Đam Mỹ Chồng Chồng Điển Hình

Chồng Chồng Điển Hình
Chương 60: Ngoại truyện 1: Desai và Tige


Trong trung tâm thành phố, đại lộ thứ ba là địa điểm hẹn hò trứ danh của tinh cầu thủ đô. Dọc hai bên đường là mặt tiền các cửa hàng, từ các quán đồ ăn thức uống đến các tiệm quà tặng, nơi nơi đều là các đôi tay trong tay. Mười poster thì có đến chín cái là ghi "giảm nửa giá cho cặp đôi", "ưu đãi dành cho cặp đôi", còn một cái là ghi "có hôn thú giảm n%".

Tige mặc một bộ vest cao cấp, tay cầm một bó hồng đỏ đứng một mình chờ người trước một cửa hàng quà tặng màu hồng nhạt, cảm giác như anh không hề hợp với con đường đầy các cặp đôi thế này.

Là một con chó độc thân, anh cảm thấy hơi căng thẳng và lúng túng. Thậm chí khi một cặp đôi đi ngang qua, anh cứ cảm giác như họ đang lén lút nhìn anh bằng ánh mắt thương hại "thảm ghê, chỉ có một mình".

Tige nhìn đồng hồ.

17:25 PM.

Còn năm phút nữa là tới giờ hẹn.

Xem ra vị Alpha Celin làm mai cho anh cũng giống anh, là một cái đồng hồ bấm giờ. Suy cho cùng lòng anh vẫn không đủ ung dung, đã đến chỗ hẹn trước giờ hẹn tận ba mươi phút.

Chuyện này khiến anh hơi lúng túng, đến lúc gặp cứ nói mình vừa đến thôi.

Thời gian trôi qua từng phút từng giây, sắc mặt Tige cũng dần xấu đi.

Đến khi năm phút đã trôi qua vẫn chưa thấy bóng dáng đối tượng xem mắt ở đâu.

Ba mươi phút chờ đợi bào mòn hết kiên nhẫn của Tige, anh quyết định đi khỏi cửa hàng quà tặng tràn đầy hơi thở nữ O hồng phấn này.

Trên thực tế, vốn dĩ chuyện đi xem mắt đã là một chuyện sai lầm.

Beta có tuổi đến trước thùng rác, nhìn bó hoa hồng trong tay, vô tình vứt đi.

Phải nói là khi tuổi lớn rồi thì lòng tự trọng cũng lớn theo, không chịu nổi một chút uất ức. Cũng vì lẽ đó mà trong truyện tìm bạn đời, anh chi li đến khắc nghiệt —— Có lẽ đây chính là lý do đến bây giờ anh chưa tìm được người yêu.

Nhưng anh không muốn sửa.

Tại sao phải đi tìm người yêu? Tại sao phải chịu uất ức chỉ để tìm người yêu?

Anh có sự nghiệp, có vẻ ngoài, dù đã hơn ba mươi vẫn có thể đánh bay mấy cậu thần tượng trẻ, thật sự không muốn phải chịu đựng thế này!

Sau khi cho đối tượng xem mắt ngày hôm nay một con điểm không to tướng, Tige quyết định ra về.

"Chào anh!"

Đằng sau truyền đến một giọng nam, Tige lập tức cảm giác có người chụp lên vai mình. Anh ngoảnh đầu lại liền trông thấy một người.... Phải nói thế nào nhỉ? Tige sắp xếp từ ngữ trong lòng một phen —— một người đàn ông tuấn tú rất có khí thế.

Anh từng gặp không ít Alpha đẹp trai nhưng không ai có khí thế như người này, phảng phất như đeo kính râm lên đã có thể xách dao ngay ra phố.

"Anh có thấy một người cầm hoa hồng đứng chờ ở đây không?" Desai vội vã chạy đến chỗ hẹn nhưng vì chạy vội quá nên tóc tai bù xù, mấy nút áo sơ mi cũng bung ra, hoa hồng trên tay cũng rơi mất vài cánh.

Ánh mắt Tige khẽ đổi, cẩn thận đánh giá Alpha trước mắt lại lần nữa —— Vẻ ngoài rất được, thoạt nhìn có vẻ không phải cố ý đến muộn, có thể tạm thử một lần.

Thế là anh dời tầm mắt sang hoa hồng trong thùng rác, tự hỏi nên làm thế nào để chào hỏi với đối tượng xem mắt.

Desai nhìn theo ánh mắt của anh liền trông thấy hoa hồng tín vật, sững sờ: "Đây là... về rồi?"

Vất vả lắm y mới tìm được cơ hội xem mắt thế nhưng chưa bắt đầu đã kết thúc? Đối phương thậm chí không cho y một cơ hội gặp mặt đã thẳng tay vứt hoa đi?

Desai mặt xám như tro tàn, chẳng lẽ đời này y đã được định sẵn là phải độc thân sao? Thoắt cái y liền rơi vào trạng thái suy sụp, phẩy tay ném cả hoa hồng của mình vào thùng rác, kéo cà vạt: "Tôi thất tình rồi."

Tige: "..." Chúng ta chưa từng yêu đương, cảm ơn.

Desai đang trong cơn suy sụp rất muốn nói hết ra: "Có lẽ số phận đã định tôi là chó độc thân."

Tình yêu của người khác luôn có thể xẹt ra tia lửa mà của y thậm chí không có lấy đốm lửa.

Tige: "Cậu đến muộn."

Desai thở dài: "Ai ngờ khúc ngã tư có diễu hành đâu? Tôi phải đi đường vòng, khó khăn lắm mới vào được thì hệ thống lại báo đã đầy xe. Đợi mãi vẫn không có chỗ nên tôi đã vứt xe ở ven đường rồi chạy một mạch tới." Y xem đồng hồ 17:31 PM.

"Một phút, mới có một phút thôi!"

Tới muộn một phút đã ném hoa hồng bỏ về?

Thật đau lòng làm sao!

Thôi, đối tượng không hợp thì cũng thế.

Tige: "Nói chính xác thì cậu đến muộn một phút năm mươi giây." Thấy đối phương cố gắng đi xem mắt như vậy anh bèn quyết định cho nhau một cơ hội. Thế là anh vươn tay ra, khách sáo nói: "Chào cậu, tôi là Tige, rất vui khi được gặp cậu."

Desai: "..." Nếu y nhớ không lầm thì hình như đối tượng xem mắt Celin giới thiệu tên là Tige?

Một Beta độc thân chất lượng cao duỗi tay mời y.

Desai nhìn cái tay rồi lại nhìn người, thử thăm dò nắm lấy.

