Khác Chờ đợi

Chờ Đợi
Một chuyến bay đêm


"Giữa lòng trời khuya muôn ánh sao hiền,

Người trai đi viết câu chuyện một chuyến bay đêm.

Cánh bằng nhẹ mơn trên làn gió

Đời ngây thơ xưa lại nhớ lúc mình còn thơ.

Nhìn trời cao mà reo, mà mơ ước như diều

Để níu áo Hằng Nga, ngồi bên dãy ngân hà.

Giờ sống giữa lưng trời

Đôi khi nhớ chuyện đời mỉm cười thôi..."

Đó là một đoạn ngắn trong bài hát yêu thích của tôi, nó làm tôi nhớ thời trai trẻ của mình.

Từ bé, tôi đã mơ ước đến việc được bay trên bầu trời xanh kia, nhưng khi lớn lên tôi lại không thể làm được điều đó.

Trong một khoảng thời gian ngắn tôi đã quên đi ước mơ của mình, nhưng sau khi bài hát được cất lên trên máy thu thanh thì tôi đã nhớ ra nó.

Tôi sớm bắt tay vào tìm hiểu và thuyết phục Aldous đưa địa chỉ của Jake cho tôi.

Tôi đã tìm hiểu về những chiếc máy bay trên sách, từ những người phi công, những người thợ sửa chữa máy bay và bao gồm cả Jake.

Tuy anh ta chỉ là thợ sửa đồng hồ bình thường, nhưng sự hiểu biết của anh ta thật phi thường.

Trong một lần được dịp nghỉ phép, tôi đi vào thành phố.

Tôi đã nhìn thấy một người phi công xuất kích vào buổi đêm...điều đó khiến tôi càng muốn thực hiện ước mơ của mình.

"Đêm nay chuyến bay trời xanh như màu áo

Đường Minh Đế nhàn du thăm tinh cầu,

Chạnh thương hai đứa giờ gối súng nơi nào

Lâu lắm chẳng gặp nhau.

Bạn bè dù cách xa nào khuây,

Tình nàng chưa nói nhưng mà say.

Giai nhân hỡi khóe mắt em u hoài

Theo tìm trong chuyến bay..."

Tôi từng có một người bạn trong quân đội, anh ta là người bạn duy nhất của tôi.

Vì trong quân đội ai cũng nghĩ tôi là kẻ lập dị và luôn tránh xa, tôi thấy điều đó cũng tốt vì sẽ không ai có thể ngăn cản tôi thực hiện ước mơ của mình và miễn không ai biết thì dù có thất bại thì sẽ không ai cần phải phí phạm nước mắt cho kẻ như tôi cả.

Cũng như bao người lính khác, tôi cũng có một mối tình.

Tôi yêu suối tóc dài, giọng nói ngọt ngào và đôi mắt luôn u sâu của nàng.

Nhưng sau khi chúng tôi tròn 18 thì cũng như đám bạn của tôi...đường ai nấy đi, cô theo chồng và bỏ lại một mình tôi lẻ loi.

"Có người hỏi phi công ước mơ gì?

Người ơi nhân thế muôn màu nào biết mơ ước chi?

Ước rằng từ khi tung nhịp cánh

Tình ta yêu thương là gió, nhân tình của mây.

Ở đời ai hiểu ai, người bay trắng đêm dài,

Thì thức giữa đại dương,

Dù yên giấc ven rừng,

Bạn có biết chuyện này

Tôi ghi lúc vũ trụ còn ngủ say."

Đó là điều mà tôi nghĩ tới sau khi hoàn thành kiệt tác của cuộc đời mình.

Tôi đứng trước tác phẩm của mình và ghi ra những dòng này trong một tờ giấy.

Nó phủ đầy ước mơ và hy vọng của cả cuộc đời tôi.

Bây giờ cho dù có thất bại thì tôi cũng chỉ ước rằng bản thân có thể yên giấc ở ven rừng, có thể hòa làm một với bầu trời xanh kia là tôi vui lắm rồi.

Hết

================================

Phần truyện này được lấy ý tưởng từ bài "Một Chuyến Bay Đêm".

Khi bạn đọc lời bài hát thì có vài chỗ nghe hơi lạ, tôi cũng không rõ nữa vì lời bài hát so với lúc nghe thì những chỗ đó lại hoàn toàn khác.

Nhưng vì sự tôn trọng cho tác giả của nhạc phẩm(Song Ngọc & Hoài Linh) nên tôi đã ghi như vậy.

Và đây là tranh vẽ về Steam của tôi.

Phải công nhận là tôi vẽ xấu thật...và trông nó cũng khá là dơ.

Trong khi có một số tác giả của fic countryhumans tôi đọc vẽ rất đẹp, còn tôi thì...ra thứ hãm beep này.(Fact: Steam rất thích đồ uống có cồn, đặc biệt là rượu)

Giới thiệu sương sương về nhạc phẩm:

Bài hát "Một Chuyến Bay Đêm" có nội dung là lời tâm sự của người phi công thường phải xuất kích vào buổi đêm.

Bài hát được nhạc sĩ Song Ngọc sáng tác nhạc và nhạc sĩ Hoài Linh viết phần lời.

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
Chap 15


Bây giờ đã là buổi đêm, người phụ nữ ấy lại đi ra ngoài và Thủy lại đến chỗ của anh để ngủ cùng.

Trông cô bé có vẻ buồn, Thủy đã như thế suốt cả ngày.

Khi thấy em gái của mình như thế anh liền hỏi:

"Có ai bắt nạt em à Thủy?"

Cô bé lắc đầu và ôm anh chặt hơn.

Sweden đã hiểu ý của cô bé, anh xoa đầu cô và nói:

"Không sao đâu, anh hứa sẽ không bao giờ bỏ em gái bé bỏng của mình đâu với lại còn tới 2 năm lận mà"

Thì ra là cô bé sợ anh nhập ngũ, cô không muốn anh rời xa cô như những người khác và Vũ nữa.

Thủy chẳng muốn ai trong đám bạn của Sweden rời đi cả, cô xem họ như bạn của mình.

Sweden cũng khá lo, anh lo cho Thủy.

Anh sợ khi anh đi cô bé sẽ lại chỉ biết chui rút ở trong nhà, anh muốn Thủy can đảm hơn....chứ không phải như cách mà ai kia đã làm.

"Anh cũng không thể nào sống mãi được đâu Thủy à, nhưng mà anh sẽ bảo vệ em khi nào anh còn có thể...hãy hứa với anh là em sẽ sống tốt và trở nên thật can đảm nhé" – Sweden

"Và đó là câu nói tồi tệ nhất mà tôi đã nói với cô em gái ngây thơ của mình đấy" - ??

Khung cảnh bỗng trở thành một bãi chiến trường đầy hỗn loạn, cơ thể anh đang loang lỗ vết đạn bắn và trên tay đang ôm chặt cây súng.

"Chuyện gì đã xảy ra vậy?" – Sweden nghĩ thầm

Anh nhìn thấy Vinh đang đứng đấy, vì cứ mãi lo bắn địch nên anh đã không để ý tới quả lựu đạn đang nằm ở dưới chân mình.

"Mình phải cảnh báo cho cậu ấy...có nên không? – Sweden

Những hình ảnh trong kí ức của Phong dồn dập xuất hiện trong đầu của Sweden, chúng hối thúc anh chạy tới để đẩy Vinh ra trước khi quá muộn.

Trong vô thức, anh nhanh chóng lao tới để đẩy Vinh ra...quả lựu đạn phát nổ.

Sweden đã bị đẩy văng ra xa, cơ thể mất quá nhiều máu, anh nằm đó hấp hối.

Khung cảnh bỗng trở nên im lặng, không còn tiếng đạn bắn hay bất cứ âm thanh nào nữa...chỉ còn tiếng bước chân đang từ từ tiến về phía anh.

"Lẽ ra thì mọi chuyện sẽ không kết thúc như vậy, ý tôi là anh sẽ được chứng kiến tất cả những kí ức đó.

Nhưng tôi nhận ra anh có gia đình và họ yêu thương anh.

Việc tôi cho anh xem cuộc đời của mình...tôi không biết nữa nó chỉ phí phạm thời gian của anh thôi và có lẽ anh không hề hiểu chuyện gì đang xảy ra đúng không...vậy thì tốt"

Anh nhận ra người đứng trước mặt mình là Phong, Sweden muốn xin anh cho mình ở lại, anh chưa bao giờ muốn rời đi, anh thích ở đây.

Phong nhặt lấy cây súng nằm ở gần đó và lên đạn.

Anh nhìn Sweden và lầm tưởng rằng anh ấy thực sự rất muốn rời đi.

"Đừng háo hức thế chứ, nghe này sau khi anh rời khỏi đây thì hãy quên tôi và những người anh đã gặp.

Hãy xem nó như một giấc mơ ấy, một giấc mơ không có thật và sẽ sớm bị lãng quên như tôi vậy"

Phong nhìn Sweden lần cuối rồi tiếng súng vang lên...và đó là cách mà cuộc đời của chàng trai trẻ này kết thúc.

Sweden từ từ tỉnh dậy, anh cố gắng đưa mắt nhìn xung quanh.

Anh đang ở trong bệnh viện, ngồi kế bên anh là Thailand.

Khi nhìn thấy anh tỉnh dậy, cậu rất vui và chạy ra ngoài tìm bác sĩ ngay sau đó.

Sweden không quan tâm, anh gắng sức quay về phía cửa sổ và suy nghĩ về những gì mình đã gặp.

Trời đêm nay không hề có trăng hay sao, chỉ toàn một màu đen ảm đạm.

Anh nhớ tới sự dịu dàng và giọng nói ngọt ngào của Vy.

Sweden không có nhiều kinh nghiệm trong chuyện tình cảm và Thái là mối tình đầu của anh.

Anh cứ nghĩ rằng chỉ cần quan tâm và luôn ở bên cậu ấy là được...nhưng anh đã sai.

Sau khi gặp cô, anh đã có một cái nhìn khác, giờ anh chỉ xem Thái là bạn chứ không còn là tình nhân nữa.

Anh muốn gặp lại cô, nhưng nếu Phong biết được thì anh ta sẽ nghĩ gì?

Ở chỗ Vietnam...

Sáng hôm sau, Vietnam lên đường tới chỗ nghĩa trang, Steam đã cho cậu manh mối đầu tiên.

Anh gửi chúng bằng cách xếp tờ giấy mình đã ghi thành một chiếc máy bay rồi phóng nó đi.

Cậu nhìn thấy Ireland đang chạy đến, trông anh ta có vẻ vội, Vietnam liền chạy tới.

Ireland khi thấy Vietnam tới chặn đường mình, anh ta tuy bực, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh và nói:

"Vietnam bây giờ tôi không có thời gian cho chuyện của cậu.

Giờ tôi bận lắm, phiền cậu để khi khác đi"

"Ire anh có bao giờ bận đâu" – Vietnam

"Nhưng hôm nay thì tôi có!" – anh ta bây giờ đã bắt đầu mất bình tĩnh

"Vậy...để tôi đi hỏi Irene" – Vietnam rời đi ngay sau khi nói xong, cậu không muốn anh ta tức giận và vướng vào rắc rối

Vietnam tới nhà cô, Irene khi nghe cậu nói về Beth, người phụ nữ mà Steam bảo cậu để tìm manh mối.

Cô bảo bà ấy là người tốt và rất là hiếu khách.

Irene liền kéo cậu chạy nhà của bà rồi đi về, Vietnam gõ cửa.

Bà sống trong một căn nhà nhỏ với mái hiên màu đỏ, một vườn hoa đẹp ở sau vườn và ở phía trước ngôi nhà có một hàng rào bằng hoa giấy được chăm sóc tỉ mỉ.

Có người chạy ra mở cửa, đó là một ông lão.

"Cậu tìm ai?" – ông ấy hỏi

"Cháu muốn tìm bà Beth, vì cháu muốn hỏi bà ấy về người này" – Vietnam trả lời rồi đưa ảnh của Indochina cho ông lão xem.

Ông cầm lấy tấm ảnh rồi móc kính từ trong túi của mình và xem.

Vì tuổi đã cao nên trí nhớ của ông không được tốt lắm, phải mất một thời gian ông mới nhớ ra.

"Đây là Indochia, tí nữa thì quên mời cháu vào nhà" – Ông nói

Vietnam bước vào trong, căn nhà trông thật ấm cúng.

Cậu ngồi xuống ghế sofa, ông từ từ bưng khay trà và một dĩa bánh ra.

"Cháu ăn thử đi ngon lắm đấy, à mà tên của bác là Tim" – ông nói

Vietnam cầm một cái lên ăn thử, cậu ngay lập tức bị mê hoặc bởi nó, vị của nó bằng cách nào đó rất quen thuộc với cậu.

Vì mãi lo ăn nên cậu xém quên lí do đến đây, Vietnam liền lau miệng và hỏi Tim về Indochina.

"Làm sao bác biết Indochina vậy ạ?"

"Bác từng là thợ làm vườn ở đó, cậu ấy luôn ghé đến để chơi cùng bác.

Nhưng rồi một hôm, Indochina không còn tới nữa, mà thay vào đó chỉ đứng nhìn bác qua khung cửa sổ" – Tim

"Chỉ vậy thôi à"

"Không đâu, bác còn nợ cậu ấy một lời cảm ơn.

Beth là vợ bác, bà ấy từng là người đưa thức ăn và chơi chung với cậu ấy khi cậu ở trong căn phòng đó" – Tim

"Vậy nhờ cậu ấy mà hai người đã đến với nhau, tuy cháu không biết rõ sự tình ra sao nhưng nó nghe khá là dễ thương đấy"

"Cháu trông có vẻ quen, cháu có phải Vietnam không.

Nếu có thì công nhận bây giờ cháu lớn quá" - Tim

"Cảm ơn bác, mà bà Beth đâu rồi ạ?"

"Bà ấy đi chợ rồi, hôm nay đám con của bác về thăm" – Tim nói, ông trông có vẻ hạnh phúc

"Vậy thì cháu nên đi về, cháu không nghĩ là mình nên làm phiền gia đình bác"

Vietnam lấy lí do là mình bận để không phải ở lại dùng bữa.

Cậu nghĩ như thế thật kì quặc, cho dù cậu quen hai người họ.

