Đô Thị  Chờ Một Mai Nắng Đến

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Chờ Một Mai Nắng Đến
Chương 101: 101: Pn 3 Mã Kỳ X Tạ Hàm Ưng


Y hốt hoảng có chút trì trệ.

Chỗ của thằng nhóc này còn....còn to hơn cả y!
Nghĩ vậy, trong lòng y bỗng có chút bất an.

Mau chóng lùi xa để giữ khoảng cách.

Y ho nhẹ vờ như trấn tỉnh.
- Tôi xin lỗi, tôi...tôi đi thay đồ!
Nói xong liền vội vã chuồn lẹ.

Sao y có cảm giác lành lạnh trong người vậy chứ...
Nhìn bóng lưng y mau chóng khuất đi khiến Mã Kỳ khó khăn thở ra một hơi.

Cậu đỏ mặt nhìn xuống phía đ*ng q**n của mình.
Cắn răng một cái cậu mau chóng chạy vào nhà vệ sinh.

Cậu....đúng là điên rồi!
...........
Tối hôm đó
- Ưm....Kỳ Kỳ....mạnh lên...

Mã Kỳ th* d*c, không ngừng luân động phía dưới khiến người dưới thân luôn miệng rên rĩ.
- Thoái mái không?
Cậu cúi người, cắn lên vai kẻ dưới thân.

Sau đó để lại những dấu ấn riêng của mình trên người ấy.
- Thoải....thoải mái á....
- Ưng Ưng...Ưng Ưng...
Cậu thì thầm sau đó tiếp tục đưa đẩy.
Cảm giác sướng quá...cảm giác...
- Cái!
Mã Kỳ mở mắt, vẻ mặt mịt mù.

Cậu....cậu mơ thấy cái gì vậy trời!
Khẽ liếc mắt nhìn xuống phía dưới.

Thế mà....thế mà nó lại phản ứng cơ chứ?
Cậu lấy hai tay ôm mặt, vẻ mặt khổ sở không biết làm gì cho cam.

Đây là lần thứ hai cậu có phản ứng.

Mà cả hai lần đều là cùng một người....mà người đó còn là đàn ông nữa chứ....cậu...trời ơi!
............
- Thằng nhóc này bị sao vậy...
Y lẩm bẩm, vẻ mặt khó hiểu nhìn Mã Kỳ đang không ngừng né tránh ánh mắt của mình.

Cả ngày hôm nay cậu ta cứ né y như né tà.

Tên nhóc này không phải là còn để ý chuyện hôm qua đó chứ?
- Khụ, chuyện hôm qua tôi...
- Tôi ăn xong rồi, khi nào anh ăn xong thì gọi tôi!
Mã Kỳ vội vã đứng dậy rời đi trong sự ngỡ ngàng của y.
Cái quái? Thằng nhóc này chắc chắn là có vấn đề!
Y hậm hực, bỏ suy nghĩ về tên nhóc kia qua một bên.

Chậc, thôi vậy, y làm no cái bụng mình trước rồi tính sau.
Có lẽ, nên xin lỗi cậu ta trước.

Dù gì cũng mới tiếp xúc không lâu, nếu vì chuyện này mà dọa cậu chạy mất thì y lỗ to rồi!
............

- Mã Kỳ, mau tỉnh táo lại!
Mã Kỳ mở vòi nước vội vã rửa mặt.

Đầu óc cậu cả ngày hôm nay nó cứ...nó cứ không ngừng nghĩ đến khuôn mặt của y khiến cậu không biết phải làm thế nào.
- Anh ấy là đàn ông! Anh ấy là đàn ông!
Cậu lẩm bẩm như muốn tự trấn an mình.

Hít lấy một hơi thật sâu.

Cậu chậm rãi thả lòng sau đó cố lấy lại phong độ như bình thường.
Không sao cả, chắc chắn chỉ là mình suy nghĩ nhiều mà thôi! Không sao! Không sao!
............
Mấy hôm sau...
- Chết tiệt!
Mã Kỳ lẩm bẩm, vẻ mặt khó coi hơn cả mếu.

