Khác Chòm Sao Thứ 13 [12CS] [drop]

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
117,000
Điểm tương tác
0
Điểm
0
86255539-256-k1002.jpg

Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
Tác giả: MiaNightlock
Thể loại: Huyền ảo
Trạng thái: Hoàn thành


Giới thiệu truyện:

❝ Có một điềm báo.

Và nó xấu vô cùng. ❞

13 - nó đã luôn là một con số không may mắn.

Khi kẻ thứ 13 ghé thăm, liệu vận mệnh nào sẽ đổ lên cả thế giới này?

* * *

Copyright © @MiaNightlock.

Truyện viết hồi tác giả tầm 15 tuổi nên nếu có gì thiếu hụt, làm ơn thông cảm cho tớ nhé :')
Lấy chút ít cảm hứng từ: "Zodiac" - Romina Russell.

Cover credit: @QueexGirls (@DannieBlack_LCB) ♡



zodiac​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [12 chòm sao] Pháp Sư Xứ Wonderland
  • [Fanfiction 12 Chòm Sao]: Cảnh Giới Ma Thuật!!!
  • [12 Chòm Sao] Thế Giới Vampire Và Thế Giới Con Người
  • 12 Chòm sao : 12 chiến thần cung hoàng đạo
  • 12 CHÒM SAO VÀ SỨC MẠNH HUYỀN BÍ
  • BTS Và 12 CHÒM SAO ???
  • Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    extended summary


    LỊCH SỬ TỔNG HỢP TRÁI ĐẤT

    2500: Nóng lên toàn cầu đạt mức đỉnh điểm.

    Con người không thể tiến hoá kịp với sự thay đổi trong thời tiết.

    Vô số hệ sinh thái của Trái Đất bị phá huỷ.

    Động, thực vật nhanh chóng tuyệt chủng ngày qua ngày.

    2556: Tất cả các thực vật trên cạn và dưới biển đã tuyệt chủng.

    Động vật vẫn còn sót lại một vài giống loài, tuy nhiên hầu hết không thể tiến hoá và đã bị thiên nhiên đánh bại.

    Mực nước biển giảm xuống nhanh tới đáng sợ; hầu hết các sông ngòi và hồ chứa nước đã cạn sạch.

    Băng ở hai cực chỉ còn sót lại không đáng kể.

    2560: Động, thực vật đều đã tuyệt chủng.

    Chỉ còn con người sót lại.

    Bệnh tật và nạn đói đã vắt kiệt nguồn tài chính và nhân lực của chính phủ toàn thế giới.

    2568: Ngày Thanh Trừng I.

    2573: Dân số toàn Trái Đất chỉ còn chưa đầy 3 tỉ người.

    Các trại tị nạn đang được lập nên.

    Con người bắt đầu chuyển sang những nơi từng là lòng biển, mong có thể tìm thấy nguồn nước.

    2577: Dân số toàn Trái Đất còn khoảng 1 tỉ người.

    Hai điểm tị nạn chính là Canada và Nga, do khí hậu ở đó có phần mát hơn là ở gần đường xích đạo.

    2580: Tin tức lan truyền rất nhanh về những hiện tượng ma thuật lạ ở vùng xưa từng là Châu Á.

    Một số người đổ lỗi cho chứng hoang tưởng, nhưng phần lớn bám lấy nó như một hy vọng sống.

    2583: Tin đồn này lan ra ngày một nhanh.

    Dân số Trái Đất - giờ chỉ còn xấp xỉ 8000 người - ai ai cũng đều tin vào thứ "ma thuật" này.

    2585: Có rất nhiều bằng chứng được đưa ra về chuyện ma thuật là có thật.

    Tuy nhiên, người ta chắc chắn nó không xuất phát từ Trái Đất.

    2586: Thông báo về một thiên thạch khổng lồ đã rơi xuống Trái Đất ở Châu Úc đến tai những người tị nạn.

    Có tin đồn nguồn ma thuật kì lạ này đã xuất phát từ đó.

    2588: Xuất xứ của nguồn ma thuật này cuối cùng cũng đã ra mắt công chúng.

    12 cá nhân tự nhận rằng đã đáp xuống Trái Đất bên trong thiên thạch trên.

    12 "người" này sau đó đã nhận lấy trách nhiệm xây dựng lại Trái Đất, với một điều kiện: giờ đây, nền văn minh sẽ dựa hoàn toàn vào ma thuật.

    2590: Dân số ít ỏi của Trái Đất bây giờ được chia thành 12 "nhà", tượng trưng cho một thứ gọi là "12 cung hoàng đạo".

    12 con người kì lạ kia hiện vẫn là người đứng đầu, và bắt đầu được dân chúng tôn thờ như 12 vị thần.

    2595: Người Trái Đất giờ đã hiểu được hầu hết cho tới tất cả những thứ liên quan tới ma thuật.

    Dân số Trái Đất bắt đầu khôi phục và cải tiến hệ sinh thái và động, thực vật cũ của Trái Đất.

    2598: Hệ sinh thái của Trái Đất hoàn toàn được khôi phục.

    Giờ đây nó được chia ra thành 4 châu lục khác nhau, với 13 thủ phủ, nơi rộng lớn nhất gọi là Zodiacus.

    Động, thực vật cũng đã được cho phép tự sinh sản lại; những giống loài mới như kì lân, rồng hay phượng hoàng bắt đầu tiến hoá.

    2600: 12 con người nọ từ bỏ chức vị là Vệ Thần của mình, và giao lại trọng trách quản lý cho 12 người Trái Đất xứng đáng.

    Đây là lớp Người Thừa Kế đầu tiên.

    2610: Nền văn minh mới đang vận hành đúng như mong đợi.

    Người dân ai ai cũng vui vẻ, hoà đồng với nhau.

    Hệ thống 12 nhà được lập ra đã giúp duy trì sự hoà bình này.

    2700: Lần thay Người Thừa Kế đầu tiên.

    Lớp Người Thừa Kế thứ 2 lên ngôi.

    Bộ luật của Toà Án Tối Cao khắng định rằng, kể từ bây giờ, cứ 100 năm sẽ lại có một lớp Người Thừa Kế mới.

    2800: ...

    2900: ...

    * * *

    Nền hoà bình này đã duy trì trong suốt hơn 1000 năm.

    Tuy nhiên, điều đó không có nghĩa là mãi mãi.

    Và khi thế lực thứ 13 nổi lên, ai sẽ là người có thể chặn đứng nó?

    * * *

    Vâng, lại là truyện mới đây 🙂)

    Tại có một hôm con bé vớ được quyển "Chòm sao thứ 13" của Romina Russell, đọc thử lại thấy hay hay, nên mới lập ra cái thứ này 😛 Cốt truyện sẽ vớ vẩn kinh khủng, cộng với lịch update như bị lỗi thời gian, nên ai đọc truyện xin hãy thông cảm nhé! 🙂)

    Một vài lưu ý từ tác giả:

    1.

    Nghiêm cấm đạo truyện.

    Đây là công sức, thời gian và chất xám của tớ, cho nên đừng là một con người vô văn hoá và cướp nó đi nhé.

    2.

    Nếu bạn có ý kiến nào muốn đóng góp, làm ơn cứ comment.

    Tuy nhiên, yêu cầu không gây war hay comment kiểu vô duyên, thô lỗ, khiến người khác đau lòng 😉

    Hết rồi 🙂) Chúc bạn đọc truyện vui vẻ!

    ~Mia
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    character profile


    HỒ SƠ HỌC SINH NHẬP HỌC TRƯỜNG HOÀNG GIA PALAESTRIA

    01/09/3000

    01.

    - Tên: Apollo Bainbridge

    - Tuổi: 18

    - DOB: 29/03/2982

    - Nhà: 1 - Bạch Dương

    - Năng lực đặc biệt: sức mạnh phi thường; truyền năng lượng

    02.

    - Tên: Thea Breiman

    - Tuổi: 18

    - DOB: 09/05/2982

    - Nhà: 2 - Kim Ngưu

    - Năng lực đặc biệt: điều khiển thực vật

    03.

    - Tên: Grayson Castello

    - Tuổi: 18

    - DOB: 27/05/2982

    - Nhà: 3 - Song Tử

    - Năng lực đặc biệt: phân thân & biến hình

    04.

    - Tên: Ciel Petkova

    - Tuổi: 18

    - DOB: 10/07/2982

    - Nhà: 4 - Cự Giải

    - Năng lực đặc biệt: tiên tri

    05.

    - Tên: Lyssa Hynes

    - Tuổi: 18

    - DOB: 26/07/2982

    - Nhà: 5 - Sư Tử

    - Năng lực đặc biệt: điều khiển lửa

    06.

    - Tên: Vincent Frankfeldt

    - Tuổi: 18

    - DOB: 21/09/2982

    - Nhà: 6 - Xử Nữ

    - Năng lực đặc biệt: trừ tà; trị thương

    07.

    - Tên: Lorelei Klingelhofer

    - Tuổi: 18

    - DOB: 01/10/2982

    - Nhà: 7 - Thiên Bình

    - Năng lực đặc biệt: tạo ảo ảnh

    08.

    - Tên: Shay Rivera

    - Tuổi: 18

    - DOB: 30/10/2982

    - Nhà: 8 - Thiên Yết

    - Năng lực đặc biệt: chiêu hồn

    09.

    - Tên: Skyler Goodchild

    - Tuổi: 18

    - DOB: 23/11/2982

    - Nhà: 9 - Nhân Mã

    - Năng lực đặc biệt: tốc độ

    10.

    - Tên: Colton Blackmoore

    - Tuổi: 18

    - DOB: 04/01/2982

    - Nhà: 10 - Ma Kết

    - Năng lực đặc biệt: đọc & điều khiển trí não; điều khiển các vật vô tri vô giác

    11.

    - Tên: Angeline Willworth

    - Tuổi: 18

    - DOB: 02/02/2982

    - Nhà: 11 - Bảo Bình

    - Năng lực: điều khiển khí

    12.

    - Tên: Pietro Gorenstein

    - Tuổi: 18

    - DOB: 18/03/2982

    - Nhà: 12 - Song Ngư

    - Năng lực đặc biệt: xâm nhập cõi Mộng; trò chuyện với động vật

    * * *

    Vâng, casting của "Chòm Sao Thứ 13" đây 🙂)

    Giới tính đã được chọn random nhé (thề 😛 ), nên đừng ai khiếu nại gì cả.

    Cả địa vị xã hội của các bạn ấy cũng thế.

    Còn năng lực đặc biệt thì đã được quyết định dựa theo tính chất của chòm sao của các bạn ý :33

    Trong trường hợp các cậu quên tên nhân vật / quên tên nào là cung nào, hãy xem phần casting ở cuối mỗi chap nhé 😀

    Nhân tiện, mọi người cung gì vậy?

    Hãy comment ở dưới nhé 🙂)

    ~Mia
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    i ; ciel


    BẦU trời xanh sẫm, lấp lánh các vì sao.

    "Ta đang đến."

    Cơn gió lặng lẽ luồn qua làn sương mù dày đặc.

    "Không còn lối thoát nào nữa."

    Khu rừng sâu thẳm trải ra trước mắt, hun hút như một lỗ đen.

    "Chẳng có ai chống lại được ta."

    Tiếng rì rầm văng vẳng, lúc gần sát bên tai, lúc xa như ngàn dặm.

    "Tàn sát, đó là tất cả những gì các ngươi sẽ làm."

    Dường như có những khuôn mặt, chúng thoắt ẩn thoắt hiện, lơ lửng như ma trơi.

    "Và tới lúc các ngươi nhận ra, thì sẽ là quá muộn."

    Mặt trăng bỗng sáng bừng lên; một thứ ánh sáng chói loá, nóng bỏng.

    "Ciel!

    Dậy đi học!"

    Tiếng gọi bất chợt của mẹ khiến nó mở choàng mắt.

    Ngồi bật dậy, nó thở hổn hển, nhận ra bộ pyjamas đã ướt sũng như bị ai đổ nước vào.

    "Ciel!

    Nghe thấy gì không?"

    Trong chất giọng của mẹ đan xen sự giận dữ.

    "Hôm nay là ngày nhận điểm đấy!

    Con còn định ngủ nướng tới khi nào?"

    "V... vâng!

    Con ra ngay đây."

    Vội vàng gỡ lớp chăn dường như đã quấn chặt hai chân như sợi dây thừng, nó lao ra khỏi giường, bắn vào nhà vệ sinh.

    Ngày 10 tháng 8 là một ngày vô cùng quan trọng đối với nó – và tất cả các học sinh cuối cấp 3 nữa – vì hôm nay là ngày nhận kết quả.

    Ciel Petkova thuộc nhà Cự Giải.

    Nó có đôi mắt xanh trong như nước biển đặc trưng của nhà nó, và mái tóc sẫm màu gợn sóng.

    Mẹ nó luôn bảo nó nên đi nhuộm tóc, vì màu nâu đen ấy làm da nó trông luôn xanh xao; nhưng Ciel thích thế.

    Dáng người mảnh mai và nét mặt đượm buồn luôn làm nó mang vẻ ốm yếu, nhưng Ciel biết mình là ai, và nó không ngại mở mang kiến thức cho những kẻ bắt nạt kém hiểu biết.

    Nó suýt lấy ra bộ đồng phục cấp 3 của trường đa cấp Cancer; nhưng rồi khựng lại khi sực nhớ ra rằng nó sẽ không còn đi học ở đó nữa.

    Nó đã chính thức lên đại học rồi, và hôm nay sẽ là ngày quyết định xem nó sẽ đi theo ngành nghề nào: tâm linh học, chiêm tinh học, dược, hay Vệ Thần.

    Phải.

    Một con bé Cự Giải với mong muốn làm Vệ Thần.

    Đến cả những thằng con trai to cao, giỏi giang nhất lớp 12 của nó cũng không tính đến cơ hội ấy.

    Và Ciel biết, nó chỉ là một trong số hàng trăm, hàng nghìn những thanh thiếu niên khác của nhà Cự Giải với mong ước này.

    Vả lại, nó chẳng phải con cái ai, cũng chẳng có tiền bạc hay địa vị gì hơn người.

    Chắc gì người ta đã chọn một con bé gầy gò toàn phun ra những lời tiên tri bi quan?

    Ciel chọn ra một chiếc váy ren trắng và chiếc khăn len màu xanh thẫm.

    Hôm nay là ngày vô cùng trọng đại; nó cảm thấy mình nên ăn mặc đẹp đẽ một chút.

    Xỏ đôi giày đen cao cổ vào chân, nó nhìn qua gương một lượt, rồi xách chiếc cặp màu xanh biển lên, nhanh chóng đi xuống dưới nhà.

    "Nhanh nào con gái, bố con còn phải đi làm nữa."

    Mẹ Ciel đưa cho nó hai cái bánh kẹp cá ngừ.

    Nuốt vội cái thứ mềm mềm mằn mặn, nó uống hết cốc sữa trong vài ngụm; rồi, nó hôn tạm biệt mẹ và bước ra khỏi nhà, nơi bố nó đã đợi sẵn với hai đồng xu dịch chuyển trong tay.

    Hai bố con đi bộ nhanh chóng ra tới cuối con đường, nơi một cổng dịch chuyển đã mở như đang đợi sẵn.

    "Con có đủ xu rồi chứ?"

    Bố nó hỏi.

    "Thế còn đá trị thương?

    Nước tăng lực?

    À, còn chiếc vòng tay ngọc trai đâu?"

    "Bố, con chuẩn bị hết rồi."

    Ciel cười xoà khi nhìn vào khuôn mặt sốt sắng của bố nó.

    Xu dịch chuyển là để có thể đi lại được qua các cánh cổng khác nhau; đá trị thương là thứ mẹ nó luôn bắt nó phải cầm theo người; nước tăng lực để dùng sau mỗi lần thực hành bộ môn tâm linh; còn chiếc vòng tay được cả gia đình Petkova xem như một thứ bùa may mắn.

    "Con sẽ ổn mà bố."

    Nếp hằn giữa hai lông mày của bố nó giãn ra; ông Dylan Petkova gật gật đầu, rồi ôm lấy cô con gái của mình:

    "Được rồi.

    Vậy thì chúc con may mắn nhé, Ciel của bố."

    Nói rồi, bố nó bước qua cổng dịch chuyển và mất hút.

    Nhìn những làn khói cuộn xoáy một hồi, Ciel giơ đồng xu màu bạc lên, tung qua cửa:

    "Cho tôi đến Prudentia, thủ phủ Zodiacus."

    Làn khói mát lạnh bao trùm ngay lấy Ciel khi nó bước vào, và chỉ trong giây lát, nó đã đặt chân tới Zodiacus.

    Bước ra khỏi cánh cổng được chạm khắc đẹp hơn rất nhiều cái ở gần nhà nó, Ciel hít một hơi thật sâu trước khi bước vào trong Prudentia.

    Prudentia là trung tâm phân trường và xin việc lớn nhất trên toàn thế giới.

