Đam Mỹ Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
1,288,240
Phản ứng
0
VNĐ
361,707
AJFCJaXDgxhAHYoBpn4yxw7zGwWWHoJsavAWPsDJxQnUPv2Hf64IwEWWpdyhF-XRI1HriLxCaQNua4KkAOo5UGE3pS4V9_qWX0IAyGxMGgiEpCSZpVthlepG926mpGvn2TG6v59aZkHVSgcSm1iz1qAHRg91=w215-h322-s-no

Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Tác giả: Cung Lộ Khả Khả
Thể loại: Đam Mỹ, Truyện Teen
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Tác giả: Cung Lộ Khả Khả

Thể loại: Truyện Teen, Đam Mỹ

Giới thiệu:

Phùng Duệ Hiên × Hạ Thụy.
Lần đầu tiên Hạ Thụy gặp Phùng Duệ Hiên là từ một vụ ẩu đả không đáng có.
Một bên là học sinh cuối cấp thích tỏ vẻ ngầu lòi với một bên là lão đại đẹp trai nhiều tiền, rõ ràng Hạ Thụy thua ngay từ lúc mới xuất hiện, thế nhưng lại thích cứng đầu lấy trứng chọi đá.
Hạ Thụy: Ông chú phiền vãi!
Phùng Duệ Hiên: Nhóc con!
Hạ Thụy năm 18 tuổi không biết rằng, tương lai, người đàn ông trước mặt này chính là một nửa còn lại của cậu, sẽ để mặc cậu tùy ý làm loạn, sẽ coi cậu là cả thế giới, sẽ bảo vệ, chở che cậu, cùng cậu nắm tay đi hết con đường dài đằng đẵng phía trước.
Hạ Thụy: Này, có phải lần đó anh vừa gặp đã yêu em không?
Phùng Duệ Hiên: Không đến mức đó, chỉ là lúc đầu mới gặp em thì cảm thấy, nhóc này đẹp trai ghê!

P/S: Còn có một nhân vật quan trọng cực kì cutee nữa, đoán xem là ai nào??​
 
Có thể bạn cũng thích !
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 1: Chương 1


Đã sang tháng 3, thời tiết đang vào độ cuối xuân, bên ngoài cửa sổ bầu trời xám xịt, mưa phùn lất phất, những cành cây khẳng khiu, trơ trụi đang dần nhú chồi non.

Còn ở trong lớp học, không khí vừa ẩm vừa lạnh, bức tường, bàn học cứ dính dính ướt ướt, đúng là kiểu thời tiết mà người ta khó chịu nhất.
Hạ Thụy đang trong giờ tự học, vừa đeo tai nghe vừa làm đề tiếng anh, đột nhiên thấy điện thoại nhảy ra một tin nhắn, là tên "anh em" của cậu ở lớp bên cạnh gửi đến.
[Anh Thụy, cứu với, Chu Vũ Khải bị đánh hội đồng, đang ở trong con hẻm sau trường.]
Hạ Thụy nhíu mày.
[Anh nó đâu?]
[Vũ Khiêm cũng đang ra đó, tại vì thằng nhóc này trêu chọc làm sao mà đến tận mấy tên côn đồ cơ.]
Hạ Thụy đọc tin nhắn xong mà đau đầu, đm, muốn học một hôm mà cũng không xong, thế nhưng cậu vẫn đứng dậy, đạp ghế chạy ra ngoài.
Trong lớp học không có giáo viên, lúc cậu rời đi gây ra động tĩnh không nhỏ, nhưng cả lớp không ai để ý.
Đơn giản là vì đã quen rồi!
Hạ Thụy ra ngoài quên đem theo ô, cứ thế lấy mũ áo khoác trùm lên đầu mà chạy.

Hạt mưa phùn rơi nghiêng, ướt hết cả khuôn mặt cậu, Hạ Thụy vừa chạy vừa hắt xì hơi.
Chu Vũ Khải là đàn em học lớp 10, kém Hạ Thụy 2 tuổi, còn là em trai của bạn thân cậu, được cái tính tình hòa đồng, sôi nổi, nhiệt tình, chỉ có điều hay gây chuyện.

Vì nó từng giúp Hạ Thụy trèo tường mua đồ ăn vặt mấy lần nên nghĩ đi nghĩ lại, cậu vẫn chạy ra xem tình hình thằng nhóc thế nào.
**
Con hẻm sau trường là một nơi lí tưởng cho mấy thằng nhóc không chịu học, thường xuyên trốn học ra đây bày trò, vì nó vắng vẻ, còn thông ra một sân tập thể dục bỏ hoang của một khu tập thể.
Hạ Thụy chạy đến nơi, thấy Chu Vũ Khải bị vài tên côn đồ vây quanh, sợ sệt ngã ra đất.
"Này, làm gì đấy?"
Cậu vừa đi vừa bỏ mũ trùm đầu xuống, hất cằm hỏi.
Mấy tên côn đồ tóc xanh tóc đỏ, hightlight bảy màu, nhưng mặt thằng nào thằng nấy non choẹt.
"Mày là thằng nào?" - Một tên có vẻ là đại ca trong đó hỏi cậu.
Hạ Thụy: "Người thích lo chuyện bao đồng."
Tên côn đồ kia thấy cậu nói như vậy thì có chút tức giận.
"Mày rảnh ghê há? Không đâu lại thích đi tìm chết."
Hạ Thụy không trả lời mà hỏi Chu Vũ Khải: "Sao quen bọn nó?"
Chu Vũ Khải không chịu nói, thế là mấy tên côn đồ kia bảo: "Nó tranh địa bàn của tao, bàn bi-a đấy vốn là của ông đây, nhưng nó lại dám mang tiền ra đập, nói là nó bao hết quán, thử hỏi sao bọn tao không tức, còn thách bọn tao tìm nó đánh nhau nữa chứ!"
Hạ Thụy đau đầu, đúng là biết cách gây chuyện thật.
Chu Vũ Khải hơi nghẹn ngào: "Em bao quán bi-a đó là thật nhưng không có thách ai hết, là bọn nó hẹn em ra trước, anh phải tin em!"
"Rồi rồi, giờ thì mày ngồi im đấy hoặc là chạy đi."
Hạ Thụy nói với Chu Vũ Khải xong quay ra: "Bắt đầu được chưa?"
Tên côn đồ cầm đầu hét lên: "Được, thế cần gì phải nói nhiều nữa, đánh nó cho tao."
Hạ Thụy nghe câu này xong, vẫn còn thời gian nghĩ, thằng này xem phim xã hội đen nhiều quá hay gì?!
Từ nhỏ có đi học võ, cộng thêm lúc lớn "quen tay hay làm" nên Hạ Thụy đánh nhau cũng không đến nỗi nào, chỉ là mấy tên côn đồ kia có vũ khí.

Không biết bọn nó kiếm được cây gậy gỗ dài từ đâu ra, định tấn công Hạ Thụy từ phía sau thì có tiếng kêu: "Cẩn thận."
Hạ Thụy thành công tránh được đòn, cậu quay lại, thấy Chu Vũ Khiêm - anh trai của Chu Vũ Khải vừa mới chạy đến.
Hạ Thụy: "Đưa em mày về đi."
Chu Vũ Khiêm đương nhiên không thể để mặc Hạ Thụy ở lại một mình, cậu ta nói: "Em tao làm thì tao chịu."
Chu Vũ Khiêm vẫn muốn ở lại thì tùy cậu ta, Hạ Thụy không nói thêm nữa.
Tên côn đồ ban nãy bò dậy, trừng mắt nhìn Hạ Thụy: "Còn biết gọi đồng bọn ra cơ đấy?"
Hạ Thụy lúc này mới ném trả lại bọn nó một câu: "Nói nhiều làm gì, đánh chúng nó cho tao."
Chu Vũ Khiêm phì cười, nhưng vẫn lao lên theo lời Hạ Thụy.
Đánh nhau kiểu này thì phải có một bên thắng một bên thua.

Bên kia có 3 tên côn đồ, còn phía Hạ Thụy, cộng với Chu Vũ Khải mới....miễn cưỡng tính là 3.
Đang quần nhau hăng say thì đột nhiên Chu Vũ Khải, không biết chạy ra ngoài đầu hẻm từ khi nào, hét lên một tiếng.
"Anh Duệ Hiên, cứu em với!"
Sự chú ý của mấy người kia liền dừng lại ngay lập tức.
Anh Duệ Hiên?
5 giây sau, có một người đàn ông từ bên ngoài bước vào.

Anh ta mặc một chiếc áo khoác dài, bên trong là áo len mỏng màu kem, quần âu đen thẳng thớm, giày da nhẹ nhàng đi vào hẻm.

Anh đối lập hoàn toàn với đám người đang đánh nhau trông nhếch nhác ở đây, mái tóc chải ngược ra sau, nhưng vì tóc mềm quá nên có vài sợi rủ xuống cái trán cao cao, vừa lạnh lùng lại vừa xa cách.

Kết hợp với khuôn mặt đẹp trai kia quả đúng là hoàn hảo.
Nhưng suy nghĩ đầu tiên của Hạ Thụy khi nhìn thấy anh lại là...lại thêm một người thích lo chuyện bao đồng!
Cậu không để ý đến sắc mặt của mấy tên côn đồ sau lưng đã thay đổi.
"Anh, anh, anh Phùng" - Một tên lắp bắp lên tiếng.
Hạ Thụy ngạc nhiên quay lại, còn Chu Vũ Khiêm bên cạnh thì chào người vừa mới đến đó: "Anh."
Hạ Thụy mờ mịt, người đàn ông trước mặt này là ai?.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 2: Chương 2


Phùng Duệ Hiên có việc ở nhà hàng gần khu này nên ghé qua một chuyến, dọc đường về thì nhận được điện thoại của Chu Văn.

"Duệ Hiên, cậu có đang ở gần trường của nhóc Khải không?"
Chu Văn là anh họ Chu Vũ Khải.

Phùng Duệ Hiên vừa lái xe vừa nghe điện thoại, giảm dần tốc độ.

"Đang trên đường về nhà, ừm, cũng khá gần chỗ đó.

"
"Cậu ghé qua trường thằng nhóc một chuyến đi, cái hẻm cạnh trường, thằng nhóc đó không biết làm gì mà chọc mấy tên côn đồ, gọi người ra ứng cứu rồi mà còn bảo sắp chết đến nơi rồi!"
Còn bổ sung một câu: "Đúng là chỉ biết gây chuyện.

"
Chưa kịp để Phùng Duệ Hiên từ chối, Chu Văn đã nói thêm: "Tôi mà không đi công tác thì đã không gọi điện cho cậu rồi, biết là mấy chuyện vặt vãnh, nhưng mà nể tình nó ngày nào cũng gọi cậu anh Duệ Hiên mà qua giúp chút đi.

"
Mấy giây sau Phùng Duệ Hiên mới trả lời: "Tôi biết rồi, giờ qua.

"
!.

Phùng Duệ Hiên chạm mắt với Hạ Thụy, nhưng rất nhanh đã dời mắt, nhìn mấy tên côn đồ phía sau với ánh mắt "trìu mến".

"Hình như chúng ta từng gặp nhau ở đâu đó rồi thì phải?"
Phùng Duệ Hiên cười như không cười, Hạ Thụy thấy hơi ớn, cậu dịch người ra phía Chu Vũ Khiêm một chút.

Mấy tên côn đồ đi theo anh đại của bọn nó nên mới được gặp Phùng Duệ Hiên vài lần, biết anh là nhân vật khó mà chọc vào, tự dưng anh lại ra mặt vì một thằng nhóc thế này thì quả là không bình thường.

"Thằng nhóc, à họ Chu kia là người quen của anh ạ? Bọn em đúng là có mắt như mù mà.

"
Sau đó tên có vẻ là cầm đầu dúi hai thằng bên cạnh xuống, cúi đầu xin lỗi.

"Bọn em xin lỗi.

"
Rồi chưa kịp để Phùng Duệ Hiên phản ứng gì, bọn chúng đã bỏ chạy.

Hạ Thụy bất ngờ, nhưng cũng thấy khó chịu.

Dựa vào đâu mà cậu đánh nhau thê thảm, xây xước thế này, còn anh ta quần áo đẹp đẽ đứng đó, chỉ cần nói một câu là giải quyết xong chuyện?
Càng nghĩ càng không thông, Hạ Thụy bèn lướt qua người Phùng Duệ Hiên bỏ đi.

Phùng Duệ Hiên nói với Chu Vũ Khải: "Xong rồi đó.

"
Không nói thì thôi, càng nói Hạ Thụy càng tức.

Thế nhưng phía sau, Phùng Duệ Hiên vẫn tiếp tục: "Là học sinh thì nên ngoan ngoãn học tập, đừng có mà suốt ngày đi gây chuyện rồi đánh nhau các thứ, không tốt đâu.

"
Chu Vũ Khiêm vâng một tiếng, còn Chu Vũ Khải lí nhí: "Dạ, em biết rồi.

"
Hạ Thụy nghĩ thầm, lên mặt dạy đời ai?
Không ngờ Phùng Duệ Hiên lại nói với theo cậu: "Cả bạn học sinh kia nữa, tôi cũng đang nhắc nhở cậu đó.

"
Hạ Thụy không dừng chân, nhưng nói đủ để Phùng Duệ Hiên có thể nghe thấy: "Ông chú phiền phức!"
Phùng Duệ Hiên nghe xong chỉ bật cười, nhưng là tức đến mức bật cười!
"Nhóc con.

"
**
Hạ Thụy quay về lớp học bằng cửa sau, lúc này giáo viên vẫn chưa tới, cậu bình tĩnh như không ngồi xuống, tiếp tục làm bài.

Tiêu Lam ngồi bàn trên không nhịn nổi tò mò mà quay xuống.

"Mày vừa đi đâu về đấy?"
Nếu như Chu Vũ Khiêm là bạn quen từ năm lên cấp 3 thì Tiêu Lam là bạn từ hồi tiểu học của Hạ Thụy, còn học cùng cấp 2, cấp 3 may mắn học cùng lớp nên phải nói là cực kì thân thiết.

Hạ Thụy: "Đi đánh nhau.

"
"Mày bảo không đi nữa cơ mà!"
Hạ Thụy lấy tai nghe ra, trả lời: "Nhóc Khải có chuyện nên ra xem như nào.

"
Tiêu Lam cũng biết tính Chu Vũ Khải nên không hỏi gì nữa, im lặng quay lên làm bài.

Tan học, Chu Vũ Khải đợi Hạ Thụy ở bên ngoài phòng học, vẻ mặt lấy lòng.

Chu Vũ Khiêm và lão Đinh, Đinh Dự, chính là người nhắn tin cho Hạ Thụy chiều nay vừa lúc bước ra khỏi lớp thì nhìn thấy cảnh này.

Chu Vũ Khải: "Anh Thụy, đi ăn không? Em bao.

"
Hạ Thụy lạnh nhạt: "Tao thiếu tiền chắc?"
Nói rồi bỏ đi, Tiêu Lam đi theo sau chẹp chẹp hai tiếng.

Chu Vũ Khải ngơ ngác, ơ là sao?
Cậu nhóc đuổi theo Hạ Thụy.

"Anh, anh sao thế? Anh buồn lòng vì em à? Em hứa sau này sẽ không gây chuyện nữa.

"
Hạ Thụy khoác cặp một bên, vừa đi vừa trả lời: "Sao tao phải buồn lòng vì mày?"

Chu Vũ Khải: "Thế anh làm sao vậy?"
Hạ Thụy bấy giờ cũng dừng lại, Chu Vũ Khiêm đi cạnh em trai mình đang chờ cậu nói ra đáp án.

"Mày gọi được người rồi còn kêu tao ra làm gì, nhìn thấy anh mày lăn lộn trên đất sướng lắm hả?"
Chu Vũ Khải rõ oan ức: "Không phải mà, trong lúc nguy cấp em chỉ nhớ tới anh thôi.

"
Hạ Thụy cảm thấy hơi mất mặt, chẳng biết Phùng Duệ Hiên là ai, từ đâu nhảy ra, nhưng mà cứ thế chiếm mất spotlight của cậu, lòng tự ái của nam sinh cấp 3 trỗi dậy.

Chu Vũ Khải tiếp tục giãi bày: "Nhưng mà, tại vì thấy anh với anh trai em đánh nhau! thảm quá nên em mới đành gọi cứu viện.

Anh Duệ Hiên là bạn thân của anh họ em, anh ấy đỉnh lắm.

"
Hạ Thụy không biết nói gì, từ năm lên cấp 3, vì chuyện gia đình mà tính cách thay đổi, cậu bắt đầu quen một đám anh em trong trường, thỉnh thoảng tham gia vài trận đánh nhau, không đến mức "trăm trận trăm thắng" nhưng lần nào cũng huy hoàng quay về.

Chu Vũ Khải cũng không có ý gì xấu cả, dạo này ôn thi đại học nên cậu không hay đi nhiều như trước.

Cuối cùng cũng chỉ đành thở dài.

"Thôi mày đi ăn mình đi, tao muốn về nhà, nay ba tao tan làm sớm, rủ đi ăn tối.

