Đô Thị Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ

Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ
Chương 60


/images/2024-0308.gif

Tô Úc và Bạch Mạn Nhu ở giữa trưa ngày hôm sau ngồi xe lửa rời đi Bắc Kinh, cuộc sống mấy ngày nay cũng đã đủ để khiến hai người thỏa mãn rồi, tuy rằng không có chuyện gì đặc biệt, nhưng nó lại có một tư vị vô cùng bình thản. Xe lửa đến thành phố T đã là buổi tối, chuyến xe buýt cuối cùng cũng đã bị lỡ. Hai người mang theo hành lý của mình, ngồi taxi về thị trấn cổ. Đến đại viện quen thuộc của mình, Tiền Thục Mai cùng Bạch Bách Tùng đã sớm ngủ ở trong phòng họ. Lúc Tô Úc và Bạch Mạn Nhu trở về lại không gọi điện thông báo cho họ biết, bây giờ họ đang trong phòng ngủ cũng là chuyện đương nhiên.

Hai người ở trong phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, Tô Úc xách hành lý vào phòng của mình xong xuôi rồi lại qua phòng Bạch Mạn Nhu chui vào ổ chăn của chị. Cả ngày gần như ngồi trên xe lửa, hai người đều mệt mỏi vô cùng, trong chốc lát liền ôm nhau ngủ thiếp đi. Đến lúc mặt trời lên cao, Bạch Mạn Nhu tỉnh dậy sớm hơn Tô Úc, cô hôn xuống gò má Tô Úc, tận lực khiến động tác của mình nhẹ nhất có thể, mặc quần áo tử tế đi vào phòng khách, thông báo cho Bạch Bách Tùng và Tiền Thục Mai biết là các cô đã trở về.

Người trong ngực không còn, Tô Úc ngủ thêm một chút liền tỉnh lại. Cô xoa đôi mắt lim dim vì buồn ngủ, chậm chạp mặc quần áo đàng hoàng xong rồi đi vào phòng khách. Bởi vì Bạch Mạn Nhu đã xuất hiện trước cô, Tiền Thục Mai cũng không kinh ngạc cho lắm, bà vào nhà bếp bưng ra hai tô cháo hoa, nói: "Tới ăn đi, may là ta nấu nhiều cháo, nếu không thì chắc không đủ ăn rồi."

"Chị Mạn Nhu, ăn thôi." Rõ ràng là một tiếng rất tự nhiên, nhưng nó lại làm cho mặt mày Tiền Thục Mai trầm xuống, trong lòng lộp bộp một tiếng, dự thấy không ổn. Lẽ ra Tô Úc ngày thường gọi như thế cũng là chuyện bình thường, chỉ là sau khi trải qua chuyện Tô Úc đi Bắc Kinh, trong lòng Tiền Thục Mai liền âm ỷ có loại dự cảm vô cùng không tốt. Tại sao? Nếu như Bạch Mạn Nhu và Tô Úc là chị em tốt thì chẳng có gì bất ổn, nhưng lúc trước khi mà Tô Úc không ở đây, bà luôn có thể nhìn thấy con mắt Bạch Mạn Nhu sưng đỏ kỳ lạ, vốn con bé chỉ đến siêu thị buôn bán thôi thì có chuyện gì mà làm cho nó khóc? Hơn nữa mấy ngày sau lại xách theo hành lý đi Bắc Kinh tìm Tô Úc, lúc này thì lại cùng với nó trở về? Cho dù là chị em thân thiết cỡ nào, cũng không tới mức như vậy nhỉ?

"Tiểu Úc Tử, nghe nói mày từ chức?" Trong lúc ăn cơm, Tiền Thục Mai mãi đặc biệt chú ý đến hành động của hai người Bạch Mạn Nhu và Tô Úc, sau khi Bạch Mạn Nhu đi rồi, Đặng Thiểu Phong có tới đây một lần, nói Tô Úc từ chức không làm việc nữa. Chuyện này, bà vốn là muốn một mình nói chuyện với Tô Úc, ngẫm lại lại cảm thấy không cần thiết, liền dứt khoát nói ra trong giờ dùng cơm.

"Vâng, dù sao bây giờ con cũng có giấy chứng nhận rồi. Con muốn tự mình mở một trường học ngoại ngữ, ngày mai sẽ đi tìm chỗ trước."

"Mở trường học ngoại ngữ? Ai cho mày tiền? Một mình mày lương tháng mới có 5000 tệ, mới làm có mấy tháng thì từ chức, mày có tiền mở trường học à?" Tiền Thục Mai húp chén cháo, lời khó nghe giấu ở trong bụng không nói ra, con gái bà mấy lạng mấy cân bà không rõ sao? Mở trường học ngoại ngữ? Cái đó chẳng khác gì quăng tiền ra ngoài cửa sổ? Tìm một đối tượng tốt thì còn thực tế hơn.

"Không cần nhiều tiền lắm đâu, tạm thời con trước mượn ở chỗ chị Mạn Nhu, chờ khi bắt đầu có lời rồi thì trả lại cho chị ấy." Vừa mới dứt lời, Tô Úc liền cảm giác được tay Bạch Mạn Nhu đang nhẹ nhàng véo cánh tay của cô, cô lập tức nắm chặt cái tay kia của Bạch Mạn Nhu, ngón tay vẽ lung tung ở trong lòng bàn tay của chị, sau đấy cùng nó mười ngón liên kết.

"Tiền của Mạn Nhu? Bộ người ta không cần sao? Mày con nhóc này sao nghĩ thế nào là nói thế ấy vậy? Mới vừa có công việc thì đòi mua xe, lúc này lại muốn mở trường học, mày khi nào thì mới có thể tỉnh ra hả?"

"Con..." Tô Úc đang muốn phản bác, Bạch Mạn Nhu lập tức nắm thật chặt ngón tay cô đang liên kết với mình, nói: "Dì Thục Mai, dì yên tâm đi, Tiểu Úc mở trường học cũng không lớn, cần tiền cũng không nhiều. Hơn nữa trong tay con vẫn còn 200.000 tệ chưa cần dùng, vừa vặn cũng giúp Tiểu Úc được. Coi như con là nhà đầu tư, chờ khi em ấy kiếm lời được thì trả lại cho con cũng không muộn."

"Quên đi, chuyện của người trẻ tuổi tụi bây ta không quản được. Tao vẫn nói câu ấy, làm ra làm chơi ra chơi, tuổi tác của Tiểu Úc Tử cũng không còn nhỏ nữa. Đàn ông tốt như Thiểu Phong mày còn không lọt mắt, tao đây làm mẹ còn nói được cái gì? Thôi thì tự mày tìm đi, chỉ cần lúc tao còn sống có thể thấy mày kết hôn sinh con là được rồi." Tiền Thục Mai liếc nhìn Bạch Mạn Nhu, không nói thêm cái gì nữa, cúi đầu húp tô cháo hoa có hơi đặc của mình.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Mỵ Khuynh Thiên Hạ
2. Từng Bước Trộm Tâm
3. Hồng Bài Thái Giám
4. Sao Hôm Nam Tây Tạng
=====================================

"Thục Mai nè, con cháu tự có phúc của con cháu, chỉ cần tụi nó sống vui vẻ là được, em cũng đừng quan tâm thay bọn nhỏ." Đây coi như là câu nói đầu tiên của Bạch Bách Tùng từ bữa sáng tới nay, ông sợ nếu ông không nói gì thì hai đứa bé kia lại ầm ĩ trốn đi lần nữa. Thật ra, ông cũng khó khăn lắm, một bên phải che chở hai đứa nhỏ, một bên phải từ từ khuyên nhủ Tiền Thục Mai. Dù sao Tiền Thục Mai không phải là sinh viên hay gì, bà chỉ là một công nhân về hưu mà thôi, nếu như lập tức nói cho bà biết chuyện của Tô Úc, chỉ sợ bà sẽ không tiếp thu được.

"Em cũng không muốn bận tâm đâu, nếu nó đỡ lo một chút thì em cần gì nhọc lòng như vậy. Anh nói xem chuyện của Thiểu Phong..." Tiền Thục Mai đang muốn lải nhải chuyện tình của Đặng Thiểu Phong, lại nghĩ tới lá thư trước khi Tô Úc đi Bắc Kinh đã để lại cho bà, im lặng ngay không nói thêm gì nữa.

"Con no rồi." Tô Úc chẳng muốn ngồi ở đây nghe Tiền Thục Mai lải nhải nữa, cô sợ mình nghe nữa chắc cô sẽ nổi trận lôi đình mất thôi. Trong tô còn sót lại chút cháo, Tô Úc vào nhà bếp đổ nó vào thùng rác, lúc đi ra nở nụ cười cảm kích về phía Bạch Bách Tùng, lại trốn vào phòng của mình dự định ngủ thêm một giấc. Chỉ là giấc ngủ này còn chưa bắt đầu, Bạch Mạn Nhu liền đi vào kéo cô tới siêu thị, bảo cô đứng đây giúp đỡ bán hàng với mình. Hai người bận rộn ở trong siêu thị đến sập tối, mãi đến khi Bạch Bách Tùng lại đây gọi các cô về ăn cơm tối, các cô mới đóng cửa siêu thị lại, về nhà ăn cơm.

Buổi tối, sau khi Bạch Mạn Nhu tắm xong liền ngồi ở trên giường trong căn phòng của Tô Úc, trong lồng ngực còn ôm gối ôm con báo hồng, chuyên tâm xem Tô Úc lên mạng. Tô Úc vốn ôm lòng thử một lần, tìm một hồi trong thành phố T có khu vực nào gần trường học cho thuê hay không, một lần tìm là một lần tìm cả một đống lớn khu vực, lại phát hiện có một trường học ngoại ngữ đang định chuyển nhượng, địa điểm ngay ở bên cạnh trường trung học cơ sở trọng điểm của thành phố T.

Thật không tệ! Mắt Tô Úc nhìn trúng ngay ngôi trường học ngoại ngữ này, cô cảm thấy có trường sẵn chuyển nhượng lại thực thuận tiện hơn nhiều, thứ nhất là không cần tiến hành trang trí hay gì nữa, thứ hai là cũng có thể tiếp tục sử dụng những học sinh học ở đó, không lo vừa mới bắt đầu thì không có ai vào học. Tô Úc cẩn thận xem qua thông tin phía trên, vừa nhìn thời gian bây giờ cũng chẳng muộn cho lắm, trực tiếp gọi điện thoại đến đối phương hẹn thời gian, buổi sáng ngày mai ở trường học ngoại ngữ ấy bàn bạc vấn đề tiền nong.

Nói chuyện điện thoại xong, Tô Úc cười hì hì nhào vào Bạch Mạn Nhu vẫn luôn an tĩnh ngồi trên giường, không ngừng cọ xát lấy cổ của chị, nói: "Chị Mạn Nhu, sáng mai chúng ta đến thành phố T nhìn chỗ kia xem thế nào, nếu được thì trao đổi giá tiền, nếu không được thì chúng ta đi tìm chỗ khác. Nhưng mà em thấy trường học ấy cũng tốt lắm, lại gần trường học trọng điểm nữa, chúng ta có thể mở trường dạy thêm hay cái gì đấy cũng được."

"Tất cả đều nghe theo em, chị chỉ phụ trách bỏ tiền." Bạch Mạn Nhu cười nói, khi nãy chị ở phía sau Tô Úc xem được sơ sơ, nếu không được thì chị cũng đã sớm nói rồi, tuy rằng 200.000 tệ trong tay thật là không cần dùng, nhưng dù sao nó cũng là tiền, không thể để nó chơi chơi đổ sông đổ biển được.

"Yên tâm đi, em sẽ cẩn thận... không cho người ta lừa em đâu."

"Ừ, ngày mai chúng ta dậy sớm một chút."

"Không sao, dậy sớm làm gì, em đã định sẵn thời gian rồi." Tô Úc rốt cuộc được đà lấn tới, nhẹ nhàng đẩy một cái liền đem Bạch Mạn Nhu ngã xuống giường, cô ném gối ôm báo hồng sang một bên, hai tay lại bắt đầu không an phận cởi lấy quần áo Bạch Mạn Nhu. "Tiểu Úc... về, về phòng chị..." Thời khắc quan trọng, Bạch Mạn Nhu đỏ mặt ngăn trở cô, chị nắm lấy tay Tô Úc, trong ánh mắt không hiểu của cô, nói: "Em quên... phòng em, không có then cài cửa..."

Hết chương 60.
 
Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ
Chương 61


/images/2024-0308.gif

Sau cùng Tô Úc vẫn nghe theo lời của Bạch Mạn Nhu, vào trong phòng chị giày vò tới tận nửa đêm, vốn hai người đều dự định ngồi chuyến xe lửa sớm nhất đến thành phố T, lần này thì hay rồi, khi tỉnh lại đã là hơn mười giờ sáng. Hai người không kịp oán trách lẫn nhau, nhanh chóng ngồi xe buýt rồi ngồi xe lửa chạy đến thành phố T. Trường học muốn chuyển nhượng này cách nhà ga khá xa, các cô ngồi taxi đến trước cổng, đứng bên ngoài đơn giản nhìn hoàn cảnh xung quanh, sau đó mới đi vào trong, thông báo mục đích đến đây với người phụ trách của trường. Người phụ trách của trường học là một người phụ nữ trung niên có nét mặt vô cùng hiền hòa, biết Tô Úc là người tối qua gọi điện thoại tới, liền dẫn các cô từ lầu một đến lầu hai, mỗi gian phòng đều cho các cô quan sát và giới thiệu đôi lời.

Trường ngoại ngữ này tổng cộng hai tầng, lầu một gồm phòng vệ sinh và hai phòng học nhỏ. Người phụ trách nói cho các cô biết hai phòng học nhỏ này là trường trung học cơ sở trọng điểm gần đây thuê cho học sinh học bổ túc vào ngày thứ bảy, mỗi tháng sẽ trả cho chỗ các cô chi phí thích hợp. Mà lầu hai lại có ba phòng học nhỏ khác, bên trong còn có hai phòng, một phòng là văn phòng cho các giáo viên nghỉ ngơi, một phòng xem như là phòng ngủ. Bên trong đặt một cái giường khá đẹp, có cả phòng vệ sinh, nước nóng gì đều rất đầy đủ. Nhìn trong ra ngoài một lần, Tô Úc đối với căn phòng ngủ này vô cùng hài lòng, có nó là có thể cùng Bạch Mạn Nhu thường thường ở đây, không cần quay về nghe mẹ cô lải nhải.

"Chị Mạn Nhu, em cảm thấy chỗ này rất được, chị cảm thấy thế nào?" Ngồi ở trong một phòng học dưới lầu, Tô Úc viết vẽ lung tung ở trên chiếc bảng đen, mà người phụ trách thì cùng Bạch Mạn Nhu ngồi ở trên bàn, nhìn cô vẽ lung tung.

"Rất được." Bạch Mạn Nhu gật đầu đồng ý, chuyển qua hướng người phụ trách hỏi: "Em thấy trường này cũng không tệ, đâu đến mức không kiếm được tiền, tại sao chị lại muốn chuyển nhượng vậy?"

