Ngôn Tình Chốn Phồn Hoa Có Người

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,327,495
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
chon-phon-hoa-co-nguoi.jpg

Chốn Phồn Hoa Có Người
Tác giả: Trương Nhược Dư
Thể loại: Ngôn Tình, Khác
Trạng thái: Full


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Trương Nhược Dư

Thể loại: Hiện đại, cưới trước yêu sau

Editor: Fish From Nowhere

Giới thiệu

Thắp đèn đi vào giấc mộng: Em là bí mật rực rỡ nhất của anh.

Mẹ gả tôi cho một cậu ấm tàn tật cả hai chân.

Ngày cưới, tôi dè dặt hỏi anh: “Muốn em cõng anh lên giường không?”

Anh cười không mấy bận tâm nói: “Phiền em vậy.”

Tôi xắn tay áo cõng anh nhưng đứng không vững nên tôi và anh cùng ngã xuống đất ——

Chỉ thiếu một chút nữa thôi, tôi đã được thừa kế di sản trăm triệu rồi.​
 
Chốn Phồn Hoa Có Người
Chương 1


1

Sau khi tốt nghiệp đại học, mẹ bán tôi cho một người đàn ông giàu có, lễ hỏi cưới tới hàng chục triệu.

Nghe nói, đối phương là một cậu ấm tiêu chuẩn.

Anh bị tàn tật hai chân trong một tai nạn, cũng bởi vậy mất quyền thừa kế gia tộc.

Bây giờ xem như vừa giàu có vừa nhàn rỗi, có điều ——

Mẹ tôi lo lắng sốt ruột: “Nghe nói, cậu ta không chỉ bị tật hai chân mà còn không thể quan hệ.”

Mắt tôi sáng ngời.

Thật là hoàn hảo!

Có tiền lại nở mày nở mặt, ông chồng què quặt còn bất lực, còn gì hạnh phúc hơn?

Vì thế, tôi và mẹ chia nhau quà hỏi cưới, vui vẻ gả qua đó.

Vì sao phải cưới một người tàn tật?

Vì tiền chứ sao.

Đúng là một lý do trục lợi tầm thường.

2

Vào ngày cưới, tôi thấy hơi lo lắng.

Đối phương cần một bình hoa không lai lịch để làm vợ, còn mẹ con tôi thì tham tiền, mọi người ăn ý với nhau, cho nên đến ngày cưới chúng tôi mới thực sự gặp nhau lần đầu tiên.

Trước buổi lễ, mẹ tôi nhét tôi vào phòng nghỉ của đối phương, và gọi nói là…

Vun đắp tình cảm.

… Chỉ còn mười phút nữa là vào lễ đường, còn vun đắp được cái tình cảm gì?

Tôi xách váy cưới bước vào, đang nghĩ xem nên chào hỏi như thế nào lại bất chợt sửng sốt.

Không phải nói đối phương là bé đáng thương hai chân tàn phế, không thể quan hệ sao?

Vậy người đàn ông trên xe lăn lại là ai?

Bộ âu phục màu đen được cắt may khéo léo rõ ràng là dành cho tiệc cưới, nhưng áo sơ mi lại tùy ý mở ra hai cúc.

Dù ngồi trên xe lăn, nhưng lưng vẫn thẳng tắp, kiêu ngạo lãnh đạm.

Dời tầm mắt lên trên.

Là một khuôn mặt khiến người khác kinh ngạc cảm thán.

Thanh phong tễ nguyệt, ngọc chất kim tướng*, cũng không đủ để diễn tả khuôn mặt anh.

*<i>Thanh phong tễ nguyệt: một cụm từ ẩn dụ cho một vẻ ngoài yên bình, xinh đẹp; ngọc chất kim tướng: thành ngữ chỉ sự hoàn hảo, vẻ đẹp của một người hoặc một đối tượng, thuộc tính nào đó.</i>

Vừa buông tay, tôi vấp phải gấu váy cưới, nửa quỳ trước mặt người đàn ông trong tư thế vô cùng khó xử.

Tôi ngẩng đầu nhìn anh, lắp bắp.

“Em… em nói em đi nhầm phòng… Anh tin không?”

Sau khi tôi bước vào cửa, người kia đã nhìn tôi đánh giá mấy lần.

Lúc này, anh ngồi ngay ngắn trên xe lăn, còn tôi xấu hổ quỳ, ánh mắt anh đảo qua tôi, cuối cùng dừng ở chiếc váy cưới lúc trước anh sai người đưa tới.

“Em đoán xem?”

3

Tôi đoán…

Anh chỉ què chứ không ngốc.

Để giảm bớt xấu hổ, tôi vội vàng đứng lên, chỉ có thể nói sự thật ——

“Mẹ em bảo em đến để vun đắp tình cảm với anh.”

Người đàn ông cười nhẹ một tiếng.

Anh liếc nhìn đồng hồ: “Ừ, vun đắp năm phút chắc cũng đủ để ứng phó lễ cưới.”

Nhớ tới người này là kim chủ, tôi vội vàng hỏi han ân cần: “Lát nữa trong lễ cưới, em có cần lưu ý điều gì không?”

Tôi điên cuồng hò hét trong lòng ——

Yêu cầu tôi đi! Ra điều kiện đi! Sau đó thêm tiền!

Nhưng mà.

Anh liếc nhìn tôi một cái, bình thản nới lỏng cà vạt: “Không cần, cứ yên lặng làm một bình hoa là được.”

“À, vâng.”

Tôi biết điều đáp lại, đứng ở một bên không nói gì, nhưng mắt không nhịn được mà cứ liếc nhìn anh.

Tôi nông cạn, tôi có tội.

Tôi hối hận vì trước đây cảm thấy vui sướng với chuyện anh bị bất lực.

Thật tiếc cho khuôn mặt đẹp như tiên kia.

4

Đám cưới kết thúc viên mãn.

Bình hoa sao, quá đơn giản.

Tôi chỉ cần ưỡn ngực hóp bụng cong mông, mặt tươi cười đứng dưới ánh đèn sân khấu, kiên trì đến cuối buổi lễ là thành công.

Phó Tiện có vẻ rất hài lòng với biểu hiện của tôi, sau đám cưới, anh hơi say, nhét vào tay tôi một tấm thẻ ngân hàng.

Không nói mục đích, không nói hạn mức.

Nhưng xem ý của anh, hẳn là thưởng cho tôi.

Cậu ấm nhà họ Phó vung tay thì chắc sẽ không bủn xỉn. Tôi cất tấm thẻ đi, một lát sau mới nhớ đuổi theo hỏi mật khẩu.

Ngoài thẻ ngân hàng, anh còn ném cho tôi một chùm chìa khóa và một tờ giấy ghi địa chỉ và số điện thoại trên đó.

Anh ngồi xe chuyên dụng rời đi, bảo tôi tự bắt xe về “nhà”.

Tôi làm gì có tâm trạng về biệt thự của cậu Phó.