".
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 3: Chương 3


Hạ Thụy đạp xe về nhà, nhà cậu nằm trong một khu biệt thự khá lâu đời nhưng bảo mật cao, xung quanh trồng rất nhiều cây xanh.
Căn nhà 3 tầng, có cả vườn hoa phía trước nhìn rất tươi mát, thoáng đãng, thế nhưng bên trong ngôi nhà lại vắng lặng, ảm đạm.
Dì giúp việc theo giờ vẫn còn ở đây, bình thường dì sẽ nấu bữa tối cho ba con cậu rồi mới đi về.
Hạ Thụy lên phòng cất cặp sách rồi xuống nói với dì.
"Dì về trước đi, hôm nay ba con sẽ đưa con đi ăn nên không cần nấu ăn đâu ạ."
Dì giúp việc thấy cậu nói thế thì cũng không hỏi nhiều nữa mà ra về sớm hơn mọi ngày.
Hạ Thụy lên phòng thay đồ tắm rửa, kể từ khi ba mẹ cậu ly hôn, cậu sống với ba, lâu rồi hai ba con mới đi ăn một bữa nên cậu có chút chờ mong.
6h, 7h.....
"Thụy à, ba đây!"
"Mấy giờ ba về ạ?"
Hạ Thụy nhìn đồng hồ nhích dần nhích dần từng giây.
Rồi cậu nghe thấy bên kia có tiếng thở dài.
"Ba có người bạn thân ở bên Anh, hôm nay mới về nước, về đột xuất nên hẹn có hơi gấp, nói muốn đầu tư vào viện bảo tàng nên tối nay ba đi ăn với ông ấy."

"Ba xin lỗi con, đành để khi khác hai ba con mình đi ăn vậy."
Ba của Hạ Thụy là giám đốc của viện bảo tàng nghệ thuật thành phố, vì tính chất công việc nên thi thoảng ông sẽ về muộn.
Hạ Thụy nghe xong, không biểu lộ cảm xúc gì, chỉ vâng con biết rồi, sau đó cúp máy.
Cậu lặng lẽ xuống bếp, lấy mì tôm trong tủ bếp, lấy trứng trong tủ lạnh, tự nấu cho mình một bát mì trứng.
Ăn xong, cậu rửa bát rồi lên phòng học, coi như chưa có chuyện gì xảy ra.
Chủ yếu là....cậu quen rồi!
***
Sáng hôm sau vừa đến lớp, Chu Vũ Khiêm đã từ đâu xuất hiện, vỗ vai hỏi.
"Hôm qua đi ăn vui không?"
Hạ Thụy thờ ơ: "Vui."
Hạ Thụy lúc nào cũng bày ra vẻ mặt đó nên không biết cậu vui thật hay không, nhưng Chu Vũ Khiêm cảm giác mình không nên hỏi tiếp nữa.
Đến giờ vào học, Chu Vũ Khiêm lượn về lớp, Tiêu Lam lúc này mới quay xuống hỏi.
"Hôm qua mày với ba mày không đi ăn, đúng không?"
Hạ Thụy im lặng.
Tiêu Lam thở dài: "Tao còn lạ gì mày nữa, giả vờ cho ai xem."
Hạ Thụy lấy quyển sách chắn giữa mình và Tiêu Lam lại, bày tỏ rằng mình không muốn nghe nữa.
Tiêu Lam vừa quay lên vừa lẩm bẩm: "Trẻ con."
Giờ ra chơi, Doãn Mộng Ninh ở lớp bên cạnh sang chơi.
Doãn Mộng Ninh là hàng xóm của Hạ Thụy, quen Hạ Thụy ngót nghét 10 năm, kể từ khi nhà cô nàng chuyển vào khu biệt thự kia.

Rồi còn học cùng trường từ bé đến lớn nên cô cũng hiểu rõ tính Hạ Thụy.
Doãn Mộng Ninh tóc ngắn, cá tính, năng động, vừa vào lớp cũng vỗ vai Hạ Thụy một cái.
"Ê, tí đi ăn không?"
"Không."

"Lại lấy lí do gì nữa?"
"Tao không lấy lí do, hôm qua...."
Doãn Mộng Ninh cắt ngang cậu: "Tao nhìn thấy rồi, thế nên là, nay muốn đi ăn không?"
Là hàng xóm ở nhà bên cạnh nên Doãn Mộng Ninh thừa biết, hôm qua 10h tối ba Hạ Thụy mới về, mà Hạ Thụy còn chưa từng bước chân ra khỏi cửa, đi ăn ở đâu ra.
Hạ Thụy: "Để tao xem đã."
Và thế là cuối cùng, cả đám đi ăn thật, nhưng là trốn học đi ăn.
Buổi tối có tiết tự học, giáo viên thường không có trong lớp, chỉ thỉnh thoảng nghé qua xem lớp đang học hành như nào rồi lại đi ngay.
Chu Vũ Khiêm đứng ở cửa huýt sáo, theo sau cậu là Đinh Dự cùng lớp và Doãn Mộng Ninh lớp chọn.
Tiêu Lam và Hạ Thụy chuồn ra bằng cửa sau.
Chu Vũ Khải không có tiết tự học tối nên đã về từ chiều, nếu mà biết mấy ông anh mình rủ nhau trèo tường trốn học thế này thì nhất định nhóc sẽ đòi đi theo.
Bức tường sau tòa nhà dạy học thông ra một con phố bán đồ ăn vặt.

Nhà trường nhiều lần tính xây cái tường này cao lên, thế nhưng chẳng hiểu sao mãi vẫn chưa xây, thành ra đám học sinh thường xuyên lẻn ra đây để trèo tường trốn học.
Con phố đồ ăn vặt này buổi tối mới sôi động, mà bức tường sau trường kia lại đúng khu vực đèn đường bị hỏng nên không còn gì thuận lợi hơn được nữa.
Hạ Thụy hôm qua đi cứu Chu Vũ Khải cũng là trèo qua bức tường này để đi vào con hẻm bên cạnh.
Cả đám 5 người nhanh nhẹn trèo qua bức tường rồi nhảy xuống.

Doãn Mộng Ninh đường đường là lớp phó học tập của lớp chọn mà còn vô cùng thành thạo việc trèo tường.
Lẻn ra ngoài, cả đám tìm quán xiên nướng quen thuộc rồi gọi mấy chục xiên.

Ăn no nê rồi, thấy đi cũng hơi lâu nên vội vàng trèo tường đi về.
Chỗ tường này hơi tối, nhưng quen rồi nên mấy người trèo rất nhanh.

Theo thứ tự, Tiêu Lam, Doãn Mộng Ninh, Đinh Dự, Hạ Thụy rồi đến Chu Vũ Khiêm là người trèo cuối cùng.
Lúc Đinh Dự vừa mới từ trên bờ tường nhảy xuống đất ở bên kia, Hạ Thụy định trèo lên thì thấy có ánh đèn sáng chói chiếu thẳng vào mặt.
Vcl, cha nội nào có duyên thế?!!
Đèn sáng đột ngột, Hạ Thụy nheo mắt quay lại nhìn, là một con Rolls-Royce màu đen.
Đèn tắt, cửa sổ xe hạ xuống, Hạ Thụy nghe thấy Chu Vũ Khiêm gọi: "Anh Duệ Hiên."
Hạ Thụy đơ người, sao lại là người này chứ?.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 4: Chương 4


Phùng Duệ Hiên nhìn 2 người, một người tay bám trên tường, một người đang đứng đó đợi người kia trèo xong rồi lên.
Anh nói: "Trùng hợp ghê, mấy đứa trốn học à?"
Mà bên kia, đám Tiêu Lam không biết sao hai người kia mãi chưa trèo lên nên đành ở dưới hét.
"Ê, không nhanh là giáo viên vào đấy!"
Chu Vũ Khiêm đang định biện hộ thì nghe thấy lời Tiêu Lam nói:.......!!!!!
Vẫn là Hạ Thụy cứng miệng: "Việc của anh à?"
Nói xong cậu toan quay người lại, lấy đà trèo lên lần nữa thì Phùng Duệ Hiên lại bảo: "Không phải việc của tôi, nhưng tôi tận mắt nhìn thấy mấy cậu trốn học."
Nội tâm Hạ Thụy: Á à, còn đe dọa?!
Cậu quay lại, khoanh tay, vì chỗ này không có đèn đường nên hơi tối, không nhìn rõ nét mặt của Phùng Duệ Hiên.
"Thì sao? Ba tôi là bạn thân của hiệu trưởng."
Anh còn gì để nói nữa không?
Phùng Duệ Hiên: "Ồ? Vậy là cậu tự cho mình cái đặc quyền được trèo tường trốn học à?"
Hạ Thụy nghẹn lời.
Cậu giả vờ không để tâm, nhưng Phùng Duệ Hiên lại tiếp tục.

"Nhưng ba mẹ Chu Vũ Khiêm mà biết thì...."
Hạ Thụy đốp lại: "Tôi không biết anh có quan hệ gì với cậu ấy, nhưng việc tôi trèo tường trốn học không liên quan đến anh.

Tôi còn từng phạm nhiều lỗi hơn thế nữa.

Không là gì thì đừng xen vào chuyện của nhau.

Còn Chu Vũ Khiêm là bạn tôi, tôi rủ cậu ấy đi là xấu nhưng cậu ấy cũng hoàn toàn tự nguyện.

Anh thích mách chứ gì, đi mà mách."
Thấy Hạ Thụy hùng hồn như thế, Chu Vũ Khiêm khẽ kéo tay áo cậu, ý bảo thôi đừng nói nữa.
Phùng Duệ Hiên cũng chỉ là tình cờ đi qua, không ngờ lại bắt gặp Chu Vũ Khiêm đang trèo tường trốn học.

Anh quen Chu Văn từ năm 18 tuổi, cũng từ lúc đó mà biết Chu Vũ Khiêm, thân quen với nhau như anh em, anh chỉ đơn giản là muốn nhắc nhở cậu một chút.
Ai dè gặp cả nhóc cứng đầu Hạ Thụy!
"Tôi chỉ có ý tốt muốn nhắc nhở mấy cậu mà thôi, không có ý gì cả."
Hạ Thụy không để ý nữa, lấy đà trèo lên tường.

Chu Vũ Khiêm thấy cậu sang rồi thì chào Phùng Duệ Hiên rồi cũng trèo sang theo.
Trên đường về lớp, Chu Vũ Khiêm kể chi tiết mối quan hệ của mình với Phùng Duệ Hiên cho Hạ Thụy nghe, nói anh không có ý gì cả.
Hạ Thụy không bận tâm nhiều, cậu chỉ ừ rồi về lớp học trước.
Nãy nói với Phùng Duệ Hiên là cậu còn từng phạm nhiều lỗi hơn thế nữa là đang nói thật.

Không phải cậu không để ý đến những lời nhắc nhở của người khác, mà là lâu rồi, không có ai nhắc nhở cậu nữa.
Có chút phiền, mà cũng có chút kì lạ!

Ba mẹ Hạ Thụy ly hôn vào năm cậu học lớp 10.

Trước đó, Hạ Thụy từng là đứa con ngoan, học sinh giỏi, là đứa con nhà người ta đúng nghĩa.
Cậu là con một, từ nhỏ đã được yêu chiều.

Thế nhưng càng lớn, ba mẹ cậu ngày càng mâu thuẫn, cậu không hiểu tại sao họ lại vậy.

Cậu thi đỗ vào trường top, còn được học ở lớp chọn đầu, thế nhưng họ vẫn tiếp tục cãi vã, mẹ cậu còn viết xong đơn ly hôn rồi.
Lúc đó mới dậy thì có chút nổi loạn, Hạ Thụy nghĩ rằng nếu như cậu hư một chút, ba mẹ cùng để ý đến cậu, quan tâm cậu, vậy thì có thể sẽ bớt cãi vã hơn một chút chăng?
Tuổi nổi loạn, thích đi gây sự lại thêm cái tính thích thể hiện, Hạ Thụy bắt đầu tham gia vài trận đánh nhau, quen mấy học sinh hư bên ngoài.

Thế nhưng, lúc cậu bị thầy cô giáo gọi lên gặp, nói muốn gặp ba mẹ, thậm chí điểm số học tập sụt giảm, bị chuyển vào lớp bình thường, ba mẹ cậu cũng không đến.
Họp phụ huynh, lúc là trợ lí của mẹ, lúc là nhân viên của ba, có lúc không có ai cả.
Nhưng cuối cùng, điều mà cậu sợ nhất vẫn đến, là ngày ba mẹ cậu ra tòa.
Hôm đó Hạ Thụy cực kì bình tĩnh, cũng không do dự mà chọn ở với ba, vì cậu mệt rồi, không muốn chuyển đi đâu nữa.

Ở với ba là ở lại nhà cũ ở khu biệt thự kia, ít nhất còn không cô đơn khi phải chuyển đến một nơi xa lạ nào đó.
Thành tích học tập bình thường, không năng nổ tham gia hoạt động ở trường, không chủ động nói chuyện với các bạn, cậu dần trở nên mờ nhạt trong lớp.

***
Học sinh cuối cấp 3 đang phải chuẩn bị cho kì thi đại học cực kì quan trọng, thời tiết thoáng chốc đang từ tháng 3 ẩm ướt mà lại dần nóng lên tự bao giờ.
Hạ Thụy tuy là từ năm lớp 10 học lực chỉ ở mức bình thường, thế nhưng môn Tiếng Anh của cậu lại cực kì tốt, có thể một phần do hồi nhỏ cậu từng sống ở Anh mấy năm với ông bà nội.
Các đợt thi thử liên tục ập đến, đám Hạ Thụy nghiêm túc hơn, không còn trốn học trèo tường ra ngoài ăn nữa.
Bận bù đầu bù cổ với đống đề và bài tập, Hạ Thụy suýt quên mất sinh nhật của mẹ cậu nếu như bà không gọi điện đến.
Mẹ Hạ Thụy là giám đốc nhân sự của một tập đoàn chuyên về thực phẩm nổi tiếng.

Một tháng hai mẹ con chỉ gọi điện với nhau mấy lần nhưng cuối tháng vẫn đều đặn chuyển tiền tiêu vặt cho cậu.
Cũng đã lâu rồi hai mẹ con mới gặp nhau.
Vì là sinh nhật của mẹ nên Hạ Thụy nghĩ, mẹ muốn đưa cậu đi ăn thì cậu đi với mẹ cho mẹ vui.
Mẹ đưa cậu đến một nhà hàng 5 sao nổi tiếng trong thành phố.

Hạ Thụy lúc đầu tưởng rằng chỉ có 2 mẹ con, thế nhưng khi đến nơi, không ngờ lại có cả một người đàn ông xa lạ khác ở đó nữa..
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 5: Chương 5


Hạ Thụy nghe mẹ giới thiệu, đây là bác sĩ Trần, người yêu mới của mẹ.
"Con có thể gọi là chú Trần", mẹ Hạ nói rồi kéo ghế, "Nào, ngồi đi."
Hạ Thụy chào người đàn ông xa lạ kia một cách máy móc rồi ngồi xuống ghế.
Hóa ra mục đích hôm nay mẹ gọi cậu đến ăn chỉ là vì muốn giới thiệu cho cậu biết người yêu mới của mẹ à?
Chú Trần là một người rất lịch thiệp nho nhã, nói chuyện với mẹ Hạ còn không quên hỏi thăm chuyện học hành của Hạ Thụy.
Hạ Thụy ngồi đó, chỉ biết nhìn chằm chằm vào đ ĩa thức ăn trên bàn, trả lời câu được câu không, rõ ràng là đang mất tập trung.

Sắc mặt mẹ Hạ dần thay đổi, còn chú Trần kia thì có vẻ vẫn rất lịch sự, vẫn luôn mỉm cười, ra vẻ mình không để tâm.
Lúc đi vui vẻ bao nhiêu, còn bây giờ, Hạ Thụy chỉ muốn nhanh nhanh kết thúc bữa ăn này.
Từ rất lâu rồi cậu đã nhận ra, gia đình mình vĩnh viễn không thể trở lại như lúc xưa được nữa.
Cũng không biết bao giờ kết thúc, Hạ Thụy chỉ nhìn thấy chú Trần kia đứng dậy rời khỏi bàn ăn là cậu cũng đứng phắt dậy đi khỏi luôn.
Mẹ Hạ đuổi theo sau lưng.

"Hạ Thụy, hôm nay con sao vậy?"
"Con không sao, con đang rất mừng cho mẹ."
Mẹ Hạ: "Con mừng mà thái độ con như vậy à? Ban nãy chú Trần hỏi con nhiều thế mà con chỉ trả lời có mấy câu cho qua."
Hạ Thụy nhìn mẹ cậu: "Thế mẹ muốn con phải nói như thế nào?"
"Đột nhiên mẹ không nói trước, dẫn con đến gặp một người xa lạ, còn để con đón sinh nhật mẹ cùng với người đàn ông mà con chưa từng gặp mặt đó.

Chẳng lẽ con phải tỏ ra thân thiết nhiệt tình à?"
Mẹ Hạ tỏ ra bất lực: "Hạ Thụy, con 18 rồi, có những chuyện con phải hiểu rõ."
Hạ Thụy im lặng hồi lâu rồi mới nói: "Con hiểu rõ mà mẹ, vậy nên nếu như ngay từ đầu mẹ nói với con mẹ đi ăn tối với bác sĩ Trần kia thì con sẽ không đi cùng làm phiền mẹ đâu.

Mẹ có người yêu mới, vậy con vui cho mẹ."
"Chúc mẹ sinh nhật vui vẻ.

Hôm nay đừng buồn vì con.

Con tự về nhà được ạ."
Nói rồi cậu xoay người rời đi.
Mẹ Hạ ở đằng sau nói với theo một câu: "Con vẫn thực sự không hiểu."
Bây giờ Hạ Thụy không quan tâm đ ến chuyện có hiểu hay không nữa, ba mẹ đã ly hôn, mẹ có người yêu mới, cậu sẽ không ích kỉ ngăn cản mẹ, hay ba muốn tìm một người ở bên cạnh chăm sóc mình thì cậu cũng sẽ không có ý kiến.
Ra khỏi hành lang nhà hàng, lúc đến chỗ ngoặt, Hạ Thụy lập tức chạm mặt với một người.
Lúc đầu mẹ Hạ đặt bàn trong phòng VIP, ban nãy ra khỏi phòng, hai mẹ con ở bên ngoài nói chuyện mà không để ý, vì xung quanh cũng có các phòng VIP khác đang ăn uống nên đóng cửa, xung quanh vô cùng yên tĩnh, nói câu gì là tiếng sẽ vô cùng rõ, huống chi hai mẹ con cậu còn nói to như thế.

