Ngôn Tình Chốn Quen Nơi Đầu Suối

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,559,203
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
chon-quen-noi-dau-suoi.jpg

Chốn Quen Nơi Đầu Suối
Tác giả: Đường Tửu Khanh
Thể loại: Ngôn Tình, Đoản Văn
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Bạn đang đọc truyện Chốn Quen Nơi Đầu Suối của tác giả Đường Tửu Khanh.

Trích đoạn:

Vào trong Nam mới biết màn thầu có nhân, trước giờ chỉ ăn bánh đặc ruột.

Hồi bé toàn ở nhà ông bà ngoại, tại một con xóm nhỏ giáp ranh Tây Bắc. Bà ngoại nấu đồ bột đảm lắm, nào màn thầu nào bánh bao nào bánh nướng đều là chuyện nhỏ. Mỗi khi đông về, tôi ngủ dậy thì bà đã tất bật lọ mọ. Tôi bò dậy trông ra ngoài cửa sổ, thấy nhũ băng rủ trĩu nặng cành cây khô là biết tuyết lại rơi cả đêm qua.​
 
Có thể bạn cũng thích !
Chốn Quen Nơi Đầu Suối
Chương 1: Chương 1


Vào trong Nam mới biết màn thầu có nhân, trước giờ chỉ ăn bánh đặc ruột.
Hồi bé toàn ở nhà ông bà ngoại, tại một con xóm nhỏ giáp ranh Tây Bắc.

Bà ngoại nấu đồ bột đảm lắm, nào màn thầu nào bánh bao nào bánh nướng đều là chuyện nhỏ.

Mỗi khi đông về, tôi ngủ dậy thì bà đã tất bật lọ mọ.

Tôi bò dậy trông ra ngoài cửa sổ, thấy nhũ băng rủ trĩu nặng cành cây khô là biết tuyết lại rơi cả đêm qua.
Tôi muốn gặp bà, bèn lật đật xuống giường xỏ giày chạy ra ngoài.

Tuyết ngoài sân dâng tận mắt cá chân, giẫm một bước là sụt một hố, giẫm hai bước là tuyết chui đầy giày.

Tôi lười cúi xuống xỏ lại giày cho hẳn hoi nên cứ kệ chân lạnh buốt.
Bà ngoại không đóng cửa nhà bếp, mùa đông mắc rèm bông dày, có lẽ là ông ngoại lấy áo choàng quân đội cũ làm, nặng lắm.

Vừa tới cửa tôi đã ngửi được mùi bánh bao hấp với màn thầu hấp thơm lừng, hòa quyện vào hơi đông buốt giá.

Tôi kêu Bà ơi, bà hay mải việc nên không nghe thấy.

Tôi kéo rèm ra, bà sẽ bảo tôi đợi bà một tí.

Hồi nhỏ tôi ngoan lắm, bà bảo đợi là đợi.

Tôi ngồi chồm hỗm ở cửa, vừa hít hà mùi thơm vừa nặn bóng tuyết.

Mà gọi là bóng tuyết cũng chẳng phải, dù gì trong căn nhà nông thôn nho nhỏ ấy cũng chỉ có mình đứa con nít là tôi đây, chẳng có ai chơi ném bóng tuyết cùng, nặn ra cái gì thì là cái đó thôi.

Tôi xếp đống đồ chơi tuyết tí hon thành một hàng, thấy chân đau, đau vì cóng quá.

Lúc ấy mới thấy ghét tuyết, bèn rụt đôi bàn tay đỏ ửng ngứa ngáy vì cóng về, nhét vào trong túi rồi bắt đầu nhảy tưng tưng cho ấm người.
Cứ vài phút tôi lại hỏi một lần: “Chín chưa ạ? Xong chưa ạ?”
Nếu bà nghe thấy sẽ bảo: “Năm phút nữa!”
Năm phút là bao lâu nhỉ, trẻ con đứa nào biết đâu.

Tôi chỉ biết là nhanh thôi, màn thầu với bánh bao sắp tới rồi.

Chốc sau tôi lại hỏi, bà lại bảo năm phút.

Năm phút sao mà dài thế, màn thầu với bánh bao của tôi chừng nào mới ra.

Đến khi chín, chẳng cần bà gọi, tự tôi đã chầu sẵn.
Màn thầu mới chín lấp ló qua những cuộn hơi trắng phau, chen chúc vào nhau.