    Nó có khoảng 90 nghìn nhân viên; trong đó, 30 nghìn phụ trách học sinh chuyển cấp, 30 nghìn phụ trách học sinh vào đại học, và 30 nghìn phụ trách sinh viên ra trường và cần việc làm.

    Mỗi năm, nó tiếp nhận hàng trăm, hàng ngàn học sinh; và khối lượng người thành công nhờ Prudentia nhiều không kể xiết.

    Được làm việc ở Prudentia là một vinh dự lớn đối với bất kì ai.

    Bước qua cánh cổng sắt cao lớn của trung tâm này, Ciel nhanh chóng nhìn thấy một ngã rẽ ghi: HỌC SINH THI ĐẠI HỌC.

    Quẹo trái vào trong hành lang, nó đi dọc hai bức tường dán giấy đen tuyền cho tới khi thấy cánh cửa của học sinh nhà Cự Giải.

    Bước vào, nó bắt gặp một chiếc bảng đồng nhỏ.

    Trên bảng lập tức hiện ra con số 18630, dưới đó là dòng chữ: Vui lòng chờ tới khi số báo danh được gọi.

    Nhìn quanh quất, chẳng bắt gặp được khuôn mặt nào thân quen, nó chọn một băng ghế, ngồi xuống đợi.

    Khoảng 10 phút sau, một chất giọng du dương vang lên:

    "Xin mời số báo danh 18630 đến quầy 172.

    Nhắc lại, xin mời số báo danh 18630 đến quầy 172."

    "Quầy 172?"

    Ciel nhẩm lại.

    Làm sao nó có thể tìm ra quầy 172 kịp lúc chứ?

    Nhưng, chưa kịp nhấc mông ra khỏi ghế, nó đã cảm thấy một lực hút dính chặt nó vào lớp sắt lành lạnh; rồi mọi thứ mờ đi trước mắt, và khi chúng sắc nét lại, thì nó đã ở ngay trước quầy 172.

    "Tên?"

    Một giọng phụ nữ cất lên.

    Mất vài giây để định hình, nó đáp:

    "Ciel Petkova."

    "Ciel Petkova.

    Được rồi."

    Người ngồi trước nó, phía bên kia tấm kính là một người đàn bà khoảng 50 tuổi, với cặp kính bé xíu trên gương mặt nhăn nheo vì thời gian.

    Bà ta vỗ vỗ tay, và ngay lập tức, một tập hồ sơ dày bay ngay đến trước mặt bà, đáp phịch xuống mặt bàn.

    "Cô Petkova, điểm thi cuối năm của cô rất tốt.

    Chiêm Tinh Học 100 cả lý thuyết và thực hành.

    Tâm Linh Học đạt 97 phần lý thuyết và 83 thực hành.

    Dược đạt 85 lý thuyết và 100 thực hành.

    Loạt bằng AUSE sẽ được gửi đến hòm thư nhà cô vào đầu tháng 9 này.

    Còn đối với môn phụ tự chọn, Đào Tạo Vệ Thần, cô được 90 lý thuyết và 78 thực hành.

    Như vậy là khá tốt cho một học sinh nữ nhà Cự Giải.

    Chúc mừng cô."

    "Cảm ơn bà."

    Ciel đáp mà lòng nhẹ hẳn; năm cấp 2 nó đã rước về 6 bằng GUSE, tuy nhiên điểm số năm cấp 3 mới là thứ quan trọng.

    Nếu mẹ nó biết được nó đỗ cả 3 bằng AUSE, chắc bà sẽ vui mừng lắm.

    "Cô đã chọn những trường nào nhỉ, cô Petkova?"

    Người đàn bà hỏi Ciel.

    Nó đáp:

    "Hai trường ạ – Đại Học Briar, và Trường Hoàng Gia Palaestria."

    Đại Học Briar là một trường nằm trong top 20 những trường đại học chuyên ngành y tốt nhất.

    Mẹ của Ciel đã tốt nghiệp trường này, và giờ bà làm ở Trụ Sở Động Vật Thần Thoại (Trụ Sở ĐVTT).

    Còn Palaestria chính là ngôi trường đào tạo Vệ Thần.

    Để nhập học Palaestria, cần phải có điểm số xuất chúng – mà đó mới chỉ là để vào những lớp đào tạo làm Cận Vệ, Sứ Giả, hay những tầng lớp trong bộ máy quản lý cấp cao.

    Để vào được những lớp đào tạo làm Cố Vấn, Hiệp Sĩ, hay cao nhất là Vệ Thần, thì còn phải có nhiều thành tích xuất sắc hơn nữa.

    "Với điểm số này, tôi nghĩ cô sẽ có chỗ trong Briar thôi."

    Lật lật qua tập hồ sơ, bà lão nheo mắt.

    "Cộng với hơn 50 tiếng làm việc tình nguyện ở Trụ Sở ĐVTT nữa.

    Rất tốt cho đơn xin nhập học."

    Ciel mím môi khi bà lão nói tiếp:

    "Còn về Palaestria...

    Cô định học ngành nào, cô Petkova?"

    "Cháu... cháu muốn được đào tạo để làm một Vệ Thần ạ."

    Một khoảnh khắc im lặng tới khó chịu dấy lên trước khi bà lão cất tiếng:

    "Vệ Thần?"

    "Vâng."

    Không hiểu sao câu hỏi đơn giản này lại làm Ciel bỗng dưng vô cùng khó chịu.

    Vệ Thần thì sao cơ chứ?

    Chẳng phải Vệ Thần đầu tiên của nhà Cự Giải cũng là nữ sao?

    Thật sự không có nhiều sự khác biệt tới mức đó giữa một cậu trai cao to đẹp mã và một con bé thấp nhỏ gầy gò đâu.

    "Cô thực sự có hoài bão đấy, cô bé."

    Bà lão đẩy cao gọng kính lên trên sống mũi.

    "Và nó không quá viển vông đâu.

    Điểm số cao, bảng đánh giá tốt, lại giúp đỡ cho xã hội nhiều...

    Ta nghĩ cô có thể làm được."

    "Vậy tức là...?"

    Ciel không hiểu rốt cuộc nó nên giận hay nên cảm ơn bà lão nữa.

    Người đàn bà già cả đóng sập tập hồ sơ lại, chậm rãi đóng dấu; rồi bà phẩy tay, khiến tập hồ sơ biến mất với một tiếng swoosh nho nhỏ.

    "Tức là, cô Petkova, tôi sẽ gửi hồ sơ của cô thẳng vào khu bộ môn Đào Tạo Vệ Thần của Palaestria."

    Đôi môi mỏng dính của bà lão cong lên thành một thứ trông tựa như nụ cười.

    "Cô sẽ nhận được kết quả vào thứ Tư tuần sau, tức ngày 8/4.

    Cô có thể ra về."

    Chưa kịp để nó cảm ơn, cái ghế sắt đã rung lên, và rồi Ciel mở mắt ra để tìm thấy mình ở ngay cạnh dãy nhà quen thuộc, hai bàn tay vẫn vo chặt gấu váy.

    * * *

    Chú thích:

    - Chiêm Tinh Học: môn học có liên quan tới chiêm tinh (các vì sao, chòm sao etc.)

    - Tâm Linh Học: môn học có liên quan tới việc tiên tri, tiên đoán, bói toán (những thứ tâm linh) etc.

    - Bằng GUSE: viết tắt cho General Understanding of Secondary Education; là loạt 6 bằng đỗ cấp 2 (lớp 6 - 9).

    - Bằng AUSE: viết tắt cho Advanced Understanding of Secondary Education; là loạt 3 bằng đỗ cấp 3 (lớp 10 - 12).
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    ii ; lorelei


    ĐẠI Học Hoàng Gia Palaestria, hay đơn giản là Palaestria, có một lịch sử rất lâu đời.

    Nó được sáng lập bởi chính những Vệ Thần đầu tiên, như là một ngôi trường dạy ma thuật cho người Trái Đất.

    Qua thời gian, nó đã được bảo tồn và phát triển, để cuối cùng trở thành ngôi trường đại học lớn nhất, được sở hữu bởi hoàng gia Zodiacus.

    Vì lý do này mà hệ thống nhập học Palaestria cũng rất khó khăn; đó chính là điều đã khiến Lorelei phải đi loanh quanh tới cả tiếng đồng hồ từ lúc 7 giờ sáng.

    "Phòng 1... phòng 1... phòng 1...

    Nó ở đâu được nhỉ?"

    Lorelei lẩm nhẩm.

    Rõ ràng nó đã đi hết cả tầng 3 rồi mà có thấy cái phòng nào số 1 đâu?

    Hay là trên thư chỉ dẫn có sai sót?

    Nhìn quanh quất, nó chẳng thấy ai để có thể nhờ vả được.

    Thở dài, Lorelei vuốt phẳng tờ giấy màu trắng, rồi đút nó vào chiếc túi đeo chéo màu tím.

    Nhìn đồng hồ, nó thấy vẫn còn gần nửa tiếng nữa mới tới giờ điểm danh, nên Lorelei định bụng đi dạo quanh trường, tìm xem có ai cùng khoa không để còn hỏi đường tới lớp.

    "Cậu gì ơi!"

    Chợt, một tiếng gọi thất thanh kéo nó về từ những suy nghĩ vẩn vơ đã kịp lấn chiếm đầu óc.

    Lorelei quay lại, và đập vào mắt nó – theo đúng nghĩa đen – là một cô gái tầm 17, 18 tuổi, với mái tóc màu nâu vàng dài tới ngang vai và khuôn mặt ửng hồng vì gió táp.

    Cô ấy suýt đâm sầm vào Lorelei, nhưng rồi phanh lại được và đứng thẳng dậy, vội vã chỉnh lại chiếc khăn len dày sụ màu xanh dương trên cổ.

    "Tớ xin lỗi!"

    Cô gái kia sau khi hết thở hổn hển thì quay ra bắn một tràng.

    "Cậu ổn chứ?

    Giày tớ trơn quá, dừng không kịp.

    Nhưng mà thôi.

    Cậu là học sinh năm nhất phải không?"

    "Ừ...

    ừ."

    Lorelei hơi ngạc nhiên trước sự sôi nổi của cô nàng này, tuy nhiên cũng gật đầu.

    "Có chuyện gì vậy cậu?"

    "Tớ đang tìm phòng số 1, khoa Vệ Thần.

    Chắc cậu cũng trong khoa đó nhỉ?

    Tớ thấy cậu cầm lá thư có đóng dấu của khoa Vệ Thần."

    Cô gái kia liến thoắng.

    "Cậu có biết phòng 1 ở đâu không?"

    "Không, tớ cũng đang đi tìm đây."

    Lorelei đáp, trong lòng hơi vui vui vì gặp được bạn mới.

    "Còn nửa tiếng nữa mới tới giờ điểm danh cơ.

    Tớ đang định đi dạo thăm quan một chút, cậu có muốn đi không?"

    "Dĩ nhiên."

    Cô bạn kia không chần chừ mà gật đầu ngay.

    "Nhân tiện, tớ là Angeline, nhà Bảo Bình.

    Rất vui được gặp cậu."

    "Lorelei, nhà Thiên Bình."

    Lorelei cười khi chúng bắt đầu đi bộ dọc hành lang lát đá màu nâu sữa.

    "Cậu được nhận vào lớp thứ 1 khoa mình hả?"

    "Ừ.

    Ban đầu tớ suýt trượt vì điểm lý thuyết Ngoại Ngữ thấp quá."

    Cô bạn Angeline kể lại.

    "Nhưng do Thần Thoại và Khí Học tớ đều được tổng 200 điểm nên mới được gửi hồ sơ vào đây đấy.

    Còn cậu?"

    "Tớ không có môn nào 100 điểm cả, nhưng hầu hết đều hơn 90 nên được nhận ngay."

    Lorelei nói.

    Sau câu đó, hai đứa đều rơi vào một bầu không khí im lặng dễ chịu, thong thả đi bộ dọc hành lang trường.

    Lorelei liếc sang cô bạn mới.

    Angeline có vóc dáng cân đối, không quá cao cũng không quá gầy; mái tóc nâu vàng hợp với nước da hơi rám nắng.

    Cặp mắt màu xanh lục và đôi môi luôn phảng phất nụ cười cho cô nàng vẻ vui tươi khó tả.

    Lorelei tự thấy nó đối lập hẳn với Angeline: tóc thì nhuộm tím, môi thì đánh son đen sì, còn da dẻ lúc nào cũng bị mẹ nó chê là "trắng như cái con bạch tạng".

    Nói thật, nó cũng là đứa quan tâm ít nhiều tới chuyện sắc đẹp, nhưng mỗi người có một kiểu riêng của họ, và Lorelei cũng vậy.

    "Ơ, cậu nhìn thấy cánh cửa kia lần nào chưa?"

    Angeline chợt lên tiếng, chỉ tay vào một cánh cửa sắt khá dày trên tường.

    Lorelei nhìn theo hướng tay chỉ của cô bạn, rồi lắc đầu.

    Angeline chợt thốt lên:

    "À, phải rồi!

    Tớ quên bẵng mất, lối vào các lớp đào tạo Vệ Thần sẽ không hiện ra cho tới khi gần sát giờ điểm danh.

    Lý do an toàn ý mà.

    Tớ đã được báo trước về chuyện này rồi nhưng... chậc, tại trí nhớ cá vàng đấy!

    Đây là phòng mấy nhỉ?"

    Hai đứa tiến tới gần cánh cửa.

    Những hoa văn các chòm sao được chạm nổi trên mặt cửa sắt chợt rung lên; rồi chúng hoà quyện vào nhau, tạo nên số 2.

    "Phòng 2.

    Vậy chắc phòng 1 ở quanh đây thôi."

    Angeline nhanh nhảu kết luận, rồi tiếp tục đi dọc hành lang.

    Y như lời cô nói, chỉ một đoạn sau, một cánh cửa sắt khác lại hiện ra trong tầm nhìn – lần này, các hoa văn hợp lại, tạo thành số 1.

    "Chính là phòng này rồi.

    Mình vào chứ?"

    Angeline reo lên đắc thắng, rồi quay sang Lorelei, cô đặt tay lên thanh nắm của cánh cửa nặng trịch, đẩy vào.

    Một luồng khí mát lạnh phả lên người Lorelei khi cánh cửa được mở ra, theo sau đó là mùi bạc hà thoang thoảng dễ chịu.

    Bên kia cánh cửa là một căn phòng rộng vô cùng, với nội thất bằng gỗ sang trọng và những ô cửa sổ bán nguyệt cao tới chạm trần.

    Tường được sơn màu đen tuyền, với những bức vẽ bầu trời sao, lấp lánh như đang chuyển động.

    Những giá sách gỗ rải rác khắp phòng, cái nào cũng đầy ắp sách và được dán nhãn tên cẩn thận.

    Cuối phòng, đối diện nhau là hai cánh cửa gỗ nhỏ hơn.

    Chính giữa phòng là một chiếc bàn hình chữ nhật dài, và ở góc xa cửa nhất bên trái, là hai người con trai.

    Lorelei không kìm được mà lia mắt qua hai người kia.

    Người thứ nhất có mái tóc màu vàng xỉn, gần giống màu caramel, và đôi mắt màu xanh lơ đầy cảnh giác.

    Cậu ta ngồi nghiêm chỉnh trên chiếc ghế đệm màu nâu đỏ, hai tay trên bàn đang xoay xoay một thứ gì đó trông như cái huy hiệu.

    Người thứ hai thì dường như đối lập hẳn; mái tóc sẫm màu hơi rối rủ xuống đôi mắt màu cà phê hiện đang nhìn chằm chằm xuống sàn nhà; cậu ta ườn ra, tận dụng chỗ ngồi trên cái ghế tựa nhiều nhất có thể.

    Hai tay đút sâu trong túi áo khoác, cậu ta chỉ ngước lên trong vài giây khi Angeline đẩy cửa bước vào.

    Cả hai người này đều có vẻ gì đó rất quen, nhưng chẳng có thứ gì cụ thể bay được đến não Lorelei lúc này.

    "Chào."

    Cậu trai tóc vàng lên tiếng trước tiên.

    "Các cậu là học sinh nhóm 1, khoa đào tạo Vệ Thần?"

    "Phải."

    Angeline đáp khi cô ra hiệu cho Lorelei bước tới và ngồi xuống quanh bàn.

    "Tớ là Angeline, nhà Bảo Bình.

    Còn đây là Lorelei, nhà Thiên Bình."

    "Chào hai người."

    Lorelei cố gắng nặn ra một nụ cười và nhanh chóng ngồi xuống.

    Nhiệt độ trong phòng khá dễ chịu, nên nó đã cởi bỏ lớp áo khoác dày sụ bên ngoài.

    Angeline cũng gỡ cái khăn len màu xanh dương của cô nàng ra.

    "Tớ là Vincent, nhà Xử Nữ."

    Cậu trai tóc vàng trả lời, rồi liếc sang phía người kia.

    "Còn đây là Colton, nhà Ma Kết."

    Colton?

    Cái tên đánh vào trí óc Lorelei như một tiếng chuông lảnh lót, làm nó rùng mình mặc dù không khí rất ấm.