Cậu vậy mà lại mơ thấy giấc mơ đó mấy ngày liên tiếp chưa kể đến mỗi lần mơ đều sẽ có phản ứng...
Vỗi vã nhanh chân bước vào phòng tắm.

Cậu xã nước, cố xóa đi những suy nghĩ đen tối trong đầu mình.
Ngày mai rồi mọi chuyện sẽ ổn....chắc chắn ngày mai sẽ ổn!
............
Không ổn một chút nào cả!
Mã Kỳ nhíu mày khó chịu nhìn tờ giấy trên bàn do Tạ Hàm Ưng để lại.
"Nè nhóc, tôi có việc bận tạm thời không thể về nhà 3 ngày, cậu nhớ dọn dẹp nhà nghe chưa! Nếu làm đúng ý anh đây về sẽ thưởng cho cậu, moa!"
Nhìn cái biểu tượng hình trái tim, cậu cảm thấy có chút buồn cười nhưng lại không thấy phản cảm một xíu nào.
Anh ấy đúng là tự nhiên đến thái quá.

Nhưng nụ cười không kéo dài bao lâu khuôn mặt cậu lại bắt đầu trở nên khó chịu.
Vậy là 3 ngày cậu không được gặp y sao?
Trong lòng không biết vì sao cảm thấy có chút bực mình, chẳng thoải mái chút nào..
............
- Alo, ai vậy?
Anh Kỳ, anh đang ở đâu, sao dạo này em không thấy anh?"
Mã Kỳ nghe giọng nói khó chịu bên đầu dây kia liền không khỏi cau mày cảm thấy phiền phức.
Kiều Chi lại bắt đầu nữa rồi.
- Anh và ba mẹ có chút vấn đề, tạm thời sẽ không trở về đó.
Cậu cũng không chắc khi nào sẽ trở về.
Vậy sao anh không kiếm em? Anh đừng có nói là anh đi theo tên....tên bán nam bán nữ đó nha!
Kiều Chi tức giận hét lớn.
- Kiều Chi, em ăn nói cho cẩn thận một chút, anh ấy tên là Hàm Ưng!
Mã Kỳ cau mày lạnh lẽo nói.

Cậu cảm thấy lời của cô nhóc này vô cùng khó nghe.

Lời nói dù là mang sự giận hờn cũng khiến người khác dễ dàng bức xúc.
Anh....anh rõ ràng là bị tên đó dạy hư! Tên đó nhìn là biết không phải loại gì đàng hoàng! Kỳ, anh đừng có để hắn ta dụ dỗ!
- Kiều Chi, anh không phải con nít 5 tuổi không biết phân biệt đúng sai! Anh biết ai là người đáng để kết bạn và ai là không, điều quan trọng hơn là anh Ưng không phải loại người như em nói! Em không thích anh ấy cũng được nhưng nhất định không được bất lịch sự mà nhục mạ anh ấy!
Anh...anh vì tên đó mà lớn tiếng với em! Anh...anh có phải là có ý với hắn hay không hả? Mã Kỳ em nói cho anh biết, anh là người của em! Hai bác đều vô cùng thích em, anh và tên đó nhất định sẽ không có kết quả tốt đâu!.
 
Chờ Một Mai Nắng Đến
Chương 102: 102: Pn3 Mã Kỳ X Tạ Hàm Ưng


Nghe thấy những lời ngang ngược đầy trẻ con của người kia khiến cậu càng thêm tức giận trong lòng.
Kiều Chi này đúng là được chiều chuộng đến mức không xem ai ra gì.
- Kiều Chi anh đã nói với em rất nhiều lần, đối với anh, em vốn chỉ là một đứa em gái không hơn không....
Tút!
Chưa kịp nói xong điện thoại của cậu đã bị cắt ngang.