Bà ngoại đổ bánh ra thớt rồi lật nhặt bánh nhanh như chớp.

Bánh nóng như vậy mà bà lật thản nhiên như không.

Tôi cảm thấy chiêu này mình cũng làm được, bèn nhặt theo bà, nhặt cái nào chén luôn cái đó.
Cái màn thầu tròn ú bưng trong tay nóng tới nỗi tôi muốn ném về.

Khổ nỗi thèm quá không nỡ, đành phải thảy qua thảy lại hai tay cho nó bay hơi nguội bớt.

Thảy một cái là cắn một miếng, cắn một miếng là sướng hết cả người, dù bỏng tới mức không nói nổi nhưng vui thì cũng vui thôi rồi, ngỡ như ngủ dậy chỉ để ngóng chờ một miếng ấy thôi.
Về sau tôi đến Ôn Châu Chiết Giang, kêu màn thầu thì người ta bảo có nhân này nhân này, tôi muốn ăn loại nào.

Tôi bảo tôi muốn ăn màn thầu lớn đặc ruột bình thường, không muốn bánh nhào máy mà là bánh nhào tay.

Lúc đó không có, chỉ sáng mới có bán ở tiệm bánh bao.

Có lần tôi thức xuyên đêm, năm giờ mò xuống nhà đi bộ kiếm màn thầu, kiếm được thì đứng luôn ngoài cửa tiệm ăn, vị tuy ngon nhưng chẳng hiểu sao nhai mãi chẳng ra hương vị ấy, hẳn là vì mùa đông trong Nam không có tuyết.
Ngoài màn thầu ra, bà ngoại còn làm cả bánh bao ngọt, bánh nướng ngọt cho tôi ăn.

Bánh bao ngọt có cả đường nâu lẫn đường trắng, bánh hấp chín là đường bên trong đã chảy hết, cắn một miếng, nước đường rây đầy ra mặt, ngọt ngọt dai dai, một lúc có thể ăn tận hai cái.
Vầng dương ló dạng, nắng chiếu vào người xua tan hơi lạnh.

Tôi vừa ăn bánh bao vừa chọc lũ gà đi ngang qua.

Nghe tiếng bà ngoại bận rộn trong bếp, thấy ông ngoại khoác tấm áo bông dày đang quay trở về từ chỗ đàn dê.

Tôi chờ ông gọi tôi, rồi chúng tôi cùng nhau quét tuyết.

Ông đứng trước dùng chổi to quét, tôi theo sau dùng chổi nhỏ quét.

Tôi khoe ông màn thầu bánh bao ngon tuyệt cú mèo, ông bảo tôi ngoài ao cá đóng băng có một cái lỗ, có con chim đang uống nước.
Tôi hỏi ông chim gì ạ.
Ông trả lời là con hạc tiên.

Quét một lát nữa lại bảo, con cò trắng.

Đến lúc tôi theo ông ra tới bờ ao thì ông lại bảo là con nhạn lạc đàn.

Tôi cũng chẳng biết là chim gì, nhưng nó đến thật, đứng trên cái hố băng đó tỉ mẩn nhấp nước.
Hình ảnh ấy tựa một giấc chiêm bao, có lẽ vì sau này tôi toàn hình dung nó như vậy nên bây giờ khi nhớ lại, tôi vẫn cảm thấy xung quanh nó có một làn sương mù bao phủ.
Năm nào tôi cũng chờ nó tới, cho đến ngày tôi rời căn nhà ấy, rời ngọn núi tuyết từng ngay trong tầm mắt..
 
Chốn Quen Nơi Đầu Suối
Chương 2: Chương 2


Tôi từng đinh ninh tên của thôn là “Nông Trại”, cho tới khi lên cấp Hai quay về thì thấy trong thôn dán bảng địa chỉ mới, trên đó ghi thôn gì gì đó mới biết “Nông Trại” là mọi người thuận miệng gọi thôi.

Song đến tận bây giờ khi nói chuyện với người khác, hễ nhắc tới nó tôi vẫn sẽ gọi là Nông Trại, gọi lâu đâm quen mất rồi.
Nhà bà ngoại nằm dưới sườn núi Nông Trại, quanh sân không có tường bao mà chỉ có rừng hoa ông ngoại trồng.

Con đường đón khách vào nhà mùa nào cũng đẹp rực rỡ, hoa hai bên kiêu kì thẳng tắp, xuyên qua đó có thể thấy cả ao cá cùng đồng ruộng.
Đối với tôi, lên lớp học thì ổn, nhưng đi chơi theo trường hay nghỉ học thì toàn lủi thủi một mình, thành ra không tránh khỏi cô đơn, được cái con nít dễ vui.