"Ha ha ha thì ra là anh à? Chào anh, tôi là Desai, rất vui... ờm khi được gặp anh." Rõ là có thể nói chuyện bình thường với các bạn bè và đồng nghiệp BO khác, nhưng không biết vì sao một khi gặp được BO có khả năng phát triển thành người yêu, Desai liền không nén được căng thẳng.

Theo cách nói của Đại Béo thì đó là hội chứng lo âu khác phải.

Gương mặt đẹp trai hung hăng hiện lên chút lúng túng và căng thẳng, thậm chí cảm thấy tay Beta trong lòng bàn tay nóng đến lạ.

Tige nói: "Chúng ta tìm nhà hàng nào ngồi một lát nhé?"

Desai gật đầu: "Được."

Tige giật giật tay nhưng nhận ra rút không ra, đành ho khan: "Có thể buông ra không?"

Desai: "..."

Tiêu rồi! Y độc thân lâu năm như vậy cũng không phải là không có lý do.

Hai người hệt như mấy đôi đi xem mắt khác, bầu không khí có chút yên lặng.

Tige chọn một nhà hàng kiểu Trung. Tuy anh là một Beta theo đuổi sự tinh tế nhưng lại không thích ăn món Tây lắm. Desai hoàn toàn không có ý kiến: "Được, tôi cũng thích."

Trong bữa cơm cả hai trò chuyện về nghề nghiệp của từng người, rồi nói đến đôi chồng chồng Calvid có liên quan đến cả hai, cuối cùng nói về thời tiết ở tinh cầu thủ đô. Sau đó hai người hai mặt nhìn nhau, cúi đầu dùng bữa.

Tige và Desai: "..."

Xem ra lại là một lần xem mắt không thành.

Tuy có ít đề tài, câu chuyện của mỗi đề tài cũng ngắn, nhưng gương mặt Tige luôn toát lên khí chất nhẹ nhàng khiến người ta rất thoải mái. Hơn nữa, cách nói chuyện của anh tự nhiên, luôn nói đỡ đúng lúc giúp đồi phương không lúng túng. Lòng Desai khá ưng ý, chỉ tiếc là y có ưng ý cũng không có tác dụng gì.

Đến khi kết thúc bữa tối khó thở, Desai lấy hết can đảm hỏi: "Chúng ta đi dạo một chút nhé?"

Tige lắc đầu, anh thấy hai người đi song song trên đường trông kỳ cục muốn chết, vả lại anh cũng không muốn mua gì.

Desai thầm nghĩ, quả nhiên là không có cơ hội.

"Gần đây mới ra mắt vài bộ phim điện ảnh, chi bằng chúng ta đến rạp chiếu phim?" Tige nghĩ nếu có chuyện để làm thì ít nhất sẽ không lúng túng như vậy.

Desai không ngờ vẫn còn bước ngoặt, sáng mắt lên: "Được, đi xem phim thôi."

Thế là hai người cùng nhau đến rạp chiếu phim.

Trong rạp chiếu phim nơi nơi toàn là các cặp đôi, phần lớn đều rất trẻ, trông có vẻ là học sinh còn đi học. Hai tên độc thân đầu ba mươi hòa mình vào trong có hơi mất tự nhiên —— Bọn nhỏ đều có người yêu, tại sao tôi vẫn phải đi xem mắt?

Desai cảm thấy cơ hội thể hiện của mình tới rồi: "Anh ngồi đợi một lát đi, để tôi đi mua vé."

Lối vào rạp chiếu phim có ba máy bán vé tự động nhưng Desai lại chọn quầy vé có người bán. Nguyên nhân là do y, y cảm thấy mình cần viện trợ bên ngoài. Y vờ như đang lựa phim nhưng thực tế là đang bấm mở nhóm chat, phát hiện ra trong nhóm rất náo nhiệt.

[Đại Béo] Desai hẳn là đang trên đường về nhà.

[Lão Lộ] Sao lại nghĩ như vậy?

[Đại Béo] Chứ em phải nghĩ thế nào?

[Lão Lộ] Rõ ràng là nó về đến nhà rồi.

[Đại Béo] Cũng phải ha... Đã hơn một tiếng rồi, một bữa cơm tối khoảng tầm nửa tiếng chắc cũng đã xong rồi. @Desai có cần anh em đi bar uống mấy ly với ông không?

[Lão Lộ] Giây phút biết nó muốn đi xem mắt, anh đã thủ sẵn một thùng bia trong nhà.

[Celin] Có lẽ tình huống sẽ không tệ như các anh nghĩ đâu.

[Đại Béo] Quao, anh dâu, anh cũng online à?

[Celin] Cùng lắm thì duy trì tiếp tình trạng độc thân thôi.

[Lão Lộ] Em dâu nói cũng phải... Đoán chừng là Desai cũng quen rồi.

Desai nhìn lịch sử trò chuyện trên màn hình, giật khóe miệng. Mày mà tâm trí y vững vàng, nếu không sớm muộn gì cũng phải đánh một trận với mấy tên ngứa miệng trong nhóm chat này.

[Desai] Bây giờ em đang ở cửa rạp chiếu phim, anh dâu @Celin, em nên chọn "Chuyến phiêu lưu của mèo cam", "Tình nồng ngày đông", "Vách tường có mắt" hay là "Quái thú vây thành" đây?

Trong nhóm chat thoáng im lặng.

[Lão Lộ] Anh không biết nên phát biểu ý kiến với chuyện xem phim trước hay là cà khịa tên mấy bộ phim trước?

[Đại Béo] Xem phim à? Một mình sao? @Desai?

[Lão Lộ] De à, chú không cần ra vẻ trước mặt bọn anh đâu. Có cần anh em xem cùng chú không?

[Desai] Biến, biến, biến đi, ai thèm ra vẻ! Mau giúp tôi nghĩ xem rốt cuộc nên chọn cái nào? @Hill, Beta mấy cậu thích xem cái gì?

[Hill] Hill ngủ rồi.

[Desai] Rhodes? Bây giờ mới mấy giờ đâu?

[Hill] Ngày cuối tuần thì mấy giờ cũng không quan trọng.

Nhóm chat lại im phăng phắc.

[Đại Béo] Đệt! Có phải vừa có một chiếc xe chạy ngang qua nhóm chat của chúng ta không?

[Lão Lộ] Đó không phải ảo giác đâu.

[Celin] Khụ khụ.

[Hein] Gương mặt mỉm cười.jpg

[Desai] Nhanh lên! Mấy người đủ chưa? Bây giờ chuyện gì là quan trọng nhất!

[Hein] Chà, chuyện như vầy nên giao cho dân chuyên nghiệp.

[Đại Béo] Là một chủ tịch công ty mai mối, tôi có trách nhiệm nhắc cho ông: Bộ phim "Chuyến phiêu lưu của mèo cam" là dành cho các bé dưới 12 tuổi.