Sau khi cầm thẻ ngân hàng, tôi đến ngân hàng gần đó ngay, khi đến cây ATM để kiểm tra số dư, tay tôi run lên vì phấn khích.

Nhưng mà ——

Số dư tài khoản thẻ: Một trăm tệ.

Là tệ, không phải vạn.

Tôi nhìn chằm chằm màn hình nhìn một lúc lâu, cho đến khi bị anh trai phía sau không vui thúc giục:

“Em gái à, có một trăm tệ thôi mà cô cũng do dự nửa ngày, hay là tôi giúp cô thắp cho nó nén nhang để cô rút nhé?”

Tôi đỏ mặt lấy lại thẻ, vẫn không chịu từ bỏ đi đến quầy giao dịch kiểm tra lại.

Đúng thật là một trăm tệ.

Anh giỏi lắm.

Dù là không có tình cảm gì, nhưng ít nhiều tôi cũng mặc chiếc váy cưới rườm rà gả cho anh một lần.

Một trăm tệ, anh đang tống cổ đứa ăn mày sao?

Càng nghĩ càng giận, tôi rút một trăm tệ này, dùng tiền của anh bắt ba chiếc taxi.

Một chiếc tôi ngồi, hai chiếc xe trống còn lại chạy theo sau.

Nhưng mà ——

Tôi phạm sai lầm.

Không ngờ biệt thự của cậu Phó lại xa như vậy, ba chiếc taxi ngốn của tôi hơn bốn trăm tệ.

Tiêu hết một trăm tệ thì thôi đi, tôi còn phải bù hơn 300.

Thật xui xẻo.

5

Buổi tối, đêm tân hôn.

Tôi ngồi trên sô pha nhìn chằm chằm khuôn mặt đẹp trai của Phó Tiện, nhìn thế nào cũng cảm thấy tức giận.

Lúc đang thầm sỉ vả anh, Phó Tiện bỗng nhiên nhìn sang đây:

“Tư Dao?”

Tôi: “Ồ, vâng, em đây.”

… Đúng là vừa thấy kim chủ liền túng lúng.

Ánh mắt Phó Tiện dừng ở trên mặt tôi, nhẹ nhàng nhàn nhạt nhưng khiến lòng người hoảng loạn.

Hai chúng tôi nhìn nhau, anh câu môi dưới, nhẹ giọng nói:

“Nên ngủ rồi.”

Mặt tôi bỏ bừng trong vô thức.

Nhưng nghĩ lại lời mẹ nói, tôi lại bị một chậu nước lạnh dội lên đầu.

“Cái kia…” Tôi nhìn đôi chân thon dài của anh trên xe lăn, dè dặt hỏi: “Có cần em cõng anh lên giường không?”

Tạm dừng hai giây, tôi li3m môi bổ sung: “Em khỏe lắm.”

Phó Tiện ngồi trên xe lăn, đưa tay tháo hai cúc áo, cười không mấy bận tâm: “Phiền em rồi.”

Tôi bước tới, ngổi xổm quay lưng trước mặt Phó Tiện.

Sau hai giây, Phó Tiện hơi nghiêng người về phía trước đặt hai tay lên vai tôi.

Cánh tay của người này cũng mảnh khảnh, choàng hờ trước cổ tôi, mùi hương trên người rất dễ chịu, giống mùi thông xanh tươi mát.

Ý định ban đầu của tôi rất đơn giản, chỉ là muốn tỏ lòng tốt với kim chủ mà thôi, nhưng khi anh thật sự nằm trên vai tôi, tiếp xúc gần như vậy khiến tôi lập tức đỏ mặt.

Anh lúc này đã cởi vest ra, trên người chỉ còn lại một chiếc áo sơ mi trắng, còn tôi cũng đã thay váy cưới, mặc một chiếc váy đơn giản để mời rượu.

Khoảnh khắc cõng anh trên lưng, tôi thậm chí có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của Phó Tiện.

Nghĩ theo cách này, tôi có hơi bối rối.

Chân loạng choạng, tôi lại giẫm lên gấu váy đang kéo lê trên sàn ——

Tôi cõng Phó Tiện ngã rầm xuống đất.

… Tôi nằm dưới đất không dám dậy.

Tôi bảo đảm mình không phải cô gái ngớ ngẩn thường xuyên tấu hài, hai mươi mấy năm đầu đời cũng được xem là thông minh lanh lợi.

Cũng không biết hôm nay làm sao mà trúng số tới hai lần, tự té ngã thì thôi đi còn quăng ngã cả kim chủ.

Thật lâu sau, cũng không nghe thấy động tĩnh gì từ Phó Tiện.

Tôi chợt hốt hoảng, sẽ không… ngã ngất đi rồi đấy chứ?

Vừa định ngẩng đầu lên xem, phía trước bỗng nhiên truyền đến tiếng của Phó Tiện.

Mờ nhạt, trầm thấp.

“Lại đây.”

Tôi bò dậy, cẩn thận bước tới, ngồi xổm xuống.

“Cái đó…”

Tôi định giải thích, nhưng còn chưa dứt lời thì cổ tay bỗng dưng bị siết chặt.

Phó Tiện nắm cổ tay của tôi kéo mạnh, tôi liền ngã vào trong lòng anh.

Sàn nhà lạnh lẽo, Phó Tiện nằm ngửa trên mặt đất, một tay nắm chặt tay tôi, rũ mắt nhìn tôi đang nằm trên người anh.

Nhìn gần, người đàn ông này vẫn đẹp chết người.

“Tư Dao.”

Anh nhìn thẳng tôi, nghiến răng nói: “Đỡ tôi lên xe lăn, tôi tự lên giường được.”
 
Chốn Phồn Hoa Có Người
Chương 2


6

“À… Được.”

Ánh mắt của Phó Tiện quá áp bức, tôi không dám nhìn thẳng anh. Tôi tránh ánh mắt ấy dìu anh dậy.

Nhưng mà ——

Vừa rồi tôi ngã hơi xa, xe lăn còn cách vài bước lận.

Nghĩ tới đôi chân tàn tật không thể đứng thẳng của cậu Phó, tôi lại đỡ anh ngồi xuống sàn nhà.

“Anh ngồi ở đây một lát, em đẩy xe lăn đến.”

Phó Tiện không nói gì, nhưng ánh mắt ảm đạm đi đôi chút.

Tôi đoán có lẽ anh đang hối hận. Cho dù là mua một bình hoa cũng nên mua một bình hoa thông minh.

Để lấy công chuộc tội, tôi chạy như bay qua đó đẩy xe lăn lại đây.

Lại đưa tay ra dìu anh, nhưng Phó Tiện không nhúc nhích.

Gì nữa đây, thích cáu kỉnh à?

Tôi cúi đầu nhìn anh, chỉ thấy anh thở dài, khàn giọng mất tiếng nói:

“Đè chân tôi rồi.”

“… Ngại quá.”

Để lập công chuộc tội lần nữa, tôi dùng hết sức bú mẹ khom người bế anh lên xe lăn.

Nhưng cậu Phó có vẻ vẫn không hài lòng.

