỉ còn có Thẩm lão gia cùng Thẩm lão phu nhân sinh sống, các con cháu trong nhà cũng chỉ trở về vào những dịp lễ lớn.
Trên đường tới nhà cũ, Vân Mộng Dao cứ cảm thấy trong người khó chịu, mí mắt cô đột nhiên giật giật, cảm giác không ha đột nhiên nhói lên trong lòng cô.

Thấy sắc mặt Vân Mộng Dao có vẻ không được tốt cho lắm, Thẩm Quân Uyên ho rằng cô là vì lần đầu tiên tới nhà cũ Thẩm gia nên trong lòng lo lắng liền nắm tay cô an ủi.

Cảm nhận được bàn tay truyền đến hơi ấm, Vân Mộng Dao liền quay sang nhin người bên cạnh.

Thẩm Quân Uyên cũng đang nhìn cô, ánh mắt dịu dàng khiến cho cô an tâm phần nào.

Vào đến nhà, Vân Mộng Dao cởi giày thay dép lê ra thì dự cảm không hay lại một lần nữa nhói lên trong lòng cô.
Hai người cùng nhau đi vào trong nhà.

Vừa vào đến nơi, Vân Mộng Dao đã thấy Hồ Lệ Tinh đang cùng Thẩm lão phu nhân nói chuyện rất vui vẻ, hai người kẻ xướng người họa hăng say mà không để ý một nhà Thẩm Quân Uyên đã tới.
Vân Mộng Dao trong thoáng chốc đã hiểu ra cô dự cảm không hay là do có sự xuất hiện của Hồ Lệ Tinh.
Lúc này, Thẩm lão gia từ bên ngoài vườn đi vào, trên tay ông cầm cây quải trượng, đi đằng sau còn có quản gia cùng với vài người hầu.

Khi nhìn thấy một nhang bốn người vẫn đứng ngoài cửa, Thẩm lão gia gõ nhẹ cây quải trượng xuống đất nói: "Tới rồi à? Tôi còn cứ nghĩ các anh các chị đã quên lão già này rồi cơ đấy.

Còn đứng đấy làm gì? Mau vào nhà đi."
Nghe thấy tiếng của Thẩm lão gia, hai người phụ nữ ngồi trên sô pha đồng thời xoay người lại.

Thẩm lão phu nhân là nhìn mấy người, trong mắt chợt lóe rồi đứng dậy mỉm cười ngọt ngào, nói: "Ai nha, mấy đứa tới từ khi nào vậy? Đều tại bà già này mải nói chuyện không chú ý tới mấy đứa."
"Người già đúng thật là rất lắm bệnh, Lưu quản gia, ông nhớ thường xuyên đặt lịch khám sức khỏe định kì cho bà già kia."
Thẩm lão phu nhân nghe xong, gương mặt khẽ vặn vẹo một chít sau đó lại làm như không có chuyện gì xảy ra, khóe miệng cong lên cười gượng.

Thẩm lão phu nhân là người vợ thứ ba của Thẩm lão gia, hiện tại mới chỉ có bốn mươi mốt tuổi, vốn là bạn thân của Thẩm phu nhân, xong nhờ mưu mẹo mà quyến rũ được Thẩm lão gia, một bước tiến vào hào môn sống cuộc sống sung sướng.

Nhan sắc cũng là vì được bảo dưỡng tốt cho nên thoạt nhìn qua chỉ giống như là mới ba mươi tuổi mà thôi.

"Cháu trai vẫn mồm miệng sắc bén như ngày nào nhỉ?"
"Bà già, tuổi cao nên có vấn đề về thị lực à? Tốt nhất là bà nên gọi tôi giống như những người khác."
"Mấy người có thôi đi không?" Thẩm lão gia gõ mạnh cây quải trượng xuống sàng nhà, giọng điệu có chút tức giận xen lẫn bất lực.
"À đúng rồi, ông xã Lệ Tinh năm nay sẽ ăn Tết cùng với nhà mình, ông cũng biết đấy người nhà con bé đều ở nước ngoài, một mình con bé ở trong nước cũng không dễ dàng gì.

Hiện tại lại là dịp Tết, một mình con bé đón Tết trong nước cũng không tránh khỏi cô đơn, buồn bã.

Cho nên em đã gọi con bé tới đây." Thẩm lão phu nhân chỉ vào Hồ Lệ Tinh.

"Hình như, Lệ Tinh chính là bạn học trước kia của Quân Uyên đúng không?" Nói rồi, Thẩm lão phu nhân nhìn về phía Thẩm Quân Uyên thấy ánh mắt lạnh lẽo của anh đang nhìn mình, sống lưng bà ta truyền đến một cỗ khí lạnh.
Chuyện cũ của Thẩm Quân Uyên cùng với Hồ Lệ Tinh không ai trong Thẩm gia là không biết.

Năm Thẩm Quân Uyên mười tám tuổi đã từng yêu Hồ Lệ Tinh, thậm chí hai người đã dự định sau khi thành niên sẽ kết hôn nhưng Hồ Lệ Tinh lại đột nhiên ra nước ngoài mặc cho Thẩm Quân Uyên có phản đối.

Kể từ đó, Thẩm Quân Uyên như trở thành một con người khác, lạnh lùng, trầm ổn hơn rất nhiều.
"Quá khứ đã qua nhắc lại cũng vô dụng, hiện tại mới là quan trọng nhất." Thẩm Quân Uyên vòng tay ôm eo Vân Mộng Dao, ánh mắt nhìn cô trong thoáng chốc trở nên dịu dàng.
Hồ Lệ Tinh nhìn hai người trước mặt ân ân ái ái, trong lòng ghen ghét không thôi, nhờ cuộc nói chuyện với Thẩm lão phu nhân cô ta đã biết được thân phận thật của Vân Mộng Dao, cô ta cũng đã biết mối quan hệ giữa hai người là gì.

Điều này tuy nằm ngoài dự đoán của cô ta nhưng cô ta chắc chắn bản thân hiểu Thẩm Quân Uyên nhiều hơn là Vân Mộng Dao..
 
Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!
Chương 62


"Mọi người không để tâm cháu ở đây cùng ăn Tết với mọi người chứ?" Hồ Lệ Tinh nói, ánh mắt nhìn về phía Thẩm Quân Uyên.
"Đương nhiên là không để tâm." Thẩm lão gia nói sau đó liếc nhìn Thẩm Quân Uyên âm thầm cảnh cáo.

"Ông còn đang muốn hỏi thăm tình hình hiện tại của ông bạn già như thế nào đây."
Dưới sự đồng ý của Thẩm lão gia, Hồ Lệ Tinh tất nhiên được cho phép ở lại nhà cũ Thẩm gia đón Tết.

Mặc dù hiện tại cô ta đã biết Vân Mộng Dao là vợ của Thẩm Quân Uyên nhưng cô ta vẫn không hề biết thu liễm bản thân mà ngược lại còn cố tình tiếp cận anh.