[Lão Lộ] Là một chuyên gia phòng cố vấn tình cảm, anh cũng cho chú một đề nghị chuyên nghiệp: Mấy phim văn nghệ sẽ không sinh ra lửa tình, chỉ sinh ra buồn ngủ mà thôi.

[Celin] Tige thích xem phim kinh dị. Tôi cũng không rõ lắm, nhưng giáo sư tình cảm đã từng nói: Trong trạng thái hoảng hốt sẽ dễ sinh ra phản ứng hóa học với người bên cạnh.

[Desai] Kinh dị vậy... là "Vách tường có mắt"?

[Celin] Cái đó... Đúng là có hơi đáng sợ.

[Hein] Gương mặt mỉm cười.jpg

[Lão Lộ] Không biết vì sao khi thấy meme gương mặt mỉm cười, anh lại cảm giác thể xác lẫn tâm hồn đều không khỏe.

[Đại Béo] Không phải một mình anh đâu.

Desai: "..." Đờ mờ tự dưng bị khoe yêu đương, lóa hết cả mắt.

[Celin] Sau khi xem xong, anh nhớ đưa Tige về nhà. Hành lang ban đêm rất tối, tốt nhất không nên đi một mình.

[Hein] Đúng vậy! Gương mặt mỉm cười.jpg

[Lão Lộ] Ha ha.

[Đại Béo] Ha ha.

Desai biết sơ sơ nên chọn thế nào.

"Cho tôi hai vé vách tường có mắt." Nghĩ một hồi, y bổ sung: "Ghế cặp đôi."

Nhân viên bán vé ngẩng đầu nhìn y: "Anh lấy vé thực tế ảo hay màn hình phẳng ạ? Thực tế ảo rất chân thật, trải nghiệm xem phim rất tuyệt."

Là một con chó độc thân, Desai không mấy hiểu biết về hoạt động giải trí xem phim này, thế là bèn nghe theo lời tư vấn của nhân viên bán vé, gật đầu: "Vậy lấy thực tế ảo đi."

Đến khi hai người ngồi vào ghế cặp đôi của mình, Tige tò mò hỏi: "Là phim kinh dị à?"

Desai gật đầu: "Nếu anh không thích...."

Tige lắc đầu: "Không, tôi rất thích."

Desai thở phào, cảm thấy lên kế hoạch quá là chuẩn. Có vẻ như lời đề nghị của đám bạn vẫn rất đáng tin, rất hợp với sở thích của Beta. Tâm trạng phơi phới của y kéo dài đến khi bộ phim bắt đầu —— Bốn phía tối sầm lại, tiếng nhạc kì dị vang lên, dường như có thứ gì đó từ từ đến gần trong bóng đêm, lạch cạch lạch cạch...

Lòng Alpha giật thót, trong phút chốc bỗng có một dự cảm không lành.

"Đù má cái gì vậy!"

"Đù má, đù má, mấy thứ quỷ này ở đâu ra!"

"Á! Dưới gầm giường có cái gì!"

Tige: "..."

Tuy bộ phim này đúng là rất chân thật, nhưng mà biểu hiện của Alpha có hơi quá không? Anh vươn tay, vỗ vai đối phương.

Vừa lúc mặt con ma bất thình lình hiện lên trên vách tường phía trước, mặt Desai vàng như đất: "Ai? Ai vỗ tôi đó!"

Tige lưỡng lự: "Cậu có ổn không?"

Desai: "..." Trải nghiệm xem phim ma thực tế ảo khiến y cảm giác có hơi quá mức k1ch thích.

Tige nói tiếp: "Nếu cậu sợ thì chúng ta đừng xem nữa nhé?"

Desai: "..."

Crush đưa ra lời đề nghị kết thúc buổi hẹn hò sớm, có chấp nhận hay không?

Đương nhiên là không chấp nhận rồi!

Hơn nữa ánh mắt đối phương vẫn tỉnh táo, có vẻ như xem rất nhập tâm. Desai hít sâu một hơi, kiên quyết: "Tôi không sao đâu, ha ha tình tiết kịch tính quá." Không kịch tính sao được? Tự dưng chuyển màn ảnh đến ngay mặt con ma, con mẹ nó ai mà chịu cho được?

Nhưng ở trước mặt Beta, Desai quyết định phải chống đỡ đến cùng!

Ánh mắt Tige hơi nghi ngờ.

Để tăng tính thuyết phục, Desai ngoảnh đầu nhìn căn phòng đầy hồn ma xung quanh trong thực tế ảo, cười nói: "Vai chính thảm quá nhỉ?"

Tige gật đầu —— Rất thảm.

Hình ảnh bỗng thay đổi, xuất hiện một hành lang hẹp dài. Tầm nhìn của người xem theo tầm mắt của vai chính, như là đang cùng đi trong hành lang không có điểm dừng này. Đèn cảm ứng lâu ngày không được bảo dưỡng chớp tắt chớp tắt, chiếu lên poster dán trên vách tường, phản chiếu từng gương mặt người trắng bệch.

Bỗng dưng bên cạnh truyền đến tiếng người nói xì xào, vai chính nghi ngờ nhìn quanh một vòng nhưng không thấy bóng dáng ai khác.

"Cách âm kém quá."

Sau đó hắn tiếp tục bước về phía trước. Tiếng người nói vẫn không dừng lại, thậm chí giọng điệu ngày càng nôn nóng, ngày càng vang vọng theo mỗi bước chân hắn đi, như là đang cãi nhau kịch liệt.

Vai chính hơi tò mò, bèn dừng chân yên lặng suy nghĩ vài giây, cố lắng nghe nhưng làm sao cũng không nghe rõ được bọn họ đang nói gì.

Cuối cùng, hắn mất kiên nhẫn: "Đây là quấy rối à?"

Hắn lần theo hướng âm thanh truyền đến, nhìn số phòng, đứng ven tường cúi người áp sát tường lắng nghe.

Lúc này, poster trắng lóa bỗng bung mất một góc.

Vai chính sửng sốt, từ từ xé poster xuống ——

Hai mắt Tige phát sáng, hơi nghiêng người về phía trước, vẻ mặt có chút mong chờ. Bỗng, một bàn tay bất thình lình mò qua nắm chặt lấy tay anh, gương mặt Alpha bên cạnh không chịu nổi đã nhắm mắt lại.

Tige: "..."

Anh nghỉ một hồi bèn không né ra, thậm chí rất muốn nói một câu: Nếu sợ quá thì tựa lên vai tôi này.

—— Nhưng anh kiềm lại.