Anh mím chặt môi, vàng tai đỏ bừng, kho nói chuyện gần như nghiến răng nghiến lợi: “Tư Dao, tôi bảo em đỡ tôi, không bảo em bế tôi.”

Thật là khó phục vụ.

Tôi đáp lại, đẩy xe lăn đến cạnh giường, muốn xem anh lên giường như thế nào.

Đúng lúc ấy giọng nói trầm thấp của anh vang lên: “Quay người lại.”

Tôi ngoan ngoãn làm theo.

Chỉ là…

Trên cái bàn đối diện tình cờ có một chiếc gương nhỏ, dưới hình ảnh phản chiếu trong gương, tôi thấy rõ ràng ——

Phó Tiện ngồi trên xe lăn, dùng hai tay ấn xuống giường để chống đỡ…

Sau đó ầm một tiếng trầm vang.

Người này ngã xuống.

7

Bầu không khí có chút xấu hổ.

Tôi quay lưng về phía anh, quay lại cũng không được, không quay cũng không được.

Ngay khi đang do dự, giọng nói đè nén của anh chợt truyền đến từ sau lưng, người này dường như hơi bực bội, hơi bực bội có nghĩa là tức muốn hộc máu.

“Còn đứng đó làm gì?”

“À.”

Tôi vội vàng xoay người lại.

Phó Tiện ngồi dưới đất, hai chân trông rất vô lực, mím chặt môi, tai rất đỏ.

Có thể là hai lần té ngã liên tiếp đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của cậu Phó.

Để trợ lực, tôi khoác cánh tay anh trên vai tôi, vừa đỡ anh lên, vừa tri kỷ an ủi:

“Cậu Phó, anh cũng đừng để trong lòng, nếu hai chân tôi bị tàn tật đi vệ sinh chưa chắc có thể tự chùi đít được, chứ đừng nói…”

Mới nói nửa chừng, cánh tay Phó Tiện khoác trên vai tôi siết chặt hơn vài phần.

“Câm miệng.”

“Vâng.”

Bằng cách này, tôi đỡ Phó Tiện lên giường, sau đó nhận được mệnh lệnh của anh:

“Về sau khi theo tôi ra ngoài, chỉ mỉm cười, đừng mở miệng.”

“Được…”

Dù sao thì anh đưa tiền, tôi làm việc, anh không cho tôi mở miệng, tôi uống nước cũng có thể rót từ mũi.

8

Đêm tân hôn, tôi vốn định ngủ dưới sàn nhà.

Nhưng Phó Tiện không cho.

Anh bảo tôi ngủ bên cạnh anh, cùng đắp một chiếc chăn.

Thật ra tôi sẵn lòng, nhưng vẫn muốn tỏ vẻ thẹn thùng một chút, khi đang đỏ mặt ngượng ngùng nói “không tốt lắm”, anh đột nhiên đưa cho tôi một tấm thẻ ngân hàng.

Ta im lặng một lát: “Lại là một trăm tệ?”

“Hai mươi vạn.”

“Chốt đơn, ông xã.”

Tôi cầm tấm thẻ, cười tủm tỉm nhận lấy.

Đêm ấy vô cùng yên bình, chỉ là có hơi lạnh.

Tên đáng chém ngàn đao này, nửa đêm cuộn hết chăn về phía mình, sau đó tôi lạnh chịu không nổi, chỉ có thể dựa sát lại gần anh ngủ, miễn cưỡng đắp chăn được nửa người.

Chỉ nhớ mơ hồ là người này ấm áp lạ thường, giống như gắn một cái lò sưởi vậy.

Ngày hôm sau khi tỉnh dậy, Phó Tiện đã ngồi trên xe lăn.

Cũng không biết anh lên xe lăn như thế nào.

Chiếc xe lăn ở cạnh giường, Phó Tiện đang cúi đầu chăm chú đọc sách.

Ánh mặt trời ấm áp ngoài cửa sổ, mặt mày anh như được dát một lớp vàng.

Trông thật là đẹp.

Tôi đang mê mẩn ngắm nhìn thì Phó Tiện đột nhiên quay đầu sang nhìn.

“Xuống lầu ăn cơm thôi.”

Tôi trả lời, để ý thấy dưới mắt Phó Tiện có thêm một quầng thâm.

Tối qua anh ngủ không ngon sao?

Rõ ràng kéo chăn rồi ngủ sâu như chết.

Phó Tiện đặt sách xuống, đẩy xe lăn rời khỏi phòng. Tôi cũng vội vàng xuống giường rửa mặt, trong lúc vô tình nhìn lướt qua cuốn sách Phó Tiện vừa đọc, không khỏi thấy sửng sốt.

《Tôn Ngộ Không thật giả》

??

Hoá ra mấy cậu ấm nhà quý tộc đều trẻ con như thế.

9

Sau khi ăn sáng, Phó Tiện đi ra ngoài.

Trước khi đi, anh dặn dò tôi bất kể hôm nay tôi đi đâu thì trước 7 giờ tối cũng phải ăn mặc chỉnh chu chờ anh ở nhà, tối nay sẽ đưa tôi đến bữa tiệc gia đình của nhà họ Phó.

Tôi ngoan ngoãn đồng ý.

Bữa tiệc gia đình của nhà họ Phó thì không thể qua loa được.

Hơn nữa, ngày hôm qua tôi kết hôn với Phó Tiện, nhiều người nổi tiếng và các doanh nhân lớn nhỏ đều đến chúc mừng, thế nhưng lại không có người họ Phó nào tham dự.

Có điều, trông Phó Tiện không hề để ý chút nào.



Tôi không cần làm việc nên đợi ở trong biệt thự trống vắng này cũng thật nhàm chán, vì vậy tôi bắt một chiếc taxi ra ngoài đi dạo.

Trong gara của Phó Tiện có một dàn siêu xe hoành tráng, nhưng mà ——

Anh không để lại tài xế cho tôi, còn tôi thậm chí còn chưa thi bằng lái.

Với thẻ ngân hàng trong tay, tôi bắt taxi đến một trong những trung tâm thương mại cao cấp nhất thành phố.

Trong trung tâm thương mại rất đông người, nhưng hầu hết họ đều giống như tôi, chỉ nhìn chứ không mua.

Dù sao thì chi mấy chục vạn để mua đồ ở đây cơ bản không phải là điều người bình thường có thể làm được.

Đi dạo một vòng, hai tay trống trơn.

Đột nhiên, bụng tôi đau như cắt, tôi sực nhớ ra trong túi có giấy nên vội quay người đi vào nhà vệ sinh công cộng.

Nhưng mà ——

Có lẽ là vì cuối tuần, trong trung tâm thương mại quá đông đúc, đã có một hàng dài người xếp hàng để vào nhà vệ sinh nữ, nhưng nhà vệ sinh nam bên kia lại rất vắng vẻ.

Bụng đau tới mức không nhịn nổi, nên tôi đành lặng lẽ đi vào nhà vệ sinh nam.