    Colton Blackmoore, Hoàng Tử nhà Ma Kết?

    Trước khi nó kịp nói gì thêm, cánh cửa lại được đẩy ra lần nữa.

    Một cô gái tóc nâu bước vào, theo sau là một cậu trai với mái tóc bạch kim nổi bật; cả hai người đang khúc khích cười trông rất thân thiết.

    Sau khi đã nghiêm túc trở lại, họ nhìn quanh phòng một lượt, nở nụ cười lịch thiệp xã giao của con cái nhà quyền quý, rồi tiến vào và chọn chỗ ngồi.

    Sau hai người này, số học sinh còn lại cũng bắt đầu vào phòng; 3 nữ và 3 nam.

    Một cô gái với mái tóc ngắn sẫm màu ngồi xuống bên cạnh Lorelei.

    Sau khi tất cả đã yên vị, một bầu không khí hơi khó chịu phủ lên căn phòng.

    Có lẽ vì tất cả đều không quen nhau, nên chỉ vài phút sau, những tràng rì rầm nho nhỏ bắt đầu nổi lên quanh bàn.

    Lorelei không nói gì vì Angeline đã bận quay sang nói chuyện với một cậu trai ngồi cạnh cô ấy; nó chỉ nghe được loáng thoáng tên và nhà của mọi người, và điểm bằng AUSE của họ.

    Cô bạn bên cạnh nó cũng lặng thinh, hai tay mân mê vạt áo sơ mi trắng thò ra ngoài chiếc áo len màu kem.

    Sự yên lặng này không nán lại được lâu, vì chỉ vài phút sau, cánh cửa sắt lại mở toang ra.

    Tuy nhiên, lần này, hai người lớn tuổi bước vào – một người đàn ông khoảng 40 với mái tóc muối tiêu và đôi mắt màu xanh dương, và một người đàn bà tuy trẻ hơn một chút, nhưng lại sở hữu đôi mắt xám vô cùng nghiêm nghị và mái tóc vàng được búi chặt lại gọn ghẽ.

    Cả hai người đều mặc đồ màu xanh rêu từ đầu tới chân và khoác áo choàng không mũ.

    Ánh nhìn của mọi học sinh đổ dồn vào họ khi họ sải bước tới đầu bàn và rồi đứng đó, nhìn qua cả bọn như đang đánh giá xem chúng có thật sự xứng đáng vào nhóm đào tạo số 1 hay không.

    Cuối cùng, người đàn ông lên tiếng:

    "Chào các em.

    Ta là giáo sư Matthieu Lukas, và đây là giáo sư Celine Glenister.

    Chúng ta sẽ là quản lý của nhóm 1 từ giờ cho tới hết năm học thứ nhất.

    Các em có thể giới thiệu tên và nhà không?

    Bắt đầu từ em."

    Ánh nhìn của ông chiếu thẳng vào một cô gái có vẻ như đang không chú ý lắm.

    Cô ta có mái tóc vàng óng như tơ, và đôi mắt màu xanh lá sắc lạnh.

    Từ khuôn mặt cho tới vóc dáng, cô ta toát ra một vẻ gì đó cao sang vô cùng, khiến Lorelei chợt có cảm giác nó nên dè chừng.

    "Lyssa Hynes, nhà Sư Tử."

    Cô gái này đáp gọn, nhìn một lượt quanh bàn.

    Lần lượt, tất cả mọi người giới thiệu tên của mình.

    "Apollo Bainbridge, nhà Bạch Dương."

    "Skyler Goodchild, nhà Nhân Mã."

    "Grayson Castello, nhà Song Tử."

    "Angeline Willworth, nhà Bảo Bình."

    Cô bạn Lorelei nói, rồi liếc sang nó.

    "Lorelei Klingelhofer, nhà Thiên Bình."

    "Ciel Petkova, nhà Cự Giải."

    Hoá ra cô nàng ngồi cạnh nó nãy giờ nhà Cự Giải.

    Thảo nào lại có vẻ ngại ngùng như vậy.

    "Shay Rivera, nhà Thiên Yết."

    "Thea Breiman, nhà Kim Ngưu."

    Đây là con gái Ngài Solomon Breiman trong Viện Quý Tộc mà, Lorelei nhướng mày ngạc nhiên.

    Ai ngờ một con bé tầm thường như nó lại có cơ hội chung lớp với những con người này cơ chứ!

    Nó nhìn ngay sang cậu trai tóc bạch kim.

    "Pietro Gorenstein, nhà Song Ngư."

    Cái họ nghe khá quen, nhưng trước khi nó kịp nhớ ra thì nó đã thấy cặp mắt cậu ta đang nhìn chằm chằm vào nó.

    Lorelei vội quay đi.

    "Vincent Frankfeldt, nhà Xử Nữ."

    Cậu trai tóc vàng ngồi gần cuối bàn lên tiếng.

    Vậy là người kia sẽ phải lộ danh tính thôi, Lorelei nghĩ thầm.

    "Colton Blackmoore, nhà Ma Kết."

    Câu nói này làm mọi con mắt đều hướng thẳng vào người trả lời cuối cùng.

    Gì chứ, xác suất được học cùng lớp với một Hoàng Tử là rất nhỏ, có khi trong đời gặp được ngài ấy một lần cũng là may mắn lắm rồi.

    "Được rồi, cảm ơn các em!"

    Giáo sư Lukas nói lớn như thể muốn dập đi bất kì lời thì thào nào chực nổi lên.

    "Bây giờ, theo như lá thư của trường đã gửi, ta sẽ dự buổi lễ chào mừng học sinh mới."

    "Nhưng trước hết," Chợt, giáo sư Glenister lên tiếng, giọng bà lạnh và trong như hàng ngàn mũi tên băng giá.

    "Phải có một bài kiểm tra đột xuất.

    Sẵn sàng!"

    Lorelei chỉ kịp thấy cô bạn nhà Cự Giải bên cạnh mình đứng phắt lên, trước khi mọi thứ tối sầm.
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    iii ; lyssa


    THỞ dài, Lyssa đẩy ghế đứng dậy.

    Thôi nào, khoá chuẩn bị cho lớp đào tạo Vệ Thần ở trường cấp 3 vẫn chưa đủ cho họ hay sao mà lại còn phải bịa ra cái trò mèo này nữa?

    Những ai cần bị kiểm tra thì cứ việc kiểm tra, còn nó, đây đâu phải việc của nó?

    Lyssa Hynes là con gái của thủ tướng Aberick Hynes và phu nhân Fionna Hynes.

    Cả dòng họ Hynes đều thuần nhà Sư Tử, cho nên Lyssa và hai đứa em của nó đều mang mái tóc vàng óng và đôi mắt xanh lam nhạt với những đốm nâu vàng.

    Hiện giờ, đôi mắt ấy đang sáng lấp lánh mà lạnh lẽo, phản chiếu ngọn lửa nhỏ đang nhảy nhót trên những đầu ngón tay nó.

    "Cái gì vậy?"

    Một giọng nói đan xen sự bực tức vang lên cạnh nó.

    Cậu trai tên Apollo đẩy ghế đứng dậy, nghe rõ tiếng bốn chân ghế kéo lê trên sàn gỗ.

    Chất giọng bình tĩnh từ bên kia bàn của Colton đáp lại:

    "Kiểm tra thực lực.

    Palaestria rất coi trọng thể diện của nó, và sẽ không để bất cứ vụ đút lót hay xin xỏ nào qua mắt đâu."

    "Được rồi, vậy trong bài kiểm tra sẽ có gì?"

    Một giọng nam vang lên, hình như là của Grayson.

    Cô gái tóc ngắn trong chiếc áo len im lặng nãy giờ chợt lên tiếng:

    "Còn tuỳ.

    Nhưng bài lần này sẽ khó."

    Chưa kịp để ai nói gì thêm, một tiếng rên rỉ khản đặc từ một góc nào đó trong căn phòng rộng lớn vang lên.

    Lyssa nghe tiếng ai đó hít vào sắc lạnh trong bầu không khí lặng như tờ.

    "Cái gì vậy?"

    Một giọng nữ vang lên, tức giận hơn là sợ sệt.

    Lyssa lắc đầu ngán ngẩm; đứng đó mà hỏi thì có lẽ cậu sẽ mất mạng trước khi nhận được câu trả lời đấy, cô gái.

    Nó giơ tay lên cao, ngọn lửa nhỏ giờ bùng lên dữ dội như một cây đuốc, tuy nhiên chỉ làm nó thấy nhồn nhột, chứ không hề đau.

    Một tiếng rít khác vang lên, như thể đáp lại thứ ánh sáng vàng cam đang nhún nhảy trên tay Lyssa.

    "Nó sợ ánh sáng."

    Cậu trai nhà Xử Nữ – Vincent – thốt ra; nói rồi, cậu ta xoay lưng lại, vẩy mạnh cánh tay phải.

    Tức thì, một thứ chói loá trượt ra từ cái huy hiệu cậu ta mân mê trong tay nãy giờ – một thanh kiếm dài, lưỡi kiếm bằng kim loại mảnh và sắc tới đáng sợ.

    Ánh lửa của Lyssa chạm tới lưỡi kiếm và phản chiếu ra mọi góc, khiến cho một tràng tiếng rên nữa vang lên.

    "Có khá nhiều đấy.

    Và nếu bọn chúng hướng vào ai, thì sẽ là hai ta."

    Vincent lên tiếng nhắc Lyssa, rồi quay sang cả bọn.

    "Còn ai có năng lực liên quan tới ánh sáng, nhiệt, hoặc biết chiến đấu không?"

    "Tôi có thể tạo ảo giác."

    Cô nàng Thiên Bình với mái tóc màu tím kì lạ lên tiếng.

    Ngoài cô ta ra, Apollo, Thea, Shay và Skyler giơ tay.

    "Tốt."

    Vincent gật đầu, đôi mắt xanh vẫn đảo quanh phòng đầy cảnh giác.

    "Các cậu hãy chuẩn bị sẵn sàng.

    Lorelei, cậu đi theo tôi.

    Còn những người còn lại...

    đừng để bị đuổi học trong ngày đầu tiên.

    Colt?"

    Lyssa hướng mắt sang phía Hoàng Tử, hơi tò mò không biết cậu ta có thể làm gì.

    Còn Colton thì dường như chẳng để ý ánh mắt của nó; cậu ta lên tiếng:

    "Lùi ra khỏi bàn đi."

    Mọi người đều đứng lùi lại vài bước.

    Colton nhìn chằm chằm vào chiếc bàn gỗ; rồi, giơ tay lên, cậu ta làm một cử động xoay nhẹ.

    Lập tức, chiếc bàn rung lên bần bật như sắp nổ tung, rồi nó năng nề bay lên, xoay sang một bên.

    Colton ra hiệu với bàn tay còn rảnh của cậu ta:

    "Lyssa, cậu có thể sang góc tường kia và đảm bảo không có thứ gì ở đó không?"

    Hơi ngạc nhiên khi bị cậu ta gọi; song, Lyssa vẫn bước sang phía mép tường bên kia, cánh tay phải giơ cao.

    Không có gì.

    "Những người không biết chiến đấu, hãy đi tới cạnh bức tường kia."

    Vincent ra lệnh, và Grayson, Angeline, Pietro và Ciel bước nhanh sang phía bên kia.

    Colton bắt đầu cho chiếc bàn lùi vào sát tường, rồi cậu ta uốn cong cả chiếc bàn dài, bẻ gãy nó, tạo nên một thứ nhìn như một cái lồng lớn.

    Xong xuôi, cậu ta đặt nó xuống và bảo:

    "Lyssa, châm lửa đi."

    Hiểu ý, Lyssa bước tới, chạm tay vào mặt gỗ.

    Lập tức, những mảnh vụn bắt lửa, cháy phừng phừng.

    Những tiếng rít the thé đồng loạt vang lên, lần này kèm theo cả tiếng đập cánh phành phạch.

    "Chúng biết bay."

    Vincent lẩm bẩm, rồi cậu ta ra hiệu cho những người còn đứng ngoài cái chuồng chụm lại thành vòng tròn:

    "Năng lực của các cậu là gì?"

    "Cây cối, và tôi có thể dùng kiếm nữa."

    Thea đáp.

    "Chiêu hồn."

    Shay lên tiếng, kéo về cho bản thân vài ánh nhìn đầy ấn tượng.

    "Tạo ảo ảnh."

    Lorelei nói.

    "Lửa."

    Lyssa trả lời ngắn gọn.

    "Mấy thứ liên quan tới tốc độ."

    Skyler nhún vai.

    "Tôi có thể truyền năng lượng và đánh đấm."

    Apollo cười toe toét.

    Trời ạ, đúng là con trai, Lyssa thầm thở dài.

    "Được rồi."

    Lần này, tới Colton lên tiếng.

    "Tôi có thể điều khiển trí não và những đồ vật.

    Vincent là một Hiệp Sĩ, ngoài ra có khả năng chữa thương và trừ tà.

    Giờ, Skyler và Lyssa, các cậu có nhiệm vụ khủng bố tinh thần phe đối diện – ném lửa vào bọn chúng hay cái gì cũng được.

    Thea, không hiểu cậu có để ý không, nhưng bên ngoài cửa sổ phía bên kia phòng có cây.

    Cậu có nhiệm vụ lôi bọn chúng vào đây và trói tất cả những đứa dám bay linh tinh lại.

    Shay... tôi đoán là cậu có thể gọi người chết các kiểu?

    Dù sao thì hãy giữ chân bọn chúng lâu nhất có thể.

    Tôi, Apollo và Vincent sẽ giết bất kì thứ gì tấn công.

    Vince?"

    "Nghe có vẻ ổn."

    Vincent gật đầu, rồi quay sang Lorelei.

    "Lorelei, cậu sẽ phải tạo cho tôi một ảo ảnh bầu trời.

    Càng sáng và nóng càng tốt.

    Được chứ?"

    Lorelei gật đầu.

    Bọn chúng im lặng nhìn nhau, rồi từng đứa một đứng vào vị trí, chuẩn bị tư thế sẵn sàng.

    Vincent nhìn quanh một lượt, rồi la lên:

    "Làm đi!"

    Tức thì, cả căn phòng sáng bừng lên với một thứ ánh sáng vàng chói.

    Lyssa chỉ kịp nghe thấy một tràng tiếng kêu điếc tai trước khi những ô cửa sổ vỡ tung.

    Làn gió lạnh buốt từ bên ngoài thốc vào, làm ngọn lửa trên tay nó suýt vụt đi mất.

    Không phải bây giờ, Lyssa, nó tự nhắc bản thân, rồi giơ hai tay lên thật cao.

    Một quả cầu lửa bùng lên giữa hai bàn tay của nó, sáng chói như ánh mặt trời.

    Lyssa nhìn quanh phòng, rồi vẩy tay thật mạnh.

    Quả cầu lửa lập tức nghe theo, lao đi vùn vụt như một quả pháo được nung nóng.

    Một con vật có cánh đen sì lập tức bị trúng chưởng; nó rít lên một tiếng rồi nổ bụp, tan biến vào hư không.

    Một tiếng vụt rõ ràng vang lên ngay sau lưng Lyssa, và nó lập tức được đưa lên một trong những cành cây dài của Thea.

    Nó thoáng thấy khuôn mặt tinh nghịch của Skyler trước khi cậu ta lại vụt đi mất, nhanh như gió.

    Lập tức quay lại với nhiệm vụ chiến đấu của mình, Lyssa giơ tay lên, nhắm mắt lại.

    Lần này, từ những đầu ngón tay sáng rực của nó, một con phượng hoàng lửa bùng lên, dữ dội và nguy nga.

    Con vật há mỏ kêu lên một tiếng thất thanh, rồi lao thẳng vào hàng ngũ của kẻ thù.

    Lyssa thoáng thấy thân mình đầy lông lá của một con quái vật bay là là dưới đất, nhưng rồi nó nhanh chóng bị chém làm đôi bởi đường kiếm dứt khoát của Vincent.

    Bên cạnh cậu ta, Shay, Apollo và Colton cũng không kém cạnh; cô nàng tóc đỏ đã kịp tạo ra một con gấu-thây-ma lớn và khoẻ vô cùng – hiện nó đang phá tan nát bọn quái vật theo đúng nghĩa đen; cậu học sinh nhà Bạch Dương đang tiện tay nắm lấy hai con quái, đập chúng vào nhau như hai cái xập xèng; còn chàng Hoàng Tử thì tuy mắt nhắm tịt như đang mộng du, song vẫn có thể thấy rõ đống quái vật đang tự giết lẫn nhau dưới bàn tay cậu ta.

    Lorelei đứng giữa vòng tròn được tạo ra bởi bốn người này, cánh tay hướng thẳng lên trần nhà, mi mắt rung rung như thể đang mơ.

    Ảo ảnh cô ta tạo ra cũng thật vô cùng; Lyssa có cảm giác như nó đang đánh nhau giữa bầu trời tháng tư vậy.