Hồi đó tôi xem phim hoạt hình thấy có cô gái bắn cung, tên vừa thả vụt là mạng đi tong, thế là tranh thủ lúc ông ngoại ngủ trưa, tôi mới chặt cái cây con ông vừa gieo rồi dùng dây buộc thành một cây cung đơn giản, vác lên vai chạy vào rừng phiêu lưu.
Khi quay về mặt mũi người ngợm đen xì mà ông cũng không nổi nóng.

Ông ngoại chưa bao giờ nổi nóng với tôi, ông dẫn tôi ra bờ ao sau nhà cắt cỏ nến rồi lấy thân cỏ làm tên cho tôi.
Dây cung không co dãn, song con nít thì dùng tạm bợ thế là đủ rồi.
Ngày nào tôi cũng vác theo cung tên đi chăn dê, canh chúng nó ăn cỏ, không cho chúng nó bén mảng sang ruộng.

Chúng nó ăn phần chúng nó còn tôi chơi phần tôi.

Tôi giương cung bắn đống cỏ, cung không có ngắm nên gần như chẳng trúng mũi nào.

Tên rơi xiên xẹo trên đất, âm nhạc vang lên trong đầu tôi, chớp mắt tôi nhón chân nhảy vèo lên đống cỏ rồi lăn xuống đất lượm tên, rồi lại vung tay múa chân vùn vụt mấy cái nữa, cứ tưởng mình là hiệp sĩ không bằng.
Tôi chưa bao giờ nói chuyện với dê, cũng không thấy chúng nó dễ thương ở đâu.

Lúc đứng dậy chúng nó chẳng khác gì bọn ngỗng, chỉ biết cắm đầu chạy theo con đầu đàn.

Mà cái con đầu đàn thì chuyên gia tranh thủ lúc tôi không đề phòng để ra xéo ruộng, tôi không đuổi kịp nó, mười mấy con dê còn lại cũng xông vào ruộng theo nó, để lại mình tôi cuống cuồng nhảy theo.
Nhưng nhờ thế tôi lại kết bạn được với một người chăn dê.
Có cô bé nọ nhà bên kia ao, lớn tuổi hơn tôi, tên gì thì tôi quên mất rồi, chị cũng chăn dê mà thông minh hơn tôi nhiều, chị vừa biết làm bọn dê nghe lời vừa giúp tôi lùa dê.

Tôi khoái chơi với chị lắm, lần nào ra ngoài cũng sẽ chạy ra bờ ao trước tiên, ngó dáo dác xem chị có tới hay không.
Hai đứa tôi chơi trò gia đình trên đồng cỏ, bện vòng hoa cho nhau, chị rất khéo tay.

Bọn tôi kiếm trứng vịt cạnh ao, đi lòng vòng quanh rừng.

Tôi chẳng nhớ chúng tôi đã nói những gì nữa, chuyện trẻ con tựa cái kính vạn hoa.

Tôi cho chị chơi cung tên của tôi, chị dẫn tôi đi kiếm nấm trong kẽ đá.
Đúng mùa hè ấy, trong đàn dê có một con sinh con nhưng không cho bú được sữa.

Bà ngoại bế con dê con ra, người nó vẫn còn dính nhớp nháp, hai chân trước trơn trơn như chực ngã.
Tôi tò mò đi theo bà, nhìn bà đổ sữa bò vào bình rồi cho nó bú.

Lúc bú cái đầu nó nhấp nhấp nhô nhô vừa ngoan vừa nghịch.

Tôi cũng muốn cho nó bú nên liên tục giơ tay hứa hẹn đằng sau, cuối cùng bà cũng giao nhiệm vụ này cho tôi, song với điều kiện hàng ngày tôi phải đạp xe hai cây đến trang trại bò để lấy sữa.
Tôi chẳng nề hà, hào hứng đạp xe.

Tôi yêu quý con dê con này khôn tả, nó là tôi nuôi.
Một lần cô bé nọ đi lấy sữa cùng tôi, hai đứa đạp xe trên con dốc thoai thoải, nước mưa dâng ngập một đoạn đường dưới chân núi.

Chị bảo đi vòng qua bên trên đi, tôi bảo chị xem nè, rồi phi thẳng xuống.