"Lần thứ ba rồi nhỉ, cậu tên là Hạ Thụy đúng không?"
Người vô tình chạm mặt với Hạ Thụy không ngờ lại là Phùng Duệ Hiên.
Hạ Thụy bây giờ cực kì không có tâm trạng để nói chuyện phiếm, cậu nhìn anh một cái rồi định đi lướt qua người anh.
"Cậu về nhà kiểu gì?"
Hạ Thụy dừng bước, quay lại: "Anh nghe thấy hết rồi à?"
Phùng Duệ Hiên nhún vai: "Hai mẹ con cậu nói chuyện khá to, không chỉ tôi mà có vài nhân viên khác cũng nghe thấy rồi."
Chuyện của nhà mình để người khác biết được, Hạ Thụy cũng chẳng lạ gì nữa, hồi trước ba mẹ mới ly hôn cũng như vậy mà.
"Tôi biết rồi!"
Phùng Duệ Hiên khá bất ngờ với phản ứng của Hạ Thụy.
"Tôi là ông chủ của nhà hàng này, nhân viên của tôi sẽ không có ai đi kể lể mấy chuyện này đâu."
Hạ Thụy thì bất ngờ khi biết Phùng Duệ Hiên là ông chủ của nhà hàng này, nhưng cũng chỉ là hơi bất ngờ thôi, cậu lại ừ tiếng nữa rồi rời đi.
"Lạnh lùng như vậy à?"
Hạ Thụy không care.
"Cậu nói mừng cho mẹ cậu mà mặt như bánh đa nhúng nước thế kia thì mẹ cậu sẽ tin chắc?"
Hạ Thụy: "Anh có ý gì?"

"Tôi không có ba mẹ nên không hiểu cảm giác đó như thế nào.

Nhưng nếu có gia đình rồi lại chia tay, tan vỡ thì cũng sẽ rất buồn.

Bây giờ cũng muộn rồi, bắt taxi mà đi về."
Hạ Thụy định hỏi anh không có ba mẹ nghĩa là sao, thế nhưng mới nói được chữ anh thì Phùng Duệ Hiên đã bảo.
"Nhanh lên, tôi sắp đóng cửa rồi đấy!"
Hạ Thụy không nhiều lời nữa, đi ra khỏi cửa.

Gió đêm đầu hạ vẫn còn chút hơi lạnh khiến Hạ Thụy tỉnh táo hơn.
Cậu chợt nhận ra, hình như Phùng Duệ Hiên vừa mới an ủi cậu đúng không?.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 6: Chương 6


Lần đầu tiên Hạ Thụy có cảm giác tò mò về một người.
Chu Vũ Khiêm nói: "Phùng Duệ Hiên không biết ba mẹ mình là ai, vì năm anh còn nhỏ xíu đã bị người ta đưa đến cô nhi viện.

Năm 18 tuổi rời khỏi cô nhi viện, không thi đại học vì không có tiền đóng học phí, anh bắt đầu lăn lộn ngoài xã hội.

Sau đó dần dần gây dựng được chút tiếng tăm cho mình, rồi mở nhà hàng, khách sạn kinh doanh."
Chu Vũ Khiêm còn nói, Phùng Duệ Hiên là ông chủ của chuỗi khách sạn Shine cao cấp trong thành phố A, ngoài ra còn có mấy nhà hàng năm sao ở đây và ở cả những thành phố khác nữa.
"Nói chung là giàu".

- Chu Vũ Khiêm chốt lại một câu, sau đó hỏi Hạ Thụy.
"Sao tự nhiên cậu lại hỏi về anh ta?"
Hạ Thụy chỉ nói một nửa: "Đi ăn tối thì gặp trúng nhà hàng của anh ta."
Chu Vũ Khiêm à lên một tiếng, đúng là cũng dễ bắt gặp một nhà hàng xịn xò nào đó của anh ta trong thành phố này thật.
"Đúng rồi, Phùng Duệ Hiên có con rồi đấy!"

Hạ Thụy cũng không ngạc nhiên, 28 tuổi kết hôn rồi là chuyện bình thường: "Ừ."
"Nhưng mà bé Bánh Bột ấy là con nuôi."
"Hả?"
Chu Vũ Khiêm nói thêm: "Phùng Duệ Hiên nhận nuôi bé đó từ 2 năm trước, lúc nó mới 3 tuổi, hình như cũng là cô nhi.

Còn anh ấy thì chưa kết hôn."
Hạ Thụy nghĩ thầm, cũng là người tốt đấy chứ!
Nhưng cũng chỉ là tò mò nhất thời, Hạ Thụy nhanh chóng quên mất buổi tối hôm đó.
***
Khoảng thời gian sau đó, Hạ Thụy ít liên lạc với mẹ cậu hơn, nếu như là gặp mặt thì cậu sẽ lấy lí do bận ôn thi.

Thực ra đây cũng không hẳn là cái cớ, mà cậu đang trong giai đoạn gấp rút của kì thi đại học rồi.
Trước khi thi đại học, cậu định chọn ngành học trong lĩnh vực truyền thông, đơn giản vì cậu cảm thấy ngành này khá là có triển vọng.

Cậu muốn thử thoát khỏi vòng an toàn, thể hiện mình hơn một chút.
Hơn nữa cậu cũng tự cảm giác được, bản thân có chút tiêu cực rồi, không thể mãi làm một người như thế.
Đến ngày thi đại học, ba Hạ đã nghỉ 2 ngày để đưa đón Hạ Thụy đi thi.

Lúc thi xong môn cuối cùng, cậu chuẩn bị lên xe đi về thì nhìn thấy mẹ đang đứng cạnh ô tô, tay cầm một bó hoa, vẫy tay mỉm cười với cậu.
Hạ Thụy chần chừ giây lát, thấy ba cậu cũng đang nhìn về hướng đó mà không nói năng gì, cậu lại xuống xe, đi về phía mẹ cậu đang đứng.
Mẹ Hạ đưa cho cậu một bó hoa thật to.
"Chúc mừng con đã hoàn thành xong kì thi đại học.

Trưởng thành rồi!"
Hạ Thụy mỉm cười nhận lấy hoa.
"Con cảm ơn."
Cậu chào mẹ rồi chạy ra xe của ba, lúc ba Hạ khởi động máy, cậu nhìn qua cửa kính ô tô, thấy xe của mẹ cậu cũng đang rời đi.

Nắng và gió mùa hạ hòa quyện với nhau, tạo nên hương vị đặc trưng của mùa hè.

Gió dịu dàng, nắng rực rỡ, vừa lúc kì thi hôm nay kết thúc, vậy là chính thức trưởng thành rồi.
Buổi tối, đám "người trưởng thành" gồm 5 thành viên chuyên môn trốn học trèo tường lại tụ tập với nhau để ăn uống.
Dù sao cũng hết cấp 3 rồi, thế là cả đám vào một nhà hàng có cả dịch vụ karaoke mới mở, bao trọn một phòng.
Nhà hàng đó cách nhà Hạ Thụy không xa lắm, nhưng hôm nay có lẽ sẽ phải "không say không về" nên cậu đi bằng xe bus, về thì định bắt taxi.
Lúc đi bộ vào trong nhà hàng, Hạ Thụy cảm thán trong lòng: Ái chà, mới mở mà mở hẳn ở khu nhiều tiền.

Đang mải ngắm nhìn xung quanh thì Chu Vũ Khiêm vừa lúc được tài xế chở đến, ôm vai bá cổ Hạ Thụy rồi kéo cậu vào trong.
5 người có mặt đông đủ, Hạ Thụy, Chu Vũ Khiêm, Tiêu Lam, Doãn Mộng Ninh, Đinh Dự.

Người thì chọn bài, người thì gọi bia rượu, người thì chọn món, khung cảnh rất náo nhiệt.
Doãn Mộng Ninh thích hát, chưa gì đã ôm mic chọn bài, tay còn không quên đánh nhịp theo bài.

Hạ Thụy nhìn 3 tên đực rựa còn lại chọn nào rượu tây rượu ta, bia loại gì mà đau cả đầu.
Thế nhưng nếu không có đám bạn này thì chắc cậu buồn chết mất!
Thi xong rồi ai cũng bung xõa, Hạ Thụy cũng quên trời quên đất theo luôn, thế là uống không biết bao nhiêu bia, kết quả lúc về khoác vai Chu Vũ Khiêm xiêu vẹo đứng ở cửa nhà hàng.
Cậu ngẩng đầu lên nhìn trời, lẩm bẩm: "Trăng đẹp quá!"

Doãn Mộng Ninh đi bằng xe điện đến, không đủ tự tin chở Hạ Thụy về.

Đinh Dự và Tiêu Lam nhà cùng hướng nên đi cùng nhau.

Chu Vũ Khiêm còn đủ tỉnh táo để gọi cho tài xế đến đón mình về, may là đường về nhà cậu thì có đi qua khu biệt thự nhà Hạ Thụy nên kêu tài xế đến chở hai đứa về luôn.
Trong lúc đợi tài xế, Hạ Thụy và Chu Vũ Khiêm đi bộ ra bên ngoài.
Đối diện với khu ẩm thực là một khu biệt thự cao cấp, Hạ Thụy trông thấy từ xa có 2 bóng người một lớn một nhỏ đang nắm tay nhau đi dạo.
Cậu cười ngốc: "Em bé kia đáng yêu vãi!"
Xong nhìn lên người đàn ông đang dắt tay đứa nhỏ, nghĩ thầm, ba thằng nhỏ cũng đẹp trai nữa.
Ớ mà sao trông quen thế nhỉ??!!
Chu Vũ Khiêm nhìn theo ánh mắt của Hạ Thụy, thấy Phùng Duệ Hiên và con trai của anh đang đứng bên đường, cũng vừa mới đưa mắt nhìn sang đây.
"Bé Bánh Bột nè!"
Hạ Thụy ngơ ngác: "Hả? Bột gì? Đâu?"
Chu Vũ Khiêm chỉ: "Đứa nhỏ cậu khen đáng yêu là Bánh Bột đó, con trai Phùng Duệ Hiên.".
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 7: Chương 7


Phùng Duệ Hiên sống ở trong một khu biệt thự cao cấp, bên ngoài cổng khu đối diện một khu ẩm thực, bên cạnh là trung tâm thương mại, xa hơn chút là siêu thị, rất thuận tiện để sinh sống.
Buổi tối trời mát, anh thường nắm tay Bánh Bột - bé Phùng Duệ Đình đi dạo bên ngoài, nhìn ngắm phố phường nhộn nhịp.
Lúc mới đón bé về, dẫn ra ngoài để bé làm quen với cuộc sống mới, sau này thì là do thói quen, Bánh Bột cũng hoạt bát hơn rất nhiều.
Lúc nhìn thấy Hạ Thụy và Chu Vũ Khiêm, thực sự là anh cũng không hiểu tại sao mỗi lần gặp cậu thì đều gặp trong những tình huống "dở khóc dở cười" thế này.

Không đánh nhau, trèo tường thì cũng là say xỉn, thật sự không có cái tình huống nào tốt hết!
Hạ Thụy bên kia tuy say xỉn, thế nhưng nghe Chu Vũ Khiêm nói xong, não vẫn hoạt động rất nhanh, mau chóng đưa ra một kết quả.
Cậu nhớ rồi!
Hạ Thụy trông thế thôi nhưng mà á, rất yêu trẻ con luôn.
Có lẽ do say nên cậu mạnh dạn hơn, chủ động sang đường, tiến đến chỗ hai ba con Phùng Duệ Hiên.
Phùng Duệ Hiên không ngờ có ngày cậu lại chủ động chào mình trước: "Chào anh."
Chu Vũ Khiêm ở bên cạnh cũng chào.
Bánh Bột nhận ra Chu Vũ Khiêm, líu lo hỏi: "Chú Vũ Khiêm, đây là bạn chú hả?"
Hạ Thụy quay sang hỏi: "Sao bé lại gọi mày là chú?"
"Thì tao gọi ba nó là anh, đương nhiên nó phải gọi tao là chú rồi."
Hạ Thụy gật gù, cũng đúng nhỉ?

Hạ Thụy trả lời Bánh Bột: "Đúng rồi á, anh là bạn của chú Khiêm đó bé."
Chu Vũ Khiêm thấy có gì đó sai sai: "Ế, sao mày lại kêu là anh, vô lí vl, nhóc con gọi tao bằng chú mà phải kêu mày bằng anh à?"
Hạ Thụy: "Như nhau cả."
Ấy thế mà Bánh Bột ngoan ngoãn nghe theo Hạ Thụy: "Bánh Bột chào anh ạ."
Nội tâm Hạ Thụy: Aaaaaaa cuteee chít tui ròi!!!!!
Cậu không kìm được mà vừa xoa đầu Bánh Bột vừa cười: "Ngoan quá!"
Có thể do ánh đèn đường sáng quá, hoặc do cồn làm mặt ửng đỏ mà Phùng Duệ Hiên thấy Hạ Thụy.....đẹp trai ghê!
Khuôn mặt cậu vốn nhỏ, da lại trắng, tính tình có vẻ hung dữ nhưng đường nét khuôn mặt lại rất mềm mại.

Mắt không quá to, nhưng rất sáng, hàng mi dài như cánh bướm khẽ rung mỗi lần chớp chớp, sống mũi cao thẳng, môi hồng hồng.

Khi cười lên mắt cong cong, buông bỏ sự phòng bị bên ngoài, trông rất dịu dàng.
Bánh Bột cũng cười tít mắt.
"Anh đẹp trai quá!"
Hạ Thụy nhéo má bé con: "Dẻo miệng."
Phùng Duệ Hiên bất giác mỉm cười theo.
"Đây là anh Hạ Thụy."
Bánh Bột nhìn Hạ Thụy: "Em gọi anh là Hạ Hạ nhé!"
"Được!"
Phùng Duệ Hiên để Hạ Thụy chơi với Bánh Bột, còn mình thì nói chuyện với Chu Vũ Khiêm: "Mấy đứa đi đâu mà say xỉn thế này?"
Chu Vũ Khiêm tửu lượng vẫn còn tốt hơn Hạ Thụy chán.
"Hôm nay thi đại học xong rồi, bọn em đi ăn, vui nên uống quá chén ấy mà."
Phùng Duệ Hiên nhìn Hạ Thụy "uống quá chén" ở bên cạnh, trông có ngốc không cơ chứ?!
"Em đang đợi tài xế đến đón.

Chắc sắp đến rồi đó."
Chu Vũ Khiêm vừa dứt lời thì đúng lúc tài xế đến, cậu bèn kéo Hạ Thụy lên xe.
"Nào lên nhanh, thích thì bao giờ qua nhà anh Duệ Hiên mà chơi."
Hạ Thụy lưu luyến vẫy tay tạm biệt Bánh Bột.
"Chào Bánh Bột nhé, Hạ Hạ về đây!"

Bánh Bột vẫy tay chào theo: "Chào Hạ Hạ ạ!"
Lên xe rồi, Hạ Thụy lẩm bẩm: "Bánh Bột trông yêu ghê, nói chuyện cũng dễ thương nữa."
Chu Vũ Khiêm thở dài, cứ vui vẻ thế này có phải tốt hơn không?
Hạ Thụy ngủ gật trên xe luôn, đến lúc về, Chu Vũ Khiêm không nỡ gọi cậu dậy, thế là tự mình bấm chuông, cõng cậu vào nhà.
Ba Hạ vẫn chưa ngủ để đợi Hạ Thụy về, để Chu Vũ Khiêm cõng cậu lên tận phòng ngủ rồi lấy khăn lau ướt mặt cho cậu, sau đó tắt điện ra ngoài.
***
Hạ Thụy tỉnh dậy, không bị bệnh mất trí nhớ sau say xỉn nên cậu nhớ lại được hết mọi chuyện tối qua.
Ngốc thật luôn chứ!
Thức dậy, làm vệ sinh cá nhân sau đó ngồi thừ trong phòng.

Sau khi thi đại học xong, đột nhiên có cảm giác trống rỗng khó tả.

Có thể vì trước đây ôn thi, ngày nào cũng bận rộn, thi xong rồi nghỉ ngơi, chưa biết phải làm gì cả.
Ngồi chơi nửa ngày, cuối cùng Hạ Thụy lấy máy ảnh trong tủ ra, đây là quà sinh nhật ba cậu tặng năm ngoái.

Hạ Thụy thích chụp ảnh, quyết định sẽ đi lượn khắp thành phố, làm một album ảnh mùa hè.
Ăn trưa xong bắt đầu bắt xe bus đi, xách theo máy ảnh.

Đến chiều tối đã chụp được gần trăm tấm ảnh, Hạ Thụy vui vẻ về nhà.
Buổi tối đang chơi game, đột nhiên Chu Vũ Khải nhắn.
[Anh Thụy ơi, cứu em với!]

Hạ Thụy: [Sao?]
Chu Vũ Khải: [Ba mẹ em bắt học hè, em không muốn đi.]
Hạ Thụy: [Thì?]
[Anh học giỏi Tiếng Anh lắm đúng không? Dạy kèm em đi.]
[Anh mày mới thi xong hôm qua đấy!]
[Đi mà, giúp em đi mà.

Em sẽ trả tiền đầy đủ cho anh.]
[Tao lại thiếu tiền?]
[Coi như giúp đứa em này đi, không ba mẹ em kêu ông gia sư nào đến dạy ấy.

