Cập nhật mới

Khác Choker - Xích quỷ

Choker - Xích Quỷ
Quà tặng


Cảnh báo: Có tình tiết gây khó chịu.

Cân nhắc trước khi đọc.

Xin cảm ơn.

-------------------------------------------------------

Mùi thuốc khử trùng nồng nặc xộc thẳng vào khoang mũi, kích thích từng tế bào ngủ yên dần sống dậy.

Lee Sanghyeok mở bừng mắt, trừng trừng nhìn trần nhà.

Một màu trắng toát, lạnh lẽo đến vô cảm.

Xung quanh lại quá ồn ào.

Những tiếng bước chân gấp gáp, tiếng xe đẩy lăn cọc cạch, tiếng máy móc kêu lên từng hồi đơn điệu mà đầy căng thẳng.

Tất cả hòa vào nhau, tạo thành một bản giao hưởng hỗn loạn không ngừng dội vào màng nhĩ, khiến cơn đau đầu vốn âm ỉ nay càng trở nên nhức nhối.

Sanghyeok khẽ nhíu mày, đưa tay lên đầu.

Những lớp băng trắng vẫn quấn chặt quanh trán, dính chút máu đã khô.

Cơn choáng váng dần lắng xuống, đầu óc cậu dần tỉnh táo hơn.

Cậu nhận ra mình đang nằm trong bệnh viện.

Nhưng...

Jihoon đâu?

Đôi mắt đen lay động, đảo nhanh khắp căn phòng, tìm kiếm hình bóng quen thuộc.

Nhưng dù có nhìn thế nào, cậu vẫn không thấy được người mình cần tìm.

- Jihoon...

Jeong Jihoon...

- Đâu rồi...

đâu mất rồi...

Giọng cậu khàn đặc, vừa yếu ớt vừa vội vã.

Hơi thở dồn dập, lồng ngực như bị ai đó bóp chặt lại.

Một cảm giác bất an tràn ngập tâm trí, nuốt chửng lấy Sanghyeok.

Ngón tay siết chặt ga giường đến trắng bệch, rồi lại bất giác đưa lên miệng cắn mạnh.

Đến khi vị tanh của máu lan ra nơi đầu lưỡi, cậu mới nhận ra mình đã quá kích động.

Không thể chờ thêm nữa.

Sanghyeok xốc chăn lên, loạng choạng đứng dậy, bước nhanh về phía cửa.

Nhưng trước khi kịp chạm vào tay nắm, cánh cửa đã đột ngột bật mở.

Sanghyeok khựng lại.

Trước mắt cậu, Jihoon trông tàn tạ hơn bao giờ hết.

Chiếc áo bệnh nhân rộng thùng thình chẳng che hết được những vết bầm tím loang lổ trên cơ thể.

Một bên khóe môi rớm máu, vài vết thương trên cánh tay còn chưa lành hẳn.

Cậu ta đứng đó, đôi mắt sâu thẳm, trong ánh nhìn là cả một trời mệt mỏi, nhưng lại xen lẫn chút nhẹ nhõm khi thấy Sanghyeok vẫn ổn.

Trong khoảnh khắc, cả hai chỉ lặng lẽ nhìn nhau.

Không cần bất cứ lời nào, mọi nỗi lo lắng, sợ hãi và đau đớn đều đã được truyền tải qua ánh mắt.

Bàn tay Sanghyeok siết chặt lại, rồi bất giác buông lỏng.

Cả người cậu chao đảo, nhưng ngay lập tức, Jihoon đã bước tới, đỡ lấy cậu.

Hơi thở Jihoon phả lên mái tóc Sanghyeok, mang theo chút mùi thuốc sát trùng nhàn nhạt.

- Không sao rồi

Jihoon khẽ nói, giọng nói trầm thấp mà vững chãi, như một lời cam kết chắc chắn nhất.

Sanghyeok siết chặt vạt áo Jihoon, nhắm mắt lại.

Cuối cùng, cậu cũng có thể thở phào nhẹ nhõm.

--------------------------------------------------------------

Cơn mưa dai dẳng trút xuống không ngừng, nhấn chìm cả không gian trong màn nước xám xịt.