Tôi nghĩ nước mưa thì sâu mấy chứ, có phải hồ nước nhỏ đâu mà, đạp vèo cái là qua.

Kết quả xe vừa lao xuống dốc là ngập hẳn trong nước, nước dâng tới tận đầu gối tôi, dưới đáy đặc sệt những bùn là bùn.
Nhưng sữa thì vẫn phải lấy, tôi chỉ còn nước vừa đẩy xe vừa nhấc chân lội.

Sự ê chề sau khi huênh hoang làm mặt tôi đỏ lựng như trái cà chua, tôi thậm chí còn chẳng muốn ngoảnh mặt lại, chỉ ới chị đi đường vòng.

Đến lúc chị đi hết đường vòng, tôi vẫn chưa đẩy được con xe lên.

Chị hỏi tôi sao thế, tôi muốn òa khóc ngay, bởi lúc nhấc chân tôi đã lỡ làm rớt giày trong bùn.
Về đến nhà, tôi không tránh được trận mắng của bà ngoại.

Xe phải tự rửa, thay đồ sạch sẽ rồi xỏ dép đứng trên nền xi-măng dội nước cho sạch.
Chắc là vì đường đi lấy sữa vất vả nên tôi chăm con dê con này lắm.

Tôi đặt tên cho nó là Be Be, ngày nào cũng phải v**t v* ôm ấp nó.

Cậu tôi tìm một cái chuông buộc lên cổ nó, nó phấn khích chạy tung tăng khắp sân.

Lần đầu tiên tôi biết dê cũng có thể giống như chó, lúc đi học, lần nào tôi tan trường, mới đạp xe tới cuối rừng là nó đã xông ra đón tôi.

Tôi thấy nó mới thông minh làm sao.
Sau đó mẹ tôi đến thăm tôi, hồi đó tôi vẫn còn vui mỗi khi được gặp ba mẹ, khoe cho mẹ hết cây cung tên tới con dê của mình.

Mong được mẹ khen, tôi bèn giương cung bắn tấm ni-lông treo trên mái hiên, đó quả thực là kỷ lục cao nhất trong đời bắn cung của tôi.
Sau này rời Nông Trại đi học, tôi cũng không còn chăn dê nữa, chỉ kỳ nghỉ mới được về nhà.

Cậu bảo hầm cho tôi một nồi thịt dê, tôi ăn được nửa chừng thì cậu mới khai thật, đây là con dê của tôi.
Tôi không nuốt nổi, cứ ngồi đó bắt đầu khóc nức nở, khóc cho tới khi ông ngoại đi vào, cảm thấy lòng mình đau như xé..
 
Chốn Quen Nơi Đầu Suối
Chương 3: Chương 3


Ở Ôn Châu có một quán ăn nhỏ, 15 tệ mua được 21 cái sủi cảo chiên[1], trong nước chấm có cả dầu ớt nữa, thứ tôi muốn nhất khi đến Ôn Châu chính là dầu ớt.

Sủi cảo được chiên hơi giòn, trong nhân còn có củ năng, giòn rụm luôn.

Tôi gọi cùng cả một đĩa mì xào trứng, được rắc thịt băm và giá đỗ phía trên, thơm lắm, ăn vèo một cái là hết.
1.img
Gốc: 锅贴.

Một dạng sủi cảo chỉ chiên giòn một mặt đáy, tên tiếng Anh là pot sticker, phân biệt với sủi cảo chiên giòn nguyên miếng.
Đang ăn được một nửa thì học sinh tan trường, ai cũng khoác cặp và mặc đồng phục cả, đứng chen chúc nhau trước cửa sổ của quán mua sủi cảo chiên, thật sôi nổi ồn ã.
Tôi ăn xong vẫn muốn ngồi thêm lúc nữa, cũng không phải cần làm gì cả, chỉ muốn ngồi một lúc mà thôi.
Nói thật thì giờ tôi đi ăn đồ Nhật đều muốn đổi wasabi thành dầu ớt hết.

Một đứa con gái đất Tây Bắc như tôi không quen ăn hải sản sống, lần đầu tiên đi ăn cá hồi với người bạn ở miền Nam, cô ấy hỏi tôi cảm thấy thế nào, tôi nói giống như đang nhai đất nặn ấy, giờ mà đi gọi đồ sống thì cũng để cho bạn thôi.
Nhưng mà ở Nam Kinh có một quán ăn Nhật, cũng nhỏ lắm, cửa vào ngăn một quầy bar, bên tay trái là ba bốn dãy bàn lớn, ở giữa có một lối đi nhỏ, dưới cùng là hai phòng riêng.

