Khác Chốn thuộc về 〈Nhã Huy〉

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 19 : Sốt


- Tác giả -

- ui, chết cha không, nóng hổi thế này

Bác Tâm sau khi gấp gọn chăn chuẩn bị làm việc thì thấy cậu vẫn nằm li bì, thường giờ này cậu đã la cà, chạy đi phụ việc người này người kia không còn như mấy ngày đầu ngủ đến tận trưa, hôm nay lại là người thức dậy muộn nhất lại càng lạ.

- mồ hôi vã như tắm thế này chắc sốt rồi

Nhìn cậu vật vã như thế bác cũng chỉ biết lấy tí nước ấm lau mặt cho, lúc cậu mở mắt thì đầu choáng váng, đến ngồi còn không vững.

- mấy giờ rồi bác?

- trời này chắc sắp trưa rồi, mày định đi đâu?

- con...

- vớ va vớ vẩn, hôm nay cấm có la cà ra ngoài, người nóng hầm hầm đây này

- con biết rồi, à mà có ai hỏi gì con không bác?

- thì có mấy đứa người làm thôi có gì đâu, mà hồi nãy ông chủ có gọi mày mà tao báo là bệnh nên ông không gọi nữa đấy

- ông sáng giờ có đi đâu chưa ạ?

-" nếu đi rồi thì lại không được về làng, nhớ làng, nhớ mẹ hoa"- Huy nghĩ

- hình như là có đấy, sáng nay bác thấy ông đi đâu đó khá lâu mới về

- dạ...

- sao đấy, có chuyện gì à? mà giờ bác mới để ý, sao mắt mình sưng húp lên thế kia bị ong nó chích à... hay khóc đấy

- à dạ không có gì đây bác, tối qua đi trong rừng bị con gì cắn vào mặt nên mắt nó sưng thôi, bác đi làm việc đi ạ, dăm ba mấy cái bệnh này con hết mấy hồi

Bác nhìn tình hình của cậu lúc này chỉ khẽ lắc đầu rồi rời đi, cái tính của cậu ai mà chả biết, không cần ai giúp càng chẳng muốn nhờ vả ai, dù bác có muốn ở lại thì cậu cũng nhất quyết phải đẩy bằng được bác đi.

* lộc cộc *

Tiếng bước chân tiến gần về nơi cậu nằm, lưng cậu hướng về phía cửa nên cũng không biết là ai, trong đầu đã dám chắc đó là ai.

-" lại mấy tên lính chứ gì, không dậy làm nổi đâu mà gọi"- Huy nghĩ

- uống tí thuốc đi

Giọng nói này, quả thật không sai vào đâu được, đúng là lính nhưng không phải mấy tên lính đáng ghét hay bắt bẻ cậu.

- anh Linh

- anh đây, uống thuốc nào

- em tưởng mấy tên lính đến bắt em làm việc chứ

- khỏi bệnh là anh bắt em đi làm việc liền đó, ngày nào cũng lôi nhoi hỏi sao không ốm, lại nhớ nhà khóc nữa chứ gì, mắt sưng như quả trứng thế kia cơ mà

- sưng sao to bằng anh Linh

Nói đến đây anh và cậu chỉ biết nhìn nhau cười, nhớ đến lần đầu gặp Linh.

Huy hôm đó như mọi khi đến đây giặt đồ, tiếng thút thít gần đó làm cậu chú ý.

- lính?

Cũng đến đây giặt đồ sao, còn khóc nữa chứ

Tên lính hì hục giặt một miếng vải vuông màu xanh dương, nhìn kỹ sẽ thấy nó có cả hình hoa trắng bên trên.

- mẹ ơi, con xin lỗi lâu rồi không về thăm mẹ... con nhớ mẹ quá

-" gì vậy trời, tên này cũng nhớ nhà, sao lúc theo tây không nghĩ đến mẹ mà giờ mới nghĩ, đáng đời"- Huy nghĩ

Cậu đang chăm chú nghe, người nghiêng về phía tên lính để nghe kỹ hơn thì mất đà mà ngã.

- a...

Khi cậu vừa ngẩng mặt lên đã thấy tên lính nhìn mình chằm chằm, nhưng đôi mắt sưng vù của anh ta làm cậu không nhịn được mà cười rộ lên, tay bịt lại không kịp cười được một lúc thì tên lính từ bao giờ đã đến bên cạnh cậu.

- buồn cười lắm sao

Cái chất giọng nghèn nghẹn của người mới khóc cứ làm cậu thấy buồn cười, nhưng anh ta lại gần như thế biết đâu lại bóp chết cậu thì phải làm sao, dù sao cậu im lặng thì tốt hơn.

- bộ mày không biết nhớ nhà nhớ cha nhớ mẹ hay sao

- không có, mồ côi, không cha không mẹ không nhà

-" nói vậy cũng không tính là nói dối nhỉ"- Huy nghĩ

-...

Sau một lúc yên tĩnh thì tên lính còn khóc thảm hơn, ôm cậu thủ thỉ mãi, đến khi vai áo cậu ướt mèm, cậu cảm nhận được cái áo dính đầy nước mắt nước mũi cũng không nỡ đẩy ra.

