Cập nhật mới

Khác Chốn thuộc về 〈Nhã Huy〉

[BOT] Wattpad

Quản Trị Viên
Tham gia
25/9/25
Bài viết
181,601
Phản ứng
0
Điểm
0
VNĐ
44,735
396692623-256-k946610.jpg

Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
Tác giả: hyvuyy
Thể loại: Cổ đại
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Lấy bối cảnh những năm vào cuối thế kỉ 19 đầu thể kỉ 20 , tác phẩm này ko dựa trên bất kì mốc thời gian hay nhân vật lịch sử có thật , chỉ là hư cấu
Cậu chuyện nói về chuyện tình của ông cộng sứ ở phố lớn và cậu trai mô côi sống ở quê nghèo .
(vì quá mê anh La Thanh Nhẫm và Trùy Gia Hân đi :333 )



xưa​
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
Mở Đầu


Không có gì đặc biệt mình chỉ muốn nói cho mọi người là đây là tác phẩm được lấy ý tưởng từ thời xưa những năm tháng đất nước ta còn đang chống Pháp .

Không theo với chi tiết lịch sử , mình chỉ mượn bối cảnh và giai cấp thời đó không theo bất kì thời gian lịch sử nào có thật .

Mối quan hệ giữa các nhân vật cũng chỉ là hư cấu , không theo bất cứ nhân vật lịch sử nào có thật , đó chỉ là nhân vật mà mình đã nghĩ ra .

Nếu các bạn không thích thể loại này thì thông cảm nhé .

( đây chỉ là fan fic)

_____________________

-Giới thiệu nhân vật -

-Trần Gia Huy -

Tuổi : 18

----

Lai lịch : trẻ mô côi , được người trong làng cưu mang

----

Ngoại hình : thân người cao gầy , đôi mắt đen láy

Là một cậu trai trẻ không có gì đặc biệt nhưng mang trong mình lòng yêu nước to lớn .

-Lâm Thanh Nhã-

Tuổi : 32

---

Lai lịch : là con của gia đình có bố là người pháp , mẹ là người việt , mẹ mất sớm nên cùng bố sống ở pháp

---

Nghề nghiệp : công sứ ( là một chức có quyền cai quản một tỉnh vào thời đấy )

---

Ngoại hình : to cao , mắt hổ phách , tóc thẳng có màu nâu đậm

Là một kiểu người pháp điển hình nhưng rất rành tiếng việt
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 𝟏 : gặp gỡ


Chúc mọi người đọc vui vẻ !

_____________________________

Gió nhè nhẹ thổi qua ngôi làng nhỏ, nơi mà ngày thường chỉ có xe bò chậm rãi lăn bánh trên con đường đất.

Những chỗ đất trũng sau ngày mưa tạo thành các vũng lớn nhỏ , thế mà cũng trên con đường ấy hôm nay xuất hiện một thứ lạ lẫm đi ngang qua , bánh xe cán qua vũng nước bùn làm văng lên chiếc xe Citroën màu đen bóng , sau tấm rèm xe là Lâm Thanh Nhã một tên công sứ ,hắn từ tỉnh lớn đến đây với nhiệm vụ phải hoàn thành là cho ông lý trưởng biết về số tiền thuế sắp tăng và tiện thể thu dữ một số ruộng đất nơi này , đi theo hắn là vài ba thằng lính pháp cùng vài tên khố xanh .

" quan tây , nó lại đến rồi "

" lần trước bọn nó tới tôi phải mất cả miếng ruộng "

"..."

Tiếng xì xào dần nhỏ đi khi hắn bước xuống .

Ánh mắt người làng cứ lén nhìn về phía hắn .

Gương mặt ưa nhìn , tuy là con lai nhưng Thanh Nhã lại không giống người pháp một chút nào , có lẽ thứ duy nhất giống người pháp là đôi mắt hổ phách đó , hắn luôn cười khi gặp người làng tuy vậy dường như ai ở đây cũng không ưa gì hắn , mà đúng hơn là sợ hắn .

- Ông , cẩn thận !

- một người lính lên tiếng

Vừa nghe tiếng cảnh báo , chờ Thanh Nhã cúi nhìn xuống thì đã muộn.

Một chân hắn đã lún sâu vào bãi phân trâu to tướng nằm giữa lối đi .

Đôi giày da hắn quý như mạng giờ ngập trong bùn và phân.

Từ bụi cỏ gần đó, có tiếng cười khúc khích vang lên .

Hắn nheo mắt, chỉ tay về phía một cái đầu vừa thụp xuống sau đám cỏ cao.

– Bắt thằng nhóc đó lại cho tao! – hắn nói, giọng đầy tức giận .

Hắn nhìn xuống đôi giày da mắt xuất hiện tơ máu , vị trí hắn đứng là ngay đầu làng , bao nhiều con mắt xung quanh cứ nhìn hắn chằm chằm làm hắn vừa nhục vừa tức điên đến điếng người .

Cậu thấy đám lính tiến lại gần liền định chạy thì đã bị tóm cổ , áp giải đến chỗ hắn chờ , lúc này hắn đang thay vớ cùng đôi giày mới , ánh mắt hắn hướng về phía đôi giày mà không tiếc nuối món đồ yêu quý .

- thưa quan lớn , nó đây ạ

Tên lính túm cổ áo cậu xách đến như xách con mèo mướp , cổ áo siết cậu đến khó thở , cậu với bộ giạng mặc bộ đồ nâu cũ mèm bùn đất dính đầy trên áo , chỗ vá chỗ lủng được mang đến trước mặt hắn .

- mày bỏ nó ra được rồi - Nhã nói

Hắn đứng dạy , phủi nhẹ nếp áo rồi mới ngước lên nhìn cậu , cậu với thân người gầy gầy , áo nhăn nhúm , mặt lem luốc như vừa chui hố than .

- mày làm đúng không ?

- tên lính hỏi cậu

Mắt tên lính hướng về phía đôi giày da đang cách đó vài bước chân , cậu cũng nhìn hướng theo .

- không..không có đâu thưa ông , phận con thấp hèn sao dám làm vậy với ông chứ ạ

Cậu run lên theo từng tiếng dậm chân của tên lính khố xanh , mắt nhìn đăm đăm xuống đất như thể chỉ cần cậu nhìn lên sẽ lãnh án tử vậy .

- Không phải mày?

Vậy chui vào bụi làm gì ? muốn nấp ai ?

- Dạ...con...con...

Cậu lắp bắp giải thích không quên chỉ về chỗ mình vừa ẩn nấp , trong đầu vừa nghĩ ra cái cớ nên tự tin hơn hẳn .

- quan lớn biết không , do nhà con nghèo , miếng ăn không có , con đành đi tìm chút rau dại bỏ bụng , ở chỗ đấy có bụi rau dại to nên con cười mà con chưa kịp hái quan đã bắt con rồi ạ - cậu cố nặn ra nụ cười

Hắn nhìn cậu từ đầu đến chân , thật thì đến cả đôi dép cậu cũng không có để mang , chỉ có bộ đồ nâu sờn rách , cũ mèm .

- ốm thế này , mà chắc cũng vẫn còn khỏe lắm , chạy nhanh thế cơ mà - hắn nhìn , ánh mắt soi xét cậu

Chân hắn đưa lên đá nhẹ vào đôi chân trần của cậu , không ai biết lúc này hắn đã có kế hoặch riêng gì trong đầu , con mắt màu hổ phách của hắn lóe lên nhìn sang tên lính ra hiệu điều gì đó .

- có muốn đến làm người ở cho tao không , dù sao tao cũng không biết rõ nơi này bằng mày , nên tao cần một người biết rõ sứ này để tạm thời bên cạnh , mày có làm không ?

Cậu ngước lên thì chạm phải ánh mắt khinh khỉnh khó thể che giấu của hắn .

Câu nói từ chối đã định thoát ra khỏi miệng thì ánh mắt cậu đã va vào tên lính tay đang vỗ vào cây súng trước ngực như cảnh cáo , hành động rõ ràng như thế thì đến người ngu cũng biết ý hắn hỏi không phải để cậu được chọn lựa , cảm giác hoảng sợ lan ra tê dại lan khắp cơ thể khiến cậu không tử chủ được mà run rẩy .

- có chứ ạ , ông nhận con vào làm vậy thì tốt quá

Cậu bị túm lên xe ngồi cách hắn một tên lính tây , ánh mắt cậu không tự chủ mà nhìn sang hắn , lúc này cậu mới thấy rõ được mặt mũi hắn ra sao , nhưng cái ánh mắt hổ phách đó chỉ cần nhìn thôi cậu đã có phần hơi run sợ .

-Hết-

_________________________
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 𝓠 : đôi giày da


- Trần Gia Huy -

Từ lúc bị bắt lên xe tôi đã căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm , nỗi sợ chết bỗng vụt qua trong tiềm thức, tôi sợ lắm , như thể chỉ cần thêm một lúc nữa tên lính bên cạnh sẽ bắn chết tôi ngay , nỗi sợ đấy làm tôi quên mất rằng tôi đã từng mạnh mẽ như nào khi nghĩ đến việc lật đổ chính quyền , lật đổ tụi áp bức nhưng rồi sự thật tới rất nhanh vì hiện tại đến cả một tên lính , có khi tôi còn không đấu lại .

Bác Tư từng nói tôi " mày là con người nơi này , nên mày phải biết nơi này là nhà , là đất nước của chúng ta , phải dành lại...." câu nói đó từ chỉ là lời nói dần dần nó lại thành lý tưởng sống của bản thân tôi , nó ăn sâu vào trong tiềm thức tôi .

Nhưng rồi bác Tư cũng không còn nữa , bác bị bọn lính mang đi từ khi tôi vừa bảy tuổi , việc đó cũng không có gì lạ với tôi khi người làng vài ba tháng cũng biến mất đi vài người , lúc ấy tôi cũng chỉ nghĩ họ không thích ở đây nữa , có lẽ lúc nhỏ tôi còn quá non nớt để hiểu hết , nhưng đến bây giờ , tôi 18 tuổi rồi , được nuôi và dạy dỗ bởi người trong làng , họ yêu nước lắm , nên tôi cũng vậy và chắc là ba mẹ tôi cũng thế , nhưng họ cũng đã không còn từ lâu .

Nhưng sau tất cả , tôi lại bỗng quên mất chính tôi đã nghĩ lớn thế nào , đã dũng cảm thế nào nhưng chỉ vừa mới đây thôi , tôi đã bị tóm lên xe mà không dám phản kháng , hèn thật .

___________________

- tác giả -

Chiếc xe cứ thế chạy, đưa cậu ra khỏi ngôi làng quen thuộc rồi qua đoạn đường đất hẻo lánh mới tới được nơi , trước mắt cậu là căn nhà khang trang và rộng , xa nơi cậu ở đến mức phải mất vài giờ đi bộ .

- mày dẫn nó đi tắm rửa thay đồ rồi mang nó lên phòng gặp tao

Hắn vừa bước xuống xe , chẳng buồn ngoái lại , thẳng lưng đi vào căn biệt phủ rộng lớn phía trước .

Cậu nhìn xuống bộ đồ đang mặc rồi nghĩ thâm - " không biết tên này tính làm gì , cứ cái đà này thì không trốn được mất "

Dưới cái nắng 40 độ gay gắt , mấy tên lính lôi cậu ra ven hồ .

Chúng ném cho cậu bộ đồ rồi bỏ đi , bọn chúng đứng một góc dường như còn chẳng để tâm đến cậu có chạy hay không đã bắt đầu lầm bầm cái thứ tiếng Tây mà cậu chẳng hiểu nổi.

- mát quá

Cậu vừa cúi người vốc nước lên mặt, mắt vẫn liếc nhìn quanh như thể có thể tìm được lối thoát ở đâu đó giữa bờ hồ , nhưng ở trên bờ hình như mấy tên đó không chờ được nữa bọn chúng liên tục hối thúc cậu , ánh mắt chúng nó như nghĩ cậu sẽ chạy , nhưng cậu biết lúc này mà chạy thì cũng không chạy nhanh bằng viên đạn của chúng .

Lúc này cậu cũng tắm xong , cầm bộ đồ mới trên tay lòng lại có chút khó chịu .

Cậu nghĩ -" huy , sao mày yếu đuối thế hả , đi theo bọn nó rồi còn mặc đồ của bọn nó nữa....