Quả nhiên tính khí của con bé vẫn chưa hề thay đổi.
Để điện thoại qua một bên, cậu mệt mỏi gác tay lên trán.
Chuyện cậu nói mình thích đàn ông có vẻ mẹ vẫn chưa nói cho Kiều Chi biết....
Cũng phải thôi, làm sao bà ấy có thể nói ra chuyện con trai mình có tính hướng như vậy ra bên ngoài.

Đối với bà ấy mặt mũi luôn là thứ quan trọng nhất.
Nghĩ vậy, liền không khỏi cười khổ một cái.
Mẹ của cậu xem danh tiếng còn quan trọng hơn đứa con đứt ruột sinh ra này....
Hai mươi năm sống ở nhà họ Mã, đối với cậu chẳng có chút giây phút nào là yên bình, hạnh phúc..
Chỉ từ lúc gặp được y....
Mã Kỳ thoáng đờ đẫn nhớ đến gương mặt luôn mang nụ cười lạc quan, vui vẻ.

Ở y luôn có một năng lượng tích cực cuốn trôi đi tất cả buồn phiền.
Cũng không biết, có phải vì ở cùng dạo này không nhưng trong lòng cậu dường như có chút gì đó lạ lẫm....cảm xúc sinh ra này không ngừng hướng về phía của người kia khiến cậu có chút hoang mang trong lòng.
Tạ Hàm Ưng....anh nói xem, tôi là bị gì vậy chứ....
.............

Ngày hôm sau...
- Anh Ưn...
Mã Kỳ theo thói quen liền lên tiếng gọi nhưng liền khựng lại khi nhớ ra gì đó.
Cậu thở dài, tự rót cho mình một ly nước lọc.
Cậu lại quên mất, y còn đang bận việc gì đó vẫn chưa về.
Khẽ nhìn một vòng quanh nhà, cậu có chút thất vọng trong lòng.
Căn nhà này cũng không hiểu vì sao lại trống trãi đến lạ.

Chắc là thiếu đi bóng dáng của chủ nhân nó...
"Không biết anh ấy sao rồi....có nhớ ăn uống đầy đủ không chứ...."
Ở một nơi nào đó..
- Ắt xì!
Tạ Hàm Ưng khịt mũi, sau đó tiếp tục thưởng thức trái dưa hấu trên tay mình.
Là ai nhắc y vậy?
Mà không biết, thằng nhóc kia có ổn không nữa....
- Tập trung vào công việc.
Phạm Thụy Nghi lạnh mặt lên tiếng.
Tâm trí của tên này cả ngày hôm nay không khác gì ở trên mây cả.

Không nói, còn tưởng cậu ta là thiếu nữ ngây ngô mới biết yêu lần đầu.
- Cậu mới là người cần nói câu đó!
Y liếc mắt, vẻ mặt không cam tâm.
Tên này cả ngày cứ thỉnh thoáng lại liếc mắt nhìn vào điện thoại.

Khỏi nói cũng biết là hắn đàng đợi điều gì.

Chậc, tính ra tên này cũng khổ không ít.

Dù có tình cảm nhưng vẫn không dám ngỏ lời.
Quả thật, ông trời đúng là thích trêu ngươi.
Mối hận này nếu còn kéo dài không giải quyết chắc hẳn sẽ càng có nhiều người đau khổ....
.............
- Cậu sao vậy?
Hán Lương - bạn của Mã Kỳ nhìn cậu lo lắng hỏi.
Tên này làm gì mà cứ như người mất hồn vậy chứ?
- Không có gì....mà nè...
Mã Kỳ lắc đầu tỏ vẻ không sao nhưng ánh mắt của cậu lại bán đứng tất cả.
- Ừm...A Lương, cậu cảm thấy giữa con trai với con trai.....có thể sao?
Cậu ngập ngừng, có chút không biết nói sao cho vẹn toàn.