Khóa cửa, ngồi xổm xuống…

Mới vừa kéo quần xả nước thì có tiếng gõ vào vách ngăn, ngay sau đó, một giọng nam trầm thấp từ phòng bên cạnh truyền đến.

“Ngại quá, tôi có thể mượn một ít giấy được không?”

Giọng nói trầm thấp đầy từ tính, còn hơi khàn.

Nghe hay chết đi được.

Tôi vội vàng lấy giấy còn thừa trong túi ra, truyền qua mà không thèm nhìn lại.

Nhưng vài giây sau, người phòng bên kia lại đẩy trở lại.

“Dùng cái này không tốt lắm thì phải.”

“Có giấy không?”

Tôi không hiểu, sau đó cúi đầu xuống nhìn.

Mẹ nó.

Thứ bị bên kia trả lại là băng vệ sinh tôi bỏ trong túi.

Mặt tôi đỏ bừng, vội vàng lấy khăn giấy ra nhét xuống dưới: “Ngại quá, vừa nãy tôi lấy nhầm.”

Người bên kia mất vài giây mới trả lời, giọng điệu hơi cao lên: “Phụ nữ?”

… Lúc này tôi mới nhớ mình đang ở trong nhà vệ sinh nam.

Tôi không dám trả lời, ba chân bốn cẳng quay người bỏ chạy.

10

Bảy giờ tối.

Khi Phó Tiện về nhà, tôi đã thay đầm dạ tiệc, trang điểm tinh tế ngồi trên sô pha.

Bóng người ngồi xe lăn vừa xuất hiện, tôi liền đến đón, xách váy lên khoe.

“Trông có đẹp không?”

Tôi thừa nhận mình có đôi lúc ngu ngơ sẽ nói linh tinh, nhưng trên con đường trở nên xinh đẹp này tôi chưa từng lật xe.

Từ những bữa tiệc sang trọng cho đến nhảy disco trong quán bar, dường như không có lần nào tôi gặp rắc rối với trang phục.

Phó Tiện nhìn tôi chừng sáu bảy giây, cuối cùng vẫn nhẹ nhàng dời ánh mắt, hờ hững nói một câu cũng được.

Cái gì mà cũng được, ánh mắt ấy rõ ràng là trốn tránh không dám nhìn tôi.

Tôi đương nhiên sẽ không vạch trần kim chủ nhà mình.

Vì vậy, tôi xung phong thay thế trợ lý của Phó Tiện, đẩy xe lăn ra khỏi cửa.

Ra ngoài, lên xe.

Biệt thự của Phó Tiện cách biệt thự của nhà họ Phó không xa lắm, ước chừng hai mươi phút lái xe.

Trên đường đi, Phó Tiện không nói một lời, nhưng tôi nhận ra sắc mặt anh ngày càng trở nên u ám.

Xem ra tin đồn là chính xác, mỗi quan hệ giữa Phó Tiện và nhà họ Phó dường như rất căng thẳng.

——

Đây là nhà họ Phó.

Tôi đứng ở cửa, dừng lại quan sát.

Đó không phải là một biệt thự xa hoa, mà là một trang viên.

Nhìn ra xa thậm chí không nhìn thấy giới hạn.

Sau khi nhìn vài lần, tôi thu hồi ánh mắt, quay lại đẩy xe lăn giúp Phó Tiện.

Có tấm thẻ sống như Phó Tiện, cả đường không bị cản trở, khi tôi suýt nữa lạc đường, quản gia đưa chúng tôi tới trước một căn phòng và mở cửa.

Tôi đẩy Phó Tiện đi vào.

Sảnh tiệc rất lớn, chỉ có vài chục người ít ỏi bên trong.

Khoảnh khắc chúng tôi bước vào, gần như mọi ánh mắt đều đổ dồn vào chúng tôi.

Tôi tươi cười, tự nhiên phóng khoáng đẩy Phó Tiện đi vào.

Đi thẳng vào sảnh chính, ở đó có một nam một nữ đang đứng. Người đàn ông mặc bộ âu phục cắt may khéo léo, dáng người cao thẳng.

Người phụ nữ dựa vào anh ta, mặc chiếc váy đỏ tôn lên dáng người thướt tha.

Vừa nhìn đã nhận ra cặp đôi đó là chủ nhân của bữa tiệc.

Quả nhiên, sau khi đi tới, Phó Tiện im lặng vài giây mới trầm giọng gọi một tiếng “anh”.

Tôi đoán không sai, người kia chính là Phó Thời Chinh, người thừa kế của nhà họ Phó.

Phó Thời Chinh khẽ gật đầu, ánh mắt quét qua Phó Tiện, nhưng dừng ở chỗ tôi.

Mắt người này sáng như đuốc, khác với sự thờ ơ, lạnh nhạt của Phó Tiện, ngược lại có thêm vài phần lấn lướt và sắc bén.

Làm người ta không dám đối diện.

Miễn cưỡng kìm nén sự căng thẳng của mình, tôi cũng bắt chước Phó Tiện gọi một tiếng “anh”.

Chỉ là sau khi nghe thấy giọng của tôi, Phó Thời Chinh lại hơi nhướn mày, đôi mắt bình lặng hiện lên một chút kinh ngạc.

Ngay sau đó ánh mắt anh ta dời từ mặt tôi rơi nhẹ xuống cổ tay tôi.

Tôi hơi thắc mắc, cũng cúi đầu nhìn xuống.

Tôi luôn đeo một vòng tay bạc trên tay phải, bởi vì cảm thấy nó cũng tương đối phù hợp với trang phục hôm nay nên tôi đã không tháo ra.

Tôi vẫn đang thắc mắc, bèn ngước lên thì Phó Thời Chinh đã dời mắt đi.

Ánh nhìn chăm chú vừa rồi giống như là ảo giác của tôi.

Người này khiến người ta cảm thấy quá áp lực, may mắn là anh ta dừng lại không lâu, không mặc không nhạt trò chuyện với Phó Tiện mấy câu liền đứng dậy đi sang bên kia.

Phó Tiện dường như không thích giao tiếp với mọi người cho lắm, anh bảo tôi đẩy anh vào một góc, anh không nói chuyện với mọi người, chỉ lẳng lặng ngồi trên xe lăn như vậy.

Ánh mắt thản nhiên liếc nhìn hết người này đến người khác.

Nhưng từ đầu đến cuối không nói một lời.

Đợi hồi lâu, tôi hơi chán nên rủ anh đi vệ sinh.

Phó Tiện gật đầu, nhưng không nói gì.

Trên hành lang.

Thấy xung quanh không có ai, tôi lấy một điếu thuốc từ ví cầm tay ra.

Nói là đi vệ sinh nhưng thực chất là nghiện thuốc lá.

Nhưng ngay khi mới châm một điếu thuốc, phía sau liền truyền đến tiếng bước chân.

Khi tôi đang loay hoay dập điếu thuốc, một giọng nói hơi quen tai vang lên sau lưng tôi.

“Không cần dập, cho tôi một điếu.”