Lúc bước ra khỏi rạp chiếu phim, Beta đỡ Alpha mặt mũi trắng bệt, tri kỷ đề nghị tìm chỗ nào đó ngồi một lát cho bình tĩnh lại. Cuối cùng, Desai gắng gượng tìm lại chút lòng tự tôn của Alpha đề nghị đưa Tige về nhà.

Tige nói: "Phân đoạn kính chiếu hậu của bộ phim vừa rồi rất chân thật."

Desai: "Ha ha ha... Rất tuyệt."

Tige cười cười: "Trời bên ngoài đã tối rồi."

Phố tình yêu vẫn đèn đuốc sáng trưng.

"Tùy tiện đậu xe sẽ kích phát hệ thống khẩn cấp, hẳn là xe của cậu bây giờ đã tự lái vào sở quản lý giao thông."

Desai ngớ người, đúng thật là như vậy. Xe sẽ bị tạm thu giữ trong ba ngày, ba ngày sau nộp phạt xong thì thiết bị mới lấy lại được quyền điều khiển xe.

Tige nói: "Đi thôi, tôi đưa cậu về nhà."

[Desai] Tôi thấy mình sắp thoát ế rồi.

[Lão Lộ] Á đù.

[Đại Béo] Á đù.

[Hein] Á đù.

[Celin] Đã xảy ra chuyện gì vậy?

[Desai] Anh ấy đưa tôi về nhà. Thật là một Beta dịu dàng.

[Lão Lộ]???

[Đại Béo] Ai đưa ai cơ?

[Desai] Bọn tôi đã chốt luôn thời gian cho buổi hẹn tiếp theo. Anh ấy đúng là một Beta đáng tin cậy, luôn tạo cho người ta cảm giác vô cùng an toàn.

[Hein] Ơ chú em?

[Desai] Anh ấy vừa đi, tôi liền cảm giác sống lưng lạnh toát. Ma tường đó đáng sợ ghê nhỉ?

[Lão Lộ]???

[Desai] @Lão Lộ, đêm nay qua nhà em được không? Mang theo bia, chúng ta ngủ chung đi.

[Lão Lộ] Ngủ ngon...

[Desai] @Đại Béo?

[Đại Béo] Ngủ ngon.

[Desai]...

[Celin] Ma tường khá là đáng sợ.

[Hein] Cục cưng đừng sợ, có tôi bên cạnh em.

[Celin] Chuyện tối qua anh cố ý dọa em sợ vẫn chưa xong đâu, ngủ thư phòng tiếp đi.

[Hein]...

Desai cười ha ha hai tiếng, phẩy tay gửi meme "gương mặt mỉm cười".

Âm báo thiết bị vang lên.

Tige: Bộ phim tối nay rất hay.

Desai cảm giác mùa xuân của mình sắp đến rồi.
 
Chồng Chồng Điển Hình
Chương 61: Ngoại truyện 2: Hein và Celin


*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

"Món quà cho anh."

Bốn chữ ngắn gọn vụt sáng thành lời yêu hot nhất năm ở Ngân Tinh.

Đã nửa năm từ lần Celin to gan bày tỏ, lời này vẫn thường xuyên được đông đảo các dân cư mạng trích dẫn lại. Chồng chồng Calvid phối hợp cùng nhau "phát kẹo" đã dập tắt hoàn toàn quan điểm của các phái âm mưu —— Tuy rằng mấy quan điểm đó cũng không tạo nên sóng gió gì.

Quần chúng nhiệt tình hóng chuyện. Trong chuyện "công khai", mọi người đã chán chê các minh tinh trong giới giải trí hết chia tay rồi quay lại. Tình cờ xuất hiện câu chuyện tình yêu của các sếp tổng phái sự nghiệp, đương nhiên là bọn họ ngã vào không chút đắn đo.

Sự thật chứng minh là ship rất thích.

Tuy tư liệu cá nhân được công khai trên mạng của Hein không nhiều lắm, nhưng chỉ với thân phận người cầm quyền nhà Calvid cũng đã đủ tạo thành vầng hào quang bí ẩn chói sáng trên người hắn. Mà Celin Kelsa xuất thân là một Omega bình dân, câu chuyện từng trải cũng rất ly kỳ. Cuộc hôn nhân của hai người bất kể là về nhan sắc hay năng lực đều vô cùng xứng đôi.

Nhưng có một câu phải nói thế nào nhỉ?

Có những người bề ngoài hào nhoáng nhưng bên trong thối nát, còn người cầm quyền nào đó trông thì chững chạc trưởng thành nhưng lại lén lút đọc truyện khiêu dâm.

Còn là fanfic cao H mà chúng dân cư mạng vui tính hay lấy ra giải trí.

Gia chủ Calvid luôn luôn chú ý hướng đi của dư luận. Phải nói là để tình cảm của mình và bạn đời có thể danh chính ngôn thuận, hắn đã trả giá rất nhiều.

Theo thời gian phát triển, hắn phát hiện có một nhóm người kỳ lạ bên trong quần chúng. Ban đầu nhóm nhỏ này liên tục thả ra vài tin tức giả, gì mà "cả hai đã làm chuyện gì đó trên ban công vào ngày sinh nhật của Celin" rồi tới "hai người hôn nhau say đắm trên phố tình yêu" này nọ. Sau đó họ lại lục tục cho ra mắt mấy bức vẽ của hai người kèm theo mấy câu không biết phải gọi là gì.

Nhóc con mắt xanh tròn vo không giống Omega của hắn chút nào và thằng nhóc trợn mắt khinh người kia cũng không hề giống hắn.

Chưa kể tới mấy lời thoại kèm theo.

Gì mà "anh yêu, ôm một cái", "Hein ơi, bé đói"... Celin nhà hắn không phải là kiểu Omega nói mấy câu lẳng lơ như thế!

Lúc mới đầu, Hein rất tức giận vì mấy cái đó đều là giả! Là tin vịt!

Sau đó, hắn chợt nhận ra có gì đó sai sai.

Hắn tìm hiểu một thời gian mới biết đây là một ngành công nghiệp văn hóa độc đáo.

Tất cả mọi người đều biết là giả nhưng vẫn xem ngon lành, thậm chí xem xong còn cảm thán như thật: Đây là CP tuyệt vời gì thế này!

Sau đó lại...

Hein nằm trên giường, bình tĩnh xem hết bài đăng dài mười ngàn chữ không có cốt truyện. Sau đó hắn tắt thiết bị, nặng nề nhìn về phía cửa phòng tắm.

Cảm ơn những ý tưởng tuyệt với từ các dân cư mạng đông đảo, đã cho hắn những suy nghĩ mới.

Celin lau mái tóc ẩm ướt, vừa bước vào phòng ngủ đã chạm phải ánh mắt của ông chồng ngốc nghếch nhà mình.