Không muốn đâu! Không thì để mấy ngày nữa cũng được.

Nhé?]
Tính Hạ Thụy dễ mềm lòng, Chu Vũ Khải nói vài lần đã đồng ý, thế là mấy ngày sau đến nhà dạy kèm cho ** cậu..
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 8: Chương 8


Nhà Chu Vũ Khải thuộc dạng siêu giàu, ba cậu nhóc là con út của ông nội, cả nhà sống cùng với ông trong biệt thự chính Chu gia.

Hạ Thụy từng đi vào đây vài lần, cũng gặp được ông nội Chu Vũ Khải rồi, khá vui tính.
Hạ Thụy vào đến cửa, Chu Vũ Khải đã chạy ra đón.
"Anh, em đợi anh mãi."
Hạ Thụy vào trong nhà thì có hơi bất ngờ, cả ông và ba mẹ Chu Vũ Khải đều có mặt ở đây hết.
Tự nhiên cậu hơi run nha!
"Con chào ông, con chào cô chú ạ!"
Nhà Chu Vũ Khải biết nhà Hạ Thụy từ trước cả khi cậu quen Chu Vũ Khiêm nên không lạ gì cậu nữa, dù sao cậu vừa mới thi xong mà đã đến dạy kèm cho con trai mình thì đúng là tốt thật, cả nhà phải cùng có mặt để chào đón chứ!
Hạ Thụy nghe Chu Vũ Khiêm đứng bên cạnh ba mẹ nói vậy mà thầm nghĩ.
Sao không gọi cả họ đến luôn đi trờiiii!!!!

Chào hỏi xong rồi, hai anh em nhà họ Chu "hộ tống" Hạ Thụy lên tầng.
"Làm gia sư mà áp lực ghê á bây!" - Hạ Thụy nằm vật ra giường Chu Vũ Khải.
Nhà họ Chu tuy giàu, ông nội Chu lại nhiều của cải, thế nhưng con cái không giống như nhiều nhà khác tranh giành, đấu đá nhau mà ngược lại sống rất hòa thuận.
Thực ra Hạ Thụy đều gặp qua hết người nhà họ Chu rồi, ai cũng có cá tính riêng, ai cũng giỏi nên không ai thèm tranh giành với người khác.

Chỉ có thanh niên Chu Vũ Khải hay gây chuyện xong nhõng nhẽo kêu người ta đi dọn cho mình.
À, cũng là đứa cháu đầu tiên và có lẽ là duy nhất của Chu gia phải đi học gia sư!
...
Hạ Thụy nói chuyện phiếm với hai anh em một lúc rồi bắt đầu lấy sách vở ra, đuổi Chu Vũ Khiêm ra ngoài để dạy học.
Trước tiên là kiểm tra xem trình độ hiện tại của Chu Vũ Khải đến đâu rồi.

Kết quả là cậu nhóc làm bài trong 15 phút, sau đó tuyên bố một câu: "Em mất gốc."
Hạ Thụy thật sự rất muốn đạp cho thằng nhóc này một cái, nhưng thân là gia sư mới đi dạy buổi đầu, cậu phải cố kìm nén.
Nội tâm Hạ Thụy: Dạy không được thì cùng lắm ông đây bỏ nghề!!!
Bắt đầu dạy Chu Vũ Khải từ phần cơ bản nhất, Hạ Thụy còn chỉ cậu nhóc cách ghi chép sao cho hiệu quả.

Kết thúc buổi học thì thống nhất 1 tuần học 3 buổi vào sáng thứ 2,4,6, giao bài tập cho phải làm đầy đủ, không làm thì khỏi dạy nữa.
Hạ Thụy tự nhận thấy mình đúng là gia sư bố đời nhất hệ mặt trời mà!!
Dạy xong cũng đã gần mười rưỡi, Hạ Thụy lúc đi bắt xe bus để khi về cho đỡ nắng nóng.

Ai dè mới xuống tầng 1, bắt gặp ngay Phùng Duệ Hiên đang ngồi nói chuyện với ông nội Chu, thế là đỡ phải đi bus về.

Thực ra ban đầu là như này, Phùng Duệ Hiên có một nhà hàng nằm ở gần đây, buổi trưa tạt về nhà mình lấy ít đồ thì nhớ ra lâu rồi chưa sang thăm ông nội Chu, thế là lại vòng xe lại sang thăm.
Quen biết Chu Văn từng ấy năm, cũng từ lúc đó mà anh gặp người nhà họ Chu.

Mỗi người một nết nhưng ai cũng đều rất quý anh, Phùng Duệ Hiên coi Chu gia như là gia đình của mình vậy, lễ Tết hay có vụ gì, mọi người đều gọi anh qua.
Phùng Duệ Hiên bắt gặp Hạ Thụy ở đây thì có hơi bất ngờ.
Mà Hạ Thụy mấy hôm trước uống rượu xong làm mấy trò khùm đin, giờ cậu không dám gặp Phùng Duệ Hiên nữa!
Ông nội Chu hỏi Hạ Thụy về bằng gì, cậu thật thà trả lời đi xe bus ạ.

Thế là ông định kêu tài xế chở về, kết quả, Phùng Duệ Hiên bảo để cháu chở về luôn ạ.
Anh ngồi chơi khá lâu rồi, tiện thể về thì đưa Hạ Thụy về cho tài xế đỡ mất công.

Ông nội Chu lại bảo, vậy cũng được.
Mà chẳng lẽ Hạ Thụy lại từ chối ngay trước mặt ông?!
Cuối cùng sau một màn đấu tranh nội tâm gay gắt, cậu đồng ý lên xe Phùng Duệ Hiên ngồi.
Lúc mở cửa xe ngồi lên ghế phó lái, Hạ Thụy đột nhiên hỏi: "Này, tôi ngồi ghế này có được không?"

Phùng Duệ Hiên khó hiểu: "Sao lại không được?!"
Hạ Thụy: "Thì không phải người ta bảo ghế phó lái là dành cho vợ hay người yêu à?"
Phùng Duệ Hiên buồn cười: "Thế chẳng lẽ cậu ngồi đằng sau, trông tôi có giống đi lái xe thuê không cơ chứ?"
Thực ra Hạ Thụy chỉ hỏi vậy xem Phùng Duệ Hiên có ngại cậu ngồi đây hay không thôi, anh đã nói vậy rồi, cậu bèn với tay thắt đai an toàn, ngồi yên vị trên ghế.
Dọc đường đi, cả hai không nói với nhau nhiều, chỉ thỉnh thoảng kiểu.
"Đi đường này nhỉ?"
"Không, rẽ trái cơ."
"Đây hả?"
Phùng Duệ Hiên không nhắc đến những lần trước hai người gặp nhau, mà Hạ Thụy thì đột nhiên rất tò mò về Bánh Bột nhưng lại không dám hỏi.
Đến lúc xuống xe về đến cổng khu nhà Hạ Thụy, Phùng Duệ Hiên mới nói một câu: "Từ hôm nọ đến giờ, Bánh Bột cứ hay nhắc cậu mãi, khen.....Hạ Hạ đẹp trai, thỉnh thoảng tôi đưa nó sang Chu gia, cậu....sang chơi với nó cũng được."
Sau đó đợi mãi, Hạ Thụy mới: "Ừm, tôi biết rồi!".
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 9: Chương 9


Ngày biết điểm thi đại học, Hạ Thụy cực kì căng thẳng.
Hôm đó còn trùng với ngày đi dạy, cậu trực tiếp nghỉ dạy luôn, cả ngày chỉ ngồi ở nhà trong trạng thái thiền định.
Ba mẹ Hạ đều đi làm nhưng vẫn nhớ hôm nay là ngày có điểm thi đại học, chốc chốc lại nhắn tin hỏi cậu.

Hạ Thụy cũng sốt ruột lắm chứ bộ, 12h trưa mới chính thức công bố điểm, cậu còn chưa ăn sáng vì căng thẳng quá đây nè!
Lúc có điểm, cậu mở laptop lên, vừa thầm chửi mạng lag vừa nhắm mắt click chuột.

Điểm hiện ra, hai chân Hạ Thụy đang khoanh thì cứ thế nằm vật ra giường.
Sau đó liền bừng tỉnh bật dậy, chạy ra khỏi phòng, vừa chạy vừa hét.
Điểm của cậu so với điểm chuẩn của các ngành thuộc lĩnh vực truyền thông cao hơn kha khá, cậu đã quyết định sẽ đăng kí học quan hệ công chúng của đại học A.
Hôm biết điểm thi đó, hai ba con cậu mới có một bữa ăn ngoài chính thức.

Hạ Thụy cười nói hớn hở, khác xa chính cậu trong những năm cấp 3.

Hoặc có lẽ, cậu vẫn như thế, chưa hề thay đổi, chỉ là đang cố thể hiện mình không cần ai bảo vệ.
Ba Hạ nhìn cậu, mỉm cười, lẩm bẩm một mình: "Cứ như vậy thì có phải tốt hơn không?"
Hạ Thụy từ ngày biết điểm thi, biết mình trúng tuyển nguyện vọng đầu là ngày nào đi dạy cũng rất vui vẻ, còn cực kì kiên nhẫn với Chu Vũ Khải.

Mấy hôm đó Phùng Duệ Hiên không đưa Bánh Bột đi lớp mẫu giáo hè mà lại đưa Bánh Bột sang Chu gia chơi, thế là mấy ngày đó Hạ Thụy ở lại chơi với Bánh Bột đến tận chiều mới về.
Đám bạn của Hạ Thụy, mỗi người một ngành, Chu Vũ Khiêm, Tiêu Lam thì tuy học khác trường nhưng vẫn ở thành phố A với Hạ Thụy, một người học công nghệ thông tin, một người học trường y.

Còn Đinh Dự và Doãn Mộng Ninh học ở thành phố khác, Doãn Mộng Ninh học học viện âm nhạc, Đinh Dự học kinh tế.
Trường đại học ở thành phố bên cạnh nhập học sớm hơn thành phố A, thế nên cả nhóm đã hẹn đi chơi một ngày trước khi 2 người kia đi.

Nhà Hạ Thụy có một con xe ô tô để lâu không đi, hơi cũ, cậu bèn lấy ra để Chu Vũ Khiêm cầm lái, đưa 5 người họ "đi phượt".
Chu Vũ Khiêm học lái xe từ trước, nhưng đủ 18 tuổi mới đi thi lấy bằng trong hè.

Nói là đi phượt, nhưng thực chất chỉ là đi ra vùng ngoại ô dã ngoại một chuyến.
Hai người học ở thành phố khác, chuyến này đi, có khi cuối năm mới về.
Cửa sổ xe mở rộng đón gió, trong xe bật một bản nhạc đang thịnh hành, cả 5 người cùng hát rất to.
Tuổi trẻ của bọn họ, cực kì náo nhiệt và rực rỡ!
...
Địa điểm dã ngoại là một khu sinh thái đang nổi ở vùng ngoại ô, Doãn Mộng Ninh là đứa con gái duy nhất trong hội nên không phải làm gì cả, chỉ có một một việc là đi....selfie.
Trong lúc mấy người kia bận chuẩn bị, cô lén giơ điện thoại lên, chụp bản thân mình với mỗi người một tấm mà không để bọn họ biết.

Chụp xong, lại làm như không có gì mà lân la lại gần hỏi, có gì cần làm nữa không.
Cũng không có nhiều đồ lắm, loáng cái là xong, xem đồng hồ cũng đã hơn 11h trưa, cả đám ngồi xuống tấm thảm được trải trên cỏ, bắt đầu ngồi ăn.

Không có bia rượu, chỉ có nước trái cây, 5 người họ vừa ngồi ăn vừa kể chuyện từ hồi mới lên cấp 3.
Hạ Thụy im lặng nghe mọi người nói, thỉnh thoảng xen vào 1,2 câu.

Trước kia cậu hoạt bát cực kì, bây giờ chỉ thỉnh thoảng thể hiện ra những lúc có dịp nào quan trọng hay lúc....say mà thôi.

Chu Vũ Khiêm từng nói, tính cách của Hạ Thụy rất kì lạ, có lúc tùy hứng, năng nổ, có lúc lại im lặng, lầm lì.

Lúc đó cậu chỉ nắm tóc Chu Vũ Khiêm rồi bảo, ai mà chẳng có nhiều lúc như thế.
Hạ Thụy ngồi nghe mọi người nói chuyện, sau đó rút máy ảnh mang theo bên người ra, chụp công khai tất cả mọi người.

Chụp mây trời, chụp thảm cỏ xanh rì, chụp bạn bè, ghi lại thanh xuân của chính cậu, sau đó cho vào album mùa hè.
Tương lai còn rất dài, đây mới chỉ là khởi đầu thôi!
***
Chu Vũ Khiêm lái xe chở Hạ Thụy và Doãn Mộng Ninh về cuối cùng, còn mình thì gọi tài xế đến đón.
Hôm nay Hạ Thụy rất vui, chào tạm biệt Doãn Mộng Ninh xong thì chạy vào nhà.

Ba đi làm về sớm, đang đợi cậu về ăn.

Ăn xong, ba Hạ rủ Hạ Thụy ra ngoài, lúc đầu cậu còn thắc mắc là đi đâu, nhưng đến khi đến nơi rồi thì mới biết.
Anh họ nhà bác cãi nhau với vợ, sau đó ôm con ra bến xe bus, gọi ba Hạ đến đón, nhờ tá túc một đêm!
Trên đường trở về, anh họ lải nhải lắm chuyện, Hạ Thụy không care mà nhìn ra ngoài cửa sổ, vợ chồng nhà này lúc nào chẳng thế, xong mai lại anh yêu em em yêu anh.
Xe ô tô đi lướt qua một đoạn đường vắng, đột nhiên Hạ Thụy thấy bóng người rất quen từ trong một con ngõ đi ra.

Ở trên có một ngã tư, xe dừng lại vì có đèn đỏ, Hạ Thụy bèn quay lại nhìn người kia.
Cậu nhận ra người đó là Phùng Duệ Hiên rồi, thế nhưng nhà anh ta đâu có ở khu này đâu nhỉ?
Phùng Duệ Hiên đang hút thuốc, ánh lửa nhỏ lóe lên trong bóng tối, rồi Hạ Thụy thấy, có 3 người từ trong ngõ đi ra, 2 người đang xốc nách một người lên, người ở giữa có vẻ bị đánh rất thảm.
Hai người kia nói gì đó với Phùng Duệ Hiên, Hạ Thụy thấy anh gật đầu, người ở giữa bị thương liền bị lôi vào một con xe ô tô đã đậu trên vỉa hè từ lâu.
Hạ Thụy mới kịp nhìn đến đấy, mà hình như Phùng Duệ Hiên cảm nhận được có người đang nhìn mình nên ngẩng đầu lên.
Hạ Thụy ngay tức khắc quay đầu lại, đúng lúc đèn chuyển sang màu xanh, xe tiếp tục lăn bánh..
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 10: Chương 10


Hạ Thụy cứ tưởng anh họ sẽ đi ngay trong ngày mai, ai dè đâu anh họ đến nhà cậu tá túc là vì vợ đi du lịch với hội bạn thân, có khả năng sẽ phải ở nhà cậu 3,4 ngày gì đó.

Ban ngày anh họ đi làm, mà bé con nhà anh năm nay lên lớp 1, hiện tại chưa đi học, thế là Hạ Thụy ở nhà trông nó luôn.
Cháu họ là một cô công chúa ngoan ngoãn, xinh xắn, tên là Tiểu Hi, Hạ Thụy trông cháu cũng đỡ vất.
Nhưng ngồi nhà chơi được 1 ngày thì chắc cô nhóc cũng chán, gợi ý Hạ Thụy đi chơi.
"Chú Hạ Thụy ơi, bạn cùng lớp con bảo, bạn í từng được đi một cái công viên giải trí to lắm luôn á, con cũng muốn đi nữa."
Hạ Thụy nghĩ nghĩ, cuối cùng hỏi: "Thế hai chú cháu mình đi chơi nhé, chơi cả ngày con sợ mệt không?"
Tiểu Hi lắc đầu: "Con là người khỏe nhất trong lớp đó."
Hạ Thụy lấy con xe điện màu vàng lâu ngày không đi xếp xó trong gara ra, rồi đội mũ bảo hiểm cho Tiểu Hi và mình, kêu cô nhóc ôm mình thật chặt, sau đó hai người khởi hành đi công viên giải trí.
Công viên giải trí cách nhà khoảng vài km, nhưng không có nhiều đoạn rẽ cho lắm, đường phố cũng vắng vẻ nên chỉ một lát là đến nơi.
Hạ Thụy đi gửi xe rồi vào mua vé.

Tiểu Hi còn nhỏ xíu nên vé free, chỉ mất tiền vé của Hạ Thụy.
Tiểu Hi muốn chơi chỗ nào Hạ Thụy đều vui vẻ dẫn đi, còn mua kẹo bông cho ăn, phải nói là cậu cực kỳ chiều trẻ con.
Tiểu Hi chơi được vài trò thì có vẻ mệt, thế là vừa ăn kẹo bông vừa ngồi nghỉ trên xích đu, lắc lắc hai bím tóc xinh xắn.