Vietnam sợ khi có sự xuất hiện của cậu sẽ khiến bữa cơm gia đình đầy ấm cúng ấy sẽ có cảm giác ngột ngạt.

Vietnam qua chỗ Irene, cậu thấy cô đang nói chuyện với một người đàn ông.

Anh ta có làn da trắng, mắt màu hổ phách và tóc nâu với thân hình gầy gò.

Anh ta có vẻ như bị dị tật, cậu có thể nhìn thấy anh đang chống nạng.

Anh mặc một chiếc áo sơ mi nâu sọc trắng, áo gile trắng với cà vạt đỏ và quần tây đen.

Cô trông có vẻ vui khi nói chuyện với anh, anh ta đưa cho cô một cái hộp nhỏ.

Vietnam không biết cô đã nhìn thấy gì, bỗng cô la lên "có!"

đầy vui sướng.

Vietnam đợi đến khi anh ta rời đi rồi lại tới hỏi Irene:

"Irene này, người đó là vậy?"

Cô ấy quay lại nhìn Vietnam và đỏ mặt nói:

"Nói ra thì anh đừng cười.

Đó là Viktor, chồng sắp cưới của tôi" – cô vừa nói vừa nhìn vào chiếc nhẫn cưới được đã được đeo lên tay mình.

"Vậy, khi nào hai người sẽ tổ chức đám cưới" – Vietnam

"Đám cưới ư?

Không đâu, chúng tôi không thích những nơi đông người và đám cưới lại có yếu tố đó" - Irene

"Vậy à...hai người chỉ tính đưa nhẫn rồi thôi à" – Vietnam

"Không đâu, chúng tôi sẽ đi ăn tối cùng nhau.

Nhân tiện cậu có thể bê giúp tôi mấy cái thùng này được không?"

Vietnam gật đầu rồi giúp Irene.

Vốn dĩ cô không thích nơi đông người là vì cả hai đã từng lạc nhau một lần.

Hết

================================

Sau khi vẽ xong bức tranh rất chi là thảm hại của mình tôi quyết định viết đoạn văn miêu tả về Steam cho mọi người hình dung và sau đó tôi quyết định giữ bức tranh để làm các bạn mù mắt.

Steam quàng một chiếc khăn trắng quanh cổ và mặc một chiếc áo sơ mi trắng bên dưới một chiếc áo khoác da màu nâu.

Quần jean xanh có một mảnh vải màu đỏ tươi được buột bên hông ngay phía dưới thắt lưng.

Trên thắt lưng của anh là một chiếc túi da.

Anh ta có găng tay da đen được gia cố bằng những tấm kim loại và đôi giày sô có mũi bằng thép.

Steam có một chiếc mũ da và kính bảo hộ đeo trên mặt.

- Về mảnh vải thì mọi người hãy hình dung nó như một chiếc khăn quàng được buột dưới chân, cao hơn đầu gối một chút.

- Còn mấy tấm kim loại được gắn ở găng tay và giày thì do anh ta rảnh.

- Steam không phải phi công thật nên quần áo không hề giống một người phi công thật chút nào.

Về Irene và Viktor thì hai người này đã quen nhau từ khi còn nhỏ.

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
Chap 16


Vietnam đang trên đường đến nghĩa trang, cậu đang rất là buồn ngủ.

Vì tối qua, ngay sau khi giúp Irene dọn dẹp thì cậu đã về nhà và Thái đã gọi cho cậu lúc nửa đêm.

Thông thường, khi có ai gọi cho cậu vào giờ này thì cậu thường không bắt máy, vì một khi đã thức thì Vietnam sẽ không tài nào ngủ tiếp được nữa trừ khi có thuốc và vì đã lỡ trả lời điện thoại của Thái nên cậu mới thành ra như vậy.

Vietnam đi qua nghĩa trang, cậu nhìn thấy Ireland đang ngồi đọc báo, cậu liền chạy tới chỗ anh.

"Này, Ire chuyện hôm qua vẫn ổn chứ?"

- Vietnam.

"Vẫn ổn" – Ireland trả lời trong khi mắt vẫn chăm chăm nhìn tờ báo.

"Anh biết việc Irene sắp có chồng chưa?" – Vietnam.

"Đó có phải Viktor không?" – Ireland quay sang nhìn cậu.

"Sao anh biết?" – Vietnam.

"Tôi đoán thôi...mà cũng đúng người hợp với Irene không phải Viktor thì là ai chứ.

Mà này họ có tổ chức đám cưới không?"

- Ireland.

Vietnam lắc đầu, Ireland quay sang tiếp tục đọc báo và nói:

"Hai người họ trong một lần đi chơi đã bị lạc nhau, mà công nhận con bé đó nhớ lâu thật đấy"

Trong khi đang nghĩ về chuyện ngày hôm qua thì Vietnam liền nhớ tới việc Ire quen Vatican và cậu ta làm trong nhà thờ.

"Này Ire, anh có quen ai làm trong nhà thờ không?" – Vietnam quay sang hỏi Ireland

"Có" – Ireland

"Vậy hẹn anh lúc 6 giờ!"

Khi Vietnam vừa dứt câu, anh ta giật mình và làm rơi tờ báo.

Ireland không tin được rằng mình lại nói thế, khi tính quay lại giải thích cho Vietnam hiểu thì cậu đã chạy đi mất.

Ire không muốn dính líu gì tới họ cả, đặc biệt là những người quen biết UK.

"Xem mày vừa làm gì kìa" – Ireland nói, anh ta bây giờ rất tức giận

"Thôi nào!

Có gì to tát đâu!

Với lại anh không thấy việc một cặp đôi yêu nhau trao nhẫn, làm giấy tờ rồi coi như chưa có gì xảy ra vậy không kì à?"

Ireland không biết phải nói gì nữa, bèn đi đến gặp Vatican.

Khi đến nơi, anh bước vào trong nhà thờ và nhìn thấy Vatican đang cầu nguyện.

Khi nhìn thấy Ireland, cậu ta liền chạy tới ôm chầm lấy anh.

"Ireland đã lâu lắm rồi tôi mới gặp lại cậu" – Vatican.

"Ừ, tôi đến đây có việc muốn nhờ anh" – Ireland đẩy Vatican ra, anh ta vẫn còn bực.

"Việc gì cũng được!" – Vatican.

"Tối nay sẽ có một cặp đôi đến đây kết hôn" – Ireland.

"Tại sao lại là buổi tối?"

- Vatican.

"Hai người đó không thích sự ồn ào và chỗ đông người...hẹn gặp lại lúc 6 giờ" – nói xong Ireland rời đi, lúc đứng trước cửa nhà thờ, Ireland rất muốn bỏ đi về.

Nhưng vì Irene nên anh đành làm vậy.

Anh đến chỗ của Viktor, vừa đi vừa hỏi đường, nó khá là mất thời gian.

Nhưng khi đến nơi thì Ire nghe những người xung quanh nói rằng Viktor đi vẫn chưa về nên anh phải ngồi đó đợi.

Trong khi đó Vietnam kéo Irene qua nhà Japan, cậu bảo cô đem theo đồ cưới và Japan sẽ giúp cô trang điểm.

Thật ra thì ban đầu, cậu muốn nhờ France giúp, nhưng sợ lại làm phiền mẹ nên cậu đành dẫn cô tới đây.

Japan ngồi xuống bên cạnh cậu, cô nói:

"Lâu quá rồi không gặp cậu, mọi chuyện vẫn ổn chứ?" – cô vừa nói vừa lắc nhẹ đầu của mình như muốn Vietnam xoa đầu cô.

Cậu lấy tay xoa đầu Japan.

Japan là country khác biệt nhất, vì cô có tai và đuôi mèo, cô còn có một người anh song sinh và anh ấy hiện đang đi làm.

"Cũng thường thôi mà cậu mới cắt tóc à" – Vietnam.

"Ừm, vì để tóc dài nó rất là khó chải và còn rất nóng nữa.

Mà Vietnam này, tớ có thể hỏi cậu câu này được không...cậu có thể không trả lời cũng được" – Japan.

"Cậu hỏi đi" – Vietnam.

"Nếu như mà cậu và hai người anh của cậu ở chung thì cả đám sẽ làm gì?" – Japan

"Cãi nhau...vậy thôi, chúng tôi không bao giờ có cùng quan điểm.

Lí do của việc này là do môi trường mà chúng tôi lớn lên" – Vietnam

Đúng lúc này Irene bước ra với chiếc váy cưới cũ của mẹ và đã được cô sửa lại để hợp với bản thân hơn.

Tóc của Irene được tạo kiểu búi nửa đầu với phần tóc còn lại được vuốt qua vai phải.

Lớp trang điểm của cô khá đơn giản gồm son môi màu đỏ đào và má hồng.

Irene mặc một chiếc váy cưới trắng như tuyết được làm từ chất liệu giống như lụa, chiếc váy lệch vai được đính hoa hồng bằng vải trắng và phần váy dài tới bắp chân có dải ruy băng trắng thắt nơ ở trước eo.

Cô ấy đeo găng tay ren trắng và một sợi dây chuyền bạc có đính một viên ngọc màu xanh nhạt hình giọt nước.

Irene kết hợp một đôi giày cao gót buộc dây và một tấm khăn che mặt để che nửa búi tóc của cô.

"Trông cô ấy cũng đẹp đấy chứ, vậy mà cậu lại chê" – Japan nhìn Irene.

"Đâu có tại thường ngày cô ấy đâu có son phấn gì...với lại chúng ta đã mất rất nhiều thời gian đấy" - Vietnam.

"Tôi biết, tôi đã rất mất công để tự sửa cái váy này rồi trang điểm, làm tóc nữa" – Irene.

"Tại sao cô có thể tự làm tóc cho chính mình?" – Japan

"Tôi đã học trên mạng và nghĩ bản thân có thể tự thực hiện" – Irene

Japan nhìn Irene một hồi rồi lấy dụng cụ trang điểm cô để trong tủ ra.

Cô đi tới chỗ của Irene và bắt đầu trang điểm phần mắt cho cô ấy.

"Cô phải làm thế này thì trông sẽ đẹp hơn" - Japan.

"Hai người nhanh lên dùm tôi cái, gần 6 giờ rồi" – Vietnam.

Cả đám nhanh chân chạy đến nhà thờ.

Khi Vietnam ghé nhà cô, cậu đã giúp cô dọn gara, đưa cô đến chỗ của Japan và phải đợi cô sửa váy.

Khi đến nơi, Vietnam nhanh chóng mở cửa nhà thờ và thấy Viktor đứng đó đợi cô.

Irene từ từ bước tới chỗ của Viktor.

"Tại sao anh ta vẫn mặc bộ đồ đó" – Vietnam.

"Tốt nhất hai người nên đi về đi...tôi sẽ chụp ảnh lại, nên đừng lo"- Ireland.

Japan chưa kịp trả lời Ire thì đã bị Vietnam kéo về.

Cô chỉ kịp nhìn thấy hai người họ trao cho nhau nụ hôn và Ire ước rằng anh với Mela...cũng có thể đứng ở đó.

Ở chỗ của Sweden....

Anh đã được xuất viện và về nhà.

Sweden đang ở trong phòng của mình, anh đang nghĩ phải nói với Thái việc mình muốn chia tay với cậu ấy như thế nào.

Anh biết Thái sẽ rất đau lòng, nhưng nếu anh không nói thì chính mình cũng thấy có lỗi với Vy.

Cho dù...cô chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời anh, nhưng sau sự kiện đó anh đã xem cô như một phần trong ký ức của mình.

Hết

================================

Hôm nay, tôi ở nhà nội nguyên ngày và trong lúc rảnh tôi đã viết chap này.

Thật ra thì phần của Irene công nhận nhiều thật và phần váy cưới đã làm khổ tôi rất nhiều...khá nhiều tế bào não đã hi sinh.

Có một fact không được thú vị cho lắm là Japan cũng biết Jake, nên khi nghe Irene mang họ Reznik cô rất hào hứng và muốn gặp.

Vì Jake nổi tiếng hiền và làm ăn rất uy tín.

Tôi đang suy nghĩ tới câu nói của gia đình khi đạt học sinh khá.

Nói thật đây là năm thứ ba rồi đấy và ờm...tôi học lớp chọn nên khá thường đứng hạng cuối.

Nhưng may thay là trường tôi không chơi xếp hạng nữa nên tôi được cứu một mạng.

Sau đó, tôi nhận ra rằng gia đình tôi nghĩ khá, trung bình, yếu, kém là một lũ dốt.

Còn giỏi là nó ở một đẳng cấp khác và nghe rất bất công( và nó nghe giống như đang nhổ vào mặt tôi và các đồng chí vậy, cho tôi xin lỗi)

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
Chap 17


Hôm nay, Thái rủ Sweden tới một nơi đặc biệt.

Cậu ấy bảo anh sẽ thích nó và sẽ giúp anh bớt căng thẳng.

Đó là một cánh đồng lúa đã bị bỏ hoang, gần đó có một gốc cây me.

Sweden thấy nơi này quen thuộc đến lạ, từ đường đi cho đến phong cảnh xung quanh.

"Anh có thích không Swedy?"

- Thailand.

Vì mãi lo nghĩ tới những chuyện mình đã gặp khi còn làm Phong, mà anh đã quên mất Thái đang ở đây.

"Phải khó khăn lắm thì em mới tìm được chỗ này, chắc ngoài chúng ta ra thì không ai sẽ tới đây đâu ha" - Thai.

Sweden nhìn về phía gốc me, anh nhìn thấy những mảnh vỡ của cây đèn dầu xấu số năm nào đã bị Vinh đá vỡ, anh im lặng một hồi rồi nói:

"Không đâu...trước đây đã từng có người đến nơi này"

"Vậy thì chúng ta sẽ là người thứ hai.

À mà chuyện quan trọng mà anh nhắc tới hôm qua là gì vậy Swedy" - Thailand.

Cậu nhìn anh, có vẻ như Thái nghĩ đó sẽ là điều gì đó bất ngờ và nó sẽ khiến cậu vui như những lần trước.

Còn Sweden, anh không hề do dự và liền nói ngay lập tức.

"Chúng ta chia tay đi Thái, anh không muốn mối quan hệ này tiếp tục nữa" - anh đứng lên và quay người rời đi.

"Tại sao?"

- cậu nhìn anh.

Anh không nói gì mà chỉ im lặng rời đi.