Tôi giấu bàn tay cầm điếu thuốc ra sau lưng, quay lại nhìn.

Người tới là Phó Thời Chinh.

Anh ta bước tới cách tôi hai bước thì dừng lại, xòe lòng bàn tay ra trước mặt tôi, ra hiệu đưa thuốc lá.

Tôi ngập ngừng: “Thuốc lá này là loại rẻ tiền, hơn nữa mùi còn hơi nồng.”

“Không sao.” Phó Thời Chinh cong môi dưới, như là đang cười, nói: “Vừa vặn.”

Đã nói đến mức này, tôi chỉ có thể mở túi ra, rút cho anh ta một điếu thuốc.

Phó Thời Chinh nhận điếu thuốc và bật lửa, châm lửa.

Lúc nhả khỏi ra, anh ta quay đầu nhìn tôi: “Không nhận ra tôi à?”

“Dạ?”

Tôi hơi mờ mịt, nhưng vẫn lúng túng trả lời: “Em nhận ra, anh là anh trai của Phó Tiện.”

“Không phải.”

Phó Thời Chinh lại rít một hơi thuốc, mặt hình nghiêng rất đẹp.

“Cảm ơn giấy của em chiều nay.”

“… Là anh?”

Tôi kinh ngạc lên tiếng, còn chưa kịp tiêu hóa chuyện này, một bóng người ngồi trên xe lăn chợt xuất hiện ở chỗ ngoặt.

Phó Tiện tự mình đẩy xe lăn lại đây, anh nhướn mi, thản nhiên nhìn tôi.

“Cái gì là anh?”
 
Chốn Phồn Hoa Có Người
Chương 3


11

Tôi im lặng, không trả lời được.

Trái lại Phó Thời Chinh, người đang kẹp điếu thuốc trên tay lại có vẻ mặt bình tĩnh và thờ ơ.

Dưới cái nhìn chăm chú của Phó Tiện, anh ta còn giơ tay lên rít một hơi.

Anh ta vốn không định trả lời câu hỏi của Phó Tiện.

Tôi cảm thấy rối rắm.

Chuyện này phải nói thế nào đây?

Chẳng lẽ nói chiều nay tôi đến một trung tâm thương mại xa hoa đi dạo, vào nhà vệ sinh nam ở đó, còn đưa cho anh trai anh ở phòng kế bên một miếng băng vệ sinh?

Như thế sẽ phơi bày sự ngốc nghếch của tôi rồi.

Trong lúc do dự, giọng nói của Phó Tiện lại vang lên lần nữa.

“Đi thôi.”

Nói xong, anh chuyển động xe lăn, xoay người rời đi.

Tôi vội vàng đi theo, khi đi ngang qua Phó Thời Chinh, anh ta đột nhiên lên tiếng.

Giọng nói trầm thấp: “Thuốc không tệ.”

“… Cảm ơn.”

Sau khi hai cuộc trò chuyện không thể hiểu được kết thúc, tôi chạy như bay ra ngoài, chủ động giúp phó Phó Tiện đẩy xe lăn.

Tôi không ngốc, tôi biết rõ ai mới là kim chủ của mình.

Mặc dù, Phó Thời Chinh giàu hơn em trai của anh ta nhiều.



Có lẽ nhà họ Phó đông người, nói là tiệc gia đình nhưng lại giống buổi tiệc rượu của giới thượng lưu hơn.

Tôi đứng phía sau Phó Tiện, đặt tay trên xe lăn, mỉm cười nhìn mọi người đi ngang qua ——

Có điều, xung quanh nhiều người đi tới đi lui như vậy, thế nhưng không một ai dừng lại để chào hỏi Phó Tiện.

Xem ra Phó Tiện không chỉ mất đi vị trí người thừa kế mà địa vị của anh trong gia tộc cũng thấp một cách đáng thương.

Nghĩ đến đây, tôi lại cảm thấy hơi buồn cho anh.

Nhưng Phó Tiện dường như không bận tâm chút nào, ngược lại còn vui vì được nhàn rỗi.

Anh giơ tay lấy một miếng bánh ngọt trên bàn.

Tay trái anh cầm bánh ngọt, tay phải vẫy tôi lại.

“Lại đây.”

Tôi ngoan ngoãn rướn người về phía trước, một bàn tay liền bóp má tôi, sau đó, miếng bánh ngọt cầu kỳ kia bị nhét vào trong miệng tôi.

Giữa môi răng tràn ngập vị ngọt thanh nhàn nhạt.

Phó Tiện phủi tay, thản nhiên gạt những vụn bánh ngọt dính trên ngón tay.

“Mùi vị thế nào?”

“Ngon lắm.”

Phó Tiện gật đầu: “Vậy lát nữa đóng gói mang về.”

Tôi hơi sững người, trong đầu bỗng dưng hiện lên hình ảnh các bác gái cầm túi nilon gói gà nướng mang về trong những buổi tiệc ở nông thôn hồi còn nhỏ.

Khi định thần lại, tôi lặng lẽ nắm chặt tay vịn của chiếc xe lăn.

Có vẻ như địa vị của cậu Phó ở nhà họ Phó thật sự rất thấp.

Trước kia tôi thường đọc tiểu thuyết tổng tài bá đạo, thông thường khi thấy bạn gái thích ăn món gì, các cậu ấm đều sẽ vung tay lên ——

“Lát nữa anh sẽ bảo đầu bếp làm thêm mấy phần cho em.”

Cậu Phó đáng thương của chúng ta thì vung tay lên ——

Đóng gói mang về.

12

Buổi tiệc gia đình cũng xem như gió êm sóng lặng.

Chẳng qua, lặng chính là Phó Tiện bên này, lấy Phó Thời Chinh làm trung tâm, có đầy người vây xung quanh anh ta, vô cùng náo nhiệt.

Tôi cũng không nhịn được nhìn thêm vài lần.

Có điều những người này cũng đều là mặt nóng dán mông lạnh, Phó Thời Chinh đứng một mình, vẻ mặt thờ ơ.

Ngoài người phụ nữ là bạn tiệc bên cạnh anh ta, anh ta gần như không nói chuyện với bất kỳ ai.

Ngay cả cái gọi là tiệc gia đình, cũng phân ba bảy loại.

Tôi nhìn chán rồi nên thu hồi ánh mắt, định tám nhảm vài câu với Phó Tiện.

Vừa cúi đầu, liền bắt gặp Phó Tiện đang nhìn về phía xa.

Anh cũng đang nhìn nơi đám đông tụ tập, chỉ là ——

Dường như không phải anh đang nhìn Phó Thời Chinh, mà là… người phụ nữ bên cạnh Phó Thời Chinh.

Không có gì bất ngờ xảy ra thì người kia hẳn là chị dâu tương lai của anh.

Quen biết Phó Tiện hai ngày nay, ánh mắt của anh luôn dửng dưng, như thể không có gì trên đời có thể khơi dậy hứng thú của anh.

Tôi thường cảm thán trong lòng, người này có một khuôn mặt đẹp nhưng quá chán đời.