"Đừng nhắc tới, chị không phải là người địa phương, quê nhà ở bên Cáp Nhĩ Tân ấy. Chồng con đều ở quê nhà hết, chỉ có một mình chị đi ra lang bạt. Lâu ngày, chồng chị không đồng ý, bảo chị không về thì hắn sẽ ly hôn với chị. Con chị bây giờ cũng mười tuổi rồi, mà thân mẹ ruột nó ra sao nó còn chưa biết. Vốn chị định đưa bọn họ đến đây, nhưng bọn họ lại không muốn rời xa cha mẹ già ở nhà. Hết cách rồi, chị chỉ đành chuyển nhượng trường học xong rồi về nhà thôi." Người phụ trách ăn ngay nói thật, không hề che giấu xíu nào: "Thật ra các em mua trường học này cũng chẳng thiệt thòi gì, học sinh học Tiếng Anh ở đây cũng không ít, trường học bên cạnh này lại có liên hệ với bên bọn chị, mỗi tháng ngoài những chi phí lung tung kia ra, tính tiền lợi nhuận thôi thì cũng khoảng từ mấy ngàn tệ cho đến 10 ngàn đấy. Các em đừng tưởng chị khoa trương, chị chẳng khoa trương tí nào đâu."

"Chuyện này em hiểu, nhưng mà học sinh ở đây đều học Tiếng Anh, bên chúng em tạm thời vẫn chưa có giáo viên dạy Tiếng Anh, em dạy cũng được, nhưng có lẽ học sinh ở đây không mấy quen thuộc. Chị xem có thể...." Bạch Mạn Nhu nở nụ cười, trong lòng là đang dự định khiến chị ta giúp đỡ, liên lạc một chút về phía giáo viên Tiếng Anh bên kia.

"Chuyện này không thành vấn đề, các em tới cũng thật đúng lúc. Vừa nghe chị muốn chuyển nhượng trường học này, những giáo viên khác đều đi hết rồi, bây giờ chỉ còn lại một mình Tiểu Tống chưa đi thôi. Cô ấy dạy Tiếng Anh rất tốt, làm người cũng rất biết ăn nói, học sinh phần lớn đều rất thích cô ấy. Quan trọng nhất là cô ấy sống trong thành phố, hơn nữa cũng không như các giáo viên khác, hay thích đòi tăng tiền lương, chỉ bản thân chị cũng rất thích cô ấy."

"Chị đã nói thế rồi, vậy chúng em có thể đi gặp mặt cô ấy không?" Bạch Mạn Nhu đi tới kéo Tô Úc, nói thêm: "Về chuyện tiền bạc chúng em cảm thấy nó cũng khá ổn, vậy định giá ấy đi. Em thấy chị cũng mong trở về gấp, ngày mai chúng ta đến phòng luật sư kí hợp đồng, tiện thể đem tiền gửi vào tài khoản của chị luôn, được chứ?"

"Được được được, ôi chao chị đây lần đầu được gặp người dễ chịu như vậy. Đúng lúc Tiểu Tống đang ở dưới lầu, bây giờ chị sẽ gọi cô ấy lên đây." Người phụ trách rất cảm kích cầm tay Bạch Mạn Nhu, xoạch xoạch đi xuống. Chị ta vừa xuống lầu, Bạch Mạn Nhu liền từ phía sau ôm lấy Tô Úc, hôn một cái vào lỗ tai cô, nói: "Bây giờ trường học cũng định rồi, chờ ký hợp đồng xong thì em thành người phụ trách chỗ này rồi. Phải cố gắng lên, biết không?"

"Yên tâm đi, em cũng không dám dùng tiền của chị ẩu tả đâu. Nhưng mà, chị cũng phải ở đây với em nhé? Bên chỗ siêu thị thì cứ để chú Bạch trước hỗ trợ đi, chị cũng biết mà, không có chị ở đây lòng em sẽ bất định lắm, tựa như ít đi cái gì vậy. Tuy rằng có thể làm việc như thường, nhưng mà có chị ở đây thì hiệu quả nó sẽ càng tăng hơn." Tô Úc xoay người ôm ngược chị, không ngừng v**t v* mái tóc quăn của Bạch Mạn Nhu, mãi đến khi nghe thấy âm thanh có người lên lầu, hai người không nỡ nhưng cũng tách ra.

"Nè nè nè, giới thiệu cho các em làm quen, đây chính là Tiểu Tống." Người phụ trách chỉ vào một cô gái vô cùng trung tính hóa, giới thiệu cho bọn Tô Úc các cô, tựa hồ sợ hai cô hiểu lầm, lại bổ sung một câu: "Tiểu Tống là con gái chân thật, em ấy bình thường toàn như vậy, các em đừng lầm tưởng em ấy là nam nhé."

"Chị đùa hoài, sao mà lầm được." Tô Úc nhìn Tiểu Tống từ trên xuống dưới, không biết sao, kể từ khi yêu đương với Bạch Mạn Nhu, cô liền cảm thấy tất cả mọi người đều giống mình thích con gái. Bây giờ nhìn thấy Tiểu Tống, suy nghĩ của cô lại bay lung tung loạn xạ, hình như ai mặc quần áo như cô ấy, hầu hết đều là T (công) nhỉ, cô ấy chắc cũng yêu con gái nhỉ.

"Chào hai người, tôi đã nghe chị Vương nói rằng hai người muốn tôi tiếp tục dạy Tiếng Anh ở đây đúng không?" Tiểu Tống gần như là người ngay thẳng chính trực, giọng nói khi nói chuyện của cô ấy có hơi trầm, lúc nói chuyện ánh mắt hay nhìn về trên người Bạch Mạn Nhu, sau đấy là đưa tay ra nắm tay với Bạch Mạn Nhu, nói: "Chị thật sự rất đẹp, rất có ý vị."

"Cám ơn." Bạch Mạn Nhu nở nụ cười đáp lại, trong lòng cũng không phản ứng nhiều cho lắm. Chị kỳ thực thích nghe Tô Úc nói những câu này hơn, tuy rằng số lần bình thường cô nói cũng không phải ít.

"Ôi! Chuyện này cứ quyết định như vậy nhé! Chúng tôi đi về trước... chị không rõ chỗ nào thì cứ gọi chị phụ trách nói cho chị biết." Tô Úc vốn cho rằng Tiểu Tống là T, lại nghe cô ấy nói như vậy, hơn nữa còn nắm tay với Bạch Mạn Nhu, máu ghen trong lòng liền nổi lên. Không nói hai lời lôi kéo Bạch Mạn Nhu xuống đến phòng vệ sinh lầu một, khóa cửa lại, trong ánh đèn lờ mờ dùng sức hôn Bạch Mạn Nhu, hôn đến khi đối phương thổ hổn hển mới bằng lòng bỏ qua: "Chị Mạn Nhu, khi nãy chị tại sao lại nắm tay với cô ấy chứ!"

"Sao thế? Em ghen?" Bạch Mạn Nhu cười nói, trong lòng vẫn đang rất cám ơn người tên Tiểu Tống kia. Ít nhất cũng khiến Tô Úc ăn giấm chua rồi? Nếu không thì sao cô biết được tư vị mỗi khi ghen tuông của chị là như thế nào.

"Aiz! Cô ấy khẳng định là T mà! Chị thấy cô ấy không, khen chị đẹp còn nắm tay chị, nhất định là có tình ý với chị! Để cho cô ấy ở đây, lỡ gì ngày nào đó cô ấy theo đuổi chị làm sao bây giờ! Em trách ai em trách ai bây giờ!"

"Em ngốc! Cho dù em ấy theo đuổi chị cũng là chuyện của em ấy, chị lại không hề thích em ấy mà. Được rồi Tiểu Úc, không cho phép em suy nghĩ lung tung biết không? Em quên lời chị nói rồi hả? Chị chỉ muốn cùng em qua những ngày tháng bình thản, chúng ta mỗi ngày bên nhau, khe nhỏ sông dài. Thế giới lớn thế này, người thì đủ mọi tầng lớp, nhưng chị biết rằng người mà chị muốn ở bên cạnh hết đời chính là em, người chị quan tâm duy nhất cũng là em. Bạch Mạn Nhu như chuồn chuồn lướt nước h*n l*n ch*p m** của cô, giọng vô cùng nhỏ nhẹ, nói: "Chị.... chị chỉ yêu em."

Hết chương 61.
 
Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ
Chương 62


/images/2024-0308.gif

Ở chỗ luật sư kí xong hợp đồng, sau đó trả tiền cho đối phương, 200.000 tệ của Bạch Mạn Nhu gần như tiêu tốn hơn phân nửa. Bởi vì đây chỉ là chuyển nhượng lại, nên bọn họ không định làm những việc như chính thức khai giảng hay đại loại. Học sinh trong trường thích Tiểu Tống rất nhiều, không cần phải mời chào ai mà đã có rất nhiều học sinh lại đây báo danh nộp tiền. Ngoài lớp Tiếng Anh ra, cô còn mở them lớp dạy ngôn ngữ khác, giá tiền cao hơn so với lớp Tiếng Anh, chừng một lát thì cũng có chừng 10 người trưởng thành lại đây báo danh, điều này làm cho Tô Úc và Bạch Mạn Nhu đều cảm thấy vui mừng không ít.

Đương nhiên, giấy chứng nhận của Tô Úc không phải là lấy không, cô photocopy giấy chứng nhận ra treo ở lầu một, đồng thời giúp người khác phiên dịch tài liệu, kiếm chút tiền lời bên ngoài. Từ lúc trường học ngoại ngữ chính thức mở lớp, siêu thị của Bạch Mạn Nhu liền giao cho Bạch Bách Tùng để ông giúp đỡ chăm nom, còn chính chị thì ở đây vừa giúp Tô Úc quản lý chi tiêu vừa dạy Tiếng Anh cho những học trò nhỏ. Bản thân chị không có con, cũng không sinh con được, vì thế nên chị vô cùng yêu thích tiếp xúc với những đứa trẻ nhỏ đơn thuần đáng yêu này. Lớp trễ nhất bắt đầu vào 8 giờ tối, căn bản lỡ chuyến xe lửa cuối cùng, Tô Úc đơn giản nói vài câu với Tiền Thục Mai xong, cùng Bạch Mạn Nhu sửa sang lại căn phòng ngủ một lần nữa, buổi tối liền ngủ ở nơi đó.

Tiểu Tống dạy Tiếng Anh dường như rất có cảm tình với Bạch Mạn Nhu, gần như mỗi lần hết giờ học đều qua tán gẫu vài câu với chị. Cho dù là nói chuyện gì, cũng làm cho Tô Úc tương đối bất mãn. Kìm nén một thời gian dài, Tô Úc quyết định đi tìm Tiểu Tống nói chuyện, bảo cô ấy đừng theo đuổi Bạch Mạn Nhu nữa! Bởi vì chị là bông có chủ rồi! Nhân lúc Bạch Mạn Nhu đang tính sổ, Tô Úc đóng cửa phòng học lại, đứng ở bảng đen đối diện Tiểu Tống, tựa như đang đặt câu hỏi cho những học trò: "Tiểu Tống, chúng ta đi thẳng vào vấn đề đi. Mấy ngày nay chị hay tìm chị Mạn Nhu, chị không phải thích chị ấy chứ?"

"Đúng thế, chị thật rất thích chị ấy, sao vậy?"

"Sao vậy gì chứ? Em với chị ấy, em với chị ấy là... Chị vẫn nên thích người khác đi, đừng thích chị ấy nữa." Tô Úc tức giận giậm chân, nhìn đi, người ta đã táo bạo nói thích luôn rồi, chuyện này không phải là đang khiêu khích mình sao?

"Tô Úc, em không có chuyện gì chứ? Chị thích ai thì liên quan gì đến em? Em và chị ấy là cái gì thì mắc mớ gì đến chị? Chị xem chị ấy là chị gái của chị, xem em là em gái của chị. Nói thẳng luôn nhé, em thật sự tưởng chị ngốc không nhìn ra quan hệ của hai người sao? Bản thân chị cũng là T, sao có thể không hiểu được mối quan hệ của hai người, vả lại chị cũng có bạn gái rồi, cho dù Bạch Mạn Nhu xinh đẹp thì chị cũng không thấp hèn tới nỗi đi làm tiểu tam chứ." Tiểu Tống bị hành động của Tô Úc khiến cho dở khóc dở cười, cô ấy vốn cảm thấy chuyện thích phụ nữ mọi người cứ để trong lòng là được rồi, không nghĩ tới cô lại tưởng mình thích Bạch Mạn Nhu muốn theo đuổi chị, làm người cũng nên có lòng tự trọng một chút mà...

"A!" Tô Úc sửng sốt nửa ngày mới ý thức được mình trách oan người ta, khẩn trương gãi đầu nhìn đông nhìn tây, cười ha hả nói: "Hahahaha, gần đây trời có hơi nóng nhỉ. Tiểu Tống, em cũng rất thích chị, chị làm người thật thẳng thắn, ở chung với chị thoải mái vô cùng. Hahaha, à... chị, chị đói bụng không? Em xuống mua cơm hộp cho các chị ha." Nói xong, chạy xuống như một làn khói. Để lại Tiểu Tống ở đây cảm thấy buồn cười, gõ cửa đi vào phòng làm việc của Bạch Mạn Nhu, đem chuyện cười vừa rồi nói cho chị nghe.

"Em đừng trách em ấy, Tiểu Úc là thế đó. Chuyện gì mà em ấy quan tâm, thì em ấy lại vô cùng xem trọng nó." Bạch Mạn Nhu nở nụ cười, cũng không tức giận vì cô nói quan hệ của cả hai với Tiểu Tống, trong lòng lại cảm thấy ấm áp vô cùng. Tuy rằng mấy ngày nay Tô Úc rất ít nói những câu đại loại như em yêu chị, nhưng em ấy trước sau đều dùng phương thức của riêng em ấy để bày tỏ tình yêu với mình, quan tâm mình, thậm chí chiếm hữu mình.

"Sao mà trách em ấy được, vả lại bây giờ em ấy coi như là bà chủ của em, em không dám chọc em ấy đâu." Tiểu Tống nở nụ cười, nói thêm: "Nói thật, hai người các chị thật sự rất khiến người khác hâm mộ. Em và bạn gái em cả ngày cãi nhau, cô ấy nhỏ hơn rất nhiều so với em, không chênh lệch nhiều mấy so với Tô Úc, đáng tiếc một chút xíu cũng không hiểu cho em, tối ngày muốn này muốn nọ, cả ngày ầm ĩ với em."

"Từ từ đi, em ấy nếu thật sự quan tâm sẽ từ từ thay đổi." Bạch Mạn Nhu ngẩng đầu nhìn đồng hồ treo tường, thấy thời gian chênh lệch không nhiều lắm, liền cất sổ vào. Sau một lát, Tô Úc mang theo mấy hộp cơm hộp vào, đưa một hộp cho Tiểu Tống, còn cô cùng Bạch Mạn Nhu thì ra ngoài ngồi taxi đến trường cũ mua bánh cải thìa và nước giải khát để tráng miệng.

"Ơ, cuộc sống của hai người thật là tràn ngập ánh mặt trời, đãi ngộ không giống nhau nha ta ơi!" Tiểu Tống cười cợt, bưng hộp cơm đi về địa bàn của cô ấy ăn cơm, để lại Bạch Mạn Nhu và Tô Úc ở đây.

Ăn xong, điện thoại của Tô Úc vang lên. Là cuộc gọi của Tiền Thục Mai, bảo là ngày mai tới đây nhìn trường học của các cô một chút. Kể ra, hai tháng sắp tới này Tô Úc và Bạch Mạn Nhu sẽ không về nhà, Tiền Thục Mai ít nhiều có chút không yên lòng. Vốn muốn gọi các cô trở về, nhưng rồi lại nghĩ không bằng tự mình tới xem, tiện thể nhìn các cô ở đấy thế nào.