Hành động này của cô ta khiến cho ông bà Thẩm rất không hài lòng cộng thêm chuyện của quá khứ lại càng khiến cho ông Thẩm càng không thích cô ta hơn.

Tuy vậy nhưng hai người cũng không thể khiến cho Thẩm lão gia vì chuyện này mà không vui.
Từ trước đến nay, Thẩm lão gia vẫn luôn không có thiện cảm với Vân Mộng Dao, suy cho cùng ông luôn cảm thấy Vân Mộng Dao không xứng với Thẩm Quân Uyên.

Còn đối với Hồ Lệ Tinh, ông lại đặc biệt yêu thích, một phần là vì cô ta rất khéo ăn nói, biết cách khiến cho ông vui vẻ, phần khác là vì ông nội của Hồ Lệ Tinh là bạn cũ của ông.
Có thêm sự góp mặt của Hồ Lệ Tinh, bữa cơm tất niên trôi qua dưới bầu không khí không mấy vui vẻ.

Mà người không vui nhất lại chính là Vân Mộng Dao.

Khi nghe thấy Hồ Lệ Tinh kể chuyện quá khứ ra, Vân Mộng Dao biết rõ cô ta đang ngầm ám chỉ điều gì cũng như đang cố tình chua rẽ mối quan hệ của hai người.

Nhưng dù vậy, trong lòng cô vẫn có chút khó chịu, hiện tại chỉ muốn ngay lập tức bịt miệng Hồ Lệ Tinh lại để cô ta không thể nói ra bất cứ lời chia rẽ nào nữa.
Đang ngẩn người thì đột nhiên trên bát cơm nhiều thêm một miếng sườn chua ngọt thơm nức, Vân Mộng Dao quay sang nhìn về phía người vừa gắp miếng thịt cho mình.

Chỉ thấy khóe miệng Thẩm Quân Uyên hơi cong lên, dịu giọng nói: "Mau ăn đi, những lời bịa đặt thì đừng tin."
Vân Mộng Dao gật đầu trong lòng thầm mắng mình phải tỉnh táo một chút, dù sao thì trước đó Thẩm Quân Uyên đã giải thích hết tất cả mọi chuyện với cô rồi.

So với việc đi tin một người ngoài như Hồ Lệ Tinh thì cô chọn tin tưởng chồng mình là Thẩm Quân Uyên còn hơn.

Sau bữa tối, Thẩm lão gia bởi vì muốn để cho Hồ Lệ Tinh được ở riêng cùng Thẩm Quân Uyên liền kêu anh đưa cô ta về nhà, nhưng anh lập tức gọi tài xế của mình tới phán phó tài xế đưa cô ta trở về nhà.

Lúc đó, trên mặt Thẩm lão gia cùng Hồ Lệ Tinh lộ rõ sự không hài lòng.
Người mù cũng biết Thẩm lão gia muốn gán ghép Hồ Lệ Tinh cùng với Thẩm Quân Uyên, nhưng suy cho cùng Thẩm Quân Uyên là người đã có gia đình nhưng ông lại không hề thu liễm lại.

Đối với Thẩm lão gia, chuyện lấy hai vợ cũng chẳng phải là chuyện to tát gì, dù sao thì Thẩm lão gia còn có ba người vợ.
Bởi vì chuyện Thẩm lão gia muốn Thẩm Quân Uyên đưa Hồ Lệ Tinh về nhà khiến cho anh tức giận mà ngay lập tức dẫn Vân Mộng Dao trở về nhà.

Anh sợ rằng nếu như ở lại nơi này thêm một giây phút nào nữa thì cô sẽ phải chịu thêm những lời xỉa xói từ mấy người trong căn nhà đó.

Suy cho cùng, mấy người đó đúng thật là điên rồi, một vợ không đủ sao còn muốn lấy thêm.
Suốt cả quãng đường, Vân Mộng Dao cứ trầm mặc không nói, hai tay cô đan vào nhau, gương mặt cúi gằm xuống.

Cô nhớ rõ, bữa ăn tất niên đầu tiên ở nhà cũ ở kiếp trước mặc dù không có sự xuất hiện của Hồ Lệ Tinh nhưng Thẩm lão gia cũng không hề cho cô một sắc mặt tốt.

Mà khi ấy, mối quan hệ giữa cô và Thẩm Quân Uyên cũng rất lạnh nhạt, mặc dù thấy cô bị Thẩm lão gia, Thẩm lão phu nhân lần lượt giáo huấn nhưng anh không hề bày tỏ một chút thái độ nào.
"Có muốn tới quảng trường xem pháo hoa không?" Thẩm Quân Uyên không đầu không cuối hỏi, tuy rằng hai mắt anh vẫn đang chăm chú nhìn đường nhưng một bàn tay to lớn đã bao trọn lấy đôi tay Vân Mộng Dao.

Nhiệt độ từ lòng bàn tay truyền sang khiến cho đáy lòng đamg thấp thỏm của cô an tâm phần nào.
"Có." Vân Mộng Dao thấp giọng trả lời, ý cười tràn ngập trên gương mặt.
Khi hai người đến gần quảng trường thì đã co rất nhiều người tụ tập ở nơi đó chờ đồng hồ điểm mười hai giờ đêm để bắn pháo hoa.

Thẩm Quân Uyên tìm một chỗ để xe, sau đó lấy từ trong cốp xe một thùng carton pháo bông các lại, hiển nhiên là do đã chuẩn bị từ trước đó.

Một tay anh ôm lấy thùng carton, một tay nắm lấy tay Vân Mộng Dao hòa nhập vào dòng người đang chuẩn bị bắn pháo ăn mừng.
Tiếng chuông điểm mười hai giờ ở tháp đồng hồ chính giữa quảng trường vừa ngân vang, thì lập tức tiếng pháo hoa xé tan không khí bay vút lên cao cũng vang lên.

Mọi người đều cởi bỏ rào cản hân hoan trao nhau lời chúc một năm mới phát đạt, bình an.
***
Tác giả có lời muốn nói: Dạo này tâm trạng của Vịt có hơi không tốt cho nên có chút ảnh hưởng tới truyện, Vịt sẽ cố gắng điều chỉnh lại trạng thái sớm nhất có thể.

Cảm ơn mọi người đã ủng hộ.
 
Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!
Chương 63


Sau kì nghỉ Tết, tất cả mọi chuyện đều dần dần trở về quỹ đạo, quản lý Đường Cẩm Hy có giúp Vân Mộng Dao nhận một vài dự án phim.

Cứ như vậy, Vân Mộng Dao lại tiếp tục xách hành lý tạm thời đi tới địa điểm quay phim một thời gian.

Cùng với nhân khí và danh khí lên cao, những nhãn hàng lớn cũng bắt đầu muốn hợp tác với Vân Mộng Dao, các tài nguyên tốt cũng đến với cô nhiều hơn.
Ngày hôm nay là buổi chiếu thử bộ phim 《 Khu Ổ Chuột》, trên trang web chính của đoàn phim cũng đã tung ra một đoạn trailer, là một thành viên trong đoàn, Vân Mộng Dao cũng lập tức chia sẻ lại bài viết đó.