    Thea, cô gái nhà Kim Ngưu đang điều khiển đống cành cây vô cùng điêu luyện, nâng lên rồi lại hạ xuống nhịp nhàng, chặn hết đường bay của bọn quái vật, còn Skyler do đang chạy quá nhanh nên chẳng thể thấy được cậu ta đang ở xó xỉnh nào.

    Tuy nhiên, cứ vài giây lại thấy một loạt các tiếng lụp bụp vang lên, nên Lyssa khá chắc giờ cậu ta đang vui vẻ chạy như điên qua cơ thể của từng con quái.

    "Tốt rồi, quân số chúng không còn nhiều đâu!"

    Vincent nói lớn sau khi chém qua một hàng quái vật do Colton dụ đến.

    Lyssa vừa được hạ xuống đất xong; nó vội cúi sát xuống đất để né bộ móng vuốt của một con quái, rồi lại bật dậy, nhanh như cắt phun lửa thiêu cháy con vật ngu ngốc.

    Tốt hơn hết là nên tránh xa ta ra.

    "Thea, cậu rút được rồi đấy.

    Skyler, cậu chạy nhanh nữa lên, diệt bọn chúng càng nhanh càng tốt."

    Colton cuối cùng cũng mở mắt ra, cậu ta lên tiếng chỉ đạo.

    "Lorelei và Lyssa, hai cậu tăng nhiệt và ánh sáng đi.

    Ta cần phải dựng một màn kết thúc thật đẹp mắt mới mong có điểm cao được."

    Gật đầu, Lyssa quay sang con phượng hoàng lửa của mình.

    Nó điều khiển cho con vật bay tới giữa phòng, rồi từ đó, nó tự bùng cháy, phát thành một đám lửa lớn, nhanh chóng lan khắp trần nhà.

    Lyssa cố gắng điều khiển những lưỡi lửa sao cho chúng không làm hại bất cứ ai trong đám học sinh; nỗ lực đang bắt đầu làm nó cảm thấy mệt lả.

    "Cố lên, sắp hết thời gian rồi!"

    Nó nghe tiếng Colton hét lớn.

    Dợm chân chạy sang để nhập vào vòng chiến đấu; song, một thứ gì đó chuyển động bên khoé mắt làm nó giật mình.

    Quay sang trong một tích tắc, Lyssa chững lại, như thể chìm vào một cơn mê.

    Ta đã đến.

    Và chỉ một giây đó, là đủ.

    Đôi mắt xanh chạm tròng mắt trắng dã trong giây lát, rồi cái thứ kinh khủng ấy đâm sầm vào nó, nổ tung ra như một quả bom, phủ màu đen lên mọi thứ.
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    iv ; shay


    TA ĐÃ ĐẾN.

    Ba chữ đó đập thẳng vào tâm trí nó như một cơn sóng thần lạnh tới thấu xương.

    Chân tay Shay như muốn mủn cả ra; bao nhiêu ma thuật của nó tiêu tan hết, những linh hồn nó đang điều khiển cũng vuột thoát ra khỏi tầm với.

    Cái chết.

    Cái chết chậm và dễ đoán, nhưng lại đau đớn tới tang thương và không thể tránh khỏi.

    Nó gục xuống sàn, cơ thể tự động co lại, run bần bật như đang lên cơn co giật.

    Nó không thể kiểm soát bản thân được nữa.

    Qua tròng mắt mờ ảo, Shay thoáng thấy ngọn lửa trên tay Lyssa tắt phụt đi; ảo ảnh bầu trời của Lorelei cũng biến mất trong phút chốc.

    Một tiếng ruỳnh rõ ràng vang lên phía bên kia góc căn phòng, và rồi, im lặng.

    Im lặng tới rợn người.

    Shay không phải con người viển vông.

    Nó biết cái chết cảm giác như thế nào.

    Và ngay lúc này, nó khá chắc nó đang chết.

    Cái chết không lạnh.

    Nó ấm.

    Nó ấm ma mị, ấm trơn trượt, ấm tới mức nó lấy đi cuộc sống lúc nào không biết.

    Và chỉ sau khi đó, người ta mới lạnh đi.

    Mắt nó tối sầm đi.

    Họng nó nghẹn lại.

    Hai tai nó lùng bùng.

    Shay tuột dần vào màn đêm bất tận, tuột dần, tuột dần...

    "Exorcizamus te!"

    Một giọng nói vang lên bất thình lình, như một mũi giáo bằng băng xuyên thủng qua những ngón tay dài ấm tới hãi hùng của cái chết.

    Bóng đêm đặc quánh đã không còn; dường như nó đã bị hút sạch đi mất qua một cái lỗ đen vô hình nào đó.

    Câu từ vừa rồi phủ lên người Shay như thể một cơn sóng làm từ nước thánh, rửa sạch dư âm của lời nói bí ẩn lúc nãy.

    Shay vô thức mở miệng ra, hớp một hơi lớn không khí.

    Mắt nó giàn giụa nước, cay xè.

    Chân tay nó cứng đơ như thể sắp chuột rút tới nơi.

    Nó không dám cử động, cho tới khi một luồng ánh sáng cứu rỗi đập vào mi mắt nó, ép nó mở mắt ra.

    Nó lồm cồm bò dậy.

    Đối diện nó, Lyssa đang ho sặc sụa như thể bị nghẹt thở.

    Quanh phòng là lũ bạn mới của nó, đứa nào cũng trong tình trạng nửa mơ nửa tỉnh, la liệt trên sàn.

    Bao nhiêu tàn tích từ trận đánh vẫn còn đó – giá sách đổ, bàn ghế chổng ngược, cửa sổ vỡ tan.

    "Không ai bị thương chứ?"

    Quay sang bên phải, nó thấy Vincent hỏi trước khi mắt cậu chàng lộn ngược vào trong đầu.

    Cậu ta ngã cái ruỳnh xuống sàn gỗ, bất tỉnh.

    Ngay bên cạnh là chàng Hoàng Tử, với một dòng máu đang nhỏ tong tỏng từ trán xuống tới tận cằm.

    Quét mắt quanh lớp một lượt, mặt cậu ta đanh lại.

    "Các em làm tốt lắm!"

    Một tràng pháo tay rời rạc vang lên khi cánh cửa phòng bật mở.

    Giáo sư Lukas và Glenister bước vào.

    Tuy khuôn mặt trông rất mãn nguyện, nhưng Shay thấy rõ, trong mắt họ có một tia hoảng hốt.

    Colton lập tức đứng dậy:

    "Chuyện này nghĩa là gì đây?"

    Đúng là con nhà giàu mà, Shay không kìm được mà nghĩ thầm.

    Toàn dùng mánh dằn mặt.

    Tuy vậy, chính nó cũng không khỏi tò mò.

    Bài thi như vậy có hơi... nguy hiểm quá không?

    Giáo sư Glenister giơ một bàn tay ra hiệu cho cậu ta đi theo.

    Đợi tới khi hai người đã ra khỏi lớp, giáo sư Lukas mới vẩy tay.

    Tức thì, mọi dấu vết của cuộc chiến biến mất.

    Bàn ghế tự sắp xếp lại chính chúng.

    Các mảnh kính từ cửa sổ đồng loạt bay về chỗ cũ, tạo ra những âm thanh rào rào như đang có cơn mưa.

    Các cuốn sách tự bay lên những kệ gỗ đang liền lại như chúng có khả năng đàn hồi.

    Bất kì ai bị thương đều được chữa khỏi một cách thần kì.

    Shay bỗng thấy bản thân mình khoẻ hẳn.

    Duy chỉ có mỗi Vincent là vẫn đang nằm mê man dưới đất.

    "Các em đã hoàn thành xuất sắc bài kiểm tra này."

    Giáo sư Lukas nói khi ông bước tới gần Vincent và lầm bầm một câu gì đó.

    Cậu trai tóc vàng lập tức biến mất.

    "Ta tin là các em đã vận dụng hết khả năng.

    Giờ thì các em cần nghỉ ngơi.

    Nam và nữ sẽ có phòng ngủ riêng biệt, nam bên trái, nữ bên phải.

    Hôm nay là ngày tự do.

    Các em có thể đi khám phá trường, hoặc nghỉ ngơi, tuỳ thích.

    Ngày mai trường hoạt động như bình thường.

    Chào các em."

    Dứt lời, vị giáo sư già quay lưng đi thẳng.

    Cả lớp ngồi trong sự im lặng tới dị thường.

    Không ai nói gì, nhưng tất cả đều cảm nhận được sự bất bình thường trong bài kiểm tra.

    "Cậu."

    Cuối cùng, Grayson lên tiếng, nhìn chằm chằm về phía cô nàng nhà Cự Giải.

    "Cậu đã nói bài kiểm tra lần này sẽ khó."

    "Phải."

    Chất giọng run run cất lên.

    "Tại sao cậu biết?"

    Cậu trai nhà Song Tử tiếp tục.

    Sự im lặng dấy lên trước khi Ciel đáp:

    "Tôi thấy được."

    "Thấy... cái gì?"

    Lyssa hỏi, giọng cô ta bắt đầu hơi khó chịu.

    "Tương lai."

    Cậu trai tóc bạch kim đứng cạnh Thea bất thình lình nói.

    "Cô ấy thấy được tương lai.

    Phải vậy không, ờm...

    Ciel?"

    "Đúng."

    Cô gái Cự Giải gật đầu khe khẽ.

    "Tôi thấy tương lai.

    Tôi thấy một làn khói đen.

    Và tôi nghe được... nghe được người đó."

    ""Người đó"?"

    Angeline, cô nàng Bảo Bình bên cạnh Lorelei hỏi liến thoắng.

    "Ý cậu là sao?

    Cậu biết người đó?

    Là ai vậy?

    Có ý đồ gì?"

    "Không!

    Tôi không biết."

    Ciel nhíu mày.

    "Chỉ là... có điềm xấu.

    Nhưng tôi không ngờ nó lại..."

    Dường như chẳng ai biết nên nói gì khi tấm màn im lặng lại phủ lên tất cả.

    Cuối cùng, Shay chậm rãi hỏi:

    "Vậy, Ciel, cậu có cảm nhận được ý đồ của người đó không?"

    Khuôn mặt nhợt nhạt của Ciel quay về hướng nó, và trong giây lát, Shay có cảm giác cô nàng ốm yếu này mang trong mình một sức mạnh nào đó có thể thay đổi mọi chuyện.

    "Giết chúng ta.

    Đó là ý đồ duy nhất tôi biết."
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    v ; vincent


    "VINCE.

    Đừng giả chết nữa.

    Tớ không có nhiều thời gian đâu."

    Tiếng thì thào quen thuộc ép Vincent phải mở mắt.

    Nó đang nằm trên một chiếc giường mềm mại, với tấm chăn thơm mùi bột giặt.

    Nhìn lên trên là trần nhà hình vòm với các bức vẽ thiên hà.

    Ngay cạnh giường là ô cửa sổ không trăng.

    Phía chân giường là cặp mắt sẫm màu quen thuộc của Colton, giờ đây còn tối hơn trong môi trường không có một bóng đèn.

    "Cái gì...?"

    Vincent khò khè.

    "Lấy tớ cốc nước đã."

    "Đây là bệnh xá, có phải quầy bar đâu mà nước với chả nôi!"

    Colton gắt lên.

    "Nghe đây này.

    Tớ đã nói chuyện với giáo sư Glenister.

    Bà ta chẳng chịu phun ra thông tin gì.

    Nhưng có vẻ cái thứ đó không nằm trong bài kiểm tra đâu."

    "Còn phải hỏi."

    Vincent nhăn mặt.

    "Cụ thể thì bà ta bảo gì?"

    "Bà ta chỉ nói đã có sơ hở giữa quá trình.

    Thật may là không có trường hợp nguy hiểm.

    Nhà trường lẽ ra hôm nay sẽ tổ chức lễ chào mừng học sinh luôn, nhưng phải hoãn lại đấy chứ."

    Colton thở dài.

    "Cậu nghĩ...

    đó là cái gì?"

    "Cầu trời nó không phải cái mà cả hai ta đang nghĩ tới."

    Vincent đáp gọn.

    Chơi thân với nhau 10 năm, nó không cần có năng lực đọc suy nghĩ để biết được Colton đang nghĩ gì.

    "Đừng trợn mắt với tớ.

    Cậu cũng biết thừa, chuyện này sớm hay muộn cũng phải xảy ra còn gì."

    "Biết rồi!"

    Colton rầu rĩ đáp.

    "Nhưng thế này không ổn.

    Nhìn bản thân đi.

    Mới một phần nhỏ thôi mà cậu đã nát bét.

    Nếu như hắn ta liên tiếp nhắm vào lớp ta thì sao?"

    "Tớ e là không phải "nếu như" đâu.

    Là "chắc chắn"."

    Vincent mím môi.

    "Lâu quá rồi.

    Chắc hắn ta đã mất kiên nhẫn.

    Nhưng tớ nghĩ giờ chưa phải lo quá.

    Chuyện này chắc chắn sẽ đến tai triều đình.

    Vả lại, đừng quên hắn ta vẫn còn yếu.

    Đủ thời gian để một lớp Vệ Thần mới được đào tạo."

    "Cho là thế.

    Nhưng tới khi ta mạnh lên thì hắn cũng đã mạnh lên rồi.

    Không thể chủ quan được, Vince."

    Colton vuốt vuốt mặt mấy lần.

    "Thôi.

    Cứ để xem đã.

    Bây giờ tớ phải về phòng ngủ đây.

    Cảnh giác nhé."

    Vincent dõi mắt theo lưng cậu bạn xa dần, mười đầu ngón tay mân mê chiếc huy hiệu bạc.

    Ngay lúc "thứ đó" bắt đầu tràn vào nó đã thấy có gì không ổn.

    Là người có khả năng trừ tà, nó đặc biệt nhạy cảm với những thế lực nhơ bẩn.

    Chỉ cần một lượng nhỏ cũng có thể khiến nó nổi da gà, ngứa ngáy muốn phát điên.

    Nhưng nó không thể ngờ rằng, nguồn sức mạnh đó xuất phát từ Xà Phu.

    Phải.

    Chòm sao thứ 13, một vị thần nổi loạn, một tay chơi mới trong ván cờ cũ.

    Đúng như tên gọi, hắn luồn lách như một con rắn độc, đánh hơi và chờ đợi, cho tới thời điểm thích hợp.

    Trớ trêu thay, thời điểm thích hợp đã tới.

    * * *

    Buổi lễ đón học sinh mới diễn ra suôn sẻ lạ thường, không có một biến động lạ nào.

    Vincent không cần theo dõi cũng cảm thấy được từng cặp mắt của những đứa bạn cùng lớp nhìn chăm chăm vào nó, nhất là cô nàng tóc vàng hoe nhà Sư Tử.

    Nó không thèm đáp trả, cũng như thách thức gì.

    Dù sao nó vẫn đang giữ nhiều thông tin hơn, đôi co với một người như vậy chỉ tổ mất đi lợi thế này thôi.

    "Các em học sinh hãy theo sát giáo viên chủ nhiệm để về lớp."

    Giọng nói sang sảng của Hiệu Trưởng làm Vincent giật mình ngẩng lên.

    "Ở phòng sinh hoạt chung các em sẽ được phát thời khoá biểu.

    Giờ từng lớp một sẽ rời hội trường để tránh lộn xộn..."

    "Buồn ngủ thật."

    Vincent chợt nghe một giọng nói vang lên cạnh nó.

    Quay sang, nó thấy một cậu bạn với mái tóc vàng chải chuốt đang ngáp dài, thậm chí còn không che miệng.

    Thấy giáo sư Glenister đang quay sang, Vincent huých tay cậu bạn, che ngang mặt, không muộn một giây.

    Bà giáo chỉ hơi nhíu mày trước khi quay đi.

    "Có lẽ tốt hơn hết là không bị bà ấy trù."

    Vincent cười thích chí.

    Cậu bạn kia cũng cười khùng khục trong họng.

    "Xin lỗi, tớ quên tên cậu rồi."

    "Skyler.

    Sky cũng được."

    Cậu bạn mỉm cười thân thiện.

    "Cậu là Vincent đúng không?"

    "Ừ."

    Vincent không phải người bắt chuyện tốt, nhưng may là cậu bạn nhà Nhân Mã kia có khả năng gợi chuyện nhanh như lúc cậu ta chạy vậy.

    "Vụ hôm qua kinh thật.

    Tớ cũng chả hiểu thực hư thế nào luôn."

    Cậu ta đang ba hoa nãy giờ.

    "Mà lại chẳng ai thèm giải thích cả?"

    "Ừ... có lẽ chỉ là lỗi hệ thống thôi mà."

    Vincent nhún vai.

    Skyler im lặng một chút trước khi tiếp tục:

    "Cậu và cái cậu Hoàng Tử kia là... sao vậy?

    Hai người..."

    "Chúng tớ... làm sao?"

    Vincent nhướng mày khi thấy cậu bạn mới ngập ngừng.

    Rồi nó chợt nhận ra.

    "À, không phải như cậu nghĩ đâu!

    Thật đấy!

    Tớ chỉ là...

    ừm, cứ cho là người bảo hộ của cậu ấy."

    "Là cậu nói đấy nhé."