"Sao thế?"

Hein không nói, tiếp tục trắng trợn đánh giá Celin từng chút từng chút một.

Omega sau khi tắm xong khoác áo choàng tắm dài lỏng lẻo, lộ ra gẫn hết xương quai xanh trắng nõn. Lúc cậu nâng tay lau tóc còn có thể thấy được chút cảnh xuân từ ống tay áo rộng thùng thình.

"Ồ, em đang quyến rũ tôi sao?"

Tay Celin thoáng dừng lại: "???"

Hein li3m môi dưới: "Thế thì tôi chiều em vậy."

Nói rồi Alpha hung ác nhào qua Omega, dang rộng hai tay xông tới ——

Celin mặt không đổi sắc đứng tại chỗ: "Sấy tóc giúp em đi."

Động tác của Alpha dừng lại, xoay người đi lấy máy sấy rồi thành thật sấy tóc giúp Omega, còn tiện tay mát xa đầu. Tay nghề phải nói là rất điêu luyện.

Celin nhắm mắt tận hưởng là một sự khẳng định với Hein.

"Thoải mái không?" Hắn hạ thấp tông giọng hòng dùng chất giọng trầm khàn gợi cảm quyến rũ Omega.

Celin mở mắt, nghi ngờ nhìn hắn: "Khá tốt."

Hein chậm rãi dừng tay, tàn nhẫn nói: "Muốn tôi tiếp tục không?"

Celin thật thà gật đầu.

Hein yên lặng vài giây, mở miệng: "Vậy gọi một tiếng chồng ơi đi."

Trong mắt cậu lóe lên vẻ hiểu rõ, ra là muốn tăng tiến tình cảm chồng chồng. Thế là cậu rất phối hợp: "Chồng ơi."

Hein: "..."

Chẳng lẽ không phải nên mặt mũi thẹn thùng, miễn cưỡng rồi bị hắn đe dọa dụ dỗ mới thẹn thùng gọi sao?

Hein đờ người ra làm Celin hiểu lầm vẫn chưa đủ thành ý. Trong mắt Omega thoáng bất đắc dĩ, nghiêng đầu mơ màng làm nũng hôn chụt lên gương mặt Alpha một cái, rồi gọi lại lần nữa: "Chồng ơi."

Hein: "..."

Đời Alpha thật trọn vẹn.

Celin thúc giục: "Tiếp tục đi." Tóc cậu vẫn chưa khô đâu, vả lại mát xa đầu vẫn chưa đã ghiền.

Hein hoàn hồn từ trong niềm hạnh phúc tràn đầy, hào hứng thỏa mãn yêu cầu của Omega.

—— Alpha nào đó bên ngoài hào nhoáng nhưng thực tế lại là một tay mát xa miễn phí.

Sau khi sấy khô tóc, chồng chồng Calvid chui vào trong bắt đầu trò chuyện trong sáng trước khi ngủ.

Hein hỏi: "Celin, em đã nghe qua vết ngứa bảy năm chưa?"

Celin xoay người, nhìn về phía Hein: "Em vẫn chưa nghiên cứu đến giai đoạn hôn nhân này."

Nhưng cậu đã từng nghe nói qua vết ngứa bảy năm. Mỗi đôi bạn đời chung sống với nhau lâu năm sẽ tiến vào thời kỳ chán nản, cảm giác sinh hoạt cứ bình bình, cuộc đời không chút phập phồng liền bắt đầu có suy nghĩ đi tìm k1ch thích. Rất nhiều cuộc tình vụng trộm đã phát sinh dưới tình huống này, Hein xoa đầu Omega: "Ngoan, bớt xem mấy cuốn sách ngụy chuyên nghiệp đó."

Cuộc sống tình cảm và sự nghiệp tồn tại song song. Nhắc đến vết ngứa bảy năm thì từ lúc đại học đến giờ hắn đã quen biết Celin gần mười năm. Đừng nói đến chán, thật sự năm sau hắn càng mê hơn năm trước. Song, đây cũng không trở ngại Hein lấy nó làm đề tài dẫn vào chuyện chính mà hắn muốn thảo luận.

Celin: "Sao tự dưng lại nhắc đến chuyện này?"

Thật ra cậu không quá lo lắng, vì suy cho cùng bàn tay của Alpha nào đó vẫn đang sờ mó lung tung trong chăn, trông không có vẻ gì là chán ngấy cả.

Hein bày ra gương mặt nặng nề: "Tôi thấy chúng ta nên trải nghiệm vài thứ mới một cách thích hợp để giữ cho hôn nhân của chúng ta mãi mãi tươi trẻ."

Celin: "???" Nhưng mà cậu cảm thấy hôn nhân của bọn họ đã vô cùng "tươi trẻ" rồi!

Celin: "Ví dụ như?"

Hein đánh liều phát biểu ý kiến.

Celin kiên nhẫn nghe hắn nói hết, đôi con ngươi màu nhạt dần trở nên thâm trầm.

Hein: "Em thấy sao?"

Celin nhíu mày như là đang suy ngẫm. Nửa phút sau, cậu lắc đầu: "Em thấy không ổn."

Hein: "Tại sao?'

Celin: "Không thoải mái."

Hein: "Chúng ta có thể trải một lớp chăn lên ghế sau của xe mà..."

Celin nhích tới nhích lui trong chăn: "Rõ là trên giường ấm áp hơn, trong gara âm u muốn chết."

Omega cuộn tròn trong chăn chỉ lộ ra mỗi gương mặt trông quá là "ngon miệng", Hein nhịn không được sáp lại gần: "Không âm u, có tôi ở đây."

Celin không hề dao động: "Lần trước anh lừa em đi xem phim ma, lúc về nhà còn cố ý dọa em. Em vốn không tính nói đâu nhưng không thể không nói, mọi chuyện đều để lại di chứng." Cậu cọ cọ cằm lên chăn sau đó ngáp một cái: "Anh xem này, em mệt rồi."

Hein yên lặng trong chốc lát, tàn nhẫn kéo Omega ra khỏi ổ chăn, vạch trần: "Hôm nay em đã ngủ thẳng đến mười một giờ trưa rồi mà bây giờ mới có bảy giờ tối. Bạn Kelsa, em là heo à?"

Celin: "Ờ, em là heo, được chưa?"

Cậu không còn là Omega ngây thơ bị mấy câu trẻ trâu khiêu khích như năm đó.

Chẳng lẽ cậu thừa nhận thì sẽ từ người sống biến thành heo sao?

Hein không ngờ chuyện khó giải quyết đến vậy, nhưng mà Hein Calvid hắn đã quyết tâm thực hiện hành trình gara tối nay!

"Cục cưng à, em trùm kỹ chăn lại nhé."