Hạ Thụy ngồi bên cạnh lau mồ hôi, vuốt lại mái tóc cho cô bé.
Hai chú cháu đang ngồi, đột nhiên Hạ Thụy nghe thấy có tiếng của bé con nào đó đang gọi cậu.
"Hạ Hạ ơi!"
Hạ Thụy nghe xong biết ngay là ai, ngó quanh ngó quất xem, thế là thấy Bánh Bột ở đằng sau đang được nhân viên của công viên giải trí nắm tay đi đến.
"Bánh Bột, em đi với ai vậy?"
Lúc gần đến thì Bánh Bột rút tay ra khỏi bàn tay của anh nhân viên rồi lon ton chạy đến, ngồi bên cạnh Hạ Thụy.
Nhân viên kia là người của công viên giải trí, anh ta hỏi: "Cậu là người quen của bé này hả?"
Hạ Thụy: "Vâng, có chuyện gì vậy anh?"
Anh nhân viên chưa kịp trả lời, Bánh Bột đã nói: "Hôm nay cô bảo mẫu mới dẫn em đi chơi, nhưng mà em bị lạc mất rồi."
"Thấy thằng bé đi một mình mà trông cứ ngơ ngác, tôi nghĩ chắc nhóc bị lạc rồi nên đến hỏi.

Vừa gặp bé ở kia, mới định đưa đến chỗ loa phát thanh để xem người nhà ở đâu thì lại gặp anh." - Nhân viên giải thích cặn kẽ cho Hạ Thụy nghe.
Hạ Thụy nắm tay Bánh Bột: "Bé là con của người quen tôi, anh cứ đi làm việc đi, tôi sẽ đưa bé về."
Như để chứng minh cho anh nhân viên kia tin, Bánh Bột đã nhanh nhảu: "Anh í tên là Hạ Thụy, là bạn của ba con."
Hạ Thụy đưa căn cước công dân ra cho anh nhân viên xem, may là đợt trước lúc ở nhà Chu Vũ Khải nghịch ngợm có chụp chung mấy tấm, tiện đà mang ra cho xem luôn.

Lúc này anh nhân viên mới lịch sự chào tạm biệt rồi đi làm việc.
Tiểu Hi ngồi bên cạnh Hạ Thụy, tò mò nhìn người bạn mới.

Hạ Thụy thấy vậy liền giới thiệu hai nhóc với nhau, rồi cậu nói:
"Bây giờ Bánh Bột bị lạc mất người nhà em í, nên là chúng mình vào McDonalds ăn gà rán nhé, để Hạ Hạ tiện liên lạc với người nhà của Bánh Bột."
Trẻ con khoái mấy món này nhất, mà McDonalds lại cách công viên giải trí có mấy bước chân nên Hạ Thụy mỗi tay dắt một đứa, trông như bố trẻ đưa hai con đi chơi.
Gọi gà rán, khoai tây chiên với nước ngọt xong, Hạ Thụy hỏi Bánh Bột: "Em có nhớ số ba em không?"
"Dạ nhớ ạ."
Bánh Bột đọc một lèo số của Phùng Duệ Hiên, Hạ Thụy bấm nút gọi, rất nhanh đầu dây bên kia đã có người nhận máy.
"Xin chào, có phải anh Phùng Duệ Hiên không?"
"Là tôi, ai vậy?"
"Bánh Bột bị lạc ở công viên giải trí, tôi tình cờ gặp được nhóc, anh đến đón đi."
Hạ Thụy nghe thấy có tiếng sột soạt, có vẻ Phùng Duệ Hiên nghe xong đang gấp gáp chuẩn bị đi.
"Cậu là Hạ Thụy?"
"Ừm."

"Vậy cậu gửi địa chỉ cho tôi, giờ tôi qua đó liền."
Hạ Thụy gửi địa chỉ cho Phùng Duệ Hiên, sau đó cúp máy, nói chuyện với Bánh Bột.
"Em bị lạc từ lúc nào?"
Bánh Bột: "Dạ, lúc cô bảo mẫu đưa em đến thì bị quên đồ ở xe, cô bảo em chờ chút để cô quay lại lấy thì em thấy vui quá nên đi loanh quanh, xong rồi.....bị lạc luôn, không biết đang ở đâu nữa."
Hạ Thụy nghĩ chắc cô bảo mẫu kia cũng hốt hoảng, bèn gọi điện cho Phùng Duệ Hiên theo số ban nãy Bánh Bột đọc.
"Anh nói cô bảo mẫu đưa Bánh Bột đi chơi là không phải tìm nữa, nhóc đang ở với tôi rồi."
"Tôi biết rồi."
Hạ Thụy xoa đầu Bánh Bột: "Đợi chút rồi ba em đến."
Không biết Phùng Duệ Hiên đang ở đâu mà vừa gọi điện cái đã phi xe đến, chỉ 10 phút sau khi gọi điện đã đến nơi.
Anh đẩy cửa, vẻ mặt lo lắng nhìn xung quanh, Hạ Thụy giơ tay lên ra hiệu mình ở đây.
Khoảnh khắc Phùng Duệ Hiên nhìn thấy Hạ Thụy ngồi đó, một bên là cô nhóc xinh xắn, bên kia là con trai mình vẫn bình an vô sự, anh đột nhiên thấy nhẹ lòng, không còn lo lắng, căng thẳng như ban nãy nữa..
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 11: Chương 11


Lúc Hạ Thụy nhìn thấy Phùng Duệ Hiên, cảnh tượng tối hôm kia lại hiện lên.
Cậu nghe Chu Vũ Khiêm nói thì cũng biết anh có liên quan đến xã hội đen, chỉ là tận mắt chứng kiến thì có hơi khó tiếp thu.
"Bánh Bột, ba em đến rồi kìa!"
Bánh Bột thấy ba đến thì ngồi tại chỗ, dang hai tay ra, Phùng Duệ Hiên liền nhấc bổng Bánh Bột lên ôm vào lòng.
"May quá!" - Phùng Duệ Hiên vừa ôm chặt Bánh Bột vừa lẩm bẩm.
Sau đó anh nhìn Hạ Thụy, chân thành nói: "Cảm ơn cậu nhiều lắm!"
Hạ Thụy hơi ngại, không nhìn thẳng mặt anh mà nhìn ghế đối diện: "Có gì đâu, mà hai ba con ngồi xuống đi đã, cứ đứng mãi thế à?"
Phùng Duệ Hiên không ngồi xuống ghế đối diện mà lại ngồi ghế ban nãy Bánh Bột ngồi, tức là ngay sát bên cạnh Hạ Thụy, bế Bánh Bột ngồi trên đùi mình.
Hạ Thụy không quen tiếp xúc gần với người lạ nhưng cũng không thể dịch ghế sang bên cạnh được vì bất lịch sự.

Tiểu Hi ngồi cạnh cậu vừa ăn gà rán vừa nhìn Phùng Duệ Hiên.
"Chú là ba của Bánh Bột à? Chú đẹp trai thật đấy!"
Hạ Thụy định mắng con nhóc chưa gì mới gặp đã khen người ta, không có ý tứ thì Phùng Duệ Hiên cười.

"Cảm ơn con.

Con là...."
"Dạ con là Tiểu Hi, là cháu ruột mà chú Hạ Thụy yêu thương nhất ạ!"
Bánh Bột ngồi trong lòng ba đột nhiên bảo: "Con toàn gọi Hạ Hạ là anh, nhưng mà lại gọi là chị Tiểu Hi, thế không đúng đúng không ạ?"
Sau đó cậu bé nhìn Hạ Thụy, giọng nói non nớt: "Hạ Hạ dù sao cũng là bạn của chú Khiêm, là bạn của ba con, vậy từ giờ Hạ Hạ sẽ là chú của con!"
Hạ Thụy không phản bác được, chỉ đành đồng ý: "Được, con muốn gọi thế nào cũng được, vậy giờ con thích gì nữa không, Hạ Hạ mua cho con nhé!"
Phùng Duệ Hiên: "Chiều trẻ con quá cũng không tốt đâu, đừng ăn nhiều đồ ăn nhanh, bữa trưa này tôi mời, chúng ta đi ăn nhà hàng đi."
Não Hạ Thụy vẫn đang load hai từ "chúng ta".

Ai là chúng ta với anh???!!!
Tiểu Hi vui vẻ: "Con đồng ý, con cũng muốn đi."
Hạ Thụy đành nghe theo, đưa con bé đi rửa tay rồi cùng Phùng Duệ Hiên ra xe ô tô đậu ở bên ngoài.
"Chốc nữa anh lại đưa tôi về đây nhé, tôi đi xe điện, đang gửi xe ở đây."
"Được, ăn xong tôi chở cậu qua lấy xe."
Lúc lên xe, Hạ Thụy định để hai ba con Phùng Duệ Hiên ngồi ghế đầu, thế nhưng cậu đang yên vị ở ghế sau thì đột nhiên Bánh Bột mở cửa, nói muốn ngồi cạnh cậu.
Thế là Hạ Thụy ngồi giữa hai đứa trẻ con, Phùng Duệ Hiên nhìn thấy mà buồn cười.
Hạ Thụy thầm nghĩ: Anh ta khác xa so với cảnh tượng tối hôm đó cậu nhìn thấy, chả biết thật giả như nào!
Vấn đề này đeo bám Hạ Thụy suốt quãng đường đến nhà hàng.

Phùng Duệ Hiên lái xe đưa mấy người họ đến nhà hàng của anh, bao trọn cả một phòng riêng.

Lúc ra ngoài đi vệ sinh, Hạ Thụy nghe thấy mấy nhân viên bàn tán với nhau.
"Cái phòng đấy em chưa bao giờ thấy sếp Phùng dẫn ai vào đâu, mở hơn hai năm nay, toàn là lúc có tâm trạng anh ấy vào một mình, còn không chả bao giờ đưa ai vào."

Hạ Thụy đi qua mấy cô nhân viên thì giả vờ không nghe thấy, mấy cô biết điều nên không dám nói tiếp nữa.
Cậu quay về phòng, vừa mở cửa phòng ra thì thấy Phùng Duệ Hiên đang bóc tôm rồi đặt vào bát của cậu.
Hạ Thụy chợt khựng lại vài giây, ngoài ba mẹ ra, đây là lần đầu tiên có người bóc tôm cho cậu.

Hạ Thụy thích ăn hải sản nhưng ngại rửa tay nên ăn tôm là bóc bằng miệng luôn.
Đã thế lúc ngồi vào bàn ăn, cậu thấy đ ĩa rau có cà rốt lúc đầu hướng về chỗ cậu thì lại đang được đặt ở trước mặt Bánh Bột.

Hạ Thụy không ăn cà rốt, không ăn hành nên lúc đầu ăn cậu né mấy món này ra.

Mà Bánh Bột chắc là thích ăn cà rốt nên nửa đ ĩa rau thằng bé đã chén sạch.
Hạ Thụy gắp con tôm trong bát lên rồi nói: "Anh không cần phải bóc tôm đâu."
Phùng Duệ Hiên lại cười: "Tôi bóc tất cho mọi người luôn, không sao."
Hạ Thụy nghĩ, Phùng Duệ Hiên là kiểu người vừa lịch sự vừa tinh tế, nhưng hành động của anh đối với người khác có chút khoảng cách nào đó không nói rõ được, cả sự lạnh lùng lúc mà cậu đã từng nhìn thấy.
Có lẽ cậu chơi với Bánh Bột nên anh thân hơn một chút chăng?
Hạ Thụy ăn xong con tôm liền ném vấn đề này ra sau đầu.

Phùng Duệ Hiên là người thế nào, người ta không nói cậu cũng không cần biết.

Ăn xong, 4 người ra xe, Bánh Bột buồn ngủ díu cả mắt, dựa vào ghế ngủ luôn, còn Tiểu Hi và Hạ Thụy thì đang xem gì đó trên điện thoại.
Phùng Duệ Hiên đột nhiên hỏi Hạ Thụy: "Bao giờ cậu khai giảng?"
Hạ Thụy ngẩng đầu lên: "1 tuần nữa."
Phùng Duệ Hiên: "Tôi không nghĩ là cậu lại chọn quan hệ công chúng."
Hạ Thụy cười: "Ai cũng nói vậy với tôi.

Nhưng mà tôi có suy nghĩ riêng của mình khi chọn ngành học này."
Phùng Duệ Hiên gật đầu: "Vậy cậu nghĩ như thế nào?"
Hạ Thụy để Tiểu Hi nghịch điện thoại một mình, còn mình thì nói chuyện với Phùng Duệ Hiên.

Nào là cảm thấy có thể phát triển các kĩ năng mềm, rồi thì tiếp xúc với người nổi tiếng, vân vân và mây mây.
Hai người nói chuyện suốt dọc đường về, Hạ Thụy không nghĩ rằng có ngày mình và Phùng Duệ Hiên lại hòa hợp đến như vậy..
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 12: Chương 12


Một tuần sau, Hạ Thụy nhập học.

Trường đại học tuy ở ngay trong thành phố A nhưng cách nhà cậu cũng phải hơn 20km nên hôm nhập học, cậu đăng kí ở kí túc xá, dự định mỗi cuối tuần sẽ về nhà.
4 người một phòng kí túc, bạn cùng phòng Hạ Thụy mỗi người một ngành nhưng ai cũng rất thân thiện, hòa đồng.
Hạ Thụy trải qua tuần học đầu ở trường với tâm trạng vui vẻ.

Những câu lạc bộ mới tuyển thành viên, cậu liền đăng kí vào câu lạc bộ nhiếp ảnh, làm quen với anh chị đàn trên.
Trong phòng kí túc của cậu cũng có một cậu bạn tên Triệu Du ở cùng câu lạc bộ, Hạ Thụy nghe bảo để chào mừng thành viên mới vào câu lạc bộ, các anh chị chủ nhiệm sẽ tổ chức party ở một nhà hàng có cả dịch vụ karaoke, có người quen ở đó nên giá ngon bổ rẻ.
Hạ Thụy trước giờ không hay quan tâm đ ến mấy hoạt động này lắm, cậu định không tham gia nhưng Triệu Du bảo: "Ở câu lạc bộ có nhiều người học bên truyền thông lắm, mình đi giao lưu một tí, không sao đâu."
Hạ Thụy ở kí túc thì có lẽ do sở thích tương đồng nên cậu thân với Triệu Du hơn hai người kia, nghĩ một hồi, cảm thấy đi như vậy cũng không có gì xấu, mà cậu cũng không đi một mình, cuối cùng cũng đành đồng ý.

Cuối tuần về nhà, ba cậu bận đi tiếp khách các thứ, không ở nhà nhiều nên sáng chủ nhật Hạ Thụy lại bắt xe ra trường, chuẩn bị đi party buổi tối.
Gọi là party nhưng thực chất chỉ là bữa ăn nho nhỏ để mọi người làm quen với nhau, có gì sau này có thể tiện giúp đỡ nhau.
Triệu Du tính tình hoạt bát, sôi nổi, chẳng mấy chốc đã xung phong cầm mic hát hò, có vài đàn anh thấy Hạ Thụy ngồi một mình nên tiến đến tán gẫu vài câu, hỏi chuyện học hành rồi thì đã làm quen với cuộc sống mới chưa.
Hạ Thụy lịch sự đáp lại từng câu một, đến khi mấy người đó hỏi chán rồi đi hết, cậu dựa vào lưng ghế sofa, nghĩ đến lời ba từng nói.
Ba nói trưởng thành rồi, có những chuyện dù con không muốn cũng phải chấp nhận, chẳng hạn như con là người không thích giao tiếp, nhưng sẽ không tránh khỏi những lúc phải xã giao với người khác.

Lúc đó, dù có không thích đến mấy cũng phải mỉm cười.
Hạ Thụy thì không phải kiểu người sợ giao tiếp, chỉ là cậu có hơi không quen khi người khác chủ động đến làm quen mình.
Bữa ăn đến 10 giờ mới kết thúc, Hạ Thụy và Triệu Du đứng trước cửa nhà hàng nhẩm tính xem nếu mà giờ bắt xe về kí túc xá thì liệu kí túc xá đóng cửa chưa nhỉ.

Kết quả đang tính dở thì một người bạn ở kí túc gọi điện, nói là ở ngoài luôn đi, kí túc xá mất điện rồi.
Hạ Thụy với Triệu Du nhìn nhau, cuối cùng cả hai quyết định sẽ thuê khách sạn ngủ qua đêm.
Hạ Thụy đang tính mở map tìm xem có khách sạn nào gần đây không thì Triệu Du vừa bấm điện thoại vừa nói: "Từ từ, tao biết gần đây có một khách sạn 5 sao của người quen.

Ba tao là đối tác thân thiết của ông chủ khách sạn."
Triệu Du và Hạ Thụy đều là con nhà khá giả, ba Triệu Du thì có một công ty thực phẩm, chủ yếu cung cấp rau cho các nhà hàng khách sạn.
"Khách sạn nào thế?"
"Shine."
Hạ Thụy nghe cái tên này xong, lập tức nghĩ đến Phùng Duệ Hiên.

Đây là nhà hàng của anh ta nhỉ? Mà hình như 2 tuần rồi mình chưa có gặp anh ta?!
Hạ Thụy không định nói mình quen Phùng Duệ Hiên, mà thuê phòng thôi chứ làm gì phải gọi điện cho ba cho mất công.
"Bọn mình đến đó thuê một phòng là được mà."
Triệu Du: "Tao hỏi ba xem ở chỗ nào ấy mà."
Ba Triệu Du rất nhanh đã trả lời lại, khách sạn cách nhà hàng bọn họ đang đứng khoảng 800m, bắt xe thì không bõ, thế là hai người liền đi bộ cho tiêu cơm.
Triệu Du làm Hạ Thụy nhớ đến Tiêu Lam nên ngay từ đầu cậu mới có chút cảm giác thân thiết.

Hai người vừa đi vừa nói rất nhiều chuyện trước kia của mình, chỉ là Hạ Thụy không nhắc nhiều đến gia đình.
Vừa đi vừa nói chuyện nên đi rất nhanh, chẳng mấy chốc đã thấy khách sạn ở trước mặt.

Hạ Thụy và Triệu Du đặt đại một phòng thường trên tầng 6, sau đó nhận chìa khóa, đứng đợi thang máy.
Lúc lên đến tầng 6, đợi Triệu Du mở cửa phòng thì Hạ Thụy nghe thấy có tiếng người vọng lại ở thang máy.