"

Bộ đồ tên lính đưa rộng thùng thình, vạt áo như nuốt trọn thân người gầy nhom của cậu .

- đi , đi thôi -Tên lính tây nói chất giọng lơ lớ tiếng việt gọi cậu

Tên lính đi phía trước vừa nói vừa dẫn đường , sau lưng cậu cũng có mấy tên , cậu còn chẳng hiểu tại sao phải cử hẳn ba , bốn tên đến đây để làm gì khi chỉ cần một tên cũng có thể đè chết cái thân này của cậu .

Tâm trí của cậu lúc này như không nằm ở đây , mắt cứ nhìn khắp nơi , bước theo người phía trước trong vô thức , không biết từ lúc nào cậu đã đến trước căn biệt phủ , đầu óc cậu lúc này cứ như trên mây , nhìn vào cánh cửa trước mắt mãi không bước lên , bậc thang trước mắt lúc này như núi cao , cậu không muốn nhốc lên , Tên lính bước tới, vỗ nhẹ vào vai cậu , cái chạm tưởng như vô hại ấy khiến toàn thân cậu giật bắn .

Cậu giật mình quay sang , rồi lặng lẽ bước theo khi tên lính ra hiệu .

Bước vào đến bên trong , cậu có chút choáng ngợp , nơi này thật đẹp , cái thứ cậu chưa thấy bao giờ , mấy bức tranh kiểu phương tây không giống như tranh mà ông thầy giáo đầu làng hay có , mấy cái bình sứ sáng bóng được trưng bày sang trọng làm cậu có chút thắc mắc .

" bình đó để hứng nước mưa dột hay sao nhỉ " -cậu nghĩ-

Cậu bất ngờ nhất với cái đèn chùm giữa gian nhà , lấp lánh đến mức cậu phải ngắm nhìn thêm vài giây , nó không cần dầu hay là cỏ khô , nó chạy bằng cái gọi là điện mà làng cậu không có .

Mọi thứ nơi này xa hoa đến mức cậu không thể ngừng cảm thán , cứ thế mọi thứ lạ lẫm xung quanh làm cậu quên mất việc mình đã bước đến trước cửa phòng hắn .

* tiếng gõ cửa*

- Đem tới rồi, thưa ông

- vào đi

Cánh cửa mở ra, mùi gỗ cũ và thuốc lá lẫn trong không khí .

Bên trong , căn phòng có mày xanh rêu dịu mắt , theo đó là họa tiết hoa trên nền tường , trên tường treo đầy bản đồ địa chính và vài bức tranh sơn dầu mang phong cách Tây .

Ở giữa là chiếc bàn làm việc bằng gỗ lim bóng loáng , phía sau bàn là ghế da màu nâu trầm , ở góc phòng là một giá sách cao gần đụng trần, trên bàn kín đặc tài liệu đóng dấu đỏ.

Thanh Nhã ngồi ở đó , ngay chính giữa căn phòng như thể chiếm trọn không gian, áo sơ mi trắng tay xắn cao, gác chân lên thành bàn cầm ly rượu, tay kia mân mê điếu thuốc chưa châm.

Khi tên lính bước vào, hắn chẳng buồn nhìn lên ngay, chỉ liếc thoáng qua rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ.

Nắng chiều rọi qua lớp rèm dày, ánh vàng đổ chéo lên mặt hắn.

Rồi nụ cười khinh khỉnh ấy lại hiện lên , nhẹ tênh như thể chuyện hắn đang làm nó đã không còn quá lạ với hắn nữa .

- mày lại đây

Thanh Nhã hướng mắt về khoảng trống trước mặt mình , ánh mắt dõi theo từng cử động của cậu , cái bước chân chạm , cái run nhẹ của tay , hắn chỉ biết cười rồi ra hiệu cho tên lính kia đi của ra ngoài .

______________________________

-Hết -
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 Ȝ : biết tên ?


- tác giả-

Hắn nhìn cậu , ánh mắt có chút ý cười .

" cũng không xấu xí ấy chứ "- Nhã nghĩ

- được mặc đồ mới thấy thế nào

Nghe hắn hỏi thế Huy liền nhìn bộ đồ rộng trên người , bộ đồ như thể mặc được hai người như cậu .

- tốt lắm ạ

" nhìn đã biết không có ý tốt , không biết hắn muốn gì nữa "-Huy nghĩ

Thanh Nhã đưa điếu xì gà lên môi, khẽ rít vào.

Làn khói chậm rãi tan ra giữa không khí ngột ngạt .

- thế cái giày mới của tao , mày tính xử lý thế nào ?

Cậu khựng lại một chút " thì ra gọi mình lên là vụ này , biết vậy không ở lại lúc đó " - Huy nghĩ , cậu lúng túng lau tay vào vạt áo.

- nó ở đâu....để con giặt cho

Hắn bật cười thành tiếng, như thể vừa nghe được một trò đùa khó hiểu nhưng vẫn chỉ cho cậu .

- ra hỏi mấy thằng linh , nó chỉ đường cho mày

- d...dạ ông

Cậu bước nhanh ra ngoài.

Trong đầu đã bắt đầu diễn cảnh: hắn sai pha trà — cậu bỏ thuốc độc , hắn sai mang cơm — cậu rắc thuốc chuột , hắn bắt canh cửa — cậu cầm dao lén cho vài nhát.

Nghĩ tới đó, cậu bật cười.

Cười đến không khép được miệng.

Cười đến mức tên lính chỉ chỗ đôi giày mà phải hỏi lại lần nữa vì chẳng nghe kịp.

" ôi trời , nghĩ thôi đã thấy đã rồi , nhưng mà làm sao để làm trời " - Huy nghĩ

Cậu đi vòng ra sau hiên, nơi đôi giày da nằm gọn ở góc.

Phân đã khô lại , nhìn cảnh đó, cậu lại nhớ đến buổi sáng không nhịn được hả hê một trận trong lòng .

Cái trò ấy là cậu cố tình để hắn dẫm mà , chỉ không ngờ, hắn dẫm xong là cậu cũng bị bắt đi luôn .

Một lúc sau , cậu vẫn đang hì hục chà giày nhưng đầu óc đã ở trên mây , cười với mấy cái kế hoạch ngu ngốc sắp tới và cả chuyện lúc sáng của hắn , chà lâu đến mức không nhận ra , da trên giày đã xước , từ màu nâu tối cậu đã biến một góc thành màu nâu sáng và đến lúc nhận ra thì cũng đã muộn , cậu cuống cuồng tìm cách sửa , nhưng rồi lại chấp nhận sự thật rằng không thể sửa được nữa , cậu thất thần đem nó đi phơi .

Một chiều nắng thì nó cũng đã khô , cầm đôi giày xước trên tay , cái màu da chỗ xước nó lồ lộ trước mắt làm cậu muốn giấu cũng không được , nhưng giờ cậu đã đúng ở cửa rồi chẳng lẽ vì đôi giày lại chạy vào rừng trốn , vậy lại còn hèn hơn .

" có nên vào không , có khi nào hắn thấy đôi giày như thế liền bắn chết mình " - Huy nghĩ

Cậu run run đưa tay lên gõ cửa .

*tiếng gõ cửa*

- vào đi

Thanh Nhã lúc này đang viết vài lời để gửi về lãnh đạo , nói về nơi này , viết tập trung đến mức quên cả cậu đang đứng đó , tay dấu dấu đôi giày sau lưng .

Được một lúc hắn mới ngẳng mặt lên nhìn cậu .

- chuyện gì ?

Cậu gãi đầu , tay kia run run đưa giày ra trước mắt hắn , cậu đã cố ý quay cái mặt bị xước về phái khác .

- gi...giày của ông xong rồi.....

Hắn dừng bút nhìn lên thì thấy cậu , ánh mắt vừa lia tới đôi giày yêu quý hắn liền cười hài lòng mà cười lên .

- mang lại đây

Hắn cầm một chiếc giày trên tay coi một lúc thì hắn nhìn sang chiếc còn lại , sau năm giây hắn đã khựng cái nụ cười trên môi , lông mày của Thanh nhã nhíu lại nhìn thật kĩ vào vết xước lớn trước mắt .

- Mày....

Đôi giày được hắn để sang một bên đầy năng niu , hắn cầm lấy cây gậy bên cạnh rồi từ từ ngồi dạy , tiếng gậy va chạm với mặt sàn liên tục phát ra , hắn tiến lại gần cậu , hơi thở bắt đầu nặng dần .

Cậu cúi đầu thật sâu không dám nhìn chỉ có thể nghe thấy tiếng tiến lại ngày một gần hơn .

Cây gậy dần lọt vào tầm mắt cậu , nó được đặt nhẹ lên chân cậu rồi dùng một lúc mạnh nhấn xuống .

- a....

Cậu cố kìm lại tiếng kêu , cảm giác như giữa bàn chân cậu sắp bị đục thành một cái lỗ , nó đau đến mức cơ thể không kiểm soát được mà muốn rút chân lại .

- đau không ?

Hắn , khuôn mặt chẳng chút biến sắc mà rút cây gậy về , cơn đau khiến cậu nằm luôn xuống sàn, ôm lấy bàn chân đã rỉ máu , cậu vừa mở mắt ra , ngước lên nhìn hắn thì đã thấy gậy dần đưa lên cao , cậu liền nhắm chặt mắt lại nhưng mãi không thấy cái cảm giác đau như dự tính , cậu hé mắt ra thì thấy hắn đang ngồi trên ghế , mặt như đang kìm cơn nóng , tay đã nắm chặt gậy đến nổi gân .

Cơn đau nhói ở chân làm cậu loạng choạng , cố gượng dậy .

- con..con xin lỗi.....

Cậu cố kìm lại giọng nói có chút run rẩy , Huy lảng tránh cái ánh mắt như muốn đánh chết cậu , bên tai cậu lại vang lên tiếng gậy gõ từng nhịp xuống nền .

- mày tên gì ?

Vẻ mặt đó của hắn rõ là đang kìm lại cơn giận .

- dạ tên...tên Huy....Gia Huy ạ

Giọng cậu run run , chưa bao giờ cậu sợ như này , cậu từng nghĩ cái gì câu cũng dám nghĩ cái gì cũng dám làm nhưng đến lúc như này cậu lại run rẩy , tái cả người .

- cha mẹ ?

- con...không có ạ

Hắn nghe thế cũng gật gù , tay cầm lấy đôi giày rồi ném cho cậu .

- hư rồi thì thôi , tao cho mày , mày đến dép đeo cũng không có

Thanh Nhã dựa vào ghế tay xoa nhẹ hai bên thái dương nhưng cơ mặt hắn lại chẳng dãn ra chút nào .

- dạ....

Cậu cúi người nhặt lên đôi giày .

- Hết -

--------------------------------------------------

Ngồi viết fic mà cứ lo cái tít đang buồn hỗm rài 😔
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 𝟒 : ghét ?


-tác giả-

Cậu đứng đó mà cố nén cái cơn đau , nếu như lúc này là ở làng thì cậu đã khóc òa lên để bà Dìn dỗ dành , sẽ ngồi thụp xuống ôm chân kêu oai oái , sẽ có mấy nhóc con ra chọc cậu mít ướt nhưng giờ xung quanh cậu chỉ là bốn bức tường và một tên Thanh Nhã đáng ghét , người đã làm cho cái chân cậu đau đến thế này mà cậu cũng chỉ dám đứng im .

* một lúc lâu sau *

Cái nắng chiều đã dần chuyển tối , hắn không nói gì từ lúc đó làm cậu cũng không biết nên đi hay ở , đống giấy tờ từ một trồng dày giờ chỉ còn vài tờ , chân cậu có chút mỏi , bàn tay cậu toát cả mồ hôi vì căng thẳng chỉ biết đứng đó một tay cầm đôi giày một tay lau mô hôi vào áo lau xong lại đổi tay .

Nhìn thấy số giấy tờ trên bàn hắn cũng gần hết lúc đó cậu mới dám mở miệng ra hổi .

- ông...ông có việc gì cần con làm cho không ?

Hắn nghe thấy tiếng gọi thì dần ngẳng đầu lên nhìn cậu , đôi mắt có phần uể oải , đôi lông mày hơi chau lại .

Mắt hắn khẽ liếc nhìn về phía bàn chân kia của cậu rồi thở dài .