    Skyler nhếch mép.

    "Nhưng tớ thì thấy cậu ấy mới giống bảo hộ của cậu đấy!

    Bảo cậu ta có đi đâu buổi đêm thì cũng khẽ khàng thôi.

    Hôm qua bọn tớ phải bao che cho cậu ta mãi đấy."

    Trong đầu Vincent lập tức nảy ra hàng ngàn khả năng khác nhau.

    Bao che?

    Khỏi ai?

    Colton đã bị ai phát hiện sao?

    Liệu Xà Phu có biết Hoàng Tử nhà Ma Kết đang ở đây không?

    Đó có phải là lý do hắn đã nhắm vào lớp chúng không?

    "Thật à?"

    Nó hỏi vẻ quan tâm.

    "Bao che... khỏi ai?

    Đừng nói là mấy ông bà giáo sư ở ngoài cửa canh chừng đấy nhé..."

    "Thế thì ghê bỏ cha."

    Skyler phì cười.

    "Nhưng mà cái này còn ghê hơn cơ.

    Hôm qua lúc cậu bạn của cậu lẻn ra ngoài, bọn tớ đã bị hỏi cung bởi một con chó biết nói!"

    "Thế thường mà?

    Chó là còn đỡ..."

    Vincent nhướng mày.

    Hàng ghế lớp nó đã lục đục đứng lên.

    "Cậu dám nói vậy à?

    Thế thì hôm nào phải cho cậu gặp nó mới được."

    Skyler mỉm cười tinh quái, trước khi cả hai đứa bị suỵt trật tự bởi giáo sư Glenister.

    Vincent quay đi, trong lòng nó hơi vui vì đã kết được thêm bạn, nhưng cũng lo chẳng kém: liệu con chó canh cửa đó đã được nói cho thông tin gì?

    Và liệu nó có báo lại cho các giáo viên không?
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    vi ; thea


    THEA nhìn xuống thời khoá biểu của bản thân, thầm reo lên sung sướng.

    Hai tiết đầu tiên đều là học Chiến Đấu.

    Một cơ hội tuyệt vời để dứt ra khỏi những suy nghĩ về vấn đề hiện tại.

    "Tất cả đã nhận được thời khoá biểu riêng phải không?"

    Giáo sư Lukas vỗ vỗ tay để thu hút sự chú ý của đám học sinh đang nhốn nháo.

    "5 phút nữa các em phải có mặt ở lớp học được chỉ định.

    Chỉ cần chuẩn bị giấy bút và các sách giáo khoa cần thiết.

    Các em không cần mang bất cứ dụng cụ đặc biệt nào; nhà trường sẽ cung cấp những thứ đó.

    Lưu ý đừng làm mất thời khoá biểu, do chúng sẽ biến thành những tấm bản đồ giúp dẫn các em tới lớp.

    Các em có thể rời phòng."

    "Cậu có tiết gì đầu tiên vậy?

    Của tớ là Chiến Đấu."

    Thea mừng rỡ kéo Pietro lại gần thời khoá biểu của mình.

    Cậu chàng Song Ngư giơ tờ của chính mình ra;

    "Tớ cũng thế.

    Nhưng hình như lớp được chia ra thành 2 nhóm thì phải.

    Tớ là nhóm 2."

    "Tớ nhóm 1.

    Cậu nên vui mừng đi."

    Thea nháy mắt.

    "Tại tớ sẽ không có ở đó để đá đít cậu."

    "Cứ đợi đi."

    Pietro dứ dứ nắm đấm trêu nó, trước khi cậu ta rời đi.

    Thea nhìn xuống thời khoá biểu của mình, cùng lúc những con chữ hoà thành những đường mực đen.

    Chúng di chuyển nhẹ nhàng trên trang giấy, tạo thành những hành lang và phòng học khác nhau.

    Thea thấy có một chấm mực đỏ trong phòng sinh hoạt chung lớp nó (có lẽ là nó), và một dấu mũi tên chỉ tới cánh phương Bắc của trường.

    Nó vội đi theo.

    "Chào các học sinh mới của lớp Chiến Đấu!

    Tôi là Lance, huấn luyện viên của các em."

    Một ông chú khoảng 35 tuổi trong bộ quần áo bó sát bằng da hồ hởi chào đón 5 đứa học sinh mới: Thea, Apollo, Lyssa, Vincent, và Colton.

    "Các em đã được chọn ra để tạo thành lớp có trình độ cao hơn.

    Bây giờ, hãy vào phòng thay đồ và trang bị cho mình tất cả những gì các em nghĩ sẽ cần thiết."

    Thea lập tức đi theo cô bạn tóc vàng tới một cánh cửa to được đề chữ PHÒNG THAY ĐỒ NỮ.

    Không gian bên trong vô cùng kín đáo, gọn gàng.

    Có hai giá treo quần áo và phòng thay đồ ở hai bên tường.

    Trên mỗi giá là vô vàn những bộ quần áo khác nhau dành riêng cho từng bộ môn như đấu kiếm, bắn cung, đấm bốc...

    Ở cuối phòng có một ô cửa dẫn tới hành lang ở phía sau, nơi vũ khí đủ loại được trưng bày la liệt.

    "Chỗ này tuyệt vời quá."

    Thea chợt nghe Lyssa lên tiếng, giọng cô nàng thích thú tới lạ lùng.

    "Tớ chưa bao giờ thấy nơi tập luyện nào có đầy đủ trang thiết bị tới mức này."

    "Tớ cũng vậy."

    Thea gật đầu đáp lời.

    Nó tiến vào phòng vũ khí, không cần nghĩ ngợi nhiều mà chọn ngay một thanh kiếm.

    Quay sang bên kia, nó thấy Lyssa đang vuốt ve một cây roi da dài.

    Nó ngạc nhiên bảo:

    "Tớ không biết là cậu có thể dùng roi đấy."

    "Tớ dùng được mọi thứ, Thea ạ."

    Lyssa nhướng mày, một nụ cười nhẹ trên môi cô nàng.

    "Đó là năng lực phụ của tớ."

    Kinh khủng thật, Thea nghĩ thầm.

    Có ai muốn đấu lại một người có thể biến mọi thứ thành vũ khí không cơ chứ?

    Lắc nhẹ đầu để bớt căng thẳng, nó bước ra ngoài giá treo quần áo, chọn lấy một bộ có đệm nhẹ, phù hợp với việc bảo vệ cũng như vận động.

    Nhìn sang Lyssa, nó thấy cô bạn đã chọn bộ đồ tương tự như của huấn luyện viên.

    Nhanh chóng thay đồ, Thea cầm lấy vũ khí đã chọn, bước ra ngoài.

    Nó lướt mắt qua các đối thủ.

    Apollo mặc đồ có tính bảo vệ cao, trông có vẻ nặng, tay cầm một cây chuỳ sắt.

    Vincent dường như cũng có lựa chọn vũ khí giống nó, chỉ khác là cậu ta mặc giáp.

    Colton có lựa chọn trang phục giống Lyssa, và cậu ta cầm một cây gậy.

    "Rất tốt."

    Huấn luyện viên Lance gật gù.

    "Bây giờ tôi sẽ phổ biến luật.

    Các em sẽ tấn công nhau cho tới khi chỉ còn lại một người có thể chiến đấu.

    Các em được phép cởi bớt đồ trong quá trình, và có thể tước lấy vũ khí của đối phương để dùng.

    Không được dùng bất kì năng lực nào.

    Các em có thể đánh trọng thương, tuy nhiên không được giết hạ.

    Nếu muốn đầu hàng, cứ hô lên.

    Sẵn sàng chưa?"

    "Sẵn sàng!"

    Cả 5 học viên hô to.

    Một tiếng còi vang lên, và trận đấu bắt đầu.

    Thea ngay lập tức phải thụp xuống để né chiếc roi của Lyssa.

    Quay sang, nó chỉ có vài giây để đánh giá tình hình trước khi lăn ngay sang trái để né một lần nữa.

    Nó bỗng cảm thấy mình bị nhấc bổng lên, và nó chỉ kịp nhìn thấy nụ cười tinh quái của Apollo trước khi cảm thấy bản thân mình bị quăng ngang phòng.

    Thảm quá, nó nghĩ thầm khi lồm cồm bò dậy.

    Lyssa thì có vẻ rất háu chiến – cô nàng hiện đang đấu tay ba với Vincent và Colton.

    Còn Apollo thì tiến thẳng tới chỗ nó đang nằm.

    Khoẻ mạnh, có sức nhưng không có kĩ năng, Thea nghĩ ngay khi quan sát cậu ta.

    Chiếc chuỳ sắt bay vèo tới chỗ nó và đâm cái ruỳnh vào tường khi Thea nhảy bật sang một bên.

    Chỉ cần mình cho vài cú hiểm hóc, cậu ta sẽ phải đầu hàng.

    Nghĩ vậy, nó chạy ngay tới chỗ Apollo, rồi bất thình lình cúi rạp xuống, lia kiếm ngang qua cánh tay cậu ta.

    Một tiếng roẹt lớn vang lên, cùng với tiếng la thất thanh.

    Giờ thì cậu không thể cầm vũ khí nữa rồi.

    Quay người lại, Thea lập tức nhắm tới điểm tiếp theo: phía sau đầu gối.

    Chỉ cần một vết cắt, đối thủ sẽ không thể đi được nữa.

    Nhưng chưa kịp chạm tới đó thì nó đã bị cậu ta đạp cho một cú đau điếng, ngã văng ra tới tận giữa phòng.

    Thea choáng váng, trong miệng nó giờ đây đầy vị tanh của máu.

    Đứng dậy nào Thea, mày không có nhiều thời gian đâu.

    Nghĩ vậy, nó lảo đảo đứng lên, nhưng một cú phang mạnh vào sau đầu gối phải làm nó quỵ xuống.

    Ngước lên, nó thấy Colton chuẩn bị đánh cú thứ hai.

    Nhanh tay đón đầu cây gậy gỗ, Thea ghì chặt lấy khiến cho đối thủ không thể rút ra được, rồi đẩy mạnh.

    Đầu gậy bên kia đâm thẳng vào bụng Colton, khiến cậu ta gập đôi người, rên rỉ.

    Không phí một giây, nó giành luôn cây gậy và vung ngang đầu cậu ta.

    Chàng Hoàng Tử ngã lăn ra đất, bất tỉnh.

    "Một điểm cho Thea!"

    Huấn luyện viên Lance hô lớn.

    Thea nghe tiếng Lyssa hét:

    "Trong luật không nhắc tới chuyện điểm số!"

    "Tôi biết!

    Nhưng nó làm tăng tinh thần chiến đấu, đúng chứ?"

    Lance cười sằng sặc.

    "Tiếp tục đi!"

    Ông này có bình thường không vậy?

    Thea ngán ngẩm tự hỏi.

    Chân đau nhói, nó gồng mình đứng dậy, nhưng có vẻ đã quá muộn.

    Một bàn tay to lớn thộp lấy cổ nó, ấn nó xuống đất.

    Khuôn mặt của Apollo mờ đi dần khi Thea cố gắng hớp lấy không khí trong vô vọng.

    Nó thọi vào cổ họng cậu ta, khiến Apollo suýt nghẹt thở.

    Chưa kịp định hình thì cậu trai nhà Bạch Dương đã bị táng thêm một cú ngang quai hàm, khiến cậu ta lăn đùng ra đất.

    Thea cố gắng đứng dậy, nhưng một thứ gì đó dài ngoằng đã quấn vào cổ chân nó, lẳng nó ngang phòng (một lần nữa).

    Đầu nó va đập mạnh, và cơ thể Thea quyết định đầu hàng.

    Điều cuối cùng nó thấy là chiếc roi da của Lyssa bị Vincent giữ chặt, và nắm đấm quả quyết của chàng Hiệp Sĩ vào ngay giữa mặt cô nàng Sư Tử.

    Rồi mọi thứ tối sầm đi.
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    vii ; pietro


    "NÀY, cậu bị sao vậy?

    Tớ thấy cậu phải hắt xì hơi đến cả chục lần rồi đấy nhé.

    Cậu không bị ốm đấy chứ?"

    "Tớ không sao."

    Pietro lắc đầu.

    "Có giấy không?

    Tớ cần giấy."

    Thea ngán ngẩm lắc đầu, trước khi với lấy hộp giấy, đưa cho nó mấy tờ.

    Mới có khoảng 1 tháng vào học mà nó đã ra nông nỗi này rồi.

    Không hiểu có phải vì vụ lội tuyết đánh nhau mấy hôm trước không nhỉ?

    Pietro nhìn một lượt quanh bàn, khẩu vị nó tiêu tan dần.

    Đối diện nó là Angeline và cô bạn với mái tóc tím nổi bật, Lorelei.

    Hai người đó đã chuyển sang ăn món tráng miệng từ bao giờ; một miếng dâu tây đang chầm chậm bay lên từ miếng bánh chocolate của cô nàng nhà Bảo Bình.

    Ngay bên phải họ là Skyler, Apollo và Grayson, cả ba đang trò chuyện rôm rả về một vấn đề nào đó; ba người này có vẻ hợp nhau và thân thiết lắm.

    Pietro chợt cảm thấy hơi khó chịu.

    "...

    đã phải viết một bài 700 chữ phân tích về loài tiên nước rồi!"

    Nó chợt nhận ra Thea đang càm ràm về cái gì đó từ nãy tới giờ.

    "Cậu giúp tớ được không?"

    "Hả?

    Tiên nước á?"

    Pietro hỏi lại.

    "Khi nào cậu phải nộp vậy?"

    "Cậu học chung lớp với tớ mà."

    Thea đảo mắt, thở dài.

    "Thôi, cậu đi nghỉ đi.

    Cho tớ mượn bài để đọc là được rồi."

    "Ừ..."

    Pietro đứng dậy.

    Lập tức, đĩa đồ ăn của nó biến mất, và chiếc ghế ngồi tự động được đẩy vào.

    Vẫy tay chào Thea, nó bước ra khỏi phòng ăn.

    Hành lang vắng tanh.

    Còn chưa hết tháng 9 ở Palaestria đã có tuyết.

    Thọc tay vào sâu trong túi áo, Pietro vừa đi vừa nghĩ ngợi.

    Từ hôm kiểm tra thực lực tới giờ, nó chưa thấy ai nhắc lại thứ khói đen bất bình thường đó.

    Nhưng ai cũng có vẻ đang nghi ngờ.

    Ngay tối hôm đó nó đã bị đánh thức bởi vụ đôi co giữa con chó canh cổng và Grayson, hình như là bao che cho việc Colton bỗng dưng đi ra khỏi phòng ban đêm.

    Đến cả người của hoàng tộc cũng bị đe doạ rồi, Pietro nghĩ.

    Không hiểu tin này đã đến tai bố mẹ chưa?

    Một thông tin quan trọng như thế này, nếu không báo về cho phụ huynh học sinh thì cũng phải báo cho triều đình của 12 nhà.

    Bố Pietro là Đại Công Tước của nhà Song Ngư, có lẽ ông đã được thông báo chuyện này rồi.

    Thế cũng chẳng có nghĩa là ông ta sẽ quan tâm.

    Nó tiến đến cửa phòng sinh hoạt chung, mở ra.

    Những bóng đèn kiểu cổ trên tường lập tức bật sáng.

    Ngay trước giờ ăn tối nó có một tiết trống, nên nó đã tranh thủ làm xong luôn bài luận này.

    Lục lọi từ đống sách vở lộn xộn trên chiếc bàn dài, Pietro rút ra bài phân tích và để riêng ra cho Thea.

    Xong xuôi, nó vào phòng ngủ, định bụng sẽ lên giường nghỉ sớm.

    Là một người với khả năng đi vào cõi Mộng, Pietro không bao giờ thực sự "ngủ".

    Một khi nó nhắm mắt lại, nó sẽ lập tức được chuyển tới một trong những giấc mơ hay ký ức của bản thân.

    Nó có thể xem lại những ký ức nó đã quên, hoặc quay lại những chi tiết mà não bộ nó đã vô tình thu vào bộ nhớ.

    Nó đang ngồi ở bàn ăn.

    Đối diện nó là Angeline và cô bạn với mái tóc tím nổi bật, Lorelei.

    Hai người đó đã chuyển sang ăn món tráng miệng...

    Pietro đứng dậy khỏi chỗ ngồi của Pietro-trong-mơ.

    Nó đi quanh bàn một vòng, tranh thủ lấy luôn miếng dâu tây của Angeline bỏ vào miệng.

    Quả dâu vô vị.

    Lau tay vào chiếc khăn trải bàn, nó quay sang bên phải, nơi Skyler, Apollo và Grayson đang ngồi.

    "... bảo gì?"

    Apollo đang hỏi.

    Skyler đáp lại, hơi quay đầu nhìn sang phía Vincent và Colton:

    "Chẳng có gì.

    Cậu ta chỉ nghi ngờ con chó."

    "Chắc không đấy?"

    Grayson lên tiếng, giọng cậu ta trầm và bé hơn hẳn.

    "Cậu ta có hỏi thêm gì không?"

    "Không."