Sáng sớm ngày hôm sau, Tô Úc liền đến trạm xe lửa đón Tiền thục Mai tới. Vốn trưa nay cô có lớp, vì Tiền Thục Mai lại đây nên phải đổi đến buổi chiều, cũng may những học sinh kia đều rất dễ nói chuyện, sôi nổi bày tỏ buổi chiều lại tới nữa. Vào cửa, Tiền thục Mai tựa như là người lãnh đạo đang thị sát, đi lần lượt từng phòng vòng vo một hồi, khi nhìn thấy Tiểu Tống thì bà sửng sốt một chút, tùy cơ đơn giản lên tiếng chào hỏi với người ta xong liền lên lầu hai. Khi nhìn thấy phòng ngủ của Tô Úc và Bạch Mạn Nhu, khuôn mặt Tiền Thục Mai lại trầm xuống, nói: "Mày và Mạn Nhu buổi tối ngủ ở đây? Giường này nhỏ như vậy, hai người tụi bây chen chúc được à?" Một giường chăn mỏng, một gối, dù cho là chị em tốt cỡ nào cũng không thân mật đến mức như vậy được nhỉ?

"Ngủ được chứ mẹ, lâu dài cũng quen rồi. Vả lại mẹ không phải không biết, con ngủ một mình sợ tối, có chị Mạn Nhu ngủ với con, ngủ một giấc là tới hừng đông luôn, chưa mất ngủ khi nào."

"Mày đừng biện lý do với tao! Tao hỏi mày, vừa nãy ở dưới lầu người đó là nam hay nữ? Đó là giáo viên ở đây?" Tiền Thục Mai đóng lại cửa phòng ngủ, sợ bị người khác nghe thấy bà giáo huấn Tô Úc.

"Mẹ nói Tiểu Tống hả? Chị ấy là giáo viên Tiếng Anh ở đây, là nữ." Tô Úc không phản đối lời nói của mẹ cô, nói.

"Nữ?! Sao mày toàn tìm người gì đâu đến làm việc vậy? Tìm người nam không ra nam, nữ không ra nữ như vậy, trường học này còn phát triển nổi à?" Tiền Thục Mai càng nghĩ càng giận, trường học đang yên đang lành tìm một người nam không ra nam, nữ không ra nữ đến làm giáo viên. Lâu dài đừng nói tới học sinh, ngay cả con gái mình chắc cũng học cái xấu theo mất.

"Mẹ! Mẹ đừng trông mặt mà bắt hình dong được không? Tiểu Tống dạy Tiếng Anh rất tốt, học sinh đều vô cùng thích giờ học của chị ấy. Vả lại, gì mà nam không ra nam nữ không ra nữ, đó là sở thích của mỗi cá nhân. Mẹ cảm thấy nó không dễ nhìn, không hợp mắt, nhưng người khác thì thấy đẹp thì sao? Được rồi mẹ, trường học bên con làm ăn rất thuận lợi, ngài đừng quan tâm được không?" Tô Úc muốn quỳ xuống đất theo tạo hình ORZ mất, cô không hiểu, sao mẹ cô có thể thao thao bất tuyệt như thần thánh ấy được vậy.

"Tao không muốn nói mấy cái này với mày nữa, Mạn Nhu đâu? Sao không thấy con bé?"

"Chị Mạn Nhu đi đặt cơm trước ở quán cơm gần đây, hôm nay mẹ tới nên chị ấy muốn dùng cơm trưa chung với mẹ. Bây giờ đặt thức ăn trước, chờ buổi trưa chúng ta qua đó là trực tiếp ăn ngay được luôn."

"Mày coi mày, bao giờ có thể tỉ mỉ như Mạn Nhu. Sáng mày có lớp không? Nếu không thì theo mẹ đi dạo quanh trung tâm thành phố đi, nhiều năm rồi không tới đó."

"Được, chờ chị Mạn Nhu về rồi chúng ta cùng đi." Tô Úc cười nói, làm gì chú ý đến khuôn mặt của Tiền Thục Mai lại càng thêm khó coi. Rõ ràng là dạo phố với mẹ mình, thế mà còn phải kéo người khác vô. Có vẻ con gái của mình thích dính lên người Bạch Mạn Nhu vô cùng, từ lúc bắt đầu khi các cô trở về từ Bắc Kinh, mỗi lần bà thấy các cô là chưa lần nào hai người tách nhau ra, ngoài lần đặt cơm trưa này ra.

Hết chương 62.
 
Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ
Chương 63


/images/2024-0308.gif

Khi Bạch Mạn Nhu trở về sau khi đã đặt thức ăn xong, Tiền Thục Mai cũng không nhắc lại những vấn đề vừa nãy nữa. Nhờ Tiểu Tống giúp đỡ quản lý trường học một chút, Tô Úc cùng Bạch Mạn Nhu thu thập qua loa một hồi, rồi cùng Tiền Thục Mai đi đến trung tâm thương mại lớn của thành phố. Lúc này trung tâm vừa mới mở cửa, ngoài nữ nhân viên đang đứng trước quầy tiếp tân ra, còn có vài khách hàng đang đứng chần chừ ở phía trước trung tâm.

Tầng dưới cùng của trung tâm bày bán mặt hàng đồ trang sức, bất kể là trang sức vàng, bạc hay trang sức làm bằng ngọc gì đều có thể tìm thấy ở đây. Lầu hai là mặt hàng quần áo, ngoài những quầy quần áo bình thường ra còn có những quầy quần áo hàng hiệu, giá tiền cao ngất so với những quầy bình thường khác. Còn lầu ba lầu bốn, ngoại trừ đồ dùng hàng ngày thì là đồ dùng học tập của học sinh, ngoài những bà chủ gia đình và các học sinh ra, bình thường ở những lầu này rất ít người ghé qua. Đương nhiên, lầu ba có hơn phân nửa là khu vực của siêu thị, nước suối và thực phẩm ở trong rẻ hơn so với các cửa hàng bình thường khác, phần lớn người đều chọn đến siêu thị này mua đồ, cũng bởi vì để tiết kiệm được mấy tệ không đáng nhắc tới này.

Tiền Thục Mai là một người phụ nữ từng trải, bà bảo đi dạo quanh trung tâm thì đấy chính là đi dạo, chỉ nhìn mà không mua. Bắt đầu từ tầng dưới cùng, bà gần như nhìn xem hết từng món trang sức của các quầy hàng, thậm chí hỏi đủ loại câu hỏi với nhân viên quầy, lúc hỏi xong chỉ nói tiếng cám ơn, rồi lập tức lôi kéo bọn Tô Úc các cô đến quầy hàng khác. Đi dạo xung quanh một lát, ánh mắt Bạch Mạn Nhu bị sợi dây chuyền thủy tinh được bày trong quầy hấp dẫn. Chị bất giác lấy sợi dây chuyền mang trên cổ ra, phát hiện ngoại trừ màu sắc khác nhau, những chi tiết bên ngoài khác đều tổng thể giống nhau. Suy nghĩ đến từ lúc bắt đầu cho tới bây giờ, chị vẫn chưa tặng món quà nào cho Tô Úc ngoài cái móc khóa con heo không đáng nhắc tới kia, Bạch Mạn Nhu buồn bã không lên tiếng, đứng ở trước quầy hàng, thấy mẹ con Tô Úc đã đi ở đằng trước, không thèm ép giá với nhân viên, vội vàng móc tiền ra bảo cô ấy gói kỹ lại sợi dây chuyền thủy tinh kia.

"Ồ? Người đâu rồi?" Tô Úc bị Tiền Thục Mai lôi kéo, vừa đi vài bước lại cảm thấy là lạ, quay đầu lại mới phát hiện Bạch Mạn Nhu đang đứng ở một quầy hàng cách đó không xa nói gì đó với nhân viên, trong tay dường như cầm theo một cái túi. Định đi tới xem một chút, khuôn mặt mang theo nụ cười của Bạch Mạn Nhu lại đi về phía mẹ con các cô. Đi tới trước mặt Tô Úc, Bạch Mạn Nhu theo thói quen khoác lên cánh tay của cô, nói: "Tiểu Úc, dì Thục Mai, chúng ta lên lầu hai xem quần áo nhé?"

"Đi thôi, đúng lúc ta coi thử xem có cái gì đáng mua hay không." Tiền Thục Mai gật đầu, ánh mắt đảo qua một hồi về phía cánh tay Tô Úc bị chị kéo, bà đi tuốt đằng trước thẳng đến tận lầu hai. Không phải do Tiền Thục Mai quá nhạy cảm, thật sự là vì mấy ngày nay bà cảm thấy không dễ chịu cho lắm, chỉ cần hồi tưởng lại hành động của cả Tô Úc và Bạch Mạn Nhu, bà liền cảm thấy có một loại dự cảm vô cùng kỳ lạ. Đặc biệt là hôm nay lại biết Tô Úc và Bạch Mạn Nhu mỗi ngày chen chúc trên một chiếc giường chật hẹp, hơn nữa đi dạo phố với mẹ mình mà còn phải bị Bạch Mạn Nhu kéo cánh tay, Tiền Thục Mai không thể không đem quan hệ của hai người các cô nghĩ về một hướng không nên nghĩ.

Đương nhiên, những chuyện này đều là Tiền Thục Mai nghĩ trong lòng, Tô Úc dĩ nhiên là không hề biết được. Cô chỉ biết là cô bây giờ vô cùng tò mò những thứ gì ở trong túi mà Bạch Mạn Nhu đang cầm. Thấy Tiền Thục Mai ở đằng trước các cô vẫn luôn đi thẳng về phía trước, Tô Úc nhẹ nhàng véo ở dưới mu bàn tay Bạch Mạn Nhu, nói: "Chị Mạn Nhu, khi nãy chị mua cái gì ở quầy đó vậy? Cho em xem thử đi...."

"Muốn xem như vậy à?" Bạch Mạn Nhu ngẩng đầu nhìn Tiền Thục Mai đang tiếp tục đi ở phía trước, x** n*n lấy hai má Tô Úc, đợi đến sau khi cô gật đầu lại bắt đầu vòng vo một hồi: "Em muốn biết hửm, nhưng mà bây giờ chị không muốn nói cho em biết."

"Nè chị Mạn Nhu, em không giỡn đâu. Chị làm cho lòng hiếu kỳ của em nổi lên lại không chịu nói cho em, chị như vậy là rất xấu! Chị nói hay không, không nói thì em xuống hỏi nhân viên quầy đó khi nãy chị mua cái gì là được rồi." Tô Úc bắt đầu cười hì hì, quay người ra vẻ như định xuống lầu.

"Vừa thông minh lại vừa ngu ngốc!" Bạch Mạn Nhu kéo lại cô, lấy ra đồ từ trong túi, mở hộp ra để Tô Úc nhìn thấy sợi dây chuyền thủy tinh nằm bên trong: "Thật ra chị vẫn luôn muốn mua cái gì đó tặng cho em, hôm nay đúng lúc lại thấy sợi dây chuyền này. Ngoài màu sắc bên ngoài không giống nhau ra, còn lại kiểu dáng gần như là một kiểu. Vì thế... nên chị mua tặng em.". Truyện Phương Tây

"Chị còn nói em ngu ngốc, chị mới là ngu ngốc.... Tiền vốn hiện tại của chúng ta còn chưa kiếm về, trái lại chị còn mua tặng em dây chuyền nữa. Nhưng mà chị Mạn Nhu, em rất thích nó." Tô Úc cười vô cùng thỏa mãn, lấy sợi dây chuyền trong hộp ra đặt ở trên lòng bàn tay Bạch Mạn Nhu, nói: "Sinh nhật lần trước là em tự mình đeo cho chị, lần này chị đeo cho em nhé."

"Được!" Bạch Mạn Nhu dứt khoát đồng ý, phát hiện Tiền Thục Mai đã đến chỗ rẽ ở phía trước, chị cầm lấy dây chuyền đeo trên cổ Tô Úc, thuận tiện giúp cô sửa sang lại quần áo một lần nữa. Tất cả những chuyện này đều xảy ra vô cùng tự nhiên, chỉ là chuyện tự nhiên này lại đồng thời bị Tiền Thục Mai trong lúc vô tình quay đầu lại nhìn thấy được. Bà không cách nào hình dung được cảm giác khi đó, chỉ là cảm giác kỳ lạ trong lòng lại xuất hiện, khiến bà lo lắng không ngớt.

Đi dạo trong trung tâm gần hai giờ đồng hồ, trong tay Tiền Thục Mai cuối cùng cũng có thêm một cái túi quần áo. Quần áo bà thử rất vừa vặn, nếu không phải do Tô Úc vẫn cứ trả tiền buộc bà mua, bà thật không muốn khiến con mình tốn kém mua quần áo cho mình tí nào. Sợ Tô Úc lại mua cho bà nữa, Tiền Thục Mai nhanh chóng bảo mình đói bụng rồi, để Tô Úc cùng Bạch Mạn Nhu mang theo bà đến tiệm cơm trưa đã được đặt sẵn.

Món ăn Bạch Mạn Nhu đặt hầu như đều là món ăn ưa thích của Tiền Thục Mai và Tô Úc, khi các cô đến chỗ đấy, những món ăn lạnh đều đã được bưng lên, còn những món ăn còn lại đều hâm qua một lần, sau đấy đều được bưng lên hết. Đừng xem chỉ có ba người ăn cơm, món ăn ở trên bàn thật ra có tới 5, 6 món, ngoài món tôm chưa lột xác ra, còn lại đều là món thịt và thức ăn chay.

Thịt là thức ăn mà Tô Úc yêu nhất, sau khi cô cầm đũa lên là trước tiên kẹp lấy thịt trước. Ăn qua mấy cái, cả ba người đều bắt đầu liên tiếp gắp tôm về trong bát mình. Lúc lột xong tôm, Tô Úc tiện tay đặt tôm bóc vỏ trong tay mình vào trong dĩa Bạch Mạn Nhu, m*t m*t chất lỏng của tôm ở đầu ngón tay xong, lại lột thêm mấy con bỏ vào trong dĩa nhỏ của Tiền Thục Mai. Đang định lột con tôm của chính mình, trong dĩa lập tức xuất hiện một con tôm đã được lột sẵn. Bạch Mạn Nhu lấy một con tôm trong dĩa mình đưa cho cô, cười nói: "Mỗi người một cái, ăn cơm xong rồi từ từ lột. Nhìn dầu ở tay kìa, cho em... lau một chút đi." Nói qua, chị đưa giấy ăn vào trong tay Tô Úc, tuy nói là bảo cô tự mình lau, nhưng chị lại tự mình động thủ lau giúp Tô Úc.

Dáng vẻ không coi ai ra gì của hai người thật sự khiến Tiền Thục Mai cảm thấy hoảng sợ, bà cúi đầu ăn thức ăn trong dĩa mình, một hồi lâu mới ngẩng đầu nói với Tô Úc: "Tiểu Úc Tử, khi nào mày về mẹ giới thiệu cho mày con trai của đồng nghiệp tao trước đây, tuy là không so được với đứa nhỏ Thiểu Phong kia, nhưng mà cũng coi như không tệ." Tiền Thục Mai có quyết định của chính bà, bà không muốn thừa nhận suy nghĩ đó ở trong lòng bà, chỉ đành tự an ủi mình rằng Tô Úc còn chưa tìm được người yêu, đến khi có người yêu là sẽ tốt ngay, sẽ hiểu chuyện ngay.