Thailand chạy theo anh, cậu khóc lóc và xin câu trả lời cho lí do anh muốn chia tay.

Còn Sweden thay vì thấy buồn thì anh lại thấy nhẹ nhõm hơn hẳn, như anh vừa mất đi một gánh nặng.

Sau một hồi thì không thấy Thái chạy theo nữa.

Anh đi về nhà, hôm nay ngoài anh ra thì không còn ai ở trong nhà nữa.

Sweden đi vào phòng, anh mở cửa bước vào trong.

Đột nhiên, anh nghe thấy một giọng nói quen thuộc.

"Tôi đã bảo anh hãy quên những gì anh đã thấy đi mà"

Đó là Phong, anh ta đang đứng trước cửa phòng Sweden.

Sweden quay sang nhìn anh, anh cười và nói:

"Nhưng tôi không thể quên được cô ấy"

"Nhưng tại sao?

Tại sao anh lại yêu một người thậm chí còn chưa bao giờ xuất hiện trong cuộc đời anh" - Phong

"Cô ấy đã dạy cho tôi nhiều thứ, như thế có tính là lí do không"

Phong im lặng, anh ta không biết phải giải thích như thế nào nữa...anh ta bước ra khỏi phòng và nói:

"Hy vọng...anh không cảm thấy hối hận về quyết định của mình" - rồi anh ta rời đi.

Sweden nhìn Phong rời đi rồi lặng lẽ lấy tài liệu ra làm việc.

Ở chỗ Vietnam....

Cậu đang trên đường đến chỗ làm.

Khi vừa đến nơi, cậu nhìn thấy một bà lão, bà ấy đang tìm một ai đó.

Vietnam đi đến và hỏi:

"Cho hỏi, bà đang tìm ai vậy?"

Bà lão quay sang nhìn và mỉm cười hiền hậu nhìn cậu.

"Là bà Beth đây, cháu đã đến tìm bà hôm trước đấy" - Beth

"Vậy à...cháu không nhớ nữa"

Bà đưa hộp bánh cho cậu, Vietnam nhìn chiếc hộp, cậu chợt nhớ tới chuyện hôm trước.

"Cháu muốn hỏi bà về Indochina" - Vietnam.

"Indochina là một đứa trẻ ngoan.

Cậu ấy đã dạy bà đọc chữ, dạy bà chơi cờ.

Nhưng rồi một ngày cậu ấy đột nhiên biến mất" - Beth

"Vậy à..."

- Vietnam.

"Thôi, tạm gác lại chuyện đó đi giờ Bà đi chợ đây, tạm biệt cháu" - Beth.

Bà rời đi ngay sau đó, Vietnam đi vào trong và làm việc.

Trong giờ nghỉ trưa, cậu quyết đi đến căn biệt thự cũ nơi mà cậu đã từng sống, Vietnam đi dọc con đường mòn ở sau vườn hoa.

Cậu, Laos và Cam đã từng tới đây chơi vài lần, ở cuối đường có một dòng sông và hai bên đường được những cái cây cao lớn che bóng mát.

Đang tận hưởng không khí trong lành thì Vietnam nhìn thấy một chiếc mũ bị treo trên cây.

Nó rất quen thuộc...cậu tiến lại gần và lấy nó ra xem.

Đây là mũ của Indochina, nó có tên của anh ngay kế bên hai chiếc lông vũ.

Vietnam tìm thấy chiếc còng tay mà anh hay đeo.

"Có vẻ như anh ta đã từng ở đây" - cậu nghĩ thầm.

Vietnam lấy điệu thoại từ trong túi ra nhìn.

Đã quá giờ nghỉ, cậu nhanh chóng chạy về và không quên đem theo hai món đồ bản thân vừa tìm được.

Đến gần nửa đêm thì Vietnam mới về đến phòng trọ.

Vì hôm qua cứ mãi lo đến việc của Irene, mà cậu quên mất công việc của mình.

Vừa bước vào trong thì Vietnam đã thấy Steam lục trong phòng của cậu tìm gì đó.

Cậu hỏi anh ta tìm gì, nhưng anh ta chẳng thèm trả lời.

Lát sau, anh ta lấy ra vài lon bia, mặt nhăn nhó và nói:

"Nghiêm túc luôn sao?

Cậu uống thứ này á?"

"Thì sao chứ?

Với lại đây là phòng của tôi mà" - Vietnam

"Tôi là khách và tuy thích đồ uống có cồn, nhưng tôi không thích bia.

Chúng chỉ là lúa mạch"

"Chúng còn có mạch nha, hoa bia và men bia nữa" - Vietnam.

"Sao cũng được" - anh ta mở nắp lon bia ra và uống một ngụm lớn.

"Steam, tôi tưởng anh không thích bia" - Vietnam.

"Thì đúng vậy, nhưng nhà cậu còn cái gì ngoài thứ này chứ" - vừa dứt câu anh ta đã uống thêm ngụm nữa.

Vietnam chỉ im lặng và nhìn.

2 lon đã bị anh ta uống cạn, mà anh ta trông vẫn chẳng hề hấn gì.

"Anh muốn cho thêm đá vào không?"

- Vietnam

Steam nhìn Vietnam rồi ném một lon bia rỗng vào cậu rồi nói:

"Ai lại đi uống thứ vớ vẩn này với đá chứ, thật kì quặc"

"Vậy à....này nhân tiện, anh có thể cho tôi thêm manh mối không" - Vietnam.

"Được chứ" - Steam.

Anh ta đi đến chỗ Vietnam, trên tay vẫn cầm lon bia đang uống dở.

Steam cúi xuống và đập lon bia vào đầu cậu.

"Tỉnh lại đi, nếu tôi mà giúp cậu thì còn gì là bất ngờ nữa" - Steam.

"Vậy anh chỉ cần nói không thôi " - Vietnam thấy khó chịu khi anh ta làm thế.

"Tôi làm cậu giận rồi à?

Hài hước thật, nhưng tôi đã không cười" - Steam.

"Cái thái độ của anh chính là vấn đề đấy" - Vietnam.

"Đó không phải là cách mà cậu hay dùng để đối xử với người khác sao?

Đây là còn người thật của tôi, còn cậu thì sao?"

- Steam.

Vietnam im lặng, Steam nói đúng.

Cậu làm thế để tránh khỏi rắc rối, để né tránh những người khác.

Đấy không phải con người thật của cậu.

Steam chán nản, uống hết lon cuối cùng, quăng nó xuống đất rồi rời đi.

Anh ta mở cửa và nói:

"Nói chuyện với cậu chán thật đấy!

Nhưng tôi nghĩ cậu nên sống thật với chính mình và làm ơn hãy cho quá khứ nó ngủ yên đi...người chết không thể sống lại được đâu"

Anh ta ám chỉ tới Quốc, có lẽ trong lúc lục tung phòng cậu thì anh ta đã thấy gì đó.

Vietnam chỉ nhìn anh ta rời đi mà không nói gì cả, cậu nhìn mớ hỗn độn mà anh ta gây ra rồi bắt đầu dọn dẹp.

Thái gọi cho cậu, Vietnam nghĩ cậu ấy với Sweden lại cãi nhau, cậu tắt máy.

Vì nghĩ rằng họ sẽ giận nhau vài ngày rồi thôi.

"Có lẽ anh ta nói đúng...mình nên thay đổi và sống theo đúng con người của mình" - Vietnam

Hết

================================

Lẽ ra chap này sẽ được đăng vào hôm qua.

Nhưng tôi bận chép bài hoá(nói trắng ra là tại tôi lười và sợ làm phiền các đồng chí) và nói thật đó là môn đầu tiên tôi chép đủ...cũng không hẳn.

Vì hôm chủ nhật và thứ hai, tôi bị mẹ giấu điện thoại..

Và yeah...trừ nhạc, mỹ thuật, thể dục, hoá và anh văn ra thì đống còn lại là những gì tôi phải chép(tôi đã nhờ quễ em họ viết dùm công nghệ và hy vọng sẽ kịp)

Lẽ ra tôi sẽ viết thêm phần mà Vietnam doạ sẽ tháo kính của Steam, nhưng tôi lại quên.

Anh ta không thích ai động vào cặp kính đó, vì anh ta không muốn ai thấy mặt mình.

Anh ta sẽ sẵn sàng tấn công các đồng chí, nếu bạn làm thế.

Vậy thôi bye
 
Chờ Đợi
Bạn thân


Đó là một buổi sáng đẹp trời, ánh nắng chan hòa, chim hót líu lo.

Những người sống ở vùng ngoại ô đang bắt đầu một ngày mới của họ, tiếng cười nói vui vẻ, tiếng bước chân và tiếng của những chiếc xe đang lăn bánh trên đường.

Trong một căn nhà nhỏ ở gần đó, cô bé Irene lúc này đã 6 tuổi đang chuẩn bị cho tiệc sinh nhật lần thứ 7 của mình.

Cô diện một bộ váy trắng, tóc được thắt thành hai bím dài.

Cô chạy ra ngoài và nhìn thấy bạn của mình, Jack.

Đây là người bạn duy nhất của cô ở đây, đối với Irene thật khó để hòa đồng với những đứa trẻ cùng tuổi.

Trong khi bao nhiêu cô gái khác, họ hầu như không có hứng thú với ngành cơ khí, Irene thì ngược lại.

Lí do cho việc này là cô hâm mộ Jake và muốn thành người giống như anh, cho dù mẹ và bà của cô luôn ngăn cấm.

Nhưng bây giờ thì họ không thể làm được gì nữa, vì không chịu nổi gia đình kì lạ này.

Nên cha của cô đã đòi ly dị và dẫn cô đi theo ông.

Rồi họ chuyển đến đây sống, ông ấy cho phép cô tự do thực hiện sở thích của mình và thậm chí còn dẫn Irene đến chỗ làm.

"Irene này hôm nay là sinh nhật của cậu...nên tớ đã để dành tiền để mua cho cậu một cái bánh" – Jack

"Jack cậu không cần phải làm thế đâu" – Irene

Jack lắc đầu và kéo cô đi đến tiệm.

Đó là một tiệm bánh nổi tiếng, nó ở khá xa nhà của cô.

Mọi người xếp thành một hàng dài để chờ đến lượt mình mua bánh.

Trong lúc đợi, Irene liên tục kêu Jack đi về, vì thứ cô cần không phải bánh và cô không có cả ngày cho việc này.

Sau vài tiếng, cuối cùng họ cũng đã mua được.

Đó là một chiếc bánh cà rốt, loại bánh mà Irene thích ăn nhất.

Cô cùng Jack ngồi ở băng ghế gần đó, Irene lấy bánh ra rồi nói:

"Nó trông không được lớn lắm và còn rất đắt nữa.

Vì đây là tiền của cậu, nên cậu ăn trước đi Jack"

"Cậu đang nói chuyện với ai vậy?"

Đó là giọng của một cậu nam, cậu ấy trông lớn tuổi hơn cô.

Cậu nhìn cô với gương mặt khó hiểu, trên tay đang cầm một chiếc thuyền bằng gỗ.

Cậu nhìn xung quanh rồi nhìn con gấu bông ngồi kế Irene và nói:

"Đây chỉ là một con gấu bông.

Tại sao cậu lại nói chuyện với nó nhiều như vậy?"

Thì ra....Jack chỉ là một con gấu bông, từ nãy tới giờ Irene chỉ đang nói chuyện một mình...Còn cậu nam kia chính là Viktor.

"Vì tớ không có bạn, lí do là vì tớ không thể hòa nhập với ai cả" – Irene

"Cậu đã thử chưa" – Viktor

Cô lắc đầu, Viktor nhìn cô rồi đưa cho Irene chiếc thuyền gỗ của mình, anh nói:

"Vậy chúng ta có chung một hoàn cảnh rồi hay là chúng ta làm bạn đi, tặng cậu con thuyền này coi như là quà sinh nhật.

Tớ là Viktor, còn cậu?"

"Irene Reznik và cảm ơn cậu vì món quà" – Irene cầm lấy chiếc thuyền từ tay Viktor

Irene nhìn chiếc thuyền gỗ trong tủ kính, cô nhớ tới ngày mà mình và Viktor gặp nhau.

Cũng hơn mười năm rồi, bây giờ cả hai đã về chung một nhà.

Có bàn tay đặt lên vai cô, đó là Viktor.

Anh dẫn cô ra phòng khách rồi cho cô xem bất ngờ nhỏ mà anh đã làm cho Irene...đó là chiếc bánh cà rốt do chính tay anh làm.

Anh thì thầm vào tay cô và nói:

"Sinh nhật vui vẻ thiên thần của anh"

Hết

================================

Tôi mới để ý là không hề có ai hỏi hay là đặt yêu cầu viết truyện, tôi vui lắm và cũng khá buồn.

Đây là truyện ngắn về Irene, lẽ ra cái này sẽ liên quan tới mối quan hệ của Aldous và Steam.

Nhưng tôi nhận ra bây giờ vẫn còn quá sớm cho việc này, nên tôi quyết định để sau vậy.

Lí đó mà cha của Irene ly dị với mẹ của cô là vì ngành mà cô lựa chọn...cũng không hẳn.

Ban đầu, ông ấy làm việc trong văn phòng, nhưng sau một thời gian nơi đó phá sản nên ông đành quay lại với ngành cơ khí.

Martha bà của cô vì sợ chuyện của Jake sẽ lại tiếp diễn, nên bà từ chối quyết liệt.

Vì không muốn con gái của mình giống họ, nên ông đã ly hôn với mẹ của cô và dẫn cô đi theo.

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
Chap 18


Có người thanh niên đang đứng trước xác của một chiếc máy bay...đó là Steam.

Anh ta đang đứng trước tác phẩm của cuộc đời mình, mà bây giờ chỉ còn là một đống đổ nát.

Xung quanh đống đổ nát kia là những chai rượu bị vứt xung quanh.

Đây là một khu rừng bị đồn là có ma và anh ta chính là nó.

Steam không muốn hại ai cả, anh ta chỉ muốn họ tránh xa nơi này.

Anh lấy trong túi của mình ra một tờ giấy nhỏ.

"Hối tiếc vì bỏ lỡ, liệu tôi còn có cơ hội bù đắp không?"

Steam đã viết tờ giấy này từ rất lâu về trước để động viên bản thân.

Nhưng anh ta bây giờ đã đi quá xa đến mức không thể nào quay lại được nữa, những gì còn lại bây giờ chỉ là sự hối tiếc.

