- Trần Gia Huy -
Từ lúc bị bắt lên xe tôi đã căng thẳng đến mức lòng bàn tay ướt đẫm , nỗi sợ chết bỗng vụt qua trong tiềm thức, tôi sợ lắm , như thể chỉ cần thêm một lúc nữa tên lính bên cạnh sẽ bắn chết tôi ngay , nỗi sợ đấy làm tôi quên mất rằng tôi đã từng mạnh mẽ như nào khi nghĩ đến việc lật đổ chính quyền , lật đổ tụi áp bức nhưng rồi sự thật tới rất nhanh vì hiện tại đến cả một tên lính , có khi tôi còn không đấu lại .
Bác Tư từng nói tôi " mày là con người nơi này , nên mày phải biết nơi này là nhà , là đất nước của chúng ta , phải dành lại...." câu nói đó từ chỉ là lời nói dần dần nó lại thành lý tưởng sống của bản thân tôi , nó ăn sâu vào trong tiềm thức tôi .
Nhưng rồi bác Tư cũng không còn nữa , bác bị bọn lính mang đi từ khi tôi vừa bảy tuổi , việc đó cũng không có gì lạ với tôi khi người làng vài ba tháng cũng biến mất đi vài người , lúc ấy tôi cũng chỉ nghĩ họ không thích ở đây nữa , có lẽ lúc nhỏ tôi còn quá non nớt để hiểu hết , nhưng đến bây giờ , tôi 18 tuổi rồi , được nuôi và dạy dỗ bởi người trong làng , họ yêu nước lắm , nên tôi cũng vậy và chắc là ba mẹ tôi cũng thế , nhưng họ cũng đã không còn từ lâu .
Nhưng sau tất cả , tôi lại bỗng quên mất chính tôi đã nghĩ lớn thế nào , đã dũng cảm thế nào nhưng chỉ vừa mới đây thôi , tôi đã bị tóm lên xe mà không dám phản kháng , hèn thật .
___________________
- tác giả -
Chiếc xe cứ thế chạy, đưa cậu ra khỏi ngôi làng quen thuộc rồi qua đoạn đường đất hẻo lánh mới tới được nơi , trước mắt cậu là căn nhà khang trang và rộng , xa nơi cậu ở đến mức phải mất vài giờ đi bộ .
- mày dẫn nó đi tắm rửa thay đồ rồi mang nó lên phòng gặp tao
Hắn vừa bước xuống xe , chẳng buồn ngoái lại , thẳng lưng đi vào căn biệt phủ rộng lớn phía trước .
Cậu nhìn xuống bộ đồ đang mặc rồi nghĩ thâm - " không biết tên này tính làm gì , cứ cái đà này thì không trốn được mất "
Dưới cái nắng 40 độ gay gắt , mấy tên lính lôi cậu ra ven hồ .
Chúng ném cho cậu bộ đồ rồi bỏ đi , bọn chúng đứng một góc dường như còn chẳng để tâm đến cậu có chạy hay không đã bắt đầu lầm bầm cái thứ tiếng Tây mà cậu chẳng hiểu nổi.
- mát quá
Cậu vừa cúi người vốc nước lên mặt, mắt vẫn liếc nhìn quanh như thể có thể tìm được lối thoát ở đâu đó giữa bờ hồ , nhưng ở trên bờ hình như mấy tên đó không chờ được nữa bọn chúng liên tục hối thúc cậu , ánh mắt chúng nó như nghĩ cậu sẽ chạy , nhưng cậu biết lúc này mà chạy thì cũng không chạy nhanh bằng viên đạn của chúng .
Lúc này cậu cũng tắm xong , cầm bộ đồ mới trên tay lòng lại có chút khó chịu .
Cậu nghĩ -" huy , sao mày yếu đuối thế hả , đi theo bọn nó rồi còn mặc đồ của bọn nó nữa....