Bộ phim này chính là bộ phim đầu tiên mà cô được đóng chính, cho nên khi tham gia buổi giao lưu với fans hâm mộ và chiếu thử phim, Vân Mộng Dao không tránh khỏi có cảm giác hồi hộp.

Tuy rằng buổi chiểu thử không có nhiều người xem, những người tới đây phần lớn là những người đã lớn tuổi, nhưng số lượng người tới cũng đã vượt qua tiêu chuẩn mà những nhân viên trong đoàn đề ra.

Dù sao thì bọn họ là một đoàn làm phim mới, chưa có tiếng tăm gì trong giới, mà những diễn viên trong đoàn không phải người mới thì cũng là diễn viên không mấy nổi tiếng.
Sau khi buổi chiếu thử phim kết thúc, những khán giả tới xem đều cảm thấy rất hài lòng về bộ phim nên rất tích cực lăng xê bộ phim trên mạng.

Để chúc mừng chuyện đó, nhân viên trong đoàn dẫn đầu là đạo diễn đã đề nghị mọi người đi ăn một bữa thịnh soạn.

Khi ăn xong cũng đã là tám giờ tối, mọi người thấy thời gian vẫn còn khá là sớm cho nên đã đề nghị đi KTV.

Khi nghe nói mọi người muốn đi, Vân Mộng Dao liền khéo léo từ chối, tuy rằng mọi người có chút nuối tiếc nhưng cũng không có ngăn cản cô lại.

Bởi vì hiện tại trời đang đổ một cơn mưa lớn, cho nên trước khi đi, có người tốt bụng muốn gọi xe giúp cho Vân Mộng Dao, nhưng lúc ấy Vân Mộng Dao đã thấy chiếc xe quen thuộc đứng đợi mình ở bên kia đường liền vội vàng từ chối.
Khi mọi người vừa lên xe đi khuất, thì Thẩm Quân Uyên cũng từ bên kia đường cầm ô đi sang, nào ngờ vừa đi được vào bước thì một chiếc xe ô tô từ đằng xa bất ngờ lao thẳng về phía Thẩm Quân Uyên.

Cả người anh bị hất bay sang một bên, chiếc xe sau khi gây án cũng nhanh chóng bỏ chạy.
Mọi chuyện chỉ xảy ra trong chốc lát khiến cho Vân Mộng Dao thoáng sững sờ, cô vội vàng bỏ túi đồ đang cầm chạy tới ôm lấy anh.

Thẩm Quân Uyên cả người suy yếu nằm trên đường, từng tế bào truyền đến cảm giác đau đớn, anh run rẩy đưa tay vuốt v e gì má cô, thều thào nói: "Ngoan, đừng khóc." Nói rồi, bàn tay anh vô lực buông xuống.

Vân Mộng Dao cố gắng lấy lại bình tĩnh, đôi tay run rẩy bấm số gọi cho cứu thương tới nhưng phải đến lần thứ năm cô mới có thể bấm chính xác.
Đến khi ông bà Thẩm biết chuyện cũng đã là vài giờ sau khi xảy ra vụ việc, khi bọn họ đến nơi liền phát hiện Vân Mộng Dao toàn thân ướt như chuột lột đang ngồi thẫn thờ trước phòng phẫu thuật mặc cho những người đi qua không ngừng chỉ trỏ.

Có người còn bạo gan lấy cả điện thoại ra chụp ảnh lại, nhưng điều đó cũng không ảnh hưởng gì đến Vân Mộng Dao.
Ông bà Thẩm nhìn thấy Vân Mộng Dao như vậy không khỏi có chút lo lắng, hiện tại Vân Mộng Dao trông nhếch nhác trước mặt rất nhiều người.

Hơn nữa cô còn là một minh tinh, chắc chắn chuyện này sẽ gây ảnh hưởng đến sự nghiệp của cô.

Hai ông bà nhìn nhau rồi đi tới bên cạnh cô nhẹ giọng an ủi.

"Dao Dao, đừng lo lắng, mọi chuyện rồi sẽ ổn thôi.

Con mau đi thay đồ rồi nghỉ ngơi đi, cẩn thận bị nhiễm bệnh."
Vân Mộng Dao chậm chạp lắc đầu ánh mắt vẫn nhìn chằm chằm về phía cánh cửa đã đóng chặt mặc cho bà Thẩm có hết lời khuyên nhưng cô vẫn cứng đầu không chịu rời đi dù chỉ một bước, đôi mắt to tròn đã ngấn nước chỉ cần một chút nữa thôi là rơi xuống.

Bà Thẩm thở dài ôm lấy Vân Mộng Dao vào lòng, bàn ray đưa lên xoa đầu cô, nhẹ giọng nói: "Muốn khóc thì cứ khóc đi, không cần phải kiềm chế.".

Truyện mới cập nhật
Vân Mộng Dao không phản ứng gì, cô vùi mặt vào trong vòng tay của bà Thẩm, hai tay run rẩy ôm lấy bà.

Hai người ngồi chờ thêm một lát thì Thẩm lão gia cùng với Thẩm lão phu nhân và Hồ Lệ Tinh cũng đi tới.

Vừa nhìn thấy Vân Mộng Dao, Thẩm lão gia đã không cho cô một sắc mặt tốt nào, mà Thẩm lão phu nhân còn không ngừng ám chỉ đặt điều về cô khiến cho Thẩm lão gia càng thêm không thích cô hơn.
Tuy nhiên, Thẩm gia là một gia tộc lớn, cho nên rất để ý bộ mặt với người bên ngoài, bọn họ sẽ không bao giờ để người khác thấy bản chất thực sự của mình.

Trước mặt người ngoài, bọn họ luôn bày ra bộ dáng cao quý, nhưng thực tế phía sau bộ mặt đó là những mưu mô, tính toán.

Mà Thẩm phu nhân đang muốn nói đỡ cho Vân Mộng Dao thì đèn trong phòng cấp cứu cũng đã tắt, cửa phòng từ từ mở ra.
"Cho hỏi ai là người nhà của bệnh nhân?.
 
Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!
Chương 64


"Cho hỏi ai là người nhà của bệnh nhân?" Bác sĩ tháo khẩu trang xuống rồi nhìn xung quanh nói.
"Là tôi.

Tôi là cha của nó."
Lúc này, tất cả mọi người đều vây quanh vị bác sĩ mới đi ra hỏi han tình hình để mặc Vân Mộng Dao ngẩn người trên ghế.

Bác sĩ nói sơ qua tình hình hiện tại của Thẩm Quân Uyên cho mọi người biết.

"Hiện tại tuy cuộc phẫu thuật đã thành công nhưng vì do chấn động mạnh, cho nên sẽ để lại di chứng về sau."
Nói rồi bọn họ đưa Thẩm Quân Uyên trở về phòng bệnh, mọi người cũng nhanh chóng rời đi chỉ còn Vân Mộng Dao ngồi nguyên tại chỗ.
"Cô...! không sao chứ?" Cô y tá thấy Vân Mộng Dao ngồi yên không cử động liền đi tới vỗ vai cô hỏi.