Nhưng cách anh nhìn người phụ nữ đó lại rất nồng nhiệt.

Có vẻ như tình cảm của Phó Tiện dành cho người chị dâu tương lai này không bình thường.

Khi Phó Tiện thu hồi ánh mắt, tôi cũng quay đầu đi.

Là một bình hoa chuẩn mực, tôi hiểu hơn ai hết không nên đoán tâm tư của kim chủ.

Đoán tới đoán lui, sẽ bị thất nghiệp.

Tôi vốn cho rằng chỉ cần cùng Phó Tiện lánh ở một nơi vắng vẻ cho đến khi buổi tiệc gia đình kết thúc là được, nhưng rắc rối vẫn tìm đến cửa.

Buổi tiệc vừa qua một nửa thời gian đã có một cô gái mặc đầm dạ hội màu đen đi tới, nhìn chừng hai mươi lắm, hai mươi sáu tuổi.

Cô ta còn chưa mở miệng, nhìn khuôn mặt tôi đã biết người này khó đối phó.

Đẹp thì đẹp đó, nhưng lại có vẻ mặt chua ngoa.

Quả nhiên.

Cô nàng vừa đi tới đã quét mắt qua khuôn mặt của Phó Tiện, nói bóng nói gió mỉa mai:

“Phó Tiện, chân anh trị liệu ra sao rồi? Tôi nghe anh cả nói có lẽ cả đời cũng không đứng dậy được. Anh cũng đừng nhụt chí, biết đâu trên đời này thực sự có kỳ tích không chừng.”

Giọng điệu này không giống của một tiểu thư quý tộc, mà giống giọng điệu của một bà thím đứng ở cửa thôn vừa cắn hạt dưa vừa nói chuyện phiếm vậy.

Phó Tiện phản ứng như thế nào?

Anh không phản ứng.

Người này ngay cả liếc mắt nhìn một cái cũng không thèm, để mặc cô ta sủa ở bên cạnh, người ta vẫn dửng dưng mặc kệ.

Đối phương lại không chịu bỏ qua.

Cô ta thuận tay lấy hai ly rượu ở bên cạnh, đưa cho Phó Tiện một ly.

“Đám cưới của anh tổ chức đúng lúc tôi bận việc nên không đi được. Nào, uống một ly rượu chúc mừng muộn đi.”

Tuy nhiên ——

Phó Tiện không nhận.

Bàn tay cầm ly rượu của cô gái khựng lại trong không khí, trông có vẻ hơi xấu hổ.

Dừng lại hai giây, cô ta nhìn về phía tôi.

Cô ta đưa ly rượu không được nhận kia tới trước mặt tôi.

Tôi liếc nhìn Phó Tiện.

Có lẽ Phó Tiện đã chú ý đến ánh mắt của tôi, anh nhẹ nhàng nói nhưng không giữ chút thể diện nào cho cô gái kia.

“Phó Uyển, con gái nuôi của ông già nhà anh, từng lén tỏ tình với anh.”

… Tôi nghe vậy có hơi xấu hổ, điều này mà cũng có thể nói ra sao?

Nhìn dáng vẻ của Phó Tiện liền biết, lúc trước nhất định anh đã từ chối không thương tiếc.

Trách không được vừa nãy Phó Uyển lại nói kháy như vậy.

Hóa ra yêu càng đậm, hận càng sâu.

Phó Uyển bưng ly rượu hồi lâu, đã có người chú ý tới tình huống chỗ chúng tôi, thấy Phó Tiện không có ý ngăn cản, tôi liền duỗi tay nhận rượu.

Mặc dù là con nuôi, cô ta cũng là đại tiểu thư nhà họ Phó.

Đại tiểu thư kính rượu, sao tôi có thể không tiếp.

Nhưng mà ——

Khoảnh khắc tôi cầm ly rượu, Phó Uyển lại thả tay ra trước.

Tôi không phản ứng kịp, ly rượu rơi xuống người… Phó Tiện.

Rượu vang đỏ làm ướt áo vest của anh, áo sơ mi trắng bên trong cũng dính mấy vết đỏ đậm.

Vô cùng nhếch nhác.

Ly rượu lăn trên người Phó Tiện hai vòng rồi rơi xuống đất.

Một âm thanh giòn vang vang lên, ly rượu vỡ vụn, nhưng mảnh vỡ văng vào chân tôi, cơn đau nhói ập tới.

Phó Uyển lập tức thay đổi sắc mặt, cô ta nhướn mày, lớn tiếng chất vấn tôi ——

“Tôi nể mặt Phó Tiện mới mời cô một ly. Cô không uống thì thôi, hất đổ ly là có ý gì?”

Sau khi thành công thu hút sự chú ý của mọi người, cô ta còn không quên đệm thêm một câu để làm vở kịch thêm kịch tính.

“Nếu cô tức giận vì mọi người không tham dự hôn lễ thì cứ nói thẳng ra. Nhưng đây là tiệc gia đình của nhà họ Phó, cô hất ly trước mặt mọi người là đang muốn thức nhà họ Phó sao?”

Tôi cau mày nhìn cô ta.

Chà, quy chụp cho tôi tội nặng đấy.

Tôi muốn phản bác, nhưng lại kiêng dè Phó Tiện nên cúi đầu nhìn anh. Người này vẫn giữ vẻ mặt dửng dưng như cũ, có điều…

Anh khẽ nhướn mày khi tôi nhìn qua.

Tôi không biết liệu mình có hiểu nhầm hay không, nhưng ý mà tôi hiểu chính là ——

Cứ xõa đi.

Tôi vốn chẳng phải người khiêm nhường, vì vậy tôi quyết định đánh trả.

“Cô Phó đừng quy chụp cho tôi cái mũ muốn thách thức với nhà họ Phó chứ. Đây là lần đầu tiên tôi bước vào nhà họ Phó, tuân thủ nghiêm ngặt các quy tắc của nhà họ Phó, chỉ vô tình phạm sai lầm mà thôi. Vừa rồi thật sự là tai nạn, có điều nếu cô khăng khăng muốn tìm cái cớ gây chuyện ——”

“Thì coi như tôi nhìn cô không vừa mắt đi.”

Nói xong, tôi ra vẻ ngạc nhiên, sau đó tiếp tục nói bằng giọng mà mọi người trong sảnh tiệc đều có thể nghe thấy.

“Không phải cô Phó nghĩ rằng tôi có ác cảm với cô vì chuyện trước kia cô lén tỏ tình với chồng tôi đấy chứ?”

Vừa dứt lời, tôi vội vàng bịt miệng lại: “Chuyện này có thể nói ra sao?”

Mặt Phó Uyển từ tái nhợt chuyển trắng bệch.

“Cô đang nói bậy bạ gì đó! Phó Tiện là anh trai tôi, sao tôi có thể tỏ tình với anh ta?”

“Hơn nữa, cũng chỉ là một người què mà thôi, anh ta xứng sao?”