- sao vẫn chưa ra ngoài , mày chờ tao bồng mày ra ngoài à

- tại ông không nói nên con cũng chẳng dám đi - Huy càng nói giọng cậu càng nhỏ lại

Cậu cúi mặt nhìn xuống vết máu đã khô dưới sàn rồi lại nhìn chân .

-" chân này thì chạy nhảy gì nổi nữa , tên già này sao mà hách dịch thế chứ , coi chừng tôi "-Huy nghĩ

Đầu xậu cứ ngẩn ngơ suy nghĩ thì bị tiếng của Thanh Nhã làm giật mình .

- bay đâu , mau vào đây

Tên lính đứng ngoài cửa từ ngoài bước vào , Thanh Nhã nhìn thấy tên lính hắn liền ngoắc tay gọi gã lính lại gần thì thầm cái gì đó , cậu cũng cố rướt người nghe nhưng khi vừa mới nhón chân lên thì cơn đau lại tới , đau quá nên cậu cũng chỉ biết đứng im mà nhăn mặt nước mặt mém không kìm được , lúc cậu đang dùng tay áo lau khóe mắt mà không để ý thì đã bị tên linh xách nách lên .

- đi , tao dìu mày

Tên linh vừa nói vừa kéo cậu đi thật nhanh , ánh mắt có phần hơi khó chịu cũng chẳng kém khinh thường , nhưng có vẻ vì nhiệm vụ được giao nên tên đó cũng phải làm cho xong .

Tên lính đưa cậu đến một căn phòng dưới lầu , nơi đó hình như là phòng cho bác sĩ riêng của hắn , cậu có chút không hiểu chuyện gì nhưng vẫn bước vào phòng đó , tên linh nói với bác sĩ .

- bác coi cho thằng nhóc này đi , ông dặn dò phải kiểm tra cả sức khỏe cho nó nữa

Ông bác sĩ hơi ngơ ngác nhưng cũng không nói gì thêm chỉ đưa cậu vào kiểm tra sức khỏe rồi băng bó bàn chân cho cậu .

- cháu có sao không ạ ?

Huy khẽ hỏi , tay vẫn cầm đôi giày trên tay.

- không vấn đề gì lớn cái này chỉ là phải băng bó vài ngày từ từ từ sẽ khỏi , còn bệnh thì không có , khỏe như trâu

Lúc đầu cậu còn hơi ngớ ra khi được khám , không hiểu vì sao lại như vậy nhưng rồi lại nghĩ .

-"chắc tên già đó không muốn tốn công mang một tên bệnh tật yếu ớt về để làm việc nên mới cho mình kiểm tra sức khỏe "- Huy nghĩ

- xong rồi đấy , con về đi

- vâng , chào bác

Khi cậu bước ra khỏi phòng thì ông bác sĩ mới bắt đầu lầm bầm .

- lạ thật , ông có bao giờ cho khám bệnh mấy đứa người ở , nay còn đích thân dặn dò

Bác sĩ chỉ biết lắc đầu khó hiểu rồi cũng không thắc mắc thêm mà đóng cửa phòng chuẩn bị cho giấc ngủ của bản thân .

Cậu bước ra khỏi phòng rồi đi cà nhắc ra sau vườn , nơi mà có căn nhà chung cho người làm , cậu đi một bước là chân nó lại nhói lên , nhưng giờ ngoài việc lo cho cái chân đau thì cậu còn phải lo cho một việc trước mắt .

- không biết còn chỗ cho mình không nữa

Cái gió lạnh hiu hiu thổi xuyên qua lớp tưởng lợp lá lọt vào trong căn nhà cho người làm , cậu được phân ra nằm ở một góc nhỏ vì không còn chỗ nằm nữa , người làm nằm san sát nhau dưới cái lạnh tháng 12 , bác người làm tốt bụng còn đưa cho cậu cái chăn mỏng để đắp , bác nói " bác cũng còn dư một cái chăn , cái này dầy hơn bắc cho cháu " cậu còn chưa kịp từ chối thì bác đã xua tay rồi đi về chỗ ngủ của bác , chỗ của bác cũng chẳng to hay dễ chịu nhưng chỗ đấy cỏ vẻ rất nhiều thứ lặt vặt của bác nhưng có vẻ nó là thuộc về kỉ cũ vì mòn nào cũng đã ó vàng và đổi màu cũ mèm .

Lúc này cậu ngồi ở cái góc được phân cho nhưng mắt lại nhìn về phía đám mấy anh người ở khác , mấy anh người thì nằm dang chân người thì đặt tay lên cả mặt người khác , lộn xộn quá nên cậu chen chắc không vào nổi , còn bên của mấy bà mấy chị thì cho tiền cậu cũng không dám nằm nên cũng lủi thủi mà nằm trong góc , cái gió lành lạnh làm cậu khó ngủ , lỡ lăn nhẹ mà không may động vào vết thương thì lại thấy hơi đau .

- a..

Cậu kìm lại tiếng kêu mà cố nằm ngủ , mắt cứ nhắm được một lúc lại mở thao láo mãi không ngủ nổi , trằn trọc một lúc cậu lại cựa người cứ như thế vài lần cậu lại sợ người khác sẽ dậy bèn lén lút ra ngoài , Huy quàng cái chăn mỏng lên người rồi bước từng bước nhỏ đến bờ sông , cậu để ý nơi đó rất đẹp nhưng chưa ngắm được bao lâu thì mấy tên lính lúc chiều đã hối thúc làm cậu ngắm cảnh được một lúc liền phải đi .

- Hết -

_________________________________
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 𝟓 : trăng


- tác giả-

Bên bờ hồ , không ngờ ở đó nó còn lạnh hơn , nhưng cảm giác lạnh bị cậu bỏ ra sau đầu khi nhìn lên bầu trời đêm , ánh trăng rọi xuống hồ lặng , cảnh đẹp làm cậu quên mất cái lạnh , xung quanh cậu chỉ có tiếng dế kêu đều đều .

- "hôm nay trăng to thật "-Huy nghĩ

Huy cứ mải mê nhìn lên trời , trên gương mặt suất hiện biểu cảm cười ngớ ngẩn , ánh mắt cậu bỗng va phải một bóng người đứng gần đó làm cậu giật mình mà ngồi thụp xuống , mắt vẫn quan sát người phía trước mặt .

- "có khi nào do mình không tin vào mấy câu chuyện ma của bác bán trà đầu làng mà bị ma nhát không "- Huy nghĩ

Mặt cậu méo xệch đi , dáng người trước mặt không thể không nói to cao hơn cậu , khoác tấm áo nhưng con ma này tay lại cầm tẩu thuốc còn khẽ nhả vào không khí làn khói trắng.

- " ma này giàu quá ta , chắc không phải ma làng mình rồi " - Huy nghĩ

Ánh mắt cậu dõi theo không rời nhưng nhìn mãi vẫn không nhìn rõ mặt , cơ thể Huy bất giắc tiến lại gần , cậu nhìn xuống dưới mặt đất vẫn có bóng thì liền cảnh giác hơn bội phần .

- " có bóng thì chắc là người rồi nhưng giờ này ngoài mình ra thì ai lại thức chứ không lẽ...."

-Huy nghĩ

Khoảng cách ngày một gần đến khi chỉ còn 2 bước chân cậu liền nhẩy bổ lên định đánh thì bị nắm lại , tay chưa kịp hạ xuống đã bị vặn ngược ra sau lưng , miệng chỉ biết kêu lên oai oái .

- úi đau....tr..trộm...

Cậu chưa nói hết cậu đã bị bịt chặt miệng , bàn tay kia vô tình bịt cả miệng và mũi cậu lại , khiến cậu không thở được mà dãy dụa .

___________________

( đoạn này sợ mấy bè không hiểu nên là tui giải thích nha , hồi nãy là góc nhìn của tít nhưng lời kể tác giả ‹là tui nè› còn bây giờ là góc nhìn của a nhẫm , lúc này là tít mới bước ra khỏi phòng nghen)

-tác giả -

*Lúc cậu vừa rời đi *

Cơ mặt hắn dãn ra khi đã xong hết công việc , mắt hắn vô tình hướng về cửa thì bất giác nhớ đến cái thân nhỏ lúc nãy mà cười nhẹ , hắn theo thói quen mà cầm lấy tẩu thuốc trên bàn nhưng rồi lại bỏ xuống , cái gió lạnh ở bên ngoài thổi vào làm hắn có chút run nhẹ .

Thanh Nhã đứng dạy , bước từng bước nhỏ lại gần cửa sổ , hướng mắt nhìn ra ngoài nơi có vườn cây um tùm , cái ánh sáng cam hồng của mặt trời dần chuyển thành màn đêm tĩnh mịch , hắn đưa tay đóng cửa sổ xuống chặn lại luồng gió lạnh bên ngoài , lòng bất giác nhớ đến cái áo rộng mà mỏng manh cậu mặc .

- chắc mày sẽ lạnh

Nói rồi hắn cũng chẳng để tâm thêm , ánh đèn điện biến mất chỉ còn ánh sáng vàng mờ của cái đèn ngủ kiểu pháp .

Nằm trong chăn ấm áp , Mắt hắn nhắm nghiền hồi lâu , giấc ngủ mãi không đến .

Thanh Nhã đã mất ngủ từ lâu , khi mới suất hiện triệu chứng thì hắn chỉ cần có chút rượu đã vào giấc nhưng càng ngày hắn dù có tìm mọi cách cũng khó mà ngủ được , chọn cách uống thuốc ngủ nhưng bác sĩ khuyên sử dụng nhiều không tốt , nó có thể dẫn đến nghiện và nhiều tác dụng phụ nặng nề , vì thế hắn liền tìm nhiều cách khác nhưng rồi cũng không hiểu quả , đến giờ vẫn thế .

Đêm khuya , hắn lủi thủi đi quanh biệt phủ , đêm khuya yên ắng đến mức hắn có thể nghe được cả tiếng nhịp tim đều đều của mình , cứ thế hắn đã bước tới bờ hồ từ lúc nào .

Nơi thành đô khó thấy được cảnh này , đèn đường thì nhiều chứ mấy ai để ý trăng hay sông hồ , đứng bên mép hồ , hắn lấy tẩu thuốc từ túi áo ra làm vài hơi khói , thói quen này đã khó bỏ từ lâu , màn đêm đen chỉ có tiếng kêu của côn trùng thì hắn lại nghe lạo sạo từ đằng sau liền cười mỉa .

Thanh Nhã sống đến giờ phút này cũng trải qua biết bao nhiêu thứ nên rất nhạy cảm với âm thanh lạ , cũng vì thế chưa từng thấy ai có thể đánh được hắn hay là tấn công lén lút thế này , khi người sau lưng tấn công tới hắn liền buông tẩu thuốc xoay người bịt miệng xiết tay .

Tiếng của cậu vừa bất ra được chữ " trộm " thì đã không còn nói hay hò hét được nữa , bàn tay hắn bịt chặt miệng cậu , biết đó là cậu liền buông tay , không kiềm được miệng hắn lại khẽ nhếch lên rồi thì thầm vào bên tai cậu .

- không phải trộm , là chủ

Cậu vừa thoát khỏi bàn tay tử thần , hơi thở vẫn còn có chút khó khắn , cánh tay cậu lại còn bị vặn ngược đến đau , người khoác tấm trăn mỏng nhìn hắn .

- con..con tưởng trộm , à mà ông không ngủ ạ ?

Hắn cười trừ , nhìn cái người gầy xọc trước mắt đang khẽ run .

- tao đi hóng tí gió trời

Cơ thể Huy bắt giấc run lên khi con gió nhẹ thổi qua , đầu khẽ cúi xuống thì thấy cái tẩu thuốc của hắn liền nhặt lên , lấy cái chăn lau xong mới trả lại cho hắn .

- của ông này

Thanh Nhã đón lấy tẩu thuốc từ tay cậu , dưới ánh trăng sáng hắn thấy rõ được khuôn mặt của cậu , nhìn xuống đôi chân cậu thì đã không còn đi chân đất nữa mà đi cái giày của hắn mà buồn cười , nó hơi ngoại cỡ với cậu nhưng vì thế mà bên chân bị băng bó liền vừa với cái giày .

- ông cười gì vậy ạ?

- mày quản cả việc cười của tao ?