- Có gì mà không được chứ? Thích là thích thôi! Nam hay nữ gì chả được!
Hán Lương nâng ly rượu lên môi rồi nói.

Cậu ta cảm thấy chuyện này rất bình thường.

Yêu là yêu thôi, có gì mà phải phân biệt giới tính này nọ, lạc hậu chết đi được!
- Vậy sao...
- Mà nè, cậu hỏi tớ làm gì vậy? Đừng có nói là...
Hán Lương nheo mắt nghi ngờ.
- Khụ....mau uống đi!
Mã Kỳ đánh trống lãng, tạm thời cậu vẫn chưa xác định được tình cảm trong lòng mình.

Bây giờ nói cho Hán Lương biết thì có lẽ vẫn còn sớm.
- Ờ!
...........
- Ức...Khát quá....
Mã Kỳ loạng choạng bước vào nhà bếp.
Đầu óc cậu sắp nổ ra thành từng mảnh mất rồi.
- Ực!
Uống xong nước, cậu cố gắng trở về phòng của mình.

Thế mà không biết vì sao lại đi lộn qua phòng của Tạ Hàm Ưng mới hay.
Phịch!
- Thật dễ chịu...
Thật mềm, thật ấm áp.

Và có mùi hương gì đó thật thoải mái.

...........
- Kỳ Kỳ, mau nhìn tôi đi, cậu thích tôi rồi đúng không?
- Kỳ Kỳ, có gì phải ngại chứ, mau đến đây, anh đây dạy cậu vài chuyện người lớn!
- Á...Kỳ Kỳ thật lớn nha!
- Đệch! Con mẹ nó!
Mã Kỳ bật dậy, vẻ mặt còn thống khổ hơn cả chết.
Cậu...cậu lại mơ thấy giấc mộng đó nữa!
...........
- Sao vậy, dạo này cậu rất có nhã hứng mời tôi uống rượu?
Hán Lương nhìn bạn mình mặt mày ủ rũ liền không nhịn được mà hỏi.

Tên này chắc chắn có vấn đề!
- A Lương, không xong rồi....tôi không xong rồi!
- Cái gì không xong mới được, cậu đừng có làm tôi lo!
- Tôi....tôi....
Mã Kỳ khó xử, nghẹn một cục trong họng không biết thế nào nhưng cuối cùng cũng đành kể hết cho Hán Lương nghe.

Từ chuyện hai người vô tình gặp nhau, cho đến chuyện giả làm bạn trai về ra mắt mẹ và còn cả.....còn cả giấc mơ chết tiệt đó nữa!
- Mã Kỳ, cậu nhìn thẳng vào mắt tôi!
Hán Lương nghe xong liền nghĩ nghĩ, sau đó nắm chặt hai vai của cậu.
- Nói thật lòng cho tôi, trong lòng cậu xem người ta là gì? Cảm xúc của cậu dành cho người đó có giống với cậu dành cho tôi hay không? Có giống như dành cho con bé Kiều Chi kia hay không?.
 
Chờ Một Mai Nắng Đến
Chương 103: 103: Pn3 Mã Kỳ X Tạ Hàm Ưng


Đương nhiên là không giống rồi! Cậu là cậu, Kiều Chi là Kiều Chi, anh ấy là anh ấy!
Mã Kỳ không suy nghĩ liền vội trả lời.

Vẻ mặt cũng vô cùng kiên định.
- Vậy tôi hỏi tiếp, khi nhìn anh ta tim cậu có đập mạnh, có đỏ mặt không?
- Cái này như là....có...
- Vậy nếu anh ta không ở chung với cậu mà ở chung với một tên khác thì sao? Thậm chí còn có cử chỉ thân mật, tên đó cũng được anh ấy chạm vào giống cậu thì sao?
- Tôi sẽ thiến tên đó!
- Câu cuối cùng, nếu anh ấy không phòng bị nằm ở trước mặt cậu, thì cậu có nổi lên h*m m**n hay không?
..........
Mã Kỳ không biết uông bao lâu sau cùng cũng về nhà.
Cậu loạng choạng muốn trở về phòng mình.