Bầu trời nặng trĩu một màu tro u ám, mây đen kéo đến từ sáng sớm, phủ kín bầu trời mà chẳng để lọt một tia nắng nào.

Từng cơn gió rít qua, quất mạnh vào những mái hiên rung bần bật, cuốn theo lá úa, rác rưởi trôi lềnh bềnh trên mặt đường sũng nước.

Tiếng mưa rơi lộp độp, hòa cùng tiếng sấm ì ầm nơi chân trời xa, tạo thành một bản nhạc rền rĩ kéo dài đến bất tận.

Trên con phố vắng tanh, giữa màn mưa xối xả, một bóng người lọm khọm lầm lũi bước đi.

Người đàn ông ấy khoác trên mình bộ quần áo rách rưới, sũng nước, bám đầy bùn đất.

Đôi tay run rẩy lục lọi từng đống phế liệu ven đường, ánh mắt đục ngầu thấp thoáng niềm hy vọng mong manh về chút đồ ăn thừa hay thứ gì đó có thể đổi lấy vài đồng bạc lẻ.

Nhưng rồi, ngay trước mắt ông ta, một thứ gì đó nổi bật đến kỳ lạ.

Dưới gốc cây già trơ trụi lá, một chiếc hộp to lớn, vuông vức nằm ngay ngắn giữa con hẻm nhỏ.

Giữa trời mưa xám ngoét, nó mang một sắc hồng rực rỡ đầy phi lý, bên trên còn thắt một chiếc nơ đỏ tươi như vừa được ai đó đặt xuống không lâu.

Bản năng thôi thúc người đàn ông tiến lại gần.

Một mùi hương nồng nàn bất chợt xộc vào mũi.

Bụng ông ta cồn cào ngay lập tức.

Đó là mùi thịt nướng.

Dày, đậm, béo ngậy, quện lẫn chút khói than vừa vặn như thể vừa được lấy ra khỏi bếp.

Cơn đói khiến lý trí mờ đi, ông ta lập tức vươn tay, gần như vồ lấy nắp hộp, tim đập thình thịch trong lồng ngực.

Đã bao lâu rồi ông ta chưa có một bữa ăn ra hồn?

Chỉ cần có chút thức ăn, chỉ cần một chút thôi...

Chiếc hộp bật mở.

Trong khoảnh khắc ấy, thời gian như đông cứng.

Đôi mắt ông ta co rút, hơi thở nghẹn lại nơi cổ họng.

Cơ thể run lên bần bật, rồi lập tức khuỵu xuống, ngã sõng soài trên mặt đất lạnh lẽo.

Bên trong chiếc hộp, những phần cơ thể người bị cắt rời được xếp ngay ngắn.

Từng khúc thịt đã được tẩm ướp cẩn thận, cháy xém vàng ruộm, tỏa ra hương thơm quyến rũ đến ghê rợn.

Những ngón tay gầy guộc vẫn còn nguyên hình dáng, da thịt căng bóng vì nhiệt độ, nằm lẫn lộn giữa những tảng thịt đã bị lóc xương.

Và giữa đống hỗn độn ấy, một cái đầu người được đặt ngay ngắn, đôi mắt trợn trừng vẫn còn vẹn nguyên sự kinh hoàng cuối cùng trước khi chết.

Ông ta há miệng, nhưng không thốt ra được tiếng nào.

Chỉ có một tiếng rít yếu ớt thoát ra khỏi cổ họng khô khốc:

- Chết... chết rồi...

Cứu với...

Cơn kinh hoàng lên đến đỉnh điểm, bóng tối kéo sập trước mắt.

Người đàn ông ngã vật ra, bất tỉnh ngay trong cơn mưa không ngớt.

Mưa vẫn tiếp tục rơi.

Lạnh lẽo.

Nhấn chìm mọi thứ.

-------------------------------------------------------------

Lee Sanghyeok tựa đầu vào cửa sổ bệnh viện, ánh mắt lặng lẽ hướng về khoảng trời xa xăm.

Bên ngoài, những đám mây xám xịt giăng kín bầu trời, kéo theo cái u ám len lỏi vào từng góc phòng.

Cơn gió lạnh lùa qua khe cửa, mang theo hơi ẩm của cơn mưa dai dẳng, nhưng dường như chẳng đủ để lay động tâm trí đang trống rỗng của cậu.