"Giới thiệu con trai của đồng nghiệp mẹ quen trước đây? Mẹ, mẹ có ý gì?" Lông mày Tô Úc lại nhíu lại, chuyện của Đặng Thiểu Phong vừa mới qua, mẹ cô sao lại dự định giới thiệu người yêu cho cô nữa?! Đây là ý gì, sao không thể yên tĩnh được một thời gian chứ!

"Gì mà ý gì? Mày cũng bao lớn rồi, nhìn mày như con nít quấn quít lấy Mạn Nhu coi được sao? Vả lại Mạn Nhu người ta sớm muộn cũng phải tìm người chồng mới, mày không tìm người yêu chẳng lẽ định thối rữa ở trong nhà? Vả lại tao giới thiệu con trai của bà ấy cho mày quen biết thôi, nếu mày không hợp mắt thì tao cũng chẳng làm gì được, cũng có hề gì đâu." Lời này vừa nói ra, Bạch Mạn Nhu cùng Tô Úc không khỏi sửng sốt lên, lời này là có ý gì? Ý là chê hai cô dính nhau quá chặt? Hay là nhìn ra cái gì rồi?

Nhìn ra gì rồi? Trong lòng Tô Úc căng thẳng, theo bản năng nhìn Bạch Mạn Nhu một chút, phát hiện chị đang nhìn mình, Tô Úc không khỏi mím môi. Sau một lát, nói: "Mẹ, mẹ cũng đã nói con lớn như vậy rồi, chuyện người yêu tự con có thể giải quyết, tìm người thế nào con tự có quyết định của chính con, mẹ đừng quan tâm. Bây giờ là thời điểm quan trọng của trường học, nào con xử lý xong sẽ thường thường về nhà."

"Được rồi! Ăn cơm đi, cơm nước xong đưa tao đến trạm xe lửa." Tiền Thục Mai không muốn tiếp tục nghe Tô Úc nói những chuyện này, nét mặt hơi trầm xuống, im lìm ăn cơm.

Hết chương 63.
 
Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ
Chương 64


/images/2024-0308.gif

Ăn cơm xong, Tô Úc và Bạch Mạn Nhu hai người đưa Tiền Thục Mai đến chỗ xe lửa, sau khi các cô về trường học, Tiểu Tống dòm một chút là nhận ra Tô Úc tựa hồ đang có tâm sự. Dù sao cô ấy cũng là người từng trải, đoán sơ sơ cũng hiểu mảy may: "Sao vậy? Bị mẹ em mắng hay gì sao?" Tiểu Tống liếc nhìn Bạch Mạn Nhu, đúng lúc bây giờ không có lớp, có thời gian để nói chuyện phiếm.

"Cũng không có chuyện gì, nhà nào cũng có nỗi khó xử riêng mà thôi." Tô Úc đưa nước cho Bạch Mạn Nhu bảo chị uống trước, lại nghĩ đến dáng vẻ lúc ăn cơm khi Tiền Thục Mai nói những câu kia, cô liền cảm thấy run sợ trong lòng. Cô luôn cảm thấy mẹ cô tựa như muốn ăn thịt người vậy, nếu phối hợp thêm hình ảnh ngoài âm thanh ra thì chính là: Mày không chịu tìm người yêu?! Mày mà không tìm thì tao đem mày nhét về trong bụng, coi như chưa từng sinh mày!

"Em không nói chị cũng hiểu, người như chúng ta có thể tìm được tình yêu lâu dài đã là chuyện khó khăn rồi, lại càng khó khăn hơn khi phải comeout với bố mẹ. Như chị, hồi trước chị quen người bạn gái đầu tiên, lòng liền như lửa đốt comeout với bố mẹ, kết quả là ầm ĩ đến mức mẹ của chị định tự sát. Khi đó còn trẻ nông nổi, không quản bố mẹ nghĩ thế nào, kéo hành lý bỏ nhà ra đi... Bây giờ bố mẹ chị vẫn khỏe mạnh, nhưng chị thì tựa như có bố mẹ cũng như không có, ầm ĩ đến mức đó rồi, bọn họ đã sớm coi như không có đứa con gái như chị. Bảo là trừ phi chị yên phận gả cho một người đàn ông nào đó, nếu không thì vĩnh viễn cũng đừng về nhà." Tiểu Tống thoải mái nói, mất mác trên mặt lại không che giấu được đau khổ trong lòng. Con đường này khó khăn bao nhiêu, người ngoài không biết nhưng bản thân cô thì biết rất rõ, bị người nhà khinh bỉ, bị xã hội ruồng bỏ. Vốn tưởng rằng có người yêu thì sẽ có toàn bộ thế giới, nhưng mà căn bản, sự thực vốn không dễ dàng như ta nghĩ!

"Bố chị đồng ý chuyện của bọn chị, nhưng mà mẹ của Tiểu Úc... Bà ấy đến bây giờ vẫn chưa biết chuyện của bọn chị." Bạch Mạn Nhu khẽ thở dài, chị thật không nghĩ đến Tiểu Tống đã từng trải qua như vậy, nếu so sánh thì chị thật sự vẫn còn rất hạnh phúc. Không nói đến chuyện có thể ở bên cạnh Tô Úc, ít ra chị vẫn còn bố chị ủng hộ.

"Bố chị thật là một người bố am hiểu lòng người, chị không biết, lúc trước mẹ em kiên quyết bảo em bị bệnh thần kinh, còn định đưa em đi bệnh viện chữa bệnh nữa. Yêu người cùng giới với mình là bệnh tâm thần sao? Tuyệt nhiên không phải. Bọn họ cảm thấy nam nữ yêu nhau mới là đạo lý hiển nhiên, mà cho rằng phụ nữ với phụ nữ, đàn ông với đàn ông là chuyện điên khùng, là chuyện khiến người ta ghét bỏ. Thế thay cách nói thử, nếu từ lúc bắt đầu là nữ-nữ, nam-nam thì.... phỏng chừng bây giờ nếu một nam một nữ yêu nhau cũng sẽ thành bệnh thần kinh chắc." Tiểu Tống nở nụ cười, thấy Tô Úc mím môi như đang suy nghĩ cái gì, đứng dậy đi tới trước mặt cô vỗ vỗ bờ vai của cô, nói: "Cứ từ từ đi, mẹ em phải cần em và chị Mạn Nhu dẫn dắt đôi chút, quá nhanh cũng không được, quá chậm thì để bản thân bà ấy phát hiện, càng toi hơn... từ từ mà giải thích đi, ít nhất chị cũng từng cố gắng qua, vì thế nên chị không muốn hai người cũng sẽ rơi vào kết cục giống chị."

"Em hiểu, hai chúng em đi tới bây giờ, tuy rằng không trải qua nhiều chuyện lên voi xuống chó cho lắm, nhưng ít ra cũng đã đi được tới bây giờ. Hiện tại chỉ còn mỗi mẹ em thôi, nói thế nào em cũng không thể lâm trận lùi bước được." Tô Úc đáp trả bằng một nụ cười kiên định, theo bản năng nắm lấy tay Bạch Mạn Nhu. Một luồng ấm áp lan truyền thông qua lòng bàn tay, tựa hồ đang nói cho đối phương biết, mọi chuyện đều sẽ ổn.

Buổi tối, trong phòng ngủ ở trường học, Tô Úc ôm Bạch Mạn Nhu, hai người nhìn nhau không nói gì. Giường tuy rằng rất chật hẹp, nhưng hoàn toàn chứa được hai người ôm nhau ngủ. Tô Úc vẫn còn đang suy tư những lời mà buổi trưa Tiểu Tống nói với cô, trong đầu của cô chợt hiện khuôn mặt mẹ mình, còn có tóc bạc nơi thái dương của bà. Thở dài, Tô Úc hôn lấy tóc của Bạch Mạn Nhu, nói: "Chị Mạn Nhu, có lẽ là em nhạy cảm... Thế nhưng em luôn cảm thấy, lúc ăn cơm mẹ em nói những câu thế không phải là bắn tên không đích, trái lại là bà hẳn nhận ra điều gì cho nên mới như vậy. Em định tìm lúc nào đấy nói chuyện với bà, chú Bạch cũng đồng ý chuyện của chúng ta rồi, em không muốn gạt mẹ em nữa. Vả lại, bà với chú Bạch...."

"Chị hiểu ý của em, em lớn rồi, em muốn làm gì thì cứ đi làm đi. Chỉ là đừng khiến cho dì Thục Mai kích động quá, em cứ từ từ nói suy nghĩ trong lòng em cho dì ấy nghe. Không thì để chị cùng nói với em, chúng ta bây giờ đang yêu nhau, sao có thể để mỗi mình em đi nói được? Dù sao đây cũng là chuyện của hai người chúng ta." Bạch Mạn Nhu nắm lấy mu bàn tay của Tô Úc, đây coi như là hành động theo thói quen, chỉ cần hai người ngủ cùng nhau, chị đều sẽ thỉnh thoảng nắm lấy nơi này của Tô Úc xoa tới xoa lui.

"Chị Mạn Nhu, có chị ở bên thật là tốt." Tô Úc trở tay cầm lấy bàn tay không an phận của Bạch Mạn Nhu, sờ qua sờ lại giống như chị: "Chờ sau này kiếm về hết tiền vốn rồi, chúng ta đi nhận nuôi một đứa trẻ nhé. A.... Nếu chị không thích thì chúng ta sẽ không nuôi, trước hết phải giải quyết chuyện mẹ em trước cái đã."

"Miễn em thích là được rồi, dù sao bây giờ cũng đã đi vào nề nếp hết rồi. Chuyện nhận nuôi, cũng phải đợi dì Thục Mai đồng ý chuyện của hai ta rồi nói sau. Bây giờ nuôi một đứa bé không dễ đâu, chị biết em thấy chị thích con nít nên mới có ý nghĩ như thế. Thật ra mỗi người phụ nữ đều có bản năng của người mẹ, thích con nít cũng rất bình thường, em không cần phải vì chị mà nghĩ đến chuyện con nuôi. Chị có em là được rồi, em không sợ lúc nhận con nuôi rồi, em bé sẽ suốt ngày kề cận chị sao? Đến lúc đó lại ghen...."

"À à à! Chuyện nhận nuôi chúng ta cứ để sau này hãy nói ha!" Tô Úc vừa nghe đến việc có em bé thì không thể mỗi ngày ở bên cạnh Bạch Mạn Nhu, thỉnh thoảng lại bị vướng bận bởi đứa trẻ, cô trực tiếp xua tan ý nghĩ nhận nuôi, cô cũng không muốn có một tiểu tam nho nhỏ trở ngại các cô thân mật đâu.

"Em đấy! Chị biết em sẽ nói thế mà!" Bạch Mạn Nhu nở nụ cười, ánh đèn lờ mờ vẫn đang dừng ở gương mặt trẻ tuổi của Tô Úc: "Tiểu Úc, mấy ngày này chị trước nói cho bố chị, để bố chị nói chuyện với dì Thục Mai đi, qua một thời gian rồi chúng ta sẽ trở về nói rõ chuyện này với bà. Tiểu Tống nói đúng, chuyện này nhanh không được mà chậm cũng không được. Nếu để cho dì Thục Mai tự mình biết chuyện này, phỏng chừng lại ồn ào kịch liệt như mẹ của Tiểu Tống mất thôi."

"Vâng, tính tình mẹ em là vậy đó. Bà mà không hợp một câu nào là đã muốn ném bom rồi, chứ nói chi là bảo bà về chuyện của chúng ta. Có lúc em suy nghĩ, nếu mẹ em có một nửa hiểu ý người như chú Bạch là tốt rồi. Mỗi người bố người mẹ đều luôn miệng bảo muốn con mình hạnh phúc, lời này ai ai cũng nói được, mà đến chuyện hôn nhân đại sự thì hận không thể trói con mình lại đẩy mạnh tiêu thụ ra ngoài. Hạnh phúc, hạnh phúc bây giờ em đã có rồi, chỉ còn chờ vào mẹ em có thể tiếp nhận hay không thôi."

"Vậy.... Tiểu Úc, nếu dì Thục Mai không chấp nhận thì sao?" Em có phải... sẽ rời bỏ chị hay không?

"Chị lại suy nghĩ lung tung gì thế? Không phải chị quên những lời khi chị ở Bắc Kinh nói với em rồi chứ? Chị Mạn Nhu, tình cảm em đối với chị trước giờ chưa từng thay đổi. Nếu mẹ em không chấp nhận, em sẽ chờ đến khi bà chấp nhận, em sẽ không vì mẹ em phản đối mà rời bỏ chị. Chị là người bạn đời mà em nhận định, dù cho em chưa từng trải qua chuyện yêu đương, thế nhưng em cũng biết rõ đạo lý tòng nhất nhi chung (giữ lòng chung thủy suốt đời). Vả lại, giữa chúng ta bây giờ đã sớm không phải là mối tình đầu hay gì gì đó rồi, chị đối với em mà nói không chỉ là người yêu, người thân, mà là một phần trách nhiệm lâu dài. Em nói những lời này cho dù đến già vẫn sẽ giữ lời, vì thế chị đừng suy nghĩ lung tung, chỉ cần chị có thể kiên định đứng ở bên cạnh em, ủng hộ em, không rời bỏ em.... Em sẽ có dũng khí để đi đối mặt tất cả."

"Tiểu Úc... Em thật đã trưởng thành rồi. Chị cũng là người giữ lời, chị sẽ không lại suy nghĩ lung tung nữa." Bạch Mạn Nhu tắt đèn, thoải mái vùi ở trong lồng ngực của Tô Úc. Nằm trong ngực của cô, chị luôn cảm thấy nơi này là nơi ấm áp thoải mái nhất trên thế giới, chỉ cần là ở trong ngực của cô, chuyện phiền lòng gì đều sẽ tan thành mây khói.

Hết chương 64.
 
Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ
Chương 65


/images/2024-0308.gif

Đôi khi có một số việc xảy ra khiến mọi người không thể nào đoán trước được, sự xuất hiện của nó khiến cho đương sự không thể ngờ tới. Mà những chuyện xảy ra này, lại có sự liên quan ngàn tơ vạn sợi với mộng cảnh ban đầu.

Cho dù Tô Úc cùng Bạch Mạn Nhu đều đã chuẩn bị tâm lý sẵn sàng để qua một đoạn thời gian sau sẽ nói cho Tiền Thục Mai về quan hệ của hai người, thế nhưng hai người còn chưa lựa chọn kỹ càng ngày nào tháng nào, quan hệ của hai người đã bị phơi thây ngoài ánh sáng. Mà nguồn gốc của chuyện này, bắt nguồn từ một cú điện thoại, là điện thoại của dì ba Tô Úc mời Tiền Thục Mai và Tô Úc tham gia lễ cưới của con gái bà ta.

Vốn Tô Úc và Bạch Mạn Nhu không tính về nhà những hôm cuối tuần, Tô Úc bụng định sẽ tạo một cuộc hẹn hò thật đẹp vào chủ nhật này. Cô nghĩ rằng ở đây khó có được ngày nghỉ, dự sẽ ở bên cạnh nhau để kéo gần sự thân mật. Chỉ tiếc người tính không bằng trời tính, Tiền Thục Mai sáng sớm liền gọi điện thoại cho Tô Úc bảo cô cuối tuần về nhà ăn cơm. Lời của mẹ cô là không cho từ chối, vừa vặn Bạch Mạn Nhu lâu ngày vẫn chưa thấy bố của chị, vì thế hai người dứt khoát buổi trưa ngồi xe lửa trở về.