Hắn không trả lời chỉ hỏi lại cậu , đôi lông mày rậm khẽ nheo lại nhìn thẳng vào cậu làm cậu hơi gượng .

- dạ không...

Cậu đứng một lúc liền có cơn ngứa mũi .

* hắt xì *

Hắn nghe thấy liền quay lại nhìn cậu .

- không vào ngủ với mấy đứa kia đi , đứng đây thi chịu lạnh với cây à

- không ạ , ở trong đấy cũng lạnh với hơi chặt chội nữa ạ

- chứ ở đây không lạnh chắc

Cậu gãi đầu mấy cái định nói gì thêm thì bị một cái áo nặng phủ lên đầu .

- đi ngủ đi , cũng không còn sớm nữa

Thanh Nhã không nói gì thêm chỉ đi thẳng về biệt phủ , cậu đơ ra một lúc mới bỏ cái áo ra khỏi đầu mắt nhìn về phía người vừa rời đi kia , cầm cái áo to trên tay cậu không nghĩ ngợi gì liền khoác vào , cảm giác hơi ấm của áo và của người từng mặc làm cậu ấm không thể tả , vội chạy về nơi ở chung .

- Hết -

Để mấy bè chờ lâu tui cũng ấy náy lắm ó nhưng mà cũng hơi bận bịu 🥺 thông cảm nho
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 𝟔 : áo khoác


- tác giả-

Trên đường về thì mắt cậu đã díu cả lại , không biết là do cái ấm của áo hắn mang lại hay là do giờ đã quá nửa đêm mà cậu chỉ vừa đặt lưng xuống thì đã thiếp đi , giấc ngủ sâu đến mức mà mặt trời đã lên tới tận đỉnh đầu cậu vẫn ngủ , phải để đến lúc lính gọi dậy thì cũng không còn sớm nữa , lúc gã ta đến thì cậu vẫn đang ngủ rất say , tay cậu đang ôm khư khư cái áo khoác xanh sẫm , gã gọi cậu vài lần nhưng cậu vẫn chưa dậy , chắc đây là thói quen của cậu khi còn ở làng , dù ai gọi cậu dậy thì cậu vẫn ngủ tiếp , cậu phải ngủ đến khi đủ giấc mới tự dậy , có lẽ do người làng thương cậu nên thế mới sinh ra cái tính có chút lười nhát .

Tên lính chau mày rồi đá vào chân cậu.

- a...

Không biết là cố ý hay vô tình , gã ta đá vào vết thương trên chân cậu làm cậu bừng tỉnh .

- mày có dậy không thì bảo - tên lính quát lớn

Cậu có chút mơ màng , ngồi dậy nhìn xung quanh , lúc này chỉ còn mình cậu đang ngủ , có vẻ mọi người đã dạy từ sớm , không biết lúc sớm có ai gọi cậu dạy không , nhưng nếu có thì với bộ dạng này cậu chắc sẽ nằm xuống ngủ tiếp .

- mày biết sắp đến giờ trưa rồi không , mau dậy

Huy vội vàng đứng dạy , tay phủi phủi cái áo khoác , tên lính có chút để ý đến hành động của cậu .

-ờm.... , ông vừa gọi mày kìa , mau ra sau vườn đi...

Tên lính đang nói dở thì nhận ra áo khoác quen thuộc mà hắn hay mang vào những ngày đông , tuy gã đã thấy từ lúc nãy nhưng vẫn chỉ ngờ ngợ nó giống , khi nhìn thật kĩ lại gã mới nhận ra là cái áo của hắn , cái áo khoác hắn hay mặc nhất .

- cái áo này mày trộm phải không ?- tên lính mơ hồ chỉ vào cái áo khoác

Cậu nghe thế liền tỉnh hẳn , tay xua liên tục , đầu lắc nguầy nguậy .

- không ạ , cái này là ông cho con mượn...

- cho mày mượn ấy á ?

- tên lính có chút nghi ngờ

Tên lính khẽ gãi đầu rồi gật gù cho qua , vì theo gã biết Thanh Nhã không hay để đồ đạc lung tung với cả hình như hắn không coi tên nhóc này là một đứa người ở bình thường mà dường như còn có một cái gì đó mà gã không thể giải thích được , cái cách hôm qua hắn dặn dò gã mang cậu đi băng bó vết thương đã không giống lẽ thường tình , lúc trước cũng có vài đứa người ở làm hỏng đồ bị hắn xử lý , đúng hơn là cho lính giải quyết chứ hắn ít khi ra tay vì mấy chuyện cỏn con đấy , sau khi mấy đứa người làm đấy bị đánh cũng không thấy hắn tốt bụng tới hỏi thăm nói gì đến cho thuốc hay băng bó , nhưng riêng cậu có vẻ lại khác .

Còn cậu lúc này thấy tên lính không hỏi thêm gì nữa liền vội đi khỏi , cậu theo con đường nhỏ mà men ra sau vườn , chân bước từng bước khập khiễng , có vẻ nó đã đỡ hơn hôm qua khá nhiều nhưng bước nhanh hơn thì có vẻ hơi khó khăn , lúc này hắn đang nhâm nhi tách trà , nhìn hắn chẳng giống như người đang nghĩ chuyện tốt trong đầu , miệng chốc lát lại cười lên .

- " đúng là kẻ ác trong lời đồn , cười cũng thấy ác nữa , dì hoa nói đúng , người theo Tây mặt không có tí thiện cảm nào cả "- Huy nghĩ

Lúc này Thanh Nhã mặc bộ tây phục trắng ngà , mắt hướng về phía hoa viên yêu thích của hắn nơi mà có vài đứa người làm đang quét sân , dọn cỏ .

- thưa ông , con đây ạ

Hắn nghe thấy tiếng cậu thì quay đầu nhìn , trên tay cậu cầm cái áo của hắn , chân đi đôi giày da xước , nhìn cậu cứ tí teo mà làm hắn lại buồn cười , cậu nhìn thấy vậy cũng chỉ có chút khó hiểu rồi bắt đầu thưa chuyện .

- dạ áo của ông đây ạ

-" chắc gọi tới để đòi áo thôi nhỉ "- Huy nghĩ

Cậu đặt cái áo lên bàn , tay còn phủi phủi trước khi đặt xuống bàn .

-" dính cả đất thì phủi làm gì " - Thanh Nhã nghĩ

- con xin đi làm việc đây ạ

Huy vừa đi được vài bước thì bị hắn hỏi .

- ngủ ngon quá nhỉ , công việc giờ này thì còn gì để mày làm nữa

Chân cậu khựng , quay người nhìn hắn , mặt có chút lúng túng .

- vậy....còn gì để còn làm không ạ....với cả có bị đánh không ạ

Cái này cậu có tâm sự với chị người làm , chị kể lần trước có thằng mới vào không dậy sớm làm việc liền bị mấy tên lính tây đem ra cho một trận , từ đó ngoan ngoãn hẳn , cậu nghe mà rùng người nhưng rồi chính cậu lại ngủ quên , nhớ đến câu chuyện cậu lại sợ toát mồ hôi , cậu lén ngước mắt lên nhìn hắn không ngờ hắn cũng đang nhìn cậu , đấy mắt có chút ý cười .

- " thằng nhóc này buồn cười nhỉ , nhìn mặt thế này không trêu hơi uổng "- Thanh Nhã nghĩ

- có đánh , tí nữa tao sẽ sai người đánh mày , được không ?

Cậu nghe mà sị cả mặt , tưởng tưởng đến cảnh bị đánh mà rung cả người , cậu thà không nói thì tốt hơn .

- đi làm việc đi , ra sau bếp dặn, tao ăn canh bí cho buổi chiều...không nhất thiết gọi tao là ông đâu....

Hắn định nói gì thêm nhưng lại thôi , có vẻ có chút bí mật .

Cậu cũng gật gù rồi chạy mất , trong đầu lúc này chỉ còn nghĩ đến tí sẽ bị đánh .

-"sao mà đời thảm thế này hay là như ông đồ nói nhỉ "- Huy nghĩ

- Hết -

__________________________

Mấy bè ơi , thấy chương này ra nhanh hơn mọi khi chưa , ráng lắm gòi 🥲
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 𝟕 : canh bí


- tác giả -

- chị Xoan, ông chủ dặn làm canh bí....à mà thôi em làm luôn cho

Cậu chạy lại bàn cầm lấy trái bí trong rổ, chưa gì đã cầm dao lên định cắt, chị Xoan giật cả mình liền ngăn lại .

- Tít, em biết làm thật không đấy

- đừng gọi em là Tít nữa, em thấy ông đồ nói, cái tên nó vận vào cái người

- là sao ?

Chị Xoan thấy Huy như đang cố nhớ lại cái gì đó, mặt ngớ ra lúc lâu, chị thấy thế liền nhanh chóng mà mang dao và bí sang một bên .

- à em nhớ ra rồi, thầy đồ bảo, hình như cái gì đó không tốt

Chị Xoan nhìn nét mặt của cậu cứ ngu ngơ mà cười lớn .

- ngốc quá, thầy chỉ dọa em thôi, tên đấy chẳng có gì mà xấu

- chị nói thật à, em thấy thầy nói nghiêm túc cực

- tại em ít chữ nên thầy trêu thôi, rồi hết chuyện rồi mau ra khỏi bếp cho tôi còn làm việc

Nói rồi chị đẩy cậu về phía cửa bếp nhưng bị cậu né đi .

- em làm được mà, để em làm đi

- nhưng mà em có biết khẩu vị của ông đâu mà đòi nấu

Cậu chần chừ không quá hai giây liền cười hì hì cầm lấy trái bí .

- tin ở em, dù sao em sáng giờ không làm được gì rồi, giờ góp tí sức, chị cứ làm cái khác đi, canh này em lo được

May thay cậu còn đi rửa rồi gọt vỏ sau khi bị chị xoan nhắc chứ không còn định bỏ luôn vào nồi nấu, mọi thứ vẫn bình thường cho đến khi chị xoan đi mất, cậu ở lại một mình, tay cầm dao cắt bí bỏ vào nồi nấu, nêm nếm theo trí nhớ đã từng thấy người khác làm, cậu không chờ mấy chị nêm nếm lại cậu liền đổ ra tô mang lên nhà trên .

- " nấu canh rồi chắc không bị đánh đâu nhỉ, mình bỏ nhiều tâm sức thế này cơ mà " - Huy nghĩ

Một lúc sau, ở nhà bếp có một bác người làm tiến lại nếm thử cái nồi của cậu nấu .

Lúc Huy nấu, bác cũng có để ý thì thấy cậu rất chăm chú làm từng tí một nhưng khi bác thử nếm liền nhăn mặt .

- chết dở, mặn chát thế này

Đến lúc bác phát hiện thì đã không kịp, hắn đã vào bữa được một lúc.

Nhìn tô canh bí theo lời mình dặn có trên bàn hắn liền gật gù .

Hắn có thói quen rằng ăn gần xong mới tới ăn canh, nhưng chắc lần này hắn không nghĩ vì thói quen đó mà hại chính mình, vừa đưa canh vào miệng lông mày hắn đã nhăn lại bác người làm lúc nãy cũng đứng một bên cầu trời cho cậu.

- đứa nào nấu cái này ?

Hắn cầm cái tô canh lên rồi đặt mạnh lên bàn hỏi tội .

Cậu nghe xong tái cả mặt, chân run run, đám người làm đứng chỉ biết liếc sang cậu như muốn cậu tiến lên ngay để không ảnh hướng đến họ, lúc này bác người làm định bước lên nhận thì chưa kịp làm gì thì đã thấy cậu quỳ xuống .

- ông...tha lỗi cho con, cái đó.....là con nấu ạ

Hắn nghe đến đây liền chau mày, tay ra hiệu đuổi đám người làm ra ngoài, không biết vì sao nhưng trước khi đi ra hết họ còn đóng cửa lại, lòng cậu rối bời vì không những không bớt tội mà tội lại trồng tội .

- mày muốn nói gì thì nói đi

- con chỉ muốn nấu....lúc nấu con nghĩ ngon...mà ngon con nghĩ sẽ được tha tội không bị đánh nữa

Cậu nhìn hắn, ánh mắt đầy tội lỗi .

- con thật sự nghĩ nó ngon , con nhớ con thấy người ta nấu thế nào con nấu y thế , không phải muốn hại ông đâu

- mày nói nhiều vậy làm gì ?