Cậu quay đầu lại, vừa hay nhìn thấy Phùng Duệ Hiên.
Vấn đề là, Phùng Duệ Hiên đang ôm một người con trai!
Hạ Thụy đi tiến lên vài bước để nhìn kĩ, cậu thấy rõ mặt người con trai kia còn Phùng Duệ Hiên thì đang quay mặt đi để mở khóa phòng.
Cậu trai đó da trắng, mặt nhỏ, mặc chiếc sơ mi lụa, dáng người nhỏ nhắn, có vẻ uống kha khá rượu rồi, cả người cứ dính sát lên người Phùng Duệ Hiên, sờ s0ạng lên người anh.
"Anh à, em sắp không chịu nổi nữa rồi, nhanh lên đi mà!"
Hạ Thụy đứng đó, cả người chấn động, cậu vội quay mặt đi.

Nghe thấy tiếng mở cửa phòng mình, cậu liền chui vào ngay lập tức.
Hình như Phùng Duệ Hiên thích đàn ông?!.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 13: Chương 13


Hạ Thụy không ngủ được.
Chủ yếu là do cậu lạ giường, khác nữa là hình ảnh Phùng Duệ Hiên và cậu trai ôm nhau buổi tối cứ hiện lên trong đầu.

Triệu Du bên cạnh thì ngủ ngon, gáy khò khò làm Hạ Thụy lại càng khó ngủ hơn.
Cậu xem đồng hồ, thấy đã gần 2h sáng, ngủ không được bèn ngồi dậy, tính ra ngoài hóng gió cho buồn ngủ.

Lúc vừa mở cửa phòng ra ngoài, cậu nghe thấy phòng đằng kia cũng có tiếng động.
Á đù, đừng bảo là.....
Phùng Duệ Hiên!
Hạ Thụy bốn mắt chạm nhau với Phùng Duệ Hiên, cậu đợi anh lên tiếng trước, mà tốt nhất là không nói gì cũng được.
Phùng Duệ Hiên bất ngờ: "Hạ Thụy, sao cậu ở đây?"
Hạ Thụy: "Tôi đi ăn với bạn, về muộn, kí túc xá mất điện nên đi khách sạn ngủ."

Phùng Duệ Hiên lại hỏi: "Bạn nam hay nữ?"
Nội tâm Hạ Thụy: Liên quan gì đến anh!!!!
Nhưng miệng vẫn thành thật trả lời: "Bạn nam."
"Giờ cậu định đi đâu?"
"Tôi không ngủ được, ra ngoài hóng gió chút."
Phùng Duệ Hiên lại bảo: "Vậy đi cùng nhau đi, tôi cũng không ngủ được."
Hạ Thụy im lặng, có lẽ do khó ngủ nên cậu cũng mệt, lười trả lời.
Hai người đứng trong thang máy rộng rãi, không ai nói gì, chỉ nghe thấy tiếng thang máy vù vù.
Thang máy dừng lại trên tầng thượng, Phùng Duệ Hiên có chìa khóa mở cửa sân thượng, lúc này Hạ Thụy mới nhận ra đi lên tầng thượng hóng gió mà không có chìa khóa thì đi kiểu gì nhể, tính ra gặp Phùng Duệ Hiên cũng may.
Cửa mở ra, làn gió đêm ùa vào mát rượi, Hạ Thụy bước ra, nhìn ngắm thành phố từ trên cao, hít một hơi thật sâu.
Phùng Duệ Hiên đi đằng sau, nhìn bóng lưng cậu rồi nói: "Cậu gầy quá!"
Hạ Thụy quay lại, đôi mắt đen láy như màn đêm tĩnh lặng, phía sau là những ánh đèn lấp lánh của những tòa nhà cao tầng, gió đêm thổi mái tóc cậu bay bay.
"Tôi thấy bình thường mà."
Phùng Duệ Hiên lắc đầu: "Vẫn chưa đủ."
Hạ Thụy hơi bĩu môi: "Kệ tôi."
Sau đó như có ma xui quỷ khiến, cậu nói: "Ban nãy tôi thấy anh ôm một người."
"Anh....thích đàn ông à?"
Hạ Thụy hỏi xong, không khí như bị ngưng đọng lại, cậu thấy Phùng Duệ Hiên đang tiến lại gần mình.
Đến khi chỉ cách cậu vài bước chân, anh mới khẽ lên tiếng: "Cậu nghĩ thế nào?"
Cậu nghĩ thế nào về việc tôi thích đàn ông?
Hạ Thụy: "Vậy cái người ban nãy là.....Sao anh lại để người ta một mình mà đi ra ngoài vậy, đi về đi!"
Phùng Duệ Hiên bật cười: "Không phải người yêu của tôi.

Là em trai của một đối tác làm ăn, cậu ta đang theo đuổi tôi.

Cậu ta uống say quá, anh trai nhờ tôi đưa về khách sạn ngủ."
Rồi như nhận ra điều gì, anh bảo: "Ồ, thế hóa ra hai người ban nãy tôi nhìn thấy là cậu và bạn cậu à?"
Phòng của Phùng Duệ Hiên và phòng Hạ Thụy thuê ở hai đầu của tầng 6, Phùng Duệ Hiên không nhìn rõ nhưng cũng biết lúc đó ở bên kia có hai cậu con trai.
Hạ Thụy: "Vậy tôi hiểu lầm anh rồi à?"
Giọng điệu cậu có hơi áy náy, Phùng Duệ Hiên không muốn chọc cậu, nói thật: "Cậu không hiểu lầm đâu, vì người ta biết tôi như vậy nên mới theo đuổi chứ!"
"Vậy nên ban nãy tôi hỏi cậu, cậu nghĩ thế nào?"
Hạ Thụy hơi bối rối, nghĩ thế nào á? Cậu suýt hiểu lầm người ta rồi mà người ta còn hỏi cậu nghĩ thế nào, tự nhiên thấy.....không biết phải trả lời sao luôn.
"Tôi không biết."
Lại nói thêm: "Nhưng tôi không ghét."
Phùng Duệ Hiên hơi ngẩn ra nhưng anh không nói gì cả, chỉ nhìn Hạ Thụy trong bóng tối.

Hạ Thụy cũng cảm nhận được là anh đang nhìn mình, cậu quay mặt đi.
"Anh nhìn tôi làm gì?"
"Mà tôi buồn ngủ rồi, về ngủ đây."

Nói xong cậu vòng ra sau lưng Phùng Duệ Hiên, đi nhanh ra cửa.
"Tôi cũng về ngủ."
Phùng Duệ Hiên đi theo sau, khóa cửa sân thượng, anh thấy Hạ Thụy vẫn giữ cửa thang máy đợi mình.
Về đến phòng, Hạ Thụy thấy buồn ngủ thật, cậu đi vệ sinh xong quay lại giường, vừa đặt lưng cái liền ngủ luôn.
Sáng hôm sau còn có tiết nên 6h, Triệu Du và Hạ Thụy phải dậy trả phòng rồi còn về đi học.
Hạ Thụy ngủ có mấy tiếng đồng hồ nên cứ ngáp ngắn ngáp dài, Triệu Du thì bừng bừng sức sống.
Đợi mãi mới hết 4 tiết buổi sáng để được về ngủ, thế nhưng vừa đến cửa lớp thì cậu bị một cô gái chặn lại.
Đại khái là giới thiệu làm quen, người cùng trong câu lạc bộ lại học cùng khoa, Hạ Thụy thấy người ta nhiệt tình nên cũng đồng ý kết bạn.

Cô gái tên là Phương Phương.
Nói chuyện một thôi một hồi trên đường đi, Hạ Thụy nhìn thấy cổng kí túc xá mà thầm nhủ may quá, cậu vội chào tạm biệt người ta rồi lên phòng.
Trước khi vào giấc ngủ, cậu không nghĩ gì về cô bạn Phương Phương mới quen kia mà chỉ nghĩ, lúc hai giờ sáng nay gặp Phùng Duệ Hiên, hình như là anh đang có ý giải thích cho cậu thì phải!.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 14: Chương 14


Hạ Thụy mới học có 2 tuần mà đã lại đến Tết Trung thu rồi.

Năm nay Trung thu rơi vào ngày cuối tuần nên lúc cậu về nhà, xe bus đông nghịt, xuống bến mà cậu còn phải ngồi một lúc rồi mới đi bộ về nhà được.
Hai ngày cuối tuần này ba Hạ được nghỉ ở nhà, ông bảo Tết Trung thu nên cho mọi người về ăn cơm với người thân.
Bánh trung thu được tặng đầy nhà, thế nhưng năm nay tự dưng Hạ Thụy lại muốn tự tay làm bánh.

Ba Hạ cũng nói muốn ăn bánh cậu làm xem như nào, bèn đi cho bớt bánh cho đỡ phí.
...
Sáng thứ bảy Hạ Thụy đã dậy sớm, sau đó lấy con xe điện vàng sang siêu thị ở khu phố bên cạnh để mua nguyên liệu về tự làm.

Vì trước giờ có dì giúp việc nấu ăn nên cậu cũng chưa từng đi mua đồ, hôm nay tự mình đi siêu thị mua đồ còn bị lạc.
Lúc trở về, Hạ Thụy phát hiện một con đường tắt có thể về nhà nhanh hơn, thế là quẹo xe vào con đường đó.

Nhưng đường tắt thì lại phải vòng qua mấy con ngõ rồi mới ra thẳng đường lớn.

Đường ở con phố bên cạnh thì Hạ Thụy không thông thạo cho lắm, cậu không biết đường tắt này phải đi qua một khu toàn trộm cắp.
Lúc nhận thấy có gì đó sai sai, Hạ Thụy muốn quay xe nhưng mà không kịp nữa.

Một tên trộm từ đâu lao đến, đã thế tay còn cầm dao, giật cái túi trên xe cậu.

Áo Hạ Thụy không có túi nên cậu mang một cái túi xách đi đựng điện thoại và ví tiền, tên trộm giật trúng cái túi xách nhỏ đó.
Hạ Thụy bị cướp, lại đang lúc đi xe nên hai tay không vững, loạng choạng, cuối cùng ngã xuống đất.

Cậu không nghĩ gì cả, bất chấp tất cả chạy theo tên cướp, vừa chạy vừa hô: "Cướp, cướp! Thằng chó mày đứng lại!"
Chạy đến hết con hẻm là ra đường lớn, Hạ Thụy bị vấp phải hòn đá nhưng vẫn gào mồm lên: "Có ai không? Có cướp!!!!"
Chân bị vấp phải đá chảy máu, Hạ Thụy vẫn cắn răng đứng dậy, chạy ra ngoài đường lớn.

Khi cậu chạy ra ngoài thì thấy tên cướp đã bị bắt lại, một đám người vây ở giữa, ai đó đang bóp gáy nhấc hắn lên làm hắn kêu oai oái.
Hạ Thụy vừa thở phào một hơi may là ra đường lớn có người, vừa khập khiễng đi đến, cậu chợt nhận ra, người đang nhấc gáy tên cướp kia thế mà lại là....Phùng Duệ Hiên.
Bánh Bột từ trong đám đông chạy ra: "Hạ Hạ, Hạ Hạ có làm sao không?"
Hạ Thụy lắc đầu: "Hạ Hạ vẫn ổn."
Có người nào đó đưa trả lại túi xách cho cậu, Phùng Duệ Hiên thì vẫn đang giữ tên cướp kia, đợi bao giờ cảnh sát đến thì giao hắn cho cảnh sát.
Hạ Thụy được một ông chủ cửa hàng hoa nào đó cho ngồi nhờ để nghỉ ngơi.

Đến khi cảnh sát đến rồi, cậu khai báo tình tiết cụ thể, sau khi cảnh sát đưa tên cướp đi, mọi người xung quanh cũng tản đi dần.
Lúc này Hạ Thụy mới chợt nhớ ra, bỏ mẹ, còn cái xe điện!
Cậu định đứng dậy đi tìm xe thì Phùng Duệ Hiên giữ lại.
"Cậu định đi đâu?"
"Xe điện của tôi còn ở trong ngõ, chìa khóa vẫn đang cắm ổ."
Phùng Duệ Hiên: "Cậu ngồi đó với Bánh Bột đi, tôi đi lấy xe cho."
Phùng Duệ Hiên đi vào ngõ, chỉ hai phút sau anh ngồi trên con xe điện vàng đi ra, trông đến là buồn cười.

Hạ Thụy bèn đứng dậy lấy xe: "Cảm ơn anh."

"Cậu đi được không đó?"
"Tôi vẫn ổn mà."
Phùng Duệ Hiên định nói gì đó thì Bánh Bột đã nhanh nhảu: "Hạ Hạ ơi, nhà con ở gần đây, Hạ Hạ vào nhà con xem vết thương trước đi.

Nó vẫn chảy máu kìa!"
Hạ Thụy nhìn xuống chân mình, hòn đá đập trúng con khoai, đau vcl, rách da, tứa máu.

Mà da Hạ Thụy lại trắng nên ai mà sợ máu thì nhìn trông hơi ghê.
Hạ Thụy nhìn quanh, đi hết con ngõ kia rẽ trái sẽ ra đường lớn, hết đoạn đường lớn lại vào ngõ khác nữa, hết con ngõ đó rồi thì mới đến khu phố nhà cậu.
Cuối cùng cậu đành hỏi: "Nhà con ở đâu?"
Lần này đến Phùng Duệ Hiên trả lời: "Đi hướng ngược lại, đối diện khu ẩm thực mà trước cậu đến rồi đó."
Hôm nay ngoài Tết Trung thu ra còn là một ngày khá đặc biệt nữa nên hai ba con Phùng Duệ Hiên đi bộ ra ngoài mua ít đồ.

Lúc đi về qua con ngõ này, nghe thấy có tiếng kêu cướp rất to, lại có bóng người vụt qua.

Phùng Duệ Hiên biết chắc là tên cướp bèn bắt hắn lại, chỉ không ngờ người bị cướp lại là Hạ Thụy!
Hạ Thụy đồng ý đến nhà Phùng Duệ Hiên, nhưng chân cẳng thế này chẵng lẽ cậu lại dắt xe đi bộ cùng hai ba con anh????
Vẫn là Bánh Bột có chủ ý hay, thằng bé nói nó sẽ đứng đằng trước xe điện, sau đó ba nó chở Hạ Thụy đằng sau.

Ba nó thì không có ý kiến gì, còn Hạ Thụy trợn mắt há mồm, chưa kịp phản ứng gì đã bị kêu lên xe.

Cả đoạn đường đi cậu không dám nhìn ai hết, ngại chớt mất thui!!!
May là vào đến khu nhà Phùng Duệ Hiên thì vắng vẻ hơn nên cậu cũng bớt ngại.

Hạ Thụy xuống xe, nhìn căn nhà ba tầng được thiết kế theo phong cách châu Âu phía trước, nghĩ thầm, thực ra trông cũng thân thiện đấy chứ!
Vì chỉ có hai ba con, thêm cô bảo mẫu làm theo giờ nên căn nhà được bài trí khá đơn giản.

Phùng Duệ Hiên bảo Hạ Thụy ngồi ở sofa để anh đi lấy thuốc sát trùng với urgo.
Bánh Bột loanh quanh trong phòng khách với Hạ Thụy, khoe với cậu các món đồ chơi của thằng bé.

Sau đó nó lại gần, rủ rỉ: "Hạ Hạ ơi, tối nay Hạ Hạ có thể sang nhà con chơi được không ạ?"
"Sao vậy?"
"Hôm nay là Trung thu."
"Nhưng mà...."
"Còn là sinh nhật của con nữa.".
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 15: Chương 15


Lần đầu tiên Hạ Thụy làm bánh, không ngờ là một phát qua luôn, cậu thậm chí còn nghĩ đến trường hợp "nổ bếp" rồi cơ.

Nhưng không, ba cậu ăn thì khen khá ngon, chỉ là lỡ tay cho nhiều đường nên hơi ngọt.
Tết Trung thu, hai ba con không đi chơi đâu mà ở nhà ăn với nhau một bữa cơm, sau đó lên sân thượng ăn bánh ngắm trăng uống trà.
Hạ Thụy muốn sang ăn sinh nhật Bánh Bột, thế nhưng không muốn phá hỏng không khí hòa thuận đầm ấm giữa hai ba con nên cậu không nói gì cả.
Dạo này trời sang thu nên buổi tối hơi se lạnh, ngồi nói chuyện đến 9h, ba Hạ xuống tầng vào phòng, nói muốn nghỉ ngơi.

Hạ Thụy nhìn đồng hồ, không biết giờ Bánh Bột đã ngủ chưa, nhưng tay vẫn cầm chìa khóa xe điện đi ra cửa.
Tết Trung thu mọi người ở nhà với gia đình hay sao mà đường phố cũng vắng lắm, Hạ Thụy đi cũng nhanh hơn, 15 phút đã đến khu nhà Phùng Duệ Hiên.
Nhưng cậu chợt nhớ ra khu nhà Phùng Duệ Hiên cần phải có người ở trong xác minh thì mới vào được, thế là bèn gọi điện cho anh.
"Tôi đến cổng khu nhà rồi, anh nói với bảo vệ một câu cho tôi vào nhé!"

"Đợi tôi một chút, tôi ra ngay đây."
Hạ Thụy loáng thoáng nghe thấy tiếng Bánh Bột: "Là Hạ Hạ đến ạ?" rồi tiếng Phùng Duệ Hiên đáp lại: "Ừm đúng rồi."
Chỉ một lát sau, Phùng Duệ Hiên ra cổng khu xác nhận người quen thì bảo vệ mới cho Hạ Thụy vào.