Về đến nhà, Bạch Bách Tùng rất là làm tròn bổn phận đang thay Bạch Mạn Nhu quản lý chuyện làm ăn của siêu thị, còn Tiền Thục Mai thì ở trong phòng bếp bận bịu rửa rau thái rau. Biết Tô Úc các cô đã trở về, Tiền Thục Mai liền bảo Tô Úc rửa tay một cái rồi vào nhà bếp lựa đậu tây giúp bà. Bà vừa cầm dao làm bếp thành thục cắt từng miếng thịt bò, vừa như đang nói chuyện nhà với Tô Úc: "Con gái của dì ba mày sắp kết hôn, cuối tuần sau tiến hành."

"Ồ, thật tốt đó. Cuối tuần sau con còn có lớp dạy, con không đi đâu, mẹ cùng đi với chú Bạch đi nhé." Tô Úc hờ hững nói, chuyện kết hôn của họ hàng chẳng thèm để tâm cho lắm, cúi đầu chuyên tâm đấu tranh với đậu tây trong thao.

"Mày đừng có giả bộ với tao, không phải mày không biết bà đây muốn nói cái gì! Con gái của dì ba mày chỉ lớn hơn mày một tuổi, chồng của người ta là bạn bè của mẹ nó giới thiệu cho. Mày nhìn lại mày một chút đi, tao muốn giới thiệu cho mày thì mày không muốn... Vậy mày tự mình tìm đối tượng đi, coi coi con gái người ta cũng sắp kết hôn rồi, còn mày cho tới giờ ngay cả thằng bạn trai cũng chưa có! Mày coi mày.... mày bảo tao nên làm sao với mày hả!" Tiền Thục Mai cố ý làm cho âm thanh cắt thịt kêu lớn hơn, tựa như đang phát tiết bất mãn trong lòng.

"Con giả bộ cái gì chứ? Không có đối tượng thì sao vậy? Không có đối tượng cũng không phải lỗi của con mà. Con nói mẹ nghe, sao mẹ không nhìn xã hội hiện nay một chút chứ. Bây giờ người hơn 30 tuổi còn chưa kết hôn chẳng phải có rất nhiều sao? Chuyện tìm đối tượng này không thể vội vàng được, thế nào cũng phải để rùa nhìn hạt đậu xanh* mới được chứ?" Âm thanh cắt thịt của cây dao dưới tay Tiền Thục Mai làm Tô Úc cảm thấy vô cùng sợ hãi, cô bất giác rùng mình một cái, tiếp tục cúi đầu làm đậu tây.

(*Rùa nhìn hạt đậu xanh; câu Hán là: vương bát khán lục đậu, ý chỉ hai người tâm đầu ý hợp nhìn thấy nhau, vì mắt rùa cũng tròn tròn, lại có viền màu xanh giống hạt đậu.)

"Cái gì mà nhìn đậu xanh hả! Thiểu Phong vừa ý mày, nhưng mày thì đáp trả thế nào? Vốn chuyện này đã qua rồi, tao nhắc lại cũng không còn ý nghĩa gì, nhưng mày thử coi lại mày đi! Lúc đầu tao nói hết lời để Bạch Mạn Nhu thử khuyên mày quen thử Thiểu Phong xem sao, không được thì tao sẽ tìm người khác. Còn mày thì sao, mày thì lại mang theo hành lý trốn tới Bắc Kinh! Mày nói mày biết chuyện mày trưởng thành, mày biết chuyện cái rắm chứ biết! Lại còn định học người ta 30 tuổi cũng chưa kết hôn? Mày muốn làm gì hả?"

"Mẹ bảo chị Mạn Nhu khuyên con thử quen Đặng Thiểu Phong?" Động tác lựa đậu tây của Tô Úc ngừng lại, nhớ tới buổi tối ngày hôm ấy Bạch Mạn Nhu nói với mình những câu kia khiến mình thương tâm khó chịu cỡ nào. Tạm thời tách ra để thử quen Đặng Thiểu Phong? Cô vẫn luôn cảm thấy chuyện đó không phải là chủ ý của Bạch Mạn Nhu, hiện tại nếu không nghe mẹ cô chính mồm nói ra, chuyện này có thể sẽ vẫn luôn trở thành vướng mắc trong lòng cô, bất luận rằng cô yêu Bạch Mạn Nhu nhiều cỡ nào.

"Khuyên hay không lúc đó mày cũng đi Bắc Kinh rồi, tao còn nghĩ ngày thường mày hay dính với Mạn Nhu, lời của nó mày nhất định sẽ nghe. Kết quả thì sao? Tiểu Úc Tử, mẹ đã lớn tuổi thế này rồi, có thể còn sống được bao nhiêu năm đâu. Công việc bây giờ của mày cũng ổn định, dù sao cũng nên tìm đối tượng, phụ nữ vẫn phải cần một gia đình ổn định mà!"

"Mẹ! Mẹ có biết hay không nếu không tại mẹ thì chị Mạn Nhu...." sẽ không đề cập đến chuyện tạm thời tách ra với con, thì sẽ không khiến hai tụi con giày vò lẫn nhau! Tô Úc nuốt nửa câu sau vào trong bụng, lông mày của cô nhíu lại chặt chẽ, sau một thời gian nỗ lực hít sâu, cố gắng bình tĩnh, nói: "Mẹ, mẹ đừng luôn nói những lời này được không? Duyên phận trời đã định, nếu đến sẽ đến, chuyện tìm đối tượng này không thể gò ép được."

"Mẹ gò ép mày sao? Mẹ cũng không ép mày quen ai yêu ai mà, mẹ chỉ là muốn giúp mày giới thiệu một chút, biết đâu một ngày nào đó mày thích người ta thì sao. Nếu phải dựa vào bản thân mày, có thể làm ra trò trống gì được sao? Cả ngày mày chỉ biết dính chặt một chỗ với Mạn Nhu, người giáo viên duy nhất trong trường học bên kia của mày lại là nửa nam nửa nữ, mày nói thử xem nếu mẹ không giới thiệu cho mày thì mày làm sao bây giờ!"

"Mẹ! Mẹ đủ chưa? Con dính một chỗ với chị Mạn Nhu thì thế nào?! Hai chúng con không trộm không cắp, ngăn trở chuyện gì của ngài chứ? Trước đây hai con cũng dính như thế, sao khi đó mẹ không thèm nói mà giờ mẹ lại nói!" Giọng nói của Tô Úc đề cao tám độ, hơi có chiều hướng muốn đánh nhau. Hết cách rồi, bây giờ cô đang ở trong thời hạn nhạy cảm, chỉ cần có chuyện gì dính dáng đến Bạch Mạn Nhu, cô liền trở nên khác thường không giống bản thân.

"Mày nói chuyện kiểu đó là sao hả! Không trộm không cắp ngăn trở chuyện gì của tao hả? Tao là mẹ mày! Hai đứa tụi bây cả ngày dính chặt với nhau thì ra thể thống gì! Còn ngủ cùng nhau nữa, nói với người ngoài chắc người ta chê cười chết thôi? A? Con gái lớn thế này còn ngủ chung với người ta, lại ngủ trên chiếc giường nhỏ như vậy! Mày không ngại chứ tao còn ngại thay mày!"

"Ngủ chung thì làm sao?! Bởi vì con ngủ chung với Bạch Mạn Nhu nên sẽ thành chuyện cười cho người ta? Hai người phụ nữ thì làm sao? Ngại? Xưa nay con chưa từng thấy ngại! Con không những ngủ cùng với chị ấy bây giờ, tương lai sau này con vẫn sẽ ngủ chung với chị ấy! Thế thì làm sao chứ!" Con mắt Tô Úc trợn thật lớn, ném hết đậu trong tay về trong thao một cái, nói: "Con nếu đã nói rồi thì sẽ không sợ thừa nhận, chuyện này con đã sớm dự định nói hết cả rồi! Đời này con cũng sẽ không kết hôn, cũng sẽ không đi tìm đối tượng! Con yêu Bạch Mạn Nhu, con chỉ sẽ mãi ở bên cạnh chị ấy!" cả đời!

Sững sờ, kinh ngạc, đờ ra....

Tiền Thục Mai vẫn chưa phản ứng nỗi lời nói vừa rồi của cô, bà gắng sức nuốt xuống một ngụm nước bọt, trong hốc mắt đột nhiên có chút lệ đang xoay vòng. Có lẽ là âm thanh của Tô Úc vừa rồi quá lớn, Bạch Mạn Nhu ở bên ngoài nhà bếp cảm thấy là lạ nên nhanh chóng chạy đến, kéo cửa phòng bếp ra, không hiểu ra sao cả, hỏi: "Dì Thục Mai, Tô Úc, hai người làm sao vậy?" Đang yên lành sao lại căng thẳng đến thế này?

"Mày, mày nói lại cho tao.... Mày nói lại lời vừa rồi cho tao nghe!" Tiền Thục Mai gần như là la to, bà hoàn toàn không nhìn đến Bạch Mạn Nhu đang đứng ở cửa phòng bếp, ngón tay run rẩy chỉ vào Tô Úc, dường như không thể tin nỗi những lời vừa rồi là Tô Úc nói ra.

"Con nói! Đời này con sẽ không kết hôn, cũng sẽ không tìm đối tượng! Cho dù kết hôn con cũng phải kết hôn với Bạch Mạn Nhu, con yêu chị ấy! Con sẽ mãi ở bên cạnh chị ấy! Cả đời đều...." Tô Úc còn chưa nói xong, dấu năm ngón tay rõ ràng đã hằn trên gò má của cô, âm thanh vang dội của cái tát như vậy làm cho Bạch Mạn Nhu đang rơi vào trạng thái không tên sợ hết cả hồn, ý thức được chuyện gì xảy ra, chị vội vàng kéo Tô Úc đến bên cạnh mình, nói: "Tiểu Úc, em không sao chứ? Dì Thục Mai, chuyện này đều là con không tốt... chúng con cũng không muốn giấu dì, thật sự... xin lỗi..." Cúi đầu, Bạch Mạn Nhu kéo Tô Úc đến đằng sau mình, tư tâm của chị không hy vọng Tô Úc chịu nỗi đau của da thịt, nếu quả thật muốn đánh thì đánh chị là được rồi!

"Tô Úc, mày có biết là mày đang nói cái gì hay không! Mày đang nói cái gì vậy! Nó là nữ đó! Hai đứa tụi bây đều là nữ đó!" Nước mắt Tiền Thục Mai rốt ráo tràn mi, bà lùi lại mấy bước, trong ánh mắt tràn đầy thất vọng: "Bây giờ vẫn còn kịp, mày cắt đứt ý nghĩ ấy cho tao, cắt đứt cho tao!! Không làm... không làm thì tao không có đứa con gái như mày, tụi bây.. chuyện này nếu như truyền ra ngoài, khuôn mặt của tao để ở đâu bây giờ! Bố nó ơi, tôi có lỗi với ông quá mà!" Tiền Thục Mai ngửa đầu k** r*n một trận, cơ thể run rẩy một hồi, sau đấy trước mắt hoàn toàn tối đi, mất đi tri giác té xỉu ở trên đất.

Hết chương 65.

_______
 
Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ
Chương 66


/images/2024-0308.gif

"Mẹ!"

"Dì Thục Mai!"

Bạch Mạn Nhu và Tô Úc cùng lúc kêu lên, hai người các cô đâu nghĩ rằng Tiền Thục Mai sẽ đột nhiên ngất xỉu đâu. "Mẹ! Xin lỗi..." Tiền Thục Mai ngất xỉu khiến Tô Úc hoảng sợ, cô không biết nên làm thế nào, quỳ gối ở bên người Tiền Thục Mai, lớn tiếng khóc lên. Chỉ có Bạch Mạn Nhu vẫn còn duy trì sự bình tĩnh được, bằng tốc độ nhanh nhất bấm điện thoại gọi cho cấp cứu, đồng thời vội vàng chạy qua siêu thị nói cho Bạch Bách Tùng về tin Tiền Thục Mai ngất xỉu.

Vừa nghe Tiền Thục Mai ngất xỉu, Bạch Bách Tùng không thèm quan tâm rằng mình đang tính tiền cho khách hàng, mau chóng cùng Bạch Mạn Nhu khóa cửa siêu thị xong, chạy vào trong nhà. Về đến nhà liền nhìn thấy Tô Úc đang quỳ gối khóc trong nhà bếp, Bạch Bách Tùng chỉ than một câu: "Tiểu Úc, con quá nóng lòng!" rồi nhanh nhẹn ôm lấy Tiền Thục Mai, thả bà nằm xuống trên ghế sofa. Đến khi xe cấp cứu tới rồi, ba người cùng nhau đỡ Tiền Thục Mai lên xe, đi thẳng đến bệnh viện trong thị trấn cổ.

Có lẽ vì hôm nay là cuối tuần, trong bệnh viện luôn có thể nhìn thấy người người cầm rổ hoa quả ra ra vào vào. Ba người mắt thấy Tiền Thục Mai bị đẩy vào phòng cấp cứu, trái tim cũng treo lên theo ánh đèn sáng lên trước phòng. Tô Úc còn đang không ngừng khóc nức nở trên hành lang, bây giờ cô mới nhớ tới lời Tiểu Tống khuyên nhủ cô không thể gấp rồi, nhưng bây giờ thì hối hận có lợi ích gì? Đã biết rõ chuyện này sẽ mang đến rất nhiều k*ch th*ch cho Tiền Thục Mai, mà cô thì lại không biết giờ biết lúc nói ra hết. Một cái tát đáng cái gì chứ, chỉ cần mẹ cô không sao, cho dù đánh cô cả trăm cái tát cô cũng cam tâm tình nguyện.

"Tiểu Úc à, không sao đâu. Bình thường cơ thể của Thục Mai rất khỏe mạnh, sẽ không sao đâu." Bạch Bách Tùng thấy Bạch Mạn Nhu đang ôm lấy cô, ông chỉ đành biết đứng bên người cô, dùng ngôn ngữ để an ủi cô.

"Chú Bạch, là lỗi của con. Nếu không phải vì con quá xúc động nói ra hết tất cả, mẹ của con sẽ không vì bị k*ch th*ch mà ngất đi." Con mắt Tô Úc đỏ ngầu, ngay cả âm thanh cũng nghẹn ngào theo, Bạch Mạn Nhu nhìn thấy ở trong mắt, khỏi phải nói có bao nhiêu khó chịu, hận không thể đổi cơ thể với cô, thay cô đau thay cô khó chịu.

"Cũng không phải là lỗi của con, dù sao chuyện của hai con sớm muộn cũng phải để Thục Mai biết, bây giờ nếu đã biết rồi thì cũng không phải chuyện xấu gì." Bạch Bách Tùng thở dài một tiếng, bây giờ ông thật muốn hút thuốc, đáng tiếc trong túi quần lại không hề có thuốc lá. Đèn ở phòng cấp cứu sau một lúc liền tắt, vài người y tá đẩy Tiền Thục Mai vào phòng bệnh bình thường, đến khi các cô ấy trở ra, một cô trong số các cô y tá đó đảo mắt qua ba người trong hành lang, nói: "Ở đây ai là Bạch Bách Tùng?"

"Là tôi. Bà ấy sao rồi? Có chuyện gì không?" Bạch Bách Tùng hỏi.

"Không có gì, không thấy bác sĩ đều trở về hết sao? Bà ấy bị vậy là do chịu k*ch th*ch, hơn nữa bản thân còn có chứng tuột huyết áp. Bây giờ người đã tỉnh rồi, bà ấy bảo con gọi ông vào đấy."