Và hai lần như một, cậu lại đi sang phòng của Tạ Hàm Ưng.
Cạch!
- Ưm....thằng nhóc nhà cậu về rồi hả?
Bất chợt có ai đó lên tiếng.
Mã Kỳ nheo mắt nhìn thì phát hiện Tạ Hàm Ưng đang dụi mắt nhìn mình.

Mà điều quan trọng hơn hình như....hình như anh ấy không mặc áo.
Khẽ lắc đầu cho tỉnh táo, cậu cứ ngỡ là bản thân đang ảo giác nên lẩm bẩm.

- Không xong rồi...bây giờ đến cả ảo giác cũng toàn là anh ấy...
Nghe thấy cậu lẩm bẩm gì đó Tạ Hàm Ưng khẽ nhíu mày.
Thằng nhóc này sao vậy chứ?
Định bật đèn lên thì bỗng một sức lực lớn đè chặt y xuống giường.
- Cái...
- Ảo giác này chân thật quá...
Cậu lẩm bẩm, hơi rượu không ngừng phả vào chóp mũi Tạ Hàm Ưng khiến cơ thể y vô thức nóng lên.
- Con mẹ nó, cậu cút ra cho tôi!
Tạ Hàm Ưng dùng sức muốn giãy ra những chẳng hiểu sao sức lực lại chẳng thể làm lại cậu.
Thằng nhóc này giấu nghề à? Hay là ăn trúng thuốc tăng lực?
- Ưng Ưng...
Cậu lẩm bẩm, môi khẽ lướt trên gương mặt kiều diễm.
Chân thật quá....ảo giác thật chân thật...thật thích...
- Cậu....cậu, cậu tỉnh táo lại cho tôi!
Tạ Hàm Ưng hét lớn muốn ngăn người kia làm loạn.

Cọ xát nãy giờ thật là muốn giết y mà!
- Ưng Ưng....tôi, tôi hình như...hình như thua bởi anh rồi...
Mã Kỳ sụt sịt không khác gì trẻ con ăn vạ.
- Muốn nói cái gì thì đứng dậy mà nói!
- Ưng Ưng...chỗ này lạ lắm...nó lạ lắm...
Cậu đưa tay y chạm vào ngực mình.

Vẻ mặt mơ mơ màng màng rõ ràng là đang muốn câu dẫn.
Thằng nhóc này, cơ thể cũng không tệ đó chứ....
Y khẽ nuốt nước bọt, vẻ mặt có chút kỳ lạ.

- Ứm!
Nhìn đôi môi hồng hào của người dưới thân, Mã Kỳ liền có chút khát.

Cậu mạnh bạo cúi xuống sau đó tướt đoạt dư vị ngọt ngào trên đôi môi ấy.
- Ưm...cái...
Tạ Hàm Ưng vùng vẫy muốn giãy ra khỏi sự trói buộc của cậu.

Nếu mà hôn bình thường thì y không sợ nhưng y cảm nhận được chỗ của thằng nhóc đó đang không ngừng cạ vào người y.
Đùa sao! Y không có ý định nằm dưới đâu!
- Ưng Ưng...Ưng Ưng...

Mã Kỳ làm gì còn đủ tính táo.

Cậu một tay tháo đồ mình ra, một tay chặn Tạ Hàm Ưng không cho y vùng vẫy.
Chết tiệt! Mới một nụ hôn thôi mà y đã mềm nhũn như cọng bún rồi, mất mặt chết đi thôi!
- Ưng Ưng...tôi thích anh...Ưng Ưng...
Thịch!
Y khá bất ngờ với lời thổ lộ đó.

Có phải cậu ta say nên nói bậy không?
Chẳng phải lần đầu nghe người khác nói thích mình nhưng đa số những lần đó điều là quan hệ trên giường.