Tay hắn cầm đũa gõ gõ vào cái tô canh , lúc nào thấy hắn gõ gõ là cậu lại thấy chuyện không lành .

- nấu cỡ này là muốn cho tao chết mặn luôn phải không

- con đâu dám...

- thế mày muốn giải quyết tô canh này thế nào

Cậu vừa nói mắt vô thức nhìn lên hắn , hắn cũng đang nhìn cậu , cái ánh mắt đó của hắn làm cậu cảm thấy bất an hơn nữa .

-....

Cậu khẽ đưa tay lên gãi đầu , hắn cứ im lặng mà chẳng nói gì , cậu quỳ mà tê hết cả chân , tay đấm lên đầu gối vì mỏi .

- đứng dậy

Hắn định cho cậu quỳ lâu hơn một chút nhưng không biết vì sao lại bỏ qua , lúc này nhìn vẻ mặt đó của cậu hắn liền biết cậu cũng chẳng xử lý được tô canh đành chỉ biết lắc đầu , tay vớ lấy ly nước lọc đổ thêm vào khuấy vài vòng rồi làm một hơi hết tô canh nhỏ , lúc này hắn no nước đến không thể ăn thêm .

Cậu nhìn hắn , cái ánh mắt đó của cậu là đang bất ngờ khi hắn làm hết tô canh đó .

-" mình chưa giết mà tên già này đã muốn chết mặn rồi sao "-Huy nghĩ

Lúc cậu còn đang ngơ ra , thì hắn đã bỏ đi rồi nói .

- mày ăn nốt đi , tao ra ngoài làng có việc

Nghe thấy ra ngoài làng cậu liền sáng rỡ đôi mắt , nhìn thôi cũng biết là cậu muốn đi theo .

Ánh mắt đó của cậu được hắn thu vào tầm mắt

- mày đi thì ăn mau

Cậu nghe thế liền hớn hở , ngồi vào bàn cậu liền cầm bát cơm hắn đang ăn dơ mà ăn từ món này sang món khác , bụng cậu đã reo lên từ lâu , ăn no căng xong tay cậu còn vỗ vỗ vào cái bụng rồi nhìn về phía hắn đang đứng chờ .

Thấy cậu ăn xong hắn liền đi ra ngoài trước .

- ông ơi chờ con với

- Hết -

______________________________
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 8 : về làng


-tác giả-

Cậu vội chạy theo, nghe thấy tiếng gọi từ phía sau, Thanh Nhã liền quay lại nhìn cái người vừa nãy đã hạ muối vào tô canh bí của hắn, nhớ đến mà lại buồn cười.

Cậu ăn no căng nên chạy theo có chút chậm chạp, chân vẫn còn khập khiễng, tay chân lại lóng ngóng mém tí thì té lộn nhào.

- đi từ từ thôi, té ra đấy ai đỡ cho

Nghe thế cậu cũng đi chậm lại, tay cầm miếng thịt chưa ăn hết, hắn nhìn thấy vậy cũng chỉ biết cười, quay lưng đi trước cậu thì lẽo đẽo theo sau .

" sao ông cứ nhìn thấy mình lại cười, lạ thật, bộ nhìn mình buồn cười chỗ nào hả trời " - Huy nghĩ-

Đến bên xe, thì cậu đã thấy hắn ngồi sẵn bên trong, hôm nay cậu để ý bên cạnh hắn chẳng có tên lính nào, hắn hiện tại cũng đang ngồi ghế sau, chỗ ghế bên cạnh hắn còn được mở sẵn cả cửa xe chờ ai đó ngồi.

- lên xe hay đi bộ, mày chỉ chậm thôi hay ngu thật vậy

Hắn lên tiếng khi thấy cậu cứ đứng như trời trồng.

Thanh Nhã mồm độc địa có tiếng, ít nói nhưng không phải dạng dễ chọc vào, dù sao hắn cũng là quan lớn có mấy khi phải chờ đợi ai.

- không có lính đi theo ạ

- không có

Cậu nghe thế liền lau tay vào áo, phủi phủi mấy cái rồi ngồi ngay vào ghế phụ, không biết sao lúc này cái cảnh tượng tàn khốc cậu đã tưởng tượng ra hàng trăm hàng ngàn lần lại không xảy ra với cậu, sự dè chừng ban đầu dần phai đi mà cậu còn chẳng hay.

Chiếc xe dần lăn bánh, cậu lại được về làng, chuyến đi trước đó Huy cứ ngỡ sẽ phải rất lâu sau mới được về lại làng, nhưng cậu bây giờ đây đang được nhìn con đường mòn về làng, cảnh vật bên ngoài lướt qua nhanh chóng, với cậu lúc này nó phải nhanh gấp mấy lần xe bò mà cậu đi, lần trước đó bị bắt đi, có vẻ vì hoảng mà cậu còn chưa nhìn rõ cảnh bên ngoài như bây giờ.

- " Sắp được về làng rồi, các cô chuẩn bị tinh thần nghe thằng cu tít này làm phiền đi "- Huy nghĩ-

Về tới làng, Thanh Nhã để cậu ở bên ngoài, trước nhà ông trưởng làng.

- mày ở đây chơi đi, chốc nữa xong việc mà tao ra không thấy thì no đòn

Huy nghe thế đầu liền gật lia lịa như gà mổ thóc, hiện giờ cậu thấy ngoài người lái trên xe thì cậu chỉ còn một mình, cậu thì chẳng bao giờ đắng im được một chỗ mà phải đi đâu đó chứ không cậu lại buồn chân buồn tay, bước chân cậu nhanh tróng tiến đến đầu làng nơi có quán nước chè cũng là nơi mà chủ yếu đến đây để buôn chuyện trên trời dưới đất , cậu vừa ngồi xuống ghế liền có người lại gần hỏi chuyện.

- mày bị bọn tây bắt rồi sao về được đây

Cậu thấy có người hỏi đến mồm liền bô bô.

- con được giao việc trông xe nhưng con trốn ra báo tin cho mấy bác đây, ở đó khổ lắm, bị đánh cũng là chuyện thường, con cố tình bị bắt vào đấy định diệt trừ tên công sứ đấy ấy chứ, không thì con sẽ lấy thông tin, được cái gì hay cái ấy các bác ạ

Cậu nói xong còn đem cái chân tím ngắt dơ lên, trên đấy vẫn còn máu khô đưa ra cho mấy người ở đấy coi, không biết từ lúc nào mà cậu đã gỡ cái băng bó trên chân ra nhưng nhìn thế có vẻ uy tín hơn hẳn nên ai cũng lắc đầu tỏ vẻ thương cho cậu, rồi hỏi thêm.

- mày vào đấy lỡ chết thì sao ?

- bác khỏi lo, cái này con lo được, còn không thì...coi như con đến đó là số tận mạng

Cậu nói xong liền đứng dậy chạy về xe trước khi đi còn nói thêm.

- con vào lại đó đây, nếu không tên đó sẽ tìm giết con mất

Cậu chạy vội đến chiếc xe, từ quán đến chỗ hắn khá xa nên chân càng đi nhanh càng khập khiễng.

Ánh nắng của buổi chiều tà đã dần hiện lên trên mảng trời vàng xanh, dưới bóng tán cây cổ lớn đã thấy hắn chờ từ lâu, dưới chỗ để chân cạnh hắn là vài quyển sách .

- đi đâu ?

Giọng nói trầm ổn nhưng vẻ mặt hắn có vẻ không vui, nghe thấy thế cậu liền đưa tay lên gãi đầu cố suy nghĩ ái cái cơ gì đấy, chân bước nhanh đến canh xe.

- con...con đi chơi với bạn, tại đợi ông hơi lâu

Hắn nhíu mày, lòng dấy lên cảm giác nghi ngờ nhưng vẫn đưa tay vỗ vào ghế bên cạnh.

- người ở mà gan cũng to nhỉ, đợi chủ mà bảo lâu, còn để chủ đợi

Tên lái xe nghe thế liền sờ tay lên súng nhưng bị hắn ra hiệu ngăn lại .

Hành động của tên lái xe thuần thục tới mức nhìn vào là biết trước kia hắn thế nào , cậu cũng hơi run , ngồi vào xe nhưng đầu đã trên mây , cái cảm giác cái chết luôn cận kề cậu cứ liên tục xuất hiện từ khi gặp hắn, nó cứ thoắt ẩn thoắt hiện, cảm giác khó thở đó làm cậu cả một chặng đường dài không dám nói một lời nào, cậu từng nghĩ cái chết không quá đáng sợ cho tới khi thật sự gần nó nhất.

- không nói gì à

Giọng nói hắn nhẹ bẵng như không có gì, trong một thoát cậu còn thấy như hắn cũng tốt rồi liền bấu vào tay để giữ cái đầu óc của mình thật tỉnh táo, liên tục dặn lòng.

- " ông ta là người ác, chỉ đang giả nhân giả nghĩa "- Huy nghĩ-

- con biết nói gì đâu ạ

Hắn nghe vậy cũng cười như nhìn ra sự lo lắng của cậu , nhưng hắn vẫn muốn trọc thêm .

- tối nay mày lên phòng tao, có chút việc cần dạy dỗ lại mày lại, không để mày không nề nếp như này được

- Hết-

Chào mọi người và chúc mọi người ngủ ngon😌
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 𝟗 : lo lắng


- tác giả -

Gió từ bên ngoài thổi vào, tóc Thanh Nhã theo đó mà bay nhè nhẹ, cảnh trời bên ngoài làm mọi thứ trong xe trở nên dịu hơn với sắc trời cam hồng, trong khung cảnh ấy giọng nói của hắn làm không khí trở nên âm trầm đi vài phần.

- tối nay mày lên phòng tao, có chút việc cần dạy dỗ lại mày, chứ để mày không biết nề nấp như này thì lại thành tao dạy không được người

Theo đó, tiếng gõ đều của ngón tay va vào cây gậy liên tục vang vào trong cái không khí đó.

(gậy được khắc tinh xảo là thứ mà người đàn ông tân thời sang trọng nào cũng phải có)

Huy khẽ liếc mắt nhìn hắn rồi nhìn xuống cây gậy, mặt cậu lúc này mếu máo như sắp khóc tới nơi, miệng mấp máy còn chưa dám trả lời hắn thì đã nghe tên lái xe lên tiếng.

- mấy cái này không cần ngài ra tay đâu, tôi có thể dạy dỗ tên nhóc này cho ngài được

Tên lái xe nhìn qua gương, thứ gã muốn là gương mặt hài lòng vì sự trung thành và tận tâm của gã nhưng thứ gã thấy có vẻ lại không như gã nghĩ, gương mặt của Thanh Nhã đã dần chuyển sắc, đôi lông mày nhíu lại, hắn nhìn chằm chằm gã qua gương làm gã cũng không hiểu mình nói sai chuyện gì nhưng vẫn biết đường mà sửa lại lời.

- nhưng ngài muốn tự tay thì tôi có thể mang nó tận nơi nếu ngài cần

Tên lái xe này trước đây cũng từng nằm trong số những tên lính thân cận đi theo bên cạnh hắn nhưng vì một số lý do, hiện tại gã cũng chỉ có thể làm lái xe, chạy việc vặt.

Trên đường về, chẳng ai nói thêm câu nào chỉ có tiếng gió rít trong không khí.

-" cái băng gạc trên chân hồi trưa còn thấy giờ nó vứt đâu mất rồi nhỉ, nhìn cái chân nó như thế tự nhiên lại thấy bực trong người"- Thanh Nhã nghĩ

Về đến căn biệt phủ, cậu bước xuống sau hắn, tay cầm mấy quyển sách cùng cây gậy của hắn, nhìn cái cách bước đi nặng nề đó không khó đoán rằng trong lòng cậu đang nghĩ về đêm nay.

- mang hết lên phòng

Huy nghe thế cũng gật gù mà bước theo, mắt cậu cũng nhìn xuống mấy quyển sách vài lần nhưng thật sự cậu cũng chả biết nó có nghĩa gì chỉ biết đó là chữ.

Hắn đi phía trước, không quá nhanh nhưng bước chân lại dài, làm cậu đi đằng sau phải tăng tốc, bước chân đã không nhanh được giờ lại thêm vài phần vụng về đi theo sau hắn.