"Được được được, tôi vào liền, cám ơn cô y tá." Bạch Bách Tùng lễ phép gật đầu về phía các cô y tá, đang định đi vào lại thấy Tô Úc cũng định vào theo, lập tức ngăn cô lại ở bên ngoài, nói: "Bây giờ con và Mạn Nhu chờ ở bên ngoài đi, ta vào xem là được rồi. Con bây giờ đừng gặp mẹ con, không thì bà ấy lại bị k*ch th*ch nữa."

"Vậy, vậy con chờ ở đây... bao lâu con cũng chờ." Tô Úc nghẹn ngào nói.

"Con và Mạn Nhu đi ăn chút gì đó đi, giữa trưa hai đứa còn chưa ăn cơm mà. Lúc về thì mua chút cháo trắng cho ta và Thục Mai là được, bà ấy vừa mới tỉnh lại, nên ăn cháo thôi." Bạch Bách Tùng nói xong, quay người đẩy cửa tiến vào phòng bệnh. Để lại Tô Úc và Bạch Mạn Nhu đứng ở ngoài cửa một lát, sau đấy chậm rì rì đi xuống lầu, đến tiệm ăn bình dân gần đây.

Đã xảy ra chuyện như vậy nên chẳng ai có thể nuốt trôi gì cả, Bạch Mạn Nhu gọi ly sữa nóng cho Tô Úc, lại kêu thêm hai phần cháo trắng và chút dưa cải gói kỹ đem về. Chị ngồi ở bên cạnh Tô Úc ôm cô vào trong ngực, an ủi: "Không sao đâu Tiểu Úc, bây giờ dì Thục Mai đã tỉnh rồi... Không còn chuyện gì rồi.. Có bố chị ở đó với dì Thục Mai, sao em còn chưa yên tâm đây?"

"Chị Mạn Nhu, không lẽ em sai rồi sao. Có lúc em thật sự cảm thấy, nếu như em chưa từng sinh ra trên thế giới này thì thật tốt biết bao. Vậy thì, mẹ em sẽ không bị em làm tức giận mà ngất đi, vậy thì..." Tô Úc vẫn chưa nói hết, Bạch Mạn Nhu liền vươn ngón tay chặn lại môi cô, nói: "Vậy thì chị sẽ không gặp được em, cũng sẽ không có cái gọi là hạnh phúc rồi. Tiểu Úc, em quên buổi tối ngày hôm ấy em nói với chị sao? Em nhắc chị đừng quên lời chị nói, hôm nay chị ngược lại phải nhắc nhở em. Sau này không cho phép nói những lời ngu ngốc như vậy, có chuyện gì thì chúng ta cũng phải cùng nhau đối mặt, không có chuyện gì là không thể cả, biết không?"

"Chị Mạn Nhu, em chưa từng có ý định đổi ý bao giờ, thật đấy. Cũng may còn chị làm bạn với em, nếu không thì em thật sự không biết nên làm thế nào nữa... Có lúc nghe mẹ em lải nhải chuyện kết hôn tìm người yêu, em thật cảm thấy vô cùng mệt mỏi, nhưng mỗi khi có chị ở bên cạnh em, thì mệt mỏi gì gì đó đều tan biến cả. Ngẫm lại, em thật sự rất thỏa mãn, vì có thể tìm được người yêu tốt như chị." Tô Úc dựa vào bờ vai của chị, lời vừa ngừng, nước mắt lại chảy ra. Cô thật sự cảm thấy thỏa mãn, nếu như người ở bên cạnh cô không phải là Bạch Mạn Nhu mà là người khác, có lẽ chắc cô không thể nào kiên định được như bây giờ mất.

"Có em ở bên cạnh chị cũng rất thỏa mãn, chúng ta cứ từ từ thôi được không? Nếu chúng ta muốn ở bên nhau, toàn bộ những chuyện này cũng cần nên đối mặt. Chị tin tưởng tất cả rồi sẽ tốt lên, thật đấy." Bạch Mạn Nhu mỉm cười, cầm lấy ly sữa bò thổi thổi, sau đấy đưa đến bên miệng Tô Úc bảo cô uống vào, lại thay cô lau khóe miệng, nói: "Đi thôi, chúng ta lại đấy chờ tiếp... Ai biết lát nữa dì Thục Mai lại muốn gặp em thì sao."

"Được." Tô Úc gật đầu, tựa như đứa trẻ bị Bạch Mạn Nhu nắm tay, từng bước một đi lên lầu, vốn bước chân đang nặng trĩu lại được Bạch Mạn Nhu dẫn dắt mà trở nên nhẹ nhõm đi rất nhiều.

Đi tới cửa phòng bệnh, Tô Úc cầm cháo trắng đã chuẩn bị xong, do dự chốc lát cuối cùng vẫn đẩy cửa đi vào. Tiền Thục Mai đã tỉnh lại, bà đang dựa vào gối ngồi ở trên giường, còn Bạch Bách Tùng thì lại ngồi trên chiếc ghế bên cạnh giường. Dáng vẻ hai người dường như đã trầm mặc rất lâu, ai cũng không nói gì. Thấy Tô Úc bước vào, Tiền Thục Mai lập tức nhắm mắt lại, không để ý tới cô. Còn Bạch Bách Tùng thì cho cô một ánh mắt, ý bảo cô thả thức ăn xuống rồi về nhà trước với Bạch Mạn Nhu đi.

Đến khi cô đi ra ngoài, Tiền Thục Mai lúc này mới mở mắt ra, nhưng viền mắt thì lại rưng rưng: "Bách Tùng ơi, anh xem đi... đấy là con gái em nuôi đấy. Em có lỗi với bố của nó, em cũng có lỗi với anh! Nó và Mạn Nhu... nó, nó, nó..."

"Thục Mai, chuyện của hai đứa anh đều biết rồi." Bạch Bách Tùng thở dài, đem cháo trắng Tô Úc mang đến trước đặt ở một bên, nói: "Anh biết trong lòng em đang cảm thấy hoảng sợ lại khó chịu, dù sao hai đứa nó đều là nữ, nói trắng ra là đồng tính luyến ái mà xã hội bây giờ hay nói."

"Trong lòng em rất khó chịu, anh cũng biết mà, hai đứa nó sao có thể ở bên nhau được! Trước tiên không nói đến tuổi tác chênh lệch của hai đứa, chuyện hai đứa nó yêu nhau truyền ra ngoài, người ta chắc chê cười em chết mất thôi! A, con gái bà không tìm được đàn ông thì chạy đi yêu phụ nữ, chuyện này người ta không ghét bỏ, người ta không dèm pha được sao? Là nữ đó, Tiểu Úc nếu là đàn ông em khẳng định sẽ không có ý kiến gì, tuổi tác kém bao nhiêu thì cứ kém đi, dù sao Mạn Nhu cũng là một cô gái tốt... Nhưng mà chuyện bây giờ là sao đây! Không được, đánh chết tụi nó em cũng không thể để hai đứa nó tiếp tục bên nhau được!"

"Thục Mai! Em nghe anh nói!" Bạch Bách Tùng nắm chặt hai tay của Tiền Thục Mai, nhìn đôi mắt của bà, bình tĩnh nói: "Chúng ta sống là vì cái gì? Chúng ta sống là vì người khác sao? Chúng ta sống đó là sống cho chính mình, là cuộc sống của bản thân mình, không lẽ chúng ta vì lời nói của người khác mà không ăn cơm sao? Không thể nào! Hai đứa tụi nó như bây giờ, không phải chúng ta bảo chúng nó tách ra thì chúng nó tách ra. Em hay nói chỉ cần con gái em hạnh phúc là được rồi, Tiểu Úc vẫn luôn nhớ kỹ điều đó. Vậy bây giờ thì sao? Chúng ta dựa vào đâu mà cho rằng con bé yêu một người cùng giới với nó là không hạnh phúc? Con bé cũng lớn rồi, nếu con bé đã chọn như vậy thì đã chứng tỏ con bé sẽ có trách nhiệm đối với chính hành động của nó..."

Thấy Tiền Thục Mai không lên tiếng, Bạch Bách Tùng nắm thật chặt lấy tay bà, nói tiếp: "Chúng ta làm bố làm mẹ, chúng ta vẫn luôn mong tương lai của con mình sẽ theo ý của mình. Nhưng mà chúng ta đã quên rằng, con cái nó cần có một cuộc sống thuộc về chính nó, đó là lựa chọn của tụi nó, là cuộc sống của tụi nó ấy! Chúng ta cho tụi nó sinh mệnh, nhưng cuối cùng thì sao? Chúng ta không thể vì vậy mà ràng buộc bọn nhỏ được. Chúng ta hay ép tụi nó cái này ép tụi nó cái kia, nhưng có bao giờ chúng ta thật sự nghe suy nghĩ của tụi nó đâu? Hai đứa nó nếu đã lựa chọn ở bên nhau, thì tụi nó đã sớm chuẩn bị tâm lý để đi đối mặt với xã hội rồi. Em đừng nói rằng hai cô gái thì sao có kết quả gì, cái chuyện tình cảm ấy không phải người như chúng ta có thể hiểu được. Hơn nữa, Thục Mai... tại sao em không thể chấp nhận tụi nó vậy? Tụi nó có thời gian của tụi nó, có cuộc sống của tụi nó... Mà em, em còn có anh đấy thôi!"

Hết chương 66.

______
 
Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ
Chương 67


/images/2024-0308.gif

"Bách Tùng! Anh... hai ta lớn tuổi thế này rồi, lời này mà để bọn trẻ nghe được còn không cười chết mất thôi!" Khuôn mặt Tiền Thục Mai vì câu kế tiếp của Bạch Bách Tùng mà đỏ lên, mấy năm qua bà và Bạch Bách Tùng vẫn luôn sống chung theo cách thức tự hiểu ngầm, cho dù không nói ra vẫn có thể hiểu được ý của đối phương. Bây giờ Bạch Bách Tùng chính miệng nói lời này ra, Tiền Thục Mai trái lại không biết nên làm sao, đặc biệt là đã xảy ra một số chuyện như vậy.

"Thục Mai, anh là thật lòng. Em cũng biết chúng ta đã lớn thế này rồi, ta có thể làm bạn đời với nhau thật không hề dễ dàng gì. Tiểu Úc đã có Mạn Nhu, em không phải cũng có anh sao? Chúng ta vốn chính là người một nhà, như bây giờ... không phải càng tốt sao? Lẽ nào em muốn ngày nào đấy Tiểu Úc được gả đi rồi bị bắt nạt bởi nhà trai sao? Chuyện hôn nhân từng thất bại của Mạn Nhu, em cũng hiểu mà. Em không biết khi nãy em ngất đi Tiểu Úc khóc ra sao đâu, không có Mạn Nhu ở bên nó, chắc nó đã sụp đổ mất rồi. Không phải anh giúp con gái mình nói chuyện, mà là anh vốn đã hiểu được, đã lý giải được chuyện của tụi nó rồi. Thục Mai, em nghe anh, nói chuyện rõ ràng với Tô Úc... đừng có nổi nóng, nghe một chút xem con bé nghĩ thế nào, có được không?"

Bạch Bách Tùng nói xong, Tiền Thục Mai triệt để lâm vào ở trong trầm tư. Kỳ thực Bách Bách Tùng nói không sai, cho tới nay bà thân làm mẹ này chỉ biết cung cấp cho con gái ăn ở đi học, nhưng trước sau đều chưa từng cùng nó nói chuyện qua, lần nào cũng là mình bắt ép nó cái này ép buộc nó cái kia. Ngay cả lúc trước khi còn cấp 3 Tô Úc lựa chọn học chuyên ngành ngôn ngữ, bà lúc ấy liền bắt đầu càm ràm, kể đến, Tô Úc cũng coi như là một đứa con biết nghe lời. "Ôi, em nghe anh vậy, ngày mai về rồi sẽ nói chuyện đàng hoàng với Tiểu Úc...."

"Aiz!" Bạch Bách Tùng đáp một tiếng, lấy ra cháo trắng mà Tô Úc mang tới cho Tiền Thục Mai ăn. Bà có thể dự định nói chuyện đàng hoàng với Tô Úc, ý đó đã biểu thị rằng bà đã mềm lòng rồi, nghiêm túc suy nghĩ đến chuyện của hai đứa trẻ rồi.

Tiền Thục Mai ở lại trong bệnh viện cả ngày, Bạch Bách Tùng cũng ở bệnh viện theo bà tận cả ngày. Đến lúc hai người ngồi taxi trở về, Bạch Mạn Nhu đang ôm Tô Úc ngồi trên ghế sofa, hai người dường như cả một buổi tối vẫn chưa ngủ. Tô Úc vô lực tựa ở trong lồng ngực Bạch Mạn Nhu, mà Bạch Mạn Nhu thì lại đau lòng hôn trán, sống mũi của cô... Đến khi định hôn đến môi, chị lúc này mới phát hiện Tiền Thục Mai và Bạch Bách Tùng đều đứng ở đó, lập tức đỏ mặt nói: "Bố, dì Thục Mai..."

"Mẹ?" Tô Úc cố gắng mở to hai mắt, thấy thật là mẹ mình đã về, chần chừ một hồi rồi đứng lên.

"Khụ, Tiểu Úc, mày đi vào phòng với mẹ!" Tiền Thục Mai không tự nhiên ho khan vài tiếng, quay người đi về hướng của phòng mình. Bà lớn tuổi, không chịu nổi cảnh tượng đau tim như vậy. Vừa nãy thấy Mạn Nhu chủ động thân mật với con gái mình, trái tim này của bà sắp bị kinh sợ tới nơi rồi. Đi vào phòng của mình, đợi khi Tô Úc đi vào, Tiền Thục Mai liền đóng cửa phòng lại, ngồi xếp bằng ở trên giường, nói: "Mẹ biết cho tới nay mẹ chưa từng nói chuyện đàng hoàng với mày, hôm qua chú Bạch của mày đã khuyên nhủ tao rất nhiều điều. Tao thấy ông ấy nói cũng không sai, mặc dù mày là con gái của tao, nhưng mày vẫn phải có một cuộc sống thuộc về chính mày. Trước kia là mẹ không đúng, hay buộc mày làm này làm kia, hôm nay mẹ cho mày cơ hội, mày đem trong lòng mày nói ra hết cho mẹ nghe, lần này mẹ sẽ không cắt ngang mày, bảo đảm sẽ lắng nghe đàng hoàng..."

"Mẹ? Mẹ nói thật sao?"

"Đến nước này còn có thể xạo sao? Hiện tại mẹ không định trách mắc quan hệ của hai đứa mày, mày cứ nói đi, đem trong lòng mày nói hết ra..."