Kể ra mới biết, anh ta gia đình làm nông nhưng bị quan tham cướp hết ruộng đất không để lại một mảnh đất nhỏ nào, nhà đã nghèo càng nghèo hơn, thành ra ai thuê gì thì anh làm, cũng chẳng được bữa nào no bụng, khi nghe tin đồn khi làm lính cho thực dân sẽ có tiền hàng tháng, cộng đi cộng lại thì số tiền đó cũng khá khẩm hơn số tiền cả tháng anh đi làm cộng lại, từ đó anh bỏ nhà, nói dối cha mẹ mình có công việc khác ở nơi xa, làm việc cho thương lái ở bến cảng, cứ một tháng sẽ gửi tiền về, cũng gần ba năm anh ta chưa về nhà.

- mắt em giờ nó ti hí vậy nè

- em mà khỏe thì anh coi chừng

Anh cười cười, nhìn cậu uống hết thuốc, trong đáy mắt anh hình như có chút gì đó khó nói.

- anh muốn nói gì à?

- à không có gì, anh đi mang đồ cho ông đây, gặp em sau

- dạ, anh đi đi khéo muộn

- Hết -

Hết tết rồi
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 20 : Thuốc cảm


- Tác Giả -

* cộc cộc *

- thưa ông, những gì ông dặn thuộc hạ đã làm xong rồi ạ

- nó thế nào rồi?

- nó đỡ hơn rồi thưa ông

- ừm, ra ngoài đi

Sáng hôm nay đáng lẽ Thanh Nhã muốn dẫn theo cậu nhưng khi gọi đến thì nghe tin cậu sốt cao, vẫn còn nằm ngủ ở ngoài nhà sau, hắn cũng không quá bất ngờ, đêm qua trời còn mưa lất phất nhẹ, người cậu thì mỏng như tờ giấy như thế bệnh cũng phải, dù sao cũng vì việc đó mà hắn lại khó chớp mắt cả đêm sao mà quên được, sáng nay dậy hắn còn có chút mệt mỏi, tưởng rằng hôm nay về làng sẽ cho cậu chút bất ngờ nhưng chắc hôm nay không phải dịp đó rồi.

Thường lệ mỗi tuần hắn sẽ cử người đi vào làng một chuyến để nghe ông lý trưởng nói về việc thu thuế trong làng và vài điều khác, thật ra hắn cũng chẳng thật sự quan tâm, thứ hắn muốn nghe hơn dạo này chắc là vài tin tức nhỏ của cậu, đám lính chỉ cần dúi cho đám nghiện rượu ít xu lẻ liền biết được kha khá chuyện về cậu, bọn chúng biết bao nhiêu đều khai ra hết, còn cảm ơn đám lính lia lịa vì việc hời thế này lại rơi vào bọn chúng.

Hắn vốn dĩ chỉ muốn nghe xem cuộc sống trước kia của cậu như nào như khi nghe lính kể lại thì nhận ra Huy không phải không ai nuôi dưỡng đàng hoàng, cũng chẳng phải là lang thang như những gì cậu nói mà vẫn có một người đàn bà tên là Hoa cưu mang và được Huy gọi là mẹ, hắn còn biết cậu ở làng là một con người rất khác so với cậu khi ở cạnh hắn.

- còn gì nữa không?

- thưa ngài, về chuyện của thằng Huy tôi chỉ mới hỏi vài tên nghiện rượu, nếu tìm được ai lắm lời trong làng có lẽ sẽ biết được nhiều hơn, thuộc hạ còn nghe ngóng được dạo gần đây những tin đồn về thằng Huy hình như không còn ai nói đến nữa ạ

- vậy thì thêm

Đến khi hắn về đến phủ cũng đã không còn sớm nữa, trên tay còn cầm theo vài loại thuốc.

- mang ra sau bếp nâu cho nó

- cho ai thưa ông?

- cho thằng Huy ấy

Hôm nay không hiểu sao hắn cảm thấy chả làm cái gì ra hồn, việc ở cái làng nhỏ này cũng không nhiều đến mức khiến hắn phải đích thân làm mà cứ mãi ở lì một chỗ thế này, lệnh từ bên trên xuống muốn hắn về lại Sài Thành cũng được vài ngày rồi nhưng hắn lại viết đơn hoãn lại còn lấy lí do là bệnh cần nghỉ ngơi ít lâu.

Trước kia khi nghe phải về làng này hắn nghĩ lại ở ít lâu, dù sao nơi này hắn nghĩ ở cũng không quen, giờ cũng đã hơn cả tháng, chính hắn còn chưa biết mình ở đây lâu để làm gì.

Chuyện về Liselotte cũng là một phần làm hắn thêm rối rắm, chẳng mấy khi đầu óc hắn lại căng thẳng đến mức này, vài ngày qua hắn đã nghĩ đến chuyện nuôi con như thế nào, hắn không muốn mình lại bản sao khác của cha hắn, dù hắn có khi còn tệ hơn vậy.

- người đâu?