Steam nhìn bản thiết kế được đặt gần đó, nó đã được chỉnh sửa nhiều lần.

Anh nghĩ nếu như mình có thể sửa chiếc máy bay và cất cánh nó một lần nữa...thì anh ta có thể cảm thấy thanh thản hơn chăng?

Steam đã bỏ đi gia đình và bạn bè của mình để làm việc này.

Kết quả là anh ta mãi phải sống trong cô độc, làm một kẻ lang thang và mãi sẽ không có ai nhớ đến...đối với anh ta điều đó cũng tốt vì sẽ không ai phải phí phạm thời gian để tiếc thương cho một kẻ vô danh như anh cả.

Steam cứ ngồi đó mà sửa cái bản vẽ cũ kĩ đó hàng giờ liền, sau khi có vẻ thấy thỏa mãn với nó thì anh ta liền bỏ nó lại vào một góc và đi đến chỗ của Vietnam.

Cậu lúc này đang chìm sâu vào giấc ngủ, anh ta từ từ đưa một mẩu báo đã bị cắt ra từ trước và một lá thư từ Jake qua cửa sổ.

Rồi Steam rời đi ngay sau đó.

Sáng hôm sau, Vietnam tỉnh dậy và nhìn thấy lá thư với mẩu báo đước đặt ở kế bên.

Cậu lấy mẫu báo ra đọc.

Một mẫu giấy cũ kĩ, dường như chữ đã bị phai nên rất là khó nhìn.

Nhưng vẫn có thể nhìn rõ tiêu đề mà mẫu báo đang nói đến.

"Vụ rơi máy bay khiến một người phi công thiệt mạng" đó là những gì tờ báo đang nhắc đến, Vietnam cố gắng tìm thêm thông tin rồi cậu nhìn thấy một dòng chữ ở cuối mẩu báo.

"Chúng tôi nghi ngờ rằng nguyên nhân vụ tai nạn thương tâm này là do phía địch gây ra"

Vietnam không ngạc nhiên về nó lắm, cậu coi đó là chuyện thường tình.

Vietnam bỏ mẩu báo sang một bên rồi lấy lá thư ra đọc.

Đây là thư từ Jake, trông nó vẫn còn mới và có vẻ như Steam vẫn chưa đọc nó.

"Gửi Steam,

Tôi đã nhận được thư từ cậu.

Nó đã vượt xa mong đợi của tôi, làm tốt lắm!

Nhưng đừng lái nó bây giờ nhé, nó có thể gặp trục trặc trong lúc bay cho dù nó nhỏ tới đâu thì cũng có thể gây nguy hiểm tới tính mạng của cậu.

Thế nên cậu hãy kiên nhẫn và đợi tôi đến và kiểm tra chúng nhé.

Nói thật với cậu là nếu có chuyện gì không hay xảy ra với khách hàng của mình thì tôi sẽ ân hận lắm đấy!"

"Vậy đây là lí do?" – Vietnam

Sau cùng thì vụ tai nạn này cũng là do anh ta thiếu kiên nhẫn.

Vietnam bỏ lá thư chung với mẩu báo rồi đi làm vệ sinh.

Sau khi làm vệ sinh xong cậu liền đi tới chỗ làm, Vietnam đi ngang qua nghĩa trang.

Thay vì ghé vào đó như mọi hôm thì cậu quyết định đi thẳng tới chỗ làm.

Tuy là Vietnam rất muốn vào nhưng cậu đã hứa với bản thân là sẽ quên đi bạn thân của mình và điều đó thật sự rất khó.

Ireland đang ngồi đọc báo ở gần đó, anh ta đã chứng kiến hành động của Vietnam nhiều ngày liền.

Anh ta hiểu rằng Vietnam muốn thay đổi, nhưng nó có thực sự có giúp ích gì cho cậu không?

"Cậu đang nhìn gì vậy Ire?" – Nhân

"Không phải chuyện của cậu" – Ireland

"Mà này sau hôm mà cậu ghé nhà thờ thì đã có hai người tự nhận là người quen của cậu và đến đây" – Nhân

Ireland không nói gì rồi lấy ly cà phê đen ở trên tay mà tạt thẳng vào người Nhân, anh bây giờ chán Nhân tới mức không nói nổi một lời nào với cậu nữa.

Đằng là người im lặng từ đầu đến giờ, anh ngồi một góc đọc sách.

Vì luôn là người phải chứng kiến những như này nên anh quen rồi.

Lí do thì rất đơn giản đó là về tính cách, Nhân thì là người thật thà nên cậu không thể nói dối.

Đôi lúc, sự thật thà của cậu lại đem về rắc rối cho người khác và chủ yếu là Ire.

Nên anh ta thật sự không thể giữ bình tĩnh khi ở gần Nhân.

Còn Đằng...anh quá ngán ngẩm việc suốt ngày cứ nghe họ cãi nhau, anh chỉ muốn có một ngày yên tĩnh để thư giãn mà không có tiếng cãi nhau của hai người này.

Ở chỗ của Vietnam...

Cậu đang mở tủ ra để lấy tài liệu thì đập vào mắt cậu là rất nhiều kẹo.

Chúng rơi ra khỏi tủ nhiều như suối vậy, Vietnam biết Jimmy đang ở đây.

Cậu cố gắng lấy Jimmy ra khỏi suối kẹo đó.

Sau một lúc thì cậu cũng lấy nó ra.

Trông nó có vẻ buồn, có vẻ vì việc Irene lấy Viktor

"Mày không vui khi thấy chủ mình tìm thấy nửa kia của mình sao?

Tao biết mày đang buồn, nhưng đừng làm rơi kẹo nữa.

Tao không có cả ngày để dọn hết đống kẹo này đâu"

Kẹo từ từ ngừng rơi.

Cậu biết Jimmy đang rất buồn, nhưng lại không biết an ủi nó ra sao, vì đến cậu cũng thấy Irene rất hợp với Viktor mà anh ta cũng đâu phải là người xấu.

Vietnam nhìn sâu vào bên trong tủ, cậu thấy một tờ giấy đã được gấp thành một chiếc thuyền.

Vietnam lấy nó ra khỏi tủ, nó được xếp khá tỉ mỉ...người duy nhất có thể xếp được như vậy chỉ có thể là Indochina.

Cậu bỏ Jimmy lên bàn rồi tháo chiếc thuyền ra và đúng như dự đoán của Vietnam thì đây chính là chữ của Indochina.

"Mẹ đưa tôi đến đây ở chung với một người đàn ông.

Tôi thật sự không thích nơi này và đặc biệt là người đàn ông đó.

Ông ta thật thô lỗ, cứ liên tục bảo tôi yếu đuối mỗi khi tôi làm không nổi việc gì đó mà ông ta giao cho như chặt củi chẳng hạn.

Cho dù bây giờ tôi có giải thích kiểu gì đi chăng nữa thì ông vẫn không nghe, tôi nhớ mẹ và tôi muốn về nhà.

Tôi hy vọng mẹ sẽ sớm đến đây và đưa tôi về"

"Một người đàn ông thô lỗ...hình như mình đã từng gặp ông ta thì phải" Vietnam nghĩ thầm.

Trong một lần dạo chơi cậu đã vô tình chạm mặt ông ta, nhưng chuyện đó xảy ra cũng lâu rồi nên cậu cũng chẳng nhớ rõ.

Tạm gác suy nghĩ đó sang một bên, cậu bắt đầu dọn chỗ kẹo của Jimmy và đưa nó về cho Irene rồi mới bắt đầu làm việc.

Hết

================================

Cuối cùng tôi cũng viết xong chap này god dammit.

Dạo này đi học lại tôi bị thiếu ngủ, vì ngoài học trên trường thì tôi còn đi học thêm.

Sáng tôi phải học thêm tới 10 giờ rồi chiều thì tùy ngày đó học 4 hay 5 tiết, chưa kể đến học buổi tối.

Nói thật là tôi không có nhiều thời gian để nghỉ ngơi mà nếu có thì tôi dành để ngủ và hôm nay nội tôi đem võng đi giặt nên tôi tranh thủ viết nốt chap này sau khi đi trực về.

Sáu đứa chúng tôi là một đám lười.

Cả sáu người chui vào phòng bảo vệ chơi game và để cổng mở ai muốn ra vào thì tùy.

Vì thầy xếp theo danh sách nên chúng tôi không nói chuyện nhiều với nhau, vì không thân thiết gì mấy.

Tới giờ thì chúng tôi thay phiên đi đánh trống vậy rồi ngồi chơi tiếp( nhóm của chúng tôi gồm 2 nữ, 4 nam và vì sợ bị lớp lớn đánh nên chúng tôi để cửa như vậy luôn)

Bonus: tôi viết xong chap này hôm thứ tư nhưng đến bây giờ mới đăng.

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
chap 19


Khoảng 9 giờ tối, Vietnam mới xong việc và trở về nhà.

Vì hôm nay xe đạp của cậu bị hư khi đang trên đường đưa Jimmy về nhà, nên cậu đành phải đi bộ.

Cậu đi ngang con hẻm mà mọi ngày cậu thường đi, nhưng hôm nay trông nó khác với mọi ngày.

Vietnam quay lại nhìn vào con hẻm, cậu tò mò tiến vào trong.

Kiến trúc của những ngôi nhà này làm cậu nhớ tới những ngày xưa cũ ấy, chúng trông như vừa mới được xây xong.

Khác với những căn nhà đã cũ, có khi đã được tu sửa lại mà cậu thường thấy.

Cậu dừng chân trước một cửa hàng.

Đây là nơi duy nhất vẫn còn mở cửa, Vietnam nhìn vào bên trong thì thấy một người đàn ông tóc vàng đang chăm chú làm việc.

Ngay khi cậu tính rời đi thì trời lại đổ mưa, mưa càng ngày càng nặng hạt.

"Chết tiệt!

Tại sao lại mưa lúc này chứ!

Nếu bây giờ mà mình chạy về thì đống tài liệu vừa mới in xong lúc chiều sẽ bị ướt mất" – cậu nói

Có vẻ như người đàn ông kia đã nghe thấy cậu, anh ta quay sang nhìn rồi ra mở cửa.

Anh nói:

"Nếu không phiền thì cậu có thể vào trong đây nếu muốn.

Không cần phải đứng ngoài làm gì đâu, cậu chỉ cần hỏi thôi"

Vietnam quay sang nhìn anh ta, cậu đã quên mất là anh ta đang ở đây.

"Vậy thì...cảm ơn anh" - Vietnam

Cậu bước vào trong tìm chỗ ngồi và lấy tài liệu ra xem.

Người đàn ông kia đi vào trong lấy nước, đưa cho cậu rồi ngồi lại vào bàn.

Vietnam cầm ly nước trên tay và hỏi:

"Anh sống ở đây một mình à?"

"Không, tôi sống cùng vợ và con gái" – người đàn ông trả lời

"Anh là Jake Reznik, thợ cơ khí nổi tiếng nhất ở đây đúng không?" – Vietnam

"Ừ, nhưng đừng hỏi mua vũ khí từ tôi được không?

Tôi không bán những thứ đó, vì việc đó là phạm pháp.

Tôi chỉ bán và sửa đồng hồ.

Ngoài ra, tôi còn bán vật liệu cơ khí nữa, nhưng không phải những thứ phạm pháp đó" – Jake

Jake không thích những vị khách tới cửa hàng của anh và hỏi anh có bán vũ khi hay không.

Anh quay sang nhìn Vietnam, ánh mắt của anh ngay lập tức bị thu hút bởi chiếc đồng hồ đeo tay của cậu.

"Đó là đồng hồ của hãng Vacheron Constantin đúng không?

Tôi có thể mượn nó chứ?"

Vietnam tháo chiếc đồng hồ ra khỏi tay và đưa cho Jake.

Anh ta lập tức chộp lấy nó, khuôn mặt lộ rõ sự vui sướng khác với khuôn mặt đầy mệt mỏi lúc ban đầu.

"Đây là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đồng hồ của hãng này ngoài đời thật, tôi không thể mua được vì nó rất đắt" – Jake

"Cái này tôi được người quen tặng" – Vietnam

"Vậy à?

Nếu như được cậu có thể bán cho tôi chiếc đồng hồ này được không?

Giá bao nhiêu cũng được hay tôi đổi với anh cái này.

Đừng lo chỉ cần sửa lại một chút là dùng được mà" – Jake

Nói xong, anh mở ngăn kéo bàn và lấy ra một chiếc đồng hồ bỏ túi.

Nó được làm bằng vàng với ba chiếc kim đồng hồ cũng được làm bằng vàng.

Một chiếc bánh răng có thể nhìn thấy ở giữa và những chữ số la mã được chạm khắc xung quanh để hiển thị thời gian.

"Jake, chiếc đồng hồ này đẹp thật đấy.

Nhưng có vẻ như nó đã bị hỏng" – Vietnam nhìn chiếc đồng hồ

"Tôi có thể sửa lại nó, với lại...tôi chưa bao giờ muốn giữ thứ này cả.

Sự xuất hiện của nó đã phá nát gia đình của tôi và tôi muốn nó biến khỏi cuộc đời tôi" – Jake

"Hay để tôi cho anh đồng hồ của mình luôn được không?

Nó cũng chỉ là một chiếc đồng hồ, nên cũng chả quan trọng với tôi lắm" – Vietnam nói

Có vẻ như Jake rất muốn trao đổi với cậu.

Trời bây giờ đã tạnh mưa, Vietnam liền ôm tài liệu và chạy ra khỏi cửa hàng.

Cậu bỏ lại chiếc đồng hồ, đó là quà của France tặng cậu cách đây vài năm.

Tuy nó quan trọng với cậu...nó đã từng như vậy, nhưng bây giờ thì Vietnam cũng không cần tới nó nữa nên cậu nghĩ cho Jake chiếc đồng hồ cũng không phải việc gì xấu.

Nhưng sau khi rời khỏi cửa hàng vài bước thì cậu nghe thấy nổ lớn ở phía sau.

Cửa hàng đã phát nổ và đang bốc cháy, Vietnam quay lại nhìn.

Vài phút trước thì nơi đó vẫn là một cửa hàng bình thường, nhưng bây giờ thì nó lại ngập trong biển lửa.

Bỗng nhiên có một đôi bàn tay từ đâu xuất hiện, nó che mắt cậu lại.