Lúc đầu tôi cũng đi một mình thôi, viết bản thảo xong thì tan học, lượn qua dãy nướng thử một loạt, gọi thêm cả chai rượu, ăn xong rồi đi, kết thúc một cách vui vẻ.

Sau này đãi bạn bè cũng hay đi.
Bấy giờ uống hơi nhiều rượu sake, sau khi rời Nam Kinh thì vơi bớt rồi.

Tôi uống rượu đều uống trong mông lung, đơn giản là uống thôi ấy.

Năm ngoái về Tân Cương uống Tiểu Lão Kiếu, thấy thơm nên còn rước mấy bình đi.

Có bạn tới chơi, nếu là uống rượu thì trước khi vào nhà tôi đều hay hỏi một câu, hôm nay uống rượu à, uống Tiểu Lão Kiếu không?
Ông ngoại nghiện rượu lắm, ngày nào cũng phải uống, đến giờ vẫn thế, chỉ là giờ uống ít đi thôi.

Hồi bé ăn cơm tất niên ông ngoại đều dùng đũa chấm tí vào rượu cho tụi trẻ con chúng tôi nếm thử.

Đến mùa đông ông lót dạ bằng vài chén Đặc Khúc, choàng một chiếc áo khoác bông dày rồi dẫn tôi ra ngoài chơi.
Nhà tôi có cái “xe trượt tuyết” gì đó, tôi ngồi bên trên còn ông ngoại ở đằng trước kéo dây thừng, đưa tôi băng qua rừng hoa của ông.

Lúc đó tôi tầm sáu bảy tuổi, cảm thấy ông ngoại rất cao, sao mà cao lắm, lại còn rất khỏe nữa, có thể kéo tôi liên tục đến tận ao cá phía trước.

Mùa đông ao cá đóng băng, ông kéo tôi ở trên mặt băng, xe trượt tuyết lăn nhanh như gió, mỗi lúc một điên cuồng.
Nhỏ tuổi hơn xíu thì nhớ không rõ lắm, nhưng có một việc ấn tượng rất sâu sắc.

Hồi còn bé tí ông ngoại bảo đưa tôi đi xem sóc, chúng tôi ngồi xổm dưới mái che, gió mùa đông thổi rất dữ dội, cuối cùng có con chuột chạy tới, ông ngoại nói là con sóc! Tôi tin thật, chạy đến khoe với bà ngoại là có con sóc! Bà ngoại bảo sóc cái gì mà sóc, con chồn chứ gì..
 
Chốn Quen Nơi Đầu Suối
Chương 4: Chương 4


Trong món chính của Tân Cương có naan[1], được ăn chung với rau, thịt và trà sữa.

Các quầy nướng hầu như đều nướng naan cả, đậy naan lên trên cái xiên nướng thịt để nướng, làm nóng cả hai mặt, nướng đến khi sém lại rồi thêm xíu thì là.

Chỉ một chốc thôi mùi thịt và mùi naan quyện chung với nhau thơm nức.
1.img
Một món bánh mì dẹt phổ biến ở Tây-Trung Á.
Có lần tôi đến thôn Hòa Mộc, tới nơi đã gần mười hai giờ rồi.

Trời tối đen, sao rơi đầy đất, cuối thu vắng lặng, rét đến mức buốt cả lỗ tai.

Tôi kéo hành lý qua biển giao thông, ở đó có một quán ăn đang mở, trước cửa quán bán thịt nướng.

Trên xiên sắt là một miếng thịt lớn, thịt được ướp hành tươi vô cùng đậm vị, sau khi nướng trên than hoa mùi thơm tỏa ra ngạt ngào bốn phía, chất thịt còn rất mềm nữa.

Sau cùng lại ăn thêm một chiếc naan, cực kỳ hài lòng luôn.

Có rất nhiều loại naan, hồi trước các tiệm bán naan gần nhà tôi đều bán loại đặc trưng riêng của tiệm mình.

Tôi thích nhất là một loại naan ngàn lớp nướng cho mỏng đi, vỏ naan cũng không dày lắm, nhưng ăn nhân lúc hẵng nóng vị rất giòn xốp, ăn đến mức trong lòng nở hoa luôn.