Hein ra vẻ bất đắc dĩ, gói ghém kỹ lưỡng Omega bị kéo ra trở về, mất mát bước xuống giường.

Celin xoay tới xoay lui vài cái, gói kín người: "Anh đi đâu vậy?"

Hein mặc quần ngủ vào nở nụ cười với Omega không chút cảnh giác trên giường, sau đó một tay bế cả người cả chăn lên dưới ánh mắt ngạc nhiên của cậu: "Đi thôi, chồng vẫn cưng đi ngồi xe."

Buổi tối này, gara nhà chồng chồng Calvid đã định là sẽ không yên tĩnh.

Ghế sau xe thể thao của Hein rất rộng, đủ để đem lại trải nghiệm lái thoải mái cho hành khách. Khi xe di chuyển với tốc độ 0 km/h cũng không khiến người ngồi thấy xóc nảy, cũng không phải lo nguy hiểm tiềm ẩn từ quán tính. Bộ điều chỉnh nhiệt độ rất nhân tính hóa, có thể tạo nên môi trường thích hợp cho bất kỳ tình trạng nào, sẽ không để hành khách có nguy cơ bị cảm lạnh.

Chẳng qua chặng đường ngồi xe quá dài dễ khiến O mệt mỏi. Phong cảnh ven đường là vách tường gara từ đầu đến cuối, quá đơn điệu, thế nên đến gần cuối Celin nhịn không được ngất đi.

Sau khi đến nơi, gia chủ Calvid cẩn thận gói ghém "áo khoác" cho bạn đời thật kỹ, nhẹ nhàng ôm người xuống xe đưa về phòng.

Sau khi kết thúc chuyến đi, dòng nước ấm áp giúp giải tỏa rất hiệu quả. Cuối cùng nằm lại trên giường lớn mềm mại, cả tinh thần lẫn thể xác đều vô cùng thoải mái.

Ngày hôm sau, Celin lại lần nữa dậy muộn vì chuyến đi quá mất sức, tâm trạng cậu rất phức tạp.

Hiện tại thói quen sinh hoạt của chồng chồng hai người đã vào nề nếp, đã bớt bỏ bê công việc vô cớ. Celin ngọ ngoạy rời khỏi giường, lúc xuống lầu đã thấy bữa sáng mới ra lò đặt trên bàn.

Hein đang trong bếp, không biết lại đang mân mê thứ gì.

Celin ngồi xuống mở phần súp của mình ra, vừa tính múc lên thì một âm báo bất chợt thu hút sự chú ý của cậu.

Cậu nhìn thiết bị trên bàn, xác nhận đúng là của Alpha ngốc nghếch nhà mình. Trên màn hình thoáng hiện lên một dòng tiêu đề: [fanfic HC: Ghế sau] đã cập nhật.

"???"

Màn hình nhanh chóng tối lại.

Celin hạ tầm mắt, dường như đang suy tư. Sau đó cậu đặt muỗng xuống, mở thiết bị của mình ra tìm: [fanfic HC: ghế sau]

Năng lực đọc của học sinh giỏi tốt nghiệp đại học thủ đô phải nói là nhanh như gió. Phong cách của án văn này cũng rất thẳng vào vấn đề. Chỉ trong năm phút ngắn ngủi, lòng Celin đã hiểu rõ.

Hein cuối cùng cũng ra tới. Hắn đeo một cái tạp dề áp đáy hòm, bưng hai phần trứng chần* ra.

"Tôi tự tay làm đó, thử chút không?"

Celin rất nể tình diệt gọn món trứng chần tình yêu. Tuy rằng mùi vị rất bình thường nhưng có thể nhìn ra được Hein đã rất cố gắng: "Cảm ơn, em rất thích."

Hein cười hết sức vui vẻ.

Đối mặt với nụ cười của Alpha, Celin chợt cảm thấy eo mỏi lưng đau dường như cũng không phải chuyện gì đó quá to tát.

Chỉ là tối qua thật sự quá đột ngột, có lẽ cậu cũng nên theo dõi cập nhật một chút, để phòng hờ sau này lại có cái hố nào đó chờ cậu. Suy cho cùng... Khụ, cậu cần chuẩn bị một chút. Chuyện chồng chồng già này nọ, cậu hiểu mà.

Tuy rằng rất xấu hổ nhưng nếu có chuẩn bị thì mới có thể phối hợp được.

***
 
Chồng Chồng Điển Hình
Chương 62: Ngoại Truyện 3: Phiền muộn của Celin


Gần đây Celin có tâm sự.<b>
Hai cuối tuần liền nằm lì trong nhà là một trải nghiệm quá mức hại thân, đến nỗi khiến cậu sinh ra bóng ma tâm lý cô A quả O ở chung một phòng.

Trong lúc đó, bộ truyện xxxx liên tục ra mấy chương mới. Mới đầu vẫn trong phạm vi có thể làm được, nhưng càng về sau tác giả này càng nghĩ ra mấy trò độc lạ và táo bạo hơn. Căn cứ theo trí tưởng tượng của tác giả, Celin có lý do để kết luận rằng: Đối phương vẫn là một con chó độc thân chưa kết hôn —— Vì có vài động tác căn bản không thể thực hiện trong thực tế được!

Bao la hơn vũ trụ chính là trí tưởng tượng của con người.

Quan trọng hơn ấy ấy là nghỉ ngơi!

Vào một đêm trăng thanh gió mát trước đó không lâu, Celin cương quyết tịch thu thiết bị của ai kia, lặng lẽ bấm hủy thông báo cập nhật.

Lúc trả lại thiết bị, vẻ mặt của hắn vô cùng vi diệu.

"Hein, em có đặt mua mấy quyển sách về kinh tế tài chính và chính trị pháp luật cho anh."

Cậu thành tâm mong mỏi Alpha nhà mình hiểu được câu nói khéo này —— Bớt xem truyện khiêu dâm, túng dục hại thân.

Celin bây giờ chỉ muốn quay về khoảng thời gian ấm áp cùng sóng vai nằm trên giường, đắp chăn trò chuyện.

Xem truyện khiêu dâm bị bạn đời bắt quả tang thì phải làm sao bây giờ?

Hein há hốc miệng, cuối cùng đáp: "Được, tôi sẽ đọc kỹ." Hắn cúi đầu ngoan ngoãn mở sách Omega đặt mua cho mình, ngồi trên sô pha lật xem —— Bộ dáng nghiêm túc hấp thu tri thức có chút đáng thương, cực kỳ giống cún vàng ủ rũ cụp đuôi.