Bây giờ tự nhiên lại nghe thằng nhóc bản thân cho là non nớt này thổ lộ trái tim không biết vì sao lại vui đến lạ thường...
Chết tiệt....kẻ có vấn đề là y mới đúng!
- Ưng Ưng...Ưng Ưng...
Không để y có thời gian trầm ngâm, cậu vội vàng v**t v* lấy thân thể tuyệt mỹ.
- Ưm...thằng khốn nhà cậu...
Tạ Hàm Ưng kêu cứu bất thành, cả đêm không ngừng bị thằng nhóc nhỏ hơn mình 5,6 tuổi dày vò....
............
Cũng sau hôm đó, Tạ Hàm Ưng tránh Mã Kỳ còn hơn tránh tà.
Y để lại chìa khóa cho cậu thậm chí còn trốn ở nhà Phạm An An không muốn đặt chân về nhà.

Vì thế, nơi ấy không khác gì nhà của cậu.
Cũng từ đó con đường truy thê của cậu ấm nhà họ Mã bắt đầu....
.............
Trở về với thực tại....
- Anh sao vậy?.

Đam Mỹ H Văn
Mã Kỳ ngồi dậy khẽ ôm lấy y.

Hôm qua làm hơi mạnh hay sao?
- Không! Chỉ là đang nghĩ chút chuyện quá khứ mà thôi!
Y cười cười, sau đó ngả lưng tựa vào lồng ngực ấm áp.
Thoái mái chết mất.
- Anh thật là...
Cậu cưng chiều vuốt nhẹ mái tóc y, sau đó dịu dàng tặng cho y một nụ hôn buổi sáng.
- À phải rồi, chưa hỏi em, em làm sao qua được ải của gia đình và con bé kia vậy?
Từ lúc cả hai xác định mối quan hệ y đã muốn hỏi về vấn đề này nhưng tiếc là còn nhiều thứ cần làm nên không có cơ hội.
- Chắc là do ông trời giúp đỡ không muốn em và anh xa rời!
Cậu cười cười, lộ ra vẻ mặt trêu chọc.
- Mau nói nhanh! Không thì tối nay ra sofa mà nằm!
Y giở giọng hăm dọa.

Dù cho thằng nhóc này bây giờ đã có khí chất của nam nhân trưởng thành vô cùng nhưng dù sao trước mặt y cậu vẫn thường hay tỏ ra nũng nịu.

Chậc! Chắc chắn là do mị lực của y quá lớn!
- Anh thật là....được rồi, để em kể cho....
 
Chờ Một Mai Nắng Đến
Chương 104: 104: Pn3 Mã Kỳ X Tạ Hàm Ưng End


Mấy năm về trước..
Sau mấy tháng trời cậu chẳng có cơ hội gặp lại y.

Không biết do cậu xui hay là y ranh mãnh trốn cậu đến tận gốc.
Cuối cùng trong một lần đi dạo lại vô tình gặp ba của mình...
- Dạo này....!con ổn chứ?
Mã Hiệu nhìn cậu hỏi.

Giọng nói ông không nghe ra chút cảm xúc gì.
- Con ổn!
Cậu khuấy nhẹ ly cafe, ánh mắt nhìn thằng vào ba mình.

Trước đây cậu không có can đảm nhìn thằng vào ông ấy.
- Con chơi đủ chưa? Nếu đủ rồi, thì về nhà đi!
Ông nhàn nhạt nói.
- Ba, tình cảm của con chưa bao giờ là trò chơi cả!
Cậu nhìn ông nhẹ cười nhưng chẳng hiểu sao Mã Hiệu lại thấy nụ cười ấy có chút chướng mắt.
- Gia đình của con bé Chi nói muốn tháng sau hai đứa làm đám cưới.
Cạch!
Tiếng ly cafe va chạm vào mặt bàn.
- Con sẽ không lấy em ấy.
- Kỳ, con còn nhỏ, mọi chuyện...
- Ba, con đã lớn rồi, cảm xúc của con, con muốn tự mình quyết định.