"Vậy, nếu mẹ bảo con nói... vậy con sẽ nói." Tô Úc do dự chốc lát, cúi đầu ngồi ở bên giường. Cô sợ khi phải nhìn nét mặt bây giờ của Tiền Thục Mai, sợ nhìn xong rồi lại không dám nói lòng mình ra nữa. "Mẹ, thật ra lúc mẹ muốn con nói đáy lòng của con ra, con lại không biết nên nói thế nào nữa. Mẹ nhớ trước đây mẹ từng nói với con gì sao? Mẹ nói chỉ cần con cảm thấy hạnh phúc, hết thảy đều tốt rồi. Trước khi gặp được chị Mạn Nhu, con thật sự dự định tốt nghiệp xong sẽ nghe lời mẹ an bài tìm một người đàn ông, rồi sẽ kết hôn sinh con với hắn. Thế nhưng sau khi gặp được chị ấy, sau khi trải qua một thời gian dài chung sống, con mới phát hiện hóa ra con không chỉ là con gái của mẹ, không chỉ cần nghe mẹ nói là đủ, mà con còn là một con người thật sự, có tình cảm của bản thân mình. Ở bên cạnh chị ấy con cảm thấy vô cùng vui vẻ, cũng rất hạnh phúc. Con dám cá ngoài chị ấy ra, sẽ không có thêm bất luận người nào có thể khiến con hạnh phúc như vậy. Con biết con nói lời này mẹ nhất định sẽ chán ghét con, nhưng mà Tiểu Tống thật ra có một câu nói rất hay, chị ấy nói mọi người đều cảm thấy nam nữ bên nhau thì thiên kinh địa nghĩa, cảm thấy phụ nữ và phụ nữ, đàn ông và đàn ông là bệnh thần kinh, là tâm thần. Nếu thay một cách nói khác, nếu lúc bắt đầu là nữ nữ, nam nam thì.... phỏng chừng bây giờ một nam một nữ ở bên nhau, chắc cũng bị mọi người chữi thành bệnh thần kinh mất. Con cảm thấy chị ấy nói rất đúng, mẹ luôn mong con hạnh phúc, rút cuộc vẫn luôn buộc con làm theo ý của mẹ. Có nhiều lúc con thật rất uất ức, nhung lại không thể nói ra. Mẹ, con biết con như vậy là một đứa con bất hiếu, nhưng mà con thật sự không thể rời bỏ chị Mạn Nhu... Con chỉ mong mẹ có thể hiểu con, con không còn nhỏ nữa, con hiểu cái gì là tình cảm, cái gì là trách nhiệm!"

"Tiểu Úc này, bỏ chuyện giới tính qua đi, Mạn Nhu nó chung quy cũng lớn hơn con tới hơn 10 tuổi, hơn nữa nó còn đã ly dị nữa. Con.... con thật có thể ở bên nó dài lâu sao? Các con đều là nữ, phụ nữ cuối cùng..." phải có đàn ông mới yên ổn mà.

"Mẹ, con không để ý chị ấy đã ly dị hay không, con cũng không quan tâm chị ấy lớn hơn con bao nhiêu tuổi. Con và chị ấy không phải muốn trải qua những tháng ngày lãng mạn, tình cảm mãnh liệt gì cả, con chỉ muốn cùng chị ấy có một cuộc sống như mẹ và chú Bạch vậy, từng ngày từng ngày đều bình thản, mỗi ngày đều cùng nhau hiểu ý hẹn ngầm với đối phương. Mẹ tin con được không? Con sẽ tiếp tục ở bên cạnh chị ấy, ngoài chị ấy ra, con thật sự không lọt mắt được bất kỳ ai cả!" Tô Úc lại muốn khóc, cô kỳ thực càng muốn nói cô chỉ yêu mỗi mình Bạch Mạn Nhu, lại sợ Tiền Thục Mai bị lời này mà tức giận, cũng chỉ đành nuốt về trong bụng.

"Con yêu nó như vậy, vậy nó thì sao? Nó đối với con..." Tiền Thục Mai do dự chốc lát nhưng vẫn hỏi ra, kỳ thực câu hỏi này đã vốn không cần câu trả lời rồi. Con gái nhà mình chênh lệch với Bạch Mạn Nhu nhiều lắm, nếu như không phải trúng ý Tô Úc, Bạch Mạn Nhu có thể quyết một lòng cưng chiều con mình như vậy sao? Còn chủ động hôn nó nữa.

"Chúng con là yêu lẫn nhau...."

"Ôi, Tiểu Úc này.... Ta thật...." Tiền Thục Mai bất đắc dĩ lắc lắc đầu, nói thêm: "Mày và Mạn Nhu trước hết về thành phố T đi, để tao suy nghĩ thật kỹ đã. Chiếc giường bên chỗ trường học quá nhỏ, có thời gian thì mua chiếc to hơn đi. Nếu cảm thấy không ổn thì cùng Mạn Nhu thuê một căn nhà gần đó ở đi, ở trường học hoài cũng chẳng phải chuyện tốt lành gì."

"Mẹ?" Tô Úc hơi nghiêng đầu, nói lời như vậy thực sự không phải tác phong của mẹ mình. Hơn nữa, lời vừa nãy ý tứ có phải là đã đồng ý chuyện của các cô rồi phải không?"

"Đi về trước đi, trong nhà có chú Bạch mày ở đây là được." Tiền Thục Mai vén tóc trước thái dương qua, vỏn vẻn một buổi tối, tóc của bà đã trắng hơn phân nửa. Lo thì lo, nhưng đứa con này rốt cục vẫn là con gái của mình. Bạch Bách Tùng thân làm bố, ông ta còn có thể lý giải, bà này làm thân mẹ thì sao không thể thử lý giải đâu? Hơn nữa, Bạch Bách Tùng buổi tối đã nói, nếu là muốn con gái tục hương khói, thì vốn dĩ đã không cần rồi, vì lúc Tiền Thục Mai sinh ra Tô Úc, từ thời khắc ấy, hương hỏa của nhà họ Tô cũng đã đứt đoạn rồi. Nếu thật sự muốn có con, thì cứ để Tô Úc và Bạch Mạn Nhu cùng nhau nhận nuôi một đứa. Dù sao, Bạch Bách Tùng cũng đã nói, bà vẫn còn có Bạch Bách Tùng mà!

Hết chương 67.
 
Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ
Chương 68


/images/2024-0308.gif

"Mẹ, vậy chúng con... con và chị Mạn Nhu về trước nhé." Tô Úc biết mình ở nhà cũng chẳng có ích lợi gì, chi bằng để Bạch Bách Tùng tiếp tục giúp đỡ khuyên nhủ bà. Đang định về phòng thay quần áo rời đi, Tiền Thục Mai lại bổ sung thêm một câu: "Lễ cưới của con gái dì ba mày bảo Mạn Nhu đi cùng tao đi, mày có lớp không đi được thì kêu con bé đi hộ mày đi."

"Dạ được, vậy lúc đó con sẽ bảo chị ấy về sớm một chút rồi cùng đi với mẹ." Tô Úc đầu tiên là sửng sốt một chút, sau đó thuận theo đáp lại. Mẹ cô bây giờ đang trong thời kỳ nhạy cảm, cô sợ sơ sót một chút lại khiến cho bà - thân người có tuổi tức giận rồi lại vào bệnh viện nữa. Sợ thì sợ như thế, chứ hiện tại niềm tin của cô và Bạch Mạn Nhu đã vững vàng cả rồi, cô không sợ Tiền Thục Mai lại nói chút gì đó bên tai Bạch Mạn Nhu nữa.

Trên đường ngồi xe lửa trở về, Tô Úc đem lời nói của Tiền Thục Mai đầu đuôi kể cho Bạch Mạn Nhu, trong lòng vô cùng nghi hoặc: "Chị nói xem mẹ em bảo chị đi thay em tham dự lễ cưới của con gái dì ba làm gì nhỉ? Em lo là bà lại định nói gì với chị nữa, dù sao bà bây giờ cũng đã biết quan hệ hai người chúng ta rồi."

"Đồ ngốc, sao em lại đần như vậy đây? Dì Thục Mai nói như vậy là rõ ràng thái độ của dì đã mềm xuống rồi, dì ấy vốn nói năng chua ngoa nhưng lòng thì rất dễ mềm yếu, hơn nữa ngày hôm qua bố chị còn khuyên lâu như vậy. Nếu không thì em cho rằng tại sao bà lại về nhà gấp thế này? Em cuối cùng vẫn là con gái của dì ấy, dì ấy có thể thật sự không thừa nhận em sao? Quan hệ huyết thống bỏ không hết nha." Bạch Mạn Nhu khẽ cười lên, tâm tình buông lỏng rõ ràng so với ngày hôm qua rất nhiều.

"Cũng đúng, mẹ em còn bảo em thuê một ngôi nhà hay đổi chiếc giường to hơn ở chỗ trường học cho hai người chúng ta nữa. Chị Mạn Nhu, nếu không thì hai ta dọn ra ngoài thuê nhà đi? Trải nghiệm thế giới của hai đứa mình thôi."

"Tiểu Úc, tuổi của bố mẹ đã không còn trẻ rồi. Chị dự định qua chút thời gian chúng ta sẽ đi mua một chiếc xe, vất vả em mỗi ngày lái xe đi làm rồi. Suy nghĩ của chị là người một nhà ở chung với nhau vẫn tốt hơn, khi em lên đại học đã rất ít khi về nhà, dì Thục Mai tuy rằng ngoài miệng không nói nhưng trong lòng lại rất nhớ em. Chúng ta không thể chỉ quan tâm mỗi thế giới của hai người chúng ta mà bỏ mặc hai người già ở trong nhà, mua xe không chỉ đi ra ngoài thuận lợi hơn, trái lại còn có thể mỗi ngày đều về nhà đoàn tụ với bố mẹ. Còn thế giới của hai người chúng ta mà em nói, chỉ cần đóng cửa phòng lại thì đã là thế giới của hai ta rồi, không phải sao? Bố và dì Thục Mai chắc cũng không đến nỗi lúc nào cũng chạy đến trong phòng chị đâu, em thấy sao?"

"Vâng, nói cũng đúng. Mẹ của em trước đây luôn bảo em là Bạch Nhãn Lang*, nếu hai ta thật sự thuê nhà ở bên ngoài không quay về, mẹ em phỏng chừng chắc lại ầm ĩ mất. Thế thì cũng rất tốt, nói thật là em còn chưa quen ở nhà lầu, rất khó chịu." Tô Úc nghiêng đầu tựa vào trên bả vai Bạch Mạn Nhu, nếu không e ngại đối diện có người, cô thật hận không thể nâng lên môi Bạch Mạn Nhu hôn mấy cái. Thật sự là đời trước chắc cô làm nhiều chuyện tốt lắm nên đời này mới tìm được người vợ tốt hiền lành thế này.

*Bạch Nhãn Lang: chỉ loại vong ân bội nghĩa.

Đến ngày cuối tuần mà chị họ của Tô Úc kết hôn, Tiền Thục Mai ngoài đi cùng với Bạch Mạn Nhu, còn dẫn theo cả Bạch Bách Tùng. Ý theo lẽ keo kiệt của bà là: tôi biếu cho các người nhiều tiền như vậy, sao có thể để mỗi một người đi ăn được?

Đám cưới được đặt ở một khách sạn rất đẹp, Tiền Thục Mai ăn mặc quần áo mà Tô Úc vừa mua cho bà, vô cùng tự nhiên kéo Bạch Mạn Nhu, còn Bạch Bách Tùng thì ăn mặc một thân comple trước đây, đi ở bên cạnh Tiền Thục Mai, nhìn vào thật giống như người một nhà. Ba người được an bài đến bàn tiệc của thân thích, vừa mới ngồi xuống, những người phụ nữ trong bàn ngày thường hay thích nhiều chuyện liền bắt đầu vây lấy Bạch Mạn Nhu hỏi cái này hỏi cái kia, mãi khen chị xinh đẹp, người yêu của chị khẳng định cũng tốt vô cùng. Đối với lời khen ngợi của các quý bà này, Bạch Mạn Nhu chỉ có thể mỉm cười chịu đựng, mà Tiền Thục Mai thì lại không, bà tự rót chén nước trà cho mình, nói: "Các bà đừng mãi nói về Mạn Nhu nhà chúng tôi nữa, con bé da mặt mỏng, không chịu nổi các bà khen ngợi thế đâu." Lời tuy là nói như vậy, trong lòng Tiền Thục Mai trái lại lại vô cùng vui vẻ, tựa như người được khen không phải Bạch Mạn Nhu mà là bà.

Đến lúc tiệc bắt đầu, khi chú rể cô dâu ăn mặc hỉ phục kiểu Trung Quốc đi chúc rượu từng bàn, Tiền Thục Mai bên này thì lại bắt đầu gặm lấy gặm để. Bạch Bách Tùng là đàn ông, cho dù được an bài đến bàn thân thích nhưng là phải ngồi cùng bàn với mấy người đàn ông, bọn họ vẫn chưa động đũa, vẫn đang uống rượu trò chuyện quốc gia đại sự. Ngược lại là Bạch Mạn Nhu, trước không nói đến sức ăn của chị vốn không nhiều lắm, cộng thêm lo lắng một mình Tô Úc ở trường học lười ăn cơm, tin nhắn một tin lại một tin gửi cho cô, bảo cô ăn cơm đúng giờ.

"Mạn Nhu nè, ăn cơm trước đi... Tiểu Úc nó tự biết lo cho nó mà." Tiền Thục Mai gắp hải sản tươi đến trong chén Bạch Mạn Nhu, so với Tiền Thục Mai ngày đó như hai người khác nhau: "Con ăn của con trước đi, chờ ăn xong rồi gọi điện cho Tiểu Úc Tử sau, được không?"

"Đang gửi tin nhắn cho người yêu đó hả?" Một bác gái nhiều chuyện bên cạnh hỏi.

"Đúng vậy, con bé Mạn Nhu này sợ nó không ăn cơm, nên không yên lòng." Tiền Thục Mai đáp lời, vốn là một câu nói rất bình thường lại khiến cho Bạch Mạn Nhu sợ hết hồn. Dì ấy mới vừa nói cái gì? Dì ấy nói cái gì! Dì ấy nói đúng vậy đó! Vậy có nghĩa là dì ấy đồng ý cho quan hệ của mình và Tô Úc rồi?! Nghĩ như vậy, Bạch Mạn Nhu vui vẻ, thuận tiện gửi tin nhắn Tô Úc báo cô biết một tiếng, sau đó cất điện thoại, nói: "Con nghe dì, cơm nước xong con sẽ gọi điện thoại cho Tiểu Úc sau."

"Mau mau ăn đi, không ăn lát hồi món ăn đầy bàn này lại bị ăn sạch bởi mấy mụ gái có chồng này nữa." Tiền Thục Mai nhỏ giọng nói ở bên tai chị, cầm đũa liên tiếp kẹp những món ăn nhìn có vẻ đắt tiền vào trong đĩa của mình. Bà phải đem số tiền này ăn bù lại mới được, không ăn thì thiệt thòi mình quá rồi.

Ăn xong tiệc, món ăn trên bàn đều được dọn xuống. Có chút bạn bè của chú rể cô dâu ăn xong liền rời khỏi khách sạn, còn có chút người thì lại vây quanh chú rể cô dâu ồn ào ở bên cạnh họ, bảo họ hôn môi trước mặt mọi người. Tiền Thục Mai không thích lắm những nơi ồn ào thế này, cùng chụp hình với mấy chị gái ruột của mình xong rồi liền cùng bố con Bạch Bách Tùng ngồi xe trở về nhà.

Về đến nhà, Tiền Thục Mai giục Bạch Bách Tùng về phòng, mà bà thì lại lôi kéo Bạch Mạn Nhu bằng thủ ngữ (dùng tay ra hiệu), sau đó nói thẳng trọng tâm câu chuyện ra: "Mạn Nhu nè, mấy ngày nay ta đã suy nghĩ rất nhiều. Mấy lời này là tự đáy lòng, hai chúng bây ở bên nhau ta thật sự không đồng ý, không nói đến chênh lệch tuổi tác, hai đứa đều là nữ, tương lai ngay cả một đứa con của mình chắc cũng không có. Nhưng mà con cũng thấy đó, tính tình Tiểu Úc quật cường như bố nó vậy! Cho dù ta 100 cái không đồng ý, 10.000 cái không đồng ý, nó cũng sẽ không tách ra với con. Bố con cũng nói, con cháu tự có phúc của con cháu, chuyện của đời sau không phải đời trước như chúng ta có thể quản được. Ta hiện tại không có yêu cầu gì khác, chỉ cần con đối xử tốt với Tiểu Úc Tử, đứa nhỏ này còn quá nhỏ, chuyện từng trải vẫn chưa nhiều bằng con, con ở bên cạnh nó nên nhường nhịn nó nhiều một chút, không như vậy thì sao có thể dài lâu được? Ta và bố con nghĩ như thế, muốn cùng nhau thì phải lâu dài, đừng như mấy đứa trẻ bây giờ, mới ở bên nhau được một tí xíu thời gian thì tách ra. Nếu mà chuyện như vậy, ta khẳng định cho dù chết cũng sẽ không cho Tiểu Úc ở bên cạnh con, còn không bằng tìm người đàn ông sống bên cạnh nó lâu dài thì tốt hơn."