Trong lòng bàn tay, một chiếc chứng minh thư cũ kỹ bị xoay qua xoay lại giữa những ngón tay thon dài.

Mặt nhựa đã trầy xước, góc mép hơi cong, như thể đã bị ai đó siết chặt đến mức biến dạng.

Dòng chữ "Hwang Dong Chan" in đậm trên thẻ, vốn sắc nét và rõ ràng, giờ đây bị một lớp nền đỏ thẫm tanh tưởi nuốt chửng.

Máu.

Dấu vết của nó vẫn còn vương lại, bám chặt lấy từng đường nét in hằn trên chiếc thẻ nhỏ.

Sanghyeok dừng tay, ánh mắt trượt xuống mảnh nhựa trong lòng bàn tay.

Một giọt chất lỏng đỏ sậm lăn chậm trên ngón tay cậu, để lại vệt dài mờ nhạt trên lớp da tái nhợt.

Cậu chẳng buồn lau đi.

Bên tai, tiếng máy đo nhịp tim phát ra từng tiếng tít tít đều đặn, nhưng với Sanghyeok, mọi thứ dường như đều mờ nhòe, như thể thế giới này đang dần trôi ra xa khỏi tầm với.

Hwang Dong Chan...

Cái tên ấy, gương mặt ấy, hình bóng ấy—mọi thứ đều đã bị chôn vùi trong biển máu đêm hôm đó.

Siết chặt chiếc chứng minh thư trong tay, đôi mắt Sanghyeok tối sầm lại.

Giữa sự tĩnh lặng đến nghẹt thở của căn phòng bệnh, cậu khẽ nhắm mắt, để mặc những ký ức ghê rợn cuốn lấy mình, chìm sâu vào một vực thẳm không đáy.
 
Choker - Xích Quỷ
Gợi ý


Sau sự kiện hôm ấy, mối quan hệ giữa Lee Sanghyeok và Jeong Jihoon như được trói buộc bằng sợi dây vô hình—chặt đến mức không thể tách rời.

Họ như hai kẻ cuồng si trượt dài trong cơn mê đắm, sống trong thế giới riêng không ai chen vào được.

Thế nhưng, với Ryu Minseok, tất cả lại như một chiếc gai nhọn cắm thẳng vào mắt, càng nhìn càng đau.

Cậu chưa bao giờ tin tưởng Jeong Jihoon.

Một kẻ lúc nào cũng giữ bộ mặt điềm tĩnh kia, rõ ràng là loại người chất chứa vô số bí mật.

Hắn nguy hiểm, lạnh lùng, lại quá thản nhiên khi chiếm lấy trái tim Lee Sanghyeok như thể nó vốn thuộc về hắn ngay từ đầu.

Minseok không thể hiểu nổi điều gì ở Jihoon khiến Sanghyeok như kẻ mộng du, thần hồn điên đảo vì hắn.

Cậu từng thử khuyên, từng tìm cách kéo Sanghyeok trở lại lý trí, nhưng rồi cũng chỉ nhận lại ánh mắt mơ hồ và nụ cười lảng tránh.

Giống như những lời của cậu chỉ là gió lướt ngang qua tai người ấy—không để lại một dấu vết.

Cho đến một ngày...

Hôm ấy là kỳ nghỉ lễ, trường Đại học SK tổ chức một chuyến du lịch lớn cho toàn bộ sinh viên.

Tin tức vừa loan ra, không khí khắp ký túc xá đã bừng lên náo nhiệt, đâu đâu cũng là tiếng ríu rít bàn kế hoạch.

Ryu Minseok không giấu được sự hào hứng, vừa thấy Sanghyeok từ xa đã chạy nhanh lại, nắm lấy đôi tay cậu bằng sự quen thuộc đầy vô tư.

"Sanghyeok à, đi cùng phòng với mình nhé!

Mình muốn...

ở bên cạnh cậu," cậu nói, giọng khẩn thiết hơn cả bình thường, ánh mắt mang theo chút gì đó mong chờ xen lẫn lo lắng.

Nhưng câu nói chưa kịp lan tỏa, một bàn tay khác đã vươn tới, nắm lấy cổ tay Sanghyeok kéo mạnh.