- thưa ông có gì cho gọi thuộc hạ

- mày đi xuống nhà sau hỏi xem thằng Huy thế nào, không việc gì thì gọi nó lên đây

-" không biết hết bệnh chưa, cả ngày không thấy mặt mũi nó đâu lại thấy thiếu"- Thanh Nhã nghĩ

- thuộc hạ đi ngay

Tên lính nghe xong, liền vội vàng đi xuống nhà sau, gã ta đã để ý đến cậu vài lần, chẳng có gì đặc biệt nhưng lại hay lui tới phòng của hắn, còn được hắn để tâm đến thế, gã chỉ sợ đến khi phu nhân tới gã lại kể không hết chuyện, Liselotte đã dặn gã " dù ai được ông chủ để mắt đặc biệt hơn người khác liền báo tin ", gã đã từng nghĩ phu nhân dặn vậy hơi thừa vì gã đi theo Thanh Nhã lâu như thế chỉ thấy lúc hắn tàn nhẫn lại chưa từng để ai vào mắt kể cả phu nhân, nhưng gã lại không nghĩ tới lần này lại thật sự có mà còn lại là một tên người hầu chẳng mấy tài giỏi hay mạnh khỏe, chính vì thế gã cũng đã chướng mắt với cậu từ lâu, gã theo hắn đã lâu như thế mà chưa tường được đối xử bằng một phần nhỏ, thậm chí còn suýt chết vài lần, rõ rằng gã đã rất trung thành, nhưng lại không được trọng dụng, lần này phu nhân đến có lẽ gã sẽ không để cậu yên.

- dậy, mau dậy, ông cho gọi mày lên nhà trên

Cậu uể oải cố ngồi dậy, có vể đã không còn sốt cao, lúc này nhìn mặt tên linh trước mắt có vẻ như chẳng mấy thiện chí.

- biết rồi

Gã nhìn vẻ lề mề của cậu không khỏi ngứa mắt, đưa chân đá một cú.

- a...

Bản thân cậu đã đúng không vững giờ còn bị đá một cái liền ngã dúi người, chân khụy xuống, may là tay chống kịp nếu không thì mặt cậu đã đập xuống đất, nhìn cậu lúc này như đang quý cúi đầu.

- mày không cần lễ nghi thế đâu, haha

Tiếng cười lanh lảnh của gã vang lên trong đầu cậu, đến khi gã đi mất cậu mới lồm cồm ngồi dậy, chân tay như đồ mượn, muốn đứng thẳng cũng khó.

-" mệt quá, nếu mà không phải vì cái súng đang đeo trên người hắn thì mình cũng phải vùng dậy đấm cho hả dạ"- Huy nghĩ

Khi cậu đến trước cửa phòng hắn thì người đã ê ẩm đến mức muốn nằm luôn xuống sàn.

- ông cho gọi con ạ?

- vào đi

Hắn lúc này đã nằm trên giường chuẩn bị vào giấc, đi từ nhà sau đến phòng hắn cũng chẳng phải quá lâu nên hắn nghĩ mãi không thấy cậu đến chắc là vẫn bệnh không dậy nổi, nhưng giờ cậu đang đúng ngoài cửa.

-" chắc không muốn gặp tao nên mày mới lề mề đến thế"- Thanh Nhã nghĩ

- Hết -
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 21 : Ồn ào


- Tác giả -

Cánh cửa dần mở ra, bên trong phòng đã thấy hắn nằm trên giường nhắm nghiền mắt, có lẽ đã sắp vào giấc.

- muộn thế này còn đến đây...

Hắn định nói thêm gì đó rồi lại dừng, mắt nhìn ra cửa hồi lâu chỉ thấy bóng người đứng bất động, ánh đèn ngủ lờ mờ chỉ có hắn thấy được dáng người của cậu còn vẻ nét mặt như nào hắn không thể nhìn rõ.

-" chắc mặt nó lúc này đang nhăn nhúm nhỉ, lâu rồi nó chưa cho mình một vẻ mặt dễ chịu "- Thanh Nhã nghĩ

Suy nghĩ của hắn dạo gần đây dường như không thuộc về hắn nữa, nó nghĩ những thứ vớ vẩn nhiều đến mức hắn phiền não.

- con...

- cũng đã không còn sớm nữa, về nhà sau đi, tao buồn ngủ rồi

Lời định nói ra lại bị cậu nuốt vào, người cậu rã rời, chân cũng chẳng muốn bước.

Cậu đóng lại cánh cửa trước mắt, bản thân không biết vì sao lại chỉ muốn nằm ngay xuống sàn.

-" bên trong này ấm thật, nhà sau không được như này"- Huy nghĩ

Nghĩ rồi cậu nằm xuống ngay trên thảm sàn, nơi này gió không thổi những tiếng ù ù mỗi đêm, không lạnh đến mức buốt hết chân tay, nước mưa lại không nhỏ tong tỏng ngay bên cạnh, nơi này khiến cậu chỉ muốn nán lại thật lâu.

-" nếu hôm nào cũng có cớ để nằm trong này thì ấm biết mấy"- Huy nghĩ

Tiếng bước chân rời đi của cậu lại không vang lên như hắn nghĩ, chỉ có những tiếng sột soạt nhỏ phát ra từ bên ngoài, hắn vốn ngủ không sâu lại còn thêm tiếng động bên ngoài cửa, nó lâu lâu lại vang lên làm hắn không ngủ nổi, đầu lại suy nghĩ vài chuyện không hay.

-" sắp đến rồi sao?"

- Thanh Nhã nghĩ

Đêm hôm qua với hắn thật dài, cứ suy nghĩ linh tinh mà không biết đã ngủ từ lúc nào.

Tiếng ồn ào bên ngoài làm Thanh Nhã bừng tỉnh.

Hắn nhìn xung quanh rồi dừng ở người đang nằm trên ghế đệm trong phòng, cái ghế sáng màu làm người nằm bên trên càng rõ hơn trong mắt hắn.

* tiếng gõ cửa *

- thưa ngài, chuyện là...