Cô ta vô cùng tức giận, xem ra chuyện lúc trước cô ta lén lút tỏ tình với Phó Tiện là chuyện không thể để người khác biết được.

Dù có thế nào thì trên danh nghĩa hai người họ cũng là con cái nhà họ Phó.

Tôi nhún vai nhìn Phó Tiện, vẻ mặt oan ức.

“Phó Tiện, em nói bậy sao?”

Phó Tiện không nhìn tôi, nhưng môi anh rõ ràng cong lên một chút.

Như thể đang cười.

May mắn thay, Phó Tiện phối hợp rất tốt, anh nhẹ nhàng lên tiếng, giọng điệu khẳng định.

“Không có.”

Hai chữ thể hiện thái độ của Phó Tiện.

Cùng lúc đó, anh quay đầu lại nhìn tôi, câu nói ấy là dành cho tôi, nhưng giọng nói hờ hững lại lọt vào tai từng người trong sảnh tiệc.

“Video tỏ tình vẫn còn đó, nếu em thấy hứng thú thì khi về anh mở cho em xem.”

Tôi nhìn mặt Phó Uyển, cười tủm tỉm trả lời:

“Được, em thật sự muốn xem tỏ tình với anh trai của mình thì trông như thế nào. Cô Phó không hổ là đi du học về, tư tưởng thật sự cởi mở.”

Phó Uyển ở đối diện bị người khác vạch trần bí mật, trái lại không kìm nén được nữa.

Chúng tôi vốn cách nhau vài bước, cô ta bỗng dưng tiến lên một bước, giơ tay tát tôi ——
 
Chốn Phồn Hoa Có Người
Chương 4


13

Cái tát rơi mạnh xuống nhưng không đánh tới tôi.

Một cao một thấp, hai tay nắm chặt cổ tay đang vung xuống của Phó Uyển.

Sau vài giây yên tĩnh, xung quanh vang lên tiếng hít vào.

Một bàn tay đến từ Phó Tiện.

Anh ngồi trên xe lăn, cánh tay hơi nâng lên ngăn Phó Uyển lại.

Còn cái tay kia chính là ngọn nguồn khiến mọi người ngạc nhiên cảm thán ——

Phó Thời Chinh.

Phó Thời Chinh, người đã lạnh nhạt từ khi bước vào buổi tiệc, tự động phớt lờ mọi lời chào hỏi.

Anh ta nắm cổ tay Phó Uyển, giọng nói lạnh lùng.

“Còn ra thể thống gì?”

Năm chữ, với giọng điệu gay gắt, ngay lập tức làm Phó Uyển im bặt.

Vừa nãy khi đối mặt với Phó Tiện, cô ta còn nói kháy, nhưng bây giờ lại nề nếp chuẩn mực, thậm chí còn không dám thở mạnh.

Phó Thời Chinh không nói gì nữa.

Hoặc nên nói, với thân phận của anh ta, năm chữ như vậy là đủ rồi.

Ánh mắt anh ta lướt qua Phó Uyển, hơi dừng lại trên mặt tôi, ngay sau đó xoay người rời đi.

Ngược lại, người phụ nữ mặc váy đỏ đứng bên cạnh Phó Thời Chinh lại đi tới.

Khác với sự kiêu căng, bướng bỉnh của Phó Uyển, cô ấy gật đầu chào Phó Tiện trước, sau đó nhìn tôi.

Bàn tay trắng nõn thon thả đưa ra trước mặt tôi: “Chào cô, tôi là vợ sắp cưới của Phó Thời Chinh, Ôn Tố.”

Tôi vội vàng bắt tay cô ấy.

Ôn Tố.

Thật đúng là hữu danh vô thực.

Có cái tên thanh nhã thuần khiết như vậy, nhưng người lại trông rất quyến rũ. Cô ấy trang điểm tinh tế, khi nói chuyện còn cười với tôi, khiến tôi có cảm giác như nhìn thấy tiên.

Điên đảo chúng sinh, có lẽ là nói về người phụ nữ như thế này rồi.

Trách không được có thể đứng bên cạnh Phó Thời Chinh.

Sau khi nói chuyện mấy câu, Ôn Tố cũng rời đi, mà tôi chú ý thấy ánh mắt của Phó Tiện từ đầu đến cuối đều hướng về người chị dâu tương lai này.

Chưa từng dời đi.

Vậy mà không nhận ra người này lại là người si tình.

Sau khi Ôn Tố rời đi, Phó Tiện vẫn không nói lời nào, nhưng bắt đầu sai tôi lấy rượu cho anh.

Hết ly này tới ly khác.

Anh nhíu mày, dường như có tâm sự nặng nề.

Sau đó, tôi nhìn không nổi nữa, nhịn không được nhỏ giọng nhắc nhở anh uống rượu hại thân, phải uống chừng mực thôi,…

Nhưng ——

Phó Tiện liếc nhìn tôi một cái, lần mò trong túi một lúc, lấy một tấm thẻ đưa cho tôi.

“Câm miệng.”

Tôi nhìn chằm chằm tấm thẻ mấy giây, khi đang định hỏi thăm bên trong có bao nhiêu tiền, Phó Tiện đã lên tiếng:

“Năm vạn, không mật mã.”

“Vâng, sếp.”

Sau khi nhận thẻ, tôi lập tức im lặng, cầm tấm thẻ trên tay nhìn đi nhìn lại, tôi không khỏi chửi thầm.

Người này không phải là đại lý thẻ đấy chứ?

Làm thế nào mà mọi nơi, mọi lúc đều có thể rút ra một tấm thẻ với số tiền khác nhau vậy?

14

Chờ mãi chờ mãi, cuối cùng buổi tiệc gia đình cũng kết thúc.

Tôi thở phào nhẹ nhõm, đẩy Phó Tiện ra khỏi nhà họ Phó. Sau khi lên xe, Phó Tiện cởi áo vest ra, bóp phần giữa lông mày, nhắm mắt dựa vào lưng ghế.

“Tư Dao.”

“Vâng.”

Tôi vội vàng nhìn sang.

Tuy nhiên, xe đúng lúc rẽ vào một khúc cua, tôi ngồi không vững nên ngã vào trong lòng Phó Tiện.

Kỳ lạ.

Khoảnh khắc va chạm, tôi theo bản năng vươn tay ra, nhưng qua lớp áo sơ mi dường như lại sờ thấy ——

Cơ bụng.

Sờ rất săn chắc, hình dáng rõ ràng.

Tôi hơi thắc mắc, người này luyện cơ kiểu gì, ngồi nâng tạ trên xe lăn?

Khi đang xuất thần, giọng nói của Phó Tiện vang lên trên đầu.

“Sờ đủ chưa?”

Hả?

Tôi lập tức hoàn hồn, thu tay lại, cũng ngồi thẳng người lên.

Tôi cười một tiếng, cố gắng giải thích: “Vừa rồi xe mới rẽ nên em ngồi không vững…”

“Ừm.”

Phó Tiện không mặn không nhạt đáp lại, sau đó mở mắt ra, nhìn tài xế ở phía trước: “Tháng sau tăng lương cho anh.”