Vân Mộng Dao nghe thấy liền chậm rãi ngẩng đầu lên nhìn y tá kia.

Khi nhìn thấy gương mặt của Vân Mộng Dao, cô y tá thoáng ngạc nhiên xong lập tức khôi phục lại bình tĩnh, nói: "Tôi thấy cô ngồi ở đây nãy giờ, hiện tại cô ổn chứ? Có muốn đi kiểm tra một chút không?"
Vân Mộng Dao lắc đầu, cô nhìn về phía phòng phẫu thuật đã tắt đèn vội vàng đứng dậy.

Nữ y tá dường như biết được suy nghĩ của Vân Mộng Dao, liền cho Vân Mộng Dao biết phòng bệnh của Thẩm Quân Uyên.

Nhưng vừa bước được một bước, Vân Mộng Dao thấy trước mặt tối sầm lại, cô lắc đầu để cho bản thân tỉnh táo nhưng không ngờ rằng mới bước được một bước cả cơ thể cô vô lực ngã xuống.
Đến khi tỉnh lại, Vân Mộng Dao thấy mình đang nằm trong phòng bệnh, bên cạnh là vợ chồng Vân phu nhân và Thẩm phu nhân.
"Mẹ, chồng con...!anh ấy sao rồi?" Vân Mộng Dao toan ngồi dậy thì bị Vân phu nhân ngăn lại.
"Đừng lo lắng, hiện tại Quân Uyên nó không sao rồi.

Còn con nữa, phải chú ý sức khỏe, kiểm soát tâm trạng không cần quá đau buồn, tranah ảnh hưởng đến cái thai trong bụng." Thẩm phu nhân không nhịn được đau lòng nói.
"Thai?" Vân Mộng Dao ngơ ngác đưa tay sờ lên bụng mình, trong bụng cô hiện tại đang mang một sinh mệnh nhỏ bé, sinh mệnh ấy là kết tinh tình yêu của cô và Thẩm Quân Uyên.

"Con muốn đi thăm anh ấy."
Biết Vân Mộng Dao sẽ không yên tâm khi không thấy Thẩm Quân Uyên, mấy bậc phụ huynh nhìn nhau rồi dẫn cô đi gặp anh.

Phòng bệnh của Thẩm Quân Uyên nằm cạnh phòng bệnh của Vân Mộng Dao cho nên khá tiện để di chuyển giữa hai phòng.

Vân Mộng Dao đi về phía giường bệnh, thấy Thẩm Quân Uyên băng bó toàn thân nước mắt không kìm được mà tuôn ra, nhưng sau đó cô như sực nhớ lại chuyện gì đó nên vội vàng lau nước mắt đi.

Vân Mộng Dao xung phòng chăm sóc cho Thẩm Quân Uyên tuy nhiên đều bị mọi người từ chối.
Trong lúc ấy, có người truyền ra những hình ảnh khi ở bệnh viện của Vân Mộng Dao cùng với tin tức cô mang thai lên trên mạng, mọi người phân ra thành hai phe với hai ý kiến khác nhau.

Một phe bênh vực cho Vân Mộng Dao, còn bên còn lại không ngừng bôi đen công kích cô.

Tuy nhiên, khi ấy Vân Mộng Dao đang bận chăm sóc Thẩm Quân Uyên nên không có để tâm.
Bộ phim 《Khu ổ chuột》 vừa đưa vào công chiếu trên màn ảnh cũng bị ảnh hưởng rất lớn, nhưng mọi thứ đã chuẩn bị sẵn sàng bọn họ không thể thay đổi bất cứ điều gì.

Hàng loạt người xem vào bộ phim đánh giá xấu khiến cho khởi đầu của bộ phim rất tệ.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1.

Nhật Ký Thú Cưng Của Thiên Địch
2.

Thần Long Ở Rể
3.

Trình Ngữ Lam, Em Là Của Tôi
4.

Hành Trình Theo Đuổi Vợ Cũ Của Tổng Tài Bá Đạo (Trọn Đời Bên Nhau)
=====================================
***
Hai ngày sau khi sự việc xảy ra, Đường Cẩm Hi sốt sắng cùng với Tống Vãn Vãn chạy tới bệnh viện.

Khi hai người vừa tới nơi thì bắt gặp Cố Viễn Thành cũng vừa mới tới nơi.

Vậy là cả ba người cùng nhau đi tới phòng bệnh của Thẩm Quân Uyên.

Khi vừa vào trong, bọn họ thấy Vân Mộng Dao đang giúp Thẩm Quân Uyên lau cơ thể, vẻ mặt cô vẫn điềm nhiên như chưa hề biết chuyện gì xảy ra khiến cho Đường Cẩm Hi cảm thấy tức giận.

Đường Cẩm Hi là người đại diện, người dẫn dắt của Vân Mộng Dao, vậy mà Vân Mộng Dao lại đi che dấu cô chuyện lớn như vậy.

Nếu như không phải là có người truyền ra tin tức, chắc chắn Vân Mộng Dao vẫn sẽ tiếp tục giấu cô.
"Mộng Dao." Đường Cẩm Hi nén tức giận nhỏ tiếng gọi.

Lúc này, Vân Mộng Dao mới để ý trong phòng nhiều thêm vài người, cô bèn dừng công việc của mình lại rồi đẫn Đường Cẩm Hi và Tống Vãn Vãn ra ngoài hành lang hỏi: " Sao mọi người lại tới đây?"
"Em xem tin tức trên mạng chưa?"
Vân Mộng Dao chậm rãi lắc đầu: "Vẫn chưa.

Có chuyện gì sao?"
Tống Vãn Vãn đưa cho Vân Mộng Dao chiếc điện thoại, trên màn hình hiển thị mấy bài báo gần đây nhất, và bài báo về Vân Mộng Dao hiển nhiên là đứng chễm chệ trên top 1 bảng xếp hạng tìm kiếm.

Với độ hot hiện tại của Vân Mộng Dao vốn không thể nào đạt được độ hot như vậy, bài viết này chắc chắn là mua hot.

Mục đích của người ka cũng rất rõ ràng đó là hạ bệ cô.

Vân Mộng Dao suy nghĩ một hồi vẫn không thể nghĩ ra bản thân đã từng đắc tội với ai nhưng nghĩ mãi vẫn không thấy người nào khả nghi.
"Vậy em định giấu chị về mối quan hệ giữa em và Thẩm tổng tới bao giờ đây? Đừng nói với chị là em làm tình nhân của người ta.".
 
Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!
Chương 65


"Vậy em định giấu chị về mối quan hệ giữa em và Thẩm tổng tới bao giờ đây? Đừng nói với chị là em làm t ình nhân của người ta."
Vân Mộng Dao khẽ cười khổ, bắt đầu kể hết tất cả mọi chuyện ra cho Đường Cẩm Hi biết.
Cùng lúc đó trong phòng bệnh, Cố Viễn Thành hai tay đút túi đứng cạnh cửa sổ, ánh mắt hướng ra bên ngoài rồi đột nhiên nói: "Nếu đã tỉnh tại sao lại không để cho cô ấy biết?"
"Chờ mọi chuyện được giải quyết ổn thỏa trước đã." Thẩm Quân Uyên nằm trên giường bệnh hơi xoay người về phí Cố Viễn Thành, ánh mắt anh không biết từ khi nào trở nên trống rỗng, vô hồn.

"Điều tra thế nào rồi?"
Cố Viễn Thành nhướng mày thở hắt nói: "Phải công nhận gia đình cậu toàn là cực phẩm, bọn họ rất biết cách che dấu dã tâm.

Nếu như để cho bọn họ biết tình trạng hiện tại của cậu thì chắc cậu cũng đoán ra chuyện gì rồi nhỉ?"

Thẩm Quân Uyên không hề phản bác lại mà chỉ im lặng lắng nghe, sau đó hai người bàn bạc kế hoạch đối phó với những người đã làm hại anh.

Vũng nước đục Thẩm gia này, chỉ cần một mình Thẩm Quân Uyên anh dính vào là được, còn về phần Vân Mộng Dao cô chỉ cần vui vẻ sống và làm theo lý tưởng, ước mơ của mình là được.
Sau khi Cố Viễn Thành rời đi, Thẩm Quân Uyên nằm miên man suy nghĩ.

Anh nhớ lại cái ngày định mệnh đó, lần đầu tiên anh gặp Vân Mộng Dao.
***
Ngày hôm đó, anh cùng Thẩm phu nhân đi tham dự tiệc sinh nhật tròn năm tuổi của con gái một người bạn của bà.

Thẩm Quân Uyên khi đó tuy mới chỉ là cậu nhóc tám tuổi nhưng tính cách lại có chút lạnh nhạt, trưởng thành hơn so với những đứa trẻ cùng trang lứa.

Sở dĩ tính cách anh như vậy là vì từ khi mới biết chữ anh đã phải tiếp nhận những bài học, bài huấn luyện để có thể trở thành một người thừa kế của gia tộc.

Nói đúng hơn là anh sẽ trở thành một con rối của Thẩm lão gia thay Thẩm lão gia đứng ra điều hành công ty giúp ông ta.

Chỉ có điều Thẩm lão gia lại không ngờ rằng Thẩm Quân Uyên khi lớn lên đã dần dần thoát khỏi sự khống chế của ông.
Ban đầu, khi nghe Thẩm phu nhân đề nghị, Thẩm Quân Uyên đã nhất quyết không chịu đi, anh cho rằng những bữa tiệc như vậy sẽ có trẻ con, mà trẻ con thì lại rất phiền phức nhưng dưới áp lực và quyền uy của mẹ, anh buộc phải mặc lên mình bộ vest do bà tự chọn rồi theo bà tới bữa tiệc.
Trong bữa tiệc, Thẩm Quân Uyên nhàm chán ngồi một góc tách biệt hoàn toàn với lũ trẻ do khách mời đưa theo.

Thi thoảng có vài cô nhóc cảm thấy Thẩm Quân Uyên đặc biệt dễ nhìn cho nên đã mạnh dạn chạy tới làm quen nhưng đều bị anh triệt để làm lơ cuối cùng đành phải từ bỏ ý định của mình.
Thẩm Quân Uyên ghét bỏ nhìn đám nhóc, trong lòng thầm nghĩ Đám nhóc này thật ồn ào mà quên mất rằng chính bản thân anh cũng đang là trẻ con.
Chợt thấy bảo mẫu bế một bé gái tới gần chỗ mình, Thẩm Quân Uyên thầm nghĩ lại thêm một đứa trẻ phiền phức nữa nhưng khi nhìn thấy cô bé xinh xắn, đáng yêu lại mềm mềm như cục bông, gương mặt Thẩm Quân Uyên thoáng đỏ ửng.

Tuy rất nhanh anh đã điều chỉnh lại được cảm xúc nhộn nhạo trong lòng nhưng vẫn không kìm được mà nhìn cô bé thêm một chút.
Cô bé đáng yêu đó chính là Vân Mộng Dao khi còn nhỏ.
Bảo mẫu đặt cô bé xuống cùng chơi với đám trẻ sau đó thì tới một chỗ gần đó canh chừng.

Vân Mộng Dao chơi với đám nhóc một lát rồi phát hiện Thẩm Quân Uyên ngồi một mình trong góc.

Thấy cô nhìn Thẩm Quân Uyên, mấy cô bé vừa bị anh từ chối liền nói nhỏ với cô, nhưng những điều đó lại không thể ngăn cản cô đi tới cạnh anh.
"Anh ơi, anh có muốn ăn kẹo không?" Vân Mộng Dao chìa bàn tay nho nhỏ, múp míp của mình ra trước mặt anh.

Cô bé thấy anh trai mình vừa bắt chuyện thật là đẹp trai cho nên gương mặt nhỏ nhắn lộ rõ sự thích thú.

Trẻ con thì khá là đơn thuần, chỉ cần một người hoặc một vật nào đó trông đẹp mắt đối với chúng thì chúng nhất định sẽ yêu thích và tìm cách tiếp cận.
Thấy anh đẹp trai trước mặt không phản ứng, cô bé liền trèo lên chiếc ghế bên cạnh anh, nhưng nào ngờ do bản thân quá thấp bé khiến cho cô không thể trèo lên trên.

Cô bé vì không trèo lên trên ghế được thì gấp đến độ gương mặt nhỏ xinh nhăn nhó.

Lúc này đột nhiên người ngồi trên ghế nhảy xuống, anh dùng hết sức của mình để có thể bế cô bé ngồi lên.
"Oa...! anh khỏe quá.

Cho anh kẹo nè." Cô bé hâm mộ nhìn anh, đôi mắt to tròn long lanh giống như có hàng hàn ngôi sao tỏa sáng trong đó khiến cho anh có chút ngẩn ngơ.

Dường như có một thứ cảm xúc kì lạ dấy lên trong lòng.

Tuy nhiên, anh lại không thể hiểu cảm giác đó có nghĩa là gì, phải chăng nó được gọi là tình yêu như những gì trên mạng nói.
Thẩm Quân Uyên nhận lấy chiếc kẹo trên tay Vân Mộng Dao rồi đút vào túi áo vest, sau đó không nhịn được mà xoa đầu cô.

Mấy bé gái khác thấy thế cũng vây quanh hai người, bọn chúng dường như đã quên chuyện bản thân bị anh làm lơ trước đó.
***
Tiếng cửa mở đột ngột vang lên kéo Thẩm Quân Uyên ra khỏi dòng hồi tưởng, anh nghe thấy tiếng bước chân tới gần giường bệnh của mình, mùi nước hoa nồng đặc khiến cho anh cảm thấy buồn nôn, tuy nhiên hiện tại anh đang đóng vai một người đang hôn mê cho nên không thể bày tỏ bất cứ thái độ gì.
"Nếu như anh nghe lời thì mọi chuyện đã không trở nên như thế này.".
 
Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!
Chương 66


Một tháng thấm thoắt trôi qua, trước mặt mọi người, Thẩm Quân Uyên là một người thực vật không có một chút uy h**p.

Nhưng trên thực tế, ngay ngày thứ hai sau vụ tai nạn anh đã tỉnh lại.

Tuy nhiên, di chứng do vụ tai nạn để lại đã khiến cho thị lực của anh tạm thời bị suy giảm, đôi chân cũng rơi vào trạng thái liệt tạm thời.

Với tình trạng này, nếu như Thẩm Quân Uyên tỉnh lại chắc chắn sẽ bị đám người kia tìm cách kéo xuống, chi bằng nhân việc này, anh để cho bọn chúng lộ ra tâm tư xấu xa của mình rồi một lưới tóm gọn.

Trong khoảng thời gian gần đây, Vân Mộng Dao cũng không nhận bất cứ hoạt động nào nữa mà chỉ chú tâm vào việc chăm sóc cho Thẩm Quân Uyên.

Kể từ sau khi có người tung một loạt tin đồn về hai người, thì bộ phận quan hệ xã hội của Vân thị và Thẩm thị cùng với đội ngũ của Vân Mộng Dao đã mở họp báo công khai thân phận của cô cho mọi người biết.

Cũng vì hai tập đoàn lớn đã đứng ra giải quyết cho nên có nhiều người mặc dù bất mãn nhưng lại chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.
Bên cạnh những người đó thì có một bộ phận fans couple mà hai người thu được sau chương trình hẹn hò đã đăng bài thể hiện sự vui vẻ của mình.

Nhưng những người như vậy lại có rất ít, ít đến đáng thương.
Dù sao thì việc yêu đương, kết hôn đối với nghệ sĩ là một điều xa xỉ, nếu như là một nghệ sĩ không có tiếng tăm thì không sao, một khi đã đứng trên cao mà lộ ra tin đồn thì sự nghiệp sẽ tuột dốc không phanh.

Người hâm mộ chịu bỏ tiền ra để theo đuổi một nghệ sĩ là vì nghệ sĩ đó không thuộc về ai, đến khi nghệ sĩ bắt đầu yêu đương với một người khác, bọn họ sẽ cảm thấy bản thân bị phản bội và chuyển sang thù địch, ghét bỏ.
***
Sáng sớm, Vân Mộng Dao như thường lệ lau thân thể cho Thẩm Quân Uyên, đây chính là công việc mỗi buổi sáng sau khi thức dậy cô đều phải làm và cũng chính là công việc mà cô có thể làm lúc này.

Lúc trước, khi anh vẫn còn ở bệnh viện thì y tá sẽ đảm nhận công việc này, còn từ sau khi Thẩm gia chuyển Thẩm Quân Uyên trở về chăm sóc tại nhà cũng đã giao cho người hầu công việc này.

Nhưng mà Vân Mộng Dao lại muốn bản thân tự mình chăm sóc cho anh nên đã kêu người hầu để cho mình làm.
Cô vò chiếc khăn bông qua nước ấm sau đó xốc chăn mền của anh lên rồi cởi bỏ một nửa áo ngủ trên người lau qua một lần ở phần bụng và cánh tay của anh.

Cô cẩn trọng lau thân thể của Thẩm Quân Uyên như thể đang lau một tác phẩm nghệ thuật tinh xảo.

Lúc mới bắt đầu, Vân Mộng Dao còn có chút mặt đỏ tía tai, nhưng khi nghĩ bản thân cô và Thẩm Quân Uyên là vợ chồng với nhau khá lâu, cô còn cùng anh làm những chuyện mà bao cặp vợ chồng khác đều làm, cho nên cô không còn ngại ngùng nữa.
Hơn nữa, dáng người của Thẩm Quân Uyên cũng rất đẹp, so với pho tượng cũng không khác là bao.

Thân hình anh mặc dù đã lâu không vận động nhưng vẫn rất săn chắc.

Vân Mộng Dao nắm lấy bàn tay anh, không khỏi có chút thất thần, cô nhớ lại giọng nói trầm thấp của anh, nhớ những khoảnh khắc hai người ở bên nhau vui vẻ biết nhường nào.

Nghĩ đến đây, hốc mắt Vân Mộng Dao hơi ẩm ướt, cô vội vàng vỗ vỗ lên mặt mình, xốc lại tinh thần tiếp tục công việc của mình.
Vân Mộng Dao xoay người tiếp tục lấy khăn nhũng vào nước ấm vò sạch rồi nhẹ nhàng lau mặt cho anh.

Gương mặt góc cạnh rõ ràng mà lại thâm thúy của người đàn ông anh tuấn đến mức không thể bắt bẻ nổi, cũng chính vì gương mặt này khiến cho Vân Mộng Dao một thời mê mẩn và trao tình yêu cho anh.

Cho đến hiện tại, cô đã hãm sâu vào tình yêu đó, cho dù đã trải qua hai kiếp nhưng bản thân cô vẫn là không thể buông tay.
Tình yêu quả thật rất giống với một ván cờ, kẻ yêu trước chính là kẻ thua cuộc, và cô chính là kẻ đã thua trong ván cờ đó.
Vân Mộng Dao cầm khăn khẽ khàng lau sạch bên tai Thẩm Quân Uyên, khi cô khẽ bóp nhẹ vành tai, mí mắt của Thẩm Quân Uyên sẽ hơi giật giật, cô còn có thể thấy mí mắt trong hốc mắt không ngừng nhấp nhô, như thể là anh sẽ mở mắt ra ngay sau đó.

Vân Mộng Dao nhìn anh thoáng qua sau đó lại tiếp tục công việc của mình.
Đây không phải là lần đầu tiên Thẩm Quân Uyên có biểu hiện này, mới đầu, Vân Mộng Dao cũng rất vui vẻ đi báo tin với mọi người nhưng bác sĩ riêng của Thẩm gia đã nói, hiện tượng tay và mí mắt co rúm chỉ là biểu hiện phản xạ bình thường của hệ thần kinh.
Sau khi lau sạch sẽ xong cho Thẩm Quân Uyên, Vân Mộng Dao đổ thuốc vào tay bắt đầu giúp anh xoa bóp chân tay.

Bác sĩ nói làm cách này sẽ giúp anh đả thông các mạch máu, trợ giúp rất nhiều đến việc giúp anh tỉnh lại.

Vân Mộng Dao vừa xoa bóp, gương mặt lộ rõ sự ưu sầu: "Uyên, đến bao giờ anh mới chịu tỉnh lại đây?".
 
Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!
Chương 67


Hai tháng kể từ khi Thẩm Quân Uyên bị tai nạn, cổ phiếu của Thẩm thị tụt giảm, nội bộ công ty bắt đầu lục đục.