- mau nói

- phu nhân vừa đến ạ

Hắn nhìn ra cửa, lòng bỗng chốc lại nặng dần, tiếng thở dài của hắn khiến ai nghe thấy cũng biết nó chứa bao suy nghĩ bộn bề bên trong.

- đến lâu chưa?

- phu nhân ngồi dưới phòng khách cũng gần một canh giờ rồi thưa ông

Bên dưới những tiếng di chuyển đồ đạc, âm thanh đó đi vào tai hắn như được phóng đại, nó cứ vang lên ồn ào đến nhức óc, hắn ghét nó, ghét sự thay đổi đột ngột, giống như thể mỗi khi cô ta tới hắn sẽ phải làm quen lại với mọi thứ vốn hắn đã quen, những thứ nhỏ như đồng hồ, nếu hắn muốn xem chỉ cần nhìn vào góc nhà hướng đông nhưng khi Liselotte tới hắn sẽ thấy ở hướng đó là một thứ khác, có thể là bàn và bình hoa, tranh vẽ về cô ta hoặc thậm chí là chẳng còn gì ở đó, cô ta không chỉ thay đổi một số thứ mà là tất cả mọi thứ.

Vốn dĩ việc cô ta đến sớm hơn hắn cũng đã nghĩ tới, nhưng cũng quá sớm rồi, hắn chưa kịp làm gì ra hồn, cũng chưa kịp đưa cậu về làng, hắn còn định hôm nay cậu khỏe thì ngay lập tức sẽ đến ngôi làng ấy một chuyến, hắn đã cất công bày biện cho cậu một món quà thật lớn nhưng có vẻ lại phải gác lại, hắn chưa từng cảm thấy mình sẽ vướng phải một sai số nào trong đời này, dù sao mọi bước đi hắn cũng đã tính rất kĩ, trước khi đi đến hôn nhân hắn cũng đã quan sát đủ lâu và nghĩ Liselotte chỉ yêu thích hắn, tính cách rất ôn hòa sẽ không phải là vật cản khiến hắn vấp ngã nhưng hắn tính sai rồi, sau khi hắn bắt đầu không còn tỏ ra yêu cô ta nữa, bắt đầu đi công tác thường xuyên không về lại pháp thăm cô ta, thì đến lúc đấy Liselotte mới thật sự cho hắn biết cô ta thật ra không phải cô gái hiền lành như hắn biết.

- phu nhân đang chờ...

Tên lính nói chưa nói dứt câu thì trước mắt xuất hiện bàn tay âm chỉ mời tên lính tránh đường, đó là một nữ hầu người Pháp, nhìn khá lạ chắc chỉ vừa theo hầu Liselotte không lâu, đằng sau nữ hầu là Liselotte, tiếng giày cao gót cứ vang lên đều đặn.

- đang chờ sao?, báo với cô ta, tao không rảnh để đón tiếp, muốn gặp thì cứ việc chờ

Mọi câu hắn nói đều được nữ hầu dịch lại cho cô ta hiểu, chắc đây cũng là lí do cô ta tuyển nữ hầu mới.

Thanh Nhã hồi lâu không thấy tên lính đáp lại liền cau mày khó hiểu, hắn nghĩ chắc hẳn tên lính đó đã xuống nhà rồi, nhưng sau một lúc lại có người đáp, đó giọng của một người phụ nữ, cũng đã lâu hắn chưa nghe thấy.

- có vẻ như anh không chào đón tôi lắm nhỉ

- Hết -
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 22 : Nhìn


- Tác giả -

Đêm hôm đó, trời không hiểu sao có chút lạnh, tiếng gió thổi vào tán lá nghe rõ mồn một.

Thanh Nhã nằm trên giường hồi lâu vẫn không thể ngủ, tiếng sột soạt bên ngoài cửa cũng không còn từ lâu nhưng hắn vẫn chẳng thể ngủ.

-" chắc hít gió trời một lát sẽ dễ ngủ"- Thanh Nhã nghĩ

Hắn vừa đứng dậy khỏi giường, mắt đã nhìn về phía tẩu thuốc tay đưa ra định mang theo nhưng rồi lại thôi, nhìn tẩu thuốc nâu đậm nằm trên bàn hắn lại nhớ dạo gần đây nó không còn mang lại cho hắn cảm giác thư giãn như trước kia nữa, mỗi lần hút lại thấy nó thật phiền, lần nào không sờ thấy diêm hay lá thuốc là lại cáu kỉnh, chính bản thân hắn cũng không biết vì điều gì mà cảm xúc của chính hắn lại dễ mất kiểm soát đến thế.

- phiền thật

Nói rồi hắn không cầm tẩu thuốc nữa mà nhanh chóng muốn mở cửa ra ngoài ngay, vừa bước một chân ra ngoài hắn đã cảm nhận được mình đá trúng thứ gì đó mềm mềm còn tỏa ra hơi ấm.

- ...

Cúi xuống nhìn, hắn thấy một thân người đang nằm co ro ngay trước cửa phòng làm hắn không khỏi giật mình, tay vội vàng bật công tắc đèn ngay cạnh cửa phòng lên làm cả dãy hành lang sáng bừng.

- mày...

Thanh Nhã dùng chân đá thử xem cậu có tỉnh không thì thấy cậu chỉ khẽ nhíu mày rồi tiếp tục ngủ, hắn cúi xuống, đưa tay sờ vào người cậu, cảm giác được nhiệt độ nóng lạ thương.