Vietnam bây giờ không thể nhìn thấy gì, cậu chỉ có thể nghe thấy tiếng bước chân, tiếng tạt nước của những người sống ở đó và có cả tiếng của một người phụ nữ đang khóc lóc thảm thiết...Rồi mọi thứ lại chìm vào im lặng.

Rồi bàn tay đó biến mất, Vietnam lại thấy mình đứng trước con hẻm cũ, nó đã trở lại bình thường.

Cậu nhanh chóng chạy về thật nhanh, sau những gì mà bản thân đã nhìn thấy thì cậu không muốn bước chân tới con hẻm đó lần nào nữa.

Vietnam về đến khu trọ quen thuộc, nơi này luôn cho cậu cảm giác an toàn.

Cậu nhìn thấy một chiếc hộp ở trước cửa .Vietnam đoán được đây là đồ của Jake, ngay sau cậu mở chiếc hộp ra.

Bên trong là chiếc đồng hồ bằng vàng đó.

Vietnam định đưa tay ném nó đi thì cậu lại nhớ tới Irene, cô từng nói về việc muốn tìm và lưu giữ lại những thứ thuộc về ông mình.

Vietnam quyết định giữ nó lại và đưa cho cô vào ngày hôm sau.

Sáng hôm sau, Vietnam lên đường đến nhà Irene.

Ban đầu, cậu muốn ghé nói chuyện với Vinh trước, nhưng khi đến đó thì Vietnam thấy Sweden đang nói chuyện với ông.

Vì không muốn xen ngang cuộc trò chuyện của họ nên cậu đành rời đi.

Khi đến nhà Irene, cậu thấy cô với Viktor đang bàn chuyện gì đó, họ trông có vẻ căng thảng.

Khi nhìn thấy Vietnam, Irene liền chạy ra, vui vẻ chào đón cậu.

"Có chuyện gì xảy ra à?

Trông cô và Viktor có vẻ căng thẳng" – Vietnam

"Không có chuyện gì đâu" – Irene

"Nhân tiện, tôi có thứ này muốn đưa cho cô" – Vietnam lấy ra chiếc đồng hồ bằng vàng và đưa cho Irene

Cô cầm lấy chiếc đồng hồ rồi chạy đến chỗ Viktor.

Hai người đang thì thầm với nhau chuyện gì đó, Irene quay sang Vietnam rồi nói:

"Hôm nay anh có rảnh không?

Nếu có thì anh có thể trông nhà giúp bọn tôi chứ?"

"Cũng được, hai người cứ đi đi" – Vietnam trả lời

Sau khi cậu nói xong thì Irene nắm tay Viktor đi ra ngoài.

Khi đi được một đoạn khá xa thì Viktor nói:

"Em chắc chắn về quyết định của mình chứ?

Nếu như chúng ta bị từ chối thì sao?"

"Không sao đâu Vik, bà của em tuy khó tính, nhưng rất yêu gia đình của mình nên chắc sẽ không sao đâu" – Irene cố gắng giữ bình tĩnh để trả lời Viktor

"Allen...anh biết em đang lo lắng.

Nếu thất bại chúng ta sẽ phải bán thứ này và anh biết em không muốn điều đó xảy ra.

Nhưng vẫn có nhiều cách để kiếm tiền mà" – Viktor nhìn chiếc đồng hồ trên tay Irene

"Không đâu, em không muốn anh chịu khổ cùng em....ôi không, xe buýt sắp rời bến rồi" – Irene

"Vậy thì chúng ta phải nhanh chân lên" – Viktor

Anh kéo Irene chạy đến bến xe.

Với đôi chân bị dị tật của mình thì việc đi đã khó khăn với Viktor, chứ đừng nhắc đến việc chạy.

Irene khuyên anh đi chậm lại vì sợ anh sẽ bị ngã, nhưng anh không nghe.

Viktor biết bản thân bây giờ là người rất quan trọng với Irene và anh sẵn sàng chịu đau nếu như có thể khiến Irene hạnh phúc thì việc gì anh cũng làm.

còn tiếp

================================

Cuối cùng tôi cũng viết xong chap này.

Tôi đã rất vui khi đăng nhập Wattpad trên máy tính thành công, nhưng tôi vẫn phải viết truyện trên Word.

Vì khi viết ở trên Watt thì tôi chả có ý tưởng gì cả, nên vẫn phải dựa vào Word và tôi vẫn đang làm quen với Wattpad trên máy tính.

Mọi chuyện đều ổn, nhưng đôi lúc máy tính của tôi tự tắt trong khi tôi đang viết và nó rất là nản khi phải viết lại từ đầu.

Nhân tiện, Viktor hay gọi Irene là Allen, còn cô thì chỉ gọi anh là Vik.

Còn Vacheron Constantin là hãng đồng hồ xa xỉ của Thụy Sĩ được thành lập vào năm 1755 tại Geneva, Vacheron Constantin là nhà chế tác đồng hồ cao cấp lâu đời nhất thế giới với hơn 260 năm hoạt động không gián đoạn.

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
chap 20


Sau khi xuống xe, cả hai phải đi bộ một quãng đường dài thì mới đến nơi và Viktor còn bị say xe trên đường đi nữa.

Cả hai người đứng trước cửa nhà Martha, Irene gõ cửa và cố giữ bình tĩnh để sự lo lắng của bản thân không lộ ra ngoài.

Viktor lấy tay xoa đầu Irene rồi nói:

"Sẽ không sao đâu Allen, mọi chuyện sẽ ổn thôi mà"

Ngay sau khi Viktor vừa dứt câu thì có người ra mở cửa.

Đó là mẹ của cô, mái tóc màu nâu năm nào mà Irene nhìn thấy giờ đã bạc trắng.

Khi nhìn thấy cô bà rất vui và liền ôm chầm lấy cô và nói:

"Irene xem con kìa, mới mấy năm đã lớn chừng này rồi!

Chỉ một chút xíu nữa là mẹ đã không nhìn ra cô con gái bé bỏng của mình rồi" – nói xong bà buông cô ra

"Cảm ơn mẹ" – Irene

Mẹ Irene nhìn xung quanh, bà muốn nhìn thấy chồng mình rồi bà nhìn Viktor.

Bà ngạc nhiên hỏi:

"Irene cha của con đâu rồi...và cậu này là ai?"

"Đây là chồng con Viktor, còn cha...thì con...con" – cô siết chặt tay Viktor.

Đó là một kỉ niệm buồn và cô muốn quên nó đi.

Mẹ cô dường như hiểu chuyện đã xảy ra, bà đưa tay lên vai Irene, an ủi cô rồi sau đó mời cả hai vào nhà.

Bên trong phủ đầy bụi, vì tuổi đã cao nên mẹ cô không thể đi lại khỏe được như trước nữa.

Trước khi lên phòng của Martha thì Viktor hỏi mẹ của Irene tại sao bà ấy có thể nhận ra cô sau nhiều năm không gặp.

Bà chỉ trả lời rằng:

"Con bé có đôi mắt giống y hệt cha nó"

Irene đứng trước cửa phòng của Martha, cô cầm lấy tay nắm cửa rồi từ từ mở cửa ra.

Martha đang ngồi trên giường, trên tay bà đang cầm thứ gì đó.

Đột nhiên, bà quay lại nhìn Irene khiến cô giật mình.

"Cô đến đây làm gì?

Tại sao cô vào phòng tôi mà không gõ cửa?" – Martha nói với giọng đầy giận dữ

"Cháu chỉ đến thăm bà thôi..."

- Irene

"Thăm?

Cha con cô tốt đến vậy sao?

Không phải là đến xin nhờ vả gì à?" – Martha

"Cha của con chưa bao giờ xin bà bất cứ thứ gì cả.

Thậm chí, tới lúc ông đã bước chân ra khỏi căn nhà này thì ông có dám quay lại xin bà thứ gì không?" – Irene bắt đầu khó chịu, cô tính quay lưng rời đi thì bị Viktor níu tay lại.

"Allen, anh biết em đang bực, nhưng em cố gắng chịu đựng một chút nữa được không?" – Viktor

"Ai đang đứng ngoài cửa vậy?" – Martha

Viktor bước vào trong khi Irene cố gắng níu anh lại không cho vào.

Khi mới bước vào, chưa kịp nói gì thì Martha đã nói:

"Để tôi đoán nhé, anh là chồng của nó đúng không?

Nhưng việc đó đâu có nghĩa là anh có quyền xen vào chuyện của gia đình tôi"

"Thôi đủ rồi, bây giờ tôi có cố gắng tới mức nào đi chăng nữa thì bà cũng đâu thèm nghe.

Bà nói đúng rồi đó!

Tôi đến đây vì thiếu tiền được chưa?

À nhân tiện có có thứ này cho bà" – Irene lấy chiếc đồng hồ bằng vàng ra rồi đặt lên bàn.

"Đừng lo, sau lần này tôi không dám đặt chân tới đây lần nào nữa đâu" – rồi cô rời đi, mặc cho mẹ và chồng mình ngăn cản.

Viktor đuổi theo cô, với đôi chân bị dị tật của mình thì đuổi kịp cô rất mất thời gian.

Trên đường đi, Irene cứ liên tục phàn nàn về Martha.

Bình thường thì Viktor sẽ an ủi cô, nhưng lần này thì anh không thể nào chấp nhận cách mà Irene nói chuyện với bà của mình.

"Này, em phàn nàn đủ chưa?

Em cũng có lỗi trong chuyện này đấy nhé" – Viktor

"Lỗi của em?

Em đã làm gì sai?" – Irene dừng lại và nhìn anh

"Allen...anh không có ý nói đó là lỗi của em, chỉ là đấy là bà của em và cách mà em nói chuyện với bà ấy- " – Viktor

"Ý anh là đấy là lỗi của em?" – Irene ngắt lời của Viktor

"Không phải Allen ý của anh là....thôi bỏ đi, em là đứa trẻ bướng bỉnh và chẳng bao giờ chịu lớn.

Em không còn nhỏ nữa đâu và anh đâu thể lúc nào cũng phải giải quyết vấn đề của em chứ?" – Viktor

"Vậy thì anh cưới tôi làm gì?

Đồ khuyết tật" – Irene

"Em...thôi đi xe tới rồi kìa, mau đi thôi" – Viktor tuy bây giờ khá giận, nhưng anh không muốn lớn tiếng với cô hay ở nơi đông người như này.

Cả hai bước lên xe, Irene chọn chỗ gần cửa ra vào để ngồi, cô nhìn Viktor như muốn anh ngồi đây với mình.

Nhưng Viktor chỉ im lặng và ra ghế cuối ngồi.

Irene nhìn anh, cô biết bản thân đã xúc phạm Viktor khi gọi anh là "đồ khuyết tật" và có lẽ anh đã giận cô vì điều đó.

Irene và Viktor về đến nơi thì thấy Vietnam đang chơi với Jimmy, khi thấy cả hai Vietnam liền nói:

"Hai người về rồi đấy à, hôm nay tôi và Jimmy đã rất vui đấy"

Tuy tâm trạng của Irene hiện tại không hề tốt, nhưng vẫn cố tỏ ra vui vẻ và trả lời cậu:

"Chuyến đi của tôi cũng vui như anh vậy ngày hôm nay vậy"

"Tuyệt đấy...dù sao thì tôi cũng nên về, bây giờ cũng khá trễ rồi" – nói xong Vietnam bỏ Jimmy xuống rồi đi về

Irene nhìn Jimmy rồi ôm vào trong nhà.

Cô nhìn thấy Viktor lấy gối của mình ra sofa, đêm nay anh không muốn ngủ ở trong phòng.

Irene chỉ lặng lẽ đi lên phòng, cô muốn kêu anh lên, nhưng sợ cả hai lại tiếp tục cãi nhau.

"Có lẽ ngày mai mình sẽ đến chỗ của Ireland ở vài hôm" – Irene

Ireland là bạn thân của cha cô, anh được giao nhiệm vụ trông Irene trong khi cha của cô đi làm.

Ban đầu mối quan hệ của họ không được tốt cho lắm, Ireland thường chỉ im lặng mỗi khi Irene hỏi hay cố bắt chuyện với anh.

Cả hai chỉ bắt đầu nói chuyện sau khi Ire nghe tin cha Irene gặp tai nạn mà qua đời, Irene từ đó luôn bám theo Ireland.

Vì lúc đó Irene chỉ còn Ireland, nên cô rất sợ anh lại giống như cha của mình.

Còn tiếp....

===========

Vì hôm qua tôi đã thi xong hết môn, nên hôm nay tôi được nghỉ và tôi tranh thủ viết xong chap này.

Mà viết xong thì tôi lại lười kiểm tra lại, nên chỉ kiểm sơ qua rồi đăng luôn.

Thú thật thì lần này tôi không biết phải nói gì nữa.

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
Đứa trẻ ngoan


Indochina đang ngồi trong phòng, anh đang ngồi viết truyện.

Hôm nay Beth không đến chơi cùng anh, cô ấy cùng tuổi với Indochina và đặc biệt cô rất thích học, nên luôn nhờ anh dạy học cho mình.

Ngoại trừ hôm nay, anh nghe Beth nói rằng họ sẽ đón tiếp một vị khách đặc biệt, nên mọi thứ phải thật hoàn hảo.

Indochia ngồi một hồi rồi anh lấy chìa khóa ở trong túi mà Beth đã đưa cho anh từ tối qua.

Tuy bây giờ không có ai ở hành lang, nhưng vẫn phải cẩn thận vì nếu bị phát hiện thì Beth sẽ bị đuổi việc và đó là điều mà anh không hề muốn chút nào.

Indochina bây giờ đã đi ra khỏi vùng an toàn của mình, anh khám phá xung quanh một thị trấn gần đó.

Kiến trúc của nơi này làm anh có cảm giác như đang ở Pháp vậy.

Trong khi đang lo ngắm thị trấn nhỏ này thì anh đã chạm trán lính canh ở nơi anh ở, có vẻ họ đã nhìn thấy anh.

Indochina cố chạy thật nhanh, nhưng rõ ràng là anh không thể chạy thoát khỏi hai người đàn ông trưởng thành được.

Bỗng anh bị một bàn tay kéo vào một con hẻm nhỏ, còn hai người đàn ông thì đã chạy thẳng vào đám đông và lạc mất anh.