Nhưng không chỉ dừng lại ở đó, anh còn cho cậu xác minh bằng vân tay luôn, nghĩa là lần sau đến cứ việc vào tự nhiên.
Hạ Thụy không chịu: "Tôi không cần đâu."
Phùng Duệ Hiên chỉ cười: "Cũng chỉ là vân tay vào cổng khu nhà thôi mà, có gì đâu."
Phùng Duệ Hiên phải cầm cổ tay Hạ Thụy kéo vào, Hạ Thụy tự nhiên bị cầm tay nên hơi ngơ ngác, xong rồi cứ thế làm dấu vân tay xong rồi!
Hạ Thụy chở Phùng Duệ Hiên bằng con xe điện của mình vào nhà anh.

Vừa vào cửa đã thấy Bánh Bột mặc bộ đồ ngủ pikachu cute hết nấc reo lên: "Hạ Hạ đến rồi!"
Hạ Thụy mỉm cười tháo mũ bảo hiểm, tắt chìa khóa, xách theo một hộp bánh đi vào nhà.
"Chúc mừng sinh nhật Bánh Bột nhé!"
"Ừm, Hạ Hạ không biết con thích gì nên chưa mua được gì cả, chỉ có ít bánh Trung thu nhân đậu xanh Hạ Hạ tự tay làm, con ăn thử xem."
Lúc này Bánh Bột nhìn Phùng Duệ Hiên, thấy anh gật đầu rồi thằng bé mới nhận lấy hộp bánh, mở ra: "Con cảm ơn ạ."
Hạ Thụy hỏi: "Bình thường con không được ăn à?"
Phùng Duệ Hiên: "Không phải tôi không cho nó ăn, mà ban nãy ăn bánh sinh nhật rồi, buổi tối ăn ít đồ ngọt thôi."
"Hôm nay sinh nhật nên ngoại lệ đấy!"
Nói đến bánh sinh nhật Hạ Thụy lại nhớ ra: "Đúng rồi, còn bánh không, cho tôi ăn miếng nào."
Bánh Bột đang lấy bánh Trung thu trong túi ra liền bỏ dở, chạy vào trong bếp lấy bánh sinh nhật.

Đặc biệt để dành cho Hạ Thụy một miếng bánh to nhất!
Bởi vì sáng nay, sau khi Bánh Bột mời Hạ Thụy, cậu đã nói là không chắc có sang được không, nhưng mà sẽ cố gắng sắp xếp để sang kịp trước khi Bánh Bột đi ngủ.

Cậu đùa với thằng bé: "Con để lại cho Hạ Hạ miếng bánh là được!"
Thế mà thằng bé để lại thật!
Hạ Thụy ăn bánh sinh nhật còn Bánh Bột ăn bánh Trung thu, Phùng Duệ Hiên nhìn hai người một lớn một nhỏ ăn ngon lành mà anh cũng mỉm cười theo.
Ăn bánh xong, Bánh Bột chỉ được chơi với Hạ Thụy 15 phút rồi phải lên phòng rửa tay đánh răng, chuẩn bị đi ngủ.

Bánh Bột tỏ vẻ hơi tiếc nuối, Hạ Thụy xoa đầu nhóc: "Để Hạ Hạ đưa con lên phòng nhé!"
Đợi Bánh Bột đánh răng xong trèo lên giường, Hạ Thụy thơm trán thằng nhóc: "Ngủ ngon!", sau đó tắt điện ra ngoài.
Phùng Duệ Hiên vẫn đang ở phòng khách, Hạ Thụy thấy đã hơn 10h rồi, định chào anh đi về.
"Thấy thằng bé thích cậu như vậy, tôi rất vui!"
Hạ Thụy cười: "Có gì đâu mà."
Phùng Duệ Hiên: "Xung quanh chỉ có vài nhà có trẻ con nên Bánh Bột không có nhiều bạn.

Sinh nhật thằng bé toàn là bạn của tôi đến dự, hơn nữa ai trông cũng nghiêm túc, Bánh Bột có vẻ không quá thích thú.

May là năm nay đón sinh nhật có cậu."
Tuy là Phùng Duệ Hiên đang có ý cảm ơn cậu, nhưng thực ra trong lòng, Hạ Thụy cảm thấy Phùng Duệ Hiên cũng rất giỏi.

Nhận nuôi một đứa trẻ xa lạ về, hết lòng yêu thương chăm sóc, dạy dỗ, 2 năm tuy không dài nhưng cũng đủ để thấy Bánh Bột được giáo dục tốt như thế nào.
"Anh cũng là một người ba tốt mà!"
Hạ Thụy rời khỏi nhà Phùng Duệ Hiên, cậu vừa lái xe chậm chậm vừa thỉnh thoảng lơ đãng nhìn lên bầu trời cao, hôm nay trời đẹp quá, trăng tròn thật!
Mong là đứa trẻ nào trên thế giới này cũng đều sẽ hạnh phúc, cho dù không xòe tay xin cũng được kẹo ăn, và người lớn nào cũng sẽ vui vẻ mà trưởng thành, dù cho buồn khổ thế nào đi chăng nữa, cuối cùng cũng nhất định phải hạnh phúc đấy!.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 16: Chương 16


Dạo gần đây mẹ Hạ thỉnh thoảng lại gọi điện cho Hạ Thụy, rồi còn hỏi xem cậu có thiếu tiền không.

Hạ Thụy chỉ dạy gia sư Chu Vũ Khải đến hết hè, vào năm học mới cậu đã đi tìm việc khác, gia sư cho một thằng nhóc đang cuối cấp 2.
Có việc nên không thiếu tiền, Hạ Thụy không xin tiền ba cũng chẳng xin tiền mẹ, mà tự nhiên mẹ cậu dạo này lại ngọt nhạt thế, Hạ Thụy thấy có điềm!
Đúng là cậu đoán không sai, mẹ cậu sắp tới sẽ tham dự một buổi tiệc, muốn đưa cậu đi cùng.
"Đi một mình không được hả mẹ?" - Thật lòng mà nói, Hạ Thụy không thích tham gia mấy bữa tiệc như vậy.
"Mẹ muốn đưa con đi để giới thiệu với mọi người, mở rộng mối quan hệ, sau này con làm gì cũng tiện.

Hơn nữa chẳng lẽ con nỡ để mẹ đi một mình cô đơn lẻ bóng."
Hạ Thụy trầm mặc: "Bác sĩ Trần kia đâu mẹ?"
Mẹ Hạ im lặng mấy giây mới trả lời: "Bọn mẹ chia tay hơn 1 tháng nay rồi."
Hạ Thuy nghe xong lại càng không biết phải nói sao.

"Con đi cùng mẹ, nếu lần này con đi mà thấy không thích, vậy lần sau mẹ sẽ không bắt con đi cùng nữa, được không?"
Hạ Thụy thở dài, cuối cùng thỏa hiệp: "Vâng, thế con đi."
"Chiều hôm đó con qua chỗ mẹ đi, mẹ thuê người làm tóc trang điểm với cả đặt âu phục cho con rồi."
"Vâng, con biết rồi, con chào mẹ."
Hạ Thụy nghe điện thoại của mẹ xong liền nằm vật ra giường.

Lần này mẹ cậu đi dự buổi tiệc toàn nhân vật tai to mặt lớn của giới kinh doanh ở thành phố A.

Hạ Thụy từng đi cùng bố một lần vào hồi bé, cậu nhìn người ta luồn cúi khép nép lấy lòng mà đâm ra ghét mấy nơi như vậy.
Lăn qua lăn lại mấy vòng trên giường, Hạ Thụy chợt nghĩ, thế không biết Phùng Duệ Hiên có đi không nhỉ?
Cậu mở điện thoại lên, vào phần tin nhắn của cậu và Phùng Duệ Hiên.

Tin nhắn cuối cùng là từ mấy ngày trước, Phùng Duệ Hiên gửi cho Hạ Thụy bức ảnh Bánh Bột tham gia văn nghệ ở trường mầm non.
Hạ Thụy nghĩ rồi lại nghĩ, cuối cùng nhắn: [Sắp tới tôi phải tham gia một buổi tiệc, nghe mẹ tôi bảo là buổi tiệc của giới kinh doanh thành phố A, không biết anh có biết không?]
Rất nhanh, Phùng Duệ Hiên nhắn lại: [Tôi biết, tổ chức ở Shine mà.]
Lại thêm.
[Hôm đó cậu đi cùng mẹ à?]
Hạ Thụy: [Ừm, nhưng mà ở đó tôi không quen ai, không muốn đi.]
Phùng Duệ Hiên: [Không sao đâu.]
Hạ Thụy không hiểu câu không sao đâu của Phùng Duệ Hiên là có ý gì, nhưng cậu chỉ thả một cái icon thôi chứ không nói gì thêm.
Đến ngày đi dự tiệc, Hạ Thụy được chải chuốt, trang điểm trông như một vương tử.

Bộ âu phục cắt may vừa người, da trắng, mặt nhỏ, tóc vuốt keo lên một nửa để lộ trán, trông vừa có nét trưởng thành lại vừa có chút tinh nghịch.
Cậu khoác tay mẹ đi vào sảnh chính diễn ra bữa tiệc, đã có rất nhiều ánh mắt đổ dồn vào hai người.
Có người quen biết mẹ Hạ còn hỏi trêu: "Con chị làm diễn viên hả?", mẹ Hạ thì cười nói cô quá khen, còn Hạ Thụy thì căng khóe miệng ra nở nụ cười gượng gạo.
Nhưng cũng có những người không biết, lân la đến hỏi.

Nếu có thiện ý thì sẽ là "Cậu này đẹp trai quá, là gì của chị?", còn không thì sẽ hỏi những câu kiểu "Chị tìm đâu ra được chàng trai đẹp trai thế này?"
Mẹ Hạ và Hạ Thụy trả lời mấy câu hỏi đó thôi cũng đủ mệt mỏi.

Thỉnh thoảng mẹ Hạ gặp mấy bà bạn thì dừng lại nói đôi ba câu, lúc này Hạ Thụy sẽ tìm một chỗ nào đó để ngồi nghỉ.
Mẹ Hạ làm việc trong tập đoàn thực phẩm hơn 10 năm, chức vụ cũng cao nên hầu hết mấy vị lãnh đạo của tập đoàn Hạ Thụy đều gặp qua hết rồi.

Mẹ bận nói chuyện, thế là Hạ Thụy được mấy người đó dẫn đi nói chuyện, làm quen.

Thực sự thì Hạ Thụy quen người ta thật, nhưng chưa đến mức thân thiết để phải làm như vậy.

Được một hồi, cậu xin phép vào nhà vệ sinh.
Đi vệ sinh xong ra rửa tay, lúc đứng trước bồn rửa, đột nhiên Hạ Thụy thấye sau lưng có người mới vào, là một người đàn ông trung niên, hình như ban nãy cậu có gặp qua, là một trong những đối tác của tập đoàn thì phải.
Vì phép lịch sự nên Hạ Thụy chào hỏi người ta một câu, thế nhưng hắn ta lại cười cười, sau đó vuốt lưng cậu một cái.
Hạ Thụy rùng mình: "Chú làm gì vậy?"
Hắn ta cười đểu: "Con trai của giám đốc Hạ xinh trai thật đấy!"
"Là con trai thật hay là gì khác nữa nhỉ?"
Hạ Thụy khó chịu cực kì: "Nếu chú muốn nói gì thì có thể ra ngoài kia nói, nhưng tôi không rảnh tiếp đâu."
Nói rồi cậu toan đi ra thì cánh tay bị kéo lại, cậu vùng vằng muốn giật ra thì khuỷu tay bị đập vào bồn rửa tay, đau điếng người.
"Chú tránh ra!"
Cậu đẩy gã đàn ông kia ra rồi mở cửa nhà vệ sinh, cậu chợt thấy bóng người quen thuộc đang đi trên hành làng, trước khi bị kéo lại, cậu đã vội gào to: "Phùng Duệ Hiên, cứu tôi!"
Ngay khi cậu bị gã đàn ông phía sau kéo áo lại, cửa nhà vệ sinh chuẩn bị đóng lại thì "rầm" một tiếng, Phùng Duệ Hiên đạp cửa đi vào.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 17: Chương 17


Phùng Duệ Hiên là bên tổ chức nên không thường xuyên ở trong buổi tiệc, thỉnh thoảng anh lại ra ngoài xử lí công việc.

Mới vừa nãy anh thấy bóng ai như Hạ Thụy đi qua hướng nhà vệ sinh nên tới xem thử xem có phải cậu không.
Đi trên hành lang một vòng thì không thấy, thế là anh định trở về.

Lúc trở về, nghe thấy tiếng Hạ Thụy kêu cứu ở phía sau, không biết cậu gặp phải chuyện gì nhưng vẫn cứ vội lao đến đạp cửa.

Anh sợ anh đến muộn hơn chút thì cậu sẽ xảy ra chuyện gì mất!
Âu phục thẳng thớm bị xộc xệch, tóc tai thì rối, mà tay của gã đàn ông kia đang đặt đằng sau cổ Hạ Thụy, toan kéo cậu vào phòng vệ sinh nào đó.
Phùng Duệ Hiên nhìn thấy cảnh này mà máu nóng xộc lên não, rất lâu rồi anh mới mất bình tĩnh như thế.

Một tay anh giật tay người đàn ông kia ra, tay còn lại ôm Hạ Thụy vào lòng, nhân tiện còn cho hắn ăn đấm.
"Mày đang làm gì đấy?"

Hạ Thụy bị Phùng Duệ Hiên ôm vào lòng bằng một tay thôi mà ôm rất chặt.

Cậu áp mặt vào vai anh, có hơi hoảng sợ, tủi thân, còn thêm cả phần bất ngờ nữa.
Thực ra đi đánh nhau nhiều nên cậu có thể chống trả được, nhưng gã kia vừa to vừa béo nên sức lực rõ ràng lớn hơn cậu.
"Không sao hết, có tôi ở đây rồi!"
Hạ Thụy càng chôn mặt vào vai anh sâu hơn.
Thì ra cảm giác có người bảo vệ mình là như thế này đây?
Hạ Thụy không nghe rõ, mà cũng không có tâm trạng nghe Phùng Duệ Hiên và gã đàn ông kia nói gì với nhau.

Cậu chỉ biết khi gã kia ra ngoài, Phùng Duệ Hiên dùng hai tay ôm cậu, liên tục xoa đầu, vỗ vai cậu.
"Ổn rồi, không sao hết! Không sao hết!"
Hạ Thụy rời khỏi vòng tay Phùng Duệ Hiên, cậu cố dùng giọng điệu bình thản.
"Tôi có thể đánh được hắn, chỉ là...."
Phùng Duệ Hiên tức đến mức bật cười: "Đến giờ rồi mà còn cứng miệng."
Hạ Thụy chưa bao giờ gặp phải trường hợp như vậy, ngay cả nghĩ cũng chưa bao giờ nghĩ đến mình lại bị người ta giở trò.

Lúc đó cực kì hoảng loạn, võ gì cũng vô dụng.
Cuối cùng cậu nói khẽ: "Cảm ơn anh", rồi định đi ra ngoài thì Phùng Duệ Hiên bảo: "Cậu định để như thế ra ngoài hả?"
Hạ Thụy quay đầu lại, định nhìn mình trong gương xem trông như thế nào thì Phùng Duệ Hiên chắn lại: "Đừng nhìn, lên phòng tôi giúp cậu chỉnh trang lại."
Hạ Thụy đi theo Phùng Duệ Hiên đi chải lại tóc, là lại quần áo.

Trong lúc đó, anh vẫn luôn ở bên ngoài chứ không vào trong, đột nhiên Hạ Thụy thấy ấm lòng.
Phùng Duệ Hiên tốt thật đấy!
20 phút sau cậu quay lại buổi tiệc, vẻ mặt hết sức bình thường, nhưng không có ý định xã giao với ai nữa.

Mẹ Hạ tiến lại gần cậu, sắc mặt bà không được tốt lắm.
"Con vừa đi với ai vậy?"
Hạ Thụy: "Con đi vệ sinh mà."
"Không phải, con đi gặp Phùng Duệ Hiên đúng không?"
Đến lúc này, Hạ Thụy không chối nữa, hỏi thẳng: "Sao mẹ biết anh ấy?"
Mẹ Hạ: "Mẹ còn biết cậu ta thích đàn ông nữa kìa!"
Hạ Thụy: "Vậy thì sao hả mẹ?"
"Chút nữa tan tiệc nói chuyện với mẹ."
Hạ Thụy cảm nhận được có người đang nhìn mình, cậu quay lại, thấy gã đàn ông ban nãy đang nhìn mình, nụ cười đểu giả.
Gã đã nói gì với mẹ à?
Suốt thời gian còn lại của buổi tiệc, cả hai mẹ con Hạ Thụy đều mang tâm trạng không được tốt cho lắm.
Lúc trở về, mẹ Hạ bắt đầu chất vấn Hạ Thụy, còn hỏi cậu tại sao lại vô lễ với Trần tổng, mà Trần tổng chính là người đã giở trò với Hạ Thụy ban nãy.
"Mẹ nói gì vậy? Mẹ nghe ai nói vậy?"
"Mẹ nghe chính miệng Trần tổng nói, con vô lễ với ông ấy, xong rồi còn tỏ ra quá mức thân mật với Phùng Duệ Hiên, cả hai người đều bơ đẹp ông ấy.

Ông ấy bị té ngã ở nhà vệ sinh cũng không thèm đỡ, làm mặt mày xây xẩm, quần áo lấm lem con có thấy không?"
Hạ Thụy chửi thầm lão già khốn nạn rồi cậu hỏi lại: "Mẹ tin con hay tin ông ta? Mẹ có biết ông ta đã làm gì với con không? Mẹ có biết Phùng Duệ Hiên đã cứu con không mẹ?"