- sốt à

Tay hắn chạm vào trán cậu thì thấy nó nóng bừng, nhìn khuôn mặt ửng đỏ của cậu hắn chợt hiểu ra vì sao lại đến muộn như thế.

-" Sốt thì có thể không đến mà, tao cũng có phạt mày đâu"- Thanh Nhã nghĩ

Lâu rồi hắn cũng chưa chăm ai bệnh, lần cuối chắc là lần mẹ của hắn còn sống, nhìn cậu lúc này cứ run lên từng hồi làm hắn có chút không biết nên làm gì tiếp theo.

- thưa ông có chuyện gì vậy ạ

Tên lính từ dưới nhà nói vọng lên, chắc vì hắn bật đèn làm gã ta tưởng có chuyện liền hỏi han.

- không gì, lo canh cửa đi

Mọi thứ lại trở về với sự yên lặng vốn có, trước cửa không còn ai nằm co ro cũng không còn ánh đèn ráng chói, giờ đây đèn hành lang đã tắt người cũng đã nằm trên chiếc ghế da trong phòng, hắn thì ngồi trên giường xoa xoa cái bắp tay bị cắn đau.

- chỉ bế một cái đã bị cắn đau như này, không biết lúc mày tỉnh táo có dám cắn không nhỉ

Hắn nằm nhìn cậu hồi lâu đến khi mí mắt dần chĩu nặng.

Bên ngoài, gió đã dần dịu xuống chỉ còn vài cơn gió nhẹ thổi, cảnh tượng thật yên tĩnh.

Đêm hôm đó, cậu thấy mình đang trong một khu rừng, những chiếc lá màu tím trên cái cây màu đen, con sông màu xám có mấy con cá nhiều màu bơi theo từng đàn.

- cá này ăn được không nhỉ

Cậu liền nhảy xuống sông định bắt cá, tay vừa chộp được vào một con trong đàn cá thì dòng sông lại chảy siết đến lạ làm cậu không đứng vững mà bị cuốn trôi một đoạn rất xa, nhưng tay cậu vẫn nắm chặt đuôi con cá không chịu buông chỉ đến khi dòng sông chảy đến điểm cuối, con cá đột nhiên biến mất thì cậu cũng bị rơi xuống từ thác nước cao.

- a...

Tiếng kêu nhỏ của cậu làm Thanh Nhã cùng Liselotte đứng ngay cửa chú ý, hai người họ nhìn về phía chiếc ghế da dài sau lưng hắn.

- anh bận vì thứ này à

Cô ta vốn không định để ý, nhưng nếu im lặng lúc này thì e rằng hắn sẽ nghĩ cô ta không có mắt.

- không, chỉ là có chút giấy tờ chưa xong

Lúc này Huy đã tỉnh khỏi giấc mơ hoang đường vừa rồi, cậu vừa định ngồi dậy thì cảm thấy nơi mình nằm thật lạ, cả tiếng động xung quanh cũng lạ nữa.

-" Họ đang nói cái gì vậy nhỉ"-Huy nghĩ

Cậu ti hí nhìn về phía cửa nhưng chỉ thấy được bóng lưng hắn còn người phụ nữ kia gần như bị hắn che hết, chỉ thấy lấp ló tà váy dài màu vàng nhạt.

Sau một lúc hóng hớt thì cậu mới nhận ra người phụ nữ đó là phu nhân, tim cậu bỗng giật thót một cái, cảm giác như vừa đi ăn trộm đồ chứ không phải vừa ngủ dậy.

- em xuống phòng khách trước đi, anh sẽ xuống sau

Sau khi hắn nói xong Liselotte cũng không muốn so đo thêm liền đặt lên má hắn một nụ hôn rồi rời đi.

Hắn chưa chờ Liselotte đi khuất đã vội lấy ống tay áo lau má vài lần.

- gớm thật

Khi hắn vừa quay đầu lại đã thấy cậu nhắm tịt mặt giả vờ ngủ, hai lông mày của cậu cứ chau lại vào nhau.

-" giả vờ sợ tao không biết hay sao mà nhắm mắt chặt thế"- Thanh Nhã nghĩ

- dậy được rồi

Cậu vờ như mới ngủ dậy, khẽ vươn vai một cái, mắt nhìn về phía cửa sổ tránh né cái nhìn của hắn.

- tưởng mày dậy từ ban nãy rồi

- con...

Giờ đây, cậu đang ngồi trên ghế còn hắn đang đứng trước mặt, cảm giác thật lạ, chả giống như mọi khi.

-" sao mình vào được đây trời, ngủ cạnh quỷ dữ thế này có khi nào... chết không nhỉ"- Huy nghĩ

Nghĩ đến đây cậu lại rùng mình, cậu chẳng nhớ sao mình có mặt ở đây, càng không nhớ ngủ ở đây bao giờ, khi đóng cửa phòng hắn lại đã choáng váng mà không còn nhớ gì, chỉ còn mang mang việc mình bị đuổi rồi rời đi nhưng giờ cậu đang ngồi trong phòng hắn.

- con... con xin lỗi, chắc đêm qua mệt quá, đầu óc không tỉnh táo nên vào đây lúc nào không biết ạ...

Thanh Nhã còn không biết nói làm sao về việc cậu nằm trong phòng mình nhưng mà may thay, cậu đã tự đào hố chôn mình thay hắn.

- không mau xuống làm việc, ngồi đây ăn vạ à

- dạ, con đi ngay

Cậu như vừa thoát khỏi thứ gì khủng khiếp lắm, vội chạy khỏi nhà chính.