"Này cậu có sao không đấy?"

- đó là giọng của một cậu nam

"Hình như chân anh ấy bị thương rồi" - cô bé đứng kế bên cậu nam nói

Indochina thở dốc.

Tuy muốn trả lời, nhưng bây giờ anh quá mệt để trả lời.

Cậu nam đó nhìn anh rồi nói tiếp:

"Thôi bỏ đi, nếu không có tôi thì cậu có khi đã bỏ mạng dưới tay đám người đó rồi"

"Anh hãy mặc kệ anh ấy đi hay để em đưa anh về nhà của bọn em" – cô bé nói

Cả ba đi sâu vào con hẻm, những người ở đây thì ăn mặc khác với những người ở ngoài kia.

Cô bé nhìn anh rồi nói:

"Anh hẳn rất ngạc nhiên nhỉ?

Những người như bọn em được họ, những người anh đã nhìn thấy ở ngoài kia...xem những người như bọn em là thứ gì đó rất xấu của xã hội"

"Khác với những người ở ngoài kia thì chúng tôi bị đối xử rất là tệ bạc, nhưng mà tốt nhất không nên nói tới" – cậu nam nói thay cô bé

"Tại sao?" – Indochina hỏi

"Việc cậu chạy khỏi đám lính canh là một ví dụ.

Mỗi khi ai trong số chúng tôi làm gì sai hoặc không tuân lệnh thì....cậu biết đấy" – Cậu nam kia không biết phải trả lời như thế nào cả

Cả ba im lặng, sau khi đi bộ một hồi thì đã đến nhà của hai anh em đó là một căn chòi nhỏ.

Có hai đứa trẻ chạy ra, cậu nam kia đặt tay lên vai hai đứa trẻ rồi nói:

"Sẵn đây giới thiệu với cậu đây là hai đứa em của tôi Hạ và Thu.

Còn tôi là Đông và kia là Xuân"

"Vậy anh em các cậu đều được đặt tên theo từng mùa à?

Nghe cũng khá là dễ nhớ đấy" – Indochina

Cô bé lấy ra một quyển sổ, Indochina nhìn xem cô bé đang xem gì, anh giật mình và nhanh tay lấy lại quyển sổ.

Đông khi thấy anh lấy đồ trên tay em gái mình thì cậu đưa ổ bánh mì cho Hạ và liền đứng dậy chạy tới chỗ Xuân.

"Này cậu làm gì vậy?

Sao lại lấy đồ của em gái tôi?" – Đông nói

"Không, cái này là của tôi và tôi...tôi không biết nó ở trên tay em ấy.

Khi thấy nó ở trên tay Xuân, tôi rất bất ngờ nên mới lấy lại...vì tôi không muốn ai xem nó cả" – Indochina

"Tại sao chứ anh vẽ rất đẹp mà?' – Xuân

Indochina ngoài việc viết ra thì anh còn dùng nó để vẽ.

Mỗi trang giấy hầu như đều có chữ và hình để minh họa.

Anh lật nhanh từng trang ra xem rồi nhìn Xuân và hỏi:

"Em có đọc được nhưng gì ghi trong này không" - Indochina

Xuân lắc đầu, trong bốn anh em chả ai đi học cả.

Indochina hỏi cô có muốn học chữ không, cô bé do dự rồi nhìn sang Đông.

Tuy rất muốn học, nhưng cô sợ anh mình không đồng ý.

"Nếu em thích thì cứ học đi,mà sẵn tiện cậu hãy dạy luôn tôi và hai đứa em của tôi đi" – Đông

"Được thôi...à mà này cha mẹ của các cậu đâu?" – Indochina nhìn xung quanh

"Chuyện đó hơi khó nói.." – Hạ trên tay vừa bế Thu vừa nhìn lên bàn thờ nhỏ mà Đông đã làm cha mẹ của cậu

Indochina chỉ biết im lặng, anh đã luôn nghĩ rằng mọi người sống rất vui vẻ và hạnh phúc như những gì mẹ nói với anh.

Nhưng sau cùng thì đó chỉ là lời nói dối, Indochina hỏi anh có thể ở lại với họ không, anh nói dối rằng mình vô gia cư và với tài ăn nói của mình thì họ đều đồng ý.

Quãng thời gian sống cùng họ là điều tuyệt vời nhất cuộc đời anh.

Anh cùng họ đi quậy phá khắp nơi và lần nào họ cũng đều thoát được.

Ngoài ra, Indochina còn tìm hiểu và làm quen với nhiều người ở đây, anh hy vọng rằng sau này bản thân có thể thay đổi cuộc sống của mọi người ở đây.

Nhưng thật không may hy vọng của anh đã bị dập tắt vào ngày hôm đó.

Khi anh đi đến con hẻm thì anh chỉ thấy tiếng la hét và máu.

Bỗng một bàn tay quen thuộc chạm vào vai anh.

"Indochina, con yêu, những kẻ này đã dạy hư con và mẹ làm vậy chỉ muốn tốt cho con thôi...Indochina con là đứa trẻ ngoan, đương nhiên là con sẽ nghe lời me rồi" – France với giọng dịu dàng nói, cô nhìn vào mắt anh và từ từ nắm tay anh đưa về đúng nơi mà anh thuộc về.

Hết...

===========

Phần truyện ngắn này có phần dài hơn bình thường nhỉ?

Chuyện này xảy ra trước Laos, Vietnam và Cam gặp anh.

Sau sự việc này thì Indochina rất dễ mất bình tĩnh.

Fact: năm đó Indochina 14 tuổi, anh có tài viết lách và ăn nói( nhưng vì bản tính nhút nhát, nên ít khi thấy anh bộc lộ ra).

Quyển truyện Indochina viết đầu chap là về cuộc phiêu lưu của một vị vua nhỏ trên đường đi tìm cách để hóa giải lời nguyền cho vương quốc của mình.

Xin lỗi vì đã ra chap trễ.

Một phần là do tôi vừa tìm được một series khá hay mang tên Autodale trên Youtube cộng thêm việc mải mê xem và simp Nathan Doan.

Một phần là do cứ viết vài chữ lại lười rồi lại dặn với lòng mai viết tiếp, nên mới trễ như vậy.

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
chap 21


Lại là một ngày nhàm chán ở nghĩa trang, thông thường thì Ireland và Nhân sẽ lấy Đằng ra làm trò cười.

Tuy Đằng không phàn nàn gì, nhưng đôi lúc vì việc đó mà cả hai lại xảy ra cãi vả.

"Ire này, cậu đã lo xong việc của Irene và Viktor chưa" – Đằng.

"Xong hết rồi, cậu không cần quan tâm đâu" – Ireland.

"Cậu biết không, tớ khá thắc mắc vì đã nhiều lần cậu nói với Irene rằng đây sẽ là lần cuối cậu giúp cô ấy.

Nhưng rồi cậu lại quên đi và làm ngược lại với những gì mình nói" – Đằng.

"Không phải là tôi quên...chỉ là tôi đã ở bên Irene khi cô còn nhỏ và việc đó cũng thành thói quen rồi.

Với lại, tôi cũng không nỡ để cô ấy giải quyết vấn đề một mình" – Ireland.

"Này...các cậu nghĩ sao về hôn nhân sắp đặt" – Nhân.

"Giờ cậu mới chịu nói chuyện à?

Tôi tưởng cậu câm luôn rồi chứ.

Hôn nhân sắp đặt hợp với người như cậu ấy, cậu không thể làm một việc gì ra hồn cả...thậm chí là quyết định một việc gì đó" – Ireland bỏ cốc cà phê của mình lên bàn.

"Tớ không tệ như cậu nói đâu" – Nhân.

"Nhưng thường thì kết cục của nó thường không tốt đẹp mấy" – Đằng.

Đằng chính là thành phẩm của cuộc hôn nhân không hạnh phúc đấy.

Anh bỏ nhà đi khi chỉ mới 6 tuổi, vì lúc đó anh nghĩ rằng việc bố mẹ mình cãi nhau là do anh, nên Đằng đã bỏ đi.

Anh sống trong trại trẻ mồ côi và may mắn được một cặp vợ chồng nhận nuôi.

Đằng đã có một khoảng thời gian vui vẻ, trước khi anh ra ngoài sống tự lập.

"Thật lòng mà nói thì tôi khuyên cậu đừng làm thế, cậu không giỏi giao tiếp thì không sao đó không phải là vấn đề, cậu có tính tình khó ưa như Ireland thì cũng không sao hay cậu trông không được hấp dẫn lắm thì không sao đâu...chỉ là hơi khó để tìm được nửa kia của mình thôi" – Đằng nói tiếp.

"Cậu ta nói đúng đấy, cậu hãy thử đi ra ngoài và kết bạn với cô nào đó thử đi...biết đâu cậu sẽ tìm được thì sao.

À mà Đằng này, anh có nhất thiết phải lấy tôi ví dụ không" – Ireland nhìn Đằng.

"Thôi được rồi cho tôi xin lỗi, được chưa?" – Đằng.

Ở chỗ Vietnam...

Cậu đang ngồi ở trong phòng làm việc.

Dạo gần đây chẳng có gì xảy ra khiến cậu chán nản, Vietnam nhìn ra cửa sổ và rồi quyết định đi dạo một lúc.

Cậu đang đi dạo trong công viên, trời âm u như sắp mưa.

Khi đang tính đi về thì cậu gặp Sweden, Vietnam liền nhanh chóng tới bắt chuyện với anh.

"Chào Sweden, lâu rồi không gặp" – Vietnam.

Sweden cầm ly coca trên tay, uống một ngụm rồi quay sang nhìn Vietnam như muốn cậu ngồi xuống băng ghế đá.

"Hôm nay cậu ăn trưa ở Mac Donald à?" – Vietnam ngồi xuống ở băng ghế đá bên cạnh Sweden

"Ừ, phục vụ ở đó khá tốt và thức ăn thì cũng được" – Sweden.

"Dạo này anh làm gì vậy?

Anh càng lúc giống Ireland hơn rồi đấy" – Vietnam.

"Chỉ là mấy công việc giấy tờ bình thường thôi...chỉ là dạo này tôi ít tham gia mấy cuộc họp, tiệc tùng với mấy chỗ đông người.

Tôi thường thăm bạn của mình khi rảnh" – Sweden.

"Thật à?

Ai vậy?" – Vietnam.

"Cậu biết ông ấy mà, một ông lão, luôn ngồi ở ngoài vỉa hè...với hai cái ghế trống" – Sweden.

"Tôi hiểu ý anh rồi, ông lão ấy tên Vinh đúng không?" – Vietnam.

"Ừ, ông ấy nhập viện rồi" – Sweden.

"Cái gì?" – Vietnam bất ngờ, vì cách đây vài hôm cậu vẫn thấy ông ngồi ở trước cửa nhà nói chuyện với cậu...sao hôm nay ông ấy lại nhập viện rồi.

"Cũng được một tuần rồi, con cái của ông bận công việc, nên tôi thay họ đến để chăm sóc ông ấy" – Sweden.

"Cậu không thấy phiền sao?

Với lại tôi cũng khá thắc mắc về chuyện của cậu và Thái...cậu ấy đã rất buồn đấy" – Vietnam.

"Không, tôi thấy nói chuyện với ông khá vui...còn về việc của Thái thì tôi không muốn nhắc đến" – Sweden đứng dậy, vứt ly coca của mình vào sọt rác rồi tạm biệt Vietnam.

Vietnam ngồi nhìn anh rời đi, cậu hoang mang.

Vì từ một người nhiệt tình, vui vẻ lại trở nên vô cảm.

Còn về phần Sweden thì Phong vẫn đi theo anh.

Nhưng anh ta ngoài việc đứng nhìn ra thì chẳng bao giờ phá đám Sweden cả.

"Hay là chúng ta ghé mua một ít trái cây cho cậu ấy đi" – Phong.

"Con gái của ông ấy đã mua rồi, nên không cần đâu...à này Phong, tại sao anh không nói chuyện với Vinh đi.

Tôi tưởng anh muốn hỏi về chuyện của Vy, với lại nửa đêm ở bệnh viện đâu có ai đi lại đâu" – Sweden nói, trong khi mắt anh vẫn chăm chú nhìn vào điện thoại.

"Tôi nghĩ vẫn chưa đến lúc đâu" – Phong.

Trời bắt đầu mưa Sweden liền nhanh chóng chạy đến bệnh viện.

Còn Vietnam, cậu đi về văn phòng tiếp tục làm việc.

Mưa càng ngày càng nặng hạt, Vietnam đang nghĩ về chiếc giường êm ái.

Nếu cậu được nằm trên giường lúc trời mưa như thế này mà được ngủ một giấc thì tốt biết mấy.

Đang mãi suy nghĩ, mà cậu không để ý tiếng gõ cửa kính của Steam ở ngoài cửa sổ.

Vì thấy Vietnam mãi không ra mở cửa, nên anh quyết định tự mở cửa đi vào và cho cậu một bạt tay.

"Anh làm cái gì vậy?" – Vietnam giật mình và lấy tay xoa vết thương.

"Câu đó tôi phải hỏi cậu mới đúng, tôi đã đứng ở ngoài cửa sổ 5 phút liền mà lại không thấy cậu ra mở cửa, bộ cậu bị điếc à" – Steam.

"Cậu nói như đây là lỗi của tôi vậy đấy.

Có lần nào anh tới mà không lục đồ hay đạp cửa vào đâu?

Tại sao lần này không tự vào đi?

Anh lớn rồi không phải con nít đâu hay anh muốn tôi gọi anh là em bé à" - Vietnam.

"Tôi sẽ ném ổ khóa vào người cậu, nếu cậu dám nói từ đó đấy" – Steam.

"Em bé" – vừa dứt câu, Vietnam đã bị Steam chọi ổ khóa vào mặt.

Vietnam ôm lấy vết thương ở trên mặt, cậu nhìn Steam như muốn nói rằng "anh bị điên rồi".

Steam đặt chai rượu vang còn mới trên bàn rồi nói:

"Đây là quà xin lỗi của tôi về chuyện lần trước và hôm nay...cậu biết tôi là người cọc cằn và hay đánh người mà đúng không?

Và tôi cũng không thích ai nhắc đến chiến tranh nữa...vậy thôi tạm biệt" – Steam trèo ra khỏi cửa sổ và rời đi ngay sau đó

Đây không phải là lần đầu tiên cậu bị Steam đánh và lần nào nó cũng để lại một vết bầm tím ở trên mặt.