*Đến phòng*

- để trên bàn, đi làm việc của mày được rồi, và đừng quên tối nay

Thanh Nhã như muốn nhắc rõ cho cậu để cậu không vì sợ mà quên mất, cũng như muốn thêm vào nỗi sợ của cậu một lực ép vô hình.

Khi bước ra khỏi phòng hắn, Huy lúc này cũng như người trên trời, đầu lại tưởng tượng ra cảnh bị đánh, bị hành hạ mà rùng mình, đến việc lau có mỗi cái bàn mà cũng đã trôi qua hơn nửa tiếng.

Lúc này, cậu cứ mải mê lau bàn, lâu đến mức chị người làm phải đến vỗ lên vai cậu thì cậu mới ngớ ra rồi nhìn chị.

- lau bàn mãi thế, đang nghĩ gì à?

- dạ không, tại em lau hơi kĩ

Cậu ngượng ngùng gãi đầu, tay chân luống cuống cả lên, đầu vừa nghĩ đi quét nhà thì chân phải đã bước vấp vào chân trái, dẫm vào cả vết thương mà la oai oái.

* ở ngoài vườn *

Hai cô gái ngồi sau vườn.

- mày có để ý thấy thằng cu mới tới làm mấy nay không?

- cũng có, mày thấy có gì à

Cô gái giả vờ làm ra vẻ bí hiểm nhìn người còn lại.

- tao thấy ông chủ nhìn nó thì lúc nào cũng lén cười

- vậy thì tốt chứ sao, mặt ông cứ hằm hằm thì có mà chết khiếp

- nhìn mày là biết chả hiểu ý tao rồi, chẳng nói với mày nữa

Trời cũng bắt đầu nhá nhem tối, cả buổi chiều của cậu như cảm thấy thời gian trôi nhanh hơn mọi hôm, mới bình minh đó mà giờ đã gần tối.

- ông trời ơi, sao đi nhanh dữ vậy, mới thấy mặt trời đây luôn

Buổi tối đến, cũng giống như mọi hôm nhưng hôm nay lòng cậu lúc này lại lo lắng, lo lắng cho bản thân cậu không biết sẽ phải gặp phải chuyện gì khi vào căn phòng đấy, cái vẻ mặt đáng sợ hôm qua của hắn vẫn in hằn vào trong tâm trí của cậu, cây gậy nghiến mạnh xuống bàn chân đến giờ cậu còn ám ảnh, không biết hôm nay hắn còn đáng sợ đến thế nào, vết thương từ hôm qua giờ đã thành một lớp vảy xung quanh đã tím bầm, mỗi lần cần nhón chân hay đi nhanh một tí thì chân của cậu lại đau nhói lên làm cậu quên hết mấy cái chuyện tốt mà hắn đã làm, trong đầu chỉ nhớ cái vẻ mặt khinh khỉnh và đáng sợ kia.

*tiếng gõ cửa*

Cả ngày hôm nay cậu cứ đi chân trần khắp nơi, cậu nghĩ vết thương không còn chảy máu thì cũng chẳng cần băng bó cứ thế mà đi, cũng không đi đôi giày hắn cho mà không có gì lạ khi đôi giày mỗi khi đi cứ làm cậu tuột chân liên tục, chắc hắn cũng để ý đến việc đó vài lần hôm nay nên có vẻ không vui.

Trước khi đến tìm hắn cậu còn tắm để cái mùi mồ hôi và bụi bặm không còn, không thì người như hắn kiểu gì cũng sẽ chê bai cậu đủ đường, tuy cậu không thích hắn hơn hết còn có định kiến rất lớn với việc hắn là quan tây, dù căm thù người như hắn nhưng ít nhất cậu vẫn còn rất biết trên biết dưới, chỉ là trong đó cậu không có sự tôn trọng dành cho người chủ này, muốn giết nhưng chưa có cơ hội, muốn hại nhưng không có khả năng, hắn là tên cáo già nhiều mưu lắm, dù thế nào cũng hơn cái thằng vắt mũi chưa sạch như cậu, giờ cậu chỉ cần nghĩ thêm cách sống lâu hơn ở chỗ này chứ muốn tấn công ngay bây giờ e rằng sẽ chết sớm.

-Hết-

__________________________

Tui không nghĩ là lâu đến vậy tui chưa ra chương mới huhu, xin lỗi nhiều nhá, xin tự nhận 10 roi 🥲
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 10 : học chữ


- tác giả -

* tiếng gõ cửa*

Thanh Nhã nghe thấy âm thanh từ bên ngoài, lông mày khẽ chau lại, mắt nhìn ra phía cửa, giọng thăm dò.

- ai đấy?

- c... con, Huy ạ

Tiếng cậu không quá lớn nhưng đủ để người trong phòng nghe thấy.

- vào đi

Tay nắm cửa vặn nhẹ rồi dần hé mở, trong khoảng lặng giữa đêm âm thanh mở cửa rõ mồn một, nó kéo dài như sự lo lắng trong cậu lúc này, Tiếng đồng hồ kêu tích tắc không hiểu sao lại như có sức mạnh đè nặng lên vai cậu.

Khi cửa mở, vừa ngẩng mặt lên cậu đã thấy hắn, trên bàn thì đầy giấy tờ để lộn xộn, khi đó ngoài cái cảm giác sợ sệt thì bỗng len lói một suy nghĩ nhỏ bé trong cậu, một thứ suy nghĩ rằng sẽ lấy thông tin mật từ những tờ giấy đó nhưng liền bị vụt tắt bởi tên mù chữ như cậu muốn có tin mật từ đống giấy tờ ấy cũng khó, cảm giác thấy bản thân mình vô dụng một lần nữa lại dâng lên trong cậu.

Thanh Nhã đưa ánh mắt lạ thăm dò cậu, hắn nhìn từ đầu đến chân, đôi mắt ấy dừng lại ở vết thương loang lổ trên chân cậu vài giây rồi rời đi, tuyệt nhiên hắn chẳng nói câu nào cả lúc lâu làm cậu muốn biết nên làm gì cũng chẳng được mà bỏ đi cũng chẳng xong.

- sao đứng đó như tượng vậy, lại gần đây

Tiếng nói trầm ổn bỗng vang lên khiến cậu giật mình, hắn cầm quyển sách có bìa xanh trên tay đưa về phía cậu, hình như là hồi chiều cậu có thấy nó lúc ở trên xe, cậu đưa tay ra nhận lấy nhưng vẫn không hiểu ý hắn muốn là gì, tay đưa lên gãi đầu.

- ông đưa con làm gì ạ

- đọc đi

Cậu nhìn hắn, mặt ngơ ra.

- "có biết cái chữ nghĩa gì đâu mà bắt mình đọc, kệ, cứ đọc đại vậy"- Huy nghĩ

Tay cậu cầm quyển sách bắt đầu đọc, chẳng hiểu sao nhưng quyển sách trên tay cậu cầm còn bị ngược mà vẫn đọc như người biết chữ, điều đó chỉ làm hắn thêm buồn cười.

- ngày xửa ngày xưa...

Thế là cậu kể cả một tràng dài, trong tất cả câu chuyện có thể bịa ra thì cậu chọn một câu chuyện cổ tích của một người cô từng kể hồi cậu bảy tuổi, cậu cứ nói mãi mà chả thấy hắn nói gì nên nghĩ mình vẫn đúng liền kể cho hết câu chuyện.

- và rồi cậu bé sống hạnh phúc bên bà của mình

Nhưng kể đến đây sách vẫn còn rất nhiều trang, cậu ngước mắt gãi đầu nhìn hắn, lúc này hắn đã ôm mặt nhịn cười đến thở không ra hơi.

- sách nói về cậu bé đi tìm bà ?

Cậu liền thuận theo đó mà gật đầu nhưng hiển nhiên cũng không biết nó đúng hay không.

- mày chắc không?

Huy lại lắc đầu, vì căng thẳng, trong vô thức, ngón chân cậu cọ xuống tấm thảm qua lại, lòng lo lắng, thấy thế hắn cũng không hỏi thêm mà cầm lại quyển sách trên tay cậu.

- sách này là sách học chữ, không phải sách truyện trẻ con

Thanh Nhã vừa nói dứt câu mặt cậu đỏ lên, nếu có cái lỗ ở đây chắc cậu đã chui luôn xuống đấy.

Như những gì hắn nghĩ, cậu chẳng biết chữ nghĩa gì và đó cũng là một điều lợi cho kế hoạch của hắn.

- muốn học chữ không?

Căn phòng bỗng lặng đi, ánh mắt cậu hiện lên vẻ lo lắng cùng một chút mong chờ trong đấy mắt, cậu muốn học chữ chứ, không chỉ là học chữ mà cậu còn đọc được, hiểu được hết để biết được những tờ giấy kia ghi gì, một bước tiến lớn trong cái kế hoặc được lập ra hời hợt của cậu, lúc này cậu không chắc hắn có chủ đích gì trong đầu và cậu cảm nhận được hắn dường như còn nhìn rõ con người ngu duốt của cậu, ánh mắt của hắn lúc nghe cậu kể như đang nhìn một trò hề vậy.

- sao không trả lời ?

Cậu im lặng quá lâu làm hắn có phần mất kiên nhẫn.

- không cần đâu ạ, dù sao con cũng chỉ làm người ở, không làm quan hay thầy ai được cũng chẳng ai dạy, nên cũng không cần ạ

Thanh Nhã giọng nói bắt đầu nghiêm lại, nhìn cậu như nhìn con cờ đang đi sai hướng cần được hắn sửa lại.

- vậy mày muốn mai sau lập lại cảnh như lúc này sao, cầm sách ngược rồi đọc vớ vẩn?

Cậu cắn răn nén lại cái sự tức giận xen kẽ nhục nhã, đúng thật, cậu trả biết chữ nào cả, câu nói của hắn động đến cái lòng tự trọng to lớn của một người thanh niên nhỏ bé, cảm giác háo thắng của một cậu trai mới lớn thôi thúc, câu nói ấy như khiêu khích nhưng cũng kích thích mong muốn học hỏi trong cậu.

- vậy thì con muốn học

Giọng cậu kiên quyết, bàn tay siết chặt biểu lộ rằng cậu đang có quyết tâm dâng trào đến đỉnh điểm thì câu nói của hắn làm cậu đứng hình.

- học cho giỏi, biết đâu mai sau mày giúp tao được khối việc

- Hết -

_______________________
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 11 : ...


- tác giả -

Cậu nhìn đôi mắt đầy toan tính của hắn, thân thể bất giác run sợ, gương mặt ấy toát ra cái vẻ thân thiện, nếu không biết về hắn thì khó có thể tin hắn đã từng làm ra những gì.

Biết đến hắn đã lâu tuy chỉ là qua lời kể của người làng thì cậu cũng biết được vài thứ về hắn.

Thanh Nhã luôn được nhắc đến với hai từ tàn ác, dù cậu chưa được chứng kiến những thứ như trong lời kể nhưng chỉ cần tưởng tượng ra cậu cũng đã đủ run sợ.

Vừa mới gần hắn không lâu, cậu cũng tự cảm nhận được cái bản tính đấy của hắn qua vài chi tiết nhỏ.

-" ông ta có tốt đến mức muốn dạy chữ cho mình, thôi thì tốt xấu gì cũng được học cái chữ mà nhỉ"-Huy nghĩ

Thứ cậu muốn ngay bây giờ là biết chữ, hắn thì lại muốn dạy vậy thì không tội tình gì mà cậu từ chối thêm lần nữa.

- dạ, con muốn học ạ

----------------------------------

Tối hôm đó, cậu được hắn giữ lại phòng, hắn bảo rằng sẽ đọc truyện cho cậu nghe.

- có vẻ mày thích nghe truyện nhỉ

- dạ vâng ạ, tại con ít được nghe nên thích lắm ạ, với cả...

-" không cha không mẹ cũng ít ai kể cho nghe"-Huy nghĩ

- với cả?

Thanh Nhã thấy cậu im lặng liền hỏi, nhìn cậu lúc này như đang nghĩ thứ gì đó không thể nói thành lời.

- không muốn nói cũng được, nào ngồi xuống đây, lựa một quyển sách tao đọc cho

Huy nhìn vào hơn chục quyển sách trước mắt, cũng không biết nên chọn cái nào nên cũng bốc đại mà đưa hắn.

- cái này à...

Đầu cậu khẽ gật.