Vả lại, ba thừa biết con không có chút tình cảm nam nữ nào với Kiều Chi!
Cậu cắt ngang lời ba mình mà nói ra suy nghĩ và lập trường riêng biệt.
- Chưa có tình cảm thì sẽ mau chóng có.

Vả lại, con và tên đó sẽ không có kết cục tốt đâu!
Tên đó đương nhiên là cậu biết ông đang nhắc đến ai.
- Có thể con là đứa bất hiếu, nhưng Ưng Ưng anh ấy là cả cuộc đời của con.
- Hàm hồ!
Mã Hiệu tức giận quát.
Chỉ mới gặp nhau mấy tháng đã gọi là cả cuộc đời, đúng là trò cười cơ mà!
- Ba không tin cũng được, dù ra sao, con vẫn sẽ không thay đổi quyết định!
Nói xong cậu liền đứng dậy muốn rời đi.
- Đứng lại! Con thật sự muốn ở chung với người đó?
- Đúng vậy!
Cậu kiên định đáp.
- Vậy được, ba cho con một năm! Một năm ở nước ngoài tiếp quản chi nhánh bên đó không được liên lạc gì với cậu ta, nếu một năm sau tình cảm của con không thay đổi thì ba sẽ không ép con nữa.

Con muốn làm gì cũng được.

Nhưng nếu ngược lại, thì không cần nói con cũng hiểu!
...........
- Thật không ngờ, hồi đó tên nhóc như em cũng mạnh dạn lắm chứ!
Tạ Hàm Ưng gật gù nghe cậu kể.
Chồng của y có khác!
- Đương nhiên rồi, vì ở bên cạnh anh, làm gì em cũng sẽ chấp nhận!
Cậu nắm lấy tay y, hai người mười ngón tay khẽ đan xen vào nhau.

Hai chiếc nhẫn lấp lánh càng thêm chói sáng.
- Vậy còn con bé Kiều Chi kia? Anh nhớ nó rất bám dính em mà?
- Em cũng đã nói với anh rồi, con bé ấy vốn dĩ là nhầm lẫn tình cảm nam nữ mà thôi!
Cậu cười cười, sau đó khẽ hít lấy mùi hương sữa tắm vị cam ngọt trên người của y.

Thơm thật!
- Lúc em qua Mỹ, con bé cũng nằng nặc gia đình cho đi theo.

Nhưng em lúc đó chỉ lo làm việc đâu có thời gian đếm xỉa con bé.

Ấy thế mà vô tình trong một bữa tiệc giao lưu, con bé bị người ta châm chọc lúc đó em còn định ra mặt thì trợ lý đã thay em thậm chí còn bị người ta đánh cho một trận.

Kế đó hỏi ra mới biết, cậu nhóc đó thấy con bé tuy ngang bướng nhưng lại đáng yêu nên sinh ra thích.

Cuối cùng thì.....ừm, xem như kẻ có duyên được thành giai ngẫu đi.

Kiều Chi tiếp xúc với nhóc đó một thời gian liền bắt đầu không đến làm phiền em nữa.

Sau mấy tháng trời mới lòi ra là hai người đó đang quen nhau còn vô cùng hạnh phúc!
Cậu mỉm cười nhớ lại mấy năm bên Mỹ.

Tuy có nhiều chuyện vui nhưng đó cũng là khoảng thời gian cậu cảm thấy trống vắng nhất khi không nhìn thấy y.
Những kẻ xuất hiện bên cậu ai cũng chỉ biết nịnh nọt muốn cậu giúp đỡ.

Những người thật lòng có lẽ chỉ có thể đếm trên đầu ngón tay mà thôi.
- Vậy lúc quay về thì sao? Anh không tin mẹ của em dễ dàng chấp nhận hiện thực như vậy!
Y khẽ lẩm bẩm nói.
- Ừ anh nói đúng! Lúc em vừa về nước bà ấy ngày nào cũng sắp xếp người đến xem mắt cho em.