    Skyler trả lời, rồi cho thêm một miếng thịt nữa vào miệng.

    "Cậu ta không nghi ngờ gì cả."

    "Ta rất cần thông tin đấy các cậu."

    Sau một hồi im lặng, Grayson lên tiếng.

    "Rốt cuộc thì ta có quyền được biết mà.

    Tin tớ đi, tớ cũng không khoái gì chuyện này đâu.

    Nhưng nó xảy ra một lần tức là nó có thể xảy ra lần nữa."

    Chưa kịp cắt nghĩa hết cuộc nói chuyện thì Pietro đã bị lôi tuột đi nơi khác.

    Giờ nó đang nằm sõng soài trên sàn nhà trong phòng sinh hoạt chung.

    Nó mau chóng đứng dậy, nhận ra mình đang ở thời điểm bài kiểm tra thực lực kết thúc.

    Nó quay sang phải, đúng lúc Colton đi ngang qua mặt nó.

    Tay cậu ta xuyên qua cơ thể trong mơ của nó, khiến một làn khói mỏng cuộn lên.

    Không mảy may để ý, nó đi ngay theo cậu ta, bước ra ngoài để nói chuyện với giáo sư Glenister.

    "Đó là cái gì vậy?"

    Chàng Hoàng Tử lên tiếng một cách tức tối ngay khi cánh cửa phòng đóng lại.

    "Nó vượt quá giới hạn an toàn của bài kiểm tra.

    Nó đã có thể hại chết tất cả chúng tôi!"

    "Yêu cầu em bình tĩnh lại ngay đi, Blackmoore."

    Vị giáo sư nhíu mày.

    "Chỉ là một sơ hở nhỏ mà thôi.

    Một... lỗi hệ thống.

    Nếu thấy bất kì biến động nguy hiểm nào, tôi và giáo sư Lukas sẽ dừng ngay bài kiểm tra."

    Mắt Colton xoáy thẳng vào mặt giáo sư Glenister.

    Một khoảnh khắc im lặng nảy lửa dấy lên.

    Rồi Colton cất lời:

    "Được thôi, nếu cô nói vậy.

    Nhưng một sự việc như thế này cần phải được báo lại cho Triều Đình."

    "Em không còn là Hoàng Tử nữa đâu, Blackmoore."

    Giáo sư Glenister gằn giọng.

    Colton thong thả tiếp tục:

    "Phải, nhưng em vẫn là học sinh.

    Cô có thực sự muốn Triều Đình tìm ra qua một bức thư từ con cái mình hay không?

    Họ sẽ không đời nào bỏ qua đâu.

    Và khi đó, Palaestria, hoặc tệ hơn là chính bản thân cô, sẽ mang không chỉ một, mà là hai tội.

    Đặt tính mạng học sinh vào vòng nguy hiểm, và che giấu tội lỗi."

    Mặt giáo sư Glenister tối sầm đi.

    Bà quay lưng đi thẳng.

    Colton thì đứng im phăng phắc, không cử động.

    Pietro định rời đi khỏi cõi Mộng, nhưng nó chưa kịp nghĩ gì thêm thì Colton đã quay phắt lại, tóm chặt lấy vai nó.

    Mắt cậu ta đen ngòm, như làn khói hôm ấy:

    "Còn cậu, nhìn cái gì?"

    Pietro mở choàng mắt, ngồi bật dậy.

    Kéo phăng chiếc rèm quanh giường ra, nó thấy mặt trời đã lên.

    Nuốt nước bọt, nó nằm phịch xuống, kéo chăn lên tới tận cằm.

    Tất cả những điều này, có nghĩa là gì đây?

    * * *

    Trong giấc mơ của Pietro là khá nhiều gợi ý về những chuyện sẽ xảy ra trong tương lai đấy nhé 🙂 Nếu các cậu để tâm thì sẽ đoán được kha khá đấy!

    ~Mia
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    viii ; grayson


    GRAYSON bực mình xốc lại chiếc ba lô nặng trịch.

    Mới có hơn 2 tháng vào học mà đã nhiều bài vở như thế này rồi.

    Không hiểu nó có sống sót được tới hết kì 1 không đây?

    Không được, Gray.

    Nó lắc nhẹ đầu, tự mắng bản thân mình.

    Số tiền mẹ đã bỏ ra để mày được vào ngôi trường này đâu có nhỏ đâu.

    Mày cũng biết mẹ và các chị đã phải chịu đựng bao nhiêu thiệt thòi để mày được vào khoa Vệ Thần mà.

    Mày không thể làm họ thất vọng được.

    Grayson Castello là con trai út của một gia đình không khá giả là mấy.

    Đã có tới ba đứa con gái rồi, nên bố mẹ nó mừng lắm khi biết tin đứa thứ tư sẽ là con trai.

    Nhưng chưa hưởng hạnh phúc được bao lâu thì tai hoạ đã giáng xuống gia đình nó.

    Cái chết đầu tiên mà Grayson phải chứng kiến lại là của chính bố nó, khi chiếc xe ô tô lao khỏi mặt đường trơn trượt trong một đêm giông bão mịt mùng.

    Dù mới có 5 tuổi, ký ức hãi hùng đó đã hằn sâu vào tâm trí nó, muốn quên đi cũng không được.

    Bây giờ, chỉ cần một tiếng sấm văng vẳng thôi cũng có thể khiến nó trằn trọc, mất ngủ cả đêm.

    Đối với Grayson, việc vào được Palaestria như thể một giấc mơ thành hiện thực vậy.

    Dù về mặt điểm số nó hoàn toàn đủ sức đỗ lớp Vệ Thần, từ sau khi bố nó mất, gia đình nó đã gặp không ít khó khăn về khoản kinh tế.

    Chị cả của nó đã phải từ bỏ giấc mơ đại học để đi kiếm tiền phụ giúp mẹ; cả gia đình phải khuyên nhủ mãi thì chị hai nó mới không đi theo con đường tương tự.

    Tưởng rằng Palaestria đã vượt ra ngoài tầm với; nào ngờ, tới ngày đi nhận điểm, nó mới phát hiện ra rằng mẹ nó đã tận tay nộp hồ sơ của nó vào trường rồi, cộng thêm việc trả đầy đủ học phí.

    Nhìn ánh mắt tự hào của bà khi biết nó chính thức được nhận đã khiến Grayson tự hứa với bản thân phải cố gắng hết sức, để không phụ lòng mẹ và các chị của nó.

    Nhưng dường như những kẻ yếu thế như nó không có chỗ đứng trong môi trường này thật.

    Nó cũng là một nạn nhân của vụ tấn công bí ẩn hôm kiểm tra thực lực, nhưng cho tới bây giờ thì mặc cho nó có hỏi ai, cũng không thể nào có được dù chỉ là một câu trả lời trung thực.

    Hôm đó, sau khi làn khói tan biến, chỉ cần nhìn vẻ mặt nghiêm trọng của chàng Hoàng Tử một lần, nó cũng đã biết chắc có chuyện gì không ổn.

    Ngay buổi tối hôm đó, Colton đã lẻn ra ngoài để đi gặp tên bạn thân của cậu ta; có vẻ như cậu chàng Xử Nữ đó đã bị ảnh hưởng khá mạnh sau khi sử dụng năng lực của mình.

    Sau hôm đó thì nó luôn thấy hai người này dính chặt lấy nhau, như thể có chuyện gì bí hiểm lắm mà chỉ riêng họ mới được biết vậy.

    Sau có mỗi 2 tuần thì nó lại thấy một đôi-bạn-thân-quyền-lực nữa, Pietro và Thea, suốt ngày thì thầm với nhau, đã vậy còn hay liếc sang phía Colton vẻ nghi ngờ.

    Họ không nói thẳng ra trong màn giới thiệu thôi, chứ thực ra Grayson biết hết những đứa "con ông cháu cha" trong lớp nó.

    Pietro là con trai Đại Công Tước Gorenstein nhà Song Ngư; Thea là con gái Solomon Breiman trong Viện Quý Tộc; Lyssa là con gái Thủ Tướng Hynes nhà Sư Tử; còn Colton và Vincent chắc chắn có liên quan tới hoàng tộc nhà Ma Kết.

    Nhưng xuất thân cao quý đâu có nghĩa là họ có quyền gạt dân thường ra ngoài lề?

    Đã cùng nhau đối mặt với nguy hiểm, thì họ cũng phải tôn trọng những người còn lại chứ?

    Nếu lời cô gái Cự Giải đã nói hôm đó là đúng, rằng thế lực bí ẩn sau vụ tấn công kia muốn giết bọn chúng, thì ít nhất Grayson cũng muốn biết rằng chúng đang phải chống lại thứ gì.

    Nó không rõ những học sinh khác cảm thấy thế nào, nhưng bản thân nó không thể chịu nổi cảm giác bị bỏ ra rìa, không được biết một chút thông tin nào như vậy.

    "...

    Grayson?

    Trở lại Trái Đất đi nào bạn yêu."

    Mạch suy nghĩ của nó đứt cái phựt khi Skyler quyết định tặng nó một cú đấm vô cùng "thân thiện" vào vai.

    "Nghĩ cái gì mà đăm chiêu thế?"

    "Thằng điên này?!"

    Grayson nhăn nhó, đưa tay xoa cái bả vai đang nhức nhối như muốn rụng luôn khỏi cơ thể của nó.

    "Tớ nghĩ gì thì liên quan gì tới cậu?"

    "Chỉ là tớ không muốn bị bắt gặp với một đứa mang cái bản mặt đần tới khó tả đó thôi mà."

    Skyler nhún vai rồi cười phá lên, kéo về cho chúng vài ánh nhìn kì thị.

    Grayson đã giơ tay lên định trả lại cú đấm vừa nãy; song, một chuyển động bên khoé mắt phải đã khiến nó phải quay sang nhìn.

    Đôi mắt xanh lơ của Vincent nhìn thẳng vào mắt nó trong vài giây, trước khi cậu ta rẽ phải sang một hành lang khác và biến mất.

    Cả lớp sẽ học chung tiết Toán sắp tới với nhau; vậy tại sao cậu ta lại đi hướng đó chứ?

    Nó sực nhớ ra cuộc thảo luận của nó, Skyler và Apollo trong bữa ăn tối mấy hôm trước.

    Skyler đã không thể moi được thông tin từ Vincent, nhưng nếu nó có thể thì sao?

    "... lại đần ra rồi?"

    Grayson nhận ra Skyler vẫn đang nói gì đó, nhưng nó lắc đầu:

    "Cậu, ờm, cậu đến lớp trước đi, tớ đi đằng này một chút."

    "Hả?"

    Skyler có vẻ như đang định phản đối, nhưng Grayson đã vội vã rời đi.

    Đây có thể là cơ hội để tìm ra câu trả lời nó muốn bấy lâu nay; nó không thể bỏ lỡ điều này được.

    Bước đi của nó nhanh dần cho tới khi Grayson phanh gấp tại cuối hành lang.

    Nó lập tức quay sang lối Vincent đã rẽ vào lúc nãy, trong đầu đã kịp vẽ ra đủ các tình huống xấu tốt lẫn lộn.

    Nhưng hành lang này trống không.

    Nó vội vã đi dọc bức tường bên phải nơi có những phòng học, cẩn thận đưa thay mở thử từng cửa một.

    Nhưng cánh cửa nào cũng đã bị khoá trái lại.

    Grayson đã hi vọng cánh cửa cuối cùng sẽ bật mở một cách kì diệu, nhưng có vẻ như may mắn không đứng về phía nó hôm nay.

    Nhưng rõ ràng là Vincent đã rẽ vào hành lang này mà!

    Chẳng lẽ nó bị quáng gà sao?

    Tức tối đập mạnh lên cánh cửa gỗ, nó bắt đầu quay trở lại hành lang chính, cố gắng nghĩ ra một lý do đủ thuyết phục cho việc vào trễ tiết Toán.

    Hy vọng là ông giáo sư già sẽ tha cho nó lần này...

    "...

    Dĩ nhiên là vậy, thưa Ngài."

    Một giọng nói quen thuộc bỗng vọng ra từ căn phòng Grayson vừa mới đi ngang qua, buộc nó phải khựng lại.

    Hình như đó là giọng của Vincent!

    Cố kìm lại mong muốn được reo lên sung sướng, Grayson rón rén bước lại gần cánh cửa gỗ, ghé tai vào nghe trộm.

    Giọng nói đã nhỏ đi rất nhiều, tuy nhiên nó vẫn bắt được vài từ:

    "... không ai biết cả... chắc chắn... kế hoạch sẽ suôn sẻ thôi, xin Ngài đừng lo... sẽ báo lại bất cứ thông tin mới nào... dĩ nhiên.

    Tôi xin phép."

    Phải mất tới mấy giây, Grayson mới nhận ra rằng cuộc hội thoại đã kết thúc, và nó phải rời đi ngay trước khi bị bắt gặp.

    Nhưng vừa đi được mấy bước thì nó đã nghe tiếng chốt cửa mở cái xoạch, và rồi chất giọng lúc nãy vang lên, rõ mồn một sau lưng nó:

    "Cậu đang làm gì ở đây vậy, Grayson?"

    Grayson thầm chửi thề trong đầu.

    Hết cách rút lui rồi.

    Thôi, đã đâm lao thì phải theo lao!

    Chậm rãi quay lại, nó nhìn thẳng vào khuôn mặt lạnh hơn tiền của Vincent, đáp lời:

    "Tôi thấy cậu đi nhầm đường, nên tôi chỉ muốn nhắc là lớp ta có..."

    "Tiết Toán?"

    Vincent nhíu mày cắt lời nó.

    "Cậu nghĩ học ở trường gần 2 tháng trời rồi mà tôi vẫn không biết mình phải đi đâu, vào lúc mấy giờ sao?"

    Vậy là cậu muốn thách thức tôi kiểu này?

    Grayson nhướng mày:

    "Nếu cậu vẫn tin lớp Toán là ở dọc hành lang này, thì đúng, tôi nghĩ là sau 2 tháng trời rồi cậu vẫn không biết phải đi đâu, vào lúc mấy giờ đấy."

    Mặt Vincent tối sầm đi.

    Khoé miệng cậu ta nhếch lên thành một nụ cười mà Grayson không bao giờ nghĩ là nó sẽ thấy từ cậu chàng nhà Xử Nữ:

    "Tôi sẽ chỉ nói một lần duy nhất thôi, Grayson.

    Cậu nên bỏ cái mũi của mình ra khỏi chuyện của người khác đi.

    Bằng không, cậu sẽ sớm gặp hậu quả đấy.

    Lần này, nó là tôi.

    Lần tới, cậu sẽ không may mắn vậy đâu."

    Dứt lời, cậu ta đi thẳng, còn cố tình va vào người nó một cái rõ mạnh.

    Grayson nhận ra hai tay nó đã nắm lại thành hai nắm đấm từ bao giờ; nó tức giận nhìn Vincent bước đi xa dần.

    Cậu cứ đợi đấy, Vincent.

    Tôi sẽ chỉ để cậu đi lần này thôi.

    Lần tới, tôi sẽ có được thứ tôi muốn.

    * * *

    Hihi, chap mới fresh from the oven đây, mại zô 🙂

    (Với cả tớ vừa đổi cách đặt tên chap, hy vọng là nó không làm các cậu quá confused 😛 )

    Vậy là các cậu cũng đã hiểu được cuộc nói chuyện giữa Gray, Skyler và Apollo mà Pietro nghe được trong mơ hôm trước rồi đúng không? (Tớ hi vọng là nó không quá lằng nhằng 🙁 ) Nhưng mà giờ lại có một cuộc nói chuyện nữa giữa Vincent và một-người-bí-ẩn rồi 🙂 Các cậu nghĩ đó là ai?

    Kế hoạch mà hai người đó đang nhắc tới là gì?

    Và, quan trọng hơn, rốt cuộc Vincent về phe nào? >🙂

    Tớ biết là các cậu muốn Shay, Lyssa và nhất là Colton lên sàn 😛 Các cậu cứ yên tâm, chap sau chắc chắn sẽ feature Colton (yay!); còn về Shay và Lyssa thì tớ phải xem cốt sẽ tiến triển thế nào đã ;-; Nhưng cứ yên tâm nhé, ai cũng sẽ có cơ hội toả sáng thôi.

    Chap này là của Grayson (tại tớ thấy 7 chap trước thằng bé mờ nhạt quá), các cậu thấy nhân vật này thế nào?

    Nếu thấy hay, hãy vote nhé!

    Còn nếu không, hãy để lại một cmt góp ý
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    ix-i ; colton


    THỜI tiết tháng 11 thật ảm đạm: ngày nào thức dậy cũng là mây mù, gió và cái lạnh.

    Colton chỉ mong Lễ Tạ Ơn đến thật sớm, để nó có thể về nhà gặp bố mẹ và khỏi phải bận tâm chuyện kẻ nào đang trỗi dậy, hay mối nguy hiểm đang ở phía nào.

    Đúng vậy, dù chỉ mới 18 tuổi thôi nhưng Colton đã phải gánh vác trọng trách làm Hoàng Tử của cả một Nhà.