- biết chọn đấy, lúc bé tao cũng thích

Vốn dĩ cậu đã hơi buồn ngủ, thêm cả cái giọng đọc của hắn giống như ru cậu, tầm mắt cậu bắt đầu mờ dần, đầu cậu gục xuống bàn, tóc khẽ chạm vào mép sách.

- bờ sông ánh lên màu của trời..... ngủ rồi à

Tay hắn vươn tới vuốt nhẹ mái tóc rối của cậu.

- ngủ ở đây không êm bằng trên giường tao đâu

Hắn vẫn thế, giọng trêu đùa nhưng có vẻ cậu ngủ thật rồi.

_____________________

- tác giả-

Từ ngày hôm đó cậu thường xuyên lui tới phòng hắn, học từ nhưng con chữ đầu tiên, cái thứ tiếng Pháp mà cậu cho rằng chẳng bao giờ cần, cũng không dám nghĩ sẽ được học thì giờ đây cậu phải thấy hằng ngày, nó chẳng giống cái thứ gọi là chữ mà cậu từng thấy khi còn ở làng, nó cứ như một đống thứ gọi là chữ cái được ngẫu nhiên ghép lại, viết cũng khó mà việc đọc được nó cũng khó.

- Huy, nếu mày muốn chào hỏi thì dùng từ này

Cậu khẽ gãi đầu rồi nhìn hắn, ánh mắt ấy toát ra vẻ ngơ ngác, nhìn cậu lúc này thật ngốc.

- cái này... khó thật

- đọc theo tao, Bon-jour

Huy lắp bắp đọc theo hắn, thật ra nghe đống chữ cậu thốt ra cũng chẳng ra tiếng pháp nữa.

– Bon... bông... bông-giu... giô

Hắn nghe cái cách cậu đọc cũng chỉ biết bật cười, cái từ chào hỏi này hắn đã dạy cậu đến vài lần, viết chữ không đẹp hắn đã bỏ qua, nhớ không nổi mặt chữ hắn đã cố gắng nhẫn nại để dạy lại thêm vài lần nhưng đến cả đọc cậu cũng không nói ra hồn.

-" bình tĩnh nào, mày có thể dạy được thằng nhóc này..."

-Thanh Nhã nghĩ

Thanh Nhã thì chưa từng làm thầy nên đến lúc dạy cậu thì hắn lại không biết phải làm sao, hắn chỉ biết lúc trước học thế nào thì giờ dạy cậu như thế, nhưng đã qua gần cả tháng, có vẻ điều đó không dễ như hắn nghĩ, cậu như dặm chân tại chỗ, chữ viết cũng không nhớ được nhiều, thường xuyên không nhớ chữ nào liền thay vào đấy chữ khác mà cậu nhớ, cứ thế này làm hắn chỉ cảm thấy thêm mất thời gian mà không được gì.

Khoảng thời gian trước đó, hắn đã báo lên cấp trên, rằng hắn đang nuôi dạy một cậu nhóc và muốn biến nó thành gián điệp, nhưng giờ hắn chỉ thấy vô vọng, cậu không những chậm hiểu mà còn dễ nản, không lẽ nào hắn sau bao nhiêu năm cầm quyền lại thua ở đây.

- ông ơi, tiếng ta con còn chưa rõ thì cái tiếng tây này....

Nói chưa hết câu cậu đã bị cái nhìn của hắn làm cho lạnh người, sắc mặt của hắn âm trầm, tay cầm cây bút gõ đều lên bàn, mỗi khi kìm nén cơn nóng hắn thường có thói quen như thế, cậu nhìn thấy nhiều liền biết hắn đang tức giận, không phải một lần mà là suốt thời gian qua cậu liên tục làm hắn nổi cáu, từ những lần bị đánh trước mà cậu cũng rút kinh nghiệm mà tập luyện sức khỏe nhiều hơn, không phải để kháng cự mà là để chịu đòn, mỗi lần học xong cậu không đỏ tay thì cũng bị gõ cho u cả đầu.

- Thế ý mày là không muốn học nữa?

Huy cúi mặt lắc đầu nguầy nguậy, vốn dĩ cậu học không vào đầu được, nhớ hôm nay mai đã quên hết hơn nửa.

* tiếng gõ bàn *

- Không học nữa thì lùi ra sau nhà làm việc đi...

Tay hắn đặt nhẹ trên đỉnh đầu cậu xoa nhẹ, bàn tay miết nhẹ vài sợi tóc rồi mới để cậu đi, lần đầu hắn nhue thế làm cậu có chút lúng túng, bước chân cũng dè dặt hơn từ từ ra khỏi phòng.

Giờ chỉ vừa qua buổi sáng, cũng sắp đến trưa nên cậu đi ra sau bếp phụ chút việc.

Tay thì nhặt rau mà tai cậu lại bận nghe mấy chị nói cái gì đấy về một người phụ nữ.

- hình như phu nhân sắp tới đây rồi, năm nào chả thế

- " phu nhân, của ai cơ?"

- Huy suy nghĩ

-Hết-

____________________
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 12 : phu nhân?


- tác giả -

Cái tiếng gọi phu nhân nó lảng vảng trong đầu Huy cả buổi chiều hôm đó, trong cậu lúc này có rất nhiều thắc mắc, rõ là cậu không biết phu nhân đấy là ai, mặt mũi như thế nào, cũng chưa từng làm gì cậu, mà khi nghĩ tới cậu lại cảm thấy không vui, có lẽ là cảm giác có chút bị lừa dối.

-"Phu nhân?

Là vợ của hắn sao?

Không phải vài ngày trước còn bảo không có người đợi hắn ở nhà sao?" – Huy nghĩ.

- Vài ngày trước -

Giọng đọc êm tai cứ thế vang lên trong căn phòng vốn hay im ắng của hắn, lâu lâu lại có vài tiếng cười cùng mấy câu hỏi ngu ngơ của một cậu trai nhỏ, mỗi tuần sẽ có vài ngày được nghe kể chuyện, những ngày như thế lần nào được nghe chuyện cậu đều chăm chú đến mức quên cả giờ giấc, chăm chú hơn cả khi nghe hắn dạy học.

- chuyện kể về đôi vợ chồng già sống ở một làng nhỏ...

Câu chuyện sắp tới phần kết thúc thì cậu lại ngắt lời hắn, điều này diễn ra liên tục từ lúc hắn bắt đầu kể, cậu dường như có cả ngàn câu hỏi trong đầu.

- bà ấy ngày nào cũng chờ chồng về, không về bà sẽ lo lắng, thế ông có ai lo lắng chờ đợi ông không?

Hắn dừng lại hồi lâu rồi mỉm cười, đưa tay xoa cái đầu xù xì của cậu.

- không, không có ai đợi tao mỗi ngày ở nhà, cũng không còn ai lo lắng cho tao nữa

Câu nói của hắn làm cậu trầm ngâm hồi lâu, có chút thương cảm dành cho hắn, dù cậu mồ côi nhưng cậu vẫn có người chờ đợi người lo lắng.

- vậy con sẽ chờ ông về mỗi khi ông ra khỏi phủ

Hắn khẽ cười.

– "Nhìn ngu ngu thế này chắc nó không hiểu được mình mới nói gì đâu nhỉ." – Thanh Nhã nghĩ.

– "Ông ta còn đáng thương hơn mình, nói như thế chắc hắn sẽ không buồn nữa nhỉ." – Huy nghĩ.

- Trở lại hiện tại -

Từ lúc nấu cơm trưa đến giờ, cậu vẫn chưa thấy hắn xuất hiện, có vẻ hắn đang bận bịu với đống công việc mà đã bị hoãn lại trước đó vì phải dạy học cho cậu, mỗi lần cậu tới học đều thấy hắn uống một cốc nước to mới bắt đầu dạy, không biết có phải do cậu hay do điều gì nhưng từ lúc dạy học cho cậu thì hắn khi nào cũng thấy đang trong tình trạng làm việc đến nỗi quên cả uống nước, quên luôn ăn uống.

- dạo này ông chủ bận bịu thật bác ạ, con mời hai ba lần ông vẫn bảo để sau, có vẻ ốm đi đấy

- ừ, tao chưa thấy lần nào ông chủ bận như này

Rõ là câu chuyện chẳng nhắc đến cậu tí nào nhưng cậu lại thấy có chút gì đó liên quan đến mình.

-" sao lại cảm thấy chột dạ thế nhỉ, liên quan gì đến mình đâu chứ"- Huy nghĩ

Cậu nghĩ thế rồi cũng không để tâm nữa mà cùng bác Tâm và chị Xoan dọn dẹp ở cầu thang trước biệt phủ, tay cậu cầm cái chổi quét rất nhịp nhàng tựa như không nghĩ ngợi gì nhưng tai lại nghe không sót một chữ nào.

- tao nghe đâu là ngày mai phu nhân sẽ đến, lo cơm nước cho thịnh soạn, phu nhân không dễ ăn như ông chủ đâu

- ôi cái đấy con biết rồi, lần nào chả phải làm hơn chục món rồi chỉ có vài món được ăn hả bác, còn lại thì chúng ta phải ăn hết, tuy chả thiệt gì nhưng mà không phải lúc nào chúng ta cũng ăn hết được còn bị mấy tên lính lắm chuyện quở trách là làm nhiều

- mặc chúng nó, với cả bọn họ có tiền thì họ tiêu, mình làm theo là được rồi

Chị Xoan thở dài thườn thượt, lần nào cũng phải làm quá trời mà cũng không phải là vì bọn họ mà là phu nhân nhà này thích cái gì cũng phải đẹp mắt, cái gì cũng phải thịnh soạn mới có khẩu vị, mỗi ngày mỗi khác hôm này thích không chắc ngày mai vẫn còn thích nên bọn họ cứ phải nấu chục món để phu nhân lựa chọn cho thoải mái, đến cả nhà cửa nơi này ít lui tới thì lâu lâu lại cũng phải chuyển đồ qua, chuyển đồ về để hợp mắt, nhiều khi khối đá lớn phong thủy của hắn ở ngoài vườn mà không hợp mắt phu nhân thì cũng bị chuyển đi vài lần, ngoài những chuyện đó ra thì phu nhân nhà này cũng không có gì để nói tới, nếu không tính những lúc khó ở thì cũng được người làm nơi này yêu quý vài phần.

Cô thường xuyên lui tới đây ở cùng hắn, chỉ cần hắn không về lại Sài Thành trong vòng một tháng thì kiểu gì cũng sẽ có bóng dáng của cô ấy xuất hiện.

- bác ơi, cái người được gọi là phu nhân đấy là người như thế nào ạ

Cậu chen vào giữa bác Tâm và chị Xoan để nghe rõ hơn.

- cũng không có gì đáng nói, chỉ là phu nhân tuổi tác cũng chưa lớn lắm nên có chút trẻ con, nhưng mà lại thích ra dáng mình là người lớn nên nhiều lúc buồn cười lắm

- chưa lớn là bao nhiêu tuổi vậy bác

- bác nghĩ chỉ đâu đấy 21, 22 tuổi

- ồ, thế phu nhân có sở thích gì không ạ

- có chứ...

à mà thôi quét đi, trời cũng không còn sớm, nhà nhiều mà

Nói xong câu đó bác cùng chị Xoan lảng tránh rồi đi mất dạng, cậu lại đờ ra một lúc lâu, chổi quét cũng chậm lại.

- sở thích của phu nhân kì lạ lắm hay sao mà phải trốn mình?

- muốn hỏi rõ về vợ tao thì phải đến tìm tao chứ, muốn hỏi gì, hỏi đi

- Hết-
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 13 : lạ lẫm


- tác giả -

- muốn hỏi rõ về vợ tao thì phải đến tìm tao chứ, muốn hỏi gì, hỏi đi

Giọng nói của hắn bất ngờ vang lên từ phía sau làm cậu giật mình, cảm giác lạnh toát chạy dọc cơ thể.

- sao không nói gì nữa?

Hắn ghé sát tai cậu thì thầm, mùi nước hoa nhè nhẹ của hắn làm cậu ngơ ra.