Tài xế liên tục nói cảm ơn, cười đến híp cả mắt ——

Khóe môi anh ta gần kéo đến mang tai, nhưng không hề phát ra tiếng cười.

Chuyện tăng lương qua đi, tôi nhẹ giọng hỏi anh vừa rồi gọi tôi có chuyện gì.

Phó Tiện nghiêng đầu nhìn tôi, không biết lấy từ đâu ra một chiếc túi được làm rất tinh xảo nhét vào tay tôi.

Mở ra thì thấy là một ít bánh ngọt vừa rồi đã được đóng gói.

Anh vẫn nhớ.

Tôi sững sờ mất vài giây mới đưa tay ra nhận.

Tay nghề đầu bếp tư của nhà họ Phó rất xịn, món bánh ngọt này có vị hạnh nhân, ngọt mà không béo, rất ngon.

Tôi không kìm lòng được, bẻ một miếng đưa tới miệng Phó Tiện.

“Anh cũng nếm thử đi…”

Phó Tiện rũ mắt nhìn lướt qua, cũng xem như nể tình, há miệng ăn hết.

15

Đêm thứ hai cùng chung chăn gối, tôi là người đỡ Phó Tiện lên giường.

Trước khi đi ngủ, có một trợ lý đặc biệt chăm lo chuyện tắm rửa cho Phó Tiện. Khi ra khỏi phòng tắm, anh đã thay một bộ đồ ngủ bằng lụa màu đen.

… Nó với bộ tôi đang mặc trên người là đồ đôi.

Trong phòng chỉ mở mình đèn ngủ, tôi vội vàng đi tới đẩy xe lăn cho anh, thậm chí còn quên đi giày, đi chân trần trên sàn cũng không lạnh lắm nhưng mặt tôi vẫn hơi đỏ.

Tôi và Phó Tiện cùng lắm chỉ là một cặp vợ chồng hợp đồng, mặc đồ đôi làm gì chứ, thật ngại mà.

Khi đẩy Phó Tiện về phía giường, người đàn ông này cau mày, liên tục thúc giục tôi.

Mãi cho đến khi tôi đỡ anh lên giường, anh mới nhìn lướt qua bàn chân trần trên sàn nhà của tôi rồi nói mặt đất lạnh.

Vì thế tôi ngoan ngoãn leo lên giường.

Người này mặc dù tàn tật hai chân, tính tình lạnh nhạt, nhưng cũng xem như cũng biết quan tâm.

Ban đêm, tôi bỗng dưng nhớ đến cái ôm ấm áp, vững chãi khi nằm trong vòng tay của Phó Tiện hôm nay.

Nghĩ đến đó thì không ngủ được nữa.

Phó Tiện ở bên cạnh đã ngủ say. Có lẽ vì uống rượu nên anh ngủ rất say, thậm chí còn nói mớ ——

“Tư Dao, thật ra tấm thẻ kia… không có tiền.”

Sau khi nói xong, trong giây lát anh lại ngủ thiếp đi.

Còn tôi nắm chặt tấm thẻ ngân hàng được anh nhét vào tay hôm nay, trằn trọc không ngủ được.

Buổi sáng thức dậy, bên cạnh không có ai.

Vốn tưởng rằng mặt trời đã lên cao, nhưng khi kéo rèm ra, bên ngoài vẫn còn xám xịt.

Nhìn thoáng qua đồng hồ treo tường, vậy mà mới hơn 5 giờ.

Tôi ngáp một cái, xỏ dép lê đi vào phòng tắm, vốn định lên giường ngủ nướng thêm chút nữa, nhưng lại hơi lo lắng cho Phó Tiện.

Anh di chuyển khó khăn, mới sớm tinh mơ anh đã đi đâu thế này?

Vì thế tôi quấn chặt đồ ngủ, rời phòng ngủ.

Hành lang được chiếu sáng lờ mờ bởi đèn đêm.

Tôi đi đến cầu thang nhìn thoáng qua ——

Phòng khách ở tầng một cũng trống không.

Tôi nghĩ có lẽ Phó Tiện có việc gì đó phải ra ngoài.

Vừa định quay về phòng ngủ, tôi chợt nghe thấy giọng nói của Phó Tiện.

Giọng điệu trầm thấp, lạnh lùng. Nhưng cụ thể anh đang nói gì, tôi lại không nghe rõ.

Theo âm thanh xem xét thì có vẻ như nó phát ra từ căn phòng nào đó ở hành lang tầng một.

Tôi không nên tò mò, cũng nên lựa chọn cách khôn ngoan vờ mắt điếc tai ngơ.

Nhưng mà ——

Không hiểu tại sao tôi lại lặng lẽ xuống lầu, đi tới đó.

Tôi đứng nép ở cửa phòng, nín thở quan sát cảnh tượng bên trong thông qua khe cửa khép hờ.

Tuy nhiên, những gì tôi chứng kiến đã làm tôi chấn động.

Phó Tiện, người có tính cách thờ ơ, dường như không quan tâm đ ến mọi chuyện trên đời lúc này đây lại giống như là một người khác.

Anh mặc bộ đồ ngủ bằng lụa màu đen rộng thùng thình, ngồi trên ghế, mặt mày lạnh lùng, khi ánh mắt lướt qua, sự ác nghiệt trong mắt anh chỉ có hơn chứ không hề kém cạnh Phó Thời Chinh.

“Một phút, giải thích cho rõ ràng.”

Phó Tiện ngả người, châm một điếu thuốc, nói một cách thản nhiên.

Tôi chuyển tầm mắt đi một chút, lúc này mới thấy ——

Ngoài những vệ sĩ mặc đồ đen đứng xung quanh Phó Tiện, còn có một người đàn ông đang quỳ ở trước mặt anh.

Người đang quỳ quay lưng về phía tôi nên tôi không nhìn rõ mặt anh ta.

Sau khi Phó Tiện nói xong, cơ thể của người nọ cứng đờ, nhưng từ đầu đến cuối không chịu lên tiếng.

Phó Tiện cũng không nói gì nữa, anh chỉ kẹp điếu thuốc trên tay nhìn người kia.

Từ góc độ của tôi vừa vặn có thể thấy mặt của Phó Tiện.

Cũng như ——

Sự lạnh lùng thấu xương trong đôi mắt ấy.

Sống chung với nhau mấy ngày rồi, thế nhưng đến giờ tôi mới phát hiện Phó Tiện khiến cho người ta thấy áp lực lớn như thế.

Trong lúc thất thần, Phó Tiện ở trong phòng đột nhiên lớn tiếng nói gì đó, như muốn nhắc nhở người đàn ông đang quỳ kia hãy thành thật.

Nhưng tôi bị anh làm giật mình, tay run lên đẩy cửa ra một chút.

Cánh cửa hé mở.

Tôi và Phó Tiện cả người toát đầy vẻ nguy hiểm đang ngả người trên ghế từ từ đối mặt.
 
Back
Top Bottom