"Dì Thục Mai, dì yên tâm đi. Con và Tiểu Úc, hai người chúng con khi vừa mới bắt đầu đã không giống như những người khác, chúng con thật sự dự định ở bên nhau mãi mãi. Có lời này của dì, con cũng yên tâm không ít. Tiểu Úc vẫn luôn lo lắng là dì sẽ không đồng ý chuyện của hai chúng con, buổi tối khi đi ngủ còn chẳng yên trí nữa." Bạch Mạn Nhu cười nói.

"Đứa nhỏ đó chính là như vậy, cả ngày có tâm sự thì nhịn trong lòng không chịu nói, đau khổ cũng chỉ tự bản thân nó thôi. Mà đau cũng đáng, ai mướn nó làm ta tức thành như vậy! Mạn Nhu nè, tụi con... tụi con sau này định ở chỗ nào vậy?" Đừng có nghe lời mình mà chạy đi ra ngoài thuê nhà thật đó nha.

"Dì yên tâm đi, con và Tiểu Úc đều tính cả rồi.... Qua mấy ngày nữa sẽ mua một chiếc xe, mỗi ngày đều về nhà ở. Chúng con không thể bỏ mặc hai người già ở trong nhà được nhỉ."

"Aiz! Được rồi, có lời này của con ta cũng an tâm. Tiểu Úc còn đang ở trường học chờ con phải không? Đứa nhỏ này nếu đã thích ai thì dính người ta vô cùng, con đừng chê nó nha."

"Yên tâm đi dì Thục Mai, con ước gì em ấy cả ngày đều dính con cơ. Vậy con về trước, con sợ một mình em ấy lại lười biếng không chịu ăn cơm nữa!"

Hết chương 68.

_______
 
Chó Ngáp Phải Ruồi - Nam Mệnh Vũ
Chương 69: Đại kết cục


/images/2024-0308.gif

Thời gian ngày ngày trôi qua, cuộc sống cũng theo từng ngày mà thay đổi.

Chuyện kinh doanh của trường học ngôn ngữ Tô Úc bây giờ còn tốt hơn trước đây, mắt thấy học sinh đăng ký học ngày càng nhiều, Tô Úc và Bạch Mạn Nhu thương lượng chuyện tuyển thêm hai giáo viên dạy học, để Tiểu Tống làm tiểu lãnh đạo quản lý hộ các cô. Giáo viên mới tới rồi, Bạch Mạn Nhu cũng không còn dạy tiếng Anh cho những bé học trò nhỏ nữa, mỗi ngày đều ở bên cạnh Tô Úc xem cô dạy nhiều loại ngôn ngữ khác nhau cho những người trưởng thành khác. Đôi khi cũng có người nhờ cô giúp phiên dịch tài liệu, tiền kiếm được từ việc này cũng xấp xỉ với giá ở trong công ty phiên dịch trước đây cô làm.

Trường học ngày càng có chiều hướng tốt hơn, Tô Úc và Bạch Mạn Nhu đều cảm thấy đây cũng đã đến thời điểm nên mua một chiếc xe, để sau này về nhà ở cũng tốt hơn. Ngủ ở trường học lâu thế này, chiếc giường nhỏ kia càng ngày càng không chịu nổi hai người các cô nhiều lần bận rộn, với lại có một hôm hai người các cô đang làm việc, chiếc giường lại kêu lạch cạch sau đó sập xuống, làm Tô Úc và Bạch Mạn Nhu sợ hết hồn, nói sao cũng không định ngủ ở trong trường học nữa. Thừa dịp thứ hai cô không có lớp, Tô Úc cùng với Bạch Mạn Nhu đến cửa hàng ô tô mua một chiếc xe Nissan, yêu cầu của các cô không cao, nhãn hiệu gì đó cũng không quan trọng, quan trọng là tính năng, và có thoải mái khi ngồi hay không thôi. Mua xe xong, lại chờ những chuyện lặt vặt như đăng ký biển số xe xong hết, Tô Úc liền trực tiếp lái xe mang theo Bạch Mạn Nhu về nhà của họ.

Tuy rằng chuyện mua xe khiến Tiền Thục Mai đem Tô Úc mắng một trận, nói cô lãng phí tiền, không biết xài tiết kiệm, sống xa hoa bla bla.. Nhưng vừa nghe các cô bảo sau này mỗi ngày buổi tối đều về nhà ăn cơm, khuôn mặt có chút nếp nhăn của Tiền Thục Mai rốt cục hiện lên một nụ cười tươi rói. Làm bố mẹ vốn không để ý lỗi phải của con gái mình, cũng chẳng quan tâm con gái có tiền đồ thế nào, có nhiều tiền ra sao, chỉ cần trong lòng con gái còn có bố mẹ, có thể thỉnh thoảng trở về thăm bậc người lớn, trong lòng có lẽ còn vui vẻ hơn so với trúng vé số 5 triệu NDT nữa.

Chẳng mấy chốc lại đến Tết, tuy rằng tết bây giờ càng ngày càng nhạt so với năm trước, thế nhưng ở chỗ thị trấn cổ dân phong thuần phác này, niềm hân hoan của tết năm mới vẫn nồng đậm như trước. Bởi vì đã có xe rồi, Tô Úc và Bạch Mạn Nhu ở trước năm mới liền lái xe đến thành phố T mua hoa quả khô về. Trường học ngôn ngữ của các cô cho nghỉ học sớm nhất, vì thế Tiểu Tống còn đùa cợt bảo rằng: "Ai làm việc ở đây thật là được thượng đế đãi ngộ mà, tuyệt quá đi!"

Ba ngày đầu của năm mới, Tiền Thục Mai bận bịu ở nhà bếp rán khoai lang, cắt củ cải, lưu trữ những thức ăn để mùng một ăn với thờ cúng tổ tiên; còn Bạch Bách Tùng thì lại bận bịu ở phòng khách viết câu đối Tết. Còn chuyện buôn bán của siêu thị, vì Tô Úc và Bạch Mạn Nhu trở về sớm, nên để cho các cô tự mình quản lý. Gọi điện thoại yêu cầu thêm một ít hàng hóa, đến khi nhân viên giao hàng tới, Bạch Mạn Nhu bất đắc dĩ phát hiện bọn họ lại vô lương tâm như trước, đem hàng hóa đều chất đống ở cửa siêu thị. Lúc này Tô Úc cũng chẳng nhiều lời gì, tự giác di chuyển hàng hóa, cùng Bạch Mạn Nhu đem hàng hóa mới nhập vào đều sắp xếp xong. Bây giờ cô đã trưởng thành hơn rồi, cho dù tính tình vẫn hay thích chơi đùa như trước, nhưng cũng biết lúc nào nên chơi lúc nào nên làm cả.

"Tiểu Úc, em còn nhớ Tết năm ngoái không? Bảo em bày hàng, kết quả thì em lại bày thành công trình xếp gỗ đấy!" Thu dọn xong hàng hóa, Bạch Mạn Nhu lấy giấy ăn ra thay Tô Úc lau chùi mồ hôi chảy ra trên trán. Hồi tưởng lại lần đầu gặp gỡ Tô Úc, lúc ấy cô thật là một cô gái rất thích hay đùa giỡn, tuy rằng nhìn bề ngoài có vẻ dịu dàng ít nói, nhưng làm chuyện gì cũng đều hấp ta hấp tấp cả.

"Sao mà không nhớ được, khi đó còn hại chị bày hàng lại lần nữa ý. Chị nói xem, khi đấy chúng ta làm gì nghĩ đến bây giờ chúng ta lại sống chung một chỗ theo kiểu quan hệ người yêu, đúng không?" Tô Úc ôm lấy vòng eo của chị, âm thanh có hơi trầm, tựa như đang kể ra một chuyện cũ đã qua cực kỳ lâu.

"Ai cũng sẽ không nghĩ đến như vậy, nhưng mà Tô Úc.... từ khi em nào lại thích chị vậy?"

"Chuyện này, chị Mạn Nhu.... sao gần đây chị hay thích hỏi mấy câu hỏi có hơi khó trả lời đấy nhỉ?" Tô Úc dùng cằm cọ qua cổ Bạch Mạn Nhu, suy tư một lúc, nói: "Có thể là từ khi chị cùng em ở chỗ nhà trọ lúc em còn đi học; có thể là từ khi chị mở rộng lòng chị nói chuyện lúc trước của chị với em; có thể là từ buổi tối hôm ấy chị gọi điện thoại cho em, bảo có người theo dõi chị, rồi gọi em hãy đến đấy nhanh lên một chút; cũng có thể là khi Tết năm ngoái chị đưa cho em móc khóa con heo nhỏ....."

"Sao mà nhiều có thể vậy, em nói nhiều thế.... chị sao biết được rốt cục em từ khi nào thích chị?"

"Đừng để ý chuyện em thích chị khi nào, chị chỉ cần biết tình yêu của em đối với chị sẽ mãi mãi không thay đổi, là đủ rồi." Tô Úc quay cơ thể của Bạch Mạn Nhu về phía mình, nâng khuôn mặt chị lên hôn xuống môi của chị. Mấy ngày nay cô hình như đã cao hơn một chút, khi hôn Bạch Mạn Nhu cần phải hơi cúi đầu xuống mới hôn được, nhưng mà chuyện này thì có sao đâu? Hai người các cô ngay cả giới tính và tuổi tác cũng không quan tâm, làm sao lại quan tâm chuyện chiều cao bé nhỏ không đáng kể này được?

Một tiếng ho khan đột nhiên vang lên ở cửa, Bạch Bách Tùng thật không hiểu, sao mỗi lần ông vào siêu thị thì hầu như đều gặp hai đứa trẻ đang hôn môi thế này? Tuy rằng ông đồng ý chuyện của Tô Úc và Bạch Mạn Nhu, nhưng mà thật sự không chịu được khi tận mắt thấy hai cô hôn môi nha! "Tiểu Úc, Mạn Nhu... đi đóng cửa siêu thị đi, chúng ta đến tiệm chụp hình."

"Bố!"

"Chú Bạch!" Tô Úc và Bạch Mạn Nhu đang chìm đắm ở bên trong cảm xúc liền tỉnh lại, mặt xấu hổ đến đỏ chót. Các cô cúi đầu hồi lâu mới phản ứng lại Bạch Bách Tùng, cũng không hỏi tại sao, chỉ gật đầu bảo vâng, hai người đem sổ kế toán xử lí sơ sơ một chút rồi khóa cửa siêu thị, lái xe mang theo Tiền Thục Mai và Bạch Bách Tùng cùng nhau đến chỗ tiệm chụp hình ở thị trấn cổ.

Thị trấn cổ này chỉ có một tiệm chụp hình duy nhất, mà tiệm này cũng coi như có hơi hiện đại, chủ tiệm là một ông lão, tay nghề chụp ảnh cũng không tệ, người lại vô cùng hiền lành. Ông ấy rất thích chụp ảnh theo kiểu trắng đen, trong tình huống bình thường, khách hàng nếu không có yêu cầu chụp hình màu, ông sẽ chụp cho bọn họ theo kiểu trắng đen. Đối với ông mà nói, ảnh trắng đen càng có thêm ý nghĩa kỷ niệm, cũng có thể chống lại được năm tháng thời gian.

Đi vào tiệm chụp hình, Tiền Thục Mai dường như biết ông ta, đơn giản trò chuyện vài câu với ông lão, nói: "Năm mới rồi, định cùng người nhà chụp một tấm ảnh gia đình, coi như giữ một chút kỷ niệm."

"Ồ, có phải có mùa xuân mới rồi phải không? Cả người bà thật tràn đầy sinh lực đấy. Hai cô này đều là con gái bà?" Ông lão chỉ vào Tô Úc và Bạch Mạn Nhu, lúc cười lên lộ ra một nửa hàm răng.

"Đúng vậy, đều là con gái của tôi." Tiền Thục Mai cười đáp.

"Chưa có người yêu hay đối tượng gì sao? Nếu có thì gọi người yêu đến đây đi. Bức tranh cả gia đình là phải đầy đủ đấy."

"Đủ rồi, chúng tôi đây còn không phải là người một nhà sao?" Tiền Thục Mai chỉ tay qua Tô Úc và Bạch Mạn Nhu. Sao mà không có người yêu được? Hai tụi nó vốn dĩ là người yêu của nhau.

"Được được được, vậy chúng ta liền bắt đầu chụp đi. Mọi người ngồi xuống đây nhé." Ông lão mang hai cái ghế đến phía trước ống kính, để Bạch Bách Tùng và Tiền Thục Mai ngồi xuống, cho Bạch Mạn Nhu và Tô Úc đứng ở phía sau hai người già. Lúc sắp đặt tư thế, Tô Úc không kìm lòng được nắm chặt lấy tay bạch Mạn Nhu, dùng ánh mắt hỏi: "Chị Mạn Nhu, bây giờ chị hạnh phúc sao?"

"Hạnh phúc, có bố, có mẹ, còn có em... Chị còn lý do gì mà không hạnh phúc được?" Đôi mắt Bạch Mạn Nhu híp thành trăng lưỡi liềm, nắm lại tay Tô Úc, so với trước đây càng kiên định càng mạnh mẽ hơn.

"Rồi rồi rồi, nhìn ống kính hết đi nhé! Nghĩ chuyện gì vui trong lòng đi, rồi cười một cái..... Đúng đúng đúng, rồi rồi rồi, giữ nguyên thế đi nha! Ôi chao, nụ cười của mọi người thật là tự nhiên! Rồi rồi rồi, thêm một tấm nữa!" Theo âm thanh răng rắc của camera, ông lão liên tục chụp bốn tấm cho gia đình Tô Úc. Ông rất hài lòng với vẻ mặt của họ, rất tự nhiên, là vui vẻ hạnh phúc phát ra từ trong nội tâm.

Chờ đến khi rửa những tấm ảnh ra xong, ông lại theo thói quen chuyển bức ảnh thành màu trắng đen. Trong hình, Bạch Bách Tùng và Tiền Thục Mai hai người không biết từ khi nào đã nắm chặt tay nhau, mà Tô Úc và Bạch Mạn Nhu thì lại dựa sát vào nhau, dù cho không nhìn thấy bàn tay nắm chặt lấy nhau của các cô, nhưng có thể thấy sự thân mật khi dựa vào nhau của hai người. Bốn người đều cười rất tươi, ngay cả con mắt cũng híp thành một đường cong đẹp đẽ.

Bốn người, một gia đình, một tấm ảnh gia đình thể hiện lên tất cả hạnh phúc của họ, mặc kệ trải qua bao nhiêu năm tháng, nụ cười của họ trong ảnh chụp sẽ không bao giờ thay đổi.

~ Hoàn ~

_______

160401 - 160724
 
Back
Top Dưới