Hồi đó còn có cả loại naan dầu, to đâu tầm bàn tay, hơi dày, cho vào miệng cắn tất cả đều là hương vị ngọt ngào.
Trong sân nhà bạn học tôi có cái lò nướng naan, người nhà tự xây bằng gạch ống.

Tôi đến nhà cô ấy ăn cơm, thấy cái lò thì hiếu kỳ lắm.

Ngoài naan ra còn nhớ rất kỹ naren[2] nhà cô ấy làm nữa, thật sự là món naren thơm nhất mà tôi từng ăn.

Hôm đó ăn một mạch đến lúc chạng vạng, quên mất cô ấy đổ cho tôi bao nhiêu cốc trà sữa rồi.

Lúc sắp về thì mẹ cô ấy kêu tôi lại đến nhé, tôi ngại lắm.

Sau này chúng tôi gặp lại ở Bắc Kinh có kể về chuyện cũ, tôi vẫn nhớ mãi không quên bữa cơm ấy.
2.img
Món ăn của người dân tộc Kazakhstan.

Dùng thịt ngựa hoặc thịt dê hun khói, nấu mì rồi đổ cả mì lẫn nước dùng lên trên thịt, rắc thêm hành, khoai tây,…
Nói đến naren là nhớ đến thịt ngựa.

Naren có ngon không thực ra phải xem thịt ngựa hun có thơm không.

Hun khéo thì thịt ngựa có mùi thơm lạ, sau khi lên mâm tự dùng dao con thái miếng, cực kỳ hợp nhắm rượu luôn.

Mùa đông mà có thịt trong bụng thì đi đường cũng không sợ bay mất.
Trong quán ăn còn có một món gọi là thịt nướng xào.

Thịt dê non thêm ớt bột, cũng rắc ít thì là, hơi khác so với vị cơ bản của thịt nướng, mùi vị rất độc đáo, có thể ăn kèm với naan hoặc là mì vàng cũng được.
Hồi trước nghỉ hè có ở trên thảo nguyên một khoảng thời gian, con gái nhà nọ dạy tôi cưỡi ngựa.

Cô ấy dám không mang theo dây cương và yên ngựa, anh em trong nhà cô ấy đều dám cả.

Cô ấy hỏi tôi có dám không, đương nhiên là tôi dám rồi.

Không dám cũng phải dám.

Đến thôn Hòa Mộc tôi cưỡi ngựa trên đỉnh Mỹ Lệ, thời tiết không tốt mấy, âm âm u u, cưỡi được một nửa thì tuyết rơi.

Con ngựa này ban đầu không dám qua sông, tưởng là ngựa con cho thuê chuyên dụng.

Kết quả giữa đường gặp một cái xe máy dẫn theo mấy con ngựa nữa đang chạy.

Họ đi qua chúng tôi thì bỗng nhiên con ngựa này dũng cảm hẳn, tôi cũng dũng cảm lên, chạy như điên cả đoạn đường đuổi theo người ta.

Gió thổi tóc bay tán loạn, lúc đó không nhìn được gì nữa, chỉ cảm thấy sung sướng thôi.
Tới điểm cuối cùng thì đột nhiên tuyết rơi dày đặc, ngỡ như đặt tất cả mọi thứ ở nơi xa xôi nào đó vậy.

Đến khi tôi tới miền Nam, ở nơi phố thị ngột ngạt lâu quá vẫn muốn cưỡi ngựa.

Tôi đi đến bãi ngựa quanh đó, huấn luyện viên nói tôi chưa được tính là biết cưỡi ngựa, phải học lại từ đầu.

Tôi đi theo huấn huyện viên xem thầy tắm rửa cho ngựa, những con ngựa này đều cao hơn những con trước đây mà tôi từng thấy.
Có một con ngựa tên là Ong Bắp Cày, không ăn ý với tôi gì cả.

Ngày nọ tôi đi đôi ủng cưỡi ngựa mới mua, lớn bằng nửa yard, lúc học vượt chướng ngại vật đạp không được ổn định, chạy một lát đã muốn dừng lại rồi.

Huấn luyện viên tưởng là do nó lười biếng nên kêu tôi dùng roi ngựa, tôi không biết ngượng quất nó thật.

Sau hôm đó tôi đến chuồng ngựa muốn gia tăng tình cảm với nó, mà nó không thèm để ý tôi.
Về đến nhà tôi dạt dào cảm xúc viết: Tôi cũng muốn có một con ngựa.
Lên mạng search giá cả.
Tôi vẫn về chăn dê thì hơn..
 