Mẹ Hạ hít một hơi sâu: "Trần tổng làm gì con?"
Hạ Thụy: "Ông ta là lão bi3n thái."
Mẹ Hạ im lặng giây lát, sau đó nói: "Mẹ sẽ cho người điều tra về chuyện này."
"Còn con, chỉ cần quen biết ở mức xã giao với Phùng Duệ Hiên thôi là được, đừng quá thân thiết."
Hạ Thụy thấy mẹ rất vô lí: "Chỉ vì anh ấy thích đàn ông hay anh ấy dính dáng đến xã hội đen hả mẹ?"
Mẹ Hạ tức cười: "Con biết nó như thế mà vẫn kết giao à?"
Hạ Thụy: "Mẹ à, con nghĩ bây giờ con đủ quyền quyết định xem con chơi với ai.

Phùng Duệ Hiên cho dù như thế thì anh ấy cũng đối xử rất tốt với con."
"Như thế nào là tốt?"
Hạ Thụy không muốn cãi cọ nữa, cậu nhún vai: "Bây giờ con nói thì mẹ sẽ không tin đâu, mẹ cứ đi hỏi vị đối tác Trần tổng kia là biết rõ nhất."
Mẹ Hạ nghe vậy, ngay lập tức gọi điện thoại cho nhân viên đi điều tra, yêu cầu nội trong ngày mai phải có kết quả.
Hạ Thụy không buồn quan tâm, lúc xuống xe, cậu thờ ơ chào mẹ một câu rồi đi vào nhà..
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 18: Chương 18


Mẹ Hạ Thụy cho người đi điều tra về gã Trần tổng bi3n thái kia, đúng là làm nhiều việc xấu thì không giấu được, chỉ nửa ngày là khui ra được một vài chuyện hay ho của hắn.
Đương nhiên bà biết được sự thật thì sẽ có cảm giác có lỗi với Hạ Thụy, thế nhưng không có nghĩa là sẽ thay đổi cái nhìn với Phùng Duệ Hiên.
Mấy hôm sau đó, bà lại nghe được tin Trần tổng đi gay bar bị vợ bắt gặp, kiên quyết làm đơn ly hôn, sau đó còn không biết bị ai thuê người đánh cho một trận bầm dập.

Mẹ Hạ gọi điện cho Hạ Thụy nói chuyện này, cũng qua đó mà muốn "làm hòa" với cậu.
Hạ Thụy chỉ lạnh nhạt trả lời: "Con biết rồi!"
Mẹ Hạ lại tiếp tục: "Mẹ xin lỗi vì hôm trước hiểu nhầm con, cũng vì Trần tổng đó là...."
Hạ Thụy cắt ngang lời mẹ cậu: "Mẹ, con chỉ hi vọng từ bây giờ và sau này mẹ hãy luôn tin tưởng con, chuyện khác mẹ không cần giải thích, con hiểu.

Con chuẩn bị có tiết rồi, con cúp trước đây."
Mẹ Hạ thở dài: "Được, vậy con đi học đi."
Hạ Thụy cúp máy, bước vào lớp.

Cậu hiểu suy nghĩ của mẹ cậu, hơn nữa mẹ chủ động gọi điện làm hòa, cho dù giận thật thì cậu cũng không thể làm ngơ mãi được.
Nhưng mà việc Trần tổng kia bị vợ bắt gian, bị đánh có hơi....đáng ngờ.

Chỉ 5 ngày sau buổi tiệc kia diễn ra, hắn thảm như thế rồi cổ phiếu cũng sụt giảm trong nháy mắt, cứ như thể có người nhúng tay vào vậy.
Trong đầu Hạ Thụy chợt lóe lên một suy nghĩ, có khi nào là....người đó không? Thế nhưng cậu lại cảm thấy, mình đánh giá quá cao bản thân mình rồi!
***
Sau buổi tiệc hôm đó, Hạ Thụy chưa gặp lại Phùng Duệ Hiên lần nào, chỉ có thỉnh thoảng nhắn tin qua lại nói về Bánh Bột ở trường có gì đặc biệt, còn Hạ Thụy có qua có lại, sẽ kể hôm nay học một môn rất khó hiểu, cả hai đều rất ăn ý không nhắc đến chuyện tối hôm đó.
Sinh nhật Hạ Thụy vào 25 tháng 10, hôm đó không phải ngày cuối tuần nên cậu không về nhà.

Mà thực ra từ khi ba mẹ cậu ly hôn, cậu đã không còn muốn tổ chức sinh nhật nữa.

Từ đó mỗi lần đến sinh nhật, ba mẹ đều sẽ tặng quà riêng.
Năm nay mẹ chuyển tiền, còn ba chuyển phát nhanh một chiếc Ipad mới.

Hạ Thụy vốn không định nói cho bạn cùng phòng biết hôm nay là sinh nhật mình, nhưng bằng cách nào đó mà Triệu Du biết được, sau đó cùng với hai người kia lén mua bánh sinh nhật để tặng cho cậu một bất ngờ.
Bởi vì tối Hạ Thụy có lịch dạy thêm nên tổ chức sinh nhật đơn giản vào buổi chiều.

Cả phòng ăn uống xong đến hơn 6h, màu trời mùa này đã chuyển dần từ xanh sang đen.
Buổi tối hơi se se lạnh, Hạ Thụy tắm rửa xong đi dạy, ra ngoài mặc thêm cái áo khoác mỏng nữa rồi đeo cặp đi.
Cậu đi bộ từ kí túc xá của trường ra bến xe bus, dọc theo hàng cây ven đường, đột nhiên nhìn thấy trước mặt có một chiếc ô tô đang bật máy, đèn pha sáng trưng, mà nhìn quen quen nha!
Sau vài giây ngờ ngợ thì Hạ Thụy nhận ra đây là xe của Phùng Duệ Hiên!
Thế rồi con xe dần tắt máy, cửa xe hai bên mở ra, Phùng Duệ Hiên và Bánh Bột xuống xe.
"Hạ Hạ."

Hạ Thụy nhìn thấy Bánh Bột liền cười rõ tươi: "Bánh Bột, sao hai ba con con lại đến đây?"
Bánh Bột chạy đến ôm Hạ Thụy cái đã rồi lon ton chạy lại xe, mở ghế sau ra, ôm xuống một hộp quà.
Phùng Duệ Hiên cười nói: "Biết hôm nay sinh nhật cậu nên Bánh Bột nhất quyết đòi mua quà mang đến tặng đó."
Hạ Thụy ngớ người ra: "Ui, không cần vậy đâu mà!"
"Mà Bánh Bột, sao con biết hôm nay là sinh nhật Hạ Hạ?"
Bánh Bột nhìn Phùng Duệ Hiên một cái rồi nói rất hiên ngang: "Là con tự biết."
Hạ Thụy nhìn hai ba con nhà này là biết tỏng rồi, chắc chắn là Phùng Duệ Hiên bảo Bánh Bột rồi!
"Hạ Hạ, chúc Hạ Hạ sinh nhật vui vẻ! Đây là tấm lòng của con!"
Hạ Thụy giả vờ hoài nghi bảo "Thế á?!", nhưng rồi vẫn đưa tay nhận lấy hộp quà.
"Cảm ơn con nhé!"
Rồi quay qua Phùng Duệ Hiên: "Cả anh nữa."
Thấy Hạ Thụy đeo cặp, Bánh Bột tò mò hỏi: "Hạ Hạ chuẩn bị đi đâu vậy ạ?"
"Hạ Hạ chuẩn bị đi dạy thêm."
Bánh Bột nghe vậy đột nhiên reo lên một tiếng: "A! Thế thì trùng hợp quá, giờ con với ba con cũng đi ăn.

Hay là, ba tiện đường đưa Hạ Hạ đi làm luôn nhé!"
Phùng Duệ Hiên cũng đang có chủ ý như vậy, bèn bảo Hạ Thụy: "Thế cũng được, cậu lên xe đi, tôi chở cậu đi luôn."

Đối mặt với sự nhiệt tình của hai ba con nhà này, Hạ Thụy chỉ đành đồng ý.

Cậu lên kí túc xá cất giày rồi quay lại sau, trong lúc đó, hai ba con Phùng Duệ Hiên nhìn nhau, Bánh Bột giơ tay ra, Phùng Duệ Hiên ăn ý đập tay thằng nhóc.
Bánh Bột nói, giọng điệu ông cụ non: "Con biết thừa là ba muốn chở Hạ Hạ đi rồi nhé!"
Phùng Duệ Hiên vò tóc Bánh Bột: "Còn con không muốn à?"
"Con đương nhiên là muốn rồi, ai bảo Hạ Hạ tốt như thế!"
Hai ba con nói chuyện với nhau, đến khi Hạ Thụy quay lại đây thì không hẹn mà cùng im lặng.
Bánh Bột ngồi ghế sau với Hạ Thụy, líu lo kể chuyện ở trường, chuyện bạn học.

Hạ Thụy lắng nghe, chốc chốc lại khen Bánh Bột một câu.
Phùng Duệ Hiên đang lái xe, nghe hai người phía sau nói chuyện vui vẻ mà anh lại bật cười.
Trông bọn họ cũng giống một gia đình đấy chứ?.
 
Chọc Nhầm Lão Đại Nhiều Tiền
Chương 19: Chương 19


Cuối tuần về nhà, Tiêu Lam và Chu Vũ Khiêm tổ chức sinh nhật muộn cho Hạ Thụy, gọi video cho Doãn Mộng Ninh và Đinh Dự.
Đinh Dự hỏi Hạ Thụy còn thích đôi giày thể thao hôm trước cậu mới nhắc đến lúc nhắn tin không, Hạ Thụy chưa kịp trả lời thì Tiêu Lam chen vào.
"Nó không cần nữa đâu, có người tặng giày cho rồi! Còn là phiên bản giới hạn đấy nhé!"
Đinh Dự há hốc mồm: "Vãi đạn, lão Khiêm, mày mua tặng nó à?"
Chu Vũ Khiêm ở bên cạnh lắc đầu: "Không phải tao, tao vốn định mua tặng nhưng nay nhìn nó đi đôi giày đó, tao nghĩ chứ, thằng tặng giày cho nó cũng nhanh tay thật!"
Hạ Thụy nhìn Chu Vũ Khiêm một cái, nghĩ thầm, Phùng Duệ Hiên mà biết đứa em trai luôn mồm kêu mình là anh lại dám ở sau lưng gọi mình là thằng thì chắc Chu Vũ Khiêm "tàn đời".
Đinh Dự hỏi: "Bạn nào tặng thế anh Thụy?"
Đương nhiên là Hạ Thụy sẽ không nói thật rồi: "Bạn cùng phòng ấy mà."
Đinh Dự tấm tắc: "Giàu thật đấy!"
Hạ Thụy không muốn mọi người tiếp tục nói về chuyện này nữa, bèn hỏi Doãn Mộng Ninh nãy giờ vẫn luôn im lặng.
"Ninh Ninh, sao thế?"
Doãn Mộng Ninh uể oải trả lời: "Chúng mày biết là tao mới kí hợp đồng với công ty giải trí Tinh Không, hợp đồng thực tập sinh 2 năm.

Đây là chuyện tốt, nhưng mà vừa phải đi học trên trường xong lại đến công ty thực tập, có hơi không quen được với giờ giấc sinh hoạt.

Hơn nữa, công ty này cũng chỉ thuộc hàng trung trung so với các công ty giải trí khác thôi, tự nhiên tao thấy lo cho tương lai của mình quá."
4 người còn lại im lặng, không biết phải nói như nào.

Tiêu Lam là người đầu tiên lên tiếng.
"4 đứa bọn tao bỏ tiền, nếu mày hết thời gian thực tập, debut rồi không hot, bọn tao giúp mày hot."
Hạ Thụy cũng gật gù: "Được đấy, cứ yên tâm đi.

Mà huy động thêm cả anh em họ hàng nhà mày nữa, lo gì không hot, có tiền là hot."
2 người kia phụ họa vào, Doãn Mộng Ninh nhìn đám bạn ngốc của mình mà bật cười.
"Nói vậy thôi, tao lo cái gì chứ, chúng mày yên tâm đê! Thử lòng tí thôi."
"Nay sinh nhật Hạ Thụy mà lại đi nói mấy chuyện này thì không hay lắm."
Hạ Thụy lại bảo: "Có chuyện gì nhất định phải nói với bọn tao đấy, bọn tao giúp được gì thì sẽ giúp."
Doãn Mộng Ninh gật đầu: "Nhất định rồi!"
Tuy là lên đại học, mỗi người một nơi, mỗi người một ngành, thậm chí ở trong cùng một thành phố cũng khó mà gặp được nhau, nhưng chỉ cần khi cậu cần, có tôi ở bên cạnh, như vậy là đủ rồi!
***
Hôm sau về trường, Hạ Thụy chuẩn bị bài giảng để mấy hôm nữa đi gia sư.

Thằng nhóc mà cậu gia sư cũng thuộc kiểu nhà giàu, từ trước đến nay đều học qua rất nhiều người nhưng thành tích không cao lên, có lẽ vì cách dạy của Hạ Thụy hợp nên thằng nhóc đó tiếp thu bài tốt hơn, ba mẹ nó quyết định để cậu dạy.
Tính cách khá hướng nội nhưng được cái bảo gì nghe nấy nên Hạ Thụy dạy cũng thuận lợi.
Chỉ là dạo gần đây nó thỉnh thoảng cứ hay thở dài.
"Lại thở dài rồi?" Tập trung vào bài đi!"
Thằng nhóc nói: "Mấy hôm nay ba mẹ em đi suốt, em phải ở nhà với em gái, mà sắp đến sinh nhật em rồi, sau anh có 2 tuần thôi á."
Hạ Thụy: "Sợ ba mẹ quên à?"
Thằng nhóc lắc đầu: "Không ạ, em sợ ba mẹ em không có tiền, em ngại xin tiền mua quà rồi tiền tổ chức sinh nhật ạ."
"Sao nhóc biết ba mẹ dạo này đang bí tiền?"

"Thì em nghe nói là công ty ba em mới hủy hợp đồng với cái ông họ Trần gì đó, ổng đi gay bar bị bắt được rồi bị vợ cho ra tòa làm đơn luôn.

Ba mẹ em đang tìm đối tác mới."
Hạ Thụy trầm ngâm một lát rồi cốc nhẹ đầu thằng nhóc: "Không tập trung học hành mà cứ nghĩ mấy chuyện không đâu thôi."
Thằng nhóc ôm đầu, nhăn mặt: "Không phải, là em thấy ba mẹ em bảo người đánh ông họ Trần kia giống cách xã hội đen đánh nên em mới tò mò, sợ ba mẹ em gặp nguy hiểm."
Hạ Thụy: "Lo nhiều thế làm gì, cứ yên tâm, ba mẹ nhóc có đủ tiền, mất đi một đối tác thì sẽ lại tìm được một đối tác khác thôi.

Hiểu không?"
Thằng nhóc lại thở dài, cuối cùng gật gật đầu: "Vâng, em biết rồi ạ."
Ca dạy này vào buổi chiều, Hạ Thụy dạy xong cũng khoảng 4 rưỡi, cậu đi bộ ra bên ngoài khu nhà, vừa đi vừa nhắn tin: [Anh biết chuyện gã Trần tổng kia bị người ta đánh không? Cũng lâu lâu rồi á.]
Phùng Duệ Hiên nhắn lại rất nhanh: [Tôi biết.]
Hạ Thụy còn chưa kịp nhắn hỏi thêm gì, Phùng Duệ Hiên đã gửi một tin: [Vì tôi làm mà.]
Hạ Thụy cầm điện thoại, đơ người mất 5s, cậu chỉ seen chứ không rep lại, sau đó nhanh chóng cất điện thoại vào túi.
Có lẽ Phùng Duệ Hiên thấy cậu không trả lời liền trực tiếp gọi điện thoại luôn.
"Alo, tôi đây."
"Sao cậu đọc mà không trả lời? Sao vậy? Bất ngờ à?"
Hạ Thụy nói: "Ừm, bất ngờ lắm."
"Nhưng....sao anh phải làm vậy?"

Phùng Duệ Hiên cười: "Vì hắn làm nhiều chuyện xấu mà, hơn nữa là một trong số các tình nhân của hắn thuê người của tôi đánh.

Đương nhiên là tôi đồng ý rồi."
"À mà hình như, mẹ cậu không thích tôi lắm thì phải.
Hạ Thụy gấp gáp: "Anh gặp mẹ tôi rồi à?"
Phùng Duệ Hiên: "Gặp rồi, trong một buổi tiệc khác, nói là cảm ơn vì hôm trước tôi giúp cậu, nhưng không hi vọng cậu quá thân thiết với tôi."
Hạ Thụy không ngờ Phùng Duệ Hiên sẽ nói hết tất cả với cậu, cậu không biết nên nói sao nữa.
"Mẹ tôi nói vậy thôi, nhưng tôi với anh có làm gì xấu đâu, không phải lo....Ừm, giờ tôi đang đi trên đường, có chuyện gì nói sau nhé."
Nói rồi cậu cúp máy, vừa đi bộ vừa suy nghĩ vẩn vơ.
Bên kia, Phùng Duệ Hiên ngồi trong phòng làm việc, vuốt vuốt viền điện thoại, khẽ cười.
Thực ra thì anh định cho người đi đánh gã họ Trần kia một trận, nhưng lại có người đến nhờ xử lí gã, vậy thì thuận nước đẩy thuyền thôi.

Hơn nữa, phòng trường hợp Hạ Thụy biết rồi hỏi, như vậy thì anh sẽ có cớ để nói..
 
Back
Top Bottom