Trong tình hình đó, Thẩm lão gia đứng ra lấy lại toàn bộ quyền lực của mình điều hành công ty.

Tuy nhiên, Thẩm thị sớm đã mục rũa, các dự án đầu tư của Thẩm thị gần như bị thua lỗ, các cổ đông lớn cũng bắt đầu lộ ra đuôi sói của mình, đứng đầu là Hồ thị.

Bọn họ thu mua cổ phần từ những cổ đông khác với giá thấp, nếu như ai không chịu bán thì trực tiếp cướp.
Vào cuộc họp cổ đông định kỳ của Thẩm thị, Hồ thị dùng số cổ phần cướp được gây sức ép cho Thẩm lão gia khiến cho Thẩm lão gia trở tay không kịp.

Vốn Hồ lão gia chính là bạn thân lâu năm của Thẩm lão gia, cho nên ông rất tin tưởng vào Hồ thị nhưng lại không ngờ rằng bản thân lại bị bạn thân phản bội.
"Thẩm lão chủ tịch, ông xem bây giờ tập đoàn cũng nên đổi chủ rồi." Người đại diện cho tập đoàn Hồ thị ở Thẩm thị mang vẻ mặt đắc ý nói.
"Hồ Thúc Phong, mày và cả Hồ thị đúng là loại ăn cháo đá bát, các người...!" Thẩm lão gia tức giận nói, bàn tay run rẩy chỉ về phía người nọ, gương mặt nhăn lại vì đau đớn, một tay ôm lấy ngực th ở dốc.
"Vốn dĩ vào mười năm trước Thẩm gia các người đã sụp đổ rồi, nếu không phải là thằng nhãi Thẩm Quân Uyên kia đột nhiên xuất hiện thì Thẩm thị cũng không còn tồn tại." Nói rồi, Hồ Húc Phong ra vẻ tiếc nuối.

"
Đúng lúc này, cửa phòng họp mở ra, Thẩm Quân Uyên từ bên ngoài đi vào khiến cho ai nấy đều ngạc nhiên cũng có người vui mừng cùng với sợ hãi, nhất là những người công khai về phe Hồ Thúc Phong.
"Viễn Thành, cậu mau gọi xe đưa lão chủ tịch tới bệnh viện." Nói rồi, Thẩm Quân Uyên ngồi vào vị trí chủ tịch, hai chân bắt chéo, lưng hơi ngả ra phía sau, một tay gõ lên trên bàn.

Không khí trong phòng lập tức rơi vào trạng thái im lặng, ngột ngạt.

Một lát sau, Hồ Thúc Phong đã khônh còn kiên nhẫn nữa liền đứng dậy nói: "Thẩm Quân Uyên, cậu tới đây cũng chẳng thay đổi được gì đâu, hiện tại tôi là cổ đông có cổ phần lớn nhất ở đây, chức vụ chủ tịch này nên đổi chủ rồi."
Lúc này, bàn tay đang gõ lên mặt bàn của Thẩm Quân Uyên cũng dừng lại, anh ra hiệu cho Cố Viễn Thành đứng bên cạnh mình.

Ngay lập tức, trên màn hình lớn ở đằng sau phát một đoạn phim ngắn ghi lại cảnh Hồ Thúc Phong dùng bạo lực để mua cổ phần của Thẩm thị.

Sau khi đoạn phim kết thúc, một trong số những trợ lý của Thẩm Quân Uyên đã đưa cho mỗi cổ đông một xấp tài liệu, bên trong ghi lại toàn bộ những tội danh của Hồ Thúc Phong, nói chính xác hơn là của Hồ thị trong quá trình hợp tác với Thẩm thị.

Các cổ đông sau khi đọc xong xấp tài liệu gương mặt không ngừng biến hóa, bọn họ hết nhìn Thẩm Quân Uyên rồi nhìn sang phía Hồ Thúc Phong sau đó lại bắt đầu xì xào bàn tán.
"Đây là toàn bộ bằng chứng mà chúng tôi thu thập được, Hồ tổng ông có muốn giải thích chút không?"
Hồ Thúc Phong nhìn Thẩm Quân Uyên với vẻ mặt không thể nào tin nổi, hai chân vô lực ngồi thụp xuống ghế.

Hắn không thể nào ngờ rằng những chuyện mà bản thân cho là đã làm rất bí mật lại có một ngày bị phanh phui ra.

Một lát sau, cảnh sát cũng ập vào áp giải Hồ Thúc Phong đi.
Hồ Thúc Phong bị đạp đổ, những cổ đông theo phe ông ta như rắn mất đầu, toàn bộ rơi vào trạng thái hoang mang cực độ.
"Những người khác biết làm gì rồi chứ?" Thẩm Quân Uyên nhướng mày nói, giọng điệu lạnh lẽo khiếm cho những người có mặt trong phòng họp không rét mà run.

Bọn họ làm sao mà không hiểu ý của Thẩm Quân Uyên chứ, tuy không cam tâm nhưng vẫn là từng người một đứng dậy xin từ chức.
Sau khi cuộc họp kết thúc, những cổ đông lần lượt rời khỏi phòng họp, đến khi căn phòng chỉ còn lại hai người Thẩm Quân Uyên và Cố Viễn Thành, Cố Viễn Thành mới lo lắng nói: "Quân Uyên, tình trạng của cậu vẫn chưa ổn định vội vàng tỉnh dậy như này liệu có sao không?"
Thẩm Quân Uyên nhìn bóng người lờ mờ trước mặt rồi khẽ lắc đầu, anh tự mình biết rõ tình trạng của mình là như thế nào cho nên mới quay trở lại.

Vừa rồi, lúc ở trong cuộc họp, để không một ai phát hiện đôi mắt anh không nhìn thấy gì, anh đã phải cố gắng diễn cho bản thân bình thường hết mức có thể.

Cũng may, anh đã quen thuộc với căn phòng này từ lâu, cho nên cũng không có xảy ra bất cứ sai sót cũng như là để lộ ra bất cứ sơ hở nào.
Thẩm Quân Uyên không trả lời Cố Viễn Thành mà chỉ lạnh nhạt nói: "Đến lúc đi thăm lão gia kia rồi.

Cậu chuẩn bị đầy đủ rồi chứ?"
"Tất cả đều đã làm như cậu yêu cầu." Cố Viễn Thành biết Thẩm Quân Uyên không muốn nhắc nhiều đến tình trạng hiện tại của mình cho nên anh cũng không hỏi nhiều mà chỉ tập trung báo cáo công việc cho Thẩm Quân Uyên biết.

Hai người một trước một sau vừa đi vừa nói chuyện, có vài lần, Thẩm Quân Uyên vì không thể nhìn rõ đường đi mà suýt đâm phải chướng ngại vật.

Cũng may nhờ có Cố Viễn Thành đi ngay sát phía sau nhắc nhở nên anh có thể lập tức tránh được vật cản.

