Khác chỗ trống cuối lớp

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu

[BOT] Wattpad

Administrator
Tham gia
25/9/25
Bài viết
59,383
Điểm tương tác
0
Điểm
0
406660780-256-k538801.jpg

Chỗ Trống Cuối Lớp
Tác giả: nhNgc61
Thể loại: Bí ẩn
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

Ngày đầu vào lớp 8, lớp tao thiếu một người.

Tên vẫn có trong sổ điểm,
nhưng không ai nhớ tới,
không ai biết mặt,
và không ai dám ngồi vào chỗ trống cuối lớp.

Tao là người duy nhất nhìn thấy cậu ta.

Và cũng là người được cảnh báo rằng:
"Ngày mai, đừng ngồi vào chỗ này."



hocduong​
 
Có thể bạn cũng thích
  • mùa hạ cho ta tất cả
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chốn Thâm Cung
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Kiếp chồng chung
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chồng Em Là Chủ Tịch | Taekook
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • WoT school
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Bùng binh chốn hoàng Cung
    • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
    • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
  • Chỗ Trống Cuối Lớp
    chỗ trống cuối lớp


    Ngày đầu vào lớp 8, tôi nhận ra lớp mình thiếu một người.

    Không phải kiểu thiếu vì nghỉ học.

    Tên người đó vẫn nằm ngay ngắn trong sổ điểm.

    Không bị gạch, không ghi chú, không một lời giải thích.

    Chỉ là... không ai nhắc đến.

    Danh sách điểm danh được đọc lên, đến cái tên ấy, cô giáo dừng lại đúng một nhịp.

    Rồi tiếp tục, như thể chẳng có gì xảy ra.

    Cả lớp im lặng một cách kỳ lạ, không ai quay sang hỏi nhau.

    Cuối lớp, có một chỗ trống.

    Bàn ghế còn mới hơn mấy chỗ khác, nhưng mặt bàn sạch trơn, không sách, không cặp, không cả vết bút vẽ nghịch.

    Dù vậy, không ai dám ngồi vào.

    Mấy bạn ngồi gần đó luôn né ánh nhìn về phía cuối lớp, như thể sợ vô tình chạm phải thứ gì không nên thấy.

    Tôi không hiểu vì sao.

    Cho đến khi tôi nhìn thấy cậu ta.

    Không rõ từ lúc nào, ở chỗ trống cuối lớp xuất hiện một người.

    Cậu ta ngồi thẳng, tay đặt lên bàn, đồng phục giống hệt chúng tôi.

    Gương mặt mờ nhạt, như thể ánh sáng trong lớp không chạm tới được.

    Tôi quay sang nhìn xung quanh.

    Không ai phản ứng.

    Không ai nhận ra.

    Chỉ có tôi.

    Giờ ra chơi, khi lớp đã vắng bớt, tôi nghe thấy giọng nói rất khẽ, sát bên tai:

    "Ngày mai, đừng ngồi vào chỗ này."

    Tôi quay phắt lại.

    Chỗ trống vẫn trống.

    Nhưng không khí thì lạnh hơn hẳn.

    Tôi bắt đầu hiểu vì sao lớp tôi thiếu một người,

    và vì sao không ai dám ngồi vào chỗ trống cuối lớp.
     
    Back
    Top Dưới