- anh Tí

Vừa ra đến gần bếp thì gặp anh Tí đang bê củi đi ngang, liền muốn kể chuyện hoang đường vừa rồi nhưng lại thôi, cậu thấy việc này cũng chẳng hay ho gì.

- gì mày

- à... không gì, em định phụ anh bê thôi

- không cần, ra vườn hoa nhổ cỏ với tưới đi, mấy chị em ngoài đó cần giúp hơn

Vừa nghe thế cậu cũng không nghĩ gì liền chạy đến vườn sau, tay vớ vội cái xẻng nhỏ, lúc này chỉ muốn làm việc để quên đi mấy cái suy nghĩ oái oăm trong đầu.

-" Làm việc thôi, làm việc thôi, làm việc thôi"- Huy nghĩ

- bê cái chậu đấy về hướng này

Cái giọng lơ lớ tiếng sứ này làm cậu có chút giật mình, một giọng nói lạ mà cậu chưa từng nghe qua.

Cậu nhìn về phía chỗ mà hắn hay uống trà chiều, nơi ấy có hai người phụ nữ Pháp, một người ngồi ghế phía sau cầm quạt phe phẩy, người còn lại thì đúng chỉ đạo theo sự ra lệnh của người phía sau.

- phu nhân...?

Tiếng cậu cũng vừa lúc lọt vào tai người phụ nữ cầm quạt.

- Hết-
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 23 : Ngó lơ


- Tác giả -

Giọng nữ hầu oang oang lớn đến nỗi muốn vang khắp phủ, mọi ánh mắt đều đổ dồn về cậu, họ chưa kịp hóng hớt được gì thì giọng nói đó lại nói lớn.

- chuyện của tụi bay à, mau làm đi

Nữ hầu tên Margot với cái giọng chẳng giống người xứ này nhưng nói thì chẳng hề lắp bắp hay suy nghĩ, ánh nhìn của ả cũng chẳng mấy thiện chí mà hướng tới cậu như thể cậu là thứ gì đó lạ lẫm trong phủ vậy, ánh nhìn khác hẳn với mấy đứa hầu khác trong phủ.

Liselotte nói gì đó, âm lượng phát ra chỉ đủ cho ả nghe thấy.

- gọi tên đó lại đây

Nữ hầu khẽ cúi đầu với Liselotte rồi quay sang lớn tiếng gọi về phía cậu.

- tên kia, mau lại đây

Cậu nhìn xung quanh mình thì chỉ thấy có mỗi cậu đứng gần đây, liền ngơ ngác không biết cô ta gọi cậu hay gọi ai.

-"Gọi mình à, có khi nào vì chuyện ban nãy không...

"-Huy nghĩ

Trên đoạn đường từ phòng hắn đến vườn cậu mới tỉnh táo ra đôi chút, cậu chẳng biết cô ta đã nhìn thấy cậu nằm trong phòng hắn chưa hay cô ta đã nhìn thấy.

-" Có phải do mình nghĩ nhiều quá hay thật sự đang nhắm vào mình"-Huy nghĩ

Một lúc lâu vẫn thấy cậu như trời trồng mà đứng đó ngơ ngác tại chỗ làm ả cũng có chút mất kiên nhẫn.

- ừ, tao gọi mày đấy, mau lại đây

Ánh mắt cậu lảng đi chỗ khác, bước đi khó khăn như thể có thứ gì đó nặng nằm trên mũi chân, bình thường chỉ cần đi chưa đến vài chục bước chân đã đến hết vườn, hôm nay chẳng hiểu sao bước chân lại nhiều đến làm lạ.

- bà cho gọi con

- phu nhân bảo mày mau bê cái chậu hoa kia lại đây, lề mà lề mề

Nhìn về cái chậu diên vĩ nằm ở một góc vườn.

-" Chẳng biết bê nổi hay không"- Huy nghĩ

Huy ở đây chỉ dọn dẹp trong phủ rồi phụ bếp, chẳng mấy khi bê đồ gì nặng vì đã cơ người phụ trách việc đó, đến cả lúc cậu còn ở làng cũng chẳng có việc cần cậu xài tới quá nhiều sức, nhìn chậu diên vĩ cũng phải hơn chục cân, nó cứ tròn tròn, bề mặt nhẵn nhụi chẳng có cái gờ nào để nhấc.

- sao không mau đi, mày không xem lời phu nhân nhà tao ra gì phải không?

- thưa phu nhân, con làm ngay

Tiến lại gần chậu diên vĩ, bàn tay cậu chảy mồ hôi không ngừng, liên tục lau vào áo, chỉ đến khi bê lên mới thấy nó nặng hơn cậu nghĩ còn hơi trơn.

Chị Xoan nhìn thôi cũng biết là cậu đang bị nhắm vào, mọi người cứ nói lí nhí bàn luận, chỉ sợ chuyện lại vạ lây đến mình, mấy người thân thiết với cậu lúc này cũng chẳng dám ra giúp, lúc trước một mình Liselotte mọi người đã khó đối phó giờ còn thêm một Margot vừa chua ngoa còn cay nghiệt thì cùng khó hơn.

Tay cậu cố dùng sức nhấc nó lên rồi ôm chặt nó vào trong người, đất ở ngoài chậu dính lên cái áo màu ngà của cậu tạo thành những vệt nâu đất, cậu vừa đi được nửa đường thì hai tay cậu bắt đầu run lên.