Steam đi qua bệnh viện, anh nhìn thấy Phong đang ngồi ở trên cành cây lớn.

Gió bắt đầu lớn, Steam nhanh chóng rời đi, còn Phong thì trèo vào bên trong phòng bệnh và đóng cửa lại.

"Trời mưa càng ngày càng lớn, nếu cứ thế này thì chắc tôi không về nhà được mất.

Với lại tôi nghe nói ở đây có nhiều ma lắm" – Sweden vừa gọt táo vừa nói.

"Vậy anh đang nói chuyện với ai vậy" – Phong sửa lại chăn cho bạn mình rồi cau mày nhìn anh.

"Đừng có khó chịu vậy chứ, tôi chỉ đùa thôi, à này khi nào anh thực sự mới chịu nói chuyện với Vinh đây...ở cái tuổi gần đất xa trời này th-"

"Tôi sẽ làm khi nào có cơ hội" – Phong ngắt lời Sweden

Cả hai im lặng không nói gì tiếp nữa.

Sweden biết sẽ mất một thời gian nữa thì Phong mới có đủ can đảm để làm vậy.

Hết

===========

Hình như cũng đã được 1 tháng kể từ khi tôi đăng phần truyện ngắn rồi nhỉ?

Phải công nhận là nó dở thật.

Hôm nay tôi xem lại bộ phim ma Thái Lan mà hồi bé tôi hay xem.

Tuy đã xem nhiều lần, nhưng mỗi lần xem hết phim thì tôi lại giãy đành đạch vì tức.

Vì nữ chính với nam chính sau tất cả lại không đến được với nhau, vì nam chính là ma...hay tôi nên làm bộ truyện countryhumans khác, nhưng nội dung chính là về nữ chính này nh-

À thôi, không xàm nữa.

Vietnam thật ra không thích nhậu, nhưng lâu lâu cậu lại làm một bữa cho khuây khỏa và tửu lượng của cậu khá yếu.

Hôm nay tôi chỉ muốn nói nhiêu đây thôi

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
chap 22


Lại là một buổi chiều bình thường ở dãy trọ cũ, Vietnam đang ngồi trên băng ghế đá ở trước phòng trọ của cậu.

Hôm nay cậu quyết định uống một chút bia để thưởng cho bản thân sau một tuần làm việc không ngừng.

Trên bàn chỉ có một hộp chân gà nướng và bát mì mới được nấu.

Bỗng có một bàn tay quen thuộc chạm vào vai cậu, Vietnam giật mình mà làm rơi ly bia cậu đang cầm trên tay

"Xin lỗi, tôi chỉ muốn trêu cậu một chút thôi" - USSR

"Không sao đâu Soviet, đây là ly nhựa mà" - Vietnam nhặt lấy ly rượu ở dưới đất lên rồi mở lon bia khác để rót vào

"Có vẻ tửu lượng của cậu đã tốt hơn xưa," - USSR ngồi xuống băng đá đối diện, ngạc nhiên nói, vì anh chưa bao giờ thấy Vietnam đụng đến đồ uống có cồn bao giờ.

"Tôi có quen một người, có thể xem anh ta là một con nghiện của những thứ đó" - Vietnam

"Vậy à?

Anh ta thích uống rượu hay bia hơn" - USSR

"Rượu...đặc biệt là Absinthe và Everclear" - Vietnam

Khi nhìn thấy đôi mắt đầy kinh ngạc của USSR, cậu phì cười rồi nhanh lấy tay che miệng lại.

Vietnam uống một ngụm bia.

Khi nói chuyện với người khác thì cậu luôn có thái độ lảng tránh hoặc khó chịu, nên hiếm ai thấy cậu vui vẻ như vậy.

Cuộc nói chuyện vui vẻ đó chớp mắt đã tan biến khi USSR bắt đầu nói về China, Vietnam chỉ ngồi đó ăn mà không nói thêm gì nữa.

Cậu ghét China, tuy vậy cậu vẫn phải tỏ ra thân thiết với hắn ta trước mặt USSR.

Cuộc nói chuyện sau một lúc cũng đã kết thúc, Vietnam thở phào nhẹ nhõm, cậu bưng bát mì đi vào trong và tiện tay xé lá bùa ở trên cửa rồi vứt vào thùng rác.

China đã đến đây để dán thứ này lên, lấy lí do là để ma quỷ không quấy rầy cậu.

Nhưng thực ra chỉ là để lấy lòng USSR.

Sau khi dọn dẹp xong, cậu liền nhảy lên giường nằm và xem một bộ phim rồi đi ngủ.

Nửa đêm, cậu nghe thấy tiếng gì đó vỡ.

Vietnam ngồi dậy, cậu dụi mắt, nhưng chưa kịp nhìn thì đã có một bàn tay tát thẳng vào mặt cậu.

"Anh tính dọa chết tôi đấy à?

Khoan đã....anh đã làm gì tường nhà của tôi vậy Steam?"

- Vietnam nhìn vào bức tường phía đối diện, một miếng gạch ở đó đã vỡ và đang nằm trên sàn

"Đừng lo tôi sẽ sửa nó" - Steam

"Mặc kệ đi, tôi chỉ muốn anh cút khỏi đây thôi" - Vietnam

"Tôi biết rồi..."

- Steam

Steam lặng lẽ rời đi, anh ta không to tiếng hay trêu chọc cậu như mọi hôm.

Vietnam nhìn anh rời đi rồi thở phào.

Cậu không quan tâm anh ta ra sao, mà chỉ muốn anh ta để yên cho mình.

Steam bước đi trên một cây cầu.

Hôm nay anh đi ngang một đám tang, đó là của một cô gái, cũng giống như Vietnam thì Steam hay đến chỗ cô.

Nhưng là để động viên cô ấy dũng cảm lên.

Anh vô tình gặp cô ở cây cầu này, cũng vào giờ này.

Steam bắt đầu nhớ lại ngày đầu gặp cô...

Đó là một đêm không trăng không sao, anh đang đi dạo thì nhìn thấy một cô bé đang ngồi khóc.

Steam tiến đến đứng kế bên cô rồi hỏi:

"Này nhóc con, đã khuya rồi sao không về nhà đi?

Tại sao lại ngồi ở đây?"

- Steam

"Em không muốn" - cô nói

"Thôi được rồi, có chuyện gì, kể tôi nghe xem nào" - Steam ngồi xuống kế bên cô

"Những đứa trẻ không có mẹ là không có quyền được sống hả anh?"

- cô hỏi, trong khi nước mắt vẫn lăn dài trên má

"Nhóc nói nghe nực cười thật đấy, Ai bảo nhóc thế hả?"

- Steam bật cười

"Bạn của em...họ ai cùng đều có mẹ, ngoại trừ em" - cô lau nước mắt xong nói tiếp

"Nhưng mẹ bảo em hãy mặc kệ lời của họ, miễn em làm thật nhiều việc tốt thì những chuyện tốt đẹp sẽ đến với em...nhưng..nhưng nó chỉ khiến em bị bắt nạt nhiều hơn"

"Chỉ là hiện tại những chuyện tốt đó chưa tới thôi.

Với lại nếu như có phép màu hay điều ước gì đó có thật nhỉ?"

- Steam

"Đúng vậy!

Em sẽ ước cho mẹ sống lại và cuộc sống của em sẽ tốt đẹp như trước!"

- cô nói

"Đùa thôi, làm gì có chuyện người chết sống lại chứ... toàn mấy câu chuyện vớ v-" - Steam bị cô bé ngắt lời

"Có thật đấy !

Mẹ em bảo thế!"

"Trời ơi sống thực tế một chút đi!

Mẹ nhóc toàn nói những thứ không đâu và nhóc tin lời bà ta sao?"

- Steam

"Không..không phải!

Anh mới là người nói chuyện không đâu" - câu nói của anh khiến cô khóc nhiều hơn

Steam thở dài rồi cố gắng trấn an cô bé.

Không giống như cô, anh là một đứa trẻ hư, luôn luôn cãi lời cha mẹ.

Tuy Steam không nhớ bản thân đã làm gì, nhưng anh biết mình là người tệ đến mức nào.

Anh lấy khăn choàng của mình để lau nước cho cô và nói:

"Hay là thế này đi, anh sẽ làm bạn của nhóc.

Nếu nhóc ngưng khóc và đi về nhà" - Steam nói

"Anh hứa nhé" - cô ôm chầm lấy anh

Steam lấy mũ của mình đội lên đầu cô rồi cõng cô lên và nói:

"Để anh đứa nhóc về...mà nhóc tên gì ấy nhỉ?"

"Em tên Châu" - cô nói

Và Steam đã giữ đúng lời hứa, anh luôn ở bên và bảo vệ cô.

Nhưng hành động tưởng chừng như là giúp đỡ Châu lại là nguyên nhân gián tiếp gây ra cái chết của cô.

Anh nhìn xuống dòng sông, những hình ảnh về quá khứ cứ liên tục xuất hiện, khiến anh không thể phân biệt đâu là thực hay là ảo nữa.

"Steam, anh đang làm gì vậy?"

- Vietnam, cậu muốn đến xin lỗi anh, vì thái độ lúc nãy của mình

Vì không thể kiểm soát được bản thân nữa.

Trong cơn điên, anh ta đã đẩy Vietnam ra chỗ một chiếc xe tải đang chạy tới.

Sau khi bình tĩnh, Steam chỉ biết đứng nhìn, vẫn là khuôn mặt thờ ơ đó và nói "xin lỗi" rồi rời đi.

Anh ta thực sự muốn đối mặt với vấn đề của mình...anh ta chỉ là một đứa trẻ, một đứa trẻ nhát gan và thiếu trách nhiệm như những gì mà cha anh từng nói.

Hết

===========

Một chút thông tin về Châu và Steam

- Châu mất mẹ khi mới lên 5, cha cô từ khi mẹ mất thì suốt ngày say ỉn và ít quan tâm đến cô hơn.

Còn về cái chết của cô là do tự sát và nơi mà Steam đứng là nơi mà cô chết.

- Còn Steam thì anh ta hiện tại không còn nhớ rõ về quá khứ của mình nữa và đôi lúc nó sẽ xuất hiện trong đầu anh.

Lúc anh đẩy Vietnam thì anh nhớ tới anh trai mình...ờm các đồng chí chắc đoán được rồi, Steam đã vô tình giết anh mình trong một lần cãi vã

- Còn những gì bạn đọc ở phần truyện ngắn chỉ là do Steam tưởng tượng ra để thế chỗ cho những ký ức đã mất.

Hôm nay tôi đọc lại mấy bộ truyện Countryhumans mà mình lưu.

Tôi nhận ra là phần lớn tác giả đều đã drop, rời fandom hay xóa luôn cả tài khoản.

Số ít thì vẫn còn, nhưng ít khi đăng chap mới.

Tôi bây giờ cũng ít quan tâm đến fandom, nhưng trong đầu có quá nhiều ý tưởng và tôi muốn viết ra hết...nên trong những bộ truyện sau thì Vietnam sẽ hoàn toàn là nhân vật phụ.

Lí do ra truyện trễ thì tuy đã tôi đã nói đến nhiều lần, nhưng thực sự không phải vì lười mà là đôi khi tôi không biết trình bày nó ra như nào cả và tôi luôn đợi hôm sau mới đăng

Oh yeah còn một điều nữa, hiện tại tôi đang đu theo fandom Identity V và Harry Potter( tôi không phải là Potterhead thật, vì ờm...tôi mới tham gia, nên không biết nhiều).

Còn Iden thì...nó rất toxic, đặc biệt là ship cặp.

Tôi thấy như họ đang kì thị boyxgirl vậy...vì mỗi khi gặp một tranh về cặp boyxgirl nào đó thì nhiều người lại vào đục, bày đủ lí do rất vô lí.

Cho nên tuy đã lọt vào ba fandom thì tôi chỉ dám làm mỗi countryhumans mà thôi...

Bonus: lí do tôi chọn viết Word thay vì Wattpad là vì hàng bên Watt cách rất thưa, mà nếu thích thưa thì mấy đồng chí comment nói cho tôi.

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
chap 23


"Cậu ta tỉnh rồi kìa"

Ireland xếp tờ báo lại, nhìn Vietnam và nói:

"Cái mạng cậu cũng lớn đấy"

"Đây không phải là cách mở đầu một cuộc nói chuyện đâu"

Ireland đỡ cậu ngồi dậy, Vietnam hiện tại còn yếu, nhưng cậu vẫn muốn nói lời cảm ơn anh.

Ire bắt đầu hỏi cậu về vụ tai nạn, anh tin rằng người đẩy cậu không phải con người, vì ai lại rảnh đi kiếm chuyện với Vietnam chứ.

Nhưng mãi chẳng thấy cậu chịu trả lời thì anh cũng chán nản mà bỏ về.

Đang bước đi trên hành lang thì anh cảm nhận được mùi âm khí nồng nặc ở đây, Ireland nhìn về phía trước anh thấy một hồn ma, âm khí xung quanh anh ta nồng nặc và thậm chí chúng còn bám vào người anh ta.

"Thật lòng mà nói thì âm khí ở bệnh viện không nhiều như anh ta đâu...chắc là phải mũ 2 lên thì mới được"

"Anh chính là người đã đẩy cậu ta, nhận ra anh không khó đâu...ý tôi là âm khí của anh nặng như vậy mà.

Nên việc nhận ra cũng không khó và anh cũng nên đi đầu thai đi" - Ireland

"Lẽ ra hắn ta nên ném thằng nhóc đó xuống sông"

Steam nhanh chóng biến mất, anh đã không thể đi đầu thai được nữa rồi và bây giờ chỉ còn có thể là hồn ma lang thang.

Ireland đi về nghĩa trang, Nhân đã về quê, còn Đằng...anh ta đang đi chơi với bạn gái.

Ireland ngồi xuống ghế và nhìn xung quanh.

Anh quá mệt mỏi khi thấy những hồn ma đi lang thang khắp nơi và làm hại người khác.

"Tôi thật sự không chịu nổi nữa rồi, khi đám người ở cái nghĩa trang này cứ liên tục than thở" - Ireland

"Họ cũng ở đây khá lâu rồi và họ cũng muốn gặp lại người thân nữa.