    Sớm thôi, sau khi nó tốt nghiệp, nó sẽ phải bắt tay vào học cách làm một vị vua – và điều đó thì chẳng dễ dàng gì, mặc dù nghe có vẻ thật hấp dẫn.

    Nó chẳng khoái gì những ánh nhìn tò mò, những lời xì xầm bàn luận, và những cử chỉ khúm núm, sợ sệt người ta dùng khi đối mặt với nó.

    Người bạn duy nhất mà nó có, Vincent, cũng là từ việc nó làm Hoàng Tử mà ra.

    Nếu không, cậu ta cũng sẽ chỉ là một trong số vô vàn những người lính khác của Hoàng Gia nhà Ma Kết mà nó không bao giờ nhớ được mặt.

    "Tập trung nào các em!"

    Tiếng gọi của giáo sư Pearce kéo Colton lại với thực tại.

    Hiện cả lớp đào tạo Vệ Thần 1 đang đứng thành một nhóm nhỏ ở bìa rừng Firehill, chờ đợi chỉ dẫn tiếp theo của giáo viên môn Động Vật Thần Thoại trước khi bọn chúng được vào trại giữ rồng.

    Bên cạnh nó, Vincent ngáp dài:

    "Mấy em rồng ở đây lành quá nhỉ?

    Nếu mình đang ở nhà, tớ chỉ cần đi ngang qua trại thôi cũng đã nghe thấy mấy tràng phản đối rồi."

    "Đã bảo cậu đừng trêu bọn rồng nữa mà?"

    Colton nhướng mày, thở dài.

    "Cậu mà còn vậy nữa, tớ sẽ bảo Tom thay luôn phương tiện di chuyển của cậu đấy."

    "Đừng nhảm nhí nữa.

    Cậu biết cả Tom, cả bọn ngựa có cánh và bọn rồng đều quý tớ hơn cậu mà."

    Vincent vỗ vai nó vẻ thương hại.

    Colton lắc đầu, mỉm cười.

    Ở lâu đài d'Algedi của Hoàng Tộc nhà Ma Kết, Tom là người quản lý và chăm lo chính cho những động vật.

    Colton quen ông qua Vincent, và cũng nhờ ông mà chúng mới có được kho kiến thức đồ sộ phải biết về động vật như bây giờ.

    "... phải tiến tới với sự cẩn trọng và cảnh giác tột độ."

    Nó chợt nhận ra giáo sư Pearce vẫn đang giảng giải nãy giờ.

    "Nếu các em đùa giỡn hay đe doạ rồng, chúng sẽ không ngại cho các em một bài học đâu.

    Có ai còn thắc mắc gì không?"

    Một tràng "không" nho nhỏ nổi lên từ đám học sinh, đứa nào cũng đi ủng và mặc bộ áo choàng chống lửa của khoa Động Vật Thần Thoại.

    Giáo sư Pearce gật đầu nghiêm nghị, rồi khoát tay ra hiệu cho nhân viên canh trại rồng mở cửa.

    Hai cánh cửa bọc bằng kim loại rên lên một tiếng trước khi chậm chạp tách ra khỏi nhau, hai bên được kéo ra bởi hai cái ròng rọc.

    Chỉnh lại chiếc áo choàng chống lửa quanh người, giáo sư Pearce ra hiệu cho các học sinh tiến vào trong.

    Chúng đi qua một đường hầm mái vòm nhỏ trước khi tiến vào trong sân trại.

    Trại giữ rồng này, tuy nhỏ hơn trại ở lâu đài d'Algedi, vẫn là một trong những trại lớn nhất Colton từng đặt chân vào.

    Trại mang hình rẻ quạt, với cổng ra vào ở phần đuôi quạt.

    Xung quanh là lớp tường dày và cao vút bằng đá xám, có chỗ đen kịt đi vì những con rồng thở lửa bướng bỉnh.

    Bên trên đầu chúng, chắc phải cách mặt đất tới 300 mét, là một hệ thống lưới sắt tinh vi và chắc chắn vô cùng, có lẽ là để ngăn những con rồng chạy trốn.

    Trên mặt đất là một lớp cát và sỏi đá dày để cả rồng lẫn người có thể đi vững hơn, đây đó lại có mấy tảng đá lớn.

    "...

    Hãy nhìn thẳng phía trước."

    Giáo sư Pearce khoát tay ra phần tường cong.

    "Như các em có thể thấy, có 5 đường hầm dẫn tới 5 khu vực khác nhau.

    Khu vực 1 dành cho rồng.

    Khu vực 2 cho rồng đang mang thai hoặc ấp trứng.

    Khu vực 3 là bệnh xá.

    Khu vực 4 là nơi chứa thực phẩm.

    Còn khu vực 5 là kho chứa những vật dụng khác, ví dụ như bộ áo choàng chống lửa mà các em đang mặc.

    Tuy nhiên, hôm nay chúng ta sẽ không đi vào khu vực nào, mà sẽ chỉ ở ngay đây thôi."

    "Vậy thì chúng ta sẽ xem rồng bằng cách nào ạ?"

    Phía trước nhóm, Skyler nhanh nhảu hỏi.

    Nhưng trước khi giáo sư Pearce kịp trả lời, một tiếng grrrừ thấp vọng ra từ đường hầm thứ nhất.

    Cả lũ học sinh đều quay phắt ra nhìn, và y như chúng dự đoán, chỉ vài giây sau, chỏm mũi đang xì khói của một con rồng thò ra khỏi đường hầm.

    Colton nghe loáng thoáng mấy tiếng "ồ" "à" kinh ngạc khi con rồng bắt đầu tiến ra xa hơn khỏi đường hầm.

    Nó là một con rồng khá nhỏ, có vẻ chưa đến tuổi trưởng thành.

    Cả thân mình được bao phủ với lớp da sần sùi màu đỏ thẫm, chỉ riêng phần bụng là có vẻ mềm và nhạt màu hơn.

    Dáng đi hơi vòng kiềng khiến cho đôi cánh đang khép hờ của nó rung rung như hai tấm bạt trước gió.

    Cái đuôi quét qua quét lại đằng sau thân mình, và đôi mắt màu hổ phách trong veo đang dán chặt vào một nhân viên trước mặt nó, hay đúng hơn là cái xe đẩy đầy thịt sống trong tay ông ta.

    Người đàn ông đẩy chiếc xe ra giữa sân trại, sau đó rời đi.

    Giáo sư Pearce gật đầu cảm ơn ông ta trước khi quay sang lũ học sinh:

    "Con rồng các em đang nhìn thấy có tên là Margo.

    Nó thuộc chủng loài Igneotus, hay còn được gọi là rồng Dung Nham.

    Có ai muốn đoán vì sao không?"

    "Vì chúng có thể phun ra dung nham, thưa giáo sư."

    Cậu trai nhà Song Ngư, Pietro, nhanh chóng trả lời.

    Giáo sư Pearce gật đầu:

    "Chính xác.

    Margo là giống nữ, hiện 20 tuổi.

    Biết được thông tin này, tôi muốn các em lại gần Margo và viết xuống ít nhất 5 đặc điểm về ngoại hình mà các em để ý thấy.

    Sau đó, hãy so sánh chúng với những đặc điểm mà chúng ta đã học của một con rồng Dung Nham trưởng thành.

    Các em có thể đi theo nhóm.

    Thời gian là 20 phút, bắt đầu từ bây giờ!"

    Lũ học sinh bắt đầu tản ra thành các nhóm khoảng 2-3 người, tiến dần tới con rồng giờ đang liếm láp tảng thịt mà nó đã kéo xuống mặt đất.

    Margo bỗng dưng há to miệng, khiến lũ học sinh dạt lại phía sau, nhưng nó chỉ ngáp một cái rồi lại bắt đầu tập trung vào miếng ăn trước mặt.

    "Đi nào.

    Tớ muốn xem phần đầu trước khi cô nàng này ngóc nó lên quá tầm với."

    Vincent nắm lấy tay áo Colton, kéo nó xềnh xệch tới ngay trước mõm con rồng.

    Cái đầu to bằng hai chiếc ghế sofa của Margo hơi di chuyển khi nó gặm miếng thịt, sau đó nuốt chửng.

    "... thấy không?

    Tớ đoán là loài này sẽ dựa vào khả năng phun dung nham nhiều hơn."

    Vincent đang loáy hoáy ghi chép thông tin vào trong quyển vở cậu chàng lấy ra từ bên trong áo choàng.

    Colton gật gù, nhưng nó không thể tập trung được.

    Đứng trước một thứ như thế này, nó mới thực sự hiểu ra con người nhỏ bé tới mức nào.

    Nếu con rồng muốn, nó có thể bỏ ngay miếng thịt và dễ dàng xơi tái...

    "COLTON!"

    Một tiếng hét thất thanh vang lên.

    Margo-hiền-lành biến mất, và trước mắt Colton bây giờ là một loài động vật săn mồi thực thụ.

    Mõm con rồng mở to như muốn nuốt chửng mọi thứ trong bán kính 5 mét; cổ họng nó rung lên bần bật như núi lửa chuẩn bị phun trào; và tròng mắt thẳng đứng giờ đây mỏng dính như một sợi chỉ.

    Hai từ ngữ vang lên rõ mồn một ngay sau tai Colton:

    "Tấn công."

    * * *

    Hooray Mia is lowkey back 😀

    Sau một khoảng thời gian dài quá mong muốn, tớ đã trở lại :') Ôi xúc động quá đi :")

    Nhưng thôi tớ sẽ không dài dòng 👌 Tớ hi vọng là số chương này không làm các cậu quá bối rối.

    Do các cậu muốn Colton lên sàn nên thằng bé đã lên 😀 Tuy nhiên do một vài lý do kỹ thuật và cốt truyện nên sau khi viết xong thì chương của Colton dài 21 trang, mà tớ biết là bản thân tớ nếu phải đọc 21 trang thì sẽ rất nản 🙁 Do vậy, tớ đã tách chương này ra làm 2 chương, ix-i (chương 9 - phần 1) và ix-ii (phần 2).

    Trong tương lai việc này có thể lặp lại nhiều nữa.

    Giờ thì chúng ta có thể tập trung vào chương này 😀 Các cậu thấy trại rồng như thế nào?

    Từ "tấn công" mà Colton nghe thấy là từ đâu mà ra?

    Và quan trọng hơn nữa: điều gì sẽ xảy ra tiếp theo?

    Nếu thấy chương này hay, hãy bấm vote 🌟 Còn nếu không, hãy để lại một comment góp ý!

    Hẹn gặp lại các cậu trong phần 2 💜

    ~Mia
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    ix-ii ; colton


    MARGO chồm lên hai chân sau, và Colton gần như có thể cảm nhận được hơi nóng từ dòng dung nham đang trào lên từ bụng con rồng.

    Trước khi nó kịp phản ứng, Vincent đã lao sang, giơ chiếc áo choàng chống lửa lên như một cái khiên dài lòng thòng.

    Cậu ta trừng mắt:

    "Cậu nghĩ cậu có thể chạy để thoát khỏi một con rồng sao?

    Hai chân đấu lại bốn chân và cánh đấy, Colton.

    Nếu không có tớ thì chắc cậu đã chết từ đời tám hoánh."

    "Biết rồi!"

    Colton làu bàu.

    Khắp xung quanh nó, mọi thứ đang cháy xèo xèo vì nhiệt từ dòng dung nham nóng bỏng của Margo.

    "Kế hoạch là gì đây?"

    Một thoáng chần chừ lướt qua mặt Vincent, nhưng rồi cậu ta đáp:

    "Tớ sẽ đoán là mục tiêu lần này vẫn là cậu.

    Khi nào tớ nhấc áo choàng lên, chạy thật nhanh và đánh lạc hướng nó.

    Nó sẽ cần chút thời gian để tạo thêm dung nham.

    Trong lúc đó, tớ sẽ lên từ phía sau."

    "Lên?

    Cậu không được giết nó đâu.

    Nó là vật nuôi của Palaestria."

    Colton nói.

    Vincent lắc đầu:

    "Tớ sẽ chỉ giết nếu phải giết.

    Miễn là cậu an toàn.

    Sẵn sàng chưa?"

    Vincent nhào sang một bên, kéo theo chiếc khiên-áo-choàng.

    Colton bắt đầu chạy sang bên còn lại; qua khoé mắt, nó thấy Vincent vòng ra sau lưng con rồng.

    Giương tay ra, Colton nhắm tới một tảng đá gần đó, rồi vẩy mạnh về hướng đầu Margo.

    Tảng đá rùng mình rồi lao theo cánh tay nó, vỡ tung như pháo hoa ngay khi va chạm với quai hàm con rồng.

    Margo chẳng hề hấn gì, nhưng nó gầm rống lên kiểu đây-là-lý-do-vì-sao-tôi-sẽ-xé-xác-bạn.

    Cần cổ của nó bắt đầu lao thẳng về phía chàng Hoàng Tử.

    Colton đã tính tới việc xâm nhập trí óc và buộc nó phải dừng; nhưng trước khi nó kịp ra tay, Margo đã khựng lại.

    Tròng mắt con rồng co dãn mấy lần, và rồi cái đầu đỏ sẫm quay ngược lại, hướng thẳng tới phía Vincent.

    "Ê!

    Mày muốn tao!

    Tao ở đây cơ mà!"

    Colton thét lên và ném thêm mấy tảng đá nữa, mong thu hút được sự chú ý của Margo, nhưng chẳng xoay chuyển được gì.

    Con rồng đã hoàn toàn quay lưng lại với nó, và giờ đây nó đang chuẩn bị phun dung nham lần hai, thẳng về hướng Vincent.

    "Blackmoore!

    Cái quái gì đang xảy ra thế này?"

    Colton thoáng nghe thấy tiếng gọi của giáo sư Pearce, nhưng một bàn tay của ai khác khác đã nắm chặt lấy vai nó và xoay nó về hướng mình.

    "Cậu biết người đàn ông này là ai."

    Đôi mắt của Ciel giờ đang vần vũ như một cơn bão trên biển.

    "Và ông ta muốn gì."

    "Tại sao...

    Tôi không..."

    Colton nhíu mày, nhưng Ciel ngắt lời nó ngay:

    "Cậu biết."

    "Tôi không biết!"

    Colton hất mạnh tay Ciel xuống khỏi vai nó, nhưng ánh mắt của cô nàng dường như đã khoá chặt chân nó lại, không cho phép nó rời đi.

    Bên kia sân trại, Vincent đã bắt đầu phải dùng đến thanh kiếm trứ danh của cậu ấy.

    Nó thấy một vài học sinh và giáo sư Pearce đã bắt đầu chạy sang giúp.

    "Vậy thì tìm ra đi."

    Ciel chỉ thẳng về hướng Margo.

    Colton cũng quay về hướng đó; nó thấy con rồng đang ép Vincent lùi dần về một góc trại, nhưng cách di chuyển của nó rất cứng nhắc, giật cục, như thể nó là một con rối vậy.

    Và rồi câu trả lời đến với Colton như một cú đấm.

    Tại sao tới bây giờ mình mới nhận ra chứ?

    "Hiểu rồi."

    Nhắm mắt lại, Colton hít một hơi thật sâu.

    Một quầng sáng bồng bềnh, dường như đang phát ra từ ngay trên đỉnh đầu nó, thắp sáng khoảng tối đằng sau mi mắt.

    Rồi lần lượt, các tia ánh sáng bắt đầu xuất hiện.

    Một tia lao thẳng tới vầng ánh sáng bên cạnh nó: tiềm thức của Ciel, và ngay lập tức Colton có thể nghe được các suy nghĩ của cô nàng, qua những lời thì thầm tưởng chừng như đang phát ra ngay sau tai nó.

    Các tia sáng khác cũng nhanh chóng vươn ra, bắt lấy tiềm thức của Lorelei, Shay, rồi của Thea, và cả giáo sư Pearce.

    Vô số những suy nghĩ khác nhau được bơm vào khoảng trống trong đầu nó, như cả trăm vòi nước đang xả vào cùng một bể.

    Colton thở ra chầm chậm, và lần lượt, các âm thanh dịu đi.

    Nó phóng ra một tia sáng trắng và dày hơn các tia khác, lần tới một tiềm thức đã quá quen thuộc.

    "Vincent."

    Suy nghĩ của Vincent đập vào não nó như một cơn sóng bạc đầu:

    "Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"

    "Có người đang điều khiển Margo.

    Tớ phải giành cô nàng lại."

    Colton đáp.

    Tia sáng trước mắt nó bỗng giật bắn lên — hình như Vincent lại phải chọi với dung nham một lần nữa.

    "Không đâu, Colton, cậu đừng làm gì cả."

    Suy nghĩ của Vincent bắt đầu nghe giống như một câu nói bình thường, tức là cậu chàng đang hét lên trong não của mình.

    "Từ đầu tớ đã thấy nghi rồi.

    Nó muốn tớ."

    "Vậy mà cậu không nói cho tớ sao?"

    Colton nhíu mày đáp lại.

    Vincent ngập ngừng một chút:

    "Xin lỗi, lúc đó chúng ta không có nhiều thời gian."