- " mùi gì thơm thế, bình thường hắn có mùi như này đâu "- Huy nghĩ

- này, Gia Huy

Mặt cậu cứ nghệt ra gọi mà không đáp, mắt nhìn vô định vào khoảng không trước mặt, có lẽ cậu còn đang nghĩ về mùi thơm lạ, hắn đưa tay lên vai lay vài lần cậu mới hoàn hồn, đưa mắt nhìn hắn, nói không để tâm chắc có lẽ là cậu nói dối, ánh mắt cậu ánh lên một lớp nước mỏng trực chờ rơi xuống ở nơi khóe mắt.

- mày... khóc?

Cậu giật mình nhẹ rồi cười cười nhìn hắn, tay đưa lên miệng giả vờ ngáp một hơi.

- chắc do con không ngủ đủ nên nước mắt nó chảy thôi, có gì đâu mà khóc

Nói rồi cậu đi mất, hắn cũng chẳng biết vì sao lại như thế, cái bánh bao hắn vừa nhờ thuộc hạ mua về định cho cậu lại chưa kịp nói gì cậu đã đi mất dạng.

- thằng nhãi con này

Thế rồi hắn cũng đi tìm cậu, đi cả vòng nhà cũng không thấy, người làm thấy thế cũng không biết ông chủ tìm gì.

- đứa nào ra hỏi thử ông chủ tìm gì đi, tao thấy ông đi quanh nhà mấy vòng rồi đấy

- biết đâu được, nhỡ đâu ông đang đi cho tiêu cơm thì sao

Hắn cũng chả phải quá khó tính nên làm việc xong thì bọn họ thích làm gì cũng tùy chỉ cần trời bắt đầu tối đừng làm phiền hắn là được nên bây giờ họ đang túm tụm lại ba, bốn người đứng giả vờ lau đồ xung quanh nhưng mắt lại nhìn hắn.

- chúng mày không dám thì để tao

Xoan cũng coi như là người lớn nhất trong đám người trẻ này, trong nhà chủ yếu là mấy cô chú trung niên nên vì thế họ tự tụ thành một bọn mà chơi cùng.

Hắn ngó ngàng ngó dọc tìm cậu nhưng vẫn bày ra vẻ mặt bình thản.

-" đâu rồi nhỉ?"

- Thanh Nhã nghĩ

- ông đang kiếm thứ gì vậy ạ, để bọn con tìm giúp cho

- tao tìm tí đồ thôi, không gì cả, à mà sao tao không thấy thằng nhãi ranh kia đâu hết nhỉ

- ý ông là thằng tít ạ, có thể đồ thì con không biết nhưng mà người thì còn biết, nó đang ở ngoài hồ sau vườn đấy ông, mà ông kiếm nó làm gì vậy, ông cứ nói con chuyển lời cho

- không cần, lo làm việc của chúng mày đi cứ đứng đây hóng hớt

Giọng hắn nghiêm lại làm cả đám sợ xanh mặt, mỗi đứa chia ra một hướng để Xoan lại một mình

-" bạn bè tốt, tao thề không bao giờ tao hỏi chuyện cho chúng mày nghe nữa"- Xoan nghĩ

Xoan cười sượng nhìn hắn rồi cũng cúi người chuồn mất.

Hắn khẽ đảo mắt một vòng nhà, lúc này đã không còn ai xung quanh hắn mới đi tìm cậu, bước chân hắn nhanh hơn mọi khi, có vẻ lúc này cũng mất đi sự bình thản vốn có.

Khi hắn đi đến gần hồ, ở đấy chỉ có một bóng người nhỏ bé mà trong mắt hắn lúc này cái bóng người nhỏ bé đó sao nó cô đơn đến thế, thật sự khi thấy cậu lủi thủi như thế này hắn lại cảm thấy muốn nhìn thêm.

- làm gì ở đây?

Cậu giật mình, đầu ngoái nhìn về phía tiếng gọi.

- con... con đang chơi thôi, dù gì cũng làm hết việc rồi

Hắn tiến lại gần hơn, bánh bao nhỏ được đưa ra trước mắt cậu.

- ăn đi, tao cho đấy

Ánh mắt của cậu như đang chất vấn, tay cũng không còn lực để đưa ra nhận bánh.

- không ăn tao ném xuống hồ đấy

- dạ, con ăn, cảm ơn ông

Cậu cầm lấy bánh rồi cắn một miếng lớn, cảm thấy bánh cũng không còn ngon nhưng cậu vẫn cố nuốt hết, hắn cứ thế nhìn cậu ăn hết, nhưng cậu không vui khi ăn, không líu lo như mọi khi, cái cảm giác khó chịu khi không đạt được khiến hắn không vui.

- bánh không ngon à?

Đầu cậu khẽ lắc, trong đấy mắt đã chứa cả ngàn câu hỏi, hỏi về vợ hắn, hỏi về lời nói dối của hắn và cả hỏi bản thân mình.

- ngon lắm ạ,

Cậu không biết từ khi nào cậu đã không còn ghét hắn nữa, đã từng cố thuyết phục bản thân cố ghét hắn, vài đêm rồi cậu vẫn trằn trọc nghĩ về điều đó, mỗi khi không ngủ được cậu lại đến bên bờ hồ, nhưng trăng cũng không còn sáng tỏ, không còn tròn như lần trước cậu nhìn thấy, nó lúc này lại khuyết một lỗ thật lớn.

Bàn tay hắn trượt xuống vai cậu khẽ vỗ về, hắn lúc này dịu dàng đến lạ.

- ông ơi, hôm nay cơ cần học chữ nữa không

- không cần nữa, có vẻ mày không khỏe, nghỉ ngơi đi

Hắn đưa tay xoa đầu cậu, lần này thật sự rất lâu.

- không vui thì nói với tao

Nói rồi hắn bỏ đi nhưng vừa được vài bước thì đã bị một lực nhỏ kéo lại.

- sao ông bảo không có vợ

Ở góc cậu không nhìn thấy, hắn khẽ nở một nụ cười gương mặt đấy thoáng chốc lại hiện lên vẻ nhẫn nại.

Hắn ngồi xuống cạnh cậu, tay lại đặt lên đầu cậu xoa nhẹ như an ủi.

- tao có bảo à?

- thì...

ông không có người lo lắng chờ đợi thì ở nhà...

- đừng nghĩ nhiều, thôi tao còn nhiều thứ chưa làm xong, sắp tối rồi sương xuống sẽ cảm đấy

-" dễ lừa nhỉ?"

- Thanh Nhã nghĩ

_____________________________________

-Hết-
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 14 : Làng


- tác giả -

Không hiểu sao nghe tin mà vẫn chưa thấy người đến, cậu cứ thấp thỏm không biết phu nhân là người như nào, mà cũng có khi là lo thừa, vì đã nhiều ngày trôi qua vẫn chẳng thấy người đến.

Huy dạo này cũng không còn buổi học nào nữa, cậu không muốn tới, hắn cũng không thèm nhắc đến chuyện học hành, việc học cứ thế mà bị bỏ qua.

Thanh Nhã lúc này vẫn ở phòng, làm việc đến tối muộn, bữa ăn cũng bỏ vài cữ, có hôm thức ăn được để trước cửa từ tờ mờ sáng mà đến giữa trưa vẫn thấy ở ngoài.

- ông cho gọi con

- cầm lấy

Tên lính ngơ ngác, tay cầm túi tiền đầy đồng bạc.

- cầm cái này đi hỏi chuyện giúp tao, tiện thể lan truyền vài câu chuyện

___________________

* Làng *

Ngôi làng nhỏ vẫn không thay đổi gì khi cậu rời đi, gần như chả ai nhắc đến cậu, có lẽ đó là vì cái lời đồn thổi vô căn cứ đó.

- tôi nghe đâu thằng tít nó vào được đấy giờ thành người thân cận bên cạnh tên quan tây kia rồi

- eo ôi, khiếp thế cơ à, bảo sao lần trước về làng ngồi chưa được bao lâu lại vội vàng chạy đi như thế

- hồi trước tôi đã nói rồi mà mấy bà không tin

Quán nước chè đầu làng vốn đã nhộn nhịp vào mỗi chiều, những hôm thường ngày chỉ bàn về những chuyện trong làng nhưng hôm nay lại khác, câu chuyện được xoay quanh cậu, những người không biết chuyện nghe cũng chỉ gật gù, chẳng ai đứng ra bênh cho cậu, mỗi lần nhắc tới cậu lại thêm lời xấu.

- các bà nuôi nó được ngày nào mà nói nhiều thế, hình như mấy bà quên cách đây vài năm nó cứu con bà này ngoài khúc sông đằng kia, nó chạy đôn chạy đáo đi múc nước dập lửa cho nhà bà nhỉ, nó khi ở đây có bao giờ ngửa tay xin mấy bà hạt cơm nào không hay là mấy bà mang ơn nó

- tính nết nó thế nào sao mà tôi biết được, biết đâu nó vào đấy thay tính đổi nết

Người duy nhất lên tiếng bảo vệ cậu chắc cũng chỉ có bác Hoa, một người phụ nữ mất con trong một cuộc chạy loạn ở nhiều năm về trước chắc vì thế bác xem cậu như con mình mà chăm bẵm, bác tuy ít học nhưng tính cách không hề thô tục.

Bác dạy dỗ cậu thành một đứa trẻ hiểu chuyện, không tiếc hy sinh bản thân, vào năm ấy cậu cứu người ở sông mém nữa thì mất mạng, về đến nhà bác chửi nó một trận, có lẽ vì quá lo lắng.

- tôi nuôi nó tôi biết

- từ hôm đó đến giờ nó có về thăm bà không, ôi dời nuôi các thằng...

- cái thằng gì?

Này nhá

- thôi thôi, đến phá quán nước tôi phá à, bà Hoa kệ họ nói, nó về rồi sẽ rõ

Lúc này bác Hoa đã chuẩn bị xắn tay áo lên đánh mấy mụ nhiều chuyện kia một trận nhưng bị vài người ở đó ngăn lại, nhưng mụ kia vẫn oang oang cái mồm trước khi phủi đít về.

- thằng đấy tốt thế cơ mà, tôi thèm nói đến nó chắc

Sau chuyện đó thì mấy lời đồn về cậu cũng không hề giảm đi mà nó còn tăng lên, bác Hoa chỉ nghe loáng thoáng chứ không ai dám nói về cậu trước mặt bác nữa.

- biết gì chưa, tôi nghe đâu trong đấy nó học tiếng tây tiếng u gì đấy, theo quan có khác

Lời đồn như trên trời rơi xuống mà được lan chuyền, cậu ở chỗ hắn thì chẳng biết chuyện gì, lúc nào cũng nhớ đến làng, nhớ đến bọn trẻ chơi chung, nhớ đến người nuôi dạy cậu.

- nhớ mẹ Hoa quá

- mẹ Hoa?

Ai đấy, sao chị chả nghe mày kể bao giờ

- người nuôi em lớn đấy, mà mẹ dữ lắm, nhắc tới là nhớ mỗi lần đi tắm sông về bị ăn đòn

- cho chừa mày, chắc ở làng mày nghịch lắm nhỉ

- mẹ bảo em có 2 xoáy trên đầu

- thế là quậy phá dữ lắm nè

- làm gì có

Cậu không biết lúc này hắn đang nhìn cậu từ xa, thấy cậu cười cười nói nói mà nụ cười đấy lâu rồi không thấy cười với hắn, mấy ngày nay cậu chả đến học mà hắn cũng chẳng ép nữa vì biết cậu không thích học, cũng chẳng đến tìm hắn kể chuyện cho nghe, có vẻ còn tránh mặt hắn chỉ là lâu lâu thấy món ăn nào hơi quá lửa, hơi mặn, hơi lạc thì có lẽ là của cậu nấu.

-"giận tao lâu thế à"- Thanh Nhã nghĩ

* Tiếng bước chân*

Tên lính vội vàng chạy đến chỗ hắn, nhìn mặt khá hớn hở, có vẻ đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ hắn giao.

- thưa...thưa ông, người ở cái làng đó tin mấy lời đồn đó rồi ông ạ, chỉ còn vài người hình như không tin

- quan trọng gì, từ từ rồi mấy người đó cũng tin thôi, chuẩn bị cho tao một bộ đồ tốt, vừa đủ đẹp thôi, cho nhóc con đấy về làng một chuyến

- con đi ngay

-" cái làng nhỏ đó sắp không cần mày nữa rồi"- Thanh Nhã nghĩ

_________________________________

- Hết -

Bù đắp nhó
 
Back
Top Bottom