- phu nhân nói không sai, sắp rơi rồi

Cô ta che miệng bằng quạt nhưng không dấu nổi ý cười chẳng mấy thiện chí.

- dù sao cũng chỉ là một chậu hoa anh ấy thích, chẳng lẽ anh ấy lại trách phạt nó

- nếu không phạt thì mình làm vậy nó cũng có bị làm sao đâu thưa phu nhân

- mày ngu quá, anh ấy không làm được thì chúng ta làm

- ý phu nhân là...

- đằng kia, ngươi thấy không

Tên lính cao ráo, thân người cường tráng, khuôn mặt bậm trợn, gã ta chính là tay trong của Liselotte ở cạnh hắn bấy lâu, ban đầu gã còn khá trung thành, khước từ mọi cám dỗ mà Liselotte giăng ra trước mắt, ít lâu sau đó gã thấy bản thân gã không được trọng dụng, cứ luôn ở vị trí lính quèn lâu nay, trong khi đó có một thằng lính Pháp vào sau gã cả năm thì giờ nó lại lên chức có quyền chỉ huy gã, việc gã trung thành cũng không đổi lại được cái gì tốt đẹp hơn thì gã thà làm tay trong, vừa có tiền vừa không ai cạnh tranh.

* bộp *

Tiếng gốm vỡ rõ mồn một, ý cười trong mắt Liselotte lại càng rõ hơn.

- thằng kia, mày làm gì vậy hả?, có biết cái chậu này là đồ ông chủ rất quý không

Âm thanh vỡ của chậu diên vĩ đã làm cậu hoảng, còn nghe thêm thông tin rằng thứ đó rất quý với hắn, tay chân cậu bủn rủn cứ đứng yên tại đó như là tượng đá.

Kí ức đáng sợ về vật yêu quý của hắn lúc trước vẫn còn ám ảnh mãi trong đầu cậu, lúc này lại càng rõ ràng, ánh mát màu hổ phách đầy tơ máu cứ nhìn cậu chằm chằm, bàn chân cậu liên tục bị gậy gỗ nghiến rách.

-" Rất quý..."

- Huy nghĩ

Margot đứng nhìn cậu đứng chết chân mà không nhìn được cười, ả tường bước lại gần cậu.

- ông dạo này hơi bận nên phu nhân bảo phải dạy dỗ người ăn người ở trong nhà cho tử tế, mà bị vỡ thế này thì tội cũng không nhẹ đâu nhỉ? lính đâu

Mọi thứ diễn ra ở vườn cây đều được hắn thu vào tầm mắt, đứng nhìn từ cửa sổ phòng sách, hắn gần như có thể nhìn thấy tất cả sân vườn, chỉ là trong tầm nhìn quen thuộc thường ngày lại có phần biến đổi.

-...

Hắn quay đi, mắt không nhìn nhưng bàn tay đã nắm chặt đến trắng bệch.

-Hết-
 
Chốn Thuộc Về 〈Nhã Huy〉
𝒄𝒉𝒂𝒑 24 : Thuốc bôi


- Tác giả -

- thằng kia, tưới cây sau vườn xong mới được nghỉ, nghe chưa

Cái bóng đèn cuối cùng trong phủ đã tắt, nguồn sáng yếu ớt còn lại duy nhất trong đêm chỉ còn là ánh trăng.

Gần như chẳng mấy bóng người, người ở trong phủ cũng đã nghỉ ngơi từ sớm, có lẽ là lệnh từ phu nhân nên họ mới nghỉ sớm đến thế.

Trong đêm, hai tên lính gác cổng vừa thay ca, đèn dầu ở nhà sau cũng đã thổi tắt.

Thường ngày, mặt trời chưa khuất mọi việc cũng đã làm xong hết, họ tụ tập lại vài nơi để nói chuyện, chơi mấy trò vô vị và dành thời gian nghỉ làm vài thứ yêu thích, nhưng nay lại khác với thường ngày, chẳng có mấy buổi nói chuyện dài tới tận tối, cũng chẳng thấy tụ tập chơi trò gì.

Hơn cả, mặt trời đã biến mất từ lâu, thay vào là vằng trăng khuyết, ánh sáng le lói đến vậy thì vẫn có một người cặm cụi dọn dẹp phủ và làm các việc mà đáng lẽ đã có người khác phụ trách, chưa làm hết việc này thì việc khác đã xuất hiện.

-"Còn chưa dọn xong một nửa lại có thêm việc..."

- Huy nghĩ

Từ trưa, cậu đã muốn khụy luôn ra vườn, chân tay thì run hết cả lên, tấm áo sau lưng thì rách lỗ chỗ, trên đó còn có những điểm đỏ sẫm màu, cứ thế cậu loay hoay đến tận tối muộn, gã lính cũng giao xong việc cuối cùng rồi rời đi, chắc gã canh cậu từ chiều đến giờ cũng đã chán, gã không biết do thù riêng hay là vì phu nhân ra lệnh mà đánh đòn nào cũng rướm máu, chẳng biết chịu bao nhiêu đòn nhưng đến khi gã dừng thì chắc chỉ vì hai tay gã đã mỏi nhừ.

Sau lớp áo là tấm lưng chằng chịt vết thương trồng lên nhau, vết thương chằng chịt chẳng thiếu chỗ nào không đánh.

' Vài giờ trước đó '

- ông cho gọi con

- ừ, đang canh chừng thằng Huy à...