    Cánh tay của Colton bỗng có cảm giác nhồn nhột.

    Có lẽ một vài giọt dung nham vừa rơi trúng tay của Vincent.

    "Nghe này.

    Tớ có thể kết nối được với kẻ này nếu tớ xâm nhập não Margo.

    Tớ vừa có thể cứu cậu, vừa có thể vạch trần kẻ đó.

    Điều đó có hại ở chỗ nào chứ?"

    "Colton, cậu không hiểu..."

    Suy nghĩ của Vincent nghe như một tiếng quát, nhưng Colton gạt ngang qua tia sáng kết nối bọn chúng, cắt đứt nó.

    Tập trung tất cả năng lực, nó vung tay tới phía con rồng.

    Một tia sáng chói loà phóng ra từ quầng sáng bên trên đầu nó, kéo theo cả tiềm thức.

    Colton mở mắt.

    Nó vẫn đang đứng bên trong trại rồng, nhưng xung quanh nó vắng tanh vắng ngắt.

    Mọi thứ im lặng như tờ, không có lấy dù chỉ là một tiếng xào xạc của lá cây.

    Bên trên đầu nó là bầu trời xám xịt, ánh sáng nhạt nhoà chiếu xuống khung cảnh xung quanh.

    Tất cả trông thật lạnh lẽo, ảm đạm, như thể nó đang bị kẹt trong một bức tranh đen trắng vậy.

    Một tiếng động khùng khục như vòi nước bị tắc bỗng vang lên tứ phía.

    Linh cảm xấu bùng lên, Colton quay phắt ra đằng sau; nhưng không, chẳng có gì cả ngoài bức tường đá xám ngoét.

    "Ngươi là ai?"

    Nó hỏi lớn, chất giọng cứng rắn giảm đi phần nào sự bất an.

    "Lộ diện đi!"

    Lộ diện đi...

    đi...

    đi...

    đi...

    Sóng âm đi tới bức tường đá rồi bật ra, âm vang chết dần trong không gian cô quạnh.

    Colton nhìn khắp xung quanh; kẻ đang điều khiển Margo cũng phải mạnh ngang ngửa nó, và loại năng lực này đâu phải là dễ điều khiển.

    Thứ tiếng khùng khục kì quái to dần, to dần, rồi nổ ra thành một tràng cười hoang dại.

    Âm thanh này như một cái búa đang đập liên tục vào hộp sọ Colton, khiến trí óc nó bắt đầu nhức nhối.

    Nó la lên:

    "Ngươi là ai?"

    Một giọng nói vang lên, tuy du dương trầm bổng nhưng lại khiến Colton lạnh sống lưng:

    "Lòng tin của ngươi có đặt sai chỗ không vậy?"

    Bức tường đá bắt đầu hẹp dần lại, và phía trên đầu Colton, bầu trời đang rơi xuống.

    Xung quanh chân nó giờ đây bỗng xuất hiện cả ngàn con rắn đen lổn nhổn — chúng trườn tới như sóng thần, lao lên chân, rồi tới ngực, rồi lên tận cổ nó, con nào cũng thô ráp và lạnh băng.

    Colton muốn vung tay lên, muốn cào cấu vứt hết lũ rắn này xuống mặt đất; nhưng chúng bám lấy nó và siết chặt như một sợi xích dài ngoằng đầy vảy đen.

    Từ dưới cằm nó, cái đầu đen kịt của một con rắn hổ mang trồi lên, đôi mắt trắng dã như đang nhìn thẳng vào những ngóc ngách tăm tối nhất trong tâm hồn Colton.

    "Cảm ơn vì sự giúp đỡ."

    Con rắn nói.

    Quai hàm nó banh rộng, và điều cuối cùng Colton thấy là hai chiếc răng nanh trắng ởn, nhọn hoắt đang lao thẳng tới mặt nó.

    Và rồi bầu trời chạm đất.

    * * *

    Phần 2 của chương 9 như đã hứa 😀

    Các cậu thấy chương này như thế nào?

    Có ai có phỏng đoán gì không? >🙂

    Tớ chỉ có từng đó để nói thôi 😛 Nếu thấy hay, hãy vote!

    Còn nếu không, hãy để lại một comment góp ý
     
    Chòm Sao Thứ 13 [12Cs] [Drop]
    xi ; skyler


    TỐI hôm đó là một buổi tối khá yên ắng so với những gì đã xảy ra chỉ mới ngày hôm qua.

    Lúc đó là khoảng 10 giờ tối, và an toạ trên giường ngủ của Skyler cùng với nó là Grayson và Apollo.

    "Này, chúng ta đã thống nhất cái gì rồi?"

    Apollo réo lên khi Skyler với tay tới đĩa bánh quy nằm giữa chúng.

    "Mỗi người chỉ được 3 cái thôi.

    Cậu đã chén mất bao nhiêu rồi hả?"

    "Tớ thề là tớ ăn 2 cái!"

    "Tớ cũng thế!

    Tại sao còn mỗi một cái?"

    "Làm sao tớ biết được?"

    Skyler giơ hai bàn tay ra trước mặt.

    "Đừng nhìn tớ kiểu vậy!

    Cậu nghĩ tớ tham ăn à?

    Còn cậu là cái đồ xảo quyệt, hành hạ trẻ em!

    Cả ba cái cậu đưa cho tớ đều bé tí và cháy khét!

    Hãy thử tưởng tượng sự hối hận cậu sẽ cảm thấy khi tìm thấy tớ chết đói trên chính cái giường này vào sáng hôm sau!"

    "Tớ có ép cậu phải ăn chúng nó đâu?

    Cậu hoàn toàn có thể đi xuống phòng ăn và lấy 3 cái khác mà?!"

    "Nhưng phòng ăn đóng cửa rồi, và nhà bếp thì xa chết đi được!"

    Skyler than vãn.

    "Gray, cậu nghĩ thế nào?"

    Cả nó lẫn Apollo đều quay phắt sang nhìn Grayson.

    Cậu trai nhà Song Tử chậm rãi ngước lên từ đĩa bánh quy, nhìn từ trái sang phải.

    Cuối cùng, cậu ta chép miệng:

    "Sự thật thì... tớ đã ăn 5 cái."

    "Thế mà tớ cứ tưởng chúng ta là bạn bè!"

    Apollo kêu lên thảm thiết.

    "Thật không thể ngờ tới!

    Skyler, tớ thành thật xin lỗi."

    "Đừng, Apollo.

    Tớ cũng đã bị qua mặt y như cậu bởi tên dối trá này."

    Skyler ôm đầu đáp lại.

    Rồi cả ba đứa cùng phá lên cười, nhưng tiếng mở cửa phòng khiến chúng im bặt.

    "Được rồi."

    Chất giọng nghiêm nghị của cậu học sinh nhà Xử Nữ vang lên.

    "Còn 10 phút.

    Cậu hãy ra đợi trước đi, tớ sẽ ra ngay.

    Tớ để quên ít đồ."

    Skyler nhìn qua Grayson, người mà giờ đây đang ngồi thẳng dậy để lắng nghe.

    Tấm rèm quanh giường đã được đóng vào để che đi cả ba đứa, nhưng Skyler vẫn có cảm giác như Vincent biết rằng có người ở trong phòng.

    Có tiếng loạt soạt ở giường bên, sau đó là tiếng bước chân, rồi tiếng sập cửa.

    Apollo khẽ vén rèm nhìn ra ngoài:

    "Cậu ta đi rồi.

    Giờ thì, Grayson, cậu có thể giải thích tại sao cậu đã bảo muốn nói chuyện với bọn tớ không?"

    Grayson gật đầu:

    "Tớ cũng đang định nói đây.

    Skyler, cậu nhớ hôm tớ vào tiết Toán muộn không?

    Hôm đó tớ đã để ý thấy Vincent có gì đó khác thường.

    Cậu ta có vẻ lén lút kiểu gì ấy.

    Sau đó tớ bắt gặp cậu ta đang nói chuyện với một ai đó về một kế hoạch nghe có vẻ bí hiểm lắm."

    "Kế hoạch?"

    Skyler hỏi.

    "Kế hoạch gì?"

    "Tớ không biết.

    Tớ chỉ biết là cậu ta phải giữ bí mật, và phải báo lại thông tin cho một người nào đó cấp trên."

    Grayson cau mày.

    "Sau đó cậu ta bắt gặp tớ đang nghe lén..."

    "Cậu bị bắt quả tang nghe lén sao?"

    Apollo cười khúc khích.

    "Chán cậu quá Gray à."

    "Nghe đây này!"

    Grayson thở hắt ra.

    "Nói chung là tớ bị bắt gặp.

    Cậu ta hỏi tớ đang làm gì, tớ bảo rằng tớ thấy hình như cậu ta đang lạc đường.

    Nhưng rõ ràng là cậu ta biết tớ đang nghe lén, vì cậu ta bảo rằng tớ nên thôi chõ mũi vào chuyện của người khác."

    "Để tớ đoán: cậu nghĩ là việc đó có liên quan tới chuyện đã xảy ra hôm qua?"

    Skyler hỏi.

    Nó vẫn nhớ như in những gì đã xảy ra trong lớp Động Vật Thần Thoại: con rồng Margo nổi điên và tấn công Colton, Vincent lao tới cứu và trở thành mục tiêu mới, rồi cả cơn co giật sau cố gắng điều khiển trí óc của Colton nữa.

    Ngay sau khi Margo bị khống chế và dắt đi, Vincent và Colton đã bị giáo sư Pearce quát cho một trận ra trò và đình chỉ học 10 ngày, bắt đầu từ tối nay.

    Bình thường thì Skyler cũng sẽ làm bất cứ thứ gì để được nghỉ học, nhất là khi cũng chỉ còn 10 ngày nữa là tới kì nghỉ Lễ Tạ Ơn; nhưng nó phải công nhận, chuyện hôm qua đúng là nguy hiểm thật.

    "Tớ đoán thế."

    Grayson vò đầu bứt tai; rồi cậu ta ngồi bật dậy.

    "Tớ sẽ chết mất nếu phải dành thêm bất cứ một giây phút nào nữa để làm người ngoài cuộc.

    Tớ sẽ hỏi thẳng Vincent."

    "Kể cả tớ cũng nghĩ đó là một ý tưởng tồi đấy."

    Apollo nhướng mày.

    "Mà tớ thì là chúa làm trước khi nghĩ, chắc các cậu cũng biết rồi."

    "Apollo nói đúng đấy."

    Skyler tự cảm thấy hơi ghét bản thân mình khi nói ra điều này.

    "Dù ta có muốn sự thật, Vincent cũng có liên quan tới triều đình.

    Ta chỉ là dân thường thôi, Gray.

    Tớ nghĩ tốt nhất là chúng ta nên đợi."

    "Đợi cái gì chứ?

    Triều đình chẳng là quái gì nếu không có dân thường, tớ nói cho cậu biết."

    Grayson đáp, và thật hợp tình hợp lý, cánh cửa phòng ngủ nam bật mở.

    Gạt cánh tay đang giữ rèm của Apollo sang một bên, Grayson mở tung rèm, nhảy xuống khỏi giường.

    Skyler và Apollo cũng vội vã đi theo.

    Chúng tiến tới giường ngủ của Vincent, nơi cậu ta đang lúi húi lấy thứ gì đó từ dưới gầm giường.

    Đứng thẳng lên, cậu ta nhíu mày nhìn qua chúng một lượt, trước khi quyết định mặc kệ và đi thẳng qua giữa cả ba đứa.

    Không may, Grayson tóm lấy cánh tay cậu ta và lôi Vincent quay trở lại, đẩy cậu ta sát vào tường.

    Skyler mau chóng nhìn qua Vincent một lượt: giờ đây trông cậu chàng chẳng giống một Hiệp Sĩ chút nào, với hai quyển sách giáo khoa trong tay, mái tóc vàng bù xù như tổ quạ, và vóc dáng uể oải trong bộ quần áo rộng thùng thình, có lẽ là để tiện cho việc di chuyển.

    Dẫu vậy, khi cậu ta nhìn nó, tròng mắt xanh lơ vẫn sắc và lạnh như hai lưỡi dao.

    "Chúc mừng ngày Lễ Tạ Ơn sớm."

    Vincent cất lời trước tiên.

    "Đừng bỏ lỡ món gà tây của Palaestria như tôi nhé.

    Nó ngon lắm đấy."

    "Khỏi phải vòng vo, Frankfeldt."

    Grayson đáp trả.

    "Bọn tôi biết cậu đang giấu những gì."

    "Thiệt là tốt cho các cậu!"

    Vincent mỉm cười lạnh lẽo.

    "Vậy thì sao?

    Bộ các cậu định treo ngược tôi lên từ đằng chân và lắc cho tới khi nào cái thứ gì đó đó rụng ra khỏi người tôi chắc?"

    "Đừng cho tôi thêm ý tưởng nào nữa."

    Apollo cất lời, nhưng rồi giọng cậu ta trở nên nghiêm túc hiếm thấy.

    "Vincent à, đừng nghĩ cậu có thể biến bọn tôi thành kẻ ngoài cuộc chỉ vì cậu có cái chức danh mà bọn tôi không có."

    Vincent bỗng bật cười:

    "Cái quái gì...

    Tôi cứ tưởng là các cậu sẽ biết ơn tôi khi hiểu rằng tôi đang cố gắng giữ các cậu ra khỏi chuyện này.

    Nhưng được thôi, Apollo.

    Nếu cậu có nhiều thông tin tới vậy, sao cậu không nói cho tôi biết chút ít đi?

    Tại tôi cũng chẳng biết là giờ đây mình có bao nhiêu nguồn tin chính xác nữa."

    "Nhưng..."

    Grayson định nói gì đó, nhưng rồi giọng cậu ta tắt dần, và cậu ta quay sang nhìn Skyler vẻ cầu cứu.

    Chúng trao đổi một ánh nhìn, và rồi Skyler quay sang Vincent, nói:

    "Vậy thì như thế này đi.

    Cậu hãy nói cho chúng tôi những gì cậu biết, và chúng tôi cũng sẽ nói cho cậu những gì chúng tôi biết...

    ờm, có lẽ chúng tôi chẳng biết gì cả."

    Tới đoạn này, Vincent nhướng mày nhìn nó; Skyler vội vã tiếp tục.

    "Nhưng!

    Nhưng, cậu đã bảo cái gì nhỉ... rằng cậu đang cố gắng giữ chúng tôi ra khỏi một chuyện gì đó.

    Giờ nó đã lộ ra rồi, tại sao cậu không nói ra đi?

    Vả lại, tôi nghĩ cũng vất vả lắm khi phải giữ một bí mật, đúng không nào?"

    Vincent nhìn nó một hồi lâu, lâu đến nỗi Skyler đã chuẩn bị sẵn tinh thần để nhận một lời chửi mắng hoặc một cú đấm thẳng vào mặt.

    Nhưng rồi cậu ta mỉm cười:

    "Thánh thần ơi, Skyler.

    Có ai mà điên tới mức sẽ nói cho cậu một bí mật như tôi chuẩn bị làm chứ?

    Được rồi.

    Các cậu sẽ được biết.

    Nhưng chỉ với hai điều kiện."

    "Được."

    Skyler gật đầu ngay.

    Vincent ngừng một chút rồi tiếp:

    "Một: bất cứ thứ gì các cậu muốn làm có liên quan tới việc này đều phải được thông qua tôi trước."

    Grayson quay phắt sang Skyler với biểu cảm như muốn nói nhìn-xem-cậu-đã-làm-gì-đi.

    Skyler hất đầu về phía Vincent, người đang im lặng đợi bọn chúng đồng nhất quan điểm.

    Grayson đảo mắt kiểu thôi-sao-cũng-được.

    Cậu trai nhà Xử Nữ hắng giọng:

    "Và điều thứ hai, quan trọng hơn hết thảy: không được để lộ thông tin này ra cho bất cứ ai... nhất là Colton."

    "...

    Colton?"

    Skyler không chắc là nó đã nghe rõ.

    "Nhưng..."

    "...

    "cậu và Colton là bạn cơ mà"?"

    Vincent cắt lời nó, thở dài.

    "Khi cậu phải làm việc cho những người như cấp trên của tôi, cậu sẽ hiểu rằng nhiệm vụ luôn luôn phải đi trước.

    Nhưng không quan trọng.

    Các cậu có đồng ý hay không?"

    Một thoáng im lặng trôi qua, rồi cả ba người đều gật đầu.

    * * *

    Lạy chúa last update là 14 tháng 12 năm ngoái ;-; Tớ đang làm cái gì thế này ;;;-;;;

    Thực ra chap này xong từ lâu rồi (hình như thế) nhưng chẳng hiểu sao tớ không publish nó??

    Lmao ~.~ Anyway it's out now, so...

    Các cậu có ý kiến gì về chap này không?

    Về bộ ba Skyler-Apollo-Grayson?

    Về Vincent và câu trả lời của cậu ấy? >🙂)

    Hẹn gặp lại các cậu ở chap tiếp theo
     
    Back
    Top Dưới