Cố Viễn Thành cũng đã từng đề nghị với Thẩm Quân Uyên rằng bản thân sẽ dẫn anh đi nhưng đã bị Thẩm Quân Uyên lập tức từ chối, lý do là vì anh không muốn có nhiều người biết đến chuyện đôi mắt của mình tạm thời không thể nhìn thấy gì..
 
Chồng, Chúng Ta Ly Hôn Đi!
Chương 68


Trong phòng bệnh tràn ngập mùi ete và thuốc khử trùng, Thẩm Quân Uyên ngồi trên ghế, lạnh lùng nhìn người đàn ông già nua nửa nằm nửa ngồi trên giường bệnh, các bác sĩ sau khi khám cho Thẩm lão gia và báo cáo sơ qua kết quả khám của ông cho Thẩm Quân Uyên cũng lần lượt rời đi.

Lúc này, trong căn phòng chỉ còn lại hai người khiến cho bầu không khí trong phòng thoáng chốc trở nên ngột ngạt.
Trong lúc này, Cố Viễn Thành từ bên ngoài đi vào, trên tanh cầm theo một tập tài liệu rồi đặt trên chiếc tủ nhỏ cạnh giường bệnh, cười nhẹ nói: "Thẩm lão gia, mời ông xem qua."
"Thẩm lão gia nhìn tài liệu đặt trên tủ, trong lòng có cảm giác không ổn.

nhưng ông vẫn gắng gượng ngồi dậy cầm lên đọc.

Vừa đọc hết trang đầu tiên, gương mặt của Thẩm lão gia khẽ biến sắc, ông hết nhìn Thẩm Quân Uyên rồi lại nhìn vào những dòng chữ trên giấy, hai tay trở nên run rẩy.
"Bây giờ ông còn gì để nói không? Ông nội."
Thẩm lão gia không nói, tập tài liệu trên tay đã thả xuống từ lâu, lúc này đây ông đã biết bản thân đã thua anh triệt để rồi.
Hiện tại tuy bản thân Thẩm Quân Uyên vẫn chưa thể nhìn thấy rõ ràng nhưng anh cũng đã tưởng tượng ra biểu tình trên gương mặt của ông cụ lúc này.

Anh cũng không tiếp tục ở lại trong phòng bệnh nữa mà lập tức rời đi.

Vừa ra đến cửa, Thẩm Quân Uyên nghe thấy tiếng ông cụ nói vọng ra.
"Quân Uyên, Thẩm thị có cháu quản lý chắc chắn sẽ phát triển lớn mạnh."
Thẩm Quân Uyên không đáp lại, khóe miệng cũng khẽ cong lên, cho đến khi đã ngồi yên vị trong xe, anh mới vò đầu rồi lầu bầu một câu: "Nói thừa."
Hậu quả của việc thân thể chưa hoàn toàn phục hồi đã ép bản thân làm việc quá sức là toàn thân đau nhức, hai chân Thẩm Quân Uyên hiện tại gần như không còn chút sức lực nào.

Lúc này đây, anh đang ngồi trên xe lăn, còn Cố Viễn Thành thì đi đẩy anh đi vào trong nhà.
Khi vừa mới ngồi yên vị trên ghế sô pha, một thân ảnh nhỏ nhắn lao về phía Thẩm Quân Uyên, mùi hương quen thuộc thoang thoảng ở chóp mũi.
"Cuối cùng anh cũng tỉnh lại rồi." Vân Mộng Dao nói bằng giọng mũi, dụi mặt vào lồ ng ngực anh.

Mấy tiếng trước, khi cô vào phòng xem tình hình của Thẩm Quân Uyên phát hiện anh đã biến mất liền bắt đầu sợ hãi.

Rõ ràng trước khi rời đi anh vẫn còn nằm yên vị trên giường nhưng khi cô quay lại thì lại không thấy anh đâu.

Vân Mộng Dao chắc chắn rằng khi cô không có ở đó có người đã đưa anh đi, dù sao thì anh vẫn còn đang hôn mê không hề có dấu hiệu tỉnh lại, chắc chắn không thể tự mình rời đi.

Nhưng sau khi xem tin tức chiếu trên bản tin tài chính thì cô mới biết, người đàn ông của cô đã tỉnh lại.
"Ừm." Thẩm Quân Uyên đưa tay lên xoa đầu cô, gương mặt lộ rõ sự sủng nịnh.

"Để em phải đợi lâu rồi."
Vân Mộng Dao không đáp nhưng vòng tay đang ôm Thẩm Quân Uyên lại siết chặt hơn.

Lúc này, Cố Viễn Thành đứng bên cạnh không nhịn được nữa liền ho nhẹ.
"Khụ...!Hai người có thể nghĩ tới cảm nhận của con người độc thân là tôi được không?"
Câu nói của Cố Viễn Thành thành công khiến cho Vân Mộng Dao ngừng khóc, nhưng cô lại không hề nhúc nhích mà vẫn bám chặt lấy Thẩm Quân Uyên.
"Cậu đi kiếm một cô vợ là được rồi." Thẩm Quân Uyên hờ hững đáp lại.
"Uyên Uyên à, cậu làm như kiếm vợ dễ lắm ý." Nói xong, Cố Viễn Thành ngẫm nghĩ một lát thì lại thấy bản thân nói không đúng một chút.

Nhà họ Cố tuy không giàu bằng nhà họ Thẩm nhưng cũng được coi là một gia tộc khá giả.

Mặc dù, Cố Viễn Thành chỉ là thư ký của Thẩm Quân Uyên nhưng trên thực tế thì bản thân anh cũng có sở hữu một công ty riêng.

Điều kiện và gia thế của anh cũng khiến cho không ít cô gái ao ước, hơn nữa anh cũng rất đẹp trai cho nên việc các cô gái dùng thủ đoạn để ở cạnh anh là điều không thể không xảy ra.
Trước kia, khi còn đi học, rất nhiều nữ sinh bởi vì không tiếp cận được với Thẩm Quân Uyên liền chuyển hướng sang tiếp cận Cố Viễn Thành.

Mà Cố Viễn Thành khi ấy vốn là một hoa hoa công tử, đối với việc nữ sinh tới làm quen thì không ngại mà tiếp nhận.

Tốc độ thay người yêu của anh chàng được ví như là nhanh hơn thay áo, người ở bên anh lâu nhất cũng chỉ được một tháng.

Nhưng từ sau khi làm thư ký riêng cho Thẩm Quân Uyên thì tính tình Cố Viễn Thành cũng thay đổi hẳn, gần như không có hẹn hò với bất kỳ ai.
Nhìn hai vợ chồng Thẩm Quân Uyên, Cố Viễn Thành nén tiếng thở dài, anh tìm đại một cái cớ tạm biệt hai người rồi vội vàng rời đi.

Trên đường đi, Cố Viễn Thành đột nhiên nghĩ đến tình cảnh hiện tại của mình, anh cảm thấy cũng đã đến lúc tìm nửa kia của đời mình rồi..
 
Back
Top Bottom