Chốn Quen Nơi Đầu Suối
Chương 5: Chương 5


Tôi đến Nam Kinh là vì thịt vịt.
Hồi ấy đang chuẩn bị lên năm hai đại học, chuyện du học sau khi nghỉ ở trường đã đi tong, tôi thành đứa ăn bám không có tiền đồ trong nhà.

Mỗi lần ra ngoài mua đồ ăn, các dì quen trong chợ đều rất quan tâm tôi, hỏi nghỉ rồi à.

Tôi cũng đáp thật là nghỉ học rồi ạ, thành ra các dì lại đi xin lỗi tôi, họ tưởng là tôi có nỗi niềm gì khó nói.
Tôi không có chuyện gì khó nói, chỉ là cảm thấy mình không hợp với trường học khi ấy.

Tôi không bàn bạc với ai cả, thực ra cũng chẳng có ai để mà bàn, tự mình thôi học.

Về đến nhà giáo viên hướng dẫn gọi điện thoại cho mẹ tôi, rồi mẹ lại gọi cho ba.
Ba bảo tôi đến cơ quan của ông, hai người chúng tôi đối diện nhau qua một cái bàn nhỏ.

Ăn cơm được một nửa thì tôi nói đến chuyện nghỉ học.

Ông không nói gì cả, tôi thì cứ ăn đến xong bữa.

Rồi tôi nghiêm túc nói với ba, con vẫn muốn đi du học, hoặc là thi một trường đại học khác cũng được, con không cần ai cho tiền cả.

Trưởng thành là một ngưỡng cửa, nhảy qua rồi thì phải tự chịu trách nhiệm về cuộc đời mình, cuộc sống và sự nghiệp học hành của con vốn nên để chính con tự gánh vác.

Tiền nuôi dưỡng lúc trước cứ tính rõ ra, mỗi tháng con sẽ trả lại cho ba.
Tôi cảm thấy những lời sau cùng đó đã làm tổn thương ba.

Ông ấy không muốn tôi trả lại, nhưng cũng chẳng thể ngăn tôi chạy ra bên ngoài.
Mục tiêu của tôi chỉ có một, đó là chạy.

Cuộc sống phải chuyển hết nhà này đến nhà khác này tôi đã chịu đựng đủ rồi, tôi cảm giác mình cứ luôn nay đây mai đó.

Chẳng có thứ gì thuộc về tôi, chỉ mỗi tôi vò võ một mình.

Tôi không phải con chó ngoe nguẩy cái đuôi để xin ăn còn miệng thì ngậm mấy đoạn ký ức thảm hại, cả ngày chờ được hòa nhập với cha mẹ gia đình, hoặc không thì được chia cho chút trìu mến miễn cưỡng đáng thương.
Tôi vốn chẳng cần, tôi phải đi đến nơi xa dầm mưa, chịu đói khổ, chịu vấp ngã.
Ban đầu tôi muốn đến Thành Đô, Thành Đô có nhiều đồ ăn ngon.

Trước khi xếp hành lý lại nhận điện thoại của bạn, bạn nói thịt vịt ở Nam Kinh ngon cực luôn, lại còn có cả sông Tần Hoài nữa.

Thế là tôi đi Nam Kinh luôn.

Đến Nam Kinh tôi đã đi thuyền hết bốn lần trên sông Tần Hoài.
Bạn bè đãi tôi ăn tôm hùm đất.

Trong ba vị thì đặc biệt có thập tam hương là hợp miệng nhất, ngon đến cả cọng mì.

Ăn xong chưa được bao lâu bạn lại dẫn tôi đến nhà ăn cơm.

Ở nhà bạn tôi đã được ăn vịt quay Nam Kinh, đúng là béo mà không ngấy tí nào, nước thịt còn hơi ngòn ngọt.
Ba mẹ anh hỏi quê tôi ở đâu.

Tôi bảo là Tân Cương.
Tôi thích Nam Kinh.

Mỗi buổi sáng sớm sau một đêm thức trắng, đến khoảng năm sáu giờ là thấy trời hơi lạnh.

Mở cánh cửa sổ nhỏ trong phòng thuê ra, bầu trời bên ngoài hẵng còn lờ mờ xám xịt nhưng mặt trời thì đã chuẩn bị xé toạc bình minh rồi.

Tôi nằm nhoài bên cửa sổ chờ trời sáng, chỉ nghe được tiếng tim đập của chính mình.