Nói chung thì cũng không thể trách họ được"

"Ừ, nếu với cái đà thì tôi nên đổi nghề thôi..hay là pháp sư trừ tà nhỉ?"

- Ireland

"Công việc ngoài giờ sao?

Nghe cũng được đấy"

"Nghe đến đi chơi thì anh thích lắm" - Ireland

Ireland ngồi một lúc lâu rồi lại tiếp tục đi ra ngoài.

Anh đến nhà Irene, sau tất cả thì cô đã có một cuộc sống hạnh phúc, Martha đã chuyển sang sống với vợ chồng cô và có lẽ cô chẳng cần anh nữa rồi.

Anh chỉ đứng từ xa và không dám bước lại gần.

Ở chỗ Vietnam...

"Cậu ổn chứ Vietnam" - Sweden mở cửa phòng cậu

"Anh làm tôi giật mình đấy Sweden" - Vietnam

"Xin lỗi tôi không có ý làm cậu giật mình" - Sweden đặt giỏ trái cây lên bàn

"Không sao đâu, cuộc sống của anh dạo này sao rồi?"

- Vietnam

"Bình thường, chẳng có gì đặt biệt" - Sweden

"Này..anh biết Jake là ai không?"

- Vietnam

"Thợ cơ khí, anh ta đúng là giỏi thật.

Nhưng mà đôi lúc anh ta cư xử hơi kì lạ, tôi nghĩ anh ta có tiền sử liên quan đến tâm thần phân liệt" - Sweden

"Tôi thấy ít ai nói về điều này" - Vietnam

"Thì họ có thèm để ý đâu chứ" - Sweden

"Nhưng mà phải công nhận rằng anh ta rất giỏi" - Sweden

"Anh đã khen hai lần rồi đấy" - Vietnam

"Ừ, mà thôi tôi đi đây" - Sweden mở cửa và đi ra ngoài

Phong đứng ở trước phòng cửa Vinh, con cháu của ông đang thăm ông, anh quay sang nhìn Sweden và nói:

"Đây là cuộc sống mà tôi từng mơ ước khi còn sống" - Phong

"Thôi được rồi đã có chuyện gì" - Sweden

"Thật ra...năm xưa tôi quá nhát nên không dám thổ lộ với Vy và sau đó Vinh đã chợp lấy cơ hội" - Phong

Vừa dứt câu, có một người đàn ông chạy ra gọi bác sĩ, ông ta có vẻ hốt hoảng.

Biết đã có chuyện không hay xảy ra, Sweden liền mở cửa bước vào.

"Có chuyện gì vậy?

- Sweden

"Cha của tôi...ông ấy...ông ấy đã mất rồi" - cô con dâu ngồi ôm mặt khóc

"Tại sao lại như vậy chứ?"

- Sweden hoảng hốt

"Tôi không biết, ông ấy đang nói chuyện vui vẻ với cháu của mình thì...thì" - cô quá xúc động nên không thể nào nói tiếp được, cô ấy ôm con của mình không nức nở

Sweden im lặng, anh chỉ biết đứng nhìn và không biết phải khuyên cô như thế nào.

Mọi chuyện xảy ra quá đột ngột khiến anh không kịp trở tay.

Không khí đột nhiên trở nên ngột ngạt đến kì lạ, Sweden quay sang nhìn Phong, anh ta bây giờ đã không còn bình tĩnh nữa, quần áo đã trở nên rách rưới, cơ thể chằn chịt vết thương và phần da đã thối rữa.

Miệng Phong cứ liên tục lặp lại từ "không" và sau đó hóa thành bóng đen bay đi mất.

Sweden nhìn xung quanh rồi thở dài.

Anh cũng có lỗi trong chuyện này, lẽ ra bản thân nói với Vinh tất cả khi Phong không có ở đây.

Có lẽ...sẽ tốt hơn nếu anh chịu chủ động trong mọi việc, Sweden cũng giống như Phong một người nhút nhát và hay dựa dẫm vào người khác.

Nhưng lần này anh đã quyết tâm thay đổi, Sweden nhớ tới em gái Phong, Thủy và liền đến phòng của Vietnam.

"Tôi lần này sẽ không làm anh thất vọng đâu, tôi hứa đấy" - Sweden nói thầm trong lòng

Hết

================================

Tôi muốn thông báo với các đồng chí rằng tôi sắp ra mắt truyện mới, lịch ra mắt cụ thể thì có thể là tuần sau hoặc không bao giờ.

Lí do tôi nói không bao giờ là vì...ờm trước khi đăng chap 22 thì tôi mất 2 followers và sau khi đăng chap 22 thì lại thêm 1 người.

Nên tôi có hơi rén...và tôi đang gặp trục trặc trong việc tóm tắt bộ phim.

Tôi không muốn nó quá dài và làm sao cho đồng chí hiểu nội dung mà không cần xem phim.

Lần trước tôi quên nói về Absinthe và Everclear

Absinthe hoặc Green Fairy là một thức uống, độ cồn cao, có màu xanh lục hoặc không màu.

Nó có hương tiểu hồi cần và nguồn gốc từ thực vật, như hoa và lá của Artemisia Absinthium, cùng với tiểu hồi cần, tiểu hồi hương ngọt, và một số loại rau thơm khác.

Absinthe bắt nguồn từ bang neuchâtel tại Thụy Sĩ vào cuối thể kỷ XVIII.

Absinthe thường bị xem như một loại ma túy tác động trí tuệ gây nghiện và gây nguy hiểm

Everclear là phiên bản nhân đôi sức mạnh của vodka tiêu chuẩn.

Và, không giống như vodka, nó bị cấm ở 11 tiểu bang bao gồm New York, Washington và California.

Tất nhiên, tất cả chúng ta đều muốn những gì chúng ta không thể có và lệnh cấm chỉ đơn giản là để nâng cao sức hấp dẫn bị cấm của Everclear.

Everclear là loại rượu có nồng độ cồn cao nhất ở Mỹ(95%).

Rượu Everclear thể hiện tính chất đúng hệt như tên gọi của mình.

Với hương vị cực kỳ thanh khiết, không màu, không mùi và không vị.

Bonus: tôi sẽ lại viết trên Word, viết trên Wattpad rồi chuyển về điện thoại nó lạ lắm.

Vậy thôi bye!
 
Chờ Đợi
Chap 24


Phải mất khoảng một thời gian khá lâu thì Vietnam mới xuất viện.

Sau khi nghe tin cậu xuất viện thì Sweden liền chạy đến văn phòng để gặp cậu.

Vietnam thường hay đến văn phòng để làm việc, nhưng thực ra là để trốn khỏi rắc rối.

Tuy vậy, nó vẫn chẳng giúp được gì cho cậu, vì bây giờ việc tìm cậu dễ như trở bàn tay vậy.

Anh đứng trước cửa và hít một hơi thật sâu.

Đột nhiên, cửa tự động mở làm anh giật mình, một giọng nói quen thuộc lại cất lên.

"Này Phong, anh có thể mua dùm tôi cốc cà phê được không?"

- Vietnam đang nghe điện thoại, nên cậu không biết người đứng trước mình là Sweden

Anh nhìn Phong đang đứng kế bên và dựa tay vào vai mình.

Khi thấy Sweden nhìn mình, Phong nhăn mặt nói:

"Trên đời này thiếu gì người tên Phong, mà sao anh cứ thấy ai gọi "Phong" thì lại nhìn tôi như thế"

Không để Sweden kịp trả lời, anh nói tiếp:

"Tôi thề là cả cuộc đời mình tôi chưa gặp thằng nhóc này bao giờ "

Vừa dứt câu, có một người chạy tới, đó là một cậu thực tập sinh tên Phong.

Vietnam bây giờ mới kết thúc cuộc nói chuyện của mình, cậu quay sang nhìn Sweden.

"Đã để anh phải đợi lâu, xin lỗi nha" - Vietnam

"Thằng nhóc đó biết chúng ta đứng đây nãy giờ mà không thèm mời vào sao?....tôi thề với anh l-" - Phong

"Được rồi, tôi và anh đều muốn cho cậu ta một trận" - Sweden ngắt lời Phong

Vietnam đứng tiếp chuyện với cậu thực tập sinh một hồi rồi mới mời Sweden vào trong.

Phong lơ lửng trên không một hồi rồi nhẹ nhàng nằm xuống ghế, chân của anh ta đặt lên vai Sweden.

Tuy Phong chỉ là hồn ma, nhưng mỗi khi anh ta đặt bất kì bộ phận cơ thể nào lên thì nó lại rất nặng.

Tuy khó chịu, nhưng Sweden vẫn cố giữ bình tĩnh, vì không ai có thể nhìn thấy Phong.

"Giờ tôi hiểu lí do ai cũng ghét cậu ta rồi....đừng nhìn tôi như thế chứ, chúng ta đã chăm sóc cho thằng nhóc đó rất chu đáo vậy mà....thiệt tình chán chả muốn nói" - Phong nhìn Vietnam với vẻ khó chịu

Sweden ho một cái để gây chú ý đến Vietnam.

Cậu từ từ bỏ điện thoại xuống, Vietnam đang khiến Sweden khó chịu để anh rời đi.

"Nếu tôi là anh thì nãy giờ tôi đã đánh thằng nhóc đó một trận rồi" - Phong nói

"Vậy....anh đến đây để làm gì?"

- Vietnam

"Tôi cần cậu tìm giúp tôi một người...."

- Sweden

"Nói tiếp đi" - Vietnam

"Đừng có ngắt lời tôi!

Thiệt tình, tôi cần anh tìm giúp tôi một người tên Lê Hoàng Vũ...anh biết người đó không?"

- Sweden

"Tôi chỉ biết một người tên Vũ thôi.

Ông ấy là cha của một cậu ta là một nhân viên.

Hai cha con đúng là y chang nhau, họ rất nhiệt huyết với công việc" - Vietnam

"Ông ấy là người Bắc đúng không?"

- Sweden nhìn với ánh mắt đầy hy vọng

Vietnam khẽ gật đầu rồi cậu nói tiếp:

"Ông ấy sống khá xa ở đây, nhưng mà tôi biết ch-" - chưa kịp dứt câu thì cậu đã bị anh ngắt lời

"Vậy hẹn cậu tối nay lúc 7 giờ" - nói xong Sweden rời đi

"Cái gì vậy trời" - Vietnam nhìn anh rời đi đầy khó hiểu

"Sớm vậy sao?"

- Phong nhẹ nhàng bật dậy chạy theo anh

Sau khi Phong rời đi, một luồng khí lạnh chạy dọc sống lưng làm cậu nổi da gà.

Căn phòng trở nên thật lạnh lẽo khác hẳn mọi ngày, Vietnam quyết định ra ngoài thay vì làm tiếp tục công việc.

Đến tối cậu đứng chờ ở chỗ làm, đang vui vì nghĩ Sweden sẽ không tới thì đột nhiên có một chiếc xe dừng trước mặt cậu.

"Lên xe đi" - Sweden ngồi trên xe nói

"Anh nghiêm túc sao?"

- Vietnam nhìn anh

"Vậy cậu đứng đây để làm gì vậy?"

- Sweden

"Cậu xuống ghế sau ngồi đi" - Sweden nói khi thấy cậu định mở cửa xe

Vietnam thở dài rồi xuống ghế sau để ngồi, cậu không hiểu tại sao anh lại nói vậy.

Sweden khi đi cùng với ai đều muốn họ ngồi kế bên mình.

Nhưng lần này anh hành xử thật kì lạ, cứ như có ai đang ngồi đó vậy.

"Giờ cứ hy vọng là không có gì xấu sẽ xảy ra đi" - Phong

"Coi chừng cái miệng của anh đấy" - Sweden vừa nói vừa lái xe

Vietnam không biết anh đang nói chuyện với ai, cậu chỉ nghĩ rằng do làm việc nhiều nên tinh thần của anh không được ổn định hay chỉ là do chuyện của cậu và Thailand

Phong không thích cách Vietnam nói chuyện với người khác.

Anh ta ước nếu bản thân là Sweden thì đã tặng cậu mấy phát rồi.

Cả ba im lặng trong suốt chuyến đi, chả ai nói với ai câu gì, cảm giác ở đây rất ngột ngạt.

Vietnam ngáp một cái và định chợp mắt một giấc.

Nhưng khi sắp chìm vào giấc ngủ thì xe bỗng dừng lại đột ngột.

"Cái gì vậy?"

- Vietnam giật bắn mình

"...Một vong hồn" - Sweden nói với giọng bình thản

Thực ra, Sweden đã sớm không còn quá ngạc nhiên.

Bởi vì trong mắt anh bây giờ chẳng còn gì tệ hơn sự xuất hiện của Phong ở bên mình suốt hai mươi tư tiếng mỗi ngày chứ.

Bóng người bí ẩn đó quay lại nhìn, đôi mắt phát sáng màu vàng hổ phách, quần áo dính đầy máu tươi và trên tay người đó đang nắm cổ của một con gà.

"Sao cậu không chạy đi?"

- Vietnam nói, còn tay thì đang run lên vì sợ

"Bình tĩnh đi, người sống mà" - Phong

Bóng người ấy ném con gà vào bụi cây gần đó và đi đến chỗ của Sweden.

Còn anh thì tay vẫn cầm chặt vô lăng chẳng dám cử động hay liếc nhìn.

Người đó từ từ bước đến chỗ xe, anh ta dừng lại ở chỗ của Vietnam rồi gõ cửa kính.

Cậu tay vừa run vừa cầm lấy đèn pin dội vào đối phương thì khuôn mặt khiến cả hai người liền giật mình lùi ra sau.

Còn Phong thì cười khoái chí với hai tên nhát gan Vietnam và Sweden này.

"Ha!

Một lũ ngốc!"

- Phong

Hết (hay còn tiếp?)

============

Okay, tôi đã trở lại sau ngần ấy năm.

Có lẽ sau khi đăng tải chap này thì sẽ flop còn nặng hơn hồi xưa nữa, nhưng ai quan tâm chứ.

Tôi đã có một cuộc sống khá không ra gì, nên tôi sẽ bù lại cho các độc giả còn lại của mình vài chap truyện chất lượng nhất có thể...

đương nhiên, như cũ tôi không rành Watt trên máy tính, nên sẽ có nhiều lỗi sai.

Okay, hôm nay tới đây thôi.

Tôi phải đi học đây, bye.
 
Back
Top Dưới