Nhưng anh biết mà, lỡ cong rồi khó thẳng lại lắm!
Cậu xoa nhẹ má y, lời nói nửa thật nửa đùa.
- Rồi sau đó?
- Sau đó thì em có được chút thành tựu nên dọn ra khỏi nhà tự mình lập nghiệp.

Kết quả như anh thấy rồi đó!
Cậu hôn nhẹ lên mắt y.

Một nụ hôn nâng niu chiều chuộng.
- Ai dà, chồng của anh cũng giỏi quá đi chứ?
Y vui vẻ dùng tay xoa xoa đầu cậu.
- Vậy tới em hỏi anh, anh thích em khi nào vậy?
Cậu nghiêm túc nhìn y hỏi.
- Không biết nữa! Chỉ là từ lúc nào, thằng ranh như em đã không thể mờ nhạt trong suy nghĩ của anh.

Anh còn nghĩ có phải bản thân bị em yểm bùa hay không...
Y vẫn là y vẫn giữ nguyên thái độ bông đùa nhưng quả thật lời y nói cũng không sai.
Trong khoảng thời gian cả hai xa nhau y còn tưởng sẽ quên mất thằng nhóc này ai mà dè không những không quên mà còn khiến y mất ngủ trằn trọc mấy đêm liền.

Đến nỗi lúc đó, y không khác gì xác chết khiến Phạm Thụy Nghi vừa nhìn thấy đã buông một câu phủ phàng.
- Cậu chưa chết à?
Haiz, đến khi gặp lại thằng nhóc này thì tuy rằng bản thân có chút mất tự nhiên nhưng cuối cùng vẫn không ngăn được con tim của mình.

Lúc đầu y còn nghĩ tránh cậu càng xa càng tốt vì lo lắng cậu bị kéo vào bi kịch quá khứ của y.
Nhưng cuối cùng, y thật sự rất mừng vì cậu đã không từ bỏ.
- Kỳ Kỳ, cảm ơn em vì đã không từ bỏ anh!
Cảm ơn em vì luôn cố gắng bước về phía anh.

Luôn âm thầm ở sau lưng anh quan tâm lo lắng.

Cũng như không vì quá khứ và con người thật của anh mà ghét bỏ.
- Khờ quá, cả đời này định sẵn em và anh không thể tách rời rồi!
Cậu dịu dàng hôn lấy y.

Nụ hôn ngay lúc này không khác gì minh chứng cho tình yêu trọn vẹn của họ.
Lời nói ngày hôm đó cậu nói với gia đình sẽ mãi mãi được thực hiện và không bao giờ phai nhòa.
- Dù có ra làm sao, cả đời này con cũng sẽ không buông tay Ưng Ưng! Đời này, kiếp này con chỉ yêu một mình anh ấy!
Có lẽ như người đời thường nói đi.
Say bởi một ánh mắt, lụy cả một đời người.
Quãng đường đời sau này dài như vậy, để cậu và y dùng cả đời mình chứng minh cho đối phương tình cảm chân thành cả hai dành cho nhau.
Kẻ tin tưởng, chê cười, ghét bỏ cũng được.

Cậu và y vĩnh viễn cũng sẽ không xa rời!
...............
...~Hoàn ngoại truyện~...
*Vậy là bộ "Chờ Một Mai Nắng Đến" đã chính thức khép lại.

Cảm ơn mọi người đã theo dõi các nhân vật của mình.
Còn về hai cậu nhóc nhỏ nhà họ Phạm với họ Dương mình sẽ viết bên bộ "Hạnh Phúc Là Khi Gặp Được Em".

Nếu có thể mong mọi người tiếp tục ủng hộ.
Cuối cùng xin cảm ơn tất cả mọi người đã đọc truyện của mình.

Hẹn gặp lại mọi người ở nhiều câu truyện khác *.
 
Back
Top Bottom