Chẳng ai trông coi tôi, cũng chẳng ai để ý đến tôi, nhưng tôi lại cực kỳ mãn nguyện.

Lúc ấy tôi muốn tiết kiệm được hai trăm ngàn để đi du học Nhật Bản, bởi vì làm visa cần chứng minh có hai trăm ngàn trong tài khoản ngân hàng.

Sau này tiết kiệm đủ tiền rồi nhưng lại chẳng đi được nữa, thế là đưa tiền cho mẹ trả nợ.

Tôi cứ khoác ba lô rời khỏi nhà lần này đến lần khác, túi nhẹ như không, bên trong chỉ có một chút dũng cảm giữa cô độc mịt mờ.
Lần đó đi chùa Báo Ân, thấy gió thổi qua những tấm thẻ ước nguyện.

Tôi không phải ngoại lệ, cũng treo một tấm lên.

Ngày ấy nguyện vọng của tôi rất chân thành, muốn giàu lên thật nhanh, rồi sau đó đi học.
Trong anime Haikyuu!! có một câu thoại tôi rất thích.
“Bóng chuyền là môn thể thao phải luôn ngẩng cao đầu!”
— Đúng vậy, ngẩng cao đầu!
Câu nói ấy vẫn luôn là động lực của tôi, cho đến tận bây giờ..
 
Chốn Quen Nơi Đầu Suối
Chương 6: Chương 6


Chùa Báo Ân đúng là rất linh.
Không cần phải lo cho tôi đâu, tôi đã không còn phải trăn trở vì học phí nữa rồi.
Cách đây không lâu quay lại chùa Báo Ân hoàn nguyện, tôi đã không còn nhiều nguyện vọng mới nữa.

Đời người đi được đến lúc này, những chuyện còn lại nên để bản thân tự mình cố gắng.

Tốt thật ấy, tôi đúng là một người may mắn mà.
Việc hoàn nguyện là do bạn tôi đề nghị, lần đầu tiên tôi đi biển cũng là cùng cô ấy.

Nhưng lúc mới đầu chúng tôi không phải bạn ngoài đời mà là quen trên mạng, cô ấy là một trong những độc giả đầu tiên của tôi.

Có một năm tôi muốn đi biển mà cô ấy thì lại sống ở ven biển nên đã đưa tôi đi ngắm mặt trời mọc.
Hai bọn tôi nắm tay nhau đứng trong biển, nghe sóng ào đến bắp chân, cát dưới lòng bàn chân thì lại mềm đến vậy.

Tôi đến từ nơi xa biển nhất, giây phút nhìn thấy biển ấy nỗi phấn khích lẫn niềm rung động đều khó có thể diễn tả được bằng lời, chỉ biết mãi cười ngẩn ngơ.
Chúng tôi còn đến đảo Phân Giới Châu để đi thuyền buồm.

Chơi cái này phải cởi giày ra, buổi trưa cả cát và tấm ván đều nóng bỏng chân, nóng đến mức hai đứa phải chạy bước nhỏ suốt, cười lăn cười lộn.

Hướng dẫn viên của trò này là một anh trai da đen thui, mắt to mày rậm, rất là dẻo miệng.

Khoảnh khắc đạp gió rẽ sóng làm tôi nhớ đến Vua Hải Tặc, người được gió nhét niềm hưng phấn phiêu lưu đến đầy cả cõi lòng.

Trời tối chúng tôi đi bộ đến một quán ăn nhỏ ăn cháo hải sản.

Khi ấy trời đã sắp tối rồi, trong tiệm chỉ có một bàn của hai bọn tôi.

Ông chủ đang nghe nhạc trong nhà, có một chú chó màu vàng cứ chạy ra chạy vào miết.

Hai đứa mỗi người một chén, cháo ngon đến mức phải tranh nhau khen ngợi bà chủ.

Bữa cơm ấy giá cả rất phải chăng, nhưng lại khiến tôi ăn được món cháo ngon nhất từ trước đến nay.

Cơm nước xong xuôi thì qua quán rượu, những bóng dừa lướt qua đều đang tắm mình trong gió biển.
Sau khi về tôi xăm lại cảnh mặt trời mọc kia lên cổ tay phải.
Mũi tên dưới mặt trời chỉ về phía trái tim tôi, để mỗi sáng thức dậy lại có động lực hơn nữa..
 
Back
Top Bottom