Celin chần chờ vài giây, cảm thấy mình có hơi cậy sủng mà kiêu. Hắn vốn là trùm trường đại học thủ đô, bây giờ trước mặt cậu lại luôn ngoan ngoãn vâng lời, trừ nhu cầu nào đó hơi quá ra thì có thể nói là Alpha đã có gia đình gương mẫu.

Cậu không khỏi tự hỏi có phải mình hơi quá đáng rồi không?

Tới tối bị đ è xuống, suy nghĩ đó nhanh chóng tan thành mây khói.

Gì mà ngoan ngoãn vâng lời? Gì mà Alpha gương mẫu?

Đây là đồ c@m thú!

Những ngày sau đó, Celin càng tin chắc rằng: Dù không có mấy thứ như xxxx thì cuộc sống hàng ngày của cậu vẫn không hề thay đổi.

Hoặc nên nói, thứ kia chỉ là sản phẩm từ trí tưởng tượng vô tội mà thôi.

[Làm sao để từ chối khéo bạn đời muốn lăn giường?]

Chuyện này thì giáo sư tình cảm cũng không có đáp án, vì sau khi tra xét tư liệu, Celin chợt phát hiện giáo sư này cũng là một Alpha.

Celin: "..."

Mấy chuyện tế nhị thế này thường cậu sẽ không đi hỏi những người bạn thân xung quanh. Nếu đã như vậy thì chỉ đành trông cậy vào lòng nhiệt tình của chúng dân cư mạng.

[Ồ, được biết là chủ post có người yêu, người tiếp theo.]

[Ồ, được biết là chủ post có đời sống giường chiếu phong phú, người tiếp theo.]

[Lăn giường? Thì cứ đồng ý thôi.]

Lướt mắt nhìn qua, không một ai giải quyết vấn đề chính.

[Không thích làm thì ly hôn mẹ nó đi. Chủ post chảnh chó vl. (Gato*.jpg)]

[Mấy đứa có người yêu bớt đăng ba cái chủ đề than vãn vờ vịt này suốt ngày nữa được không? Từ chối mà không dễ á? Cái khó chính là có người yêu trước đã! (Mỉm cười.jpg)]

[Vừa nhìn là biết chủ post là loại Omega ra vẻ, suốt ngày chỉ biết phát cơm chó! Ngoài miệng thì chê ỏng chê eo không thích thật ra là đang khoe lấy khoe để chọc vào tâm hồn của mấy người xung quanh lấy làm thỏa mãn!]

Liếc mắt nhìn lại chỉ thấy khắp nơi đều là bánh gato đang hắc hóa.

Celin không thể không kéo lại chủ đề.

[Đúng là chuyện này khiến tôi rất lúng túng, nhưng tôi rất yêu anh ấy, cũng không muốn từ chối làm tổn thương tình cảm.]

Cậu mong các dân cư mạng đông đảo có thể hiểu được cậu đang hỏi thật tình. Vả lại, cậu cũng không phải loại người rảnh rỗi thích khoe tình cảm.

[Kiểu thẳng thắn này còn đâm vào tim tui hơn cả mấy đứa nói khéo. Được rồi, xem ra chủ post là người thật thà.]

[Nhưng mà tui vẫn ghét!]

[Chi bằng chủ post nói cụ thể sao cậu lại lúng túng đi, như vậy mới hốt thuốc đúng bệnh được!]

Celin ngẫm nghĩ một hồi, cảm thấy bình luận trên rất đúng trọng tâm, thế là cậu bèn nhớ lại những chuyện gần đây.

[Chúng tôi đã không ra ngoài suốt hai cuối tuần qua. Có vẻ như anh ấy xem ấy ấy thành thú tiêu khiển nghỉ ngơi cuối tuần. Sáng chủ nhật tuần trước, tôi muốn ra siêu thị đi dạo, đã chuẩn bị xong xuôi hết, kết quả là mới tới gara đã bị túm lại.]

Alpha nào đó còn tàn ác bấm mở app mua sắm online, nhích một cái liền hỏi một câu.

"Em muốn mua cái gì để chồng mua cho em."

"..."

Đúng là kiểu lãng mạn trên giường thô thiển không hề màu mè.

[Có một lần em họ đến nhà chơi, tôi rất vui muốn chạy xuống mở cửa. Kết quả là anh ấy bảo cứ vờ như không nghe, sau đó... thôi không nói tiếp. Nói thế nào đi chăng nữa thì khách đã tới cửa mà anh ấy còn như vậy, có phải quá đáng lắm không?]

"Nó bắt gặp một nữ sinh nhào vào lòng Malawi bèn chạy tới cắt ngang, xong thì bị cô kia nói mỉa vài câu nên bực mình khó chịu." Dường như các Alpha có một con đường giao lưu bí mật sau lưng Omega. Sau khi nghe thấy tiếng chuông cửa, Hein lạnh lùng vô tình nói: "Nó tới kể khổ với em thôi."

Celin th ở dốc, xoay người xuống giường nhặt quần áo dưới đất lên nhanh chóng mặc vào: "Vậy chúng ta xuống xem thế nào."

Đã lâu lắm chưa gặp Omega lông vàng, suốt cả cuối tuần cậu chỉ đối diện với một gương mặt. Thật lòng thì Celin vẫn rất thích cảm giác có khách tới thăm.

Nhưng mà Alpha nào đó không hề dao động, thậm chí khi cậu bước ra khỏi phòng ngủ chính liền sải bước đuổi theo, mạnh mẽ đè cậu lên góc tay vịn cầu thang.

"Malawi sẽ đến ngay thôi, để cậu ta tự dỗ đi."

"..."

Không bao lâu sau, tiếng chuông cửa đã dừng lại. Một lát sau, Celin xác nhận Just đã đi mất nhưng mà ai kia vẫn đang tiếp tục...

[Chuyện như này là bình thường sao?]

Các dân cư mạng đông đảo dường như đang tiếp thu, vài phút sau mới có người trả lời.

[Chủ post kết hôn được mấy năm rồi?]

[Năm nay là năm thứ tư.]

[Tình huống này bắt đầu từ khi nào?]

[Khoảng chừng mấy tháng nay.]

[Vậy thì toang rồi.]

Celin hốt hoảng. Toang rồi là sao?

[Nếu các cậu là AO mới cưới thì cái này không có gì kỳ lạ. Dù là Beta cũng có một giai đoạn như vậy, kiểu vợ chồng son ngọt ngào khó chia xa này nọ. Nhưng vì số năm kết hôn của chủ post rõ là đã vượt qua phạm vi mới cưới, hơn nữa mấy tháng nay mới có bất thường, thế thì chỉ còn lại một khả năng...]

[Giải tỏa tâm lý ray rứt tội lỗi thông qua lăn giường.]

[Nếu tui đoán không lầm thì Alpha của cậu đang ngoại tình tư tưởng...]