Jeong Jihoon từ đâu bước tới, đôi mắt sâu thẳm lạnh lẽo như dán chặt vào cảnh tượng trước mặt.

Hắn ôm Sanghyeok vào lòng, cánh tay vòng sau lưng đầy chiếm hữu, như thể sợ ai đó sẽ cướp mất báu vật của mình.

Hắn nhìn Minseok bằng ánh mắt sắc như dao, giọng nói trầm đục nhưng từng chữ đều sắc bén như mũi kim châm thẳng vào lòng:

"Biết thân biết phận một chút.

Không phải cái gì cũng có thể chạm vào."

Rồi ánh mắt hắn liếc qua phía sau Minseok, giọng nói càng thêm mỉa mai:

"Cậu còn không biết quản vợ mình à, Lee Minhyung?"

"Lần sau để cậu ta làm phiền Sanghyeok nhà tôi nữa, tôi sẽ không chỉ nói bằng lời đâu."

Ryu Minseok chết lặng.

Máu nóng dồn lên mặt, nhưng lồng ngực lại nghẹn cứng không bật ra nổi một chữ.

Bối rối, xấu hổ, giận dữ—mọi cảm xúc xoáy vào nhau đến mức khiến người ta nghẹt thở.

Một bàn tay từ phía sau kéo mạnh cậu đi.

Minhyung.

Không nói một lời, chỉ lẳng lặng siết chặt cổ tay Minseok, kéo cậu rời khỏi nơi đó như thể không muốn cậu bẽ mặt thêm.

"Minhyung...

đợi đã..." – Minseok khẽ gọi, cố thoát khỏi tay người kia nhưng không được.

Cậu ngẩng mặt nhìn lên, và ánh nhìn đó khiến tim cậu lạnh đi một nhịp.

Gương mặt Lee Minhyung không còn chút dịu dàng quen thuộc.

Thay vào đó là sự lạnh nhạt cay độc, là giận dữ bị dồn nén đến cực độ.

"Cậu thích cậu ta đến thế sao, Ryu Minseok?

Biết người ta là của Jeong Jihoon mà vẫn không dừng lại?

Là cố tình hay là ngây thơ đến ngu ngốc?"

"Không, không phải vậy, Minhyung à.

Tớ chỉ thấy Jihoon không đáng tin, tớ không muốn Sanghyeok bị hại thôi...

Tụi mình là bạn mà, đúng không?"

"Bạn?" – Minhyung bật cười, nhưng tiếng cười ấy chát chúa như lưỡi dao cắt ngang tim – "Cậu nói coi cậu ta là bạn, nhưng suốt ngày dính lấy?

Vậy mình là gì?

Một người thừa trong mắt cậu à?"

Giọng cậu ta run lên nhẹ, như cố kiềm lại thứ gì đó sâu hơn trong lòng.

Rồi Minhyung hạ mắt xuống, khẽ lắc đầu như đang tự cười chính mình.

"...Thôi đi.

Sao mình lại ngu ngốc đến mức đi hỏi cậu chuyện này chứ."

Dứt lời, Minhyung buông tay, quay người rời đi, bước chân gấp gáp như thể sợ chính mình sẽ quay đầu lại.

Ryu Minseok đứng đó, bối rối, bực bội, không biết nên đuổi theo hay trốn chạy khỏi tất cả.

Lời "Chúng ta là bạn" vốn định nói ra lại nghẹn lại nơi cổ họng.

Cậu không còn biết cảm xúc trong lòng là gì nữa—là ghen tuông, là bức bối, là tổn thương hay là... mất mát?

Chỉ biết rằng, từ khoảnh khắc đó trở đi, giữa họ đã có một vết nứt, nhỏ thôi, nhưng sâu không thấy đáy.

Đang miên man trong dòng suy nghĩ hỗn loạn, Ryu Minseok chợt giật mình bởi một giọng nói khàn đục, già nua cất lên từ phía ven đường:

"Cậu trai trẻ..."

Cậu ngẩng đầu, đôi mắt bắt gặp hình ảnh một ông lão ăn xin rách rưới ngồi thu mình dưới gốc cây già, khuất trong bóng tối.