- à... dạ đúng rồi, phu nhân dặn là không cho nó làm biếng ạ

- ừm... lát nữa bảo nó đi tưới cây, cứ bảo là phu nhân dặn, cũng khuya rồi mày cũng nên nghỉ sớm một chút, mai còn ra ngoài làng

Thanh Nhã đứng trên lầu nhìn ra cửa chính, màu sắc buổi chiều tà thật đẹp trong cảnh đó có một cậu thanh niên đang quỳ ở ngoài bậc thang lau chùi, mồ hôi rịn đầy trán, nhìn thật mệt nhọc.

-"Sẽ ổn thôi, tao sắp xong rồi, chờ tao"-Thanh Nhã nghĩ

Tiếng dế luôn kêu vào giờ này, mới đó đã đến canh hai, cậu không thấy còn ai canh chừng liền muốn nghỉ sớm, cũng phải, làm cả ngày với thân người rệu rã thế này thì sức gì mà còn, trâu bò cày còn biết mệt huống chí là kẻ chỉ có da bọc xương như cậu, dạo này may còn lên vài cân có chút da thịt nếu không chỉ với vài roi cậu đã không gượng nổi.

-" tưới xong cái vườn là được rồi, nếu làm nữa chắc chết mất"- Huy nghĩ

Cậu khệ nệ xách nước đến tưới từng chậu hoa nhỏ rồi đến cả vườn rau, nhìn đám diên vĩ được trồng dưới đất sau khi mất chậu lại cảm thấy lưng lại hơi nhói.

- ui, ma...

Trong đêm, một thân người lớn ngồi ngay ghế đá, cái ghế ở giữa vườn thường có mấy người làm ngồi nghỉ vào buổi chiều sai khi xong việc.

- lại nhầm rồi, vẫn là chủ của mày

Thanh nhã ngồi đấy không biết từ bao giờ, mặt trầm ngâm, tẩu thuốc trên tay lại đang bốc lên những tầng khói mỏng.

- ông không ngủ ạ?

- mất ngủ

- con cũng đoán được thế, lần trước khi...

ông đưa áo và vài lần khác nữa, chắc do không ngủ được ông mới ra ngoài hóng gió, chỉ là con vô tình thấy thôi chứ không phải bấm theo ông đâu

Khoang lặng giữa hai người lại xuất hiện, tiếng nước đổ vào chậu cứ đều đều mai mà không ai cắt ngang nó, chỉ có vài lúc cậu không kìm được mà bật ra vài tiếng vì đau, vết thương liên tục bị áo chà vào, mồ hôi cùng chảy ra trong quá trình làm việc làm vết thương chỗ đã khô chỗ vẫn chảy máu.

- a...

- mày bị làm sao đó?

- không..không gì ạ

Hắn nhìn cậu hồi lâu,.

- mau ra đây

Hắn không nói không rằng liền sờ vào tay rồi chạm vào vai cậu, có một vết lằn rỉ máu ở gần bả vai, sờ vào vẫn thấy còn ẩm, không biết là mồ hôi hay là máu thấm vào vải.

- bị làm sao đây

- con...chỉ bị đồ rơi trúng thôi ông

- thế thì phải cẩn thận hơn chứ

Cậu từ lúc nãy đến giờ vẫn không quay lưng về phía hắn, chẳng biết vì sao nhưng cậu nghĩ nếu để hắn biết sẽ bị cười cợt.

-" mà sao hắn phải cười chứ, chắc gì hắn đã để ý tới"- Huy nghĩ

Nhưng có vẻ cậu sai rồi, bàn tay hắn từ túi áo rút ra hộp thuốc bôi có chút không tự nhiên.

- gì vậy ạ?

- thuốc bôi

-" biết mình bị đánh hay sao mà mang theo bên mình, nếu vậy thì..."

- Huy nghĩ

Nghi ngờ được nhen nhóm bên trong cậu.

- sao ông mang theo nó vậy...

Hắn chỉ cười, không nói gì mà chỉ vào vài vết thương dài chầy xước đã có thuốc bôi trên cánh tay.

- phải bôi nên mang theo, sẵn tiện cho mày

Nói rồi hắn rời đi, lần nào cũng chẳng chờ cậu cảm ơn.

Cậu cứ thơ thẩn một lúc lâu mới hoàn hồn, đút lọ thuốc vào túi rồi đi tưới cây cho xong.

-" thì ra là vô tình cũng bị thương, hôm nay không thấy ông đi đâu mà sao lại bị thương nhỉ"- Huy nghĩ

Luồng suy nghĩ cứ thế vẩn vơ, rồi càng nghĩ càng giống bản thân cậu đang lo cho hắn, từng gáo nước cuối cùng cũng đã được tưới xong, cậu chỉ cần cất đồ vào kho xong sẽ về phòng, mong còn ai đó thức giúp bản thân bôi thuốc.

- đau chết mất, không biết bà vợ Tây của ông quan Lâm Thanh Nhã khi nào mới đi, đi thì đi luôn cả hai vợ chồng, lần đầu gặp ông quan này...

Cậu đi cất đồ mà mồm cứ chửi đổng cả lên, xung quanh chả có ai nên cậu tự tin lắm, nói xấu từ quan cho tới lính, cơn tức đang lên cao từ sau lưng có vài tiếng bước chân do dẫm vào lá mà vang lên, khi cậu nhận ra thì bàn tay của người đó đã nằm trên vai cậu.

-Hết-
 
Back
Top Dưới