"
Bộ đồ tên lính đưa rộng thùng thình, vạt áo như nuốt trọn thân người gầy nhom của cậu .
- đi , đi thôi -Tên lính tây nói chất giọng lơ lớ tiếng việt gọi cậu
Tên lính đi phía trước vừa nói vừa dẫn đường , sau lưng cậu cũng có mấy tên , cậu còn chẳng hiểu tại sao phải cử hẳn ba , bốn tên đến đây để làm gì khi chỉ cần một tên cũng có thể đè chết cái thân này của cậu .
Tâm trí của cậu lúc này như không nằm ở đây , mắt cứ nhìn khắp nơi , bước theo người phía trước trong vô thức , không biết từ lúc nào cậu đã đến trước căn biệt phủ , đầu óc cậu lúc này cứ như trên mây , nhìn vào cánh cửa trước mắt mãi không bước lên , bậc thang trước mắt lúc này như núi cao , cậu không muốn nhốc lên , Tên lính bước tới, vỗ nhẹ vào vai cậu , cái chạm tưởng như vô hại ấy khiến toàn thân cậu giật bắn .
Cậu giật mình quay sang , rồi lặng lẽ bước theo khi tên lính ra hiệu .
Bước vào đến bên trong , cậu có chút choáng ngợp , nơi này thật đẹp , cái thứ cậu chưa thấy bao giờ , mấy bức tranh kiểu phương tây không giống như tranh mà ông thầy giáo đầu làng hay có , mấy cái bình sứ sáng bóng được trưng bày sang trọng làm cậu có chút thắc mắc .
" bình đó để hứng nước mưa dột hay sao nhỉ " -cậu nghĩ-
Cậu bất ngờ nhất với cái đèn chùm giữa gian nhà , lấp lánh đến mức cậu phải ngắm nhìn thêm vài giây , nó không cần dầu hay là cỏ khô , nó chạy bằng cái gọi là điện mà làng cậu không có .
Mọi thứ nơi này xa hoa đến mức cậu không thể ngừng cảm thán , cứ thế mọi thứ lạ lẫm xung quanh làm cậu quên mất việc mình đã bước đến trước cửa phòng hắn .
* tiếng gõ cửa*
- Đem tới rồi, thưa ông
- vào đi
Cánh cửa mở ra, mùi gỗ cũ và thuốc lá lẫn trong không khí .
Bên trong , căn phòng có mày xanh rêu dịu mắt , theo đó là họa tiết hoa trên nền tường , trên tường treo đầy bản đồ địa chính và vài bức tranh sơn dầu mang phong cách Tây .
Ở giữa là chiếc bàn làm việc bằng gỗ lim bóng loáng , phía sau bàn là ghế da màu nâu trầm , ở góc phòng là một giá sách cao gần đụng trần, trên bàn kín đặc tài liệu đóng dấu đỏ.
Thanh Nhã ngồi ở đó , ngay chính giữa căn phòng như thể chiếm trọn không gian, áo sơ mi trắng tay xắn cao, gác chân lên thành bàn cầm ly rượu, tay kia mân mê điếu thuốc chưa châm.
Khi tên lính bước vào, hắn chẳng buồn nhìn lên ngay, chỉ liếc thoáng qua rồi quay đầu nhìn ra cửa sổ.
Nắng chiều rọi qua lớp rèm dày, ánh vàng đổ chéo lên mặt hắn.
Rồi nụ cười khinh khỉnh ấy lại hiện lên , nhẹ tênh như thể chuyện hắn đang làm nó đã không còn quá lạ với hắn nữa .
- mày lại đây
Thanh Nhã hướng mắt về khoảng trống trước mặt mình , ánh mắt dõi theo từng cử động của cậu , cái bước chân chạm , cái run nhẹ của tay , hắn chỉ biết cười rồi ra hiệu cho tên lính kia đi của ra ngoài .
______________________________
-Hết -