Celin: "???"

Cậu xem thế này là đủ rồi, phải lần nữa thán phục với trí tưởng tượng bay xa của dân cư mạng. Quan trọng nhất là rất có logic, suy đoán hợp lý, thật sự khiến người ta phải phục.

Nhưng Hein không có khả năng ngoại tình, chuyện này Celin vẫn tin chắc.

Huống chi cậu chỉ muốn biết cách giải quyết vấn đề, kết quả là dân cư mạng đông đảo lại bắt đầu phân tích nguyên nhân xảy ra vấn đề?

Nguyên nhân thì cậu biết rõ: Quý ngài Alpha nào đó thích cậu không chịu được mà cách thể hiện yêu thích thẳng thắn nhất đương nhiên là... E hèm.

Mặt Celin đỏ bừng, không ngờ có một ngày cậu lại phiền muộn vì chuyện thế này.

Chủ đề bài post đã rẽ sang hướng "làm thế nào để lần ra dấu vết ngoại tình". Celin nhìn lướt qua liền từ bỏ tiếp tục vấn đề, cũng không nhắn lại.

Cửa phòng phía sau khẽ vang lên, Hein vừa tắm rửa xong liền cười hớn hở mò qua: "Cục cưng à, tôi muốn..."

"Không, anh không muốn." Celin mặt không đổi sắc chặn hắn lại.

Hein: "..."

Trông cậy vào người khác sao bằng dựa vào bản thân? Cố nghĩ ra cách là được.

Celin động não thật nhanh rồi đưa ra quyết định.

"Cô lại đi du lịch ở tinh cầu biên giới rồi."

Hein gật đầu: "Đúng vậy, bây giờ không ai quản Just cả, mấy ngày nay nó cứ nhảy nhót lung tung."

"Nghe nói ba và cha tính đến phía bắc Ngân Tinh để xem cực quang vào tháng sau."

Hein lại gật đầu: "Ừ, là đêm hai cực ngàn năm khó gặp."

Cực quang có thể kéo dài hai ngày hai đêm nhất định là vô cùng hùng vĩ.

Celin: "Có vẻ như nhà Calvid trời sinh có gen thích đi xa, chi bằng chúng ta cũng đi ra ngoài một vòng nhỉ?"

Đề tài thay đổi quá mức đột ngột, gia chủ Calvid ngơ ngác "hả" một tiếng.

Đi đâu mới là vấn đề. Celin không để ý đến phản ứng của Hein, nghiêm túc tự hỏi.

"Quặng tinh dưới danh nghĩa của anh nhiều như vậy, anh có đề cử cái nào có phong cảnh đẹp không?"

"Chẳng phải lần trước anh có nhắc tới một tinh cầu đỏ thẫm sao? Bầu trời và núi đá nơi đó toàn là màu đỏ, buổi tối tựa như nắng chiều hoàng hôn, nhất định là rất đẹp nhỉ?"

"Chi bằng chúng ta đi tuần tra quặng tinh cùng nhau nhé?"

Celin cứ một câu tiếp một câu, Hein ngơ ngác mà nghe.

"Anh thấy thế nào?"

Hein: "..."

Thử hỏi trên đời này có mấy Alpha chống đỡ được dáng vẻ Omega nhà mình ngẩng đầu trông ngóng nhìn mình?

Gia chủ Calvid không thèm suy nghĩ, nghiêm túc bày tỏ tán thành: "Em nói đúng!"

Celin mỉm cười.

Làm sao tránh khỏi hai ngày hai đêm cuối tuần trải qua trên giường trong nhà?

Là đi du lịch với danh nghĩa công việc, thậm chí còn tiết kiệm được chi phí đi lại.

Nếu các dân cư mạng đông đảo biết cậu nghĩ ra cái phương án giải quyết này đoán chừng sẽ trợn trắng mắt: Từ chối lăn giường cái gì? Nhu cầu quá mức cái gì? Đó liên quan quái gì đến đi du lịch? Không phải cậu chỉ không muốn bị nhốt trên giường nhà vào cuối tuần sao? Chẳng lẽ cậu không nghĩ tới, trên đời này không chỉ có một chiếc giường ở nhà à?

Nhưng mà Celin không biết những chuyện đó, cậu chỉ thở phào nhẹ nhõm: Cuối cùng cũng có thể hít thở không khí tươi mới bên ngoài. Đồng thời, lòng cậu tràn ngập mong chờ chuyến đi du lịch tinh cầu khác cùng bạn đời.

[Du lịch là một hoạt động gia đình rất tốt. Môi trường mới, văn hóa mới, những điều mới mẻ sẽ tạo nên cảm giác mới mẻ giữa bạn đời với nhau, khiến cho tình cảm ngày càng ổn định.]

Giáo sư tình cảm vẫn luôn là người thầy cuộc sống của Celin.

Sự thật chứng minh đây quả là một đề xuất vô cùng tuyệt vời. Bất kể là tình cầu nguyên thủy với rừng rậm xum xuê hay là tinh cầu hoang vu với đồng cát vàng bao la; bất kể bầu trời và đại dương có màu sắc gì hay văn hóa và kiến trúc có phong cách thế nào; môi trường khác nhau, chỉ có người bên cạnh là duy nhất.

Cùng với... chiếc giường.

Celin: "..."

Tại sao có vài người, rõ là đang trên đường nhưng lại sinh hoạt hệt như trước đó? Điểm khác biệt duy nhất hẳn là từ hai ngày hai đêm biến thành bất kỳ lúc nào.

Suy cho cùng, lúc ngắm cảnh đẹp của quặng tình từ tàu vũ trụ tư nhân không hề cản trở Alpha nào đó làm việc.

Nhưng ít nhất điều an ủi Celin đó là ——

Lấy lương tâm Omega mà nói thì cậu cảm thấy trải nghiệm này cũng... không tệ lắm.

Ít nhất là có tầm nhìn rộng hơn phòng ngủ chính XD.

***

<b>TOÀN VĂN HOÀN</b>

(07/01/2024 - 04/07/2024)

Dứa: Bộ đầu tiên của nhà đã hoàn thành rùi! Bộ truyện gốc đầu tay còn làm đúng lúc mắt kém nhất nên không tránh khỏi sai sót, sang tháng 9 tui sẽ beta cả truyện lại một lượt nhé. Cảm ơn mọi người đã ủng hộ và mong được đồng hành tiếp cùng mọi người trong "Huyết sắc linh đồng" và "Bạn trai số một Cửu Châu". ദ്ദി(˵ •̀ ᴗ - ˵) ✧

Đừng quên vote và comment cho tui nha ♡⸜(˶˃ ᵕ ˂˶)⸝♡
 
Back
Top Dưới