Gương mặt ông ta bị mái tóc dài rối che lấp gần hết, chỉ lộ ra đôi mắt mờ đục nhưng lại ánh lên một tia sáng kỳ dị.

Minseok cau mày, chỉ tay vào ngực mình, ra hiệu như để xác nhận: "Ông đang gọi tôi?"

Người đàn ông gật đầu chậm rãi.

Cảm giác bất an lướt qua sống lưng khiến Minseok hơi lùi lại một bước, nhưng rồi vẫn tiến đến, giữ một khoảng cách đủ an toàn.

Giọng ông lão vang lên lần nữa, lần này nghe rõ ràng và nặng trĩu một điều gì đó sâu xa:

"Cậu bạn xinh trai lúc nãy... người mà cậu nắm tay trước cổng trường ấy... là bạn cậu sao?"

Minseok khẽ gật đầu, vẻ mơ hồ hiện rõ trong ánh mắt.

Ông ta đang nói đến Sanghyeok?

Ông lão thở dài, đôi mắt đục ngầu lướt qua không trung như nhìn vào một tầng thực tại khác.

"Cậu nên tìm một thầy pháp," ông ta nói, giọng bỗng trầm xuống, khô cằn như tro bụi.

"Âm thầm đưa cậu ta đến đó.

Đừng để ai biết, đặc biệt là tên đáng sợ kia."

Minseok siết chặt tay, trán nhíu lại.

"Ý ông là sao?

Jeong Jihoon thì liên quan gì..."

"Chiếc vòng cổ mà cậu ta đang đeo..."

Ông lão thì thầm, giọng gần như trôi đi trong gió.

"Nó không thuộc về cõi này.

Âm khí dày đặc như mây mù, xâm chiếm lấy hồn vía.

Đó không phải là vật bình thường.

Là tà vật."

Gió thổi qua, lạnh đến rợn người.

"Người kia... cậu bạn của cậu... cậu ta đã bị dính bùa chú từ lâu rồi.

Không giải kịp, e rằng hồn phách sẽ không toàn.

Cậu ấy sẽ không chỉ mất lý trí—mà còn mất luôn cả mạng sống."

Đôi mắt Minseok mở lớn, trợn trừng trong sững sờ.

Một luồng khí lạnh từ đầu gối dâng ngược lên đến gáy khiến cậu không kìm được mà run rẩy.

Bùa ngải?

Tà thuật?

Thứ đó... không phải chỉ có trong mấy chuyện dân gian mê tín hay sao?

Cậu định lên tiếng hỏi thêm thì—không còn ai ở đó.

Khoảng trước mặt trống rỗng một cách bất thường.

Người đàn ông kia như chưa từng tồn tại.

Không có tiếng bước chân rời đi, không có dấu tích.

Dưới gốc cây, chỉ còn vài chiếc lá mục nát lặng lẽ rơi xuống đất, lạnh lẽo vô cùng.

Minseok siết chặt tay, cảm thấy toàn thân như bị bóp nghẹt bởi một bàn tay vô hình.

Câu nói "đưa cậu ta đến một thầy pháp" lặp đi lặp lại trong đầu cậu như một câu chú ám ảnh.

Cậu không rõ mình có thực sự tin lời ông lão ấy hay không.

Nhưng cảm giác bất an, lạnh buốt trong lòng ngực thì có thật.

Đôi mắt Sanghyeok mấy ngày gần đây lúc nào cũng như phủ một tầng sương mờ mịt.

Cơn ác mộng lặp đi lặp lại, ánh nhìn mê man mỗi khi nhắc đến Jihoon—tất cả những thứ ấy đột nhiên trở nên đáng sợ hơn bao giờ hết.

Mím môi, Ryu Minseok đứng dậy, quyết tâm đã rõ trong mắt: Cho dù là mê tín, thì cậu cũng phải tìm hiểu cho ra lẽ.

Cậu sẽ không đứng yên nhìn Sanghyeok bị kéo vào bóng tối thêm nữa.

Cậu không biết rằng, khi mình quay đi, trong góc sâu của tán cây kia, một đôi mắt âm u vẫn dõi theo cậu—âm trầm và đầy toan tính.
 
Back
Top Bottom